Dịch Full Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con

Chương 299


“Hưng phấn gì thế? Có gì để hưng phấn à?" 
Nghe Tô Kiềm Mặc nói thế, Tô Lạc Ly mới yên lòng.

Cô nghĩ ngợi trong chốc lát, rồi lại do dự.


Tô Lạc Ly rất biết quan tâm đến cảm xúc của Tô Kiềm Mặc, cô muốn câu này thế nào mới không làm em mình tổn thương.

“Chị, anh rể, em có chuyện muốn bàn với anh chị.

”  Trái lại Tô Kiềm Mặc là người lên tiếng trước.

“Sao thế em?” 
Lần này trực tiếp khiến ý nghĩ của Tô Lạc Ly rối loạn.

“Em có vài người bạn ở nơi khác, gia cảnh cũng không khá giả gì, cũng không mua vé 
xe về nhà, mà các bạn ấy ăn Tết ở trường thì cô đơn quá.


Thế nên em tính hai ngày này mời các bạn đến nhà mình ăn Tết, dù gì cũng có thể ăn sủi cảo, xem Gala năm mới, được không?” 
Tô Lạc Ly và Ôn Khanh Mộ đưa mắt nhìn nhau.

Tô Kiềm Mặc nhìn hai người họ.

“Có phải anh chị cảm thấy có người ngoài ở nhà không tiện không? Nếu không tiện thì thôi vậy, em đến trường, mang cho các bạn ấy chút thức ăn” 
“Sao lại không được à? Trước khi đi dì Phương và Lê Hoa gói rất nhiều sủi cảo rồi, em nghĩ cũng đủ ăn thôi.

Em biết nấu sủi cảo mà” 
Tô Kiềm Mặc vỗ ngực và nói một cách chắc chắn.


“Được rồi, vậy cứ thế đi” 
“Vậy chúng ta bàn xong rồi nhé, em đi báo tin vui này cho các bạn của em ngay đây.

Vốn dĩ các bạn ấy không thể về nhà cũng đã quá thảm rồi, lần này mấy đứa cùng lớp bọn em có thể chơi vui vẻ rồi!” 
Thấy Tô Kiềm Mặc vui vẻ như vậy, Tô Lạc Ly cũng yên tâm.

.


 
Chương 300


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Bởi vì lo bạn bè của em mình đến mà thức ăn không đủ, Tô Lạc Ly lại đến trung tâm thương mại mua một ít đồ ăn vặt về.

Sau đó cô dặn dò Tô Kiêm Mặc về đồ đạc trong nhà một lần.


“Được rồi mà chị, em nhận ra chị kết hôn lại ngày càng đông dài hơn đấy.

Anh rể, anh có quản chị em không đấy, ngày nào cũng lải nhải hoài thôi!” 
Tô Kiêm Mặc phàn nàn.

“Chị chẳng thèm lo cho em nữa!” 
Tô Lạc Ly liếc xéo Tô Kiêm Mặc một cái rồi đi thẳng lên tầng.

Cô mở tủ ra, nhìn quần áo của mình, hội chứng rối loạn sự lựa chọn lại phát tác.


Thế là cô đành phải gọi Ôn Khanh Mộ đến.

“Sang bên kia tôi phải ăn mặc thế nào?” 
“Mặc bình thường là được rồi, không cần lộng lẫy quá 
Cuối cùng vẫn là Ôn Khanh Mộ chọn quần áo giúp cô.

Người nhà họ Mục đều về từ sớm, bắt đầu chuẩn bị cho bữa cơm tất niên.


Hàng năm họ đều tự nấu cơm cúng tất niên, chưa bao giờ đi ăn ngoài tiệm, đây là quy định mà ông cụ Mục đặt ra.

Mục Nhiễm Tranh đang ngồi trên ghế sofa chơi game trên điện thoại, mấy đứa trẻ còn nhỏ tuổi Mục Nhất Dương, Mục Nhất Hân, 
Mục Nhất Hạo cũng ngồi ở ghế sofa.

[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 301: Không Ngờ Lại Là Tô Lạc Ly!


Mục Nhiễm Tranh vỗ đùi, lại thua rồi! 
“Mục Nhất Hạo! Cho nhỏ tiếng tivi thôi, ồn quá đi mất!”  Mục Nhất Hạo lập tức ngoan ngoãn cầm điều khiển từ xa lên chỉnh tiếng tivi đến mức nhỏ nhất. 
Mục Nhất Hân bĩu môi. 
“Anh chỉ biết bắt nạt người khác thôi, chơi game dở ẹc mà lại trách người khác xem tivi quá lớn tiếng!” 

“Hân Hân!”  Mục Nhiễm Tranh tôm bím tóc của Mục Nhất Hân. 
“Em ngứa đòn đấy à? Một năm không xử lý em rồi đấy!” 
Mục Nhất Hân trừng Mục Nhiễm Tranh với ảnh mắt hung ác. 
“Bác ơi, bác xem anh lại bắt nạt cháu này!” Mục Nhất Hân vội vàng chạy đi mách Diều Hướng Vân. 
“Bác cũng không dạy được nó, để lát nữa chủ của cháu đến xử lý.

Nhà chúng ta chỉ có chú của cháu mới trị được ông giặc quỷ này thôi!” Diệu Hướng Vân nói. 
Ở nhà họ Mục, Mục Nhiễm Tranh là con trai trưởng, là cháu đích tôn, từ khi sinh ra đã được yêu chiều hết mực.


Kết quả là mọi người chiều quá làm cậu sinh hư, cậu trở thành giặc quỷ trong nhà rồi, không ai trị được! 
“Chú cháu tới rồi! Còn...!còn...!còn có một cô gái nữa!”. 
Mục Nhất Lung nhỏ tuổi nhất mật báo. 
Nghe thấy thế, Mục Nhiễm Tranh lập tức bỏ hai chân đang bắt chéo xuống hệt như phản xạ có điều kiện. 
“Chú đến rồi, xem lát nữa em mách tội anh thế nào đi!” Mục Nhất Hân nói với Mục Nhiễm Tranh. 
“Đợi chú đi rồi anh vẫn có thể cho em biết tay như thường, nghĩ rồi hãy làm!” 
Mục Nhất Hân chỉ vào Tô Lạc Ly, cô ấy kích động đến mức chỉ thốt lên được những lời này. 
Tất nhiên Diệu Hướng Vẫn biết Ôn Khanh Mộ và Tô Lạc Ly đã kết hôn từ trước, cho nên cũng không kinh ngạc.


Trái lại, chuyện lần trước khiến bà ta cảm thấy hơi lúng túng. 
“Lạc Ly gì hả! Con bé này không biết lịch sự gì cả, phải gọi là thím!” Diệu Hướng Vân vội nói. 
“Bác ơi, bác nói Lạc Ly là thím của cháu ư? Cô ấy kết hôn với chú sao ạ?” Mục Nhất Hân vô cùng ngạc nhiên. 
“Đúng vậy!” 
"A!".


 
Chương 302: Hiện Tại Anh Khá Xấu Hổ


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Mục Nhất Hân hét toáng lên, tiếng hét cao vút tưởng chừng sắp đâm thủng bầu trời.

“Trời ơi cái con bé này, cháu sắp khiển tại bác điếc rồi đây này!”  Trong lúc họ nói chuyện, Ôn Khanh Mộ và Tô Lạc Ly đã đến nơi.

“Chú, thím!” Mục Nhất Hân vô cùng kích động, cô ấy cứ kéo tay Tô Lạc Ly không chịu buông ra.


“Không ngờ thần tượng của mình lại chính là thím của mình! Ôi trời ơi, ông trời đối tốt với con quá! Thím ơi, thím biết không? Cháu là trưởng fanclub toàn cầu chính thức của thím đó!”  “Ra là cháu à, cảm ơn cháu nhé” 
Dạo trước Từ Tinh Như nói cho Tô Lạc Ly biết có người thành lập fanclub toàn cầu cho cô, khi ấy cô còn rất ngạc nhiên, hóa ra là người nhà mình.

“Được rồi, được rồi, cháu đừng chặn đường chú thím của cháu vào nhà” 
Mục Nhất Hân kích động chạy vào báo tin.

Lại gặp Diệu Hướng Vân, Tô Lạc Ly cũng cảm thấy hơi xấu hổ.

Ôn Khanh Mộ nhìn hai người.


“Chị họ, em vào gặp bác trước đã, chị chăm Sóc Lạc Ly giúp em, nhờ chị giới thiệu người nhà cho cô ấy làm quen” 
“Được, em vào gặp bác em đi.

” 
Ôn Khanh Mộ nhìn Tô Lạc Ly ý bảo cô yên tâm, sau đó đi thẳng vào trong nhà.

“Lạc Ly à, mấy ngày trước ở đài truyền hình, thật là ngại quá, em xem chị cũng không biết! ôi trời, đúng là người một nhà lại không nhận ra nhau mà!” 
“Chị họ, chị đừng nói thế mà, chuyện cũng qua rồi.


Hơn nữa chị cũng không biết quan hệ của bọn em, cũng tại bọn em không nói cho người trong nhà biết” 
Tô Lạc Ly mỉm cười lúng túng, nhiều người thể này cô không nhớ ngay được.

“Con bé này giới thiệu cái gì thế hả? Để chị giới thiệu cho em” 
Diệu Hướng Vân giải thích tỉ mỉ cho Tô Lạc Ly nghe.

[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 303


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Năm xưa, ông bà ngoại của Ôn Khanh Mộ sinh đôi hai trai, bà ngoại của anh lại rất thích con gái, nhưng sức khỏe yếu nên vẫn không mang thai được.

Thế nên sau khi sinh được Mục Chỉ Huyên, đối phương được yêu chiều hết mực.

Hai người anh của Mục Chỉ Huyên vô cùng yêu thích cô em gái này, chuyện gì cũng chiều theo ý em gái.

Bởi vậy, dù bà hơn ba mươi tuổi mới kết hôn, ba mươi lăm tuổi mới sinh con, họ cũng không để ý.


Từ đầu đến cuối Mục Chỉ Huyện nói với người nhà mình lấy một người Anh, định cư 
nước ngoài, rồi lại đưa Ôn Khanh Mộ về.

Trong nước chỉ có một mình Ôn Khanh Mộ, vì thế hai người bác của anh cũng coi anh như người một nhà.

Nhà họ Mục cũng vô cùng coi trọng Ôn Khanh Mộ.

Toàn bộ trẻ con dù lớn hay nhỏ đều gọi một tiếng "thím” ngọt xớt.

Duy chỉ có Mục Nhiễm Tranh cứ ngồi yên ở ghế sofa.

“Nhiễm Tranh, thím con đến sao con không nhúc nhích gì thế hả? Mau chào hỏi đi!” 
“Có gì mà phải chào hỏi, con và Lạc Ly thân quen rồi mà” Mục Nhiễm Tranh hơi bực mình.


Đây là cảnh tượng anh lo lắng nhất, 
“Lạc Ly gì chứ hả, đây là thím của con, mau chào hỏi đi” Diệu Hướng Vân thúc giục.

Tô Lạc Ly không ngăn cản, cô cũng muốn nhìn xem Mục Nhiễm Tranh có gọi không.

“Cô ấy còn nhỏ hơn con đấy!” 
“T: Cái thằng này, nhỏ nhưng mà vai vế lớn hơn, ai bảo vai vế của Lạc Ly lớn chứ!” 
“Ai bảo bố mẹ sinh con ra?!” 
Mục Nhiễm Tranh tức giận.

Diệu Hướng Vân dở khóc dở cười.

“Lạc Ly à, hai đứa quen nhau đã lâu, hẳn là em cũng biết tính Nhiễm Tranh rồi, nó là thế đấy.


Em ngồi xuống đi.

” 
“Không sao đâu ạ, chị cử đi làm việc đi ạ.

” 
“Tiểu Mộ, làm thế được à? Em dâu mới đến đây lần đầu mà” 
“Không sao, đều là người một nhà” Ôn Khanh Mộ trả lời.

[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 304: Là Ý Của Mẹ Em


Mấy người phụ nữ cùng với người giúp việc nhìn Tô Lạc Ly xử lý nguyên liệu nấu ăn rồi chế biến một cách thuần thục, thong dong nêm gia vị, đảo thức ăn, hết thảy đều được làm liền một mách.

“Tiểu Mộ nhà chúng ta đúng là có phúc  quá!” 
“Đúng đấy, đúng đấy, còn trẻ thế mà tay nghề cao siêu chưa kìa!” 
“Không mất vài năm luyện tập tuyệt đối không làm được như thế đâu!” 
Mọi người thi nhau khen ngợi làm Tô Lạc Ly khá là ngượng ngùng.


Buổi tối, tất cả mọi người cùng nhau ăn bữa cơm tất niên.

Bởi vì khá nhiều người cho nên người lớn ngồi một bàn, con cháu ngồi một bàn.

Tất nhiên Tô Lạc Ly phải ngồi cùng Ôn Khanh Mộ ở mâm trên.

Vai vế của Mục Nhiễm Tranh nhỏ hơn, chỉ có thể ngồi cùng với mấy đứa em họ.

Bởi vì đây là lần đầu tiên Tô Lạc Ly đến, đương nhiên cô trở thành tiêu điểm của mọi người.

“Lạc Ly, nhà em có mấy người?” 
Nơi nào có nhiều phụ nữ dĩ nhiên là không thể thiếu những câu hỏi linh tinh thế này.

“Nhà có một đứa em trai, mẹ cô ấy mất sớm, bố cưới mẹ kế, cũng chẳng qua lại nữa” 
Ôn Khanh Mộ trả lời thẳng.


Tô Lạc Ly mỉm cười xấu hổ.

Nếu để cô tự trả lời thì đúng là cô không biết phải trả lời thế nào ấy chứ, may mà Ôn Khanh Mộ giải vây giúp cô.

Ôn Khanh Mộ nói thế, những người khác cũng hiểu ý của anh là gì, đương nhiên không ai hỏi câu này nữa.

“Tiểu Mộ à, sao hai đứa im ỉm đi kết hôn the?" 
“Là ý của mẹ em.

” Ôn Khanh Mộ cũng trả lời không chút khách sáo.

Ôn Khanh Mộ nhẹ nhàng nói.

Tất cả mọi người đều nhìn ra sự cưng chiều mà Ôn Khanh Mộ dành cho Tô Lạc Ly lộ rõ từ trong ánh mắt.


“Đúng đấy, Lạc Ly lần đầu đến nhà có lẽ chưa quen, nếu không em sang ngồi với 
Nhiễm Tranh và bạn trẻ đi.

Đám trẻ ngồi với nhau cho náo nhiệt.

” 
Nói xong, Diệu Hướng Vân dẫn Tô Lạc LY đến mâm dưới.

Bằng không ngồi bàn đó, phỏng chừng Tô Lạc Ly không ăn được miếng nào.

.


 
Chương 305


“Thím, thím, ngồi cạnh cháu nè!” Mục Nhất Hân hô ngay lên.

Tô Lạc Ly ngồi ở giữa Mục Nhiễm Tranh và Mục Nhất Hân.

Tô Lạc Ly thả lỏng hơn khi ngồi bàn này, dù sao ngồi đây cũng toàn là trẻ con.

Tô Lạc Ly dịch lại gần Mục Nhiễm Tranh.

“Ngày mai nhớ dập đầu chúc Tết tôi đấy nhé, tôi cho anh một bao lì xì! Cháu trai!” 

“Cút!” 
“Há há há há.

” Mục Nhất Hân ngồi bên 
cạnh cười phá lên.

“Mấy đứa biết thím nói gì với anh cả không? Thím nói ngày mai muốn anh ấy dập đầu chúc Tết thím, thím sẽ cho anh ấy một bao lì xì, ha ha!” 
Cả bàn đều bật cười.

“Mục Nhất Hân! Em ngứa đòn đúng không?!” 
Mục Nhất Hân lập tức khoác tay Tô Lạc Ly.

“Có thím ở đây, em không sợ anh ăn hiếp em” Nói rồi Mục Nhất Hân lè lưỡi với Mục Nhiễm Tranh.

“Cô ấy ở đây thì có tác dụng gì, cô ấy đánh không lại anh!” 
“Nhưng có chú nữa mà, chú thương thơm như thế sẽ để cho anh bắt nạt thím chắc?” 
Câu này làm Mục Nhiễm Tranh nghẹn họng ngay lập tức.


Đến cả một đứa trẻ cũng nhìn ra được sự yêu thương Ôn Khanh Mộ dành cho Tô Lạc 
Ly.

Ăn cơm tất niên xong, ai nấy đều bận rộn, phòng khách vô cùng náo nhiệt, mọi người túm năm tụm ba.

Ôn Khanh Mộ và mấy người anh họ đang bàn về chuyện làm ăn.

Mục Nhất Hân kéo Tô Lạc Ly sang một bên, cô nhóc này tinh ranh lắm.

“Thím à, cháu vừa nghe nói thím còn có một người em trai? Bao nhiêu tuổi rồi ạ?” Mục Nhân Hân hỏi dò, 
“Năm nay mười tám, vừa mới lên năm nhất.

” 
“Vậy ạ? Năm nay cháu cũng mười tám tuổi, cũng mới năm nhất nè.

Cậu ấy học trường nào ạ?” 
Mục Nhất Hân kích động hơn, lẽ nào cô ấy 
đoán đúng rồi? 

“Được chứ ạ, cháu còn tổ chức tiệc mừng năm mới đấy cùng với cậu ấy đấy.

Nhưng 
mà thím à, cậu ấy có bạn gái, cháu cũng không tiện thân thiết với cậu ấy quá.

” 
Tô Lạc Ly cười.

“Sao lại thế được?” 
Tô Lạc Ly âm thầm nhắc nhở hoặc nói rõ với Tô Kiêm Mặc là tuyệt đối không được yêu đương rất nhiều lần.

Tô Kiêm Mặc nghe lời từ nhỏ, chắc chắn sẽ không hẹn hò với ai.

.


 
Chương 306: Cô Còn Cảm Thấy Thật Mất Mặt


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


“Sao lại không được ạ? Cháu trông thấy tận 
mắt đấy! Cậu ấy đi cùng một cô gái vào quán trà Hongkong, vừa nói vừa cười luôn 
ấy.

Cậu ấy luôn tỏ ra lạnh nhạt với người khác, thế mà chỉ mỉm cười vui vẻ với cô gái đó thôi, nhất định là người yêu rồi.

”  “Quán trà Hongkong? Là quán trà Hongkong ở trường cháu đúng không?” 

Mục Nhất Hân gật đầu.

“Thể người mà cháu nhìn thấy có phải mặc áo bóng chày màu đỏ và đội mũ không?” 
“Đúng rồi ạ! Thím, thím biết cô gái đấy à?”  “Đó không phải bạn gái của Kiêm Mặc mà là thím đấy.

Thím đến trường tìm kiếm Mặc, nhưng sợ bị nhận ra nên mới ăn mặc như vậy.

” 
“Thì ra là vậy!” 
Cuối cùng Mục Nhất Hân cũng gạ cô nói hết những gì cần nói rồi! 
Trong lòng cô ấy bắt đầu reo hò hoan hỷ.

Đêm giao thừa, mọi người tập trung lại một chỗ, vô cùng vui vẻ.

Đển mười hai giờ, tất cả đều có chút mệt mỏi, ai nấy cũng ngáp ngắn ngáp dài.


Diệu Hướng Vân dẫn Tô Lạc Ly và ôn Khanh Mộ lên tầng.

“Tiểu Mộ, Lạc Ly, hôm nay hai em ngủ ở đây, chăn đệm chị đổi hết rồi.

Bên cạnh là phòng của Nhiễm Tranh, có chuyện gì cũng có thể chăm sóc lẫn nhau” 
Nghe nói hai người họ sẽ ở cạnh phòng mình, Mục Nhiễm Tranh tức khắc nóng nảy.

“Mẹ, mẹ, mẹ, chú không thể ở tầng bốn như trước được à? Để chú ở căn phòng trước đây chú ở không được à? Sao đột nhiên lại chuyển đến ở cạnh con?” 
Tuy mỗi lần ôn Khanh Mộ đến nhà họ Mục đều rất ít khi ở lại, nhưng nhà họ vẫn luôn.

để lại một căn phòng riêng cho anh, đối đãi với anh như chủ nhân của nơi này.

“Phòng trước của chú con không rộng bằng phòng này, trước đây chỉ có một người, bây giờ là hai người rồi” Diệu Hướng Vân giải thích.

“Giường ở phòng kia rộng một mét năm, cũng là giường đôi mà, đủ cho hai người họ nằm rồi.


” 
“Ở kìa! Cái thằng bé này!” 
“Sao thế? Nhiễm Tranh, sợ buổi tối chú thím! ” Ôn Khanh Mộ nhìn Tô Lạc Ly: “Bum 
ba là bum à?" 
Tô Lạc Ly vừa phòng phòng là đập ngay lên ngực Ôn Khanh Mộ một phát.

“Bum ba là bum cái gì hả? Anh nói chuyện đàng hoàng chút được không hả? Không sợ người khác cười cho à!” 
Cô còn cảm thấy thật mất mặt.

[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 307: Quá Tuyệt Vời!”


Tô Lạc Ly giờ chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào! 
“Anh xấu lắm, không nói chuyện với anh nữa!” 
Ôn Khanh Mộ lập tức bể Tô Lạc Ly lên.

“Không nói gì cũng được, thế thì tận tình bum ba là bum thôi!” 
Nói rồi Ôn Khanh Mộ chuẩn bị ôm cô lên giường.

“Á, anh đừng nghịch, đang ở nhà người khác mà! Hơn nữa phòng bên cạnh là Hắc Thổ đấy! Để người khác nghe thấy thì sao được!” 
nhà mình làm ầm ĩ thể nào thì tùy, nhưng bây giờ dù sao cũng là ở ngoài, tuy họ là vợ chồng hợp pháp, muốn làm gì cũng được, nhưng Tô Lạc Ly vẫn cảm thấy xấu hổ.


“Anh không thích em nói như thế đâu.

Nếu như có một ngày anh gặp cảnh khốn cùng, chúng ta phải chuyển ra khỏi biệt thự đến phố phường, vậy em còn theo anh không?” 
Đầu óc của Ôn Khanh Mộ nhảy số nhanh quả làm Tô Lạc Ly không theo kịp.

“Dĩ nhiên là em đi theo anh rồi.

Lấy gà theo gà, lấy chó theo chó, em lấy anh đương nhiên là anh đi đâu em theo đó” 
Cô cũng chỉ có thể hùa theo anh.

“Nhưng chúng ta không có nhà, em không 
sợ à?” 
“Có gì mà phải sợ? Là nhà ở chứ có phải gia đình đầu, anh mới là mái nhà của em.

Nơi nào có anh, nơi đó chính là nhà!” 
Tô Lạc Ly dịu dàng nói.

“Ô, anh ở đâu thì nơi ấy là nhà? Vậy bây giờ anh ở đây, đây chính là nhà, nếu đã là nhà thì có gì là không thể làm?” 

Tô Lạc Ly trợn tròn hai mắt nhìn Ôn Khanh Mộ mỉm cười xấu xa! 
Là bẫy! Đều là bẫy cả! 
Người này đang chờ cô rơi vào trong đây mà! 
Cô còn quá non so với Ôn Khanh Mộ! 
“Anh là đồ khốn!” 
“Nếu em sợ tên nhóc phòng bên cạnh nghe lén thì anh nghĩ kế cho em” 
Ôn Khanh Mộ ghé vào tai Tô Lạc Ly nói nhỏ.

Tô Lạc Ly cười khúc khích.

“Anh xấu quá đấy!” 
Mục Nhiễm Tranh ở cách vách đang rầu thúi ruột! 
Anh đang chuẩn bị đi ngủ.

Vừa mới ngả lưng xuống giường thì bỗng nhiên anh nghe được tiếng động phát ra từ phòng bên cạnh.

“Bốp bốp bốp bốp.

.


” 
Âm thanh giòn giã! 
của Mục Nhất Lung lên luôn.

“Hôm nay anh ngủ ở phòng em!” 
“Hả? Tại sao lại ngủ ở phòng em?” 
“Con nít con nôi nói nhiều thể làm gì, mau ngủ đi!” Mục Nhiễm Tranh tức giận.

“Vậy em đến phòng anh ngủ” Mục Nhiễm Lung nói xong, định xuống giường.

Mục Nhiễm Tranh giơ tay kéo Mục Nhất Lung lại.

.


 
Chương 308: Bây Giờ Lại Chỉ Có Một Mình Cậu


Hiện tại căn phòng ấy không phù hợp với thiếu nhi nữa, sao có thể để một đứa bé.

đến đó ngủ được?” 
“Trở lại cho anh! Ngủ ở đây!” 
“Ờ, vậy cũng được.

Tối em ngủ sẽ nói mở, nghiến răng nữa đấy.

”  Mục Nhất Lụng trở mình rồi ngủ ngay.


Ôn Khanh Mộ và Tô Lạc Ly vẫn còn ăn mặc đầy đủ.

Ôn Khanh Mộ rón rén dán lỗ tại lên cửa.

Một lát sau, anh cười nói với Tô Lạc Ly.

“Đi rồi.

”  “Anh ta đi thật cơ à?” 
“Có lẽ đến phòng Lung Lung.

Chúng ta bắt đầu được rồi, khà khà.

” 
Ôn Khanh Mộ xoa tay, trên mặt treo nụ cười gian xảo.

“Anh đấy, cứ hành cháu trai thế đi!” 
Ôn Khanh Mộ không thèm quan tâm, anh dứt khoát ôm Tô Lạc Ly lên giường, thuần thục lột sạch quần áo.


Khu Rainbow 
Tô Kiềm Mặc đang thử nấu sủi cảo lần thứ 
ba, cuối cùng cũng làm ra thành quả.

Lần đầu tiên lửa quá lớn, sủi cảo trong nồi nát nhừ, lần thứ hai lửa quá nhỏ, nhưng thời gian nấu quá lâu nên cũng nát be bét.

Lần thứ ba, cuối cùng cậu cũng nấu thành công và bưng sủi cảo lên bàn.

Đây là bữa cơm tất niên chỉ có một mình cậu.

Thật ra, Tô Kiềm Mặc lừa Tô Lạc Ly.

Làm gì có bạn học nào chưa về nhà ăn Tết chứ? Năm nay cậu là tân sinh viên năm nhất, năm đầu tiên đương nhiên tất cả các bạn đều sẽ về nhà.

Nhưng cậu thật sự không muốn Tô Lạc Ly khó xử.

Bản thân cậu cũng không muốn đến nhà họ Mục, bởi vì cậu là người ngoài! 
Tô Kiềm Mặc đút chỗ sủi cảo nấu chín nhừ 
kia cho Cát Tường và Như Ý ăn.


Rốt cuộc công ty rượu Tô Lý lại nghênh đón sự huy hoàng của nó.

Từ khi Tô Khôn tiếp quản công ty rượu Tô Ký, nó liên tục xuống doc.

Giá cả rơi xuống mức thấp nhất rồi bắt đầu tăng lên, và bây giờ đã lên sàn chứng khoán! 
Vào ngày hai mươi tảm Âm lịch, công ty rượu Tô Ký chính thức lên sàn chứng khoán, và ngay trong ngày hôm đó đã huy động được khoản vốn vài tỷ.

Rất nhiều người đều cảm thấy khó tin, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi công ty rượu Tô Ký đã chuyển đổi hình thái thành công, hơn nữa còn trở thành công ty niêm yết.

Năm nay Nhà họ Tô ăn Tết trong bầu không khí vui sướng, đồ đạc lẫn thiết bị điện máy trong nhà đều được đổi mới toàn bộ, lồng đèn đỏ treo một vòng quanh biệt thự, trông khí thế vô cùng.

Tô Khôn, Vương Văn Hương, Tô Nhược Vân và Tô Nhược Diệu quây quần ăn bữa cơm đoàn viên.

.


 
Chương 309: Tất Cả Chúng Ta Cùng Cạn Ly


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Cơm tất niên năm nay cũng cực kỳ phong phú, tuy chỉ có bốn người nhưng thức ăn tràn đầy một bàn lớn, hơn nữa tất cả đều được đặt từ nhà hàng nổi tiếng nhất thành phố.

“Bố, mẹ, năm nay nhà chúng ta coi như thuận buồm xuôi gió, con mời bố mẹ một ly!"  Tô Nhược Vân giơ chén rượu của mình lên.

“Vân Vân, nhà chúng ta có được như ngày hôm nay đều dựa cả vào con đấy, con là công thần của nhà chúng ta, ly này bố mời con mới đúng!” Trên mặt Tô Khôn tràn đầy 

vẻ vui mừng.

“Đúng vậy, Vân Vân, nếu không có con thì nhà chúng ta đâu được như bây giờ!” Vương Vãn Hương cũng nói ngay.

“Nào có chuyện bố mẹ mời con cải rượu, bằng không cả nhà chúng ta cùng cạn ly đi 
“Được, được, được, tất cả chúng ta cùng cạn ly.

” 
Ly rượu chạm vào nhau phát ra âm thanh giòn giã.

“Chị à, Colour của chị càng ngày càng nổi tiếng, chị để lại cho em hại bộ nhé?” Tô Nhược Diệu nhìn chị với vẻ nịnh bợ.


“Đó là đồ cho nữ, em cần làm gì?” 
Tô Nhược Diệu gãi đầu: “Hì hì!” 
Tuy hai người họ là sinh đôi nhưng trong nhà trước nay đều trọng nam khinh nữ, Tô 
Nhược Diệu vẫn luôn được dâng cơm tận miệng.

Thành tích học tập của anh ta rất kém, lại cực kỳ nghịch ngợm, đến bây giờ vẫn chưa tốt nghiệp đại học, đã lưu ban hai lần rồi.

“Em nói thật cho chị biết, có phải em có bạn gái không?” 
Tuy là cùng tuổi nhưng Tô Nhược Vân chín chắn hơn nhiều.


“Thế mà còn phải hỏi à? Chị không cần nghĩ cũng biết rồi mà!” 
“Ôi trời, Diệu Diệu nhà chúng ta cũng có bạn gái rồi kìa! Có đẹp không con?” Vương Vãn Hương tức khắc vui vẻ.

“Mẹ, mẹ nói thế là sao vậy hả? Với tầm mắt của con mà còn có thể tìm cho mẹ một cô con dâu xấu XỈ được chức? Đẹp lắm ấy, dáng người siêu ngon!” 
“Vân Vân, nghe nói chỗ A Dịch xảy ra vấn đề phải không? Rốt cuộc có chuyện gì thế?” 
Tô Khôn hỏi.

[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 310


“May mà năm nay chưa gả sang bên đó, bằng không làm sao mà sống được!” Vương Vãn Hương nói.

“Vân Vân, khi nào con hỏi A Dịch nếu không quay vòng được vốn thì chúng ta có thể giúp đỡ” Tô Khôn nói một cách đầy thâm ý.

Đây có thể chính là thời cơ để Tô Nhược Vân tăng thể diện ở nhà họ Mộ Dung.

“Con cũng đang nghĩ, để khi nào con hỏi anh ấy xem.

Được rồi, đừng nói chuyện không vui nữa, cả nhà chúng ta chụp một bức ảnh gia đình đi!” 

Tô Nhược Vân lấy điện thoại di động ra.

“Được, được, năm nay chúng ta ít chụp ảnh gia đình lắm đấy.

Khi nào phải chụp một tấm rồi treo lên tường” 
Vương Vãn Hương cười tươi rói, bà ta cũng coi như được mở mày mở mặt.

Nhắc tới ảnh gia đình, sắc mặt Tô Khôn  chợt thay đổi.

Ông ta suýt quên mình còn có hai đứa con 
bên ngoài.

Nhưng ông ta cũng biết nhà họ Tô vực dậy được và phát đạt như bây giờ đều do công của Tô Nhược Vân.

Nếu giờ nhắc đến Tô Lạc Ly và Tô Kiêm Mặc, vậy thì mất hứng quá.

“Bố, bố cười lên đi!” Tô Nhược Vân giục.

Tô Khôn nở nụ cười.


“Tách” một tiếng, máy ảnh chụp lại khoảnh khắc quý giá này.

Nhìn bức ảnh này, Tô Nhược Vân không kìm được mà bật cười.

Có nhà vui thì có nhà buồn.

Nhà họ Mộ Dung ăn Tết không được vui vẻ như vậy.

Đúng như Tô Nhược Vân nói, vài 
dự án của Quốc tế Nghệ Tân bị gác lại, tiền bị chặn không làm gì được, vài dự án khác đầu tư tiền rồi nhưng kết quả nhất định là phải bồi thường.

Lần này, nhà họ Mộ Dung gặp phải nguy cơ chưa từng có.

Cho đến ngày ba mươi Tết, Mộ Dung Dịch vẫn đang chạy vạy nhờ vả khắp nơi, chưa thể về nhà.

Nhà họ Mộ Dung còn chẳng có không khí ngày Tết.

“Mẹ, năm nay có ăn cơm tất niên không vậy? Không ăn thì con về phòng ngủ nhé?” Mộ Dung Ngọc đánh ngáp một cái.


“Chờ anh con về đã” Lâm Thanh Phượng nhìn chằm chằm ra ngoài cửa.

Đêm giao thừa tất nhiên là người nhà ăn chung với nhau, thiếu một người thì không gọi là tiệc đoàn viên.

Lâm Thanh Phượng cũng chẳng có hứng ăn uống nữa.

Cuối cùng hai người họ ăn qua loa vài miếng rồi bảo người giúp việc dọn mâm.

Thành phố S.

Lúc này, nhà họ Hoắc cũng bừng sáng trong ánh đèn, căn nhà cổ kính tao nhã treo đèn lồng đỏ rực rỡ, thoạt nhìn cảnh đẹp ý vui.

Bốn người nhà họ Hoắc cùng với Giản Ngọc ngồi ăn cơm tất niên, sau đó cùng ra ngoài phòng khách trò chuyện.

.


 
Chương 311: Giản Ngọc Cũng Không Từ Chối


Hai năm trước, sau khi bố mẹ Hoắc Vũ Long qua đời, vào mỗi dịp Tết đến, nhà họ Hoắc lại chìm trong bầu không khí vắng vẻ.

Hoắc Tư Kiệt và Hoắc Tư Nhã còn nhỏ tuổi, con nuôi Giản Ngọc thì vẫn chưa kết hôn nên trong nhà chỉ có mấy người họ.

Hoắc Vũ Long luôn đối xử khoan dung độ lượng với người giúp việc, mỗi dịp Tết, ông đều không ngăn cản bất cứ ai muốn về nhà.

Hoắc Tư Kiệt vẫn luôn cúi đầu, trò chuyện, chúc Tết và tranh bao lì xì với các bạn học của mình qua WeChat, còn Hoắc Tư Nhã đã buồn ngủ, liên tục ngáp ngắn ngáp dài.


Nhìn thấy cảnh này trong nhà, Hoắc Vũ Long không khỏi thở dài.

“Nếu chị vẫn còn thì có lẽ trong nhà họ Hứa sẽ náo nhiệt một chút, Ngọc Nhi, cũng đã đến lúc con nên kết hôn rồi, đến khi đó sinh mấy đứa bé, trong nhà cũng náo nhiệt hơn.

” 
Điều đáng sợ nhất ngày Tết chính là trong nhà vắng vẻ, quạnh quẽ.

Nếu bầu không khí trong nhà quạnh quẽ thì mọi cảm xúc đau buồn sẽ dâng trào.

Giản Ngọc nhìn Hoắc Vũ Long.

“Tiểu Kiệt, Tiểu Nhã, hai em đi ngủ đi, Tiểu Nhã buồn ngủ đến nỗi không mở mắt nổi rồi kìa” 
Giản Ngọc cười bảo.

Sở Nhuận Chi cũng lập tức ngáp một cái.


“Lớn tuổi rồi, không chịu được nữa, tôi cũng đi ngủ đây.

” Nói xong, bà ta bèn đứng dậy trở về phòng.

Vừa rồi vẫn còn ngồi cùng nhau, nhưng chỉ trong phút chốc mà mọi người đã đi hết.

“Ngọc Nhi, giờ chỉ còn lại hai bố con chúng ta, con uống mấy ly với bố nhé?” 
“Vâng, bố nuôi.

” 
Giản Ngọc cũng không từ chối.

Hai người ngồi ở trước bàn ăn nhỏ, trên bàn có mấy đĩa thức ăn và hai ly rượu.

Giản Ngọc vừa liếc mắt đã có thể nhìn thấu suy nghĩ của Hoắc Vũ Long.


“Bố, con bảo Tiểu Kiệt và Tiểu Nhã rời đi là vì có chuyện muốn nói với bố.

” 
“Có chuyện gì vậy?” 
“Chuyện mà bố bảo con điều tra đã có manh mối rồi ạ.

” 
“Tìm được chị của bố rồi sao?!” Hoắc Vũ Long lập tức lấy lại tinh thần.

Giản Ngọc cụp mắt xuống, suy nghĩ một  lúc.

.


 
Chương 312: Vì Một Tên Đàn Ông Như Vậy Có Đáng Không


“Vốn dĩ hôm nay con không định nói với bố, vì tin tức này không được coi là tốt” 
“Con mau nói đi!” Hoắc Vũ Long thúc giục, ông đã không đợi được nữa rồi.

“Con đã điều tra ở thành phố Z rất lâu, cuối cùng cũng tra được ra bác ở cùng một người đàn ông tên là Tô Khôn” 
“Tô Khôn?! Không ngờ lại là ông ta!” 

Hoắc Vũ Long kinh ngạc nhìn Giản Ngọc.

“Bố nuôi, bố biết người tên Tô Khôn này ạ?” 
“Bố biết nhưng không quen lắm, nhà ông ta bán rượu.

Vào sinh nhật mười tám tuổi của chị bố cần một lượng rượu lớn để làm lễ trưởng thành cho bà ấy, khi ấy rượu được mua từ nhà máy rượu Tô Ký, người tên Tô Khôn này giao rượu với tư cách là con trai ông chủ, không ngờ lại là ông ta” 
Hoắc Vũ Long đập tay với vẻ đầy tiếc nuối.

Ông tưởng rằng đã điều tra tất cả mọi người rồi, vậy nên mới để lọt thằng cha giao rượu này! 
Ai ngờ thằng cha này mới chỉ giao rượu một lần mà hai người đã đến với nhau rồi! 
“Con nói tiếp đi!” 

“Bác ấy đến thành phố Z cùng Tô Khôn rồi đổi tên thành Tô Ngọc, nhưng tiếc là! ” 
“Tiếc là gì?!” Hoắc Vũ Long có dự cảm không lành.

Mặc dù ông đã chuẩn bị tâm lý trước rằng chị mình đã qua đời, dù gì cũng đã qua nhiều năm như vậy rồi.

“Sau khi sinh con trai, bác ấy cứ nằm triền miên trên giường, sau đó cũng! ” 
Nước mắt Hoắc Vũ Long đã rơi đầy mặt.

Chị gái của ông đường đường là cô cả danh giá của nhà họ Hoắc, từ nhỏ đã được nâng niu và nuông chiều, không ngờ lại vì một tên đàn ông mà!  
“Chị ơi chị, chị thật sự ngốc quá, vì một tên đàn ông như vậy có đáng không?!”.


ngôn tình hài
Hoắc Vũ Long không ngừng đập bàn.

“Bố nuôi, bố đừng quá đau buồn, người chết không thể sống lại.

Sắp đến Tết rồi, lẽ ra con không nên nói với bố những chuyện này”.

.


 
Chương 313


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Hoắc Vũ Long lau nước mắt trên mặt và xua tay với Giản Ngọc.

“Chuyện này không trách con được, con cũng tốn rất nhiều công sức mới điều tra ra được những chuyện này, vất vả cho con rồi,  Ngọc Nhi.

” 
“Bố nuôi khách sáo với con rồi, à bố ơi, con trai và con gái của bác ấy vẫn còn ạ”.


Nhắc đến chuyện này, đôi mắt của Hoắc Vũ Long lại sáng lên.

Ông không thể tìm lại chị gái mình, nhưng có thể tìm được các con của chị gái thì cũng coi như trút được gánh nặng trong lòng.

“Sau khi chị gái bố qua đời, Tô Khôn đã kết hôn với cô bồ nhí đã sinh đôi một cặp trai gái cho ông ta.

“Chắc hẳn cháu trai và cháu gái của bố bị mẹ kế ức hiếp không ít đâu nhỉ?” 
“Cháu gái của bố tên là Tô Lạc Ly, chính là Tô Lạc Ly vừa mới giành được cúp ảnh hậu.

Cháu trai của bố tên là Tô Kiêm Mặc, mặc dù sức khỏe luôn không được tốt nhưng năm nay đã lên đại học, học ngành Thiết kế thời trang” 
Sau khi nghe thấy vậy, rốt cuộc Hoắc Vũ Long cũng được an ủi đôi chút.


“Vậy bây giờ hai đứa nó đang ở đâu? Bố muốn đón chúng về! Sau này sẽ không bao giờ để ai khác ức hiếp chúng nữa!” 
Đó là hai đứa con mà chị gái ông đã dùng cả mạng sống để đổi lấy.

Giản Ngọc lại im lặng.

Đây chính xác là chỗ nan giải của vấn đề này.

Dường như Hoắc Vũ Long nhìn ra được rằng Giản Ngọc có điều khó nói.

“Sao vậy Ngọc Nhi?” 
“E rằng có chút nan giải ạ” Giản Ngọc nhíu.

mày.


Nếu chuyện chỉ đơn giản như vậy thì anh ta đã đưa Tô Lạc Ly đến đây rồi, nói không chừng năm nay cả nhà họ Hoắc có thể 
đoàn viên.

“A! ” Bấy giờ Hoắc Vũ Long mới yên lòng.

“Điều nan giải nằm ở người kết hôn với Lạc Ly!" 
Hoắc Vũ Long càng cảm thấy không thể hiểu được.

[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 314: Lại Là Vì Tình Yêu


“Bố nuôi, cho dù bố có tin hay không thì con vẫn muốn nói với bố rằng tình hình hiện nay của Lạc Ly rất nguy cấp, cô ấy đang yêu một con ma cà rồng, hai người đó cũng đã kết hôn”  Đương nhiên là Hoắc Vũ Long vô cùng kinh ngạc trước lời nói của Giản Ngọc.

Nếu là người khác thì e rằng sẽ cảm thấy Giản Ngọc đang nói linh tinh hoặc xem TV quá nhiều.

Nhưng Hoắc Vũ Long thì không, ông hiểu rất rõ về cậu con nuôi của mình.


“Ngọc Nhi, có bằng chứng xác thực nào về ma cà rồng mà con nói không?” 
“Con đã từng đánh nhau với anh ta, con dao găm của con làm anh ta bị thương, anh ta đạp gãy hai chiếc xương sườn của con, 
lúc đó con chỉ có thể hốt hoảng bỏ chạy, nhưng sau đó con mới phát hiện ra rằng trên con dao găm của con có dấu vết màu xanh lam.

Sáng nay con đã tra cứu rất nhiều sách cổ, ban đầu con cũng không chắc chắn, nhưng về sau, sau khi dưỡng thương xong thì con quay lại thành phố Z và nghe ngóng về anh ta mất một khoảng thời gian, bây giờ mới có kết luận” 
Đối với vấn đề này, Hoắc Vũ Long tỏ ra khá kinh ngạc.

“Con nhớ khi còn nhỏ, con từng nghe bố con nói về ma cà rồng.

Ông ấy vào Nam ra Bắc, có lần vô tình đi vào một khu rừng rậm, ông ấy nhìn thấy một người có đôi mắt 

màu xanh lam, nhưng diện mạo bên ngoài lại là gương mặt của người châu Á.

Trong khu rừng rậm, người đó vật lộn với một con báo và dễ dàng giành được chiến thắng!” 
“Khi ấy bố con sợ đến nỗi lập tức chạy khỏi khu rừng rậm kia, sau đó ông ấy may mắn 
“Người chị số khổ của bố cũng qua đời chỉ vì yêu một tên đàn ông không nên yêu, nhất định không thể để cháu gái bố giẫm lên vết xe đổ của mẹ nó!” 
“Bố nuôi, vậy thì phải bàn bạc kỹ lưỡng về vấn đề này, con còn cần thêm tài liệu về ma cà rồng để Lạc Ly tự mình kiểm chứng, từ 
đó tránh xa Ôn Khanh Mộ.

Đây là cách an toàn nhất.

” 

Hoắc Vũ Long suy xét một lát rồi tiếp lời.

“Ngọc Nhi, con đợi bố một lát.

” 
Hoắc Vũ Long ra khỏi phòng rồi trở về phòng ngủ, một lúc sau thì quay lại, ông đưa một chiếc chìa khóa cho Giản Ngọc.

.


 
Chương 316: Tô Lạc Ly Cất Bao Lì Xì Đi


Tất cả mọi người đều đang nhìn Mục Nhiễm Tranh.

Mục Nhiễm Tranh thật sự bị lâm vào tình huống khó.


Hơn nữa Ôn Khanh Mộ và Tô Lạc Ly quả thực là trưởng bối của anh, theo quy củ trong nhà thì anh phải quỳ lạy họ.

Nhưng anh không thể nào vượt qua được rào cản trong lòng mình!  Tô Lạc Ly vẫn luôn nhịn cười, cô muốn nhìn xem liệu Mục Nhiễm Tranh sẽ thực sự quỳ lạy mình hay không.

Mục Nhiễm Tranh quả thật rất khó xử.

Tô Lạc Ly cũng biết dường như điều này đã làm khó Mục Nhiễm Tranh.

“Được rồi, được rồi, chờ khi nào cháu kết hôn thì dẫn vợ tới cùng quỳ lạy là được, còn tiền lì xì này thì miễn!” 
Tô Lạc Ly cất bao lì xì đi.


Lúc trước Ôn Khanh Mộ cũng đón Tết ở đây nhưng các bậc phụ huynh đều không yêu cầu Mục Nhiễm Tranh quỳ lạy Ôn Khanh Mô, dù sao thì quy củ trong nhà là chỉ người đã kết hôn mới được quỳ lạy.

Nhưng năm nay Ôn Khanh Mộ đã kết hôn với Tô Lạc Ly, theo quy củ trong nhà thì quả thực Mục Nhiễm Tranh phải quỳ lạy chúc Tết anh và Tô Lạc Ly.

“sủi cảo chín rồi, mau qua đây ăn thôi!” 
“Ảnh gia đình của cả nhà chúng tôi, cho cô ngắm một chút đấy”.

Tô Lạc Ly nhìn bức ảnh gia đình vô cùng chướng mắt kia.


Cô vẫn nhớ hồi ông nội còn sống, vào mỗi dịp Tết ông cụ đều muốn cả nhà cùng chụp một tấm ảnh gia đình.

Nhưng giờ đây, trong tấm ảnh gia đình của nhà họ Tô đã không còn cô và Tô Kiềm Mặc nữa.

Cô vẫn nhớ đợt Tết năm ngoái, Tô Khôn còn gọi điện thoại bảo cô về nhà đón Tết, nhưng năm nay thì ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có.

“Sao vậy?”.


 
Chương 317


Giọng nói lười biếng của Ôn Khanh Mộ vang lên bên tai cô.

“Không sao, anh tỉnh rồi à?” 
“Chắc là bố em không gọi điện thoại cho 

em à?”  Tô Lạc Ly nở nụ cười chua xót, cô không trả 
lời.

Đây phải là mối căm thù sâu sắc nhường nào, vậy nên đến Tết mà cũng không gọi con gái mình về nhà.

Vương Vãn Hương không để họ trở về thì thôi đi, nhưng dù gì Tô Khôn cũng là bố ruột của họ mà! 
“Đừng nhắc tới chuyện này nữa, khi nào thì chúng ta trở về?” 
“Muốn về nhà rồi à? Không thích ở đây 

sao?” 
Ôn Khanh Mộ nhéo má Tô Lạc Ly.

lại thêm mấy ngày, nhưng Ôn Khanh Mộc thấy Tô Lạc Ly thực sự rất nhớ Tô Kiếm Mặc nên đêm đó sau khi ăn sủi cảo xong, 
hai người lập tức về nhà.

Khi trở về nhà, Tô Lạc Ly đã chuẩn bị tâm lý rằng trong nhà bừa bộn như chuồng lợn, nhưng không ngờ rằng trong nhà vẫn sạch sẽ không một chút bụi như lúc họ rời đi.


“Kiêm Mặc, bạn học của em không đến à?” 
“Đến rồi ạ, mấy đứa nó nghịch như quỷ vậy, càn quét nhà chúng ta không chừa lại chút gì cả! Nhưng coi như cũng có chút lượng tâm, sau khi ăn xong còn giúp em dọn dẹp lại nhà cửa” 
Tô Kiêm Mặc gãi gáy với vẻ ngây ngô.

.


 
Chương 318


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


“Vậy thì tốt, mà chị nói này, mấy đứa con trai cao to các em vẫn chưa đến mức làm loạn nhà đấy.

” 
“Chị à, sao hai người về sớm vậy ạ? Em còn tưởng hai người phải ở bên đó chơi thêm mấy hôm nữa cơ!” 
Tô Kiêm Mặc không ngờ rằng mới mồng  một Tết mà Tô Lạc Ly đã về rồi.

May mà cậu đã chuẩn bị trước, ăn hết rất nhiều đồ ăn vặt mà Tô Lạc Ly đã chuẩn bị.


Hơn nữa hôm nay là Tết, Tô Kiềm Mặc ở trong nhà thật sự rất nhàm chán, vậy nên cậu bèn mang ít đồ ăn vặt và nấu một ít sủi cảo rồi đưa đến trường, tặng cho bác bảo vệ cánh cổng.

Bác bảo vệ không có bố mẹ cũng không có con cái, mỗi dịp năm mới, ông đều đón Tết một mình ở trường học.

“Chẳng phải vì chị lo lắng cho em sao?” 
“Chị không cần lo lắng cho em đâu, em đã lớn như vậy rồi!”.

“Được rồi, chẳng phải chị cũng đã về rồi sao? Ba người chúng ta cũng có thể yên tĩnh ở nhà” 
Thực ra Tết cũng không thú vị lắm, chỉ có mấy ngày đó là vui vẻ náo nhiệt, sau đó đều 
là nhàm chán.

Tô Lạc Ly thay đổi phương pháp nấu ăn cho hai người kia, cô thực sự muốn nuôi béo hai người họ một chút.

Mấy hôm nay, về cơ bản là ba người cứ ăn xong lại ngủ, ngủ dậy lại ăn, thỉnh thoảng xem TV hoặc chơi bài poker cùng nhau, quả thực cuộc sống hàng ngày không nên trôi qua quá thoải mái.


Sáng sớm mồng bốn, sau khi thức dậy Tô Lạc Ly nhìn bên trong tủ lạnh, mấy ngày nay đều không ra ngoài mà chẳng hiểu sao đồ ăn lại hết rất nhanh.

Vốn dĩ trước khi đi dì Phương đã mua rất nhiều, nhưng có vẻ như bây giờ đã không còn đủ thức ăn nữa.

Tô Kiềm Mặc và Ôn Khanh Mộ vẫn chưa dậy.

Nhân lúc này, Tô Lạc Ly chuẩn bị ra ngoài mua đồ về làm đầy tủ lạnh.

Trong dịp Tết chỉ có một siêu thị lớn mở cửa, Tô Lạc Ly đeo khẩu trang, đẩy một chiếc xe đẩy nhỏ và mua sắm.

Điện thoại trong túi đột nhiên vang lên, cô còn tưởng là Ôn Khanh Mộ đã dậy và gọi điện hỏi cô đi đâu, nhưng cô lại nhìn thấy một cái tên vừa lạ lẫm lại vừa quen thuộc.

Mộ Dung Dịch.


“Đang bận gì vậy? Có thể ra ngoài gặp mặt không?” 
Tô Lạc Ly không muốn có bất kỳ liên lạc nào với Mộ Dung Dịch, để tránh Ôn Khanh Mộ trông thấy.

Cô mua rất nhiều đồ, cả hai chiếc túi lớn đều đầy ắp.

Khi ra khỏi lối ra của siêu thị, cô phát hiện Mộ Dung Dịch đang đợi mình ở cửa.

Không còn cách nào khác, cô đành phải đi theo Mộ Dung Dịch đến cửa hàng Starbucks.

[Diendantruyen.Com] Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con
.


 
Chương 319


Tô Lạc Ly mỉm cười vô tư.

“Xin hỏi chuyện này có liên quan gì đến tôi u?"  “Lạc Ly, có phải em rất hận tôi không?” 
Mộ Dung Dịch có hơi tiều tụy, bọng mắt tím bầm, quầng mắt rất thâm, trong mắt còn đầy tơ máu, thậm chí còn có một ít râu lởm chởm.

Anh ta luôn mang dáng vẻ sạch sẽ và chỉnh.


tề, rất hiếm khi trồng lôi thối luộm thuộm như vậy.

“Hận anh? Giữa tôi và anh không có loại từ 
ngữ thể hiện cảm xúc này đâu.

”  Giọng điệu của Tô Lạc Ly còn lạnh lùng hơn gương mặt cô.

“Lạc Ly, tốt xấu gì chúng ta cũng từng ở bên nhau năm năm, em đừng như vậy được không?” Giọng của Mộ Dung Dịch vô cùng trầm thấp, còn có chút khàn.

Mấy ngày gần đây anh ta bận đến sứt đầu mẻ trán, cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi.

“Khoảng thời gian năm năm, bây giờ anh nhắc lại tình cũ với tôi, lúc trước khi anh leo lên giường của em gái tôi sau lưng tôi, sao anh không nghĩ đến tình cảm năm năm của chúng ta?” 
Lúc này Tô Lạc Ly mới đưa mắt nhìn thắng về phía Mộ Dung Dịch.

Bây giờ quan sát ở khoảng cách gần như vậy, cô mới thấy anh ta quả thực hơi tiều tụy, khác hoàn toàn lúc trước.


Mộ Dung Dịch thầm thở dài.

“Lạc Ly, trước đây lúc chúng ta yêu nhau, tại sao em không bao giờ nói cho tôi biết?” 
“Nói cho anh biết điều gì?” 
“Chuyện em bị đảnh” 
Thực ra khoảng thời gian gần đây trạng thái của Mộ Dung Dịch khá tệ, điều này cũng liên quan đến chuyện lúc trước anh ta biết Tô Lạc Ly thường xuyên bị Lâm Thanh Phượng đánh.

Tô Lạc Ly không ngờ Mộ Dung Dịch sẽ hỏi như vậy.

Cô ổn định lại cảm xúc của mình một chút.

“Chuyện đó đều đã qua rồi.

” 
“Tại sao trước đây em không nói với tôi?” 
Đến bây giờ anh ta vẫn không hiểu tại sao Tô Lạc Ly lại không muốn ngủ với mình.


Khoảng thời gian đó, Mộ Dung Dịch đề nghị muốn ngủ với Tô Lạc Ly nhưng cô lại nhất quyết không đồng ý, đó là lần đầu tiên họ đã cãi nhau rất to.

Cho đến khi có một lần, Tô Lạc Ly lại một lần từ chối Mộ Dung Dịch, anh ta đã uống rượu quá nhiều nên mới phát sinh quan hệ với Tô Nhược Vân.

“Mộ Dung Dịch, gìn giữ thân thể của mình là chút tôn nghiêm cuối cùng của tôi trong nhà các người đấy! ” 
Đúng vậy, kể từ lúc ở bên Mộ Dung Dịch, 
bước vào cửa nhà họ Mộ Dung.

Tô Lạc Ly đã cảm thấy bản thân mình giống như một chú chó vẫy đuôi lấy lòng người khác.

.


 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom