Dịch Full Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con

Chương 280: Tiểu Lý Chúng Ta Tiếp Tục


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


"Tránh ra tránh ra, chị Nhược Vận của chúng tôi muốn ngồi ở bàn trang điểm này!" Thợ trang điểm giục.

"Phải có thứ tự trước sau chứ!" Thợ trang điểm của Tô Lạc Ly cũng không chịu thua.

"Không cần quan tâm đến họ, chúng ta trang điểm tiếp đi.



Tô Lạc Ly hoàn toàn chẳng thèm nhìn Tô Nhược Vân.

Tô Nhược Vân nhìn thợ trang điểm của 
mình, thợ trang điểm của cô ta lập tức đẩy thợ trang điểm của Tô Lạc Ly.

!Cũng may là phản ứng nhanh, nếu không lớp trang điểm này sẽ hỏng mất.

"Các người định ức hiếp người khác à?" 
Người trong phòng trang điểm đều nhìn sang bên này nhưng không ai dám nói gì.


Tô Nhược Vân là ai cơ chứ? 
Bây giờ cô ta không những là vợ tương lai của Mộ Dung Dịch, bà chủ của Quốc tế Nghệ Tân mà còn là cô chủ của công ty rượu Tô Ký, còn là bà chủ và người sáng lập thương hiệu mỹ phẩm nổi tiếng! 
Bây giờ không ai dám trêu cô ta cả! 
"Tiểu Lý, chúng ta tiếp tục" Tô Lạc Ly vẫn bình tĩnh.

Tiểu Lý thấy Tô Lạc Ly bình tĩnh như vậy thì cũng bình tĩnh lại, tiếp tục trang điểm cần.

thận cho Tô Lạc Ly.

Từ nhỏ đến lớn lúc nào cô cũng nhường có ta nhưng bây giờ thì khác, cô sẽ không nhường nữa! 
"Tô Lạc Ly, tôi thấy cô giỏi lắm rồi nhỉ, tôi 
muốn ngồi ở đây, cô dám không nhường cho tôi à?" 

"Cô Tô Nhược Vân, cô nói câu này nghe buồn cười quả, cô muốn ngồi ở đây thì tôi phải nhường cho cô à? Bản thân tôi thích kích già yêu trẻ, xin hỏi bây giờ cô là người già hay trẻ con mà bảo tôi phải nhường cho 
Nhưng hai người cũng sắp trang điểm xong rồi, Tô Lạc Ly cũng lịch sự, không cố tình kéo dài thời gian, trang điểm xong là đứng lên ngay.

Ngoài cửa, Hoàng Sản đang đưa Lâm Thanh Phượng và Mộ Dung Ngọc đi tham quan.

Mộ Dung Ngọc làm ầm muốn đến phòng trang điểm, bởi vì ở đó có thể gặp rất nhiều người nổi tiếng.

[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 281: Lại Một Cái Tát Nữa!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Cái tát này Tô Lạc Ly không hề đề phòng, cô cũng không ngờ mình lại gặp Lâm Thanh Phượng ở đây.

Lúc Tô Lạc Ly và Mộ Dung Dịch yêu nhau, cô đã ăn khá nhiều bạt tại của Lâm Thanh Phượng.

Lâm Thanh Phượng hơi không hài lòng hoặc chướng mắt Tô Lạc Ly là sẽ tát cô ngay.

Nhưng lần nào bà ta cũng tiến hành bí mật cả, tuyệt đối sẽ không để Mộ Dung Dịch nhìn thấy.

Phòng trang điểm im phăng phắc, tiếng bàn tay giòn tan này làm mọi người đều sững sờ.

"Con điểm này, dám làm loạn ở đây à!" 
Lâm Thanh Phượng khẽ nhướng mày, ánh mắt đầy khinh thường.


Mặt cô nóng rát vì đau.

Tô Lạc Ly vẫn bình tĩnh như cũ.

"Bốp!" 
Lại một cái tát nữa! !Nhưng cái tát này không phải Lâm Thanh Phượng đảnh Tô Lạc Ly mà là Tô Lạc Ly đánh Lâm Thanh Phượng.

Lần này tất cả mọi người đều ngỡ ngàng.

Đặc biệt là Tô Nhược Vân và Mộ Dung Ngọc.

Lâm Thanh Phượng đứng tại chỗ, miệng há 
to! 
Bây giờ, sự hùng hổ kiêu ngạo của ban nãy đã hoàn toàn biến mất! 
Bà ta hoàn toàn không ngờ Tô Lạc Ly lại đánh bà ta! 
Trong mắt bà ta, Tô Lạc Ly là luôn là một quả hồng mềm, muốn nắn thế nào thì nắn, 
niết thế nào thì niết.

"Cô cô cô.

.


Lâm Thanh Phượng "cô" suốt một lúc lâu nhưng không ai nói gì.

"Bà Mộ Dung, tôi nghĩ bà hiểu lầm rồi, tôi không phải con dâu bà mà bà muốn đánh là đánh, con dâu bà ở bên kia kìa.



Tô Lạc Ly nói rất bình tĩnh, tiện thể nhìn sang Tô Nhược Vân.

"Cô dám đánh tôi, cô mà cũng dám đảnh tôi?" 
Hiển nhiên Lâm Thanh Phượng vẫn chưa lấy lại tinh thần từ cái tát này! 
"Tô Lạc Ly, cô đừng quá đáng, cô dám đánh bác gái à!" Tô Nhược Vân tức giận mắng! 
"Ngại quá, bà ta là bác của cô chứ không phải của tôi.


Tô Lạc Ly ra hiệu với thợ trang điểm bên cạnh, chuẩn bị rời khỏi nơi thị phi này.

"Cô đứng lại đó cho tôi, con điểm này! Chẳng có tài cán gì khác, chỉ biết dụ dỗ đàn ông thôi! Tôi nói cho cô biết, tôi sẽ không để yên cho cái tát này đâu.

Cô dám đánh tối thì xem tôi có lột da róc xương cô không!" 
Sau khi Lâm Thanh Phượng lấy lại tinh thần, quát mắng sau lưng Tô Lạc Ly.

Tô Lạc Ly xoay người nhìn khắp phòng trang điểm.

"Ban nãy ai là người ra tay trước, tôi tin mọi người tự biết rõ.

Ai tuyên bố lột da róc xương tôi, mọi người cũng hiểu rõ.


"Con điểm này, xem tôi.



Lâm Thanh Phượng lại chuẩn bị ra tay nhưng bị Tô Nhược Vân ngăn lại.

"Bà cứ luôn miệng mắng tôi, tôi không kiện 
bà đã là may lắm rồi.

Phòng trang điểm có camera, dù không ai làm chứng cho tôi thì camera cũng sẽ lấy lại công bằng cho tôi.


Tô Lạc Ly nói to và hùng hồn.

Cô đã không còn là quả hồng mềm muốn nặn thế nào thì nặn trong quá khứ nữa.

Dù gì Lâm Thanh Phượng cũng là bà chủ nhà Mộ Dung, bị Tô Lạc Ly tát ngay trước mặt mọi người, từ trước đến nay bà ta chưa bao giờ bị ai đối xử như vậy.

Bà ta cũng tức đến mức bệnh suýt tái phát.

Tô Nhược Vân nhân cơ hội lập tức gọi người đưa bà ta về.

[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 282: Sao Lại Thế Này


Sau khu buổi tập chấm dứt, cô ta vội vã về nhà.

Lúc này nhà Mộ Dung đã rối loạn ầm ĩ.

Lâm Thanh Phượng nằm trên giường trong phòng ngủ than ngắn thở dài giống như một con gà chọi mới thua trận.

Tối nay Mộ Dung Thụy có buổi xã giao nên không ở nhà.


Mộ Dung Dịch vội vàng trở về, không biết xảy ra chuyện gì, chỉ biết trong điện thoại, Lâm Thanh Phượng cử mắng ở điểm gì đó.

“Mẹ sao vậy?" Mộ Dung Dịch vội hỏi.

!"Trời ơi, A Dịch, con về rồi à! Con mà không về, mẹ sẽ bị người ta đánh chết!" 
Lâm Thanh Phượng lại kêu la.

"Sao lại thế này?" Mộ Dung Dịch nhìn về phía Mộ Dung Ngọc.

"Còn làm sao nữa? Bạn gái cũ của anh đánh đó, bây giờ mặt mẹ vẫn còn sưng này.


"Lạc Ly?" 
"Đúng rồi, là cô ta!" 
"A Dịch, nếu con không xả cơn tức này cho mẹ, mẹ sẽ chết không nhắm mắt! A Dịch.



Lâm Thanh Phượng khóc lóc than thở giống như cô vợ nhỏ bị ức hiếp.

"Cuối cùng chuyện gì xảy ra vậy? Nói rõ cho anh nghe đi!" Mộ Dung Dịch lại hét lên với Mộ Dung Ngọc.

"Anh hét với em làm gì? Đâu phải em đánh!" Mộ Dung Ngọc cảm thấy mình bị oan.

"Kể rõ mọi chuyện cho anh nghe.

" Mộ Dung Dịch bình tĩnh lại.

"Thật ra chuyện này cũng tại mẹ mình kích động quá, thấy Tô Lạc Ly ngồi, chị dâu đứng, cứ tưởng chị dâu bị ai ức hiếp.

Mẹ không hỏi đầu đuôi thế nào mà đã xông lên tát Tô Lạc Ly một cái!" 

Lâm Thanh Phượng ấp úng không nói nên lời, cuối cùng dứt khoát.

"Đúng thì sao? Mẹ không được đánh cô ta à? Lúc trước cô ta yêu con, vậy sau này sẽ là con dâu của nhà Mộ Dung chúng ta.

Cô 
ta làm sai đương nhiên me phải dạy dỗ hướng dẫn cô ta rồi!" 
Lâm Thanh Phượng cố chấp.

"Vậy thảo nào người ta trả thù mẹ.


"A Dịch, con sao vậy? Mẹ là mẹ ruột của con đấy! Sao con lại ăn cây táo rào cây sung?".


 
Chương 283: Em Không Đau!


"Được rồi, mẹ ngừng lại đi, công việc của con bận rộn vậy mà chút chuyện nhỏ này cũng gọi con về, cuối năm đang là giai đoạn bận rộn." 
Nói xong, Mộ Dung Dịch ra khỏi phòng ngủ 
Lâm Thanh Phượng than thở rồi nằm lên giường.  "Cuộc đời này, không sống nổi nữa rồi, ai cũng ức hiếp tôi, tôi già rồi, vô dụng rồi!" 
Mộ Dung Ngọc nghe Lâm Thanh Phượng nói, cũng thấy bực dọc nên cũng ra khỏi phòng ngủ, chỉ để lại người làm ở trong phòng chăm sóc. 
Cô ta mới vừa ra ngoài đã bị Mộ Dung Dịch gọi vào phòng. 

"Tiểu Ngọc, lúc anh và Lạc Ly quen nhau, có phải mẹ thường hay đánh cô ấy không?" !Mộ Dung Dịch nhíu mày, giọng âm u. 
"Anh, em không dám nói với anh đâu.

Em mà nói với anh, mẹ sẽ đánh em!" 
"Em cứ nói đi không sao đâu, anh sẽ không nói lại với mẹ, có chuyện gì anh bảo vệ em!" 
Mộ Dung Ngọc suy nghĩ rồi giơ ba ngón tay ra: "Ba mươi nghìn, thế nào?".

Xin hãy đọc truyện tại _ T RЦмtrцуen.

ог g _
Mộ Dung Dịch lắc đầu, cô em gái này, chỉ quan tâm đến tiền thôi. 
Anh ta lập tức lấy điện thoại ra chuyển khoản ba mươi nghìn cho Mộ Dung Ngọc. 

"Bây giờ nói được chưa?" 
"Được rồi được rồi được rồi." Mộ Dung Ngọc gật như gà mổ thóc. 
"Vậy nói nhanh lên" 
"Lúc trước khi Tô Lạc Ly đến nhà ta, đúng là mẹ thường xuyên đánh người ta, trên mặt Tô Lạc Ly có dấu tay là chuyện thường thấy.

Có lúc mẹ lo anh sẽ thấy nên còn dùng chổi 
lông gà đánh người ta nữa" 
Mộ Dung Ngọc cầm tiền rồi nên tất nhiên biết gì nói đấy, dù sao hai người đã chia tay rồi, biết những chuyện này cũng chẳng sao. 
"Có một lần, mẹ chế Tô Lạc Ly rót trà quá nóng nên hất thẳng tách trà đó lên người người ta, bỏng một mảng lớn luôn, em nhìn còn thấy đau!" 
Mộ Dung Dịch chỉ thấy toàn thân run rẩy. 
Anh ta nhớ rõ hình như có một lần, Tô Lạc Ly bước ra khỏi nhà mình, cánh tay bị bỏng một mảng rất lớn.


Lúc đó Tô Lạc Ly nói mình bất cẩn làm đổ nước nên bị bỏng. 
Lúc đó anh ta còn trách có một trận, thì ra là mẹ mình làm bỏng! 
"Em nói này anh, hai người đã chia tay rồi, còn so đo chuyện cũ làm gì?" 
tình hình của mình. 
Có lẽ Từ Phóng đã mật báo từ lâu rồi. 
"Em không đau!" 
"Vớ vẩn! Sựng thế này rồi mà không đau được à, em đang lừa quỷ à?" 
Tô Lạc Ly tựa vào Ôn Khanh Mộ. 
"Đúng rồi, lừa quỷ, lừa một con quỷ háo sắc! Ha ha!".


 
Chương 284: Chuyện Này Chưa Xong Đâu!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


"Đã là lúc nào rồi? Bị người ta ức hiếp thế này mà vẫn có tâm trạng giỡn à?" 
Lê Hoa lấy một chiếc khăn lông, bên trong có một viên đá.

Ôn Khanh Mộ lập tức cầm sang, dắt Tô Lạc Ly ngồi xuống sofa, chườm nhẹ mặt cô.

"Mẹ nó, dám đụng đến người phụ nữ của tôi, bà già này chán sống rồi!" 
Ôn Khanh Mộ vừa nhẹ nhàng chườm mặt  cho Tô Lạc Ly vừa mắng.


Điều này làm Tô Lạc Ly cảm thấy người đàn ông này hơi tâm thần phân liệt, sao anh có thể làm một lúc hai chuyện được nhỉ? 
Động tác chườm mặt nhẹ nhàng đến vậy nhưng mạng người ta lại dữ dội đến thế! 
"Ôi trời, được rồi, được rồi, đừng giận nữa, em hết giận rồi.


"Em có lương tâm không hả, bị người ta đánh mà còn vui vậy à?" Ôn Khanh Mộ nhíu mày hỏi.

Có phải người phụ nữ của anh bị đánh nên ngốc luôn rồi không? !"Đương nhiên là em thấy vui rồi, hôm nay em rất vui! Em đánh bà già đó rồi, bà ta già rồi nhưng em đâu hề nhẹ tay? Cái tát đó.

em dồn hết sức luôn, anh yên tâm đi, chắc chắn bà ta đau hơn em, em không bị thiệt!" 
Ôn Khanh Mộ hé miệng, bị Tô Lạc Ly làm 
cho không nói nên lời.

Anh nên nói người phụ nữ của anh ngốc hay khen cô lạc quan? 
"Ui trời, thật mà! Không lừa anh đâu, cục cưng.



"Ý em là mọi chuyện chỉ thế thôi à?" 
"Đúng rồi, không thể thì có thể làm gì được? Bà ta đánh em một cái, em trả bà ta một cái, huề nhau!" 
Tô Lạc Ly nói rất nhẹ nhàng.

"Vậy không được! Một bà già như bà ta sao quý giá như vợ anh được? Nếu anh không bắt bà ta đổ chút máu thì phải tự xin lỗi bản thân!" 
Sao Ôn Khanh Mộ có thể nuốt nổi cơn tức này? 
Nhớ lúc trước anh đánh Tô Lạc Ly, tim anh đau đến chết đi sống lại.

Bây giờ có người dám đánh người phụ nữ của anh, đúng là chán sống rồi! 
"Ui chao được rồi mà, với những gì em hiểu về bà ta thì bây giờ bà ta đã nằm trên giường, vừa khóc vừa than, làm bà ta tức phát điên là đủ rồi, được không?" 
Ôn Khanh Mộ nhìn ánh mắt lấy lòng của Tô Lạc Ly.

"Sao anh cứ cảm giác em lo anh làm gì bà ta nên mới nói liên tục như vậy, hửm?" 
Tô Lạc Ly cười ngại ngùng.

Tiêu rồi, bị vạch trần! 

"Cục cưng nhà em thông minh thật!" 
"Đừng nịnh nọt! Chuyện này chưa xong đâu!" 
"Nhưng em thật lòng không muốn truy cứu nữa, anh nghĩ xem bà ta có thể làm gì được em? Cùng lắm thì than với con trai của bà 
ta, sau đó bảo Quốc tế Nghệ Tân phong sát em, nhưng bây giờ Tinh Hoàng của chúng ta cũng đâu yểu thế gì.

Bà ta muốn phong sát em cũng không phong sát được, hơn nữa em có anh chống lưng cho mà, ai dám phong sát em?" 
"Đúng vậy, ai dám phong sát người phụ nữ của anh?" 
"Đúng rồi đấy, thật sự không cần số đo những chuyện này với bà ta đâu, oan oan tương báo đến khi nào mới dứt?" 
Thật ra Tô Lạc Ly nói cũng đúng, cải tát lúc cô đánh Lâm Thanh Phượng, cô đã dồn rất nhiều sức lực.

Ôn Khanh Mộc cốc đầu Tô Lạc Ly.

[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 285: Trừng Phạt Để Cảnh Cáo!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Đồng ý với Tô Lạc Ly là một chuyện còn làm hay không lại là chuyện khác. 
Doãn Cẩn đứng giữa văn phòng đợi lệnh của Ôn Khanh Mộ. 
"Dạo này bên Quốc tế Nghệ Tân có hành động gì không?" 
"Từ sau khi chúng ta tuyên bố thu mua Quốc tế Tinh Hoàng, Quốc tế Nghệ Tân lén lút đầu tư theo chúng ta.

Chúng ta đầu tư dự án nào, họ sẽ đầu tư dự án đó, hơn nữa còn bí mật rót vốn, không hề rêu rao" 
Ôn Khanh Mộ chợt cười.  "Dựa cây to dễ hóng mát, Mộ Dung Dịch này cũng thông minh lắm" 
Cứ như vậy, mọi người đều cho rằng Quốc tế Tinh Hoàng và Quốc tế Nghệ Tân có chiến lược hữu hảo gì đó, sẽ nịnh bợ Quốc tế Nghệ Tân hơn.


Dù gì có muốn nịnh bợ Quốc tế Tinh Hoàng, họ cũng không ninh nổi. 
"Tôi cũng cảm thấy Mộ Dung Dịch đang đầu cơ trục lợi, muốn làm mọi người cảm thấy dường như giữa họ và ta có quan hệ bí mật gì đó, một vài nhà đầu tư cũng sẽ ủng hộ dự án mà anh ta đầu tư." 
"Tốt lắm, cậu tung tin rằng chúng ta đang nhắm được vài dự án lớn, chuẩn bị đầu tư.

Ngoài ra, chúng ta sẽ tạm gác lại những dự án đã đầu tư, muốn trục lợi từ tối à, mơ đẹp quá nhỉ!" 
Doãn Cẩn thật sự rất nể Ôn Khanh Mộ, cứ như vậy, không cần tốn xu nào cũng có thể làm Mộ Dung Dịch dốc hết của cải ra! 
"Vâng, sếp Ôn, tôi sẽ đi làm ngay" 
Ôn Khanh Mộ đã đồng ý với Tô Lạc Ly sẽ không truy cứu chuyện này nữa nhưng anh không nuốt nổi cơn giận này, vậy thì cứ làm nhà Mộ Dung không ăn Tết nổi là được! !Trừng phạt để cảnh cáo! 
"Hơn nữa, đã điều tra rõ chuyện tiết lộ ca 
phẫu thuật sảy thai cho mợ chủ chưa?" 
Ôn Khanh Mộ lại nhíu mày. 
"Hôm đó cô ấy nhận được một cuộc gọi nói là Hiệp hội liên hiệp phụ nữ gì đấy, cuộc điện thoại này báo chuyện sảy thai cho mợ chủ, mợ chủ mới đến bệnh viện điều tra.

Tôi đã điều tra số điện thoại này rồi, là máy bàn, đúng là số máy của Hội liên hiệp phụ nữ." 
"Sau đó thì sao?" 
"Tôi đến Hội liên hiệp phụ nữ hỏi rồi, họ nói hoàn toàn không có dự án kiểm tra theo dõi tình hình phụ nữ sảy thai.


Sau đó tôi tiến hành điều tra lần lượt từng người trong hiệp hội, xác định được một nhân viên đang làm việc, nhân viên này quen với Hạ Liên" 
"Hạ Liên?" 
Sao anh cảm thấy hơi quen tại nhỉ? 
"Là trợ lý của cô Tiêu Mạch Nhiên." 
Lúc này Ôn Mộc Khanh mới nhớ đến. 
Thì ra là Tiêu Mạch Nhiên thật! 
"Tốt lắm!" 
"Sếp Ôn, anh định xử lý thế nào?" 
"Để tôi suy nghĩ đã, cậu cử đối phó với Mộ Dung Dịch trước đi." 
"Được, vậy tôi đi làm việc trước." 
Ở phim trường. 
Gần cuối năm rồi nên ít đoàn phim vẫn còn quay phim nhưng bộ phim mà Tiêu Mạch Nhiên đóng vẫn đang tiếp tục quay. 
Nhưng hôm nay cũng là ngày cuối cùng rồi. 
Bởi vì sau hôm nay mọi người sẽ nghỉ Tết nên tràn đầy năng lượng. 
Sau khi quay xong cảnh của hôm nay, Tiêu Mạch Nhiên về khách sạn cô ta ở, chuẩn bị 
tháo trang sức thu dọn đồ đạc về nhà. 
Người khác thì đã được nghỉ ngơi rồi nhưng Tiêu Mạch Nhiên thì vẫn còn rất nhiều chuyện cần làm. 

Năm mới nhưng cô ta vẫn không dành thời gian để mình được nghỉ ngơi. 
"Hạ Liên, tẩy trang mắt môi của chị đâu? Chị nhở chị đặt trong túi này nhưng sao không thấy vậy?" 
Muốn có làn da đẹp hoàn hảo thì tất nhiên không thể xem thường việc chăm sóc môi ngày, càng không thể xem thường việc tẩy trang. 
Cho nên Tiêu Mạch Nhiên rất nghiêm túc trong việc tẩy trang. 
Hỏi một lúc lâu rồi mà Hạ Liên vẫn chưa trả lời. 
"Hạ Liên! Hạ Liên!" Tiêu Mạch Nhiên gọi vài lần liên tục. 
"Hả? Chuyện gì vậy chị Mach Nhiên?" Hai Liên sực tỉnh, có chút hoảng hốt. 
"Em sao vậy? Sao cứ như người mất hồn? Gia đình em gặp chuyện gì hả?" 
Tiêu Mạch Nhiên quan tâm. 
"Em đứng lên nói trước đã, xảy ra chuyện gì rồi?" 
Tiêu Mạch Nhiên đỡ Hạ Liên dậy. 
"Chị Mạch Nhiên, em." 
[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 286: Hạ Liên Em Thật Hồ Đồ


Hạ Liên không cần phải nói cô ta cũng đoán được! 
"Có phải em nói chuyện Tô Lạc Ly sảy thai cho cô ta biết không?" 
Hạ Liên cắn môi gật đầu.

"Em bị ngốc à! Hạ Liên!" Tiêu Mạch Nhiên chợt kinh hãi.

"Chị Mạch Nhiên, em không thích Tô Lạc Ly, không thích nhìn họ đối xử với chị như vậy! Tô Lạc Ly lấy oán trả ơn, nhớ lúc trước cô ta bị Tô Nhược Vân vu khống cô ta ăn cắp dây chuyền, chị giải vây giúp cô ta! Lúc cô ta bị mắng là người thứ ba, bị mọi người đòi đánh, cũng là chị đăng Weibo ủng hộ cô ta.

Phim của cô ta công chiếu, chị Mạch Nhiên tuyên truyền giúp cô ta, chị đã giúp cô ta bao nhiêu lần rồi!" 
Tiêu Mạch Nhiên cúi đầu xuống, đúng là cô ta thật lòng muốn giúp Tô Lạc Ly.

"Nhưng cô ta thì sao? Cô ta đền đáp chị thể nào? Cô ta cướp sếp Ôn!" 

Tiêu Mạch Nhiên cũng bất lực.

"Chuyện này không thể trách Lạc Ly được, cô ta và A Khanh đã kết hôn hơn một năm rồi, cũng đâu thể xem là cướp được, do chị tự suy nghĩ nhiều thôi.


"Sao lại không xem? Chỉ kết hôn hơn một năm thôi mà, chị và sếp Ôn đã qua lại mấy năm rồi! Nếu không phải tại cô ta thì sếp Ôn và chị đã ở bên nhau từ lâu rồi!" 
Hạ Liễn phẫn nộ cực kỳ.

!Tiêu Mạch Nhiên cũng không muốn nói đến chuyện này.

"Hạ Liên, những chuyện này đã qua rồi, chị không muốn nhắc lại" 
"Nhưng em không nuốt nổi cơn giận này! Chị Mạch Nhiên, chị tốt với sếp Ôn đến vậy, yêu sếp Ôn đến thế! Chị lòng dạ lương 
thiện, không so đo thiệt hơn nhưng em không nỡ nhìn chị bị người ta ức hiếp!" 
Hạ Liên nói mà giận sôi.

"Cho nên em nói chuyện Tô Lạc Ly sảy thai cho cô ta biết?".

"Đúng vậy, em muốn nói cho cô ta biết lòng sếp Ôn không hề có cô ta, sếp Ôn không chấp nhận đứa con của cô ta! Nhưng Tô Lạc Ly đó vẫn.

.


Hạ Liên thở dài chán nản.


Thật ra sau khi Tiêu Mạch Nhiên biết chuyện Tô Lạc Ly sảy thai, hình như cũng có ý mong hai người họ hãy cãi nhau, nói không chừng sẽ đổ vỡ.

Nhưng nào ngờ họ vẫn ở bên nhau! 
"Tại Tô Lạc Ly cả, đúng là hồ ly tinh, cứ quấn lấy sếp Ôn mãi! Biết mình sảy thai rồi, sếp ăn không chấp nhận đứa con của cô ta nhưng vẫn mặt dạn mày dày đi theo sếp Ôn!" 
"Được rồi, đừng nói những chuyện này nữa, cuối cùng chuyện gì xảy ra vậy?" 
Tiêu Mạch Nhiên không hề muốn nhắc đến những chuyện này.

"Sếp Ôn đã tra được em rồi, cô bạn ở Hội liên hiệp phụ nữ gọi điện nói với em rằng mấy ngày nay có người đang điều tra.

Chị Mạch Nhiên, sợ rằng sếp Ôn đã biết em rồi, em nên làm thế nào đây? Với tính tình của sếp Ôn, chắc chắn anh ta sẽ không tha cho em đâu!" 
“Hạ Liên, em thật hồ đồ, em làm vậy không phải.

.

” 
Tiêu Mạch Nhiên thở dài.

“Không phải giúp chị mà là hại chị đó!” 
“Chị Mạch Nhiên, em cũng không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này! Ai biết sếp Ôn lại điều tra đến Hội liên hiệp phụ nữ chứ!” 
“Bây giờ mối quan hệ giữa chị và anh ấy vốn đã căng thẳng, lại xảy ra chuyện thế này! ” 
“Chị Mạch Nhiên, chị nhất định phải giúp em, nhất định phải giúp em! Liệu sếp Ôn, sếp Ôn có giết em không?” 
Đến lúc này Hạ Liên mới bắt đầu thấy sợ.

Tiêu Mạch Nhiên hít sâu một hơi, cố gắng khiển bản thân bình tĩnh lại.


“Em xem lịch trình làm việc của chị rồi đẩy lùi tất cả công việc hiện tại của chị lại.

Chị 
sẽ đích thân đến gặp anh ấy” 
“Vâng” 
“Nhưng Hạ Liên à, sợ rằng em không thể đi theo chị được nữa.

” 
Hạ Liên sửng sốt, cuối cùng thở dài một hơi, không nói gì.

“Vậy cô cứ tự nhiên nhé, khi nào sếp Ôn họp xong tôi sẽ báo cho anh ấy ngay” 
Nói xong Doãn Cẩn lại rời đi.

Tiêu Mạch Nhiên chờ trong phòng nghỉ hai tiếng rưỡi.

Cuối cùng Ôn Khanh Mộ cũng họp xong, anh vừa đi ra Doãn Cẩn đã lập tức bước đến.

“Sếp Ôn, cô Tiêu đã chờ anh hai tiếng rưỡi rồi, anh có muốn gặp không?” 
“Cô Tiêu nào?”.


 
Chương 287: Không Đẹp Bằng Em


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Sau vài giờ họp, đầu óc Ôn Khanh Mộ cũng như trên mây. 
“Cô Tiêu Mạch Nhiên ạ” 
“Ồ? Không phải đến để tự thú đấy chứ?” 
Ôn Khanh Mộ cười khẩy. 
“Bảo cô ta đến văn phòng gặp tôi đi.”  “Vâng” 
Nhưng khi Tiêu Mạch Nhiên tới văn phòng Ôn Khanh Mộ, trông cô ta rất mệt mỏi. 
Sắc mặt hơi tái, nhìn cả người có hơi tiều tuy 
Lại thêm phải chờ hai tiếng rưỡi, thậm chí còn không uống nước nên đôi môi đã hơi 
bong tróc. 

“Tìm tôi có chuyện gì không?” Giọng điệu Ôn Khanh Mộ vẫn thờ ơ, lãnh đạm. 
“Anh Khanh, em đến đây để xin lỗi anh.” !“Xin lỗi?” 
“Đúng vậy, em nghe Dạ Bân nói Lạc Ly đã biết chuyện trước đây mình từng làm phẫu thuật nạo thai.

Khi ấy Dạ Bân còn hỏi có phải do em làm không, em trả lời rất thẳng thắn với anh ấy rằng không phải em, sau này em mới biết là Hạ Liên làm.” 
Ôn Khanh Mộ không ngắt lời cô ta, chỉ yên lặng lắng nghe. 
“Hạ Liên nhờ một người bạn trong Hội liên hiệp phụ nữ gọi cho Lạc Ly, lúc ấy Lạc Ly mới biết mình từng làm phẫu thuật nào thai.

Hạ Liên không chỉ là trợ lý của em mà còn là chị em tốt của em, có tâm sự gì em đều nói hết cho em ấy.

Lần này em ấy cũng thấy bất bình thay em nên mới làm ra 
chuyện hồ đồ đó.

Mặc dù chuyện này không phải em làm, nhưng cũng vì em mà ra." 
Tiêu Mạch Nhiên lặng lẽ cúi đầu. 
“Thấy bất bình thay?” Ôn Khanh Mộ không hiểu bốn chữ này lắm. 
“Đúng thế, Hạ Liên biết tình cảm của em dành cho anh, biết em để tâm anh thế nào, cũng biết em đã nâng đỡ Lạc Ly ra sao nên em ấy cảm thấy Lạc Ly đã cướp anh đi, còn nói vì Lạc Ly quá mưu mô nên em ấy mới làm như vậy.

Em đã giải thích với em ấy rồi, nhưng con bé này thật sự rất cứng đầu” 

Ôn Khanh Mộ thật sự không biết nên nói gì. 
“Ha Liên còn nói em có thể vì anh mà hy sinh mạng sống, tại sao anh luôn giấu giếm sự thật anh đã kết hôn với người khác...!Em nói với em ấy rằng chuyện tình cảm không thể gượng ép” 
Quả thật Ôn Khanh Mộ có chút áy náy với Tiêu Mạch Nhiên. 
“Thôi, không nhắc đến những chuyện này nữa, là em có lỗi với anh và Lạc Ly.

Anh muốn giải quyết thế nào thì tuỳ anh, chỉ là anh đừng truy cứu Ha Liên, em ấy cũng là vì em thôi.” 
Tiêu Mạch Nhiên nói một cách chân thành. 
Mỗi một câu của cô ta đều đang nhắc nhở Ôn Khanh Mộ. 
Tất cả những gì cô ta đã hy sinh cho anh, cô ta yêu anh sâu đậm như thế nào và cô ta độ lượng ra sao. 
“Tôi cũng không muốn nhắc đến chuyện này nữa, sự việc đã qua rồi, tôi và Ly Ly cũng đang chuẩn bị có thêm đứa nữa” 
Ôn Khanh Mộ nặng nề nói từng chữ. 
Khi nghe thấy lời này, Tiêu Mạch Nhiên chợt ngẩng đầu lên nhìn Ôn Khanh Mộ với vẻ không tin được. 
“Anh Khanh, đáng ra em không nên quan tâm đến chuyện vợ chồng anh, nhưng anh.

anh không thể có con, lỡ như..” 
Tiêu Mạch Nhiên và Dạ Bân đều nghĩ giống nhau, đều không muốn Ôn Khanh Mộ có con. 
“Vì Ly Ly, tôi sẵn sàng chấp nhận rủi ro một phần mười nghìn này” 
Tiêu Mạch Nhiên lại một lần nữa ngạc nhiên không thốt nên lời. 
Ôn Khanh Mộ yêu Tô Lạc Ly nhường nào mới sẵn sàng cho cô sinh con chứ? 

“Được, em hiểu rồi.” 
“Cô về đi, tôi điều tra chuyện này cũng chỉ Vì muốn biết ai ở sau lưng hại tôi thôi.” 
“Anh Khanh, em thật sự không có ý hại anh, anh phải tin em!” 
“Tôi biết, hiện tại mọi chuyện đã rõ ràng, tôi cũng không muốn truy cứu nữa, cô về đi” 
Những lời Tiêu Mạch Nhiên nên nói đã nói xong, ôn Khanh Mộ cũng hạ lệnh đuổi khách, cô ta không có lý do gì để không rời đi. cứ thể vậy. 
Truyện đang được up trong nhóm thu phí rồi các bạn nhé. Tham gia Facebook Group rồi inbox cho admin để đọc sớm nhất nhé !!!.
Cô ta lặng lẽ ra về. 
Ôn Khanh Mộ cũng thở dài, Tiêu Mạch Nhiên đã tìm tới cửa, anh cũng không còn cách nào khác là phải dừng chuyện này lại tại đây. 
Khu Rainbow. 
Ôn Khanh Mộ nhẹ nhàng ôm Tô Lạc Ly vào lòng. 
“Không đẹp bằng em? 
“Anh chỉ biết nói những lời ngọt ngào thôi.

Hôm nay đi về em thấy trên đường đã bắt đầu treo đèn lồng rồi, còn bán rất nhiều tranh Tết và câu đối nữa, trong trung tâm thương mại cũng một màu đỏ rực, rất vui tươi, càng ngày càng có không khí Tết” 
[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 288: Anh Muốn Gột Sạch Ký Ức Của Em


“Sao lại là ác mộng? Không phải đón Tết là có thể mặc quần áo mới, nhận tiền mừng tuổi, còn được ăn ngon sao?”. 
Ôn Khanh Mộ không có khái niệm về Tết lắm.

Khi ở nhà họ Mục, người lớn sẽ đưa anh tiền lì xì, sau đó cho anh ăn đồ ăn ngon.  “Mỗi khi Tết đến, hầu như người giúp việc trong nhà đều về quê ăn Tết.

Họ chuẩn bị sẵn một chút đồ ăn và đồ dùng trong nhà sau đó về quê hết, vậy nên tất cả việc nhà trong khoảng thời gian đó đều do em làm” 

Tim Ôn Khanh Mộ lại bắt đầu đau. 
Không ngờ người con gái anh yêu khi ở nhà lại bị coi là người giúp việc. 
“Tết đến mọi người tới chúc Tết nhiều, bố em lại ưa sĩ diện nên nhà cửa lúc nào cũng phải nhộn nhịp.

Ông còn mời rất nhiều khách tới, có lúc phải đến nửa đêm em mới dọn dẹp sạch sẽ nhà cửa.”  “Đồ ăn ngon trong nhà chưa bao giờ đến lượt em và Kiểm Mặc, mẹ kể luôn giấu đi khi nào có khách mới mang ra.

Thi thoảng bố em sẽ đưa mẹ kế và đội long phượng kia đi chơi, bỏ em và Kiểm Mặc ở nhà rồi nhốt chúng em lại.” 
Ôn Khanh Mộ ôm chặt Tô Lạc Ly vào lòng. 
“Năm nào bố em cũng cho chúng em tiền mừng tuổi, nhưng năm nào cũng thế, tiền lì XÌ còn chưa kịp nóng tủi thì đã bị mẹ kế lấy đi.

Khi ấy em thật sự rất ghét Tết, Kiếm Mặc cũng vậy.” 
“Đã qua rồi, mọi chuyện đã qua rồi, sau này mỗi mùa xuân đến, anh đều sẽ đón Tết cùng em” 

Ôn Khanh Mộ cảm thấy lúc này nói gì cũng đều vô nghĩa. 
Tô Lạc Ly nở nụ cười thoải mái. 
Đúng thế, đã qua rồi, ác mộng lễ Tết cũng qua rồi. 
“À đúng rồi, em đang định nói với anh chuyện này.

Dì Phượng lớn tuổi rồi, người càng lớn tuổi càng muốn được đoàn tụ với người nhà trong dịp Tết.

Cả Lê Hoa nữa, Lê Hoa cũng đang ở độ tuổi được bố mẹ thương, mấy ngày nữa họ chuẩn bị hết đồ dùng ngày Tết xong thì cho họ nghỉ lễ được không?”. 
“Hay là thưởng họ ít tiền mừng năm mới đi, Tết đến trong nhà không có ai cũng không được mà.” 
“Tiền mừng có nhiều hơn nữa cũng không bằng sum họp bên gia đình.

Không sao đầu, gói sủi cảo rồi để sẵn đó.


Tết cũng chỉ cần dọn dẹp rồi hấp sủi cảo thôi, đến lúc đó em phục vụ anh là được rồi” 
“Một mình em có được không?” 
Dù sao Ôn Khanh Mộ cũng xót Tô Lạc Ly. 
Ôn Khanh Mộ chỉ mím môi cười, không nói gì. 
Anh đã quyết định rồi. 
Cuối cùng đêm hội ngày Tết ông Táo cũng đã đến trong sự mong đợi của mọi người. 
Qua ngày hôm nay, Tô Lạc Ly cũng có thể chính thức nghỉ lễ. 
Đêm hội ngày Tết ông Táo ở thành phố Z trước giờ luôn là nơi quy tụ những nhân vật lớn, lần nào cũng được truyền hình trực tiếp, điều này cũng mang lại một số áp lực cho các ngôi sao. 
Ngay từ khi mới bắt đầu đã cao trào không ngừng, hiện trường còn có từng đợt tiếng gào thét..


 
Chương 289


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Đêm tiệc thế này các diễn viên sẽ khá thiệt, dù sao họ diễn xuất là chính, thi thoảng diễn hài có thể đóng tiểu phẩm giúp.

Vì vậy phần lớn đêm tiệc này là sân khấu của các ca sĩ.

Nhưng diễn viên cũng có một điều lợi, đó là hàng năm đến giao thừa sẽ được mời tới tham gia trò chơi vào thời khắc chuyển giao giữa năm cũ sang năm mới.


Tiết mục của Mục Nhiễm Tranh và Tô Lạc Ly ở mãi sau, hai người vẫn luôn chờ phía sau sân khấu.

Tô Lạc Ly của ngày nay đã không còn như xưa, kể từ khi đoạt cúp Ảnh hậu, cô không còn là một người mới non nớt nữa mà đã trở thành Ảnh hậu.

Tiết mục của Tô Nhược Vân là một tiểu phẩm, họ đã biên soạn một tập phiên ngoại của “Tuyệt Thế Sủng Phi” để Tô Nhược Vân 
và mấy diễn viên chính biểu diễn, đẩy không khí lên đến cao trào.

“Tuyệt Thế Sủng Phi” thuộc thể loại hài hước, nên đương nhiên tiểu phẩm này cũng rất hài.

Cuối cùng Mục Nhiễm Tranh và Tô Lạc Ly cũng lên sân khấu, hai người biểu diễn tiết mục hát và nhảy! 
Điều này khiến mọi người có mặt ở đây đều trợn tròn mắt! 
Hôm nay có rất nhiều ca sĩ tới tham dự, hai người xuất thân từ diễn viên mà lại lên sân khấu vừa hát vừa nhảy, chẳng phải rất mất mặt sao? 

Tục ngữ có câu, không so sánh sẽ không có tổn thương! 
“Từ khi Nhiễm Tranh nhà tôi đi cùng Lạc Ly đã thấy style không ổn rồi, sao có thể vừa hát vừa nhảy được?” 
“Đúng thế, thất vọng quá! Hát không hay bằng người ta, nhảy cũng không đẹp bằng người ta, đây chẳng phải mất mặt rõ ràng còn gì?” 
“Có vẻ Lạc Ly không biết tự lượng sức mình lắm, diễn xuất tốt thì cứ diễn đi, hát với nhảy cái gì, đúng là tự coi mình thành mâm 
cơm!” 
Mọi người bàn tán xôn xao, ai cũng cảm thấy sự lựa chọn của hai người quá tệ! 
Tô Nhược Vân diễn tiểu phẩm xong thì đi ra hậu trường, thấy tiết mục của hai người cũng không khỏi nhếch môi.

“Tôi chờ xem trò cười của hai người!” 
Tiếng nhạc sôi động vang lên, Mục Nhiễm Tranh và Tô Lạc Ly bước ra! 
Mở màn là một điệu nhảy Jazz nóng bỏng! 
Tất cả mọi người đều sững sờ! 
Trời ơi, đây là Tô Lạc Ly sao? 

Mọi người đều biết Mục Nhiễm Tranh biết nhảy, nhưng Tô Lạc Ly!  
Thật sự khiến mọi người phải nhìn bằng con mắt khác! 
Đoạn nhạc dạo đầu kết thúc, tiếp theo là tới phần hát! 
Khi mọi người nghe thấy Tô Lạc Ly hát thì đều nghi ngờ cô hát nhép.

Nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến cảm xúc mãnh liệt của mọi người ở hiện trường! 
Mục Nhiễm Tranh và Tô Lạc Ly vừa nhảy vừa hát, tiếng la hét của khán giả gần như có thể hất tung mái nhà.

[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 290: Cô Đừng Khiêm Tốn Nữa


“Đây là lần đầu tiên tôi thấy Lạc Ly vừa nhảy vừa hát đấy, thật sự rất sôi động!” Người dẫn chương trình cũng rất phấn khích.

Tô Lạc Ly vừa mới nhảy xong còn đang thở hổn hển, cô khom người chào mọi người dưới sân khấu.

Đạo diễn ở phía dưới nhắc nhở: Thời gian còn sớm, kéo dài thêm một lúc đi.

Trong đêm hội này, sở dĩ tiết mục của các diễn viên đều xếp ở phía sau là để kéo dài thời gian, hơn nữa các diễn viên này đều diễn những vai hot trong năm nay.


“Vừa nãy tôi cứ tưởng Tuyệt Thế Sủng Phi của Nhược Vân đã đặc sắc lắm rồi.

Nhược Vân, lần đầu đóng tiểu phẩm có có cảm giác thế nào?” 
Máy quay lại chuyển sang Tô Nhược Vân.

“Quay tiểu phẩm với quay phim truyền hình đương nhiên không giống nhau.

Phim điện ảnh và phim truyền hình nếu quay chưa đạt có thể quay lại, nhưng tiểu phẩm thì chỉ có một cơ hội, hơn nữa đối mặt với bao nhiêu khán giả phía dưới cũng là một điều rất có tính thử thách.

” 
Câu trả lời của Tô Nhược Vân rất thoả đáng.

“Nhưng dù sao tôi cũng là diễn viên chuyên nghiệp, mặc dù căng thẳng nhưng cũng là chuyên ngành của tôi.

Tôi nghĩ tiết mục 

mang tính thử thách và khó khăn nhất trong đêm hội tối nay hẳn là của Lạc Ly chứ? Chắc chắn mọi người không ngờ Lạc Ly lại là một cô gái đa tài đa nghệ phải không?” 
Nghe thấy những lời này của Tô Nhược Vân, lòng Tô Lạc Ly trở nên căng thẳng, câu nói này đột nhiên nhắm vào mình, chắc chắn Tô Nhược Vân không có ý tốt.

Còn lâu cô mới tin Tô Nhược Vân khen mình! 
“Tôi nhớ khi chúng tôi quay phim cùng nhau, cô ấy nói còn biết chơi trống, mọi người có muốn được thưởng thức không?” 
Tô Nhược Vân cao giọng nói với khán giả.

Đương nhiên khán giả muốn xem, vì vậy lập tức hô to: “Muốn!” 
Người dẫn chương trình cũng rất ngạc nhiên.

Tô Lạc Ly vẫn luôn nở nụ cười trên môi, hoá ra cô ta định làm thế này! 
Lúc này, đạo diễn ở dưới sân khấu lập tức đưa ra ý kiến: Còn thời gian.

Có nghĩa là đạo diễn cũng đồng ý.

Máy quay lập tức chuyển hướng về phía Tô Lạc Ly.


Mọi người dưới sân khấu gần như đồng thanh hô lên! 
Hôm nay ở đây có ban nhạc, vì mỗi khi giao thừa đến, ban nhạc sẽ lên sân khấu trình diễn tiết mục âm nhạc ấm áp.

Tô Lạc Ly gần như bị đẩy lên vị trí chơi trống một cách cứng rắn.

Lúc này Tô Nhược Vân nở nụ cười cực kỳ rạng rỡ.

Nếu Tô Lạc Ly không biết chơi thì sẽ cực kỳ mất mặt! 
Chuyện chơi trống mà Tô Nhược Vân vừa nói là do Tô Lạc Ly từng nói trước đó.

.


 
Chương 291: Tô Lạc Ly Ngầu Quá


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Cô ta muốn xem Tô Lạc Ly sẽ giải quyết tình huống nguy cấp này thế nào!
Đây là buổi truyền hình trực tiếp trên toàn quốc!
Tô Lạc Ly nói nhỏ với những người trong ban nhạc một lúc, rồi tất cả vào vị trí.

Mọi người đều nín thở.

“Sao Tô Lạc Ly có thể chơi trống được? Cô ấy hát hay, nhảy cũng đẹp đã khiến tôi ngạc nhiên lắm rồi!”
“Tôi nghĩ là bốc phét đó, đây gọi là tự lấy đá đập vào chân mình!”
“Nếu không biết thì mất mặt lắm!”

Rất nhiều người bên dưới đang bàn tán xôn
xao.

Ngay khi mọi người còn đang xì xào ầmĩ thì thực sự đã có tiếng nhạc vang lên từ phía ban nhạc!
Một bài hát tiếng Quảng Đông quen thuộc “Mặt Trời Đỏ”!
Mới đầu khán giả rất ngạc nhiên, sau đó mọi người hoà theo nhịp nhạc và bắt đầu hát cùng.

“Cho dù cuộc đời này loạn lạc, cho dù cuộc đời đầy quanh co khúc khuỷu, cho dù cuộc sống tệ bạc với bạn và bạn không còn hứng thú với đời.”
Không ai nghĩ rằng phần cuối của tất cả các tiết mục lại là một màn trình diễn ngẫu
hứng, không ngờ còn có thể khiến cho khán giả toàn trường quay hát cùng!
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Tô Lạc Ly, quả nhiên cô đang vung dùi trước bộ trống!
Trên mặt cô còn mang theo nụ cười rất tự tin!
Tô Nhược Vân mở to mắt!
Sao có thể? Điều này là hoàn toàn không thể!
Sao Tô Lạc Ly có thể biết chơi trống?
Nếu nói cô biết nhảy thì cũng không có gì ngạc nhiên, dù sao từ nhỏ Tô Lạc Ly đã là vận động viên nhảy cổ động!
Nhưng Tô Nhược Vân cực kỳ chắc chắn rằng hồi nhỏ Tô Lạc Ly không hề học chơi trông!
Nhưng Tô Lạc Ly lại có thể xử lý một cách

dễ dàng!
Vì là chương trình phát sóng trực tiếp nên Tô Lạc Ly không thể chơi hết cả bài, cô chỉ đánh một đoạn nhỏ mà thôi.

Kết thúc cuối cùng là màn chơi trống solo của Tô Lạc Ly.

Nó cũng tạo cảm giác con gái chơi trống rất ngầu!
“Tô Lạc Ly ngầu quá!”
“Tô Lạc Ly ngầu quá!”
Mọi người lại một lần nữa đồng thanh hét lên.

Tô Lạc Ly ngượng ngùng đứng dậy, vẫy tay chào mọi người rồi lại cúi người.

“Woa, đây là lần đầu tiên tôi thấy con gái chơi trống đấy, thật sự rất tuyệt!” Người dẫn chương trình cũng vội vàng khen ngợi.

Máy quay vẫn luôn dừng trên người Tô Lạc
Ly.

“Lạc Ly, tôi không nhìn ra cô lại biết chơi trống đấy, thực sự khiến chúng tôi rất ngạc nhiên!”
“Tôi chỉ biết một chút thôi.” Tô Lạc Ly cười ngây ngô.


“Đúng thế, đúng là Lạc Ly chỉ biết một chút về môn trống thôi, nhưng nhảy cổ động thì lại là sở trường của Lạc Ly! Hồi nhỏ cô ấy đã giành được rất nhiều giải vô địch!”
Người nói là Mục Nhiễm Tranh.

Tô Lạc Ly cười tươi tắn, Mục Nhiễm Tranh định tung chiêu gì đây?
“Thật không Lạc Ly? Trước đây cô từng nhảy cổ động hả?”
Người dẫn chương trình lại một lần nữa thấy đạo diễn nhắc nhở, vẫn còn thời gian nên phải tiếp tục kéo dài.

Đương nhiên người chủ trì muốn cộng điểm cho Tô Nhược Vân.

[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con

Truyện đang được up trong nhóm thu phí rồi các bạn nhé.

Tham gia Facebook Group rồi inbox cho admin để đọc sớm nhất nhé !!!..


 
Chương 292: Mọi Người Đều Trầm Trồ Khen Ngợi!


Tô Nhược Vân hung dữ trừng mắt nhìn người dẫn chương trình, người này thật không có mắt! 
“Muốn xem! Muốn xem!”  Giọng của khán giả liên tục vang lên.

Tô Nhược Vân đã đâm lao thì phải theo lao, vì vậy cô ta đồng ý.

Nhảy cổ động nhất định phải là động tác thống nhất đã được sắp xếp, chuẩn bị từ trước, so tài trên sân khấu lúc này đương nhiên không thể nhảy cả bài.


“Vậy tôi nhảy trước nhé, mong Nhược Vân chỉ bảo thêm”  Tô Lạc Ly chủ động nhảy trước.

Khi tiếng nhạc vang lên, mọi người đều nhường chỗ cho cô.

Tô Lạc Ly sử dụng những động tác nhào lộn có độ khó cao để mở màn, sau đó cô 
khéo léo kết hợp nhiều động tác cơ bản có độ khó tương đối cao với nhau, cuối cùng liên tục xoay ngang cộng với động tác giữ thăng bằng để kết thúc màn trình diễn mấy chục giây.

Mọi người đều trầm trồ khen ngợi! 
May mà khi luyện tập cùng Mục Nhiễm Tranh, cô đã luyện lại các kỹ năng cơ bản, đặc biệt là dây chằng cũng đã mở ra.

Lần này đến lượt Tô Nhược Vân.


Đương nhiên mọi người mong chờ Tô Nhược Vân hơn Tô Lạc Ly, dù sao cô ta cũng rất vẻ vang, danh dự.

Vẫn là bản nhạc đó.

Tô Nhược Vân không có lựa chọn nào khác ngoài việc thể hiện các động tác mình đã chuẩn bị khi quay phim.

Không có động tác nào khó đến kinh ngạc, cô ta cũng muốn làm động tác lộn nhào 
nhưng suýt thì ngã! 
Đây là điều mà Tô Lạc Ly đã dự đoán trước.

Thời gian đếm ngược kết thúc, năm mới sắp đến, bữa tiệc cũng hạ màn.


Nếu tìm ra một người chiến thắng thực sự trong bữa tiệc này thì người ấy chắc chắn là Tô Lạc Ly.

Tất cả mọi người đều lui về hậu trường.

Nhiều người đã rời đi sau khi biểu diễn Xong tiết mục của mình, vậy nên phía sau khán đài lúc này cũng không có nhiều ngôi sao.

Vừa trở lại hậu trường, Tô Nhược Vân đã nổi giận đùng đùng lao tới trước mặt Tô Lạc Ly.

“Tô Lạc Ly, cô cố tình gây sự để tôi mất mặt trước công chúng đúng không?”.


 
Chương 293: Đúng Là Một Người Toàn Tài!


Tô Nhược Vân vô cùng tức giận, lần trước trong buổi tổng duyệt vì chuyện trang điểm mà cô ta đã bị xấu mặt một lần.

“Cô cũng biết mình bị mất mặt trước công chúng à? Tôi còn tưởng cô không biết chứ!” Mục Nhiễm Tranh ở bên cạnh nói.

Tô Nhược Vân lườm Mục Nhiễm Tranh.


“Mục Nhiễm Tranh, anh giúp Tô Lạc Ly như vậy không phải là hai người có gì đó đấy.

chứ? Chẳng trách bây giờ Tô Lạc Ly lại nổi tiếng nhanh như vậy, thì ra là có anh giúp 
đổ!"  Tô Lạc Ly bình tĩnh nhìn Tô Nhược Vân.

“Cô nói là tôi muốn làm cô mất mặt trước công chúng? Vậy ai đẩy tôi đến trước dàn trống? Chỉ có được phép ra tay, lẽ nào không cho phép người khác đánh trả?” 
“Cô.

” 
Tô Nhược Vân trợn tròn mắt, tức giận không nói nên lời.

“Muốn trách thì chỉ trách cô học không tốt, lấy đá tự đập chân mình, nếu cô không chơi Lạc Ly của chúng tôi thì tôi cũng không đáp tra.



Mục Nhiễm Tranh chép miệng.

“Hơn nữa rõ ràng đồng đội của cô muốn cố so tài, muốn trách thì phải trách đồng đội heo của cô!” 
Mục Nhiễm Tranh vỗ vai Tô Lạc Ly.

“Lạc Ly, chúng ta đi thôi.

” 
Tô Lạc Ly cũng phớt lờ Tô Nhược Vân.

Tô Nhược Vân nắm chặt tay, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống Tô Lạc Ly! 

“Không ngờ người dẫn chương trình lại nói hoà nhau, rõ ràng là Tô Lạc Ly hơn hẳn một bậc, rõ ràng như thể mà không nhìn ra sao? Đúng là thiên vị!” 
“Tô Nhược Vân được biết đến là người đi đầu trong bộ môn nhảy cổ động mà kỹ năng cơ bản lại tệ thế kia, cô ta đi cửa sau đúng không?” 
Nhưng cũng có một số fan hâm mộ trung thành của Tô Nhược Vân bênh vực cô ta.

“Chẳng qua Vân Vân nhà chúng tôi đã lâu không nhảy thôi, có cần phải châm chọc đến vậy không?” 
“Chẳng qua Vân Vân nhà chúng tôi chưa làm nóng người thôi! Tô Lạc Ly là cái thá gì?" 
“Tô Nhược Vân mới là người đi đầu trong bộ môn nhảy cổ động, chỉ là đã lâu không luyện tập thôi.

Tôi còn chưa nghe đến tên Tô Lạc Ly bao giờ luôn có được không hả?”.


 
Chương 294: Nhưng Trên Màn Hình Lại Là Gì


Sáng hôm sau, Tô Nhược Vận thấy tình hình không ổn bèn bỏ tiền ra mua thuy quân để định hướng dư luận.

Đương nhiên Tô Lạc Ly cũng nhìn thấy những tin này.

Tối qua Tô Nhược Vân vốn định chơi cô, ai ngờ cô lại thật sự biết chơi trống! 
Nhưng điều này cũng phải cảm ơn Tô Nhược Vân, ban đầu vì cô ta cướp Mộ Dung Dịch, Tô Lạc Ly phải đến quán bar làm thêm 

để kiếm tiền.

Sau này đi nhiều, cô làm quen được với ban nhạc ở quán bar, khi ấy chính tay trống của ban nhạc đã dạy cô.

Đương nhiên Tô Nhược Vân không thể nuốt trôi cục tức ngày, cô ta gần như thức trắng đêm, sáng hôm sau vừa thức dậy đã đến thẳng công ty Quốc tế Nghệ Tân.

Gần đây Mộ Dung Dịch có vẻ rất bận, mãi không thấy về nhà.

“Cô Tô, chủ tịch đi họp rồi, cô vui lòng vào văn phòng anh ấy chờ một lát nhé.

” 
Thư ký đưa Tô Nhược Vân đến văn phòng của Mộ Dung Dịch.


“Khoảng bao lâu nữa anh ấy họp xong?” 
“Gần đây công ty gặp một vài rắc rối, chắc phải mất một lúc đấy ạ.

” 
“Ừ, tôi biết rồi.

” 
Thư ký gật đầu rời đi, Tô Nhược Vân ngồi 
trên ghế văn phòng của Mộ Dung Dịch.

Tô Nhược Vân nhàn rỗi không có việc gì làm, thấy máy tính Mộ Dung Dịch đang ở chế độ chờ nên lắc chuột, màn hình máy tính sáng lên.

Dù sao chờ cũng là chờ, thà chơi game một lát cho hết thời gian.


Khi Tô Nhược Vân vừa định mở game lên thì phát hiện Mộ Dung Dịch đang xem video, màn hình video được thu về chế độ nhỏ nhất.

Tô Nhược Vân tò mò mở ra xem.

Nhưng trên màn hình lại là gì? 
Tô Nhược Vân nhìn video trên màn hình, hai  mắt đột nhiên mở to, toàn thân bắt đầu run lên.

Đó là video màn trình diễn tối qua của Tô Lạc Ly! 
Có video Tô Lạc Ly chơi trống, còn có video cô nhảy cổ động!.


 
Chương 295: Ở Hiền Sẽ Gặp Lành


Điều khiển Tô Nhược Vân phẫn nộ là trong video này chỉ có Tô Lạc Ly, phần của cô ta đã bị cắt! 
Tô Nhược Vẫn biết rõ điều này có nghĩa là  gì! 
Bàn tay cầm chuột của cô ta đang không ngừng run lên.

Tại sao lại như vậy?  Trong lòng Mộ Dung Dịch vẫn chỉ có một mình Tô Lạc Ly! 

Cô ta tuyệt đối không thể cho phép chuyện 
này xảy ra! 
Khu Rainbow 
Sau khi đêm tiệc tối ngày Tết ông Táo kết thúc, Tô Lạc Ly chính thức bật chế độ nghỉ phép.

Tô Kiềm Mặc cũng chính thức được nghỉ lễ.

Nhưng Ôn Khanh Mộ có nhà lớn nghiệp lớn thì vẫn phải di chuyển giữa nhà và công ty, hơn nữa mấy ngày nay còn vô cùng bận rộn.

Dì Phương, Lệ Hoa, Tô Lạc Ly và Tô Kiêm Mặc, bốn người cùng nhau ngồi trên bàn gói sủi cảo.

Bởi vì trước đó Tô Lạc Ly đã nói với dì Phương và Lê Hoa sẽ cho họ nghỉ Tết, vậy nên bây giờ bắt đầu gói sủi cảo trước, gói xong thì dì Phương và Lê Hoa cũng có thể nghỉ phép.


“Bao lớn là ông xã tôi gửi mọi người, bao nhỏ này là của tôi.

Tiền không nhiều, coi như một chút tấm lòng của chúng tôi” 
Dì Phương hoảng sợ, vội vàng từ chối.

“Không được đầu mợ chủ, không được! Chúng tôi làm cho nhà họ Ôn lương vốn đã cao hơn những nhà khác nhiều rồi, tới đây phục vụ mợ chủ, chúng tôi cũng nhận nhiều hơn lúc trước ở bên kia nên cũng đã rất hổ thẹn.

Lúc mợ chủ không ở nhà, chúng tôi cũng vẫn được nhận tiền như bình thường.

” 
Dì Phương lại nhét bao lì xì vào tay Tô Lạc.


"Dì Phương, bảo dì nhận thì dì cứ nhận đi, mọi người cũng vất vả rồi.

Năm nay về nhà thì mua ít đồ cho gia đình, đây là chút tấm lòng của chúng tôi.

Tết mà, ai cũng muốn gặp điều tốt lành!"
Tô Lạc Ly vẫn nhét bao lì xì vào túi dì Phương.

.


 
Chương 296: Chuyện Gì Mà Nghiêm Túc Vậy


“Vậy tôi sẽ nhờ vào lời chúc tốt lành này của dì nhé!” Tô Lạc Ly tinh nghịch nháy mát.

Sau đó cô lại đưa hai bao lì xì một lớn một nhỏ cho Lê Hoa.


“Mợ chủ, vậy tôi không khách sáo nữa nhé!” 
Lê Hoa vui mừng phấn khởi cất bao lì xì vào  túi.

Buổi chiều, dì Phương và Lê Hoa xách hành lý ra về.

Nhàn rỗi không có việc gì làm nên Tô Lạc Ly đưa Tô Kiềm Mặc đến trung tâm thương mại, Tết đến đương nhiên sẽ mặc quần áo mới.

Trung tâm thương mại có rất nhiều người, không khí năm mới ở khắp muôn nơi.

“Chị à, đây là lần đầu tiên em được đón Tết vui thế này!” Tô Kiềm Mặc trông rất hào hứng.


“Chị cũng vậy, cuối cùng chúng ta cũng có thể đón Tết một cách vui vẻ, thoải mái.

Hôm nay em muốn mua gì, chị sẽ mua cho em hết!” 
“Chị, không phải gần đây chị đang mở cửa hàng bánh ngọt với người khác sao? Tiền đã đầu tư vào đấy hết rồi, vẫn nên tiết kiệm một chút thì hơn.

” 
“Ly Ly, anh có chuyện muốn bàn với em” 
“Chuyện gì mà nghiêm túc vậy?” Tô Lạc Ly nhướng mắt, đây là lần đầu tiên Ôn Khanh Mộ nói chuyện với cô bằng giọng điệu nghiêm túc thế này.


“Ngày mai anh đưa em về nhà họ Mục ăn Tết nhé, được không?” 
“Nhà họ Mục? Nhà Hắc Thổ?” 
“Ừm, cậu anh đã gọi điện mấy lần, hỏi anh năm nay có thể đón Tết bên nhà ông ấy không.

” 
“Trước kia anh đón Tết ở đâu? Không ra nước ngoài đón Tết cùng bố mẹ anh sao?”.


 
Chương 297


Tô Lạc Ly rất tò mò.

“Nước ngoài không đón Tết Nguyên Đán, thi thoảng anh mới sang một lần, phần lớn thời gian đều ở bên nhà cậu.”

Tô Lạc Ly lộ vẻ khó xử, theo lý mà nói, cô lấy Ôn Khanh Mộ thì đã là người nhà người ta, đón Tết đương nhiên phải theo nhà họ Ön.

Nhưng cô lại không yên tâm Tô Kiềm Mặc ở bên này.

“Sao vậy, em không muốn đi à?”
“Không phải không muốn đi, hai chúng ta qua bên đó, vậy Kiêm Mặc phải làm sao?”
Đây mới là điều Tô Lạc Ly lo lắng nhất.


“Để cậu ấy đi cùng chúng ta là được.”
Ôn Khanh Mộ thấy không có vấn đề gì, dù sao anh cũng đã coi Tô Kiêm Mặc là thành viên trong gia đình từ lâu.

“Như vậy có được không?”
"He he!"
Hai người lại bắt đầu chuyện bắt buộc phải làm vào buổi tối.


Nhưng họ không biết rằng Tô Kiềm Mặc đã nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người.

Cậu vốn định xuống tầng rót nước, nhưng lại vô tình nghe thấy.

Sau đó cậu lặng lẽ về phòng..


 
Chương 315: Mẹ Đã Nhắc Con Rồi Còn Gì!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


“Ngọc Nhi, bố của bố cũng đam mê đồ cổ, trước đây ông ấy đã sưu tầm rất nhiều sách cổ cũng vì muốn tham khảo tài liệu về ma cà rồng.

Sau khi ông ấy qua đời, bố đã niêm phong căn phòng đó lại, dù sao thì sách đã rất cũ rồi nên không thể chịu sự lật mở nhiều lần.”
Giản Ngọc nhìn chiếc chìa khóa trong tay, anh ta đã hiểu ý của Hoắc Vũ Long.

“Con cứ thoải mái đọc và tra cứu đi, không phải lo rằng sẽ làm hỏng những cuốn sách đó đâu.

Ngoài ra bố còn có một tài khoản thư viện Mỹ, nói không chừng nước ngoài cũng sẽ có nghiên cứu về lĩnh vực này, con có thể tra cứu xem sao”
Đương nhiên Giản Ngọc sẵn lòng làm việc đó rồi.


“Ngọc Nhi, bố giao cho con đi làm việc này day."
“Bố nuôi đã tin tưởng con như vậy nên đương nhiên con sẽ cố gắng làm, nhưng càng ít người biết về chuyện ma cà rồng thì càng tốt.”
“Con yên tâm đi, bố biết quan hệ giữa lợi và hại trong đó mà.

Chỉ có bố và con biết chuyện này, bố sẽ không nói với người thứ ba."
Bấy giờ Giản Ngọc mới yên tâm.

Tại thành phố Z.

Vào lúc bốn năm giờ, từng tiếng pháo nổ vang lên bên ngoài, vì tình trạng ô nhiễm không khí khá nghiêm trọng nên mấy năm
gần đây chỉ cho phép đốt pháo vào dịp tết, còn thời điểm khác thì không.

Tiếng pháo đã đánh thức mọi người đang say giấc.

Tô Lạc Ly bị đánh thức, có dụi mắt đẩy Ôn Khanh Mộ đang nằm bên cạnh.

“Nên dậy rồi”
Ôn Khanh Mộ hừ một tiếng, ôm cả người Tô Lạc Ly vào trong lòng.


“Mới mấy giờ chứ? Ngủ thêm một lát”
“Hôm nay đã sang năm mới rồi, phải dậy sớm, lát nữa tất cả mọi người đều dậy mà hai chúng ta vẫn nằm ngủ thì xấu hổ lắm”
Tô Lạc Ly vừa ngáp vừa nói.

“Biết vậy không tới cho rồi.

Cứ ở trong nhà chúng ta, muốn ngủ đến mấy giờ cũng được.”
Ôn Khanh Mộ mở mắt ra nhìn Tô Lạc Ly trong lòng, anh lập tức dựa lại gần và hôn cô một cái.

“Được rồi, mau dậy thôi!”
Cả hai vội vàng rời giường.

Đám trẻ bị người lớn thúc giục nên mới dậy, sau khi rời giường, cả đám đều rất có tinh thần.

“Cung hỉ phát tài, mọi người lì xì đi ạ!” Bọn trẻ bắt đầu đi xin lì xì khắp nơi.

Tô Lạc Ly cũng lấy tiền lì xì mà mình đã chuẩn bị ra, mặc dù cô còn trẻ nhưng có vai về lớn nên vẫn phải lì xì.


Người dậy muộn nhất nhà là Mục Nhiễm Tranh.

“Nhiễm Tranh, sao con lại bước ra từ phòng Lung Lung?"
Dưới mắt Mục Nhiễm Tranh có quầng
thâm, vừa nhìn đã biết là ngủ không ngon.

“Anh trai nhất quyết đòi ngủ với con! Có lẽ là buổi tối ngủ, anh ấy sợ!” Mục Nhất Lung không chút do dự mà bán đứng Mục Nhiễm Tranh.

Tô Lạc Ly lấy bao lì xì cuối cùng từ trong túi ra.

“Bao lì xì lớn nhất này chính là để dành cho cháu trai cả đấy, thế nào? Có quỳ lạy hay không đây?”
Tô Lạc Ly lập tức quơ quơ bao lì xì trên tay.

[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 298: Cũng Do Ôn Khanh Mộ Tử Tế


Tô Kiềm Mặc nằm trên giường nhìn trần nhà tối om.

Cậu vẫn luôn là một người dư thừa.


Trước kia là vậy, bây giờ cũng thế, tương lai cũng chẳng khác gì.

Thật ra, từ khi Tô Lạc Ly muốn cậu dọn vào  trong ngôi nhà này, cậu đã cảm thấy kỳ lạ.

Có ai kết hôn mà lại còn muốn đưa em trai vào ở nhà mới của mình chứ? 
Cũng do Ôn Khanh Mộ tử tế.

.


đam mỹ hài
Nếu không cầu nào có cơ hội được ở trong biệt thự tốt thế này? 
Từ nhỏ đến lớn cậu mang đến vô vàn rắc rối cho chị mình, bây giờ cô đã kết hôn rồi, có gia đình riêng của mình rồi.

Tô Lạc Ly thức dậy từ rất sớm để nấu sủi cảo cho ba người.

Ba người ngồi ở bàn ăn.


Tô Lạc Ly nhìn Tô Kiềm Mặc, đôi mắt cậu hơi sưng, còn có cả quầng thâm.

“Kiêm Mặc, tối qua em không ngủ được à? Mắt làm sao thế kia?” 
“À! lần đầu tiên được ăn Tết một cách thoải mái thế này nên em hưng phấn quá không ngủ được, sắp sáng rồi mới chợp mắt được, kết quả lại bị tiếng pháo đánh 
thức”.


 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom