Chương 1576: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 44


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Tiểu Hồng vẫn cảm thấy mình làm rất đúng.

Tô Yên nói chuyện xong với chủ nhiệm lớp.

Cô giáo nhịn không được liếc mắt nhìn đứa nhỏ bên ngoài phòng học.

Do dự một lúc rồi lên tiếng

"Cô Tô, có cần đưa đứa nhỏ này đến bệnh viện kiểm tra một chút không?"

Tô Yên nghi hoặc

"Vì sao?"

Chủ nhiệm lớp thấy có vẻ Tô Yên không biết gì, nên càng thêm do dự.

Suy nghĩ thật lâu, cuối cùng vẫn cảm thấy dạy học và giáo ɖu͙ƈ là chức trách của giáo viên, cô giáo lên tiếng

"Tôi thấy đứa nhỏ nhà cô quỳ trêи mặt đất ăn hoa. Tôi cảm thấy nó có lẽ đã phải chịu kϊƈɦ thích, hoặc là thần kinh có chút vấn đề...."

Tô Yên trầm mặc.

Lúc này, Tiểu Hồng vốn dĩ đang nói chuyện cùng Tô Cổ, căm giận nhìn về phía phòng họp.

Dậm chân, hừ một tiếng

"Ta không có bệnh!"

Cuối cùng, Tô Yên bồi thường cho nhà trường, kéo Tiểu Hồng tới xin lỗi.

Chuyện này cứ thế liền kết thúc.

Buổi chiều Tô Yên liền bị cha Tô gọi đến công ty.

Ở đó ngẩn ngơ cả một buổi chiều.

........

Tan học.

Tô Cổ và Tiểu Hồng đi bộ về nhà.

Tiểu Hồng hỏi Tô Cổ

"Ta muốn ăn bông hoa nhỏ, vì sao lại không được ăn?"

Tô Cổ liếc mắt nhìn nó một cái

"Tìm chỗ không có người mà ăn."

"Nhưng mà ····"

Còn chưa nói xong, Tô Cổ đã chặn ngang

"Không có nhưng mà."

Hai đứa vừa đi vừa tranh cãi, bàn tay to nắm lấy bàn tay nhỏ đi về nhà.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Đang đi, bỗng nhiên trước mắt xuất hiện một cái xe ô tô chiếu đèn thẳng tắp với hai đứa nó.

An Túc bước xuống xe, chặn trước mặt Tiểu Hồng và Tô Cổ.

An Túc lên tiếng

"Hai vị đây là Tô Cổ và Tô Tiểu Hồng sao?"

Tô Tiểu Hồng nghi hoặc, cất tiếng hỏi

"Ngươi là ai?"

An Túc đẩy kính mắt gọng vàng của mình, ôn hòa trả lời

"Ta là ai thì không quan trọng. Thiếu chủ nhà ta chờ hai vị trêи xe."

An Túc bày ra tư thế mời.

Sau đó, Tô Tiểu Hồng mặt đầy dấu chấm hỏi bị đẩy lên xe.

Vừa ngồi xuống, liền nhìn thấy một nam nhân rất đẹp trai, mặc bộ quần áo tơ tằm ngồi ở bên trong.

Tiểu Hồng vừa nhìn thấy hắn, phản ứng đầu tiên chính là

"A, là ngươi a. Ngươi không phải là đang ở trong túi không gian của Yên Yên sao?"

Hiển nhiên, Tiểu Hồng đã coi hắn trở thành nguyên thân của Quân Vực.

Tuy rằng, từ một góc độ nào đó, đây vẫn là một người.

Quân Vực ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh nhìn hai đứa nhỏ.

Lệ chí ở khóe mắt lay động, cánh môi mỏng tái nhợt gợi lên một nụ cười

"Xin chào."

Tiểu Hồng ngốc, nhưng Tô Cổ thì không.

Đối phương rõ ràng có chuẩn bị trước mà tới, khí thế rầm rộ. Không phải chỉ đơn thuần tìm tới chúng nó gặp mặt.

Rốt cuộc, qua bao nhiêu vị diện như thế, nam nhân này chưa từng đối xử tử tế với hai đứa nó bao giờ.

Tô Cổ lên tiếng

"Ngươi là người đàn ông của Yên Yên sao?"

Tô Cổ vừa nói ra lời này, Quân Vực liền nhướng mày.

Hiển nhiên, vô cùng hưởng thụ câu hỏi này của Tô Cổ.

Tô Cổ nói tiếp

"Ngươi cãi nhau với Yên Yên sao? Từ khi tới vị diện này, tâm tình chị ấy không hề ổn định."

Yết hầu Quân Vực lăn lộn, cười ra tiếng

"Hình như ngươi biết rất nhiều a~."

Tô Cổ lên tiếng

"Ít nhất là biết vài điều cơ bản."

Tô Cổ bên này đang nói, Tiểu Hồng ngồi bên cạnh liền phá đám

"Chúng ta còn biết rất nhiều điều nha, Yên Yên nói Yên Yên không muốn ở bên cạnh ngươi, ngươi nhanh chóng cách xa Yên Yên một chút..... ưm."

Còn đang nói, nó đã bị Tô Cổ nhét một miếng chocolate còn nguyên giấy bọc vào miệng.

Tiểu Hồng mê man, nó nói sai sao?

Không mà, nó nói sự thật đó.

Ngày đó tuy nó vẫn ở trong túi không gian của Yên Yên, nhưng nó vẫn có thể nghe được rõ ràng.

Hơn nữa Tiểu Hoa mỗi ngày đều nói với nó về chuyện này.

Dù sao Yên Yên cũng có rất nhiều nam nhân, đổi một người lại đổi một người nha~.

Quân Vực cười càng thêm u ám.
 
Chương 1577: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 45


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Hắn tiến tới gần, duỗi tay, giật miếng chocolate trong miệng Tiểu Hồng ra.

Lên tiếng hỏi

"Còn có điều gì nữa? Nếu ngươi làm ta vừa lòng, ta sẽ cho ngươi một xe chocolate."

Tiểu Hồng nhìn nhìn Quân Vực, lại nhìn nhìn Tô Cổ lãnh đạm ngồi bên cạnh.

Thời gian ở với Tô Cổ quá lâu, đầu óc nó tuy thật sự không tốt, nhưng vẫn có thể hiểu được chút chút ý tứ của Tô Cổ.

Tô Cổ rõ ràng không muốn nó tiếp tục nói nữa, nhưng tên nam nhân này lại nói sẽ cho nó một xe chocolate.

Tiểu Hồng vô cùng rối rắm.

Cất giọng giòn tan

"Nhưng ta muốn một xe hoa."

"Được."

"Ta còn muốn một xe con bướm."

Tiểu Hồng đắm chìm trong nguyện vọng của chính mình.

Đôi mắt Quân Vực âm trầm

"Chẳng những ta có thể tặng cho ngươi một xe đầy bươm bướm mà còn có thể tặng cho ngươi thịt rắn ăn chơi, ngươi muốn không?"

Tiểu Hồng bị khuôn mặt đột nhiên biến sắc của Quân Vực làm cho sợ phát run.

Tên nam nhân này lớn lên đẹp trai như vậy, vừa đổi sắc mặt lại dọa người như vậy.

Tiểu Hồng nhỏ giọng lẩm bẩm một câu

"Trách không được Yên Yên không cần ngươi, dù sao Yên Yên cũng có rất nhiều nam nhân, Yên Yên đối xử với bọn họ rất tốt. Khẳng định bọn họ còn đẹp hơn ngươi."

Tiểu Hồng vốn định nói rằng Yên Yên sẽ tìm một người nam nhân có tính cách tốt.

Nhưng.... trong trí nhớ của Tiểu Hồng, các nam nhân của Yên Yên tính tình đều rất xấu, vừa hẹp hòi vừa không chịu nói đạo lý, chẳng có lấy một ai tốt đẹp.

Bọn họ đều sẽ thay đổi sắc mặt, lúc có mặt Yên Yên là một mặt, lúc không có Yên Yên lại một mặt khác.

Vô cùng giống với tên nam nhân trước mắt này, chớp mắt một cái liền trở nên xấu xa.

Hừ, khẳng định còn có nam nhân đẹp hơn cả hắn.

Tô Cổ ngồi bên cạnh duỗi tay ấn đầu Tiểu Hồng, một bàn tay bịt kín cái miệng đang bô lô ba la nói không ngừng của nó.

Quân Vực nghe lời này của Tiểu Hồng xong, cảm thấy vô cùng khó chịu.

Hắn dĩ nhiên biết con rắn ngốc này không hề biết những người nam nhân đó của Tô Yên chính là hắn.

Nhưng bây giờ, Tô Yên lại nói không muốn ở bên cạnh hắn.

Câu nói "trách không được Yên Yên không cần ngươi" của Tô Tiểu Hồng chọc đến điểm nhạy cảm trong tim hắn.

Quân Vực cúi đầu, trong mắt tràn ngập lệ khí.

Tô Cổ lên tiếng

"Ta cũng không cảm thấy có nam nhân nào có thể xứng đôi với Yên Yên. Nhưng Yên Yên lại rất thích ngươi, Nếu phải lựa chọn, ngươi miễn cưỡng được chấp nhận."

Quân Vực dựa vào ghế

"Sao?"

Hắn không nghĩ tới Tô Cổ sẽ nói như vậy.

Thế cho nên, hắn nhìn Tô Cổ nhiều thêm một chút.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Tô Cổ lãnh đạm

"Chia tay thì theo đuổi lại, nếu cần trợ giúp, thì nói với ta, ta cũng không ngại giúp ngươi một chút."

Quân Vực nghe Tô Cổ nói câu "chia tay lại theo đuổi lại" kia, mí mắt giật giật.

Từng đó thời gian, hắn vẫn luôn bực tức vì Tô Yên nói chia tay với hắn.

Hắn vẫn luôn chờ Tô Yên chủ động tìm tới hắn làm hòa.

Kết quả, càng chờ càng bực.

Một loạt biểu hiện của đầu gỗ cô nương, sợ là muốn khiến hắn tức chết mà.

Hiện giờ câu nói này của Tô Cổ, lại có thể kéo hắn ra khỏi vòng luẩn quẩn.

Lệ khí quanh người Quân Vực tan đi một chút.

Suy tư.

"Giúp ta?"

Tô Cổ nhìn hắn

"Ngươi bị thương ở Minh giới, Yên Yên rất khổ sở. Yên Yên không thích ngươi bị thương, vừa thấy ngươi xảy ra chuyện, chị ấy sẽ vô cùng bực bội. Ngươi không cảm nhận được sao?"

Tiểu Hồng ngồi bên cạnh nghe, có điểm ghen ghét.

"Hừ hừ" hai tiếng.

Yên Yên còn chưa lo lắng cho nó như vậy bao giờ đâu.

Nhưng nghĩ lại, nó lợi hại như vậy, người khác không làm nó bị thương được.

Yên Yên cũng không có cơ hội để khổ sở vì nó đâu.

Nghĩ vậy, Tiểu Hồng lại ưỡn ngực thẳng lưng.

Quả nhiên, nó vẫn là lợi hại nhất.

Tiểu Hồng vừa động đậy, Tô Cổ cho rằng nó lại muốn nói linh tinh.

Lúc này không thèm che miệng nó nữa. Mà dùng tay bóp chặt miệng nó lại, không cho nó phát ra bất cứ âm thanh gì nữa.

Tiểu Hồng bị bóp đến đau đớn, rầm rì trong miệng.

Vì sao lại bóp miệng nó chứ?

Nó có nói sai sự thật đâu.

Vốn dĩ tên nam nhân này trở mặt còn nhanh hơn cả lật sách.
 
Chương 1578: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 46


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Rõ ràng vì lời nói của Tô Cổ, biểu tình của Quân Vực chậm rãi tốt lên.

Đại khái đây là lần đầu tiên hắn có tâm trạng tốt như vậy từ ngày Tô Yên nói chia tay hắn.

Trong đầu Quân Vực tua đi tua lại câu nói của Tô Cổ.

Cô đau lòng hắn sao?

Trong lòng hắn sáng bừng như mây đen đã tan hết.

Trong đầu nhớ tới bộ dạng nhíu mày, mím môi của Tô Yên lúc cô nhìn thấy cánh tay hắn bị bỏng nghiêm trọng, tâm tình của Quân Vực càng tốt lên.

Rõ ràng vẫn là biểu tình như lúc này, nhưng lệ khí tan đi, chỉ còn lại nụ cười vui sướиɠ.

Tiểu Hồng vốn dĩ còn đang làu bàu, nhưng vừa nhấc đầu lên liền cảm thấy hoa mắt.

Ha, nam nhân này lớn lên thật xinh đẹp.

Tìm một người khác đẹp trai như hắn hình như có chút khó khăn.

Nhưng mà, khẳng định Yên Yên sẽ tìm ra được.

Tiểu Hồng âm thầm cân nhắc trong lòng.

Trải qua nửa giờ đàm luận, Tiểu Hồng và Tô Cổ bị mời xuống xe.

Tiểu Hồng xoa xoa cái miệng nhỏ bị Tô Cổ bóp đỏ ửng.

Đau quá.

Nhưng so với chuyện này, Tiểu Hồng vẫn còn nghi vấn khác

"Vì sao ngươi lại muốn giúp hắn?"

Tô Cổ cúi đầu nhìn nó

"Không giúp hắn, ngươi nghĩ chúng ta có thể xuống khỏi xe sao?"

Tiểu Hồng tuy không hiểu lắm, nhưng nó vốn luôn coi lời Tô Cổ nói là chuẩn không cần chỉnh

"Nhưng, da ta rất dày, hắn không đánh được ta."

Tô Cổ nhìn nó.

Duỗi tay, nhéo má nó.

"Ừ, da thật dày."

Tiểu Hồng hiếm khi được Tô Cổ khích lệ,vô cùng vui vẻ.

Thế cho nên việc Tô Cổ bóp miệng nó liền vứt luôn sau đầu.

Tô Cổ và Tiểu Hồng về nhà.

Tiểu Hồng liền cầm một miếng chocolate gặm.

Cũng không trách được Tiểu Hồng không nhớ nổi đường. Dù gì ở bên cạnh nó cũng có một kẻ nhớ đường giỏi như Tô Cổ, việc quái gì nó phải tốn não để nhớ nữa.

1 giờ đêm, Tô Yên đang ngủ liền nhận được cuộc gọi của An Túc.

Vẫn là giọng nói ôn hòa như trước, chỉ nói một câu

"Chủ Thần Đại Nhân, thật xin lỗi vì đã quấy rầy ngài, ngài có thể qua đây một chuyến không?"

Tô Yên tắt điện thoại, cũng không thèm thay váy ngủ, vội vàng lái xe đến nhà Quân Vực, cô cho rằng Quân Vực xảy ra chuyện.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Khi Tô Yên mặc váy ngủ chạy tới, liền thấy Quân Vực đang đứng trước cửa nhà.

Tô Yên sửng sốt một chút, sau đó nhìn một lượt Quân Vực từ trêи xuống dưới.

Thở phào nhẹ nhõm.

Cô nghi hoặc

"Có việc gì sao?"

Quân Vực rũ mắt, đôi mắt đen nhánh nhìn Tô Yên

"Lời này hẳn là phải để tôi hỏi em chứ, Tô tiểu thư?"

Tô Yên trầm mặc.

Sau đó, Quân Vực lên tiếng

"Nửa đêm nửa hôm Tô tiểu thư chạy tới đây, còn hỏi ta có chuyện gì hay không."

Đôi môi mỏng gợi lên độ cung, mang theo châm chọc.

Tô Yên dần dần bình tĩnh lại, khôi phục tinh thần.

Cô vuốt vuốt tà váy ngủ.

Lên tiếng

"Em, em, cho rằng anh xảy ra chuyện, liền chạy tới đây xem."

Quân Vực khom lưng tới gần cô, đôi mắt kia thực sự vô cùng câu dẫn.

Trong con ngươi hiện lên hình bóng Tô Yên

"Dù tôi có xảy ra chuyện, cũng có liên quan gì tới em sao?"

Yết hầu hắn lăn lộn.

Tô Yên mấp máy môi.

Nhỏ giọng

"Không có quan hệ."

Tiểu Hoa nhìn ký chủ.

Không biết vì sao, mỗi lần chạy tới nơi này, khí thế của ký chủ giống như chạy đi đâu hết.

Quân Vực duỗi cánh tay dài.

Trực tiếp túm lấy Tô Yên đẩy vào trong nhà

"Ầm" một tiếng, cửa đã đóng lại.

"Sao Tiểu Quai lại cảm thấy, hai ta có thể không còn một chút liên quan nào?"

Tô Yên sửng sốt.

"Sao?"

Hắn đè Tô Yên lên cánh cửa.

Lẩm bẩm

"Tôi muốn em."

Tô Yên chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt.

Tiểu Hoa nhắc nhở

"Ký chủ, ở thế giới động vật, lời này biểu thị cho việc muốn giao phối ~~"
 
Chương 1579: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 47


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Quân Vực hôn Tô Yên một cái, vừa hôn vừa gấp gáp cởi váy ngủ của Tô Yên.

Tô Yên sửng sốt trong chốc lát, sau đó liền đẩy hắn ra.

Đôi mắt của Quân Vực càng thêm nóng bỏng, nhìn cô chằm chằm.

"Em không muốn sao?"

Tô Yên lên tiếng

"Có phải anh lại phát sốt rồi không?"

Tô Yên chạm vào hắn, cảm giác người hắn nóng lợi hại, giống như một cái lò than đang cháy rừng rực.

Quân Vực đáp

"Sốt cũng không cản trở được anh phát huy."

Tô Yên nhịn không được liếc mắt nhìn hắn một cái.

Sau đó, quay ra nhìn sắc trời.

Buổi tối xảy ra chuyện gì sao? Sao thái độ của hắn lại không giống với lúc ban sáng?

Đổi tim sao?

Sẽ không.

Lúc ban ngày hắn còn không muốn phản ứng cô, nói chuyện từng câu từng chữ đều là châm chọc cô.

Sao đến nửa đêm lại muốn câu dẫn cô?

Cô lôi kéo hắn đi vào phòng khách.

Vừa rồi không cảm thấy gì, nhưng càng đi vào bên trong, lại càng cảm thấy nhiệt độ điều hòa quá thấp rồi, vô cùng lạnh.

Tìm một vòng cũng không tìm được điều khiển.

Tô Yên hỏi

"Làm thế nào để tắt điều hòa?"

Quân Vực nhìn thoáng qua

"Điều hòa hỏng rồi, không tắt được."

Tô Yên kéo Quân Vực đi vào trong phòng ngủ.

Kết quả, trong phòng còn lạnh hơn cả bên ngoài phòng khách.

Lạnh như muốn đóng băng người ta luôn.

Nhiệt độ như thế này, hắn không phát sốt mới là kỳ quái.

"Chăn bông đâu?"

"Không biết"

Quân Vực sốt cao, nói chuyện chậm mất nửa nhịp.

Giọng nói lười nhác, cả người đổ lên trêи người Tô Yên.

Tô Yên nói

"Đến nhà em đi."

Nói xong, liền kéo hắn ra ngoài.

Người nào đó vốn đang rất phối hợp, chớp mắt liền bất động.

Đứng im ở đó.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Nhìn Tô Yên, hỏi

"Trai đơn gái chiếc ở chung một phòng?"

Tô Yên còn chưa kịp trả lời.

Quân Vực đã cúi đầu lẩm bẩm

"Em đi đi, tôi không có việc gì."

Hắn nói rất chậm, đại khái vì sốt cao, giọng nói của hắn bắt đầu nghẹt lại.

Quần áo mỏng manh, trong nhà cái gì cũng không có, ở trong cái phòng lạnh đến phát run như thế này, Tô Yên sao có thể bỏ mặc?

Cô duỗi tay kéo hắn đi

"Em không ngại."

Quân Vực không nói lời nào.

Tô Yên nhìn hắn

"Rốt cuộc anh muốn như thế nào?"

Quân Vực run rẩy lông mi

"Em đem tôi vứt sang một bên, cần gì phải quản sống chết của tôi?"

Lúc hắn nói lời này, không có cảm xúc gì.

Nhưng nghe vào tai lại làm người ta vô cùng đau lòng.

Ví dụ như Tiểu Hoa.

Tiểu Hoa không nhịn được, cảm thán

"Thật là đáng thương a~"

Tô Yên hơi há mồm, giữ chặt tay Quân Vực.

Thật lâu sau cô nghiêm túc nhìn Quân Vực, mở miệng

"Em cảm thấy chúng ta nếu tách ra, sống sẽ càng tốt hơn."

Quân Vực nghe xong, thân thể cứng đờ lại, cười tự giễu.

"Là bởi vì thế, nên mới muốn chia tay cùng tôi sao? Cảm thấy thân phận của tôi không xứng với em, để lộ ra sẽ bị người ta chê cười sao?"

"Em không để ý những chuyện này."

"Vậy em để ý cái gì?"

Tô Yên không muốn nói, nhưng Quân Vực lại từng bước áp sát.

Cuối cùng vẫn chậm rì rì nói ra

"Nhìn anh bị thương, em rất đau lòng, rất khó chịu. Em không khống chế nổi bản thân. Nhưng em lại là Chủ Thần, em không thể như vậy."

Tô Yên nói rất nghiêm túc.

Cô là Chủ Thần, chúa tể của 3000 thế giới.

Mỗi một việc làm của cô đều phải đúng với quy tắc, không thể sai lầm.

Năm đó cô trở thành Chủ Thần, cô chỉ có một giới hạn duy nhất.

Chính là không thể mất khống chế.

Cho nên đến những ngày mưa, cô phải cố gắng duy trì lý trí.

Ở bên Quân Vực, Tô Yên biết rõ mình đang làm cái gì.

Nhưng tất cả mọi chuyện đã thay đổi từ khi cô đến Minh Giới.

Cô không thể khống chế được khi thấy hắn bị thương. Cho nên chỉ có chia tay, đối với cả hai người bọn họ đều tốt hơn.

Nhưng sau khi tách ra, Tô Yên liền biết, mọi chuyện không đơn giản như cô tưởng tượng.

Trong thâm tâm cô gào thét muốn được ở bên cạnh hắn.

Cô không muốn nhìn thấy hắn bị thương.

Cô có thể khống chế được hành vi của mình.

Nhưng lại không khống chế nổi suy nghĩ.
 
Chương 1580: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 48


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Cho nên, cô muốn đứng xa một chút quan sát hắn.

Nhưng hắn lại luôn bị thương.

Mới vừa muốn rời đi, lại không thể khống chế được bản thân mà nghĩ tới hắn, lại muốn đi tìm hắn.

Cô muốn đưa hắn về nhà cô, không thể đứng mãi ở trong cái căn nhà như hầm băng thế này được.

Quân Vực ho khan từng đợt.

Tô Yên dìu hắn đi.

Quân Vực chậm chạp nói

"Tôi hiểu ý của em."

Hắn cúi đầu, lông mi đen nhánh run rẩy.

"Về sau, tôi sẽ cách em thật xa. Sẽ không quấy rầy tới em nữa."

Hắn đi tới bên giường, ngồi xuống.

Vừa ho, vừa nói

"Em đi đi."

Âm thanh khàn khàn suy yếu, nghe vào tai vô cùng đau lòng.

Tô Yên mím môi, đứng ở cửa.

"Được."

Nói xong, liền dứt khoát xoay người đi.

"Ầm" một tiếng, cửa phòng đóng lại.

Quân Vực ngồi ở mép giường, ho khan từng tiếng, đỡ thành giường.

Cúi đầu trầm mặc, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Ba phút sau.

Cửa phòng lại lần nữa mở ra.

Tô Yên lại quay trở về.

Cô đi đến trước mặt Quân Vực.

"Anh muốn tự đi theo em, hay là em phải trói anh đi?"

Tô Yên rất nghiêm túc, không hề đùa giỡn một chút nào.

Quân Vực sốt cao, sắc mặt càng lúc càng tái đi.

"Không phải em không muốn nhìn thấy tôi sao? Vì sao phải quay lại đây?"

Tô Yên ôm lấy Quân Vực

"Em đổi ý."

Cô cũng muốn rời đi.

Nhưng lại không yên lòng.

Cô chắc chắn, cô đi rồi.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Hắn sẽ để bản thân mình tùy ý vật vờ trong căn nhà này cho đến khi đông lạnh mà chết.

Lăn lộn một hồi lâu, Tô Yên thay đổi ý định.

Cô định tìm cuộn dây thừng trói hắn lại trước rồi tính.

Trói hắn lại, để ở trước mắt, Tô Yên không tin hắn có thể lăn lộn mà xảy ra chuyện gì nữa.

Chỉ cần hắn không bị thương, cô sẽ không bực bội.

Tô Yên lên tiếng

"Em không muốn chia tay anh."

Quân Vực nghe xong, lập tức ngẩng đầu lên nhìn cô.

Vừa ho khan vừa cười tự giễu

"Về sau, em cảm thấy tôi chướng mắt, có phải cũng sẽ tùy ý mà vứt bỏ tôi hay không?"

Hơn nửa người hắn đã đè lên người Tô Yên, bị cô khiêng ra ngoài.

Tô Yên sửng sốt.

"Sẽ không."

Quân Vực nhìn cô, đôi mắt đen nhánh

"Em cũng từng nói, em sẽ không bỏ rơi tôi."

Tô Yên không nói nữa, đưa hắn đi ra ngoài.

Cô mở miệng

"Vậy về sau cho anh quyền lựa chọn."

Trong giọng nói ấm áp của cô mang theo chút nghiêm túc.

Quân Vực nghe xong, ho khan một tiếng, bộ dáng vô cùng suy yếu.

"Em không cần làm cho có lệ với anh."

Tô Yên lắc đầu

"Em không làm cho có lệ, em thật sự muốn làm hòa với anh."

Làm hòa với hắn rồi, sau này sẽ để ý hắn nhiều hơn một chút.

Để ý hắn cẩn thận, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì.

Ít nhất sẽ không xuất hiện hình ảnh như lúc ở Minh Giới nữa.

Chỉ cần hắn không xảy ra chuyện, cô sẽ không bị mất khống chế, không xảy ra nhiễu loạn.

Tô Yên mở cửa xe, đặt hắn vào ghế lái phụ.

Sau đó lái xe đi về nhà cô.

Xe đi một đường, cả hai người cũng yên tĩnh cả một đường đi.

Cho đến khi xe dừng lại.

Tô Yên cởi đai an toàn, nhìn Quân Vực, hỏi

"Anh có nguyện ý không?"

Vừa nói, vừa kéo tay hắn.

Tô Yên hỏi rất nghiêm túc.

Lông mi Quân Vực rung động, lệ chí nơi khóe mắt lay động, rõ ràng khuôn mặt hắn vì sinh bệnh mà tái nhợt, nhưng lại mang theo vẻ đẹp yếu ớt riêng biệt.

Hắn khàn giọng

"Em phải đối xử thật tốt với anh, anh muốn thấy thành ý của em."

Tiểu Hoa vốn đang rất khổ sở.

Nhìn bộ dạng suy yếu của Quân Vực Đại Nhân mà thấy đau lòng.

Kết quả, hắn vừa nói ra một câu này.

Sự đau lòng của Tiểu Hoa tức khắc liền giảm đi một nửa.

Muốn thấy thành ý của ký chủ sao?

Đối xử thật tốt với ngài ấy sao?

Hừ, vừa nghe đã biết là muốn bẫy ký chủ.

Tiểu Hoa giờ đã phân biệt được một ít lời nói của Quân Vực.
 
Chương 1581: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 49


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Sau đó, nó thấy ký chủ nghiêm túc gật đầu

"Được"

Dứt lời, Tô Yên xuống xe mở cửa ghế phụ, đỡ Quân Vực xuống xe.

Tiểu Hoa lên tiếng

"Ký chủ, Tiểu Hoa cảm thấy Quân Vực Đại Nhân chính là muốn chiếm tiện nghi của chị!!"

Tô Yên hờ hững đáp

"Không sao."

Tiểu Hoa liền im bặt.

............

Khi Tô Yên đưa Quân Vực về tới nhà, Tiểu Hồng đang ngồi xổm trước tủ lạnh ăn vụng kem ly.

Vừa nhìn thấy Tô Yên trở về, đôi mắt nó sáng rực

"Yên Yên~"

Xung quanh miệng nó đều là kem, thành công tự tố giác việc mình đang làm.

Nửa đêm nửa hôm vẫn không chịu ngủ, ôm kem ly ra nghênh đón Yên Yên trở về nhà.

Tiểu Hồng muốn chạy tới ôm Tô Yên nhưng lại nghe thấy tiếng ho khan.

Lúc này mới để ý Yên Yên còn ôm một nam nhân về nhà.

Tiểu Hồng ngơ ngác hỏi

"Yên Yên, chị lại đổi nam nhân rồi sao?"

Vừa nói xong, tầm mắt của Tiểu Hồng liền đối diện với Quân Vực.

Tiểu Hồng vốn đang rất cao hứng vì gặp được Tô Yên, chớp mắt liền im bặt, ôm ly kem chạy thẳng vào phòng Tô Cổ.

Hic, nam nhân này sao lại chạy tới nhà Yên Yên vậy?

Nó không muốn ngủ một mình.

Ngủ với Cổ Vương chắc chắn tốt hơn.

Kỳ thật đối với Tiểu Hồng mà nói, so với chuyện ngủ một mình, nó càng muốn được ngủ cùng Cổ Vương.

Những ngày tháng trong không gian nó đều ngủ cùng với Cổ Vương, bởi vì nó cảm thấy như vậy sẽ an toàn hơn nhiều, không cần lo lắng đang ngủ ngon thì bị dã thú khác đến ăn thịt.

Tô Yên đỡ Quân Vực đi lên lầu.

Quân Vực mệt nhọc cất tiếng hỏi

"Thằng nhóc kia vì sao lại nói Tiểu Quai muốn đổi nam nhân khác? Tiểu Quai có rất nhiều nam nhân sao?"

Nói xong, hắn liền rũ mắt xuống, âm thanh khàn khàn suy yếu như đang bị thương nặng.

Sau đó, hắn lại hỏi

"Anh là người thứ bao nhiêu?"

Tô Yên vừa đỡ hắn lên tầng, vừa trả lời

"Em chỉ có một mình anh, không có ai khác nữa."

Quân Vực cười khẽ, sắc mặt tái nhợt làm người ta đau lòng

"Em không cần gạt anh."

Tô Yên dừng bước chân nhìn hắn

"Là sự thật."

Quân Vực không nói gì.

Tô Yên tiến gần lại, hôn hắn một cái.

"Là thật mà."

Ánh mắt Quân Vực dừng lại trêи đôi môi của cô, rũ mắt xuống.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Bỗng nhiên nói một câu không liên quan chút nào

"Từ trước tới nay Tiểu Quai hình như không hề nhiệt tình với anh."

Tô Yên nghi hoặc

"Sao?"

Hắn thấp giọng nói một câu

"Tiểu Quai chưa từng hôn anh nồng nhiệt."

Tô Yên nghe mấy chữ "hôn nồng nhiệt" này liền phát ngốc.

Tiểu Hoa nhịn không được chen vào nói

"Ký chủ, Quân Vực Đại Nhân chính là muốn ký chủ dùng sức ôm hôn ngài ấy."

Tô Yên nhìn bộ dáng hiện tại của Quân Vực

"Anh đang bị bệnh."

"Tiểu Quai ghét bỏ anh sao?"

"..."

Cho nên ý hắn chính là ngoại trừ hôn hắn, cô không còn lựa chọn khác.

Tô Yên bước thêm hai bậc thang.

Sau đó ôm cổ Quân Vực, hônnnn.

Từng chút từng chút, từ hôn nhẹ đến hôn sâu.

Cô chỉ biết da lông, làm thế nào để hôn nồng nhiệt cũng không hiểu lắm.

Đương nhiên, mấy thứ da lông như vậy là cũng đủ rồi.

Bởi vì vị nào đó đang sinh bệnh phát sốt đến vô cùng suy yếu đã đè Tô Yên lên tay vịn cầu thang.

Tiểu Hoa nhìn.

Hừ! Vừa rồi còn sốt cao, còn suy yếu đến mức không đi nổi cơ mà.

Thế mà thoắt cái lại có sức lực lớn như vậy mà đè ký chủ ra hôn hôn.

Hừ!

Đều là giả vờ.

Một nụ hôn này, chính là hôn rất lâu.

Nghỉ ngơi một lát, Tô Yên lại bị đè ra hôn.

Hôn hôn, Tô Yên bị Quân Vực đẩy vào trong căn phòng gần đó nhất.

Tiểu Hoa nhìn càng thêm căm giận.

Có sức lực bế cả ký chủ lên, thế mà vừa rồi còn giả bộ không có sức bước đi,

Nửa ngày sau, Tiểu Hoa vội vàng bịt kín hai mắt của mình.

Ô, Quân Vực Đại Nhân cởi váy của ký chủ rồi.

Thật thẹn thùng a ~~
 
Chương 1582: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 50


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Cuối cùng, Tiểu Hoa thẹn thùng cả nửa ngày nhưng hai người kia lại chẳng phát sinh chuyện gì.

Bởi vì ở giờ khắc cuối cùng, ký chủ tỉnh táo lại.

Sau đó rất nghiêm túc mà lắc đầu

"Anh đang phát sốt."

Thân thể Quân Vực xác thật là nóng như cái lò than rồi.

Sau đó liền bị Tô Yên dùng chăn bông bọc kít mít, thuận tiện cho hắn uống thuốc hạ sốt.

Quân Vực nhịn rồi lại nhịn, ánh mắt lóe lên, cuối cùng cũng không nói lấy một câu.

Tùy ý để Tô Yên bọc hắn kín mít rồi bón thuốc cho hắn uống.

Sáng hôm sau, Tô Yên nhận được điện thoại của chị cả Tô Vân gọi đến.

"Tiểu Yên à, trưa nay em có rảnh không? Chúng ta có thể cùng ăn bữa cơm không?"

Đây chính là điều mấy hôm trước Tô Yên đã đáp ứng với Tô Vân.

Cô gật đầu

"Được."

Tô Vân nói địa chỉ xong rồi tắt điện thoại.

Tô Yên lấy viên thuốc ra đút cho vị nào đó nằm trêи giường.

Hắn sốt cả đêm, nhưng sau khi uống thuốc hạ sốt, đến sáng nay nhiệt độ cơ thể liền giảm xuống, hơn 37 độ một chút.

Sốt nhẹ.

Nhìn hắn có vẻ như không có vấn đề gì.

Tô Yên lên tiếng

"Trưa hôm nay em sẽ ra ngoài ăn cơm."

"Anh không thể đi theo, đúng không?"

Tô Yên do dự một chút.

Nếu là dịp khác thì có thể dẫn hắn theo, nhưng nghe ý tứ của Tô Vân, là muốn cùng cô, Tô Vũ và Tô Thêm ăn cơm.

Mang theo Quân Vực đi có vẻ không hợp lý lắm.

Tô Yên lên tiếng

"Hôm nay là thứ bảy, anh có thể ăn cơm cùng Tô Cổ và Tiểu Hồng."

"Ừm."

Hắn cúi đầu đáp, không nói gì nữa.

Tô Yên đi đến trước giường, duỗi tay kéo áo hắn, xem vết bỏng trêи tay.

Đã nhiều ngày bôi thuốc theo chỉ dẫn của bác sĩ, trêи cơ bản là đã sắp khỏi hắn.

Nhưng làn da ở chỗ đó giống như vết rạn. Bị bỏng quá nặng, sợ là sẽ trở thành sẹo.

Tô Yên lên tiếng

"Rốt cuộc vì sao lại bị như thế này? Sao lại nghiêm trọng như vậy?"

Quân Vực ngước mắt, nửa ngày sau mới thấp giọng trả lời

"Dùng nước sôi đổ vào thêm lần nữa."

Hắn nói nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi.

Tô Yên sửng sốt.

"Anh ······"

Quân Vực không nhìn cô

"Tiểu Quai không chịu để ý tới anh, không muốn nói chuyện với anh, còn muốn đoạn tuyệt sạch sẽ quan hệ với anh."

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Quân Vực ngẩng đầu lên, ánh mắt u oán

"Tiểu Quai nói không cần liền vứt bỏ anh như vậy."

Lại tới nữa rồi....

Đối với chuyện này, là Tô Yên đuối lý.

Nhưng nghe hắn nói như thế, giống như việc hắn bị bỏng thêm lần nữa cũng là do cô sai.

Cô mở tuýp thuốc mỡ ra, bôi lên vết bỏng

"Về sau anh không được như vậy."

Cô vừa băng bó lại vừa nói.

Quân Vực nhìn đi chỗ khác, chậm rãi nói

"Không làm như vậy, chỉ sợ Tiểu Quai sẽ không thèm để ý tới anh nữa."

Tiểu Hoa nghe Quân Vực nói, lại cảm thấy Quân Vực Đại Nhân thật sự vô cùng đáng thương, thật đau lòng.

Tô Yên kéo tay hắn

"Về sau em sẽ không như vậy nữa."

Lời này không biết cô đã nói bao nhiêu lần, cũng không biết cô đã hứa hẹn bao nhiêu lần, nhưng hắn hình như không quá an tâm.

Tô Yên thấy hắn cúi đầu, không nói một lời.

Cô lên tiếng

"Anh đang suy nghĩ cái gì?"

Quân Vực ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh nhìn cô

"Suy nghĩ vì sao Tiểu Quai lại không muốn anh."

Tô Yên chớp chớp mắt

"Muốn chứ."

Ánh mắt Quân Vực sáng lên.

"Thật sự?"

"Ừm"

"Muốn bao nhiêu?"

"Rất muốn."

Quân Vực nghe thấy vậy mới cảm thấy tâm trạng tốt hơn một chút.

Sau đó, lôi kéo Tô Yên ấn lên giường.

Hắn hôn cô, khàn giọng nói

"Anh cũng rất muốn Tiểu Quai."

Tô Yên trầm mặc, hình như hắn hiểu lầm rồi.

"Anh còn đang phát sốt."
 
Chương 1583: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 51


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

"Không đáng ngại."

"Cánh tay của anh còn chưa lành hẳn."

"Không sao, anh không ngại."

"Trưa nay em còn có việc muốn ra ngoài.

Quân Vực dừng tay lại, thân thể cứng lại một chút.

"Tiểu Quai không muốn sao?"

Tô Yên không nói gì.

Cô cảm thấy nếu cô nói sai một câu, hắn sẽ đau lòng.

Nam nhân của mình có trái tim bằng pha lê thì phải làm thế nào bây giờ?

Cuối cùng, Tô Yên chậm rì rì đáp lại

"Muốn...."

Sau đó, người nào đó vừa ỉu xìu lập tức vô cùng cao hứng.

Cúi đầu hôn Tô Yên.

Giọng nói của Quân Vực trầm thấp mà vô cùng dụ hoặc.

"Anh cũng rất muốn, muốn Tiểu Quai đến đau lòng."

Quân Vực duỗi tay, mười ngón tay đan xen.

Cùng với ánh nắng sớm, trong phòng ngủ vô cùng ái muội.

....

12 giờ rưỡi.

Tô Yên xuất hiện ở cửa khách sạn Tô Vân đã hẹn.

Quần áo dài, tóc rối tung.

Trời rất nóng, nhưng trong khách sạn có bật điều hòa, thế cho nên dù cô mặc như thế này cũng không thấy nóng.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Miệng có chút sưng đỏ, đôi mắt long lanh.

Lúc tới nơi, cũng chỉ thấy một mình Tô Vân.

Tô Vân nhìn Tô Yên, đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó liền hiểu.

Đều là người trưởng thành, rất dễ hiểu.

Tô Vân lên tiếng

"Chúng ta đã bao nhiêu năm rồi không ăn cơm với nhau?"

Tô Yên gật đầu

"Ừm."

Tô Vân rót cho cô một ly nước

"Uống nước trước đi."

Tô Yên bưng ly nước lên, uống một ngụm.

Tô Vân nói chuyện phiếm với cô vài câu, kể những chuyện xảy ra trong mấy năm ở nước ngoài của mình, sau đó cười hỏi cô

"Chị nghe mọi người nói em làm ở công ty của cha không tồi, còn ký kết được mấy hợp đồng lớn."

Nói xong, Tô Vân dừng lại một chút lại mở miệng

"Chị hẹn em ra ăn cơm, nhưng cũng có một yêu cầu hơi quá đáng."

Tô Yên hỏi

"Chuyện gì?"

"Đối với hợp đồng hợp tác với tập đoàn K, chị muốn được cùng em làm."

Tô Yên sửng sốt một chút

"Những văn kiện và tài liệu liên quan đều đã đưa tới cho chị. Em đi cùng cũng sẽ không giúp được gì."

Tô Vân gật đầu

"Chị biết, chỉ là em vẫn là người tiếp xúc lâu nhất với hợp đồng này. Hơn nữa chắc hẳn em cũng nghe nói Cha đã triệu tập cuộc họp để lập phương án ký kết hợp đồng với tập đoàn K. Căn cứ vào biểu hiện trong mấy tháng này. Giữa em và Tô Vũ, cha muốn chị chọn một người để hỗ trợ chị. Chị tín nhiệm em hơn rất nhiều."

Tô Yên trầm mặc.

Không thể tin được Tô Vân lại muốn cô đi làm chuyện này.

"Gần đây em khá bận, khả năng sẽ không rảnh tay."

Tô Vân cười nói

"Không sao, em có thể làm ở nhà. Chị chỉ cần phương án cuối cùng."

Tô Vân thậm chí còn đồng ý chuyện Tô Yên không cần tới công ty đi làm, chỉ cần cô đồng ý tiếp tục tham gia kế hoạch này.

Vốn dĩ, Tô Yên đã có thể ký kết hợp đồng với tập đoàn K, nếu không phải giữa chừng nhảy ra một Trình Giảo Kim là An Túc, hợp đồng đã ký xong từ lâu rồi.

Nếu cái hợp đồng này đến cuối cùng vẫn không ký được, thì thực sự có chút tiếc nuối.

Nghĩ vậy, Tô Yên liền đáp ứng.

"Được."

Tô Vân nghe Tô Yên nhận lời xong, cười một cái rồi chạm ly với cô.

Nửa giờ sau, Tô Vũ và Tô Thêm cùng nhau tới.

Tô Vũ cười gọi một tiếng

"Chị"

Tô Thêm đi sau lưng Tô Vũ, mặc một chiếc áo thun đen rộng thùng thình, quần túi hộp rách gối, là mốt mới nhất của thanh niên bây giờ.

Tô Thêm năm nay 17 tuổi, bởi vì ở nhà được cả nhà chiều chuộng cung phục không khác gì tiểu tổ tông.

Chiều đến hỏng luôn rồi.

Vừa ngồi xuống, đã chưng ra cái bộ mặt không kiên nhẫn, lấy di động ra bấm bấm, giống như đang có việc.

Tô Vân đang muốn mở lời, Tô Thêm đã trực tiếp đánh gãy.

"Chị, chúc mừng chị về nước, nhưng tôi vẫn còn chuyện cần làm, cho nên nếu chị muốn ôn chuyện với tôi, ngắn gọn chút. Các anh em của tôi vẫn đang chờ tôi đến."
 
Chương 1584: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 52


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Khẩu khí nói chuyện không nhỏ.

Tô Vũ tỏ vẻ bất đắc dĩ nói

"Chị, chị đừng giận nó, nó vẫn luôn như vậy đấy."

Tô Vũ tuy rằng nói như vậy, nhưng lại không hề có một lời ngăn cản Tô Thêm đừng dùng thái độ như vậy nói chuyện.

Đại khái là từ nhỏ đã được cả nhà nuông chiều, Tô Vũ thậm chí còn cảm thấy thái độ của Tô Thêm như vậy cũng không có gì là không lễ phép.

"Chị, có chuyện gì thì chị nói ngắn gọn đi. Cha còn giao cho em chuyện khác cần xử lý. Gần đây công ty chúng ta đang muốn hợp tác với tập đoàn K khai thác một miếng đất. Em còn phải đi gặp tổng giám đốc của bọn họ. Chị cũng hiểu mà, không thể để người ta chờ mình được."

Lời này nói ra, ý tứ chính là có việc phải đi.

Tô Vân bưng tách trà lên uống, cười nói

"Chị không có chuyện gì. Chỉ là rất lâu rồi không được gặp các em. Các em có việc thì cứ đi trước, chị hai Tô Yên ở lại đây với chị một lát là được rồi."

Tô Vũ nhìn lướt qua Tô Yên, gật đầu.

"Đúng vậy, chị hai hiện tại không đi làm, mỗi ngày đều được ở nhà thảnh thơi. Không giống chúng ta đầu tắt mặt tối cả ngày. Chị cả nếu rảnh, có thể tìm chị hai giải sầu a~"

Tô Yên nhìn Tô Vũ, lại nhìn Tô Thêm ngồi bên cạnh.

Hai người này trước giờ chưa từng để nguyên thân vào trong mắt.

Hiện giờ Tô Yên đoạt xá, thay thế nguyên thân quật khởi, thứ đạt được không phải là tôn trọng, mà chính là ghen ghét.

Tô Vũ và Tô Thêm nói tạm biệt hai câu liền mau chóng rời đi.

Sau đó, bữa cơm hội tụ này liền trở thành bữa cơm riêng của Tô Yên và Tô Vân.

Tô Vân không hề tức giận, giống như đã sớm đoán được bọn họ sẽ sớm kiếm cớ rời đi.

Tô Vân rót cho mình một tách trà, vén tóc ra sau tai, nói

"Tiểu Yên, em cảm thấy xí nghiệp của Tô Thị như thế nào?"

Vừa dứt lời thì phục vụ đem đồ ăn lên.

Chờ đến khi nhân viên phục vụ đi ra ngoài, Tô Yên mới trả lời

"Khá tốt."

Tô Vân lại hỏi

"Vậy Tiểu Yên có hứng thú ngồi vào vị trí của cha không?"

Tô Yên ngẩng đầu, nhìn Tô Vân

"Chị muốn sao?"

Tô Yên hỏi trắng ra.

Đại khái là cô quá thẳng thắn, làm cho Tô Vân vốn đang nghĩ đến rất nhiều cách trả lời vô cùng ngạc nhiên.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Tô Vân vuốt vuốt cái tách trà trong tay, cười nói

"Đúng vậy, nếu không muốn vị trí hiện tại của cha, vì sao chị lại phải trở về chứ?"

Tô Yên gật đầu

"Ừm."

Làm chủ tịch sao?

Cô chưa từng nghĩ tới.

Tô Vân quơ quơ chén trà, cất lời

"Chỉ cần Tiểu Yên không muốn cái ghế đó, vậy chúng ta vẫn là chị em tốt. Em có thể tới gặp chị bất cứ lúc nào. Chị tận lực giúp đỡ em."

"Được"

Kỳ thật, Tô Vân chính là muốn xác nhận rõ ràng ý tứ của Tô Yên rốt cuộc là có muốn cái vị trí đó không.

Xí nghiệp của Tô giá thực ra là xí nghiệp gia tộc, quyền kế thừa cuối cùng sẽ nằm trong tay một trong số bọn họ.

Ý của cha Tô chính là cha truyền con nối.

Cho dù thằng nhãi Tô Thêm kia có ăn chơi trác táng, không làm việc đàng hoàng đến đâu đi chăng nữa, thì cái ghế chủ tịch này vẫn sẽ là của nó.

Ai cũng có thể, nhưng Tô Vũ và Tô Thêm thì không thể.

Tô Vân lắc lư tách trà trong tay, nhìn mấy cái lá trà chậm rãi lắng xuống đáy tách

"Cuối cùng thì lá vẫn rụng về cội a ~"

Tô Vân đặt tách trà lên bàn, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời.

Không biết Tô Vân đang nghĩ tới chuyện gì, sự thương cảm bao trùm lấy cô ấy.

Tô Yên không nói gì.

Di động của cô chốc chốc lại rung lên một lần.

Cô duỗi tay, chỉnh điện thoại từ chế độ im lặng thành chế độ rung, nhân tiện nhìn đống tin nhắn hiện trêи màn hình.

7 tin nhắn liên tiếp nhau, đều là Quân Vực nhắn tới.
 
Chương 1585: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 53


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

"Tiểu Quai"

"Chỉ có mỗi một mình anh thôi~~"

"Khi nào em mới trở về?"

"Sắp tới lúc thay thuốc rồi."

"Tiểu Quai có thích không?"

"Giường của Tiểu Quai có chút nhỏ, hay là anh kéo giường của anh tới đây có được không?"

"Có muốn anh đi đón Tiểu Quai không?"

Cô mới đi có một tiếng đồng hồ, vị nào đó lúc trước còn suy yếu đến mức không thể tự đi được, giờ có vẻ tinh thần vô cùng phấn chấn.

Đương nhiên là Tô Yên cảm nhận được hắn rất vui vẻ là khác.

Tô Vân thấy lực chú ý của Tô Yên vẫn luôn ở trêи di động, mà chiếc di động kia cũng không phụ sự mong đợi của mọi người, chốc chốc lại có tin nhắn nhắn đến, giống như nhắc nhở chủ nhân chiếc điện thoại này có người đang chờ mong~~

Tô Vân che môi cười

"Xem ra em rất bận ha?"

"Không bận."

Tô Vân cười lắc đầu

"Không sao, chị hiểu mà."

Dứt lời, Tô Vân trở nên buồn bã

"Em phải nắm chắc, đừng để tới khi có hiểu lầm làm người ta thương tâm rồi rời đi rồi mới hối hận."

Nói xong, Tô Vân uống một ngụm trà, vừa cười vừa nói

"Nếu em ăn no rồi vậy đi tìm hắn đi, chị thấy em không thể tập trung vào bữa cơm này nữa rồi đó."

Tô Yên cất điện thoại vào túi xách, sau đó gật gật đầu

"Vậy em đi đây, gặp lại sau."

Tô Vân nhìn Tô Yên

"Nắm thật chắc nhé."

"Được."

Sau đó, Tô Yên liền rời đi.

Vừa đi ra ngoài, Quân Vực lại nhắn tin đến

"Tiểu Quai ~, anh đói bụng."

Tô Yên nhìn thoáng qua tin nhắn, nhắn tin trả lời

"Trong nhà có mì gói."

Vừa nhắn tin trả lời chưa bao lâu, Quân Vực liền gọi điện thoại tới.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Tô Yên nghe máy, âm thanh bên kia điện thoại có chút suy yếu

"Tiểu Quai vẫn còn nhớ rõ trong nhà còn có người đó chứ?"

"Nhớ rõ."

"Vậy Tiểu Quai có nhớ em đã đáp ứng sẽ đối xử thật tốt với anh không?"

"Có, vẫn nhớ."

Quân Vực lại nói tiếp

"Vậy nên em xác định muốn anh ăn mì gói sao?"

Tô Yên đáp

"Vậy An Đồng, An Túc đâu? Anh có thể tìm bọn họ."

"Tiểu Quai muốn đẩy anh đi sao?"

Tô Yên trầm mặc, cô thật sự không có ý này.

Nhưng phải công nhận công lực càn quấy của vị này phải gọi là vô tận.

Hơn nữa cô lờ mờ cảm thấy, dù cô nói gì đi chăng nữa cũng sẽ thành cô sai.

Cho nên, cô tắt điện thoại cái "bụp", giả vờ như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Đi đến bãi đỗ xe.

Có chuyện gì, về nhà thì nói tiếp.

Quân Vực ở nhà đợi một lúc cũng không thấy Tô Yên nói gì, nhấc điện thoại khỏi tai mới phát hiện cô đã tắt điện thoại từ bao giờ.

Hắn sửng sốt một lúc, sau đó bật cười, hiếm khi vui vẻ đến như thế.

Cũng không hiểu vì sao, cho dù Tiểu Quai của hắn làm bất cứ điều gì, hắn đều không thể tức giận với cô được.

Thậm chí hắn phát hiện ra, càng ngày hắn càng yêu Tiểu Quai nhiều hơn, giờ hắn chỉ muốn ấn Tiểu Quai ở trêи giường hôn vài cái.

Nghĩ đến chuyện sáng nay, nụ cười của Quân Vực càng thêm đậm.

Hắn ngồi trêи sofa trong phòng khách, nhìn xung quanh một vòng.

Cái sofa da này có vẻ không tồi, trong bếp cũng là một nơi khá tốt, thảm lông dê ở cầu thang cũng rất tốt, sẽ không bị cộm lưng.

Quân Vực nhìn khắp nhà Tô Yên, phát hiện căn nhà này khắp nơi đều là bảo địa.

Nơi này, tốt hơn nhà của hắn nhiều.

Hắn tính toán sẽ ở lại đây.

Sau đó, hắn nhớ tới trước khi đi ra ngoài Tô Yên đã nói hai đứa nhóc cũng ở nhà.

Nhưng từ lúc hắn xuống lầu tới giờ, hình như không nghe thấy âm thanh của hai đứa nó.

Đi ra ngoài chơi rồi sao?

Nghĩ vậy.

Quân Vực nhìn ngôi nhà của Tô Yên càng thêm thuận mắt.

...............

Tô Cổ và Tiểu Hồng đi đâu ư?

Tô Cổ thì đi đánh nhau.

Con Tiểu Hồng không biết làm gì, hai cái chân của nó còn chưa linh hoạt, cho nên.... nó đi theo trợ uy cho Cổ Vương.
 
Chương 1586: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 54


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Trong một con hẻm nhỏ sau KTV nào đó.

Tô Cổ đứng đó, mặc áo sơ mi trắng, hơn nữa khí chất của hắn thanh thanh lãnh lãnh, thế cho nên luôn đem đến cho người đối diện một cảm giác rất khó tiếp cận.

Đối diện với Tô Cổ là một nhóm bảy người đang đứng.

Tên cầm đầu mặc áo thun đen to rộng thùng thình cùng một chiếc quần túi hộp rách gối, trong miệng còn ngậm một chiếc tăm xỉa rang, trêи mặt lộ ra vẻ châm chọc

"Tô Cổ, người mày gọi đến đâu rồi?"

Sau đó, tầm mắt gã dừng lại ở Tiểu Hồng đang đứng cầm chocolate ăn ngon lành bên cạnh Tô Cổ, cười haha

"Đây là cứu viện của mày sao? Trông có vẻ rất lợi hại nha. Đến lúc đó mày nhớ phải bảo nó hạ thủ lưu tình, đừng đánh anh em chúng tao tàn phế đấy, ha ha ha ha ha ha ha."

Lời này dĩ nhiên là đang cà khịa Tiểu Hồng và Tô Cổ.

Vừa dứt lời, một lũ thanh niên đứng sau cười ầm lên.

Một tên đứng phía sau lên tiếng

"Thêm ca, đây là hot boy học bá được rất nhiều em gái thích ở trường anh sao?"

Thêm ca này, chính là Tô Thêm.

Vốn dĩ là đi ăn cơm với Tô Vân, Tô Yên và Tô Vũ, nhưng vẫn còn trận này chưa đánh, có người cần gã tới giáo huấn một chút.

Tô Thêm cười một tiếng, sau đó hất cằm tỏ vẻ khinh thường.

"Vị kia, chính là hot boy của trường chúng ta. Được các nữ sinh vây quanh tặng quà còn tỏ ra lạnh lùng. Cũng không biết vì sao mà hắn phải giả vờ như vậy."

Được rồi, Tô Thêm chính là ghen ghét với Tô Cổ.

Bởi vì nữ sinh mà gã thích lâu nay, theo đuổi tặng quà lâu như vậy rồi mà cũng không chịu liếc mắt nhìn gã một cái, lại cứ liên tục bám theo đằng sau Tô Cổ.

Không chỉ có vậy, mà nữ sinh đó tỏ tình với Tô Cổ còn bị hắn thẳng thừng cự tuyệt.

Thư tình còn chưa mở ra xem, đã trực tiếp trả lại cho người ta.

Có thể nhẫn nhịn được sao?

Đương nhiên không thể!

Ngày hôm qua, vừa đúng lúc Tô Thêm gặp được Tô Cổ. Lúc đi lên cầu thang, bả vai hai người đụng vào nhau, Tô Thêm liền biết cơ hội đã tới rồi.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Nếu gã không đánh cho cái tên hot boy cao lãnh này kêu cha gọi mẹ thì hắn không phải là Tô Thêm.

Đúng lúc, Tô Cổ đã ngứa mắt với tên Tô Thêm này từ lâu.

Tô Cổ lên tiếng

"Học sinh tiểu học mà mày cũng bắt nộp phí bảo kê, mày thiếu tiền lắm sao?"

Ừm, chính là tiền tiêu vặt của Tiểu Hồng bị người ta cướp mất.

Lần đầu tiên bị chặn đường thu phí bảo kê, Tiểu Hồng thành thành thật thật moi hết tiền tiêu vặt trong cặp sách nộp cho chúng nó.

Hơn tám trăm tệ.

Một học sinh tiểu học mà lại có nhiều tiền tiêu vặt như vậy sao?

Thế cho nên lũ người này hàng ngày đều theo dõi Tiểu Hồng, bắt nộp phí bảo kê, hơn nữa càng ngày càng đòi nhiều hơn.

Tiền tiêu vặt của Tiểu Hồng đều được Tô Cổ cho.

Đến hôm trước, Tiểu Hồng đòi Tô Cổ 3000 tệ. Tô Cổ nhìn nó, còn tưởng nó ăn hết cả cửa hàng nhà người ta, bị người ta bắt đền.

Hỏi rõ ràng mới biết, hóa ra là một đám thanh niên chặn đường nó đòi tiền, mỗi ngày đều phải nộp cho từng người, từng người một.

Tiểu Hồng chưa từng trải qua chuyện như thế này. Nộp tiền cho cả đám thanh niên đó, hơn nữa thái độ nói chuyện của đám người đó với nó cũng khá tốt.

Sau đó, nó liền cho rằng phải đưa tiền cho mỗi một người trong đám người đó. Cho nên mỗi ngày nó đều đường đường chính chính tới đòi tiền Tô Cổ, không hề có một chút chột dạ nào.

Tô Cổ làm sao đoán trước được thằng nhóc ngu xuẩn này lại bị người ta chặn đường cướp tiền.

Ngày hôm sau, Tô Cổ đánh cho đám người kia một trận ra trò trước cổng trường Tiểu Hồng.

Đánh xong mới biết, bên trêи còn lão đại, chính là Tô Thêm đang đứng trước mặt.

Vốn dĩ Tô Cổ tính toán đi tìm hắn ta, không nghĩ tên này lại tự mình dẫn xác tới cửa.

Sau đó liền xuất hiện tình huống như hiện tại.

Tô Thêm sờ sờ trán, cười lạnh

"Học sinh tiểu học cũng là người, chẳng lẽ chúng nó không thở sao? Lão tử phí tâm phí lực bảo vệ cho chúng nó, thu một chút phí bảo kê cũng không có gì quá đáng."
 
Chương 1587: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 55


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Tô Thêm mặt không đỏ, cũng không thèm thở gấp, có cảm giác như việc gã làm là hợp tình hợp lý.

Tô Cổ nhìn Tô Thêm

"Hôm nay, nếu mày có thể đứng thẳng mà đi ra khỏi cái ngõ này, phí bảo kê của thằng nhóc này mày muốn thu bao nhiêu thì thu."

Tô Thêm nghiến răng nhìn Tô Cổ, cười lạnh

"Khẩu khí không nhỏ."

Dứt lời, Tô Thêm ném cái tăm xỉa răng đi, sau đó vẫy tay với đám người đứng đằng sau

"Lên cho tao, đánh nó răng rơi đầy đất cho lão tử, xảy ra chuyện gì, tao chịu trách nhiệm."

Vừa dứt lời, đám người đứng phía sau Tô Thêm đồng loạt xông vào Tô Cổ.

Trong tay mỗi người cầm một cái côn sắt, ai nấy trông vô cùng hung tợn.

Tiểu Hồng đứng im răng rắc cắn miếng chocolate trong tay, nhún nhảy đôi chân ngắn, nhịn không được tán thưởng miếng chocolate một tiếng.

Năm phút sau.

"Phanh"

Tô Cổ đánh ngã người cuối cùng.

Tô Thêm bị đánh gãy một cái răng cửa, mặt mũi bầm dập lui về sau.

Trong tay Tô Cổ không biết từ khi nào có thêm một cái côn sắt.

Nhìn chân Tô Thêm, đi qua, không nhiều lời vô nghĩa, "rắc" một tiếng, trực tiếp đánh gãy chân Tô Thêm.

Tô Thêm gào lên một tiếng thống khổ, đau đến mức ngất xỉu.

Tô Cổ liếc mắt nhìn một cái, ném côn sắt trong tay đi, lại nhìn Tiểu Hồng đang vùi đầu ăn ở bên cạnh, lên tiếng

"Lại đây."

Tiểu Hồng ngẩng đầu, tung tăng chạy tới.

Sau đó nhìn một đám người nằm la liệt trêи mặt đất, nhịn không được mở miệng

"Chúng ta phải đi sao?"

Sắc mặt Tô Cổ không hề dao động, duỗi tay bóp mặt Tiểu Hồng.

Tiểu Hồng hét lên một tiếng.

Tô Cổ nói

"Hiểu cái gì là thu phí bảo kê chưa?"

Tiểu Hồng phản bác

"Ta vốn không biết, bạn học của ta cũng đều giao."

Tô Cổ nghe xong, càng bóp mạnh hơn

"Vậy giờ đã hiểu chưa?"

Hai bên giằng co, Tiểu Hồng bại trận.

"Ô ô ô, đã biết."

Tô Cổ bóp mặt nó thực sự quá đau.

Tô Cổ nghe thấy Tiểu Hồng nói đã biết, không buông tay ra, chỉ nói thêm một câu.

"Nếu về sau ta còn phát hiện ra người đưa tiền cho người khác, ta sẽ cắt cái đuôi của ngươi."

Khí thế của Tiểu Hồng càng lúc càng suy yếu, sau đó không còn bùng lên nổi nữa.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

"Nhưng, ta cũng không biết người khác có phải là bắt ta nộp phí bảo kê không."

"Phàm là những nhóm người chặn đường đòi tiền ngươi, thì đều không đưa."

Tiểu Hồng gật gật đầu

"Được rồi."

Thấy nó đáp ứng rồi, nghe lọt tai rồi, Tô Cổ lúc này mới buông lỏng tay, đưa nó ra ngoài.

Tiểu Hồng vừa xoa mặt vừa nói

"Nhưng nếu ta không đánh lại được bọn chúng thì sao?"

Không thể hóa hình, cũng không thể dùng răng cắn, lại bắt buộc phải đánh thắng bọn họ.

Haizz, thật là phiền toái mà.

Tô Cổ lãnh đạm nói một câu

"Da dày như vậy, không chết được."

Ra khỏi ngõ, Tiểu Hồng tự động giơ hai tay

"Ôm một cái."

Đồng chí Tiểu Hồng từ khi có chân, càng lúc càng lười thêm.

Trước kia sẽ còn lắc lư cái đuôi rắn mà đi đường, từ khi có chân chuyển thành Tô Cổ bế nó đi.

Thời gian dài liền trở thành thói quen, không muốn tự đi liền tìm Tô Cổ.

Nhưng lần này, tính tình Tô Cổ lại không được tốt như mọi khi.

Tô Cổ dừng chân, nhìn đôi chân của Tiểu Hồng

"Chân mọc trêи đầu hay sao mà không tự đi được?"

Tiểu Hồng nhìn Tô Cổ, hừ một tiếng.

Không hiểu sao từ khi ra khỏi minh giới, tính tình Tô Cổ không tốt chút nào.

Không có việc gì liền giáo huấn nó.

Cổ Vương thối.

Còn hư hơn cả nam nhân của Tô Yên.

Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, nói như thế thì lại không công bằng, vừa rồi Cổ Vương còn giúp nó đánh người xấu nữa.

Cổ Vương còn cho nó tiền mua chocolate đựng đầy cả một cặp sách.

Cổ Vương còn mua rất nhiều Teletubbies để trong phòng nó.

Mỗi ngày đi học cũng đều bế nó.
 
Chương 1588: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 56


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Nghĩ vậy, lại cảm thấy Cổ Vương khá tốt.

Vốn dĩ không muốn phản ứng lại với Tô Cổ, Tiểu Hồng sau một hồi suy nghĩ lại tung ta tung tăng chạy theo sau Tô Cổ.

Dùng ngón tay bụ bẫm kéo một ngón tay của Tô Cổ nắm lấy.

Hai người đi về nhà.

Tiểu Hồng vừa đi vừa nói

"Sáng nay Tô Yên cùng gã đàn ông kia làm cái gì vậy?"

"Làm sao?"

"Ừm... thật là kỳ quái."

"Về sau nếu không có việc gì thì đừng nghe trộm."

"Ta cũng không muốn nghe, nhưng âm thanh kia lại cứ chạy thẳng vào tai ta."

"Ngươi nghe thấy cái gì?"

"Gã đàn ông kia không ngừng gọi Yên Yên là Tiểu Quai, Tiểu Quai. Còn nói Tiểu Quai rất tuyệt, còn nói nhịn không được muốn hôn Tiểu Quai, còn nói rất nhiều rất nhiều."

Thật sự là gã đàn ông kia còn nói rất rất nhiều,nhưng hắn nói lâu như vậy, Tiểu Hồng không thể nào nhớ hết được.

Lúc đó nó đang xem bé rối Teletubbies, còn đang mải ăn kem ly nữa.

Tô Cổ hỏi

"Vậy Yên Yên nói cái gì?"

Tiểu Hồng suy nghĩ một lát rồi trả lời

"Hình như Yên Yên không nói gì."

Tiểu Hồng đã sớm quên mất rồi, chỉ cảm thấy âm thanh kia rất kỳ quái mà thôi.

Tô Cổ nhớ lúc Yên Yên ra khỏi phòng, miệng thì sưng đỏ, còn lấy tay đỡ eo, có vẻ đã hiểu những gì Tiểu Hồng nói.

Tô Cổ nói

"Về sau nếu nghe thấy những âm thanh này, nhớ bịt kín tai lại."

"Vì sao?"

"Không có vì sao gì cả."

"Vậy, vậy, vậy...."

Tiểu Hồng muốn tìm cách để biện giải.

Tô Cổ chặn ngang

"Ta mua cho ngươi cái nút bịt tai bằng chocolate."

Tiểu Hồng nghe xong, cũng không vội đáp ứng, còn đòi hỏi thêm

"Ta còn muốn một cái bịt tai hình bé rối Teletubbies."

"Được."

"Đinh Đinh cũng có bịt tai, ta thích có một cái giống như vậy."

Tiểu Hồng nói rất vui vẻ.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Tô Cổ liếc mắt nhìn nó

"Đinh Đinh là ai? Là nhân vật nào?"

"Là người tím tím đứng thứ nhất đó."

Tô Cổ nhớ lại một chút

"Ngươi muốn cái tai nghe đó sao?"

Tiểu Hồng vội vàng gật đầu

"Đúng đúng."

Tiểu Hồng đi một lát, chân ngắn nhỏ vội vàng chạy bước nhỏ theo sau Tô Cổ.

Tiểu Hồng tuy là học sinh lớp 6, nhưng ở trong lớp lại là lùn nhất. Nếu ai không biết, còn tưởng rằng nó mới học lớp 3.

Lực chú ý của đồng chí Tiểu Hồng tất cả đều đặt vào đồ ăn, làm sao quan tâm được những chuyện này, cho nên đối với vấn đề bản thân phát ɖu͙ƈ chậm không hề để ý tới.

Chân ngắn nhỏ chạy theo sau bước chân Tô Cổ.

Tô Cổ nhìn thoáng qua, dừng chân lại, khom lưng bế củ cải nhỏ này lên.

Vừa đi vừa trả lời Tiểu Hồng

"Được, mua."

"Vậy, hình kem ly cũng rất đẹp."

"Ngươi có mấy cái lỗ tai vậy?"

"Hai cái."

"Muốn mua nhiều thế để làm gì?"

"Nhưng mà, ta chính là...."

"Mua cái củ cải tím kia đeo là được rồi."

Tiểu Hồng rối rắm mất một lúc, sau đó vẫn đáp ứng Tô Cổ.

"Được rồi."

Tuy rằng Tô Cổ chỉ mua cho nó một cái, nhưng nó vẫn rất vui vẻ.

Hoàn toàn quên mất lúc đầu nó nói không muốn bịt tai.

........

Ở một nơi khác.

Tô Yên vừa về đến nhà liền thấy Quân Vực đang ngồi trong phòng khách.

Quân Vực héo héo như bị người ta vứt bỏ.

Tô Yên nhìn thời gian, 1h30 phút chiều.

Hỏi

"Anh không ăn cơm sao?"

Quân Vực đáp

"Ăn rồi."

"Thật sao?"

Vậy vì sao lại không ngừng gửi tin nhắn cho cô?

Quân Vực tỏ ra vô cùng bất an

"Anh cho rằng Tiểu Quai lại muốn vứt bỏ anh."

Hình như qua một hồi lăn giường vào sáng sớm nay, Tô Yên đã đạt được một chút tín nhiệm của Quân Vực.

Hắn đã bắt đầu tin tưởng cô không phải thuận miệng nói để lừa hắn.

Tô Yên lắc đầu

"Sẽ không."

Sau đó, Tô Yên mở di động nhìn tin tức trợ lý gửi tới.
 
Chương 1589: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 57


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Ba ngày sau Tập đoàn K tổ chức cuộc họp tìm kiếm đối tác hợp tác, cho nên muốn cô nhanh chóng hoàn thành phương án.

Nếu đã đáp ứng người khác, thì phải chuẩn bị cho thật tốt.

Tô Yên nói

"Em tới thư phòng làm việc, anh...."

Tô Yên vốn đang định nói Quân Vực ở chỗ này chơi.

Nhưng nhìn dáng vẻ của hắn, lời sắp ra khỏi miệng bèn vội vàng nuốt lại.

Sửa lời

"Anh muốn tới thư phòng cùng em không?"

Ánh mắt Quân Vực sáng lên một chút, sau đó thành thật đứng dậy.

Giống như đã bắt đầu tin tưởng Tô Yên sẽ không vứt bỏ hắn.

Tiểu Hoa nhìn bộ dáng của Quân Vực

"Ký chủ, chẳng nhẽ chị không sợ Quân Vực Đại Nhân đi theo sẽ ảnh hưởng đến công việc của chị hay sao?

"Sẽ có một chút."

"Vậy chị còn cho ngài ấy theo làm gì?"

"Ừm, không sao cả."

Chậc chậc chậc, ký chủ nghiêm túc của ngày xưa giờ đã biến thành cái bộ dạng này.

Ai da, tình yêu quả thật sẽ khiến con người ta sa đọa mà.

Tiểu Hoa nghĩ thầm trong lòng, nhịn không được thở dài một tiếng.

Vì để cho Quân Vực không nhàm chán, Tô Yên còn đem chocolate trêи bàn đưa cho hắn.

Sau giờ ngọ, trong thư phòng.

Quân Vực câu được câu không ngồi ăn chocolate, nhìn cô gái trước mặt mình.

Tô Yên đang họp, vừa đeo tai nghe Bluetooth nghe những người kia nói chuyện, vừa đánh máy.

Trêи bàn làm việc còn bày vài cái văn kiện.

Cả một buổi trưa, ánh mắt Quân Vực từ thưởng thức dần dần đã biến thành lửa cháy hừng hực, nhìn chằm chằm cô.

Không có biện pháp nào cả, Tiểu Quai thực sự quá câu dẫn người ta mà.

Quân Vực rót một ly nước, đưa tới cho Tô Yên.

Tô Yên ngẩng đầu lên nhìn, sau đó liền cúi đầu uống nước.

Quân Vực nói

"Tiểu Quai đã ở đây 4 tiếng đồng hồ rồi."

Tô Yên gật gật đầu

"Ừm"

Sau đó lại tiếp tục làm việc.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Quân Vực lại nói tiếp

"Tiểu Quai không cảm thấy nên thả lỏng một chút hay sao?"

Tô Yên ngừng tay, quay sang nhìn Quân Vực một chút

"Sao cơ?"

Quân Vực lăng lăng nhìn cô

"Đã 4 tiếng đồng hồ Tiểu Quai không thèm nói chuyện với anh rồi."

"Cho em thêm một phút nữa."

Sau đó, cô phân công công việc cho nhóm người qua tai nghe Bluetooth rồi tắt đi.

Gõ bàn phím máy tính vài cái, lưu file lại, tắt laptop.

Vừa mới gập laptop xuống, gương mặt tinh xảo kia liền xuất hiện phóng đại trước mắt cô.

Tô Yên duỗi tay sờ sờ trán hắn.

Ừm... không phát sốt.

Cô lên tiếng

"Anh hạ sốt thật nhanh."

Bởi vì Tô Yên ngồi dưới đất làm việc, cho nên Quân Vực trực tiếp ngồi bệt xuống đất.

Hắn nói

"Là nhờ Tiểu Quai đó."

Tô Yên lắc đầu

"Em không giúp được gì cả."

Quân Vực đè lên người Tô Yên, nhìn môi cô vẫn còn sưng đỏ, dùng ngón tay vuốt ve.

"Tiểu Quai nói rất muốn anh."

Giọng nói của Quân Vực lạc đi, Tô Yên nhớ tới chuyện lúc sáng, sau đó liền trầm mặc,

Không thể không nói, hiểu lầm này thực sự quá nghiêm trọng luôn rồi.

Quân Vực hiển nhiên vẫn đắm chìm trong câu nói đó.

Hắn lên tiếng

"Vậy hiện tại thì sao?"

"Sao cơ?"

"Em hiện tại có muốn...."

Còn chưa nói dứt lời. Tô Yên đã chặn đứng

"Không muốn."

Vừa nói xong, ánh mắt Quân Vực tối sầm lại, đang muốn nói tiếp, Tô Yên liền bịt kín miệng hắn, ngăn lại những lời hắn sắp nói ra.

"Trước tiên đi xuống dưới nhà đã."

Nói xong, Tô Yên liền đem người đi.

Không ở lại trong thư phòng thêm một chút nào nữa.

Cô cảm thấy nếu còn ở thêm lúc nữa, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.

Quân Vực bị mang đi, ánh mắt nhìn Tô Yên vô cùng u oán.

Nhưng Tô Yên vẫn luôn nắm tay hắn, đi tới đâu cũng kéo hắn đi theo.

Một lúc sau, u oán liền như gió thổi mây trôi, biến mất sạch sẽ.

Mấy ngày sau đó, Quân Vực vẫn ở rịt trong nhà Tô Yên không chịu về.
 
Chương 1590: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 58


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Mà Tô Yên càng lúc càng vội, càng ngày càng bận, Quân Vực liền phải chơi cùng hai đứa nhóc Tô Cổ và Tiểu Hồng.

Mới mấy hôm đầu còn vui vẻ, có thể lái xe đưa hai đứa nó đi chỗ này chỗ kia chơi.

Nhưng sang đến ngày thứ ba, liền bại lộ bản tính.

Hôm đó vừa vặn Tô Yên chuẩn bị ra ngoài đưa phương án cho Tô Vân.

Quân Vực đứng ở cửa, héo héo như một hòn vọng thê.

Tô Yên chuẩn bị đi rồi, lại do dự một chút, sau đó nói

"Anh cũng muốn đi cùng sao?"

"Trong mắt Tiểu Quai chỉ toàn công việc là công việc, có khi nào nghĩ tới anh đâu?"

Tô Yên nghe xong.

Khẩu khí này, khẳng định là phải đem hắn mang theo.

Tô Yên kéo tay hắn dẫn đi.

Nhìn thì giống như oán phụ, nhưng bị Tô Yên kéo đi liền đi luôn.

Khi Tô Yên lái xe tới công ty, trong văn phòng chủ tịch đang xảy ra tranh cãi nảy lửa.

Không ít nhân viên đứng ở cửa nhìn, loáng thoáng có thể nghe thấy giọng nói của Tô Vũ.

"Cha, chị cả là con gái ba, vậy chẳng nhẽ con không phải sao? Kế hoạch này rõ ràng là do con làm, vì sao lại phải giao toàn quyền cho chị ta? Con đã nỗ lực rất lâu vì kế hoạch này!"

Tô Yên nhìn xung quanh một vòng.

Cuối cùng nhớ ra, cầm lấy di động nhắn tin cho Tô Vân, cô đem kế hoạch đến rồi, đang đứng chờ ở cửa văn phòng của chủ tịch.

Tô Yên dừng lại cách văn phòng không xa, cô cũng không muốn biết bên trong xảy ra chuyện gì.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Đương nhiên chỉ có một mình cô chờ ở ngoài cửa, Quân Vực vẫn ngồi trong xe.

Sợ hắn thấy chán, cô còn cho hắn mấy viên kẹo.

Rất nhanh, cửa văn phòng mở ra.

Khuôn mặt Tô Vũ đầy nước mắt, nhìn qua giống như vô cùng ủy khuất.

Cô ta muốn chạy đi.

Tô Vân mặc một thân tây trang vô cùng thành thục xuất hiện phía sau, gọi lại

"Từ từ."

Giọng nói vô cùng ôn hòa, không hề có một chút công kϊƈɦ nào.

Tô Vũ dừng lại.

Không biết ở trong văn phòng hai người họ đã phát sinh chuyện gì, Tô Vũ không thèm quay đầu nhìn Tô Vân.

Tô Vân nói tiếp

"Em gái, có phải em nên để lại văn kiện trong tay em không? Chiều nay chị cần dùng tới rồi."

Tô Vân nghe xong, quay đầu trừng mắt nhìn Tô Vân

"Chị...."

Tô Vân nở một nụ cười ôn hòa.

Duỗi tay, đoạt lại văn kiện từ tay Tô Vũ.

Nên nói là giằng lại mới đúng, vì Tô Vũ không muốn đưa văn kiện cho Tô Vân.

Tô Vũ nhìn chằm chằm Tô Vân, nắm chặt tay thành nắm đấm, chạy ra bên ngoài.

Lúc chạy qua Tô Yên, còn cố ý đụng phải cô.

Sắc mặt cha Tô cũng không tốt lắm.

Ông ta hỏi

"Mày vừa lòng chưa?"

Tô Vân cầm văn kiện trong tay, cúi đầu mở ra, lật từng trang từng trang xem

"Rõ ràng cha biết năng lực của Tô Vân không được, dù muốn ngồi vào vị trí này, cũng là quá sức của em ấy. Lại sủng ái em ấy như vậy, tâm tư nhỏ của cha đang khiến cha tự tay hủy hoại công ty cha mất cả đời sáng lập đấy."

Sắc mặt cha Tô càng thêm khó coi.

Chính con gái ruột của mình lại nói như vậy, còn có gì có thể khiến người ta tức giận hơn nữa không?

Sắc mặt cha Tô trầm xuống

"Con là trách cha chuyện năm đó sao?"

Tô Vân cũng không thèm ngẩng đầu lên nhìn

"Năm đó? Năm đó xảy ra chuyện gì sao?"

Sau đó, Tô Vân nói tiếp

"Chủ tịch, tôi đi trước, buổi họp chiều nay với tập đoàn K, tôi sẽ chuẩn bị tốt."

Nói xong, Tô Vân cũng không thèm liếc mắt nhìn cha Tô một cái, quay đầu bước đi.

Ra tới ngoài Tô Vân mới ngẩng đầu lên.

Gương mặt lạnh như băng, không hề giống với bộ dáng hòa nhã ngày thường một chút nào.

Cho đến khi Tô Vân nhìn thấy Tô Yên đang đứng chờ cách đó không xa.

Đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó khuôn mặt mới dần dần thả lỏng, trở nên ôn hòa như trước.
 
Chương 1591: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 59


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Tô Vân cười nói

"Tiểu Yên, em đến rồi sao?"

Tô Yên gật gật đầu.

Đưa cho Tô Vân văn kiện và USB.

"Vất vả cho em rồi. Chờ chị ký được hợp đồng với tập đoàn K, chị sẽ tặng cho em một cái đại hồng bao."

Tô Yên gật đầu.

Tô Vân lại nói tiếp

"À, đúng rồi, Tiểu Yên, em có biết việc Tiểu Thêm nằm viện không?"

Tô Yên lắc đầu

"Không biết."

Tiểu Thêm?

Chính là Tô Thêm.

Tô Vân nói tiếp

"Nghe nói bị người ta đánh gãy một chân. Chờ xong việc ngày hôm nay, chúng ta cùng đi thăm nó nhé."

Tô Yên nghe xong, trả lời

"Dù có đi thăm hay không thì nó cũng không thể lập tức khỏe lại được."

Tô Vân sửng sốt.

Ngẩng đầu nhìn Tô Yên, sau đó cười tươi

"Ý của em là, không muốn đi thăm sao?"

Tô Vân khép tài liệu trong tay lại, giống như nhớ tới điều gì

"Chị thật tò mò, không biết con cái nhà ai mà có bản lĩnh lớn như vậy, dám đánh Thái tử Tô gia của chúng ta gãy cả chân. Nếu chị biết là ai làm, chắc chắn chị sẽ thưởng cho hắn một cái lì xì thật dày."

Trong lời nói của Tô Vân, không hề có một chút thương cảm nào cho Tô Thêm, ngược lại lại giống như tâm tình không tồi, thậm chí còn đứng về phe người đã đánh gãy chân Tô Thêm.

Tô Yên nhìn Tô Vân

"Chị không thích chị em bọn họ sao?"

Tô Vân cười cười

"Không phải không thích, là chán ghét."

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Tô Vân giống như nghiến răng nghiến lợi nói ra hai chữ "chán ghét".

Lúc sau, cô ấy lại nói thêm một câu

"Không chỉ riêng chúng nó, chị còn chán ghét cả mẹ của chúng nữa."

Nói xong, ánh mắt Tô Vân dừng lại ở Tô Yên, cảm thán một câu

"So với em, chị thật kẻ tiểu nhân a."

Tô Vân nhìn bàn tay của mình, sau đó dời ánh mắt đi chỗ khác.

"Thôi, không nói chuyện này nữa, chúng ta đi thôi."

Tô Yên nghe Tô Vân nói liền sửng sốt

"Đi đâu cơ?"

Trong xe cô vẫn còn một người đang ngồi lù lù ở đó.

Tô Vân thấy Tô Yên sửng sốt như vậy, lại có chút khó hiểu

"Đi đến tập đoàn K a. Hai tiếng nữa sẽ cạnh tranh với công ty bên thành phố X, không phải em quên rồi đó chứ?"

Tô Yên lên tiếng

"Em cho rằng nhiệm vụ của em chỉ là lập phương án rồi giao cho chị?"

Tô Vân gật đầu

"Đúng vậy. Nhưng chị vẫn muốn em đi cùng chị, ngộ nhỡ có vấn đề khẩn cấp phát sinh, có thêm em sẽ dễ ứng phó hơn."

Lời này của Tô Vân có lý.

Dù sao cô là người làm phương án từ đầu tới cuối, không ai có thể am hiểu tường tận được như cô.

Nhưng lúc trước cô không nghĩ sẽ có chuyện này, chỉ nghĩ giao đồ xong là có thể phủi tay sạch sẽ.

Tô Vân nghi hoặc

"Có chuyện gì khó xử sao?"

Tô Yên gật đầu

"Em tới cùng một người nữa, không thể bỏ mặc hắn tự mình về nhà được."

Nếu cô làm vậy, sợ rằng sau này hắn sẽ càng nhiễu cô hơn.

Cho nên, khẳng định là không thể để Quân Vực tự về nhà được.

Tô Vân nghe xong, cười nói

"Chị còn tưởng có chuyện gì. Không sao, vậy em dẫn hắn theo. Đến lúc đó đưa cho hắn một cái thẻ nhân viên của công ty chúng ta, tới nơi dặn hắn không nói linh tinh, yên lặng một chút là được."

Tô Yên nghe xong liền trầm mặc.

Không phải là chủ ý của Tô Vân không tốt, mà chỗ hai người chuẩn bị đi đến lại chính là địa bàn của hắn.

Bảo hắn đeo thẻ nhân viên của Tô thị, không biết hắn có chịu không.

Tô Vân hỏi

"Bạn trai của em sao? Không sao, chuyện này tuy phiền toái, nhưng em chỉ cần chờ tới lúc chúng ta thuyết trình kế hoạch xong, em có thể đi trước. Lúc tranh luận và chờ kết quả em không cần tiếp tục tham dự.Có được không?"
 
Chương 1592: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 60


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Cuối cùng, Tô Yên gật đầu đồng ý.

"Được"

Tô Vân nhận điện thoại, sau đó liền rời đi, chỉ hẹn với Tô Yên gặp mặt tại tập đoàn K, thuận tiện sai trợ lý đưa cho Tô Yên hai tấm thẻ nhân viên.

Tô Yên cầm thẻ đi xuống bãi đỗ xe ngầm, nhìn Quân Vực đang ngồi ở ghế lái phụ.

Đúng lúc này Quân Vực cũng ngẩng đầu lên.

Hai người nhìn nhau.

Quân Vực không nói gì, chỉ yên lặng cột chặt đai an toàn.

Tô Yên ngồi vào ghế lái.

Lên tiếng

"Em còn chút chuyện phải làm."

Quân Vực sửng sốt, sau đó cúi đầu không nói lời nào.

"Lần này Tiểu Quai định cho anh bao nhiêu viên kẹo để đuổi anh đi?"

Hắn thấp giọng nói một câu.

Thật làm người ta nghe mà đau lòng.

Chỉ sợ toàn thế giới này chỉ có một mình hắn mới có thể vận dụng kỹ thuật biến âm làm cho người nghe đau lòng đến như vậy.

Tô Yên cũng không phải là đi làm việc không đàng hoàng mà cố ý vứt hắn ở đây. Chỉ là có việc đột xuất, cô muốn nhanh chóng giải quyết xong việc này.

Kết quả là đồng chí Quân Vực không thèm nói lý luôn.

Tiểu Hoa nhỏ giọng mở miệng

"Tô phó tổng, cô vợ nhỏ của chị cáu kỉnh. Nếu không, chị hôn ngài ấy hai cái xem ngài ấy có chịu nghe lời hay không?"

Tiểu Hoa khinh bỉ bộ dạng này của Quân Vực.

Ngoại trừ làm ký chủ đau lòng, chẳng nhẽ không có chiêu gì mới mẻ hơn sao?

Được rồi, Tiểu Hoa không thể không thừa nhận, chiêu này của Quân Vực Đại Nhân vô cùng hữu ích.

Dù sao Quân Vực Đại Nhân rất thành công khi dùng trêи người ký chủ.

Tô Yên lên tiếng

"Em đã đáp ứng người ta, phải làm cho xong."

Quân Vực ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Tô Yên một cái

"Em đã nói sẽ đối xử thật tốt với anh mà...."

"Em đối xử với anh không tốt sao?"

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

"Tiểu Quai cảm thấy sao?"

Hắn vừa hỏi vặn, Tô Yên liền tua lại ký ức mấy ngày nay.

Tuy rằng bọn họ luôn ở cùng nhau, nhưng Tô Yên bận rộn làm dự án, cho nên hiếm khi nói chuyện với hắn, huống chi đến tiếp xúc tứ chi.

Tô Yên lên tiếng

"Chờ em làm xong chuyện này thì có thể nghỉ ngơi."

Nói xong, cô lấy một tấm thẻ nhân viên Tô thị đưa cho hắn.

"Anh có muốn đeo cái này không?"

Quân Vực nhìn qua, sau đó cầm lấy dây đeo vào cổ.

Hắn cũng không nói một lời nào, trực tiếp cam chịu muốn chạy theo sau Tô Yên.

Tô Yên đeo một tấm thẻ khác vào cổ mình, sau đó khởi động xe, xuất phát đến tập đoàn K.

Hình như có Tô Yên ngồi bên cạnh, tâm tình của Quân Vực tốt hơn không ít.

Tô Yên vô tình nhìn lướt qua cánh tay hắn.

"Hôm nay anh không đổi thuốc có đúng không?"

Tô Yên vừa hỏi, giọng nói của vị nào đó liền trở nên phá lệ u oán

"Tiểu Quai còn nhớ đến chuyện của anh sao? Tiểu Quai chỉ kém chút nữa là ôm máy tính đi ngủ."

Tô Yên

"Ách ······"

Cô bị Quân Vực phản bác cho không nói nên lời, đành trầm mặc lái xe.

Rất nhanh liền tới trụ sở của tập đoàn K ở thành phố X.

Bởi vì tập đoàn K không có chi nhánh công ty ở thành phố X, thế nên liền thuê một tầng lầu tạm thời làm văn phòng làm việc.

Tô Yên dừng xe lại.

Cô thấy Quân Vực cúi đầu, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Tô Yên tháo dây an toàn, nhìn hắn, cất tiếng gọi

"Quân Vực."

Quân Vực chậm rãi ngẩng đầu lên.

Tô Yên kéo cà vạt của hắn, kéo người lại gần đây.

Sau đó, chụt một cái, hôn lên.

Quân Vực sửng sốt, tức khắc liền rất vui vẻ.

Nhưng miệng thì vẫn nói

"Tiểu Quai cảm thấy hôn anh một cái liền có thể đuổi ảnh đi sao?"

Tuy rằng hắn nói như vậy, nhưng không còn bộ dáng u oán như vừa nãy nữa.

Xuống xe, Tô Yên nắm tay Quân Vực đi vào trong.

Mí mắt hắn nhấc lên một chút, nhìn động tác tự nhiên của Tô Yên, cánh môi hồng gợi lên.

Hắn chính là thích cô thân mật với mình như vậy.
 
Chương 1593: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 61


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Tô Yên nắm tay Quân Vực từ bãi đỗ xe ngầm đến tầng 21.

Quân Vực vốn đang rất an tĩnh, bỗng nhiên tay thoáng dùng sức, nắm chặt lấy tay cô, ấn người vào vách thang máy.

Hắn dính lấy Tô Yên, dán vào vành tai cô, lẩm bẩm một tiếng

"Không đủ."

Hắn nói ra hai chữ, ái muội mà câu dẫn cực điểm.

Giống như chỉ trong nháy mắt thôi, hắn đã từ một oán phụ trở thành một hồ ly tinh chuyên câu hồn người ta.

Tô Yên chớp chớp mắt, duỗi tay đẩy hắn, nói

"Chờ làm xong mọi chuyện·····ưm"

Vành tai cô chuyền tới một trận đau đớn.

Người nào đó không nghe lời cự tuyệt của cô, cắn cô một cái tỏ vẻ kháng nghị.

Hắn thấp giọng nói một câu

"Tiểu Quai nói sẽ đối xử thật tốt với anh, giờ anh chỉ muốn hôn Tiểu Quai một cái, cũng không được sao?"

Lại tới rồi.

Đồng chí Quân Vực chớp mắt liền đem câu nói của Tô Yên ra làm vũ khí giết người.

Chỉ cần cô nói ra một câu không hợp ý hắn, hắn sẽ làm cho cô cứng họng.

Cuối cùng, rốt cuộc phải như ý nguyện của hắn.

Trong thang máy, cô gái dáng người vô cùng quyến rũ cầm văn kiện trong tay lại đang bị đè ở vách thang máy.

Một người đàn ông mặc áo sơ mi đen đè lên cô gái mà hôn nồng nhiệt.

Chỉ cần cô ấy cử động một cái, người kia bèn khàn giọng nói

"Còn chưa đủ."

Dứt lời, lại dây dưa thêm một trận.

Cũng không biết thang máy lên xuống bao nhiêu lần, may lúc này người cần đi thang máy lại rất ít.

Quan trọng là, người ta thức thời.

Ngẫu nhiên có người muốn đi thang máy, cửa vừa mở liền thấy người ta đang dây dưa kịch liệt như vậy, chỗ nào còn dám bước vào nữa?

Cuối cùng, Quân Vực mới tạm hài lòng, bị Tô Yên kéo đi ra khỏi thang máy.

Quân Vực bị kéo đi, nhưng có vẻ tâm tình không tồi. So với lúc ngồi trong xe còn có thể ví như sung sướиɠ muốn bùng nổ.

Tô Yên vừa đi vừa xoa xoa môi, lên tiếng

"Lát nữa anh ở bên ngoài chờ em..."

Tô Yên liếc mắt nhìn Quân Vực một cái, lại nói tiếp

"Hay anh muốn vào bên trong cùng em?"

Vị nào đó giống như keo dính chó

"Tiểu Quai ở đâu, Quân Vực ở đó..."

Hắn giống như khối kẹo mạch nha, dính vào là không thể gỡ ra nổi, nhưng lại là một khối kẹo mạch nha có tính tình vô cùng khó chiều.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Phía trước có nhân viên công tác của tập đoàn K dẫn đường, Tô Yên kéo hắn tới phòng họp.

Xem ra cô tới rất sớm, người của Tô thị còn chưa có ai tới, mới chỉ có một công ty cạnh tranh khác tới.

Khi Tô Yên đi vào trong, lực chú ý của mọi người đều tập trung vào Quân Vực đi phía sau cô.

Không hẹn mà cùng kinh diễm.

Một người đàn ông mà lớn lên lại đẹp như thế này, chẳng trách được người ta muốn nhìn chằm chằm.

Quân Vực cũng không thèm ngước mắt lên nhìn, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Tô Yên.

Sau đó lần lượt có người tới.

Ước chừng có 5 công ty tham gia cạnh tranh.

Đây là 5 công ty lớn được chọn ra sau khi tập đoàn K sàng lọc kỹ càng.

Tuy rằng là địch, nhưng bất cứ ai bước vào phòng, đều đảo mắt nhìn Quân Vực chằm chằm.

Nam thì ghen ghét, nữ thì hâm mộ.

Lớn lên thành cái dạng này, nữ nhân mà so sánh với hắn cũng phát ngượng.

Quân Vực cúi đầu, đại khái là vừa rồi ở bên ngoài đã được hôn Tô Yên đã miệng, tâm tình còn rất tốt, thế cho nên nốt ruồi son ở khóe mắt hắn càng thêm câu dẫn.

Cánh môi mỏng vừa khẽ nhếch, liền làm nội tâm đám phụ nữ ngồi đối diện cuồn cuộn từng đợt.

Thậm chí còn có người bắt đầu suy đoán, không phải Tô thị cố ý dẫn hắn tới làm loạn buổi cạnh tranh này đấy chứ?

Quân Vực cầm tay Tô Yên ngắm nghía, xoa chỗ này một chút, sờ chỗ đó một chút, thi thoảng lại hôn bàn tay của cô một cái.

Nhất cử nhất động, vô cùng câu dẫn.

Đương nhiên, hắn còn chẳng buồn để đám người kia vào mắt, huống chi là đi câu dẫn bọn họ.
 
Chương 1594: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 62


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Hắn chỉ muốn câu dẫn Tô Yên mà thôi.

Nhưng.... tất cả lực chú ý của Tô Yên đều đặt trêи văn kiện trong tay, không thèm cho Quân Vực một ánh mắt, giống như người vừa nãy hôn môi kịch liệt trong thang máy với hắn không phải là cô vậy.

Trở mặt liền vô tình.

Quân Vực cúi đầu cắn tay cô một cái.

Tô Yên đột nhiên thấy đau đớn, quay đầu sang nhìn hắn.

"Sao vậy?"

Khuôn mặt cô mờ mịt.

Sao lại cắn người rồi?

Cô móc trong túi áo ra hai viên kẹo, đưa cho hắn.

Quân Vực nhìn hai viên kẹo kia, đầu đầy hắc tuyến.

Hắn đã ăn quá nhiều rồi, không muốn nhìn thấy nhất chính là mấy viên kẹo này đó.

Hai người còn đang bận dỗ dành nhau, Tô Vân đã đi vào bên trong phòng họp.

Một thân tây trang, giày cao gót đen, trông vô cùng chững chạc.

Tô Vân vừa tới, lực chú ý của tất cả mọi người đều chuyển lên người cô ấy.

Một đám người lần lượt đứng dậy, khách sáo

"Vị này chính là Tô Vân của Tô thị sao?"

"Ngưỡng mộ, ngưỡng mộ, đi du học trở về, quả thật là thiếu niên anh tài."

Tô Vân đáp lại vài lời khách sáo, sau đó ngồi xuống.

Tô Vân nhìn thấy Quân Vực cũng cùng sửng sốt, trong mắt hiện lên ánh sáng.

"Anh..."

Ánh mắt Tô Vân chuyển từ trêи người Quân Vực sang Tô Yên.

Tô Yên đưa văn kiện qua cho cô ấy.

Lúc giơ tay lên, bàn tay bên trái vẫn đang bị người nào đó cầm chặt.

Tô Yên nói

"Em vừa mới kiểm tra lại, phương án này đã là tối ưu rồi. Nếu còn không được, vậy thì hết cách."

Tô Vân cầm văn kiện trêи tay, mắt lại không ngừng nhìn Quân Vực.

Nhìn Quân Vực, lại nhìn Tô Yên, rồi lại nhìn Quân Vực.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Lực chú ý không còn ở trêи văn kiện nữa, mà dừng lại ở trêи người đàn ông kia.

Nếu Tô Vân nhớ không nhầm, vị này chính là người trong bức ảnh mà trợ lý đã cho cô xem.

Trịnh Loan - Chủ tịch tập đoàn K, đã từng đi đến công ty Tô thị khiến cho không ít người xôn xao.

Nhưng mà phía tập đoàn K đã thông báo, trợ lý vàng của chủ tịch tập đoàn K là An Túc sẽ tiếp quản việc này, cho nên Tô Vân không tìm hiểu kỹ về vị chủ tịch này.

Vị chủ tịch này hành sự khác người, ít khi lộ diện, ảnh chụp cũng không có lấy một cái, nhưng trợ lý mới của cô vì thấy vị này quá đẹp trai, liền lén chụp lén một bức ảnh lúc Trịnh Loan tới công ty Tô thị.

Camera kia có độ phân giải không cao, nhưng vẫn có thể nhận ra người trong ảnh vô cùng đẹp, có tám phần giống với người trước mặt này.

Song sinh sao?

Ngẫu nhiên?

Tô Vân chính là không tin.

Không nghĩ tới bạn trai của Tô Yên lại chính là hắn.

Còn đem theo hắn tới tập đoàn K đấu thầu?

Tô Vân cố nén cười.

Cô quay đầu nhìn về phía những người đối diện.

Những người này lấy cái gì ra mà muốn tranh đoạt hợp đồng này với cô?

Trong số các công ty này, có một công ty chuyên về châu báu, thực lực cũng coi như tương đương với công ty Tô thị.

Tất nhiên, đây cũng là công ty duy nhất có thể tranh đoạt với Tô thị.

Phía đối phương phái tới một vị giám đốc mập mạp.

Gã ta nhìn Quân Vực, hừ lạnh một tiếng

"Tiểu bạch kiểm."

Quan hệ giữa bọn họ nếu đã là cạnh tranh, vậy thì không cần khách sáo.

Tất cả đều là đối thủ, cũng không có khả năng ai ăn ai.

Dù có bước ra khỏi cánh cửa này, cũng không có khả năng hợp tác, từ đầu tới cuối chỉ có thể làm kẻ địch.

Đương nhiên phải làm mọi cách để đối phương không được thoải mái, đó mới chính là vương đạo.

Tô Vân cười mở miệng

"Có gan nói những lời này, thì tốt nhất nên ngồi ngẫm nghĩ xem lát nữa mặt mày xám xịt bước ra khỏi cửa, phải làm thế nào để bản thân mình không xấu hổ, không mất mặt nha."

"Mày!!"

Sắc mặt của tên mập có chút khó coi.

Cuối cùng gằn giọng nói một câu

"Cứ chờ xem."
 
Chương 1595: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 63


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Trong giọng nói lại vô cùng tự tin.

Một lát sau, An Túc bước vào trong phòng họp.

Hắn mặc một thân âu phục đen, đeo kính gọng vàng.

Ngồi vào vị trí chủ vị.

Cất tiếng

"Chào các vị, tôi là An Túc, hợp đồng lần này sẽ do tôi phụ trách."

Nói xong, An Túc quét mắt một vòng.

Lúc nhìn thấy Tô Yên, hắn hơi sửng sốt một chút.

Sau đó, lại không cẩn thận nhìn thấy khuôn mặt người ngồi phía sau cô.

Người nào đó mang mê mẩn bàn tay Tô Yên đúng lúc cũng ngẩng đầu lên.

Cùng An Túc 4 mắt nhìn nhau.

Quân Vực nhướng mày.

Lúc này mới phát hiện, hóa ra công việc cần giải quyết nốt của Tiểu Quai là tham dự cuộc họp với tập đoàn K.

An Túc đang nói, bỗng nhiên bao nhiêu từ ngữ mắc kẹt ở họng.

Mọi người đều ngước mắt lại nhìn về phía hắn.

An Túc vội vàng ho khan hai tiếng

"Được rồi, các vị bắt đầu đi."

Tô Yên nhìn An Túc, lại nhìn Quân Vực.

Cô nhỏ giọng nói với Quân Vực

"Có thể công bằng công chính. Nếu tập đoàn của anh cảm thấy có công ty nào có phương án hợp tác tốt hơn Tô thị, có thể chọn họ."

Cô nói là đương nhiên.

Bởi vì nếu người ngồi ở vị trí của An Túc bây giờ là cô, cô cũng sẽ phân rõ đâu là công, đâu là tư.

Sẽ không bởi vì có Quân Vực ở bên cạnh mà ngang nhiên đòi hắn phải chọn Tô thị.

Ở trong mắt Tô Yên, bản thân cô sẽ làm như vậy.

Quân Vực dùng giọng nói dụ hoặc của mình thì thầm bên tai Tô Yên.

"Tiểu Quai chẳng nhẽ không muốn được lựa chọn sao?"

"Muốn."

"Tiểu Quai có lối tắt là anh, vì sao lại không dùng đến?"

Hắn ân cần đưa ra lời mời gọi, vẽ ra con đường ngắn nhất và tiện lợi nhất cho cô.

Tô Yên nghe xong, nghiêng đầu nhìn hắn một cái, lắc đầu rồi không nói gì nữa.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Quân Vực câu khóe môi, hạ thấp giọng thổi gió vào bên tai Tô Yên

"Anh vốn là của Tiểu Quai mà, Tiểu Quai muốn dùng như thế nào cũng đều có thể. Dùng đồ của mình có gì là không đúng đâu?"

Tô Yên vẫn lắc đầu.

Quân Vực giận dỗi

"Chẳng lẽ Tiểu Quai không coi anh là người một nhà sao?"

Tô Yên liếc hắn một cái

"Không phải"

"Vậy Tiểu Quai cảm thấy anh sẽ không giúp Tiểu Quai sao?"

"Không phải vậy."

"Có đường tắt để đi, vì sao Tiểu Quai lại không chịu? Chỉ cần em nói, tất cả đều là của em."

Hắn chính là một hồ ly tinh câu dẫn người ta sa đọa mà.

Tìm mọi cách, mọi lý lẽ để kéo được Tô Yên xuống, cùng hắn trầm luân.

Nhưng mà, lý trí của Tô Yên vẫn tồn tại, một chút cũng không chịu nhượng bộ hắn, dụ dỗ lâu như vậy mà vẫn không dụ được người tới tay.

Tô Yên thấy hắn vẫn không chịu chết tâm bèn duỗi tay lôi kéo, để hắn ngồi yên một chút.

Quân Vực u oán nói

"Chẳng lẽ Tiểu Quai không muốn ngủ với anh sao?"

Tô Vân ngồi ở phía trước vừa mới kịp uống một ngụm nước, đã bị dọa cho sặc ho khù khụ.

Cô vốn cho rằng hai người này đã tu thành chính quả rồi, không nghĩ tới, vị chủ tịch tập đoàn K này còn chưa theo đuổi được.

Lại còn tự dâng mình lên giường của Tô Yên mời cô ngủ?

Không nghĩ tới đứa em gái này lại mạnh mẽ đến vậy.

Trách không được vị chủ tịch này không chịu yên phận ngồi ghế chủ tịch mà lại chạy theo sau Tô Yên.

Tô Yên nhỏ giọng nghiêm túc trả lời

"Đây là hai chuyện khác nhau."

"Là một chuyện."

Tô Yên im bặt

Cô thấy hắn còn muốn nói gì đó tiếp liền cắt ngang

"Có người nói thành công không có lối tắt."

Người nào đó ngước mắt nhìn cô

"Ai nói? Chẳng lẽ Tiểu Quai không cảm thấy anh là lối tắt sao?"

Tô Yên lắc đầu

"Anh chính là con đường gập ghềnh khó đi. Vẫn nên từ bỏ."

Quân Vực sửng sốt.

Haizz, không nghĩ tới, Tiểu Quai thật thông minh a.

Sau đó, Quân Vực cũng không quấy rầy Tô Yên nữa, chỉ cầm tay cô mân mê, câu được câu không khen tay cô.

Nếu cô nói không cần hỗ trợ, vậy thì không hỗ trợ.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom