Chương 1612: Sủng phi hắc hoá 19


Edit: hhhhhh

Beta: Tinh Niệm

Mà Tuân Cảnh bên cạnh cũng nhìn Tô Yên, ý cười gia tăng.

Thật không nhìn ra, vị công chúa này còn là một người công tư phân minh.

Vào lúc đó, Tuân Cảnh tự hỏi, rốt cuộc là Trấn Nam Vương không cần vị công chúa này hay là vị công chúa này không cần Trấn Nam Vương?

Nhìn biểu cảm này, khả năng là vế sau sẽ cao hơn.

Tô Yên thấy phó tướng kia không nói năng gì, chỉ lạnh mặt đứng đó.

Nàng quay đầu nhìn Tuân Cảnh, nghiêm túc hỏi

"Chàng muốn loại hoa nào?"

Tuân Cảnh cười nhạt, bộ dáng đó làm cho không gian như một bức tranh thủy mặc, vừa thấy liền không rời mắt được.

"Công chúa quyết định."

Tiểu Hoa trong đầu Tô Yên hừ hừ một tiếng.

Trước đó còn nói muốn lấy lại kim trâm thì phải mua loài hoa hắn thích, sau lại nói ký chủ tự mình quyết định.

Đây rõ ràng là hắn muốn hoa lại không muốn trả lại cây trâm.

Đến lúc đó ký chủ lại phải lo nghĩ hai việc này.

Tiểu Hoa đã quá đỗi quen thuộc với cái loại kịch bản này bởi đây cũng không phải lần đầu hắn làm.

Mà lúc Tuân Cảnh nói chuyện, phó tướng Trương Khắc lạnh mặt đứng ở một bên do dự một chút rồi dò hỏi

"Xin hỏi người chính là Tuân Cảnh Vương gia?"

Kim Nhất phía sau Tuân Cảnh lạnh lùng nói

"Nhìn thấy Vương gia còn không hành lễ?"

Lời nói vừa dứt, Trương Khắc liền ôm quyền

"Gặp qua Vương gia!"

So lúc hành lễ với Tô Yên thì cung kính hơn hẳn.

Có lẽ đối với bá tánh Kim Vĩnh quốc mà nói, tướng quân Âu Dương Du cùng Vương gia Tuân Cảnh là hai người có địa vị cao quý như nhau, cùng được bá tánh tôn kính.

Năm đó, một tay Tuân Cảnh cứu bá tánh biên quan khỏi biển lửa, thuyết phục địch rút lui, kéo dài thời gian chờ binh của Âu Dương Du.

Chiến tích đó đã làm bá tánh biên quan tôn thờ hắn thành thần linh.

Từ đây, Âu Dương Du cùng Tuân Cảnh trở thành hai đại "Định Hải Thần Châm" trong lòng bá tánh.

Dù trời có sập thì vẫn còn hai người chống đỡ.

Chỉ cần bọn họ không ngã, Kim Vĩnh quốc sẽ mãi quy phục Vĩnh Xương quốc.

Đây cũng chính là nguyên nhân mà Trương Khắc tôn kính với Tuân Cảnh như thế.

Con cháu hoàng thất ngông cuồng kiêu ngạo, xa hoa lãng phí, quân lính bọn họ đều chướng mắt, duy độc với Tuân Cảnh Vương gia này trong lòng kính trọng ba phần.

Tô Yên nói với tiểu Đào

"Chúng ta đi thôi."

"Dạ, công chúa."

Tô Yên vừa đi, sắc mặt Trương Khắc đang hành lễ lập tức thay đổi.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Hắn nhíu mày

"Sao công chúa lại hành sự vô lễ như vậy, ngài có từng nghĩ đến hậu quả?"

Tô Yên dừng bước, nhìn vị phó tướng kia, nghiêm túc nói

"Ngươi là nói, hành vi của bổn cung sẽ ảnh hưởng đến Giang Lan quốc?"

Trương Khắc tay cầm trường đao,

"Thuộc hạ không nói như vậy, nhưng không phải là không có khả năng."

Trương Khắc liếc nhìn Tô Yên.

Hắn đúng là có ý như vậy.

Nhưng, đây chỉ là một vị công chúa hòa thân, làm gì cao quý đến mức đó.

Hắn nghe nói phó tướng Tống Trinh bị thương, còn có một vị nữ binh cũng bị cô công chúa này làm trầy da.

Vị Công chúa này, thật nóng tính.

Hành sự như vậy với quân lính bọn họ thật không tốt chút nào.

Tô Yên đang định nói.

Tuân Cảnh bên cạnh lên tiếng

"Phó tướng đã truyền lời xong, sự việc còn lại liền không cần quản đi?"

Trương Khắc sửng sốt.

Không nghĩ tới Tuân Cảnh lại nói chuyện giúp đỡ cô công chúa hoà thân này.

Trương Khắc do dự, cuối cùng ôm quyền

"Tướng quân biết Vương gia đã đến, vẫn luôn muốn gặp mặt ngài."

Tuân Cảnh cười gật đầu

"Nếu rảnh, ta sẽ tới."

Trương Khắc lên tiếng

"Vậy, Thuộc hạ cáo lui."

Nói xong liền lên ngựa, trước khi đi còn liếc nhìn Tô Yên, xoay người nhanh chóng chạy ngựa đi.
 
Chương 1613: Sủng phi hắc hoá 20


Edit: hhhhhh

Beta: Tinh Niệm

Tô Yên dạo trêи chợ một vòng, tìm được một hàng bán hoa.

Cẩn thận chọn hạt giống thật lâu, sau đó lấy loại dễ trồng nhất là hoa hướng dương.

Nhân tiện mua một chậu hoa rồi cầm trở về trạm dịch.

Mấy thứ đó đương nhiên được Tiểu Đào cầm.

Dù gì công chúa cũng là thiên kim kiều quý, làm sao có thể chịu khổ như vậy?

Tiểu Đào ôm một đống đồ thất tha thất thểu cố hết sức đi.

Không đến một nén nhang sau, Tô Yên liền duỗi tay cầm lấy một túi hoa hướng dương.

Tiểu Đào tức khắc cảm thấy người nhẹ hơn.

Tiếp đó vội vàng nói

"Công chúa điện hạ, để Tiểu Đào cầm."

Tô Yên liếc nàng một cái

"Em cầm bồn hoa đi."

Tiểu Đào thực bất an, cảm thấy mình hơi vô dụng.

"Công chúa, có phải tiểu Đào rất vô dụng không? Không giúp được gì?"

Tô Yên liếc nàng một cái

"Có chút."

Tiểu Đào lập tức bị đả kϊƈɦ.

Tiếp đó Tô Yên lại nói một câu

"Còn có thể cầm được cái chậu, rất tốt."

Tô Yên muốn an ủi tiểu nha hoàn một câu, nhưng có vẻ không thành công thì phải.

Nàng thấy tiểu Đào hình như không quá tin tưởng.

Trở lại trạm dịch, Tô Yên thay quần áo, thuận đường lấy hạt hướng dương bỏ vào túi tiền, sau đó đến Trấn Nam Vương phủ.

Một là vì Trấn Nam Vương mời.

Hai là nàng muốn gieo hạt giống.

Vừa mới đến cửa phủ Trấn Nam Vương liền bị thi vệ ngăn cản.

"Người nào?"

Thị vệ kia hỏi.

Tô Yên mở miệng

"Tô Yên "

Thị vệ sửng sốt, sau đó liền ôm quyền

"Công chúa điện hạ, xin chờ trong chốc lát."

Nói rồi hắn vào trong phủ để bẩm báo.

Rất mau, thị vệ kia đã trở lại, phía sau còn có thêm một người.

Đó là người thông truyền buổi chiều hơn nữa còn định bắt nàng đi, Trương Khắc.

Trương Khắc một thân áo giáp, trông dáng vẻ như muốn đi đâu đó.

Hắn mở miệng

"Công chúa điện hạ, tướng quân đang bận, mời ngài ở trong sân nghỉ ngơi chốc lát."

Nói xong, Trương Khắc làm động tác mời.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Tô Yên gật đầu

"Được"

Đối với an bài này không hề bất mãn.

Ngược lại, nàng còn cảm thấy không tồi.

Đến trong viện, Trương Khắc liền rời đi.

Tiểu Đào có chút khổ sở.

Tương lai, chủ tử nhà mình phải chịu cảnh phu quân vắng vẻ, sau này chuyện sinh con, sợ là càng khó.

Trái lại, Tô Yên nhìn xung quanh, nàng gọi

"Tiểu Đào"

"Công chúa?"

"Ta tới khu viện trước kia của chúng ta. Em ở chỗ này chờ tướng quân tới, rồi bẩm báo cho ta biết."

Tiểu Đào nghi hoặc

"Công chúa, ngài tới đó làm gì?"

"Đi trồng hoa."

Nói xong, nàng liền đi.

Tới nơi, nàng đóng cổng lại, bắt đầu trồng từ góc tường bên phải.

Nàng tự tay gieo từng hạt một.

Tiểu Hoa âm thầm cổ vũ cho ký chủ

"Ký chủ! Cố lên!"

Tô Yên suy nghĩ trong chốc lát, lấy Tiểu Hồng ra.

Tiểu Hồng phun lưỡi rắn đỏ tươi

"Tê tê tê tê tê?"

Yên Yên, muốn làm cái gì?

Tô Yên hỏi

"Em có thể dùng đuôi chọc mấy cái lỗ trêи mặt đất không?"

Tiểu Hồng nghe vậy, vươn đuôi, không chút do dự chọc chọc.

Làm xong, mặt đầy kiêu ngạo

"Tê tê tê tê tê?"

Là như vậy sao?

Tô Yên gật đầu

"Đúng vậy"

Tiểu Hồng thấy Tô Yên nói vậy, cơ thể càng đứng thẳng.

Nhìn xem, nó vẫn rất lợi hại nha~.

Tô Yên lại nói

"Em chọc một cái, ta liền ném một hạt vào."

Tiểu Hồng nghe xong, lập tức cảm thấy mình rất quan trọng, lập tức gật đầu

"Không thành vấn đề!"
 
Chương 1614: Sủng phi hắc hoá 21


Edit: hhhhhh

Beta: Tinh Niệm

Đồng ý xong liền không hề hỏi phải chọc bao nhiêu cái.

Liên tục chọc.

Dần dần, Tiểu Hồng mới biết là Tô Yên đang trồng hoa.

Nó nhớ mình từng nhìn thấy cách trồng hoa của nông dân chuyên trồng hoa.

Tiểu Hoa tỏ vẻ thuần thục

"Tê tê tê tê tê"

Còn phải lấp đất lên, chờ đến trời mưa sẽ nảy mầm.

Kết quả là, Tiểu Hồng đầu tiên chọc một cái lỗ, sau đó Tô Yên cho hạt vào, Tiểu Hồng lại đảo đuôi qua lấy bùn đất lấp cái lỗ lại, giấu hạt giống đi.

Hai người phối hợp còn rất ăn ý.

Nửa canh giờ đã làm được ba luống.

Tiểu Hoa lên tiếng

"Ký chủ, chị gieo được 181 hạt."

Tiểu Hồng đang làm rất say mê, bỗng Cổ Vương ở trêи đầu Tiểu Hồng nói

"Trốn đi."

Tiểu Hồng vừa nghe.

Lập tức bẹp, chui ngay vào cái lỗ mình vừa đào.

Ngay lúc Âu Dương Du đẩy cửa đi vào gian viện liền thấy một quang cảnh như này.

Thiếu nữ mặc quần áo vàng nhạt đứng ở ven tường, nàng ngồi xổm, không biết đang làm cái gì.

Nắng chiều e ấp phía Tây, hoàng hôn xẹt qua bầu trời làm đỏ rực một bên.

Nắng chiều tà ánh lên trêи mặt nữ tử, hiện lên một tia ửng đỏ, toát lên vẻ nhu mỹ chỉ có ở nữ nhi.

Âu Dương Du chắp tay sau lưng, giọng nói lạnh lùng

"Ngươi đang làm cái gì?"

Khi Âu Dương Du tiến vào, Tô Yên đã nhận ra, nhưng nàng vẫn tiếp tục gieo hạt giống rồi lấp đất vào.

Xong rồi mới thu túi tiền vào, đứng dậy.

Vừa nhấc đầu, nhìn thấy người đứng đối diện liền sửng sốt một chút.

Bởi vì không chỉ Âu Dương Du ở đây, mà còn có Tuân Cảnh.

Âu Dương Du một thân hắc y, lãnh ngạnh thiết huyết, mặt vô biểu tình đứng đó.

Bên cạnh, Tuân Cảnh bạch y, sơ lãnh tự phụ, đôi mắt đen nhánh nhìn Tô Yên tràn đầy thú vị.

Không nghĩ tới, thế nhưng lại gặp mặt.

Nàng đang làm gì?

Chôn đồ vật?

Sẽ là cái gì đây?

Chẳng lẽ là xác người?

Tuân Cảnh nghĩ.

Cũng chẳng trách được, từ sau lần gặp đó, Tô Yên đã để lại cho Tuân Cảnh một ấn tượng quá sâu.

Thế nên hắn luôn cho rằng đây là một nữ nhân xấu xa.

Một nữ nhân xấu xa rất thú vị.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Tô Yên sửa sang lại tay áo.

Tiếp đó đi qua, nói

"Trồng hoa."

Âu Dương Du nghe, mi mắt nhếch một chút, như không tin.

Tuân Cảnh mặt mày ôn hòa, mở miệng

"Công chúa điện hạ tâm tình thật tốt."

Tô Yên gật đầu

"Cũng tạm."

Âu Dương Du nhìn Tô Yên, giọng lạnh lùng

"Là trồng hoa, cần gì phải che che dấu dấu đến nơi hẻo lánh này?"

Tô Yên nghiêm túc

"Ta không giấu giếm gì, đây là chỗ ở trước kia của bổn cung."

Âu Dương Du nhìn sân viện này, không quá tinh xảo, là một căn nhà cũ của phủ Trấn Nam Vương, nhưng đã được tu sửa, nhìn cũng tạm ổn.

Làm nơi ở cho vị công chúa này cũng được.

Nhưng trong mắt hạ nhân, vị công chúa này không được Vương gia coi trọng nên mới được phân tới nơi xa xôi như vậy.

Âu Dương Du liếc nhìn xung quanh, cuối cùng tầm mắt lại rơi xuống người Tô Yên.

Định nói chuyện, Tô Yên lại nhanh hơn một bước.

Nàng nghi hoặc

"Tướng quân tìm ta là có chuyện gì?"

Ánh mắt Âu Dương Du lạnh băng

"Ngươi không biết?"

"Ngươi không nói làm sao bổn cung biết được?"

Âu Dương Du quan sát biểu tình của nàng, như đang xác thực độ chân thực trong lời nói kia.

Cuối cùng nói

"Bệ hạ Giang Lan quốc đã phái sứ thần tiến vào triều, nói bản vương không coi trọng mối liên hôn này, khắt khe với ngươi."
 
Chương 1615: Sủng phi hắc hoá 22


Edit: hhhhhh

Beta: Tinh Niệm

Tô Yên nghe xong

"Cho nên?"

Âu Dương Du trầm mặc.

Hắn cho rằng lời mình nói đã quá rõ ràng, thật không hiểu vị công chúa này là hồ đồ thật hay đang giả bộ.

Có tiếng cười vang lên bên cạnh, là Tuân Cảnh

"Công chúa điện hạ, tướng quân cảm thấy việc này là ngươi cố ý làm."

Cố ý dọn ra khỏi phủ, cố ý làm bệ hạ Giang Lan quốc phái người đến trước mặt bệ hạ nói ra chuyện này phát ra kháng nghị.

Muốn mượn chuyện này thu hút sự chú ý của Âu Dương Du.

Phải biết rằng, tuy Giang Lan quốc là một tiểu quốc ở bên cạnh Kim Vĩnh quốc nhưng muốn tới được kinh thành cũng phải mất một ngày.

Nhưng Tô Yên vừa dọn ra khỏi phủ, bên kia liền nhận được tin.

Tiếp đó liền tỏ vẻ kháng nghị với hoàng đế Kim Vĩnh quốc.

Như vậy, trừ bỏ nàng đã chuẩn bị từ trước thì không còn khả năng nào khác.

Tô Yên nghiêm túc

"Ta không làm"

"Chứng cứ đâu?"

"Vậy ngươi cũng không có chứng cứ chứng minh là bổn cung làm."

Âu Dương Du lại lần nữa trầm mặc.

Chỉ là khí thế quanh thân càng lạnh.

Dù sao hắn cũng là tướng quân chinh chiến sa trường, giơ tay nhấc chân toàn là sát khí.

Trái lại Tô Yên như không có gì, một chút biến hoá đều không có.

Tuân Cảnh bên cạnh nhìn, liền cảm thấy Tô Yên càng thú vị.

Bỗng thanh âm của Tiểu Hoa vang lên

"Leng keng, chúc mừng ký chủ, một ngôi sao đã sáng lên."

Tô Yên nghe, dời tầm mắt sang nhìn Tuân Cảnh, chớp chớp mắt.

Chỉ nghe Tuân Cảnh nói

"Nghe nói các tướng sĩ quân doanh có thể nói là võ công cao cường. Không biết ta có cơ hội chiêm ngưỡng một lần?"

Âu Dương Du nhìn Tuân Cảnh, nửa ngày sau nói

"Vương gia thân mình suy nhược, nếu chẳng may bị thương thì thật không dễ công đạo."

Tuân Cảnh ý cười gia tăng

"Nếu vô tình bị thương, thì cũng là bản lĩnh của tướng quân."

Lời qua tiếng lại, rõ ràng có thể nghe ra mũi nhọn ở bên trong.

Khí thế của Âu Dương Du được phóng ra, người khác ở trước mặt hắn hầu hết đều sẽ ảm đạm không ánh sáng.

Thế nhưng vị Vương gia Tuân Cảnh này cũng chẳng phải là người dễ đối phó.

Đề bút giết người, bày mưu tính kế, cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt.

Đây là cao thủ so chiêu.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Triều đình chia làm ba phe.

Một là hoàng đế, một là Tướng quân Trấn Nam Vương, còn lại là vị Tuân Cảnh Vương gia này.

Giữa hai người, bất phân thắng bại.

Vì chức vị của hai người khác nhau nên không có xung đột nhiều.

Chỉ là cùng làm quan viên trong triều, ngẫu nhiên cũng có xảy ra chút xích mích nhỏ.

Có thắng có thua.

Đại khái, trong lòng hai người đều có tâm tư muốn đánh bại đối phương.

Tôn trọng nhau lại đấu đá không ngừng.

Bọn họ là đang ấp ủ chờ đợi thời cơ để có thể chính diện đấu tranh một lần.

Lúc đó ai sẽ lợi hại hơn đây?

Có lẽ, cả hai đều mong chờ ngày đó.

Ra ngoài sân, Kim Nhất cùng Tiểu Đào đang đợi ở bên ngoài.

Tiểu Đào thấy công chúa vẫn bình an, thở phào nhẽ nhõm.

"Công chúa điện hạ."

Kim Nhất cũng đi tới trước mặt Tuân Cảnh.

"Vương gia"

Tuân Cảnh nhìn Tô Yên đang chuẩn bị rời đi, hắn nói

"Không biết công chúa điện hạ có hứng thú đi quân doanh cùng ta không?"

Tô Yên dừng bước.

Thật ra thì nàng không có hứng thú xem người khác đánh nhau, nàng chỉ muốn trồng cho xong chỗ hạt giống trong túi tiền.

Nhưng, nếu hắn đã mời, vậy thì đi thôi.

Tô Yên gật đầu

"Được"

Âu Dương Du dời tầm mắt.

Đối với vị công chúa hoà thân này, hắn ít khi để ý.

Những nữ tử nhu nhược dường như chỉ cần dùng một chút lực là có thể vặn gãy cổ các nàng, hắn thực sự không có hứng thú.

Nhưng nếu Tuân Cảnh đã mở lời thì hắn cũng chẳng có ý kiến gì.
 
Chương 1616: Sủng phi hắc hoá 23


Edit: hhhhhh

Beta: Tinh Niệm

Tiếp theo, mọi người cùng đến quân doanh.

Trong sân, Tiểu Hồng ở đó lúc lâu

"Tê tê tê tê tê?"

Tại sao Yên Yên vẫn chưa tới cứu mình?

"Tê tê tê tê tê?"

Yên Yên sẽ không quên mình đi, phải không?

Ý tưởng này vừa chợt loé lên trong đầu liền bị Tiểu Hồng phủ định.

Khẳng định sẽ không.

Nó rất quan trọng mà.

Vừa rồi nó còn giúp Tô Yên trồng hoa nữa.

Nhớ tới việc này, Tiểu Hồng liền vui vẻ hẳn.

Chắc là Yên Yên biết nó thích ăn hoa nên mới trồng.

Yên Yên để ý nó như vậy, khẳng định sẽ không quên nó được.

Tiểu Hồng cứ ở đó suy nghĩ miên man, cho đến khi Tô Cổ cắt ngang, ra tiếng

"Này, ngươi còn không đi ra? Muốn buồn chết ở trong này à?"

Thấy Tô Cổ nói vậy, Tiểu Hồng thò đầu ra, hi vọng có thể nhìn thấy Yên Yên, còn muốn được Yên Yên khen một câu.

Kết quả dạo một vòng.

Không có ai......

Tiểu Hồng liền thương tâm.

Thấp đầu rắn, héo bẹp.

Tô Cổ

"Thất thần làm gì? Đi thôi"

"Tê tê tê tê tê?"

Đi chỗ nào?

"Đi ra ngoài, mua đồ."

"Tê tê tê tê tê"

Nhưng chúng ta không có tiền.

"Sẽ có."

Tiểu Hồng nghe vậy liền phấn chấn.

Nghe Tô Cổ, khẳng định không sai.

Ân!

Sau đó, Tiểu Hồng hất đuôi chạy ra ngoài.

Một bên khác, đám người Tô Yên tới quân doanh.

Vừa đến cửa liền cảm nhận được khí thế nghiêm nghị, ngay cả một tên lính thủ vệ cũng có một loại phấn chấn oai hùng.

Thời điểm bọn họ tới vừa lúc thao luyện kết thúc, binh sĩ nhàn tản không có việc gì làm, đang ở chỗ đó tỷ thí.

Tô Yên vừa đi vừa hỏi

"Tiểu Hoa."

"Ký chủ?"

"Ta có thể trồng hoa ở chỗ này không?"

"Ký chủ, không thể."

Nghe vậy, Tô Yên đang quan sát khắp nơi liền thu hồi tầm mắt, từ trong túi lấy ra một viên kẹo.

Một màn này vừa vặn bị Tuân Cảnh bên cạnh nhìn thấy.

Tuân Cảnh rất tò mò, duỗi tay nhéo túi tiền của Tô Yên một chút.

"Bên trong là cái gì?"

Tô Yên bóc một nửa viên kẹo, cầm trong tay.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Tầm mắt hai người đối diện nhau.

"Hạt giống hoa."

"Hạt giống hoa? Không phải là hạt dưa sao?"

Lúc nói, trong mắt Tuân Cảnh ảnh lên ý cười.

Đừng tưởng rằng hắn không nhìn thấy những thứ rơi vãi trêи mặt đất ở trong viện.

Tô Yên còn chưa nói, liền nghe Tuân Cảnh nói một câu

"Ăn hạt dưa và kẹo, công chúa thật sự trông không giống một tiểu thư khuê các."

Tô Yên sửa đúng

"Là hạt giống hoa hướng dương."

Tô Yên vì muốn chứng thực lời mình nói, nàng gỡ túi tiền ra cho hắn xem.

Bàn tay khớp xương rõ ràng vươn ra, cầm lấy túi tiền trong tay ước lượng vài cái, nói

"Công chúa định làm gì với chúng?"

Tô Yên nghiêm túc

"Trồng hoa"

Hai người đang nói chuyện thì có một giọng nói cắt ngang

"Tướng quân!"

Giọng nói này Tô Yên rất quen thuộc.

Chính là của lãnh phó tướng Trương Khắc.

Trương Khắc ôm quyền, hành lễ với Âu Dương Du.

"Đứng lên đi."

"Vâng"

Trương Khắc đứng dậy, chỉ là khi nhìn thấy Tô Yên ở phía sau Âu Dương Du, mày khẽ nhíu.

Đối với sự xuất hiện của Tô Yên ở quân doanh có chút bất mãn.

Nhưng khi hắn thấy Tuân Cảnh, lời muốn nói liền bị nghẹn lại.

Vốn dĩ muốn xua đuổi không cho người ngoài vào thăm.

Dù sao cũng chỉ là một công chúa của tiểu quốc phái tới hoà thân thôi, nàng có phải quá đề cao bản thân?

Trương Khắc vô tình nghe thấy Tống Trinh nói rằng sứ thần Giang Lan quốc gửi thư oán giận đến bệ hạ, liền đối Tô Yên từ bài xích rồi tới chán ghét.
 
Chương 1617: Sủng phi hắc hoá 24


Edit: hhhhhh

Beta: Tinh Niệm

Tuy nhiên, Vương gia Tuân Cảnh cũng ở đây, hắn đành phải chịu đựng, không thể nói ra lời như vậy.

Trương Khắc mở miệng

"Tướng quân, bọn họ đang tỷ thí trêи võ đài. Tướng quân có muốn xem không ạ?"

Âu Dương Du nhìn Tuân Cảnh bên cạnh.

Tuân Cảnh chậm rãi nói

"Có thể thấy phong thái của binh lính Trấn Nam vương, là vinh hạnh của bổn vương."

Lúc này, Âu Dương Du mới mở miệng nói với Trương Khắc

"Dẫn đường"

"Vâng!"

Đoàn người liền đi dọc theo con đường đến thao trường.

Từ xa có thể nghe thấy tiếng la hét của binh lính.

Vừa vào liền thấy Tống Trinh một thân nam trang soái khí, tay cầm giáo đang đánh nhau với một tên lính.

Hai người động tác đều nhanh nhẹn sạch sẽ, Tống Trinh dù là nữ tử nhưng không hề rơi vào thế hạ phong.

Binh lính chung quanh hoan hô, rất nhiều người cổ vũ cho phó tướng Tống Trinh.

Có lẽ, với bọn họ, kiểu nữ nhân như vậy càng khiến họ ngưỡng mộ.

Có vẻ Âu Dương Du cũng chấp thuận những cuộc tỷ thí thế nà thường xuyên xảy ra ở doanh trại,.

Ít nhất, lúc mọi người thấy Âu Dương Du đến vẫn chưa hành lễ mà chỉ vội vàng nhường ra một chỗ trống cho tướng quân xem.

Ở giữa thao trường, chiến đấu càng thêm kịch liệt.

Tống Trinh bị chậm một nhịp, không may bị thua.

Hai người thở hồng hộc.

Lúc này, mọi người đồng thời ôm quyền hành lễ

"Tướng quân!"

Thanh âm vang dội, làm người nghe cảm thấy tinh thần sảng kɧօáϊ.

Âu Dương Du lạnh nhạt nói

"Tiếp tục"

"Dạ!"

Tiếp theo, binh lính từng người bắt đầu tỷ thí.

Trương Khắc thấy Tống Trinh từ trêи đài đi xuống, nhịn không được tán thưởng một câu

"Phó tướng Tống Trinh thật không thua kém gì nam nhi a."

Tô Yên cúi đầu, toàn bộ sự chú ý của nàng đều dồn vào túi kẹo của mình.

Khi lấy kẹo, nhìn cổ tay trắng nõn và sạch sẽ của mình.

Thiếu thiếu cái gì đó thì phải?

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Ách, Tiểu Hồng đâu?

Tô Yên vừa nghĩ vừa cho viên kẹo vào miệng.

Hình như,,nàng bỏ quên Tiểu Hồng ở trong viện rồi.

A, nó sẽ không bị lạc mất chứ?

Nhưng nghĩ lại, Tiểu Hồng ở cùng với Tô Cổ, chắc sẽ không có chuyện gì.

Nghĩ xong, lực chú ý của Tô Yên trở lại.

Sau đó, phát hiện tất cả mọi người đang nhìn chằm chằm nàng.

Tô Yên sửng sốt, nhìn xung quanh.

Trong đầu Tiểu Hoa nói

"Ký chủ, Vương gia Tuân Cảnh nói ngài xem một màn nhiệt huyết sôi trào vừa rồi có đánh giá gì không."

Tiểu Hoa vừa dứt lời, liền nhìn thấy Tống Trinh trong vòng đi ra, nói

"Tướng quân, Tuân Vương gia, công chúa điện hạ."

Lúc nói câu cuối, ánh mắt dừng trêи người Tô Yên.

Nàng ta mỉm cười, cảm xúc mạc danh hiện lên trêи khuôn mặt.

Trương Khắc bên cạnh bỗng nói

"Công chúa điện hạ muốn tỷ thí cùng ai? Nghe nói công chúa có thể làm thương khuôn mặt của nữ binh chúng ta. Phỏng chừng, công chúa điện hạ thân thủ bất phàm, không bằng ngài cùng phó tướng Tống Trinh của chúng ta giao thủ đi."

Trương Khắc đang nói chuyện ở đằng kia.

Tuân Cảnh bên cạnh Tô Yên vươn tay, ở trong túi tiền của nàng không ngừng quấy, như tìm cái gì đó.

Lúc nãy hắn nói muốn tự mình nhìn, sau đó vẫn luôn cầm túi tiền của nàng trong tay, vẫn chưa trả lại.

Tô Yên dời sự chú ý, nhìn Tống Trinh trước mặt, lắc đầu

"Không được."

Nếu nàng ta bị tàn phế thì làm sao bây giờ?

Trương Khắc ngữ khí không rõ,

"Công chúa điện hạ hà tất phải khiêm tốn? Ngài rất lợi hại."

Tô Yên nhìn Trương Khắc.

Người này, nói chuyện luôn kẹp dao giấu kiếm, âm dương quái khí, nghe vào làm người cảm thấy phiền.
 
Chương 1618: Sủng phi hắc hoá 25


Edit: hhhhhh

Beta: Tinh Niệm

Tống Trinh ở bên cạnh nói

"Công chúa điện hạ, chúng ta lại gặp mặt. Lần trước, là ta vô lễ."

Tô Yên nhìn Tống Trinh

"Ta với ngươi, không cùng cấp bậc."

Cho nên, tại sao lại nói với ngữ khí bình đẳng như vậy?

Tống Trinh đứng hình, không nghĩ tới nàng sẽ nói như vậy.

Trong khoảng thời gian ngắn không khí lắng xuống.

Phó tướng Trương Khắc bên cạnh mày nhíu chặt.

"Công chúa điện hạ muốn chơi tính tình công chúa thì nên trở về thì hơn. Nơi này là quân doanh, không có nhiều quy củ như vậy."

Tô Yên liếc nhìn Trương Khắc kia.

Một lúc sau,

"Ngươi vừa mới hỏi ta muốn chọn ai?"

"Công chúa điện hạ muốn chọn ai?"

"Ngươi."

Tô Yên nói xong, lại liếc mắt nhìn Tuân Cảnh một cái.

Túi tiền của nàng còn ở trêи tay hắn.

Hắn không nên đánh mất đâu.

Hạt hướng dương bên trong vẫn chưa trồng xong đó.

Trương Khắc không trả lời nhưng mắt đã sáng lên.

Hắn ta nhìn về phía Âu Dương Du, đợi mệnh lệnh.

Tống Trinh cười nói

"Chưa từng thấy trận đánh nào như vậy. Trương phó tướng, ngươi cần phải khiêm nhường chút, đừng để công chúa điện hạ bị thương.

Dù gì công chúa điện hạ thân kiều thịt quý, nào đã từng trải qua chuyện này?"

Trương Khắc nhìn Tống Trinh, trong mắt tràn đầy kính nể

"Toàn bộ nữ tử Kim Vĩnh quốc gộp lại, cũng không bằng phó tướng Tống Trinh."

Tô Yên chậm rì rì

"Sẽ không, dựa vào năng lực hiện tại của phó tướng Tống Trinh.

Nếu gộp tất cả nữ tử Kim Vĩnh quốc thành một để đối kháng, xác suất 90% phó tướng Tống Trinh sẽ kiệt sức, bị loạn quyền đánh chết."

Tô Yên vừa nói xong, toàn trường an tĩnh.

Tuân Cảnh đứng ở bên cạnh Tô Yên bật cười.

Nhìn nàng, trong mắt thú vị ngày càng đậm.

Đây là bảo bối nơi nào đến vậy.

Cách nói chuyện này, biểu hiện này, thật là bảo bối a.

Tuân Cảnh mở miệng

"Nếu công chúa điện hạ thắng, kim trâm kia, Tuân mỗ có thể suy xét trả lại."

"Thật sự?"

"Tất nhiên."

Hiện giờ, Vương gia Tuân Cảnh đã có lời, trận đánh này, không đánh không được.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Âu Dương Du nhìn về phía Trương Khắc

"Phải dừng đúng lúc."

Ánh mắt Trương Khắc sáng lên, tiếp đó ôm quyền

"Vâng!"

Nói xong liền đền giữa sân.

Tô Yên đi sau, nàng ăn mặc nhẹ nhàng, không mang theo mấy thứ trang sức châu báu mà chỉ mặc một thân vàng nhạt, lúc hành động cũng không gây trở ngại quá lớn.

Âu Dương Du biết Tô Yên có chút công phu nhưng vẫn rất tự tin vào binh sĩ của mình.

Thế nên vừa rồi mới dặn dò Trương Khắc phải biết dừng đúng thời điểm.

Tô Yên đi vào trong vòng, nhìn người đứng đối diện.

Người nọ tháo bội kiếm, nói

"Công chúa điện hạ có thể chọn một loại binh khí."

Tô Yên lắc đầu

"Không cần"

Đến lúc đó không cẩn thận giết chết hắn liền không ổn.

Trương Khắc vốn có nhiều bất mãn với Tô Yên, thế nên lúc đang đi vào sân, hắn ta nhìn Tô Yên, chậm rãi nói

"Phó tướng Tống Trinh không chỉ là niềm kiêu ngạo của quân doanh chúng ta, mà còn là niềm tự hào của nữ nhân các ngươi. Tại sao ngươi luôn xúc phạm nàng ấy hết lần này đến lần khác?"

Tô Yên trầm mặc.

Trương Khắc lại nói

"Công lao của nàng là dựa vào chính bản thân mình, chưa từng nhờ tới sự giúp đỡ của bất luận kẻ nào, tất cả đều do nàng tự mình nỗ lực từ bộ binh đi lên. Nàng không thẹn với lương tâm!"

Thanh âm của Trương Khắc đủ để toàn trường nghe được.

Và hiển nhiên người ở đây đều đồng ý với lời của Trương Khắc, hơn nữa còn tự hào về điều đó.

"Tống Trinh"

"Tống Trinh"

"Tống Trinh"

Mọi người bắt đầu hoan hô, gọi tên Tống Trinh.

Tống Trinh ở quân doanh uy tín rất cao.

Cơ bản, mọi người trong quân doanh đều ủng hộ nàng ta.
 
Chương 1619: Sủng phi hắc hoá 26


Edit: hhhhhh

Beta: Tinh Niệm

À, cũng phải nói đến, họ cũng rất ủng hộ việc Tống Trinh cùng tướng quân Âu Dương Du ở bên nhau.

Hai người bọn họ chính là một đôi ông trời tác hợp.

Tô Yên đột nhiên xông tới, mọi người đều có chút bất mãn.

Biểu hiện rõ nhất là Trương Khắc này.

Tuân Cảnh đứng một bên nhìn, trong tay còn nhéo túi tiền của Tô Yên.

Trong đó toàn hạt giống, hắn không tìm được một viên kẹo nào cả.

Tô Yên nghiêm túc

"Cho nên, ngươi còn muốn đánh nữa hay không?"

Nói nhiều lời vô ích như vậy thì có lợi gì?

Trương Khắc cười, nhưng rất tự tin

"Công chúa, đến đi."

Tô Yên định phòng thủ, nhưng bây giờ hắn lại bảo mình tấn công.

Ân, cũng được.

Thành toàn cho hắn vậy.

Tô Yên chậm rãi đi qua.

Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn một mét, tốc độ của nàng đột nhiên tang tốc.

Trương Khắc cảnh giác, muốn lui về sau.

Nhưng Tô Yên lại càng nhanh, lực đạo cũng mạnh hơn một chút.

Cho đến khi, Tô Yên một tay ấn vào gáy hắn, xoay một vòng đánh vào bụng hắn.

Trương Khắc vốn đứng thẳng, bị lực đạo của Tô Yên đánh bay lên, sau lại rơi trêи mặt đất, quỳ thẳng xuống.

Phanh!

Hai chân chạm đất.

Sắc mặt tái xanh, mặt cắt không còn giọt máu.

Hắn cắn răng, muốn phản kϊƈɦ.

Tô Yên nhấc chân đạp người ra ngoài.

Mới thế, chỉ trong vài chiêu liền đem người KO.

Toàn trường an tĩnh.

Trong mắt Âu Dương Du đầy vẻ thâm trầm.

Hắn biết Tô Yên có chút công phu, lại không ngờ, nàng có võ công cao cường đến vậy.

Tô Yên đứng ở đó nhìn Trương Khắc

"Ngươi nói quá nhiều, với kỹ năng này, tốt nhất nên luyện bản lĩnh đánh giặc, hoặc là luyện tính kiên nhẫn."

Tô Yên đứng đó, thẳng tắp nhìn về phía Âu Dương Du.

"Bổn cung thường xuyên nghe thấy binh lính của ngươi nói ta khi dễ phó tướng Tống Trinh, hơn nữa còn nói, công lao của phó tướng Tống Trinh là dựa vào chính nàng mà có, không thẹn với lương tâm."

Âu Dương Du nhìn chằm chằm nàng, không nói chuyện.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Tuân Cảnh nhéo bao hạt giống kia, nghi hoặc

"Hình như, công chúa điện hạ đối lời này có dị nghị?"

"Có"

"Dị nghị cái gì? Nói một chút xem nào."

"Nói bổn cung khi dễ phó tướng Tống Trinh, là do nàng không quản lý tốt nữ binh của mình, dám dĩ hạ phạm thượng đối bổn cung châm chọc mỉa mai. Bổn cung chỉ trừng phạt nhẹ mà thôi, phó tướng Tống Trinh liền bất mãn, còn đánh lén.

Phó tướng Tống Trinh dạy dỗ nữ binh không tốt, là nàng sai. Sau lại bụng dạ hẹp hòi, đánh lén bổn cung. Đây là việc quá mức dĩ hạ phạm thượng. Bổn cung không có trừng trị ngươi, cũng đã phá lệ khai ân."

Tô Yên nói nghiêm túc lại chân thành.

Toàn bộ binh lính trong quân doanh đều nghe rõ ràng.

Kim Nhất phía sau Tuân Cảnh nhịn không được ho khan một tiếng.

"Vương gia, ngài....."

Kim Nhất có chút do dự.

Tại sao hắn lại cảm thấy Vương gia đối với vị công chúa này đặc biệt quan tâm?

Trong lời nói, toàn là giúp đỡ nàng.

Tiếp theo Tô Yên lại nói

"Mọi người đều nói công lao của ngươi là trong sạch, là tự mình nỗ lực mà có. Nếu không phải ngươi và tướng quân Âu Dương Du là thanh mai trúc mã, ngươi ngay cả cơ hội bước vào quân doanh còn không có chứ đừng nói đến việc giết địch.

Nữ tử nhập ngũ vốn đã là phạm luật. Bọn họ nói ngươi là niềm tự hào của nữ nhân, là muốn các nữ tử khác bắt chước ngươi nhập ngũ? Vậy những người khác có thể vào không? Hay chỉ có mỗi ngươi và đám nữ binh kia thôi?

Việc làm này của ngươi là đang cổ vũ sai lầm cho các nữ tử khác. Các nàng lại không hề có một thanh mai trúc mã như tướng quân Âu Dương Du để khai ân cho mình."

Thời đại này không phải là hiện đại.

Chế độ Nam quyền, nam tôn nữ ti, đặc biệt mãnh liệt.
 
Chương 1620: Sủng phi hắc hóa 27


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Nữ nhân chỉ có thể ở nhà giúp chồng dạy con.

Ở thời đại này, những nữ nhân khác cho dù đánh cược đi chăng nữa cũng sẽ không có vận may trời cho.

Chính mình chiếm tiện nghi thì im lặng thành thành thật thật mà làm việc đi.

Cứ một hai phải lôi ra khoe trước mặt tất cả mọi người.

Hà tất phải thế?

Tô Yên vừa dứt lời, trêи mặt Tống Trinh không còn một chút ý cười nào nữa.

Khí thế quanh thân Âu Dương Du càng thêm cường đại, sắc mặt lạnh băng.

Tô Yên lên tiếng

"Nếu không còn việc gì khác, bổn cung đi trước."

Nói xong, nàng thoáng nhìn qua Trương Khắc đang nằm cuộn tròn trêи mặt đất, nói

"Thân thủ như vậy, không hiểu rốt cuộc bao năm qua ngươi sống sót trêи sa trường kiểu gì?"

Tô Yên tỏ vẻ nghi ngờ.

Tiểu Hoa nhỏ giọng nói

"Ký chủ, có phải chị quên rằng thể lực của chị.... ừm.... rất khủng bố hay không vậy? Đâu có ai đánh lại được chị đâu!!"

Tô Yên bừng tỉnh.

Sau đó lại lãnh đạm nhìn Trương Khắc, nói thêm một câu

"Ngươi còn có thể."

Nói xong, nàng liền xoay người rời đi.

Tiểu Đào đi theo phía sau Tô Yên, trái tim kϊƈɦ động muốn nhảy ra ngoài.

Không còn bất kỳ từ gì có thể hình dung tâm trạng hiện tại của Tiểu Đào,

Công Chúa điện hạ thật sự quá uy vũ đi.

Lúc đó, Tiểu Đào thật sự còn cảm thấy dù có là Trấn Nam Vương Âu Dương Du tướng quân cũng thua kém Công Chúa điện hạ nhà mình.

Âu Dương Du nhìn theo bóng lưng Tô Yên rời đi, không nói một câu. Nhưng đôi mắt lạnh băng của hắn lại nhìn Tô Yên nhiều hơn một chút.

Đại khái là hắn chưa bao giờ nghĩ tới, nữ nhân này lại có thân thủ lợi hại như vậy.

Tuân Cảnh lên tiếng

"Hôm nay xem như đã được lĩnh giáo võ công hạ binh của tướng quân. Nếu ngày nào đó có cơ hội, ta cũng muốn lĩnh giáo một chút."

Với biểu hiện của đám người Trương Khắc hôm nay, lại nghe Tuân Cảnh nói như vậy, rõ ràng là châm chọc.

Nhưng từ trong miệng hắn lại không nghe ra chút khinh thường nào, ngược lại cũng chỉ là một câu nói khách sáo mà thôi.

Âu Dương Du im lặng nửa ngày, hai tay chắp sau lưng, lên tiếng

"Chắc chắn phụng bồi."

······

Tô Yên đi ra khỏi quân doanh, thấy đường núi phía trước gập ghềnh liền dừng chân.

Nàng có chút hối hận.

Nhẽ ra nên chờ bọn họ ra cùng.

Vậy là phải đi bộ xuống núi sao?

Nàng thì chắc chắn không có vấn đề gì, nhưng còn Tiểu Đào.

Vừa nghĩ, Tô Yên vừa nhìn sang tỳ nữ đứng bên cạnh.

Cái thân thể nhỏ bé này, sợ khi xuống đến chân núi cũng bị phế mất rồi.

Đang nghĩ ngợi, phía sau lưng truyền tới âm thanh của xe ngựa.

Lục lạc phát ra từng tiếng leng keng, leng keng vui tai.

Tô Yên quay đầu lại, liền thấy Kim Nhất đang điều khiển một chiếc xe ngựa.

"Hu..."

Kim Nhất dừng xe ngựa.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Sau đó, nhảy xuống xe, mở miệng

"Công Chúa điện hạ, Vương gia cho mời."

Không biết vì sao, thái độ của Kim Nhất đối với Tô Yên tốt lên không ít.

Ít nhất thời điểm nhìn thấy Tô Yên sẽ không nhăn mày nhăn mặt tràn đầy cảnh giác nữa.

Tô Yên lên xe, vén rèm lên.

Nhìn thấy Tuân Cảnh một thân y phục trắng ngồi trêи đệm mềm, cánh môi gợi lên, đôi mắt đen nhánh nhìn Tô Yên.

Lên tiếng

"Công Chúa điện hạ thật oai hùng, Tuân mỗ thực sự bội phục."

Tô Yên nghe hắn nói chuyện, nhưng mắt lại nhìn tay hắn.

Túi hạt giống hoa hướng dương còn bị hắn cầm trong tay, không có chút khách khí nào mà bóp bóp cái túi.

Tuân Cảnh lên tiếng

"Công Chúa điện hạ, mời ngồi."

Tô Yên ngồi xuống, xe ngựa bắt đầu di chuyển.

Đi được một lúc, Tô Yên nói

"Kim trâm của ta, chàng có phải nên trả lại cho ta không?"

Tuân Cảnh cười

"Kim trâm? Kim trâm nào?"

Tô Yên thấy hắn trở mặt không chịu nhận, trầm mặc.

Sau đó, đáp lại một câu

"Chàng nói sẽ trả lại cho ta."

Tuân Cảnh hạ mí mắt.
 
Chương 1621: Sủng phi hắc hóa 28


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Sau đó cười rộ lên.

"Công Chúa điện hạ, Tuân mỗ nói là suy xét, suy xét đó."

"Chàng suy xét như thế nào rồi?"

"Tuân mỗ cảm thấy, cây kim trâm kia rõ ràng là Công Chúa điện hạ đưa cho Tuân mỗ làm quà bồi thường nhận lỗi. Làm gì có chuyện trả lại. Nếu để người khác biết được, sợ rằng người ta sẽ bàn tán Tuân mỗ không để Công Chúa điện hạ vào trong mắt."

Tiểu Hoa bĩu môi, nó đã sớm đoán được chuyện Nam Chủ đại nhân sẽ không trả lại trâm, nhẹ giọng lên tiếng

"Ký chủ, Tiểu Hoa cảm thấy Nam Chủ đại nhân rất muốn giữ cây trâm của chị, hình như còn muốn lấy cả túi tiền của chị luôn."

Nghe Tiểu Hoa nói xong, lực chú ý của Tô Yên lại rơi vào túi tiền trêи tay Tuân Cảnh.

"Cái này..."

Nói xong, nàng duỗi tay định lấy túi tiền về.

Tuân Cảnh cầm túi tiền của Tô Yên trong tay, định lấy về sao?

Đồ vật đã vào tay hắn, làm gì có chuyện muốn là lấy về được?

Hắn giơ cao tay cầm túi tiền, Tô Yên vươn hơn nửa cơ thể tới lấy.

Đường núi thì gập ghềnh, bánh xe ngựa lăn qua một cục đá, cả xe nảy lên.

Thân thể Tô Yên đổ về phía trước, tay đập vào vách xe ngựa.

Mà cả người nàng vừa vặn nằm gọn trong lồng ngực Tuân Cảnh.

Tô Yên lập tức ngẩng đầu lên, vừa vặn đúng lúc Tuân Cảnh cúi đầu xuống.

Môi Tuân Cảnh chạm vào trán Tô Yên.

Hai người nhìn nhau.

Tình huống bất ngờ này làm nụ cười trêи mặt Tuân Cảnh cứng đờ.

Tô Yên im lặng một lát, lực chú ý dừng trêи tay hắn, nhanh chóng vươn tay lấy lại túi tiền.

Sau đó thấy trong cổ tay áo của hắn lộ ra một góc của cây trâm.

Chính là cây trâm phượng hoàng của nàng.

Nàng duỗi tay, không lấy túi tiền lại, mà ngược lại lại thò tay rút cây trâm ra.

Nắm ở trong tay, đang muốn lấy ra, bên hông liền bị một bàn tay ôm lấy, dùng một chút lực bóp nhẹ.

Hơn nữa, theo quán tính xe ngựa xóc nảy, đầu nàng lại đập vào ngực hắn.

Lúc này, Tuân Cảnh đã khôi phục sắc mặt bình thường.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Hắn cúi đầu nhìn Tô Yên, không biết suy nghĩ điều gì.

"Công Chúa điện hạ muốn đi đâu?"

"Đi sang bên kia ngồi."

"Công Chúa điện hạ cầm đồ của Tuân mỗ cũng không định giải thích một câu nào sao?"

Tô Yên nắm chặt cây trâm trong tay.

Nàng biết mình đuối lý.

Dù sao cướp lại đồ vật mình đã cho người ta, có vẻ không đúng lắm.

Nhưng, ba ngày nữa sứ thần Giang Lan quốc sẽ tới đây hạ yến, hoàng đế Kim Vĩnh quốc cũng sẽ phái người tới.

Cây trâm này đại diện cho thân phận của nàng, khi tới yến tiệc cần phải sử dụng

Tô Yên lấy cây trâm trêи đầu xuống, đưa cho hắn.

"Cái này, xem như trao đổi."

Tuân Cảnh liếc mắt nhìn một cái, không nhận lấy.

Nhìn Tô Yên nằm trong ngực hắn, hai người mặt đối mặt.

Tư thế thân mật như vậy.

Ừm, cảm giác cũng không tệ lắm.

Sau đó, hắn thoáng dùng chút sức ôm lấy Tô Yên, hai người càng thêm thân mật hơn.

Không nói tới cây kim trâm nữa, ngược lại lại nói

"Vừa rồi ở trong quân doanh, lời nói của Công Chúa điện hạ quả thật là vô cùng thống kɧօáϊ. Nhưng mà, người là Công Chúa hòa thân sắp phải gả cho Trấn Nam Vương. Sợ là ngày sau sẽ phải chịu nhiều thiệt thòi."

Tô Yên lắc đầu

"Ta sẽ không gả cho Âu Dương Du."

Trong mắt Tuân Cảnh hiện lên một tia cảm xúc khác thường

"Sao cơ?"

Hắn nghi hoặc một tiếng

"Âu Dương Du tướng quân võ công cái thế, trong tay có 10 vạn binh, nữ tử nào cũng muốn được gả cho hắn ta."

Tô Yên nhìn Tuân Cảnh

"Không phải chàng nói ta ở chỗ của hắn ta sẽ phải chịu nhiều thiệt thòi sao? Vì sao nhất quyết phải gả?"

Tuân Cảnh sửng sốt, sau đó vừa cười vừa gật đầu

"Cũng đúng a."
 
Chương 1622: Sủng phi hắc hóa 29


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Chỉ nghe thấy Tuân Cảnh chậm rãi nói một câu

"Công Chúa điện hạ cùng Trấn Nam Vương vẫn còn thánh chỉ trêи người, nếu người không gả, sợ là sẽ phải chịu chút khổ sở."

Tô Yên lên tiếng

"Hắn vốn không muốn cưới ta."

Tuân Cảnh trầm ngâm một chút

"Trừ phi, người có thể tìm được một người thay thế Trấn Nam Vương. Để Hoàng đế bệ hạ không tức giận, cũng là đòi lại công đạo cho bá tánh Giang Lan quốc."

Tô Yên nghe xong, gật đầu.

Lên tiếng trả lời

"Ừm."

Đáp ứng xong, lại nghe Tuân Cảnh nói tiếp một câu

"Xem ra ý của Công Chúa điện hạ cũng giống ý của Tuân mỗ. Không biết, Công Chúa điện hạ đã tìm được người để thay thế chưa?"

Tuân Cảnh vừa dứt lời, Tô Yên liền quay sang nhìn hắn chằm chằm, sau đó gật đầu

"Đã chọn được rồi."

Tuân Cảnh bị Tô Yên nhìn chằm chằm, có chút kinh ngạc

"A! Không biết là ai may mắn được Công Chúa điện hạ coi trọng như vậy?"

Tô Yên nhìn hắn, suy nghĩ thật lâu.

Sau đó, bỗng nhiên nói sang chuyện khác.

"Cây kim trâm này, có vẻ chàng không muốn trả lại cho ta."

Lúc Tô Yên nói lời này, vẫn còn đang nắm chặt cây trâm phượng hoàng trong tay.

"Đó là vật đích thân Công Chúa bồi thường cho Tuân mỗ. Tuân mỗ chắc chắn sẽ quý trọng."

"Nhưng cây kim trâm đó lại là thứ tượng trưng cho thân phận của ta. Không thể tùy tiện cho người khác."

Nàng nói rất nghiêm túc.

Tuân Cảnh nghe xong, trầm ngâm một chút.

Sau đó, Tô Yên lại nói

"Nhưng, nếu chàng thích kim trâm, ta vẫn còn rất nhiều. Chỉ cần chàng cưới ta, tất cả đều là của chàng."

Tuân Cảnh nhướng mày.

Đôi mắt đen nhánh nhìn thẳng vào Tô Yên, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Tô Yên chờ hắn trả lời.

Nghĩ lại, những lời nàng nói hẳn là không có vấn đề gì đâu nhỉ.

Lúc lâu sau, hắn mới đáp lại một câu

"Công Chúa điện hạ là nhìn trúng Tuân mỗ, tính toán để ta che lấp giúp người sao?"

Tô Yên gật đầu

"Kim Vĩnh quốc chỉ có chàng là đối thủ của hắn."

Một bàn tay Tuân Cảnh ôm lấy eo Tô Yên, một bàn tay khác vẫn bận bịu dày vò túi tiền của nàng, có chút trầm tư.

Nửa ngày sau mới lên tiếng

"Từ trước tới giờ Tuân mỗ chưa từng làm chuyện gì chịu thua thiệt."

"Của hồi môn của bổn cung rất đáng giá."

Hắn nghe xong, cười cười rồi nói

"Điều Tuân mỗ nói không phải cái này."

"Sao?"

Hắn dùng cả hai tay ôm lấy Tô Yên.

Thoáng dùng chút sức.

Cúi đầu, chậm rãi nói

"Bổn vương cưới người, cảm thấy có chút thiệt."

Tô Yên nghe xong ngồi đó ngốc một hồi lâu.

Tiểu Hoa gầm gừ

"Ký chủ, ý của Nam Chủ đại nhân chính là chị không xứng với hắn! Hừ! Chúng ta không cần nữa. Đổi người khác!"

Nghĩ lại, Trấn Nam Vương kia cũng khá tốt.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Ít nhất từ trước tới giờ chưa bao giờ nói ký chủ không xứng với gã.

Tô Yên trầm mặc một lát.

Sau đó, đem cây trâm phượng hoàng trong tay đưa cho hắn.

Sau đó ngẩng đầu, nghiêm túc hỏi

"Vậy thì sao?"

Tuân Cảnh vẫn vê cây kim trâm, liếc mắt nhìn Tô Yên một cái, sau đó chậm rãi nói

"Miễn cưỡng có thể."

Tô Yên nghiêm túc hỏi lại

"Chàng đáp ứng rồi?"

"Công Chúa điện hạ trăm đắng ngàn cay lấy lại được cây trâm này, lại nhịn đau đớn tặng lại nó cho ta. Hình như, bổn vương không còn lý do để cự tuyệt."

Trước đó hắn khiêm tốn xưng Tuân mỗ, giờ đã đổi thành bổn vương.

Một người là Công Chúa của Giang Lan quốc, một người là Vương gia của Kim Vĩnh quốc.

Ừm, môn đăng hộ đối, trời sinh một cặp.

Tuân Cảnh nghĩ vậy.

Tiểu Hoa vốn đang cáu kỉnh, sau đó liền thấy ký chủ và Nam Chủ đại nhân ước định xong xuôi rồi.

Có chút mờ mịt.

Vừa rồi không phải còn nói ký chủ không xứng sao?

Sao nó mới chỉ mất tập trung một chút thôi đã đồng ý rồi?

Nhưng dù sao, so với vị Âu Dương Du Tướng quân kia, lòng nó càng thiên về Nam Chủ đại nhân nhiều hơn một chút.

Ai bảo ngay từ đầu nó đã lỡ biết đây là Nam Chủ đại nhân cơ chứ!!

Nhìn ký chủ.
 
Chương 1623: Sủng phi hắc hóa 30


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Haizz, chẳng những không đòi được cây trâm, túi tiền cũng bị người ta cầm, người cũng bị ôm lấy, đồ vật liên quan đều đưa hết cho người ta mất rồi.

Nam Chủ đại nhân nói mình thiệt thòi.

Tiểu Hoa còn cảm thấy ký chủ thiệt thòi hơn.

Không biết xe ngựa đã chạy tới trạm dịch từ khi nào.

Tiểu Đào đã đứng bên ngoài chờ.

Chờ mãi vẫn chưa thấy Tô Yên xuống xe, ngược lại lại thấy Tuân Cảnh Vương gia xuống trước.

Sau đó lại thấy Vương gia nâng tay lên, đỡ Công Chúa xuống xe ngựa.

Tiểu Đào choáng váng.

Kim Nhất đứng bên cạnh cũng vô cùng sửng sốt.

Này ·······.

Tuy rằng Kim Nhất rất bội phục thân thủ của vị Công Chúa này.

Nhưng có phải Vương gia đối xử có hơi quá tốt đối với vị Công Chúa điện hạ này không?

Tự mình đỡ người ta xuống xe ngựa.

Trong trí nhớ của Kim Nhất, Vương gia chưa từng dành đãi ngộ như thế cho bất kỳ ai.

Hơn nữa, vì sao Vương gia lại cứ nhìn người ta chằm chằm vậy?

Đây không phải lần đầu tiên Kim Nhất phát hiện tình huống như thế này.

Lần đầu tiên gặp mặt, vị công chúa này đánh Vương gia, Vương gia cũng không tức giận, chỉ nhìn người ta chằm chằm.

Lần thứ hai gặp mặt, vị công chúa kia tùy tiện lấy một cây trâm trêи đầu xuống đưa cho ngài, đồ vật của nữ nhi, thế nhưng Vương gia lại cầm.

Còn nhét trong cổ tay áo, luôn mang theo bên mình.

Ở Thượng Vận Thành, vừa nghe tin vị công chúa này chuyển tới trạm dịch ở, vương gia hông chịu ở lại toà nhà đã an bài sẵn, một hai đòi chạy tới nơi này.

Vừa gặp được người ta liền nhìn chằm chằm.

Được rồi, Kim Nhất thừa nhận, một vị công chúa lá ngọc cành vàng lại có thân thủ như vậy, quả thật là vô cùng hấp dẫn người khác.

Nhưng, Công Chúa điện hạ người ta là tới hoà thân với Trấn Nam Vương a.

Tuy rằng hiện tại còn chưa thành thân, nhưng Vương gia cũng phải tránh gây ra hiểu lầm chứ nhỉ?

Đây chẳng những không chịu tránh, còn vội vội vàng vàng giơ tay đỡ người ta xuống xe ngựa.

Ánh mắt mang theo thâm ý nhìn chằm chằm người ta.

Kim Nhất âm thầm cân nhắc trong lòng, Vương gia là muốn cùng Công Chúa thông đồng sao?

Nhưng ý tưởng này của Kim Nhất nhanh chóng biến mất.

Mới gặp nhau vài lần mà?

Tuy rằng lòng dạ của Vương gia thâm hiểm, làm việc cũng "hơi hơi" tuyệt tình một chút.

Nhưng cái việc cạy góc tường này, khẳng định Vương gia sẽ không làm.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Vương gia để ý nhất chính là thanh danh của bản thân.

Rốt cuộc nhờ thanh danh này, làm được rất nhiều chuyện.

Nếu lại đào đi Vương Phi tương lai của Trấn Nam Vương, sợ là thanh danh của Vương gia bị huỷ mất.

Kim Nhất lập tức loại bỏ ý tưởng này.

Khẳng định không có khả năng.

Tuyệt đối không có khả năng.

Kim Nhất dùng bộ mặt không cảm xúc đứng phía sau Vương gia.

Tiểu Đào vốn muốn chạy ra đỡ lấy Công Chúa nhà mình nhưng lại trễ mất một bước.

Cái gì cũng chưa kịp làm.

Này... rốt cuộc vừa nãy ở trong xe ngựa đã xảy ra chuyện gì?

Sao lại có cảm giác Công Chúa cùng vị Vương gia này thân thiết hơn không ít.

Hai người sóng vai bước vào trong.

Tô Yên lên tiếng

"Trong túi tiền của ta còn có hạt giống, dùng để trồng hoa."

"Hoa cho Tuân mỗ đâu?"

"Ở trong tay chàng đó."

Tuân Cảnh nghe xong, cúi đầu nhìn thoáng qua túi tiền trong tay mình.

Khoé môi câu lên một chút, duỗi tay đưa túi tiền lại cho Tô Yên.

"Tuân mỗ chờ hoa của Công Chúa điện hạ."

Hiển nhiên Tuân Cảnh cho rằng một túi hạt giống này đều để trồng hoa cho hắn.

Tô Yên gật đầu

"Chờ ta trồng xong, sẽ đưa cho chàng."

Ây da, đúng là ông nói gà, bà nói vịt mà!!!

Ý Tô Yên là trong cái túi này chỉ có một hạt giống là dành cho Tuân Cảnh, những hạt giống còn lại, còn phải trồng trong viện để hoàn thành nhiệm vụ hệ thống giao cho.

Lúc hai người nói chuyện, sắc trời dần trở nên xám xịt.

Gió lạnh thổi tới.

Giờ đã là buổi chiều, tuy nói rằng mặt trời cũng sắp xuống núi.

Nhưng xem thời tiết này, hiển nhiên không phải là trời sắp tối.

Mà là trời muốn mưa.

Tô Yên ngẩng đầu nhìn.

Hai tay nắm chặt.

Tuân Cảnh đứng cạnh mở miệng

"Thượng Vận thành là vùng sông nước, hàng năm mưa liên miên là chuyện thường tình. Nhiều ngày nay đều có nắng ấm đã là thời tiết rất hiếm có ở nơi này."

—-

Hiu hiuuu!

Mai sẽ bạo chương để mn đọc đợi giao thừa nghen!!! ☺️☺️☺️☺️
 
Chương 1624: Sủng phi hắc hóa 31


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Tô Yên nghe xong, phản ứng đầu tiên chính là

"Về sau chàng cũng sẽ ở lại đây sao?"

Tuân Cảnh sửng sốt.

Kim Nhất đứng bên cạnh nhanh chóng trả lời thay

"Vương gia vốn sống tại Kinh thành, tới đây là do có chuyện quan trọng cần xử lý. Chờ mọi việc xử lý xong xuôi, sẽ quay lại Kinh thành."

Tô Yên nghe xong, gật gật đầu.

Lúc này mới bước vào trong nhà.

Chỉ cần không ở lại chỗ này là tốt rồi.

Nếu tiếp tục ở lại nơi hay mưa như này, nàng thì không sao, nhưng sợ là những người xung quanh sẽ phải chịu tai họa lớn.

Ba ngày sau.

Khâm sai đại thần được Hoàng đế Kim Vĩnh quốc phái tới và sứ thần Giang Lan quốc đều cùng ở tại một trạm dịch.

Nghe nói tối nay phủ Trấn Nam Vương mở tiệc, Tô Yên cũng phải tới.

Nàng thức dậy từ sớm, đem chậu đất có chôn hạt giống ra chỗ có ánh nắng phơi.

Mưa phùn liên miên hai ngày.

Tô Yên liền không ra khỏi cửa hai ngày.

Vẫn luôn trốn trong phòng, ngoài ngủ thì chính là ngủ.

Tới hôm nay, thời tiết sáng sủa hơn một chút, nàng mới rời giường ra khỏi cửa.

Dưới chân Tô Yên truyền tới âm thanh

"Tê tê tê tê tê"

Làn váy nặng nặng như bị ai đó giật.

Cúi đầu liền thấy Tiểu Hồng phun lưỡi rắn phì phì.

"Tê tê tê tê tê"

Yên Yên! Yên Yên!!

Tiểu Hồng tràn đầy kinh hỉ.

Rốt cuộc cũng tìm được Yên Yên rồi.

Tô Yên khom lưng, đặt Tiểu Hồng vào trong lòng bàn tay.

Tiểu Hồng thuận thế quấn tròn quanh cổ tay nàng.

"Tê tê tê tê tê?"

Yên Yên!! Chị không tìm thấy em có phải rất sốt ruột không??

Tô Yên không đáp lời.

Chỉ sờ sờ đầu Tiểu Hồng hai cái, trấn an nó.

Nếu nói là nàng quên mất nó, sợ là nó sẽ thương tâm.

Cho nên, nàng không nói gì.

Tiểu Hồng cọ cọ vào tay Tô Yên.

"Tê tê tê tê tê"

Sau đó, ngóc đầu lên.

Tô Cổ bỗng nhiên lên tiếng

"Tiểu Hồng, ngủ đi."

Tiểu Hồng ngơ ngác

"Tê tê tê tê tê?"

Vì cái gì?

"Thật sự rất ồn ào."

"Tê tê tê tê tê??"

Ngươi ghét bỏ ta??

"Che giấu tốt như vậy mà vẫn bị ngươi phát hiện, ngươi cũng thật thông minh."

Giọng nói của Tô Cổ không hề phập phồng, nghe không hề có một chút ý tứ khích lệ nào.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Tiểu Hồng

"Tê tê tê tê tê tê tê tê tê tê!!"

Ngươi vốn không thèm che giấu, ngươi nói ta ồn ào, còn cố ý muốn ta ngủ!!

"Ngu ngốc."

Tô Cổ nói xong cũng không thèm cãi nhau với nó nữa.

Tiểu Hồng ồn ào thêm một lát, thấy Tô Cổ không nói chuyện với nó, dần dần liền im lặng.

Nói nhiều quá lại thấy mệt, nghỉ ngơi một chút đi.

Sau đó, Tiểu Hồng liền ghé vào tay Tô Yên mà ngủ.

Thời tiết Thượng Vận thành này thật sự không được.

Vừa mới nắng chưa được bao lâu, quay ra quay vào, mặt trời đã lặn mất tăm mất tích từ bao giờ.

Tô Yên vừa mới đem chậu hoa ra tắm nắng được một lát.

Ngẩng đầu lên nhìn sắc trời, lại chậm rì rì dọn chậu hoa vào trong nhà.

Nàng còn chưa bê chậu hoa vào tới cửa đã thấy Tiểu Đào chạy vào, vừa thở hồng hộc vừa nói

"Công chúa, công chúa."

Nghe giống như có chuyện đại sự.

Tô Yên quay đầu lại nhìn, dừng chân

"Ừm, có chuyện gì vậy?"

Tiểu Đào đứng đó, biểu tình trêи mặt có chút rối rắm.

Trông nàng ấy rất vui vẻ, nhưng lại cố kỵ không dám nói.

Tô Yên bê chậu hoa vào trong phòng

"Nói đi."

Tiểu Đào vội vàng mở miệng

"Công chúa, người biết không? Phó tướng Tống Trinh đang quỳ ở trước cửa thư phòng của Trấn Nam Vương."

Tô Yên ngẩng đầu, nghi hoặc

"Vì sao phải quỳ?"

Tiểu Đào lên tiếng

"Nghe nói là nàng ta tự phạt, nói mình lấy thân phận nữ nhi tiến vào quân doanh đã phá hủy quy củ của quốc gia. Cho nên quỳ ở đó chịu phạt từ đêm qua."

___

Tới đây, tới đâyyyy.

Bạo chương tới rồi đâyyyyy.
 
Chương 1625: Sủng phi hắc hóa 32 + 33


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Tiểu Đào nói tiếp

"Đêm qua mưa cả đêm, nàng ta cũng quỳ cả một đêm, xem ra nàng ta muốn quỳ thẳng không muốn dậy."

Tô Yên duỗi tay, nhéo một miếng điểm tâm.

"Ừm."

Nàng đáp lại rồi không nói gì nữa.

Tiểu Đào có vẻ rất cao hứng, lại nói tiếp

"Công Chúa, Tiểu Đào khẳng định nàng ta bị Trấn Nam Vương trừng phạt, người không cao hứng sao? Ả Tống Trinh kia, từ khi Công Chúa tới đây đều ra vẻ nàng ta mới là chủ nhân nơi này. Rõ ràng, rõ ràng Công Chúa mới là Vương phi tương lai của Trấn Nam Vương phủ!"

Tô Yên nghe xong, đáp lại

"Không sao."

Hiển nhiên Tô Yên không để chuyện của Tống Trinh vào đầu.

Nàng vừa nhìn sắc trời, vừa cắn hai miếng điểm tâm.

So với Tống Trinh gì gì đó, nàng càng để ý tới thời tiết hơn.

Những ngày mưa, ngoại trừ bực bội rồi đi ngủ, nàng cũng không động đến một miếng đồ ăn nào.

Sợ rằng nếu lát nữa trời mưa, nàng sẽ không kiên trì nổi.

Huống chi vẫn còn tiệc tối muốn tham gia.

Nàng nghĩ ngợi.

Tiểu Đào thấy chủ nhân thất thần, lên tiếng hỏi

"Công chúa? Người làm sao vậy?"

Tô Yên đáp

"Về sau những ngày mưa, cố gắng tránh xa ta, đừng nói chuyện với ta."

Tiểu Đào nghi hoặc

"Vì sao?"

"Ngày mưa, tâm tình ta rất không tốt, không thích xung quanh có tiếng động ồn ào, ta sợ sẽ bóp chết ngươi."

Tô Yên vừa dứt lời, nụ cười trêи mặt Tiểu Đào đông cứng lại.

Tiểu Đào nhớ lại đêm hôm đó ở ngôi miếu hoang, hình như trời cũng mưa đúng không?

Hôm đó, hành động của Công Chúa điện hạ thật sự rất đáng sợ.

Tiểu Đào không dám hỏi nhiều, chỉ đứng im tại chỗ.

"Công Chúa điện hạ, người còn muốn ăn thêm điểm tâm gì nữa không? Nô tỳ xuống phòng bếp xem còn món gì."

Tô Yên và Tiểu Đào đang nói chuyện với nhau, Kim Nhất không biết đã đứng ở cửa từ lúc nào.

Hắn lên tiếng

"Tham kiến Công Chúa điện hạ."

Tô Yên

"Bình thân. Có chuyện gì?"

Kim Nhất tiến lên, đưa cho Tô Yên một hộp đồ ăn

"Vương gia nói, Công Chúa thích ăn đồ ngọt, liền sai nữ đầu bếp làm cho người chút điểm tâm."

Tiểu Đào tiến lên nhận lấy cái hộp.

Tô Yên gật gật đầu

"Được rồi, ta sẽ ăn."

Kim Nhất nghe Tô Yên nói xong, đột nhiên không biết phải nói tiếp thế nào.

Tô Yên vốn dĩ cho rằng nàng đồng ý xong thì Kim Nhất sẽ rời đi luôn, nhưng một lúc sau nàng mới phát hiện, hắn ta vẫn đứng bất động ở đó.

Nàng nghi hoặc

"Còn có chuyện gì nữa sao?"

Kim Nhất lên tiếng

"Công Chúa điện hạ, thật ra thì,... Vương gia nói ngài ấy cũng muốn ăn điểm tâm này. Nhưng.... nữ đầu bếp này lại chỉ làm một hộp, người.... có thể..... chia cho Vương gia một nửa để thuộc hạ mang về không?"

Lúc nói ra chuyện này, Kim Nhất vô cùng ấp úng.

Vương gia muốn ăn, làm gì có chuyện nữ đầu bếp kia dám không làm.

Hà tất gì cứ phải đòi ăn điểm tâm trong cùng một hộp với người ta chứ?

Thật sự, thật sự, quá... quá... Kim Nhất cũng không biết phải hình dung như thế nào nữa.

Tiểu Đào đứng bên cạnh nói nhỏ vào tai Tô Yên

"Công Chúa điện hạ, lần trước Vương gia còn đưa người về. Lần này còn sai người đem điểm tâm tới cho người. Nếu không, hay là người mời Vương gia tới cùng ăn?"

Tô Yên gật đầu.

"Được"

Tô Yên vừa mới đồng ý, Kim Nhất liền nói

"Vậy thuộc hạ trở về hỏi Vương gia xem ngài ấy có thời gian hay không."

Hiển nhiên lời chủ tớ Tô Yên nói thì thầm bên tai Kim Nhất đều nghe rõ hết.

Trước khi đi, Kim Nhất còn cân nhắc, hóa ra đây là lý do Vương gia muốn mình giúp đỡ Tiểu Đào sao?

Vương gia muốn gặp Công Chúa điện hạ, nhưng hẹn bao nhiêu lần người ta đều từ chối.

Đây là bắt đầu dùng chiến thuật sao?

Trong đầu Kim Nhất đã minh bạch, nhưng lại không muốn thừa nhận rằng Vương gia nhà mình lại trở thành một người như vậy.

Nội tâm Kim Nhất vẫn vững chắc một điều.

Tất cả chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên.

Khi hắn trở về bẩm báo lại lời mời của Tô Yên.

Vương gia ngay lập tức khép sách lại, nâng bước đi thẳng một mạch đến khuê phòng của Công Chúa.

Không có một chút do dự nào.

....................

Bầu trời có chút âm trầm.

Bên trong trạm dịch.

Cửa phòng Tô Yên mở rộng, nàng ngồi trước bàn tròn ăn điểm tâm.

Tuân Cảnh ngồi ngay bên cạnh nàng.

Lúc sau, mới nghe hắn nói một câu

"Mấy ngày nay hình như Công Chúa điện hạ rất bận rộn thì phải."

Tô Yên nghĩ lại lịch trình mấy ngày qua của mình.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Ngủ...

Nàng lên tiếng

"Không bận."

Nói xong, lại cắn một miếng điểm tâm.

Tuân Cảnh lại nói tiếp

"Vậy sao?"

Âm thanh hắn trầm thấp, khóe môi nhẹ nhàng cong lên

"Vậy xem ra, Công Chúa điện hạ là không muốn gặp Tuân mỗ rồi."

Tô Yên nhìn hắn

"Không phải vậy."

Vừa dứt lời, Tô Yên liền sực nhớ ra mấy ngày nay Kim Nhất đã nhiều lần tới mời nàng, nhưng nàng đều từ chối.

Nàng nhìn đi chỗ khác, cắn một miếng điểm tâm.

"Ừm... ta có chút bận rộn."

Khi nói lời này, giọng nàng rất nhỏ.

Nói dối, không được chột dạ.

Tuân Cảnh nhìn Tô Yên, sát lại gần

"Công Chúa điện hạ có còn nhớ rõ lời hẹn của chúng ta trêи xe ngựa không?"

"Hẹn gì?"

"Người muốn Tuân mỗ cưới người, còn nói nếu Tuân mỗ cưới người, tất cả của người đều là của Tuân mỗ."

Tô Yên ngẩng đầu nhìn hắn.

Sau đó, nghe thấy hắn nói tiếp

"Nghe nói đêm nay Khâm sai đại thần của Kim Vĩnh quốc và sứ thần của Giang Lan quốc đều sẽ tới. Chọn ngày chi bằng nhằm ngày, hôm nay chúng ta liền nói rõ ràng."

Tô Yên lên tiếng

"Cứ như vậy nói ra sao?"

Dù sao nhiệm vụ trồng hoa vẫn còn chưa hoàn thành xong một nửa.

Tuân Cảnh nhìn nàng, suy tư.

Một lát sau mới lên tiếng

"Bổn vương tâm địa lương thiện, rất dễ lừa. Hy vọng Công Chúa điện hạ sẽ không lừa dối bổn vương."

Tô Yên nghe hắn đột nhiên nói một câu như vậy, liền lắc đầu

"Không đâu."

Tiểu Hoa yên lặng phun tào.

Tâm địa lương thiện? sợ là Nam Chủ đại nhân hiểu lầm ý nghĩa của bốn từ này rồi.

Còn dám đặt lên người mình.

Cũng không biết rốt cuộc hắn nói ra thế nào được.

Ngồi ăn chưa được bao lâu, Tô Yên được người của Trấn Nam Vương phủ mời đi.

Tô Yên vừa rời đi.

Tuân Cảnh vốn dĩ đang chuẩn bị về trạm dịch bỗng dừng bước chân.

Mặt mũi ủ rũ.

Kim Nhất đứng phía sau không nhịn được dè dặt hỏi

"Vương gia?"

Vương gia đây là bị làm sao vậy?

Hình như tâm tình không được tốt lắm.

Vừa nãy ngồi ăn điểm tâm cùng Công Chúa điện hạ không hề như thế này a.

Đang nghĩ ngợi, Tuân Cảnh đột nhiên nói

"Đi, đi đến Trấn Nam Vương phủ."

Kim Nhất đơ người mất một lúc, sau đó vội vàng chạy theo.

Tô Yên lần nữa bị triệu tới Trấn Nam Vương phủ, rồi lại lần nữa bị an bài ngồi chờ.

Chỉ là lần này không hề hời hợt như lần trước, còn cố ý đưa nàng tới viện nhỏ trước đó nàng đã ở lại một thời gian.

Ngoại trừ Tiểu Đào hầu hạ bên cạnh, còn có thêm bốn nha hoàn nữa.

Giống như muốn hầu hạ nàng tắm gội thay y phục.

Một nha hoàn dè dặt lên tiếng

"Công Chúa điện hạ, đêm nay sẽ gặp sứ thần, không thể tùy tiện trang điểm, ăn mặc được. Nô tỳ mời Công Chúa điện hạ tắm gội thay y phục."

Lực chú ý của Tô Yên đều bị mảnh vườn ngoài sân hấp dẫn rồi.

Ừm, rất thích hợp để trồng hoa.

Nàng nhìn về phía góc tường bên trái.

Lần trước nàng đã ngồi đó trồng hoa.

Hiện giờ qua mấy trận mưa, đã bắt đầu nảy mầm.

Tô Yên nói

"Các ngươi ra ngoài chờ, nửa canh giờ nữa hãng vào."

Mấy nha hoàn quay ra nhìn nhau.

"Việc này...."

Tiểu Đào đứng bên cạnh nhẹ mắng

"Lời nói của Công Chúa điện hạ các người cũng không chịu nghe sao?"

Dù sao, Tô Yên vẫn là công chúa.

Mấy nha hoàn không thể không nghe, vội vàng vâng vâng dạ dạ, ra ngoài sân đứng.

Tiểu Đào còn nghĩ rằng Công Chúa điện hạ không vui.

Lên tiếng muốn khuyên giải

"Công Chúa điện hạ, tuy rằng Trấn Nam Vương cũng chỉ muốn diễn ở trước mặt sứ thần. Nhưng một phần cũng vì người và Trấn Nam Vương gặp mặt chưa nhiều, chưa bồi dưỡng ra tình cảm. Về sau, người gả cho Trấn Nam Vương rồi, người đối xử với ngài ấy thật tốt, rồi mọi chuyện sẽ tốt thôi."
 
Chương 1626: Sủng phi hắc hóa 34


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Hiển nhiên Tiểu Đào trung thành và tận tâm cũng không hề biết rằng, Công Chúa điện hạ nhà mình đang âm thầm cân nhắc xem phải làm thế nào mới có thể không gả cho Trấn Nam Vương.

Tô Yên nghe xong, gật gật đầu, tỏ vẻ đã nghe rõ.

Sau đó, nàng đi ra chỗ ven tường, bắt đầu sự nghiệp trồng hoa.

Từng hạt từng hạt giống hoa hướng dương không ngừng chôn xuống đất.

Đồng chí Tiểu Hồng tiếp tục thực hiện nhiệm vụ vẻ vang của mình.

Dừng cái đuôi chọc lỗ cho Yên Yên trồng hoa.

Ý chí chiến đấu sục sôi.

Tiểu Đào muốn tiến lên hỗ trợ, nhưng lại bị Tô Yên cản lại.

Không còn cách nào, Tiểu Đào đành đi vào trong phòng nấu một ấm trà bê ra ngoài chờ Tô Yên trồng hoa.

Không hiểu vì sao, Công Chúa điện hạ cứ nhất quyết phải trồng hoa ở đây.

Chẳng lẽ.... đây là một cách để trau dồi tình cảm với Âu tướng quân sao?

Nghĩ vậy, trong lòng Tiểu Đào vô cùng vui vẻ.

Hóa ra Công Chúa điện hạ cũng rất để bụng Tướng quân a.

Tiểu Đào cảm thấy chỉ cần Công Chúa điện hạ muốn, chắc chắn sẽ chiếm được.

Hihi, chẳng mấy chốc mà Công Chúa điện hạ và Tướng quân sẽ trở thành một đôi phu thê tình thâm.

Đương nhiên, đối với những suy nghĩ đang chạy ào ào trong đầu Tiểu Đào, Tô Yên không hề biết tới.

Nàng còn đang bận rộn tính xem còn bao nhiêu hạt giống nữa mới xong.

Đang chôn chôn, bỗng ngoài cửa truyền tới tiếng động.

Có người đẩy cửa viện đi vào.

Sắc mặt Tiểu Đào lập tức trở nên nghiêm túc

"Trương Khắc phó tướng, ngươi tự tiện xông vào đây, quá vô lễ rồi."

Tô Yên ngẩng đầu nhìn thoáng qua.

Sau đó yên lặng chôn hạt giống cuối cùng xuống.

Đứng dậy, nhìn Trương Khắc.

Tiểu Hồng đã sớm bò lên cổ tay Tô Yên, quấn tròn lại như một chiếc vòng tay.

Tô Yên nghi hoặc

"Có việc gì?"

Trương Khắc không mặc áo giáp thường ngày mà mặc một thân y phục xám của thị vệ phủ Trấn Nam Vương, đang đứng ngoài cửa.

Bên hông dắt đao nhỏ, đứng im tại chỗ.

Trương Khắc đôi tay ôm quyền

"Tham kiến Công Chúa điện hạ."

Trước tiên không cần biết hắn ta có nguyện ý hành lễ với nàng hay không.

Nhưng so với lần trước, thái độ đã cung kính hơn không ít.

Vậy xem ra chuyện Tô Yên đánh hắn sấp mặt cũng có tác dụng.

Quả nhiên, có nhiều thời điểm lịch sự văn minh không thể giải quyết được tất cả vấn đề.

Văn minh thêm vũ lực, tuyệt phối.

Tô Yên đi từ góc tường ra.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Tiểu Đào vội vàng đưa chung trà qua

"Công Chúa điện hạ, người nghỉ ngơi một chút."

Tô Yên bưng cái ly, uống một ngụm.

Trương Khắc do dự một hồi lâu cuối cùng cũng chịu nói

"Công Chúa điện hạ, tuy người sắp thành thân với Tướng quân. Nhưng có một chuyện, Công Chúa điện hạ vẫn nên biết."

Tô Yên đáp một câu

"Hẳn là để bổn cung phải biết sao? Nếu như Tướng quân nhà các người không lệnh ngươi tới đây. Là ngươi tự tiện tới, vậy thì đừng nói."

Tô Yên vừa dứt lời.

Thân thể Trương Khắc cứng đờ.

Tướng quân lệnh cho hắn tới ư?

Không phải.

Hắn ta thấy phó tướng Tống Trinh quỳ ở cửa thư phòng của Tướng quân đã sắp một ngày một đêm.

Cho dù không chết thì cũng phế mất hai chân.

Thật sự không đành lòng.

Trương Khắc lâm vào trầm mặc.

Tô Yên nhìn hắn, liền hiểu rõ là hắn ta tự chủ trương chạy tới đây tìm nàng.

Tô Yên lên tiếng

"Tiểu Đào, gọi tỳ nữ giữ cửa vào đây."

"Tuân lệnh."

Tiểu Đào vừa đi ra ngoài, khuôn mặt Trương Khắc bỗng nhiên vô cùng ngưng trọng

"Phó tướng Tống Trinh là thanh mai trúc mã lớn lên bên cạnh Tướng quân, chuyện này hẳn là Công Chúa điện hạ đã biết."

Tô Yên nhìn Trương Khắc, trầm mặc.

Chờ hắn ta tiếp tục nói.

Trương Khắc im lặng một lúc, giống như đang hạ quyết tâm

"Người tuy được Hoàng thượng ban hôn cho Tướng quân. Nhưng trong lòng Tướng quân sớm đã có người khác."
 
Chương 1627: Sủng phi hắc hóa 35


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Tô Yên nghe xong, lên tiếng

"Tống Trinh?"

Trương Khắc nghe Tô Yên trả lời, mới nhẹ nhàng thở ra.

Xem ra Công Chúa đã biết.

Trương Khắc gật đầu

"Đúng vậy."

Đối với chuyện Trương Khắc nói, Tô Yên cũng chẳng mấy quan tâm.

Dù sao thì nàng cũng không định gả cho Trấn Nam Vương.

Nhưng Tiểu Đào đứng bên cạnh lại muốn nổ tung rồi.

Này, tên phó tướng này rốt cuộc có ý gì?

Cái gì mà người trong lòng Trấn Nam Vương là Tống Trinh?

Tuy rằng Công Chúa điện hạ của nàng đến đây vì hoà thân.

Nhưng.... ở đâu ra cái chuyện một tên thị vệ cỏn con cũng dám quang minh chính đại nhục nhã Công Chúa?

Tiểu Đào tức đến nỗi đỏ cả mắt

"Ngươi dám làm càn?"

Tô Yên vẫy vẫy tay

"Không sao, nói tiếp đi."

Tiểu Đào thấy Công Chúa điện hạ còn chưa tức giận.

Cố nén giận trong lòng, chờ tên thị vệ kia nói tiếp.

Xem xem rốt cuộc hắn ta còn nói ra được chuyện gì nữa.

Trương Khắc nói tiếp

"Trong quân doanh sớm đã truyền tin, phó tướng Tống Trinh sẽ được Tướng quân nghênh thú, trở thành Vương phi phủ Trấn Nam Vương."

Lần này, Tiểu Đào không thể nhịn được nữa.

"Ngươi! Ngươi! Loại người từ đâu ra mà dám ở nơi này vũ nhục Công Chúa?"

Tô Yên nhìn Tiểu Đào

"Em không cần nói."

Tiểu Đào uỷ khuất thay Tô Yên.

Chỉ có thể đứng đó dậm chân, tức đỏ cả mặt.

Tô Yên nói tiếp

"Ý của ngươi là, Tướng quân của các ngươi sẽ không cưới ta, bởi vì hắn ta sẽ cưới Tống Trinh sao?"

"Người là Công Chúa tới hoà thân, mang Hoàng mệnh trong người, sao có thể không cưới? Nhưng, Tướng quân sớm đã hứa hẹn với phó tướng Tống Trinh. Mọi chuyện đã vậy, Công Chúa điện hạ nhẫn tâm khiến Tướng quân trở thành người bội ước, làm mấy chục vạn binh lính thất vọng sao?"

Tô Yên hờ hững

"Rồi sao?"

Trương Khắc trầm mặc một lát, cuối cùng nói

"Chỉ cần người và Phó tướng Tống Trinh cùng trở thành Vương phi của Trấn Nam Vương phủ, Tướng quân sẽ không bị người đời lên án."

Tô Yên nghe xong, nhìn vị phó tướng này.

Tóm lại, hắn ta tới đây để khuyên nhủ nàng tiếp nhận chuyện này sao?

Từ khi Trương Khắc tới đây, sắc trời càng thêm thâm trầm.

Tâm tình Tô Yên đã có chút bực bội.

Cố nén lại, nàng còn muốn nghe người này nói hết chuyện.

Tô Yên lên tiếng

"Tướng quân chưa từng nhắc tới chuyện này với bổn cung."

Nàng vừa dứt lời.

"Bộp" một tiếng

Một giọt mưa rơi xuống người Tô Yên.

Sau đó, mưa tiếp tục rơi nặng hạt.

Mặt đất dần ẩm ướt.

Trương Khắc nghe xong, không hiểu sao lại có chút sốt ruột, dù trời đã mưa nhưng vẫn chưa có ý muốn rời đi.

"Công Chúa điện hạ sắp gả vào Trấn Nam Vương phủ, chẳng lẽ người chưa từng suy nghĩ cho Tướng quân sao?"

Tô Yên nhắm mắt, ngẩng đầu nhìn những giọt mưa rơi xuống.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Một lúc lâu sau, nàng mới nói

"Bổn cung nhớ không nhầm thì vị Tống Trinh kia vẫn còn đang quỳ ở cửa thư phòng của Trấn Nam Vương. Nếu nàng ta có thể quỳ đến què chân, bổn cung có thể suy xét."

Trương Khắc sửng sốt

"Ngươi...."

Trương Khắc nghe thế không khỏi tức giận.

Vị Công Chúa này quả thật quá tàn nhẫn.

Lại có thể nói ra lời như vậy.

Tô Yên nhìn biểu tình méo mó của Trương Khắc

"Ngươi thích Tống Trinh sao?"

Một câu nói, chọc thủng tất cả tâm tư của Trương Khắc.

Sắc mặt hắn đỏ ửng.

Tô Yên cảm thấy rầu rĩ, có chút bực bội.

Nhiều ngày mưa liên tiếp, nàng đã có chút thích ứng với cảm giác bực bội này.

Có thể khống chế được một chút, nhưng trong lòng vẫn rất khó chịu.

Đặc biệt tên Trương Khắc trước mặt nàng, càng lúc càng làm nàng ngứa mắt.

"Ngươi lấy mặt mũi ở đâu ra mà dám chạy tới chỗ này yêu cầu với bổn cung?"

Từng câu từng chữ của Tô Yên đều như đang chọc vào tâm người ta.

Tiểu Đào hít sâu một hơi, yên lặng lùi lại vài bước chân, sợ làm cho Công Chúa điện hạ phiền chán.

Chủ nhân đã nói qua, lúc trời mưa, không được phát ra âm thanh.

Hầu hạ Công Chúa điện hạ lâu như vậy, Tiểu Đào cũng đã phát hiện ra, lúc trời mưa, tâm tình của Công Chúa điện hạ cực kỳ không tốt.
 
Chương 1628: Sủng phi hắc hóa 36


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Khuôn mặt của Trương Khắc đỏ lên.

Đứng đực ở đó, vô cùng xấu hổ nhưng lại không biết làm thế nào.

Trương Khắc mấp máy môi muốn nói gì đó.

"Công Chúa điện hạ, sao người lại như vậy?"

Tô Yên thấy Trương Khắc cứ ríu ra ríu rít, càng cảm thấy không kiên nhẫn.

"Bổn cung làm sao?"

Nàng ngước mắt lên,nhìn Trương Khắc, từng bước từng bước đi tới trước mặt hắn ta.

"Bổn cung bảo nàng ta quỳ xuống sao? Bổn cung hứa hẹn điều gì với nàng ta sao? Hay là bổn cung cưỡng ép Trấn Nam Vương của các người phải cưới bổn cung? Ta chia rẽ hai người bọn họ sao?"

Dứt lời, Tô Yên đã đi tới trước mặt Trương Khắc.

Tên này càng nhìn càng thấy chướng mắt.

Sau đó nhấc chân lên, đạp một nhát.

Trương Khắc phản ứng không kịp, muốn chống đỡ, nhưng...

"Phanh" một tiếng, Trương Khắc đập vào cánh cửa, cả người lầy lội.

Không hiểu hắn ta nghĩ mình có mặt mũi đến cỡ nào mà một hai phải chạy tới đây tìm phiền phức.

Còn muốn nàng phải chấp nhận cùng Tống Trinh làm Vương phi sao?

Tô Yên nhăn mày, nhìn Trương Khắc đang chật vật bò dậy.

Chậm rãi lên tiếng

"Bổn cung thật sự muốn bẻ đầu ngươi xuống xem rốt cuộc bên trong đầu ngươi có chứa thứ gì."

Tô Yên cười lạnh một tiếng

Y phục trêи người đã bị mưa xối ướt.

Nàng vuốt y phục, có chút bực bội.

Quay đầu lại nhìn Tiểu Đào.

Kết quả phát hiện Tiểu Đào đứng thẳng tắp, cách mình rất xa, không dám nói một lời.

Tô Yên lên tiếng

"Gọi người vào, thay y phục."

Tiểu Đào vội vàng gật đầu

"Tuân lệnh Công Chúa điện hạ."

Dứt lời, Tiểu Đào vội vã chạy ra ngoài.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Trương Khắc bám vào cánh cửa, muốn bò dậy.

Tô Yên không kiên nhẫn

"Ngươi nói với Tống Trinh, đừng xuất hiện làm chướng mắt bổn cung, cả ngươi nữa, tránh xa khỏi tầm mắt của ta."

Nói xong, nàng cũng không thèm nhìn Trương Khắc một cái, xoay người đi vào trong phòng.

Chỉ còn lại một mình Trương Khắc chật vật cố đứng dậy.

Tiểu Đào dẫn theo bốn tỳ nữ nối đuôi nhau đi vào, không ngừng nhắc nhở

"Tâm tình của Công Chúa điện hạ hôm nay không được tốt. Các ngươi làm việc nhẹ nhàng một chút."

Đám tỳ nữ đều là những người thành thục, vội vàng đáp lời

"Tuân lệnh."

Rồi đi theo Tiểu Đào vào trong phòng.

Mặt trời dần xuống núi, tiệc tối cũng đã đến giờ.

Mưa phùn cả ngày cuối cùng cũng chịu ngừng.

Bầu trời đen xì, mây đen che kín cả trăng và sao.

Lại sắp mưa rồi.

Tô Yên được một tỳ nữ dẫn đường tới thính đường tổ chức yến hội.

Bởi vì trời mưa cả ngày nên yến hội lần này được tổ chức trong thính đường, vô cùng náo nhiệt.

Tô Yên mặc một thân y phục đỏ tươi, tóc cài bộ diêu, từng bước từng bước đi vào chỗ ngồi.

Khi nàng tới, sứ thần Giang Lan quốc cùng Khâm sai đại thần được Hoàng đế Kim Vĩnh quốc phái tới đều đã có mặt.

Tuân Cảnh cũng ở đây.

Hắn mặc y phục trắng, tự phụ mà xa cách, ngồi bên cạnh Trấn Nam Vương vang danh thiên hạ cũng làm người ta không dám tự ý bỏ qua.

Chỗ ngồi của Tô Yên lại là giữa hai người bọn họ??

Không biết là ai an bài chỗ ngồi.

Sứ thần Giang Lan quốc, Khâm sai đại thần Kim Vĩnh quốc đều ngồi xuống cùng một bàn.

Thi thoảng sẽ có người ở bàn khác tiến lên kính rượu.

Bởi vì đây là địa bàn của Trấn Nam Vương, thế cho nên phần lớn những người ngồi xung quanh đều là tướng lĩnh trong quân ngũ, là những người phục vụ bên người Trấn Nam Vương.

Khẩu khí nói chuyện không khách sáo văn nhã như quan văn, ăn nói rất tùy tiện, cười rất phóng đãng.

Tô Yên hành lễ, sau đó ngồi xuống.

Một câu cũng không nói, vô cùng an tĩnh.

Tiểu Đào hầu hạ bên cạnh nơm nớp lo sợ.

Tuân Cảnh nhìn Tô Yên

Khuôn mặt hoa đào, chim sa cá lặn.

Vô cùng xinh đẹp.
 
Chương 1629: Sủng phi hắc hóa 37


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Sứ thần Giang Lan quốc nhìn Tô Yên, trêи mặt mang theo chút kiêu ngạo

"Công Chúa điện hạ."

Vừa nói, vừa cúi người hành lễ với Tô Yên, kính rượu.

Tô Yên nhìn một cái.

Gật đầu đáp lại, sau đó nói

"Bổn cung không uống rượu."

Sứ thần sửng sốt một chút.

Khâm sai bên cạnh cười ra tiếng

"Công Chúa điện hạ thật sự rất xinh đẹp, có thể cùng ngài liên hôn, thực sự là phúc khí của Kim Vĩnh quốc."

Tô Yên liếc hắn một cái, cũng không nói lại một từ.

Những võ tướng xung quanh từ bốn phương tám hướng la hét, cười nói ầm ĩ không ngừng truyền đến tai nàng.

Càng nghe, càng khiến nàng thêm bực bội.

Nàng khẽ nhíu mày, nhìn sắc trời bên ngoài.

Trời giống như lại sắp mưa rồi.

Khâm sai đại thần cười ha ha, lên tiếng

"Vốn dĩ Hoàng đế bệ hạ còn lo lắng tình cảm giữa Công Chúa điện hạ và Trấn Nam Vương bất hòa. Hiện giờ thần thấy, có lẽ không giống như vậy."

Tô Yên nhìn hắn.

Vị khâm sai này vì muốn hoàn thành nhiệm vụ Hoàng đế giao, điều gì cũng dám nói ra.

Khâm sai bưng chén rượu lên, cất lời

"Đã vậy, thần chúc Công Chúa điện hạ và Trấn Nam Vương Tướng quân phu thê tình thâm, trăm năm hòa hợp."

Tô Yên trầm mặc.

Trấn Nam Vương bên cạnh cũng trầm mặc, sắc mặt lạnh lùng, không nói một lời.

Khâm sai vừa nói xong, tất cả mọi người đều im lặng.

Hắn ta có chút xấu hổ, nụ cười tiêu chuẩn trêи mặt gã có chút méo mó.

Sứ thần Giang Lan quốc nhăn mặt.

"Công Chúa điện hạ ở đây chịu nhiều ủy khuất như vậy sao?"

Không khí trong thính đường càng lúc càng xấu hổ.

Sứ thần Giang Lan quốc lại nói tiếp

"Nếu Kim Vĩnh quốc không muốn hòa thân với Giang Lan quốc chúng ta, vậy thì nói thẳng ra là được, hà tất phải để cho Công Chúa điện hạ của chúng ta chịu nhiều khuất nhục như vậy?"

Vị Khâm sai kia vội vàng lắc đầu

"Không dám, không dám. Sao lại có chuyện như vậy được?"

Hắn vốn muốn nói Giang Lan quốc chỉ là một quốc gia nhỏ bé chật hẹp, Tô Yên cũng chỉ là một Công Chúa hòa thân.

Nếu đã xác định gả đi, chính là bát nước đã hất ra ngoài, Giang Lan quốc lấy quyền gì mà quản nhiều như vậy?

Còn chạy đến địa bàn của Kim Vĩnh quốc đòi công bằng?

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Nếu vào thời điểm khác, Công Chúa chịu ủy khuất, Giang Lan quốc bọn họ cũng không dám làm căng, chỉ có thể nín nhịn vào trong.

Nhưng hiện tại, gần đây Kim Vĩnh quốc chinh chiến, hao tổn nhiều nguyên khí, đang trong thời gian nuôi quân.

Xung quanh còn nhiều đại quốc đang nhăm nhe xâm lược, như hổ rình mồi.

Dù đã đả thông quan hệ với Giang Lan quốc, cũng không thể cường ngạnh như trước.

Cuối cùng, Khâm sai đại thần mang trêи mình sứ mệnh được Hoàng đế bệ hạ giao phó.

Dù thế nào cũng phải cho Giang Lan quốc một công đạo.

Ý tứ chính là, dỗ ngon dỗ ngọt được vị Sứ thần này quay trở về, không được phạm sai lầm.

Chính vì thế, nên mới có chuyện này.

Vị Khâm sai đại thần này cũng mặc kệ quan hệ giữa Tô Yên và Âu Dương Du có tốt thật hay không.

Quan trọng nhất là, chỉ cần diễn cho vị Sứ thần này cảm thấy quan hệ giữa phu - phụ tương lai này rất tốt.

Lúc đầu Khâm sai đại thần xác thực là muốn tiến hành theo cách này, nhưng hiện tại xem ra không ổn rồi.

Bởi vì hai người trước mặt hắn, một câu nói thôi cũng lười diễn.

Từ khi bước vào thính đường, đừng nói là nói một câu, một ánh mắt giao lưu Tô Yên cũng không thèm nhìn tới Trấn Nam Vương.

Còn không bằng một người ngoài như Tuân Cảnh Vương gia, ánh mắt nhìn Công Chúa điện hạ vô cùng dịu dàng ôn nhu.

Thế này, thế này, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Thậm chí Khâm sai đại thần đã tưởng tượng ra cảnh bản thân sẽ bị chịu phạt như thế nào sau khi hồi kinh vì không hoàn thành được việc Hoàng đế bệ hạ giao phó.

Buồn bực uống liền hai chung rượu.

Đúng lúc này, một thị vệ chạy xồng xộc tới.

Quỳ một chân, hai tay ôm quyền

"Tướng quân, Phó tướng Tống Trinh đã ngất xỉu rồi."

Ánh mắt Âu Dương Du lạnh như băng

"Mời đại phu."

Người kia do dự, rồi nói tiếp

"Tống Phó tướng nói, không chấp nhận khám đại phu."
 
Chương 1630: Sủng phi hắc hóa 38


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Thị vệ kia vừa dứt lời, tất cả mọi người trong thính đường đều im bặt.

Những người ở đây, ngoại trừ một ít quan viên ở Thượng Vận thành, còn đâu đều là thủ hạ của Âu Dương Du.

Mà tất nhiên mọi người trong quân doanh đều biết Phó tướng Tống Trinh.

Một đám người im lặng chờ Âu Dương Du lên tiếng

Rốt cuộc tất cả mọi người đều cùng nhau chinh chiến sa trường, hơn nữa Tống Trinh còn là thân nữ nhi, tự nhiên cũng được rất nhiều người khâm phục.

Sắc mặt Âu Dương Du lạnh nhạt, một thân y phục đen càng làm người ta khó đoán tâm tư.

Hồi lâu sau, Tuân Cảnh ngồi bên cạnh lên tiếng

"Tống Trinh? Là vị Phó tướng của quân doanh sao?"

Hắn chậm rãi nghi hoặc.

Thị vệ đang quỳ trêи mặt đất tất nhiên biết đến thân phận của Tuân Cảnh.

Vội vàng nói

"Đúng vậy"

Sau đó, Tuân Cảnh suy tư một câu

"Vị nữ tướng đó cũng thật lợi hại, có thể cùng đấng nam nhi ra chiến trường giết địch."

Nói xong, hắn ngừng một chút, sau đó lại ôn hòa nói tiếp

"Nghe nói, nàng ta và Trấn Nam Vương Tướng quân là thanh mai trúc mã từ nhỏ, Tướng quân còn hứa hẹn cho nàng ta ngôi vị Vương phi, ở quân doanh được rất nhiều người ca tụng a."

Tuân Cảnh vừa dứt lời, tất cả những người trong thính đường đều đổi sắc mặt.

Sứ thần sửng sốt

"Cho ngôi vị Vương phi? Cho ai? Cho nữ tướng kia sao? Vậy, vậy Công Chúa điện hạ của chúng ta phải làm sao bây giờ? Làm thϊế͙p͙ sao?"

Khi nói ra những lời này, khuôn mặt của Sứ thần đã xanh lét.

Cho dù ngươi có là Trấn Nam Vương chinh chiến sa trường, nhưng cũng không phải hoàng đế.

Ngươi là Tướng quân, Công Chúa nhà chúng ta cũng đường đường là Công Chúa của một nước.

Chẳng những luôn thờ ơ với Công Chúa nhà ta, lại còn hứa đem ngôi vị Vương phi cho người khác, đẩy Công Chúa điện hạ nhà chúng ta xuống làm thϊế͙p͙ sao??

Thế này, thực sự là khinh người quá đáng!!

Sứ thần muốn chất vấn Âu Dương Du nhưng khí thế trêи người hắn ta quá mạnh.

Cuối cùng, Sứ thần nhìn chằm chằm vào Khâm sai đại thần.

Mà vị Khâm sai đại thần này cũng đang đơ người vì câu nói của Tuân Cảnh, nhìn chăm chăm vào Âu Dương Du chưa nói một lời kia.

Ánh mắt Âu Dương Du không có một tia dao động, nghiêng đầu nhìn Tuân Cảnh.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Bọn họ rốt cuộc có ý gì, chỉ sợ chỉ có bọn họ mới biết.

Tô Yên nhẹ nhàng nhăn mày.

Thật sự quá ồn ào.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Nàng cố nén bực bội vào trong lòng.

Cố gắng có thể bảo trì lý trí đến cuối buổi tiệc.

Chỉ cần những người này, nói ít đi một chút.

Mà Trương Khắc ngồi ở bàn bên cạnh rốt cuộc cũng không nhịn được nữa.

Đứng lên, quỳ một gối xuống.

"Thỉnh Tướng quân pháp ngoại khai ân, đi xem Tống Phó tướng. Nếu không, nàng ấy sẽ thật sự không chịu đựng nổi qua đêm nay."

Giọng nói của Trương Khắc cực lực nhẫn nại.

Những tướng sĩ xung quanh đồng loạt lên tiếng

"Thỉnh Tướng quân pháp ngoại khai ân."

Một đám xôn xao, tất cả đều đứng dậy, ôm quyền thi lễ với Âu Dương Du.

Khâm sai nhìn thấy cảnh này, vô cùng sửng sốt.

"Thế này, thế này,...."

Rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào?

Tuân Cảnh nhìn cảnh này, trêи mặt vẫn ôn hòa như cũ.

Nhìn Tô Yên ngồi ngay bên cạnh mình cúi đầu, không nói một lời.

Hắn nhéo một miếng điểm tâm, bón qua.

"Công chúa điện hạ, không đói bụng sao?"

Phảng phất giống như những âm thanh ồn ào huyên náo xung quanh không có bất kỳ liên quan gì tới hắn, hắn cũng chẳng có một chút hứng thú nào.

Tô Yên phản ứng chậm hơn bình thường.

Ngẩng đầu lên nhìn miếng điểm tâm, há mồm, cắn một miếng, sau đó lại cúi đầu xuống.

Tuân Cảnh nhướng mày.

Đại khái không nghĩ tới Tô Yên sẽ trực tiếp ăn luôn.

Cảm thấy chơi cũng rất vui.

Hắn lại cầm một miếng bánh khác đưa qua.

Một lát sau, Tô Yên mới ngẩng đầu, cắn một miếng.

Hai người ngồi đó một người đút, một người ăn vô cùng hài hòa vui vẻ.
 
Chương 1631: Sủng phi hắc hóa 39


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Kim Nhất đứng bên cạnh không nhịn được nữa, ho một tiếng, nhỏ giọng nhắc nhở

"Khụ khụ, Vương gia."

Vương gia đang làm gì vậy?

Đút cho Công Chúa điện hạ sao?

Này ······.

Kim Nhất nhìn Âu Dương Du Tướng quân ngồi bên cạnh.

Đây không phải là trắng trợn khiêu khích sao?

Âu Dương Du nhìn hai người bọn họ.

Ánh mắt lạnh băng.

Một lúc lâu sau mới lên tiếng

"Tìm đại phu tới."

Nói dứt lời, gã đứng lên, rời yến tiệc đi thẳng về thư phòng.

Gã vừa cất bước đi, thị vệ kia cũng vội vàng chạy theo sau.

Âu Dương Du vừa rời đi, sắc mặt Sứ thần đã đen đến cực điểm.

Vị Tướng quân này, vì một nữ nhân khác, bỏ rơi Công Chúa điện hạ ở lại đây không màng đến?

Lúc ấy khi kết thân đã lập hôn ước, đã đáp ứng rồi, giờ lại kéo dài thời gian nghênh thú Công Chúa điện hạ.

Quả thật, quả thật là làm nhục người ta mà.

Sứ thần ngồi đó mà lòng dạ như muốn bốc cháy.

Khâm sai đại thần ngồi bên cạnh cũng vô cùng nôn nóng, không biết phải bẩm báo như thế nào khi hồi kinh.

Đi qua đi lại, Khâm sai đại thần nhìn thấy cảnh tượng Tuân Cảnh Vương gia đang bón điểm tâm cho Công Chúa ăn.

Ồ, đút điểm tâm sao?

Ơ?

Đút điểm tâm????

Ánh mắt Khâm sai đại thần sáng quắc.

Nhìn hành động của hai người này, thân mật hơn so với mức bình thường.

Tuân Cảnh Vương gia thanh lãnh tự phụ, cao quý không thể xâm phạm.

Nữ tử ái mộ hắn có thể xếp quanh Kinh thành 3 vòng.

Chưa từng nghe qua chứ đừng nói tới nhìn thấy hắn có hành động gì quá thân mật với nữ tử.

Chậc chậc chậc.

Chứng tỏ, vị Công Chúa điện hạ này có địa vị không tầm thường trong lòng Vương gia.

Khâm sai lại nhìn vị Công Chúa điện hạ này.

Chắc chắn bởi vì bị Trấn Nam Vương đối xử lạnh nhạt sinh ra thương tâm, chỉ ngồi im không hề nói một câu.

Nhưng đối với việc Tuân Cảnh Vương gia bón đồ ăn cho cũng không hề cự tuyệt.

Chuyện này đã rõ như ban ngày.

Quan hệ giữa hai người này không bình thường a.

Rất nhanh trong đầu Khâm sai đại thần đã nảy ra ý tưởng.

Kỳ thật, Công Chúa hòa thân.

Văn hoa mà nói là người được cả quốc gia ca tụng, hòa thân là việc được tất cả mọi người chúc mừng, đại diện cho hòa bình bền lâu giữa hai nước.

Nhưng thực tế, Công Chúa hòa thân, cũng chỉ là một công cụ mà thôi.

Nàng có nguyện ý gả đi hay không cũng không quan trọng, dù nàng phản đối cũng không được tính.

Hiện giờ, chuyện này lại làm Sứ thần Giang Lan quốc phẫn nộ.

Phần nhiều chính vì Tướng quân Âu Dương Du không chừa mặt mũi cho Công Chúa.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Thế nhưng lại dám đem Công Chúa của nước họ an bài xuống vị trí thϊế͙p͙.

Như thế,chính là xem thường Giang Lan quốc bọn họ.

Nghĩ vậy lại càng thêm tức giận.

Cái họ muốn chính là một vị trí chính thất.

Nếu như Tuân Cảnh Vương gia này nguyện ý cưới Công Chúa, việc này cũng không còn khó giải quyết a.

Kế sách xoay vài vòng trong đầu Khâm sai đại thần.

Hắn đầu tiên là trấn an vị Sứ thần kia một tiếng.

Sau đó nhìn Tuân Cảnh, cười haha.

"Xem ra quan hệ giữa Vương gia và Công Chúa điện hạ, không bình thường a."

Tuân Cảnh hờ hững liếc mắt nhìn Khâm sai đại thần một cái, chậm rãi trả lời

"Hình như Khâm sai đại thần có chuyện muốn nói."

Hắn nói chuyện, nhưng tay vẫn không ngừng đút đồ ăn cho Tô Yên.

Kỳ thật Tô Yên không muốn ăn.

Người này thế nào cứ không ngừng đút đồ ăn cho nàng vậy?

Thế cho nên nàng cắn đồ ăn, nhai rất chậm.

Trong lòng đang rất bực bội, không thể khống chế được mọi chuyện.

Chỉ có thể cố gắng áp chế cảm xúc, không nói một câu.

Khâm sai xua xua tay

"Thần không dám chất vấn Vương gia, Chỉ là, chỉ là, ngài và Công Chúa điện hạ....."

Hắn ta do dự.

Không biết có nên nói hay không?

Chỉ sợ nói sai, sẽ bị dạy dỗ một phen.

Nhưng Khâm sai đại thần nghĩ tới những chuyện mình sẽ phải tiếp nhận sau khi hồi kinh.

Vẫn là cắn răng mà nói.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom