Dịch Chân Long Chí Tôn Đô Thị

Chương 320


CHƯƠNG 320

Cứ nghĩ lần này sẽ không xuất hiện kỳ tích nữa, không ngờ người tới thật rồi.

Ầm ầm ầm—-

Trên đường lại truyền tới tiếng động cơ gầm rú.

Họ chạy ra phía trước rồi bàng hoàng.

Con đường rộng rãi ban đầu đã đầy kín xe. Từng chiếc xe nối đuôi nhau, thậm chí còn gây tắc đường.

Cửa xe mở ra, lại là từng người công nhân mặc đồng phục đội mũ bảo hiểm bước xuống.

Số người đếm không hết.

“Còn nữa?!”

“Đây là bao nhiêu người vậy chứ?!”

Chứng kiến cảnh này, tất cả người nhà họ Châu đều bàng hoàng không thốt nên lời.

“Nhiều người như vậy là do thằng phế vật này gọi tới?”

Hai mắt Lý Mộng Đình co giật dữ dội, cô ta nhìn Vương Nhất với ánh mắt không dám tin.

Mặt Châu Chí Kiên đã tái mét, ông ta thở hổn hển.

Châu Vỹ Dạ vội vỗ lưng Châu Chí Kiên: “Ba chú ý sức khoẻ.”

“Cút ngay!”

Châu Chí Kiên đẩy Châu Vỹ Dạ ra rồi đến trước mặt Vương Nhất, ông ta nheo mắt nhìn anh: “Mấy người này là do cậu gọi tới sao?”

“Sao? Có vấn đề gì không?”

Vương Nhất mỉm cười hỏi ngược lại.

“Tốt, rất tốt, nhưng hình như cậu đã quên mất một vấn đề.”

Châu Chí Kiên tựa như nhớ ra chuyện gì đó, ông ta bật cười: “Người đủ rồi, nhưng máy móc thiết bị đâu?”

Nghe thế, bọn Châu Mỹ Ngọc cũng cười rộ lên.

“Ba nói đúng, người có đông đến đâu mà không có máy móc thì cũng không thể—–“

Vù vù vù——

Bà ta còn chưa nói xong thì vài chiếc trực thăng bay tới.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, những chiếc trực thăng kia đã đậu cách đó không ra.

Một vài người đàn ông mặc quần áo bảo vệ đặc biệt vác một chiếc máy khổng lồ xuống rồi đưa vào xưởng của công ty Áo Tâm.

Vương Nhất nhếch môi chế giễu: “Chuyện mấy người nghĩ ra được mà tôi không nghĩ ra được sao? Đã biết câu trả lời mà còn hỏi.”

Từng chữ từng chữ như khứa vào tim của bọn người nhà họ Châu, Châu Chí Kiên tức run người, mặt mày tái mét, hô hấp dồn dập.

Ầm ầm ầm—

Một chiếc trực thăng đậu cách đó không xa, từng cỗ máy được đưa vào công ty Áo Tân khiến bọn nhà họ Châu ngẩn người.

Sắc mặt Châu Mỹ Ngọc hết đỏ rồi lại trắng như vừa bị ai tát. Châu Chí Kiên cũng xanh mặt, thịt trên mặt ông ta giật giật không ngừng.
 
Chương 321


CHƯƠNG 321

Dùng trực thăng để vận chuyển thiết bị?

Thế phải tốn biết bao nhiêu tiền chứ.

Châu Chí Kiên không thể tưởng tượng nổi, ông ta dụi mắt quay đầu nhìn Vương Nhất.

Vương Nhất đã đi tới hiện trường rồi vẫy tay: “Phiền mấy người tránh đường, nhiều người quá chiếm chỗ lắm, hay mấy người ra ngoài đi?”

“…..”

Nghe thế, huyết áp Châu Chí Kiên đột ngột tăng vọt, ông ta tức tới run bần bật.

Người nhà họ Châu bị đuổi ra ngoài, trơ mắt nhìn về phía công ty Áo Tâm, muốn người có người, muốn thiết bị có thiết bị.

Vương Nhất đã nói ngày mai có thể khởi công, kết quả là không ngờ nó lại mang người và thiết bị tới thật.

Châu Chí Kiên không nhịn nổi mà tát thẳng vào mặt Châu Mỹ Ngọc, ông ta tức giận nói: “Ai có thể cho tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không? Sao bỗng có nhiều người như thế hả!”

Sắc mặt của Châu Mỹ Ngọc cũng rất khó coi, bà ta không dám nói lời nào.

Bản thân bà ta cũng thấy khó tin, sao Vương Nhất lại có thể gọi nhiều công nhân tới như thế?

Lũ người nhà họ Châu như đồ ngốc, họ đứng sững trước cửa công ty Áo Tân, hứng nắng hứng gió như gác cửa.

Bọn họ vốn tới đây để xem Vương Nhất mất mặt cơ mà, sao cuối cùng, người mất mặt lại thành bọn họ chứ.

Hơn nữa, điều khiến bọn họ ngạc nhiên chỉ mới bắt đầu thôi.

Sau khi xuống xe, tất cả công nhân đều không hề chạy loạn mà xếp hàng ngay ngắn như đang đợi ai đó.

Lý Thiên Dương cũng hoàn hồn, ông ta nhìn cnt, khó tin hỏi: “Mấy người này là do con tuyển à?”

Vương Nhất không trả lời, chỉ mỉm cười nhìn ông ta.

Có vài chuyện không cần nói nhiều, ai hiểu sẽ tự hiểu.

Ngay lúc này, một chiếc BMW thương vụ tiến vào công ty Áo Tân.

Bọn người nhà họ Châu lần lượt quay đâu, lần này lại là gì đây?

Cửa xe mở ra, hai người đàn ông bước xuống, thong dong tiến vào công ty Áo Tân.

Sau khi nhìn rõ một người trong số đó, bọn Châu Mỹ Ngọc Lý Mộng Đình đều tái mặt.

“Không ngờ là ông chủ của toà nhà Quốc Tế, Tăng Quốc Vinh?!”

Khi bọn họ định quay đầu lại hỏi Châu Chí Kiên thì phát hiện ông ta đang nhìn chằm chằm người đàn ông còn lại.

Ông ta sững người như hoá đá tại chỗ, lắp bắp nói.

“Người đó, người đó là….”

“Ba, người đàn ông còn lại là ai?” Châu Mỹ Ngọc tò mò hỏi.

Chát—–

Châu Chí Kiên cho Châu Mỹ Hoà một cái bạt tai, ông ta mắng to: “Im mồm, phải gọi là ông chủ Hồ!”

“Ông chủ Hồ? Ông chủ Hồ là ai?”
 
Chương 322


CHƯƠNG 322

Tuy Châu Mỹ Hoà cảm thấy rất uất ức nhưng không dám kêu oan, hai mắt bà ta tràn đầy hoang mang.

Châu Mỹ Ngọc nhớ ra gì đó, bà ta tái mặt: “Chẳng lẽ là tỉ phú Thiên An-Hồ Hoàng Việt?”

“Đúng vậy!”

Châu Chí Kiên thở gấp, ông ta sắp nghẹt thở rồi: “Sao tỉ phú Thiên An và chủ nhân của Toà nhà Quốc tế lại đến cái công ty nhỏ này?”

Tuy nhà họ Châu là gia tộc hàng đầu Thiên An nhưng còn chẳng lọt vào mắt Tăng Quốc Vinh và Hồ Hoàng Việt đâu.

“Con hiểu rồi!”

Lý Mộng Đình bỗng tự cho mình thông minh: “Nhất định là họ tới vì ông.”

“Vì ông? Tại sao?” Châu Chí Kiên hơi mất tự nhiên.

“Ông nghĩ mà xem!”

Lý Mộng Đình phấn khích nói: “Trong tất cả những người ở đây, ai là người từng gặp tỉ phú Thiên An, còn từng nói chuyện với ông ta? Chẳng phải chỉ có một mình ông sao?”

Nghe thế, mặt mày Châu Chí Kiên bỗng tươi tỉnh hẳn lên, ông ta tự lẩm bẩm: “Lần trước ông từ gặp ông chủ Hồ từ xa, chẳng lẽ lúc đó ngài ấy đã chú ý đến ông rồi?”

“Đây đúng là chuyện vui của nhà họ Châu.”

Châu Mỹ Ngọc đứng cạnh nói tiếp: “Ba, con thấy ba nên tới chào hỏi đến khiến ông chủ Hồ có thêm ấn tượng về nhà họ Châu.”

“Ừ, có lý.”

Châu Chí Kiên suy nghĩ một lúc rồi hít thở vài hơi điều chỉnh trạng thái thật tốt, sau đó đi về phía hai người Tăng Quốc Vinh và Hồ Hoàng Việt.

Sau khi Tăng Quốc Vinh gia nhập thương hội Hồng Ưng, địa vị của ông ta đã tăng cao không ít nên thường đi cùng với Hồ Hoàng Việt.

Tăng Quốc Vinh muốn học hỏi từ Hồ Hoàng Việt, còn Hồ Hoàng Việt cũng biết Tăng Quốc Vinh vì cơ duyên của ông chủ mới gia nhập thương hội Hồng Ưng nên muốn thông qua Tăng Quốc Vinh mà gặp ông chủ nhiều hơn. Thế nên hai người mới cùng tới.

Khi hai người đang trò chuyện vui vẻ thì một lão già bỗng xông ra trước mặt hai người rồi kích động hỏi: “Ngài là tỉ phú Thiên An, giám đốc Hồ đúng không?”

Hồ Hoàng Việt và Tăng Quốc Vinh nhìn nhau: “Lão Tăng, người của ông à?”

“Chưa từng gặp qua.” Tăng Quốc Vinh lắc đầu.

Châu Chí Kiên lập tức tự giới thiệu: “Tôi là người nhà họ Châu ở Thượng Thành, lúc trước tôi từng có cơ hội gặp ngài….”

“Chưa nghe qua bao giờ!”

Hồ Hoàng Việt lạnh lùng liếc nhìn Châu Chí Kiên, sau đó hoàn toàn mất hứng.

“Ai thèm quan tâm ông là người nhà họ Châu hay nhà họ Dương, đừng có chắn đường.”

Tăng Quốc Vinh cũng quát lên rồi đẩy Châu Chí Kiên sang một bên, hai người tiếp tục bước vào trong công ty Áo Tân.

“Ba, sao thế…..”

Bọn Châu Mỹ Ngọc vội bước tới thì thấy hai mắt Châu Chí Kiên đờ ra như vừa mới bị đả kích nặng nề.

“Cậu Vương!”
 
Chương 323


CHƯƠNG 323

Một bên khác, Tăng Quốc Vinh và Hồ Hoàng Việt vội đi tới trước mặt Vương Nhất rồi cung kính chào hỏi.

Giọng nói rất lớn, truyền thẳng vào tai của bọn người nhà họ Châu.

Bọn họ đến gần rồi trợn trừng mắt như gặp quỷ giữa ban ngày.

Tỉ phú Thiên An Hồ Hoàng Việt, chủ nhân toà nhà Quốc Tế Tăng Quốc Vinh, hai người đứng đầu giới thương nghiệp Thiên An đang kính cẩn cúi người trước Vương Nhất.

Lý Thiên Dương hoảng sợ, ông không ngờ tỉ phú Thiên An Hồ Hoàng Việt, chủ nhân toà nhà Quốc Tế Tăng Quốc Vinh lại đến công ty của mình, Lý Thiên Dương thụ sủng nhược kinh, vội vàng đứng dậy: “Tăng tổng, Hồ tổng!”

Còn Vương Nhất ngồi trên ghế chỉ bình tĩnh đáp: “Ừ.”

Trên mặt Hồ Hoàng Việt là nụ cười nịnh nọt: “Cậu Vương, tất cả công nhân đều đã đến các cứ điểm lớn. Rất nhiều công ty trong ngành chế tạo tự nguyện đóng góp nhà máy cho Áo Tân sử dụng, một trăm nghìn công nhân đã khởi công cùng lúc.”

Đoàng——

Nghe thế, cả bọn người nhà họ Châu như vừa bị sét đánh, toàn thân run bần bật.

Tất cả cứ điểm lớn?

Một trăm nghìn người khởi công cùng lúc?

Lúc này, bọn họ mới biết tại sao trăm nghìn công nhân lại đáp xuống Thiên An, thì ra là do tỉ phú Thiên An Hồ Hoàng Việt cử đến.

Đồng thời, bọn họ cũng kinh ngạc nhìn Vương Nhất. Nghĩ thế nào cũng không ra tại sao Vương Nhất có thể mời được Hồ Hoàng Việt?!

“Con hiểu rồi, là do người phụ nữ bên cạnh Vương Nhất!”

Bỗng sắc mặt Lý Mộng Đình thay đổi, cô ta nói ra suy đoán của mình.

“Người phụ nữ nào?” Châu Chí Kiên chưa từng gặp Lãnh Nhan, không hề biết tới sự tồn tại của người này.

Nhớ tới người phụ nữ kia, Lý Mộng Đình hơi sợ hãi: “Cô ta như một hồn ma luôn theo sau thằng phế vật kia, nếu cô ta không nói thì chắc chẳng ai phát hiện ra sự tồn tại của cô ta đâu. Thân phận của cô ta rất thần bí, sếp của quân khu Thiên An còn phải cung kính với cô ta.”

“Cái gì?!”

Nghe tới đây, Châu Chí Kiên cũng sợ rồi. ánh mắt ông ta lại rơi lên người Vương Nhất.

Một thằng phế vật lại có một người vừa thần bí vừa quyền lực đi theo. Người như thế còn có thể gọi là “phế vật” sao?

“Mỹ Ngọc, kể từ hôm nay, con phải tiếp tục ở lại nhà họ Lý, không được về nhà họ Châu nữa!”

Nghĩ tới đây, Châu Chí Kiên lập tức quay sang nói với Châu Mỹ Ngọc.

Châu Mỹ Ngọc tái mặt: “Tại sao?”

“Thằng Vương Nhất đó không đơn giản, hơn nữa, nhất định Lý Thiên Dương cũng là một nhân vật quan trọng nào đó!”

Châu Chí Kiên nghiêm mặt: “Nhiệm vụ của con là điều tra rõ chuyện này, xem thử có thể lợi dụng được gì không!”
 
Chương 324


CHƯƠNG 324

Nghe thế, cmv liền sốt sắng: “Ba, chẳng lẽ chúng ta cứ cho qua như thế sao? Nếu ông ta hợp tác với Lệ Tinh thì sau này sẽ đè đầu cưỡi cổ chúng ta đó!”

“Ba biết, chắc chắc ba sẽ không để chuyện này xảy ra.”

Châu Chí Kiên lạnh lùng nói: “Ở rể thì phải biết thân biết phận của một thằng ở rể. Ba nhớ hình như thằng Vương Nhất kia có thù với nhà họ Kim đúng không?”

Châu Mỹ Ngọc lập tức hiểu ý của ông: “Ba muốn nhà họ Kim đối phó với Vương Nhất sao?”

Châu Chí Kiên cười lạnh: “Thằng Vương Nhất đó là một biến số cần phải bị trừ khử. Chúng ta không xử lý nó được, chẳng lẽ nhà họ Kim còn không xử lý được sao?”

“Có vẻ có lý…”

Nghe Châu Chí Kiên phân tích, đám người Châu Mỹ Ngọc, Lý Mộng Đình, Châu Mỹ Hòa đều ngơ ngác nhìn nhau.

Trước đây bọn họ chỉ quan tâm đến việc đuổi sao Tang Môn, Vương Nhất kia ra khỏi cửa, vì thế đã không để ý đến sự biến hóa ‘từ cái mục nát thành thần kỳ’ kia của Vương Nhất, hoặc nói cách khác là căn bản không nghĩ đến phương diện đó.

“Vậy chúng ta nên làm thế nào?”

Châu Chí Kiên suy nghĩ một chút, sau đó nghiêm túc nói ra bốn chữ: “Lấy lòng cậu ta.”

“Cái gì?”

Lời này vừa được nói ra, sắc mặt của Châu Mỹ Ngọc, Lý Mộng Đình và Châu Mỹ Hòa lập tức thay đổi cực lớn.

Sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, bọn họ bắt đầu nhao nhao phàn nàn với vẻ bất mãn.

“Ông, ông đưa ra ý tưởng quái quỷ gì vậy, lại còn muốn cháu đi lấy lòng tên phế vật đó.”

“Đúng vậy, cậu ta đã hại bọn con phải chịu nhiều đau khổ như vậy, con ghét cậu ta còn không kịp nữa là.”

“Không được không được, đổi cách khác đi.”

“…”

“Câm miệng hết cho ta!”

Châu Chí Kiên gào lên một tiếng, đám người Châu Mỹ Ngọc lập tức ngớ người ra.

“Dùng cái đầu heo của các người mà suy nghĩ cho kỹ.”

Châu Chí Kiên nói tiếp: “Tại sao các người lại bị tên Vương Nhất đó làm nhục hết lần này đến lần khác, chính là bởi vì các cô căn bản không hiểu gì về cậu ta, phải hiểu rõ nội tình bên trong cậu ta, chúng ta mới có thể tùy bệnh mà bốc thuốc.”

Phải nói rằng Châu Chí Kiên nói rất đúng, chỉ có hiểu rõ Vương Nhất, mới có thể biết bệnh mà bốc thuốc.

“Thế nhưng, cháu vẫn không thể kéo mặt mũi xuống.” Lý Mộng Đình nghiến răng, nói.

“Mộng Đình.”

Châu Chí Kiên nhìn Lý Mộng Đình với vẻ mặt hòa dịu: “Theo ông thấy cháu mới là người dễ thành công nhất.”

“Cháu? Tại sao?” Lý Mộng Đình sững sờ trong giây lát.

“Không phải là tên Vương Nhất kia thích cháu sao?”

Châu Chí Kiên nói: “Trong lòng cậu ta, cháu nhất định là người đặc biệt, nếu cháu có thể kéo thể diện xuống, tu sửa mối quan hệ với cậu ta, trở lại như trước đây, mọi vấn đề đều sẽ được giải quyết.”
 
Chương 325


CHƯƠNG 325

Châu Mỹ Ngọc cũng phụ họa theo: “Đúng đấy, trước kia không phải tên phế vật đó rất mê đắm con sao?”

Lý Mộng Đình không thể lay chuyển, chỉ đành bất chấp đồng ý: “Vậy được…”

“Nếu cháu làm được việc này, ông sẽ thưởng cho cháu một căn biệt thự hướng sông.”

“Thật sao?”

Nghe thấy biệt thự hướng sông, ánh mắt của Lý Mộng Đình lập tức trở nên nhiệt huyết.

“Còn có thể giả sao?”

Châu Chí Kiên đột nhiên nói: “Đúng rồi, cháu và cậu Trần Cảnh kia thế nào rồi?”

Soạt…

Lời này vừa được nói ra, sắc mặt của tất cả các thành viên nhà họ Lý trở về nhà mẹ đẻ đều thay đổi rõ rệt.

“Chuyện này……”

Khi Lý Mộng Đình đang lưỡng lự không biết nói ra thông tin về cái chết của Trần Cảnh như thế nào cho khéo, Châu Chí Kiên bật cười haha, xua tay nói: “Được rồi, ông không hỏi nữa, chuyện của bọn trẻ các cháu, tự mình xem xét mà làm, đợi cơ hội thích hợp thì theo ông đến nhà họ Trần một chuyến, xác định hôn sự.”

“Được, được ạ…”

Khuôn mặt của Lý Mộng Đình đầy vẻ khó xử, lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

Châu Chí Kiên dẫn theo người của nhà họ Châu rời đi, Lý Mộng Đình liếc nhìn Châu Mỹ Ngọc: “Mẹ, phía bên nhà họ Trần, phải giải thích thế nào?”

“Có thể giấu bao lâu thì giấu, hơn nữa, người cũng không phải do chúng ta giết, chúng ta sợ cái gì?”

Châu Mỹ Ngọc nói với vẻ hung dữ: “Nhiệm vụ cấp thiết hiện tại chính là tìm hiểu rõ nội tình của tên phế vật kia.”

Công ty Áo Tân đã hoạt động trở lại, Hồ Hoàng Việt và Tăng Quốc Vinh cũng nhanh chóng rời đi rồi.

Vương Nhất nhìn Lý Thiên Dương: “Ba, chúng ta cũng về nhà thôi.”

Lý Thiên Dương gật đầu, mặc dù trong lòng có hàng vạn câu hỏi nhưng ông ta cũng không hỏi ra.

“Này, đợi một chút…”

Đột nhiên, phía sau truyền đến giọng nói của Châu Mỹ Ngọc.

Châu Mỹ Ngọc dẫn theo đám người Lý Mộng Đình và Châu Mỹ Hòa đuổi lên, theo sau Vương Nhất và Lý Thiên Dương.

Lý Thiên Dương định hỏi, nhưng Vương Nhất đã đi trước một bước, híp mắt lại quan sát bọn họ.

“Các người không về nhà mẹ đẻ, theo qua đây làm gì?”

“Cậu…”

Châu Mỹ Ngọc vừa muốn nổi giận, nhưng nghĩ tới lời nói của Châu Chí Kiên, bà ta bèn nén lửa giận xuống, nặn ra một nụ cười, nói: “Đương nhiên là cùng nhau về nhà rồi.”

Châu Mỹ Ngọc lại nói với vẻ mặt chân thành: “Tiểu Nhất, dì biết, trước đây dì có chút khắt khe với con, ở tại đây, dì xin lỗi con, mong con đừng tức giận.”
 
Chương 326


CHƯƠNG 326

Lời này vừa được nói ra, Vương Nhất cũng có chút kinh ngạc, hôm nay mặt trời mọc đàng Tây sao? Châu Mỹ Ngọc lại nói chuyện với anh như vậy?

Lý Thiên Dương cũng không thể tưởng tượng nổi mà nhìn Châu Mỹ Ngọc, với tính khí của bà ta, không phải chỉ mong Vương Nhất rời đi sao?

Chỉ thấy Châu Mỹ Ngọc nói tiếp: “Dì nói với con một câu từ tận đáy lòng, trước đây dì sợ con dốt nát kém cỏi, là sâu mọt trong nhà nên mới muốn đuổi con đi, nhưng hiện tại phát hiện con không phải là người như vậy, dì hứa với con sau này sẽ không đuổi con đi nữa.”

Vương Nhất rời vào trầm tư, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Dì, những lời dì vừa nói đều là thật sao?”

“Từng câu từng chữ đều là lời từ tận đáy lòng.”

“Không chỉ dì mà Mộng Đình, Mỹ Hòa cũng biết sai rồi.”

Vừa nói, Châu Mỹ Ngọc đẩy bọn họ một cái.

Lý Mộng Đình bị đẩy ra, vẻ mặt đầy khó xử, tầm mắt trôi dạt đi nơi khác, không dám nhìn vào mắt Vương Nhất.

“Chuyện này, trước đây em có nói nhiều lời quá đáng với anh, xin lỗi.”

Mặc dù không biết tại sao Châu Mỹ Ngọc và Lý Mộng Đình lại thay đổi thái độ nhanh như vậy, nhưng Vương Nhất vẫn xua tay, nói: “Không sao, tôi không để bụng.”

Lý Mộng Đình nghe thấy vậy cũng vui mừng, tiến một bước và nói: “Vậy sau khi tan làm anh có rảnh không, em muốn mời anh ăn cơm.”

Cô ta nghĩ rằng Vương Nhất nhất định sẽ không do dự mà đồng ý với lời mời tử tế của mình.

Thế nhưng, lời nói này lại gây sự chú ý với Vương Nhất, biểu cảm trên khuôn mặt thay đổi sang bình thản: “Cô có thể nghĩ như vậy, tôi rất vui, thế nhưng, ăn cơm thì không cần.”

Nói xong, anh đi qua người Lý Mộng Đình.

Hai mắt Lý Mộng Đình đờ đẫn, tiếp theo, khuôn mặt lập tức đỏ bừng.

Cô ta đã bị từ chối.

Cô ta nghe ra được một cảm giác xa cách nồng đậm từ trong lời nói của Vương Nhất.

Giống như câu nói mà trước kia Vương Nhất đã từng nói.

Tất cả đều không thể quay lại nữa.

Ánh mắt của Lý Mộng Đình dần trở nên tối sầm, nghiến răng nghiến lợi, toàn thân run rẩy kịch liệt.

Là một cô gái, còn là một cô gái xinh đẹp, cô ta không cho phép loại chuyện này xảy ra.

“Vương Nhất, tôi không tin anh chưa từng thích tôi.”

Lý Mộng Đình gần như nghiến chặt răng mà nói ra câu này.

Một ngày trôi qua rất nhanh, ở trong tòa nhà Quốc Tế đến năm giờ, Vương Nhất mới đi thang máy xuống.

Đã đến giờ tan làm, khắp nơi đều có thể nhìn thấy nhân viên của các công ty tan sở.

Lúc này, nghe thấy có ai đó gọi tên mình ở phía sau.

“Vương Nhất…”

Vương Nhất quay đầu nhìn lại, vừa nhìn đã thấy Lý Mộng Đình đang đứng ở cửa tòa nhà Quốc tế.

Anh nhíu mày, lúc Vương Nhất vốn định coi như không nhìn thấy mà đi qua, Lý Mộng Đình đã bước lên trước.

“Cuối cùng anh cũng tan làm rồi.”
 
Chương 327


CHƯƠNG 327

Lời nói của cô ta rất dịu dàng, khác hoàn toàn với dáng vẻ chua ngoa trước đây.

Lông mày của Vương Nhất càng nhíu chặt hơn: “Cô tìm tôi có chuyện gì không?”

“Nhất định phải có chuyện gì em mới có thể tìm anh sao? Lúc không có chuyện gì thì không được tìm anh?”

Lý Mộng Đình bĩu môi bất mãn: “Trước đây ngày nào anh cũng đến tìm em.”

“Tôi cũng nói rồi, đó là trước đây, không phải bây giờ.”

Vương Nhất lạnh nhạt liếc nhìn cô ta một cái: “Nếu không có chuyện gì, tôi đi trước đây.”

Nói xong, anh đi ngang qua người Lý Mộng Đình.

“Anh… đứng lại cho tôi!”

Lý Mộng Đình thở gấp, sự phát triển của sự việc dường như không giống như cô ta nghĩ.

Vốn dĩ trong lòng cô ta nghĩ rằng, nói thế nào mình cũng là thanh mai trúc mã với anh, trước đây hầu như ngày nào cũng ở cạnh nhau, cho dù lớn rồi, tình cảm có chút phai nhạt nhưng dù sao cũng có một vị trí riêng cho mình, không ngờ rằng Vương Nhất lại lạnh lùng bước đi như vậy.

Lý Mộng Đình giẫm đôi giày cao gót, nổi giận đùng đùng đuổi theo Vương Nhất.

Ông nội bảo cô ta lấy lòng Vương Nhất, Lý Mộng Đình cũng muốn xem xem sức hấp dẫn của cô ta như thế nào.

Vương Nhất càng không quan tâm đến cô ta, cô ta càng muốn để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng Vương Nhất.

Lý Mộng Đình nhìn Vương Nhất, đột nhiên kiễng chân lên, nhắm mắt lại, áp đôi môi đỏ mọng lên khuôn mặt Vương Nhất.

Trong lúc nhắm mắt, cô ta có chút đắc ý mà nở nụ cười, không có người đàn ông nào có thể từ chối nụ hôn nồng cháy của một đại mỹ nhân.

Anh thích mình, từ nhỏ đã như vậy, lớn lên cũng như vậy, giống như thích nữ thần trong mộng…

Bốp…

Lúc trong lòng Lý Mộng Đình đang nghĩ như vậy, đột nhiên vang lên một âm thanh giòn tan.

Sau đó, Lý Mộng Đình liền cảm thấy đau rát ở má.

Cô ta mở mắt ra, thứ nhìn thấy chính là đôi mắt lạnh lùng đến tận xương tủy của Vương Nhất.

Giọng điệu của anh mang đầy sự chán ghét.

“Cô muốn chết?”

Lý Mộng Đình ôm lấy mặt, ngơ ngác nhìn Vương Nhất đang đầy vẻ lạnh nhạt, không nói nổi một câu.

Tình hình lúc này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô ta.

Ông nội bảo cô ta lấy lòng Vương Nhất, phản ứng đầu tiên của cô ta chính là lợi dụng ưu thế vốn có của mình: sắc đẹp.

Cô ta là một mỹ nhân nổi tiếng khắp xa gần, cộng thêm việc cô ta cho rằng trước đây Vương Nhất thích mình, cô ta chỉ cần búng ngón tay một cái, làm nũng một chút, Vương Nhất sẽ cưng chiều mình.

Sao… lại dám đánh mình?

Lý Mộng Đình từ từ khôi phục tinh thần, ánh mắt căm hận nhìn về phía Vương Nhất: “Anh, anh dám đánh tôi?”
 
Chương 328


CHƯƠNG 328

“Xin cô hãy tự trọng.”

Vương Nhất lạnh lùng nhìn cô ta một cái, xoay người rời đi.

Chính ánh mắt đó khiến Lý Mộng Đình run rẩy toàn thân, mồ hôi nhễ nhại.

Cô ta cảm thấy mình bị khóa chặt bởi luồng sát khí vô tận, bị ném vào một hố đen không chút âm thanh.

Ai mà biết được, hành động này của Lý Mộng Đình đã chạm mạnh vào vảy ngược của Vương Nhất.

Trong lòng anh chỉ có một mình Lý Khinh Hồng, cơ thể của anh, linh hồn của anh, thậm chí mọi thứ của anh đều thuộc về Lý Khinh Hồng. Cô ta, Lý Mộng Đình, có tư cách gì mà dám hôn mình?

Đó chính là làm dơ bẩn mình, càng là sự phản bội đối với Lý Khinh Hồng!

Có lẽ ngay cả bản thân Lý Mộng Đình cũng không biết rằng hành động vừa rồi của cô ta đã khiến cô ta lướt ngang qua tử thần.

Má vẫn còn đau âm ỉ, Lý Mộng Đình nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Vương Nhất với vẻ căm phẫn.

Đột nhiên, cô ta hét lên.

“Vương Nhất! Anh là kẻ phụ lòng, đứng lại cho tôi!”

Lúc này đang là giờ tan làm cao điểm, tiếng hét này lập tức khiến những người xung quanh giật mình, ai nấy đều kinh ngạc nhìn qua.

“Tôi không toan tính đến tiền của anh, cũng không toan tính đến nhà của anh, phá bỏ đứa bé vì anh, anh lại muốn gạt tôi đi, không để anh đi thì anh lại đánh tôi, tại sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?”

Lý Mộng Đình tức giận chất vấn, viền mắt đỏ hoe, hệt như hình tượng của một nạn nhân.

Những lời này vừa được nói ra, hiện trường bùng nổ phản ứng.

“Loại người này sao xứng có bạn gái chứ?”

“Quá cặn bã rồi mà?”

“Người đàn ông này đối xử với cô như thế, cô còn theo anh ta làm gì?”

Một tia sát ý lóe lên trong mắt Vương Nhất, bản thân đã bỏ qua cho cô ta rồi, cô ta lại còn cố tình làm bại hoại thanh danh của mình.

Thấy vậy, Lý Mộng Đình cũng báo thù thành công một nửa, cười khẩy: “Dám đánh tôi, đây chính là kết cục khi đắc tội với tôi.”

Sắc mặt Vương Nhất lạnh lùng, anh chậm rãi quay người lại, từng bước tiến về phía Lý Mộng Đình.

Cảm nhận được khí thế trên người Vương Nhất, Lý Mộng Đình cũng giật mình, sắc mặt hơi thay đổi, vừa định quát mắng.

Lộc cộc, lộc cộc…

Phía sau lại truyền đến tiếng bước chân vội vã.

Tiếng bước chân càng lúc càng nhanh, cuối cùng, biến thành chạy như bay.

Một bóng người cao gầy, đi trước Vương Nhất một bước, xông tới trước mặt Lý Mộng Đình, tát mạnh vào mặt cô ta.

Bốp…

Cái tát giòn giã ngay lập tức che phủ sự ồn ào của hiện trường, tất cả mọi người ngơ ngác nhìn người phụ nữ lao tới trước mặt Lý Mộng Đình kia.

“Đã từng gặp qua người không biết xấu hổ, nhưng cũng chưa từng thấy ai không biết xấu hổ như cô, giữa thanh thiên bạch nhật lại dám dụ dỗ người đàn ông đã có vợ trước công chúng, đây là có dụng ý gì, lương tâm bị chó ăn rồi sao?”
 
Chương 329


CHƯƠNG 329

“Lại còn phá bỏ đứa bé rồi? Tôi nhổ vào, cô đúng là kẻ sống dưới đũng quần mà, có từng nghĩ đến đứa bé bị chết của cô không?”

Người phụ nữ cao gầy, tóc dài, khắp người tràn ngập khí chất thanh xuân chỉ có ở những thiếu nữ 28, lúc này cô ta đang nhìn Lý Mộng Đình đầy tức giận, miệng lưỡi nở hoa, mắng chửi Lý Mộng Đình.

“Tuyết Nhi? Sao em lại ở đây?”

Vương Nhất cũng sững sờ, có chút kinh ngạc nhìn về phía cô gái cao gầy này.

“Đàn ông đã có vợ?”

Những người xung quanh cũng đầy vẻ kỳ quái, bắt lấy từ then chốt nhất.

Lý Mộng Đình khôi phục lại tinh thần, bị mắng đến đỏ bừng mặt, chỉ vào Lý Tuyết Nhi, nói: “Cô… cô là ai? Dám mắng chửi tôi?”

Lý Tuyết Nhi cười nhạt: “Mắng cô tính là gì, tôi còn dám đánh cô nữa đấy.”

Nói xong, lại tát một cái vào mặt của Lý Mộng Đình, đồng thời tay còn lại dùng sức túm lấy tóc cô ta, lập tức giật ra kha khá sợi, Lý Mộng Đình đau đớn bật khóc.

“Tôi cho cô quấy rầy anh rể tôi này, tôi cho cô quấy rầy anh rể tôi…”

“Xem tôi có đánh chết cô không, con đàn bà đê tiện này.”

Phụ nữ đánh nhau cũng chỉ có mấy chiêu như vậy, không phải là tát thì là giật tóc, nhưng muốn nắm vững lại rất khó.

Mà Lý Tuyết Nhi lại là một chuyên gia trong lĩnh vực này, sau một hồi, Lý Mộng Đình đã hét lên đau đớn.

“Cô là ai, cô bị thần kinh à, tôi không quen biết cô.”

“Tôi là ai?”

Lý Tuyết Nhi không đánh nữa, từ trên cao nhìn xuống Lý Mộng Đình, cười khẩy mà nói: “Tôi là em vợ của anh ấy, người mà vừa rồi cô quấy rầy là anh rể tôi.”

Ồ…

Lời này vừa được nói ra, xung quanh liền ồ lên.

Lý Mộng Đình cũng nhìn về phía Vương Nhất với vẻ không thể tin nổi: “Anh kết hôn rồi?”

Vương Nhất vô cảm gật đầu.

Lập tức, sắc mặt của Lý Mộng Đình lúc đỏ bừng lúc trắng bệch, nghĩ đến phản ứng trước đó của Vương Nhất cũng hợp tình hợp lý.

“Muốn cướp đàn ông với chị tôi, cô còn non lắm”

Lý Tuyết Nhi cười chế nhạo, miệng nói năng hùng hồn: “Sau này bất cứ chuyện gì phải nghĩ xem mình có xứng hay không, xấu không phải lỗi của cô nhưng ra ngoài phá hoại người khác, chính là lỗi của cô.”

“Cô…”

Lý Mộng Đình bị câu nói này chẹn họng, vốn muốn tự tin phản bác lại vài câu, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của Lý Tuyết Nhi, cô ta đã hoàn toàn mất đi tự tin.

Mặc dù Lý Mộng Đình cũng được coi là một mỹ nhân nhưng so với chị em Lý Khinh Hồng, cô ta thua kém không chỉ một chút, đừng nói đến Lý Khinh Hồng, ngay cả Lý Tuyết Nhi, cô ta cũng không thể so sánh được.
 
Chương 330


CHƯƠNG 330

Đột nhiên, sắc mặt cô ta biến đổi nhìn về phía Vương Nhất, không ngờ rằng Vương Nhất lại kết hôn rồi, em vợ lại xinh đẹp như vậy, vậy vợ của anh ta phải xinh đẹp như thế nào chứ?

Thật nực cười, bản thân lại còn muốn khiến Vương Nhất thần phục mình.

“Cho cô ba giây, biến khỏi tầm mắt tôi.”

Lý Tuyết Nhi nhìn Lý Mộng Đình, nói: “Sau này đừng có mà quấy rầy anh rể tôi, nếu không, tôi gặp lần nào đánh lần đó.”

Những lời này vô cùng ngang ngược, ngay cả Vương Nhất cũng nhìn cô ta thêm mấy lần, trong lòng bất lực.

Tại sao chị gái thì lạnh lùng tao nhã, giống như nữ hoàng băng giá cao cao tại thượng mà em gái lại có khí chất phàm tục như vậy?

Lý Mộng Đình che lấy mặt, nghiến răng, bò dậy khỏi mặt đất rồi rời đi với dáng vẻ vô cùng thảm hại.

Nhìn bóng lưng của cô ta, Lý Tuyết Nhi không khỏi tức giận, trong miệng lẩm bẩm: “Loại đàn bà này, chính là thứ rẻ tiền.”

“Được rồi, không phải là anh không đi với cô ta sao?” Vương Nhất tiến lên khuyên giải.

“Anh sẽ đi với cô ta sao?”

Lý Tuyết Nhi nhìn Vương Nhất một cái, nói: “Nếu anh làm như vậy thật thì em thật lòng nghi ngờ rằng mắt của anh rể có vấn đề.”

Vương Nhất nhìn Lý Tuyết Nhi với vẻ nghiêm túc: “Tuyết Nhi, anh sẽ không bao giờ phụ lòng chị em, anh sẽ cho cô ấy hạnh phúc…”

“Được rồi, được rồi, em chỉ thuận miệng nói thôi, sao anh lại nghiêm túc như vậy?” Lý Tuyết Nhi nhìn Vương Nhất với vẻ kinh ngạc.

“Đúng rồi, sao em lại đến tòa nhà Quốc Tế?”

Lúc này Vương Nhất mới hỏi lý do tại sao Lý Tuyết Nhi lại ở đây: “Đến tìm chị em?”

Lý Tuyết Nhi cười nói: “Cũng tính là như vậy, nhưng chủ yếu là đến đây tìm anh.”

“Tìm anh? Tìm anh có chuyện gì?”

Lý Tuyết Nhi không nói mà quay người lại rồi vẫy vẫy tay.

Sau đó, một cô gái nhỏ nhắn dễ thương có chút ngại ngùng đến bên cạnh Lý Tuyết Nhi.

“Xem ai tới đây?”

“Tiểu Thắm?” Vương Nhất kinh ngạc nhìn cô gái bên cạnh Lý Tuyết Nhi.

Đó không ai khác chính là Tô Thắm, con gái nuôi của bác Trương.

“Anh Vương Nhất.” Tô Thắm rụt rè gọi một tiếng, không dám đối mặt với ánh mắt của Vương Nhất.

“Tiểu Thắm hiện tại đã đi học lại rồi.” Tuyết Nhi đứng bên cạnh cười nói.

“Có thật không?”

Vẻ vui mừng hiếm có hiện lên trên gương mặt Vương Nhất: “Đó thực sự là điều đáng mừng.”

“Vì vậy, bọn em đến đây tìm anh đó.”

Lý Tuyết Nhi cười khanh khách: “Nhân tiện xin ý kiến chỉ thị của chị em cho chúng em mượn anh một buổi tối.”

Tô Thắm đợi ở dưới lầu tòa nhà Quốc Tế, Vương Nhất và Lý Tuyết Nhi đi lên văn phòng của Lý Khinh Hồng.
 
Chương 331


CHƯƠNG 331

“Chị, tối nay cho em mượn anh rể một chút nhé.”

Vừa vào cửa, Lý Tuyết Nhi cười đùa cợt nhả, nói.

Lý Khinh Hồng nhạy cảm ngẩng đầu lên, nhìn Vương Nhất và Lý Tuyết Nhi với ánh mắt kỳ quái: “Hai người… muốn làm gì?”

Vương Nhất lập tức xấu hổ ho khan một tiếng: “Tuyết Nhi, nói cho ra trò!”

Lý Tuyết Nhi lè lưỡi, cười hì hì nói: “Chỉ là ăn một bữa thôi, sẽ không cướp chồng chị đâu.”

“Lý Tuyết Nhi!”

Một tiếng ‘bốp’, Lý Khinh Hồng đập mạnh xuống bàn, thẹn quá hóa giận: “Em còn ăn nói lung tung nữa, chị sẽ tống em về Yên Kinh.”

Lý Tuyết Nhi lập tức kéo lấy tay Vương Nhất chạy ra khỏi phòng tổng giám đốc.

“Không phải, em nghe anh giải thích…”

Da đầu Vương Nhất lập tức ngứa ran, cô em vợ này đúng là không dễ ứng phó…

“Anh rể!”

Lý Tuyết Nhi đỏ bừng mặt kéo Vương Nhất vào thang máy: “Có thể nhìn ra được, chị em vẫn còn quan tâm anh đấy, chỉ là không bỏ được thói công chúa nhiều năm như vậy mà thôi, nói cách khác, chính là bên ngoài lạnh lùng, bên trong ấm áp điển hình.”

Khóe mắt Vương Nhất giật mạnh một cái: “Em lại cố ý chọc giận chị em sao?”

“Tất nhiên rồi!”

Lý Tuyết Nhi nói với vẻ tự hào: “Nếu không chọc giận chị ấy, làm sao có thể kiểm tra phản ứng của chị ấy với anh?”

“Tuyết Nhi, em không thể …”

“Dừng, dừng lại. Anh rể, chị em thuyết giáo với em thì không nói làm gì, đến anh cũng muốn thuyết giáo với em sao?”

Lý Tuyết Nhi nói với vẻ bất mãn: “Đi chơi quan trọng nhất là phải vui vẻ, nếu chị em đã cho em mượn anh rồi, anh phải nghe lời em…”

Đang nói chuyện, hai người đã xuống dưới lầu, Tô Thắm đã đợi rất lâu rồi.

Ba người lên một chiếc xe, sau đó đến khu thương mại có tên là Tân Giang Plaza, ở đây rất gần trường đại học Thiên An, đâu đâu cũng có thể bắt gặp sinh viên của trường đại học Thiên An.

Trên đường đi, Vương Nhất cũng biết được tình hình của Tô Thắm.

Hóa ra, sau khi biết Tô Thắm vì gia đình này mà nghỉ học, thế là Lý Tuyết Nhi đã chủ động lo tiền học phí cho Tô Thắm.

Phía nhà trường cũng chào đón nồng nhiệt, bọn họ cũng đã nghe đến tên của Tô Thắm, thành tích thủ khoa toàn thành phố trong kỳ thi tuyển sinh đại học, chỉ là vì lý do gia đình mà không tiếp tục học nữa mà thôi.

Sự việc này còn trở thành sự tiếc nuối lớn của giới giáo dục Thiên An.

“Em không biết nên báo đáp Tuyết Nhi như thế nào, thế nhưng, số tiền mà Tuyết Nhi bỏ ra thay em, em đều nhớ, sau này đi làm rồi, em sẽ trả lại cho chị ấy.” Tô Thắm nói một cách nghiêm túc.

“Không cần.”
 
Chương 332


CHƯƠNG 332

Lý Tuyết Nhi hào phóng xua tay, nói với vẻ không có gì đáng kể: “Học phí có bao nhiêu đâu, bằng tiền chị bớt mua một cái túi thôi mà.”

“Nhưng theo như anh biết, tiền của em cũng đã bị em tiêu không còn được bao nhiêu đúng không?” Vương Nhất nhìn thấu sự quật cường của Lý Tuyết Nhi.

“Không sao, chút tiền lẻ.” Lý Tuyết Nhi ngượng ngùng lè lưỡi.

Vương Nhất không nói gì, trực tiếp lấy từ trong ngực ra một tấm thẻ: “Trong này có 600 triệu, sau này tiền học phí của Tiểu Thắm cứ trừ vào đây, còn có, thói tiêu xài phung phí của em cũng nên thay đổi đi.”

Lời này vừa được nói ra, Lý Tuyết Nhi liền sững sờ, Tô Thắm cũng nhìn Vương Nhất với vẻ không thể tin được.

“Anh rể, anh nghiêm túc sao?”

Lý Tuyết Nhi liên tục nhấn mạnh: “Đây là 600 triệu không phải 600 nghìn.”

Vương Nhất đưa thẻ qua: “Cầm lấy đi.”

Nhìn thấy giọng điệu của Vương Nhất kiên định như vậy, Lý Tuyết Nhi lập tức rơi vào trầm mặc.

Đột nhiên, cô ta lắc lắc đầu, nói: “Không được, tiền này em không thể lấy.”

Mặc dù Lý Tuyết Nhi biết anh rể có một chiếc Rolls-Royce bán chạy trên thế giới, nhưng đó là của người phụ nữ lợi hại kia, anh rể không có việc làm, cô ta làm sao có thể lấy tiền của anh rể?

“Cầm lấy.” Vương Nhất nói.

“Em không cần.”

Lý Tuyết Nhi cố chấp nói: “Để chị em biết được em lấy tiền của anh, chị ấy sẽ mắng em chết.”

“Tuyết Nhi, anh biết em là người có lòng tốt.”

Ánh mắt của Vương Nhất sâu lắng: “Thế nhưng, tiền này không đến lượt em bỏ ra.”

Lời này vừa được nói ra, Lý Tuyết Nhi lập tức sững sờ, Tô Thắm cũng ngẩn người nhìn Vương Nhất.

“Cầm lấy đi.” Giọng điệu của Vương Nhất bình thản.

Như có một loại ma lực đặc biệt, Lý Tuyết Nhi từ từ nhận lấy tấm thẻ kia, cúi đầu, cắn nhẹ môi nói: “Cảm ơn anh rể.”

“Cám ơn anh Vương Nhất…” Tô Thắm cũng nghẹn ngào nói.

Sau khi xuống xe, ba người đến một quán lẩu khá nổi tiếng, Tô Thắm gọi vài món, sau đó đưa menu cho Vương Nhất: “Anh Vương Nhất, anh xem những món em gọi có hợp khẩu vị của anh không?”

Vương Nhất cầm lấy xem qua, phát hiện Tô Thắm gọi toàn là thịt, giá tương đối đắt, liền nói: “Anh không kén ăn, gọi nhiều quá rồi.”

“Không sao, cứ gọi những thứ này.”

Tô Thắm đi gọi nhân viên phục vụ đưa thức ăn lên.

Hiện tại là thời gian ăn tối, trong quán lẩu lập tức đầy ắp người, cũng bắt đầu trở nên ồn ào.

Lúc này, điện thoại di động của Vương Nhất vang lên, nhìn qua là một dãy số lạ.

“Anh đi nghe điện thoại.”

Ra đến bên ngoài quán lẩu, vẻ mặt của Vương Nhất trở nên nghiêm nghị, ấn nút bắt máy.

Đột nhiên, đầu dây phía bên kia truyền đến giọng nói của một người đàn ông: “Xin hỏi, có phải là anh Vương không?”
 
Chương 333


CHƯƠNG 333

“Ông là…Chu Bá?” Ánh mắt của Vương Nhất rất ngạc nhiên.

“Là tôi.”

Chu Bá im lặng một hồi, sau đó mới trầm giọng nói: “Tôi đồng ý với yêu cầu của anh, nhưng, anh thực sự có khả năng hạ gục Dược phẩm Thường Kỷ sao?”

Vương Nhất cười nhạt: “Tôi đã nói rồi, kẻ thù không đội trời chung kia mà ông thấy, trong mắt tôi không khác gì con sâu cái kiến, chỉ là có sự giúp đỡ của ông sẽ càng dễ dàng hơn một chút.”

“Tôi không thích rắc rối, nhưng không có nghĩa là tôi sợ rắc rối.”

“Được, anh muốn tôi làm gì?”

Trong điện thoại, giọng điệu của Chu Bá vô cùng kích động.

“Rất đơn giản, giúp tôi xác nhận sự kiện ‘316.” Vương Nhất lãnh đạm nói.

Lời này vừa được nói ra, Chu Bác rơi vào trầm mặc rất lâu, một lúc lâu sau, mới hít sâu một hơi: “Được, tôi sẽ công bố sự thật cho công chúng.”

Cúp điện thoại xong, Vương Nhất cười nhạt, Dược phẩm Thường Kỷ, xong đời rồi.

Anh quay lại quán lẩu chuẩn bị ăn, nhưng vừa bước vào đã nhìn thấy một cảnh tượng khiến anh vô cùng tức giận.

Mấy người đàn ông lưu manh thô lỗ không biết từ đâu tới, đang vây quanh Tô Thắm và Lý Tuyết Nhi.

“Đại ca, hai cô gái này khá xinh đẹp, nhìn tươi ngon mọng nước, cao cấp hơn nhiều so với mấy con mẹ già hai ngày trước…”

“Người đẹp, buổi tối có hứng thú cùng bọn anh chơi đùa không? Giá cả đảm bảo khiến em hài lòng.”

“Nhìn cái gì mà nhìn, ăn lẩu của ông đi.”

Bọn họ cười lớn một cách suồng sã, những khách hàng khác và nhân viên trong quán cũng không dám lên tiếng, vừa nhìn đã biết là nhân vật đàn anh đàn chị.

“Chơi cái con mẹ ông.”

Lý Tuyết Nhi tức giận mắng chửi, định đạp những người kia nhưng lại bị giữ lại.

Thấy vậy, Tô Thắm lập tức lấy điện thoại di động ra muốn gọi cho Vương Nhất, vừa lấy ra liền bị một người đàn ông tóc vàng nhanh tay lẹ mắt cướp lấy, sau đó ném vào trong nồi lẩu đang sôi.

“Muốn gọi cảnh sát? Đừng có mơ!”

Người đàn ông tóc vàng lạnh lùng nhìn Tô Thắm rồi vung một cái tát về phía má cô ta.

“Á…”

Tô Thắm sợ tới mức nhắm mắt lại, thế nhưng, một lúc lâu sau vẫn không thấy cái tát rơi xuống mặt mình.

Thế là, cô ta thận trọng mở mắt ra, nhìn thấy có thêm một bóng người cao lớn trước mặt.

Bộp…

Vương Nhất nắm lấy tay người đàn ông tóc vàng, chỉ vào chiếc điện thoại di động trong nồi lẩu đang sôi sùng sục, giọng nói vô cùng lạnh lùng.

“Vớt lên.”

Tay Vương Nhất từng chút từng chút tăng thêm lực, biểu cảm của người đàn ông đầu đầu vàng kia trở nên đau khổ, cả người run rẩy.
 
Chương 334


CHƯƠNG 334

“Sắp đứt rồi, tay tôi sắp đứt rồi!”

“Mau buông tay ra!”

Người đàn ông đầu vàng đau đớn hét lên liên tục, cố gắng giãy giụa.

Mấy người đàn ông vênh váo, không đứng đắn ở bên cạnh, cũng bị sát khí trên người Vương Nhất dọa sợ, nhất thời, sững sờ ngay tại chỗ.

Cảnh tượng này, khiến những khách hàng khác trong quán và nhân viên phục vụ khuôn mặt tràn đầy sự kinh ngạc, đây là một tên ác bá, người đàn ông này lại ra tay độc ác như vậy…

“Anh rể!”

Lý Tuyết Nhi nhìn hành động của Vương Nhất, lập tức kích động hét lên.

Trái tim đang treo lơ lửng của Tô Thắm cuối cùng cũng vững vàng hạ xuống, cô ta cảm thấy trên người anh Vương Nhất có một loại ma lực thần kỳ, giống như chỉ cần anh đến, tất cả yêu ma quỷ quái đều phải tránh đi.

“Mấy tên ngu ngốc này, còn ngây người ra đấy làm gì, còn không mau cứu ông đây!”

Người đàn ông đầu vàng cảm thấy tay mình sắp đứt rồi, cắn răng chịu đựng đau đơn, quay đầu lại, đầu toàn là mô hôi, mắng chửi.

Những tên đi cùng khác lần lượt hoàn hồn lại.

“Người ở đâu, dám động vào anh Cẩu, không biết mảnh đất này là do anh Cẩu bảo kê sao?”

“Đánh cho anh ta tàn phế đi!”

Mấy người đàn ông vẻ mặt không lương thiện nhìn chằm chằm vào Vương Nhất, nói kháy muốn ra tay.

Bịch….

Vương Nhất đá mạnh vào bụng của một người đàn ông, lập tức đá bay anh ta ra mấy mét, bay thẳng ra khỏi quán lẩu.

Đồng thời, một tay đập lên bàn, lập tức một cái bát sắt chứa đầy nước canh bị phản lực làm dao động đến mức bay lên, dưới ánh mắt của rất nhiều khách hàng, hất thẳng về phía những người khác.

Nước canh nóng, giống như nham thạch nóng chảy hất lên mặt bọn họ.

Lập tức, tiếng kêu thảm thiết vang kên khắp nơi.

Mặt của tất cả những người kia đều bị nóng đỏ lên, trên mặt nóng đến mức xuất hiện một vết rộp máu, nằm trên đất đau khổ than khóc không ngừng.

Bên trong quán lẩu lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người đều nhìn Vương Nhất với ánh mắt không thể tin được.

Một chiêu một cách thức đã giải quyết tất cả những người kia, cái này cũng quá mạnh rồi?

Anh Cẩu khuôn mặt cũng tràn đầy sự kinh ngạc, trợn tròn mắt, hơi thở đột nhiên mềm đi: “Hiểu nhầm, đây chỉ là hiểu nhầm….”

“Hiểu nhầm?”

Vương Nhất cười khẩy một tiếng nói: “Tôi thấy không giống như hiểu nhầm.”

Vẻ mặt anh Cẩu có chút thay đổi, biết không có được một lời giải thích thỏa đáng sẽ không đi được, dứt khoát không giả vờ nữa, nhìn Vương Nhất hỏi: “Vậy anh muốn thế nào?”

Vương Nhất mặt không biểu cảm liếc nhìn nồi lẩu đang sôi sùng sục, thờ ơ hỏi: “Không nghe thấy lời nói lúc nãy của tôi sao, mò lên.”

Lập túc, tất cả mọi người đều nhìn về phía giữa nồi lẩu, ngoài nguyên liệu ở dưới đáy nồi lẩu đang sôi sùng sục, còn có chiếc điện thoại của Tô Thắm nổi lên, đã không còn dùng được nữa.
 
Chương 335


CHƯƠNG 335

Mặt anh Cẩu lập tức thay đổi, đột nhiên nghiến răng: “Được!”

Nói xong, cầm đũa lên, chuẩn bị gắp điện thoại trong nồi lẩu lên.

Tõm….

Nhưng, vừa mới gắp lên, đã bị Vương Nhất làm rơi xuống.

“Tôi có nói để anh dùng đũa gắp sao?”

Vương Nhất lạnh lùng liếc nhìn anh Cẩu, giọng điệu lạnh lùng, ác liệt: “Dùng tay mò.”

Shhh!

Câu này vừa được nói ra, cả quán lẩu yên tĩnh đến mức đáng sợ, chỉ có tiếng hít khí lạnh.

Anh Cẩu liếc nhìn nồi lẩu đang sôi sùng sục, trên mặt cuối cùng cũng hiện lên một tia tức giận: “Vừa phải thôi, đừng quá đáng!”

Lý Tuyết Nhi phía sau vừa nghe thấy, sắc mặt cũng hơi thay đổi, anh rể quá tàn nhẫn rồi? Lại bắt người ta dùng tay mò.

Tay không mò vào nồi lẩu, ngoại trừ không muốn tay nữa!

Những tên côn đồ bị ngã xuống đất kia cũng nhìn Vương Nhất với ánh mắt sợ hãi, giật mình run rẩy.

“Anh Vương Nhất, hay là bỏ đi?”

Sắc mặt Tô Thắm lo lắng nhìn Vương Nhất, khẽ nói: “Đừng vì những người này mà ảnh hướng đến tâm trạng ăn cơm.”

“Tiểu Thắm, chuyện này em đừng quan tâm, để anh giải quyết.”

Trên mặt Vương Nhất mang theo nụ cười gần như lạnh lùng, hà khắc.

Lý Tuyết Nhi ở phía sau chấn động tâm thần, giây phút này, ngay cả cô ta cũng không phát hiện ra, cô ta đang nhìn bóng lưng của Vương Nhất với ánh mắt si mê.

Cô ta cũng đã nhìn thấy Vương Nhất lộ ta biểu cảm này, lúc cô ta chìm sâu vào rắc rồi, là Vương Nhất, đã kéo cô ta lên bờ, cứu cô ta.

“Mò!”

Vương Nhất đột nhiên hét lên, lập tức giống như tiếng sấm nổ, anh Cẩu bị dọa sợ đến mức cả người chấn động, khuôn mặt tái nhợt.

Anh ta thò một tay ra, giơ về phía nồi lẩu đang sôi sùng sục.

Vừa chạm vào mép nồi lẩu, một luồng nhiệt lượng đủ để làm da anh ta bị phỏng phả vào mặt, khiến cho anh ta rụt tay lại giống như chạm vào điện.

Lúc nói chuyện, giọng nói đã mang theo sự nghẹn ngào: “Tôi không làm được!”

“Không làm được, tôi sẽ bỏ qua cho anh sao?”

Đôi mắt Vương Nhất tràn đầy sát khí, giọng nói vô cùng lạnh lùng: “Anh dùng tay không mò vào nồi lẩu, giống như thiếu tôi một tay, tôi chặt đứt một tay của anh, thả anh đi, chọn đi.”

Hơi nóng từ nồi lẩu vẫn không ngừng phả ra, nhưng những người ở đó không hiểu sao lại lạnh toát cả người, tóc vàng bị dọa sợ đến mức không dám thở mạnh.

“Tôi đếm đến ba, nếu như anh không mò, tôi sẽ giúp anh mò.”

Giọng điệu của Vương Nhất rất bình thường, nói với anh Cẩu, giống như đang nói một chuyện nhỏ, không đáng để nói đến.
 
Chương 336


CHƯƠNG 336

“Ba.”

Trong quán lẩu yên tĩnh vang lên tiếng đếm số lạnh lùng.

Anh Cẩu dường như đã sợ đến mức bị ngốc, không động đậy.

“Hai.”

Anh Cẩu vẫn không động đậy.

“Một!”

Ánh mắt Vương Nhất lạnh đi, ra tay nhanh như chớp.

Lúc nắm lấy tay anh Cẩu, anh Cẩu giống như đang kề cận với sự sụp đổ, hét lên một tiếng.

“Tôi mò, tôi mò!”

Dứt lời, anh ta xắn tay áo lên, nghiến răng, dưới ánh mắt sợ hãi của rất nhiều người, đưa tay về phía trong nồi lẩu đang sôi sùng sục.

Giây tiếp theo, ở đó vang lên tiếng kêu thảm thiết đến xé ruột xé gan.

“A!”

Cả một cánh tay của anh Cẩu vẫn chưa cho vào trong nồi lẩu sôi sùng sục, lớp mô mềm trên bề mặt cổ tay đã bị bỏng rồi.

Khuôn mặt kia, vô cùng vặn vẹo, anh ta cắn chặt răng, thậm chí răng rắc một tiếng, ngay cả răng cũng đã bị cắn vỡ, có thể thấy chịu đau đớn đến mức nào.

Tô Thắm không dám nhìn cảnh tượng thê thảm này, đã quay người đi, Lý Tuyết Nhi vẫn dũng cảm nhìn, nhưng vẫn nhìn đến mức khuôn mặt tái nhợt.

Khuôn mặt hung dữ của anh Cẩu, ngũ quan cả khuôn mặt kia đã giống như bánh quẩy, xoắn lại với nhau, anh ta mò được chiếc điện thoại trong nồi lẩu, sau đó nhanh chóng thu tay lại.

Cạnh.

Chiếc điện thoại toàn là dầu lẩu rơi xuống đất, vỡ nát.

Nhưng, không có ai chú ý đến chiếc điện thoại kia, những ánh mắt sợ hãi hoặc chấn động đều tập trung lên bàn tay kia của anh Cẩu.

Cánh tay kia đã bị phỏng đến mức không thành người, giống như thịt bị nấu chín, có màu trắng hồng.

“Anh Cẩu? Anh Cẩu, anh sao rồi?”

Những người khác vẫn rất nghĩa khí, lập tức đỡ lấy anh ta đang lung lay sắp ngã, chậm rãi rời khỏi quán lẩu.

Nhưng, vừa đi được một bước, giọng nói thờ ơ của Vương Nhất lại truyền đến.

“Tôi cho các người rời đi hả?”

Tất cả mọi người đều run rẩy, run rẩy lẩy bẩy quay đầu lại, khuôn mặt tràn đầy sự sợ hãi nhìn Vương Nhất: “Anh còn muốn thế nào nữa?”

“Nói cho tôi biết ai phái các người đến.”

Vương Nhất nheo mắt lại nói: “Tôi biết người đó nhất định đang ở gần đây để xem.”

Vẻ mặt của đám người kia lập tức thay đổi: “Anh đang nói cái gì thế, chúng tôi không biết!”

Tô Thắm và Lý Tuyết Nhi cũng sững sờ, lẽ nào đây không phải là những tên côn đồ bình thường đến gây chuyện sao?

“Không nói?”

Vương Nhất nhướng mày: “Vậy các anh không được phép rời đi, đến tận khi người đó đến mới được.”
 
Chương 337


CHƯƠNG 337

Đột nhiên, sắc mặt của tất cả tên côn đồ đều trở nên khó coi.

Nhưng Vương Nhất lại không quan tâm, giống như người không có chuyện gì, tiếp tục ăn thịt nhúng lẩu.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, càng ngày càng nhiều khách hàng thanh toán rời đi, trong quán chỉ còn lại bàn của Vương Nhất đang ăn.

Đám côn đồ kia vẫn không dám rời đi, sắc mặt vô cùng khó coi đợi ở bên cạnh.

“Tôi khuyên các người nên gọi điện thoại cho người đó, anh Cẩu của các người, không chống đỡ được lâu như vậy đâu.”

Vương Nhất chỉ vào anh Cẩu, tùy ý nói: “Nếu như cứu chữa kịp thời, tay của anh ta còn có thể cứu lại được, nếu như chậm trễ, vậy chỉ có thể bị cắt đi.”

Nghe thấy vậy, vẻ mặt của tất cả mọi người đều trở nên lo lắng, hơn nữa còn hiện lên sự dao động.

“Là tôi!”

Lúc này, một người đàn ông khuôn mặt u ám đi vào, liếc nhìn thảm cảnh của những tên côn đồ kia, nghiến răng nói: “Thả bọn họ đi.”

“Thường Dĩnh?”

Nhìn thấy người đi vào, Lý Tuyết Nhi và Tô Thắm đồng thời kinh ngạc hô lên.

Người đi vào, vậy mà lại là Thường Dĩnh!

Đây là điều mà Lý Tuyết Nhi và Tô Thắm không ngờ đến, bọn họ cứ nghĩ, đây đơn thuần chỉ là mấy tên côn đồ đến gây chuyện, dù sao dựa vào nhan sắc của bọn họ, đi đến đâu cũng đều là tâm điểm trong đám người, gây ra một vài phiền phức không đáng có cũng là chuyện bình thường.

Nhưng không thể ngờ, người đứng phía sau chỉ đạo lại là Thường Dĩnh!

“Cậu, cậu Thường…”

Anh Cẩu và nhóm của anh ta nhìn thấy Thường Dĩnh đi vào, cũng chột dạ cúi đầu xuống: “Xin lỗi, chúng tôi thất bại rồi.”

“Một đám vô dụng! Cút đi cho tôi!”

Vẻ mặt Thường Dĩnh u ám liếc nhìn bọn họ, lớn tiếng chửi mắng.

Anh Cẩu và những người khác giống như được đại xá, tập tễnh rời khỏi quán lẩu.

Thường Dĩnh cũng không hề sợ hãi, đi thẳng đến trước mặt Vương Nhất, vẻ mặt u ám nói: “Vương Nhất, anh muốn thế nào?”

Nghe thấy vậy, Vương Nhất khẽ cười: “Câu này của anh nói ngược rồi đúng không? Không phải là tôi muốn thế nào, mà là anh muốn thế nào.”

Thường Dĩnh không nói gì, chỉ là ánh mắt càng thêm u ám.

Anh ta đứng trong đám người bên ngoài, tận mắt chứng kiến cả quá trình của sự việc, vốn dĩ muốn để đám anh Cẩu đưa Lý Tuyết Nhi và Tô Thắm rời đi rồi mới xuất hiện, nhưng tình hình lúc này có chút khác biệt so với anh ta nghĩ.

Vương Nhất.

Lại là Vương Nhất!

Trong mắt Thường Dĩnh bùng lên ngọn lửa thù hận, hận không thể băm Vương Nhất thành nghìn mảnh.

Vì muốn có được Lý Tuyết Nhi, anh ta trăm phương ngàn kế, suy nghĩ mọi cách vẫn bị Vương Nhất hóa giải.
 
Chương 338


CHƯƠNG 338

Như vậy thì thôi đi, còn bị phế bỏ vận miệng, quay video, thân bại danh liệt, cuối cùng còn phải đến trước nhà Lý Tuyết Nhi quỳ một buổi chiều, có thể nói là mất hết mặt mũi.

Thường Dĩnh anh ta, lúc nào anh ta đã từng chịu thiệt thòi như thế này?

Nên anh ta trở lại, vẫn muốn ra tay với Lý Tuyết Nhi, không phải vì nhân đạo, mà đơn thuần là vì…tra tấn.

Kết quả, không chỉ không thành công, còn bị Vương Nhất hung hăng dạy dỗ một trận.

“Không sai. ”

Thường Dĩnh hào phòng thừa nhận, nhưng khuôn mặt cũng trở nên hung dữ: “Vương Nhất, anh hại tôi thành như thế này, tôi sẽ không bỏ qua! Còn có cô, Lý Tuyết Nhi!”

Anh ta lại chỉ vào Lý Tuyết Nhi, uy nghiêm một cách đáng sợ nói: “Tôi cũng sẽ không bỏ qua cho cô, mặc dù lần này thất bại, nhưng còn có lần sau, lần sau nữa, lần sau sau nữa…đến khi nào các người rơi vào tay tôi mới thôi.”

Lý Tuyết Nhi trừng mắt nhìn Thường Dĩnh, khẽ kéo góc áo Vương Nhất: “Anh rể, có phải anh ta bị điên rồi không?”

Vương Nhất khẽ thở dài, sau đó vẻ mặt mang theo sự chế giễu: “Anh cảm thấy, anh còn có lần sau sao?”

Câu nói này khiến Thường Dĩnh cảm nhận được nguy hiểm, anh ta cảnh giác nhìn Vương Nhất: “Câu nói này của anh có ý gì, một tên rác rưởi nhỏ bé của nhà họ Lý như anh, còn dám ra tay với tôi sao?”

Chuyện lần trước vốn dĩ suýt nữa hại Dược phẩm Thường Kỷ mất đi danh tiếng, nên Thường Dĩnh mới lựa chọn bấm bụng chịu đựng, nhưng lần này anh ta không sợ Vương Nhất dám động vào mình.

“Còn cần tôi ra tay sao? Dược phẩm Thường Kỉ của các anh đã khó giữ được an toàn cho bản thân rồi.” Vẻ mặt Vương Nhất vẫn bình tình nói.

“Haha!”

Thường Dĩnh giống như vừa nghe thấy một câu chuyện cười gì đó, cười lớn: “Anh nói Dược phẩm Thường Kỉ của tôi khó giữ được an toàn cho bản thân? Anh thử nói xem, khó giữ được an toàn cho bản thân là như thế nào?”

Đùa sao, Dược phẩm Thường Kỉ được xếp vào năm mươi doanh nghiệp lớn mạnh nhất của Thiên An, ba anh ta Thường Kỉ là thành viên của thương hội Hồng Ưng, ai dám xuống tay với Dược phẩm Thường Kỉ?

“Đúng vậy, bây giờ mặc dù anh tiếng của Dược phẩm Thường Kỉ bị một chút ảnh hưởng, nhưng cũng không đến mức phải phá sản?” Lý Tuyết Nhi cũng cảm thấy kỳ lạ, hỏi.

Mặc dù cô ta không phải là người bản địa ở Thiên An, nhưng cũng có nghe nói đến danh tiếng của Dược phẩm Thường Kỉ, nghe nói công việc kinh doanh đã vượt ra ngoài Thiên An rồi.

Một doanh nghiệp lớn như vậy, sao có thể nói ngã là ngã được?

Vương Nhất cười, không phản bác, chỉ thản nhiên nói: “Nhiều nhất một tuần, Dược phẩm Thường Kỉ nhất định sẽ bị diệt vong!”

Thường Dĩnh nhìn Vương Nhất giống như đang nhìn một thằng đần: “Tôi thấy anh ăn lẩu đến mức bị ngu rồi, công ty của ba tôi, sao có thể diệt vong? Ngược lại là nhà họ Lý mấy người, ba tôi đã ra tay đối phó với nhà họ Lý rồi, tự mình cầu phúc đi.”

Nói xong, cười lớn rời đi.

Vương Nhất cũng không ngăn cản, để mặc anh ta rời đi.

Lý Tuyết Nhi nghi hoặc hỏi: “Anh rể, cứ để cho anh ta rời đi như vậy sao?”

“Yên tâm, anh ta không chạy thoát được đâu.”
 
Chương 339


CHƯƠNG 339

Trên khuôn mặt Vương Nhất còn mang theo nụ cười thờ ơ, nắm chắc cục diện: “Chuyện tối này, dù sao anh ta cũng là người sai khiến, mà không phải là người thực hiện, không có cách nào ra tay với anh ta, nhưng, nó không có nghĩa là anh ta có thể ở bên ngoài sự việc.”

“Tôi nói Dược phẩm Thường Kỉ nhất định sẽ bị diệt vong, nó nhất định sẽ bị diệt vong!”

Câu nói này nói một cách vừa kiêu ngạo, vừa bá đạo, nhất thời khiến Lý Tuyết Nhi sững sờ, ngơ ngác nhìn Vương Nhất.

Nếu như người khác nói câu này, Lý Tuyết Nhi nhất định sẽ không tin, nhưng là anh rể mình nói câu này, cô ta lại có một ảo giác, Dược phẩm Thường Kỉ nhất định phải diệt vong.

Ăn tối xong, Vương Nhất đưa Tô Thắm về nhà bác Trương trước, sau đó đưa Lý Tuyết Nhi về Đại học Thiên An.

Hai người cùng ngồi trên ghế sau của xe taxi, Vương Nhất nhìn phong cảnh hai bên lùi về sau, ánh mắt sâu.

Lý Tuyết Nhi giả vờ chơi điện thoại, nhưng thực ra lại nhìn trộm góc nghiêng của Vương Nhất.

Lúc đầu cô ta không cảm thấy Vương Nhất có gì xuất sắc, chỉ là một người bình thường, nhưng trong đoạn thời gian này, tiếp xúc với anh, tướng mạo của Vương Nhất đã in sâu vào trong đầu cô ta.

Đường nét của anh rõ ràng như vậy, có đủ cảm giác an toàn.

Ngoài ba ra, đây là người thứ hai khiến cho Lý Tuyết Nhi cảm nhận được cảm giác an toàn.

Tách…

Ma xui quỷ khiến, cô ta lại ấn nút chụp với Vương Nhất.

Vương Nhất hoàn hồn lại, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên: “Cô chụp trộm tôi?”

“Không được sao?”

Lý Tuyết Nhi cười khanh khách, hất cằm, khiêu khích nói.

“Không phải không được, nếu như cô muốn chụp có thể nói với tôi, không cần phải chụp trộm…”

Lý Tuyết Nhi lập tức giống như phát hiện ra châu lục mới, lập tức ngồi sang, đôi mắt chớp chớp: “Thật sự có thể sao?”

Vương Nhất sững sờ, ngây người gật đầu.

“Vậy anh rể, chúng ta cùng chụp!”

Lý Tuyết Nhi vui vẻ nhảy nhót, hét lên, sau đó mở điện thoại ra, nhắm thẳng vào mặt Vương Nhất.

Đồng thời cũng dán khuôn mặt nhỏ nhắn của mình qua, cùng với Vương Nhất cùng nhìn vào ống kính, ấn nút chụp.

Tách…

Lý Tuyết Nhi chụp bức ảnh chụp chung đầu tiên với Vương Nhất.

Trong bức ảnh, Lý Tuyết Nhi tinh nghịch, đáng yêu, giơ tay chữ V, mà vẻ mặt Vương Nhất không được tự nhiên, biểu cảm cứng đờ, hình thành sự tương phản tương đối rõ nét.

Sau khi chụp xong, Lý Tuyết Nhi lại ngồi về vị trí lúc đầu, cầm điện thoại, tim đập thình thịch.

Đừng nhìn lúc nãy cô ta biểu hiện vô cùng tự nhiên, thực ra căng thẳng như thế nào, chỉ có một mình cô ta biết.

Dù sao, đây cũng là chồng của chị gái…
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom