Dịch Ngạo Thế Tiên Giới (Vô Địch Tiên Nhân)

Chương 935


Sau khi ra ngoài, anh nghe thấy tiếng cười dai dẳng của Giả Bi Lôi trong phòng riêng: "Hì hì, tao từng giết người, tám năm trước tao giết một công nhân nông thôn vì năm mươi vạn, ha ha, hì hì..."  

Trong linh thức của Dương Bách Xuyên, Giả Bi Lôi vừa lẩm bẩm một mình vừa cười ngây dại, nước miếng chảy ròng ròng. Gã đi ra ngoài phòng riêng, vừa đi vừa cởi quần áo, chẳng mấy chốc đã trần như nhộng.  

Lúc này gã đã đến khu công cộng, chạm mặt mấy cô gái. Tức thì tiếng hét chói tai vang lên: "Đánh lưu manh!"  

Sau đó, Giả Bi Lôi bị vây đánh.  

Dương Bách Xuyên xem đến đây, khóe miệng cong cong, nhanh chân bước ra ngoài rạp chiếu phim. Từ xa anh trông thấy  Âu Dương Ngọc Thanh bắt một chiếc taxi, bèn vội vàng lên xe đuổi theo.  

Xử lý Giả Bi Lôi cũng coi như đã xả giận cho  Âu Dương Ngọc Thanh và chính mình. Dương Bách Xuyên cũng cảm thấy may mắn vì hôm nay mình gặp  Âu Dương Ngọc Thanh, nếu không thì dựa theo tiền án của tên khốn Giả Bi Lôi,  Âu Dương Ngọc Thanh nhất định sẽ chịu thiệt thòi lớn.   

Bây giờ anh muốn theo đuổi  Âu Dương Ngọc Thanh. Bất kể cô ấy nghĩ như thế nào, Dương Bách Xuyên đã nhận định  Âu Dương Ngọc Thanh là người phụ nữ của mình, từ nay về sau anh sẽ làm bá vương trong tình cảm.  

Anh sẽ không để cho chuyện tình cảm khiến lòng sinh tâm ma.  

Đương nhiên anh chỉ bá đạo với người mình thích, không phải người phụ nữ nào anh cũng thích.  

Dương Bách Xuyên đi theo chiếc xe taxi chở  Âu Dương Ngọc Thanh, một lúc sau anh cảm thấy sai sai. Đây không phải đường về nhà cô ấy. Nhưng sau đó anh lại nghĩ lẽ nào cô ấy đã chuyển nhà?  

Chắc là vậy, anh không nghĩ nhiều nữa, tiếp tục đi theo là được.  

Hơn nửa tiếng sau xe ra khỏi thành phố, đi tiếp mười phút nữa thì chiếc taxi dừng lại,  Âu Dương Ngọc Thanh xuống xe.  

Nhưng lúc này Dương Bách Xuyên trở nên căng thẳng. Mẹ nó, đây là bờ sông Cổ ở Cố Đô mà!  

Âu Dương Ngọc Thanh muốn tự sát sao?  

Nghĩ tới đây, Dương Bách Xuyên đạp chân ga đuổi theo. Sau khi xuống xe, anh vội vàng gọi  Âu Dương Ngọc Thanh trên bờ sông: "Cô  u Dương đừng nghĩ quẩn!"  

Nhưng anh hô xong,  Âu Dương Ngọc Thanh chẳng ngó ngàng, cũng không có hành động tiếp theo, chỉ quay mặt ra dòng sông rộng lớn, lẳng lặng bần thần.  

Dương Bách Xuyên thấy vậy, rốt cuộc cũng yên tâm hơn chút. Chỉ cần cô ấy không nhảy sông tự vẫn thì dễ giải quyết. Anh chậm rãi nhích tới gần đối phương.

Dương Bách Xuyên lân la đến gần chỗ ÂÂu Dương Ngọc Thanh, nhẹ giọng gọi cô ấy: “Cô giáo Âu Dương ơi~”  

ÂÂu Dương Ngọc Thanh không quay đầu lại, chỉ nhìn mặt sông phía xa xa, cô ấy chỉ nhẹ giọng nói cảm ơn với Dương Bách Xuyên, rồi lại tiếp tục im lặng.  

Dương Bách Xuyên hiểu được tâm trạng của cô ấy, vết thương trong lòng chồng chất, cô ấy cảm thấy như chịu nhiều khổ sở, vậy nên Dương Bách Xuyên cũng không nói nhiều, chỉ đứng bên cạnh cô ấy.  

Cứ như vậy trải qua hai giờ đồng hồ, hai người chẳng ai nhúc nhích gì.   

Đêm đã về khuya, nơi đây là vùng ngoại ô ít người thưa thớt, những người đến đây tản bộ cũng đã rời đi từ sớm, cũng may còn có ánh sáng do đèn đường hắt hiu vào, cũng không âm u như tưởng tượng.  

Thời tiết đã dần tiến vào mùa đông, giờ Tý vừa đi qua, trời bắt đầu chuyển rét, một trận gió lạnh thổi qua khiến ÂÂu Dương Ngọc Thanh rùng mình. Thấy vậy, Dương Bách Xuyên vội vàng cởi áo khoác phủ lên người cô ấy, rồi nói: “Cô ơi, mình về đi không khéo lại bị cảm lạnh, ác giả ác báo, người xấu kia đã gặp báo ứng rồi.”   

ÂÂu Dương Ngọc Thanh nghe Dương Bách Xuyên nói vậy, sắc mặt thay đổi một chút, cô ấy nghĩ lại những gì Dương Bách Xuyên đã giúp đỡ cô ấy lúc mà chồng cũ gây khó dễ, cô ấy biết rằng Dương Bách Xuyên là người bạo lực. Cô ấy lo lắng Dương Bách Xuyên không biết đã làm gì chồng cũ của cô ấy, có khi nào bị hắn ta làm liên lụy hay không.  

“Em…”   

Cô ấy còn chưa nói xong, Dương Bách Xuyên cũng hiểu được suy nghĩ của cô ấy, anh cười nói: “Cô yên tâm đi ạ, em không có ngốc như vậy đâu. Cũng không khiến những người kia có thể điều tra ra được, hắn ta không phạm tội gì.”  

Nghe Dương Bách Xuyên nói như vậy, ÂÂu Dương Ngọc Thanh thở phào nhẹ nhõm, cô ấy nhìn thấy trên người mình khoác áo da của Dương Vân Quyết, nước mắt liền rơi xuống, cô ấy nghĩ tầm trong lòng: “Nếu như vậy… cũng thật tốt.”  

“Cô đừng khóc, mọi chuyện có em ở đây.” 
 
Chương 935


Sau khi ra ngoài, anh nghe thấy tiếng cười dai dẳng của Giả Bi Lôi trong phòng riêng: "Hì hì, tao từng giết người, tám năm trước tao giết một công nhân nông thôn vì năm mươi vạn, ha ha, hì hì..."  

Trong linh thức của Dương Bách Xuyên, Giả Bi Lôi vừa lẩm bẩm một mình vừa cười ngây dại, nước miếng chảy ròng ròng. Gã đi ra ngoài phòng riêng, vừa đi vừa cởi quần áo, chẳng mấy chốc đã trần như nhộng.  

Lúc này gã đã đến khu công cộng, chạm mặt mấy cô gái. Tức thì tiếng hét chói tai vang lên: "Đánh lưu manh!"  

Sau đó, Giả Bi Lôi bị vây đánh.  

Dương Bách Xuyên xem đến đây, khóe miệng cong cong, nhanh chân bước ra ngoài rạp chiếu phim. Từ xa anh trông thấy  Âu Dương Ngọc Thanh bắt một chiếc taxi, bèn vội vàng lên xe đuổi theo.  

Xử lý Giả Bi Lôi cũng coi như đã xả giận cho  Âu Dương Ngọc Thanh và chính mình. Dương Bách Xuyên cũng cảm thấy may mắn vì hôm nay mình gặp  Âu Dương Ngọc Thanh, nếu không thì dựa theo tiền án của tên khốn Giả Bi Lôi,  Âu Dương Ngọc Thanh nhất định sẽ chịu thiệt thòi lớn.   

Bây giờ anh muốn theo đuổi  Âu Dương Ngọc Thanh. Bất kể cô ấy nghĩ như thế nào, Dương Bách Xuyên đã nhận định  Âu Dương Ngọc Thanh là người phụ nữ của mình, từ nay về sau anh sẽ làm bá vương trong tình cảm.  

Anh sẽ không để cho chuyện tình cảm khiến lòng sinh tâm ma.  

Đương nhiên anh chỉ bá đạo với người mình thích, không phải người phụ nữ nào anh cũng thích.  

Dương Bách Xuyên đi theo chiếc xe taxi chở  Âu Dương Ngọc Thanh, một lúc sau anh cảm thấy sai sai. Đây không phải đường về nhà cô ấy. Nhưng sau đó anh lại nghĩ lẽ nào cô ấy đã chuyển nhà?  

Chắc là vậy, anh không nghĩ nhiều nữa, tiếp tục đi theo là được.  

Hơn nửa tiếng sau xe ra khỏi thành phố, đi tiếp mười phút nữa thì chiếc taxi dừng lại,  Âu Dương Ngọc Thanh xuống xe.  

Nhưng lúc này Dương Bách Xuyên trở nên căng thẳng. Mẹ nó, đây là bờ sông Cổ ở Cố Đô mà!  

Âu Dương Ngọc Thanh muốn tự sát sao?  

Nghĩ tới đây, Dương Bách Xuyên đạp chân ga đuổi theo. Sau khi xuống xe, anh vội vàng gọi  Âu Dương Ngọc Thanh trên bờ sông: "Cô  u Dương đừng nghĩ quẩn!"  

Nhưng anh hô xong,  Âu Dương Ngọc Thanh chẳng ngó ngàng, cũng không có hành động tiếp theo, chỉ quay mặt ra dòng sông rộng lớn, lẳng lặng bần thần.  

Dương Bách Xuyên thấy vậy, rốt cuộc cũng yên tâm hơn chút. Chỉ cần cô ấy không nhảy sông tự vẫn thì dễ giải quyết. Anh chậm rãi nhích tới gần đối phương.

Dương Bách Xuyên lân la đến gần chỗ ÂÂu Dương Ngọc Thanh, nhẹ giọng gọi cô ấy: “Cô giáo Âu Dương ơi~”  

ÂÂu Dương Ngọc Thanh không quay đầu lại, chỉ nhìn mặt sông phía xa xa, cô ấy chỉ nhẹ giọng nói cảm ơn với Dương Bách Xuyên, rồi lại tiếp tục im lặng.  

Dương Bách Xuyên hiểu được tâm trạng của cô ấy, vết thương trong lòng chồng chất, cô ấy cảm thấy như chịu nhiều khổ sở, vậy nên Dương Bách Xuyên cũng không nói nhiều, chỉ đứng bên cạnh cô ấy.  

Cứ như vậy trải qua hai giờ đồng hồ, hai người chẳng ai nhúc nhích gì.   

Đêm đã về khuya, nơi đây là vùng ngoại ô ít người thưa thớt, những người đến đây tản bộ cũng đã rời đi từ sớm, cũng may còn có ánh sáng do đèn đường hắt hiu vào, cũng không âm u như tưởng tượng.  

Thời tiết đã dần tiến vào mùa đông, giờ Tý vừa đi qua, trời bắt đầu chuyển rét, một trận gió lạnh thổi qua khiến ÂÂu Dương Ngọc Thanh rùng mình. Thấy vậy, Dương Bách Xuyên vội vàng cởi áo khoác phủ lên người cô ấy, rồi nói: “Cô ơi, mình về đi không khéo lại bị cảm lạnh, ác giả ác báo, người xấu kia đã gặp báo ứng rồi.”   

ÂÂu Dương Ngọc Thanh nghe Dương Bách Xuyên nói vậy, sắc mặt thay đổi một chút, cô ấy nghĩ lại những gì Dương Bách Xuyên đã giúp đỡ cô ấy lúc mà chồng cũ gây khó dễ, cô ấy biết rằng Dương Bách Xuyên là người bạo lực. Cô ấy lo lắng Dương Bách Xuyên không biết đã làm gì chồng cũ của cô ấy, có khi nào bị hắn ta làm liên lụy hay không.  

“Em…”   

Cô ấy còn chưa nói xong, Dương Bách Xuyên cũng hiểu được suy nghĩ của cô ấy, anh cười nói: “Cô yên tâm đi ạ, em không có ngốc như vậy đâu. Cũng không khiến những người kia có thể điều tra ra được, hắn ta không phạm tội gì.”  

Nghe Dương Bách Xuyên nói như vậy, ÂÂu Dương Ngọc Thanh thở phào nhẹ nhõm, cô ấy nhìn thấy trên người mình khoác áo da của Dương Vân Quyết, nước mắt liền rơi xuống, cô ấy nghĩ tầm trong lòng: “Nếu như vậy… cũng thật tốt.”  

“Cô đừng khóc, mọi chuyện có em ở đây.” 
 
Chương 934


"Úi cha!" Giả Bi Lôi lập tức ôm bụng kêu gào thảm thiết, sau đó hung ác nói: "Nhóc con, mày có biết tao là ai không? Tao giết mày dễ như bỡn. Trên thế giới này có một số người mà đứa nhà quê không biết trời cao đất rộng như mày không chọc nổi."  

Sau khi  Âu Dương Ngọc Thanh rời đi, Giả Bi Lôi hoàn toàn lộ bộ mặt thật.  

Lời lẽ của gã sặc mùi trịnh thượng. Quả thật so với đại đa số người thì Giả Bi Lôi thân là quản lý cấp cao của tập đoàn có giá trị vài tỷ có thể khinh thường rất nhiều người.  

Trong mắt gã, Dương Bách Xuyên ăn mặc tùy ý chỉ là kẻ nhà quê. Từ cuộc nói chuyện lúc nãy có thể thấy đối phương chỉ là sinh viên của  Âu Dương Ngọc Thanh mà thôi. Giả Bi Lôi không để anh vào mắt, trái lại còn nổi trận lôi đình.  

Gã không tài nào hiểu nổi sao tự dưng lại có một cái bóng đèn nhảy ra giữa chừng. Chuyện lớn sắp thành công, gã sắp chiếm được đàn em hoa khôi của học viện năm đó, vậy mà không ngờ có một thằng ngu xuất hiện.  

Nghe thấy Giả Bi Lôi trâng tráo đe dọa mình, Dương Bách Xuyên cười gằn: "Đồ cặn bã, mày lấy đâu ra tự tin đe dọa tao thế? Mày tưởng tao dễ bắt nạt giống anh công nhân nhà quê bị mày hại chết tám năm trước sao?"  

"Ha ha, nhóc con đừng tưởng mày biết chút chuyện này là có thể uy hiếp tao. Mày có bản lĩnh thì tố cáo tao đi! Nhưng điều kiện tiên quyết là mày có chứng cứ, ha ha!"  

Lúc này Giả Bi Lôi không kiêng dè gì hết. Quả thật ban đầu gã bị lời nói của Dương Bách Xuyên dọa sợ, nhưng ngẫm lại thì người và việc năm đó đã biến mất trên thế gian rồi, bây giờ không có ai biết, cũng không có chứng cứ, đương sự đã chết không có đối chứng, cho nên gã chẳng sợ chút nào. Còn chuyện bao nuôi tình nhân, gã có tiền người ta tự nguyện, trách sao được?  

Dương Bách Xuyên vừa nghe là biết ý của thằng chó này. Anh sầm mặt đi tới nhặt chai nước trước đó  Âu Dương Ngọc Thanh nện vào mặt Giả Bi Lôi. Bên trong còn hơn nửa chai, bởi vì chai nước rơi xuống khe hở sofa nên nước không đổ ra ngoài nhiều. Anh cười lạnh một tiếng rồi đi về phía Giả Bi Lôi.  

Giả Bi Lôi thấy Dương Bách Xuyên nhặt chai nước đi đến chỗ mình thì hoảng sợ, lập tức muốn trốn. Gã là người có thân phận, không biết đánh nhau cứng chọi cứng với thanh niên trẻ trâu. Gã cho rằng Dương Bách Xuyên sẽ dùng vũ lực với mình.  

Nhưng lúc này một chuyện đáng sợ xảy ra, trên trán Giả Bi Lôi đổ mồ hôi lạnh.  

Bởi vì gã phát hiện ra cơ thể mình không thể cử động, thậm chí giống như bị một ngọn núi lớn đè lên người, không thể nhúc nhích.  

Lúc này Dương Bách Xuyên đi tới, vươn tay giữ cằm Giả Bi Lôi rồi thô lỗ dốc hơn nửa chai nước bị bỏ thuốc vào mồm gã.  

Anh cất giọng âm u nói: "Đúng như mày nói, trên đời này có một số người không thể chọc vào. Thật trùng hợp, tao chính là loại người đó. Chai nước này trả lại cho mày đấy.  

Ngoài ra mày cứ yên tâm, tao không giết mày đâu, giết mày bẩn tay. Nhưng tao sẽ báo thù cho anh công nhân dân quê bị mày hại chết. Trong đầu con người có trung khu thần kinh, tao biết chút y thuật, tao sẽ cắt đứt sợi dây thần kinh kiểm soát tinh thần trong trung khu não bộ của mày, sau này mày có thể sống cuộc đời hạnh phúc.  

Loại người như mày chết thì quá nhẹ nhàng, phải quanh năm suốt tháng lục rác trong thùng rác mà ăn, đêm ngủ ở những nơi như gầm cầu gì đó mới hợp với mày. Tiên sinh cặn bã đạo đức giả, mày nói xem có đúng không?"  

"Ưm ưm ưm..."  

Trong miệng Giả Bi Lôi bị nhét chai nước nên không nói được, nhưng gã vẫn nghe rõ từng câu từng chữ của Dương Bách Xuyên. Bây giờ gã đã biết cơ thể mình không thể cử động là do Dương Bách Xuyên tiến hành yêu pháp gì đó, hiểu ra mình đã chọc vào một người không thể chọc.  

Khi nghe thấy Dương Bách Xuyên nói muốn biến gã thành kẻ tâm thần, Giả Bi Lôi trợn to mắt, vẻ mặt sợ hãi xen lẫn van xin. Gã nghĩ nếu biết trước cơ sự này thì gã sẽ không dụ dỗ  Âu Dương Ngọc Thanh. Giả Bi Lôi hối hận xanh ruột, nhưng đã muộn rồi.  

Dương Bách Xuyên nói xong, một tay đặt trên đầu Giả Bi Lôi, chân khí tiến vào đầu gã cắt đứt trung khu thần kinh.  

Từ nay về sau Giả Bi Lôi không chết được, mà biến thành một tên thần kinh.  

Dương Bách Xuyên sử dụng chân khí, y học hiện đại không thể tra được, cũng đừng mong chữa khỏi.  

Sau đó, Dương Bách Xuyên thấy ánh mắt Giả Bi Lôi trở nên vô hồn. Anh lấy cái chai trong miệng gã ra, dùng chân hỏa đốt thành tro rồi ra khỏi phòng riêng. Lúc này anh mới đuổi theo  Âu Dương Ngọc Thanh. Nói thì dài chứ thật ra thời gian chỉ cách lúc  Âu Dương Ngọc Thanh đi ba phút.  
 
Chương 936


Sau khi Dương Bách Xuyên vừa dứt lời, phòng tuyết vững chãi nhất trong nội tâm của ÂÂu Dương Ngọc Thanh cũng sụp đổ.   

Những năm gần đây hôn nhân của cô ấy gặp nhiều trắc trở, đứa con cũng xảy ra chuyện, suy cho cùng cô ấy cũng chỉ là một người phụ nữ yếu mềm, không có thể kiên cường như bên ngoài thể hiện ra được.  

Cô ấy khóc to, nói lớn: “Cậu đi ngay, tại sao cậu lại xuất hiện ở đây, chỉ để cho tôi một chút mơ mộng cũng không được hay sao?!”  

ÂÂu Dương Ngọc Thanh liên tục đánh lên người Dương Bách Xuyên.  

“Từ hôm nay trở đi, cô chính là người phụ nữ của em, không ai có thể làm cho cô đau khổ nữa đâu.”   

Những lời này như lời tỏ tình, cũng là lời nói từ sâu trong nội tâm của anh cất giấu bấy lâu nay, hôm nay anh mới hiểu rõ được suy nghĩ của mình, Dương Bách Xuyên cũng quyết định nói với ÂÂu Dương Ngọc Thanh.  

Rất quyết đoán cũng rất mạnh mẽ.  

“Cậu? Cậu cho rằng cậu là ai? Cậu có thể cho tôi được cái gì? Có thể thay đổi được mọi chuyện sao? Cậu cho rằng mình là thần tiên phương nào?”   

ÂÂu Dương Ngọc Thanh vừa khóc rối tinh rối mù, vừa hét gào lên với Dương Bách Xuyên.  

Thật ra cô ấy không có ý định nhắm vào Dương Bách Xuyên, mà chỉ là tìm được người để giải tỏa những áp bức khổ sở ở trong lòng.  

Dương Bách Xuyên hiểu được suy nghĩ của ÂÂu Dương Ngọc Thanh, nên không tức giận, ngược lại anh còn nở nụ cười, đổi tay nắm lấy đôi tay đang đánh lên người mình của cô ấy, để cô ấy bình tĩnh trở lại.   

Sau đó, anh đưa tay lên lau nước mắt còn vương trên mặt của cô ấy rồi nói: “Cô nói đúng rồi ạ, những thứ khác em không thể làm được, nhưng nếu để thay đổi vận mệnh của cô thì em có thể, vì em thật ra là thần tiên đó.”  

Sau khi Dương Bách Xuyên nói xong, anh vận khí ở dưới chân, chân nhẹ đạp một cái trên một đất nhẹ nhàng bay lên cao sáu bảy mét, dừng ở không trung tầm năm giây, sau đó nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt ÂÂu Dương Ngọc Thanh.  

Tiếp đó, anh lại vận chân khí khắp toàn thân, quanh thân xuất hiện một ngọn lửa, Chân Nguyên Ly Hỏa bao quanh thân anh, anh cười sảng khoái rồi nói: “Đây có tính là thần tiên không ạ?”  

Nói xong, ngọn lửa quanh thân cũng tắt đi.  

Mà ÂÂu Dương Ngọc Thanh cũng quên đi khóc mà ngạc nhiên há hốc miệng.  

Cô ấy nhìn thấy Dương Bách Xuyên bay lên, sau đó quanh thân anh còn xuất hiện một ngọn lửa.  

Cô ấy là người tri thức, theo đuổi chủ nghĩa vô thần, những thủ thuật của ảo thuật hay xiếc cũng biết một ít, nhưng cô ấy có thể khẳng định rằng vừa rồi Dương Bách Xuyên không sử dụng kỹ thuật hay tiểu xảo nào.   

Cô ấy mở to đôi mắt xinh đẹp, sửng sốt nói: “Cậu…. cậu.. cậu!”  

Tim cô ấy ngập ngừng không nói thành lời, tuy nhiên trong lòng đã tin một phần, Dương Bách Xuyên không giống như người bình thường.  

Suy nghĩ lúc này của cô ấy hỗn loạn, chính mắt thấy mới cảm nhận được sự rung động của cô ấy lúc này, thật sự khó có thể miêu tả.   

Ngay lúc này, Dương Bách Xuyên mỉm cười nói:  “Em yên tâm đi, về sau em là người của tôi, đã nói em sẽ không chịu bất kì khổ sở nào, tôi nói được làm được.”  

Vừa nói xong, Dương Bách Xuyên ngay lúc ÂÂu Dương Ngọc Thanh chưa kịp phản ứng kịp, hôn xuống ngay miệng của cô ấy.  

Bởi vì nghe được lời thổ lộ từ Dương Bách Xuyên khiến lòng cô ấy rung động, suy nghĩ trong cô ấy rối bởi, phản ứng còn chưa kịp.   

Chỉ biết lúc này cô ấy đang đối diện với hơi thở nóng bỏng của người đàn ông trước mặt.  

“Ưm~”  

Chẳng mấy chốc cô ấy như quên đi hết mọi thứ, chỉ theo bản năng thuần túy của thân thể đáp lại lời mời gọi nóng bỏng này.  
 
Chương 936


Sau khi Dương Bách Xuyên vừa dứt lời, phòng tuyết vững chãi nhất trong nội tâm của ÂÂu Dương Ngọc Thanh cũng sụp đổ.   

Những năm gần đây hôn nhân của cô ấy gặp nhiều trắc trở, đứa con cũng xảy ra chuyện, suy cho cùng cô ấy cũng chỉ là một người phụ nữ yếu mềm, không có thể kiên cường như bên ngoài thể hiện ra được.  

Cô ấy khóc to, nói lớn: “Cậu đi ngay, tại sao cậu lại xuất hiện ở đây, chỉ để cho tôi một chút mơ mộng cũng không được hay sao?!”  

ÂÂu Dương Ngọc Thanh liên tục đánh lên người Dương Bách Xuyên.  

“Từ hôm nay trở đi, cô chính là người phụ nữ của em, không ai có thể làm cho cô đau khổ nữa đâu.”   

Những lời này như lời tỏ tình, cũng là lời nói từ sâu trong nội tâm của anh cất giấu bấy lâu nay, hôm nay anh mới hiểu rõ được suy nghĩ của mình, Dương Bách Xuyên cũng quyết định nói với ÂÂu Dương Ngọc Thanh.  

Rất quyết đoán cũng rất mạnh mẽ.  

“Cậu? Cậu cho rằng cậu là ai? Cậu có thể cho tôi được cái gì? Có thể thay đổi được mọi chuyện sao? Cậu cho rằng mình là thần tiên phương nào?”   

ÂÂu Dương Ngọc Thanh vừa khóc rối tinh rối mù, vừa hét gào lên với Dương Bách Xuyên.  

Thật ra cô ấy không có ý định nhắm vào Dương Bách Xuyên, mà chỉ là tìm được người để giải tỏa những áp bức khổ sở ở trong lòng.  

Dương Bách Xuyên hiểu được suy nghĩ của ÂÂu Dương Ngọc Thanh, nên không tức giận, ngược lại anh còn nở nụ cười, đổi tay nắm lấy đôi tay đang đánh lên người mình của cô ấy, để cô ấy bình tĩnh trở lại.   

Sau đó, anh đưa tay lên lau nước mắt còn vương trên mặt của cô ấy rồi nói: “Cô nói đúng rồi ạ, những thứ khác em không thể làm được, nhưng nếu để thay đổi vận mệnh của cô thì em có thể, vì em thật ra là thần tiên đó.”  

Sau khi Dương Bách Xuyên nói xong, anh vận khí ở dưới chân, chân nhẹ đạp một cái trên một đất nhẹ nhàng bay lên cao sáu bảy mét, dừng ở không trung tầm năm giây, sau đó nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt ÂÂu Dương Ngọc Thanh.  

Tiếp đó, anh lại vận chân khí khắp toàn thân, quanh thân xuất hiện một ngọn lửa, Chân Nguyên Ly Hỏa bao quanh thân anh, anh cười sảng khoái rồi nói: “Đây có tính là thần tiên không ạ?”  

Nói xong, ngọn lửa quanh thân cũng tắt đi.  

Mà ÂÂu Dương Ngọc Thanh cũng quên đi khóc mà ngạc nhiên há hốc miệng.  

Cô ấy nhìn thấy Dương Bách Xuyên bay lên, sau đó quanh thân anh còn xuất hiện một ngọn lửa.  

Cô ấy là người tri thức, theo đuổi chủ nghĩa vô thần, những thủ thuật của ảo thuật hay xiếc cũng biết một ít, nhưng cô ấy có thể khẳng định rằng vừa rồi Dương Bách Xuyên không sử dụng kỹ thuật hay tiểu xảo nào.   

Cô ấy mở to đôi mắt xinh đẹp, sửng sốt nói: “Cậu…. cậu.. cậu!”  

Tim cô ấy ngập ngừng không nói thành lời, tuy nhiên trong lòng đã tin một phần, Dương Bách Xuyên không giống như người bình thường.  

Suy nghĩ lúc này của cô ấy hỗn loạn, chính mắt thấy mới cảm nhận được sự rung động của cô ấy lúc này, thật sự khó có thể miêu tả.   

Ngay lúc này, Dương Bách Xuyên mỉm cười nói:  “Em yên tâm đi, về sau em là người của tôi, đã nói em sẽ không chịu bất kì khổ sở nào, tôi nói được làm được.”  

Vừa nói xong, Dương Bách Xuyên ngay lúc ÂÂu Dương Ngọc Thanh chưa kịp phản ứng kịp, hôn xuống ngay miệng của cô ấy.  

Bởi vì nghe được lời thổ lộ từ Dương Bách Xuyên khiến lòng cô ấy rung động, suy nghĩ trong cô ấy rối bởi, phản ứng còn chưa kịp.   

Chỉ biết lúc này cô ấy đang đối diện với hơi thở nóng bỏng của người đàn ông trước mặt.  

“Ưm~”  

Chẳng mấy chốc cô ấy như quên đi hết mọi thứ, chỉ theo bản năng thuần túy của thân thể đáp lại lời mời gọi nóng bỏng này.  
 
Chương 935


Sau khi ra ngoài, anh nghe thấy tiếng cười dai dẳng của Giả Bi Lôi trong phòng riêng: "Hì hì, tao từng giết người, tám năm trước tao giết một công nhân nông thôn vì năm mươi vạn, ha ha, hì hì..."  

Trong linh thức của Dương Bách Xuyên, Giả Bi Lôi vừa lẩm bẩm một mình vừa cười ngây dại, nước miếng chảy ròng ròng. Gã đi ra ngoài phòng riêng, vừa đi vừa cởi quần áo, chẳng mấy chốc đã trần như nhộng.  

Lúc này gã đã đến khu công cộng, chạm mặt mấy cô gái. Tức thì tiếng hét chói tai vang lên: "Đánh lưu manh!"  

Sau đó, Giả Bi Lôi bị vây đánh.  

Dương Bách Xuyên xem đến đây, khóe miệng cong cong, nhanh chân bước ra ngoài rạp chiếu phim. Từ xa anh trông thấy  Âu Dương Ngọc Thanh bắt một chiếc taxi, bèn vội vàng lên xe đuổi theo.  

Xử lý Giả Bi Lôi cũng coi như đã xả giận cho  Âu Dương Ngọc Thanh và chính mình. Dương Bách Xuyên cũng cảm thấy may mắn vì hôm nay mình gặp  Âu Dương Ngọc Thanh, nếu không thì dựa theo tiền án của tên khốn Giả Bi Lôi,  Âu Dương Ngọc Thanh nhất định sẽ chịu thiệt thòi lớn.   

Bây giờ anh muốn theo đuổi  Âu Dương Ngọc Thanh. Bất kể cô ấy nghĩ như thế nào, Dương Bách Xuyên đã nhận định  Âu Dương Ngọc Thanh là người phụ nữ của mình, từ nay về sau anh sẽ làm bá vương trong tình cảm.  

Anh sẽ không để cho chuyện tình cảm khiến lòng sinh tâm ma.  

Đương nhiên anh chỉ bá đạo với người mình thích, không phải người phụ nữ nào anh cũng thích.  

Dương Bách Xuyên đi theo chiếc xe taxi chở  Âu Dương Ngọc Thanh, một lúc sau anh cảm thấy sai sai. Đây không phải đường về nhà cô ấy. Nhưng sau đó anh lại nghĩ lẽ nào cô ấy đã chuyển nhà?  

Chắc là vậy, anh không nghĩ nhiều nữa, tiếp tục đi theo là được.  

Hơn nửa tiếng sau xe ra khỏi thành phố, đi tiếp mười phút nữa thì chiếc taxi dừng lại,  Âu Dương Ngọc Thanh xuống xe.  

Nhưng lúc này Dương Bách Xuyên trở nên căng thẳng. Mẹ nó, đây là bờ sông Cổ ở Cố Đô mà!  

Âu Dương Ngọc Thanh muốn tự sát sao?  

Nghĩ tới đây, Dương Bách Xuyên đạp chân ga đuổi theo. Sau khi xuống xe, anh vội vàng gọi  Âu Dương Ngọc Thanh trên bờ sông: "Cô  u Dương đừng nghĩ quẩn!"  

Nhưng anh hô xong,  Âu Dương Ngọc Thanh chẳng ngó ngàng, cũng không có hành động tiếp theo, chỉ quay mặt ra dòng sông rộng lớn, lẳng lặng bần thần.  

Dương Bách Xuyên thấy vậy, rốt cuộc cũng yên tâm hơn chút. Chỉ cần cô ấy không nhảy sông tự vẫn thì dễ giải quyết. Anh chậm rãi nhích tới gần đối phương.

Dương Bách Xuyên lân la đến gần chỗ ÂÂu Dương Ngọc Thanh, nhẹ giọng gọi cô ấy: “Cô giáo Âu Dương ơi~”  

ÂÂu Dương Ngọc Thanh không quay đầu lại, chỉ nhìn mặt sông phía xa xa, cô ấy chỉ nhẹ giọng nói cảm ơn với Dương Bách Xuyên, rồi lại tiếp tục im lặng.  

Dương Bách Xuyên hiểu được tâm trạng của cô ấy, vết thương trong lòng chồng chất, cô ấy cảm thấy như chịu nhiều khổ sở, vậy nên Dương Bách Xuyên cũng không nói nhiều, chỉ đứng bên cạnh cô ấy.  

Cứ như vậy trải qua hai giờ đồng hồ, hai người chẳng ai nhúc nhích gì.   

Đêm đã về khuya, nơi đây là vùng ngoại ô ít người thưa thớt, những người đến đây tản bộ cũng đã rời đi từ sớm, cũng may còn có ánh sáng do đèn đường hắt hiu vào, cũng không âm u như tưởng tượng.  

Thời tiết đã dần tiến vào mùa đông, giờ Tý vừa đi qua, trời bắt đầu chuyển rét, một trận gió lạnh thổi qua khiến ÂÂu Dương Ngọc Thanh rùng mình. Thấy vậy, Dương Bách Xuyên vội vàng cởi áo khoác phủ lên người cô ấy, rồi nói: “Cô ơi, mình về đi không khéo lại bị cảm lạnh, ác giả ác báo, người xấu kia đã gặp báo ứng rồi.”   

ÂÂu Dương Ngọc Thanh nghe Dương Bách Xuyên nói vậy, sắc mặt thay đổi một chút, cô ấy nghĩ lại những gì Dương Bách Xuyên đã giúp đỡ cô ấy lúc mà chồng cũ gây khó dễ, cô ấy biết rằng Dương Bách Xuyên là người bạo lực. Cô ấy lo lắng Dương Bách Xuyên không biết đã làm gì chồng cũ của cô ấy, có khi nào bị hắn ta làm liên lụy hay không.  

“Em…”   

Cô ấy còn chưa nói xong, Dương Bách Xuyên cũng hiểu được suy nghĩ của cô ấy, anh cười nói: “Cô yên tâm đi ạ, em không có ngốc như vậy đâu. Cũng không khiến những người kia có thể điều tra ra được, hắn ta không phạm tội gì.”  

Nghe Dương Bách Xuyên nói như vậy, ÂÂu Dương Ngọc Thanh thở phào nhẹ nhõm, cô ấy nhìn thấy trên người mình khoác áo da của Dương Vân Quyết, nước mắt liền rơi xuống, cô ấy nghĩ tầm trong lòng: “Nếu như vậy… cũng thật tốt.”  

“Cô đừng khóc, mọi chuyện có em ở đây.” 
 
Chương 937


Âu Dương Ngọc Thanh suy nghĩ ở trong lòng: “Mặc kệ hết tất thảy mọi thứ, tất cả những khổ sở trong lòng mình đều là mây bay…”  

Sau nụ hôn cuồng nhiệt, Dương Bách Xuyên thô bạo ôm cô ấy lên xe.   

Trong bóng đêm yên tĩnh, ở trong chiếc xe lắc lư vang lên từng tiếng thở dốc lên không ngừng.  

…  

Hôm sau ngay khi trời vừa hửng sáng, Dương Bách Xuyên lái xe đem  Âu Dương Ngọc Thanh về nhà, sau một đêm trải qua mặn nồng cuồng nhiệt, anh nói những phương pháp tu chân và những võ giả thượng cổ ở địa cầu còn tồn tại.  

Đương nhiên anh cũng thẳng thắn nói về chuyện tình của anh cùng với những người phụ nữ khác, dù sao những gì có thể nói anh đều nói với cô ấy.   

Rồi sau đó anh truyền thụ cho cô ấy Tử Hà Quyết, dẫn đường cho cô ấy tu luyện, đến lúc này, những lo toan sầu não trong lòng của cô ấy cũng đã giảm đi.  

Lại thêm một người phụ nữ nữa ở bên cạnh.  

Ban đầu anh muốn mang ÂÂu Dương Ngọc Thanh quay trở về biệt thự của anh giới thiệu với những nhân tình khác, nhưng cô ấy không đồng ý.   

Theo như ÂÂu Dương Ngọc Thanh nói, cô ấy còn chưa chuẩn bị tốt tâm thế, còn chưa nói đến việc ở trước mặt người vợ cả của anh.   

Nhưng đối với việc tu chân, giống như mang đến cho cô ấy sống lại một lần nữa, sau khi nghe Dương Bách Xuyên giảng giải về pháp thuật, ÂÂu Dương Ngọc Thanh ngày càng rõ ràng, khi bước đến con đường tu chân, thực sự đã thay đổi hoàn toàn vận mệnh của cô ấy, mang đến hy vọng tràn ngập cho cuộc sống của cô ấy.  

Về việc đi gặp mặt những người khác ở Vân Môn thì cô ấy còn chưa chuẩn bị tốt, bảo với Dương Bách Xuyên đừng vội thúc giục, cho đến thời điểm thích hợp, cô ấy sẽ đến đó.   

Nói đi cũng phải nói lại, dù sao cô ấy cũng mới tiếp xúc với việc tu chân hay cũng vừa tiếp xúc với những người tu chân, cần phải coi thời gian thích ứng, Dương Bách Xuyên cũng không tạo áp lực cho cô ấy, vẫn giữ một phần tôn kính đối với ÂÂu Dương Ngọc Thanh.  

Người phụ nữ này đối với hắn là cô giáo cũng là người chị, anh ỷ lại vào cô ấy rất nhiều, Dương Bách Xuyên khi ở bên cạnh cô ấy cảm thấy mọi chuyện thật thoải mái.  

Sau khi lái xe đi, Dương Bách Xuyên vốn định theo cô ấy về đến nhà, sau một buổi đêm cuồng nhiệt không trở về, đến cả điện thoại di động đều tắt máy, ở biệt thự của anh còn có Tửu Tiên lão đầu, cũng còn rất nhiều chuyện phải làm, vậy nên anh phải quay trở về.   

Trước khi xuống xe, ÂÂu Dương Ngọc Thanh mỉm cười thẹn thùng, cô ấy nhẹ nhàng hôn lên trên mặt của Dương Bách Xuyên, rồi đỏ mặt mở cửa xe.  

Dương Bách Xuyên có thể nhìn thấy được sự thay đổi của cô ấy, giống như trải qua một lễ rửa tội, toàn thân đều tươi sáng hẳn lên.  

Chuyện ÂÂu Dương Ngọc Thanh và đứa con của cô ấy, Dương Bách Xuyên đều có kế hoạch rõ ràng, sau khi nghỉ đông, anh sẽ mang theo cả cô ấy và đứa trẻ quay về biệt thự Vân Môn, đem đứa nhỏ ấy tu chân.  

Chiếc xe mang theo Dương Bách Xuyên chầm chậm quay về biệt thự.  

Còn chưa kịp bước vừa cửa chính, anh đã nghe Tửu Tiên lão đầu mắng người khác.  

Nhìn thấy người bị Tửu Tiên lão đầu mắng khiến Dương Bách Xuyên rất vui vẻ, Độc Cô Hối và Vương Tông Nhân.  

Dương Bách Xuyên định xoa dịu Tửu Tiên lão đầu một hồi, lại nghe Tửu Tiên lão đầu mắng hai đồ đệ của anh.  

“Mau, đi tìm rượu Hầu Nhân cho ông già này, ông già này uống rượu đến nghiện rồi, thắng nhóc Độc Cô này ta dạy dỗ ngươi nửa ngày mà bây giờ một chai rượu tốt cũng không tìm nổi cho lão già này sao, như vậy còn nghĩ đến việc tiến bộ?”  

Tửu Tiên lão đầu trừng mắt tức giận.   

Sau đó, ông ta nhìn Vương Tông Nhân nói: “Ngay đến cả thằng nhóc như cậu, sao lại không chịu đi tìm rượu Hầu Nhân, vậy cũng đừng hỏi lão già này những vấn đề về việc tu luyện à, đi nhanh!” 
 
Chương 937


Âu Dương Ngọc Thanh suy nghĩ ở trong lòng: “Mặc kệ hết tất thảy mọi thứ, tất cả những khổ sở trong lòng mình đều là mây bay…”  

Sau nụ hôn cuồng nhiệt, Dương Bách Xuyên thô bạo ôm cô ấy lên xe.   

Trong bóng đêm yên tĩnh, ở trong chiếc xe lắc lư vang lên từng tiếng thở dốc lên không ngừng.  

…  

Hôm sau ngay khi trời vừa hửng sáng, Dương Bách Xuyên lái xe đem  Âu Dương Ngọc Thanh về nhà, sau một đêm trải qua mặn nồng cuồng nhiệt, anh nói những phương pháp tu chân và những võ giả thượng cổ ở địa cầu còn tồn tại.  

Đương nhiên anh cũng thẳng thắn nói về chuyện tình của anh cùng với những người phụ nữ khác, dù sao những gì có thể nói anh đều nói với cô ấy.   

Rồi sau đó anh truyền thụ cho cô ấy Tử Hà Quyết, dẫn đường cho cô ấy tu luyện, đến lúc này, những lo toan sầu não trong lòng của cô ấy cũng đã giảm đi.  

Lại thêm một người phụ nữ nữa ở bên cạnh.  

Ban đầu anh muốn mang ÂÂu Dương Ngọc Thanh quay trở về biệt thự của anh giới thiệu với những nhân tình khác, nhưng cô ấy không đồng ý.   

Theo như ÂÂu Dương Ngọc Thanh nói, cô ấy còn chưa chuẩn bị tốt tâm thế, còn chưa nói đến việc ở trước mặt người vợ cả của anh.   

Nhưng đối với việc tu chân, giống như mang đến cho cô ấy sống lại một lần nữa, sau khi nghe Dương Bách Xuyên giảng giải về pháp thuật, ÂÂu Dương Ngọc Thanh ngày càng rõ ràng, khi bước đến con đường tu chân, thực sự đã thay đổi hoàn toàn vận mệnh của cô ấy, mang đến hy vọng tràn ngập cho cuộc sống của cô ấy.  

Về việc đi gặp mặt những người khác ở Vân Môn thì cô ấy còn chưa chuẩn bị tốt, bảo với Dương Bách Xuyên đừng vội thúc giục, cho đến thời điểm thích hợp, cô ấy sẽ đến đó.   

Nói đi cũng phải nói lại, dù sao cô ấy cũng mới tiếp xúc với việc tu chân hay cũng vừa tiếp xúc với những người tu chân, cần phải coi thời gian thích ứng, Dương Bách Xuyên cũng không tạo áp lực cho cô ấy, vẫn giữ một phần tôn kính đối với ÂÂu Dương Ngọc Thanh.  

Người phụ nữ này đối với hắn là cô giáo cũng là người chị, anh ỷ lại vào cô ấy rất nhiều, Dương Bách Xuyên khi ở bên cạnh cô ấy cảm thấy mọi chuyện thật thoải mái.  

Sau khi lái xe đi, Dương Bách Xuyên vốn định theo cô ấy về đến nhà, sau một buổi đêm cuồng nhiệt không trở về, đến cả điện thoại di động đều tắt máy, ở biệt thự của anh còn có Tửu Tiên lão đầu, cũng còn rất nhiều chuyện phải làm, vậy nên anh phải quay trở về.   

Trước khi xuống xe, ÂÂu Dương Ngọc Thanh mỉm cười thẹn thùng, cô ấy nhẹ nhàng hôn lên trên mặt của Dương Bách Xuyên, rồi đỏ mặt mở cửa xe.  

Dương Bách Xuyên có thể nhìn thấy được sự thay đổi của cô ấy, giống như trải qua một lễ rửa tội, toàn thân đều tươi sáng hẳn lên.  

Chuyện ÂÂu Dương Ngọc Thanh và đứa con của cô ấy, Dương Bách Xuyên đều có kế hoạch rõ ràng, sau khi nghỉ đông, anh sẽ mang theo cả cô ấy và đứa trẻ quay về biệt thự Vân Môn, đem đứa nhỏ ấy tu chân.  

Chiếc xe mang theo Dương Bách Xuyên chầm chậm quay về biệt thự.  

Còn chưa kịp bước vừa cửa chính, anh đã nghe Tửu Tiên lão đầu mắng người khác.  

Nhìn thấy người bị Tửu Tiên lão đầu mắng khiến Dương Bách Xuyên rất vui vẻ, Độc Cô Hối và Vương Tông Nhân.  

Dương Bách Xuyên định xoa dịu Tửu Tiên lão đầu một hồi, lại nghe Tửu Tiên lão đầu mắng hai đồ đệ của anh.  

“Mau, đi tìm rượu Hầu Nhân cho ông già này, ông già này uống rượu đến nghiện rồi, thắng nhóc Độc Cô này ta dạy dỗ ngươi nửa ngày mà bây giờ một chai rượu tốt cũng không tìm nổi cho lão già này sao, như vậy còn nghĩ đến việc tiến bộ?”  

Tửu Tiên lão đầu trừng mắt tức giận.   

Sau đó, ông ta nhìn Vương Tông Nhân nói: “Ngay đến cả thằng nhóc như cậu, sao lại không chịu đi tìm rượu Hầu Nhân, vậy cũng đừng hỏi lão già này những vấn đề về việc tu luyện à, đi nhanh!” 
 
Chương 936


Sau khi Dương Bách Xuyên vừa dứt lời, phòng tuyết vững chãi nhất trong nội tâm của ÂÂu Dương Ngọc Thanh cũng sụp đổ.   

Những năm gần đây hôn nhân của cô ấy gặp nhiều trắc trở, đứa con cũng xảy ra chuyện, suy cho cùng cô ấy cũng chỉ là một người phụ nữ yếu mềm, không có thể kiên cường như bên ngoài thể hiện ra được.  

Cô ấy khóc to, nói lớn: “Cậu đi ngay, tại sao cậu lại xuất hiện ở đây, chỉ để cho tôi một chút mơ mộng cũng không được hay sao?!”  

ÂÂu Dương Ngọc Thanh liên tục đánh lên người Dương Bách Xuyên.  

“Từ hôm nay trở đi, cô chính là người phụ nữ của em, không ai có thể làm cho cô đau khổ nữa đâu.”   

Những lời này như lời tỏ tình, cũng là lời nói từ sâu trong nội tâm của anh cất giấu bấy lâu nay, hôm nay anh mới hiểu rõ được suy nghĩ của mình, Dương Bách Xuyên cũng quyết định nói với ÂÂu Dương Ngọc Thanh.  

Rất quyết đoán cũng rất mạnh mẽ.  

“Cậu? Cậu cho rằng cậu là ai? Cậu có thể cho tôi được cái gì? Có thể thay đổi được mọi chuyện sao? Cậu cho rằng mình là thần tiên phương nào?”   

ÂÂu Dương Ngọc Thanh vừa khóc rối tinh rối mù, vừa hét gào lên với Dương Bách Xuyên.  

Thật ra cô ấy không có ý định nhắm vào Dương Bách Xuyên, mà chỉ là tìm được người để giải tỏa những áp bức khổ sở ở trong lòng.  

Dương Bách Xuyên hiểu được suy nghĩ của ÂÂu Dương Ngọc Thanh, nên không tức giận, ngược lại anh còn nở nụ cười, đổi tay nắm lấy đôi tay đang đánh lên người mình của cô ấy, để cô ấy bình tĩnh trở lại.   

Sau đó, anh đưa tay lên lau nước mắt còn vương trên mặt của cô ấy rồi nói: “Cô nói đúng rồi ạ, những thứ khác em không thể làm được, nhưng nếu để thay đổi vận mệnh của cô thì em có thể, vì em thật ra là thần tiên đó.”  

Sau khi Dương Bách Xuyên nói xong, anh vận khí ở dưới chân, chân nhẹ đạp một cái trên một đất nhẹ nhàng bay lên cao sáu bảy mét, dừng ở không trung tầm năm giây, sau đó nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt ÂÂu Dương Ngọc Thanh.  

Tiếp đó, anh lại vận chân khí khắp toàn thân, quanh thân xuất hiện một ngọn lửa, Chân Nguyên Ly Hỏa bao quanh thân anh, anh cười sảng khoái rồi nói: “Đây có tính là thần tiên không ạ?”  

Nói xong, ngọn lửa quanh thân cũng tắt đi.  

Mà ÂÂu Dương Ngọc Thanh cũng quên đi khóc mà ngạc nhiên há hốc miệng.  

Cô ấy nhìn thấy Dương Bách Xuyên bay lên, sau đó quanh thân anh còn xuất hiện một ngọn lửa.  

Cô ấy là người tri thức, theo đuổi chủ nghĩa vô thần, những thủ thuật của ảo thuật hay xiếc cũng biết một ít, nhưng cô ấy có thể khẳng định rằng vừa rồi Dương Bách Xuyên không sử dụng kỹ thuật hay tiểu xảo nào.   

Cô ấy mở to đôi mắt xinh đẹp, sửng sốt nói: “Cậu…. cậu.. cậu!”  

Tim cô ấy ngập ngừng không nói thành lời, tuy nhiên trong lòng đã tin một phần, Dương Bách Xuyên không giống như người bình thường.  

Suy nghĩ lúc này của cô ấy hỗn loạn, chính mắt thấy mới cảm nhận được sự rung động của cô ấy lúc này, thật sự khó có thể miêu tả.   

Ngay lúc này, Dương Bách Xuyên mỉm cười nói:  “Em yên tâm đi, về sau em là người của tôi, đã nói em sẽ không chịu bất kì khổ sở nào, tôi nói được làm được.”  

Vừa nói xong, Dương Bách Xuyên ngay lúc ÂÂu Dương Ngọc Thanh chưa kịp phản ứng kịp, hôn xuống ngay miệng của cô ấy.  

Bởi vì nghe được lời thổ lộ từ Dương Bách Xuyên khiến lòng cô ấy rung động, suy nghĩ trong cô ấy rối bởi, phản ứng còn chưa kịp.   

Chỉ biết lúc này cô ấy đang đối diện với hơi thở nóng bỏng của người đàn ông trước mặt.  

“Ưm~”  

Chẳng mấy chốc cô ấy như quên đi hết mọi thứ, chỉ theo bản năng thuần túy của thân thể đáp lại lời mời gọi nóng bỏng này.  
 
Chương 938


“Đại trưởng lão, rượu Hầu Nhân thì chỉ có sư phụ ta mới có, toàn bộ thế giới này chỉ có ông ấy mới có, trưởng lão ngài bỏ qua chuyện này cho chúng con đi, chúng con không tìm được mà.”  

Độc Cô Hối giải thích với vẻ mặt đau khổ.   

“Tôi không quan tâm, cậu giờ phải đi tìm sư phụ Tiểu Văn Tử của cậu, trong nửa canh giờ nếu như ta đây không được uống một giọt rượu Hầu Nhân nào, tôi đánh hai cậu một trận.” Tửu Tiên lão đầu chơi xấu, uy hiếp Độc Cô Hối và Vương Tông Nhân.   

“Đại trưởng lão à, sư phụ của con tắt điện thoại rồi, chúng con làm sao mà đi tìm được đây?” Vương Tông Nhân trợn trắng mắt, rầu rĩ nói.  

“Đó là chuyện của các cậu, tôi đây mặc kệ.”  

…  

Dương Bách Xuyên nghe vậy lắc đầu cười khổ, từ trong không gian bình hồ lô Càn Khôn lấy ra một chai rượu Hầu Nhân, sau đó đi vào đại sảnh.  

Thấy Dương Bách Xuyên vừa đến, Tửu Tiên lão đầu liền nổi đóa, định mở miệng mắng Dương Bách Xuyên, lại thấy anh cầm chai rượu Hầu Nhân, một bụng lửa giận của ông ta liền bay biến không còn sót diện, nhanh chóng cướp lấy chai rượu Hầu Nhân trên tay Dương Bách Xuyên rồi ngồi xổm xuống uống sạch.  

Vẻ mặt của Độc Cô Hối và Vương Tông Nhân tràn đầy vẻ đau khổ, bọn họ nhỏ giọng than: “Sư phụ, ông lão này khó hầu hạ quá, từ tối hôm qua ông lão đã ầm ĩ cả đêm, ngày mai sư đệ của con quay trở về, chờ đến lúc đó, ba người chúng con thay phiên nhau trông chừng ông lão được không?”  

Dương Bách Xuyên nghe Độc Cô Hối nhắc về sư đệ, anh mới ngây ra một lúc rồi nói: “Sư đệ?”  

“Đúng vậy, ở Đại hội Cổ Võ sư phụ nhân ba đồ đệ - Võ Kiếm đó, sư phụ người không già đến mức mà ngay cả đồ đệ của mình cũng quên hay sao? Sau khi chúng con từ Đại hội Cổ Võ trở về, Võ Kiếm sư đệ nói đệ ấy phải trở về tế điện phụng sự cho Đạo Cô, không theo chúng con trở về, vậy nên chúng con thống nhất ngày mai trở về Cố Đô.   

Độc Cô Hối giải thích với vẻ mặt cổ quái giải thích.  

Dương Bách Xuyên xấu hổ, đúng là ở Đại hội Cổ Võ nhận ba đồ đệ, tiểu đệ Võ Kiếm anh cũng quên mất, nhưng mà cũng khó trách, dù sao từ lúc anh nhận Võ Kiếm đến bây giờ chưa đủ một ngày, hơn nữa sau khi trở về biệt thự, nếu như Độc Cô Hối không nhắc đến, thì đúng là Võ Kiếm đã quên mất.   

Trong lòng xấu hổ, nhưng trên mặt anh cũng chẳng thay đổi gì, chỉ ho khan nói: “Chuyện không nên thân như vậy, sao vi sư có thể quên đi được, đi tìm đạo trưởng Phương cho tôi.”

Sư phụ Vân Thiên Tà của anh dù hoàn cảnh nào cũng đều mắng anh, Dương Bách Xuyên kế thừa truyền thống đó, chỉ cần mở miệng thì sẽ mắng hai đệ tử của anh.  

Ở trước mặt của Dương Bách Xuyên, Độc Cô Hối và Vương Tông Nhân cũng không dám cãi nửa lời, ngoan ngoãn gọi dạ bảo vâng.  

Phương Mãnh là đạo sĩ luyện đan, sau khi trở về từ Yên Kinh, ông ta không rời khỏi cửa, cả ngày ở phòng nghiên cứu tri thức và luyện tập luyện đan.   

Dương Bách Xuyên trao đổi nhiều kiến thức luyện đan mà ông ta chưa biết, việc này đối với ông ta giống như nhặt được bảo vậy, ông ta chỉ tiếc rằng bản thân không thể hiểu rõ tất cả những tri thức này chỉ trong một ngày, dù sao ông ta cũng không hẳn là người tu chân, xuất phát điểm của ông ta là cổ võ giả, muốn hoàn hảo thì cũng thực sự tốn sức.   

Dương Bách Xuyên khi tìm đến Phương Mãnh cùng vì chuyện luyện đan, ở Đại hội võ cổ, các đại gia tộc cùng với Côn Luân Thanh Thành đều đặt hàng trước đan Bồi Nguyên, còn có Đinh Dương và Địa Tâm lão tổ cũng có dự định như vậy, tuy nhiên hai người đều bị giết chết, giống như tinh thạch đen.  

Tiền đặt cọc của mọi người đều đã thu, cộng lại cũng có bảy tám gia tộc khác đứng lên luyện chế đan Bồi Nguyên, việc này đối với Dương Bách Xuyên là một vốn làm ăn lớn, anh cũng không có so nhiều thời gian đi luyện đan dược, mà Phương Mãnh là người mà anh muốn chú trọng bồi dưỡng thành luyện đa sư cho Vân Môn, vậy nên nhiệm vụ luyện đan Bồi Nguyên lần này sẽ giao cho ông ta làm.   

Sau này lợi nhuận thu được từ đan Bồi Nguyên tính vào thu nhập của Vân Môn, giao cho Phương Mãnh là thích hợp nhất.   

Bây giờ chỉ cần các gia tộc sưu tập đủ linh dược sẽ liên hệ với Thần Long Đàm, Thần Long Đàm làm trung gian bảo đảm, chờ khi luyện chế thành công đan dược sẽ chuyển giao lại cho bọn họ.  

Giải quyế hết tất cả những công việc vặt vãnh xong, anh định chuẩn bị để luyện chế đan Trúc Cơ, sau đó chuẩn bị đột phá Trúc Cơ kỳ.   

Chỉ trong chốc lát, Phương trưởng lão đã đến, ông ta ở trước mặt Dương Bách Xuyên vẫn thực hiện đầy đủ lễ độ, có điều lại hơi cứng ngắc, so sánh tỉ mỉ thì vẫn có chỗ không phải. 
 
Chương 938


“Đại trưởng lão, rượu Hầu Nhân thì chỉ có sư phụ ta mới có, toàn bộ thế giới này chỉ có ông ấy mới có, trưởng lão ngài bỏ qua chuyện này cho chúng con đi, chúng con không tìm được mà.”  

Độc Cô Hối giải thích với vẻ mặt đau khổ.   

“Tôi không quan tâm, cậu giờ phải đi tìm sư phụ Tiểu Văn Tử của cậu, trong nửa canh giờ nếu như ta đây không được uống một giọt rượu Hầu Nhân nào, tôi đánh hai cậu một trận.” Tửu Tiên lão đầu chơi xấu, uy hiếp Độc Cô Hối và Vương Tông Nhân.   

“Đại trưởng lão à, sư phụ của con tắt điện thoại rồi, chúng con làm sao mà đi tìm được đây?” Vương Tông Nhân trợn trắng mắt, rầu rĩ nói.  

“Đó là chuyện của các cậu, tôi đây mặc kệ.”  

…  

Dương Bách Xuyên nghe vậy lắc đầu cười khổ, từ trong không gian bình hồ lô Càn Khôn lấy ra một chai rượu Hầu Nhân, sau đó đi vào đại sảnh.  

Thấy Dương Bách Xuyên vừa đến, Tửu Tiên lão đầu liền nổi đóa, định mở miệng mắng Dương Bách Xuyên, lại thấy anh cầm chai rượu Hầu Nhân, một bụng lửa giận của ông ta liền bay biến không còn sót diện, nhanh chóng cướp lấy chai rượu Hầu Nhân trên tay Dương Bách Xuyên rồi ngồi xổm xuống uống sạch.  

Vẻ mặt của Độc Cô Hối và Vương Tông Nhân tràn đầy vẻ đau khổ, bọn họ nhỏ giọng than: “Sư phụ, ông lão này khó hầu hạ quá, từ tối hôm qua ông lão đã ầm ĩ cả đêm, ngày mai sư đệ của con quay trở về, chờ đến lúc đó, ba người chúng con thay phiên nhau trông chừng ông lão được không?”  

Dương Bách Xuyên nghe Độc Cô Hối nhắc về sư đệ, anh mới ngây ra một lúc rồi nói: “Sư đệ?”  

“Đúng vậy, ở Đại hội Cổ Võ sư phụ nhân ba đồ đệ - Võ Kiếm đó, sư phụ người không già đến mức mà ngay cả đồ đệ của mình cũng quên hay sao? Sau khi chúng con từ Đại hội Cổ Võ trở về, Võ Kiếm sư đệ nói đệ ấy phải trở về tế điện phụng sự cho Đạo Cô, không theo chúng con trở về, vậy nên chúng con thống nhất ngày mai trở về Cố Đô.   

Độc Cô Hối giải thích với vẻ mặt cổ quái giải thích.  

Dương Bách Xuyên xấu hổ, đúng là ở Đại hội Cổ Võ nhận ba đồ đệ, tiểu đệ Võ Kiếm anh cũng quên mất, nhưng mà cũng khó trách, dù sao từ lúc anh nhận Võ Kiếm đến bây giờ chưa đủ một ngày, hơn nữa sau khi trở về biệt thự, nếu như Độc Cô Hối không nhắc đến, thì đúng là Võ Kiếm đã quên mất.   

Trong lòng xấu hổ, nhưng trên mặt anh cũng chẳng thay đổi gì, chỉ ho khan nói: “Chuyện không nên thân như vậy, sao vi sư có thể quên đi được, đi tìm đạo trưởng Phương cho tôi.”

Sư phụ Vân Thiên Tà của anh dù hoàn cảnh nào cũng đều mắng anh, Dương Bách Xuyên kế thừa truyền thống đó, chỉ cần mở miệng thì sẽ mắng hai đệ tử của anh.  

Ở trước mặt của Dương Bách Xuyên, Độc Cô Hối và Vương Tông Nhân cũng không dám cãi nửa lời, ngoan ngoãn gọi dạ bảo vâng.  

Phương Mãnh là đạo sĩ luyện đan, sau khi trở về từ Yên Kinh, ông ta không rời khỏi cửa, cả ngày ở phòng nghiên cứu tri thức và luyện tập luyện đan.   

Dương Bách Xuyên trao đổi nhiều kiến thức luyện đan mà ông ta chưa biết, việc này đối với ông ta giống như nhặt được bảo vậy, ông ta chỉ tiếc rằng bản thân không thể hiểu rõ tất cả những tri thức này chỉ trong một ngày, dù sao ông ta cũng không hẳn là người tu chân, xuất phát điểm của ông ta là cổ võ giả, muốn hoàn hảo thì cũng thực sự tốn sức.   

Dương Bách Xuyên khi tìm đến Phương Mãnh cùng vì chuyện luyện đan, ở Đại hội võ cổ, các đại gia tộc cùng với Côn Luân Thanh Thành đều đặt hàng trước đan Bồi Nguyên, còn có Đinh Dương và Địa Tâm lão tổ cũng có dự định như vậy, tuy nhiên hai người đều bị giết chết, giống như tinh thạch đen.  

Tiền đặt cọc của mọi người đều đã thu, cộng lại cũng có bảy tám gia tộc khác đứng lên luyện chế đan Bồi Nguyên, việc này đối với Dương Bách Xuyên là một vốn làm ăn lớn, anh cũng không có so nhiều thời gian đi luyện đan dược, mà Phương Mãnh là người mà anh muốn chú trọng bồi dưỡng thành luyện đa sư cho Vân Môn, vậy nên nhiệm vụ luyện đan Bồi Nguyên lần này sẽ giao cho ông ta làm.   

Sau này lợi nhuận thu được từ đan Bồi Nguyên tính vào thu nhập của Vân Môn, giao cho Phương Mãnh là thích hợp nhất.   

Bây giờ chỉ cần các gia tộc sưu tập đủ linh dược sẽ liên hệ với Thần Long Đàm, Thần Long Đàm làm trung gian bảo đảm, chờ khi luyện chế thành công đan dược sẽ chuyển giao lại cho bọn họ.  

Giải quyế hết tất cả những công việc vặt vãnh xong, anh định chuẩn bị để luyện chế đan Trúc Cơ, sau đó chuẩn bị đột phá Trúc Cơ kỳ.   

Chỉ trong chốc lát, Phương trưởng lão đã đến, ông ta ở trước mặt Dương Bách Xuyên vẫn thực hiện đầy đủ lễ độ, có điều lại hơi cứng ngắc, so sánh tỉ mỉ thì vẫn có chỗ không phải. 
 
Chương 937


Âu Dương Ngọc Thanh suy nghĩ ở trong lòng: “Mặc kệ hết tất thảy mọi thứ, tất cả những khổ sở trong lòng mình đều là mây bay…”  

Sau nụ hôn cuồng nhiệt, Dương Bách Xuyên thô bạo ôm cô ấy lên xe.   

Trong bóng đêm yên tĩnh, ở trong chiếc xe lắc lư vang lên từng tiếng thở dốc lên không ngừng.  

…  

Hôm sau ngay khi trời vừa hửng sáng, Dương Bách Xuyên lái xe đem  Âu Dương Ngọc Thanh về nhà, sau một đêm trải qua mặn nồng cuồng nhiệt, anh nói những phương pháp tu chân và những võ giả thượng cổ ở địa cầu còn tồn tại.  

Đương nhiên anh cũng thẳng thắn nói về chuyện tình của anh cùng với những người phụ nữ khác, dù sao những gì có thể nói anh đều nói với cô ấy.   

Rồi sau đó anh truyền thụ cho cô ấy Tử Hà Quyết, dẫn đường cho cô ấy tu luyện, đến lúc này, những lo toan sầu não trong lòng của cô ấy cũng đã giảm đi.  

Lại thêm một người phụ nữ nữa ở bên cạnh.  

Ban đầu anh muốn mang ÂÂu Dương Ngọc Thanh quay trở về biệt thự của anh giới thiệu với những nhân tình khác, nhưng cô ấy không đồng ý.   

Theo như ÂÂu Dương Ngọc Thanh nói, cô ấy còn chưa chuẩn bị tốt tâm thế, còn chưa nói đến việc ở trước mặt người vợ cả của anh.   

Nhưng đối với việc tu chân, giống như mang đến cho cô ấy sống lại một lần nữa, sau khi nghe Dương Bách Xuyên giảng giải về pháp thuật, ÂÂu Dương Ngọc Thanh ngày càng rõ ràng, khi bước đến con đường tu chân, thực sự đã thay đổi hoàn toàn vận mệnh của cô ấy, mang đến hy vọng tràn ngập cho cuộc sống của cô ấy.  

Về việc đi gặp mặt những người khác ở Vân Môn thì cô ấy còn chưa chuẩn bị tốt, bảo với Dương Bách Xuyên đừng vội thúc giục, cho đến thời điểm thích hợp, cô ấy sẽ đến đó.   

Nói đi cũng phải nói lại, dù sao cô ấy cũng mới tiếp xúc với việc tu chân hay cũng vừa tiếp xúc với những người tu chân, cần phải coi thời gian thích ứng, Dương Bách Xuyên cũng không tạo áp lực cho cô ấy, vẫn giữ một phần tôn kính đối với ÂÂu Dương Ngọc Thanh.  

Người phụ nữ này đối với hắn là cô giáo cũng là người chị, anh ỷ lại vào cô ấy rất nhiều, Dương Bách Xuyên khi ở bên cạnh cô ấy cảm thấy mọi chuyện thật thoải mái.  

Sau khi lái xe đi, Dương Bách Xuyên vốn định theo cô ấy về đến nhà, sau một buổi đêm cuồng nhiệt không trở về, đến cả điện thoại di động đều tắt máy, ở biệt thự của anh còn có Tửu Tiên lão đầu, cũng còn rất nhiều chuyện phải làm, vậy nên anh phải quay trở về.   

Trước khi xuống xe, ÂÂu Dương Ngọc Thanh mỉm cười thẹn thùng, cô ấy nhẹ nhàng hôn lên trên mặt của Dương Bách Xuyên, rồi đỏ mặt mở cửa xe.  

Dương Bách Xuyên có thể nhìn thấy được sự thay đổi của cô ấy, giống như trải qua một lễ rửa tội, toàn thân đều tươi sáng hẳn lên.  

Chuyện ÂÂu Dương Ngọc Thanh và đứa con của cô ấy, Dương Bách Xuyên đều có kế hoạch rõ ràng, sau khi nghỉ đông, anh sẽ mang theo cả cô ấy và đứa trẻ quay về biệt thự Vân Môn, đem đứa nhỏ ấy tu chân.  

Chiếc xe mang theo Dương Bách Xuyên chầm chậm quay về biệt thự.  

Còn chưa kịp bước vừa cửa chính, anh đã nghe Tửu Tiên lão đầu mắng người khác.  

Nhìn thấy người bị Tửu Tiên lão đầu mắng khiến Dương Bách Xuyên rất vui vẻ, Độc Cô Hối và Vương Tông Nhân.  

Dương Bách Xuyên định xoa dịu Tửu Tiên lão đầu một hồi, lại nghe Tửu Tiên lão đầu mắng hai đồ đệ của anh.  

“Mau, đi tìm rượu Hầu Nhân cho ông già này, ông già này uống rượu đến nghiện rồi, thắng nhóc Độc Cô này ta dạy dỗ ngươi nửa ngày mà bây giờ một chai rượu tốt cũng không tìm nổi cho lão già này sao, như vậy còn nghĩ đến việc tiến bộ?”  

Tửu Tiên lão đầu trừng mắt tức giận.   

Sau đó, ông ta nhìn Vương Tông Nhân nói: “Ngay đến cả thằng nhóc như cậu, sao lại không chịu đi tìm rượu Hầu Nhân, vậy cũng đừng hỏi lão già này những vấn đề về việc tu luyện à, đi nhanh!” 
 
Chương 939


“Chào môn chủ!”  

“Không cần khách sáo, tôi tới tìm ông là chuyện ông luyện chế đan Bồi Nguyên, chuyện sau khi Đại đội võ cổ chắc là ông cũng biết, các gia tộc lớn đều tìm đến tôi xin đan dược, mà gần đây tôi lại bộn bề nhiều việc. Dù sao trong tương lai ông cũng là luyện đan sư của Vân Môn, mới đây tôi cũng đã cùng ông thảo luận nhiều tri thức về đan dược, chắc ông cũng đã nghiên cứu kĩ hết rồi? Vậy nên hôm nay để tôi đem phương thuốc dân gian luyện chế được đan Bồi Nguyên để cho ông luyện chế.   

Mặt khác, hiện tại tu vi của ông cũng là Luyện Khí kỳ tầng thứ 7 đúng không, Ly Hoả Quyết hẳn là ông có thể thi triển được đúng chứ?”  

Lần gặp mặt trước, Dương Bách Xuyên đều tặng cho mỗi người bọn họ một đan Bồi Nguyên giúp bọn họ tăng tiến tu vi, vậy nên Phương Mãnh cũng là nhờ có đan dược phụ trợ mới đạt được tu vi Luyện Lhí kỳ tầng bảy, lại không ngừng chuyển hóa nội lực của ông ta thành chân khí, không mấy mà nói, có thể giúp ông ta tăng trưởng tu vi trong tương lai.  

Hơn nữa Bí quyết Ly hỏa được xem như là pháp thuật trụ cột, tu tập đến Luyện Khí kỳ tầng thứ sáu thì có thể tu luyện được Ly hỏa Quyết, chỉ cần có chân hỏa thì có thể luyện được đan dược.  

“Nhận được hồng phúc của môn chủ, chân hỏa của tôi đã có thể thi triển được rồi.”   

Nói xong, trên tay Phương Mãnh xuất hiện một ngọn lửa.  

Dương Bách Xuyên thấy được ngọn lửa từ bàn tay của Phương Mãnh, tuy rằng so với uy lực của anh thì có chỗ còn kém hơn, nhưng nếu để dùng để luyện chế đan Bồi Nguyên thì thế này cũng đã đủ rồi.   

Dương Bách Xuyên thấy như vậy đối với Phương Mãnh rất hài lòng: “Tốt, tôi sẽ đem phương pháp luyện chế đan Bồi Nguyên cho ông, dược liệu dùng để luyện chế tôi cũng đã chuẩn bị ba phần. Bây giờ ông cứ thử luyện tập trước, nếu có gì không hiểu thì cứ hỏi tôi.”  

“Xin cám ơn tiên sinh.”  

Phương Mãnh vui vẻ trong lòng, cuối cùng thì Dương Bách Xuyên cũng để cho ông ta luyện chế đan dược.  

Chờ đến khi Dương Bách Xuyên viết xong đơn thuốc của đan Bồi Nguyên, hơn nữa cũng giải thích cặn kẽ chi tiết những điểm cần chú ý khi luyện chế, hai người đã nói chuyện rất lâu.  

Một người hỏi một người đáp, chờ quá ba giờ đồng hồ mới chấm dứt.  

Chờ đến khi Phương Mãnh gấp đến độ không thể từ biệt để đi luyện chế đan dược, đi xuống mật thất ngầm đã được Dương Bách Xuyên chuẩn bị đan lô và dược thảo dự bị, lại mang theo không gian bình hồ lô Càn Khôn lấy ra ba phần dược thảo mà Dương Bách Xuyên đã giao cho ông ta.  

Sau khi Phương Mãnh rời đi, Dương Bách Xuyên đi đến chỗ mật thất khác, lấy ra Gấu yêu đã bị giết chết ở đạo tràng Vu Hàm ra, sau đó bảo Độc Cô Hối gọi Lục Tuyết Hi đến.  

Lục Tuyết Hi vừa đến đã thấy được thi thể khổng lồ của Gấu yêu, cô ta kinh ngạc nói lớn:   

“Tiên sinh, đây chính là Gấu yêu sao?”  

Cô ta là người tu chân Sơn Hải Giới, cũng đã trải nghiệm nhiều hơn người khác, nhìn qua một lần cũng đã nhận ra đây không phải dã thú bình thường mà chính là Gấu yêu.   

Dương Bách Xuyên cười ha hả rồi nói: “Không tệ, đây chính là Gấu yêu. À đúng rồi, ở Sơn Hải Giới chắc là có nhiều yêu thú còn sống nhỉ?”  

“Đúng là như vậy, hơn nữa yêu thú ở Sơn Hải Giới rất mạnh, còn có một số con yêu thú có thực lực có thể sánh ngang với cường giả kỳ Kim Đan.” Lục Tuyết Hi mỉm cười nói.  

Đôi mắt của Dương Bách Xuyên ánh lên sự hào hứng: “Sau này có cơ hội tôi sẽ đến tìm hiểu một chút kiến thức ở Sơn Hải Giới, giờ tôi tìm cô cũng có một số chuyện để hỏi, da thú của Gấu yêu này có thể dùng để luyện chế phù chú được hay không? Ví dụ như một số phù chú phòng ngự gì đó?”  

“Tiên sinh, ngài muốn bảo chị em chúng tôi luyện chế phù chú hay sao?” Lục Tuyết Hi hỏi.  

“Đúng vậy, tôi phát hiện ra phù chú là một công cụ rất tốt, phù chú lần trước cướp được từ trong tay của hai chị em cô… khụ khụ, là hai phù chú mà tôi mượn từ hai cô ở mật thất đã phát huy thực lực rất lớn, hơn nữa ở đạo tràng Vu Hàm ta cũng đã gặp qua Địa Tâm lão tổ thi triển thuật sử dụng phù chú, quả thật là vũ khí rất tốt, thế nào, hai cô có thể luyện chế hay không?” Dương Bách Xuyên chờ mong hỏi.  
 
Chương 931


Anh thấy mặt mũi người này khá đoan chính, nhưng đôi mắt đục ngầu, ánh mắt hấp háy, lại còn là mắt tam giác, đeo kính nhìn rất lịch sự. Nhưng Dương Bách Xuyên cảm thấy tướng mạo kiểu này không phải hạng người tốt lành gì.  

Linh thức vẫn luôn quan sát tình hình trong phòng riêng, Dương Bách Xuyên đi đến một góc gọi điện cho Vương Mộ Sinh.  

Tất nhiên anh gọi điện cho Vương Mộ Sinh để nhờ ông ấy điều tra thân phận gia thế của người đàn ông đi cùng  u Dương Ngọc Thanh. Mặc dù làm vậy chẳng khác gì giết gà dùng dao mổ trâu, lấy việc công làm việc tư, nhưng đây là biện pháp nhanh nhất.  

Dương Bách Xuyên biết hệ thống tình báo do Vương Mộ Sinh quản lý mạnh cỡ nào.  

Điều tra một người bình thường dễ như chơi. Hơn nữa hiện giờ Dương Bách Xuyên có thân phận của Thần Long Đàm, cũng là người có quân hàm chức vụ, cho dù mượn chức vụ nhờ Vương Mộ Sinh điều tra cũng được.  

Vả lại anh không biết người đàn ông kia tên gì, chỉ với một bức ảnh thì không điều tra ra. Chỉ có Vương Mộ Sinh mới làm được.  

Cuộc gọi kết nối, hai người hàn huyên vài câu, sau đó Dương Bách Xuyên nói rõ tình huống rồi gửi ảnh của người đàn ông kia cho Vương Mộ Sinh.  

Vương Mộ Sinh ở đầu dây bên kia không hỏi nhiều. Ông biết hiện tại Dương Bách Xuyên là thành viên của Thần Long Đàm, điều tra một người chắc chắn có lý do riêng, vì vậy ông nói với Dương Bách Xuyên là sẽ lập tức điều tra.  

Sau khi cúp điện thoại, Dương Bách Xuyên đứng chờ một bên, từ đầu đến cuối linh thức vẫn luôn quan sát  u Dương Ngọc Thanh và người đàn ông kia trong phòng tình nhân.  

Hai người xem phim, ban đầu ngồi gần nhau nhưng không làm gì. Mấy phút sau, người đàn ông kia nói với  u Dương Ngọc Thanh: "Ngọc Thanh, em chờ một lát nhé, anh ra ngoài mua nước, quên mất tiêu rồi."  

"Vâng."  u Dương Ngọc Thanh đáp lời.  

Sau đó, gã đứng dậy đi ra ngoài.  

Dương Bách Xuyên nhìn thấy gã mua hai chai nước, tiếp theo xuất hiện một cảnh tượng khiến sắc mặt Dương Bách Xuyên tối sầm lại.  

Chỉ thấy người đàn ông kia lấy một túi nilon nhỏ trong túi ra, bên trong có hai viên thuốc màu đỏ. Gã đi sang một bên mở nắp chai bỏ thuốc vào rồi lắc mạnh, hai viên thuốc lập tức hòa tan, hoàn toàn trong suốt không nhìn ra có gì bất thường.  

Lúc này người đàn ông kia nhếch môi cười dâm dê, sau đó xoay người đi vào phòng riêng.  

Hồi đi học Dương Bách Xuyên từng làm thêm ở quán bar, thường xuyên trông thấy người ta mua thuốc. Anh nhìn rõ thứ người đàn ông kia bỏ vào nước chính là thuốc kích dục.  

Anh thầm mắng trong lòng: "Đồ cặn bã, may mà hôm nay mình tới, không thì cô  u Dương sẽ chịu thiệt. Đợi lát nữa tra được thông tin, để xem anh đây có giết mày không."  

Sau đó Dương Bách Xuyên tiếp tục chú ý đến tình hình trong phòng riêng thông qua linh thức. Chỉ thấy người đàn ông kia đi vào phòng, đặt chai nước bị bỏ thuốc sang một bên, không vội đưa cho  u Dương Ngọc Thanh mà lấy túi đồ ăn vặt cho cô ấy ăn, còn là loại cay xè.  

"Thằng chó ranh thật! Trước tiên cho cô  u Dương ăn dẫn đến khát nước, để cô ấy tự uống nước đúng không?" Dương Bách Xuyên mắng chửi trong lòng.  

Trong lúc anh đang mắng chửi, điện thoại rung lên. Anh chợt nghĩ đến điều gì đó, vội vàng lấy điện thoại ra xem. Quả nhiên là Vương Mộ Sinh gửi tin nhắn đến, chưa đầy mười phút đã điều tra được.  

Dương Bách Xuyên mở tin nhắn ra đọc, tức thì mặt đen như đít nồi. Anh cứ tưởng người đàn ông kia chỉ khốn nạn thôi, ai dè gã còn là súc vật.  

Trong thông tin mà Vương Mộ Sinh cung cấp, người đàn ông kia tên là Giả Bi Lôi, ba mươi tư tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học làm việc cho một công ty bất động sản, sau đó lăn lộn đến tầng lớp quản lý cấp cao của công ty này, hiện tại cũng xem như là người thành công. 
 
Chương 939


“Chào môn chủ!”  

“Không cần khách sáo, tôi tới tìm ông là chuyện ông luyện chế đan Bồi Nguyên, chuyện sau khi Đại đội võ cổ chắc là ông cũng biết, các gia tộc lớn đều tìm đến tôi xin đan dược, mà gần đây tôi lại bộn bề nhiều việc. Dù sao trong tương lai ông cũng là luyện đan sư của Vân Môn, mới đây tôi cũng đã cùng ông thảo luận nhiều tri thức về đan dược, chắc ông cũng đã nghiên cứu kĩ hết rồi? Vậy nên hôm nay để tôi đem phương thuốc dân gian luyện chế được đan Bồi Nguyên để cho ông luyện chế.   

Mặt khác, hiện tại tu vi của ông cũng là Luyện Khí kỳ tầng thứ 7 đúng không, Ly Hoả Quyết hẳn là ông có thể thi triển được đúng chứ?”  

Lần gặp mặt trước, Dương Bách Xuyên đều tặng cho mỗi người bọn họ một đan Bồi Nguyên giúp bọn họ tăng tiến tu vi, vậy nên Phương Mãnh cũng là nhờ có đan dược phụ trợ mới đạt được tu vi Luyện Lhí kỳ tầng bảy, lại không ngừng chuyển hóa nội lực của ông ta thành chân khí, không mấy mà nói, có thể giúp ông ta tăng trưởng tu vi trong tương lai.  

Hơn nữa Bí quyết Ly hỏa được xem như là pháp thuật trụ cột, tu tập đến Luyện Khí kỳ tầng thứ sáu thì có thể tu luyện được Ly hỏa Quyết, chỉ cần có chân hỏa thì có thể luyện được đan dược.  

“Nhận được hồng phúc của môn chủ, chân hỏa của tôi đã có thể thi triển được rồi.”   

Nói xong, trên tay Phương Mãnh xuất hiện một ngọn lửa.  

Dương Bách Xuyên thấy được ngọn lửa từ bàn tay của Phương Mãnh, tuy rằng so với uy lực của anh thì có chỗ còn kém hơn, nhưng nếu để dùng để luyện chế đan Bồi Nguyên thì thế này cũng đã đủ rồi.   

Dương Bách Xuyên thấy như vậy đối với Phương Mãnh rất hài lòng: “Tốt, tôi sẽ đem phương pháp luyện chế đan Bồi Nguyên cho ông, dược liệu dùng để luyện chế tôi cũng đã chuẩn bị ba phần. Bây giờ ông cứ thử luyện tập trước, nếu có gì không hiểu thì cứ hỏi tôi.”  

“Xin cám ơn tiên sinh.”  

Phương Mãnh vui vẻ trong lòng, cuối cùng thì Dương Bách Xuyên cũng để cho ông ta luyện chế đan dược.  

Chờ đến khi Dương Bách Xuyên viết xong đơn thuốc của đan Bồi Nguyên, hơn nữa cũng giải thích cặn kẽ chi tiết những điểm cần chú ý khi luyện chế, hai người đã nói chuyện rất lâu.  

Một người hỏi một người đáp, chờ quá ba giờ đồng hồ mới chấm dứt.  

Chờ đến khi Phương Mãnh gấp đến độ không thể từ biệt để đi luyện chế đan dược, đi xuống mật thất ngầm đã được Dương Bách Xuyên chuẩn bị đan lô và dược thảo dự bị, lại mang theo không gian bình hồ lô Càn Khôn lấy ra ba phần dược thảo mà Dương Bách Xuyên đã giao cho ông ta.  

Sau khi Phương Mãnh rời đi, Dương Bách Xuyên đi đến chỗ mật thất khác, lấy ra Gấu yêu đã bị giết chết ở đạo tràng Vu Hàm ra, sau đó bảo Độc Cô Hối gọi Lục Tuyết Hi đến.  

Lục Tuyết Hi vừa đến đã thấy được thi thể khổng lồ của Gấu yêu, cô ta kinh ngạc nói lớn:   

“Tiên sinh, đây chính là Gấu yêu sao?”  

Cô ta là người tu chân Sơn Hải Giới, cũng đã trải nghiệm nhiều hơn người khác, nhìn qua một lần cũng đã nhận ra đây không phải dã thú bình thường mà chính là Gấu yêu.   

Dương Bách Xuyên cười ha hả rồi nói: “Không tệ, đây chính là Gấu yêu. À đúng rồi, ở Sơn Hải Giới chắc là có nhiều yêu thú còn sống nhỉ?”  

“Đúng là như vậy, hơn nữa yêu thú ở Sơn Hải Giới rất mạnh, còn có một số con yêu thú có thực lực có thể sánh ngang với cường giả kỳ Kim Đan.” Lục Tuyết Hi mỉm cười nói.  

Đôi mắt của Dương Bách Xuyên ánh lên sự hào hứng: “Sau này có cơ hội tôi sẽ đến tìm hiểu một chút kiến thức ở Sơn Hải Giới, giờ tôi tìm cô cũng có một số chuyện để hỏi, da thú của Gấu yêu này có thể dùng để luyện chế phù chú được hay không? Ví dụ như một số phù chú phòng ngự gì đó?”  

“Tiên sinh, ngài muốn bảo chị em chúng tôi luyện chế phù chú hay sao?” Lục Tuyết Hi hỏi.  

“Đúng vậy, tôi phát hiện ra phù chú là một công cụ rất tốt, phù chú lần trước cướp được từ trong tay của hai chị em cô… khụ khụ, là hai phù chú mà tôi mượn từ hai cô ở mật thất đã phát huy thực lực rất lớn, hơn nữa ở đạo tràng Vu Hàm ta cũng đã gặp qua Địa Tâm lão tổ thi triển thuật sử dụng phù chú, quả thật là vũ khí rất tốt, thế nào, hai cô có thể luyện chế hay không?” Dương Bách Xuyên chờ mong hỏi.  
 
Chương 938


“Đại trưởng lão, rượu Hầu Nhân thì chỉ có sư phụ ta mới có, toàn bộ thế giới này chỉ có ông ấy mới có, trưởng lão ngài bỏ qua chuyện này cho chúng con đi, chúng con không tìm được mà.”  

Độc Cô Hối giải thích với vẻ mặt đau khổ.   

“Tôi không quan tâm, cậu giờ phải đi tìm sư phụ Tiểu Văn Tử của cậu, trong nửa canh giờ nếu như ta đây không được uống một giọt rượu Hầu Nhân nào, tôi đánh hai cậu một trận.” Tửu Tiên lão đầu chơi xấu, uy hiếp Độc Cô Hối và Vương Tông Nhân.   

“Đại trưởng lão à, sư phụ của con tắt điện thoại rồi, chúng con làm sao mà đi tìm được đây?” Vương Tông Nhân trợn trắng mắt, rầu rĩ nói.  

“Đó là chuyện của các cậu, tôi đây mặc kệ.”  

…  

Dương Bách Xuyên nghe vậy lắc đầu cười khổ, từ trong không gian bình hồ lô Càn Khôn lấy ra một chai rượu Hầu Nhân, sau đó đi vào đại sảnh.  

Thấy Dương Bách Xuyên vừa đến, Tửu Tiên lão đầu liền nổi đóa, định mở miệng mắng Dương Bách Xuyên, lại thấy anh cầm chai rượu Hầu Nhân, một bụng lửa giận của ông ta liền bay biến không còn sót diện, nhanh chóng cướp lấy chai rượu Hầu Nhân trên tay Dương Bách Xuyên rồi ngồi xổm xuống uống sạch.  

Vẻ mặt của Độc Cô Hối và Vương Tông Nhân tràn đầy vẻ đau khổ, bọn họ nhỏ giọng than: “Sư phụ, ông lão này khó hầu hạ quá, từ tối hôm qua ông lão đã ầm ĩ cả đêm, ngày mai sư đệ của con quay trở về, chờ đến lúc đó, ba người chúng con thay phiên nhau trông chừng ông lão được không?”  

Dương Bách Xuyên nghe Độc Cô Hối nhắc về sư đệ, anh mới ngây ra một lúc rồi nói: “Sư đệ?”  

“Đúng vậy, ở Đại hội Cổ Võ sư phụ nhân ba đồ đệ - Võ Kiếm đó, sư phụ người không già đến mức mà ngay cả đồ đệ của mình cũng quên hay sao? Sau khi chúng con từ Đại hội Cổ Võ trở về, Võ Kiếm sư đệ nói đệ ấy phải trở về tế điện phụng sự cho Đạo Cô, không theo chúng con trở về, vậy nên chúng con thống nhất ngày mai trở về Cố Đô.   

Độc Cô Hối giải thích với vẻ mặt cổ quái giải thích.  

Dương Bách Xuyên xấu hổ, đúng là ở Đại hội Cổ Võ nhận ba đồ đệ, tiểu đệ Võ Kiếm anh cũng quên mất, nhưng mà cũng khó trách, dù sao từ lúc anh nhận Võ Kiếm đến bây giờ chưa đủ một ngày, hơn nữa sau khi trở về biệt thự, nếu như Độc Cô Hối không nhắc đến, thì đúng là Võ Kiếm đã quên mất.   

Trong lòng xấu hổ, nhưng trên mặt anh cũng chẳng thay đổi gì, chỉ ho khan nói: “Chuyện không nên thân như vậy, sao vi sư có thể quên đi được, đi tìm đạo trưởng Phương cho tôi.”

Sư phụ Vân Thiên Tà của anh dù hoàn cảnh nào cũng đều mắng anh, Dương Bách Xuyên kế thừa truyền thống đó, chỉ cần mở miệng thì sẽ mắng hai đệ tử của anh.  

Ở trước mặt của Dương Bách Xuyên, Độc Cô Hối và Vương Tông Nhân cũng không dám cãi nửa lời, ngoan ngoãn gọi dạ bảo vâng.  

Phương Mãnh là đạo sĩ luyện đan, sau khi trở về từ Yên Kinh, ông ta không rời khỏi cửa, cả ngày ở phòng nghiên cứu tri thức và luyện tập luyện đan.   

Dương Bách Xuyên trao đổi nhiều kiến thức luyện đan mà ông ta chưa biết, việc này đối với ông ta giống như nhặt được bảo vậy, ông ta chỉ tiếc rằng bản thân không thể hiểu rõ tất cả những tri thức này chỉ trong một ngày, dù sao ông ta cũng không hẳn là người tu chân, xuất phát điểm của ông ta là cổ võ giả, muốn hoàn hảo thì cũng thực sự tốn sức.   

Dương Bách Xuyên khi tìm đến Phương Mãnh cùng vì chuyện luyện đan, ở Đại hội võ cổ, các đại gia tộc cùng với Côn Luân Thanh Thành đều đặt hàng trước đan Bồi Nguyên, còn có Đinh Dương và Địa Tâm lão tổ cũng có dự định như vậy, tuy nhiên hai người đều bị giết chết, giống như tinh thạch đen.  

Tiền đặt cọc của mọi người đều đã thu, cộng lại cũng có bảy tám gia tộc khác đứng lên luyện chế đan Bồi Nguyên, việc này đối với Dương Bách Xuyên là một vốn làm ăn lớn, anh cũng không có so nhiều thời gian đi luyện đan dược, mà Phương Mãnh là người mà anh muốn chú trọng bồi dưỡng thành luyện đa sư cho Vân Môn, vậy nên nhiệm vụ luyện đan Bồi Nguyên lần này sẽ giao cho ông ta làm.   

Sau này lợi nhuận thu được từ đan Bồi Nguyên tính vào thu nhập của Vân Môn, giao cho Phương Mãnh là thích hợp nhất.   

Bây giờ chỉ cần các gia tộc sưu tập đủ linh dược sẽ liên hệ với Thần Long Đàm, Thần Long Đàm làm trung gian bảo đảm, chờ khi luyện chế thành công đan dược sẽ chuyển giao lại cho bọn họ.  

Giải quyế hết tất cả những công việc vặt vãnh xong, anh định chuẩn bị để luyện chế đan Trúc Cơ, sau đó chuẩn bị đột phá Trúc Cơ kỳ.   

Chỉ trong chốc lát, Phương trưởng lão đã đến, ông ta ở trước mặt Dương Bách Xuyên vẫn thực hiện đầy đủ lễ độ, có điều lại hơi cứng ngắc, so sánh tỉ mỉ thì vẫn có chỗ không phải. 
 
Chương 940


Lục Tuyết Hi cũng không so đo với Dương Bách Xuyên chuyện lần trước anh vơ vét hết tài sản và phù chú của hai chị em cô ta, cô ta nhìn thi thể của Gấu yêu rồi nói: “Quả thực mà nói thì chúng tôi làm được, nhưng mà hiện tại không phải là lúc mà tu vi của hai chị em tôi sung mãn nhất, hơn nữa Gấu yêu này tuy nói là yêu thú nhưng so sánh với những yêu tu ở Sơn Hải Giới, thì cũng chỉ tính là yêu tu sơ cấp, cấp bậc không cao.  

Vậy nên nếu luyện chế thì cũng chỉ là phù chú cấp thấp nhất nhất phẩm, phù chú cao nhất là cửu phẩm, cấp bậc càng cao thì uy lực và công hiệu càng mạnh, nhưng chuyện này cũng đòi hỏi tu vi người luyện chế phải mạnh tương đương.  

Nếu lấy tu vi của hai chị em chúng tôi, chỉ có thể thể luyện ra được phù chú nhất phẩm tăng tốc, còn nếu hai chị em chúng tôi song hồn hợp lực lại, phù chú phòng ngự có thể luyện chế được cấp bậc nhị phẩm.” Lục Tuyết Hi giải thích.  

“Nhất phẩm và nhị phẩm công hiệu như thế nào, cô nói rõ một chút đi?” Hiểu biết của Dương Bách Xuyên đối với phù chú cũng không nhiều.  

“Để nói cụ thể thì, phù chú nhất phẩm tăng tốc chỉ có thể tăng tốc độ lên gấp đôi, hơn nữa thời gian cũng chỉ kéo dài được ba chum trà, sau khi mất đi hiệu lực, hai phần được tăng tốc sẽ khiến bản thân chịu lại sự mệt mỏi của thân thể, tốc độ cũng chậm đi gấp đôi, thời gian kéo dài cũng kéo dài gấp đôi, tận sau chum trà.   

Phù chú phòng ngự sơ cấp nhị phẩm, có thể phòng ngự được một kích của Trúc Cơ kỳ tầng một, còn lại nếu uy lực cao hơn thì không thể, nhưng mà phù chú nhị phẩm này nếu gặp phải công kích của Luyện khí kỳ uy lực thấp hơn thì có thể kháng được nhiều lần công kích, cấp bậc thì cũng chỉ tương đương với phù chú tăng tốc.  

Lấy thực lực của hai chị em chúng tôi, luyện chế một mình thì chỉ có thể luyện ra được phù chú nhất phẩm, còn nếu song hồn hợp lực thì cố gắng làm cũng chỉ huyện được phù chú sơ cấp nhị phẩm, nhưng mà cấp bậc của Gấu yêu lại không đủ, dù thế nào cũng chỉ có thể luyện ra phù chú nhất phẩm, nếu được thì có thể luyện chế ra phù chú nhất phẩm thượng đẳng tăng tốc và phù chú nhất phẩm thượng đẳng phòng ngự.”  

Lục Tuyết Hi giải thích cặn kẽ, Dương Bách Xuyên mặc dù có chút thất vọng, nhưng dù sao thứ anh giết được cũng chỉ là Gấu yêu cấp bậc thấp, không đủ để luyện chế ra phù chú nhị phẩm, vậy nên cũng không có biện pháp nào khác.  

Anh nhìn Lục Tuyết Hi rồi nói: “Nhất phẩm thì nhất phẩm, vất vả hai cô luyện chế phù chú rồi, luyện chế được là đã tốt lắm rồi, coi như là đồ dự trữ cho Vân Môn của chúng ta, nhất là phù chú tăng tốc, phù chú này ở thời khắc mấu chốt có thể cứu mệnh. Đúng rồi, một con Gấu yêu như vậy thì có thể luyện chế được mấy chục tấm phù chú nhỉ?”  

“Mấy chục cái á? Tiên sinh, ngài đúng là một chút hiểu biết đối với phù chú cũng không biết, đừng nhìn da lông khổng lồ của con Gấu yêu này mà tưởng lầm, trên thực tế là không nhiều, với một con Gấu yêu như này, luyện chế được mười tấm phù chú đã là cực hạn rồi, hơn nữa đối với việc hai chị em chúng tôi song hồn hợp lực luyện chế, còn nếu chúng tôi tách riêng ra mỗi người tự luyện, năm tấm thành công cũng là xác suất rất cao rồi.   

Luyện chế phù chú khác với luyện chế đan dược hay chế tạo vũ khí, xác suất thất bại rất cao, phù chú luyện chế ra được nhiều đều dựa vào tinh thần lực và thao tác luyện chế của phù chú sư, chỉ một sơ suất nho nhỏ cũng sẽ dễ dàng dẫn đến thất bại. Ở Sơn Hải Giới, hai chị em chúng tôi luyện phù chú có thể được xem như là cấp bậc tông sư, chuyện hao tổn là rất nhỏ, đối với những phù chú sư khác, chỉ với một con Gấu yêu này, nếu có thể luyện chế ra ba tấm phù chú cũng tính là thu hoạch rất lớn rồi.”  

Lục Tuyết Hi nhìn Dương Bách Xuyên với ánh mắt như nhìn một tên ngốc, chẳng trách.  

“Khụ khụ…” Dương Bách Xuyên xấu hổ, anh đúng là suy nghĩ nông cạn, vốn có thể cho rằng luyện chế được mấy chục tấm phù chú là quá ít, bây giờ thì mới biết xác suất luyện chế ra phù chú là quá thấp.   

Mười tấm phù chú cũng cần phải hai chị em nhà họ Lục song hồn hợp lực mới có thể thành công.   

“Được rồi, mười tấm thì mười tầm vậy, quý tinh bất quý đa, chúng ta chỉ nên lấy ít mà tinh là được đúng không?” Dương Bách Xuyên nói với hai chị em nhà họ Lục.   

“Được, tiên sinh yên tâm. Tôi và chị gái sẽ cố gắng hết sức, nếu được nhiều hơn sẽ cố gắng, tuyệt đối sẽ không lãng phí tài liệu.” Lần nói chuyện này chính là cô em gái Lục Vũ Thư, hai chị em cô dùng chung một thân thể, có thể thay đổi người nói chuyện liên tục, cũng có đôi khi cảm thấy không quen.  

Nói rõ ràng một hồi, Dương Bách Xuyên rời khỏi mật thất, đi lên phía trên bảo Vương Tông Nhân xuống hỗ trợ hai chị em nhà họ Lục, một con Gấu yêu lớn như vậy, dù sao cũng phải lột được da xuống mới có thể luyện chế được phù chú.  

Còn anh đi chuẩn bị chuyển tiền cho Lưu Tích Kỳ, công ty bây giờ mở rộng nên chuyện tài chính càng khẩn trương, ở trong không gian Càn Khôn còn hơn mấy chục viên nguyên thạch, mỗi viên như vậy đều có ngọc ở bên trong, cũng tính là một khoản tiền lớn.   

Trước khi đi, anh còn bảo rằng: “Khưu Vân, buổi tối bảo Dương San San khi trở về từ trường học, mọi người ở trong nhà chuẩn bị cơm tối, đợi lát nữa tìm Tông Nhân lấy thịt rồi thông báo cho tất cả mọi người quay lại đây, thịt nhiều như vậy chắc sẽ không ăn hết.”  
 
Chương 932


Hiện tại gã đang bao nuôi hai người phụ nữ, có thể nói là người đầy vết nhơ. Thông tin mà Vương Mộ Sinh gửi tới đã điều tra tường tận về Giả Bi Lôi.  

Dương Bách Xuyên không đọc tiếp phần sau, chỉ thốt ra một câu: mình sẽ thay trời trị tên cặn bã này.  

Lúc này, trong linh thức anh nhìn thấy Giả Bi Lôi bắt đầu giở trò hèn hạ trong phòng riêng. Gã giả vờ dùng sức mở nắp chai nước bị bỏ thuốc kia, sau đó đưa cho  u Dương Ngọc Thanh: "Ngọc Thanh uống nước đi em."  

u Dương Ngọc Thanh ăn quà vặt suốt, tất nhiên là muốn uống nước. Cô ấy cảm ơn rồi nhận nước định uống.  

Dương Bách Xuyên biết rằng mình phải ra mặt, nếu không  u Dương Ngọc Thanh sẽ chịu thiệt.  

Anh đạp cửa phòng riêng thật mạnh.  

Rầm!  

Cửa phòng riêng phát ra một tiếng vang lớn, bị Dương Bách Xuyên dùng bạo lực đá văng.  

Lúc này, cả  u Dương Ngọc Thanh lẫn Giả Bi Lôi đều giật mình.  

Dương Bách Xuyên đi vào, tiện tay bật đèn trong phòng riêng.  

"Bách Xuyên, sao em lại..."  u Dương Ngọc Thanh vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy Dương Bách Xuyên, đồng thời cảm thấy bối rối khó tả, dường như rất sợ Dương Bách Xuyên hiểu lầm.  

"Cô  u Dương đừng uống nước thì hơn, nếu cô uống thì sẽ xấu mặt đấy." Giọng điệu của Dương Bách Xuyên có phần mỉa mai. Thật ra anh vẫn thấy khó chịu về chuyện  u Dương Ngọc Thanh đi xem phim dạo phố với tên khốn Giả Bi Lôi, nói trắng ra là ghen.  

"Mày là ai? Mày có biết xông vào không gian riêng mà chưa nhận được sự đồng ý của người khác thì tao có thể báo cảnh sát bắt mày không?" Sau khi Giả Bi Lôi hoàn hồn, nghe thấy Dương Bách Xuyên bảo  u Dương Ngọc Thanh đừng uống nước, gã lập tức hoảng loạn. Nhưng gã không phải dạng vừa, là người va chạm xã hội nhiều, cho nên gã nhanh chóng ép mình bình tĩnh lại.  

u Dương Ngọc Thanh không phải trẻ con, nghe Dương Bách Xuyên khuyên mình đừng uống nước, cô ấy cũng nổi lòng nghi ngờ. Nhưng mà...  

Giả Bi Lôi là đàn anh của cô ấy. Hai người gặp nhau lúc  u Dương Ngọc Thanh đi công tác ở Yên Kinh, đối phương đã giúp đỡ cô ấy rất nhiều việc, hơn nữa còn điên cuồng theo đuổi cô ấy.  

Ban đầu  u Dương Ngọc Thanh từ chối. Cô nói với Giả Bi Lôi là mình từng trải qua cuộc hôn nhân không hạnh phúc, hơn nữa còn có con nhỏ, cũng tỏ ý cả đời này sẽ không kết hôn, ở vậy nuôi con khôn lớn.  

Nhưng Giả Bi Lôi nói với cô ấy rằng mình đã ly hôn, cũng đang độc thân và có hai đứa con, hi vọng có thể cho các con một gia đình hoàn chỉnh...  

Hồi đi học  u Dương Ngọc Thanh biết Giả Bi Lôi là tài tử nổi tiếng trong trường, cũng từng thầm mến người ta, mà bây giờ đối phương đã là người có thành tựu.  

Lại thêm Giả Bi Lôi nói gã cũng có cuộc hôn nhân thất bại, thế là giữa hai người nhen nhóm lửa tình. Trong mấy tháng  u Dương Ngọc Thanh công tác ở Yên Kinh, hai người thường xuyên qua lại, dần trở nên quen thuộc.  

Nhưng từ đầu đến cuối  u Dương Ngọc Thanh luôn duy trì khoảng cách. Sau khi cô ấy trở về, ngày hôm qua Giả Bi Lôi đến Cố Đô, nói là đi công tác nhân tiện ghé thăm cô ấy, hẹn cô ấy đi ăn cơm các thứ.  

Ở Yên Kinh  u Dương Ngọc Thanh được Giả Bi Lôi chăm sóc. Ở Cố Đô  u Dương Ngọc Thanh là người địa phương, tất nhiên cô ấy sẽ không từ chối, bèn đồng ý ra ngoài đi dạo đến tận bây giờ. Không ngờ Dương Bách Xuyên lại nhảy ra giữa chừng, còn nói là nước Giả Bi Lôi đưa cho mình có vấn đề.  

Điều này khiến  u Dương Ngọc Thanh hơi kinh ngạc.  

Giả Bi Lôi vẫn luôn đối xử với cô ấy rất lịch sự nho nhã, lại còn là đàn anh của cô ấy, rất quan tâm chăm sóc cô ấy, và là thương nhân thành công. Trong mắt  u Dương Ngọc Thanh, Giả Bi Lôi có nhân phẩm giáo dục tốt, cô ấy không tin đối phương sẽ giở trò với mình.  

Nhưng so ra thì Dương Bách Xuyên là sinh viên xuất sắc đa tài, hơn nữa anh giải quyết chuyện chồng cũ giúp  u Dương Ngọc Thanh nên giữa hai người từng có một đoạn tình cô trò mập mờ, vì vậy trong thâm tâm  u Dương Ngọc Thanh tin tưởng Dương Bách Xuyên hơn.
 
Chương 940


Lục Tuyết Hi cũng không so đo với Dương Bách Xuyên chuyện lần trước anh vơ vét hết tài sản và phù chú của hai chị em cô ta, cô ta nhìn thi thể của Gấu yêu rồi nói: “Quả thực mà nói thì chúng tôi làm được, nhưng mà hiện tại không phải là lúc mà tu vi của hai chị em tôi sung mãn nhất, hơn nữa Gấu yêu này tuy nói là yêu thú nhưng so sánh với những yêu tu ở Sơn Hải Giới, thì cũng chỉ tính là yêu tu sơ cấp, cấp bậc không cao.  

Vậy nên nếu luyện chế thì cũng chỉ là phù chú cấp thấp nhất nhất phẩm, phù chú cao nhất là cửu phẩm, cấp bậc càng cao thì uy lực và công hiệu càng mạnh, nhưng chuyện này cũng đòi hỏi tu vi người luyện chế phải mạnh tương đương.  

Nếu lấy tu vi của hai chị em chúng tôi, chỉ có thể thể luyện ra được phù chú nhất phẩm tăng tốc, còn nếu hai chị em chúng tôi song hồn hợp lực lại, phù chú phòng ngự có thể luyện chế được cấp bậc nhị phẩm.” Lục Tuyết Hi giải thích.  

“Nhất phẩm và nhị phẩm công hiệu như thế nào, cô nói rõ một chút đi?” Hiểu biết của Dương Bách Xuyên đối với phù chú cũng không nhiều.  

“Để nói cụ thể thì, phù chú nhất phẩm tăng tốc chỉ có thể tăng tốc độ lên gấp đôi, hơn nữa thời gian cũng chỉ kéo dài được ba chum trà, sau khi mất đi hiệu lực, hai phần được tăng tốc sẽ khiến bản thân chịu lại sự mệt mỏi của thân thể, tốc độ cũng chậm đi gấp đôi, thời gian kéo dài cũng kéo dài gấp đôi, tận sau chum trà.   

Phù chú phòng ngự sơ cấp nhị phẩm, có thể phòng ngự được một kích của Trúc Cơ kỳ tầng một, còn lại nếu uy lực cao hơn thì không thể, nhưng mà phù chú nhị phẩm này nếu gặp phải công kích của Luyện khí kỳ uy lực thấp hơn thì có thể kháng được nhiều lần công kích, cấp bậc thì cũng chỉ tương đương với phù chú tăng tốc.  

Lấy thực lực của hai chị em chúng tôi, luyện chế một mình thì chỉ có thể luyện ra được phù chú nhất phẩm, còn nếu song hồn hợp lực thì cố gắng làm cũng chỉ huyện được phù chú sơ cấp nhị phẩm, nhưng mà cấp bậc của Gấu yêu lại không đủ, dù thế nào cũng chỉ có thể luyện ra phù chú nhất phẩm, nếu được thì có thể luyện chế ra phù chú nhất phẩm thượng đẳng tăng tốc và phù chú nhất phẩm thượng đẳng phòng ngự.”  

Lục Tuyết Hi giải thích cặn kẽ, Dương Bách Xuyên mặc dù có chút thất vọng, nhưng dù sao thứ anh giết được cũng chỉ là Gấu yêu cấp bậc thấp, không đủ để luyện chế ra phù chú nhị phẩm, vậy nên cũng không có biện pháp nào khác.  

Anh nhìn Lục Tuyết Hi rồi nói: “Nhất phẩm thì nhất phẩm, vất vả hai cô luyện chế phù chú rồi, luyện chế được là đã tốt lắm rồi, coi như là đồ dự trữ cho Vân Môn của chúng ta, nhất là phù chú tăng tốc, phù chú này ở thời khắc mấu chốt có thể cứu mệnh. Đúng rồi, một con Gấu yêu như vậy thì có thể luyện chế được mấy chục tấm phù chú nhỉ?”  

“Mấy chục cái á? Tiên sinh, ngài đúng là một chút hiểu biết đối với phù chú cũng không biết, đừng nhìn da lông khổng lồ của con Gấu yêu này mà tưởng lầm, trên thực tế là không nhiều, với một con Gấu yêu như này, luyện chế được mười tấm phù chú đã là cực hạn rồi, hơn nữa đối với việc hai chị em chúng tôi song hồn hợp lực luyện chế, còn nếu chúng tôi tách riêng ra mỗi người tự luyện, năm tấm thành công cũng là xác suất rất cao rồi.   

Luyện chế phù chú khác với luyện chế đan dược hay chế tạo vũ khí, xác suất thất bại rất cao, phù chú luyện chế ra được nhiều đều dựa vào tinh thần lực và thao tác luyện chế của phù chú sư, chỉ một sơ suất nho nhỏ cũng sẽ dễ dàng dẫn đến thất bại. Ở Sơn Hải Giới, hai chị em chúng tôi luyện phù chú có thể được xem như là cấp bậc tông sư, chuyện hao tổn là rất nhỏ, đối với những phù chú sư khác, chỉ với một con Gấu yêu này, nếu có thể luyện chế ra ba tấm phù chú cũng tính là thu hoạch rất lớn rồi.”  

Lục Tuyết Hi nhìn Dương Bách Xuyên với ánh mắt như nhìn một tên ngốc, chẳng trách.  

“Khụ khụ…” Dương Bách Xuyên xấu hổ, anh đúng là suy nghĩ nông cạn, vốn có thể cho rằng luyện chế được mấy chục tấm phù chú là quá ít, bây giờ thì mới biết xác suất luyện chế ra phù chú là quá thấp.   

Mười tấm phù chú cũng cần phải hai chị em nhà họ Lục song hồn hợp lực mới có thể thành công.   

“Được rồi, mười tấm thì mười tầm vậy, quý tinh bất quý đa, chúng ta chỉ nên lấy ít mà tinh là được đúng không?” Dương Bách Xuyên nói với hai chị em nhà họ Lục.   

“Được, tiên sinh yên tâm. Tôi và chị gái sẽ cố gắng hết sức, nếu được nhiều hơn sẽ cố gắng, tuyệt đối sẽ không lãng phí tài liệu.” Lần nói chuyện này chính là cô em gái Lục Vũ Thư, hai chị em cô dùng chung một thân thể, có thể thay đổi người nói chuyện liên tục, cũng có đôi khi cảm thấy không quen.  

Nói rõ ràng một hồi, Dương Bách Xuyên rời khỏi mật thất, đi lên phía trên bảo Vương Tông Nhân xuống hỗ trợ hai chị em nhà họ Lục, một con Gấu yêu lớn như vậy, dù sao cũng phải lột được da xuống mới có thể luyện chế được phù chú.  

Còn anh đi chuẩn bị chuyển tiền cho Lưu Tích Kỳ, công ty bây giờ mở rộng nên chuyện tài chính càng khẩn trương, ở trong không gian Càn Khôn còn hơn mấy chục viên nguyên thạch, mỗi viên như vậy đều có ngọc ở bên trong, cũng tính là một khoản tiền lớn.   

Trước khi đi, anh còn bảo rằng: “Khưu Vân, buổi tối bảo Dương San San khi trở về từ trường học, mọi người ở trong nhà chuẩn bị cơm tối, đợi lát nữa tìm Tông Nhân lấy thịt rồi thông báo cho tất cả mọi người quay lại đây, thịt nhiều như vậy chắc sẽ không ăn hết.”  
 
Chương 939


“Chào môn chủ!”  

“Không cần khách sáo, tôi tới tìm ông là chuyện ông luyện chế đan Bồi Nguyên, chuyện sau khi Đại đội võ cổ chắc là ông cũng biết, các gia tộc lớn đều tìm đến tôi xin đan dược, mà gần đây tôi lại bộn bề nhiều việc. Dù sao trong tương lai ông cũng là luyện đan sư của Vân Môn, mới đây tôi cũng đã cùng ông thảo luận nhiều tri thức về đan dược, chắc ông cũng đã nghiên cứu kĩ hết rồi? Vậy nên hôm nay để tôi đem phương thuốc dân gian luyện chế được đan Bồi Nguyên để cho ông luyện chế.   

Mặt khác, hiện tại tu vi của ông cũng là Luyện Khí kỳ tầng thứ 7 đúng không, Ly Hoả Quyết hẳn là ông có thể thi triển được đúng chứ?”  

Lần gặp mặt trước, Dương Bách Xuyên đều tặng cho mỗi người bọn họ một đan Bồi Nguyên giúp bọn họ tăng tiến tu vi, vậy nên Phương Mãnh cũng là nhờ có đan dược phụ trợ mới đạt được tu vi Luyện Lhí kỳ tầng bảy, lại không ngừng chuyển hóa nội lực của ông ta thành chân khí, không mấy mà nói, có thể giúp ông ta tăng trưởng tu vi trong tương lai.  

Hơn nữa Bí quyết Ly hỏa được xem như là pháp thuật trụ cột, tu tập đến Luyện Khí kỳ tầng thứ sáu thì có thể tu luyện được Ly hỏa Quyết, chỉ cần có chân hỏa thì có thể luyện được đan dược.  

“Nhận được hồng phúc của môn chủ, chân hỏa của tôi đã có thể thi triển được rồi.”   

Nói xong, trên tay Phương Mãnh xuất hiện một ngọn lửa.  

Dương Bách Xuyên thấy được ngọn lửa từ bàn tay của Phương Mãnh, tuy rằng so với uy lực của anh thì có chỗ còn kém hơn, nhưng nếu để dùng để luyện chế đan Bồi Nguyên thì thế này cũng đã đủ rồi.   

Dương Bách Xuyên thấy như vậy đối với Phương Mãnh rất hài lòng: “Tốt, tôi sẽ đem phương pháp luyện chế đan Bồi Nguyên cho ông, dược liệu dùng để luyện chế tôi cũng đã chuẩn bị ba phần. Bây giờ ông cứ thử luyện tập trước, nếu có gì không hiểu thì cứ hỏi tôi.”  

“Xin cám ơn tiên sinh.”  

Phương Mãnh vui vẻ trong lòng, cuối cùng thì Dương Bách Xuyên cũng để cho ông ta luyện chế đan dược.  

Chờ đến khi Dương Bách Xuyên viết xong đơn thuốc của đan Bồi Nguyên, hơn nữa cũng giải thích cặn kẽ chi tiết những điểm cần chú ý khi luyện chế, hai người đã nói chuyện rất lâu.  

Một người hỏi một người đáp, chờ quá ba giờ đồng hồ mới chấm dứt.  

Chờ đến khi Phương Mãnh gấp đến độ không thể từ biệt để đi luyện chế đan dược, đi xuống mật thất ngầm đã được Dương Bách Xuyên chuẩn bị đan lô và dược thảo dự bị, lại mang theo không gian bình hồ lô Càn Khôn lấy ra ba phần dược thảo mà Dương Bách Xuyên đã giao cho ông ta.  

Sau khi Phương Mãnh rời đi, Dương Bách Xuyên đi đến chỗ mật thất khác, lấy ra Gấu yêu đã bị giết chết ở đạo tràng Vu Hàm ra, sau đó bảo Độc Cô Hối gọi Lục Tuyết Hi đến.  

Lục Tuyết Hi vừa đến đã thấy được thi thể khổng lồ của Gấu yêu, cô ta kinh ngạc nói lớn:   

“Tiên sinh, đây chính là Gấu yêu sao?”  

Cô ta là người tu chân Sơn Hải Giới, cũng đã trải nghiệm nhiều hơn người khác, nhìn qua một lần cũng đã nhận ra đây không phải dã thú bình thường mà chính là Gấu yêu.   

Dương Bách Xuyên cười ha hả rồi nói: “Không tệ, đây chính là Gấu yêu. À đúng rồi, ở Sơn Hải Giới chắc là có nhiều yêu thú còn sống nhỉ?”  

“Đúng là như vậy, hơn nữa yêu thú ở Sơn Hải Giới rất mạnh, còn có một số con yêu thú có thực lực có thể sánh ngang với cường giả kỳ Kim Đan.” Lục Tuyết Hi mỉm cười nói.  

Đôi mắt của Dương Bách Xuyên ánh lên sự hào hứng: “Sau này có cơ hội tôi sẽ đến tìm hiểu một chút kiến thức ở Sơn Hải Giới, giờ tôi tìm cô cũng có một số chuyện để hỏi, da thú của Gấu yêu này có thể dùng để luyện chế phù chú được hay không? Ví dụ như một số phù chú phòng ngự gì đó?”  

“Tiên sinh, ngài muốn bảo chị em chúng tôi luyện chế phù chú hay sao?” Lục Tuyết Hi hỏi.  

“Đúng vậy, tôi phát hiện ra phù chú là một công cụ rất tốt, phù chú lần trước cướp được từ trong tay của hai chị em cô… khụ khụ, là hai phù chú mà tôi mượn từ hai cô ở mật thất đã phát huy thực lực rất lớn, hơn nữa ở đạo tràng Vu Hàm ta cũng đã gặp qua Địa Tâm lão tổ thi triển thuật sử dụng phù chú, quả thật là vũ khí rất tốt, thế nào, hai cô có thể luyện chế hay không?” Dương Bách Xuyên chờ mong hỏi.  
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom