Dịch Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê

Chương 540: Bản thân


"Nha đầu nhỏ, không được nói chuyện lung tung ai muốn hại tiểu thư của các người chứ, ngươi chính là đang ám thị bọn †a sao?

Sổ sách là bản thân các ngươi đưa lên đó. Hơn nữa, sổ sách này từ tay của các ngươi ra, đương nhiên là thật rồi!"

"Bản thân các người không phải thương lượng xong rồi chứ, muốn dùng sai lầm của bản thân để hãm hại bọn ta chứ, các ngươi chính là muốn bọn ta gánh tội danh hại người sao?"

Diệp Đông Thành và Diệp Đông Thanh đột nhiên cãi nhau qua lại, trực tiếp cắn ngược lại một cái.

Bọn họ căn bản không cho Diệp Thanh Ảnh giải thích, trái lại hất nước bẩn lên người của Diệp Thanh Ảnh trước.

Diệp Thanh Ảnh còn chưa nói người hại ông ta là ai vậy là hai người này lại cắn nhau trước rồi, trái lại bọn họ rất có thủ đoạn.

Chỉ riêng chiêu cắn ngược lại đã trực tiếp khiến cho Diệp Thanh Ảnh không biết đối mặt như thế nào.

Giải thích?!

Làm sao giải thích...

Quả thật sổ sách là từ tay bọn họ ra.

Không giải thích?! Vậy thì cục diện này dường như có thể quyết định nàng ấy thua chắc rồi, xem như là một trận xác định thắng thua rồi.

Chỉ riêng món nợ thiếu hụt này thì nàng ấy đã không có duyên với tuyển cử gia chủ rồi.

Nhưng thể cho nàng ấy giải thích, cô giải thích như thế nào?!

Nếu như không có sổ sách chỉ dùng miệng nói thôi thì không có tác dụng, một đám tộc lão e là cũng không nghe lọt tai.

Muốn để cho một đám tộc lão biết được tình hình kinh doanh của cửa hàng Đại Đông, vậy thì không thể nào những tộc lão này sẽ không hỏi qua chuyện của cửa hàng Đại Đông, thậm chí tình trạng hiện nay của cửa hàng Đại Đông như thế nào, bọn họ cũng không biết.

Bọn họ chỉ biết xem sổ sách rồi lại nghe báo cáo, sau đó đưa ra quyết định!

Diệp Thanh Ảnh bởi vì chuyện sổ sách xem như đã thu một bậc rồi.

Ngay tại lúc này, Diệp Đông Thành nhìn về phía Diệp Thanh Ảnh nói với vẻ mặt đắc ý và trào phúng: "Cháu gái lớn, cháu còn trẻ tuổi nên làm việc cật lực khiến cho nhà họ Diệp chịu tổn thất, đó cũng chính là có nguyên nhân, điều này cũng có thể chứng minh được cháu không phù hợp với vị trí gia chủ."

"Nhị thúc của chúa là ta sẽ miễn cưỡng thay thế cháu để đảm nhận trách nhiệm của cháu. Nhưng mà, nhị thúc cũng sẽ khiến cho cháu thua đến tâm phục khẩu phục."

Nói đến đây, Diệp Đông Thành nhanh chóng kêu người đưa một số sổ sách đến trước mặt một đám tộc lão, cùng với lúc đó Diệp Đông Thanh cũng nói theo: "Nhị ca, danh tiếng không thể nào chỉ có một mình huynh có đâu, ở chỗ ta cũng có một số sổ sách cùng lấy ra để cho các tộc lão xem qua thử"

Diệp Đông Thanh cũng kêu người dọn một số sổ sách đưa đến trước mặt các tộc lão.

Một đám tộc lão nhanh chóng cầm sổ sách lên xem, khi nhìn thấy những sổ sách trên mặt của bọn họ lập tức lộ ra sự vui vẻ, toàn bộ đều vui vẻ gật đầu.

"Không hổ danh là kỳ tài thương nghiệp ngoại trừ lão đại, thu nhập một năm gần đây vậy mà sắp gấp một lần rồi.

Nhà họ Diệp có thể giao đến tay của hai ngươi chắc chắn có thể tạo được huy hoàng."

Đại tộc lão trong đó cũng là thái thúc công già nhất là người đầu tiên lên tiếng tán thưởng hai anh em Diệp Đông Thành và Diệp Đông Thanh.

"Ừm, ngươi xem thử chỗ này, chuyện làm ăn của vải mới đã khiến cho nhà họ Diệp chúng ta thu được không ít lợi nhuận, còn có những xà phòng thơm này, đúng rồi nước hoa này cũng không tồi.

Nhưng mà xà phòng và nước hoa này là gì? Các ngươi có biết không?"
 
Chương 541: Hơn nữa


Tuy nhiên, thứ này đã gần như thông dụng ở Đại Triệu rồi.

Có một số tộc lão không biết cũng không dừng đến những thứ đồ này.

"Còn có kinh doanh của vải xù này cũng không tồi, các ngươi xem kinh doanh của bông gòn cũng tương đối khả quan..."

Một đám tộc lão đang hưng phấn ở đó nói về chữ số lợi nhuận của các loại làm ăn, trong mắt gần như đều phát sáng lên.

Đây chính là tiếng đó, nhà họ Diệp có thể kiếm được nhiều tiền như vậy đương nhiên bọn họ vui mừng rồi, càng là như vậy cũng chính là chứng tỏ hoa hồng các tộc lão bọn họ được chia sẻ càng nhiều.

Bọn họ đã kỳ vọng đến tiền hoa hồng cuối năm rồi.

Hơn nữa, thời gian cách năm mới cũng chỉ có một tháng hơn, bọn họ càng kỳ vọng thêm.

Bọn họ chỉ thiếu điều tìm anh em Diệp Đông Thành đưa tay lấy tiền thôi.

Diệp Đông Thành và Diệp Đông Thanh nghe thấy đám tộc lão nghị luận, trên mặt đầy sự đắc ý, mặt cũng sắp cười đến nở hoa rồi.

Bọn họ chế giễu nhìn về phía Diệp Thanh Ảnh, trong mắt lộ ra chút trêu tức.

Diệp Thanh Ảnh nghe thấy thì sắc mặt tái xanh, cả người tức đến nỗi đứng ở đó phát run.

Những số sách đó không phải chính là những sổ sách mà nàng ấy phải nộp sao?

Sao bây giờ lại chạy đến chỗ hai người thúc thúc của nàng ấy rồi?!

Nàng ấy làm ăn với Giang Siêu, vẫn luôn dùng đường đi và người của nhà lớn bản thân, nhà hai và nhà ba hoàn toàn không thể nào có được những mối làm ăn này.

Sao đến bây giờ những mối làm ăn này lại trở thành của nhà hai, nhà ba rồi. Bây giờ xem ra, nhà hai nhà ba hiển nhiên đã có chuẩn bị từ sớm, đây chính là cướp công của nàng ấy.

Hơn nữa, nàng ấy nghĩ không hiểu nhà hai và nhà ba sao lại có mặt mũi để mà khiến cho những mối quan hệ này đến dưới tên của bọn họ.

Nàng ấy mở miệng đã nói với đám tộc lão ở phía trên: "Các vị tộc lão, sổ sách của bọn họ vốn dĩ là của ta, xin các tộc lão điều tra rõ ràng."

Nàng ấy có chút tức giận nói với các tộc lão.

Chỉ là, câu nói này của nàng ấy vừa dứt thì Diệp Đông Thành cùng Diệp Đông Thanh nhanh chóng lần lượt lên tiếng nói: "Cháu gái Thanh Ảnh, cháu như vậy thì có chút không cần mặt mũi rồi, những mối làm ăn này vẫn luôn do bọn ta làm sao sổ sách lại trở thành của cháu rồi. Cháu nhận bừa sổ sách như vậy thì không tốt đâu."

"Đúng vật, cháu gái Thanh Ảnh, sổ sách này sao có thể nói là của mấy người chứ.

Hành vi như vậy của cháu có thể xem làm trộm cắp rồi..."

Hai người vừa nói dứt lời, Diệp Thanh Ảnh xém chút nữa tức đến thở không nổi.

"Sổ sách này rõ ràng là tiểu thư là ta, sao các ngươi lại có thể có những mối làm ăn này, vải mới, nước hoa, xà phòng, vải xù hay là bông gòn, những thứ này đều là mối làm ăn do tiểu thư đàm phán được từ chỗ công gia Giang Siêu."

Tiểu Thuý lúc này cũng mặt đầy tức giận nói: "Cả Đại Triệu này ai không biết, những mối làm ăn này chỉ là một mình nhà công gia Giang Siêu có, tiểu thư bọn ta với Giang công gia hai bên có ý nên Giang công gia mới đưa những mối làm ăn này cho tiểu thư quản lý. Các ngươi sao có thể có được những mối làm ăn này."

Lời của Tiểu Thuý vừa mới dứt, tuy là giả nhưng cũng khiến cho Diệp Thanh Ảnh ở bên cạnh đỏ ửng mặt ngại ngùng.

Nhưng nàng ấy cũng không phản bác, lúc này còn phải giải quyết những việc của sổ sách mới được.

Nàng ấy tuyệt đối không thể để cho nhị thúc và tam thúc của mình giành hết tất cả của nàng ấy.

"Hỗn xược, một nha hoàn như người thì hiểu cái gì mà ở đây nói năng lung tung, nhưng mối làm ăn này đương nhiên là của bọn ta, tuy tiểu thư nhà ngươi trông không tồi nhưng Giang công gia người ta sao lại nhìn trúng tiểu thư nhà người.
 
Chương 542: Chuyện này hai người


Diệp Đông Thành và Diệp Đông Thanh nhìn Tiểu Thúy và Diệp Thanh Ảnh cười khẩy, vẻ mặt nghênh nghênh và trong mắt bọn họ đầy vẻ trêu chọc.

Chuyện này hai người đã đi thăm dò, tuy rằng Diệp Thanh Ảnh đã đi tìm Giang Siêu, nhưng Giang Siêu tựa hồ cũng không có động tĩnh gì.

Khả năng lớn nhất chính là Giang Siêu kiêng dè thực lực của Trịnh An, không dám ra mặt giúp đỡ Diệp Thanh Ảnh.

Từ chỗ Trịnh An, bọn họ còn nhận được tin tức Giang Siêu không có động tĩnh gì, xem ra Giang Siêu có thể đã từ bỏ Diệp Thanh Ảnh.

Chính vì vậy mà bọn họ mới dám trắng trợn cướp đoạt công lao của Diệp Thanh Ảnh như vậy.

Ngay cả Giang Siêu cũng không nguyện ý giúp đỡ các nàng ấy, còn không phải là để cho bọn họ muốn làm gì làm.

Dù sao thì hầu hết các trưởng lão trong tộc đều đã bị Trịnh An mua chuộc.

Những người không chịu quy hàng cũng bị uy hiếp, nên là cho dù bằng chứng của Diệp Thanh Ảnh là đúng thì cũng sẽ bị phán rằng đó là giả.

"Ha ha ha... Cháu không thể lấy bằng chứng ra được, cháu gái lớn của ta à, ta khuyên cháu, vẫn là ngoan ngoãn gả cho quốc công đi.

Làm quốc công phu nhân chẳng phải tốt hơn sao? Nói không chừng, trong tương lai, một ngày nào đó còn có thể dưới một người trên vạn người...”

Diệp Đông Thành thâm ý nhìn Diệp Thanh Ảnh, trong giọng nói tràn đầy trêu tức và đắc ý.

Ông ta cảm thấy chính mình đã hoàn toàn nắm giữ thế chủ động, Diệp Thanh Ảnh đã bất lực, không thể xoay chuyển tình thế được nữa.

Dù sao thì mặc kệ như thế nào, hôm nay Diệp Thanh Ảnh nhất định đã thua trắng rồi, chỉ là nàng ấy không muốn thừa nhận thôi.

Nhìn vẻ mặt đắc ý ngạo mạn của Diệp Đông Thành, Diệp Thanh Ảnh nắm chặt nắm đấm, tức giận đến run người, Tiểu Thúy cũng cực kỳ phẫn nộ, nhưng bọn họ chỉ có thể đứng nhìn như này.

Đưa ra bằng chứng! Bọn họ không thể đưa ra bất kỳ bằng chứng chính xác nào.

Không có bằng chứng, họ có thể làm gì bây giờ? Hơn nữa, cho dù có bằng chứng thì có lẽ cũng chẳng có ích gì.

“Ai nói chúng ta không đưa ra được bằng chứng?” Trong lúc Diệp Đông Thành và Diệp Đông Thanh đang đắc ý cười to, bên ngoài tổ đường đột nhiên vang lên một giọng nói.

Tất cả người nhà họ Diệp vội vàng nhìn sang, chỉ thấy có một người từ ngoài cửa đi vào, dẫn đầu là Giang Siêu, theo sau hắn là mười tên thị vệ.

Tống Tiểu Nhã đi theo phía sau hắn, cả đoàn người cứ như vậy ung dung tiến vào từ đường nhà họ Diệp.

Bởi vì sự việc Quốc Tử Giám, nên là ít nhất gần một nửa người nhà họ Diệp có mặt ở đây đều biết Giang Siêu, bọn họ lập tức xì xào bàn luận.

"Đây không phải là Giang Siêu Giang công gia sao? Tại sao hắn lại đến đây?"

"Đúng vậy, Giang Siêu Giang công gia chính là người tài hoa nhất Đại Triệu chúng ta, cũng là anh hùng số một Đại Triệu.

Lúc tộc Khiết Đan xâm phạm lãnh thổ Hoa Hạ, chính Giang công gia đã dẫn quân đánh bại và tiêu diệt toàn bộ quân địch."

"Thật sự là Giang công gia này, không nghĩ tới hắn sẽ đến Diệp phủ chúng ta, thật là vinh dự!"

"Đúng vậy, đúng vậy,... Giang công gia, xin chào..."

“Giang công gia, hoan nghênh ghé thăm nhà họ Diệp...”
 
Chương 543: Đối với nhà họ Diệp


Chưa kể, danh tiếng của Giang Siêu trong lòng dân chúng luôn rất tốt, có ai là không yêu mến hắn?

Ngoài việc đánh bại tộc Khiết Đan, còn đánh quân phản loạn đó đến mức không thể ngóc đầu lên được.

Hơn nữa còn cứu tế nạn nhân, cho họ một cuộc sống ấm no, không phải ngày ngày lo lắng cơm ăn, áo mặc.

Hiện tại có bao nhiêu người đang di dân đến Ninh Châu phủ? Nghe nói, nơi đó hiện tại chính là thiên đường ở nhân gian.

Giang Siêu đến, đương nhiên sẽ được hầu hết tất cả người nhà họ Diệp hoan nghênh.

Cho dù là nhị phòng, tam phòng hay đích trưởng cũng cực kỳ nhiệt tình với Giang Siêu.

Việc tranh giành quyền lực là chuyện của mấy người đứng đầu trong tộc, đối với bọn họ ở dưới mà nói, ai là đương gia đều không quan trọng, dù sao thì bọn họ cũng sẽ không được lợi lộc gì.

Trong chính đường, vẻ mặt Diệp Đông Thành và Diệp Đông Thanh đang cực kỳ kiêu ngạo đắc chí, sắc mặt đột nhiên thay đổi, kinh ngạc nhìn Giang Siêu, cả buổi vẫn chưa bình tĩnh lại.

Các trưởng lão trong tộc cũng vô cùng ngạc nhiên.

Nhưng mà bọn họ không dám chậm trễ, tất cả đều đứng dậy.

Đây chính là quốc công, tuy rằng còn chưa chính thức sắc phong, nhưng mọi người đều biết hoàng đế đã hạ chỉ rồi.

Chỉ cần thánh chỉ ban xuống, Giang Siêu đã là quốc công được công nhận, còn lại đại điển sắc phong nữa thôi.

Đối với nhà họ Diệp, bọn họ chẳng qua chỉ là một gia tộc buôn bán, ở thời đại này, thương nhân có địa vị thấp nhất, sĩ nông công thương, Thương nhân chính là xếp hàng cuối cùng.

Tuy nhiên, mặc dù họ được xếp hạng cuối cùng, nhưng vì tiền nên địa vị của họ thực sự không thấp.

Chỉ là ở trước mặt quốc công như Giang Siêu, địa vị của bọn họ không là gì cả.

Bằng không thì bọn họ cũng sẽ không muốn đi nịnh bợ Trịnh An, ngay cả nhị phòng, tam phòng của nhà họ Diệp trước đây cũng muốn nịnh hót Nguyên vương.

Đáng tiếc lúc đó vì Diệp Thanh Ảnh nên bọn họ không nịnh bợ được Nguyên vương.

Mà Trịnh An tìm tới nhị phòng và tam phòng, vì để đạt được địa vị cao hơn, nhị phòng đương nhiên phối hợp ăn ý với Trịnh An.

Trịnh An giúp họ lên năm quyền, bọn họ giao toàn bộ nhà họ Diệp cho Trịnh An.

Trong tương lai, khi Trịnh An trở thành hoàng đế, bọn họ đương nhiên sẽ nhận được rất nhiều lợi ích.

Đến lúc đó nói không chừng có thể có thêm một hai chức vị quốc công, hoặc những chức danh khác nữa, thậm chí bọn họ có thể đạt được nhiều quyền lực lớn hơn.

Trở thành quan nhất phẩm cũng không phải là vấn đề.

Tuy nhiên, trước đó thì địa vị của Giang Siêu không phải là điều mà bọn họ có thể xem nhẹ.

“Bái kiến Giang công gia!” Đại thúc đứng đầu nhanh chóng cung kính nói với Giang Siêu.

Tuy nhiên, trong mắt ông ta vẫn có chút khinh thường. Mặc dù thân phận quốc công của Giang Siêu buộc ông ta phải cúi đầu, nhưng trong lòng ông ta vẫn cực kỳ khinh thường Giang Siêu.

Dù sao thì Giang Siêu đã trở thành cái gai trong mắt Trịnh An, nghe đâu hắn cũng là cái gai trong mắt hoàng đế, Giang Siêu có lẽ cũng sẽ không sống được bao lâu nữa.

Đợi đến lúc Giang Siêu trở thành tù nhân, nói không chừng nhà họ Diệp bọn họ cũng đã đạt được địa vị như mong muốn.

Giang Siêu chỉ là nhàn nhạt liếc ông ta một cái, gật đầu, lúc này Giang Siêu đi tới trước mặt Diệp Thanh Ảnh khẽ mỉm cười nói: "Xảy ra chuyện sao tỷ không nói cho ta biết? Ta... ta không đáng để tỷ tin tưởng như thế sao!"

Trong giọng nói của Giang Siêu mang theo một tia trách cứ và một chút đau lòng.

Nghe vậy, hai mắt Diệp Thanh Ảnh lập tức đỏ lên.

Nàng ấy không ngờ Giang Siêu thế mà sẽ đến, nàng ấy cũng không nghĩ tới Giang Siêu sẽ đến.

Hơn nữa quan hệ giữa nàng ấy và Giang Siêu chỉ có thể xem là quan hệ hợp tác, giữa hai người không có tình cảm đặc biệt gì.

Nàng ấy là muốn có một tình cảm đặc biệt nảy sinh.

Nhưng Giang Siêu tựa hồ không có ý nghĩ đó, đương nhiên nàng ấy cũng không thể trơ trến đòi hỏi quan hệ nào đó.

"Ta..." Diệp Thanh Ảnh há miệng, trong lúc nhất thời không biết trả lời thế nào.

Giang Siêu đưa tay ngăn cản lời nàng ấy muốn nói, trên mặt mang theo nụ cười nói: "Đừng nói nữa, còn lại cứ giao cho ta!"
 
Chương 544: Cái đó


Diệp Đông Thành và Diệp Đông Thanh nghe thấy lời này lập tức lộ ra vẻ mặt kinh hãi, cả hai gượng cười, khuôn mặt không giấu nổi sự xấu hổ.

Bọn họ dám kiêu ngạo ép Diệp Thanh Ảnh lấy ra chứng cứ ngay trước mặt nàng ta là bởi vì biết Diệp Thanh Ảnh không thể đưa ra được bất kỳ chứng cứ gì, thậm chí bọn họ còn nghĩ rằng Giang Siêu sẽ không đến.

Nhưng bây giờ Giang Siêu đã ở đây rồi thì còn cần cái chứng cứ gì kia nữa chắc!

Giang Siêu chính là chứng cứ rồi!

"Cái đó... Ta... Diệp Đông Thành vội vàng mở miệng giải thích, nhưng đang lúc hắn định lên tiếng thì trưởng lão nhà họ Diệp, vị thái thúc công nhà họ Diệp bỗng nhẹ nhàng lên tiếng:

"Giang công gia, không biết ngài mang theo chứng cứ gì đến đây?"

Hắn ta vừa dứt lời, Diệp Đông Thành và Diệp Đông Thanh thì giật mình sững sờ, Giang Siêu đã ở đây rồi thì cần chứng cứ gì nữa? Hắn không phải là chứng cứ saol

Giang Siêu cũng hơi bất ngờ, hắn không tưởng tượng nổi hắn đã đến tận đây rồi mà đối phương vẫn còn dám kiêu ngạo đến thế, như vậy chẳng khác nào nói rõ quan điểm là hắn ta không muốn Diệp Thanh Ảnh thắng.

"Bản công gia không phải là chứng cứ sao, những hạng mục kinh doanh vừa rồi đều có liên quan đến ta, ngươi nói đi, những hạng mục đó ta hợp tác với ai mà chính bản thân cũng không rõ sao!"

Giang Siêu liếc nhẹ lão già trước mặt, khóe miệng chậm rãi cong lên một nụ cười thích ý.

Hắn muốn nhìn xem lão già kia có thể giở thủ đoạn gì nữa.

Nhưng dù cho bọn họ có giở thủ đoạn gì đi chăng nữa, hắn cũng có thể chặt đứt từng cái một, ba ngày chuẩn bị của hắn đâu phải làm không công.

"Chuyện này khó nói lắm, mặc dù mấy hạng mục đó đều là của Giang công gia, nhưng Giang công gia chỉ là chủ, cụ thể lại do người phía dưới làm, bọn họ làm ăn với ai, Giang công gia lại bận rộn nhiều việc, ta e chính ngài cũng không rõ ràng lắm.”

"Tại đây đang có sổ kế toán của lão nhị và lão tam, sổ sách của họ chẳng phải là bằng chứng tốt nhất sao.

Giang công gia, chỉ bằng mấy câu của ngài thì khó khiến mọi người tin phục lắm”

Thái thúc công nhà họ Diệp nhìn Giang Siêu với vẻ mặt chế nhạo, lời nói của ông ta khiến Diệp Thanh Ảnh cũng phải sững sờ, lão già này đúng là không biết xấu hổ.

Chuyện rõ rành mười mươi mà hắn ta còn có thể ngụy biện như vậy, hiển nhiên là hắn không muốn thừa nhận Diệp Thanh Ảnh thắng.

Hầu hết các trưởng lão trong gia tộc xung quanh đều gật đầu, như thể họ đều đồng ý với lời nói của thái thúc công.

Mặc dù Giang Siêu là quốc công thật đấy, nhưng phía sau bọn họ có Trịnh An kia.

Phải biết rằng Trịnh An có thể thay thế hoàng đế bất cứ lúc nào, theo phe Trịnh An thì cả gia tộc, thậm chí là bản thân bọn họ đều được phong tước phong hầu.

Thế nên, dù phải đối đầu trực diện với Giang Siêu thì bọn họ cũng không không hề thấy sợ hãi. Mà hành động của thái thúc công làm cho các trưởng lão gia tộc vốn dĩ cảm thấy e sợ Giang Siêu đột nhiên cảm thấy tự tin hơn hẳn.

Giang Siêu nghe xong cũng chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng liếc thái thúc công một cái, sau đó lại nhìn Diệp Đông Thành và Diệp Đông Thanh, chà, bỗng nhiên hai kẻ đó trông có vẻ đắc ý hẳn ra đấy.

Cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao Diệp Thanh Ảnh không muốn hắn nhúng tay vào, vì nếu nhưng chưa chuẩn bị đầy đủ, thì cho dù hắn có tham gia cũng không xoay chuyển được gì, thậm chí còn vì chuyện mà chuốc nhục vào thân.

"Được, vậy ta sẽ cho các vị xem thêm một số chứng cứ!"
 
Chương 545: Nói đến đây


Nói đến đây, Giang Siêu nhìn Diệp Đông Thành và Diệp Đông Thanh rồi nói: "Hai vị này nói là có làm ăn qua lại với ta đúng không, thế thì xin mời hai vị đưa bản hợp đồng đã kí kết giữa hai bên ra làm chứng..."

Khuôn mặt hắn viết rõ sự trêu chọc và nhạo báng.

Mặc dù, họ đã đánh cắp sổ kế toán của Diệp Thanh Ảnh, và ngay cả hợp đồng mà Diệp Thanh Ảnh đã ký với hắn ta cũng đã đánh cắp nó.

Nhưng làm sao bọn họ có thể có được khế ước với Giang Siêu.

Hai người lập tức không nói nên lời trước câu hỏi của Giang Siêu.

Và bằng chứng của Giang Siêu là đủ bằng chứng cho thấy hai người đang lừa dối.

Mà phía Diệp Thanh Ảnh là thật.

Sắc mặt Diệp Đông Thành và Diệp Đông Thanh cay đắng, trong mắt hiện lên vẻ tuyệt vọng.

Với bằng chứng như vậy, họ không có cơ hội chiến thắng.

Chỉ riêng ván đấu này thôi cũng đủ để hắn thua.

Chỉ là ngay lúc bọn họ tuyệt vọng, chú cả trong số các trưởng lão trong gia tộc lạnh lùng nói: "Ai biết khế ước này là thật hay giả, dù sao nếu Giang công gia muốn giúp Diệp Thanh Ảnh, ta sợ bất kỳ chứng cứ nào cũng có thể làm được.

" Ta nói phải!"

Ngay khi hắn nói lời này, ánh mắt của các trưởng lão gia tộc xung quanh đều lộ ra vẻ kinh ngạc, nhưng lại nhìn dáng vẻ lãnh đạm và bình tĩnh của thái thúc công.

Tất cả các trưởng lão gia tộc đều biết rằng ông chú này rõ ràng đang chuẩn bị gian lận.

Nói cách khác, cho dù hôm nay Giang Siêu đưa ra chứng cứ gì, bên kia cũng chỉ có một câu không thừa nhận.

Mọi nỗ lực của Giang Siêu đều vô ích. Hầu hết các trưởng lão trong gia tộc đều mặc một chiếc quần với thái thúc công, †ất nhiên, không thể ra mặt chống lại thái thúc công.

Cho dù bọn họ có lạc quan về Diệp Thanh Ảnh, theo xu thế chung, cũng không thể ra mặt đấu với các trưởng lão gia tộc khác, bọn họ chỉ có thể thở dài nhìn tất cả những chuyện này, vẻ mặt tràn đầy bất lực.

Khi Diệp Thanh Ảnh nghe thấy lời này, ánh mắt tràn đầy đau buồn và bất đắc dĩ. nàng ta không thể tưởng tượng rằng sau cái chết của cha cô, nàng ta sẽ kết thúc như thế này.

Nói đến đây, chỉ có thể trách bà quá mềm lòng, nếu đủ tàn nhãn, bà sẽ loại bỏ những người bất đồng chính kiến càng sớm càng tốt, và bà sẽ năm quyền càng sớm càng tốt.

Và tại sao Ngươi phải bị kiểm soát bởi những người khác như Ngươi bây giờ?

Tất nhiên, điều quan trọng nhất là vì sự can thiệp của Trịnh An, nàng ta bị kiểm soát ở khắp mọi nơi.

Những người khác quyết tâm nương tựa vào Trịnh An, nhưng nàng ta không có cách nào cả.

Giang Siêu thờ ơ nhìn, khinh thường nhìn ông chú, ánh mắt hơi ngưng tụ, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lùng.

Chỉ là ánh mắt lạnh lùng của hắn ta nhìn thái thúc công, nhưng đối phương dường như không bị ảnh hưởng chút nào, hắn ta vẫn nhìn Giang Siêu với vẻ mặt tinh nghịch.

dường như đang nói với Giang Siêu, cho dù hắn làm gì thì nhà họ Diệp cũng không thể đảo lộn bầu trời.

Thái thúc công và các trưởng lão gia tộc khác đều lộ ra vẻ tự mãn, Diệp Đông Thành và Diệp Đông Thanh cũng vậy, quan viên giám sát ngôi chùa ở giữa cũng nhìn Giang Siêu với vẻ mặt tinh nghịch.

Bọn họ tính toán Giang Siêu sẽ khiến bọn họ bất lực, cho nên mới không sợ hãi như vậy.

Giang Siêu nhìn bọn họ một cách nhẹ nhàng, khóe miệng chậm rãi móc lên cảm giác nhạo báng và lạnh lùng.

"Nguyên lai, cung điện này muốn nói chuyện vui vẻ với ngươi, nhưng ngươi sẽ chết một mình!"

Giang Siêu vẫy tay với thị vệ phía sau, ba thị vệ mỗi người xuất hiện trước mặt thái thúc công ở phía đối diện với một cái hộp gỗ.

Một trong những lính canh đã mở một trong những hộp gỗ trước mặt chú mình.

Nhìn chiếc hộp gỗ do thị vệ gửi đến, khóe miệng thái thúc công treo một chút chế giễu, ông mở miệng nói: "Giang công gia, nếu ông nghĩ muốn mua ông già của tôi, ta sợ ông sai rồi!
 
Chương 546: Không muốn


Với lời nói của Giang Siêu, vẻ mặt thái thúc công lộ ra vẻ nhạo báng, hắn muốn chế giễu Giang Siêu thêm vài câu, nhưng không khỏi nhìn xuống chiếc hộp gõ.

Hắn không biết tại sao Giang Siêu lại chắc chắn như vậy, chẳng lẽ nội dung trong hộp gỗ thật sự có thể khiến hắn đổi ý!

Chỉ là khoảnh khắc hắn nhìn thấy đồ bên trong hộp gỗ, hai mắt lập tức mở to, ánh mắt tràn đầy hoài nghi.

Đó là một ổ khóa có tuổi thọ cao và trăm năm tuổi, không khác gì ổ khóa có tuổi thọ cao thông thường, nhiều nhất, chiếc khóa có tuổi thọ cao này là vàng ròng.

Sau đó, hoa văn được tạo ra rất tinh tế, và ở phía trên, có một nhân vật .Jun.

Ngươi muốn làm gì...

Ngươi..."

Thái thúc công lập tức đứng dậy, tức giận nhìn Giang Siêu, tức giận mở miệng nói.

Với vẻ mặt đó, hắn phái người tới đánh nhau với Giang Siêu.

"Không muốn làm gì thì tùy thái thúc công, cháu có xứng đáng hợp tác hay không, nếu hợp tác thì mọi chuyện đều dễ nói, nếu không hợp tác, trên tay cháu dính rất nhiều máu. Tôi không ngại nhận thêm một chút về nó.”

Giang Chiêu chế giêu nhìn thái thúc công, trong giọng nói có ý giết người lạnh lùng.

Khi thái thúc công nghe thấy lời này, ánh mắt đột nhiên lộ ra vẻ kinh hãi, vẻ mặt vô cùng bối rối, hắn mở miệng, muốn uy hiếp Giang Siêu thêm vài câu.

Nhưng với ánh mắt thờ ơ và vô cảm của Thượng Giang Siêu, sự kiêu ngạo ban đầu đột nhiên biến mất. Hắn im lặng!

Có vẻ như nội dung của hộp gõ thực sự khiến hắn ta sợ hãi và khiến hắn ta không còn kiêu ngạo nữa.

Vài vị trưởng lão gia tộc còn lại đối mặt với Diệp Đông Thành và Diệp Đông Thanh đều tràn đầy tức giận và khó hiểu, một ít người trong số họ đã sẵn sàng lên tiếng.

Nhưng vào lúc bọn họ muốn lên tiếng, hai thị vệ kia đã mở hộp gỗ trong tay ra, nội dung trong hộp gỗ đột nhiên khiến sắc mặt của các trưởng lão gia tộc kia thay đổi rất nhiều, bọn họ đều kinh hãi nhìn Giang Siêu.

"Tôi luôn muốn nói chuyện với bạn, nhưng Ngươi không muốn nói về nó.

Giang Siêu nhìn các trưởng lão gia tộc một cách tinh nghịch, khi hắn nói lời này, giọng nói lại lộ ra một giọng nói đùa cợt:

"Bây giờ, hắn vẫn nghĩ rằng bằng chứng của ta là vô dụng sao...!

Nếu ngươi nghĩ rằng bằng chứng của ta là vô ích, ngươi sẽ lên tiếng.”

Giọng nói của hắn ta độc đoán và kiêu ngạo, và có một ý định giết người khiến trái tim mọi người đập nhanh. Và áp đảo!

Giang Siêu không muốn dùng loại biện pháp cưỡng chế này, nhưng hắn cũng biết những người này là xương cốt rẻ tiền, nói chuyện tốt với hắn cũng vô dụng, nếu không dùng thủ đoạn phi thường nào đó, bọn họ cũng sẽ không chịu thua.

Với giọng nói lạnh lùng của Giang Siêu, các trưởng lão gia tộc đột nhiên không nói nên lời khi được hỏi, không ai trong số các trưởng lão gia tộc dám lên tiếng.

Lúc này, mấy vị trưởng lão gia tộc dẫn đầu đã bị Giang Siêu phục tùng, lại dám làm con chim đầu tiên!?

"Nhân tiện, nếu chứng cứ của ta vô dụng,

Ngươi phải ré lên, nếu không, ta sẽ xấu hổ để giành chiến thắng!

Giọng nói của hắn đầy đùa cợt và nhạo báng, nhưng nó cũng mang theo một sự lạnh lẽo của sự vắng mặt.

Hắn lạnh lùng nhìn thái thúc công và những người khác vừa rồi vẫn cực kỳ kiêu ngạo, ánh mắt lạnh lùng khiến thái thúc công và những người khác rùng mình vô thức.
 
Chương 547: Ảnh kế thừa!


Nếu hắn ta muốn giết ai đó, hắn ta sợ rằng hắn ta sẽ làm bất cứ điều gì hắn ta muốn, và ta nghe nói rằng khi hắn ta vào thành, Vệ binh Praetorian muốn ngăn chặn hắn ta và gây rắc rối cho hắn ta, và cuối cùng, một số người đã bị giết.

Một người giết người như vậy, bây giờ họ biết rằng họ không đủ khả năng để khiêu khích nó.

Tôi không thể lộn xộn với nó.

"Giang công gia...

Bằng chứng là đúng...

Chúng ta thừa nhận điều đó..."

Thái thúc công đã đi đầu trong việc thừa nhận tính xác thực của các bằng chứng.

Những trưởng lão còn lại của gia tộc vội vàng làm theo, mỉm cười nói: "Đúng vậy... Bên phải... Đúng vậy, đương nhiên chứng cứ của Giang công gia là đúng. Thật sự không thể nói đúng hơn, ông nói đồng ý, Giang công gia!"

Vẻ mặt của các trưởng lão gia tộc tràn đầy nịnh hót, bọn họ suýt chút nữa quỳ xuống quỳ lạy Giang Siêu. Bọn họ sợ Giang Siêu sẽ tàn nhẫn với bọn họ.

Dù sao những thứ mà Giang Siêu lấy ra cho thấy những người quan trọng trong nhà họ đã rơi vào tay Giang Siêu, nếu hắn dám chống lại Giang Siêu, hắn sẽ chờ thu thập xác chết cho gia đình.

"Tốt, vậy là tốt rồi!" Giang Siêu cười tinh nghịch khi nghe thấy điều này.

Ngay khi hắn nói lời này, các trưởng lão gia tộc ở bên kia do thái thúc công dẫn đầu suýt chút nữa đã mất đi tức giận mà quay lưng lại, Giang Siêu thật sự nói bọn họ rất tốt! Chết tiệt, thằng nhóc này quá kiêu ngạo.

Nhưng mọi người chỉ có tỉnh thần lạc quan này, nói rằng Ngươi tốt, có vấn đề gì vậy?!

Ngươi có dám bác bỏ nó!

Cho dù trong lòng hắn tức giận như vậy, các trưởng lão của gia tộc xương thấp cũng phải mỉm cười trên môi.

"Vì chứng cứ của ta là thật, chẳng lẽ chỉ là chứng cứ, Diệp Đông Thành và Diệp Đông Thanh đã làm giả và đóng khung Thanh Oánh, các vị trưởng lão gia tộc nên đưa ra lời giải thích cho vấn đề này!

Nếu ngươi không đưa ra lời giải thích, tốt hơn hết là ta nên đưa ra!"

Cuối cùng, Giang Siêu nhìn các trưởng lão gia tộc, giọng điệu lộ ra một chút dò hỏi.

Nhưng theo ý nghĩa của cuộc điều tra này, có một mối đe dọa mạnh mẽ. Các trưởng lão gia tộc rùng mình và nhanh chóng lắc đầu.

"Không... Không... Không... Chúng ta sẽ giải thích với Giang công gia, không, chúng ta sẽ giải thích cho Thanh Ảnh” Thái thúc công có chút không mạch lạc.

Hai hắn em nhà họ Diệp ở bên cạnh có chút chết lặng, đột nhiên tỉnh táo lại, lo lắng nói với chú Diệp: "Thái thúc công, chúng con..."

Chỉ là hai hắn em vừa nói xong lại bị chú Diệp tức giận khiển trách.

"Câm miệng, hắn trai nàng ta lừa gạt ông lão, ông già suýt chút nữa đã oan uổng Thanh Kinh, nàng ta nên có tội gì, lão gia tộc tuyên bố Diệp Đông Thành và Diệp Đông Thanh không đủ tư cách tranh cử người đứng đầu gia tộc, người đứng đầu nhà họ Diệp là do Diệp Thanh Ảnh kế thừa!"

Ngay khi lời nói của thái thúc công vừa thốt ra, những trưởng lão còn lại trong gia tộc lập tức vang vọng hắn, vẻ mặt mọi người đều lắp bắp và sợ hãi.

Mặc dù, họ biết rằng làm như vậy là trái với ý muốn của Trịnh An.

Tuy nhiên, đã quá muộn để họ tự bảo vệ mình.

Vả lại, ổn định Giang Siêu trước rồi tự bảo vệ mình là đúng, về phần bên phía Trịnh An, khi thời cơ đến, bọn họ sẽ giải thích.

Dù sao, họ chỉ cần lật ngược quyết định.

Ngay cả khi Diệp Thanh Ảnh được bầu làm người đứng đầu gia tộc, hắn ta vẫn có thể bị kéo xuống.

Họ không ngại thừa nhận thất bại lúc này.

Hai hắn em nhìn ánh mắt kỳ lạ của các trưởng lão gia tộc, lập tức hiểu được kế hoạch của bọn họ.

Mặc dù trong lòng ta có chút bất đắc dĩ, nhưng hiện tại ta vẫn chấp nhận số phận của mình.
 
Chương 548: Quan viên


Quan viên của Giám Lý Tự mới nói đến đó, Giang Siêu đã đi tới, nhấc hắn ta lên khỏi chỗ ngồi.

Sau khi hắn ta ngã mạnh xuống đất, Giang Siêu còn không quên đá hắn ta vài phát.

Quan viên đó bị đá thì kêu r3n, ánh mắt đầy đau đớn.

Hắn ta hoảng sợ nhìn Giang Siêu, nhất thời không hiểu vì sao hắn lại dám đánh mình.

Mặc dù Giang Siêu là quốc công, nhưng dù sao quốc công cũng cần quan tâm đ ến hình tượng, thế nào cũng phải thể hiện phẩm hạnh của quốc công.

Mình nói lý với quốc công, chắc sẽ không có chuyện gì.

Hơn nữa, mình có Trịnh An chống lưng, đánh chó phải ngó mặt chủ, Trịnh An cũng là quốc công, chó của ông ta cũng không dễ đánh.

Nhưng hắn ta không ngờ, Giang Siêu lại không làm như hắn ta nghĩ.

Ngươi muốn ngang ngược với lão tử, lão tử càng ngang ngược hơn.

Ngươi đã vô lý, lão tử nói lý gì với ngươi chứt

Đám người Diệp gia vốn cũng không muốn nói lý với Diệp Thanh Ảnh, Giang Siêu nói lí gì với họ, đã nể mặt rồi, giờ đến lúc hắn nổi đóa.

Lão tử đã muốn nói lý với các ngươi, nhưng các ngươi lại không muốn nói lý với lão tử.

Thế thì ta làm gì được chứ, đương nhiên là đánh rồi! Không phục hả? Lão tử đánh cho các ngươi phục luôn.

Còn không phục nữa, lão tử lấy mạng các ngươi!

"Sao? Còn muốn tố cáo à? Hay ta cho ngươi thêm mấy lí do nhé? Đánh mệnh quan triều đình, tội này cũng được lắm nhỉ!"

Giang Siêu giễu cợt nhìn quan viên đó, lại đạp thêm mấy cía nữa.

Quan viên đó bị đạp cho sưng mặt, trong mắt chỉ còn lại sợ hãi. Vừa rồi hắn ta còn cảm thấy mình là chó của Trịnh An, Giang Siêu không dám làm gì mình, giờ hắn ta không nghĩ như vậy nữa.

Hắn ta chỉ hối hận sao mình lại ngu ngốc đi chọc tên điên này, hắn giết người không chớp mắt đấy.

Xác đám cấm vệ cổng thành còn chưa rữa, hắn ta lại đi tìm chỗ chết mà muốn nói lí với người điên này.

Hơn nữa, hắn †a cũng đâu có nói lí, là làm càn, không coi người ta ra gì.

Hắn ta... Chính là một con sâu đáng thương!

Giang Siêu là ai chứ, người ta là quốc công, đánh ngươi thì đã sao?

Có lẽ hắn giết ngươi, hoàn đế cũng không dám nói gì.

Người ta tùy tiện tìm một lý do là có thể khiến ngươi bó tay rồi, dù sao thì bây giờ hoàng đế cũng phải nhìn sắc mặt Giang Siêu để làm việc đó, không dám giết hắn mà cũng không dám động đến hắn!

"Công gia tha mạng, tiểu nhân sai rồi, tiểu nhân không dám nữa..."

Quan viên kia bị đánh thì kêu gào, vội vàng xin tha.

Bây giờ mà còn ngang ngược nữa, có lẽ hắn ta sẽ bị đánh chết.

Hắn ta biết hôm nay mình không hoàn thành được nhiệm vụ của Trịnh An nữa rồi.

Chuyện Diệp Thanh Ảnh làm gia chủ Diệp gia đã được quyết định rồi, dù hắn ta có không cam lòng thì cũng chỉ có thể nhượng bộ.

"Nói sớm không phải tốt rồi sao, nếu không có xương có thịt, thật không biết sao các ngươi lại hạ tiện như thết Haizzz..."

Giang Siêu lắc đầu, giọng nói kèm theo tiếng thở dài.

Hắn nói như thế, suýt chút nữa đã khiến tên quan viên đó và đám tộc lão Diệp gia tức chết.

Bất đắc dĩ, họ chỉ đánh nghiên răng nuốt ngụm máu lại.

Sau đó, chuyện đơn giản hơn nhiều, đám tộc lão cùng nhau ký vào thư đồng ý, bổ nhiệm Diệp Thanh Ảnh làm gia chủ, sau đó là con dấu của quan viên.
 
Chương 549: Bên kia


Diệp Thanh Ảnh ngạc nhiên nhìn quyết định bổ nhiệm trên tay, đến giờ vẫn cảm thấy như đang nằm mơ.

Nàng ấy không ngờ mình lại cứ thế ngồi lên vị trí gia chủ.

Dù đã ngồi lên vị trí đó, nhưng e là không quá vững.

Tuy nhiên, nàng ấy cảm thấy mình cần cố găng hơn nữa, mới có thể năm cục diện trong tay.

Nàng ấy cảm kích nhìn Giang Siêu, ánh mắt hơi phức tạp, nhất thời cũng không biết nên cảm ơn hắn thế nào.

Trong mắt nàng ấy, ngoài cảm động ra thì còn có chút tình cảm không nói rõ được.

Giang Siêu mỉm cười nhìn Diệp Thanh Ảnh, lại nhìn đám tộc lão đang rời đi, ánh mắt trở nên lạnh lẽo ngay.

Nhìn thì như chuyện đã được giải quyết, nhưng vẫn chưa được giải quyết thật sự, vì muốn nắm hoàn toàn Diệp gia trong tay thì cần tiêu diệt rất nhiều chướng ngại.

Diệp Thanh Ảnh mềm lòng không quyết định được, hắn sẽ làm giúp nàng ấy.

Bên kia, thái thúc công và mấy tộc lão thân cận tụ tập lại, còn có cả Diệp Đông Thành và Diệp Đông Thanh.

Hai huynh đệ này vốn chuẩn bị để Diệp Đông Thành làm gia chủ, Diệp Đông Thanh sẽ nắm thực quyền trong tay, lợi ích được phân chia mới để nhị phòng hợp tác.

Họ đâu có ngờ, chức gia chủ lại rơi vào tay Diệp Thanh Ảnh.

Nếu Giang Siêu không xuất hiện, Diệp Thanh Ảnh chắc chắn không xoay chuyển tình thế được.

"Thái thúc công, làm sao bây giờ? Chẳng lẽ để Diệp Thanh Ảnh làm gia chủ thật sao?

Nó có quyết định bổ nhiệm, lúc nào cũng có thể điều động tất cả tài nguyên của Diệp gia.

Còn nữa, hôm nay có nhiều tộc lão Diệp gia ở đó, nhất định họ đều đã thấy.

Chúng ta muốn kéo Diệp Thanh Ảnh xuống khỏi vị trí gia chủ ngay, e là không dễ."

Diệp Đông Thành nhìn thái thúc công, trong mắt tràn đầy không cam lòng, các tộc lão khác cũng không cam lòng.

"Yên tâm đi, tới thời cơ, chỉ cần chúng ta tìm mấy cái cớ, cứ nói Diệp Thanh Ảnh vô đức vô năng, nhất định có cách kéo nó xuống."

Thái thúc công nghe vậy, trong mắt lộ ra vẻ khinh thường.

Lời nói của ông ta khiến hai huynh đệ Diệp Đông Thành và Diệp Đông Thanh vui mừng, những tộc lão khác cũng hưng phấn.

Chỉ cần có thể kéo Diệp Thanh Ảnh xuống, lợi ích của họ có thể đảm bảo.

Sau đó, mấy người họ nhìn nhau, không hẹn mà cùng cười đắc ý.

Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh băng vang lên.

"E rằng các ngươi không có cơ hội đó đâu!"

Tiếng nói vừa dứt, Giang Siêu đã vào phòng.

Sau lưng hắn và mấy hộ vệ, bọn họ lạnh lùng nhìn mấy tộc lão trước mắt cùng với hai huynh đệ Diệp Đông Thành và Diệp Đông Thanh.

Thấy cảnh này, thái thúc công lộ ra vẻ hoảng sợ.

Ông ta căm tức nhìn Giang Siêu, quát lớn: "Ngươi muốn làm gì... Nơi này là Diệp gia..."

Có điều, ông ta chưa dứt lời, đao của Giang Siêu đã cắt đứt cổ họng ông ta.

Tay ông ta ôm cổ, máu tươi không ngừng trào ra khỏi miệng.

Thái thúc công khó tin nhìn Giang Siêu, ông ta không thể ngờ hắn lại tới giết mình.

Đám tộc lão còn lại thấy cảnh đó thì đều hoảng sợ muốn chạy trốn, có tên nhát gan thì quỳ xuống đất cầu xin tha thứ luôn.
 
Chương 550: Tất nhiên


Giang Siêu lạnh lùng nhìn những cỗ thi thể này, sau đó quay người rời đi.

Diệt cỏ không diệt tận gốc, gió xuân thổi đến nó lại sống lại.

Có Diệp Đông Thành và Diệp Đông Thanh cùng với một nhóm ủng hộ bọn họ đã quyết tâm đi theo lão già Trịnh An.

Lúc này, mỗi nhà đều có mười mấy thân ảnh xuất hiện, các thành viên quan trọng trong nhà đã bị giết sạch, ngoại trừ một số nha hoàn và người hầu vô tội, chỉ cần là người có liên quan trực tiếp thì không để sống một tên nào!

Còn những người ra tay thì chính là những cấm vệ quân bị Giang Siêu nhốt vào Kinh đô phủ trước đó. Sau khi bị Trịnh An bỏ thuốc, bọn họ được Giang Siêu cứu về.

Giang Siêu đã đoán trước được cái khả năng này, hắn để Vương Chân ra tay.

Vì thế, thuộc hạ của Trịnh An không hề biết rằng mình chưa gi ết chết người.

Dưới tình huống những người này tìm được đường sống trong chỗ chết, bọn họ hận Trịnh An lắm, đương nhiên bọn họ sẽ bấp chấp nguy hiểm trả thù Trịnh An rồi.

Qua vài ngày cải tạo, bọn họ đã trở thành kiếm của Giang Siêu.

Tất nhiên, Giang Siêu cũng không sợ bọn họ hai lòng, vì đã có người chuyên giám sát bọn họ, nếu ai có tâm tư khác thường, giết

Những cấm vệ quân này đã được coi như là người chết, bọn họ biết rằng dù mình có cống hiến cho Trịnh An cỡ nào đi chăng nữa cũng vô dụng, nếu Trịnh An biết bọn họ chưa chết, có khi còn ra tay tiếp.

Đương nhiên bọn họ không dám phản bội rồi, càng chưa nói đến chuyện bọn họ vẫn còn người nhà, nếu để Trịnh An biết bọn họ chưa chết, phỏng chừng người nhà của bọn họ sẽ gặp tai họa mất.

Vì thế, bây giờ bọn họ càng thêm dốc sức làm việc cho Giang Siêu, còn Giang Siêu thì cũng vì để cho bọn họ không lo lắng ưu phiền, dạo gần đây hắn vẫn đang cho người di dời người nhà của bọn họ đi chỗ khác.

Điều này khiến cho những người này càng trung thành với Giang Siêu hơn.

Giang Siêu vào kinh không thể dẫn theo quá nhiều thuộc hạ. Muốn tự bảo vệ mình ở trong Kinh Thành này thì đương nhiên cần phải có một đội ngũ có năng lực như thế này.

Giống như bây giờ, thanh trừng những kẻ phản loạn ở nhà họ Diệp, thì vừa vặn dùng đến những người này.

Chỉ cần là người có lòng hướng về lão già Trịnh An, thì một người Giang Siêu cũng không tha, diệt môn luôn!

Người hiền từ không cầm binh, Giang Siêu không muốn bởi vì mình nhân từ nương tay mà làm hỏng đại kế của mình.

Kẻ đáng giết và kẻ không đáng giết, chỉ cần lọt vào tầm ngắm của hắn thì đều phải chết!

Giang Siêu sẽ không quan tâm việc đối phương có vô tội hay không, sinh tồn ở thế đạo này, thì chẳng có ai là kẻ vô tội cả.

Kẻ sống thì đầy tội, kẻ chết thì chưa hết tội.

Sau một đêm, toàn bộ Kinh Đô rúng động về sự việc được nhà họ Diệp phát hiện, tất cả mọi người đều không dám tin đây là sự thật, nhà họ Diệp Diệp Thanh Ảnh năm quyền... trong nháy mắt đã kiểm soát toàn bộ quyền lực của Diệp Gia trong †ay.

Sau đó, Diệp Thanh Ảnh bắt đầu chỉnh đốn toàn bộ Diệp gia, đồng thời Diệp gia cũng bắt đầu di dời trọng tâm.

Phương hướng di dời hướng về phía Ninh Châu phủ.

Đây là ý của Giang Siêu, tuy Kinh Đô rất sầm uất và cũng là trung tâm của toàn bộ Đại Triệu, nhưng Giang Siêu biết chẳng bao lâu nữa vào một ngày nào đó, Kinh thành này có khả năng sẽ bị chiếm đóng.

Với cái đức hạnh hết cứu của Tống Triết, chẳng bao lâu nữa là Đại Triệu diệt vong.

Kinh Đô không nằm trong phạm vi thế lực của Giang Siêu, nếu Giang Siêu đã dự định đưa cửa hàng Đại Đông về dưới thế lực của mình.

Thì phải suy nghĩ cho cửa hàng Đại Đông, tuyệt đối không thể để cửa hàng Đại Đông trở thành miếng thịt béo trong miệng người khác.

Sau khi đến Ninh Châu phủ, nó sẽ càng khuếch trương ưu thế cho Giang Siêu.

Mặc dù hoàng đế có biết những việc này, nhưng lại không làm gì được, bây giờ trên tay ông ta cần binh không có binh, cần người không có người, căn bản không thể ngăn cản chuyện cửa hàng Đại Đông di dời.

Người có năng lực ngăn cản thì cũng không dám ngăn cản, bởi vì mọi người đều biết đứng đăng sau có bóng dáng của Giang Siêu, ai dám ngăn cản chứ?

Từ khi Giang Siêu đến Diệp gia trợ giúp Diệp Thanh Ảnh thượng vị, tất cả mọi người đã biết hết rồi.

Trong đó, Trịnh An bị bất lợi, ông ta tức đến nghiến răng nghiến lượi, ông ta muốn gây khó dễ, nhưng lại không dám gây khó dễ.

Dù gì, Kinh Đô cũng rất là phức tạp. Mặc dù ông ta có năm trong tay Cấm vệ quân.

Nhưng cũng chỉ nắm được một phần, vả lại, lúc này động vào Cấm vệ quân.

Thì cho dù hoàng đế không còn quyền lực, nhưng những người nắm Cấm vệ quân khác sẽ đồng ý chắc?
 
Chương 551: Bây giờ không giết


Từ khi Tống Triết bắt đầu ngu xuẩn, các gia tộc đều có tính toán cho mình, dù sao, mọi người không suy nghĩ cho mình, lỡ một ngày nào đó Đại Triệu không còn, bọn họ khóc cũng không có chỗ mà khóc.

Trịnh An đành phải trơ mắt nhìn cửa hàng Đại Đông bị chuyển đi, mà toàn bộ Kinh Thành cũng khiếp sợ trước hành động dứt khoát của Giang Siêu.

Chuyện những người nhà họ Diệp bị diệt môn, bọn họ đều biết rõ rành rành, mặc dù không có chứng cứ cho thấy người là Giang Siêu giết, nhưng ai cũng biết chắc chắn việc này là Giang Siêu làm.

Trong hoàng cung, hoàng đế đọc tin tình báo trước mặt, ông ta tức đến run người, ông ta nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt hiện ra vẻ lạnh lẽo.

Cách làm của Giang Siêu đã rất rõ ràng rồi, đây là muốn tạo phản. Vơ cửa hàng Đại Đông về dưới trướng mình, chuyện này còn cần nghĩ nữa sao!

Nhưng ông ta muốn giết Giang Siêu, ông ta lại không dám, còn không giết thì cũng không ổn!

"Bệ hạ, đến lúc ra quyết định rồi!"

Đúng lúc này, thái giám ở phía sau ông ta sốt ruột nói.

Ánh mắt Tống Triết tràn ngập do dự, ông ta muốn giết Giang Siêu, nhưng bây giờ tiếng nói của Giang Siêu là có trọng lượng nhất, nếu giết hắn, Tống Triết sợ người trong thiên hạ sẽ trực tiếp tạo phản luôn.

Tống Triết không biết rằng nội bộ mình đã lục đục từ lâu rồi, trong mắt người dân trong thiên hạ, ông ta là lão hoàng đế ngu xuẩn, ông ta đã mất uy tín từ lâu rồi.

Nếu không phải do chưa có ai đứng ra kêu gọi, phỏng chừng khi người đầu tiên kia đứng ra, người trong toàn thiên hạ đều phản lại ông ta.

"Bệ hạ, Giang Siêu đã đủ lông đủ cánh, nếu lần này mà thả hắn về, giang sơn của ngài sẽ không còn nữa đâu."

Giọng nói của thái giám lại lần nữa khiến Tống Triết ngẩn ngơ.

"Nhưng... Trịnh An cũng muốn giết Giang Siêu, nhưng ông ta lại nhãn nhịn không ra tay, nếu trãẫm mà ra tay, thì sẽ bị người trong thiên hạ phỉ nhổ! Lúc đó, giang sơn của trẫm, e là...

Vẻ mặt Tống Triết vẫn có một chút do dự.

"Bây giờ không giết, giang sơn của bệ hạ e là cũng không giữ được bao lâu.

Cơ nghiệp của tổ tông sắp bị hủy trên tay bệ hạ rồi." Trên người lão thái giám toát ra khí thế lạnh lẽo.

Cỗ sát khí này lão làm cho Tống Triết không khỏi rùng mình, ông ta nhìn lão thái giám trước mặt với ánh mắt kiêng dè.

Vị này là hộ vệ mà tiên hoàng để lại cho ông ta, bình thường đều tránh ở phía sau, chưa bao giờ đi ra.

Thực lực của lão rất mạnh, nghe nói là một trong mấy đại tông sư trong thiên hạ.

Thực lực của lão đã đạt đến hóa cảnh từ lâu rồi, khắp thiên hạ này chẳng có mấy người thắng được lão ta.

Nếu lão †a mà ra tay giết Giang Siêu, thì chắc chắn giết được.

Cho dù giá trị vũ lực của Giang Siêu rất mạnh, mạnh đến mức giết được cả đệ nhất quân sư Khiết Đan.

Nhưng đứng trước mặt lão thái giám này, chắc chắn sẽ chết.

Nhưng mà, Tống Triết vẫn còn hơi không dám ra tay giết Giang Siêu, bởi vì, trong dân chúng, uy danh của Giang Siêu quá mạnh.

Giết Giang Siêu xong, nếu có người lấy chuyện này để dẫn dắt, một người đứng lên hô hào xong được vạn người ủng hộ thì giang sơn của ông ta càng khó bảo toàn.

Hiện giờ còn chưa loại bỏ hết phản tặc, tộc Khiết Đan cũng đang nhìn chăm chăm như hổ rình mồi.
 
Chương 552: Chắc chắn


"Bệ hạ, chuyện này người có thể đổ lên đầu Trịnh An, lễ sắc phong của Giang Siêu, người có thể cử hành được rồi, chỉ cần cho cả Trịnh An đến lễ sắc phong này, thì sẽ cho Trịnh An có cơ hội giết Giang Siêu."

"Chắc chắn Trịnh An sẽ không bỏ qua cơ hội lần này, thậm chí có khả năng ông ta sẽ đổ cái tội danh này lên đầu ngài.

Nhưng bệ hạ yên tâm, chỉ cần lão nô còn ở đây thì Trịnh An không chạy thoát được đâu."

"Chúng ta có thể làm một công đôi việc, diệt trừ hai người có sức đe dọa nhất. Đến lúc đó, bệ hạ chỉ cần đổ tội danh này lên đầu Trịnh An, sau đó chúng ta lại lấy danh nghĩa trả thù cho Giang Siêu đánh chết Trịnh An, tiếp đó gọi con trai và người nhà của Giang Siêu vào Kinh thụ phong vị trí Quốc công của Giang Siêu, sau đó tóm gọn một mẻ cả nhà hắn, thế thì lo gì không giải được mối họa Giang Siêu!"

Lời của lão thái giám khiến cho hoàng đế mừng rỡ, ông ta vội vàng gật đầu, trong mắt hiện ra một cỗ kiên quyết.

"Được, vậy làm theo cách của ngươi, người đâu, trẫm muốn hạ chỉ!"

Rất nhanh, Tống Triết đã hạ chỉ sắc phong cho Giang Siêu, ngày sắc phong được định vào ba ngày sau.

Đại lễ sắc phong sẽ cử hành trên quảng trường Khâm Thiên Giám ngoài hoàng cung.

Ở quý phủ của Trịnh An, sau khi nghe được tin tức này, nét mặt Trịnh An hiện lên vẻ vui mừng, ông ta đang sầu vì không tìm được cơ hội giết Giang Siêu đây.

Đại lễ sắc phong là cơ hội mà ông ta đang chờ đợi, ông ta chỉ cần bố trí mai phục ở đại lễ sắc phong, đến lúc đó, muốn giết Giang Siêu còn không phải là chuyện dễ như trở bàn tay à.

Đến lúc đó, chỉ cần giết Giang Siêu xong, ông ta lại dùng dư luận đẩy tội danh cho hoàng đế, thế thì hết thảy đều dễ giải quyết rồi.

Ông ta đang sốt ruột tại sao hoàng đế mãi chưa sắc phong đây.

Thậm chí Trịnh An cũng biết Hoàng đế cũng muốn ra tay với Giang Siêu ở đại lễ sắc phong.

Hơn nữa, đối phương còn muốn bắt Trịnh An cõng cái tội danh giết Giang Siêu này cơ.

Nhưng làm gì có chuyện Trịnh An để cho hoàng đế được như ý, đến lúc đó chỉ cần ông ta tung tin lèo lái dư luận trước, cho dù hoàng đế có điều khiển dư luận thế nào thì ông ta cũng có lợi vì là người tuồn tin lèo lái dư luận trước.

Đến lúc đó, chắc chắn phần đa mọi người sẽ cho rằng hoàng đế là người giết Giang Siêu.

Nghĩ tới đây, Trịnh An không kìm được ngửa mặt lên trời cười to.

"Người đâu, đi bố trí đi, ba ngày sau, giết người ở Khâm Thiên Giám... ha ha..."

Mộ Dung phủ, khi Giang Siêu nhận được thánh chỉ, hắn nhíu mày, khóe miệng nhếch ra một đường cong quỷ dị.

Cuối cùng hoàng đế cũng không nhãn nhịn được nữa. Vậy thì hắn cũng không khách khí nữa.

Còn Mộ Dung Địch và Mộ Dung Phong thì tới tìm Giang Siêu với vẻ mặt đầy lo lắng, bọn họ cũng nhận ra sát tâm của hoàng đế.

Rõ ràng là đối phương muốn thông qua đại lễ sắc phong này ra đòn sát thủ với Giang Siêu.

Còn Khâm Thiên Giám được chọn làm nơi cử hành lễ sắc phong thì ở ngay bên cạnh đại doanh của Cấm vệ quân.

Mà đội cấm vệ quân đang canh giữ hoàng cung lúc này là quân thuộc quản lý của hoàng đế.

Mặc dù, chỉ có năm nghìn quân, con số này còn chưa chiếm lấy một phần mười quân †rong Cấm vệ quân.

Nhưng bọn họ lại là chó săn của hoàng đế, hôm đó có khi Khâm Thiên Giám sẽ bị bao vây đến mức con kiến cũng không lọt, chỉ sợ Giang Siêu không chết cũng phải chết thôi.

Có năm nghìn Cấm vệ quân ra tay, Giang Siêu có lợi hại đi chăng nữa cũng khó chạy thoát.

Vả lại, nghe nói, ba vạn Cấm vệ quân của Trịnh An cũng được phái đi canh giữ trong Khâm Thiên Giám.

Ba nghìn Cấm vệ quân thuộc Mộ Dung gia thì hoàn toàn không chiếm được cơ hội canh giữ.
 
Chương 553: Bọn ta biết rồi


Giang Siêu cười với họ.

Đồng thời, hắn chỉ huy ba mươi hộ vệ dưới trướng ở chỗ kia lắp ráp khinh khí cầu và máy bay trực thăng.

Tất cả các trang bị chiến đấu đều bắt đầu được chuẩn bị.

Đến lúc đó, hắn sẽ khiến cho Trịnh An và hoàng đế hối hận cũng không kịp.

Giang Siêu vốn không muốn làm như thế này, nhưng hắn buộc phải làm như vậy!

"Gia gia, bá phụ... Kinh Đô không phải nơi để ở lại lâu dài, nếu được, mọi người... chuẩn bị xuống phía nam đi, đến Ninh Châu phủ... nếu có người thân thiết thì cứ cho bọn họ đi cùng mọi người luôn!"

Giang Siêu nói với Mộ Dung Địch và Mộ Dung Phong.

Hai người nghe vậy, bọn họ rất ngạc nhiên, bọn họ không biết tin tốt mà Giang Siêu bảo là cái gì, Giang Siêu đi rồi còn có thể có tin tốt sao!

Cho dù sắc phong thành công, cũng không được tính là tin tốt mấy, Giang Siêu vốn đã được tính là Quốc công rồi.

Còn chuyện đi xuống phía nam, thật ra bọn họ đã có ý định này từ lâu rồi, từ khi Giang Siêu trở thành cái gai trong mắt hoàng đế, ở Kinh Thành này Mộ Dung gia bọn họ cũng coi như đã năm trong tâm nguy hiểm.

Nếu không phải nhà bọn họ nắm giữ ba nghìn Cấm vệ quân, rồi lại có quan hệ thân thiết với mấy nhà khác, mấy nhà khác cũng kiểm soát mấy nghìn Cấm vệ quân, thì đoán chừng hoàng đế đã lôi họ ra khai đao từ lâu rồi.

Bây giờ không khai đao, đó là bởi vì hoàng đế không dám tùy tiện khai đao, một khi khai đao với Mộ Dung gia, e là mấy nhà khác sẽ tạo phản theo luôn.

Thậm chí có khi còn diệt luôn tên hoàng đế này.

Cho dù trên tay hoàng đế còn nắm thực quyền điều khiển năm nghìn Cấm vệ quân, nhưng thế thì sao!

Quân của mấy nhà khác cộng lại không chỉ mấy nghìn đâu, là mấy vạn quân đấy!

"Bọn ta biết rồi, cháu phải cẩn thận đấy, cháu nhất định phải trở về, nếu không chúng ta không biết ăn nói thế nào với Chỉ Tình đâu! Cũng không thể ăn nói với thằng nhóc thối kia nữa!"

Mộ Dung Địch gật đầu, ánh mắt vẫn đầy lo lắng.

Cuối cùng, Giang Siêu lại phải bày tỏ một trận nữa là mình không sao, mới tiễn bọn họ về được.

Khi Giang Siêu tiễn người đi, có người tới thăm.

Người tới chính là Tô Yên Nhiên, đệ nhất tài nữ Kinh Thành dự định tỉ thí với Giang Siêu trong trận tỉ thí ở Quốc Tử Giám trước đó.

Nàng ta nhìn Giang Siêu rồi đỏ mặt, nhưng mắt nàng ta vẫn nhìn thẳng vào Giang Siêu, trong mắt hiện lên sự nhiệt tình.

Nghe nói nàng ta tới nên Mộ Dung Minh Ý cũng tới theo, người mà Mộ Dung Minh Ý thầm mến chính là Tô Yên Nhiên, tiếc là Tô Yên Nhiên chưa bao giờ để hắn ta vào mắt.

Thậm chí còn hơi coi thường hắn ta. Tô Yên Nhiên cảm thấy Mộ Dung Minh Ý ngoại trừ có một chút tài viết văn ra thì chẳng khác gì những tên công tử ăn chơi trác táng khác.

Cùng lắm là hắn ta không có thói hư tật xấu.

Nhưng Tô Yên Nhiên chí lớn, nàng ta chê người nam nhân chậm chạp nhu nhược như này.

Mộ Dung Minh Ý càng thể hiện thiết tha, Tô Yên Nhiên càng thấy phiền.

"Mộ Dung công tử, ta và Giang công gia có việc cần bàn, ngươi... tránh mặt một lát đi!"

Nhìn thấy Mộ Dung Minh Ý đi theo, Tô Yên Nhiên vẫn duy trì nụ cười, khách khí nói với hắn ta.

Mộ Dung Minh Ý nghe vậy, hắn ta nhìn Giang Siêu với ánh mắt hơi giận dữ, đối diện với ánh mắt bình tĩnh của Giang Siêu, ánh mắt hắn ta hiện lên nét thất bại. Hắn ta thở dài rồi quay người đi ra ngoài.

Hắn ta biết mình đã thua Giang Siêu từ lâu rồi, thua một cách triệt để.

Hắn ta đã mất đi hùng tâm tráng trí từ sớm rồi.

Nhìn vẻ cô đơn của Mộ Dung Minh Ý, Tô Yên Nhiên thở dài, lắc đầu.

Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình!
 
Chương 554: Tô tiểu thư


Tuy lời biểu đạt này có hơi không chuẩn, ví Mộ Dung Minh Ý với hoa rơi, nghe có vẻ nữ tính.

Nhưng lại rất hợp với tình hình.

Tô Yên Nhiên nghe thấy hai câu thơ này, hai mắt nàng ta sáng lên. Nàng ta không kìm được cất lời khen ngợi: "Thơ hay, không hổ là đệ nhất tài tử Đại Triệu ta, xuất khẩu thành thơ. Giang công gia, khi nào có thời gian cùng tiểu nữ thảo luận văn chương một chút nhé!"

Nói tới đây, Tô Yên Nhiên mỉm cười ngọt ngào, nụ cười đó làm cho người nhìn hơi hoa mắt, đẹp đến nỗi không gì sánh nổi.

Giang Siêu nhìn khuôn mặt tươi cười của nàng ta, hắn hơi phân tâm, nhưng ngay sau đó đã tỉnh táo lại.

"Tô tiểu thư, lần này tiểu thư tới đây là có việc gì!"

Giang Siêu không trả lời câu hỏi của đối phương, mà chuyển đề tài.

"Lần này ta tới đây theo lệnh của gia phụ, khuyên Giang công gia rời khỏi Kinh Thành, gia phụ nói, đại lễ sắc phong. vào ba ngày sau,

Giang công gia đừng tham gia thì tốt hơn, ông ấy không muốn nhìn thấy Đại Triệu mất đi một đấng anh hùng như Giang công gia."

"Hơn nữa, gia phụ vô cùng tán thành với những gì mà Giang công gia làm, nếu được, ông ấy hy vọng Giang công gia có thể xây một học đường ở Ninh Châu phủ, ông ấy băng lòng đến học đường dạy học, tất nhiên điều kiện tiên quyết là, Giang công gia không chê.

Ngoài ra, gia phụ rất tò mò về kỹ thuật của vật b ắn ra tiếng pằng pằng, ông ấy muốn học hỏi thảo luận với Giang công gia một phen, không biết Giang công gia có thời gian không!"

Tô Yên Nhiên mỉm cười nói với Giang Siêu.

Nàng ta nhìn Giang Siêu với ánh mắt sáng quắc, nhìn thẳng không e dè, tình ý trong ánh mắt đó hơi khó giấu.

Cho dù đời trước Giang Siêu đã quen với tình huống này, thì hẳn vẫn có chút không chịu nổi với cái ánh mắt này.

Nhưng Giang Siêu vẫn đè cảm giác trong lòng xuống, hẳn cười nhẹ rồi nói với Tô Yên Nhiên: "Tô tiểu thư, ý tưởng của Tô đại tế tửu rất tuyệt, Giang mỗ chắc chẳn sẽ xây một học đường ở Ninh Châu phủ, đợi lão nhân gia tới."

"Chuyện thảo luận về kỹ thuật làm vũ khí, đợi Tô đại tế tửu đến Ninh Châu phủ, chúng ta sẽ thảo luận kỹ hơn.

Còn về chuyện tham gia đại lễ säc phong, thứ cho Giang mỗ không thể nghe theo rồi, nhưng ta vẫn mong Tô tiểu thư chuyển lời cho lệnh phụ, Giang mỗ tuyệt đối sẽ không có chuyện gì, cảm ơn ý tốt của ông ấy!"

Về Tô Văn, đương nhiên là Giang Siêu cầu còn không được ấy chứ, vị này là nhân vật cấp cha mẹ đỡ đầu của giới giáo dục Đại Triệu, học trò của ông ta có thể nói là trải dài khắp thiên hạ.

Nếu có thể có được sự ủng hộ của ông ta, vậy thì văn nhân trong thiên hạ cơ hồ đều sẽ trở thành nhân tài dưới tay hẳn, mặc dù Giang Siêu toàn năng. Nhưng hẳn lại chỉ có một người.

Rất nhiều việc cần đến nhân tài. Nhất là nhân tài đọc sách. Người đọc sách có ưu thế tuyệt vời so với người không đọc sách.

Nếu có thể đưa ông lão này đi, thì ít nhất một nửa người tài trong thiên hạ có thể vào tay hắn.

Giang Siêu không ngờ đối phương lại đánh giá mình như vậy, lại còn cử người tới báo tin cho mình nữa.

Tính ra, ông ta là đại tế tửu, đương nhiên là người nhìn xa trông rộng rồi.

Điều chủ yếu nhất là, có lẽ đối phương đã thất vọng về Tống Triết từ lâu rồi, chẳng qua ông ta vẫn chưa tìm được người có thể cho ông ta nhìn thấy hy vọng.

Cho dù là những phản tặc kia, cũng không có một người nào lọt vào mắt ông ta.

Có khi ông ta đã biết hết mọi việc của Giang Siêu từ lâu rồi, thậm chí tính toán của Giang Siêu ông ta cũng biết, lần này tới báo tin cho Giang Siêu, ngoại trừ việc không muốn Giang Siêu xảy ra chuyện ra.

Còn có ý tưởng đến đây gia nhập vào phe Giang Siêu.
 
Chương 555: Xưng hô như thế


Nhưng mà, Tô Yên Nhiên ở đối diện nghe vậy, nàng ta lập tức sốt ruột, nàng ta không phải đứa ngốc, tất nhiên đã nhận ra đại lễ sắc phong ở Khâm Thiên Giám là để lấy mạng Giang Siêu.

Nếu Giang Siêu tham gia, thì chäc chắn chỉ có một con đường chết, nàng ta không muốn nhìn Giang Siêu chết, khó khăn lắm mới tìm được một người khiến nàng ta ái mộ, chết như thế chẳng phải là đáng tiếc sao!

"Giang Siêu, huynh không được đi, đó là một cái bẫy, bọn họ muốn lấy mạng huynh!"

Dưới cơn sốt ruột, nàng ta bỏ luôn danh xưng Công gia của Giang Siêu, gọi thẳng tên hẳn.

Xưng hô như thế có hơi bất lịch sự, nhưng Giang Siêu có thể cảm nhận được sự quan tâm chân thành trong đó.

Giang Siêu mỉm cười rồi lắc đầu nói với nàng ta: "Có một số việc, bắt buộc phải đi làm, có việc nên làm, có việc không nên làm! Nếu, ta không xuất hiện ở lễ sắc phong, thì e là người trong thiên hạ sẽ bảo Giang Siêu ta vô tín vô nghĩa. Vô quân vô phụ. Thậm chí còn sẽ nói ta nhát gan như chuột!"

"Cho dù phía trước là tử lộ, nhưng ta nhất định phải xông, hơn nữa, ta còn phải xông ra một con đường sống! Bởi vì, không kẻ nào có thể ngăn được ta, cũng không có kẻ nào... giết được tal"

Trong giọng nói của Giang Siêu lộ ra một loại tự tin mãnh liệt, trong sự tự tin này còn có một loại bá đạo vô song.

Tô Yên Nhiên nhìn Giang Siêu, nghe những lời Giang Siêu nói, không hiểu sao trong lòng nàng ta lại dâng lên một cỗ nhiệt huyết, cảm xúc dâng trào.

Tia sáng kỳ lạ trong mắt nàng †a đậm hơn vài phần.

Nam nhân như này mới xứng làm anh hùng, biết rõ là chết, nhưng không hề sợ hãi, thậm chí còn toát ra sự tự tin và bá đạo vô song.

Tựa như trong thiên hạ không ai có thể ngăn cản hắn, không ai có thể thăng được hẳn.

Mặc dù nàng ta vẫn vô cùng lo lắng về hành động này của Giang Siêu, nhưng nàng ta lại không nói thêm gì nữa.

Giang Siêu nói đúng, có những việc nên làm, có những việc không nên làm!

Nếu việc phải làm mà không làm, thì không nói đến việc trong lòng có thanh thản hay không, chỉ sợ cuối cùng ngay cả mình cũng coi thường chính mình.

"Giang công gia bảo trọng...'

Tô Yên Nhiên trịnh trọng gật đầu với Giang Siêu, cuối cùng xoay người rời đi trong lưu luyến.

Thấy Tô Yên Nhiên rời đi, trong lòng Giang Siêu dâng lên một niềm vui sướng, hắn không ngờ, lần này tới Kinh Thành còn có thu hoạch như này.

Thật sự bất ngờ!

Xem ra, hành động đến Kinh Đô lần này là một quyết định đúng!

Cho dù gặp phải nguy hiểm cực lớn, nhưng cũng làm hắn thấy đáng!

"Giang đại ca, ngày mai ta đi cùng huynh nhé!"

Lúc này, Tống Tiểu Nhã đi đến trước mặt Giang Siêu, sau đó nói với vẻ mặt lo lắng.

Giang Siêu nghe vậy, hẳn vuốt tóc nàng ta rồi nói: "Nếu muội đi cùng ta, thì ai tới tiếp ứng cho ta! Tuy Mộ Dung gia cách xa Khâm Thiên Giám, nhưng muội lái máy bay qua đó thì chẳng hết mấy thời gian, đợi ta phát tín hiệu, sinh tử của ta nằm trong tay muội và mọi người đó!"

Tống Tiểu Nhã nghe vậy, ánh mắt hiện lên vẻ thận trọng, nàng ta gật đầu rồi nói với Giang Siêu: "Giang đại ca yên tâm, chỉ cần ta chưa chết, ta tuyệt đối sẽ không để huynh xảy ra chuyện."

Giang Siêu mỉm cười, sau đó hắn rút ra một khẩu súng lục đưa cho Tống Tiểu Nhã.

"Không phải muội vẫn luôn muốn có cái này sao! Bây giờ †a cho muội một cái, nạp đạn thế nào muội biết rồi đấy! Cho muội đạn này! Bảo vệ tốt chính mình!"

Nói đến câu cuối, Giang Siêu vỗ nhẹ lên vai nàng ta, giọng nói lộ ra sự quan tâm.
 
Chương 556: Cách đó không xa


Chẳng mấy chốc, ba ngày đã trôi qua, Giang Siêu dẫn

theo mưi ệ đi về phía Khâm Thiên Giám, trên đường đi, bách tính biết chuyện đều đi ra hai bên đường vui vẻ đưa tiễn.

Nét mặt của mọi người tràn ngập sùng bái và kích động.

Danh tiếng của Giang Siêu đã lên đến đỉnh cao trong dân gian, cơ hồ mọi bách tính đều yêu quý và kính trọng hẳn.

Nếu mà tính ra thì e là ngay cả hoàng đế cũng không có uy tín bằng Giang Siêu.

Trên đường cái, mọi người hô to tước hiệu của Giang Siêu.

Sự nhiệt tình dâng cao, đến nỗi còn hơi tắc đường rồi...

Cách đó không xa, Trịnh An ngồi trong kiệu tỏ vẻ phẫn nộ và lạnh lùng.

Khóe miệng ông ta nhếch lên vẻ trào phúng.

"Tiểu tử, bây giờ cho ngươi đắc ý một lúc, đợi đến khi vào Khâm Thiên Giám, mọi việc sẽ không còn theo ý ngươi nữa đâu.

Bản cung có trọng binh đang đợi ngươi, hoàng đế cũng có trọng binh đang đợi ngươi, lần này ngươi có chạy đằng trời."

Ông ta rì rầm nói, rồi quay đầu nhìn ra ngoài kiệu.

Ông ta hỏi thân tín của mình: "Binh lực bên Cấm vệ quân đã đến rồi chứi"

Thân tín của ông ta vội vàng trả lời: "Đã đến rồi ạ, xin Công gia yên tâm, lần này ti chức điều động toàn binh cầm giáo dài, quân bên phía hoàng đế điều tới cũng là quân cầm giáo dài, Giang Siêu có lợi hại đi chăng nữa thì với tám nghìn Cấm vệ quân, bọn họ có đè cũng đè chết người rồi."

"Thế thì tốt, chúng ta đi thôi! Đi nhìn xem tên tiểu tử đó chết như thế nào... nghĩ đến chuyện sắp gi ết chết được thắng nhóc đó, bản công mừng lắm! Ha ha..."

Cười ha ha xong, ông ta bảo kiệu phu nâng kiệu đi tiếp, chẳng mấy chốc bọn họ đã đi về phía Khâm Thiên Giám.

Lần này, Trịnh An và hoàng đế lại lựa chọn ngấm ngầm hợp tác với nhau.

Chỉ có điều, sau trận hợp tác này thì chính là mưu mô, hoàng đế tính toán đến lúc đó sẽ đổ tội danh giết Giang Siêu lên đầu Trịnh An, Trịnh An thì mưu mô đổ tội danh này cho hoàng đế.

Tóm lại, bọn họ phải cho bách tính một câu trả lời thỏa đáng, còn về chuyện ai sẽ trở thành kẻ xui xẻo này thì phải xem bọn họ thi triển thủ đoạn ra sao đã.

Bên Giang Siêu, dưới sự ủng hộ nồng nhiệt của bách tính, bọn họ từ từ đi đến Khâm Thiên Giám, những bách tính này nghe tin Giang Siêu được phong công nên tới.

Ở một chỗ cách đó không xa, Tô Văn và con gái Tô Yên Nhiên nhìn thấy tình hình ở bên này, ông ta cảm khái nhưng cũng thở dài.

"Giang Siêu đúng là một người tài, một người anh hùng, chỉ có điều hắn được nhân dân ủng hộ như vậy, không phải là chuyện tốt.

Công cao lấn áp chúa, từa xưa đến nay không ai có kết cục tốt. Lão phu đã cố hết sức rồi, haiz... ngươi sống hay chết, phải xem ý trời rồi."

Lúc này, Tô Yên Nhiên đứng bên cạnh läc đầu nói: "Cha, †a nghĩ lần này Giang Siêu chắc chẳn có thể thong dong rời đi không gặp nguy hiểm. Ta tin hản..."

"Ừ... sao lại nói vậy!" Tô Văn ở bên cạnh nghe vậy, lập tức thấy hứng thú.

Đây là lần đầu tiên ông ta thấy con gái nói giúp cho một người như này. Trước giờ chưa có bất kỳ một nam nhân nào có thể lọt vào mắt con gái ông ta.

"Nói thế nào nhỉ, dựa vào trực giác của nữ nhân, với cả sự tự tin và khí phách mà hẳn thể hiện ra.

Nếu hắn không có cách đối phó, thì dưới tình huống biết chắc sẽ chết, có lẽ hẳn cũng không dám đi tới nơi hẹn.

Hắn còn dám nói rằng trong thiên hạ này không ai có thể giết được hắn."

Tô Văn nghe vậy thì khế lắc đầu, nhưng sau lại nhíu mày.

"Tuy Giang Siêu thực lực bất phàm, nhưng theo như lão. phu được biết, trong cung có vị lão nhân kia, thực lực của ông †a sâu không lường được, nếu Giang Siêu mà sơ ý, thì e sẽ lật thuyền trong mương.

Tô Văn vừa dứt lời, mặt Tô Yên Nhiên biến sắc, nàng ta lập tức thấy lo lắng, nàng ta đứng lên muốn đi nói cho Giang Siêu biết.
 
Chương 557: Ở bên kia


Nàng ta biết người mà phụ thân mình nói là người nào, trong gia đình một số quan lớn đều biết trong cung có một vài người thần bí, những người này là người bảo vệ an toàn cho hoàng đế, người nào người nấy cũng có thực lực không thường.

Nếu những người này ra tay, thì e có khả năng Giang Siêu sẽ gặp phiền phức.

Ở bên kia, cuối cùng Giang Siêu đã đi đến quảng trường trong Khâm Thiên Giám.

Ở đây đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, chỉ đợi nhân vật chính là hắn tới thôi.

Lúc Giang Siêu tới, hoàng đế đã chờ trên đài phong của Khâm Thiên Giám, rất nhiều nghi lễ đều tổ chức ở đây.

Nghỉ thức ban tước quốc công của Giang Siêu được cử hành ở đây, có thể nói đấy là một vinh dự tối cao.

Bởi vì, dù là những quốc công khác thì cũng chưa được hưởng cái đãi ngộ này bao giờ.

Chính vì chuyện này, bách tính ở Kinh Thành mới càng thêm kích động và hưng phấn, mọi người đều mừng cho. Giang Siêu.

Nhưng không ai biết, sở dĩ hoàng đế làm như vậy là để tiện cho Cấm vệ quân ra tay với Giang Siêu, và cũng là để tạo cơ hội cho Trịnh An.

Thế thì ông ta mới dễ đổ tội danh lên đầu Trịnh An.

Đằng sau hoàng đế là một đám đại thần đang đứng thẳng lưng, bên trái là nhóm mà Trịnh An cầm đầu, bên phải thì là các lão quốc công do Mộ Dung Địch cầm đầu.

Trịnh An thấy Giang Siêu xuất hiện, khóe miệng ông ta tràn ngập trào phúng và hả hê. Cấm vệ quân xung quanh đã vào vị trí, bây giờ là thời cơ thích hợp nhất để ra tay với Giang Siêu.

Đại thần chủ trì đại lễ tuyên đọc thánh chỉ của hoàng đế, sau đó là lễ sắc phong, Giang Siêu lên đài nhận phong tước.

Hoàng đế yên lặng nhìn Giang Siêu đi lên, khóe môi nhếch lên vẻ trào phúng.

Ánh mắt ông ta càng ngày càng lạnh.

Các lão quốc công bên phe Mộ Dung Địch đứng ở bên phải hoàng đế nhìn thấy Giang Siêu đi lên, trái tim họ dâng lên tận cổ họng.

Bọn họ biết hoàng đế muốn đối phó Giang Siêu, nhưng lại không biết hoàng đế định đối phó Giang Siêu như thế nào.

Mộ Dung Địch định ngăn Giang Siêu đi lên, nhưng ông biết mình mà ngăn rồi nếu hoàng đế không có sát tâm, thì trái lại sẽ khiến cho đại lễ trở thành chuyện cười, khiến cho Giang Siêu trở thành một trò cười.

Ông chỉ có thể mong Giang Siêu sẽ không có việc gì, và cũng đừng có chuyện gì.

Ông biết việc mình mong đợi hoàng đế không ra tay là việc mơ mộng hão huyền, nhưng bây giờ bọn họ mà ngăn cản thì cũng chẳng ăn thua.

Cứ thế, Giang Siêu đi đến trước dài phong tước, hắn nhìn tên hoàng đế đầu đội vương miện, mặc hoàng bào trước mặt, ánh mắt tỏ vẻ đánh giá.

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy hoàng đế Tống Triết, hoàng đế trước mặt trông khoảng hơn ba mươi tuổi, hai chòm ria mép khiến ông ta trông hơi hèn hạ, không nhìn ra tí khí thế bá vương nào của hoàng đế.

Trái lại tăng thêm vài phần xảo quyệt, nói ông ta là kẻ tiểu nhân cũng không ngoa. Không ngờ người như thế này mà có thể trở thành hoàng đế.

Giang Siêu không thể không cảm khái về tầm quan trọng của việc có một gia thế tốt ở xã hội phong kiến.

Với hạng đức hạnh này của Tống Triết, đất nước được cai trị dưới sự ngu xuẩn của ông ta thì biến thành bộ dạng này. cũng chẳng có gì là lạ.
 
Chương 558: Tuy sát ý


Nhưng vừa nãy Giang Siêu đã cảm ứng được một tia sát ý kinh người từ chỗ mấy lão thái giám.

Tuy sát ý kia chỉ lướt qua, nhưng vẫn để Giang Siêu tóm được.

Lượt giết đầu tiên của hoàng đế chắc là ở chỗ mấy lão thái giám phía sau ông ta.

Giang Siêu nhếch môi nghiền ngẫm, hản đứng thẳng người đi về phía trước.

Xung quanh Khâm Thiên Giám toàn là các đại quan triều đình.

Còn về phần dân chúng, bọn họ không có tư cách đi vào Khâm Thiên Giám xem lễ.

Càng chưa kể đến việc, lúc này Khâm Thiên Giám đang bị Cấm vệ quân bao vây.

Quần chúng nhân dân càng không được vào.

Giang Siêu từ từ đi về phía hoàng đế Tống Triết hèn hạ, từ từ đi đến trước mặt ông ta.

Hản nhấc tay chuẩn bị nhận lấy cái khay trên tay thái giám bên cạnh.

Trên khay có mũ quan, với cả văn thư ban thưởng.

Quá trình sẽ là Giang Siêu cầm khay rồi đưa đến trước mặt hoàng đế, sau đó, hoàng đế cầm mũ quan lên đội cho Giang Siêu.

Đúng vào khoảnh khäc Giang Siêu nhận lấy cái khay, xung quanh lập tức nổi lên khác lạ.

Tên thái giám cầm khay lập tức rút từ dưới đáy khay ra một con dao găm, đâm về phía trái tim Giang Siêu.

Mắt thấy sắp đâm trúng Giang Siêu, lại bị Giang Siêu đá một cước bay ra ngoài.

Tên thái giám này đập người vào bức tường cạnh đó, há mồm ọc máu, lệch đầu, hình như chết rồi!

Mọi người xung quanh giật mình vì tình huống bất ngờ này, bọn họ lập tức lùi về sau.

Nhóm quốc công Mộ Dung Địch lập tức định đi tới giúp Giang Siêu.

Nhưng vào lúc bọn họ di chuyển, đám quan viên bên Trịnh An lập tức đi qua ngăn cản.

Nhóm quốc công lấy Tĩnh quốc công Mộ Dung Địch dẫn đầu, hoặc các tước gia có quan hệ nhiều với Giang Siêu và Mộ Dung gia, lập tức bị cản lại.

Bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn sáu lão thái giám còn lại xông tới giết Giang Siêu, thực lực của mỗi một lão thái giám đều rất mạnh.

Người nào người nấy cũng không kém lão thái giám ra tay trước đó

. Dưới tình huống bọn họ cùng xuất thủ, thực lực. mạnh đến kinh người.

Mắt thấy bọn họ sắp xông đến trước mặt Giang Siêu, lại thấy Giang Siêu lùi về sau, rút ra một thanh nhuyễn kiếm từ bên hông.

Sáu lão thái giám xông đến trước mặt Giang Siêu, để cho.

Giang Siêu vung nhuyễn kiếm chém qua cổ, sáu lão thái giám có thực lực mạnh cứ thế bị nhuyễn kiếm cắt cổ.

Bọn họ kinh hoàng nhìn về phía Giang Siêu, trong mắt tràn ngập khó tin, bọn họ không ngờ Giang Siêu lại mạnh đến mức độ này.

Sáu cao thủ Ám kình trung kỳ bọn họ cùng ra tay, cho dù đụng phải đối thủ ở cảnh giới hóa cảnh, e là người đó không chết cũng phải trọng thương.

Nhưng nào ngờ bọn họ lại dễ dàng bị Giang Siêu giết liền một phát bảy người thế này.

Lúc này, chỉ còn lão thái giám đứng sau lưng hoàng đế là còn sống. Đồng tử ông ta co rút, ánh mắt ông ta nhìn Giang Siêu lộ ra vẻ chấn động và kinh ngạc.

Nhưng ông ta cũng ra tay với Giang Siêu luôn, tốc độ của ông ta đã đạt đến điểm cực, so với bảy lão thái giám vừa nãy, tốc độ của ông ta ít nhất phải nhanh hơn gấp đôi.

Vừa ra tay ông ta đã đến trước mặt Giang Siêu. Ông ta đánh một chưởng về phía lồ ng ngực của Giang Siêu, nếu đánh trúng chưởng này, chắc chản Giang Siêu sẽ bị đánh chết.

Mọi người xung quanh nhìn thấy cảnh này, bọn họ đều lắc đầu, lần này e là Giang Siêu chết là cái chắc rồi.
 
Chương 559: Địa vị càng cao


Tống Triết và Trịnh An ở bên cạnh nhìn thấy cảnh này, trên mặt hiện ra vẻ mừng rỡ, lần này Giang Siêu chết chắc rồi, kế tiếp chính là xem làm thế nào để đổ tội danh lên đầu đối thủ của mình.

Thậm chí Tống Triết đã nghĩ đến việc bắt luôn Trịnh An lại, cắt đứt hậu họa luôn.

Còn Trịnh An thì đang nghĩ hay là mình giết luôn Tống Triết, sau đó đổ tội cho Giang Siêu, như thế thì ông ta có thể làm ngư ông đắc lợi.

Ngay khi mỗi người đều đang nghĩ về những ý đồ xấu của mình, thì thấy Giang Siêu đứng yên ở kia, đợi lão thái giám đó xông về phía hẳn.

Mà vào khoảnh khắc lão thái giám kia xông đến trước mặt Giang Siêu, chỉ thấy Giang Siêu nhấc tay cầm một vật thể kỳ lạ. Hắn chữa vật đó về phía lão thái giám.

Trong ánh mắt kinh ngạc và không hiểu gì của lão thái giám, đoành....

Một tiếng nổ to vang lên, một ánh lửa xuất hiện trên cái đồ trên tay Giang Siêu.

Ánh lửa phát ra từ cái nòng dài kia, vào khoảnh khắc ánh lửa tóe ra, một tiếng phập vào da vang lên.

Tiếp đó chính là dịch não bay tung tóe, đầu của lão thái giám kia bị một cỗ lực lượng vô hình đánh vào.

Năng lượng cường đại làm ông ta nổ mặt.

Sau khi cơ thể lao về phía trước của ông ta bị Giang Siêu dễ dàng tránh được, thì năm thẳng dưới đất, cơ thể vẫn còn đang co giật.

Tựa như không cam tâm với cái chết của mình.

Xung quanh im lặng như tờ, tất cả mọi người nhìn Giang Siêu với vẻ kinh hãi, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin, mọi người cho rằng mình nhìn nhầm rồi.

Giang Siêu lại giế t chết được lão thái giám đã ở cảnh giới hóa cảnh băng cái vũ khí không biết tên trên tay hắn.

Uy lực của loại vũ khí này khiến cho mọi người trợn tròn mắt.

Người iết là cường giả cấp tông sư đấy, tất cả mọi người ở đây mà ở trên tay lão thái giám kia thì không khác gì con kiến hôi, muốn bóp ch ết lúc nào cũng được.

Nhưng sự tồn tại như thế lại bị Giang Siêu giết trong cái nhấc tay. Mọi người tưởng mình nhìn nhầm rồi cơ.

Đúng vào lúc mọi người đang ngẩn người, Giang Siêu chĩa đồ trên tay về phía đám Tống Triết và Trịnh An ở trên đài cao.

Tống Triết và Trịnh An vốn đang chuẩn bị yên lặng chuồn đi, lập tức bị dọa cho đứng yên tại chỗ, bọn họ sợ hãi nhìn Giang Siêu.

Lúc này, mười mấy hộ vệ ở dưới đài cũng đi lên đài cao, bọn họ canh ở hai bên trái phải của Giang Siêu.

"Giang Siêu, ngươi thật to gan, dám giết tổng quản của

trãm. Ngươi đã biết tội của ngươi chưa!"

Lúc này, Tống Triết tỉnh táo lại, nghiêm nghị nói với Giang Siêu.

"Người đâu, bắt kẻ không vua không cha có ý đồ mưu phản này lại!"

Tống Triết quát xong, các Cấm vệ quân bên ngoài Khâm Thiên Giám xông hết vào quảng trường.

Bọn họ vây Giang Siêu lại.

Cùng lúc đó, từ phía sau, gần trắm Cấm vệ quân xông ra.

Bọn họ hùng hổ đánh về phía Giang Siêu, cứ như thể muốn bắt Giang Siêu lại hoặc là giết ngay tại chỗ vậy.

Còn hoàng đế và Trịnh An thì định nhân lúc hỗn loạn trốn xuống dưới đài, nhưng ngay khi bọn họ cất bước, đồ trên tay Giang Siêu phát ra tiếng bắn.

Đoàng... hoàng đế trúng đạn trên chân, cơ thể lập tức tê liệt ngã xuống đất, ông ta đau đến nỗi kêu la thảm thiết.

”A... chân của trãm..."

Lúc này, ông ta làm gì còn dáng vẻ của thiên tử, bộ dạng thê thảm đó trông còn không bằng con chó.

Trịnh An ở bên kia cũng bị Giang Siêu bắn trúng chân, ông †a ngã luôn xuống đất, ông ta đau đến nỗi nghiến răng nghiến lợi, rồi cũng kêu lên từng hồi.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom