Dịch Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê

Chương 260: Sau khi trải qua chuyện đèo Hàn Cốc


Sau khi thu dọn xong chiến trường, đám người Gia Luật Thanh trên đỉnh núi đã sớm biến mất.

Thiên Lang Đẳng cảm thấy rất may mản khi mình không đích thân xuất trận, nếu làm vậy thì bây giờ chỉ sợ là bọn họ đã đi đời nhà ma.

Sau khi trải qua chuyện đèo Hàn Cốc, trùm thổ phỉ Thiên Lang Đẳng vô cùng sợ Giang Siêu.

Bây giờ bắt bọn bọn họ đi ngăn hản tiếp, bọn họ đã chẳng còn lá gan và dũng khí nữa.

Chuyện đèo Hàn Cốc bên này rất nhanh đã truyền tới tai An Ninh tứ phỉ, tất cả thổ phỉ đều sợ hãi kiêng ky.

Vốn là sau khi bọn họ có được mệnh lệnh từ Trịnh An thì đã chuẩn bị xong việc ngăn chặn Giang Siêu.

Nhưng bây giờ nếu bọn họ còn dám đi ngăn chặn Giang Siêu thì chỉ có mỗi nước đi đời nhà ma thôi.

Ngay cả thất phỉ của Châu phủ kia còn chẳng làm gì được Giang Siêu thì tứ phỉ bọn họ sao có thể đánh lại được?

Tính hết cả gia sản của bọn họ cũng chỉ có chưa tới năm nghìn binh sĩ.

Nếu mà “dâng” một vài nghìn quân kia cho Giang Siêu, thế thì bọn họ còn làm việc thế nào được nữa? Không bằng tự sát chết quách đi cho xong.

Uy danh của Giang Siêu cứ thế mà làm cho những tên thổ phỉ đó sợ đến nỗi không dám hành động thiếu suy nghĩ, mà hắn, cũng dẫn theo chúng lưu dân đến khoảng giữa trưa ngày thứ chín bình an trở về thôn Kháo Sơn.

Thôn Kháo Sơn đã không giống như lúc trước từ lâu, mảnh đất ở trước thôn đó đã được xây một đoạn tường thành dài liên miên vài dặm.

Ngoại trừ những người dân trong thôn Kháo Sơn ra, tất cả những thôn dân ở gần đó cũng gia nhập hết vào việc xây dựng của thôn Kháo Sơn.

Xây gần một tháng, kỳ thật trong tình huống có cả xi măng thì xây tường thành vài dặm dài đằng đăng kia vẫn xem như là khá đơn giản.

Còn chưa kể đến lúc ấy Giang Siêu đã kể qua về chuyện này cho Tống Ninh Tuyết biết, trong điều kiện cho phép, tốt nhất là có thể xây được một bức tường thành bảo hộ thôn Kháo Sơn.

Người trong hộ thôn đội đã đạt tới một ngàn tám trắm người.

Ngoại trừ hộ thôn đội phải tham gia huấn luyện theo giờ giấc bình thường, những lúc rảnh rỗi khác đều tham dự vào việc xây dựng của thôn Kháo Sơn.

Tường thành được xây dựng hầu như là nhờ có đám người trong hộ thôn đội, bây giờ tất nhiên nên gọi là binh sĩ.

Giang Siêu đã tặng danh hiệu mới cho quân đội này, cũng sẽ dùng danh hiệu này để chiếm lấy vinh quang thuộc về chính họ.

Trận chiến đèo Hàn Cốc đã lan truyền uy danh của quân Con Cháu.

Tuy rằng lần này Giang Siêu dẫn theo có hơn mười ngàn người dân lưu lạc, mà thôn Kháo Sơn nơi nơi đều là nhà ngói, căn bản là không lo đến việc sắp xếp những người này như thế nào.

Khi nhóm lưu dân nhìn thấy tường thành cao lớn lại kiên cố của thôn Kháo Sơn kia, và với tầng tầng lớp lớp những ngôi nhà lát mái bằng gạch đỏ phía sau tường thành kia, trong mắt ngoại trừ kinh ngạc ra còn có vui sướng.

Bọn họ vừa nhìn đã thích nơi này. Người ở trong thôn Kháo Sơn, ít nhất cũng có khoảng hơn mười nghìn người.

Ngoại trừ người dân chính gốc của thôn Kháo Sơn, những người sống ở các thôn xung quanh cũng chuyển dần về đây, sau đó phân chia nhà cửa cho mình.

Mà thôn Kháo Sơn còn đang thay đổi, mỗi ngày thay đổi phải tốt hơn ngày hôm trước.

Ngay khi xe ngựa của Giang Siêu dừng ở trước tường thành.

Giang Siêu cố ý xuống xe để đi lên tường thành của thôn Kháo Sơn.

Trông thôn Kháo Sơn sắp trở thành một tòa thành trì, trong lòng hẳn dâng lên cảm giác xao xuyến. Lòng nhiệt huyết rực cháy trong tim.

Khói bếp bay ra từ trong những ống khói của bốn phương nhà ngói sau tường thành, trong không khí rộn ràng, có rất nhiều người đang bận bịu, toàn bộ thôn Kháo Sơn đều chìm trong cảnh bận rộn.

Ở nơi nào đó, tiếng đọc sách lanh lảnh vang lên.
 
Chương 261: Cả thôn đều bị giật mình vì tiếng hô gào này


Thôn Kháo Sơn lúc trước nghèo đến nỗi suýt phải đói chết, nhưng thôn Kháo Sơn giờ đây đã là nhà nhà lợp ngói.

Lương thực và tiền nong của cải trong nhà đều dư dả hơn rất nhiều.

Về sau sẽ không bao giờ phải lo lắng chuyện lương thực, cũng không phải lo về việc nhà cửa bị dột vào ngày mưa, hay là bị sụp xuống nữa.

“Giang Siêu! Ngươi đã trở về rồi...

Tốt quá rồi, chúng ta đều nhớ ngươi chết đi được.”

Ở nơi rất xa, một người thôn dân đang làm việc bỗng nhận ra Giang Siêu, gã vẫy tay hô lớn.

Giọng nói của gã lập tức thu hút sự chú ý của những người khác.

Tất cả mọi người đưa mắt nhìn về bên này.

Người bảo vệ thôn kỷ luật nghiêm minh, việc Giang Siêu trở về tuy khiến vẻ mặt của bọn họ kích động, nhưng vẫn có thể nhịn lại được.

Nhưng những thôn dân này lại khác. Bọn họ vui mừng chạy đến bên Giang Siêu, bọn họ muốn nghênh đón Giang Siêu.

Không những thế, có người còn hô vang cả xóm làng.

“Bà con ơi, ân nhân của chúng ta đã trở lại, Giang Siêu đã trở lại!”

Có một người cao giọng nói, sau khi những người khác nghe được tin tức này thì người này nối tiếp người kia nhanh chóng hô vang.

Cả thôn đều bị giật mình vì tiếng hô gào này.

Tô Tiểu Thảo đang đi học trong trường tư thục nghe thấy tiếng này, trong mắt lộ ra vẻ mừng vui, nàng vội bật dậy, chẳng thèm để ý đến phu tử đang giảng bài bên trên, thân hình nho nhỏ chạy bản ra ngoài.

“Tỷ phu đã trở lại, Giang Siêu ca ca đã trở lại! Tỷ... Tỷ phu đã trở về, Giang Siêu ca ca đã về rồi

Cô bé nói năng lộn xộn mà kêu gào, trong giọng nói chưa đầy vui mừng.

Cách gọi tỷ phu là tỷ tỷ của cô bé bắt cô bé phải gọi như thế cho bằng được, thật ra thì cô bé thích gọi là Giang Siêu ca ca hơn.

Cô bé vừa la hét vừa chạy về phía tỷ tỷ của mình.

Mà cả thông cũng vì một tiếng này mà chạy hết về phía tường ngăn của cổng thôn.

Tô Miên Miên đang ở trong xưởng dệt này kiểm tra hàng hóa, cũng chuẩn bị vận chuyển vải vóc đi, nàng đang sai sử một vài người phụ nữ chuyên chở hàng hoá.

Vốn dĩ sổ sách ở trên tay của nàng có thể giao cho những người khác làm, bản thân chỉ cần biết được tình huống như thế nào là được.

Nhưng mà để bản thân có thể quen thuộc với tri thức về các phương diện quản lý hơn, có rất nhiều việc nàng đều cố gắng hoàn thành. Dùng hết năng lực của mình mà quản lý chúng.

Đúng lúc này, bên ngoài cửa truyền đến tiếng của Tô Tiểu Thảo. Nàng nghe mà trong mắt lộ ra một tia vui mừng. Sổ sách trong tay lập tức rơi xuống mặt đất.

Nước mắt chảy ròng ròng từ trong hốc mắt. Nàng cố nén nóng chực trào, cố gắng làm cho bản thân bình tĩnh lại.

Chia xa hơn một tháng, nàng không lúc nào là không nhớ mong Giang Siêu.

Nhưng nàng hiểu điều bây giờ nàng có thể làm là giúp ái nhân của mình làm tốt việc hẳn phải làm.

Muốn đuổi kịp bước chân của Giang Siêu, thứ nàng phải học còn quá nhiều.

Nhưng nàng vẫn muốn Giang Siêu làm bạn bên mình hơn.

“Miên Miên, còn không đi nhanh lên...

Bây giờ nhất định Giang Siêu rất rất muốn gặp ngươi, ngươi cũng rất muốn gặp. hẳn đúng không, đừng gấp gáp, bên này, chúng ta sẽ trông. nom cho”

Trong đó có một người phụ nữ chúc phúc mà nhìn Tô Miên Miên.

Tô Miên Miên nhìn nàng ta một cái, nhặt sổ sách trên mặt đất lên rồi đưa cho người phụ nữ này, vội vàng chạy ra bên ngoài.

Giờ đây nàng thật sự bức thiết mà muốn nhìn thấy Giang Siêu.
 
Chương 262: Khoảng mười phút sau


Gần đây, quyền pháp mà Giang Siêu dạy nàng không những không thụt lùi, thậm chí còn cao hơn cả muội muội, nhờ vậy thực lực của nàng cũng mạnh hơn không ít.

Khoảng mười phút sau, bọn họ đã đến cổng thôn.

Trước cổng thôn, hàng ngàn người đang tụ tập xung quanh.

Hầu hết những người làm việc ở gần đó đều bỏ việc, sau đó chạy đến đây nghênh đón Giang Siêu.

Nếu như không phải có một số công việc không thể rời đi, có lẽ tất cả mọi người đã đến chào đón Giang Siêu.

Dù có biết hắn hay không, tất cả mọi người đều muốn gặp lại người đã mang đến cho họ sự bình yên này.

Gần một vạn người tị nạn mới đến thôn Kháo Sơn nhìn thấy cảnh này, trong mắt lập tức lộ ra vẻ khác lạ.

Dường như bọn họ thể ngờ được, Giang Siêu lại có địa vị như vậy trong lòng mọi người.

Nhưng nghĩ đến những gì Giang Siêu đã làm cho bọn họ, có lẽ một ngày nào đó bọn họ cũng sẽ kính trọng Giang Siêu như vậy.

Trên xe ngựa, Tống Ninh Tuyết đang dìu Mộ Dung Chỉ Tĩnh, nhìn thấy mọi người trong thôn tụ tập dưới tường thành, trên mặt lộ rõ sự cảm kích và yêu thương chân thật.

Trong mắt Mộ Dung Chỉ Tình lộ ra vẻ khác lạ, khóe môi vô thức cong thành một nụ cười, ánh mắt nhìn về phía Giang Siêu cũng tình cảm hơn vài phần.

Khi mới bước vào thôn Kháo Sơn, tất cả mọi thứ nhìn thấy ở lần đầu tiên đã đủ khiến nàng ta chấn động, nhưng

cảnh tượng bây giờ càng khiến nàng ta chấn động hơn nữa.

Đây mới là dáng vẻ nên có của một nam nhi.

"Tỷ phu, bọn ta tới rồi! Tỷ phu, bọn ta tới người, Tô Tiểu Thảo liều mạng hét lên.

.. Trong đám

Giọng nói của cô bé lập tức thu hút sự chú ý của những người khác, mọi người đều nhận ra và tránh đường cho bọn họ.

Cô bé giấy giụa, nhảy ra khỏi vòng tay của tỷ tỷ, sau đó chạy như bay về phía Giang Siêu với gương mặt lấm lem nước mắt.

Vốn dĩ cô bé đang rất vui vẻ, nhưng càng chạy càng chạy, trong mắt chỉ toàn là nước mắt. Đây là những giọt nước mắt của sự mong nhớ và ỷ lại dành cho Giang Siêu.

Bọn họ đã vô thức coi Giang Siêu là chỗ dựa duy nhất của mình trong cuộc đời này.

Gặp lại nhau sau một tháng xa cách, có biết bao nhiêu lời muốn nói, có biết bao mong nhớ muốn bày tỏ.

Giang Siêu nhìn thấy cô bé chạy về phía mình, thì vội vàng nhảy từ trên tường thành xuống.

Đối với hắn, bức tường thành cao hơn mười mét này không được tính là cao. Trong mắt hắn lúc này cũng đầy sự háo hức và xót xa.

Xa nhà lâu như vậy, hän cũng rất nhớ bọn họ.

Dù là Tô Miên Miên hay Tô Tiểu Thảo, hai tỷ muội họ chính là người thân duy nhất của hẳn trên thế giới này.

Đương nhiên, hiện tại hắn cũng có thêm nhiều người để bận tâm, nhưng Tô Miên Miên và Tô Tiểu Thảo vẫn là những người khác biệt nhất.

Hảẳn vừa nhảy xuống đã chạy ngay về phía Tô Tiểu Thảo và Tô Miên Miên.

Hảắn dang tay ôm chặt Tô Tiểu Thảo đang lao vào lòng mình, trong mắt chứa đầy sự nuông chiều và đau lòng.

"Tiểu Thảo, ca ca về rồi đây!" Tưởng Siêu xoa đầu Tô Tiểu Thảo, dịu dàng nói.

"Ca ca, Tiểu Thảo rất nhớ huynh...
 
Chương 263: Sợ cái gì?


Lúc này, Tô Miên Miên cũng chạy lại gần, nàng nhìn Giang Siêu, vui mừng đến nỗi rơi nước mắt. Tô Miên Miên há miệng, thoáng chốc lại không biết nói gì.

Giang Siêu mỉm cười bước tới, đưa tay vòng qua eo nàng, không hề né tránh bất kỳ ai.

"Đương gia, mọi người đang nhìn kìa, ta... Tô Miên Miên đỏ mặt tía tai, nhỏ giọng nói với Giang Siêu, nhưng nàng không hề giấy giụa.

Trong lòng nàng ngập tràn niềm vui, trên mặt lộ ra vẻ thỏa mãn. Nàng không đòi hỏi gì hơn nữa, chỉ cần trong lòng Giang Siêu vẫn còn có nàng là đủ.

"Sợ cái gì? Ta ôm thê tử của mình, có ai dám ý kiến?"

Giang Siêu dịu dàng nhìn Tô Miên Miên, ôm nàng chặt hơn một chút.

Tô Miên Miên là thê tử của hắn.

Trước mặt người ngoài, hẳn muốn tất cả mọi.người biết rằng Tô Miên Miên là người hắn quan tâm và thương yêu.

Tô Miên Miên nghe vậy, cảm nhận được vòng tay ấm áp của Giang Siêu, sắc mặt lập tức đỏ bừng.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Mặc dù nàng rất xấu hổ khi ôm nhau trước mặt nhiều người, nhưng nàng lại không nỡ rời khỏi vòng tay Giang Siêu.

Nàng dựa sát vào Giang Siêu, nước mắt càng chảy càng nhanh, nhưng bên trong những giọt nước mắt đó lại lộ ra niềm hạnh phúc vô tận.

Trên xe ngựa, ánh mắt của Tống Ninh Tuyết và Mộ Dung Chỉ Tình ngập tràn sự hâm mộ, không hề có một chút ghen tị nào.

Bởi vì đó chính là người mà Giang Siêu quan tâm, là người mà Giang Siêu yêu thương. Bọn họ yêu ai sẽ yêu cả đường đi lối về!

Nếu họ thực sự yêu Giang Siêu, họ sẽ chấp nhận tất cả

những gì mà Giang Siêu yêu thương.

Nếu họ có ý đồ xấu với người mà Giang Siêu quan tâm, họ biết mình sẽ không bao giờ có được tình yêu của Giang Siêu, cũng không bao giờ được Giang Siêu chấp nhận.

"Chúng ta... về nhà thôi!"

Giang Siêu dịa dàng vỗ lưng Tô Miên Miên, sau đó bế Tô Tiểu Thảo lên, nhẹ nhàng ôm lấy eo 'Tô Miên Miên, quay người đi về nhà.

Những người xung quanh cũng nhanh chóng dọn đường để chào đón và cáo biệt Giang Siêu.

Lúc Giang Siêu chào hỏi mọi người, hắn quay đầu nhìn về phía xe ngựa phía sau, sau đó gật đầu với Tống Ninh Tuyết trên xe.

Tống Ninh Tuyết cũng vội vàng gật đầu, tự mình đánh xe đi theo hắn.

Trong thôn đã xây dựng rất nhiều con đường làm băng xi măng, trong đó có một con đường lớn dẫn thẳng tới căn nhà mới xây của Giang Siêu, sau đó nó còn dẫn đến hướng của các công xưởng.

Nếu như có ai đó xuyên không, chắc chắn họ sẽ nghĩ thôn Kháo Sơn này là một thôn làng hiện đại.

Điểm khác biệt duy nhất là bộ y phục cổ trang mà mọi người ở đây đang mặc.

Về phần người tị nạn, tất cả đều giao cho Tống Tiểu Nhã tiếp đón.

Trong khoảng thời gian không có Tống Ninh Tuyết ở bên cạnh, Tống Tiểu Nhã đã trở thành trợ thủ đắc lực cho Tô Miên Miên.

Các nữ hộ vệ đi cùng với Tống Tiểu Nhã cũng có trách nhiệm riêng của mình.

Giang Siêu tạm thời không để cho Tô Miên Miên quản lý người tị nạn, bởi vì bây giờ hắn chỉ muốn quây quần cùng với hai tỷ muội Tô Miên Miên và Tô Tiểu Thảo.

Còn những chuyện khác cứ đợi ngày mai rồi nói.

Hơn nữa, hắn cũng muốn sắp xếp cho Mộ Dung Chỉ Tình, đồng thời giới thiệu nàng với Tô Miên Miên.

Câu nói của mẫu thân Mộ Dung Chỉ Tình đã khiến Giang Siêu biết rằng, chuyện của Mộ Dung Chỉ Tình có thể sẽ không rất khó giải quyết.

Hơn nữa, nếu như không cho Mộ Dung Chỉ Tình một thân phận, hắn có thể sẽ khiến Mộ Dung Chỉ Tình mất hết thể diện.

Trên đường trở về, Giang Siêu dịu dàng hỏi Tô Miên Miên về những chuyện xảy ra gần đây.

Hän hỏi nàng tất cả mọi thứ với giọng điệu quan tâm.

Giang Siêu thực sự muốn biết Tô Miên Miên hiện tại có sống tốt hay không.

Trên đường đi, Tô Tiểu Thảo thỉnh thoảng sẽ ghen tị hỏi tại sao Giang Siêu không quan tâm đ ến chuyện của mình.

Giang Siêu mỉm cười xoa đầu Tô Tiểu Thảo, nhân tiện cũng hỏi thăm cô bé. Tô Tiểu Thảo lập tức vui vẻ kể cho. Giang Siêu nghe về chuyện của mình.

Hiện tại, cô bé đang học rất chăm chỉ, thành tích của cô bé luôn đứng đầu trong số những đứa trẻ. Ngay cả phu tử cũng khen cô bé rất nhiều.
 
Chương 264: Trong lòng của nàng


Khi về đến nhà, Giang Siêu đã nói với Tô Miên Miên về chuyện của Mộ Dung Chỉ Tình.

Nghe nói Mộ Dung Chỉ Tình suýt chút nữa đã mất mạng vì cứu Giang Siêu, ánh mắt nàng lập tức ngập tràn sự cảm kích, nhưng đồng thời cũng vô cùng lo läng. Nàng muốn kiểm tra tình trạng của Giang Siêu, vì sợ Giang Siêu đang bị thương.

Giang Siêu mỉm cười lắc đầu với nàng, vuốt v e gương mặt nàng tỏ ý mình không sao.

Tô Miên Miên rơi nước mắt rồi ôm chặt lấy Giang Siêu, giống như đang sợ một khi nàng buông tay ra, Giang Siêu sẽ biến mất.

Trong lòng của nàng, không ai có thể thay thế được Giang Siêu.

Giang Siêu chính là trời, là đất của nàng, là người sẽ cứu nàng khỏi tình thế nước sôi lửa bỏng.

Nàng không thể tưởng tượng được đến ngày nàng và muội muội mất đi Giang Siêu, liệu rằng bọn họ có còn can đảm để sống tiếp hay không.

Vì vậy, nàng rất biết ơn Mộ Dung Chỉ Tình đã hy sinh tính mạng để cứu Giang Siêu. Mặc dù nàng biết đối phương thích Giang Siêu, nhưng nàng không hề cảm thấy không vui chút nào.

Nàng cũng biết Giang Siêu không thể chỉ lấy nàng làm thê tử.

Tất cả những gì nàng cần là trong lòng Giang Siêu có một vị trí dành cho nàng. Đó là tất cả những gì mà nàng yêu cầu.

Từ lúc trở về thôn, nàng có thể cảm nhận được sự che chở, quan tâm và yêu thương của Giang Siêu dành cho mình. Đối với nàng, chỉ cần những thứ này là đủ.

Nhìn Tống Ninh Tuyết dìu Mộ Dung Chỉ Tình đi vào, nàng vội vàng bước lên nghênh đón, đưa tay ra đỡ Mộ Dung Chỉ Tình.

Nhìn thấy Tô Miên Miên tới giúp mình, Mộ Dung Chỉ Tình lập tức lộ ra vẻ mặt xấu hổ và bối rối, trên mặt cũng lộ ra một chút kính trọng.

"Tỷ tỷ! Ta không sao đâu, tỷ đừng lo lắng! Cứ để Ninh Tuyết dìu ta là được."

Mộ Dung Chỉ Tình mỉm cười nói với Tô Miên Miên.

Một câu “tỷ tỷ” của Mộ Dung Chỉ Tình đã khiến Tô Miên Miên kinh ngạc. Rõ ràng nàng nhỏ tuổi hơn Mộ Dung Chỉ Tình, thậm chí còn nhỏ hơn cả Tống Ninh Tuyết.

Vậy thì tại sao Mộ Dung Chỉ Tình lại gọi nàng là tỷ tỷ. Tuy nhiên, Tô Miên Miên là người rất thông minh, nàng nhanh chóng hiểu được nguyên nhân bên trong.

Mộ Dung Chỉ Tình làm vậy là thừa nhận địa vị của nàng ở Giang gia. Cho dù sau này có gả đến đây, nàng ta chắc chắn sẽ coi Tô Miên Miên là chính thất, tuyệt đối sẽ không có ý đồ muốn tranh sủng.

Tô Miên Miên mỉm cười với Mộ Dung Chỉ Tình, xua tay nói: "Mộ Dung Chỉ Tình lớn hơn ta, lẽ ra ta phải gọi tỷ là tỷ mới phải. Từ nay Mộ Dung tỷ tỷ sẽ sống ở đây, vậy nên ở đây cũng là nhà của tỷ."

Nàng không hề tính toán chỉ li, cũng không muốn tranh giành lớn nhỏ.

Nàng thậm chí còn không thích việc Mộ Dung Chỉ Tình lớn tuổi hơn mình mà vẫn gọi nàng là tỷ, nàng chỉ mong gia đình một nhà có thể chung sống hòa thuận là được.

Nàng cũng biết, nếu như Mộ Dung Chỉ Tình đã theo được. đến đây, thì chuyện trở thành người của Giang gia cũng đã được quyết định từ trước.
 
Chương 265: Về phần Tống Ninh Tuyết


Không chỉ vì đối phương hy sinh mạng sống để cứu hẳn, mà còn là vì mẫu thân của Mộ Dung Chỉ Tình đã nói nam nữ không được phép thân mật, nhưng cái gì không nên nhìn, không nên chạm, hẳn đều làm hết rồi.

Mộ Dung Chỉ Tình chắc chắn sẽ không thể gả cho ai nữa, vậy nên hẳn nhất định phải cho Mộ Dung Chỉ Tình một lời giải thích.

Chỉ cần Tô Miên Miên không bài xích, Giang Siêu cũng không để ý đến việc ban cho Mộ Dung Chỉ Tình một danh phận.

Về phần Tống Ninh Tuyết, mọi việc chỉ có thể thuận theo. tự nhiên.

Hơn nữa, hắn và Tống Ninh Tuyết đã cùng nhau vào sinh ra tử lâu như vậy, mối quan hệ giữa hai người từ lâu đã không còn giống như bình thường, vậy nên Giang Siêu tuyệt đối sẽ không đồng ý để Tống Ninh Tuyết gả cho người khác.

Ba nữ nhân trò chuyện ở bên ngoài cả ngày trời, còn Tô Tiểu Thảo thì chạy vào bếp bám lấy Giang Siêu, sau đó còn bắt đầu hạ thủ với hẳn.

Vốn dĩ Tô Miên Miên muốn vào giúp đỡ, nhưng lại bị Giang Siêu đẩy ra, đây chính là lúc để Tô Miên Miên và Mộ Dung Chỉ Tình trở nên hòa thuận.

Lúc Giang Siêu nấu một bữa thịnh soạn đem ra, Tô Tiểu Thảo đã thèm đến mức chảy nhỏ dãi, còn Mộ Dung Chỉ Tình thì kinh ngạc nhìn về phía Giang Siêu.

Nàng ta không ngờ rằng Giang Siêu lại có thể nấu ăn giỏi đến như vậy. Mặc dù vẫn còn chưa ăn vào miệng, nhưng mùi thơm đủ khiến khẩu vị của nàng ta tăng thêm rất nhiều.

Sau khi mọi người ngồi xuống, Tô Miên Miên đã bưng cho Mộ Dung Chỉ Tình một bát canh gà.

Nàng cười nói: "Tỷ tỷ còn đang bị thương, nên uống một chút canh để bồi bổ cơ thể. Những món chay này rất thanh đạm, tỷ tỷ cứ yên tâm mà ăn!"

Mộ Dung Chỉ Tình nhận lấy bát canh, ánh mắt lộ ra vẻ cảm kích, trong lòng thì cảm thấy ngọt ngào.

Ăn cơm xong, Giang Siêu ở nhà chơi cùng với các nữ nhân. Đợi đến khi trời tối, Tô Miên Miên mới nhìn Giang Siêu với vẻ mặt ngượng ngùng.

Bởi vì có người ở xung quanh, vậy nên nàng không tiện để bày tỏ sự lưu luyến của mình với Giang Siêu.

Tô Tiểu Tiểu đã sắp xếp xong phòng cho Tống Ninh Tuyết và Mộ Dung Chỉ Tình. Vốn dĩ đã sắp xếp hai phòng vừa đủ với căn nhà mới của Giang Siêu.

Tuy nhiên, vì vết thương của Mộ Dung Chỉ Tình vẫn còn chưa lành, vậy nên Tống Ninh Tuyết đã ở trong phòng của Mộ Dung Chỉ Tình để chăm sóc cho nàng ta.

Nhìn căn nhà làm bằng gạch ngói mà mình đang ở, Mộ Dung Chỉ Tình lúc này mới có thời gian để xem kết cấu của ngôi nhà. So với ngôi nhà kết hợp gạch với gỗ mà mình từng ở, rõ ràng ngôi nhà bằng gạch ngói trước mặt kiên cố hơn rất nhiều.

Hơn nữa lại còn ấm áp và thoải mái, Mộ Dung Chỉ Tình đã yêu thích ngôi nhà này ngay từ lần đầu tiên ở lại.

Nếu như có thể làm ra thép, đợi đến lúc đó xây nhà, có lẽ Mộ Dung Chỉ Tình sẽ càng kinh ngạc hơn nữa.

Nửa đêm, Giang Siêu đang ngủ mê man, thì cảm thấy có người đang mở cửa phòng của mình. Hắn lập tức tỉnh giấc, lợi dụng ánh trăng trong đêm tối để nhìn thấy người đi vào.

Người đến là Tô Miên Miên, lúc này nàng đang mặc một chiếc áo mỏng, lộ ra đường nét cơ thể bên trong màn đêm.

Giang Siêu cảm thấy có hơi nóng. Lúc rời khỏi đây, hắn mới xác lập quan hệ cùng với Tô Miên Miên, vậy nên không dễ dàng gì mới được ở với nhau.

Bởi vì họ không có lý do để cùng phòng, vậy nên Tô Miên Miên cũng không tiện ở lại trong phòng Giang Siêu.

Lúc đó, Mộ Dung Chỉ Tình có chút kinh ngạc, nhưng cũng nhanh chóng hiểu được lý do. Một quân tử giống như Giang Siêu, e rằng sẽ không tự mình chủ động.

Tô Miên Miên đợi đến khi muội muội ngủ say, thì mới đến đây trong âm thầm. Nàng vừa đến bên giường, Giang Siêu đã kéo nàng vào trong chăn.

Cảm nhận được cơ thể ấm áp và nam tính của Giang Siêu, cả người Tô Miên Miên lập tức mềm nhũn, gương mặt của nàng cũng đỏ bừng lên vì xấu hổ.

Nàng ngượng ngùng ngẩng đầu lên nhìn Giang Siêu, trong mắt ngập tràn tình cảm không thể chối cãi.

"Đương gia, ta rất... nhớ chàng!" Giọng nói của Tô Miên Miên rất thấp nhỏ, nàng vùi đầu vào trong lòng Giang Siêu, ngay cả ngẩng đầu lên cũng không dám.

Nàng bây giờ đã dũng cảm hơn rất nhiều so với lúc đầu gặp Giang Siêu.

Giang Siêu nhìn Tô Miên Miên giống như quả táo chín trong lòng mình, cả người lập tức nóng lên, sau đó cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng kiều diễm của nàng.

Ngày hôm sau, khi Giang Siêu tỉnh dậy, Tô Miên Miên đã rời đi. Có vẻ như nàng sợ để người khác nhìn thấy mình.

Sau bữa sáng, Giang Siêu đưa Mộ Dung Chỉ Tình đã khỏe hơn một chút đi theo Tô Miên Miên để xem những thay đổi ở trong thôn.
 
Chương 266: Giang Siêu ca ca


Dù sao thì đột nhiên thêm vào một vạn người như vậy, sẽ rất khó có thể sắp xếp ổn thỏa.

Nhưng tiếp theo đó, cùng với việc mở rộng các gian nhà, mọi người sẽ được sắp xếp ổn thỏa hơn.

Giang Siêu đã hứa sẽ cho những người này một cuộc sống tốt đẹp, nên hẳn chắc chắn sẽ giúp họ có một cuộc sống tốt đẹp.

“Giang Siêu ca ca, huynh đến rồi...”

Lúc nhìn thấy Giang Siêu, Tiểu Ngọc vội vã chạy tới, cô bé và bà của mình cũng được sắp xếp ở đây.

Những người xung quanh nhìn thấy Giang Siêu lập tức lộ ra vẻ mặt vui mừng, trong mắt chứa đầy sự biết ơn.

Họ đã phải ăn gió năm sương cả quấng đường đi, nhưng khi đến đây, họ cuối cùng cũng được sống một cách yên ổn. Mặc dù ở đây có hơi đông người, nhưng họ chưa bao giờ được ổn định giống như bây giờ.

Không cần lo cơm ăn áo mặc, không cần lo đói khát hay lạnh lão.

Đêm qua, mọi người ở đây đều ngủ rất ngon. Mặc dù vô cùng phấn khích, nhưng họ lại vô thức chìm vào giấc ngủ khi ở trong hoàn cảnh an toàn.

Giang Siêu bế Tiểu Ngọc lên, dịu dàng xoa đầu cô bé, sau đó đưa mắt nhìn mọi người xung quanh.

Hắn gật đầu với mọi người, đồng thời hỏi thăm họ đã ngủ ngon và ăn no chưa.

Tất cả mọi người đều gật đầu đáp lại Giang Siêu, bọn họ vô thức lộ ra vẻ vui mừng và khao khát về tương lai.

Họ đã nhìn thấy hy vọng để tiếp tục sống. Cho dù phải làm việc ở đây, miễn là có cái ăn và chỗ ngủ, thì những chuyện khác đều không quan trọng.

Tiếp theo, Tống Tiểu Nhã và các nữ hộ vệ làm theo chỉ dẫn của Giang Siêu, thực hiện công tác kết nối những người tị nạn.

Những đứa trẻ còn quá nhỏ sẽ được gửi đến lớp học. Rất nhiều tiên sinh cũng đã được mời tới để dạy học.

Những đứa trẻ lớn hơn một chút cũng sẽ được sắp xếp đi học. Ngoài ra, bọn chúng còn được sắp xếp những công việc phù hợp và nhẹ nhàng.

Người dân trong thôn Kháo Sơn cũng tương tự như vậy, Giang Siêu đối xử với họ cũng giống như những người tị nạn. Người dân trong thôn Kháo Sơn cũng sẽ tiếp nhận những người tị nạn này.

Dù sao thì đây cũng là những người được Giang Siêu đưa về. Bản thân họ cũng có xuất thân nghèo khó, vậy nên họ có thể hiểu được sự tuyệt vọng của những người tị nạn này.

Sau khi sắp xếp xong xuôi cho người tị nạn, Giang Siêu lại đến thăm nơi đóng quân của đội bảo vệ thôn. Lúc này, đội bảo vệ thôn đã đổi một chiếc cờ đỏ dưới sự chỉ đạo của Giang Siêu.

Trên lá cờ có viết ba chữ lớn: Thôn Kháo Sơn.

Nhìn lá cờ ở phía trên, trong lòng Giang Siêu lập tức kích động, trong mắt hiện lên vẻ nghiêm túc và trang trọng.

Toàn bộ quân Con Cháu cũng vô thức nhìn vào lá cờ, trong mắt lộ ra sự nhiệt huyết.

Với danh hiệu này, toàn bộ đội quân giống như đã được thay da đổi thịt.

Phần lớn thành viên trong quân Con Cháu đều là thổ phỉ, nhưng dưới sự giáo dục tư tưởng của Giang Siêu, toàn bộ quân Con Cháu đã không còn là những thổ phỉ hung hãn nữa.

Họ cũng có lý tưởng và mục tiêu riêng của mình, giống như những tư tưởng mà Giang Siêu truyền lại cho họ.

Họ muốn giúp bách tính trong thiên hạ có được một cuộc sống tốt đẹp, giúp thế giới không công băng này trở nên công bằng!
 
Chương 267: Giang công tử


Hắn gọi Đông Ly Hưng tới, sau đó nói với Đông Ly Hưng suy nghĩ của mình, đồng thời dặn dò Đông Ly Hưng làm công tác chuẩn bị, hắn sẽ quay lại tộc Dạ Lang cùng với mọi người.

Nhân tiện, hắn muốn giải quyết mọi việc bên phía tộc Dạ Lang. Không biết tộc Dạ Lang hiện tại đã phát triển đến mức. nào!

Trong một tháng qua, không biết con tàu lớn đã được. đóng đến đâu rồi.

Hắn cũng muốn xem thử tuyến đường thủy dẫn đến sông Bình An của tộc Dạ Lang sẽ như thế nào.

Sau khi bảo Đông Ly Hưng chuẩn bị sẵn sàng, Giang Siêu lại đi đến công xưởng chế tạo hỏa dược. Nhờ sự nỗ lực của 'Tống Ninh Tuyết, xưởng hỏa lực hiện tại đã có khoảng năm sáu chục người.

Ngoài việc điều chế hỏa dược, bọn còn chế tạo mìn tre, lựu đạn nước và đạn đại pháo.

Thợ rèn bên phía xưởng luyện sắt cũng đã tăng lên ba mươi người, cộng thêm với ba mươi thợ đang học nghề, quy mô của nơi này thậm chí còn lớn hơn xưởng hỏa dược.

Dù sao thì nơi này không chỉ sản xuất các loại công cụ, mà còn sản xuất cả đao thép cùng với các nhu cầu về đạn dược.

Số lượng người trong xưởng hiện tại rõ ràng không thể theo kịp nhu cầu. Suy cho cùng, cuộc nổi dậy của Trịnh An e rằng sẽ không còn xa nữa, vậy nên số lượng tiêu thụ đạn dược. sẽ vô cùng lớn.

Sau đó, Giang Siêu còn đến xưởng dệt, xưởng nước hoa và lò gạch.

Lúc này, lò nung đã được mở rộng thêm hơn mười cái, không chỉ có lò nung xi măng, mà còn có lò nung gạch ngói.

Hiện tại đã có thêm một vạn người, có lẽ tiến độ sẽ được. đẩy nhanh hơn một chút. Giang Siêu cũng đi một chuyến đến phòng thí nghiệm của Giang Vân.

Hiện tại, tiểu tử này say mê nghiên cứu khoa học đến nỗi quên ăn quên ngủ.

Thực ra hắn cũng khá thông minh, hiện tại gần như không cần Giang Siêu phải hướng dẫn quá nhiều. Có một số lý luận, Giang Vân chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể hiểu được.

Giang Siêu lại cho hẳn một số gợi ý, đồng thời yêu cầu Giang Vân nghiên cứu cách tạo ra axit nitric, glycerin và nitrocellulose.

Đây là nguyên liệu thô để chế tạo hỏa dược không khói, chắc chắn sẽ có ích trong tương lai.

Lúc này, Giang Siêu lại đến kiểm tra tường thành. Hôm qua hắn vẫn chưa có thời gian để kiểm tra tỉ mỉ tình hình trên tường thành. Hiện tại, Giang Siêu mới nhìn thấy mấy khẩu đại pháo đặt trên tường thành.

Trên đó còn đặt rất nhiều khẩu pháo cối, nếu như kẻ địch tấn công thôn Kháo Sơn, chưa chắc đã có thể xuyên thủng tường thành trước mặt. Về phần ba mặt núi còn lại, thì chỉ cần phái người đi tuần tra trên núi là được.

Không ai có thể tấn công thôn Kháo Sơn từ ba mặt núi này, bởi vì ở đây phần lớn là núi cao và rừng rậm, hoàn toàn không thích hợp để hành quân.

Chỉ cần phòng thủ tốt, thôn Kháo Sơn sẽ trở nên bất khả xâm phạm, không ai có thể tấn công vào được.

Sau khi kiểm tra tình hình trong thôn, Giang Siêu lại rời khỏi thôn Kháo Sơn, đi một chuyến đến sông Bình An. Con đường lớn đi đến sông Bình An đã được mọi người làm xong.

Ngoài ra, một bến tàu cũng đã được xây dựng trên sông Bình An.

Diệp Thanh Ảnh đã cử người làm việc này nhằm vận chuyển mọi thứ từ tộc Dạ Lang ra ngoài.

Khi Giang Siêu đến, người phụ trách ở đây đã đến nghênh đón hắn. Người này trước đó đã vào thôn Kháo Sơn cùng với thương đội của Diệp Thanh Ảnh, hơn nữa cũng đã gặp Giang Siêu nhiều lần.

Vì vậy, khi Giang Siêu vừa tới nơi này, người này đã lập tức nhận ra Giang Siêu. Người này đi tới trước mặt Giang Siêu, cung kính hành lễ nói:

"Giang công tử, ngài đến rồi. Đông gia đã dặn dò tiểu nhân, nếu Giang công tử có gì không ưng ý, chỉ cần nói một tiếng là được, bọn ta sẽ làm theo vô điều kiện."

Nghe vậy, Giang Siêu lắc đầu.

"Cứ xây dựng dựa theo thiết kế trước đó của các ngươi. Nếu thực sự có yêu cầu gì, ta sẽ lại đến tìm ngươi."
 
Chương 268: Trong mấy ngày ở thôn Kháo Sơn


Nếu như nơi này bị người của Trịnh An phá hủy, e rằng sẽ xảy ra rắc rối.

Nhưng có lẽ Trịnh An tạm thời sẽ không chú ý tới tình hình ở đây. Dù sao thì địa điểm Giang Siêu nhờ Diệp Thanh Ảnh lựa chọn cũng tương đối hẻo lánh, chỉ có duy nhất một con đường được xây dựng nối với đại lục.

Nếu như không đến đây kiểm tra, thì sẽ không phát hiện được bến tàu ở đây. Chỉ cần huyện Bình An không xảy ra chuyện lớn, thì tuyến đường giao thương ở đây sẽ không có vấn đề gì.

Trong mấy ngày ở thôn Kháo Sơn, Giang Siêu dành phần lớn thời gian để ở bên Tô Miên Miên.

Nhìn nàng làm việc, đôi khi nhìn Mộ Dung Chỉ Tình làm việc với Tô Miên Miên.

Mộ Dung Chỉ Tình sau khi khỏe hơn một chút, đã quyết định giúp đỡ Tô Miên Miên.

Tất cả mọi thứ ở đây là của Giang Siêu, vậy nên nàng ta cảm thấy mình nên đóng góp một phần sức lực của bản thân. Tống Ninh Tuyết cũng tham gia giúp đỡ.

Vốn dĩ Tống Ninh Tuyết phải phụ trách việc kinh doanh ở. bên ngoài, nhưng hiện tại, nàng, Mộ Dung Chỉ Tình và Tô Miên Miên sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm đối nội và đối ngoại của thôn.

Điều này khiến Giang Siêu vô cùng yên tâm, bởi vì Mộ Dung Chỉ Tình có thể giúp đỡ Tô Miên Miên. Dù sao thì trong tương lai, thôn Kháo Sơn sẽ ngày càng lớn mạnh, vậy nên một người khó có thể quản lý hết được.

Giang Siêu cũng muốn tìm người giúp đỡ nàng, hẳn không muốn Tô Miên Miên phải lao lực quá mức.

Đợi tới ngày thứ bảy, Giang Siêu đưa tất cả thành viên của tộc Dạ Lang quay về tộc Dạ Lang.

Đã đến lúc thực hiện kế hoạch của mình, hơn nữa sự phát triển của tộc Dạ Lang vẫn cần đến sự giám sát và chỉ đạo của hẳn.

Tô Miên Miên nghe nói Giang Siêu lại phải đi, thì mắt lập tức đỏ bừng cả một ngày trời. Theo sau là vẻ mặt lưu luyến của Tiểu Thảo, Tống Ninh Tuyết và Mộ Dung Chỉ Tình.

Giang Siêu cũng không nỡ tạm biệt mọi người, nhưng hiện tại có rất nhiều chuyện hắn không thể tự mình làm chủ. Hắn muốn được sống tốt ở đây, đồng thời cũng muốn những người hän quan tâm cũng có thể sống tốt.

Hắn phải nỗ lực làm việc, vì nếu hẳn lơ là một chút, tất cả mọi người đều có thể gặp nguy hiểm.

Mặc dù không nỡ, nhưng Tô Miên Miễn vẫn tiễn Giang Siêu ra khỏi thôn Kháo Sơn. Nàng, Mộ Dung Chỉ Tình, Tống Ninh Tuyết và những người khác đứng trên tường thành, nhìn bóng dáng Giang Siêu ở phía xa, giống hệt như những hòn vọng phu.

Mãi cho đến khi bóng dáng của Giang Siêu biến mất, nàng mới miễn cưỡng bước xuống tường thành với đôi mắt đỏ hoe.

Nhưng nàng nhanh chóng gạt đi nước mắt, tiếp tục cống hiến hết mình cho việc xây dựng thôn Kháo Sơn. Nàng không thể vì nhung nhớ, mà quên đi chuyện Giang Siêu giao cho. Giang Siêu đi rồi, nàng phải thay hẳn trấn thủ thôn Kháo Sơn.

Về đến tộc Dạ Lang, ngay khi Giang Siêu vừa qua sông, mọi người trong Đông Ly thị nhìn thấy hẳn quay lại đã vội vàng tiến lên chào đón hắn ở bến tàu.

Sau khi biết được tin tức, rất nhiều người của tộc Nam Minh thị và Bắc Quỳnh thị đã đến bến tàu chào đón bọn họ.

Bánh xe nước khổng lồ vẫn đang hoạt động, cánh đồng ở trung tâm lúc này đã bắt đầu chuyển sang màu vàng, ước chừng nửa tháng nữa sẽ tới mùa bội thu.

Trong đám người, Đông Ly Thải là người vui mừng nhất. Nàng là người đầu tiên chạy tới, không để ý đến người bên cạnh, lập tức nhào vào người Giang Siêu ôm thật chặt.

"Giang đại ca, cuối cùng huynh cũng trở lại, ta có một tin vui muốn báo cho huynh biết. Lô lúa lai đầu tiên mà ta cùng với phụ thân thử nghiệm đã gần chín rồi. Đúng như lý thuyết mà huynh viết, sản lượng của chúng rất cao, nhưng hình như so với sản lượng cao nhất thì vẫn còn kém xa”
 
Chương 269: Ngươi đã về rồi


Cách gọi của Đông Ly Khoát dành cho Giang Siêu vẫn giống hệt như trước, chẳng qua là cách gọi này có hơi mâu. thuẫn với cách gọi của nữ nhi ông.

Nhưng đối với những bộ tộc dũng mãnh và phóng khoáng như tộc Dạ Lang, họ sẽ không quan tâm đ ến những tiểu tiết như vậy, mọi người đều có cách gọi riêng của mình!

Nghe vậy, trên mặt Đông Ly Thải lộ ra vẻ thất vọng. Nàng cũng biết mình quá vội vàng, nên chỉ có thể bất đắc dĩ buông tay.

Lúc này, trưởng lão của Đông Ly thị, Nam Minh Phong và Bắc Quỳnh Thị nhanh chóng bước tới chào hỏi nhiệt tình với Giang Siêu.

Lúc này, Đông Ly Nguyệt nghe tin cũng vội vàng chạy tới.

Khi nhìn thấy Giang Siêu từ xa, đôi mắt nàng lập tực đỏ lên, đồng thời cũng để lộ sự thương nhớ sâu sắc.

Mặc dù, thời gian nàng ở cùng Giang Siêu không lâu, nhưng không biết từ khi nào trái tim của nàng đã bất giác thuộc về Giang Siêu.

Khi Giang Siêu rời đi, trong lòng nàng vô cùng luyến tiếc, nhưng khi gặp lại một lần nữa, nàng lại không dám tiến tới, vì sợ Giang Siêu đã quên mất mình.

Giang Siêu mỉm cười nhìn nàng, sau đó sải bước tiến về phía nàng.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Những người xung quanh nhìn thấy cảnh này, thì cố ý tránh đi.

Đông Ly Nguyệt do dự một chút, thì vẫn vội vàng tiến tới đón hắn, vẻ mặt của nàng có chút phấn khích. Nếu không có người ở xung quanh, có lẽ nàng đã không kìm nén được cảm xúc mà lao thẳng về phía trước.

“Ngươi đã về rồi!" Nàng nhẹ nhàng nói với Giang Siêu, trong mắt ánh lên sự thương nhớ sâu sắc.

"Ừm” Giang Siêu gật đầu đáp lại.

“Chúng ta về nhà đi, ta sẽ kể cho ngươi nghe những chuyện xảy ra gần đây.” Đông Ly Nguyệt tiến lên nắm lấy tay Giang Siêu, giống như một thê tử dịu dàng.

Giang Siêu vẫy tay cáo biệt mọi người, sau đó đi theo Đông Ly Tuyết lên núi.

Đông Ly Thải ở bên cạnh thất vọng bĩu môi.

Những người khác cũng nhanh chóng cáo biệt, tạm thời không muốn làm phiền phu thê người ta đoàn tụ.

Mặc dù Giang Siêu và Đông Ly Nguyệt chỉ là phu thê giả, nhưng điều này chỉ có một vài người biết được, vậy nên toàn bộ tộc Dạ Lang vẫn cho rằng Giang Siêu là nam nhân của Đổng Ly Tuyết.

Trên đường đi, Giang Siêu tranh thủ quan sát những thay. đổi của tộc Dạ Lang. Các công xưởng và lò gạch đều đã được. xây dựng, mấy con tàu lớn ở bến tàu cũng đã đóng được một nửa.

Dự tính rằng chúng sẽ được hoàn thành trong vòng một tháng nữa.

Sau đó sẽ đến lò nung, xưởng luyện sắt và xưởng xử lý cao su thô.

Những nơi này đã được xây dựng xong khi Giang Siêu rời đi. Giang Siêu cũng không cần lo lắng quá nhiều về xưởng luyện sắt.

Bản thân gia tộc Dạ Lang có hơn ba vạn người, tất nhiên cũng có rất nhiều thợ rèn.

Chỉ riêng trong xưởng đã có năm sáu chục thợ rèn, cộng. thêm gần một trăm thợ học việc, khiến quy mô ở đây còn lớn hơn cả thôn Kháo Sơn.

Chỉ cần Giang Siêu chỉ dẫn một chút, bọn họ liền biết phải làm như thế nào.

Xưởng cao su thô thì chỉ cần phơi khô và bảo quản cao su thô, nhưng làm thế nào thì họ không biết làm. Giang Siêu nhìn thấy cao su thô được phơi khô, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.

Xem ra việc chế tạo con dấu cao su sẽ không thành vấn đề. Ở tộc Dạ Lang, họ còn có thể thử nghiệm chế tạo động cơ hơi nước.

Một khi động cơ hơi nước được tạo ra, toàn bộ nền sản xuất công nghiệp sẽ có một bước đột phá lớn. Không chỉ về mặt tốc độ, mà ngay cả lĩnh vực công nghệ cũng sẽ có một bước phát triển lớn.
 
Chương 270: Không sao rồi


Trở lại nơi ở Đông Ly Nguyệt, bà ngoại Đông Ly Nguyệt nhìn thấy Giang Siêu trở về, sắc mặt cực kỳ vui vẻ, bà ấy kéo. Giang Siêu lại gần nhìn hắn từ trên xuống dưới, từ trái qua phải.

Sự việc giữa tộc Dạ Lang và triều đình đã được giải quyết, giống như Giang Siêu mong muốn, tộc Dạ Lang do tộc vương tự trị, hàng năm chỉ cần nộp thuế cho huyện Bình An.

Vương Đông Ly Nguyệt của tộc Dạ Lang thậm chí còn được phong làm Thiếu phó Lục phẩm tộc Dạ Lang, trực thuộc quản lý của tộc Dạ Lang.

Đối với chuyện này, trong lòng Đông Ly Nguyệt ngoại trừ cảm kích, nhiều nhất chính là sự vui sướng, từ sau khi Giang Siêu rời đi, nàng vẫn luôn lo lăng, thấp thỏm, nơm nớp lo sợ đến tận bây giờ.

Lúc trước cha cô đã từng vì tộc Dạ Lang mà chết oan, nàng cũng sợ Giang Siêu cũng sẽ giống như cha mình hy sinh oan uổng.

Nhưng tất cả những gì nàng có thể làm là thầm cầu nguyện cho Giang Siêu bình an.

Cũng may Giang Siêu đã trở về an toàn. Điều này làm cho. nàng cảm thấy nhẹ nhõm, an lòng.

Dẫn Giang Siêu vào phòng, nàng lập tức nhào vào lòng Giang Siêu, hai tay ôm chặt lấy hắn, nước mắt tuôn trào.

"Ngươi cuối cùng đã trở lại, ta còn tưởng rằng đời này sẽ không gặp lại ngươi.

Những ngày ngươi rời đi, mỗi ngày ta đều gặp ác mộng. Ta mơ thấy ngươi xảy ra chuyện gì, ta mơ thấy ngươi..."

Nói đến khúc này, nàng nghẹn ngào nói không thành lời, nàng chỉ im lặng mà khóc không thành tiếng.

Trước mặt người ngoài, nàng là vị vương mạnh mẽ và quyền lực của tộc Dạ Lang, nhưng trước mặt Giang Siêu, nàng chỉ là một tiểu cô nương, cũng chỉ muốn làm một tiểu cô nương bé nhỏ.

"Không sao rồi, ta về rồi đây!" Giang Siêu vỗ nhẹ lên lưng của Đông Ly Nguyệt, nhỏ giọng an ủi, hẳn không biết nên nói cái gì nữa.

Từ sự phát triển của tộc Dạ Lang có thấy răng Đông Ly Nguyệt gần đây đã phải nỗ lực rất nhiều.

Tất cả những việc nàng làm vì hắn, trong lòng Giang Siêu đều biết hết.

Cho dù Giang Siêu là một tên đầu gỗ, hắn vẫn có thể cảm nhận được tình cảm của Đông Ly Nguyệt, khó nhất chính là tiếp nhận lòng tốt của mỹ nhân, không thể nói Giang Siêu không có tâm tư gì với Đông Ly Nguyệt.

Đông Ly Nguyệt tuy rằng không phải là người đẹp nhất trong tất cả mỹ nhân, nhưng khí chất trên người nàng xếp thứ hai không ai dám đứng nhất.

"Ừ, trở về là tốt rồi! Nếu ngươi không quay lại, ta sẽ ra ngoài đi tìm người!"

Đông Ly Nguyệt ừ nhẹ một tiếng, giọng điệu có chút nũng nịu.

Lúc này, bà ngoại Đông Ly Nguyệt mở cửa bước vào, nhìn hai người ôm nhau, bà ấy nhất thời thấy xấu hổ nhanh chóng quay người đi ra ngoài.

Đông Ly Nguyệt cũng cảm thấy xấu hổ lập tức giấy ra khỏi vòng tay của Giang Siêu, mặt đỏ bừng, không cam lòng đuổi theo bà ngoại.

Nghe tiếng nói chuyện đùa giỡn của hai bà cháu bên ngoài, trên mặt Giang Siêu hiện lên nụ cười, cảm giác này thực sự rất thoải mái. Ấm áp...

Ăn cơm xong, Đông Ly Nguyệt dẫn Giang Siêu đi xem tình hình phát triển gần đây của tộc Dạ Lang, xưởng dệt đã bắt đầu hoạt động.

Rất nhiều vải đã được kéo sợi và rất nhiều ngôi nhà lợp. ngói được xây dựng.

Nhiều người dân tộc Dạ Lang sống trên núi đã chuyển đến những ngôi nhà lợp ngói ở dưới.

Tiếp đó chính là xưởng luyện sắt. Giang Siêu dừng chân tham quan nơi này lâu nhất.

Bởi vì Giang Siêu không có nói hắn muốn rèn cái gì.
 
Chương 271: Tất cả vấn đề đó cũng chỉ có thể từ từ giải quyết


Nếu có thể tìm được mỏ dầu, Giang Siêu có thể tinh chế ra xăng và dầu diesel từ dầu thô, đồng thời có thể chế tạo động cơ đốt trong.

Sau đó, toàn bộ tộc Dạ Lang bước vào thời đại công nghiệp. Thứ Giang Siêu thiếu bây giờ chính là người tài và thời gian. Hơn nữa chính là nguyên liệu thô.

Ở đây tộc Dạ Lang có một quặng sắt, tuy nhiên việc khai thác ở giai đoạn đầu vẫn ổn, nhưng ở những giai đoạn sau, việc đào quặng càng ngày càng sâu sẽ trở nên khó khăn hơn một chút.

Tất cả vấn đề đó cũng chỉ có thể từ từ giải quyết.

Giang Siêu dành cả buổi chiều ở trong xưởng luyện sắt, hầu như đều là dạy cho thợ rèn cách rèn dao thép.

Ngoài ra, hẳn còn phác thảo một vài bản vẽ cách đúc các bộ phận động cơ hơi nước cho các thợ rèn.

Mãi đến lúc trời gần tối, hản mới cùng với Đông Ly Nguyệt vẫn đứng đợi bên cạnh đi đến cánh đồng lúa dưới đồng bằng.

Nhìn những hạt lúa trong cánh đồng lúa trước mắt, trên mặt hắn hiện lên một niềm vui sướng.

Nơi mà Đông Ly Nguyệt dẫn hẳn xem là khu vực thí nghiệm của Đông Ly Thải và Đông Ly Khoát. Trong hơn mười mẫu ruộng thí nghiệm, tất cả hạt lúa đều căng tròn, óng ả.

Trong ruộng lúa, Đông Ly Thải cùng với cha mình và một số người dân của hai tộc khác đang kiểm tra tình hình trên mấy đám ruộng thí nghiệm.

Thấy Giang Siêu tới, nàng hưng phấn chạy qua, trên mặt tràn đầy vui mừng.

"Giang đại ca, huynh nhìn thấy những đám ruộng thí nghiệm của chúng ta chưa?

Ta đã không làm huynh thất vọng. Mùa sau ta nhất định sẽ nâng cao sản lượng lúa."

Nhìn thấy vẻ mặt ngập tràn sung sướng của Đông Ly Thải, Giang Siêu nhẹ nhàng xoa đầu nàng, gật đầu tỏ ý đã biết, trong ánh mắt hắn đều là khen ngợi.

Đối với hành động thân mật này, khuôn mặt Đông Ly thải †ỏ vẻ ngượng ngùng và ngọt ngào. Trong mắt nàng cũng tràn ngập cảm xúc thỏa mãn, tựa như được Giang Siêu tán thưởng, thế là đủ rồi.

Giang Siêu nói với Đông Ly Thải về một số vấn đề cần chú ý ở những giai đoạn sau của cây lúa, cũng như những vấn đề cần cải thiện trong việc lai tạo lúa, và hàn thuyên một vài chuyện khác với Đông Ly Thải.

Những người khác ở gần đó cũng khiêm tốn lảng nghe. Trước đây mọi người có lẽ vẫn còn hoài nghỉ đối với những lý luận của Giang Siêu, nhưng sau khi sự thật chứng minh Giang Siêu nói đúng, tất cả mọi người cực kỳ tôn trọng và tin tưởng Giang Siêu.

Giải quyết xong mọi chuyện bên này thì trời đã gần tối, những người làm việc cả ngày ở bánh xe nước khổng lồ cũng nghỉ ngơi.

Nhờ có bánh xe nước khổng lồ, công việc tưới nước cho. ruộng lúa không còn vất vả nữa. Thậm chí là vài ngày mới cần tưới nước một lần.

Không chỉ tiết kiệm được rất nhiều sức người và sức của, nó cũng đảm bảo nhu cầu nước cho ruộng lúa.

Nhìn bánh xe nước, Giang Siêu có chút xúc động.

Chính vì có bánh xe nước này mà hẳn làm việc trong tộc Dạ Lang cũng dễ dàng hơn rất nhiều.

Cuối cùng, hẳn không chỉ trở thành chồng của Vương tộc Dạ Lang mà còn trở thành tộc trưởng của tộc Đông Ly.

Giờ đây, tộc Dạ Lang cũng sẽ trở thành con át chủ bài lớn nhất của hắn.

Lúc quay về nhà, Giang Siêu đã nói với Đông Ly Nguyệt về việc xây dựng quân đội. Hẳn muốn tuyển những thanh niên trẻ tuổi trong tộc Dạ Lang tham gia huấn luyện.

Về vấn đề này, Đông Ly Nguyệt rất ủng hộ, tộc Dạ Lang trước đó cũng có quân đội riêng, tuy nhiên, do triều đình quấy rối, binh lính của tộc Dạ Lang cuối cùng bị buộc phải giải tán.

Hơn nữa khi đó ba tộc lớn xảy ra xung đột mẫu thuẫn nên là rất lâu rồi không có thành lập quân đội mới.

Mặc dù Đông Ly Nguyệt không biết Giang Siêu có kế hoạch gì chưa, nhưng nếu có thể có được một đội quân cho. riêng mình, về sau sẽ không sợ bị người khác uy hiếp và khống chế.

Suy cho cùng, triều đình tuy đã buông tha tộc Dạ Lang, nhưng ai biết được nếu một ngày nào đó bọn họ không hài lòng hay có bất mãn gì đó lại sẽ đối đãi với tộc Dạ Lang như nào?
 
Chương 272: Cho ta một đứa con được không?


Đông Ly Nguyệt quyết định tổ chức một cuộc họp tộc Dạ Lang vào ngày hôm sau để thông báo ý định thành lập quân đội của Giang Siêu.

Về việc muốn xây dựng quân đội như thế nào, Đông Ly Nguyệt giao toàn bộ quyền lực cho hẳn.

Đêm đến lúc đi ngủ, trên mặt Đông Ly Nguyệt rất là ngượng ngùng. Giang Siêu cũng có chút xấu hổ.

Nhưng mà lúc trước hai người đã từng ngủ chung một giường nên bọn họ cũng không quá rối rằm đến chuyện ngủ.

Giang Siêu tự nhiên nằm xuống bên cạnh Đông Ly Nguyệt, hai người đều có thể nghe thấy nhịp tim của nhau, sắc mặt Đông Ly Nguyệt đỏ như quả hồng.

Cả hai nhất thời không biết nên nói chuyện như nào, đúng lúc này Đông Ly Nguyệt hình như đã quyết định chuyện gì đó, nàng đột nhiên xoay người, cưỡi lên người Giang Siêu đè hắn ở phía dưới.

Ánh mắt nàng nhìn Giang Siêu ngập tràn tình ý, nàng đỏ mặt nói với Giang Siêu: "Cho ta một đứa con được không?"

Trong giọng nói của nàng lộ ra một cỗ ôn nhu và xen lẫn cầu xin. Giang Siêu nghe những lời này trong mắt hiện lên vẻ phức tạp.

Tình yêu của Đông Ly Nguyệt dành cho hẳn vốn dĩ đã có chút hèn mọn.

Nàng vốn là vương của tộc Dạ Lang, trước mặt tộc Dạ Lang, nàng là một nữ nhân mạnh mẽ.

Nhưng lúc này ở trước mặt Giang Siêu, nàng giống như một tiểu cô nương sợ làm người mình yêu tức giận.

Thái độ thận trọng và lo lắng đó khiến Giang Siêu cảm thấy có chút đau lòng.

Nhìn đôi môi đỏ tươi của nàng, Giang Siêu không nói gì, mở miệng hôn nàng.

Nếu nàng đã muốn như vậy, Giang Siêu không có gì phải do dự, hắn không phải là thánh nhân, cũng không phải là người dài dòng, chậm chạp.

Đông Ly Nguyệt vui sướng giơ tay phất một cái, ngọn nến đỏ trên bàn trong nháy mắt bị gió thổi tắt, căn phòng chìm trong một bầu không khí phấn hồng, diễm tình.

Ngày hôm sau, Giang Siêu đứng dậy, Đông Ly Nguyệt ngủ bên cạnh cũng không thấy đâu.

Tuy nhiên, bên cạnh giường có một tờ giấy.

"Giang lang, ta đã đến từ đường rồi, lát nữa ngươi cũng. đến đây đi, ta sẽ cùng mọi người thương lượng việc thành lập quân đội, còn việc vận hành thế nào thì giao cho ngươi."

Ngửi mùi giấy, trên mặt Giang Siêu hiện lên ý cười, hai chữ “Giang lang” kia khiến trong lòng hẳn dâng lên một cảm giác dịu dàng.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Giang Siêu ăn chút gì đó, đứng dậy đi đến từ đường của tộc Dạ Lang.

Lúc đi đến từ đường, hẳn đã nhìn thấy rất nhiều nam tử trẻ tuổi đang chờ ở đây, mười mấy chiến binh tộc Dạ Lang đi ra ngoài cùng với Giang Siêu thấy hẳn đi tới lập tức vội vàng chào hỏi.

Bọn họ chào Giang Siêu theo nghi thức quân đội, vẻ mặt nghiêm túc và trang nghiêm, trong mắt đều tràn đây mong đợi.

Sau khi trở về tộc Dạ Lang, bọn họ đã mong muốn thành lập quân đội, bọn họ lúc này sau khi trải nghiệm sức mạnh. quân sự của quân đội trong làng, tất cả đầu rục rịch, muốn động tay động chân.

Mọi người cũng muốn xây dựng một đội quân hùng mạnh trong tộc Dạ Lang với quân uy nghiêm khắc và sức chiến đấu kinh người.

Về phần những chàng trai trẻ còn lại, họ cũng là những chiến binh thực lực siêu phàm của tộc Dạ Lang.

Cho dù không bằng đám người Đông Ly Ưng thì cũng không kém là mấy.

"Sao các ngươi lại ở đây?" Giang Siêu có chút kỳ quái nhìn đám người Đông Ly Ưng. Hắn ta hình như không có gọi đám người Đông Ly Ưng đến đây.

"Là tộc vương mời chúng ta đến đây, chắc là vì chuyện thành lập quân đội.
 
Chương 273: Dựa theo kế hoạch


Giang Siêu nghe vậy, gật đầu nói với mọi người.

Đông Ly Nguyệt làm việc rất rõ ràng và cực kỳ chu đáo. Những vị tướng trẻ này chính là nhân tố quan trọng để xây dựng quân đội. Bọn họ là nòng cốt của đội quân này.

Giang Siêu bước vào bên trong từ đường dưới ánh mắt mong đợi của mọi người.

Vừa bước vào từ đường, tất cả một trăm trưởng lão của tộc Dạ Lang đều đứng dậy chào đón Giang Siêu. Ngay cả những người đứng đầu của hai tộc còn lại cũng đứng lên.

Ủy vọng của Giang Siêu trong gia tộc Dạ Lang lúc này đã đạt đến đỉnh cao, ai đã mang Giang Siêu đến đây giúp cho toàn bộ tộc Dạ Lang trở nên giàu có như bây giờ?

Mọi người nhìn thấy sự phát triển hiện tại của tộc Dạ Lang, đều tràn đầy niềm tin vào tương lai.

Lúc đầu, một số trưởng lão trong tộc phản đối kế hoạch thành lập quân đội của Đông Ly Nguyệt, lý do là bọn họ sợ triều đình sẽ lại quy tội, khiển trách xuống dưới.

Nhưng khi nghe Đông Ly Nguyệt nói chuyện này là ý định của Giang Siêu, các trưởng lão trong tộc đều nhất trí ủng hộ.

Nếu bây giờ không phải có Giang Siêu chống đỡ, đoán chừng tộc Dạ Lang đã không thể ở lại đây được nữa, chưa kể đến việc Đông Ly Nguyệt sẽ trục xuất bọn họ, thậm chí người dân của bọn họ cũng có thể đuổi bọn họ đi.

Đông Ly Nguyệt nhìn thấy Giang Siêu đến, mỉm cười chào. đón, nàng dẫn Giang Siêu ngồi lên vị trí trưởng lão của tộc Dạ Lang.

"Giang Siêu, hội đồng trưởng lão trong tộc đã nhất trí thông qua đề nghị thành lập quân đội, hiện tại, nội dung cụ thể và việc chúng ta cần phải làm là do ngươi an bài."

Tại một nơi trang nghiêm như trước mặt, Đông Ly Nguyệt không gọi Giang Siêu là Giang lang bởi vì không phù hợp!.

Giang Siêu nghe vậy gật đầu với Đông Ly Nguyệt rồi lấy tài liệu đã chuẩn bị sẵn ra.

Trong này ghi rõ các chỉ tiết của việc thành lập quân đội, cũng như các điều lệ, chế độ và kỷ luật trong quân đội.

Ngoài ra, Giang Siêu còn nhờ Đông Ly Ưng và những người khác mang về một loạt tài liệu liên quan đến xây dựng quân đội.

Trong tộc Dạ Lang này, bọn họ chỉ cần tái tạo một chút đội quân trong tộc, Đông Ly Ưng và mười mấy người kia sẽ là đội quân chủ lực của quân đội này.

Rất nhiều trưởng lão cảm thấy hứng thú đều tụ họp ở đây, Giang Siêu cũng gọi gần một trăm chiến binh giỏi nhất của tộc Dạ Lang chờ ở bên ngoài tiến vào.

Ý định của Giang Siêu là xây dựng quân đội theo biên chế lữ đoàn, dựa theo tiêu chuẩn của đời trước, một lữ đoàn sẽ có bảy nghìn người.

Đối với tộc Dạ Lang mà nói việc hình thành một đội quân gồm bảy nghìn người thực sự rất đơn giản.

Hơn sáu mươi phần trăm người trong tộc Dạ Lang ở độ tuổi từ mười tám đến ba mươi lắm, bốn mươi phần trăm còn lại là phụ nữ, trẻ em và người già.

Cho dù Giang Siêu xây dựng sư đoàn tăng cường cũng không thành vấn đề, nhưng điều này sẽ đòi hỏi phải hy sinh rất nhiều sức lao động khỏe mạnh.

Đối với quá trình huấn luyện ban đầu, những người lao động khỏe mạnh tạm thời không thể giúp ích nhiều trong thời điểm hiện tại.

Bởi vậy hắn quyết định trước tiên hoàn thành mục tiêu bảy nghìn quân trước, sau đó tiếp tục chiêu mộ ba nghìn quân dự bị.

Quân đội tổng cộng người nghìn binh lính, trong đó hắn là lữ đoàn trưởng, Đông Ly Ưng là tham mưu trưởng, còn có sĩ quan các cấp theo biên chế. Một số sĩ quan theo biên chế đã được đám người Đông Ly Ưng tiến cử từ trước.

Giai đoạn sau sẽ thực hiện chế độ đào thải dựa trên thành tích của họ, nếu có sĩ quan cấp dưới biểu hiện xuất sắc, sĩ quan cấp trên làm mọi người mất lòng tin thì sẽ bị thay thế.

Sau khi hội nghị tại từ đường kết thúc, thông báo chiêu mộ binh lính được phát tán, so với việc làm ở công trường, đãi ngộ dành cho binh lính hấp dẫn hơn nhiều.

Vì vậy hầu hết thanh niên trai tráng đều đổ xô đến báo danh, riêng số lượng người đăng ký đã vượt qua mười sáu nghìn người.

Dựa theo kế hoạch, bọn người Đông Ly Ưng loại bỏ những người lớn tuổi hơn, còn lại mười nghìn người được sắp xếp vào quân đội, và từ trong đó rút ra ba nghìn người làm quân dự bị.
 
Chương 274: Ở xưởng cao su


Nhưng có Giang Siêu ở bên cạnh chỉ đạo, phương diện về quân đội cũng bắt đầu đi vào quỹ đạo.

Đợi đến ngày thứ ba, huấn luyện quân đội cũng đã có nề nếp.

Quân doanh cũng bắt đầu được xây dựng.

Các binh sĩ ngoài những lúc huấn luyện thì thời gian còn lại đầu gia nhập hàng ngũ xây dựng quân doanh.

Ngoài quân đội bên này, Giang Siêu còn yêu cầu xưởng dệt đem vải ra, rồi để các phụ nữ tộc Dạ Lang bắt đầu may quân phục.

Bên xưởng rèn thì đa phần thời gian dùng để rèn vũ khí.

Thời gian còn lại thì nghiên cứu mấy linh kiện bộ phận máy hơi nước mà Giang Siêu đưa.

Có một vài linh kiện đã được đúc ra hình ra dạng, chỉ đợi Giang Siêu nghiệm thu thôi.

Ở xưởng cao su thì Giang Siêu cũng cho người bắt đầu nấu cao su để sản xuất cao su.

Cao su được tạo thành miếng đệm cao su, quá trình gia công thô, cũng không phải chuyện gì khó.

Chỉ cần năm chắc phương pháp thì có thể tiến hành sản xuất rồi.

Giang Siêu dành một khoảng thời gian ở bên xưởng cao. su.

Cũng may không khiến hắn thất vọng, cuối cùng sợi cao su cũng được tạo ra.

Chỉ còn chờ các linh kiện bộ phận máy hơi nước đúc khuôn thôi.

Giang Siêu lại tốn mất một tuần theo dõi việc đúc khuôn các linh kiện máy hơi nước. Nhiều bộ phận đúc ra đều không đạt chuẩn quy cách.

Nhưng, Giang Siêu cũng không bảo các thợ rèn làm lại, mà tìm thợ rèn học việc, dạy cho bọn họ đánh bóng linh kiện.

Dù sao, máy hơi nước thời kỳ đầu chắc chẳn sẽ rất thô, Giang Siêu cũng không mong đợi gì nhiều, hắn chỉ cần đủ để tạo ra máy hơi nước là được.

Các bước phía sau hoàn toàn không có vấn đề gì, sau này kỹ thuật sẽ càng ngày càng tinh thông, càng ngày càng tốt!

Khi Giang Siêu ở tộc Dạ Lang đến ngày thứ mười, cuối cùng hän cũng bớt chút thời gian đi xem việc chế tạo thuyền.

Thân tàu đã hoàn thành, bây giờ chỉ còn lại một vài phần thân tàu đang được chế tạo.

Có lẽ chưa đến mấy ngày nữa thì mấy chiếc thuyền lớn này có thể sẵn sàng ra khơi rồi.

Ngay lúc Giang Siêu đang chỉ đạo việc đóng tàu được mấy ngày thì tộc Dạ Lang đã đón chào mùa thu hoạch, vụ lúa đầu tiền bắt đầu được thu hoạch.

Toàn bộ khu đồng bằng của tộc Dạ Lang đầy rẫy những bóng dáng bận rộn.

Vẻ mặt mọi người vui mừng. Tuy vụ lúa đầu thu hoạch vẫn kém hơn nhiều so với mọi người nghĩ.

Nhưng ít nhất, sản lượng vẫn cao hơn năm ngoái, bởi vậy, mọi người lại càng tin tưởng vào vụ mùa thứ hai.

Đông Ly Thải nhìn lúa được thu hoạch, nàng ấy vui mừng như một đứa trẻ vậy.

Chẳng qua là, Giang Siêu nhìn thấy những thứ này thì ánh mắt có chút nặng nề.

Đến mùa thu hoạch lúc đồng nghĩa, Trịnh An có lẽ sắp gây chuyện rồi.
 
Chương 275: Không chỉ mấy thổ phỉ làm phản


“Công tử, quả nhiên bọn họ làm phản rồi!” Giang Siêu nghe vậy, ánh mắt lóe sáng đầy sát ý.

Quả nhiên hệ như hắn tưởng tượng, Trịnh An bắt đầu làm phản ngay vụ mùa thu hoạch.

“Không chỉ mấy thổ phỉ làm phản, mà ngay cả ở biên cương cũng báo nguy, Gia Luật Hồng Kim của tộc Khiết Đan dẫn theo ba trăm ngàn quân đến biên giới ta, triều đình đã cử Trịnh Thế Dân dẫn quân đối phó...”

Giang Siêu nghe vậy, ánh mắt có chút kỳ lạ, xem ra, hoàng đế Tống Triết này không chỉ vô năng ngu ngốc bình thường, đến bây giờ mà vẫn chưa phát hiện ra lòng lang dạ sói của Trịnh An.

Lại cử con trai cả của Trịnh An là Trình Thế Dân đi đánh tộc Khiết Đan, đây chẳng phải là muốn đưa cả Đại Triệu vào chỗ chết sao?

Nghĩ đến đây, Giang Siêu bất đắc dĩ lắc đầu, xem ra, phải dựa vào hoàng đế vô năng này để cứu lấy bách tính thiên hạ, e rẵng vô dụng thôi.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Một khi Trịnh Thế Dân dẫn quân Khiết Đan tiến đánh thì cả Đại Triệu e rằng cũng sẽ sụp đổ. Nhưng Đại Triệu cũng không phải chỉ toàn người vô năng.

Hán quốc công Dương Dạ đã tấu thư với hoàng đế Tống Triết, tố Trịnh An lòng lang dạ sói, đã giao vô vàn chứng cứ chứng minh Trịnh An có mưu tạo phản.

Xem ra, vị Hán quốc công này có lẽ đã chú ý đến Trịnh An đã lâu.

Nhưng tấu chương của ông ta lại khiến Tống Triết xem nhẹ.

Thậm chí còn bị Trấn quốc công thuận thế thuận thế giáng chức khỏi kinh thành, nhưng cũng không biết hoàng đế cố ý hay vô ý, nhưng cũng không ra tay với thế tử nằm giữ binh quyền của Hán quốc công.

Chuyện này lại khiến Giang Siêu biết được không phải hoàng đế sáng suốt gì, mà là tấu chương của Hán quốc công. khiến ông ta nghi ngờ Trịnh An.

Giữ lại binh quyền của thế tử Hán quốc công, còn để đối phương đóng quân ở An Trường Câu, có lẽ là đề phòng Trịnh Thế Dân dẫn binh đánh vào Đại Triệu.

Một khi Trịnh Thế Dân có gì khác thường, cha con Hán quốc công Dương Dịch đều ở An Trường Châu, trở thành tấm chản lớn nhất của Đại Triệu.

Đối với chuyện ở biên cương, Giang Siêu cũng không quan tâm gì, cho dù kết quả ra sao, dù là tộc Khiết Đan khiết Đại Triệu mất nước, đánh vào phía Nam, thì ít nhất cũng phải mất nửa năm.

Bây giờ chuyện hắn quan tâm là tình hình bên huyện Bình An này, còn cả tình hình bên thôn Kháo Sơn.

“Bây giờ huyện Bình An thế nào rồi? Còn thôn Kháo Sơn thì sao?”

Giang Siêu hỏi Tống Tiểu Nhã.

“Huyện Bình An đã thổ phỉ chiếm lĩnh rồi, Vương huyện lệnh trực tiếp đầu hàng bỏ thành.

Lưu chủ bộ và Thiết bộ đầu trước khi bỏ thành đã rơi đi theo con đường nhỏ, bây giờ đang ở thôn Khá Sơn. Người của Quận vương phủ đã theo lời dặn của ngài, sớm đã chuyển đến thôn Kháo Sơn rồi, cũng không có chuyện gì.”

Giang Siêu nghe vậy, ánh mắt có chút lo lằng, tuy nhiên, tạm thời không ai tấn công thôn Kháo Sơn, nhưng không đồng nghĩa đám thổ phỉ sẽ từ bỏ.

“Ngươi đợi một lát, ta lập tức sắp xếp nhân lực, chúng ta quay về.."

Giang Siêu gật đầu với Tống Tiểu Nhã. Hắn vội vàng đi từ biệt với Đông Ly Nguyệt.

Chuyện bên này cũng gần như đã vào nếp rồi, chỉ cần có người quan sát là được.

Bây giờ chuyện quan trọng nhất vẫn là chuyện bên ngoài, nếu đám thổ phỉ kia phát động trả thù thôn Kháo Sơn, cũng không biết thôn Kháo Sơn có thể kiên trì được bao lâu.

Tuy rằng, Giang Siêu cảm thấy thôn Kháo Sơn phòng thủ kiên cố.

Nhưng nếu đám thổ phỉ dùng binh lực gấp mười lần đến tấn công thì thôn Kháo Sơn e rằng cũng không giữ nổi.

Dù sao, thôn Kháo Sơn lớn như vậy, cũng không nhiều thành trì, trong đó cũng có mấy chục nghìn người già yếu, lương thực dự trữ cũng không đủ.

Lúc từ biệt với Đông Ly Nguyệt, Đông Ly Nguyệt không nỡ, nàng vốn còn muốn quay về cùng Giang Siêu.

Nhưng nàng là vua của tộc Dạ Lang, không phải nói đi là có thể rời đi.

Hơn nữa, chuyện của Giang Siêu ở đây cũng cần có nàng chăm lo.

Nàng bây giờ, không chỉ là vợ trên danh nghĩa của Giang Siêu, nàng và Giang Siêu đã là vợ chồng thực sự, trong bụng nàng cũng đã có cốt nhục của Giang Siêu.

Nàng chỉnh y phục giúp Giang Siêu, dịu dàng như nước.

Đôi mắt cũng ửng đỏ.

Hơn hai mươi ngày nay, xem như là thời khắc hạnh phúc nhất cả đời này của nàng. Đáng tiếc, khoảng thời gian may mắn thực sự quá ngắn ngủi.

Giang Siêu vỗ nhẹ tóc nàng, dịu dàng hôn lên trán nàng, sau khi từ biệt Đông Ly Nguyệt, Giang Siêu đi đến quân doanh.

Trải qua huấn luyện hơn hai mươi ngày, đã có một phần binh sĩ đạt tiêu chuẩn.
 
Chương 276: Công tử


Đội quân một nghìn hai trăm người trải qua hơn mười chuyến đò qua sông, qua được bờ bên kia núi, dưới sự dẫn dắt của Giang Sơn, đã ra khỏi tộc Dạ Lang.

Vừa mới rời khỏi tộc Dạ Lang chưa bao xa đã có người vội đến khu rừng sâu bên ngoài tộc Dạ Lang.

Khi nhìn thấy Giang Siêu và các chiến sĩ tộc Dạ Lang, vẻ mặt người đi đến vô cùng vui mừng.

Người đến không phải ai khác mà chính là một thủ vệ thủ hạ của Tống Ninh Tuyết, lúc này vẻ mặt nàng ta rất lo lắng, giục ngựa chạy đến trước mặt Giang Siêu.

“Công tử, không tốt rồi! Thổ phỉ ở huyện Bình An do huyện lệnh Vương dẫn đầu đã bao vây thôn Kháo Sơn rồi, quận chúa nói, binh lực của bọn họ có hơn mười nghìn người.

Thôn Kháo Sơn sợ răng không giữ được nữa.”

Giang Siêu nghe vậy, ánh mắt lập tức lạnh lo.

Xem ra, Trịnh An đã quyết tâm gi ết chết hẳn, phải có được mạng của hắn.

Bêu giờ hắn lại có chút lo lắng tình hình ở Ninh Châu phủ, phải biết rằng toàn bộ Ninh Châu phủ là nơi Trịnh An muốn đoạt, cũng là nơi Nguyên Vương ngấp nghé.

Thế nhưng, dù có lo lắng tình hình ở Châu Phủ thì hẳn cũng phải nghĩ cách giải quyết nguy cơ của thôn Kháo Sơn trước.

Nếu không, nếu để bọn họ tấn công thôn Kháo Sơn thì mấy chục nghìn người trong thôn Kháo Sơn sẽ đối mặt với nguy cơ bị giết hại.

Tuy thôn Kháo Sơn giống như tường đồng vách sắt, nhưng đối mặt với thổ phỉ cả mười nghìn người, sợ răng cũng không nuốt trôi, nhất là những tên thổ phỉ đã mô phỏng được thổ lôi.

“Đi... Chúng ta quay về xem trước, Đông Ly Ưng, ngươi dẫn hai trăm người đi từ mạn trái, Đông Ly Sơn dẫn hai trăm người tiến về trước mạn phải, Bắc Quỳnh Phương dẫn hai trăm người phối hợp ở giữa. Sáu trăm người còn lại chuẩn bị cho tốt...”

Giang Siêu ra lệnh một lượt, mấy người Đông Ly Ưng vội vàng theo lệnh bắt đầu mỗi người tiến về các hương.

Bản thân Giang Siêu thì đi theo đội quân của Bắc Quỳnh Phương tiến về về trước.

Sáu trăm người còn lại đi phía sau, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống bất ngờ.

Tình hình cụ thể vẫn chưa rõ, mọi chuyện chỉ có thể đợi đến khi quay về thôn Kháo Sơn mới biết được.

Giang Siêu dẫn dắt mọi người đi đường khoảng chừng một giờ đồng hồ, hành quân gấp gáp cuối cùng đến nơi cách thôn Kháo Sơn không xa.

Lúc này hoa màu khu vực này đã thu hoạch xong, đang lúc giao mùa, chẳng qua là lúc này ruộng đồng gần như đã bị người ta san bằng rồi.

Có khoảng chừng mười nghìn người đang đóng quân ở đó, còn có gần hai nghìn người cách tường thành thôn Kháo Sơn không xa đang chuẩn bị chiến đấu.

Quân số còn lại không ít của nhóm thổ phỉ đã làm tốt chuẩn bị, còn có thang trèo thành, cùng với cung tiễn thủ và binh sĩ công thành.

Trông có vẻ bọn họ đã chuẩn bị tấn công rồi, nhóm người Giang Siêu trốn ở phía sườn dốc, nhìn quân doanh cách đó không xa, sắc mặt nữ thị vệ bên cạnh hẳn rất nghiêm trọng.

“Công tử, bọn họ đến chừng ba canh giờ rồi.

Mãi vẫn chưa công thành.

Ta là bò theo từ rừng rậm bên núi đi ra.

Bây giờ, chúng ta nên là sao đây?”
 
Chương 277: Hắn ta lầm bầm trong miệng


Nhưng với kỹ thuật thuốc nổ bây giờ, thì lực sát thương của thổ lôi này vẫn rất lớn.

Giống như loại thổ lôi không nhiều kỹ thuật thế này, Giang Siêu sớm đã nghĩ đến việc sẽ bị người khác sao chép, vì vậy, hẳn vẫn không ngừng đổi mới kỹ thuật.

Trúc lôi lúc trước về cơ bản đã đào thải rồi, hầu hết các loại lựu đạn hiện nay được sản xuất đều có tay cầm gỗ.

Còn trúc lôi thì lại được dùng nhiều trong súng cối đơn giản.

Lại thêm kỹ thuật đại bác, kỹ thuật thuốc súng hiện tại, không biết đã bắn bay kẻ địch qua bao nhiêu con phố rồi.

Nhưng, dưới tình hình kẻ địch có thổ lôi trong tay, thì e rằng thôn Kháo Sơn cũng sẽ gặp nguy.

Dù sao, tuy tường thành thôn Kháo Sơn chắc chẳn nhưng cũng có khả năng sẽ bị mười nghìn người này phá vỡ.

Giang Siêu lại liếc nhìn tình hình bên địch, hắn gọi Bắc Quỳnh Phương qua.

Lúc này, Đông Ly Ưng và Đông Ly Sơn ẩn nấp hai bên trái phải, cùng với đội quân của Nam Minh Không và Nam Minh Đồ tộc Dạ Lang ở phía sau, toàn bộ đều đã vây lại.

Một nghìn hai trăm chiến sĩ tộc Dạ Lang đều đang ẩn nấp các nơi ở sườn dốc. Kế hoạch tác chiến lúc này vẫn chưa có, bọn họ chỉ có thể đứng đợi lệnh tại chỗ.

Giang Siêu nhìn bốn quan quân tộc Dạ Lang trước mặt, những người này đều là những quan quân được hắn bổ nhiệm khi thành lập quân đội Dạ Lang.

Lấy chức vị của Đông Ly Ưng là cao nhất, hắn ta được Giang Siêu bổ nhiệm là tổng tham mưu trưởng, những người còn lại là Đông Ly Sơn, Nam Minh Đồ và Nam Minh Khôn là đội trưởng.

Binh sĩ đi theo Giang Siêu rời khỏi tộc Dạ Lang, ngoài Đông Ly Ưng có chức vị cao nhất, thì những người còn lại đều là đội trưởng.

Quân đội mà Giang Siêu thành lập, hoàn toàn đều dựa vào sự huấn luyện của bọn họ. Bọn họ cũng không phụ lòng của Giang Siêu, đã huấn luyện quân đội không tệ chút nào.

“Ta tiến đến gần thôn Khao Sơn trước, bên ngoài sẽ do Ưng tổng tham mưu trưởng chỉ huy, nên đánh thế nào, các ngươi đều nghe theo hắn.” Giang Siêu nhìn mọi người nói.

Nói đến đây, hắn nghiêm túc nhìn sang Đông Ly Ưng, trong toàn bộ mười mấy người của tộc Dạ Lang, phải để đến Đông Ly Ưng là người có trí thông minh cao nhất.

Để hắn ta dẫn dắt một nghìn hai trăm người này, Giang Siêu rất an tâm.

Bây giờ chính là lúc xem Đông Ly Ưng phối hợp tác chiến với hẳn thế nào, hẳn nói với Đông Ly Ưng ý đồ tác chiến của mình.

“Nhiệm vụ của các ngươi chính là quấy nhiễu quân địch, nhưng tuyệt đối không được bại lộ, phải làm đến mức giả giả thực thực, dù sao các ngươi chỉ có một nghìn hai trăm người, nếu để cả mười nghìn người bên ngoài vây lại, chỉ sợ là còn mỗi con đường chết thôi, nói không chừng, còn liên lụy đến cả thôn.”

Lời của Giang Siêu cũng không quá rõ ràng, bởi vì tuy hắn có chiến lược sắp xếp hoàn chỉnh, nhưng thế cục chiến trường thay đổi chỉ trong nháy mắt.

Nếu Đông Ly Ưng thực sự chỉ tiến hành tác chiến dựa theo sắp xếp chiến lược của hắn, làm không tốt sẽ xuất hiện bất trắc, khiến hơn một nghìn hai trăm chiến sĩ bị tiêu diệt toàn quân.

Dù sao, hiện tại bọn họ phải đối mắt với đội quân mười nghìn người, các chiến sĩ tộc Dạ Lang chỉ mới huấn luyện chưa đến một tháng, về mặt sức chiến đấu nếu muốn đạt đến như quân Con cháu thôn Kháo Sơn căn bản không có khả năng.

Cho dù là quân Con cháu, nếu không thể đánh úp, cũng chưa chắc có thể thảng được cả mười nghìn quân thổ phỉ bên ngoài.

Trừ phi đến lúc bất đắc dĩ bắt buộc thì Giang Siêu mới để quân Con cháu ra đối phó với quân thổ phỉ.

Nếu có thể giải quyết nhẹ nhàng đám thổ phỉ này, đương nhiên Giang Siêu thà rằng dùng cách đơn giản nhất.

Chuyện bây giờ hắn phải làm chính là quay về tụ họp với quân Con cháu bên trong thôn Kháo Sơn, rồi tiến hành chiến lược tấn công. Nếu cộng thêm một nghìn hai trăm chiến sĩ tộc Dạ Lang bên ngoài.

Trong ngoài phối hợp chắc chắn có thể phá vỡ được đám thổ phỉ mười nghìn người này.

Giang Siêu không chỉ muốn đánh bại đám thổ phỉ này, mà còn muốn tiêu diệt hết toàn bộ bọn họ ở đây.

Đông Ly Ưng nghe lời của Giang Siêu, ánh mắt có chút suy tư, giả giả thực thực!

Hắn ta lầm bầm trong miệng, Giang Siêu đã đứng dậy đi về phía mạn sườn.
 
Chương 278: Hắn gật nhẹ đầu


Lúc này, Đông Ly Ưng hồi hồn lại, khóe môi cong lên ý cười là lạ.

Hắn ta gọi ba tên đoàn trưởng khác lại đây, nhỏ giọng nói vài câu bên tai bọn họ.

Ba người gật đầu, rồi vội vàng đi về phía đội ngũ của mình.

Trong chớp mắt, bọn họ đã bắt đầu giăng bãy ở phía sau.

Tộc Dạ Lang ngày ngày liều mạng với các loại thú hoang trong rừng rậm.

Vậy nên bọn họ rất giỏi trong việc tận dụng mọi thứ xung quanh để giăng bãy.

Bên kia, Giang Siêu quay đầu nhìn sang Đông Ly Ưng bên này.

Hắn gật nhẹ đầu.

Tuy hắn không biết Đông Ly Ưng muốn làm gì, nhưng hẳn vẫn mơ hồ đoán được Đông Ly Ưng muốn làm gì.

Sau khi vào rựng rậm, Giang Siêu đi dọc theo đường núi lặng lẽ quay về thôn Kháo Sơn.

Sau đó, hẳn lao nhanh tới dưới tường thành.

Lúc này, trên tường thành, Tống Ninh Tuyết mặc áo giáp đứng thẳng người, bên cạnh nàng là vài nữ hộ vệ và Tô Miền Miên.

Bên cạnh Tô Miên Miên là Tô Tiểu Thảo và Mộ Dung Chỉ Tình đã khỏe mạnh.

Các nàng đang lo lắng mà nhìn xuống tường thành.

Tống Ninh Tuyết tràn đầy ý chí chiến đấu. Còn Mộ Dung Chỉ Tình thì lại có vẻ vững vàng bình tĩnh.

Về phần Tô Miên Miên, tuy rằng có chút căng thẳng nhưng trong mắt đều là vẻ quyết tâm.

So với lúc Giang Siêu mới gặp nàng, Tô Miên Miên của hiện tại đã trở nên độc lập tự chủ và kiên cường.

Tô Tiểu Thảo bên cạnh nàng cũng rất căng thẳng.

Nhưng cô bé vẫn cực kì giận dữ mà nhìn xuống kẻ địch đang chuẩn bị tấn công vào thành bên dưới tường thành.

Tô Miên Miên không muốn muội muội theo mình lên tường thành.

Nhưng cô bé cứ phải đi theo.

Cô bé nói là lo lắng cho tỷ tỷ.

Kể cả khi Tô Miên Miên sai ngươi trông chừng cô bé, thì cô bé vẫn lén chạy lên tường thành.

Tô Miên Miên không còn cách nào khác, đành phải tạm thời dẫn cô bé đi theo mình.

“Tỷ tỷ, khi nào tỷ phu về nhà? Nếu có tỷ phu ở đây, thì chắc chắn sẽ đánh chết đám người xấu kia!” Cô bé ngẩng đầu hỏi tỷ tỷ.

“Tỷ tỷ không biết khi nào tỷ phu về nhà.

Nhưng tỷ tỷ biết là tỷ phu chắc chẳn sẽ về nha” Nàng nói với giọng điệu khẳng định, trong mắt tràn đầy vẻ mong chờ.

Mặc dù hiện tại nàng rất kiên cường độc lập, nhưng trong lòng nàng vẫn coi Giang Siêu là chỗ dựa duy nhất của mình.

“Ừ, Miên Miên nói đúng, hẳn nhất định sẽ trở về, có hắn ở đây là sẽ chẳng có việc gì khó cả.

Cho dù là hàng vạn kẻ địch trước mắt, cũng chẳng băng lực lượng từ một ngón tay hẳn.”

Mộ Dung Chỉ Tình gật đầu với vẻ mặt cực kì chắc chắn. Khi nói những lời kia, trong mắt nàng lập lòe ánh sáng.
 
Chương 279: Tỷ phu


Trên mặt các nàng tràn đầy vẻ vui mừng, ai cũng mở miệng ra muốn nói chuyện.

Nhưng các nàng nhanh chóng nhận ra được gì đó, vội vàng nuốt lời muốn nói vào.

Chỉ có cô bé là không phải bận lòng điều gì, nhảy bật lên muốn ôm cổ Giang Siêu.

Giang Siêu vội vàng ôm lấy cô bé, trong mắt hiện lên vẻ dịu dàng và cưng chiều.

“Tỷ phu, rốt cuộc tỷ phu đã quay về rồi. Nếu tỷ phu còn không quay về thì đám người xấu kia sẽ đánh vào thôn Kháo. Sơn, nhà chúng ta sẽ bị bọn họ phá hư”

Cô bé có chút buồn bực nhìn đám cướp bên ngoài thành, vung nắm đấm nhỏ lên, dường như có thể đi xuống liều mạng với đám cướp bất cứ lúc nào.

Nghe vậy, Giang Siêu bật cười nhìn cô bé, vuốt nhẹ đầu cô bé.

Bên ngoài tường thành, đám cướp đã bắt đầu đâm mạnh vào tường thành thôn Kháo Sơn.

Đám cướp có quy mô hơn hai nghìn tên cướp.

Ở giữa đám cướp, một người trung niên nhìn đám cướp đâm vào tường thành, phất tay ra hiệu cho binh trận chỗ máy bản đá bên phải chuẩn bị bắn đá.

Khoảng ba trăm thạch binh đã mở sẵn mười máy bản đá phiên bản đơn giản.

Chỉ cần quan chỉ huy ra lệnh một tiếng là bọn họ sẽ dùng máy bản đá b ắn ra mìn đất mới được chế tạo lên trên tường thành.

Tuy rằng tường thành thôn Kháo Sơn vững chắc, nhưng chưa chắc có thể chống đỡ được sự bản phá của mìn đất.

Vừa đâm thành vừa ném mìn là rất nhanh có thể đánh vào thôn Kháo Sơn.

Lúc này, vài tên tướng cướp nhìn người đàn ông ở giữa, nói: “Đại đương gia, chúng ta có quả thiên lôi, dù thôn Kháo Sơn có là tường đồng vách sắt thì cũng có thể dễ dàng đoạt được.

Tên Gia Luật Thanh kia lợi hại thật đấy, thế mà lại có thể nghiên cứu ra cái thứ tốt này!”

“Đúng vậy, nó có uy lực kinh người, không biết tên kia làm sao mà nghĩ ra được nữa, lấy nó dùng trên chiến trường, muốn không thẳng cũng khó.”

“Nghe nói là Gia Luật Thanh lấy cảm hứng từ chỗ Giang Siêu.

Ban đầu thằng nhãi Giang Siêu kia dùng ống tre để làm ra mìn tre, uy lực kém hơn quả thiên lôi hiện tại rất nhiều.”

“Có điều, thăng nhãi Giang Siêu kia cũng có chút năng lực, có thể nghiên cứu ra loại vũ khí lợi hại như thế.

Tiếc là hẳn quá cứng nhắc, nếu hẳn biết cải tiến vũ khí thành kiểu như quả thiên lôi của chúng ta thì chắc là bên chúng ta sẽ phiền phức lắm”

“Ngươi nghĩ xem một thằng nhãi ranh quê mùa có thể làm ra được thành tựu gì?

Đương nhiên, hẳn có thể đánh được núi Mạo Nhân và núi Kê Minh là do hắn bắt được thời cơ. Chứ ngươi cảm thấy thằng nhãi kia có năng lực đánh được hai ngọn núi sao?”

“Dù là đánh được hay không được thì nó đều là chuyện quá khứ rồi.

Chúng ta đã nhận được lệnh là giết hết thôn Kháo Sơn và thăng nhãi kia thì chúng ta không thể tha cho hẳn được. Nếu không thì sau này chúng ta sẽ khó có được quả thiên lôi nữa.”

Người trung niên cắt ngang lời nói chuyện của đám người.

Bọn họ đã tập trung lực lượng tại đây lâu rồi. Sở dĩ vẫn không tấn công là vì tường thành trước mắt trông có vẻ rất vững chắc, chỉ dựa vào binh lính để tấn công là rất khó.

Rốt cuộc bọn họ cũng thấy được nhiều quân Con Cháu trên tường thành.

Mà quân Con Cháu thì lại nổi danh khắp các thế lực cướp kể từ khi có trận chiến đèo Hàn Cốc.

Tuy rằng đám cướp huyện An Ninh không biết Giang Siêu đã làm như thế nào để khiến đám cướp bao vây chặn giết hắn thất bại và chết sạch sẽ, nhưng mà cứ hễ nghe tới quân Con Cháu là bọn họ lại cảm thấy sợ hãi.

Nếu có thể, bọn họ không muốn mặt đối mặt đánh nhau với quân Con Cháu.

Nếu không thì sao bọn họ lại bao vây. thôn Kháo Sơn mãi mà không chịu tấn công vào thôn.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom