Dịch Bác Sĩ Nguy Hiểm

Chương 569: Bệnh nhân đặc biệt như thế nào?


Lúc Đàm Trung Lâm đang chuẩn bị gọi Trần Thương đi bàn giao công việc, bỗng nhiên có một cuộc điện thoại gọi đến.

- Chủ nhiệm Đàm, ông có đang ở trong khoa không?

Đàm Trung Lâm nhận điện thoại thì liền nghe được giọng nói gấp gáp của Lý Huy, viện trưởng bệnh viện nhân dân tỉnh.

Đầm Trung Lâm biến sắc, vội vã đi ra khỏi phòng làm việc khoa cấp cứu.

- Bây giờ không có ở đó, viện trưởng Lý, xảy ra chuyện gì rồi?

Giọng Lý Huy có chút nghiêm túc:

- Anh tranh thủ thời gian trở vẽ, có một bệnh nhân đặc biệt

Đàm Trung Lâm nghe có bệnh nhân đặc biệt, lập tức ngây ngẩn cả người, gần đây ông nhận được quá. nhiều bệnh nhân đặc biệt, thực sự không biết đến cùng là loại tình huống đặc biệt gì.

Là công nhân viên chức thân thuộc của bệnh viện? Hay là người nhà lãnh đạo? Nếu không phải là tiểu minh tỉnh cùng võng hồng!

Dù sao khoảng thời gian này Đàm Trung Lâm đúng là nhận vào những ca cấp cứu đặc biệt như vậy, khiến ông thực sự là tâm phiền ý loạn, còn có chút mỗi ứng phó!

- Bệnh nhân đặc biệt như thế nào?

Đàm Trung Lâm vừa nói chuyện vừa vội vàng đến giao lộ đón xe.

Lý Huy trịnh trọng việc nói:

- Là một anh hùng nhân dân.

Đàm Trung Lâm lập tức ngây ngẩn cá người.

Lý Huy tiếp tục nói:

- Ông tranh thủ thời gian đến, đến rồi lại nói!

Trong lòng Đàm Trung Lâm không khỏi bắt đầu thấp thỏm không yên, anh hùng nhân dân.

Đến cùng là anh hùng nhân dân như thế nào?

Vội vàng trở lại ngoại khoa tay đã nhìn thấy một đống người tụ tập ở cửa ra vào!

Hai ba người nhà dẫn theo ba đứa trẻ tầm năm sáu tuổi đều đang mặc đồng phục, mà Lý Huy đứng ở đứng bên cạnh y tá, bên người là một người đàn ông trung niên mặc đồ vét áo sơ mi trắng, quần tây.

Nhìn cái phái đoàn kia là có thể biết được lãnh đạo là người thế nào, có khi đẳng cấp còn cao hơn so với viện trưởng Lý nữa là khác!

Nhìn thấy Đàm Trung Lâm đi từ thang máy xuống, Lý Huy tranh thủ thời gian vẫy tay chào.

- Hà Sảnh, vị này là chủ nhiệm Đàm, chính là chủ nhiệm ngoại khoa tay của bệnh viện nhân dân tỉnh,

Lý Huy kéo Đàm Trung Lâm đến để giới thiệu:

- Cũng chính là một thành viên trong nhóm phẫu thuật đã tham gia cứu chữa cho Hình Vũt

Vị lãnh đạo nghe xong, quay người nhìn Đàm Trung Lâm, trịnh trọng lên tiếng:

- Chào chủ nhiệm Đàm.

Mặc dù Đàm Trung Lâm đang có rất nhiều những nghỉ ngờ, nhưng không biết xảy ra chuyện gì, tính tình lại trở nên nhẫn nại

- Chào lãnh đạo.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 569: Bệnh nhân đặc biệt như thế nào?


Lúc Đàm Trung Lâm đang chuẩn bị gọi Trần Thương đi bàn giao công việc, bỗng nhiên có một cuộc điện thoại gọi đến.

- Chủ nhiệm Đàm, ông có đang ở trong khoa không?

Đàm Trung Lâm nhận điện thoại thì liền nghe được giọng nói gấp gáp của Lý Huy, viện trưởng bệnh viện nhân dân tỉnh.

Đầm Trung Lâm biến sắc, vội vã đi ra khỏi phòng làm việc khoa cấp cứu.

- Bây giờ không có ở đó, viện trưởng Lý, xảy ra chuyện gì rồi?

Giọng Lý Huy có chút nghiêm túc:

- Anh tranh thủ thời gian trở vẽ, có một bệnh nhân đặc biệt

Đàm Trung Lâm nghe có bệnh nhân đặc biệt, lập tức ngây ngẩn cả người, gần đây ông nhận được quá. nhiều bệnh nhân đặc biệt, thực sự không biết đến cùng là loại tình huống đặc biệt gì.

Là công nhân viên chức thân thuộc của bệnh viện? Hay là người nhà lãnh đạo? Nếu không phải là tiểu minh tỉnh cùng võng hồng!

Dù sao khoảng thời gian này Đàm Trung Lâm đúng là nhận vào những ca cấp cứu đặc biệt như vậy, khiến ông thực sự là tâm phiền ý loạn, còn có chút mỗi ứng phó!

- Bệnh nhân đặc biệt như thế nào?

Đàm Trung Lâm vừa nói chuyện vừa vội vàng đến giao lộ đón xe.

Lý Huy trịnh trọng việc nói:

- Là một anh hùng nhân dân.

Đàm Trung Lâm lập tức ngây ngẩn cá người.

Lý Huy tiếp tục nói:

- Ông tranh thủ thời gian đến, đến rồi lại nói!

Trong lòng Đàm Trung Lâm không khỏi bắt đầu thấp thỏm không yên, anh hùng nhân dân.

Đến cùng là anh hùng nhân dân như thế nào?

Vội vàng trở lại ngoại khoa tay đã nhìn thấy một đống người tụ tập ở cửa ra vào!

Hai ba người nhà dẫn theo ba đứa trẻ tầm năm sáu tuổi đều đang mặc đồng phục, mà Lý Huy đứng ở đứng bên cạnh y tá, bên người là một người đàn ông trung niên mặc đồ vét áo sơ mi trắng, quần tây.

Nhìn cái phái đoàn kia là có thể biết được lãnh đạo là người thế nào, có khi đẳng cấp còn cao hơn so với viện trưởng Lý nữa là khác!

Nhìn thấy Đàm Trung Lâm đi từ thang máy xuống, Lý Huy tranh thủ thời gian vẫy tay chào.

- Hà Sảnh, vị này là chủ nhiệm Đàm, chính là chủ nhiệm ngoại khoa tay của bệnh viện nhân dân tỉnh,

Lý Huy kéo Đàm Trung Lâm đến để giới thiệu:

- Cũng chính là một thành viên trong nhóm phẫu thuật đã tham gia cứu chữa cho Hình Vũt

Vị lãnh đạo nghe xong, quay người nhìn Đàm Trung Lâm, trịnh trọng lên tiếng:

- Chào chủ nhiệm Đàm.

Mặc dù Đàm Trung Lâm đang có rất nhiều những nghỉ ngờ, nhưng không biết xảy ra chuyện gì, tính tình lại trở nên nhẫn nại

- Chào lãnh đạo.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 540: Cân nhắc


 

Trần Thương tựa hồ phát hiện trong quá trình bản thân làm phẫu thuật vẫn còn tồn tại rất nhiều thao tác dư thừa.

Cũng không phải là nói những động tác này tốt, mà là sau khi bỏ những động tác này đi, có thể giảm. xuống rắc rối đối với phẫu thuật, vô hình lại đề cao tính ổn định khi phẫu thuật.

Mà Thường Hồng Lôi nhất là phối hợp, cô phối hợp cùng Vương Ngọc Sơn rất tốt, hai người trên cơ bản không để lại khe hở dính liền, mà lão chủ nhiệm. Đàm Trung Lâm cũng không kém bao nhiêu, thể hiện phong thái!

Ba người phẫu thuật khiến người ta có một loại cảm giác nhẹ nhàng vui vẻ lâm ly khoái cảm!

Trần Thương đứng tại chỗ nhìn càng thêm càng hăng.

Xem video cùng quan sát trực tiếp, chênh lệch rất lớn.

Cũng giống như khi xem đá bóng, xem trên tivi có thể rõ ràng hơn một chút, tầm nhìn vĩ mô, có giải thích, vân vân... 

Nhưng khi có mặt ở hiện trường, anh mới có thể cảm giác được bầu không khí cùng rung động ở đó.

Vì lẽ đó, khi được Đàm Trung Lâm dẫn vào phòng phẫu thuật, Trần Thương vẫn mười phần cảm kích.

Ba người trong phòng phẫu thuật đều làm việc đâu vào đấy, trước khi khâu cơ, các vị trí tổn hại xung quanh nhất định phải toàn bộ rửa sạch!

Bởi vì đây đều là tai họa ngầm dẫn tới dính liền trong tương lai.

Lúc này liền thể hiện ra năng lực của chủ nhiệm Thường Hồng Lôi, cô xử lý các chỉ tiết nhỏ, đối với các loại nhân tố ảnh hưởng nắm chắc đúng chỗ, trên cơ bản mỗi một yếu tố ảnh hưởng đến dính liền, cô đều sẽ cân nhắc đến!

Điểm này, Vương Dũng cùng chủ nhiệm Thường. có chút tương tự.

Kỳ thật, mỗi một cá nhân đều có ưu điểm cùng khuyết điểm của họ, chúng ta chỉ phóng đại ưu điểm của mình đến vô hạn, không ngừng đề cao, thì giá trị bản thân mới có thể chân chính được thể hiện.

Khoảng thời gian này gặp nhau nhiều, Trần Thương phát hiện Vương Dũng nằm rất chắc những chỉ tiết nhỏ, lúc đầu khi học phẫu thuật vết cắt nhỏ, Vương Dũng là người đầu tiên học được, không chỉ là bởi vì cậu ta tiếp xúc nhiều, mà là bởi vì con người của Vương Dũng rất hay để ý các chỉ tiết nhỏ, và đối với nhưng chỉ tiết đó cũng có nhiều ý kiến hay!

Lúc này, Trần Thương lại đối với vị bác sĩ ngoại khoa tay của Tỉnh Nhị Viện mà sinh lòng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, đầy tiếc hận, đã hơn một tháng, tại sao các người vẫn không học được phương pháp. phẫu thuật hạn chế tối đa vết thương chứ?

Bảng hiệu của bệnh viện cũng sắp bị gỡ xuống, đám người này còn chưa học được, đến lúc đó ai đi làm thương hiệu đây!

Mấu chốt nhất là phần thưởng của mình, một cái cũng không có...

Bên ngoài, trong phòng họp, tất cả mọi người vừa nhìn video phẫu thuật, vừa thảo luận, chỗ tốt duy nhất ở đây chính là nhiều người, dễ cho mọi người đưa ra ý kiến có ích, cùng nhau thảo luận.

Bầu không khí này thật ra cũng không tệ.



Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 570: Cầu xin chú đấy!


Lúc này, mấy đứa trẻ khoảng năm sáu tuổi cũng nhìn với ánh mất tràn đầy sự chân thành, cùng nhau hô:

- Chú bác sĩ ơi, mau cứu thầy Quách đi! Cầu xin chú đấy!

Người nhà mấy đứa trẻ cũng chăm chú nhìn Chủ nhiệm Đàm:

- Chủ nhiệm, xin ông, nhất định phải cứu được thầy Quách, nếu không có cậu ấy thì lần này mấy đứa trẻ nhà chúng tôi thật sự đã.

- Đúng! Chủ nhiệm Đàm, ngài đã từng chữa khỏi tay của Hình Vũ, thì nhất định tay của thầy Quách cũng có thể chữa khỏi được, xin trăm sự nhờ Chủ nhiệm Đàm

- Tất cả chỉ phí tốn bao nhiêu cũng không thành vấn đề, hãy cứ dùng loại thuốc tốt nhất, chúng tôi sẽ gánh tiền thuốc men cho cậu ấy, nhất định phải thực hiện bằng trị liệu tốt nhất!

Bố mẹ của ba đứa trẻ làm gì còn sức để keo kiệt cảm kích, khi bọn họ nhìn thấy qua màn hình giám sát hình ảnh Quách Chí Dũng lao thân ra đẩy đứa trẻ vào hàng cây ven đường thì đã cảm động không xong rồi. 

Nói trắng ra, con cái chính là mệnh tử của bọn họ!

Hà Sảnh của phòng giáo dục quay người lại nhìn Chủ nhiệm Đàm:

- Chủ nhiệm Đàm, thầy Quách chính là anh hùng của nhà giáo nhân dân chúng tôi, xin trăm sự nhờ ông đấy!

Nét mặt ba đứa trẻ tràn đầy sự mong chờ, hai mắt rơm rớm nước mất, nghẹn ngào nói:

- Xin nhờ bác sĩ.

Năm nay Đàm Trung Lâm hơn năm mươi tuổi, đúng thật là đã đến thời làm ông.

Nhìn ba đứa trẻ đang đứng trước mặt mình, Đàm Trung Lâm gật nhẹ đầu:

- Trước tiên tôi phải xem tình hình người bệnh đã, nhất định sẽ dùng hết sức chữa trị!

Vừa nói dứt lời, y tá đã đưa Đàm Trung Lâm đến thắng phòng xử lý, lúc này bác sĩ chủ trị Chu Dương đã có mặt và đang làm sạch vết thương cho bệnh nhân.

Sau khi Đàm Trung Lâm bước vào, nhìn thấy Chu Dương, lên tiếng hỏi:

- Tình hình thể nào rồi, có nghiêm trọng lắm không? 

Chu Dương lắc đầu, giọng nói trầm thấp:

- Chủ nhiệm... Tình hình không khả quan lắm đâu!

Đàm Trung Lâm sững sờ, vội vàng tiến lên phía trước, khi ông nhìn thấy mu bàn tay của Quách Chí Dũng, hai mắt lập tức trợn tròn!

Nhìn như này cũng đủ để khẳng định xương tay đã bị đứt gãy, điều này không còn nghỉ ngờ gì nữa.

Nhưng nếu chỉ nguyên thế thì không có gì đáng nói, cái mấu chốt ở đây là, máu thịt trên mu bàn tay be bét một mảnh, cơ, gân, dây thần kinh, mạch máu đều bị phá hủy rất nghiêm trọng!

Khu vực mu bàn tay có rất nhiều công năng, mạch máu thần kinh hay gân bắp thịt đều phân bố dày đặc, dạng này là đã tổn thương cả một quy mô lớn.

Đừng nói là có thể ảnh hưởng đến chức năng hay không, nếu không phẫu thuật tốt đẹp thì giai đoạn sau này có thể sẽ không cầm nắm được.

Nói những điều này đều là quá xa.

Bây giờ chỉ có thể suy nghĩ, rằng có thể hoàn thành chữa trị được hay không, giữ lại khả năng hoạt động của tay phải.

Nghĩ tới đây, Đàm Trung Lâm biến sắc, nhịn không được thở dài, sắc mặt ngưng trọng nói:

- Để tôi xem qua chút.

Chu Dương vội vàng đứng lên, Đàm Trung Lâm tiếp nhận cái kẹp, thận trọng dò xét một phen.

Càng xem càng kinh hãi!

Càng xem càng khiến tâm thêm lạnh!

Lần này thực phiền toái.



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 570: Cầu xin chú đấy!


Lúc này, mấy đứa trẻ khoảng năm sáu tuổi cũng nhìn với ánh mất tràn đầy sự chân thành, cùng nhau hô:

- Chú bác sĩ ơi, mau cứu thầy Quách đi! Cầu xin chú đấy!

Người nhà mấy đứa trẻ cũng chăm chú nhìn Chủ nhiệm Đàm:

- Chủ nhiệm, xin ông, nhất định phải cứu được thầy Quách, nếu không có cậu ấy thì lần này mấy đứa trẻ nhà chúng tôi thật sự đã.

- Đúng! Chủ nhiệm Đàm, ngài đã từng chữa khỏi tay của Hình Vũ, thì nhất định tay của thầy Quách cũng có thể chữa khỏi được, xin trăm sự nhờ Chủ nhiệm Đàm

- Tất cả chỉ phí tốn bao nhiêu cũng không thành vấn đề, hãy cứ dùng loại thuốc tốt nhất, chúng tôi sẽ gánh tiền thuốc men cho cậu ấy, nhất định phải thực hiện bằng trị liệu tốt nhất!

Bố mẹ của ba đứa trẻ làm gì còn sức để keo kiệt cảm kích, khi bọn họ nhìn thấy qua màn hình giám sát hình ảnh Quách Chí Dũng lao thân ra đẩy đứa trẻ vào hàng cây ven đường thì đã cảm động không xong rồi. 

Nói trắng ra, con cái chính là mệnh tử của bọn họ!

Hà Sảnh của phòng giáo dục quay người lại nhìn Chủ nhiệm Đàm:

- Chủ nhiệm Đàm, thầy Quách chính là anh hùng của nhà giáo nhân dân chúng tôi, xin trăm sự nhờ ông đấy!

Nét mặt ba đứa trẻ tràn đầy sự mong chờ, hai mắt rơm rớm nước mất, nghẹn ngào nói:

- Xin nhờ bác sĩ.

Năm nay Đàm Trung Lâm hơn năm mươi tuổi, đúng thật là đã đến thời làm ông.

Nhìn ba đứa trẻ đang đứng trước mặt mình, Đàm Trung Lâm gật nhẹ đầu:

- Trước tiên tôi phải xem tình hình người bệnh đã, nhất định sẽ dùng hết sức chữa trị!

Vừa nói dứt lời, y tá đã đưa Đàm Trung Lâm đến thắng phòng xử lý, lúc này bác sĩ chủ trị Chu Dương đã có mặt và đang làm sạch vết thương cho bệnh nhân.

Sau khi Đàm Trung Lâm bước vào, nhìn thấy Chu Dương, lên tiếng hỏi:

- Tình hình thể nào rồi, có nghiêm trọng lắm không? 

Chu Dương lắc đầu, giọng nói trầm thấp:

- Chủ nhiệm... Tình hình không khả quan lắm đâu!

Đàm Trung Lâm sững sờ, vội vàng tiến lên phía trước, khi ông nhìn thấy mu bàn tay của Quách Chí Dũng, hai mắt lập tức trợn tròn!

Nhìn như này cũng đủ để khẳng định xương tay đã bị đứt gãy, điều này không còn nghỉ ngờ gì nữa.

Nhưng nếu chỉ nguyên thế thì không có gì đáng nói, cái mấu chốt ở đây là, máu thịt trên mu bàn tay be bét một mảnh, cơ, gân, dây thần kinh, mạch máu đều bị phá hủy rất nghiêm trọng!

Khu vực mu bàn tay có rất nhiều công năng, mạch máu thần kinh hay gân bắp thịt đều phân bố dày đặc, dạng này là đã tổn thương cả một quy mô lớn.

Đừng nói là có thể ảnh hưởng đến chức năng hay không, nếu không phẫu thuật tốt đẹp thì giai đoạn sau này có thể sẽ không cầm nắm được.

Nói những điều này đều là quá xa.

Bây giờ chỉ có thể suy nghĩ, rằng có thể hoàn thành chữa trị được hay không, giữ lại khả năng hoạt động của tay phải.

Nghĩ tới đây, Đàm Trung Lâm biến sắc, nhịn không được thở dài, sắc mặt ngưng trọng nói:

- Để tôi xem qua chút.

Chu Dương vội vàng đứng lên, Đàm Trung Lâm tiếp nhận cái kẹp, thận trọng dò xét một phen.

Càng xem càng kinh hãi!

Càng xem càng khiến tâm thêm lạnh!

Lần này thực phiền toái.



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 541: Dính líu


Mà dùng bốn thắt, sáu thắt để khâu, thậm chí là tám thắt để khâu đều có thể.

Đương nhiên, cũng không phải là càng nhiều càng, tốt, chỉ căn thỏa mãn điều kiện ban đầu là đủ rồi, trên cơ bản bốn thắt là được rồi.

Lựa chọn một phương pháp khâu đơn giản, bảo trì tính năng cơ học bằng nhiều chỗ thắt khâu là sự chọn lựa tốt nhất.

Vương Ngọc Sơn đầu tiên là dùng phương pháp khâu Bunnell, loại phương pháp khâu này rất tốt, bởi vì sẽ không tồn tại dị vật trong cơ, phòng ngừa cơ bị dính liền, nhưng... phương pháp khâu này lại khá là phức tạp, yêu cầu rất cao đối với người thực hiện!

Tiếp nhận kim khâu cơ, Vương Ngọc Sơn ngừng thở, dùng kim đâm vào một vị trí cách xa cơ một chút, hướng kim đâm vào hơi nghiên, xuyên qua giữa vùng cơ bị tổn thương rồi xỏ kim qua phía đối diện, một loạt những động tác này nhất định phải ăn khớp.

Ông cũng không dám có chút chủ quan!

Nói thật, lúc này Vương Ngọc Sơn mặc dù trong mắt người khác rất mây trôi nước chảy, kỳ thật trong lòng đầy lo lắng bất an, loại cảm giác này giống như lúc đang gỡ bom!

Nhất định phải chú ý cẩn thận, không cẩn thận một chút sẽ ủ thành sai lầm lớn.

Ba người đều không dám thở mạnh, cảm nhận được xúc cảm từ trên cơ truyền đến, ánh mắt Đàm Trung Lâm cẩn thận tỉ mỉ quan sát.

Loại phương pháp khâu này có cường độ chữa trị chỗ cơ nối tiếp, chịu được sức kéo khá lớn, nhưng không cẩn thận sẽ tạo thành khe hẹp khi khâu gân bắp. thịt, dẫn đến mạch máu cung cấp không đủ máu, ngược lại gây bất lợi cho việc khép lại của cơ.

Vì vậy, ba người đều phải chú ý cẩn thận!

- Chủ nhiệm Thường, giữ giúp tôi, để tôi cảm nhận một chút

Vương Ngọc Sơn nói.

Thường Hồng Lôi gật đầu, căm cái kẹp rồi kéo. một phát, cảm nhận một phen:

- Chủ nhiệm Đàm, ông cắt sợi đầu đi, kéo qua bên phải một chút.

Đàm Trung Lâm gật đầu, đang muốn dất, nhưng khi vừa đưa kéo vào, cảm giác thất bại truyền đến!

Giọt một tiếng, thanh âm rất nhỏ, thế nhưng cả ba người đều nghe thấy được!

Âm thanh yếu ớt này, lại giống như là sấm sét, khiến đầu ba người muốn nổ tung.

Vốn dĩ ba người chuẩn bị thao tác trong nháy mắt lại không thể động đậy!

Cơ bàn tay bị tổn thương, cộng thêm việc khâu bị gián đoạn!

Bọn họ đã trông thấy phần cơ vốn đã được khâu lại có một cái vết rách, vốn không có, nhưng là khi khâu lại, kim khâu dường như có thể đã gây tổn thương cho cơi Chỉ là loại tổn thương này đại đa số thời điểm không quá quan trọng, nhưng vào lúc này... Vấn đề lại xuất hiện.

Còn có một nguyên nhân, chính là xuất hiện viêm thành cơ.

Cơ bị ma sát với gân trong thời gian dài gây sưng, dẫn đến cơ cùng gân bị tốn thương mãn tính và xuất hiện chứng viêm.



Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 571


Chỉ có điều... Tình trạng từ phía trên xuống của hạch từ không khả quan lắm a.

Giờ khắc này, đối với tình hình của Quách Chí Dũng, trên cơ bản là Đàm Trung Lâm đã hiểu rõ đến bảy tám phần.

Quách Chí Dũng nhìn vẻ mặt ngưng trọng của Đàm Trung Lâm, nhất thời cũng rơi vào trầm mặc, cười khổ một tiếng hỏi:

- Chủ nhiệm... Tay của tôi còn chữa được không?

Đàm Trung Lâm ngẩng đầu, quan sát người đàn ông này, tuối tác cũng không lớn lắm, so với Trần Thương cũng không trẻ hơn mấy, thật khiến người ta không biết phải nói thế nào.

Dù sao với tình trạng hiện giờ, không ai có thể cam đoan tình hình hồi phục giai đoạn sau này thế nào.

Ông hít một hơi sâu, trịnh trọng hứa hẹn:

- Chúng tôi chắc chắn sẽ dốc toàn lực!

- Chúng tôi chắc chắn toàn lực ứng phó!

Quách Chí Dũng nghe được câu này về sau, lập tức cảm giác trong lòng ấm áp.

Pháng phất như khi nhìn thấy bọn trẻ bên lề đường, bản thân không tự chủ được đã quyết tuyệt lao ra.

Có một số việc, làm thì làm.

Hối hận hay không cũng không trọng yếu.

Có khi bản năng đã đi trước cả đại não. Chỉ trong một khắc xảy ra ông rất tỉnh táo, không phải làm anh hùng.

Quách Chí Dũng không phải muốn làm anh hùng, mà chỉ theo bản năng của nghề nghiệp.

Mỗi người đều có tín ngưỡng nghề nghiệp của mình.

Giống như Đàm Trung Lâm nói chắc chắn toàn lực ứng phó.

Quách Chí Dũng muốn làm chính là một giáo viên tốt, bảo vệ tốt học sinh của mình.

Cậu không hối hận!

Nghĩ đến khuôn mặt tươi cười của ba đứa trẻ, Quách Chí Dũng cũng không nhịn được cười, giờ khắc này tựa hồ bàn tay be bét máu thịt cũng không đau. chút nào vậy.

Đây chính là sinh mệnh đầu hoạt bát! 

Nghĩ tới đây, Quách Chí Dũng nhếch miệng cười nói:

- Xin nhờ chủ nhiệm.

Đàm Trung Lâm gật đầu.

Kiểm tra xong bệnh tình người bệnh, Đàm Trung Lâm tổ chức phòng ban thảo luận phương án trị liệu tốt nhất.

Chu Dương đối bệnh tật hiểu khá rõ, dẫn đầu nói ra:

- Tôi cảm thấy, hiện tại chữa trị trọng yếu nhất là dây thần kinh mu bàn tay, mạch máu, cơ, trừ dây thần kinh cảm giá trụ cột, dây thăn kinh Ulnar bên ngoài, trọng yếu nhất là công năng khu cảm giáo, khu vực thần kinh ngoại biên cùng mạch máu, đều cần xây dựng lại:

- Mu bàn tay công năng nhất định phải dựa vào những dây thần kinh ngoại biên cùng mạch máu, cấy ghép mô da hoàn toàn chính xác có thể giải quyết rất nhiều vấn đề, nhưng mà... Tôi cảm thấy lúc này chữa trị người bệnh chúng ta hẳn là giữ lại cấy ghép mô da, hết sức chữa trị bản thể trước.

Phó chủ nhiệm thở dài: 

Bác sĩ Chu nói rất đúng, nhưng bây giờ người bệnh tổn thương có chút nghiêm trọng, muốn từng cái chữa trị thần kinh ngoại biên cùng mạch máu, đây là một công trình lớn, cũng là công trình mười phần tỉnh tế hóa, tối thiểu nhất, trong lĩnh vực này chúng ta cũng không am hiểu, muốn chữa trị tốt thần kinh ngoại biên cùng mạch máu, độ khó cái này rất lớn.

Loại này thần kinh ngoại biên cùng mạch máu chữa trị thuộc vẽ ngoại khoa tay, cái này so với khâu ngón tay bị gãy khó khăn hơn nhiều lảm.

Xung quanh mạch máu chỉ nhánh phong phú, thần kinh càng là tính vi.

Độ khó chữa trị gia tăng thành cấp số nhân.

Đàm Trung Lâm nghe mọi người thảo luận, sắc mặt hết sức ngưng trọng!



Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 571


Chỉ có điều... Tình trạng từ phía trên xuống của hạch từ không khả quan lắm a.

Giờ khắc này, đối với tình hình của Quách Chí Dũng, trên cơ bản là Đàm Trung Lâm đã hiểu rõ đến bảy tám phần.

Quách Chí Dũng nhìn vẻ mặt ngưng trọng của Đàm Trung Lâm, nhất thời cũng rơi vào trầm mặc, cười khổ một tiếng hỏi:

- Chủ nhiệm... Tay của tôi còn chữa được không?

Đàm Trung Lâm ngẩng đầu, quan sát người đàn ông này, tuối tác cũng không lớn lắm, so với Trần Thương cũng không trẻ hơn mấy, thật khiến người ta không biết phải nói thế nào.

Dù sao với tình trạng hiện giờ, không ai có thể cam đoan tình hình hồi phục giai đoạn sau này thế nào.

Ông hít một hơi sâu, trịnh trọng hứa hẹn:

- Chúng tôi chắc chắn sẽ dốc toàn lực!

- Chúng tôi chắc chắn toàn lực ứng phó!

Quách Chí Dũng nghe được câu này về sau, lập tức cảm giác trong lòng ấm áp.

Pháng phất như khi nhìn thấy bọn trẻ bên lề đường, bản thân không tự chủ được đã quyết tuyệt lao ra.

Có một số việc, làm thì làm.

Hối hận hay không cũng không trọng yếu.

Có khi bản năng đã đi trước cả đại não. Chỉ trong một khắc xảy ra ông rất tỉnh táo, không phải làm anh hùng.

Quách Chí Dũng không phải muốn làm anh hùng, mà chỉ theo bản năng của nghề nghiệp.

Mỗi người đều có tín ngưỡng nghề nghiệp của mình.

Giống như Đàm Trung Lâm nói chắc chắn toàn lực ứng phó.

Quách Chí Dũng muốn làm chính là một giáo viên tốt, bảo vệ tốt học sinh của mình.

Cậu không hối hận!

Nghĩ đến khuôn mặt tươi cười của ba đứa trẻ, Quách Chí Dũng cũng không nhịn được cười, giờ khắc này tựa hồ bàn tay be bét máu thịt cũng không đau. chút nào vậy.

Đây chính là sinh mệnh đầu hoạt bát! 

Nghĩ tới đây, Quách Chí Dũng nhếch miệng cười nói:

- Xin nhờ chủ nhiệm.

Đàm Trung Lâm gật đầu.

Kiểm tra xong bệnh tình người bệnh, Đàm Trung Lâm tổ chức phòng ban thảo luận phương án trị liệu tốt nhất.

Chu Dương đối bệnh tật hiểu khá rõ, dẫn đầu nói ra:

- Tôi cảm thấy, hiện tại chữa trị trọng yếu nhất là dây thần kinh mu bàn tay, mạch máu, cơ, trừ dây thần kinh cảm giá trụ cột, dây thăn kinh Ulnar bên ngoài, trọng yếu nhất là công năng khu cảm giáo, khu vực thần kinh ngoại biên cùng mạch máu, đều cần xây dựng lại:

- Mu bàn tay công năng nhất định phải dựa vào những dây thần kinh ngoại biên cùng mạch máu, cấy ghép mô da hoàn toàn chính xác có thể giải quyết rất nhiều vấn đề, nhưng mà... Tôi cảm thấy lúc này chữa trị người bệnh chúng ta hẳn là giữ lại cấy ghép mô da, hết sức chữa trị bản thể trước.

Phó chủ nhiệm thở dài: 

Bác sĩ Chu nói rất đúng, nhưng bây giờ người bệnh tổn thương có chút nghiêm trọng, muốn từng cái chữa trị thần kinh ngoại biên cùng mạch máu, đây là một công trình lớn, cũng là công trình mười phần tỉnh tế hóa, tối thiểu nhất, trong lĩnh vực này chúng ta cũng không am hiểu, muốn chữa trị tốt thần kinh ngoại biên cùng mạch máu, độ khó cái này rất lớn.

Loại này thần kinh ngoại biên cùng mạch máu chữa trị thuộc vẽ ngoại khoa tay, cái này so với khâu ngón tay bị gãy khó khăn hơn nhiều lảm.

Xung quanh mạch máu chỉ nhánh phong phú, thần kinh càng là tính vi.

Độ khó chữa trị gia tăng thành cấp số nhân.

Đàm Trung Lâm nghe mọi người thảo luận, sắc mặt hết sức ngưng trọng!



Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 542: Sửng sốt


Người trong phòng họp nhìn thấy phẫu thuật bỗng nhiên tạm dừng, lập tức sửng sốt!

- Xảy ra chuyện gì vậy?

- Không biết!

- Vì sao lại dừng lại?

- Tôi không rõ lắm, nhưng... Nhìn trong video không có dị thường nào mà?

- Đến cùng là xây ra chuyện gì vậy?

- Khắng định đã xảy ra chuyện rồi...

...

Lúc này, trong phòng phẫu thuật, sắc mặt ba người rất căng thẳng, mi tâm Vương Ngọc Sơn khóa chặt, mắt Đàm Trung Lâm nhìn chăm chú, cố tìm kiếm bộ vị đứt gãy, mà cả người Thường Hồng Lôi đều đã đổ mồ hôi lạnh!

Bởi vì vừa rồi dùng kéo cắt bị đứt gãy là cô gây ra!

Nghĩ mà sợ!

Nhưng lúc này không phải lúc thích hợp để phàn nàn, ba người căn tìm kiếm chỗ xảy ra vấn đề, sau đó chế định biện pháp để giải quyết. 

Ba người đã không đủ, Vương Ngọc Sơn ngẩng. đầu:

- Tiểu Trần, cậu qua đây hỗ trợ.

Y tá vội vàng đi mặc quần áo giúp cho Trần Thương, sau đó Trần Thương đi tới.

Sau khi tới, trong mắt Trần Thương lập tức xuất hiện một cái vị trí cơ gãy màu đỏ!

Trần Thương sững sờ!

Tổn thương hai độ?

Phẫu thuật ngoài ý muốn?

Hay là...

Nhưng không quản là như thế nào, ca phẫu thuật lúc này tuyệt đối là đã lâm thế cực kỳ bị động.

Cũng may bản thân Vương Ngọc Sơn kinh nghiệm phong phú, không có hoảng loạn trước khó khăn, cố gắng tìm kiếm đối sách.

Nhưng Vương Ngọc Sơn suy tư cực kỳ lâu, cũng không thể đảm bảo xác suất thành công của ca phẫu thuật.

Chữa trị... Đã thành một hi vọng xa vời.

Nghĩ tới đây, Vương Ngọc Sơn nhìn Hình Vũ, ăn ngay nói thật:

- Hình tiên sinh, tôi rất xin lỗi khi phải nói với anh một tiếng, cơ của anh tổn hại rất nghiêm trọng, nếu tôi tiếp tục thì chữa trị tỉ lệ khả năng không đến 10%, đương nhiên, tôi có thể bảo chứng sau khi chữa trị, 90% không ảnh hưởng đến sinh hoạt của anh, nhưng đối với việc đánh đàn dương cầm của anh, có thể sẽ có một ít ảnh hưởng...

Một câu này đã khiến sắc mặt Hình Vũ tối xầm lại!

Làm sao bây giờ?

Có thể làm sao chứ?

Phẫu thuật đến một nửa, ai cũng không có cách nào.

Lúc này, Trần Thương bỗng nhiên nhận được âm thanh nhắc nhở của nhiệm vụ.

[Đinh! Phát động nhiệm vụ cứu tràng, phẫu thuật lâm vào trạng thái nguy cơ, xin anh cố gắng giải cứu, hoàn thành ca phẫu thuật,sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được: 1. Gói quà cảm kích từ Thường Hồng Lôi; 2. Gói quà cảm kích từ Hình Vũ; 3. Gói quà cảm. kích từ Vương Ngọc Sơn. ] 

Trần Thương sửng sốt.

Mẹ nó?

Ba gói quà cảm kích là cái quỷ gì?

[ Gói quà cảm kích: Căn cứ vào độ cảm kích của đối phương dành cho anh, nhận được một loại kỹ năng tùy ý, lòng cảm kích càng nhiều, cơ hội lấy được kỹ năng càng lớn. ]

Trần Thương lập tức trợn tròn mắt...

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 572: Điện thoại của ai?


Điện thoại Trần Thương đặt ngay trên bàn trong phòng phẫu thuật, mấy tiểu y tá đang tập chung xem Trần Thương thao tác, An Ngạn Quân thì đang trợ thủ.

Nghe thấy điện thoại liên tiếp reo, Trần Thương cũng khẽ nhíu mày:

- Điện thoại của ai?

Y tá nhìn thoáng qua:

- Bác sĩ Tiểu Trần, là Đàm Trung Lâm

Trần Thương sững sờ, ö một tiếng, động tác trong tay chậm đần:

- Mở giúp tôi handefree (chế độ rảnh tay) đi.

Tiểu hộ sĩ gật đầu, căm điện thoại mở ra hands-free, tới gần Trần Thương.

Điện thoại kết nối, Trần Thương nói ra:

- Chủ nhiệm Đàm, tôi đang phẫu thuật, có chuyện gì không?

Đàm Trung Lâm sững sờ, ngượng ngùng nói:

- Tiểu Trần, chỗ tôi có bệnh nhân, rất cấp bách, cậu giúp tôi nhìn một chút, cậu nghĩ như thế nào?

Trần Thương do dự một chút, nhẹ gật đầu:

- Được rồi.

Đàm Trung Lâm nghe xong, lập tức vui mừng:

- Tôi gửi đến Wechat của cậu rồi đấy, cậu xem ảnh chụp một chút.

Y tá hỗ trợ mở ra Wechat, Trần Thương lập tức thấy được tình huống của Quách Chí Dũng.

Tiện tay lật xem một phen, Trần Thương hơi suy nghĩ một lát, nói với y tá:

- Cô giúp tôi nói cho ông ấy biết, có thể trị. 

Y tá nhẹ gật đầu, mở ra giọng nói:

- Chủ nhiệm Đàm, bác sĩ tiểu Trần nhà chúng tôi nói có thể trị!

Y tá này vừa nói chuyện, mấy y tá khác cùng y tá dụng cụ lập tức chấn động, mở to mắt trừng một cái!

Mắt lạnh cùng nhàn nhạt sát ý nhìn chãm chấm y tá vừa nói chuyện!

Không thể nói lung tung được!

Cái gì gọi là nhà chúng tôi?

Trần Thương cũng ngẩn người, câu nói này mặc dù nghe không có gì, nhưng anh luôn cảm thấy có chỗ nào là lạ

Trần Thương lắc đầu, tiếp tục bắt đầu khâu cơ. ngón tay, ngón tay múa nhẹ, linh động linh hoạt, mấy y tá nhìn mà cảm xúc dâng trào.

Mà trong lòng An Ngạn Quân không suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác, nghiêm túc nhìn chằm chẫm tay. Trần Thương, như có điều suy nghĩ.

- Hai tai không nghe thấy chuyện bát quái, một lòng chỉ tập trung phương nhìn Trần Thương khâu.

...

...

Đàm Trung Lâm nghe thấy giọng nói của y tá truyền đến, lập tức vui mừng!

Có thể trị!

Trần Thương nói có thể trị, vậy khẳng định là không có vấn đề.

Lúc đầu, khi khâu cho Hình Vũ, Trần Thương cũng từng nói như vậy.

Nghĩ tới đây, Đàm Trung Lâm có chút kích thích 

Nhưng mà... Tỉ mỉ nghĩ lại, người nói chuyện chính là y tá hả?

Nói bác sĩ tiểu Trần nhà chúng tôi là có ý gì?

Được rồi.



Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 572: Điện thoại của ai?


Điện thoại Trần Thương đặt ngay trên bàn trong phòng phẫu thuật, mấy tiểu y tá đang tập chung xem Trần Thương thao tác, An Ngạn Quân thì đang trợ thủ.

Nghe thấy điện thoại liên tiếp reo, Trần Thương cũng khẽ nhíu mày:

- Điện thoại của ai?

Y tá nhìn thoáng qua:

- Bác sĩ Tiểu Trần, là Đàm Trung Lâm

Trần Thương sững sờ, ö một tiếng, động tác trong tay chậm đần:

- Mở giúp tôi handefree (chế độ rảnh tay) đi.

Tiểu hộ sĩ gật đầu, căm điện thoại mở ra hands-free, tới gần Trần Thương.

Điện thoại kết nối, Trần Thương nói ra:

- Chủ nhiệm Đàm, tôi đang phẫu thuật, có chuyện gì không?

Đàm Trung Lâm sững sờ, ngượng ngùng nói:

- Tiểu Trần, chỗ tôi có bệnh nhân, rất cấp bách, cậu giúp tôi nhìn một chút, cậu nghĩ như thế nào?

Trần Thương do dự một chút, nhẹ gật đầu:

- Được rồi.

Đàm Trung Lâm nghe xong, lập tức vui mừng:

- Tôi gửi đến Wechat của cậu rồi đấy, cậu xem ảnh chụp một chút.

Y tá hỗ trợ mở ra Wechat, Trần Thương lập tức thấy được tình huống của Quách Chí Dũng.

Tiện tay lật xem một phen, Trần Thương hơi suy nghĩ một lát, nói với y tá:

- Cô giúp tôi nói cho ông ấy biết, có thể trị. 

Y tá nhẹ gật đầu, mở ra giọng nói:

- Chủ nhiệm Đàm, bác sĩ tiểu Trần nhà chúng tôi nói có thể trị!

Y tá này vừa nói chuyện, mấy y tá khác cùng y tá dụng cụ lập tức chấn động, mở to mắt trừng một cái!

Mắt lạnh cùng nhàn nhạt sát ý nhìn chãm chấm y tá vừa nói chuyện!

Không thể nói lung tung được!

Cái gì gọi là nhà chúng tôi?

Trần Thương cũng ngẩn người, câu nói này mặc dù nghe không có gì, nhưng anh luôn cảm thấy có chỗ nào là lạ

Trần Thương lắc đầu, tiếp tục bắt đầu khâu cơ. ngón tay, ngón tay múa nhẹ, linh động linh hoạt, mấy y tá nhìn mà cảm xúc dâng trào.

Mà trong lòng An Ngạn Quân không suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác, nghiêm túc nhìn chằm chẫm tay. Trần Thương, như có điều suy nghĩ.

- Hai tai không nghe thấy chuyện bát quái, một lòng chỉ tập trung phương nhìn Trần Thương khâu.

...

...

Đàm Trung Lâm nghe thấy giọng nói của y tá truyền đến, lập tức vui mừng!

Có thể trị!

Trần Thương nói có thể trị, vậy khẳng định là không có vấn đề.

Lúc đầu, khi khâu cho Hình Vũ, Trần Thương cũng từng nói như vậy.

Nghĩ tới đây, Đàm Trung Lâm có chút kích thích 

Nhưng mà... Tỉ mỉ nghĩ lại, người nói chuyện chính là y tá hả?

Nói bác sĩ tiểu Trần nhà chúng tôi là có ý gì?

Được rồi.



Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 543: Cậu có ý kiến gì hay không?


Nếu như phẫu thuật thành công, cái này nhất định sẽ lời lớn.

Nghĩ tới đây, Trần Thương kích hoạt [ Đá Mô Phỏng ]

[ Đinh! Đá Mô Phỏng đã được kích hoạt, bắt đầu mô phỏng hiện trường phẫu thuật, đang tải... 10%... 308... 100%, thành công, có muốn bắt đầu mô phỏng hay không? ]

"Trần Thương gật đầu, lập tức lựa chọn bắt đầu mô phỏng!

Trong nháy mắt, trước mặt Trần Thương biến đổi, anh xuất hiện trong phòng phẫu thuật, tràng diện lúc này giống y hệt bên ngoài.

Trần Thương bắt đầu tiếp nhận phẫu thuật, phối hợp với ba người bắt đầu tiến hành khâu cơ.

Lần thứ nhất, sau khi phẫu thuật, âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên.

L Tốc độ khép lại: 80 điểm, dính liền: 60 điểm; độ dếo dai: 80 điểm... ]

Trần Thương lắc đầu, lại lần nữa.

Sau mỗi một lần phẫu thuật, điểm đều tăng! 

Trần Thương không hài lòng, tiếp tục, anh cần phải làm là dinh liền tăng lên tới: 100 điểm, làm hết sức để không dính liền, đây là một loại đã cố gắng tốt còn muốn tốt hơn.

Mười lần, hai mươi lần, Trần Thương đã bắt đầu xuất hiện dính liền 100 điểm, nhưng trong mười lần chỉ có ba lần.

Một trăm lần đã xong, Trần Thương 10 lăn được cho 5 lăn 100 điểm dính liền.

Trần Thương vẫn chưa hài lòng!

Loại phẫu thuật này, nếu mình không nhúng tay vào thì thôi, nếu đã làm thì nhất định phải đảm bảo thành công!

Bằng không, Trần Thương cũng không nguyện ý để mình dính tới phiền phức này.

Thế nhưng xác suất thành công trăm phần trăm nào có đơn giản như vậy!

Lần thứ hai trăm làm xong, xác suất thành công. tăng lên tới 60%.

Ba trăm lần...

Bốn trăm lần...

Sau khi đạt đến năm trăm lần, tốc độ tăng lên. 

Sau khi rời khỏi không gian mô phỏng, thời gian trôi qua cũng chưa đến một giây đồng hồ.

Đàm Trung Lâm đột nhiên hỏi:

- Tiểu Trần, cậu có ý kiến gì hay không?



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 573: Ông cũng không thể khinh suất !


Đàm Trung Lâm do dự một phen, nói với Lý Huy:

- Viện trưởng Lý, tình huống của người bệnh tôi đại khái đã hiểu, nhưng mà... Phương thức trị liệu tốt nhất của người bệnh không ở chỗ chúng tôi.

- Tôi đề nghị chuyển viện đến Tính Nhị Viện cấp cứu, ở nơi đó người bệnh có thể đạt được trị liệu hữu hiệu.

Lý Huy lập tức sững sờ:

- Vì sao?

Hà Sảnh càng là nhíu mày nhìn chằm chằm Đàm Trung Lâm:

- Đàm chủ nhiệm là có ý gì?

Đàm Trung Lâm nhìn hai người, giải thích nói:

- Là như vậy, tình huống người bệnh tại chỗ chúng ta rất khó cam đoan trị liệu hiệu quả, Tỉnh Nhị Viện có bác sĩ Trần, cậu ấy có phương án trị liệu tốt hơn, tôi đề nghị đưa đến đó.

Hà Sảnh nghe xong, cho rằng Đàm Trung Lâm muốn từ chối trách nhiệm, lập tức sắc mặt có chút tức giận, trầm giọng nói ra: 

- Chủ nhiệm Đàm, sao ông không có trách nhiệm vậy? Đồng chí Tiểu Quách là anh hùng nhân dân của An Dương chúng ta, ngoại khoa tay các ông ở bệnh viện nhân dân tỉnh đã rất nối tiếng, lúc này ông cho chuyển viện, người khác sẽ nhìn chúng ta như thế nào? Nói chúng ta đối đãi anh hùng bạc tình bạc nghĩa?

Lý Huy thấy thế, vội vàng lôi kéo Đàm Trung Lâm đi tới một bên:

- Lão Đàm, lúc này rồi mà ông còn muốn làm gì? Hà Sảnh là phó bộ giáo dục, chuyện này ông còn không có nhìn ra được sao? Nhiệm vụ chính trị, ông nhất định phải làm tốt!

- Ông cũng không thể khinh suất !

- Còn có, ông muốn xin người, trực tiếp gọi điện thoại xin, ở bệnh viện chúng ta làm, cũng là vinh dự bệnh viện chúng ta, ông chuyển khác bệnh viện làm gì?

- Hiện tại trước mắt, người nhất định phải cứu, hơn nữa tốt nhất là cứu tại bệnh viện chúng ta, ông cần ai giúp đỡ làm việc, ông chỉ cần nói, lãnh đạo bệnh viện sẽ không giúp ông sao?

Nghe thấy Lý Huy nói vậy, Đàm Trung Lâm cũng thật là có nỗi khổ khó nói được!

Lãnh đạo một câu, cấp dưới chạy gãy chân! 

Hiện tại, Đàm Trung Lâm cũng đã thấm sâu trong người!

Đúng!

Làm phẫu thuật ở bệnh viện Nhân Dân Tỉnh, đây là vinh dự của Nhân Dân Tỉnh, là vinh dự của ngoại khoa tay, càng là vinh dự của Lý Huy.

Để lên tới cấp viện trưởng của bệnh viện tam giáp tình, cũng chính là xử cấp, có thể điều chức vụ qua lại.

Đã không phải là câu nệ tại một đơn vị sự nghiệp đơn giản như vậy, Vệ Kiện ủy gì đó, bệnh viện, trường học các nơi đều có thế có.

Bởi vì cái gọi là bệnh viện làm bằng sắt, nước chảy viện trưởng,

Anh ba năm, tôi ba năm, ngơ ngơ ngác ngác cũng ba năm.

Viện trưởng thay phiên làm, cương vị của bá sĩ vẫn như vậy.

Vì lẽ đó, trong lúc còn đang nhiệm chức.

Ai không muốn làm ra chút thành tích?

Như vậy cũng có thể đổi một đơn vị tốt hơn.

Lần trước giải quyết ổn thỏa chuyện của Hình Vũ, Lý Huy đã được cấp trên khen ngợi không hết.

Mắt thấy ngoại khoa tay bệnh viện nhân dân tỉnh “Bồng bột phát triển", Lý Huy đã sớm cười như nở hoa.

Nếu như chuyện này lại được giải quyết hoàn hảo, khắng định phòng giáo dục sẽ phải đổi với hành động vinh quang của Quách Chí Dũng tiến hành khen ngợi mà Lý Huy ông có thể vinh dự lây?

Đến lúc đó như thêm đầu vào lửa, đối với Lý Huy ông mà nói, là một chuyện tốt!

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 573: Ông cũng không thể khinh suất !


Đàm Trung Lâm do dự một phen, nói với Lý Huy:

- Viện trưởng Lý, tình huống của người bệnh tôi đại khái đã hiểu, nhưng mà... Phương thức trị liệu tốt nhất của người bệnh không ở chỗ chúng tôi.

- Tôi đề nghị chuyển viện đến Tính Nhị Viện cấp cứu, ở nơi đó người bệnh có thể đạt được trị liệu hữu hiệu.

Lý Huy lập tức sững sờ:

- Vì sao?

Hà Sảnh càng là nhíu mày nhìn chằm chằm Đàm Trung Lâm:

- Đàm chủ nhiệm là có ý gì?

Đàm Trung Lâm nhìn hai người, giải thích nói:

- Là như vậy, tình huống người bệnh tại chỗ chúng ta rất khó cam đoan trị liệu hiệu quả, Tỉnh Nhị Viện có bác sĩ Trần, cậu ấy có phương án trị liệu tốt hơn, tôi đề nghị đưa đến đó.

Hà Sảnh nghe xong, cho rằng Đàm Trung Lâm muốn từ chối trách nhiệm, lập tức sắc mặt có chút tức giận, trầm giọng nói ra: 

- Chủ nhiệm Đàm, sao ông không có trách nhiệm vậy? Đồng chí Tiểu Quách là anh hùng nhân dân của An Dương chúng ta, ngoại khoa tay các ông ở bệnh viện nhân dân tỉnh đã rất nối tiếng, lúc này ông cho chuyển viện, người khác sẽ nhìn chúng ta như thế nào? Nói chúng ta đối đãi anh hùng bạc tình bạc nghĩa?

Lý Huy thấy thế, vội vàng lôi kéo Đàm Trung Lâm đi tới một bên:

- Lão Đàm, lúc này rồi mà ông còn muốn làm gì? Hà Sảnh là phó bộ giáo dục, chuyện này ông còn không có nhìn ra được sao? Nhiệm vụ chính trị, ông nhất định phải làm tốt!

- Ông cũng không thể khinh suất !

- Còn có, ông muốn xin người, trực tiếp gọi điện thoại xin, ở bệnh viện chúng ta làm, cũng là vinh dự bệnh viện chúng ta, ông chuyển khác bệnh viện làm gì?

- Hiện tại trước mắt, người nhất định phải cứu, hơn nữa tốt nhất là cứu tại bệnh viện chúng ta, ông cần ai giúp đỡ làm việc, ông chỉ cần nói, lãnh đạo bệnh viện sẽ không giúp ông sao?

Nghe thấy Lý Huy nói vậy, Đàm Trung Lâm cũng thật là có nỗi khổ khó nói được!

Lãnh đạo một câu, cấp dưới chạy gãy chân! 

Hiện tại, Đàm Trung Lâm cũng đã thấm sâu trong người!

Đúng!

Làm phẫu thuật ở bệnh viện Nhân Dân Tỉnh, đây là vinh dự của Nhân Dân Tỉnh, là vinh dự của ngoại khoa tay, càng là vinh dự của Lý Huy.

Để lên tới cấp viện trưởng của bệnh viện tam giáp tình, cũng chính là xử cấp, có thể điều chức vụ qua lại.

Đã không phải là câu nệ tại một đơn vị sự nghiệp đơn giản như vậy, Vệ Kiện ủy gì đó, bệnh viện, trường học các nơi đều có thế có.

Bởi vì cái gọi là bệnh viện làm bằng sắt, nước chảy viện trưởng,

Anh ba năm, tôi ba năm, ngơ ngơ ngác ngác cũng ba năm.

Viện trưởng thay phiên làm, cương vị của bá sĩ vẫn như vậy.

Vì lẽ đó, trong lúc còn đang nhiệm chức.

Ai không muốn làm ra chút thành tích?

Như vậy cũng có thể đổi một đơn vị tốt hơn.

Lần trước giải quyết ổn thỏa chuyện của Hình Vũ, Lý Huy đã được cấp trên khen ngợi không hết.

Mắt thấy ngoại khoa tay bệnh viện nhân dân tỉnh “Bồng bột phát triển", Lý Huy đã sớm cười như nở hoa.

Nếu như chuyện này lại được giải quyết hoàn hảo, khắng định phòng giáo dục sẽ phải đổi với hành động vinh quang của Quách Chí Dũng tiến hành khen ngợi mà Lý Huy ông có thể vinh dự lây?

Đến lúc đó như thêm đầu vào lửa, đối với Lý Huy ông mà nói, là một chuyện tốt!

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 544: Cậu ta đến cùng có bao nhiêu lợi hại?


Sau khi Trần Thương nói một tràng, ba người đều ngẩn người!

Bởi vì ý nghĩ này rất có tính sáng tạo, dung hợp hai loại phương pháp khâu cơ lại với nhau, đến đối với việc tiến hành khâu cơ tốn thương hai độ, bù trừ khuyết điểm cho nhau, lựa chọn ưu thế của nhau, cái này... Là một cái ý kiến!

Vương Ngọc Sơn không nghĩ tới mình lại một lần nữa bị tiểu tử trẻ tuổi như Trần Thương mang đến niềm vui mới!

Cậu ta đến cùng có bao nhiêu lợi hại?

Lúc đầu sáng tạo nghiên cứu ra tổ hợp khâu mô da, bây giờ lại trong tình huống ba vị chủ nhiệm tay chân luống cuống lần nữa nói ra một ý tưởng thiên tài!

Thường Hồng Mai nhầm mắt trăm tư vài giây đồng hồ, vô số khả năng hiện lên trong đầu, mở mắt, nhìn Vương Ngọc Sơn, trong mắt mang theo kích động:

- Viện trưởng Vương, có thế thực hiện! Tôi cảm thấy có thể thực hiện!

Đàm Trung Lâm cũng khẽ gật đầu:

- Tôi cũng cảm thấy có thể thực hiện! 

Vương Ngọc Sơn thở dài:

- Tôi có thể không biết đó là ý kiến hay sao? Thế nhưng... chúng ta phải có khả năng làm mới được!

Ai cũng biết biện pháp này tốt, thế nhưng biện pháp tốt còn phải do người thực hiện tốt!

Trong lòng Vương Ngọc Sơn thầm than khổ...

Vương Ngọc Sơn bỗng nhiên cảm giác không còn chút sức lực nào, có loại cảm giác sách đến lúc dùng mới thấy ít.

Phương pháp khâu Bunnell có tính chất phức tạp vốn đã rất cao, không cẩn thận sẽ gây tổn thương cho cơ, dễ dàng gây nên dính liền, mà loại tổn thương hai độ này, căn có cơ sở trong quy mô nhỏ nhờ phương pháp khâu Kessler, phối hợp với phương pháp khâu Bunnell, độ khó không biết cao bao nhiêu!

Lần này, Vương Ngọc Sơn cảm nhận được một loại cảm giác bất lực!

Ông ăn ngay nói thật:

- Tôi làm không được, như vậy độ khó quá lớn.

Lời này vừa nói ra, Thường Hồng Lôi không có quá nhiều kinh ngạc, bởi vì loại kỹ thuật này vốn rất khó, chính bản thân cô cũng làm không được, hi vọng duy nhất đặt hết trên người Vương Ngọc Sơn.

Xem ra Vương Ngọc Sơn cũng sẽ không làm được!

Đàm Trung Lâm trông thấy hai người họ nhìn mình, vội vàng lắc đầu, ngược lại nhìn về phía Trần Thương:

- Tiểu Trần, cậu có thể làm không?

Ba người đều nhìn Trần Thương.

Trần Thương khẽ gật đầu:

- Tôi biết!

Một câu tôi biết, tựa như tiếng sét giữa trời!

Dù cho giọng Trần Thương rất bình thản tựa như là “Ăn cơm”, nhưng lời nói này vừa ra liền như là “Đớp c*t" khiến người ta chấn kinh!

Hoàn toàn chính xác, ba người nhìn Trần Thương, chỉ thấy hẳn mây trôi nước chảy không có chút luống cuống nào tựa hồ đó không phải là việc ghê gớm gì.

Thế nhưng... Hai chữ “ta biết" này lại thật sự quá rung động.

Nhưng mà, sắc mặt Đàm Trung Lâm lập tức biến đổi, vội vàng chớp mắt vài cái nhìn Trần Thương, tiểu tử này, quả nhiên mẹ nó lại tới khoe khoang!

Sớm biết như vậy đã không cho hẳn vào.



Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 574: Nếu không cứ thử xem?


Lý Huy khụ khụ một tiếng, cười nói:

- Anh nói đùa cái gì vậy, ai không biết chủ nhiệm. Đàm tham dự hỗ trợ phẫu thuật thành công cho Hình Vũ. Ngoài anh ra thì ai có thể làm bác sĩ mổ chính?

Đàm Trung Lâm nghiêm túc nhìn Lý Huy, mỗi chữ mỗi câu nghiêm túc nói:

~ Viện trưởng Lý, chúng ta cũng quen biết đã nhiều năm như vậy, anh cũng biết cách làm người của tôi, có thể khiến tôi sẽ không từ chối, không thể khiến tôi cũng không biết lái trò đùa. Tôi nói đều là thật, ca phẫu thuật này, tôi không có cam đoan, hiện tại điều duy nhất tôi có thể nghĩ tới chính là bác sĩ Trần của Tỉnh Nhị Viện, vì lẽ đó, chuyển viện là chuyện nhất định phải làm.

Đàm Trung Lâm nói ra lời này là đã lấy hết dũng khí, một chủ nhiệm thừa nhận bản thân không bãng người khác, đây là phải đấu tranh nội tâm rất ác liệt.

Lý Huy lập tức ngây ngẩn cả người, vẫn muốn kiên trì một chút

- Cái này... Nếu không cứ thử xem?

Đàm Trung Lâm lắc đầu: 

- Người ta bây giờ cần phải phẫu thuật, chờ khi phẫu thuật xong chạy tới sẽ lãng phí thời gian, bỏ qua thời cơ phẫu thuật tốt nhất, cái này không cần thiết, chúng ta hiện tại đi qua thông báo để Tỉnh Nhị Viện người ta chuẩn bị phẫu thuật mới là phương án tốt nhất!

- Vừa có thể bảo đảm phương án trị liệu tốt nhất, cũng không làm chậm trể thời gian trị liệu hoàn hảo! Vì lẽ đó, đây là biện pháp tốt nhất, đương nhiên, tôi cũng sẽ đi theo qua bên đó hỗ trợ phẫu thuật.

Nói đến đây, Đàm Trung Lâm nghiêm túc nói:

- Viện trưởng Lý, tôi biết anh nghĩ như thế nào, nhưng lúc này, tính mạng và sức khỏe của bệnh nhân mới là quan trọng nhất! Chúng ta là bác sĩ, không phải ai khác...

Lý Huy sửng sốt vài giây, thở dài nói:

- Anh đi an bài đi, phía bên Hà Sảnh tôi sẽ giải thích

Đàm Trung Lâm gật đầu, gọi điện thoại cho cấp cứu, an bài 120, kịp thời chuyển viện cho bệnh nhân.

Kỳ thật, Đàm Trung Lâm có thể làm được tình trạng này đã rất không dễ dàng. 

Giao cho có chút có dụng ý xấu viện trưởng cùng chủ nhiệm.

Nếu như nói là vì vinh dự của bản thân, hoàn toàn có thể tự mình trị liệu, mà không đi cân nhắc cho người bệnh một cái phương án trị liệu tốt nhất.

Bởi vì, cho dù là Đàm Trung Lâm tự mình làm, làm không tốt, sau khi phẫu thuật kết thúc, vinh dự khẳng định là thuộc về chính ông.

Một câu tình huống bệnh nhân mười phần nguy cấp, tổn thương nghiêm trọng, chúng tôi đã toàn lực ứng phó.

Đây chính là tin tức chính diện!

Mà Đàm Trung Lâm gặp phải chuyện này, người đầu tiên cân nhắc đến cũng không phải là bản thân, mà là như thế nào để chữa trị cho người bệnh.

Loại phẩm chất này mới là khó có nhất.

Cho dù là phải ở trước mặt viện trưởng thừa nhận bản thân chưa đủ năng lực, thừa nhận bản thân không bằng đối phương, cũng phải cho người bệnh một phương án trị liệu tốt nhất.

Thiên hạ rộn ràng đều là lợi đến, thiên hạ nhốn nháo đều là lợi đi. 

Ai không phải vì một cái danh lợi nhất thời mà đi một lần?

Đây chính là Đàm Trung Lâm, một người trình độ có hạn, thế nhưng là một chủ nhiệm ngoại khoa tay vô cùng có trách nhiệm, nội tâm và suy nghĩ đều rất chân thật.

Ông có sĩ diện không?

Đương nhiên sĩ diện, bằng không cũng sẽ không ngượng ngùng khi nói với Trần Thương rắng mình muốn học kỹ thuật

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Chương 574: Nếu không cứ thử xem?


Lý Huy khụ khụ một tiếng, cười nói:

- Anh nói đùa cái gì vậy, ai không biết chủ nhiệm. Đàm tham dự hỗ trợ phẫu thuật thành công cho Hình Vũ. Ngoài anh ra thì ai có thể làm bác sĩ mổ chính?

Đàm Trung Lâm nghiêm túc nhìn Lý Huy, mỗi chữ mỗi câu nghiêm túc nói:

~ Viện trưởng Lý, chúng ta cũng quen biết đã nhiều năm như vậy, anh cũng biết cách làm người của tôi, có thể khiến tôi sẽ không từ chối, không thể khiến tôi cũng không biết lái trò đùa. Tôi nói đều là thật, ca phẫu thuật này, tôi không có cam đoan, hiện tại điều duy nhất tôi có thể nghĩ tới chính là bác sĩ Trần của Tỉnh Nhị Viện, vì lẽ đó, chuyển viện là chuyện nhất định phải làm.

Đàm Trung Lâm nói ra lời này là đã lấy hết dũng khí, một chủ nhiệm thừa nhận bản thân không bãng người khác, đây là phải đấu tranh nội tâm rất ác liệt.

Lý Huy lập tức ngây ngẩn cả người, vẫn muốn kiên trì một chút

- Cái này... Nếu không cứ thử xem?

Đàm Trung Lâm lắc đầu: 

- Người ta bây giờ cần phải phẫu thuật, chờ khi phẫu thuật xong chạy tới sẽ lãng phí thời gian, bỏ qua thời cơ phẫu thuật tốt nhất, cái này không cần thiết, chúng ta hiện tại đi qua thông báo để Tỉnh Nhị Viện người ta chuẩn bị phẫu thuật mới là phương án tốt nhất!

- Vừa có thể bảo đảm phương án trị liệu tốt nhất, cũng không làm chậm trể thời gian trị liệu hoàn hảo! Vì lẽ đó, đây là biện pháp tốt nhất, đương nhiên, tôi cũng sẽ đi theo qua bên đó hỗ trợ phẫu thuật.

Nói đến đây, Đàm Trung Lâm nghiêm túc nói:

- Viện trưởng Lý, tôi biết anh nghĩ như thế nào, nhưng lúc này, tính mạng và sức khỏe của bệnh nhân mới là quan trọng nhất! Chúng ta là bác sĩ, không phải ai khác...

Lý Huy sửng sốt vài giây, thở dài nói:

- Anh đi an bài đi, phía bên Hà Sảnh tôi sẽ giải thích

Đàm Trung Lâm gật đầu, gọi điện thoại cho cấp cứu, an bài 120, kịp thời chuyển viện cho bệnh nhân.

Kỳ thật, Đàm Trung Lâm có thể làm được tình trạng này đã rất không dễ dàng. 

Giao cho có chút có dụng ý xấu viện trưởng cùng chủ nhiệm.

Nếu như nói là vì vinh dự của bản thân, hoàn toàn có thể tự mình trị liệu, mà không đi cân nhắc cho người bệnh một cái phương án trị liệu tốt nhất.

Bởi vì, cho dù là Đàm Trung Lâm tự mình làm, làm không tốt, sau khi phẫu thuật kết thúc, vinh dự khẳng định là thuộc về chính ông.

Một câu tình huống bệnh nhân mười phần nguy cấp, tổn thương nghiêm trọng, chúng tôi đã toàn lực ứng phó.

Đây chính là tin tức chính diện!

Mà Đàm Trung Lâm gặp phải chuyện này, người đầu tiên cân nhắc đến cũng không phải là bản thân, mà là như thế nào để chữa trị cho người bệnh.

Loại phẩm chất này mới là khó có nhất.

Cho dù là phải ở trước mặt viện trưởng thừa nhận bản thân chưa đủ năng lực, thừa nhận bản thân không bằng đối phương, cũng phải cho người bệnh một phương án trị liệu tốt nhất.

Thiên hạ rộn ràng đều là lợi đến, thiên hạ nhốn nháo đều là lợi đi. 

Ai không phải vì một cái danh lợi nhất thời mà đi một lần?

Đây chính là Đàm Trung Lâm, một người trình độ có hạn, thế nhưng là một chủ nhiệm ngoại khoa tay vô cùng có trách nhiệm, nội tâm và suy nghĩ đều rất chân thật.

Ông có sĩ diện không?

Đương nhiên sĩ diện, bằng không cũng sẽ không ngượng ngùng khi nói với Trần Thương rắng mình muốn học kỹ thuật

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Chương 545: Căn bản không có khả năng!


Lúc đầu chỉ cần vạch trần Tần Tường, Trần Thương lập tức có thể nổi tiếng, thế nhưng Trần Thương không có làm như thế, ngược lại còn rất khiêm tốn và khép nép.

Một người như vậy, ngươi lại bảo Trần Thương muốn đứng ra khoe khoang lúc này?

Căn bản không có khả năng!

Vương Ngọc Sơn sống hơn năm mươi tuổi, đối với việc nhìn người, vẫn rất có mắt nhìn, ông biết Trần Thương là loại người bình tĩnh tỉnh táo, người có thể buông xuống được nhiều chuyện, cũng là người có năng lực chân chính!

Loại người này, nói biết thì tuyệt đối là biết!

Loại biết này, có thể là biết trăm phần trăm!

Nghĩ tới đây, Vương Ngọc Sơn không chút do dự, cầm kim kẹp đưa cho Trần Thương:

- Tiểu Trần, cậu tới bên cạnh tôi!

Đang lúc nói chuyện, Vương Ngọc Sơn tránh ra vị trí mổ chính, lần này, khiến Hình Vũ cũng trợn tròn mắt.

Mẹ nó... Các người cứ như vậy đem từ bỏ tôi hả? Hình Vũ kém chút muốn khó:

Nhưng anh đương nhiên sẽ không như thế nghĩ, từng cảnh tượng lúc nãy anh đều nhìn ở trong mắt, cũng biết hiện tại hi vọng duy nhất chính là Trần Thương

Nghĩ tới đây, Hình Vũ chẳng những không có trách cứ cùng hoài nghĩ, ngược lại chăm chú nhìn Trần Thương, nói:

- Bác sĩ! Xin nhờ cậy vào anh.

Trần Thương cười nói:

- Ừm, thả lỏng một chút.

Hình Vũ: Ta TM đều bị gây tê, còn thả lỏng thế nào... Tay cũng không nghe theo sự sai bảo của tôi, có được hay không?

Trần Thương tiếp nhận kim kẹp Pen, nói với hai người Thường Hồng Lôi và Đàm Trung Lâm:

- Giúp tôi giữ chặt cơ lại, nhưng đừng dùng sức. quá lớn.

Hai người gật đầu

Trần Thương bắt đầu thao tác.

Đàm Trung Lâm vẫn còn có chút lo lắng, ông biết Trần Thương có thực lực, thế nhưng mà... Ông cũng không cảm thấy Trần Thương có thể lợi hại hơn.Vương Ngọc Sơn 

Nếu như nói Trần Thương là thiếu hiệp giang hồ, Vương Ngọc Sơn kia chính là tông sư một đời!

Chỗ thua kém rất lớn đó.

Thế nhưng, nhìn Trần Thương bắt đầu khâu, Đàm Trung Lâm cảm giác mình hôn mê rồi

Cái này TM chỗ nào là thiếu hiệp giang hö? Đây là Độc Cô Cầu Bại!

Lần này khiến Đàm Trung Lâm có chút khó mà tiếp nhận.

Chuẩn xác mà nói, đây là lần thứ ba Đàm Trung Lâm thấy Tiần Thương khâu cơ, ba lần này mỗi một lần đều làm cho Đàm Trung Lâm có cái nhìn mới lạ!

Lần đầu tiên là khâu cho Ngô Cương, Đàm Trung Lâm nói thật đã bị tiểu tử tuổi quá trẻ này làm cho hai mắt tỏa sáng! Lần kia Trăn Thương khâu cơ là cao cấp.

Lần thứ hai là khâu cho Trương Khắc Căn, một lần kia, Đàm Trung Lâm cảm giác trình độ của Trần Thương tiến vào một tầng cao mới, khả năng so với mình còn lợi hại hơn! Lần đó là cấp đại sư!

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 575: Hai ta cùng hợp tác nhé


...

...

Đàm Trung Lâm đưa theo Quách Chí Dũng vội vàng ngồi 120 đi đến Tỉnh Nhị Viện.

20 đã sớm bàn giao cùng Tỉnh Nhị Viện, sau khi Trần Thương phẫu thuật, không hi rời khỏi phòng phẫu thuật mà trực tiếp ở bên trong chờ đợi người bệnh đến.

Cầm lấy điện thoại nhìn một chút tình hình của người bệnh, Trần Thương cũng nhẹ nhàng thở ra.

Cũng may lúc đầu thu được gói quà cảm kích của Vương Ngọc Sơn và Thường Hồng Lôi.

Sau khi mở ra và nhận được hai kỹ năng, lúc này vừa vặn phát huy được tác dụng.

[ Thuật nối lại xung quanh mạch máu: Cao cấp; đặc hiệu: Nối lại tỉnh vi. ]

[Thuật chữa trị thần kinh ngoại biên: Cao cấp, đặc hiệu: Kết nối tỉnh vi. ]

Hai kỹ năng lúc này vừa vặn phát huy được tác dụng.

Đàm Trung Lâm mang theo Quách Chí Dũng vội vàng đi vào phòng phẫu thuật, trong tay căm tất cả kết quả kiểm tra cùng báo cáo. 

- Tiểu Trần! Đều ở đây, cậu xem trước một chút người bệnh và phim chụp X-quang.

Đàm Trung Lâm vội vàng nói.

Trần Thương gật đầu, bảo người bệnh năm lên bàn phẫu thuật, rồi sau đó đem tay bày ra cố định.

Trần Thương xem xét.

[ Xung quanh mạch máu bị tổn thương nghiêm trọng, cấp 40; quái tinh anh, ma sát nghiêm trọng khiến mạch máu bị tổn thương nghiêm trọng, cần mau chóng hoàn thành nối lại. ]

Thần kinh ngoại biên bị tổn thương quái dị, cấp 35; quái tính anh, thần kinh ngoại biên bị tổn thương nghiêm trọng, cần tỉ mỉ nối lại chuẩn xác. ]

[Cơ bị tổn thương quái dị, cấp 35; quái tỉnh anh....]

Xương bàn tay của bệnh nhân bị gãy cũng không nghiêm trọng, quan trọng nhất là công tác chữa trị mu bàn tay, mắt đẹp của Trần Thương không tự giác được phát động, giờ khắc này Trần Thương bỗng nhiên có một tia khác biệt.

Chính là sau khi thị lực của mình được + 50%, “Trần Thương phát hiện mắt trần khi nhìn những cái dây thần kinh, mạch máu kia đều rất chính xác, đều càng rõ rằng hơn.

Cũng không còn coi thường chức năng này nữa.

Thần kinh ngoại biên cùng mạch máu đều là một chút công tác nối lại tinh vi, không giống với cơ và gân.

Cơ và gân mà nói tương đối càng thô một chút, mắt người bình thường đều sẽ nhìn dễ dàng hơn.

Sau khi kiểm tra một phen, Trần Thương nhìn Đàm Trung Lâm:

- Chủ nhiệm Đàm, trước tiên ông đem xương bàn tay của bệnh nhân nối lại, tôi sẽ chuẩn bị đến cho công tác khâu tiếp theo.

Đàm Trung Lâm gật đầu:

- Chủ nhiệm An, hai ta cùng hợp tác nhé?

An Ngạn Quân gật đầu.

Nhìn tên của một bác sĩ liền có thể đoán ra được trình độ, cũng giống như có thể nhìn ra tình trạng bệnh nhân ngay trong cái nhìn đầu tiên!

Sau khi An Ngạn Quân xem xét tình huống người bệnh, đại não lập tức bắt đầu vận chuyển cao tốc, trong đầu không ngừng tự hỏi phương án trị liệu tốt nhất. 

Đối với tình huống người bệnh, anh cũng rất nhanh hiểu đến bảy tám phần.

Hiện tại việc đầu tiên cần làm là phải trấn tĩnh chuyện cũ đã.

Còn về tình trạng người bệnh, chủ yếu là do khớp nối ở giữa bàn tay sai à gãy xương ngón tay.

Đối với việc xử lý loại khớp nối này Đàm Trung Lâm rất lành nghề, An Ngạn Quân cũng tương tự không kém.

Chỉ có điều....

Lúc này, hai người không tự chủ được dịch ra khỏi vị trí mổ chính, im lặng cầm trang bị phụ trợ.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 575: Hai ta cùng hợp tác nhé


...

...

Đàm Trung Lâm đưa theo Quách Chí Dũng vội vàng ngồi 120 đi đến Tỉnh Nhị Viện.

20 đã sớm bàn giao cùng Tỉnh Nhị Viện, sau khi Trần Thương phẫu thuật, không hi rời khỏi phòng phẫu thuật mà trực tiếp ở bên trong chờ đợi người bệnh đến.

Cầm lấy điện thoại nhìn một chút tình hình của người bệnh, Trần Thương cũng nhẹ nhàng thở ra.

Cũng may lúc đầu thu được gói quà cảm kích của Vương Ngọc Sơn và Thường Hồng Lôi.

Sau khi mở ra và nhận được hai kỹ năng, lúc này vừa vặn phát huy được tác dụng.

[ Thuật nối lại xung quanh mạch máu: Cao cấp; đặc hiệu: Nối lại tỉnh vi. ]

[Thuật chữa trị thần kinh ngoại biên: Cao cấp, đặc hiệu: Kết nối tỉnh vi. ]

Hai kỹ năng lúc này vừa vặn phát huy được tác dụng.

Đàm Trung Lâm mang theo Quách Chí Dũng vội vàng đi vào phòng phẫu thuật, trong tay căm tất cả kết quả kiểm tra cùng báo cáo. 

- Tiểu Trần! Đều ở đây, cậu xem trước một chút người bệnh và phim chụp X-quang.

Đàm Trung Lâm vội vàng nói.

Trần Thương gật đầu, bảo người bệnh năm lên bàn phẫu thuật, rồi sau đó đem tay bày ra cố định.

Trần Thương xem xét.

[ Xung quanh mạch máu bị tổn thương nghiêm trọng, cấp 40; quái tinh anh, ma sát nghiêm trọng khiến mạch máu bị tổn thương nghiêm trọng, cần mau chóng hoàn thành nối lại. ]

Thần kinh ngoại biên bị tổn thương quái dị, cấp 35; quái tính anh, thần kinh ngoại biên bị tổn thương nghiêm trọng, cần tỉ mỉ nối lại chuẩn xác. ]

[Cơ bị tổn thương quái dị, cấp 35; quái tỉnh anh....]

Xương bàn tay của bệnh nhân bị gãy cũng không nghiêm trọng, quan trọng nhất là công tác chữa trị mu bàn tay, mắt đẹp của Trần Thương không tự giác được phát động, giờ khắc này Trần Thương bỗng nhiên có một tia khác biệt.

Chính là sau khi thị lực của mình được + 50%, “Trần Thương phát hiện mắt trần khi nhìn những cái dây thần kinh, mạch máu kia đều rất chính xác, đều càng rõ rằng hơn.

Cũng không còn coi thường chức năng này nữa.

Thần kinh ngoại biên cùng mạch máu đều là một chút công tác nối lại tinh vi, không giống với cơ và gân.

Cơ và gân mà nói tương đối càng thô một chút, mắt người bình thường đều sẽ nhìn dễ dàng hơn.

Sau khi kiểm tra một phen, Trần Thương nhìn Đàm Trung Lâm:

- Chủ nhiệm Đàm, trước tiên ông đem xương bàn tay của bệnh nhân nối lại, tôi sẽ chuẩn bị đến cho công tác khâu tiếp theo.

Đàm Trung Lâm gật đầu:

- Chủ nhiệm An, hai ta cùng hợp tác nhé?

An Ngạn Quân gật đầu.

Nhìn tên của một bác sĩ liền có thể đoán ra được trình độ, cũng giống như có thể nhìn ra tình trạng bệnh nhân ngay trong cái nhìn đầu tiên!

Sau khi An Ngạn Quân xem xét tình huống người bệnh, đại não lập tức bắt đầu vận chuyển cao tốc, trong đầu không ngừng tự hỏi phương án trị liệu tốt nhất. 

Đối với tình huống người bệnh, anh cũng rất nhanh hiểu đến bảy tám phần.

Hiện tại việc đầu tiên cần làm là phải trấn tĩnh chuyện cũ đã.

Còn về tình trạng người bệnh, chủ yếu là do khớp nối ở giữa bàn tay sai à gãy xương ngón tay.

Đối với việc xử lý loại khớp nối này Đàm Trung Lâm rất lành nghề, An Ngạn Quân cũng tương tự không kém.

Chỉ có điều....

Lúc này, hai người không tự chủ được dịch ra khỏi vị trí mổ chính, im lặng cầm trang bị phụ trợ.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom