Dịch Ngạo Thế Tiên Giới (Vô Địch Tiên Nhân)

Chương 922


"Không phải, chẳng qua là sư huynh nói số tiền mang theo có lẽ không đủ thanh toán, mà con cũng không mang tiền, cho nên đành phải gọi điện cho người." Vương Tông Nhân dè dặt nói, ánh mắt láo liên.  

"Lão đầu và A Hối đâu?"  

"Đại trưởng lão... vẫn đang ở trong phòng bao, sư huynh canh bên ngoài." Trong lúc nói chuyện, mặt Vương Tông Nhân ngày càng đỏ.  

Dương Bách Xuyên nhìn cậu ta, thừa biết là hai đồ đệ này cũng không ăn chay.  

"Hai thằng khốn này, tôi bảo các cậu dẫn lão đầu đi tắm rồi mua quần áo, vậy mà con mẹ nó các cậu dẫn người đến trung tâm spa chơi gái? Là ý của ai?" Dương Bách Xuyên trừng mắt mắng mỏ.  

Vương Tông Nhân đi trước dẫn đường. Nghe Dương Bách Xuyên hỏi là ý của ai, cậu ta lập tức run rẩy cả người nhưng vẫn giả vờ không nghe thấy, bước nhanh lên tầng hai, rẽ sang thì thấy Độc Cô Hối đang đứng bên ngoài một phòng bao.  

Có điều hiện tại tên này đang dán tai lên cửa, hình như nghe trộm động tĩnh bên trong.  

Dương Bách Xuyên nhìn thấy cảnh này, mặt đen như đít nồi.  

Vương Tông Nhân thấy vậy cũng cầu nguyện thay Độc Cô Hối, song vẫn cố ý hắng giọng một tiếng.  

Nhưng Độc Cô Hối không có phản ứng.  

"Sư huynh à, anh tự cầu phúc đi!" Vương Tông Nhân thầm nói trong lòng.  

Dương Bách Xuyên đi tới bên cạnh Độc Cô Hối.  

Lúc này Độc Cô Hối mang vẻ mặt tò mò cố nhịn cười, vẫn dán tai lên cửa nghe tiếng động bên trong.  

Dương Bách Xuyên sầm mặt đá vào mông Độc Cô Hối.  

"Úi cha, đệt mợ... mợ!" Độc Cô Hối đang nghe hăng say thì đột nhiên bị người ta đạp một phát, bèn mắng chửi ngay tức thì. Nhưng sau khi nhìn thấy Dương Bách Xuyên, anh ấy đành nuốt lại câu kế tiếp, mặt đỏ phừng phừng. Dù sao nghe trộm cũng chẳng phải chuyện vẻ vang gì, vả lại hiệu quả cách âm rất tốt, anh ấy chỉ có thể nghe thấy loáng thoáng.  

"Sư... sư phụ!" Vẻ mặt Độc Cô Hối tràn đầy lúng túng.  

"Giỏi nhỉ?" Dương Bách Xuyên đen mặt nhìn Độc Cô Hối.  

"Không không không... Thưa sư phụ, con chỉ nghe xem Đại trưởng lão ở bên trong có chịu thiệt hay không mà thôi." Độc Cô Hối lắp bắp giải thích.  

Dương Bách Xuyên bị Độc Cô Hối chọc tức đến bật cười, mặt đen như than: "Tôi bảo các cậu dẫn Đại trưởng lão ra ngoài tắm, ai bảo các cậu dẫn ông ấy đi chơi gái hả?"  

"Không phải đâu sư phụ, bọn con cũng làm theo ý người. Chẳng phải người bảo bọn con chăm sóc Đại trưởng lão thật tốt sao? Con và sư đệ đã bàn bạc, cuối cùng quyết định dẫn Đại trưởng lão đến đây. Vả lại gái bao là nhân viên quán bar giới thiệu cho Đại trưởng lão, hỏi ông ấy có muốn loại dịch vụ kia không. Đại trưởng lão lão nói là muốn hết, sau đó thành ra thế này." Độc Cô Hối đỏ mặt giải thích.  

Bốp! Dương Bách Xuyên tát anh ấy một phát, đồng thời mắng: "Tửu Tiên lão đầu điên, lẽ nào hai cậu cũng điên luôn?"  

"Sư phụ, con..." Độc Cô Hối cực kỳ ấm ức.  

"Con cái gì mà con? Ai cho bao hết trung tâm hả?" Dương Bách Xuyên càng nói càng giận. 
 
Chương 923


"Bao hết cũng là cùng đường hết lối thôi sư phụ ạ. Con nói cho người nè, người không biết đâu, chắc chắn là mười năm rồi Đại trưởng lão không tắm rửa. Ban đầu con dẫn ông ấy đến hồ tắm, nào ngờ ông ấy vừa bước vào cả hồ nước đã đen sì. Sau đó tất cả mọi người đều nhảy ra ngoài, chỉ trỏ Đại trưởng lão.  

Đại trưởng lão chê bọn họ ồn ào, mà con cũng sợ những người đó kích thích Đại trưởng lão. Sau đó con bàn bạc với giám đốc, bao cả trung tâm luôn. Đây chẳng phải là bất đắc dĩ sao?" Độc Cô Hối nhăn nhó giải thích.  

Dương Bách Xuyên nghe anh ấy giải thích, trong đầu xuất hiện hình ảnh Tửu Tiên lão đầu người bám đầy ghét bước vào hồ tắm, sau đó nước hồ tắm lập tức biến thành màu đen. Chính anh cũng không chịu được nổi da gà.  

Nghĩ vậy anh cũng nguôi giận, nói với Độc Cô Hối: "Đi thanh toán đi."  

Nói xong anh định đưa chiếc cặp táp trong tay cho Độc Cô Hối, nhưng không ngờ ở đầu cầu thang xuất hiện mấy người. Người dẫn đầu là một tên trọc đeo kính, bảy tám gã đô con đi theo phía sau, trông cực kỳ khí thế. Hắn nói từ xa: "Nhóc con, có phải cậu nên thanh toán rồi không?"  

Độc Cô Hối trợn mắt đáp: "Chẳng phải đã nói là lát nữa sẽ thanh toán sao? Mẹ kiếp, tôi đang ở đây, các người còn sợ tôi chạy ư?"  

"Hừ hừ, cậu nói với giám đốc chúng tôi là nửa tiếng, bây giờ đã quá thời gian rồi, tôi đến đòi thanh toán không sai chứ? Thằng nhóc nhà cậu không giống ông chủ lắm tiền. Hôm nay khách của trung tâm spa chúng tôi đều bị các cậu đuổi sạch, tổn thất rất nặng nề. Nếu không trả tiền thì thằng nhóc cậu đừng mong đầy đủ tay chân." Tên đầu trọc lạnh lùng nói.  

Độc Cô Hối tức giận. Từ nhỏ đến lớn cậu chủ Độc Cô này có bao giờ thiếu tiền đâu? Cho tới nay anh ấy chưa từng gặp khó khăn trong vấn đề tiền bạc và bị người ta khinh bỉ như vậy. Lần này chẳng qua là do tiền tiêu vặt hàng tháng từ gia tộc chưa gửi vào tài khoản. Tài vụ của gia tộc Độc Cô do chị gái Độc Cô Vô Tình đặt ra quy định, hàng tháng đều có số tiền và thời gian gửi tiền nhất định.  

Tháng này Độc Cô Hối tiêu tiền quá nhanh, nếu không chút tiền đó chẳng đáng để anh ấy phải ngại ngùng mở lời nhờ sư phụ.  

"Tên trọc kia, tôi mẹ nó thiếu ông chút tiền lẻ ấy chắc?" Độc Cô Hối cảm thấy bẽ mặt trước sư phụ và sư đệ, lập tức đốp chát lại tên đầu trọc.  

"Ranh con, tao mẹ nó biết ngay mày không có tiền còn đến làm màu mà. Anh em ơi, tẩn nó một trận rồi nói tiếp." Tên đầu trọc vung tay ra hiệu cho mấy gã đô con phía sau đánh Độc Cô Hối.  

Lúc này, Độc Cô Hối quay lại nhìn sư phụ Dương Bách Xuyên.  

Dương Bách Xuyên gật đầu với anh ấy.  

Dương Bách Xuyên đặt ra quy định mà cả giới võ cổ đều phải tuân thủ cho mỗi thành viên trong Vân Môn, đó là không được ra tay với người bình thường. Vì vậy Độc Cô Hối nhìn anh để hỏi xem có được đánh trả hay không.  

Dương Bách Xuyên thấy tên đầu trọc và những gã đô con này không phải người tốt, nếu bọn họ ra tay trước thì cứ đánh trả rồi tính sau. Bản tính của anh là bao che cho người phe mình.  

Sau đó, Vương Tông Nhân và Độc Cô Hối cùng ra tay. Chưa đầy một phút đồng hồ, tên đầu trọc và bảy tám gã đô con phía sau hắn đều nằm trên đất kêu gào.  

Dương Bách Xuyên đưa cặp táp da cho Độc Cô Hối: "Bao hết cả trung tâm tốn bao nhiêu tiền?"  

"Giao hẹn là hai mươi vạn ạ." Độc Cô Hối trả lời.  

"Mở ra cho tên đầu trọc xem, sau đó đi thanh toán." Dương Bách Xuyên nói.  

"Vâng." Độc Cô Hối thở phì phò đi đến bên cạnh tên đầu trọc đang gào thét trên mặt đất. Anh ấy mở cặp táp ra, bên trong chứa đầy tiền mặt: "Tên trọc kia mở to mắt ra mà nhìn, anh đây giống người thiếu tiền sao?"  

Tên đầu trọc và một đám đàn em không dám cãi lại. Đừng nói Độc Cô Hối xách một cặp tiền, cho dù anh không có một cặp tiền, chỉ với giá trị võ lực vừa rồi cũng đủ khiến tên đầu trọc không dám xung đột. Hắn liên tục xin lỗi Độc Cô Hối. 
 
Chương 924


"Tìm giám đốc của các người đến đây thanh toán."  

...  

Dương Bách Xuyên không có hứng thú xem hai đồ đệ dọa nạt người ta. Anh phóng linh thức vào trong phòng bao, muốn xem Tửu Tiên lão đầu đang làm gì ở bên trong. Thính lực của anh rất tốt, đứng ngoài cửa cũng nghe thấy bên trong có rất nhiều phụ nữ.  

Anh thầm mắng trong lòng: "Lão già này có được không vậy? Còn gọi nhiều gái như thế."  

Sau khi linh thức tiến vào phòng, Dương Bách Xuyên không khỏi kinh ngạc.  

Ở bên ngoài nghe thấy âm thanh mê hồn, anh còn tưởng lão đầu đang làm chuyện ấy. Nào ngờ trong linh thức anh lại thấy Tửu Tiên lão đầu không làm gì hết.  

Nói vậy cũng không đúng hoàn toàn. Ông ta không ấy ấy, mà được mười cô gái phục vụ xoa bóp.  

Trong linh thức của anh, Tửu Tiên lão đầu nằm hình chữ đại trên giường, mười cô gái xếp thành vòng tròn quanh ông ta. Người thì bóp tay, người thì xoa chân, người thì ấn đầu, người thì giẫm lưng...  

Mấu chốt là lão đầu đang la hét, mười cô gái cũng la hét cùng, khiến người nghe suy nghĩ miên man.  

Nhưng lúc linh thức của Dương Bách Xuyên quét qua người Tửu Tiên lão đầu, ông ta lập tức dừng la hét và ngồi phắt dậy.  

Tiếp đó, trên người ông ta cũng xuất hiện một luồng linh thức như dời sông lấp biển ập tới Dương Bách Xuyên.  

Dương Bách Xuyên giật thót, vội vàng thu lại linh thức rồi đẩy cửa đi vào: "Đại trưởng lão, là tôi!"   

Anh thật sự sợ linh thức của ông già này. Linh thức của ông ta có thể so với sức mạnh tinh thần của cao thủ Kim Đan, đồng thời cũng chứng minh võ cổ giả trên cấp bậc Tiên Thiên cũng có linh thức, hay nói chính xác hơn là sức mạnh tinh thần cường đại.  

Thấy Dương Bách Xuyên đi vào, Tửu Tiên lão đầu hậm hực chất vấn: "Nhóc Xuyên, thằng nhãi cậu cố ý đến phá hỏng chuyện tốt của lão phu đấy à?"  

Dương Bách Xuyên cười xòa: "Chẳng phải tôi lo lắng cho ông nên đến ngó xem thế nào sao? Ông tiếp tục nhé?" Dương Bách Xuyên vừa nói vừa liếc nhìn mười cô gái trong phòng, thầm mắng Tửu Tiên lão đầu: "Lão già chết tiệt còn biết bikini mát xa play cơ à, xem ra không điên quá nặng."  

"Bị thằng nhãi cậu làm mất hứng rồi, không chơi nữa. Các cô ra ngoài đi." Tửu tiên lão đầu xua tay ra hiệu cho mười cô gái đi ra ngoài.  

Sau khi bọn họ ra ngoài hết, Dương Bách Xuyên nhìn mái tóc bạc và chòm râu bạc của Tửu Tiên lão đầu, không nhịn được cứ cười khúc khích mãi. Anh nảy ra ý nghĩ xấu, không biết lão già này có được không.  

Tửu Tiên lão đầu nhìn điệu cười xấu xa của Dương Bách Xuyên, mặt lập tức đỏ bừng: "Nhãi ranh, có gì buồn cười đâu, chẳng phải là đi thanh lâu sao? Nếu là mấy trăm năm trước thì người ta gọi là phong nhã đấy biết không?"  

"Biết biết biết, ngài đi thanh lâu là chuyện phong nhã." Dương Bách Xuyên vội vàng hùa theo.

Dương Bách Xuyên ở cùng Tửu Tiên lão đầu đã ngộ ra một đạo lý nhân sinh, đó là lời nói của kẻ mạnh chính là đạo lý, dù đánh rắm cũng có lý.  

Anh và Tửu Tiên lão đầu ở chung một chỗ, thực lực không bằng người ta nên chỉ có thể nhịn.  

Hơn nữa lão đầu có chứng tẩu hỏa nhập ma, anh không dám kích thích đối phương nên cũng phải nhịn.  

Tóm lại là không thể đắc tội Tửu Tiên lão đầu, còn phải hùa theo lời ông ta nói, thừa nhận lời nói của ông ta có đạo lý. 
 
Chương 925


Dương Bách Xuyên bị Tửu Tiên lão đầu giảng một khóa chính trị. Theo cách nói của lão đầu, đến trung tâm spa tán gái gọi phục vụ là phong nhã, so sánh với cổ đại thì dạo thanh lâu là chuyện cao sang đẳng cấp.  

Ông ta còn nói là sau này sẽ đến thường xuyên.  

Đối với chuyện này, Dương Bách Xuyên chỉ nhếch môi cười bảo: "Ngài là ông lớn, ngài muốn đến thì tôi làm thẻ VIP cho ngài là được, miễn là cơ thể ngài chịu được, sống luôn ở đây cũng không thành vấn đề."  

Dương Bách Xuyên nói câu này bằng giọng điệu sâu xa. Lão đầu nghe ra ẩn ý, trợn mắt nói: "Tôi bảo này nhãi con, cậu còn nhỏ nhưng sao tư tưởng lại xấu xa thế? Lão phu đi thanh lâu xem tài nghệ của các cô nương chứ không phải mua da bán thịt. Xấu xa ghê!"  

Sắc mặt Dương Bách Xuyên tối sầm, trong lòng mắng chửi điên cuồng: "Lão già vô liêm sỉ kia, đi thanh lâu treo mác phong nhã cũng thôi đi, ông còn nói tôi xấu xa? Mẹ kiếp, tôi xấu xa cũng không gọi mười gái làng chơi đến hầu hạ, lại còn bikini play!"  

Anh bị lão đầu chọc giận, rất muốn đánh ông ta một trận tơi bời. Nhưng ngẫm lại khoảng cách thực lực giữa mình và đối phương, cuối cùng anh đành nén giận.  

Vẫn nên rời đi sớm thì hơn. Dương Bách Xuyên cảm thấy nếu còn tiếp tục nói chuyện với Tửu Tiên lão đầu thì anh cũng sẽ tẩu hỏa nhập ma vì tức giận.  

Anh hít sâu một hơi rồi nói: "Ờm, Đại trưởng lão à, trời tối rồi, chúng ta về thôi. Ở nhà đã chuẩn bị món ngon rượu thơm chờ ngài rồi, tôi còn thu thập rượu ngon cao cấp ở thế tục cho ngài đó, tuy không bằng rượu Khỉ, nhưng nếu ở thời cổ đại cũng là rượu cống vua."  

Dương Bách Xuyên biết chiêu này có tác dụng với Tửu Tiên lão đầu.  

Quả nhiên Tửu Tiên lão đầu vừa nghe thấy có rượu ngon liền nói ngay: "Vậy thì đi nhanh lên!"  

Dứt lời ông ta cũng đứng dậy. Theo đó, chiếc áo khoác trên người rơi xuống.  

Trần như nhộng, lộ tất tần tật trước mặt Dương Bách Xuyên.  

Một già một trẻ lập tức mắt to trừng mắt nhỏ.  

Khóe môi Dương Bách Xuyên giần giật, trong lòng gào thét: "Lão già chết tiệt, ông không biết mặc một chiếc quần lót bên trong à?"  

Đúng lúc này, Độc Cô Hối và Vương Tông Nhân đi vào phòng hô to: "Sư phụ, Đại trưởng lão, chúng con mang đạo bào đến rồi!"  

Hai người vừa vào phòng thì nhìn thấy Đại trưởng lão trần truồng đứng trước mặt sư phụ, còn sư phụ Dương Bách Xuyên thì nhìn Đại trưởng lão chằm chằm.  

Độc Cô Hối và Vương Tông Nhân há hốc miệng, sau khi hoàn hồn lập tức "á" một tiếng rồi vội vàng nói: "Á, chúng con không nhìn thấy gì hết! Chúng con đặt quần áo ở đây nhé! Sư đệ đi mau!"  

Hai người sốc thấy rõ. Sau khi nhìn thấy tình huống trong phòng, bọn họ lập tức liên tưởng vẩn vơ.  

Hai người đặt đạo bào xuống rồi cuống quýt chạy ra ngoài.  

Dương Bách Xuyên: "..."  

Mãi lâu sau anh mới rú lên: "Cái đệch!"  

"Tửu Tiên lão đầu, mau mặc quần áo vào rồi ra ngoài. Con mẹ nó danh dự của tôi bị ông hủy hoại rồi." Nói xong anh đứng dậy ra khỏi phòng.  

Anh không nhịn được oán trách Tửu Tiên lão đầu.  
 
Chương 926


Ôi hình tượng! Hình tượng cao lớn của anh sắp ầm ầm sụp đổ trong mắt hai đồ đệ rồi!  

Tất cả là do lão già kia. Mẹ kiếp, quần áo mát xa mà cũng không biết mặc vào, còn chẳng thèm mặc quần lót nữa chứ, làm cho ai trông thấy cũng hiểu lầm.  

Dương Bách Xuyên ra khỏi phòng, thấy Độc Cô Hối và Vương Tông Nhân đang ở hành lang. Cả hai đồ đệ đều lộ vẻ mặt kỳ dị.  

"Sư phụ... chúng con không nhìn thấy gì hết." Thấy sắc mặt Dương Bách Xuyên tối sầm, Độc Cô Hối giật mình thon thót, vội vàng giải thích.  

Vương Tông Nhân cũng vội vã phụ họa: "Đúng đúng đúng, chúng con không nhìn thấy gì hết."  

Dương Bách Xuyên bị hai đồ đệ chọc tức đến bật cười. Anh đi đến đá cho mỗi người một phát, giận dữ quát: "Nghĩ cái gì thế? Sao tư tưởng của hai đứa lại xấu xa như vậy? Vừa rồi chỉ là hiểu lầm thôi biết không? Tôi cảnh cáo các cậu, về nhà đừng có nói lung tung, nếu không vi sư sẽ cắt lưỡi đấy."  

Anh biết hai đồ đệ đã hiểu lầm, bèn buông lời cảnh cáo. Nếu hai người họ trở về nói bậy nói bạ với người khác, nói anh và Tửu Tiên lão đầu trần truồng gì đó, thì chẳng phải anh sẽ bị mọi người cười chết sao?  

"Hì hì, sư phụ yên tâm, chúng con không thấy gì cả. Nhưng mà... sư phụ ơi, nói đi cũng phải nói lại, nếu Đại trưởng lão ép buộc sư phụ làm chuyện người không muốn làm, cùng lắm thì chúng ta đuổi ông ấy đi. Người nói xem có đúng không?" Vẻ mặt Độc Cô Hối rất kỳ quái.  

Anh ấy và Vương Tông Nhân đều nghĩ rằng nhất định là sư phụ nhà mình bị Đại trưởng lão có thực lực mạnh ép buộc làm chuyện không muốn làm.  

Sắc mặt Dương Bách Xuyên lập tức đen như đít nồi. Anh nhìn Độc Cô Hối và nói: "Thằng nhóc thúi, về trụ sở Vân Môn bế quan ba tháng cho tôi, không được thiếu một ngày nào."  

Vương Tông Nhân sốt ruột nói: "Sư phụ, con không nói mà!"  

"Cậu cũng chẳng tốt lành gì, không phục thì bốn tháng." Dương Bách Xuyên bị hai đồ đệ chọc tức điên.  

Độc Cô Hối và Vương Tông Nhân không dám ho he gì nữa. Bọn họ hiểu ra làm đồ đệ vĩnh viễn không thể cãi lý với sư phụ, còn nói nữa thì sẽ phải bế quan thêm nửa năm.  

Nghĩ tới cảnh phải bế quan trong mật thất tối tăm không thấy ánh sáng mặt trời suốt bốn tháng, ai nấy đều cảm thấy kinh hoàng. Có thể nhập định thì tốt, không nhập định được thì ở trong đó sốt ruột muốn chết.  

Vào lúc này, cuối cùng Tửu Tiên lão đầu cũng ăn mặc tử tế đi ra.  

Dương Bách Xuyên liếc một cái, hai mắt lập tức sáng ngời. Anh thầm nói trong lòng: "Không ngờ lão già này mặc đạo bào mới lại có phong thái tiên phong đạo cốt, thế ngoại cao nhân."  

Sau khi tắm rửa, Tửu Tiên lão đầu râu tóc bạc phơ, tỏa sáng ngời ngời dưới ánh đèn hành lang, khác hẳn bộ dạng lôi thôi lếch thếch như ăn mày vào lần đầu tiên gặp nhau. Do râu tóc bạc trắng nên tướng mạo già nua, nhưng làn da hồng hào, thậm chí nhẵn mịn, quả thật là mặt mày phơi phới.  

Đừng nói chứ, với diện mạo này kết hợp với thực lực của ông ta, đi ra ngoài đoán chừng thân phận không nhỏ, chỉ đứng im một chỗ mà cũng toát ra khí thế uy nghiêm.  

"Đi thôi!" Tửu Tiên lão đầu chắp tay sau lưng đi xuống lầu.  

Ba thầy trò Dương Bách Xuyên đưa mắt nhìn nhau. Ông lão này đúng là không coi mình là người ngoài.  

Lúc này đã chín giờ tối, sau khi bốn người ra khỏi trung tâm spa liền về nhà. 
 
Chương 927


Khi đến đây, Độc Cô Hối và Vương Tông Nhân lái xe việt dã thương vụ, Dương Bách Xuyên lái BMW của mình. Dương Bách Xuyên vốn định bảo Tửu Tiên lão đầu ngồi xe anh.  

Ai dè ông ta lắc đầu: "Xe của cậu quá nhỏ, lão phu ngồi xe của thằng nhóc Độc Cô thì hơn."  

Dương Bách Xuyên còn có thể nói gì được nữa. Không ngồi càng tốt, anh đỡ bị lão đầu chọc tức.  

Anh dặn dò Độc Cô Hối và Vương Tông Nhân lái xe chậm một chút, về thẳng biệt thự. Anh rất sợ xảy ra tai nạn. Cho dù Tửu Tiên lão đầu không nổi điên, nhưng tính tình cũng cổ quái. Nếu ông ta tái phát thì đúng là chuyện lớn, thực lực của ông lão này quá khủng khiếp.  

Từ các dấu hiệu, Dương Bách Xuyên suy đoán rất có thể là Tửu Tiên lão đầu đã không sinh hoạt ở thế tục rất lâu rồi, chắc là ông ta thường xuyên ở trong núi. Kiểu người này luôn trật nhịp với thế giới, không quen với các quy tắc thế tục, vì vậy vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn.  

Độc Cô Hối lái xe đi trước, Dương Bách Xuyên lo lắng đi theo phía sau. Hai chiếc xe một trước một sau chạy về phía biệt thự.  

Đi được mấy phút thì ở ngã tư chuyển sang đèn đỏ, đúng lúc xe của Độc Cô Hối vừa mới rời đi, Dương Bách Xuyên chỉ đành dừng xe chờ.  

Trong lúc đợi đèn xanh, anh vô tình nhìn thoáng qua vỉa hè, tức thì cả người chấn động.  

Dương Bách Xuyên nhìn thấy một người quen:  Âu Dương Ngọc Thanh!  

Nếu là bình thường thì Dương Bách Xuyên nhất định sẽ rất vui vẻ, sau đó xuống xe đi tới chào hỏi.  

Đã mấy tháng rồi anh không gặp  u Dương Ngọc Thanh. Mấy lần trước anh đi tìm  u Dương Ngọc Thanh nhưng cô ấy đi công tác. Sau đó anh bận rộn đủ thứ, không có thời gian đi thăm đối phương.  

Tính ra thì đã gần ba tháng Dương Bách Xuyên không gặp cô ấy.  

Nhưng lúc này Dương Bách Xuyên nhìn thấy  u Dương Ngọc Thanh trên vỉa hè lại không vui nổi.  

Bởi vì  u Dương Ngọc Thanh không đi một mình, mà sóng vai với một người đàn ông đi bộ trên vỉa hè, trong tay người đàn ông xách túi lớn túi nhỏ, rõ ràng là hình ảnh một cặp đôi đi dạo phố.  

Dương Bách Xuyên bất giác phóng linh thức ra ngoài. Hiện tại linh thức của anh có thể phóng xa tới chín mươi mét. Thoáng cái linh thức đã bao phủ  u Dương Ngọc Thanh và người đàn ông cách chỗ anh hơn ba mươi mét.  

Cuộc đối thoại của hai người cũng lọt vào tai Dương Bách Xuyên.  

Anh nghe thấy người đàn ông kia nói: "Ngọc Thanh à, giờ vẫn còn sớm, chúng mình đi xem phim nhé?"  

"Đi dạo cả một ngày rồi, hay là thôi anh ạ."  Âu Dương Ngọc Thanh trả lời.  

Lúc này, người đàn ông mỉm cười bảo: "Anh đã mua vé xem phim trên điện thoại rồi. Đi nào! Anh đặt vé phòng riêng, vừa hay có thể ngồi nghỉ ngơi một chút. Hơn nữa, bộ phim tối nay thuộc thể loại văn nghệ mà em thích, là tác phẩm mới nhất của đạo diễn X."  

"Vậy... được ạ."  u Dương Ngọc Thanh mỉm cười đáp lại.  

"Pip pip pip!"  
 
Chương 928


Trong lòng Dương Bách Xuyên, cảm giác về  u Dương Ngọc Thanh phức tạp hơn những người phụ nữ khác.  

Người phụ nữ này đã giúp đỡ anh từ lúc anh đến Cố Đô học đại học. Ban đầu là cảm kích, về sau bất tri bất giác anh nảy sinh loại tình cảm mơ hồ.  

Có đôi khi anh cảm thấy  u Dương Ngọc Thanh là một giảng viên đáng mến, có lúc lại cảm thấy cô ấy giống như chị gái nhà bên luôn mang lại hơi ấm cho anh. Tóm lại là Dương Bách Xuyên vô cùng kính trọng  u Dương Ngọc Thanh, thậm chí còn có sự quyến luyến mà chính bản thân anh cũng không biết.  

Anh từng trốn tiết của các giảng viên khác trong trường, chỉ có tiết của  u Dương Ngọc Thanh là anh không trốn một tiết nào trong suốt bốn năm học.  

Có bạn học nói mấy lời thô tục bất kính sau lưng cô ấy, Dương Bách Xuyên thấy rất chướng tai, thậm chí còn vì vậy mà đánh nhau với người ta.  

Mối quan hệ giữa anh và  u Dương Ngọc Thanh bắt đầu từ cuộc sống khó khăn của anh hồi năm nhất, cô ấy công khai hoặc âm thầm giúp đỡ anh không vu lợi...  

Sau đó, một lần nọ, bởi vì chồng cũ của  u Dương Ngọc Thanh gây khó dễ cho cô ấy, Dương Bách Xuyên ra tay giải vây, vì thế mối quan hệ giữa hai người tiến thêm một bước.  

Tiểu Nhạc Nhạc còn gọi anh là ba, tuy chỉ là lời nói ngây thơ của trẻ con, nhưng  u Dương Ngọc Thanh lại không phản đối. Thậm chí có một lần Dương Bách Xuyên suýt vượt quá giới hạn, cô ấy cũng không tức giận.  

Từ đó về sau, ngay cả bản thân Dương Bách Xuyên cũng không biết trong thâm tâm anh đã ngầm coi  u Dương Ngọc Thanh là người phụ nữ của mình.  

Tuy nhiên, anh không ngờ sau mấy tháng  u Dương Ngọc Thanh đi công tác không liên lạc, tối nay anh lại trông thấy cô ấy đã có một người đàn ông khác bên cạnh.  

Thật ra hai người từng có một đoạn tình mập mờ ngắn ngủi, nhưng đã bị thời gian vùi lấp.  

Dương Bách Xuyên thầm nghĩ phải chăng là  u Dương Ngọc Thanh cố ý tránh mặt mình?  

Bởi vì anh từng gọi điện tìm  u Dương Ngọc Thanh hai lần, cả hai lần cô ấy đều nói là đang đi công tác.  

Bây giờ nghĩ lại rất có thể là cô ấy cố ý tránh mặt anh.  

Song Dương Bách Xuyên có thể đoán được tâm tư của  u Dương Ngọc Thanh. Có lẽ cô ấy cảm thấy khoảng cách giữa hai người là tuổi tác cùng với quan hệ cô trò chăng?  

Dương Bách Xuyên vừa suy nghĩ vừa lái xe tiếp tục đi về trước, hình ảnh  u Dương Ngọc Thanh và người đàn ông kia trong kính chiếu hậu dần kéo xa.  

"Thôi vậy! Cô ấy có con nhỏ, muốn có một gia đình, mình có thể cho cô ấy cái gì chứ?"  

Dương Bách Xuyên lái xe, lẩm bẩm một mình.  

Thực tế anh đã có vợ chưa cưới, còn có hai ba người phụ nữ, anh có thể cho  u Dương Ngọc Thanh được gì?  

Nếu người đàn ông kia có thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy, thì Dương Bách Xuyên không quấy rầy cuộc sống của cô ấy nữa.  

Anh không thể nào quên tình cảm dành cho cô ấy. Chỉ cần cô ấy sống tốt là anh vui rồi.  

Nhưng thật sự có thể vui vẻ sao?  

Đầu óc Dương Bách Xuyên rối như mớ bòng bong, tâm trạng buồn bã, tâm tư bay xa.  

Chẳng những anh không thể tự an ủi mình, mà còn cảm thấy bức bối hơn.  

Bất tri bất giác ý thức của anh như rơi vào một trạng thái khác, một trạng thái mà anh không phát hiện ra, thoáng cái trong lòng tràn ngập hắc ám.  
 
Chương 929


Nếu lúc này có người ở bên cạnh Dương Bách Xuyên sẽ phát hiện ra hai mắt anh đỏ như máu, ánh mắt cũng trở nên trống rỗng.  

Rầm!  

Đột nhiên xe của Dương Bách Xuyên tông vào một chiếc xe đằng trước.  

Anh đã đâm vào đuôi xe người ta trong tình huống bản thân không biết gì.  

Lúc này, màu đỏ trong mắt anh càng đậm hơn.  

Đúng lúc này, trên cánh tay trái của anh lóe lên ánh sáng màu vàng, một tiếng quát lớn thình lình vang lên: "Thằng nhóc thúi mau tỉnh táo lại, con sinh tâm ma rồi, muốn chết phải không? Nhanh tỉnh lại cho bản tôn!"  

"Á!"  

Dương Bách Xuyên như đang nằm mơ, anh hét lên một tiếng rồi bắt đầu thở hổn hển, màu đỏ trong mắt cũng biến mất, ánh mắt khôi phục lại sự tỉnh táo, không còn trống rỗng nữa.  

Lúc này anh mới hiểu ra vừa rồi mình sắp tẩu hỏa nhập ma theo Tửu Tiên lão đầu. Đương nhiên anh khác Tửu Tiên lão đầu. Tửu Tiên lão đầu tẩu hỏa nhập ma vì luyện công xảy ra sự cố, loại này còn có thể khống chế. Còn anh là sinh tâm ma, cực kỳ nguy hiểm, một khi đánh mất bản thân thì ý thức sẽ tiêu tan, vĩnh viễn đừng mong tỉnh lại.  

Nếu không nhờ sư phụ Vân Thiên Tà kịp thời gọi anh tỉnh táo lại, thì hậu quả khó lường.  

"Đồ ngu xuẩn vô dụng, vì một người phụ nữ mà sinh tâm ma, suýt thì mất ý thức. Con bảo vi sư phải nói gì mới tốt đây?  

Chẳng phải là thích một cô gái thôi ư? Cướp lại là xong chứ gì? Vậy mà con lại tâm tư rối rắm dẫn đến nảy sinh tâm ma.  

Con phải nhớ mình là người tu chân, bắt đầu từ lúc bước vào con đường tu chân, con chính là người đi ngược lẽ trời. Phàm là sinh linh trên thế gian, phàm là người có thể tu đạo đều nằm trong vòng cai quản của thiên đạo. Thiên đạo không cho phép sự tồn tại vượt quá người bình thường, không cho phép sinh linh phá hủy pháp tắc xuất hiện.  

Vì vậy tâm ma là khảo nghiệm của thiên đạo mà mỗi người tu chân đều phải đối mặt. Nhìn không thấy, sờ không được, nhưng vẫn tồn tại trong vô hình. Vì vậy có rất nhiều người tu chân muốn bế quan tĩnh tu, hoặc là đến hồng trần luyện đan, rèn giũa tâm cảnh của mình. Thậm chí có những người cắt đứt tơ tình để phòng ngừa sinh tâm ma.  

Con thì hay rồi, vì một người phụ nữ mà rối rắm, ảnh hưởng đến tâm cảnh chẳng phải là muốn chết sao?"  

Trước đây vi sư từng nói với con rằng truyền thừa của vi sư coi trọng tâm cảnh tự nhiên, nghe theo tiếng lòng. Nếu thích cô gái kia thì cứ cướp lại là xong, cần gì phải rối rắm buồn bã, cuối cùng sinh tâm ma, đùa chết bản thân?  

Con là người tu chân, nói trắng ra thì sau này con sẽ trở thành thần tiên trong mắt người bình thường, có thể thọ ngang trời đất, là người tung hoành khắp vũ trụ, là đệ tử cuối cùng của Vân Thiên Tà ta, có gì mà con không thể làm?  

Đúng vậy, ở thế giới của người bình thường, con tuân thủ quy tắc của người bình người là đúng. Nhưng con phải nhớ đó chỉ nằm trong giới hạn con biết phân biệt thiện ác, không lạm sát người vô tội, không làm việc ác.  

Ngoài ra con muốn làm gì thì làm, sợ cái đếch gì? Chuyện bé cỏn con, vì một người phụ nữ mà mất sạch tu vi chỉ trong tích tắc?  

Ngu, quá ngu! Coi như vi sư đã nhìn ra đàn bà là tử huyệt của con. Con có biết nhị sư huynh của con ở Tu Chân Giới có bao nhiêu người phụ nữ không? Nói thật cho con biết, nó có tới mười tám nghìn người phụ nữ, còn chẳng biết hết tên cơ. Thằng nhóc con chơi gái đúng là liều mạng, vui đùa thôi cần gì phải thật lòng? Mới có mấy người phụ nữ mà đã xoắn xuýt đến mức này?  

Sau này con có thể tiến bộ chút được không? Tương lai đến Tu Chân Giới, đàn bà còn là vấn đề sao? Ở đó không có luật hôn nhân gì đó như thế tục các con đâu, con muốn cưới hàng trăm hàng nghìn người phụ nữ cũng chẳng ai quan tâm, cũng không cần lo lắng mấy vấn đề này. Nhưng cầu xin con đừng lấy trái tim ra đùa giỡn, nếu con chết thì sẽ liên lụy đến tính mạng của vi sư đấy biết không?  

Thích thì đoạt, chuyện rất đơn giản mà. Con đường đường là người tu chân, lẽ nào không nuôi nổi mấy người phụ nữ? Đừng để chút chuyện lông gà vỏ tỏi này khiến lòng mình bất ổn. Tâm ma đâu đâu cũng có, nếu còn tiếp tục như vậy nữa thì con chết cũng không biết mình chết thế nào đâu.  

Hành động bá đạo chút được không? Trên đời này, bậc quân tử nho nhã chết nhanh nhất. Làm bá vương hay làm quân tử, thằng nhóc con tự chọn đi."  
 
Chương 930


Giọng nói của sư phụ Vân Thiên Tà tràn đầy khinh thường và tức giận, như thể Dương Bách Xuyên làm ông quá mất mặt.  

Dương Bách Xuyên mắt chữ A mồm chữ O nghe sư phụ Vân Thiên Tà mắng một tràng, tâm cảnh dần rộng mở sáng sủa.  

Đúng như sư phụ nói, hiện tại anh không còn là người bình thường, ngoại trừ lạm sát người vô tội, làm chuyện ác, trên đời này còn có chuyện gì anh không thể làm?  

Chỉ cần lòng dạ không xấu thì làm gì cũng được.  

Cho tới nay anh vẫn chưa thoát khỏi lối tư duy theo quy tắc của người thường.  

Vì vậy tầm nhìn và tâm cảnh vẫn còn hạn chế là chuyện bình thường.  

Có năng lực thì tại sao phải để bản thân đau khổ chứ?  

Mình thích  u Dương Ngọc Thanh, sao lại không theo đuổi cô ấy? Vì sao phải buông tay trao cô ấy cho người khác, tự chuốc buồn phiền?  

Sư phụ nói rất đúng, đàn bà là tử huyệt của anh. Nhưng anh khác vị sư huynh trong miệng sư phụ, anh không vui đùa mà thật lòng thích mỗi người phụ nữ bên cạnh mình.  

Vì thế đây là nhược điểm của anh, một nhược điểm trí mạng.  

Bây giờ anh phải lấp ngay tử huyệt này.  

"Lão già ơi, con nghĩ kỹ rồi, con muốn làm bá vương, không làm quân tử."  

Dương Bách Xuyên nói một câu trong lòng, sau đó nở nụ cười.  

Tự dưng anh cảm thấy đầu óc mình rất tỉnh táo, tâm cảnh đột nhiên rộng mở, dường như cảnh giới Luyện Khí kỳ tầng chín phát ra một tiếng "rắc" nứt vỡ.  

Đây là đột phá một lần trong cảnh giới, mặc dù vẫn chưa đột phá lên Trúc Cơ kỳ, nhưng đã có chuyển biến. Dương Bách Xuyên tin rằng khi đột phá cửa ải Trúc Cơ kỳ, xác suất thành công sẽ tăng thêm nhiều.  

Lúc này, tài xế của chiếc xe bị tông đuôi gõ "cộc cộc cộc" vào cửa sổ xe của anh.  

Dù sao cũng là mình đâm vào xe người ta, dứt khoát đền tiền là được.

Trong vụ tai nạn xe này, bởi vì Dương Bách Xuyên lái xe không nhanh, hai bên không có ai bị thương, chỉ xảy ra va chạm thôi, cho nên có thể dùng tiền giải quyết.  

Hơn nữa Dương Bách Xuyên đã suy nghĩ thông suốt, tâm trạng phơi phới, sau khi anh bồi thường cho đối phương một khoản tiền lớn, hai bên giải quyết êm đẹp.  

Dương Bách Xuyên thấy xe của mình không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ bị hỏng một bên đèn pha, không ảnh hưởng tới vận hành, cho nên anh quay đầu xe đi luôn. Anh muốn đuổi theo  u Dương Ngọc Thanh.  

Chưa đầy mười phút Dương Bách Xuyên đã tìm thấy một rạp chiếu phim ở gần đó. Đậu xe xong anh lập tức đi vào rạp chiếu phim, phóng linh thức có phạm vi chín mươi mét ra ngoài, chẳng mấy chốc đã tìm thấy bóng dáng  u Dương Ngọc Thanh và người đàn ông kia ở tầng ba.  

Lúc này bọn họ đang mua đồ ăn vặt trong siêu thị của rạp chiếu phim.  

Dương Bách Xuyên trực tiếp leo cầu thang bộ lên tầng ba, đi tới một góc chụp một bức ảnh của người đàn ông kia, sau đó nhìn hai người họ đi vào phòng riêng.  

Dương Bách Xuyên nhìn thấy cảnh này, lòng hơi khó chịu. Mẹ nó chứ, phòng tình nhân cơ đấy! Hiển nhiên là người đàn ông này đã có chuẩn bị. Đầu tiên là vé xem phim, tiếp theo là phòng tình nhân, chuyện này khiến Dương Bách Xuyên cực kỳ khó chịu.  

Anh chụp ảnh của người đàn ông này tất nhiên là muốn điều tra lai lịch của đối phương. Nếu là người chính trực còn đỡ, nếu là người xấu thì Dương Bách Xuyên sẽ cướp lại  u Dương Ngọc Thanh mà không có áp lực tâm lý.  

Mặc dù sư phụ bảo cứ giết thẳng tay là được, bá đạo lên.  

Nhưng Dương Bách Xuyên vẫn phải nể mặt  u Dương Ngọc Thanh.  

Vì vậy, tốt nhất là điều tra lai lịch của người đàn ông này trước đã.  
 
Chương 931


Anh thấy mặt mũi người này khá đoan chính, nhưng đôi mắt đục ngầu, ánh mắt hấp háy, lại còn là mắt tam giác, đeo kính nhìn rất lịch sự. Nhưng Dương Bách Xuyên cảm thấy tướng mạo kiểu này không phải hạng người tốt lành gì.  

Linh thức vẫn luôn quan sát tình hình trong phòng riêng, Dương Bách Xuyên đi đến một góc gọi điện cho Vương Mộ Sinh.  

Tất nhiên anh gọi điện cho Vương Mộ Sinh để nhờ ông ấy điều tra thân phận gia thế của người đàn ông đi cùng  u Dương Ngọc Thanh. Mặc dù làm vậy chẳng khác gì giết gà dùng dao mổ trâu, lấy việc công làm việc tư, nhưng đây là biện pháp nhanh nhất.  

Dương Bách Xuyên biết hệ thống tình báo do Vương Mộ Sinh quản lý mạnh cỡ nào.  

Điều tra một người bình thường dễ như chơi. Hơn nữa hiện giờ Dương Bách Xuyên có thân phận của Thần Long Đàm, cũng là người có quân hàm chức vụ, cho dù mượn chức vụ nhờ Vương Mộ Sinh điều tra cũng được.  

Vả lại anh không biết người đàn ông kia tên gì, chỉ với một bức ảnh thì không điều tra ra. Chỉ có Vương Mộ Sinh mới làm được.  

Cuộc gọi kết nối, hai người hàn huyên vài câu, sau đó Dương Bách Xuyên nói rõ tình huống rồi gửi ảnh của người đàn ông kia cho Vương Mộ Sinh.  

Vương Mộ Sinh ở đầu dây bên kia không hỏi nhiều. Ông biết hiện tại Dương Bách Xuyên là thành viên của Thần Long Đàm, điều tra một người chắc chắn có lý do riêng, vì vậy ông nói với Dương Bách Xuyên là sẽ lập tức điều tra.  

Sau khi cúp điện thoại, Dương Bách Xuyên đứng chờ một bên, từ đầu đến cuối linh thức vẫn luôn quan sát  u Dương Ngọc Thanh và người đàn ông kia trong phòng tình nhân.  

Hai người xem phim, ban đầu ngồi gần nhau nhưng không làm gì. Mấy phút sau, người đàn ông kia nói với  u Dương Ngọc Thanh: "Ngọc Thanh, em chờ một lát nhé, anh ra ngoài mua nước, quên mất tiêu rồi."  

"Vâng."  u Dương Ngọc Thanh đáp lời.  

Sau đó, gã đứng dậy đi ra ngoài.  

Dương Bách Xuyên nhìn thấy gã mua hai chai nước, tiếp theo xuất hiện một cảnh tượng khiến sắc mặt Dương Bách Xuyên tối sầm lại.  

Chỉ thấy người đàn ông kia lấy một túi nilon nhỏ trong túi ra, bên trong có hai viên thuốc màu đỏ. Gã đi sang một bên mở nắp chai bỏ thuốc vào rồi lắc mạnh, hai viên thuốc lập tức hòa tan, hoàn toàn trong suốt không nhìn ra có gì bất thường.  

Lúc này người đàn ông kia nhếch môi cười dâm dê, sau đó xoay người đi vào phòng riêng.  

Hồi đi học Dương Bách Xuyên từng làm thêm ở quán bar, thường xuyên trông thấy người ta mua thuốc. Anh nhìn rõ thứ người đàn ông kia bỏ vào nước chính là thuốc kích dục.  

Anh thầm mắng trong lòng: "Đồ cặn bã, may mà hôm nay mình tới, không thì cô  u Dương sẽ chịu thiệt. Đợi lát nữa tra được thông tin, để xem anh đây có giết mày không."  

Sau đó Dương Bách Xuyên tiếp tục chú ý đến tình hình trong phòng riêng thông qua linh thức. Chỉ thấy người đàn ông kia đi vào phòng, đặt chai nước bị bỏ thuốc sang một bên, không vội đưa cho  u Dương Ngọc Thanh mà lấy túi đồ ăn vặt cho cô ấy ăn, còn là loại cay xè.  

"Thằng chó ranh thật! Trước tiên cho cô  u Dương ăn dẫn đến khát nước, để cô ấy tự uống nước đúng không?" Dương Bách Xuyên mắng chửi trong lòng.  

Trong lúc anh đang mắng chửi, điện thoại rung lên. Anh chợt nghĩ đến điều gì đó, vội vàng lấy điện thoại ra xem. Quả nhiên là Vương Mộ Sinh gửi tin nhắn đến, chưa đầy mười phút đã điều tra được.  

Dương Bách Xuyên mở tin nhắn ra đọc, tức thì mặt đen như đít nồi. Anh cứ tưởng người đàn ông kia chỉ khốn nạn thôi, ai dè gã còn là súc vật.  

Trong thông tin mà Vương Mộ Sinh cung cấp, người đàn ông kia tên là Giả Bi Lôi, ba mươi tư tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học làm việc cho một công ty bất động sản, sau đó lăn lộn đến tầng lớp quản lý cấp cao của công ty này, hiện tại cũng xem như là người thành công. 
 
Chương 931


Anh thấy mặt mũi người này khá đoan chính, nhưng đôi mắt đục ngầu, ánh mắt hấp háy, lại còn là mắt tam giác, đeo kính nhìn rất lịch sự. Nhưng Dương Bách Xuyên cảm thấy tướng mạo kiểu này không phải hạng người tốt lành gì.  

Linh thức vẫn luôn quan sát tình hình trong phòng riêng, Dương Bách Xuyên đi đến một góc gọi điện cho Vương Mộ Sinh.  

Tất nhiên anh gọi điện cho Vương Mộ Sinh để nhờ ông ấy điều tra thân phận gia thế của người đàn ông đi cùng  u Dương Ngọc Thanh. Mặc dù làm vậy chẳng khác gì giết gà dùng dao mổ trâu, lấy việc công làm việc tư, nhưng đây là biện pháp nhanh nhất.  

Dương Bách Xuyên biết hệ thống tình báo do Vương Mộ Sinh quản lý mạnh cỡ nào.  

Điều tra một người bình thường dễ như chơi. Hơn nữa hiện giờ Dương Bách Xuyên có thân phận của Thần Long Đàm, cũng là người có quân hàm chức vụ, cho dù mượn chức vụ nhờ Vương Mộ Sinh điều tra cũng được.  

Vả lại anh không biết người đàn ông kia tên gì, chỉ với một bức ảnh thì không điều tra ra. Chỉ có Vương Mộ Sinh mới làm được.  

Cuộc gọi kết nối, hai người hàn huyên vài câu, sau đó Dương Bách Xuyên nói rõ tình huống rồi gửi ảnh của người đàn ông kia cho Vương Mộ Sinh.  

Vương Mộ Sinh ở đầu dây bên kia không hỏi nhiều. Ông biết hiện tại Dương Bách Xuyên là thành viên của Thần Long Đàm, điều tra một người chắc chắn có lý do riêng, vì vậy ông nói với Dương Bách Xuyên là sẽ lập tức điều tra.  

Sau khi cúp điện thoại, Dương Bách Xuyên đứng chờ một bên, từ đầu đến cuối linh thức vẫn luôn quan sát  u Dương Ngọc Thanh và người đàn ông kia trong phòng tình nhân.  

Hai người xem phim, ban đầu ngồi gần nhau nhưng không làm gì. Mấy phút sau, người đàn ông kia nói với  u Dương Ngọc Thanh: "Ngọc Thanh, em chờ một lát nhé, anh ra ngoài mua nước, quên mất tiêu rồi."  

"Vâng."  u Dương Ngọc Thanh đáp lời.  

Sau đó, gã đứng dậy đi ra ngoài.  

Dương Bách Xuyên nhìn thấy gã mua hai chai nước, tiếp theo xuất hiện một cảnh tượng khiến sắc mặt Dương Bách Xuyên tối sầm lại.  

Chỉ thấy người đàn ông kia lấy một túi nilon nhỏ trong túi ra, bên trong có hai viên thuốc màu đỏ. Gã đi sang một bên mở nắp chai bỏ thuốc vào rồi lắc mạnh, hai viên thuốc lập tức hòa tan, hoàn toàn trong suốt không nhìn ra có gì bất thường.  

Lúc này người đàn ông kia nhếch môi cười dâm dê, sau đó xoay người đi vào phòng riêng.  

Hồi đi học Dương Bách Xuyên từng làm thêm ở quán bar, thường xuyên trông thấy người ta mua thuốc. Anh nhìn rõ thứ người đàn ông kia bỏ vào nước chính là thuốc kích dục.  

Anh thầm mắng trong lòng: "Đồ cặn bã, may mà hôm nay mình tới, không thì cô  u Dương sẽ chịu thiệt. Đợi lát nữa tra được thông tin, để xem anh đây có giết mày không."  

Sau đó Dương Bách Xuyên tiếp tục chú ý đến tình hình trong phòng riêng thông qua linh thức. Chỉ thấy người đàn ông kia đi vào phòng, đặt chai nước bị bỏ thuốc sang một bên, không vội đưa cho  u Dương Ngọc Thanh mà lấy túi đồ ăn vặt cho cô ấy ăn, còn là loại cay xè.  

"Thằng chó ranh thật! Trước tiên cho cô  u Dương ăn dẫn đến khát nước, để cô ấy tự uống nước đúng không?" Dương Bách Xuyên mắng chửi trong lòng.  

Trong lúc anh đang mắng chửi, điện thoại rung lên. Anh chợt nghĩ đến điều gì đó, vội vàng lấy điện thoại ra xem. Quả nhiên là Vương Mộ Sinh gửi tin nhắn đến, chưa đầy mười phút đã điều tra được.  

Dương Bách Xuyên mở tin nhắn ra đọc, tức thì mặt đen như đít nồi. Anh cứ tưởng người đàn ông kia chỉ khốn nạn thôi, ai dè gã còn là súc vật.  

Trong thông tin mà Vương Mộ Sinh cung cấp, người đàn ông kia tên là Giả Bi Lôi, ba mươi tư tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học làm việc cho một công ty bất động sản, sau đó lăn lộn đến tầng lớp quản lý cấp cao của công ty này, hiện tại cũng xem như là người thành công. 
 
Chương 932


Hiện tại gã đang bao nuôi hai người phụ nữ, có thể nói là người đầy vết nhơ. Thông tin mà Vương Mộ Sinh gửi tới đã điều tra tường tận về Giả Bi Lôi.  

Dương Bách Xuyên không đọc tiếp phần sau, chỉ thốt ra một câu: mình sẽ thay trời trị tên cặn bã này.  

Lúc này, trong linh thức anh nhìn thấy Giả Bi Lôi bắt đầu giở trò hèn hạ trong phòng riêng. Gã giả vờ dùng sức mở nắp chai nước bị bỏ thuốc kia, sau đó đưa cho  u Dương Ngọc Thanh: "Ngọc Thanh uống nước đi em."  

u Dương Ngọc Thanh ăn quà vặt suốt, tất nhiên là muốn uống nước. Cô ấy cảm ơn rồi nhận nước định uống.  

Dương Bách Xuyên biết rằng mình phải ra mặt, nếu không  u Dương Ngọc Thanh sẽ chịu thiệt.  

Anh đạp cửa phòng riêng thật mạnh.  

Rầm!  

Cửa phòng riêng phát ra một tiếng vang lớn, bị Dương Bách Xuyên dùng bạo lực đá văng.  

Lúc này, cả  u Dương Ngọc Thanh lẫn Giả Bi Lôi đều giật mình.  

Dương Bách Xuyên đi vào, tiện tay bật đèn trong phòng riêng.  

"Bách Xuyên, sao em lại..."  u Dương Ngọc Thanh vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy Dương Bách Xuyên, đồng thời cảm thấy bối rối khó tả, dường như rất sợ Dương Bách Xuyên hiểu lầm.  

"Cô  u Dương đừng uống nước thì hơn, nếu cô uống thì sẽ xấu mặt đấy." Giọng điệu của Dương Bách Xuyên có phần mỉa mai. Thật ra anh vẫn thấy khó chịu về chuyện  u Dương Ngọc Thanh đi xem phim dạo phố với tên khốn Giả Bi Lôi, nói trắng ra là ghen.  

"Mày là ai? Mày có biết xông vào không gian riêng mà chưa nhận được sự đồng ý của người khác thì tao có thể báo cảnh sát bắt mày không?" Sau khi Giả Bi Lôi hoàn hồn, nghe thấy Dương Bách Xuyên bảo  u Dương Ngọc Thanh đừng uống nước, gã lập tức hoảng loạn. Nhưng gã không phải dạng vừa, là người va chạm xã hội nhiều, cho nên gã nhanh chóng ép mình bình tĩnh lại.  

u Dương Ngọc Thanh không phải trẻ con, nghe Dương Bách Xuyên khuyên mình đừng uống nước, cô ấy cũng nổi lòng nghi ngờ. Nhưng mà...  

Giả Bi Lôi là đàn anh của cô ấy. Hai người gặp nhau lúc  u Dương Ngọc Thanh đi công tác ở Yên Kinh, đối phương đã giúp đỡ cô ấy rất nhiều việc, hơn nữa còn điên cuồng theo đuổi cô ấy.  

Ban đầu  u Dương Ngọc Thanh từ chối. Cô nói với Giả Bi Lôi là mình từng trải qua cuộc hôn nhân không hạnh phúc, hơn nữa còn có con nhỏ, cũng tỏ ý cả đời này sẽ không kết hôn, ở vậy nuôi con khôn lớn.  

Nhưng Giả Bi Lôi nói với cô ấy rằng mình đã ly hôn, cũng đang độc thân và có hai đứa con, hi vọng có thể cho các con một gia đình hoàn chỉnh...  

Hồi đi học  u Dương Ngọc Thanh biết Giả Bi Lôi là tài tử nổi tiếng trong trường, cũng từng thầm mến người ta, mà bây giờ đối phương đã là người có thành tựu.  

Lại thêm Giả Bi Lôi nói gã cũng có cuộc hôn nhân thất bại, thế là giữa hai người nhen nhóm lửa tình. Trong mấy tháng  u Dương Ngọc Thanh công tác ở Yên Kinh, hai người thường xuyên qua lại, dần trở nên quen thuộc.  

Nhưng từ đầu đến cuối  u Dương Ngọc Thanh luôn duy trì khoảng cách. Sau khi cô ấy trở về, ngày hôm qua Giả Bi Lôi đến Cố Đô, nói là đi công tác nhân tiện ghé thăm cô ấy, hẹn cô ấy đi ăn cơm các thứ.  

Ở Yên Kinh  u Dương Ngọc Thanh được Giả Bi Lôi chăm sóc. Ở Cố Đô  u Dương Ngọc Thanh là người địa phương, tất nhiên cô ấy sẽ không từ chối, bèn đồng ý ra ngoài đi dạo đến tận bây giờ. Không ngờ Dương Bách Xuyên lại nhảy ra giữa chừng, còn nói là nước Giả Bi Lôi đưa cho mình có vấn đề.  

Điều này khiến  u Dương Ngọc Thanh hơi kinh ngạc.  

Giả Bi Lôi vẫn luôn đối xử với cô ấy rất lịch sự nho nhã, lại còn là đàn anh của cô ấy, rất quan tâm chăm sóc cô ấy, và là thương nhân thành công. Trong mắt  u Dương Ngọc Thanh, Giả Bi Lôi có nhân phẩm giáo dục tốt, cô ấy không tin đối phương sẽ giở trò với mình.  

Nhưng so ra thì Dương Bách Xuyên là sinh viên xuất sắc đa tài, hơn nữa anh giải quyết chuyện chồng cũ giúp  u Dương Ngọc Thanh nên giữa hai người từng có một đoạn tình cô trò mập mờ, vì vậy trong thâm tâm  u Dương Ngọc Thanh tin tưởng Dương Bách Xuyên hơn.
 
Chương 932


Hiện tại gã đang bao nuôi hai người phụ nữ, có thể nói là người đầy vết nhơ. Thông tin mà Vương Mộ Sinh gửi tới đã điều tra tường tận về Giả Bi Lôi.  

Dương Bách Xuyên không đọc tiếp phần sau, chỉ thốt ra một câu: mình sẽ thay trời trị tên cặn bã này.  

Lúc này, trong linh thức anh nhìn thấy Giả Bi Lôi bắt đầu giở trò hèn hạ trong phòng riêng. Gã giả vờ dùng sức mở nắp chai nước bị bỏ thuốc kia, sau đó đưa cho  u Dương Ngọc Thanh: "Ngọc Thanh uống nước đi em."  

u Dương Ngọc Thanh ăn quà vặt suốt, tất nhiên là muốn uống nước. Cô ấy cảm ơn rồi nhận nước định uống.  

Dương Bách Xuyên biết rằng mình phải ra mặt, nếu không  u Dương Ngọc Thanh sẽ chịu thiệt.  

Anh đạp cửa phòng riêng thật mạnh.  

Rầm!  

Cửa phòng riêng phát ra một tiếng vang lớn, bị Dương Bách Xuyên dùng bạo lực đá văng.  

Lúc này, cả  u Dương Ngọc Thanh lẫn Giả Bi Lôi đều giật mình.  

Dương Bách Xuyên đi vào, tiện tay bật đèn trong phòng riêng.  

"Bách Xuyên, sao em lại..."  u Dương Ngọc Thanh vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy Dương Bách Xuyên, đồng thời cảm thấy bối rối khó tả, dường như rất sợ Dương Bách Xuyên hiểu lầm.  

"Cô  u Dương đừng uống nước thì hơn, nếu cô uống thì sẽ xấu mặt đấy." Giọng điệu của Dương Bách Xuyên có phần mỉa mai. Thật ra anh vẫn thấy khó chịu về chuyện  u Dương Ngọc Thanh đi xem phim dạo phố với tên khốn Giả Bi Lôi, nói trắng ra là ghen.  

"Mày là ai? Mày có biết xông vào không gian riêng mà chưa nhận được sự đồng ý của người khác thì tao có thể báo cảnh sát bắt mày không?" Sau khi Giả Bi Lôi hoàn hồn, nghe thấy Dương Bách Xuyên bảo  u Dương Ngọc Thanh đừng uống nước, gã lập tức hoảng loạn. Nhưng gã không phải dạng vừa, là người va chạm xã hội nhiều, cho nên gã nhanh chóng ép mình bình tĩnh lại.  

u Dương Ngọc Thanh không phải trẻ con, nghe Dương Bách Xuyên khuyên mình đừng uống nước, cô ấy cũng nổi lòng nghi ngờ. Nhưng mà...  

Giả Bi Lôi là đàn anh của cô ấy. Hai người gặp nhau lúc  u Dương Ngọc Thanh đi công tác ở Yên Kinh, đối phương đã giúp đỡ cô ấy rất nhiều việc, hơn nữa còn điên cuồng theo đuổi cô ấy.  

Ban đầu  u Dương Ngọc Thanh từ chối. Cô nói với Giả Bi Lôi là mình từng trải qua cuộc hôn nhân không hạnh phúc, hơn nữa còn có con nhỏ, cũng tỏ ý cả đời này sẽ không kết hôn, ở vậy nuôi con khôn lớn.  

Nhưng Giả Bi Lôi nói với cô ấy rằng mình đã ly hôn, cũng đang độc thân và có hai đứa con, hi vọng có thể cho các con một gia đình hoàn chỉnh...  

Hồi đi học  u Dương Ngọc Thanh biết Giả Bi Lôi là tài tử nổi tiếng trong trường, cũng từng thầm mến người ta, mà bây giờ đối phương đã là người có thành tựu.  

Lại thêm Giả Bi Lôi nói gã cũng có cuộc hôn nhân thất bại, thế là giữa hai người nhen nhóm lửa tình. Trong mấy tháng  u Dương Ngọc Thanh công tác ở Yên Kinh, hai người thường xuyên qua lại, dần trở nên quen thuộc.  

Nhưng từ đầu đến cuối  u Dương Ngọc Thanh luôn duy trì khoảng cách. Sau khi cô ấy trở về, ngày hôm qua Giả Bi Lôi đến Cố Đô, nói là đi công tác nhân tiện ghé thăm cô ấy, hẹn cô ấy đi ăn cơm các thứ.  

Ở Yên Kinh  u Dương Ngọc Thanh được Giả Bi Lôi chăm sóc. Ở Cố Đô  u Dương Ngọc Thanh là người địa phương, tất nhiên cô ấy sẽ không từ chối, bèn đồng ý ra ngoài đi dạo đến tận bây giờ. Không ngờ Dương Bách Xuyên lại nhảy ra giữa chừng, còn nói là nước Giả Bi Lôi đưa cho mình có vấn đề.  

Điều này khiến  u Dương Ngọc Thanh hơi kinh ngạc.  

Giả Bi Lôi vẫn luôn đối xử với cô ấy rất lịch sự nho nhã, lại còn là đàn anh của cô ấy, rất quan tâm chăm sóc cô ấy, và là thương nhân thành công. Trong mắt  u Dương Ngọc Thanh, Giả Bi Lôi có nhân phẩm giáo dục tốt, cô ấy không tin đối phương sẽ giở trò với mình.  

Nhưng so ra thì Dương Bách Xuyên là sinh viên xuất sắc đa tài, hơn nữa anh giải quyết chuyện chồng cũ giúp  u Dương Ngọc Thanh nên giữa hai người từng có một đoạn tình cô trò mập mờ, vì vậy trong thâm tâm  u Dương Ngọc Thanh tin tưởng Dương Bách Xuyên hơn.
 
Chương 931


Anh thấy mặt mũi người này khá đoan chính, nhưng đôi mắt đục ngầu, ánh mắt hấp háy, lại còn là mắt tam giác, đeo kính nhìn rất lịch sự. Nhưng Dương Bách Xuyên cảm thấy tướng mạo kiểu này không phải hạng người tốt lành gì.  

Linh thức vẫn luôn quan sát tình hình trong phòng riêng, Dương Bách Xuyên đi đến một góc gọi điện cho Vương Mộ Sinh.  

Tất nhiên anh gọi điện cho Vương Mộ Sinh để nhờ ông ấy điều tra thân phận gia thế của người đàn ông đi cùng  u Dương Ngọc Thanh. Mặc dù làm vậy chẳng khác gì giết gà dùng dao mổ trâu, lấy việc công làm việc tư, nhưng đây là biện pháp nhanh nhất.  

Dương Bách Xuyên biết hệ thống tình báo do Vương Mộ Sinh quản lý mạnh cỡ nào.  

Điều tra một người bình thường dễ như chơi. Hơn nữa hiện giờ Dương Bách Xuyên có thân phận của Thần Long Đàm, cũng là người có quân hàm chức vụ, cho dù mượn chức vụ nhờ Vương Mộ Sinh điều tra cũng được.  

Vả lại anh không biết người đàn ông kia tên gì, chỉ với một bức ảnh thì không điều tra ra. Chỉ có Vương Mộ Sinh mới làm được.  

Cuộc gọi kết nối, hai người hàn huyên vài câu, sau đó Dương Bách Xuyên nói rõ tình huống rồi gửi ảnh của người đàn ông kia cho Vương Mộ Sinh.  

Vương Mộ Sinh ở đầu dây bên kia không hỏi nhiều. Ông biết hiện tại Dương Bách Xuyên là thành viên của Thần Long Đàm, điều tra một người chắc chắn có lý do riêng, vì vậy ông nói với Dương Bách Xuyên là sẽ lập tức điều tra.  

Sau khi cúp điện thoại, Dương Bách Xuyên đứng chờ một bên, từ đầu đến cuối linh thức vẫn luôn quan sát  u Dương Ngọc Thanh và người đàn ông kia trong phòng tình nhân.  

Hai người xem phim, ban đầu ngồi gần nhau nhưng không làm gì. Mấy phút sau, người đàn ông kia nói với  u Dương Ngọc Thanh: "Ngọc Thanh, em chờ một lát nhé, anh ra ngoài mua nước, quên mất tiêu rồi."  

"Vâng."  u Dương Ngọc Thanh đáp lời.  

Sau đó, gã đứng dậy đi ra ngoài.  

Dương Bách Xuyên nhìn thấy gã mua hai chai nước, tiếp theo xuất hiện một cảnh tượng khiến sắc mặt Dương Bách Xuyên tối sầm lại.  

Chỉ thấy người đàn ông kia lấy một túi nilon nhỏ trong túi ra, bên trong có hai viên thuốc màu đỏ. Gã đi sang một bên mở nắp chai bỏ thuốc vào rồi lắc mạnh, hai viên thuốc lập tức hòa tan, hoàn toàn trong suốt không nhìn ra có gì bất thường.  

Lúc này người đàn ông kia nhếch môi cười dâm dê, sau đó xoay người đi vào phòng riêng.  

Hồi đi học Dương Bách Xuyên từng làm thêm ở quán bar, thường xuyên trông thấy người ta mua thuốc. Anh nhìn rõ thứ người đàn ông kia bỏ vào nước chính là thuốc kích dục.  

Anh thầm mắng trong lòng: "Đồ cặn bã, may mà hôm nay mình tới, không thì cô  u Dương sẽ chịu thiệt. Đợi lát nữa tra được thông tin, để xem anh đây có giết mày không."  

Sau đó Dương Bách Xuyên tiếp tục chú ý đến tình hình trong phòng riêng thông qua linh thức. Chỉ thấy người đàn ông kia đi vào phòng, đặt chai nước bị bỏ thuốc sang một bên, không vội đưa cho  u Dương Ngọc Thanh mà lấy túi đồ ăn vặt cho cô ấy ăn, còn là loại cay xè.  

"Thằng chó ranh thật! Trước tiên cho cô  u Dương ăn dẫn đến khát nước, để cô ấy tự uống nước đúng không?" Dương Bách Xuyên mắng chửi trong lòng.  

Trong lúc anh đang mắng chửi, điện thoại rung lên. Anh chợt nghĩ đến điều gì đó, vội vàng lấy điện thoại ra xem. Quả nhiên là Vương Mộ Sinh gửi tin nhắn đến, chưa đầy mười phút đã điều tra được.  

Dương Bách Xuyên mở tin nhắn ra đọc, tức thì mặt đen như đít nồi. Anh cứ tưởng người đàn ông kia chỉ khốn nạn thôi, ai dè gã còn là súc vật.  

Trong thông tin mà Vương Mộ Sinh cung cấp, người đàn ông kia tên là Giả Bi Lôi, ba mươi tư tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học làm việc cho một công ty bất động sản, sau đó lăn lộn đến tầng lớp quản lý cấp cao của công ty này, hiện tại cũng xem như là người thành công. 
 
Chương 933


Lúc này, Dương Bách Xuyên cười gằn đáp lại lời chất vấn của Giả Bi Lôi: "Giả Bi Lôi đúng không? Đúng là thành phần cặn bã đạo đức giả. Báo cảnh sát hả? Được đấy, mau báo đi, tao chờ!" Dứt lời anh nói với  Âu Dương Ngọc Thanh: "Cô  u Dương, cho tên khốn này uống nước trong cái chai cô đang cầm đi."  

Anh vừa nói xong, Giả Bi Lôi chợt run lên, mặt mày tái mét.  

ÂÂu Dương Ngọc Thanh nhìn Giả Bi Lôi, cõi lòng lạnh ngắt.

ÂÂu Dương Ngọc Thanh nhìn ánh mắt hoảng loạn của Giả Bi Lôi là biết nước gã đưa cho mình thật sự có vấn đề như lời Dương Bách Xuyên nói.  

Cõi lòng lạnh ngắt, cô ấy nhìn Giả Bi Lôi và hỏi: "Nước có vấn đề không đàn anh?"  

Giả Bi Lôi bị  Âu Dương Ngọc Thanh nhìn chằm chằm, không dám đối diện với cô, ánh mắt né tránh: "Ngọc Thanh đừng nghe thằng nhóc này nói bậy. Nước... không có vấn đề."  

Âu Dương Ngọc Thanh nhìn ánh mắt lảng tránh hoảng loạn của Giả Bi Lôi, trong lòng đã khẳng định có vấn đề. Nội tâm  Âu Dương Ngọc Thanh sụp đổ! Nếu Giả Bi Lôi thật lòng theo đuổi cô ấy, thì cho dù gã có con như lời kể trong lúc tán gẫu, cô ấy cũng có thể cân nhắc.  

Hồi trước đi học,  Âu Dương Ngọc Thanh và bạn cùng phòng ký túc đều coi vị đàn anh hotboy của trường này là nam thần.  

Nếu nói không có thiện cảm với người ta, thì đó là lời nói dối. Mặc dù cô ấy vẫn luôn tránh né đối phương, nhưng cũng không ghét. Chẳng có người phụ nữ nào không thích được theo đuổi cả.  

Trái tim  Âu Dương Ngọc Thanh đã đóng băng vì cuộc hôn nhân đổ vỡ, nhưng trước sự theo đuổi của Giả Bi Lôi, trái tim băng giá ấy đã có vết rạn.  

Nhưng bây giờ thì sao?  

Giờ phút này cô ấy cảm thấy trái tim đã hoàn toàn vỡ nát.  

Âu Dương Ngọc Thanh rất muốn khóc. Cô ấy cắn chặt răng, toàn thân run rẩy, không nói được một lời.  

Trước kia mập mờ với Dương Bách Xuyên, cô ấy coi đó hoàn toàn là phản ứng sinh lý và hoá học, thuộc phạm vi bình thường.  

Cô ấy biết mình Dương Bách Xuyên không thể đến với nhau, bởi vì xét về tuổi tác hay mối quan hệ cô trò đều không có khả năng. Dương Bách Xuyên là chàng trai đang độ thanh xuân có tương lai rộng mở, còn cô ấy chỉ là một người phụ nữ gần ba mươi tuổi đã kết hôn và có con, ở bên Dương Bách Xuyên chính là hại anh.  

Nhiều lúc cô ấy coi Dương Bách Xuyên là em trai của mình, không nghĩ tới những vấn đề khác.  

Nhưng Giả Bi Lôi thì khác,  Âu Dương Ngọc Thanh đã từng có ý nghĩ ở bên nhau.  

Tuy nhiên, bây giờ xem ra Giả Bi Lôi chỉ cắm một dao vào tim cô ấy, một nhát dao rất đau đớn.  

Tạm thời không nói tới tâm trạng buồn bã phức tạp của  Âu Dương Ngọc Thanh, Dương Bách Xuyên lên tiếng: "Cặn bã còn diễn kịch hả? Mày từng có ba người vợ, bỏ rơi người vợ đầu tiên đã đồng cam cộng khổ với mày. Bỏ rơi vợ con, mày đúng là không bằng heo chó. Người vợ thứ tư, tức người vợ hiện tại của mày là người mẫu.  

Ở hai nơi trên Đường vành đai 5 Yên Kinh, mày còn có hai nhân tình. Lúc làm công trình mày từng giết một công nhân nông thôn người phương Bắc vì năm mươi vạn tiền công trình. Mày ác lắm! Mày còn làm ra rất nhiều chuyện súc sinh, có muốn tao nhắc lại cho mày không?"  

Dương Bách Xuyên thuận miệng nói ra vài chuyện dựa theo thông tin mà Vương Mộ Sinh gửi tới. Mỗi chuyện anh nói ra, Giả Bi Lôi lại run lên bần bật, sắc mặt tái nhợt thêm một phần.  

Lúc này  Âu Dương Ngọc Thanh bỗng nện mạnh chai trước vào mặt Giả Bi Lôi, đồng thời mắng: "Khốn nạn!"  

Sau đó cô ấy cầm túi xách, xoay người rời đi.  

"Ngọc Thanh, Ngọc Thanh, em hãy nghe anh..."  

"Nói con mẹ mày!" Giả Bi Lôi chưa kịp nói ra chữ cuối cùng đã bị Dương Bách Xuyên đá vào bụng.  

Bộp! 
 
Chương 933


Lúc này, Dương Bách Xuyên cười gằn đáp lại lời chất vấn của Giả Bi Lôi: "Giả Bi Lôi đúng không? Đúng là thành phần cặn bã đạo đức giả. Báo cảnh sát hả? Được đấy, mau báo đi, tao chờ!" Dứt lời anh nói với  Âu Dương Ngọc Thanh: "Cô  u Dương, cho tên khốn này uống nước trong cái chai cô đang cầm đi."  

Anh vừa nói xong, Giả Bi Lôi chợt run lên, mặt mày tái mét.  

ÂÂu Dương Ngọc Thanh nhìn Giả Bi Lôi, cõi lòng lạnh ngắt.

ÂÂu Dương Ngọc Thanh nhìn ánh mắt hoảng loạn của Giả Bi Lôi là biết nước gã đưa cho mình thật sự có vấn đề như lời Dương Bách Xuyên nói.  

Cõi lòng lạnh ngắt, cô ấy nhìn Giả Bi Lôi và hỏi: "Nước có vấn đề không đàn anh?"  

Giả Bi Lôi bị  Âu Dương Ngọc Thanh nhìn chằm chằm, không dám đối diện với cô, ánh mắt né tránh: "Ngọc Thanh đừng nghe thằng nhóc này nói bậy. Nước... không có vấn đề."  

Âu Dương Ngọc Thanh nhìn ánh mắt lảng tránh hoảng loạn của Giả Bi Lôi, trong lòng đã khẳng định có vấn đề. Nội tâm  Âu Dương Ngọc Thanh sụp đổ! Nếu Giả Bi Lôi thật lòng theo đuổi cô ấy, thì cho dù gã có con như lời kể trong lúc tán gẫu, cô ấy cũng có thể cân nhắc.  

Hồi trước đi học,  Âu Dương Ngọc Thanh và bạn cùng phòng ký túc đều coi vị đàn anh hotboy của trường này là nam thần.  

Nếu nói không có thiện cảm với người ta, thì đó là lời nói dối. Mặc dù cô ấy vẫn luôn tránh né đối phương, nhưng cũng không ghét. Chẳng có người phụ nữ nào không thích được theo đuổi cả.  

Trái tim  Âu Dương Ngọc Thanh đã đóng băng vì cuộc hôn nhân đổ vỡ, nhưng trước sự theo đuổi của Giả Bi Lôi, trái tim băng giá ấy đã có vết rạn.  

Nhưng bây giờ thì sao?  

Giờ phút này cô ấy cảm thấy trái tim đã hoàn toàn vỡ nát.  

Âu Dương Ngọc Thanh rất muốn khóc. Cô ấy cắn chặt răng, toàn thân run rẩy, không nói được một lời.  

Trước kia mập mờ với Dương Bách Xuyên, cô ấy coi đó hoàn toàn là phản ứng sinh lý và hoá học, thuộc phạm vi bình thường.  

Cô ấy biết mình Dương Bách Xuyên không thể đến với nhau, bởi vì xét về tuổi tác hay mối quan hệ cô trò đều không có khả năng. Dương Bách Xuyên là chàng trai đang độ thanh xuân có tương lai rộng mở, còn cô ấy chỉ là một người phụ nữ gần ba mươi tuổi đã kết hôn và có con, ở bên Dương Bách Xuyên chính là hại anh.  

Nhiều lúc cô ấy coi Dương Bách Xuyên là em trai của mình, không nghĩ tới những vấn đề khác.  

Nhưng Giả Bi Lôi thì khác,  Âu Dương Ngọc Thanh đã từng có ý nghĩ ở bên nhau.  

Tuy nhiên, bây giờ xem ra Giả Bi Lôi chỉ cắm một dao vào tim cô ấy, một nhát dao rất đau đớn.  

Tạm thời không nói tới tâm trạng buồn bã phức tạp của  Âu Dương Ngọc Thanh, Dương Bách Xuyên lên tiếng: "Cặn bã còn diễn kịch hả? Mày từng có ba người vợ, bỏ rơi người vợ đầu tiên đã đồng cam cộng khổ với mày. Bỏ rơi vợ con, mày đúng là không bằng heo chó. Người vợ thứ tư, tức người vợ hiện tại của mày là người mẫu.  

Ở hai nơi trên Đường vành đai 5 Yên Kinh, mày còn có hai nhân tình. Lúc làm công trình mày từng giết một công nhân nông thôn người phương Bắc vì năm mươi vạn tiền công trình. Mày ác lắm! Mày còn làm ra rất nhiều chuyện súc sinh, có muốn tao nhắc lại cho mày không?"  

Dương Bách Xuyên thuận miệng nói ra vài chuyện dựa theo thông tin mà Vương Mộ Sinh gửi tới. Mỗi chuyện anh nói ra, Giả Bi Lôi lại run lên bần bật, sắc mặt tái nhợt thêm một phần.  

Lúc này  Âu Dương Ngọc Thanh bỗng nện mạnh chai trước vào mặt Giả Bi Lôi, đồng thời mắng: "Khốn nạn!"  

Sau đó cô ấy cầm túi xách, xoay người rời đi.  

"Ngọc Thanh, Ngọc Thanh, em hãy nghe anh..."  

"Nói con mẹ mày!" Giả Bi Lôi chưa kịp nói ra chữ cuối cùng đã bị Dương Bách Xuyên đá vào bụng.  

Bộp! 
 
Chương 932


Hiện tại gã đang bao nuôi hai người phụ nữ, có thể nói là người đầy vết nhơ. Thông tin mà Vương Mộ Sinh gửi tới đã điều tra tường tận về Giả Bi Lôi.  

Dương Bách Xuyên không đọc tiếp phần sau, chỉ thốt ra một câu: mình sẽ thay trời trị tên cặn bã này.  

Lúc này, trong linh thức anh nhìn thấy Giả Bi Lôi bắt đầu giở trò hèn hạ trong phòng riêng. Gã giả vờ dùng sức mở nắp chai nước bị bỏ thuốc kia, sau đó đưa cho  u Dương Ngọc Thanh: "Ngọc Thanh uống nước đi em."  

u Dương Ngọc Thanh ăn quà vặt suốt, tất nhiên là muốn uống nước. Cô ấy cảm ơn rồi nhận nước định uống.  

Dương Bách Xuyên biết rằng mình phải ra mặt, nếu không  u Dương Ngọc Thanh sẽ chịu thiệt.  

Anh đạp cửa phòng riêng thật mạnh.  

Rầm!  

Cửa phòng riêng phát ra một tiếng vang lớn, bị Dương Bách Xuyên dùng bạo lực đá văng.  

Lúc này, cả  u Dương Ngọc Thanh lẫn Giả Bi Lôi đều giật mình.  

Dương Bách Xuyên đi vào, tiện tay bật đèn trong phòng riêng.  

"Bách Xuyên, sao em lại..."  u Dương Ngọc Thanh vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy Dương Bách Xuyên, đồng thời cảm thấy bối rối khó tả, dường như rất sợ Dương Bách Xuyên hiểu lầm.  

"Cô  u Dương đừng uống nước thì hơn, nếu cô uống thì sẽ xấu mặt đấy." Giọng điệu của Dương Bách Xuyên có phần mỉa mai. Thật ra anh vẫn thấy khó chịu về chuyện  u Dương Ngọc Thanh đi xem phim dạo phố với tên khốn Giả Bi Lôi, nói trắng ra là ghen.  

"Mày là ai? Mày có biết xông vào không gian riêng mà chưa nhận được sự đồng ý của người khác thì tao có thể báo cảnh sát bắt mày không?" Sau khi Giả Bi Lôi hoàn hồn, nghe thấy Dương Bách Xuyên bảo  u Dương Ngọc Thanh đừng uống nước, gã lập tức hoảng loạn. Nhưng gã không phải dạng vừa, là người va chạm xã hội nhiều, cho nên gã nhanh chóng ép mình bình tĩnh lại.  

u Dương Ngọc Thanh không phải trẻ con, nghe Dương Bách Xuyên khuyên mình đừng uống nước, cô ấy cũng nổi lòng nghi ngờ. Nhưng mà...  

Giả Bi Lôi là đàn anh của cô ấy. Hai người gặp nhau lúc  u Dương Ngọc Thanh đi công tác ở Yên Kinh, đối phương đã giúp đỡ cô ấy rất nhiều việc, hơn nữa còn điên cuồng theo đuổi cô ấy.  

Ban đầu  u Dương Ngọc Thanh từ chối. Cô nói với Giả Bi Lôi là mình từng trải qua cuộc hôn nhân không hạnh phúc, hơn nữa còn có con nhỏ, cũng tỏ ý cả đời này sẽ không kết hôn, ở vậy nuôi con khôn lớn.  

Nhưng Giả Bi Lôi nói với cô ấy rằng mình đã ly hôn, cũng đang độc thân và có hai đứa con, hi vọng có thể cho các con một gia đình hoàn chỉnh...  

Hồi đi học  u Dương Ngọc Thanh biết Giả Bi Lôi là tài tử nổi tiếng trong trường, cũng từng thầm mến người ta, mà bây giờ đối phương đã là người có thành tựu.  

Lại thêm Giả Bi Lôi nói gã cũng có cuộc hôn nhân thất bại, thế là giữa hai người nhen nhóm lửa tình. Trong mấy tháng  u Dương Ngọc Thanh công tác ở Yên Kinh, hai người thường xuyên qua lại, dần trở nên quen thuộc.  

Nhưng từ đầu đến cuối  u Dương Ngọc Thanh luôn duy trì khoảng cách. Sau khi cô ấy trở về, ngày hôm qua Giả Bi Lôi đến Cố Đô, nói là đi công tác nhân tiện ghé thăm cô ấy, hẹn cô ấy đi ăn cơm các thứ.  

Ở Yên Kinh  u Dương Ngọc Thanh được Giả Bi Lôi chăm sóc. Ở Cố Đô  u Dương Ngọc Thanh là người địa phương, tất nhiên cô ấy sẽ không từ chối, bèn đồng ý ra ngoài đi dạo đến tận bây giờ. Không ngờ Dương Bách Xuyên lại nhảy ra giữa chừng, còn nói là nước Giả Bi Lôi đưa cho mình có vấn đề.  

Điều này khiến  u Dương Ngọc Thanh hơi kinh ngạc.  

Giả Bi Lôi vẫn luôn đối xử với cô ấy rất lịch sự nho nhã, lại còn là đàn anh của cô ấy, rất quan tâm chăm sóc cô ấy, và là thương nhân thành công. Trong mắt  u Dương Ngọc Thanh, Giả Bi Lôi có nhân phẩm giáo dục tốt, cô ấy không tin đối phương sẽ giở trò với mình.  

Nhưng so ra thì Dương Bách Xuyên là sinh viên xuất sắc đa tài, hơn nữa anh giải quyết chuyện chồng cũ giúp  u Dương Ngọc Thanh nên giữa hai người từng có một đoạn tình cô trò mập mờ, vì vậy trong thâm tâm  u Dương Ngọc Thanh tin tưởng Dương Bách Xuyên hơn.
 
Chương 934


"Úi cha!" Giả Bi Lôi lập tức ôm bụng kêu gào thảm thiết, sau đó hung ác nói: "Nhóc con, mày có biết tao là ai không? Tao giết mày dễ như bỡn. Trên thế giới này có một số người mà đứa nhà quê không biết trời cao đất rộng như mày không chọc nổi."  

Sau khi  Âu Dương Ngọc Thanh rời đi, Giả Bi Lôi hoàn toàn lộ bộ mặt thật.  

Lời lẽ của gã sặc mùi trịnh thượng. Quả thật so với đại đa số người thì Giả Bi Lôi thân là quản lý cấp cao của tập đoàn có giá trị vài tỷ có thể khinh thường rất nhiều người.  

Trong mắt gã, Dương Bách Xuyên ăn mặc tùy ý chỉ là kẻ nhà quê. Từ cuộc nói chuyện lúc nãy có thể thấy đối phương chỉ là sinh viên của  Âu Dương Ngọc Thanh mà thôi. Giả Bi Lôi không để anh vào mắt, trái lại còn nổi trận lôi đình.  

Gã không tài nào hiểu nổi sao tự dưng lại có một cái bóng đèn nhảy ra giữa chừng. Chuyện lớn sắp thành công, gã sắp chiếm được đàn em hoa khôi của học viện năm đó, vậy mà không ngờ có một thằng ngu xuất hiện.  

Nghe thấy Giả Bi Lôi trâng tráo đe dọa mình, Dương Bách Xuyên cười gằn: "Đồ cặn bã, mày lấy đâu ra tự tin đe dọa tao thế? Mày tưởng tao dễ bắt nạt giống anh công nhân nhà quê bị mày hại chết tám năm trước sao?"  

"Ha ha, nhóc con đừng tưởng mày biết chút chuyện này là có thể uy hiếp tao. Mày có bản lĩnh thì tố cáo tao đi! Nhưng điều kiện tiên quyết là mày có chứng cứ, ha ha!"  

Lúc này Giả Bi Lôi không kiêng dè gì hết. Quả thật ban đầu gã bị lời nói của Dương Bách Xuyên dọa sợ, nhưng ngẫm lại thì người và việc năm đó đã biến mất trên thế gian rồi, bây giờ không có ai biết, cũng không có chứng cứ, đương sự đã chết không có đối chứng, cho nên gã chẳng sợ chút nào. Còn chuyện bao nuôi tình nhân, gã có tiền người ta tự nguyện, trách sao được?  

Dương Bách Xuyên vừa nghe là biết ý của thằng chó này. Anh sầm mặt đi tới nhặt chai nước trước đó  Âu Dương Ngọc Thanh nện vào mặt Giả Bi Lôi. Bên trong còn hơn nửa chai, bởi vì chai nước rơi xuống khe hở sofa nên nước không đổ ra ngoài nhiều. Anh cười lạnh một tiếng rồi đi về phía Giả Bi Lôi.  

Giả Bi Lôi thấy Dương Bách Xuyên nhặt chai nước đi đến chỗ mình thì hoảng sợ, lập tức muốn trốn. Gã là người có thân phận, không biết đánh nhau cứng chọi cứng với thanh niên trẻ trâu. Gã cho rằng Dương Bách Xuyên sẽ dùng vũ lực với mình.  

Nhưng lúc này một chuyện đáng sợ xảy ra, trên trán Giả Bi Lôi đổ mồ hôi lạnh.  

Bởi vì gã phát hiện ra cơ thể mình không thể cử động, thậm chí giống như bị một ngọn núi lớn đè lên người, không thể nhúc nhích.  

Lúc này Dương Bách Xuyên đi tới, vươn tay giữ cằm Giả Bi Lôi rồi thô lỗ dốc hơn nửa chai nước bị bỏ thuốc vào mồm gã.  

Anh cất giọng âm u nói: "Đúng như mày nói, trên đời này có một số người không thể chọc vào. Thật trùng hợp, tao chính là loại người đó. Chai nước này trả lại cho mày đấy.  

Ngoài ra mày cứ yên tâm, tao không giết mày đâu, giết mày bẩn tay. Nhưng tao sẽ báo thù cho anh công nhân dân quê bị mày hại chết. Trong đầu con người có trung khu thần kinh, tao biết chút y thuật, tao sẽ cắt đứt sợi dây thần kinh kiểm soát tinh thần trong trung khu não bộ của mày, sau này mày có thể sống cuộc đời hạnh phúc.  

Loại người như mày chết thì quá nhẹ nhàng, phải quanh năm suốt tháng lục rác trong thùng rác mà ăn, đêm ngủ ở những nơi như gầm cầu gì đó mới hợp với mày. Tiên sinh cặn bã đạo đức giả, mày nói xem có đúng không?"  

"Ưm ưm ưm..."  

Trong miệng Giả Bi Lôi bị nhét chai nước nên không nói được, nhưng gã vẫn nghe rõ từng câu từng chữ của Dương Bách Xuyên. Bây giờ gã đã biết cơ thể mình không thể cử động là do Dương Bách Xuyên tiến hành yêu pháp gì đó, hiểu ra mình đã chọc vào một người không thể chọc.  

Khi nghe thấy Dương Bách Xuyên nói muốn biến gã thành kẻ tâm thần, Giả Bi Lôi trợn to mắt, vẻ mặt sợ hãi xen lẫn van xin. Gã nghĩ nếu biết trước cơ sự này thì gã sẽ không dụ dỗ  Âu Dương Ngọc Thanh. Giả Bi Lôi hối hận xanh ruột, nhưng đã muộn rồi.  

Dương Bách Xuyên nói xong, một tay đặt trên đầu Giả Bi Lôi, chân khí tiến vào đầu gã cắt đứt trung khu thần kinh.  

Từ nay về sau Giả Bi Lôi không chết được, mà biến thành một tên thần kinh.  

Dương Bách Xuyên sử dụng chân khí, y học hiện đại không thể tra được, cũng đừng mong chữa khỏi.  

Sau đó, Dương Bách Xuyên thấy ánh mắt Giả Bi Lôi trở nên vô hồn. Anh lấy cái chai trong miệng gã ra, dùng chân hỏa đốt thành tro rồi ra khỏi phòng riêng. Lúc này anh mới đuổi theo  Âu Dương Ngọc Thanh. Nói thì dài chứ thật ra thời gian chỉ cách lúc  Âu Dương Ngọc Thanh đi ba phút.  
 
Chương 934


"Úi cha!" Giả Bi Lôi lập tức ôm bụng kêu gào thảm thiết, sau đó hung ác nói: "Nhóc con, mày có biết tao là ai không? Tao giết mày dễ như bỡn. Trên thế giới này có một số người mà đứa nhà quê không biết trời cao đất rộng như mày không chọc nổi."  

Sau khi  Âu Dương Ngọc Thanh rời đi, Giả Bi Lôi hoàn toàn lộ bộ mặt thật.  

Lời lẽ của gã sặc mùi trịnh thượng. Quả thật so với đại đa số người thì Giả Bi Lôi thân là quản lý cấp cao của tập đoàn có giá trị vài tỷ có thể khinh thường rất nhiều người.  

Trong mắt gã, Dương Bách Xuyên ăn mặc tùy ý chỉ là kẻ nhà quê. Từ cuộc nói chuyện lúc nãy có thể thấy đối phương chỉ là sinh viên của  Âu Dương Ngọc Thanh mà thôi. Giả Bi Lôi không để anh vào mắt, trái lại còn nổi trận lôi đình.  

Gã không tài nào hiểu nổi sao tự dưng lại có một cái bóng đèn nhảy ra giữa chừng. Chuyện lớn sắp thành công, gã sắp chiếm được đàn em hoa khôi của học viện năm đó, vậy mà không ngờ có một thằng ngu xuất hiện.  

Nghe thấy Giả Bi Lôi trâng tráo đe dọa mình, Dương Bách Xuyên cười gằn: "Đồ cặn bã, mày lấy đâu ra tự tin đe dọa tao thế? Mày tưởng tao dễ bắt nạt giống anh công nhân nhà quê bị mày hại chết tám năm trước sao?"  

"Ha ha, nhóc con đừng tưởng mày biết chút chuyện này là có thể uy hiếp tao. Mày có bản lĩnh thì tố cáo tao đi! Nhưng điều kiện tiên quyết là mày có chứng cứ, ha ha!"  

Lúc này Giả Bi Lôi không kiêng dè gì hết. Quả thật ban đầu gã bị lời nói của Dương Bách Xuyên dọa sợ, nhưng ngẫm lại thì người và việc năm đó đã biến mất trên thế gian rồi, bây giờ không có ai biết, cũng không có chứng cứ, đương sự đã chết không có đối chứng, cho nên gã chẳng sợ chút nào. Còn chuyện bao nuôi tình nhân, gã có tiền người ta tự nguyện, trách sao được?  

Dương Bách Xuyên vừa nghe là biết ý của thằng chó này. Anh sầm mặt đi tới nhặt chai nước trước đó  Âu Dương Ngọc Thanh nện vào mặt Giả Bi Lôi. Bên trong còn hơn nửa chai, bởi vì chai nước rơi xuống khe hở sofa nên nước không đổ ra ngoài nhiều. Anh cười lạnh một tiếng rồi đi về phía Giả Bi Lôi.  

Giả Bi Lôi thấy Dương Bách Xuyên nhặt chai nước đi đến chỗ mình thì hoảng sợ, lập tức muốn trốn. Gã là người có thân phận, không biết đánh nhau cứng chọi cứng với thanh niên trẻ trâu. Gã cho rằng Dương Bách Xuyên sẽ dùng vũ lực với mình.  

Nhưng lúc này một chuyện đáng sợ xảy ra, trên trán Giả Bi Lôi đổ mồ hôi lạnh.  

Bởi vì gã phát hiện ra cơ thể mình không thể cử động, thậm chí giống như bị một ngọn núi lớn đè lên người, không thể nhúc nhích.  

Lúc này Dương Bách Xuyên đi tới, vươn tay giữ cằm Giả Bi Lôi rồi thô lỗ dốc hơn nửa chai nước bị bỏ thuốc vào mồm gã.  

Anh cất giọng âm u nói: "Đúng như mày nói, trên đời này có một số người không thể chọc vào. Thật trùng hợp, tao chính là loại người đó. Chai nước này trả lại cho mày đấy.  

Ngoài ra mày cứ yên tâm, tao không giết mày đâu, giết mày bẩn tay. Nhưng tao sẽ báo thù cho anh công nhân dân quê bị mày hại chết. Trong đầu con người có trung khu thần kinh, tao biết chút y thuật, tao sẽ cắt đứt sợi dây thần kinh kiểm soát tinh thần trong trung khu não bộ của mày, sau này mày có thể sống cuộc đời hạnh phúc.  

Loại người như mày chết thì quá nhẹ nhàng, phải quanh năm suốt tháng lục rác trong thùng rác mà ăn, đêm ngủ ở những nơi như gầm cầu gì đó mới hợp với mày. Tiên sinh cặn bã đạo đức giả, mày nói xem có đúng không?"  

"Ưm ưm ưm..."  

Trong miệng Giả Bi Lôi bị nhét chai nước nên không nói được, nhưng gã vẫn nghe rõ từng câu từng chữ của Dương Bách Xuyên. Bây giờ gã đã biết cơ thể mình không thể cử động là do Dương Bách Xuyên tiến hành yêu pháp gì đó, hiểu ra mình đã chọc vào một người không thể chọc.  

Khi nghe thấy Dương Bách Xuyên nói muốn biến gã thành kẻ tâm thần, Giả Bi Lôi trợn to mắt, vẻ mặt sợ hãi xen lẫn van xin. Gã nghĩ nếu biết trước cơ sự này thì gã sẽ không dụ dỗ  Âu Dương Ngọc Thanh. Giả Bi Lôi hối hận xanh ruột, nhưng đã muộn rồi.  

Dương Bách Xuyên nói xong, một tay đặt trên đầu Giả Bi Lôi, chân khí tiến vào đầu gã cắt đứt trung khu thần kinh.  

Từ nay về sau Giả Bi Lôi không chết được, mà biến thành một tên thần kinh.  

Dương Bách Xuyên sử dụng chân khí, y học hiện đại không thể tra được, cũng đừng mong chữa khỏi.  

Sau đó, Dương Bách Xuyên thấy ánh mắt Giả Bi Lôi trở nên vô hồn. Anh lấy cái chai trong miệng gã ra, dùng chân hỏa đốt thành tro rồi ra khỏi phòng riêng. Lúc này anh mới đuổi theo  Âu Dương Ngọc Thanh. Nói thì dài chứ thật ra thời gian chỉ cách lúc  Âu Dương Ngọc Thanh đi ba phút.  
 
Chương 933


Lúc này, Dương Bách Xuyên cười gằn đáp lại lời chất vấn của Giả Bi Lôi: "Giả Bi Lôi đúng không? Đúng là thành phần cặn bã đạo đức giả. Báo cảnh sát hả? Được đấy, mau báo đi, tao chờ!" Dứt lời anh nói với  Âu Dương Ngọc Thanh: "Cô  u Dương, cho tên khốn này uống nước trong cái chai cô đang cầm đi."  

Anh vừa nói xong, Giả Bi Lôi chợt run lên, mặt mày tái mét.  

ÂÂu Dương Ngọc Thanh nhìn Giả Bi Lôi, cõi lòng lạnh ngắt.

ÂÂu Dương Ngọc Thanh nhìn ánh mắt hoảng loạn của Giả Bi Lôi là biết nước gã đưa cho mình thật sự có vấn đề như lời Dương Bách Xuyên nói.  

Cõi lòng lạnh ngắt, cô ấy nhìn Giả Bi Lôi và hỏi: "Nước có vấn đề không đàn anh?"  

Giả Bi Lôi bị  Âu Dương Ngọc Thanh nhìn chằm chằm, không dám đối diện với cô, ánh mắt né tránh: "Ngọc Thanh đừng nghe thằng nhóc này nói bậy. Nước... không có vấn đề."  

Âu Dương Ngọc Thanh nhìn ánh mắt lảng tránh hoảng loạn của Giả Bi Lôi, trong lòng đã khẳng định có vấn đề. Nội tâm  Âu Dương Ngọc Thanh sụp đổ! Nếu Giả Bi Lôi thật lòng theo đuổi cô ấy, thì cho dù gã có con như lời kể trong lúc tán gẫu, cô ấy cũng có thể cân nhắc.  

Hồi trước đi học,  Âu Dương Ngọc Thanh và bạn cùng phòng ký túc đều coi vị đàn anh hotboy của trường này là nam thần.  

Nếu nói không có thiện cảm với người ta, thì đó là lời nói dối. Mặc dù cô ấy vẫn luôn tránh né đối phương, nhưng cũng không ghét. Chẳng có người phụ nữ nào không thích được theo đuổi cả.  

Trái tim  Âu Dương Ngọc Thanh đã đóng băng vì cuộc hôn nhân đổ vỡ, nhưng trước sự theo đuổi của Giả Bi Lôi, trái tim băng giá ấy đã có vết rạn.  

Nhưng bây giờ thì sao?  

Giờ phút này cô ấy cảm thấy trái tim đã hoàn toàn vỡ nát.  

Âu Dương Ngọc Thanh rất muốn khóc. Cô ấy cắn chặt răng, toàn thân run rẩy, không nói được một lời.  

Trước kia mập mờ với Dương Bách Xuyên, cô ấy coi đó hoàn toàn là phản ứng sinh lý và hoá học, thuộc phạm vi bình thường.  

Cô ấy biết mình Dương Bách Xuyên không thể đến với nhau, bởi vì xét về tuổi tác hay mối quan hệ cô trò đều không có khả năng. Dương Bách Xuyên là chàng trai đang độ thanh xuân có tương lai rộng mở, còn cô ấy chỉ là một người phụ nữ gần ba mươi tuổi đã kết hôn và có con, ở bên Dương Bách Xuyên chính là hại anh.  

Nhiều lúc cô ấy coi Dương Bách Xuyên là em trai của mình, không nghĩ tới những vấn đề khác.  

Nhưng Giả Bi Lôi thì khác,  Âu Dương Ngọc Thanh đã từng có ý nghĩ ở bên nhau.  

Tuy nhiên, bây giờ xem ra Giả Bi Lôi chỉ cắm một dao vào tim cô ấy, một nhát dao rất đau đớn.  

Tạm thời không nói tới tâm trạng buồn bã phức tạp của  Âu Dương Ngọc Thanh, Dương Bách Xuyên lên tiếng: "Cặn bã còn diễn kịch hả? Mày từng có ba người vợ, bỏ rơi người vợ đầu tiên đã đồng cam cộng khổ với mày. Bỏ rơi vợ con, mày đúng là không bằng heo chó. Người vợ thứ tư, tức người vợ hiện tại của mày là người mẫu.  

Ở hai nơi trên Đường vành đai 5 Yên Kinh, mày còn có hai nhân tình. Lúc làm công trình mày từng giết một công nhân nông thôn người phương Bắc vì năm mươi vạn tiền công trình. Mày ác lắm! Mày còn làm ra rất nhiều chuyện súc sinh, có muốn tao nhắc lại cho mày không?"  

Dương Bách Xuyên thuận miệng nói ra vài chuyện dựa theo thông tin mà Vương Mộ Sinh gửi tới. Mỗi chuyện anh nói ra, Giả Bi Lôi lại run lên bần bật, sắc mặt tái nhợt thêm một phần.  

Lúc này  Âu Dương Ngọc Thanh bỗng nện mạnh chai trước vào mặt Giả Bi Lôi, đồng thời mắng: "Khốn nạn!"  

Sau đó cô ấy cầm túi xách, xoay người rời đi.  

"Ngọc Thanh, Ngọc Thanh, em hãy nghe anh..."  

"Nói con mẹ mày!" Giả Bi Lôi chưa kịp nói ra chữ cuối cùng đã bị Dương Bách Xuyên đá vào bụng.  

Bộp! 
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom