Dịch Full Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con

Chương 320


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Nếu cô lên giường với Mộ Dung Dịch trước khi kết hôn, vậy thì trong mắt Lâm Thanh Phượng, cô thật sự chẳng còn gì cả!
Cô đã đủ hèn mọn rồi.

Mộ Dung Dịch kinh ngạc nhìn Tô Lạc Ly, cổ họng như nghẹn lại, không nói nên lời.

“Chuyện đã như vậy rồi, tôi không muốn nhắc lại chuyện của quá khứ nữa.

Anh và cô ta hãy sống thật tốt đi, tôi cũng có cuộc sống của riêng mình.”
Đúng lúc này điện thoại của Tô Lạc Ly vang lên.


Người gọi là Ôn Khanh Mộ.

Tô Lạc Ly không bắt máy.

“Nếu anh vẫn còn niệm tình cũ thì đừng
quấy rầy cuộc sống của tôi nữa” Nói xong, Tô Lạc Ly xách hai chiếc túi ni lông nặng trịch rồi rời đi.

Mộ Dung Dịch nhìn theo bóng lưng cô rời đi, trong lòng vô cùng khó chịu.

Nhà cô chỉ có cô và Tô Kiềm Mặc, đâu cần phải mua nhiều đồ như vậy?
Sau khi rời khỏi siêu thị được một lúc, Tô Lạc Ly lập tức gọi điện cho Ôn Khanh Mộ.

“A lô, em ra ngoài mua đồ, vừa nãy không nghe thấy tiếng chuông, anh đến đón em nhé? Được, em sẽ gửi địa chỉ cho anh.”
Một lúc sau, Ôn Khanh Mộ lái xe đến đón Tô Lạc Ly về.

Sau khi lên xe, Tô Lạc Ly mới nhận ra Ôn Khanh Mộ vẫn đang mặc đồ ngủ mà đã ra ngoài.


Đầu tóc anh cũng rối tung rồi xù, chắc hẳn
cũng chưa rửa mặt, nhưng điều này chẳng hề ảnh hưởng đến nhan sắc của anh.

“Sao mặt còn chưa rửa, quần áo cũng chưa thay mà anh đã đến đây rồi?”
“Anh sợ em đợi lâu sốt ruột, sao em không đánh thức anh?”
“Chẳng mấy khi được ngủ thêm vài ngày
mà em lại không ngủ được, nên em ra ngoài một mình.”
“Lần sau không được ra ngoài một mình nữa nhé, nhớ phải đánh thức anh dậy.”
Tô Lạc Ly vô cùng vui vẻ nhìn người đàn ông của mình.

Để cô không phải đợi lâu, người đàn ông luôn kiêu căng ngạo mạn này chưa thay đồ mà đã đến đây.

Ngày mồng năm Tết, Tô Nhược Vân xách túi lớn túi nhỏ quà cáp đến nhà họ Mộ Dung.

Mặc dù cô ta và Mộ Dung Dịch vẫn
chưa kết hôn nhưng đã đính hôn với nhau, đến nhà họ chúc Tết là điều nên làm.

Nhưng mọi người trong nhà họ Mộ Dung đều mang vẻ mặt âu sầu.


Mộ Dung Dịch đã trở về, trên gương mặt hiện lên vẻ mệt mỏi.

Đã mấy ngày rồi anh ta chưa được ăn ngon ngủ yên, trong đầu chỉ toàn là chuyện của công ty.

Trên bàn ăn trưa cũng vô cùng quạnh quẽ buồn tẻ, mọi người ai ăn phần nấy, chẳng ai nói chuyện gì.

Sau khi dùng bữa xong, Tô Nhược Vân và Mộ Dung Dịch quay về phòng ngủ.

Tô Nhược Vân cắn môi.

“A Dịch, công việc kinh doanh mỹ phẩm của em kiếm được chút tiền, cộng thêm thù lao quay phim và quảng cáo của em thì cũng được coi là có chút tiền tiết kiệm trong tay.

Em đang hỏi chỗ bố em xem thế nào, có lẽ ông ấy cũng dư dả một chút.”
[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 321: Bị Khai Trừ Ra Khỏi Quân Đội


Về chuyện nhà họ Mộ Dung đính hôn với nhà họ Tô, còn phải ngược dòng tìm hiểu từ ông nội của Mộ Dung Dịch.

Ông nội của Mộ Dung Dịch và ông nội của Tô Lạc Ly là bạn vào sinh ra tử, thời còn trẻ hai người họ đã từng đi lính với nhau.


Khi ấy ông nội của Mộ Dung Dịch đã phạm phải tội lớn, là ông nội của Tô Lạc Ly gánh tội thay ông ta, bị khai trừ ra khỏi quân đội và về nhà.

Nhà ông nội Mộ Dung Dịch rất nghèo nên người nhà mới đưa ông ta đi lính, còn nhà ông nội Tô Lạc Ly có một xưởng sản xuất rượu làm ăn rất khấm khá, ông ấy đi lính hoàn toàn là vì muốn rèn luyện lấy kinh nghiệm.

Ông nội Tô Lạc Ly cảm thấy mình bị đuổi khỏi quân đội về nhà cũng không sao hết, ông ấy trở lại xưởng rượu nhà mình vẫn có cái ăn cái mặc.

Nhưng ông nội Mộ Dung Dịch thì khác, nếu 
ông ta bị đuổi khỏi quân đội thì sẽ không được nhận tiền trợ cấp quân ngũ, cũng không được bố trí việc làm, sau khi quay về vẫn phải chịu cảnh nghèo đói.

Vì vậy khi đó ông nội Tô Lạc Ly đã không hề do dự mà gánh tội thay ông nội Mộ Dung Dịch.


Ông nội Mộ Dung Dịch vô cùng biết ơn ông nội Tô Lạc Ly, lúc ông nội Tô Lạc Ly rời khỏi quân ngũ, cả hai đã giao ước chuyện hôn sự.

Ai ngờ cả hai nhà đều sinh được con trai, thể là chuyện hôn sự này lại truyền đến đời của Tô Lạc Ly và Mộ Dung Dịch.

Hôn sự cứ thế mà thành.

Vì đã nhiều năm không liên lạc nên nhà họ Tô không hề biết nhà họ Mộ Dung đã lên như diều gặp gió.

Sau lần gặp mặt đầu tiên của Tô Lạc Ly và Mộ Dung Dịch, Vương Vãn Hương nhìn thấy chiếc xe sang trọng của nhà họ Mộ Dung thì vô cùng hối hận.


Mộ Dung Dịch vừa gặp đã yêu Tô Lạc Ly.

Anh ta đã quen nhìn đám con gái điệu bộ 
màu mè của các gia đình giàu có, nên khi thấy đôi mắt long lanh trong veo của Tô Lạc Ly, Mộ Dung Dịch đã lập tức bị hớp hồn.

.


 
Chương 322: Sau Này Anh Sẽ Trả Lại Cho Em Gấp Đội


Vương Vãn Hương vẫn luôn cảm thấy vô cùng hối hận vì phán đoán sai lầm của mình mà làm lỡ dở tương lai của con gái.

Trong quá trình Tô Lạc Ly và Mộ Dung Dịch qua lại với nhau, bà ta luôn muốn đổi Tô Lạc Ly thành Tô Nhược Vân.

Hai mẹ con bọn họ luôn vắt óc nghĩ cách phá hoại tình cảm giữa Mộ Dung Dịch và Tô Lạc Ly.

Cho đến khi tình cảm giữa Tô Lạc Ly và Mộ Dung Dịch xuất hiện nguy cơ, cuối cùng bọn họ cũng nắm bắt được cơ hội.


Vì thế ngay từ lúc bắt đầu, Mộ Dung Dịch đã biết Tô Nhược Vân ở bên cạnh mình.

hoàn toàn là vì tiền, vì nhà họ Mộ Dung giàu có quyền thế này, vì muốn trở thành mợ chủ của nhà họ Mộ Dung.

Còn sở dĩ Mộ Dung Dịch chia tay với Tô Lạc 
Ly hoàn toàn là vì muốn kích thích cô, khiến cô hối hận rồi lại quay trở lại vòng tay anh ta.

Nhưng ai ngờ mọi chuyện lại hoàn toàn không phát triển theo kế hoạch của anh ta.

Nhưng hôm nay Tô Nhược Vân lại đề nghị cung cấp vốn cho Mộ Dung Dịch, đây là điều mà anh ta không ngờ tới.

“Sao thế?” 
Tô Nhược Vân thấy Mộ Dung Dịch cứ im lặng không nói gì nên đành phải lên tiếng.

“Nếu gom góp lại thì chắc chỗ em cũng được mấy chục triệu.


Nếu thực sự không ổn thì em sẽ bán nhãn hiệu mỹ phẩm của 
mình đi, bây giờ nhãn hiệu này đang nổi, ước chừng giá bán cũng không thấp.

” 
Tô Nhược Vẫn tiếp tục nói.

“Vân Vân! Anh thật sự không biết nên nói 
gi! " 
“Nói cái gì? Anh không cần phải nói gì hết, hiện đang là lúc công ty thiếu tiền, trước tiên phải vượt qua khủng hoảng này đã.

” 
“Vân Vân, coi như em cho anh mượn chỗ tiền này, sau này anh sẽ trả lại cho em gấp đội.

” 
Mộ Dung Dịch thề thốt.


Mộ Dung Dịch nâng mặt Tô Nhược Vân lên, hôn nhẹ lên môi cô ta một cái.

“Anh cũng không biết nên cảm ơn em thể 
nào.

” 
“Bây giờ vẫn chưa phải lúc nói lời cảm ơn, em phải nhanh chóng quay về nhà xoay sở tiền nong, chuyện này không thể chậm trễ hơn được nữa, tránh đêm dài lắm mộng” 
Mộ Dung Dịch khẽ gật đầu.

Khu Rainbow.

.


 
Chương 323: Anh Nhường Em Một Lần


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Từ lúc gặp Mộ Dung Dịch, trong lòng Tô Lạc Ly cứ không yên.

Cô không biết tại sao Mộ Dung Dịch lại thảm hại như vậy, chẳng lẽ là vì ôn Khanh Mộ chèn ép anh ta? 
Ôn Khanh Mộ đang chơi game trong phòng sách, Tô Lạc Ly làm đồ ngọt rồi bưng qua cho anh.

“Anh nghỉ ngơi một lát, ăn chút đồ đi, em làm pudding sữa kèm đậu đỏ cho anh đấy.


”  “Còn một ván nữa.

” 
Ôn Khanh Mộ vẫn dán mắt vào màn hình máy tính, cho đến khi âm thanh chiến thắng vang lên thì anh mới dừng tay.

“Cục cưng, có phải anh có chuyện gì giấu em không?” 
“Đâu có.

” 
Ôn Khanh Mộ cầm thìa, múc một thìa pudding sữa cho vào miệng.

“Anh nghĩ cho kỹ đi” 
Lúc này Ôn Khanh Mộ mới nhớ đến chuyện của Mộ Dung Dịch.

“Thật sự không có” 
Anh ngẩng đầu lên, nở một nụ cười ngây thơ vô hại.


“Thế này đi, anh nói cho em biết, em đảm bảo sẽ không tức giận.

Ngoài ra em cũng có một chuyện giấu anh, em nói cho anh biết thì anh cũng không được tức giận, thế nào?” 
Sắc mặt ôn Khanh Mộ lập tức thay đổi.

“Không ngờ em lại có chuyện giấu anh, hửm?” 
“Chẳng phải anh cũng có chuyện giấu em sao? Chúng ta công bằng với nhau, thế nào? Giao dịch công bằng, không được nói dối.

” 
“Em nói trước đi!” 
“Tại sao lại là em nói trước?” 
“Ưu tiên phụ nữ!” 
Tô Lạc Ly tỏ ra rất bất lực.

“Lúc này quý ông nhà anh lại tỏ ra ga lăng, lịch thiệp nhỉ.


” 
- Tặng quà ủng hộ tác giả nha! 
"Hi hi, anh vẫn luôn rất phong độ, hôm nay em mới phát hiện ra à?" 
Tô Lạc Ly thật sự bái phục người đàn ông này! 
Nếu không tận mắt chứng kiến, ai có thể tin rằng đây là người đàn ông có thể rung chuyển trời đất, tác dụng này ấy à, là người đàn ông giàu có ngang với một đất nước, người đàn ông được mệnh danh là thiên tài trò chơi này hóa ra lại là 
là! " 
"Vì vậy anh đã cử người bí mật chèn ép Quốc tế Nghệ Tân đúng không?" 
Tô Lạc Ly ít nhiều vẫn có thể đoán được 
một chút.

[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 324: Vậy Hai Người Lén Lút Làm Gì


"Ngoài ra, mấy hạng mục anh ta đầu tư theo Tinh Hoàng anh cũng đã đánh tiếng rồi, tạm thời gác lại, không làm nữa.

Mấy tháng này của Mộ Dung Dịch đều đổ xuống sông xuống biển rồi, lại có một khoản tiền bị giữ lại trong hạng mục, bây giờ không luân chuyển tiền được, chắc là không thể êm đẹp đón Tết năm nay rồi.


Tô Lạc Ly cuối cùng cũng hiểu ra, chẳng trách Mộ Dung Dịch lại suy sụp như vậy.


"Anh như vậy không phải là chèn ép anh ta! Rõ ràng là đầu óc anh ta không nhanh nhạy, lại muốn lợi dụng người khác, kết quả chịu thiệt, nếu muốn trách thì phải trách anh ta ngu!" 
Cô cũng hiểu tính cách của Mộ Dung Dịch.

Mộ Dung Dịch quả thực có chút gian xảo trong kinh doanh.

"Được rồi, lần này đến lượt em, em đã làm chuyện gì tốt sau lưng anh rồi?"  Thấy Tô Lạc Ly không nói gì, Ôn Khanh Mộ lập tức chuyển đề tài.

"Uh! cái đó, cái đó! " 
Tô Lạc Ly tức khắc nghẹn lời, không biết phải nói thế nào.

Con người Ôn Khanh Mộ lập tức co rút, chăm chú nhìn Tô Lạc Ly.


"Khó xử như vậy sao? Có phải em biết 
chuyện của Mộ Dung Dịch rồi không? Truyền thông cũng không biết chuyện này, có phải em âm thầm gặp anh ta sau lưng anh không?!".

Tô Lạc Ly chớp mắt mấy cái, người đàn ông này thật đúng là liệu sự như thần! 
"Hi hi--" 
"Đừng có mà hi hi với anh! Thành thật khai ra!" 
Lúc nãy cũng không biết ai hi hi trước! 
Sao đến lượt cô lại không được nữa rồi? 
"Lần trước khi em đi siêu thị, anh quên rồi à, sau đó anh còn đến đón em về.



"Em đi mua ít đồ cũng có thể gặp lại tình cũ à?!" 
Ôn Khanh Mộ nhíu chặt mày.

"Thế mà em còn nhìn mặt anh ta, em còn có thể nhìn ra tình trạng của anh ta không 
tốt?!" 
Ôn Khanh Mộ lập tức nhảy dựng lên.

"Xin anh đấy, hai người bọn em chỉ nói chuyện, đương nhiên phải đối diện với nhau rồi, đương nhiên phải nhìn mặt của anh ta rồi, nếu không thì em nhìn chỗ nào của anh ta chứ?" 
"Chỗ nào cũng không được nhìn, chỉ được nhìn anh thôi!".


 
Chương 325: Khiến Em Nhớ Cho Thật Kỹ!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Tô Lạc Ly vươn tay ôm mặt Ôn Khanh Mộ.

"Được được được, em nhìn anh, nhìn anh, chỉ nhìn anh!"
Ôn Khanh Mộ dùng tay ấn gáy Tô Lạc Ly, áp môi cô lên môi mình.

Sau đó là một nụ hôn sâu mang theo sự trừng phạt.


Môi của Tô Lạc Ly đau đớn, vội vàng đẩy Ôn Khanh Mộ ra.

"Anh làm gì thế?"
"Phạt em! Đã mấy ngày rồi, sao bây giờ mới nói cho anh biết? Có phải em muốn gặp anh ta lần thứ hai, lần thứ ba, rồi lần thứ N nữa không?!"
Tô Lạc Ly há hốc miệng, không nói được lời nào.

Trí tưởng tượng của người đàn ông này không phải quá tốt rồi à? Lẽ nào đây không phải nên là suy nghĩ của một người phụ nữ sao?
"Em đâu có? Sao có thể chứ!"
"Không được, hôm nay anh phải trừng phạt em, từ nay về sau không thể giấu giếm anh
như vậy nữa, không được nhìn người đàn ông khác, không được nói chuyện với người đàn ông khác!"
Ôn Khanh Mộ thuận thế bế Tô Lạc Ly lên.

"Ôi, anh đừng làm loạn nữa!"

Ôn Khanh Mộ bể Tô Lạc Ly đi thẳng về phòng ngủ, đè cô trên giường.

"Giữa ban ngày ban mặt!"
"Dù sao anh cũng không có việc gì để làm!"
"Buổi tối anh có làm nữa không? Ban ngày làm rồi thì buổi tối không được làm nữa!"
Tô Lạc Ly hạ tối hậu thư.

Không tiết chế là không được!
Đợt Tết này hai người không ngủ thì ăn, ăn rồi lại ngủ, hai vợ chồng cũng không quên bài tập mỗi tối!
"Hôm nay ban ngày là trừng phạt em, ban đêm là làm tròn nghĩa vụ vợ chồng, là hai chuyện khác nhau!"
"Anh-...”
Tô Lạc Ly sắp ói ra máu.

Tên xấu xa này!

Tô Lạc Ly vẫn không thoát khỏi số phận bị trừng phạt tại chỗ.

Cho đến khi cô mồ hôi nhễ nhại, giọng nói nhỏ nhẹ yếu ớt, trên người không có chút sức lực nào, nhưng vẫn nhẹ nhàng đẩy ngực Ôn Khanh Mộ.

"Không muốn nữa, không muốn nữa, mệt quá..."
"Vậy anh hỏi em, lần sau có dám nữa không? Còn dám lén lút gặp mặt tình cũ sau lưng anh nữa không? Còn dám không báo cáo cho anh nữa không?"
Tô Lạc Ly cầm điện thoại lên thấy Diệu
Hướng Vân gửi tin nhắn Wechat cho cô.

[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 326: Em Bàn Với Anh Ấy Một Chút


Tô Lạc Ly vội vàng mở máy.

"Lạc Ly, ngày mười lăm tháng Giêng là sinh nhật của Tiểu Mộ, hay là qua đây mừng sinh nhật cho cậu ấy nhé?"  Hóa ra ngày mười lăm tháng Giêng là sinh nhật của Ôn Khanh Mộ, Tô Lạc Ly cũng chưa từng hỏi về chuyện này.

“Em bàn với anh ấy một chút.


” Tô Lạc Ly trả lời.

Đúng lúc này, Ôn Khanh Mộ mở cửa bước vào.

"Còn chưa dậy à?"  Anh lập tức đến cạnh giường và hôn Tô Lạc Ly.

Tô Lạc Ly lập tức đẩy anh ra.

"Phiền phức.

" Giọng của cô vẫn có chút mệt mỏi và khàn khàn.

"Không sao, không muốn dậy thì không cần dậy nữa, vừa hay buổi tối có thể tiếp tục!" 
Tô Lạc Ly làm anh.


"Nếu như tối nay anh lại đụng vào em thì em sẽ trở mặt thật đấy!" 
"Hi hi.


"Em hỏi anh, sinh nhật anh là ngày mười lăm tháng Giêng à?" 
"Hả? Ai nói cho em biết thế?" 
Ôn Khanh Mộ không có hứng thú gì với sinh nhật, anh cũng rất ít khi tổ chức sinh nhật, dù sao thì sinh nhật của anh cũng là vào ngày mười lăm tháng Giêng, nếu vừa hay là ngày trăng tròn thì sẽ không tổ chức được.

Ngoài ra, còn có một nguyên nhân quan trọng khác, đó là vì vào ngày anh được sinh ra, mẹ anh là Mục Chỉ Huyên đã trải qua thử thách sinh tử và cũng trở thành ma cà rồng vào ngày đó.

Ôn Hạo rất kiêng kỵ chuyện này, cho nên chưa từng tổ chức sinh nhật cho Ôn Khanh Mộ.


Tô Lạc Ly chống người ngồi dậy.

"Hay là chúng ta tự tổ chức ở nhà? Em sẽ nấu mỳ cho anh, phải ăn một bát mỳ trường thọ chứ, sau đó làm cho anh một chiếc bánh sinh nhật, chỉ ba chúng ta thôi, thế nào?" 
Ôn Khanh Mộ không đành lòng từ chối, anh vô cùng mong đợi giờ phút này.

"Em nghe nói Tết Nguyên tiêu mười lăm 
tháng Giêng sẽ tổ chức bắn pháo hoa và Lễ hội đèn lồng, đến lúc đó, sau khi mừng sinh nhật xong chúng ta sẽ đi xem pháo hoa và đi Lễ hội đèn lồng, thế nào?" 
Tô Lạc Ly càng nói càng cảm thấy phấn khích.

.


 
Chương 327: Ma Tước Niết Bàn


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Nhưng Ôn Khanh Mộ từ đầu đến cuối đều không thể từ chối.

Tô Lạc Ly tự tay làm mì trường thọ, Tô Lạc Ly tự tay làm bánh sinh nhật, Tô Lạc Ly cùng anh đi xem pháo hoa và đi Lễ hội đèn.

lồng.


Thật tuyệt vời! 
"Anh thẫn thờ cái gì thế? Rốt cuộc có được không? Dù sao thì hôm đó đều được nghỉ" 
Nhân viên nghỉ lễ, đương nhiên Ôn Khanh Mộ cũng được nghỉ.

Vào lúc khác, có lẽ có thể lấy công việc làm lý do.

Nhưng lần này!  
"Được, nghe theo em" 
Bây giờ đang là mùa đông, hiểm khi trăng tròn xuất hiện, thế nào thì cũng không thể xui xẻo như vậy, ngày mười lăm tháng Giêng là ngày trăng trò chứ! 
Tô Lạc Ly lập tức cười.


"Vậy thì anh thích loại bánh nào? Bánh Mousse? Tiramisu? Cheesecake? Hay chỉ là bánh Chiffon thông thường thêm trái cây thôi?" 
"Đều thích đều thích!" 
Tô Lạc Ly chống eo nhìn Ôn Khanh Mộ.

"Anh thực sự không thương em chút nào cả, làm bánh rất rắc rối, em vừa nấu mì trường thọ cho anh, vừa làm bánh cho anh, chắc sẽ phải bận cả ngày đấy!" 
"Vậy thì em cứ xem xét rồi làm, chỉ cần em 
làm anh đều thích ăn.


"Được.



Tuy nhiên"Ma Tước niết bàn" của Tô Nhược Vân lại chọn công chiếu trong dịp Tết, khẩu hiệu đưa ra lúc đầu là bộ phim nhiệt huyết thanh xuân đầu tiên với chủ đề cổ vũ.

Sau "Tiếng hoa nở" phim về đề tài thanh xuân lại một lần nữa trở nên ăn khách.

Vì vậy, doanh thu phòng vé của "Ma Tước niết bàn” thực sự rất tốt, đến nay doanh thu đã cán mốc một tỷ, bây giờ vẫn đang trong thời gian công chiếu, doanh thu phòng vé sẽ tiếp tục tăng cao.

[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 328: Tập Đoàn Dark Reign


Nhưng nhìn thoáng qua, Tô Lạc Ly cũng có thể nhìn ra hầu hết các động tác trên đều không phải do chính Tô Nhược Vân thực hiện.

Có một số động tác Tô Nhược Vân còn không thể làm được trong thời gian là vận động viên, chứ đừng nói là bây giờ.

Thiết lập tình tiết của bộ phim này không có vấn đề gì, chỉ đáng tiếc diễn xuất của Tô Nhược Vân!  

Coi như đã phá hủy nó.

Ngày mai là ngày mười lăm tháng Giêng, sinh nhật của Ôn Khanh Mộ.

Tô Lạc Ly gọi Tô Kiêm Mặc sang một bên.

"Kiếm Mặc, ngày mai là sinh nhật của anh rể em, em đừng chạy lung tung nữa, hai chúng ta sẽ tổ chức sinh nhật cho anh ấy.


Đã qua mùng năm Tết rồi, Tô Kiềm Mặc lần lượt nhận được lời mời từ các bạn cùng lớp, con trai ở lứa tuổi họ thực sự không thể nhàn rỗi được, mấy ngày nay cậu luôn ra ngoài.

"Sinh nhật anh rể á? Vậy em có cần phải tặng quà gì cho anh ấy không?" 

"Không cần đâu, anh ấy cũng chẳng thiếu cái gì?" 
"Nhưng chị ơi, tối mai sẽ có Lễ hội đèn lồng, em và các bạn cùng lớp đã hẹn nhau tham gia Lễ hội để giành giải thưởng rồi! Chị và anh rể tổ chức sinh nhật ở nhà đúng không? Kỳ đà như em cũng rất biết thân biết phận!" 
"Kỳ đà gì chứ?" 
"Trong lòng em còn không biết sao, ngày nào em cũng ở nhà cản trở đủ rồi, anh rể mừng sinh nhật, em không ở nhà cản trở nữa đâu.


Tô Kiêm Mặc cười cười.

Thật ra cậu ở nhà cũng có rất nhiều bất tiện, Ôn Khanh Mộ cũng là một người phóng túng, nhiều khi thân mật đều bị nhìn thấy.

Nhưng ôn Khanh Mộ không hề thoải mái 
chút nào.


Trong phòng làm việc, anh nhíu mày, thỉnh thoảng lại ấn vào giữa hai chân mày.

Điều đáng lo ngại nhất là thời tiết ngày mười lăm tháng Giêng quá tốt, là đêm trăng tròn.

Nếu thật sự là đêm trăng tròn thì mọi chuyện sẽ tan thành mây khói! 
Doãn Cẩn gõ cửa, sau khi nghe thấy Ôn Khanh Mộ đáp lại liền bước vào.

.


 
Chương 329: Chính Là Vui Như Vậy Đấy!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


"Sếp Ôn, tôi đã điều tra xong chuyện anh bảo rồi.


Ôn Khanh Mộ đột nhiên phần trấn, ngẩng đầu.

"Thế nào?"  "Ngày mười lăm tháng Giêng, buổi tối trời nhiều mây, có thể có tuyết nhỏ" 
“Thật sao?” Ôn Khanh Mộ vui mừng khôn xiết.


Từ hôm Tết, trong thời gian nghỉ Tết thời tiết vẫn luôn chẳng ra sao cả, thậm chỉ ngày mùng ba còn có tuyết rơi.

Mùa đông chính là như vậy, hiếm khi trời dep.

"Cục khí tượng thủy văn nói vậy, chắc là sẽ không có vấn đề gì, thời tiết những ngày gần đây không được tốt cho lắm.

"  Ôn Khanh Mộ gật đầu, rốt cục cũng thở phào nhẹ nhõm được rồi.

"Tuy nhiên, bên cục khí tượng thủy văn cũng nói là mặc dù có thể dự đoán được thời tiết nhưng thời tiết thay đổi nhanh.

chóng, đến lúc đó không chừng cũng có thể sẽ xảy ra điều gì" 
Đương nhiên Ôn Khanh Mộ biết.

"Được rồi, cậu ra ngoài đi.



"Vâng thưa sếp Ôn.


Trên thực tế, để có thể dự báo thời tiết chính xác, Ôn Khanh Mộ cũng sở hữu thiết bị vệ tinh dự đoán chính xác.

Mấy ngày nay Vương Uy đều trông chừng, mỗi ngày đều sẽ báo cáo cho anh tình hình dự báo mới nhất, ngày mai là mười lăm tháng Giêng, đúng là trời nhiều mây không có trăng tròn, còn có thể có tuyết.

Nhưng anh vẫn cảm thấy không chắc chắn, vẫn bảo Doãn Cẩn đến cục khí tượng thủy văn.

Bây giờ cuối cùng cũng có thể yên tâm rồi.

Anh có thể cùng Tô Lạc Ly mừng sinh nhật rồi.

Đây là lần sinh nhật đầu tiên trong đời của anh! 
Buổi tối trở về, Ôn Khanh Mộ rõ ràng rất vui ve.

Tinh thần tràn trề không ngừng tuôn ra từ con ngươi màu xanh lam của anh.


Buổi tối khi đi ngủ, Ôn Khanh Mộ còn ôm Tô Lạc Ly trong lòng, thân mật hôn hết lần này đến lần khác.

"Em phát hiện hôm nay anh có vẻ không bình thường, sao lại vui vẻ như vậy?" 
"Chính là vui như vậy đấy!" 
"Là bởi vì ngày mai sinh nhật à?" 
Một người đàn ông sinh nhật, có cần phấn khích như vậy không? 
Anh chưa từng tổ chức sinh nhật, nên trong đầu cũng không có khái niệm mừng sinh nhật, nên đương nhiên là không có hứng 
thú với sinh nhật của người khác.

"Được rồi, còn lâu mới đến sinh nhật của em, nói sau đi, ngày mai Kiếm Mặc phải ra ngoài cùng bạn học, vì vậy chỉ có hai chúng ta thôi" 
[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 330: Bộ Đồ Ngủ Sói Xám!


"Thì ra anh hy vọng thằng bé không ở nhà à, em còn tưởng anh muốn thằng bé ở nhà cơ chứ!"
"Ở nhà hay không đều tốt, nếu như cậu ấy không có nhà thì chỉ còn hai chúng ta thôi, anh có thể muốn làm gì thì làm!"
Vừa nói Ôn Khanh Mộ vừa sờ mông Tô Lạc
Ly.

"Cút ra! Sao anh lại đáng ghét thế hả?"
"Hi hi! Em có chuẩn bị quà sinh nhật cho
anh không?"

"Đương nhiên là có rồi!"
"Vậy sao? Mau lấy ra đi!"
Ôn Khanh Mộ vô cùng phấn khích.

"Mai mới là sinh nhật anh cơ mà, hôm nay đưa cho anh làm gì? Đợi ngày mai khi mừng sinh nhật em sẽ đưa cho anh." "Vậy em tiết lộ trước một chút tin tức đi."
"Không thể nói được! Mau ngủ đi!"
Ôn Khanh Mộ ôm Tô Lạc Ly vào lòng.

"Đi ngủ thôi, ngủ ngon, cục cưng nhỏ của anh"
"Chúc cục cưng lớn ngày mai sinh nhật ngủ ngon."
Vốn nghĩ rằng sau nghỉ ngủ một giấc liền có thể tổ chức sinh nhật, nhưng Ôn Khanh
Mộ lại phấn khích quá không ngủ được.

Anh trằn trọc mãi không ngủ được, khiến Tô Lạc Ly cũng không ngủ được theo.

Tô Lạc Ly sắp chửi bới rồi thì Ôn Khanh Mộ mới ngủ.

Kết quả là ngủ thẳng đến gần trưa.


Anh đột nhiên ngồi dậy, phát hiện Tô Lạc Ly đã không còn ở bên cạnh mình nữa rồi.

Lại liếc mắt nhìn liền phát hiện trên tủ đầu giường có đặt hai chiếc hộp.

Đây là quà trong truyền thuyết sao?
Đây là lần đầu tiên anh nhận được quà sinh nhật!
Ôn Khanh Mộ nhanh chóng tháo dây ruy băng ra.

Bên trong là một bộ đồ ngủ.

Bộ đồ ngủ sói xám?!
Khi Ôn Khanh Mộ nhìn thấy bộ đồ ngủ này, đừng nói chứ biểu cảm trên mặt anh phức tạp như thế nào?!
Anh sẽ mặc bộ đồ ngủ ấu trĩ như vậy sao?
Trong đầu Tô Lạc Ly đang nghĩ cái gì vậy?
Anh rất không hài lòng với món quà sinh nhật này!
Anh lập tức cầm bộ đồ ngủ sói xám lao ra ngoài.


Tô Lạc Ly đã bắt đầu chuẩn bị bữa trưa rồi.

"Ly Ly! Đây là quà sinh nhật em tặng cho anh sao? Tại sao nó lại là một bộ đồ ngủ ấu trĩ như vậy?!"
Ôn Khanh Mộ còn chưa vào đến bếp đã bắt đầu rống lên rồi.

Tô Lạc Ly ở trong bếp, chưa thấy người đã
"Cũng...!cũng không phải, cái này cũng quá ấu trĩ đi?"
"Bộ đồ ngủ mặc ở nhà, cũng không ai nhìn thấy, hơn nữa, em thấy rất hợp với anh, ôn ba tuổi, hy vọng năm nay anh lớn hơn một tuổi!"
"Anh thấy hộp quà bên cạnh chưa?"
"Bên cạnh?"
Lúc này Ôn Khanh Mộ mới nhớ trên bàn có hai hộp quà, anh mới mở một hộp liền.

không nhịn được muốn nhảy dựng lên rồi, quên chiếc hộp kia luôn!.


 
Chương 331: Thật Ra Gì Cơ


"Không phải anh còn chưa thèm xem hộp quà còn lại mà đã chạy ra ngoài chất vấn em rồi đấy chứ?" 
Tô Lạc Ly chống nạnh dùng giọng điệu chất van.

Ôn Khanh Mộ nhíu mày, nhanh chóng xoay người rời đi.

Tô Lạc Ly kéo anh lại.

"Được rồi, không cần xem nữa, hộp quà còn lại là của em, hai bộ quần áo này là đồ đôi, của anh là sói xám, của em là cừu trắng.


Là mẫu đồ ngủ tình nhân giới hạn mới tung ra năm nay, nếu anh không thích thì em sẽ trả lai.


"Thích, rất thích! Bây giờ chúng ta đi thay luôn!" 
Ôn Khanh Mộ kéo Tô Lạc Ly đi vào phòng ngủ.

"Ôi, thay cái gì chứ? Em đang nấu cơm đây này!" 
"Hôm nay là sinh nhật anh, đương nhiên phải nghe lời anh rồi!" 
"Được được được, nghe anh.


Tô Lạc Ly không còn cách nào khác, đành phải cởi bỏ tạp dề, chuẩn bị theo anh về phòng ngủ.

"Đương nhiên rồi, không phải sinh nhật anh thì cũng phải nghe anh, bởi vì anh là người đàn ông của em!" 
Ôn Khanh Mộ nhướng mày vô cùng tự hào.

Cả hai cùng nhau trở về phòng ngủ và thay bộ đồ ngủ sói xám và cừu trắng.


Bộ đồ ngủ của Ôn Khanh Mộ là sói xám, mũ là đầu của sói xám, sau lưng có đuôi sói, để tiện khi đi ngủ, mũ và đuôi đều có thể tháo ra.

Bộ đồ ngủ của Tô Lạc Ly màu trắng, chiếc 
mũ là đầu của cừu nhỏ dễ thương và tất nhiên là có những chiếc đuôi xinh xắn.

Tô Lạc Ly thay quần áo xong nhìn Ôn Khanh Mộ, người đàn ông này đôi khi rất dữ tợn, sau khi mặc bộ quần áo sói xám thì cũng rất ra gì.

Ôn Khanh Mộ bóp cằm Tô Lạc Ly.

"Không ngờ cục cưng nhà chúng ta lại thích nhập vai như vậy?" 
Vừa nhìn thấy bộ quần áo này Ôn Khanh Mộ liền cảm thấy rất ấu trĩ, nhưng cùng mặc với Tô Lạc Ly anh lập tức thích thú.

Bây giờ mọi đồ đôi đều giống như một lời nguyền đối với ôn Khanh Mộ.

"Nhập vai gì chứ? Chỉ là vì thấy người anh lúc nào cũng lạnh, nên mới mua bộ đồ ngủ dày cho anh thôi, vừa hay bộ này khá dày, hơn nữa còn có bộ dành cho tình nhân nên em mua thôi" 
Vẻ mặt Ôn Khanh Mộ hơi ngưng trọng.

Cũng may là Tô Kiềm Mặc đã ra ngoài rồi, nếu không hai người họ thật sự xấu hổ chết mất.


Buổi chiều, Tô Lạc Ly không ngừng chuẩn bị bánh gato cho buổi tối.

Cô đã chuẩn bị trước dụng cụ, nguyên liệu rồi, nhưng làm bánh quả thật rất tốn công sức và thời gian.

Sắc trời dần tối.

Tô Lạc Ly bắt đầu nấu mì trường thọ, cho bánh vào tủ lạnh, cũng sắp xong rồi.

Lần này cô làm loại bánh không nướng, chỉ cần để vào tủ lạnh là được.

Tivi đang chiếu cảnh Lễ hội đèn lồng.

.


 
Chương 332: Anh Đến Đây!


Toàn bộ con phố đều treo đèn kết hoa, có đủ loại đồ ăn vặt khác nhau, còn có các hoạt động như đoán câu đố, đối chữ nữa.

Nghe nói mười hai giờ đêm sẽ có pháo hoa đặc biệt.

Bởi vì bây giờ trời vừa tối nên không có nhiều người trên phố.


Đúng lúc này, điện thoại di động của Ôn Khanh Mộ đột nhiên đổ chuông.

"Alo, cậu chủ không hay rồi, không hay rồi, dự báo thời tiết có vấn đề, vốn dĩ là tối nay sẽ có tuyết nhỏ, nhưng bây giờ mây đen đã tan hết rồi, chắc là sẽ có trăng tròn, cậu chủ mau chóng quay về đi!" 
Ôn Khanh Mộ quay đầu nhìn Tô Lạc Ly đang bận rộn trong nhà bếp.

"Đùa gì vậy? Hôm nay Ly Ly muốn tổ chức sinh nhật cho tôi, mọi thứ đều đã chuẩn bị Xong cả rồi, tôi còn hứa là tối nay sẽ đưa cô ấy đi xem Lễ hội đèn lồng và pháo hoa nữa đấy!" 
"Cậu chủ, không có cách nào cả! Cậu mau trở về đi, bây giờ là mùa đông, vốn dĩ thời 
tiết sẽ không có vấn đề gì, nhưng không ngờ lại trùng hợp như vậy! " 
"Ông có chắc không?" 
Ôn Khanh Mộ gần như nghiến răng nghiến lời nói.

Nếu như ngay từ đầu đã dự báo được đêm nay trăng tròn, thì anh đã trực tiếp từ chối Tô Lạc Ly rồi, cũng sẽ không có chuyện như hiện tại! 
Bây giờ phải thu dọn hiện trường như thế nào đây? 
“Cậu chủ, chuyện này không thể sở sài được, cậu mau trở về đi!” Vương Vĩ khổ sở cầu xin.


Giọng nói của người dẫn chương trình được truyền ra từ ti vi.

"Bây giờ chúng ta có thể nhìn thấy mặt trăng đã xuất hiện rồi, bây giờ có một đám mây nhỏ chắn mất mặt trăng, nhưng có thể 
thấy được thời tiết tối nay rất tốt, có thể đã bị sự nhiệt tình của mọi người cảm hóa rồi, vốn dĩ dự báo thời tiết hôm này là có tuyết" 
"Tôi biết rồi.


Sau khi cúp máy, biểu cảm của Ôn Khanh Mộ lập tức trở nên nghiêm túc.

"Mì trường thọ đã sẵn sàng!" 
"Không sao, món em nấu thơm quá" 
"Vậy hôm nay anh ăn nhiều một chút, nhưng không được ăn no, lát nữa còn có bánh gato.


Vừa nãy hình như em thấy trên ti vị nói là thời tiết tối hôm nay rất đẹp, ông trời thật tốt, biết chúng ta muốn ra ngoài nên trời quanh mây tạnh!" 
Rõ ràng là ông trời quá tàn nhẫn! 
Ôn Khanh Mộ nhanh chóng trộn mì trường thọ của mình, ăn từng miếng lớn.

Chắc chắn anh không được ăn bánh gato rồi, nhưng anh nhất định phải ăn mì trường thọ Tô Lạc Ly tự tay làm cho anh.

Mười lăm phút sau, Doãn Cẩn gọi điện tới.

.


 
Chương 333: Xảy Ra Chuyện Gì Thế


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Khi Ôn Khanh Mộ nghe thấy chuông điện thoại, cơ thể bất giác run lên.

Điều này báo trước rằng anh phải rời đi.

"Nghe máy đi chứ! Sao anh không nghe máy thế?" Tô Lạc Ly vừa ăn mì vừa nhắc nhở.

Ôn Khanh Mộ bắt máy.


“Sếp Ôn, công ty xảy ra chuyện rồi, anh mau đến đi!” Doãn Cẩn nói theo nội dung đã thương lượng từ trước.

Ôn Khanh Mộ nhíu chặt mày, thật lâu mới lên tiếng.

"Được, tôi biết rồi.


Tô Lạc Ly đặt bát đũa xuống, vì cảm thấy biểu cảm của Ôn Khanh Mộ không ổn.

"Xảy ra chuyện gì thế?"  Ôn Khanh Mộ nghiêm túc nhìn Tô Lạc Ly, nắm lấy một tay của cô.

"Ly Ly! " 
Bây giờ mỗi câu mỗi từ anh nói đều rất khó khăn.

"Sợ rằng tối nay anh không thể ra ngoài với em được rồi.



- Dịch tốt không? Đánh giá để được 2 Đậu 
• 
Đợi xíu, tôi còn lời muốn nói 
- Tặng quà ủng hộ tác giả nha! 
"Sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi sao?" 
"Công ty có chút chuyện, cần anh lập tức đi xử lý, anh.


Tô Lạc Ly rất hiểu lý lẽ.

"Vậy thì anh mau đi đi!" 
Có thể khiến Doãn Cẩn hôm nay gọi điện bảo anh lập tức qua xử lý dù sao cũng là chuyện lớn! 
"Ly Ly, em không trách anh sao?" 
Ôn Khanh Mộ vốn tưởng rằng Tô Lạc Ly sẽ không vui, dù sao đây là chuyện hai người đã hẹn trước rồi.

"Em trách anh làm gì? Chuyện của công ty là quan trọng, anh mau đi đi!" 
"Vậy còn bánh gato! Lễ hội đèn lồng! " 

"Bánh gato, hội đèn lồng cái gì? Anh đi đi, sang năm đi chơi Lễ hội đèn lồng cũng 
được, pháo hoa thì ở nhà xem là được, bánh thì đợi anh về rồi cùng ăn.


"Anh! anh khá bận, sợ là tối nay không thể quay lại được, cho dù quay lại thì chắc cũng sẽ rất muộn" 
Trong mắt Tô Lạc Ly hiện lên vẻ thất vọng.

"Được rồi, nợ cái gì chứ, mau đi đi!" 
Ôn Khanh Mộ quyết tâm xoay người đi ra ngoài.

Nhìn anh rời đi, ánh đèn xe biến mất khỏi tầm mắt, Tô Lạc Ly trở về phòng, trong lòng đột nhiên cảm thấy vô cùng thê lương.

[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 334: Sao Anh Lại Đến Nhà Bọn Em


Khi trở lại bàn ăn, cô mất hết khẩu vị tiếp tục ăn mì trường thọ nhưng vẫn ép mình ăn hết mì trong bát, sau đó rửa bát, lau bàn.

Chỉ có một mình cô ở nhà, cô ngồi trên ghế sofa bật ti vi lên.

Tối nay có chương trình phát sóng trực tiếp Lễ hội đèn lồng, cô có thể xem Lễ hội trên ti.

Vi.

Vào thời điểm này, con phố tổ chức Lễ hội đèn lồng đã rất sôi động, tấp nập người qua lại, các hoạt động nối tiếp nhau.


Đến mười một giờ tối mà Ôn Khanh Mộ vẫn chưa về.

Tô Lạc Ly nghĩ chắc anh sẽ không về.

Tất ti vi, Tô Lạc Ly chuẩn bị đi ngủ.

Đột nhiên, bên ngoài cửa sổ có pháo hoa!  Mặt trăng khổng lồ treo trên bầu trời như một chiếc đĩa bạc, từng chùm pháo hoa bắt đầu nở rộ trên bầu trời! 
Tô Lạc Ly không nhớ được đã bao lâu mình không ngắm pháo hoa rồi, cô không muốn bỏ lỡ một cơ hội tốt như vậy.

Vì vậy, cô mặc một chiếc áo khoác, từ gác xép đi thẳng lên trần nhà.

Ngắm pháo hoa trên trần nhà là một chuyện rất thoải mái.

Những bông hoa lửa đầy màu sắc khác nhau kết hợp lại thành nhiều hình dạng trên bầu trời.

Tô Lạc Ly ngồi trên trần nhà, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.

Dường như ngửi thấy một mùi hương hoa 
thoang thoảng.


Tô Lạc Ly ngửi mùi, đột nhiên cảm giác được phía sau có người, cô đột ngột quay người lại.

Giản Ngọc.

Anh ta đang cầm một bó hoa hồng xanh lục đứng sau lưng cô.

Tô Lạc Ly giật mình, sau khi nhìn rõ là Giản Ngọc mới hoàn hồn lại.

Nhưng, Giản Ngọc lại xuất hiện trên trần nhà họ, anh ta lên bằng cách nào vậy! 
"Anh! anh Ngọc! anh! " 
"Cục cưng, anh bay lên đấy.


Giản Ngọc cong môi cười, trên mặt mang theo một nụ cười tà mị, anh ta từ từ đến gần Tô Lạc Ly và đưa hoa hồng xanh cho CÔ.

Không biết tại sao, Giản Ngọc cười như vậy khiến Tô Lạc Ly đột nhiên có ảo giác, giống như nhìn thấy Ôn Khanh Mộ.

"Sao anh lại đến nhà bọn em?" 
Tô Lạc Ly ngẩng đầu tiếp tục ngắm pháo hoa.


"Ô, thì ra là vậy à.

.


Giọng điệu của Giản Ngọc đầy nghi ngờ.

"Vâng.


Giản Ngọc mỉm cười và không phản bác gì.

"Lạc Ly, anh kể cho em nghe một câu chuyện vậy.

".


 
Chương 335: Vậy Đứa Trẻ Đó Thì Sao


"Kể chuyện?" 
Tô Lạc Ly quay đầu lại nhìn Giản Ngọc, không biết Giản Ngọc đang định làm gì.

Người đàn ông này giống Ôn Khanh Mộ, trước nay không thích làm việc theo lẽ thường, cô không bao giờ đoán được anh muốn làm gì.

"Sao hả? Như thể tiếp theo anh sẽ hại em không bằng.



Khóe môi bên trái của Giản Ngọc từ từ nhếch lên.

"Không phải pháo hoa đẹp như vậy cộng thêm câu chuyện của anh sẽ càng đẹp hơn 
sao?" 
"Chỉ cần không phải chuyện ma là được, anh kể đi.


Giản Ngọc cũng quay đầu nhìn theo hướng pháo hoa.

"Ngày xửa ngày xưa, trong một khu rừng sâu thẳm! " 
Sau khi nghe câu mở đầu, Tô Lạc Ly lập tức bật cười.


"Anh Ngọc, anh định kể chuyện cổ tích cho em nghe đấy à? Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn hay là Cô bé Lọ lem?" 
"Em yêu, đừng ngắt lời anh!" 
Tô Lạc Ly nhún vai tiếp tục ngắm pháo hoa.

"Trong khu rừng sâu thẳm này có rất nhiều động vật sinh sống, thật ra loài động vật xưng vương xưng bá ở đây không phải là hổ hay sư tử gì, mà là đàn sói.

Cầm đầu là một con sói trắng toàn thân trắng như tuyết, đàn sói tôn kính gọi nó là Vua sói, tất cả sói trong đàn đều nghe theo mệnh lệnh của nó" 
Đứa trẻ này quá đáng thương.

"Chúng dạy đứa trẻ này nói chuyện, cho ăn thức ăn của con người, sau đó còn lợi dụng 
nó.

Con sói già không thấy con của mình.


nên cố tìm kiếm, sau đó dẫn theo đàn sói tìm được đến nó, cũng ăn sạch đám trộm mộ này.


Tô Lạc Ly nghe kể tới đây thì sợ hãi.

"Đứa trẻ này lại quay về với đàn sỏi nhưng thời gian chung sống với đám trộm mộ làm nó cảm thấy mình cũng có đồng loại của mình chứ không thuộc về đàn sói nữa.


"Cho nên đứa trẻ rời khỏi đó ạ?".


 
Chương 336: Tất Cả Các Câu Chuyện Xưa Đều Bắt Nguồn Từ Thế Giới Thật


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


"Đúng vậy, con sói già đầu đàn thấy đứa trẻ suốt ngày không vui nên dẫn nó ra khỏi rừng rậm.

Cánh rừng rậm này rất lớn, nếu con sói già không dẫn đi thì chắc hẳn nó có chạy cả đời cũng không thể thoát khỏi đó.

Sau khi nó ra khỏi rừng rậm lại không gặp được con người.


Nó đã đi rất xa cho đến khi ngất xỉu." 
"Chuyện còn nữa không ạ?" 
Tô Lạc Ly rất muốn biết kết cục của đứa trẻ  này. 
"Lúc đứa trẻ này tỉnh lại thì phát hiện ra 
mình được một doanh nhân cứu.

Ông ta sai người dạy nó viết chữ, nói chuyện và dạy cách làm một con người thế nào." 
Tô Lạc Ly mỉm cười, thở phào nhẹ nhõm.  "Vậy kết cục này vẫn rất tốt." 
Giản Ngọc Xoay đầu nhìn Tô Lạc Ly với ánh mắt đầy thâm ý. 
"Cục cưng à, lẽ nào em không tò mò xem đứa trẻ kia ở đâu à?" 
Tô Lạc Ly đột nhiên nhận ra. 
"Chẳng phải anh nói đây là chuyện xưa à? Trên thế giới này làm gì có người vật việc thật như vậy? Đứa trẻ được sói nuôi lớn..." 

"Tất cả các câu chuyện xưa đều bắt nguồn từ thế giới thật" 
"Thật sự có cậu bé sói a?" 
Giản Ngọc trịnh trọng gật đầu. 
"Đứa trẻ đó đang ở trước mặt em" 
Con người của Tô Lạc Ly lập tức giãn ra.

Cô nhìn Giản Ngọc trước mặt với vẻ kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi. 
"Anh Ngọc...!Anh..." 
"Anh chính là đứa trẻ được sói nuôi lớn.

Nếu không, em nghĩ tại sao mỗi lần anh.


xuất hiện đều thần không biết quỷ không hay? Sao anh có thể dùng tay không leo cao như vậy? Sao anh lại biến mất nhanh như vậy?" 
Mấy câu hỏi này làm Tô Lạc Ly bối rối. 
Trước kia Tô Lạc Ly nghi ngờ nhưng sau đó cho rằng Giản Ngọc có thể là một cao thủ võ lâm nên không thấy lạ nữa. 
Đúng lúc đó, Giản Ngọc đột nhiên tháo 
găng tay ra. 
Lần nào Tô Lạc Ly gặp Giản Ngọc cũng thấy anh ta đeo găng tay màu đen. 
"Hóa ra anh vòng vo lâu như vậy chỉ để nói chồng em là ma cà rồng?" 
Giản Ngọc cong môi, cười không trả lời. 
[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 337: Sự Tưởng Tượng Và Hư Cấu Rất Táo Bạo


"Nếu em không tin có thể tới tập đoàn Dark Reign hỏi thăm xem tối nay rốt cuộc có tình 
hình gì khẩn cấp mà Ôn Khanh Mộ phải đích thân tới xử lý.

"  "Anh ấy sẽ không lừa em đâu.

Anh Ngọc, anh không cảm thấy chuyện trên thế giới có ma cà rồng là hoang đường sao? Không sai, các chuyện xưa đều bắt nguồn từ cuộc sống thực tế nhưng cũng là những sáng tác nghệ thuật, là sự tưởng tượng và hư cấu rất táo bạo!" 
Tô Lạc Ly cố gắng bác bỏ lời Giản Ngọc nói.


"Cưng à, anh không bắt em phải tin anh, em không cần tức giận như vậy làm gì! Nhưng anh phổ cập cho em chút kiến thức thông thường về ma cà rồng nhé?" 
Tô Lạc Ly khẽ day huyệt thái dương của 
mình và có cảm giác Giản Ngọc không phải là người bình thường.

À, đúng, anh ta vốn đã chẳng phải là người bình thường rồi.

"Ma cà rồng có đồng tử màu xanh lam, bọn 
họ trà trộn trong người bình thường và nói 
mình là con lại.

Ôn Khanh Mộ nói mình là con lại, vậy em biết anh ta là con lại nước nào không?" 
Tô Lạc Ly nghẹn lời.

Cô nhớ mình đã hỏi Ôn Khanh Mộ điều này vào lần đầu tiên gặp mặt nhưng anh không trả lời cô.

"Ma cà rồng không có nhịp tim, tim của bọn họ đã ngừng đập vào giây phút bọn họ trở thành ma cà rồng.


Ngoài ra, da của bọn họ vĩnh viễn không có hơi ấm.

.


"Cái gì?" 
Khi Tô Lạc Ly nghe được câu này, cuối cùng mới có phản ứng.

Người Ôn Khanh Mộ luôn lạnh.

Tô Lạc Ly cảm thấy rất thoải mái vào mùa 
hè nhưng đến mùa đông trên người anh vẫn lạnh như vậy, dường như từ trước đến nay chưa từng ấm.

Giản Ngọc nhìn Tô Lạc Ly với ánh mắt chắc chắn.

"Em chung chăn chung gối với anh ta lâu như vậy, chắc phải biết chứ?" 
Tô Lạc Ly lập tức quay đầu đi.


Cô nằm trên giường trằn trọc mãi.

Trong đầu cô đều là những lời Giản Ngọc đã nói.

Đêm trăng tròn, không có nhịp tim, cơ thể không có hơi ấm!  
Trong đầu Tô Lạc Ly dường như có hai đứa bé đang đánh nhau.

Một đứa nói ma cà rồng rõ ràng là chuyện hoang đường.

Một đứa khác lại nói người Ôn Khanh Mộ luôn lạnh thật.

.


 
Chương 338: Anh Về Bao Giờ Vậy


Buổi sáng, ngoài trời vẫn còn sương mù dày đặc kèm theo chút se lạnh.

Tô Lạc Ly chợt tỉnh giấc, vừa mở mắt đã thấy đôi mắt màu xanh hút hồn của ôn.

Khanh Mộ đang nhìn chằm chằm vào mình.

Tô Lạc Ly sợ tới mức giật mình, tim đập thình thịch.

"Anh làm em sợ à?" Giọng ôn Khanh Mộ hơi khàn khàn.


Tô Lạc Ly cố bình tĩnh lại.

"Anh về bao giờ vậy?" 
"Anh mới về.

" Ôn Khanh Mộ ôm chặt Tô Lạc Ly vào trong lòng.

Tối hôm qua lại là một đêm vô cùng đau đớn.

Tô Lạc Ly nhìn gương mặt Ôn Khanh Mộ.

Mặc dù anh vẫn cười rạng rỡ nhưng không 
giấu được vẻ mệt mỏi.

Đôi mắt xanh biếc đã mất đi thần thái ngày trước, quầng mắt thâm hơn cũng thể hiện ra sự mệt mỏi của anh.

Tô Lạc Ly nâng mặt anh lên.


"Anh thức suốt đêm à?" 
"Vậy anh cố ngủ một giấc đi, em đi làm bữa sáng cho anh được không?" 
"Em đừng đi, để anh ôm một lúc đã.


Ôn Khanh Mộ cứ ôm Tô Lạc Ly như mới bị uất ức lớn.

Tô Lạc Ly không từ chối, mặc cho anh ôm.

Được một lúc, Tô Lạc Ly cảm giác được tiếng hít thở bên tai dường như đều đặn hơn nhiều.

Chắc anh ngủ rồi nhỉ? 
Tô Lạc Ly nhẹ nhàng kéo tay Ôn Khanh Mộ ra, chậm rãi rời khỏi giường và tính chuẩn bị ít thức ăn, chờ anh tỉnh dậy là có thể ăn luôn.

Cô vừa xuống giường, đi tới cửa phòng ngủ lại nhớ tới lời Giản Ngọc nói.

Tô Lạc Ly xoay người lại, nhìn Ôn Khanh Mộ đang nằm trên giường.

Cô hít sâu một hơi, rón rén tới bên giường và nhẹ nhàng sờ lên tay anh.


Lạnh.

Cô lại thò tay vào trong chăn sờ người anh.

Vẫn lạnh.

Nhưng vì sao Giản Ngọc cử nói Ôn Khanh Mộ là ma cà rồng chứ? 
Tục ngữ nói không có lửa làm sao có khói, trông Giản Ngọc đâu phải là người có thể 
bịa chuyện.

Đúng là Giản Ngọc có ý với cô nhưng dùng thủ đoạn bịa đặt để mình rời khỏi Ôn Khanh Mộ rõ ràng không phải là phong cách của anh ta.

Vậy rốt cuộc là sao chứ? 
"Em đang nghĩ gì vậy?".


 
Chương 339: Anh Ước Gì Vậy


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Một giọng nói đột nhiên vọng từ cửa vào.

Tô Lạc Ly giật mình, không cẩn thận cắt phải ngón tay! 
"A..."  Ôn Khanh Mộ vội vàng bước tới. 

"Sao em bất cẩn thế?" 
Ôn Khanh Mộ lập tức cầm ngón tay Tô Lạc Ly lên. 
Tô Lạc Ly nhìn máu chảy trên ngón tay, lại liếc nhìn Ôn Khanh Mộ.  Ôn Khanh Mộ không hề do dự ngậm ngón tay cô vào trong miệng. 
Trong nháy mắt đó, Tô Lạc Ly hoảng sợ. 
Cô nhớ trong bộ phim liên quan đến ma cà rồng cũng có cảnh như vậy! 
Anh có thể hút cạn máu của cô không? 
Đầu óc Tô Lạc Ly rối bời. 
Trong lúc cô đang do dự, Ôn Khanh Mộ đã rút ngón tay cô ra khỏi miệng, dẫn cô tới phòng khách và ngồi xuống sô pha. 
Ôn Khanh Mộ dè dặt cầm nước sát trùng bôi lên cho cô, sau đó lấy gạc bằng lại. 
Lúc này Tô Lạc Ly mới bình tĩnh được. 

"Ly Ly, em sao vậy? Sao em mất hồn mất vía thế?" 
"Em không sao.

Có lẽ do đêm qua em ngủ không ngon." 
Ôn Khanh Mộ xoa đầu Tô Lạc Ly. 
"Cũng tại đêm qua anh không ở nhà với em.

Sau này anh sẽ tranh thủ không họp muộn.


nữa.

Hay em về phòng ngủ một lát?" 
Ôn Khanh Mộ trả lời mà không hề do dự. 
"Ôi, sao anh có thể nói ra lời ước chứ? Nói ra sẽ mất linh đấy!" 
"Thế sao em còn muốn hỏi anh?" 
[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom