Dịch Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê

Chương 340: Hầu gia


Giang Siêu nhận lấy thánh chỉ thái giám đưa qua, khoé miệng hiện lên điều suy nghĩ.

Xem ra hoàng đế định tìm một cái cớ để cướp lấy quân Con Cháu của hắn.

Mục đích ông ta muốn hắn chống lại Khiết Đan là để hắn không còn lòng dạ chú ý tới thôn Kháo Sơn bên này, thậm chí, hoàng đế đã chuẩn bị xong xuôi cho Giang Siêu chết ở biên quan.

Còn việc ông ta để lại một nửa quân Con Cháu, chỉ cần ông ta khống chế được tướng lĩnh mà hắn phái tới, đám binh này sẽ trở thành món vũ khí sắc bén trong tay hoàng đế.

Dù gì thì chiến lực của quân Con Cháu quả thực rất đáng sợ.

Có lẽ hoàng đế cũng đã nhìn trúng chiến lực của quân Con Cháu.

Thậm chí, trước khi hoàng đế để Giang Siêu tới biên quan chống địch, rất có thể ông ta sẽ lợi dụng sơ hở cướp quyền quản lý quân Con Cháu trong tay Giang Siêu.

“Hầu gia, hoàng thượng có lệnh, mong ngươi sau khi nhận được thánh chỉ, lập tức dẫn binh khởi hành.

Ngoài ra, hoàng đế còn phái Dương tướng quân tới thống lĩnh binh lính, vài ngày nữa sẽ tới huyện An Ninh, mong hầu gia giao một nửa quân Con Cháu ra để hắn thống lĩnh.”

“Đúng rồi, hoàng thượng nghe nói, hiện tại, quân Con Cháu của hầu gia có lẽ đã lên tới bảy trăm ngàn quân, hầu gia hãy giao một nửa binh lính cho Dương tướng quân đi, phần còn lại sẽ do hầu gia tự mình thống lĩnh tới biên quan trợ giúp thế tử Trần quốc công Trần Thế Dân trước.”

Sau khi giao thánh chỉ cho Giang Siêu, thái giám truyền chỉ vội vàng nói với Giang Siêu.

Giang Siêu nghe vậy, chỉ nhàn nhạt quét mắt nhìn đối phương một cái, vẻ mặt đầy suy ngẫm nói: “Nói hay lắm, nói hay lắm, ta tự có kế hoạch... Công công đi đường vất vả, không bằng nghỉ ngơi trước vài ngày, đến lúc đó ta sẽ phái người đưa công công về kinh!”

Dự định của hoàng đế rất không tệ, chỉ là hắn sẽ đi vào khuôn khổ một cách dễ dàng như vậy à? Muốn thâu tóm quân Con Cháu của hắn à, quả thực là suy nghĩ quá đơn giản rồi.

Hơn nữa, hoàng đế vậy mà lại biết quân Con Cháu của hắn có bảy trăm ngàn quân, ngẫm lại, có lẽ là tình báo lấy được từ chỗ Trịnh An.

Tuy nhiên, cho dù quân Con Cháu của hắn có bảy trăm ngàn người thì liên quan gì tới hoàng đế?

Hiện tại, Giang Siêu vẫn chưa có ý định lật mặt với hoàng đế, nhưng hắn chắc chăn sẽ không làm theo ý định của hoàng đế.

Muốn để hắn đi biên quan tìm chết thì phải xem hắn có muốn hay không đã. Hắn không muốn đi, bây giờ hoàng đế có thể làm gì được hắn?

Dù sao bây giờ, quân đội của hắn đã thành công có danh phận, hắn cũng lười quản chuyện của hoàng đế.

Nếu hoàng đế đã gấp gáp như vậy, cùng lắm hắn sẽ chơi xấu lại hoàng đế, từ từ chơi cùng với ông ta.

Hoàng đế và Trịnh An muốn dựa vào tờ thánh chỉ này khiến hắn ngoan ngoãn rơi vào bãy, hai kẻ này suy nghĩ cũng quá mức chắc chắn. Hơn nữa, bọn chúng còn muốn để người khác cướp đi quân Con Cháu của hắn, suy nghĩ thực sự quá đẹp.

Thái giám truyền chỉ nghe thấy lời của Giang Siêu, trong mắt lộ ra sự ngạc nhiên, cho dù hắn có ngốc, hắn vẫn có thể nghe ra rõ ràng Giang Siêu đang chơi trò tâm kế với mình.

Đáng thương cho thái giám truyền chỉ, mặc dù hắn đã nhìn thấu được nhưng cũng không dám nói thẳng ra, dù sao hiện giờ hắn cũng đang ở trên địa bàn của Giang Siêu.
 
Chương 341: Hắn thật sự sợ


Không nhìn thấy mặc dù xung quanh châu phủ này có rất nhiều phản tặc, nhưng không có quân phản tặc của nơi nào dám có suy nghĩ đánh Ninh châu phủ à?

Hơn nửa, Giang Siêu còn có ơn cứu mạng Mộ Dung Cung, nghe nói, con gái của ông ta còn đang mập mờ với Giang Siêu.

Mộ Dung Cung, người cầm quyền thực tế của Ninh châu phủ hiện giờ có lẽ cũng hướng về Giang Siêu.

Ngươi nói, hiện tại, toàn bộ Ninh châu phủ có ai dám trêu chọc Giang Siêu?

Thái giám truyền chỉ có thể để người khác đưa mình đi, trong đầu hắn còn suy nghĩ làm thế nào để tìm cơ hội rời khỏi huyện An Ninh.

Hắn thật sự sợ nếu như mình ở lại đây, lỡ như Giang Siêu lật mặt với hoàng đế, nói không chừng sẽ giết hắn để tế cờ.

Sau khi Giang Siêu đưa thái giám đi, sắc mặt của Lưu Thành Chỉ và Thiết Ưng ở bên cạnh rất khó coi.

Bọn hắn không hề có hảo cảm với hoàng đế đương triều.

Sau khi biết tin Giang Siêu thành lập tư binh, bọn hắn liền biết Giang Siêu muốn làm gì.

Bọn hắn sớm đã đứng về phía của Giang Siêu.

Vì vậy, hai người đều nhìn ra được âm mưu trong thánh chỉ của hoàng đế.

Bọn hắn lo lắng nhìn về phía Giang Siêu.

“Hầu gia, bây giờ ngài định làm gì? Thật sự định ngồi im chờ chết à?

Một khi quân Con Cháu bị hoàng đế cướp đi, chỉ sợ...

Lưu Thành Chi mở miệng nói với Giang Siêu.

Khi xưng hô với Tống Triệt, ông ta không gọi là hoàng thượng hay bệ hạ, mà trực tiếp sử dụng xưng hô hoàng đế.

Cách gọi như vậy có thể nói là vô cùng bất kính với hoàng đế.

“Đúng vậy, hầu gia, hoàng đế không có lòng tốt gì.

Ta đã từng nghe nói về tướng quân Dương Lâm kia, tổ tiên của ông ta là tướng quân Dương Nghiệp, tướng của của Đại Triệu thời lập quốc.

Sau khi trở thành tướng quân, ông ta cũng là tướng lĩnh tâm phúc của hoàng đế, rất có năng lực dẫn binh.

Nếu như thật sự chia một nửa quân Con Cháu cho Dương Lâm, người này chắc chắn có thể thu phục được quân Con Cháu chỉ trong một thời gian ngắn.”

Thiết Ưng cũng vội vàng nói. Giang Siêu nghe vậy, khóe miệng nở nụ cười nhạt.

Hắn lắc đầu nói với Lưu Thành Chỉ và Thiết Ưng: “Yên tâm, không cần lo hoàng đế muốn giở trò mánh khóe gì, ông ta chắc chắn sẽ thất bại.

Quân Con Cháu của ta há lại có thể dễ dàng bị người khác thu phục như vậy.”

Mặc dù hoàng đế phái Dương Lâm tới cũng có chút thủ đoạn nhưng quân Con Cháu trong tay hắn có thể bị thu phục chỉ bằng thủ đoạn này à?

Quá trình giáo dục tư tưởng của Giang Siêu trong khoảng thời gian này cũng không phải lãng phí, muốn để quân Con Cháu cống hiến sức lực cho triều đình à?

Hoàn toàn là một trò cười.

Nếu như Dương Lâm vẫn sử dụng phương pháp dẫn quân của xã hội phong kiến, đừng nói là thu phục quân Con Cháu, đến lúc đó ông ta có thể toàn thân thoát khỏi quân Con Cháu được hay không cũng là một câu hỏi.

Hơn nữa, không có hắn ra lệnh, đừng nói là Dương Lâm, cho dù hoàng đế có đích thân tới cũng không thể chỉ huy được quân Con Cháu.

Muốn chơi trò tâm kế với hắn, ngay từ lúc bắt đầu, Trịnh An và hoàng đế đã có một phương pháp sai lầm.

Tống Ninh Tuyết ở bên cạnh cũng vô cùng lo lắng, vẻ mặt vô cùng tức giận.

“Bây giờ chúng ta nên làm thế nào?

Không lẽ thật sự chờ Dương Lâm tới nắm một nửa quân Con Cháu à!

Hơn nữa, nếu không đi biên quan, có lẽ hoàng đế sẽ làm náo loạn chuyện này.

Mặc dù Tống Ninh Tuyết là quận chúa, cũng là hoàng thất, nhưng nàng cũng không có bất cứ hảo cảm nào với hoàng đế, nàng sớm đã biết một ngày nào đó Giang Siêu chắc chắn sẽ lật mặt với hoàng đế.

Chỉ là, e rằng ngày này sẽ tới rất nhanh! Hoàng đế dường như đã ép Giang Siêu lên trên vách núi cao.

“Dương Lâm muốn nắm giữ một nửa quân Con Cháu vậy cứ để ông ta nắm là được, hoàng đế nói để ta đi biên quan, nhưng ông ta không nói khi nào sẽ để ta đi...”

Giang Siêu nghe vậy, gương mặt hiện lên vẻ kỳ lạ.

Vẻ mặt của Tống Ninh Tuyết, Lưu Thành Chi, Thiết Ưng đều vô cùng ngạc nhiên nhìn sang Giang Siêu, nhất thời không rõ lời của Giang Siêu có ý gì.
 
Chương 342: Vì thế


Giang Siêu đề bạt khá nhiều người từ trong những tướng lĩnh cấp thấp nhất còn lại.

Qua một thời gian quan sát và hiểu những người này, hắn mới quyết định.

Đa số họ đều là có người thân ở thôn Kháo Sơn, lại đều xuất thân từ nông dân nghèo khổ.

Trải qua khoảng thời gian giáo dục tư tưởng ở thôn Kháo Sơn, bọn họ đã thay đổi rất nhiều.

Bọn họ biết Quân Con Cháu mang tới hạnh phúc cho bình dân bách tính, là con cháu của bách tính nông dân.

Vì thế, sự nhiệt tình của bọn họ khi huấn luyện cũng tăng cao, không chỉ là những tướng lĩnh được đề bạt, ngay cả đám Bình Nhạc quân được sắp xếp vào trong Quân Con Cháu cũng huấn luyện rất tích cực.

Giang Siêu đối mặt với gần trắm tướng lĩnh cấp cao, trong mắt lộ ra chút nghi ngờ.

Những người này đều biết mục đích của Giang Siêu, bọn họ tới từ Bình Nhạc quân , không có hảo cảm gì với hoàng đế đương triều, thậm chí còn gánh thêm danh phản tặc.

Nếu Giang Siêu không sắp xếp họ vào quân Con Cháu, có lẽ đa số bọn họ đều bị bắt đi chém rồi.

Giang Siêu nói với mọi người về dự định của hoàng đế, cũng nói rõ hoàng đế muốn quân Con Cháu quy thuận triều đình.

“Bây giờ, ta muốn nghe ý kiến của mọi người!"

Tuy nhiên, những người này đều là do một tay hắn đề bạt, nhưng đối mặt với sự chiêu mộ của triều đình cùng với bổng lộc cao quan thì khó tránh không động lòng.

Cùng với sau này để cho những người này trở thành quả bom hẹn giờ của quân Con Cháu, còn không bằng bây giờ tìm cơ hội để cho đa số vấn đề lộ ra.

Giang Siêu không có bày tỏ rõ lập trường củ mình, cũng không từ chối đầu quân cho triều đình.

Hắn chính là muốn cho những người này một loại ảo giác, Giang Siêu đối với nơi thuộc về của quân Con Cháu không có quá nhiêu mục tiêu.

Còn Giang Siêu sở dĩ như vậy cũng là bởi vì quân Con Cháu phát triển quá nhanh, vấn đề cũng chồng chất quá nhiều.

Nếu như chỉ là một nghìn tám trăm quân Con Cháu như ban đầu, Giang Siêu tuyệt đối tin tưởng họ.

Dù sao, giáo dục tư tưởng gần nửa năm đã khiến cho tư tưởng của bọn họ có được sự thay đổi cực lớn, từ sớm đã không phải người tuỳ ý chịu sự mê hoặc từ bên ngoài.

Trái lại những quân Con Cháu từ tọc Dạ Lang ra cùng với những Bình Nhạc quân thu phục vào sau này e là sẽ xảy ra vấn đề.

Giang Siêu cho dù có tự tin hơn đi nữa, hắn cũng biết rất nhiều chuyện không nhất định có thể như hắn mong muốn.

Bởi vậy, trước khi hắn ở đây phải giải quyết trước vấn đề nội bộ trong quân Con Cháu mới có thể tiến hành hành động bước tiếp theo.

“Tiên sinh, ý của ngài là gì...”

Lúc này, Đông Ly Ưng ở bên cạnh nhanh chóng lên tiếng hỏi.

Dường như trong lòng hắn ta có nghi ngờ, muốn nghe ngóng suy nghĩ của Giang Siêu nhưng Giang Siêu biết hắn ta chỉ giúp mình thả tín hiệu mê hoặc mọi người thôi.

Giang Siêu nhìn hắn ta một cái, đáy mắt không tự giác loé lên chút tán thưởng, từ đầu đến cuối Đông Ly Ưng nghĩ nhiều hơn những người khác, cũng hiểu cách phối hợp với hắn.

“Tạm thời ta còn chưa có dự định gì, chỉ là muốn nghe thử ý kiến của mọi người, dù sao Quân Con Cháu cũng là của mọi người...

Con đường ở tương lai đi như thế nào, ta hy vọng mọi người đều có quyền lựa chọn.”

Giang Siêu nhìn về phía một đám tướng lĩnh ở xung quanh, giọng nói bình thản.

Hắn vừa nói xong, một loạt tướng lĩnh còn lại nhìn nhau, đột nhiên bắt đầu thì thầm chuyện riêng.
 
Chương 343: Ngươi nói


“Mọi người có suy nghĩ gì có thể nói ra!”

Giang Siêu nhìn về phía một đám tướng lĩnh của quân Con Cháu ở trước mắt nói.

Theo giọng nói của hắn, mặt của một loạt tướng lĩnh ở phía dưới lộ ra sự do dự, trong đó có một người con trai râu ngắn hơn ba mươi tuổi đứng dậy.

“Giang tiên sinh, bọn ta từ Bình Nhạc quân qua nếu như nói những lời đại nghịch bất đạo gì mong tiên sinh tha cho tiểu nhân!"

Cho dù hắn ta được phụng lệnh thành cấp đoàn trưởng nhưng cũng không tự xưng bản thân là mạt tướng hoặc là tỉ chức.

Dù sao, hắn ta là xuất thân nông dân, gọi không được những thứ của triều đình đó.

Trái lại Giang Siêu thể hiện tình đồng chí trong quân Con Cháu, khiến cho hắn ta có chút thích thú.

Nhưng mà có thể là trời sinh ở chỗ thấp bé, trong một thời gian còn có chút chưa thay đổi được bản tính tự ti, đối với tự xưng của bản thân vẫn là dùng tiểu nhân!

“Ngươi nói...” Giang Siêu gật đầu với hắn ta, nói đến đây lại nói: “Sau này không cần tự xưng tiểu nhân nữa, ngươi có thể dùng ta... ở chỗ chúng ta không có ai thấp hơn ai một bậc.”

Vị tướng lính này nghe xong, trên mặt lộ ra sự thẹn thùng, mở miệng nhất thời không biết nên nói điều gì.

Những người khác ở xung quanh nghe thấy, phát ra ý cười thiện ý.

Tướng lĩnh này rất nhanh đã điều chỉnh xong trạng trái, tiếp tục lên tiếng: “Khi triều đình quản lý bọn ta, ngày tháng của bọn ta sống rất khổ, cả ngày nộp vô số sưu thế, những người làm quan như quỷ hút máu vậy, hút lấy hút để”

“Năm hạn hán, nói là sẽ giúp bọn ta vượt qua khó khăn nhưng thuế cần nộp thì không thiếu cái nào. Nộp không nổi thì bị bắt về tòng quân, bao nhiêu người nhà tan cửa nát.”

“Tiên sinh nên biết vì sao cá nơi có chuyện, có một nơi có chuyện thì bốn phương nghe theo, đây là bởi vì triều đình vô đạo khiến cho chúng ta không có ngày tháng tốt để sống, khiến cho chúng ta không thể sống tiếp.”

“Bọn ta muốn sống tiếp thì phải đứng dậy phản kháng cứ như tiên sinh dạy bọn ta, đàn áp lâu rồi thì dám đứng lên.”

“Tiên sinh, từ sau khi ta đến thôn Kháo Sơn, mọi thứ ở đây để ta biết rằng thì ra trên thế giới này còn đào nguyên ngoại thế còn tất cả những gì bọn ta có đều là vì tiên sinh”

“Nếu như bọn ta thật sự quy về triều đình, nhưng tham quan ô lại đó chắc chắn sẽ khiến cho mọi thứ ở thôn Kháo Sơn bị phá huỷ.

Bởi vì vậy ta cảm thấy, chúng ta vẫn là không nên quy về triều đình”

“Cứ như bây giờ như vậy rất tốt, chỉ cần chúng ta có binh trong tay thì triều đình không dám làm gì chúng ta, nếu như triều đình thật sự muốn phá hoại tất cả mọi thứ của thôn Kháo Sơn, vậy... chúng ta... liều mạng với bọn họ!”

Nói đến cuối cùng, biểu cảm của tướng lĩnh đó có chút kích động.

Rất nhiều tướng lĩnh ở xung quan nghe thấy thì thần sắc cũng kích động đôi chút, khá nhiều người cũng lên tiếng phụ hoạ.

Nhưng cũng có người duy trì im lặng, những người này chiếm gần như là một nửa.

“Ừm ta biết rồi, ngươi ngồi xuống trước đi.” Giang Siêu gật đầu với vị tướng lĩnh này, nhưng không có bày tỏ thái độ của mình, hắn kêu đối phương ngồi xuống.

Lúc này, Giang Siêu nhìn những tướng sĩ im lặng.
 
Chương 344: Tuy nhiên


"Chúng ta đã mang trên mình cái danh phản nghịch, nếu thật sự muốn quy thuận triều đình thì chúng ta không cần lo lắng nữa.

Giang tiên sinh, ngài cũng nghĩ như vậy đúng không!"

Theo tiếng nói của người nam nhân này, nhiều tướng lĩnh ở gần đó cũng phụ họa theo.

Tuy nhiên, khi vị tướng tiền nhiệm nghe xong, ông ta đứng dậy với vẻ mặt có phần kích động, nhìn vị tướng quân vừa lên tiếng và nói:

"Lưu Lục, trong mắt ngươi chỉ có bản thân, làm rạng danh †ổ tông cũng là ngươi.

Ngươi có bao giờ nghĩ đến người khác, hay nghĩ đến những người đáng thương như chúng ta không! Ngươi..."

Tướng quân Lưu Lục bị chỉ trích vội xấu hổ nói: “La Nhị Ngưu, ta làm việc này là vì mọi người.

Chúng ta quy thuộc triều đình, khi có thực quyền, chúng ta có thể làm cho bọn họ cuộc sống hạnh phúc, không phải vậy à!"

Chỉ là, lần này có rất ít người có thể tin lời của Lưu Lục.

Bây giờ hắn ta chỉ nghĩ đến bản thân thì sau này làm sao có thể nghĩ đến người khác?

Nghe vậy, trong mắt La Nhị Ngưu nổi lên cơn thịnh nộ, ông †a mở miệng định đáp trả, lúc này, một số tướng lĩnh của bên kia cũng chất vấn Lưu Lục.

Trong chớp mắt, hai bên do Lưu Lục và La Nhị Ngưu dẫn đầu sắp sửa cãi nhau.

Giang Siêu nhìn thấy cảnh này thì ho khan nhẹ một cái, hai người sắp cãi nhau lập tức im lặng, vẻ mặt kinh hãi nhìn Giang Siêu.

Hai nhóm người này mặc dù có hơi ngang ngược, nhưng ở trước mặt Giang Siêu, bọn họ đều cư xử lễ phép như cháu trai vậy.

"Không cần tranh cãi, bất luận mọi người có lựa chọn như thế nào, ta đều sẽ tôn trọng quyết định của mọi người.

Lát nữa các ngươi hãy viết ra kế hoạch của mình rồi đưa cho ta. Đến lúc đó, ta sẽ căn cứ vào quyết định của mọi người, hoàn toàn tôn trọng lựa chọn của mọi người."

Sau lời nói của Giang Siêu, có người phát giấy bút cho tất cả các tướng lĩnh.

Ngay sau đó, mọi người đã đưa ra lựa chọn của riêng mình.

Giang Siêu thu lại những tờ giấy rồi để các tướng lĩnh rời đi, chỉ giữ lại đám người Đông Ly Ưng, Lâm Bân và A Sinh.

Gần một trăm tướng lĩnh, hầu hết đều là lưu dân từ Bình Nhạc quân.

Cũng có một số người đến từ bộ tộc Dạ Lang.

Giang Siêu cho những người này một cơ hội lựa chọn, hắn để đám người Đông Ly Ưng phân loại lựa chọn của bọn họ.

Gần một phần ba hoặc nhiều hơn các tướng lĩnh đã chọn quay trở lại triều đình. Hầu hết những vị tướng này đều là lưu dân của Bình Nhạc quân.

Ngay cả khi Giang Siêu để cho những người này đón nhận †ư tưởng giáo dục, nhưng suy nghĩ của mọi người cũng không thể nhất thay đổi trong một khoảng thời gian ngắn được.

Đặc biệt là những người không thể cưỡng lại sự cám dõ, những lưu dân đến từ quân Bình Nhạc đều là những người bình thường.

Có những người có đầu óc đơn giản, và tất nhiên cũng có những người có suy nghĩ không cam lòng chịu bình thường.

Ắt hẳn là có một bộ phận rất mong có thể trở thành mệnh quan triều đình, cuối cùng là làm rạng danh tổ tông.

Đây là suy nghĩ của nhóm người đã chọn quay lại triều đình.
 
Chương 345: Mời thì không cần


Sắc mặt Đông Ly Ưng trở nên vô cùng khó coi khi nhìn thấy những lựa chọn của những tướng lĩnh thuộc tộc Dạ Lang đó. Hắn ta nhìn Giang Siêu bằng ánh mắt đầy xấu hổ.

Giang Siêu võ vai hắn ta không nói gì, mỗi người đều có dã tâm của mình, mỗi người đều có quyền lựa chọn.

Vì họ đã lựa chọn nên Giang Siêu tôn trọng sự lựa chọn của những người này.

Hơn nữa, thông qua sự việc này, Giang Siêu cũng giải quyết được vấn đề cơ bản của quân Con Cháu.

Cuối cùng, những người còn ở lại đều vượt qua thử thách.

Bước tiếp theo là tiến hành lựa chọn trong đội quân Con Cháu.

quân Con Cháu đứng đầu cùng với quân Con Cháu của tộc Dạ Lang, Giang Siêu đều do Đông Ly Ưng và những tướng lĩnh đã chọn không quy thuộc về triều đình.

Về phần những đệ tử còn lại được chuyển đến từ quân Bình Nhạc, Giang Siêu đã đưa tất cả những người không chịu giáo dục, tư tưởng không tiến bộ đến một chỗ.

Có gần hơn 30.000 đệ tử trong quân đội này. Sau đó, Giang Siêu đặt họ dưới sự quản lý của các tướng lĩnh muốn quy thuộc triều đình.

Nếu Hoàng đế muốn đại quân Con Cháu thì Giang Siêu cho ông ta đại quân Con Cháu này, mà bộ phận đại quân Con Cháu này cũng không phải là đại quân Con Cháu chân chính của hắn.

Giang Siêu giao cho triều đình, hắn cũng không cảm thấy đau lòng. Quân lính chân chính cũng như quân Con Cháu sắp

phát triển đã được Giang Siêu giữ lại.

Giang Siêu đã tăng cường đào tạo những đệ tử này.

Ở cạnh sơn thôn sáu ngày, Dương Lâm được Hoàng đế phái đến cuối cùng cũng tới, dáng vẻ hắn ta nhìn khoảng 25, 26 tuổi.

Hắn ta khá đẹp trai, khi Giang Siêu nhìn thấy hắn ta, hắn cảm nhận được một sức mạnh thuộc về thực lực của Ám Kình trung kỳ.

Dương Lâm không hổ danh là hậu duệ của vị thượng tướng khai quốc Dương Nghiệp. võ lực quả thực không tâm thường.

Chỉ với giá trị võ lực như vậy, nếu xông vào trận chiến, có lẽ dũng khí này sẽ khiến vạn người không thể ngăn cản.

"Dương tướng quân, ngưỡng mộ đại danh đã lâu! Mời..." Giang Siêu nhìn Dương Lâm trước mặt, mỉm cười chào hỏi.

Dương Lâm liếc nhìn Giang Siêu với ánh mắt khinh thường.

"Mời thì không cần, Giang tiểu Hầu gia nói chuyện quân Con Cháu trước đi. Bệ hạ để ta tiếp quản một nửa quân Con Cháu, không biết hiện tại quân đội đóng ở đâu."

Thái độ của hắn ta cực kỳ ngạo mạn. Hắn ta mở miệng lại gọi Giang Siêu là tiểu Hầu gia. Rõ ràng là cố ý hạ nhục mà.

Nói mới nhớ, Giang Siêu hiện tại là Tĩnh Biên Hầu, chứ không phải tiểu Hầu gia gì đó.

Cái câu "Tiểu Hầu” có nghĩa là hắn ta coi Giang Siêu được là hậu bối.

Nghe vậy, Giang Siêu nhàn nhạt liếc mắt nhìn Dương Lâm, quay người cưỡi ngựa đi.

Vốn dĩ hắn tới đây đã là cho Dương Lâm chút thể diện, nhưng tên này lại hếch mũi, coi mình như người dưới cơ, Giang Siêu sẽ không chiều theo tên này nữa.

Đi cùng với sự ngạo mạn của hắn. Còn phải xem xét xem hắn ta có đủ tiền vốn hay không, muốn có một đội đệ tử thì phải nhìn xem Giang Siêu có chịu giao ra hay không.

"Ngươi..." Dương Lâm nhìn bóng lưng Giang Siêu đang cưỡi ngựa thì sửng sốt một lát.

Hắn ta không ngờ được Giang Siêu lại dám đối xử với hắn ta như vậy, dù sao hắn ta cũng là người do phái Hoàng đế, có thể coi là sứ giả của Hoàng đế.

Hắn ta đại biểu cho Hoàng đế, Giang Siêu tát vào mặt hắn †a như vậy thì có gì khác gì tát vào mặt Hoàng đế?

Khi Dương Lâm hoàn hồn lại, trong mắt hiện lên một tia lửa giận, hắn ta mở miệng gầm lên sau lưng Giang Siêu: "Giang Siêu, ngươi thật to gan, dám sỉ nhục bản tướng! Ngươi không sợ bị tịch thu tài sản và diệt tộc sao? Bản tướng tới đây để đại diện cho Hoàng đế đấy."
 
Chương 346: Xét nhà diệt tộc?


“Xét nhà diệt tộc? Ngươi mà có dũng khí này sao! Hơn nữa, ngươi sao xứng...

Ở trước mặt bổn quận chúa lại dám đùa giỡn quan uy, bổn quận chúa thấy ngươi muốn mất đầu phải không?”

Dù Lưu Thành Chi và Thiết Ưng có khó chịu hơn nữa cũng không dám giận Dương Lâm ra mặt, nhưng Tống Ninh Tuyết thì lại không kiêng ky chuyện này. Dù sao người ta cũng là quận chúa.

Nàng há miệng đã dõi đến mức Dương Lâm ngạc nhiên, nhất thời không biết nên đáp như thế nào.

Tống Ninh Tuyết hừ lạnh một tiếng rồi nhảy lên ngựa, xoay người đuổi theo bóng dáng Giang Siêu.

Tình huống này làm Dương Lâm lại trợn tròn mắt, hắn ta không thể ngờ được, nghi thức đón gió của mình lại cứ như vậy bị chính mình phá hỏng.

Giang Siêu vừa đi, mọi người xung quanh đều làm như rất không thích hắn ta.

“Dương tướng quân, hạ quan mót quá nên không bồi ngài được nữa, nếu ngài muốn tìm Giang Hầu gia thì xin cứ tự nhiên!

Có điều, ta xin khuyên Dương tướng quân, muốn tìm Giang Hầu gia thì phải xem ngài có có cơ hội đó hay không đã”

Lưu Thành Chỉ nhàn nhạt quét mắt nhìn Dương Lâm rồi xoay người rời đi.

Cho dù vị trước mắt này chính là khâm sai do triều đình phái tới nhưng Lưu Thành Chi cũng không thèm quan tâm ông ta.

Thiết Ưng cũng lười nói nhảm cùng Dương Lâm, cái tên này người năm người sáu dám trở mặt với Giang Hầu gia, đương nhiên ông không thể nào cho đối phương sắc mặt tốt được rồi.

Ông đi theo Lưu Thành Chi rời đi, ở của thành An Ninh, Dương Lâm đứng trong gió thổi ở kia, cả nửa ngày cũng chưa hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì.

Tên thái giám truyền chỉ bên cạnh kia liếc mắt nhìn Dương Lâm, bất đắc dĩ gật đầu, lão ta thật sự không biết nên nói người này là tuổi trẻ đắc chí nên đầu bị lừa đá, hay là không nhìn thấy rõ tình thế.

Nơi này chính là phạm vi thuộc về Ninh Châu phủ, hiện tại Giang Siêu ở trong Ninh Châu phủ chính là sự tồn tại cấp vương, toàn bộ vùng đất Ninh Châu phủ có ai dám không nhìn sắc mặt Giang Siêu để làm việc chứ.

Ngươi là một tướng lĩnh cầm quân tới đây, không mẹ nó điệu thấp một chút, không mẹ nó ngoan một chút, còn muốn tiếp nhận quân Con Cháu? Quả thực là trò cười.

Nếu khiến Giang Siêu khó chịu thì nói không chừng, đến cả Ninh Châu phủ Dương Lâm cũng không ra được.

Đại Triệu hiện giờ cũng không còn là Đại Triệu của trước đây nữa, phản tặc ở các Châu phủ nổi lên bốn phía, bất cứ lúc nào cũng có khả năng bị diệt quốc.

Tuy rằng Giang Siêu không phải phản tặc, nhưng so với chút phản tặc kia thì hắn còn đáng sợ hơn.

Lúc này, hắn ta không nịnh bợ Giang Siêu cho tốt vào, lại còn còn dám ở trước mặt Giang Siêu hò hét này nọ, thật sự là thiếu chỉnh đốn.

“Dương tướng quân, ngươi lĩnh quân thật là có chút thủ đoạn, chỉ là, trong chuyện kết giao cùng người ta ngươi vẫn có chỗ chưa ổn, aiz...

Dương tướng quân muốn tiếp nhận quân Con Cháu, sợ là sẽ không dễ dàng như vậy.”

“Chuyện này nếu là không làm tốt thì sợ là Dương tướng quân cũng sẽ không dễ ăn nói với bệ hạ!

Ngươi vẫn nên nghĩ cách nhân lúc còn sớm đi!”

Thái giám truyền chỉ kia thở dài, trong mắt lão ta lộ ra một biểu tình vui sướng khi người gặp họa.

Nói đến đây, lão ta cũng xoay người đi về phía huyện thành An Ninh.

Chỉ để lại Dương Lâm cùng năm trăm thị vệ của hắn ta ngay tại chỗ.

Dương Lâm nhìn mọi người rời đi, lại nhìn về phương hướng Giang Siêu rời đi, trong nháy mắt liền dâng lên một cỗ cuồng nộ.

“Hừ... Giang Siêu, ngươi thật sự nghĩ bổn tướng không làm gì được ngươi sao!

Cho dù ngươi là rắn đầu đàn của vùng này, nhưng rốt cuộc thì nơi này cũng ở dưới vương thổ, bổn quân không tin, đến cả ý chỉ của Hoàng Thượng ngươi cũng dám cãi lời!”

Dương Lâm hừ lạnh một tiếng, đi tới bên cạnh chiến mã, lên ngựa rồi nói với năm trăm thị vệ bên cạnh:

“Đi... Chúng ta đến thôn Kháo Sơn, nếu Giang Siêu còn dám bất kính với bổn tướng thì các ngươi cứ bắt hắn lại cho †a.
 
Chương 347: Tướng quân


Tuy rằng bên ngoài vẫn luôn đồn đại chiến lực của quân Con Cháu chiến lực mạnh bao nhiêu, hắn cũng không tin có thể mạnh đến mức nào.

Nếu thật sự để thị vệ ky binh của hắn †a ra tay, có lẽ chỉ cần vài hiệp là có thể đánh bại quân Con Cháu rồi.

Hắn ta cũng chỉ theo yêu cầu của hoàng đế nên mới tới tiếp nhận quân Con Cháu.

Hắn ta không thể ngờ được Giang Siêu cũng dám trở mặt với mình, không ngoan ngoãn giao ra binh quyền thì thôi đi, vậy mà còn dám vứt hắn ta lại đây, quả thực là tìm k1ch thích.

Hắn ta phải dùng năm trăm ky binh cấp dưới của mình, cho Giang Siêu một đòn ra oai phủ đầu, nếu Giang Siêu dám phản kháng, hắn ta thậm chí còn nảy sinh ý nghĩ chém Giang Triều dưới ngựa.

“Tướng quân, chúng ta vọt tới thôn Kháo Sơn như vậy, sẽ không sợ quân Con Cháu ra tay với chúng ta sao?”

Lúc này, tướng lĩnh thị vệ của Dương Lâm đầy mặt lo lắng đối Dương Lâm hỏi.

Tuy là Dương Lâm cũng không sợ Giang Siêu, nhưng đối với Giang Siêu, tên tướng lĩnh thị vệ này vẫn có hơi kiêng kị.

Dù sao thì vị này đã lập nên một đội quân hùng mạnh, cho dù Dương Lâm cũng không tin vào chiến lực của quân Con Cháu, nhưng quân Con Cháu có thể đánh ra được uy danh như vậy thì nhất định không phải đội quân yếu.

Hơn nữa, điều hắn ta lo lắng nhất chính là quân Con Cháu ra tay với bọn họ, một khi quân Con Cháu ra tay với bọn họ thì bọn họ có thể toàn thân lui trận hay không cũng là vấn đề.

“Ra tay với chúng ta, ngươi cảm thấy Giang Siêu dám sao!

Nếu hắn ta thật sự dám thì cũng sẽ không ngoan ngoãn tiếp chỉ. Hắn bây giờ, còn chưa đạt tới trình độ có thể đối kháng với triều đình.”

“Bệ hạ cũng là nhìn ra điểm này nên mới quyết định nhân lúc hắn chưa trưởng thành mà chèn ép hắn xuống trước.

Chỉ cần đoạt được binh quyền của hắn thì hắn cái gì cũng không phải, ít nhất, chỉ có thể là tùy ý bệ hạ xâu xé!”

“Yên tâm, chúng ta ép tới, hắn nhất định sẽ ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ.

Thuận tiện... Ta cũng muốn đi xem thôn Kháo Sơn rốt cuộc có dáng vẻ như thế nào.”

Giọng nói Dương Lâm tràn ngập tự tin, khóe miệng thậm chí còn treo một tia trào phúng.

Tướng lĩnh thị vệ phía sau nghe vậy, trong mắt vẫn lộ ra sự lo lắng, nhưng tương đối mà nói thì hắn lại tin lời Dương Lâm nói vài phần.

Dù sao, nếu Giang Siêu thật sự dám tạo phản, hẳn cũng không thể nào giao quân Con Cháu ra đây.

Sở dĩ hiện tại hắn ta dám trở mặt chỉ là bởi vì, hắn còn muốn giãy giụa vô nghĩa mà thôi, cũng chỉ là giãy giụa, bọn họ tin rằng Giang Siêu tuyệt đối không dám trở mặt với triều đình.

Nghĩ như vậy, Dương Lâm cùng bọn thị vệ dưới trướng hắn †a, tất cả đều đầy mặt trào phúng nhìn về phía thôn Kháo Sơn.

Bọn họ nhanh chóng xuất phát đi về phía thôn Kháo Sơn, thậm chí trên mặt bọn thị vệ và Dương Lâm còn lộ ra vẻ mặt đắc ý.

Dương Lâm cảm giác khi năm trăm thị vệ này của mình đuổi tới thôn Kháo Sơn, nhất định Giang Siêu sẽ sợ tới mức ra cửa nghênh đón, cũng quỳ li3m hắn ta, sau đó, còn phải nhận lỗi với hắn taI

Nghĩ thế, sự đắc ý trên mặt hắn ta dày đặc vài phần, sự tức giận trong lòng cũng nhiều thêm vài phần.

Đến lúc đó, hắn ta muốn cho Giang Siêu biết cái gì gọi là có một số người hắn không thể trêu vào được. Hắn ta muốn cho Giang Siêu biết sự lợi hại của hắn ta.

Cứ như vậy, đoàn người đuổi về phía thôn Kháo Sơn.

Mà Giang Siêu cũng đang trên đường chạy tới thôn Kháo Sơn, đụng phải một nửa quân Con Cháu vốn dĩ chuẩn bị đến huyện An Ninh chờ giao nhận.
 
Chương 348: Đang đợi ở trong này


Lời nói của hắn khiến tất cả tướng quân đều có chút sửng sốt, nhất thời không biết chuyện gì đã xảy ra.

Nhưng dù sao bọn họ vẫn ở dưới quyền của Giang Siêu cho nên bọn họ vẫn nghe theo lời Giang Siêu.

Không nói nhiều lời vô nghĩa, Lưu Lục chờ các tướng lĩnh khác nhanh chóng dẫn đầu quân Con Cháu lập tức trở về thôn Kháo Sơn.

Ngay sau đó, quân Con Cháu đều quay trở lại thôn Kháo Sơn và quay lại trại lần nữa.

Tuyến phòng thủ đầu tiên bên ngoài của thôn Kháo Sơn lúc này đã được xây dựng ở bên ngoài thôn Kháo Sơn vài dặm.

Đang đợi ở trong này, Đông Ly Ưng nhìn thấy quân Con Cháu quay lại, sắc mặt Giang Siêu lạnh lùng, trong lúc nhất thời không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Giang Siêu vỗ nhẹ vai Đông Ly Ưng, cười quái dị với hắn ta nói:

"Tiểu Ưng, sau này nếu có người dám xông vào thôn Kháo Sơn...

Cùng lắm thì trước khi đánh nhau, cứ cảnh báo trước đi đã. Nếu không nghe thì đánh chết bọn chúng cho ta.

Nếu bọn chúng bỏ chạy thì cứ để bọn chúng chạy đi! Không cần đuổi theo, cũng không cần ngăn lại!"

Nghe được lời này, trong mắt Đông Ly Ưng lập tức lộ ra hưng phấn.

Vẫn còn có chút kinh ngạc, nhưng nếu Giang Siêu đã lên tiếng, hắn ta lập tức không cần quan tâm nhiều như vậy.

Ai dám xâm chiếm thôn Kháo Sơn thì bọn họ cứ đánh.

Đánh đến khi nào sợ mới thôi.

Giang Siêu trở về thôn Kháo Sơn, hắn phớt lờ những gì đang diễn ra bên ngoài và lao vào nghiên cứu sản xuất hàng loạt thuốc nổ không khói.

Hắn muốn kiểm tra tính khả thi của thuốc nổ không khói, sau đó thử nghiệm thành phẩm để xem nó có đáp ứng các tiêu chuẩn mà hắn mong đợi hay không.

Ở phía bên kia, Dương Lâm đã xuất hiện trước tuyến phòng thủ đầu tiên của thôn Kháo Sơn cùng với năm trăm binh lính của mình.

Nhìn hàng rào gỗ gai và dây thép gai trước mặt, trong mắt hắn ta hiện lên vẻ kinh ngạc, một lúc lâu cũng không thể bình tĩnh lại.

Hàng rào trước mắt này được dựng lên giống như một cái chiến lũy phòng ngự, hơn nữa, sự xuất hiện của loạt chiến lũy này trực tiếp xuất hiện chặn đường vào thôn Kháo Sơn.

Nếu muốn vào thôn Kháo Sơn thì phải vượt qua chiến lũy phòng ngự này.

Dương Lâm lạnh lùng nhìn chiến lũy trước mặt, nháy mắt với một binh lính bên cạnh.

Binh lính gật đầu và nhanh chóng thúc chiến mã về phía trước.

Hắn đi đến một nơi cách chiến lũy không xa, trong mắt mang theo sự giêu cợt và khinh thường nói: “Chúng ta là khâm sai do hoàng đế phái đến, đến đây để tiếp quản quân Con Cháu, ngươi nên mở hàng rào này ngay lập tức, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí.”

Hắn vừa dứt lời, năm trăm ky binh đã xếp hàng phía sau hắn, trên mặt lộ ra sát ý. Khí chất họ tỏa ra vô cùng đáng sợ.

Tác phong quân đội như vậy mạnh hơn quân đội bình thường rất nhiều, ít nhất, trong số các sĩ quan mà Đông Ly Ưng nhìn thấy, không có đội quân nào có thể so sánh được với năm trăm ky binh hạng nhẹ trước mặt.

Chỉ là trước mắt dù ky binh có cường đại đến mấy nhưng muốn có thể tiến vào thôn Kháo Sơn thì sao có thể làm được chứ?

"Ta mặc kệ ngươi từ đâu tới, thôn Kháo Sơn hiện tại không chào đón bất kỳ người ngoài nào, huống chỉ là những kẻ giả mạo khâm sai, ta cho ngươi trong vòng mười tức nữa nhanh chóng rời đi. Nếu không, đừng trách bọn ta không khách khí."

Đông Ly Ưng hừ lạnh một tiếng, giọng nói đầy sát khí.

Theo giọng nói của hắn ta, quân Con Cháu xung quanh phát ra một tiếng gâm rung trời.

Tiếng gầm vang lên đồng đều khiến chiến mã phía đối diện cũng hú lên.
 
Chương 349: Ánh mắt của hắn ta càng ngày càng lạnh lùng


Là thượng tướng át chủ bài của hoàng đế, hắn ta cũng có ky binh hộ vệ giỏi nhất Đại Triệu.

Dương Lâm cảm thấy bản thân thật nhục nhã.

Ánh mắt của hắn ta càng ngày càng lạnh lùng, giọng nói cũng tràn đầy lạnh lùng nói với các tướng lĩnh bên cạnh: "Các vị, mau cho bọn chúng thấy sức mạnh của quân cận vệ của chúng ta..."

Theo giọng trầm của hắn ta, ky binh của quân cận vệ vung giáo và nện mạnh xuống đất.

Những làn sóng âm thanh ầm ầm phát ra đồng đều từ miệng họ.

Đội quân uy nghiêm và có sức mạnh đáng kinh ngạc như thế khiến quân Con Cháu có chút bất an.

Một nửa số quân Con Cháu phòng thủ ở đây đều là quân mới.

Đối mặt với ky binh của một đội quân như vậy, ít nhiều gì cũng sẽ có chút cảnh giác.

Ngay cả những cựu chiến binh cũng sẽ cảm thấy hơi sợ hãi khi nhìn thấy những ky binh này.

Trước uy thế của ky binh, biểu hiện của quân Con Cháu hình như có phần yếu thế hơn.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Dương Lâm cùng đám binh lính nhìn quân Con Cháu với vẻ mặt giễu cợt và đắc ý.

Họ rất hài lòng với sắc mặt của quân Con Cháu.

Thậm chí còn cảm nhận được uy thế của chính mình.

Dương Lâm thậm chí còn rút trường kiếm ra và nổi giận gầm lên một tiếng hướng lên trời.

Tiếng gầm giận dữ của hắn ta đã kích động tâm trạng của ky binh đến cực điểm và tất cả ky binh đều gầm lên phấn khích.

Quân Con Cháu nhìn thấy cảnh này, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, trong mắt hiện lên vẻ tức giận.

Đông Ly Ưng lạnh lùng nhìn ky binh, khóe miệng chậm rãi hiện lên một tia quái dị.

Hắn ta nói với người lính pháo binh bên cạnh: “Nếu tâm trạng của bọn chúng cứ phấn khích như vậy thì không bằng chúng ta bắn hai phát pháo để chúc mừng bọn chúng!”

Theo lời nói của Đông Ly Ưng, trong mắt mấy tên lính pháo binh lập tức lộ ra vẻ vui mừng, bọn họ vốn đã vô cùng tức giận trước màn trình diễn ngạo mạn của ky binh.

Chỉ là trước mắt những người này dù sao cũng là triều đình phái tới, bắn hai phát pháo thật sự vô cùng thích thú, nhưng nếu xảy ra chuyện thì sẽ phiền toái!

Hiện tại bọn họ nghe được Đông Ly Ưng nói tới việc bắn pháo, bọn họ lập tức không thể đợi lâu hơn được nữa, ba khẩu pháo đã chuẩn bị sẵn sàng, có thể khai hỏa bất cứ lúc nào.

“Tham mưu trưởng, chúng ta nên ném pháo vào trúng ngay nhóm ky binh hay phía trước nhóm ky binh đây?”

Lúc này, một người lính pháo binh nhìn Đông Ly Ưng với ánh mắt dò hỏi.

Mặc dù đã nhận được mệnh lệnh, nhưng làm thế nào để bắn pháo thì đó lại là một vấn đề, bắn pháo vào một đoàn ky binh thì sẽ phải trả giá bằng mạng sống.

Một cuộc băn pháo nổ ra cũng giống như trở mặt với triều đình.

Nhưng băn vào phía trước đoàn ky binh sẽ không làm tổn thương ai, nhưng cũng có thể khiến chiến mã sợ hãi.

"Trước tiên cứ băn ba phát cảnh cáo trước đã, hướng phía trước đội quân mà bắn." Đông Ly Ưng nghe thế, khóe miệng hiện lên một tia trêu chọc.

Theo lời nói của hắn ta, mấy tên pháo binh trong mắt lộ ra vẻ thương hại, nhưng vẫn hưng phấn đi châm pháo.

Bùm...Ba khẩu pháo lập tức được b ắn ra ngoài.

Trong chớp mắt, ba quả pháo đã đánh trúng trước mặt đội ky binh.

Rầm...Rầm...Rầm...Với ba tiếng động lớn, năng lượng mạnh mẽ bùng nổ trước đội hình.

Tiếng sấm vang lên lập tức khiến chiến mã giật mình.

Đoàn ky binh vừa rồi còn rất kiêu ngạo, tưởng chừng như bất khả chiến bại, bỗng nhiên bị chấn động bởi tiếng pháp, khiến cho cả chiến mã từ từ hí vang.

Trong nháy mắt, chiến mã vốn đang ngay ngắn đột nhiên bỏ chạy tán loạn, khung cảnh hỗn loạn, nhiều ky binh thậm chí còn bị chiến mã hất văng.
 
Chương 350: Các ngươi thật to gan


Hắn ta hoảng hốt nhìn lại cảnh tượng thê thảm phía sau, rồi lại giận dữ nhìn lên thôn Kháo Sơn phía trước.

Hắn ta vừa ngạc nhiên lại vừa tức giận. Hắn ta không thể ngờ rằng quân Con Cháu bên thôn Kháo Sơn lại dám ra tay với đám bọn họ.

Cho dù quân Con Cháu không bắn pháo vào ngay bọn họ, nhưng một đợt băn pháo ra oai kia cũng đã làm huynh đệ bọn họ bị thương.

“Các ngươi thật to gan, dám ra tay với khâm sai triều đình... Các ngươi muốn bị giết chín tộc hay sao!”

Dương Lâm tức muốn hộc máu hét lên với Đông Ly Ưng và đám quân Con Cháu.

Nếu có thể, hắn ta rất muốn xông lên chém hết quân Con Cháu trước mắt.

Chỉ là pháo nổ mới vừa bắn lại đây khiến hắn ta sợ hãi.

Dù cho hắn ta có tự tin hơn nữa về đội ky binh của mình, thì khi đối mặt với pháo có uy lực ghê người thế kia, chỉ cần vài đợt bắn phá là có thể nổ chết hết ky binh của bọn họ.

Lúc này hắn ta mới biết vì sao quân Con Cháu lại có sức chiến đấu cực cao.

Có loại vũ khí đáng sợ này, lo gì không đánh thắng được trận?

Cho dù là một tướng lãnh ngu ngốc, hoặc là một đám binh lính rời rạc, thì cũng có thể trở thành một đội quân trăm trận trăm thắng khi có được loại vũ khí ghê người kia.

Nghĩ đến đây, trong lòng hắn ta dâng trào nhiệt huyết.

Nếu có thể khống chế quân Con Cháu, thì sẽ tương đương với việc khống chế vũ khí đáng sợ.

Lúc này, hắn ta càng thêm quyết tâm thu phục quân Con Cháu.

“Giết chín tộc bọn ta hả? Ta nói này vị khâm sai giả kia, có phải là ngươi coi trọng mình quá rồi không?

Đừng nói ngươi không phải khâm sai, dù ngươi có là khâm sai thì sao chứ, bọn †a có ra tay với ngươi đâu, chỉ là bắn nhầm pháo mà thôi, ngươi dám nói không đúng đi?

Nếu bọn ta thật sự muốn ra tay với ngươi, thì ngươi cảm thấy mình có thể còn sống mà nói chuyện với ta không?”

Đông Ly Ưng nhìn Dương Lâm với ánh mắt chế giễu.

Dương Lâm ngạc nhiên với lời nói của Đông Ly Ưng, cả buổi không hồi hồn lại được.

Dương Lâm mở miệng định trả đũa, lại không biết nên trả đũa thế nào.

Hắn ta nghĩ một lúc lâu, mới nhả ra được một câu: “Đánh rắm, bổn tướng quân chính khâm sai, là khâm sai do hoàng thượng ban chức, sao ngươi lại dám nói...”

Hắn ta cố gắng giải thích, mặt mày đã không còn vẻ kiêu ngạo đắc ý vừa rồi.

Chỉ là lúc hắn ta đang giải thích, hắn ta thấy Đông Ly Ưng phất tay với pháo binh.

“Hắn ồn áo quá, băn thêm vài pháo cho hắn yên tĩnh chút đi...

Vài tên pháo binh nghe vậy thì vội vàng bắn ba pháo ra ngoài. Âm... ầm... ầm... ba tiếng nổ lớn vang lên, đạn pháo rơi xuống phía trước đám ky binh lần nữa.

Uy thế ghê người và tiếng nổ rung trời lại khiến ngựa chiến đội ky binh hoảng sợ chạy loạn.

Nếu không phải đám ky binh dùng hết sức giữ chặt ngựa thì chắc là lúc này đã có rất nhiều ky binh rơi xuống ngựa.

“Ngươi...” Dương Lâm cố sức giữ chặt ngựa. Hắn ta giận dữ nhìn về phía Đông Ly Ưng, đôi mắt như tóe lửa.

Hắn ta không thể ngờ răng Đông Ly Ưng lại dám dùng pháo dọa hắn †a thêm một lần nữa.
 
Chương 351: Nghe vậy


“Bổn tướng là... khâm sai... thật... Hắn ta khó lắm mới nhả ra được một câu.

Đông Ly Ưng lạnh lùng nhìn hắn ta, thốt ra ba chữ: “Hàng giả... lăn!”

Nghe vậy, Dương Lâm nổi giận đè ngực lại, sắc mặt xanh tím, hô hấp khó khăn, rõ ràng là sắp bị tức chết rồi.

Cuối cùng, hắn ta vẫn cố nén cơn giận, ánh mắt lạnh lùng nhìn mặt trận trước mắt.

Lửa giận trong lòng khiến hắn ta có vài lần định lãnh ky binh tấn công.

Có điều, cứ nghĩ đến pháo ở bên kia là hắn ta lại nhịn xuống.

Cho dù hắn ta có tự tin hơn nữa về ky binh của mình, thì hắn ta cũng biết mình làm không lại đạn pháo có uy lực cực mạnh kia.

“Đi thôi!” Hắn ta không cam lòng nhìn sang thôn Kháo Sơn rồi phất tay với đám cấp dưới.

Đám cấp dưới cũng rất không cam lòng nhìn về phía quân Con Cháu.

Đội ky binh vừa rồi còn cực kì kiêu ngạo, uy thế đáng gờm, lúc này lại bị hai đợt pháo của quân Con Cháu dọa Sợ.

Bọn họ đỡ đồng đội bị thương, rồi ôm đồng đội qua đời lên ngựa, sau đó kéo ngựa bị dọa sợ lại.

Năm trăm ky binh hùng hổ đi tới, lúc này lại ỉu xìu đi về.

Chờ khi dọn dẹp xong, một đám ky binh và Dương Lâm lại nhìn quân Con Cháu lần nữa, rồi mới không cam lòng quay người đi.

Thấy Dương Lâm và đám ky binh chật vật bỏ đi, Đông Ly Ưng và đám quân Con Cháu đều lộ vẻ vui mừng.

Dáng vẻ kiêu căng làm ra vẻ của Dương Lâm khiến mọi người rất khó chịu.

Có điều, quân Con Cháu cảm thấy sảng khoái, còn Đông Ly Ưng thì lại lộ vẻ nặng nề.

Bọn họ đắc tội Dương Lâm, mà thằng nhãi kia lại là khâm sai do hoàng đế phái tới, dù cho hắn cứ luôn nhấn mạnh đối phương là giả, nhưng đây chỉ là cái cớ để không cho Dương Lâm đi vào thôn Kháo Sơn, chứ người ta thật sự là khâm sai.

Giang Siêu bảo hắn đi đắc tội đối phương, không biết hoàng đế sẽ có phản ứng gì khi biết chuyện này nữa.

Nếu hoàng đế thật sự trả thù thì không biết Giang Siêu có thể hóa giải nguy cơ khi ấy không.

Có điều, Giang Siêu không hề quan tâm đ ến chuyện hoàng đế trả thù.

Hoàng đế vốn không có lòng tốt, hắn không thể nào trung thành với loại người ngu ngốc vô dụng như thế.

Hiện nay, hoàng đế tự bảo vệ mình còn khó, làm gì có tâm tư đi đối phó hắn.

Nếu không phải không muốn làm phản tặc, thì Giang Siêu đã đi khởi nghĩa vũ trang rồi, chứ đâu rảnh ở đây lãng phí thời gian với hoàng đế.

Hoàng đế muốn quân Con Cháu, Giang Siêu định kéo trước rồi nói sau.

Dương Lâm ghê gớm lắm hả, vậy cứ để hắn †a vênh váo đi, rồi xem hắn ta có thể vênh váo được bao lâu.

Hắn ta muốn đi vào thôn Kháo Sơn hả, mặc kệ hắn ta đi.

Chờ khi nào Giang Siêu có tâm trạng thì lại đi xem hắn ta.

Giang Siêu cũng có thể nhân cơ hội này đi tộc Dạ Lang xem máy tiện hơi nước đã làm tới đâu rồi.

Đã hơn mười ngày trôi qua, chắc là đã làm ra được rồi, rốt cuộc thì đã có sẵn máy tạo khuôn hơi nước, chắc chắn sẽ nhanh hơn nhiều.

Khi Giang Siêu chạy tới tộc Dạ Lang, Mộ Dung Minh Hiên vừa lúc lắp ráp xong máy tiện hơi nước.

Động lực của máy tiện dựa trên sức mạnh từ hơi nước, thông qua truyền lực trong cánh quạt rồi kéo bánh răng, nguyên lý hoạt động khá là đơn giản.

Chỉ là hiệu suất và chức năng của máy tiện hơi nước kém rất nhiều so với máy tiện hiện đại.
 
Chương 352: Sư phụ


Tuy Mộ Dung Minh Hiên chỉ mới hơn mười lăm tuổi, nhưng cách làm việc lại chẳng khác gì người trưởng thành.

Hắn ta của lúc này đã không còn dáng vẻ ăn chơi trác táng lúc mới gặp Giang Siêu nữa.

Nếu Mộ Dung Chỉ Tình thấy đệ đệ của mình hiện giờ có tiền đồ, có năng lực, không biết nàng sẽ có cảm giác thế nào nữa.

“Sư phụ, mọi thứ đều là ngươi cho ta, ta không dám kể công, dù cho tương lai ta thành vĩ nhân, thì ngươi cũng sẽ là một vị vĩ nhân đứng sau lưng vĩ nhân”

Mộ Dung Minh Hiên mặt mày kích động nói với Giang Siêu.

Trong mắt hắn ta tràn đầy sự biết ơn, và nhiều hơn nữa là sự kiêu ngạo, kiêu ngạo vì chính mình.

Hắn ta hy vọng Giang Siêu cũng có thể kiêu ngạo về hắn ta!

“Thằng nhóc này giỏi ăn nói từ khi nào vậy!”

Giang Siêu xoa nhẹ đầu Mộ Dung Minh Hiên, cười nói.

“Sau này các ngươi đều sẽ là vĩ nhân..."

Đúng lúc này, Đông Ly Nguyệt đứng cạnh tươi cười đầy mặt nói với Giang Siêu và Mộ Dung Minh Hiên.

Nàng nhìn về phía Giang Siêu với ánh mắt tràn đầy tình yêu.

Nàng là người vui vẻ nhất khi Giang Siêu trở lại tộc Dạ Lang. Vậy nên dù nàng có bận rộn đến mức nào thì nàng cũng sẽ đi theo Giang Siêu.

Thấy Giang Siêu đang mày mò những thứ mới mẻ, nàng rất tò mò, nhưng nhiều hơn cả là chỉ muốn lẳng lặng mà nhìn Giang Siêu làm việc.

Giang Siêu của khi ấy là đẹp trai nhất.

Giang Siêu bật cười nhìn nàng, nắm nhẹ tay nàng. Hắn cực kì biết ơn Đông Ly Nguyệt. Nếu không có Đông Ly

Nguyệt thì tộc Dạ Lang sẽ không phát triển nhanh như hiện giờ.

Hắn rất yên tâm khi để Đông Ly Nguyệt thay hắn trông chừng tộc

Dạ Lang. Hơn nữa, nếu không có Đông Ly Nguyệt thì tộc Dạ Lang sẽ không làm việc cho hắn.

Đông Ly Nguyệt vẫn luôn âm thầm lặng lẽ trả giá cho Giang Siêu. Nàng chưa từng mong muốn điều gì xa vời từ Giang Siêu.

Nàng sẽ không làm Giang Siêu thất vọng, cũng sẽ không làm Giang Siêu khó xử. Nàng lúc nào cũng có thể làm được tốt nhất vì Giang Siêu.

“Cảm ơn nàng, dù sau này ta có thành vĩ nhân, thì ở đây cũng có phần công lao của nàng.”

Giang Siêu dịu dàng nói với Đông Ly Nguyệt.

Lời nói của hắn khiến mặt mày Đông Ly Nguyệt đỏ bừng, trong mắt tràn đầy vui mừng.

Tuy rằng giữa hai người đã có quan hệ phu thê, nhưng mà Đông Ly Nguyệt cứ cảm thấy trong lòng Giang Siêu không có nhiều vị trí dành cho nàng. Bây giờ có những lời này của Giang Siêu là đủ lắm rồi.

Giang Siêu gật đầu với Đông Ly Nguyệt. Hắn sai người đốt lửa máy tiện hơi nước, rồi đặt một thanh sắt dạng ống lên trên máy tiện.

Thiết bị cố định rất thô sơ, còn thô sơ hơn cả phiên bản đầu tiên, nhưng mà hiệu quả cố định lại không tệ lắm.

Mũi khoan mới chế tạo không thể so sánh được với thép gió.

Nhưng qua vài lần tôi luyện, độ cứng và độ dẻo của nó cũng khá tốt.

Có điều, độ bền của nó lại không cao, kỹ thuật hiện giờ chỉ làm được tới đây thôi.

Cần phải có thêm rất nhiều thời gian mới có thể làm tốt hơn nữa.

Nhưng mũi khoan hiện giờ cũng đủ cho Giang Siêu dùng rồi.

Giang Siêu bắt đầu khoan thanh sắt.
 
Chương 353: Đến lúc ấy


Với Giang Siêu mà nói thì bấy nhiêu thôi cũng đủ rồi.

Chờ khi hắn làm ra súng, chắc chắn có thể khiến thế giới chấn động.

Đến lúc ấy, hắn có thể chinh phục cả thiên hạ.

Trong thời gian ở tộc Dạ Lang, Giang Siêu gần như đều ở trong xưởng máy tiện, bên cạnh là Mộ Dung Minh Hiên đang chế tạo máy hơi nước khác.

Giang Siêu dùng đa số thời gian để chế tạo súng.

Khoảng mười ngày sau, hắn làm ra được hai khẩu súng.

Chỉ còn làm viên đạn nữa là xong.

Kỹ thuật làm viên đạn hơi khó.

Có điều đã có máy đúc hơi nước, chỉ cần làm được khuôn là có thể nhẹ nhàng đúc ra được xác viên đạn.

Kế tiếp là đầu đạn.

Giang Siêu lại tốn thêm gần nữa tháng, làm ra được hơn ba trăm viên đạn, vừa lúc có thể dùng thuốc nổ không khói do Giang Vân chế tạo ra để lắp ráp.

Tiếc là kỹ thuật chế tạo thuốc nổ không khói còn chưa hoàn thiện, hơi khó để sản xuất hàng loạt, tạm thời dùng thuốc nổ đen là chính.

Ngoài ra, Mộ Dung Minh Hiên còn làm thêm một bộ linh kiện máy đúc hơi nước theo ý Giang Siêu, để Giang Siêu mang nó về thôn Kháo Sơn.

Có máy đúc hơi nước, đạn pháo được b ắn ra từ đại pháo sẽ được thay bằng đạn pháo được b ắn ra khi bóp cò, không cần phải bậc lửa ngòi nổ rồi dựa vào thuốc nổ trong buồng chứa đẩy ra ngoài.

Chỉ là kỹ thuật này vẫn còn đang phát triển, cần phải tốn rất nhiều thời gian nữa để thay hết pháo sang pháo bóp cò.

Giang Siêu giao chuyện này cho Mộ Dung Chỉ Tình.

Tống Ninh Tuyết phụ trách luyện thép luyện đồng, để chuẩn bị cho việc Giang Siêu đổi sang dùng súng trường.

Có sự xuất hiện của máy hơi nước, rất nhiều chuyện trong suy nghĩ của hắn đều sẽ được thực hiện.

Về phần các loại tài liệu hắn cần, hắn giao hết cho Diệp Thanh Ảnh.

Có rất nhiều tài liệu hiếm, chỉ có Diệp Thanh Ảnh mới có thể tìm ra được.

Tô Miên Miên phụ trách mọi công việc trong thôn Kháo Sơn.

Nàng năm hết tất cả, giống như Đông Ly Nguyệt nắm hết tất cả trong tộc Dạ Lang vậy.

Giang Siêu lại dành thêm một ít thời gian để làm viên đạn.

Chỉ dựa vào sức người mà muốn làm ra ba trăm viên đạn là cần phải tốn rất nhiều thời gian.

Lúc Giang Siêu đang tạo súng tạo đạn, Dương Lâm sắp phát điên ở huyện An Ninh rồi.

Hắn ta tức điên lên đi tới huyện nha vài lần, còn đi mách lẻo với hoàng đế Tống Triết ở kinh thành.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Khi Tống Triết nghe nói là vì Dương Lâm làm ra vẻ mới chọc giận Giang Siêu, rồi không thể tiếp nhận được quân Con Cháu, Tống Triết thật sự muốn gi ết chết Dương Lâm.

Ông ta không biết tên Dương Lâm kia sao có thể trở thành tướng lãnh số một dưới tay ông ta được nữa.

Dương Lâm không biết kiềm chế một chút nào, vậy mà lại chạy đến địa bàn của Giang Siêu, làm ra vẻ với Giang Siêu.

Mẹ nó, dù ngươi có muốn làm ra vẻ, thì cũng phải chờ đến khi khống chế được quân Con Cháu rồi hãy làm ra vẻ chứ.

Ông ta không biết nên nói Dương Lâm là não heo hay là nên nói Dương Lâm không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, không biết cúi đầu với người khác.

Lại nói, Dương Lâm đúng là không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, cũng không hiểu khiêm tốn cẩn thận.

Từ trước tới nay, hắn †a làm việc thuận lợi quen rồi, từ đây mới hình thành tính cách không coi ai ra gì.

Hơn nữa, lúc hắn ta đi tiếp nhận quân Con Cháu, người ta đồn Giang Siêu rất lợi hại, đồn quân Con Cháu mạnh nhất đương thời, khiến hắn cảm thấy không phục.

Hắn ta luôn được khen là tướng quân số một Đại Triệu, đương nhiên là không thể để người ta đè lên đầu mình.

Người ta ấy còn là một nhãi ranh không có tiếng tăm gì như Giang Siêu.

Chủ yếu là trước đây ở kinh thành, Giang Siêu nổi tiếng là vô dụng và ăn chơi trác táng.
 
Chương 354: Hơn một tháng qua


Kết quả cuối cùng đương nhiên phải khiến hắn ta thất vọng rồi.

Năm trăm ky binh do mình dẫn đến bị đại pháo của Đông Ly Ưng dọa sợ.

Khi ấy, chiến mã dẫm chết sáu người, dẫm bị thương hơn bốn mươi người.

Chờ khi hắn ta trở lại huyện An Ninh kiểm kê ky binh, hắn †a suýt chút nữa tức giận đến mức chảy máu não.

Người ta còn chưa ra tay với bọn họ nữa kìa, chứ nếu mà sáu viên đạn pháo rơi vào trong đám ky binh bọn họ thì bọn họ sẽ còn thương vong nặng nề hơn nữa.

Có điều, loại tình huống này lại khiến Dương Lâm càng thêm muốn thu phục quân Con Cháu.

Hắn ta coi trọng đạn pháo đáng sợ của quân Con Cháu.

Nhưng mà hiện giờ hắn ta ngay cả thôn Kháo Sơn cũng không thể đi vào, nói chi là đi nhận quân Con Cháu.

Hơn một tháng qua, hắn ta đã cố gắng vài lần, kết quả luôn là quân Con Cháu canh gác ở tuyến phòng thủ đầu tiên cứ thấy hắn ta là nói khâm sai giả, nếu còn không đi thì sẽ ra tay với hắn ta.

Lần nào hắn ta cũng mang lòng mong chờ đi, rồi mang lòng thất vọng về.

“Lưu huyện lệnh, nếu lần này ngươi còn không đưa thánh chỉ đến thôn Kháo Sơn thì bổn tướng sẽ trị ngươi tội không nghe quân lệnh, lập tức bắt đi đưa về kinh thành điều tra.”

Sau vài lần thất bại, Dương Lâm nhắm ngay Lưu Thành Chi.

Nghe nói Lưu Thành Chỉ là người do Giang Siêu đề bạt, chắc có có chút quan hệ với Giang Siêu.

Hắn ta bắt buộc Lưu Thành Chi đưa thánh chỉ đến thôn Kháo Sơn.

Hắn ta không tin Giang Siêu dám không nghe theo thánh chỉ.

Đây là thánh chỉ do hắn ta xin, bên trong ra một lệnh cuối cùng cho Giang Siêu, nếu Giang Siêu còn không đi phía bắc chặn địch, thì sẽ đoạt tước vị và trị tội Giang Siêu.

Hoàng đế vốn dĩ không dám nói chuyện kiểu vậy với Giang Siêu.

Nhưng Giang Siêu cứ trêu đùa Dương Lâm, phớt lờ Dương Lâm, còn bằng mặt không bằng lòng với thánh chỉ của ông ta.

Vậy nên ông ta bị chọc giận, mặc kệ Giang Siêu có tuân chỉ hay không.

Ý của ông ta rất đơn giản, nếu Giang Siêu không nghe lệnh thì ông ta không những sẽ trị tội Giang Siêu, mà còn trị tội Mộ Dung Cung.

Hoàng đế biết mối quan hệ giữa Mộ Dung Cung và Giang Siêu.

Ông ta dùng nó đi uy hiếp Giang Siêu. Nếu không trị được Giang Siêu, thì đi trị những người bên cạnh Giang Siêu.

Mộ Dung Cung là quan viên triều đình, dễ dàng bị hoàng đế gây khó dễ.

Cho dù hiện nay Mộ Dung Cung nắm giữ quân đội một phủ, coi như là hoàng đế ở phủ Ninh Châu, nhưng nói đến cùng Mộ Dung Cung cũng còn người thân.

Nếu hoàng đế muốn trị tội thì chắc là Mộ Dung Cung sẽ ngoan ngoãn nghe theo. Bằng không sẽ liên lụy đến người thân của mình.

Đương nhiên, hoàng đế cũng chỉ là nói nói mà thôi.

Hiện nay, Mộ Dung Cung đang trấn giữ Ninh Châu, là một trong số ít châu phủ đang yên bình của Đại Triệu.

Dù ông ta có muốn thay Mộ Dung Cung, thì cũng phải nghĩ trước hậu quả.

Hơn nữa, nếu ông ta thật sự ra tay với Mộ Dung Cung thì ai biết Giang Siêu sẽ có phản ứng gì.

Vậy nên, hoàng đế chỉ nói cho sướng miệng, đe dọa cho có thôi. Bây giờ chỉ còn xem Giang Siêu sẽ làm sao.

Nếu Giang Siêu lại chạm đến điểm mấu chốt của hoàng đế lần nữa thì nói không chừng mọi người sẽ trở mặt.

Lưu Thành Chi căng da đầu nhận lấy thánh chỉ từ tay Dương Lâm.
 
Chương 355: Hơn nữa


Hơn nữa, Lưu Thành Chi biết Giang Siêu không muốn gánh tên tuổi phản tặc. Bởi vì khi đoạt được thiên hạ, cũng sẽ mang tiếng xấu trên người.

Hắn ta nhìn Dương Lâm đang cực kì sốt ruột một cái, rồi cầm thánh chỉ chạy tới thôn Kháo Sơn.

Lúc này, trong thôn Kháo Sơn, Giang Siêu đã làm xong một lượng lớn viên đạn.

Hắn đang xem quá trình đúc nòng súng và đúc nòng pháo mới mà Mộ Dung Chỉ Tình chịu trách nhiệm. Khi kỹ thuật càng lúc càng hoàn thiện, việc đúc nòng súng và đúc nòng pháo càng ngày càng gần với kỹ thuật hiện đại.

Tiếc là kỹ thuật mũi khoan vẫn còn thiếu sót. Nếu không thì nòng súng được làm bằng cách khoan thép đặc sẽ còn tốt hơn nữa, và khả năng tự nổ là cực kì thấp.

Đành vậy, kỹ thuật trước mắt chỉ có thể làm tới đây. So với ném đá dò đường, nhờ có lý luận từ Giang Siêu, các hạng kỹ thuật sẽ tránh được việc đi đường vòng.

Giang Siêu gật đầu nhìn nòng súng thô sơ được đúc ra từ khuôn. Chắc là không bao lâu nữa là có thể làm ra súng kíp.

Tuy rằng súng kíp không mạnh và không thực dụng bằng súng trường hiện đại, nhưng với thời đại hiện nay thì nó là một loại vũ khí tiên tiến.

Nếu có được một đội quân nghìn người được trang bị súng kíp, thì dù có phải đối mặt với đại quân trăm nghìn người cũng sẽ dễ dàng tiêu diệt được.

Giang Siêu giải thích các vấn đề về nòng súng, và giao các tri thức kỹ thuật do mình biên soạn lại cho Mộ Dung Chỉ Tình.

Mộ Dung Chỉ Tình lòng tràn đầy vui mừng nghe lời giải thích của Giang Siêu, trong mắt tràn đầy hạnh phúc và vui sướng.

Có thể ở bên cạnh Giang Siêu, nàng đã rất thỏa mãn.

Là nàng yêu cầu được phụ trách chế tạo súng và pháo. Nàng muốn giúp đỡ Giang Siêu, vừa lúc trước đó nàng từng tiếp xúc với vật lý sơ cấp, tương đối hứng thú với vật lý, và nàng cũng cảm thấy nguyên lý súng pháo rất có tính khiêu chiến với nàng.

Cứ như vậy, Mộ Dung Chỉ Tình trở thành người phụ trách mặt quân sự của Giang Siêu.

Giang Siêu rất vừa lòng với thái độ nghiêm túc của nàng.

Hắn tin rằng nàng sẽ không làm hắn thất vọng. Hơn nữa, hắn đã đưa tri thức kỹ thuật liên quan cho Mộ Dung Chỉ Tình, hắn tin rằng không bao lâu nữa là mình có thể nhìn thấy thành quả mới nhất.

Lúc Giang Siêu đang giải thích với Mộ Dung Chỉ Tình, Tô Miên Miên dẫn Lưu Thành Chi tìm tới chỗ Giang Siêu.

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lưu Thành Chỉ và vẻ mặt lo lắng của Tô Miên Miên, Mộ Dung Chỉ Tình biết chuyện phiền phức tới rồi.

“Lưu đại nhân, ngươi làm sao vậy...”

Giang Siêu cũng cảm thấy đã xảy ra chuyện. Hắn hỏi Lưu Thành Chi.

Mình bỏ qua Dương Lâm lâu rồi, chắc là hắn ta đã cực kì sốt ruột.

Giang Siêu vốn định ở lại thôn Kháo Sơn và tộc Dạ Lang thêm một thời gian nữa, bây giờ xem ra là không được rồi.

Có điều nghĩ cũng đúng, đã qua gần hai tháng rồi, nếu không phải giao thông tin tức không phát đạt, thì chắc là hắn không thể kéo dài như thế.

Lưu Thành Chi nhìn sang Mộ Dung Chỉ Tình và Tô Miên Miên với ánh mắt muốn nói lại thôi.

Rốt cuộc thì chuyện rất quan trọng, hắn ta không biết có nên nói ngay tại đây hay không.

Giang Siêu nhìn hắn ta, mỉm cười lắc đầu nói: “Lưu đại nhân đừng lo lăng, dù là chuyện gì thì cũng không cần tránh các nàng.”

Lời nói của Giang Siêu khiến Tô Miên Miên và Mộ Dung Chỉ Tình cảm thấy ấm áp.

Các nàng nhìn về phía Giang Siêu với ánh mắt tràn đầy tình yêu.

Giang Siêu tỏ vẻ tin tưởng các nàng. Đây mới là điều mà các nàng muốn nhất.

Chỉ cần có những lời kia của Giang Siêu, dù là bảo các nàng đi chết vì Giang Siêu thì các nàng cũng đồng ý.

“Giang tiên sinh, hoàng đế sốt ruột, đây là thánh chỉ mà ông ta bảo Dương Lâm đưa tới.

Ngươi xem nên làm gì bây giờ?”

Lưu Thành Chi mặt mày lo lắng nhìn Giang Siêu, đưa thánh chỉ trên tay ra.

Thái giám truyền chỉ không vào được thôn Kháo Sơn.
 
Chương 356: Có điều


Giang Siêu mở thánh chỉ ra xem. Nội dung trên thánh chỉ khiến hắn nhíu mày. Lời đe dọa của hoàng đế làm hắn cảm thấy giận dữ.

Có điều, Giang Siêu vẫn cố gắng đè nén cơn tức giận của mình xuống.

Hiện giờ không thích hợp để trở mặt với hoàng đế.

Đối phương đang thử điểm mấu chốt của hắn.

Mà hắn cũng đang thử điểm mấu chốt của đối phương.

Nếu Giang Siêu thật sự định trở mặt thì có thể mặc kệ thánh chỉ.

Có điều hậu quả khi làm vậy sẽ là khiến Mộ Dung Cung rơi vào cảnh nguy hiểm, và hắn sẽ phải gánh tên tuổi phản tặc.

Lúc Giang Siêu đang nhíu mày suy nghĩ nên làm như thế nào thì thấy Lâm Bân đi tới với sắc mặt rất khó coi.

Giang Siêu nhìn về phía Lâm Bân, hỏi: “Lâm lữ trưởng, ngươi sao vậy?”

Quân Con Cháu được chia làm chín lữ đoàn, mỗi lữ đoàn có khoảng bảy nghìn người.

Lâm Bân là một trong số chín lữ trưởng.

Có năm lữ đoàn quân Con Cháu mang lòng trung thành.

Còn bốn lữ đoàn còn lại, mỗi lữ đoàn có tám nghìn người. Đây là đám người muốn quy thuận triều đình.

Giang Siêu đã quyết định từ bỏ bọn họ, nhân tiện dùng bọn họ để ăn nói với hoàng đế.

Sức chiến đấu của bốn lữ đoàn kia kém rất nhiều so với năm lữ đoàn quân Con Cháu.

Rốt cuộc thì trong năm lữ đoàn mang lòng trung thành có hơn mười nghìn người là binh lính ban đầu nhất của quân Con Cháu.

“Tiên sinh, có bốn tên lữ trưởng đang gây chuyện ở chỗ đóng quân, bọn họ không chịu huấn luyện, còn định đi tìm ngươi... Ngươi xem phải xử lý thế nào?”

Lâm Bân nói với vẻ tức giận.

Nghe vậy, Giang Siêu nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo.

Chắc là đám người Lưu Lục không nhịn được nữa, muốn quy thuận triều đình để có vinh hoa phú quý.

Giang Siêu đã mặc kệ bọn họ hai tháng rồi, đám Lưu Lục đã mất hết kiên nhẫn.

Huấn luyện đội ngũ và giáo dục tư tưởng nhàm chán khiến cho một số lớn người tâm chí không kiên định cảm thấy phiền chán.

Bởi vì dạo này Giang Siêu lơi lỏng và khoan dung bọn họ, khiến bọn họ có gan đi gây chuyện.

Ngay tại giây phút này, ánh mắt Giang Siêu trở nên lạnh lẽo.

Hắn giao thánh chỉ cho Tô Miên Miên, quay người đi về phía chỗ đóng quân của quân Con Cháu.

Trước khi đi, hắn nói với Lưu Thành Chỉ: “Lưu đại nhân, ngươi quay về nói với Dương Lâm là ba ngày sau giao quân trước thôn Kháo Sơn, đến trễ là không chờ...”

Nghe vậy, Lưu Thành Chi cung kính gật đầu, rồi quay người hành lễ với Tô Miên Miên và Mộ Dung Chỉ Tình, sau đó vội vàng ra khỏi thôn Kháo Sơn.

Tô Miên Miên nhìn Giang Siêu hùng hổ đi chỗ đóng quân của quân Con Cháu, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng.

Nàng định đi theo hắn, nhưng rồi vẫn dừng bước.

Mộ Dung Chỉ Tình cũng đè nén lòng tò mò không đi theo.

Mộ Dung Chỉ Tình muốn xem nội dung thánh chỉ.
 
Chương 357: Bên kia


Giang Siêu tin tưởng nàng, giao thánh chỉ cho nàng.

Mà nàng cũng biết tâm quan trọng của thánh chỉ, không dám cho người khác xem, thậm chí là nàng cũng chưa xem.

Bên kia, Giang Siêu đi nhanh tới chỗ đóng quân của quân Con Cháu.

Ở đây vốn là đồng ruộng, nhưng sau này bị san bằng để xây dựng từng dãy nhà ngói.

Gần như toàn bộ phía bên phải chân núi thôn Kháo Sơn đều trở thành căn cứ huấn luyện và chỗ đóng quân của quân Con Cháu.

Hiện giờ quân Con Cháu của thôn Kháo Sơn có gần bảy vạn người.

Trong đó có hai vạn người chia nhau ra đóng quân tại vài tuyến phòng thủ, cứ cách mấy dặm là sẽ có một tuyến phòng thủ, tại đây sẽ có quân Con Cháu trông coi.

Năm vạn quân còn lại ở ngay chỗ đóng quân trong thôn Kháo Sơn.

Một nửa người nơi đây đều có ý quy thuận triều đình.

Giang Siêu mới vừa tới giáo trường đã nghe thấy tiếng ồn ào.

“Bọn ta muốn gặp Giang tiên sinh! Nếu đã định cho bọn ta quy thuận triều đình, thì vì sao Giang tiên sinh còn để bọn ta ở đây?”

“Giang tiên sinh phải giải thích với bọn ta.

Nếu không bọn ta không huấn luyện nữa...

“Không huấn luyện... không huấn luyện nữa...”

Một đội ngũ hơn mười người đang la hét ầm ï.

Đứng đối diện đội ngũ là Đông Ly Ưng và đám chiến sĩ tộc Dạ Lang.

Bọn họ giận dữ nhìn về phía mười mấy người trước mắt với ánh mắt cực kì lạnh lẽo.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Đông Ly Ưng nói với Lưu Lục cầm đầu đám người: “Lưu Lục, Giang tiên sinh đối xử với ngươi không tệ, ngươi lại vì tiền đồ lợi ích của mình mà mặc kệ sự bồi dưỡng của tiên sinh dành cho ngươi, còn đi tụ tập gây chuyện nữa. Ngươi làm như vậy có xứng với tiên sinh không?”

“Đông Ly Ưng, ai nói Lưu Lục ta có lỗi với tiên sinh?

Ta chỉ làm theo ý của tiên sinh là sẵn sàng quy thuận triều đình mà thôi.

Tiên sinh đã nói thì tiên sinh phải làm cho được.

Hơn nữa, †a chỉ là thay đám cấp dưới hỏi thôi, ta không có tụ tập gây chuyện” Lưu Lục lạnh nhạt nói, giọng điệu mang theo vẻ lưu manh và không liêm sỉ.

Hắn ta vậy mà mặt dày đi nói Giang Siêu đã đồng ý cho bọn họ quy thuận triều đình, thậm chí còn nói Giang Siêu nói mà không làm.

Thằng nhãi này vì ích lợi của mình mà đi làm kẻ ăn cháo đá bát.

“Ngươi...” Đông Ly Ưng có chút giận dữ vì sự không liêm sỉ của Lưu Lục.

Ngay lúc Đông Ly Ưng không biết nên trả lời như thế nào thì giọng nói hờ hững của Giang Siêu vang lên.

“Lưu Lục, nếu ta không đồng ý cho các ngươi quy thuận triều đình thì ngươi định làm sao? Định phản ta sao?”

Hắn nói với giọng điệu lạnh lẽo, mà ánh mắt cũng trở nên lạnh băng. Dạo này hắn đối xử quá khoan dung với bọn họ, khiến bọn họ bắt đầu lên mặt.

“Giang tiên sinh...” Nghe vậy, trên mặt Lưu Lục lập tức hiện lên vẻ hoảng sợ.

Hắn ta nhìn về phía Giang Siêu với ánh mắt tràn đầy vẻ kiêng kị.

Vừa rồi không có Giang Siêu ở đây, hắn ta mới dám cực kì kiêu ngạo.

Nhưng khi đối mặt với Giang Siêu, hắn ta thật sự không thể vênh váo nổi.

Ở trong lòng hắn ta, Giang Siêu cực kì ghê gớm.

Cho dù Giang Siêu khoan dung khiến hắn ta quên mất sự lợi hại của Giang Siêu.

Nhưng khi nhìn thấy Giang Siêu, hắn ta liền nhớ tới chỗ đáng sợ của Giang Siêu.

“Ta đang hỏi ngươi đấy, ngươi định phản hay là không phản?”

Giang Siêu mặc kệ ánh mắt hoảng sợ của Lưu Lục, tiếp tục lạnh lùng nhìn chằm chằm Lưu Lục.

“Ta...” Bị Giang Siêu nhìn chằm chằm, Lưu Lục vô thức nuốt nước bọt, sợ hãi lùi ra sau.

Vài tên tướng lãnh bên cạnh hắn ta cũng sợ run cả người, nhìn về phía Giang Siêu với ánh mắt tràn đầy sợ hãi.

Có điều, đám tướng lãnh lại nhanh chóng dâng lên can đảm, khi nhìn thấy mấy vạn binh lính đứng sau.

Giang Siêu đúng là rất mạnh.

Nhưng hiện giờ bọn họ có đủ tự tin, rốt cuộc thì bọn họ có mấy vạn binh lính ủng hộ.
 
Chương 358: Lưu Lục hồi hồn lại


Lưu Lục hồi hồn lại, ánh mắt có thêm vài phần can đảm.

Trong mắt Đông Ly Ưng, đám tướng lãnh tộc Dạ Lang và đám quân Con Cháu thật sự đều hiện lên vẻ giận dữ.

Bọn họ cảm thấy tên Lưu Lục kia dám nói chuyện kiểu vậy với Giang tiên sinh, là chẳng khác gì đang bất kính với vị thần trong lòng bọn họ.

Có tướng sĩ thậm chí còn muốn xông lên đánh nhau với đám người Lưu Lục.

Nghe vậy, Giang Siêu lạnh lùng nhìn về phía đám người Lưu Lục, nói: “Lưu Lục, ngươi dường như đã quên hiện nay ngươi vẫn còn thuộc quân Con Cháu.

Ngươi quên câu kỷ luật nghiêm miinh, tuân theo quân lệnh rồi hả?

Người đâu, đi bắt Lưu Lục, bắt luôn cả đám tướng lĩnh gây chuyện cho ta, ai dám phản kháng thì giết không tha...”

Giang Siêu vừa dứt lời, trong mắt đám người Lưu Lục đều hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Bọn họ dường như không thể ngờ được là Giang Siêu trước đó còn rất khoan dung, lúc này lại trở nên dứt khoát khi đối phó với bọn họ.

Nhưng rất nhanh sau đó, bọn họ nhớ lại sự quyết đoán của Giang Siêu khi đánh thắng quân Bình Nhạc.

Bây giờ bọn họ mới biết được mình đã vì sự khoan dung của Giang Siêu mà quên mất sự quyết đoán giết chóc của đối phương.

Bọn họ thế mà lại muốn buộc Giang Siêu nghe lời, đúng là đâm vào miệng súng, đi tìm chết mà.

Có điều, sau cơn hoảng hốt, đám người Lưu Lục hồi hồn lại, trong mắt hiện lên vẻ giận dữ và tàn nhẫn.

“Giang tiên sinh, hiện giờ bọn ta không phải một người, bọn ta đại biểu cho binh lính của cả bốn lữ đoàn quân Con Cháu, ngươi không thể bắt bọn ta được!”

Lưu Lục vội vàng lên tiếng đe dọa Giang Siêu.

Hắn ta muốn dựa vào đám binh lính sau lưng mình khiến Giang Siêu kiêng kị.

Có điều, khi hắn ta vừa nói xong, hắn ta thấy trên tay Giang Siêu có thêm một thứ đen tuyền, sau đó là đùng một tiếng...

Trước ngực hắn ta có máu tươi b ắn ra.

Hắn ta ngạc nhiên lại hoảng sợ nhìn về phía Giang Siêu, trong nhất thời chưa kịp phản ứng lại chuyện gì đang xảy ra.

Cho đến khi trên ngực truyền đến cơn đau đớn và ý thức dần chìm vào bóng tối, hắn ta mới biết hắn ta bị Giang Siêu giết.

Hắn ta không biết Giang Siêu dùng loại ám khí nào mà khiến hắn ta không kịp trốn tránh, và Giang Siêu chỉ cần giơ tay lên là có thể gi ết chết hắn ta.

Vài tên tướng lĩnh mới lên tiếng lúc nãy cũng bị Giang Siêu bắn chết.

Mấy tên tướng lĩnh vừa định nói chuyện lập tức ngậm chặt miệng, ngoan ngoãn đứng yên cho chiến sĩ tộc Dạ Lang trói lại.

Về phần mấy nghìn binh lính ầm ï phía sau, bọn họ sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, ánh mắt khi nhìn Giang Siêu chỉ còn lại sợ hãi.

Bọn họ không thể ngờ được rằng Giang Siêu lại quyết đoán và tàn nhẫn như vậy.

“Đông Ly Ưng, bảo bọn họ ngoan ngoãn tập hợp, ai dám cãi lời quân lệnh thì cứ giết...” Giang Siêu lạnh lùng nói.

Đông Ly Ưng đang đợi lệnh nãy giờ lập tức gọi đám quân Con Cháu phía sau mình đi lên đám binh lính đối diện.

Trong chớp mắt, bọn họ đã bao vây đám binh lính kia.

Bởi vì vẫn luôn đề phòng đám binh lính kia phản, cho nên Đông Ly Ưng đã chuẩn bị sẵn hết mọi việc liên quan, hôm nay vừa lúc dùng tới.

Thấy mình bị bao vây, mấy nghìn tên gây chuyện lập tức bị dọa sợ.
 
Chương 359: Còn hơn tám nghìn binh lính kia


Ít nhất thì sau lớp giáo dục tư tưởng, hơn ba vạn binh lính không có lòng trung thành, đã có hơn hai vạn binh lính có lòng trung thành.

Còn hơn tám nghìn binh lính kia, xem như là một đám cứng đầu nhất.

Bọn họ thật sự muốn quy thuận triều đình để đổi vinh hoa phú quý, vậy nên có thể giao bọn họ cho Dương Lâm.

Về phần những người còn lại, bọn họ đã có lòng trung thành, Giang Siêu đương nhiên sẽ không giao bọn họ cho Dương Lâm.

Hơn tám nghìn binh lính định phản kháng, nhưng khi đối mặt với đám quân Con Cháu hùng hùng hổ hổ, bọn họ lập tức trở nên ỉu xìu.

Cho dù bọn họ có kiêu ngạo thì cũng không dám kiêu ngạo trước mặt quân Con Cháu.

Bởi vì tâm lý ám ảnh khi bị đánh bại trước đây vẫn còn nằm trong lòng bọn họ.

Trên mặt bọn họ hiện lên vẻ thấp thỏm bất an, sợ răng Giang Siêu sẽ giết hết bọn họ.

Có điều, thấy Giang Siêu không ra lệnh cho quân Con Cháu ra tay, bọn họ yên lòng hơn nhiều.

Nhưng mà bọn họ vẫn sợ hãi nhìn Giang Siêu, chờ Giang Siêu lên tiếng.

“Áp giải bọn họ ra khỏi thôn Kháo Sơn, giao cho Dương Lâm của triều đình!”

Giang Siêu bình tĩnh nói với Đông Ly Ưng.

Hắn vừa dứt lời, tám nghìn binh lính lập tức thở pháo, trong mắt cũng hiện lên vẻ vui mừng.

Xem ra là Giang Siêu không có lừa bọn họ, hắn thật sự giao bọn họ cho triều đình.

Dù rằng số lượng binh lính kém rất nhiều so với con số hơn ba mươi nghìn người trước đó.

Bọn họ không quan tâm người khác. Bọn họ chỉ cần biết mình có quy thuận triều đình được hay không là được.

Về phần những người khác, liên quan gì đến bọn họ chứ, đám người kia không quy thuận triều đình thì cũng tốt thôi.

Cứ như vậy, Đông Ly Ưng áp giải tám nghìn binh lính muốn quy thuận triều đình ra khỏi thôn Kháo Sơn.

Bọn họ không được mang theo bất cứ thứ gì.

Ngoài bộ đồ mặc trên người ra, bọn họ không có một thanh vũ khí, chứ đừng nói gì đến trang bị cần thiết của quân Con Cháu,

Trước tuyến phòng thủ đầu tiên của thôn Kháo Sơn, Dương Lâm nghe tin thì sốt ruột mà đứng đợi, trong mắt tràn đầy vui sướng.

Khi biết Giang Siêu rốt cuộc quyết định giao quân Con Cháu cho hắn ta, hắn ta kích động đến mức suýt nhảy dựng lên.

Hắn ta âm độc mà nghĩ, chờ khi hắn ta hoàn toàn khống chế được quân Con Cháu, hắn ta muốn đi giết Giang Siêu, khiến Giang Siêu hối hận khi đã trêu chọc hắn ta.

Lúc hắn ta đang mơ mộng viễn vông là khi nào đi giết Giang Siêu, thì thấy có một đám người đông nghịt đi về phía bên này từ chỗ thôn Kháo Sơn.

Dương Lâm biết quân Con Cháu hắn ta sắp được tiếp nhận đang tới đây.

Hắn ta có chút sốt ruột xông lên hướng thôn Kháo Sơn.

Tiếc là ngay tuyến phòng thủ đầu tiên, quân Con Cháu đang lạnh lùng nhìn hắn ta, trong mắt tràn đầy cảnh cáo.

Bọn họ dường như đang nói với Dương Lâm là nếu ngươi dám ởđi lên một bước thì ta sẽ cho nổ chết ngươi.

Vậy nên, dù Dương Lâm có sốt ruột hơn nữa thì cũng chỉ có thể chờ tại chỗ.

Rất nhanh sau đó, khi hắn ta thấy được đám quân Con Cháu đi đầu, trong mắt hắn ta hiện lên vẻ bất ngờ.

Tuy rằng tác phong quân đội của của đám quân Con Cháu kia cũng không tệ, bước đi ngay ngắn đều đặn, nhưng mà sao bọn họ lại đi tay không? Ngay cả một thanh vũ khí cũng không có?

Đây cũng là quân đội nữa hả? Nhiều lắm chỉ là một đám người thường tay không tấc sắt và có chút tổ chức kỷ luật thôi.

Nhưng nghĩ đến bọn họ chính là quân Con Cháu thì mối nghỉ ngờ trong lòng hắn ta lại biến mất.

Hắn ta cảm thấy là mình sẽ nhận người trước, còn về trang bị thì Giang Siêu sẽ từ từ đưa mình sau.

Cho dù Giang Siêu không đưa thì hắn ta cũng có thể đi đòi Giang Siêu. Hắn ta không tin Giang Siêu dám không đưa.

Giang Siêu ngay cả quân Con Cháu cũng ngoan ngoãn giao ra, thì làm gì dám trái lệnh đòi trang bị của hắn ta?

Ngay lúc hắn ta nghĩ như vậy, tám nghìn binh lính đã bị áp giải ra phía trước.

Nhìn đám binh lính bị áp giải và đám quân Con Cháu được trang bị đầy đủ đi áp giải, hắn ta cho rằng mình nhìn lầm rồi, cả buổi không hồi hồn lại được.

Mẹ nó chuyện này là sao?

Chỉ có tám nghìn người?
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom