Dịch Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê

Chương 220: Là ngươi!


Nghe thấy tiếng vó ngựa, trong mắt Mộ Dung Cung hiện lên vẻ vui mừng, cuối cùng Hoàng Thành cũng rơi vào bãy. Ông gật đầu ra hiệu với Lão Ngũ.

Lão Ngũ lập tức quay người thông báo quan quân phục kích xung quanh chuẩn bị, chỉ cần Hoàng Thành rơi vào bãy thì lập tức bắt giữ.

Chẳng mấy chốc, bóng dáng của Hoàng Thành đã xuất hiện ở phía trước. Ông ta cùng với ba mươi hộ vệ cưỡi ngựa tình cờ đụng phải đoàn xe vận chuyển bạc.

Trong đoàn xe, một người đàn ông cường tráng nhìn Hoàng Thành đầy bất ngờ, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.

"Đại nhân, ngài là..." Hắn vừa lên tiếng, Hoàng Thành ở phía đối diện cũng bất ngờ nhìn hắn, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Hoàng Thành vội vàng quay người nhìn về phía sau, lúc này hắn mới phát hiện tâm phúc vẫn luôn đi theo ông ta đã biến mất, còn tâm phúc xuất hiện trước mặt hắn lúc này mới là tâm phúc thật.

Hoàng Thành đúng là một con cáo già, vừa nhìn thấy một tâm phúc khác đã lập tức biết răng mình đã trúng kế.

"Không được, trúng kế rồi, chạy mau..." Hoàng Thành xoay người muốn cưỡi ngựa rời đi.

Đột nhiên, một chiếc lưới đánh cá rơi xuống từ bốn phía, chỉ trong chớp mắt, Hoàng Thành đã bị mắc vào lưới đánh cá.

Ba mươi hộ vệ của ông ta cũng bị mắc vào lưới, ngay cả con trai ông ta là Hoàng Bá Long cũng không tránh khỏi.

Hoàng Thành vùng vẫy trong sợ hãi, nhưng càng vùng vẫy thì càng vướng vào lưới cá. Xung quanh lập tức xuất hiện gần một ngàn quan quân, bao vây chặt chẽ đến mức một con kiến cũng không chui lọt.

“Hoàng Thành, ngươi không tin được đúng không? Cuối cùng ngươi cũng có ngày hôm nay!” Mộ Dung Cung bước ra từ trong bóng tối, nhìn về phía Hoàng Thành với ánh mắt lạnh lùng.

"Là ngươi! Làm sao có thể? Sao ngươi biết được tiền thuế không mất, lại còn mai phục ta ở chỗ này."

Hoàng Thành lập tức hiểu ra, thủ đoạn của mình đã bị Mộ Dung Cung nhìn thấu.

Chỉ là ông ta không thể hiểu được Mộ Dung Cung làm thế nào mà nhìn thấu được thủ đoạn của mình.

Dù sao thì kế hoạch của ông ta có thể nói là vô cùng hoàn hảo, không thể nào bị nhìn thấu dễ dàng như vậy được.

"Mặc dù ta không nhìn thấu thủ đoạn của ngươi, nhưng bổn quan đã mời một sư gia rất giỏi. Hoàng Thành, ngươi tưởng kế hoạch của mình không có kế hở, nhưng thực ra ngươi đã để lộ rất nhiều sơ hở ở chỗ Giang hiền chất. Cũng may là Giang hiền chất đã nhắc nhở ta, bổn quan tương kế tựu kế, làm một mẻ hốt trọn. Hiện tại, bọn ta đã bắt quả tang tại trận, ngươi... còn lời nào để giải thích không?”

Mộ Dung Cung nhìn Hoàng Thành với vẻ mặt kiêu ngạo.

Nghe vậy, trên mặt Hoàng Thành lộ rõ vẻ kinh ngạc, đồng thời trong lòng cũng dâng lên lửa giận.

Lại là Giang Siêu, trước đó ông ta muốn lừa gạt lấy quan ấn của Mộ Dung Cung, dùng nó để khống chế Mộ Dung Cung, nhưng không ngờ lại bị Giang Siêu phá hỏng chuyện tốt.

Còn về tiền thuế lần này, ông ta đã sắp xếp mọi thứ rất ổn thỏa, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, kế hoạch của ông ta không những bị phá vỡ, mà ngay cả bản thân cũng bị trúng kế.
 
Chương 221: Kể từ bây giờ


"Chỉ cần ngươi rơi xuống thế hạ phong, ngươi sẽ biết được cái gì gọi là vạn kiếp bất phục. Đây là lựa chọn của chính ngươi, vậy nên không thể trách được người khác! Ha ha..."

Hoàng Thành cười lớn, khinh thường nhìn Mộ Dung Cung. Nghĩ tới đây, ông ta cho rằng Mộ Dung Cung không dám làm gì mình.

Dù sao thì ông ta cũng là Trấn Phủ Sứ, lại còn là người của Nguyên vương. Ở nơi núi cao vua xa này, người đứng đầu và quyền lực nhất vẫn là Nguyên vương.

Nếu Mộ Dung Cung dám làm gì ông ta, e rằng Nguyên vương sẽ không bao giờ bỏ qua, chỉ cần lên kinh sẽ làm một bản vạch tội hắn. Mộ Dung Cung không muốn chịu cũng phải chịu!

Đến lúc đó, Mộ Dung Cung sẽ phải ngoan ngoãn thả ông †a đi.

Thế nhưng, trong lúc Hoàng Thành đang đắc ý suy nghĩ, Mộ Dung Cung lại nhìn hắn với ánh mắt lạnh lùng, chắp tay sau lưng nói:

"Hoàng Thành có ý làm phản, cướp đoạt tiền thuế, bị bổn quan bắt quả tang tại trận. Người này không hề hối cải, lại còn ngang nhiên chống cự. Người đâu, xử tử ngay tại chỗ!"

Mộ Dung Cung vừa dứt lời, binh lính xung quanh lập tức rút cung tên, lập tức nhắm vào Hoàng Thành.

Nhìn thấy cảnh này, Hoàng Thành vừa rồi còn kiêu ngạo lập tức tái mặt vì sợ hãi, trong mắt lộ rõ vẻ hoảng sợ, nhưng miệng vẫn không quên đe dọa lần nữa:

"Mộ Dung Cung, ngươi dám động vào bổn quan? Ta là người của Nguyên vương điện hạ, nếu ngươi dám động vào ta, Nguyên Vương điện hạ sẽ không tha cho ngươi!"

Nhi tử của Hoàng Thành là Hoàng Bá Long nghe vậy thì tái mặt, không ngờ hắn ta chỉ đến tham gia cuộc vui lại có thể mất mạng như vậy.

Hoàng Bá Long sợ đến mức run rẩy, dưới chân lập tức ướt sũng, chảy đầy xuống mặt đất.

"Hoàng Thành bôi nhọ hoàng thân quốc thích, xứng đáng bị trừng phạt! Giết...' Mộ Dung Cung không để ý tới sự uy hiếp của Hoàng Thành, lạnh lùng nói.

Ông vừa nói xong từ "giết", binh lính lập tức giương cung bắn một loạt mũi tên về phía Hoàng Thành và những người khác.

Trong nháy mắt, Hoàng Thành và những người khác trong lưới đánh cá đã bị cung tên đâm thành nhím. Hoàng Thành không cam lòng nhìn Mộ Dung Cung, trong mắt lộ rõ vẻ không thể tin được.

Ông ta không ngờ Mộ Dung Cung lại giết mình một cách quyết đoán như vậy, lẽ nào hắn không sợ bị hoàng đế nghỉ ngờ sao?

Dù sao thì trước đây Mộ Dung Cung đã g iết chết Trịnh Tín. Cho dù có bằng chứng phản loạn của Trịnh Tín, nhưng bây giờ Mộ Dung Cung lại giết ông ta để khống chế Bắc doanh, như vậy chẳng phải sẽ khiến hoàng đế nghi ngờ sao?

Đáng tiếc, ông ta đã không thể biết được suy nghĩ thực sự của Mộ Dung Cung. Ông ta không cam tâm ngã xuống, chết cũng không nhắm mắt.

Hoàng Bá Long đứng bên cạnh vô cùng sợ hãi, đến bây giờ hắn ta vẫn không thể tin được mình lại bị băn chết như thế này.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Mộ Dung Cung nhìn Hoàng Thành bị bắn chết cùng với những tâm phúc của mình, ánh sáng trong mắt ông càng trở nên lạnh lẽo. Ông lạnh lùng nói: "Chặt đầu Hoàng Thành, dẫn người đến Đông doanh và Tây doanh, bao vây Bắc doanh. Ai dám phản kháng thì xử tử theo tội danh thông đồng với Hoàng Thành!"

Ông vừa dứt lời, mấy vị tướng lĩnh đứng bên cạnh lập bước lên chặt đầu Hoàng Thành, sau đó cầm lên mang ra khỏi thành.

Tâm phúc của Mộ Dung Cung chờ ở ngoài thành lập tức dẫn theo hai đoàn binh mã đã chuẩn bị sẵn, xuất phát đi về phía bắc.

Mất đi Hoàng Thành, Bắc doanh chưa đánh đã bại. Cho dù trong đó vẫn còn tâm phúc của Hoàng Thành, thì cũng không có gì đáng ngại.

Kể từ bây giờ, toàn bộ đội quân của Châu phủ sẽ nằm trong tay Mộ Dung Cung. Nhìn chiếc hộp bằng bạc mở ra trước mặt, Mộ Dung Cung vuốt v e tiền thuế.

Sau nhiều lần xác nhận tính chân thực của chúng, trái tim lo lắng của ông cuối cùng cũng được nhẹ nhõm.

Ông vốn nghĩ rằng bản thân sẽ không bao giờ quay đầu lại được vì vụ việc thủy ngân. Hoặc là bị buộc phải theo Nguyên vương, hoặc là đợi hoàng đế đến thu gia diệt tộc của mình.
 
Chương 222: Võ nhẹ rương bạc


Nếu như thật sự nói ông không có chuẩn bị gì thì cũng không hoàn toàn đúng, điều ông nghĩ đến là, chỉ cần vào lúc Trịnh An phản loạn sẽ bảo vệ cho Ninh Châu phủ, không để Ninh Châu phủ rơi vào tay của đám thổ phỉ Trịnh An.

Vậy thì ông sẽ có đầy đủ lý do để vị Hoàng đế kia tự đi bảo vệ mình.

Nếu ông ta không dùng thủ đoạn lôi đình để khống chế quân Châu phủ, thì một khi Ninh Châu phủ thất thủ, kết cục cuối cùng của ông và gia đình nhất định sẽ thảm thiết vô cùng.

Bất kể như thế nào thì kết quả đều chỉ có một con đường chết, vậy sao không toàn lực đánh cược một lần chứ?

Giết một tên Trịnh Tín là giết, vậy thì giết thêm một tên Hoàng Thành cũng là giết.

Mục đích của ông chỉ muốn bảo người nhà bình an, bảo vệ bá tánh một phương bình an.

Còn những chuyện khác, tất cả đều không quan trọng.

Cho dù sau khi xong việc hoàng đế sẽ thật sự nghỉ ky ông, muốn giết ông đi nữa.

Dựa vào công lao bảo vệ Châu phủ của ông thì hẳn sẽ không đến mức làm liên lụy đến người nhà. Như vậy, như vậy đủ rồi!

“Ài! Hiền chất, lần này may mắn có ngươi, nếu không có ngươi thì cả nhà bá phụ ta sợ sẽ gặp phải bất trắc, vạn kiếp bất phục rồi.

Nha đầu Chỉ Tình này dường như đã coi trọng ngươi, nếu như có thể thì thật ra lão phu cũng muốn người con rể là ngươi đây.

Ai... Nhưng nha đầu Ninh Tuyết cũng đặt tim lên người ngươi rồi, thật là làm người ta phải phiền lòng mài”

Võ nhẹ rương bạc, Mộ Dung Cung đang đắm chìm trong suy nghĩ nhịn không được khẽ lẩm bẩm, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.

Ông ta là người thành tinh, tâm tư của nữ nhi và chất nữ đối với Giang Siêu làm sao ông ta lại nhìn không ra chứ.

Chỉ là, để cho ông ta lựa chọn hướng về một người nào đó thì thật sự ông ta không làm nổi.

“Đại nhân, chuyện này còn phải khó nói sao! Để cho quận chúa và tiểu thư cùng hầu hạ một chồng, không phải càng tốt à?

Ta thấy trong tương lai, tiểu tử kia nhất định đào hoa sẽ đến không ngừng.

Quận chúa và tiểu thư là có thân duyên tỷ muội, nhiều ít sẽ chăm sóc lẫn nhau một ít, có đúng không?”

Lúc này, lão Ngũ ở một bên vội vàng chen lời nói.

Mộ Dung Cung nghe vậy, nhịn không được mà võ lão Ngũ vai, rồi lại đấm ngực ông ta một chút, cười mắng:

“Lão Ngũ, cũng mệt ngươi nghĩ ra được, nếu vậy chẳng phải là tiện nghi cho tiểu tử kia à, hơn nữa, để nữ nhỉ của ta đi tranh sủng với người ta, ngươi nghĩ thế nào vậy!”

Nói đến đây, Mộ Dung Cung có hơi bất đắc dĩ vẫy tay.

“Ai! Quên đi quên đi, không nghĩ tới hắn nữa.

Chuyện nhi nữ tình trường này, để cho bọn chúng tự quyết định đi. Lão già ta đây sẽ không nhúng tay vào.."

Tuy rằng Mộ Dung Cung thật sự thích Giang Siêu, muốn hắn làm con rể của mình, chỉ là, chuyện này có gấp gáp cũng không được, còn không bằng thuận theo tự nhiên.

Rốt cuộc, nếu như biến khéo thành vụng, vậy thì không tốt lắm.

Lão Ngũ nghe vậy, cái hiểu cái không gật đầu, hắn là một người khô căn, đối với chuyện tình yêu đôi lứa này đương nhiên là không hiểu.
 
Chương 223: Ta xin cáo từ trước!


Ông ta tin chắc rằng Trịnh An tuyệt đối sẽ không dừng tay, rốt cuộc thì đối phương đã chuẩn bị nhiều năm như vậy rồi, sao có thể bởi vì bên phía mình có biến hóa mà bỏ dở kế hoạch được.

Thậm chí, Trịnh An đã quyết định phát động trận chiến trước.

Ông ta nên chuẩn bị thật tốt để bảo vệ toàn bộ Châu phủ, không cho Trịnh An đoạt được Châu phủ.

Rốt cuộc thì Châu phủ cũng chính là nơi đặt kho lúa, một khi đoạt được Châu phủ, Trịnh An sẽ không cần phải sầu não vì lương thảo nữa.

Thậm chí rất có khả năng sẽ thật sự làm phản thành công.

Bên kia, Giang Siêu cũng vẽ một bức họa cho Tống Chân, nhưng mà, nhưng so với bức tranh dùng tên Tống Yên vẽ cho Tống Yên thì rõ ràng có thiếu một ít hương vị.

Có điều, bức họa này vẽ đẹp đến mức dường như Tống Chân được in vào tranh luôn vậy, thần thái phong thần tuấn dật ấy làm Tống Chân yêu thích không buông tay.

“Giang huynh! Không hổ là họa thánh chuyển thế mà, bây giờ mới xem như đại gia chân chính chứ.”

Tống Chân không ngừng khen ngợi Giang Siêu, đó là lời ca ngợi từ tận đáy lòng.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Tống Yên ở một bên đỡ bức tranh của mình, trong mắt lộ ra một cỗ thần sắc vừa phức tạp vừa kinh hỉ, ánh mắt nhìn về phía Giang Siêu cũng trở nên càng thêm mềm mại.

Dùng tên vẽ ra tranh, đối với nữ sinh mà nói thì lực sát thương là lớn nhất. Không hiểu sao sẽ làm cho các nàng cảm nhận được tâm ý của người vẽ tranh đối với mình.

“Tống huynh khách khí rồi, nếu thật sự muốn nói đại gia thì Tống huynh mới được xem như đại gia. Văn võ song toàn, chỉ sợ thời nay cũng là không có được mấy người.”

Giang Siêu nghe vậy thì khoát tay, giả dối khen tặng Tống Chân vài câu.

Dù sao lời hay cũng không mất tiền mua, nói một chút cũng không sao.

Tống Chân nghe lời hắn nói, trên mặt bất giác lộ ra một cỗ đắc ý.

Ngay vào lúc này, ngoài cửa đột nhiên có người vội vã vọt đi lên.

Hắn xông vào phòng, nhìn Tống Chân đang hứng thú, vừa định nói chuyện thì trong nháy mắt, Tống Chân đã dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía hắn.

Người này không tự chủ được sợ tới mức lui về phía sau, trong lúc nhất thời lại không dám lại mở miệng.

Hộ vệ trung niên bên cạnh lạnh lùng đi tới.

Người này vội vàng nói vài câu bên tai hộ vệ trung niên. Hộ vệ nghe vậy thì sắc mặt biến đổi, vội vàng bước nhanh đến trước mặt Tống Chân, tiến đến bên tai Tống Chân nhỏ giọng nói.

Tuy rằng gã ta nói với âm lượng rất nhỏ, nhưng Giang Siêu vẫn có thể nghe được lời gã nói.

“Thế tử, Bắc doanh đã xảy ra chuyện, Hoàng Thành bị Mộ Dung Cung chém chết, quyền khống chế của Bắc doanh đã rơi vào tay Mộ Dung Cung rồi.”

Ánh mắt Giang Siêu lộ vẻ khác thường, hắn không thể ngờ được, vậy mà Mộ Dung Cung lại quả quyết như vậy, trực tiếp gi ết chết Hoàng Thành.

Nhưng nếu muốn sau này khống chế Bắc doanh mà không có nỗi lo gì, thì giết Hoàng Thành mới là cách đơn giản nhất.

Nếu không, muốn hoàn toàn khống chế Bắc doanh, sợ là sẽ không dễ dàng thế đâu.

Tống Chân nghe vậy, trong nháy mắt sắc mặt hắn ta trở nên cực kỳ khó coi, đứng bật dậy. Trong mắt nổi lên sát ý.

Có lẽ là cảm giác được mình đã thất thố, Tống Chân vội vàng nhìn về phía Giang Siêu, vào lúc này ánh mắt cũng lay động một trận.

Hắn ta vẫn luôn cảm thấy Giang Siêu ở cạnh mình, trong đó cứ có cảm giác khác thường không nói nên lời. Hắn ta có thể cảm nhận được Giang Siêu không chuyên tâm.

Hơn nữa, việc Giang Siêu ở cạnh mình dường như là ý của Mộ Dung Cung, nói cách khác, có thể bản thân mình đã bị Giang Siêu và Mộ Dung Cung tính kế.

Nhưng cho dù là biết có khả năng mình bị tính kế thì Tống Chân vẫn không muốn trở mặt ngay bây giờ, hắn ta vẫn nghĩ nếu mình mượn sức Giang Siêu thì hẳn là vẫn còn cơ hội.

Có điều cũng không phải là vào thời điểm này, Châu phủ bên này xảy ra chuyện, hắn ta nhất định phải mau chóng trở về báo cáo cho phụ thân biết.

Mặt khác, hắn ta cũng sợ Mộ Dung Cung điên lên, đến hắn ta cũng bắt, thậm chí là ngay cả hắn cũng giết.

“Giang huynh! Trong phủ có chút chuyện, nên ta không bồi ngươi nữa, lần sau chúng ta lại hẹn... Ta xin cáo từ trước!”

Tống Chân ôm quyền với Giang Siêu.

Đồng thời, hắn ta cũng kéo muội muội của mình đang còn thưởng thức bức họa của mình ở một bên, xoay người đi ra ngoài.

“ẤY... Từ từ... Muội còn chưa nói tạm biệt với Giang Siêu đâu... Huynh đừng kéo muội...”
 
Chương 224: Công tử


Bức tranh mà Giang Siêu vẽ cho nàng tuy có tên nhưng lại thể hiện dáng vẻ của Tống Yên trong trang phục nam giới.

Tuy Tống Yên rất hài lòng, nhưng nàng muốn mặc nữ trang đứng trước mặt Giang Siêu, để hắn vẽ tranh cho mình.

Nhìn Tống Yên rời đi, Giang Siêu cảm thấy có chút xa lạ bởi vẻ ngoài duyên dáng ngây thơ của nàng.

Nếu nàng không phải là con gái của Nguyên vương thì tốt rồi, vậy thì cả hai có thể trở thành bạn tâm giao.

Nhưng xét theo tình huống hiện tại, số mệnh của họ là phải đối mặt với nhau một lần nữa như kẻ thù.

Không tiếp tục nghĩ tới Tống Yên nữa, Giang Siêu xoay người đi xuống lầu.

Vừa xuống lầu hắn đã thấy tiểu nhị đang đợi ở đó, tiểu nhị nhìn thấy hắn thì lập tức vội vàng đi tới trước mặt hắn.

Anh ta đưa mấy tờ ngân phiếu trong tay cho Giang Siêu, mỉm cười nói: “Công tử, đồ của ngài chúng tôi đã sắp xếp đặt ở sân sau tửu đi3m rồi. Đây là số bạc còn lại và giấy tờ, mời ngài kiểm tra.”

Nhìn thấy đối phương đưa ra tờ ngân phiếu kẹp ở giữa, Giang Siêu nhìn tiểu nhị với ánh mắt kỳ lạ.

Người này là một kẻ cẩn thận và không tham lam, nhân cách tốt hiếm thấy.

Nếu có cơ hội, có thể đề nghị Diệp Thanh Ảnh thăng chức cho hắn ta.

Dưới sự dẫn dắt của tiểu nhị, Giang Siêu đi đến một căn phòng ở sân sau.

Trong phòng lúc này, một bà lão khoảng năm mươi tuổi đã đi ngủ, cô bé đang nắm chặt tay bà lão, bảo vệ bà ở trước giường.

Nhìn cách cô bé nắm chặt tay bà lão, có vẻ cô bé sợ nếu buông ra thì bà lão sẽ biến mất.

Dường như trong trái tim cô bé, bà lão là tất cả và cũng là chỗ dựa duy nhất mà cô bé có thể dựa vào.

Đây là lý do vì sao cô bé vẫn phải xin tiền để cứu bà dù bị bắt nạt, đánh đập và la mắng.

Tiếng Giang Siêu và tiểu nhị đi vào đã đánh thức cô bé dậy, cô bé lập tức căng thẳng nhìn về phía cửa, khi nhìn thấy Giang Siêu, trên mặt cô bé lộ ra sự vui mừng.

Cô bé vội vàng đứng dậy, chạy nhanh đến chỗ Giang Siêu, sau đó lập tức quỳ xuống, vừa lạy hắn vừa nói: “Ca ca, cảm ơn huynh đã cứu bà nội. Bà nội nói Tiểu Ngọc phải báo đáp ân nhân của mình, từ nay Tiểu Ngọc sẽ làm trâu làm ngựa cho huynh để báo đáp ân tình này!”

Cô bé vừa nói vừa ch ảy nước mắt, có thể tưởng tượng được lúc đó cô bé đã bất lực đến nhường nào.

Người thân duy nhất của cô bé sắp qua đời, nhưng ở tuổi đời non nớt như vậy, cô bé lại bất lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Nếu Giang Siêu không ra tay giúp đỡ, cả cô bé và bà nội có lẽ đều đã chết rồi.

Giang Siêu đỡ cô bé đứng dậy, nhẹ nhàng vuốt v e mặt cô bé rồi nói: “Muội tên gì? Muội từ đâu đến? Tại sao lại xin tiền ở đây?”

Cô bé nghe vậy, hai mắt rưng rưng, nghẹn ngào mở miệng nức nở nói: “Muội tên là Tiểu Ngọc. Muội cũng không biết bọn muội từ đâu đến, muội chỉ biết muội đã cùng bà nội và cha mẹ đi một quãng đường dài, có rất nhiều người đi cùng, cũng có rất nhiều người chết trên đường. Sau này bọn cướp cũng bắt đi nhiều người, bố mẹ muội cũng bị bọn cướp bắt đi mất, chỉ còn bà muội và muội cùng một số người khác trốn thoát đến đây. Bà cũng bị bệnh, bà...”
 
Chương 225: Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi


Giang Siêu nghe được lời này, ánh mắt hắn bỗng nhiên trở nên kỳ quái.

Lại là lũ lụt! E rằng trong khoảng thời gian này số nạn dân sẽ còn tăng thêm khoảng trăm vạn người.

Theo thông tin mà hắn biết, những nạn dân này phần lớn đều bị bọn cướp gần đó bắt đi.

Không cần phải nói cũng biết, chắc chắn họ đã bị ép gia nhập vào băng cướp cả rồi.

Vốn dĩ những người bình thường này đã không có đường sống sót, một khi bọn họ tiến vào sào huyệt của thổ phỉ, rất có thể sẽ thực sự khơi dậy nổi loạn.

Quy mô của cuộc nổi loạn này có thể sẽ vượt quá sức tưởng tượng của mọi người.

Mà Châu phủ chỉ có hơn ba mươi vạn quân, việc bảo vệ Châu phủ có lẽ sẽ trở nên khó khăn hơn rồi.

Nhưng điều khiến Giang Siêu lo lắng bây giờ chính là thôn Kháo Sơn, Trịnh An hận hắn đến tận xương tủy, cho dù Tống Ninh Tuyết liên tục ngăn cản sự việc của thôn Kháo Sơn, nhưng cũng không có gì có thể đảm bảo rằng Trịnh An sẽ không biết chuyện này.

Khi đó, nếu cuộc nổi dậy của Trịnh An chính là cuộc tấn công đầu tiên vào thôn Kháo Sơn thì sao?

Vì cảm thấy lo lắng, Giang Siêu quyết định quay trở lại thôn Kháo Sơn.

Dù sao chuyện ở đây cũng đã hoàn toàn được giải quyết, Mộ Dung Cung cũng không cần hắn nữa.

Giang Siêu bắt mạch cho bà lão, thấy bà chỉ bị cảm lạnh, hắn quay lại nhìn Tiểu Ngọc rồi nói: “Tiểu Ngọc, muội có bằng lòng đưa bà nội đi cùng ca ca không? Ca ca hứa sẽ chữa khỏi bệnh cho bà nội để muội có đủ cơm ăn, không bị đói nữa.”

Tiểu Ngọc nghe vậy, trên mặt cô bé lộ ra vẻ kinh ngạc cùng chờ đợi, cô bé nhìn Giang Siêu, nói: “Ca ca, huynh nói thật sao?”

“Đương nhiên là thật, không chỉ muội có thể đi, những người muội biết cũng có thể đi cùng...”

Giang Siêu gật đầu với Tiểu Ngọc, hắn nhẹ nhàng vuốt v e đầu cô bé.

Ở thế giới này, một khi trở thành dân tị nạn, thì sẽ gần như không có cơ hội sống sót. Cũng sẽ không có ai quan tâm đ ến sự sống hay cái chết của họ.

Cho dù Mộ Dung Cung có đến giúp đỡ thì cũng chỉ có thể giải tỏa lo lắng nhất thời, căn bản không thể giải quyết được nguồn gốc của vấn đề.

Sự phát triển thôn Kháo Sơn của hắn cần nhân lực, ngay cả người già, người yếu, phụ nữ và trẻ em cũng có tác dụng riêng của họ. Giang Siêu sẵn sàng cho họ một cơ hội để sống sót.

Chuyện này cũng có thể đẩy nhanh tốc độ phát triển của chính họ, đồng thời, những dân tị nạn này có thể sẽ mang đến ích lợi rất lớn trong tương lai.

Dù sao người thân của những dân tị nạn này hẳn là đã bị thổ phỉ bắt cóc, nếu một ngày nào đó gặp nhau trên chiến trường, có lẽ hắn có thể lợi dụng những dân tị nạn này để tác động đến người thân của họ. Để họ trở lại con đường đúng đắn.

“Vậy thật tốt quá, muội sẽ dẫn huynh đi tìm bọn họ...”

Vẻ mặt Tiểu Ngọc tràn đầy kinh ngạc.

Cô bé nhanh chóng kéo Giang Siêu, chuẩn bị đi ra ngoài.

Nhưng khi cô bé quay lại nhìn thấy bà nội đang nằm trên giường, trong mắt cô bé hiện lên sự do dự.

“Không sao đâu, bà nội của muội đang ở đây, sẽ có người chăm sóc tốt cho bà.

Đợi Tiểu Ngọc trở về, bà nội của muội có thể đã khỏe lại rồi.”

Giang Siêu nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Ngọc.

Lúc nãy, hắn có cho bà lão uống một viên thuốc kháng sinh.

Với tác dụng của viên thuốc, có thể bà lão sẽ tỉnh lại ngay lập tức.

“Được! Vậy bây giờ muội sẽ đi cùng huynh. Sau này chúng †a sẽ quay lại báo tin vui cho bà nội.”

Cô bé vội vàng gật đầu, nắm lấy tay Giang Siêu, bước ra ngoài.

Lúc này cô bé vẫn đang mặc bộ quần áo rách rưới của mình, cô bé không dám thay bộ quần áo mà tiểu nhị đưa cho cô và bà nội. Cô bé không thay vì sợ mình sẽ làm bẩn bộ quần áo ấy.

Giang Siêu không ép buộc cô bé, dù sao thì đến lúc đó bọn họ cũng sẽ từ từ thích ứng.

Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
 
Chương 226: Chuyện phát cháo


Chỉ cần có thể tìm được người đầu tiên thì những người sau sẽ tự động tìm được. Giang Siêu bảo hai bé trai và bà cụ đi thông báo cho dân tị nạn khác.

Sáng sớm hôm sau, bên ngoài Tây Thành sẽ có người phát cháo, bảo bọn họ qua đây.

Khi hai bé trai dẫn bà cụ đi thông báo cho những người dân tị nạn khác, Giang Siêu dẫn Tiểu Ngọc quay về tửu lâu. Lúc này, Diệp Thanh Ảnh cũng nhận được tin cũng vội chạy đến.

“Chuyện phát cháo, ngày mai giao cho chúng ta đi. Yên tâm, toàn bộ chỉ phí đầu do cửa hàng Đại Đông ta chịu hết.”

Diệp Thanh Ảnh nghe nói Giang Siêu muốn phát cháo ở ngoài Tây Thành nên tranh thủ nhận lấy việc này.

Đối với chuyện này, Giang Siêu cũng không nói gì. Hắn cười nói với Diệp Thanh Ảnh: “Nếu vậy thì ta sẽ vẽ một bức tranh cho Thanh Ảnh, xem như báo đáp!"

Nói chuyện tiền bạc với Diệp Thanh Ảnh cũng có phần ảnh hưởng tình cảm, đối với nàng ấy, tiền tài có lẽ cũng chỉ là con số mà thôi, thứ nàng ấy quan tâm hơn, có lẽ là những thứ khác.

Giang Siêu tưởng tượng, chắc chắn nàng ấy sẽ thích tranh mà mình vẽ.

Diệp Thanh Ảnh nghe vậy, vẻ mặt lập tức vui mừng, vội gật đầu với hắn.

Bức tranh này ít nhất cũng phải một trăm nghìn lượng đấy, cho dù nàng ấy có phát cháo cả một tháng cũng chưa chắc dùng đến một trăm nghìn lượng bạc đâu. Đương nhiên nàng ấy cầu còn không được.

Giang Siêu nói là làm, đúng lúc trước đó mấy người Tống Chân đã để lại thuốc màu, hắn vẽ một bức chân dung cho Diệp Thanh Ảnh.

Sau đó, lại vẽ một bức nàng ấy đang ôm cô bé Tiểu Ngọc. Đến khi vẽ tranh xong cũng tầm khoảng mười một giờ đêm, Giang Siêu tạm biệt Diệp Thanh Ảnh rời đi.

Tiểu Ngọc thì ở lại bên Sư Tử lâu của Diệp Thanh Ảnh.

Lúc về Châu phủ, Giang Siêu đến thư phòng Mộ Dung Cung. Lúc này, Mộ Dung Cung vẫn còn đang xử lý công vụ, cả người đang trong trạng thái hăng hái.

Có thể giải quyết được chuyện khiến ông buồn phiền đã lâu, bây giờ ông ta cũng rất thỏa mãn hài lòng, quyết định muốn làm lớn một trận.

Thấy Giang Siêu đến, ông ta vội đứng dậy ra đón, vẻ mặt tươi cười nhìn Giang Siêu hỏi: “Hiền chất sao lại đến tìm lão phu muộn vậy, có chuyện gì sao?”

Giang Siêu nghe vậy, ánh mắt có chút do dự sau đó lên tiếng: “Bá phụ, tiểu chất đến là để từ biệt! Rời khỏi nhà đã lâu, đến lúc phải về rồi!”

Chuyện hắn lo lắng nhất bây giờ là chuyện của thôn Kháo Sơn, tuy bên Châu phủ này, nếu Trịnh An phát động thì có thể cũng không an toàn, nhưng hắn lo lắng cho thôn Kháo Sơn hơn, dù sao thì đó cũng là gốc gác hiện tại của hắn. Châu phủ bên này, với sự quả quyết của Mộ Dung Cung, có lẽ sẽ không có vấn đề gì.

Nhưng thôn Kháo Sơn nếu không có hắn thì bất cứ lúc này cũng có thể gặp chuyện.

Mộ Dung Cung nghe vậy, vẻ mặt chợt ngây ra, ông ta nhìn thẳng vào Giang Siêu. Cuối cùng, ông ta thở dài, vỗ nhẹ vai Giang Siêu nói:

“Hiền chết, tuy rằng bá phụ không nỡ để ngươi đi, nhưng bá phụ cũng biết ngươi khó xử, muốn về thì về đi. Chuyện của Trịnh An, ngươi tạm thời không cần phải lo lăng, chỉ cần bá phụ còn sống một ngày thì Trịnh An sẽ không làm khó được ngươi.”
 
Chương 227: Đại nhân


Mộ Dung Cung nghe vậy, nhận lấy bản vẽ, gật đầu với Giang Siêu. Ông ta có chút u buồn, cũng không mở bản vẽ ra ngay lập tức.

Giang Siêu từ biệt với ông ta một tiếng, quay người rời khỏi thư phòng. Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Mộ Dung Cung thở dài một hơi.

Lúc này, lão Ngũ ở bên cạnh lên tiếng: “Đại nhân, Giang công tử không ở đâu, nhỡ đâu đến lúc đó Trịnh An tấn công Châu phủ, chúng ta đối phó thế nào?”

Mộ Dung Cung nghe vậy, vẻ mặt có chút kỳ lạ. Ông ta đưa Giang Siêu về bên cạnh mình, thật ra là muốn dùng mưu trí của Giang Siêu để bảo vệ Châu phủ.

Nhưng ông ta cũng sẽ không ích kỷ đến mức cứ muốn Giang Siêu ở lại.

Dù sao, mỗi người đều có chí riêng, lúc trước sở dĩ Giang Siêu ở lại, hoàn toàn là do Trịnh An ép đến đường cùng, nên mới đồng ý điều kiện của ông ta.

Nhưng nếu đã giải quyết chuyện của quân Châu phủ, Giang Siêu muốn rời đi, ông ta cũng không tiện làm khó.

Hơn nữa, ông ta biết có lẽ Giang Siêu đang lo lắng an nguy của người nhà.

Dù gì, đắc tội với Trịnh An, một khi Trịnh An dẫn binh thì sao có thể bỏ qua người nhà của Giang Siêu chứ.

Nếu ông ta khăng khăng giữ Giang Siêu ở lại, nhỡ đâu khiến người nhà Giang Siêu gặp tai nạn bất ngờ, chỉ sợ là Giang Siêu sẽ hận ông ta cả đời.

Hơn nữa, dù không có Giang Siêu, Mộ Dung Cung cũng tự tin bảo vệ được Châu phủ. Nếu ông ta thực sự cứ ỷ lại Giang Siêu, e rằng không thể sống được đến hiện tại rồi.

“Lão Ngũ, dạo này ngươi có hơi lười biếng đấy!” Mộ Dung Cung bình thản nhìn lão Ngũ, bỗng bật cười.

Bản thân mình là hộ vệ, dạo này vì ỷ vào Giang Siêu, làm việc thuận lợi mà đã tạo ra thói quen ỷ lại Giang Siêu rồi, như vậy không tốt.

Lão Ngũ nghe vậy, vẻ mặt lập tức ửng đỏ xấu hổ.

Ông ta không ngờ, mới đầu bản thân không phục Giang Siêu, nhưng đến bây giờ lại tin phục hắn tuyệt đối như vậy.

Lúc này, ánh mắt lão Ngũ nhìn sang bản vẽ trên tay Mộ Dung Cung, có chút chờ mong.

Mộ Dung Cung cũng dời mắt nhìn vào bản vẽ, mở ra, đập vào mắt là rất nhiều thuật ngữ và con số, cùng với một vài hình vẽ đơn giản.

Những hình vẽ này được vẽ rất rõ ràng, thậm chí trông còn giống như thật vậy.

Khi Mộ Dung Cung nhìn mấy thứ trên bản vẽ, cả người như ngừng thở vậy.

Nếu thật sự giống như những gì trên bản vẽ của Giang Siêu nói, thì ông ta có thể tạo được lựu đạn với uy lực kinh người, chẳng lẽ còn lo lắng không bảo vệ được Châu phủ hay sao?

Đây đúng là vũ khí giết người tuyệt đối, có lẽ đội quân công thành vừa đến dưới tường thành, ném một quả lựu đạn xuống, chắc chắn có thể khiến đội quân này mất sức chiến đấu.

“Lão Ngũ, lập tức sắp xếp thợ chế thao, đồ của ta chắc chắn là hỏa lôi mà hiền chất dùng lúc tấn tông hai sào huyệt thổ phỉ. Ha ha... Đúng là không ngờ mà, tiểu tử này trước khi đi còn tặng ta một phần quà lớn. Nếu con gái ta mà chịu khó giành được con rể này cho vi phụ, cho dù có ngủ ta cũng sẽ cười mất”

Mộ Dung Cung cười lớn vui vẻ, cảm giác mất mát do Giang Siêu rời đi bỗng chốc đã hóa vui vẻ.

Tuy Giang Siêu không muốn quan tâm đ ến chuyện của Châu phủ nữa, nhưng hắn vẫn hy vọng Mộ Dung Cung bảo vệ được Châu phủ. Dù sao, một khi Châu phủ bị phá thành, cả nhà Mộ Dung Cung sợ rằng cũng sẽ gặp tai ương.

Bây giờ Trịnh An đã rất căm hận Mộ Dung Cung, chắc chắn sẽ không tha cho ông ta.
 
Chương 228: Vì sao các ngươi còn chưa về nghỉ ngơi?


Sau khi Giang Siêu để lộ thân phận, Tống Ninh Tuyết liền công khai mà đi tìm Giang Siêu. Dù sao thì toàn bộ châu phủ đều biết mối quan hệ không bình thường giữa Tống Ninh Tuyết và Giang Siêu.

Về phần Mộ Dung Chỉ Tình, nàng lấy cớ là đi tìm Giang Siêu để bàn về việc dạy dỗ Mộ Dung Minh Hiên như thế nào.

Còn Mộ Dung Minh Hiên hả, hắn ta lấy cớ rất đơn giản, đó là tìm Giang Siêu học nghề.

Đương nhiên, Mộ Dung Minh Hiên thích nghiên cứu quyển vật lý mà Giang Siêu cho hắn hơn. Hai nàng cũng rất hăng hái nghiên cứu theo.

“Vì sao các ngươi còn chưa về nghỉ ngơi?” Giang Siêu nhìn ba người, lắc đầu bật cười.

“Đương nhiên là vì chờ ngươi trở về rồi. Sư phụ, ta đang có rất nhiều chỗ không hiểu muốn hỏi ngươi." Mộ Dung Minh Hiên lấy quyển vật lý ra.

Thấy thằng nhãi này muốn hỏi ngay bây giờ, Giang Siêu không nhịn được gõ lên đầu hắn ta một cái.

“Nhãi ranh, ngươi có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Mau về ngủ đi, có gì không hiểu thì ngày mai lại hỏi. Phải rồi, ngươi về coi lại hết những chỗ không hiểu, ta nhiều lắm chỉ có thể dạy ngươi thêm ba ngày nữa. Ba ngày sau, ta phải trở về An Ninh”

Giang Siêu vừa dứt lời, xung quanh lập tức trở nên yên ắng.

Mộ Dung Minh Hiên giật mình nhìn hắn, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin và không nỡ.

Còn Mộ Dung Chỉ Tình thì cũng ngơ ngẩn nhìn hắn, không biết nên nói gì, trong mắt hiện lên vẻ buồn bã.

“Tiên sinh, vì sao sốt ruột về như vậy? Có phải là vẫn còn tức giận Chỉ Tình không?” Nàng nói với giọng điệu ỉu xìu.

Nghe vậy, Giang Siêu có chút cạn lời nhìn cô nàng này. Mình là người nhỏ mọn như vậy sao? Nếu thật sự tức giận thì mình đã mặc kệ nàng ta lâu rồi.

“Không phải, trong nhà còn có chuyện, ra nhà lâu rồi nhớ nhà.” Giang Siêu lắc đầu với Mộ Dung Chỉ Tình, trên mặt hiện lên ý cười dịu dàng.

Hắn nhớ Tô Miên Miên và Tô Tiểu Thảo. Đây là hai người thân nhất của hắn, chắc là bọn họ vẫn luôn trông hắn trở về. Mà hắn cũng thật sự là đi lâu rồi.

Thấy cảnh này, trong mắt Mộ Dung Chỉ Tình hiện lên vẻ hâm mộ. Nàng biết chuyện Giang Siêu đã có gia đình. Nàng có thể cảm nhận được sự dịu dàng vừa lộ ra bên ngoài của Giang Siêu.

“Vậy nếu ngày nào đó Chỉ Tình muốn đi tìm tiên sinh hỏi bài thì tiên sinh có chào đón không?” Lúc này, Mộ Dung Chỉ Tình nhìn về phía Giang Siêu, lấy hết can đảm nói.

Nghe vậy, Giang Siêu hơi ngạc nhiên nhìn Mộ Dung Chỉ Tình, lại không nghe ra ý trong lời nói của nàng.

“Được, cô muốn tới thì tới, ta nhiệt liệt chào đón.” Giang Siêu cười với Mộ Dung Chỉ Tình.

Nghe vậy, vẻ mất mát trên mặt Mộ Dung Chỉ Tình lập tức giảm đi một chút. Nàng mỉm cười gật đầu với Giang Siêu.

Tống Ninh Tuyết bên cạnh nhìn sang biểu tỷ, thở dài một cái.

Nàng là con gái, đương nhiên có thể thấy được tình cảm của biểu tỷ dành cho Giang Siêu. Nhưng nàng có thể nói cái gì được đây?

Người đàn ông mình yêu thương được người ta thích là một chuyện kiêu ngạo.

Có điều, trong lòng nàng không hiểu sao cảm thấy ê ẩm.Nhưng nàng không phải là thê tử của Giang Siêu, nàng chẳng có tư cách nói gì cả.
 
Chương 229: Đám dân chạy nạn không biết là Giang Siêu


Bên ngoài tây thành, Diệp Thanh Ảnh đã cho người dựng lầu nấu cháo ngay trong đêm, trời vừa sáng liền bắt đầu phát cháo.

Đồng thời, nàng cũng cho ghi lại thông tin về dân chạy nạn, để tiện cho việc quản lý và tránh bị người ngoài trà trộn vào.

Dù sao thì đám dân chạy nạn kia cũng sẽ theo Giang Siêu về lại thôn Kháo Sơn, nên tuyệt đối phải hiểu tận gốc rễ và thật sự là dân chạy nạn.

Nếu để người ngoài trà trộn vào thì sẽ không có lợi cho Giang Siêu.

Mối quan hệ giữa người với người trong đám dân chạy nạn vốn dĩ rắc rối phức tạp. Vậy nên mọi người có thể làm chứng cho nhau.

Lúc Giang Siêu tới đây, bọn họ đã nhận gần một nghìn dân chạy nạn, phần lớn đều là người già phụ nữ và trẻ em, gần như không thấy thanh niên trai tráng, dù có cũng là tàn tật.

Có điều, Giang Siêu không hề đối xử khác nhau. Chỉ cần là dân chạy nạn, hắn đều sẽ nhận hết, kể cả tàn tật thì hắn cũng không có ý định vứt bỏ.

Nếu đã quyết định cho dân chạy nạn một cơ hội để sống, thì không thể cướp đoạt cơ hội của bất cứ ai.

Cho dù phải bỏ tiền nuôi dưỡng đám người tàn tật, thì hắn cũng muốn nuôi dưỡng bọn họ.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Huống chỉ ở chỗ hắn, không có ai là người vô dụng, ai cũng có thể phát huy bản lĩnh và lòng nhiệt tình của mình.

Giang Siêu nói với dân chạy nạn là muốn luôn có cơm ăn thì đi theo hắn, không muốn đi thì cũng không sao.

Hắn đảm bảo với dân chạy nạn là không chỉ có cơm ăn chỗ ở, mà còn có cả tiền công.

Tất cả dân chạy nạn nghe vậy đều có chút không tin nổi những gì mình vừa nghe được. Rốt cuộc thì bọn họ đều là người già, phụ nữ, trẻ em và tàn tật, dù là ai nhận bọn họ thì bọn họ cũng sẽ trở thành liên lụy.

Đám dân chạy nạn không biết là Giang Siêu dùng người theo kiểu hiện đại. Hắn có thể sắp xếp một vị trí hợp lý cho bất cứ người nào.

Và đám dân chạy nạn cũng sẽ tự mình tạo ra tương lai hạnh phúc bình an cho chính mình.

Cuối cùng, dưới sự đảm bảo của Tiểu Ngọc và bà nội, phần lớn dân chạy nạn đều lựa chọn đi theo Giang Siêu.

Giang Siêu bảo Diệp Thanh Ảnh chuẩn bị lương khô cho đám nạn dân, để bọn họ ăn trên đường đi. Rốt cuộc thì đoạn đường đi từ châu phủ về huyện An Ninh cũng rất xa.

Sau ngày đầu tiên, Mộ Dung Cung cũng biết chuyện này. Để đảm bảo nạn dân có thể an toàn tới huyện An Ninh, ông ta phái ba nghìn tinh binh đi hộ tống.

Ông ta sợ đám cướp sẽ ra tay với dân chạy nạn. Tuy răng đám cướp đã cướp một lần, bắt đi phần lớn thanh niên trai tráng, nhưng mà ai biết bọn họ có thể phát điên đến mức ngay cả già yếu cũng không muốn tha hay không.

Nếu biết đám nạn dân được Giang Siêu nhận lấy, thì ai biết bọn họ sẽ trả thù như thế nào.

Ngày hôm sau, lại có thêm mấy nghìn dân chạy nạn tới đây. Lần này Diệp Thanh Ảnh dặn dò cấp dưới ghi chép thông tin kỹ càng hơn nữa. Mà Giang Siêu cũng bảo các nàng điều tra rõ ràng rồi hãy cho đăng ký.

Thậm chí là đám thanh niên trai tráng trong dân chạy nạn, chỉ cần không chứng minh được thân phận của mình, thì người nào cũng không nhận.

Giang Siêu biết bọn họ có khả năng là đám cướp hoặc là bọn Trịnh An cho người trà trộn vào. Một khi nhận những người đó thì sẽ gây bất lợi cho hắn.

Tới ngày thứ ba, lại có thêm vài nghìn người. Giang Siêu gần như nhận hết người chạy nạn đến châu phủ.

Đối với Mộ Dung Cung mà nói, Giang Siêu lại thay ông ta giải quyết một chuyện phiền phức. Ông ta càng thêm yêu thích Giang Siêu, chỉ kém đưa tặng con gái cho Giang Siêu.

Khi sắp hết ngày thứ ba, Giang Siêu nhìn gần vạn dân chạy nạn tụ tập, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.

Có đám người này, cho dù phần lớn là người già phụ nữ và trẻ em, thì cũng đủ hắn dùng để phát triển.
 
Chương 230: Gần vạn dân chạy nạn loạn hết cả lên


Giang Siêu thấy được hai đám người đang tranh cãi ầm ï với nhau.

Một gã thanh niên đang đoạt lương khô trên tay một bà cụ, xung quanh còn có vài người già yếu ngã lăn trên đất, trên mặt trên người đều có vết thương, chắc là bị gã thanh niên kia đánh.

Trong đám dân chạy nạn gần như không có thanh niên trai tráng.

Hiển nhiên là gã thanh niên kia trà trộn đi vào, rồi nhân cơ hội cướp đoạt lương khô của người khác.

Lương khô là do Giang Siêu chia cho dân chạy nạn, để bọn họ ăn trên đường đi, chứ chẳng lẽ lại để bọn họ đói bụng suốt mấy ngày đi đường đến huyện An Ninh.

Thấy cảnh gã thanh niên cướp đoạt lương khô, rồi lại bị dân chạy nạn khác ngăn cản, trong mắt Giang Siêu hiện lên vẻ giận dữ.

Rõ ràng là một tên thanh niên khỏe mạnh, lại không biết tay làm hàm nhai, đi cướp đoạt đồ ăn của người già phụ nữ và trẻ em, thật sự là đáng chết.

Hắn đi lên đá ra một chân, đối phương ngã lăn ra đất.

Lúc hắn định đi lên đá thêm một chân nữa, thì trong đám người có người hô lớn lên: “Quan lão gia đánh người, giết người rồi... mọi người chạy mau...

Không chỉ có một người la hét, mà còn có nhiều người liên tục la hét, lập tức khiến cho đám người trở nên hỗn loạn.

Những dân chạy nạn chưa hiểu chân tướng sự việc lập tức hoảng loạn chạy trốn lung tung.

Gần vạn dân chạy nạn loạn hết cả lên.

May mà đa số người đều là già yếu, không gây tổn thương nhiều cho người xung quanh.

Nếu đa số là thanh niên trai tráng thì nói không chừng xế xảy ra sự kiện giãm đạp, có khi còn chết cả chục cả trăm người.

Giang Siêu biết có người muốn nhân cơ hội gây hỗn loạn. Trong mắt hắn hiện lên sát ý.

Hắn nhìn quanh tìm gã thanh niên mới đoạt đồ ăn, không biết gã đã chạy đi đâu nữa.

Nhìn đám người chạy lung tung khắp nơi, trong nhất thời Giang Siêu không biết nên làm gì để bọn họ yên tĩnh lại.

Đúng lúc này, phía bên phải có hai người cầm dao đâm về phía Giang Siêu.

Giang Siêu không chú ý đến bên này, lại thêm đám người hỗn loạn ầm ï, nhất thời không phát hiện có người đang đâm về phía hắn.

Mộ Dung Chỉ Tình ở bên cạnh vừa lúc thấy dao sắp đâm trúng hắn thì sợ hãi hét lên rồi vô thức đi lên chặn lại.

Giang Siêu bị tiếng hét của nàng làm cho giật mình, vội vàng quay đầu lại nhìn.

Lúc này, hai người kia đã đi tới phía sau hắn, dao cũng đâm tới rồi.

Có điều, dao đã bị Mộ Dung Chỉ Tình dùng cơ thể chặn lại.

Máu tươi tung tóe trước người, Mộ Dung Chỉ Tình bị một trong hai con dao đâm trúng.

Thấy một con dao khác lại sắp đâm trúng nàng, Giang Siêu đá một chân ra.
 
Chương 231: Từ lần đầu nhìn thấy ngươ


Hắn nắm chặt dao, ôm Mộ Dung Chỉ Tình vào lòng, trong mắt tràn đầy nôn nóng.

May là không để tên thích khách rút dao ra, nếu không thì Mộ Dung Chỉ Tình chết chắc rồi.

Một dao đâm giữa ngực, rất gần với trái tim.

Nhìn độ sâu đâm vào của con dao, chắc là đã đâm trúng trái tim rồi.

Nghĩ đến chuyện Mộ Dung Chỉ Tình có thể sẽ chết vì cứu mình, trong lòng Giang Siêu tràn đầy tự trách.

Là do hắn sơ sảy, biết rõ trong đám nạn dân có lẽ sẽ có một số nạn dân có vấn đề, vậy mà còn không chịu cẩn thận.

Nếu không phải vừa rồi Mộ Dung Chỉ Tình xả thân cứu hắn thì hắn đã lật thuyền trong mương rồi.

“Biểu tỷ, tỷ sao rồi? Tỷ đừng làm muội sợ mà!!”

Thấy dáng vẻ của Mộ Dung Chỉ Tình, Tống Ninh Tuyết sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, rưng rưng nước mắt nắm chặt tay Mộ Dung Chỉ Tình.

“Tỷ... không sao... Ta... tiên sinh, ngươi không sao chứ...”

Mộ Dung Chỉ Tình yếu ớt mà nhìn Giang Siêu, tới lúc này rồi mà nàng vẫn còn lo lắng cho sự an toàn của Giang Siêu.

“Ta không sao. Cảm ơn cô đã cứu ta. Cô đừng nói chuyện.

Ta lập tức dẫn cô đi trị thương.” Giang Siêu ôm Mộ Dung Chỉ Tình chạy nhanh về phía trong thành.

Hắn vọt vào khách đi3m ngay cửa thành, hỏi chưởng quầy một căn phòng hảo hạng.

Diệp Thanh Ảnh và Tống Ninh Tuyết vội vàng chạy theo sau.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Bên ngoài thành, khoảnh khắc xảy ra sự kiện ám sát, quân châu phủ canh giữ bên cạnh lập tức bao vây dân chạy nạn, nhanh chóng bắt được những gã thanh niên gây chuyện trốn trong đám người.

Đồng thời, bọn họ điều tra thêm lần nữa, bắt hết tất cả những dân chạy nạn chưa đăng kí.

Xảy ra chuyện lớn thế này, bọn họ cũng rất sợ hãi. Nếu Giang Siêu xảy ra chuyện thì không biết Mộ Dung Cung sẽ làm chết bọn họ thế nào.

Lại thêm chuyện Mộ Dung Chỉ Tình bị thương. Nàng chính là con gái duy nhất của Mộ Dung Cung!

Bọn họ bắt đầu thẩm vấn. Không bao lâu sau, tướng lĩnh đã thẩm vấn ra kẻ sau màn là Thiên Lang.

Gã là cầm đầu đám cướp núi Long Đầu, một trong vài thế lực cướp ở gần huyện An Ninh.

Ổ cướp của gã là một trong số các ổ cướp dưới quyền Trịnh An, cũng là một trong ba thế lực cướp mạnh nhất dưới quyền Trịnh An, có khoảng năm nghìn tên cướp.

Bọn họ không thuộc năm thế lực cướp huyện An Ninh, nhưng lại có thực lực mạnh hơn năm thế lực cướp huyện An Ninh.

Không cần nói cũng biết lân ám sát này của gã có liên quan đến Trịnh An.

Bên kia, Giang Siêu đi vào phòng, đặt Mộ Dung Chỉ Tình gần như hôn mê lên giường.

Hắn vừa định cởi áo trước người Mộ Dung Chỉ Tình, thì bị Mộ Dung Chỉ Tình giơ tay đè lại.

Nàng nói với ánh mắt lưu luyến: “Giang Siêu, nếu... ta chết... thì ngươi có nhớ rõ ta không?”

Nàng nói bằng giọng điệu yếu ớt, ánh mắt khi nhìn Giang Siêu lại mang theo vẻ bướng bỉnh, giống như là Giang Siêu không trả lời nàng thì nàng sẽ không cho Giang Siêu trị thương vậy.

Nhìn cô nàng bướng bỉnh này tới tận bây giờ vẫn còn bướng bỉnh như vậy, Giang Siêu bất đắc dĩ nói: “Ta sẽ nhớ, có điều ta sẽ không làm cô chết... Hãy tin tưởng tai”

Nghe vậy, trên khuôn mặt tái nhợt của Mộ Dung Chỉ Tình hiện lên ý cười. Nàng dịu dàng nói với Giang Siêu:

“Từ lần đầu nhìn thấy ngươi... ta đã nghi ngờ ngươi là Giang Siêu... Chỉ là ta cảm thấy Ninh Tuyết sẽ không lừa ta...”

“Ngươi biết không... Sau khi nghe được việc làm của ngươi ở huyện An Ninh... ta liền yêu thích ngươi... Có phải là ngươi cảm thấy... ta không biết liêm sỉ hay không?”

“Đến tận bây giờ ta vẫn còn nhớ rõ... cảnh tượng đối thơ với ngươi... trong đình trước hậu viện... Lúc ấy... ta thật sự vui vẻ... Lúc ấy... ta đã cảm thấy ngươi là người mà ta vẫn luôn nhớ mong.”

“Ta... không biết vì sao muốn tức giận với ngươi... Chỉ là... khi nghĩ đến ngươi có khả năng... đi thanh lâu... ta liền...”
 
Chương 232: Nàng sợ mình sẽ chết


“Rất mong... có thể cùng ngươi đối thơ... cùng nhau đi dạo... cùng nhau vẽ tranh... Nếu ta chết... ngươi hãy vẽ... vẽ một bức tranh cho ta... nhớ vẽ đẹp một chút... Ta muốn để dáng vẻ đẹp nhất của mình... ở lại trong trí nhớ của ngươi...”

Giang Siêu yên lặng lắng nghe, trong mắt lộ ra vẻ phức tạp. Mộ Dung Chỉ Tình xem như là tỏ tình với hắn trước khi chết.

Nàng sợ mình sẽ chết, không còn cơ hội nói ra những lời muốn nói, vừa lúc bên cạnh không có người ngoài, mới không màng tất cả nói ra hết tâm tư của mình.

Giang Siêu không biết nên trả lời như thế nào. Ngay lúc này, tại loại hoàn cảnh này, chỉ cần một chút sơ sảy thôi là Mộ Dung Chỉ Tình có thể sẽ chết.

“Ừ, chúng ta sẽ có cơ hội cùng nhau đối thơ, đi dạo... vẽ tranh.” Giang Siêu gật đầu với Mộ Dung Chỉ Tình.

Nghe vậy, trên mặt Mộ Dung Chỉ Tình hiện lên ý cười, đôi mắt từ từ nhắm lại, đầu lệch qua một bên, trực tiếp rơi vào cơn hôn mê.

Nàng cố gượng tới hiện tại là để nói xong lời mình muốn nói. Bây giờ nàng được lời đáp lại của Giang Siêu, cho dù có chết thì nàng cũng cam lòng.

Thấy cảnh này, trên mặt Giang Siêu hiện lên vẻ sốt ruột. Hắn vội vàng lấy một ít thuốc trị thương từ trên người ra.

Lúc này, Tống Ninh Tuyết cầm một ít dụng cụ chữa bệnh chạy vào.

Lúc Giang Siêu ôm Mộ Dung Chỉ Tình vào phòng, Tống Ninh Tuyết đi lấy dụng cụ chữa bệnh. Mấy thứ này do Giang Siêu chuẩn bị, vốn dĩ tưởng hôm nay về nhà, nên dọn sẵn đồ vật để lên xe ngựa.

Thấy biểu tỷ đã ngất xỉu, trong mắt Tống Ninh Tuyết tràn đầy vẻ lo lắng. Nàng không dám hỏi Giang Siêu về tình hình hiện tại của biểu tỷ, vì sợ làm phiền đến Giang Siêu.

Giang Siêu bảo nàng đi lấy nước ấm. Hắn mở hộp y tế của mình ra, bên trong có rất nhiều dụng cụ chữa bệnh, thậm chí còn có cồn, dao phẫu thuật và kim khâu.

Hắn dùng phương pháp điểm huyệt điểm các huyệt đạo cầm máu trên người Mộ Dung Chỉ Tình, rồi cắt lớp áo trước ngực Mộ Dung Chỉ Tình.

Một mảng trăng bóng xuất hiện trước mắt, Giang Siêu nghiêm túc mà nhìn, không hề có bất cứ vẻ mặt khác nào.

Hắn đang cứu người, chứ không phải đang ngắm cảnh đẹp gì đó.

Nhìn độ sâu của dao, chắc là chưa đâm trúng trái tim.

Nguyên nhân chủ yếu là vì ngực của Mộ Dung Chỉ Tình quá lớn nên đã cứu nạng một mạng.

Giang Siêu canh lúc thích hợp rút dao ra, sau đó khử trùng cầm máu, rồi khâu lại miệng vết thương.

Không có chỉ may y tế, hắn dùng tóc của mình để thay thế, điểm tốt là không cần phải nối chỉ.

Tống Ninh Tuyết đứng bên cạnh giúp đỡ hắn.

Khoảng một giờ sau, Giang Siêu xử lý xong vết thương trên người Mộ Dung Chỉ Tình. Hắn thở phào một hơi, lau mồ hôi trên trán.
 
Chương 233: Mộ Dung tiểu thư


“Huhu... sao đang yên đang lành lại bị ám sát? Tình nhi nếu xảy ra chuyện gì thì ta cũng không sống nữa...

Tiếng khóc của người phụ nữ khiến Giang Siêu hơi thay đổi ánh mắt. Chắc bà ấy là mẹ của Mộ Dung Chỉ Tình, dì của Tống Ninh Tuyết.

Từ khi đi vào phủ tri chây, Giang Siêu chưa từng thấy vị phu nhân tri châu này.

Giang Siêu gật đầu với Tống Ninh Tuyết, ý bảo nàng đi ra mở cửa.

Ngoài cửa là Mộ Dung Cung và Mộ Dung Minh Hiên. Giang Siêu biết hai người đã tới từ lâu.

Người còn lại là một người phụ nữ trung niên ngoại hình có tám phần giống với Mộ Dung Chỉ Tình. Chắc là mẹ của Mộ Dung Chỉ Tình vừa hay tin nên chạy tới.

Thấy cửa phòng mở ra, bà sốt ruột chạy vào trong. Vừa vào cửa liền thấy con gái nằm yên trên giường, bà vội vào nhào tới.

Bà ch ảy nước mắt liên tục, muốn khóc lại khóc không thành tiếng. Bà cực kì căng thẳng nhìn con gái, trong nhất thời không biết nên làm gì.

Thấy cảnh này, Giang Siêu đi ra ngoài, nhường phòng lại cho người nhà Mộ Dung.

Tống Ninh Tuyết đứng bên cạnh dì, nhỏ giọng an ủi.

Mộ Dung Cung nhìn con gái mặt mày tái nhợt nằm trên giường, trong mắt hiện lên vẻ đau lòng, còn có cả vẻ giận dữ.

Thấy Giang Siêu ra ngoài, ông ta cũng đi theo ra ngoài.

Ông ta nói với vẻ mặt nghiêm túc: “Hiền chất, đã điều tra ra chuyện ám sát rồi. Người ra tay là cầm đầu đám cướp núi Long Đầu, biệt danh Thiên Lang. Gã là cấp dưới của Trịnh An. Chắc chăn chuyện này là do Trịnh An sai gã làm. Hiền chất, tiếp theo chúng ta nên làm gì?”

Nghe vậy, trong mắt Giang Siêu hiện lên vẻ giận dữ. Nhưng hắn rất nhanh bình tĩnh lại, nói với Mộ Dung Cung: “Bá phụ, ta định về huyện An Ninh trước thời gian đã định. Chắc là Trịnh An đã chó cùng rứt giậu rồi. Hiện giờ ông ta chỉ đang chờ cơ hội để tạo phản thôi. Ta sợ... ông ta sẽ trả thù huyện An Ninh.”

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Trịnh An ra lệnh ám sát khiến Giang Siêu cảm thấy sốt ruột. Chắc là chuyện hắn làm ở châu phủ đã hoàn toàn chọc giận đối phương.

Có khi dù không tạo phản thì Trịnh An cũng sẽ trả thù với thôn Kháo Sơn. Hắn không thể tiếp tục ở đây nữa.

Hắn nhắc nhở Mộ Dung Cung: “Bá phụ, sắp tới ông nhớ để ý đến tin tức bên biên quan. Nếu có Khiết Đan đánh tới thì Trịnh An tuyệt đối sẽ nhân cơ hội tạo phản.”

“Hơn nữa, trong đám dân chạy nạn vào thành, chỉ cần là thanh niên trai tráng, đều phải theo dõi hết. Hoặc là đi bắt một số người về thẩm vấn, có lẽ sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn”

Nói đến đây, hắn nhìn về phía trong phòng, ánh mắt hơi thay đổi.

“Còn có Mộ Dung tiểu thư nữa... tuy rằng tạm thời không sao, nhưng... phải đợi bảy ngày sau mới có thể biết là sống sót hay không... Nếu vết thương biến xấu thì... chắc là...”

Tuy rằng Giang Siêu đã cứu người rồi, nhưng hắn thật sự không dám bảo đảm Mộ Dung Chỉ Tình sẽ không sao. Rốt cuộc nàng bị thương rất nặng, nếu miệng vết thương bị nhiễm trùng thì sẽ nguy hiểm.

Dù hắn đã khử trùng rồi, nhưng khó đảm bảo sẽ không xảy ra sai sót. Mà bên thôn Kháo Sơn thì lại không thể kéo được nữa, bên ấy có mấy nghìn tánh mạng đang đợi hắn.

Lại thêm hai tỷ muội Tô Miên Miên và Tô Tiểu Thảo. Hai tỷ muội đủ khổ rồi, thật sự không thể để bọn họ chịu thêm bất cứ tổn thương nào nữa.

Thật ra thì Giang Siêu muốn dẫn Mộ Dung Chỉ Tình đi theo, để dễ dàng quan sát bệnh tình và chữa trị kịp thời.
 
Chương 234: Chuyện gì vậy trời?


Một đám người cả buổi không hồi hồn lại. Tống Ninh Tuyết cũng trợn tròn mắt.

Sao đột nhiên lại nói tới chuyện Giang Siêu chuẩn bị đi cầu hôn vậy?

Chuyện gì vậy trời?

Giang Siêu rất cạn lời, mình chỉ nói dẫn theo Mộ Dung Chỉ Tình về huyện An Ninh, chờ khi Mộ Dung Chỉ Tình khỏe rồi thì mình sẽ trả người lại.

Sao bây giờ lại biến thành chuẩn bị cầu hôn rồi? Trong nhà hắn còn có Tô Miên Miên đang chờ, lại thêm Tống Ninh Tuyết còn đang đứng bên cạnh nữa kìa.

“Bá mẫu, có phải là bà hiểu lầm gì rồi không? Ta chỉ muốn cứu Mộ Dung tiểu thư chứ không muốn... Giang Siêu vội vàng giải thích.

Có điều, hắn còn chưa nói hết lời thì đã bị Tô Thanh Tâm cắt ngang: “Chắc là Giang hiền chất cũng biết đạo lý nam nữ không được gần gũi với nhau' hả?

Tuy rằng ngươi vì cứu người nên mới bất đắc dĩ mà chạm vào Chỉ Tình.

Nhưng mà Chỉ Tình nhà ta là con gái chưa gả, ngươi nên xem cũng xem, không nên xem cũng xem, nên sờ cũng sờ, không nên sờ cũng sờ, ngươi bảo sau này con bé gả chồng kiểu gì hả?”

Tô Thanh Tâm lạnh nhạt nhìn Giang Siêu, mặt mày mang theo khí thế hơn người.

“Chẳng lẽ ngươi hy vọng khi con gái ta tỉnh lại, con bé sẽ vì ngươi mà mất hết mặt mũi, đi tìm chết lần nữa?”

Quả nhiên, không hổ là thê tử của Mộ Dung Cung.

Trước đó Giang Siêu vẫn luôn cho rằng dì của Tống Ninh Tuyết là một người phụ nữ dịu dàng.

Bây giờ xem ra là hắn suy nghĩ nhiều rồi.

Đối với người hiện đại như Giang Siêu mà nói, bác sĩ cứu người không cần phải để ý nhiều như vậy, càng sẽ không có cái gì mà “nam nữ không được gần gũi với nhau”.

Hơn nữa, lúc ấy hắn chỉ một lòng cứu người, đâu rảnh suy nghĩ lung tung.

Vấn đề hiện giờ là mẹ của người ta rất khó nói chuyện.

Tô Thanh Tâm vừa mới xem vết thương trên người con gái. Thấy vị trí không ổn, bà hỏi kỹ Tống Ninh Tuyết, biết là Giang Siêu cứu người.

Đối với loại người coi trọng danh dự như bà, đương nhiên là không thể để con gái cho không Giang Siêu.

Giang Siêu bị lời nói của Tô Thanh Tâm chặn họng. Nhưng cứ nghĩ đến việc Mộ Dung Chỉ Tình vì cứu hắn, suýt chút nữa mất mạng là hắn không dám lên tiếng cãi lại mẹ người ta.

“Ây da, hiền chất, ngươi xem bá phụ cũng không có cách nào khác, ngươi không cưới Chỉ Tình là không được rồi.

Nói cho ngươi biết, ta chỉ có một đứa con gái thôi đấy. Nếu Chỉ Tình luẩn quẩn trong lòng, xảy ra chuyện gì không may, thì ta dù có liều cái mạng già này cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

Mộ Dung Cung đứng bên cạnh hơi ngạc nhiên, rồi lập tức đổi sang vẻ mặt là lạ, tiếp theo giả vờ xụ mặt xuống nói với Giang Siêu.

Giang Siêu thấy vẻ mặt của ông ta thì có chút đau đầu.

“Bá phụ, ông cũng biết ta đã có gia đình rồi, ông làm vậy là không thích hợp đâu.”

“Đúng rồi, dì, Giang Siêu đã có gia đình rồi, để biểu tỷ gả cho hắn thì sẽ làm biểu tỷ chịu thiệt.” Tống Ninh Tuyết vội vàng nói.
 
Chương 235: Giang Siêu lại không thích hay sao?


Tống Ninh Tuyết nghe vậy thì lộ vẻ mặt vui mừng, đồng thời bị lời nói của Tô Thanh Tâm làm cho xấu hổ.

Nàng giậm chân, ngại ngùng trốn sau lưng Tô Thanh Tâm. Thấy cảnh này, Giang Siêu rất ngạc nhiên.

Hắn vốn tưởng rằng Tống Ninh Tuyết có thể giúp hắn nói vài câu. Bây giờ xem ra là không thể dựa vào Tống Ninh Tuyết rồi.

“Giang hiền chất, ngươi có gia đình hay không là không quan trọng, quan trọng là ngươi có thể cho Chỉ Tình một danh phận, vậy thì bọn ta sẽ không nói gì nữa. Có điều, nếu hôm nay ngươi không xác định một lời với ta thì ta sẽ không để yên...”

Tô Thanh Tâm phất tay nói với Giang Siêu.

Bà không bắt buộc Giang Siêu phải bỏ vợ rồi đi cưới con gái mình. Rốt cuộc bà đã định gả Tống Ninh Tuyết cho Giang Siêu luôn, thì sao lại bắt buộc Giang Siêu bỏ vợ cưới người khác.

Hơn nữa, bà cũng biết Giang Siêu sẽ không vứt bỏ người vợ đã từng cùng mình chịu khổ. Nếu không thì Giang Siêu cũng sẽ không sốt ruột trở về như vậy.

Lại nói, bà không làm được chuyện vì hạnh phúc của con gái mà bảo Giang Siêu đi hi sinh hạnh phúc của một cô gái khác.

“Có thể từ từ lại nói chuyện này được không?” Giang Siêu hơi đau đầu.

Hắn không thể ngờ rằng cứu người xong lại gặp phải rắc rối thế này. Hắn hiện giờ đi lên cũng không được, mà lùi lại cũng không xong.

Nhưng dù nói thế nào đi nữa, Mộ Dung Chỉ Tình cũng là vì hắn mới biến thành dáng vẻ hiện giờ. Hắn cảm thấy áy náy, nhưng nếu cứ đồng ý hôn sự thì hắn lại không biết nên ăn nói thế nào với Tô Miên Miên.

“Được rồi, ta không bắt buộc ngươi nữa. Ngươi dẫn Chỉ Tình đi đi, ta giao con bé cho ngươi.

Còn nữa, ngươi phải nhớ cho rõ là hiện giờ Chỉ Tình ngoài gả cho ngươi ra thì không thể gả cho người nào nữa.

Nếu ngươi muốn phụ con bé thì bọn ta cũng đành chịu.”

Tô Thanh Tâm không khó xử Giang Siêu nữa.

Nên nói bà đều nói hết rồi. Về phần Giang Siêu sẽ làm thế nào thì phải xem bản thân Giang Siêu.

Bà mặc kệ Giang Siêu, cho người đi chuẩn bị xe ngựa.

Bà biết tình huống hiện nay của con gái không tốt lắm. Tuy rằng con gái trông có vẻ không nghiêm trọng, nhưng bà biết đây chỉ là mặt ngoài thôi.

Có điều, Giang Siêu đã cứu được con gái, bà tin rằng Giang Siêu có năng lực bảo đảm mạng sống cho con gái.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Bà đã rất nhiều lần nghe con gái kể về các thành tích đáng nể của Giang Siêu. Bà đã sớm nhận ra được tâm tư của con gái đối với Giang Siêu.

Nếu không bà sẽ không nhân cơ hội bắt buộc Giang Siêu cưới con gái. Đương nhiên, bà bắt buộc thì bắt buộc, nhưng sẽ không bắt buộc đến mức phải làm ngay và lập tức.

Bà chỉ là nói một số lời nên nói. Chỉ cần Giang Siêu không phải loại người lòng gan dạ sắt thì mong muốn của con gái sẽ được thực hiện.

Mộ Dung Cung cũng biết suy nghĩ của vợ mình. Ông ta đương nhiên là vui mừng khi thấy Giang Siêu trở thành con rể của mình.

Tuy rằng Giang Siêu không đồng ý, nhưng chuyện này sẽ không còn xa.

Hơn nữa, vợ mình đồng ý để con gái đi theo Giang Siêu, chắc là vì muốn nhân cơ hội để con gái và Giang Siêu bồi dưỡng tình cảm.

Chỉ cần có tình cảm thì Giang Siêu sẽ cưới con gái mình thôi.

Có điều, hai người họ thật sự khó hiểu, con gái mình tài sắc vẹn toàn thế này, mà Giang Siêu lại không thích hay sao?

Đối mặt với đôi phu thê kẻ hát người diễn kia, Giang Siêu chỉ có thể tạm thời thỏa hiệp.

Hắn không có tình cảm với Mộ Dung Chỉ Tình. Hắn chỉ là rất biết ơn nàng đã liều mạng cứu hắn. Hắn rất sốc trước hành động này của nàng.

Tô Thanh Tâm nhanh chóng chuẩn bị xong xe ngựa, sai người nâng Mộ Dung Chỉ Tình lên xe ngựa.

Trên xe ngựa đã được lót một lớp chăn dày, không cần phải lo lắng đường đi xóc nảy khiến miệng vết thương trên người Mộ Dung Chỉ Tình vỡ ra.

Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, Tống Ninh Tuyết ngồi trên xe ngựa chăm sóc Mộ Dung Chỉ Tình.
 
Chương 236: Có điều


Trịnh An sắp tạo phản. Một khi ông ta tạo phản thì sẽ rất khó để đi nữa, bởi vì đường đi xung quanh sẽ bị chặn lại.

Giang Siêu không muốn Diệp Thanh Ảnh bị nhốt tại châu phủ. Rốt cuộc thì hắn cũng không chắc là Mộ Dung Cung có giữ được châu phủ hay không.

“Ừ, ta biết rồi, ngươi cũng cẩn thận” Diệp Thanh Ảnh gật đầu với Giang Siêu.

Lúc này, nàng dường như nghĩ đến gì đó, nói với Giang Siêu: “À phải rồi, ta đã chọn được địa điểm xây bến tàu bên bờ An Ninh, cũng đã phái công nhân xây dựng bến tàu đi qua rồi. Nếu ngươi rảnh thì hãy đi nhìn xem rồi đưa ra ý kiến. Dù có chiến tranh hay không thì cũng phải làm cho xong chuyện này.”

Giang Siêu gật đầu, Diệp Thanh Ảnh lúc nào cũng làm việc sấm rền gió cuốn.

Nếu xây dựng xong bến tàu bên bờ An Ninh, rồi xây dựng thêm đường đi, thì có thể đi bán các sản phẩm đến từ tộc Dạ Lang.

Chỉ là nếu Trịnh An thật sự tạo phản thì chắc là rất nhiều chuyện đều sẽ trở nên khó làm.

“Ngoài ra, lương thực, sắt và đá tiêu mà ngươi cần cũng đã được vận chuyển theo đội ngũ đi huyện An Ninh. Được rồi, ngươi đi đường cẩn thận.”

Trước đó, trong lúc phát cháo, Giang Siêu đã nhờ Diệp Thanh Ảnh mua thêm cho hắn một đám lương thực, sắt và đá tiêu.

Sắp tới sẽ không yên ổn, chuẩn bị mấy thứ kia càng nhiều càng tốt, vậy thì hắn sẽ có năng lực tự bảo vệ mình hơn nữa.

Ngoài ra, hắn còn nhờ Diệp Thanh Ảnh phái người cưỡi ngựa chạy nhanh đến huyện An Ninh, gửi tin điều đội ngũ hai trăm người lại đây chỉ viện.

Lần này về huyện An Ninh, chắc là không đơn giản như trong tưởng tượng, trên đường đi thế nào cũng sẽ gặp phải đám cướp.

Rốt cuộc thì chuyện hắn nhận dân chạy nạn ảnh hưởng rất lớn tới đám cướp.

Hắn đã bị đám cướp theo dõi lâu rồi, nếu không cũng sẽ không có sự kiện ám sát.

Hắn dẫn theo đám dân chạy nạn, cần ít nhất bảy tám ngày mới có thể về tới huyện An Ninh.

Trong bảy tám ngày này, bất cứ lúc nào cũng có thể có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.

Có điều, Giang Siêu cũng không lo lắng cho lắm.

Có lẽ là ngày mai người của huyện An Ninh sẽ chạy tới đây để chỉ viện.

Hành quân gấp trong ba ngày, chạy gần ba bốn trăm kilomet, chắc là không thành vấn đề.

Có người của mình và ba nghìn quân châu phủ của Mộ Dung Cung, nếu kẻ nào dám tới thì Giang Siêu sẽ khiến hắn không kịp hối hận.

Giang Siêu nói thêm vài câu với Diệp Thanh Ảnh, rồi quay người lên xe ngựa trong ánh mắt lưu luyến của đối phương.

Xe ngựa rất lớn, có thể chứa cả đám bọn họ. Trên xe ngựa còn có Tiểu Ngọc và bà nội.

Về phần dân chạy nạn còn lại, bọn họ đều đi bộ.

Rốt cuộc thì đây là một đội ngũ vạn người, Giang Siêu không thể chăm sóc hết cho mọi người được.

Nhưng hắn cũng đã chuẩn bị vài chiếc xe ngựa cho những người ốm yếu ngồi.

Đối với chuyện này, những người dân chạy nạn khác đều không có ý kiến.

Đội ngũ ra khỏi phủ Ninh Châu, đi về phía huyện An Ninh.

Dọc theo đường đi đi đi dừng dừng, hết một ngày đi được khoảng năm sáu mươi kilomet.

Nơi đây khá gần châu phủ, nếu là ky binh thì chưa đến một giờ là đuổi tới.
 
Chương 237: Tướng quân


Phối hợp nhiều loại binh sẽ tăng thêm sức chiến đấu của quân châu phủ.

Nhìn từ mặt quân sự, ba nghìn quân châu phủ này có sức chiến đấu rất cao.

Chắc là binh sĩ đông doanh của Mộ Dung Cung.

Giáo quan cầm đầu đang ra lệnh cho đám binh sĩ dựng trại với vẻ mặt bực bội.

Hắn ta từng nghe nói về Giang Siêu. Hắn ta không phục Giang Siêu cho lắm.

Vậy nên hắn ta rất không muốn hộ tống đám người Giang Siêu đi huyện An Ninh.

Nhưng mà hắn ta lại không dám cãi lệnh của Mộ Dung Cung.

“Hồ tướng quân, ngươi nói vì sao thằng nhãi kia lại được Mộ Dung đại nhân coi trọng vậy?

Hắn chỉ là một tên thư sinh yếu đuối thôi mài”

Bên cạnh giáo quan, một tiểu giáo mặt mày đầy vẻ không phục nhìn sang xe ngựa chở Giang Siêu.

Hắn ta nhìn bóng dáng qua lại trong đám nạn dân của Giang Siêu với vẻ mặt khinh thường.

Bọn họ không biết thực lực của Giang Siêu, chỉ nghe nói Giang Siêu làm thơ hay nổi danh châu phủ, về phần thực lực của Giang Siêu thì rất ít người nhắc đến.

Chuyện Mộ Dung Cung được sự giúp đỡ của Giang Siêu mới có thể đoạt được tây doanh chưa truyền tới đông doanh.

Các tướng lĩnh biết chuyện đều bị Mộ Dung Cung cấm nói ra ngoài.

Rốt cuộc thì Mộ Dung Cung còn phải dùng chuyện này để đi làm chuyện quan trọng khác, đương nhiên không thể nói là Giang Siêu giết ngược lại đám Trịnh Tín.

Vậy nên, đông doanh có rất nhiều người biết Giang Siêu là sư gia của Mộ Dung Cung, nhưng lại không nhiều người biết Giang Siêu giúp Mộ Dung Cung đoạt hai doanh tây bắc.

“Có lẽ là đại nhân coi trọng danh tiếng văn chương của hắn. Có điều, thằng nhãi này đắc ý không được bao lâu nữa đâu.

Bởi vì trên đường đi thế nào cũng sẽ gặp cướp, lúc ấy không biết hắn có bị dọa sợ ra nước tiểu hay không.” Hồ tướng quân nhìn về phía Giang Siêu với ánh mắt chế giêu, nói ra lời bằng giọng điệu khinh thường.

Lúc này, tiểu tướng bên cạnh hắn ta nói: “Tướng quân, nếu đám cướp ấy thật sự đánh tới đây thì phải làm sao bây giờ?”

“Làm sao bây giờ hả? Đương nhiên là đánh rồi! Đại nhân giao nhiệm vụ, chúng ta sao có thể chỉ làm cho có thôi.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Tuy rằng ta rất khó chịu khi phải bảo vệ thằng nhãi kia, nhưng mà hắn cũng không phải không có điểm tốt, ít nhất là hắn thật lòng nhận đám dân chạy nạn kia.” Hồ tướng quân vẻ mặt nghiêm túc nói với tiểu tướng: “Chúng ta đã nhận nhiệm vụ thì không thể để cho bọn họ bị thương. Dù cho có chết trận, chúng †a cũng tuyệt đối không được làm mất danh dự của đông doanh quân Tĩnh An!”

Hắn ta cũng có xuất thân nghèo khổ. Hắn ta khinh thường Giang Siêu, không có nghĩa là hắn ta không chịu thừa nhận những chuyện mà Giang Siêu đã làm cho dân chạy nạn.

Ít nhất, Giang Siêu được sự tán thành của hắn ta về điểm này.

Chỉ là khi nói đến đám cướp, vẻ mặt hắn ta trở nên nặng nề hơn vài phần.

Theo tin tức được truyền lại dạo này, đám cướp kia càng ngày càng quá quất.

Lần này Giang Siêu vận chuyển rất nhiều vật tư quân sự, tuyệt đối sẽ dẫn tới sự chú ý của rất nhiều tên cướp.

Chỉ với ba nghìn quân châu phủ của hắn ta, không biết có đủ dùng hay không.

Rốt cuộc nhiệm vụ của bọn họ là bảo vệ mọi người khi bị đám cướp đánh tới, chứ không phải là đi đánh nhau với đám Cướp.

Dân chạy nạn có tới vạn người, lại còn phải bảo vệ vật tư quân sự, thật sự là rất khó khăn.

“Tướng quân, trước khi xuất phát, đại nhân đã dặn chúng †a là phải nghe lời của thằng nhãi kia.

Hay là chúng ta đi bàn bạc với hắn thử đi.” Lúc này, một tiểu tướng khác lên tiếng.

“Lão Lục, ngươi suy nghĩ cái gì vậy, bảo chúng ta đi tìm thằng nhãi kia bàn bạc, ngươi nói đùa đấy hả?

Hắn có thể có cách gì được chứ? Chắc là đại nhân vì nể mặt hắn nên mới nói vậy thôi.”
 
Chương 238: Hắn không có đi qua


Bên kia, Giang Siêu dàn xếp cho đám dân chạy nạn xong thì nhìn sang quân châu phủ dựng trại đóng quân bên này với ánh mắt nghiền ngẫm.

Hắn không có đi qua. Lúc Mộ Dung Cung để hắn và tướng lĩnh lĩnh quân gặp nhau, hẳn đã nhận ra đối phương khinh thường hắn.

Vậy nên Giang Siêu chưa từng nghĩ đến việc mình sẽ được đối phương thật lòng tiếp đón.

Mà hắn cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý là không thể trông chờ vào quân châu phủ rồi.

Nếu không hắn cũng sẽ không nhờ Diệp Thanh Ảnh phái người đi thôn Kháo Sơn báo cho Lâm Bân dẫn người tới đây.

Tuy rằng Lâm Bân chỉ dẫn đến hai trăm người, nhưng Giang Siêu tin chắc rằng hai trăm người cũng đủ để đối đầu với vạn người rồi.

Về phần quân châu phủ, cứ để cho bọn họ làm hộ vệ vậy.

Có bọn họ ở đây, tạm thời có thể bảo vệ được dân chạy nạn.

Còn chuyện đối phó với đám cướp, cứ giao cho hẳn và người của hắn là được.

Chờ khi mọi người đều nghỉ ngơi, Giang Siêu nhìn Mộ Dung Chỉ Tình đang ngủ say, rồi đứng dậy định đi ra ngoài.

Lúc này, Tống Ninh Tuyết thức dậy.

Nàng nắm chặt áo Giang Siêu, trong mắt lộ ra vẻ lo lẳng.

Nàng biết Giang Siêu định đi làm gì.

Nàng muốn đi theo Giang Siêu, nhưng Giang Siêu lại bảo nàng ở lại bảo vệ Mộ Dung Chỉ Tình. Nàng chỉ có thể nghe lời ở trên xe ngựa.

Có điều, Giang Siêu cũng bảo nàng yên tâm, hôm nay sẽ không xảy ra chuyện gì.

Vậy nên dù nàng lo lắng cho Giang Siêu, nhưng cũng không lo lắng nhiều lắm.

Giang Siêu vỗ nhẹ lên tay nàng, gật đầu với nàng.

Lúc này, Mộ Dung Chỉ Tình còn đang hôn mê. Tuy rẵng tình trạng cơ thể tốt đẹp, nhưng có thể chuyển biến xấu bất cứ lúc nào.

Có Tống Ninh Tuyết chăm sóc thì hắn sẽ yên tâm hơn một chút.

Tống Ninh Tuyết buông tay, nhỏ giọng nói với Giang Siêu: “Cẩn thận một chút, nhất định phải bình an trở về.”

Nàng đứng dậy, ôm chặt eo Giang Siêu, dán cả khuôn mặt lên trước ngực

Giang Siêu.

Nghe nhịp tim mạnh mẽ của hản, không hiểu sao nàng cảm thấy yên lòng hơn.

Đối với Tống Ninh Tuyết mà nói, trong lúc vô tình Giang Siêu đã trở thành người quan trọng nhất của nàng, quan trọng đến mức mọi người thân của nàng đều không băng một Giang Siêu.

Nàng sợ mất đi Giang Siêu, cũng sợ những ngày tháng không có Giang Siêu.

Cho dù bảo nàng làm một cái bóng dáng bên cạnh Giang Siêu thì nàng cũng cam tâm tình nguyện.

Bởi vì, không biết từ khi nào, nàng đã rơi sâu vào mối tình này, không thể tự kiềm chế được.

“Ừ, yên tâm đi, ta sẽ nhanh chóng quay lại.” Giang Siêu cảm thấy ấm lòng, vỗ nhẹ lên lưng Tống Ninh Tuyết, nhỏ giọng an ủi nàng.

Cảm giác có người cần mình thật sự rất tốt rất tốt. Kiếp. trước hắn nếm đủ nóng lạnh tình đời, chưa từng có người quan tâm lo lắng cho hắn.

Có thể là có, nhưng tới khi đi vào thế giới này, hẳn mới có thể cảm nhận được rõ ràng.

Hắn sẽ nhớ kỹ bọn họ.
 
Chương 239: Giang đại ca


Lúc này, có tiếng xột xoạt khiến Tống Ninh Tuyết và Giang Siêu giật mình, quay đầu nhìn lại thì thấy Tiểu Ngọc ngủ bên trong đang trở mình.

Bà nội Tiểu Ngọc năm cạnh thấy vậy thì ngẩng đầu lên nhìn.

Khi thấy Giang Siêu và Tống Ninh Tuyết đang ôm nhau thì lập tức ngại ngùng quay đầu sang một bên giả vờ ngủ.

Tống Ninh Tuyết biết đối phương chắc chẳn là thấy được. cảnh bọn họ ôm nhau. Rốt cuộc có ánh trăng cộng thêm lửa trại, vẫn có thể nhìn thấy bên trong xe ngựa.

Khuôn mặt Tống Ninh Tuyết lập tức đỏ bừng.

Nàng buông Giang Siêu ra, vội vàng năm sang bên kia, ngủ bên cạnh Mộ Dung Chỉ Tình.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Trong xe ngựa rất lớn, thân xe dài hơn ba mét, rộng hơn hai mét. Đây là xe ngựa do Mộ Dung Cung cố ý chuẩn bị cho con gái.

Vậy nên vài người ngủ chung trên xe ngựa cũng không thấy chật chội.

Giang Siêu xấu hổ nhìn Tống Ninh Tuyết và bà nội Tiểu Ngọc đang giả vờ ngủ, vuốt vuốt cái mũi rồi lặng lẽ xuống ngựa.

Tới góc không ai thấy, hẳn lẻn đi ra ngoài

Hắn không nhờ được quân châu phủ, đành phải đi ra gặp. đám người Lâm Bân.

Đoạn đường đi sắp tới sẽ không yên bình. Hắn phải lên kế hoạch kỹ càng mới được.

Đi gặp đám Lâm Bân trước, tìm hiểu tình báo, rồi lên kế hoạch tương ứng.

Giang Siêu lẻn ra khỏi chỗ đóng quân, đi tới chân núi cách đó không xa, thân thể lập tức giấu vào trong bóng đêm rừng rậm, phát ra tiếng kêu giống như tiếng cú đêm.

Rất nhanh sau đó, vài bóng dáng xuất hiện từ bên kia rừng rậm, dẫn đầu là Lâm Bân, đi sau là Đông Ly Sơn, Đông Ly Ưng, Bắc Quỳnh Phương, Nam Minh Phong...

Hơn mười chiến sĩ tộc Dạ Lang đều đi theo tới. Khi nhìn thấy Giang Siêu, bọn họ đều rất vui mừng đi lên

đón. Hơn mười người của hiện giờ, người nào cũng có khí chất hơn người, giống như là thay đổi thành người khác.

Xem ra là phương pháp huấn luyện đội ngũ của hẳn đã khiến cho mười mấy người tộc Dạ Lang thay da đổi thịt.

Nếu coi bọn họ là mồi lửa, quay về tộc Dạ Lang huấn luyện quân đội, thì chắc chắn có thể huấn luyện ra một đội quân mạnh mẽ cho hắn.

“Giang đại ca, cuối cùng cũng thấy đại ca rồi!

Đã lâu không gặp, bọn ta nhớ đại ca muốn chết!” Đông Ly Sơn đi tới trước mặt Giang Siêu, kích động nắm chặt tay Giang Siêu.

Đám người còn lại ai cũng mang vẻ vui mừng và kích động.

Tuy rằng mọi người mới tách ra có mười ngày thôi, nhưng mà đối với đám chiến sĩ tộc Dạ Lang mà nói thì Giang Siêu chính là chỗ dựa tinh thần.

Hơn nữa, bọn họ rất muốn tâm sự với Giang Siêu về sự thay đổi trong thời gian qua.

Bọn họ cảm thấy rất chấn động, cũng rất thích lớp học văn hóa và phương pháp huấn luyện của Giang Siêu.

“Ừ, ta cũng rất vui mừng khi gặp lại mọi người. Xem dáng vẻ của các ngươi, chắc là gần đây có không ít thu hoạch.

Có điều, hiện giờ không phải lúc ôn chuyện, nói tình huống trước đi. Lâm Bân, ngươi nói về tin tức tìm hiểu được theo dọc đường đi”

Nói đến đây, Giang Siêu nhìn về phía Lâm Bân cũng đang mang vẻ kích động. Hän ta cũng đã lâu rồi không gặp Giang Siêu, còn lâu hơn mọi người ở đây nữa.

Lúc này, hắn ta cực kì khâm phục Giang Siêu. Đối với lệnh của Giang Siêu, hẳn ta đều nghe theo một cách tuyệt đối.

“Giang... giáo quan!” Hắn mở miệng ra, lại không biết nên gọi Giang Siêu là gì, đành phải gọi một tiếng “giáo quan” như trước đây vẫn gọi.

“Dọc theo đường đi, bọn ta nghe được rất nhiều tin tức.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom