Dịch Chân Long Chí Tôn Đô Thị

Chương 300


CHƯƠNG 300

Nửa tiếng sau, bọn họ nhìn thấy đám người Châu Mỹ Ngọc, Lý Mộng Đình ba ngày không gặp.

Bọn họ đầu bù tóc rối ngồi ở đằng sau tấm kính, hai mắt ngây ngốc, sắc mặt tái nhợt, hơn nữa trên mặt ai cũng hoặc ít hoặc nhiều mang theo sự xanh xao và mệt mỏi, không khó tưởng tượng, nhất định là để lại khi thẩm tra.

Lãnh Nhan đã dặn dò người bên dưới, khi cần có thể tiến hành ‘gọi món’.

‘Gọi món’ là cách gọi của người trong ngành, những món bên trong thật ra đều là cực hình tàn khốc.

“Mỹ Ngọc, Mộng Đình.”

Lý Thiên Dương nhìn thấy bọn họ, không nhịn được mà gọi.

Châu Mỹ Ngọc và Lý Mộng Đình lập tức ngẩng đầu lên, sau khi nhìn thấy là Lý Thiên Dương, vẻ mặt lập tức trở nên phẫn nộ.

“Lý Thiên Dương, cái đồ không có lương tâm, còn không mau cứu tôi và Mộng Đình ra ngoài, ông có biết tối qua chúng tôi chịu khổ thế nào không?”

Lý Mộng Đình cũng lớn tiếng khóc: “Bọn họ đánh con, đánh rất đau, ba, ba mau cứu con ra ngoài, con không muốn ở đây…”

Cô ta từ bé đã được chiều chuộng, đâu từng chịu khổ như này chứ?

Đám người Châu Mỹ Hòa, Lý Xung, Châu Mỹ Hoa cũng than trời trách đất, nhưng ánh mắt nhìn Lý Thiên Dương vẫn tràn ngập phẫn nộ và thù hận.

Giống như bọn họ phải chịu tai họa ngục tù là nhờ Lý Thiên Dương ban cho.

“Vương Nhất, lại là anh!”

Đột nhiên, Lý Mộng Đình nhìn thấy Vương Nhất, giọng nói lập tức trở nên nhói tai: “Sao ở đâu cũng có anh, anh cút ra ngoài cho tôi!”

Những người khác nghe xong, sắc mặt cũng trở nên khó coi, bọn họ bây giờ là ở trong nhà giam, dáng vẻ nhếch nhác như này để Vương Nhất nhìn thấy, thật sự khó chịu hơn so với việc giết bọn họ.

Vương Nhất lạnh lùng nhìn bọn họ, trong mắt không hề có chút đồng cảm.

Lý Thiên Dương nhìn sang nhân viên bên trong: “Tôi phải như nào mới có thể cứu bọn họ ra ngoài?”

Rất nhanh, một quyển sổ được đưa tới: “Ký tên ở đây là được.”

“Cảm ơn đồng ý, cảm ơn đồng chí.”

Lý Thiên Dương lập tức cảm ơn, sau khi ký tên, đám người Châu Mỹ Ngọc, Lý Mộng Đình, Châu Mỹ Hòa được thả ra.

Tuy nhiên, bọn họ không hề cảm kích, ngược lại tiếp tục mắng chửi.

“Tại sao muộn như vậy mới tới cứu chúng tôi, sao không tới sớm? Hại chúng tôi chịu khổ như vậy?”

“Đừng tưởng ông tới cứu chúng tôi thì chúng tôi sẽ tha thứ cho ông, tiền nên chia, một đồng cũng không thể thiếu!”

Hành vi lời nói, giống như Lý Thiên Dương đến cứu bọn họ là chuyện hiển nhiên.

Vương Nhất ở đằng sau nhìn, ánh mắt càng lúc càng lạnh.

Nhắc đến tiền, Châu Mỹ Ngọc cũng dường như nghĩ tới điều gì đó, kéo lấy Lý Thiên Dương, nói: “Cho tôi 2640 tỷ mà tập đoàn Lệ Tinh cho ông.”

Nghe vậy, sắc mặt của Lý Thiên Dương hơi thay đổi, hỏi: “Bà muốn làm gì?”

“Trả nợ.” Châu Mỹ Ngọc nói rất hùng hồn.

“Trả nợ gì?”
 
Chương 301


CHƯƠNG 301

Lúc này, một nhân viên cảnh vệ ở một bên nói: “Chuyện nhà họ Châu rửa tiền đã làm rõ, tất cả người của nhà họ Châu cần phải cùng nhau bồi thường 15000 tỷ tiền vi phạm hợp đồng cho trụ sở ngân hàng.

“Cái gì? 15000 tỷ?”

Cả người Lý Thiên Dương như bị sét đánh, sau khi hoàn hồn, vẻ mặt tái xanh nhìn Châu Mỹ Ngọc, từ chối: “Không được.”

“Ông không cho?”

Sắc mặt của Châu Mỹ Ngọc lập tức trở nên u ám, tức giận nói: “Ông có còn lương tâm không? Nhà tôi xảy ra chuyện rồi, kêu ông bỏ ra chút tiền ông cũng không chịu, tôi nói cho ông biết, số tiền này không không muốn bỏ ra cũng phải bỏ ra.”

“Ông là chồng của tôi, cũng coi là người của nhà họ Châu, món nợ này, ông cũng phải gánh!”

Cả người Lý Thiên Dương run rẩy, sắc mặt cực kỳ khó coi, tức đến mức nói không thành lời.

Vào lúc này, một giọng nói lạnh lùng bỗng vang lên.

“Bà không phải phao tin muốn phủi sạch quan hệ với ba tôi hay sao, còn trở về nhà mẹ đẻ, sao bây giờ lại nhớ tới là người một nhà rồi?”

Vương Nhất từ từ bước tới, lạnh lùng nhìn Châu Mỹ Ngọc, nói: “Nếu đã trở về nhà mẹ đẻ, tất cả số nợ của nhà họ Châu không có một chút liên quan gì với ba tôi cả!”

“15000 tỷ này, các người tự trả, không liên quan tới chúng tôi!”

Châu Mỹ Ngọc quay đầu nhìn, vậy mà là Vương Nhất, ngay lập tức càng thêm tức giận.

“Thì ra là tên phế vật cậu, cậu đã bị đuổi ra khỏi nhà rồi, có tư cách gì quản chuyện của nhà chúng tôi…”

Nói xong, Châu Mỹ Ngọc tát một cái về phía Vương Nhất.

Bốp—

Ánh mắt của Vương Nhất rét lạnh, trong nháy mắt bắt lấy cổ tay của Châu Mỹ Ngọc, hơi dùng sức, lập tức khiến Châu Mỹ Ngọc đau mà la oai oái.

“Á — Đau, đau, phế vật, tôi cảnh cáo cậu, mau buông tay ra cho tôi…”

“Dừng tay cho tôi!”

Vào lúc này truyền tới tiếng quát đầy khí thế.

Tất cả mọi người nhìn qua, chỉ thấy ở cửa có mấy chiếc taxi dừng lại.

Cửa xe mở ra, Châu Chí Kiên dẫn tất cả mọi người của nhà họ Châu từ trong xe bước xuống.

Nhìn thấy một màn này, Châu Mỹ Hòa, Châu Mỹ Hoa giống như uống thuốc an thần, lập tức trở nên vui khi người khác gặp họa.

Châu Mỹ Ngọc càng tự tin hơn, vẻ mặt cao ngạo nhìn Vương Nhất nói: “Vương Nhất, tôi khuyên cậu tốt nhất vẫn là buông tôi ra, rồi tự mình tát mình hai cái, nếu không ba tôi tới rồi, xem ông ấy xử lý cậu như nào…”

“Người tao nói là mày đấy.”

Tuy nhiên, Châu Chí Kiên lại xanh mét mặt mày lớn tiếng quát một tiếng, đi tới trước mặt Châu Mỹ Ngọc, tát mạnh bà ta một cái.

“Tao không có đứa con gái bất hiếu như mày!”

Bị tát một cái, mặt của Châu Mỹ Ngọc sưng lên.
 
Chương 302


CHƯƠNG 302

Bà ta kinh ngạc nhìn Châu Chí Kiên, rất nhanh biểu cảm trên mặt trở nên ngây ngốc: “Ba, tại sao đánh con?”

Đám người, Châu Mỹ Hòa, Châu Mỹ Hoa cũng nhìn tới mơ hồ, không phải nên đánh Vương Nhất sao, sao lại đánh Châu Mỹ Ngọc?

Chỉ có Vương Nhất hiểu đầu đuôi của sự việc, lạnh lùng nhìn tất cả chuyện này, trong lòng cười lạnh một tiếng, nhà họ Châu này, tốc độ còn khá nhanh.

“Đánh mày đấy!”

Châu Chí Kiên mặt mày u ám nhìn Châu Mỹ Ngọc, lớn tiếng mắng: “Nhìn mày đã mang tới rắc rối lớn cỡ nào cho nhà họ Châu đi, đều là vì mày, nhà họ Châu của tao mới rơi tới bước đường này!”

Những lời này làm cho đám người Châu Mỹ Ngọc, Lý Mộng Đình, Châu Mỹ Hòa đều mờ mịt.

Nửa đêm hôm qua Châu Chí Kiên suy đoán ra đầu đuôi của cả sự việc, bọn họ cũng không ở đó, cho nên cũng không biết nguyên nhân nhà họ Châu gặp nạn.

“Ba, ba rốt cuộc đang nói cái gì?”

Châu Mỹ Ngọc đè nén lửa giận trong lòng mà nói: “Con dẫn Mộng Đình Mỹ Hòa mới vừa về nhà mẹ đẻ, chuyện gì cũng không biết, sao có thể trách lên đầu con chứ?”

“Ông nội, ông như này cũng quá không rõ phải trái rồi?”

Thấy mẹ của mình chịu đối đãi bất công, Lý Mộng Đình cũng đứng ra nói: “Ông cũng nhìn thấy rồi, mẹ là bên bị ức hiếp, ông không đánh tên phế vật đó thì cũng thôi đi, vậy mà đánh mẹ cháu? Hơn nữa nói không chừng là nhà họ Châu của ông làm ăn không đàng hoàng, dẫn tới kẻ thù thì sao?”

Nếu không biết chân tướng sự việc, Châu Chí Kiên có tức giận nữa cũng sẽ không đánh Châu Mỹ Ngọc, nhưng sau khi biết chân tướng sự việc, Châu Chí Kiên đâu có thể đè nén cỗ lửa giận này?

“Tốt, nếu các người đã không phục, vậy tôi cho các người nhìn cho hiểu!”

Châu Chí Kiên hừ một tiếng, sau đó quay đầu nói với Châu Vỹ Dạ: “Khiêng thằng cháu mất dạy đó lên đây!”

“Vâng.”

Trong mắt Châu Vỹ Dạ tràn ngập sự đau đớn, ngay cả mắt cũng khóc sưng, quay đầy vẫy tay.

Sau đó, bốn năm người đàn ông cường tráng khiêng một cái cáng đi xuống, trên cáng là một thanh niên hơi thở thoi thóp nằm đó, đặc biệt là một cái chân, càng khủng khiếp, bị đánh tới biến dạng nghiêm trọng.

“Anh Quốc Hưng?!”

Nhìn rõ người thanh niên trên cáng, Lý Mộng Đình lập tức co rút đồng tử, không nhịn được mà bịt miệng lại, sửng sốt thốt lên.

“Quốc Hưng, cháu làm sao vậy?”

Châu Mỹ Ngọc cũng bị dọa cho tái nhợt mặt mày, nhanh chóng chạy tới bên cáng, muốn hỏi han thì bị Châu Vỹ Dạ đẩy mạnh ra.

“Cô cút ra cho tôi, tránh xa con trai của tôi ra!”

Ánh mắt Châu Vỹ Dạ nhìn Châu Mỹ Ngọc tràn ngập ý hận: “Các người hại con trai tôi biến thành như này, tôi làm ma cũng không tha cho các người!”

Vẻ mặt của đám người Châu Mỹ Ngọc, Châu Mỹ Hoa vụt qua sự u ám, họ không dám thở mạnh, bọn họ không ngờ, Châu Quốc Hưng hôm qua còn khỏe mạnh, hôm nay đã bị đánh gãy một chân.

Nửa đêm hôm qua, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
 
Chương 303


CHƯƠNG 303

Vương Nhất đứng ở trên cùng của đám người, nhìn tình trạng thê thảm của Châu Quốc Hưng, trên mặt cũng nở nụ cười.

Châu Chí Kiên làm việc không hổ là tàn độc, để chuộc tội, ngay chân của cả cháu ruột của mình cũng có thể đánh gãy.

“Nhìn thấy chưa? Nếu không phải chúng mày liên lụy tới các nhà này, nhà họ Châu, cũng sẽ không biến thành như hiện nay, tao cũng không cần đánh gãy một chân của Quốc Hưng.”

Châu Chí Kiên hút sâu một hơi, tức giận nhìn đám người Châu Mỹ Ngọc, nói.

Vừa dứt lời, cơ thể của đám người Châu Mỹ Ngọc đều run rẩy, giống như tim bị bóp, chân của Châu Quốc Hưng là do chính tay Châu Chí Kiên đánh gãy sao?

“Bọn mày đã hại nhà họ Châu thành như này, còn dám ở bên ngoài gây sự? Xem tao có đánh chết đứa con gái bất hiếu như mày không!”

Châu Chí Kiên càng nói càng tức giận, nói rồi thì lao tới, muốn đánh Châu Mỹ Ngọc, dọa Châu Mỹ Ngọc la lên.

“Ba, dừng tay, con là con gái của ba mà aaaa—”

Châu Mỹ Hòa, Châu Mỹ Hoa cũng lũ lượt cản ở trước mặt Châu Chí Kiên: “Ba, ba bình tĩnh!”

“Con gái?”

Châu Chí Kiên hừ lạnh một tiếng, ánh mắt âm lãnh nhìn Châu Mỹ Ngọc, cơn giận còn chưa tiêu: “Con gái gả đi giống như bát nước hắt đi, mày đã không phải là người của nhà họ Châu chúng tao nữa.”

“Cái gì?!”

Lời này vừa dứt, sắc mặt của Châu Mỹ Ngọc lập tức biến sắc.

Từ trước đến nay, bà ta ở nhà họ Lý có thể mặc sức sai khiến, chính là vì có bối cảnh của nhà họ Châu chống lưng, bây giờ Châu Chí Kiên nói ra câu này, há chẳng phải, chỗ dựa lớn nhất của bà ta mất rồi hay sao?”

Châu Chí Kiên đã tức tới mức đỏ bừng mặt, tức tới mức không thở được, nhưng Vương Nhất lại không cảm thấy một chút thành ý, càng giống kiểu chịu thua mềm nắn rắn buông.

Sắc mặt của Châu Mỹ Ngọc tái nhợt trốn ở đằng sau Lý Thiên Dương, thấy vậy, Châu Chí Kiên lập tức dừng bước, quay đầu lại, chỉ vào Châu Quốc Hưng bị đánh gãy một chân và nói: “Thằng cháu mất dạy, còn không mau quỳ xuống, dập đầu!”

Bụp—

Dưới ánh mắt khó tin của những người ở đây, Châu Quốc Hưng kéo lê cái chân bị gãy nghiến răng quỳ ở trước mặt Lý Thiên Dương, đầu đập mạnh xuống đất.

“Dượng hai, xin lỗi, cháu không nên giúp dì hai đập công ty của dượng, còn đánh dượng bị thương!”

“Thiên Dương, con gái của ba bất hiếu, gây rắc rối cho con rồi!”

Châu Chí Kiên cũng cúi người 90 độ, cúi đầu, nói với Lý Thiên Dương: “Bây giờ ba thay mặt con gái bất hiếu đó của ba, dẫn theo hung thủ là thằng cháu bất hiếu, đến xin lỗi con, hy vọng con rộng lượng đừng chấp tiểu nhân, bảo bạn của con tha cho nhà họ Châu của ba!”

“Cầu xin ông, tha cho nhà họ Châu!”

Những người của nhà họ Châu ở đằng sau cũng đồng loạt cúi người 90 độ, cùng nhau xin lỗi.

Nhất thời, âm thanh cộng hưởng, vang vọng ở trong tai của mỗi người.
 
Chương 304


CHƯƠNG 304

Một màn này gây chấn động tâm hồn của Châu Mỹ Ngọc và Lý Mộng Đình.

Đám người Châu Mỹ Hòa, Châu Mỹ Hoa, Lý Xung đều ngây ngốc, một lúc lâu cũng không nói được lời nào.

Lý Thiên Dương lúc này cũng sửng sốt nhìn Châu Chí Kiên, không dám tin, ba vợ vậy mà cúi người xin lỗi ông ta.

Lúc đầu, khi ông ta cưới Châu Mỹ Ngọc, tất cả mọi người đều xem thường ông ta, ba vợ của ông ta – Châu Chí Kiên, càng coi ông ta như người hầu, bây giờ vậy mà hạ giọng cầu xin ông ta tha cho nhà họ Châu.

Bỗng nhiên, Lý Thiên Dương nhớ ra điều gì đó, ông ta quay đầu nhìn sang Vương Nhất.

Vẻ mặt của Vương Nhất rất bình thản, lạnh lùng nhìn nhà họ Châu xin lỗi, không nói một câu.

Bỗng chốc, trước mắt Lý Thiên Dương chợt mơ hồ.

Những lời mà Vương Nhất nói với ông ta ngày hôm qua vẫn hiện ở trước mắt, lúc đó ông ta còn tưởng chỉ là lời nói an ủi, không ngờ Vương Nhất thật sự khiến nhà họ Châu trả giá đắt!

“Ba, mọi người đang làm gì vậy?”

Châu Mỹ Ngọc còn chưa ý thức được chuyện này là như nào, vừa kinh ngạc vừa tức giận.

Ba của bà ta và tất cả mọi người của nhà họ Châu vậy mà xin lỗi chồng của bà ta, vậy sau này ở cái nhà này rốt cuộc là ai quyết?

Bốp!

Châu Chí Kiên tát một cái vào mặt Châu Mỹ Ngọc, tức giận nói: “Mày im miệng cho tao, ở đây có phần cho mày nói hay sao? Còn không mau cùng nhau dập đầu xin lỗi?”

“Còn cả mấy người nữa, cùng nhau làm.”

Châu Chí Kiên lại chỉ đám người Châu Mỹ Hòa, Lý Mộng Đình, ra lệnh.

Ngay lập tức, sắc mặt của đám người Châu Mỹ Ngọc cực kỳ khó coi, nhưng vẫn bất động.

“Mày quỳ xuống, xin lỗi cho tao.”

Châu Chí Kiên đạp một cước vào chân của Châu Mỹ Ngọc, ngay lập tức đạp bà ta tới trước mặt Lý Thiên Dương và Vương Nhất.

Bị đạp đau, Châu Mỹ Ngọc lập tức ngân ngấn nước mắt, tức giận và sợ hãi tới mức mặt mày của bà ta trở nên vặn vẹo.

Móng tay của bà ta cào vào nền gạch dưới đất, ngay cả móng tay bị gãy cũng không nhận ra.

Hai mắt tràn ngập tơ máu, cực kỳ đáng sợ.

“Tôi khuyên các người vẫn nên xin lỗi sớm một chút, nếu không nhà họ Châu thật sự sẽ bị hủy trong tay các người.”

Giọng nói giống như thẩm phán của Vương Nhất từ từ truyền tới, đám người Châu Mỹ Ngọc, Lý Mộng Đình ngẩng đầu nhìn, cái nhìn thấy là một đôi mắt cực kỳ lạnh nhạt.

Ánh mắt như vậy, không chỉ dọa đám người Châu Mỹ Ngọc, cũng dọa tới Châu Chí Kiên.

Ông ta sống hơn nửa đời người, chưa từng thấy người trẻ tuổi nào có thể lạnh nhạt vô tình như vậy.

“Cậu bạn trẻ, xin hỏi cậu là…”

Châu Chí Kiên đã hơn 60 tuổi, nói chuyện với Vương Nhất vậy mà dùng kính ngữ…

Trực giác nói với ông ta, người trẻ tuổi này không tầm thường.
 
Chương 305


CHƯƠNG 305

“Tôi là Vương Nhất.”

Vương Nhất hờ hững nói: “ ‘Phế vật’… trong miệng bọn họ!”

Khi nhìn vào mắt của Vương Nhất, tâm thần của Châu Chí Kiên rung mạnh, không dám nghĩ nhiều nữa, lại đạp một cước vào chân Châu Mỹ Hòa, Lý Mộng Đình, Châu Mỹ Hoa, tức giận quát: “Chúng mày còn không mau quỳ xuống cho tao, xin lỗi, nếu nhà họ Châu diệt vong, người đầu tiên tao giết, chính là chúng mày!”

Đám người Châu Mỹ Ngọc bị dọa cho mất hết hồn vía, bọn họ vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy ba của bọn họ dọa thành như này, lập tức dập đầu xin lỗi với Lý Thiên Dương.

“Thiên Dương, chúng tôi xin lỗi, cầu xin anh…”

“Tha cho chúng tôi đi!” Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nhìn thấy đám người Châu Mỹ Ngọc cũng dập đầu xin lỗi theo, Châu Chí Kiên lúc này mới thẳng người, vẻ mặt buồn bã nói với Lý Thiên Dương: “Thiên Dương, con xem đã dập đầu, xin lỗi cả rồi, có phải nên tha thứ cho chúng ta không?”

“Ba cũng không ngờ đứa con gái bất hiếu đó lại làm ra loại chuyện người – thần phẫn nộ như vậy, vậy mà liên hợp với cháu của ba cùng nhau phá công ty của con, còn đánh người con nữa — Chuyện này ba tuyệt đối không biết, nếu không ba nhất định sẽ ngăn cản.”

Châu Chí Kiên nói rất hùng hồn, tẩy sạch sẽ cho nhà họ Châu, Vương Nhất thấy vậy cũng cười lạnh không ngớt.

Ba nào con tất, có thể sinh ra loại con gái như Châu Mỹ Ngọc, nhân phẩm của Châu Chí Kiên cũng không tốt đi đâu được.

Sau khi xin lỗi xong, Châu Mỹ Ngọc cắn chặt răng, răng nghiến cũng sắp gãy rồi.

Bà ta không ngờ bản thân có một ngày lại hạ mình quỳ ở trước mặt người chồng ở rể của bà ta, cầu xin ông ta tha thứ.

Phải, bà ta quả thật đã nhờ Châu Quốc Hưng phá công ty của Lý Thiên Dương, nhưng bà ta vẫn cảm thấy mình không sai.

“Thiên Dương, nhà họ Châu chúng ta thật sự biết sai rồi, con bảo bạn của con tha cho chúng ta đi.”

Châu Chí Kiên khổ sở cầu xin, suýt nữa quỳ xuống trước Lý Thiên Dương, còn chỉ vào Châu Quốc Hưng và nói: “Con xem, ba đã đánh gãy chân thằng cháu mất dạy đó rồi, đó là cháu ruột của ba!”

Vương Nhất yên lặng nhìn Lý Thiên Dương, chuyện lần này, anh nhìn thái độ của ba, nếu ba không nuốt trôi cục tức này, vậy thì nhà họ Châu cũng không cần thiết tồn tại nữa.

Lý Thiên Dương trầm mặc một lúc, thấy đám người Châu Mỹ Ngọc, Lý Mộng Đình quỳ trước mặt ông ta, ông ta cũng thở dài, nói: “Đứng lên hết đi.”

Sắc mặt của Vương Nhất hơi thay đổi, vốn muốn nói gì đó, nhưng giống như nghĩ tới điều gì đó, anh vẫn dừng lại.

Nếu ba đã chọn tha thứ, vậy thì chỉ có thể như vậy trước đã.

Châu Chí Kiên nghe vậy, cũng rất vui mừng, vô cùng cảm kích nói lời cảm ơn: “Cảm ơn Thiên Dương, cảm ơn Thiên Dương, phía bạn của con — thì nhờ con rồi?”

Lý Thiên Dương khẽ gật đầu.

Châu Chí Kiên dẫn người của nhà họ Châu vội vàng rời đi, còn thuận tiện dẫn cả đám người Châu Mỹ Ngọc, Lý Mộng Đình.

“Chúng ta cũng đi thôi.”
 
Chương 306


CHƯƠNG 306

Vương Nhất và Lý Thiên Dương cũng cùng nhau rời đi.

Châu Mỹ Ngọc mặt mày u ám ngồi trên xe, trán bị đập tới bầm tím, xuất hiện vết máu tụ.

Đám người Lý Mộng Đình, Châu Mỹ Hòa cũng không tốt đi đâu được, mặt mày cũng đầy cát.

Vốn tưởng Châu Chí Kiên là tới chống lưng cho bọn họ, không ngờ là tới xin lỗi Lý Thiên Dương.

Nhà họ Châu nói thế nào cũng là gia tộc tuyến một của Thiên An, cho dù làm sai, sao có thể xin lỗi một con rể ở rể chứ?

“Sao hả, vẫn còn giận ba?”

Châu Chí Kiên ngồi ở trước mặt, thông qua gương chiếu hậu, thu trọn biểu cảm của đám Châu Mỹ Ngọc vào trong mắt, lúc này lạnh nhạt hỏi một câu.

Châu Mỹ Ngọc mang theo oán khí nồng đậm, nói: “Không dám.”

Lúc này, trên mặt Châu Chí Kiên đâu còn tí biểu cảm nhận sai, chỉ có sự lạnh lẽo vô tận: “Đừng trách ba vô tình, đó đều là chuyện hết cách, cũng không biết tên Lý Thiên Dương gặp vận may chó má gì, vậy mà quen được nhân vật lớn bản lĩnh thông thiên, vừa rồi chỉ là diễn trò, cầu xin sự tha thứ của Lý Thiên Dương, giải trừ nguy cơ của nhà họ Châu mới là việc cấp bách, có thể co không thể duỗi, sao mà được chứ?”

“Nhưng — như vậy quá hèn nhát rồi.”

Sắc mặt của Châu Mỹ Ngọc ẩn hiện tia sắc lạnh: “Cái nhà đó con quản cả một đời, còn chưa từng quỳ trước tên phế vật đó.”

“Không có nhà họ Châu của chúng ta, Lý Thiên Dương là cái thá gì chứ? Sớm đã chết đói ở đầu đường rồi!”

Châu Mỹ Hòa cũng hằn học nói.

Châu Chí Kiên khoát tay, nói: “Hai đứa yên tâm, chuyện này ba sẽ cho hai đứa một lời giải thích.”

“Một thằng con rể ở rể không tiền không thế, muốn giẫm lên đầu của nhà họ Châu chúng ta, đó là không thể. Đợi sau khi nhân vật lớn đó tha thứ cho nhà họ Châu chúng ta, ba lập tức đòi lại mặt mũi cho mấy đứa.”

Nghe vậy, Châu Mỹ Ngọc lập tức mừng rỡ: “Cảm ơn ba!”

“Còn cả chuyện của Quốc Hưng, cũng phải có một lời giải thích.”

Trong ánh mắt của Châu Chí Kiên ẩn hiện tia sắc lạnh: “Vì diễn vở kịch này, vậy mà phế đi một cái chân của cháu trai của ba, thật không đáng — điều duy nhất khiến ba để tâm là người trẻ tuổi tên Vương Nhất kia—”

Lời này vừa dứt, Lý Mộng Đình không nhịn được mà lên tiếng: “Ông nội, ông để tâm tên phế vật đó làm cái gì, anh ta chỉ là kẻ ăn bám đợi chết, không cần để trong lòng.”

“Hơn nữa, con người của ba cháu dễ mềm lòng, ông nội mọi người không trả một đồng, ba cháu cũng sẽ tha thứ cho mọi người, bên phía công ty, còn cả một đống chuyện rắc rối cần ba cháu xử lý.”

Lý Mộng Đình lại mỉm cười, nói: “Công ty đã bị đập, công nhân cũng chạy rồi, hơn nữa ngày giao hàng đã hẹn trước của tập đoàn Lệ Tinh cũng sắp tới, không có nhân lực và thiết bị, ba cháu làm sao giao hàng? Đến lúc đó, còn không phải sẽ hạ mình cầu xin nhà họ Châu chúng ta hay sao?”

Châu Chí Kiên nghe vậy cũng gật đầu, nói: “Nói có lý, đến cuối cùng vẫn phải dựa vào nhà họ Châu chúng ta, nhà họ Châu chúng ta sẽ thuận tay tiếp nhận hợp tác béo bở với tập đoàn Lệ Tinh, lợi nhuận kiếm được cũng không thiếu mấy đứa.’

“Cảm ơn ba!”

“Cảm ơn ông nội!”
 
Chương 307


CHƯƠNG 307

Châu Mỹ Ngọc, Lý Mộng Đình mừng rỡ, ánh mắt cũng trở nên nóng bỏng.

Trong mắt Châu Chí Kiên vụt qua tia sắc lạnh: “Lý Thiên Dương, tôi muốn khiến cậu hiểu rằng, không có nhà họ Châu chúng tôi, cậu không làm được chuyện gì cả!”

Trong xe rất nhanh vang lên tiếng cười.

Ở một bên khác, Vương Nhất và Lý Thiên Dương đi tới công ty Áo Tân, cả đoạn đường Lý Thiên Dương vẫn ủ rũ.

Vương Nhất biết Lý Thiên Dương đang phiền chuyện gì, lúc này thì mỉm cười nói: “Ba, đừng lo lắng, vấn đề công xưởng và công nhân đều sẽ được giải quyết thôi.”

“Giải quyết thế nào?”

Lý Thiên Dương lại lắc đầu, đau đầu nói: “Ngày giao hàng đã bàn xong với tập đoàn Lệ Tinh chỉ còn nửa tháng, thời gian ngắn như vậy, làm sao mua được thiết bị, tuyển được công nhân? Cho dù tuyển được, hơn 10 ngày, cũng không hoàn thành được số lượng trên đơn hàng.”

Vương Nhất lại mỉm cười nói: “Thời gian nửa tháng, đủ.”

Lý Thiên Dương sững người, hỏi: “Nhất, con lại có cách gì rồi sao?”

Vương Nhất cười ha ha, nói: “Ba, mấy ngày tiếp theo, ba giao mọi chuyện cho con đi, trong nửa tháng, con giúp ba hoàn thành đơn đặt hàng của Lệ Tinh, kiếm một khoản lớn.”

Nói xong thì cười to rời đi.

Anh lần lượt gọi điện cho Lãnh Nhan và La Chí Viễn, dặn dò hai chuyện, Lãnh Nhan và La Chí Viễn vui vẻ đồng ý.

Khách sạn Châu Tế.

Tất cả nhà cửa dưới tên của nhà họ Châu đều bị cầm đi thế chấp rồi, cho nên trước khi nhận được sự tha thứ của nhân vật lớn, bọn họ chỉ có thể sống ở đây.

Trong phòng tổng thống, tất cả người dòng chính của nhà họ Châu tập trung lại.

Tất cả mọi người đều đang lo lắng chờ đợi, trên mặt là sự lo lắng.

Sau khi trở về, Châu Chí Kiên lại gọi điện cho Lý Thiên Dương, nói bóng nói gió về động thái của nhân vật lớn kia, kết quả Lý Thiên Dương cũng mờ mịt.

Nhưng điều có thể chắc chắn là vị nhân vật lớn kia đã tha thứ cho nhà họ Châu, bây giờ bọn họ đang đợi tin tức truyền tới.

Reng reng reng—

Vào lúc này, điện thoại bỗng đổ chuông.

Châu Chí Kiên vội vàng nghe máy.

Chỉ nghe thấy một âm thanh kích động truyền tới: “Gia chủ, vừa rồi truyền tới tin, tất cả bất động sản bị niêm phong dưới tên nhà họ Châu đã được gỡ, bao gồm cả công ty cũng được gỡ niêm phong.”

“Ngoài ra, tổng giám đốc của trụ sở ngân hàng cũng thu hồi thư mời luật sư, 15000 tỷ này không cần trả nữa!”

“Thật sao?”

Châu Chí Kiên nghe vậy, giọng nói cũng run rẩy hỏi.

“Chắc chắn!”

“Ha ha ha!”

Châu Chí Kiên cười to ba tiếng, thỏa mái nằm ở sô pha.
 
Chương 308


CHƯƠNG 308

“Ba, như thế nào, nguy cơ được giải trừ rồi sao?”

Đám người dòng chính của nhà họ Châu như Châu Mỹ Ngọc, Châu Mỹ Hòa, Lý Mộng Đình… cũng kích động hỏi.

“Đương nhiên giải quyết rồi.”

Tâm trạng của Châu Chí Kiên rất tốt, vẻ mặt rạng rỡ nói: “Xem ra nhà họ Châu chúng ta, ở Thiên An vẫn có chút sức ảnh hưởng, vị nhân vật lớn đó cũng vì vậy mà kiêng kỵ thu tay rồi.”

“Nhà họ Châu được cứu rồi, đại nạn không chết ắt được phục!”

“Vẫn là ông nội lợi hại, chỉ cần ông nội ra mặt thì không có chuyện gì không giải quyết được!”

“Ông nội, bước tiếp theo chúng ta sẽ làm gì?”

“…”

Những người dòng chính của nhà họ Châu cũng lũ lượt thở phào, sau đó nịnh nọt.

“Sống yên ổn nghĩ tới lúc nguy nan, không thể vui mừng quá sớm.”

Rất nhanh, biểu cảm của Châu Chí Kiên lại trở nên nghiêm túc, nhìn sang Châu Mỹ Ngọc, nói: “Mỹ Ngọc, còn cả Mộng Đình, Mỹ Hòa, cho mấy đứa một cơ hội lấy công chuộc tội.”

“Lúc này Lý Thiên Dương chắc đang lúc kẹt, thời gian ngắn căn bản không mua được thiết bị, không tuyển được công nhân, mà những điều kiện phần cứng này, nhà họ Châu chúng ta có đủ, mấy đứa ngày mai đến công ty Áo Tân một chuyến, xem thử Lý Thiên Dương có nguyện ý giao đơn hàng hợp tác với tập đoàn Lệ Tinh cho nhà họ Châu chúng ta không, đương nhiên, sẽ không để cậu ta chịu thiệt, ừm… cho cậu ta một tỷ rưỡi.”

“Được.”

Đám người Châu Mỹ Ngọc nghe vậy thì cũng mừng, sau đó cười lạnh.

Ba đây là muốn bỏ ra một tỷ rưỡi cướp lấy đơn đặt hàng hợp tác với tập đoàn Lệ Tinh…

Toà nhà Quốc Tế, tầng chóp.

Vương Nhất đang thong thả uống cà phê, trước mặt anh là tài liệu về một người đàn ông.

Người đó chính là Đồng Thiên Tường.

Cốc cốc cốc—–

Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, sau đó Tăng Quốc Vinh đẩy cửa bước vào.

Ông ta cố tình bước rất nhẹ, sợ tiếng bước chân của mình phá vỡ sự im lặng trong phòng làm việc.

“Cậu Vương, tôi đã thông báo với Chu tổng của công ty Ẩn Long rồi, trong vòng năm phút nữa, người đó sẽ đến gặp cậu.” Ông cung kính nói.

“Vất vả rồi.”

Vương Nhất gật đầu, sau đó lại nhìn lên đống tài liệu về Đồng Thiên Tường, hai mắt anh híp lại: “Tên Đồng Thiên Tường này là con nuôi của Đồng Kiệt à?”

“Vâng.”

Tăng Quốc Vinh liếc nhìn tấm hình của Đồng Thiên Tường rồi nghiêm mặt nói: “Khi còn trẻ, Đồng Kiệt cực kỳ trăng hoa, nợ tình nhiều vô số kể, Đồng Thiên Tường chính là một trong số những đưa con rơi của ông ta.”

“Một trong số?”

Vương Nhất nhạy bén nắm được điểm mấu chốt, anh hỏi: “Đồng Kiệt có rất nhiều con riêng sao?”

Tăng Quốc Vinh gật đầu đáp: “Ông ta có rất nhiều con trai, tất cả đều là con riêng.”
 
Chương 309


CHƯƠNG 309

Nghe thế, Vương Nhất liền đặt tách trà trên tay xuống rồi nheo mắt: “Thông tin có chính xác không?”

“Chính xác 100%”

Tăng Quốc Vinh nghiêm túc đáp: “Vợ của Đồng Kiệt đã qua đời từ rất sớm, lúc đó ông ta đã có rất nhiều con rơi bên ngoài rồi. Nhưng trước khi chết, vợ đã sinh cho ông ta một đứa con gái.”

“Con gái?”

Tăng Quốc Vinh trịnh trọng gật đầu: “Đồng Kiệt có một người con gái nhưng quan hệ giữa hai ba con rất tệ, chính xác là người con gái rất hận Đồng Kiệt, thường xuyên không ở nhà họ Đồng nên có rất ít thông tin về cô ta.”

“Điều duy nhất điều tra được về con gái của Đồng Kiệt chính là cô ta không mang họ Đồng mà đặt tên theo họ của mẹ.”

“Thì ra là thế….”

Vẻ mặt Vương Nhất khá vi diệu, có lẽ vì anh là một người cha nên khi nghe con gái của Đồng Kiệt theo họ mẹ, trong lòng có chút kích động.

“Sau khi trưởng thành, tất cả những đứa con riêng của Đồng Kiệt đều trở thành người nhà họ Đồng và trở thành tay chân của ông ta. Đồng Thiên Tường cũng là một trong số đó.

Tăng Quốc Vinh nói tiếp.

“Nhưng Đồng Kiệt không hề có chút tình cảm gì với đám con riêng kia, ông ta chỉ xem họ như con tốt để xông pha chiến trường. Trong lòng Đồng Kiệt chỉ thương người con gái đó, thậm chí còn định lúc về già, ông ta sẽ trao cho cô ấy vị trí gia chủ. Chuyện này khiến những người con riêng kia vô cùng bất mãn.”

Nghe tới đây, mắt Vương Nhất hơi loé lên, có lẽ chính bản thân Đồng Kiệt còn không nhận ra mình đã tự tay gieo xuống mầm mống huỷ hoạt nhà họ Đồng.

“Tiếp tục điều tra.” Vương Nhất căn dặn.

Trực giác mách bảo anh rằng nhà họ Đồng là một nhân tố không ổn định.

Tăng Quốc Vinh vừa đi khỏi thì lại có tiếng gõ cửa vang lên. Lần này, người bước vào là một người đàn ông trung niên.

Đỉnh đầu hơi hói, dáng người không cao lắm, chỉ khoảng 1m7 khiến bộ vest trên người ông ta trông hơi cồng kềnh.

Vương Nhất quan sát ông ta, trên mặt lộ ra ý cười, anh nói: “Ông là Chu Bá sao?”

“Cậu là?” Chu Bá cảnh giác nhìn Vương Nhất.

Ông ta chưa từng nghe tới tên của chủ Toà nhà Quốc Tế, càng chưa từng gặp Vương Nhất.

“Tôi là ai không quan trọng.”

Vương Nhất mỉm cười, anh nhìn Chu Bá rồi nói: “Quan trọng là tôi có thể gỡ nút thắt trong lòng ông, khiến cuộc sống của ông một bước lên mây.”

“Nút thắt?”

Nghe thế, Chu Bá cười khinh: “Tôi là phó tổng giám đốc của công ty Ẩn Long, mỗi năm kiếm được mấy tỷ, trong lòng còn có nút thắt gì chứ?”

Vương Nhất không hề tức giận, anh chỉ cười nhạt nói một câu: “Ông đã từng nghe qua: “Yếu đuối vốn là một tội lỗi” chưa?”

“Là sao?!”

Hai mắt Chu Bá bỗng trở nên tối sầm, trong lòng có chút áp lực.
 
Chương 310


CHƯƠNG 310

Xoạt—-

Vương Nhất vứt một tập tài liệu tới trước mặt Chu Bá rồi nhếch mép: “Sự kiện 316 vào 3 năm trước là kế hoạch của ông đúng không?”

Ầm——

Vương Nhất vừa nói xong, sắc mặt Chu Bá lập tức thay đổi: “Cậu rốt cuộc là ai? Cậu muốn làm gì?”

“Tôi đã nói rồi, tôi là ai không quan trọng, quan trọng là tôi có thể gỡ bỏ nút thắt trong lòng ông.”

Vương Nhất lạnh nhạt nói: “Vốn dĩ ông chỉ muốn thay giám đốc vạch ra một kế hoạch để leo cao hơn. Không ngờ cuối cùng lại bị người khác hãm hại. Không chỉ bị đá ra khỏi hội đồng quản trị mà còn thân bại danh liệt. Từ đó ông mất hết ý chí, mỗi ngày đều mượn rượu giải sầu. Ông ở lì trong nhà suốt một năm trời, sau đó mới gia nhập Ẩn Long, nhận một chức vụ phó tổng giám đốc hữu danh vô thực. Nếu là tôi thì tôi thà chọn cái chết còn hơn.”

Mặt Chu Bá tái nhợt, lúc này, ông ta như đang đối mặt với một kẻ địch không lồ. Chu Bá đứng bật dậy rồi chỉ vào Vương Nhất, nhưng cuối cùng lại chẳng nói được gì.

“Nói cho cùng thì cậu cũng chỉ là một người bình thường thôi. Nếu mấy kẻ giàu có kia muốn bóp chết cậu thì dù cậu có dốc toàn lực thì cũng vô dụng thôi.

Vương Nhất trầm mặc nhìn Chu Bá, sau đó anh lạnh nhạt đáp lời: “Trong mắt ông thì họ là kẻ địch không thể đánh thắng nổi. Nhưng với tôi thì chúng chỉ yếu như một con kiến.”

“Sống cả đời vô danh hay lấy công chuộc tội, tuỳ ông chọn.”

Nói xong, Vương Nhất đứng dậy đi ra khỏi phòng, mặc kệ Chu Bá đang tức tới mức không thở nổi.

Điện thoại trước ngực rung lên, là tin nhắn từ Lãnh Nhan.

“Tất cả mọi công ty và bất động sản dưới trướng nhà họ Châu đều đã được dỡ bỏ lệnh cấm.”

“Bọn Châu Mỹ Ngọc và Lý Mộng Đình đã tới công ty Áo Tân.

Nhìn thấy hai đoạn tin nhắn như thế, nụ cười khinh bỉ trên mặt Vương Nhất càng sâu hơn.

“Đúng là mới cho chút liền hớn hở….”

Nói xong, Vương Nhất liền đi thẳng tới công ty Áo Tân.

Vừa bước vào phòng họp, anh liền nghe thấy giọng nói thiếu kiên nhẫn của Châu Mỹ Ngọc.

“Ông còn suy nghĩ gì nữa. Bây giờ, các công ty dưới trướng của nhà họ Châu đều không còn bị niêm phong nữa rồi, muốn tiền có tiền, muốn nhân lực có nhân lực. Quy mô và số lượng nhà máy cũng hơn cái nhà máy rách nát của ông gấp mấy lần. Nể tình ông là chồng tôi nên tôi mới tới tìm ông đó, đừng có không biết điều!”

“Đúng vậy đó ba, ba còn do dự gì nữa?” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Giọng của Lý Mộng Đình cũng vang lên: “Bây giờ nhà máy không còn, công nhân cũng chạy rồi, ba không thể tuyển được người trong một thời gian ngắn đâu. Sắp tới hạn giao hàng rồi, nếu ba không cung cấp được hàng thì sẽ không kiếm được đồng cắc nào đâu.”

Lý Thiên Dương đen mặt, ông tức run người: “Dù có thể thì mấy người cũng quá bắt nạt người khác rồi đó. Chỉ trả 1 tỷ rưỡi mà muốn mua dự án này. Mấy người muốn giúp đỡ, hay là muốn mượn gió bẻ măng vậy?”

“Lý Thiên Dương!”

Châu Mỹ Ngọc nổi điên, bà ta nhìn Lý Thiên Dương bằng ánh mắt đầy oán hận rồi gầm lên: “Tôi có thể bỏ qua cho ông chuyện không bắt tôi dập đầu xin lỗi. Nhưng ông bắt buộc phải giao dự án này cho nhà họ Châu. Nếu không có chúng tôi thì ông nghĩ mình sẽ hoàn thành nổi sao?”

“Sao lại không hoàn thành nổi?”

Châu Mỹ Ngọc vừa nói xong, một âm thanh truyền đến.
 
Chương 311


CHƯƠNG 311

Tất cả mọi người quay đầu lại thì nhìn thấy Vương Nhất đang sải bước vào phòng họp. Anh nhìn Châu Mỹ Ngọc rồi cười nhạt: “Dì Châu tưởng nhà mình giỏi lắm sao, bà quên rằng mới hôm qua, nhà họ Châu còn chịu cảnh gà chó không yên à?”

“Vương Nhất, lại là mày…..”

Thấy Vương Nhất đi tới, ánh mắt Châu Mỹ Ngọc liền chất chứa đầy oán hận.

Không biết tại sao nhưng bà ta cảm thấy Vương Nhất còn khó ưa hơn Lý Thiên Dương.

“Mấy người về đi.”

Vương Nhất xua tay: “Dự án của nhà họ Lý và Lệ Tinh không thể giao cho nhà họ Châu đâu. Mà dù có giao cho mấy người thì mấy người làm nổi chắc?”

“Mày dám nghi ngờ thực lực của nhà họ Châu bọn tao?”

Châu Mỹ Ngọc tức tới bật cười, bà ta khinh khỉnh nhìn Vương Nhất: “Nực cười, dù gì nhà họ Châu bọn tôi cũng là gia tộc hàng đầu ở Thiên An. Nếu xét về phương diện chế tạo thì bọn tôi mạnh hơn nhà họ Lý nhiều lắm. Tôi cũng vì muốn tốt cho cái nhà này thôi, nếu nhà họ Lý muốn đi lên thì phải dựa vào nhà họ Châu chứ không phải thằng đó.”

Sắc mặt Lý Thiên Dương rất tệ nhưng ông ta cũng chẳng nói lời nào. Vì những gì Châu Mỹ Ngọc nói đều đúng, nhà bố mẹ vợ ông thực sự mạnh hơn ông rất nhiều.

“Vậy tôi có thể thử.”

Vương Nhất vẫn bất động, anh lạnh nhạt nói: “Dự án này không thể giao cho mấy người được. ngoài ra, ngày mai, dự án sẽ bắt đầu khởi công, đến lúc đó, cả nhà họ Châu mấy người có thể tới xem.”

“Tiểu Nhất, con nói cái gì?”

Nghe tới đây, Lý Thiên Dương hơi biến sắc rồi đưa mắt ra hiệu Vương Nhất đừng nói nữa.

Bọn Châu Mỹ Ngọc Lý Mộng Đình sững người một lúc, sau đó cười lớn.

“Tôi nghe nhầm sao? Ngày mai bắt đầu khởi công?”

“Mấy người không có nhà máy, không có công nhân, định khởi công bằng gì? Bằng cái miệng khoác lác đó à?”

Châu Mỹ Ngọc giơ tay lên ra hiệu mọi người im lặng. Bà ta nhìn Vương Nhất rồi chế giễu: “Được, vậy bọn tao sẽ tới xem thử ngày mai mấy người khởi công thế nào.”

“Nhưng tao có một điều kiện.”

Châu Mỹ Ngọc đổi chủ đề: “Nếu ngày mai mấy người không thể khởi công thì chứng tỏ mấy người không đủ năng lực phụ trách dự án này nên phải giao dự án lại cho nhà họ Châu.”

“Không thành vấn đề.” Vương Nhất cười cười gật đầu.

Thấy Vương Nhất đồng ý dứt khoát như vậy, Châu Mỹ Ngọc có chút sững sờ.

Nhưng ngay sau đó, bà ta chỉ trừng mắt nhìn Vương Nhất rồi dẫn mọi người rời đi.

Trước khi đi còn nhìn Vương Nhất và Lý Thiên Dương đầy khiêu khích.

“Ngày mai, mày đừng làm tao thất vọng đấy. Đến lúc đó, tao sẽ dẫn cả nhà họ Châu tới xem mày khởi công bằng cách nào.”

Thấy Châu Mỹ Ngọc rời đi, Lý Mộng Đình cùng bọn Châu Mỹ Hoà cũng ngạo nghễ theo đuôi, Lý Thiên Dương ngồi phịch xuống ghế, trông vô cùng bất lực.
 
Chương 312


CHƯƠNG 312

Ông ta càng nghĩ càng cảm thấy không ổn. Lý Thiên Dương lập tức quay sang nhìn Vương Nhất rồi hỏi: “Tiểu Nhất, sao con có thể tuỳ tiện khoác lác như thế, con cố ý làm ba mất mặt sao?”

Vương Nhất nhấp một ngụm nước: “Ba, con cũng nói rồi, thời gian khá eo hẹp nên chúng ta phải khởi công sớm thôi.”

“Nhưng lấy đâu ra thiết bị và nhân công đây?”

“Chuyện này ba đừng lo, con có cách giải quyết.”

Vương Nhất uống hết nước trong cốc. thấy Lý Thiên Dương vẫn lo lắng như thế, anh không khỏi an ủi thêm lần nữa: “Ba, chẳng lẽ con sẽ hại ba sao? Nếu đã dám nói như thế thì chứng tỏ con có đủ tự tin. Người thông minh sẽ không tắm hai lần trên cùng một dòng sông đâu.”

Nghe thế, Lý Thiên Dương lập tức sững sờ. Lời này muốn chỉ bọn Châu Mỹ Ngọc sao?

Vương Nhất đã từng hoàn thành mấy nhiệm vụ tưởng chừng không thể hoàn thành nổi rồi. cả Lý Thiên Dương cũng cảm thấy thân phận của Vương Nhất không tầm thường. Thế mà bọn Châu Mỹ Ngọc, Lý Mộng Đình vẫn cảm thấy Vương Nhất là phế vật. quả đúng là: ai xem Vương Nhất là phế vậy thì người đó mới là phế vật thật sự.

“Ngày mai ba cứ chờ xem kịch hay đi.”

Nụ cười nhàn nhạt hiện trên gương mặt anh, Vương Nhất uống hết nước rồi xoay người rời đi.

Trước cổng công ty Áo Tân, La Chí Viễn và Lãnh Nhan đã đứng chờ anh.

Sắc mặt họ cực kỳ cung kính.

“Đều đã bố trí ổn thoả chưa?” Vương Nhất hỏi.

“Thiếu chủ, người đã vào vị trí.”

“Ông chủ lớn và trực thăng đã vào vị trí.”

“Tốt lắm.”

Vương Nhất mỉm cười, hai mắt hơi nheo lại, một tia lạnh lùng loé lên.

“Nhà họ Châu, mấy người sẽ rất thích vở kịch này đó….”

Nhà họ Châu.

Bọn Châu Mỹ Ngọc vừa về tới nhà thì Châu Chí Kiên đã vội vàng hỏi: “Thế nào rồi, Lý Thiên Dương có giao dự án ra không?”

Châu Mỹ Ngọc lắc đầu: “Không, chồng con rất cứng đầu, nói thế nào cũng không chịu bán.”

“Cái gì? Không chịu bán?” Châu Chí Kiên lập tức nổi giận.

Nhưng Châu Mỹ Ngọc vẫn cười khúc khích, bà ta nói: “Ba đừng gấp, tuy ông ta không chịu bán nhưng ngày mai, chúng ta vẫn có thể lấy được dự án này mà không tốn đồng nào.”

Châu Chí Kiên vốn đang rất tức giận liền hết giận ngay, ông ta nhìn Châu Mỹ Ngọc đầy kinh ngạc: “Nghĩa là sao?”

Nụ cười trên mặt Châu Mỹ Ngọc càng thêm thần bí, Châu Chí Kiên không đợi nổi nữa, ông ta thúc giục: “Lúc nào rồi mà còn úp úp mở mở như thế, còn không nói nhanh đi.”

Châu Mỹ Ngọc cười ha ha: “Chẳng phải là nhờ thằng phế vật kia đẩy ba nó xuống hố sao.”

“Vương Nhất?”

Biểu cảm trên mặt Châu Chí Kiên hơi kỳ lạ, ông ta bỗng nhớ lại ánh mắt lạnh lùng tới cực điểm kia rồi bất giác rùng mình.
 
Chương 313


CHƯƠNG 313

Ông ta không hiểu. Tại sao một người trẻ tuổi đến ông ta còn không thể nhìn thấu, thế mà qua miệng Châu Mỹ Ngọc và Lý Mộng Đình lại trở thành “phế vật” “đồ sao chổi” rồi.

“Đúng vậy.”

Lý Mộng Đình đứng bên cạnh cười ngọt: “Thằng phế vật đó đã giúp chúng ta một phe lớn rồi. Còn dám khoác lác rằng ngày mai nhà họ Lý sẽ bắt đầu khởi công, hoan nghênh cả nhà họ Châu chúng ta đến dự.”

“Ngày mai khởi công? Sao có thể! Rõ ràng tôi đã dặn người đập nát nhà máy của ông ta và đuổi hết công nhân đi rồi mà, ông ta khởi công bằng cái gì?”

Lúc này, Châu Quốc Hưng đang chống gậy đứng một bên tái mặt rồi hét lớn.

Sau khi bị Châu Chí Kiên đánh gãy một chân, tính cách Châu Quốc Hưng liền trở nên cáu kỉnh và bạo lực. Chỉ cần hơi xáo động một chút thôi cũng khiến anh ta nổi điên.”

Châu Chí Kiên lạnh lùng liếc nhìn anh ta rồi quát: “Câm miệng, để Mộng Đình nói tiếp!”

“…..”

Châu Chí Kiên lập tức im lặng nhưng trong mắt lại loé lên một tia hận ý.

Lý Mộng Đình tiếp tục kể lại: “Sự thật đúng như anh Quốc Hưng nói đó ông. Nhà máy của ba con đã không còn, đừng nói là mai, dù cho ông ta một tháng cũng chưa chắc khởi công nổi.”

“Mẹ và thằng phế vật kia đã bàn xong rồi. Ngày mai, cả nhà họ Châu chúng ta đến tham quan. Nếu ngày mai chúng không thể khởi công thì dự án với tập đoàn Lệ Tinh sẽ rơi vào tay chúng ta. Mọi người xem, đây chẳng phải là không cần tốn sức cũng hái được quả ngọt sao?”

“Haha, ai cho thằng phế vật đó dũng khí để nói thế?”

“Vẫn là Mỹ Ngọc lợi hại, khiến thằng ở rể đó phải ngoan ngoãn khuất phục.”

Sau khi Lý Mộng Đình nói xong, những người trong nhà họ Châu đều lần lượt lên tiếng nịnh bợ Châu Mỹ Ngọc.

Hai mắt Châu Chí Kiên cũng sáng lên, ông ta kích động nắm lấy tay Lý Mộng Đình: “Thằng đó nói thế thật sao?”

“Còn có thể là giả sao?”

Lý Mộng Đình đắc ý: “Cháu thấy hắn ta biết mình tiêu rồi nên muốn phá cho nát luôn.”

Châu Chí Kiên cau mày suy nghĩ: “Cậu ta tự tin như thế, chẳng lẽ có mánh khoé gì sao?”

“Nó thì có gì chứ?”

Châu Mỹ Ngọc cười lạnh: “Nó chỉ quen vài người bạn lợi hại thôi, nhưng bạn bè cũng không thế mãi giúp nó được. Thế nên con dám cược, nhất định ngày mai thằng đó không thể khởi công đâu!”

Nghe thế, Châu Chí Kiên liền cảm thấy nhẹ nhõm, không còn nghĩ linh tinh nữa.”

“Nhưng mà ba cần chú ý một chút.”

Châu Mỹ Ngọc nói tiếp: “Bây giờ trong tay hắn có 2640 tỷ, còn có nhân viên tài vụ của tập đoàn Lệ Tinh quản tiền nữa. Đó là một số tiền không nhỏ, nếu Vương Nhất bảo Lý Thiên Dương dùng khoản tiền này….”

Châu Chí Kiên gật đầu, ánh mắt cũng trở nên sắc bén: “Lập tức hạ lệnh, tất cả mọi công nhân của các ngành nghề đều không được tới công ty Áo Tân làm việc! Thế lực của nhà họ Châu ở cái đất Thiên An này vẫn còn đó.”

Châu Mỹ Ngọc liền vui mừng khôn xiết: “Thế này thì không thể nào thấy bại được rồi.”
 
Chương 314


CHƯƠNG 314

“Truyền lệnh xuống đi, tám giờ sáng mai, toàn bộ người nhà họ Châu cùng đi tới công ty Áo Tân!”

Châu Chí Kiên vung tay, mặt mày đỏ gay mà ra lệnh.

“Vâng thưa gia chủ!”

Tất cả con cháu trực hệ đều hưởng ứng.

Nhà họ Châu tràn ngập tiếng cười, chỉ chờ ngày mai nhanh đến.

Sáng hôm sau, tất cả người trong nhà họ Châu đều tập hợp rồi rồng rắn kéo nhau đến công ty Ẩn Long.

Khi bọn họ đến nơi thì Vương Nhất và Lý Thiên Dương đều đã có mặt và đứng giữa khoảng đất trống rộng lớn.

“Vương Nhất, mày nói khởi công đâu?”

Vừa xuống xe, Châu Mỹ Ngọc liền hùng hổ bước tới rồi đưa mắt nhìn quanh. Một bóng người, một thiết bị đều không có, bà ta không nhịn được mà bật cười: “Đây là “khởi công” mà mày nói sao? Tao có thể hiểu là hai người “khởi công” không?”

“Hahaha….”

Vừa nói dứt câu, tất cả người nhà họ Châu đều không nhịn được mà bật cười.

“Vương Nhất, một mình mày mất mặt là đủ rồi, sao còn kéo ba tao theo?”

Lý Mộng Đình không thèm khách khí: “Mày có thấy cả nhà máy đều không có một bóng người không, mày khởi công thế nào? Tao thấy mày chỉ đang tự sỉ nhục bản thân thôi.”

“Khục khục.”

Lúc này, Châu Chí Kiên cũng đi tới trước mặt Lý Thiên Dương rồi ho khan vài tiếng: “Thiên Dương à, chúng ta đều là người một nhà mà, không cần phải làm loạn thế đâu, bọn ta cũng chỉ muốn giúp con thôi.”

Sau đó ông ta ngừng lại, rồi chỉ vào công ty Áo Tân đổ nát: “Con nhìn công ty của mình đi, một là không có người, hai là không có thiết bị, mà cả hai thứ này nhà họ Châu đều có. Nước sông không chảy ruộng ngoài, con giao dự án này cho bọn ta đi, bọn ta sẽ không bạc đãi con đâu, đúng chứ?”

Lý Thiên Dương trầm mặc nhìn về phía Vương Nhất.

Sáng hôm nay, cmt đã bảo ông đứng đợi ở mảnh đất trống này, nói lát nữa sẽ có người tới. Nhưng ông đã đợi rất lâu mà chẳng thấy bóng người nào. Đến ông ta cũng không khỏi nảy sinh hoài nghi.

Vương Nhất vẫn bình tĩnh như thế, anh lạnh nhạt trả lời: “Người sắp tới rồi, lát nữa mấy người sẽ thấy thôi.”

“Lời nói dối sắp bị vạch trần rồi mà còn không chịu thừa nhận.”

Lý Mộng Đình nhìn Vương Nhất đầy kinh bỉ: “Hôm nay chắc chắn mấy người không thể khởi công rồi. ngoan ngoãn giao dự án cho nhà họ Châu đi. Nể mặt quan hệ của chúng ta, bọn tôi sẽ chia cho mấy người vài trăm triệu.”

Lúc này, Châu Mỹ Ngọc liền cản Lý Mộng Đình lại, ra hiệu cô ta không cần ép người như thế.

Sau đó, bà ta nhìn Vương Nhất rồi nói: “Bọn tao đã tới xem khởi công như đã hẹn rồi đấy. Nhưng khi nào thì người mới đến đây, chẳng lẽ họ cứ không tới thì bọn tao cứ phải đợi mãi ở đây với mày à?”

“Bọn tao bận lắm, thời gian là vàng bạc đấy, không thể cứ ở đây với mày được.”

Những người khác cũng lên tiếng chỉ trích. Thật ra bọn họ cố tình đó, chúng sớm biết Vương Nhất căn bản không tuyển được người, bây giờ đang bị vả mặt đó.

Chúng muốn xem cảnh tượng Vương Nhất hoàn thành không nổi sẽ mất mặt đến nhường nào.

Nhưng Vương Nhất không biết tự giác ngộ, anh liếc nhìn đồng hồ rồi nghiêm túc nói: “Sắp tới rồi, ba phút nữa.”
 
Chương 315


CHƯƠNG 315

Châu Mỹ Ngọc càng cười lớn hơn: “Được, tao cho mày thêm ba phút nữa. Nếu ba phút sau mà mấy người vẫn chưa khởi công thì phải giao dự án này cho nhà họ Châu.”

“Đương nhiên.” Vương Nhất mỉm cười.

Rất nhanh, ba phút đã trôi qua nhưng vẫn không có một bóng người.

Châu Mỹ Ngọc cười lạnh nhìn về phía Vương Nhất: “Ba phút rồi đó, mấy người vẫn không thể khởi công, giao dự án cho nhà họ Châu đi——“

Ầm ầm ầm—–

Bà ta còn chưa nói xong thì một chuỗi âm thanh inh tai nhức óc từ trên trời truyền đến.

Một cái bóng cực lớn lướt qua.

Mọi người bất giác ngẩng đầu rồi lập tức sững sốt.

Một chiếc máy bay đang dừng trên đầu họ.

Chiếc máy bay lượn qua, che kín cả bầu trời.

Ngay sau đó, bóng đen biến mấy, chiếc máy bay đã lao về hướng sân bay Thiên An.

Tất cả bọn họ đều sững sờ, mỗi Vương Nhất vẫn bĩnh tĩnh cười nhạt.

Châu Chí Kiên kinh ngạc, sau đó lập tức phản ứng lại, ông ta bĩu môi phản bác: “Chỉ là một chiếc máy bay thôi mà, mấy người xem mình bị doạ thành cái gì rồi.”

Những người khác cũng dần hồi phục tinh thần.

“Tôi còn tưởng là gì, thì ra là một chiếc máy bay.”

“Nó dám dùng máy bay lừa chúng ta!”

Lý Mộng Đình tức giận chỉ vào mặt Vương Nhất.

Cô ta vừa dứt lời, tất cả mọi người đều nhìn về phía Vương Nhất, biểu cảm có chút kỳ lạ.

Nghĩ kỹ lại thì cũng quá trùng hợp rồi.

Vương Nhất nói trong vòng 3 phút, nhất định sẽ có người tới. Kết quả, ba phút sau, một chiếc máy bay dừng lại trên đầu bọn họ một lúc rồi mới bay về phía sân bay.”

Nghĩ tới đây, Châu Mỹ Ngọc bỗng tức giận: “Phô trương thanh thế, suýt chút nữa là bị mày lừa rồi!”

Khi chiếc máy bay kia dừng lại trên đầu bọn họ, cả người Châu Mỹ Ngọc đều toát mồ hôi lạnh.

Vương Nhất cảm thấy rất buồn cười: “Hình như tôi có làm gì đâu, tự mấy người bị doạ sợ đấy chứ.”

Lời này như châm thuốc nổ, tất cả người nhà họ Châu đều phẫn nộ không thôi.

“Mày không biết xấu hổ à? Rõ ràng là máy bay dân dụng thôi, đừng có làm như là do mày gọi đến.”

“Nó làm gì có khả năng gọi được máy bay? Mấy người có biết một lần bao máy bay tốn bao nhiêu tiền không hả?”

Lũ tiểu bối nhà họ Châu xôn xao hết cả lên.

Không ai nhận ra, trên khoảng trời cao hơn lại xuất hiện thêm 7-8 chiếc máy bay dân dụng.

Điểm đến của chúng đều là sân bay Thiên An.

Châu Mỹ Ngọc lạnh lùng nhìn Vương Nhất và Lý Thiên Dương: “Đã tới giờ rồi nhưng mấy người vẫn chưa bắt đầu khởi công. Theo như ước định thì mấy người phải giao hạng mục này cho bọn tôi.”
 
Chương 316


CHƯƠNG 316

Lý Thiên Dương nhìn Vương Nhất bằng ánh mắt phức tạp, ông thầm thở dài.

Lần này, Vương Nhất thất bại rồi…..

Đinh—–

Lúc này, điện thoại của tất cả mọi người đồng loạt được đề xuất một bản tin mới.

Một tiểu bối nhà họ Châu lấy điện thoại ra lướt lướt đọc thử.

Nhưng vừa mới nhìn qua thôi, cậu ta đã lập tức kinh ngạc, sắc mặt trắng bệch như vừa thấy quỷ, giọng nói run run thốt lên.

“Mọi người…..mau xem bản tin trên điện thoại đi!”

“Hả?”

Những người khác hơi sửng sốt, họ lần lượt mở bản tin lên.

Đọc xong, mọi người cũng kinh ngạc không thôi.

Châu Mỹ Ngọc, Lý Mộng Đình và Châu Mỹ Hoà còn trợn trừng mắt.

Trên màn hình là một dòng chữ lớn.

“Bao máy bay dân dụng, một nghìn công nhân xuống máy bay.”

Bên dưới còn có video.

Lý Mộng Đình ấn xem, video rất ngắn, chỉ có ba mươi mấy giây.

Nhưng cảnh tượng trong đó lại khiến cô ta chấn động.

Cả phi trường Thiên An rộng lớn bị một lượng lớn người phủ kín.

Mỗi người đều mặc quần áo bảo hộ và đội mũ bảo hiểm.

“Có chuyện gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì mà sắc mặt mấy đứa xấu thế?” Châu Chí Kiên cảm thấy có gì không ổn, ông ta vội lên tiếng.

“Ông ơi…..”

Lý Mộng Đình sửng sốt ngẩng đầu, giọng cô ta run run: “Chiếc máy bay vừa bay ngang qua đầu chúng ta ấy, trong không phải hành khách bình thường, mà là cả nghìn công nhân!”

“Cái gì?!”

Châu Chí Kiên trợn trừng mắt.

Tất cả mọi người đều vô thức nhìn thẳng vào khuôn mặt bình tĩnh của Vương Nhất.

Là thằng phế vật này gọi tới sao?!

Câu hỏi này lập tức hiện lên trong đầu bọn Châu Mỹ Ngọc, Lý Mộng Đình, Châu Mỹ Hoà, tim họ bị đả kích nặng nề.

“Không thể nào, không thể nào…..”

Trên trán Châu Mỹ Ngọc đều là mồ hôi lạnh, bà ta gượng cười: “Nhất định là do công trình lớn nào đó ở Thiên An bắt đầu xây dựng. Tôi nhớ ở cửa sông Thiên An có một khu vực cải tạo đúng không? Chắc mấy tên công nhân này đến đó thôi.”

“Không thể?”

Vương Nhất thâm thuý liếc nhìn khuôn mặt tái nhợt của mọi người nhà họ Châu, anh lạnh lùng mỉm cười: “Tất cả những gì mấy người tưởng là không thể, chỉ là vì tầm hiểu biết của mấy người quá hạn hẹp nên chứ tới được đẳng cấp đó thôi. Thế giới này, không có gì là không thể cả!”
 
Chương 317


CHƯƠNG 317

ầm—–

ầm—–

ầm—–

Lời vừa dứt, trên trời lại xuất hiện rất nhiều vệt trắng.

Những bóng đen ập đến, càng nhiều máy bay từ khắp nơi đổ về, xuyên qua làn mây tới với bầu trời Thiên An.

Từng chiếc máy bay dân dụng cực lớn băng qua, mang theo tiếng động vang trời.

Không khí lưu động thổi bay tóc của bọn Châu Mỹ Ngọc, Lý Mộng Đình, khiến lớp trang điểm của bọn họ nhoè đi.

Nhưng bọn họ vẫn không có cảm giác gì cả, tất cả mọi người đều nhìn về phía trên với ánh mắt không dám tin.

Một chiếc lại một chiếc máy bay kết thành đoàn lướt qua, không ai biết sau tầng mây kia còn bao nhiêu chiếc máy bay nữa.

Cảnh tượng hoành tráng như thế là khiến tất cả dân cư ở Thiên An sửng sốt. Mọi người trong thành phố đều kinh ngạc ngẩng đầu lên trời.

“Tôi…tôi bị hoa mắt rồi hả? Sao lại nhiều máy bay như thế?”

Có người đờ cả mắt, kinh ngạc không thôi.

Nhiều người còn lấy điện thoại ra quay lại khung cảnh này.

Thậm chí, chuyện này còn kinh động tới các vị lãnh đạo cấp cao. Họ hốt hoảng cử người tới sân bay Thiên An để xem chuyện gì đã xảy ra.

ầm ầm ầm—-

Cùng lúc nàu.

Cả sân bay Thiên An đều chìm trong tiếng máy bay tiếp đất.

Tất cả máy bay dự kiến cất cánh vào thời điểm này đều bị delay vô thời gian để nhường chỗ cho những chiếc máy bay dân dụng này.

Từng chiếc từng chiếc hạ cánh, nhiều máy bay vẫn còn bay lượn trên bầu trời. Tất cả xếp thành một hàng dài.

Một sân bay rộng lớn liền bị vây kín trong phút chốc. những hành khách bên ngoài đều rướn cổ nhìn xem rốt cuộc là ai tới.

Cửa máy bay mở ra, một nhóm công nhân mặc đồng phục đội mũ bảo hiểm lần lượt bước xuống theo nhóm. Ngay lập tức, cả sân bay Thiên An chỉ toàn người là người.

Một trăm nghìn công nhân từ khắp mọi miền đất nước đồng loạt hạ cánh xuống Thiên An.

Bọn họ xếp thành hàng rồi lần lượt lên leo lên xe.

Riêng quá trình lên xe đã tốn thời gian rồi.

Cả Thiên An chấn động, tất cả mọi người đều hướng mắt về phía sân bay Thiên An.

Các toà soạn báo, đài truyền hình, phương tiện truyền thông đều chạy về phía sân bay Thiên An để giành giật đưa tin.
 
Chương 318


CHƯƠNG 318

“Xin chào, tôi là phóng viên của đài truyền hình Thiên An. Xin hỏi đã xảy ra chuyện gì, tại sao nhiều người đáp xuống Thiên An như thế?”

Vị phóng viên này khó khăn lắm mới tóm được một người công nhân trong đám đông, cô ta lớn tiếng hỏi.

“Tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết bên này có một công trình cần người gấp, hơn nữa ông chủ cũng trả rất nhiều tiền, một ngày 900.000 nghìn đó.”

Ầm!

Cuộc phỏng vấn này khiến bản tin càng thêm chấn động. Một ngày trả lương 900.000 nghìn, một trăm nghìn người là 90 tỷ.

Một ngày tiêu 90 tỷ, ông chủ nào ở Thiên An mà dám làm vậy? Ông chủ nào tiêu nhiều tiền như vậy để đưa công nhân khắp cả nước tới Thiên An chứ!

Không ai phát hiện, những chiếc xe kia chỉ đi về một hướng.

Công ty Áo Tân.

Các toà soạn báo và đài truyền hình đều lần lượt đưa tin về sự kiện này. Tin tức liên tục truyền đến điện thoại của Châu Mỹ Ngọc, Lý Mộng Đình.

Bọn họ kinh ngạc đọc tin tức, họ cũng bị khoản tiền khổng lồ kia doạ sợ.

“Trời ạ, một người trả 900.000 nghìn/ngày, một trăm nghìn người thì phải trả 90 tỷ đó, chuyện này do ai làm thế?” Lý Mộng Đình sững sờ lẩm bẩm.

Châu Mỹ Ngọc cũng nghĩ một lúc rồi tự cho mình là thông minh: “Con nghĩ chuyện này nhất định là của mấy dự án lớn do bên trên phê duyệt, chính phủ đầu tư, thuộc dự án cấp quốc gia nên mới bỏ ra nhiều tiền như thế. Chẳng phải thành phố Thiên An chúng ta luôn có kế hoạch cải tạo khu cửa sông Thiên An sao? Không chừng là làm thật đấy!”

Nói rồi, bà ta quay đầu nhìn Châu Chí Kiên rồi kích động nói: “Ba, con nhớ nhà họ Châu chúng ta cũng tham gia vào dự án cải tạo này đúng không?”

Châu Chí Kiên cau mày nói: “Không, đó là dự án lớn. Chỉ có tứ đại hào môn mới có tư cách toàn quyền tham dự. Ba chỉ theo chân một vị công tử của nhà họ Lương húp chút canh cặn thôi.”

Nét mặt Vương Nhất vẫn như cũ, trong tứ đại hào môn Thiên An, Kim-Lương-Nhan-Thẩm, Vương Nhất chỉ mới tiếp xúc với nhà họ Kim thôi, ba nhà còn lại vẫn không lộ chút bóng dáng.

Nhưng anh cũng chẳng hề bận tâm, dù gì thì trong mắt anh, bọn họ không là cái thá gì.

Nghe Châu Chí Kiên nói thế, Châu Mỹ Ngọc bất chấp phấn khích: “Vậy cũng là chuyện tốt mà. Đó là dự án lớn đó, dù húp canh thì lợi ích mang lại cũng nhiều vô số kể. nói không chừng chúng ta có thể nhân cơ hội này mà kết thân với tứ đại hào môn.”

Châu Chí Kiên cũng thấy có ký. Nếu ông ta có thể là một phần của dự án cải tạo cửa sống Thiên An thì lợi ích đem lại sẽ rất nhiều.

“Được, hôm sau đích thân ba sẽ đến thăm nhà họ Lương.”

Cả nhà họ Châu đầu chìm trong sự phấn kích.

Bọn họ cho rằng lần điều động nhiều công nhân thế này chắc chắn là vì dự án cả tạo cửa sông Thiên An sắp khởi công.

Trong đám đông, chỉ có Lý Thiên Dương vẫn trầm mặc nhìn Vương Nhất.

Vương Nhất nhìn ông ra hiệu không cần phải lo lắng.

“Được rồi, kịch cũng xem xong rồi, chừng nào mấy người mới giao dự án ra đây? Dự án này mấy người làm không nổi đâu.”

Bỗng Châu Mỹ Ngọc đổi chủ đề, bà ta quay đầu lại rồi cười lạnh nhìn Vương Nhất và Lý Thiên Dương.
 
Chương 319


CHƯƠNG 319

“Khục khục—-“

Châu Chí Kiên lại ho vài tiếng rồi nghiêm mặt nói: “Dự án này nhất định phải do nhà họ Châu phụ trách, Thiên Dương, nghiêm khắc mà nói thì con cũng là người của nhà họ Châu. Lúc đầu ba đồng ý cho con và Mỹ Ngọc dọn ra ngoài đã tính là nhân từ lắm rồi.”

Lý Thiên Dương vừa định lên tiếng thì Vương Nhất liền đưa tay ra hiệu ông đừng tham dự.

Anh cười cười nhìn Châu Mỹ Ngọc và Châu Chí Kiên: “Mấy người chắc chắn một trăm nghìn công nhân kia tới vì dự án cải tạo cửa sông Thiên An à? tại sao không phải là vì công ty Áo Tân?”

Nghe tới đây, Châu Mỹ Ngọc cười to như vừa mới nghe một chuyện vô cùng nực cười.

Cười xong, bà ta lập tức nhìn Vương Nhất bằng ánh mắt khinh thường: “Xem ra mày vẫn chưa tỉnh nhỉ? Nhiều tiền như thế, nhiều người như thế, sao có thể tới vì công ty Áo Tân chứ?”

“Vương Nhất, mày đừng giãy giụa nữa.”

Lý Mộng Đình tới trước mặt Vương Nhất rồi nghiêm túc nói: “Chuyện mày đã giúp bọn tao giành được hạng mục này, bọn tao nhất định sẽ nhớ. Sau khi hoàn thành xong, bọn tao sẽ chia cho mày một khoản. Thế này đã nhân từ lắm rồi, mày còn gì bất mãn?”

Vương Nhất cười cười không đáp.

Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng xe.

Tất cả mọi người nhìn sang, từng chiếc xe lớn tiền vào công ty Áo Tân rồi dừng lại trong bãi đất trống.

Châu Mỹ Ngọc, Lý Mộng Đình đều sững người, không biết mấy chiếc xe này tới đây làm gì.

“Này, mấy người tới nhầm chỗ rồi….”

Khi Châu Mỹ Ngọc còn định nói thêm gì đó thì cửa xe bỗng mở ra, một đám đàn ông bước xuống.

Họ mặc đồng phục và đội mũ bảo hiểm, Châu Mỹ Ngọc khiếp sợ hô lên.

“A—-mấy người là ai?”

Vương Nhất không khỏi bật cười: “Họ tới đây làm việc, bà còn hỏi họ là ai sao?”

“Làm việc?”

Châu Mỹ Ngọc vẫn đang sửng sốt, đột nhiên, bà ta bỗng hiểu ra gì đó, biểu cảm vô cùng kinh ngạc: “Mấy, mấy người là…..”

Bíp——

Bíp——

Bíp——

Trong phút chốc, cửa xe lại mở ra, công nhân lần lượt bước xuống.

Sau khi xuống xe, họ nhanh chóng đứng vào hàng ngay ngắn. Mỗi xe chở 80 người, mười mấy chiếc xe là tổng cộng hơn một nghìn người. Họ đứng giữa công ty Áo Tâm, trong phút chốc, khoảng đất rộng bỗng chen kín người.

“Đây…là….”

Trước cảnh tượng ngày, tất cả người nhà họ Châu liền tái mặt.

Châu Mỹ Ngọc nghiến răng, mặt bà ta thoắt đỏ thoắt trắng.

Nhiều công nhân như vậy, cứ tưởng họ đến để khởi công dự án cải tạo cửa sông, không ngờ lại đến vì Áo Tân.

Lý Thiên Dương đã sớm kinh ngạc tới mức không thốt nên lời rồi, ông ta sững sờ nhìn Vương Nhất.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom