Dịch Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê

Chương 320: Lúc đang đi


Chỉ sợ chắc chắn sẽ có một trận chiến giữa sư phụ của nàng và Giang Siêu, mà nàng bị kẹp ở giữa, phải giúp ai mới đúng đây?

Trong lòng của nàng đã yêu Giang Siêu tha thiết.

Vì Giang Siêu, nàng thậm chí không tiếc hi sinh bản thân mình.

Nhưng nàng cũng rất kính trọng sư phụ nàng.

Nếu như không có sư phụ, chỉ sợ nàng cũng không thể sống đến hiện tại, nàng không thể nào phản bội lại sư phụ vì Giang Siêu.

Nhưng để nàng vì sư phụ mà làm hại đến Giang Siêu, nàng càng không làm được.

Nhìn thấy Giang Siêu đang ngủ say, hai mắt của nàng rưng rưng mờ nước, nàng lặng lẽ đứng dậy mặc quần áo và nhìn Giang Siêu thật sâu.

Rồi nàng yên lặng rời khỏi hang động.

Lúc đang đi, chắc do cảm thấy không khỏe, cách bước đi của nàng rất không tự nhiên.

Khi ra khỏi hang động, nàng lại nhìn vào hang lần nữa. Mắt nàng ánh lên sự ngọt ngào.

Ít nhất, nàng không hối hận vì chuyện tối nay. Mà may mắn người kia là Giang Siêu.

Tô Nguyệt Nhi nghĩ đến điều gì, nàng cắn ngón tay, dùng ánh trăng mà viết một dòng chữ lên vách đá ở cửa hang.

"Nguyệt Nhi đời này gặp được công tử không hề hối tiếc, chỉ mong công tử có thể nhớ kỹ Nguyệt Nhi, đời này chúng ta không có duyên, hy vọng có thể kết phu thê kiếp sau này."

Viết xong hàng chữ này, Tô Nguyệt Nhi hai mắt đẫm lệ mơ màng nhìn về hang, lần này nàng không quay đầu nữa, mà quay người đi nhanh về phía Châu phủ ở dưới chân núi.

Rất nhanh sau đó, Tô Nguyệt Nhi đã trở về doanh trướng của sư phụ mình. Lúc này, một loạt các tướng lĩnh đang ở đó.

"Đại soái, giờ chính là thời điểm để chúng ta phát động tấn công với quân đội cửa Đông, bây giờ chúng ta xuất chiến đi." Người nói chuyện chính là người thanh niên đang đứng cùng Hoàng Thân Lang.

"Không sai, sư phụ, hiện tại quân bên địch không có chủ soái, chúng ta tấn công bây giờ, chắc chắn có thể để bọn họ không kịp trở tay, đến lúc đó, dù không có Bình Nhạc quân, chúng ta vẫn có thể lấy được Ninh Châu phủ.

Hơn nữa, không có Bình Nhạc quân, chúng ta có thể chiếm Ninh Châu phủ cho riêng mình, chẳng phải càng tốt hơn sao!"

Lúc này, Hoàng Thân Lang cũng nói theo.

Theo lời nói của hai người họ, các tướng lĩnh xung quanh cũng vội vàng phụ họa nói theo:

"Đại soái, ra quân đi, nhân cơ hội này, lúc đang hăng hái làm cho xong đi! Bắt lấy Ninh Châu phủ..."

Ở chủ vị, Lạc Ngưng Sương vẫn rất do dự, bà ta cũng rất muốn ra quân để giết hết Tử Đệ quân ở cửa Đông.

Nhưng sức chiến đấu của Tử Đệ quân thật sự quá có tiếng tăm, lấy 5000 người, phá được 10 vạn Bình Nhạc quân của Thiên Lang.

Dù lòng quân bị dao động cũng là một lý do.

Nhưng sức chiến đấu của Tử Đệ quân là không thể bỏ qua được.

Dù hiện tại Giang Siêu không có trong doanh của Tử Đệ quân, ai có thể đảm bảo sức chiến đấu của Tử Đệ quân đã suy giảm.

Đừng nói là, thời gian đã trôi qua lâu như vậy rồi, Giang Siêu có khi đã trở lại Tử Đệ quân từ lâu, bà ta đang nghĩ đến việc cho lui quân.

Dù hiện tại bà ta có mười vạn quân, nhưng bà ta cũng không chắc có thể sánh sang với Tử Đệ quân, lại thêm Giang Siêu chỉ huy hỏa lôi của Tử Đệ quân nữa.

Trên chiến trường sức mạnh thật sự làm người khiếp sợ.

Chỉ cần vài quả hỏa lôi rơi xuống, lòng quân của bọn họ sợ sẽ không ổn, đến lúc đó, đừng nói có thể tấn công chiếm thành hay không, có thể quay người chạy đã là cảm ơn trời đất rồi.

"Sư phụ! Không được... Việc này vẫn phải bàn bạc kỹ hơn!"

Tô Nguyệt Nhi vừa mới vào doanh nghe thấy vậy, vội vàng lên tiếng ngăn cản.

Nàng không muốn nhất là phải thấy trận chiến giữa sư phụ và Giang Siêu.

Nếu trận chiến này nổ ra, nhất định là ngươi chết ta sống.
 
Chương 321: Ta không hiểu ngươi đang nói gì hết!


"Sư phụ, đệ tử không sao... Chẳng qua, đệ tử cảm thấy việc tấn công vào cửa Đông vẫn cần chậm một chút.

Mặc dù chúng ta có mười vạn đại quân, nhưng Bình Nhạc quân cũng có mười vạn đại quân giống vậy."

Tô Nguyệt Nhi vẻ mặt cẩn trọng nói với Lạc Ngưng Sương:

"Tử Đệ quân có thể giải quyết Bình Nhạc quân nhẹ nhàng như vậy, dù sức chiến đấu của Bạch Liên quân chúng ta không tầm thường, nhưng nhiều nhất cũng chỉ mạnh hơn Bình Nhạc Quân một chút mà thôi.

Sư phụ, ngài cảm thấy chúng ta nếu đấu với Tử Đệ quân, có thể cầm cự được bao lâu!?"

Nghe thấy lời nàng nói, các tướng lĩnh ở xung quanh đều rơi vào suy nghĩ sâu xa.

Khi nãy bọn họ cũng chỉ bị Hoàng Thân Lang và một người khác mê hoặc mê hoặc.

Trong khoảnh khắc, bọn họ đã mất đi khả năng phán đoán, qua sự phân tích tinh tế của Tô Nguyệt Như, bọn họ bỗng nhiên đều không còn tự tin nữa.

Dù sao, sức chiến đấu của Tử Đệ quân thật sự quá khủng khiếp.

Ngay từ trận chiến ở đèo Hàn Cốc, Tử Đệ quân đã lấy được tiếng vang. Bọn họ còn được nghe cả trận chiến ở Kháo Sơn thôn nữa.

Bây giờ, việc Bình Nhạc quân bị Tử Đệ quân đánh bại đã rõ. Bọn họ đối với mình có lòng tin, nhưng ít nhiều vẫn không khỏi sợ hãi.

Chỉ cần suy nghĩ cẩn thận một chút, bọn họ cũng biết sự chênh lệch giữa mình và Tử Đệ quân, dù bọn họ có mạnh hơn Bình Nhạc quân, nhưng kết quả cuối cùng có thắng cũng thắng rất thê thảm.

"Tô Nguyệt Nhi, ngươi đang làm loạn lòng quân, gia tăng chí khí của người khác,

Theo quân lệnh, phải chém..." Lúc này, Hoàng Thân Lang đột nhiên lên tiếng nói.

Hắn ta đến gần Tô Nguyệt Nhi, vẻ mặt hết sức kinh ngạc, trong lòng cũng thấp thỏm không yên.

Dù sao, nếu sư phụ truy cứu việc hắn ta ép Tô Nguyệt Nhi uống thuốc thì mọi chuyện có thể rất phiền toái.

Bây giờ, hắn ta đã lấy lại tinh thần, đầu tiên phải đảo khách thành chủ, trực tiếp lấy một quân của Tô Nguyệt Nhi đã.

Còn việc thuốc trên người Tô Nguyệt Nhi được giải như thế nào, trong lúc này hắn ta chưa nghĩ nhiều như vậy.

Nhưng hắn ta mơ hồ cảm thấy, chắc là Giang Siêu đã được lợi rồi, nghĩ đến đây, hắn ta đã hận đến nghiến răng, vừa tức vừa buồn bực.

"m miệng!" Tuy nhiên, Hoàng Thân Lang vừa lên giọng cứng rắn, Tô Nguyệt Nhi đã quát lên. Nàng lạnh lùng nhìn Hoàng Thân Lang nói:

"Chuyện ngươi dám hạ độc ta, ta còn chưa đến tìm ngươi tính sổ, ngươi cũng dám nói chuyện quân lệnh với ta sao, ngươi có biết nếu thông đồng với địch sẽ bị xử phạt như thế nào không!"

Hoàng Thân Lang nghe thấy vậy, trong nháy mắt vẻ mặt không được tự nhiên, nhưng rất nhanh hăn ta đã bình thường trở lại, sắc mặt lạnh lùng nói:

"Ta không hiểu ngươi đang nói gì hết!" Hắn ta chắc chắn không thừa nhận việc mình đã làm rồi.

Tô Nguyệt Nhi nghe vậy, đi về phía Hoàng Thân Lang nói:

"Đừng nghĩ là ta không biết tính toán của ngươi, ngược lại ta rất tò mò, Trịnh An đã cho ngươi cái gì mà ngươi lại đồng ý thông đồng với ông ta.

Ngươi vội vã muốn chúng ta tấn công như vậy là có ý muốn để Trịnh An ngư ông đắc lợi đi."

"Ta không hiểu ngươi đang nói gì hết!" Hắn ta chắc chắn không thừa nhận việc mình đã làm rồi.

Tô Nguyệt Nhi nghe vậy, đi về phía Hoàng Thân Lang nói:

"Đừng nghĩ là ta không biết tính toán của ngươi, ngược lại †a rất tò mò, Trịnh An đã cho ngươi cái gì mà ngươi lại đồng ý thông đồng với ông ta.

Ngươi vội vã muốn chúng ta tấn công như vậy là có ý muốn để Trịnh An ngư ông đắc lợi đi."

Hoàng Thân Lang bị ép đến phải lùi về sau mấy bước, vẻ mặt bắt đầu hoảng sợ, hắn ta không nghĩ đến bí mật của mình đã bị Tô Nguyệt Nhi biết rồi.

Tô Nguyệt Nhi cũng tờ mờ đoán được Hoàng Thân Lang đã quy phục Trịnh An.

Nàng cũng không đưa ra bằng chứng xác thực, nàng nói vậy, cũng vì nàng thấy Hoàng Thân Lang vội vã muốn Bạch Liên quân bắt đầu tấn công đến thế.

Chuyện này rõ ràng là để Bạch Liên quân và Tử Đệ quân lưỡng bại câu thương.
 
Chương 322: Không cần đuổi theo


Hoàng Thân Lang nghe vậy, trong đầu chợt hoảng sợ, lùi ra sau mấy bước, hắn ta vội nói: “Sư phụ, sư phụ nghe ta nói... Ta...”

Nhưng hắn ta đuối lý trước, đột nhiên không biết nên đáp thế nào.

Bên kia, thanh niên đi cùng Hoàng Thân Lang kia thấy tình thế không đúng, thân hình lập tức lao ra ngoài doanh trại.

Dù Hoàng Thân Lang có bại lộ hay không, thấy tình thế không thể cứu vãn được nữa, người cận kề với Hoàng Thân Lang như hắn ta chắc chắn sẽ bị nghi ngờ đầu tiên.

Hắn ta sợ Lạc Ngưng Sương truy cứu, một khi bị bại lộ thì có thể hắn ta cũng không thoát được.

Cho dù Bạch Liên quân và Bình Lạc quân là liên minh với nhau, nhưng ai biết được tương lai có trở thành kẻ địch hay không. Đặc biệt nếu có gián điệp cài cắm trong Bạch Liên quân như thế này.

Cách làm của Trịnh An đã chọc giận Lạc Ngưng Sương.

Kết cục của mấy gián điệp như bọn họ đương nhiên chỉ có một con đường chết.

Hắn ta sợ chết, đương nhiên phải quay người chạy thoát.

Nhìn thấy bạn đồng hành bỏ chạy, Hoàng Thân Lang biết chuyện không thành, nên cũng không ở lại, lập tức lao ra khỏi quân doanh.

Mọi người trong quân doanh còn chưa kịp phản ứng thì Hoàng Thân Lang và thanh niên kia đã chạy thoát rồi.

Lạc Ngưng Sương phản ứng lại thì ánh mắt tức giận, đứng dậy muốn đuổi theo.

Các tướng lĩnh khác cũng muốn đuổi theo.

“Không cần đuổi theo, đuổi không kịp đâu! Để bọn họ đi đi, bây giờ chuyện chúng ta nên nghĩ là phải làm sao! Rốt cuộc nên cùng quân Con Cháu đánh một trận hay là rút quân!”

Tô Nguyệt Nhi ngăn mấy người muốn đuổi theo, nàng nhìn sư phụ Lạc Ngưng Sương của mình, vẻ mặt có chút nặng nề.

Lạc Ngưng Sương nghe vậy thì dừng chân, bà ta nhìn Tô Nguyệt Nhị, rồi lại nhìn các tướng lĩnh Bạch Liên quân trước mặt.

Lúc này là lúc quyết định sống chết của Bạch Liên quân. Nếu chiến đấu thì dù có thắng, e rằng cũng là thắng thảm, nói không chừng, còn có khả năng toàn quân đều bị diệt.

Sức chiến đấu của quân Con Cháu thực sự rất kinh khủng, bà ta không nắm chắc phần thăng.

Nhưng cứ rút đi như vậy, thực bà ta không cam tâm. Không dễ gì mới vây giữ được Ninh Châu phủ, mắt thấy sắp đoạt được kho lương rồi thì lại xuất hiện quân Con Cháu.

“Cho dù có rút cũng phải báo cáo với Nguyên vương! Chúng ta tự mình quyết định như vậy, e rằng sẽ khiến Nguyên vương nghỉ ky.” Thở dài một tiếng, Lạc Ngưng Sương nói với Tô Ngọc Nhi và các tướng lĩnh.

Những người trước mặt đều là tâm phúc của bà ta.

Trong lòng bà ta đã có ý rút quân rồi, nhưng cứ rút như vậy, bọn họ có thể không sao, nhưng Vương Nguyên một lòng muốn đoạt lấy Châu phủ e răng sẽ không đồng ý.

Nếu không phải bây giờ vẫn chưa bị lộ thân phận thì Nguyên vương e rằng sớm đã cử con trai đến phụ trách rồi. Mà một tâm phúc khác hắn cử đến giám sát nhiệm vụ lúc này cũng không ở trong quân.

“Sư phụ, tướng bên ngoài, quân lệnh không tuân theo. Còn nữa, chúng ta thực sự muốn đi cùng Nguyên vương đến cùng hay sao! Qua cầu rút ván... Bạch Liên quân là do sư phụ khổ cực lập ra, hà tất phải dựa vào người khác.”

Tô Nguyệt Nhi nói với Lạc Ngưng Sương.

Lạc Ngưng Sương nhìn đồ đệ, ánh mắt có chút do dự. Lúc trước bà ta nghĩ rất đơn giản, muốn tìm một chỗ dựa, cũng dễ dàng hành động hơn.

Dù sao, thế lực của Nguyên vương cũng không yếu, có Nguyên vương giúp đỡ, rất nhiều chuyện đều có thể phát triển nhanh chóng hơn, cũng che giấu được nhiều hơn.

Lạc Ngưng Sương chỉ muốn báo thù, đánh đổ triều đình đã hại chết cha bà ta.
 
Chương 323: Đại soái


Lúc đó, bà ta mới biết trong con mắt người quyền quý như Nguyên vương, tính mạng của bọn họ căn bản không phải mạng, mà là công cụ để tranh giành quyền lợi.

Đây cũng là lý do tại sao lúc Giang Siêu nói với bà Nguyên vương chỉ vì bản thân, trong lòng bà cũng có suy nghĩ khác, lời của Tô Nguyệt Nhi cũng khiến bà ta nghĩ nhiều hơn.

Tình hình bây giờ chính là, muốn đoạt lấy Châu phủ, chắc chắn phải đối mặt với quân Con Cháu của Giang Siêu, có thể thăng được quân Con Cháu hay không còn chưa nói được.

“Đại soái... Rút quân đi! Chúng ta có thể đi đoạt Châu phủ khác. Hoặc là tìm một căn cứ khác.

Lúc trước chúng ta cũng không đoạt được Ninh Châu phủ, cũng mất mát không ít huynh đệ. Bây giờ có quân Con Cháu đến, e rằng chúng ta càng không có cơ hội sống sót.”

“Đúng vậy, đại soái, chúng ta nên rút quân đi! Đến nơi khác... Trừ Ninh Châu phủ ra, chỗ khác ở đâu cũng được!”

Lúc này, các tướng lĩnh thuộc hạ cũng vội vàng lên tiếng.

Bọn họ định thần lại, nghĩ đến các đồng đội gần đây hy sinh khi tấn công Ninh Châu phủ, lại thêm quân Con Cháu còn dễ dàng san bằng đại quân lúc ban ngày.

Bọn họ sớm đã mất đi ý chí chiến đấu rồi.

Tinh thần chiến đấu trước đó bị Hoàng Thân Lâng lừa dối, dưới phân tích của Tô Nguyệt Nhi cùng với suy nghĩ của bản thân, cũng đã hoàn toàn biến mất.

Lạc Ngưng Sương nhìn các tướng lĩnh, nhìn thấy mong muốn rút quân trong mắt bọn họ, bà ta thở dài.

Bà ta biết bản thân có kiên trì nữa cũng vô dụng, khi mọi người không còn ý chí chiến đấu thì có miễn cưỡng ra binh, cũng sẽ chỉ thất bại.

Hơn nữa, bản thân bà ta cũng không còn bao nhiêu ý chí chiến đấu, ngoài uy danh của quân Con Cháu, những lời Giang Siêu nói với bà ta trước đó cũng khiến bà ta rơi vào trầm tư.

“Mọi người, chuẩn bị đi, trời sáng sẽ rút quân!”

Bà ta ra lệnh với các tướng lĩnh.

Tất cả các tướng lĩnh nghe vậy vội vàng nhận lệnh rời đi.

Lúc này, Lạc Ngưng Sương đến bên cạnh Tô Nguyệt Nhị, xoa nhẹ tóc Tô Nguyệt Nhi, ánh mắt có chút phức tạp.

“Nguyệt Nhi, có lẽ ta nên cân nhắc lời tên kia thử! Muốn báo thù thực sự, cũng không nhất định phải dựa vào Nguyên vương!”

Tô Nguyệt Nhi nghe vậy, ánh mắt có chút kinh ngạc, nàng cũng không hiểu hết ý của sư phụ.

Dù sao, sư phụ nàng và Giang Siêu nói chuyện, nàng không hề nghe thấy gì.

Nếu không, nàng sẽ rất vui mừng vì sư phụ mình đã có thay đổi trong lời nói.

Lạc Ngưng Sương đang cân nhắc xem có nên gia nhập với Giang Siêu không.

Bạch Liên quân bên này đang điều chỉnh quân thì Giang Siêu bên kia đã tỉnh lại, nhìn bên cạnh không thấy Tô Nguyệt Nhi, hắn thở dài, cũng không đứng dậy đi tìm nàng.

Giữa hắn và Tô Nguyệt Nhi tồn tại quá nhiều thứ. Hắn và Lạc Ngưng Sương đối lập nhau, đã định sẽ khiến Tô Nguyệt Nhi khó xử.

Chỉ là, chuyện này căn bản không thể nhượng bộ được.

Giang Siêu có lý tưởng của mình, Lạc Ngưng Sương cũng có khát vọng của bản thân.

Giữa hai người xuất hiện xung đột, nói không chừng tương lai sẽ liều chết một trận.

Chỉ sợ rằng Tô Nguyệt Nhi căn bản không thể ra được quyết định.

Ngồi một lúc trước đống lửa, Giang Siêu bỏ qua tâm tình nặng nề, đứng dậy mặc quần áo rồi ra ngoài.

Vừa mới đến cửa động, nương theo ánh trăng, hắn nhìn thấy ở cửa động có chữ viết, ánh mắt hắn có chút phức tạp.
 
Chương 324: Nguyên nhân bởi vì vị trí


Lại lần nữa thở dài, Giang Siêu nhìn chăm chằm vào chữ bằng máu ở cửa hang động, quay người nhanh chóng đi xuống núi.

Khi đến chân núi, con ngựa vẫn còn. Hiển nhiên Tô Nguyệt Nhi không cưỡi ngựa về, nàng ấy để lại ngựa cho Giang Siêu.

Giang Siêu cưỡi ngựa nhanh chóng chạy về phía cửa Đông, chẳng qua khi ánh mắt của hăn lướt nhìn về phía cửa Tây trong mắt đột nhiên lộ ra sự kinh ngạc.

Lúc này đã gần trời sáng rồi, Bạch Liên quân lại có sự chuyển động khác thường rõ rệt, lẽ nào bọn họ muốn nhân lúc nửa đêm để phát động công kích với quân Con Cháu.

Nhưng rất nhanh Giang Siêu đã phủ nhận suy nghĩ này, bởi vì hắn nhìn thấy Bạch Liên quân đã theo thứ tự bắt đầu rút lui rồi.

Ngay vào lúc này phía bên phải truyền đến tiếng động nhẹ, Giang Siêu nhanh chóng nhìn qua đó, chỉ thấy trong bóng tối có không ít người đã đến gần phía bên đâu.

Nguyên nhân bởi vì vị trí đang đứng của Giang Siêu, những người đang đến gần đó vậy mà không phát hiện sự tồn tại của hắn.

Giang Siêu trong đám người đó nhìn thấy mấy người Đông Ly Ưng và tộc Dạ Lang. Phía trước đang đẩy hai cây pháo lớn còn không ít người đang khiêng pháo cối.

Tuy không nhìn rõ có bao nhiêu người đến, ít nhất e là cũng có hơn nghìn người.

Giang Siêu đột nhiên biết bọn họ có lẽ đến để cứu bản thân, tiện thể có thể muốn khiến cho Bạch Liên quân đó tan nát,

Hắn từ trên ngựa nhảy xuống, bóng dáng lên xuống vài cái đã nhảy đến chỗ của đám người Ly Đông Ưng đứng.

Hắn đột nhiên xuất hiện khiến cho sắc mặt của đám người Ly Đông Ưng thay đổi, cả đám quân Con Cháu đột nhiên chuẩn bị chiến đấu.

“Là ta...” Giang Siêu không đợi đại quân ra tay đã nhanh chóng thấp giọng quát nhẹ.

Đám Đệ Tử quan lúc này mới nhìn rõ là Giang Siêu, mấy người chiến sĩ Đông Ly Ưng của tộc Dạ Lang tràn đầy sự vui vẻ.

“Tiên sinh, cuối cùng ngài cũng bình an rồi, lo lắng chết ra rồi nếu như ngài có chuyện gì e là chúng ta không có cách nào khai báo với tộc vương!” Đông Ly Ưng nhanh chóng đi lên nhìn Giang Siêu, kiểm tra hết thảy.

Trong mắt hắn ta tràn đầy sự quan tâm, đám người Đông Ly Sơn cũng đi theo đến kiểm tra thử.

Phía sau một đám Tử Đệ nhìn thấy Giang Siêu trở về, vẻ mặt của tất cả đều vui mừng, mọi người dường nhìn tìm được người đáng tin cậy vậy.

“Đừng nói mấy này trước, sao các ngươi lại qua đây rồi?!” Giang Siêu cắt ngang lời hỏi quan tâm của mọi người, nhìn về phía Đông Ly Ưng nói.

“Bọn ta đoán rằng có lẽ tiên sinh bị người của Bạch Liên quân bắt rồi, vì để cứu tiên sinh bọn ta quyết định đánh lén Bạch Liên quân vào ban đêm, quân Con Cháu đã chia thành năm đường chuẩn bị xuất kích rồi, nếu như có thể đánh hành động khi bọn chúng không đề phòng thậm chí đêm này đã có thể đánh tan Bạch Liên quân.”

Đông Ly Ưng nhanh chóng trả lời.

Trong mắt hắn ta tràn đầy sự tự tin lại nói với Giang Siêu về cách bố trận của bản thân.

Quân Con Cháu ở năm hướng cùng nhau nổ pháo, sau đó ba đường xuất kích trước, hai đường còn lại tiếp ứng bất cứ lúc nào.

Khi vào tờ mờ sáng vào lúc mọi người đang mệt mỏi nhất, cho dù là Bạch Liên quân lúc này mới vừa thức dậy nhưng trong màn đêm bị pháo lớn nổ mấy cái e rằng cũng sẽ sợ đến vỡ mật.
 
Chương 325: Thuộc hạ tuân lệnh!


“Ưng Tử, đưa mọi người về đi Bạch Liên quân đã chuẩn bị rút quân rồi. Chúng ta cũng không cần thiết phải đuổi cùng giết tận nữa. Hơn nữa, cho dù chúng ta có thắng trận này thì cũng sẽ chết không ít huynh đệ. Bây giờ không cần đại chiến cũng có thể bảo vệ được Châu phủ là đã đủ rồi! Mạng của quân Tử Đệ chúng ta quý giá hơn bất cứ ai, đừng đem tính mạng của huynh đệ lãng phí ở nơi đây.”

Giọng của Giang Siêu có chút lạnh lùng nói.

Đến giải vây cho Châu phủ nhưng không phải vì triều đình, là vì hắn cứu nhạc phụ tương lai của bản thân, là vì cứu Diệp Thanh Ảnh.

Nhưng mà cho dù hắn không phải vì truyền đình nhưng cuối cùng có lợi vẫn là triều đình. Đối với hẳn mà nói trong lòng có khó chịu biết bao.

Nếu như không phải bởi vì cái này nữa mà để cho huynh đệ của bản thân chết ở nơi đây cũng quá không cam tâm, còn không bằng cứ thôi như vậy đi!

Đông Ly Ưng nghe vậy, trong mắt lộ ra sự không hiểu nhưng cũng có chút cảm động, một người lãnh đạo hiểu được cách biết trân trọng mạng sống của huynh đệ thuộc hạ thì mới có thể khiến cho những người đi theo như bọn họ yên tâm.

Ít nhất người này sẽ không vì lợi ích của bản thân mà hi sinh bọn họ.

“Ừm! Thuộc hạ tuân lệnh!” Ly Đông Ưng nhanh chóng cung kính lại trịnh trọng hành quân lễ với Giang Siêu.

Khuôn mặt của Giang Siêu với biểu cảm nghiêm túc hồi lại quân lễ với hắn ta.

Đông Ly Ưng gật đầu với hắn quay người gọi quân Con Cháu rời đi. Rất nhanh tất cả quân Con Cháu đều rút lui.

Giang Siêu đứng yên tại chỗ không đi, hắn nhìn về phía ánh lửa của Bạch Liên quân, rất lâu cũng không lên tiếng. Hắn biết trong Bạch Liên quân, lúc này Tô Nguyệt Nhi cũng ở trong đó.

Nghĩ đến việc Tô Nguyệt Nhi vì bản thân mình ngay cả mạng cũng không cần. Sự hy sinh như vật nếu như nói Giang Siêu không có cảm động vậy thì không thể nào.

Cho dù không vì huynh đệ của quân Con Cháu, vì Tô Nguyệt Nhi, Giang Siêu cũng hy vọng không còn xảy ra xung đột với Bạch Liên quân nữa.

Ngoại trừ là hoàn cảnh bất đắc dĩ nếu không Giang Siêu hy vọng vĩnh viên không có xung đột với Bạch Liên quân.

Ngay vào lúc này, phía bên phải có một tiếng hơi nhẹ vang lên. Giang Siêu nhanh chóng nhìn qua đó, biểu cảm đột nhiên cảnh giác.

Chỉ nhìn thấy một luồng khí lạnh người đang xuất hiện từ phía bên đó.

Chẳng qua, luồng khi này không có phát động công kích với Giang Siêu. Nàng ta chỉ từ từ trong màn đêm bước ra.

Khi Giang Siêu nhìn thấy khuôn mặt của nàng ta, biểu cảm đột nhiên căng thẳng.

Người đến không phải người khác mà là Lạc Ngưng Sương, cao thử của hoá cảnh thời kỳ đầu, trước mắt là người mạnh nhất Giang Siêu nhìn thấy.

Giang Siêu ở trước mặt nàng ta ngay cả sức phản kháng cũng không có. Ngay lúc này Lạc Ngưng Sương nếu như thật sự muốn ra tay với Giang Siêu thì đoán chắc Giang Triều e là lạ bị nàng ta tóm được. Trong lúc ánh mắt động đậy, Giang Siêu đã chuẩn bị chạy trốn.

May mà hắn vừa để cho huynh đệ của quân Con Cháu đều rút lui nếu không bọn họ ở đây thì e là sẽ bị Lạc Ngưng Sương ở trước mắt giết hàng loạt.

“Làm sao! Ngươi sợ ta như vậy sao?” Mắt của Lạc Ngưng Sương lộ sự pha trò nhìn giang hồ, biểu cả dường như lộ chút hoạt bát nhưng trong đó lại mang sự phức tạp.

“SợI Ngươi suy nghĩ nhiều rồi... Trên thế gian này còn chưa có thứ khiến cho Giang Siêu này phải sợ, chỉ là ta không ngờ được sẽ lần nữa gặp được Lạc nữ hiệp!”

Giang Siêu nghe thấy biểu cảm vốn dĩ căng thẳng lại trong khoảnh khắc này thấy thả lỏng rất nhiều.

Hắn biết Lạc Ngưng Sương sẽ không ra tay với hắn, nếu như đối phương thật sự muốn ra tay cũng không thể ở đây phí lời hồi lâu với hắn.

Hơn nữa hắn cũng không có sức phản kháng còn không bằng một số tên côn đồ,

“Ngươi trái lại không làm ta thất vọng, bất kể là can đảm, mưu lược đều rất không tồi. Vốn dĩ ta chỉ qua xem thử nếu như có thể tìm được ngươi thì thuận tiện bắt ngươi luôn hoặc là có thể kêu quân Tử Đệ đầu hàng.
 
Chương 326: Lạc nữ hiệp có việc tìm ta sao?


Đối với lời nửa đùa nửa giỡn của nàng ta, Giang Siêu chỉ cười, không trực tiếp trả lời.

Hai người họ cũng sẽ không nói quá nhiều điều vô bổ trong chuyện này.

“Lạc nữ hiệp có việc tìm ta sao?!”

Giang Siêu không quanh co lòng vòng, hắn tin rằng nếu Lạc Ngưng Sương đến đây nhất định là có việc gì đó.

“Nói chuyện với người thông minh đúng là không phải tốn nước bọt, ngươi có nhớ rõ trước kia đã nói gì với ta không?!”

Lạc Ngưng Sương cười với Giang Siêu nói.

“Lạc nữ hiệp đề cập đến con đường của ta?” Giang Siêu nhìn về phía Lạc Ngưng Sương, cười nói: “Lạc nữ hiệp đã nghĩ kỹ rồi sao?”

Lạc Ngưng Sương cũng không đáp lại lời đùa cợt của Giang Siêu, nàng ta chỉ khẽ liếc Giang Siêu nói;

“Bây giờ ngươi đang giúp sức cho triều đình, con đường mà ngươi nói, sao có thể làm cho ta tin được? Cho dù có chọn, chỉ e cũng không có bao nhiêu niềm tin đâu!”

Lạc Ngưng Sương xác thực có ý muốn thoát khỏi Nguyên vương, nhưng con đường mà Giang Siêu nói, lại khiến nàng ta thấy vô cùng nghỉ ngờ.

Rốt cuộc thì bây giờ Giang Siêu đang làm việc cho triều đình, ai mà biết được hắn có phải là chó săn cho triều đình hay không. Điều mà Lạc Ngưng Sương muốn là lật đổ triều đình.

Bởi vậy, nàng ta với Giang Siêu gần như là phe đối lập.

Nhưng lời lúc trước mà Giang Siêu nói lại làm nàng ta có hơi tin phục. Hơn nữa nàng ta thấy rõ những việc mà Giang Siêu đang làm giống với ý nghĩ của nàng ta.

Mục tiêu của nàng ta là giúp cho những người nghèo khổ trong thiên hạ có thể an cư lạc nghiệp, lật đổ cái triều đình thối nát này.

“Lạc nữ hiệp không cần vội lựa chọn, lúc này ngươi có thể chọn trước rồi tạm giấu đi.

Chờ đến một ngày nào đó khi ngươi cảm thấy con đường mà ta đi cũng là con đường mà ngươi cũng muốn trải qua thì ngươi lại xuất hiện.

Ta nhất định sẽ cho ngươi đáp án khiến ngươi vừa lòng.”

Giang Siêu cười với Lạc Ngưng Sương.

“Được..... Vậy một lời đã định! Ta lẳng lặng mà chờ tin tốt từ ngươi!”

Lạc Ngưng Sương gật đầu, giọng nói nặng nề hơn.

Sau khi nàng ta từ bỏ việc chiếm lấy Ninh Châu phủ đã bắt đầu rơi vào trạng thái mờ mịt.

Rốt cuộc thì nàng ta làm vậy nhất định sẽ làm cho Nguyên vương giận, việc nàng xé mặt với Nguyên vương cũng chỉ là chuyện một sớm một chiều thôi.

Trong thời buổi loạn thế này, cho dù nàng ta có mười vạn đại quân, nhưng cuối cùng có thể giữ được bao nhiêu quân binh trong số mười vạn đại quân này cũng khó mà nói được.

Triều đình không có khả năng lưu lại mạng sống của nàng †a, khả năng sau khi mất đi kho lúa và khu căn cứ Ninh Châu phủ này thì chuyện sống chết của các nàng cũng trở thành vấn đề.

Nàng ta tới tìm Giang Siêu cũng là muốn xem có con đường nào thích hợp với nàng ta hay không.

Tuy là Giang Siêu không đưa ra đáp án rõ ràng, nhưng cũng gần như là đã giúp nàng tìm ra lựa chọn.

Nàng ta cũng không nhiều lời nữa, xoay người định rời đỉ.

“Lạc nữ hiệp có thể đi Xuyên Thục, nơi đó hẳn là có thể thu lưu các ngươi.” Giang Siêu nói với bóng lưng của Lạc Ngưng Sương.

Xưa nay con đường vào Ba Thục thế núi hiểm trở, dễ thủ khó công.

Hơn nữa nơi đó núi cao rừng rậm, chỉ cần tìm được nơi phù hợp thì dù triều đình có muốn diệt bọn họ cũng chẳng làm gì được.

Lạc Ngưng Sương không nói gì, chỉ phất tay với Giang Siêu, rất nhanh đã biến mất trong bóng đêm.

Ngay khi Lạc Ngưng Sương rời đi không bao xa, Giang Siêu nhàn nhạt nói với người ở sau lưng: “Xuất hiện đi! Đã đi xal”
 
Chương 327: Được rồi!


Đông Ly Ưng kinh ngạc nhìn về phía Giang Siêu, hồi lâu cũng không có khôi phục tinh thần, hắn ta không thể nghĩ ra nữ nhân lúc trước bắt Giang Siêu đi mất kia sao mới vừa chớp mắt đã dùng thái độ như vậy trò chuyện với Giang Siêu!

Hắn ta không thể không bội phục lực hấp dẫn của Giang Siêu.

Nhìn ánh mắt khác thường kia của Đông Ly Ưng, Giang Siêu tức giận gõ đầu hắn ta.

“Bảo các ngươi đi về mà còn chạy tới làm gì!

May là ban nãy nàng ta không có ác ý, nếu không thì các ngươi đều phải chết ở chỗ này.”

Trong giọng nói của Giang Siêu chứa chút trách móc, nhưng sự quan tâm trong đó lại làm cho đáy lòng của mọi người trong tộc Dạ Lang tràn ngập ấm áp.

Hai mắt cũng hơi ướt, Giang Siêu chấp nhận bản thân mạo hiểm, cũng không muốn để bọn họ xảy ra nguy hiểm.

“Được rồi! Về đi.....”

Giang Siêu không cho mọi người có đủ thời gian để cảm động, quay người cưỡi lên ngựa mà mình đoạt được phóng như bay về phía Đông Môn đại doanh.

Một đám quân binh vội vàng đuổi theo. Bọn họ rất mau đã biến mất trong bóng đêm.

Lúc này, Lạc Ngưng Sương xuất hiện ở nơi Giang Siêu vừa đứng, nàng ta nhìn về phía mà Giang Siêu rời đi, trong mắt lộ ra sự kiêng dè.

Nếu nàng ta mà không đi ra thì phỏng chừng cũng không biết đám quân binh này sẽ nhân đêm khuya đánh lén. Hơn nữa, còn mang theo cả hỏa lôi uy lực kinh hồn kia.

Một khi chiến đấu bắt đầu, nàng ta sẽ không ngờ được hậu quả, cho dù không thể diệt sạch được toàn bộ Bạch Liên quân thì ước chừng cũng sẽ tổn thương thê thảm.

Trong lòng nàng ta cảm thấy vô cùng may mắn, cũng thấy cảm kích Giang Siêu.

Đây cũng là lí do vì sao mà nàng ta cuối cùng lựa chọn tin tưởng Giang Siêu.

Lại lần nữa nhìn kỹ về nơi Giang Siêu rời đi, nàng ta hơi mỉm cười, khẽ lẩm bẩm nói: “Hy vọng là ngươi thật sự có thể giúp ta tìm được con đường ta có thể đi”

Nói tới đây, nàng ta xoay người, hoàn toàn biến mất ở trong bóng đêm.

Bạch Liên quân bên này đã thật sự rút đi, đoàn quân từ từ biến mất trong tầm mắt của mọi người.

Lạc Ngưng Sương quyết định nghe theo lời Giang Siêu nói, ngủ đông!

Nàng ta đang chờ đợi Giang Siêu đi ra một con đường khác, một con đường mà nàng ta có thể đi.

Còn tên Nguyên vương kia, Lạc Ngưng Sương quyết định hoàn toàn đối nghịch lại với hắn.

Dù sao thì sau khi từ bỏ Châu phủ thì Nguyên vương tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nàng ta.

Quan hệ giữa hai không thể hòa hoãn lại được, cùng với làm Nguyên vương phái người tới đoạt nàng quyền, còn không bằng nhân cơ hội đem Bạch Liên quân mang đi, tự lập môn hộ.

Lúc Giang Siêu trở lại Đông Môn, Mộ Dung Cung đang chờ ở trong doanh địa nơi đó, ông ta vốn chuẩn bị liên kết với Đông Ly Ưng để điều binh đi Bạch Liên quân cứu Giang Siêu.

Nào ngờ Giang Siêu có thể bình an mà trở về, hơn nữa, khiến ông ta giật mình là Bạch Liên quân đã rút lui.

Nói cách khác là sau khi Giang Siêu tới không đến một ngày thì nguy hiểm ở Ninh Châu phủ đã giải quyết xong.

Ông ta quả thực không thể tin vào những gì mắt mình nhìn được.

Ông ta không biết nên gọi Giang Siêu là phúc tinh hay là bá vương giáng thế.

Nếu không phải thì hắn sao có thể giải quyết xong được nguy hiểm của Châu phủ khiến ông ta đau đầu lâu như vậy được.

Ông ta còn chuẩn bị cả tâm lý quyết tâm cùng sống cùng chết với Ninh Châu phủ.

“Con rể, ngươi có sao không! Bên Bạch Liên quân kia là sao vậy?”

Mộ Dung Cung vừa thấy Giang Siêu, vội tiến lên hỏi han.

Ông ta mở miệng là gọi con rể, xưng hô ấy làm cho Giang Siêu vô cùng xấu hổ, không thể không đáp lại đối phương.

Dù sao thì xưng hô với hắn là “con rể” cũng không thể sửa được nữa, bởi vì Mộ Dung Chỉ Tình đã bị vợ chồng Mộ Dung Cung bất chấp tất cả mà gửi gắm cho hắn.

Mà Giang Siêu trị thương cho Mộ Dung Chỉ Tình đã làm hỏng danh tiết của cô nương nhà người ta.
 
Chương 328: Lão lục nói


Hắn cũng không biết phải giải thích thế nào với Mộ Dung Cung, việc này muốn giải thích cũng không dễ.

Mộ Dung Cung cũng hiểu nên không hỏi nhiều, ông ta nói thêm vài câu với Giang Siêu xong thì trở về thành.

Giang Siêu giao ít việc cho đám người Đông Ly Ưng xong thì đi nghỉ ngơi, một đêm gần như không ngủ.

Hắn đã rất mệt rồi, hắn muốn nghỉ ngơi cho thật tốt.

Bạch Liên quân đã rút lui, Châu phủ đã không còn nguy hiểm nữa, bây giờ hắn đã không còn lo lắng gì nữa.

Nên lo nhất là nhiều nhất cũng là Bình Nhạc quân trốn được, và cách xử lý Bình Nhạc quân do tam phỉ An Ninh.

Trịnh An sai thủ hạ đi khởi sự, dùng tên là Thế Giới Bình Đẳng và khẩu hiệu Sống Chung Hoà Thuận nên phản quân của bọn họ tự xưng là Bình Nhạc quân.

Bình Nhạc quân chạy thoát từ cửa đông bên này hẳn là muốn tụ hợp lại với thổ phỉ An Ninh quân.

Còn vấn đề bọn họ dự tính như thế nào thì Giang Siêu tạm thời không biết được.

Bây giờ hắn chỉ muốn nghỉ ngơi, mọi chuyện chờ ngủ dậy lại tính tiếp.

Sau khi Giang Siêu đi ngủ không bao lâu, nha phủ của Ninh Châu phủ tiếp truyền chỉ của một vị công công.

Sau khi Mộ Dung Cung nghe thánh chỉ, trong mắt đầy ắp lo lắng. Tuy rằng trong thánh chỉ không hề có bất kỳ lời nào gây bất lợi cho Giang Siêu.

Nhưng thánh chỉ muốn để cho Giang Siêu dẫn chính quân tư của mình đi cứu Châu phủ. Và dùng tốc độ nhanh nhất đi tiếp viện ở biên quan!

Thánh chỉ này vốn là được đưa thôn Kháo Sơn, nhưng do thời buổi chiến loạn nên vị công công đưa thánh chỉ không thể đi thôn Kháo Sơn trước được.

Nếu không phải là khó khăn ở Châu phủ đã giải quyết xong thì thánh chỉ này cũng không thể đưa đến tay Mộ Dung Cung được, giờ đây ý của vị công công là muốn nhờ Mộ Dung Cung giao thánh chỉ cho Giang Siêu.

Ông ta không biết hiện tại Giang Siêu đang ở ngay bên ngoài thành Ninh Châu, nếu không thì ông ta phỏng chừng đã đích thân đi tìm Giang Siêu để truyền thánh chỉ rồi.

Mộ Dung Cung bế trí chỗ nghỉ cho tên công công này, cũng phái người giam lỏng ông ta trong đó, thực ra cũng không coi như giam lỏng, chỉ là không muốn ông ta tiếp xúc với bên ngoài.

Trong thư phòng của Mộ Dung Cung, sắc mặt lão lục ngưng trọng nhìn Mộ Dung Cung, hai mắt tràn ngập lo lắng.

“Đại nhân, lần này e là cô gia gặp phải phiền toái rồi!

Tuy là Hoàng Thượng không truy cứu về việc cô gia trộm xây dựng quân binh cho chính mình, nhưng Hoàng Thượng biết cô gia có quân của riêng mình, sợ là nhất định sẽ tìm cơ hội để ra tay với cô gia.”

Lão lục nói với Mộ Dung Cung. Hiện giờ hắn ta đã bội phục Giang Siêu đến mức phục sát đất.

Sau khi biết Mộ Dung Cung cho Mộ Dung Chỉ Tình đính hôn với Giang Siêu, hắn ta đã tự mình gọi Giang Siêu là cô gia.

“Ai...... Những chuyện này chỉ sợ là do một tay lão cáo già Trịnh An kia giở trò quỷ, bây giờ Hoàng Thượng biết Giang Siêu có tư quân, tạm thời vì trong nước loạn mà còn phải chịu cảnh ngoại xâm, hẳn sẽ không xử lý hắn.

Nhưng một khi giải quyết xong loạn trong giặc ngoài, chính là lúc qua cầu rút ván.”

Vẻ mặt Mộ Dung Cung đầy bất đắc dĩ. Ông ta đi qua đi lại trong thư phòng.

Phải nghĩ ra cách giải quyết chuyện này.

Đối với việc Giang Siêu xây dựng tư quân thì ông ta không nói thêm gì.

Nếu không nhờ tư quân của Giang Siêu, hiện tại Châu phủ phỏng chừng đã mất đi.

Hơn nữa, bản thân ông ta vốn chẳng có bao nhiêu lòng trung thành với hoàng đế.

Nếu không phải vì bảo toàn người nhà, ông ta thậm chí còn chẳng muốn để ý đến đám phản quân đó.

Nhưng điều mà ông ta phải đối mặt hôm nay là ông ta nên làm thế nào để bảo vệ Giang Siêu.

Ngay khi hoàng đế biết chuyện Giang Siêu có tư quân thì cũng đã động sát tâm.
 
Chương 329: Tiếp chỉ thì tiếp chỉ thôi!


Lão Lục ngạc nhiên nhìn sang Mộ Dung Cung, không biết lão gia nhà mình đang định làm gì.

Nhưng là một hộ vệ của Mộ Dung Cung, ông ta vẫn đi theo.

Hai người dắt ngựa nhanh chóng đi tới ngoại thành.

Lúc hai người đi tới ngoại thành cũng đã sắp tới buổi trưa.

Bạch Liên quân của Tây Môn đã sắp bỏ đi. Hơn năm, sáu vạn Bình Nhạc quân gồm tù binh và quân Con Cháu của Giang Siêu cũng đều đang ở ngoại thành.

Sau nói sau khi Bạch Liên quân đã rời đi, những Bình Nhạc quân kia càng thêm thành thực.

Lúc hai người Mộ Dung Cung đuổi tới doanh trại, Giang Siêu vừa mới tỉnh dậy khỏi giấc mơ.

“Bá phụ, sao ông lại tới đây? Đã xảy ra chuyện gì à?”

Giang Siêu nhìn Mộ Dung Cung đang vô cùng lo lắng chạy tới, vẻ mặt ngạc nhiên.

“Hiền tế, chuyện này rất quan trọng, lão phu cố ý tới tìm ngươi thương lượng đối sách”

Mộ Dung Cung vừa mở miệng liền nói một câu hiền tế.

Giang Siêu đã quen với từ hiền tế này, hắn cũng không dây dưa với Mộ Dung Cung xưng hô như vậy.

Nhưng hắn vẫn không gọi Mộ Dung Cung là nhạc phụ, vẫn trước sau như một gọi ông là bá phụ.

Mộ Dung Cung cũng không dây dưa gì về điều này, ông chỉ cần Giang Siêu không phản cảm với việc mình gọi hắn là hiền tế, dù gì sau này cũng sẽ gọi, cứ tự nhiên như thế mà trở thành người một nhà.

“Bá phụ, có chuyện gì cần thương lượng, chúng ta vào trong trướng rồi nói.”

Giang Siêu đưa Mộ Dung Cung vào trong doanh trướng.

Lão Lục canh giữ ở ngoài cửa, không cho bất cứ người nào tới gần.

“Hiền tế, hoàng đế đã biết được chuyện ngươi thành lập tư binh, vừa nãy, thánh chí đã tới chỗ ta muốn để ngươi tiếp chỉ.”

Mộ Dung Cung nhìn Giang Siêu, vẻ mặt nghiêm trọng nói.

Giang Siêu nghe vậy, gương mặt trở nên cân nhắc.

Hắn sớm đã biết chắc chắn chuyện hắn thành lập tư binh sẽ bị hoàng đế biết được.

Lúc trước, hắn có lẽ sẽ lo lắng rất nhiều, nhưng bây giờ, hắn hoàn toàn không hề lo lắng.

Hiện tại, trên khắp toàn bộ Đại Triệu, chiến tranh nổ ra khắp bốn phía, trừ Bình Nhạc quân, Bạch Liên quân ra, còn có các cuộc khởi nghĩa nông dân của Vĩnh Nhạc quân, Lương Sơn quân.

Từng này cũng đã đủ để Tống Triết sứt đầu mẻ trán, chỉ cần đầu óc của lão già Tống Triệt này không bị teo lại, hiện tại, ông ta chắc chắn sẽ không dám làm gì Giang Siêu.

Ít nhất, hiện tại tư binh của Giang Siêu còn chưa tạo phản. Vẫn còn có tác dụng với triều đình.

Hơn nữa, chiến lực tư binh của Giang Siêu kinh người.

Nếu như phải dẹp bỏ một đội tư binh như vậy thì quả thật quá đáng tiếc.

Tống Triệt chắc chắn sẽ không bỏ qua suy nghĩ lợi dụng quân Con Cháu để dẹp loạn.

Cho dù ông ta có muốn đối phó với Giang Siêu cũng phải đợi dẹp loạn quân phản loạn ở bốn phía trước đã.

“Tiếp chỉ thì tiếp chỉ thôi! Tuy nhiên, nếu muốn ta tiếp chỉ, cũng không dễ dàng như vậy, trước tiên phải để lão già hoàng đế chấp nhận quân Con Cháu của ta đã.

Nếu không sẽ danh không chính ngôn không thuận!”

Giáng Siêu nghe xong, hắn nhún vai nói với Mộ Dung Cung.

Khắp gương mặt hắn đều là không thèm để ý.

Mộ Dung Cung nghe vậy, suýt chút nữa thì há hốc mồm. Ông cảm thấy Giang Siêu suy nghĩ quá mức đơn giản.

Hoàng đế rõ ràng muốn lợi dụng quân Con Cháu của Giang Siêu, tiếp chỉ thì khác gì so với tự đào hố chôn mình?

Một khi quân phản loạn đã bị dẹp bỏ cũng là lúc quân Con Cháu và Giang Siêu mất đi giá trị lợi dụng, đó chính là ngày chết của Giang Siêu và quân Con Cháu.

“Hiền tế, ngươi làm vậy chẳng phải là tự đẩy mình và quân Con Cháu xuống hố lửa à?

Tiếp thành chỉ của hoàng đế nào có dễ dàng như vậy.” Mộ Dung Cung vội vàng mở miệng khuyên ngăn hắn.

“Bá phụ, ông nói nếu như ta không tiếp chỉ thì phải làm gì? Nên giải quyết ra sao?” Giang Siêu nghe vậy, hắn cười nhạt nhìn sang Mộ Dung Cung.

Mộ Dung Cung nghe thấy lời hắn liền giật mình ngơ ngác ngay tại chỗ, lời của Giang Siêu hoàn toàn không sai.
 
Chương 330: Có điều


Nhất là quân Bình Nhạc của Trịnh An.

Nếu triều đình cũng nhúng tay thì quân Con Cháu của Giang Siêu làm sao có thể chống chọi được với nhiều kẻ địch như vậy?

Thậm chí còn rất có khả năng là triều đình và các quân đoàn khác hợp tác với nhau để giải quyết quân Con Cháu của Giang Siêu trước rồi mới đi giải quyết ân oán cá nhân của bọn họ.

Chắc chắn là sẽ có loại khả năng này.

Rốt cuộc thì sau lưng quân Bình Nhạc là Trịnh An, mà Trịnh An là người mà hoàng đế tin tưởng nhất hiện nay, còn Giang Siêu thì là kẻ địch mạnh của hai người bọn họ.

Có khi Mộ Dung Cung còn sẽ bị phái đi giết Giang Siêu.

Đến khi ấy, rốt cuộc thì Mộ Dung Cung có ra tay với Giang Siêu hay không?

Nếu không ra tay thì sẽ liên lụy tới người nhà.

Còn nếu ra tay thì phải trơ mắt nhìn Giang Siêu chết trước mặt mình.

Chắc là con gái ông ta sẽ hận ông ta suốt đời.

Giang Siêu tiếp chỉ, chỉ là thuận thế mà làm, tạm thời giải quyết nguy cơ có khả năng bị bao vây.

Có điều, khi tiếp chỉ xong rồi, hắn trở thành người của triều đình, sẽ bị hạn chế về mọi mặt.

Nghĩ đến đây, mặt mày Mộ Dung Cung tràn đầy vẻ bất đắc dĩ.

“Hiền tế có biết hậu quả tiếp chỉ là gì không? Sau khi tiếp chỉ, quân Con Cháu sẽ trở thành vật hi sinh, ngay cả ngươi..."

Nói đến lời cuối cùng, Mộ Dung Cung không biết nên nói như thế nào nữa.

Thật ra không cần ông ta nói hết lời thì Giang Siêu cũng biết ông ta muốn nói gì.

Giang Siêu mỉm cười nói với Mộ Dung Cung: “Bá phụ, tướng lãnh ở xa có thể không nghe theo quân lệnh.

Lại nói, quân Con Cháu là của ta, ta sẽ tự quyết định đánh trận như thế nào.”

Giang Siêu vừa dứt lời, Mộ Dung Cung lập tức nhận ra điểm mấu chốt của vấn đề.

Đúng vậy, quân Con Cháu nằm trong tay Giang Siêu, Giang Siêu có thể tự quyết định nên làm như thế nào.

Nếu Giang Siêu không muốn tấn công thì ai có thể buộc Giang Siêu tấn công?

Hơn nữa, Giang Siêu muốn hoàng đế thừa nhận tên tuổi của quân Con Cháu, tương đương với việc cho quân Con Cháu một danh hiệu, coi như là trở thành quân đội của triều đình.

Ít nhất, triều đình sẽ không ra tay với quân Con Cháu, đồng thời Giang Siêu có thể nhân cơ hội xin triều đình quân phí, và quân Con Cháu có thể công khai mà xuất hiện trước mặt mọi người, không cần phải trốn trốn tránh tránh nữa.

Đối với quân Con Cháu mà nói, đây xem như là một chuyện tốt.

“Nhãi ranh ngươi linh hoạt thật đấy! Nếu vậy thì ta sẽ sai người đi trả lời công công truyền chỉ.

Có điều, ngươi nhớ tìm cách giải quyết vấn đề, khi mà hoàng đế và Trịnh An muốn quân Con Cháu của ngươi đi chỉ viện biên quan.”

“Bên biên quan khó ăn lắm. Trịnh Thế Dân khống chế biên quan, có thể thả quân Khiết Đan đi vào bất cứ lúc nào.

Chuyến đi lần này của ngươi rất có thể là có đi không có về.”

Nói đến lời cuối cùng, trong mắt Mộ Dung Cung hiện lên vẻ lo lắng.

Tuy rằng Giang Siêu đã nói cho ông ta biết tính toán của mình, nhưng chuyện xảy ra tiếp theo chắc gì nằm trong tâm kiểm soát của Giang Siêu.

Rốt cuộc thì Giang Siêu tạm thời không thể từ chối chuyến đi biên quan.

Nghe vậy, Giang Siêu mỉm cười nói với Mộ Dung Cung: “Bá phụ yên tâm, ta đã có tính toán hết rồi.”

Giang Siêu không hề lo lắng chuyến đi biên quan.

Theo sự hiểu biết của hắn với thế cục hiện nay, bên phía Trịnh An không cầm cự được lâu nữa.

Nếu thất bại tại huyện An Ninh và phủ Ninh Châu thì Trịnh Thế Dân tuyệt đối sẽ thả tộc Khiết Đan đi vào sớm hơn dự định.

Nếu không thì quân Bình Nhạc của Trịnh An có khả năng sẽ tan hết trong một buổi.
 
Chương 331: Nghe vậy


Đám cướp làm càng lớn thì càng có lợi cho hắn.

Hiện nay hắn chỉ cần âm thầm phát triển là được.

Về chuyện khác, hắn không quản được, cũng không muốn quản.

Nghe vậy, Mộ Dung Cung không nói gì nữa

. Ông ta biết rõ năng lực của Giang Siêu. Nếu Giang Siêu đã có tính toán thì ông ta cũng không còn gì để nói.

Rất nhanh sau đó, Mộ Dung Cung về phủ của mình, đưa công công truyền chỉ tới trước mặt Giang Siêu.

Giang Siêu nói yêu cầu của mình với công công truyền chỉ, thậm chí không quỳ khi tiếp chỉ, trực tiếp đi qua cầm thánh chỉ.

Hành động của Giang Siêu khiến công công truyền chỉ ngạc nhiên, sau đó là tức giận.

Nhưng khi thấy vài tên chiến sĩ tộc Dạ Lang đứng bên cạnh Giang Siêu và đội quân nghiêm chỉnh bên ngoài kia thì hắn ta chỉ có thể đè nén cơn tức giận vào trong lòng.

Ngươi không thể đắc tội người trước mặt, không thấy người ta ngay cả thánh chỉ cũng không coi ra gì sao?

Ngươi nghĩ hắn rảnh lắm sao mà đi sai vài tên tướng lãnh đứng bên cạnh?

Công công truyền chỉ biết Giang Siêu cố ý ra oai với mình, nhân tiện ra oai với hoàng đế.

Hắn đang nói cho hoàng đế biết hiện nay ta binh hùng tướng mạnh, dù ta có muốn làm vương gia gì đó thì ngươi mẹ nó cũng phải đồng ý cho ta.

Nếu không thì ta sẽ đứng về phe phản tặc, khi ấy Đại Triệu của ngươi cũng xong đời rồi.

Ta hiện tại chỉ muốn ngươi thừa nhận tên tuổi của quân Con Cháu, ngươi muốn thì làm, không muốn cũng phải làm.

Công công truyền chỉ là người thông minh.

Hắn ta đồng ý với yêu cầu của Giang Siêu rồi vội vàng bỏ đi.

Mộ Dung Cung nhìn dáng vẻ của Giang Siêu, nhìn cả buổi mà vẫn không hiểu Giang Siêu đang làm gì.

Nếu đã định phục tùng triều đình thì cần gì phải ra vẻ kiêu ngạo như vậy? Không phải là tự tìm phiền phức cho mình sao?

Chờ đến khi hoàng đế tính nợ thì kết cục của Giang Siêu sẽ rất thê thảm.

Có điều, nghĩ đến Giang Siêu đã có tính toán hết rồi, Mộ Dung Cung cũng lười đi quản.

Sau khi công công truyền chỉ đi rồi, Giang Siêu dẫn hơn sáu vạn binh lính quân Bình Nhạc đã đầu hàng đi về phía thôn Kháo Sơn.

Mối nguy hiểm ở phủ Ninh Châu đã được giải quyết, quân Bạch Liên cũng không biết chạy đi đâu, hắn tạm thời không cần lo lắng cho phủ Ninh Châu nữa.

Về phần số quân Bình Nhạc chạy thoát, Giang Siêu không quan tâm lắm.

Lại nói, nếu Giang Siêu thật sự đi tiêu diệt quân Bình Nhạc thì có thể sẽ tiêu diệt được quân Bình Nhạc, nhưng mà quân Con Cháu của hắn cũng sẽ tổn thất rất nhiều.

Hơn nữa, tiêu diệt quân Bình Nhạc có lợi gì cho hắn chứ? Chỉ có lợi cho lão hoàng đế thôi.

Chỉ cần có quân Bình Nhạc thì hoàng đế tạm thời không dám động đến hắn.

Làm thế này có loại cảm giác như là cố ý thả phản quân để nâng cao địa vị của mình lên.

Bên kia, trong huyện An Khánh, ba đội quân Bình Nhạc cộng thêm một đội quân Bình Nhạc có hơn một vạn binh do Gia Luật Thanh dẫn đầu tụ lại với nhau.

Tổng cộng là khoảng sáu vạn quân.

Sáu vạn quân vừa mới tụ tập không được bao lâu thì Gia Luật Thanh đã sốt ruột dẫn theo quân Bình Nhạc rời khỏi huyện An Khánh.

Nói đúng hơn là trực tiếp dẫn quân Bình Nhạc rời khỏi phủ Ninh Châu.

Bởi vì có Giang Siêu ở đây, Gia Luật Thanh cực kì sợ Giang Siêu.

Hắn ta sợ Giang Siêu dẫn quân Con Cháu đi giết bọn họ.

Huyện An Khánh không tạo được cảm giác an toàn cho hắn ta.

Chỉ có khi đi ra xa, hắn ta mới cảm thấy an toàn.

Quân Bình Nhạc ởi rồi, phủ Ninh Châu vốn dĩ bị chiến tranh lan đến, cứ vậy mà cách xa chiến tranh.

Trên triều đình, sau khi biết chuyện này, hoàng đế ngây ngẩn cả buổi không hồi hồn lại.
 
Chương 332: Lúc này


Nếu bây giờ ông ta giết Giang Siêu thì sẽ không đàn áp được đám cướp kia.

Tống Triết thật sự không ngờ Giang Siêu lại có năng lực như thế.

Tống Triết làm theo ý của Giang Siêu, cho quân Con Cháu một cái tên tuổi chính thức.

Quân Con Cháu do Giang Siêu thống lĩnh được phong làm quân Con Cháu của Đại Triệu.

Giang Siêu đưa ra phong hào với Tống Triết.

Tống Triết cũng không đi đổi phong hào.

Có điều, sau khi phong quân Con Cháu xong, Tống Triết ra quân lệnh nhanh chóng chi viện biên quan cho Giang Siêu.

Lúc này, Tống Triết vốn nên mang lòng tức giận, lại nảy lên hi vọng.

Có khi có quân Con Cháu của Giang Siêu là đủ để giải quyết loạn trong giặc ngoài của Đại Triệu.

“Các khanh cảm thấy trâm nên trả lời thế nào về yêu cầu của Tĩnh Biên hầu Giang Siêu?”

Cho dù đã quyết định là đồng ý với điều kiện của Giang Siêu, nhưng Tống Triết cảm thấy một hoàng đế như mình không thể dễ dàng đồng ý được.

Dù sao cũng phải có người cho ông ta một bậc thang để đi xuống.

Nếu không, ông ta là hoàng đế của một quốc gia, lại bị hạ thần áp chế, nói ra thì tương lai có thể sẽ trở thành trò cười của người khác.

Nhưng mà ông ta biết nếu mình không đồng ý điều kiện của Giang Siêu, thì không thể nào muốn Giang Siêu dốc lòng dốc sức làm việc cho mình được.

Tuy rằng ông ta rất muốn phái binh đi giết Giang Siêu.

Nhưng... ông ta làm được sao?

Không nói tới việc không có một quân đội nào có thể đánh lại quân đội của Giang Siêu, chỉ nói tới việc hiện nay loạn trong giặc ngoài, binh lực không đủ dùng, thì lấy đâu ra binh lực đi đối phó Giang Siêu.

Với chuyện này, dù ông ta có không muốn thì cũng phải làm.

Thấy cảnh này, ánh mắt Trịnh An hơi lóe lên. Ông ta là tâm phúc của hoàng đế, có thể khiến cho hoàng đế cực kì tin tưởng, đương nhiên là có thủ đoạn riêng của ông ta.

Ông ta biết hoàng đế muốn làm gì, đi lên trước một bước, nói: “Khải tấu bệ hạ, Tĩnh Biên hầu có công đánh lui kẻ địch, chỉ cần hắn có thể tiếp tục làm việc cho Đại Triệu ta thì bệ hạ có thể đồng ý yêu cầu của hắn. Có điều, hiện tại biên quan đang cần chỉ viện, thần cho rằng có thể để Tĩnh Biên hầu dẫn quân Con Cháu nhanh chóng đi chi viện cho biên quan.”

Ông ta vừa dứt lời, đám hạ thần xung quanh mỗi người một vẻ mặt, có chế giễu, có khinh thường, có cả phức tạp.

Có điều, tất cả triều thần đều có một nhận thức chung về Giang Siêu, đó là cháu trai của lão Tĩnh Biên hầu không ra tiếng thì thôi, chứ ra tiếng là gây chấn động rất lớn.

Không chỉ có như thế, hắn còn dám kiêu ngạo nói điều kiện với hoàng đế, mà hoàng đế lại không thể không chịu thua.

Từ khi Đại Triệu thành lập đến nay, chắc chỉ có một mình Giang Siêu là kiêu ngạo như vậy.

Chỉ là đám triều thần khâm phục Giang Siêu, đồng thời cũng rất thương hại Giang Siêu.

Hiện nay, hoàng đế đang cần dùng Giang Siêu mới chịu thua Giang Siêu.

Chờ đến khi hoàng đế không cần dùng Giang Siêu nữa, thì số phận của hắn có khi còn thê thảm hơn ông nội của hắn.
 
Chương 333: Hoàng đế vì muốn đoạt được quân


Ông ta ra lệnh cho thái giám soạn chỉ rồi ra lệnh bãi triều.

Đám triều thần hạ triều. Binh Bộ thượng thư Lý Duyên có mối quan hệ tốt với Trịnh An đi bên cạnh Trịnh An, khó hiểu mà hỏi Trịnh An: “Quốc công, Giang Siêu dám uy hiếp bệ hạ, sao chúng ta không nhân cơ hội buộc tội hắn, rồi đề nghị bệ hạ xuất binh bắt hắn?

Cả ngươi nữa, sao ngươi lại tán thành việc bệ hạ đồng ý với điều kiện xây dựng quân đội của hắn chứ?

Hiện tại, quân đội của hắn đã có tên tuổi chính thức, hắn có thể trắng trợn mở rộng quân đội.

Đến khi ấy, nuôi hổ rồi nó cắn ngược lại mình, rất khó để giết hắn nữa.”

Nghe vậy, Trịnh An quay đầu nhìn Lý Duyên, cong môi cười gian xảo: “Lý đại nhân, ngươi cho rằng hiện nay bệ hạ có thể giết Giang Siêu được sao? Hơn nữa, với tình huống trước mắt của chúng ta, chúng ta có năng lực giết hắn không?”

“Thật ra thì bệ hạ muốn giết hắn hơn cả chúng ta. Nhưng mà hiện tại bệ hạ đang cần dùng hắn.

Nếu chúng ta buộc tội hắn thì chẳng khác gì đối đầu với bệ hạ.

Chúng ta không gấp, chỉ cần hắn thành lập quân đội, dưới sự quản lý của bệ hạ, nếu hắn không nghe theo thì bệ hạ có rất nhiều lý do để trị tội hắn.

Đến khi ấy, chúng ta có thể nhân cơ hội nắm giữ quân Con Cháu của hắn.”

“Cho dù quân Con Cháu không có Giang Siêu thì quân Con Cháu vẫn là quân Con Cháu, đi bình định thiên hạ có khó gì... ha ha...”

Nói đến lời cuối cùng, trong mắt Trịnh An hiện lên vẻ đắc ý. Ông ta cười to đi về phía trước.

Lý Duyên phía sau đứng tại chỗ rất lâu, nhíu mày nghĩ nghĩ gì đó.

Rất nhanh sau đó, hắn ta dường như hiểu ra được tính toán của Trịnh An và hoàng đế.

Hắn ta bước nhanh lên trước, giơ ngón tay cái với Trịnh An: “Hay lắm! Quốc công và bệ hạ hay lắm, ha ha... Giang Siêu tự cho mình có chút thực lực nên kiêu căng ngạo mạn, vì thế tự tìm đường chết!”

“Hắn muốn thành lập quân đội, bệ hạ đồng ý, vậy thì quân Con Cháu của hắn sẽ trở thành quân đội của triều đình, đến khi ấy bệ hạ có rất nhiều lý do để đoạt binh quyền của hắn.

Với sức chiến đấu của quân Con Cháu, chỉ cần bệ hạ sử dụng thích hợp, thì đừng nói là bình định thiên hạ, ngay cả công thành chiếm đất, thu hồi Yến Vân mười sáu châu cũng không thành vấn đề.”

Nói nói rồi đắc ý, Lý Duyên cũng không nhịn được cười †o lên.

Nghe vậy, Trịnh An gật đầu nhìn Lý Duyên, trong lòng lại có suy nghĩ khác.

Ông ta biết tính toán của hoàng đế, nhưng hoàng đế lại không biết tính toán của ông ta.

Hoàng đế vì muốn đoạt được quân Con Cháu của Giang Siêu nên mới đồng ý yêu cầu thành lập quân đội của Giang Siêu.

Sau khi quân Con Cháu lệ thuộc với triều đình thì sẽ rất đơn giản để đoạt binh quyền từ trên tay Giang Siêu.

Quân Con Cháu nổi tiếng khiến cho hoàng đế cảm thấy hứng thú. Chỉ là hoàng đế không biết rằng rất khó để đoạt binh quyền quân Con Cháu.

Hoàng đế nghĩ làm sao để đoạt được quân Con Cháu. Còn Trịnh An thì nghĩ làm sao để tiêu diệt quân Con Cháu.

Có quân Con Cháu tồn tại thì nghiệp lớn của ông ta không thể nào thành công được.

Ông ta khuyên hoàng đế hạ chỉ giục Giang Siêu đi biên quan là vì muốn mượn tay quân biên quan và tộc Khiết Đan đi tiêu diệt quân Con Cháu của Giang Siêu.

Đương nhiên, tốt nhất là có thể bắt được quân Con Cháu, nếu có thể thu phục được quân Con Cháu thì nghiệp lớn của ông ta cũng sẽ thành công.

Trịnh An và hoàng đế đều thấy được sức chiến đấu của quân Con Cháu.

Nhưng mà bọn họ lại xem nhẹ người huấn luyên ra quân Con Cháu.

Có điều, hiện giờ Trịnh An rất lo lắng cho đứa con thứ hai Trịnh Thế Kinh, lúc này hắn ta còn đang bị nhốt trong tù của phủ Ninh Châu.

Nếu không phải Mộ Dung Cung kiêng dè hoàng đế ngu ngốc, không tin tưởng lời nói của mình, cho dù có thêm nhiều chứng cứ hơn nữa cũng sẽ không tin là ông ta tạo phản, thì chắc là sớ buộc tội và chứng cứ đã nằm trên bàn trong ngự thư phòng của hoàng đế Tống Triết rồi.

Trịnh An không dám đi hỏi Tống Triết.
 
Chương 334: Có điều


Bên kia, Gia Luật Thanh dẫn quân Bình Nhạc đi tới phủ Đại Danh bên cạnh phủ Ninh Châu.

Không biết Gia Luật Thanh dùng thủ đoạn gì mà có thể sáp nhập được quân Lương Sơn phủ Đại Danh vào quân Bình Nhạc.

Quân Bình Nhạc lại lên tới mười lắm vạn người. Không bao lâu sau, vài huyện thành quanh phủ Đại Danh, thậm chí là phân nửa châu phủ, đều bị quân Bình Nhạc đánh chiếm.

Ở phía bên kia của phủ Ninh Châu, quân Vĩnh Nhạc chiếm lĩnh phủ Hồ Châu.

Có điều, có thể là vì danh tiếng của Giang Siêu, nên quân Vĩnh Nhạc không dám đánh vào phủ Ninh Châu.

Khắp nơi trên Đại Triệu đều có khởi nghĩa, lại không một ai dám tới phủ Ninh Châu gây chuyện.

Giang Siêu giống như là một chỗ dựa vững chắc chống đỡ toàn bộ phủ Ninh Châu.

Tại đất phong của Nguyên vương bên cạnh phủ Ninh Châu, sau khi mất liên lạc với quân Bạch Liên, Nguyên vương phát cơn giận dữ.

“Chân nhi, có điều tra được đám người Lạc Ngưng Sương đang ở đâu chưa?”

Nguyên vương mặt mày âm trầm, nhìn con trai Tống Chân, cố nén cơn giận dữ trong lòng.

“Phụ vương, Lạc Ngưng Sương dường như dẫn quân Bạch Liên đi về phía Ba Thục rồi biến mất.

Nghe nói chuyện này có liên quan đến Giang Siêu.

Đệ tử Hoàng Thân Lang của Lạc Ngưng Sương báo lên là lúc Lạc Ngưng Sương rút quân, nàng ta từng đi bắt Giang Siêu, nhưng Giang Siêu lại được Tô Nguyệt Nhi thả chạy.

Sau này, Tô Nguyệt Nhi trở về, Lạc Ngưng Sương liền rút quân.” Tống Chân vội vàng nói với phụ thân.

Nghe vậy, trong mắt Nguyên vương lập tức hiện lên vẻ giận dữ. Ông ta nghiến răng nghiến lợi, siết chặt tay vịn ghế dựa, nói: “Giang Siêu, lại là ngươi... bổn vương tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi...”

Nói đến đây, Nguyên vương nhìn con trai, nói: “Chân nhị, nghĩa quân phủ Lô Châu còn ổn không?”

“Phụ vương, nghĩa quân phủ Lô Châu phát triển rất tốt, dù rằng nó còn kém quân Bạch Liên.

Nhưng bởi vì chiến tranh xảy ra ở khắp nơi, toàn bộ thiên hạ đều rối loạn, kể cả khi chúng ta không có quân Bạch Liên thì cũng không thành vấn đề.”

Tống Chân nói với phụ thân, trên mặt hiện lên vẻ vui mừng.

Nghe vậy, Nguyên vương gật gật đầu.

Có thể nói vào thời điểm này, trong toàn bộ Đại Triệu, châu phủ nào cũng xuất hiện nghĩa quân.

Ngoài quân Bạch Liên ra, Nguyên vương còn có nghĩa quân ở phủ Lô Châu.

Ông ta vốn định dựa vào hai quân kia để hoàn thành sự nghiệp to lớn của mình.

Nào ngờ quân Bạch Liên lại vứt bỏ ông ta.

Tuy rằng nhờ sự che chở của ông ta, quân Bạch Liên mới có thể đạt tới quy mô hiện giờ.

Nhưng toàn bộ quân Bạch Liên đều là tín đồ của Bạch Liên giáo, ông ta khó mà không chế được.

Bởi vậy, dù quân Bạch Liên có vứt bỏ ông ta, thì ông ta cũng không thể làm gì khác.

Nguyên vương cảm thấy mọi thứ đều có liên quan đến Giang Siêu.

Cho dù hiện tại trong lòng ông ta vẫn còn coi trọng tài năng của Giang Siêu, nhưng mà ông ta cũng hận không thể gi ết chết Giang Siêu để xả giận.

Trước khi về thôn Kháo Sơn, Giang Siêu đi gặp Diệp Thanh Ảnh.

Diệp Thanh Ảnh vốn đã chuẩn bị quay về kinh thành, nhưng đến cuối cùng vẫn là Giang Siêu cứu nàng.

Nàng muốn theo Giang Siêu đi thôn Kháo Sơn.

Nhưng người nhà của nàng còn ở kinh thành, và nàng cần phải ra mặt cho các hoạt động phát triển của Giang Siêu.

Cuối cùng, nàng lựa chọn quay về kinh thành.

Giang Siêu dẫn hơn sáu vạn tù binh quân Bình Nhạc về tới thôn Kháo Sơn.
 
Chương 335: Loại quy mô này đủ để bảo vệ Kháo Sơn


Đám người đã từng làm cướp kia cũng xuất thân nghèo khổ.

Vậy nên lớp học giáo dục tư tưởng có thể khiến bọn họ đồng cảm.

Hơn nữa, bầu không khí thôn Kháo Sơn yên bình vui vẻ, mỗi người đều an cư lạc nghiệp, cuộc sống sung túc lại giàu có.

Đây chính là cuộc sống mà mọi người mong muốn.

Kể cả là những tên cướp từng hung ác nhất cũng bị ảnh hưởng nặng nề.

Bọn họ vô thức hòa mình vào trong thôn Kháo Sơn, thậm chí có người còn cố gắng hòa mình vào trong thôn Kháo Sơn.

Khi Giang Siêu dẫn sáu vạn tù binh trở về, người thôn Kháo Sơn đều rất ngạc nhiên, nhưng cũng tiếp thu bọn họ.

Nhất là đám lưu dân được Giang Siêu dẫn về trước đó, bọn họ tìm được người thân của mình trong đám tù binh.

Sự trở lại của Giang Siêu nhanh chóng biến thành một buổi nhận thân.

Đa số lưu dân đều tìm được người thân của mình, chỉ có một số ít là không tìm thấy.

Người thân của bọn họ hoặc là chết trên đường đi, hoặc là không biết tung tích.

Trải qua vài ngày hòa nhập, sáu vạn tù binh từ từ thích ứng với cuộc sống ở thôn Kháo Sơn.

Giang Siêu xếp bọn họ vào quân Con Cháu. Quân Con Cháu cũng từ con số hơn một vạn người lên tới hơn bảy vạn người.

Loại quy mô này đủ để bảo vệ Kháo Sơn.

Chờ sắp xếp ổn thỏa thôn Kháo Sơn, Giang Siêu đi tộc Dạ Lang một chuyến.

Bởi vì đường thủy đã đi được cho nên không cần đi qua núi rừng để ra vào tộc Dạ Lang.

Tốn khoảng một ngày rưỡi để đi đường thủy đến tộc Dạ Lang.

Đường thủy khá là an toàn, chỉ là quá quanh co. Có điều, so với đi đường núi vào tộc Dạ Lang thì đi đường thủy chỉ nhiều hơn nửa ngày, nhưng lại an toàn hơn rất nhiều.

Khi Giang Siêu trở lại tộc Dạ Lang, Đông Ly Nguyệt mặt mày vui sướng lại ngại ngùng đi lên đón.

Mọi phát triển của tộc Dạ Lang đã đi vào quỹ đạo.

Bởi vì có thuyền buôn cho nên phần lớn thương phẩm đã được vận chuyển ra ngoài.

Có thương đội của Diệp Thanh Ảnh, các thứ do tộc Dạ Lang làm ra không cần phải chuyển đến thôn Kháo Sơn nữa.

Giang Siêu không hứng thú với mấy thứ đó cho lắm.

Chỉ cần mọi thứ đi vào quỹ đạo và phát triển theo tốc độ hiện nay là được rồi.

Hiện giờ hắn chỉ quan tâm đ ến chuyện máy hơi nước.

Trước đó hắn phái Mộ Dung Minh Hiên đến tộc Dạ Lang, không biết hiện giờ thằng nhãi kia làm việc thế nào rồi.

Hắn đã dạy cho hắn ta bản vẽ và nguyên lý sơ bộ của máy hơi nước, không biết hắn ta có làm ra được máy hơi nước mà hắn muốn hay không.

Nếu làm ra được máy hơi nước nguyên thủy thì bọn họ sẽ chào đón một cuộc cách mạng về kỹ thuật. Và tộc Dạ Lang cũng sẽ chính thức bước vào thời đại công nghiệp.

Lúc Giang Siêu và Đông Ly Nguyệt cùng nhau đi vào xưởng rèn, Mộ Dung Minh Hiên đang chỉ huy đám thợ rèn lắp đặt một dụng cụ hơi nước khổng lồ.

Tuy dạng khuôn còn rất thô ráp, nhưng với kỹ thuật thời cổ đại mà có thể làm ra được khuôn cho các bộ phận máy hơi nước đã là rất tốt rồi.

Máy hơi nước nguyên thủy chắc chắn là thô sơ.

Chỉ cần từ từ đổi mới kỹ thuật, Giang Siêu tin chắc rằng khi ấy không chỉ có thể làm ra máy hơi nước, mà còn có thể làm ra nhiều máy móc khác nữa.

Thấy Giang Siêu, Mộ Dung Minh Hiên vội vàng bảo mọi người dừng tay, rồi bay nhanh tới, mặt mày tràn đầy vẻ phấn khích.

“Sư phụ, bọn ta đã làm ra các bộ phận máy hơi nước, hiện giờ đang lắp ráp, chỉ cần lắp ráp thành công là có thể đi thử xem có thành công hay không.”

“Sư phụ, ngươi biết không, mấy bộ phận kia khó chế tạo lắm, bọn ta thất bại biết bao nhiêu lần mới làm ra được vài thứ này thôi.”
 
Chương 336: Giang lang


Giang Siêu võ vai Mộ Dung Minh Hiên.

Xem ra là hắn không nhận nhầm đồ đệ và em vợ rồi.

Khi hắn không có ở đây, nếu không có người phụ trách thì chắc là sẽ không làm ra được các bộ phận của máy hơi nước nguyên thủy.

Hiện giờ chỉ còn xem sau khi lắp ráp, máy hơi nước có thể hoạt động được hay không.

Nếu có thể hoạt động được thì hắn sẽ bắt đầu cải tiến.

Đầu tiên là phải chế tạo khuôn máy hơi nước, có khuôn máy hơi nước là có thể sản xuất ra nhiều máy hơi nước, máy hơi nước có thể được sử dụng cho nhiều mục đích khác nhau.

Ví dụ như máy tiện hơi nước, có máy tiện hơi nước là sẽ làm được nòng súng, thậm chí là nòng pháo.

Khi ấy, nòng pháo thô sơ được đúc từ khuôn sẽ được thay bằng nòng pháo được chế tạo nhờ máy tiện.

Ngoài ra, đạn pháo sẽ không còn là kiểu châm ngòi nổ để nổ, mà sẽ được làm thành kiểu b ắn ra liên tục.

Có điều, rất khó để có thể sản xuất hàng loạt trong thời gian sắp tới.

Nhưng chỉ cần cho Giang Siêu thời gian hơn một năm, chắc là hắn có thể bắt đầu sản xuất hàng loạt, thậm chí có khả năng chế tạo ra súng.

Hiện nay Giang Siêu chỉ còn thiếu thuốc nổ không khói.

Thuốc nổ đen của hiện giờ có rất nhiều khói bụi và cặn bã sau khi nổ mạnh, lâu ngày sẽ làm nòng súng bị tắc nghẽn.

Thuốc nổ không khói có ưu thế rất lớn so với thuốc nổ đen.

Không biết bên phía Giang Vân đã nghiên cứu thế nào rồi.

Từ khi về thôn Kháo Sơn cho đến khi đi, Giang Siêu vẫn chưa có rảnh đi chỗ Giang Vân để xem.

Đợi lần này quay về thôn Kháo Sơn, hắn nhất định phải đi chỗ Giang Vân xem mới được.

Thấy ý cười trên mặt Giang Siêu, trên mặt Mộ Dung Minh Hiên cũng hiện lên ý cười thỏa mãn. Sau đó, hắn ta tiếp tục chỉ huy mọi người lắp ráp.

Đông Ly Nguyệt đứng bên cạnh không biết Giang Siêu bảo Mộ Dung Minh Hiên làm gì. Trong mắt nàng tràn đầy vẻ tò mò.

“Giang lang, bọn họ đang lắp ráp gì vậy?”

Nghe Đông Ly Nguyệt hỏi, Giang Siêu cười cười, trong mắt hiện lên vẻ thần bí: “Chờ lắp ráp xong là nàng sẽ biết.”

Thấy Giang Siêu không nói, Đông Ly Nguyệt có chút bất mãn lườm Giang Siêu một cái.

Nhưng lườm thì lườm chứ trong mắt nàng lại tràn đầy tình yêu.

Nàng luôn rất bất ngờ trước những tư tưởng kỳ diệu và những phát hiện thú vị của Giang Siêu.

Tuy rằng Giang Siêu không nói cho nàng biết bọn họ đang lắp ráp cái gì, nhưng mà nàng tin chắc rằng nó sẽ là một thứ gì đó rất ghê gớm, giống như là chiếc xe chở nước bên bờ sông kia.

Nàng không biết nó sẽ mang đến sự thay đổi gì cho tộc Dạ Lang. Có điều, nàng tin chắc rằng nó sẽ làm tộc Dạ Lang trở nên khác biệt hơn nữa.

Vài giờ sau, một máy hơi nước thô sơ đã được lắp ráp xong.

Nó cao khoảng hai mét, rộng khoảng hai mét, dài khoảng ba mét.

Bên trong nó có buồng đốt và buồng nhiệt, hơi nước bay lên từ buồng nhiệt được dùng chủ yếu cho việc đập bằng búa.

Đầu búa khổng lồ được thiết kế theo kiểu có thể thay đổi được.

Chỉ đầu búa thôi là đã có vài kiểu dáng rồi.
 
Chương 337: Tuy rằng máy hơi nước còn rất thô sơ


Bọn họ không biết tiếng đó là tiếng gì, nhưng tiếng đó lại cực kì chói tai, khiến người ta rất sợ hãi.

Nếu ở hiện đại, chắc là đa số mọi người đều từng nghe được, đó là tiếng còi xe hơi nước hoặc là tiếng còi tàu hơi nước.

Khi hết tiếng tu tu, Mộ Dung Minh Hiên đi tới bên cạnh Giang Siêu, cung kính lại vui sướng mà nói với Giang Siêu: “Sư phụ, ngươi lên làm người đầu tiên khởi động máy hơi nước đi.”

Đây là một sự kiện đáng nhớ, Mộ Dung Minh Hiên cảm thấy nên để Giang Siêu làm, rốt cuộc thứ này là do Giang Siêu thiết kế ra.

Giang Siêu không từ chối. Hắn có chút phấn khích. Sự xuất hiện của máy hơi nước sẽ thay đổi toàn bộ thời đại, khiến xã hội nhảy vọt lên một bước.

Thời đại hơi nước sẽ nhanh chóng đưa cả xã hội bước vào thời đại công nghiệp, sau đó là thời đại điện khí, cuối cùng là thời đại khoa học kỹ thuật.

Hắn đi tới trước máy hơi nước, đặt tay lên cần gạt. Bên kia, Mộ Dung Minh Hiên sai người lấy một khối sắt mới vừa nung xong đặt dưới cây búa.

Giang Siêu đẩy cần gạt, cây búa khổng lồ kia lập tức đập mạnh xuống.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Bịch... một tiếng đập lớn vang lên, lực đập mạnh ghê người khiến mọi người ở đây vô thức lùi ra sau.

Mọi người giật mình mà nhìn khối sắt bị cây búa đập dẹp hơn rất nhiều, trong mắt chứa đầy vẻ khó tin.

Nếu dùng sức người đi đập, ít nhất phải đập một ngày thì khối sắt mới dẹp, nhưng không thể dẹp bằng một búa từ máy hơi nước.

Lúc mọi người đang ngạc nhiên, Giang Siêu nhân lúc khối sắt vẫn còn đỏ, tiếp tục đẩy cần gạt.

Cây búa đập hơn mười lần, khối sắt sắp bị đập dẹp lép.

Mọi người ngơ ngẩn mà nhìn mọi thứ đang xảy ra, cả buổi không hồi hồn lại được.

Đông Ly Nguyệt cũng ngây người nhìn máy hơi nước, trong mắt hiện lên vẻ vui sướng.

Nàng có thể thấy được điểm lợi hại của máy hơi nước.

Nàng là người thông minh, xem lâu dài hơn người khác, biết rõ vì sao Giang Siêu muốn chế tạo thứ này.

Nàng còn thấy được động lực cực mạnh phát ra từ máy hơi nước.

Nếu có thể sử dụng cho những chỗ khác thì sẽ tạo nên một sự thay đổi rất lớn.

Giang Siêu vừa lòng gật đầu, vỗ vai Mộ Dung Minh Hiên.

Tuy rằng máy hơi nước còn rất thô sơ, nhưng mà đã rất tốt rồi, chỉ là thời gian sử dụng sẽ không lâu.

Tiếp theo cần phải chế tại một cái máy dập.

Có thể dùng búa đập để chế tạo ra các bộ phận lắp ráp của máy dập hơi nước và máy tiện hơi nước.

Có máy dập và máy tiện, máy hơi nước cũng sẽ được cải tiến, máy hơi nước trong tương lai sẽ càng ngày càng hoàn thiện.

Chắc là không bao lâu nữa, chiếc máy hơi nước đầu tiên sẽ bị đào thải.

Giang Siêu lại cổ vũ Mộ Dung Minh Hiên vài câu, rồi cho Mộ Dung Minh Hiên thêm một đống bản vẽ và bản hướng dẫn liên quan đến máy hơi nước.

Hắn quyết định giao chuyện máy hơi nước cho Mộ Dung Minh Hiên.

Tiếp theo, hắn phải về thôn Kháo Sơn xem thuốc nổ không khói đã được nghiên cứu tới đâu rồi.

Chỉ cần có phương hướng và lý luận thì sẽ không khó để làm ra thuốc nổ không khói.

Đông Ly Nguyệt đưa Giang Siêu đến bến tàu, nhìn Giang Siêu với ánh mắt tràn đầy vẻ không nỡ xa rời. Nàng mở miệng, lại không nói ra được lời giữ lại.

Nàng biết Giang Siêu có chuyện cần làm.

Điều nàng có thể làm cho hắn là bảo vệ tốt sự nghiệp tại tộc Dạ Lang.

“Ta sẽ trông chừng nơi đây, ngươi... nhớ quay về sớm, bọn †a đều chờ ngươi...”
 
Chương 338: Hắn có ấn tượng tốt


Những người khác trong tộc Dạ Lang cũng rất không nỡ xa Giang Siêu.

Lần này Giang Siêu đi rồi, không biết khi nào mới có thể trở về.

Hơn nữa, mọi người nghe nói triều định biết Giang Siêu có †ư quân, cũng biết hoàng đế chắc chắn sẽ không bỏ qua cho Giang Siêu.

Không biết là Giang Siêu có thể tự bảo vệ mình trước hoàng đế hay không.

Nhưng thấy Giang Siêu không lo lắng, bọn họ cũng biết là Giang Siêu đã có tính toán rồi.

Mọi người nói thêm vài câu quan tâm nhau rồi đưa Giang Siêu lên thuyền.

Mái chèo chèo nước, thuyền lớn lướt đi. Giang Siêu phất tay chào tạm biệt mọi người.

Thấy Đông Ly Nguyệt vẫn cứ nhìn theo mình mãi, trong lòng hắn hơi khó chịu.

Nói ra thì cảm giác của hắn đối với Đông Ly Nguyệt là rất phức tạp, yêu thì chưa tới mức, nhưng không yêu thì lại không phải.

Hắn có ấn tượng tốt về Đông Ly Nguyệt, cộng thêm tình cảm nồng nhiệt của Đông Ly Nguyệt, khiến hắn không thể từ chối nàng.

Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu là vì mọi thứ của Giang Siêu tại tộc Dạ Lang đều cần Đông Ly Nguyệt.

Hắn ít nhiều gì cũng có lòng lợi dụng Đông Ly Nguyệt.

Nhưng hắn cũng dần dần thêm vào tình cảm dành cho nàng, tuy rằng tình cảm không nhiều như Tô Miên Miên, nhưng cũng không kém bao nhiêu.

Khi bến tàu ra khỏi tâm mắt, Giang Siêu vẫn có thể thấy được Đông Ly Nguyệt còn đứng trên bến tàu nhìn về phía hắn.

Trong lòng Giang Siêu tràn đầy phức tạp, rồi từ từ nảy lên cảm giác ấm áp.

Giang Siêu thu lại nỗi buồn ly biệt.

Nhìn thuyền lướt đi với tốc độ rất chậm nhờ vào lực đẩy của mái chèo, trong mắt hắn hiện lên ý cười.

Chờ lúc kỹ thuật hơi nước hoàn thiện là có thể cải tạo tàu thành tàu hơi nước.

Khi ấy không cần phải dùng sức người để đẩy thuyền đi nữa.

Lúc Giang Siêu trở lại thôn Kháo Sơn, Đông Ly Ưng nói với Giang Siêu là thánh chỉ của hoàng đế tới rồi, lại còn tới đã được hai ngày.

Mấy ngày nay Giang Siêu vẫn luôn ở tộc Dạ Lang nên không thể tiếp chỉ.

Mà người khác lại không dám tiếp chỉ, đành phải sắp xếp thái giám đưa thánh chỉ chờ ở huyện An Ninh.

Không thể làm hoàng đế biết tình huống bên thôn Kháo Sơn. Vậy nên Tống Ninh Tuyết không đưa thái giám đến thôn Kháo Sơn.

Lưu Thành Chỉ đã trở thành huyện lệnh lại luôn nghe theo lời Tống Ninh Tuyết và Giang Siêu.

Còn Thiết Ưng thì đã trở thành huyện úy. Có thể nói, hiện nay bọn họ đều là người đáng tin của Giang Siêu.

Khi thái giám vừa đưa thánh chỉ đến huyện An Ninh, bọn họ liền thông báo cho Tống Ninh Tuyết.

Nhưng lúc ấy Giang Siêu đang ở tộc Dạ Lang. Tống Ninh Tuyết biết Giang Siêu có việc cần làm nên không cho người đi làm phiền Giang Siêu.

Dù sao cũng chỉ là một thánh chỉ mà thôi, để thái giám chờ vài ngày cũng không sao.

Huống chỉ trước đó Giang Siêu đã dặn là nếu có thánh chỉ tới thì cứ để bọn họ chờ.

Trong toàn bộ Đại Triệu, chắc chỉ có một mình Giang Siêu là dám coi thường thánh chỉ như vậy.

Giang Siêu không sốt ruột đi huyện An Ninh tiếp thánh chỉ. Hắn đi phòng thí nghiệm của Giang Vân trước.

Lúc này, Giang Vân đang nghiên cứu thuốc nổ không khói theo lời Giang Siêu.
 
Chương 339: Đến bước này


Giang Siêu bảo hắn ta tìm vài trợ lý có hứng thú với hóa học, coi như là bảo hắn ta nhận đồ đệ.

Đừng thấy Giang Vân mới có mười lăm mười sáu tuổi mà lầm.

Một khi bắt đầu làm việc, hắn ta không hề qua loa, còn cực kì nghiêm túc cẩn thận.

Đây cũng là lý do vì sao Giang Siêu bằng lòng giao sách hóa học cơ bản cho hắn ta. Nếu không nghiêm túc cẩn thận thì sẽ rất nguy hiểm khi thực nghiệm hóa học.

May là Giang Siêu không cần Giang Vân nghiên cứu phát minh, Giang Siêu chỉ cần Giang Vân đi thực hành trên lý thuyết có sẵn.

Đã có lý thuyết, lại có thêm sự hiểu biết về nguy hiểm, vậy nên Giang Vân chưa từng gây ra bất cứ sai lầm đáng tiếc nào.

Lúc Giang Siêu lại đây, hắn ta đã nghiên cứu chế tạo ra nitrocellulose.

Chỉ là tính ổn định của nitrocellulose rất kém, cần phải hòa tan trong ether và etanol, lại thêm chất ổn định để làm thành gel.

Đến bước này, Giang Vân có chút không chắc chắn, trong nhất thời không dám tiến hành bước tiếp theo là hòa tan.

Rốt cuộc thì hắn ta chưa từng làm bước này.

Nếu làm không ổn thì có thể sẽ gây ra nổ mạnh.

Vài trợ lý bên cạnh hắn ta cũng rất căng thẳng.

Tất cả mọi người đều nín thở mà nhìn.

Giang Siêu vừa lúc đi vào, thấy cảnh này thì đi đến bên cạnh Giang Vân, vỗ nhẹ lên người Giang Vân.

Hắn cầm các thứ trên tay Giang Vân, bắt đầu tự mình thực hiện các bước, bảo Giang Vân đứng cạnh nhìn cho kỹ.

Tuy rằng bước hòa tan rất nguy hiểm, nhưng mà chỉ cần thực hiện đúng cách là sẽ không sao. Nitrocellulose còn chưa đến mức chạm vào là nổ.

Đám người Giang Vân căng thẳng mà nhìn động tác của Giang Siêu.

Khi thấy Giang Siêu hoàn thành bước cuối cùng, mọi người đều thở nhẹ ra.

Có Giang Siêu hướng dẫn, công việc kế tiếp trở nên dễ làm hơn nhiều.

Giang Siêu lại dặn dò Giang Vân về vấn đề an toàn.

Lúc này, Giang Siêu rất vui mừng.

Thành công làm ra thuốc nổ không khói, xem ra những cố găng trong thời gian qua của Giang Vân là xứng đáng.

Phần khó khăn nhất là việc nghiên cứu và điều chế các nguyên liệu hóa học khác nhau trong giai đoạn đầu của thuốc nổ không khói.

Nhất là làm ra ether, thật sự là cực kì khó khăn. Cũng may mà etanol, axit nitric và axit sunfuric tương đối dễ làm ra.

Rốt cuộc thì rượu, tiêu thạch và lục phàn đều có sẵn.

Tiếp theo là chờ đến khi kỹ thuật hoàn thiện, có thể tiến hành sản xuất hàng loạt với quy mô lớn. Tuy nhiên, việc sản xuất hàng loạt vẫn còn hơi khó khăn.

Trong giai đoạn đầu, ether không thể sản xuất hàng loạt. Có điều, chờ khi kỹ thuật hoàn thiện rồi mới sản xuất thì sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Giang Siêu không hề sốt ruột, hiện giờ mới chỉ là bắt đầu thôi.

Giải quyết xong chuyện thuốc nổ không khói.

Giang Siêu và Tống Ninh Tuyết cùng nhau đi huyện An Ninh.

Đến lúc phải nhìn thấy thái giám do hoàng đế phái tới rồi. Không biết thánh chỉ của hoàng đế viết cái gì nữa.

Lúc Giang Siêu chạy tới huyện thành, Lưu Thành Chỉ và Thiết Ưng nghe tin thì vội vàng chạy ra đón.

Hai người đưa Giang Siêu tới hậu đường huyện nha, rồi phái người đi mời công công truyền chỉ.

Vẫn là tên công công lần trước truyền chỉ cho Giang Siêu tại phủ Ninh Châu.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Thấy Giang Siêu xuất hiện, trên mặt tên thái giám hiện lên vẻ bất đắc dĩ, trong mắt còn có chút oán giận.

Nhưng nghĩ đến Giang Siêu ngay cả hoàng đế cũng không nể mặt, hắn ta dù có bực bội thì cũng không dám biểu hiện ra ngoài, đành phải móc thánh chỉ ra đọc.

Hắn ta cũng không mong Giang Siêu quỳ xuống tiếp chỉ.

Rốt cuộc thì Giang Siêu hiện đang nghênh ngang mà ngồi trên chủ vị, ngay cả ý định đứng dậy cũng không có.

Hắn ta đã từng thấy sự kiêu ngạo của Giang Siêu, nên cũng không nhiều lời.

Giang Siêu nghe đọc thánh chỉ, khóe môi cong lên nụ cười quỷ dị.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom