Dịch Full Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con

Chương 1080


Chương 1080

“Nhưng em không có chứng cứ, hơn nữa cô ta đã mang thai, quả thật có rất nhiều chứng cứ chứng minh cô ta không ở đó.”

Tô Lạc Ly tức giận đấm xuống ghế.

“Sao người xấu luôn may mắn như vậy?”

Chẳng lẽ thế giới này không phải là làm điều thiện sẽ được trời ban phước, làm điều ác thì gặp tai ương sao?

Sao Tô Nhược Vân làm nhiều chuyện xấu còn may mắn như vậy!

“Nếu em muốn anh giết cô ta, anh có thể làm được.”

Tô Lạc Ly vội vàng lắc đầu, “Chúng ta làm vậy thì có khác gì Tô Nhược Vân? Em chỉ hi vọng pháp luật có thể kết án cô ta thôi.”

Ôn Khanh Mộ ôm Tô Lạc Ly vào trong lòng, “Chờ cô ta sinh con xong sẽ phải ngồi tù. Cô ta làm nhiều chuyện xấu như vậy, chắc chắn sẽ bị trừng phạt, chẳng qua là vấn đề sớm hay muộn mà thôi. Ly Ly, hôm nay em không nên nói những lời đó với giới truyền thông.”

Tô Lạc Ly chợt căng thẳng.

“Không xong rồi, em không suy nghĩ nhiều, lúc đó em thật sự quá tức giận!”

Cô là một nhân vật công chúng, không thể nói với truyền thông những lời nói có quá nhiều cảm xúc cá nhân như vậy.

“Không sao, không có việc gì đâu. Bây giờ bụng Tô Nhược Vân to như vậy, chỉ một mình cô ta sẽ không gây ra được sóng gió gì đâu.”

Ôn Khanh Mộ vội vàng an ủi Tô Lạc Ly, cho dù nói vậy nhưng trong lòng anh vẫn lặng lẽ cầu khẩn, chỉ mong không có chuyện gì.

“Chỉ mong vậy. Nhưng đứa con của cô ta sẽ thế nào?”

Hai người đều im lặng.

Đứa con của Tô Nhược Vân sẽ đi đâu chứ?

Mộ Dung Dịch và Tô Nhược Vân đã ly hôn, rõ ràng anh ta không định nhận nuôi đứa trẻ này. Cho dù Tô Nhược Vân sinh con xong đưa qua, đứa trẻ này cũng sẽ bị mẹ nó làm liên lụy.

Sao nhà Mộ Dung có thể đối xử tử tế với đứa trẻ này được chứ? Mộ Dung Dịch còn trẻ, anh ta sớm muộn gì cũng sẽ cưới vợ khác, cũng sẽ có con riêng của mình, đến lúc đó số phận của đứa trẻ này sẽ càng bi thảm hơn.

“Chồng, em muốn thương lượng với anh…”

“Em muốn nuôi thì cứ nuôi thôi.” Anh trả lời luôn.

Tô Lạc Ly kinh ngạc nhìn Ôn Khanh Mộ, không ngờ anh lại nhìn thấu tâm tư của mình.

Cô chợt bật cười, “Sao anh biết em muốn thương lượng với anh về chuyện này?”

Ôn Khanh Mộ đắc ý hừ một tiếng như đang nói anh là chồng của em, đương nhiên chuyện gì cũng biết rồi!

Cuối tuần này, Mục Nhất Hân lại về nhà. Chuyện đầu tiên cô ấy làm là lao thẳng vào phòng ngủ của mình, cất những bức tranh mình vẽ ở trường vào trong ngăn kéo.

Những bức tranh liên quan tới Tô Kiêm Mặc đều được cô ấy khóa trong ngăn kéo của mình. Bởi vì trong phòng ký túc ở trường quá nhiều người, cô ấy không muốn để người ta nhìn thấy.

Nhưng khi cô ấy mở ngăn kéo ra, trong ngăn kéo lại trống rỗng!

Cô ấy lật tìm tất cả các ngăn kéo vẫn không tìm được tranh của mình.

“Mẹ!” Mục Nhất Hân vừa hét to vừa lao xuống tầng.
 
Chương 1081


Chương 1081

Mỗi tuần con gái cưng về một lần, Chu Nghệ Như đang bận rộn nấu các món ăn ngon cho cô ấy.

Nghe Mục Nhất Hân gọi, bà ta vội vàng ra khỏi phòng bếp.

“Con gọi gì vậy?”

“Mẹ, tranh của con đâu? Mẹ giấu tranh của con đâu rồi?” Mục Nhất Hân nắm lấy cổ tay của Chu Nghệ Như.

“Tranh gì chứ?” Chu Nghệ Như không hiểu.

“Chính là những bức tranh con vẽ về Kiêm Mặc đấy! Mẹ, mẹ trả lại cho con đi!”

“Mẹ không lấy tranh của con.” Chu Nghệ Như vội giải thích.

“Không phải mẹ thì có thể là ai chứ? Mẹ mau trả lại cho con đi! Những bức tranh đó rất quan trọng với con, con không thể không có chúng được! Mẹ, con cầu xin mẹ, mẹ trả lại cho con đi!”

Mục Nhất Hân khóc lóc cầu xin.

“Hân Hân, mẹ thật sự không lấy! Những bức tranh đó không còn thì thôi! Dù sao cậu ta cũng mất rồi, con giữ những bức tranh đó có tác dụng gì chứ!”

Chu Nghệ Như thấy con gái như vậy, vừa đau lòng lại vừa tức giận.

“Có tác dụng! Đó là tranh của con! Đó là mạng sống của con!”

“Vậy con giết mẹ đi! Hân Hân, con tỉnh lại đi được không? Con vì một người đã chết mà muốn mẹ phải chết sao? Đã qua một năm rưỡi rồi, con vẫn chưa thể bước ra được sao? Cậu ta đã chết rồi, chết là hết, con còn nhớ thương cậu ta như vậy thì có tác dụng gì chứ?”

Trước đây Chu Nghệ Như không muốn kích thích con gái mình.

“Con không nghe! Con không muốn nghe!” Mục Nhất Hân bịt tai và ngồi thụp xuống đất, gào khóc.

“Hân Hân, mẹ van con, con đừng vẽ cậu ta nữa, cậu ta đã chết rồi, sẽ không trở lại đâu. Con cần phải bắt đầu cuộc sống mới!” Chu Nghệ Như ôm con gái mình và khóc thảm thiết.

“Không phải! Không phải như vậy, cậu ấy sẽ trở lại! Ngày đó cậu ấy đã trở lại, còn hôn con nữa!” Mục Nhất Hân bịt tai và hô to.

“Hân Hân, con cứ như vậy, mẹ thật sự rất đau lòng! Cậu ta không thể trở lại được nữa! Đây là sự thật. Hân Hân, con tỉnh táo lại được không?”

Mục Nhất Hân ngồi dưới đất gào khóc nhưng cũng dần bình tĩnh lại.

Thật ra cô ấy cũng biết mình vẫn đang nằm mơ, vẫn luôn lừa gạt mình, không muốn từ trong giấc mơ tỉnh lại thôi.

Có lẽ cô ấy cần phải tỉnh táo lại rồi.

Mục Nhất Hân khóc rất lâu, sau đó lặng lẽ quay về trong phòng mình, nhìn mấy bức tranh mình mới vẽ trong tuần vừa rồi.

Lúc ở trường, cô ấy thường xuyên vẽ, sau đó chờ tới cuối tuần lại cầm bức tranh mình mới vẽ Tô Kiêm Mặc về nhà.

“Kiêm Mặc, xin lỗi, có lẽ sau này tôi không vẽ cậu được nữa, cậu có thể trách tôi không?”

Nước mắt Mục Nhất Hân chậm rãi trào ra, nhỏ xuống bức tranh và dần loang ra.

Bệnh viện Q.M

Hai người phụ nữ đều đeo khẩu trang, một người trong đó ưỡn bụng bầu vẫn luôn cúi đầu, hình như sợ bị người ta nhìn thấy.
 
Chương 1082


Chương 1082

“Vân Vân, mẹ đã làm xong thủ tục rồi!” Vương Vãn Hương hưng phấn nói.

“Mẹ, mẹ nói nhỏ thôi. Mẹ sợ người khác không nhận ra con sao?” Tô Nhược Vân hạ thấp giọng nói.

“À, chúng ta vào khám luôn đi.” Vương Vãn Hương đỡ Tô Nhược Vân đi qua xếp hàng.

Tô Nhược Vân đã tới rất nhiều bệnh viện, bác sĩ nào cũng châm chọc, khiêu khích cô ta, thậm chí nguyền rủa đứa bé trong bụng cô ta, có bệnh viện còn đuổi thẳng cô ta ra ngoài.

Bây giờ có ai mà không biết tới cô ta chứ?

Mọi người đều biết cô ta là một người phụ nữ tội ác tày trời, giống như chuột chạy qua đường ai nấy đều gọi nhau đánh.

Lại thêm bây giờ bọn họ không có tiền. Số tiền Mộ Dung Dịch đưa cho Vương Vãn Hương đều dùng để mời luật sư, bọn họ không còn đồng nào dính túi.

Bên bệnh viện Q.M có một cơ quan phúc lợi chuyên cung cấp dịch vụ kiểm tra thai sản miễn phí cho những người phụ nữ có thai không đủ tiền khám bệnh.

Mặc dù Tô Nhược Vân rất không thích nhưng cô ta vẫn phải tới.

Dù chỗ này là bệnh viện của Ôn Khanh Mộ nhưng chắc anh sẽ không để ý nhiều chứ?

Được sự giúp đỡ của Vương Vãn Hương, Tô Nhược Vân đã hoàn thành quá trình kiểm tra. Bác sĩ ở đây khá lịch sự, không châm chọc, khiêu khích như các bác sĩ trước đó.

“Tất cả đều bình thường, thai nhi đã được hai mươi lăm tuần, tạm thời không có gì đáng ngại, cô về cố gắng tĩnh dưỡng.” Bác sĩ nói.

“Tốt quá, không sao là tốt rồi.” Vương Vãn Hương vui mừng. Sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, thật may là đứa bé của Tô Nhược Vân không sao.

“Bác sĩ, tôi đại khái sẽ sinh vào lúc nào?”

“Còn sớm lắm, bây giờ cô không cần lo lắng đâu. Chẳng phải cô mới mang thai sáu tháng à? Bình thường phải ba mươi sáu tuần mới đủ tháng, dù sao cũng còn ba tháng nữa.”

Tô Nhược Vân bất giác buồn bã. Còn ba tháng nữa, chờ sau khi cô ta sinh con xong lại ở cữ thêm một tháng cũng chính là bốn tháng, cô ta sẽ phải vào tù.

Chờ đợi cô ta là năm năm dài đằng đẵng trong nhà tù.

“Được rồi, người kế tiếp!”

Tô Nhược Vân đành phải đứng dậy, đi ra ngoài cùng Vương Vãn Hương.

“Mẹ ơi, mẹ nói xem cuộc sống trong tù thế nào?”

“Mẹ chưa từng vào đó. Vân Vân, con không cần phải sợ, năm năm, năm năm thôi, thoáng cái sẽ qua. Con xem, trước đây mẹ còn cảm thấy con nhỏ như vậy, bây giờ chớp mắt con đã sắp làm mẹ rồi. Con đừng sợ, chờ tới lúc con ra, mẹ cũng nuôi đứa trẻ lớn rồi.”

Vương Vãn Hương liên tục an ủi Tô Nhược Vân.

Tô Nhược Vân chỉ cười mà không nói gì. Mẹ cô ta sẽ làm thế nào để nuôi con cô ta lớn chứ?

Bà ta vẫn luôn sống sung sướng, an nhàn, từ trước đến nay chưa từng làm việc, thậm chí ngay cả công việc trong nhà còn làm không xong, bà ta phải làm thế nào để nuôi con mình đây?

Vương Vãn Hương đột nhiên dừng lại làm Tô Nhược Vân cũng không thể không ngừng bước. Hai người cùng nhìn về phía trước.

Tô Lạc Ly đang bế một đứa bé đứng trước mặt bọn họ.

“Cô muốn làm gì? Tôi cho cô biết ở đây nhiều người, nhiều đôi mắt đang nhìn đấy!”

Vương Vãn Hương chắn ở trước mặt Tô Nhược Vân như một con gà mẹ che chở cho gà con.
 
Chương 1083


Chương 1083

Tô Lạc Ly chợt chua xót. Nếu mẹ mình còn sống, có lẽ cũng che chở cho mình như Vương Vãn Hương nhỉ?

“Mẹ, bây giờ con còn gì phải sợ chứ?” Tô Nhược Vân ngẩng đầu nhìn Tô Lạc Ly, “Cô tìm tôi có việc gì?”

Tô Lạc Ly đưa bé cưng trong lòng cho Lê Hoa bên cạnh. Cô và Tô Nhược Vân cùng vào một phòng họp ở trên tầng.

Cô đã biết Tô Nhược Vân tới đây kiểm tra từ lâu. Bệnh viện nhận được đơn xin của cô ta đã lập tức nói cho cô biết.

Bác sĩ trong cả bệnh viện này có ai không biết mâu thuẫn giữa Tô Nhược Vân và Tô Lạc Ly, bọn họ nhận được đơn xin của cô ta, tất nhiên sẽ báo cáo với cô.

Tô Lạc Ly cũng biết Tô Nhược Vân chắc chắn đã bước tới đường cùng mới đến đây xin kiểm tra thai sản miễn phí.

“Cô thấy tôi như vậy đã hài lòng chưa?”

“Cô muốn nghe tôi nói thật à? Tôi không hài lòng, không hài lòng chút nào.” Tô Lạc Ly cầm cốc nước nói, “Cô nên xuống địa ngục!”

Tô Nhược Vân không tức giận chỉ cười lạnh, “Tôi đã làm cô phải thất vọng rồi.”

“Tô Nhược Vân, tôi không ngờ tới giờ phút này rồi mà cô vẫn không hề có chút lương tâm nào.”

“Đó là bố vui vẻ, cam tâm tình nguyện cứu tôi. May đứa con gái đó là tôi đấy, đổi lại là cô thì chưa chắc đâu.” Tô Nhược Vân vẫn là Tô Nhược Vân kia, lúc nào cũng có thể dùng một câu nói lại chọc vào chỗ đau nhất trong lòng Tô Lạc Ly.

“Được rồi, nếu tòa đã tuyên án, vậy tôi sẽ tôn trọng pháp luật. Mộ Dung Dịch có nói gì về đứa con trong bụng cô không?”

Tô Lạc Ly nhìn bụng của Tô Nhược Vân.

“Chuyện này liên quan gì tới cô chứ? Đây là máu mủ ruột thịt của anh ta, anh ta đương nhiên sẽ nuôi nó nên người đàng hoàng!”

“Thật sao? Nếu vậy, tại sao anh ta lại ly hôn với cô chứ? Chồng tôi nói với tôi, nếu các người có thể tìm được một luật sư giỏi, không chừng còn có thể biện hộ cho cô vô tội. Mộ Dung Dịch nể mặt đứa trẻ, hẳn có thể làm được nhưng anh ta lại lập tức ly hôn với cô.”

Sắc mặt Tô Nhược Vân hơi khác thường.

“Cô muốn nói gì? Đừng lãng phí thời gian của tôi!”

“Tô Nhược Vân, cô làm những chuyện đó với tôi và con trai, em trai tôi, cho dù có băm cô ra thành nghìn mảnh, tôi cũng không thể tha thứ nhưng đứa con trong bụng cô là vô tội.”

Tô Lạc Ly đặt cốc nước xuống và nói tiếp: “Tôi biết có lẽ Mộ Dung Dịch sẽ nhận nuôi đứa trẻ này nhưng cô phải hiểu anh ta còn trẻ, với tính cách của Lâm Thanh Phượng chắc chắn đã bắt đầu lựa chọn người vợ mới cho anh ta rồi. Anh ta sẽ có con riêng của mình, đến lúc đó số phận đứa trẻ này của cô sẽ thế nào? Chắc cô biết rõ đấy!”

Tô Nhược Vân bất an sờ bụng mình. Cô ta đương nhiên biết rõ.

Mẹ cô ta là mẹ kế, cô ta đã tận mắt nhìn thấy Vương Vãn Hương đối xử với Tô Lạc Ly và Tô Kiêm Mặc thế nào.

Không ngờ có một ngày con mình cũng rơi vào tình cảnh đó.

“Cho dù tôi rất hận cô nhưng tôi thương đứa trẻ trong bụng cô. Mẹ cô không có khả năng nuôi được đứa trẻ, bà ta tự nuôi sống bản thân cũng đã là cả một vấn đề nên cô có thể giao đứa trẻ cho tôi.”
 
Chương 1084


Chương 1084

Tô Nhược Vân chợt ngẩng đầu nhìn Tô Lạc Ly và bật cười.

“Cô tưởng tôi ngu chắc? Tô Lạc Ly! Cô không có cách nào hành hạ tôi cho nên muốn nhận nuôi con tôi để hành hạ nó à? Tôi nói cho cô biết, cô nằm mơ đi! Cho dù tôi có bóp chết nó cũng không để cho cô nuôi đâu!”

“Cô tưởng tôi độc ác như cô sao? Tôi thật sự rất tò mò, trong mắt cô, tôi rốt cuộc là loại phụ nữ nào? Cô tự hỏi lương tâm cô đi, tôi đã từng hại cô chưa?”

Tô Nhược Vân nhất thời không nói được câu nào. Nói thật cô ta biết rõ Tô Lạc Ly từ nhỏ đã thật thà, cho nên luôn thích bắt nạt cô.

“Bất kể nói thế nào thì con cô vẫn gọi tôi là dì. Nếu năm năm sau cô ra tù có thể hối cải, tôi sẽ trả đứa trẻ lại cho cô.”

Tô Lạc Ly đứng dậy nhìn Tô Nhược Vân.

“Cô đã làm sai nhiều chuyện như vậy, chẳng lẽ còn muốn làm sai nữa sao? Cô còn muốn con mình cùng gánh chịu hậu quả cho những sai lầm của cô à? Cô nên trưởng thành, nên tỉnh ngộ đi.”

Tô Lạc Ly nói xong những lời này thì đi thẳng ra khỏi phòng họp.

Tô Nhược Vân ngồi một người trong phòng họp, đôi mắt đờ đẫn.

Có lẽ Tô Lạc Ly nói không sai, cô ta nên trưởng thành, nên tỉnh ngộ rồi.

Sau khi rời khỏi đó, Tô Lạc Ly về thẳng nhà. Cô vừa định vào thăm bé cưng lại bị Ôn Khanh Mộ chặn ở cửa phòng của trẻ.

“Sao anh không cho em vào trong?”

“Em nhắm mắt lại, anh cho em xem thứ tốt!” Ôn Khanh Mộ nói xong che mắt Tô Lạc Ly.

“Anh lại giở trò gì mà ra vẻ thần bí thế?” Tô Lạc Ly phàn nàn nhưng vẫn phối hợp với Ôn Khanh Mộ.

“Lát nữa em sẽ biết!”

Ôn Khanh Mộ dẫn Tô Lạc Ly vào phòng trẻ con, “Được rồi, em có thể nhìn!”

Tô Lạc Ly mở mắt ra, nhìn thấy bé cưng đang đứng ngay phía trước của mình, lẫm chẫm bước từng bước về phía mình!

Cậu bé toét miệng cười, “Mẹ…”

Tô Lạc Ly ngây người. Con trai mình biết đi rồi!

Mấy ngày trước Tô Lạc Ly vẫn luôn lo chuyện vụ án nên ít có thời gian làm bạn với con, chỉ nghe đám người giúp việc nói bé cưng đã bắt đầu học đi nhưng nghĩ cậu bé còn chưa tròn một tuổi, chắc không học được.

Cô không ngờ cậu bé lại biết đi nhanh như vậy!

Bé cưng nhào vào trong lòng của Tô Lạc Ly.

“Bé cưng, sao con giỏi vậy, không ngờ đã biết đi rồi!”

“Đương nhiên rồi, con trai anh mà lại!” Ôn Khanh Mộ có vẻ đặc biệt kiêu ngạo.

“Đúng vậy, con trai anh sắp một tuổi mà thậm chí còn chưa có nổi một cái tên đấy!”

Nhắc đến tên của bé cưng, hai người đều cảm thấy vô cùng đau khổ. Bé cưng sắp một tuổi mà bây giờ bọn họ vẫn chỉ gọi bé cưng bé cưng, ngay cả một cái tên đàng hoàng cũng không có.

“Trước sinh nhật bé cưng một tuổi, anh chắc chắn sẽ đặt tên cho con!” Ôn Khanh Mộ nói rất chắc chắn.
 
Chương 1085


Chương 1085

“Bé cưng của chúng ta sắp một tuổi rồi, anh nên nhân cơ hội này mở tiệc ăn mừng đi. Gần đây trong nhà không mấy vui vẻ, phải làm náo nhiệt một chút!”

“Được, anh không có ý kiến.”

Trong nhà này quả thật đã lâu không có tổ chức tiệc mừng gì, lần trước có lẽ là lúc bé cưng tròn một trăm ngày, đến bây giờ đã hơn nửa năm rồi.

Mọi chuyện đã lắng xuống, cũng đến lúc bọn họ nên chúc mừng.

“Bé cưng, sắp tới sinh nhật con rồi, con có vui không? Con muốn quà sinh nhật gì thế?”

Bé cưng còn chưa biết nói, ngoại trừ bố, mẹ ra, cậu bé chỉ biết ư a nhưng lại chỉ vào bụng của Tô Lạc Ly.

Lê Hoa cười ha hả, “Có lẽ cậu chủ muốn quà sinh nhật là một em gái nhỏ cũng nên, ha ha!”

Đúng lúc đó, ngoài cửa vọng vào giọng nói của người giúp việc.

“Cậu, mợ, hai người ra xem ai tới này!”

Ôn Khanh Mộ và Tô Lạc Ly đi xuống tầng, thấy bóng một người quen đang đứng trong phòng khách.

Giản Ngọc.

“Anh!” Tô Lạc Ly hưng phấn kêu lên. Kẻ từ sau khi bé cưng tròn một trăm ngày, cô chưa từng gặp Giản Ngọc, thậm chí không liên hệ với anh ta.

“E hèm!” Ôn Khanh Mộ lập tức hắng giọng, sau đó trừng mắt nhìn Tô Lạc Ly. Cô lập tức giấu đi vẻ vui mừng.

Ôn Khanh Mộ nắm tay cô đi tới.

“Sao anh lại tới đây?”

“Tôi không thể tới à?” Giản Ngọc hỏi ngược lại.

“Ít ra thì anh cũng phải báo trước một tiếng chứ?” Ôn Khanh Mộ nắm tay Tô Lạc Ly ngồi xuống sô pha.

Cho dù đã ngồi xuống, anh vẫn nắm chặt mười ngón tay của cô.

Giản Ngọc nhìn tay của hai người đang nắm chặt, “Cậu có con trai thì hạnh phúc hơn trước nhỉ?”

“Anh muốn nói tới hạnh phúc nào? Hạnh phúc trong quan hệ đời thường? Hay hạnh phúc trong quan hệ chăn gối?”

Ôn Khanh Mộ nhìn Giản Ngọc với vẻ hứng thú.

Tô Lạc Ly lập tức đỏ mặt. Người đàn ông này nói chuyện đúng là không quản được cái miệng.

“Được rồi, tôi đều có thể trả lời anh, tôi đặc biệt hạnh phúc cả trong quan hệ đời thường cũng như chăn gối, đặc biệt là quan hệ chăn gối đấy.” Ôn Khanh Mộ ôm Tô Lạc Ly vào trong lòng.

Giản Ngọc mỉm cười, “Con trai đã sắp một tuổi mà vẫn gắn bó keo sơn vậy à?”

“Anh nói cũng phải, con trai sắp một tuổi mà cô ấy vẫn dính lấy tôi, đặc biệt vào buổi tối còn thích rúc vào lòng tôi, phiền muốn chết.”

Ôn Khanh Mộ vừa nói vừa nhìn Tô Lạc Ly.

Tô Lạc Ly hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào!

Sao người đàn ông này thích khoe ân ái thế? Đặc biệt là ở trước mặt Giản Ngọc dường như lại càng thích khoe không hề kiêng nể gì.

“Anh, hai người nói chuyện đi, em lên tầng trông bé cưng.” Tô Lạc Ly lập tức tránh khỏi vòng tay của Ôn Khanh Mộ đứng dậy.
 
Chương 1086


Chương 1086

Cô không muốn ở lại đây nữa đâu, xấu hổ muốn chết!

“Vậy em đi đi.” Ôn Khanh Mộ kéo tay Tô Lạc Ly và hôn phớt lên mu bàn tay của cô.

Tô Lạc Ly liếc nhìn Ôn Khanh Mộ với vẻ ghét bỏ rồi vội vàng lên tầng.

“Cậu đủ rồi đấy!” Giản Ngọc cầm lấy gối ôm trên sô pha ném về phía Ôn Khanh Mộ.

Anh giơ tay đón lấy cái gối ôm.

“Anh đang ghen tuông, đố kỵ thôi!”

“Đúng, tôi đang ghen tuông, đố kỵ với cậu, cậu hài lòng chưa?” Giản Ngọc đúng là hết cách với người em trai này của mình.

“Vô cùng hài lòng!”

Giản Ngọc liếc nhìn Ôn Khanh Mộ, “Tôi đi đường mệt rồi, về phòng nghỉ ngơi đây.”

“Anh còn chưa nói anh về làm gì mà!”

Ôn Khanh Mộ biết Giản Ngọc tuyệt đối sẽ không quay về mà không có lý do.

Giản Ngọc dừng lại, ngập ngừng một lát mới nói, “Tôi về chúc mừng sinh nhật con trai cưng của cậu.”

“Quà sinh nhật đừng là thứ chết người đấy, cảm ơn!”

Giản Ngọc không để ý, đi thẳng lên tầng.

Đối với bọn họ, Giản Ngọc không tính là khách, không cần đặc biệt tiếp đón.

Ôn Khanh Mộ trở lại trong phòng trẻ con, Tô Lạc Ly hung hăng trừng mắt nhìn anh.

“Anh nói chuyện càng lúc càng quá đáng, anh nói gì trước mặt anh ấy vậy hả!”

“Hì hì, anh ấy đâu phải người ngoài.” Ôn Khanh Mộ vừa cười gian vừa bước vào.

Tô Lạc Ly thở dài ai oán. Cô còn không biết suy nghĩ của Ôn Khanh Mộ sao? Chẳng phải vì Giản Ngọc từng thích mình à?

“Anh ấy đâu?”

“Anh ấy đi nghỉ rồi, nói là đi đường mệt mỏi.”

“Anh có thấy lần này anh ấy về có vẻ không bình thường không?” Tô Lạc Ly vừa nhìn thấy Giản Ngọc đã phát hiện có điểm không đúng.

“Em chú ý tới anh ấy làm gì? Anh còn chưa tính sổ với em đâu! Em vừa nhìn thấy anh ấy đã hưng phấn như vậy là sao? Còn vui mừng hơn cả nhìn thấy anh nữa!” Trong lòng sếp Ôn Khanh Mộ không vui rồi.

“Chẳng phải vì em đã lâu không gặp anh ấy sao?”

“Vậy có phải anh nên đi công tác mười ngày nửa tháng, để em lâu không nhìn thấy anh, sau đó em gặp anh cũng sẽ vui mừng như thế không?”

Tô Lạc Ly đảo tròng mắt, “Được, hay là anh thử xem sao.”

Anh cứ xoay quanh cô suốt cả ngày, làm cô phiền muốn chết.

“Tô Lạc Ly, em nhắc lại lần nữa xem nào!”

“Ư!” Bé cưng giơ nắm đấm đánh về phía bắp đùi của Ôn Khanh Mộ, trong miệng còn phát ra âm thanh.

“Anh ngất!”

“Ha ha ha, để xem sau này anh còn bắt nạt em không? Em có con trai làm chỗ dựa rồi!”

Tô Lạc Ly lập tức bế bé cưng lên, “Nhưng em nói thật đấy, hình như anh ấy có chuyện gì đó.”
 
Chương 1087


Chương 1087

“Anh ấy thật sự không bình thường. Anh ngửi được mùi cô gái lạ trên người anh ấy.”

Ôn Khanh Mộ vừa xoa cằm mình vừa nói.

“Cô gái lạ à?”

Tô Lạc Ly cẩn thận nhớ lại. Cô dường như không ngửi thấy mùi nước hoa hay son phấn gì cả.

“Không có. Em không thấy có mùi nước hoa hay mùi mỹ phẩm gì. Sao anh đoán được vậy? Chẳng lẽ anh và anh ấy là song sinh nên có thần giao cách cảm?”

“Ai thèm thần giao cách cảm với anh ấy chứ? Cho dù có thì anh phải thần giao cách cảm với em, cũng chỉ với em mà thôi! Anh nói cho em biết, em đừng lén tiếp xúc với anh ấy, cho dù có muốn tìm hiểu tin tức cũng là anh đi!”

Ôn Khanh Mộ đã ra lệnh rõ ràng cấm Tô Lạc Ly tiếp xúc riêng với Giản Ngọc.

“Qua sinh nhật của bé cưng là đám cưới của chúng ta, em suy nghĩ kỹ xem có yêu cầu gì không?”

“Đám cưới ạ?”

Tô Lạc Ly kinh ngạc nhìn Ôn Khanh Mộ. Nếu không phải hôm nay anh nhắc tới, cô gần như đã quên mất chuyện này.

“Vậy em phải suy nghĩ thật kỹ mới được.”

Tô Lạc Ly chìm trong mong mỏi vô hạn.

Chẳng bao lâu, sinh nhật của bé cưng đã đến. Ngày này, cả tập đoàn Dark Reign đều được nghỉ.

Ôn Khanh Mộ ngoài mời họ hàng và bạn bè, còn mời mấy nhân viên quản lý cao cấp trong công ty tới tham dự bữa tiệc sinh nhật của bé cưng.

Trong hoa viên Crystal được trang trí lại hoàn toàn, giăng đèn kết hoa, trên bãi cỏ đều là đèn màu sáng lấp lánh, trong không trung cũng treo đầy đèn màu nhỏ. Nơi đây giống như thế giới trong chuyện cổ tích vậy.

“Hôm nay mời tương đối nhiều khách, ai không có thiệp mời đều không được vào, tất cả nâng cao cảnh giác cho tôi.” Ôn Khanh Mộ nói với Vương Vĩ.

“Vâng, cậu chủ, tôi sẽ bảo mọi người tăng cao cảnh giác.”

Vương Vĩ nói xong lập tức đi làm việc.

Tô Lạc Ly vội vàng chào hỏi khách. Bé cưng trong lòng cô mặc bộ vest nhỏ đẹp trai muốn chết, y hệt bố cậu bé.

Hôm nay thật sự quá nhiều khách tới tham dự. Tô Lạc Ly không ngờ sẽ đông người như vậy. Hoắc Vũ Long còn cố ý dẫn theo cả nhà tới. Người nhà họ Mục tất nhiên không thiếu một ai.

Một người mặc áo choàng rộng có mũ bước tới cửa.

“Cô có thiệp mời không?” Người giữ cửa lập tức chặn lại.

Người phụ nữ không nói lời nào, hấp ta hấp tấp lấy một tấm thiệp mời ra khỏi túi của mình và đưa cho người giữ cửa.

“Được, cô vào đi.” Người giữ cửa liếc qua rồi trả lại thiệp mời cho người phụ nữ này.

Người phụ nữ đi vào, kéo mũ áo choàng xuống.

Tô Nhược Vân, cô ta tới rồi.

“Tô Lạc Ly, tôi không cho cô được như ý đâu. Hôm nay chính là ngày khó quên nhất trong cuộc đời cô.”
 
Chương 1088


Chương 1088

Tô Nhược Vân mặc kiểu áo choàng có mũ tương đối dài rộng che kín bụng của cô ta, không ai nhận ra đây là một người phụ nữ có thai.

Hơn nữa có rất nhiều người tới tham dự bữa tiệc sinh nhật nên càng không có ai chú ý tới cô ta.

“Chúng ta cắt bánh gato thôi!”

Người giúp việc dùng xe đẩy một cái bánh gato siêu lớn ra. Tô Lạc Ly bận rộn suốt cả ngày mới tự tay làm xong cái bánh gato này.

Đèn ở đó tối đi, chỉ còn ánh nến lập lòe trên bánh gato.

“Happy birthday to you, happy birthday to you…”

Mọi người ở đó bắt đầu cùng hát bài chúc mừng sinh nhật. Có lẽ vì mới lần đầu tiên nhìn thấy nhiều người như vậy nên nhóc con rất vui sướng.

“Oa…” Bài hát chúc mừng sinh nhật kết thúc, mọi người cùng vỗ tay hoan hô.

Bởi vì bé cưng còn quá nhỏ tất nhiên không có cách nào cắt bánh gato, cho nên việc này sẽ do Tô Lạc Ly thực hiện.

Tô Lạc Ly cẩn thận chia bánh gato thành rất nhiều phần, để người giúp việc phân phát cho mọi người. Đây chính là việc đáng ghét nhất.

Sau khi chia bánh gato xong, mọi người lại bắt đầu bận rộn với chuyện của mình.

Tô Lạc Ly thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cô đã làm xong, có thể nghỉ ngơi một lát.

“Mợ chủ, mợ mau nghỉ ngơi, ăn miếng bánh gato đi, để tôi chăm sóc cậu chủ nhỏ cho.” Lê Hoa rất hiểu chuyện nói.

“Cậu chủ đâu rồi?” Tô Lạc Ly nhìn quanh vẫn không thấy Ôn Khanh Mộ đâu.

“Cậu chủ đang uống rượu với cậu Giản.”

“À, vậy làm phiền cô nhé, Lê Hoa. Hôm nay tôi thật sự hơi mệt.”

Tô Lạc Ly vừa cắt cho mình một miếng bánh gato thì cảm giác được có người vỗ nhẹ vào vai mình.

Cô quay đầu lại đã nhìn thấy gương mặt có vẻ tiều tụy của Tô Nhược Vân.

Tô Lạc Ly giật mình, “Sao cô tới đây?”

Tô Nhược Vân lập tức nhoẻn miệng cười với Tô Lạc Ly, “Chị, tôi cố ý tới chúc mừng sinh nhật cháu trai.”

Vẻ tươi cười thân thiện này vốn rất có tính mê hoặc.

Tô Nhược Vân móc từ trong túi ra hai cái mũ nhỏ, phía trên có mắt và tai gấu mèo.

“Tôi tự tay đan cái này đấy. Trước đây tôi chưa từng làm chuyện này đâu. Chị cũng biết bây giờ tôi không có đồng nào dính túi, cũng không mua nổi thứ gì đắt tiền nên mới đan mũ chùm đầu, hi vọng chị đừng chê.”

Tô Nhược Vân dùng hai tay đeo găng tay đưa cái mũ cho Tô Lạc Ly.

Tô Lạc Ly nhận lấy cái mũ, “Rất đẹp, cảm ơn.”

“Chị thích là được rồi.”

“Cô vào bằng cách nào?”

“À, tôi nói với người giữ cửa mình là em gái của chị, còn đưa món quà cho bọn họ xem, bọn họ lại để cho tôi vào.” Tô Nhược Vân vội vàng giải thích.

“À, thì ra là vậy.”

“Chị, tôi đã suy nghĩ cẩn thận về chuyện lần trước chị nói với tôi, tôi có thể nói chuyện riêng với chị một lát không?”

Tô Lạc Ly nhìn xung quanh, sau đó khẽ gật đầu, “Được, vậy chúng ta qua bên kia, bên kia ít người.”
 
Chương 1089


Chương 1089

Tô Lạc Ly vừa nói vừa chỉ vào trong góc khuất.

“Tôi nghe chị.”

Tô Lạc Ly đi bước, Tô Nhược Vân đi theo phía sau. Hai người đi tới góc khuất, bên này cách xa đám đông nên vô cùng yên tĩnh.

“Cô đồng ý sinh con xong sẽ đưa cho tôi nuôi à?”

Tô Nhược Vân hít mũi một cái và gật đầu, “Có lẽ đây là cách tốt nhất. Chị, chị sẽ đối xử tốt với con tôi chứ?”

Hai tay cô ta nắm lấy tay của Tô Lạc Ly.

“Cô nói gì vậy? Chẳng lẽ cô còn nghĩ tôi nuôi nó để hành hạ nó sao? Nếu cô không tin tôi còn tới tìm tôi làm gì?”

“Không phải tôi không tin chị nhưng thù hận giữa chúng ta quá sâu, tôi đã làm nhiều chuyện có lỗi với chị như vậy, thậm chí còn muốn giết chết con trai chị, lẽ nào chị không hận tôi sao?”

Tô Nhược Vân mặc cho nước mắt chảy dài trên mặt.

“Tôi đã từng nói rồi, đứa con trong bụng cô vô tội, tôi sẽ không vì ân oán giữa chúng ta mà trút lên người đứa trẻ.”

“Bịch” một tiếng, Tô Nhược Vân chợt quỳ xuống, “Chị, vậy chị tha thứ cho tôi được không? Tôi muốn nghe chị nói tha thứ cho tôi thì mới có thể yên tâm giao đứa trẻ cho chị.”

Bởi vì Tô Nhược Vân đã mang thai bảy tháng nên bụng rất lớn, thật sự không tiện quỳ xuống. Tô Lạc Ly muốn đỡ cô ta nhưng cô ta không chịu đứng dậy.

“Cô làm gì vậy?”

“Chị, tôi cầu xin chị tha thứ cho tôi được không? Tôi dập đầu xin chị!” Tô Nhược Vân nói xong lại dập đầu xuống đất.

“Cô không cần tốn công sức làm gì, ngay cả bản thân cô cũng biết cô làm nhiều chuyện có lỗi với tôi như vậy, cô dựa vào đâu mà muốn tôi tha thứ cho cô chứ? Cô yên tâm, cho dù tôi không tha thứ cho cô, tôi vẫn cố gắng nuôi nấng con cô.”

Muốn Tô Lạc Ly tha thứ Tô Nhược Vân sao?

Tô Lạc Ly không làm được. Nếu cô tha thứ cho Tô Nhược Vân thì phải ăn nói với Tô Kiêm Mặc và Ôn Khanh Mộ thế nào, lại phải ăn nói với con trai của mình thế nào.

Tô Kiêm Mặc vì cô ta mà chết. Ôn Khanh Mộ vì cô ta mà chịu giày vò suốt ba tháng, con trai cô vì cô ta mà suýt thành đứa trẻ ngốc.

“Chị, nếu chị không chịu tha thứ cho tôi, tôi sẽ không thể giao đứa trẻ cho chị được. Nó sinh ra không có ai nuôi, còn sống làm gì nữa?”

Tô Nhược Vân nói xong rút con dao trong túi ra, đâm thẳng về phía bụng mình.

Thật may Tô Lạc Ly nhanh tay nhanh mắt, cướp con dao của cô ta.

“Cô điên rồi sao? Nó là con của cô! Là máu mủ ruột rà của cô! Không ngờ cô cũng xuống tay được!” Tô Lạc Ly quát Tô Nhược Vân.

“Nhưng chị không tha thứ cho tôi! Tôi có thể làm sao?”

“Cô dựa vào đâu mà đòi tôi tha thứ cho cô chứ? Cô làm nhiều chuyện có lỗi với tôi như vậy, không chỉ làm hại tôi còn hại cả người tôi yêu, thậm chí không ngại giết chết con trai tôi. Tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ cho cô nhưng có thể giúp cô nuôi nấng con cô!”
 
Chương 1090


Chương 1090

Tô Lạc Ly quay đầu đi, trong lòng tức giận khó có thể bình tĩnh được.

“Chị hận tôi như vậy thì sao có thể đối xử tử tế với con tôi được chứ?”

“Cô tin hay không thì tùy. Cô không tin tôi có thể nhờ người khác nuôi nấng con cô! Tôi đã từng nói rồi, tôi sẽ không vì ân oán giữa chúng ta mà làm gì con cô! Hơn nữa, năm năm sau cô ta tù lại có thể đón nó về!”

Thấy Tô Nhược Vân không tin mình, Tô Lạc Ly cũng có thể hiểu được. Cô ta cảm thấy bản thân tội lỗi nặng nề, mới không dám yên tâm giao đứa trẻ ra.

“Chị, chị thật sự không tha thứ cho tôi sao? Tôi cầu xin chị một lần cuối cùng được không?” Tô Nhược Vân nắm lấy tay Tô Lạc Ly nhưng vẫn không hết hy vọng, “Cho dù chị lừa tôi cũng được, chị tha thứ cho tôi đi.”

Cô ta chỉ muốn nghe được một câu “tha thứ” của Tô Lạc Ly.

“Tôi đã nói là tôi sẽ không tha thứ cho cô!”

Đột nhiên Tô Nhược Vân nắm chặt tay Tô Lạc Ly, trong tay cô còn có con dao mới cướp được từ trong tay cô ta!

Cô ta nắm lấy tay Tô Lạc Ly đâm thẳng con dao vào ngực mình!

“A… giết người!” Cách đó không xa vọng tới tiếng kêu gào!

Tô Lạc Ly sợ hãi nhìn Tô Nhược Vân cứ thế ngã xuống trước mắt mình.

Khi mọi người nhìn về phía bên này, trong tay Tô Lạc Ly vẫn đang giơ con dao!

Bên trên có máu đỏ tươi nhỏ giọt xuống.

Tô Lạc Ly sợ hãi vội vàng vứt con dao đi!

Khi phản ứng lại, cô vội vàng kiểm tra người Tô Nhược Vân, “Mau chuẩn bị xe đến bệnh viện!”

Tô Nhược Vân nằm hấp hối trên mặt đất.

“Tô Nhược Vân, cô tội gì phải khổ như thế!”

Tô Nhược Vân ôm ngực cười tươi, “Chị, chị gái tốt của em, em xin lỗi, em thà để con em chết chứ không để nó rơi vào tay chị! Ha ha ha…”

“Cô là đồ điên!” Tô Lạc Ly nhận ra hình như Tô Nhược Vân hơi điên cuồng.

“Dù tôi có chết cũng phải kéo cô theo cùng, Tô Lạc Ly, tôi hận cô, không một ngày nào tôi không hận cô, dựa vào đâu mà cô luôn may mắn như vậy, anh Dịch dù đã cưới tôi nhưng vẫn nhớ mãi không quên cô, còn cô vừa rời khỏi anh ấy thì lập tức bước vào nhà giàu, cô tốt số thật đấy…”

Giọng Tô Nhược Vân càng ngày càng suy yếu.

“Tốt đến mức khiến tôi ghen tị… Tôi thật sự ghen tị với cô…”

“Ghen tị đến mức có thể khiến cô bất chấp tính mạng sao?”

“Dù sao mạng của tôi cũng không đáng tiền, sinh con xong tôi sẽ phải đi tù, cuộc đời tôi coi như xong, chết thì chết thôi, nhưng cô thì khác…”

Lúc này có tiếng bước chân vội vàng vọng tới.

Tô Nhược Vân liếc sang bên cạnh, dùng hết sức hô lên: “Chị, nếu giết em khiến chị hả giận thì em cũng bằng lòng!”

Nói xong câu đó, cô ta liền nhắm mắt lại.

Xe nhanh chóng đến nơi, mọi người đưa Tô Nhược Vân lên xe, Ôn Khanh Mộ biết chuyện cũng vội vã chạy tới.
 
Chương 1091


Chương 1091

Sau khi xe rời đi, hiện trường vô cùng hỗn loạn.

“Mợ Ôn giết người!”

“Người bị giết hình như là Tô Nhược Vân, tôi loáng thoáng nghe thấy họ cãi nhau.”

“Mợ Ôn vốn không hài lòng với kết quả phán quyết.”

Mọi người bàn tán sôi nổi, Giản Ngọc lập tức ra lệnh cho Vương Vĩ hộ tống khách mời rời đi và bảo vệ hiện trường.

Tô Nhược Vân được đưa đến bệnh viện Q.M, bởi vì cô ta là phụ nữ có thai nên cần phải có bác sĩ khoa phụ sản cùng đến hội chẩn.

Tô Lạc Ly và Ôn Khanh Mộ chờ ngoài phòng cấp cứu.

Ôn Khanh Mộ quan sát Tô Lạc Ly một lượt, Tô Lạc Ly cũng máu me khắp người.

“Đây không phải máu của em, là máu của cô ta.” Tô Lạc Ly biết Ôn Khanh Mộ đang lo lắng điều gì nên vội vàng giải thích.

“Sao cô ta lại đến?” Ôn Khanh Mộ uống rượu với Giản Ngọc nãy giờ nên gần như không có mặt ở hiện trường, anh hết sức tò mò về việc Tô Nhược Vân xuất hiện.

“Trước hết đừng quan tâm những chuyện này, cứu người quan trọng hơn.”

Một lúc sau, bác sĩ khoa phụ sản Chung Vũ Lăng và viện trưởng Chu Lễ Thành đi ra.

“Vỡ nước ối, sinh non bảy tháng, bây giờ cần phải đẻ thường hoặc sinh mổ ngay để lấy đứa bé ra, nếu không đứa bé sẽ chết.”

“Vết thương cắm thẳng vào tim, mất quá nhiều máu nên không cứu được.”

“Vậy còn chờ gì nữa? Lập tức sinh mổ để lấy đứa bé ra!”

“Mợ chủ, tôi phải nói trước với mợ là đứa bé này chưa chắc đã sống sót.” Nói xong Chung Vũ Lăng lại vội vàng vào phòng cấp cứu.

Một lát sau, một người y tá đi ra, “Mợ chủ, hình như cô ta đang gọi mợ.”

Tô Lạc Ly lập tức đi vào, Tô Nhược Vân nằm trên giường bệnh, đồng tử dường như đã bắt đầu giãn ra.

“Tôi đây, cô còn gì muốn nói sao? Cần tôi đón mẹ cô tới không?”

“Không…”

“Tại sao cô lại hành động ngu ngốc như vậy? Cho dù cô không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho con chứ! Đứa bé vô tội mà, bố nó đã không cần nó rồi, cô còn muốn đưa nó đi sao? Cô thà để nó chết chứ không muốn nó rơi vào tay tôi đúng không?”

Tô Lạc Ly phẫn nộ, cô cũng không biết vì sao hai chị em lại biến thành như vậy!

“Tôi cho cô biết, tôi chưa từng có suy nghĩ muốn làm hại con cô, tôi không có đam mê hành hạ trẻ em! Vì sao cô không tin tôi!”

Tô Lạc Ly không thể kiềm chế được sự phẫn nộ.

“Đúng… Em sai rồi… Em, em xin lỗi.” Tô Nhược Vân đã nói không ra hơi, giọng cô ta yếu ớt như một cơn gió.

“Chị, em, em xin lỗi…”

“Bây giờ cô xin lỗi tôi thì có ích gì? Tôi không thể tha thứ cho cô, nhưng không có nghĩa là tôi sẽ làm hại cô! Sau năm năm cô chỉ cần sống tử tế là có thể bắt đầu lại cuộc sống, vì sao lại ngu ngốc như thế! Cô ngu quá, Tô Nhược Vân!”
 
Chương 1092


Chương 1092

Tô Nhược Vân duỗi bàn tay đầy máu tươi nhìn Tô Lạc Ly, Tô Lạc Ly lệ rơi đầy mặt.

Tuy người phụ nữ trước mắt tội ác tày trời, đến lúc chết cô ta cũng muốn kéo cô theo, nhưng nhìn dáng vẻ đau khổ của cô ta, trong lòng cô cũng không dễ chịu gì.

Tô Lạc Ly nắm chặt tay Tô Nhược Vân, “Tôi sẽ đưa mẹ cô về quê, để bà ta sống yên ổn ở đó. Còn em trai cô, tôi sẽ nghĩ cách tìm cậu ta, nếu như con cô có thể sống sót, tôi cũng sẽ nuôi dưỡng nó, cô còn gì muốn nói nữa không?”

Tô Nhược Vân nở nụ cười hiểu ý, “Cảm… Thất, thất, thất…”

Tô Lạc Ly nghe không rõ lắm, ghé tai lại gần miệng Tô Nhược Vân.

“Thất, thất…”

“Thất gì cơ?”

Tô Lạc Ly còn đang hỏi thì bác sĩ đã nói với Tô Lạc Ly: “Mợ chủ, cô ta qua đời rồi.”

Tô Lạc Ly ngẩng đầu nhìn về phía mặt Tô Nhược Vân, cô ta đã nhắm mắt, bình thản rời khỏi thế giới này.

“Mợ chủ, cảnh sát đang ở ngoài cửa, họ nói muốn dẫn mợ đi lấy lời khai.” Một người y tá nói.

Tô Lạc Ly không có thời gian để đau lòng, cô vội vàng đi ra khỏi phòng cấp cứu.

Mấy cảnh sát đứng ngoài cửa, “Cô Tô Lạc Ly, ban nãy xảy ra một vụ án giết người, chúng ta muốn đưa cô về điều tra lấy lời khai.”

Ôn Khanh Mộ đứng chắn trước mặt Tô Lạc Ly, “Cô ta còn chưa chết mà các anh đã nói là vụ án giết người sao?”

“Cô ta chết rồi.” Tô Lạc Ly thở dài, “Tôi đi cùng các anh.”

“Anh đi cùng em.”

Ôn Khanh Mộ đi cùng Tô Lạc Ly đến đồn cảnh sát, lúc này đã là hai giờ đêm, màn đêm lặng ngắt như tờ.

“Tô Lạc Ly…”

“Tôn trọng một chút!” Ôn Khanh Mộ lập tức quát lớn.

“Anh Ôn, chúng tôi đang thi hành công vụ, làm phiền anh phối hợp một chút.”

Tô Lạc Ly biết nếu Ôn Khanh Mộ ở đây thì không thể lấy lời khai được, “Chồng ơi anh ra ngoài chờ em đi. Không sao đâu.”

Tại Tô Lạc Ly năn nỉ mấy lần, lúc này Ôn Khanh Mộ mới đồng ý chờ ở bên ngoài.

“Tô Lạc Ly, cô hãy nói với chúng tôi về quá trình ở hiện trường xảy ra vụ án.”

“Hôm nay là sinh nhật con tôi được một tuần tuổi, Tô Nhược Vân đột nhiên xuất hiện nói muốn trò chuyện với tôi, lần trước tôi bảo khi con cô ta chào đời tôi có thể nuôi giúp cô ta, tôi tưởng hôm nay cô ta đến để nói chuyện gì đó nên cùng cô ta ra chỗ yên tĩnh, nhưng tôi không ngờ cô ta mất khống chế rút dao tự sát, khi tôi cướp lại dao thì cô ta nắm lấy dao trong tay tôi đâm vào ngực mình.”

Cảnh sát đưa mắt nhìn nhau, “Cho nên ý cô là cô ta định tự sát, sau đó giá họa cho cô?”

“Đúng vậy, hơn nữa trước khi chết cô ta cũng đã nói cô ta đến để giá họa cho tôi.”

“Khi cô ta nói vậy bên cạnh hai người có người khác không?”

Tô Lạc Ly lắc đầu, “Không có, lúc ấy chúng tôi chỉ muốn tìm chỗ yên tĩnh nói chuyện nên tất nhiên sẽ không tìm chỗ có người.”

“Nói cách khác, những lời cô ta nói với cô chỉ có mình cô nghe thấy, không có bất kỳ ai có thể chứng minh đúng không?”

“Đúng vậy, nhưng tôi không nói dối! Đây là sự thật!”
 
Chương 1093


Chương 1093

“Được rồi Tô Lạc Ly, chúng tôi đã nắm được sự việc, chuyện này vẫn đang trong quá trình điều tra, mong mấy ngày nay cô đừng đi đâu cả, ở nhà chờ chúng tôi gọi đến bất cứ lúc nào, được không?”

Tô Lạc Ly sợ hãi gật đầu, sau khi đi ra ngoài, Ôn Khanh Mộ lập tức đứng lên đi đến trước mặt cô.

“Họ không làm khó em chứ?”

“Về nhà thôi.” Tô Lạc Ly khẽ nói, cô mơ hồ cảm nhận được gì đó.

Bởi vì đây là vụ án giết người cho nên thi thể của Tô Nhược Vân vẫn đặt ở nhà xác chờ kiểm tra, không thể an táng, làm bạn với cô ta là con cô ta.

Tô Lạc Ly chỉ ở nhà chờ cảnh sát gọi đến, trong hai ngày nay tin về việc Tô Lạc Ly giết người gây xôn xao dư luận.

“Tô Lạc Ly giết chết Tô Nhược Vân ”

“Hung thủ Tô Lạc Ly, một xác hai mạng ”

Những tiêu đề này nằm ở vị trí đầu bảng hot search.

Vương Vãn Hương biết tin chính xác về Tô Nhược Vân thì hoàn toàn sụp đổ.

Tuy Tô Nhược Vân và Mộ Dung Dịch đã ly hôn, nhưng phóng viên vẫn không buông tha anh ta, vì thế Mộ Dung Dịch phải ra nước ngoài trốn tránh.

Phóng viên càng không liên lạc được với Ôn Khanh Mộ và Tô Lạc Ly.

Cho nên chỉ có thể liên lạc với Vương Vãn Hương mẹ của Tô Nhược Vân.

“Giết người thì đền mạng, Tô Lạc Ly giết con gái tôi, tôi muốn cô ta phải đền mạng!”

“Có tiền có thế thì giỏi lắm chắc? Tôi tin pháp luật rất công bằng! Mong mọi người có thể giúp tôi, giúp con gái tôi đòi lại công bằng!”

“Con trai tôi mất tích, tôi chỉ còn một đứa con gái, con gái đáng thương của tôi, nó còn đang mang thai, làm sao cô ta nhẫn tâm ra tay như vậy chứ! Đồ ác ma Tô Lạc Ly! Đồ giết người không chớp mắt!”

Trước mặt phóng viên nhà báo, Vương Vãn Hương khóc xé ruột gan, mọi người không khỏi xúc động, dù sao bà ta chỉ là một người mẹ mất con.

Ngoài ra, hot search “Tô Lạc Ly bất mãn với kết quả phán quyết” lại bị đào ra.

Sau khi tòa án tuyên án, Tô Lạc Ly nhận phỏng vấn, lúc ấy sắc mặt cô vô cùng khó coi, ánh mắt rất sắc bén, đối diện ống kính nói thẳng mình không hài lòng chút nào với kết quả phán quyết, cảm thấy như vậy quá nhẹ.

“Không hài lòng với kết quả phán quyết cho nên giết người sao? Nghĩ nhà mình có tiền có thế nên không thèm coi tính mạng của người khác ra gì sao!”

“Cô ấy còn đang mang thai nữa! Đáng thương quá! Tô Lạc Ly tưởng nhà mình có tiền thì có thể giết người không cần đền mạng sao? Đó là hai mạng người đấy!”

“Quá đáng thật đấy! Nhất định phải lấy lại công bằng! Tuy Tô Nhược Vân không phải người tốt lành gì! Nhưng cô ta không đáng tội chết, huống chi cô ta còn là một phụ nữ có thai!”

Trên mạng đều chỉ trích Tô Lạc Ly, hình như mọi người đã nhận định Tô Lạc Ly là hung thủ.

Hai ngày sau Tô Lạc Ly lại được cảnh sát gọi đến.

Hai người cảnh sát vẫn hết sức nghiêm túc như cũ.

“Tô Lạc Ly, đã có báo cáo kiểm tra thi thể của Tô Nhược Vân, nhát dao kia đâm trúng tim cô ta, chết do mất máu quá nhiều, trên hung khí tìm được ở hiện trường vụ án chỉ có vân tay của một mình cô, không có vân tay của Tô Nhược Vân. Cô nói Tô Nhược Vân cầm dao định tự sát, nhưng trên dao không hề có vân tay của Tô Nhược Vân.”
 
Chương 1094


Chương 1094

Tô Lạc Ly hồi tưởng kỹ lại, đêm hôm đó hình như Tô Nhược Vân đeo một đôi găng tay màu da!

Cô ta lên kế hoạch cẩn thận như thế vì muốn đồng vu quy tận với cô, cô ta chết, còn cô phải gánh tội danh hung thủ giết người!

“Cô ta đeo găng tay!”

“Nhưng trên thi thể của Tô Nhược Vân không có găng tay, chúng tôi cũng không tìm được bất kỳ cái găng tay nào ở hiện trường.”

Tô Lạc Ly rơi vào bế tắc, cô chống đầu, “Cô ta thật sự muốn giá họa cho tôi, chính miệng cô ta đã nói như vậy.”

“Theo lời một số người ở hiện trường, hai người xảy ra cãi vã, hình như cô hét to với Tô Nhược Vân.”

Giờ nghĩ lại mới thấy kế hoạch của Tô Nhược Vân thực sự quá hoàn hảo. Tô Lạc Ly cất giọng yếu ớt.

“Đúng là tôi có cãi nhau với cô ta, nếu cô ta muốn giá họa cho tôi thì tất nhiên phải dẫn dụ tôi cãi nhau với cô ta rồi, nếu không sao tôi lại vô duyên vô cớ giết người? Đây đều là kế hoạch của cô ta.”

“Dù cô ta muốn giá họa cho cô thì cũng phải có lý do gì chứ, cô ta bất chấp tính mạng mình để giá họa cho cô thì đúng là quá hoang đường.”

“Bởi vì cô ta không muốn sống nữa!”

“Cô ta không có lý do gì không muốn sống! Cô ta còn đang mang thai, sắp đến ngày sinh con, hơn nữa cô ta chỉ phải ngồi tù năm năm, nếu có biểu hiện tốt thì có thể giảm hình phạt, cô ta hoàn toàn không có lý do tự sát.”

Cảnh sát giải thích nhiều lần, “Hơn nữa nhỡ thất bại, cô ta sẽ làm đứa bé trong bụng bị thương, nếu bây giờ cô ta không có đứa bé này, cô ta chắc chắn đã phải vào tù từ lâu rồi, cho nên cô ta phải vô cùng quý trọng đứa bé này mới đúng.”

Đối mặt với lời biện luận của cảnh sát nhưng Tô Lạc Ly không thể phản bác được, nếu là cô thì cô cũng sẽ nghĩ như vậy.

Tô Nhược Vân nhận ra được điều này cho nên mới dám giá họa cho cô mà không hề kiêng dè, bởi vì dù cô có lý cũng không nói rõ được.

“Các anh nói đúng hết, tôi không muốn phản bác, nhưng cô ta nhận ra điều này cho nên mới nghĩ rằng một khi giá họa cho tôi thì chắc chắn sẽ thành công.”

Tô Lạc Ly nói bằng giọng uể oải.

“Hơn nữa chúng ta đều biết, cô nói muốn nuôi con giúp cô ta, cô ta càng không có lý do để tự sát. Cho nên, lý do này vô cùng gượng ép, chúng tôi còn phải điều tra thêm.”

Tô Lạc Ly đau khổ nhắm mắt lại, cảm thấy sao mà bất lực đến thế.

Vì sao Tô Nhược Vân không sống thêm một lúc? Nếu cô ta sống thêm một lúc để nói rõ với cảnh sát thì đã chẳng có chuyện gì rồi!

“Tô Lạc Ly, vụ án này nhận được sự chú ý, chắc cô cũng đọc được tin trên mạng rồi, chúng tôi cũng áp lực lắm, cho nên tạm thời cô không thể rời đi, chúng tôi mong cô sẽ phối hợp điều tra với chúng tôi.”

Tô Lạc Ly bị giữ lại ở đồn cảnh sát.

Lúc này chủ đề về việc Tô Lạc Ly là hung thủ giết người càng thêm hot!

Vương Vãn Hương thấy trên mạng nhiều người lên án Tô Lạc Ly như vậy thì dường như cũng hả giận, ra sức yêu cầu nghiêm trị Tô Lạc Ly, dù sao đây cũng là vụ án một xác hai mạng.

“Tô Lạc Ly bị bắt vào tù rồi, đúng là tốt quá rồi!”

“Chỉ mong không phải bắt vào mấy ngày làm bộ rồi lại âm thầm thả ra!”

“Chúng ta nhất định phải chú ý sát sao chuyện này, nhất quyết không được để bọn họ lợi dụng sơ hở!”
 
Chương 1095


Chương 1095

Dường như cư dân mạng thiên về ủng hộ Vương Vãn Hương, kiên quyết đòi nghiêm trị hung thủ giết người Tô Lạc Ly.

Khi mọi người cho rằng Tô Lạc Ly phải trả giá cho việc giết người thì hai ngày sau Tô Lạc Ly được thả ra.

“Quả nhiên có tiền có thể xui ma khiến quỷ, mới vào mấy ngày đã được thả ra!”

“Hãy trả lại công bằng! Dựa vào đâu mà bọn họ tốn tí tiền là có thể giải quyết xong một mạng người!”

Biết tin Tô Lạc Ly được thả ra, cư dân mạng càng nổi giận.

Nhưng tối hôm Tô Lạc Ly về nhà, trên Weibo chính thức của đồn cảnh sát đăng bài tuyên bố Tô Lạc Ly vô tội.

Sau đó tập đoàn Dark Reign và Quốc tế Tinh Hoàng đều tung ra chứng cứ.

Đó là một file ghi âm ghi lại cuộc đối thoại hoàn chỉnh của Tô Nhược Vân và Tô Lạc Ly, và cả lời Tô Nhược Vân nói rõ muốn giá họa cho Tô Lạc Ly.

Câu chuyện lập tức thay đổi theo chiều ngược lại.

Lúc giới thiệu file ghi âm hai bên còn nói, đây vốn là một file video, nhưng bởi vì Tô Nhược Vân đã qua đời, họ không muốn cho mọi người xem hiện trường vụ án nên đã xuất thành file ghi âm.

Tô Lạc Ly cũng đăng Weibo nói: “Tôi đã từng đề nghị khi con cô ta chào đời sẽ giúp cô ta nuôi con, dù sao đứa bé cũng vô tội, nhưng tôi không ngờ cô ta lại đi vào con đường này, thật sự quá ngu ngốc, tôi sẽ an táng cô ta tử tế, cũng sẽ chăm sóc tốt mẹ của cô ta, câu chuyện chỉ có thế thôi.”

Mọi người lại thi nhau xin lỗi Tô Lạc Ly, khen ngợi Tô Lạc Ly lương thiện rộng lượng.

Tô Lạc Ly nói được làm được, cô tìm một ngôi mộ tốt an táng Tô Nhược Vân rồi đưa Vương Vãn Hương về quê, phái người chăm sóc tốt bà ta.

Mọi chuyện coi như kết thúc.

Tô Lạc Ly đến bệnh viện, Chung Vũ Lăng bí mật đưa Tô Lạc Ly đến một căn phòng.

Trong lồng ấp trẻ sơ sinh trong suốt, một cậu bé da thịt đỏ hỏn đang nằm bên trong.

Cậu bé thực sự quá nhỏ, nhỏ đến mức Tô Lạc Ly không dám chạm vào.

Đây chính con trai của Tô Nhược Vân.

Con trai của cô ta chưa chết.

“Mợ chủ, các chỉ tiêu của cậu bé này đều ổn định, chỉ là thiếu hụt dinh dưỡng nên cơ thể hơi nhỏ một chút, nhưng sinh non bảy tháng được như vậy đã là khá lắm rồi, có lẽ cậu bé còn phải ở trong lồng ấp một thời gian.”

Nhìn thấy một sinh mệnh nhỏ vừa chào đời, trong lòng ai cũng cảm nhận được hi vọng.

“May mà ngày đó trong bệnh viện có một sản phụ bị thai lưu, người nhà cảm thấy xúi quẩy nên đã ném cái thai chết đi rồi rời khỏi bệnh viện.” Chung Vũ Lăng giải thích.

“Cám ơn bác sĩ Chung, chuyện này có những ai biết vậy.”

“Tôi bế thẳng đứa bé đến lồng ấp, sau đó nói với mọi người nó đã chết, cho nên chỉ có mình tôi biết.”

“Số người biết càng ít càng tốt, như vậy cũng tốt cho đứa bé.” Tô Lạc Ly nhìn đứa bé trong lồng ấp với vẻ hiền từ.

“Mợ chủ, có một việc tôi vẫn chưa nói cho mợ biết.” Chung Vũ Lăng suy đi nghĩ lại rồi nói.

“Có chuyện gì bà cứ nói đi, bác sĩ Chung, chúng ta đã thân như vậy rồi mà.”
 
Chương 1096


Chương 1096

“Tô Nhược Vân từng tới tìm tôi, có lẽ cô ta nghe nói cậu chủ nhỏ do tôi toàn quyền chăm sóc cho nên mới tới tìm tôi.”

Điều này khiến Tô Lạc Ly bất ngờ, “Cô ta tìm bà làm gì? Muốn bà đỡ đẻ giúp cô ta hay là kiểm tra?”

“Đều không phải, cô ta chỉ đăng ký khám bệnh loại chuyên gia với tôi sau đó tới xin tư vấn, hỏi tôi rất nhiều chuyện về mợ, hỏi tôi mợ là loại người gì, sắc mặt cô ta rất tiều tụy, tôi cũng nói với cô ta rất nhiều. Về sau tôi mới biết là bởi vì mợ nói muốn nuôi con cô ta.”

“Đúng vậy, tôi nói với cô ta rằng mẹ cô ta không có năng lực đó, cô ta lại sắp vào tù, bố đứa bé cũng sẽ không nuôi con, cho nên chỉ có tôi.”

“Thế là tôi nói với cô ta rằng mợ chủ là người vô cùng tốt bụng, đối xử với người ngoài rất thân thiện, tôi cũng biết quan hệ của cô ta và mợ chủ nên ra sức thuyết phục cô ta, tôi còn nói điều kiện chữa bệnh ở đây xếp hạng một, với điều kiện gia đình cực tốt như vậy, con cô ta chắc chắn sẽ không phải chịu thiệt thòi.”

“Sau đó thì sao? Cô ta có đồng ý không?”

“Cô ta không đồng ý cũng chẳng từ chối, nhưng lúc ra về cô ta nói với tôi một câu, cô ta nói tôi là người tốt, tương lai cô ta xin gửi gắm con cho tôi.”

Tô Lạc Ly suy ngẫm lời nói của Chung Vũ Lăng, cứ cảm thấy không đúng lắm.

“Mợ chủ, tôi nghĩ cô ta định gửi gắm con cho mợ, nếu không cô ta đã chẳng nói như vậy, không biết vì sao cô ta tự dưng nghĩ quẩn muốn tự sát, sau đó giá họa cho mợ.”

Chung Vũ Lăng nói ra nghi ngờ trong lòng.

“Tôi hiểu ý của bà, bác sĩ Chung, làm phiền bà chăm sóc Tiểu Thất thật tốt, khi nào tôi sẽ đón nó đi.”

“Tiểu Thất?”

“Đây là con của Tô Nhược Vân, lúc sắp chết Tô Nhược Vân liên tục nói vào tai tôi từ ‘Thất’, tôi không biết cô ta có ý gì nên cứ đặt tên cho đứa bé này là Tiểu Thất đi.”

Trên đường về nhà Tô Lạc Ly cứ suy nghĩ mãi vấn đề này, trong đầu cô có rất nhiều dấu chấm hỏi.

Vừa về đến nhà đã nhìn thấy Ôn Khanh Mộ ngồi trên ghế sofa, sắc mặt anh âm u đáng sợ, Giản Ngọc cũng ngồi ở bên cạnh.

“Hừ, ngày nào cũng chỉ biết lo chuyện của người khác, còn con trai mình thì mặc kệ!” Ôn Khanh Mộ bỏ lại một câu rồi đi thẳng lên gác.

Tô Lạc Ly hơi sững sờ, người đàn ông này làm sao vậy?

“Lạc Ly, em đừng để bụng, hai ngày nay cậu ta không gặp được em nên trong lòng khó chịu thôi, em cũng biết tính cách cậu ta rồi đấy.” Giản Ngọc vội vàng trấn an.

Tô Lạc Ly cười xấu hổ, hai ngày nay cô chỉ mải lo chuyện an táng cho Tô Nhược Vân rồi thu xếp cho Vương Vãn Hương, đừng nói là Ôn Khanh Mộ, ngay cả con của họ cô cũng không có thời gian để ý.

Chuyện bên này vừa xong, cô lại chạy đến bệnh viện thăm con trai của Tô Nhược Vân.

“Anh, em lên gác xem anh ấy đây.”

Tô Lạc Ly nói rồi đi thẳng lên gác, Ôn Khanh Mộ đang nhìn chằm chằm con trai trong phòng trẻ con.

Một lớn một nhỏ, bốn mắt nhìn nhau.

“Mẹ!” Trông thấy Tô Lạc Ly vào, bé cưng lập tức hô lên.

Tô Lạc Ly chạy đến bên con trai, “Nhớ mẹ đúng không? Mẹ về với con rồi đây!”

Bé cưng rúc vào lòng Tô Lạc Ly một lát rồi chạy đi chơi đồ chơi, cậu bé không phải đứa trẻ có kiên nhẫn.

Tô Lạc Ly chọc chọc vào lưng Ôn Khanh Mộ, Ôn Khanh Mộ không để ý tới cô.
 
Chương 1097


Chương 1097

“Anh còn giận hả? Em chỉ đến bệnh viện thăm Tiểu Thất thôi mà?”

“Con trai mình còn chưa có tên mà em đã đặt tên cho con trai người khác rồi!”

Ôn Khanh Mộ nói với giọng bực bội.

“Có phải em đặt đâu, là mẹ người ta đặt đấy chứ, hơn nữa, chồng em giỏi như vậy cần gì em phải đặt tên!”

“Đừng có mà nịnh hót!”

Tô Lạc Ly kéo tay Ôn Khanh Mộ khoác lên vai mình, “Đã mấy ngày anh không ôm em rồi, mau ôm em một cái đi.”

“Không ôm!”

“Ôm một cái đi mà.”

Ôn Khanh Mộ miệng nói không ôm nhưng lại ôm chặt Tô Lạc Ly vào lòng.

“Chồng ơi em nhớ anh.”

“Nhớ anh mà còn không mau về nhà! Chỉ biết chạy lung tung bên ngoài, chỉ biết suy nghĩ cho người khác thôi!” Ôn Khanh Mộ tỏ ra bất mãn.

“Em sai rồi được chưa.”

“Có chịu phạt không?”

“Chịu!”

“Thế còn tạm được.”

“Nhưng chồng ơi, rõ ràng anh biết trên người em có chứng cứ mà sao không lấy ra sớm hơn, còn để em ở đồn cảnh sát mấy ngày?”

Tô Lạc Ly cũng thầm bội phục Ôn Khanh Mộ, hôm tổ chức tiệc sinh nhật, Ôn Khanh Mộ gắn camera mini lên người Tô Lạc Ly mà cô không hề hay biết.

“Anh cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ, lúc đầu muốn để em ở đó mấy ngày để xem tình hình bên ngoài thế nào, nhưng về sau…”

Anh thật sự không đành lòng để Tô Lạc Ly chịu khổ trong đó, với cả vì anh nhớ vợ mình quá cho nên vội vàng tung ra chứng cứ.

“Anh cũng thấy lạ lắm đúng không? Em cũng thấy vậy, nhất là sau khi bác sĩ Chung nói với em những lời đó.”

“Bác sĩ Chung nói gì với em?”

“Bác sĩ Chung nói với em, Tô Nhược Vân từng đi tìm bà ấy, dò la bà ấy về tình hình của em. Bác sĩ Chung nói, từ góc độ của bà ấy, Tô Nhược Vân quyết tâm muốn giao con cho em nuôi. Nếu cô ta đã quyết tâm giao con cho em nuôi thì sao lại muốn tự sát để giá họa cho em?”

“Đúng là vô cùng đáng ngờ, kế hoạch của Tô Nhược Vân kín kẽ không chê vào đâu được, anh thấy cảnh sát tới quá nhanh, khi cô ta xảy ra chuyện, mọi người chỉ nghĩ đến chuyện nhanh chóng cứu người, làm gì có ai nghĩ đến chuyện báo cảnh sát đâu? Huống chi đây là địa bàn của anh, vậy mà lại có người báo cảnh sát, lúc xong chuyện anh đã điều tra nhưng không tra được là ai báo cảnh sát.”

Ôn Khanh Mộ híp hai mắt lại, ánh mắt sâu thẳm, dù chỉ một chút xíu lạ thường cũng không thoát khỏi ánh mắt của anh.

“Và cả những lời đồn trên mạng nữa, vì sao lại xuất hiện nhanh như vậy? Anh cứ cảm thấy có người đang cố ý kích động, tất cả khách mời đều không dám đắc tội với anh, không thể có chuyện họ ăn nói vớ vẩn bên ngoài được.”

“Liệu có khả năng Tô Nhược Vân bị ai đó sai khiến hoặc là uy hiếp không hả anh?”

Tô Lạc Ly chống cằm nghĩ mãi mà không ra.
 
Chương 1098


Chương 1098

“Không loại trừ khả năng này.”

“Em cứ cảm giác trước khi chết cô ta có lời muốn nói với em, cô ta lẩm bẩm trong miệng từ ‘Thất’ suốt, em không hiểu nó có nghĩa gì, cô ta còn chưa nói xong đã tắt thở.”

“Thất?” Đôi mắt Ôn Khanh Mộ càng thêm sâu thẳm.

“Được rồi, đừng nói chuyện này nữa, về chuyện của Tiểu Thất, chờ tình hình của nó ổn định em sẽ đưa nó về, đến lúc đó cứ nói là con của chúng ta, chuyện này không cần nói với ai cả.”

“Ừm, anh biết rồi.”

Tuy Ôn Khanh Mộ không muốn nuôi con trai của kẻ thù cho lắm, nhưng anh biết mình không lay chuyển được Tô Lạc Ly.

“Chúng ta sẽ coi Tiểu Thất như con trai mình, anh đừng có ý kiến với nó đấy nhé?”

“Em lải nhải nhiều thế!” Ôn Khanh Mộ vô cùng bực bội.

“Đúng rồi, anh nghe ngóng được gì từ bên anh trai không?”

“Cả ngày em quan tâm hết chuyện này đến chuyện khác, có quan tâm chồng em không hả!”

Lần này Ôn Khanh Mộ thật sự không nhịn được nữa.

Tô Lạc Ly vội vàng im miệng, “Tất nhiên em có quan tâm anh rồi!”

“Nếu anh là em thì bây giờ anh sẽ đi ngủ cùng chồng!” Nói xong Ôn Khanh Mộ bế bổng Tô Lạc Ly lên.

“Ban ngày ban mặt anh đừng làm loạn, con trai còn ở đây đấy!”

“Nó biết cái gì!”

“Em còn đang suy nghĩ xem Tô Nhược Vân bị ai sai khiến!”

“Không cần em nghĩ, anh sẽ nghĩ!”

“Này!”

Nửa tháng sau, Tô Lạc Ly đón con trai của Tô Nhược Vân về nhà, chuyện này không có ai biết cả.

Cuối cùng Ôn Khanh Mộ đặt biệt danh cho con trai mình là Tam Tam, Ôn Khanh Mộ giải thích là, đứa bé này là người thứ ba chen vào giữa anh và Tô Lạc Ly cho nên gọi là Tam Tam.

Ban đầu Tô Lạc Ly không đồng ý, nhưng sau khi gọi mấy lần theo Ôn Khanh Mộ, cô như bị tẩy não, cũng bắt đầu gọi con trai mình là “Tam Tam”.

Còn tên thì Giản Ngọc đặt một chữ “Mặc”, Ôn Khanh Mộ nghĩ một chữ “Dật”, hai người kết hợp lại là ra tên của Tam Tam, Ôn Dật Mặc.

Ôn Khanh Mộ vô cùng hài lòng, bởi vì “Dật” cùng âm với “Ức”, còn “Mặc” lại phát âm khá giống “Mộ”.

Tô Lạc Ly cũng bắt đầu quay lại làm việc như bình thường, ra ngoài quay phim.

Ở quê.

Trong phòng chật ních người, Ôn Khanh Mộ ngồi trên ghế sofa nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mắt, từ khi Tô Nhược Vân chết, Vương Vãn Hương thường xuyên hoảng hốt, tinh thần không được ổn định cho lắm.

“Tôi đã nói rồi, tôi thật sự không rõ về chuyện này, cậu hỏi tôi bao nhiêu lần cũng thế thôi!”

Ánh mắt Vương Vãn Hương tràn ngập hoảng sợ, trước đó còn có con gái ở bên, bây giờ chỉ còn lại một mình bà ta, bây giờ bà ta giống như chim sợ cành cong.

“Là ai giúp bà đăng những tin đó lên mạng?”

Vương Vãn Hương vẫn lắc đầu như cũ, “Tôi không biết những tin đó, nó tự nhiên có trong điện thoại! Tôi không biết là ai đăng lên, dù sao tôi cũng không biết.”
 
Chương 1099


Chương 1099

Vương Vãn Hương vừa nói vừa móc điện thoại ra chỉ chỉ.

Ôn Khanh Mộ trông thấy điện thoại thì lập tức nhíu mày, đó là điện thoại kiểu mới nhất, còn đeo một cái ốp điện thoại hình con thỏ màu hồng.

Có vẻ không giống điện thoại của Vương Vãn Hương.

“Đưa điện thoại của bà đây.”

Vương Vãn Hương vô cùng nghe lời đưa điện thoại cho Ôn Khanh Mộ.

Ôn Khanh Mộ mở điện thoại ra xem, sau khi nhìn qua những ứng dụng được tải xuống, anh kết luận đây không thể nào là điện thoại của Vương Vãn Hương.

“Đây là điện thoại của ai?”

“Là điện thoại của Vân Vân, trước khi xảy ra chuyện nó để điện thoại ở chỗ tôi không cầm đi.”

“Tôi sẽ mang chiếc điện thoại này đi.” Ôn Khanh Mộ đứng dậy nhìn Vương Vãn Hương nói năng lộn xộn, đầu óc không tỉnh táo, e là không hỏi được gì.

“Đó là đồ vật duy nhất Vân Vân để lại cho tôi, cậu…”

Ôn Khanh Mộ ra hiệu cho Doãn Cẩn bên cạnh, Doãn Cẩn lập tức cầm một xấp tiền đặt vào trong tay Vương Vãn Hương.

“Bà cầm số tiền này đi, đây là sếp Ôn cho bà, bà thiếu gì thì cứ mua.”

Vương Vãn Hương nhìn thấy xấp tiền này thì lập tức vui vẻ hớn hở, tuy đầu óc bà ta không minh mẫn nhưng bà ta vẫn thích tiền như trước.

“Được, được, vậy sau này các cậu thường xuyên đến nhé!” Vương Vãn Hương ôm tiền đắc ý, “Có tiền mình có thể mua đồ ăn ngon rồi!”

Ôn Khanh Mộ cầm điện thoại của Tô Nhược Vân bước ra ngoài, trên đường trở về, anh vẫn lướt điện thoại để xem những thứ bên trong.

“Sếp Ôn, anh tra được gì không?”

Ôn Khanh Mộ khẽ lắc đầu, “Có vẻ người sai khiến Tô Nhược Vân là một cao thủ, làm việc kín kẽ không một sơ hở.”

“Muốn người ta không biết trừ phi mình đừng làm, chỉ cần người đó làm thì chắc chắn sẽ để lại dấu vết.”

“Đúng vậy.” Đang nói, Ôn Khanh Mộ phát hiện trong nhật ký cuộc gọi có một số lạ, “Đi điều tra số lạ này ngay cho tôi.”

Doãn Cẩn lập tức ghi lại số này.

Về đến nhà, Doãn Cẩn nhanh chóng tra được nơi đăng ký của số này, nhưng bây giờ số này đã hủy đăng ký.

Khi Doãn Cẩn nói tin này cho Ôn Khanh Mộ, Ôn Khanh Mộ đã biết là ai.

Quán cà phê Chợt Nhớ Lại.

Tiêu Mạch Nhiên đang ngồi trong phòng VIP của quán cà phê cầm gương soi mặt mình, tiện thể trang điểm lại.

Quán cà phê này do cô ta mở, trong thời gian gần hai năm qua, Tiêu Mạch Nhiên rời khỏi Quốc tế Tinh Hoàng, tự mình mở Studio riêng có tên là Chợt Nhớ Lại, về sau còn mở lần lượt quán cà phê, cửa hàng thủ công, toàn bộ đều lấy tên là Chợt Nhớ Lại.

Sự nghiệp của cô ta thuận buồm xuôi gió, kiếm được khá nhiều tiền, danh tiếng cũng tốt hơn hẳn lúc trước.

Đột nhiên Ôn Khanh Mộ hẹn gặp cô ta, Tiêu Mạch Nhiên vô cùng mừng rỡ, phải biết cô ta chờ đợi ngày này lâu lắm rồi!
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom