Dịch Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê

Chương 380: Trong những tiếng giều cợt


Tuy nhiên, ngay khi Tiêu Sách dẫn đội ky binh ra,

Giang Siêu đang đóng quân ở phía trên đột nhiên dẫn theo quân Con Cháu lùi về phía sau.

Tốc độ rất nhanh và vội vã. Tốc độ của cuộc hành quân khiến tất cả mọi người ở trên tường thành không thể ngừng bất ngờ.

Nhưng rất nhanh sau đó, một đám tướng lãnh của tộc Khiết Đan cười vang một trận, ánh mắt đầy sự chế nhạo.

Tất cả tướng lãnh của tộc Khiết Đan đều nghĩ Giang Siêu đang sợ hãi, chỉ một ngàn ky binh đã dọa quân Con Cháu quay đầu chạy như thế.

Hơn nữa, tốc độ hành quân của quân Con Cháu cũng làm các tướng lãnh của tộc Khiết Đan ở trên tường thành thấy vô cùng khâm phục.

Thậm chí có tướng Khiết Đan châm biếm:

"Ta còn tưởng uy danh quân Con Cháu là có được như thế nào, hiện tại xem ra, sợ là chạy trốn mà có đi.

Chiến tích kinh người như vậy, chắc hơn nửa là ngược lại rồi, haha..."

"Thật sự là bản tướng cười chết mất, còn chưa tiếp chiến đâu, đã bị dọa đến quay người chạy, lại còn không biết nhục mà gọi là cường quân. Ta thấy gọi là yếu quân còn tàm tạm đi"

"Người ta biết chạy cũng là một loại bản lĩnh, ngươi muốn chạy còn không có được bản lĩnh này!"

"Hahaha..." Trong những tiếng giều cợt, có người nhìn về phía Hồ tướng quân đã đầu hàng nói: "Hồ tướng quân, không nghĩ đến đó, Đại Triệu các ngươi còn có nhân tài có thể chạy trốn nhanh đến vậy. So sánh với ngươi, hẳn ta còn giỏi hơn nhiều!"

Sự châm biếm của các tướng Khiết Đan làm cho sắc mặt của Hồ tướng quân thay đổi liên tục, đầy sự xấu hổ và nhục: nhã, bị tộc Khiết Đan nhục nhã công khai như vậy, hẳn ta còn không có cả dũng khí để phản kháng.

Chẳng qua, khi nhìn về phía Giang Siêu và quân Con Cháu đang chạy trốn, hắn ta cũng bày tỏ thái độ xem thường, việc hẳn ta đầu hàng vẫn còn có mặt mũi hơn là Giang Siêu quay đầu chạy như thế.

Tiêu Sách vừa ra cổng nhìn thấy quân Con Cháu đang rút lui, đầy sự kinh ngạc, gã còn tưởng mình nhìn nhầm rồi.

quân Con Cháu vừa rồi hung hăng đến vậy, sao lại sợ đến mức này rồi?!

Trong lòng gã thấy rất kì lạ và khó chịu.

Nếu gã sớm biết quân Con Cháu không thể kham nổi đến thế, gã thật sự không muốn tự mình ra tay.

Gã cần, gã hưởng thụ cảm giác địch nhân cố gắng chống cự bị hắn gi ết chết.

Gã thích nhất là cách giết địch như vậy, như thế gã sẽ rất sung sướng. Hơn nữa, gã thích nhất cảm giác địch nhân ở trước mặt gã giấy giụa cầu sinh.

Nhưng cái việc chưa tiếp chiến đã chạy như thế làm gã rất cáu giận và phẫn nộ.

Dù gã không muốn truy đuổi, nhưng sát ý trong lòng làm gã muốn giết hết tất cả quân Con Cháu, ngay cả chạy trốn cũng không thể giữ lại cho quân Con Cháu một con đường sống.
 
Chương 381: Chỉ có kẻ địch như vậy


Bằng mắt thấy được khoảng cách giữa bọn họ và Giang Siêu cũng như quân Con Cháu càng lúc càng gần, đúng lúc. này, quân Con Cháu đang rút lui đột nhiên quay đầu lại. Nhìn thấy quân Con Cháu quay đầu lại, Tiêu Sách lộ ra vẻ kinh ngạc.

Gã không nghĩ đến quân Con Cháu đang chạy trốn lại dũng cảm quay lại đối mặt với bọn họ.

Nghĩ đến đó, trên mặt gã lộ ra vẻ vui mừng.

Chỉ có kẻ địch như vậy, gã mới có thể giết vui vẻ được! Hảẳn hận không thể vọt đến trước mặt Giang Siêu ngay lập tức, trực tiếp đâm xuyên qua Giang Siêu, để hắn chết dưới thương của mình.

Nhưng khi gã đang nghĩ như vậy, đã thấy Giang Siêu đang đứng ở đầu trận, nhìn gã cười quỷ dị, đồng thời, Giang Siêu nhấc đao lên chỉ vào gã, miệng nhẹ nhàng nói.

Phanh...Ngay khi chữ này được phát ra,

Tiêu Sách cũng không nghe thấy âm thanh gì, nhưng rất nhanh, gã đã nghe. được tiếng gào.

Mắt gã lộ để lộ sự kì lạ, trong nhất thời, gã không rõ chuyện gì đang xảy ra, cũng không biết tiếng hét vừa bất ngờ xuất hiện là cái gì.

Đúng lúc này, một vật màu đen rơi vào bên cạnh những con ngựa đang chạy băng băng của bọn họ, một tiếng vang thật lớn vang lên.

Tiêu Sách cảm giác cả người bị một năng lượng mạnh mẽ nhấc bổng lên.

Còn chưa rõ chuyện gì xảy ra, gã và con ngựa cùng ngã ngoài trên đất.

Những người đi phía sau lưng cũng bị nổ bay ra ngoài ngay lập tức, ngay cả bụng cũng bị nổ tung.

Ruột văng tung tóe, ngựa của gã cũng đã chết, hän thấy đầu ong ong hết cả lên, không thể nghe được âm thanh gì.

Cả người đều choáng váng.

Gã cố gắng đứng dậy, sau lưng có một chú ngựa bay đến, là đồng đội của gã.

Gã theo bản năng tránh sang một bên, lúc này mới tránh được vận mệnh bị ngựa đạp dưới chân.

Tuy nhiên, chưa đợi gã lấy lại tinh thần, lại có từng đợt tiếng nổ vang lên bốn phía, tiếng kêu thảm thiết bên tai vang lên không dừng.

Đội ky binh nghìn người nhất thời loạn thành một đoàn, đừng nói đến việc tấn công quân Con Cháu ở trước mặt, có thể về hàng ngũ chỉnh tề lần nữa hay không cũng là một vấn đề.

Trên tường thành, tướng lãnh Khiết Đan và Hồ tướng quân đang muốn thấy cảnh đội ky binh giết hết cả đội quân Con Cháu nhìn thấy như vậy, vẻ trào phúng ở trên mặt cứng đờ lại.

Bọn họ chấn kinh nhìn những gì đang xảy ra trước mắt, trong mắt đầy sự không tin, bọn họ nghĩ là mình đã nhìn nhầm rồi. Nửa ngày sau cũng chưa thể bình tĩnh trở lại.

Cùng lúc đó, đạn pháo và hàng trăm cái trúc lôi liều mạng. phát ti3t vào đội ky binh, chỉ một lúc sau, đội ky binh nghìn người đã bị tàn sát hơn nửa.

Bởi vì lúc bọn họ tấn công đội hình rất sát và dày, sức sát thương của đạn pháo và trúc lôi cũng tăng lên rất nhiều.

Những ky binh sắp đến gần với quân Con Cháu cũng chỉ còn khoảng hai trăm người.

Tướng lãnh Khiết Đan ở trên tường thành thấy cảnh này, nhẹ nhàng thở ra.

Dù hỏa thiên lôi vừa xuất hiện có uy lực kinh người, nhưng bên bọn họ có ky binh bất ngờ đến trận địa của quân địch, quân Con Cháu chắc hẳn sẽ loạn lên ngay.

Hai nghìn người quân Con Cháu chắc chắn sẽ bị hai trắm người đội ky binh giết hết.

Tướng lãnh Khiết Đan mơ mộng rất đẹp, nhưng sự thật lại làm bọn họ tuyệt vọng thêm lần nữa.

Chỉ thấy rằng, ngay khi hai trăm ky binh đi tới gần, quân Con Cháu đã sớm làm thành đội hình, cây tùng dài nhằm ngay vào những con ngựa chiến mà đâm tới.

Ít nhất năm người đâm một con ngựa.

Con ngựa chiến vừa nhảy lên lập tức bị một ngọn giáo đâm xuyên, người bay lên trời rồi rơi xuống đất liên tục.

Những con ngựa chiến này ngay cả trận tuyến ở phía trước của quân Con Cháu cũng không làm được.

Càng làm bọn hắn kinh hãi hơn, những người ky binh vừa mất chiến mã, quân Con Cháu đã vọt lên, không đợi những ky binh này kịp phản ứng đã bị phanh thây.

Mấy người quân Con Cháu giết một tên ky binh, chỉ một người một đao đã nhanh chóng kết thúc chiến đấu. Tổng kết lại chỉ mất có vài phút.

Đội ky binh nghìn người, lại bị đánh đến mức chỉ còn mấy chục người may mắn sống sót.

"Nhanh...phái hai nghìn người qua giúp tướng quân, nhất định phải cứu Tiêu tướng quân trở về!"

Trên tường thành, một tướng Khiết Đan kịp phản ứng vội vã hổn hển hét to.

Theo mệnh lệnh của hản, đội ky binh đã được chuẩn bị sẵn ở quan nội, hai nghìn ky binh cuối cùng đồng thời xông ra ngoài.
 
Chương 382: Giữa cơn giận


Hắn chỉ lạnh lùng nhìn Tiêu Sách, lại nhìn về phái hai nghìn ky binh đang xông tới, khóe miệng cười trào phúng.

Sự trào phúng này trong mắt của Tiêu Sách làm gã thấy vô cùng nhục nhã.

Tiêu Sách tức giận đến mức muốn nổ tung.

Gã không làm thế nào có thể tiếp thu được việc mình lại bị một thằng nhãi mà mình xem là con kiến hôi khinh thường.

Giữa cơn giận, ánh mắt gã ngày càng âm tàn, ý muốn giết người trong ánh mắt cũng lên đến đỉnh điểm. Gã không hề rút lui, ngược lại giữ đứng nguyên tại vị trí.

Gã muốn chờ hai nghìn ky binh còn lại đến, hẳn muốn đến trước mặt Giang Siêu, tự tay Giang Siêu chém giết dưới ngựa.

Dù bên Giang Siêu có hỏa thiên lôi, nhưng bên này gã cũng không hề lo läng, có hỏa thiên lôi thì sao, chẳng lẽ gã lại sợ sao!

Chỉ cần đội ky binh tách nhau ra, gã cũng không tin hỏa thiên lôi này có thể tạo thành uy hiếp với bọn hẳn to lớn đến mức nào.

Tuy nhiên, Tiêu Sách dường như đã quên mất, hỏa thiên lôi trừ bỏ lực sát thương còn có tiếng vang kinh người. Ngựa chiến sợ nhất chính là loại tiếng vang này.

Nếu như ngựa chiến đã quen với tiếng pháo, có thể sẽ không bị kinh sợ, nhưng nếu ngựa chiến lần đầu được nghe tiếng pháo nổ, chắc chắn sẽ hoảng hốt lo sợ, không tìm được phương hướng.

Ngay khi Tiêu Sách đang chờ đội ky binh của mình đến thể hiện sức mạnh, đạn pháo và trúc lôi đã được đánh đến dày đặc, dù là hai nghìn ky binh đã phân tán ra vẫn bị nổ chết không ít.

Phần lớn ngựa chiến còn quay đầu chạy, không dám xông lên phía trước, dù là người huấn luyện ngựa thuần thục cũng không thể khống chế được ngựa chiến đã sợ mất mật như vậy.

Đội ky binh vừa rồi còn khí thế hung hăng, lại nhanh chóng loạn hết cả lên, dù bọn họ dùng hết sức mình để ổn định ngựa chiến, nhưng khi đạn pháo và trúc lôi nổ không ngừng, ngựa chiến chạy loạn càng nhiều hơn.

Hầu hết ngựa chiến càng bỏ chạy về thành, chỉ có một số nhỏ ngựa chiến bị chủ nhân điều khiển, bät buộc chạy về phía quân Con Cháu bên Giang Siêu.

Đáng tiếc, đội ky binh và ngựa chiến xông đến không đủ năm trăm người.

Đối diện với quân Con Cháu đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, chäc chẳn còn không đủ để đưa đồ ăn cho họ.

Không chỉ có ngựa chiến bị đâm chết, ky binh cũng bị quân Con Cháu phanh thân ngay lập tức.

Trên tường thành, một đám tướng lãnh Khiết Đan trợn tròn mắt nhìn, bây giờ bọn họ mới hiểu được, sức chiến đấu có một không hai của quân Con Cháu là như thế nào rồi.

Hành động chỉnh †ề, tấn công có sắp xếp thứ tự động tác, lại thêm chiến thuật phối hợp khăng khít nữa, quân đội như vậy, có thể không mạnh sao?

Hơn nữa, dù chỉ có mấy trăm người đội ky binh tiến lên, nhưng phải biết là ky binh có lợi thế hơn rất nhiều so với bộ binh, có đôi khi, chỉ cần một hai trăm ky binh đã có thể giải quyết được hai, ba ngàn bộ binh.

Nhưng kết quả cuối cùng lại là ngay cả năm trăm ky binh xông tới cũng bị quân Con Cháu giết sạch trong nháy mắt.

Tiêu Sách lúc này mới nhận ra mình đã quá coi thường quân Con Cháu, dù gã vô cùng phẫn nộ Giang Siêu nhưng vẫn phải hạ lệnh rút lui.

Nhưng cứ rút lui như vậy, gã thật sự không cam tâm.

Gã quay đầu giận dữ hét với tướng lãnh Khiết Đan trên tường thành: "Toàn quân tấn công, giết bọn hắn cho bản tướng!"

Đội ky binh vì ngựa chiến kinh hãi mà không thể phát huy toàn bộ sức chiến đấu vốn nên có, vậy chỉ còn cách dùng các binh chủng khác, đặc biệt là binh dùng thương. Đương nhiên, còn cả binh dùng cung nữa.
 
Chương 383: Buồn cười


Khi bọn họ lao đến, thỉnh thoảng lại có hỏa thiên lôi rơi xuống từ phía quân Con Cháu, loại hỏa thiên lôi chỉ cần chạm đất là nổ như vậy gây ra thương vong cả mảng cho Khiết Đan quân.

Lúc đầu, Khiết Đan quân bị hỏa thiên lôi làm giận dữ, đều như không cần mạng mà lao về hướng trận địa của quân Con Cháu.

Nhưng dù như vậy, đạn pháo và trúc lôi cũng tạo thành thương tổn không thể đo lường đối với Khiết Đan quân. Dù bọn họ và quân Con Cháu chỉ cách nhau không quá ba bốn dặm.

Đó là hơn hai nghìn mét, nếu chạy hết sức, đoán chừng chỉ cần hai ba phút là có thể chạy đến bên cạnh.

Nhưng khoảng cách ngắn như vậy, Khiết Đan quân lại chạy mười mấy phút cũng chưa chạy được xa lắm, sức mạnh của đạn pháo và trúc lôi ép bọn hẳn đến không thể ngóc đầu lên được.

Bọn họ có hung hăng không sợ chết, cũng dần dần bị thương vong do đạn pháo và trúc lôi gây ra làm cho run sợ. Sự giận dữ cũng chuyển thành sự sợ hãi.

Hơn năm nghìn người Khiết Đan quân, lại chỉ có mấy trăm người chạy đến phía trước quân Con Cháu.

Đáng tiếc, số lượng Khiết Đan quân này chỉ đủ để làm đồ ăn cho quân Con Cháu.

quân Con Cháu phối hợp nhịp nhàng và hành động nhất trí với nhau, cứ như máy gặt , những nơi họ đi qua, Khiết Đan quân cũng biến thành những hạt thóc đang chờ gặt vậy.

Năm nghìn người Khiết Đan quân, trong giây lát chỉ còn không đến ba nghìn người.

Những người này đang liều mạng hướng về phía trận địa của quân Con Cháu. Bên trong đó, có cả Tiêu Sách.

Hiện tại, gã cực kỳ hận quân Con Cháu, bên gã có tám nghìn người, mới bắt đầu đánh chưa bao lâu mà đã chết một nửa.

Gã không thể chấp nhận được thất bại như vậy.

Buồn cười là, trước khi đánh, gã còn châm chọc quân Con Cháu chỉ biết chạy trối chết.

Bây giờ nghĩ lại, quân Con Cháu không hề chạy, bọn họ chỉ dụ địch xâm nhập mà thôi.

Dù bên gã tổn thương thảm trọng, nhưng Tiêu Sách vẫn tin là dựa vào những quân binh mà gã đang có, vẫn dư sức có thể tiêu diệt quân Con Cháu.

Dù sao, xét về nhân số, bọn họ đang chiếm ưu thế, cũng gần gấp đôi quân Con Cháu rồi.

Nhưng khi gã đang nghĩ vậy, hai bên trái phải đột nhiên vang lên những tiếng gào thét thất thanh.

Hơn một nghìn quân Con Cháu ở hai bên xông đến.

Trong nháy mắt, những quân Con Cháu này đã chém giết Khiết Đan quân.

Thấy cảnh này, Tiêu Sách để lộ vẻ kinh ngạc, một lúc sau vẫn chưa thể bình tĩnh được, phía bên gã từ đầu chiếm hết ưu thế về binh, hiện tại xem ra, nửa điểm ưu thế đều không có.

Lúc này, gã mới biết gã đã quá ngây thơ rồi, cũng không quá khinh địch.

Tử Đêh quân có thể bị gọi là có sức chiến đấu có một không hai, chắc chắn không phải do nói quá, buồn cười, lúc trước gã còn không tin.

Bây giờ phải tự mình trải nghiệm, gã mới biết gã đã sai nhiều đến thái quá.

"Phá vây... Trở về thành..."

Tiêu Sách kịp phản ứng, hét to. với bọn xung quanh.

Hiện tại, chỉ có chạy về trong thành, bọn họ mới có hy vọng sống sót. Nếu không, chắc chẳn chỉ có con đường chết.

Đáng tiếc, ngay khi gã chuẩn bị trở về quân, giọng nói của Giang Siêu lạnh lùng vang lên.

"Toàn lực tấn công, một tên cũng không để lại..."

Theo lệnh của hẳn, quân Con Cháu cũng đã không nhịn

được từ lâu như là hổ lao ra, nhanh chóng chạy về phía Khiết Đan quân đang chạy trốn.

Giang Siêu cưỡi ngựa đi đầu, tốc độ nhanh hơn lúc rút lui ban nãy không biết bao nhiêu lần.

Khiết Đan quân đang chạy trốn thấy cảnh này, trong mắt lộ ra sự hung ác.

Trong đó, một tên tướng lãnh quay đầu chạy về phía quân Con Cháu.

"Tướng quân... Ngài rút lui trước đi, ta sẽ cản phía sau..."
 
Chương 384: Cây trường đao


Tiêu Sách cuối cùng cũng hiểu rằng, không phải Giang Siêu chưa chuẩn bị gì đã tự đến đây để tìm cái chết, mà mục. đích của hẳn chính là cướp ải.

Hơn thế nữa, với đội quân Con Cháu có sĩ số lên đến năm nghìn binh lính của mình, hắn đã sắp đạt được mục đích của bản thân.

Nếu hắn không về kịp lúc thì e là Đông Hình Quan đã đổi chủ, đến lúc đó, dù Đông Hình Quan có đến một nghìn quân Đại Triệu cũng không thể xoay chuyển tình thế.

Cho dù binh lính Đại Triệu có buông tay đầu hàng ngay trong lúc đó thì bọn họ cũng có khả năng làm phản bất cứ lúc nào.

Nghĩ đến đây, tim Tiêu Sách như chìm xuống đáy cốc, hắn cảm thấy bản thân nhất định phải quay lại thành.

Liếc nhìn những binh sĩ đang gồng mình ngăn cản kẻ địch, ánh mắt hắn lộ ra cảm xúc vừa lo lắng, vừa đau thương, những người đồng đội đang sát cánh bên nhau ngăn chặn kẻ địch kia có lẽ chỉ còn một con đường chết mà thôi.

Nhưng muốn có thể bảo vệ Đông Hình Quan, hắn chỉ có thể hy sinh đồng đội của mình.

Nhìn thấy cảnh tượng một nghìn binh lính Khiết Đan ùa lên, Giang Siêu và các thuộc hạ khác lại không hề nao núng, ngay sau đó, Giang Siêu cũng có cơ hội va chạm với vị tướng Khiết Đan đầu tiên.

Cây trường đao trong tay Giang Siêu vung lên thật mạnh, trường đao lập tức chém đứt vũ khí của tướng quân Khiết Đan, cuối cùng là chém bay cả cái đầu của tên đó.

Tiêu Sách vừa quay đầu lại liền bắt gặp ngay cảnh tượng này, hai con mắt hẳn như muốn lòi tròng, hẳn nhìn thẳng vào Giang Siêu, ánh mắt tràn đầy sự oán hận!

"Giang Siêu! Bản tướng thề sẽ gi ết chết người... Ngươi hãy chờ đi..."

Tiêu Sách dẫn quân vội vã chạy ngược vào trong thành.

Mặc dù hẳn rất rất muốn quay lại đánh một trận quyết định sinh tử với Giang Siêu, nhưng hẳn không thể làm vậy...

Lúc này, hai bên cánh trái và cánh phải đều có binh lính của quân Con Cháu, toàn bộ quân đội Khiết Đan đã bị bao vây.

Tiêu Sách quơ một đường đao chém về phía Đông Ly Sơn đang lao về phía hẳn ta.

Khoảnh khắc hai lưỡi đao chạm vào nhau, cây đao trong tay Đông Ly Sơn lập tức chém đứt cây đao của Tiêu Sách.

Cây đao tiếp tục theo đà lao đến, gần như sắp cắt đứt cổ "

Tiêu Sách, Tiểu Sách sợ đến mức mồ hôi lạnh túa ra như tắm, lập tức cúi đầu xuống né ngón đòn chí mạng.

Hắn ta lách mình né qua một bên, nắm lấy thanh đao của một người lính Khiết Đan nào đó đã bị giết trong trận chiến, chưa kịp hoàn hồn, tiếp ngay sau đó, cây đao của một chiến binh Dạ Lang đã lao đến trước mặt hẳn.

Tiếc là cây đao của hắn ta không bằng cây đao trong tay. chiến binh Dạ Lang kia. Sau vài hiệp đấu qua đấu lại, một phần ba lưỡi kiếm của hắn cũng đã bị chém gãy lìa.

Nếu không nhờ hắn ta cảm thấy sợ sệt, không dám chiến đấu hết sức với đối phương thì thanh đao của hẳn đã bị chặt đứt từ lâu rồi.

Lúc này, hắn mới nhớ tới đã từng có người nói vũ khí của quân Con Cháu sắc bén vô ngần, hóa ra đây hoàn toàn là sự thật.

Đa phần số binh lính của quân Khiết Đan dưới quyền hắn đều đã bị giết ngay sau khi quân địch dùng chiêu chém đứt đao.

Bọn họ cũng phát hiện ra, việc phá vòng vây xông ra ngoài là chuyện không thể thực hiện được.
 
Chương 385: Bằng Cử phá tan


Dần dần, đối phương bắt đầu làm suy giảm sức mạnh của quân đội Khiết Đan.

Mặc dù phe mình có thiệt hại nhưng như vậy đâu đáng là gì, nếu so với những gì mà quân đội Khiết Đan đã mất.

Sau khi hạ gục vài tên lính Khiết Đan, cuối cùng Giang Siêu cũng mặt đối mặt trực diện với Tiêu Sách.

Hắn lạnh lùng nhìn Tiêu Sách ở phía đối diện, sát ý trong mắt hắn cuồn cuộn như sắp thành thực thể.

Hồ tướng quân đứng trên tường thành nhìn xuống trận đấu của hai bên, trong mắt chỉ có sự kinh ngạc và không tin, cũng như nỗi sợ hãi sâu sắc.

“Tướng quân, chúng ta nên làm gì bây giờ!? Có nên cho người ra ngoài gọi cứu binh tới ko?

Hay là Lúc này, một vị thân tín đứng phía sau Hồ tướng quân đột nhiên lên tiếng.

"Đương nhiên là phải cứu rồi, nếu đám các ngươi dám có hai lòng thì bản tướng sẽ giết đám các ngươi ngay bây giờ..."

Đúng lúc này, một vị tướng của đội quân Khiết Đan được giao nhiệm vụ ở lại trong thành bỗng nhìn Hồ tướng quân với ánh mắt tức giận.

Mặc dù quân Khiết Đan đã gửi gần như toàn bộ số binh lính của mình đến cứu Tiêu Sách, nhưng họ cũng sợ trong thành sẽ gặp bất trắc.

Thế nên, một đội quân Khiết Đan gồm năm trăm người cùng với một vị tướng nhận được lệnh ở lại trong thành.

Bọn họ nghĩ, chỉ cần năm trăm quân Khiết Đan thôi là quá đủ để đàn áp hết một nghìn quân Đại Triệu rồi.

Bây giờ, tình hình dưới chân thành không hề có tín hiệu lạc quan, vị tướng chỉ huy muốn đích thân ra tay giải cứu, nhưng trong thành toàn bộ là quân Đại Triệu, ai mà biết được có chuyện gì phát sinh hay không!

Nếu vị tướng quân của phe Đại Triệu đã tự mình lộ mặt thì chứng tỏ bọn chúng muốn ta đến ứng cứu, hẳn không tin tướng chỉ huy phe đối địch lại dám bỏ mặc không ra tay.

Trong lúc hắn đang cao giọng đắc ý thì một con dao sắc lẹm đã thọc xuyên qua tim hắn.

Một tướng quân khác của quân Đại Triệu đang canh giữ trên tường thành đã tặng cho hắn một bất ngờ kinh hoàng.

"Hự... Đây là Đại Triệu của ta, tình hình đã khác, ngươi còn muốn chúng ta giúp ngươi sao!"

Vị tướng kia nói với những binh lính trong quân Khiết Đan đang dùng những đôi mắt hừng hực bất mãn nhìn hắn.

Ngay sau khi vị tướng quân đó mất mạng, quân Khiết Đan canh giữ trên tường thành đột nhiên bừng tỉnh nhận ra quân Đại Triệu chính là kẻ gây ra chuyện này, mà người vừa ra tay lại chính là cánh tay đắc lực của vị tướng quân vừa tử trận.

Nhìn thấy cảnh này, sự do dự đang hiện diện trên gương. mặt Hồ tướng quân lập tức chuyển thành vẻ kinh ngạc.

Hẳn không hề muốn giết vị tướng chỉ huy kia, thậm chí trong đầu hẳn còn có cả ý nghĩ định xông đến ứng cứu đối phương rồi

Dù phía Giang Siêu đang tạm là bên nắm được lợi thế hơn, nhưng phía sau vẫn còn hơn một trăm nghìn quân Khiết Đan.

Chỉ cần số người ít ỏi bên mình, cộng với người của Giang Siêu thì sao hẳn bảo vệ được Đông Hình Quan? Năm mơ giữa ban ngày.

"Ngươi ..." Hồ tướng quân chỉ vào vị tướng kia, đôi mắt lóe ra tia lửa giận dữ.

"Hồ tướng quân, cái gì cần dứt khoát thì phải dứt khoát... Chúng ta không phản thì không còn cơ hội nữa đâu, dù có may mắn giữ được mạng thì vẫn sẽ trở thành kẻ toàn dân tộc!"

Vị tướng đó nói với Hồ tướng quân.

Sau đó, hắn lại nói với những người lính của mình: "Các vị, hãy mở cổng, chuẩn bị chào đón đội quân Con Cháu vào. thành.

Nếu quân Khiết Đan tấn công cửa thành thì có chết cũng phải bảo vệ khu vực đó cho ông đây nghe chưa, tuyệt đối không cho phép bọn chúng chiếm được cửa thành."

Hắn vừa dứt lời, hàng trăm binh lính phe Đại Triệu lập tức xông về phía cổng thành, chỉ trong chớp mắt, gần một trăm binh lính Khiết Đan canh giữ ở cổng thành đã bị giết sạch.

Vị tướng kia cùng với những binh lính dưới trướng đã thành công cướp được quyền kiểm soát cửa thành.

Như vậy thì dù muốn ngăn cản Tiểu Sách và những người khác, hay là để đón đám người Giang Siêu vào thành thì bọn họ cũng có quyền chủ động hơn hẳn.

Hồ tướng quân thấy cảnh này mà sững người, hắn cứ đứng đó như trời trồng, qua nửa ngày cũng chưa tỉnh lại nổi.

Đến khi bình tĩnh lại được, hẳn lập tức ném một cái nhìn lạnh lẽo xuống chỗ vị tướng quân kia, trong đôi mắt bừng lên sự phẫn nộ tột cùng:

"Nhạc Băng Cử, ngươi to gan thật đấy, dám giết cả quân Khiết Đan... Ngươi..." Hän rất muốn nổi điên, vị phó tướng đứng cạnh hắn cũng vậy.

Nhưng, vị tướng tên Nhạc Bằng Cử đã chĩa đầu thương về phía Hồ tướng quân.

"Hồ tướng quân, Nhạc mỗ sẽ coi như ngươi chưa nhìn thấy sự việc ngày hôm nay, nếu ngươi muốn ngăn cản thì đừng trách Nhạc mỗ ra tay tàn nhãn!"

Hồ tướng quân nhướn mày, lạnh lùng nhìn Nhạc Bằng Cử, nằm sâu trong đôi mắt đó là sự phẫn nộ, cùng với cơn ghen ghét đang dâng trào.

Hản tức run cả người, nhưng hắn không dám đối đầu với Nhạc Bằng Cử. Hắn thậm chí còn không dám phát ra bất cứ tiếng động nào, hẳn sợ Nhạc Bằng Cử sẽ dùng cây thương trong tay tiễn hắn xuống suối vàng.

Vị này có năng lực hơn người, vũ lực cũng ném xa hẳn cả đoạn dài.

Nếu đối phương muốn giết hắn thì không quá ba chiêu là xong, thậm chí đến cơ hội bỏ chạy hän cũng không có.

Bằng cách này, cổng thành Đông Hưng Quan đã bị Nhạc.
 
Chương 386: Tướng quân


Tuy rằng Nhạc Băng Cử chỉ có hơn ba trăm binh lính, nhưng lại không hề thua kém khi đối mặt với hơn bốn trăm người quân Khiết Đan.

Quân Khiết Đan liều mạng lao qua. Binh lính dưới trướng Nhạc Bằng Cử cũng liều lĩnh vọt lại.

Hai bên đao đao dính máu.

Tiếng giết chóc vang lên liên tục. Phe Nhạc Băng Cử không chiếm nhiều ưu thế so với phe quân Khiết Đan.

Hơn nữa, bởi vì cần phải thủ thành, cho nên bọn họ đang ở vào thế yếu.

Thấy đám binh lính bên mình đang chật vật đánh địch, Nhạc Bằng Cử nhảy xuống tường thành, lập tức lao vào chiến đấu.

Thấy cảnh này, trong mắt Hồ tướng quân lộ vẻ do dự, tên tướng lãnh bên cạnh hản ta cũng lộ vẻ nôn nóng.

“Tướng quân, chúng ta không thể đợi nữa, mau phái quân chỉ viện đi, giải quyết xong Nhạc Bằng Cử, chúng ta vẫn còn có thể lập công chuộc tội.”

Nghe lời nói của tên tướng lãnh kia, Hồ tướng quân vốn còn đang do dự lập tức hạ quyết tâm.

“Người đâu, xông lên cho bổn tướng, bắt lấy Nhạc Bằng Cử đã phản bội và binh lính dưới trướng hắn ta, người phản kháng, gi ết chết không hỏi tội!”

Hồ tướng quân ra lệnh cho đám binh lính bên mình.

Đám binh lính phe Hồ tướng quân nhìn nhau, tuy rằng trong mắt có vẻ không muốn, vì đây là ra tay với đồng bào của mình, lại còn phải phối hợp với quân Khiết Đan đi giết đồng đội đã từng của mình, mọi người thật sự là làm không được.

Có điều, đối mặt với mệnh lệnh, đám binh lính là bọn họ lại không dám phản kháng, đành phải căng da đầu vọt lên.

Lại có thêm sáu bảy trăm binh lính Đại Triệu tham gia tấn công hơn ba trăm người Nhạc Bằng Cử.

Binh lính bên phe Nhạc Băng Cử càng lúc càng ít.

Nhưng dù có bị chém đứt tay chân, thì bọn họ cũng dùng phần tay chân còn lại đi chém giết.

Không có tay thì dùng miệng, không có miệng thì dùng đầu, để đi đánh sống chết với kẻ địch.

Cách đánh không biết xấu hổ của bọn họ khiến quân Khiết Đan có chút sợ hãi.

Cửa thành ở ngay trước mắt, vậy mà bọn họ lại không thể xông qua được, từng đống từng đống thi thể chất chồng trước cổng thành. Có thi thể của quân Khiết Đan, phe Nhạc Bằng Cử và quân Đại Triệu.

Hiện giờ, phe Nhạc Bằng Cử còn chưa đến một trăm người, mà ở đối diện bọn họ thì còn khoảng tám chín trăm người.

Quân Khiết Đan có hơn hai trăm người chết, chỉ còn lại khoảng ba trăm người.

Quân Đại Triệu thì cũng có gần hai trăm người chết.

Đối mặt với một đám binh lính phe Nhạc Bằng Cử dữ dằn canh giữ trước cửa thành, quân Khiết Đan và quân Đại Triệu thế mà lại không dám đi lên phía trước.

Nơi xa, Giang Siêu cũng thấy được tình huống ngay cửa thành, liền biết trong thành xảy ra chuyện.

Chắc là có người làm phản, xảy ra chiến đấu với quân canh giữ thành.

Cửa thành đang mở ra, có lẽ là vì đón bọn họ vào thành.

Hắn vội vàng ra lệnh cho một chiến sĩ tộc Dạ Lang dẫn một nghìn người chạy về phía Đông Hình Quan.

Lúc này đang là lúc đoạt Đông Hình Quan.
 
Chương 387: Gã đánh không lại


Vậy nên gã cũng dốc sức lao về phía Giang Siêu.

Khi tới trước người Giang Siêu, gã cười mỉa, vung đao lên chém qua Giang Siêu.

Gã đánh không lại chiến sĩ tộc Dạ Lang, chẳng lẽ còn đánh không lại cả Giang Siêu nữa?

Thằng nhãi trước mắt chỉ là một tên thư sinh trói gà không chặt thôi, cho dù có đao tốt thì cũng không phải là đối thủ của gã.

Ngay lúc đao gã chém tới, ánh mắt Giang Siêu trở nên lạnh lùng, hắn vung đao lên đỡ, đao của hai người lập tức chạm vào nhau trên không.

Keng! Cây đao mà gã liều mạng bảo vệ thế mà lại bị chém gãy. Trong mắt gã tràn đầy vẻ chấn động và khó tin.

Lực cánh tay của gã gần như không ai sánh kịp. Đông Ly Sơn có thể chém gãy mũi đao, gã cảm thấy Đông Ly Sơn có thực lực rất mạnh.

Nhưng một tên bị gã cho rằng thực lực rất yếu như Giang Siêu lại lấy đâu ra sức mà chém gãy đao trên tay gã?

Đao của Giang Siêu chém gãy đao của Tiêu Sách, rồi tiếp tục chém thẳng xuống đầu Tiêu Sách.

Tiêu Sách hồi hồn lại, định né tránh một đao kia.

Tiếc là ở trước mặt Giang Siêu, gã không thể nào tránh thoát được.

Giang Siêu chém nhanh lại tàn nhẫn, căn bản là không cho gã cơ hội tránh né.

Phụt... tiếng chém trúng vang lên, đầu Tiêu Sách bay lên cao, thân thể theo quán tính nhào ra trước vài bước.

Một đao của Giang Siêu thế mà lại không hề đánh lùi gã.

Vậy nên có thể thấy được đao trên tay Giang Siêu nhanh đến mức nào, lực chém mạnh ra sao.

Thi thể không đầu của Tiêu Sách nhào ra trước rồi dừng lại.

Gã đứng ở đó, dường như tràn đầy không cam lòng, cuối cùng vẫn ngã mạnh xuống.

Xung quanh trở nên yên tĩnh, đám quân Khiết Đan đã hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu ngay khi Tiêu Sách chết.

Quân Con Cháu nhanh chóng giết hơn phân nửa quân Khiết Đan.

Đám quân Khiết Đan còn lại quay người muốn chạy, thậm chí còn có quân Khiết Đan lựa chọn đầu hàng.

Nhưng quân Con Cháu đã giết điên lên rồi.

Bọn họ cực kì hận quân Khiết Đan tàn ác với bá tánh Đại Triệu, làm sao có thể để cho đám súc sinh kia sống sót được.

Quân Con Cháu không hề do dự, không chấp nhận bất cứ lời đầu hàng nào, trực tiếp giết thẳng lên trước.

Quân Khiết Đan trên chiến trường chào đón ngày tận thế của bọn họ.

Trên tường thành, Hồ tướng quân thấy Tiêu Sách bị giết, trong mắt chỉ còn lại hoảng sợ.

Thấy quân Con Cháu dần dần giết sạch quân Khiết Đan, trong lòng hẳn ta bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng.

Lúc này, khi quân Khiết Đan và quân Đại Triệu đang chuẩn bị tấn công cửa thành lần nữa, thì bị Bắc Quỳnh Phương kéo quân đánh tới.

Nhạc Bằng Cử và đám binh lính vốn đang tuyệt vọng, lập tức trở nên vui mừng nhìn về phía quân Con Cháu, rồi vội vàng mở rộng cửa thành ra, để đón quân Con Cháu đi vào.

Bắc Quỳnh Phương gật đầu với Nhạc Bằng Cử và đám binh lính của hẳn ta, trong mắt hiện lên vẻ khâm phục.

Chỉ với chưa đến một trăm người, đi đánh với tám chín trăm kẻ địch, mà vẫn còn giữ được cửa thành.

Sự anh dũng của bọn họ khiến Bắc Quỳnh Phương rất khâm phục.

Bắc Quỳnh Phương dẫn đầu giết vào trong thành, quân Đại Triệu lựa chọn đầu hàng, về phần quân Khiết Đan vẫn cố tấn công vào thành thì bị Bắc Quỳnh Phương và quân Con Cháu chém giết.

Cả trận chiến từ khi bắt đầu đến khi kết thúc chỉ tốn chưa đến một giờ.

Tám nghìn quân Khiết Đan canh giữ Đông Hình Quan đều bị giết sạch sẽ. Chủ tướng Tiêu Sách cũng bị Giang Siêu gi ết chết.

Quân Con Cháu tổn thất khoảng năm trăm người.

Tỷ lệ tổn thất sau cuộc chiến là mười phần trăm.

Con số này khiến cho Giang Siêu khó chịu rất lâu.

Nếu đối đầu với đám phản quân thì Giang Siêu tin chắc rằng tỷ lệ tổn thất sau cuộc chiến cao nhất là một phần trăm.

Thậm chí chờ khi quân Con Cháu trải qua nhiều trận chiến hơn thì tỷ lệ tổn thất sau cuộc chiến sẽ còn thấp hơn nữa.
 
Chương 388: Binh lính của Nhạc Bãng Cử


Giang Siêu để lại một số quân Con Cháu quét dọn chiến trường.

Còn hắn thì nhanh chóng dẫn theo số quân Con Cháu còn lại đi vào trong Đông Hình Quan.

Lúc này, Đông Hình Quan đã được quét dọn.

Bên ngoài thành chất đầy thi thể của quân Khiết Đan và một phần thi thể quân Đại Triệu, chính là những quân Đại Triệu giúp quân Khiết Đan giữ thành.

Binh lính của Nhạc Bãng Cử để lại trong thành.

Bọn họ đã chết rồi, không thể để bọn họ phơi thây hoang dã được.

Khi nhìn thấy vị tướng lãnh cao lớn trước mắt và nghe được tên của đối phương, trong mắt Giang Siêu hiện lên vẻ bất ngờ.

Nhạc Bằng Cử! Cái tên này giống hệt cái tên của vị kia ở kiếp trước.

Chỉ là không biết vị này có phải là vị kia hay không.

Có điều, Giang Siêu nghĩ lại rồi bật cười, thế giới này vốn dĩ không phải thế giới kia của hắn, có là một người hay không đều không sao cả.

Mà không thể nào là một người được, nhiều lắm cũng chỉ là sự trùng hợp nào đó thôi, điểm giống nhau giữa hai bọn họ là sự trung nghĩa.

Nói đúng hơn là Nhạc Bằng Cử có được tấm lòng vì nước vì dân, nếu không thì hắn ta sẽ không đứng về phía chính nghĩa như vậy.

Giang Siêu rất muốn thu phục đối phương. Nếu loại dũng tướng này đồng ý làm việc cho hẳn thì tốt rồi.

Nhưng mà Giang Siêu lại không biết suy nghĩ thật sự trong lòng đối phương.

Nếu Nhạc Bắng Cử là loại người ngu trung, một lòng trung thành với triều đình thối nát, thì dù hắn có muốn thu phục hơn nữa, cũng sẽ từ bỏ.

Bởi vì lỡ như xui xẻo thì rất có thể hẳn sẽ mang đến cho mình một phiền phức lớn.

Giang Siêu cảm thấy nên tìm cơ hội đi thử Nhạc Bằng Cử, rồi lại suy xét có nên đi thu phục hắn ta hay không.

Sau khi bắt lấy Đông Hình Quan, Giang Siêu phái lính trinh sát đi dò xét tình huống trước quan và sau quan.

Đi trước quan để xem bọn Đông Ly Sơn hiện nay sao rồi, không biết mười hai vạn đại quân kia đối xử thế nào với quân Con Cháu của hắn nữa.

Về phần sau quan thì đi xem quân Khiết Đan đã đi đến đâu, có tới đây hay chưa, để hẳn xem mà lập chiến lược, tốt nhất là có thể giết hết quân Khiết Đan ngay trước Đông Hình Quan.

Cách Đông Hình Quan mấy chục dặm, Đông Ly Sơn dẫn năm nghìn quân Con Cháu dựng trại đóng quân.

Bọn họ dựng trại theo kiểu như đang có hai vạn người đóng quân tại đây.

Lúc này, mười hai vạn quân Đại Triệu đã đuổi theo.

Khi thấy nơi đóng quân của Đông Ly Sơn, trong mắt Lương tri châu cầm đầu tràn đầy vui mừng, ba vị tri châu còn lại thì ánh mắt có vẻ phức tạp, bất đắc dĩ và cả giận dữ.

Hiện giờ đang là lúc đối đầu với kẻ địch mạnh, vậy mà hoàng đế không lo suy nghĩ làm sao để đánh lui địch, mà cứ đi nghĩ làm sao để giết được trụ cột có thể ngăn địch.

Làm vậy Đại Triệu không sụp đổ mới là lạ.

Nhưng hiện giờ, bọn họ ăn lương của hoàng đế, nghe theo lệnh của hoàng đế, cho dù có muốn giúp Giang Siêu thì cũng chẳng làm được gì.

Bởi vì người nhà của bọn họ đều ở kinh thành, một khi hoàng đế biết được bọn họ không nghe lệnh thì sẽ liên lụy đến người nhà.

“Ba vị đại nhân, bây giờ chúng ta chỉ cần dụ Giang Siêu tới đây, sau đó lại bắt hết quân Con Cháu, khi ấy muốn không giành được binh quyền quân Con Cháu cũng khó, còn nếu Giang Siêu dám phản kháng thì chúng ta liền giế t chết hän.”

Lương tri châu nói với ba vị tri châu khác.
 
Chương 389: Đúng vậy


“Bọn ta chỉ cần nghe lệnh là được.

Lương tri châu không cần chuyện gì cũng nói với bọn ta.”

“Đúng vậy, Lương tri châu muốn làm sao thì làm”

Giọng điệu của hai vị tri châu khác cũng lộ vẻ bất mãn rõ ràng.

Nghe vậy, Lương tri châu lạnh nhạt nhìn lướt qua ba ngươi, khóe môi cong lên nụ cười chế giễu, trong mắt lộ vẻ đắc ý.

Hản ta đi ra phía trước, nhìn quân Con Cháu bị bao vây, vẻ đắc ý trong mắt càng đậm.

Hắn ta không tin Giang Siêu và quân Con Cháu của Giang Siêu dám phản kháng trước sự bao vây của mười hai vạn đại quân.

Lúc này, hẳn ta đã sai sứ giả đi vào doanh trại của quân Con Cháu.

Bây giờ hắn ta chỉ còn chờ Giang Siêu tới gặp thôi. Đến khi ấy, hän ta sẽ gi ết chết Giang Siêu ngay tại đây.

Sau khi mất đi chủ tướng Giang Siêu, quân Con Cháu chắc chản sẽ đầu hàng.

Và hẳn ta sẽ phân quân Con Cháu ra, chia đến các quân trận khác nhau, vậy thì quân đội của hắn ta sẽ tăng mạnh về sức chiến đấu.

Nghĩ đến chuyện có thể đánh đuổi quân Khiết Đan bằng quân đội trên tay mình, trong mắt hẳn ta tràn đầy vui mừng, kiến công lập nghiệp ở ngay trước mắt kìa.

Lúc hắn ta đang đắc ý, hắn ta đột nhiên phát hiện có một luồng pháo hoa bản lên cao từ doanh trại quân Con Cháu, hiển nhiên là đang thả tín hiệu.

Hản ta không biết tín hiệu kia có nghĩa gì. Nhưng mà hẳn ta mơ hồ cảm thấy bất an.

Ngay khi hắn ta đang ngạc nhiên, hẳn ta lại thấy quân Con Cháu trong doanh trại bắt đầu di chuyển.

Tất cả quân Con Cháu bắt đầu rút lui về một hướng. Mặc dù hướng kia có quân đội của hắn ta chặn đường, nhưng mà quân Con Cháu vẫn cứ rút lui về hướng kia.

Trong nhất thời, Lương tri châu cực kì ngạc nhiên và khó tin. Hắn ta đã phái sứ giả đi nói rõ ràng với quân Con Cháu là bảo quân Con Cháu nghe lệnh, rồi bảo Giang Siêu tự mình đi gặp hẳn ta.

Sao bây giờ quân Con Cháu lại rút lui, thậm chí bỏ luôn cả lêu trại?

Chuyện này là sao đây?

Sau cơn ngạc nhiên, trong mắt hản ta hiện lên vẻ giận dữ.

Quân Con Cháu dám cãi lệnh của hắn ta, còn muốn chạy. thoát, đúng là tìm chết!

“Báo với quân đội phía trước, quân Con Cháu dám vượt qua phòng tuyến dù chỉ một bước, giết không tha...”

Hắn ta vừa dứt lời, lính liên lạc liền dẫn kỹ binh chạy ra mặt trận phía trước.

Ba vị trí châu khác cũng rất ngạc nhiên nhìn quân Con Cháu đột nhiên có hành động, trong nhất thời chưa kịp phản ứng lại chuyện gì đang xảy ra.

Bọn họ có thể hiểu được chuyện quân Con Cháu không nghe mệnh lệnh điều động.

Rốt cuộc thì quân Con Cháu là tư binh, chưa từng tiếp thu huấn luyện của triều đình, không nghe triều đình điều động cũng dễ hiểu thôi.

Có điều, khi đối mặt với sự bao vây của quân đội nhiều gấp mấy lần bên mình, quân Con Cháu thế mà lại dám di chuyển, chẳng lẽ bọn họ thật sự cảm thấy quân Đại Triệu không dám động đến bọn họ hả?

Nếu quân Đại Triệu dám đến, thì tất nhiên là đã chuẩn bị sẵn việc giữ lại quân Con Cháu, sao có thể thả quân Con Cháu đi được.

Bọn họ tự mình di chuyển, thật sự là tìm đường chết. Nếu mười hai vạn đại quân cùng nhau tấn công, thì hai vạn quân Con Cháu chỉ có một đường chết thôi.

Có điều, khi bọn họ đang cảm thấy quân Con Cháu tự tìm đường chết, thì cả bốn vị tri châu đều phát hiện ra có chỗ không đúng.

Sau khi ra khỏi doanh trại, số lượng quân Con Cháu thế mà lại chỉ có năm nghìn người.

Sao có thể chứ? Theo tình báo của bọn họ, quân Con Cháu có khoảng hai vạn người, bây giờ chỉ có năm nghìn người là sao hả?

Khi bọn họ vẫn còn đang ngạc nhiên, quân Con Cháu đã đi tới trước quân Đại Triệu hướng Đông Hình Quan, nơi đây do đám binh lính của Lương tri châu bao vây.

Ba vạn đại quân vừa lúc chặn hết đường đi Đông Hình Quan của quân Con Cháu.
 
Chương 390: Ở trong mắt bọn họ


Tên tướng lãnh vừa dứt lời, đám quân Đại Triệu đều cười giễu cợt.

Ở trong mắt bọn họ, bọn họ mới thật sự là quân chính quy.

Còn quân Con Cháu ăn mặc quái dị, là tư quân mới có danh hiệu, sao có thể so được với bọn họ.

Cho dù dạo này quân Con Cháu rất nổi tiếng, nghe nói sức chiến đấu rất mạnh, nhưng mà bọn họ cảm thấy tất cả chỉ là khen quá lên thôi.

Hơn nữa, hiện nay bọn họ có mười hai vạn đại quân đang bao vây hai vạn quân Con Cháu, muốn giết quân Con Cháu thật sự là dễ như bóp ch ết con kiến, cứ giơ tay là có thể giế t chết.

Vậy nên một đám quân Đại Triệu cơ bản là không coi quân Con Cháu ra gì.

Bọn họ cười to đầy vẻ chế giễu.

Đợi bọn họ cười xong, Đông Ly Sơn lạnh lùng nhìn về phía tên tướng lãnh, nói với giọng điệu lạnh băng: “Quân Con Cháu chỉ nghe lệnh của Giang Siêu tiên sinh, ngoài ra không ai có tư: cách điều động quân Con Cháu. Bọn ta muốn đi đâu thì đi, nếu ngươi dám ngăn cản thì giết không tha!”

Nói đến lời cuối cùng, giọng điệu Đông Ly Sơn trở nên tràn đầy sát ý.

Đồng thời, hẳn lấy vài cái đầu dưới ngựa mình ra, ném về phía đối diện.

Vài cái đầu còn đổ máu dừng ngay trước mắt quân Đại Triệu, khiến bọn họ cực kì ngạc nhiên và chấn động.

“Đây là kết cục của việc tùy tiện xông vào quân Con Cháu, tùy tiện ra lệnh cho quân Con Cháu.

Nếu các ngươi cũng muốn có kết cục giống bọn họ thì có thể thử một lần.”

Đông Ly Sơn vừa dứt lời, trong mắt tên tướng lãnh kia nảy lên vẻ tức điên và sát ý.

Lương tri châu ở cách đó không xa cũng thấy được vài cái đầu trên mặt đất.

Tuy răng hẳn ta không nghe thấy bên này nói gì, nhưng mà hẳn ta biết sứ giả do mình phải đi đã bị giết.

Nếu không thì khi quân Con Cháu nhổ trại, vì sao người do hẳn ta phái ra không đi ra?

Mấy người kia đều là cấp dưới đáng tin của hắn ta, cứ nghĩ tới đây là hắn ta tức giận muốn điên lên.

Hắn ta vốn định để cho bọn họ có cơ hội lập công trước mặt hoàng đế.

Nào ngờ kết quả là hẳn ta tự mình tiễn bọn họ đi lên đường chết.

Ngươi nói xem hắn ta có tức hay không?

“Giết... giết sạch bọn họ cho bổn quan...”

Dưới cơn giận dữ, Lương tri châu hét to lên với tướng lãnh ở xa, giọng nói vang vọng khắp nơi.

Tên tướng lãnh kia đang chờ lệnh của Lương tri châu, nghe vậy thì lập tức phất tay hét to: “Giết bọn họ... cho bổn tướng...

Tuy răng lúc đầu Lương tri châu có ý định thu phục quân Con Cháu, nhưng mà bọn họ cũng nghĩ đến khả năng nếu không thể thu phục quân Con Cháu thì sẽ giết hết quân Con Cháu.

Hiện giờ Lương tri châu đã tức điên rồi, không còn nghĩ đến chuyện thu phục quân Con Cháu nữa.

Hắn ta chỉ muốn giết hết quân Con Cháu để chôn chung bọn cấp dưới đáng tin của mình.
 
Chương 391: Các huynh đệ


“Các huynh đệ, kẻ dám ngăn cản quân Con Cháu ta, dám mang ý xấu với quân Con Cháu ta, ta nên đối xử thế nào với bọn họ?”

Đông Ly Sơn lớn giọng hỏi đám quân Con Cháu.

Đám quân Con Cháu gầm lên: “Giết!”

Theo tiếng hét chấn động đất trời, Đông Ly Sơn xách đao chạy về phía tên tướng lãnh, đám quân Con Cháu phía sau cũng lập tức chạy lên.

Cho dù bọn họ chỉ có năm nghìn người, trước mặt lại có ba vạn người, cộng thêm hai bên chín vạn người, bọn họ cũng không hề sợ hãi, chỉ có lòng dũng cảm đi thẳng không lùi.

Thấy Đông Ly Sơn lao về phía mình, trong mắt tên tướng lãnh hiện lên vẻ giận dữ và khinh thường. Đám tư quân được tạo từ lưu dân này thật là to gan, dám ra tay với quân chính quy bọn họ, đúng là tìm chết.

Hắn ta phải tự mình giế t chết tên cầm đầu kia, để quân Con Cháu biết sự lợi hại của quân Đại Triệu.

Tên tướng lãnh xách đao đi lên. Hai người lập tức chém đao vào nhau.

Keng!

Một tiếng gấy giòn vang, đao của tên tướng lãnh kia bị chém gấy.

Hắn ta còn chưa kịp ngạc nhiên thì đao của Đông Ly Sơn đã chém qua cổ hắn ta, trực tiếp chém bay cổ hẳn ta.

Xung quanh trở nên yên tĩnh, Lương tri châu trên sườn núi ngây ngẩn cả người, trong mắt tràn đầy vẻ không tin. Hẳn ta thật sự không thể tin được là tướng lãnh cấp dưới của mình lại bị gi ết chết trong một chiêu.

Sao có thể chứ? Giữa vạn quân dày đặc, tướng lãnh của hẳn ta cứ thế mà bị người chém đầu, có chết hẳn ta cũng không tin đây là sự thật. Nhưng sự thật đang bày ra trước mắt, hắn không tin không được.

Không chỉ có như thế, đám quân Đại Triệu giao chiến với quân Con Cháu, gần như không phải là đối thủ của quân Con Cháu, trong chớp mắt đã bị quân Con Cháu dọn sạch một đường.

Quân Con Cháu gần như không bị thương.

Còn quân đội của Lương tri châu lại thương vong nặng nề.

Những binh lính đi sau đã bị dọa sợ, trong mắt bọn họ chỉ còn lại sợ hãi và sợ hãi.

Quân Con Cháu mới tấn công được nửa đường, phần lớn quân Đại Triệu đã bắt đầu sụp đổ, không đánh được bao lâu đã bỏ chạy.

Có một người chạy trốn là có cả một đám người chạy trốn theo.

Tuyến phòng thủ ba vạn người bên quân Đại Triệu hoàn toàn sụp đổ trong tình huống thương vong chưa đến ba nghìn người.

Loại tình huống này khiến bốn vị tri châu trên sườn núi đều rất ngạc nhiên. Bọn họ không thể ngờ được kết quả là thế này.

Nhất là Lương tri châu, hắn ta vẫn luôn coi thường sức. chiến đấu của quân Con Cháu, cơ bản là không coi quân Con Cháu ra gì, thậm chí cảm thấy mười hai vạn đại quân bên mình muốn giết sạch quân Con Cháu thật sự là rất dễ dàng.

Nhưng thực tế lại là quân Con Cháu chỉ dựa vào năm nghìn người, dùng chưa đến vài phút là đã xé rách tuyến phòng thủ của hắn ta.

Ba vạn người rải rác nghìn dặm, chạy trốn khắp nơi, đây chính là quân đội mà Lương tri châu tự hào. Bọn họ tự cho là đúng cảm thấy mình là quân chính quy, cơ bản là không coi quân Con Cháu ra gì.

Kết quả cuối cùng lại là dưới sự tấn công dũng cảm của quân Con Cháu, bọn họ vừa tiếp chiến không bao lâu là đã bị dọa tan tác.

Có điều, đổi lại là ai gặp phải quân Con Cháu sát khí hừng hực, cộng thêm sức chiến đấu giết người giống như xắt rau dưa, gần như là chết chắc rồi, thì có mấy quân đội sẽ không sụp đổ?

Chứ đừng nói tới quân Đại Triệu chỉ biết khoác lác, tự cho là đúng kia.

Quân Đại Triệu đã mục nát tận xương cốt rồi, làm gì còn sức chiến đấu nữa.

Chờ khi Lương tri châu trên sườn núi hồi hồn lại, Đông Ly Sơn đã dẫn quân Con Cháu chạy ra khỏi vòng vây, lao về phía Đông Hình Quan.

“Các ngươi đợi cái gì vậy, không mau đuổi theo đi...
 
Chương 392: Ngay sau đó


Mười hai vạn đại quân tổn thất hơn ba nghìn người, lại thêm đang trong tình trạng hỗn loạn, nhanh chóng ổn định dưới sự chỉnh đốn của tướng lãnh.

Hơn mười một vạn đại quân lập tức mở cuộc tấn công quân Con Cháu.

Bọn họ định nhân lúc quân Con Cháu chưa chạy thoát, đi bao vây quân Con Cháu lần nữa.

Bọn họ không tin với mười hai vạn đại quân lại không thể giữ quân Con Cháu ở lại đây.

Ngay lúc bọn họ bät đầu tấn công thì có đạn pháo không biết từ đâu bay tới.

Ngay sau đó, đám quân Đại Triệu đuổi theo lập tức bị đạn pháo nổ khóc lóc kêu gào thảm thiết. Đội hình vốn đang ngay ngăn lập tức loạn hết cả lên.

Dù vậy thì vẫn có đội quân đuổi theo.

Đội quân đuổi theo chính là đội quân của Lương tri châu bị đạn pháo nổ dọa sợ và quân Con Cháu dọa sợ lúc nãy.

Bọn họ cảm thấy vẻ chật vật lúc nấy là sỉ nhục.

Bọn họ muốn tìm mặt mũi lại. Vậy nên, sau khi quen với tiếng nổ mạnh, bọn họ là đám xông lên trước đầu tiên.

Có điều, khi bọn họ mới xông lên được một đoạn, thì hai bên mỗi bên có năm nghìn quân Con Cháu đột nhiên chạy ra.

Đám quân Con Cháu này không biết từ đâu ra, cứ như là thần binh từ trên trời bay xuống.

Khoảnh khắc bọn họ xuất hiện, bọn họ liền chém giết quân Đại Triệu, quân Đại Triệu không hề có sức phản kháng.

Đội quân của Lương tri châu vốn dĩ còn rất tự tin, lúc này lập tức bị dọa sợ, quay người chạy trở về, làm gì còn để ý tới mặt mũi nữa.

Thật sự buồn cười, bọn họ đúng là đồ không biết xấu hổ.

Bên kia, Lương tri châu thấy cảnh này thì tức muốn hộc máu.

Điều khiến hắn ta giận dữ chính là đội quân hơn ba vạn người của hẳn ta, trải qua vài lần liều mạng tấn công, còn lại chưa đến hai vạn người.

Trước đó bị giết hơn ba nghìn người, quân Con Cháu mới xuất hiện lúc nãy giết thêm ít nhất là bảy nghìn người, có khi còn nhiều hơn nữa.

Hắn ta cảm thấy đau đớn trong lòng, vẻ giận dữ trong mắt cũng lên tới mức cao nhất.

Điều khiến hẳn ta khó có thể tiếp nhận nhất là phe mình có hơn một vạn người chết, còn quân Con Cháu lại không có một người chết.

Lúc này, hắn ta mới cảm nhận được sức chiến đấu kinh khủng và vũ khí tiên tiến của quân Con Cháu.

Ngoài chiến đao sắc bén kia, thì đạn pháo nổ mạnh uy lực cực lớn cũng khiến hẳn ta cảm thấy sợ hãi.

Dù là binh lính dưới trướng Lương tri châu hay là binh lính dưới trướng ba vị tri châu khác, đều sợ hãi khi bị quân Con Cháu chém giết, không còn ai dám đuổi theo quân Con Cháu, chỉ có thể trơ mắt nhìn quân Con Cháu rút lui.

Bốn vị tri châu hoảng hốt nhìn theo hướng quân Con Cháu biến mất, cả buổi không hồi hồn lại.

Quân Con Cháu đây hả? Sức chiến đấu mạnh đến mức kinh khủng, chưa đến hai vạn người, với vài đòn tấn công là có thể dọa sợ mười hai vạn đại quân.

Nếu quân Con Cháu đánh ngược lại bọn họ, thì bốn vị tri châu không biết mười hai vạn đại quân phe mình sẽ cầm cự được bao lâu, có khi chỉ qua vài đợt là sẽ sụp đổ toàn quân.

Lương tri châu hồi hồn lại, mặt mày xanh mét, tức điên lên nhìn đám binh lính phe mình r3n rỉ khắp nơi.
 
Chương 393: Lương tri châu


“Giang Siêu, bổn quan nhất định sẽ bẩm báo bệ hạ trị tội ngươi, ngươi dám dung túng quân Con Cháu giết hại quân Đại Triệu ta, người chờ đấy!"

Lương tri châu nghiến răng nghiến lợi nhìn theo hướng quân Con Cháu biến mất.

Hắn ta quên rằng nếu không phải hắn ta nảy sinh ý giết quân Con Cháu và giết Giang Siêu thì sao lại xuất hiện tình huống hiện giờ.

Hản ta còn tưởng rằng chỉ có hản ta có thể giết Giang Siêu và quân Con Cháu, chứ Giang Siêu và quân Con Cháu không được giết hẳn ta và quân của hẳn ta.

Giang Siêu sẽ không theo ý hẳn ta. Trước khi quân Con Cháu đi, Giang Siêu cũng đã dặn dò Đông Ly Sơn là nếu có người muốn hẹn riêng Giang Siêu và bao vây quân Con Cháu, thì Đông Ly Sơn không cần lo lảng gì cả, cứ trực tiếp chém đầu sứ giả, rồi ném pháo mở đường.

Giang Siêu có thể đánh tộc Khiết Đan vì bá tánh trong thiên hạ.

Nhưng hẳn tuyệt đối sẽ không nuông chiều kẻ muốn hại hắn. Dám có ý xấu với hản, cho dù là người Đại Triệu, thì cũng sẽ giết không tha.

“Lương tri châu, bây giờ chúng ta phải làm sao? Đuổi theo hay rút lui?”

Lúc này, Hoàng tri châu đứng bên cạnh nhìn Lương tri châu với ánh mắt chế giễu.

Lương tri châu bị tổn thất lớn, còn thấy được sức chiến đấu kinh khủng của quân Con Cháu, Hoàng tri châu cảm thấy Lương tri châu sẽ biết khó mà lui.

Rốt cuộc sự mạnh mẽ của quân Con Cháu chắc chắn sẽ khiến Lương tri châu cảm thấy sợ hãi, còn đuổi theo nữa thì chẳng khác gì tìm chết. Quân Con Cháu và Giang Siêu dường như không hề có ý thuận theo bọn họ.

“Hừ... đương nhiên là đuổi theo rồi, đừng quên tộc Khiết Đan sắp tới rồi, chúng ta tấn công từ hai bên, không tin không giết được thăng nhãi kia và quân Con Cháu của hẳn!”

Lương tri châu hừ lạnh, trong mắt lộ ra vẻ âm độc.

Tuy rằng sức chiến đấu của quân Con Cháu khiến hẳn ta sợ hãi, nhưng hắn ta lại cảm thấy tất cả đều do quân Con Cháu đánh bất ngờ.

Nếu đánh ngay lúc hẳn ta có chuẩn bị, thì quân Con Cháu chắc chắn sẽ không thể đánh tan quân đội của hắn ta.

Tới tận lúc này rồi mà Lương tri châu còn chưa nhận ra quân đội phe mình không đỡ nổi một đòn trước quân đội phe người ta, ngược lại còn đi tìm lý do để tự an ủi.

Đương nhiên, hẳn ta chỉ nói vậy mà thôi, chứ thực tế thì hắn ta chỉ muốn dùng quân Khiết Đan để tiêu diệt quân Con Cháu.

Hắn ta vừa nhận được tình báo là Đông Hình Quan đã rơi vào tay quân Khiết Đan.

Tuy Giang Siêu có hai vạn quân Con Cháu, nhưng Giang Siêu chắc chắn là sẽ không tấn công được Đông Hình Quang.

Chỉ cần hắn ta chặn đường lui của Giang Siêu, thì chờ khi đại quân quân Khiết Đan tới, Giang Siêu chắc chẳn sẽ bị quân Khiết Đan gi ết chết.

Đến lúc ấy, có khi hẳn ta còn có thể nhân lúc Giang Siêu và quân Khiết Đan đánh nhau đi chiếm lợi. Nếu có thể đánh luôn cả quân Khiết Đan thì tốt rồi.

Nghĩ đến đây, Lương tri châu vốn dĩ đang mặt mày âm trầm lập tức trở nên đắc ý.

Hẳn ta nhìn sang ba vị tri châu đang ngạc nhiên với ánh mát khinh thường, rồi đứng dậy đi xuống sườn núi.

Ba vị tri châu nhìn nhau, trong mắt tràn đầy vẻ khó hiểu và ngạc nhiên.

Nhưng rất nhanh sau đó, bọn họ hiểu được suy nghĩ của Lương tri châu. Bọn họ cười khổ rồi cũng đi xuống sườn núi.

Bọn họ cảm thấy đau buồn, đau buồn cho Đại Triệu, khi hoàng đế vì ích lợi của mình mà không màng đại nghĩa, ra tay với Giang Siêu đang đánh nhau với quân Khiết Đan.

Đại Triệu không sụp đổ cũng phải sụp đổ.

Nhưng bọn họ có thể làm sao được đây?

Bọn họ chỉ có thể nghe theo lệnh của hoàng đế thôi.

Ba vị tri châu nhìn hướng Đông Hình Quan, không hẹn mà cùng thở dài.
 
Chương 394: Ba đội quân dự bị


Bên kia, Đông Ly Sơn dẫn theo một vạn năm nghìn đệ tử đi tới Đông Hình Quan.

Trong cuộc chiến ném pháo lần này, quân Con Cháu không hề có người chết, còn giết hơn bảy nghìn kẻ địch.

Chỉ có hơn mười người bị thương nhẹ, là do bọn họ không cẩn thận, không để ý tới việc vũ khí sắc bén, chưa kịp tránh né khi chém gãy vũ khí của kẻ địch, bị mảnh vỡ cắt trúng.

Loại chiến tích này khiến quân Con Cháu càng thêm có tự tin, ý chí chiến đấu cũng càng cao.

Tất cả quân Con Cháu đều rút tới Đông Hình Quan, mang theo cả đại pháo và pháo cối mìn tre.

Dưới sự điều động của Giang Siêu, Đông Hình Quan trở thành một tòa thành cực kì vững chắc.

Hai bên đều được trang bị đại pháo và pháo cối mìn tre.

Giang Siêu ra lệnh cho Đông Ly Sơn, Nam Minh Phong và Bắc Quỳnh Phương mỗi người dẫn năm nghìn binh lính ẩn núp ở hai bên núi rừng Đông Hình Quan, còn vận chuyển thêm một nửa đại pháo và mìn tre.

Hiện giờ, không cần thiết phải đặt hết binh lực trong Đông Hình Quan.

Ba đội quân dự bị của bọn họ cần phải chuẩn bị sẵn cho bất cứ tình huống nào.

Rốt cuộc thì lúc này bọn họ không chỉ đối mặt với mười mấy vạn quân Khiết Đan, mà còn đối mặt với mười mấy vạn quân Đại Triệu, thêm cả mười mấy vạn quân của Trịnh Thế Dân đi theo sau quân Khiết Đan nữa.

Chỉ dựa vào hai vạn người mà phải đối đầu với nhiều đội quân như thế thì thật sự là có chút cố hết sức.

Cho dù có đại pháo và mìn tre, Giang Siêu cũng phải dùng một cách tiết kiệm.

Tuy rắng lần này mang theo rất nhiều đạn pháo và mìn tre, nhưng cũng không phải là dùng mãi không hết.

Đương nhiên, kẻ địch lớn nhất của Giang Siêu là quân Khiết Đan, mà mục tiêu của hẳn cũng là quân Khiết Đan.

Bởi vì quân Khiết Đan đã gây quá nhiều thiệt hại cho Đại Triệu.

Chỉ cần tiêu diệt quân Khiết Đan hoặc là đuổi quân Khiết Đan đi là hắn có thể quay về quân Con Cháu.

Ba người Đông Ly Sơn nhận lệnh đi. Có điều, trên mặt bọn họ lại tràn đầy vẻ lo lắng.

Giang Siêu chỉ có năm nghìn quân Con Cháu, làm sao có thể giữ được Đông Hình Quan?

Huống chỉ quân Con Cháu dưới tay Giang Siêu đã tổn thất hơn năm trăm người trong trận chiến với quân Khiết Đan trước đó.

Mặc dù kết quả trận chiến là huy hoàng, giết được tám nghìn kẻ địch, nhưng mà Giang Siêu vẫn còn chưa hài lòng khi thương vong phe mình đạt tới một phần mười.

Sức chiến đấu của quân Khiết Đan rất cao. Nếu không phải vì vũ khí không bằng quân Con Cháu thì tỷ lệ thương vong của quân Con Cháu sẽ còn cao hơn nữa.

Bây giờ chỉ có thể dùng kế mới có thể thẳng được quân Khiết Đan. Nếu không dù Giang Siêu có thể tiêu diệt được. quân Khiết Đan, thì chỉ sợ là tất cả quân Con Cháu đều phải nằm tại nơi đây.

Là hẳn dẫn mọi người đi ra ngoài. Vậy nên hẳn phải dùng hết sức dẫn mọi người theo hắn đi về.

Bởi vì ở thôn Kháo Sơn, người thân của bọn họ còn đang chờ bọn họ.

Khi đám người Đông Ly Sơn đã vào chỗ mai phục tại hai bên núi rừng Đông Hình Quan, Giang Siêu đón tiếp một đám kẻ địch đầu tiên.
 
Chương 395: “Bây giờ nên làm gì đây?


Ba vị trí châu nghe vậy đều ngạc nhiên nhìn Lương tri châu.

Bọn họ không biết Lương tri châu đã biết rồi còn hỏi làm gì, đó không phải lá cờ chiến của quân Con Cháu thì là gì.

“Lương tri châu, ngươi có ý gì vậy, đó không phải lá cờ chiến của quân Con Cháu thì là gì?”

Hoàng tri châu lạnh lùng nói.

Hoàng tri châu hơi bực bội. Hắn ta vốn chướng mắt Lương tri châu, đương nhiên sẽ nói chuyện với giọng điệu gắt gỏng.

Nếu không phải vì lệnh của hoàng đế thì hắn ta đã mặc kệ Lương tri châu rồi.

“Xem ra là bổn quan không nhìn lầm. Nhưng vì sao lại là lá cờ chiến của quân Con Cháu?

Không phải nói là quân tiên phong của quân Khiết Đan chiếm được Đông Hình Quan, cầm đầu là danh tướng Tiêu Sách hay sao?

Nhưng vì sao bây giờ lại biến thành quân Con Cháu chiếm quan?”

Lương tri châu nói với giọng điệu cực kì khó tin.

Bọn họ đuổi theo một đường, không hề nhìn thấy bóng dáng của quân Con Cháu. Bọn họ cho rẵng quân Con Cháu đang tấn công vào thành Đông Hình Quan.

Bọn họ nghĩ là hay cứ đến Đông Hình Quan rồi xem có thể đánh lén hay không.

Nào ngờ khi bọn họ gần đến Đông Hình Quan, lại không thấy cuộc chiến tấn công thành, chỉ thấy lá cờ chiến của quân Con Cháu trên tường thành.

Đương nhiên, phía trước Đông Hình Quan đúng là có dấu vết từng xảy ra chiến đấu, thậm chí còn có mùi máu tươi quanh quẩn, mặt đất cũng từng bị đào xới.

Nhưng mà có phải là chiến đấu kết thúc nhanh quá rồi không?

Đại tướng Tiêu Sách của quân Khiết Đan trong Đông Hình Quan không đỡ nổi một đòn của người ta hả?

Hắn ta nhớ rõ Tiêu Sách đã đánh hạ vài thành, gần như là đánh đâu thắng đó, không gì cản được.

Sao bây giờ lại không. bảo vệ nổi một quan, sao có thể chứ?

Nghe câu hỏi của Lương tri châu, ba vị tri châu khác cũng hiểu ra vấn đề, trong mắt tràn đầy vẻ ngạc nhiên.

Đúng vậy, bọn họ đuổi theo một đường, chỉ cách quân Con Cháu hơn mười dặm đường, thời gian đuổi kịp khoảng chừng một giờ.

Chỉ vậy thôi mà mẹ nó lại thành ra thế này! Sao mọi thứ đều thay đổi hết rồi?

Bọn họ làm sao biết được Giang Siêu đã chiến đấu trước Đông Hình Quan xong rồi, thậm chí còn chôn thi thể quân địch trước quan.

Ngay cả Hồ tướng quân giữ thành cũng đã bị Giang Siêu chém chết. Hơn nữa, khi bọn Đông Ly Sơn lại đây, hắn đã sắp. xếp bọn họ đi mai phục ở hai bên.

Chờ khi đám quân Đại Triệu đi tới, mọi thứ đều đã chuẩn bị sẵn sàng.

“Bây giờ nên làm gì đây?

Là tấn công hay là rút lui?”

Hoàng tri châu hỏi Lương tri châu.

Hoàng tri châu thật sự không muốn đánh nhau.

Dù không thể giúp được Giang Siêu, thì bọn họ rút quân, không kéo chân sau cũng được mà.

Hai vị trí châu khác cũng mong chờ mà nhìn về phía Lương tri châu. Bọn họ cũng muốn rút quân, cả ba người đều không còn ý chí chiến đấu.

Có điều, Lương tri châu hừ lạnh, nói: “Rút quân hả? Không được! Sao chúng ta phải rút quân?

Đừng quên là ở bên kia quan còn mười mấy vạn quân Khiết Đan nữa. Dù cho Giang Siêu có đoạt được Đông Hình Quan thì sao?

Chẳng lẽ hẳn có thể đối phó được mười mấy vạn quân Khiết Đan?

Thật là buồn cười... ha ha...”

Lương tri châu cười xong thì ra lệnh cho binh lính đóng quân trước Đông Hình Quan.

Bọn họ phải ở lại đây chặn đường lui của Giang Siêu.

Chỉ cần Đông Hình Quan bị phá là Giang Siêu sẽ không có đường chạy.

Đến cuối cùng, Giang Siêu không chết trên tay hẳn thì cũng chết trên tay quân Khiết Đan.

Sau khi dựng trại đóng quân, quân Đại Triệu bắt đầu đào chiến hào và dựng các thứ phòng thủ, còn bày ra rất nhiều bẫy, trông có vẻ là quyết tâm chặn đường lui ở Đông Hình Quan của quân Con Cháu.

Đám tướng lãnh quân Con Cháu trên tường thành thấy cảnh này thì cực kì giận dữ.

Đôi lần có tướng lãnh thỉnh chiến, muốn đi xuống dạy dỗ đám quân Đại Triệu kia.
 
Chương 396: Lẩm cẩm


Dịp này chính là đang thử xem rốt cuộc lòng trung thành của Nhạc Bằng Cử với Đại Triệu ở mức độ nào,

Giang Siêu cũng muốn xem xem hẳn ta có phải người trung thành không.

Nhạc Bằng Cử nghe thấy lời Giang Siêu nói, ánh mắt hắn †a lóe lên, hän ta vỗ mạnh lên tường thành, rồi nói với giọng đầy phẫn nộ:

"Lẩm cẩm cực kỳ mà cũng làm cho lòng người lạnh giá, hầu gia một lòng vì nước vì dân, nhưng bọn họ lại muốn đẩy hầu gia vào chỗ chết.

Chẳng lẽ chỉ dựa vào hạng vô dụng như: bọn họ là có thể bảo vệ được Đại Triệu ta sao!"

Giang Siêu nghe vậy, hắn nhìn Nhạc Bằng Cử một cái đầy ý vị rồi mặt lạnh nói: "Nhạc tướng quân, bổn hầu cho tướng quân một đội quân binh đi phá lều của bọn họ, tướng quân có dám..."

Nhạc Bằng Cử nghe vậy, trong mắt lộ ra nét thảng thốt, trong đó còn có một tia do dự.

Giang Siêu nói vậy chẳng qua là muốn thử xem rốt cuộc Nhạc Bằng Cử trung thành với Đại Triệu cỡ nào.

Tuy ngoài miệng hắn ta nói hoàng đế lẩm cẩm, nhưng hắn ta có thật sự có cái can đảm phản hoàng đế hay không, thì lại là chuyện khác.

Nhưng Giang Siêu tung ra mệnh lệnh này, lại chẳng khác gì gieo một cái mầm phản kháng vào lòng Nhạc Băng Cử.

Chỉ cần cái mầm này bén rễ đâm chồi. Nhạc Bằng Cử sẽ không ngu trung nữa.

Nhìn thấy nét đấu tranh trong mắt Nhạc Bằng Cử, Giang. Siêu hơi thất vọng, xem ra, Nhạc Băng Cử vẫn giống với cái người đời trước kia.

Ngu trung đến mức biết rõ hoàng đế mê muội, nhưng vẫn quyết một lòng trung thành.

Cho dù hoàng đế muốn mạng của hẳn ta, cuối cùng hẳn ta vẫn thản nhiên chịu chết!

"Mạt tướng tùy ý để hầu gia sai phái... Chỉ cần hầu gia ra lệnh một tiếng, mạt tướng nhất định sẽ lấy thủ cấp của chủ tướng dưới kia cho người."

Do dự xong, trong mắt Nhạc Băng Cử hiện ra vẻ kiên định. Hắn ta quỳ một chân xuống rồi cung kính nói với Giang Siêu.

Hản ta cũng có nghe được chuyện triều đình muốn ám hại Giang Siêu, bởi vì, trước đó lúc cái vị Hồ tướng quân kia quy hàng tộc Khiết Đan, hẳn ta đã từng nói, bọn họ vốn dự định đánh úp Giang Siêu ở trong Đông Hình Quan.

Triều đình đã truyền lệnh là nếu Giang Siêu đến Đông Hình Quan trước một bước, bọn họ phải tiền trảm hậu tấu.

Lúc đó, hắn ta cảm thấy mật chỉ này thật không thể tưởng tượng nổi, tiếp đó là cảm giác căm phẫn, nhưng chức vị của hắn ta không cao, không chỉ phối được thế cục.

Thậm chí sau cùng quân Khiết Đan đến trước, bọn họ đầu hàng quân Khiết Đan, sau khi quân Khiết Đan tiến vào Đông Hình Quan thì hẳn ta mới biết tin.

Nếu không phải hẳn ta biết lúc đó không thể cứu vấn được nữa, hắn ta dự định tìm cơ hội phản chính, thì hắn ta tuyệt đối sẽ không sống tạm bợ đến bây giờ.

Hành vi trước đó của triều đình đã làm hản ta thất vọng.

Nay quân Đại Triệu đến lúc sau không có ý định trợ giúp bọn họ, lại còn chặn đường lui của bọn họ.

Hắn ta đã hoàn toàn thất vọng với triều đình rồi.

Hắn ta cũng nghe ra ý tứ trong lời Giang Siêu nói, đây là muốn xem xem hẳn ta có một lòng trung thành với triều đình hay không. Hay là chọn gia nhập vào quân của Giang Siêu.

Mặc dù hắn ta chọn trung thành với triều đình thì khả năng sẽ chết trong tay Giang Siêu, hoặc cũng có khả năng sẽ không chết trong tay Giang Siêu.

Nhưng bất kể ra sao thì lương tâm hắn ta cũng bứt rứt.

Càng đừng nói đến chuyện, Giang Siêu thật lòng vì dân chúng. Một lòng muốn đánh đuổi kẻ thù xâm lược.

Cho dù phải đối mặt với sự hãm hại của hoàng đế Đại Triệu, hắn vẫn không chùn bước đi đến đây.
 
Chương 397: Nhạc tướng quân


So với vị đời trước kia, vị trước mặt đây biết thay đổi lựa tình hình hơn nhiều, nhưng nói đi cũng phải nói lại, vị đời trước kia e cũng là thân bất do kỷ.

Có lẽ ông ấy cũng muốn phản kháng, tiếc là rất nhiều chuyện ông ấy không tự chủ được.

Có lẽ trong lòng ông ấy khi đó cũng chỉ còn lại nỗi bi phẫn vô tận.

"Nhạc tướng quân, có câu này của ngươi là đủ rồi!

Còn về chuyện lấy thủ cấp, chúng ta sẽ bàn bạc kỹ hơn!"

Giang Siêu cười ha ha với Nhạc Bằng Cử.

Nếu như, Nhạc Bằãng Cử chọn triều đình, Giang Siêu cũng không biết phải đối xử với hắn ta như thế nào.

Giết!

Thì rất đáng tiếc, hẳn cũng không hề muốn giết đối phương.

Dù sao, trước đó nếu không có Nhạc Băng Cử mở cổng thành, canh giữ cổng thành thì e là hắn phải tốn thêm sức nữa mới chiếm được Đông Hình Quan.

Nhưng không giết, giữ lại một người trung thành với triều đình ở bên cạnh, thể nào cũng sẽ mang lại rắc rối cho mình.

Ai biết trong lòng hẳn ta nghĩ thế nào.

Còn về chuyện có phải Nhạc Bằng Cử đang giả vờ với hẳn hay không, Giang Siêu lại không sợ.

Bất kể hắn ta là thật lòng hay là giả ý, đến lúc đó có thể nhìn ra.

Với lại, Giang Siêu cũng tin tưởng Nhạc Băng Cử sẽ không làm cái loại chuyện vô liêm sỉ đó.

Nhạc Băng Cử nghe vậy, nét mặt thoáng vẻ ngạc nhiên, nhưng hắn ta vẫn cung kính gật đầu với Giang Siêu.

Trong mắt hẳn ta hiện lên vẻ nghỉ hoặc.

Vốn dĩ, hắn ta tưởng vừa nấy Giang Siêu thật sự sẽ để hắn ta ra khỏi Đông Hình Quan để cản trở quân Đại Triệu thi công dựng tuyến phòng ngự và bẫy rập cơ.

Dù sao thì ngộ nhỡ bọn họ phải bỏ chạy, phía sau Đông Hình Quan vẫn là một con đường sống.

Nếu để quân Đại Triệu xây dựng đầy hàng phòng ngự và cạm bẫy, thì có lẽ bọn họ chỉ còn một con đường chết mà thôi.

Thậm chí vừa nãy hắn ta đã chuẩn bị xong tâm lý bị Giang Siêu vứt bỏ.

Đến nỗi hẳn ta tưởng Giang Siêu sẽ coi hắn †a làm đồ bỏ đi, quăng hắn ta ra để đối phó với quân Đại Triệu.

Nhưng nếu đã hạ quyết tâm, thì cho dù bị trở thành đồ bỏ đi, hắn ta cũng chấp nhận, nhưng nào ngờ ngoài việc Giang Siêu chỉ thử hắn ta một chút ra, thì không có bất kỳ hành động nào nữa.

Lế nào Giang Siêu không quan tâm những cạm bẫy và tuyến phòng ngự ở dưới quan thật sao!

Ngộ nhỡ, bọn họ thất bại phải bỏ chạy. Đường lui sẽ không còn thật đấy.

"Hầu gia, ngài mặc kệ bọn họ xây hàng phòng ngự và bẫy rập thật à! Ngộ nhỡ..."

Nhạc Băng Cử nói với Giang Siêu với vẻ mặt nghiêm trọng.

Hẳn ta chưa nói ra câu đẳng sau, nhưng hẳn ta tin là Giang Siêu hiểu ý mà hắn ta nói.

Giang Siêu nghe vậy, hẳn quay đầu lại nhìn Nhạc Bằng Cử với ánh mắt thần bí, khóe miệng nhếch lên nụ cười quỷ dị: 'Để bọn họ xây, bọn họ dựng càng nhiều, càng có lợi cho chúng ta!"

Nói tới đây, Giang Siêu quay người đi xuống tường thành, Nhạc Bằng Cử nhìn việc thi công ở ngoài thành với ánh mắt đầy ngạc nhiên, hẳn ta nghĩ mãi mà không hiểu ra sao.

Những hàng phòng ngự và bẫy rập càng nhiều, thì càng bất lợi cho bọn họ mới phải, sao giờ lại thành có lợi cho bọn họ cơ chứ. Hắn ta không biết rốt cuộc Giang Siêu đang có suy tính gì.

Nhưng hẳn ta cũng chỉ có thể im lặng không nói, nhưng mà, khi hắn ta nhìn sang một hướng khác, ánh mắt lại càng trở nên ngưng trọng.

Chắc hẳn quân Khiết Đan sẽ đến nhanh thôi.

Cùng lắm là không quá một ngày.

Dù gì, quân Khiết Đan tiên phong đã chiếm được Đông Hình Quan gần hai ngày rồi.

Nếu không phải Đại quân Khiết Đan phía sau còn bận cướp bóc ở các thành khác, đoán chừng đã tới từ lâu rồi.

Còn thời gian một ngày, hắn ta không biết đến lúc đó Giang Siêu sẽ đối phó với mười mấy vạn đại quân Khiết Đan như thế nào.

Việc mà hắn ta có thể làm hiện giờ chính là đồng hành cùng quân Con Cháu của Giang Siêu huyết chiến tới cùng.
 
Chương 398: Ban đầu


Gần giống với chức Bách phu trưởng của hắn ta ngày xưa.

Binh sĩ dưới trướng còn nhiều thêm hai trăm người.

Tuy binh sĩ dưới trướng hiện tại chủ yếu là tướng sĩ của quân Con Cháu, nhưng các binh sĩ đều rất cung kính với hắn ta, không hề bởi vì hắn ta là doanh trưởng mới nhậm chức mà có bất mãn với hắn ta.

Nguyên nhân chủ yếu nhất là bởi đám Nhạc Bằng Cử đã dùng tính mạng của mình để mở cổng thành, cách làm của bọn họ khiến cho người ở quân Con Cháu rất khâm phục.

Cộng thêm việc quân Con Cháu vốn nghiêm chỉnh chấp hành kỷ luật, phục tùng mệnh lệnh là thiên chức, tư tưởng huấn luyện đâu ra đấy. Ai nấy đều được trải qua kiểm tra.

Cảm nhận bầu không khí trong quân Con Cháu, Nhạc Bằng Cử lại có một loại cảm giác bị quân đội thu hút, hắn †a đã mê cách huấn luyện cùng quân Con Cháu.

Với cả những bài học tư tưởng khiến hắn ta kinh ngạc.

Hắn ta không hề biết bản thân cũng bất tri bất giác bị thay đổi bởi những tư tưởng mới mẻ này.

Mà ở góc kín đáo hai bên tường thành Đông Hình Quan, có mấy trăm quân Con Cháu đang dốc sức đào thông đạo ngầm.

Mặc dù tường thành rộng đến mấy thước, nhưng muốn đào một thông đạo ngầm ở tường thành thì vẫn khá đơn giản.

Giang Siêu cho quân Con Cháu tìm thông đạo để đi sang hai bên Đông Hình Quan.

Đông Hình Quan là một tòa thành dài vài dặm, thành nhỏ cũng rộng đến vài dặm.

Vừa khéo ngăn ở giữa hai ngọn núi.

Hơn hai vạn người đóng quân trong quan cũng không sao.

Ban đầu, trong quan có không ít dân thường sinh sống, còn có dân phu tập trung, tiếc là sau khi quân Khiết Đan vào thành, những dân phu và dân thường này đã bị giết rất nhiều.

Cũng có không ít người nhân lúc hỗn loại bỏ đã bỏ chạy.

Bây giờ, trong Đông Hình Quan chỉ còn lại quân Con Cháu cùng với mấy trăm quân Đại Triệu vốn canh gác ở đây thôi.

Bọn họ bị Giang Siêu cưỡng chế sắp xếp vào quân Con Cháu, chia đều trong các quân đoàn. Giang Siêu không hề có ý tử thủ ở Đông Hình Quan.

Bởi vì, làm như thế không có ý nghĩa cho lắm, mục đích của Giang Siêu là tiêu diệt quân Khiết Đan, chứ không phải ngăn cản quân Khiết Đan.

Nếu cứ để quân Khiết Đan dây dưa mãi ở Đông Hình Quan, e là sẽ cực kỳ bất lợi với hắn.

Thậm chí có thể sẽ vây khốn hai vạn quân Con Cháu chết ở đây. Mà muốn tiêu diệt quân Khiết Đan ở trước Đông Hình Quan, thì chỉ có thể xem xem liệu chiến thuật của mình có vận dụng được suôn sẻ hay không thôi.

Thông đạo đào ở hai góc tường thành dùng để cho quân Con Cháu rút lui.

Đợi đến khi quân Con Cháu đào xong thông đạo thì đã là một ngày sau rồi.

Giang Siêu vừa nghỉ ngơi xong thì có quân Con Cháu tới báo, quân Khiết Đan đã đến trước Đông Hình Quan rồi.

Nghe thấy lời này, trên mặt Giang Siêu hiện lên vẻ vui mừng, hắn vội vàng nói với tướng lĩnh tới báo tin: "Mọi người đã ngụy trang xong chưa? Không được để họ phát hiện ra manh mối!"

"Bẩm tiên sinh, tất cả đều tiến hành theo kế hoạch của ngài, bọn họ không nghi ngờ gì, chỉ là, quân Khiết Đan ở dưới thành bảo Tiêu Sách mở cổng thành đi qua đón bọn họ”
 
Chương 399: Nhưng không sao


Nhất là chúng tướng sĩ của tộc Dạ Lang.

Trong mắt họ, Giang Siêu chính là người giúp tộc Dạ Lang bọn họ xóa bỏ ngăn cách, cho tộc Dạ Lang bọn họ thống nhất thành một thể.

"Xem ra, bọn chúng vẫn đủ cẩn thận.

Nhưng không sao. Mặc kệ bọn chúng. Bây giờ chúng ta lên tường thành nhìn xem."

Giang Siêu gật đầu với tướng lĩnh, rồi nhanh chóng đi ra ngoài cùng đối phương, đi về phía tường thành.

Rất nhanh, Giang Siêu đã lên tới tường thành, chỉ thấy ở dưới tường thành, quân Khiết Đan đang dừng chân ở đó. Có kẻ đã dựng trại ở đó rồi.

Suy cho cùng Đông Hình Quan cũng rất nhỏ, đi vào hai ba vạn người để nghỉ ngơi và hồi sức thì cũng được, nhưng nếu mười mấy vạn đại quân đều đi vào hết, thì không chứa được.

Ở dưới tường thành, có một đám binh sĩ đang ầm 7 mắng chửi.

Một gã tráng hán cầm đầu trông khoảng hơn ba mươi tuổi. Hắn ta mặc trang phục tướng quân của tộc Khiết Đan.

Hắn ta tức giận mắng mà những người đứng ở trên tường thành không ai nghe hiểu, bởi vì, hắn ta đang nói tiếng Khiết Đan. Người trên tường thành nghe hiểu mới là lạ.

Mấy tướng lĩnh quân Con Cháu ở trên tường thành tỏ vẻ sốt ruột, bọn họ đang ngụy trang là quân Khiết Đan, quần áo cũng là mặc quân phục của quân Khiết Đan.

Nhưng mà nếu cứ tiếp tục thế này, đoán chừng có lẽ sắp lộ tẩy rồi.

Lúc đầu tên tướng sĩ quân Khiết Đan tới kêu mở cửa vẫn nói bằng tiếng Hoa Hạ.

Ai ngờ, thấy cổng thành không có động tĩnh gì, một tên tướng lĩnh trong số đó đã dùng tiếng Khiết Đan mắng to.

Mặc dù tộc Khiết Đan là dân tộc khác, nhưng bọn họ vẫn luôn mô phỏng văn hóa Hoa Hạ.

Phần lớn thời gian, tộc Khiết Đan đều giao tiếp bằng tiếng Hoa Hạ.

Ngôn ngữ của dân tộc mình thì đã quên gần hết từ lâu rồi.

"Tiên sinh, bây giờ chúng ta phải làm sao..."

Một tướng lĩnh nhìn Giang Siêu rồi nói.

Nếu cứ để mặc đối phương mắng tiếp, rồi bọn họ không có phản ứng gì, thì kế hoạch mà Giang Siêu thiết kế khả năng phải phá sản.

Nhưng trong số họ không ai biết tiếng Khiết Đan.

Vì thế, bọn họ chỉ có thể ở đây lo lắng suông thôi.

Giang Siêu nhìn thấy cảnh này, hắn nở nụ cười thần bí, sau đó hắn mở miệng nói một tràng với tên tướng lĩnh đang mắng to dưới tường thành, mọi người trên tường thành nghe chẳng hiểu gì.

Các tướng sĩ xung quanh ngạc nhiên nhìn Giang Siêu, mãi một lúc vẫn chưa tỉnh táo lại.

Nhưng mọi người mơ hồ đoán được ý mà Giang Siêu nói, đó là giông giống với tên tướng lĩnh Khiết Đan kia nói.

Mọi người nhìn Giang Siêu với ánh mắt khâm phục, sự kính trọng trong mắt lại nhiều thêm vài phần, còn có cả nét tự hào nữa. Không hổ là tiên sinh của bọ họ, biết nói cả tiếng Khiết Đan.

Còn tên tướng lĩnh Khiết Đan ở dưới tường thành kia nghe Giang Siêu nói xong thì ngạc nhiên, ánh mắt dâng lên nét phẫn nộ.

Chúng tướng sĩ sau lưng hắn ta cũng quát to.

Giang Siêu cho tướng lĩnh ở bên cạnh một ánh mắt, hắn nhẹ nhàng nói: "Mở cổng thành..."

Chúng tướng lĩnh nghe vậy, tuy ngoài mặt có hơi giật mình nhưng mọi người vẫn nghe theo lệnh của Giang Siêu, nhanh chóng ấn nút cơ quan mở cổng thành ra.

Vào khoảnh khắc cổng thành mở ra, tướng quân Khiết Đan đang giận dữ mắng chửi ở dưới tường thành căm phẫn cưỡi ngựa lao vào trong thành.

Đằng sau có khoảng hơn một ngàn ky binh cũng lập tức xông vào.

Trong số mấy nghìn ky binh vốn dửng dưng ở đằng sau, lại có ba ky binh dẫn đầu là một tướng lĩnh mặt biến sắc xông về phía cổng thành.

Nhìn thấy cảnh này, chúng tướng lĩnh ở trên tường thành đều rất ngạc nhiên, mãi một lúc vẫn chưa hồi thần.

Bọn họ đang lo làm sao để dụ quân Khiết Đan ở dưới thành xông vào chịu chết đây. Ban đầu những tên lính Khiết Đan này rất cảnh giác, chỉ nói là bảo Tiêu Sách ra ngoài nghênh đón, không hề có ý vào thành.

Mọi người còn đang sầu vì không dụ được bọn họ tiến vào, nếu thế thì kế hoạch ngụy trang thành quân Khiết Đan của bọn họ cũng không còn ý nghĩa gì nữa.

Nhưng giờ xem ra, vì mấy câu nói của Giang Siêu mà làm cho hơn bốn nghìn ky binh quân Khiết Đan xông vào trong thành rồi.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom