Dịch Full Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con

Chương 1100


Chương 1100

Cô ta cố ý rời xa Ôn Khanh Mộ bởi vì cô ta tin tưởng một ngày nào đó Ôn Khanh Mộ sẽ chán ghét Tô Lạc Ly, nhất là sau khi Tô Lạc Ly sinh con.

Người ta nói sau khi phụ nữ sinh con, quan hệ vợ chồng sẽ không còn hài hòa như trước.

“Chị Mạch Nhiên, sếp Ôn đến rồi ạ!” Phục vụ ở bên ngoài gọi vào.

Tiêu Mạch Nhiên lập tức đứng dậy, soi gương lần cuối rồi sửa sang lại quần áo của mình.

Khi Ôn Khanh Mộ bước vào, Tiêu Mạch Nhiên đã ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, vẻ mặt có chút hờ hững và ung dung.

“A Khanh, anh đến rồi à?”

Mặt Ôn Khanh Mộ lạnh như băng, không có một chút biểu cảm, dường như không khác gì so với trước kia.

“Anh uống cà phê không? Cà phê của quán em đều do em chọn lựa kỹ càng đấy.” Tiêu Mạch Nhiên vẫn giữ phong thái cao quý.

“Không cần.” Ôn Khanh Mộ ngồi xuống đối diện Tiêu Mạch Nhiên.

Tiêu Mạch Nhiên bưng cốc cà phê trước mặt mình nhẹ nhàng nhấp một ngụm nhỏ.

“Nhận được điện thoại của anh em khá bất ngờ đấy, anh tìm em có việc gì? Chắc anh sẽ không đến bàn chuyện hợp tác với em đấy chứ?” Tiêu Mạch Nhiên khẽ cười.

“Tôi không muốn vòng vo với cô, chuyện Tô Nhược Vân muốn tự sát để giá họa cho Ly Ly là do cô sai khiến đúng không?”

Bàn tay Tiêu Mạch Nhiên run lên theo bản năng, cũng may cô ta là người từng trải qua mưa gió.

“Tô Nhược Vân tự sát giá họa cho Tô Lạc Ly? Chuyện này em xem tin tức mới biết đấy.”

“Thật à?”

“Tô Lạc Ly nói em là người sai khiến sao? Xin lỗi nhé, trong khoảng thời gian này em bận rộn quay phim, còn phải trông coi quán cà phê và cửa hàng thủ công của em nữa, bận tối mặt tối mũi, không có tâm trí để ý tới những chuyện này, phiền anh trở về nói với Tô Lạc Ly rằng đừng thấy bản thân bị hại mà muốn vu oan cho người khác!”

Tiêu Mạch Nhiên nói rất có lý lẽ.

“Tôi có nói là vợ tôi nói ư? Vì sao cô cứ phải kéo cô ấy vào? Là do cô vẫn luôn ghen tị với cô ấy đúng không?”

“Nực cười! Em ghen tị cô ta cái gì? Mặc dù cô ta giành được Grand Slam, nhưng em cũng không kém, cũng là người giành được hai cúp Ảnh Hậu, huống hồ, bây giờ giá trị con người em đã tăng cao, việc gì em phải ghen tị với cô ta?”

Tiêu Mạch Nhiên không nhịn được hừ một tiếng.

“Cô thừa nhận hay không cũng được, tôi chỉ cảnh cáo cô, chuyện này xuất hiện một lần là đủ rồi, tôi nể tình cô cho tôi hút máu hai lần nên không so đo với cô, nhưng nếu như còn có lần sau, cho dù là ai muốn làm hại vợ và con trai tôi, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua!”

Giọng điệu của Ôn Khanh Mộ vô cùng cứng rắn, anh không thèm nhìn Tiêu Mạch Nhiên mà đứng dậy.

“Đứng lại!”

Tiêu Mạch Nhiên cũng đứng dậy, hai tay chống xuống bàn, “Ôn Khanh Mộ! Anh nói rõ ràng cho em! Anh dựa vào đâu mà nghĩ là em! Dựa vào đâu mà tới đây cảnh cáo em!”

Cô ta vốn tưởng anh đến tìm mình ôn chuyện, không ngờ anh lại đến cảnh cáo cô ta!

Ôn Khanh Mộ xoay người lại, móc từ trong túi ra một chiếc điện thoại.
 
Chương 1101


Chương 1101

Tiêu Mạch Nhiên nhìn chằm chằm chiếc điện thoại, nhìn bề ngoài có vẻ đây không phải là điện thoại của Ôn Khanh Mộ.

“Đây là điện thoại của Tô Nhược Vân.”

“Em chưa thấy bao giờ, càng không tiếp xúc với cô ta!” Tiêu Mạch Nhiên quay đầu sang một bên cãi lại.

“Hai người quả thực chưa từng gặp nhau, bởi vì cô biết một khi gặp mặt, tôi sẽ điều tra được, cho nên cô hoàn toàn không dám gặp cô ta, cô chỉ trao đổi với cô ta qua điện thoại, để đề phòng bị lộ thân phận qua số điện thoại, cô nhờ người khác làm sim điện thoại, mọi chuyện xong xuôi cô vội vàng hủy đăng ký sim điện thoại, cô tưởng như vậy tôi sẽ không tra được cô sao?”

Tiêu Mạch Nhiên không nói ra lời!

Cô ta tưởng mình làm không chê vào đâu được! Cô ta tưởng Ôn Khanh Mộ không thể nào tra ra được!

Thậm chí cô ta tưởng Ôn Khanh Mộ sẽ không điều tra chuyện này, bởi vì Tô Nhược Vân hận Tô Lạc Ly như vậy, cô ta tự sát để vu oan cho Tô Lạc Ly cũng là hợp lý!

Sao anh có thể nghĩ ra được đằng sau còn có người xúi giục!

“Tôi đã tra được tất cả những người sử dụng số này, cô nghĩ tôi có cần điều tra những người này để xem bọn họ có liên quan đến cô hay không không?”

Ôn Khanh Mộ cất điện thoại đi.

Tiêu Mạch Nhiên cúi đầu xuống, cơ thể hơi run rẩy.

“Tôi mong đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng.”

Cuối cùng Ôn Khanh Mộ liếc Tiêu Mạch Nhiên một cái rồi quay người đi.

“A Khanh!” Tiêu Mạch Nhiên bỗng ngẩng đầu kêu lên, “Chuyện này đúng là do em làm.”

Ôn Khanh Mộ không hề bất ngờ, bởi vì anh đã chắc chắn trăm phần trăm cho nên mới dám đến tìm Tiêu Mạch Nhiên đối chất.

“Cô thừa nhận là tốt, cho dù cô không thừa nhận tôi cũng biết chắc là cô, chỉ là tôi không muốn truy cứu thôi.”

“Tô Nhược Vân đã chết, vì sao anh còn muốn tra!” Tiêu Mạch Nhiên không hiểu, cô ta nghĩ mãi không ra!

“Cô tưởng Tô Nhược Vân hận Ly Ly nên những gì cô ta làm là hợp lý sao? Vậy thì cô sai rồi, Tô Nhược Vân là một người mẹ, khi sắp phải vào tù, cô ta sẽ suy nghĩ cho con mình, cho nên cô ta định giao con cho Ly Ly nuôi, nếu cô ta đã hạ quyết tâm thì sao đột nhiên lại muốn tự sát để giá họa cho Ly Ly?”

“Cô nghĩ rằng Tô Nhược Vân hận Tô Lạc Ly nên tuyệt đối sẽ không giao con mình cho Tô Lạc Ly nuôi!”

“Đúng là cô ta hận Ly Ly, cô ta cũng nghi ngờ, nhưng cô ta đã đi đến đường cùng, cô ta hy vọng con mình sống tiếp hơn, nếu tôi đoán không sai, cô dùng Vương Vãn Hương để uy hiếp Tô Nhược Vân đúng không? Bây giờ đầu óc Vương Vãn Hương đã không còn bình thường.”

Tiêu Mạch Nhiên lui về phía sau một bước, cô ta không ngờ Ôn Khanh Mộ lại đoán chuẩn như vậy!

“Chuyện của Vương Vãn Hương tôi sẽ không nói cho bất cứ ai, chuyện này cũng coi như chưa từng xảy ra, chỉ là nếu lần sau cô còn muốn hại Ly Ly hoặc là con trai tôi, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cô, bất cứ ai làm hại Ly Ly, cho dù là người muốn làm hại Ly Ly tôi đều sẽ không bỏ qua!”

Ôn Khanh Mộ gần như rít qua kẽ răng.

Nhìn thấy ánh mắt căm ghét của Ôn Khanh Mộ, Tiêu Mạch Nhiên biết nếu không phải nể tình lúc trước cô ta đã cứu anh, lần này anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô ta.

“Cô tự giải quyết cho tốt đi.” Ôn Khanh Mộ quay người rời đi, vừa đi đến cửa bỗng nhiên nghe thấy một tiếng “bịch”!
 
Chương 1102


Chương 1102

Tiêu Mạch Nhiên chạy tới quỳ xuống đất ôm chặt lấy chân anh!

“A Khanh, chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, vì anh mà em không màng tính mạng, lẽ nào không thể so được với Tô Lạc Ly dù chỉ một chút sao?

Tiêu Mạch Nhiên quỳ trên đất khóc lóc.

Ôn Khanh Mộ không nhúc nhích mà đứng thẳng tắp ở đó.

Anh vẫn luôn cảm thấy rất mâu thuẫn đối với Tiêu Mạch Nhiên.

Tiêu Mạch Nhiên có ơn với anh, cứu anh hai mạng, vì lý do này nên anh không thể làm gì cô ta.

“Em thừa nhận em muốn Tô Lạc Ly ngồi tù, em lợi dụng Vương Vãn Hương để uy hiếp Tô Nhược Vân, muốn cô ta tự tử rồi đổ tội cho Tô Lạc Ly. Em nghĩ, nếu Tô Lạc Ly ngồi tù thì chắc chắn anh với cô ta sẽ xa nhau rồi.”

Ôn Khanh Mộ khẽ ‘hừ’ một tiếng.

“Em không phải người xấu, Tô Nhược Vân muốn Tô Lạc Ly nuôi dưỡng con của cô ta, nhưng Tô Lạc Ly sao có thể đối xử tử tế với con của cô ta được. Hơn nữa, chỉ cần Tô Nhược Vân ngồi tù thì chắc chắn Tô Lạc Ly sẽ không bỏ qua cho con của cô ta, cuối cùng cô ta cũng chỉ có con đường chết. Thay vì như vậy, chi bằng chết chung với cô ta!”

“Cô đã thuyết phục Tô Nhược Vân thế này sao?”

“Đúng vậy, em đã nói như thế! Lẽ nào em nói sai sao?”

“Thứ nhất, Ly Ly sẽ tốt với con của Tô Nhược Vân, cô ấy thật lòng muốn giúp Tô Nhược Vân nuôi dưỡng con của cô ta. Thứ hai, cho dù cô đạt được kế hoạch, Ly Ly thật sự ngồi tù thì tôi cũng sẽ không vứt bỏ cô ấy.”

Giọng điệu Ôn Khanh Mộ vẫn vô cùng kiên định.

“A Khanh, Tô Lạc Ly không tốt như anh nghĩ, cô ta là một người phụ nữ hai mặt. Trước mặt anh cô ta là một người phụ nữ dịu dàng tốt bụng, sau lưng anh cô ta là kẻ giả dối nham hiểm! Anh tin em một lần được không?”

Tiêu Mạch Nhiên ôm chân Ôn Khanh Mộ, khóc lóc cầu xin.

“Cô tưởng tôi là thằng mù sao? Một người phụ nữ chung chăn chung gối với tôi lâu như vậy mà tôi còn không biết cô ấy là người thế nào sao? Khác biệt lớn nhất giữa Ly Ly với các người đó là cô ấy không bao giờ chủ động hại người khác!”

Ôn Khanh Mộ dịch chân của mình, Tiêu Mạch Nhiên ngồi bệt trên đất.

“A Khanh, chẳng lẽ chúng ta thật sự không có khả năng sao? Em thật sự rất yêu anh. Vẻ kiêu ngạo, tao nhã, thờ ơ của em đều là giả vờ! Em để tâm, cực kỳ để tâm!”

Tiêu Mạch Nhiên nằm bò trên đất gào khóc: “Em luôn cho rằng anh cũng rất yêu em, em luôn cho rằng anh rất bận, về sau phát hiện anh với Tô Lạc Ly đã kết hôn em mới biết mình ngu xuẩn biết bao!”

Ôn Khanh Mộ nhắm mắt, có lẽ anh nên nói với Tiêu Mạch Nhiên sớm một chút, nếu không cô ta cũng không lún sâu như bây giờ.

“Khi sự nghiệp của em đang ở đỉnh cao, em từng nghĩ sẽ rút khỏi showbiz, vì anh quá bận, em chỉ muốn chăm sóc cho anh. Thế nên em đã dùng hết sức để nâng đỡ Tô Lạc Ly, hi vọng cô ta sẽ trở thành trụ cột của Quốc tế Tinh Hoàng…

Em biết chúng ta không thể nào có con, vì vậy từ đầu em đã hạ quyết tâm sẽ không sinh con, thậm chí em từng nghĩ, tương lai khi sống thế giới của hai người đủ rồi thì có thể đến trại trẻ mồ côi để nhận con nuôi.

A Khanh, em thật sự rất yêu anh, rất yêu. Vì anh, em có thể hi sinh tất cả, nhưng tại sao Tô Lạc Ly lại ngăn giữa chúng ta? Vì sự xuất hiện của cô ta nên anh mới xa lánh em, tất nhiên em sẽ hận cô ta! Cô ta cướp đi mọi thứ của em, lẽ nào em không thể hận cô ta sao?”
 
Chương 1103


Chương 1103

Tiêu Mạch Nhiên im lặng ngẩng đầu nhìn Ôn Khanh Mộ, Ôn Khanh Mộ không nhúc nhích cũng chẳng nói gì, cô ta tưởng mình đã làm anh cảm động rồi.

Cô ta chầm chậm đứng dậy ôm lấy Ôn Khanh Mộ, áp mặt vào lưng anh.

“A Khanh, em thật sự rất yêu anh.”

Ôn Khanh Mộ xoay người lại, sững sờ nhìn Tiêu Mạch Nhiên.

Tiêu Mạch Nhiên thuận thế hôn Ôn Khanh Mộ, Ôn Khanh Mộ vội đẩy cô ta ra, anh đưa tay lau miệng mình.

“Trước đây tôi đã nói với cô rồi, chúng ta không có khả năng!”

“Tại sao không có khả năng chứ? Vì Tô Lạc Ly à? Em biết hai người đã có con trai, anh không thể vứt bỏ cô ta, nếu vì điều này mà anh không thể rời xa Tô Lạc Ly thì em có thể làm người tình của anh.”

Ôn Khanh Mộ nghe Tiêu Mạch Nhiên nói thế thì bỗng hoảng hồn.

Trong mắt anh, Tiêu Mạch Nhiên luôn là cô gái kiêu ngạo, không ngờ cô ta lại nói cô ta có thể làm người tình của mình.

Nếu không bị buộc phải như vậy thì Tiêu Mạch Nhiên sẽ không cam chịu làm người tình của người khác.

Cô ta kiêu ngạo như vậy, sao có thể chịu làm một người tình trong bóng tối chứ? Nhưng cô ta chịu bó tay thôi, không còn sự lựa chọn nào khác cả.

“A Khanh, để em làm người tình của anh được không? Em sẽ không phá hoại gia đình anh, sẽ không làm ảnh hưởng đến anh với Tô Lạc Ly và con trai của anh. Chỉ cần anh thỉnh thoảng đến bên em là được, điều em cần chỉ có vậy thôi, được không?”

Tiêu Mạch Nhiên vuốt ngực mình, giọng hơi nghẹn ngào, nước mắt đã làm nhem nhuốc lớp trang điểm xinh đẹp của cô ta, trông vô cùng nhếch nhác.

Nếu người phụ nữ trước mắt là một người xa lạ thì Ôn Khanh Mộ đã bỏ đi lâu rồi, nhưng cô ta lại là Tiêu Mạch Nhiên.

“A Khanh, anh sẽ thấy em là một người tình xứng đáng, cái em muốn chỉ có vậy thôi.”

Tiêu Mạch Nhiên lại đi về phía Ôn Khanh Mộ.

“Xin lỗi.” Ôn Khanh Mộ quay đầu đi, Tiêu Mạch Nhiên dừng lại.

“Tôi không cần người tình, cũng không muốn cô làm người tình của tôi, tôi chỉ cần một mình Ly Ly là đủ rồi.”

Lời nói của Ôn Khanh Mộ, từng chữ từng chữ đập vào tim Tiêu Mạch Nhiên.

Cô ta đã hèn mọn đến thế, chẳng lẽ anh vẫn không bằng lòng sao?

Cô ta chỉ cần anh thỉnh thoảng đến ở bên cô ta là được rồi, yêu cầu thấp như vậy cũng không được sao?

“Cô từng cứu tôi hai lần, cho dù cô đưa ra yêu cầu gì thì tôi đều nên đồng ý với cô, nhưng để cô làm người tình của tôi thì tôi không làm đáp ứng được. Tôi là một người đàn ông đã có gia đình, nguyên tắc của tôi là không thể phá hoại gia đình của mình.”

Tiêu Mạch Nhiên im lặng cúi đầu, cảm thấy trái tim của mình đã tan vỡ rồi.

“Mạch Nhiên, cô rất xuất sắc, cô không nên làm người tình của người khác, cô nên tìm một người đàn ông cũng xuất sắc như cô, làm một người vợ quang minh chính đại của người đó.”

Tiêu Mạch Nhiên nhếch miệng cười khổ.

“Cô luôn nói vì sự xuất hiện của Ly Ly nên tôi mới xa lánh cô, thực ra không phải vậy, cho dù không có Ly Ly thì hai chúng ta cũng không có khả năng. Trước giờ tôi chưa từng có tình cảm đặc biệt gì với cô, nhưng với Ly Ly thì khác, từ lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy thì tôi đã thích cô ấy rồi, những điều này đều đã được định sẵn trong sinh mệnh.”
 
Chương 1104


Chương 1104

“Định sẵn trong sinh mệnh? Hay cho câu định sẵn trong sinh mệnh!”

“Mạch Nhiên, có lẽ một vài hành động nào đó của tôi đã khiến cô hiểu lầm, bây giờ tôi có thể nói với cô rằng tất cả những gì tôi làm đều để trả ơn thôi, vì cô đã từng cứu tôi. Ngoài những điều này ra, tôi không có bất cứ tình cảm gì khác với cô, giờ cô đã rõ rồi đúng không?”

Ôn Khanh Mộ biết những gì mình nói rất tàn nhẫn, nhưng nếu anh không tàn nhẫn một chút thì Tiêu Mạch Nhiên không thể thoát ra khỏi tình cảm này được.

“Em rõ rồi, đã rõ hết rồi.”

“Vậy đừng cứ mê muội không tỉnh nữa, cô nên có cuộc sống tốt hơn.”

Giọng Ôn Khanh Mộ vẫn lạnh lùng như vậy.

Giọng điệu thờ ơ này khiến Tiêu Mạch Nhiên cảm thấy lạnh toát.

“A Khanh, chúng ta thật sự không có khả năng sao?”

“Đúng, không có khả năng.” Ôn Khanh Mộ không chút do dự.

Tiêu Mạch Nhiên tuyệt vọng nhìn Ôn Khanh Mộ, cho dù anh do dự một chút thôi thì cũng nói rõ rằng trong lòng anh vẫn nghĩ đến cô ta, nhưng anh lại dứt khoát đến vậy.

“Được, em hiểu ý anh rồi.”

“Nếu cô muốn hận thì cứ hận tôi là được, cho dù cô đối phó với tôi thế nào thì tôi cũng không đánh trả, cô muốn lấy mạng tôi thì tôi cũng sẽ không nói một chữ, nhưng Ly Ly vô tội.”

Ôn Khanh Mộ để lại những lời cuối cùng rồi dứt khoát rời khỏi quán cà phê.

Tiêu Mạch Nhiên ở yên tại chỗ, nước mắt đầm đìa.

Về đến nhà, Giản Ngọc đang dắt Tam Tam tập đi trong phòng khách. Mặc dù Tam Tam đã biết đi rồi nhưng chỉ mới chập chững.

Ôn Khanh Mộ vào nhà, lúc Giản Ngọc đang định lên tiếng thì Ôn Khanh Mộ cởi áo khoác ra.

“Cầm ra ngoài vứt đi!”

Anh ném áo khoác cho người giúp việc, còn mình thì vội vàng lên lầu xông vào phòng tắm.

“Bố cháu lên cơn rồi.” Giản Ngọc nói với Tam Tam.

Một lúc sau, Giản Ngọc giao Tam Tam cho người giúp việc rồi lên lầu, Ôn Khanh Mộ vẫn đang trong phòng tắm.

Giản Ngọc nhìn thời gian, đã một tiếng rồi!

Anh ta gõ cửa phòng tắm.

“Này, một tiếng rồi, cậu định kỳ cho rách da à?”

“Liên quan quái gì đến anh!” Trong phòng tắm truyền đến giọng nói mất kiên nhẫn của Ôn Khanh Mộ.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Cuối cùng cửa phòng tắm bật mở, Ôn Khanh Mộ mặc áo choàng tắm đi ra, Giản Ngọc liếc nhìn phòng tắm, quần áo Ôn Khanh Mộ thay ra đều vứt trên sàn.

Ôn Khanh Mộ ngồi trên giường, vẻ mặt hơi hoảng hốt.

“Tiêu Mạch Nhiên bảo muốn làm người tình của tôi.”

Giản Ngọc nghe thế thì vỗ vai Ôn Khanh Mộ: “Diễm phúc lớn đấy.”

Ôn Khanh Mộ hung dữ trừng Giản Ngọc: “Anh thì hiểu quái gì! Đây chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, Ly Ly mà biết thì sẽ nghĩ thế nào?”
 
Chương 1105


Chương 1105

Giản Ngọc vỗ trán: “Tôi đi đây, còn phải ở bên Tam Tam nữa chứ.”

“Anh quay lại cho tôi! Chẳng phải anh đến là quan tâm đến tôi sao? Còn chưa nói gì đã đi rồi? Có ai làm anh trai như anh à?”

Giản Ngọc khoanh tay nhìn Ôn Khanh Mộ: “Cậu từng gọi tôi tiếng nào à? Giờ biết tôi là anh trai cậu rồi?”

“Ngồi xuống!”

“Cô ta muốn làm người tình của cậu, sao cậu lại rung động?” Giản Ngọc dựa vào cửa.

“Tất nhiên tôi không rung động, nhưng chúng tôi hôn rồi, có điều là cô ta hôn tôi, tôi đẩy cô ta ra ngay, cô ta còn ôm tôi nữa. Anh nói xem tôi có nên nói với Ly Ly không?”

Bây giờ Giản Ngọc mới phát hiện, nỗi buồn phiền của Ôn Khanh Mộ lại là có nên nói với Tô Lạc Ly hay không…

“Chuyện này cũng không phải cậu chủ động, nói thì nói thôi, Lạc Ly cũng không phải người hẹp hòi, cô ấy sẽ hiểu.”

“Ly Ly rất yêu tôi, cô ấy sẽ ghen, sẽ giận, sẽ không vui, sẽ suy nghĩ lung tung đấy anh biết không?”

“Cậu vẫn đừng nên xem tôi là anh trai của cậu.” Giản Ngọc nói xong thì lập tức ra khỏi phòng.

“Này!” Ôn Khanh Mộ gọi, Giản Ngọc đi càng nhanh hơn.

Lúc xuống lầu, Giản Ngọc bỗng thở dài: “Hai người sống chung phiền thật!”

Nghĩ đến người trong lòng mình, anh ta lại nổi cả da gà, xem ra lựa chọn của anh ta là đúng.

Ôn Khanh Mộ vẫn đang ngồi trong phòng suy nghĩ, rốt cuộc có nên thẳng thắn với Tô Lạc Ly không?

Hiện tại Tô Lạc Ly đang quay phim ở phim trường, mấy hôm nay đều không ở nhà.

Buổi tối video call, ở trong phòng em bé, Tam Tam vẫn đang tập đi, Ôn Khanh Mộ ngồi một bên với cậu bé. Nói là ở cùng cậu bé nhưng mắt lại dán vào điện thoại, hoàn toàn không nhìn đến con trai.

Cuối cùng cuộc gọi với Tô Lạc Ly cũng được kết nối.

“Chồng ơi!”

“Hì hì, Ly Ly…” Rõ ràng Ôn Khanh Mộ cười rất gượng gạo.

“Hôm nay em cứ hắt hơi mãi, có phải anh đang nhớ em không?” Hôm nay Tô Lạc Ly bị hắt hơi hành hạ đến thảm, rõ ràng cô không hề bị cảm nhưng cứ hắt hơi liên tục.

“Đúng vậy, tất nhiên là anh nhớ em rồi.”

“Em còn phải quay mấy ngày nữa, quay xong mới có thể về nhà, Tam Tam đâu?”

“Đang chơi ở bên cạnh.”

Tam Tam nghe thấy giọng mẹ thì vội đi tới, vì quá gấp gáp nên ngã ngồi xuống.

“Ngốc, sao cứ ngã mãi thế.”

“Ai da, lúc nhỏ anh vừa sinh ra là biết đi à?”

Tam Tam cũng không khóc, tự đứng dậy giành lấy điện thoại của Ôn Khanh Mộ: “Mẹ!”

“Đây là vợ bố!”

“Mẹ!”

“Vợ bố!”

“Mẹ!”

Quả thực là Tô Lạc Ly bị hai bố con chọc cho cười ngất.
 
Chương 1106


Chương 1106

“Được rồi, được rồi, để em nhìn Tam Tam. Tam Tam, mẹ đây này, có nhớ mẹ không?”

Tam Tam cũng không biết nói gì, chỉ nhìn màn hình thế thôi, sau đó Ôn Khanh Mộ gạt cậu bé sang một bên, không để con trai quấy rầy anh.

“Chồng, có phải anh có chuyện gì giấu em không?”

“Ờm… đâu… đâu có, anh có thể giấu em chuyện gì chứ?”

“Thật sự không có à? Sao hôm nay anh là lạ thế.”

“Anh… làm Tam Tam ngã.” Ôn Khanh Mộ chỉ đành khai tội của mình ra.

“Ngã á, nghiêm trọng không?”

“Đàn ông con trai ngã tí thì có vấn đề gì, anh cũng không cố ý mà.”

Tô Lạc Ly bất lực lắc đầu: “Được rồi, em đâu có nói gì anh, lần sau chú ý một chút là được. Không còn sớm nữa, anh dỗ Tam Tam ngủ đi, em cũng phải ngủ rồi, ngủ ngon, chụt chụt.”

Tắt video, Ôn Khanh Mộ bắt đầu hơi hối hận, có phải anh nên thẳng thắn không?

Nhưng anh cảm thấy cho dù thẳng thắn thì chuyện này cũng nên nói trực tiếp với nhau, nếu không Tô Lạc Ly giận anh lại chẳng có cách nào dỗ cô cả.

Vẫn nên đợi cô về vậy.

Chỉ là lúc Tô Lạc Ly vẫn chưa về thì tin tức giữa Ôn Khanh Mộ và Tiêu Mạch Nhiên đã tràn ngập trên các trang mạng giải trí.

Trên weibo đều là ảnh Ôn Khanh Mộ và Tiêu Mạch Nhiên hôn nhau, còn có cả ảnh Tiêu Mạch Nhiên ôm Ôn Khanh Mộ từ phía sau. Độ sắc nét của anh không cao lắm, nhưng chính vì cảm giác lờ mờ như vậy nên ảnh hôn và ảnh ôm trông rất đẹp.

Đây là tin lớn gây chấn động showbiz.

Sau đó, giống như gió lốc, những tin tức trước đó giữa Ôn Khanh Mộ và Tiêu Mạch Nhiên cũng bị tung ra.

Nói gì mà trước đây Tiêu Mạch Nhiên và Ôn Khanh Mộ là một đôi, Tô Lạc Ly là kẻ thứ ba chen chân vào, còn có vài bức ảnh cũ Tiêu Mạch Nhiên và Ôn Khanh Mộ ở bên nhau.

Trước đó vì Ôn Khanh Mộ không công khai lộ mặt, cho dù bị chụp được thì mọi người cũng cảm thấy không có giá trị để đưa tin, giờ thì hay rồi!

Một viên đá dấy lên ngàn tầng sóng, tin tức Tô Lạc Ly là kẻ thứ ba lên ngôi, Ôn Khanh Mộ với Tiêu Mạch Nhiên tình cũ lại cháy được tung ra.

Mọi người đều suy đoán, sau khi Ôn Khanh Mộ và Tô Lạc Ly sinh con, đời sống tình dục tuột dốc nên Ôn Khanh Mộ bắt đầu vụng trộm, tình cũ lại cháy với Tiêu Mạch Nhiên.

Sáng sớm Tô Lạc Ly ngủ dậy đến phim trường thì phát hiện rất nhiều người nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ.

Tô Lạc Ly cau mày, đón nhận những ánh mắt kỳ lạ này, thậm chí còn có người đang chỉ trỏ sau lưng cô.

Trong đoàn phim, Hùng Cẩm Cẩm có quan hệ rất tốt với Tô Lạc Ly, lần này cũng quay phim chung với Tô Lạc Ly.

“Hùng Hùng, em có cảm thấy hôm nay mọi người nhìn chị với ánh mắt hơi khác không?”

Hùng Cẩm Cẩm cười gượng, kéo Tô Lạc Ly sang một bên.

“Chị Lạc Ly, sáng nay chị xem tin tức chưa?”

“Hôm qua điện thoại chị rơi vào nước, hỏng rồi.”
 
Chương 1107


Chương 1107

Tô Lạc Ly xấu hổ gãi đầu, chẳng phải đều tại Ôn Khanh Mộ sao? Tối qua cô nói muốn đi tắm, Ôn Khanh Mộ cứ muốn video call với cô lúc cô đang tắm, cuối cùng điện thoại rơi vào bồn tắm.

Điện thoại cô không mở máy được nữa, cô nghĩ hôm nay đóng máy, chuẩn bị về nhà rồi nên cũng không nói cho Ôn Khanh Mộ.

Cô cũng chưa nói chuyện đóng máy với Ôn Khanh Mộ, định tạo bất ngờ cho anh.

“Ai da, chị Lạc Ly, bây giờ trên mạng đều là tin tức về chị đấy!”

“Tin về chị?” Tô Lạc Ly suy nghĩ kỹ càng, gần đây cũng không xảy ra chuyện gì lớn, “Gần đây chị làm gì à?”

Điều này khiến Hùng Cẩm Cẩm nóng cả ruột, cô ấy lập tức lấy điện thoại của mình ra.

“Chị tự xem đi!”

Tô Lạc Ly cầm lấy điện thoại xem, hot search weibo toàn là cái gì thế này!

“Ôn Khanh Mộ vụng trộm với Tiêu Mạch Nhiên.”

“Ôn Khanh Mộ, Tiêu Mạch Nhiên tình cũ lại cháy.”

“Kẻ thứ ba Tô Lạc Ly.”

Cô vội mở đề tài liên quan ra, hai bức ảnh Ôn Khanh Mộ và Tiêu Mạch Nhiên đập vào mắt Tô Lạc Ly.

“Chị Lạc Ly, em tin chắc là chị không phải kẻ thứ ba, nhưng sếp Ôn cũng quá đáng quá. Thừa dịp chị ở bên ngoài quay phim, không ngờ anh ấy với Tiêu Mạch Nhiên lại…” Hùng Cẩm Cẩm thấy Tô Lạc Ly sắc mặt khó coi thì không nói tiếp nữa.

“Anh ấy với Tiêu Mạch Nhiên là bạn thân.”

Tô Lạc Ly nói một cách rất bình thản, mặc dù trong lòng cô vô cùng khó chịu.

“Chị Lạc Ly, hôn cả môi luôn rồi, còn ôm nhau nữa, bạn thân mà thân đến mức này sao? Chị đừng ngốc nữa, có phải từ lúc chị sinh con xong thì tình cảm của chị với sếp Ôn không được như trước không?”

“Sao có thể chứ? Đừng nói linh tinh!” Tô Lạc Ly trả lại điện thoại cho Hùng Cẩm Cẩm.

“Chị Lạc Ly, chị thế này cũng bình tĩnh quá đấy. Em nói chị này, đàn ông là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới, mặc dù sếp Ôn rất cưng chiều chị, nhưng dù sao thì anh ấy cũng là đàn ông mà, hơn nữa còn là người đàn ông đứng trên đỉnh kim tự tháp!”

Câu nói của Hùng Cẩm Cẩm khiến Tô Lạc Ly buồn cười: “Em còn nhỏ mà biết nhiều thật đấy.”

“Chị Lạc Ly, chị thật sự không thể lơ là được. Cho dù chị tin sếp Ôn, nhưng có câu nói thế này, không sợ chồng mình ôm người phụ nữ khác, chỉ sợ người phụ nữ khác đến ôm chồng mình!”

“Được rồi được rồi, chị biết rồi, chị hiểu rồi, mau quay thôi.”

Tô Lạc Ly vội chuyển đề tài, vừa hay hôm nay quay xong là cô có thể về nhà rồi.

Nhưng thấy hai bức ảnh đó khiến cô rất khó chịu, mặc dù cô biết có thể bên trong có uẩn khúc gì đó, nhưng Ôn Khanh Mộ lại không nói gì với cô chuyện anh và Tiêu Mạch Nhiên gặp nhau.

Ôn Khanh Mộ vẫn đến công ty như thường ngày, Tô Lạc Ly nói với anh vài ngày nữa quay xong phim là có thể về nhà rồi. Đúng lúc mấy hôm nay anh có thể xử lý việc của công ty, qua vài ngày là có thể rảnh rỗi ở nhà.

Vừa bước chân vào cửa phòng họp, trong phòng bỗng chốc lặng như tờ.

Bầu không khí hơi kỳ lạ.

Ôn Khanh Mộ ngồi xuống ghế chủ tịch, cả quá trình họp đều theo quy củ, không khác với bình thường là bao.

Sau khi tan họp, Ôn Khanh Mộ và Doãn Cẩn vừa ra ngoài thì nghe thấy người trong phòng họp bàn tán.

“Xem ra sếp Ôn cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, cũng thích ôm trái ôm phải.”

“Đàn ông mà, chẳng phải đều thế cả sao? Sếp Ôn trái một Ảnh hậu, phải một Ảnh hậu, đúng là diễm phúc lớn thật.”

Ôn Khanh Mộ nghe thấy những lời này thì dừng lại, Doãn Cẩn ở bên cạnh đưa mắt nhìn láo liên.
 
Chương 1108


Chương 1108

“Bọn họ nói vớ vẩn gì thế?”

“Sếp Ôn, chúng ta về phòng làm việc rồi nói tiếp.”

Ôn Khanh Mộ quan sát Doãn Cẩn từ trên xuống dưới, hai người cùng về phòng làm việc của chủ tịch.

“Nói.”

“Sếp Ôn, chắc hôm nay anh chưa xem tin tức đúng không?”

“Tin tức gì?” Sáng nay anh bị Tam Tam đánh thức, Tam Tam cương quyết túm lấy tóc anh để gọi anh dậy.

Bây giờ nghĩ lại da đầu vẫn hơi đau, sau khi anh dậy thì luôn chăm sóc phục vụ con trai, làm gì có thời gian mà xem tin tức.

Từ lúc có con trai, phần lớn thời gian của anh đều bị con trai chiếm hết rồi.

“Vậy giờ anh xem tin tức đi, xem tin tức là anh biết ngay thôi.”

Ôn Khanh Mộ lập tức cầm điện thoại của mình, vừa mở ra thì thấy tin tức hiện lên.

“Ôn Khanh Mộ và Tiêu Mạch Nhiên tình cũ lại cháy, có ảnh có sự thật!”

Anh lập tức ấn mở thì thấy mình với Tiêu Mạch Nhiên bị chụp lén, hơn nữa đối phương còn chụp rất chuẩn, chụp đúng ngay khoảnh khắc hai người hôn nhau!

“Đơn vị truyền thông nào tung ra? Lập tức dẹp ngay cho tôi! Hot search weibo cùng gỡ hết cho tôi! Còn cậu, chuyện lớn như vậy tại sao giờ mới nói cho tôi!”

Ôn Khanh Mộ nổi giận.

“Sếp Ôn, tôi cũng nghĩ chuyện lớn như vậy thì anh sẽ tự biết, hơn nữa thời gian họp khá gấp gáp cho nên mới không…”

“Bớt nói nhảm đi, lập tức gỡ hết tin tức xuống cho tôi!”

“Nhưng đã không kịp nữa rồi, sếp Ôn, trên weibo chỗ nào cũng là ảnh của anh với Tiêu Mạch Nhiên, không chỉ nền tảng truyền thông mà còn rất nhiều tài khoản cá nhân, cho dù khóa tài khoản thì cũng không khóa hết được.”

Doãn Cẩn nhìn Ôn Khanh Mộ với vẻ bất lực.

Ôn Khanh Mộ đứng lên đi tới đi lui, anh hoàn toàn không quan tâm tin tức gì, điều anh quan tâm là Tô Lạc Ly!

“Được rồi, cậu ra ngoài đi, chuyện này để tôi suy nghĩ.”

“Sếp Ôn, tôi cảm thấy anh vẫn nên nói với mợ chủ một tiếng thì tốt hơn.”

“Tự tôi không biết sao, còn cần cậu nói à, mau cút đi!”

Doãn Cẩn lập tức ảo não ra khỏi phòng làm việc.

Ôn Khanh Mộ hối hận đến xanh cả ruột, biết thế thì mấy hôm trước lúc video call anh đã thành thật nói với Tô Lạc Ly cho xong, giờ thì hay rồi, ầm ĩ đến nỗi ai cũng biết.

Không được, anh phải gọi cho Tô Lạc Ly trước.

Anh cầm điện thoại lên gọi vào số của Tô Lạc Ly, cũng chẳng quan tâm lúc này Tô Lạc Ly có đang quay phim hay không.

“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy.”

“Tắt máy?”

Ôn Khanh Mộ lập tức ném điện thoại sang một bên, gay rồi, chắc chắn là Tô Lạc Ly đã đọc được tin tức, biết được chuyện này nên cố ý tắt điện thoại rồi!

Ôn Khanh Mộ nhanh chóng ra khỏi phòng làm việc, anh lái xe về nhà, Giản Ngọc thấy Ôn Khanh Mộ đột nhiên về nhà thì hơi bất ngờ.

“Sao cậu lại về lúc này?”

“Anh! Em phải làm sao bây giờ?” Ôn Khanh Mộ nắm lấy cánh tay Giản Ngọc như bắt được cứu tinh.

Đột nhiên nghe thấy Ôn Khanh Mộ gọi mình là ‘anh’, Giản Ngọc được ưu ái mà lo sợ.

“Có phải cậu uống lộn thuốc không?”

“Em uống thuốc gì chứ, anh mau nói đi, em nên làm gì bây giờ? Lần này xảy ra chuyện lớn rồi!”
 
Chương 1109


Chương 1109

Nghe giọng trách móc của Tô Lạc Ly, vẻ mặt Ôn Khanh Mộ càng thêm kỳ lạ.

“Mau đi tắm đi, em bảo nhà bếp nấu một bát canh gừng cho anh.”

Tô Lạc Ly đẩy Ôn Khanh Mộ vào phòng tắm.

“Vậy đi, anh tắm, lát nữa em mang canh gừng đến cho anh.”

Tô Lạc Ly vừa nói vừa bắt đầu xả nước cho Ôn Khanh Mộ.

Ôn Khanh Mộ nhìn Tô Lạc Ly bận trong bận ngoài, chầm chậm cảm nhận được.

“Ly Ly, chuyện anh với Tiêu Mạch Nhiên…” Ôn Khanh Mộ cẩn thận, bắt đầu thăm dò.

“Em biết rồi, em không giận vì chuyện này.”

“Ảnh hôn nhau cũng có rồi mà em lại không giận, có phải em không quan tâm đến anh không?” Ôn Khanh Mộ nắm lấy cánh tay Tô Lạc Ly.

Tô Lạc Ly thật sự câm nín: “Có phải em nên mặc kệ anh thì mới được xem là quan tâm đến anh không?”

“Không! Không cho phép em mặc kệ anh, anh có thể giải thích với em.”

“Được, vậy lát nữa anh giải thích với em, mau tắm đi.” Tô Lạc Ly hơi mất kiên nhẫn, thu dọn rồi ra khỏi phòng tắm.

Cô dặn người giúp việc ở nhà bếp nấu một bát canh gừng rồi bê đến phòng tắm.

Ôn Khanh Mộ đang ngâm mình trong bồn tắm với vẻ mặt thẫn thờ, cả hai đã sống chung lâu như vậy rồi, cũng không cần phải lảng tránh gì.

“Mau uống canh gừng đi, trời lạnh rồi mà anh còn chạy đôn đáo ở bên ngoài.”

Ôn Khanh Mộ ngoan ngoãn cầm lấy bát canh: “Nửa đường xe hỏng nên anh chạy bộ về.”

Tô Lạc Ly vuốt tóc Ôn Khanh Mộ: “Làm gì gấp gáp thế? Không biết gọi xe về à? Sao mà phải chạy bộ?”

“Lúc đó gấp quá, anh không mang ví, điện thoại vứt trong xe rồi, anh chạy một đoạn mới nhớ ra có thể gọi về nhà, nhưng lúc đó anh đã chạy rất xa rồi, thực sự không muốn chạy lại nữa.”

‘Phụt’ một tiếng, Tô Lạc Ly bật cười, không ngờ Ôn Khanh Mộ trước nay thông minh mà cũng có lúc ngốc nghếch.

Người có thông minh hơn nữa thì gặp vấn đề tình cảm cũng sẽ có lúc giống như kẻ ngốc.

“Em còn cười!” Ôn Khanh Mộ cau mày uống hết canh gừng: “Ly Ly, em thật sự không giận anh à?”

Tô Lạc Ly gật đầu cầm bông tắm lên: “Để em kỳ lưng cho anh nhé.”

“Vậy sao em lại tắt điện thoại, ngay cả đóng máy mà cũng không nói với anh!”

“Còn chẳng phải tại anh à! Cứ bắt em phải video call lúc tắm, kết quả video call xong thì điện thoại rơi vào bồn tắm, đến giờ cũng không mở máy được!”

Tô Lạc Ly trách móc vỗ lên lưng Ôn Khanh Mộ.

“Thì ra là vậy…” Làm anh sợ chết khiếp!

“Vốn dĩ giấu anh chuyện hôm nay đóng máy là em cố ý lừa anh, bảo là mấy hôm nữa mới có thể quay xong, còn muốn tạo bất ngờ cho anh, không ngờ chủ tịch của chúng ta lại cho em một bất ngờ lớn!”

Tô Lạc Ly kéo dài ba chữ ‘bất ngờ lớn’.

Bức ảnh hôn người phụ nữ khác quả thực là bất ngờ đấy.
 
Chương 1110


Chương 1110

“Anh đã tắm rồi!”

“Hả? Ý gì?” Tô Lạc Ly không hiểu ý của Ôn Khanh Mộ cho lắm.

“Hôm đó anh về đã tắm rồi, quần áo hôm đó đều đã thay từ trong ra ngoài, sau đó anh tắm hơn một tiếng, cái này anh trai có thể làm chứng!”

Ôn Khanh Mộ ngồi đưa lưng về phía Tô Lạc Ly, Tô Lạc Ly nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mắt mà thấy đau đầu, đến mức đó sao?

“Vậy tại sao hai người hôn nhau?”

“Không có hôn nhau, là cô ta hôn anh, anh dứt khoát đẩy ra, ai ngờ bị chụp chuẩn như vậy, chụp ngay khoảnh khắc đó!”

Đến bây giờ Ôn Khanh Mộ vẫn hơi bực, đám paparazzi này sao lại chụp chuẩn thế chứ!

“Với cả, là cô ta chủ động ôm anh.”

“Vậy sao đột nhiên anh muốn gặp cô ta?”

Ôn Khanh Mộ nhất thời nghẹn họng không nói ra được, nếu Tô Lạc Ly biết chuyện lần trước là Tiêu Mạch Nhiên làm thì liệu cô có hận Tiêu Mạch Nhiên không nhỉ?

Anh cố ý đợi đến lúc Tô Lạc Ly đi quay phim mới bắt đầu điều tra chuyện này, anh không hi vọng Tô Lạc Ly biết, bởi vì ngay từ đầu anh gần như đã đoán được rồi.

Ôn Khanh Mộ đột nhiên không nói gì, Tô Lạc Ly cảm thấy rất kỳ lạ, cô nghiêm túc giúp Ôn Khanh Mộ kỳ lưng.

“Là Tiêu Mạch Nhiên ép Tô Nhược Vân tự tử đúng không?” Tô Lạc Ly khẽ hỏi.

“Em… sao em biết?”

“Đoán, nghĩ kỹ thì con người em cũng không có nhiều kẻ thù, ngoài Tô Nhược Vân ra thì cũng chỉ có Tiêu Mạch Nhiên thôi. Mặc dù em không muốn xem chị ta là kẻ thù, nhưng em biết chị ta là người hi vọng em xảy ra chuyện nhất, bởi vì như vậy thì chị ta có thể loại bỏ được một tình địch là em.”

Tô Lạc Ly khẽ thở dài: “Hơn nữa lúc Tô Nhược Vân chết vẫn luôn gọi Thất, em nghĩ rất lâu cũng không hiểu, cho đến khi em nhớ tới Tiêu Mạch Nhiên em mới bắt đầu nghĩ, có thể không phải cô ta nói Thất, mà vì lúc đó đang hấp hối nên nói không hoàn chỉnh, có lẽ cô ta muốn nói Tiêu.”

Tô Lạc Ly đoán đúng cả rồi.

Ôn Khanh Mộ thật sự cảm thán, người phụ nữ của mình còn thông minh hơn mình tưởng tượng.

“Cho nên anh tìm được chứng cứ rồi?”

“Ừm, tìm được từ chỗ Vương Vãn Hương, cô ta làm rất kín kẽ, anh tìm được manh mối trong điện thoại của Tô Nhược Vân nên mới đi tìm cô ta.”

Tô Lạc Ly cũng đoán được đại khái, Ôn Khanh Mộ cố ý giấu mình, hơn nữa anh không định làm gì Tiêu Mạch Nhiên cả.

“Ly Ly…” Ôn Khanh Mộ xoay người nhìn Tô Lạc Ly: “Em sẽ trách anh sao?”

“Tại sao phải trách anh?”

“Vì anh không trừng phạt hung thủ thật sự hại em.”

“Anh có lý do của anh mà.”

Thấy Tô Lạc Ly hiểu mình như vậy, Ôn Khanh Mộ càng cảm thấy mình rất hạnh phúc. Anh duỗi tay vuốt ve má của Tô Lạc Ly.

“Em từng thấy vết sẹo trên tay Tiêu Mạch Nhiên chưa?”

“Có vô tình nhìn thấy một lần, chuyện này cũng không tiện để hỏi.”
 
Chương 1111


Chương 1111

“Đó là do anh cắn, là một dấu răng. Có một lần anh với Tiêu Mạch Nhiên và Dạ Bân leo núi, cuối cùng bị kẹt trên núi. Trên núi có sói, trong lúc đấu với sói anh bị thương chảy rất nhiều máu, nguy hiểm đến tính mạng, Tiêu Mạch Nhiên đã cứu anh, cũng chính hôm đó cô ta biết được thân phận thật sự của anh.”

“Sau này vẫn còn một lần nhỉ?” Tô Lạc Ly đoán.

“Phải, còn có một lần, là sau khi truyền máu cho Kiêm Mặc, cũng là cô ta và Dạ Bân cho anh uống thuốc ngủ, sau đó cô ta dùng máu của mình để cứu anh.”

Lần này là Tô Lạc Ly đoán được.

“Cô ta là ân nhân cứu mạng anh, Ly Ly, anh không thể nào ra tay với cô ta được. Anh biết người hại em, anh nên khiến họ chết không có đất chôn, nhưng cô ta…”

“Em hiểu, anh không cần cảm thấy có lỗi với em, cô ta là ân nhân cứu mạng anh, vậy thì cũng là ân nhân cứu mạng em.”

Lời của Tô Lạc Ly khiến Ôn Khanh Mộ rất mừng, anh đưa tay véo mặt Tô Lạc Ly.

“Sao người phụ nữ của anh lại tốt như vậy nhỉ?”

“Biết em tốt thì sau này đừng có phát điên ở nhà nữa! Chẳng ra cái gì cả, ngay cả anh trai anh cũng cười anh đấy!”

“Đồ FA như anh ấy thì có tư cách gì mà cười anh chứ!”

Mắt Ôn Khanh Mộ trở nên xấu xa.

Anh kéo Tô Lạc Ly thật mạnh, kéo thẳng vào bồn tắm.

“Ai da! Anh phiền chết đi được! Làm người em ướt hết rồi!” Tô Lạc Ly vừa định trèo ra đã bị Ôn Khanh Mộ kéo lại.

“Vậy chẳng phải vừa hay sao? Lâu lắm rồi chúng ta không làm trong bồn tắm!”

Ôn Khanh Mộ ôm chặt Tô Lạc Ly vào lòng: “Anh muốn em, bà xã.”

Nụ hôn nóng bỏng khuấy động hơi nóng trong bồn tắm, nhiệt độ dần tăng lên.

Sáng hôm sau thức dậy, Tô Lạc Ly cảm thấy người mình như muốn rời ra thành từng khúc!

Bồn tắm cứng như thế khiến khắp người cô đau nhức!

Khi Tô Lạc Ly đang thầm mắng Ôn Khanh Mộ trong lòng thì khuôn mặt đẹp trai kia đã phóng đại trước mắt cô.

“Em còn chưa chịu rời giường à? Sâu lười! Tam Tam dậy rồi đấy!”

Tô Lạc Ly híp mắt liếc Ôn Khanh Mộ: “Còn không phải tại anh? Sau này không được làm trong bồn tắm nữa! Đau muốn chết!”

“Được rồi, được rồi, lần sau không làm trong bồn tắm nữa, làm ngoài ban công nhé? Bàn trang điểm cũng được, bể bơi cũng được, ở đó có nước lại còn rộng!”

“Đồ xấu xa!” Tô Lạc Ly đưa tay bịt miệng Ôn Khanh Mộ lại để anh không nói linh tinh nữa!

“Nếu em không dậy thì anh ngủ với em thêm lát nữa.” Ôn Khanh Mộ lại chui vào chăn.

“Hôm nay anh không đi làm à?”

“Không! Biết em sắp đóng máy nên anh đã làm việc trước, vừa hay được ở nhà vài hôm.”

Tô Lạc Ly chớp đôi mắt to: “Em… Hôm nay em định đến nhà Tiêu Mạch Nhiên.”

Nụ cười trên mặt Ôn Khanh Mộ lập tức cứng đờ: “Em đi tìm cô ta làm gì? Nhỡ cô ta hại em thì sao?”

“Không, chị ta không phải người như vậy.”
 
Chương 1112


Chương 1112

“Anh đi cùng em.”

“Không cần, để em tự đi, anh đi sẽ lại thêm phiền, đây là chuyện giữa phụ nữ chúng em.”

Ôn Khanh Mộ không biết nên nói gì, anh biết mình cũng không có cách nào để ngăn cản Tô Lạc Ly.

“Anh làm gì vậy?” Khi Tô Lạc Ly phản ứng lại thì Ôn Khanh Mộ đã bắt đầu động tay động chân dưới chăn.

“Muốn em!”

Ôn Khanh Mộ lật người đè Tô Lạc Ly dưới thân.

“Không phải tối qua mới…”

“Tối qua là tối qua!”

Tô Lạc Ly lại bất lực đắm chìm lần nữa, vì thế cả buổi sáng cô không dậy nổi, đến một giờ chiều mới dậy ăn cơm, sau đó sửa soạn một lát rồi tới nhà Tiêu Mạch Nhiên.

Tiêu Mạch Nhiên vẫn sống trong căn biệt thự ở núi Kim Cương, Tô Lạc Ly bấm chuông nhưng rất lâu không thấy ai mở cửa.

Cô đứng ở cửa một lúc lâu, đoán chừng có thể Tiêu Mạch Nhiên không ở nhà, cô nên hẹn trước rồi mới tới. Nhưng khi cô vừa định đi thì cửa mở!

Tiêu Mạch Nhiên mặc đồ ngủ đứng trước cửa, mái tóc buông xoã, cô ta không trang điểm, tình trạng da rất xấu, không chỉ không trang điểm mà hình như còn chưa rửa mặt, mùi rượu phả vào mặt cô.

Nhìn thấy Tiêu Mạch Nhiên thế này, Tô Lạc Ly cũng giật mình.

Chị ta luôn gọn gàng xinh đẹp bất cứ lúc nào, nhưng bây giờ…

Tiêu Mạch Nhiên thấy là Tô Lạc Ly thì cũng giật mình, cô ta còn tưởng shipper mang rượu tới. Bây giờ cô ta gặp Tô Lạc Ly trong bộ dạng này cực kỳ không ổn.

Nhưng nếu đã thấy rồi thì cô ta cũng không cần phải trốn tránh.

“Cô đến làm gì?”

“Tôi đến tìm chị nói chuyện, tôi có thể vào không?”

“Sao cô lại nghĩ tôi có tâm trạng để nói chuyện với cô?” Mặc dù vẻ mặt Tiêu Mạch Nhiên tiều tuỵ nhưng dáng vẻ vẫn rất cao ngạo.

“Vì bây giờ chị là Ảnh hậu, mà tôi cũng thế. Scandal của chị đang ở đầu sóng ngọn gió, rất nhiều paparazzi theo dõi chị. Nếu chúng ta bị chụp lén thì hậu quả có thể tưởng tượng.”

Đầu tiên Tiêu Mạch Nhiên giật mình, sau đó mở cửa cho cô vào.

Tô Lạc Ly bước vào, trong phòng rất lộn xộn, có thể thấy Tiêu Mạch Nhiên đã trút giận ở đây.

Vỏ chai rượu đầy đất.

Tiêu Mạch Nhiên ngồi lên sofa, cầm một điếu thuốc lên châm rồi rít hai hơi.

“Tìm tôi nói chuyện gì?”

“Chị hút thuốc từ bao giờ vậy?” Điều này khiến Tô Lạc Ly hết sức kinh ngạc, cô nhớ trước đây Tiêu Mạch Nhiên không hút thuốc.

“Từ khi biết cô và A Khanh yêu nhau. Làm sao? Tôi không có được đàn ông, đến thuốc cũng không được hút à? Tô Lạc Ly, thấy tôi như thế này có phải cô rất vui không? Nếu cô đến để thể hiện mình là người chiến thắng thì cô có thể đi rồi.”

Tiêu Mạch Nhiên rít từng hơi, động tác vô cùng thành thạo, có vẻ cô ta đã hút được một thời gian.

“Tôi không đến để ra oai với chị, mà đến để cảm ơn chị.”

“Cảm ơn tôi? Ha ha, đừng đùa nữa!”

“Tôi nói thật, cảm ơn chị đã hai lần cứu chồng tôi.”
 
Chương 1113


Chương 1113

Tô Lạc Ly nói một cách chân thành, cô thực sự đến để cảm ơn Tiêu Mạch Nhiên.

“Cô không cần cảm ơn tôi, vì người tôi cứu là A Khanh chứ không phải cô!” Tiêu Mạch Nhiên cáu kỉnh quát lên, cô ta rất ghét Tô Lạc Ly lấy thân phận vợ Ôn Khanh Mộ đứng trước mặt mình!

“Tôi nghĩ chị chưa từng kết hôn nên chắc không thể hiểu được. Vợ chồng là một thể, chị cứu chồng tôi đồng nghĩa với việc đã cứu tôi. Tôi cảm ơn chị là lẽ đương nhiên.”

“Tô Lạc Ly! Cô dựa vào đâu chứ? Tôi nói lại cho cô biết, tôi không cần cô cảm ơn, người tôi cứu là A Khanh chứ không phải cô!” Tiêu Mạch Nhiên gào lên với Tô Lạc Ly.

“Chị vẫn chưa chấp nhận được sự thật rằng chúng tôi đã kết hôn.”

Đối mặt với Tiêu Mạch Nhiên đang gào thét, Tô Lạc Ly vẫn rất bình tĩnh.

“Được rồi, nếu hôm nay đã nói đến đây thì tôi cũng nói cho cô biết. Tô Lạc Ly, tại sao cô có thể có được người đàn ông tốt như A Khanh chứ?” Tiêu Mạch Nhiên tháo mã não đỏ trên tay xuống, để lộ vết sẹo: “Vì cứu A Khanh mà tôi có thể không màng đến tính mạng! Cô thì sao? Cô đã làm gì cho anh ấy?”

Tiêu Mạch Nhiên vừa nói vừa ôm ngực: “Tôi rất yêu anh ấy, tôi có thể không cần con, nhưng cô thì sao? Cô năm lần bảy lượt muốn có con! Cô có biết cô tàn nhẫn cỡ nào không? Sao A Khanh lại hy sinh vì cô nhiều như thế? Tại sao cô lại khiến cho A Khanh yêu cô đến vậy?”

Tô Lạc Ly hít một hơi thật sâu, cô đứng ở đây nghe Tiêu Mạch Nhiên lên án, cô cũng có thể cảm nhận được Tiêu Mạch Nhiên yêu Ôn Khanh Mộ nhường nào.

“Nếu là tôi trước đây, biết chị yêu anh ấy nhiều như vậy có thể tôi sẽ buông tay, nhưng tôi của bây giờ thì không, vì tôi còn yêu anh ấy hơn chị.”

“Cô lấy gì để so sánh với tôi?” Tiêu Mạch Nhiên khinh thường: “Cô tuỳ hứng, ích kỷ, nhiều lần đẩy A Khanh vào đường cùng, cô có tư cách gì để so sánh với tôi?”

“Tôi thừa nhận trong mối quan hệ giữa tôi và anh ấy, anh ấy hy sinh nhiều hơn tôi, nhưng chị chỉ nhìn thấy sự hy sinh của chị, chị chỉ nhìn thấy chị yêu anh ấy như thế nào chứ chị chưa bao giờ nhìn thấy sự hy sinh và tình yêu của tôi.”

“Cô đã làm gì cho anh ấy? Chẳng phải cô chỉ sinh cho anh ấy một đứa con trai sao? Tôi cũng làm được! Hơn nữa đứa con trai này còn là tự cô nhất quyết sinh ra! Cô biết rõ A Khanh không thể có con với loài người!”

Tiêu Mạch Nhiên chỉ vào Tô Lạc Ly rồi hét lên.

“Có câu nói ‘ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê’, chị luôn cho rằng chị là người yêu anh ấy nhất nên chị chưa bao giờ nhìn thấy tình yêu người khác dành cho anh ấy.”

Tô Lạc Ly dọn một góc ghế sofa rồi ngồi xuống.

“Chị biết quá ít về chuyện của chúng tôi. Ban đầu tôi muốn sinh con vì tôi không biết thân phận của anh ấy, sau này biết thì chúng tôi cũng quyết định không sinh con nữa. Về sau anh ấy phát hiện mình không thể cho tôi cuộc sống như một người đàn ông bình thường mang lại, vậy nên quyết định rời bỏ tôi, thậm chí còn nói dối tôi rằng anh ấy đã chết.”

Tiêu Mạch Nhiên không biết gì về những chuyện này.

“Lúc đó tôi mới biết mình có thai, mang thai chỉ là một lần ngoài ý muốn. Mọi người đều khuyên tôi bỏ đứa bé, nhưng tôi từ không chịu, đó là con của chúng tôi. Lúc ấy tôi tưởng anh ấy đã chết nên nghĩ đây là món quà trời cao ban tặng cho tôi, dù thằng bé có là quái vật thì sao? Trong người nó chảy dòng máu của hai chúng tôi.

Sau này tôi mới biết anh ấy chưa chết, vì thế tôi quyết định đến Love Valley để tìm. Khi đi tôi mới mang thai hơn một tháng, khi đến nơi thì em bé đã hơn ba tháng.”
 
Chương 1114


Chương 1114

“Cô đùa gì vậy? Cô nói cô mang thai mà vẫn đến Love Valley? Cô tưởng tôi không biết Love Valley là nơi thế nào sao?”

Tiêu Mạch Nhiên cười chế nhạo, cô ta đã từng nghe Dạ Bân nói đến Love Valley.

“Tôi có cần phải lừa chị không? Đúng là khi đi tôi đã có thai, quá trình đó rất vất vả. Tôi say sóng suýt chết, nhưng chỉ cần nghĩ đến có thể gặp anh ấy là tôi lại có thể sống sót. Tôi không chỉ tìm đến Love Valley khi đang mang thai, mà tôi còn vác bụng bầu bốn tháng cùng anh ấy vào rừng, cùng anh ấy giải trừ phong ấn.”

Tiêu Mạch Nhiên nghe những chuyện này mà ghen tỵ phát điên, không ngờ cô đã cùng anh đi giải trừ phong ấn!

“Vốn dĩ mọi người muốn đợi tôi sinh con xong mới đi giải trừ phong ấn, nhưng tôi không đồng ý. Tôi không muốn người đàn ông của mình phải chịu hành hạ thêm nữa, dù chỉ một đêm cũng không được!”

Câu chuyện vài tháng được Tô Lạc Ly kể lại chỉ trong vài câu.

Tiêu Mạch Nhiên là một người thông minh, sao cô ta có thể không biết những gian khổ trên đường đi, huống hồ khi đó Tô Lạc Ly còn đang mang thai.

Nếu không cẩn thận có thể sẽ mất con, bản thân cô cũng có thể sẽ mất mạng.

Tiêu Mạch Nhiên cảm thấy mình hơi kém cỏi, trong khi Tô Lạc Ly dũng cảm như thế. Nhớ lại lúc đầu cô ta đưa tay cho Ôn Khanh Mộ, lúc đó cô ta cũng sợ chết khiếp.

“Cô đang muốn chứng minh cô vĩ đại hơn tôi sao?”

“Không phải, tôi chỉ muốn nói với chị rằng còn rất nhiều điều mà chị chưa biết. Chị nghĩ rằng chúng tôi trải qua những sóng to gió lớn này thì tình cảm sẽ suôn sẻ, vậy chị nhầm rồi.”

Tiêu Mạch Nhiên cau mày nhìn Tô Lạc Ly.

“Anh ấy không thích ăn đồ quá cay, một mâm cơm chỉ có thể có lượng cay bằng một quả ớt. Anh ấy cũng không thích ăn đồ quá ngọt, cho lượng đường bằng một phần ba bình thường thì anh ấy mới thích. Anh ấy thích ăn thịt, không thích ăn rau, nếu không có thịt trên bàn trong hai bữa ăn liên tiếp, anh ấy sẽ nổi giận…”

Tô Lạc Ly liệt kê từng thói quen ăn uống và sinh hoạt của Ôn Khanh Mộ.

Tiêu Mạch Nhiên trố mắt nghẹn họng nhìn Tô Lạc Ly, cô ta không biết gì về những chuyện này.

Tiêu Mạch Nhiên biết những điều này không thể một sớm một chiều mà nhớ được, có lẽ là do hai người ở bên nhau lâu nên mới âm thầm ghi nhớ những điều này.

“Cô không cần nói thêm nữa! Cô cũng là ngôi sao, cô còn phải đóng phim, còn phải chăm sóc con trai, làm gì có nhiều thời gian làm những việc này cho anh ấy!”

Tiêu Mạch Nhiên lập tức cắt ngang lời Tô Lạc Ly.

“Chị nói sai rồi, chỉ cần tôi ở nhà thì mỗi bữa ăn của anh ấy đều do tôi nấu. Nước tắm, dọn giường, chuẩn bị mọi thứ anh ấy cần đều do tôi tự làm, vì không ai hiểu rõ anh ấy hơn tôi, giao cho người khác làm tôi cũng không yên tâm.”

“Tôi không tin! Một chữ cũng không tin! Nhà họ Ôn bao nhiêu người giúp việc như thế, sao đến lượt cô làm những chuyện này?”

Tô Lạc Ly nhếch môi cười: “Chị có thể đến nhà chúng tôi hỏi người giúp việc xem họ đã từng vào phòng ngủ của chúng tôi chưa? Tôi không thích người khác vào phòng ngủ của chúng tôi, bởi tôi nghĩ đó là nơi thuộc về hai chúng tôi, mà anh ấy là người đàn ông của tôi, tôi nên làm mọi thứ cho anh ấy.”

Tiêu Mạch Nhiên ngẩn người, những điều này hoàn toàn khác xa với những gì cô ta tưởng tượng.

“Trong mắt chị, chắc tôi là một bà chủ nhà giàu cơm dâng tận miệng, nước rót tận tay đúng không? Nhưng tiếc là không phải vậy, tôi biết làm hết tất cả những chuyện mà một người vợ nên làm.”
 
Chương 1115


Chương 1115

Tiêu Mạch Nhiên bướng bỉnh quay đầu đi nơi khác: “Rốt cuộc cô muốn nói gì?”

“Điều tôi muốn nói là dù hai người có trải qua sóng to gió lớn, thậm chí là trải qua sinh tử thì đường về của họ cũng vẫn là những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống. Rất nhiều đôi yêu nhau trải qua nhiều biến cố lớn, nhưng khi cuộc sống trở nên êm đềm thì lại chia xa.”

Tô Lạc Ly nhìn Tiêu Mạch Nhiên.

“Đúng là chị có thể chết vì anh ấy, có thể không màng đến tính mạng, có thể khiến bản thân luôn chịu thiệt thòi, nhưng chị có làm được những điều tôi làm không?”

Tiêu Mạch Nhiên nhất thời không nói nên lời. Đúng vậy, cô ta có làm được không?

Bản thân cô ta cũng không chắc mình có làm được không, từ khi bước vào giới giải trí, bên cạnh cô ta luôn có vài trợ lý, những kỹ năng trong cuộc sống đã mất sạch từ lâu.

Chưa nói đến chuyện nấu nướng, ngay cả mùi khói dầu trong bếp cũng có thể khiến cô ta không chịu được.

Cô ta cũng đã học nấu ăn một thời gian, nhưng vì thấy quá rắc rối nên đã từ bỏ.

“Chị luôn miệng nói chị yêu anh ấy, tôi cũng thấy chị rất yêu anh ấy, nhưng nếu thật sự để hai người chung sống cùng nhau, có thể hai người sẽ không sống nổi.”

“Chưa thử sao cô biết chúng tôi không sống được?” Tiêu Mạch Nhiên vẫn mạnh miệng.

“Đúng thế, đúng là tôi không biết, nhưng khi chị nghe tôi nói chắc cũng đã thấy phiền rồi đúng không? Nhưng chị biết khi tôi nấu cơm cho anh ấy, tôi đã nghĩ gì không?”

Tiêu Mạch Nhiên nhìn Tô Lạc Ly khó hiểu.

“Tôi nghĩ anh ấy ăn ngấu ăn nghiến những món ăn tôi làm thật hạnh phúc biết bao, vì thế tôi không thấy phiền nữa, ngược lại còn thấy ngọt như đường và muốn nấu cho anh ấy cả đời. Trước đây chị từng học làm bánh, chắc vì muốn lấy lòng anh ấy đúng không?”

Tiêu Mạch Nhiên không lên tiếng, cũng không phủ nhận.

“Từ khi chị hỏi tôi những câu hỏi đó là tôi đã biết chị thiếu kiên nhẫn như thế nào khi làm những việc này, những vấn đề đó chỉ cần chị kiên nhẫn một chút thì sẽ không xuất hiện.”

“Không phải ai cũng giỏi làm những việc này!” Cuối cùng Tiêu Mạch Nhiên cũng tìm ra lời để phản bác.

“Chị nói cũng đúng, nhưng anh ấy thích, anh ấy rất hưởng thụ những điều tôi làm cho anh ấy, đổi lại là người khác anh ấy đều không chấp nhận. Chị Mạch Nhiên, chị là một người phụ nữ tốt, chị nên có cuộc sống tốt hơn chứ đừng nên trói buộc mình vào anh ấy.”

Tiêu Mạch Nhiên xấu hổ cúi đầu.

“Tôi thừa nhận trong những việc này tôi không bằng cô, nhưng cô có gì tốt chứ? Cô là người hai lòng, chỉ là A Khanh chưa phát hiện ra thôi.”

“Nếu chị đã nói thế thì hôm nay chúng ta thẳng thắn với nhau luôn đi.”

“Chúng tôi thực sự gặp nhau sau khi kết hôn một năm, cũng chính là khoảng thời gian tôi chuẩn bị debut. Ban đầu tôi không biết thân phận của anh ấy, anh ấy cũng giấu tôi thân phận thật sự của mình.”

Tô Lạc Ly muốn giải quyết mọi hiểu lầm.

“Khoảng thời gian đầu, chị đã giúp tôi rất nhiều, tôi cũng rất biết ơn chị, nhưng tôi không biết quan hệ giữa chị và anh ấy, về sau tôi mới biết chuyện này từ Mục Nhiễm Tranh. Trong lòng tôi thấy rất khó chịu nên cố ý lạnh nhạt với chị, nhưng chị không biết quan hệ của tôi và anh ấy nên vẫn luôn giúp tôi.”

Tiêu Mạch Nhiên như người mất hồn, nghe Tô Lạc Ly nói.
 
Chương 1116


Chương 1116

“Thực ra tôi rất muốn nói với chị, nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ đến việc ly hôn với anh ấy. Nếu đã quyết định ly hôn, vậy thì thế nào? Tôi cũng chỉ đành lựa chọn không nói với chị. Chị nói tôi rất mưu mô, chắc là muốn nói tôi vừa muốn lấy lòng chị để chị giúp tôi, lại vừa giấu chị sự thật rằng tôi đã ở bên anh ấy.”

Tô Lạc Ly nở nụ cười nhẹ: “Nếu thật sự muốn dựa vào ai thì tôi có thể lấy lòng anh ấy, lấy lòng anh ấy vẫn hơn lấy lòng chị chứ, phải không?”

Tiêu Mạch Nhiên chợt bật cười lớn, tiếng cười vang vọng trong phòng khách nghe rợn tóc gáy.

“Tôi thật sự quá ngốc! Tiêu Mạch Nhiên, mày đúng là người đàn bà ngu xuẩn nhất trên đời!”

Tiêu Mạch Nhiên dường như đã hiểu ra mọi chuyện.

“Tô Lạc Ly, tôi thua rồi, hoàn toàn thua cô rồi.” Đây là sự thật mà Tiêu Mạch Nhiên không hề muốn thừa nhận.

“Không phải chị thua tôi mà là thua chính bản thân chị. Thật ra chị nên hiểu rõ từ lâu rằng nếu trong lòng anh ấy có chị thì khi chị hiến máu cho anh ấy lần đầu, anh ấy đã ở bên chị rồi. Hơn nữa với quan hệ của chị và Dạ Bân, hai người ở bên nhau là điều quá dễ dàng, nhưng anh ấy không đến với chị, từ lúc đó chị đã nên nhận ra.”

Tiêu Mạch Nhiên mặc cho nước mắt từ từ tuôn rơi.

“Đúng thế, lẽ ra tôi nên nhận ra từ lâu mới phải! Tại sao tôi lại không nhận ra chứ?”

“Chị nên có một cuộc sống tốt hơn, chị xinh đẹp, cuộc sống khá giả, lại là Ảnh hậu, muốn tìm một người đàn ông tốt chẳng phải rất dễ sao?”

Tiêu Mạch Nhiên cười khổ: “Bây giờ tôi đã là người thứ ba, lại có scandal như vậy, ai còn muốn lấy tôi nữa?”

Bây giờ mọi người đều biết Tiêu Mạch Nhiên và Ôn Khanh Mộ có gian tình, vì thân phận của Ôn Khanh Mộ nên dù có người thích Tiêu Mạch Nhiên thì cũng e ngại thân phận anh, không dám dính dáng.

“Tôi đã tự tay huỷ hoại bản thân mình, không trách được người khác. Cô đi đi, yên tâm, tôi sẽ không hại cô nữa, cũng không cần lo lắng tôi sẽ giành anh ấy với cô.”

“Tôi chưa bao giờ lo lắng những điều này, bởi vì không ai có thể cướp anh ấy khỏi tôi.” Giọng điệu Tô Lạc Ly rất chắc chắn.

Tiêu Mạch Nhiên hâm mộ giọng điệu này của Tô Lạc Ly.

“Trước khi đi, tôi cần chị làm một việc, bây giờ chị trang điểm, thay quần áo đi.”

Tiêu Mạch Nhiên ngước mắt lên nhìn Tô Lạc Ly: “Cô còn chuyện gì nữa?”

“Chị đã làm hại tôi, tôi nghĩ mình có quyền yêu cầu chị làm điều này.”

Tiêu Mạch Nhiên không nói gì mà run rẩy đi lên lầu.

Cô ta thay bộ quần áo khác, rửa mặt, trang điểm nhẹ nhàng rồi lại đi xuống.

“Tôi đã làm theo những gì cô nói, cô có thể đi rồi chứ?”

Tô Lạc Ly ung dung lấy điện thoại ra rồi tìm một góc trong phòng khách, nơi đó có một bó hoa, view cũng khá đẹp.

Tô Lạc Ly kéo Tiêu Mạch Nhiên lại đó, giơ điện thoại lên, lúc này Tiêu Mạch Nhiên mới nhận ra Tô Lạc Ly định chụp ảnh tự sướng.

“Cô làm vậy có ý nghĩa gì không?”

“Có ý nghĩa hay không, làm rồi mới biết. Phiền chị hãy nở nụ cười.”

Dù Tiêu Mạch Nhiên cực kỳ không muốn nhưng vẫn phối hợp với Tô Lạc Ly, hai người chụp một tấm ảnh cũng coi như tươi cười rạng rỡ.
 
Chương 1117


Chương 1117

Chụp ảnh xong Tô Lạc Ly mới ra về.

Sau khi Tô Lạc Ly đi, Tiêu Mạch Nhiên vùi mình trên ghế sofa, cảm thấy toàn thân lạnh như băng.

Cuối cùng cô ta vẫn mất Ôn Khanh Mộ.

Có lẽ Tô Lạc Ly nói đúng, cô ta nên bắt đầu một cuộc sống mới và tìm một người thật sự yêu thương.

Một lúc sau, Weibo đột nhiên thông báo có người tag cô ta.

Tiêu Mạch Nhiên mở Weibo ra, thấy Tô Lạc Ly vừa đăng một bài viết mới trên đó.

Bài viết có ba bức ảnh, một bức là ảnh Tô Lạc Ly vừa chụp tự sướng cùng cô ta, hai bức còn lại là ảnh cô ta và Ôn Khanh Mộ bị chụp lén đang rất nổi trên Weibo gần đây.

“Tôi đến để nhận tội đây! Có một người đàn ông tốt như vậy ở bên, đương nhiên sẽ có cảm giác có nguy cơ, vậy nên tôi đã nhờ bạn tốt của mình là chị Mạch Nhiên giúp tôi thử chồng, kết quả lại xảy ra chuyện hiểu lầm này. Còn về chuyện hôn nhau, vốn chỉ định giả vờ thôi nhưng lại vô tình hôn thật. Chồng tôi suy sụp, bây giờ chúng tôi vẫn đang chiến tranh lạnh.

Các bạn cư dân mạng à, tôi thật sự biết sai rồi, tôi thề sau này sẽ không bao giờ làm những chuyện thế này nữa.

P/s: Chị Mạch Nhiên, khi nào chị có chồng, tôi sẽ hôn lại đó!”

Thấy Tô Lạc Ly đăng bài này, Tiêu Mạch Nhiên cực kỳ ngạc nhiên!

Tô Lạc Ly dám nói như vậy, lẽ nào không sợ bị chửi chết sao?

Nhờ bạn thân thử chồng, nghi ngờ chồng còn khiến bạn thân bị liên lụy, chắc chắn cư dân mạng sẽ tấn công Tô Lạc Ly tập thể!

Chỉ là làm như vậy rất có lợi cho Tiêu Mạch Nhiên, cô ta chỉ là nạn nhân, sẽ không còn ai nghi ngờ cô ta có quan hệ bất chính với Ôn Khanh Mộ nữa.

Tiêu Mạch Nhiên lau nước mắt, lập tức gửi tin nhắn Wechat cho Tô Lạc Ly.

“Sao cô lại làm vậy? Lẽ nào cô không biết lợi dụng sức mạnh của Internet rất đáng sợ? Cô sẽ bị công kích tập thể đấy.”

Tô Lạc Ly trả lời tin nhắn rất nhanh.

“Tôi kết hôn rồi, họ muốn nói gì thì nói, tôi chỉ cần biết anh ấy sẽ không rời xa tôi là được. Nhưng chị thì khác, chị chưa kết hôn, danh tiếng rất quan trọng với chị.”

“Sao lại giúp tôi như thế?”

Theo Tiêu Mạch Nhiên thấy, Tô Lạc Ly hoàn toàn không cần phải làm vậy.

Tô Lạc Ly có thể không quan tâm, tiếp tục sống cuộc sống tự tại của mình, khi danh tiếng của cô ta xấu đi thì càng không thể giành Ôn Khanh Mộ với Tô Lạc Ly nữa.

“Chị Mạch Nhiên, tôi biết khi tôi mới debut chị thật lòng giúp đỡ tôi, tôi chưa bao giờ nghi ngờ tấm lòng của chị, tôi cũng tin chị luôn là người tốt bụng như thế.”

Tiêu Mạch Nhiên nhìn thấy dòng tin nhắn này của Tô Lạc Ly, nước mắt lại lần nữa ướt đẫm đôi hàng mi.

Cô ta sai thật rồi.

Đúng như dự đoán của Tiêu Mạch Nhiên, sau khi Tô Lạc Ly đăng bài lên Weibo, toàn bộ cư dân mạng bắt đầu công kích cô.

“Tô Lạc Ly, cô đang tự tìm chết đấy! Chồng cô đối xử với cô tốt như vậy mà cô còn nghi ngờ anh ấy!”

“Khả năng của Tô Lạc Ly đã cho thấy thế nào là tự tìm đường chết bằng thủ đoạn bịp bợm! Còn kéo cả bạn thân vào nữa!”
 
Chương 1118


Chương 1118

“Thật sự rất quá đáng, có một người chồng tốt như vậy không biết quý trọng mà còn nghi ngờ!”

Những lời mắng nhiếc Tô Lạc Ly trên mạng nối tiếp nhau, giống như nước lũ và thú dữ.

Những bình luận dưới bài Tô Lạc Ly cũng toàn là lời lẽ chửi bới.

Rất nhanh sau đó Ôn Khanh Mộ đã phản hồi, anh chia sẻ bài viết của Tô Lạc Ly kèm theo dòng trạng thái: “Tối nay phục vụ đặc biệt, hừ!”

Thậm chí anh còn cho thêm vài icon dương dương tự đắc.

Cư dân mạng lập tức bình luận: “Sếp Ôn, lẽ nào anh không giận sao?”

Ôn Khanh Mộ cố tình trả lời bình luận này: “Từ khi gia đình có người thứ ba, cuộc sống vợ chồng chúng tôi bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Người phụ nữ nào đó chỉ biết đến con trai, vừa hay có thể nhân cơ hội này lấy lại vị trí thuộc về tôi!”

Bình luận này của Ôn Khanh Mộ được vô số lượt like.

Màn kịch tranh đấu gay gắt đã kết thúc bằng việc cư dân mạng bị nhét đầy cơm chó.

Tối hôm đó, Ôn Khanh Mộ thậm chí còn đăng bài lên Weibo.

Anh đăng bức ảnh Tô Lạc Ly bế Tam Tam, mặt Tam Tam đã được làm mờ, bức ảnh đã qua xử lý trông rất ấm áp và tự nhiên.

“Đôi khi tôi có cảm giác như đang nằm mơ. Cô gái này đã bị bác sĩ gọi là người thực vật suốt ba tháng, trước ngày sinh đột nhiên tỉnh lại, sinh Tam Tam xong lại ngất đi lần nữa. Tam Tam phải nằm trong lồng ấp một tháng, cô gái này lại bắt đầu cho con bú, đến bây giờ cuối cùng cũng cai sữa. Mỗi người phụ nữ đều xứng đáng được yêu thương.”

Trước đây Weibo của Ôn Khanh Mộ luôn theo phong cách hài hước, hiếm thấy anh dịu dàng, tình cảm một lần.

Anh tự bình luận dưới bài rằng: “Thằng nhóc tên Tam Tam này làm tu hú chiếm tổ chim khách quá lâu rồi, cuối cùng cũng nhường chỗ cho bố nó!”

Mọi người đọc xong bài viết này vừa thấy đau lòng vừa thấy buồn cười.

Thật sự là cười mãi cười mãi, cuối cùng rơi nước mắt.

Vì vậy tình tiết vở kịch đã đảo ngược.

“Lạc Ly hôn mê ba tháng trước khi sinh, trải qua sóng to gió lớn. Phụ nữ sinh con vốn đã dễ bị trầm cảm, vậy nên cô ấy làm chuyện này hoàn toàn có thể hiểu được!”

“Lạc Ly thật vĩ đại, cho con uống sữa mẹ lâu như thế! Chính tình mẫu tử đã đánh thức cô ấy!”

“Mọi người đừng mắng Lạc Ly nữa, cô ấy là một người phụ nữ tốt, một người vợ tốt, một người mẹ tốt.”

“Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao Ôn Khanh Mộ lại yêu Tô Lạc Ly như thế rồi, tôi tình nguyện ăn bát cơm chó này!”

Tô Lạc Ly ru Tam Tam ngủ xong thì về phòng.

Ôn Khanh Mộ đọc bình luận trên Weibo, thấy mọi người bắt đầu khen Tô Lạc Ly nên anh cũng yên tâm.

“Lại đây cho anh!” Ôn Khanh Mộ đột nhiên thay đổi sắc mặt, quát Tô Lạc Ly.

“Anh lại làm gì nữa?” Tô Lạc Ly vén chăn lên rồi nằm xuống.

“Phục vụ đặc biệt!”

“Lời trên Weibo sao có thể coi là thật được?”

“Em bảo anh lừa gạt cư dân mạng, anh không làm được! Anh là một người đàn ông nói là làm!”

Ôn Khanh Mộ đè Tô Lạc Ly dưới thân.

“Được rồi đại nhân, ngài muốn trừng phạt tiểu nữ thế nào?”
 
Chương 1119


Chương 1119

“Biết mình sai ở đâu chưa?”

“Sai ở chỗ không nên hắt nước bẩn lên người.” Tô Lạc Ly vừa nói vừa ngáp.

“Biết sai sao còn làm? Rõ ràng là cố ý phạm tội!” Ôn Khanh Mộ bóp mặt Tô Lạc Ly, anh cố tình bóp hơi mạnh một chút.

Tô Lạc Ly nâng mặt Ôn Khanh Mộ lên: “Vì tiểu nữ biết mình có một người chồng tốt, anh ấy là anh hùng cái thế của tôi, chắc chắn anh ấy sẽ thay tôi giải quyết.”

Câu nói này khiến Ôn Khanh Mộ mở cờ trong bụng.

“Em tưởng là khen anh như vậy thì đêm nay anh sẽ không trừng phạt em sao?”

“Em đang khen anh sao? Hình như em chỉ đang nói sự thật thôi.”

“Bây giờ khả năng khen người khác của em càng ngày càng giỏi rồi!”

Ôn Khanh Mộ được khen lên tận trời!

Sự việc nhanh chóng lắng xuống.

Vì trước đó Tô Lạc Ly từng nói mỗi năm cô chỉ quay một bộ phim, vì thế sau khi quay xong bộ này, cô lại được ở nhà cùng chồng con.

Hai ngày nay Ôn Khanh Mộ không cần đến công ty, hai người ở nhà ngày ngày quấn lấy nhau.

Tô Lạc Ly cũng rất hưởng thụ quãng thời gian nhàn rỗi này. Tam Tam đã ngủ trưa, Ôn Khanh Mộ và Tô Lạc Ly ngồi trên ghế sofa xem TV.

TV đang chiếu show thực tế của các ngôi sao, bong bóng màu hồng sắp tràn ra khỏi màn hình.

Ôn Khanh Mộ không quan tâm TV đang chiếu gì, dù sao trong mắt anh cũng chỉ có người phụ nữ của mình.

Anh ôm Tô Lạc Ly vào lòng, lúc thì kéo tóc cô, lúc lại nghịch ngón tay cô.

Giản Ngọc cũng không có thói quen ngủ trưa, vậy nên cũng đang xem TV.

“Anh ngồi yên đi!” Tô Lạc Ly nhỏ giọng thì thầm, bình thường khi chỉ có hai người họ trong phòng ngủ, Ôn Khanh Mộ động tay động chân cô cũng không nói gì, nhưng bây giờ đang ở phòng khách, Giản Ngọc còn ngồi bên cạnh!

“Đang ở nhà mình, em sợ cái gì?”

“Anh trai còn đang ở đây đấy, đừng nghịch nữa.” Ôn Khanh Mộ không biết xấu hổ nhưng Tô Lạc Ly không muốn cũng không biết xấu hổ như anh.

Ôn Khanh Mộ không vui nhìn Giản Ngọc: “Haiz, anh ở đây ăn chùa uống chùa vừa vừa thôi nhé, có phải nên đi rồi không?”

Tô Lạc Ly lập tức dùng cùi chỏ húc Ôn Khanh Mộ, đó là anh trai ruột của anh, sao có thể nói năng như vậy?

Giản Ngọc chẳng thèm nhìn Ôn Khanh Mộ, tưởng anh ta muốn ở đây chắc? Ngày nào cũng nhìn hai người dính lấy nhau, anh ta nhìn đủ rồi!

“Này! Đang nói anh đó! Ngày ngày ăn chùa uống chùa nhà em, còn ở đây làm bóng đèn, anh đủ rồi đấy!”

Giản Ngọc lập tức đứng dậy đi thẳng lên lầu, không thèm để ý đến Ôn Khanh Mộ.

Giản Ngọc đi rồi Ôn Khanh Mộ càng thêm trắng trợn.

“Sao anh có thể nói chuyện với anh trai như vậy?”

“Anh nói với anh ấy thế nào? Anh nói sự thật mà! Ngày nào anh ấy cũng ăn chùa uống chùa nhà chúng ta, còn làm bóng đèn nữa!”
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom