Dịch Bác Sĩ Nguy Hiểm

Chương 526: Không phải đổi rồi chứ?


Lúc này, Tân Duyệt tựa hồ cảm nhận được một loại sứ mệnh nào đó đang sục sôi, dù sao cô và Trần Thương cùng được mời tới đây làm với nhau, nếu Trần Thương đã cố gắng như vậy, thì bản thân cô cũng. không thể nào cản trở.

Hiện tại, Trần Thương đang có ý giảm tốc độ khâu của mình xuống, cô có thể cảm nhận được ý tốt đó, đồng thời cũng phát hiện kinh nghiệm phẫu thuật của mình không thể nào đạt tới.

Làm sao để giảm thiểu tính dính liền và khôi phục hai nhân tố tiến hành quy nạp tổng kết nhanh hơn?

....

....

Vừa bận rộn đến giữa trưa, gân bắp thịt bị tổn thương của người bệnh đã như là tổ ong vò vẽ, cứ từng đợt từng đợt nối nhau, liên miên không dứt

Nhưng Trần Thương chẳng những không phản nàn tiếng nào, mà ngược lại còn thấy mười phần may mẫn, giúp mình rút ngắn thời gian hoàn thành năm trăm ca khâu gân bắp thịt.

Buổi sáng, Trần Thương được sự giúp đỡ của Tần Duyệt, làm sáu ca thuật khâu gân bắp thịt, mặc dù làm tại phòng xử lý ba ca, nhưng cũng không nhẹ nhõm hơn so với phòng phẫu thuật chút nào, mà còn có chút phiền toái.

Sau khi hai người đi ra khỏi phòng xử lý đã là hai giờ chiều, Trần Thương duỗi tay vươn vai, quay qua nhìn thấy Tân Duyệt cũng đang mở rộng bả vai, khiến Tồng ngực cũng theo đó mà phồng ra!

"Trần Thương tập trung nhìn vào, lập tức sửng sốt!

Ý?

Tựa hồ....

Không phải đổi rồi chứ?

Trần Thương bỗng nhiên lại bị phát hiện của chính mình dọa sợ.

Hiển thị văn bản được trích dẫn

Những thiếu sót này so với việc tìm phương pháp khâu Kessler càng khiến người ta hiếu kỳ hơn.

Trần Thương nhịn không được nói: "Không phải chứ... Thâm tàng bất lộ nha!"

Tân Duyệt lập tức quay người, ánh mắt như dao, hận không thể đem Trần Thương róc xương, xẻ thịt. 

Trần Thương khụ khụ một tiếng, vội vàng nói: “Giữa trưa mời cô đi ăn cơm, vất vả rồi.”

Tần Duyệt: "Xem như anh còn có lương tâm."

Buổi sáng làm sáu ca phẫu thuật, cho dù là khâu gân bắp thịt không được bao nhiêu tiền , nhưng dựa theo hệ số tiền phẫu thuật Trần Thương ít nhất có thể kiếm hơn một trăm khối, đương nhiên, Tân Duyệt kỳ thật cũng có, đây chính là chỗ lợi của biên chế, chỉ cần làm nhiều thì kiếm được nhiều, chỉ cần ký tên trên giấy tham gia phẫu thuật, thì sẽ có thu nhập.

Lúc này đã hơn một giờ, đã qua thời gian dùng cơm, hai người cùng nhau đi, cũng rất hài hòa.

Tân Duyệt thích mặc áo khoác đồng phục, lúc nào cũng ăn mặc rộng thùng thình tùy ý, vì lẽ đó có nhiều thứ cũng nhìn không ra nổi.

Trần Thương không nhịn cười được: “Tần Duyệt, ngươi vì sao cô không mặc quần áo nữ tính chút đi? Cô thế này sẽ làm cho người khác hiểu lãm là đàn ông đấy!"

Tân Duyệt hừ lạnh một tiếng: “Dừng! Tôi sợ cậu mê đắm sắc đẹp của tôi!”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 556: Thì hãy trả lời đây là bí mật!


Hình Vũ tuy là minh tính, nhưng cũng hiểu nhiều thứ, anh ta đứng ở đăng kia, sau khi do dự một chút, cũng khuyên nói

- Bác sĩ Trần, có thể tôi không hiểu nhiều về y học như các anh, nhưng công việc của cá nhân tôi mà nói, mỗi ngày tôi đều luyện tập đánh đàn, nhưng sau khi tôi nổi danh, ngược lại tốc độ tiến bộ của tôi trở nên chậm hơn. Tôi cũng biết do rất nhiều nguyên nhân:

- Nguyên nhân thứ nhất là bởi vì vấn đề thời gian, thứ hai là bởi vì áp lực tâm lý của tôi quá lớn, xã hội có rất nhiều loại người, bọn họ hận không thể anh một ngày ngàn dặm, nhưng mà, làm nghệ thuật, nào có cái gì gọi là đường tắt chứ? Đơn giản chỉ là nhẫn nhịn trong lòng và làm thật tốt, nếu như anh không có đủ thực lực, không xứng với danh tiếng của anh, chính anh sẽ tự hủy hoại bản thân mình, loại áp lực tâm lý đó còn lớn hơn áp lực từ bên ngoài!

- Thứ hai, nhiều người thị phí, lời này là những lời tân sâu đáy lòng của tôi, nếu như cậu nổi danh, không biết bao nhiêu người nhìn châm chấm, mỗi tiếng nói cử động của cậu sẽ được phóng đại vô hạn, nhất cử nhất động cũng đều sẽ bị người ta giám sát, đây không phải chuyện gì tốt 

- Vì lẽ đó, mặc dù tôi không hiểu y học, nhưng. mà... Tôi vẫn cảm thấy cậu tuổi trẻ tài cao, tương lai bất khả hạn lượng, vì vậy... cậu nên thật tốt phát triển chính mình, tôi đây cũng chỉ muốn đề nghị với tư cách là một người bạn.

Nghe xong lời của mọi người, Đàm Trung Lâm. cười xấu hổ

- Tiểu Trần, chuyện vừa rồi tôi chuẩn bị nói với cậu, chính là chuyện này.

Trần Thương sửng sốt một chút, anh vốn không có ý định muốn nối danh mà!

Nhưng sau khi nghe được mấy người đề nghị như vậy, vẫn không nhịn được cảm kích cười một tiếng, gãi đầu một cái nói:

~ Cám ơn các vị lão sư, còn có Hình tiên sinh, tôi hiểu ý của mọi người, bản thân tôi cũng không muốn nổi tiếng... Kỳ thật tôi chuẩn bị vụng trộm chạy đi.

Đám người nghe xong, nhịn không được cười ha hả.

Tiểu tử Trần Thương này, thật sự là khiến người ta không sinh ra chán ghét được.

Vương Ngọc Sơn nhẹ gật đầu, hài lòng nhìn Trần Thương, tuổi còn trẻ mà muốn buông xuống danh lợi thật sự rất khó, không phải tất cả mọi người đều có khát vọng sinh sống an nhàn, cũng không phải tất cả mọi người đều có một lòng dửng dưng.

Người cùng người không ai giống nhau, Vương Ngọc Sơn tự mình để tay lên ngực tự hỏi, lúc đầu có thể chịu được dạng dụ hoặc này hay không?

Ông không dám hứa chắc!

Lớn tuổi, đã thấy nhiều, mới có kiến thức như vậy, nhưng lúc tuổi còn trẻ, nào có hiểu được những thứ. này.

Thế nhưng Trần Thương lại có thể làm được, phần tâm trí này, phần nghị lực này, so với mình hiếu thắng nhiều lắm.

Nghĩ tới đây, Vương Ngọc Sơn chụp bả vai Trần Thương, cười nói:

- Tiểu Trần! Cố gắng lên, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, tương lai của cậu tuyệt đổi sẽ vượt qua tất cả những người ở đây.

Đàm Trung Lâm có chút do dự lên tiếng:

- Lát nữa lỡ như người ta hỏi ai là người làm phẫu thuật thì phải trả lời sao? 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 556: Thì hãy trả lời đây là bí mật!


Hình Vũ tuy là minh tính, nhưng cũng hiểu nhiều thứ, anh ta đứng ở đăng kia, sau khi do dự một chút, cũng khuyên nói

- Bác sĩ Trần, có thể tôi không hiểu nhiều về y học như các anh, nhưng công việc của cá nhân tôi mà nói, mỗi ngày tôi đều luyện tập đánh đàn, nhưng sau khi tôi nổi danh, ngược lại tốc độ tiến bộ của tôi trở nên chậm hơn. Tôi cũng biết do rất nhiều nguyên nhân:

- Nguyên nhân thứ nhất là bởi vì vấn đề thời gian, thứ hai là bởi vì áp lực tâm lý của tôi quá lớn, xã hội có rất nhiều loại người, bọn họ hận không thể anh một ngày ngàn dặm, nhưng mà, làm nghệ thuật, nào có cái gì gọi là đường tắt chứ? Đơn giản chỉ là nhẫn nhịn trong lòng và làm thật tốt, nếu như anh không có đủ thực lực, không xứng với danh tiếng của anh, chính anh sẽ tự hủy hoại bản thân mình, loại áp lực tâm lý đó còn lớn hơn áp lực từ bên ngoài!

- Thứ hai, nhiều người thị phí, lời này là những lời tân sâu đáy lòng của tôi, nếu như cậu nổi danh, không biết bao nhiêu người nhìn châm chấm, mỗi tiếng nói cử động của cậu sẽ được phóng đại vô hạn, nhất cử nhất động cũng đều sẽ bị người ta giám sát, đây không phải chuyện gì tốt 

- Vì lẽ đó, mặc dù tôi không hiểu y học, nhưng. mà... Tôi vẫn cảm thấy cậu tuổi trẻ tài cao, tương lai bất khả hạn lượng, vì vậy... cậu nên thật tốt phát triển chính mình, tôi đây cũng chỉ muốn đề nghị với tư cách là một người bạn.

Nghe xong lời của mọi người, Đàm Trung Lâm. cười xấu hổ

- Tiểu Trần, chuyện vừa rồi tôi chuẩn bị nói với cậu, chính là chuyện này.

Trần Thương sửng sốt một chút, anh vốn không có ý định muốn nối danh mà!

Nhưng sau khi nghe được mấy người đề nghị như vậy, vẫn không nhịn được cảm kích cười một tiếng, gãi đầu một cái nói:

~ Cám ơn các vị lão sư, còn có Hình tiên sinh, tôi hiểu ý của mọi người, bản thân tôi cũng không muốn nổi tiếng... Kỳ thật tôi chuẩn bị vụng trộm chạy đi.

Đám người nghe xong, nhịn không được cười ha hả.

Tiểu tử Trần Thương này, thật sự là khiến người ta không sinh ra chán ghét được.

Vương Ngọc Sơn nhẹ gật đầu, hài lòng nhìn Trần Thương, tuổi còn trẻ mà muốn buông xuống danh lợi thật sự rất khó, không phải tất cả mọi người đều có khát vọng sinh sống an nhàn, cũng không phải tất cả mọi người đều có một lòng dửng dưng.

Người cùng người không ai giống nhau, Vương Ngọc Sơn tự mình để tay lên ngực tự hỏi, lúc đầu có thể chịu được dạng dụ hoặc này hay không?

Ông không dám hứa chắc!

Lớn tuổi, đã thấy nhiều, mới có kiến thức như vậy, nhưng lúc tuổi còn trẻ, nào có hiểu được những thứ. này.

Thế nhưng Trần Thương lại có thể làm được, phần tâm trí này, phần nghị lực này, so với mình hiếu thắng nhiều lắm.

Nghĩ tới đây, Vương Ngọc Sơn chụp bả vai Trần Thương, cười nói:

- Tiểu Trần! Cố gắng lên, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, tương lai của cậu tuyệt đổi sẽ vượt qua tất cả những người ở đây.

Đàm Trung Lâm có chút do dự lên tiếng:

- Lát nữa lỡ như người ta hỏi ai là người làm phẫu thuật thì phải trả lời sao? 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 527: Có muốn bắt đầu không


Trần Thương cảm giác xế chiều hôm nay cảm giác mệt mỏi vẫn là rất nhiều.

Mang theo mỏi mệt về đến nhà, nghe thấy âm thanh nhắc nhở của hệ thống.

[ Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày, thu hoạch được đặc huấn phương pháp khâu Bunnell, có muốn bắt đầu không? ]

Trần Thương nằm ở trên giường, nhàn rỗi không có chuyện gì làm, dứt khoát bấm mở bắt đầu.

Bỗng nhiên trước mắt biến đổi, Trần Thương xuất hiện ở trong phòng phẫu thuật.

Chỉ là xuất hiện trước mặt một người đàn ông nước ngoài, toàn thân mặc áo trắng đứng ở nơi đó.

“Xin chào, tôi là Bunnell” Người đàn ông cười, tự giới thiệu về mình.

Trần Thương có chút trợn tròn mắt, đây chính là người được xưng là Bunnell sao?

Nhưng mà ông Bunnell đã qua đời thật lâu rồi, không tính là gặp quỷ chứ?

Trần Thương vội vàng cúi đầu, hướng tiền bối chào hỏi: “Chào ông Bunnell."

Bunnell cười, gật đầu: "Hôm nay tôi tới giúp cậu tiến hành đặc huấn phương pháp khâu Bunnell”

Sau khi nói xong, Bunnell chỉ một ngón tay, chỉ thấy trên bàn phẫu thuật xuất hiện một bệnh nhân. 

Hắn vẫy tay với Trần Thương: "Kỹ thật, gọi là phương pháp khâu Bunnell, chẳng bằng gọi là phương thức khâu gân bắp thịt cách nào so với hình tượng một chút, nguyên lý chủ yếu là...”

"Nếu cậu đã hiếu rõ trình tự các thao tác chủ yếu của phương pháp khâu Bunnell, tiếp theo cậu tới làm mấy ca phẫu thuật cảm thụ một chút.”

“Có lẽ cậu đã phát hiện, kỳ thật phương pháp khâu Bunnell cũng không phải thích hợp với tất cả loại khâu gân bắp thịt, gân bắp thịt có cá thể khác biệt, gân bắp thịt khác nhau, phân khu khác nhau thì yêu cầu sẽ khác nhau, như vậy, vết thương cũng là như thế, cái này giúp cho cậu phán đoán, cái nào thích hợp với phương pháp khâu Bunnell, cái nào là lựa chọn tốt nhất... Mời xem...”

"Tốt, trải qua thời gian dài như vậy, cậu có lẽ đã hiểu rõ đối với phương pháp khâu Bunnell, như vậy tiếp theo, cậu cần nhận biết chính là ưu khuyết điểm của phương pháp khâu Bunnell!"

“Ưu điểm của nó rất rõ ràng, đó chính là không để lại dị vật trong gân bắp thịt! Dễ dàng cho việc phục hồi sau này của gân bắp thịt, đồng thời cũng sẽ không. 

sinh ra dính liền bởi vì dị vật hay đầu chỉ khâu:



Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 557: Tứ mã nan truy!


Trần Thương sững sờ, không phải gia nhập loại hội học này là rất khó sao?

Chẳng phải là phải cần rất nhiều người đề cử, căn luận văn, và đặc biệt là những thành tích mà bản thân đạt được sao?

Chẳng phải là sẽ cần yêu cầu kỹ thuật nghề nghiệp tương đối cao trong thời gian cương vị sao?

Nhưng có vẻ nó không có khó như những gì anh nghĩ!

Cũng chính là điền một vài thông tin thôi!

Không không không, hiện tại bây giờ có khi còn không cần phải điền phiếu thông tin, chỉ cần đưa thông tin của bản thân ra là được rồi.

Ai..

Quả nhiên không thể tin vào lời đồn được.

Trần Thương lại nghĩ đến những mục tiêu tiếp theo của mình, quyết định hỏi thêm một chút, biết đâu lại có cơ hội đổi đời, vươn lên làm quản sự?

- Mà này... Viện trưởng Vương, tôi có cơ hội làm quản sự chứ?

Trần Thương hỏi như vậy làm cho mấy người Vương Ngọc Sơn choáng váng... 

Vương Ngọc Sơn xấu hổ cười một tiếng

- Cái này... Quản sự, không phải một mình tôi có thể định đoạt, phải dựa vào mọi người bình chọn, chủ yếu cân nhắc mấy phương diện, một là kinh nghiệm cùng tư lịch, hai là các bài luận văn nghiên cứu khoa học, nếu như cậu muốn làm quản sự, có thể suy nghĩ một chút luận văn làm như thế nào?

Vương Ngọc Sơn cho rằng Trần Thương muốn gia nhập là quản sự hội y học ngoại khoa Trung Hoa, cho nên vẫn là độ khó rất lớn!

Mà Đàm Trung Lâm thì không hiểu gì chuyện gì.

Minh... Mẹ nó đến bây giờ mình còn chưa được là quản sự, cậu ta mới lớn bao nhiêu? Đã muốn làm quản sự...

Kỳ thật Trần Thương chỉ muốn làm quản sự phân hội Đông Dương.

Một trận hiểu lầm, để Trần Thương quyết định sau này phải làm luận văn thật tốt.

Mà Thường Hồng Lôi nói ra:

- Tiểu Trần không căn lo lắng, đến lúc đó tôi sẽ giúp cậu gia nhập, sau đó xin đẽ bên trong trước nghiên cứu khoa học thành quả lập tức sẽ có rồi! 

Đàm Trung Lâm sững sờ, ông thật rất muốn hỏi, ông có thế gia nhập không?

Trần Thương nhẹ gật đầu, xem ra quản sự thật không khó...

Trước kia chủ nhiệm An đều gạt mình...

Trần Thương một đường suy nghĩ đi trở về.

Vừa trở lại bệnh viện, Tân Duyệt nhanh chóng chạy vèo tới, đi theo phía sau cái mông Trần Thương, bát quái hồi:

- Trần Thương, thế nào rồi? Nam thần của tôi không có chuyện gì chứ?

Trần Thương im lặng, cười một tiếng, không thèm để ý tới Tân Duyệt, nhanh chân đi vào:

- Nhìn cái chân chó của cô, tiền đồ...

Tần Duyệt thấy thế, bước nhanh, vừa đi bên cạnh, vừa cười lạnh:

- Dừng lại! Cậu đây là ghen ghét, nếu cậu có kỹ năng dương căm như nam thăn nhà tôi, tôi cũng chân chó với cậu?

Trần Thương bỗng nhiên dừng lại, xoay người, mắt nhìn chằm chằm Tân Duyệt: 

- Cô nói thật hả?

Tần Duyệt đi theo ngay sau lưng Trần Thương, nơi nào nghĩ đến Trần Thương bỗng nhiên quay người, mặt kém chút đập vào bộ ngực Trần Thương.

Tranh thủ lui ra phía sau một bước, thở hổn hến quyệt miệng nói ra:

- Tứ mã nan truy!

Trần Thương sắc mặt vui mừng, có chút tâm động, trong lòng suy nghĩ hạ thủ như thế nào mới tốt

Tân Duyệt cũng đi theo Trần Thương tiến vào phòng thay quần áo, hỏi:

- Đúng rồi, hôm nay đến cùng là xảy ra chuyện gì? Tranh thủ nói cho tôi một chút, có phải là cảnh tượng rất hoành tráng không?

Trần Thương bất đắc dĩ thở dài:

- Cô phải cám ơn tôi thật tốt, hôm nay nếu không phải Trần Thương tôi ra tay, đời này nam thần của cô đừng mong đánh đàn nữa.

Tần Duyệt liếc mắt:

- Nhìn cậu có thể, cậu thấy không? Tin tức đã ban bố, Hình Vũ phẫu thuật thuận lợi, chuyên gia cho rằng không ảnh hưởng đánh đàn dương cầm, nhưng sau này cần tiến hành một đoạn thời gian huấn luyện khôi phục, vì vậy trong thời gian ngắn từ chối tất cả các buổi biểu diễn.

- Hôm nay đội hình phẫu thuật thế nhưng là quần anh hội tụ, viện trưởng Vương của Lục Viện thành phố Ma Đô cũng tới, còn có chủ nhiệm Thường của bệnh viện Tích Thủy Đàm! Đó đều là lão đại trong lĩnh vực.

ngoại khoa tay, khó trách phẫu thuật thuận lợi như vậy!

- Nhiều chuyên gia như vậy, Trần Thương, đoán chừng cậu còn không nhìn thấy Hình Vũ? Đơn thuần đứng ở ngoài giúp đỡ mà thôi

Trần Thương thở dài, bọn họ đều tới nhưng đều. đứng sau giúp mình, phụ nữ thật sự là nông cạn, tin tức đưa ra còn tin tưởng hơn nữa lại là tin giải trí

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 557: Tứ mã nan truy!


Trần Thương sững sờ, không phải gia nhập loại hội học này là rất khó sao?

Chẳng phải là phải cần rất nhiều người đề cử, căn luận văn, và đặc biệt là những thành tích mà bản thân đạt được sao?

Chẳng phải là sẽ cần yêu cầu kỹ thuật nghề nghiệp tương đối cao trong thời gian cương vị sao?

Nhưng có vẻ nó không có khó như những gì anh nghĩ!

Cũng chính là điền một vài thông tin thôi!

Không không không, hiện tại bây giờ có khi còn không cần phải điền phiếu thông tin, chỉ cần đưa thông tin của bản thân ra là được rồi.

Ai..

Quả nhiên không thể tin vào lời đồn được.

Trần Thương lại nghĩ đến những mục tiêu tiếp theo của mình, quyết định hỏi thêm một chút, biết đâu lại có cơ hội đổi đời, vươn lên làm quản sự?

- Mà này... Viện trưởng Vương, tôi có cơ hội làm quản sự chứ?

Trần Thương hỏi như vậy làm cho mấy người Vương Ngọc Sơn choáng váng... 

Vương Ngọc Sơn xấu hổ cười một tiếng

- Cái này... Quản sự, không phải một mình tôi có thể định đoạt, phải dựa vào mọi người bình chọn, chủ yếu cân nhắc mấy phương diện, một là kinh nghiệm cùng tư lịch, hai là các bài luận văn nghiên cứu khoa học, nếu như cậu muốn làm quản sự, có thể suy nghĩ một chút luận văn làm như thế nào?

Vương Ngọc Sơn cho rằng Trần Thương muốn gia nhập là quản sự hội y học ngoại khoa Trung Hoa, cho nên vẫn là độ khó rất lớn!

Mà Đàm Trung Lâm thì không hiểu gì chuyện gì.

Minh... Mẹ nó đến bây giờ mình còn chưa được là quản sự, cậu ta mới lớn bao nhiêu? Đã muốn làm quản sự...

Kỳ thật Trần Thương chỉ muốn làm quản sự phân hội Đông Dương.

Một trận hiểu lầm, để Trần Thương quyết định sau này phải làm luận văn thật tốt.

Mà Thường Hồng Lôi nói ra:

- Tiểu Trần không căn lo lắng, đến lúc đó tôi sẽ giúp cậu gia nhập, sau đó xin đẽ bên trong trước nghiên cứu khoa học thành quả lập tức sẽ có rồi! 

Đàm Trung Lâm sững sờ, ông thật rất muốn hỏi, ông có thế gia nhập không?

Trần Thương nhẹ gật đầu, xem ra quản sự thật không khó...

Trước kia chủ nhiệm An đều gạt mình...

Trần Thương một đường suy nghĩ đi trở về.

Vừa trở lại bệnh viện, Tân Duyệt nhanh chóng chạy vèo tới, đi theo phía sau cái mông Trần Thương, bát quái hồi:

- Trần Thương, thế nào rồi? Nam thần của tôi không có chuyện gì chứ?

Trần Thương im lặng, cười một tiếng, không thèm để ý tới Tân Duyệt, nhanh chân đi vào:

- Nhìn cái chân chó của cô, tiền đồ...

Tần Duyệt thấy thế, bước nhanh, vừa đi bên cạnh, vừa cười lạnh:

- Dừng lại! Cậu đây là ghen ghét, nếu cậu có kỹ năng dương căm như nam thăn nhà tôi, tôi cũng chân chó với cậu?

Trần Thương bỗng nhiên dừng lại, xoay người, mắt nhìn chằm chằm Tân Duyệt: 

- Cô nói thật hả?

Tần Duyệt đi theo ngay sau lưng Trần Thương, nơi nào nghĩ đến Trần Thương bỗng nhiên quay người, mặt kém chút đập vào bộ ngực Trần Thương.

Tranh thủ lui ra phía sau một bước, thở hổn hến quyệt miệng nói ra:

- Tứ mã nan truy!

Trần Thương sắc mặt vui mừng, có chút tâm động, trong lòng suy nghĩ hạ thủ như thế nào mới tốt

Tân Duyệt cũng đi theo Trần Thương tiến vào phòng thay quần áo, hỏi:

- Đúng rồi, hôm nay đến cùng là xảy ra chuyện gì? Tranh thủ nói cho tôi một chút, có phải là cảnh tượng rất hoành tráng không?

Trần Thương bất đắc dĩ thở dài:

- Cô phải cám ơn tôi thật tốt, hôm nay nếu không phải Trần Thương tôi ra tay, đời này nam thần của cô đừng mong đánh đàn nữa.

Tần Duyệt liếc mắt:

- Nhìn cậu có thể, cậu thấy không? Tin tức đã ban bố, Hình Vũ phẫu thuật thuận lợi, chuyên gia cho rằng không ảnh hưởng đánh đàn dương cầm, nhưng sau này cần tiến hành một đoạn thời gian huấn luyện khôi phục, vì vậy trong thời gian ngắn từ chối tất cả các buổi biểu diễn.

- Hôm nay đội hình phẫu thuật thế nhưng là quần anh hội tụ, viện trưởng Vương của Lục Viện thành phố Ma Đô cũng tới, còn có chủ nhiệm Thường của bệnh viện Tích Thủy Đàm! Đó đều là lão đại trong lĩnh vực.

ngoại khoa tay, khó trách phẫu thuật thuận lợi như vậy!

- Nhiều chuyên gia như vậy, Trần Thương, đoán chừng cậu còn không nhìn thấy Hình Vũ? Đơn thuần đứng ở ngoài giúp đỡ mà thôi

Trần Thương thở dài, bọn họ đều tới nhưng đều. đứng sau giúp mình, phụ nữ thật sự là nông cạn, tin tức đưa ra còn tin tưởng hơn nữa lại là tin giải trí

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 528: Có được không?


Vừa dứt lời, Trần Thương lại trở về trên giường.

Nói thật, đã nhiều lần nhận đặc huấn, lần này là lần khiến Trần Thương có cảm giác chân thật nhất!

Sau khi được Bunnell dạy bảo rồi thêm một lần được hệ thống dạy học.

Anh nhằm mắt lại, không ngừng hồi tưởng lại thứ mình học được.

Lần học tập này, thật sự là lĩnh hội rất sâu, khiến Trần Thương học được một loại phương pháp khâu có linh hồn củng tỉnh túy, thực sự là vô cùng quan trọng.

Mặc dù kĩ thuật khâu của Trần Thương đối với gân bắp thịt đã đạt đến tiêu chuẩn của một bác sĩ, nhưng anh cảm giác, kĩ thuật khâu gân bắp thịt của ông Bunnell dù còn chưa đạt tới hoàn mỹ, nhưng cũng cách không xa.

Khoảng cách của bác sĩ và sự hoàn mỹ rất xa.

Mà pháp khâu Bunnell đại thành, có thể giúp kĩ thuật khâu gân bắp thịt của Trần Thương lại tiến thêm một bước dài trên con đường đi đến sự hoàn mỹ!

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Trần Thương rất sớm đã tới văn phòng. 

Vừa mới vào cửa bệnh viện, âm thanh nhắc nhở của hệ thống tiếp tục vang lên.

[ Đinh! Giao nhiệm vụ mỗi ngày, hoàn thành 10 ca phẫu thuật khâu gân bắp thịt, nhiệm vụ ban thưởng: Đặc huấn phương pháp khâu Kessler.]

Trần Thương lập tức ngẩn người!

Anh cảm giác hô hấp của mình có chút không ổn, đã loáng thoáng cảm giác được lần này hệ thống muốn chơi lớn!

Hệ thống hình như muốn mình nắm giữ tất cả phương pháp khâu hay gì vậy?

Nghĩ tới đây, Trần Thương không khỏi kích động!

Khâu gân bắp thịt đã phát triển mấy tắm năm, hiểu biết của mọi người về khâu gân bắp thịt cũng ngày càng nhiều.

Mà qua mỗi một thời kỳ, đối với việc hiểu biết về khâu gân bắp thịt đều không giống.

Thời gian trôi qua, từ bắt đầu là trị liệu vật lý đến năm 1970 là trị liệu khôi phục, lại đến thập niên 90 giáo sư Thang tìm ra phương pháp khâu nội soi sáu thắt, quan niệm đang không ngừng cải tiến, cho tới ngày nay, kháng dính liền trở thành một trong những phương hướng chủ yếu trong nghiên cứu gân bắp thịt.

Mà cũng là phương hướng phát triển mà phần lớn các chuyên gia ngoại khoa đang nghiên cứu.

Bồng nhiên lúc này, Trần Thương như có một chuyên ngành về khoa ngoại mà người người ao ước, nghĩ tới đây, anh tranh thủ thời gian lắc đầu, mình muốn làm chủ cả lĩnh vực ngoại khoa, sao có thể bị ràng buộc ở ngoại khoa tay!

Lúc này, Trần Thương bỗng nhiên nghĩ đến một cái câu: Muốn chế ngự ngoại khoa thì phải bắt đầu từ ngoại khoa tay!

Sau khi vào văn phòng, Trần Thương chợt phát hiện Tân Duyệt đã tới, đang viết cái gì đó ở bàn làm việc.

Tân Duyệt cũng nghe thấy có người đến, khi thấy là Trần Thương, sắc mặt vui mừng vội vàng đứng dậy hấp tấp chạy tới

- Trần Thương, mau tới đây, tôi cho cậu xem cái này!

Trần Thương sững sờ:

- Cái gì vậy?

Tần Duyệt cười nói: 

- Hôm qua sau khi tôi trở về, xem lại video phẫu thuật của cậu, thế nhưng phát hiện một chút chỉ tiết chưa rõ ràng, thế là tôi đến phòng quan sát lấy video. phẫu thuật của cậu, thế nhưng vẫn phát hiện có chút không rõ ràng, nên tôi đã mang máy ảnh ở nhà đến!

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 558: Ông ở khu nhà này làm gì vậy?


Buổi chiều Trần Thương thực hiện mấy ca phẫu thuật khâu cơ, thấy Tân Duyệt rõ ràng nhìn mình với ánh mắt rõ ràng nhiều hơn mấy phần địch ý... còn có sát cơ!

Trái tim Trần Thương hoang mang rối loạn!

Đợi sau khi tan tầm, Trần Thương vì phòng ngừa bị Tân Duyệt đâm một dao phía sau, cũng vì cân nhắc đảm bảo tính mạng cho mình, đành phải bất đắc dĩ tiếp tục mời cô ăn một bữa gân đầu ba não.

Khoan hãy nói, buổi chiều khâu cơ, buổi tối ăn gân đầu ba não thật sự là có mùi vị rất khác, ăn rất hứng thú, khuyết điểm duy nhất là hơi tê răng.

Thế nhưng Trần Thương cũng không dám nói, vạn nhất nói mình răng không tốt, cô gái nhỏ Tần Duyệtnày khắng định se nói là biểu hiện của thận hư.

Ăn uống no nê, cộng thêm một ly trà sữa Nhất Phương, Tân Tuyệt tâm tình tốt hơn, rốt cục lại lăn nữa hóa thân Tần chân chó.

Không thể không nói, năng lực tự lành của Tân Duyệt vẫn rất cao cường, mặc dù bình thường rất thích phàn nàn, lại còn giận dỗi ,nhưng mà... Chỉ cần một ly trà sữa thì có thế giải quyết hết, nếu còn không được thì thêm một rồi lẩu là xong.

Nói tóm lại, tính cách của cô gái nhỏ này thật không tệ, hơn nữa chịu khổ tốt, khoảng thời gian đi theo Trần Thương ăn không ít khổ cực.

Mỗi ngày đi sớm về tối, ban ngày phẫu thuật, ban đềm còn phải tăng ca làm nghiên cứu khoa học.

Cho nên nói mời Tân Duyệt ăn cơm, Trần Thương chưa từng có chút không nỡ nào, mỗi ngày đi theo mình làm như thế nhiều phẫu thuật như thế, đừng nói một bữa cơm, mỗi ngày nuôi cơm cũng được.

Hơn nữa hiện tại kinh tế Trần Thương dư dả rất nhiều, một tháng thời gian, làm ba ca phẫu thuật làm nâng ngực, cộng thêm thiết kế vài cái chỉnh hình, tổng cộng tới tay hơn ba trăm vạn.

Không thể không nói, kẻ có tiền là có, nhưng cũng không có nhiều như vậy, điều này làm cho mộng tưởng dựa vào nâng ngực làm giàu của Trần Thương bị tan thành mây khói.

Khoảng thời gian này tương đối bận rộn, Trần Thương cũng chưa kịp đi xem phòng ở, qua hai ngày nữa là đến Quốc Khánh, Trần Thương lên kế hoạch mang theo cha mẹ cùng mình đi xem phòng.

Dù sao... Đối với người ở quê, mua nhà ở trong thành thị, là một chuyện vinh quang dường nào.

Lấy tính cách của Trần Đại Hải cha mình, sau khi trở về khẳng định phải mua rượu đế, xào vài món thức ăn, gọi mấy người bạn nhậu đến nhà chơi, ăn uống chém gió, hận không thể nói cho toàn bộ người trong thôn biết rõ.

Đương nhiên, mua nhà là mua nhà, cha mẹ cũng không nhất định nguyện ý đi theo mình đến ở, dù sao hai người sinh sống cả một đời ở quê, cũng đã quen, hương thân hương lý, quen thuộc thông cửa, một thân bản sự Trần Đại Hải cũng không thể rời khỏi quê nhà, trong thôn hơn trăm nhà chỉ có mình ông là đầu bếp, hôm nay nhà này làm việc, ngày mai nhà khác mời, Trần Đại Hải cảm giác rất hạnh phúc và thỏa mãn.

Trong gia tộc rất được mọi người tôn trọng, cũng coi là có chút mặt mũi, tới nội thành khẳng định không thể dễ chịu bằng quê nhà.

Dù sao, trọng yếu nhất vẫn là chính mình dễ chịu, mà được tôn trọng cùng cảm giác mình có tác dụng, cũng là cảm giác mà loài người cần nhất.

Sau khi ra khỏi Thiên Nhai, Tần Duyệt hút một hơi trà sữa, thở dài:

- Trần Thương, một tháng này, cậu có chút ý nghĩ gì hay không? Tôi mua hai ba cái ổ cứng di động đều sắp đầy hết rồi, số liệu thu thập chất đống ở tôi phòng ngủ còn cao hơn giường của tôi!

- Nếu phương hướng nghiên cứu cậu làm không tốt, khoảng thời gian này chúng ta khổ cực sẽ uổng phí, ví tiền của tôi đã hao hơn mấy trăm!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 558: Ông ở khu nhà này làm gì vậy?


Buổi chiều Trần Thương thực hiện mấy ca phẫu thuật khâu cơ, thấy Tân Duyệt rõ ràng nhìn mình với ánh mắt rõ ràng nhiều hơn mấy phần địch ý... còn có sát cơ!

Trái tim Trần Thương hoang mang rối loạn!

Đợi sau khi tan tầm, Trần Thương vì phòng ngừa bị Tân Duyệt đâm một dao phía sau, cũng vì cân nhắc đảm bảo tính mạng cho mình, đành phải bất đắc dĩ tiếp tục mời cô ăn một bữa gân đầu ba não.

Khoan hãy nói, buổi chiều khâu cơ, buổi tối ăn gân đầu ba não thật sự là có mùi vị rất khác, ăn rất hứng thú, khuyết điểm duy nhất là hơi tê răng.

Thế nhưng Trần Thương cũng không dám nói, vạn nhất nói mình răng không tốt, cô gái nhỏ Tần Duyệtnày khắng định se nói là biểu hiện của thận hư.

Ăn uống no nê, cộng thêm một ly trà sữa Nhất Phương, Tân Tuyệt tâm tình tốt hơn, rốt cục lại lăn nữa hóa thân Tần chân chó.

Không thể không nói, năng lực tự lành của Tân Duyệt vẫn rất cao cường, mặc dù bình thường rất thích phàn nàn, lại còn giận dỗi ,nhưng mà... Chỉ cần một ly trà sữa thì có thế giải quyết hết, nếu còn không được thì thêm một rồi lẩu là xong.

Nói tóm lại, tính cách của cô gái nhỏ này thật không tệ, hơn nữa chịu khổ tốt, khoảng thời gian đi theo Trần Thương ăn không ít khổ cực.

Mỗi ngày đi sớm về tối, ban ngày phẫu thuật, ban đềm còn phải tăng ca làm nghiên cứu khoa học.

Cho nên nói mời Tân Duyệt ăn cơm, Trần Thương chưa từng có chút không nỡ nào, mỗi ngày đi theo mình làm như thế nhiều phẫu thuật như thế, đừng nói một bữa cơm, mỗi ngày nuôi cơm cũng được.

Hơn nữa hiện tại kinh tế Trần Thương dư dả rất nhiều, một tháng thời gian, làm ba ca phẫu thuật làm nâng ngực, cộng thêm thiết kế vài cái chỉnh hình, tổng cộng tới tay hơn ba trăm vạn.

Không thể không nói, kẻ có tiền là có, nhưng cũng không có nhiều như vậy, điều này làm cho mộng tưởng dựa vào nâng ngực làm giàu của Trần Thương bị tan thành mây khói.

Khoảng thời gian này tương đối bận rộn, Trần Thương cũng chưa kịp đi xem phòng ở, qua hai ngày nữa là đến Quốc Khánh, Trần Thương lên kế hoạch mang theo cha mẹ cùng mình đi xem phòng.

Dù sao... Đối với người ở quê, mua nhà ở trong thành thị, là một chuyện vinh quang dường nào.

Lấy tính cách của Trần Đại Hải cha mình, sau khi trở về khẳng định phải mua rượu đế, xào vài món thức ăn, gọi mấy người bạn nhậu đến nhà chơi, ăn uống chém gió, hận không thể nói cho toàn bộ người trong thôn biết rõ.

Đương nhiên, mua nhà là mua nhà, cha mẹ cũng không nhất định nguyện ý đi theo mình đến ở, dù sao hai người sinh sống cả một đời ở quê, cũng đã quen, hương thân hương lý, quen thuộc thông cửa, một thân bản sự Trần Đại Hải cũng không thể rời khỏi quê nhà, trong thôn hơn trăm nhà chỉ có mình ông là đầu bếp, hôm nay nhà này làm việc, ngày mai nhà khác mời, Trần Đại Hải cảm giác rất hạnh phúc và thỏa mãn.

Trong gia tộc rất được mọi người tôn trọng, cũng coi là có chút mặt mũi, tới nội thành khẳng định không thể dễ chịu bằng quê nhà.

Dù sao, trọng yếu nhất vẫn là chính mình dễ chịu, mà được tôn trọng cùng cảm giác mình có tác dụng, cũng là cảm giác mà loài người cần nhất.

Sau khi ra khỏi Thiên Nhai, Tần Duyệt hút một hơi trà sữa, thở dài:

- Trần Thương, một tháng này, cậu có chút ý nghĩ gì hay không? Tôi mua hai ba cái ổ cứng di động đều sắp đầy hết rồi, số liệu thu thập chất đống ở tôi phòng ngủ còn cao hơn giường của tôi!

- Nếu phương hướng nghiên cứu cậu làm không tốt, khoảng thời gian này chúng ta khổ cực sẽ uổng phí, ví tiền của tôi đã hao hơn mấy trăm!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 529: Sao cô lại tới sớm như vậy?


Trần Thương nhìn dáng vẻ đây hưng phấn của Tân Duyệt, nhịn không được đau tim một phen: 

- Tối hôm qua không ngủ ngon hả?

Tân Duyệt thở dài:

- Tôi không quá hiểu rõ về khâu gân bắp thịt, vì lẽ đó khoảng thời gian này buổi tối mỗi ngày đều học thêm một khóa bổ túc, tra thêm tư liệu, cố gắng không. cản trở cậu!

Trần Thương:

- Sao cô lại tới sớm như vậy?

Tân Duyệt cười hắc hắc, không nói gì, nếu cô đi muộn sao có thể trộm máy ảnh đi được, đây chính là bảo bối của Tần Hiếu Uyên!

"Trần Thương cười cười, chân thành nói:

- Cám ơn cô, Tân Duyệt!

Tân Duyệt cắt một tiếng.

- Hư tình giả ý!

Lúc này, Vương Dũng đi đến, trên gương mặt đang còn mệt mỏi vì trực đêm, nhìn thấy máy ảnh trong tay Trần Thương, lập tức sửng sốt!

- Ách? Sư phụ Trần... Ngài mang máy ảnh này đến phối hợp hả?

Một câu rất bình thường, thế nhưng là vì sao Trần Thương luôn cảm thấy chỗ nào không đúng chứ?

Trong khoảng thời gian này, nguyên nhân rất đơn giản thôi, lúc nào Trần Thương cũng bận rộn, ngày nào cũng đi sớm về tối, căn bản toàn là làm phẫu thuật.

Nhưng Trần Thương cũng rất cảm động vì Tần Duyệt, cô gái nhỏ này ngày nào cũng đi sớm vẽ tối, đến mức quầng thâm trên mắt hiện càng ngày càng rõ.

Nhiệm vụ không ngừng thay đổi theo từng ngày, Trần Thương cũng vừa mới bắt đầu nghe qua một vài phương pháp khâu lại, có phương pháp khâu Lahey, phương pháp khâu Becker, phương pháp khâu Savage, nhưng đến cùng thì những phương pháp kỳ lạ cổ quái, loạn thất bát tao (1) đều bị lược bỏ hết, sau khi tra tư liệu, Trần Thương mới chợt phát hiện, những phương pháp này khi đem ra so sánh lại không giống nhau về thời kỳ, lí niệm và tính đại biểu.

Chẳng qua, cái này thật sự đã nghiệm chứng lời nói cho lời nói ban đầu của giáo sư Bunnell, mỗi một phương pháp đều có sự thích hợp nhất định với hoàn cảnh sinh trưởng, việc anh căn làm là căn cứ vào đặc tính của bệnh tật, tính nặng nhẹ của vết  thương mà tìm ra phương pháp khâu thích hợp.

Mỗi ngày trôi qua Trần Thương lại tự cảm nhận bản thân đang từng chút từng chút tiến bộ hơn!

Ngày nào cũng mười mấy ca phẫu thuật, Trần Thương càng lúc càng thấy mình đang bị rút dần sức lực.

Mà có người trợ thủ đắc lực như Tân Duyệt, đối với Trần Thương mà nói đó là sự thay đổi rõ như ban ngày!

Mỗi một ca phẫu thuật, Tần Duyệt lại làm trợ thủ duy nhất của anh, cũng là người duy nhất xem.

Cô đang tận mắt nhìn sự cải biến, hoàn thiện không ngừng của Trần Thương, mỗi một lần qua đi lại là một lần tiến bộ hơn!

Điều này khiến Tần Duyệt thoáng giật mình.

Hạn mức cao nhất của người đàn ông trẻ tuổi. Này rốt cuộc là dừng lại ở đâu vậy?

Đối với kiến thức khâu lại gân bắp thịt của Tần Duyệt nguyên bản là rất nửa vời, nhưng dù là vậy, lúc cô chứng kiến Trần Thương phẫu thuật khâu gân bắp thịt cho cảnh sát hình sự Ngô Cương khi hẳn bị thương một cách trôi chảy đã khiến cô cực kỳ rung động!



Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 559: Vùi đầu vào huấn luyện.


Nhưng thật ra làm gì có phong cảnh mà nhìn, nhìn có thể là... Con rể tương lai!

Trông thấy bộ dạng mất hồn mất vía mấy ngày nay của con gái, lão Tân thật sự rất đau lòng.

Một ngày bận rộn, Trần Thương rửa mặt nằm ở trên giường, mở ra màn hình ảo.

[ Đinh! Có muốn mở ra đặc huấn phương pháp khâu Tang nâng cao hay không? ]

Trần Thương kinh nghiệm kỹ năng [khâu cơ] đã sớm đầy, nhưng vẫn chậm chạp không có thăng cấp.

Hiện tại, Trần Thương có một loại dự cảm, đó chính là sau khi đặc huấn phương pháp khâu Tang nâng cao xong, mình nhất định sẽ đột phá!

Nghĩ tới đây, Trần Thương chọn bắt đầu đặc huấn!

Trước mắt cậu biến đổi lần nữa xuất hiện tại bên trong phòng phẫu thuật.

Xuất hiện trước mặt là một người đàn ông đeo kính, khoảng hơn năm mươi tuổi, không cần hỏi, chắc chẵn là giáo sư Đường.

Trần Thương cúi đầu chào hỏi, đối phương cũng bắt đầu đặc huấn!

Trần Thương ngay từ đầu còn hoài nghị, vì sau lại gọi là đặc huấn nâng cao.

Thẳng đến khi đặc huấn bắt đầu, Trần Thương mới hiểu được vì sao.

Trần Thương sau khi học phương pháp khâu Tang, bắt đầu khâu lại huấn luyện

Mỗi lần huấn luyện xong, vị trí cơ mà Trần Thương, vừa khâu xong đột nhiên phóng lớn lên, khiến Trần Thương kinh ngạc là một màn kế tiếp, đã triệt để làm cho Trần Thương trợn tròn mắt. Kỹ năng khâu lại xem thật tốt nha.

Bởi vì....

Anh có thể trông thấy sau khi mình khâu xong, cơ sẽ khôi phục như thế nào, đang thong thả khôi phục, quá trình đặc huấn bên cũng ngừng biến hóa!

Mỗi lần khâu xong, Trần Thương đều có thể thông qua quan sát xu thế sinh trưởng của phần cơ vừa được khâu, khôi phục xu thế để phán đoán chuẩn xác đến cùng là ở đâu có vấn đề gì, để anh xem sửa lại như thế nào!

Trần Thương xem lặp đi lặp lại rốt cục ý thức được chỗ lợi hại của phương pháp khâu Tang, dùng phương pháp khâu 6 thắt đặc thù, xảo diệu rút ngắn thời gian hồi phục công năng của cơ trong kỳ dưỡng bệnh, chỉ căn 12 giờ là đã có thể tiến hành phục kiện, khả năng dính liền, tổn thương giảm đi rất nhiều,

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 559: Vùi đầu vào huấn luyện.


Nhưng thật ra làm gì có phong cảnh mà nhìn, nhìn có thể là... Con rể tương lai!

Trông thấy bộ dạng mất hồn mất vía mấy ngày nay của con gái, lão Tân thật sự rất đau lòng.

Một ngày bận rộn, Trần Thương rửa mặt nằm ở trên giường, mở ra màn hình ảo.

[ Đinh! Có muốn mở ra đặc huấn phương pháp khâu Tang nâng cao hay không? ]

Trần Thương kinh nghiệm kỹ năng [khâu cơ] đã sớm đầy, nhưng vẫn chậm chạp không có thăng cấp.

Hiện tại, Trần Thương có một loại dự cảm, đó chính là sau khi đặc huấn phương pháp khâu Tang nâng cao xong, mình nhất định sẽ đột phá!

Nghĩ tới đây, Trần Thương chọn bắt đầu đặc huấn!

Trước mắt cậu biến đổi lần nữa xuất hiện tại bên trong phòng phẫu thuật.

Xuất hiện trước mặt là một người đàn ông đeo kính, khoảng hơn năm mươi tuổi, không cần hỏi, chắc chẵn là giáo sư Đường.

Trần Thương cúi đầu chào hỏi, đối phương cũng bắt đầu đặc huấn!

Trần Thương ngay từ đầu còn hoài nghị, vì sau lại gọi là đặc huấn nâng cao.

Thẳng đến khi đặc huấn bắt đầu, Trần Thương mới hiểu được vì sao.

Trần Thương sau khi học phương pháp khâu Tang, bắt đầu khâu lại huấn luyện

Mỗi lần huấn luyện xong, vị trí cơ mà Trần Thương, vừa khâu xong đột nhiên phóng lớn lên, khiến Trần Thương kinh ngạc là một màn kế tiếp, đã triệt để làm cho Trần Thương trợn tròn mắt. Kỹ năng khâu lại xem thật tốt nha.

Bởi vì....

Anh có thể trông thấy sau khi mình khâu xong, cơ sẽ khôi phục như thế nào, đang thong thả khôi phục, quá trình đặc huấn bên cũng ngừng biến hóa!

Mỗi lần khâu xong, Trần Thương đều có thể thông qua quan sát xu thế sinh trưởng của phần cơ vừa được khâu, khôi phục xu thế để phán đoán chuẩn xác đến cùng là ở đâu có vấn đề gì, để anh xem sửa lại như thế nào!

Trần Thương xem lặp đi lặp lại rốt cục ý thức được chỗ lợi hại của phương pháp khâu Tang, dùng phương pháp khâu 6 thắt đặc thù, xảo diệu rút ngắn thời gian hồi phục công năng của cơ trong kỳ dưỡng bệnh, chỉ căn 12 giờ là đã có thể tiến hành phục kiện, khả năng dính liền, tổn thương giảm đi rất nhiều,

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 530: Chẳng lẽ có gì khác nhau à


Chỉ chớp mắt một cái, một tháng lại trôi qua.

Lúc này, Trần Thương vừa bước vào phòng bệnh, âm thanh nhắc nhở của hệ thống lăn nữa vang lên.

[ Đinh! Nhiệm vụ hàng ngày, tính chất hoàn thành phẫu thuật khâu gân bắp thịt phức tạp như nhau (gân bắp thịt quái đẳng cấp lớn hơn cấp 40), nhiệm vụ hoàn thành ban trưởng: đặc huấn phương pháp khâu Tang nâng cao (bao gồm các loại diễn sinh M-Tang). ]

Trần Thương sững sờ, phương pháp khâu Tang? Hệ thống rốt cục cũng chịu cam lòng rồi hả?

Hơn nữa, lần này không phải đặc huấn mà là đặc huấn nâng cao, chẳng lẽ có gì khác nhau à?

Chẳng qua, muốn hỏi thành thuật khâu gân bắp thịt quái cấp 40 như nhau, độ khó hình như hơi quá lớn, không phải là không đánh lại quái gân bắp thịt cấp 40 này, mà là mình không nhất định có thể gặp được.

Dù sao, hiện tại Trần Thương cũng đã hoàn thành hơn bốn trăm ca phẫu thuật khâu gân bắp thịt, nhưng cho tới giờ vẫn chưa gặp được một quái thủ lĩnh nào, phần lớn đều là tổn thương gân bấp thịt phổ thông, đẳng cấp phổ biến cũng chỉ xấp xỉ cấp 20, quái gân bắp thịt cấp 40... 

Cấp 40, cái này tối thiểu là quái thủ lĩnh, thậm chí là quái Vương cấp.

Phải đi đâu tìm đây?

Nhưng Trần Thương thật sự có chút chờ mong đối với phương pháp khâu Tang, bởi vì dù sao bây giờ nó cũng là một loại phương pháp khâu được đánh giá ở cấp bậc cực cao, đại danh của phân khu Tang thị nổi tiếng trên toàn thế giới, thực sự sức thu hút là rất cao.

Lúc này, điện thoại phòng cấp cứu vang lên, sau đó y ta Tiểu Lâm bước vào, lớn tiếng nói

- Bác sĩ Trần, có điện thoại!

Trần Thương sửng sốt khi nghe thấy y tá nói mình có điện thoại

Lúc này, gọi điện thoại tới đều là tình huống rất nguy cấp!

Loại thứ nhất là trong nội viện mời khoa cấp cứu đến hội chẩn gấp, đó chính là tính mạng nguy hiểm, cần phải cấp cứu!

Loại thứ hai là 120, chính là người bị bệnh nặng. nguy cấp cần cấp cứu ngay.

Dù là loại nào đều khiến người khác lo lắng.

Trần Thương vội vàng đi tới, quả quyết nói: 

- Chào anh Trần Thương khoa cấp cứu Tỉnh Nhị Viện xin nghe.

- Bác sĩ Trần, tôi là Trương Khắc Cần!

Đối phương nói ta làm cho Trần Thương lập tức nhớ lại đội trưởng đội cảnh sát hình sự với sắc mặt uy nghiêm kia.

Nhưng nếu như nhận được điện thoại từ người này thì đúng là tin không tốt

Trần Thương vội vàng hỏi:

- Đội trưởng Trương, anh có chuyện gì hả?

Trương Khắc Cần trầm giọng nói ra:

- Vừa rồi, ở quảng trường ca kịch viện Nam Thập Phương, tay của Hình Vũ - người chơi dương cầm, bị đèn lớn đập bể!

Trần Thương sững sờ, Hình Vũ... Đây không phải là người chơi dương cầm rất nổi tiếng à?

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 560: Không biết qua bao lâu!


Thời gian phẳng phất như dừng lại.

Mà Trần Thương tựa hồ cũng quên đi thời gian tồn tại.

Chỉ là một bên lại một lần không ngừng lặp lại!

[ Thẻ Đặc Huấn] là đồ tốt, đáng tiếc lúc trước mình trẻ người non dạ không biết trân quý, tăng phẫu thuật ruột thừa lên đến cấp hoàn mỹ.

Mà bây giờ Trần Thương không còn nhận được phần thưởng là [Thẻ Đặc Huấn] nữa.

Bây giờ, vất vả lầm nhiệm vụ mỗi ngày mới tặng cơ hội đặc huấn, Trần Thương sao có thể không nắm chắc cơ hội này.

Hôm nay [đặc huấn nâng cao] càng làm cho hai mắt Trần Thương tỏa sáng.

Anh không biết lúc nào mới có cơ hội được đặc huấn nâng cao lần nữa, loại này vừa có thể huấn luyện, còn có thể nhìn thấy cơ sinh trưởng

Không biết qua bao lâu!

Trần Thương rốt cục cười lên ha hả.

Lần này, cơ hội đặc huấn nâng cao thực sự là quá hiếm có, đối với mình đề cao cũng quá rõ ràng.

Trần Thương đã hiểu rõ phương pháp khâu Tang.

Phương pháp cũng bị anh nghiên cứu ra.

Hài lòng rời khỏi không gian hệ thống, Trần Thương bỗng nhiên nghe thấy thanh âm hệ thống nhắc nhở.

[ Đinh! Chúc mừng anh, thuật khâu cơ đã tăng lên đến: Hoàn mỹ! ]

Trần Thương sớm có đoán trước, trong quá trình học, anh đã dung hội quán thông tất cả phương pháp, không chỉ nhằm vào các phương pháp khâu tiến hành quy nạp tổng kết, mà còn tìm được ưu điểm khuyết điểm của chúng, bao quát cả phương pháp khâu Tang, mấy chục loại phương pháp khâu, anh đều hiểu rõ!

Giờ khắc này, một chút buồn ngủ Trần Thương cũng không có,

Đứng dậy bật máy tính lên, suy nghĩ nửa ngày, trực tiếp bắt đầu viết Chương thứ nhất trong bài luận văn kinh điển của mình!

« Thông qua phân tích ưu và khuyết điểm của phương pháp khâu Tang, chọn phương hướng khâu Tang là xu thế phát triển » 

Đây chỉ là một trang tổng thuật đơn giản, bên trong Trần Thương viết một chút đồ vật mới, rất ít, rất có hạn, nhưng rất có tác dụng khiến hai mắt người khác tỏa sáng.

Trước mắt với trình độ của mình cũng sẽ hấp dẫn các lãnh đạo chú ý!

Hiện tại, trong đầu Trần Thương có rất nhiều đồ vật, nhưng cơm phải ăn từng miếng, không thể một lần là hết, nếu như bây giờ mình đột nhiên viết ra một bài luận văn thiên kinh thiên địa, khẳng định sẽ gặp rất nhiều phiền phức.

Vì lẽ đó, Trần Thương quyết định trước dùng một Chương tổng thuật này thử một chút.

Nếu được chấp nhận, Trần Thương sẽ móc thêm từng chút đồ vật mới ra!

Anh tin tưởng, một Chương luận văn này, nếu như giáo sư Thang nhìn thấy nhất định sẽ cảm thấy hứng thú.

Trần Thương viết cũng khá nhanh, bỏ ra hơn ba giờ, rốt cục xong bản tháo!

Viết một mạch hơn bốn ngàn chữ, cường điệu tiến hành phân tích chiều sâu cùng tìm tòi nghiên cứu đối với phương pháp khâu Tang, cũng như phương hướng phát triển tương lai của phương pháp khâu Tang.



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 560: Không biết qua bao lâu!


Thời gian phẳng phất như dừng lại.

Mà Trần Thương tựa hồ cũng quên đi thời gian tồn tại.

Chỉ là một bên lại một lần không ngừng lặp lại!

[ Thẻ Đặc Huấn] là đồ tốt, đáng tiếc lúc trước mình trẻ người non dạ không biết trân quý, tăng phẫu thuật ruột thừa lên đến cấp hoàn mỹ.

Mà bây giờ Trần Thương không còn nhận được phần thưởng là [Thẻ Đặc Huấn] nữa.

Bây giờ, vất vả lầm nhiệm vụ mỗi ngày mới tặng cơ hội đặc huấn, Trần Thương sao có thể không nắm chắc cơ hội này.

Hôm nay [đặc huấn nâng cao] càng làm cho hai mắt Trần Thương tỏa sáng.

Anh không biết lúc nào mới có cơ hội được đặc huấn nâng cao lần nữa, loại này vừa có thể huấn luyện, còn có thể nhìn thấy cơ sinh trưởng

Không biết qua bao lâu!

Trần Thương rốt cục cười lên ha hả.

Lần này, cơ hội đặc huấn nâng cao thực sự là quá hiếm có, đối với mình đề cao cũng quá rõ ràng.

Trần Thương đã hiểu rõ phương pháp khâu Tang.

Phương pháp cũng bị anh nghiên cứu ra.

Hài lòng rời khỏi không gian hệ thống, Trần Thương bỗng nhiên nghe thấy thanh âm hệ thống nhắc nhở.

[ Đinh! Chúc mừng anh, thuật khâu cơ đã tăng lên đến: Hoàn mỹ! ]

Trần Thương sớm có đoán trước, trong quá trình học, anh đã dung hội quán thông tất cả phương pháp, không chỉ nhằm vào các phương pháp khâu tiến hành quy nạp tổng kết, mà còn tìm được ưu điểm khuyết điểm của chúng, bao quát cả phương pháp khâu Tang, mấy chục loại phương pháp khâu, anh đều hiểu rõ!

Giờ khắc này, một chút buồn ngủ Trần Thương cũng không có,

Đứng dậy bật máy tính lên, suy nghĩ nửa ngày, trực tiếp bắt đầu viết Chương thứ nhất trong bài luận văn kinh điển của mình!

« Thông qua phân tích ưu và khuyết điểm của phương pháp khâu Tang, chọn phương hướng khâu Tang là xu thế phát triển » 

Đây chỉ là một trang tổng thuật đơn giản, bên trong Trần Thương viết một chút đồ vật mới, rất ít, rất có hạn, nhưng rất có tác dụng khiến hai mắt người khác tỏa sáng.

Trước mắt với trình độ của mình cũng sẽ hấp dẫn các lãnh đạo chú ý!

Hiện tại, trong đầu Trần Thương có rất nhiều đồ vật, nhưng cơm phải ăn từng miếng, không thể một lần là hết, nếu như bây giờ mình đột nhiên viết ra một bài luận văn thiên kinh thiên địa, khẳng định sẽ gặp rất nhiều phiền phức.

Vì lẽ đó, Trần Thương quyết định trước dùng một Chương tổng thuật này thử một chút.

Nếu được chấp nhận, Trần Thương sẽ móc thêm từng chút đồ vật mới ra!

Anh tin tưởng, một Chương luận văn này, nếu như giáo sư Thang nhìn thấy nhất định sẽ cảm thấy hứng thú.

Trần Thương viết cũng khá nhanh, bỏ ra hơn ba giờ, rốt cục xong bản tháo!

Viết một mạch hơn bốn ngàn chữ, cường điệu tiến hành phân tích chiều sâu cùng tìm tòi nghiên cứu đối với phương pháp khâu Tang, cũng như phương hướng phát triển tương lai của phương pháp khâu Tang.



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 531: Làm sao cô biết! ?


Vừa mới cúp điện thoại, di động Trần Thương lại vang lên, nhìn thấy người gọi là viện trưởng Tần, lập tức sững sờ không biết viện trưởng Tân gọi điện thoại cho mình làm gì? Tần Hiếu Uyên nói:

- Tiểu Trần, toàn lực phối hợp công việc cứu viện liên quan tới Hình Vũ, trong khoa tạm thời không cần cậu quan tâm.

Trần Thương gật đầu: 

- Được rồi.

Tân Hiếu Uyên lại tăng thêm một câu:

- Cậu không căn nói gì, đi qua nhìn một chút là được.

Trần Thương sững sờ, gật đầu đáp ứng, lão đại đều đã mở miện,g còn nói cái gì nữa, coi như là đi gặp dương cầm vương tử trong truyền thuyết đi.

- Tôi đi bệnh viện Nhân Dân tỉnh một chuyến.

Trần Thương cởi găng tay nói với Tân Duyệt đang. tờ mò.

Tân Duyệt trừng to mắt:

- Hình Vũ bị thương hả?

Trần Thương gật đầu:

- Làm sao cô biết! ?

Tần Duyệt:

- Tôi xem được tin tức này!

Nói đến đây, Tăn Duyệt lấy điện thoại ra, chỉ vào tin tức nói.

Trần Thương không để ý đến Tân Duyệt, cởi áo blouse trắng ném cho cô, nói: 

- Ừm, tôi đi trước.

Tân Duyệt sững sờ:

- Tôi cũng muốn đi.

Trần Thương im lặng:

- Cô đi làm gì?

Tần Duyệt:

- Tôi cũng là fan hâm mộ của Hình Vũ, buổi biểu diễn không đi được, ở bệnh viện thì có thể đi xem một chút.

Trần Thương liếc cô một cái:

- Có cái gì hay để xem? Ở lại làm tốt đi, cắt ~ Tân Duyệt nhìn sang:

- Tôi thấy trong ánh mắt của cậu có ghen ty, anh đang ghen phải không?

Trần Thương:...

....

....

Xe chở anh còn chưa tới cửa ra vào bệnh viện nhân dân tỉnh, nhưng do dòng người quá đông nên không đi tiếp được nữa. 

Tài xế sửng sốt một chút:

- Bệnh viện bị sao vậy? Sao lại đông như vậy? Không đi tiếp được.

Trần Thương dứt khoát tính tiền xuống xe.

Minh tinh đều có fan hâm mộ quan tâm, bị thương mà cũng có nhiều người đến xem như vậy, có cái gì đẹp mắt à?

Toàn bộ cảnh sát đang duy tỉ trật tự, Trần Thương cũng nhìn thấy Ngô Cương, cả người mặc đồng phục cảnh sát đứng đó rất có khí chất.

Trần Thương bỗng nhiên có cảm giác, đồng phục bác sĩ cũng không phải quá đẹp.

Ngô Cương cũng nhìn thấy Trần Thương, ví đi tới, cười nói:

- Bác sĩ Trần, anh đã đến rồi? Mau đi vào.

Ngô Cương nhìn Trần Thương với ánh mắt đầy cảm kích, dù sao cũng là nhờ Trần Thương nên anh mới có thể lại lần nữa cầm súng:

- Có anh ở đây, Hình Vũ có thể được cứu rồi!

Trần Thương cười cười, chen qua đám người, đi vào bên trong 

Khâu gân bắp thịt trong vòng mười hai tiếng có thể không có việc gì. Dù sao Trần Thương cũng không muốn đến, nếu không phải cảnh sát gọi tới, anh cũng chẳng việc gì phải gấp gáp.

Có vô số người chú ý Hình Vũ, nếu như phẫu thuật không thành công, đời này đừng mong làm bác sĩ nữa.

Ấp lực dư luận đủ để giết chết một người.

Nhớ lúc trước, có một ca phẫu thuật minh tinh thất bại, người nhà bác sĩ mổ chính kia bị fan cuồng gây rối, ngày nào cũng có người đứng ở dưới lầu mắng chửi, đe dọa.

Báo cảnh sát cũng vô dụng, người ta chơi xấu anh cũng không có cách nào.

Con bác sĩ đến trường bị người mắng, vợ cũng không dám đi làm, bất đắc đĩ phải dọn nhà đi



Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 561: Buồn tẻ, nhưng lại không vô vị.


Nhưng mà, Trần Thương cũng phát hiện ra một quy luật, khả năng nhiệm vụ đặc thù phải mất thời gian một tháng mới có thể phát động một lần, có điều là khi phát động sẽ không biết nó kéo dài trong bao lâu thôi.

Nhiệm vụ khâu cơ lần trước kéo dài suốt một tháng, cũng nhờ đó mà đẳng cấp khâu cơ của Trần Thương mới tăng lên, đạt tới cấp hoàn mỹ.

Nhưng bất luận là kỹ năng thế nào, thì cấp hoàn mỹ vẫn thua kém cấp đại sư một khoảng rất lớn!

....

Hôm qua tin tức vẽ Hình Vũ cũng truyền ra cả phòng ban, mọi người nhao nhao bàn tán, thậm chí còn trực tiếp leo lên Hot Weibo để lục soát, vì với tư cách là một minh tỉnh, xuất hiện lắm thị phi cũng là lẽ đương nhiên, thậm chí chỉ để lộ một thông tin đơn giản thì cũng sẽ xuất hiện trên các trang báo, nói không chừng còn có thể bán với cái giá trên trời!

Trần Thương cảm thấy nếu là anh, anh sẽ không thể thích ứng nổi với loại cuộc sống đó.

Ai....

Trầm mê ở phòng phẫu thuật đến không có cách nào kiềm chế.

Làm việc ở bệnh viện, nhiệm vụ mỗi ngày chỉ có phẫu thuật, ca bệnh, và kiểm tra phòng.

Buồn tẻ, nhưng lại không vô vị.

Vì mỗi một lần được chữa trị cho người bệnh, Trần Thương lại cảm thấy rất vui.

Loại cảm giác khi từng bước đạt được thành tựu của bác sĩ thật sự rất thỏa mãn lòng người.

Người phẫu thuật cơ xong có thế xuất viện sau ba ngày, khoa cấp cứu cũng không có nhiều chỗ trống để có thể ở lâu, đương nhiên, lý do chủ yếu chính là khoa cấp cứu không có năng lực “phục kiện”.

Sau khi phẫu thuật xong cũng không phải là sẽ được khôi phục hoàn toàn, nhưng ít ra vẫn có thể thả lỏng người chờ thẳng lợi

Còn cần thêm một khoảng thời gian để tiến hành rèn luyện phục hồi, cái này được gọi là “phục kiện".

Chỉ có điều, đáng tiếc ngoại khoa tay Tỉnh Nhị Viện còn chưa có, nên phòng phục kiện lại càng không thể tồn tại

Mở thanh thuộc tính ra, nhìn nhiệm vụ làm 500 ca phẫu thuật khâu cơ, đến giờ cũng đã gần một tháng, hoàn thành 450 ca, xong nốt 50 ca còn lại mới có thể hoàn thành xong nhiệm vụ.

Dựa theo cái tiết tấu như bây giờ, có thể sẽ không cần đến lễ Quốc Khánh.

Khâu cơ phức tạp có thể đột phá thăng cấp vượt bậc.

Sau khi đưa Tân Duyệt đi hoàn thành phẫu thuật, Trần Thương nhìn âm thanh nhắc nhở của hệ thống, có chút bất đắc dĩ.

[ Đinh! Đánh giết quái cơ tay cấp 20, nhận được kinh nghiệm +1, nhân dân tệ + 10, kinh nghiệm khâu cơ +0;]

Gân bắp thịt phức tạp đã không cách nào cung cấp kinh nghiệm cho Trần Thương, ngay cả nhân dân tệ cũng chỉ có 10 khối tiền vô củng đáng thương.

Trần Thương thật sâu thở dài, vốn còn cho rằng phẫu thuật 500 ca khâu gân bắp thịt, thể nào cũng được thăng cấp bảy cấp tám, hiện tại xem ra, một hai cấp cũng chưa tới.

Nếu không phải mình vì hoàn thành nhiệm vụ năm trăm ca phẫu thuật, Trần Thương đã sớm muốn từ bỏ.

Xem ra chính mình cần phải tìm kiếm mục tiêu mới.

Sau khi trở lại phòng làm việc, phát hiện chủ nhiệm An cũng đang ngồi ở nơi đó không biết suy nghĩ gì.

Trần Thương nhịn không được hỏi:

- An lão sư? Không có bệnh nhân à?

An Ngạn Quân nhíu mày nói:

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 561: Buồn tẻ, nhưng lại không vô vị.


Nhưng mà, Trần Thương cũng phát hiện ra một quy luật, khả năng nhiệm vụ đặc thù phải mất thời gian một tháng mới có thể phát động một lần, có điều là khi phát động sẽ không biết nó kéo dài trong bao lâu thôi.

Nhiệm vụ khâu cơ lần trước kéo dài suốt một tháng, cũng nhờ đó mà đẳng cấp khâu cơ của Trần Thương mới tăng lên, đạt tới cấp hoàn mỹ.

Nhưng bất luận là kỹ năng thế nào, thì cấp hoàn mỹ vẫn thua kém cấp đại sư một khoảng rất lớn!

....

Hôm qua tin tức vẽ Hình Vũ cũng truyền ra cả phòng ban, mọi người nhao nhao bàn tán, thậm chí còn trực tiếp leo lên Hot Weibo để lục soát, vì với tư cách là một minh tỉnh, xuất hiện lắm thị phi cũng là lẽ đương nhiên, thậm chí chỉ để lộ một thông tin đơn giản thì cũng sẽ xuất hiện trên các trang báo, nói không chừng còn có thể bán với cái giá trên trời!

Trần Thương cảm thấy nếu là anh, anh sẽ không thể thích ứng nổi với loại cuộc sống đó.

Ai....

Trầm mê ở phòng phẫu thuật đến không có cách nào kiềm chế.

Làm việc ở bệnh viện, nhiệm vụ mỗi ngày chỉ có phẫu thuật, ca bệnh, và kiểm tra phòng.

Buồn tẻ, nhưng lại không vô vị.

Vì mỗi một lần được chữa trị cho người bệnh, Trần Thương lại cảm thấy rất vui.

Loại cảm giác khi từng bước đạt được thành tựu của bác sĩ thật sự rất thỏa mãn lòng người.

Người phẫu thuật cơ xong có thế xuất viện sau ba ngày, khoa cấp cứu cũng không có nhiều chỗ trống để có thể ở lâu, đương nhiên, lý do chủ yếu chính là khoa cấp cứu không có năng lực “phục kiện”.

Sau khi phẫu thuật xong cũng không phải là sẽ được khôi phục hoàn toàn, nhưng ít ra vẫn có thể thả lỏng người chờ thẳng lợi

Còn cần thêm một khoảng thời gian để tiến hành rèn luyện phục hồi, cái này được gọi là “phục kiện".

Chỉ có điều, đáng tiếc ngoại khoa tay Tỉnh Nhị Viện còn chưa có, nên phòng phục kiện lại càng không thể tồn tại

Mở thanh thuộc tính ra, nhìn nhiệm vụ làm 500 ca phẫu thuật khâu cơ, đến giờ cũng đã gần một tháng, hoàn thành 450 ca, xong nốt 50 ca còn lại mới có thể hoàn thành xong nhiệm vụ.

Dựa theo cái tiết tấu như bây giờ, có thể sẽ không cần đến lễ Quốc Khánh.

Khâu cơ phức tạp có thể đột phá thăng cấp vượt bậc.

Sau khi đưa Tân Duyệt đi hoàn thành phẫu thuật, Trần Thương nhìn âm thanh nhắc nhở của hệ thống, có chút bất đắc dĩ.

[ Đinh! Đánh giết quái cơ tay cấp 20, nhận được kinh nghiệm +1, nhân dân tệ + 10, kinh nghiệm khâu cơ +0;]

Gân bắp thịt phức tạp đã không cách nào cung cấp kinh nghiệm cho Trần Thương, ngay cả nhân dân tệ cũng chỉ có 10 khối tiền vô củng đáng thương.

Trần Thương thật sâu thở dài, vốn còn cho rằng phẫu thuật 500 ca khâu gân bắp thịt, thể nào cũng được thăng cấp bảy cấp tám, hiện tại xem ra, một hai cấp cũng chưa tới.

Nếu không phải mình vì hoàn thành nhiệm vụ năm trăm ca phẫu thuật, Trần Thương đã sớm muốn từ bỏ.

Xem ra chính mình cần phải tìm kiếm mục tiêu mới.

Sau khi trở lại phòng làm việc, phát hiện chủ nhiệm An cũng đang ngồi ở nơi đó không biết suy nghĩ gì.

Trần Thương nhịn không được hỏi:

- An lão sư? Không có bệnh nhân à?

An Ngạn Quân nhíu mày nói:

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 532: Về sau còn nhiều cơ hội


Lúc này, văn phòng ngoại khoa cũng tràn đầy một đám người, có bác sĩ, có lãnh đạo, có nhân viên công tác tương quan, Trần Thương cũng nhìn thấy Hình Vũ, anh ta đang ngồi trên ghế, tay phải đặt trên bàn, cổ tay bị băng gạc thật dày bao bọc, vành nón che khuất gương mặt, không biết có biểu tình gì.

Trần Thương đi qua chào hỏi Trương Khắc Cần, lại nhẹ gật đầu với Đàm Trung Lâm

Đàm Trung Lâm thấy Trần Thương tới, nhịn không được liếc mắt ra hiệu, thấy Trần Thương không hiểu, dứt khoát đi tới, trừng mắt nói ra:

- Sao cậu lại tới đây?

Trần Thương bất đắc dĩ nhún vai:

- Bị viện trưởng ép tới.

Đàm Trung Lâm cũng minh bạch, chuyện lần này xảy ra ở thành phố An Dương, các lãnh đạo nhất định bảo vệ hình tượng và mặt mũi của mình đến nơi đến chốn.

Đàm Trung Lâm nhìn Trần Thương, nhìn quanh mấy lần, sau đó lôi kéo Trần Thương đến nơi hẻo lánh, sắc mặt nghiêm túc, nhỏ giọng nói ở bên tai: 

- Tiểu Trần, cậu nghe cho kỹ, lần này cậu hàng vạn hàng nghìn lần tuyệt đối đừng khoe khoang! Đây không phải là lúc cậu khoe khoang.

- Đây cũng không phải là người bình thường, mà là minh tỉnh, nếu như cậu khâu không tốt, sau này đừng nói làm bác sĩ, kể cả muốn yên tĩnh sinh hoạt cũng không được, cậu nhất định phải nhớ kỹ! Đừng khoe khoang!

Trần Thương nhẹ gật đầu:

- Ông yên tâm đi, chủ nhiệm Đàm, tôi cũng không phải tiểu tử mới lớn, châm ngòi thổi gió liền lên.

Đàm Trung Lâm vốn không yên lòng, lại dặn dò thêm vài câu:

- Ừm, một hồi tôi đi làm sạch vết thương, xử lý một chút, bọn họ cũng không yên lòng để chúng ta làm, hiện tại cũng đang chờ chuyên gia ngoài, đợi bọn họ đến sau đó mới thương lượng phẫu thuật thế nào.

- Coi như lần này cậu đến đây để học tập, nhìn nhiều, ít nói!

- Cậu mới 27 tuổi, về sau còn nhiều cơ hội, nhớ chưa?

Đàm Trung Lâm tựa hồ vẫn không yên lòng, cảnh giác nhìn Trần Thương vài lần, quay người rời đi.

Trần Thương cười, nhưng trong lòng rất ấm áp.

Bất luận là Đàm Trung Lâm, hay là Tân Hiếu Uyên, đều đang lo lắng về mình trẻ tuổi nóng tính.

Từ khi Trần Thương bắt đầu bước vào văn phòng. đã cảm giác được bầu không khí ngột ngạt tồn tại khắp phòng, tất cả những người có mặt đều tự hỏi thầm trong đầu, lo lắng!

Người đại diện của Hình Vũ đang liên hệ với công ty phụ trách và công ty bảo hiểm.

Buổi diễn lần này đã khiến người phụ trách của địa phương đó suy nghĩ đến sứt đầu mẻ trán vẫn không biết làm sao, chắc chỉ có quỷ mới biết tại sao cái đèn lớn như thế lại đột nhiên xảy ra vấn đề.

Lục tục, các chuyên gia trong lĩnh vực ngoại khoa tay của các bệnh viện lớn khắp An Dương tiến vào văn phòng.

Hình Vũ ngồi ở đẳng kia, nghĩ đến những chuyện vừa xây ra ngày hôm nay, trong lòng càng thêm sợ hãi, đừng nói đến tay, ngay cả mạng cũng suýt chút nữa đã không còn, nghĩ tới đây, anh ta lại thở dài một hơi, đến khi nghĩ đến hai tay mình lại cười khổ một tiếng, một đôi tay đối với một nghệ sĩ dương cầm quan trọng thế nào?

Cái này không cần nghĩ cũng có thể biết được câu trả lời!

Mỗi lần nghĩ tới đây, Hình Vũ cũng không dám suy nghĩ thêm nữa, chẳng lẽ sự nghiệp của mình trong kiếp này chỉ vừa mới bắt đầu đã phải kết thúc rồi sao?



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 562: Trách không được!


Phẫu thuật khâu cơ của mình chính là khi mới vừa tới bệnh viện là chủ nhiệm An đã dạy cho, đối với chủ nhiệm An từ thiện tâm bất thiện, trong lòng Trần Thương vẫn mang cảm kích.

Cho dù là không có nhiệm vụ, Trần Thương cũng sẽ sẵn sàng cảm ơn ân huệ này.

Trần Thương gật đầu cười nói:

- Không có gì đâu, An lão sư!

Thế nhưng, hai người đợi cả nửa ngày, một bệnh nhân cũng không thấy đến, điều này thật khiến An Ngạn Quân trợn tròn mắt...

Trần Thương cũng im lặng, ông trời là thật không muốn để cho chủ nhiệm An đột phá hả?

Tháng trước, bệnh nhân có thế nói là người đông nghìn nghịt, dù sao mỗi bệnh viện đều muốn đưa một ít người tới nơi này, hôm nay cũng thật kỳ quái, đến cùng là xảy ra chuyện gì vậy chứ?

...

...

Ở ngoại khoa tay Bệnh viện nhân dân tỉnh, thời gian giao ban sáng đã qua, Đàm Trung Lâm gọi tất cả bác sĩ ở lại, bắt đầu phát ra video ngày hôm qua Trần Thương phẫu thuật cho Hình Vũ lên màn hình lớn.

Tôi hôm qua, Đàm Trung Lâm đã suy nghĩ cả một đêm, lăn qua lộn lại không ngủ được.

Trong đầu không ngừng mà hồi tưởng lại hình ảnh ban ngày Trần Thương làm phẫu thuật cho Hình Vũ, ông nhớ tới trước kia kỹ năng khâu cơ của Trần Thương cũng không có lợi hại như vậy, vì sao khoảng thời gian này đột nhiên lại tăng mạnh thế chứ?

Đàm Trung Lâm không ngừng suy nghĩ muốn tìm ra nguyên nhân, thẳng đến khi Lý Bảo Sơn gọi điện thoại tới, ông mới bừng tỉnh nhận ra!

Chính là Lý than đen!

Thì ra là thế!

Đàm Trung Lâm bỗng nhiên hồi tưởng lại một tháng trước Lý Bảo Sơn nói mình đưa bệnh nhân căn khâu cơ đến khoa cấp cứu của Tỉnh Nhị Viện

Trách không được!

Hoá ra Trần Thương có thể có kỹ năng khâu cơ lợi hại như vậy là dựa vào việc cấp cứu cho nhiều bệnh nhân rồi không ngừng luyện tập. 

Nghĩ tới đây, Đàm Trung Lâm thật là tiếc hận.

Nên lúc giao ban, nhìn thấy cả đám bác sĩ đều có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Cả đám các cậu nha, chướng mắt kỹ thuật khâu cơ, bây giờ biết mình thua kém chỗ nào chưa?

Một đám bác sĩ ngoại khoa tay nhìn video phẫu thuật đều trợn mắt há mồm, nghẹn họng nhìn trân trối!

Không ngờ có thể có kỹ thuật khâu cơ cấp cao như vậy?

Hoặc phải nói là, khâu cơ lại bị anh ta đùa nghịch điêu luyện như thế? !

Sau khi Video phát xong, Đàm Trung Lâm nhìn đám người:

- Xem hết rồi thì mọi người có cảm tưởng gì?

Mọi người trầm mặc không nói, có thể có cảm tưởng gì nữa giờ, ông để tuyển thủ hoàng kim xem thao tác của vương giả, chúng ta ngoại trừ hô 666 còn có thể làm cái gì?

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom