Dịch Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Chương 3890


Chương 3890

Những người vệ sĩ đó nghe theo lệnh của ngài Tư Đồ, đặt chíp lên một con thuyền khác rồi lái con thuyền đó đi trên tuyến đường biển ngược lại so với tuyến của du thuyền lúc nãy.

Hai du thuyền đi về hai hướng ngược.

nhau, dùng tốc độ nhanh nhất để giãn khoảng cách ra.

Vốn dĩ, chỉ cần mười đến hai mươi phút nữa là chiếc ca nô của Lục Anh Khoa đã có thể đến được hòn đảo này, nhưng nhân viên điều tra trên thuyền lại lên tiếng: “Du thuyền bắt đầu di chuyển về phía Đông Nam rồi, tốc độ của họ rất nhanh, tôi đang nghĩ rằng liệu có phải là họ đã phát hiện ra chúng ta rồi nên đang chạy thục mạng không?”

Lục Anh Khoa hơi do dự một lúc, nhưng sau đó lập tức lên tiếng.

“Lập tức đuổi theo!”

Nhưng trong lúc đó đám người Lục Anh Khoa lại không biết răng hành động đổi hướng này đã khiến họ mắc vào cái bãy của ngài Tư Đồ Bởi vì ở màn hình giám sát điều khiển của hòn đảo, chiếc cano của Lục Anh Khoa đã nhanh chóng bị cài cương trình giám sát vào.

Sau đó khu điều khiển đã bắt đầu phóng tín hiệu, gây nhiễu rada của Lục Anh Khoa, nhốt họ lại ở khu vực đó, không cho họ cơ hội để bỏ trốn.

Vậy là suốt một đê, Quan Triều Viễn vẫn không nghe thấy tin gì từ bên Lục Anh Khoa, anh bỗng cảm thấy hơi lo lắng, bất an Xem ra lần này anh đã gặp được đối thủ rồi.

Nhưng điều này lại càng khiến anh thấy rõ răng bây giờ tình hình của Tô Lam đang nguy hiểm chừng nào.

Vậy nên bây giờ anh phải đẩy nhanh tốc độ, tìm ra cô càng sớm càng tốt!

Cũng may là trước khi mất liên lạc, Lục Anh Khoa đã kịp gửi bản đồ đơn giản, nhờ phần bản đồ đó mà Quan Triều Viễn cũng có thể đoán đại khái được rằng địa điểm của buổi tiệc từ thiện ngày mai sẽ nằm ở ngay phần đường biển đó.

Xem ra Âu Mỹ Lệ đoán khá đúng, người đàn ông đã bắt Tô Lam sẽ tham gia buổi tiệc từ thiện đó.

Hơn nữa, thân phận và địa vị của người này chắc chắn sẽ có sức ảnh hưởng rất lớn ở trong buổi tiệc này.

Nếu như mọi chuyện đúng như vậy thật, thì việc tìm ra người đàn ông đó trong buổi tiệc ngày mai sẽ không quá phức tạp.

Quan Triều Viễn từ từ bình tĩnh lại, quay.

người đi về phòng. Anh vẫn thoải mái không biểu lộ bất kỳ cảm xúc gì với hai đứa trẻ.

Anh nghĩ, hôm nay nhất định phải nghỉ ngơi dưỡng sức, chuẩn bị thật tốt mọi thứ cho cuộc chiến cam go và khó đoán ngày mai.

Hôm sau, khoảng ba giờ chiều, đoàn người Tô Duy Nam đến bến cảng Elburg.

Vì buổi tiệc long trọng ngày hôm nay nên toàn bộ bến cảng đã được phong tỏa, một chiếc du thuyền hổng lồ dừng ở bến cảng, những con thuyền khác trên đường biển này thì đã bị dừng hoạt động Đêm nay, chiếc du thuyền khổng lồ kia sẽ có nhiệm vụ chở những người có thân phận và địa vị cao quý nhất trên thế giới này đến một hòn đảo bí mật để tham gia buổi tiệc từ thiện đỉnh cao đêm nay.

Những người được bước lên thuyền nếu không sang thì cũng quý, dù có chọn bừa ra một người thì chắc chắn người đó cũng sẽ có địa vị rất đáng kính.

Âu Mỹ Lệ xuống xe trước, cô ta bước đến bên người Tô Duy Nam, rất tự nhiên khoác lấy tay anh.

Mộ Mẫn Loan vừa bước xuống xe cũng thấy cản đó, nhưng vẻ mặt cô cũng không hề thay đổi gì.

Quan Triều Viễn nhìn xung quanh thì phát hiện ra hầu hết những người đàn ông đến tham gia buổi tiệc này đều dẫn bạn gái theo, hơn nữa lúc đi lên du thuyền, ai cũng đều khoác tay nhau, coi như dùng hành động đó để xác định mối quan hệ giữa hai người.
 
Chương 3891


Chương 3891

Quan Triều Viễn hơi nhíu mày, vì anh có chứng thích sạch sẽ, trừ Tô Lam ra thì dù có cô gái nào lại gần anh thì anh cũng đều cảm thấy rất chán ghét, đây là phản ứng sinh lý của anh.

Mộ Mẫn Loan thấy Quan Triều Viễn đứng yên đó không động đậy gì thì dứt khoát chủ động đến bên cạnh anh rồi nói nhỏ: “Cậu Lệ, xin lỗi”

Sau khi đánh tiếng với Quan Triều Viễn xong, Mộ Mẫn Loan chủ động khoác tay lên tay anh.

Quan Triều Viễn âm thầm nhíu mày lại.

Cũng may, động tác của Mộ Mẫn Loan cũng rất có chừng mực, cô không dán cả người lên tay Quan Triều Viễn, mà chỉ khoác hờ lên phần tay áo của anh mà thôi, như vậy thì vẻ mặt Quan Triều Viễn mới bớt khó ở hơn phần nào.

Mộ Mãn Loan đứng cạnh anh, cố găng hết sức để duy trì dáng vẻ đoan trang, hào phóng Cô quay đầu lại, nhìn Quan Triều Viễn, đánh mắt xác nhận với anh rồi khẽ gật đầu, nhẹ nhàng, ưu nhã bước đi về phía lối lên thuyền.

Tô Duy Nam và Âu Mỹ Lệ cùng nhau lên thuyền trước. Mặc dù biết là Mộ Mẫn Loan và Quan Triều Viễn đang giả vờ làm tình nhân nhưng.

khi Tô Duy Nam thấy Mộ Mãn Loan chủ động khoác tay Quan Triều Viễn thì anh ta vẫn thoáng tỏ vẻ không vui ra mặt.

Vốn dĩ Quan Triều Viễn và Tô Duy Nam đã là đối thủ một mất một còn với nhau, hôm nay thấy vẻ mặt Tô Duy Nam không được vui, Quan Triều Viễn đi thẳng đến cạnh anh ta, nhướn mày rồi nói: “Không phục à? Vậy thì tôi tặng anh chỗ này nhé?”

Tô Duy Nam lập tức nghe ra sự khiêu khích trong lời nói bóng gió này của anh, đôi mắt xinh đẹp của anh không vui nhíu lại: “Nếu cậu đã thích đến thế rồi thì cứ đứng đó thay tôi đi”

Quan Triều Viễn mỉm cười, chẳng buồn nói lại anh ta.

Mà Âu Mỹ Lệ và Mộ Mẫn Loan đứng cạnh hai người thì lại chẳng hiểu chuyện gì cả, hai người cũng chẳng hề nghe rõ hai người đàn ông này đang nói chuyện với nhau bằng kiểu tiếng lóng gì Bốn người cứ thế vai sánh vai với nhau, nhẹ nhàng, thong dong đi lên khoang tàu.

Đúng lúc này, trên khoang thuyền cũng đang tổ chức một buổi tiệc rượu, cả căn phòng đều tràn đầy tiếng nhạc vi-ô-lông du dương, dễ nghe.

Những vị khách quý trên tàu bắt đầu dẫn người bạn nhảy của mình đi ra giữa sảnh, bắt đầu nhảy múa.

Chỗ mà bốn người chọn để đứng là một góc khuất không quá đáng chú ý. Vừa mới đến nơi, Mộ Mẫn Loan lập tức bỏ tay mình ra khỏi cánh tay của Quan Triều Viễn.

Mặc dù đang ngồi ở cạnh anh, nhưng cô cũng biết duy trì một khoảng cách nhất định, để hai người đều cảm thấy thoải mái Quan Triều Viễn vừa ngồi xuống thì đã đẩy mặt đồng hồ lên, bên trên mặt đồng hồ là một chiếc màn hình máy tính rất tỉnh tế.

Mặc dù khoang thuyền này đã có thiết bị chặn sóng, không cho các thiết bị liên lạc phát sóng ra bên ngoài, nưng chiếc máy tính trên đồng hồ của anh vẫn có thể ghi chép lại đường biển mà con thuyền này đang đi Không nằm ngoài dự đoán, Quan Triều Viễn phát hiện ra đường đi của con thuyên này giống hệt tuyến đường mà hôm qua Lục Anh Khoa đã gửi lại cho anh.

Đôi mắt lạnh lùng, tính mịch của anh dường như có ánh sáng gì đó lóe lên.

Đúng lúc đó, Quan Triều Viễn ngẩng đầu lên thì phát hiện ra có một người đàn ông cao lớn, tóc vàng, mắt xanh cầm ly rượu đi về phía bên này.

Mục tiêu của anh ta rất rõ ràng, anh ta đang đi thẳng đến chỗ Tô Duy Nam.
 
Chương 3892


Chương 3892

“Hải, không ngờ là anh cũng có thể xuất hiện ở đây được đấy”

Người đàn ông này nói tiếng Anh rất trôi chảy, nhưng có điều, giọng điệu anh ta lại có vài phần ngạc nhiên và khinh bỉ.

Trong lúc nói chuyện, anh ta nhìn liếc về phía Quan Triều Viễn đang ngồi cạnh Tô Duy Nam, rồi lại nhíu mày, biểu cảm đó có vẻ như.

đang thể hiện rắng mình không thích những người có gương mặt phương Đông như vậy.

Tô Duy Nam cười khẩy: “Tôi cũng thế”

Erics lắc đầu, anh ta bắt đầu bới móc cách dùng từ của Tô Duy Nam”

“Ấy, anh bạn Bạch Lạc của tôi ơi, anh nói sai rồi, tôi là người thừa kế của gia tộc Erics, tất nhiên là được mời đến đây rồi. Mà anh thì sao? Nếu không có chuyện đính hôn với Âu Mỹ Lệ rồi sửa họ Âu theo cô ta thì có khi ở đây sẽ không có chỗ cho anh đâu”

Nói xong câu đó, anh ta lại khinh miết quay sang nhìn Quan Triều Viễn và Mộ Mẫn Loan.

“Còn cả hai người này nữa, chẳng lẽ cũng là họ hàng của anh à?”

Quan Triều Viễn nheo mắt lại, cả người anh đều toát ra vẻ không vui.

Âu Mỹ Lệ thấy hai bên sắp đầu cãi nhau đến nơi rồi thì vội vàng đi ra hòa giải: “Erics, anh rảnh quá nên mới phải lại đây để kiếm chuyện đấy à?”

Erics vừa thấy mặt Âu Mỹ Lệ thì lập tức.

thu lại vẻ khinh miết trên mặt, mà thay vào đó.

anh ta lại nở một nụ cười rất ưu nhã.

“Of course not, tôi sang đây là để xem xem liệu mình có đủ vinh hạnh để mời cô nhảy một điệu hay không?”

Âu Mỹ Lệ nhíu mày lại: “Nhưng tôi là bạn nhảy của Hải rồi”

Erics hừ một hơi, cười nhạo một tiếng ồi cứ thế đưa tay ra, khoác lấy eo của Âu Mỹ Lệ: “Nhưng mà ai cũng biết rằng tôi mới là người phù hợp với cô.”

Nói xong câu đó, anh ta cũng mặc kệ xem Âu Mỹ Lệ có đồng ý hay không, lập tức kéo cô ta vào sàn nhảy.

Chẳng bao lâu sau hai người đã bắt đầu khiêu vũ.

Quan Triều Viễn lạnh lùng nhìn hai người trong sàn nhảy, không mặn không nhạt lên tiếng “Đấy chính là vị hôn thê của anh đấy, cứ thế trơ mắt nhìn cô ta bị người khác đưa đi à?”

Tô Duy Nam lắc lắc cốc rượu trên tay, vắt chéo chân, đôi mắt tĩnh mịch của anh ta lóe ra ánh sáng kỳ lạ nào đó: “Đúng là lo bò trắng răng!”

Mặc dù Âu Mỹ Lệ là một cô gái nhưng cô ta có thể đứng vững ở tập đoàn Âu Thị, chắc chắn không chỉ nhờ mỗi Tô Duy Nam, nếu cô ta không có bản lĩnh gì thì chắc chắn đã không thể làm vậy được rồi.

Cô gái tên Âu Mỹ Lệ này rất thông minh, cũng rất khéo léo, tên đân Erics kia không thể chiếm được lợi lộc gì từ cô ta đâu.

“Có vẻ như gã đàn ông kia có ác cảm rất lớn đối với anh”

Tô Duy Nam nhếch mép, nở một nụ cười tà mị có người giành mất cô gái mà anh ta đã chấm sắn, đã vậy đó còn là người đàn ông đến từ phương Đông mà anh ta đã ngứa mắt từ lâu. Tất nhiên là anh ta nổi giận rồi”

Mấy năm trước, Âu Mỹ Lệ đã lấy Tô Duy.

Nam ra làm lá chản, từ chối tình cảm của Erics, gã Erics đó đã liệt người đàn ông phương Đông tên Âu Dương Hải này vào số đen rồi.
 
Chương 3893


Chương 3893

Ở Châu Âu, gia tộc anh ta cũng gọi là quý tộc có quyền có thế, vậy nên bản thân anh ta cũng quen với việc sống ngang ngược, càn quấy rồi Nếu dùng cách nói của người Châu Á thì đấy chính là ông con.

Sau chuyện mấy năm trước, Tô Duy Nam nhìn trúng cái gì thì anh ta sẽ dùng mọi cách để giành về, dù là chuyện làm ăn, phụ nữ hay là hợp đồng, bất động sản gì đó.

Miễn là những thứ anh ta có thể giành được thì anh ta nhất định sẽ không chịu từ bỏ.

Quan Triều Viễn vừa nói chuyện phiếm với Tô Duy Nam, vừa dùng máy tính mini của mình để chép lại đường biển mà du thuyền này.

đang đi.

Anh nhẹ nhàng ấn vào một cái nút, hệ thống camera ở đồng hồ liền được khởi động, nhanh chóng quay chụp lại hết toàn bộ các.

khách mời tham gia buổi tiệc rượu trên thuyền lại.

Sau đó, việc anh phải làm đó là đi ra khỏi khoang thuyền, mở máy phát tính hiệu lên rồi gửi hết những tài liệu này về cho Hoa Đông và Quan Hạo Nhân.

Chỉ như vậy thì anh mới có thể dùng thời gian ngắn nhất để điều tra ra được hết toàn bộ.

những nhân vật đáng nghi.

“Tôi đi ra ngoài hít thở không khí”

Quan Triều Viễn nói một câu cho có rồi cứ thế quay người đi ra khỏi khoang thuyền.

Tô Duy Nam biết rõ kế hoạch của anh nên rất phối hợp nhường cho anh một lối đi.

Bên ngoài khoang thuyền, có khá nhiều người dựa vào lan can, hóng gió biển, uống rượu và nói chuyện phiếm.

Âm nhạc du dương bay ra khắp không.

gian, cảm giác cực kỳ dễ chịu Ở trên boong thuyền lúc sáng lúc tối có khá nhiều đôi tình lữ đang quấn quýt lấy nhau.

Quan Triều Viễn tìm một góc vắng rồi mở máy phát tín hiệu lên, phá lớp gây nhiễu sóng trên thuyền rồi bắt đầu truyền dữ liệu đi.

Bộ phận trung tâm của du thuyền sẽ mất khoảng mười phút để xác định đúng vị trí của bộ phát tín hiệu này, nên Quan Triều Viễn phải gửi hết tất cả các dữ liệu trong vòng mười phút, nếu không thì sẽ bị phát hiện ra mất.

Mà trong khoảng tời gian này, Mộ Mẫn Loan vốn đang yên lặng ngồi một mình thì bỗng cảm thấy khu vực trước mặt mình tối hẳn lại Cô ngẩng đầu lên theo phản xạ thì thấy Tô Duy Nam duỗi tay ra, đưa đến trước mặt cô.

“Chị gái xinh đẹp ơi, không biết tôi có đủ vinh hạnh để mời chị nhảy một bài không?”

Mộ Mẫn Loan thấy Tô Duy Nam hơi cong mắt lên, trong đôi mắt ấy ngập tràn ý cười.

Anh gọi cô là chị gái?

Suy nghĩ của Mộ Mãn Loan bất giác bay về buổi tối hôm đó.

Sau khi hai người nói rõ mọi hiểu nhầm.

với nhau, cả hai mới hoàn toàn cảm nhận được lẫn nhau, Thật ra, lần đó cũng đã giúp Mộ Mãn Loan gỡ bỏ được nỗi sợ của bản thân đối với chuyện đó.

Bởi vì cô nhận ra rằng Tô Duy Nam có thể đem lại cho cô niềm hạnh phúc và vui sướng bất tận.

Gương mặt xinh đẹp của Mộ Mẫn Loan hơi đỏ lên, nhưng cô vẫn rất tự tin duỗi tay ra, đặt vào lòng bàn tay của Tô Duy Nam.
 
Chương 3894


Chương 3894

Hai người đều có gương mặt đặc trưng của người phương Đông, gương mặt người đàn ông thì tinh xảo như một tuyệt tác, giống như một bức tượng được thượng đế đúc ra, không hề có bất kỳ khuyết điểm nào.

Người phụ nữ cũng cực kỳ xinh đẹp, cả người giống như một nàng tiên, đẹp đến mức không gì sánh bằng.

Hai người đứng cạnh nhau, khí chất và dung mạo của cả hai cũng cực kỳ xứng đôi với nhau, nhìn qua thì rất giống như là một cặp trời sinh.

Vốn dĩ, Erics tưởng rằng mình cướp đi Âu Mỹ Lệ rồi thì Tô Duy Nam sẽ không có bạn gái, chỉ có thể ngồi ngẩn ra một mình.

Nhưng anh ta chưa kịp vui vẻ thì đã nghe thấy người xung quanh lên tiếng thán phục.

Anh ta nhìn lại về phía những âm thanh đó.

thì thấy Tô Duy Nam đang nắm tay một cô gái phương Đông tuyệt đẹp, hai người đang nhẹ nhàng khiêu vũ ở sàn nhảy.

Dù là cách khiêu vũ hay là khí chất của hai người, hay là ánh mắt khi hai người nhìn lẫn nhau giống như trong mắt chỉ có mỗi đối phương, tất cả mọi thứ, tất cả mọi thứ nhìn đều rất chướng mắt.

Erics nhíu mày lại, cảm giác thành tự vừa mới đến thì đã hoàn toàn biến mất gần như không còn gì cả.

Chưa kịp nhảy xong điệu nhảy hiện tại, anh ta đã kiếm bừa một cái cớ để lẳng lặng rời đi.

Chẳng bao lâu sau, Mộ Mẫn Loan và Tô.

Duy Nam cũng đã nhảy xong một bài, Tô Duy Nam rót một cốc champagne, đưa cho cô: “Nhảy không tệ.”

Nhờ câu khen của anh, Mộ Mãn Loan nở một nụ cười chân thành từ tận đáy lòng.

Cô nhận lấy cốc champagne, cười ngọt ngào: “Cảm ơn”

Âu Mỹ Lệ đứng bên cạnh, nhìn Mộ Mẫn Loan một lúc rồi đi thẳng đến trước mặt Tô Duy Nam, duỗi tay ra với anh: “Hải, tôi có đủ vinh dự để mời anh nhảy.

một bài không?”

Nụ cười của Mộ Mẫn Loan lập tức cứng lại trong vài giây, nhưng sau đó cô cũng chỉ nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, nhấp một ngụm champagne Tô Duy Nam nhìn Âu Mỹ Lệ, biểu cảm của cô ta rất cố chấp, đồng thời cô ta còn đang nở một nụ cười rất nhiệt tình.

Nhìn thế này có vẻ như nếu Tô Duy Nam không chịu nhảy với cô ta một bài thì cô ta nhất định sẽ không chịu đi ra chỗ khác vậy.

“Được rồi.”

Tô Duy Nam khẽ gật đầu, sau đó đi theo cô ta vào sàn nhảy.

Mộ Mẫn Loan khẽ mím môi, cô biết rằng Tô Duy Nam đang sợ mình cảm thấy khó chịu.

Cô khẽ thở dài một hơi, sau đó tự thôi miên bản thân: Chẳng qua cũng chỉ là nhảy với nhau một bài thôi, đây là nghi thức xã giao.

rất bình thường, mình không cần phải quá để ý đến chuyện đó.

Vất vả lắm Mộ Mẫn Loan mới thuyết phục.

xong bản thân, cô nâng cốc rượu, quay người chuẩn bị quay về chỗ ngồi của mình Nhưng cô còn chưa kịp đi mấy bước thì đột nhiên cảm thấy tay mình trĩu xuống Cô nhíu mày lại, vừa quay người thì lại thấy người đàn ông tóc vàng mắt xanh tên Erics vừa nãy đang đưa tay ra chặn cô, không cho cô rời đi: “Hi, người đẹp phương Đông!”

Mộ Mẫn Loan là người rất chú trọng việc rèn luyện, cô chẳng những nghe hiểu tiếng Anh, mà còn có thể nói chuyện rất lưu loát”
 
Chương 3895


Chương 3895

Nhưng cô lại chẳng có chút thiện cảm nào với người đàn ông trước mặt, cô giả vờ như: không hiểu gì cá, lẳng lặng rút tay mình về: “Xin lỗi, tôi không hiểu anh đang nói Nói xong, cô nhẹ nhàng quay người, chuẩn bị rời đi, nào ngờ Erics lại nhếch môi cười, lách người, cứ vậy đứng chặn trước mặt cô: “Gô không nói tiếng Anh cũng không sao, tôi biết chút tiếng Bạch Lạc.”

Mộ Mẫn Loan nhìn người đàn ông cao lớn, điển trai đứng chặn trước mặt mình, bỗng cảm thấy anh ta cực kỳ đáng ghét.

Cảnh này khiến cho cô nhớ lại khoảng thời gian trước kia Tư Vũ Chiến cũng thường xuyên dẫn cô đi theo mình, rồi thỉnh thoảng lại vứt cô lại một mình giữa cả đám đàn ông.

Vì anh ta biết rõ, Mộ Mãn Loan ghét nhất là những tình huống như vậy.

Mà anh ta cũng biết rằng Mộ Mẫn Loan nhất định sẽ chẳng nể nang ai mà từ chối những người đàn ông đó. Có vẻ như anh ta còn rất hưởng thụ quá trình ấy.

“Nhảy một bài đi nào”

Erics cứ vậy mà cười tủm tỉm rồi nhìn cô, cũng không nói răng “mời”mà chỉ nói một câu trần thuật, giống chắc chắn rằng mình sẽ mời được cô khiêu vũ, đồng thời coi rằng đây là một sự bố thí mà cô phải quỳ xuống đất để dập đầu nhận lấy vậy!

Mộ Mẫn Loan cười khẩy, cứ thế quay người rời đi.

“Anh gì ơi, phiền anh đứng tránh ra, anh đang chặn đường của tôi đấy”

Thấy cô không hề do dự mà quay người đi chố khác, vẻ mặt Erics lập tức thay đổi.

Bởi vì anh ta nhớ rõ, vừa nãy cô gái này ở cạnh Tô Duy Nam, cô đã có thái độ khác hẳn thế này.

Khi đó ánh mắt của cô đã tràn đầy sự sùng bái, sao bây giờ đến cạnh mình thì lại ra vẻ lạnh lùng, cao sang như thế này?

“Giả vờ giả vịt!”

Trong đầu Erics lập tức hiện ra câu thành ngữ đó.

“Cô đứng lại đó cho tôi!”

Erics mất hứng lên tiếng, nhưng Mộ Mẫn Loan vẫn chẳng định để ý đến anh ta.

Vì trong mắt cô, người tên Erics này rất ngu ngốc, nói thật thì anh ta trông còn đáng ghê tởm hơn cả con rệp.

Cô thật sự rất sợ rằng mình sẽ không chịu đựng nối mà nôn mửa ngay ở đây mất.

Gì cơ? Cô gái chết tiện này lại còn không thèm quay đầu lại?

Erics nổi giận xông đến, dùng sức túm chặt lấy Mộ Mãn Loan rồi kéo mạnh cô về phía mình.

Mộ Mẫn Loan bị anh ta giữ chặt phần eo, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô lập tức đỏ bừng lên vì tức giận Cô tức giận nghiêm mặt lại, nổi giận mảng anh ta: “Thả rat”

Erics cười khẩy, anh ta dùng hết sức mình để nhéo mạnh vào eo cô: “Bảo cô khiêu vũ với cô là đang cho cô thể diện đấy, cô đừng có mà trưng ra cái vẻ mặt dày đấy nữa”

Vẻ mặt Mộ Mãn Loan càng lúc càng trở nên khó coi hơn: “Tôi bảo anh bỏ tay rai Nhưng có vẻ như Erics không hề quan tâm đến thái độ của cô, anh †a càng ngày.

càng bóp chặt eo Mộ Mẫn Loan hơn, khiến cô đau đến mức tái mặt lại “Nói cho tôi biết, Âu Dương Hải đã ngủ với cô rồi đúng không?”

Vẻ mặt Mộ Mẫn Loan trắng bệch, cô chỉ cảm thấy cực kỳ khuất nhục.

Erics thấy cô có phản ứng như vậy thì cũng biết răng suy đoán của mình đã đúng, anh ta cười khẩy: “Nó cho cô bao nhiêu tiền? Tôi cho cô gấp ba, để tôi thử xem, rốt cuộc thì người phụ nữ mà nó đã ngủ cùng thì có vị Erics còn chưa kịp nói hết câu thì mộc cốc champagne lạnh tang đã bị hắt thẳng vào mặt anh ta rồi Chỉ nghe thấy tiếng “cộp cộp”vang lên, viên đá trong cốc cứ thế bị hắt thắng vào mặt anh ta, khiến anh ta đau đến mức phải lùi về phía sau hai bước.
 
Chương 3896


Chương 3896

“Sorry, anh còn chưa đủ tư cách để động vào người phụ nữ mà anh ta đã ngủ cùng đâu!”

Mộ Mãn Loan đặt chiếc ly rượu rỗng tuếc.

trên tay mình xuống, nhìn anh ta với vẻ mặt khinh miết.

“0h my god!”

€ó khá nhiều người xung quanh đã chú ý đến cảnh đã xảy ra ở đây, ai cũng biết Erics có bối cảnh gia tộc rất hùng hậu, hơn nữa đây còn là cậu con cưng trong gia tộc, ai cũng quen với việc anh ta ngang ngược quen thói rồi Vậy mà cô gái mảnh khảnh đến từ phương Đông này lại dám hắt rượu vào mặt anh ta, đúng là chán sống rồi!

“Người phụ nữ chết tiệt!”

Erics thật sự không dám tin vào mắt mìn, anh ta đưa tay lên lau vết rượu trên mặt mình, bầu không khí xung quanh người anh ta hạ thấp xuống, nét mặt cũng trở nên rất dữ tợn.

Người phụ nữ này chán sống thật rồi!

Lúc này Erics không quan tâm đến việc phong độ, ga lăng gì đó, cứ vậy đưa tay ra, nhằm thẳng vào mặt Mộ Mẫn Loan để giáng một cái tát xuống.

Gương mặt anh ta rất dữ tợn, gân xanh trên trán nổi hết lên, vừa nhìn là có thể đoán được rằng cái tát này sẽ rất nặng.

Dù Mộ Mẫn Loan có muốn tránh đi thì cũng không kịp nữa rồi, cô nhắm mắt lại theo.

phản xạ, nhưng một lúc lâu sau thì cảm giác đau đớn không hề xuất hiện, thậm chí không khí xung quanh cũng đã trở nên yên tĩnh hơn hẳn.

€ô hơi khó hiểu mở mắt ra, phát hiện ra Tô Duy Nam đã xuất hiện trước mặt mình tự lúc nào.

Anh ta nắm chặt lấy cổ tay của Erics, nét mặt không có biểu cảm gì, nhưng bầu không khí xung quan người anh đã bị hạ thấp xuống đến mức rất đáng sợ.

Thậm chí Mộ Mẫn Loan còn có thể cảm nhận rằng xung quanh anh sự tức giận và vẻ nham hiểm của anh đang quanh quẩn xung quanh.

Lần này, Tô Duy Nam đang thật sự tức giận rồi.

“Âu Dương Hải, rốt cuộc thì anh muốn làm gì?

Erics cảm thấy cổ tay mình như bị kẹp lại bởi một chiếc kìm sắt, xương cốt của anh cũng đang phát ra tiếng kêu crack crack Anh ta có cảm giác nếu như Tô Duy Nam cứ nắm chặt lấy tay mình như vậy nữa, chắc chăn là tay mình sẽ bị gấy mất.

Tô Duy Nam nở một nụ cười khát máu. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Câu hỏi này đáng ra phải để tôi hỏi anh mới phải chứ?”

Erics muốn giấy ra và thoát khỏi sự kìm kẹp của anh ta, nhưng sức của Tô Duy Nam thật sự rất khỏe, dù anh ta có giấy dụa thế nào thì cũng không thể giằng tay về nổi.

Lúc này, vẻ mặt của anh ta cũng bắt đầu thay đổi: “Con ả đê tiện này dám hắt rượu vào mặt tôi, cô ta nhất định phải trả giá đắt cho hành động đói”

Tô Duy Nam lạnh lùng mở miệng: “Tốt nhất là đừng có động vào cô ấy”

Cả người Erics đã toát hết mồ hôi lạnh, anh ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày bảo tao không được động vào cô ta thì tao sẽ không động vào cô ta chắc? Nếu như hôm nay tôi vẫn cứ động vào cô ta thì sao?”

Ánh mắt Tô Duy Nam cũng lóe lên vẻ khát máu, anh ta cười khẩy: “Anh động cô ấy thì tôi động vào anh, muốn thử không?”

Erics nhìn chảm chẵm như vậy vào Tô Duy Nam một lúc rất lâu, ánh mắt của anh ta cũng dần lạnh hẳn đi Chuyện quái gì vậy? Vừa nấy mình kéo Âu Mỹ Lệ ra, Tô Duy Nam còn chẳng có chút phản ứng nào.

Tại sao mình vừa động vào cô gái này thì anh ta lại phản ứng mạnh như vậy?
 
Chương 3897


Chương 3897

Giống như đang muốn liều chết với mình vậy.

Mặc dù Erics là cậu ấm con nhà giàu, nhưng anh ta cũng là người rất biết chừng mực.

Erics rất thức thời, nếu như so sánh về gia thế và tài chính thì có khi anh ta không thua kém gì người đàn ông phương Đông trước mặt.

Nhưng nếu như hai người lao vào đánh nhau ở đây thì anh ta không dám đảm bảo.

rằng mình sẽ thắng nổi Tô Duy Nam.

Trong lúc hai người nhìn nhau hằm hằm như sắp lao vào đánh nhau đến nơi thì bỗng có một giọng nói ngọt ngào vang lên từ phía sân khấu “Hai vị, hôm nay là buổi tiệc từ thiện, có.

thể nể mặt tôi và người tổ chức ra buổi tiệc này mà không gây sự với nhau ở đây được không?”

Người lên tiếng là một cô gái, Tô Duy Nam và Erics đồng thời quay đầu sang nhìn Người vừa lên tiếng nói chuyện chính là Elena.

Elena là một MC nổi tiếng, rất danh giá ở Hollywood, cô ta đã từng dẫn rất nhỉ: trai giải, cô ta cũng là một người rất nói trong giới ngôi sao ở Hollywood.

Sau khi Elena kết hôn, cô ta đã tập trung vào việc phát triển gia đình, nhưng nếu có ai đó có thể mời cô ta ra mặt thì chắc chẩn đều là những người có địa vị đặc thù và có sức.

ảnh hưởng rất lớn Tất nhiên là Tô Duy Nam và Erics cũng biết cô ta.

Elena đoan trang mỉm cười, cầm hai cốc rượu từ chỗ tháp rượu ra, đưa một ly cho Erics và một ly cho Tô Duy Nam.

Vốn dĩ Erics cũng không định ra tay với Tô Duy Nam ở chỗ này, anh ta chỉ muốn kiếm cớ để hạ nhục Tô Duy Nam mà thôi Nhưng phản ứng của Tô Duy Nam lại mạnh hơn dự đoán của anh ta rất nhiều.

Vậy nên bây giờ Elena tạo cho hai người một bậc thang như vậy, anh ta cũng lập tức bò xuống theo.

“Of course cô Elena”

Erics đưa tay ra nhận lấy cốc rượu, mà ánh mắt giận dữ của Tô Duy Nam đứng bên cạnh cũng dần bắt đầu bình tĩnh lại Anh biết rõ mục đích của chuyến đi lần này là gì, những chuyện hôm nay để sau này.

về rồi tính sổ cũng không muộn.

Tô Duy Nam cũng tiện tay thả tay Erics ra, sau đó anh nhẹ nhàng nhận lấy cốc rượu từ tay Elena.

Erics cầm ly rượu, mỉm cười với Elena rồi ưu nhã quay người rời đi.

Mọi người nhìn theo bóng lưng của anh ta, lại thấy có vẻ như anh ta đang chạy trốn chết.

“Cậu chính là cậu thanh niên thiên tài ở phố Châu Á năm đó, tên Âu Dương Hải à?”

Elena nhìn liếc về phía Tô Duy Nam.

Tô Duy Nam rất lễ phép mỉm cười, khế nhấc ly rượu lên coi như đang chào hỏi: “Tôi là Âu Dương Hải”

Nhìn anh có vẻ rất bình thản, khiêm tốn, chứ không hề vênh váo vì danh tiếng hão huyền năm nào.

Vậy là Elena lại càng có thiện cảm với người đàn ông đến từ phương Đông này hơn, cô ta cũng khẽ nhấc ly rượu lên, cụng nhẹ vào ly của Tô Duy Nam, tiếng cụng ly trong trẻo vang lên “Cảm ơn cậu vì đã nể mặt tôi”

Tô Duy Nam khẽ mỉm cười: “Câu cảm ơn này, đáng ra phải là do Erics nói với cô Elena đây mới đúng.”
 
Chương 3898


Chương 3898

Dù sao thì nếu như vừa nãy Elena không ra mặt để ngăn cản thì có khi hôm nay tên Erics kia một là chết, hai là tàn phế.

Elena đã từng gặp rất nhiều người, chỉ cần nhìn sức cổ tay của Tô Duy Nam và ý muốn giết người xung quanh người anh, cô ta cũng đoán ra được người đàn ông trước mặt không phải là một người đơn giản rồi.

“Cậu rất thú vị”

Elena mỉm cười, khẽ nhấp một ngụm champagne rồi nhìn về phía Mộ Mẫn Loan đứng gần đó.

“Đây là cô gái của cậu à?”

Tô Duy Nam cũng quay đầu sang nhìn về phía Mộ Mẫn Loan, mà đúng lúc này, Mộ Mẫn Loan cũng ngẩng đầu lên nhìn về phía các anh.

Vừa khéo cô cũng nghe được câu hỏi của Elena.

Biểu cảm của Mộ Mẫn Loan hơi khựng lại, thật ra thì cô cũng rất muốn rằng Tô Duy Nam sẽ thừa nhận mình.

Nhưng rồi cô lại nghĩ đến việc anh còn cần thân phận vị hôn phu của Âu Mỹ Lệ thì cô lại thấy rằng mình không nên ích kỷ như vậy.

Cảm xúc bối rối ấy của cô không lộ rõ ra mặt, nhưng lại được biểu đạt rất rõ qua ánh mắt.

Mà Tô Duy Nam là ai? Anh là người đàn ông hiểu Mộ Mẫn Loan nhất trên đời này.

Trong ánh mắt chăm chú của cô, anh nhẹ nhàng gật đầu “ừ”

Mặc dù đó chỉ là một từ đơn rất ngắn gọn, nhưng vào tai Mộ Mẫn Loan thì chữ đó lại giống như một cái búa nghìn cân vậy.

Tô Duy Nam đã thừa nhận thân phận của cô rồi sao? Sao lại thế chứ? Rõ ràng là anh không nên làm vậy mà!

Nếu như anh thừa nhận thân phận của cô thì chẳng phải là người khác sẽ biết sao?

Vậy thì sau này anh và Âu Mỹ Lệ sẽ diễn kịch với nhau kiểu gì?

Nhưng tại sao khi nghe thấy anh thừa nhận thân phận của mình, Mộ Mãn Loan lại cảm thấy hưng phấn đến mức chỉ muốn khóc òa lên vậy?

Elena mỉm cười: “Qô ấy rất đẹp: Nói xong câu đó, cô ta quay sang nhìn liếc trợ lý đứng bên cạnh.

Người trợ lý kia nhanh chóng lấy một tờ danh thiếp ra, đưa cho Tô Duy Nam: “Mong rằng sau này chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác với nhau”

Ánh mắt Tô Duy Nam lóe lên điều gì đó, nhưng cuối cùng thì anh cũng nhận lấy tấm danh thiếp đó.

Sau khi anh nhẹ nhàng gật đầu thì Elena cũng quay người rời đi.

Lúc này Mộ Mẫn Loan vội vàng đi đến, cô hơi khẩn trương lên tiếng “Sao vừa nãy anh lại thừa nhận chứ?”

Tô Duy Nam nhìn liếc qua cổ tay cô, phát hiện ra cổ tay trắng nõn của cô đã bị tím bầãm lên vì cái nắm tay của Erics lúc nấy, anh không vui nhíu mày lại: “Anh thừa nhận chuyện gì cơ?”

“Thừa nhận rằng… em là… em là…”

“Em là cái gì?”

Mộ Mãn Loan kiên trì nói nốt: “Em là người phụ nữ của anh”

“Em đã nói với mọi người rằng em là người phụ nữ của anh rồi, nếu như anh không thừa nhận thì chẳng phải là quá thiếu ga lăng rồi sao?”

Tô Duy Nam nói xong câu đó, gương mặt tươi cười của Mộ Mãn Loan đỏ bừng lên Người này dám lấy lời của cô để trả lời lại côt Thấy gương mặt của Mộ Mẫn Loan đỏ bừng lên vị lo lắng, Tô Duy Nam dứt khoát nắm lấy tay cô: “Để anh dẫn em đi bôi thuốc rồi kiểm tra lại”
 
Chương 3899


Chương 3899

Mộ Mẫn Loan vội vàng xách đuôi váy lên, lỏa đảo đuổi theo sau anh: “Kiểm tra? Kiểm tra cái gì cơ?”

“Tất nhiên là kiểm tra chỗ em bị thương Chẳng bao lâu sau, Tô Duy Nam đã dẫn cô đi vào một phòng nghỉ.

Căn phòng nghỉ này cũng khá rộng rãi, nhưng ánh đèn ở đây có vẻ khá mờ ảo, Mộ Mãn Loan đi vào xong, chợt nhận ra nhịp thở của mình bỗng trở nên gấp hơn so với bình thường.

Tô Duy Nam lấy thuốc mỡ ra, đầu tiên là bôi lên cổ tay cô, anh dùng lực tay rất vừa phải, chẳng bao lâu sau, Mộ Mẫn Loan đã cảm thấy cổ tay của mình không còn đau như: trước nữa.

“Cởi quần áo ra đi”

Tô Duy Nam vừa nói dứt câu thì mặt Mộ Mãn Loan đã đỏ bừng lên: “Gì cơ?”

Tô Duy Nam ngồi xuống ghế sofa, nhìn cô gái đứng trước mặt mình: “Ý của anh là bôi thuốc, em nghĩ đi đâu vậy?”

“Em… em có nghĩ gì đâu”

“Nếu không nghĩ gì thì sao em vẫn còn chưa cởi?”

Trong giây lát, Mộ Mẫn Loan bỗng cảm thấy Tô Duy Nam nói cũng có lý.

Rõ ràng là anh chỉ định bôi thuốc cho cô mà thôi, sao mình lại phải nhăn nhó ở đây chứ? Nhìn cũng hơi kỳ”

Vậy là cô quay người đi chỗ khác, bắt đầu kéo khóa váy ở cạnh eo xuống.

Chẳng bao lâu sau, phần lưng trần của cô đã lộ ra ngoài, dưới ánh đèn mờ ảo trong phòng, làn da trắng bóc của cô như bóng loáng, mịn màng, phát sáng lên như thể là mỡ dê cao cấp nhất vậy.

Tô Duy Nam thấy vậy thì ánh mắt hơi nóng lên, nhưng sau đó anh nhìn xuống, thấy phần eo của cô có mấy dấu tay không hài hòa cho lảm, thậm chí có chỗ còn chuyển sang màu tím xanh rồi, đó đều là những chỗ mà tên khốn Erics kia vừa nhéo cô.

Vốn dĩ da của Mộ Mẫn Loan đã rất nhạy cảm rồi, đôi khi chỉ cần va nhẹ thôi là cũng đỏ lên rồi, huống chỉ tên khốn Erics kia vừa nấy đã ra tay nặng như vậy.

Tô Duy Nam cúi đầu xuống, hôn nhẹ lên vết thương của cô một cái Cảm giác hơi lành lạnh đó khiến Mộ Mẫn Loan nhảy dựng lên vì ngạc nhiên.

“Đau không?”

Mộ Mẫn Loan vội vàng lắc đầu: “Em không sao”

“Lại đây, để anh bôi thuốc giúp em”

Mộ Mẫn Loan thấy Tô Duy Nam vỗ vào đùi mình thì ngoan ngoãn ngồi lên theo.

Tô Duy Nam cúi đầu xuống, cẩn thận bôi thuốc cho cô.

Sau khi loại thuốc kia được bôi lên lưng, cảm giác đau đớn trên người cô cũng dần biến mất.

Mộ Mẫn Loan cúi đầu xuống, nhìn dáng vẻ chăm chú của Tô Duy Nam, cảm thấy lòng mình ngọt như được rót mật vật.

Cô vòng tay, ôm lấy cổ Tô Duy Nam nói: “Nam..”

“Ơi”

Lúc này Tô Duy Nam đang tập trung bôi thuốc, anh không ngẩng đầu lên. Mộ Mẫn Loan cứ thế hôn nhẹ lên mặt anh một cái: “Em yêu anh”

Động tác của Tô Duy Nam hơi khựng lại, khi ngẩng đầu lên, anh thấy Mộ Mẫn Loan đang chỉnh lại đầu tóc, chỉ còn mỗi đôi tai đỏ bừng của cô rơi vào tầm mắt anh mà thôi.
 
Chương 3900


Chương 3900

Anh khẽ mỉm cười rồi lại cúi đầu xuống, bôi thuốc tiếp.

“Ừ, anh biết”

Nụ cười của anh rất ngọt ngào, trước cô từng đi theo theo Tư Vũ Chiến, bây giờ lại đi theo Tô Duy Nam, mặc dù mới đầu Tư Vũ Chiến cũng có thể coi là một người đàn ông ưu tú, nhưng cảm giác khi đi với anh ta không giống bây giờ chút nào.

Đi với Tư Vũ Chiến, Mộ Mẫn Loan chỉ cảm thấy oán hận, thậm chí còn cảm thấy tim mình như chết lặng rồi.

Nhưng mỗi khi ở cạnh Tô Duy Nam, cô lại cảm thấy từng giây từng phút đều ngọt ngào.

như được tắm trong bình mật ong vậy.

Cô rất yêu Tô Duy Nam, trừ anh ra, cô sẽ không bao giờ yêu thêm bất kỳ người nào nữa Bầu không khí trong phòng nghỉ thì tràn đầy sự ngọt ngào của tình yêu, còn bên ngoài boong tàu, Quan Triều Viễn đã tốn chín phút năm mươi giây để gửi hết các tài liệu mình thu thập được ra ngoài thành công.

Ở đầu màn hình bên kia, khi cửa sổ truyền dữ liệu của máy tính hiện lên tiến độ gửi dữ liệu là một trăm phần trăm, Quan Hạo Nhân cũng khẽ thở phào một hơi.

Vì anh ta biết rõ, nếu chậm thêm vài giây nữa thì rất có khả năng rãng Quan Triều Viễn sẽ bị phát hiện, rồi sau đó có khả năng cao là mình sẽ bị ném xuống biển cho cá ăn.

Quan Hạo Nhân lập tức gửi hết các dữ liệu vừa nhận được đến phòng làm việc, Hoa Đông cũng huy động tất cả các hacker dưới tay mình để bắt đầu điều tra tất cả những người có mặt ở buổi tiệc đó.

Bên này, Quan Triều Viễn vừa mới cất máy phát sóng đi thì đột nhiên đẳng sau lưng anh vang lên tiếng nói rất lạnh lùng: “Thưa ngài, ngài có thể để chúng tôi kiểm tra đồ trong tay anh được không?”

Ánh mắt Quan Triều Viễn lạnh hẳn đi, lúc quay người lại, anh thấy đãng sau mình là những người bảo vệ cao lớn, mặc đồ đen đang đứng phía sau.

Ánh mắt anh quét qua bên hông của đối phương, phần âu phục của những người đó hơi phồng lên, nhìn hình dáng thì có vẻ như đấy là súng.

ột lý do được không? Tôi cho răng việc kiểm tra tài sản cá nhân của khách trên thuyền là một việc rất thiếu lịch sự”

Những người bảo vệ mặc đồ đen này.

cũng biết rằng những người trên thuyền nếu không giàu thì cũng quý.

Mặc dù đây là một người đàn ông phương Đông, nhưng cũng không thể đắc tội với anh được.

Vậy nên mấy người này cũng không còn tỏ thái độ quá lạnh lùng như lúc nãy nữa, mà lên tiếng giải thích: “Rất xin lỗi vì đã làm phiền ngài, nhưng vừa nãy chúng tôi ở phòng giám sát phát hiện ra có người đã cầm thiết bị điện tử liên lạc với bên ngoài, làm trái với quy định trên thuyền chúng ta. Vậy nên tôi rất xin lỗi, bây giờ chúng tôi chỉ đang làm thủ tục kiểm tra bình thường, đúng với nghĩa vụ của chúng tôi thôi”

Nói xong câu đó, người bảo vệ cũng đứng tránh sang một bên: Tất cả mọi khách mời trên boong tàu đều phải được kiểm tra, mong ngài hãy phối hợp với chúng tôi.”

Quan Triều Viễn nhìn theo động tác tay của bảo vệ, thấy đúng là những vị khách khác trên boong tàu cũng đang bị kiểm tra, vậy nên anh nhíu mày lại, đồng ý với mấy người kia: “Được ri Anh tháo đồng hồ trên cổ tay trái ra, đưa cho vệ sĩ.

Những người phía sau nhanh chóng đi lên kiểm tra đồng hồ của anh.

Sau khi sử dụng một dụng cụ điện tử rất tỉnh vi để kiể tra, nhânv viên công tác läc đầu với một người vệ “Không có.”

Những người bảo vệ kia lập tức trả đồng hồ lại cho Quan Triều Viễn: “Xin lỗi, chúng tôi đã làm phiền đến ngài rồi Quan Triều Viễn nhíu mày lại, rất thoải mái cầm lấy đồng hồ rồi đeo lại lên tay.
 
Chương 3901


Chương 3901

“Vậy bây giờ tôi có thể đi ra được chưa?”

“Tất nhiên là được rồi”

Quan Triều Viễn ưu nhã quay người đi chỗ khác rồi quay về khoang tàu.

Sau khi bước vào khoang thuyền, gương mặt không có biểu cảm gì của Quan Triều Viễn lập tức lạnh hẳn đi Cũng may là trước đó anh cũng đã đề phòng, tính năng quay chụp của đồng hồ này chỉ được sử dụng đúng một lần, sau khi dữ liệu được gửi đi thì nó sẽ lập tức chuyển sàng chế độ tự hủy.

Vậy nên vừa nấy những dụng cụ kia đã không đo được chút điện nào từ chiếc đồng hồ này.

Một giây trước nó là dụng cụ cực kỳ cao.

šp, nhưng một giây sau lại biến thành một chiếc đồng hồ cực kỳ bình thường.

Đến lúc đó, chỉ cần đợi đám Quan Hạo Nhân điều tra rõ tài liệu rồi anh quay lại boong tàu, bật máy nhận tín hiệu lên là được.

Anh tin chắc rằng, không bao lâu nữa thì bên anh có thể điều tra ra được ai là người đã bắt Tô Lam đi rồi.

Khi Quan Triều Viễn quay lại chỗ ngồi ở khoang tàu, Tô Duy Nam và Mộ Mẫn Loan cũng đi ra.

Âu Mỹ Lệ thấy Tô Duy Nam không kiêng nể gì mà nắm tay Mộ Mẫn Loan thì nở nụ cười hơi quái lạ: “Nam, tiệc tối còn chưa bắt đầu mà anh đã định qua cầu rút ván rồi à?”

Tô Duy Nam kéo Mộ Mẫn Loan xuống ngồi ở chỗ cạnh mình: “Qua cầu rút ván?”

“Lúc cần thì tôi chính là vị hôn thê của anh, không cần lập tức tay thành cô gái khác?”

Tô Duy Nam nhìn chằm chảm vào cô ta: “Nếu như vậy thì chúng ta chấm dứt hợp.

đồng đi. Được không?”

Câu hỏi này của Tô Duy Nam giống như một nhát dao đâm thẳng vào chân đau của Âu Mỹ Lệ Mặc dù bây giờ tập đoàn Âu Thị đã đi vào.

quỹ đạo rồi, nhưng nếu như Tô Duy Nam rời đi vào lúc này thì tập đoàn Âu Thị trong tay cô ta cũng chẳng khác gì một tòa nhà trơ trọi nhỏ như hạt cát trong sa mạc, chẳng thể chịu đựng được chút mưa gió nào.

Bây giờ cô ta còn chưa đủ mạnh mẽ, vẫn chưa thể tự mình quản lý được một tập đoàn lớn kiểu Châu Âu, vậy nên cô ta vẫn cần sự giúp đỡ của Tô Duy Nam.

Âu Mỹ Lệ sững người vài giây rồi sau đó đột nhiên bật cười: “Tôi chỉ đùa một chút thôi, anh đừng coi là nhưng tôi chỉ muốn nhắc anh một chút, mặc dù chúng ta biết rằng đây chỉ là một bản hợp đồng, nhưng những người khác không biết đâu”

Mộ Mẫn Loan nghe cô ta nói vậy thì tiện tay rút tay mình ra khỏi cùi trỏ của Tô Duy Nam, sau đó nghiêm trang nói với anh ta: ô Âu Mỹ Lệ đây nói đúg, em đảm bảo là sẽ không gây phiền phức gì cho hai người đâu”

Cô không ghen, không nhăn mặt, chỉ ngoan ngoãn đứng một bên, tự dặn bản thân rằng mình tuyệt đối không được làm hỏng vỏ.

bọc của hai người Tô Duy Nam khẽ gật đầu, sau đó nhìn liếc về phía Quan Triều Viễn, phát hiện ra đồng hồ của anh đang nằm yên trên bàn.

“Hoàn thành nhiệm vụ rồi à?”

Quan Triều Viễn khẽ gõ nhẹ xuống mặt bàn: “Một nửa”

Nửa còn lại thì còn phải đợi Quan Hạo Nhân và Hoa Đông gửi ngược lại tài liệu cho anh, theo tính toán thì hai người đó sẽ cần khoảng hơn một tiếng gì đó.
 
Chương 3902


Chương 3902

Thi thoảng Quan Triều Viễn lại nhìn vào mặt đồng hồ, anh đang ngồi tính toán thời gian.

Tô Duy Nam nhìn Âu Mỹ Lệ: “Người này có thể mời hẳn cả Elena đến, cô nghĩ rằng ai mới đủ khả năng để làm người đứng sau chuyện này chứ?”

Âu Mỹ Lệ nghiêm túc suy nghĩ một lát, ánh mắt sắc bén của cô nhìn liếc qua những người xung quanh, nhưng sau đó cô lại lắc đầu.

“Thật ra thì tôi cũng không chắc lắm, vì theo thông Quan những năm qua thì rất có thể rằng người tổ chức buổi tiệc này đang ẩn mình trong số những vị khách mời ở đây, bình thường thì những người đó sẽ không xuất hiện để tránh việc bị lộ thân phận”

“Sẽ không xuất hiện?”

“Đúng vậy, đó là theo thông Quan đã diễn ra mấy năm qua, về cơ bản thì những người đó thường không lộ diện, nhưng họ sẽ lẫn vào trong đám người, giả vờ rằng mình cũng là người được mời đến.

Quan Triều Viễn ngồi bên cạnh, ánh mắt anh lóe lên điều gì đó, nếu vậy thì rất có thể là lúc nãy anh đã quay được hình dạng của người bí ẩn đứng sau chuyện này rồi.

Nếu đúng thế thì đám người Quan Hạo Nhân kiểu gì cũng có thể tìm ra được dấu vết liên quan đến người đó.

Sau khoảng ba tiếng đồng hồ lên đênh trên biển, du thuyền chở các khách mời cuối cùng cũng chầm chậm cập bến Khi đoàn người Quan Triều Viễn bước ra khỏi khoang thuyền thì liền nghe thấy tiếng thán phục, suýt xoa bên ngoài.

Bởi vì nơi tổ chức buổi tối này là một hòn đảo rất đặc mà lại rất bí mật.

Mặc dù hầu hết những người trên con thuyền này đều sở hữu khối tài sản rất khổng lồ, nhưng họ lại không hề biết răng ở vùng biển quốc tế này lại có một hòn đảo xinh đẹp mà thần bí đến nhường này.

Từ phía xa xa, họ có thể thấy một tòa lâu đàu kiểu Châu Âu rất tráng lệ năm ở ngay vách núi, mặc dù nhìn bề ngoài thì nó có vẻ rất cổ kính, nhưng từng chỉ tiết dù là nhỏ nhất trên lâu đài thì đều được làm rất tỉnh xảo, xinh đẹp.

Bởi vì nó được giữ gìn rất tốt nên nhìn vào vẫn có cảm giá đẹp, rất trang nghiêm.

Bên ngoài tòa lâu đài có một biển hoa oải hương màu tím, mỗi khi có gió biển thổi vào thì biển hoa bắt đầu dập dìu, tạo nên những làn sóng cực kỳ xinh đẹp, khiến người ta nhìn vào thôi đã thấy vui Mặc dù tòa lâu đài này có vẻ khá cũ, nhưng trong lâu đài lại được lắp đặt những thiết bị công nghệ cao tân tiến nhất.

Hầu như chỗ nào cũng có cameras, rồi hầu hết những thiết bị ở đây đều được tự động hóa bằng máy tính, về cơ bản thì nó không hề lạc hậu chút nào.

“Ôi chao, chỗ này tuyệt thật đấy”

“Đúng đấy, tôi ở gần đây lâu như vậy rồi mà chưa bao giờ được thấy một nơi tuyệt vời, xinh đẹp như hòn đảo này”

“Có vẻ như người chủ trì buổi tiệc lân này rất giàu có đấy”

“Tôi cảm thấy lời cậu nói không đúng lãm đâu, người này không chỉ là rất giàu có thôi đâu. Tôi nghe nói là hòn đảo này nằm ở vùng biển quốc tế, nhìn bề ngoài thì có vẻ như thuộc quyền sở hữu riêng của người chủ trì buổi tiệc này. Mà nếu đã có thể mua được hẳn một hòn đảo ở vùng biển quốc tế thì không chỉ cần mỗi tiền thôi đâu”

“Thật sao? Vậy chúng ta mau đi ngắm thử một chút đi xem nào.”

Quan Triều Viễn cứ thế đi đẳng sau đám người, anh cũng nhanh chóng phân tích những dữ liệu mà mình đã nghe được.

Đợi khi nào mọi người xuống thuyên hết rồi thì anh sẽ nghĩ cách để dùng máy phát tín hiệu để tải hết những dữ liệu mà Quan Hạo Nhân và Hoa Đông đã phân tích được xuống, anh tin rãng chẳng bao lâu nữa thì mình sẽ tìm thấy được Tô Lam.
 
Chương 3903


Chương 3903

Quan Triều Viễn và Mộ Mẫn Loan rời khỏi thuyền trước, hai người đang đứng bên bờ đợi Tô Duy Nam và Âu Mỹ Lệ thì lại phát hiện ra những gương mặt quen thuộc xuất hiện trong †â mắt.

Hai người này chẳng phải là ai khác, chính là bà Smith và Asius.

Phạm Thiên Tứ thì dẫn bà Smith theo, còn Asius thì lại dẫn một cô gái trẻ người phương Đông có mái tóc đen rất dài.

Cô gái này lại chính là Mộ Vấn An?

Ánh mắt Quan Triều Viễn hơi lóe lên, anh nhìn liếc cô gái đó.

Cô gái này chẳng phải là người yêu của em trai Lâm Thúy Vân sao? Sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây?

Mà lúc này, Mộ Vấn An thấy Quan Triều Viễn thì cũng ngạc nhiên ra mặt.

Gô ta nhìn Quan Triều Viễn với ánh mắt không thể tin nổi, thậm chí suýt thì bỏ trốn.

€ó vẻ như Asius cũng nhận ra biểu cảm của Mộ Vãn An không được tự nhiên lắm, anh ta hỏi: “Sao thế? Vẻ mặt của em có vẻ như không được ổn lắm”

Mộ Vấn An vội vàng quay đầu đi chỗ khác: “Không sao, chắc là ở trên thuyền lâu quán nên em cảm thấy hơi say sóng thôi ấy mà”

“Vậy thì em đi nghỉ ngơi một lúc đi..”

Asius còn chưa nói hết câu thì đột nhiên nghe thấy Phạm Thiên Tứ lên tiếng với giọng điệu hơi khinh miết: “Vị này chẳng phải là cậu cả nhà họ Quan sao?”

Bà Smith thấy Quan Triều Viễn thì lập tức trở nên mất tự nhiên.

Bà ta đang chột dạ, dù sao thì bà ta cũng là người đã ăn trộm mất con của Quan Triều Viễn và Tô Lam.

“Cậu Lệ, sao cô Tô lại không đi tham gia tiệc từ thiện này với cậu thế? Hay là cậu Quan lại thích trong nước đi với một người còn ở nước ngoài lại đi với người khác?”

Phạm Thiên Tứ đánh giá Mộ Mẫn Loan từ trên xuống dưới, hiển nhiên là ông ta đang hiểu nhầm rãng Quan Triều Viễn ra nước ngoài là để ngoại tình với Mộ Mẫn Loan rồi Dù sao thì Mộ Mẫn Loan và Tô Lam cũng là hai kiểu người hoàn toàn trái ngược nhau, một người thì trong sáng, trẻ trung, còn người bên cạnh Quan Triều Viễn bây giờ thì lại lạnh lùng, kiêu ngạo.

Mỗi người lại đẹp theo một nét riêng, nhưng kể ra thì mắt thảm mỹ của Quan Triều Viễn cũng không tệ, vì cả hai người này đều rất xinh đẹp.

Quan Triều Viễn chỉ bình tĩnh nhìn Phạm Thiên Tứ đang mỉa mai mình, đúng lúc mọi người tưởng rẵng anh sẽ nổi giận, lỡ miệng nói gì đó thì anh lại lên tiếng hỏi “Xin hỏi, ông là ai vậy?”

“Phì! Nghe câu đó, dù vẫn luôn quen với việc duy trì hình tượng lạnh lùng cao ngạo nhưng Mộ Mãn Loan cũng không nhịn được mà suýt thì cười phá lên.

Tên Quan Triều Viễn này cũng độc miệng đấy.

Nghe giọng điệu của Phạm Thiên Tứ thì có vẻ như hai người quen biết nhau, thậm chí còn có vẻ như thù oán lẫn nhau gì đó.

Bây giờ Phạm Thiên Tứ chủ động đến để bới móc, nhưng Quan Triều Viễn lại chỉ hỏi ngược lại rằng đối phương là ai.

Thế này chứng tỏ rằng anh không hề coi đối phương ra gì.

Quả nhiên, nghe xong câu hỏi đó thì vẻ mặt của Phạm Thiên Tứ cũng đen xì lại.

Gương mặt nhăn nhó như bị táo bón đó khiến người xung quanh cảm thấy rất buồn cười Bà Smith đứng bên cạnh cũng đen mặt lại Quan Triều Viễn, bây giờ anh đủ lông đủ cánh rồi hả!
 
Chương 3904


Chương 3904

Sở dĩ bây giờ anh có thể đắc chí như vậy, cũng chỉ vì anh không biết răng con của anh và Tô Lam đã bị tôi âm thầm đánh tráo rồi thôi.

Con cũng mất rồi, để xem hai người còn có thể cười đến bao giờ nữa.

Quan Triều Viễn hỏi xong thì quay mặt sang, nhìn thẳng vào bà Smith.

Ánh mắt anh cực kỳ sắc bén, giống như vừa nhìn là đã có thể nhìn thấu tâm can người khác rồi.

Bà Smith bị anh nhìn như vậy thì cảm thấy rất chột dạ, giống như tất cả những gì bà ta giấu trong lòng đều bị anh nhìn thấu hết rồi vậy.

“Phạm, người này đã không biết anh rồi thì có khi anh nhận nhầm người rồi cũng nên, chúng ta đi vào trước đi, đừng để cho chủ buổi tiệc đợi lâu”

Bà Smith hơi gượng gạo nhìn đi chỗ khác, còn Phạm Thiên Tứ lúc này thì đang giận điên lên.

Ông ta biết chắc răng mình sẽ chẳng thể chiếm hời được gì từ chỗ Quan Triều Viễn, nên đành dứt khoát quay người đi về phía Asius.

“Chúng ta đi”

“Vâng thưa thầy”

Asius đưa tay ra, ý muốn Mộ Vấn An khoác tay mình, nhưng cô ta vẫn đang cúi thấp đầu xuống, cô ta giả vờ như mình đang bận bịu, dùng tay để kéo lấy phần chân váy của mình lên rồi đi thẳng về phía trước.

Asius không để ý lắm, anh ta nhìn chäm chằm Quan Triều Viễn một lúc, sau đó cũng cất bước đuổi theo.

Đúng lúc này, Tô Duy Nam và Âu Mỹ Lệ cũng xuống khỏi du thuyền, Tô Duy Nam nhìn theo bóng lưng của Asius.

“Người quen à?”

Quan Triều Viễn nhàm chán nhún vai: “Không quen”

“Bên phía Hoa Đông đã có tin gì chưa?”

Quan Triều Viễn lắc đầu: “Đợi thêm lát nữa, tôi sẽ tìm cơ hội để nhận lại các dữ liệu, anh phụ trách việc bên trong nhé”

Tô Duy Nam dùng tay ra hiệu dấu OK, sau đó hai người đồng thời dẫn bạn gái của mình đi vào trong tòa lâu đài Dần dần, có rất nhiều vị khách mới cũng đi vào trong tòa lâu đài, tòa lâu đài vốn nhìn có vẻ hơi trống trải dần dần cũng trở nên náo nhiệt hơn.

Một góc nào đó của tòa lâu đài sống du dương bắt đầu vang lên.

“Cô Tô, đây là bộ váy mà ông chủ đã đích thân lựa chọn cho cô, nó có thể che đi phần bụng của cô, đồng thời cũng tôn lên dáng người mảnh khảnh của cô, hay là cô đi mặc thử lên người đi.

Hai người giúp việc đứng trước mặt Tô Lam, một người bên trái một người bên phải, cả hai đều đang đỡ một chiếc váy dài quét đất, để cho Tô Lam có thể quan sát thật cẩn thận.

Một trong hai người còn nói với giọng điệu cực kỳ hâm mộ: “Gô Tô, chắc cô không biết đâu, chiếc váy dạ hội này đã được ông chủ đi sang Paris để đặt may thủ công từ tuần trước đấy, cả thế giới này, chỉ có một chiếc váy duy nhất. Nó được thiết kế riêng cho mình cô thôi đấy”

Tô Lam nhìn xuyên qua chiếc váy dạ hội xa hoa kia, thậm chí cô còn chẳng buồn nhìn nó một giây, mà cứ thế nhìn ra cửa sổ Một lúc lâu sau, cô đứng dậy, đi bên phía ban công Phòng ngủ của cô nằm ở góc Tây Nam của lâu đài, là một vị trí rất tiện để ngăm cảnh trên hòn đảo.

Đứng ở đây, cô có thể thấy rằng ở phía trước tòa lâu đài đang có rất nhiều khách khứa ra vào, nụ cười trên mặt cô dần trở nên nghiêm túc hơn hẳn.

Tại sao?

Cô đã ném chíp lên thuyền của ngài Tư Đồ rồi cơ mà? Tại sao Quan Triều Viễn và anh trai vẫn chưa hề đáp lại vậy?

Với cả, cô không thế hiếu nổi tại sao ngài Tư Đồ lại bắt cô đến đây? Rốt cuộc thì mục đích của ông ta là gì vậy?

Cô chắc chăn là ông ta không yêu mình rồi, dù sao thì bây giờ cô cũng đang mang thai.

Chẳng lẽ là ông ta định dùng cô để yt hiếp.

Quan Triều Viễn sao?

Nhưng mà thế lực của ông ta đã mở rộng đến tận Châu Âu rồi, có khi Quan Triều Viễn cũng chẳng phải là đối thủ của ông ta nữa rồi.
 
Chương 3905


Chương 3905

Không hiếu gì, Tô Lam cúi đầu liếc nhìn cái bụng ngày càng lớn của mình, sau đó quay lại nhìn hai người giúp việc phía sau: “Đem quần áo đi”

“Cô Tô?”

Cô hầu gái nhìn Tô Lam với ánh mắt khó hiểu và cầu xin.

“Tôi nói hãy cất chiếc váy đầm đó đi. Tôi không có hứng thú tham dự bữa tiệc của anh 1a. Tôi và đứa con trong bụng cần được yên tĩnh”

Tô Lam nói xong liền xoay người đi đến bên giường trực tiếp nằm xuống.

Khuôn mặt của cô hầu gái ngay lập tức trở nên khó coi: “Gô Tô, mong cô hãy thay đi. Ông chủ đã nói nếu không mời được cô đi, chúng tôi sẽ…”

“§ẽ bị ném xuống biển để nuôi cá, phải không?”

Sau khi ăn vài bữa với ông Tư Đồ tính tình rất lạ đo, ít nhiều Tô Lam cũng có thể hiểu được một chút về ông ta.

Khi nghe những lời nói của Tô Lam, sắc mặt của hai cô hầu gái lập tức tái đi.

Vì hai người họ đã tận mắt chứng kiến cảnh đầu bếp của nhà hàng MicheLâm bị ném xuống biển để nuôi cá.

Vốn dĩ Tô Lam nghĩ đó chỉ là một trò đùa, khi phát hiện ra hai người hầu gái đột nhiên thay đổi sắc mặt, cô mới nhớ ra rằng người đầu bếp nấu món tây cho cô dường như’ biến mất đột ngột.

Chẳng nhẽ…

“Đầu bếp lúc trước…”

Tô Lam chưa kịp nói xong thì hai cô hầu gái đã sợ đến mức tái mặt, quỳ xuống đất: “Cô Tô, xin cô đừng hỏi nữa!”

Từ phản ứng của họ, Tô Lam biết rằng chín mươi chín phần trăm người đầu bếp đó đã thực sự bị ném xuống biển để cho cá ăn.

Quăng người khác xuống biển chỉ vì không quen đồ ăn tây? Điều này quá tàn nhắn!

Tô Lam cắn chặt môi, bàn tay nắm chặt bên hông, Điều cô ghét nhất trong cuộc sống của mình là đe dọa tính mạng của những người xung quanh cô ấy, nhưng điều cô ấy không thể chịu đựng được nhất là nhìn người khác gặp rắc rối vì mình Tô Lam bất lực thở dài: “Thôi vậy, đế đồ lại, tôi tự mình thay”

Khi hai người hầu gái nghe thấy điều này, mắt họ sáng lên ngay lập tức: “Tuyệt quá, cô Tô, chúng tôi giúp cô!”

Tô Lam lắc đầu: “Nếu hai người thật sự muốn giúp tôi, hấy giúp tôi cởi bỏ lớp vải trên bụng”

“Tại sao?”

Tô Lam nhìn xuống chiếc bụng phồng lên của mình: “Đứa bé trong bụng là người thân yêu nhất trong cuộc đời của tôi, không có gì phải xấu hổ cả, tại sao tôi phải che giấu chứ?”

Sau khi nghe xong, hai người hầu gái biết Tô Lam đã thỏa hiệp nên hai người không dám đưa ra quá nhiều yêu cầu, họ nhanh chóng thay váy theo yêu cầu của Tô Lam.

“Tôi sẽ tự làm”

Hai cô hầu gái gật đầu: “Được rồi, cô Tô, chúng tôi đang đợi cô ở dưới nhà. Bữa tối bắt đầu lúc bảy giờ và cô có thể xuống đó lúc bảy giờ ba mươi”

“Chào mừng mọi người đến tham dự bữa tối từ thiện Hollywood hôm nay…

Ở giữa sân khấu, giọng nói cực kỳ thanh thoát của Elena vang vọng trong không trung.
 
Chương 3906


Chương 3906

Mọi người thấy bữa tối từ thiện chính thức bắt đầu, đều hướng về phía trung tâm sân khấu.

Nhưng chỉ có một người, tranh thủ lúc đông người, anh quay lưng bước ra ban công bên ngoài.

Anh đang tìm kiếm một vị trí tốt để thu thập thông tin do Quan Hạo Nhân gửi về càng nhanh càng tốt.

Trên bệ cửa sổ ở góc Tây Nam của lâu đài có thể nhìn thấy toàn bộ khung cảnh của hòn đảo, nếu có thể đến gần nơi đó, anh tin răng sẽ có tín hiệu tốt nhất.

Đôi mắt như con báo của Quan Triều Viễn từ từ quét qua mọi ngóc ngách của lâu đài.

Anh có thể thấy rằng có rất nhiều vệ sĩ đang tuần tra trong lâu đài, và mật độ vệ sĩ ở góc Tây Nam của lâu đài hiển nhiên là nhiều hơn.

Quan Triều Viễn liếc nhìn khu vực lân cận và bật thiết bị nghe trên người.

Quả nhiên vị trí của anh không quá tốt nên rất khó để nhận được những tin nhăn bên ngoài.

Quan Triều Viễn nới lỏng cúc áo vest và cởi cúc hai cổ áo sơ mi.

Ngay sau đó, anh ta thực hiện một bước nhảy đẹp mắt, trực tiếp quay người từ ban công lầu hai đi vào.

Anh di chuyển như một con báo, rất nhanh nhẹn, khéo léo tránh sự kiểm tra của mọi máy quay phim và vệ sĩ, nhanh chóng lao qua đêm tối Sau gần mười phút, anh ngày càng đến gần lâu đài hơn.

Máy thu tín hiệu trên cơ thể anh cũng đang nhắc nhở anh rắng tín hiệu nhận được ngày càng mạnh hơn.

Quan Triều Viễn tìm một nơi tối và kết nối thiết bị thu phát tín hiệu bên ngoài.

Chẳng bao lâu, thông tin mà Quan Hạo Nhân tìm thấy bắt đầu được truyền đến máy thu phát của anh với tốc độ đồng đều.

Quan Triều Viễn thở gấp, mắt anh nhìn vào thiết bị thu phát, và anh rất tỉnh táo để cảm nhận hơi thở gần đó.

Thấy thanh tiến trình đã đạt 90%, bỗng có tiếng kêu than từ tầng hai: “Trời ơi, người đâu rồi?”

Câu cảm thán này lập tức báo động cho đám vệ sĩ đang tuần tra bên ngoài, họ lần lượt tập trung ở đây.

Quan Triều Viễn lạnh lùng nhìn chằm chăm vào thiết bị thu phát của mình, nếu anh tiếp tục ở lại đây, sẽ chỉ mất mười giây để nhận được tất cả dữ liệu.

Nhưng đến giây thứ mười một, anh có thể sẽ bị các vệ sĩ phát hiện Nhìn thấy thanh tiến trình đã đạt tới 98%, Quan Triều Viễn nghiến răng, cầm thiết bị thu phát lên và nhanh chóng trốn vào bóng tối.

Ngay sau khi anh rời khỏi nơi này, thanh tiến trình ngay lập tức ngừng nhận.

Đôi mắt của Quan Triều Viễn tràn ra vẻ lạnh lùng, anh từ từ điều chỉnh hô hấp, tự nhủ mình phải bình tĩnh.

Mỗi khi Tô Lam gặp chuyện, anh rất dễ mất kiểm soát cảm xúc, nhưng càng như vậy, anh càng dễ bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để tìm thấy Tô Lam.

Một vài vệ sĩ xông vào phòng, số ít còn lại canh gác bên ngoài, Quan Triều Viễn hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Âm thanh trong phòng càng lúc càng ồn ào, như thể thiếu đi một người quan trọng nào đó.

Đúng lúc nhóm vệ sĩ trong phòng chuẩn bị lao ra ngoài, một dải vải cuộn từ trên giường rơi thẳng từ ban công tầng hai xuống.

Quan Triều Viễn ánh mắt lóe lên, và anh nhanh chóng lặn vào bóng tối.

Anh nhìn dáng người hơi vạm vỡ, rón rén bước ra từ sau tấm rèm vải trên bệ cửa sổ.
 
Chương 3907


Chương 3907

Người phụ nữ đó mặc chiếc váy bó sát cơ thể như thể, chiếc váy đang bóp chặt cơ thể.

Quan Triều Viễn vô thức ẩn mình trong bóng tối, và anh nhìn chăm chăm vào người phụ nữ mặc váy kia.

Động tác của cô ấy có vẻ rất vụng về, cứ thế này mà xuống dưới, e rằng sẽ bị nhóm vệ sĩ bắt kịp trước khi xuống tầng một!

Cô ấy bị bắt cũng không sao, nhưng nếu cô ấy làm liên lụy khiến anh bị phát hiện.

Nhìn thấy động tác vụng về của người phụ nữ, ánh mắt Quan Triều Viễn càng lúc càng lạnh, anh giấu thiết bị thu phát trong bóng tối, sau đó quay người nhanh chóng lao ra khỏi bụi cây.

Hành động này khiến người phụ nữ chuẩn bị trèo cửa sổ cũng như những vệ sĩ được điều động tới đã chú ý đến.

“Nhanh lên, có người chạy qua đói”

Một tiếng gọi lớn, nhóm vệ sĩ gần như tràn ra và đuổi theo Quan Triều Viễn.

Người phụ nữ đang nằm bên cửa sổ lúc này không khỏi thở phào nhẹ nhõm sau khi thấy đám vệ sĩ xúm lại.

Nhưng tại sao bóng đen đó trông quen quen?

Bất kể như thế nào, không cần biết người đó đến để làm gì, cho dù người đó đến để ăn trộm thứ gì, thì ít nhất người đó cũng đã thu hút được sự chú ý của tất cả vệ sĩ rồi.

Tô Lam ngập ngừng nhấn ngón chân của mình và trượt khỏi tầng hai dọc theo tấm trải giường.

Cô buộc phải nhét rất nhiều quần áo trong nhóm váy, thứ nhất là để tránh cho người khác nhận ra cô vì thân hình của cô, thứ hai, cô sợ bụng sẽ quá lớn, nếu cô không cẩn thận ngã xuống thì ít nhất vẫn có gì đó đỡ cho cô.

Sau khi Tô Lam ngã xuống đi bàn tay của cô hơi đỏ và đau vì bị ga trải giường cọ xát, nhưng ở những chỗ khác thì cô ng không bị thương.

Tô Lam đang định rời đi, không biết tại sao, cô đột nhiên do dự một chút, quay người đi đến nơi vừa rồi người đàn ông kia ẩn nấp.

Ở đó, cô tìm thấy một bộ thu rất tinh vi, và màn hình của bộ thu đó cho thấy 99% dữ liệu đã được nhận.

Tô Lam bất giác nhíu mày, người đó đến làm cái quái gì vậy?

Mặc kệ, Tô Lam cũng quyết định trả ơn người đó vì lòng tốt đã giúp đỡ mình.

Vì vậy, cô cầm thiết bị thu phát và bước ra ban công, và chạm nhẹ vào nút “tiếp tục nhận” trên màn hình.

Sau một vài giây, đầu thu “ù”và rung, và màn hình hiển thị “hoàn tất quá trình nhận”.

Tô Lam thở phào nhẹ nhõm, đang định thu dọn đồ đạc lại thì chợt phát hiện bên đường có tiếng bước chân rất nhẹ.

Cô đặt thiết bị xuống thật nhanh, sau đó xoay người vén váy chạy đi thật nhanh.

Trong vài ngày qua, cô ấy đã khắc họa lộ trình của lâu đài trong tâm trí, và cô đang chọn một con đường thích hợp để rời đi.

Miễn là cô có thể thành công tránh tất cả các vệ sĩ dưới quyền của ông Tư Đồ và lên du thuyền, khi bữa tối kết thúc, cô cũng có thể trà trộn vào đám đông và rời khỏi hòn đảo bí ẩn này.

Chỉ cần cô rời khỏi nơi này, cô sẽ liên lạc được với anh trai và Quan Triều Viễn.

Điều mà Tô Lam không biết là ngay lúc cô thả thiết bị thu phát, một bóng đen nhanh chóng quay trở lại nơi mà cô đã ẩn nấp trước đó như một con báo.
 
Chương 3908


Chương 3908

Khi anh tìm thấy thiết bị thu phát, anh thấy rằng tất cả dữ liệu trong đó đã được nhận.

Cách đó không xa, một bóng người đang xách váy chạy nhanh ra ngoài Quan Triều Viễn do dự một giây, cúi đầu nhìn lướt qua thông tin trong tay, sau đó liếc nhìn bóng người chuẩn bị rời đi, cuối cùng lựa chọn trở lại bữa tiệc.

Suy cho cùng, nếu anh rời đi quá lâu, chắc chăn sẽ khiến người khác nghi ngờ và chú ý.

Khi Quan Triều Viễn quay lại cảnh bữa tiệc từ thiện một lần nữa, buổi đấu giá từ thiện do.

Elena tổ chức đang diễn ra rất sôi nổi.

Nghe nói rằng bữa tiệc này có vẻ là đêm chung kết, và mọi người có mặt cần phải làm nhân chứng.

Mặc dù không biết cái gọi là đêm chung kết bí ẩn này là gì, nhưng mọi người vẫn rất tò mò.

Mọi người dường như rất thích thú với những lời đàm tiếu của nhà tổ chức bí ẩn này.

Quan Triều Viễn tránh tai mắt của mọi người, chọn một góc có phần hẻo lánh, mở thông tin mà Quan Hạo Nhân đã truyền ra.

Nhìn thoáng qua mười mấy hàng chữ hiện ra, trường có gần trăm người, thông tin chỉ tiết của từng người đều được tổng hợp và phân loại, đủ để nhìn thoáng qua có thể nắm được Quan Triều Viễn nhanh chóng lọc qua nó, và cuối cùng ánh mắt của anh rơi vào một doanh nhân giàu có rất bí ẩn.

Vị doanh nhân giàu có mặc áo dài, đội mũ tròn và đeo kính râm.

Hồng Chính Thành?

Ông ta không có thông tin lý lịch nào cả, ngay cả ngày sinh của ông ta cũng không rõ.

Thông tin duy nhất có thể điều tra được là một bức ảnh chụp ông ta ra vào sân bay thành phố Ninh Lâm hơn 20 năm trước.

Ăn mặc như vậy hơn hai mươi năm trước, khiến Quan Triều Viễn không thể bỏ qua ông ta.

Người đàn ông này không phải là chính là ông Hồng mà Tô Duy Nam luôn tìm kiếm đó sao?

Ông ta cũng ở đây à?

Điều đó có nghĩa là Tô Lam rất có thể đã bị ông ta bắt cóc?

Quan Triều Viễn nhanh chóng rời khỏi đám đông với khuôn mặt lạnh lùng Anh phải tìm người được gọi là ông Hồng ngay lập tức và hỏi Tô Lam ở đâu.

Chỉ là Quan Triều Viễn vừa mới bước ra khỏi đại sảnh, bốn tên vệ sĩ cao lớn vạm vỡ đã trực tiếp vây lấy anh.

Anh bình tĩnh nhìn họ bằng ánh mắt lạnh ïn vệ sĩ hơi nghiêng người sau khi nghe thấy tiếng bước chân phía sau.

Ông Hồng vẫn ăn mặc như trong trong bức ảnh, ông ta nhìn Quan Triều Viễn với vẻ mặt thờ ơ: “Anh Quan đang tìm tôi sao?”

Quan Triều Viễn đã nhìn thấy thiết bị chặn sóng trong tay ông Hồng, chắc chắn ông ta đã chặn sóng khi Quan Hạo Nhân truyền dữ liệu vừa rồi.

Nhìn thấy dáng vẻ già nua của ông Hồng, Quan Triều Viễn chợt nhận ra điều gì đó Nhóm người này có lẽ đã biết anh lên tàu du lịch từ lâu, và cũng biết anh đến đây để làm gì, vì vậy họ đã chuẩn bị ngay từ đầu Quan Triều Viễn khẽ liếc nhìn những vệ sĩ đã sẵn sàng, chỉ chờ lệnh xông lên: “Giao người của tôi ra đây”

“Người của tôi” mà anh nói đương nhiên là Tô Lam.

Ông Hồng chỉ cười nhạt: “Làm sao anh có thể chắc chắn rằng chỉ có anh muốn cô ấy chứ? Có thể người khác cũng muốn có cô ấy”

“Nếu hôm nay không giao người ra, thì tất cả những người có mặt, đừng ai mong rời được đi!”
 
Chương 3909


Chương 3909

Ông Hồng nhếch khóe miệng: “Khẩu khí của anh Quan vô cùng mạnh mẽ, nhưng đừng quên hiện tại chỉ có một mình anh”

“Ai nói vậy?”

Ông Hồng vừa dứt giọng, bên cạnh lập tức.

truyền đến một giọng nói vô cùng lười biếng Mọi người quay đầu nhìn sang, liền thấy Tô Duy Nam đang lười biếng cởi áo khoác, khoác lên vai.

Anh cười hờ hững, nhưng đôi mắt ánh lên tia sáng dữ tợn.

Tô Duy Nam đi thẳng đến bên Quan Triều Viễn, hai người lùi lại phía sau, Tô Duy Nam lên tiếng trước: “Nghe nói khi còn ở trong quân đội, cậu là chỉ huy của lực lượng đặc nhiệm?”

Quan Triều Viễn khẽ vặn cổ, khóe miệng khẽ cong lên: “Anh hùng không nói chuyện năm xưa”

“Nghĩa là bây giờ cậu đang thụt lùi?”

Quan Triều Viễn cởi áo khoác ngoài ném xuống đất, ánh mắt càng thêm kiêu ngạo liếc nhìn xung quanh, anh kiêu ngạo nói: “Chưa biết chừng bây giờ mạnh hơn”

Ông Hồng thấy hai người trước mặt kiêu ngạo như vậy, trong mắt hiện lên vẻ không vui Ông ta không thèm nói chuyện với hai người họ nữa, mà làm một cử chỉ: “Lên!”

Các vệ sĩ xung quanh ngay lập tức ập đến.

Đây là lần đầu tiên Tô Duy Nam và Quan Triều Viễn hợp tác, nhưng đáng ngạc nhiên là họ vô cùng hiểu nhau.

Hai người họ đối phó với tổng cộng bốn vệ sĩ Những vệ sĩ dưới quyền ông Hồng không phải kẻ vô dụng, bọn họ đều được tuyển chọn kỹ lưỡng, trong số đó có cả những người đã từng tham gia những trận đánh trận đẫm máu trên chiến trường quốc tế.

Nhưng Tô Duy Nam và Quan Triều Viễn cũng không dễ đối phó, người của cả hai bên đã chiến đấu vô cùng dũng mãnh.

Phong cách của Quan Triều Viễn rất quyết liệt và dứt khoát, hầu như mỗi đòn anh đánh ra, anh đều có thể nghe thấy tiếng gãy xương của đối thủ.

Nhưng phong cách của Tô Duy Nam có phần nữ tính hơn một chút, nhưng dù vậy, mỗi cú đấm của anh đều là một cú đánh trực diện, vô cùng đau đớn.

Sau hơn trăm hiệp, bốn tên vệ sĩ của ông Hồng ngã xuống trước.

Những người khác chạy đến sau đều bị thương trên mặt và cơ thể.

Ngược lại, Tô Duy Nam và Quan Triều Viễn không có bất kỳ vết thương nào trên cơ thể ngoại trừ việc Tô Duy Nam vô tình bị một cú đấm vào vai.

Hai người dường như đang chiến đấu ăn ý, và thậm chí có một chút chưa hết sức.

Người của ông Hồng không rút súng ra, vì tiếng súng chắc chắn sẽ gây ra bạo loạn trong địa điểm. Nếu vậy, ông Tư Đồ chắc chắn sẽ rất tức giận Ông Hồng nhìn đám vệ sĩ đang ở thế yếu, sắc mặt đột nhiên trở nên khó coi: “Các người còn ngây ra đó làm gì! Lên!”

Bữa tiệc hôm nay rất quan trọng đối với ông Tư Đồ, vì thế không được phép xảy ra sai Sót.

Các vệ sĩ bị đánh ngã trên mặt đất, họ run rẩy đứng dậy, lao về phía Quan Triều Viễn và Tô Duy Nam.

Khi mà họ nghĩ răng với chiến thuật bánh xe như vậy, Quan Triều Viễn và Tô Duy Nam sẽ kiệt sức.

Nhưng càng chiến đấu lâu, họ càng phát hiện ra rằng hai kẻ mất trí này hóa ra ngày càng dũng cảm hơn, như thể máu chiến đấu đã ăn vào trong máu của hai người họi Chỉ trong vòng mười phút, hai người đã đánh bay cả tám, chín tên vệ sĩ xuống đất.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom