Chương 1632: Sủng phi hắc hóa 40


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

"Thần chưa bao giờ nhìn thấy Vương gia đối đãi với người khác như vậy."

Khâm sai vừa dứt lời, Sứ thần đang nổi giận đùng đùng cũng đánh mắt nhìn qua.

Sứ thần đối với thế cục của Kim Vĩnh quốc không rõ lắm.

Nhưng đối với hai chữ Tuân Cảnh lại vô cùng rõ ràng.

Một người có thể ngang tài ngang sức với Trấn Nam Vương Âu Dương Du.

Tuân Cảnh, chắc chắn không phải là một kẻ đơn giản.

Nghe Khâm sai nhắc nhở, Sứ thần cũng nhìn cách hai người kia ở chung.

Lúc này, Tô Yên thấy Tuân Cảnh vẫn đút điểm tâm cho nàng.

Duỗi tay, chắn lại, một câu cũng không chịu nói.

Có chút không quá thân cận như Khâm sai nói.

Nhưng trái lại, Tuân Cảnh Vương gia có vẻ như không để tâm.

Trực tiếp ăn luôn miếng điểm tâm Tô Yên vừa từ chối.

Thế này là,.....

Tựa như là cùng một lúc, bốn con mắt của Sứ thần và Khâm sai đại thần đều phát sáng.

Có lẽ Công Chúa vô tình, nhưng rõ ràng Vương gia có ý.

Bằng không, làm sao có chuyện một người như Vương gia lại dung túng hành động của Công Chúa như vậy được?

Khâm sai lên tiếng

"Không biết Vương gia cảm thấy Công Chúa điện hạ của Giang Lan quốc thế nào?"

"Xinh đẹp như hoa, tâm hướng tới chi*."

*tha thiết ước mơ

Ánh mắt Khâm sai đại thần càng thêm sáng.

Vì muốn có thêm chút can đảm, bèn cầm chung rượu bên cạnh lên uống hai ngụm.

Sau đó nói tiếp

"Vương gia chưa cưới vợ, Công Chúa điện hạ cũng chưa gả chồng. Trai tài gái sắc, thực sự là một đôi trời sinh a~"

Lúc này, Khâm sai đại thần của chúng ta đã đem hôn ước của Tô Yên và Trấn Nam Vương vứt ra sau đầu.

Khâm sai đã chắc chắn trong lòng, vị Trấn Nam Vương này rõ ràng không muốn cưới Công Chúa.

Rõ ràng biết Khâm sai đại thần và Sứ thần tới đây vì việc hai người liên hôn.

Thế nhưng đang ở trong yến hội lại vì một nữ nhân khác mà rời đi.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Giống như chỉ muốn gây khó dễ cho Công Chúa, muốn Sứ thần Giang Lan quốc nhanh nhanh chóng chóng đưa Công Chúa về nước.

Trấn Nam Vương nhiều năm chinh chiến sa trường, không biết đã bao nhiêu lần làm trái Hoàng mệnh.

Lần này, cũng có thể vì nữ nhân kia mà cự tuyệt hôn sự với vị Công Chúa kia.

Đến lúc đó, sẽ khiến hai nước càng thêm xấu hổ.

Nếu có thể ngay tại yến tiệc này thu xếp mọi việc chu toàn, để Công Chúa hứa hôn với một người khác xứng đôi.

Không phải là nhất cử hòa hoãn quan hệ giữa hai nước sao?

Dù sao Công Chúa và Trấn Nam Vương vẫn chưa cử hành đại hôn.

Công Chúa cũng chưa thể tính là đã gả chồng.

Tuy rằng có Hoàng mệnh trong người, nhưng Công Chúa và Vương gia tình thâm, lại thêm hôn ước giữa hai nước, chắc chắn Hoàng đế bệ hạ sẽ đồng ý.

Vốn dĩ, hôn sự với vị Công Chúa Giang Lan quốc này, Bệ hạ sắp xếp cho Tuân Cảnh Vương gia.

Nhưng không biết đã xảy ra chuyện gì, Tuân Cảnh Vương gia đến Hoàng cung một chuyến.

Khi thánh chỉ ban ra, vốn dĩ là Tuân Cảnh Vương gia lại trở thành Trấn Nam Vương Tướng quân xa tít tắp chân trời.

Trong đầu Khâm sai đại thần không biết có bao nhiêu tính toán chạy qua.

Hắn ta cười nói

"Thần thấy Vương gia đối với Công Chúa điện hạ như vậy, người không biết sẽ nghĩ rằng Vương gia ái mộ Công Chúa từ lâu."

Sứ thần đứng bên cạnh hiển nhiên cũng đã hiểu ra ý tứ của Khâm sai.

Im lặng không nói gì, chỉ đứng nhìn.

Rốt cuộc, cũng chỉ hy vọng vị Vương gia này có thể cưới hỏi Công Chúa điện hạ đàng hoàng.

Tuy rằng Sứ thần vô cùng tức giận với thái độ của Trấn Nam Vương, nhưng nếu Công Chúa thực sự bị người của Kim Vĩnh quốc từ hôn.

Trở về Giang Lan quốc, chỉ sợ ngày sau cuộc sống sẽ không còn ánh sáng, sống những ngày tháng không được dễ chịu.

Tuân Cảnh nhìn Tô Yên, chậm rãi lên tiếng

"Ta xác thật là rất ái mộ Công Chúa, chỉ là Công Chúa một lòng trung trinh với Âu Tướng quân, lại sắp cử hành đại hôn gả cho Tướng quân, bổn vương không thể nhúng tay."

Khâm sai đại thần vừa nghe thấy Tuân Cảnh nói vậy, lập tức đứng bật dậy

"Không, không"

Hắn ta phủ nhận xong, mới chợt nhận ra mình quá kϊƈɦ động.

Vội vàng giữ bình tĩnh, đè thấp giọng, cất lời

"Công Chúa điện hạ vẫn còn trong sạch, chưa gả chồng. Vương gia tất nhiên có thể tranh thủ."

Tuân Cảnh do dự

"Thật sao?"

"Đúng vậy."

"Nhưng ta không thể làm trái Hoàng mệnh."

"Hoàng đế bệ hạ chắc chắn sẽ càng hy vọng một cuộc hôn nhân lưỡng tình tương duyệt, tình chàng ý thϊế͙p͙ hơn."
 
Chương 1633: Sủng phi hắc hóa 41


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Âu Dương Du vừa rời khỏi không hề biết rằng Vương phi tương lai của mình lại đang bị Tuân Cảnh Vương gia khẽ meo meo cạy góc tường đi mất rồi.

Hắn đi vào trong thư phòng, nhìn Tống Trinh đang ngã chật vật trêи mặt đất.

Sắc mặt lạnh nhạt, không nói một lời.

Hắn nhìn thật lâu.

Tống Trinh đang nằm trêи mặt đất hôn mê, bỗng nhiên giật mình thảng thốt, mở lớn hai mắt.

Nhìn thấy người đang đứng trước mặt mình, nàng ta cố gắng chống cơ thể lên, mở miệng gọi một tiếng

"Tướng quân!"

Bởi vì quỳ lâu lại gặp mưa, nàng ta đang phát sốt, sắc mặt đỏ ửng.

Âu Dương Du vẫn lạnh lùng đứng đó nhìn Tống Trinh.

Không biết đang suy nghĩ điều gì.

Cho đến khi trời lại tiếp tục mưa.

Mưa phùn liên miên thật sự làm người ta cảm thấy phiền lòng.

Hắn lạnh nhạt nói một câu

"Tống Trinh, ngươi quá phận rồi."

Vừa dứt lời.

Tống Trinh ho khan kịch liệt, suy yếu nói

"Tống Trinh biết sai."

Hắn đi qua đó, cuối cùng vẫn bế Tống Trinh lên, đi thẳng tới phòng cho khách.

Thị vệ đi theo sau lưng, cầm ô che cho hai người, không nói một lời.

Tống Trinh suy yếu giải thích

"Tướng quân, những lời mọi người trong quân doanh truyền nhau, không phải do Tống Trinh nói ra."

Âu Dương Du bế Tống Trinh vào phòng khách, đặt nàng ta lên trêи giường.

Chỉ một lát sau, quân y vội vàng chạy tới. bắt mạch, xem vết thương.

Âu Dương Du đứng im ở đó, một hồi lâu mới lên tiếng

"Về sau, ngươi đừng đến quân doanh nữa."

Tống Trinh đang nằm trêи giường bỗng cứng đờ người.

Nàng ta nhìn Âu Dương Du

"Tướng quân, vì... vì sao vậy?"

Âu Dương Du nhìn Tống Trinh

"Là ta chậm trễ ngươi."

Âm thanh lạnh nhạt, không có chút phập phồng.

Tống Trinh không thể tưởng tượng nổi

"Ngài,... ngài...., không hề, là do Tống Trinh cam tâm tình nguyện."

Âu Dương Du không đáp lại.

Hắn là một kẻ làm việc theo chuẩn mực, lời đã nói ra, không thể sửa lại.

Hiển nhiên, Tống Trinh cũng hiểu.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Nàng ta ngã vào giường.

Một lúc lâu sau mới run rẩy nói một câu

"Là, là bởi vì những lời vị Công Chúa điện hạ kia nói sao?"

Âu Dương Du nghe xong, ngẩng đầu nhìn Tống Trinh

"Nàng ấy không hề nói sai một từ."

Âu Dương Du vừa dứt lời, Tống Trinh gắt gao nắm chặt hai tay.

Tô Yên, lại là Tô Yên!

Một lần rồi hai lần, từ khi nàng ta tới đây, mình chưa từng có một ngày yên ổn.

Sau đó Tống Trinh lại nghe thấy Âu Dương Du nói tiếp

"Chân của ngươi đã không còn thích hợp để tiếp tục chinh chiến."

Tô Yên nói không sai.

Nhưng Âu Dương Du cũng không định vì những lời nói của Tô Yên mà điều Tống Trinh ra khỏi quân doanh.

Nếu Tống Trinh đã quyết định vào quân ngũ, vậy tự nhiên, tốt xấu gì những việc này cũng do Tướng quân là hắn đứng lên gánh vác.

Nhưng khi biết Tống Trinh quỳ một ngày một đêm trước cửa thư phòng, hắn liền thay đổi chủ ý.

Nếu ngay cả bản thân Tống Trinh cũng cảm thấy mình ở trong quân ngũ là sai, vậy thì chứng tỏ nàng cũng không muốn kiên trì thêm nữa.

Năm đó đồng ý cho Tống Trinh nhập ngũ, chính là do hắn nhìn trúng khí chất cao ngạo, không chịu thua trêи người nàng, muốn nhập ngũ so tài với các nam tử khác.

Âu Dương Du rõ ràng biết thế là sai nhưng hắn cũng không ngại để Tống Trinh nếm thử một lần.

Những lời Tô Yên nói chính là sự thật, không sai lấy một từ.

Hắn vốn nghĩ rằng lúc Tống Trinh quyết định vào quân ngũ đã suy nghĩ kĩ càng.

Hắn vốn nghĩ rằng, Tống Trinh kiêu ngạo như vậy, sẽ đi một con đường thẳng tắp, dù có chết cũng không quay đầu nhận thua.

Nhưng hiện giờ, Tống Trinh quỳ một ngày một đêm, lại chính là phủ nhận tất cả những cố gắng của nàng trong quá khứ.

Nàng lại thừa nhận với mọi người mình được đặc cách vào quân ngũ, những lần giết địch, xông pha chiến trường vinh quang như vậy đều trở thành dơ dáy.

Đã như vậy, không thể để Tống Trinh tiếp tục ở lại quân doanh.

Nếu như Tống Trinh vẫn cứ tiếp tục làm tốt những việc trong phận sự của mình, hắn cũng không ngại che chở cho nàng.

Dù biết sai cũng sẽ che chở.
 
Chương 1634: Sủng phi hắc hóa 42


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Nhưng hiện giờ.....

Âu Dương Du nhìn người đang nằm trêи giường, không nói thêm một câu.

Hắn lên tiếng

"Ngươi nghỉ ngơi cẩn thận."

Dứt lời liền quay đầu đi khỏi phòng.

Tống Trinh đột nhiên duỗi tay, túm được y phục của Âu Dương Du, bởi vì có chút sốt ruột, giọng nói của nàng ta nghẹn ngào

"Tướng quân, việc mọi người trong quân doanh đồn rằng người hứa cho Tống Trinh ngôi vị Vương phi, thật sự không phải do thuộc hạ truyền ra."

Âu Dương Du dừng chân, quay đầu nhìn lại, sắc mặt vẫn lạnh băng không hề dao động.

Một lúc lâu sau, hắn mới nói một câu

"Ngươi rất muốn gả cho ta sao?"

Hắn không xưng là bản Tướng quân như mọi khi.

Chỉ đơn giản hỏi nàng như một người nam nhân và một người nữ nhân.

Không liên quan đến tên tuổi, chỉ đơn giản là bản thân hắn.

Tống Trinh do dự một khắc, sau đó nhìn về phía Âu Dương Du, có chút khϊế͙p͙ đảm

"Cái này, cái này, thân phận của Tướng quân cao quý như vậy, thuộc hạ không dám."

Âu Dương Du nhìn Tống Trinh.

Lúc lâu sau, hắn mới dời ánh mắt đi.

"Bản Tướng quân sẽ tra rõ ai là người phát tán tin đồn đó trong quân doanh, ngươi nghỉ ngơi cho tốt, việc ngày sau về sau lại nói."

Nói xong, Âu Dương Du liền đi thẳng ra ngoài, không hề dừng lại một bước.

Bàn tay đang nắm chặt y phục của Tống Trinh cũng phải buông ra.

Không hiểu vì sao lúc hỏi Tống Trinh câu đó, trong đầu hắn lại hiện lên khuôn mặt của Tô Yên.

Hắn nhớ tới những lời nàng nói khi ở quân doanh.

Lần đầu tiên hắn thấy một người thẳng thắn không cố kỵ như vậy.

Hơn nữa cũng không buồn để ý đến mặt mũi của hắn hay quan tâm xem hắn có tức giận hay không.

Nếu hắn cũng hỏi nàng câu này, có lẽ nàng sẽ thẳng thắn nói cho hắn biết, nàng có muốn gả hay không.

Âu Dương Du đứng bên ngoài phòng, mưa càng lúc càng lớn.

Sắc mặt hắn lạnh băng, nhìn không ra cảm xúc.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Thời tiết Thượng Vận thành lại muốn trở lạnh rồi.

Mưa cả một đêm, cho đến khi sắc trời sáng lên, khó khăn lắm mưa mới ngừng.

Lúc Tô Yên tỉnh lại, nhìn thời tiết bên ngoài hiếm có từ khi nàng tới đây.

Chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt.

Ách, ngày hôm qua, nàng không có gây ra chuyện gì lớn chứ?

Vừa nghĩ, nàng vừa rời giường, ngồi xuống bàn trà, rót một ly trà lạnh.

Tiểu Đào đứng bên ngoài trực, nghe thấy động tĩnh trong phòng Tô Yên, Vội vàng lên tiếng hỏi

"Công Chúa điện hạ, người tỉnh rồi sao."

Tô Yên lên tiếng

"Ừ."

Tiểu Đào liền đẩy cửa tiến vào.

Nhìn chủ nhân ngồi ngoan ngoãn uống trà lạnh, Tiểu Đào cũng không dám lập tức tiến lên.

Đứng ở ngoài cửa, dè dặt hỏi

"Công Chúa điện hạ có còn nhớ ngày hôm qua người làm chuyện gì không?"

Tô Yên không nói lời nào, vẫn tiếp tục uống trà lạnh.

Tiểu Đào đột nhiên hỏi vậy, khẳng định không phải là vô duyên vô cớ.

Vậy chứng tỏ ngày hôm qua trong yến hội nàng đã làm ra chuyện gì đó khác người.

Nhưng mà.... nàng không nhớ nổi.

Lắc lắc đầu.

Trong đầu, Tiểu Hoa đột nhiên lên tiếng

"Ký chủ, hôm qua ký chủ uống một ngụm rượu đó ~"

Lúc Tiểu Hoa nói lời này, giọng điệu quái quái.

Tửu lượng của Tô Yên chính là một ly liền gục.

Từ lúc nàng biết như vậy,thì không uống rượu nữa.

Tối qua đầu óc nàng hỗn loạn, vốn là muốn uống miếng nước bình phục một chút.

Kết quả lại tưởng lầm chung rượu thành ly nước, vừa uống một ngụm liền cảm thấy không đúng.

Tuy rằng như vậy, nhưng vẫn nuốt phải một ngụm nhỏ vào bụng.

Một lúc sau.

Tô Yên uống rượu xong sẽ bộc phát táo bạo hơn cả những ngày mưa, rốt cuộc sẽ làm gì?

Tô Yên nghe theo lời Tiểu Hoa nhắm mắt lại suy nghĩ một hồi lâu.

Ừm, nàng duỗi tay sờ lên môi.

Tiểu Đào đứng bên cạnh sắc mặt đỏ bừng

"Có phải người đã nhớ ra rồi không? Công Chúa điện hạ?"

Tô Yên ngẩng đầu lên

"Sao? Nhớ ra chuyện gì?"

Tiểu Đào do dự

"Chính là, chính là.... người cắn Vương gia."

Tô Yên không nói gì.
 
Chương 1635: Sủng phi hắc hóa 43


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Ách, đầu trống rỗng.

Nàng nỗ lực hồi tưởng lại, chỉ nhớ được mấy đoạn ngắn ngủi linh tinh.

Uống rượu xong, nàng sợ xảy ra chuyện, thừa dịp bản thân còn thanh tỉnh liền chạy thẳng ra khỏi phủ Trấn Nam Vương.

Kết quả vừa chạy ra khỏi cửa đã bị Tuân Cảnh ngăn cản.

Nàng muốn đánh hắn, nhưng Tiểu Hoa lại không ngừng nhắc nhở nàng hắn là Quân Vực, không thể đánh.

Nàng liền ấn hắn lên tường, cắn....

Thật sự đã cắn.

Không phải chỉ cắn một cái.

Mà cắn mấy cái liền.

Còn cụ thể sao nữa thì nàng thực sự đã quên mất rồi.

Tiểu Hoa trong đầu hưng phấn bổ sung hai câu

"Ký chủ, ký chủ, chị còn cởi y phục của người ta nhaaaa. Ký chủ thật bá đạo a~."

Tô Yên trầm mặc.

Không nhớ rõ nữa.

Tiểu Đào đứng bên cạnh sắc mặt đỏ bừng.

Tuy rằng đã trôi qua một đêm, nhưng Tiểu Đào vừa nhớ tới những hình ảnh tối qua, liền cảm thấy vô cùng mắc cỡ.

Công Chúa nhà mình từ khi nào trở nên càn rỡ như vậy?

Đối tượng lại còn... lại còn là Tuân Cảnh Vương gia nữa chứ.

Cũng may Vương gia không so đo, chuyện này nếu truyền ra, sợ là thanh danh của công chúa hỏng luôn rồi.

Đang nghĩ ngợi, vẻ xấu hổ trêи mặt Tiểu Đào bỗng cứng đờ, sốt ruột mở miệng

"Công Chúa điện hạ, bây giờ phải làm thế nào?"

"Sao cơ?"

"Việc hôm qua, Khâm sai đại thần và Sứ thần cũng đều nhìn thấy. Phải làm thế nào bây giờ?"

Tô Yên đột nhiên chạy ra ngoài, mọi người còn tưởng nàng bị Âu Dương Du kϊƈɦ thích.

Sau đó, không nghĩ tới Vương gia cũng bật dậy chạy theo.

Khâm sai đại thần nhìn thấy cảnh này, càng thêm chắc chắn Vương gia đối với Công Chúa điện hạ không bình thường.

Trong lòng liền tính toán chạy theo khuyên nhủ Công Chúa điện hạ, thuận tiện lưu lại ấn tượng tốt trong lòng Vương gia.

Ai ngờ đâu, vừa mới chạy ra ngoài liền thấy hai người họ ở ven tường ôm ôm ấp ấp.

Còn nghe thấy Vương gia ôn nhu nói một câu

"Công Chúa điện hạ, người uống say rồi."

Ôn nhu đến cực điểm.

Uống say?

Nàng từ đầu đến cuối chỉ uống nước, làm sao say được?

Tô Yên nghĩ nghĩ, hình như nhớ được một chút nữa.

Nàng ngẩng đầu nhìn Tiểu Đào

"Còn có ai nhìn thấy nữa?"

Tiểu Đào đang do dự, bỗng nhiên nhìn thấy Tuân Cảnh Vương gia không biết đã đứng ở cửa từ bao giờ.

Kim Nhất đứng tít bên ngoài.

"Công chúa điện hạ còn muốn cho ai nhìn thấy?"

Tô Yên ngẩng đầu lên.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Tuân Cảnh mặc một thân y phục màu xanh thiên thanh, bên hông đeo đai ngọc, tự phụ lại nho nhã.

Chỉ là, có chút bất đồng so với mọi ngày.

Bờ môi sưng đỏ, ở cổ có vài dấu răng xanh xanh tím tím.

Vô cùng rõ ràng.

Hình như còn có cả vết máu, giống như bị cắn rách.

Tô Yên nhìn môi Tuân Cảnh, rồi lại nhìn cổ hắn.

Lặng lẽ cúi đầu, nhìn chén trà trong tay.

Tuân Cảnh đi vào trong, đến trước mặt Tô Yên cúi người hỏi

"Sao Công Chúa điện hạ lại không nói gì? Quên đêm qua đối xử với Tuân mỗ như thế nào rồi sao?"

Tô Yên nghiêm túc gật gật đầu

"Ta, xác thực không nhớ rõ."

Tô Yên vừa dứt lời, Tuân Cảnh lag luôn.

Hắn nhìn Tô Yên, ánh mắt dao động, suy tư điều gì đó.

"Quên rồi?"

"Ừm"

Giây tiếp theo, Tô Yên bị hắn ôm chặt eo, nhấc người lên.

Tuân Cảnh nhìn Tô Yên, không biết vì sao trong giọng nói lại có thêm một tầng lệ khí

"Công Chúa điện hạ đã lựa chọn bổn vương, không thể quay đầu nữa. Muốn lợi dụng rồi ném ta sang một bên là điều không có khả năng."

Tô Yên nghe xong, vô cùng sửng sốt

"Ta không hề lợi dụng chàng."

Tuân Cảnh lạnh nhạt nói tiếp

"Ồ, vậy là do bổn vương tự mình đa tình, dây dưa công chúa sao?"

Hắn vừa nói vừa cười, đôi mắt đen nhánh như mực.
 
Chương 1636: Sủng phi hắc hóa 44


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Cười phá lệ ôn nhu

"Đáng tiếc, Công Chúa điện hạ và bổn vương nhất kiến chung tình, không thể tự kiềm chế. Công văn đã lên đường hồi báo Kinh thành rồi."

Tô Yên nhìn hắn, có chút kinh ngạc.

Tốc độ nhanh như vậy?

Nàng nghi hoặc

"Vậy, hôn ước của ta và Âu Dương Du phải làm sao?"

Tuân Cảnh nhìn đôi môi đỏ mọng kia khép khép mở mở, mỗi từ nói ra lại không như ý hắn.

Hắn hạ mí mắt, cố gắng nhẫn nại

"Hôn ước? Nàng là Công Chúa hoà thân, lấy đâu ra hôn ước?? Hoàng mệnh bảo nàng gả cho ai, nàng phải gả cho người đó!"

Đại khái trong lòng hắn có chút bực bội, thế nên lời nói phá lệ cáu kỉnh, hoàn toàn không có chút bình tĩnh ôn hòa nào nữa

Giống như một kẻ văn nhã bại hoại bị kϊƈɦ thích, có chút không quá muốn tiếp tục giả vờ văn nhã nữa.

Lúc này, Tiểu Hoa trong đầu lên tiếng

"Ký chủ, đêm qua ký chủ cắn Nam Chủ đại nhân, hai ngôi sao đã sáng lên rồi. Tiểu Hoa đã báo cho ký chủ, nhưng Tiểu Hoa sợ ký chủ quên mất."

Ký chủ uống rượu xong, quả thực là biến từ một người sát khí ngút trời trở thành một chú cún con.

Đầu óc quay cuồng, chân tay không nghe theo trí não nữa, gục luôn ở đó hôn mê.

Tối hôm qua đè người ta ra cắn mấy cái, sau đó liền gục đầu vào ngực Tuân Cảnh Vương gia mà ngủ.

Cái loại mà ngủ say như chết ấy.

Không nhớ gì hết.

Vị Vương gia này cũng thật biến thái, rõ ràng bị cắn đau như thế còn cười rất vui vẻ.

Nghĩ đến đây, Tiểu Hoa chợt nhớ tới Quân Vực Đại Nhân.

Lập tức minh bạch.

Quân Vực Đại Nhân so với biến thái còn biến thái hơn.

Dù có làm ra chuyện gì không bình thường thì Tiểu Hoa cũng cảm thấy rất bình thường.

Tô Yên nhìn hắn, lên tiếng

"Chàng tức giận sao?"

Tuân Cảnh ngước lên nhìn nàng

"Thật khó có khi lực chú ý của Công Chúa lại đặt ở trêи người bổn vương."

Hắn chậm rãi nói, lại là lời lịch sự văn nhã.

Chỉ có chút... ừm... âm dương quái khí.

Tô Yên nhìn chỗ bị nàng cắn.

Vết ở cổ thì y phục có thể che được.

Nhưng còn vết ở miệng thì...

Tô Yên duỗi tay, bịt kín miệnghắn.

Tức khắc Tuân Cảnh lại lần nữa khôi phục thành một Vương gia tự cao tự đại tự phụ cao quý.

Giống như trích tiên không thể trèo cao.

Tô Yên nghiêm túc nói

"Vết này, qua hai ngày nữa sẽ biến mất. Sẽ không ảnh hưởng lâu đâu."

Tuân Cảnh nhìn Tô Yên, hiển nhiên điều hai người để ý không giống nhau.

Tuân Cảnh vì sao lại tức giận ư?

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Đã nhiều ngày nay, thái độ của Tô Yên với hắn đều là lúc xa lúc gần, hời hợt thờ ơ.

Tối hôm qua, nàng cúi đầu không nói một câu, trêи mặt mất mát.

Hắn chỉ có thể nghĩ tới việc liên quan tới Âu Dương Du.

Chẳng lẽ người nàng để ý là Âu Dương Du, chỉ lợi dụng hắn làm mồi nhử?

Còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận, người này liền đứng dậy chạy mất.

Đến khi hắn kịp đuổi theo, liền bị nàng cắn.

Tuy rằng bị cắn đau như vậy,nhưng hắn vẫn rất vui vẻ.

Haha, vì sao nàng lại cắn hắn, mà không cắn những người khác.

Rõ ràng là vị trí của hắn trong lòng nàng là đặc biệt.

Vốn dĩ buổi sáng hôm nay, hắn chạy tới đây để hỏi nàng việc này.

Ai ngờ đâu, vẻ mặt nàng mờ mịt, hiển nhiên đã quên hết tất cả những việc ngày hôm qua.

Nàng thực sự không nhớ rõ, hay là cố tình giả bộ không nhớ?

Chẳng lẽ muốn coi như chưa có chuyện gì phát sinh, tiếp tục thanh thanh bạch bạch gả cho Âu Dương Du?

A, nằm mơ đi.

Cũng may, khi nàng nghe thấy tin Công văn đã hồi báo về Kinh thành, cũng không có cảm xúc gì lớn.

Xem ra, việc có gả cho Âu Dương Du hay không, nàng vốn không để ý.

Nghĩ vậy, tâm trạng hắn mới tốt lên một chút.

Tùy ý để nàng che miệng hắn, ở đó nhẹ nhàng giải thích với hắn.

Chờ Tô Yên nói xong rồi, Tuân Cảnh nhìn nàng.

Không nói câu nào tiếp tục ôm chặt lấy nàng.

Ừm, eo nàng thật nhỏ, nhưng hình như lại gầy hơn một chút so với lần trước hắn ôm nàng trêи xe ngựa.
 
Chương 1637: Sủng phi hắc hóa 45


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Tô Yên nói xong, thấy Tuân Cảnh vẫn không chịu phản ứng lại, nàng cúi đầu nhìn chỗ bị mình cắn.

Tiểu Hoa không nhịn được thở dài

"Nam chủ đại nhân ở thế giới này cũng thật bi thảm."

Lần gặp đầu tiên đã bị ký chủ đánh cho một quyền, sau đó lại bị ký chủ cắn thành cái dạng này.

Tiểu Hoa vừa cảm thấy Nam Chủ đại nhân thật thê thảm, vừa yên lặng suy nghĩ, nếu như ký chủ có thể đánh Nam Chủ đại nhân đến mức lục thân không nhận thì càng tốt.

Cái ý tưởng này vừa xẹt qua trong đầu, Tiểu Hoa liền cảm thấy vô cùng hưng phấn.

Sau đó, không nhịn được mà nói với Tô Yên

"Ký chủ, ký chủ, em thật mong có một ngày chị dồn lực đánh cho Nam Chủ đại nhân một nhát."

Tô Yên lặng lẽ đáp

"Sẽ không đâu."

Tiểu Hoa còn chưa kịp nói xong đã bị ký chủ cự tuyệt.

Nó nhịn không được giải thích

"Vậy, nếu vạn nhất chị chán ghét Nam Chủ đại nhân, mà ngài ấy vẫn cứ dây dưa không thôi với chị, chẳng lẽ chị không định đánh chết ngài ấy sao?"

Tô Yên nhìn Tuân Cảnh

Giơ ngón tay ra sờ soạng vết cắn trêи cổ hắn.

Một lúc lâu sau mới nghiêm túc trả lời Tiểu Hoa

"Ta sẽ không chán ghét hắn."

Tiểu Hoa

"······"

Nghẹn.

Cuối cùng "hừ hừ" mấy tiếng rồi im bặt không nói chuyện nữa.

Kim Nhất đứng ngoài cửa không nhịn được ho khan hai tiếng, sau đó nhìn đi chỗ khác.

Thật sự ngàn tưởng vạn tưởng, nghĩ thế nào cũng không ngờ được, Vương gia thật sự nhớ thương Công Chúa điện hạ người ta.

Còn cạy góc tường nhà Âu Tướng quân.

Kim Nhất nhớ tới suy đoán mấy ngày trước của mình, quả thật đúng là như bị vả mặt.

Tuân Cảnh lên tiếng

"Chờ thánh chỉ tới, ta và nàng cùng nhau hồi kinh."

"Bao lâu nữa?"

"Sẽ không quá ba ngày."

Tô Yên sửng sốt

"Nhanh như vậy?"

Tô Yên lặng lẽ nhìn cái túi hạt giống nằm chồm hỗm ở góc phòng.

Tuân Cảnh nhìn biểu tình của nàng, mí mắt giật giật.

Lên tiếng

"Công Chúa điện hạ muốn ở chỗ này thêm mấy ngày rồi mới chịu rời đi sao?"

Hắn ôn hòa hỏi Tô Yên, nghe không ra cảm xúc gì.

Tô Yên gật gật đầu.

Tất nhiên là muốn ở đây ngốc thêm mấy ngày nữa.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Nhiệm vụ trồng hoa ở phủ Trấn Nam Vương còn chưa làm xong kìa.

Nếu cứ thế mà đi, không phải là thất bại rồi sao?

Tô Yên vừa gật đầu xong liền cảm thấy cánh tay đang ôm eo nàng xiết chặt hơn một chút.

"Công Chúa điện hạ định ở lại đây thêm mấy ngày?"

"Năm sáu ngày."

"A? có việc gì sao?"

"Trồng hoa."

Tuân Cảnh thấy ánh mắt Tô Yên vẫn luôn nhìn sang chỗ khác, bèn nhìn theo ánh mắt nàng.

Sau đó liền thấy có một chậu hoa nhỏ đặt bên bệ cửa sổ, bên trong còn có đất.

Đôi mắt đen nhánh nhìn trong chốc lát.

Môi hắn nhẹ nhàng nhếch lên khôi phục bộ dáng Vương gia ôn hòa cao lãnh tự phụ.

Hóa ra là muốn trồng hoa sao?

Ừm, quả thực nàng vẫn còn nợ hắn một chậu hoa.

Xác thật là nên cùng nhau mang đi.

Tuân Cảnh hắn trước giờ không làm việc thiệt thân.

Hắn chậm rãi lên tiếng

"Được rồi, tất cả đều tuân lệnh Công Chúa điện hạ."

Kim Nhất đứng ngoài cửa thực sự không muốn nghe Vương gia và Công Chúa nói chuyện.

Đã cố tình đứng xa như vậy rồi.

Khổ nỗi, nội công thâm hậu, tai lại thính, liền nghe không sót một từ nào.

Kinh thành bên kia bận túi bụi, theo đạo lý, Vương gia đến đây chỉ để khảo sát tình hình quân doanh rồi sẽ lên đường trở về Kinh thành ngay.

Kết quả Vương gia lại cứ chần chừ hết lần này tới lần khác.

Hiện giờ, vị Công Chúa kia muốn ở lại thêm 5-6 ngày để trồng hoa.

Vậy mà Vương gia lại đồng ý?

Là sao ta?

Vương gia là muốn tặng cả mình cho Công Chúa để đáp lễ sao?

Mà Kim Nhất lo lắng nhất là, hắn nhìn thế nào, cảm nhận thế nào cũng chỉ thấy có một mình Vương gia nhiệt tình như lửa.

Công Chúa điện hạ chưa hề làm gì, Kim Nhất cũng chưa bao giờ nghe công chúa nói sẽ gả cho Vương gia.
 
Chương 1638: Sủng phi hắc hóa 46


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Lần đầu tiên gặp mặt đã đánh Vương gia.

Nếu muốn bới ra điều gì đó có liên quan, thì chỉ có cây kim trâm kia...

Chậc...

Kim Nhất nhịn không được quay đầu nhìn Tô Yên.

Vị Công Chúa điện hạ này quả thật lợi hại.

Một cây kim trâm, mua được cả Tuân Cảnh Vương gia của Kim Vĩnh quốc.

Lần mua bán này thật có lời a.

Sau đó, hai người kia ở trong phòng không biết nói gì.

Nửa canh giờ sau, rốt cuộc Tuân Cảnh cũng bước ra ngoài.

Tuân Cảnh vừa đi, Tô Yên liền sai Tiểu Đào thay quần áo cho nàng.

Tiểu Đào đứng sau lưng Tô Yên vấn tóc cho nàng

"Công Chúa điện hạ muốn trang điểm là có việc gì quan trọng cần làm sao?

Tô Yên gật gật đầu

"Ừm, ta có chút việc."

Hạt giống còn chưa gieo xong.

Tô Yên cảm thấy vẫn nên đi gieo nốt hạt giống thì hơn.

Ngày sau nếu có chuyện gì, hạt giống cũng đã gieo xong.

Thời tiết bên ngoài cũng không tồi, it nhất bây giờ nàng tới đó cũng sẽ không làm người khác bị thương.

Tiểu Đào vừa nghe thấy Tô Yên nói có việc phải làm, tốc độ thu dọn càng nhanh.

Thân là tỳ nữ hầu hạ bên cạnh Công Chúa điện hạ, không thể vì mình thu dọn chậm chạp mà trì hoãn việc lớn của Công Chúa được.

Tiểu Đào thu thập xong, đồ ăn sáng cũng vừa kịp mang tới.

Chờ Tô Yên ăn no, mới bắt đầu đi ra ngoài.

Tiểu Đào đi theo phía sau Tô Yên, cũng không hỏi là đi chỗ nào.

Đi một vòng, cuối cùng Tô Yên dừng lại ở một phủ đệ.

Tiểu Đào ngẩng đầu lên nhìn ba chữ to đùng ở trêи bảng "TRẤN NAM VƯƠNG".

Tiểu Đào khôi phục tinh thần.

Nghi hoặc

"Công chúa điện hạ, người, người tới chỗ này làm gì vậy?"

Tô Yên nhéo nhéo túi tiền bên hông.

"Trồng hoa."

Tiểu Đào vội vàng gật đầu

"Vâng, vâng."

Tiểu Đào cũng không hiểu vì sao Tô Yên lại muốn tới đây trồng hoa.

Nhưng Công Chúa điện hạ là chủ, nàng nói gì cũng đúng, Tiểu Đào cứ im lặng nghe theo là được.

Tiểu Đào từ sùng kính Công Chúa điện hạ, giờ đã trở thành fan cuồng của Tô Yên.

Tô Yên lên tiếng

"Bổn cung muốn gặp tướng quân của các ngươi."

Thị vệ hai tay ôm quyền

"Công Chúa điện hạ, Tướng quân đang nghị sự."

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Tô Yên gật đầu

"Ừm, chuyện không quan trọng, bổn cung vào trong chờ là được."

Thị vệ do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu

"Mời Công Chúa điện hạ đi bên này."

Nếu là người khác, phỏng chừng thị vệ sẽ không cho vào.

Nhưng đây không phải là lần đầu tiên Tô Yên tới đây.

Đêm qua vì vị Công Chúa hòa thân này, cả Sứ thần Giang Lan quốc và Khâm sai đại thần của Kim Vĩnh quốc đã phải lặn lội tới tận đây.

Tự nhiên phải hầu hạ cẩn thận hơn một chút.

Thị vệ vừa đi ra, nàng liền đi thẳng tới biệt viện trước đó nàng đã ở.

Tiếp tục sự nghiệp trồng hoa vĩ đại.

Từng hạt từng hạt giống vùi xuống dưới đất.

Tiểu Hồng ở dưới đất duỗi cái đuôi chọc chọc.

Sáng sớm trời đã nắng, hơn nữa đêm qua mưa to, không khí có chút oi bức.

Tiểu Đào đứng ở bên trêи có chút lo lắng.

Công Chúa điện hạ nói không cho hỗ trợ.

Thế cho nên Tiểu Đào chỉ có thể đứng ngoài pha trà rót nước chờ đợi.

......

Ở trong thư phòng của Trấn Nam Vương, khói từ lư hương lượn lờ trong không khí.

Âu Dương Du một thân hắc y ngồi trêи ghế, sắc mặt lạnh lùng nhìn người trước mặt.

Lúc lâu sau mới lên tiếng

"Ngươi muốn cưới nàng sao?"

Người đối diện với Âu Dương Du, chính là Tuân Cảnh Vương gia của chúng ta.

Tuân Cảnh đứng bên cạnh lư hương.

Một thân bạch y, đeo đai ngọc, một bộ dạng không thể xâm phạm.

Hắn đứng đó giống như một bức tranh thuỷ mặc.

Nghe thấy Âu Dương Du nói vậy, ý cười nơi khóe môi của Tuân Cảnh càng thêm đậm.

"Tướng quân chưa từng để nàng vào mắt. Chỉ là một Công Chúa hòa thân, chỉ cần không quấy nhiễu ngươi, cần gì phải để ý nàng đi đâu?"
 
Chương 1639: Sủng phi hắc hóa 47


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Ánh mắt Âu Dương Du lạnh băng, nhìn chằm chằm Tuân Cảnh.

Nửa ngày sau, hắn mới lên tiếng

"Dù bản Tướng quân không muốn, cũng là việc của bản Tướng quân."

Tuân Cảnh nâng tay lên, bàn tay khớp xương rõ ràng chạm vào làn khói.

Vừa chạm vào, làn khói liền toả ra xung quanh.

Hắn không nhanh không chậm nói

"Thánh chỉ đang trêи đường tới rồi."

Hắn nói xong, dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn Âu Dương Du

"Đêm qua Khâm sai đại thần và Sứ thần Giang Lan quốc tới đây, là muốn xem quan hệ của Tướng quân và Vương phi tương lai như thế nào. Nhưng mà Tướng quân lại lựa chọn nữ phó tướng của mình mà rời đi, để lại một mình Công Chúa ở đó, vừa xấu hổ vừa mất mặt."

Vừa nói, Tuân Cảnh vừa tóm lấy làn khói.

Thoáng dùng sức một chút, làn khói bèn chạy mất.

Đã là liên hôn, thì cần gì đến tình cảm nam nữ.

Công Chúa hoà thân vừa đến không bao lâu đã bị đuổi ra khỏi Vương phủ, phải tới trạm dịch ở.

Còn chưa thành thân đã như vậy, Giang Lan quốc nháo nhào đến như vậy, chính là muốn đòi lại công đạo.

Bằng không, không thể ngẩng mặt lên với bá tánh.

Cho nên, Giang Lan quốc phái sứ thần tới.

Nếu trong yến tiệc tối qua, Trấn Nam Vương dù ngồi im đó không làm gì chờ cho đến khi yến tiệc kết thúc thì việc này cũng coi như thôi.

Dù sao tính tình lạnh nhạt của gã không ai không biết.

Nhưng gã lại vì một nữ nhân khác, bỏ mặc vị hôn thê của mình ở đó mà bỏ đi.

Nữ nhân kia té xỉu, cấp dưới của vội vàng chạy tới khẩn cầu đi xem.

Kiêu ngạo như vậy, chính là không để Công Chúa điện hạ của Giang Lan quốc vào trong mắt.

Đã vậy rồi mà Sứ thần Giang Lan quốc còn có thể nhịn được nữa sao?

Vừa vặn, Tuân Cảnh ở đó.

Vừa vặn, Tuân Cảnh biểu đạt lòng ái mộ của mình với Công Chúa.

Vừa vặn, vị Sứ thần kia càng nhìn càng thuận mắt Tuân Cảnh.

Thế cho nên mới có việc hai người gặp mặt ngày hôm nay.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Giọng nói của Âu Dương Du vẫn lạnh băng như cũ

"Đó là chuyện của bổn vương."

Tuân Cảnh ngước mắt lên, hai người nhìn nhau.

Chậm rãi nói

"Tướng quân không biết quý trọng, còn muốn trách người khác sao?"

Cuối cùng, Âu Dương Du cũng nhăn mặt.

Hắn nhìn Tuân Cảnh.

Một cỗ khí thế cường đại phát ra.

Tuân Cảnh chỉ đứng im ở đó mỉm cười.

Giống như không cảm nhận được địch ý của Âu Dương Du.

Nhẹ nhàng nói một câu

"Người ở mười dặm Thanh Châu, ta sẽ rút về. Chỗ pháo đài thông quan, sau này sẽ là địa bàn của Tướng quân. Về sau sẽ thuận tiện cho việc chinh chiến giết giặc của Tướng quân."

Tuân Cảnh vừa dứt lời, Âu Dương Du càng nhăn mày hơn.

Mười dặm Thanh Châu, nói cho là cho?

"Ngươi vì nữ nhân kia, mười dặm Thanh Châu cũng không cần?"

Năm đó, ở nơi đó, hai người họ cũng coi như chiến tranh mà không có khói thuốc súng.

Đó là nơi quan trọng nhất để vận chuyển được lương thảo đến Thượng Vận thành.

Nếu một ngày xảy ra chiến tranh, chỉ cần phong tỏa chỗ đó, bá tánh Thượng Vận thành chỉ còn một đường chết.

So sánh với việc để người khác nắm giữ, Âu Dương Du càng tin tưởng chính mình hơn.

Nhưng qua nửa năm, Tuân Cảnh chiếm lợi thế, hắn chiếm lĩnh mười dặm Thanh Châu, bày binh bố trận, quan lại cũng đều là người của hắn.

Dần dần như tằm ăn rỗi, không còn một kẽ hở.

Vậy mà hiện giờ, hắn lại nhẹ nhàng bâng quơ tặng luôn mười dặm Thanh Châu cho gã.

Chỉ vì, nữ nhân kia?

Tuân Cảnh nhìn Âu Dương Du, lên tiếng

"Không biết Tướng quân có nguyện ý buông tay vị Công Chúa hoà thân vô dụng kia không?"

Vốn dĩ, chờ khi thánh chỉ ban xuống, Âu Dương Du có muốn hay không cũng phải đồng ý.

Tuân Cảnh hoàn toàn không cần trao đổi như thế này.

Hai người mơ mơ hồ hồ mà trao đổi, cũng chỉ có hai người họ mới có thể hiểu được cuộc đối thoại này.

Lúc lâu sau, Âu Dương Du mới lãnh đạm trả lời

"Hy vọng ngươi không nuốt lời."

Ý cười trêи mặt Tuân Cảnh gia tăng

"Đa tạ tướng quân đã thành toàn."
 
Chương 1640: Sủng phi hắc hóa 48


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Cuộc nói chuyện này kết thúc.

Tuân Cảnh đi ra khỏi thư phòng, nhìn sắc trời bên ngoài.

Vừa nãy hắn tới đây mặt trời lên cao, nắng ấm.

Vậy mà chớp mắt thôi sắc trời lại xám xịt.

Tí tách, tí tách.

Từng giọt mưa rơi xuống bàn tay hắn.

Kim Nhất đứng bên cạnh mở dù ra.

Đi đến trước mặt Tuân Cảnh, lên tiếng

"Vương gia, trời mưa rồi."

Tuân Cảnh nhìn sắc trời hôm nay, thật sự là không tốt.

Thời tiết Thượng Vận thành mưa liên miên, hắn tới nơi này một thời gian rồi mà chỉ thấy mưa là mưa.

Nhưng tâm tình của hắn lại rất tốt.

Khoé môi hiện lên ý cười, tâm tình vô cùng sung sướиɠ mà đứng sóng vai bên cạnh Âu Dương Du.

Âu Dương Du nhìn đi chỗ khác.

Dùng mười dặm Thanh Châu đổi một nữ nhân,mà vẫn có thể sung sướиɠ đến như vậy.

Một kẻ thô lỗ hàng năm chỉ biết dẫn binh ra trận đánh giặc như hắn, không thể lý giải nổi.

Đối với hắn mà nói, thời khắc chuẩn bị đánh thắng trận chiến, hắn chỉ mong có thể cùng những huynh đệ xuất chinh ra trận trở về cùng nhau,

Còn những chuyện khác, không có tác dụng.

Âu Dương Du đang suy nghĩ, một thị vệ chạy tới, hai tay ôm quyền, lên tiếng

"Vương gia, Công Chúa Tô Yên tới."

Tuân Cảnh vốn chuẩn bị rời đi,nghe thấy lời thị vệ kia nói, lập tức dừng chân.

Hắn đứng im ở đó, nhìn sắc trời bên ngoài.

Ai không biết còn tưởng rằng hắn đang chờ cơn mưa này tạnh.

Tầm mắt Âu Dương Du lướt qua Tuân Cảnh.

Sắc mặt lạnh nhạt, bỗng nhiên phun ra mấy chữ

"Có lẽ ta đã quá xem trọng ngươi."

Tuân Cảnh nghe hắn nói xong, mí mắt giật giật.

Khoé môi gợi lên, vẫn cười ôn hoà như cũ.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Âu Dương Du nhìn về phía ngoài trời mưa.

Lên tiếng

"Năm đó, ngươi cố thủ Thượng Vận thành."

Dùng lại một chút, lại nói tiếp

"Có lẽ, cũng chỉ là vận khí."

Nói xong, Âu Dương Du cũng không mở miệng nói thêm bất kỳ điều gì.

Đôi tay chắp ra sau lưng, một thân y phục đen đứng ở cạnh hành lang dài.

Cô lãnh làm người ta khó lòng tiếp cận.

Tuân Cảnh vươn tay, hứng những giọt mưa đang rơi xuống theo mái hiên.

Nửa ngày sau, mới trả lời

"Cố thủ được Thượng Vận thành không phải là vận khí. Gặp được nàng mới là vận khí."

Vừa nói, ý cười trêи khuôn mặt Tuân Cảnh càng đậm thêm.

Hắn duỗi tay, lấy cây dù trêи tay Kim Nhất, đi ra ngoài trời.

Âu Dương Du nhìn theo bóng lưng nam tử bạch y bước đi chậm rãi trong mưa, đang hướng tới phía một người khác.

Không biết từ khi nào trong viện xuất hiện thêm hai người.

Một người mặc y phục màu vàng nhạt, một lời cũng không nói bước nhanh ra ngoài.

Phía sau lưng nàng ta cách vài trượng, có một tỳ nữ cẩn thận đi theo sau.

Xem bộ dạng này, giống như chủ nhân ác bá làm khó dễ hạ nhân, bức cho tỳ nữ kia sợ hãi không dám lại gần.

Tuân Cảnh đi nhanh hơn, một tay kéo tay Tô Yên lại.

Kéo người vào trong dù cùng mình.

Kết quả...

"Bang"

Dù bị ném đi.

Khuôn mặt Tô Yên không cảm xúc, giơ tay ấn ngực Tuân Cảnh đẩy ra.

Chiếc dù rơi vào bụi cỏ bên cạnh.

Hai người đứng đối diện với nhau.

Ý cười trêи mặt Tuân Cảnh cứng đờ.

Ánh mắt hắn đen nhánh, một lúc sau mới mấp máy môi gọi một tiếng

"Công Chúa điện hạ?"

Tô Yên nhìn Tuân Cảnh chằm chằm một lúc lâu, mới có chút ý thức được mình vừa làm chuyện gì.

Nàng thu tay, đứng im ở đó.

Phiền phức.

Nàng cố gắng kìm nén nỗi bực dọc trong lòng, lên tiếng

"Đừng nói chuyện với ta."

Tuân Cảnh sửng sốt.

Y phục trắng tinh đã bị nước mưa xối ướt nhẹp.

Nói xong, Tô Yên liền xoay người đi ra ngoài.

Chỉ là đi được vài bước, nàng dừng chân lại.

Nhìn chiếc dù bị nàng ném vào bụi cỏ.
 
Chương 1641: Sủng phi hắc hóa 49


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Rốt cuộc vẫn đi qua đó, nhặt chiếc dù lên.

Đi tới trước mặt Tuân Cảnh, đưa cây dù qua che cho hắn.

Tô Yên đưa dù qua, nhưng vị nào đó không tiếp.

Tô Yên nhíu mày, không kiên nhẫn mở miệng

"Cầm."

Tuân Cảnh đứng im ở đó không động đậy, chỉ im lặng nhìn Tô Yên.

Chậm rãi lên tiếng

"Thái độ của Công Chúa điện hạ đối với ta, lúc nóng lúc lạnh, lúc tình lúc ám.

Buổi sáng nay rõ ràng rất tốt, mặt trời còn chưa xuống núi, mới có chớp mắt thôi đã trở nên lạnh nhạt như thế này. Công Chúa điện hạ làm như vậy, Tuân mỗ quả thật không thể nắm bắt nổi."

Tô Yên càng nhăn mày hơn, càng lúc càng mất kiên nhẫn.

Hiện tại nàng thực sự không thể nghe hiểu hắn đang nói cái gì.

Chỉ cảm thấy hắn thật ồn ào, ồn đến mức làm nàng tâm phiền ý loạn.

Mưa liên miên không ngừng, nàng còn chưa kịp điều chỉnh tốt cảm xúc, trời lại tiếp tục mưa.

Tạnh chưa được bao lâu, lại tiếp tục mưa, cứ như thế lặp đi lặp lại.

Mà cảm xúc bực bội trong lòng Tô Yên, hôm nay thật sự đạt tới đỉnh điểm, không thể kìm nén được nữa.

Điều duy nhất có thể khiến nàng kìm chế đến lúc này, chính là âm thanh từ trong trái tim nàng lặp đi lặp lại, hắn chính là Quân Vực, không thể đánh, đánh hắn rồi nàng sẽ rất đau lòng.

Tô Yên thấy Tuân Cảnh còn không chịu nhận lấy, nắm lấy tay hắn, ấn cây dù vào tay hắn.

Sau đó liền xoay người rời đi.

Nàng muốn tìm một chỗ không người, đợi mưa tạnh rồi tính tiếp.

Nhưng người nào đó lại không muốn cho nàng đi.

Tuân Cảnh gắt gao nắm chặt tay Tô Yên.

Nụ cười trêи mặt đã tắt ngấm từ bao giờ.

Hắn chậm rãi hỏi Tô Yên

"Công Chúa điện hạ hối hận đã đồng ý kết thân cùng bổn vương sao?"

Tô Yên thấy bên tai ong ong, hắn còn cố chấp kéo tay nàng không buông.

Nếu là mới bắt đầu mưa, nàng có thể nói hai ba câu như bình thường.

Nhưng lúc này, nàng sắp không thể khống chế được nữa rồi, chỗ nào còn quản được hắn suy nghĩ cái gì.

Tô Yên vung tay ra, không kiên nhẫn

"Cách xa ta ra một chút."

Cùng với câu nói đó, Tô Yên dùng lực mạnh hơn lúc trước, trực tiếp đẩy hắn lùi ra sau vài bước.

"Vương gia!"

Kim Nhất hô một tiếng, lập tức chạy tới bên cạnh Tuân Cảnh, đỡ lấy hắn.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Tô Yên quay đầu lại nhìn hắn một cái.

Thấy hắn vẫn bình yên vô sự, không xảy ra chuyện gì, liền không nói gì nữa.

Tô Yên một lòng muốn đi.

Nhưng ngày hôm nay, tựa hồ tất cả mọi người đều muốn cùng nàng đối nghịch.

Đều không muốn để nàng ra khỏi Trấn Nam Vương phủ.

Tô Yên dừng chân, nhìn người đứng trước mặt

Không biết Âu Dương Du đã xuất hiện trước mặt nàng từ bao giờ.

Y phục đen, khuôn mặt lạnh lùng, khí thế bừng bừng, không hổ là người đắm mình trong chiến trường.

Khí thế như vậy, giống như chỉ có thể bước qua xác gã thì mới có thể ra khỏi Trấn Nam Vương phủ.

Tô Yên im lặng, đứng im ở đó, chỉ cảm thấy phiền không chịu nổi.

Người này chắc chắn có chuyện muốn nói với nàng.

Cái nhóm người này cứ blah blah mãi không dứt, thế cho nên, hai đầu lông mày của Tô Yên càng thêm nhíu chặt.

Rốt cuộc, Âu Dương Du cũng lên tiếng

"Công Chúa của Giang Lan quốc lại kiêu ngạo đến vậy sao? Người Giang Lan quốc có biết hành động của ngươi không?"

Tô Yên cố gắng nhịn.

"Ngươi, tránh ra."

Cảm xúc bực bội cuối cùng cũng chiếm cứ toàn bộ đôi mắt của Tô Yên.

Nàng nhìn Âu Dương Du không chút sứt mẻ đứng đối diện, lẩm bẩm một câu

"Thật là phiền a."

Nói xong, nàng tính toán đi vòng qua Âu Dương Du ra ngoài.

Kết quả vừa mới đi ngang người hắn, liền bị hắn duỗi tay ngăn cản.

Đối với Âu Dương Du, tính tình Tô Yên tất nhiên sẽ không tốt như lúc đối diện với Tuân Cảnh.

Nàng xoay người, nhảy lên, kéo tay hắn quăng mạnh xuống đất.

Bang!

Âu Dương Du không hổ là người ngồi lên được vị trí Tướng quân.

Tính cảnh giác, linh hoạt cùng với công phu đều không hề tầm thường.

___

Ngân minn: Huhu edit đoạn này mà thấy thương quá à T.T
 
Chương 1642: Sủng phi hắc hóa 50


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Ít nhất, hiện tại hắn vẫn có thể đứng vững mà không bị Tô Yên đánh ngã xuống bùn.

Đã vậy rồi, Tô Yên cũng lười rời đi.

Nàng tháo búi tóc trêи đầu, cởi áo khoác ngoài, đứng ở chỗ đó nhìn Âu Dương Du.

Âu Dương Du nhìn một loạt động tác của Tô Yên, nheo mắt lại.

Hắn biết sức lực vị Công Chúa này không tồi, có thể dùng hai chiêu đã đánh ngã Phó tướng của hắn.

Nhưng mà, vừa rồi hắn mới biết, so với những gì mình nghĩ, nàng còn mạnh hơn rất nhiều.

Ừm, có chút thú vị.

Âu Dương Du cởi áo khoác đen bên ngoài.

Hiển nhiên, trong lòng hai người không nói mà cùng hiểu, đồng loạt vào trạng thái chiến đấu.

Mưa càng lúc càng nặng hạt.

Tô Yên ngẩng đầu nhìn trời, cười lạnh.

Sau đó bước từng bước một tới phía Âu Dương Du.

Bắt đầu chiến đấu.

Mỗi một quyền một cước, đều giống y như trong phim điện ảnh hành động.

Khó có thể tin lại đang diễn ra trong một ngày mưa to.

Chỉ là, ngày vui ngắn chẳng tày gang.

Không biết là đến chiêu thứ bao nhiêu.

Phanh!

Tô Yên đánh thẳng vào mặt Âu Dương Du.

Một quyền đó, nàng xuống tay rất nặng.

Âu Dương Du lùi về sau ba bước, chân sau cố kìm lấy bùn đất mới có thể chống đỡ thân thể không ngã xuống.

Khóe miệng rỉ máu.

Mà một sợi lông của Tô Yên cũng chưa hề hao tổn.

Nàng chỉ cảm thấy phiền, rất phiền.

Người này, không phải là đối thủ của nàng.

Trong lòng nàng nghĩ vậy.

Liền xoay người, đi ra ngoài.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Trước khi đi còn quay đầu lại nhìn Tuân Cảnh đang đứng dưới trời mưa.

Ừm, vẫn còn sống.

Không có chuyện gì xảy ra.

Nghĩ như vậy, nàng bước nhanh chân đi ra ngoài.

Tiểu Đào vội vàng chạy theo.

Lúc này, ngoại trừ cố gắng tránh xa Công Chúa, trong thâm tâm Tiểu Đào còn đang gào thét kϊƈɦ động.

Vừa nãy, Công Chúa điện hạ đánh Trấn Nam Vương sao?

Công Chúa điện hạ quả nhiên là người lợi hại nhất mà Tiểu Đào từng gặp.

Chẳng trách Công Chúa điện hạ không để chuyện kết hôn với Trấn Nam Vương vào trong lòng.

Hóa ra là Công Chúa điện hạ chướng mắt.

Một vị Tướng quân đứng đầu quân ngũ, mà không đánh lại được Công Chúa nhà mình, có phải quá yếu rồi không?

Thậm chí Tiểu Đào còn có chút ngoài nghi, liệu có phải tên tuổi của Trấn Nam Vương này được Kim Vĩnh quốc thổi phồng lên quá rồi không?

Nếu không, sao lại yếu ớt như vậy được?

Chuyện này, Tiểu Đào không có một chút võ công nào tất nhiên không thể biết được sức chiến đấu của Công Chúa điện hạ nhà mình khủng bố tới mức nào.

Tô Yên vừa đi, vừa sờ sờ lên cổ tay.

Thiếu thiếu cái gì đó.

Tiểu Hồng?

Ừm, không sao, đây cũng không phải là lần đầu tiên.

Tô Yên chỉ kịp nghĩ tới việc quên mất Tiểu Hồng, sau đó đầu óc liền bị sự bực bội chiếm cứ.

Còn Tiểu Hồng vẫn đứng ở bãi đất bên ngoài Trấn Nam Vương phủ, không biết đã biến thành nhân thân từ bao giờ.

Đôi mắt to tròn, ngây thơ chất phác, vô cùng đáng yêu, trêи đầu có hai búi tóc tròn tròn, trêи tay vẫn còn cầm một nải chuối tây.

Thành thành thật thật đứng ở đó, nhìn khắp xung quanh.

Tiểu Hồng muốn chạy đi tìm một chỗ trú mưa, nhưng Cổ Vương lại bảo nó ở đây chờ.

Yên Yên cũng đi mất rồi.

Nếu nó không ở chỗ này chờ Cổ Vương, nó cũng không thể về được trạm dịch, nó không nhớ đường a.

Nghĩ vậy, Tiểu Hồng vẫn tiếp tục đứng im đó chờ.

Ngàn mong, vạn mong, rốt cuộc cũng thấy Cổ Vương trở về.

Hắn mặc bạch y, tay cầm một chiếc dù.

Thiếu niên sắc mặt lãnh đạm, cao gấp đôi Tiểu Hồng.

Hắn duỗi tay, che cây dù ở trêи đầu Tiểu Hồng.

Tiểu Hồng lúc này mới lên tiếng

"Cổ Vương, ta ở đây chờ ngươi thật lâu, y phục cũng ướt hết rồi."

Tiểu Hồng kéo kéo y phục trêи người mình cho Cổ Vương xem.

Nhưng lực chú ý của Cổ Vương lại ở trêи nải chuối tây Tiểu Hồng đang cầm trêи tay.

Tô Cổ duỗi tay lấy nải chuối.

"Ngươi lấy ở đâu?"

Tiểu Hồng chỉ chỉ vào cây chuối tây bên cạnh viện.
 
Chương 1643: Sủng phi hắc hóa 51


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Tô Cổ nhìn theo ánh mắt Tiểu Hồng, dừng lại ở cây chuối.

Duỗi tay kéo Tiểu Hồng vào trong dù.

Tiểu Hồng nhìn trời mưa càng lúc càng to, nhẹ giọng

"Chúng ta phải đi tìm Yên Yên sao?"

Tuân Cảnh đáp

"Trở về ăn đòn sao?"

Tiểu Hồng trầm mặc.

Trở về ăn đòn?

Nó mới không muốn.

Yên Yên... ngày mưa, haizz, vẫn nên trốn xa xa một chút.

Tô Cổ kéo tay Tiểu Hồng, lôi nó đi ra khỏi góc tường, đi tới một chỗ khác.

Vừa đi, Tiểu Hồng vừa hỏi

"Chúng ta đi đâu bây giờ?"

"Ngươi không đói bụng sao?"

Tiểu Hồng nghe xong, duỗi tay sờ sờ cái bụng của mình.

"Đói ······."

"Đi ăn cơm."

"Không có bạc."

"Ta có."

"Sao ngươi lại có?"

"Người khác cho."

Tiểu Hồng nghe xong, không nhịn được giơ tay lên sờ sờ mặt.

Vì sao từ trước tới giờ không có ai chủ động cho nó tiền vậy?

Bóng dáng hai đứa nhỏ dần dần biến mất trong màn mưa.

Tô Yên quay về trạm dịch, lập tức cởi y phục, trèo lên giường ngủ.

Khi nàng tỉnh dậy đã là sáng hôm sau.

Nàng bò dậy, xoa xoa đầu.

Cánh tay có chút đau, những chỗ khác vẫn ổn.

Tiểu Hoa nhìn thời tiết bên ngoài sáng sủa, ký chủ cũng đã tỉnh ngủ.

Ừm, ký chủ hẳn là khôi phục trạng thái bình thường rồi.

Tiểu Hoa lên tiếng

"Ký chủ, chị tỉnh rồi."

Tô Yên ngồi ở mép giường, nhắm mắt lại bắt đầu hồi tưởng lại chuyện ngày hôm qua.

Thanh âm mềm mại.

"Ngày hôm qua ······"

Tiểu Hoa lập tức nói tiếp

"Ngày hôm qua chị đánh cho Trấn Nam Vương hộc máu mồm."

"Vậy Tuân Cảnh thì sao?"

"Tuân Cảnh Vương gia vẫn còn sống, chị yên tâm."

Tô Yên nghe Tiểu Hoa nói xong, trầm mặc một chút.

Nàng muốn hỏi là ngày hôm qua nàng có đánh hắn không.

Cẩn thận ngẫm nghĩ lại, hình như không có.

Trừ bỏ việc hắn bung dù cho nàng, nàng cự tuyệt.

Nghĩ kỹ rồi, nàng ngồi dậy, đi đến trước bàn trang điểm.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Tiểu Đào đứng ngoài cửa nghe thấy động tĩnh, dè dặt dò hỏi

"Công Chúa điện hạ, người tỉnh rồi sao?"

"Ừm."

Tiểu Đào lập tức đẩy cửa tiến vào.

Trong tay vẫn còn bưng khay đồ ăn sáng.

"Công Chúa điện hạ, người không sao chứ?"

"Không sao."

Tô Yên chớp chớp mắt.

Đôi mắt vô cùng sạch sẽ, giống như vừa được nước mưa mùa xuân tẩy rửa.

Tiểu Đào lập tức nhớ tới Công Chúa điện hạ lúc trời mưa ngày hôm qua.

Quả thực giống như hai người khác nhau.

Tiểu Đào không dám hỏi nhiều, vội vàng đặt đồ ăn sáng lên trêи bàn.

Nhẹ nhàng lên tiếng

"Công chúa điện hạ đói bụng rồi đúng không?"

Tô Yên gật gật đầu.

Tiểu Đào nhanh chóng hầu hạ Tô Yên thay y phục.

"Trưa hôm qua Công Chúa điện hạ trở về trạm dịch liền ngủ, đến bây giờ vẫn chưa ăn gì, chỉ sợ đã đói lả rồi. Tiểu Đào cố ý làm nhiều thức ăn hơn một chút, để người ăn no bụng."

Tô Yên ngồi trước cái bàn ăn cháo.

Trong đầu vang lên âm thanh của Tiểu Hoa

"Ký chủ, nhiệm vụ trồng 999 cây hoa chỉ còn 38 hạt giống nữa thôi là xong rồi. Nhiệm vụ sắp hoàn thành rồi a~"

Tô Yên nghĩ nghĩ.

"Ta nhớ rõ hôm qua ta đã gieo xong hết rồi."

"Ký chủ đã gieo 999 hạt, nhưng có 38 hạt bị hỏng không nảy mầm được. Cho nên, chị phải bổ xung thêm 38 hạt nữa."

Tô Yên nghe xong, gật gật đầu, lại tiếp tục ăn.

Ăn, ăn, Tô Yên ngẩng đầu nhìn tiểu Đào

"Kim Nhất có tới tìm ta không?"

Tiểu Đào lắc đầu

"Vẫn chưa tới."

Công Chúa điện hạ có vẻ rất để bụng vị Tuân Cảnh Vương gia kia.
 
Chương 1644: Sủng phi hắc hóa 52


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Ngày hôm đó, Sứ thần và Khâm sai đại thần đều nhìn thấy công Chúa điện hạ dựa vào ngực Vương gia, còn cắn người ta.

Nếu truyền ra ngoài, chỉ sợ danh dự của Công Chúa bị hủy luôn.

Nhưng vị Vương gia này lại rất dung túng Công Chúa điện hạ.

Tiểu Đào lờ mờ phát giác ra không khí giữa hai người này không bình thường, nhưng cũng không dám suy đoán.

Sau này, Công Chúa điện hạ vẫn phải gả cho Trấn Nam Vương.

Nghĩ tới đây, Tiểu Đào lại nghĩ tới chuyện ngày hôm qua, Công Chúa điện hạ đánh Trấn Nam Vương hộc máu mồm.

Đương... đương nhiên Tiểu Đào cảm thấy rất thống kɧօáϊ.

Nhưng, về sau thì Công Chúa sẽ thế nào?

Liệu vị Trấn Nam Vương này có quan báo tư thù không?

Tiểu Đào nhìn Tô Yên đang chậm rãi ăn cơm, lại có chút sốt ruột.

Tỳ nữ nhà mình suy nghĩ điều gì, Tô Yên đương nhiên không biết.

Nàng đang ăn, ngoài cửa bỗng truyền tới âm thanh.

"Công Chúa điện hạ!"

Nghe thấy giọng nói này, Tô Yên ngẩng đầu lên nhìn.

Là Trương Khắc.

Phó tướng của Âu Dương Du.

Trương Khắc hai tay ôm quyền

"Công Chúa điện hạ, Phó tướng Tống Trinh muốn gặp người."

Tô Yên uống một ngụm cháo trắng.

"Là nàng ta nên tới đây diện kiến bổn cung."

Trương Khắc đại khái cũng biết, muốn Công Chúa của một Quốc gia đi gặp một Phó tướng là không thể, phó tướng không có mặt mũi đến thế.

Thế cho nên, khi hắn nói ra điều này, còn mang theo chút thỉnh cầu.

Trương Khắc lại nói tiếp

"Khởi bẩm Công Chúa điện hạ, Phó tướng Tống Trinh trước đó quỳ một ngày một đêm trong mưa, hai chân bị thương còn chưa khỏi. Thực sự là không có cách nào để đi tới đây tìm người."

Tô Yên nghe xong, quay đầu nhìn Trương Khắc, nghiêm túc nói

"Cho nên bổn cung phải tới gặp nàng ta sao?"

Tiểu Đào đứng bên cạnh tức không chịu được

"Cái người này, ai cho ngươi lá gan dám tới trước mặt Công Chúa ăn nói bậy bạ?"

Một lần hai lần, làm cho người ta phiền chán không thôi.

Trương Khắc bị nói cho á khẩu không nói lại được, lại không có bộ dạng huênh hoang tự cho rằng mình đúng như trước.

Trương Khắc quỳ gối thật mạnh xuống đất.

Bội đao trong tay rơi xuống đất, phát ra tiếng vang thanh thúy.

Gã cúi thấp đầu, một thân ngạo cốt kia giờ vô cùng hèn hạ vì muốn cầu xin Tô Yên.

"Cầu xin người, Công Chúa điện hạ."

Vừa dứt lời.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

"Bịch" một tiếng.

Đầu dập mạnh xuống đất.

Hèn mọn quỳ xuống dập đầu cầu xin Tô Yên.

Tô Yên vẫn tiếp tục ăn cơm.

Chỉ nhìn thoáng qua Trương Khắc, sau đó nhẹ giọng nói

"Ngươi là binh, bảo vệ Tổ quốc mới là việc ngươi nên làm."

Chỉ vì một nữ nhân không thích mình, vứt bỏ cả một thân ngạo cốt, vứt bỏ cả tiền đồ của mình, không đáng.

Trương Khắc là tự chạy tới chỗ này tìm Tô Yên.

Không có mệnh lệnh của Âu Dương Du, đó là trái với quy định.

Kỷ luật của quân doanh vô cùng nghiêm ngặt, không có mệnh lệnh mà tự tiện hành động, hậu quả vô cùng nghiêm trọng.

Trương Khắc nghe Tô Yên nói câu bảo vệ Tổ quốc kia, thân thể cứng đờ.

Một lúc lâu sau, vẫn hèn mọn lên tiếng

"Cầu xin người, Công Chúa điện hạ."

Tô Yên ăn cơm, bỗng nhiên nhớ tới 38 hạt giống cần phải bổ sung.

Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Trương Khắc đang quỳ

"Đến Trấn Nam Vương phủ sao?"

Trương Khắc nghe thấy Tô Yên nói vậy, ánh mắt sáng ngời.

"Vâng, đúng vậy, Công Chúa điện hạ."

Tô Yên lại hỏi

"Chuyện này, Tướng quân nhà ngươi có biết không?"

"Sẽ không biết."

Nghe Trương Khắc bảo đảm xong, nàng mới gật đầu

"Được."

Hôm qua nàng đánh Âu Dương Du, xem ra Trương Khắc cũng không tức giận.

Vừa vặn, nàng còn đang phải nghĩ xem làm thế nào để vào được phủ Trấn Nam Vương gieo nốt số hạt giống còn lại.

Hiện giờ, tự nhiên cơ hội lại chạy tới trước mặt.

Trương Khắc nghe thấy Tô Yên đáp ứng, vội vàng hành lễ

"Đa tạ công chúa."

Một nén nhang thời gian sau đó, ba người lần lượt đi vào trong phủ.

Tiểu Đào có chút khẩn trương, nhỏ giọng nói với Tô Yên

"Công Chúa điện hạ, nếu Trấn Nam Vương lại phát hiện người tới đây, liệu có tính toán chuyện hôm qua với người không?"
 
Chương 1645: Sủng phi hắc hóa 53


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Tô Yên lắc đầu

"Hắn ta sẽ không biết."

Nói xong, Tô Yên nhìn Trương Khắc

"Ngươi đưa Tống Trinh tới hậu viện trước kia ta từng ở gặp ta."

Trương Khắc do dự

"Công Chúa điện hạ, nàng ấy..."

Tô Yên nghiêm túc

"Đương nhiên, nếu chân của cô ta không thể đi được, vậy thì không cần gặp bổn cung nữa."

Nói xong, Tô Yên chờ Trương Khắc hồi phục tinh thần.

Một lúc sau, hắn mới đáp lời

"Tuân lệnh."

Nghe thấy Trương Khắc đáp ứng, Tô Yên mới tiếp tục đi tới viện nhỏ.

Chuyện thứ nhất cần làm chính là tiếp tục trồng nốt 38 hạt giống hoa.

Tiểu Đào hoàn toàn không hiểu rõ ý đồ của Công Chúa điện hạ.

Trồng hoa?

Nhưng vì sao lại cứ phải chạy tới Trấn Nam Vương phủ trồng?

Hơn nữa, Tiểu Đào cũng cảm thấy Công Chúa điện hạ cũng không hề muốn gây dựng quan hệ với Trấn Nam Vương.

Tô Yên ngẩng đầu nhìn, mấy hôm nay trời mưa liên tiếp, hạt giống hoa cũng đã nảy mầm, nhìn qua là một mảng xanh mướt.

Nàng sờ sờ túi tiền bên hông, hạt giống còn rất ít.

Tô Yên dốc tất cả hạt giống trong túi ra, từng chút từng chút một dí xuống đất.

Sau khi gieo xong, nàng đứng dậy, móc từ trong túi tiền ra một viên kẹo, bóc ra cho vào miệng.

"Tiểu Đào, nước."

Nàng mở miệng.

Tiểu Đào lập tức trả lời

"Công Chúa điện hạ, Tiểu Đào đi chuẩn bị cho người."

Tiểu Đào nói xong, chuẩn bị bước ra ngoài.

Vừa mới ngẩng đầu lên, liền sửng sốt

Tuân Cảnh Vương gia tới đây từ lúc nào?

Lặng yên không một tiếng động, dọa nàng muốn nhảy dựng.

Tiểu Đào vội vàng thi lễ

"Vương gia."

Tô Yên nghe thấy, chớp chớp mắt, sau đó quay đầu lại.

Hai người đối diện, bốn mắt nhìn nhau.

Biểu tình trêи mặt Tuân Cảnh nhìn qua thật sự không tốt.

Khuôn mặt vốn luôn ôn nhuận, giờ đây xanh lét.

Hắn nhìn Tô Yên chằm chằm, chậm rãi mở miệng

"Công Chúa điện hạ đang làm gì ở đây vậy?"

Tô Yên nhai nhai viên kẹo, không nói chuyện.

Nhìn vẻ mặt của hắn như vậy, nàng không quá muốn nói ra.

Nhưng, Tô Yên nhìn ra phía sau lưng mình.

Nói hay không không phải hắn cũng nhìn ra nàng đang làm gì sao?

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Kết quả, nàng vẫn trả lời

"Ta đang trồng hoa."

Vừa dứt lời, đôi ắt đen nhánh của Tuân Cảnh như nổi sóng.

Hai tay hắn nắm chặt.

Tiểu Hoa vội vàng lên tiếng

"Ký chủ, chị chỉ trồng cho Nam Chủ đại nhân một chậu hoa nhỏ, lại trồng cho Trấn Nam Vương Tướng quân cả một sân hoa. Liệu có phải Nam Chủ đại nhân tức giận rồi không?"

Lúc nói lời này, Tiểu Hoa có chút tiếc nuối.

Thần trí của ký chủ hiện tại vô cùng thanh tỉnh, khẳng định sẽ đối xử với Nam Chủ đại nhân rất tốt.

Nếu thời điểm trời mưa, Tuân Cảnh Vương gia vừa vặn trông thấy ký chủ trồng hoa ở đây.

Trường hợp này... chậc chậc chậc..

Tâm tình ký chủ không tốt, Vương gia lại bận ăn giấm.

Có lẽ, hai người có khả năng sẽ tranh cãi đến giải tán luôn, ký chủ cũng có thể đổi nam nhân khác chăng?

Tiểu Hoa nghĩ vậy, nhưng mà nó cũng nhanh chóng tỉnh táo lại.

Chờ tạnh mưa, ký chủ lại chạy đi tìm Nam Chủ đại nhân thôi.

Tiểu Hoa đang chìm đắm trong trí tưởng tượng của mình.

Mà Tô Yên nghe Tiểu Hoa nói xong, lại cảm thấy vô cùng có lý.

Nàng bước tới trước mặt Tuân Cảnh, hắn vẫn không nói gì, sắc mặt âm trầm

"Trách không được Công Chúa điện hạ lâu lâu lại tới đây. Hóa ra là bận trồng hoa."

Tô Yên duỗi tay kéo tay hắn,

"Ta, ta,... chờ đến lúc hoa nở, có thể cắt hoa."

Tuân Cảnh nhìn Tô Yên, duỗi tay nắm chặt lấy cánh tay nàng, gằn giọng

"Ha? Cắt hoa? Công Chúa điện hạ định cắt hoa rồi đưa cho Trấn Nam Vương dỗ hắn vui vẻ sao?"

Hắn cười lạnh một tiếng

"Sợ là Công Chúa điện hạ không có cơ hội này rồi. Thánh chỉ đã ban, trưa nay sẽ truyền tới phủ Tướng quân. Cho dù Công Chúa điện hạ có mê luyến Âu Tướng quân, thì hai người các ngươi cũng không có khả năng nữa rồi."
 
Chương 1646: Sủng phi hắc hóa 54


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Càng nói, hắn càng là sinh khí.

Nữ nhân này, quả nhiên vẫn chưa chết tâm với Âu Dương Du sao?

Qua một trận chiến hôm qua, Âu Dương Du khơi lên hứng thú của nàng sao?

Cảm thấy hắn không biết võ công, không có cách nào hấp dẫn lực chú ý của nàng?

Tuân Cảnh bị chính suy nghĩ của mình làm cho bực bội

Càng nghĩ tới ngày hôm qua hắn bị nàng đẩy ra mấy lần.

Nàng còn nói, hắn tránh xa nàng ra một chút.

Nhưng thái độ đối với Âu Dương Du lại không hề bình thường.

Nàng như thế nào lại không chịu cách gã ta xa ra một chút?

Hắn thấy nàng muốn tiếp cận mình.

Nàng càng đến gần, Tuân Cảnh càng tức giận.

Bàn tay nắm cánh tay Tô Yên càng thêm dùng sức.

Khẩu khí âm trầm

"Công Chúa điện hạ là muốn hủy hôn với bổn vương sao?"

Tô Yên thấy hắn càng lúc càng nóng giận.

Cái gì mà như trích tiên,cái gì mà nam thần tự phụ cao lãnh, cái gì mà nam tử bước ra từ trong tranh, những thứ văn nhã giả tạo đó hắn đều xé nát hết cả.

Nàng không hiểu hắn đang suy nghĩ điều gì, nhưng vẫn trả lời

"Ta không có."

Nhưng có vẻ hắn cũng không mấy tin tưởng.

Ngược lại bởi vì nàng phủ nhận mà sắc mặt càng thêm khó coi.

Hắn kéo Tô Yên vào trong ngực.

Khẩu khí lạnh đi rất nhiều

"Có phải bổn vương chưa bao giờ nói với Công Chúa điện hạ. Ở chỗ của bổn vương, không có chuyện hòa ly*, chỉ có tang thê**.

* Hòa ly: Ly hôn

** Tang thê: Vợ chết

Tô Yên nghe xong, trừng lớn đôi mắt nhìn hắn.

Tiểu Hoa lập tức chén ngang

"Ký chủ, Nam Chủ đại nhân là có ý gì? Muốn giết chị sao?"

Tô Yên trầm mặc.

Sau nó, nàng nhẹ giọng nói với Tuân Cảnh

"Hoa này ta trồng không phải là cho Âu Dương Du, thật đó."

"Sao?"

Hắn hạ mắt nhìn nàng.

Hắn hỏi lại, chỉ cho có lệ, vì trong lòng hắn đã nhận định, hoa này nàng trồng để dỗ dành Âu Dương Du.

Nếu không phải như thế, nàng cần gì một hai phải vào Trấn Nam Vương phủ trồng?

Tô Yên nghiêm túc nói.

"Vốn dĩ ta phải gả cho hắn ta, nếu ta thực sự muốn ở bên hắn, cần gì cứ nhất quyết phải hủy bỏ hôn ước?"

Nàng kéo tay áo hắn.

Lời này của nàng, Tuân Cảnh nghe lọt tai.

Đại khái vừa rồi nhìn thấy nàng ở đây trồng hoa, tức giận đến mức hồ đồ luôn rồi, thế cho nên hắn quên luôn việc này.

Đúng vậy, nếu nàng đã muốn gả cho Âu Dương Du, cần gì phải hủy bỏ hôn ước?

Sự tức giận trong đáy mắt Tuân Cảnh nháy mắt tiêu tan.

Duỗi tay, ôm chặt Tô Yên vào trong ngực.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Cúi đầu nhìn nàng

"Vậy hoa này nàng trồng cho ai?"

Tô Yên vốn định nói, không trồng cho ai.

Nhưng thấy hắn cứ nhìn mình chằm chằm như vậy.

Tô Yên mấp máy môi, phun ra một chữ

"Chàng!"

Tiểu Hoa hừ hừ hai tiếng

"Không nghĩ tới ký chủ lại biến chất thành cái bộ dạng này."

Nhớ năm đó, lúc đó nó mới sát nhập vào thân thể ký chủ, ký chủ quả nhiên là một thẳng nữ có lý trí sắt thép chính hiệu.

Nếu lúc đó hỏi ký chủ câu này, ký chủ cũng sẽ không suy nghĩ gì mà nói luôn

"Không cho ai"

Nhưng nhìn ký chủ bây giờ đi.

Ha, đúng là... nữ nhân khi yêu mà.

Tuân Cảnh nhìn Tô Yên, nhéo cằm nàng

"Nếu đã là cho bổn vương, cần gì phải trồng trong sân nhà người khác?"

Tô Yên không biết nói gì.

Nàng cũng sẽ không nói dối, lúc này bị hỏi đến không nói nên lời, chỉ có thể trầm mặc.

Tuân Cảnh nhìn đi chỗ khác, thấy một thân ảnh mặc y phục đen đang đi tới.

Tuân Cảnh rũ mắt, nhìn Tô Yên đang yên lặng dựa trong ngực hắn

"Nàng cam tâm tình nguyện gả cho bổn vương sao?"

"Tất nhiên."

Tô Yên trả lời dứt khoát.

Tuân Cảnh nghe xong, tâm tình tốt lên rất nhiều.

Lại hỏi tiếp

"Nếu Trấn Nam Vương muốn cầu thú nàng, nàng sẽ đổi ý sao?"

Lúc hắn hỏi câu này, Tô Yên cảm thấy lực tay bên hông siết mạnh hơn một chút

Đây mà là hỏi sao? Đây là bức bách.

Chỉ có thể trả lời một đáp án theo ý hắn.
 
Chương 1647: Sủng phi hắc hóa 55


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Tô Yên lắc đầu

"Sẽ không. Ta không thích hắn ta."

Tuân Cảnh

"Âu Dương Du là tướng quân chinh chiến tứ phương."

"Ừm."

"Trong tay cầm mười vạn binh"

"Ừm"

"Nữ nhân muốn gả cho hắn, nhiều vô kể."

"Ừm."

"Nàng không muốn?"

"Không muốn."

"Ồ? Vì sao vậy?"

Tô Yên nghiêm túc nhìn Tuân Cảnh

"Không phải chàng nói thánh chỉ bạn hôn cho chúng ta đang ở trêи đường tới đây sao? Không phải chàng nói không có hòa ly, chỉ có tang thê sao?"

Vậy vẫn còn cố hỏi nàng lý do?

Tuân Cảnh không nghe được câu trả lời mình muốn nghe.

Hai tay ôm eo Tô Yên càng thêm dùng sức.

Nhưng mà, đáp án này, miễn cưỡng chấp nhận được.

Đúng lúc này, âm thanh của Tiểu Hoa vang lên trong đầu Tô Yên

"Leng keng, chúc mừng ký chủ, ba ngôi sao đã sáng rồi."

Tô Yên nhìn Tuân Cảnh, kéo tay hắn, không nói thêm điều gì.

Tuân Cảnh cảm thấy cái lý do này có thể làm nàng ngoan ngoãn không suy nghĩ viển vông tới nam nhân khác, quả thực không tồi.

Tô Yên nghe thấy phía trước truyền tới âm thanh suy yếu

"Tham kiến Tướng quân."

Tô Yên nghe được âm thanh, mới ngẩng đầu qua nhìn.

Âu Dương Du mặc một thân áo đen đứng ở đó.

Ánh mắt vẫn đang nhìn Tô Yên và Tuân Cảnh, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Khuôn mặt lạnh băng, không chút cảm xúc.

Tô Yên sớm đã biết có người đứng ở đó.

Chỉ là vừa rồi bận ứng phó với Tuân Cảnh, không rảnh xem.

Không nghĩ tới người đứng đó lại là Âu Dương Du.

Mà Tống Trinh, lại đang đứng sau lưng Âu Dương Du.

Nàng ta không khoác lên mình bộ quân phục phấn chấn oai hùng như mọi khi, mà mặc một thân y phục đỏ, còn trang điểm vấn tóc xinh đẹp.

Tóc cài cây trâm, khuôn mặt vẫn còn hơi nhợt nhạt, đại khái vì trước đó sốt cao, thân thể còn chưa hoàn toàn khôi phục, nhìn qua có chút ốm yếu.

Âu Dương Du nghe thấy sau lưng truyền tới âm thanh, liền quay đầu lại nhìn.

Thấy Tống Trinh ăn mặc kiểu nữ nhi, còn trang điểm qua, đại khái cũng hơi bất ngờ vì chưa từng thấy bao giờ, thế cho nên nhìn nàng ta nhiều hơn một chút, sau đó lặng lẽ rời ánh mắt

"Ừm."

Hắn lên tiếng rồi cất bước rời đi, giống như chỉ ngẫu nhiên tới đây.

Tống Trinh nhìn theo bóng lưng Âu Dương Du rời đi, hai tay túm chặt lấy váy.

Nhịn một hồi lâu, cuối cùng vẫn mở miệng

"Tướng quân."

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Âu Dương Du dừng chân

"Có việc gì?"

Giọng nói của hắn lạnh nhạt, không có một chút phập phồng.

Tống Trinh cúi đầu, âm thanh bỗng nhiên nhỏ hơn một chút

"Hiện giờ bọn đạo chích xung quanh Kim Vĩnh quốc không dám xâm phạm, Tướng quân có nên tìm một người kết tóc đồng tâm?"

Âu Dương Du nghe xong, quay đầu lại.

Hắn nhìn Tống Trinh.

Lúc lâu sau mới mở miệng

"Ngươi rất muốn gả cho bổn vương?"

Thanh âm lạnh như băng.

Hắn đã từng hỏi qua vấn đề này.

Chỉ là lần đó, hắn không xưng là bổn vương, mà xưng là ta.

Lần này, hắn vẫn hỏi lại câu hỏi đó, nhưng lại xưng là bổn vương.

Tống Trinh nắm chặt tay, gật đầu

"Đúng vậy."

Nàng rất muốn gả cho Âu Dương Du, nằm mơ cũng muốn gả cho hắn.

Âu Dương Du nhìn Tống Trinh, thật lâu sau cũng không nói gì.

Nếu là trước kia, có lẽ hắn sẽ chọn ngày cưới luôn, không có vấn đề gì.

Nhưng không hiểu sao, giờ đây, hắn lại không có suy nghĩ như vậy.

Âu Dương Du lại nhìn ra ngoài sân.

Tuân Cảnh đang ôm một nữ nhân, đứng đó không biết nói gì.

Ánh mắt Tuân Cảnh nhìn Tô Yên, không hề có một chút phòng bị nào.

Trong mắt hắn, chỉ có một mình nữ nhân kia.

Đó là cảm giác thế nào?

Âu Dương Du chắp hai tay ra sau lưng, trong lòng nổi lên một cảm xúc khác thường.

Bất quá, hắn nhanh chóng đè nén cảm xúc đó xuống, lại lần nữa khôi phục bộ dạng lạnh như băng.

Hắn lên tiếng

"Nếu đã khôi phục thân phận nữ nhi, vậy thì tìm một người trong sạch mà gả đi đi."
 
Chương 1648: Sủng phi hắc hóa 56


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Âm thanh của hắn lạnh như băng, thành công đánh vỡ ảo tưởng của Tống Trinh.

Thân thể Tống Trinh đong đưa, lung lay như sắp đổ, lúc sau mới run rẩy mở miệng

"Vương gia?"

Thanh âm chua xót.

Âu Dương Du nhìn Tống Trinh, một lúc lâu sau mới lên tiếng

"Bản thân ngươi rất rõ ràng, bổn vương đối với ngươi không hề có một chút yêu thích giữa nam nữ nào."

Âu Dương Du vừa dứt lời, thân thể Tống Trinh càng run rẩy lợi hại.

Không thích nàng sao?

Khuôn mặt nàng ta tràn ngập hoảng hốt.

Không, nàng không tin.

Sao có thể như vậy?

Nếu không thích nàng, tại sao lại đồng ý cho nàng vào quân ngũ?

Hai mắt Tống Trinh đỏ bừng, tràn ngập tơ máu, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Âu Dương Du.

Lúc lâu sau mới mở miệng

"Nếu Tướng quân không thích ta, vì sao lại để ta vào quân doanh?"

Âu Dương Du nhìn nàng.

Hắn làm việc, chưa bao giờ giải thích, cũng không bao giờ muốn giải thích.

Nhưng nhìn thấy bộ dáng Tống Trinh như vậy.

Hắn lạnh nhạt nói

"Bổn vương chỉ cho rằng, ngươi sinh nhầm vào thân nữ nhi."

Tống Trinh nghe thấy lời này của Âu Dương Du.

Cảm giác như có một chiếc búa tạ đập thẳng vào lồng ngực.

Nàng hiểu ý tứ trong câu nói của hắn.

Nàng hiểu rõ.

Hắn chỉ đơn giản nghĩ rằng nàng có khát vọng muốn ra chiến trường giết giặc.

Cho nên, cho nàng một cơ hội.

Cho nên, những việc Âu Dương Du làm, không có trộn lẫn một chút tình cảm nam nữ nào.

Hắn chỉ đơn giản cho rằng, nàng muốn tham gia quân ngũ.

Tống Trinh càng hiểu rõ ý của Âu Dương Du, càng uất ức đến mức muốn khóc.

Tống Trinh gắt gao nắm chặt tay, nỗ lực ức chế nỗi bi thương trong lòng, tựa hồ cố gắng vơ vét chút hy vọng

"Tướng quân thực sự không có một chút cảm giác nào với Tống Trinh sao?"

Khuôn mặt Âu Dương Du lạnh băng, trêи mặt không có một chút biến hóa nào

"Chưa từng."

Âu Dương Du vừa dứt lời, Tống Trinh tuyệt vọng cười một tiếng.

Nhắm hai mắt lại.

"Bịch"

Ngã xuống mặt đất.

Âu Dương Du nhíu mày.

Tiến lên bế nàng ta lên

"Tống Trinh?"

Sắc mặt Tống Trinh tái nhợt, ngất xỉu.

Thượng Vận thành mưa phùn liên miên.

Nói mưa liền mưa.

Trong tiệm ăn, Tiểu Hồng đang dùng thìa múc thịt bò trước mặt.

Múc hơn nửa ngày, thịt bò vẫn nằm nguyên xi trong đĩa.

Cái thìa nó cầm trong tay, không múc được bất cứ thứ gì.

"Cạch" một tiếng, nó ném cái thìa trong tay đi.

Vươn ngón tay mũm mĩm trực tiếp bốc đồ ăn.

Còn chưa kịp bốc, một đôi đũa gõ vào mu bàn tay nó.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Tiểu Hồng không sợ chút nào, tay vẫn hướng về đĩa thịt bò, nhanh chóng nhúp được một miếng, nhét vào trong miệng.

Ăn vô cùng vui vẻ.;

Tô Cổ nhìn nó, hỏi

"Đũa đâu?"

Tiểu Hồng vừa nhai thịt bò vừa nói với vẻ mặt đương nhiên

"Ta không dùng."

Tô Cổ nghe xong, nhìn Tiểu Hồng

"Không biết dùng đũa mà kiêu ngạo vậy sao?"

Thực ra Tiểu Hồng sợ bị Tô Cổ mắng, nên nó mới trưng ra cái vẻ mặt dĩ nhiên như vậy.

"Ta là rắn, rắn không cần dùng đũa."

Tô Cổ gật gật đầu

"Vậy thì làm thành canh rắn liền không cần học dùng đũa nữa."

Tiểu Hồng đang ăn bỗng đỡ người.

Sau đó ngẩng đầu nhìn Tô Cổ.

Một lúc sau, nó mấp máy môi, có vẻ không xác định nổi

"Ngươi sẽ không làm như vậy?"

Cổ Vương đối xử với nó tốt như vậy.

Cổ Vương cũng rất nhường nhịn nó.

Trong đầu Tiểu Hồng chạy qua một loạt ưu điểm của Cổ Vương.

Tô Cổ nhìn Tiểu Hồng, trêи đầu có hai cái búi tóc, khuôn mặt trắng trẻo mũm mĩm còn đang nhai đồ ăn.

Nhìn giống như đứa nhỏ trong bức tranh tết.

Tô Cổ nhàn nhạt nói

"Ngươi sống lâu như vậy mà một đôi đũa cũng không biết cách dùng, vậy ngươi hà tất phải biến thành người? Tiếp tục làm rắn đi."

Tiểu Hồng vừa nghe xong liền cãi lại

"Ta không thích biến thành người, ta thích làm rắn."

Nói xong, liền muốn biến thành rắn ngay trong tiệm ăn.
 
Chương 1649: Sủng phi hắc hóa 57


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Tô Cổ duỗi tay, cầm hai cái búi tóc củ tỏi trêи đầu nó.

Lạnh lùng cất lời

"Ngươi dám biến thân ở đây, ta sẽ băm ngươi nấu thành canh rắn."

Tô Cổ vừa nói xong, Tiểu Hồng liền héo.

Không dám biến thân.

Nó lẩm bẩm một câu

"Hừ, người xấu."

Hư y như nam nhân của Yên Yên.

Tiểu Hồng ngồi im đó cũng không chịu ăn cơm tiếp.

Tỏ vẻ tức giận vì Tuân Cảnh đe doạ nó.

Nửa ngày sau, Tô Cổ gắp miếng thịt bò, đưa tới trước miệng Tiểu Hồng.

Chậm rãi nói

"Nếu ngươi biến thân ở đây, sẽ bị người ta coi là quái vật."

Tiểu Hồng thấy giọng nói của Tô Cổ không còn nghiêm khắc như lúc nãy nữa.

Nó ngẩng đầu nhìn Tô Cổ, sau đó lại nhìn miếng thịt bò trước mặt mình.

Tiểu Hồng dẩu dẩu miệng, tỏ vẻ sẽ không ăn miếng thịt bò Tô Cổ đút.

Cho đến khi Tô Cổ đẩy cả đĩa thịt bò ra trước mặt nó.

"Đều là của ngươi, ăn xong rồi, lại có."

Tiểu Hồng rốt cuộc cũng dao động.

Tô Cổ gắp một miếng thịt bò quơ quơ trước mặt Tiểu Hồng.

Ba giây sau.

A ô một tiếng.

Tiểu Hồng không thể giữ mình trước thịt, vẫn ăn.

Sau đó, Tô Cổ bón cho nó từng miếng từng miếng.

Nhẹ giọng nói

"Sau này học dùng đũa đi."

Tiểu Hồng ăn đầy một miệng thịt bò, lúng búng nói

"Ta không học nổi."

"Nghiêm túc học, sẽ được."

Hai mắt Tiểu Hồng vẫn nhìn chằm chằm miếng thịt bò, gật đầu lia lịa.

Tô Cổ cũng không biết nó có nghe lọt tai lời này không.

Trời cứ mưa liên miên, thoắt cái đã qua bảy ngày.

Trong một gian phòng ở trạm dịch.

Tuân Cảnh công khai xuất hiện ở khuê phòng của Tô Yên.

Sau đó, nhìn chằm chằm vào mầm hoa mới nhú trong chậu đất.

Nửa ngày sau mới hỏi

"Đây là hoa nàng trồng cho ta sao?"

Tô Yên gật đầu

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

"Ừm."

Không phải hắn nói muốn nàng cho hắn một chậu hoa sao?

Sao hắn nhìn thấy chậu hoa này lại không có chút cao hứng nào vậy?

Tuân Cảnh duỗi tay sờ sờ hai cái lá non.

Không biết đang suy nghĩ điều gì.

Nếu tay hắn chỉ cần dùng thêm một chút lực nữa thôi, cái mầm non kia sẽ bị gẫy luôn.

"Nàng trồng cho bổn vương một cây hoa, nhưng lại trồng cho Âu Dương Du một vườn hoa?? Nàng cảm thấy, ta sẽ nghĩ thế nào?"

Tô Yên hơi há miệng, nhưng cuối cùng vẫn ngậm lại.

Không biết giải thích như thế nào.

Mà Tô Yên không nói lời nào, sắc mặt Tuân Cảnh càng lúc càng không tốt.

Cuối cùng, Tô Yên nói

"Không phải thánh chỉ đã ban xuống rồi sao?"

"Hửm?"

"Hoàng Thượng nói chúng ta chọn ngày thành hôn."

Vừa nói, Tô Yên lặng lẽ nâng tay đẩy bồn hoa đi chỗ khác.

Vẫn nên để bồn hoa này ra xa một chút, hắn không nhìn thấy liền không kiếm chuyện với nàng.

Chờ khi hoa trong viện nở rồi, hắn muốn làm thế nào cũng được.

Thấy nàng chủ động nhắc tới chuyện này, cảm xúc của Tuân Cảnh tốt hơn một chút.

Duỗi tay ôm lấy nàng.

"Vương phi có phải nên hồi kinh cùng bổn vương không?"

Tô Yên vẫn còn nhớ thương đám hoa kia.

Dò hỏi một câu

"Về sau chúng ta có quay lại đây không?"

Tuân Cảnh vừa nghe Tô Yên nói xong, nụ cười trêи mặt cứng lại.

Hắn vuốt ve vòng eo thon của nàng

"Tới đây làm gì?"

Hắn dừng một chút, lại nói tiếp

"Tính tình của Vương phi mỗi khi trời mưa đều không tốt, đã ghét trời mưa như vậy, còn muốn tới đây làm gì?"

Tô Yên thoáng sửng sốt.

"Sao chàng lại biết?"

Tuân Cảnh hỏi vặn lại

"Bổn vương không nên biết sao?"

"Không phải vậy."

Bất tri bất giác, Tuân Cảnh ôm chặt lấy Tô Yên vào trong ngực mình..

__

Hềy hềy... chuyển sang quyển 9 thui nào mọi người ơi.
 
Chương 1650: Sủng phi hắc hóa 58


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Hắn không phải tên ngốc.

Lần đầu tiên gặp nàng ở ngôi miếu hoang, nàng đã có bộ dạng người sống chớ lại gần.

Khi gặp lại nàng, nàng lại vô cùng mềm mại vô hại, không có một chút công kϊƈɦ nào, hắn đã cảm thấy lạ rồi.

Vài lần gần đây, biểu hiện của nàng không quá rõ ràng.

Nhưng mỗi khi trời mưa, lại vô cùng không kiên nhẫn, vô cùng bực bội nhưng lại không muốn làm hắn bị thương, liền bảo hắn cách xa nàng ra một chút.

Như thế này mà vẫn đoán không ra nữa sao?

Vốn dĩ Tô Yên còn đang không biết làm thế nào để mở lời nói với hắn.

Kết quả là hắn đã đoán ra được rồi.

Đang mải nghĩ ngợi, vừa mới ngẩng đầu lên

"Ưmm...."

Tô Yên bị Tuân Cảnh ấn lên bàn.

Hônnnn.

Tuân Cảnh vừa hôn Tô Yên, vừa lẩm bẩm

"Ta đã muốn làm thế này với nàng từ rất lâu rồi."

Hiện giờ, thánh chỉ đã ban, hắn có thể quang minh chính đại hôn Vương phi của hắn.

Người nào đó vất vả gieo hạt trồng cây, từng bước từng bước, cuối cùng cũng thu hoạch được trái ngọt rồi.

Lòng lang dạ sói cũng không buồn che đậy mà lộ hết ra ngoài.

Cái vườn hoa ở Trấn Nam Vương phủ ấy à, rồi hắn sẽ có cách đào bằng sạch chỗ hoa ấy về.

Đó là chuyện nhỏ, đại sự bây giờ là về Kinh, thành hôn.

Kim Nhất đứng ngoài cửa nhíu mày.

Chỉ hận tai mình quá thính, nghe rõ hết những gì Vương gia và Vương phi nói trong phòng.

Hơn nữa, vì cái gì hắn luôn cảm thấy Vương gia đang phát triển theo hướng đăng đồ tử đây chứ??

Nhưng nghĩ lại, may quá, hai người này sắp thành thân rồi.

Đây xem như là, tráng miệng một chút?

Kim Nhất thực sự không tìm được từ nào tốt hơn để hình dung nữa, chỉ có thể im lặng từ bỏ.

Sau đó, lại yên lặng đi ra thật xa, xa hơn chút nữa, tránh để âm thanh của hai người này truyền vào lỗ tai.

Kim Vĩnh quốc năm thứ bảy.

Tuân Cảnh Vương gia đại hôn.

Tin tức vừa truyền ra, làm tan nát không biết bao nhiêu trái tim thiếu nữ mong manh của các nữ tử.

Hôn lễ phi thường long trọng.

Nói là mười dặm hồng trang cũng không quá.

Tuy rằng đã đại hôn, nhưng vẫn không thể giết chết tâm tư muốn gả vào Vương Phủ của các cô nương.

Vì sao ư?

Nếu đó là người mà Tuân Cảnh Vương gia thật sự yêu thương thì cũng thôi đi.

Nhưng Tuân Cảnh Vương gia lại thành thân với Công Chúa của Giang Lan quốc, chính là hoà thân.

Trái tim vỡ nát của các cô nương lại lần nữa nhen nhóm lên hy vọng.

Chắc chắn, Vương gia vì một nguyên nhân nào đó mà không thể không cưới vị Công Chúa này.

Vương gia còn chưa có người mà ngài ấy yêu thương thật lòng.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Các nàng, vẫn còn cơ hội.

Nếu có thể được gả làm thϊế͙p͙ của Tuân Cảnh Vương gia, cũng đã là vận may trời cho rồi.

Thậm chí còn có nhiều cô nương cảm thấy, làm thϊế͙p͙ của Tuân Cảnh Vương gia cũng quá quang vinh rồi.

Nhưng tâm hồn thiếu nữ còn chưa được mấy ngày.

Tuân Cảnh Vương gia liền tuyên bố với bên ngoài, cả đời này sẽ không nạp thϊế͙p͙.

Trái tim của các cô nương lần này tan nát thật rồi.

.......

Một ngày nọ, Tô Yên ngồi ở đình hóng gió ăn điểm tâm.

Đang ăn, âm thanh của Tiểu Hoa vang lên trong đầu.

"Ký chủ, ba ngôi sao đã sáng rồi, chị nhớ phải thực hiện nguyện vọng của Nam Chủ đại nhân nha~~"

Tô Yên gật gật đầu

"Ừm."

Nàng không quên việc này.

Tô Yên ngồi ở trong đình hóng gió, tầm mắt rơi xuống một góc đình.

Chậu hoa hướng dương nàng trồng đã nở hoa.

Vậy chứng tỏ số hoa nàng trồng ở Trấn Nam Vương phủ cũng đều nở rồi.

Vừa mới nghĩ đến đây, giọng nói của Tiểu Hoa bất ngờ vang lên

"Leng keng, chúc mừng ký chủ, nhiệm vụ trồng 999 đoá hoa đã hoàn thành."

Tô Yên đang nghĩ ngợi, không biết Tuân Cảnh đã ngồi xuống trước mặt nàng từ bao giờ.

Hắn vốn đang cười vui vẻ muốn nói chuyện với Tô Yên, nhưng thấy Tô Yên đang mải nhìn chậu hoa kia đến xuất thần.

Nụ cười trêи mặt hắn liền cứng đờ.

Chờ Tô Yên khôi phục tinh thần

"Chàng đến rồi à."

Dứt lời, liền lấy một miếng điểm tâm đưa cho Tuân Cảnh.

Hắn há mồm, ăn miếng điểm tâm Tô Yên bón.

Đôi mắt đen nhánh nhìn Tô Yên.

Tô Yên nghiêm túc hỏi

"Chàng có nguyện vọng gì không?"

Tuân Cảnh đáp

"Ta muốn biết nàng vừa mới suy nghĩ điều gì?"

Tô Yên sửng sốt

Nguyện vọng gì... kì kì...

"Nghĩ tới hoa hướng dương."
 
Chương 1651: Sủng phi hắc hóa 59


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Tuân Cảnh duỗi tay, nhéo Tô Yên cằm.

"Nghĩ hoa hướng dương? Nhìn thấy hoa hướng dương trong viện, nàng nghĩ tới nơi nào sao?"

"Ừm, nhớ tới vườn hoa ta trồng ở phủ Trấn Nam Vương."

Nàng vừa dứt lời, Tuân Cảnh liền nhìn nàng chằm chằm cả nửa ngày.

"Rất nhớ?"

"Không."

Nàng cũng chỉ là nhìn thấy chậu hoa này, liền nghĩ tới vườn hoa đó mà thôi.

Tuân Cảnh giống như đang suy tư điều gì

"Hoa hướng dương ở phủ Trấn Nam Vương, nên nhổ đi rồi."

Tô Yên nghi hoặc

"Hửm?"

·········

Biệt viện phủ Trấn Nam Vương.

Âu Dương Du đứng ở cửa biệt viện, nhìn cả một vườn hoa hướng dương nở rộ.

Lá cây xanh um, hoa vàng rực rỡ, lấp đầy toàn bộ mảnh đất trống khi trước.

Vừa đẩy cửa ra, nhìn thấy vườn hoa hướng dương này liền cảm thấy trong lòng sáng ngời, tinh thần thoải mái vô cùng.

Hắn đứng im đó nhìn.

Phát hiện ra vườn hoa hướng dương này, là ngẫu nhiên.

hắn vô tình đi qua nơi này, vô tình đẩy cửa bước vào đây, vô tình nhìn thấy vườn hoa hướng dương đang nở rộ dưới ánh mặt trời.

Âu Dương Du chắp tay sau lưng, trong đầu hiện lên khuôn mặt lạnh lùng của nữ nhân kia.

Nàng là người thần kỳ nhất mà gã từng gặp.

Một nữ nhân mà có thể lấy cứng chọi cứng, dùng quyền cước đả thương được hắn.

Thậm chí làm hắn cảm thấy có chút áp lực vô hình.

Trận chiến trong ngày mưa hôm ấy, khắc sâu trong trí nhớ của hắn.

Cũng đại khái bởi vì trận chiến ấy, khiến cho Âu Dương Du có chút hối hận đã nhường vị Vương gia kia.

Hắn chưa bao giờ gặp qua một người nào như vậy cả.

Trong người có võ công, lại không hề có lấy một chút sát khí.

Âu Dương Du càng nghĩ, sắc mặt càng thêm lạnh lùng.

Nhìn vườn hoa hướng dương nở rộ.

Nhưng mà.....

Nếu được chọn lại, hắn cũng vẫn sẽ lựa chọn như vậy.

Một nữ nhân và mười dặm Thanh Châu.

Bên nào nặng, bên nào nhẹ, trong lòng hắn hiểu rõ.

Đang nghĩ ngợi, phía sau lưng truyền tới âm thanh của nữ tử

"Tướng quân."

Tống Trinh mặc một bộ váy màu hồng, ánh mắt tràn đầy ái mộ nhìn về phía Âu Dương Du.

Âu Dương Du quay lại, nhìn nàng ta.

Ánh mắt Tống Trinh vô tình đảo qua vườn hoa hướng dương phía sau lưng Âu Dương Du.

Thân thể nháy mắt cứng đờ.

Gắt gao nắm chặt khăn lụa trong tay.

Nụ cười trêи mặt cũng trở nên vô cùng khó coi.

Âu Dương Du hờ hững lên tiếng

"Có việc gì?"

Giọng nói không có một chút tình cảm nào của Âu Dương Du ngay lập tức khiến cho Tống Trinh khôi phục tinh thần.

Nàng ta vội vàng nói

"Tướng quân nói, người nguyện ý cưới ta sao?"

Tống Trinh đã gầy ốm hơn trước rất nhiều.

Da bọc xương, tựa như chỉ cần một cơn gió mạnh thổi qua sẽ bay mất.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép (눈_눈) ]

Âu Dương Du nhìn đi chỗ khác.

"Ngươi nhất quyết muốn gả cho ta?"

Câu nói này của Âu Dương Du, làm thân thể Tống Trinh run rẩy.

Nhưng nàng ta vẫn cắn răng gật đầu

"Vâng, nếu không phải Tướng quân, Tống Trinh thà rằng chết đi còn hơn."

Âu Dương Du lại nói tiếp

"Bổn vương chưa bao giờ có ý định đón dâu. Trong lòng cũng chưa từng có bất kỳ ai."

Hắn nói đã quá rõ ràng rồi.

Âu Dương Du gã không hề thích Tống Trinh.

Đã vậy, còn muốn gả sao?

Tống Trinh bóp chặt khăn lụa trong tay, nàng ta chỉ cảm thấy vườn hoa hướng dương phía sau lưng Âu Dương Du vô cùng chói mắt.

Tống Trinh gật đầu

"Thuộc hạ minh bạch."

Vẫn muốn gả sao?

Đương nhiên phải gả.

Gả cho Âu Dương Du, là mộng tưởng cả đời này của nàng.

Tống Trinh tồn tại, là để gả cho Tướng quân Âu Dương Du.

Cho dù Âu Dương Du có thích nàng hay không.

Nàng cũng phải trở thành Vương phi của Âu Dương Du.

Âu Dương Du một thân áo đen, càng thêm cô lãnh.

Không biết qua bao lâu, Thượng Vận thành lại tiếp tục mưa dầm liên miên.

Gia chủ của Tống gia đi tới trước cửa thư phòng của Âu Dương Du quỳ xuống.

Cầu xin hắn hãy tới gặp mặt Tống Trinh, nói nàng ta sắp không xong rồi.

Tống Trinh đã nhiều ngày không chịu ăn uống.

Kiên quyết nếu không gả được cho Âu Dương Du, thì sẽ chết.

Âu Dương Du nhìn vào nữ nhân trước mặt mình.

Rõ ràng là Phó tướng đã cùng hắn xông pha chiến trường giết giặc, nhưng không hiểu sao lại càng lúc càng cảm thấy xa lạ.

Nàng ta cũng đủ tàn nhẫn.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom