Dịch Thần Y Trở Lại

Chương 3896


Trương Quân: “Chắc Tiên tộc các người ít lắm nhỉ?”

Tiên chủng số bảy: “Đúng vậy, Tiên tộc xưa nay không nhiều, số lượng Thần tộc lớn hơn Tiên tộc gấp mấy triệu lần”.

Trương Quân: “Thế nên hiện tại theo đuổi số lượng chứ không phải chất lượng sao?”

Tiên chủng số bảy: “Có thể hiểu như vậy. Căn cơ của cậu khá tốt, kể từ giờ cậu phải chính thức tu luyện công pháp Tiên tộc”.

Trương Quân: “Làm thế nào để ngưng tụ tiên thai?”

Tiên chủng số bảy: “Không vội, cậu còn chưa mở Linh Đài. Cái gọi là Tiên Giới là một thời không duy độ thấp, nó thậm chí còn không bằng thời không của Thần Giới. Mà Tiên tộc bọn ta muốn mở Linh Đài cần phải tiến vào thời không duy độ mạnh nhất, đó là nơi vũ trụ sinh ra, được gọi là Thái Sơ”.

Trương Quân: “Ta phải làm sao mới tìm được nơi đó?”

Tiên chủng: “Có ta giúp thì đương nhiên cậu làm được. Nhưng bước này có yêu cầu cực cao với pháp thân của cậu, thế nên cứ đợi đã”.

Trương Quân: “Đợi gì cơ?”

Tiên chủng: “Đợi bản tôn của cậu bước vào cảnh giới Đoạt Thiên”.

Trương Quân trầm ngâm: “Quả nhiên ta chỉ là một hóa thân sao?”. Cậu đã có dự cảm từ lâu, nhưng không ai nói cho cậu biết.

Tiên chủng: “Tuy cậu là hóa thân nhưng cũng có ý thức riêng của mình. Nếu cậu đủ mạnh thì bản tôn của cậu cũng sẽ cho cậu không gian để phát triển”.

Trương Quân: “Được, vậy ta sẽ đợi ở đây”.

“Ta sẽ đưa công pháp tiên đạo chân chính cho người đó thông qua cậu”.

Dứt lời, Ngô Bình đang ở Linh Xuyên liền nhận được công pháp Tiên tộc. Anh rất kinh ngạc, lẩm bẩm: “Đây là công pháp Tiên tộc!”

Lúc này anh vẫn đang trấn áp tâm ma, giờ lại được công pháp Tiên tộc gợi ý nên chẳng mấy chốc đã luyện hóa tâm ma.

Anh vừa luyện hóa xong thì có tin từ Thất Châu đến, đế quốc Thần Võ cuối cùng cũng ra tay. Họ có năm trăm nghìn quân, đã đến biên giới.

Tư Không Vũ làm đại soái, ông ta đã đưa lính tinh nhuệ đến phía Nam, chuẩn bị chiến đấu với đế quốc Thần Võ.

Phía nam đã triệu tập một triệu quân, trong đó có một nửa là lính tinh nhuệ do yêu binh chuyển hóa thành, nửa còn lại là lính tinh nhuệ Ngô Bình dùng đan dược bồi dưỡng.

Trong hơn một tháng, lính tinh nhuệ mỗi ngày đều được huấn luyện nghiêm khắc, hiện nay đã trở thành binh sĩ chuyên nghiệp!

Tại biên giới phía Nam Thất Châu, đại quân đã dàn trận, hai mươi long vệ và Tư Không Vũ đều ở đây. Dù Ngô Bình không tới, họ cũng tin chắc mình có thể đẩy lùi kẻ địch!

Ngô Bình đã đến từ lâu nhưng ẩn mình trên không trung không lộ diện, vì anh muốn xem nếu mình không có ở đây thì nhóm Tư Không Vũ có thể đối phó được với cục diện này hay không.

Tư Không Vũ quan sát động tĩnh phía địch, thấy họ cách mình khá gần rồi thì lập tức ra lệnh: “Tướng quân tiên phong, hãy dẫn mười nghìn cường binh và 300 nghìn tinh binh xông đến tấn công trực diện vào trận doanh của quân địch”.

“Tuân lệnh!”, một vị tướng nhận lệnh rồi đi ngay.

“Tả tướng quân, hãy dẫn mười nghìn cường binh và 200 nghìn tinh binh đánh từ mé trái”.

“Tuân lệnh!”

“Hữu tướng quân, hãy dẫn mười nghìn cường binh và 200 nghìn tinh binh tấn công ở mé phải”.
 
Chương 3897


“Vâng!”

“Hậu tướng quân, hãy dẫn năm nghìn cường binh, một nghìn dũng sĩ và 300 nghìn tinh binh vòng ra phía sau quân địch để tổng tấn công”.

“Tuân lệnh!”

Trống trận vang lên, các tướng và binh sĩ đều tăng tốc tấn công. Chưa tới nửa tiếng sau, họ đã bao vây doanh trận của địch từ mọi phía.

Một đại tướng của phe địch đang ngồi trên một chiếc chiến xa sang trọng trong doanh trận, đây là một bán thần nên hoàn toàn coi thường tướng sĩ của Thất Châu. Trước đó, gã đã tung hoành thiên hạ, phe đối đầu vừa tấn công đã lập tức tan rã, sau đó chịu cảnh giết chóc.

Liên tiếp nhiều lần thắng lợi khiến đại tướng quân này có cảm giác khinh địch. Tuy Thất Châu đã từng đánh bại yêu binh, nhưng gã vẫn nghĩ rằng lực chiến đấu của người bình thường không thể so với người đã uống Thần Đan được.

Đột nhiên có người đến báo: “Đại tướng quân, quân địch đã cho binh sĩ bao vây cả hai cánh trái phải, đồng thời còn có quân chặn ở phía sau, khả năng cao chuẩn bị tổng tấn công chúng ta”.

Đại tướng quân cười lạnh nói: “Bao vây rồi tổng tấn công ư? Ha ha, đúng là nực cười! Tất cả nghe lệnh, binh sĩ hãy chia làm bốn nhánh rồi nghênh đón quân địch”.

Vì thế, đại quân của đế quốc Võ Thần đã tách làm bốn, sau đó nghênh chiến với đại quân của Tư Không Vũ.

Lúc này, Ngô Bình phát hiện Vân Tịch cũng đang trốn trên không, vì thế anh đi tới cạnh rồi cười nói: “Bày binh bố trận không phải sở trường của anh, nhưng anh nghĩ chắc Tư Không Vũ sẽ không làm chúng ta thất vọng đâu”.

Vân Tịch: “Huyền Bình, anh đến lâu chưa?”

Ngô Bình: “Mới thôi”.

Vân Tịch cười nói: “Phía em thì không có vấn đề gì, kiểu gì đế quốc Thần Võ cũng đại bại”.

Trong lúc hai người đang nói chuyện thì quân lính của hai phe đã bắt đầu va chạm, rõ ràng trang bị của Thất Châu mạnh hơn, binh lính cũng có tố chất cao hơn, ngoài ra còn có chiến xa và pháo tiên hỗ trợ nên họ lập tức chiếm thế thượng phong.

Một nghìn quả pháo tiên phát nổ ở phía xa, làm quân lính của phe địch chao đảo, họ chưa kịp hoàn hồn thì quả pháo thứ hai đã bay đến.

Sau ba quả pháo, đại quân của Thất Châu đã ùa lên, họ với thực lực một địch mười nên phía quân địch đã thiệt hại nặng nề.

Lúc này chiến trận mới phát huy tầm quan trọng của mình, mười nghìn cường binh tự hình thành một chiến trận tấn công, họ như một mũi thương nhọn tấn công quân địch.

300 nghìn tinh binh thì hình thành một chiến trận thu hoạch, khí tức của họ nối liền, tạo thành uy lực mạnh mẽ.

Đội quân ở mé trái và phải cũng nhanh chóng lao tới để cùng chiến đấu với hai mé quân khác.

Ngô Bình thấy thế thì nói: “Lực chiến đấu của binh sĩ nhà bình khá ổn, mạnh hơn cả phe địch, nhưng kinh nghiệm chiến đấu thì vẫn còn hạn chế”.

Vân Tịch: “Thế là ổn lắm rồi, à anh này, đánh thắng trận này xong thì mình làm gì tiếp?”

Ngô Bình: “Ông bảo anh làm hoàng đế, em thấy sao?”

Vân Tịch cười nói: “Cũng được mà, nhưng em nghĩ anh nên bắt tay với hoàng tộc Đại Thương”.

Ngô Bình: “Bắt tay với họ ư?”

Vân Tịch gật đầu: “Theo em biết thì hoàng tộc Đại Thương đã dần khống chế bốn đại vương tộc và mười đại quý tộc, chỉ cần nắm được các hoàng tộc này thì chúng ta có thể dễ dàng kiểm soát được cả khu vực”.
 
Chương 3898


Ngô Bình: “Khu vực mà hoàng tộc Đại Thương quản lý lớn đến đâu?”

Vân Tịch: “Diện tích gấp Thất Châu mười lần luôn”.

Ngô Bình nói: “Đây cũng là ý hay!”

Vân Tịch: “Chỉ cần anh chứng minh được mình có huyết mạch của hoàng tộc thì có thể cạnh tranh với hoàng tử”.

Ngô Bình: “Anh chỉ sợ không có huyết mạch của hoàng tộc Đại Thương”.

Vân Tịch cười nói: “Huyết mạch này có thể cải trang được, dẫu sao độ thuần khiết trong huyết mạch của mọi người cũng tương đương nhau, đây chỉ là một ngưỡng cửa trong việc tranh giành thân phận hoàng tử thôi”.

“Hoàng tử mà em nói là sao?”, anh hỏi.

“Chỉ cần có thể thông qua năm bài kiểm tra của Đại Thương thì mọi người đều có thể trở thành hoàng tử. Sau khi thành hoàng tử rồi thì có thể lôi kéo vài người rồi tự hình thành thế lực riêng. Sau này, nếu hoàng triều Đại Thương có thể hồi phục thì hoàng tử sẽ trở thành hoàng đế mới”.

Ngô Bình: “Không phải chứ, huyết mạch của hoàng tộc phải có lưu truyền chính thống mới được chứ”.

Vân Tịch lắc đầu: “Làm gì còn huyết mạch chính thống nữa anh, Đại Chu giết sạch rồi còn đâu, ai còn sống thì cũng chỉ là nhánh phụ”.

Ngô Bình gật đầu: “Thế thì lo vụ làm hoàng tử trước, chúng ta có Thất Châu rồi, họ chẳng có lý gì mà không ủng hộ anh”.

Vân Tịch: “Vân Thị sẽ ủng hộ anh đầu tiên, sau đó còn có thể tranh thủ ủng hộ của ba đại vương tộc và các quý tộc khác”.

Ngô Bình: “Sau trận đánh này thì chắc ai ở Côn Luân cũng biết thực lực của chúng ta rồi”.

Lúc này, Vân Tịch đưa cho Ngô Bình một viên đan dược rồi nói: “Anh uống đan dược này vào thì sẽ có huyết mạch Thương Hoàng”.

Ngô Bình cười hỏi: “Em lấy đâu ra thế?”

Vân Tịch: “Em mua mất cả đống tiền đấy, em chuẩn bị từ lâu rồi nhưng nay mới có cơ hội dùng đến. Đấu tranh trong hoàng tộc gay gắt lắm, ai cũng muốn làm hoàng tử nên anh đến đó rồi thì đừng nhân từ với ai, cứ thẳng tay mà làm”.

Ngô Bình: “Ừm, anh biết rồi”.

Trong lúc bọn họ nói chuyện, đại quân của đế quốc Thần Võ đã tổn thất mất một phần ba, tinh thần của binh sĩ sa sút. Còn đại quân của Thất Châu thì thương vong rất ít.

Thấy thế, đột nhiên có một ảo ảnh cao cả chục nghìn mét bay từ phía nước Thần Võ đến rồi tấn công đại quân của Thất Châu.

Ngô Bình hừ lạnh nói: “To gan!”

Anh bay lên cao rồi chém một đường kiếm, một tia sáng loé lên rồi chém về phía cổ của ảo ảnh.

Ảo ảnh này không phải con người, mà giống một con vượn khổng lồ, nó gầm lên rồi giơ lá chắn lên đỡ.

Cheng!

Tấm lá chắn vỡ toang, còn đường kiếm của Ngô Bình đã chém nát tay của ảo ảnh, sau đó tiếp tục bổ đôi người nó ra.

Một tiếng hét đau đớn vang lên, ảo ảnh đã biến mất.

Ngô Bình đã biết ảo ảnh này là một ma thần, tương đương với một hoá thân của tu sĩ. Anh chém chết ma thần này rồi thì người tung nó ra cũng sẽ bị tổn thất nặng nề, ít cũng mất một phần ba tu vi.
 
Chương 3899


Ngô Bình chém chết ảo ảnh kia xong thì khoảng nửa tiếng sau, đại quân của đế quốc Thần Võ cũng bị đánh tan tác, ai may mắn sống sót đều quay đầu bỏ chạy.

Trận chiến kết thúc, Tư Không Vũ cho người xử lý các binh sĩ bị thương hoặc người đã tử trận, đồng thời chiếm được hơn ba nghìn dặm đất của đế quốc Thần Võ, ở đây vừa hay có một rặng núi.

Tư Không Vũ lệnh cho cấp dưới nhanh chóng lắp đặt pháo đài, chuẩn bị nghênh đón lần tấn công tiếp theo của phe địch.

Đại trận đã kết thúc, Vân Tịch cười nói: “Huyền Bình, em vừa nhận được tin là tông chủ của Sách Thị – một trong bốn đại vương tộc đến gặp”.

Ngô Bình thấy lạ nên nói: “Họ có gì cần nhờ mình à?”

Vân Tịch: “Ở đó đột nhiên có tà ma trỗi dậy, người dân của một phần năm nơi đó đã bị tà ma nhập, Sách Thị bó tay rồi nên mới phải nhờ đến mình”.

Ngô Bình ngạc nhiên: “Tà ma ư? Lâu lắm không nghe tin về tà ma rồi, chúng từ đâu ra thế?”

Nhưng ngay sau đó, anh đã biến sắc mặt rồi nói: “Chết rồi, chắc chắn là lối vào của tà ma đã có vấn đề! Vân Tịch, anh phải đi kiểm tra ngay đây”.

Ngô Bình đã đến từ lâu nhưng ẩn mình trên không trung không lộ diện, vì anh muốn xem nếu mình không có ở đây thì nhóm Tư Không Vũ có thể đối phó được với cục diện này hay không.

Tư Không Vũ quan sát động tĩnh phía địch, thấy họ cách mình khá gần rồi thì lập tức ra lệnh: “Tướng quân tiên phong, hãy dẫn mười nghìn cường binh và 300 nghìn tinh binh xông đến tấn công trực diện vào trận doanh của quân địch”.

“Tuân lệnh!”, một vị tướng nhận lệnh rồi đi ngay.

“Tả tướng quân, hãy dẫn mười nghìn cường binh và 200 nghìn tinh binh đánh từ mé trái”.

“Tuân lệnh!”

“Hữu tướng quân, hãy dẫn mười nghìn cường binh và 200 nghìn tinh binh tấn công ở mé phải”.

“Vâng!”

“Hậu tướng quân, hãy dẫn năm nghìn cường binh, một nghìn dũng sĩ và 300 nghìn tinh binh vòng ra phía sau quân địch để tổng tấn công”.

“Tuân lệnh!”

Trống trận vang lên, các tướng và binh sĩ đều tăng tốc tấn công. Chưa tới nửa tiếng sau, họ đã bao vây doanh trận của địch từ mọi phía.

Một đại tướng của phe địch đang ngồi trên một chiếc chiến xa sang trọng trong doanh trận, đây là một bán thần nên hoàn toàn coi thường tướng sĩ của Thất Châu. Trước đó, gã đã tung hoành thiên hạ, phe đối đầu vừa tấn công đã lập tức tan rã, sau đó chịu cảnh giết chóc.

Liên tiếp nhiều lần thắng lợi khiến đại tướng quân này có cảm giác khinh địch. Tuy Thất Châu đã từng đánh bại yêu binh, nhưng gã vẫn nghĩ rằng lực chiến đấu của người bình thường không thể so với người đã uống Thần Đan được.

Đột nhiên có người đến báo: “Đại tướng quân, quân địch đã cho binh sĩ bao vây cả hai cánh trái phải, đồng thời còn có quân chặn ở phía sau, khả năng cao chuẩn bị tổng tấn công chúng ta”.

Đại tướng quân cười lạnh nói: “Bao vây rồi tổng tấn công ư? Ha ha, đúng là nực cười! Tất cả nghe lệnh, binh sĩ hãy chia làm bốn nhánh rồi nghênh đón quân địch”.

Vì thế, đại quân của đế quốc Võ Thần đã tách làm bốn, sau đó nghênh chiến với đại quân của Tư Không Vũ.

Lúc này, Ngô Bình phát hiện Vân Tịch cũng đang trốn trên không, vì thế anh đi tới cạnh rồi cười nói: “Bày binh bố trận không phải sở trường của anh, nhưng anh nghĩ chắc Tư Không Vũ sẽ không làm chúng ta thất vọng đâu”.

Vân Tịch: “Huyền Bình, anh đến lâu chưa?”
 
Chương 3900


Ngô Bình: “Mới thôi”.

Vân Tịch cười nói: “Phía em thì không có vấn đề gì, kiểu gì đế quốc Thần Võ cũng đại bại”.

Trong lúc hai người đang nói chuyện thì quân lính của hai phe đã bắt đầu va chạm, rõ ràng trang bị của Thất Châu mạnh hơn, binh lính cũng có tố chất cao hơn, ngoài ra còn có chiến xa và pháo tiên hỗ trợ nên họ lập tức chiếm thế thượng phong.

Một nghìn quả pháo tiên phát nổ ở phía xa, làm quân lính của phe địch chao đảo, họ chưa kịp hoàn hồn thì quả pháo thứ hai đã bay đến.

Sau ba quả pháo, đại quân của Thất Châu đã ùa lên, họ với thực lực một địch mười nên phía quân địch đã thiệt hại nặng nề.

Lúc này chiến trận mới phát huy tầm quan trọng của mình, mười nghìn cường binh tự hình thành một chiến trận tấn công, họ như một mũi thương nhọn tấn công quân địch.

300 nghìn tinh binh thì hình thành một chiến trận thu hoạch, khí tức của họ nối liền, tạo thành uy lực mạnh mẽ.

Đội quân ở mé trái và phải cũng nhanh chóng lao tới để cùng chiến đấu với hai mé quân khác.

Ngô Bình thấy thế thì nói: “Lực chiến đấu của binh sĩ nhà bình khá ổn, mạnh hơn cả phe địch, nhưng kinh nghiệm chiến đấu thì vẫn còn hạn chế”.

Vân Tịch: “Thế là ổn lắm rồi, à anh này, đánh thắng trận này xong thì mình làm gì tiếp?”

Ngô Bình: “Ông bảo anh làm hoàng đế, em thấy sao?”

Vân Tịch cười nói: “Cũng được mà, nhưng em nghĩ anh nên bắt tay với hoàng tộc Đại Thương”.

Ngô Bình: “Bắt tay với họ ư?”

Vân Tịch gật đầu: “Theo em biết thì hoàng tộc Đại Thương đã dần khống chế bốn đại vương tộc và mười đại quý tộc, chỉ cần nắm được các hoàng tộc này thì chúng ta có thể dễ dàng kiểm soát được cả khu vực”.

Ngô Bình: “Khu vực mà hoàng tộc Đại Thương quản lý lớn đến đâu?”

Vân Tịch: “Diện tích gấp Thất Châu mười lần luôn”.

Ngô Bình nói: “Đây cũng là ý hay!”

Vân Tịch: “Chỉ cần anh chứng minh được mình có huyết mạch của hoàng tộc thì có thể cạnh tranh với hoàng tử”.

Ngô Bình: “Anh chỉ sợ không có huyết mạch của hoàng tộc Đại Thương”.

Vân Tịch cười nói: “Huyết mạch này có thể cải trang được, dẫu sao độ thuần khiết trong huyết mạch của mọi người cũng tương đương nhau, đây chỉ là một ngưỡng cửa trong việc tranh giành thân phận hoàng tử thôi”.

“Hoàng tử mà em nói là sao?”, anh hỏi.

“Chỉ cần có thể thông qua năm bài kiểm tra của Đại Thương thì mọi người đều có thể trở thành hoàng tử. Sau khi thành hoàng tử rồi thì có thể lôi kéo vài người rồi tự hình thành thế lực riêng. Sau này, nếu hoàng triều Đại Thương có thể hồi phục thì hoàng tử sẽ trở thành hoàng đế mới”.

Ngô Bình: “Không phải chứ, huyết mạch của hoàng tộc phải có lưu truyền chính thống mới được chứ”.

Vân Tịch lắc đầu: “Làm gì còn huyết mạch chính thống nữa anh, Đại Chu giết sạch rồi còn đâu, ai còn sống thì cũng chỉ là nhánh phụ”.

Ngô Bình gật đầu: “Thế thì lo vụ làm hoàng tử trước, chúng ta có Thất Châu rồi, họ chẳng có lý gì mà không ủng hộ anh”.

Vân Tịch: “Vân Thị sẽ ủng hộ anh đầu tiên, sau đó còn có thể tranh thủ ủng hộ của ba đại vương tộc và các quý tộc khác”.
 
Chương 3901


Ngô Bình: “Sau trận đánh này thì chắc ai ở Côn Luân cũng biết thực lực của chúng ta rồi”.

Lúc này, Vân Tịch đưa cho Ngô Bình một viên đan dược rồi nói: “Anh uống đan dược này vào thì sẽ có huyết mạch Thương Hoàng”.

Ngô Bình cười hỏi: “Em lấy đâu ra thế?”

Vân Tịch: “Em mua mất cả đống tiền đấy, em chuẩn bị từ lâu rồi nhưng nay mới có cơ hội dùng đến. Đấu tranh trong hoàng tộc gay gắt lắm, ai cũng muốn làm hoàng tử nên anh đến đó rồi thì đừng nhân từ với ai, cứ thẳng tay mà làm”.

Ngô Bình: “Ừm, anh biết rồi”.

Trong lúc bọn họ nói chuyện, đại quân của đế quốc Thần Võ đã tổn thất mất một phần ba, tinh thần của binh sĩ sa sút. Còn đại quân của Thất Châu thì thương vong rất ít.

Thấy thế, đột nhiên có một ảo ảnh cao cả chục nghìn mét bay từ phía nước Thần Võ đến rồi tấn công đại quân của Thất Châu.

Ngô Bình hừ lạnh nói: “To gan!”

Anh bay lên cao rồi chém một đường kiếm, một tia sáng loé lên rồi chém về phía cổ của ảo ảnh.

Ảo ảnh này không phải con người, mà giống một con vượn khổng lồ, nó gầm lên rồi giơ lá chắn lên đỡ.

Cheng!

Tấm lá chắn vỡ toang, còn đường kiếm của Ngô Bình đã chém nát tay của ảo ảnh, sau đó tiếp tục bổ đôi người nó ra.

Một tiếng hét đau đớn vang lên, ảo ảnh đã biến mất.

Ngô Bình đã biết ảo ảnh này là một ma thần, tương đương với một hoá thân của tu sĩ. Anh chém chết ma thần này rồi thì người tung nó ra cũng sẽ bị tổn thất nặng nề, ít cũng mất một phần ba tu vi.

Ngô Bình chém chết ảo ảnh kia xong thì khoảng nửa tiếng sau, đại quân của đế quốc Thần Võ cũng bị đánh tan tác, ai may mắn sống sót đều quay đầu bỏ chạy.

Trận chiến kết thúc, Tư Không Vũ cho người xử lý các binh sĩ bị thương hoặc người đã tử trận, đồng thời chiếm được hơn ba nghìn dặm đất của đế quốc Thần Võ, ở đây vừa hay có một rặng núi.

Tư Không Vũ lệnh cho cấp dưới nhanh chóng lắp đặt pháo đài, chuẩn bị nghênh đón lần tấn công tiếp theo của phe địch.

Đại trận đã kết thúc, Vân Tịch cười nói: “Huyền Bình, em vừa nhận được tin là tông chủ của Sách Thị – một trong bốn đại vương tộc đến gặp”.

Ngô Bình thấy lạ nên nói: “Họ có gì cần nhờ mình à?”

Vân Tịch: “Ở đó đột nhiên có tà ma trỗi dậy, người dân của một phần năm nơi đó đã bị tà ma nhập, Sách Thị bó tay rồi nên mới phải nhờ đến mình”.

Ngô Bình ngạc nhiên: “Tà ma ư? Lâu lắm không nghe tin về tà ma rồi, chúng từ đâu ra thế?”

Nhưng ngay sau đó, anh đã biến sắc mặt rồi nói: “Chết rồi, chắc chắn là lối vào của tà ma đã có vấn đề! Vân Tịch, anh phải đi kiểm tra ngay đây”.

Kỷ Nhược Phi kinh hãi nói: “Đừng!”, nói rồi, cô ấy giơ tay lên che mặt, nhưng cảm thấy không thể điều khiển được cơ thể nên đành ngồi im.

Cô ấy bật khóc nói: “Huyền Bình, tôi biết anh muốn đòi lại công bằng cho tôi, nhưng chúng ta không đấu lại hoàng tộc được đâu. Tuy Đại Thương đã bị diệt, nhưng hoàng tộc Đại Thương vẫn nắm giữ tài nguyên. Nếu tôi không làm theo lời của Ân Đan thì cả Kỷ Thị sẽ phải hứng chịu cơn thịnh nộ của cô ta. Bố của Ân Đan là một trong tám Hoàng lão, tôi không thể chọc vào một người có địa vị cao như vậy được”.

Ngô Bình nói: “Kỷ Nhược Phi, chuyện này cứ để tôi lo, tôi sẽ làm cho ra lẽ. Tôi có thể đánh bại đại quân của Yêu tộc, khiến 800 nghìn đại quân của đế quốc Thần Võ đại bại thì cái hoàng tộc còn con kia có là cái thá gì chứ?”
 
Chương 3902


Kỷ Nhược Phi ngẩn ra, do gần đây bị Ân Đan sỉ nhục nên cô ấy ít ra ngoài nghe ngóng tin tức, ngày nào cũng nhốt mình trong phòng.

“Anh đã đánh đuổi đại quân của Yêu tộc ư? Khi nào thế?”

Ngô Bình: “Mới đây thôi, thật ra tôi đến để bàn chuyện hợp tác với cô, tôi đang chuẩn bị tranh vị trí hoàng tử”.

Kỷ Nhược Phi kinh ngạc: “Anh muốn làm hoàng tử ư?”

Ngô Bình: “Tạm gác chuyện đó sang một bên, tôi phục dung cho cô đã”.

Chưa đến một phút sau, sương mù đã biến mất, gương mặt của Kỷ Nhược Phi đã trở lại bình thường, thậm chí còn trông xinh đẹp hơn cả lúc trước.

Cô ấy soi gương rồi vui mừng nói: “Này, anh chỉnh sửa lại nhan sắc cho tôi đấy à?”

Ngô Bình: “Chưa đến mức ấy, tôi chỉ sửa lại chút thôi, cô cũng biết tài y thuật của tôi rồi còn gì”.

Anh nói tiếp: “Tôi chuẩn bị dùng Thất Châu làm nền móng đế xây dựng một đế quốc mới”.

Kỷ Nhược Phi: “Anh định làm hoàng đế luôn à?”

Ngô Bình gật đầu: “Nhưng trước đó, tôi cần phải nắm giữ hoàng tộc của Đại Thương đã. Thế lực của Tiên quốc hầu như đều tuân theo Đại Thương rồi, còn Chu thành lập sau thời không gập thì không đáng nhắc tới”.

Kỷ Nhược Phi: “Làm hoàng tử thì khó lắm đấy, hầu hết đều do nội bộ quyết định thôi”.

Ngô Bình: “Cô nói thế là sao?”

Kỷ Nhược Phi: “Tôi nghe người lớn trong nhà nói rằng hoàng tử đều do các Hoàng lão chọn. Người được họ chọn thì sẽ dễ dàng vượt qua năm vòng thi vì nội dung thi đã đơn giản hơn. Còn không thì phải thi như bình thường, tôi nghe nói đến thiên kiêu cũng khó mà qua được năm vòng thi ấy”.

Ngô Bình không hề lo lắng: “Không sao, chỉ cần tôi có thể vượt qua các vòng thi ấy là được”.

Kỷ Nhược Phi: “Trở thành hoàng tử rồi thì còn phải hoàn thành ba nhiệm vụ lớn nữa. Nhưng các hoàng tử đời trước thường chỉ hoành thành được nhiệm vụ thứ nhất, thứ hai thôi chứ chưa ai hoàn thành được nhiệm vụ thứ ba cả”.

Ngô Bình: “Thế hoàn thành nhiệm vụ thứ ba xong thì sao?”

Kỷ Nhược Phi: “Sau đó, nếu có nhiều thế lực ủng hộ anh thì anh có thể tham gia vòng thi cuối cùng, đó là mở kho đế của Đại Thương rồi đăng cơ”.

Ngô Bình: “Kho đế là gì?”

Kỷ Nhược Phi: “Là tài nguyên mà Đại Thương dùng để phục quốc, chỉ có ai qua được vòng thi cuối cùng thì mới được mở kho đế để vực dậy Đại Thương thôi”.

Ngô Bình: “Vậy thì chỉ cần tôi mở được kho đế thì tất cả mọi người sẽ phục tùng đúng không?”

Kỷ Nhược Phi: “Đương nhiên rồi”.

Ngô Bình: “Nếu thế thì đơn giản. Nhược Phi, khi Đại Thương hưng thịnh nhất thì có thực lực thế nào?”

Kỷ Nhược Phi: “Đại Thương vốn là kế nhiệm của Tiên quốc, thời đầu thực lực của Đại Thương gần như không thua gì Tiên quốc đời cuối, họ đã chiếm một phần ba lãnh thổ của đại lục”.

Ngô Bình: “Cô có biết tại sao Thương lại diệt vong không?”

Kỷ Nhược Phi: “Tôi chỉ biết đó là một trận loạn chiến, còn cụ thể ra sao thì chịu. Nhưng chờ anh thành hoàng tử rồi thì chắc sẽ biết đấy”, lúc này, có một người phụ nữ trung niên đi vào, thấy gương mặt của Kỷ Nhược Phi đã trở lại bình thường thì nổi giận nói: “Nhược Phi, cô không muốn sống nữa sao? Nếu để hoàng tộc phát hiện thì cả Kỷ Thị sẽ gặp chuyện đấy”.

Kỷ Nhược Phi: “Nhị nương, đây là chuyện của tôi, không phiền bà lo”.
 
Chương 3903


Người phụ nữ giậm chân nói: “Đắc tội với hoàng tộc rồi thì không ai cứu nổi cô đâu”.

“Tôi cứu được”, Ngô Bình nói.

Nhị nương nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “Cậu là ai?”

Ngô Bình: “Tôi là Lý Huyền Bình – bạn của Nhược Phi, chủ của Côn Luân Kiếm Cung”.

Người phụ nữ sững sờ: “Cậu là chủ của kiếm cung ư? Nghe danh đã lâu, Lý cung chủ và Nhược Phi nhà tôi là bạn à?”

Ngô Bình: “Đúng thế”.

Anh nói với Kỷ Nhược Phi: “Nhược Phi, cô hãy đến Ân Thị với tôi, tôi sẽ trút giận cho cô”.

Kỷ Nhược Phi thoáng do dự rồi cắn răng nói: “Được!”

Người phụ nữ ngẩn ra rồi nói: “Cái gì? Hai người định đi đâu? Lý cung chủ, hoàng tộc Đại Thương vẫn còn bát vệ của lúc trước, hai người không thể làm thế được”.

Ngô Bình mặc kệ bà ta rồi cùng Kỷ Nhược Phi hoá thành một độn quang biến mất.

Thành Thương Đế.

Ngô Bình và Kỷ Nhược Phi đến trước cổng thành thì thấy quy mô ở đây rất lớn, trong thành có khoảng trên trăm triệu dân, tuy không bằng Long Kinh nhưng lịch sử cũng khá lâu đời.

Vào thành rồi, Ngô Bình quan sát xung quanh rồi nói: “Nhược Phi, nước Long không muốn chiếm lĩnh nơi này à?”

Kỷ Nhược Phi: “Nếu nước Long muốn thì chắc chắn đây sẽ là nơi cuối cùng”.

Ngô Bình: “Tại sao?”

Kỷ Nhược Phi: “Vì ở đây có bát vệ của Thương Hoàng”.

Ngô Bình: “Bát vệ là gì? Thực lực có mạnh không?”

Hai người vừa hay đi qua một quán rượu, Ngô Bình ngửi thấy mùi thơm nên cười nói: “Không vội, chúng ta nếm thử đồ ăn ở đây xem sao đi”.

Hai người thuê một phòng riêng, Ngô Bình gọi những món ngon nhất rồi hỏi tiếp về chuyện bát vệ.

Kỷ Nhược Phi nói bát vệ còn có tên là bát vệ Thiên Ất, do Thương Hoàng Thiên Ất thành lập. Sau khi Đại Hạ diệt vong, Thiên Ất đã chiêu mộ các tinh anh có thực lực mạnh trong thiên hạ về cùng mình xây dựng đất nước.

Bát vệ được chia thành hai thân vệ, hai nội vệ và bốn ngoại vệ. Trong đó, bốn ngoại vệ chính là Thanh Long vệ, Bạch Hổ vệ, Chu Tước vệ và Huyền Vũ vệ. Hai nội vệ là Võ Tiên vệ và Thần Ma vệ. Hai thân vệ là Ẩn vệ và Thiên vệ.

Trong số này thì bốn thân vệ đã mất trong chiến loạn thời xưa, nhưng hai nội vệ cơ bản giữ nguyên lực chiến đấu, bốn ngoại vệ thì vẫn giữ được thực lực nguyên vẹn.

Hiện giờ, bát vệ không chịu khống chế từ ai cả, họ dốc toàn lực duy trì trật tự quyền lực cho Đại Thương. Nếu có ai làm trái luật thì họ sẽ ra mặt xử lý. Từng có vài Hoàng lão nổi dã tâm muốn tấn công các Hoàng lão khác, kết quả ngay ngày hành động đã bị bát vệ chém chết.

Hiện tại bát vệ có chung một thủ lĩnh là Ân Thiên Giáp – một người có thực lực rất mạnh.

Ngô Bình: “Ân Thiên Giáp mạnh thế thì tại sao không làm hoàng đế luôn?”

Kỷ Nhược Phi: “Nghe nói khi là thống lính của thiên vệ, anh ta đã rất trung thành với Thương Hoàng”.

Đồ ăn được mang lên, Ngô Bình chưa kịp ăn thì đã có một nhóm người xông vào, họ mặc đồ của thị vệ, mặt thì lạnh như băng, sau đó xếp thành hai hàng như đang chờ ai đó.

Một lát sau, có một cô gái bước lên lầu, cô ta mặc váy đỏ, dung nhan bình thường, nhưng giờ đang đằng đằng sát khí.
 
Chương 3904


Cô ta nhìn chằm chằm vào Kỷ Nhược Phi rồi lạnh giọng nói: “Kỷ Nhược Phi, to gan quá nhỉ, dám làm trái lệnh tôi! Người đâu, lột da mặt cô ta xuống, lần này đổi thành mặt con lợn rừng cho tôi”.

Cô gái này chính là Ân Đan, thấy Kỷ Nhược Phi dám làm trái lời mình, cô ta lập tức nổi đoá rồi đòi đổi cho Kỷ Nhược Phi gương mặt của lợn rừng.

Thị vệ của cô ta nghe lệnh rồi tiến về phía Kỷ Nhược Phi với vẻ tàn độc, song họ còn chưa chạm tay vào người Kỷ Nhược Phi thì đã bị một luồng sức mạnh đánh bật trở lại cạnh cô ta.

Ân Đan kinh ngạc, cô ta định né đi nhưng đã muộn nên đã bị hai thị vệ va ngã xuống đất, cô ta gãy mấy cái xương, đau đến mức kêu trời kêu đất.

Các thị vệ thấy thế thì người chạy đến đỡ Ân Đan dậy, người tấn công Ngô Bình.

Ngô Bình bước lên rồi bùng nổ khí tức, mọi người ở đó đều quỳ dưới đất run lẩy bẩy, không còn ai dám ra tay với anh nữa.

Anh đi đến gần Ân Đan rồi nói: “Chính cô đã đổi mặt của Kỷ Nhược Phi thành mặt hồ ly hả?”

Cô ta lừ mắt với anh rồi mắng: “Tiện dân kia, có biết tôi là ai không hả?”

Chát!

Ngô Bình tát thẳng vào mặt cô ta: “Tiện nữ, có biết ông đây là ai không hả?”

Gương mặt nóng rát, Ân Đan gào lên: “Anh dám đánh tôi à?”

Chát!

Ngô Bình lại cho cô ta thêm một cái bạt tai nữa, sau đó lấy một cái mặt lợn đen sì trong Động Thiên ra, anh thường xuyên đi săn ở bên ngoài nên không thiếu lợn rừng.

Ngô Bình rạch phần da mặt của nó xuống, sau đó vung tay lên, da mặt của Ân Đan đã biến mất, Ngô Bình nhanh chóng dán cái mặt lợn lên.

Ân Đan đau đến mức hét to, song cũng vô dụng, cô ta không thể nhúc nhích, cứ thế mở trừng trừng mắt để mặc Ngô Bình muốn làm gì thì làm.

Cuối cùng, Ngô Bình niệm một chú thuật, khiến gương mặt lớn dính hẳn với mặt của Ân Đan, dù sau này có người tháo nó xuống thì mặt cô ta lại mọc ra cái mặt lợn khác. Gương mặt lợn này sẽ đi theo cô ta mãi mãi, trừ khi cô ta không dùng đến gương mặt nữa.

Xong xuôi, Ngô Bình nhìn trái ngó phải rồi nói: “Được, trông hợp với cô lắm”.

Anh đá cô ta sang một bên, Ân Đan vội lấy gương ra soi. Khi nhìn thấy gương mặt của mình, cô ta hét lên thảm thiết rồi ngất xỉu.

Ngô Bình hỏi Kỷ Nhược Phi: “Nhược Phi, hả dạ chưa?”

Kỷ Nhược Phi cười trừ nói: “Huyền Bình, làm thế này là anh sẽ đắc tội với hoàng tộc đấy”.

Ngô Bình: “Sợ gì, nhưng ai dám bắt nạt mình thì mình phải cho biết tay”.

Anh nói với đám thị vệ: “Mang cô ta biến khỏi đây ngay”.

Nhóm thị vệ cội vàng khiêng Ân Đan rời đi, Ngô Bình và Kỷ Nhược Phi tiếp tục dùng bữa, anh nói: “Nhược Phi, Ân Đan này có thể huy động bát vệ ra mặt cho mình à?”

Kỷ Nhược Phi: “Đương nhiên là không, đến Hoàng lão cũng không thể điều khiện bát vệ, chỉ khi có giặc xâm lăng thì bát vệ mới ra tay”.

Ngô Bình: “Thế thì tốt, cả hoàng tộc Đại Thương chắc chắn không có ai đánh bại được tôi. Trước khi trở thành hoàng tử, tôi sẽ cho họ thấy sức mạnh của mình”.

Anh ngẫm nghĩ rồi nói tiếp: “Thành hoàng tử rồi, tôi có phải dùng tên hiệu không?

Kỷ Nhược Phi: “Cái này không cần thiết, thật ra hoàng tộc truyền thừa rất lâu rồi, họ nào cũng từng có cả”.

Ngô Bình: “Thế thì tôi sẽ dùng tên thật”.
 
Chương 3905


Ăn uống xong, Kỷ Nhược Phi nói: “Huyền Bình, chúng ta đi kiểm tra huyết mạch trước để lấy thân phận hậu duệ hoàng tộc đã”.

Ngô Bình uống viên đan dược kia vào rồi cười nói: “Đi thôi!”

Tại một quảng trường của thành Hoàng Đế, đang có cả nhóm người xếp hàng ở đây chờ kiểm tra. Vừa nhìn thì Ngô Bình đã thấy họ đều là người dân bình thường.

Kỷ Nhược Phi giải thích là hậu duệ của hoàng tộc sẽ được miễn thuế, ngoài ra hàng tháng còn nhận được một khoản tiền nên ai cũng muốn trở thành người của hoàng tộc.

Ngô Bình: “Xếp hàng lâu lắm, mình mua vị trí nào đó luôn đi”.

Anh đi thẳng tới vị trí của mấy người đứng đầu rồi cười hỏi: “Ai bán lại vị trí cho tôi được không?”

Thật ra những người này biết khả năng mình có huyết mạch của hoàng tộc là rất thấp, họ tới chỉ để góp vui thôi, vì thế vừa nghe thấy có người muốn mua vị trí của mình thì đều nhao lên đòi bán ngay.

Cuối cùng, Ngô Bình đã mua lại vị trí của người đứng thứ ba, người đó cầm tiền xong là chạy biến luôn ngay.

Hai người đứng trên anh được kiểm tra rất nhanh, đương nhiên bọn họ đều thất bại. Đến lượt Ngô Bình, anh được gọi đến trước một đài ngọc, sau đó giơ một ngón tay ra để trích lấy máu nhỏ xuống ngọc bàn.

Khi máu của anh nhỏ xuống, ngọc bàn lập tức phát sáng, người phụ trách cười nói: “Các hạ có dòng màu hoàng tộc cấp cao nhất, xin ra phía sau nhận huy hiệu”.

Ngô Bình đi ra một căn phòng ở phía sau thì có người lịch sự đưa một huy hiệu cho anh, bên trên có viết tên và thân phận của anh. Nhờ tác dụng của đan dược mà anh đã trở thành người mang huyết mạch hoàng tộc cấp một, ngoài người mang dòng máu tinh thuần ra cấp của anh hiện tại là cấp cao nhất.

Ngô Bình lấy huy hiệu xong, Kỷ Nhược Phi dẫn anh tới đại điện kiểm tra hoàng tử. Chỉ cần hoàn thành năm vòng thi ở đây là sẽ trở thành hoàng tử.

Từ xưa tới nay, rất ít người có thể trở thành hoàng tử nhờ thông qua năm vòng thi này, vì thế chẳng mấy ai biết nội dung cụ thể của năm vòng thi là gì.

Đại điện kiểm tra có hai cửa, cửa bên trái là kiểm tra theo lối đơn gianr, còn cửa chính giữa là kiểm tra chính thức.

Khi Ngô Bình và Kỷ Nhược Phi đến đây thì thấy có hai người đàn ông trung niên bước ra từ cửa bên trái, họ hỏi: “Hai người được Hoàng lão nào tiến cử?”

Ngô Bình: “Không có Hoàng lão nào cả, tôi tự đến kiểm tra thôi”.

Hai người đó ngẩn ra rồi đưa mắt nhìn nhau, một người hỏi: “Cậu tự kiểm tra ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Tôi muốn tham gia năm vòng thi hoàn chỉnh”.

Hai người kia cười phá lên, một người đàn ông mập hỏi: “Cậu có biết năm vòng thi này khó thế nào không?”

“Khó thế nào?”, Ngô Bình hỏi, anh không biết thật.

Người kia đáp: “Từ ngày năm vòng thi này xuất hiện, chỉ có 156 người qua được vòng đầu, 65 người qua được vòng hai, 31 qua được vòng ba, chín người qua được vòng bốn và ba người qua được vòng năm! Ba người này về sau đã trở thành nhân vật tuyệt thế, giờ cậu còn muốn thử nữa không?”

Ngô Bình: “Có chứ”.

Người đàn ông còn lại nói: “Cậu hãy suy nghĩ cho kỹ, đầu tiên là sự nguy hiểm trong mỗi vòng thi, vớ vẩn là tàn phế như chơi đấy. Tiếp đến là chi phí tham gia là một trăm triệu Thần Long”.

Ngô Bình lập tức lấy tiền ra rồi hỏi: “Bắt đầu được chưa?”

Tu sĩ to béo ngẩn ra rồi nhận tiền, sau đó đi tới trước cái chiêng bằng đồng rồi gõ mạnh.

Keng!
 
Chương 3906


Âm thanh ấy vang lên làm chấn động cả toà thành, mọi người trong hoàng tộc nhanh chóng xuất hiện, vì họ sẽ phải quan sát người vào thi.

Sau đó, có một người đàn ông trung niên để râu hỏi: “Có chuyện gì thế? Đã lâu không nghe thấy tiếng chiêng rồi, sao nay lại gõ thế?”

Tu sĩ gõ chiêng nói: “Hoàng lão, có người muốn tham gia năm vòng kiểm tra”.

Mọi người đều nhìn Ngô Bình, một người tóc tím hỏi: “Cậu muốn kiểm tra à?”

Ngô Bình: “Đúng”.

Người tóc tím nói với những người khác: “Lâu lắm rồi mới có người đến kiểm tra, chúng ta mau xem thôi”.

Một người khác nói: “Bắt đầu đi”.

Cánh cửa lớn của đại điện mở ra, một người dẫn Ngô Bình vào trong. Anh vào trong rồi thì thấy có một cánh cửa, người phụ trách nói: “Đi qua đây là vòng một”.

Ngô Bình không chút do dự đi vào ngay rồi biến mất.

Có người nói bên ngoài đại điện: “Không biết cậu ta có qua được vòng một hay không đây?”

Người khác đáp: “Tỷ lệ qua vòng một là gần một phần mười nghìn, tỷ lệ tử vong thì rất cao”.

Cũng có người khá trẻ tuổi không biết nội dung của vòng một là gì nên đã hỏi mọi người xung quanh, có người đáp: “Vòng một là kiểm tra thực lực, đằng sau cánh cửa có một vị Thần tộc, chỉ cần đỡ được ba chiêu của người này là qua vòng”.

“Đánh với Thần tộc ư? Có khó quá không?”

“Nếu đến Thần tộc mà cũng không đánh được thì sao đủ tư cách làm hoàng tử?”

Về phần Ngô Bình, sau khi đi qua cánh cửa, anh đã đi tới một không gian sạch sẽ, mặt đất lát kim loại và khắp phù văn. Cách đó không xa có một tia sáng, sau đó có một con quái vật hình người cao hai mét xuất hiện.

Con quái vật này có bốn cánh tay, hai cái đầu, một trước một sau, chân nó như có nam châm hút chặt xuống đất.

Một giọng nói bỗng vang lên: “Đây là chiến sĩ chiến thần, tiếp được ba chiêu thì qua vòng”.

Ngô Bình tò mò hỏi: “Nếu đỡ được trên ba chiêu thì sao?”

Giọng nói kia trả lời: “Đấu được trên một trăm chiêu thì sẽ có thưởng, nếu đánh ngang cơ thì sẽ được trọng thưởng, còn đánh bại được nó thì sẽ nhận được phần thưởng siêu cấp”.

Ngô Bình: “Tôi biết trước về phần thưởng được không?”

Giọng nói kia: “Bây giờ, cậu chưa đủ tư cách biết”.

Ngô Bình rất mong chờ nên nói: “Bắt đầu thôi”.

Chiến thần kia cất bước, bốn cánh tay dài ngoằng của nó đều cầm vũ khí.

Đầu tiên là một thanh đao chém tới với tốc độ cực nhanh, hơn nữa hình như còn có khả năng thay đổi không gian.

Ngô Bình lấy cổ kiếm Đoạn Không ra nghênh chiến, thanh đao của con quái vật bị hất đi, một đường kiếm chém tới, nó lập tức mất một cánh tay.

Sau đó, Ngô Bình lùi thật nhanh lại rồi nói: “Thực lực khá đấy, nhờ một cánh tay mà thoát chết”.

Anh bất chợt biến mất, chỉ có một đường kiếm lập loè trong không gian, chiến thần kia ngầm lên, nhanh chóng khua múa ba vũ khí còn lại.

Cheng!
 
Chương 3907


Một tiếng động vang lên, thanh loan đao của nó đã bị chém gãy, cùng với đó là một cái đầu của con quái vật cũng bị Ngô Bình chém đứt lìa khỏi cổ.

Chiến thần ngẩn ra, sau đó bùng nổ khí tức, chỗ cái đầu bị đứt lại mọc ra cái khác, cánh tay bị đứt cũng đã mọc lại.

Ngô Bình sáng mắt lên: “Hay đấy, thế mới đáng mặt chiến thần chứ”.

Cheng cheng!

Sau đó, hai bên đã giao thủ cả nghìn chiêu, Ngô Bình cũng đã chiến đấu nghiêm túc hơn.

“Đỡ được ba chiêu là qua vòng”, giọng nói kia vang lên.

Ngô Bình mặc kệ rồi tập hợp các đường kiếm thành một, còn hai cái đầu cùng bốn cái tay của chiến thần đều lìa khỏi cơ thể, đến thân thể của nó cũng ngã uỳnh xuống đất.

Ngô Bình cất cổ kiếm đi rồi nói: “Tôi mới dùng năm mươi phần trăm thực lực thôi đấy”.

“Đánh bại chiến thần, nhận phần thương siêu cấp!”

Một chiếc chìa kháo lơ lửng trên không, giọng nói kia vang lên: “Đây là chìa khoá mở cánh cửa thứ năm của quốc khố Đại Thương”.

Ngô Bình: “Quốc khố có mấy cánh cửa?”

Giọng nói kia: “Có rất nhiều, nhưng chỉ có năm cửa liên quan đến số mệnh của Đại Thương. Giờ cậu đã lấy được chìa khoá của cánh cửa thứ năm rồi”.

Ngô Bình cất chìa khoá đi rồi cười nói: “Cảm ơn nhé”.

Sau đó, lại có một cánh cửa xuất hiện trước mặt anh.

Giọng nói kia: “Mời tham gia vòng hai”.

Ngô Bình mỉm cười rồi bước qua cánh cửa.

Đúng lúc này, người phụ trách đã nhận được tin, toàn thân ông ta run rẩy rồi lao ra ngoài hô lớn: “Đánh bại, đánh bại rồi”.

Có người không hiểu hỏi: “Đánh bại cái gì? Cậu ta có qua vòng không?”

Người kia luống cuống nói: “Lý Huyền Bình đã đánh bại chiến thần ở vòng một”.

Mọi người ngẩn ra, đánh bại chiến thần ư? Không thể nào!

Mãi sau, người tóc tím mới thở dài nói: “Cuối cùng thì cũng có thiên kiêu xuất hiện rồi, bảo sao cậu ấy không cần Hoàng lão nào tiến cử mà trực tiếp tham gia khảo hạch luôn. Từ xưa đến nay, hình như chưa ai đánh bại được chiến thần thì phải?”

“Chưa”, người khác nói: “Chứng tỏ cậu ấy đã là Chân Nhân thái cổ rồi”.

Nghe thấy thế, mọi người đều chấn động.

“Cậu ấy sang vòng hai rồi, xem ra chúng ta chuẩn bị đón chào hoàng tử cường thế”, có người nói.

Phía sau cánh cửa thứ hai, Ngô Bình nhìn thấy một cái cân khổng lồ, giọng nói kia: “Cái cân này sẽ đo trọng lượng của cậu. Một lạng thì là người bình thường, năm lạng là quý nhân, chín lạng là đại nhân, một cân chín lạng là hiền nhân, ba cân sáu là nhân vương, trên mười cân là nhân hoàng, trên 24 cân là thánh nhân. Chỉ cần trở thành hiền nhân là qua vòng này”.

Ngô Bình: “Phần thưởng của vòng này là gì?”

“Nếu thành nhân vương thì sẽ có thưởng, ngoài ra nếu trọng lượng của cậu trên 100 cân thì sẽ mở phần thưởng siêu cấp thứ hai”.

Ngô Bình hào hứng nói: “24 cân là thánh nhân thì 100 cân là gì?”

“Nhân hoàng chí tôn!”
 
Chương 3908


Ngô Bình gật đầu rồi bước lên bàn cân, ngay sau đó cái cất đã nâng lên cao, quả cân liên tục di chuyển, còn trọng lượng của anh thì vẫn liên tục tăng lên.

10 cân, 30 cân, 100 cân, 300 cân, cuối cùng là 999 cân.

“Chúc mừng các hạ đã đạt con số trên 100 và nhận được phần thưởng siêu cấp!”

Chiếc chìa khoá thứ hai xuất hiện, Ngô Bình cầm lấy rồi hỏi: “Nó có thể mở được cánh cửa thứ mấy?”

“Thứ bốn”.

Ngô Bình tranh thủ hỏi thêm: “Phía sau có gì?”

“Bảo bối trấn quốc”.

Ngô Bình cười nói: “Tiếp tục thôi”.

Mọi người bên ngoài đại điện cũng đã nhận được tin, nhưng họ chỉ biết Ngô Bình đạt trên 100 cân thôi, còn cụ thể là bao nhiêu thì không rõ.

“Quá đỉnh!”, một Hoàng lão cảm thán: “Tôi nhớ Đế Tân ngày xưa cũng chỉ được hơn bảy cân thôi”.

“Thế thì cậu này còn siêu hơn tổ tông Đế Tân cơ à?”, có người hỏi.

Người khác nói: “Xem tiếp vòng ba đi, vòng này kiểm tra vận mệnh, vận ểu thì có mạnh đến mấy cũng vô dụng”.

“Trên đời còn ai có vận mệnh tốt hơn Đế Tân chứ?”

Lúc này, Ngô Bình đã bước vào cánh cửa thứ ba.

Anh nhìn thấy một nhãn cầu khổng lồ ở đây, nó đang lơ lửng giữa các vì sao rồi nhìn anh chằm chằm.

Ngô Bình thấy không thoải mái nên đã toả kiếm giới ra đối đầu với nó, song con mắt như nhìn xuyên được vạn vật nên kiếm giới cũng không thể ngăn cản được nó.

Ngô Bình đành chịu rồi để mặc cho nó nhìn mình.

Mười phút sau, con mắt chợt chuyển động rồi phát ra tia sáng màu vàng.

Giọng nói kia vang lên: “Vận mệnh chí tôn, tiền đồ tươi sáng, nhận được phần thưởng siêu cấp thứ ba”.

Ngô Bình: “Lại là chìa khoá tiếp à?”

Giọng nói kia không vang lên, thay vào đó có một đại ấn xuất hiện trước mặt Ngô Bình.

Trên đại ấn này như ẩn chứa vận mệnh của thiên địa, ý nghĩa của vũ trụ, Ngô Bình chấn động hỏi: “Đây là thứ gì vậy?”

“Thiên Đạo Ấn, ấn này được làm từ các mảnh vỡ từ trật tự của trời đất buổi sơ khai, nó chứa thiên uy, từng là tỉ ấn của thiên đế”.

Ngô Bình cất Thiên Đạo Ấn đi rồi cười nói: “Đúng là bảo bổi!”

Sau đó, anh đi qua cánh cửa thứ tư thì thấy khắp nơi đều có ánh sáng vàng, anh được tắm trong ánh sáng ấy nên thấy vô cùng dễ chịu.

“Các tia sáng này được làm từ sức mạnh của Chân Nhân thái cổ, Chân Nhân đã dùng mất 70 phần trăm sức mạnh của nó rồi, 30 phần trăm sức mạnh còn lại thì được chia thành năm phần, một phần trong số đó nằm ở đây”.

“Chỉ cần cậu có thể hấp thu được một phần nghìn thì sẽ qua vòng, nếu hấp thụ được một phần mười thì sẽ nhận được phần thưởng siêu cấp”.

Giọng nói ấy vừa dứt câu thì các tia sáng đã điên cuồng chui vào người Ngô Bình, các sức mạnh này có tác dụng như thuốc đại bổ với anh.

Hơn chục phút sau, tất cả ánh sáng đã biến mất vì Ngô Bình đã hấp thu hết.
 
Chương 3909


Khi tia sáng cuối cùng được hấp thu, anh cảm thấy điểm thiên tàng thứ năm rộng ra, thiên tàng này có tên là Phục Thiên Tàng.

Khi Ngô Bình hấp thu hết sức mạnh của ánh sáng, Phục Thiên Tàng đã hoàn toàn được mở, một luồng sức mạnh chư thiên xuất hiện khiến khí chất của Ngô Bình thay đổi hẳn.

Sau đó, anh đã thuận lợi lĩnh ngộ được tầng cuối cùng của Bất Tử Kinh và đột phá cảnh giới.

Ngay sau đó đã có một quyển sách cổ xuất hiện, đây là phần thưởng siêu cấp của Ngô Bình ở vòng này.

“Đây là sách Thánh Hoàng do Thánh Hoàng của các triều đại cùng viết, là một món bảo vật vô giá”.

Ngô Bình: “Mình đang cần sách này”.

Tu vi đã đột phá, Ngô Bình nhanh chóng đi vào cánh cửa thứ năm.

Ở đây có 99 phù văn lơ lửng trên không, mỗi phù văn đều vô cùng ảo diệu và ẩn chứa hai luồng khí tức. Mỗi phù văn đại diện cho một đại đạo.

“Các phù văn này là đại đạo mà cường giả mạnh nhất các kỷ nguyên cảm ngộ. Trong số đó, có cường giả đã mất, nhưng đạo của họ vẫn vận chuyển và bất diệt. Các đạo này đã được các đại năng thu thập từ khi thành lập Tiên quốc, có cảm ngộ được chúng hay không thì phụ thuộc cả vào tài năng của cậu”.

Ngô Bình biết chỉ cần mình cảm ngộ được một phù văn trong số này thôi cũng có thể nhận được sức mạnh của cường giả mạnh nhất kỷ nguyên ấy để lại trong vũ trụ.

“Chỉ cần lĩnh ngộ được một phù văn là qua vòng”, giọng nói kia vang lên.

Ngô Bình: “Vòng này có phần thưởng gì không?”

“Đạo phù chính là phần thưởng, lĩnh ngộ càng nhiêu thì càng nhận được nhiều lợi ích. 99 đạo phù đại diện cho sức mạnh của 99 cường giả chí tôn, còn gì quý hơn nữa chứ?”

Ngô Bình hít sâu một hơi, anh mở sức mạnh Phục Thiên rồi bắt đầu lĩnh ngộ các đạo phù.

Quá trình lĩnh ngộ rất mất thời gian, mọi người ở bên ngoài chờ mãi mà vẫn không thấy bên trong có động tĩnh gì, ai nấy đều tỏ vẻ sốt ruột.

“Cậu ấy đã đến vòng cuối rồi, một hoàng tử vượt qua năm vòng thi sắp xuất hiện. Mọi người đã chuẩn bị gì chưa?”

Người lên tiếng là một Hoàng lão. Các hoàng tử trước đó đều do các Hoàng lão tiến cử, nói thẳng ra là các hoàng tử đó đều là người đại diện lợi ích cho các Hoàng lão. Còn người bây giờ thì khác, anh tự dựa vào thực lưc của mình để đột phá năm vòng thi, một người như vậy đương nhiên mạnh hơn hẳn các hoàng tử ngày trước.

Với một người như vậy, các Hoàng lão thấy rất khó xử, không biết nên có thái độ ra sao với anh, họ không biết nên đứng về phe anh hay tiếp tục bảo vệ lợi ích của mình. Hơn nữa, họ cũng không biết người này có tính cách thế nào, nếu họ giúp anh thì có nhận được lợi ích tương xứng hay không.

Tất cả đều là ẩn số, đó mới là điều mà họ lo lắng nhất lúc này.

“Tôi khuyên mọi người tốt nhất đừng có ý đồ gì xấu”, một Hoàng lão râu tóc bạc phơ lên tiếng: “Một thiên kiêu thế này chắc chắn sẽ có thể dẫn dắt cả hoàng triều Đại Thương. Ai dám phủ nhận điều này không? Năm vòng thi này không thể gian lận, nó chỉ công nhận những người mạnh nhất thôi”.

“Không được có quá mười hoàng tử, mà hiện giờ chúng ta đã có hơn mười hoàng tử rồi, lát cậu ấy đi ra thì sẽ phải loại một hoàng tử đi”.

Mọi người đều trầm mặc, không ai muốn hoàng tử của mình bị tước thân phận.

“Giờ lo chuyện này vẫn còn sớm quá, dù cậu ấy thành công đi ra thì cũng chỉ là một hoàng tử thôi, việc chúng ta cần nghĩ đó là cậu ấy có thể hoàn thành nhiệm vụ của hoàng tử hay không”.

 
 
Chương 3910


Người đó nói tiếp: “Theo luật thì nếu cậu ấy hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ thành tân đế! Cậu ấy mà có thể qua được năm vòng thi thì tôi nghĩ chắc cũng có cơ hội thành công đấy. Vì thế, mọi người hãy suy nghĩ cho kỹ xem mình đã chuẩn bị kỹ để đón tân đế chưa?”

“Chắc chắn nếu có tấn đế xuất hiện thì chúng ta sẽ tốt lên. Tân đế có thể tập trung sức mạnh, điều động sức mạnh của bát vệ. Đến lúc đó, tất cả sức mạnh hợp nhất, khéo thời kỳ huy hoàng của Đại Thương sẽ được khôi phục”.

Cũng có người thờ ơ nói: “Sự xuất hiện của tân hoàng cũng có thể là dự báo chúng ta bị nước Long tiêu diệt. Bây giờ, chúng ta đã có thực lực nhất định, nhưng không thể trở thành tâm phúc của nước Long được. Tân hoàng mà xuất hiện thì chưa biết thế nào đâu. Nếu mọi người là hoàng đế của nước Long thì sẽ có thái độ ra sao với hoàng triệu Đại Thương sắp phục quốc?”

Mọi người bàn tán sôi nổi, còn Ngô Bình đang tham gia vòng thi thì đã luyện hoá được năm đạo phù. Mỗi khi luyện hoá được một đạo phù, lại có một luồng sức mạnh xuất hiện trong cơ thể anh.

Đạo trong thiên hạ khác đường nhưng cùng đích, sau khi lĩnh ngộ đạo phù thứ nhất xong thì các đạo phù tiếp theo cứ dễ dần. Vì thế, Ngô Bình phát hiện mình lĩnh ngộ ngày càng nhanh hơn. Đương nhiên điều này cũng nhờ anh đã mở năm thiên tàng cùng tư chất phi phàm của Chân Nhân thái cổ.

Cuối cùng anh đã luyện hoá hết 99 đạo phù, trong khi anh mới vào đây hơn một ngày.

“Kiểm tra kết thúc, qua vòng!”

Giọng nói kia vang lên, Ngô Bình đã xuất hiện trong đại điện, người phụ trách ngạc nhiên nhìn anh mà không biết nói gì.

Ngô Bình đi ra ngoài thì thấy có rất nhiều người đang chờ mình”.

“Cậu ấy thành công rồi”, có người hô lên.

Kỷ Nhược Phi cười gọi: “Huyền Bình”.

Ngô Bình gật đầu: “Nhược Phi, tôi cần một nơi yên tĩnh để bế quan mấy ngày”.

Một Hoàng lão râu tóc bạc phơ đi ra rồi nói: “Hoàng tử điện hạ, mời người đến nhà của lão phu bế quan, lão phu sẽ tìm cho người một nơi tu luyện lý tưởng nhất”.

Ngô Bình nhìn ông ấy rồi nói: “Cảm ơn”.

Những người khác, người thì do dự, người thì hối hận. Người do dự không biết có nên bày tỏ thành ý với Ngô Bình hay không, người hối hận tại sao không mời Ngô Bình về nhà mình tu luyện như Hoàng lão trên.

Cứ thế, Ngô Bình đã đi về nhà của Hoàng lão tóc bạc, ông ấy tên là Ân Chính Minh.

Đúng là điều kiện sống ở nhà Ân Chính Minh rất tốt, Ngô Bình được xếp vào một ngôi nhà trúc, ở đây có một căn phòng nhỏ, anh sẽ tu luyện ở đó, còn Kỷ Nhược Phi thì ở bên cạnh.

“Mình đã luyện Bất Tử Kinh đến tầng thứ chín rồi, chuẩn bị đột phá cảnh giới Bất Tử thôi”, Ngô Bình lẩm bẩm.

Cuối cùng thì Ngô Bình cũng đột phá cảnh giới cuối cùng của Địa Tiên thuộc giai đoạn Thần Tàng – cảnh giới Bất Tử.

Ngô Bình đã tu luyện xong Bất Tử Kinh, vì thế tầng thứ chín của Bất Tử với anh mà nói là quá đơn giản.

Anh vừa ngồi xuống không lâu thì cơ thể đã tự động tiến vào cảnh giới đó – cảnh giới Bất Tử.

Đến cảnh giới này thì sẽ phải vượt qua thiên kiếp, mỗi tầng cảnh giới một thiên kiếp. Ngô Bình đã tu luyện đến tầng thứ chín của Bất Tử Kinh rồi nên thiên kiếp vẫn chưa thấy tới.

Từng tầng cảnh giới anh đều vượt qua dễ dàng, đột phá một mạch lên tầng thứ chín.

Vừa tiến vào tầng thứ chín của cảnh giới xong, Ngô Bình cảm thấy một luồng kiếp lực bao phủ mình, anh hét lớn rồi lao ra khỏi vườn trúc rồi bay lên trời.

Ngay sau đó, Ngô Bình đã dùng bùa Đại Thiên Độn để xuất hiện trên một ngôi sao. Khi ấy, tất cả các vì sao chấn động, chúng gần như bị một sức mạnh nào đó hút lấy, sau đó tập trung hết về phía Ngô Bình.
 
Chương 3911


Loáng cái, tất cả các vì sao đã kết thành một đại trận thiên đạo ẩn chứa sát khí rồi bao phủ Ngô Bình, luồng kiếp lực khủng khiếp đã khoá chặt anh lại.

Đây chính là thiên kiếp siêu cấp được sinh ra từ tầng thứ chín cảnh giới Bất Tử.

Mỗi một vì sao đều ẩn chứa sức mạnh kinh người, thêm được thiên đạo củng cố nên tất cả các sức mạnh tiêu cực đều tập hợp đến để hỗ trợ cho uy lực mạnh thêm.

Uỳnh!

Trong hư không xuất hiện một ảo ảnh vĩ ngạn, nhìn hệt như một quan toà đang xét xử Ngô Bình.

Ảo ảnh ấy không phải người cũng không phải thần, không phải yêu cũng không phải ma, nhưng uy lực thì vô tận. Ảo ảnh vung tay phải lên, các vì sao chấn động, một luồng sát quang cửu sắc ngưng tụ thành một cái rìu khổng lồ rồi đập mạnh lên đ ỉnh đầu Ngô Bình.

Ngô Bình vẫn bình thản như không, tay phải nắm chặt thành quyền rồi tấn công lên trời.

Bụp!

Quyền ấn và rìu va chạm, cái rìu đã vỡ tan, còn Ngô Bình vẫn bất động. Ảo ảnh quá mạnh, đạo phù và sức mạnh anh hấp thu được trong điện kiểm tra khiến thực lực của anh tăng lên nhiều lần.

Sau đó, ảo ảnh kia đã thi triển thêm rất nhiều tài năng, từ sấm sét, đao, kiếm, lửa, chú, hạ độc…

Sát kiếp này đúng là đáng sợ, đến Ngô Bình cũng phải chịu thiệt, tóc cháy xém, lông mày cháy rụi, da dẻ đầy sẹo, xương có vết rạn.

Nhưng anh vẫn ngạo nghễ đứng đó, bất động như núi, để mặc cho các sức mạnh ấy tấn công mình, còn anh thậm chí còn chẳng nhíu mày.

Cuối cùng thì ảo ảnh cũng đã tiêu hao hết sức mạnh, đại kiếp kết thúc. Vết thương của Ngô Bình nhanh chóng hồi phục, lông mi, lông mày của anh mọc lại, cơ thể cũng trở nên to lớn hơn.

“Vĩnh Sinh Bất Tử mạnh thật đấy!”, anh mỉm cười rồi vung tay lên, bàn cờ xuất hiện, các ngôi sao bị hút vào trong. Bây giờ, anh sẽ luyện hoá mười nghìn vì sao trong bàn cờ, lần này anh sẽ luyện hoá thực thể.

Các vì sao hợp lực, thêm uy lực của thiên đạo cũng không thể khiến anh bị thương, vì thế anh luyện hoá chúng cũng là chuyện dễ dàng.

Không lâu sau, các vì sao đã in vào bàn cờ và trở thành một phần của nó. Đương nhiên, uy lực của bàn cờ này cũng lớn hơn.

Nhờ các ngôi sao này, Ngô Bình có thể dùng bàn cờ để phóng ra một bầu trời sao cả tỷ dặm để tấn công kẻ địch.

Đến ngày hôm sau, Ngô Bình mới trở lại vườn trúc.

Kỷ Nhược Phi nói: “Huyền Bình, hôm qua Ân Chính Minh có đến, nhưng tôi bảo là anh chưa về”.

Ngô Bình: “Ừm, để tôi đi gặp ông ấy”.

Ngô Bình đi ra ngoài thì có một người làm tiến tời rồi lễ phép nói: “Hoàng tử điện hạ, lão gia nhà tiểu nhân đang chờ người ạ”.

Ngô Bình và Kỷ Nhược Phi đi cùng người đó đến một phòng khách. Ân Chính Minh đang ngồi ở đây vội vàng đứng dậy ra đón: “Chúc mừng hoàng tử điện hạ đã tăng tu vi”, ngay khi Ngô Bình đột phá cảnh giới Bất Tử, đừng nói là Ân Chính Minh, tất cả mọi người ở thành Thương Đế cũng cảm nhận được, luồng khí tức khủng khiếp ấy mạnh đến mức khiến người khác khó thở.

Ngô Bình: “Cảm ơn Hoàng lão đã cho tôi mượn chỗ bế quan”.

Ân Chính Minh: “Việc nên làm thôi ạ. Hoàng tử điện hạ, tôi có một chuyện muốn bàn với người. Chỉ có mười hoàng tử thôi, trước khi người trở thành hoàng tử thì đã có mười hoàng tử trước rồi. Vì thế, tiếp theo đây người cần khiêu chiến để loại bỏ một hoàng tử khác ạ”.

Ngô Bình nói: “Có chuyện này nữa à, Hoàng lão thấy tôi nên khiêu chiến ai?”

Ân Chính Minh: “Mỗi Hoàng lão đều ủng hộ mọt hoàng tử, nhưng trong đó vẫn có một hoàng tử được nước Long nâng đỡ. Người này tên là Trương Nguyên Phong”.
 
Chương 3912


Ngô Bình: “Hoàng lão muốn tôi khiêu chiến Trương Nguyên Phong ư?”

Ân Chính Minh: “Tôi chỉ đưa ra lời khuyên như vậy thôi, tất cả vẫn do hoàng tử quyết định, không ai có thể ép buộc được người”.

Ngô Bình: “Thật ra khiêu chiến ai với tôi cũng như vậy, thôi cứ chọn Trương Nguyên Phong đi”.

Dứt lời, Ân Chính Minh: “Vâng, tôi sẽ cho người đi sắp xếp ngay”.

Ân Chính Minh dặn dò xuống dưới, sau đó nói chuyện với Ngô Bình. Ngô Bình hỏi về chuyện của hoàng tộc, nhất là bát vệ Thiên Ất.

Ân Chính Minh lấy một tấm bản đồ ra, sau đó đánh dấu đỏ vào địa bàn của hoàng tộc, bốn đại vương tộc và mười quý tộc cùng các quần thần.

Ngô Bình so sánh với Thất Châu của Thái Thanh, phạm vi thế lực màu đỏ lớn hơn Thất Châu của Thái Thanh gấp năm, sáu mươi lần, diện tịch tương đối lớn.

Nhưng thật ra bên trong khu vực màu đỏ này rất lằng nhằng, không chỉ có quý tộc và vương tộc, còn có các môn phái khác, thậm chí là thế lực của nước Long và Thiên Đạo Môn xen kẽ với nhau. Ngay cả vài quý tộc và vương tộc cũng là quần thần của nước Long hoặc trưởng lão của Thiên Đạo Môn.

Ngô Bình: “Hoàng lão, giờ tôi đi hoàn thành ba nhiệm vụ được chưa?”

Ân Chính Minh: “Được rồi ạ, nhưng ba nhiệm vụ này rất khó, các hoàng tử trong lịch sử chỉ có đúng một người hoàn thành được”.

Ngô Bình: “Nội dung của ba nhiệm vụ này là gì?”

Ân Chính Minh: “Nhiệm vụ thứ nhất khá đơn giản là vào Hoàng Uyển học. Chỉ cần có thể vào đó là nhiệm vụ này coi như hoàn thành. Đương nhiên đây là nhiệm vụ sau khi được đơn giản hoá, còn nhiệm vụ gốc là phải đạt được thành tích ưu tú thì mới thông qua. Nhưng về sau không có ai làm được, nên trình độ được hạ thấp dần, cuối cùng thành cứ vào được đó là thành công”.

Ngô Bình: “Hoàng Uyển là nơi nào?”

Ân Chính Minh: “Là nơi mà Thương Đế Thiên Ất khảo hạch hoàng tử, kết quả của khảo hạch này chia từ cấp chín đến cấp 27. Nhưng hoàng tử trong lịch sử đạt được thành tích tốt nhất chỉ đến cấp ba trung đẳng, điện hạ chỉ cần đạt đến mức này là thông qua”.

Ngô Bình: “Nhiệm thứ thứ hai thì sao?”

Ân Chính Minh: “Nhiệm vụ thứ hai là thu phục bát vệ, nhiệm vụ này khá khó, chưa có hoàng tử nào thành công”.

Ngô Bình: “Làm thế nào thu phục được bát vệ?”

Ân Chính Minh: “Chỉ cần đánh bại thống lĩnh của bát vệ, đương nhiên còn phải khiến họ tâm phục khẩu phục. Dẫu sao người lập ra Đại Thương là cao thủ số một, bát vệ cũng được thành lập từ khi đó”.

Ngô Bình: “Nhiệm vụ thứ ba thì sao?”

Ân Chính Minh hơi thất thần, sau đó mới đáp: “Nhiệm vụ thứ ba là vào một không gian nào đó và giết cường giả bên trong. Hoàn thành được ba nhiệm vụ này thì sẽ tiến hành khảo hạch cuối cùng”.

Ngô Bình: “Khảo hạch cuối cùng là gì?”

Ân Chính Minh: “Là mở đế cung của Đại Thương, kế tục truyền thừa của Đại Thương”.

Ngô Bình: “Sau khảo hạch này thì tôi sẽ thành tân đế hả?”

Ân Chính Minh gật đầu: “Vâng, nếu qua được khảo hạch cuối này thì người sẽ đăng cơ!”

Lúc này, có người xuống báo: “Ông chủ, Thất Hoàng lão cầu kiến”.

Để phân biệt Hoàng lão, người ta dựa vào thời gian trở thành Hoàng lão để sắp xếp chức vị. Người đầu tiên trở thành Hoàng lão gọi là Đại Hoàng lão, người thứ hai gọi là Nhị Hoàng lão. Ân Chính Minh là Tam Hoàng lão trong số đó.

Nghe nói Thất Hoàng lão đến, Kỷ Nhược Phi nói: “Huyền Bình, Thất Hoàng lão là cha của Ân Đan”.
 
Chương 3913


Ân Chính Minh nắm tin tức cực nhanh: “Tôi nghe nói, con gái Thất Hoàng lão – Ân Đan bị người ta biến mặt thành mặt lợn rừng, làm thế nào cũng không chữa khỏi được. Chuyện này chẳng lẽ liên quan đến Điện hạ?”

Ngô Bình: “Mặt lợn rừng là do tôi làm. Có lẽ ông ta đến là để tìm tôi, để ông ta vào đây đi”.

Ân Chính Minh gật gật đầu rồi bảo người đi mời ông ta vào.

Không lâu sau, một đám người xông tới, cầm đầu chính là người đàn ông trung niên, phía sau ông ta là Ân Đan đang che mặt.

Người đàn ông trung niên mặc lên người chiếc áo màu xanh ngọc, đầu đội mũ ngọc, ánh mắt của ông ta dừng lại phía Kỷ Nhược Phi rồi nói với giọng điệu lạnh lùng: “Con tiện tì, dám hại con gái ta, lại đây mà nhận lấy cái chết đi!”

“Ông động vào cô ấy thử xem!”, Ngô Bình mở miệng nói, anh chỉ liếc nhìn người đàn ông trung niên đó, vậy mà mấy người phía sau cứ như đã rơi xuống hầm băng, lạnh run cả người.

Ông ta vừa run sợ nhưng cũng vừa tức giận: “Cậu…!”

Ngô Bình: “Con gái của ông hại Kỷ Nhược Phi bạn tôi, tôi ra tay trừng trị. Ông chẳng những không tự ngẫm lại mà còn dám tới đây tìm tôi nói lý lẽ. Thất Hoàng lão, có phải là ông chán sống rồi đúng không?”

Từ trước tới nay, chưa từng có vị Hoàng tử nào dám nói với Hoàng lão như thế, Thất Hoàng lão cả giận nói: “Láo xược! Cho dù cậu là Hoàng tử, cũng không thể vô lễ với Hoàng lão tôi như vậy!”

“Quỳ xuống!”

Lời vừa dứt, toàn thân Ngô Bình mơ hồ hiện lên chín mươi chín hư ảnh của cường giả chí tôn kỷ nguyên. Chín mươi chín loại sức mạnh huyền diệu trong trời đất cũng hội tụ lại, lấy lời nói của anh làm phương tiện truyền đạt, gia trì lên người của Thất Hoàng lão.

Thất Hoàng lão là tu vi Chân Tiên, giờ phút này đây lại không thể khống chế được cơ thể của chính mình, một tiếng “Bụp” đã quỳ ngay trên mặt đất, sắc mặt thay đổi rõ rệt.

Ân Đan ở phía sau càng khiếp sợ, cha mình được coi là người có địa vị cao nhất trong Hoàng tộc lại quỳ gối trước mặt người này!

Thất Hoàng lão mang theo vẻ mặt hoảng sợ, lẩm bẩm: “Không thể nào, tu vi của cậu chỉ là Địa Tiên mà thôi…”

Tam Hoàng lão Ân Chính Minh nhẹ giọng nói: “Giờ đây ông đã biết Hoàng tử thật sự mạnh cỡ nào rồi chứ? Điện hạ có thể vượt qua năm bài kiểm tra chính thức, chuyện này đã chứng minh tư chất của ngài ấy không hề kém so với Hoàng tử Đại Thương trước đây. Những hoàng tử của Đại Thương năm đó, có người nào không phải là cường giả?”

Thất Hoàng lão hít một hơi thật sâu, “Điện hạ, vừa rồi thần vô lễ, mong Hoàng tử điện hạ thứ tội!”

Gương mặt Ngô Bình không chút cảm xúc: “Để duy trì sự yên ổn của Hoàng tộc, tạm thời tha cho ông một mạng, quỳ sang một bên.”

Thất Hoàng lão vội vàng quỳ sang một bên, còn Ân Đan thì không dám thở mạnh mà quỳ xuống bên cạnh Thất Hoàng lão.

Ngô Bình: “Tam Hoàng lão nghĩ tôi làm thế nào mới có thể lấy được sự ủng hộ của các vị Hoàng lão?”

Thất Hoàng lão: “Các vị Hoàng lão đều có những phiền toái, nếu như Hoàng tử có thể giúp họ giải quyết được những phiền toái đó, đương nhiên bọn họ sẽ ủng hộ Hoàng tử.”

Ngô Bình: “Ồ, không biết Tam Hoàng lão có phiền toái gì?”

Tam Hoàng lão khẽ thở dài: “Dưới trướng của ta vốn có một vị mãnh tướng, giúp ta đánh bại không ít kẻ địch mạnh. Nhưng ba năm trước, ông ta đột nhiên tự lập mình làm vua, tạo ra một vương quốc nhỏ. Sự phản bội của ông ta khiến thực lực của ta suy yếu một nửa. Ta nhận được tin, gần đây ông ta lại nhắm đến vị trí Hoàng lão của ta, muốn thay thế ta”.

Ngô Bình: “Ông ta dám làm như thế, sau lưng chắc chắn có người chống đỡ nhỉ?”

Tam Hoàng lão: “Đúng, sau lưng ông ta có Thiên Hư Môn!”

Ngô Bình bỗng nhớ lại, trước đây anh gi ết chết Thiên Hư công tử, đó là người của Thiên Hư Môn.

Anh nói: “Ở lại nhà ông vài ngày vẫn chưa bày tỏ lòng cảm kích. Như này đi, tôi sẽ giúp ông thu phục người đó.”

Tam Hoàng lão vui mừng khôn xiết: “Đa tạ Điện hạ! Điện hạ, mời người nghỉ ngơi trước đã, ngày mai chúng ta xuất phát sớm.”

Ngô Bình: “Được.”

Anh nhìn về phía Thất Hoàng lão, những người phía sau cúi đầu xuống, vẫn chưa biết Ngô Bình sẽ xử lý ông ta như thế nào.

Nào ngờ Ngô Bình hỏi: “Thất Hoàng lão, phiền toái của ông là gì?”

Thất Hoàng lão vội vàng nói: “Điện hạ, tôi đã gặp phải một chuyện vô cùng nhục nhã. Mười năm trước, người vợ mà tôi mới lấy về bị một Chân Tiên của Tiên giới bắt đi. Cảnh giới của người đó rất cao, thực lực mạnh, tôi không dám đụng vào”.
 
Chương 3914


Ngô Bình: “Hắn tên là gì?”

Thất Hoàng lão: “Ngọc Đỉnh Thiên Tôn!”

Ngô Bình: “Nếu như ông có thể trung thành với tôi, nỗi uất ức này, tôi sẽ trả giúp ông.”

Thất Hoàng lão vui vẻ nói: “Cảm ơn Điện hạ!”

Sau đó, anh nói với Ân Đan bằng giọng nghiêm nghị: “Còn chưa nói lời xin lỗi với cô Kỷ?”

Mặc dù Ân Đan cảm thấy oan ức, nhưng lúc này cũng không dám tùy hứng, ngoan ngoãn quỳ xuống trước mặt Kỷ Nhược Phi: “Xin lỗi, mong cô tha thứ cho tôi”. Vừa nói, hai hàng nước mắt xấu hổ tủi nhục vừa lăn dài.

Kỷ Nhược Phi nhẹ nhàng nói: “Không dám nhận.”

Ngô Bình: “Ân Đan, tôi phạt cô mang theo bộ mặt lợn này một năm, coi như là hình phạt nhẹ!”

Ân Đan: “Cảm ơn Điện hạ đã khai ân!” Mặc dù mang theo mặt lợn một năm, đối với một người con gái mà nói cũng khá đau khổ, nhưng chỉ cần chịu đựng vượt qua cũng là được rồi.

Ngô Bình: “Nhược Phi, cô ở lại đây, ngày mai tôi lại đến.”

Chào tạm biệt mọi người xong, anh trở về nhà.

Anh vừa trở về, Thanh Tuyết Thiên Chủ đã cảm nhận được khí tức khác người của anh, vội vàng ra ngoài gặp.

“Huyền Bình, cậu đột phá rồi?”. Cô ta rất ngạc nhiên.

Ngô Bình cười nói: “Ừm, đã là cảnh giới bất tử tầng thứ chín rồi. Cô tặng tôi Bất Tử Kinh, bây giờ chí ít tôi có thể giúp cô đạt tới tầng thứ bảy của cảnh giới bất tử”.

Thanh Tuyết Thiên Chủ nói: “Hay lắm! Lúc đầu, khi tôi ở cảnh giới bất tử thì cố gắng lắm cũng chỉ có thể bước đến tầng thứ ba, tầng thứ bảy nghĩ cũng không dám”.

Sau đó, Ngô Bình giúp Thanh Tuyết Thiên Chủ đột phá đến tầng thứ bảy, rồi tầng thứ tám.

Cho đến khi Thanh Tuyết Thiên Chủ bế quan tu hành đã là sáng sớm ngày hôm sau. Anh chỉ kịp tới gặp người nhà một chút, rồi lại vội vã quay về thành Thương Đế.

Tam Hoàng lão đã chuẩn bị xong xuôi từ sớm, một đoàn người ngồi trên một con thuyền tiên cực lớn tiến về nước Kim Hải.

Nước Kim Hải mới được thành lập, Quốc vương là một mãnh tướng đã từng dưới trướng của Tam Hoàng lão, tên là Kim Hải. Lấy tên người lập thành tên nước, có thể thấy người này vô cùng tự tin.

Tam Hoàng lão Ân Chính Minh nói với Ngô Bình, ba năm trước Kim Hải gia nhập vào Thiên Hư Môn, trở thành đệ tử chân truyền. Sau đó Thiên Hư Môn nâng đỡ ông ta, rồi thành lập nước Kim Hải ở đây.

Nước Kim Hải này vốn dĩ là địa bàn của Tam Hoàng lão, tài nguyên phong phú, hiện giờ bị người khác chiếm mất, trong lòng ông ta đương nhiên khó chịu. Nhưng thực lực của Kim Hải rất mạnh, ông ta năm lần bảy lượt mang binh đến đánh, nhưng chung quy vẫn không thể làm tổn hại đến căn cơ của nước Kim Hải, ngược lại còn hao binh tổn tướng.

Xung quanh thuyền tiên có ba mươi nghìn quân tinh nhuệ đi theo, là những tướng sĩ có năng lực nhất trong tay Tam Hoàng lão.

Thuyền tiên vừa tới gần nước Kim Hải thì nhìn thấy một dải ánh sáng ẩn hiện vụt qua bầu trời, người cầm đầu cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt đầy râu như cướp biển, cười ha ha rồi nói: “Ân Chính Minh, ông đã thua tôi bốn lần rồi, vẫn còn dám đến đây xâm phạm lãnh thổ của ta, không sợ ta dỡ xương của ông sao?”

Ân Chính Minh lớn giọng nói: “Kim Hải to gan, Hoàng tử điện hạ ở đây, ai cho phép ông làm càn!”

Kim Hải nhìn về phía Ngô Bình bên cạnh Ân Chính Minh, ông ta cười khẩy: “Hoàng tử chó gì! Ở đây ta có mười vị Chân Tiên, người nào pháp thuật cũng cao cường, các người không sợ chết thì chúng ta đánh một trận!”

“Ầm ầm!”

Bỗng nhiên ánh sáng xung quanh tắt ngóm, mặt đất và bầu trời biến mất, tất cả mọi người đều xuất hiện trong tinh không vũ trụ vô biên vô hạn, áp lực vô cùng lớn khiến cho tất cả đều lạnh run, hoảng hốt lo sợ.

Thậm chí ngay cả mặt Ân Chính Minh cũng biến sắc, rốt cuộc là chuyện gì vậy?

Giờ phút này đây, Ngô Bình đi ra, anh vừa bước ra một bước, cơ thể đã chiếm một phần ba không gian vũ trụ, cực kỳ to lớn, cũng cực kỳ tôn nghiêm, anh nhìn mười vị Chân Tiên như Kim Hải,… rồi thản nhiên nói: “Các người có sẵn lòng thần phục tôi không?”

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người cảm thấy chấn động, bọn họ há mồm trợn mắt mà kêu lên theo bản năng: “Chúng tôi, bằng lòng thần phục!”
 
Chương 3915


Ngô Bình: “Tốt lắm, bắt đầu từ bây giờ mọi người vẫn thuộc người dưới trướng của Tam Hoàng Lão”.

Nói rồi anh nhìn Kim Hải trong đó hỏi: “Anh là đệ tử chân truyền của Thiên Hư Môn?”

Kim Hải nói: “Phải nhưng bắt đầu từ giờ tôi không còn liên quan gì đến Thiên Hư Môn nữa”.

Ngô Bình: “Nói đi, Thiên Hư Môn muốn làm gì?”

Kim Hải: “Thiên Hư Môn muốn lấy địa bàn của tôi làm bàn đạp để mở rộng thế lực đến đại lục Côn Luân”.

Ngô Bình: “Nếu Thiên Hư Môn lại tìm đến ông, biết làm thế nào chứ?”

“Tôi biết”.

Kim Hải rất sáng suốt, hắn lựa chọn ngoan ngoãn nghe lời khi đối mặt sự cách biệt tuyệt đối.

Tam Hoàng Lão vô cùng ngạc nhiên, run giọng nói: “Hoàng tử điện hạ uy phong nhất thiên hạ, chúng tôi cực kỳ kính phục”, nói rồi mọi người đồng loạt quỳ xuống.

Ngô Bình: “Tam Hoàng Lão, ông phái người khống chế nước Kim Hải, sau đó đi hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên với tôi”.

Ân Chính Minh: “Vâng”.

Nhiệm vụ đầu tiên sau khi trở thành hoàng tử là vào Hoàng Uyển để khảo hạch. Các hoàng tử trước nếu có thể vào Hoàng Uyển thì coi như hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng Ngô Bình không giống bọn họ, anh muốn xem thử anh ta có thể đạt đến cấp bậc nào.

Tam Hoàng Lão mời Ngô Bình đến trước Hoàng Uyển. Lối ra vào của Hoàng Uyển này là một cái tháp cổng rất cao, cổ kính, đã đứng sừng sững ở đây rất nhiều năm rồi.

Không chỉ có Tam Hoàng Lão mà cả mấy người Thất Hoàng Lão cũng đã đến trước, họ cũng rất tò mò về việc liệu vị thiên kiêu đã trở thành hoàng tử hoàn toàn nhờ vào tài năng của mình – Ngô Bình có thể hoàn thành ba nhiệm vụ chính hay không.

Ân Chính Minh nói: “Điện hạ, cửa này không phải ai cũng có thể vào được, nó sẽ sinh ra lực đẩy lùi, đã từng có rất nhiều hoàng tử không có tư cách bước vào cánh cửa này”.

Ngô Bình sải bước đi vào, cánh cửa phát ra tia sáng, cả người anh biến mất.

Ngay sau đó Ngô Bình bước vào một không giản đầy sương mù, chính giữa là một cái bục hình trụ, bên trên có khắc hoa văn.

Lúc này giọng nói quen thuộc đó lại vang lên: “Chào mừng cậu đến tham gia cuộc kiểm tra Hoàng tử”.

Ngô Bình tò mò hỏi: “Là ông sao?”

Giọng nói: “Là tôi, tôi ở khắp mọi nơi trong thành Thương Đế”.

Ngô Bình: “Ông là khí linh của thành Thương Đế?”

“Tôi vốn dĩ là Đế Sư của Đại Thương, chết trận trong lúc chinh chiến nhưng thần hồn vẫn không tan biến, bị Thiên Ất Đại Đế dung hợp vào thành Thương Đế, canh giữ ở đây rất lâu rồi”.

Ngô Bình: “Hóa ra là Đế Sư, rất vui được gặp. Tiếp theo tôi phải làm gì để được kiểm tra?”

Đế Sư: “Kiểm tra Hoàng tử khá đơn giản, cậu đứng trên bục tròn kia, đại trận phức tạp này sẽ tiến hành kiểm tra tổng hợp cho cậu, đồng thời đánh giá cấp bậc của cậu”.

Ngô Bình: “Tôi nghe nói cấp bậc ở đây có hai mươi bảy cấp và chín hạng?”

“Đúng thế”, Đế Sư nói: “Nếu có thể đạt đến hạng ba thì sẽ có thưởng”.

Ngô Bình bật cười: “Có phải đạt đến trên hạng một thì sẽ được thưởng nhiều hơn?”

Đế Sư: “Chưa từng có ai đạt được cấp bậc trên hạng một này, nếu cậu có thể làm được thì sẽ nhận được giải thưởng cao nhất, đó là được vận khí của Đại Thương hỗ trợ”.

Ngô Bình trợn mắt: “Đại Thương đã không còn nữa thì còn vận khí gì chứ?”
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom