Dịch Ánh Trăng Sáng Tránh Xa Tôi Ra

Chương 195


Nói thế nào nhỉ… hơi hồi hộp.

Doãn Thường Lăng ngoái ra sau nhìn theo chiếc ô tô màu trắng qua cửa sổ hàng ghế sau, bóng người trong đó rất mờ, cậu cầm điện thoại chọc như điên.

Cô vợ nhỏ của Vụ Thanh: ‘A a a a!!! Làm sao đây?! Tại sao lại ăn cơm cùng nhau!!!’

Chồng của Thường Lăng: ‘Có thể là định chính thức ra mắt thông gia chăng.’

Cô vợ nhỏ của Vụ Thanh: ‘Vớ vẩn!!! Sao thế được?!!! ┻╰(‵□′)╯’

Chồng của Thường Lăng: ‘Em hồi hộp à?’

Cô vợ nhỏ của Vụ Thanh: ‘Sao em lại hồi hộp? Ông đây chẳng hồi hộp chút nào hết!’

Cô vợ nhỏ của Vụ Thanh: ‘(Chửi thề).jpg’

Chồng của Thường Lăng: ‘Anh hồi hộp… Hồi hộp quá… Mặc dù đã chuẩn bị rất nhiều, ngộ nhỡ cô chú không ủng hộ thì sao?’

Doãn Thường Lăng quay đầu ngồi ngay ngắn, đờ đẫn nhìn tin nhắn Bách Vụ Thanh gửi cho mình, hơi ngây người.

Cậu bỗng bật cười, bắt đầu gõ.

Cô vợ nhỏ của Vụ Thanh: ‘Em đi cùng anh, chỉ cần anh không phụ em.’

Nói đến cùng, từ đầu đến cuối cậu chưa bao giờ thay đổi.
 
Chương 196


Hai nhà đặt một gian phòng riêng, lúc đến món gì cũng được bày biện xong xuôi rồi, xem ra là đã lên kế hoạch từ trước.

Doãn Thường Lăng và Bách Vụ Thanh ngồi cạnh nhau, hai nhà ngồi đối diện, cứ như thẩm vấn phạm nhân.

“Thi vất vả quá, nào, ăn nhiều vào bồi bổ sức khoẻ.” Mẹ Doãn cười híp mắt nói.

Hai người mỉm cười, gắp một miếng bỏ vào miệng, như nhai sáp nến.

“Bố mẹ, cô chú, mọi người… định làm gì?” Doãn Thường Lăng nhìn bốn người, tay cậu nắm chặt tay Bách Vụ Thanh.

Mẹ Bách chống cằm bằng một tay, không giấu giếm gì, nói thẳng: “Các con đến tuổi trưởng thành rồi, làm gì phải nghĩ cho kỹ.”

“Đúng thế, quyết định rồi à?” Mẹ Doãn hùa theo.

Doãn Thường Lăng trợn to mắt, “Mọi người… biết từ khi nào??”

Bố Doãn hắng giọng, ánh mắt soi mói đáp xuống người Bách Vụ Thanh, “Bố mẹ đều là người từng trải, vụ này mà không nhận ra thì sống uổng phí quá!”

Bố Bách tiếp lời: “Tài xế khai hết rồi.”

Doãn Thường Lăng lườm Bách Vụ Thanh, không phải bảo sẽ không nói sao?!

Bách Vụ Thanh nhún vai, “Bố mẹ, cô chú, con thật lòng thích Thường Lăng, trời đất chứng giám.”

Mặt Doãn Thường Lăng đỏ bừng.

Thẳng thừng thế ư?

Nhìn các vị phụ huynh, đều tỏ ra kinh ngạc, lẽ nào… họ nói chuyện khác?!
 
Chương 197


Bố Doãn đứng bật dậy, đi tới túm cổ áo Bách Vụ Thanh, lôi hắn dậy, “Tao coi mày là con trai, mày lại đi tán con trai tao??”

“Chú, chú đừng cáu… Cháu và Thường Lăng yêu nhau rồi, vẫn là con trai chú.” Bách Vụ Thanh hơi khom lưng, bây giờ hắn đã cao đến 1mX, nói là bị nhấc cổ áo, chẳng thà nói là bị kéo.

“Tao!!” Bố Doãn bỗng cảm thấy có gì sai sai.

“Hai đứa yêu nhau rồi?!” Mắt mẹ Doãn và mẹ Bách phát sáng.

“Mẹ, con thích cậu ấy.” Doãn Thường Lăng chắn trước mặt Bách Vụ Thanh.

“Bà thông gia!!” Mẹ Doãn và mẹ Bách ôm chầm lấy nhau. “Hay quá!!”

Bốn người đàn ông còn lại: “???”
 
Chương 198


Cho đến nay, Doãn Thường Lăng vẫn còn nhớ dáng vẻ sắp ăn thịt cậu của mẹ cậu và mẹ Bách, cùng với vẻ không còn thiết sống của bố cậu và bố Bách lúc đó.

Tóm lại, cậu và Bách Vụ Thanh hẹn hò rồi… Kiểu được bố mẹ ủng hộ ấy.

“Trời… cứ như nằm mơ.” Doãn Thường Lăng và Bách Vụ Thanh ngồi trong đình nghỉ mát trước biệt thự, vừa uống nước ép dâu tây vừa nói.

Kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học, họ được thư giãn hoàn toàn, không còn bài tập về nhà, hai người họ bị đóng gói vứt ra nước ngoài hưởng thụ tuần trăng mật.

Bách Vụ Thanh sấn tới, hôn một phát, “Không phải mơ, là thật đấy.”

“Ừm~ Ở bên nhau thật rồi.”

Doãn Thường Lăng cầm tay Bách Vụ Thanh, cười nói: “Hay là vào phòng ngồi đi?”

“Làm gì?”

“Anh nói xem?”
 
Chương 199: Hoàn


Mấy hôm trước hai người cùng đón sinh nhật 18 tuổi, lúc này mọi chướng ngại vật đã được dỡ bỏ.

Bách Vụ Thanh ấn đầu Doãn Thường Lăng, lúc đối phương hé miệng, bèn tấn công thành trì của đối phương, khuấy đảo tất cả, tước đoạt không khí còn sót lại, âm thanh vỡ vụn lơ lửng trong không trung.

Doãn Thường Lăng không trắng bằng Bách Vụ Thanh, cậu có nước da khoẻ khoắn, chân hai người bắt chéo vào nhau, tương phản rất mạnh.

“Em không muốn làm 0… Ư… ha a…” Doãn Thường Lăng ngoạm vai Bách Vụ Thanh, nghe thấy đối phương kêu đau thì lại liếm.

“Thế…” Bách Vụ Thanh rút tay mình ra.

“Đừng ra…” Mắt Doãn Thường Lăng đỏ hoe, ngấn nước, “Với anh… ưm… em thế nào cũng được…”

Ánh mắt Bách Vụ Thanh tối tăm, ưỡn người tiến vào.

Mối tình ngăn cách mấy chục năm trời, đến nay cuối cùng cũng có kết quả.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom