Dịch Bác Sĩ Nguy Hiểm

Chương 489: Lần này cũng thật phiền phức


"Lúc đầu, ngoại khoa tay thuộc về hệ thống khoa chỉnh hình, nhưng cũng may lần này do có sự ủng hộ rất lớn của Kiến Ví, sau khi xây xong phòng phẫu thuật ngoại khoa tay, hai người các ông trở thành phòng ban tương hỗ hợp tác lẫn nhau, thường xuyên giữ liên lạc, dù sao ngoại khoa tay là chỉ nhánh của khoa chỉnh hình, về phương diện này thì kinh nghiệm Kiến Vĩ rất phong phú, nhất định phải xây dựng cho tốt hình thức ban đầu của ngoại khoa tay.

“Hệ thống ngoại khoa Tỉnh Nhị Viện chúng ta phát triển tương đối lạc hậu, nhưng cũng không thể cải biến trong ngày một ngày hai được, cấp cứu là một bệnh viện cần trình độ chữa bệnh là quan trọng nhất, lần này bỏ ra đại giới lớn như thế làm, không phải lão Lý tốn thêm nhiều tâm tư, mặt khác không nói, nhưng tối thiểu ông cũng phải nâng được lợi nhuận phòng ban lên cao, không thể năm nào cũng thua thiệt tiền bạc như thế" Nói đến đây, Tân Hiếu Uyên cũng là bất đắc dĩ.

Lý Bảo Sơn nhẹ gật đầu, mặc dù ngoài mặt không để lộ cảm xúc gì, nhưng nội tâm bên trong lại vô cùng minh bạch, đối với khoa cấp cứu, bệnh viện đã nâng đỡ rất nhiều, nếu không thể lật lại tình hình, thì cái mà viện trưởng Tăn và viện trưởng Lý căn gánh trên lưng là rất lớn. 

Thế lực trong bệnh viện dây dưa với nhau khắp nơi, chỉ là một cái biên chế nhỏ thôi nhưng cũng nhất quyết phải tranh đoạt, huống chỉ trọng điểm lại là nâng đỡ xây dựng một phòng ban.

Nếu như bệnh viện bỏ ra nhiều tinh lực như vậy để nâng đỡ khoa cấp cứu, mà kết quả thu hoạch lại không được gì, và để xóa bỏ nghỉ ngờ trong lòng thì sẽ dẫn đến màn chất vấn, nhưng căn bản màn chất vấn này sẽ không chỉ nhằm vào nguyên Lý Bảo Sơn không thôi, mà nó còn nhằm vào cả Tân Hiếu Uyên.

Nếu một người mang tư cách là viện trưởng như ngươi, thì nhất định phải trù tính cân đối tốt nội tương quan sự vụ chung của bệnh viện, hơn nữa bệnh viện lại tự chịu trách nhiệm về vấn đe lời lỗ, nên anh nhất định phải tiến hành phân bố hợp lý.

Còn nếu như anh chỉ quan tâm tới lợi nhuận phòng ban tiến hành phát triển cấp cứu không thôi, thì khẳng định sẽ không sống nổi với miệng lưỡi người đời.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 489: Lần này cũng thật phiền phức


"Lúc đầu, ngoại khoa tay thuộc về hệ thống khoa chỉnh hình, nhưng cũng may lần này do có sự ủng hộ rất lớn của Kiến Ví, sau khi xây xong phòng phẫu thuật ngoại khoa tay, hai người các ông trở thành phòng ban tương hỗ hợp tác lẫn nhau, thường xuyên giữ liên lạc, dù sao ngoại khoa tay là chỉ nhánh của khoa chỉnh hình, về phương diện này thì kinh nghiệm Kiến Vĩ rất phong phú, nhất định phải xây dựng cho tốt hình thức ban đầu của ngoại khoa tay.

“Hệ thống ngoại khoa Tỉnh Nhị Viện chúng ta phát triển tương đối lạc hậu, nhưng cũng không thể cải biến trong ngày một ngày hai được, cấp cứu là một bệnh viện cần trình độ chữa bệnh là quan trọng nhất, lần này bỏ ra đại giới lớn như thế làm, không phải lão Lý tốn thêm nhiều tâm tư, mặt khác không nói, nhưng tối thiểu ông cũng phải nâng được lợi nhuận phòng ban lên cao, không thể năm nào cũng thua thiệt tiền bạc như thế" Nói đến đây, Tân Hiếu Uyên cũng là bất đắc dĩ.

Lý Bảo Sơn nhẹ gật đầu, mặc dù ngoài mặt không để lộ cảm xúc gì, nhưng nội tâm bên trong lại vô cùng minh bạch, đối với khoa cấp cứu, bệnh viện đã nâng đỡ rất nhiều, nếu không thể lật lại tình hình, thì cái mà viện trưởng Tăn và viện trưởng Lý căn gánh trên lưng là rất lớn. 

Thế lực trong bệnh viện dây dưa với nhau khắp nơi, chỉ là một cái biên chế nhỏ thôi nhưng cũng nhất quyết phải tranh đoạt, huống chỉ trọng điểm lại là nâng đỡ xây dựng một phòng ban.

Nếu như bệnh viện bỏ ra nhiều tinh lực như vậy để nâng đỡ khoa cấp cứu, mà kết quả thu hoạch lại không được gì, và để xóa bỏ nghỉ ngờ trong lòng thì sẽ dẫn đến màn chất vấn, nhưng căn bản màn chất vấn này sẽ không chỉ nhằm vào nguyên Lý Bảo Sơn không thôi, mà nó còn nhằm vào cả Tân Hiếu Uyên.

Nếu một người mang tư cách là viện trưởng như ngươi, thì nhất định phải trù tính cân đối tốt nội tương quan sự vụ chung của bệnh viện, hơn nữa bệnh viện lại tự chịu trách nhiệm về vấn đe lời lỗ, nên anh nhất định phải tiến hành phân bố hợp lý.

Còn nếu như anh chỉ quan tâm tới lợi nhuận phòng ban tiến hành phát triển cấp cứu không thôi, thì khẳng định sẽ không sống nổi với miệng lưỡi người đời.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 460: Loại phẫu thuật hiếm thấy


Một lát sau, lúc hai người đang rửa tay, Tỉnh Nhiên vẫn nhịn không được, cẩn thận hỏi: "Bác sĩ Trần, thuật cắt bỏ sán lá phổi từ đâu?”

Trần Thương: Vừa rồi, tôi đổi điểm 10 điểm kỹ năng đi thẳng đến cao cấp!

[Phẫu thuật cất bỏ sán lá phổi: Cao cấp, đặc hiệu: Ổn định: (vách u nang tương đối mỏng, hơn nữa thường ở vị trí sâu trong phổi, rất khó nhìn thấy, dễ rạn nứt, thủ pháp xảo diệu có thể giúp cho quá trình cắt bỏ u nang vững như Thái Sơn) ]

Trần Thương rất hài lòng về kỹ năng này, dù sao cũng là kết quả mà mình bỏ ra mấy trăm giờ không ngừng học tập mới có được.

Nghe thấy Tỉnh Nhiên hỏi mình, Trần Thương thở dài: "Khi đi thực tập, tôi làm ở ngoại khoa lõng ngực một tháng.”

Tỉnh Nhiên: Tôi có một câu MMP không biết có nên nói hay không.

(DG: MMP  Phát âm là MA-MAL-PI. Đây là một từ mắng chửi vùng Tứ Xuyên, mang theo tính vũ nhục rất nặng, dịch thô ra tiếng Việt là “ĐMM”.) 

Trong lòng tôi coi cậu là bạn bè, mà cậu lại coi tôi là nhược trí (ngu ngốc), như vậy hay lầm hả?

Tỉnh Nhiên hơi tức giận, hẳn thề phải vạch trần bộ mặt dối trá của Trần Thương: "Bác sĩ Trần, hôm nay đến đại hội tân sinh là để diễn thuyết à?”

Trần Thương sững sờ: "Hôm nay, tôi là ngày khai giảng nghiên cứu sinh, tôi đến đây là để nghe anh diễn thuyết, thật đấy, tôi không lừa gạt anh đâu, anh đừng cảm thấy tôi đang giả vờ, nhưng lời tôi nói đều là thật"

Không biết lúc nào, Tiền Lượng đi đến sau lưng hai người, nói một câu.

"Không sai, bác sĩ Tỉnh à, tiểu Trần thật sự là tân sinh năm nay của trường học chúng tôi, phương hướng là ngoại khoa tim”

Tỉnh Nhiên chợt phát hiện, ngày thường mình làm gì cũng thuận lợi, tu luyện [ Bảy bước rửa tay] cấp. hoàn mỹ, chẳng biết tại sao kẹt tại bước thứ sáu, có cố gắng thế nào cũng không thể đột phá bước cuối cùng được?

Hắn nhìn Trần Thương thật sâu: Cậu phá đạo tâm của tại

Trần Thương thở dài, nhìn Tỉnh Nhiên: Thỏa mãn đi, tôi còn không hủy đạo cơ của anh mà! 

Hai người giao lưu bằng mắt để Tiền Lượng đứng bên cạnh tấm tắc hiếu kỳ, đây chính là cùng chung chí hướng hay sao?

Tiền Lượng rửa tay, cũng chính là Bảy bước rửa tay, một bài thơ hay xuất hiện trong đầu.

Một hảo hán ba cái bang

Một hàng rào ba cái cọc

Một ca phẫu thuật ba người kháng.

Cuối cùng còn phải nhìn Trần Thương”

Ai... Cổ có Tào Thực bảy bước làm thơ, hiện tại có Tiền mỗ cũng coi là Bảy bước rửa tay làm thơ.

Lúc này, Vệ Chí và Trương Bồi Nghĩa cũng tới, đang muốn đi vào, bỗng nhiên Vệ Chí nói: "Chủ nhiệm, mở camera ra!"

Trương Bồi Nghĩa sững sờ: "Vì sao?”

Vệ Chí: Lần trước, thấy Trần Thương thực hiện một ca phẫu thuật, thật sự là quá tuyệt, tôi đoán hôm nay có thể có trò hay, hơn nữa bệnh lịch đặc biệt như vậy rất hiếm thấy, lưu lại để bác sĩ trong khoa học thêm một ít cũng tốt”

Trương Bồi Nghĩa do dự một chút: "Chủ nhiệm Vệ, không đến mức đấy chứ, Trần Thương có lợi hại hơn nữa, cũng không tới tình trạng kia mà? Loại phẫu thuật này, tuy chỗ chúng ta hiếm thấy, nhưng hoàn toàn có thể tham khảo từ các bệnh viện khác!”

Vệ Chí lắc đầu: "Anh không hiểu, lát nữa sẽ biết ngay thôi!"

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Chương 490: Xét đến cùng, vẫn là tiền!


Lý Kiến Vĩ tiếp tục nói thêm: "Hơn nữa điểm quan trọng nhất của ngoại khoa tay chính là tương đối thích hợp với khoa cấp cứu, người bệnh cấp cứu nằm viện trong thời gian ngắn, cấp cứu có thể hoàn mỹ phù hợp, hơn nữa lợi nhuận cũng không thấp, khoa chỉnh hình nhìn một ca phẫu thuật hết mấy vạn, nhưng vật liệu thiết bị cũng quý, nhân viên tham dự cũng nhiều, nhưng ngược lại tiền nhân công không có nhiều như vậy, lại nói đến ngoại khoa tay, mặc dù nhìn người bệnh năm viện với 5000 - 10000 khối không nhiều, nhưng số lượng lại nhiều, chỉ cần chờ một thời gian, lợi nhuận thu về sẽ không nhỏ.”

"Lần này, người trong bệnh viện đã bắt đầu có ý kiến với thế lực lớn của vị trí viện trưởng Tân, nên chủ nhiệm Lý hãy cố gắng hết sức đi, tranh thủ xây dựng ngoại khoa tay!"

Xét đến cùng, vẫn là tiền!

Làm sao lại nói rõ anh phát triển thế nào?

Thời điểm thống kê lợi nhuận cuối tháng cuối năm, biết khoa cấp cứu phát triển thế nào, thì ít ra họ sẽ không nghĩ là chức danh viện trưởng không xứng với anh. 

...

...

Lúc tan tầm chiều thứ sau, Lý Bảo Sơn quay lại phòng cấp cứu, khẩn cấp triệu tập mọi người, mở một hội nghị,

Để nhân viên có thể nghỉ ngơi vào ngày cuối tuần, nên tổ chức luôn hoạt động tuyên truyền một lần cho nhanh, mỗi người bỏ ra thời gian nửa ngày, trợ giúp ngoại khoa tay Nhị Viện tỉnh tiến hành tuyên truyền một phen

An Ngạn Quân là người chịu trách nhiệm, hiện tại chủ nhiệm An có thể nói là hùng tâm tráng chí, hào hoa phong nhã, trên mặt viết đầy những suy nghĩ sáng tạo, cặp kính mắt màu vàng của lão bắt đầu lấp lóe hơn so với bình thường

Với đề nghị này mọi người cũng không hề phần nàn cái gì, dù sao thì cấp cứu hiệu quả và lợi ích tốt, thì tất cả sẽ cùng nhận được từng bước cao trong sự nghiệp, có thể tăng thêm một hạng mục ngoại khoa tay, đó là một chuyện tốt đối với khoa cấp cứu.

Trần Thương không được an bài công việc quảng cáo, mà bị phái đi hội tuyển dụng nhân viên tiến hành thông báo tuyển dụng. 

Bởi vì là lao động hợp đồng, phòng ban vẫn có đãy đủ quyền tự chủ.

Sau khi tan tầm, Trần Thương nhận cuộc điện thoại của La Châu: "Thương Nhị, tất cả mọi người đang ăn cơm ở lầu ba của trường học, tới nói chuyện với mọi người cho vui không?"

Trần Thương có chút do dự, còn chưa kịp trả lời lại nghe thấy tiếng nói của La Châu: "Đến đi đến đi, mấy người ở An Dương chúng ta đều đến đây hết rồi, cậu tốt nhất hãy đến đây luôn đi, đừng suy nghĩ gì thêm mệt!"

Trần Thương nhẹ gật đầu: "Được rồi”

Bên ngoài phòng ăn trên lầu ba trường học được bao quanh bởi quán cơm nhỏ, có phòng, chủ yếu là gọi món ăn là chủ, tất cả mọi người thời đại học đều đang tụ tập ở đây.

Giá tiền không đất, tiện nghỉ bằng một nửa so với những tiệm cơm bên ngoài, để ăn được một bữa cơm no nên ở đây thì mọi người sẽ không có tốn nhiều tiền lắm.

Trần Thương trực tiếp gọi xe tới đó.

Quả thực lúc Trần Thương đến mọi người ai nấy đều vui mừng, anh cũng vui mừng nhận lấy sự hoan nghênh của mọi người.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 490: Xét đến cùng, vẫn là tiền!


Lý Kiến Vĩ tiếp tục nói thêm: "Hơn nữa điểm quan trọng nhất của ngoại khoa tay chính là tương đối thích hợp với khoa cấp cứu, người bệnh cấp cứu nằm viện trong thời gian ngắn, cấp cứu có thể hoàn mỹ phù hợp, hơn nữa lợi nhuận cũng không thấp, khoa chỉnh hình nhìn một ca phẫu thuật hết mấy vạn, nhưng vật liệu thiết bị cũng quý, nhân viên tham dự cũng nhiều, nhưng ngược lại tiền nhân công không có nhiều như vậy, lại nói đến ngoại khoa tay, mặc dù nhìn người bệnh năm viện với 5000 - 10000 khối không nhiều, nhưng số lượng lại nhiều, chỉ cần chờ một thời gian, lợi nhuận thu về sẽ không nhỏ.”

"Lần này, người trong bệnh viện đã bắt đầu có ý kiến với thế lực lớn của vị trí viện trưởng Tân, nên chủ nhiệm Lý hãy cố gắng hết sức đi, tranh thủ xây dựng ngoại khoa tay!"

Xét đến cùng, vẫn là tiền!

Làm sao lại nói rõ anh phát triển thế nào?

Thời điểm thống kê lợi nhuận cuối tháng cuối năm, biết khoa cấp cứu phát triển thế nào, thì ít ra họ sẽ không nghĩ là chức danh viện trưởng không xứng với anh. 

...

...

Lúc tan tầm chiều thứ sau, Lý Bảo Sơn quay lại phòng cấp cứu, khẩn cấp triệu tập mọi người, mở một hội nghị,

Để nhân viên có thể nghỉ ngơi vào ngày cuối tuần, nên tổ chức luôn hoạt động tuyên truyền một lần cho nhanh, mỗi người bỏ ra thời gian nửa ngày, trợ giúp ngoại khoa tay Nhị Viện tỉnh tiến hành tuyên truyền một phen

An Ngạn Quân là người chịu trách nhiệm, hiện tại chủ nhiệm An có thể nói là hùng tâm tráng chí, hào hoa phong nhã, trên mặt viết đầy những suy nghĩ sáng tạo, cặp kính mắt màu vàng của lão bắt đầu lấp lóe hơn so với bình thường

Với đề nghị này mọi người cũng không hề phần nàn cái gì, dù sao thì cấp cứu hiệu quả và lợi ích tốt, thì tất cả sẽ cùng nhận được từng bước cao trong sự nghiệp, có thể tăng thêm một hạng mục ngoại khoa tay, đó là một chuyện tốt đối với khoa cấp cứu.

Trần Thương không được an bài công việc quảng cáo, mà bị phái đi hội tuyển dụng nhân viên tiến hành thông báo tuyển dụng. 

Bởi vì là lao động hợp đồng, phòng ban vẫn có đãy đủ quyền tự chủ.

Sau khi tan tầm, Trần Thương nhận cuộc điện thoại của La Châu: "Thương Nhị, tất cả mọi người đang ăn cơm ở lầu ba của trường học, tới nói chuyện với mọi người cho vui không?"

Trần Thương có chút do dự, còn chưa kịp trả lời lại nghe thấy tiếng nói của La Châu: "Đến đi đến đi, mấy người ở An Dương chúng ta đều đến đây hết rồi, cậu tốt nhất hãy đến đây luôn đi, đừng suy nghĩ gì thêm mệt!"

Trần Thương nhẹ gật đầu: "Được rồi”

Bên ngoài phòng ăn trên lầu ba trường học được bao quanh bởi quán cơm nhỏ, có phòng, chủ yếu là gọi món ăn là chủ, tất cả mọi người thời đại học đều đang tụ tập ở đây.

Giá tiền không đất, tiện nghỉ bằng một nửa so với những tiệm cơm bên ngoài, để ăn được một bữa cơm no nên ở đây thì mọi người sẽ không có tốn nhiều tiền lắm.

Trần Thương trực tiếp gọi xe tới đó.

Quả thực lúc Trần Thương đến mọi người ai nấy đều vui mừng, anh cũng vui mừng nhận lấy sự hoan nghênh của mọi người.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 461: Phẫu thuật chuẩn bị bắt đầu!


Gây tê xong, phẫu thuật chuẩn bị bắt đầu!

Trần Thương vẽ xong khu vực cần phẫu thuật, sau đó xác định rõ vị trí cần khai đao.

Đưa tay nhận lấy dao phẫu thuật, dựa theo khu vực đã vẽ bắt đầu thao tác từng bước một.

Khi ngực của bệnh nhân được mổ ra từng tầng một, đám người không khỏi có chút bận tâm cùng lo lãng.

Bởi vì bọn họ chưa từng gặp qua sán lá phổi!

Nghĩ đến bao trùng u nang buồn nôn đó, mọi người có chút mong đợi.

"Tỉnh Nhiên quay người: "Năm cuộn băng gạc lớn, dùng nước muối sinh lí ngâm ướt cho tôi."

Trần Thương vừa mới chuẩn bị để dao xuống, lại nhìn thấy Tỉnh Nhiên đã dùng một miếng băng gạc lớn lót bên dưới lưng của bệnh nhân, vị trí ngay dưới phổi

“Trần Thương lập tức sững sờ, mang theo thưởng thức nhìn thoáng qua Tỉnh Nhiên, nhịn không được nói câu: "Không tệ”

"Tỉnh Nhiên sững sờ, câu này sao nghe là lạ, nhưng... Vì sao dược Trần Thương khen ngợi mình lại cảm thấy vui vẻ chứ?

Tỉnh Nhiên thở dài, phẫu thuật tiếp tục.

Mà Vệ Chí nhịn không được hỏi: "Vì sao phải lót?”

Vệ Chí phát hiện AD (Sát thương chủ lực) Trần Thương an tâm bù binh (chỉ lo farm creep) không để ý tới mình, mà đi rừng Tỉnh Nhiên, thì nói: "Như vậy có thể làm cho sán lá phổi ra đầy đủ, thuận tiện lát nữa rạch ngoại nang.”

"Khi cắt ngoại nang, nhất định phải tạm dừng thông khí, hơn nữa mười phần mấu chốt, vô cùng quan trọng là phải thật sự ổn định!"

Lúc này, Trần Thương quay người nhìn gây tê sư: "Tạm dừng hô hấp.”

Gây tê sư gật đầu.

Hiện tại, phẫu thuật đã đến chỗ mấu chốt.

Bởi vì nương theo hô hấp, phổi đang không ngừng co vào, cho dù trong tình huống được gây tê cũng như thế.

Mà để rạch ngoại nang ra cần kỹ thuật cực kỳ ổn định, cho nên mới căn phải tạm dừng hô hấp.

Rất nhiều người có lẽ muốn hỏi, hô hấp tạm dừng sẽ không thiếu oxi sao? 

Hiện tại, máy móc thiết bị rất cao cấp, thông qua máy truyền cảm trên ngón tay giám sát nhịp tim, tâm điện, huyết áp và độ bão hòa trong máu.

Có sẽ kéo dài mấy phút, chưa từng có tại hiện tượng độ bão hòa trong máu xảy ra vấn đề.

Tạm dừng hô hấp cũng không phải là kỹ thuật hoàn toàn mới, cái này đã có hơn một trăm năm trước. Khi đó phương pháp này đã được phát hiện, mọi người chỉ căn đưa dưỡng khí trực tiếp vào chỗ sâu trong phổi thì thân thể có thể dùng được, không cần liên tục bảo trì trạng thái hô hấp.

Giờ khắc này, Trần Thương cũng nhịn không được. hít thở sâu mấy hơi.

Gây tê sư nói: "Tốt."

Trần Thương gật đầu, chuẩn bị bắt đầu thao tác.

Lúc này, Tỉnh Nhiên cũng thận trọng không dám quấy rầy, làm tốt tất cả chuẩn bị,

Bởi vì, giai đoạn phẫu thuật tiếp theo mới là điểm mấu chốt.

Mà trong mất Trần Thương lại không phải như. vậy.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 491: Phẫu thuật khó tìm việc


Khi ấy, một lớp học có 58 người, hiện tại có hơn hai mươi người có mặt ở nơi này, ngồi kín hai bàn, mặc dù đây không phải cuộc tụ hội chính thức, nhưng những người tới cũng có thế xem là nhiều, kỳ thật trên cơ bản cũng đều là trường đại y khoa Đông Dương, ngày bình thường cũng thường xuyên gặp mặt.

Tình cờ lại có cơ hội này, nên tổ chức tụ họp một chút

Sau khi ăn cơm, mọi người bỗng nhiên đẽ nghị đến sân bóng ngõi một chút.

Ngồi trên mặt đất ở sân bóng, gió thổi nhẹ nhàng, cũng rất dễ chịu.

Mọi người ngồi vây thành một vòng tròn lớn trên đồng cỏ nhân tạo, ngửi mùi cao su quen thuộc, cười lên ha hả.

Mọi người thăm hỏi lẫn nhau những năm này làm gì, trò chuyện bàn bạc ngày mai muốn đi đâu, nói một chút có thay đổi gì trong ba năm nay.

Bệnh viện phẫu thuật không xem thực tập sinh là bác sĩ.

Phẫu thuật khó tìm việc.

Cái nghề nghiệp bác sĩ phẫu thuật chỉnh hình này nuôi già không nuôi trẻ, đến lúc căn tiền nhất để kết hôn lại không có gì cả 

Mổ thịt heo ở thị trường là nghề tốt như vậy, thật không biết có nên đổi nghe hay không nữa.

Người chưa đến ba mươi, cho nên phải cân nhắc kỹ một chút.

Bỗng nhiên, Trần Thương chợt phát hiện, chớp mắt trong ba năm thời gian đi qua, tất cả mọi người không có gì thay đổi.

Vẫn y nguyên ngây thơ, đơn giản, và cũng nghèo như vậy.

Biến hóa duy nhất trong ba năm, đó chính là Trần Thương cảm thấy tóc mọi người đều ít, mép tóc chỉ cao một chút, áp lực nhiều hơn, người yêu xấu xí một chút, sinh hoạt tới gần hơn, tương lai xa một chút.

Về đến nhà đã mười giờ hơn.

Trần Thương không nghỉ ngơi, mà mở ra một video phẫu thuật của giáo sư xem lại.

Nếu đã làm chuyện này, tự nhiên phải toàn tâm toàn ý đầu nhập trong đó.

Trần Thương bật máy tính lên, nhìn kỹ mỗi một loại gân trong video, khâu lại như thế nào, sau đó suy nghĩ cẩn thận nghiên cứu rồi một lần nữa phân loại tổng kết. 

Sau khi có kỹ thuật khâu lại gân bắp thịt cấp bậc đại sư, tầm mắt Trần Thương cũng cao hơn, khi xem video phẫu thuật, quan niệm cùng tư duy cũng có rất nhiều thay đổi

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 491: Phẫu thuật khó tìm việc


Khi ấy, một lớp học có 58 người, hiện tại có hơn hai mươi người có mặt ở nơi này, ngồi kín hai bàn, mặc dù đây không phải cuộc tụ hội chính thức, nhưng những người tới cũng có thế xem là nhiều, kỳ thật trên cơ bản cũng đều là trường đại y khoa Đông Dương, ngày bình thường cũng thường xuyên gặp mặt.

Tình cờ lại có cơ hội này, nên tổ chức tụ họp một chút

Sau khi ăn cơm, mọi người bỗng nhiên đẽ nghị đến sân bóng ngõi một chút.

Ngồi trên mặt đất ở sân bóng, gió thổi nhẹ nhàng, cũng rất dễ chịu.

Mọi người ngồi vây thành một vòng tròn lớn trên đồng cỏ nhân tạo, ngửi mùi cao su quen thuộc, cười lên ha hả.

Mọi người thăm hỏi lẫn nhau những năm này làm gì, trò chuyện bàn bạc ngày mai muốn đi đâu, nói một chút có thay đổi gì trong ba năm nay.

Bệnh viện phẫu thuật không xem thực tập sinh là bác sĩ.

Phẫu thuật khó tìm việc.

Cái nghề nghiệp bác sĩ phẫu thuật chỉnh hình này nuôi già không nuôi trẻ, đến lúc căn tiền nhất để kết hôn lại không có gì cả 

Mổ thịt heo ở thị trường là nghề tốt như vậy, thật không biết có nên đổi nghe hay không nữa.

Người chưa đến ba mươi, cho nên phải cân nhắc kỹ một chút.

Bỗng nhiên, Trần Thương chợt phát hiện, chớp mắt trong ba năm thời gian đi qua, tất cả mọi người không có gì thay đổi.

Vẫn y nguyên ngây thơ, đơn giản, và cũng nghèo như vậy.

Biến hóa duy nhất trong ba năm, đó chính là Trần Thương cảm thấy tóc mọi người đều ít, mép tóc chỉ cao một chút, áp lực nhiều hơn, người yêu xấu xí một chút, sinh hoạt tới gần hơn, tương lai xa một chút.

Về đến nhà đã mười giờ hơn.

Trần Thương không nghỉ ngơi, mà mở ra một video phẫu thuật của giáo sư xem lại.

Nếu đã làm chuyện này, tự nhiên phải toàn tâm toàn ý đầu nhập trong đó.

Trần Thương bật máy tính lên, nhìn kỹ mỗi một loại gân trong video, khâu lại như thế nào, sau đó suy nghĩ cẩn thận nghiên cứu rồi một lần nữa phân loại tổng kết. 

Sau khi có kỹ thuật khâu lại gân bắp thịt cấp bậc đại sư, tầm mắt Trần Thương cũng cao hơn, khi xem video phẫu thuật, quan niệm cùng tư duy cũng có rất nhiều thay đổi

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 462


Trần Thương nín hơi ngưng thần, thận trọng cầm lấy dao phẫu thuật, khẽ nghiêng 30 độ, sau đó dùng lực đều đều, cẩn thận dùng lưỡi dao cạo lột.

Vệ Chí đứng bên cạnh nhìn thấy, không khỏi có chút bận tâm.

Lúc này, nhất định phải dùng sức đều, không nhẹ không mạnh, bởi vì bên trong ngoại nang là nội nang, một khi dùng sức quá nặng dễ làm nội nang rạn nứt.

Rất nhanh, Trần Thương vừa rạch ra một miệng nhỏ ở ngoại nang, Tỉnh Nhiên cấp tốc đưa tay vào, trực tiếp dùng ngón tay bảo vệ nội nang.

Trần Thương nhẹ gật đầu, Tỉnh Nhiên phối hợp làm hắn cảm thấy rất dễ chịu

Phẫu thuật cỡ lớn thế này tuyệt không phải chỉ dựa vào một người là có thể làm tốt.

Có một người ra sức giúp đỡ, sẽ giảm bớt rất nhiều thao tác cùng phiền toái không cần thiết

Dù sao liên tục hoán đổi trang bị trong tay, rất dễ xuất hiện sai lầm không cần thiết.

Có Tỉnh Nhiên xuất hiện, mọi việc đều thuận lý thành chương! 

Trần Thương tranh thủ cầm cái kéo, cấp tốc dùng cái kéo mở rộng vết cắt phòng ngừa vết cắt ở ngoại nang đột nhiên giảm sức ép, dẫn đến áp lực cục bội ở nội nang tăng cao đột ngột, gây nên rạn nứt nội nang.

Toàn bộ những thao tác này đều là khảo nghiệm năng lực hợp tác của người thực hiện phẫu thuật.

Nếu như dựa theo suy nghĩ ngay từ đầu của Trần Thương, không tính thêm Tỉnh Nhiên vào thì bước tiếp sẽ có hơi nhiều phiền phức một chút.

Có một người hỗ trợ không tệ, thật sự là rất tốt! Tỉnh Nhiên cũng rất không tệ, tối thiểu trình độ của anh ta vẫn bày ra đó.

Trần Thương khẽ gật đầu

[ Đinh! Tỉnh Nhiên độ thiện cảm + 3. ]

Trần Thương:...

Đối với ca phẫu thuật này, thật ra Tỉnh Nhiên cũng không đủ sức thực hiện, cho dù hiểu rõ đối với phẫu thuật phổi, nhưng khi đối mặt với loại bệnh hiếm thấy này, vẫn cần một người đến ổn định quân tâm.

Mà Trần Thương xuất hiện, rất đúng lúc.

Phẫu thuật tiếp tục thực hiện, sau khi mở rộng vết cắt ngoại nang lớn hơn đường kính nội nang. 

Trần Thương quay người nhìn Vệ Chí: "Chủ nhiệm, giúp tôi giữ chặt ngoại nang”"

Vệ Chí vội gật đầu, thận trọng luồn ngón tay vào trong, nhấc tầng nang phía ngoài lên.

Trần Thương nhanh chóng nâng dao, dọc một đao, làm thành một vết cắt hình chữ "Thập" (+).

Sau đó đến thời điểm mấu chốt nhất, phải cẩn thận bóc ra phần dính liền với ngoại nang, đợi sau khi hoàn toàn tách rời mới có thể lấy nội nang ra!

Nhưng khi nội nang xuất hiện trong tâm mắt mọi người thì bỗng nhiên Tỉnh Nhiên biến sắc!

Bởi vì hắn phát hiện vách nội nang có tổn hại!

Không đúng!

Đây không phải tổn hại, là một đường trùng ngấn...

Cái này mang ý nghĩa độ dày của vách nội nang rất mỏng, hết sức dễ bị tổn hại.

Thế nhưng, hiện tại làm sao chia rời nội nang?

Quá trình này là nguy hiểm nhất, cũng là quá trình mấu chốt nhất, càng là chỗ quan trọng nhất trong ca phẫu thuật lần này. 

Tỉnh Nhiên giữ im lặng, nuốt một ngụm nước miếng, ngẩng đầu nhìn Trần Thương.

Phát hiện Trần Thương cũng nhìn chằm chằm nội nang, trầm mặc không nói.

Chẳng lẽ... Cậu ta cũng không nắm chắc sao?



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 492: Thật không biết nhìn người


Nếu so sánh một cách đơn giản, phương pháp khâu Kessler vừa đơn giản, thô bạo nhưng hiệu quả trị bệnh lại cao, người người đều có thể nắm giữ, chẳng lẽ không hơn sao?

Lại nói, một người chỉ nắm giữ tám phần phương pháp khâu Thang thì hiệu suất còn không bằng một người nghiêm chỉnh huấn luyện phương pháp khâu Kessler.

Trần Thương xem video vừa tô tô vẽ vẽ, đến hơn một giờ mới ngủ.

Mà lúc này, Tần Duyệt vẫn còn chưa ngủ.

So sánh với Trần Thương, Tân Duyệt trong lĩnh vực khâu cơ càng hiểu biết ít hơn anh, bản thân cô cũng không phải chuyên về cái này, nhưng sau khi tới khoa cấp cứu mới bắt đầu tiếp xúc đủ kiểu đồ vật, quỷ mới biết vì sao hiện tại Trần Thương bỗng nhiên lại nằm mơ giữa ban ngày, lại đặt ra một mục tiêu sỉ tâm vọng tưởng như vậy.

Cải tiến phương pháp khâu Thang, sáng tạo phương pháp khâu Chen, dã tâm của anh làm sao mà lớn như vậy?

Nhưng, phẫu thuật là phẫu thuật, làm chuyện kia một chút cũng không thể thiếu.

Cầm quyển sổ tay, không biết ghi gì trong đó nhưng một đêm viết hơn hai mươi trang, sau đó lại tra Tìm tài liệu lịch sử trong và ngoài nước, tìm kiếm những chỉ tiêu, vân vân.

Nhìn phương pháp khâu phức tạp trong video, Tân Duyệt cảm giác đầu như muốn to ra mấy vòng, tựa lưng vào ghế, thở ra một hơi, bỗng nhiên linh cơ khẽ động, sờ lên ngực, thật nhỏ như thế sao?

Nghĩ tới đây, Tân Duyệt có chút không cam tâm, lấy điện thoại ra, bật camera selfie lên, cởi nút thắt trên áo ngủ ra, giơ camera lên trước mặt, xem đi xem lại nhiều lần, cũng đâu đến nỗi nào? Vẫn có mà!

Đám kia thật không biết nhìn người, dùng mắt chó nhìn xuống!

Đặc biệt là Trần Thương!

Đừng ép lão nương chỉnh thành cup D, hù chết các người!

Sau khi cầm điện thoại chụp một loạt bức hình đủ mọi góc độ, còn quay thêm mấy video nữa, Tần Duyệt mới đắc ý thưởng thức thành quả, quả nhi mình cực kỳ xinh đẹp! 

Mặt mũi Tân Duyệt tràn đầy say mê hỏi: "Gương kia ngự ở trên tường, thế gian ai đẹp được dường như ta?”

Trí năng ampli: "Đương nhiên là người, chủ nhân của tôi! Người chính là người phụ nữ xinh đẹp nhất trên thế giới này”

Tân Duyệt nghe xong, tâm tình tốt lên rất nhiều: "Người phụ nữ nào có ngực lớn nhất thế giới?

"Ai nha, chủ nhân, vấn đề này thật xấu hổ, người ta còn không học được đâu."

....

....

Ngày thứ hai, Trần Thương đi tới bệnh viện chỉnh hình Chí Tân thật sớm.

Hôm nay hình như là ngày Phó Ngọc Lan khôi phục cơ thể, trên cơ bản hình dạng, lớn nhỏ, co dãn các loại đều ổn định, Trần Thương rất muốn liếc nhìn đến cùng hiệu quả sẽ như thế nào, dù sao cũng sản phẩm đầu tiên của mình, dốc vào đó nhiều tâm huyết như vậy.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 492: Thật không biết nhìn người


Nếu so sánh một cách đơn giản, phương pháp khâu Kessler vừa đơn giản, thô bạo nhưng hiệu quả trị bệnh lại cao, người người đều có thể nắm giữ, chẳng lẽ không hơn sao?

Lại nói, một người chỉ nắm giữ tám phần phương pháp khâu Thang thì hiệu suất còn không bằng một người nghiêm chỉnh huấn luyện phương pháp khâu Kessler.

Trần Thương xem video vừa tô tô vẽ vẽ, đến hơn một giờ mới ngủ.

Mà lúc này, Tần Duyệt vẫn còn chưa ngủ.

So sánh với Trần Thương, Tân Duyệt trong lĩnh vực khâu cơ càng hiểu biết ít hơn anh, bản thân cô cũng không phải chuyên về cái này, nhưng sau khi tới khoa cấp cứu mới bắt đầu tiếp xúc đủ kiểu đồ vật, quỷ mới biết vì sao hiện tại Trần Thương bỗng nhiên lại nằm mơ giữa ban ngày, lại đặt ra một mục tiêu sỉ tâm vọng tưởng như vậy.

Cải tiến phương pháp khâu Thang, sáng tạo phương pháp khâu Chen, dã tâm của anh làm sao mà lớn như vậy?

Nhưng, phẫu thuật là phẫu thuật, làm chuyện kia một chút cũng không thể thiếu.

Cầm quyển sổ tay, không biết ghi gì trong đó nhưng một đêm viết hơn hai mươi trang, sau đó lại tra Tìm tài liệu lịch sử trong và ngoài nước, tìm kiếm những chỉ tiêu, vân vân.

Nhìn phương pháp khâu phức tạp trong video, Tân Duyệt cảm giác đầu như muốn to ra mấy vòng, tựa lưng vào ghế, thở ra một hơi, bỗng nhiên linh cơ khẽ động, sờ lên ngực, thật nhỏ như thế sao?

Nghĩ tới đây, Tân Duyệt có chút không cam tâm, lấy điện thoại ra, bật camera selfie lên, cởi nút thắt trên áo ngủ ra, giơ camera lên trước mặt, xem đi xem lại nhiều lần, cũng đâu đến nỗi nào? Vẫn có mà!

Đám kia thật không biết nhìn người, dùng mắt chó nhìn xuống!

Đặc biệt là Trần Thương!

Đừng ép lão nương chỉnh thành cup D, hù chết các người!

Sau khi cầm điện thoại chụp một loạt bức hình đủ mọi góc độ, còn quay thêm mấy video nữa, Tần Duyệt mới đắc ý thưởng thức thành quả, quả nhi mình cực kỳ xinh đẹp! 

Mặt mũi Tân Duyệt tràn đầy say mê hỏi: "Gương kia ngự ở trên tường, thế gian ai đẹp được dường như ta?”

Trí năng ampli: "Đương nhiên là người, chủ nhân của tôi! Người chính là người phụ nữ xinh đẹp nhất trên thế giới này”

Tân Duyệt nghe xong, tâm tình tốt lên rất nhiều: "Người phụ nữ nào có ngực lớn nhất thế giới?

"Ai nha, chủ nhân, vấn đề này thật xấu hổ, người ta còn không học được đâu."

....

....

Ngày thứ hai, Trần Thương đi tới bệnh viện chỉnh hình Chí Tân thật sớm.

Hôm nay hình như là ngày Phó Ngọc Lan khôi phục cơ thể, trên cơ bản hình dạng, lớn nhỏ, co dãn các loại đều ổn định, Trần Thương rất muốn liếc nhìn đến cùng hiệu quả sẽ như thế nào, dù sao cũng sản phẩm đầu tiên của mình, dốc vào đó nhiều tâm huyết như vậy.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 463: AD rác rưởi!


Làm sao bây giờ?

Như thế nào mới có thể lấy ra nội nang mà không ảnh hưởng gì, đây là giai đoạn quan trọng nhất trong lần phẫu thuật này!

Yêu cầu một đôi bàn tay cực kỳ ổn định mới có thể làm được!

Bác sĩ gây tê nhịn không được nói: "Tạm dừng hô. hấp, thời gian không còn nhiều lảm.

Tỉnh Nhiên lo lắng, làm sao bây giờ?

Tiền Lượng cùng Trương Bồi Nghĩa cũng lo lắng nhìn về phía Vệ Chí.

Vệ Chí vốn ồn ào, trừng mắt: Nhìn cái gì mà nhìn! Lão tử chỉ là phụ trợ...

Tiền Lượng cùng Trương Bồi Nghĩa lập tức sững sờ, nhìn vẽ phía Tỉnh Nhiên.

Tỉnh Nhiên giữ im lặng, làm như không nhìn thấy: Thua cũng không thể trách đi rừng, ad nồi!

Giờ khắc này, là carry (chủ lực) của đội, trách nhiệm ngược gió lật bàn (lật kèo) đều đặt hết lên người Trần Thương.

Mà lúc này, khi Trần Thương nghe thấy bác sĩ gây tê nói vậy, bỗng nhiên tắt sáng lên! 

Đúng rồi!

Hoàn toàn có thể mượn nhờ hô hấp để giải quyết vấn đề này.

Nghĩ tới đây, Trần Thương trực tiếp đặt dao phẫu thuật cùng pha lê khí xuống, cẩn thận dùng ngón tay chậm rãi gắng sức tại ngoại nang, phòng ngừa đè ép vào nội nang.

Một bước này là muốn tách rời dính liền giữa nội nang và ngoại nang!

Ngón tay Trần Thương cực kỳ linh xáo!

Ngón tay của Trần Thương giống như nghệ thuật gia hoặc là ma thuật sư, giống như đang nhẹ nhàng nhảy múa dưới ánh đèn phẫu thuật... Độ linh xảo của những ngón tay ấy giống như vượt ra khỏi tưởng tượng của mọi người, trong ổn định có tỉnh xảo.

(DG: Linh xảo = Linh hoạt + Tính xảo)

Tỉnh Nhiên nghiêm nghị.

Đây là đôi tay gì thế này.

Vệ Chí nhìn tê cả da đầu.

Trương Bồi Nghĩa cũng mặt đầy mộng bức, nghẹn họng nhìn trăn trối. 

Tiền Lượng thở dài: Cậu ta lại trang bức rồi!

Cảm xúc của những y tá trong phòng phẫu thuật thì càng bành trướng, hai tay thật gợi cảm, vừa lớn lại linh hoạt, nhất định rất có cảm giác an toàn và ấm áp?

Rốt cục!

Trần Thương tách rời thành công, nội nang triệt để được cắt ra khỏi ngoại nang!

Lập tức Tỉnh Nhiên kinh hô: "Xinh đẹp!"

'Vệ Chí cũng chấn động trong lòng: "Lợi hại!"

Tiền Lượng cùng Trương Bồi Nghĩa, mặc dù một người ở TOP (đường trên), một người ở MID (đường giữa), không giúp được gì, nhưng vẫn biết hô 666!

(DG: 6 = Tuyệt vời, 666 = Tuyệt vời x3)

"Không tệ!"

"Ngưu bức!"

Trong lòng Trần Thương không suy nghĩ bất cứ. chuyện gì khác, không chút nào để ý tới bốn người chung quanh.

Bác sĩ gây tê cũng khinh bỉ nhìn thoáng qua bốn người, đây rõ ràng chính là một đánh bốn...

Không đúng, là một đánh chín! 

Lúc này, Trần Thương quay người nói với bác sĩ gây tê.

"Lão sư, phiền phức phồng phổi!"

Vừa rồi, Trần Thương nghĩ tới chính là mượn nhờ bốn phía nội nang, đặc biệt là lực đẩy của nội nang. cùng khí lưu ở các hướng khác nhau làm phồng phổi, toàn bộ u nang có thể rơi vào trong bồn đựng nước muối sinh lí.

Đám người nghe Trần Thương nói muốn làm phồng phổi, lập tức trợn tròn mắt!

Tỉnh Nhiên thì biến sắc, tôi mẹ nó vừa mới khen cậu một câu... Cậu đã đi hiến mạng?

Không sai, trong mắt người khác, sau một đợt COMBAT tổng (10 người cùng giao tranh), đồng đội đã bỏ mình, Trần Thương lấy một chọi năm, sau khi giết được năm người đội địch.

Trong khi đồng đội đỏ mặt, mắt đỏ kích động hô 6666.

AD bỗng nhiên linh cơ khế động, ngưu bức hết to, giống như tiếng hống của một con rồng khổng lồ!

Cậu mẹ nó đẩy trụ làm gì?

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 493: Cảm giác thế nào?


Trần Thương gật đầu, cái giá này quả thật rất cao, trăm vạn để chỉnh hình, cái này cũng thật sự là một mánh lới.

"Sáng hôm nay, gọi mấy người đó tới đây đi, giá cả như vậy họ có thể tiếp nhận không?” Trần Thương có chút khó có thể tin, dù sao giá 100 vạn rất cao, đã là cao nhất trong nước,  bình thường giá cả cũng chỉ xấp xỉ 20 vạn mà thôi, mà cái giá này đắt gấp năm lăn người khác!

Từ Nhu cười nói: 'Chúng ta có vài vị khách cao cấp, đương nhiên khả năng tiêu tiền vẫn tương đối cao, bọn họ cũng là khách VỊP của chúng ta, hàng năm chỉ phí bảo dưỡng đều trên dưới trăm vạn”

Trần Thương như suy nghĩ điều gì, nhẹ gật đầu.

Xem ra người quản lý tìm khách là rất quan trọng, bằng không cho dù anh có bản sự cao cỡ nào mà không phát huy ra được cũng vô dụng.

Có lẽ sau này chính mình phải hợp tác với Dương Thao cùng Tần Tường nhiều hơn.

Phó Ngọc Lan rất kích thích, dù sao từ nay về sau có thể ưỡn ngực làm phụ nữ, ai như vậy đều cũng sẽ rất vui vẻ.

Hơn nữa, biến đổi như vậy đối với cô là một chuyện rất quan trọng!

Hình thể thay đổi đổi với một diễn viên vũ đạo mà nói, vô cùng quan trọng, chuyện này mang ý nghĩa sau này có thể càng thêm tỏa sáng!

Vẻ đẹp hình thể của người phụ nữ trong vũ đạo sẽ được phát huy vô cùng tỉnh tế, đồng thời, dáng múa đẹp yêu cầu đáng người thực hiện cũng càng cao.

Phó Ngọc Lan rất vui vẻ, giống như hài tử có được một món đồ chơi mới, không ngừng khai phát chức năng mới!

Tự so sánh của mình giống như chưa đủ nghiền, sau khi Phó Ngọc Phương tới, lại tiếp tục so sánh ngực của hai người với nhau.

Sau khi Trần Thương mặc một chiếc áo blouse trắng, đến phòng của Phó Ngọc Lan, gõ cửa đi vào, hai chị em còn ở đó so lớn nhỏ.

Trần Thương cười, nhìn Phó Ngọc Lan nói: "Cảm giác thế nào?"

Phó Ngọc Lan rất là kích thích, mắt to cười lóe ra quang mang: "Rất tốt! Đặc biệt tốt! Quá tuyệt! Bác sĩ Trần, nói thật, thật lòng, tôi thật không nghĩ tới sẽ được như vậy, tôi cảm thấy 100 vạn này không chỉ thay đối ngực của tôi, mà có khả năng còn thay đối chính cuộc sống của tôi! Tương lai của tôi!"

Thật ra, bản thân Phó Ngọc Lan đã rất xinh đẹp, trang điểm thiên về phong cách Nhật - Hàn, lộ ra rất thời thượng.

Trần Thương cười nói: "Để tôi xem thử hiện tại thế nào, cô thả lỏng một chút."

Phó Ngọc Lan gật đầu, đối với Trần Thương không có một chút tị huý, dù sao nói trắng ra, cái đồ chơi này chính là người ta làm cho cô, có gì phải ngượng ngùng?

Trần Thương tự động mở ra Con mắt Mỹ Lệ, sau khi con mắt nhìn sang, phát hiện còn rất nhiều chỗ có một ít tì vết, nhưng bởi vì kinh nghiệm có hạn, ngày sau có cơ hội làm nữa sẽ hết sức đi thay đổi cùng hoàn thiện thêm.

Sau khi kiểm tra hàng xong.

Trần Thương nói: "Đúng rồi, Phó tiểu thư, là như vậy, hôm nay có mấy người phụ nữ muốn đến đây làm phẫu thuật này, thế nhưng họ cảm thấy giá cả hơi đắt, vì vậy muốn biết một chút tình huống, cô có thể... ?"

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 493: Cảm giác thế nào?


Trần Thương gật đầu, cái giá này quả thật rất cao, trăm vạn để chỉnh hình, cái này cũng thật sự là một mánh lới.

"Sáng hôm nay, gọi mấy người đó tới đây đi, giá cả như vậy họ có thể tiếp nhận không?” Trần Thương có chút khó có thể tin, dù sao giá 100 vạn rất cao, đã là cao nhất trong nước,  bình thường giá cả cũng chỉ xấp xỉ 20 vạn mà thôi, mà cái giá này đắt gấp năm lăn người khác!

Từ Nhu cười nói: 'Chúng ta có vài vị khách cao cấp, đương nhiên khả năng tiêu tiền vẫn tương đối cao, bọn họ cũng là khách VỊP của chúng ta, hàng năm chỉ phí bảo dưỡng đều trên dưới trăm vạn”

Trần Thương như suy nghĩ điều gì, nhẹ gật đầu.

Xem ra người quản lý tìm khách là rất quan trọng, bằng không cho dù anh có bản sự cao cỡ nào mà không phát huy ra được cũng vô dụng.

Có lẽ sau này chính mình phải hợp tác với Dương Thao cùng Tần Tường nhiều hơn.

Phó Ngọc Lan rất kích thích, dù sao từ nay về sau có thể ưỡn ngực làm phụ nữ, ai như vậy đều cũng sẽ rất vui vẻ.

Hơn nữa, biến đổi như vậy đối với cô là một chuyện rất quan trọng!

Hình thể thay đổi đổi với một diễn viên vũ đạo mà nói, vô cùng quan trọng, chuyện này mang ý nghĩa sau này có thể càng thêm tỏa sáng!

Vẻ đẹp hình thể của người phụ nữ trong vũ đạo sẽ được phát huy vô cùng tỉnh tế, đồng thời, dáng múa đẹp yêu cầu đáng người thực hiện cũng càng cao.

Phó Ngọc Lan rất vui vẻ, giống như hài tử có được một món đồ chơi mới, không ngừng khai phát chức năng mới!

Tự so sánh của mình giống như chưa đủ nghiền, sau khi Phó Ngọc Phương tới, lại tiếp tục so sánh ngực của hai người với nhau.

Sau khi Trần Thương mặc một chiếc áo blouse trắng, đến phòng của Phó Ngọc Lan, gõ cửa đi vào, hai chị em còn ở đó so lớn nhỏ.

Trần Thương cười, nhìn Phó Ngọc Lan nói: "Cảm giác thế nào?"

Phó Ngọc Lan rất là kích thích, mắt to cười lóe ra quang mang: "Rất tốt! Đặc biệt tốt! Quá tuyệt! Bác sĩ Trần, nói thật, thật lòng, tôi thật không nghĩ tới sẽ được như vậy, tôi cảm thấy 100 vạn này không chỉ thay đối ngực của tôi, mà có khả năng còn thay đối chính cuộc sống của tôi! Tương lai của tôi!"

Thật ra, bản thân Phó Ngọc Lan đã rất xinh đẹp, trang điểm thiên về phong cách Nhật - Hàn, lộ ra rất thời thượng.

Trần Thương cười nói: "Để tôi xem thử hiện tại thế nào, cô thả lỏng một chút."

Phó Ngọc Lan gật đầu, đối với Trần Thương không có một chút tị huý, dù sao nói trắng ra, cái đồ chơi này chính là người ta làm cho cô, có gì phải ngượng ngùng?

Trần Thương tự động mở ra Con mắt Mỹ Lệ, sau khi con mắt nhìn sang, phát hiện còn rất nhiều chỗ có một ít tì vết, nhưng bởi vì kinh nghiệm có hạn, ngày sau có cơ hội làm nữa sẽ hết sức đi thay đổi cùng hoàn thiện thêm.

Sau khi kiểm tra hàng xong.

Trần Thương nói: "Đúng rồi, Phó tiểu thư, là như vậy, hôm nay có mấy người phụ nữ muốn đến đây làm phẫu thuật này, thế nhưng họ cảm thấy giá cả hơi đắt, vì vậy muốn biết một chút tình huống, cô có thể... ?"

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 464: Khi nào sẽ bắt đầu


Tỉnh Nhiên có chút mê mang.

Không biết vì sao mình lại muốn làm như vậy nữa.

"Tỉnh Nhiên lại có chút kinh ngạc.

Cậu không phải là nên kiên trì với quyết định của mình sao?

Tỉnh Nhiên có chút không cam lòng!

Vì sao cậu lại không kiểm soát được đôi tay của mình?

"Tỉnh Nhiên thật cẩn thận nhận lấy nước, nhìn Trần Thương, gật đầu: "Tôi đã chuẩn bị tốt rồi!”

Trần Thương gật đầu: “Không tồi!"

Một câu không tồi khiến mọi thứ trong lòng đều được hoá giải vì được cậu ta khen.

[ Đinh! Độ hảo cảm +5. ]

Bác sĩ nói với Trần Thương: "Bác sĩ Trần, khi nào sẽ bắt đầu?”

Bác sĩ gây tê rất tôn trọng người trẻ tuổi này, nghe nói là một người rất phi thường, cậu ta có thế thực hiện chuỗi dài các ca phẫu thuật nên kính phục gọi một tiếng: "Bác sĩ Trần."

Trần Thương gật đầu: "Chờ một lát, tôi nói 3-2-1!”

Sau khi nói xong, Trần Thương cẩn thậm đem đôi tay đặt vào bên trong túi, tồi nhìn thoáng quá: "Cậu biết tôi muốn làm gì hả?"

Vừa rồi Tỉnh Nhiên là không biết, nhưng bây giờ đã rõ!

Cậu muốn trang bức!

Nhưng anh không dám nói ra.

Khẽ nuốt một ngụm nước bọt và nhíu mày: "Không biết..”

Vệ Chí bên này cũng thấp thỏm mà thở dài, ông không dám hỏi cũng không dám nói.

Trần Thương không nhịn được khẽ thở dài: "Tôi đang chuẩn bị làm phình phổi lên, sử dụng các lưỡng khí theo các hướng khác nhau làm phình phổi để tăng sức ép làm cho các u nang bị đẩy lên rồi tống ra ngoài rớt vào chậu nước muối s1nh lý"

“Hiểu chưa?"

Chỉ một câu đó liền khiến cho mọi người phải tròn mắt! 

“Mẹ nó!"

Xuất thân dòng dõi thư hương như Tỉnh Nhiên cũng nhịn không được buộc miệng thốt ra hai chữ “mẹ nó"!

Anh làm sao cũng không thể nghĩ ra được ý tưởng này!

Mặc dù có là lần đầu tiên nhìn hạt hoa sen thì anh cũng không có chút gợn sóng nhưng lúc này đây nghe được ý tưởng của Trần Thương, anh lại không nhịn xuống được mà buộc miệng thốt ra câu chửi thề. Tay tiện có thế đi Baidu, nhưng trở vẽ cũng đừng có mắng tôi chứ, càng không chuẩn giết con tin, nhắc nhở: Phóng đại càng tốt.... Xứng đồ ăn càng thơm.

Đây là ý tưởng của một thiên tài sao?

Thế mà có thể mượn lực hô hấp của phổi để đẩy u nang ra!

Đây đúng là ý tưởng của một thiên tài!

Người tên Trần Thương này cũng quá tài giỏi rồi?

Trâu bò thật!

Quá trâu bò!

Chỉ căn nghĩ đến đây thôi cũng phải khiến Tỉnh Nhiên tròn xoe mắt ngạc nhiên mà nhìn Trần Thương và nhận ra: "Ý của cậu là...!"

Trần Thương nhìn sang Tỉnh Nhiên cười nói: "Cậu đúng là một người tuổi trẻ thông minh”

[ Đinh! Độ hảo cảm +8. ]

[ Đinh! Độ hảo cảm +8. ]

[ Đinh! Độ hảo cảm +5. ]

Ba âm thanh phát ra liên tục.

Nói thật, Tỉnh Nhiên căn bản không nghĩ loại biện pháp này cũng có thể lợi dụng mà đẩu u nang ra.

Đây tuyệt đối là một kĩ thuật mới của nhân loại!

Một phương pháp phẫu thuật mới và những khái liệm cắt bỏ u nang!

Trần Thương quả thật là một thiên tài!

Chỉ căn nghĩ về điều này càng khiến cách nhìn về Trần Thương của Tỉnh Nhiên lại có nhiều thay đổi

Chính là bản thân nhất định phải kết nghĩa với Trần Thương một phen.

Tỉnh Nhiên nhìn Trần Thương một lần nữa, liền suy nghĩ rất nhiều và sâu xa hơn.

tới trong tương lai trên sân khấu Ngô Giai Bình trao giải thưởng y học, nghĩ tới đứng ở trên đài nhận giải Nobel rồi tự mình phải cảm ơn người, nghĩ tới sau khi thấy mình đoạt giải, người đề danh, giám khảo và đám người Trần Thương sẽ vui mừng cùng hắn....

Thật sự rất mong chờ.

Trần Thương nhìn bác sĩ gây tê, nói: "3-2-1, phình phổi!"

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 494: Nhất định phải chỉnh!


Sau khi ba cô gái đi theo Phó Ngọc Lan ra khỏi phòng bệnh, mặt mũi tràn đầy hưng phấn cùng kích động.

Rất rõ ràng, các cô đã tâm động!

Vốn chỉ là định theo bồi người ta để hỏi thăm một chút giá thị trường, kết quả sau khi nhìn thấy giá cả trăm vạn, đều hiếu kỳ, đến cùng một trăm vạn có thể chỉnh ra bộ dáng gì?

Kết quả vào giờ phút này, sau khi ba người nhìn thấy ảnh trước kia và sau này của Phó Ngọc Lan, lập tức trợn mắt há mồm!

Thật sự là chênh lệch quá xa, quá dễ nhìn!

Dáng người hoá ra lại chênh lệch xa như vậy!

Đương nhiên, bản thân Phó Ngọc Lan người ta nội Tình đã cực kỷ tốt, dù sao xuất thân vũ đạo, thường xuyên rèn luyện, sau khi phẫu thuật chỉnh ngực, càng như dệt hoa trên gấm.

Ừm... Người mua đẹp mà người bán cũng đẹp!

Nhưng thật không thể phủ nhận chính là Phó Ngọc Lan thay đổi, đích thật là làm cho tất cả mọi người hai mắt tỏa sáng, tựa hồ như càng tiếp thêm hi vọng cho họ.

Năm cô gái trong phòng bệnh liu ríu rất khí thế.

Hơn nữa, sau khi để ba người biết được gương mặt Phó Ngọc Phương cũng đã tiến hành qua vi chỉnh, càng thêm trợn tròn mắt

Con gái với nhau rất dễ trở thành bạn bè, khả năng chỉ cần một cái đồ trang điểm cũng có tiếng nói chung rồi.

Thế là, Phó Ngọc Phương dứt khoát lấy điện thoại ra đưa ảnh của chụp bản thân trước và sau vi chỉnh cho mọi người nhìn một chút, lần này, tim mọi người cảng đập thình thịch!

Chỉnh!

Nhất định phải chỉnh!

Lúc đầu, ba người hàng năm tiêu không ít phí bảo dưỡng, hiện tại có một cơ hội như vậy, một cơ hội thay đổi để đẹp hơn, ai cũng không nguyện ý bỏ lỡ.

Hơn nữa vừa nghe nói, Trần Thương đặc biệt bận rộn, trong lòng ba người càng căng thắng hơn, lỡ như người ta không có thời gian, đến lúc đó cái gì cũng uổng công!

Cao hứng rồi hụt hãng một trận! 

Nghĩ  tới đây, ba người vội vàng liên hệ với Trần Thương, định tốt thời gian, tạm thời làm thú tục chuyển viện, sau khi làm tốt công tác chuẩn bị, quyết định cuối tuần phẫu thuật.

....

Mười một giờ trưa, Trần Thương bỗng nhiên nhận được điện thoại của Tân Tường, làm cho anh hơi kinh ngạc.

“Chào chủ nhiệm Tần, có chuyện gì vậy?"

Tân Tường do dự một chút, nói: "Tiểu Trần, giờ cậu có thời gian không?"

Trần Thương nhẹ gật đầu: "Bây giờ cũng có thời gian, Chủ nhiệm Tần có chuyện gì nói thẳng đi”

Lúc này, Tân Tường mới nói: "Tiểu Trần, tôi có chuyện muốn nói với cậu, là như vậy, khoảng thời gian này khoa da liễu bệnh viện chúng ta vừa nhận một người bệnh, người bệnh này bị bỏng cả khuôn mặt, bây giờ chuẩn bị cấy ghép mô da, tôi nghĩ muốn mời cậu giúp một chuyện, tới thiết kế giùm khuôn mặt”



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 494: Nhất định phải chỉnh!


Sau khi ba cô gái đi theo Phó Ngọc Lan ra khỏi phòng bệnh, mặt mũi tràn đầy hưng phấn cùng kích động.

Rất rõ ràng, các cô đã tâm động!

Vốn chỉ là định theo bồi người ta để hỏi thăm một chút giá thị trường, kết quả sau khi nhìn thấy giá cả trăm vạn, đều hiếu kỳ, đến cùng một trăm vạn có thể chỉnh ra bộ dáng gì?

Kết quả vào giờ phút này, sau khi ba người nhìn thấy ảnh trước kia và sau này của Phó Ngọc Lan, lập tức trợn mắt há mồm!

Thật sự là chênh lệch quá xa, quá dễ nhìn!

Dáng người hoá ra lại chênh lệch xa như vậy!

Đương nhiên, bản thân Phó Ngọc Lan người ta nội Tình đã cực kỷ tốt, dù sao xuất thân vũ đạo, thường xuyên rèn luyện, sau khi phẫu thuật chỉnh ngực, càng như dệt hoa trên gấm.

Ừm... Người mua đẹp mà người bán cũng đẹp!

Nhưng thật không thể phủ nhận chính là Phó Ngọc Lan thay đổi, đích thật là làm cho tất cả mọi người hai mắt tỏa sáng, tựa hồ như càng tiếp thêm hi vọng cho họ.

Năm cô gái trong phòng bệnh liu ríu rất khí thế.

Hơn nữa, sau khi để ba người biết được gương mặt Phó Ngọc Phương cũng đã tiến hành qua vi chỉnh, càng thêm trợn tròn mắt

Con gái với nhau rất dễ trở thành bạn bè, khả năng chỉ cần một cái đồ trang điểm cũng có tiếng nói chung rồi.

Thế là, Phó Ngọc Phương dứt khoát lấy điện thoại ra đưa ảnh của chụp bản thân trước và sau vi chỉnh cho mọi người nhìn một chút, lần này, tim mọi người cảng đập thình thịch!

Chỉnh!

Nhất định phải chỉnh!

Lúc đầu, ba người hàng năm tiêu không ít phí bảo dưỡng, hiện tại có một cơ hội như vậy, một cơ hội thay đổi để đẹp hơn, ai cũng không nguyện ý bỏ lỡ.

Hơn nữa vừa nghe nói, Trần Thương đặc biệt bận rộn, trong lòng ba người càng căng thắng hơn, lỡ như người ta không có thời gian, đến lúc đó cái gì cũng uổng công!

Cao hứng rồi hụt hãng một trận! 

Nghĩ  tới đây, ba người vội vàng liên hệ với Trần Thương, định tốt thời gian, tạm thời làm thú tục chuyển viện, sau khi làm tốt công tác chuẩn bị, quyết định cuối tuần phẫu thuật.

....

Mười một giờ trưa, Trần Thương bỗng nhiên nhận được điện thoại của Tân Tường, làm cho anh hơi kinh ngạc.

“Chào chủ nhiệm Tần, có chuyện gì vậy?"

Tân Tường do dự một chút, nói: "Tiểu Trần, giờ cậu có thời gian không?"

Trần Thương nhẹ gật đầu: "Bây giờ cũng có thời gian, Chủ nhiệm Tần có chuyện gì nói thẳng đi”

Lúc này, Tân Tường mới nói: "Tiểu Trần, tôi có chuyện muốn nói với cậu, là như vậy, khoảng thời gian này khoa da liễu bệnh viện chúng ta vừa nhận một người bệnh, người bệnh này bị bỏng cả khuôn mặt, bây giờ chuẩn bị cấy ghép mô da, tôi nghĩ muốn mời cậu giúp một chuyện, tới thiết kế giùm khuôn mặt”



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 465: Còn những người trợ.


Trương Bồi Nghĩa quyết định sẽ trò chuyện với Lý Bảo Sơn, tán gẫu một chút về sự việc hợp tác đột ngột này.

Mà Tỉnh Nhiên đang căm nội nang, phảng phất như đang đứng ở trên khán đài nhận giải Nobel, hưởng thụ ánh mắt hâm mộ từ mọi người.

Lúc này, Tỉnh Nhiên anh chính là nhân vật chính.....

Còn những người trợ.

"Tỉnh Nhiên cũng không quan tâm về họ nhưng chắc chắn một người không thể hoàn thành một ca phẫu thuật lớn mà không có sự hỗ trợ.

"Trần Thương lắc đầu: "Nhanh lên, còn cần giải phẫu đ ĩa phối."

Mọi người gật đầu.

Trần Thương nói: "Cậu có thể thực hiện phẫu thuật đ ĩa phổi không?”

Tỉnh Nhiên liền sửng sốt, sắc mặt hào hứng. "Có, Có, Có!"

Đây không phải là Trần Thương đang muốn cho mình một cơ hội sao?

Nghĩ đến đây, ánh mắt Tỉnh Nhiên nhìn Trần Thương lại không giống trước nữa rồi.

Có năng lực!

Có sáng tạo!

Còn có khoan dung!

Tuy rằng giải phẫu phổi hình đ ĩa hình có chút khó khăn, nhưng so với vừa rồi thì đơn giản hơn nhiều, kỳ thật phải nói là rất thường gặp.

Đơn giản chính là loại bỏ ngoại nang, tách nang bì bị nhiễm, tách khối vật bị hoại tử tiết mủ trong phổi.

Đương nhiên, Tính Nhiên biết, sở dĩ Trần Thương làm như vậy hoàn toàn là suy xét đến giữ mặt mũi cho mình rồi.

Dù sao đây là trận chiến đầu tiên của mình, nếu để về sau, sẽ không có cơ hội thực hiện nữa.

Này khẳng định khiến nhóm lãnh đạo đối với chính mình có cái nhìn khác, cảm thấy mình là bình hoa, không đúng, là một bao cỏ.

Nhưng hiện tại, Trần Thương rộng lượng như vậy thật khiến Tỉnh Nhiên cảm giác được có chút hổ thẹn!

Người này, thật đáng giá để kết giao!

Hắn phải dùng thực lực của chính mình đế chứng minh bản thân, chứng minh cho Trần Thương xem!

Để Trần Thương phát hiện, chính mình cũng không phải chỉ để làm cảnh!

[ Đinh, độ hảo cảm đến từ Tỉnh Nhiên +10.]

Trần Thương nhịn không được nhìn Tỉnh Nhiên một cái, người này như thế nào lại vậy, một ca giải phẫu đã cho mình gần 30 điểm độ hảo cảm, quá khinh bạc đi?

Nghĩ đến đây, Trần Thương không khỏi lo lắng cho Cảnh Nghiên.

Người này sẽ không phải là một hoa hoa công tử chứ?

Trần Thương càng nghĩ càng cảm thấy mình hắn là nên nói chút chuyện với Cảnh Nghiên.

Tỉnh Nhiên thuận lợi tiếp nhận thử thách.

Trần Thương nhìn Tỉnh Nhiên thực hiện ca giải phẫu, cũng nhịn không được gật đầu, thật là một nhân tài.

Bất luận là tu bổ cắt bỏ xung quanh ngoại nang khang đều có quy luật, hay là khâu lại phế quản, đều thực tỉnh xảo, rất tình tế, nếu như hệ thống đánh giá mà nói, một bộ thao tác này ít nhất vẫn rất cao cấp.

Trong quá trình làm giải phẫu, cần phải dùng 3% peroxy hóa Hydro để súc rửa tàn khang cập lồ ng ngực, lại dùng giáp tiêu tọa tiếp nước muối sinh lí súc rửa, tiếp tục súc rửa.

Dù sao trùng nang cũng không phải cái thứ gì tốt, hơn nữa trước đó ngoại nang cũng bị phá hư, có lộ ra dị vật.

Trần Thương cũng không có phát hiện ra nang trùng dư thừa.

Một ca giải phẫu này không đến mức quá phiền toái.

Duy nhất bất an chính là nội nang bị vỡ, vẫn bị Trần Thương xảo diệu hóa giải.

Tỉnh Nhiên giải phẫu, cũng khiến cho Vệ Chí cùng mấy người Tiền Lượng sáng cả mắt.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 495: Không biết ... chớ khuyên...


Khoảng thời gian này, anh nghe Dương Thao nói, Bệnh viện chỉnh hình Chí Tân mới đẩy ra nhà thiết kế chỉnh hình một trăm vạn.

Tần Tường không căn nghĩ, khẳng định là Trần Thương chứ không chạy đi đâu được, dù sao ở thành phố An Dương nhiều năm như vậy, còn không biết thành phố này sâu cạn thế nào sao?

Thành phố An Dương lớn như vậy, tới lui cũng chỉ có nhiêu đó người.

Nghĩ đến giá trị bản thân của Trần Thương hiện tại, Tân Tường cảm giác muốn người ta thiết kế miễn phí đúng là có chút xấu hổ.

Trần Thương sau khi nghe thấy, bỗng nhiên sửng sốt một chút.

[ Đinh! Phát động nhiệm vụ, cứu vớt một linh hồn tự ti, trợ giúp Đậu Hinh thoát khỏi bóng tối, nhắc nhở: Hoá hoạn đã hủy diệt gia đình vốn rất hạnh phúc này, hơn nữa còn phá hủy trái tìm của cô gái trẻ, làm cho cô luôn phải sống trong lo sợ, mời hiệp trợ Tân Tường trợ giúp cô gái hoàn thành cấy ghép mô da khuôn mặt, phẫu thuật chỉnh hình khuôn mặt, sau khi hoàn thành. 

nhiệm vụ sẽ nhận được: 1, Thuật cấy ghép da cao cấp; 2, Độ thiện cảm của Tân Tường + 20; 3, Độ thiện cảm của Đậu Hinh + 50. ]

Tân Tường nhìn Trần Thương không nói lời nào, tưởng rằng Trần Thương không đáp ứng, nhịn không được thở dài, có chút thất vọng.

"Thật ra, tiểu Trần à, nếu như cậu không tiện thì thôi, không sao đâu!"

Trần Thương sở đĩ đang sửng sốt xem giới thiệu nhiệm vụ, sau khi nhìn thấy, anh không hề nghĩ ngợi chọn nhận nhiệm vụ!

Nghe thấy Tân Tường nói, Trần Thương vội vàng “Chủ nhiệm Tân, không không, ông hiểu lầm rồi sao tôi lại từ chối chứ, ông nói thời gian đi, tôi lập tức đi qua, ông thấy thế nào?"

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 495: Không biết ... chớ khuyên...


Khoảng thời gian này, anh nghe Dương Thao nói, Bệnh viện chỉnh hình Chí Tân mới đẩy ra nhà thiết kế chỉnh hình một trăm vạn.

Tần Tường không căn nghĩ, khẳng định là Trần Thương chứ không chạy đi đâu được, dù sao ở thành phố An Dương nhiều năm như vậy, còn không biết thành phố này sâu cạn thế nào sao?

Thành phố An Dương lớn như vậy, tới lui cũng chỉ có nhiêu đó người.

Nghĩ đến giá trị bản thân của Trần Thương hiện tại, Tân Tường cảm giác muốn người ta thiết kế miễn phí đúng là có chút xấu hổ.

Trần Thương sau khi nghe thấy, bỗng nhiên sửng sốt một chút.

[ Đinh! Phát động nhiệm vụ, cứu vớt một linh hồn tự ti, trợ giúp Đậu Hinh thoát khỏi bóng tối, nhắc nhở: Hoá hoạn đã hủy diệt gia đình vốn rất hạnh phúc này, hơn nữa còn phá hủy trái tìm của cô gái trẻ, làm cho cô luôn phải sống trong lo sợ, mời hiệp trợ Tân Tường trợ giúp cô gái hoàn thành cấy ghép mô da khuôn mặt, phẫu thuật chỉnh hình khuôn mặt, sau khi hoàn thành. 

nhiệm vụ sẽ nhận được: 1, Thuật cấy ghép da cao cấp; 2, Độ thiện cảm của Tân Tường + 20; 3, Độ thiện cảm của Đậu Hinh + 50. ]

Tân Tường nhìn Trần Thương không nói lời nào, tưởng rằng Trần Thương không đáp ứng, nhịn không được thở dài, có chút thất vọng.

"Thật ra, tiểu Trần à, nếu như cậu không tiện thì thôi, không sao đâu!"

Trần Thương sở đĩ đang sửng sốt xem giới thiệu nhiệm vụ, sau khi nhìn thấy, anh không hề nghĩ ngợi chọn nhận nhiệm vụ!

Nghe thấy Tân Tường nói, Trần Thương vội vàng “Chủ nhiệm Tân, không không, ông hiểu lầm rồi sao tôi lại từ chối chứ, ông nói thời gian đi, tôi lập tức đi qua, ông thấy thế nào?"

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom