Dịch Bác Sĩ Nguy Hiểm

Chương 562: Trách không được!


Phẫu thuật khâu cơ của mình chính là khi mới vừa tới bệnh viện là chủ nhiệm An đã dạy cho, đối với chủ nhiệm An từ thiện tâm bất thiện, trong lòng Trần Thương vẫn mang cảm kích.

Cho dù là không có nhiệm vụ, Trần Thương cũng sẽ sẵn sàng cảm ơn ân huệ này.

Trần Thương gật đầu cười nói:

- Không có gì đâu, An lão sư!

Thế nhưng, hai người đợi cả nửa ngày, một bệnh nhân cũng không thấy đến, điều này thật khiến An Ngạn Quân trợn tròn mắt...

Trần Thương cũng im lặng, ông trời là thật không muốn để cho chủ nhiệm An đột phá hả?

Tháng trước, bệnh nhân có thế nói là người đông nghìn nghịt, dù sao mỗi bệnh viện đều muốn đưa một ít người tới nơi này, hôm nay cũng thật kỳ quái, đến cùng là xảy ra chuyện gì vậy chứ?

...

...

Ở ngoại khoa tay Bệnh viện nhân dân tỉnh, thời gian giao ban sáng đã qua, Đàm Trung Lâm gọi tất cả bác sĩ ở lại, bắt đầu phát ra video ngày hôm qua Trần Thương phẫu thuật cho Hình Vũ lên màn hình lớn.

Tôi hôm qua, Đàm Trung Lâm đã suy nghĩ cả một đêm, lăn qua lộn lại không ngủ được.

Trong đầu không ngừng mà hồi tưởng lại hình ảnh ban ngày Trần Thương làm phẫu thuật cho Hình Vũ, ông nhớ tới trước kia kỹ năng khâu cơ của Trần Thương cũng không có lợi hại như vậy, vì sao khoảng thời gian này đột nhiên lại tăng mạnh thế chứ?

Đàm Trung Lâm không ngừng suy nghĩ muốn tìm ra nguyên nhân, thẳng đến khi Lý Bảo Sơn gọi điện thoại tới, ông mới bừng tỉnh nhận ra!

Chính là Lý than đen!

Thì ra là thế!

Đàm Trung Lâm bỗng nhiên hồi tưởng lại một tháng trước Lý Bảo Sơn nói mình đưa bệnh nhân căn khâu cơ đến khoa cấp cứu của Tỉnh Nhị Viện

Trách không được!

Hoá ra Trần Thương có thể có kỹ năng khâu cơ lợi hại như vậy là dựa vào việc cấp cứu cho nhiều bệnh nhân rồi không ngừng luyện tập. 

Nghĩ tới đây, Đàm Trung Lâm thật là tiếc hận.

Nên lúc giao ban, nhìn thấy cả đám bác sĩ đều có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Cả đám các cậu nha, chướng mắt kỹ thuật khâu cơ, bây giờ biết mình thua kém chỗ nào chưa?

Một đám bác sĩ ngoại khoa tay nhìn video phẫu thuật đều trợn mắt há mồm, nghẹn họng nhìn trân trối!

Không ngờ có thể có kỹ thuật khâu cơ cấp cao như vậy?

Hoặc phải nói là, khâu cơ lại bị anh ta đùa nghịch điêu luyện như thế? !

Sau khi Video phát xong, Đàm Trung Lâm nhìn đám người:

- Xem hết rồi thì mọi người có cảm tưởng gì?

Mọi người trầm mặc không nói, có thể có cảm tưởng gì nữa giờ, ông để tuyển thủ hoàng kim xem thao tác của vương giả, chúng ta ngoại trừ hô 666 còn có thể làm cái gì?

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Chương 533: Sao em lại đưa con tới đây chứ?


Hình Vũ sững sờ:

- Thiên Thiên, con đưa điện thoại cho mẹ đi.

Hình Vũ vừa nghe thấy giọng vợ mình truyền tới, lập tức trầm giọng nói:

- Sao em lại đưa con tới đây chứ?

Người bên đầu đối diện:

- Thằng bé cứ nhất định đòi đi, gào khóc làm loạn em ngắn không được, hơn nữa em cũng rất lo lắng cho anh, rốt cuộc thì mọi chuyện là thế nào? Có nghiêm trọng không?

Hình Vũ lắc đầu:

- Thật sự cái này chỉ là ngoài ý muốn thôi, chiếc đèn lớn tự nhiên rơi xuống, nhưng anh đã phản ứng nhanh nên không có bị nó rơi trúng, nhưng lại bị mấy miếng thủy tỉnh vỡ ra xoẹt qua, cũng không có vấn đề gì lớn, em đừng lo lằng.

Đợi Hình Vũ ngắt điện thoại, Đàm Trung Lâm mới lên tiếng:

- Hình tiên sinh, trước tiên chúng ta nên đi xử lý một chút để làm sạch vết thương, còn việc kiểm tra đến giờ chúng ta sẽ kiểm tra sau, không thề lãng phí thời gian để ngõi đợi ở chỗ này, đúng không? 

Người phụ trách buổi diễn tên là Chu Chí Nghĩa cũng gật đầu:

- Đúng, Hình tiên sinh, chúng ta nên tích cực cứu chữa, nếu làm được gì thì cứ làm trước, chứ đợi đến lúc kiểm tra xong có khi lại chậm trết

- Cậu yên tâm, đối với chuyện xảy ra lần này, chúng tôi sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm!

Người đại diện của Hình Vũ, cũng là em gái anh, tên là Hình Lệ Bình, cô như đang muốn nói cái gì đó, lại thấy Hình Vũ gật đầu đứng dậy:

- Ừm, vậy làm phiền chủ nhiệm Đàm.

Đang nói chuyện, lại có một đoàn người đi từ phía phòng xử lý đến, nhìn ai cũng rất có máu mặt, thật không biết phòng xử lý đến cùng là gặp chuyện gì?

Đàm Trung Lâm dứt khoát nói:

- Để tránh phiền phức và hỗn loạn, trừ mấy chuyên gia, những nhân viên khác hãy đứng bên ngoài, Tiểu Trần, cậu hãy là trợ thủ giúp tôi.

Đàm Trung Lâm sắp xếp xong xuôi.

Trần Thương hơi sững sờ, tiện tay cầm lấy chiếc áo blouse trắng mắc trên ghế, mặc nó vào rồi đi theo Đàm Trung Lâm đến phòng xử lý. 

Đàm Trung Lâm nhìn mọi người một lượt rồi nói:

- Mọi người đến xem tình huống này đi, tiểu Trần cậu giúp tôi thay băng.

Đàm Trung Lâm nói xong, cầm cái kéo nhẹ nhàng, cắt băng gạc quấn tại mu bản tay.



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 563: Đây là việc tôi phải làm.


Lúng ta lúng túng tự nói: Bảo Sơn à, đừng trách người anh em như tôi không trượng nghĩa, muốn trách thì trách Trần Thương quá giỏi đi!

...

...

Chuyện giống như vậy đều xảy ra ở Đông Đại Nhất Viện, Đông Đại Nhị Viện, bệnh viện Nhân Dân Tỉnh, bệnh viện Bạch Khâu Ân tỉnh Đông Dương.

Tất cả chủ nhiệm ngoại khoa tay của các bệnh viện, trong vòng một đêm hoàn toàn tỉnh ngộ, ban xuống một tử lệnh cho bác sĩ trong khoa: Đối với bệnh nhân khâu cơ một người cũng không thể bỏ qua! Nếu người ta muốn chạy cũng phải lôi trở lại, khâu xong muốn chạy đâu thì chạy!

Mắt thấy đã hơn một giờ trôi qua, một bệnh nhân tới khâu cơ cũng không có, điều này làm cho An Ngạn Quân cảm giác đỏ mặt vô cùng!

Cũng khiến Trần Thương cực kỳ lúng túng, cái này... Cũng thật trùng hợp,

Chẳng qua, thời gian chờ đợi cũng không có kéo dài quá lâu, dù sao thì trong khoảng thời gian này, Tỉnh Nhị Viện đã tích góp được không ít danh tiếng người bệnh.

Lúc mười một giờ, có tới hai người bệnh đến, Trần Thương ngẩng đầu lên nhìn, vẫn là người quen đưa tới.

Phạm Vân Hà đưa hai người phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi đến, đi thẳng vào phòng làm việc tìm Trần Thương:

- Bác sĩ Trần! Ai nha, lần này chúng tôi đến là để cảm ơn cậu

- Giờ tay tôi đã tốt hơn nhiều rồi! Cậu nhìn xem, tôi có thể làm mọi việc mà không có bị ảnh hưởng gì mấy, thật sự là khiến tôi sướng đến mức phát điên rồi

Đứng nói vài câu, Phạm Vân Hà để túi hoa quả mới mua đặt trên bàn làm việc ở phòng báo sĩ.

Trần Thương cười nói:

- Đây là việc tôi phải làm.

Nét mặt Phạm Vân Hà tràn đầy sự vui mừng, ngượng ngùng cười cười, nói

- Bác sĩ Trần, hôm nay tới đây cũng là muốn nhờ cậu một chuyện, hai vị này là đồng nghiệp ở xưởng của chúng tôi, bị thương phải đi khâu. Nên tôi mới cố ý tới tìm cậu.

- Cậu hãy giúp đỡ nha!

Kỳ thật, trong lòng đại đa số bác sĩ đều sẽ thấy cảm kích khi người bệnh đích thân đến nhờ vả 

Bởi vì trong thời điểm phải đối mặt với bệnh tật, thì ai cũng giống ai, đều mờ mịt không biết nên làm cái gì, và căn bản là đều hi vọng có thể tìm được một vị bác sĩ đáng tin.

Mà theo Phạm Văn Hà, Trần Thương là một bác sĩ tốt.

Trần Thương nhẹ gật đầu, đứng dậy cười nói:

- Không hề gì, chị Phạm, chị có thể gọi họ vào được rồi.

Phạm Vân Hà nghe thấy Trần Thương nói như vậy, các cơ mặt giãn ra, vội vàng cảm ơn, cười gật đầu:

- Được! Bác sĩ Trần Thương, tôi sẽ gọi bọn họ vào.

Vừa dứt lời, Phạm Vân Hà quay người lại nhìn về phía hai đồng sự:

- Tôi đã nói giúp hai người rồi, giờ hai người hãy đi vào với tôi.



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 563: Đây là việc tôi phải làm.


Lúng ta lúng túng tự nói: Bảo Sơn à, đừng trách người anh em như tôi không trượng nghĩa, muốn trách thì trách Trần Thương quá giỏi đi!

...

...

Chuyện giống như vậy đều xảy ra ở Đông Đại Nhất Viện, Đông Đại Nhị Viện, bệnh viện Nhân Dân Tỉnh, bệnh viện Bạch Khâu Ân tỉnh Đông Dương.

Tất cả chủ nhiệm ngoại khoa tay của các bệnh viện, trong vòng một đêm hoàn toàn tỉnh ngộ, ban xuống một tử lệnh cho bác sĩ trong khoa: Đối với bệnh nhân khâu cơ một người cũng không thể bỏ qua! Nếu người ta muốn chạy cũng phải lôi trở lại, khâu xong muốn chạy đâu thì chạy!

Mắt thấy đã hơn một giờ trôi qua, một bệnh nhân tới khâu cơ cũng không có, điều này làm cho An Ngạn Quân cảm giác đỏ mặt vô cùng!

Cũng khiến Trần Thương cực kỳ lúng túng, cái này... Cũng thật trùng hợp,

Chẳng qua, thời gian chờ đợi cũng không có kéo dài quá lâu, dù sao thì trong khoảng thời gian này, Tỉnh Nhị Viện đã tích góp được không ít danh tiếng người bệnh.

Lúc mười một giờ, có tới hai người bệnh đến, Trần Thương ngẩng đầu lên nhìn, vẫn là người quen đưa tới.

Phạm Vân Hà đưa hai người phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi đến, đi thẳng vào phòng làm việc tìm Trần Thương:

- Bác sĩ Trần! Ai nha, lần này chúng tôi đến là để cảm ơn cậu

- Giờ tay tôi đã tốt hơn nhiều rồi! Cậu nhìn xem, tôi có thể làm mọi việc mà không có bị ảnh hưởng gì mấy, thật sự là khiến tôi sướng đến mức phát điên rồi

Đứng nói vài câu, Phạm Vân Hà để túi hoa quả mới mua đặt trên bàn làm việc ở phòng báo sĩ.

Trần Thương cười nói:

- Đây là việc tôi phải làm.

Nét mặt Phạm Vân Hà tràn đầy sự vui mừng, ngượng ngùng cười cười, nói

- Bác sĩ Trần, hôm nay tới đây cũng là muốn nhờ cậu một chuyện, hai vị này là đồng nghiệp ở xưởng của chúng tôi, bị thương phải đi khâu. Nên tôi mới cố ý tới tìm cậu.

- Cậu hãy giúp đỡ nha!

Kỳ thật, trong lòng đại đa số bác sĩ đều sẽ thấy cảm kích khi người bệnh đích thân đến nhờ vả 

Bởi vì trong thời điểm phải đối mặt với bệnh tật, thì ai cũng giống ai, đều mờ mịt không biết nên làm cái gì, và căn bản là đều hi vọng có thể tìm được một vị bác sĩ đáng tin.

Mà theo Phạm Văn Hà, Trần Thương là một bác sĩ tốt.

Trần Thương nhẹ gật đầu, đứng dậy cười nói:

- Không hề gì, chị Phạm, chị có thể gọi họ vào được rồi.

Phạm Vân Hà nghe thấy Trần Thương nói như vậy, các cơ mặt giãn ra, vội vàng cảm ơn, cười gật đầu:

- Được! Bác sĩ Trần Thương, tôi sẽ gọi bọn họ vào.

Vừa dứt lời, Phạm Vân Hà quay người lại nhìn về phía hai đồng sự:

- Tôi đã nói giúp hai người rồi, giờ hai người hãy đi vào với tôi.



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 534: Nào có đơn giản như vậy!


Bởi vì sự liên kết giữa cơ duỗi và gân giống như độ sâu da thịt hình thành gân màng mu bàn tay, mặt trên thì tạo khoảng cách dưới da mu bàn tay, mặt dưới thì tạo khoảng cách với gân màng.

Dưới da có rất nhiều tĩnh mạch, các đường gân và mạch máu tập trung chủ yếu ở mu bản tay, gân màng mu bàn tay và các đường tĩnh mạch thường giao nhau, nên nếu lỡ bị lây nhiễm thì có thể dẫn đến khuếch tán ra xung quanh, lây nhiễm rất dễ dàng làm cho khu vực lọ thuốc hít cũng phát bệnh.

Sau khi khâu cơ, hai phần da thịt ở hai bên sẽ nhanh chóng nhúng chàm vào khu vực vừa khâu, nói cách khác, khả năng dính liền cao tới chín mươi phần trăm trở lên!

Còn chưa bắt đầu làm sạch vết thương mà trên mặt tất cả chủ nhiệm đều hiện đầy mây đen!

Nếu như đối với người bình thường mà nói, đây không tính là cái gì, dính liền là chuyện rất bình thường, khâu lại cũng rất đơn giản, làm sạch vết thương cũng. không phiền phức

Thế nhưng người trước mắt này là nghệ sĩ dương căm Hình Vũ, hiện tại đang là thời kỳ danh tiếng thịnh 

vượng, cả trong và ngoài nước đều có chút danh tiếng!

Năm gần 33 tuổi Hình Vũ vừa mới nhận được huy Chương đồng của giải thưởng văn hóa Ba Lan chí cao "Vinh dự nghệ thuật”, có thể nói là tiền đồ vô hạn!

Dính phải vết thương ở tay phải... Sau này anh muốn bằng người bình thường cũng không được, chớ nói chỉ là đánh đàn dương cầm!

Có thể nói như vậy, nếu đôi bàn tay này một khi phẫu thuật không thành công, sự nghiệp sau này của anh ta đến đây xem như là kết thúc!

Nghĩ tới đây, tất cả chuyên gia đều nhịn không được thở dài

Bất quá, nghĩ quá nhiều cũng vô dụng, Đàm Trung Lâm nên làm vẫn phải làm, hiện tại nhất định phải mau chóng xử lý vết thương.

- Tiểu Trần, mở một chai nước muối sinh lí, cậu cho xông một lần. 

Trần Thương gật đầu, mở ra một chai nước muối sinh lí, rót lên trên vị trí phẫu thuật, bắt đầu rửa.

Sau đó là dung dịch ô-xy già...

Dần dần, vết thương lộ ra rõ hơn!

Đàm Trung Lâm căm cái kẹp, trực tiếp đem rútmiếng thủy tỉnh ra, xung quanh còn có một chút tổn hại, nhưng cũng không nghiêm trọng.

Trần Thương đứng cạnh hỗ trợ thay băng, trong mắt xuất hiện một cảnh tượng!

[Nghệ sĩ dương cầm bị tốn hại cơ bàn tay: Quái Vương cấp, cấp 45, tổn thương cơ bàn tay nghiêm trọng, cộng thêm vùng da thịt trên mu bàn tay bị nhiễm trùng, khiến hậu kỳ khép lại gặp khó khăn, xác suất dính liên cao tới chín mươi phần trăm, bởi vì đặc tính nghề nghiệp, tự động tăng lên đến Vương cấp, độ khó phẫu thuật gia tăng, yêu cầu chữa trị: Không dính liền!]

Trần Thương lập tức ngẩn người!

Hắn rốt cuộc hiểu rõ, vì sao một vết thương như vậy lại bị định nghĩa là vương cấp, bởi vì tiêu chuẩn không giống!

Nếu như chỉ là vết thương của phần lớn người bình thường, thì cái này nhiều nhất là quái tỉnh anh, chưa chắc đã đến cấp bậc thủ lĩnh, thế nhưng ca phẫu thuật này đối với nghề nghiệp của Hình Vũ lại có vẻ rất là quan trọng.

Muốn không dính liền sau khi khâu xong, độ khó có thể tính bằng cấp số nhân, tuyệt đối không phải một hai lời nói.

Nào có đơn giản như vậy!

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Chương 564: Đây chính là phương pháp!


Sau khi kiểm tra xong, đợi sau khi kiểm tra xong đã là hơn mười hai giờ, tình trạng bệnh nhân cũng không nghiêm trọng, bình thường thì mấy bệnh nhân kiểu này sẽ phải chờ đến xế chiều mới bắt đầu phẫu thuật.

Nhưng nhìn dáng vẻ nôn nóng của hai người, Trần Thương dứt khoát làm phẫu thuật trước.

Hai ca phẫu thuật, Trần Thương vừa giảng vừa làm, An Ngạn Quân nghe rất chân thành, thỉnh thoảng lại hỏi thêm mấy vấn đề.

Trần Thương cũng không sợ người khác làm phiền, không ngừng mà phân tích giảng giải cho An Ngạn Quân, bị đứt gãy gì thì căn kỹ xảo khâu gì.

Đến mức cái gọi là phương pháp khâu cố định cứng nhắc, ở trong mất Trần Thương đã có trắm ngàn kế hở, đã không thể nào sử dụng

Trần Thương đã nắm giữ một bộ kỹ xảo khâu của chính mình, căn cứ các vết đứt gãy cùng loại tổn thương khác nhau, giúp bệnh nhân lựa chọn ra một loại phương thức khâu tốt nhất.

Phương pháp cố định, đối với Trần Thương mà nói, đã thành ràng buộc dư thừa, căn cứ vết thương, của bệnh nhân để chế định phương pháp tinh chuẩn thích hợp mới là quan trọng nhất.

Cũng giống như là chiêu thức võ thuật, Trần Thương đã đến tình trạng vô chiêu thẳng hữu chiêu.

Dưới cái nhìn của nó, bất luận là phương pháp khâu Bunnell hay là phương pháp khâu Tang, đều chỉ là một loại kỹ xảo khâu mà người mới dùng để mau chóng vào tay, chân chính muốn làm chính là thông qua những kỹ xảo này học tập được bản chất khâu

Khi trình độ kỹ thuật của anh không đạt tiêu chuẩn, phương pháp sử dụng nhanh chóng nhất là dễ dàng vào tay.

Chủ nhiệm An Ngạn Quân đối với khâu cơ có kinh. nghiệm rất phong phú, nắm giữ rất nhiều kỹ xảo khâu. cơ.

Tất nhiên mãi không cách nào đột phá được từ cao cấp đến cấp đại sư... Khắng định là còn thiếu một chút kiến thức.

Kế hoạch ban đầu của Trần Thương là nhằm vào chỗ kiến thức của An Ngạn Quân chưa đủ, giảng giải một chút kỹ xảo cùng phương pháp sử dụng đặc thủ, thế nhưng là...

Nghĩ lại, Trần Thương bỗng nhiên có một ý nghĩ mới, chính là không để ông học quá nhiều phương pháp khâu, mà là trực tiếp dựa theo lý niệm của mình để khâu lại, dù sao lý niệm khâu của bản thân chính là bắt nguồn từ những pháp khâu tỉnh túy kia, chỉ là... Không biết xác suất thành công sẽ lớn bao nhiêu?

Kỳ thật, đây cũng chính là cái gọi là pháp!

Thật nếu để cho Trần Thương đi giải thích cái gì là phương pháp, Trần Thương sẽ nói không rõ ràng, bởi vì phương pháp không có một định nghĩa cố định, mà là lý niệm trị liệu trọn vẹn.

Trong đó bao gồm cách làm sao để giảm nguy cơ. dính liền, như thế nào để khôi phục nhanh hơn, như thế nào tăng cường sức dãn, vân vân.

Thời gian làm hai ca phẫu thuật không dài, thế nhưng lại khiến An Ngạn Quân trợn mắt há mồm.

Vốn dĩ trong mắt An Ngạn Quân, Trần Thương đối với các loại phương pháp khâu sẽ chỉ tỉnh thâm hơn chút, An Ngạn Quân cảm giác mình có thể là cũng không nắm chắc được những phương pháp khâu đặc thử này.

Thế nhưng, dựa theo lý niệm của Trần Thương thì xem ra cũng không phải như thế!

An Ngạn Quân cảm giác mình bắt được một vài tia manh mối, thế nhưng vốn cũng không cách nào nằm bắt cụ thể.



Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 564: Đây chính là phương pháp!


Sau khi kiểm tra xong, đợi sau khi kiểm tra xong đã là hơn mười hai giờ, tình trạng bệnh nhân cũng không nghiêm trọng, bình thường thì mấy bệnh nhân kiểu này sẽ phải chờ đến xế chiều mới bắt đầu phẫu thuật.

Nhưng nhìn dáng vẻ nôn nóng của hai người, Trần Thương dứt khoát làm phẫu thuật trước.

Hai ca phẫu thuật, Trần Thương vừa giảng vừa làm, An Ngạn Quân nghe rất chân thành, thỉnh thoảng lại hỏi thêm mấy vấn đề.

Trần Thương cũng không sợ người khác làm phiền, không ngừng mà phân tích giảng giải cho An Ngạn Quân, bị đứt gãy gì thì căn kỹ xảo khâu gì.

Đến mức cái gọi là phương pháp khâu cố định cứng nhắc, ở trong mất Trần Thương đã có trắm ngàn kế hở, đã không thể nào sử dụng

Trần Thương đã nắm giữ một bộ kỹ xảo khâu của chính mình, căn cứ các vết đứt gãy cùng loại tổn thương khác nhau, giúp bệnh nhân lựa chọn ra một loại phương thức khâu tốt nhất.

Phương pháp cố định, đối với Trần Thương mà nói, đã thành ràng buộc dư thừa, căn cứ vết thương, của bệnh nhân để chế định phương pháp tinh chuẩn thích hợp mới là quan trọng nhất.

Cũng giống như là chiêu thức võ thuật, Trần Thương đã đến tình trạng vô chiêu thẳng hữu chiêu.

Dưới cái nhìn của nó, bất luận là phương pháp khâu Bunnell hay là phương pháp khâu Tang, đều chỉ là một loại kỹ xảo khâu mà người mới dùng để mau chóng vào tay, chân chính muốn làm chính là thông qua những kỹ xảo này học tập được bản chất khâu

Khi trình độ kỹ thuật của anh không đạt tiêu chuẩn, phương pháp sử dụng nhanh chóng nhất là dễ dàng vào tay.

Chủ nhiệm An Ngạn Quân đối với khâu cơ có kinh. nghiệm rất phong phú, nắm giữ rất nhiều kỹ xảo khâu. cơ.

Tất nhiên mãi không cách nào đột phá được từ cao cấp đến cấp đại sư... Khắng định là còn thiếu một chút kiến thức.

Kế hoạch ban đầu của Trần Thương là nhằm vào chỗ kiến thức của An Ngạn Quân chưa đủ, giảng giải một chút kỹ xảo cùng phương pháp sử dụng đặc thủ, thế nhưng là...

Nghĩ lại, Trần Thương bỗng nhiên có một ý nghĩ mới, chính là không để ông học quá nhiều phương pháp khâu, mà là trực tiếp dựa theo lý niệm của mình để khâu lại, dù sao lý niệm khâu của bản thân chính là bắt nguồn từ những pháp khâu tỉnh túy kia, chỉ là... Không biết xác suất thành công sẽ lớn bao nhiêu?

Kỳ thật, đây cũng chính là cái gọi là pháp!

Thật nếu để cho Trần Thương đi giải thích cái gì là phương pháp, Trần Thương sẽ nói không rõ ràng, bởi vì phương pháp không có một định nghĩa cố định, mà là lý niệm trị liệu trọn vẹn.

Trong đó bao gồm cách làm sao để giảm nguy cơ. dính liền, như thế nào để khôi phục nhanh hơn, như thế nào tăng cường sức dãn, vân vân.

Thời gian làm hai ca phẫu thuật không dài, thế nhưng lại khiến An Ngạn Quân trợn mắt há mồm.

Vốn dĩ trong mắt An Ngạn Quân, Trần Thương đối với các loại phương pháp khâu sẽ chỉ tỉnh thâm hơn chút, An Ngạn Quân cảm giác mình có thể là cũng không nắm chắc được những phương pháp khâu đặc thử này.

Thế nhưng, dựa theo lý niệm của Trần Thương thì xem ra cũng không phải như thế!

An Ngạn Quân cảm giác mình bắt được một vài tia manh mối, thế nhưng vốn cũng không cách nào nằm bắt cụ thể.



Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 535: Bắt đầu cảm giác


Tin tức Hình Vũ bị thương nhận được sự quan tâm đông đảo của dư luận, một đám ký giả, truyền thông, báo lá cải tựa như đã đánh hơi thấy mùi, lập tức nhao nhao đi tới thành phố không quá nổi bật về ngành giải trí, thành phố An Dương.

Ngoại khoa tay bệnh viện nhân dân tỉnh, ban quản lý thành phố An Dương đã cố ý sắp xếp cảnh sát đến khống chế cục diện, không cho tin tức tiếp tục truyền ra.

Dù sao nguyên nhân lần này Hình Vũ bị thương còn chưa được làm rõ, không quản tới trách nhiệm của chủ sự địa phương, hay là vì nguyên nhân lộn xộn gì, các lãnh đạo đều không hi vọng thấy xuất hiện tin tức bất lợi làm tổn hại danh tiếng của thành phố An Dương.

Thời gian Hình Vũ bị thương đã qua bốn giờ, trong vòng bốn giờ này, Hình Vũ đã hoàn thành làm sạch xử lý vết thương, các hạng kiểm tra, kiểm nghiệm đều đã hoàn thành.

Sau khi Đàm Trung Lâm khâu các mạch máu, dây thần kinh xong thì chờ đợi các chuyên gia đến!

Phó Tổng giám đốc công ty của Hình Vũ tự mình đến bệnh viện Nhân dân tỉnh Đông Dương, người đến còn có quản lý của công ty bảo hiểm.

Hình Vũ mua chính là loại bảo hiểm có giá trị hơn chục triệu, hiện tại thành như vậy, công ty bảo hiểm. thật khóc thương tâm muốn chết!

Vi lẽ đó, người chuyên môn phụ trách bảo hiểm cho Hình Vũ của công ty cũng đi đến đây.

Một khi hai tay Hình Vũ xảy ra vấn đề, khả năng dính đến hạn mức bồi thường cao hơn trăm triệu!

Con số này, công ty bảo hiểm cũng bắt đầu cảm giác được cái gì gọi là run rẩy!

Ba giờ chiều, các chuyên gia trong lĩnh vực ngoại khoa tay lần lượt đến, cánh cửa phòng làm việc của bác sĩ ngoại khoa tay của bệnh viện nhân dân tỉnh cảng ngày càng cao, chủ nhiệm trở xuống đều không có tư cách đi vào.

Cửa thang máy, đầu bậc thang, bệnh nhân muốn vào bệnh viện nhất định phải được nhân viên công tác của bệnh viện cho phép thì mới có thể đi vào, nếu không tất cả đều không cho phép tiến vào.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 565: Có thể dạy tôi không?


Sau khi Tân Duyệt nghe thấy, cười nhạo một tiếng:

- Lại đem chứa....

Mà mi tâm An Ngạn Quân khóa chặt, con mắt mở to nhìn chằm chằm Trần Thương: 

- Chính tự cậu đã nghiên cứu ra được?

Trần Thương gật đầu.

An Ngạn Quân bỗng nhiên chân thành nói

- Có thể dạy tôi không?

Tân Duyệt lập tức trợn tròn mắt, cô trông thấy bộ dáng của chủ nhiệm An thật tình nghiêm túc như vậy, không giống như là đang nói đùa

Chẳng lẽ... Trần Thương thật nghiên cứu ra được. cái mà anh gọi là phương pháp?

Nghĩ tới đây, trên mặt Tân Duyệt tràn đây chấn kinh cùng bất khả tư nghị.

Kỳ thật, Tân Duyệt cho dù là lại tra tư liệu học tập gì đi nữa, đối với hiểu biết về khâu cơ thực sự là quá có hạn, La Mã tuyệt không phải một ngày mà xây nên thành.

Mà An Ngạn Quân không giống vậy, ông xuất thân ngoại khoa tay, đối với khâu cơ vốn là đầy đủ hiểu biết, mà lúc này trông thấy một loạt các thao tác của Trần Thương, tự nhiên là nhìn ra rất đa đoan.

Có nhiều thứ hắn nói không nên lời, nhưng lại rất huyền diệu.

Loại cảm giác này khiến An Ngạn Quân bỗng nhiên ý thức được Trần Thương cũng không phải đang nói đùa.

Vì lẽ đó, ông mới hỏi Trần Thương có thể dạy cho mình không?

Trần Thương cười nói:

- Đương nhiên.

An Ngạn Quân như trút được gánh nặng!

- Cám ơn, tiểu Trần!

Buổi chiều, lại tới mấy bệnh nhân bị tổn thương cơ, mấy ca phẫu thuật, mỗi một ca đều là Trần Thương làm bác sĩ mổ chính, An Ngạn Quân làm trợ thủ.

Hai người Tân Duyệt và Vương Khiêm thì yên lặng đứng ở một bên hai mặt nhìn nhau.

Bọn họ bỗng nhiên ý thức được, mình bị bác sĩ mổ chính của mình bỏ rơi!

Trần Thương khó được thanh nhàn một lúc, bỗng nhiên nhận được cuộc gọi của Vương Ngọc Sơn ở Ma Đô.

- Tiểu Trần? Mẫu đơn kia phát tới cho cậu rồi, tôi để nhân viên công tác mau chóng hoàn thành phê duyệt cho cậu, gửi giấy chứng nhận tới cho cậu.  

Lúc này, Trần Thương mới nhớ tới mình đã gia nhập phân hội ngoại khoa tay của Hội Y học Trung Hoa.

Ngượng ngùng cười nói:

- Ngại quá, viện trưởng Vương, gần đây bận việc quá nên quên mất.

Vương Ngọc Sơn cười ha ha, nói:

- Không sao, tôi chỉ gọi để nhắc cậu thôi, còn nữa, lễ cử hành niên hội năm nay được tổ chức ở Ma Đô, đến lúc đó cậu nhớ tới là được rồi.

Cúp điện thoại, Trần Thương in phiếu điền thông tin mà Vương Ngọc Sơn gửi cho mình ra.

Ngồi ở đãng kia điền vào, đều là một vài thông tin thông thường.

Nhưng, càng viết Trần Thương càng cảm thấy có chút không biết viết gì, đến cuối cùng khi viết xin chức vị, Trần Thương cũng có chút đỏ mặt, nhưng vẫn nhẫn nại, viết: Quản sự!

Trình độ: Khoa chính quy.

Phương hướng: Cấp cứu? Có phải là không quá phù hợp hay không?

Thành quả học thuật: Không. 

Phát biểu luận văn lĩnh vực tương quan: Không.

Các tác phẩm: Không

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 565: Có thể dạy tôi không?


Sau khi Tân Duyệt nghe thấy, cười nhạo một tiếng:

- Lại đem chứa....

Mà mi tâm An Ngạn Quân khóa chặt, con mắt mở to nhìn chằm chằm Trần Thương: 

- Chính tự cậu đã nghiên cứu ra được?

Trần Thương gật đầu.

An Ngạn Quân bỗng nhiên chân thành nói

- Có thể dạy tôi không?

Tân Duyệt lập tức trợn tròn mắt, cô trông thấy bộ dáng của chủ nhiệm An thật tình nghiêm túc như vậy, không giống như là đang nói đùa

Chẳng lẽ... Trần Thương thật nghiên cứu ra được. cái mà anh gọi là phương pháp?

Nghĩ tới đây, trên mặt Tân Duyệt tràn đây chấn kinh cùng bất khả tư nghị.

Kỳ thật, Tân Duyệt cho dù là lại tra tư liệu học tập gì đi nữa, đối với hiểu biết về khâu cơ thực sự là quá có hạn, La Mã tuyệt không phải một ngày mà xây nên thành.

Mà An Ngạn Quân không giống vậy, ông xuất thân ngoại khoa tay, đối với khâu cơ vốn là đầy đủ hiểu biết, mà lúc này trông thấy một loạt các thao tác của Trần Thương, tự nhiên là nhìn ra rất đa đoan.

Có nhiều thứ hắn nói không nên lời, nhưng lại rất huyền diệu.

Loại cảm giác này khiến An Ngạn Quân bỗng nhiên ý thức được Trần Thương cũng không phải đang nói đùa.

Vì lẽ đó, ông mới hỏi Trần Thương có thể dạy cho mình không?

Trần Thương cười nói:

- Đương nhiên.

An Ngạn Quân như trút được gánh nặng!

- Cám ơn, tiểu Trần!

Buổi chiều, lại tới mấy bệnh nhân bị tổn thương cơ, mấy ca phẫu thuật, mỗi một ca đều là Trần Thương làm bác sĩ mổ chính, An Ngạn Quân làm trợ thủ.

Hai người Tân Duyệt và Vương Khiêm thì yên lặng đứng ở một bên hai mặt nhìn nhau.

Bọn họ bỗng nhiên ý thức được, mình bị bác sĩ mổ chính của mình bỏ rơi!

Trần Thương khó được thanh nhàn một lúc, bỗng nhiên nhận được cuộc gọi của Vương Ngọc Sơn ở Ma Đô.

- Tiểu Trần? Mẫu đơn kia phát tới cho cậu rồi, tôi để nhân viên công tác mau chóng hoàn thành phê duyệt cho cậu, gửi giấy chứng nhận tới cho cậu.  

Lúc này, Trần Thương mới nhớ tới mình đã gia nhập phân hội ngoại khoa tay của Hội Y học Trung Hoa.

Ngượng ngùng cười nói:

- Ngại quá, viện trưởng Vương, gần đây bận việc quá nên quên mất.

Vương Ngọc Sơn cười ha ha, nói:

- Không sao, tôi chỉ gọi để nhắc cậu thôi, còn nữa, lễ cử hành niên hội năm nay được tổ chức ở Ma Đô, đến lúc đó cậu nhớ tới là được rồi.

Cúp điện thoại, Trần Thương in phiếu điền thông tin mà Vương Ngọc Sơn gửi cho mình ra.

Ngồi ở đãng kia điền vào, đều là một vài thông tin thông thường.

Nhưng, càng viết Trần Thương càng cảm thấy có chút không biết viết gì, đến cuối cùng khi viết xin chức vị, Trần Thương cũng có chút đỏ mặt, nhưng vẫn nhẫn nại, viết: Quản sự!

Trình độ: Khoa chính quy.

Phương hướng: Cấp cứu? Có phải là không quá phù hợp hay không?

Thành quả học thuật: Không. 

Phát biểu luận văn lĩnh vực tương quan: Không.

Các tác phẩm: Không

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 536: Nghề nghiệp gì đều có bệnh nghề nghiệp!


Vị trí "lọ thuốc hít" vốn chính là một vị trí tương đối khó khăn, thêm nữa gân màng mu bàn tay bị tổn thương rất nghiêm trọng, việc khép miệng vết thương hậu phẫu tuyệt đối là vấn đề khó khăn.

Vương Ngọc Sơn nhìn thấy mọi người xung quanh trầm mặc không nói gì, biết lúc này nếu mình không nói lời nào thì không gian trầm mặc sẽ còn duy trì lâu nữa, thế là khụ khụ một tiếng, lớn tiếng nói:

- Cái này... Các vị đồng nghiệp, tôi cũng không khách khí nữa, tôi trước nói một chút quan điểm của mình, thả con tép, bắt con tôm, mọi người cùng nhau thảo luận một chút.

Mọi người nhao nhao gật đầu, mọi người bình thường giao lưu cũng nhiều, trên cơ bản hàng năm đều sẽ gặp mặt một lần, với tư cách là thành viên hội y học ngoại khoa tay Trung Hoa, mọi người coi như đều quen thuộc lẫn nhau, cũng có thể gọi ra tên của nhau.

Mà Vương Ngọc Sơn, Thường Hồng Lôi đều là ủy viên thường vụ phân hội ngoại khoa tay, cấp bậc phó chủ tịch, cùng cấp bậc với giáo sư Thang của đại học phụ thuộc bệnh viện Nam Xương.

Vương Ngọc Sơn nhìn mọi người, trịnh trọng nói: 

- Tình huống hiện tại của Hình tiên sinh, mọi người cũng biết, tôi không nói độ khó lớn bao nhiêu, mà sẽ trực tiếp nói ra ý nghĩ cùng đối sách của mình.

- Coi như gặp phải loại tình huống này mà nói, điều quan trọng nhất của việc khâu ba vùng cơ tay chính là kháng dinh liền, nhưng, nếu như đơn thuần kháng dính liền thì dùng phương pháp khâu Bunnell tương đối tốt, thế nhưng độ khó các thao tác tương đối cao, mu bàn tay của bệnh nhân bị tổn thương nghiêm trọng nên không thích hợp làm cách này, phương pháp khâu Tang sáu thắt rất rõ ràng đã là lựa chọn không quá thích hợp đối với cơ gập...

Vương Ngọc Sơn kỹ càng phân tích một phen:

- Tôi cảm thấy, hiện tại xác xuất kháng dính liền chưa tới 60%!

- Cái này còn chưa nhắc tới tổn thương và bị nhiễm trùng do phụ kiện, và bản thân bệnh nhân còn bị viêm gân...

Đám người khẽ gật đầu.

Nghề nghiệp gì đều có bệnh nghề nghiệp!

Nhìn nghệ sĩ dương cầm cao đại thượng, nhưng hai tay của mỗi một nghệ sĩ dương cầm đều chăm sóc định kỳ. 

Nhưng dù vậy, viêm gân cũng là một vấn đề khó mà tránh được!

Hình Vũ bị viêm gân, hơn nữa không chỉ một chỗ, còn thường xuyên tái phát.

Loại tay dùng để đánh đàn dương cầm, viêm gân thì không dám ty tiện phong bế, phẫu thuật càng không dám làm.

Hiện tại, những nhân tố nguy hiểm này đều sẽ trở thành ảnh hưởng đến thành công của ca phẫu thuật!

Sau khi Hình Vũ nghe thấy vậy, trong lòng thở dài.

Thường Hồng Lôi nhẹ gật đầu:

- Đúng vậy, viện trưởng Vương nói rất có lý, tôi cũng cảm thấy như vậy, nhưng tôi có kiến nghị thế này, có thể thử dùng phương pháp M-Tang, tôi nhớ đã dạy cho bọn họ nghiên cứu mới nhất mục địch của phương pháp M- Tang chính là nhằm vào loại dễ dính liền này...

Sau khi Vương Ngọc Sơn mở đầu, mọi người bắt đầu nhao nhao thảo luận, Trần Thương không nói lời nào, cứ nghiêm túc ngồi nghe, kiến thức khâu cơ của những người này vẫn tương đối tường tận.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 566: Ông bảo tôi gửi thì ông đừng hối hận!


Nhìn thấy phía thành tựu của những người phía sau, Trần Thương bỗng nhiên có chút không muốn điền, muốn đem giấy vò một cái ném vào thùng rác bên cạnh.

Cái đồ chơi này không điền còn đỡ, điền xong anh không biết mình có thể gia nhập phân hội ngoại khoa tay của hội y học Trung Hoa hay không?

Cái này mẹ nó đừng nói ban giám khảo có thể nhìn không được hay không, ngay cả chính mình cũng nhìn không được!

Phải biết, cái học hội này hàm lượng vẫn còn rất cao, đại biểu cho quyền uy của lĩnh vực ngoại khoa tay khắp trong nước.

Trần Thương thở dài, vẫn cầm lấy điện thoại, chụp một cái, rồi cắn răng gửi cho Vương Ngọc Sơn.

Ông bảo tôi gửi thì ông đừng hối hận!

Dù sao không phải tôi chủ động xin gia nhập, là ông chủ động mời tôi gia nhập.

Nghĩ tới đây, Trần Thương không khỏi yên tâm thoải mái, căng thắng cùng đỏ mặt cũng tiêu tan mấy phần. 

Lúc này, vừa vặn Vương Khiêm đi ngang qua, đột nhiên trông thấy Trần Thương đang điền thứ gì đó, hiếu kỳ nhìn thử một cái, lập tức hô to gọi nhỏ.

- Con mẹ nó! Thương nhị, giỏi lắm, không ngờ muốn gia nhập phân hội ngoại khoa tay hội y học Trung Hoa, lại còn... Xin quản sự? Mẹ nó? Cậu không, điên đó chứ!

Vương Khiêm hô to gọi nhỏ, lập tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người, một đám người hiếu kỳ nhìn lại.

An Ngạn Quân là thành viên của hội ngoại khoa tay hội y học Trung Hoa, sau khi nghe thấy vậy, ông nhịn không được cười nói:

- Tiểu Trần, trước tiên cậu có thể xin gia nhập ở phân hội tỉnh Đông Dương, sau đó lại cân nhắc gia nhập hội ngoại khoa tay quốc gia, còn có cái chức quản sự này... Đến xin ở Đông Dương tỉnh chúng ta thì chủ nhiệm Từ của Đông Đại Nhị viện là quản sự. Nếu như cậu muốn tham gia hội học của tỉnh, tôi có thể giúp cậu giới thiệu một chút, đúng rồi, chủ nhiệm Đàm Trung Lâm chính là phó chủ tịch, tìm ông ấy nói một chút xem có được hay không.

Thạch Na cũng cười nói:

- Tiểu Trần, đường là phải đi từng bước một, cơm phải từng miếng từng miếng một mà ăn.

Tân Duyệt dứt khoát không nói gì, dù sao cô cũng đã thấy nhiều hoài bão của Trần Thương, phương pháp. cũng có thể làm ra, thêm một chức quản sự hiệp hội thì tính là gì, bất quá nhìn thấy mọi người ồn ào, cũng không nhịn được cười nói:

- Trần Thương, hắn là anh nên xin làm chủ tịch hiệp hội!

Trần Thương thấy mọi người nói đùa, cũng có chút ngượng ngùng cười nói:

- Tôi chỉ là xin vậy thôi.

Dù sao đi cửa sau không phải cái chuyện quang vinh gì...

Cũng không thể nói tôi có hậu đài, chủ tịch mời tôi gia nhập, cái này tựa hồ càng giống là khoe tài.

Trần Thương nhịn không được thở dài, có đôi khi, cảm giác rõ ràng rất ưu tú lại không thể nói ra được tựa như bị táo bón, rõ ràng chính mình rất có hàng, rất có ưu thế, thế nhưng lại không thể nói ra được.

Vương Khiêm nhìn thấy Trần Thương tràn đây một tính cứng rắn, thở dài:

- Người anh em, cậu đừng nắn chí, cái này... Gánh nặng đường xa, nếu như cậu thực sự muốn tham gia học hội, tôi đi thành lập một cái, dù sao hiện tại học hội giả mạo có cả một đống lớn, cũng không thiếu một cái!

Mấy người nói chuyện phiếm rất công phu, bỗng nhiên một bóng người đi vào phòng làm việc của các bác sĩ khoa cấp cứu

Sau khi Đàm Trung Lâm đi vào, vừa vặn trông thấy An Ngạn Quân, không nhịn cười được cười

- Chủ nhiệm An cũng ở đây hả?

Sau khi An Ngạn Quân trông thấy Đảm Trung Lâm, đầu tiên là sững sờ, sau đó vội vàng đứng lên, cười nói:

- Chủ nhiệm Đàm? Sao ngài lại tới đây, có chuyện gì há?

Đàm Trung Lâm mỉm cười:



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 566: Ông bảo tôi gửi thì ông đừng hối hận!


Nhìn thấy phía thành tựu của những người phía sau, Trần Thương bỗng nhiên có chút không muốn điền, muốn đem giấy vò một cái ném vào thùng rác bên cạnh.

Cái đồ chơi này không điền còn đỡ, điền xong anh không biết mình có thể gia nhập phân hội ngoại khoa tay của hội y học Trung Hoa hay không?

Cái này mẹ nó đừng nói ban giám khảo có thể nhìn không được hay không, ngay cả chính mình cũng nhìn không được!

Phải biết, cái học hội này hàm lượng vẫn còn rất cao, đại biểu cho quyền uy của lĩnh vực ngoại khoa tay khắp trong nước.

Trần Thương thở dài, vẫn cầm lấy điện thoại, chụp một cái, rồi cắn răng gửi cho Vương Ngọc Sơn.

Ông bảo tôi gửi thì ông đừng hối hận!

Dù sao không phải tôi chủ động xin gia nhập, là ông chủ động mời tôi gia nhập.

Nghĩ tới đây, Trần Thương không khỏi yên tâm thoải mái, căng thắng cùng đỏ mặt cũng tiêu tan mấy phần. 

Lúc này, vừa vặn Vương Khiêm đi ngang qua, đột nhiên trông thấy Trần Thương đang điền thứ gì đó, hiếu kỳ nhìn thử một cái, lập tức hô to gọi nhỏ.

- Con mẹ nó! Thương nhị, giỏi lắm, không ngờ muốn gia nhập phân hội ngoại khoa tay hội y học Trung Hoa, lại còn... Xin quản sự? Mẹ nó? Cậu không, điên đó chứ!

Vương Khiêm hô to gọi nhỏ, lập tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người, một đám người hiếu kỳ nhìn lại.

An Ngạn Quân là thành viên của hội ngoại khoa tay hội y học Trung Hoa, sau khi nghe thấy vậy, ông nhịn không được cười nói:

- Tiểu Trần, trước tiên cậu có thể xin gia nhập ở phân hội tỉnh Đông Dương, sau đó lại cân nhắc gia nhập hội ngoại khoa tay quốc gia, còn có cái chức quản sự này... Đến xin ở Đông Dương tỉnh chúng ta thì chủ nhiệm Từ của Đông Đại Nhị viện là quản sự. Nếu như cậu muốn tham gia hội học của tỉnh, tôi có thể giúp cậu giới thiệu một chút, đúng rồi, chủ nhiệm Đàm Trung Lâm chính là phó chủ tịch, tìm ông ấy nói một chút xem có được hay không.

Thạch Na cũng cười nói:

- Tiểu Trần, đường là phải đi từng bước một, cơm phải từng miếng từng miếng một mà ăn.

Tân Duyệt dứt khoát không nói gì, dù sao cô cũng đã thấy nhiều hoài bão của Trần Thương, phương pháp. cũng có thể làm ra, thêm một chức quản sự hiệp hội thì tính là gì, bất quá nhìn thấy mọi người ồn ào, cũng không nhịn được cười nói:

- Trần Thương, hắn là anh nên xin làm chủ tịch hiệp hội!

Trần Thương thấy mọi người nói đùa, cũng có chút ngượng ngùng cười nói:

- Tôi chỉ là xin vậy thôi.

Dù sao đi cửa sau không phải cái chuyện quang vinh gì...

Cũng không thể nói tôi có hậu đài, chủ tịch mời tôi gia nhập, cái này tựa hồ càng giống là khoe tài.

Trần Thương nhịn không được thở dài, có đôi khi, cảm giác rõ ràng rất ưu tú lại không thể nói ra được tựa như bị táo bón, rõ ràng chính mình rất có hàng, rất có ưu thế, thế nhưng lại không thể nói ra được.

Vương Khiêm nhìn thấy Trần Thương tràn đây một tính cứng rắn, thở dài:

- Người anh em, cậu đừng nắn chí, cái này... Gánh nặng đường xa, nếu như cậu thực sự muốn tham gia học hội, tôi đi thành lập một cái, dù sao hiện tại học hội giả mạo có cả một đống lớn, cũng không thiếu một cái!

Mấy người nói chuyện phiếm rất công phu, bỗng nhiên một bóng người đi vào phòng làm việc của các bác sĩ khoa cấp cứu

Sau khi Đàm Trung Lâm đi vào, vừa vặn trông thấy An Ngạn Quân, không nhịn cười được cười

- Chủ nhiệm An cũng ở đây hả?

Sau khi An Ngạn Quân trông thấy Đảm Trung Lâm, đầu tiên là sững sờ, sau đó vội vàng đứng lên, cười nói:

- Chủ nhiệm Đàm? Sao ngài lại tới đây, có chuyện gì há?

Đàm Trung Lâm mỉm cười:



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 537: Cái này rất khó chắc chắn trăm phần trăm! 


Hình Vũ cũng nhẹ gật đầu, nghiêm túc nói:

- Đúng vậy, các vị chủ nhiệm, chuyên gia, mọi người toàn lực ứng phó là được rồi, cũng đừng quá tự gây áp lực cho mình, tôi cũng biết tình huống hiện tại của bản thân, vì lẽ đó mọi người cho ra một phương án, có mấy phần chắc chắn là được rồi, tôi tự mình tới lựa chọn là được, sẽ không gây bất cứ phiền phức gì cho các vị, tôi đảm bảo!

Mấy người Vương Ngọc Sơn hai mặt nhìn nhau, sau một lúc lâu.

Vương Ngọc Sơn nói:

- Tôi có thể đảm bảo tỉ lệ chữa trị thành công là 50% ! Tỉ lệ hiển hiệu 80%.

Tỉ lệ chữa trị cùng tỉ lệ trị liệu là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, lĩnh vực y học đối với trị liệu có mấy đắng cấp tiêu chuẩn, là đế thuận tiện cho nghiên cứu khoa học sau này mà chế định chỉ tiêu tổng hợp, theo thứ tự là: Chữa trị, hiển hiệu, hữu hiệu, vô hiệu.

Trong đó chữa trị là hoàn toàn khép lại, mà hiển và hữu hiệu đều là thiếu hụt ở một phương diện khác, từng cái chỉ tiêu còn thiếu sót.

Vương Bảo Sơn vừa nói, đám người hơi sững sờ!

Thường Hồng Lôi cũng có chút kinh ngạc, làm sao có thể cao như vậy chứ?

Ngay cả cô cũng chỉ có thể đảm bảo tỉ lệ chữa trị 30-40%, tình huống này yêu cầu không dính liền, nhân tố nguy hiểm nhiều lầm.

Cái này rất khó chắc chắn trăm phần trăm! 

Loại phán đoán này là xây dựng dựa trên cơ sở hiểu biết của bọn họ đối với loại bệnh này.

Là kinh nghiệm, cũng là năng lực!

Thường Hồng Lôi nhìn Hình Vũ:

- Tôi chỉ có tỉ lệ 40% chữa trị thành công, mà nhất định là dưới tình huống phục kiện một tháng ở bệnh viện chúng tôi, khái niệm khỏi hẳn này rất khó giới hạn chuẩn xác, bởi vì chúng tôi chỉ có thể dựa theo tin tức và kinh nghiệm của mình để tiến hành phán đoán, mặc dù chúng tôi chỉ có 40% xác suất thành công, nhưng tôi lại có thể đảm bảo tốc độ quá trình khép lại của cơ, sức kéo của cơ, vân vân...

Lúc này, tỉ lệ chữa trị chính là thể hiện năng lực của tất cả bác sĩ!

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 567: Có chút không giống hình ảnh trong tưởng tượng của mình!


Hai ngày này, trong khoa Đàm Trung Lâm không ngừng tổ chức học tập cùng liên hệ khâu cơ, trình độ cũng có chút tăng lên, thế nhưng luôn cảm giác tìm không thấy trạng thái tùy tâm sở dục khi sử dụng các loại phương pháp khâu như Trần Thương đã làm

Điều này làm cho Đàm Trung Lâm có chút buồn bực, nghĩ tới nghĩ lui nhắm mắt làm liều cuối cùng không nghĩ ra biện pháp gì!

Trong khoa dù sao nhàn rỗi không có chuyện gì làm, dứt khoát quyết định đến tìm Trần Thương thỉnh giáo một chút.

Thế nhưng sau khi tới lại cảm thấy không tử tế cho lắm, dù sao gần đây mình đã cướp hết toàn bộ bệnh nhân của người ta, cũng không giới thiệu cho Tỉnh Nhị Viện nữa, sợ gặp phải Lý than đen, đến lúc đó khẳng định không tránh khỏi bị ăn chửi! 

Người này vừa đi đến, trông thấy một phòng làm việc nhiều người đều ở đây, lập tức sửng sốt một chút, thầm nghĩ có chuyện xấu, làm sao một bệnh nhân cũng không có?

Có chút không giống hình ảnh trong tưởng tượng của mình!

Giờ khắc này, Đàm Trung Lâm lại không biết nên nói như thế nào.

Dù sao mình thế nhưng là chủ nhiệm ngoại khoa tay của bệnh viện nhân dân tỉnh, phó chú tịch phân hội ngoại khoa tay tỉnh Đông Dương, nói đến tìm Trần Thương thỉnh giáo, không nói trước có thể nói ra được hay không, cái này xấu hổ cỡ nào chứ!

Đây chính là sự khác biệt giữa Đàm Trung Lâm và An Ngạn Quân.

Tính nguyên tắc của An Ngạn Quân cực mạnh, đối với ưa thích của mình, ông sẽ theo đuổi để làm tất cả, sẽ không cần mặt mũi gì, ông thấy, chỉ có chuyện này có cần đi làm hay không, tôi làm thế nào mới có thể tốt nhất, còn về mặt mũi, ngược lại không có quan trọng như vậy, nếu không ông cũng sẽ không ngay trước mặt Tăn Duyệt và Vương Khiêm, nói với Trần Thương câu "Cho tôi thỉnh giáo” 

Đương nhiên, không phải nói ai tốt ai xấu, mà phải nói là mỗi người đều có chí hướng riêng.

...

Đàm Trung Lâm đi đến bên cạnh Trần Thương, cúi đầu nhìn, vừa vặn nhìn thấy mẫu đơn tham gia hội Y học của Trần Thương, bỗng nhiên hai mắt tỏa sáng, đang lo không biết nói thế nào, rốt cuộc tìm được một cái lý do!

- Ai nha, thật là khéo, tiểu Trần, lần này tôi đi ngang qua Tỉnh Nhị Viện, vừa vặn chuẩn bị tới nói với cậu, để cậu gia nhập phân hội ngoại khoa tay của Hội Y học tỉnh Đông Dương đó, không ngờ cậu đã điền xong phiếu thông tin rồi, vừa vặn bớt việc.

Đàm Trung Lâm mỉm cười nói.

Trần Thương sững sờ:

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 567: Có chút không giống hình ảnh trong tưởng tượng của mình!


Hai ngày này, trong khoa Đàm Trung Lâm không ngừng tổ chức học tập cùng liên hệ khâu cơ, trình độ cũng có chút tăng lên, thế nhưng luôn cảm giác tìm không thấy trạng thái tùy tâm sở dục khi sử dụng các loại phương pháp khâu như Trần Thương đã làm

Điều này làm cho Đàm Trung Lâm có chút buồn bực, nghĩ tới nghĩ lui nhắm mắt làm liều cuối cùng không nghĩ ra biện pháp gì!

Trong khoa dù sao nhàn rỗi không có chuyện gì làm, dứt khoát quyết định đến tìm Trần Thương thỉnh giáo một chút.

Thế nhưng sau khi tới lại cảm thấy không tử tế cho lắm, dù sao gần đây mình đã cướp hết toàn bộ bệnh nhân của người ta, cũng không giới thiệu cho Tỉnh Nhị Viện nữa, sợ gặp phải Lý than đen, đến lúc đó khẳng định không tránh khỏi bị ăn chửi! 

Người này vừa đi đến, trông thấy một phòng làm việc nhiều người đều ở đây, lập tức sửng sốt một chút, thầm nghĩ có chuyện xấu, làm sao một bệnh nhân cũng không có?

Có chút không giống hình ảnh trong tưởng tượng của mình!

Giờ khắc này, Đàm Trung Lâm lại không biết nên nói như thế nào.

Dù sao mình thế nhưng là chủ nhiệm ngoại khoa tay của bệnh viện nhân dân tỉnh, phó chú tịch phân hội ngoại khoa tay tỉnh Đông Dương, nói đến tìm Trần Thương thỉnh giáo, không nói trước có thể nói ra được hay không, cái này xấu hổ cỡ nào chứ!

Đây chính là sự khác biệt giữa Đàm Trung Lâm và An Ngạn Quân.

Tính nguyên tắc của An Ngạn Quân cực mạnh, đối với ưa thích của mình, ông sẽ theo đuổi để làm tất cả, sẽ không cần mặt mũi gì, ông thấy, chỉ có chuyện này có cần đi làm hay không, tôi làm thế nào mới có thể tốt nhất, còn về mặt mũi, ngược lại không có quan trọng như vậy, nếu không ông cũng sẽ không ngay trước mặt Tăn Duyệt và Vương Khiêm, nói với Trần Thương câu "Cho tôi thỉnh giáo” 

Đương nhiên, không phải nói ai tốt ai xấu, mà phải nói là mỗi người đều có chí hướng riêng.

...

Đàm Trung Lâm đi đến bên cạnh Trần Thương, cúi đầu nhìn, vừa vặn nhìn thấy mẫu đơn tham gia hội Y học của Trần Thương, bỗng nhiên hai mắt tỏa sáng, đang lo không biết nói thế nào, rốt cuộc tìm được một cái lý do!

- Ai nha, thật là khéo, tiểu Trần, lần này tôi đi ngang qua Tỉnh Nhị Viện, vừa vặn chuẩn bị tới nói với cậu, để cậu gia nhập phân hội ngoại khoa tay của Hội Y học tỉnh Đông Dương đó, không ngờ cậu đã điền xong phiếu thông tin rồi, vừa vặn bớt việc.

Đàm Trung Lâm mỉm cười nói.

Trần Thương sững sờ:

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 538: Có lẽ là 60%?


Tất cả mọi người biết khâu cơ, trình độ không giống, thủ pháp không giống, cho ra kết quả tự nhiên không giống.

Đàm Trung Lâm tự nhận là mình đã phấn đấu trong lĩnh vực này cả một đời, cũng có chút tâm đắc, thế nhưng trình độ phức tạp của bệnh nhân, trình độ nghỉ nan các loại cuối cùng chữa cũng không bắng những bệnh viện lớn kia.

Đương nhiên, nguyên nhân cũng rất nhiều, trừ nguyên nhân do bản thân thì trọng yếu nhất vẫn là hoàn cảnh!

Dù sao người bệnh quyết định trình độ cùng năng lực của bác sĩ!

Những bệnh viện như Bắc Thượng Quảng Thâm này có một đặc điểm, đối với bệnh tật phổ thông làm theo phương hướng chuyên nghiệp hóa, chỉ với một loại bệnh nhẹ, người ta có thể sẽ nghiên cứu đến cực hạn.

Mà tỉnh Đông Dương thì tương đối lạc hậu, hiện tại thỏa mãn đối với ông vẫn là ấm no, truy cầu tinh thần hưởng thụ của ông cùng cao hơn một cấp bậc, vẫn chưa tới tình trạng kia. 

Như vậy cũng tốt, so với thành thị phát đạt phải giải quyết nhu cầu quần chúng cấp bậc cao hơn, thành thị phổ thông chỉ căn giải quyết nhu cầu phổ biến của đại chúng.

Đây cũng là nguyên nhân chênh lệch!

Người của thủ đô bởi vì người bệnh bị tổn thương cơ yêu cầu chất lượng cao hơn củng tương đối nhiều, cho nên kinh nghiệm phong phú.

Mà Đông Dương thì đại đa số vẫn theo đuổi hiệu suất, có thể không ảnh hưởng đến sinh hoạt là được rồi.

Cả hai khác biệt rất nhiều, chỗ thua kém cũng rất lớn, một ca phẫu thuật khác biệt mấy lần đều có khả năng.

Bác sĩ các khu vực khác nhau, nắm giữ bệnh tật cùng am hiểu lĩnh vực khác nhau

Am hiểu lĩnh vực, phương hướng, đặc điểm, chậm rãi cũng có chút khác biệt.

Đàm Trung Lâm nhìn Trần Thương đang đứng ở, một bên không ngừng suy nghĩ, bỗng nhiên có chút hiếu kỳ, cũng không biết tiểu Trần có bao nhiêu phần trăm chữa trị thành công?

Nghĩ tới đây, Đàm Trung Lâm lắc đầu cười chính mình, tiểu Trần mới lớn bao nhiêu? Nếu như Trần Thương lớn hơn mười mấy tuổi, cũng có thể trong hoàn cảnh này tự do nói chuyện.

Đàm Trung Lâm thở dài, mình vẫn là quá gấp, người trẻ tuổi, nhớ lấy không thể xuất đầu mà không suy nghĩ, nhưng Đàm Trung Lâm đoán, nếu như Trần Thương đi đúng đường, về sau tối thiểu nhất cũng cùng cấp bậc với Vương Ngọc Sơn, Thường Hồng Lôi.

An Dương, vẫn không thể giữ được hẳn!

Sau khi nghe mọi người nói xác suất khép lại cao nhất chỉ có 50%! Hình Vũ có chút trăm mặc.

Điều này có khả năng một nửa xác suất về sau mình không đàn được dương cầm!

Đây đối với một nghệ sĩ dương căm không thể. nghĩ ngờ là thống khổ còn hơn giết hắn!

Vinh quang, vinh dự của anh, bỗng nhiên có khả năng biến mất, loại thống khổ này so cắt thịt cạo xương còn đau hơn!

Trần Thương đứng đó, cân nhắc xem mình có xác suất thành công bao nhiêu?

Có lẽ là 60%?

Nhưng không có trăm phần trăm, Trần Thương sẽ không chú động ra tay.

Được rồi, vẫn không nên quản chuyện này, quái cơ cấp 40 không cần cũng được, có hệ thống gia trì, mình còn lo lẳng không có cơ hội xoay người sao?

Nghĩ tới đây, Trần Thương vẫn cảm thấy không thể gấp gáp!

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 568: Đây chẳng lẽ là bởi vì sự thật hay sao?


Lúc này, mặt Vương Khiêm lại có vẻ như đang bị ép buộc!

Đó cũng không phải việc gì to tác chỉ là trong lòng lại có một chút hoài nghi nhân sinh...

Anh tiếp tục nhìn vẻ mặt nghiêm túc của chủ nhiệm Đàm, cứ luôn miệng nói: không tệ không tệ, chỗ nào cũng không tệ?

Anh tận mắt đọc được nội dung Trần Thương viết, ngoại trừ cái tên phía trên thì tất cả đều là “không”, chỗ nào cũng liền tốt vô cùng!

Đây chẳng lẽ là bởi vì sự thật hay sao?

Nghĩ tới đây, Vương Khiêm cảm thấy mình cũng nên thứ qua một lần, vạn nhất... vạn nhất có thể thành công?

Dù sao người như chủ nhiệm Đàm Trung Lâm, đường đường là phó chủ tịch phân hội của tỉnh Đông Dương, lại không có năng lực ấy sao?

Trần Thương bối rối nói:

- Cái này... chủ nhiệm Đàm, tôi chưa thông qua bên kia xin đâu. 

Đàm Trung Lâm mỉm cười, không thèm để ý:

- Đây không phải chuyện ván đã đóng thuyền rồi hay sao? Chủ nhiệm Vương cùng chủ nhiệm Thường chẳng phải đều mở miệng mời cậu, cái đó có thể giả được à? Hơn nữa, lại nói bảng này cậu đều điền xong hết rồi, tôi trở về rồi gửi đi là qua được rồi, gia nhập học hội không phải cũng là chuyện sớm hay muộn sao? Không ảnh hưởng, không ảnh hưởng!

- Đúng rồi, sau khi Quốc Khánh kết thúc, tôi sẽ gửi chứng minh hội y học cho cậu.

Đàm Trung Lâm nói một phen làm mọi người sắp hôn mê tới nơi rồi.

Tất cả mọi người cùng có một cảm giác là đầu óc của mình sắp không sử dụng nữa rồi?

Rốt cuộc, Đàm Trung Lâm... có ý gì vậy?

Không phải ý là Trần Thương đã mù quáng điền vào nhỉ?

Trần Thương thật sự là muốn gia nhập ngoại khoa tay của học hội y học Trung Hoa phải không?

Vương Khiêm cảm thấy não mình chưa thông đủ, liền trưng ra bản mặt mờ mịt nhìn Trần Thương, tiểu Thương này còn là tiểu Thương của trước kia sao? 

Đột nhiên nó làm anh có chút lạ lẫm!

Não của An Ngạn Quân cũng có chút đứng máy...

Trần Phương cuối cùng là đang làm cái gì?

Cậu ấy cứ như vậy mà trực tiếp tham gia ngoại khoa tay của học hội y học Trung Hoa?

Lại còn đích thân Vương chủ tịch cùng Thường chủ tịch mời tới!

Những người khác sẽ không biết họ là ai nhưng An Ngạn Lâm biết rất rõ nha!

Đó chính là viện trưởng Vương Ngọc Sơn của Lục Viện thành phố Ma Đô cùng chủ nhiệm Thường Hồng Lôi của bệnh viện thủ đô Tích Thủy Đàm, hai lão đại rong ngành này, có tiếng tâm cao về ngoại khoa tay.

Hai người đó đích thân mời, cái này đứng là có sức ảnh hướng đủ lớn rồi.

Điều này thật tuyệt với, có thể thổi trong một thời gian dài.

Thạch Na đối mặt với Tân Duyệt ngơ ngác, đây đến cùng là đã xảy ra chuyện gì?

Tần Duyệt lại nhìn sang Trần Thương với khuôn mặt tò mò và bát quái, cậu ta cõng tôi dụ dỗ cái gì đây, hay rồi... giờ tôi hiếu kỳ biết sao bây giờ? 

Mở to mắt chớp chép lại nhìn Trần Thương.

Trần Thương cười cười có chút xấu hổ, nhìn bộ dạng mọi người thế này đột nhiên có một loại cảm giác thoải mái Adrenalin tăng vọt lên đầu,...

Nghĩ đến đây, Trần Thương nhịn không được thở dài, các cậu muốn ép tôi phải giả vờ, bây giờ có ổn không?

Mọi người xấu hổ tới cỡ nào?

Haizzz...

Tôi muốn hạ thấp bản thân một chút, nhưng sao lại khó tới như vậy?

Đôi khi, có quá nhiều tài năng rất dễ dàng lan truyền đi, và chính là cái bộ dạng bây giờ.

Trần Thương nhìn Đàm Trung Lâm cười cười, nói:

- Vậy làm phiền cậu, chủ nhiệm Đàm.

Đàm Trung Lâm khoát tay áo:

- Cái gì mà phiền toái chứ, học hội ngoại khoa tay của tỉnh Đông Dương có cậu gia nhập sẽ chỉ càng thêm rực rỡ. Dù sao ngoại khoa tay là cần máu mới!

Được Đàm Trung Lâm như thế khen, Trần Thương càng đỏ mặt, đủ rồi đủ rồi, đừng nói nữa, càng nói càng quá, cảm thấy mình nhẹ bổng quá rồi này.

Trần Thương tranh thủ thời gian ngất lời:



Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 568: Đây chẳng lẽ là bởi vì sự thật hay sao?


Lúc này, mặt Vương Khiêm lại có vẻ như đang bị ép buộc!

Đó cũng không phải việc gì to tác chỉ là trong lòng lại có một chút hoài nghi nhân sinh...

Anh tiếp tục nhìn vẻ mặt nghiêm túc của chủ nhiệm Đàm, cứ luôn miệng nói: không tệ không tệ, chỗ nào cũng không tệ?

Anh tận mắt đọc được nội dung Trần Thương viết, ngoại trừ cái tên phía trên thì tất cả đều là “không”, chỗ nào cũng liền tốt vô cùng!

Đây chẳng lẽ là bởi vì sự thật hay sao?

Nghĩ tới đây, Vương Khiêm cảm thấy mình cũng nên thứ qua một lần, vạn nhất... vạn nhất có thể thành công?

Dù sao người như chủ nhiệm Đàm Trung Lâm, đường đường là phó chủ tịch phân hội của tỉnh Đông Dương, lại không có năng lực ấy sao?

Trần Thương bối rối nói:

- Cái này... chủ nhiệm Đàm, tôi chưa thông qua bên kia xin đâu. 

Đàm Trung Lâm mỉm cười, không thèm để ý:

- Đây không phải chuyện ván đã đóng thuyền rồi hay sao? Chủ nhiệm Vương cùng chủ nhiệm Thường chẳng phải đều mở miệng mời cậu, cái đó có thể giả được à? Hơn nữa, lại nói bảng này cậu đều điền xong hết rồi, tôi trở về rồi gửi đi là qua được rồi, gia nhập học hội không phải cũng là chuyện sớm hay muộn sao? Không ảnh hưởng, không ảnh hưởng!

- Đúng rồi, sau khi Quốc Khánh kết thúc, tôi sẽ gửi chứng minh hội y học cho cậu.

Đàm Trung Lâm nói một phen làm mọi người sắp hôn mê tới nơi rồi.

Tất cả mọi người cùng có một cảm giác là đầu óc của mình sắp không sử dụng nữa rồi?

Rốt cuộc, Đàm Trung Lâm... có ý gì vậy?

Không phải ý là Trần Thương đã mù quáng điền vào nhỉ?

Trần Thương thật sự là muốn gia nhập ngoại khoa tay của học hội y học Trung Hoa phải không?

Vương Khiêm cảm thấy não mình chưa thông đủ, liền trưng ra bản mặt mờ mịt nhìn Trần Thương, tiểu Thương này còn là tiểu Thương của trước kia sao? 

Đột nhiên nó làm anh có chút lạ lẫm!

Não của An Ngạn Quân cũng có chút đứng máy...

Trần Phương cuối cùng là đang làm cái gì?

Cậu ấy cứ như vậy mà trực tiếp tham gia ngoại khoa tay của học hội y học Trung Hoa?

Lại còn đích thân Vương chủ tịch cùng Thường chủ tịch mời tới!

Những người khác sẽ không biết họ là ai nhưng An Ngạn Lâm biết rất rõ nha!

Đó chính là viện trưởng Vương Ngọc Sơn của Lục Viện thành phố Ma Đô cùng chủ nhiệm Thường Hồng Lôi của bệnh viện thủ đô Tích Thủy Đàm, hai lão đại rong ngành này, có tiếng tâm cao về ngoại khoa tay.

Hai người đó đích thân mời, cái này đứng là có sức ảnh hướng đủ lớn rồi.

Điều này thật tuyệt với, có thể thổi trong một thời gian dài.

Thạch Na đối mặt với Tân Duyệt ngơ ngác, đây đến cùng là đã xảy ra chuyện gì?

Tần Duyệt lại nhìn sang Trần Thương với khuôn mặt tò mò và bát quái, cậu ta cõng tôi dụ dỗ cái gì đây, hay rồi... giờ tôi hiếu kỳ biết sao bây giờ? 

Mở to mắt chớp chép lại nhìn Trần Thương.

Trần Thương cười cười có chút xấu hổ, nhìn bộ dạng mọi người thế này đột nhiên có một loại cảm giác thoải mái Adrenalin tăng vọt lên đầu,...

Nghĩ đến đây, Trần Thương nhịn không được thở dài, các cậu muốn ép tôi phải giả vờ, bây giờ có ổn không?

Mọi người xấu hổ tới cỡ nào?

Haizzz...

Tôi muốn hạ thấp bản thân một chút, nhưng sao lại khó tới như vậy?

Đôi khi, có quá nhiều tài năng rất dễ dàng lan truyền đi, và chính là cái bộ dạng bây giờ.

Trần Thương nhìn Đàm Trung Lâm cười cười, nói:

- Vậy làm phiền cậu, chủ nhiệm Đàm.

Đàm Trung Lâm khoát tay áo:

- Cái gì mà phiền toái chứ, học hội ngoại khoa tay của tỉnh Đông Dương có cậu gia nhập sẽ chỉ càng thêm rực rỡ. Dù sao ngoại khoa tay là cần máu mới!

Được Đàm Trung Lâm như thế khen, Trần Thương càng đỏ mặt, đủ rồi đủ rồi, đừng nói nữa, càng nói càng quá, cảm thấy mình nhẹ bổng quá rồi này.

Trần Thương tranh thủ thời gian ngất lời:



Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 539


....

....

Dù sao cũng là bệnh viện nhân dân tỉnh, bất kể như thế nào, Đàm Trung Lâm vẫn phải đề xuất.

Cuối cùng danh sách phẫu thuật xác định là: Vương Ngọc Sơn mổ chính, Thường Hồng Lôi phối hợp, Đàm Trung Lâm phụ trợ.

Những chủ nhiệm khác thì đứng bên ngoài phòng phẫu thuật, trong phòng họp nhìn phẫu thuật trực tiếp.

Trần Thương cũng muốn nhìn xem cao thủ phẫu thuật là như thế nào, nói thật, cho tới bây giờ anh chưa thấy qua ca phẫu thuật khâu cơ cỡ lớn, đi xem một chút cũng tốt.

Đáng tiếc không thể đi hiện trường, nếu không cảm giác sẽ càng thêm chân thực!

Học được cũng sẽ càng nhiều.

Trần Thương đang muốn đi theo ra phòng họp, bỗng nhiên Đàm Trung Lâm gọi lại Trần Thương:

- Tiểu Trần, một hồi đi với tôi đến phòng phẫu thuật.

Lời nói của Đàm Trung Lâm, Vương Ngọc Sơn cùng Thường Hồng Lôi cũng không có kinh ngạc, dù sao cũng là sân nhà người ta, gọi người đi cũng có thể lý giải, khả năng là học sinh của Đàm Trung Lâm.

Nhưng Đàm Trung Lâm đối với học sinh của mình thật không tệ.

Đang lúc Vương Ngọc Sơn quay người nhìn về phía Trần Thương, bỗng nhiên sửng sốt:

- Ồ? Cậu... Cậu không phải... Tôi nhìn cậu có chút quen mặt !

Thời gian qua đi hơn một tháng, Vương Ngọc Sơn luôn cảm thấy nhìn Trần Thương có chút quen mặt, nhưng quen chỗ nào thì không nhớ ra được.

Trần Thương mỉm cười:

- Chào viện trưởng Vương, tôi là Trần Thương.

Vương Ngọc Sơn vỗ tay một cái, sắc mặt vui mừng:

- Ai nha, tôi nói làm sao lại quen mặt như thế, không nghĩ tới có thể trong trường hợp này nhìn thấy cậu, ha ha, thật sự là duyên số!

Trần Thương cười nói:

- Ngưỡng mộ viện trưởng Vương đã lâu, hôm nay may mắn được ở gần quan sát phẫu thuật, là vinh hạnh của tôi 

Vương Ngọc Sơn cười ha ha một tiếng:

- Lần trước cậu cho chúng tôi xem ca phẫu thuật kia mới là đặc sắc ! Đi đi đi, cùng đi phòng phẫu thuật, nếu không giúp đỡ chút, hỗ trợ cho chúng tôi?

- Chủ nhiệm Đàm, cái này... Tiểu Trần là học sinh của ổng hả? Trách không được phẫu thuật cấy ghép mô da lợi hại như vậy!

Vương Ngọc Sơn nói làm Đàm Trung Lâm nói như. lọt vào trong sương mù, không biết đến cùng đang nói cái gì.

Đàm Trung Lâm cười nói:

- Viện trưởng Vương hiểu lầm, tiểu Trần khâu cơ cũng không tệ, chúng tôi cùng tỉnh Nhị viện thường xuyên giao lưu, tiểu Trần rất có tiềm lực, tôi để cậu ấy tới xem phẫu thuật, đến mức ra tay thì không căn, cậu ấy vẫn còn trẻ!

Vương Ngọc Sơn cười, hiểu ý của Đàm Trung Lâm, nếu là Vương Ngọc Sơn, ông cũng sẽ làm như thế.

Một hậu sinh ưu tú như vậy, tất cả mọi người sẽ tận tâm tận lực che chở.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom