Dịch Full Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con

Chương 1060


Chương 1060

“Cậu, cậu…” Ngón tay của Tô Nhược Vân run rẩy chỉ vào Tô Kiêm Mặc, không nói nên lời.

“Chị Nhược Vân, chị thật độc ác, từ nhỏ chị đã thích bắt nạt người khác rồi, không ngờ trưởng thành rồi chị vẫn không muốn buông tha cho tôi.”

“Tôi không biết cậu đang nói gì!”

“Chị không biết thì ai biết chứ? Không phải chị luôn theo dõi tôi sao? Không phải là chị tìm một đám lưu manh để trêu chọc cô gái tôi thích sao? Không phải là chị lợi dụng chuyện này để khiến tôi phát bệnh sao?”

“Không phải, không phải như vậy, cậu hiểu lầm rồi! Không phải tôi!” Tô Nhược Vân phủ nhận.

“Ồ, lẽ nào là tôi nhầm lẫn rồi sao? Nhưng tôi nhớ lần trước cũng là chị…”

“Kiêm Mặc, dù sao tôi cũng là chị gái của cậu, sao tôi có thể làm chuyện như vậy chứ? Thật sự không phải tôi, cậu phải tin tôi!”

Tô Nhược Vân sợ tái mặt, cô ta từng bước di chuyển đến giường của mình, bùa hộ mệnh của cô ta ở dưới gối!

“Nhưng chị bảo tôi tin chị như thế nào đây? Chị có thể lừa người, lẽ nào còn có thể lừa được ma hay sao? Chị Nhược Vân, buồn thật đấy, ngay cả khu mộ tổ nhà mình mà tôi còn không được vào, chị giúp tôi có được không?”

“Cái này sao tôi có thể giúp cậu được?”

“Chị giúp tôi đi! Mau giúp tôi di, tôi thật sự rất cô đơn.”

Tô Nhược Vân từng bước di chuyển đến giường của mình, ngay lập tức lấy bùa hộ mệnh từ dưới gối ra.

Khoảnh khắc cô ta lấy bùa hộ mệnh của mình ra, căn phòng liền trở nên yên tĩnh.

Cô ta ngẩng đầu nhìn xung quanh, đã không còn gì cả.

Viên đá trong lòng Tô Nhược Vân cuối cùng cũng rơi xuống, ngày hôm sau cô ta đã nói chuyện này với Vương Vãn Hương.

Vương Vãn Hương cực kỳ hoảng sợ, “Vân Vân, con có biết hôm qua mẹ đã nhìn thấy gì khi đi thăm mộ tổ không?”

Tô Nhược Vân hơi khó hiểu.

“Ở mộ tổ có thêm một cái hố!”

“Có thể là ai đó đào cũng nên?”

“Sao có thể chứ? Nhà họ Tô đến đời bố con chỉ còn lại một người đàn ông là ông ấy thôi, trong nhà hoàn toàn không còn ai, người trong thôn rất kỵ chuyện này. Tuyệt đối không thể động đến mộ tổ nhà người khác, sao có thể có người đào một cái hố bên cạnh chứ?”

“Vậy có thể nào là trẻ con chơi đùa không?” Tô Nhược Vân không coi trọng.

“Con còn trẻ nên không hiểu, mộ tổ được xếp theo vai vế, vị trí của cái hố đó chính là vị trí của đời các con, mẹ biết ngay là Tô Kiêm Mặc đã trở về rồi!”

Vương Vãn Hương giận dữ chửi rủa.

“Mẹ, mẹ đừng tự hù dọa chính mình, chuyện này làm sao có thể?”

“Tối hôm qua không phải cậu ta đã đến tìm con sao? Chúng ta phải nghĩ cách gì đó, ít nhất là tới mộ cậu ta đốt chút tiền giấy, cứ như tiếp tục vậy không được. Vân Vân, con nghe lời mẹ đi.”

Lúc đầu, Tô Nhược Vân không nghe lời Vương Vãn Hương, khó khăn lắm ở quê cô ta mới có thể ngủ ngon được, đương nhiên không muốn đi.
 
Chương 1061


Chương 1061

Nhưng cô ta nhìn thấy Tô Kiêm Mặc ở trong phòng mình liên tiếp ba ngày rồi, cuối cùng cô ta đều lấy bùa hộ mệnh ra, rốt cuộc cũng không thể không nghe lời Vương Vãn Hương.

Hai người cùng nhau về, Vương Vãn Hương và Tô Nhược Vân cùng đến mộ của Tô Kiêm Mặc để đốt tiền giấy, Tô Nhược Vân cũng không thể lo cho đứa trẻ trong bụng.

“Mẹ, mẹ lên xe trước đi, con nói với Kiêm Mặc mấy câu.”

“Cũng được, con nhắc cậu ấy mấy câu, bảo cậu ấy nhớ điểm tốt của con.”

Vương Vãn Hương cũng không nói gì, chỉ quay lại xe, để lại một mình Tô Nhược Vân.

Tô Nhược Vân nhìn xung quanh không có ai.

“Kiêm Mặc, là tôi có lỗi với cậu, đúng là tôi đã hại cậu, tôi biết là những chuyện này không thể giấu được cậu, tôi đã biết lỗi rồi, cậu hãy tha cho tôi đi, nể mặt đứa con trong bụng tôi, cậu tha cho tôi một lần được không.”

Tô Nhược Vân vẻ mặt tiều tụy vuốt ve bụng mình.

“Sau này tôi nhất định sẽ đốt nhiều tiền giấy cho cậu, nếu có thể, tôi sẽ giúp cậu di dời về phần mộ tổ tiên, tôi chỉ xin cậu hãy tha cho tôi.”

Tô Nhược Vân cúi đầu lạy ba lần về phía ngôi mộ, sau đó từ từ rời đi.

Trên đường trở về, Tô Nhược Vân và Vương Vãn Hương lúc đầu không nói chuyện, Vương Vãn Hương do dự một lúc lâu rồi mới nói.

“Vân Vân, mẹ nhờ người hỏi thăm rồi, nói vụ án của bố con, nếu chi ít tiền thì chắc là có thể giảm án, con cũng biết hoàn cảnh nhà chúng ta rồi, thật sự là không có tiền, con xem…”

Vương Vãn Hương rất không muốn mở lời, bà ta cũng biết rằng Tô Nhược Vân sống trong nhà Mộ Dung rất không như ý.

“Mẹ, con hiểu ý của mẹ, tiền sinh hoạt hàng tháng anh Dịch cho con rất hạn chế. Con đã cố gắng hết sức để tiết kiệm rồi.”

“Mẹ biết con không dễ dàng gì, không phải bất đắc dĩ thì mẹ cũng thật sự không muốn phiền đến con, nhưng mà bố con…”

“Mẹ yên tâm đi, con sẽ nghĩ cách.”

Tô Nhược Vân cố gắng hết sức xoa dịu Vương Vãn Hương.

Bởi vì đã trở về rồi, Tô Nhược Vân không có cách nào cùng Vương Vãn Hương về quê nữa, tiễn Vương Vạn Hương đi, cô ta chỉ đành phải trở về nhà Mộ Dung.

Tô Nhược Vân mang bùa hộ mệnh của mình về, ngày hôm đó khi đang ngủ trưa, cô ta đột nhiên bị điện thoại đánh thức.

“Xin chào, cho hỏi cô có phải cô Tô Nhược Vân không?”

“Là tôi, xin hỏi anh là…”

“Xin chào cô Tô, tôi ở bên sản phẩm dưỡng da Mộng Thời Đại, bên phía chúng tôi đang có một hoạt động, hy vọng có thể mời cô tham dự.”

“Xin lỗi, bây giờ tôi đang dừng sắp xếp công việc, chắc anh biết tôi đang mang thai chứ?”

Tô Nhược Vân vẫn có chút vui mừng vì bây giờ mà mình vẫn còn có người mời.

“Cô Tô, phiền cô nghe tôi giải thích một chút, nhãn hiệu của chúng tôi muốn mời một phụ nữ đang mang thai tham dự hoạt động, đến chứng minh sản phẩm dưỡng da của chúng tôi là hoàn toàn tự nhiên, ngay cả phụ nữ đang mang thai cũng có thể sử dụng. Cô yên tâm đi, hoạt động này chỉ giống như hình thức phỏng vấn mà thôi, cô chỉ cần ngồi nói chuyện với người dẫn chương trình là được, đại khái khoảng một tiếng, tiền cát-xê của chúng tôi là một triệu.”
 
Chương 1062


Chương 1062

Một triệu một giờ, điều này làm cho Tô Nhược Vân có chút động lòng.

Bây giờ cô ta đang thiếu tiền, mặc dù Mộ Dung Dịch mỗi tháng đưa cho cô ta năm mươi nghìn tệ tiền sinh hoạt phí, nhưng số tiền này đối với cô ta mà nói sao có thể đủ được?

Hơn nữa, cô ta muốn làm gì cũng không được.

Nếu cô ta có thể nhận được một triệu này, chưa biết chừng còn có thể giảm án cho bố cô ta.

“Cô Tô, nếu cô thấy tiền cát-xê quá thấp thì chúng ta có thể bàn bạc lại, cô coi như giúp tôi được không? Chúng tôi thật sự không tìm được người nào phù hợp cả.”

Đối phương lại khẩn cầu một lần nữa.

“Tôi ra ngoài làm hoạt động không phải vì tiền, sản phẩm của mấy người phải thực sự tốt tôi mới đồng ý lên sân khấu.”

“Đây là chắc chắn rồi, sản phẩm của chúng tôi thật sự rất tốt, cô cũng có thể dùng thử.”

“Bây giờ tôi đang mang thai, cơ thể thực sự không tiện, mấy người bắt buộc phải đảm bảo an toàn cho tôi.”

“Chuyện này thì cô cứ yên tâm, từ khi bắt đầu phỏng vấn đến khi kết thúc tuyệt đối sẽ không quá một tiếng, hơn nữa chúng tôi cũng đã chuẩn bị xong lời thoại cho cô rồi. Trong suốt quá trình đều sẽ để cô ngồi, tuyệt đối sẽ không có bất cứ vấn đề gì, những điều này đều được quy định trong điều khoản hợp đồng.”

“Như vậy thì tốt.”

“Cô Tô, còn một chuyện nữa, tôi muốn xin sự đồng ý của cô, khoảng thời gian trước, tôi biết rằng bố cô đã ngồi tù rồi, hơn nữa việc này là do Tô Lạc Ly làm. Tôi rất thông cảm với cô, vì vậy khi phỏng vấn chúng tôi có thể thêm một số câu hỏi về vấn đề này không, cũng là muốn kêu oan cho cô, cô xem có được không?”

Đương nhiên Tô Nhược Vân biết rằng đối phương nào muốn kêu oan cho mình chứ, chỉ là muốn ké fame thôi.

Nhưng họ ké fame như vậy, còn về bản thân mình nói gì đều do mình quyết định, bản thân cô ta cũng không thiệt.

“Cũng được, tôi còn đang không tìm được kênh để lên tiếng đây, nếu như mấy người đồng ý thì tôi bằng lòng phối hợp.”

“Vậy thì quá tốt rồi, cô Tô, chúng tôi sẽ gửi thời gian và địa điểm cụ thể cho cô, đến lúc đó chúng ta gặp nhau nhé!”

Đối phương cúp điện thoại, Tô Nhược Vân nhướng mày vui mừng, thật tốt quá, ông trời rất tốt với cô ta, muốn gì được nấy.

Bây giờ đừng nói là một triệu, đối với cô ta mà nói một trăm nghìn cũng không phải là một con số nhỏ rồi!

Tô Nhược Vân không nói với người nhà, dù sao thì Lâm Thanh Phượng cũng không hay xem tin tức, hơn nữa, đây chỉ là tham gia hoạt động của nhãn hiệu, phạm vi phát hành cũng sẽ không quá rộng.

Cuối cùng, nếu Lâm Thanh Phượng biết, cùng lắm là mắng cô ta vài câu, dù sao thì cũng đã kiếm được tiền rồi, tiền trảm hậu tấu.

Vào ngày diễn ra hoạt động, Lâm Thanh Phượng đã ra ngoài chơi bài với một vài bà chủ rồi, sau đó Tô Nhược Vân cũng ra ngoài luôn.

Trong thời gian mang thai, Lâm Thanh Phượng không cho Tô Nhược Vân trang điểm, Tô Nhược Vân lúc nào cũng luôn để mặt mộc, làn da ngày càng xấu đi, cô ta không thể không đánh kem nền, trang điểm nhẹ.
 
Chương 1063


Chương 1063

Vì an toàn, cô ta cũng mang theo lá bùa hộ mệnh của mình, thực ra cô ta luôn mang lá bùa này trên người, không muốn để xa người.

Trước đó Tô Nhược Vân đã tra cứu nhãn hiệu này trên mạng rồi, nhãn hiệu Mộng Thời Đại này không có sức ảnh hưởng gì, nhưng khi đến hiện trường thì thấy có rất nhiều người.

Điều này thực sự nằm ngoài dự đoán.

Nhưng, hội trường được bố trí rất tốt, khán đài và phương tiện truyền thông cách khá xa khu vực công cộng.

Người dẫn chương trình là một cô gái rất trẻ, “Cô Tô, đây là danh sách câu hỏi lát nữa sẽ hỏi trong buổi phỏng vấn, cô xem đi.”

“Được.”

“Cô cần nhớ thật kỹ nội dung liên quan đến nhãn hiệu cần cô trả lời, đến lúc đó đừng quên lời là được.”

“Không vấn đề gì.” Tô Nhược Vân vừa nhìn vào câu hỏi trên tờ giấy vừa nói, bản thân cô ta cũng nhìn thấy rồi, mở đầu buổi phỏng vấn là tin tức liên quan đến cô ta gần đây.

“Mở đầu chúng ta sẽ dùng tin tức của cô để vào đề, đến lúc đó cô có thể nói thoải mái, còn vấn đề gì nữa không?”

“Không có vấn đề gì cả.”

“Vậy cô xem trước đi, lát nữa khi sự kiện bắt đầu tôi sẽ gọi cô.” Người dẫn chương trình nói xong liền rời đi, Tô Nhược Vân ngồi trong góc bắt đầu học thuộc nội dung về nhãn hiệu.

Không lâu sau có người gọi cô ta, buổi phỏng vấn bắt đầu rồi.

“Người chúng tôi mời hôm nay là cô Tô Nhược Vân vừa được thăng chức lên thành Hot Mom, mọi người hãy vỗ tay hoan nghênh!”

Ngay khi Tô Nhược Vân bước ra, khán đài nổ một tràng pháo tay, cô ta chào mọi người bằng một nụ cười vô cùng thân thiện.

“Cô Tô, chúng tôi biết rằng cô đã lâu không xuất hiện rồi, cũng biết rằng cô đang mang thai và có rất nhiều chuyện đã xảy ra với cô, hơn nữa khoảng thời gian trước bố cô đã phải ngồi tù, cô có thể chia sẻ với chúng tôi không?”

Tô Nhược Vân lập tức rặn ra hai giọt nước mắt.

Dù rời khỏi làng giải trí đã được một thời gian nhưng diễn xuất của Tô Nhược Vân vẫn còn.

“Là con gái, đương nhiên tôi thực sự rất buồn vì bố tôi phải ngồi tù mà không giúp được gì nhiều… Sức khỏe của bố tôi không tốt, cũng không biết liệu ông ấy có thể chịu đựng được cuộc sống trong tù hay không…”

Tô Nhược Vân nói rồi liền bật khóc.

Các khán giả dưới khán đài cũng rất xúc động, người dẫn chương trình thậm chí còn đưa khăn giấy cho Tô Nhược Vân.

“Xin lỗi, khiến mọi người chê cười rồi, tôi không nên lôi chuyện trong nhà lên sân khấu.”

“Không sao đâu, cô Tô, hình như chúng tôi nghe nói chuyện này có liên quan đến chị gái Tô Lạc Ly của cô, nhân cơ hội này, có ấm ức gì cô có thể nói ra.”

“Thật ra tôi không muốn nói nhiều ở đây, ở đây tôi chỉ muốn nói với chị tôi một câu, không cần biết người thân làm gì sai, mọi người suy cho cùng đều là người một nhà. Bố đã lớn tuổi rồi, ông ấy thật sự không thể chịu đựng được những chuyện này, nếu như chị có thể bớt giận thì em đồng ý gánh vác tất cả thay người thân.”

Tô Nhược Vân vừa nói vừa rơi nước mắt.
 
Chương 1064


Chương 1064

Không thể không thừa nhận rằng lời nói của Tô Nhược Vân rất cao thâm, cô ta không hề chỉ trích Tô Lạc Ly, cũng không trực tiếp trả lời chuyện này đều do Tô Lạc Ly làm.

Nhưng lại ngầm thừa nhận rằng chuyện này là do cô làm, Tô Nhược Vân đang cầu xin Tô Lạc Ly buông tha cho bố của họ.

“Cô Tô, tôi tin trong lòng mọi người đều có công lý, một số người làm chuyện xấu ắt sẽ có ông trời trừng phạt, cô thấy tôi nói có đúng không?”

Mặt của Tô Nhược Vân hiện lên vẻ gượng gạo, “Đúng vậy.”

“Đúng như câu nói, không làm việc trái với lương tâm thì không sợ ma gõ cửa, một số người làm chuyện trái với lương tâm chắc chắn sẽ không được yên ổn.”

Tô Nhược Vân nhếch khóe miệng gượng cười.

“Được rồi, người dẫn chương trình, đừng vì chuyện của nhà chúng tôi mà ảnh hưởng đến hoạt động hôm nay, như vậy tôi sẽ cảm thấy rất có lỗi.” Tô Nhược Vân trực tiếp đổi chủ đề.

“Được, vậy chúng ta hãy bắt đầu hoạt động hôm nay đi, cô Tô, chúng tôi đều biết rằng bây giờ cô đang dưỡng thai, đã năm tháng rồi đúng không?”

“Đúng vậy, đã năm tháng rồi.” Tô Nhược Vân vừa nói vừa sờ bụng.

“Vậy thì tại sao cô lại muốn tham gia hoạt động của chúng tôi?”

“Vốn dĩ tôi không muốn tham gia những sự kiện như vậy, lúc trước tôi cũng từng nói sẽ tạm rời khỏi làng giải trí ở nhà dưỡng thai, nhưng tôi thấy sản phẩm ở đây thật sự quá tốt nên tôi rất nóng lòng giới thiệu nó cho tất cả mọi người. Giới thiệu cho những bà mẹ tương lai như tôi.”

Tô Nhược Vân bước vào trạng thái làm việc, lập tức nở một nụ cười hạnh phúc.

“Ồ, hóa ra là là như vậy à, cô thấy hội trường của chúng ta cũng có rất nhiều bà mẹ tương lai như cô.” Vừa nói, người dẫn chương trình chỉ tay về phía khán giả.

“Đúng vậy, tôi cũng thấy rồi.” Tô Nhược Vân nhìn về phía khán đài.

Đột nhiên một khuôn mặt vụt qua.

Lục Uy Nhiên!

Tô Nhược Vân giật mình sợ hãi, đợi khi cô ta nhìn lại lần nữa thì phát hiện lại không thấy đâu cả.

“Cô Tô, tôi nghe nói cô vẫn luôn sử dụng sản phẩm của chúng tôi đúng không?”

Tô Nhược Vân tìm kỹ chỗ khán đài, vừa rồi có phải là Lục Uy Nhiên không?

“Cô Tô, cô Tô!” Người dẫn chương trình gọi mấy lần liền Tô Nhược Vân mới hoàn hồn.

“A, tôi đây.”

Tôi nghe nói cô luôn sử dụng sản phẩm của chúng tôi đúng không?”

“Ồ, đúng vậy, đúng là tôi luôn sử dụng sản phẩm của chúng ta, lúc trước tôi sử dụng các nhãn hiệu rất cao cấp, vì đang mang thai nên da rất yếu, còn dị ứng với một số sản phẩm tên tuổi, nhưng dùng sản phẩm của chúng ta rất tốt.”

Tô Nhược Vân có chút thẫn thờ, lập tức quên hết những câu thoại vừa mới ghi nhớ.

Nhịp tim của cô ta cũng đột ngột đập nhanh hơn, khóe mắt không khỏi liếc nhìn khán đài.

Lại là khuôn mặt đó!

Khuôn mặt của Lục Uy Nhiên!

Cô ta lại mỉm cười với Tô Nhược Vân!

Tô Nhược Vân dụi mắt và nhìn lại lần nữa, phát hiện lại biến mất.
 
Chương 1065


Chương 1065

“Cô Tô, cô không sao chứ?”

“Tôi không sao, có lẽ hôm qua tôi nghỉ ngơi không tốt, cộng thêm đang mang thai, luôn khó tập trung tinh thần, thực xin lỗi.” Lòng bàn tay Tô Nhược Vân luôn đổ mồ hôi lạnh.

“Vậy thì chúng ta tiếp tục, sản phẩm của chúng tôi là hoàn toàn tự nhiên và không ô nhiễm, rất dịu nhẹ, đặc biệt thích hợp cho phụ nữ mang thai.”

Người dẫn chương trình giới thiệu.

Tô Nhược Vân hoàn toàn không thể tập trung tinh thần, ánh mắt của cô ta không thể nhịn được mà nhìn hàng ghế khán giả.

Lần này cô ta thấy gì?

Tô Kiêm Mặc!

Không ngờ lại là Tô Kiêm Mặc!

Tô Kiêm Mặc đang nhìn cô ta mỉm cười, đang gọi cô ta là chị gái!

Tô Nhược Vân luôn cảm thấy mình nhìn lầm, nháy mắt liền không còn gì nữa, vẫn là khán giả ban đầu!

Đây rốt cuộc là chuyện gì?

“Cô Tô, cô có thể chia sẻ với chúng tôi những cảm nhận khi sử dụng sản phẩm này được không? Cô Tô…” Người dẫn chương trình phát hiện Tô Nhược Vân lại thất thần.

“Chuyện này đương nhiên là được…”

Tô Nhược Vân vội vàng thu hồi tầm mắt lại, cầm cốc nước trên bàn lên uống, ổn định lại cảm xúc.

“Lúc đầu tôi cũng có thái độ muốn dùng thử, không ngờ sau khi dùng một lần thì cảm giác rất dịu nhẹ, không gây kích ứng gì cả, dưỡng ẩm rất tốt, độ mềm mịn của da tốt hơn nhiều so với các sản phẩm tên tuổi mà tôi đã sử dụng trước đây.”

Tô Nhược Vân bình tĩnh đọc lời thoại.

“Đúng vậy, các sản phẩm của chúng tôi có đặc tính dưỡng ẩm rất tốt, một khi da bị mất nước sẽ xảy ra rất nhiều vấn đề. Vì vậy, nếu muốn giải quyết các vấn đề về da thì phải bắt đầu với việc dưỡng ẩm và giữ ẩm trước.”

Khi người dẫn chương trình nói, Tô Nhược Vân liền bắt đầu thất thần.

Cô ta vẫn không nhịn được nhìn về phía khán giả, lúc nhìn thấy Lục Uy Nhiên, lúc lại thấy Tô Kiêm Mặc.

Cảm giác như dưới khán đài có rất nhiều hình bóng của họ!

Tô Nhược Vân thận trọng sờ vào túi mình, ở đó có chiếc bùa hộ mệnh của cô ta.

“Cô Tô, tôi thấy hình như trạng thái của cô hôm nay không được tốt lắm.”

“Thực sự xin lỗi, khi mang thai nhiều lúc trạng thái không được tốt lắm, hy vọng mọi người có thể hiểu cho.”

“Không sao đâu, chúng tôi có thể hiểu được, tất cả các bà mẹ tương lai đều như vậy, hay là chúng ta nghỉ ngơi một lát, uống chút nước, ăn chút bánh ngọt đi? Sau đó chúng ta sẽ lại từ từ nói?”

“Cũng tốt.”

Phản xạ tức thời của người dẫn chương trình vẫn rất tốt.

“Vậy thì phiền nhân viên hậu trường mang cho cô Tô một chút nước, sau đó còn có bánh ngọt được không?”

Người dẫn chương trình nói.

Ngay sau đó, một nhân viên bưng đĩa đi tới.
 
Chương 1066


Chương 1066

Đặt một vài chiếc bánh ngọt và một cốc nước trên bàn.

Cốc nước lúc trước của Tô Nhược Vân đã uống hết rồi.

Nhân viên lấy cốc của Tô Nhược Vân đi.

“Cô Tô, nước hơi nóng, cẩn thận một chút.”

“Nhân viên của chúng tôi rất chu đáo!” Người dẫn chương trình nhanh chóng khen ngợi.

“Đúng vậy, rất chu đáo, cảm ơn.”

Tô Nhược Vân ngẩng đầu lên định nở một nụ cười, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đó.

Cô ta sợ đến mức ngã ngồi xuống đất!

Lục Uy Nhiên!

“Cô Tô, cô không sao chứ?” Lục Uy Nhiên chìa tay ra với Tô Nhược Vân.

“Cô đừng tới đây! Đừng tới đây! Tránh xa tôi ra!” Tô Nhược Vân hoảng loạn hét to.

Những người ngồi dưới sân khấu ngây ra như phỗng.

“Cô Tô, cô sao thế?” Lục Uy Nhiên cúi đầu, nở nụ cười quỷ quyệt với Tô Nhược Vân.

“Đừng tới đây, đừng tới đây!” Tô Nhược Vân ngồi dưới đất và nhích từng chút về phía sau.

“Cô Tô, cô không cho tôi lại gần cũng được, nhưng có vài việc chung quy phải nói cho ra nhẽ chứ.” Lục Uy Nhiên cười với cô ta.

“Cô đừng lại đây! Là tôi có lỗi với cô, tôi có lỗi với cô, được chưa? Tôi không nên đẩy âm mưu sát hại Tô Lạc Ly sang cho cô, tôi sai rồi, tôi thật sự xin lỗi cô, cầu xin cô tha cho tôi đi mà!”

Tô Nhược Vân dứt khoát quỳ xuống đất dập đầu nhận sai với Lục Uy Nhiên.

Trong buổi phỏng vấn không cần micro như thế này, micro bỏ túi sẽ được cài trên cổ áo của MC và khách quý, cho nên tất cả mọi người đều nghe được những gì Tô Nhược Vân nói!

Sát hại Tô Lạc Ly!

Còn đẩy âm mưu lên đầu người khác!

Chính miệng Tô Nhược Vân nói như thế!

“Tại sao cô lại muốn giết Tô Lạc Ly?” Lục Uy Nhiên lại lên tiếng.

“Tôi ghen ghét cô ta. Tôi cướp A Dịch từ tay cô ta, cô ta và A Dịch yêu nhau rất nhiều năm, là tôi cướp đi A Dịch. Tôi cho rằng A Dịch sẽ thích tôi, nhưng trong lòng anh ấy vẫn còn nhớ thương cô ta! Tôi ghen tỵ, tôi hận cô ta! Sự nghiệp của cô ta phát triển hơn tôi! Tôi không muốn cô ta sống sót! Không muốn cô ta tồn tại trên đời nữa!”

Mắt Tô Nhược Vân trợn trừng và đỏ ngầu, vẻ mặt cực kỳ dữ tợn.

Những ngày qua cô ta vẫn luôn ngủ không yên, cho dù là khi Lục Uy Nhiên và Tô Kiêm Mặc không xuất hiện, cô ta cũng sẽ thường xuyên gặp ác mộng.

Tin tức này tuyệt đối gây sốc!

“Cô Tô, mưu kế của cô hay thật đấy, cô muốn giết chết Tô Lạc Ly nhưng ngay sau đó dứt khoát ra nước ngoài phủi sạch quan hệ, kết quả đẩy hết tội lỗi lên đầu tôi!”

“Tôi xin lỗi cô rồi mà, đừng quấn lấy tôi nữa, được không? Cầu xin cô tha cho tôi nhé?” Tô Nhược Vân quỳ dưới đất van nài khổ sở.

“Muốn tôi tha cho cô ư, được thôi. Vậy cô nói hết những việc xấu xa mình đã làm ra, tôi sẽ suy xét không dây dưa cô nữa!” Lục Uy Nhiên tức giận.
 
Chương 1067


Chương 1067

“Được, được, được, tôi nói… tôi nói. Tôi sai người theo dõi Tô Kiêm Mặc, biết cậu ta thích một cô gái cho nên cố ý tìm người trêu chọc cô gái đó, sau đó khiến bệnh của cậu ta tái phát. Cái chết của cậu ta là ngoài ý muốn, tôi chỉ muốn cậu ta bị bệnh rồi nằm viện thôi, bởi vì tôi biết Tô Lạc Ly quan tâm đứa em trai này nhất, nhưng mà tôi không ngờ cậu ta sẽ chết!”

Tô Nhược Vân ôm đầu, cảm giác lại thấy được Tô Kiêm Mặc lẫn trong đám đông.

“Kiêm Mặc, tôi xin lỗi, tôi không cố ý thật mà. Tôi chỉ muốn khiến bệnh của cậu tái phát thôi chứ chưa từng nghĩ đến việc đẩy cậu vào chỗ chết!”

“Nhưng Tô Kiêm Mặc mắc bệnh tim bẩm sinh, mỗi lần tái phát có khả năng cậu ấy sẽ không mở mắt ra nữa, lẽ nào đến cả điều này cô cũng không biết sao! Thế mà cô còn khiến bệnh của cậu ấy phát tác những hai lần!”

“Tôi đáng chết! Tôi biết sai thật rồi, cầu xin các người bỏ qua cho tôi đi, sau này tôi nhất định sẽ làm người tốt, cầu xin các người mà!”

Tóc tai Tô Nhược Vân rối bù, cô ta khóc lóc thảm thiết, hoàn toàn không quan tâm đến hình tượng của mình nữa.

“Vậy việc bố cô vào tù thì sao? Có liên quan gì đến Tô Lạc Ly à?”

“Không, việc đó do một mình tôi sắp xếp. Toàn bộ kế hoạch đều do tôi bố trí, chính tôi bảo bố đi bắt cóc con trai của Tô Lạc Ly! Hơn nữa còn đút thuốc cho nó! Tôi muốn con của cô ta phải chết! Tại sao cô ta lại có thể lấy được người đàn ông tốt như thế! Đều là tại tôi, chính tôi hại bố tôi vào tù, bố đã gánh hết mọi tội trạng để bảo vệ tôi!”

Tô Nhược Vân hét lạc giọng: “Tôi sai rồi, tha cho tôi đi mà!”

Cô ta vội vàng móc bùa hộ mệnh từ trong túi ra đặt trong lòng bàn tay, đồng thời lẩm bẩm: “A di đà Phật, a di đà Phật.”

Khán giả cùng với cánh truyền thông dưới sân khấu nghe được rõ ràng.

Tô Nhược Vân trước mắt họ là một ả đàn bà cực kỳ đáng sợ!

Cô ta không chỉ cướp đi người yêu của chị mình, mà còn muốn hãm hại đối phương nhiều lần!

Để trả thù chị gái, thậm chí cô ta không tiếc làm đứa em trai mắc bệnh tim bẩm sinh tái phát bệnh cũ!

Thậm chí cô ta còn lên kế hoạch bắt cóc con trai của chị mình, lại còn khiến bố mình vào tù!

Tuy không phải cùng một mẹ sinh ra, nhưng nói cho cùng cũng là chị em!

Dù là người xa lạ thì làm thế cũng tàn nhẫn quá ấy chứ?

Đúng lúc này, vài cảnh sát xông vào hiện trường và đi đến trước mặt Tô Nhược Vân.

“Tô Nhược Vân! Chúng ta nghi ngờ cô có liên quan đến vài vụ án mưu sát, bây giờ chính thức bắt giữ cô, xin cô phối hợp với sự điều tra của chúng ta!”

Cảnh sát đưa lệnh bắt cho Tô Nhược Vân xem.

Tô Nhược Vân dại ra: “Không, tôi không muốn! Buông tôi ra! Tôi không đi!”

Bỗng nhiên mắt cô ta trợn ngược, sau đó hôn mê bất tỉnh.



“Hình tượng sụp đổ! Tô Nhược Vân – nữ hoàng tâm cơ!”

“Người đàn bà xấu xa nhất trong lịch sử! Không ai khác ngoài Tô Nhược Vân!”

“Màn đảo ngược thế kỷ! Thì ra Tô Nhược Vân mới là hung thủ giết người!”



Ngày hôm sau, tất cả tin tức mới nhất đều liên quan đến Tô Nhược Vân, mọi biểu hiện của cô ta trong hoạt động ngày hôm qua đều được truyền thông ghi lại.
 
Chương 1068


Chương 1068

Thậm chí, vài khán giả cũng quay clip đăng hết lên mạng.

Chứng cứ vô cùng xác thực, hết thảy đều do chính Tô Nhược Vân nói ra khiến mọi người chẳng thể nghi ngờ mảy may.

Hội fan toàn cầu của Tô Nhược Vân tuyên bố giải tán, những tổ chức của người hâm mộ khác cũng vậy. Họ bày tỏ mình nhìn lầm người, không ngờ họ lại thần tượng một kẻ khốn kiếp như thế!

Trên mạng tràn ngập những lời chửi rủa Tô Nhược Vân, có đến mười mấy hot search liên quan đến cô ta và cái nào có lượt truy cập khổng lồ!

Tô Lạc Ly ngồi trong phòng ngủ ở nhà mình xem bình luận, trong lòng vô cùng bình tĩnh.

Cuối cùng chân tướng cũng sáng tỏ.

Đôi khi cô nghĩ, nếu cô không mềm lòng, nếu cô làm vậy sớm hơn thì có phải tổn thương sẽ giảm bớt rất nhiều không?

Tô Kiêm Mặc đi vào, còn ôm theo bé cưng.

“Chị, chị xem bé cưng giờ bám dính lấy em chưa này?” Tô Kiêm Mặc như đang khoe khoang.

“Em cứ chiều nó thế thì đương nhiên nó cứ quấn lấy em rồi, chị và bố nó sẽ không nuông chiều thằng bé thế đâu, muốn lấy gì thì lấy, muốn ăn gì thì ăn, muốn ngủ thì ngủ, không ngủ thì chơi đến sáng.”

Tô Lạc Ly chọc đầu Tô Kiêm Mặc, em trai mình cưng chiều đứa bé quá.

“Ai bảo em có một đứa cháu ngoại như thế này chứ? Có phải không nào bé cưng?”

Bé cưng nhìn cậu mình và cười khanh khách.

“Kiêm Mặc, mọi chuyện xong xuôi rồi, em cứ ở đây mãi cũng không tiện, lỡ như bị ai nhìn thấy thì không hay. Hay là em về sớm chút đi?”

“Chị, chị làm thế là không được, lợi dụng em xong là đá đít em đi đấy à?” Tô Kiêm Mặc bĩu môi ấm ức.

“Chị không có ý đó. Nhưng mà em ở đây rất bất tiện, ngay cả người giúp việc trong nhà cũng đang bàn tán là cứ nghe thấy âm thanh trong phòng trẻ con. Chị đã đuổi hết mọi người đi rồi, thời gian dài sẽ khiến họ nghi ngờ.”

Đâu phải Tô Lạc Ly không muốn ở bên Tô Kiêm Mặc thêm vài ngày, nhưng không thể được.

Thân phận của Tô Kiêm Mặc hiện giờ quá đặc biệt, cho dù ở nhà bị người giúp việc biết được thì cũng vô cùng nguy hiểm chứ đừng nói là ở bên ngoài.

Vì vậy Mục Chỉ Huyên và Ôn Hạo gần như không đến đây bao giờ, họ lo sợ sẽ bị phát hiện.

“Em biết rồi, mấy ngày nữa em sẽ đi.”

Tô Kiêm Mặc hơi mất kiên nhẫn, cậu ôm bé cưng trở lại phòng trẻ con.

Vì lý do an toàn, trước đó Tô Lạc Ly đã yêu cầu những người giúp việc không được lên tầng này, ngay cả quét dọn cũng không cần.

Thế cho nên tầng này xem như an toàn.

Tô Lạc Ly thở dài, trải qua nhiều chuyện nên giờ Tô Kiêm Mặc cũng trưởng thành rồi, cô không cần phải gò ép cậu mãi, cứ để mặc em mình thôi, cô tin thằng bé biết đúng mực.

Chiều hôm đó, Tô Lạc Ly đi xuống tầng hầm.

Lục Uy Nhiên vẫn bị giam giữ ở đây, chỉ khi nào có mặt cô thì mới có thể thả cô ta ra ngoài, đối phương cũng coi như phối hợp.

“Mợ chủ!” Vệ sĩ phụ trách trông coi Lục Uy Nhiên nhao nhao chào hỏi Tô Lạc Ly.

Lục Uy Nhiên nghe thấy tiếng động lập tức đứng lên đi đến cửa.
 
Chương 1069


Chương 1069

“Mợ chủ!”

Tô Lạc Ly bảo vệ sĩ mở cửa.

Lục Uy Nhiên gầy hơn rất nhiều, trước kia cô ta đã gầy rồi, bây giờ chẳng khác nào da bọc xương, thoạt nhìn vô cùng đáng sợ. Bởi vậy Tô Nhược Vân mới sợ hãi như thế.

“Uy Nhiên, sau này cô có muốn làm vệ sĩ riêng của tôi không? Tiền lương vẫn như trước kia.”

Lục Uy Nhiên sững sờ, trước đó khi Tô Lạc Ly tìm đến muốn cô ta đi hù dọa Tô Nhược Vân, cô ta không hề đưa ra điều kiện nào cả.

Trong lòng cô ta biết rõ, Ôn Khanh Mộ tuyệt đối sẽ không tha cho cô ta. Điều khiến cô ta căm phẫn là cô ta ở đây chịu mọi hành hạ, còn kẻ đầu sỏ vẫn đang ung dung tự tại, cô ta không thể tha cho Tô Nhược Vân.

Vì vậy cô ta dứt khoát đồng ý với Tô Lạc Ly, chỉ cần khiến Tô Nhược Vân nhận tôi thì dù cô ta có chết cũng có thể kéo một kẻ chết chung!

Thế nhưng cô ta không ngờ Tô Lạc Ly sẽ còn mời cô ta quay trở lại làm vệ sĩ.

“Mợ chủ, tôi từng hại mợ, lẽ nào mợ không lo lắng…”

“Dùng người thì không nghi người, nghi người thì không dùng người. Hơn nữa tôi không chỉ có một mình cô là vệ sĩ đi theo bên cạnh, nhưng nếu cô muốn trở lại thì sẽ phải chịu áp lực rất lớn. Chồng tôi vẫn đang giúp tôi tìm nữ vệ sĩ, một khi tìm được mà cô lại làm không tốt thì có thể sẽ mất công việc này bất cứ lúc nào.”

“Tôi sẵn lòng! Tôi vô cùng sẵn lòng!”

“Còn có một việc tôi phải báo cho cô, em trai cô kết hôn rồi, em dâu của cô sinh cho cô một đứa cháu, cô có thể về thăm nhà. Bây giờ cô là công thần trong lòng người nhà của cô đây.”

Nghe thế, Lục Uy Nhiên lại ngớ ra.

Nhà?

Cô ta còn có nhà ư?

“Nhà tôi cũng thuộc kiểu trọng nam khinh nữ nghiêm trọng. Tôi rất hâm mộ cô, ít nhất bố mẹ cô lớn tuổi, biết con gái tốt hơn con trai, sẽ càng coi trọng cô hơn, mà tôi lại khác… Hãy quý trọng điều ấy, không phải tất cả mọi người đều có được một gia đình hoàn chỉnh.”

Tô Lạc Ly nói xong thì xoay người rời đi: “Tôi cho cô nghỉ một tháng, hy vọng sau khi trở lại cô sẽ làm tốt công việc của mình.”

Lục Uy Nhiên nhìn bóng lưng của Tô Lạc Ly, hai đầu gối từ từ khuỵu xuống.

“Mợ chủ, cảm ơn mợ! Mợ yên tâm, tôi nhất định sẽ làm việc nghiêm túc!”

“Tôi không tin cam kết, tôi chỉ tin hành động thực tế!” Nói xong câu đó, Tô Lạc Ly rời đi.

Nước mắt của Lục Uy Nhiên ứa ra, rốt cuộc cô ta đã biết tại sao Tô Lạc Ly có thể ở bên Ôn Khanh Mộ rồi.

Bởi vì cô thật sự là một người rất tốt.

Trong bệnh viện.

Tô Nhược Vân nằm trên giường, cô ta đã nản lòng thoái chí.

Cô ta trợn to mắt nhìn chòng chọc lên trần nhà, chẳng hề chớp mắt.

Xong rồi, tất cả xong thật rồi.
 
Chương 1070


Chương 1070

Bởi vì cô ta là phụ nữ có thai, hơn nữa cái thai đã được hơn năm tháng, cộng thêm việc hôm qua cô ta ngất xỉu nên chỉ có thể đưa đến bệnh viện, vụ án liên quan đến cô ta đang được thẩm tra xử lý, ngoài cửa có cảnh sát chuyên môn phụ trách trông giữ.

“Anh Mộ Dung, anh chỉ có hai mươi phút vào thăm, hơn nữa theo quy định nhất định phải để cửa mở.”

“Được, tôi biết.”

Bỗng có giọng nói vang lên ngoài cửa.

“Anh Dịch!” Tô Nhược Vân như thấy lại được hy vọng, cô ta ngồi bật dậy, vừa mới bước xuống giường thì nhìn thấy Mộ Dung Dịch đi vào phòng: “Anh Dịch, anh nhất định phải cứu em, mau cứu em!”

Mặt Mộ Dung Dịch lạnh tanh, chỉ đỡ Tô Nhược Vân dậy.

“Đừng như vậy…”

“Anh Dịch, dù thế nào thì anh cũng phải cứu em, cứu đứa con của chúng ta!” Tô Nhược Vân bắt lấy cánh tay của Mộ Dung Dịch, anh ta là hy vọng duy nhất của cô ta.

Mộ Dung Dịch nhẹ nhàng kéo tay cô ta ra.

“Tôi không ngờ cô lại độc ác đến mức đó!” Mộ Dung Dịch không thèm nhìn Tô Nhược Vân một cái.

“Không phải đâu anh Dịch, anh phải tin em!”

“Tất cả là do chính cô nói! Đương nhiên là tôi tin lời cô rồi!” Mộ Dung Dịch gào lên.

Tô Nhược Vân sợ hãi lùi về sau một bước.

“Tô Nhược Vân, tôi biết tính cô hay ghen, cũng biết cô vẫn luôn ngấm ngầm giở trò bôi nhọ sau lưng Ly Ly, thậm chí thuê thủy quân tạo scandal cho cô ấy. Nhưng tôi không ngờ cô còn dám giết người!”

Mộ Dung Dịch cắn răng nhìn chằm chằm vào Tô Nhược Vân.

Tô Nhược Vân lắc đầu nguầy nguậy: “Anh Dịch, anh cho em một cơ hội nữa được không? Về sau em không dám nữa, xin anh nể mặt con chúng ta mà!”

“Mỗi khi nghĩ đến người đàn bà ngủ cạnh tôi là hung thủ giết người, tôi lại cảm thấy rùng mình! Tô Nhược Vân, liệu một ngày nào đó tôi chọc giận cô thì cô cũng sẽ giết tôi không?”

“Không đâu, em yêu anh mà anh Dịch, em yêu anh, em sẽ không giết anh, làm sao em giết anh được chứ?”

Tô Nhược Vân tiến lên muốn bắt lấy cánh tay của Mộ Dung Dịch nhưng bị anh ta hất văng ra.

“Cô quá độc ác, tôi không thể ở cạnh cô được nữa, ly hôn đi.”

Nghe được hai chữ “ly hôn”, Tô Nhược Vân cảm thấy như sấm sét giữa trời quang.

Cô ta coi Mộ Dung Dịch như chiếc phao cứu mạng cuối cùng, vậy mà anh ta lại muốn ly hôn với cô ta ?

“Anh Dịch, không được ly hôn! Anh phải cứu em, chỉ anh mới cứu được em. Anh hãy nghĩ đến đứa con của chúng ta, mấy tháng nữa thôi là nó chào đời rồi!”

Tô Nhược Vân lập tức quỳ xuống ôm chân Mộ Dung Dịch khóc lóc kêu gào.

Mộ Dung Dịch cúi đầu nhìn bụng của Tô Nhược Vân: “Con của cô chắc chắn sẽ di truyền bản chất của cô, hơn nữa có một người mẹ là tội phạm giết người thì cô cảm thấy nó sinh ra sẽ được sống yên ổn à?”

Tô Nhược Vân ngồi phịch xuống đất, cô ta không ngờ Mộ Dung Dịch lại nói như vậy!

“Tô Nhược Vân, tôi không cứu được cô. Đối phương là Ôn Khanh Mộ, cô cảm thấy tôi có năng lực đấu lại anh ta à? Bởi vì đứa bé trong bụng, chắc chắn cô sẽ không bị bắt giam ngay. Nếu cô có ý định sinh nó ra thì tôi sẽ thu nhận đứa bé này, chẳng qua nó vĩnh viễn sẽ không biết được mẹ nó là ai. Còn nếu cô không muốn sinh thì coi như xong.”
 
Chương 1071


Chương 1071

Mộ Dung Dịch lấy đơn ly hôn từ trong túi ra: “Ký tên đi, tôi chỉ có hai mươi phút thôi, tôi không muốn lãng phí thời gian với cô.”

Khi nhìn thấy đơn ly hôn, rốt cuộc Tô Nhược Vân cũng thấy rõ tất cả.

Mộ Dung Dịch chuẩn bị xong xuôi mọi việc, hôm nay anh ta đến để ly hôn với cô ta!

“Mộ Dung Dịch! Dù thế nào đi chăng nữa em và anh cũng từng là vợ chồng, sao vậy mà anh lại đối xử với em như vậy!” Tô Nhược Vân nghiến răng nghiến lợi, thất vọng cùng cực.

“Từng là vợ chồng? Tôi và cô kết hôn kiểu gì, tôi tin cô rõ ràng hơn tôi. Nếu không phải bị cô bỏ thuốc thì làm sao tôi có thể lên giường với cô? Hết thảy mọi việc là do cô gieo gió gặt bão, không trách được người khác.”

Giọng nói của Mộ Dung Dịch vẫn hết sức lạnh lùng.

“Em trao lần đầu tiên của mình, trao tuổi thanh xuân đẹp nhất của mình cho anh, em cho anh tất cả mọi thứ rồi! Thế mà khi em cần anh nhất anh lại muốn ly hôn với em!”

Nước mắt của Tô Nhược Vân trào ra.

“Tôi nói rồi, đây là do cô tự mình chuốc lấy. Nếu lúc trước cô không tính kế để lên giường với tôi thì những chuyện về sau cũng không xảy ra, nói cho cùng vẫn phải trách chính cô.”

Mộ Dung Dịch bỗng cười khẩy: “Ngẫm lại khi ấy, mẹ cô cho rằng nhà họ Mộ Dung nghèo khổ nên muốn gả Ly Ly sang, kết quả lại phát hiện nhà bọn tôi giàu có hơn nhà họ Tô các cô thì hối hận, cho nên mới gài bẫy tôi. Thứ nhà các cô vừa ý cũng chỉ là tiền của tôi mà thôi.”

Tô Nhược Vân vẫn ngồi xụi lơ dưới đất: “Anh Dịch, em yêu anh mà.”

“Đừng nói yêu tôi nữa, cô làm bẩn chữ yêu này đấy. Cô không yêu tôi, cô chỉ yêu tiền của tôi thôi, ký tên đi.”

“Không, em không ký, em không muốn ký tên, em tuyệt đối sẽ không ký tên.” Tô Nhược Vân ra sức lắc đầu.

“Dù cô không ký tên thì cô cảm thấy tôi không ly hôn với cô được à? Cô là phạm nhân, tôi tìm bừa một lý do nào đó là có thể kiện cô, ly hôn chỉ là chuyện trong giây lát mà thôi, khi ấy cô sẽ chẳng lấy được gì hết! Nếu cô ngoan ngoãn lý tên thì tôi cũng đỡ phiền toái, tôi sẽ cho mẹ cô một khoản tiền, đến lúc đó cho bà ta đến nhà giam thăm cô, chưa biết chừng còn có thể mang cho cô ít thức ăn.”

Tô Nhược Vân nhìn Mộ Dung Dịch với ánh mắt tuyệt vọng, cô ta không thấy được chút tình cảm nào trong mắt anh ta.

Đúng vậy, Mộ Dung Dịch nói đúng, bây giờ cô ta đã rơi vào cảnh giậu đổ bìm leo.

Cô ta nhặt đơn ly hôn lên rồi ngoan ngoãn ký tên.

“Chỉ mong anh giữ lời.”

Mộ Dung Dịch cầm đơn ly hôn lên nhìn, sau đó anh ta sửa sang lại quần áo của mình rồi rời khỏi đây luôn.

Tô Nhược Vân ngồi dưới đất, nước mắt không chảy ra nữa.

Bây giờ cô ta chẳng còn gì nữa.

Chỉ có thể lặng lẽ chờ đợi sự tuyên án từ pháp luật.

Mộ Dung Dịch cầm đơn ly hôn đi trên đường, một người phụ nữ đi đến từ phía đối diện.

Hai người họ cũng khá bất ngờ khi chạm mặt ở đây.

Tô Lạc Ly không thèm nhìn Mộ Dung Dịch mà đi thẳng đến phòng bệnh của Tô Nhược Vân luôn. Mộ Dung Dịch dừng bước, xoay người nhìn cô, thở dài một cái rồi rời đi.
 
Chương 1072


Chương 1072

“Cô Ôn…” Cảnh sát trông giữ Tô Nhược Vân hết sức cung kính với Tô Lạc Ly.

“Vừa nãy anh Mộ Dung đến làm gì?”

“Anh ta có thể làm gì được chứ? Có ai lấy phải người vợ như thế mà còn chịu được? Nhà họ Mộ Dung tiếng tăm, làm sao có thể cho phép một người mợ chủ như thế tồn tại, cho nên anh ta đến ly hôn.”

“Ly hôn?” Điều này khiến Tô Lạc Ly hơi bất ngờ.

Quả nhiên nhà họ Mộ Dung bạc tình, Mộ Dung Dịch cũng vậy. Cho dù đó có phải chủ ý của Mộ Dung Dịch hay không thì nhất định Lâm Thanh Phương sẽ không dễ dàng tha thứ cho Tô Nhược Vân, chẳng qua đứa bé trong bụng cô ta…

“Tôi vào nói vài câu với cô ta.”

“Được, cô Tô, mời cô vào. Có điều phải mở cửa ra, xin lỗi cô, chúng tôi cũng phải làm theo quy định.”

“Không sao.” Ngay sau đó Tô Lạc Ly đi vào phòng bệnh.

Tô Nhược Vẫn vẫn ngồi xụi lơ trên mặt đất, thấy Tô Lạc Ly đi vào, cô ta vội vàng sửa sang lại đầu tóc rồi đỡ mép giường đứng lên.

Cô ta có thể mất mặt trước bất kỳ ai, nhưng chỉ không thể bẽ mặt với một mình Tô Lạc Ly.

“Cô đến làm gì?”

“Đến xem cô, đến xem em gái ngoan của tôi, đến xem cô em gái muốn giết tôi nhiều lần, và đến xem cô em gái muốn giết con trai tôi!”

Khi Tô Lạc Ly biết Tô Nhược Vân muốn giết con mình, cô chẳng còn chút lòng thương hại nào cho cô ta nữa.

“Thấy tôi thành ra như này cô vui không? Vậy cô cứ vui vẻ đi!” Tô Nhược Vân lườm Tô Lạc Ly rồi ngồi lại trên giường, bày ra vẻ cao ngạo.

“Cô không tò mò tại sao cô lại thành ra như thế này sao?”

Tô Nhược Vân bỗng nhìn về phía Tô Lạc Ly, cô ta chỉ vào đối phương và phẫn nộ gào lên: “Là cô! Đều là cô làm, có đúng không?”

“Đúng vậy, là tôi làm.” Tô Lạc Ly thừa nhận rất thản nhiên.

“Thì ra là cô thật! Cô mới là kẻ độc ác nhất!” Tô Nhược Vân gào thét.

“Tôi độc ác chẳng bằng một phần nhỏ của cô! Tôi chỉ lột trần bộ mặt thật xấu xa của cô mà thôi, tôi độc ác chỗ nào?”

Tô Nhược Vân nói không ra lời.

“Lục Uy Nhiên không chết, cô ấy vẫn luôn ở nhà tôi, tôi bảo cô ấy giả thần giả quỷ đến dọa cô. Còn cả Kiêm Mặc, tôi chỉ tìm một chàng trai trông tương tự thằng bé rồi hóa trang đi hù dọa cô, nếu cô không làm gì trái với lương tâm thì sao phải sợ?”

Tô Lạc Ly nói toạc chân tướng.

“Các anh nghe thấy chưa? Cảnh sát, là do cô ta giả thần giả quỷ! Tôi vô tội! Tôi vô tội thật mà!”

Thế nhưng cảnh sát canh giữ bên ngoài chỉ liếc cô ta một cái, cũng chẳng nói gì cả.

“Cô không cần uổng phí sức lực, cô cho rằng bằng những lời nói điên khùng của cô thì người ta sẽ nhận định cô là tội phạm hay sao? Đừng ngây thơ thế chứ, tôi đã đệ trình bằng chứng cho việc phạm tội của cô rồi. Sở dĩ còn muốn cô nói khùng nói điên trước mặt mọi người là vì tôi muốn mọi người nhìn thấy bộ mặt thật của cô, để cô vĩnh viễn không có khả năng xoay người nữa!”

“Tô Lạc Ly, cô là đồ đàn bà xấu xa! Cô hại tôi!” Tô Nhược Vân chỉ vào Tô Lạc Ly, cánh tay cô ta còn đang run rẩy.
 
Chương 1073


Chương 1073

“Tôi mềm lòng cho nên mới khiến người bên cạnh bị cô hãm hại không ngừng. Tôi cho rằng hai ta nước sông không phạm nước giếng, khi cô biết chồng tôi là Ôn Khanh Mộ là đã có thể dừng lại, không ngờ cô vẫn còn ra tay với con trai tôi! Cô quá độc ác! Cô muốn giết con tôi!”

Tô Lạc Ly ôm ngực, không tài nào dằn nổi nỗi đau trong lòng mình.

“Tôi dám cam đoan, Tô Nhược Vân, nếu cô không ra tay với con trai tôi thì tôi có thể bỏ qua hết chuyện cũ, thế nhưng, xin lỗi, con trai là ranh giới cuối cùng! Cô chạm đến ranh giới cuối cùng thì tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cô!”

“Tôi muốn giết nó đấy thì sao? Nó đáng chết! Chỉ cần con trai của cô chết thì Ôn Khanh Mộ sẽ không cần cô nữa! Ha ha ha… tôi nói cho cô biết, thứ thuốc độc ấy rất lợi hại, chưa biết chừng con trai cô biến thành đồ ngu rồi ấy nhỉ? Khi ấy Ôn Khanh Mộ sẽ vứt bỏ cô thôi, ha ha!”

Nhìn bộ dạng này của Tô Nhược Vân, Tô Lạc Ly không hối hận việc mình đã làm.

Tô Nhược Vân cười một cách điên cuồng.

Nếu như có thể thấy thấy tin con trai của Tô Lạc Ly biến thành kẻ ngu ngốc hoặc đã tử vong thì cô ta cũng đã đạt được mục đích của mình

“Xin lỗi, khiến cô thất vọng rồi, bây giờ con tôi vẫn khỏe.”

Nụ cười của Tô Nhược Vân bỗng chốc cứng ngắc: “Không thể nào, tuyệt đối không thể thế được! Độc tính của thuốc rất mạnh! Tôi tìm đủ mọi cách mới lấy được nó!”

“Thứ thuốc đó quả thật rất độc, nhưng phải tích lũy đến một lượng nhất định mới khiến đứa bé trở nên ngu dại hoặc là chết, đáng tiếc là bố của chúng ta vẫn còn lương tâm.”

Tô Nhược Vân im lặng nghe Tô Lạc Ly nói.

“Tôi nghĩ nhất định khi đó cô đã tính toán thời gian trước rồi, có lẽ là hai mươi tư giờ. Viên thuốc ấy có thể khiến trẻ con ngủ bốn, năm tiếng, hai mươi tư giờ thì uống khoảng ba, bốn viên. Nếu thằng bé uống ba, bốn viên thuốc thật thì sợ rằng nó đã chẳng còn tồn tại nữa rồi.”

Tô Lạc Ly âm thầm bội phục Tô Nhược Vân, từng đường đi nước bước đều vô cùng kín kẽ và hoàn thiện.

“Tuy cô nói là thuốc ngủ nhưng bố biết đó không phải là thuốc ngủ thật, nó có hại cho trẻ con, cho nên ông ấy bẻ viên thuốc làm đôi, ông ấy đút cho thằng bé tổng cộng chỉ có một viên mà thôi, bây giờ thuốc độc trong người con tôi đã biến mất hoàn toàn rồi.”

“Đồ ngu xuẩn!” Tô Nhược Vân ôm đầu gào thét.

“Cô nói bố chúng ta ngu xuẩn ư? Nếu bố nghe được thì sẽ khổ sở biết mấy. Ông ấy gánh chịu mọi tội lỗi, thế mà con gái của ông ấy lại nói ông ấy ngu xuẩn.”

Tô Lạc Ly cười khổ, rốt cuộc đứa em gái này của cô còn có lương tâm hay không?

“Dù nó không chết thì sau này cũng sẽ chết, tôi nguyền rủa nó, nguyền rủa nó chết sớm đi!”

Tô Nhược Vân nói với giọng hung ác.

“Cô cũng sắp làm mẹ rồi, Tô Nhược Vân, đến bây giờ rồi mà những lời độc ác như thế mà cô cũng nói ra được!”

Tô Lạc Ly cảm thấy ớn lạnh, có người mẹ nào muốn nghe người khác nguyền rủa con trai mình đâu chứ?

“Có gì mà tôi không nói được, dù sao tôi cũng không nguyền rủa con mình, tôi nguyền rủa cô, nguyền rủa con cô thì sao chứ! Chúc con cô chết sớm, nguyền rủa cô sớm ngày bị vứt bỏ! Nguyền rủa cô sẽ phải chịu kết cục bi thảm hơn tôi!”

Tô Nhược Vân nghiến răng nghiến lợi nói với Tô Lạc Ly, mặt mũi cô ta trông vô cùng dữ tợn.

“Thế thì phải khiến cô thất vọng rồi.” Giọng một người đàn ông vang lên từ chỗ cửa phòng.
 
Chương 1074


Chương 1074

Tô Lạc Ly quay đầu lại thì thấy Ôn Khanh Mộ.

Ôn Khanh Mộ đi đến trước mặt Tô Lạc Ly và ôm eo cô.

“Tôi nói cho cô biết, dù con trai tôi có chết, dù Ly Ly không sinh con được nữa thì tôi cũng sẽ không vứt bỏ cô ấy, cô ấy vĩnh viễn là người con gái mà tôi thích.”

Ôn Khanh Mộ nhíu mày nhìn Tô Nhược Vân: “Còn cô, cô chờ sự tuyên án của pháp luật đi, cô vĩnh viễn thua kém Ly Ly.”

Tất cả mọi người đều biết Ôn Khanh Mộ rất cưng chiều Tô Lạc Ly, nhất là sau khi anh lập weibo, thường xuyên đăng những việc thường ngày của anh và cô lên weibo.

Tuy nhiên cảm giác khi tận mắt chứng kiến không giống như xem trên mạng.

Tô Nhược Vân cắn răng, siết chặt nắm đấm. Tại sao? Tại sao Tô Lạc Ly lại có thể lấy được một người tốt như vậy?

“Tôi không muốn nói nhiều với cô, cô còn trẻ, nhưng bố lớn tuổi rồi, nếu cô vẫn còn một chút lương tri thì chủ động gánh tội đi, như thế bố còn có thể bị xử ít đi vài năm. Mà cô thì khác, hiện tại cô đang mang thai, cho dù bị kết án thì cũng không bị bắt giam ngay, nếu trong thời gian này cô có biểu hiện tốt thì có lẽ sẽ còn được giảm hình phạt.”

Cuối cùng, Tô Lạc Ly nhìn Tô Nhược Vân và nói: “Cô tự giải quyết cho tốt.”

Ôn Khanh Mộ khoác vai Tô Lạc Ly, hai người cùng đi ra ngoài.

Tô Nhược Vân ngồi trên giường, trong mắt bùng lên ngọn lửa thù hận vô cùng vô tận.

Cô ta kết thúc như thế này ư? Không, cô ta không cam lòng!

“Sao tự dưng anh lại đến đây?” Tô Lạc Ly ngẩng đầu lên nhìn Ôn Khanh Mộ, không phải tầm này anh đang ở công ty à?

“Em xem em đấy, tự mình chạy đến đây, cũng không biết báo trước cho anh một tiếng để anh đi cùng em!”

“Sao thế, sợ em chịu thiệt à? Ngoài cửa có cảnh sát, cô ta không dám làm gì em đâu mà, hơn nữa cô ta còn đang mang thai.”

“Phụ nữ mang thai một khi phát điên càng khó đối phó, lần sau không cho phép em đi một mình!”

Hai người họ lên ô tô.

“Nghe nói em thả Lục Uy Nhiên ra, còn muốn cho cô ta làm vệ sĩ bên cạnh em.”

“Đúng vậy, em cho cô ta nghỉ để về quê thăm gia đình.”

“Anh không đồng ý!” Ôn Khanh Mộ cau mày thốt lên.

Nếu không phải bởi vì Lục Uy Nhiên thì lúc trước Tô Lạc Ly cũng không cần phải nằm trên giường bệnh suốt ba tháng.

Tuy chuyện này đã qua nhưng Ôn Khanh Mộ sẽ không quên.

Khoảng thời gian ấy là những tháng ngày tăm tối nhất và cũng đau khổ nhất trong đời anh, làm sao anh có thể quên được.

“Tại sao lại không đồng ý? Bên cạnh em có thêm một nữ vệ sĩ không tốt hơn sao?”

Sau sự kiện bắt cóc, Tô Lạc Ly vẫn luôn muốn có một nữ vệ sĩ có thể đi theo bên cạnh để bảo vệ sự an toàn cho cô.

“Không phải có nữ vệ sĩ thì không tốt, mà là cô ta hoàn toàn không được! Em muốn nữ vệ sĩ thì anh tìm cho em.”
 
Chương 1075


Chương 1075

“Chồng à, em biết anh đang lo lắng cái gì, nhưng em hy vọng anh có thể cho Uy Nhiên một cơ hội. Thật ra cô ấy là một cô gái tốt, sở dĩ cô ấy hại em là vì hiểu lầm em thôi, cũng tại trước kia trời xui đất khiến cho rằng mình có thể trở thành cô Ôn.”

Dĩ nhiên Ôn Khanh Mộ biết điều đó.

“Gia cảnh nhà cô ấy khó khăn, lại vì trọng nam khinh nữ nên mới đưa cô ấy đi làm lính, người nhà không coi trọng cô ấy, anh không cảm thấy như thế rất giống em à? Trên thực tế cô ấy còn đáng thương hơn em nữa.”

“Em đừng dùng tình cảm đả động anh! Cô ta từng hại em, hơn nữa còn rất thê thảm, đấy là sự thật duy nhất mà anh biết!”

Người như Ôn Khanh Mộ tuyệt đối sẽ không dùng một người phụ nữ như thế.

“Nhưng em tin cô ấy sẽ không hại em, hơn nữa, anh biết không? Em lấy danh nghĩa của cô ấy đưa cho nhà cô ấy một khoản tiền giúp em trai lấy vợ, cái nhìn của gia đình nhà họ về cô ấy đã thay đổi nhiều rồi. Bây giờ cô ấy sẽ chỉ khăng khăng một mực bảo vệ em thôi, tuyệt đối sẽ không làm hại em.”

“Em chắc chứ?”

“Em vô cùng chắc chắn.” Tô Lạc Ly nói với giọng chắc nịch: “Em cho cô ấy cơ hội sống lại, cô ấy sẽ không hại em nữa. Thật ra cô ấy là một cô gái tốt, biết mình muốn gì.”

“Được rồi, vậy anh cho cô ta thử việc một thời gian, một khi cô ta khiến anh không hài lòng thì anh sẽ đổi cô ta ngay lập tức!”

Ôn Khanh Mộ cũng không lay chuyển được Tô Lạc Ly.

“Được rồi, chúng ta không bàn việc này nữa, bàn việc Tô Nhược Vân sẽ bị xử phạt thế nào đi? Còn cả bố nữa, liệu có thể vì Tô Nhược Vân mà kết án lại không?”

“Những việc này không nói trước được, cảnh sát vẫn đang tiếp tục điều tra, cụ thể sẽ xét xử thế nào, giờ anh cũng không biết rõ.”

“Vậy được rồi.”

Họ chỉ có thể chờ đợi sự tuyên án sau cùng.

Đến khi hai người trở về nhà thì trời đã tối, Tô Lạc Ly vào nhà nhưng không tìm thấy Tô Kiêm Mặc đâu.

Điều này khiến cô vô cùng lo lắng!

Tô Lạc Ly đi tìm tất cả các phòng cũng không thấy Tô Kiêm Mặc, nghe người giúp việc nói bé cưng bị đặt ở hành lang.

Hơn nữa Tô Kiêm Mặc còn không cầm theo điện thoại di động luôn.

“Anh nói thằng bé đi đâu được chứ? Không phải tại vì ngày hôm đó em nói vài câu làm thằng bé không vui nên bỏ đi luôn đấy chứ?”

“Em yên tâm, Kiêm Mặc không sao đâu. Có lẽ cậu ấy còn có việc chưa giải quyết?”

Trong lúc Tô Lạc Ly không biết phải tìm kiếm Tô Kiêm Mặc ở đâu, đối phương đã xuất hiện ở trước cửa sổ nhà họ Mục.

Hôm nay là cuối tuần, Mục Nhất Hân không ở trường mà về nhà.

Ăn tối xong, cô ấy lại ở một mình trong phòng của mình, cô ấy cứ ngồi chống cằm ngẩn ngơ ở bàn học thật lâu.

Tô Kiêm Mặc nấp sau cửa sổ yên lặng nhìn Mục Nhất Hân.

Cô ấy xinh hơn trước rồi, dường như bớt trẻ con hơn và trông trưởng thành hơn.
 
Chương 1076


Chương 1076

Cô ấy lấy những bức phác họa từ trong ngăn kéo ra, người trong mỗi bức tranh đều là Tô Kiêm Mặc.

Từ sau khi Tô Kiêm Mặc rời đi, cô ấy vẫn nhớ đến dáng vẻ của cậu, sau đó vẽ lại lên giấy.

Mỗi ngày nhìn những bức tranh này, giống như Tô Kiêm Mặc chưa bao giờ đi.

Mục Nhất Hân lại lấy bút chì ra, trải tờ giấy mới ra và bắt đầu vẽ tranh.

“Hân Hân, con ăn hoa quả này.” Mẹ của Mục Nhất Hân, Chu Nghệ Như bưng một đĩa trái cây vào phòng.

Mục Nhất Hân lập tức che kín giấy vẽ: “Mẹ, sao mẹ chưa gõ cửa đã vào thế?”

“Mẹ là mẹ con, mẹ vào phòng con còn cần gõ cửa à?”

Chu Nghệ Như đặt đĩa trái cây lên bàn của Mục Nhất Hân, phát hiện vẻ mặt của cô ấy hơi kỳ lạ.

Bà ta lại phát hiện cô ấy cứ che giấy vẽ, lại còn cầm bút chì nữa.

“Hân Hân, có phải con lại vẽ Tô Kiêm Mặc không? Đừng vẽ nữa, cậu ấy chết rồi, không trở lại được đâu!”

Chu Nghệ Như sầm mặt.

“Đây là chuyện của con, liên quan gì đến mẹ đâu? Mẹ mau đi ra đi!” Mục Nhất Hân không vui.

Tuy cô ấy biết Tô Kiêm Mặc đã chết, nhưng cô ấy không cho phép bất cứ ai nhắc đến chuyện này trước mặt mình.

“Được, được, được, mẹ đi ra ngoài! Nhưng mà Hân Hân à, người chết không thể sống lại, hơn nữa cậu ấy đã qua đời lâu lắm rồi, con nên buông xuống thôi. Con cũng lớn rồi, muốn yêu đương thì cứ yêu, mẹ không quan tâm đâu, mẹ cảm thấy Tiểu Kiệt cũng rất tốt.”

“Mẹ! Sao mẹ dông dài thế vậy! Mau đi ra đi!” Mục Nhất Hân che tai, không muốn nghe mẹ mình nói.

Chu Nghệ Như chỉ có thể lặng lẽ thở dài rồi đi ra khỏi phòng.

Mục Nhất Hân lại trải giấy ra, cô ấy nhìn bức tranh Tô Kiêm Mắc vẽ được một nửa, rồi vuốt ve một cách nhẹ nhàng.

“Tất cả mọi người đều nói cậu đã chết, nhưng tôi cảm giác cậu vẫn còn sống, giống như một ngày nào đó cậu sẽ trở lại vậy.”

Mục Nhất Hân khẽ mỉm cười với tờ giấy, một giọt nước mắt rơi xuống, cô ấy cầm bút chì tiếp tục vẽ tranh.

Tô Kiêm Mặc nấp sau cửa sổ nhìn Mục Nhất Hân, trái tim đau như bị dao cắt.

Sắp hai năm rồi, cô ấy vẫn chưa thoát ra khỏi bóng ma của việc mình qua đời.

Lúc trước cậu nên tỏ tình với Mục Nhất Hân, có lẽ hai người còn có kỷ niệm, nhưng giờ không có gì cả, thứ cô ấy có thể lưu giữ cũng chỉ có những bức vẽ này thôi.

Tô Kiêm Mặc suýt nữa đi ra khỏi chỗ nấp sau cửa sổ, nhưng cậu biết ở thế giới này mình đã chết, không thể xuất hiện nữa.

Mục Nhất Hân vẽ mãi đến tận mười hai giờ đêm mới hoàn thành bức tranh.

Cô ấy xếp bức tranh mới nhất vào cùng với nhiều bức vẽ kia một cách mỹ màn sau đó mới đi ngủ.

Tô Kiêm Mặc đẩy cửa sổ đi vào, cậu cầm tranh của Mục Nhất Hân lên và xem từng bức một.

Tất cả đều là cậu, chẳng qua biểu cảm khác nhau, dáng vẻ khác nhau, bối cảnh khác nhau, động tác khác nhau mà thôi.

Tô Kiêm Mặc đi tới bên giường nhìn Mục Nhất Hân ngủ say, cậu cúi xuống, hôn nhẹ lên môi cô ấy.

Mục Nhất Hân mỉm cười ngọt ngào: “Kiêm Mặc, tôi biết cậu sẽ về mà.”

Cô ấy trở mình ngủ tiếp.

Trước khi đi, Tô Kiêm Mặc lấy hết tranh vẽ của Mục Nhất Hân đi.
 
Chương 1077


Chương 1077

Cậu trở lại hoa viên Crystal, Tô Lạc Ly và Ôn Khanh Mộ đều đang ở trong phòng trẻ con chờ cậu.

“Đã muộn thế này rồi em còn đi đâu vậy?”

“Em ra ngoài đi dạo, tại ở nhà hơi mệt. Muộn rồi, anh chị đi ngủ đi.”

Tô Lạc Ly liếc mắt thấy đồ vật trên tay Tô Kiêm Mặc: “Em đang cầm gì đó?”

Tô Kiêm Mặc lập tức giấu tranh ra sau lưng: “Không có gì, chị và anh rể đi ngủ đi, tối nay em ngủ với bé cưng, mai em đi luôn.”

Ôn Khanh Mộ vội vàng nháy mắt ra hiệu cho Tô Lạc Ly.

“Vậy được, nếu tối bé cưng không ngoan thì em sang phòng ngủ bên cạnh gọi chị.”

“Vâng, em biết rồi.”

Ôn Khanh Mộ dắt tay Tô Lạc Ly đi ra khỏi phòng trẻ con.

“Sao em cảm thấy thằng bé là lạ thế nào ấy nhỉ?”

“Chị họ nói với anh, từ khi Kiêm Mặc qua đời, trạng thái của Hân Hân vẫn luôn không được tốt, con bé cứ vẽ Kiêm Mặc, vẽ hết bức này đến bức khác.”

“Kiêm Mặc đi thăm Hân Hân ư?” Tô Lạc Ly hoảng sợ.

“Có lẽ là chỉ nhìn lén thôi. Em yên tâm, Kiêm Mặc là một đứa trẻ có chừng mực.” Ôn Khanh Mộ vỗ vai Tô Lạc Ly.

“Đều tại em, khoảng thời gian này chúng ta còn chưa lo xong việc của mình nên không chú ý đến Hân Hân, cũng chưa từng đến thăm con bé.”

Hai người họ vừa nói chuyện vừa trở lại phòng ngủ.

Ngày hôm sau, Tô Kiêm Mặc rời đi.

Một tuần sau, vụ án của Tô Nhược Vân mở phiên tòa, vụ án của Tô Khôn cũng được xét xử chung.

Trước khi mở phiên tòa, Quốc tế Nghệ Tân đã đăng thông báo giải trừ quan hệ với Tô Nhược Vân, họ cũng bày tỏ sự đau lòng sâu sắc trước hành động của cô ta và hy vọng toàn bộ nghệ sĩ trong công ty lấy đó làm cảnh cáo.

Ngoài ra, Mộ Dung Dịch cũng thông báo rằng mình và Tô Nhược Vân đã chấm dứt quan hệ hôn nhân, thậm chí anh ta còn nói mình tuyệt đối sẽ không vì quan hệ hôn nhân và tình cảm cá nhân mà trợ giúp một người phụ nữ tội ác tày trời.

Vụ án này rất được quan tâm, có rất nhiều ký giả đến trong ngày mở phiên tòa, nhưng vụ án này không được xét xử công khai, cho nên báo chí truyền thông cũng chỉ có thể ở bên ngoài chờ kết quả tuyên án.

Ôn Khanh Mộ và Tô Lạc Ly cũng đến, họ có quyền tham dự với tư cách là người bị hại.

Bởi vì đằng trước tòa án quá đông người nên họ vào thẳng từ cửa sau.

Trong tòa án vô cùng yên tĩnh, Tô Nhược Vân mang bụng bầu ngồi ở chỗ bị báo, hình ảnh ấy thoạt nhìn vô cùng xót xa, thế nhưng không ai đồng tình với cô ta.

Tô Lạc Ly cũng trông thấy Tô Khôn, rõ ràng ông ta già đi nhiều, mái đầu gần như bạc trắng hết cả.

Ôn Khanh Mộ cùng Tô Lạc Ly ngồi xuống.

Quan tòa bắt đầu tuyên đọc tội của Tô Nhược Vân và Tô Khôn theo thủ tục.

“Thưa quý tòa, tôi có lời muốn nói.” Tô Khôn giơ tay lên, giọng ông ta hơi khàn khàn.

“Cho phép, ông nói đi.”
 
Chương 1078


Chương 1078

“Vụ án bắt cóc là do một mình tôi thực hiện, không hề liên quan đến con gái tôi, trước đó con bé không biết chuyện này.”

Tô Lạc Ly nhìn Tô Khôn, cô nghĩ thầm, nếu là cô thì Tô Khôn sẽ bào chữa cho cô chứ?

Tất cả mọi người đều đang chờ đợi câu trả lời của Tô Nhược Vân.

Tô Nhược Vân vẫn luôn cúi đầu không muốn để người ta nhìn thấy chợt ngẩng đầu lên, mắt rưng rưng nhìn bố mình.

Để tránh hai bên thông đồng bịa đặt lời khai nên bọn họ phải đứng cách xa nhau, chỉ có thể trao đổi bằng ánh mắt.

Trong mắt Tô Khôn đầy yêu thương.

“Từ sau khi tôi có thai vẫn luôn dưỡng thai, mẹ chồng tôi cũng muốn tôi ở nhà nên tôi rất ít khi đi ra ngoài, số lần về nhà mẹ đẻ còn không quá một bàn tay, hàng xóm có thể làm chứng cho tôi về chuyện này. Cho nên, tôi không tham dự vào vụ bắt cóc.”

“Cô nói bậy! Viên thuốc kia ở đâu ra?” Tô Lạc Ly nghe Tô Nhược Vân nói vậy thì nhất thời không kìm chế được, đứng phắt lên.

“Im lặng!” Thẩm phán quát.

Ôn Khanh Mộ vội vàng kéo Tô Lạc Ly ngồi xuống.

“Tô Khôn, ông lấy viên thuốc đã cho đứa trẻ uống ở đâu?”

“Tôi lấy từ chỗ của Tô Nhược Vân – con gái của tôi. Tôi lừa nó, nói con chó nhà hàng xóm quá đáng ghét, hy vọng có thể lấy ít thuốc độc để độc chết con chó đó, cho nên con gái tôi mới lấy nó đưa cho tôi. Những gì tôi nói đều là sự thật. Thẩm phán, các ông không tin có thể cho người đi điều tra. Hàng xóm nhà tôi có một con chó rất hay sủa.”

“Nhưng lúc trước tôi hỏi ông, ông nói viên thuốc này là thuốc ngủ, vậy phải giải thích thế nào?”

“Đó là do tôi biết tội danh giữa thuốc độc và thuốc ngủ chắc chắn sẽ khác nhau nên muốn thoát tội thôi. Tôi sai rồi, thẩm phán, tôi xin nhận tội.”

Lời giải thích của Tô Khôn nghe rất kín kẽ.

Tô Lạc Ly giận tới run người. Cô vốn tưởng Tô Nhược Vân còn có chút lương tâm nhưng không ngờ đến lúc này mà cô ta vẫn ích kỷ như vậy.

Mà Tô Khôn còn dung túng cho sự ích kỷ của cô ta.

Ôn Khanh Mộ nắm chặt tay Tô Lạc Ly. Cho dù bọn họ là người bị hại cũng là nguyên cáo nhưng dù sao hai người kia cũng là người thân của cô, cho nên bọn họ không mời luật sư, mọi chuyện đều giao cho thẩm phán xử lý.

Cả quá trình thẩm tra xử án hết bốn giờ, ngoại trừ vụ bắt cóc ra, các chuyện mưu hại Tô Lạc Ly khác, Tô Nhược Vân đều nhận tội.

Nhưng cô ta thề thốt phủ nhận chuyện mình muốn giết Tô Lạc Ly, nói chỉ muốn dạy cho cô một bài học mà thôi.

“Bây giờ tiến hành tuyên án, mọi người đứng lên.”

Mọi người đứng lên.

“Bị cáo Tô Nhược Vân bị tuyên án năm năm tù vì cố ý gây thương tích. Do bị cáo đang mang thai nên được hoãn thi hành án.”

“Bị cáo Tô Khôn vẫn giữ phán quyết ban đầu.”

Khi nghe được phán quyết, Tô Lạc Ly tất nhiên rất phẫn nộ.

Không ngờ cô ta chỉ bị năm năm tù!
 
Chương 1079


Chương 1079

Phán quyết như vậy thật sự quá nhẹ!

Thật ra cô ta đã ba lần suýt giết chết mình, còn làm mình hôn mê trong bệnh viện suốt ba tháng, thậm chí suýt nữa giết chết con trai mình, vậy mà chỉ bị kết án năm năm tù!

Năm năm sau, cô ta còn chưa tới ba mươi tuổi, chắc chắn sẽ dễ dàng bắt đầu một cuộc đời mới. Hơn nữa bây giờ cô ta đang mang thai, chỉ cần cô ta thành thật trong thời gian này, thậm chí còn có thể được giảm hình phạt.

Tô Lạc Ly tất nhiên phẫn nộ nhưng thẩm phán đã tuyên án, cô cũng không còn cách nào.

Hai người chuẩn bị về nhà nhưng không ngờ vừa đi đến cửa sau đã bị tất cả phóng viên truyền thông bao vây.

“Cô Tô, tôi nghe nói Tô Nhược Vân bị kết án năm năm tù, cô có hài lòng về kết quả này không?”

“Cô Tô, cô có thể nói cho chúng tôi biết một chút về cảm nhận của cô bây giờ không?”



Tiếng đèn flash vang lên tanh tách, mọi lời nói và hành động của bọn họ đều tập trung vào Tô Lạc Ly.

Thật may Ôn Khanh Mộ đã bố trí vệ sĩ từ trước, đám vệ sĩ bước tới hộ tống cho anh và Tô Lạc Ly rời đi.

Cô chợt dừng lại.

“Nếu là cô, cô có hài lòng không? Bởi vì hành vi gây hại của cô ta mà bản thân mấy lần suýt chết, thậm chí trở thành người thực vật nằm trong bệnh viện suốt ba tháng và suýt nữa mất luôn đứa con trong bụng mình. Cô ta lên kế hoạch bắt cóc, muốn dùng độc hại chết con mình, còn bỏ tiền sai người kích thích làm em trai mình phát bệnh mà chết. Nếu là cô, cô có hài lòng không?”

Tô Lạc Ly vô cùng phẫn nộ nhìn vào ống kính.

Ôn Khanh Mộ theo bản năng khẽ nhíu mày.

“Tôi đương nhiên không hài lòng về kết quả phán quyết này, thẩm phán kết án quá nhẹ! Thật sự quá nhẹ!”

Tô Lạc Ly đương nhiên rất phẫn nộ. Kết quả phán quyết lần đầu thật sự quá nhẹ, đến lần thứ hai Tô Nhược Vân lại còn đẩy bố mình ra làm bia đỡ đạn, cô ta còn có chút tính người nữa sao?

Ôn Khanh Mộ lập tức kéo Tô Lạc Ly lên xe. Các phóng viên truyền thông chặn kín đầu xe.

Cuối cùng bảo vệ của tòa án được điều động ra, bọn họ mới chịu rời đi.

Tô Lạc Ly vẫn rất tức giận. Ôn Khanh Mộ nắm tay cô.

“Kết quả này không ngoài dự đoán.”

Tô Lạc Ly ngẩng đầu nhìn Ôn Khanh Mộ, “Lẽ nào anh cũng cho rằng cô ta làm nhiều chuyện xấu như vậy, chỉ cần năm năm tù là có thể xóa bỏ được sao?”

“Tất nhiên không phải. Nếu có thể, anh hi vọng cô ta bị xử tử hình. Ly Ly, cô ta quá may mắn lợi dụng được kẽ hở trong pháp luật, chúng ta không có cách nào.”

Tô Lạc Ly im lặng.

“Cho dù cô ta nhiều lần âm mưu muốn giết em nhưng cuối cùng em vẫn không sao. Cho dù em nằm trên giường ba tháng, còn suýt nữa sảy thai nhưng bây giờ em vẫn khỏe mạnh, đứa trẻ vẫn được sinh ra suôn sẻ. Còn về Kiêm Mặc, bởi vì bản thân cậu ấy đã bị bệnh, rốt cuộc cậu ấy không chống đỡ nổi hay do bọn họ cố ý kích thích làm phát bệnh mà chết vốn rất khó định nghĩa được. Mà con trai chúng ta cũng không có vấn đề gì, Tô Nhược Vân đã làm cho bản thân đứng ngoài cuộc, cho nên hình phạt không nặng. Nếu bây giờ cô ta có tiền, có thể mời một luật sư giỏi, nói không chừng còn có thể biện hộ thành vô tội.”

“Thật quá đáng! Vì chúng ta không sao thì có thể xóa bỏ những chuyện xấu mà cô ta đã làm trước đó à? Còn nữa, bố em không thông minh tới mức vạch ra được kế hoạch bắt cóc chu đáo chặt chẽ như vậy, chắc chắn là cô ta!”
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom