Dịch Mắc Nợ Trăm Triệu Văn Võ Bá Quan Cầu Xin Ta Đừng Chết

Chương 202


Hắn phải về quê trước khi trời tối, hắn còn có một đệ đệ có hơi khờ khạo, không làm được người bán hàng rong trong kinh thành, cho nên quyết định buôn bán ở nông thôn, mỗi ngày đi vừa xa vừa mệt, đi sớm về tối, còn không được nổi hai đồng bạc.

Hắn phải nhanh chóng đem chuyện tốt này nói cho đệ đệ.

Cùng lúc đó.

"Vì sao ta không được?" Mộc tiểu tử cứng cổ, mắt trợn tròn.

Lúc trước Phúc Lộc Hiên khai trương hắn kiếm được chút lời, trước đó vài ngày chỉ nhánh Phúc Lộc Trang khai trương lại tuyển bọn họ đi tuyên truyền phát tờ rơi, tuy kiếm được một chút nhưng đây chung quy không phải kế lâu dài.

Dung thế tử lần này tuyển người, hắn lại lập tức có mặt.

Mộc tiểu tử vô cùng tín nhiệm Dung Thế Tử, thế tử đã nói sẽ có một nghề nghiệp cho bọn họ.

Thế nhưng quản sự lại lắc đầu: "Không được, lần này chúng ta không tìm người dưới mười tám tuổi, công việc này vất vả, người nhỏ tuổi làm không được, tổn thương thân thể."

"Ta không sợ."

"Nghe lời." Quản sự không phải lần đầu tiên tiếp xúc với hắn, lúc này liền tỏ thái độ nghiêm khắc hơn.

Mộc tiểu tử cũng không muốn làm khó quản sự, quản sự tính tình rất tốt, cho nên chỉ có thể ủy khuất rời đi.

Mà lúc này, trên một chiếc xe ngựa cách đó không xa, có người vẫy tay với hắn.

Mộc tiểu tử ngẩn ra, đợi nhìn rõ khuôn mặt phong quang tế nguyệt kia, ánh mắt hắn sáng lên, mạnh mẽ chạy tới.

"Dung thế tử!"

Kêu xong mới nhớ ra phải hành lễ, hắn khom lưng, cao giọng nói: "Mộc tiểu tử bái kiến Dung thế tử."

Hành lễ xong, Dung Chiêu cười đưa cho hắn một đĩa điểm tâm.

Mộc tiểu tử lắc đầu, không nhận.

Hắn chỉ nhìn người trên xe, muốn nói lại thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-202.html.]

Hiển nhiên hắn có lời còn nói, nhưng nhìn khuôn mặt tựa như tiên nhân kia, hắn lại không mở miệng được.

Dung Chiêu cười khẽ: "Cầm đi, ta biết ngươi muốn hỏi chuyện công việc, chuyện đã đồng ý với ngươi ta sẽ không quên."

Mộc tiểu tử ánh mắt sáng lên.

Dung Chiêu vươn tay xoa xoa đầu hắn: "Công việc của người giao hàng quả thật không phù hợp với trẻ con như ngươi, rất mệt, các ngươi ráng chờ một chút, ta sẽ có công việc tốt hơn cho các ngươi."

Vành mắt Mộc tiểu tử đột nhiên đỏ lên, mạnh mẽ gật đầu: "Tạ, Tạ Dung thế tử..."

Dung Chiêu bất đắc dĩ thở dài, lại nói: "Gần đây nếu không có việc gì thì đi tới Đoàn Đoàn giúp một chút, trong lúc Đoàn Đoàn chuẩn bị khai trương có chút việc vặt, nói trước là không có thù lao, chỉ lo cơm nước, thuận tiện để phòng thu chi dạy các ngươi biết chút chữ, ta sẽ nói với quản sự"

Mộc tiểu tử nước mắt ầm ầm rơi xuống.

Không có thù lao, nhưng bao cơm đã là thù lao thích hợp nhất cho những đứa trẻ ở độ tuổi này, huống chỉ còn dạy chúng biết chữ... Phải là người như thế nào mới có đãi ngộ này?

Mộc tiểu tử nắm chặt cái đĩa, nước mắt rơi tí tách.

Dung Chiêu lại bất đắc dĩ thở dài, thanh âm nhẹ nhàng: "Trở về đi, chờ tin tức của ta."

"Vâng!"

Mộc tiểu tử lấy bánh ngọt ra, cẩn thận đưa đĩa cho Tạ Hồng rồi xoay người bỏ chạy.

Nhưng chờ sau khi xe ngựa rời đi, hắn lại dừng bước, mặt nhìn về hướng xe ngựa, quỳ xuống nặng nề dập đầu vô cùng thành kính.

Như là biết tâm tư chủ nhân, xe ngựa chạy rất chậm.

Dung Chiêu buông rèm vải, thu hồi tầm mắt, cô mặc nam y ngồi ngay ngắn trong xe ngựa, ánh mắt nhìn về phía trước, rõ ràng không sóng không gió, rồi lại phảng phất mang theo một cỗ kiên nghị.

Ngoài xe, Vô Danh nhẹ giọng hỏi: "Rốt cuộc ngài muốn làm gì?"

Dung Chiêu nghe vậy, nhếch môi cười, đường nét sườn mặt lại ẩn chứa sắc bén, thanh âm khàn khàn mà bình tĩnh: "Ta muốn xem, ta rốt cuộc có thể nhấc lên bao nhiêu sóng triều trong thế đạo này."

Tay Vô Danh dừng lại, lập tức run dây cương, tốc độ xe ngựa nhanh hơn. Trong tiếng vó ngựa lộp bộp, xe ngựa càng lúc càng xa....

Công tác chuẩn bị cho kế hoạch Đoàn Đoàn hừng hực khí thế, toàn bộ kinh thành đều biết Dung Chiêu cùng một ít công tử thế gia muốn hợp tác hạng mục mới, nghe nói rất nhanh sẽ có thể "đưa ra thị trường".
 
Chương 203


Từ "đưa ra thị trường" này cũng là những thế gia công tử kia nói, ngược lại rất dễ hiểu.

Đây là một sản nghiệp sau Phúc Lộc Trang và Phúc Lộc Hiên của thế tử An Khánh Vương, không ít người có chút chờ mong.

Vinh thân vương phủ.

Vinh thân vương rất vui vẻ: "Tuy Dung Chiêu gặp phải chút phiền toái, nhưng quả thật rất có bản lĩnh, năng lực kiếm tiền cũng là hạng nhất."

Vương phi gật đầu đồng ý, thật lòng cảm thán: "Nếu Thừa Quyết có thể kiếm chút tiền trở về, quý phủ trong khoảng thời gian này có thể vượt qua được."

Vinh thân vương phất tay, thanh âm chắc chắn: "Với thủ đoạn kiếm tiền của Dung Chiêu, không tới nửa tháng nhất định có thể kiếm được không ít tiền."

Hắn và Dung Chiêu hợp tác lâu dài, tiền tiếp tục mang đi đầu tư cho nên mới không lấy lại được.

Việc làm ăn mới của Thừa Quyết hẳn là có thể hồi vốn...

Vương phi lộ ra nụ cười: "Thừa Quyết thông minh, nhất định là có thể làm ăn tốt."

Du thân vương phủ.

Vương phi bất đắc dĩ than vãn: "Đứa nhỏ này thần thần bí bí, lại còn không chịu nói cho chúng ta biết là làm ăn gì!"

Du thân vương tương đối bình tĩnh, nhướng mày,"Nhiều thế gia kinh thành như vậy, bọn chúng cũng không phải kẻ ngu xuẩn, ta nghĩ nhất định là việc làm ăn có thể sinh lời, nếu không sao lại có nhiều người tham dự như thế?"

Vương phi gật đầu: "Đúng vậy, hy vọng mau mau lấy lại được tiền, vương gia đã đầu tư bốn vạn lượng, Quan Sơn lại lấy mấy ngàn lượng, Du thân vương phủ chúng ta sắp uống gió tây bắc rồi."

Du thân vương phủ còn không có tiền bằng Vinh thân vương phủ, hiển nhiên càng thêm giật gấu vá vai.

Du thân vương có chút không được tự nhiên, trừng mắt: "Bà thì biết cái gì, ta là trường kỳ đầu tư!"

Dừng một chút, hắn thì thào: "Chẳng qua chờ vụ làm ăn của Quan Sơn khai trương, ta muốn nó sớm chia hoa hồng, cầm chút lợi nhuận trở về..."... "Tam Lang, nghe nói con và Dung thế tử muốn hợp tác, là sinh ý gì?"

"Bí mật, phụ thân cứ chờ xem, là mối làm ăn tốt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-203.html.]

"Nhìn bộ dạng kiêu ngạo của con, ta muốn xem có thể kiếm được nhiều tiền hơn Phúc Lộc Hiên hay không."...

"Con yên tâm, chờ sau khi sinh ý của con khai trương, vi phụ nhất định sẽ ủng hộ mạnh mẽ."

"Cám ơn cha"...

"Việc làm ăn mới của các ngươi có cần đăng ký hội viên không? Ta đã chuẩn bị tiền xong rồi."

"Vậy thì không cần."

"Vậy ta chuẩn bị tiền đặt cọc xong rồi."

"Cũng không cần."

".. Các người rốt cuộc là làm ăn kiểu gì vậy?"...

An Khánh Vương phủ.

Dung Vĩ có chút đau đầu, hắn nhìn về phía Dung Chiêu, thanh âm hữu khí vô lực: "Vụ làm ăn này của con gây ra động tĩnh quá lớn, nghe nói tin tức đều truyền đến tai Hoàng thượng và hậu cung... Nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hoặc hiệu quả không tốt, chẳng phải là sẽ bị mọi người cười nhạo sao?"

Trước có Phúc Lộc Trang và Phúc Lộc Hiên, sau có kế hoạch Đoàn Đoàn, động tĩnh của Dung Chiêu càng lúc càng lớn, Dung Vĩ thường xuyên ở trong phủ lo lắng, sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Ông vốn là người cẩn thận bảo thủ, hết lần này tới lần khác Dung Chiêu lại cả gan làm loạn, mỗi ngày nghe được tin tức bên ngoài, cái gì Dung thế tử cùng thế gia công tử trong kinh nói chuyện vui vẻ, cái gì dùng bữa với tứ đại thân vương, cái gì Dung thế tử tự mình đi Thanh Châu mở rộng Phúc Lộc Hiên...

Tin tức nhiều vô kể, lại nhớ đến Dung Chiêu là nữ cải nam trang, Dung Vĩ thật sự là buồn đến rụng tóc.

Ông cảm giác thuốc của mình lại phải phối nhiều một chút.

Dung Chiêu nghe vậy, vẻ mặt không thay đổi: "Cười nhạo thì cười nhạo."

Dung Vĩ hô hấp trì trệ.

Lời này là có ý gì? Là nói sẽ không bị cười nhạo? Hay có thể bị chế giễu nhưng cô không quan tâm? Chiêu nghe được câu trả lời khẳng định, đè nén lo lắng trong lòng, nhưng hết lần này tới lần khác, đây là câu trả lời gì thế này?!
 
Chương 203


Từ "đưa ra thị trường" này cũng là những thế gia công tử kia nói, ngược lại rất dễ hiểu.

Đây là một sản nghiệp sau Phúc Lộc Trang và Phúc Lộc Hiên của thế tử An Khánh Vương, không ít người có chút chờ mong.

Vinh thân vương phủ.

Vinh thân vương rất vui vẻ: "Tuy Dung Chiêu gặp phải chút phiền toái, nhưng quả thật rất có bản lĩnh, năng lực kiếm tiền cũng là hạng nhất."

Vương phi gật đầu đồng ý, thật lòng cảm thán: "Nếu Thừa Quyết có thể kiếm chút tiền trở về, quý phủ trong khoảng thời gian này có thể vượt qua được."

Vinh thân vương phất tay, thanh âm chắc chắn: "Với thủ đoạn kiếm tiền của Dung Chiêu, không tới nửa tháng nhất định có thể kiếm được không ít tiền."

Hắn và Dung Chiêu hợp tác lâu dài, tiền tiếp tục mang đi đầu tư cho nên mới không lấy lại được.

Việc làm ăn mới của Thừa Quyết hẳn là có thể hồi vốn...

Vương phi lộ ra nụ cười: "Thừa Quyết thông minh, nhất định là có thể làm ăn tốt."

Du thân vương phủ.

Vương phi bất đắc dĩ than vãn: "Đứa nhỏ này thần thần bí bí, lại còn không chịu nói cho chúng ta biết là làm ăn gì!"

Du thân vương tương đối bình tĩnh, nhướng mày,"Nhiều thế gia kinh thành như vậy, bọn chúng cũng không phải kẻ ngu xuẩn, ta nghĩ nhất định là việc làm ăn có thể sinh lời, nếu không sao lại có nhiều người tham dự như thế?"

Vương phi gật đầu: "Đúng vậy, hy vọng mau mau lấy lại được tiền, vương gia đã đầu tư bốn vạn lượng, Quan Sơn lại lấy mấy ngàn lượng, Du thân vương phủ chúng ta sắp uống gió tây bắc rồi."

Du thân vương phủ còn không có tiền bằng Vinh thân vương phủ, hiển nhiên càng thêm giật gấu vá vai.

Du thân vương có chút không được tự nhiên, trừng mắt: "Bà thì biết cái gì, ta là trường kỳ đầu tư!"

Dừng một chút, hắn thì thào: "Chẳng qua chờ vụ làm ăn của Quan Sơn khai trương, ta muốn nó sớm chia hoa hồng, cầm chút lợi nhuận trở về..."... "Tam Lang, nghe nói con và Dung thế tử muốn hợp tác, là sinh ý gì?"

"Bí mật, phụ thân cứ chờ xem, là mối làm ăn tốt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-203.html.]

"Nhìn bộ dạng kiêu ngạo của con, ta muốn xem có thể kiếm được nhiều tiền hơn Phúc Lộc Hiên hay không."...

"Con yên tâm, chờ sau khi sinh ý của con khai trương, vi phụ nhất định sẽ ủng hộ mạnh mẽ."

"Cám ơn cha"...

"Việc làm ăn mới của các ngươi có cần đăng ký hội viên không? Ta đã chuẩn bị tiền xong rồi."

"Vậy thì không cần."

"Vậy ta chuẩn bị tiền đặt cọc xong rồi."

"Cũng không cần."

".. Các người rốt cuộc là làm ăn kiểu gì vậy?"...

An Khánh Vương phủ.

Dung Vĩ có chút đau đầu, hắn nhìn về phía Dung Chiêu, thanh âm hữu khí vô lực: "Vụ làm ăn này của con gây ra động tĩnh quá lớn, nghe nói tin tức đều truyền đến tai Hoàng thượng và hậu cung... Nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hoặc hiệu quả không tốt, chẳng phải là sẽ bị mọi người cười nhạo sao?"

Trước có Phúc Lộc Trang và Phúc Lộc Hiên, sau có kế hoạch Đoàn Đoàn, động tĩnh của Dung Chiêu càng lúc càng lớn, Dung Vĩ thường xuyên ở trong phủ lo lắng, sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Ông vốn là người cẩn thận bảo thủ, hết lần này tới lần khác Dung Chiêu lại cả gan làm loạn, mỗi ngày nghe được tin tức bên ngoài, cái gì Dung thế tử cùng thế gia công tử trong kinh nói chuyện vui vẻ, cái gì dùng bữa với tứ đại thân vương, cái gì Dung thế tử tự mình đi Thanh Châu mở rộng Phúc Lộc Hiên...

Tin tức nhiều vô kể, lại nhớ đến Dung Chiêu là nữ cải nam trang, Dung Vĩ thật sự là buồn đến rụng tóc.

Ông cảm giác thuốc của mình lại phải phối nhiều một chút.

Dung Chiêu nghe vậy, vẻ mặt không thay đổi: "Cười nhạo thì cười nhạo."

Dung Vĩ hô hấp trì trệ.

Lời này là có ý gì? Là nói sẽ không bị cười nhạo? Hay có thể bị chế giễu nhưng cô không quan tâm? Chiêu nghe được câu trả lời khẳng định, đè nén lo lắng trong lòng, nhưng hết lần này tới lần khác, đây là câu trả lời gì thế này?!
 
Chương 203


Từ "đưa ra thị trường" này cũng là những thế gia công tử kia nói, ngược lại rất dễ hiểu.

Đây là một sản nghiệp sau Phúc Lộc Trang và Phúc Lộc Hiên của thế tử An Khánh Vương, không ít người có chút chờ mong.

Vinh thân vương phủ.

Vinh thân vương rất vui vẻ: "Tuy Dung Chiêu gặp phải chút phiền toái, nhưng quả thật rất có bản lĩnh, năng lực kiếm tiền cũng là hạng nhất."

Vương phi gật đầu đồng ý, thật lòng cảm thán: "Nếu Thừa Quyết có thể kiếm chút tiền trở về, quý phủ trong khoảng thời gian này có thể vượt qua được."

Vinh thân vương phất tay, thanh âm chắc chắn: "Với thủ đoạn kiếm tiền của Dung Chiêu, không tới nửa tháng nhất định có thể kiếm được không ít tiền."

Hắn và Dung Chiêu hợp tác lâu dài, tiền tiếp tục mang đi đầu tư cho nên mới không lấy lại được.

Việc làm ăn mới của Thừa Quyết hẳn là có thể hồi vốn...

Vương phi lộ ra nụ cười: "Thừa Quyết thông minh, nhất định là có thể làm ăn tốt."

Du thân vương phủ.

Vương phi bất đắc dĩ than vãn: "Đứa nhỏ này thần thần bí bí, lại còn không chịu nói cho chúng ta biết là làm ăn gì!"

Du thân vương tương đối bình tĩnh, nhướng mày,"Nhiều thế gia kinh thành như vậy, bọn chúng cũng không phải kẻ ngu xuẩn, ta nghĩ nhất định là việc làm ăn có thể sinh lời, nếu không sao lại có nhiều người tham dự như thế?"

Vương phi gật đầu: "Đúng vậy, hy vọng mau mau lấy lại được tiền, vương gia đã đầu tư bốn vạn lượng, Quan Sơn lại lấy mấy ngàn lượng, Du thân vương phủ chúng ta sắp uống gió tây bắc rồi."

Du thân vương phủ còn không có tiền bằng Vinh thân vương phủ, hiển nhiên càng thêm giật gấu vá vai.

Du thân vương có chút không được tự nhiên, trừng mắt: "Bà thì biết cái gì, ta là trường kỳ đầu tư!"

Dừng một chút, hắn thì thào: "Chẳng qua chờ vụ làm ăn của Quan Sơn khai trương, ta muốn nó sớm chia hoa hồng, cầm chút lợi nhuận trở về..."... "Tam Lang, nghe nói con và Dung thế tử muốn hợp tác, là sinh ý gì?"

"Bí mật, phụ thân cứ chờ xem, là mối làm ăn tốt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-203.html.]

"Nhìn bộ dạng kiêu ngạo của con, ta muốn xem có thể kiếm được nhiều tiền hơn Phúc Lộc Hiên hay không."...

"Con yên tâm, chờ sau khi sinh ý của con khai trương, vi phụ nhất định sẽ ủng hộ mạnh mẽ."

"Cám ơn cha"...

"Việc làm ăn mới của các ngươi có cần đăng ký hội viên không? Ta đã chuẩn bị tiền xong rồi."

"Vậy thì không cần."

"Vậy ta chuẩn bị tiền đặt cọc xong rồi."

"Cũng không cần."

".. Các người rốt cuộc là làm ăn kiểu gì vậy?"...

An Khánh Vương phủ.

Dung Vĩ có chút đau đầu, hắn nhìn về phía Dung Chiêu, thanh âm hữu khí vô lực: "Vụ làm ăn này của con gây ra động tĩnh quá lớn, nghe nói tin tức đều truyền đến tai Hoàng thượng và hậu cung... Nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hoặc hiệu quả không tốt, chẳng phải là sẽ bị mọi người cười nhạo sao?"

Trước có Phúc Lộc Trang và Phúc Lộc Hiên, sau có kế hoạch Đoàn Đoàn, động tĩnh của Dung Chiêu càng lúc càng lớn, Dung Vĩ thường xuyên ở trong phủ lo lắng, sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Ông vốn là người cẩn thận bảo thủ, hết lần này tới lần khác Dung Chiêu lại cả gan làm loạn, mỗi ngày nghe được tin tức bên ngoài, cái gì Dung thế tử cùng thế gia công tử trong kinh nói chuyện vui vẻ, cái gì dùng bữa với tứ đại thân vương, cái gì Dung thế tử tự mình đi Thanh Châu mở rộng Phúc Lộc Hiên...

Tin tức nhiều vô kể, lại nhớ đến Dung Chiêu là nữ cải nam trang, Dung Vĩ thật sự là buồn đến rụng tóc.

Ông cảm giác thuốc của mình lại phải phối nhiều một chút.

Dung Chiêu nghe vậy, vẻ mặt không thay đổi: "Cười nhạo thì cười nhạo."

Dung Vĩ hô hấp trì trệ.

Lời này là có ý gì? Là nói sẽ không bị cười nhạo? Hay có thể bị chế giễu nhưng cô không quan tâm? Chiêu nghe được câu trả lời khẳng định, đè nén lo lắng trong lòng, nhưng hết lần này tới lần khác, đây là câu trả lời gì thế này?!
 
Chương 204


Dung Vĩ cả người đều không khỏe, ông ôm ngực: "Thuốc, thuốc của ta!"

Hạ nhân vội vàng đưa thuốc cho ông, An Khánh Vương lăn qua lăn lại rốt cục uống hết, sau đó nhìn Dung Chiêu, trừng mắt: "Con thật sự muốn làm ta tức chết."

Nghĩ tới đây, ông liền nhớ ra vừa nãy mình "phát bệnh" nhưng Dung Chiêu cũng không để ý...

Đồ bất hiếu nữ này chẳng lẽ thật sự bất hiếu?!

Dung Chiêu mặt không chút thay đổi: "Cha, đừng tưởng rằng con không biết thuốc cha uống đã đổi thành thuốc bổ, cho dù là thuốc bổ cũng uống ít thôi."

Dung Vĩ: "..."

Là ai để lộ tin tức?!

Dung Chiêu mỉm cười: "Lần trước các thái y có nói thân thể cha khôi phục rất tốt, tức giận một chút cũng không sao."

Dung Vĩ: "..."

Lại là tên lang băm nào nói hươu nói vượn!

Dung Chiêu hiện giờ không chỉ khống chế chặt chế chuyện bên ngoài phủ, trong phủ không cần phí nhiều tâm tư vẫn có thể nắm vững trong tay, toàn bộ trên dưới vương phủ, lời nói của thế tử hôm nay dường như còn quan trọng hơn cả vương gia.

Cũng đúng, cô mặc dù không quản lý chuyện trong vương phủ, nhưng lại thường xuyên thay đổi một vài quy củ, lại chọn một vài hạ nhân đi đến đạo quan ở núi sau, ngoài tiền lương còn thường xuyên thưởng bạc.

Ở trong phủ làm việc, chỉ cần làm tốt, thế tử mỗi tháng đều có thưởng tiền.

Có chủ tử như vậy, ai có thể không cố gắng làm việc?

Hơn nữa vương phi nghe lời thế tử, trắc phi lại là vương phi quản lý, vương gia quản không được thế tử, lão vương phi cái gì cũng không quản, chỉ lo niệm phật... Địa vị thế tử đã bày ra kia, ai dám qua loa?

Mà làm việc ở An Khánh Vương phủ chỉ cần tuân thủ quy củ, thế tử rất dễ nói chuyện, đãi ngộ cũng tốt, ngay cả cơm nước cũng ngon hơn nơi khác, càng đừng nói là tiền lương.

Nhiều nhân tế dẫn đến quyền uy của thế tử ở vương phủ không thể d.a.o động, hiện giờ ngay cả vương gia muốn giấu diếm thế tử cũng không làm được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-204.html.]

Dung Vĩ phẫn nộ vì quyền uy của Dung Chiêu, lại vui mừng vì thủ đoạn của Dung Chiêu mạnh mẽ, tâm tình nhất thời cực kỳ phức tạp.

Lúc này, Dung Chiêu đứng lên,"Cha ở trong phủ tự mình chơi, con đi ra ngoài."

Chơi?

Ông cũng không phải con nít ba tuổi, bất hiếu nữ này nói năng kiểu gì vậy?!

Dung Vĩ bởi vì tức giận mà sửng sốt một chút, Dung Chiêu đã đi xa, ông vội hô to: "Này... kế hoạch Đoàn Đoàn bên kia đã chuẩn bị xong rồi, con còn ra ngoài làm gì?"

Dung Chiêu cũng không quay đầu lại: "Phúc Lộc Hiên có việc."

An Khánh Vương Dung Vĩ: "..."

Đứa con này còn bận rộn hơn cả người làm cha như ông.

Trong kinh rất nhiều người muốn gặp thế tử An Khánh Vương phủ nhưng không được, người làm cha như ông cũng sắp không gặp được!!...

Người lần này cùng nhau hợp tác đều là một vài thế gia công tử, bởi vậy các gia tộc trong kinh vô cùng náo nhiệt, thậm chí là náo nhiệt đến độ trước nay chưa từng có.

Có người cảm thấy bọn họ thần thần bí bí, có lẽ không làm ra được động tĩnh gì lớn.

Có người chuẩn bị tiền, đến lúc đó phải ra sức ủng hộ vãn bối trong nhà.

Tiếng ủng hộ cùng tiếng phản đối đều có không ít, phải biết rằng, thế gia công tử trong kinh cũng không phải chỉ có một mình mình, huynh đệ đích thứ, đường ca đường đệ gì đó, mười ngón tay đều đếm không hết.

Có một số thế gia công tử tham dự với Dung Chiêu, vẫn còn rất nhiều người chưa tham gia.

Vì vậy...

Người chờ đợi bọn họ lật xe, chuẩn bị gây thêm phiền phức cho bọn họ cũng không ít.

Thế nhưng khi Dung thế tử cùng Bùi Thừa Quyết, Bùi Quan Sơn và các thế gia công tử khác trong kinh ra mắt hạng mục mới Đoàn Đoàn, mọi người đều ngẩn ra. Đó là một ngày bình thường.

Kế hoạch Đoàn Đoàn đã sớm có động tĩnh không nhỏ, nhưng dân chúng đều cho rằng chuyện đó không liên quan gì đến mình, cho nên cũng không quá để ở trong lòng, náo nhiệt qua đi cũng liền giải tán.
 
Chương 204


Dung Vĩ cả người đều không khỏe, ông ôm ngực: "Thuốc, thuốc của ta!"

Hạ nhân vội vàng đưa thuốc cho ông, An Khánh Vương lăn qua lăn lại rốt cục uống hết, sau đó nhìn Dung Chiêu, trừng mắt: "Con thật sự muốn làm ta tức chết."

Nghĩ tới đây, ông liền nhớ ra vừa nãy mình "phát bệnh" nhưng Dung Chiêu cũng không để ý...

Đồ bất hiếu nữ này chẳng lẽ thật sự bất hiếu?!

Dung Chiêu mặt không chút thay đổi: "Cha, đừng tưởng rằng con không biết thuốc cha uống đã đổi thành thuốc bổ, cho dù là thuốc bổ cũng uống ít thôi."

Dung Vĩ: "..."

Là ai để lộ tin tức?!

Dung Chiêu mỉm cười: "Lần trước các thái y có nói thân thể cha khôi phục rất tốt, tức giận một chút cũng không sao."

Dung Vĩ: "..."

Lại là tên lang băm nào nói hươu nói vượn!

Dung Chiêu hiện giờ không chỉ khống chế chặt chế chuyện bên ngoài phủ, trong phủ không cần phí nhiều tâm tư vẫn có thể nắm vững trong tay, toàn bộ trên dưới vương phủ, lời nói của thế tử hôm nay dường như còn quan trọng hơn cả vương gia.

Cũng đúng, cô mặc dù không quản lý chuyện trong vương phủ, nhưng lại thường xuyên thay đổi một vài quy củ, lại chọn một vài hạ nhân đi đến đạo quan ở núi sau, ngoài tiền lương còn thường xuyên thưởng bạc.

Ở trong phủ làm việc, chỉ cần làm tốt, thế tử mỗi tháng đều có thưởng tiền.

Có chủ tử như vậy, ai có thể không cố gắng làm việc?

Hơn nữa vương phi nghe lời thế tử, trắc phi lại là vương phi quản lý, vương gia quản không được thế tử, lão vương phi cái gì cũng không quản, chỉ lo niệm phật... Địa vị thế tử đã bày ra kia, ai dám qua loa?

Mà làm việc ở An Khánh Vương phủ chỉ cần tuân thủ quy củ, thế tử rất dễ nói chuyện, đãi ngộ cũng tốt, ngay cả cơm nước cũng ngon hơn nơi khác, càng đừng nói là tiền lương.

Nhiều nhân tế dẫn đến quyền uy của thế tử ở vương phủ không thể d.a.o động, hiện giờ ngay cả vương gia muốn giấu diếm thế tử cũng không làm được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-204.html.]

Dung Vĩ phẫn nộ vì quyền uy của Dung Chiêu, lại vui mừng vì thủ đoạn của Dung Chiêu mạnh mẽ, tâm tình nhất thời cực kỳ phức tạp.

Lúc này, Dung Chiêu đứng lên,"Cha ở trong phủ tự mình chơi, con đi ra ngoài."

Chơi?

Ông cũng không phải con nít ba tuổi, bất hiếu nữ này nói năng kiểu gì vậy?!

Dung Vĩ bởi vì tức giận mà sửng sốt một chút, Dung Chiêu đã đi xa, ông vội hô to: "Này... kế hoạch Đoàn Đoàn bên kia đã chuẩn bị xong rồi, con còn ra ngoài làm gì?"

Dung Chiêu cũng không quay đầu lại: "Phúc Lộc Hiên có việc."

An Khánh Vương Dung Vĩ: "..."

Đứa con này còn bận rộn hơn cả người làm cha như ông.

Trong kinh rất nhiều người muốn gặp thế tử An Khánh Vương phủ nhưng không được, người làm cha như ông cũng sắp không gặp được!!...

Người lần này cùng nhau hợp tác đều là một vài thế gia công tử, bởi vậy các gia tộc trong kinh vô cùng náo nhiệt, thậm chí là náo nhiệt đến độ trước nay chưa từng có.

Có người cảm thấy bọn họ thần thần bí bí, có lẽ không làm ra được động tĩnh gì lớn.

Có người chuẩn bị tiền, đến lúc đó phải ra sức ủng hộ vãn bối trong nhà.

Tiếng ủng hộ cùng tiếng phản đối đều có không ít, phải biết rằng, thế gia công tử trong kinh cũng không phải chỉ có một mình mình, huynh đệ đích thứ, đường ca đường đệ gì đó, mười ngón tay đều đếm không hết.

Có một số thế gia công tử tham dự với Dung Chiêu, vẫn còn rất nhiều người chưa tham gia.

Vì vậy...

Người chờ đợi bọn họ lật xe, chuẩn bị gây thêm phiền phức cho bọn họ cũng không ít.

Thế nhưng khi Dung thế tử cùng Bùi Thừa Quyết, Bùi Quan Sơn và các thế gia công tử khác trong kinh ra mắt hạng mục mới Đoàn Đoàn, mọi người đều ngẩn ra. Đó là một ngày bình thường.

Kế hoạch Đoàn Đoàn đã sớm có động tĩnh không nhỏ, nhưng dân chúng đều cho rằng chuyện đó không liên quan gì đến mình, cho nên cũng không quá để ở trong lòng, náo nhiệt qua đi cũng liền giải tán.
 
Chương 204


Dung Vĩ cả người đều không khỏe, ông ôm ngực: "Thuốc, thuốc của ta!"

Hạ nhân vội vàng đưa thuốc cho ông, An Khánh Vương lăn qua lăn lại rốt cục uống hết, sau đó nhìn Dung Chiêu, trừng mắt: "Con thật sự muốn làm ta tức chết."

Nghĩ tới đây, ông liền nhớ ra vừa nãy mình "phát bệnh" nhưng Dung Chiêu cũng không để ý...

Đồ bất hiếu nữ này chẳng lẽ thật sự bất hiếu?!

Dung Chiêu mặt không chút thay đổi: "Cha, đừng tưởng rằng con không biết thuốc cha uống đã đổi thành thuốc bổ, cho dù là thuốc bổ cũng uống ít thôi."

Dung Vĩ: "..."

Là ai để lộ tin tức?!

Dung Chiêu mỉm cười: "Lần trước các thái y có nói thân thể cha khôi phục rất tốt, tức giận một chút cũng không sao."

Dung Vĩ: "..."

Lại là tên lang băm nào nói hươu nói vượn!

Dung Chiêu hiện giờ không chỉ khống chế chặt chế chuyện bên ngoài phủ, trong phủ không cần phí nhiều tâm tư vẫn có thể nắm vững trong tay, toàn bộ trên dưới vương phủ, lời nói của thế tử hôm nay dường như còn quan trọng hơn cả vương gia.

Cũng đúng, cô mặc dù không quản lý chuyện trong vương phủ, nhưng lại thường xuyên thay đổi một vài quy củ, lại chọn một vài hạ nhân đi đến đạo quan ở núi sau, ngoài tiền lương còn thường xuyên thưởng bạc.

Ở trong phủ làm việc, chỉ cần làm tốt, thế tử mỗi tháng đều có thưởng tiền.

Có chủ tử như vậy, ai có thể không cố gắng làm việc?

Hơn nữa vương phi nghe lời thế tử, trắc phi lại là vương phi quản lý, vương gia quản không được thế tử, lão vương phi cái gì cũng không quản, chỉ lo niệm phật... Địa vị thế tử đã bày ra kia, ai dám qua loa?

Mà làm việc ở An Khánh Vương phủ chỉ cần tuân thủ quy củ, thế tử rất dễ nói chuyện, đãi ngộ cũng tốt, ngay cả cơm nước cũng ngon hơn nơi khác, càng đừng nói là tiền lương.

Nhiều nhân tế dẫn đến quyền uy của thế tử ở vương phủ không thể d.a.o động, hiện giờ ngay cả vương gia muốn giấu diếm thế tử cũng không làm được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-204.html.]

Dung Vĩ phẫn nộ vì quyền uy của Dung Chiêu, lại vui mừng vì thủ đoạn của Dung Chiêu mạnh mẽ, tâm tình nhất thời cực kỳ phức tạp.

Lúc này, Dung Chiêu đứng lên,"Cha ở trong phủ tự mình chơi, con đi ra ngoài."

Chơi?

Ông cũng không phải con nít ba tuổi, bất hiếu nữ này nói năng kiểu gì vậy?!

Dung Vĩ bởi vì tức giận mà sửng sốt một chút, Dung Chiêu đã đi xa, ông vội hô to: "Này... kế hoạch Đoàn Đoàn bên kia đã chuẩn bị xong rồi, con còn ra ngoài làm gì?"

Dung Chiêu cũng không quay đầu lại: "Phúc Lộc Hiên có việc."

An Khánh Vương Dung Vĩ: "..."

Đứa con này còn bận rộn hơn cả người làm cha như ông.

Trong kinh rất nhiều người muốn gặp thế tử An Khánh Vương phủ nhưng không được, người làm cha như ông cũng sắp không gặp được!!...

Người lần này cùng nhau hợp tác đều là một vài thế gia công tử, bởi vậy các gia tộc trong kinh vô cùng náo nhiệt, thậm chí là náo nhiệt đến độ trước nay chưa từng có.

Có người cảm thấy bọn họ thần thần bí bí, có lẽ không làm ra được động tĩnh gì lớn.

Có người chuẩn bị tiền, đến lúc đó phải ra sức ủng hộ vãn bối trong nhà.

Tiếng ủng hộ cùng tiếng phản đối đều có không ít, phải biết rằng, thế gia công tử trong kinh cũng không phải chỉ có một mình mình, huynh đệ đích thứ, đường ca đường đệ gì đó, mười ngón tay đều đếm không hết.

Có một số thế gia công tử tham dự với Dung Chiêu, vẫn còn rất nhiều người chưa tham gia.

Vì vậy...

Người chờ đợi bọn họ lật xe, chuẩn bị gây thêm phiền phức cho bọn họ cũng không ít.

Thế nhưng khi Dung thế tử cùng Bùi Thừa Quyết, Bùi Quan Sơn và các thế gia công tử khác trong kinh ra mắt hạng mục mới Đoàn Đoàn, mọi người đều ngẩn ra. Đó là một ngày bình thường.

Kế hoạch Đoàn Đoàn đã sớm có động tĩnh không nhỏ, nhưng dân chúng đều cho rằng chuyện đó không liên quan gì đến mình, cho nên cũng không quá để ở trong lòng, náo nhiệt qua đi cũng liền giải tán.
 
Chương 205


Thế nhưng, ngày hôm nay phố lớn ngõ nhỏ đột nhiên xuất hiện một đám người mặc quần áo giống nhau như đúc.

Họ mang theo những "tờ rơi" quen thuộc, đi khắp mọi ngõ ngách.

"Trịnh Trụ Tử?!" Trong một con hẻm nhỏ, có người quen biết bọn họ ngạc nhiên hô to.

Người nọ chính là người bán hàng rong Trịnh Trụ Tử.

Y phục trên người hắn là vải xám viền xanh, sau lưng thêu hai chữ "Đoàn Đoàn" màu lam, trên đầu đội mũ vải xám mỏng manh, phía trước mũ vải cũng thêu hai chữ "Đoàn Đoàn".

Đại khái là do quần áo chế tác tốt, cho dù là chữ thêu cũng rất đẹp mắt, quần áo mới tôn lên khí chất của Trịnh Trụ Tử, cả người nhìn rất tỉnh thần, khác xa lúc trước.

"Ngươi mặc quần áo gì vậy?"

"Đoàn Đoàn? Chẳng lẽ ngươi đi làm công cho Dung thế tử?"

"Ta đã nói lâu rồi không gặp ngươi, hóa ra là phát tài nên không đi bán hàng rong nữa."

"Ai nha, gần đây không thấy người bán hàng rong đâu!"...

Hàng xóm láng giềng đua nhau nói rất náo nhiệt, thậm chí còn bỏ qua Trịnh Trụ Tử.

Nhưng Trịnh Trụ Tử cũng không hề mất kiên nhẫn, vẫn cười vô cùng sáng lạn, bầu không khí rất hòa nhã.

Chờ mọi người cười nói xong, Trịnh Trụ Tử mới nói: "Đúng vậy, ta hiện giờ làm nhân viên giao hàng ở Đoàn Đoàn, sau này con phố này đều do ta phụ trách, ta mỗi ngày đều đi qua đây, các vị cần gì đều có thể tìm ta đặt hàng."

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-205.html.]

Đặt hàng? Đoàn Đoàn là làm cái gì?

Như là biết bọn họ nghỉ hoặc, Trịnh Trụ Tử phát tờ rơi quảng cáo, lần lượt giới thiệu, thanh âm mang theo tiếng cười...

"Phía trên là phạm trù nghiệp vụ của Đoàn Đoàn chúng ta, Đoàn Đoàn chúng ta không chỉ có thể đặt hàng các món điểm tâm của Phúc Lộc Hiên, giao hàng miễn phí đến tận nhà, còn có thể đặt hàng bất cứ thứ gì trong kinh thành, phí giao hàng cực thấp, tiêu chuẩn thu phí có liên quan đến số lượng,kích thước chi tiết cụ thể đều ở cuối tờ này" "Đồng thời Đoàn Đoàn chúng ta còn nhận gom đơn mua đồ, ví dụ như quà mừng khai trương của chúng ta có một lô vải chất lượng rất tốt, nếu gom mua chung, giá chỉ cần bốn văn một thước, so với giá thị trường ít hơn ba mươi phần trăm, còn có các loại hạt ngũ cốc, giá cả thấp hơn giá ngày thường mười đến hai mươi phần trăm."

"Ngoài ra, nếu các ngươi muốn mua hàng hóa khác cũng có thể nhờ người giao hàng, chờ chúng ta tổng hợp thông tin và số lượng đầy đủ sẽ đặt mua, đại khái cũng có thể thấp hơn giá thị trường từ mười đến hai mươi phần trăm."

"Đoàn Đoàn có rất nhiều loại nghiệp vụ, trước mắt đang trong thời gian mở rộng, sau này còn có thể bổ sung thêm, có tin tức gì ta sẽ nhanh chóng thông báo cho các vị."

Trịnh Trụ Tử cười nói hết những lời này, hắn vốn là người bán hàng rong, tuy nói không biết buôn bán lớn, nhưng giao lưu mua bán cơ bản không có vấn đề, lại được "huấn luyện" nhiều ngày, nói chuyện càng có trật tự rõ ràng.

Lời vừa dứt, mọi người ngẩn ra.

Lập tức ong một tiếng, bọn họ vây quanh Trịnh Trụ Tử mồm năm miệng mười.

"Vải bố bốn văn?! Chỗ nào bán vậy?"

"Chất lượng có tốt không, có khuyết điểm gì không?"

"Gom đơn là gì, tìm ngươi mua thật sự có thể rẻ hơn giá thị trường?...

Dân chúng không quá quan tâm việc mua hàng giùm, chỉ quan tâm có thể nhận được lợi ích thực tế hay không.

"Chất lượng rất tốt, chỉ là ông chủ cửa hàng vải muốn bán mớ hàng tồn kho đi, vốn bị thương nhân khác nhắm tới, muốn ép giá mua về bán với giá cao. Đoàn Đoàn chúng ta liền mua lại bán với giá thấp. Nếu muốn thì đăng ký, ngày mai chúng ta sẽ giao tới cửa."

Trịnh Trụ Tử kiên nhẫn trả lời từng người một: "Bắt đầu bán từ ngày mai, hôm nay đăng ký số lượng hàng hóa mà mọi người cần. Gom đơn là thể theo nhu cầu mua sắm của mọi người, chúng ta tìm ông chủ bán sỉ, có thể hạ thấp giá cả. Tuy nhiên có rất nhiều hàng hóa chúng ta không nhận, hàng hóa có thể nhận đều viết trên giấy."
 
Chương 205


Thế nhưng, ngày hôm nay phố lớn ngõ nhỏ đột nhiên xuất hiện một đám người mặc quần áo giống nhau như đúc.

Họ mang theo những "tờ rơi" quen thuộc, đi khắp mọi ngõ ngách.

"Trịnh Trụ Tử?!" Trong một con hẻm nhỏ, có người quen biết bọn họ ngạc nhiên hô to.

Người nọ chính là người bán hàng rong Trịnh Trụ Tử.

Y phục trên người hắn là vải xám viền xanh, sau lưng thêu hai chữ "Đoàn Đoàn" màu lam, trên đầu đội mũ vải xám mỏng manh, phía trước mũ vải cũng thêu hai chữ "Đoàn Đoàn".

Đại khái là do quần áo chế tác tốt, cho dù là chữ thêu cũng rất đẹp mắt, quần áo mới tôn lên khí chất của Trịnh Trụ Tử, cả người nhìn rất tỉnh thần, khác xa lúc trước.

"Ngươi mặc quần áo gì vậy?"

"Đoàn Đoàn? Chẳng lẽ ngươi đi làm công cho Dung thế tử?"

"Ta đã nói lâu rồi không gặp ngươi, hóa ra là phát tài nên không đi bán hàng rong nữa."

"Ai nha, gần đây không thấy người bán hàng rong đâu!"...

Hàng xóm láng giềng đua nhau nói rất náo nhiệt, thậm chí còn bỏ qua Trịnh Trụ Tử.

Nhưng Trịnh Trụ Tử cũng không hề mất kiên nhẫn, vẫn cười vô cùng sáng lạn, bầu không khí rất hòa nhã.

Chờ mọi người cười nói xong, Trịnh Trụ Tử mới nói: "Đúng vậy, ta hiện giờ làm nhân viên giao hàng ở Đoàn Đoàn, sau này con phố này đều do ta phụ trách, ta mỗi ngày đều đi qua đây, các vị cần gì đều có thể tìm ta đặt hàng."

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-205.html.]

Đặt hàng? Đoàn Đoàn là làm cái gì?

Như là biết bọn họ nghỉ hoặc, Trịnh Trụ Tử phát tờ rơi quảng cáo, lần lượt giới thiệu, thanh âm mang theo tiếng cười...

"Phía trên là phạm trù nghiệp vụ của Đoàn Đoàn chúng ta, Đoàn Đoàn chúng ta không chỉ có thể đặt hàng các món điểm tâm của Phúc Lộc Hiên, giao hàng miễn phí đến tận nhà, còn có thể đặt hàng bất cứ thứ gì trong kinh thành, phí giao hàng cực thấp, tiêu chuẩn thu phí có liên quan đến số lượng,kích thước chi tiết cụ thể đều ở cuối tờ này" "Đồng thời Đoàn Đoàn chúng ta còn nhận gom đơn mua đồ, ví dụ như quà mừng khai trương của chúng ta có một lô vải chất lượng rất tốt, nếu gom mua chung, giá chỉ cần bốn văn một thước, so với giá thị trường ít hơn ba mươi phần trăm, còn có các loại hạt ngũ cốc, giá cả thấp hơn giá ngày thường mười đến hai mươi phần trăm."

"Ngoài ra, nếu các ngươi muốn mua hàng hóa khác cũng có thể nhờ người giao hàng, chờ chúng ta tổng hợp thông tin và số lượng đầy đủ sẽ đặt mua, đại khái cũng có thể thấp hơn giá thị trường từ mười đến hai mươi phần trăm."

"Đoàn Đoàn có rất nhiều loại nghiệp vụ, trước mắt đang trong thời gian mở rộng, sau này còn có thể bổ sung thêm, có tin tức gì ta sẽ nhanh chóng thông báo cho các vị."

Trịnh Trụ Tử cười nói hết những lời này, hắn vốn là người bán hàng rong, tuy nói không biết buôn bán lớn, nhưng giao lưu mua bán cơ bản không có vấn đề, lại được "huấn luyện" nhiều ngày, nói chuyện càng có trật tự rõ ràng.

Lời vừa dứt, mọi người ngẩn ra.

Lập tức ong một tiếng, bọn họ vây quanh Trịnh Trụ Tử mồm năm miệng mười.

"Vải bố bốn văn?! Chỗ nào bán vậy?"

"Chất lượng có tốt không, có khuyết điểm gì không?"

"Gom đơn là gì, tìm ngươi mua thật sự có thể rẻ hơn giá thị trường?...

Dân chúng không quá quan tâm việc mua hàng giùm, chỉ quan tâm có thể nhận được lợi ích thực tế hay không.

"Chất lượng rất tốt, chỉ là ông chủ cửa hàng vải muốn bán mớ hàng tồn kho đi, vốn bị thương nhân khác nhắm tới, muốn ép giá mua về bán với giá cao. Đoàn Đoàn chúng ta liền mua lại bán với giá thấp. Nếu muốn thì đăng ký, ngày mai chúng ta sẽ giao tới cửa."

Trịnh Trụ Tử kiên nhẫn trả lời từng người một: "Bắt đầu bán từ ngày mai, hôm nay đăng ký số lượng hàng hóa mà mọi người cần. Gom đơn là thể theo nhu cầu mua sắm của mọi người, chúng ta tìm ông chủ bán sỉ, có thể hạ thấp giá cả. Tuy nhiên có rất nhiều hàng hóa chúng ta không nhận, hàng hóa có thể nhận đều viết trên giấy."
 
Chương 205


Thế nhưng, ngày hôm nay phố lớn ngõ nhỏ đột nhiên xuất hiện một đám người mặc quần áo giống nhau như đúc.

Họ mang theo những "tờ rơi" quen thuộc, đi khắp mọi ngõ ngách.

"Trịnh Trụ Tử?!" Trong một con hẻm nhỏ, có người quen biết bọn họ ngạc nhiên hô to.

Người nọ chính là người bán hàng rong Trịnh Trụ Tử.

Y phục trên người hắn là vải xám viền xanh, sau lưng thêu hai chữ "Đoàn Đoàn" màu lam, trên đầu đội mũ vải xám mỏng manh, phía trước mũ vải cũng thêu hai chữ "Đoàn Đoàn".

Đại khái là do quần áo chế tác tốt, cho dù là chữ thêu cũng rất đẹp mắt, quần áo mới tôn lên khí chất của Trịnh Trụ Tử, cả người nhìn rất tỉnh thần, khác xa lúc trước.

"Ngươi mặc quần áo gì vậy?"

"Đoàn Đoàn? Chẳng lẽ ngươi đi làm công cho Dung thế tử?"

"Ta đã nói lâu rồi không gặp ngươi, hóa ra là phát tài nên không đi bán hàng rong nữa."

"Ai nha, gần đây không thấy người bán hàng rong đâu!"...

Hàng xóm láng giềng đua nhau nói rất náo nhiệt, thậm chí còn bỏ qua Trịnh Trụ Tử.

Nhưng Trịnh Trụ Tử cũng không hề mất kiên nhẫn, vẫn cười vô cùng sáng lạn, bầu không khí rất hòa nhã.

Chờ mọi người cười nói xong, Trịnh Trụ Tử mới nói: "Đúng vậy, ta hiện giờ làm nhân viên giao hàng ở Đoàn Đoàn, sau này con phố này đều do ta phụ trách, ta mỗi ngày đều đi qua đây, các vị cần gì đều có thể tìm ta đặt hàng."

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-205.html.]

Đặt hàng? Đoàn Đoàn là làm cái gì?

Như là biết bọn họ nghỉ hoặc, Trịnh Trụ Tử phát tờ rơi quảng cáo, lần lượt giới thiệu, thanh âm mang theo tiếng cười...

"Phía trên là phạm trù nghiệp vụ của Đoàn Đoàn chúng ta, Đoàn Đoàn chúng ta không chỉ có thể đặt hàng các món điểm tâm của Phúc Lộc Hiên, giao hàng miễn phí đến tận nhà, còn có thể đặt hàng bất cứ thứ gì trong kinh thành, phí giao hàng cực thấp, tiêu chuẩn thu phí có liên quan đến số lượng,kích thước chi tiết cụ thể đều ở cuối tờ này" "Đồng thời Đoàn Đoàn chúng ta còn nhận gom đơn mua đồ, ví dụ như quà mừng khai trương của chúng ta có một lô vải chất lượng rất tốt, nếu gom mua chung, giá chỉ cần bốn văn một thước, so với giá thị trường ít hơn ba mươi phần trăm, còn có các loại hạt ngũ cốc, giá cả thấp hơn giá ngày thường mười đến hai mươi phần trăm."

"Ngoài ra, nếu các ngươi muốn mua hàng hóa khác cũng có thể nhờ người giao hàng, chờ chúng ta tổng hợp thông tin và số lượng đầy đủ sẽ đặt mua, đại khái cũng có thể thấp hơn giá thị trường từ mười đến hai mươi phần trăm."

"Đoàn Đoàn có rất nhiều loại nghiệp vụ, trước mắt đang trong thời gian mở rộng, sau này còn có thể bổ sung thêm, có tin tức gì ta sẽ nhanh chóng thông báo cho các vị."

Trịnh Trụ Tử cười nói hết những lời này, hắn vốn là người bán hàng rong, tuy nói không biết buôn bán lớn, nhưng giao lưu mua bán cơ bản không có vấn đề, lại được "huấn luyện" nhiều ngày, nói chuyện càng có trật tự rõ ràng.

Lời vừa dứt, mọi người ngẩn ra.

Lập tức ong một tiếng, bọn họ vây quanh Trịnh Trụ Tử mồm năm miệng mười.

"Vải bố bốn văn?! Chỗ nào bán vậy?"

"Chất lượng có tốt không, có khuyết điểm gì không?"

"Gom đơn là gì, tìm ngươi mua thật sự có thể rẻ hơn giá thị trường?...

Dân chúng không quá quan tâm việc mua hàng giùm, chỉ quan tâm có thể nhận được lợi ích thực tế hay không.

"Chất lượng rất tốt, chỉ là ông chủ cửa hàng vải muốn bán mớ hàng tồn kho đi, vốn bị thương nhân khác nhắm tới, muốn ép giá mua về bán với giá cao. Đoàn Đoàn chúng ta liền mua lại bán với giá thấp. Nếu muốn thì đăng ký, ngày mai chúng ta sẽ giao tới cửa."

Trịnh Trụ Tử kiên nhẫn trả lời từng người một: "Bắt đầu bán từ ngày mai, hôm nay đăng ký số lượng hàng hóa mà mọi người cần. Gom đơn là thể theo nhu cầu mua sắm của mọi người, chúng ta tìm ông chủ bán sỉ, có thể hạ thấp giá cả. Tuy nhiên có rất nhiều hàng hóa chúng ta không nhận, hàng hóa có thể nhận đều viết trên giấy."
 
Chương 206


Tuy rằng hắn thay quần áo mới, nhưng vẫn gánh đòn gánh như cũ, bên trong đòn gánh là tờ rơi tuyên truyền cùng với một quyển sổ còng màu lam thật dày.

Bên cạnh quyển sổ còn có mấy cây bút lông ngỗng bọc kín, thuận tiện để viết và ghi chép.

Triều Đại Nhạn có bút lông ngỗng, chỉ là không thường xuyên có người sử dụng.

Giải thích xong, rất nhiều người còn có chút hoảng hốt.

Trịnh Trụ Tử cười cười: "Chư vị chớ lo lắng, ta mỗi ngày sẽ đi dọc con đường này mấy lần, lúc nào cũng có thể gọi ta, về phần Đoàn Đoàn chúng ta là gì, chờ thời gian dài chư vị sẽ hiểu."

Hắn gánh đòn gánh: "Nếu muốn thứ gì, lát nữa chờ ta đi ngang qua gọi ta đăng ký là được, ta đi lên trước tiếp tục giới thiệu Đoàn Đoàn."

Nói xong, Trịnh Trụ Tử lắc lư rời đi, bước chân nhẹ nhàng.

Mà những người có mặt đã bắt đầu điên cuồng bàn tán.

"Thì ra Đoàn Đoàn này có liên quan đến chúng ta!"

"Rẻ hơn giá thị trường, chuyện tốt thế này nhất định không thể bỏ qua, ta lập tức đi mua một ít vải thô."

"Sai rồi sai rồi, là đi đăng ký, chờ ngày mai sẽ giao hàng."

"Ai nha, đưa tới cửa còn rẻ hơn giá thị trường, bọn họ làm sao kiếm tiền được."...

Mỗi con phố trong kinh thành đều náo nhiệt hẳn lên.

Chỉ vì có rất nhiều người như Trịnh Trụ Tử, lúc này bọn họ mặc quần áo giống nhau như đúc, xuyên qua các con phố lớn, tin tức cũng đưa đến từng hộ gia đình.

Còn có mấy đứa trẻ quen thuộc đi phát tờ rơi quảng cáo trên đường phố náo nhiệt.

Những đứa trẻ này không phải lần đầu tiên giúp Dung Chiêu phát tờ rơi, bọn họ làm việc thành thục, dân chúng trong kinh thành cũng theo thói quen tiếp nhận, tò mò tìm hiểu.

Thanh âm của đám trẻ con quanh quẩn trong các chợ ở kinh thành.

"Ông đi qua bà đi lại, ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-206.html.]

"Gọi là đến, vẫy là đi, không ra khỏi nhà, mua sắm vạn vật!" "Đoàn Đoàn, bạn thân của mọi nhà."...

Tựa như nước b.ắ.n vào chảo dầu, kinh thành lại nổ tung.

Phúc Lộc Hiên và Phúc Lộc Trang đều rất náo nhiệt, nhưng Đoàn Đoàn càng thêm náo nhiệt!

Đây là tồn tại gắn bó mật thiết với bách tính trong kinh thành, đây là việc làm ăn bọn họ rất để ý, có thể thật sự đạt được lợi ích.

Ngày hôm đó, mỗi nhà đều đang nghị luận.

"Đoàn Đoàn này thật sự có thể kiếm tiền sao?"

"Người hợp tác với Dung thế tử đã nói, chỉ cần không lỗ vốn thì bọn họ có thể tiếp tục làm, là muốn mang lại lợi ích cho dân chúng chúng ta."...

"Đoàn Đoàn này có đáng tỉn không?"

"Dung thế tử, kinh thành song kiệt và rất nhiều thế gia công tử cùng làm, đương nhiên đáng tin cậy. Huống hồ, Dung thế tử luôn nghĩ đến chúng ta, lầu một Phúc Lộc Hiên và Đoàn Đoàn đều là vì bách tính."...

"Cha, hôm qua cha nói muốn mua chum sứ, nếu không chúng ta hỏi Đoàn Đoàn thử xem? Không chỉ có thể rẻ một chút, còn có thể đưa tới cửa, tiết kiệm không ít chuyện."

"Thật sự có loại chuyện tốt này sao? Đừng bị người ta lừa tiền là được.."...

"Thím Vương, các ngươi muốn mua bao nhiêu vải bố?"

"Nhà ta chuẩn bị mua nhiều một chút, ta sợ về sau không còn chuyện tốt như vậy."...

Ngày hôm nay, bách tính kinh thành nhà nhà đều náo nhiệt, ngược lại cẩn thận nghiên cứu tờ rơi quảng cáo, tự hỏi mình phải mua cái gì, cái gì thì có lời.

Cũng trong hôm nay, các danh gia vọng tộc trong kinh thành đều mờ mịt.

Đoàn Đoàn này hình như không có liên quan gì đến đám nhà giàu bọn họ thì phải.

Làm ăn lớn đã nói đâu?

"Ha ha ha ha! Ta còn tưởng là làm ăn lớn gì, hóa ra lại là chạy vặt cho người ta kiếm chút lợi ích nhỏ." Thế gia công tử không tham gia vào kế hoạch Đoàn Đoàn nở nụ cười trào phúng.

Bên cạnh, một người khác cũng cười: "Giao tiếp với thứ dân có gì hay ho, những người này đúng là mất mặt." chúng."
 
Chương 206


Tuy rằng hắn thay quần áo mới, nhưng vẫn gánh đòn gánh như cũ, bên trong đòn gánh là tờ rơi tuyên truyền cùng với một quyển sổ còng màu lam thật dày.

Bên cạnh quyển sổ còn có mấy cây bút lông ngỗng bọc kín, thuận tiện để viết và ghi chép.

Triều Đại Nhạn có bút lông ngỗng, chỉ là không thường xuyên có người sử dụng.

Giải thích xong, rất nhiều người còn có chút hoảng hốt.

Trịnh Trụ Tử cười cười: "Chư vị chớ lo lắng, ta mỗi ngày sẽ đi dọc con đường này mấy lần, lúc nào cũng có thể gọi ta, về phần Đoàn Đoàn chúng ta là gì, chờ thời gian dài chư vị sẽ hiểu."

Hắn gánh đòn gánh: "Nếu muốn thứ gì, lát nữa chờ ta đi ngang qua gọi ta đăng ký là được, ta đi lên trước tiếp tục giới thiệu Đoàn Đoàn."

Nói xong, Trịnh Trụ Tử lắc lư rời đi, bước chân nhẹ nhàng.

Mà những người có mặt đã bắt đầu điên cuồng bàn tán.

"Thì ra Đoàn Đoàn này có liên quan đến chúng ta!"

"Rẻ hơn giá thị trường, chuyện tốt thế này nhất định không thể bỏ qua, ta lập tức đi mua một ít vải thô."

"Sai rồi sai rồi, là đi đăng ký, chờ ngày mai sẽ giao hàng."

"Ai nha, đưa tới cửa còn rẻ hơn giá thị trường, bọn họ làm sao kiếm tiền được."...

Mỗi con phố trong kinh thành đều náo nhiệt hẳn lên.

Chỉ vì có rất nhiều người như Trịnh Trụ Tử, lúc này bọn họ mặc quần áo giống nhau như đúc, xuyên qua các con phố lớn, tin tức cũng đưa đến từng hộ gia đình.

Còn có mấy đứa trẻ quen thuộc đi phát tờ rơi quảng cáo trên đường phố náo nhiệt.

Những đứa trẻ này không phải lần đầu tiên giúp Dung Chiêu phát tờ rơi, bọn họ làm việc thành thục, dân chúng trong kinh thành cũng theo thói quen tiếp nhận, tò mò tìm hiểu.

Thanh âm của đám trẻ con quanh quẩn trong các chợ ở kinh thành.

"Ông đi qua bà đi lại, ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-206.html.]

"Gọi là đến, vẫy là đi, không ra khỏi nhà, mua sắm vạn vật!" "Đoàn Đoàn, bạn thân của mọi nhà."...

Tựa như nước b.ắ.n vào chảo dầu, kinh thành lại nổ tung.

Phúc Lộc Hiên và Phúc Lộc Trang đều rất náo nhiệt, nhưng Đoàn Đoàn càng thêm náo nhiệt!

Đây là tồn tại gắn bó mật thiết với bách tính trong kinh thành, đây là việc làm ăn bọn họ rất để ý, có thể thật sự đạt được lợi ích.

Ngày hôm đó, mỗi nhà đều đang nghị luận.

"Đoàn Đoàn này thật sự có thể kiếm tiền sao?"

"Người hợp tác với Dung thế tử đã nói, chỉ cần không lỗ vốn thì bọn họ có thể tiếp tục làm, là muốn mang lại lợi ích cho dân chúng chúng ta."...

"Đoàn Đoàn này có đáng tỉn không?"

"Dung thế tử, kinh thành song kiệt và rất nhiều thế gia công tử cùng làm, đương nhiên đáng tin cậy. Huống hồ, Dung thế tử luôn nghĩ đến chúng ta, lầu một Phúc Lộc Hiên và Đoàn Đoàn đều là vì bách tính."...

"Cha, hôm qua cha nói muốn mua chum sứ, nếu không chúng ta hỏi Đoàn Đoàn thử xem? Không chỉ có thể rẻ một chút, còn có thể đưa tới cửa, tiết kiệm không ít chuyện."

"Thật sự có loại chuyện tốt này sao? Đừng bị người ta lừa tiền là được.."...

"Thím Vương, các ngươi muốn mua bao nhiêu vải bố?"

"Nhà ta chuẩn bị mua nhiều một chút, ta sợ về sau không còn chuyện tốt như vậy."...

Ngày hôm nay, bách tính kinh thành nhà nhà đều náo nhiệt, ngược lại cẩn thận nghiên cứu tờ rơi quảng cáo, tự hỏi mình phải mua cái gì, cái gì thì có lời.

Cũng trong hôm nay, các danh gia vọng tộc trong kinh thành đều mờ mịt.

Đoàn Đoàn này hình như không có liên quan gì đến đám nhà giàu bọn họ thì phải.

Làm ăn lớn đã nói đâu?

"Ha ha ha ha! Ta còn tưởng là làm ăn lớn gì, hóa ra lại là chạy vặt cho người ta kiếm chút lợi ích nhỏ." Thế gia công tử không tham gia vào kế hoạch Đoàn Đoàn nở nụ cười trào phúng.

Bên cạnh, một người khác cũng cười: "Giao tiếp với thứ dân có gì hay ho, những người này đúng là mất mặt." chúng."
 
Chương 206


Tuy rằng hắn thay quần áo mới, nhưng vẫn gánh đòn gánh như cũ, bên trong đòn gánh là tờ rơi tuyên truyền cùng với một quyển sổ còng màu lam thật dày.

Bên cạnh quyển sổ còn có mấy cây bút lông ngỗng bọc kín, thuận tiện để viết và ghi chép.

Triều Đại Nhạn có bút lông ngỗng, chỉ là không thường xuyên có người sử dụng.

Giải thích xong, rất nhiều người còn có chút hoảng hốt.

Trịnh Trụ Tử cười cười: "Chư vị chớ lo lắng, ta mỗi ngày sẽ đi dọc con đường này mấy lần, lúc nào cũng có thể gọi ta, về phần Đoàn Đoàn chúng ta là gì, chờ thời gian dài chư vị sẽ hiểu."

Hắn gánh đòn gánh: "Nếu muốn thứ gì, lát nữa chờ ta đi ngang qua gọi ta đăng ký là được, ta đi lên trước tiếp tục giới thiệu Đoàn Đoàn."

Nói xong, Trịnh Trụ Tử lắc lư rời đi, bước chân nhẹ nhàng.

Mà những người có mặt đã bắt đầu điên cuồng bàn tán.

"Thì ra Đoàn Đoàn này có liên quan đến chúng ta!"

"Rẻ hơn giá thị trường, chuyện tốt thế này nhất định không thể bỏ qua, ta lập tức đi mua một ít vải thô."

"Sai rồi sai rồi, là đi đăng ký, chờ ngày mai sẽ giao hàng."

"Ai nha, đưa tới cửa còn rẻ hơn giá thị trường, bọn họ làm sao kiếm tiền được."...

Mỗi con phố trong kinh thành đều náo nhiệt hẳn lên.

Chỉ vì có rất nhiều người như Trịnh Trụ Tử, lúc này bọn họ mặc quần áo giống nhau như đúc, xuyên qua các con phố lớn, tin tức cũng đưa đến từng hộ gia đình.

Còn có mấy đứa trẻ quen thuộc đi phát tờ rơi quảng cáo trên đường phố náo nhiệt.

Những đứa trẻ này không phải lần đầu tiên giúp Dung Chiêu phát tờ rơi, bọn họ làm việc thành thục, dân chúng trong kinh thành cũng theo thói quen tiếp nhận, tò mò tìm hiểu.

Thanh âm của đám trẻ con quanh quẩn trong các chợ ở kinh thành.

"Ông đi qua bà đi lại, ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-206.html.]

"Gọi là đến, vẫy là đi, không ra khỏi nhà, mua sắm vạn vật!" "Đoàn Đoàn, bạn thân của mọi nhà."...

Tựa như nước b.ắ.n vào chảo dầu, kinh thành lại nổ tung.

Phúc Lộc Hiên và Phúc Lộc Trang đều rất náo nhiệt, nhưng Đoàn Đoàn càng thêm náo nhiệt!

Đây là tồn tại gắn bó mật thiết với bách tính trong kinh thành, đây là việc làm ăn bọn họ rất để ý, có thể thật sự đạt được lợi ích.

Ngày hôm đó, mỗi nhà đều đang nghị luận.

"Đoàn Đoàn này thật sự có thể kiếm tiền sao?"

"Người hợp tác với Dung thế tử đã nói, chỉ cần không lỗ vốn thì bọn họ có thể tiếp tục làm, là muốn mang lại lợi ích cho dân chúng chúng ta."...

"Đoàn Đoàn này có đáng tỉn không?"

"Dung thế tử, kinh thành song kiệt và rất nhiều thế gia công tử cùng làm, đương nhiên đáng tin cậy. Huống hồ, Dung thế tử luôn nghĩ đến chúng ta, lầu một Phúc Lộc Hiên và Đoàn Đoàn đều là vì bách tính."...

"Cha, hôm qua cha nói muốn mua chum sứ, nếu không chúng ta hỏi Đoàn Đoàn thử xem? Không chỉ có thể rẻ một chút, còn có thể đưa tới cửa, tiết kiệm không ít chuyện."

"Thật sự có loại chuyện tốt này sao? Đừng bị người ta lừa tiền là được.."...

"Thím Vương, các ngươi muốn mua bao nhiêu vải bố?"

"Nhà ta chuẩn bị mua nhiều một chút, ta sợ về sau không còn chuyện tốt như vậy."...

Ngày hôm nay, bách tính kinh thành nhà nhà đều náo nhiệt, ngược lại cẩn thận nghiên cứu tờ rơi quảng cáo, tự hỏi mình phải mua cái gì, cái gì thì có lời.

Cũng trong hôm nay, các danh gia vọng tộc trong kinh thành đều mờ mịt.

Đoàn Đoàn này hình như không có liên quan gì đến đám nhà giàu bọn họ thì phải.

Làm ăn lớn đã nói đâu?

"Ha ha ha ha! Ta còn tưởng là làm ăn lớn gì, hóa ra lại là chạy vặt cho người ta kiếm chút lợi ích nhỏ." Thế gia công tử không tham gia vào kế hoạch Đoàn Đoàn nở nụ cười trào phúng.

Bên cạnh, một người khác cũng cười: "Giao tiếp với thứ dân có gì hay ho, những người này đúng là mất mặt." chúng."
 
Chương 207


"Kinh thành song kiệt hóa ra cũng chỉ thế này."

"Bị Dung Chiêu lừa gạt làm việc này, sớm muộn gì cũng hối hận."

"Thanh lưu mới là vương đạo, không kiếm được bao nhiêu tiền còn đánh mất thanh danh, ngu không chịu được."...

Trong rất nhiều thế gia, tiếng trào phúng vang lên.

Theo bọn hắn, những thế gia công tử kia không cần mặt mũi đi làm ăn, việc này đáng ra nên là một mối làm ăn kinh thiên động địa, tiền vào như nước mới có thể được xem trọng...

Hóa ra lại thế này? Giao tiếp với dân chúng, so đo một văn hai văn tiền?

Mất mặt a mất mặt.

Người xem kịch vui đã nhịn không được cười ra tiếng, còn có người tuôn lời châm biến.

Một thế gia nào đó trong kinh.

Công tử nhà bọn họ đi theo Dung thế tử cùng kinh thành song kiệt thực hiện kế hoạch Đoàn Đoàn, cho nên bọn họ đều chuẩn bị tiền chờ đợi ủng hộ vãn bối, nhưng hiện tại bọn họ có chút mờ mịt.

Phải ủng hộ kiểu gì?

Vải bố bán rẻ hơn thị trường ba mươi phần trăm, liệu có phải bọn họ mua càng nhiều, Đoàn Đoàn lỗ càng nặng hay không?

Chẳng lẽ... bọn họ nên mua nhiều điểm tâm của Phúc Lộc Hiên?

Nhưng điểm tâm là của Dung Chiêu và Phúc Lộc Hiên, cũng không liên quan đến Đoàn Đoàn là mấy.

Đoàn Đoàn hiển nhiên không phải là vụ làm ăn lớn gì?

Chủ nhân trong nhà mơ hồ cả ngày, lại nghe không ít tiếng trào phúng, cuối cùng buổi tối bắt được con trai trở về, vội hỏi: "Đoàn Đoàn rốt cuộc là làm ăn gì? Cảm giác giống như phải sẽ lỗ vốn."

"Cũng không đến mức phải lỗ vốn, Phúc Lộc Hiên cho giá điểm tâm rất ưu đãi, chỉ cần có người mua là có thể kiếm chút ít." Nhi tử hắn nghiêm túc nói, còn có chút cao hứng.

Phụ thân: "Còn những món thấp hơn giá thị trường thì sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-207.html.]

Nhi tử: "Cũng có thể kiếm chút lợi nhuận."

Phụ thân mờ mịt : "Các người nhiều thế gia công như vậy kết quả lại làm cái này? 

Nhi tử kích động: "Cái này có gì không tốt? Cha xem, bây giờ Đoàn Đoàn ở trong kinh động tĩnh lớn bao nhiêu, con vừa mới trở về, dọc đường đi đều nghe người ta thảo luận Đoàn Đoàn, động tĩnh so với Phúc Lộc Hiên lúc trước còn lớn hơn!"

Phụ thân: "Nhưng Đoàn Đoàn cũng không kiếm được nhiều tiền."

Tuy rằng không trông cậy thu nhập khủng như Phúc Lộc Hiên, nhưng nhà bọn họ cũng chờ mong nhỉ tử có động tĩnh lớn, mang về lợi nhuận...

Làm nửa ngày, còn phải lo lắng có lỗ vốn hay không?

Nhi tử vẻ mặt ghét bỏ: "Cha thật là tục khí, tại sao động một chút lại là tiền?"

Cha hắn: "...?"

Lão phụ thân mặt không chút thay đổi: "Không vì tiền vậy ngươi làm ăn vì cái gì?"

Nhi tử: "Đương nhiên là vì ước mơ, ước mơ đó cha có biết không, ước mơ chính là nguyện vọng cho dù nằm mơ cũng muốn nó thành hiện thực, Đoàn Đoàn chính là cách để chúng ta thực hiện ước mơ, cha đừng xem thường Đoàn Đoàn, ảnh hưởng của nó rất lớn, không chỉ có thể vực dậy..."

Hắn vẻ mặt kích động thao thao bất tuyệt, tựa hồ Đoàn Đoàn kia là một chuyện tốt không thể tốt hơn.

Mà hắn đang có một bầu tình cảm mãnh liệt, chuẩn bị vì Đoàn Đoàn hảo hảo dâng hiến.

Cuối cùng, hắn tổng kết: "Cha, cha quá hẹp hòi, chỉ có thể nhìn thấy lợi ích ngắn hạn trước mắt, chỉ có thể nhìn thấy tục vật như ngân lượng, ai, may mắn tương lai nhà chúng ta có con."

Cha hắn nghe thấy đầu đều nổ tung, rốt cục hít sâu một hơi, giơ ngón tay chỉ vào cửa...

"CútI"

Phủ thiếu khanh Đại Lý Tự.

Quan Mộng Sinh cẩn thận nhìn cha hắn: "Cha, cha không tức giận sao?"

Cha hắn khẽ cười: "Ta không tức giận, trước đó ta đã biết con muốn làm gì, đương nhiên là ủng hộ."

Quan Mộng Sinh thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực: "Làm con sợ muốn chết, nghe nói gia đình của mấy người kia đều mất hứng, chuẩn bị dạy dỗ bọn họ con còn tưởng cha cũng sẽ như vậy " Cha hắn không dạy dỗ hắn, vẫn tươi cười rất hòa ái. Vì thế Quan Mộng Sinh vui vẻ trở về phòng ngủ, chỉ cảm thấy cha thật sự là tri kỷ của mình.
 
Chương 207


"Kinh thành song kiệt hóa ra cũng chỉ thế này."

"Bị Dung Chiêu lừa gạt làm việc này, sớm muộn gì cũng hối hận."

"Thanh lưu mới là vương đạo, không kiếm được bao nhiêu tiền còn đánh mất thanh danh, ngu không chịu được."...

Trong rất nhiều thế gia, tiếng trào phúng vang lên.

Theo bọn hắn, những thế gia công tử kia không cần mặt mũi đi làm ăn, việc này đáng ra nên là một mối làm ăn kinh thiên động địa, tiền vào như nước mới có thể được xem trọng...

Hóa ra lại thế này? Giao tiếp với dân chúng, so đo một văn hai văn tiền?

Mất mặt a mất mặt.

Người xem kịch vui đã nhịn không được cười ra tiếng, còn có người tuôn lời châm biến.

Một thế gia nào đó trong kinh.

Công tử nhà bọn họ đi theo Dung thế tử cùng kinh thành song kiệt thực hiện kế hoạch Đoàn Đoàn, cho nên bọn họ đều chuẩn bị tiền chờ đợi ủng hộ vãn bối, nhưng hiện tại bọn họ có chút mờ mịt.

Phải ủng hộ kiểu gì?

Vải bố bán rẻ hơn thị trường ba mươi phần trăm, liệu có phải bọn họ mua càng nhiều, Đoàn Đoàn lỗ càng nặng hay không?

Chẳng lẽ... bọn họ nên mua nhiều điểm tâm của Phúc Lộc Hiên?

Nhưng điểm tâm là của Dung Chiêu và Phúc Lộc Hiên, cũng không liên quan đến Đoàn Đoàn là mấy.

Đoàn Đoàn hiển nhiên không phải là vụ làm ăn lớn gì?

Chủ nhân trong nhà mơ hồ cả ngày, lại nghe không ít tiếng trào phúng, cuối cùng buổi tối bắt được con trai trở về, vội hỏi: "Đoàn Đoàn rốt cuộc là làm ăn gì? Cảm giác giống như phải sẽ lỗ vốn."

"Cũng không đến mức phải lỗ vốn, Phúc Lộc Hiên cho giá điểm tâm rất ưu đãi, chỉ cần có người mua là có thể kiếm chút ít." Nhi tử hắn nghiêm túc nói, còn có chút cao hứng.

Phụ thân: "Còn những món thấp hơn giá thị trường thì sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-207.html.]

Nhi tử: "Cũng có thể kiếm chút lợi nhuận."

Phụ thân mờ mịt : "Các người nhiều thế gia công như vậy kết quả lại làm cái này? 

Nhi tử kích động: "Cái này có gì không tốt? Cha xem, bây giờ Đoàn Đoàn ở trong kinh động tĩnh lớn bao nhiêu, con vừa mới trở về, dọc đường đi đều nghe người ta thảo luận Đoàn Đoàn, động tĩnh so với Phúc Lộc Hiên lúc trước còn lớn hơn!"

Phụ thân: "Nhưng Đoàn Đoàn cũng không kiếm được nhiều tiền."

Tuy rằng không trông cậy thu nhập khủng như Phúc Lộc Hiên, nhưng nhà bọn họ cũng chờ mong nhỉ tử có động tĩnh lớn, mang về lợi nhuận...

Làm nửa ngày, còn phải lo lắng có lỗ vốn hay không?

Nhi tử vẻ mặt ghét bỏ: "Cha thật là tục khí, tại sao động một chút lại là tiền?"

Cha hắn: "...?"

Lão phụ thân mặt không chút thay đổi: "Không vì tiền vậy ngươi làm ăn vì cái gì?"

Nhi tử: "Đương nhiên là vì ước mơ, ước mơ đó cha có biết không, ước mơ chính là nguyện vọng cho dù nằm mơ cũng muốn nó thành hiện thực, Đoàn Đoàn chính là cách để chúng ta thực hiện ước mơ, cha đừng xem thường Đoàn Đoàn, ảnh hưởng của nó rất lớn, không chỉ có thể vực dậy..."

Hắn vẻ mặt kích động thao thao bất tuyệt, tựa hồ Đoàn Đoàn kia là một chuyện tốt không thể tốt hơn.

Mà hắn đang có một bầu tình cảm mãnh liệt, chuẩn bị vì Đoàn Đoàn hảo hảo dâng hiến.

Cuối cùng, hắn tổng kết: "Cha, cha quá hẹp hòi, chỉ có thể nhìn thấy lợi ích ngắn hạn trước mắt, chỉ có thể nhìn thấy tục vật như ngân lượng, ai, may mắn tương lai nhà chúng ta có con."

Cha hắn nghe thấy đầu đều nổ tung, rốt cục hít sâu một hơi, giơ ngón tay chỉ vào cửa...

"CútI"

Phủ thiếu khanh Đại Lý Tự.

Quan Mộng Sinh cẩn thận nhìn cha hắn: "Cha, cha không tức giận sao?"

Cha hắn khẽ cười: "Ta không tức giận, trước đó ta đã biết con muốn làm gì, đương nhiên là ủng hộ."

Quan Mộng Sinh thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực: "Làm con sợ muốn chết, nghe nói gia đình của mấy người kia đều mất hứng, chuẩn bị dạy dỗ bọn họ con còn tưởng cha cũng sẽ như vậy " Cha hắn không dạy dỗ hắn, vẫn tươi cười rất hòa ái. Vì thế Quan Mộng Sinh vui vẻ trở về phòng ngủ, chỉ cảm thấy cha thật sự là tri kỷ của mình.
 
Chương 207


"Kinh thành song kiệt hóa ra cũng chỉ thế này."

"Bị Dung Chiêu lừa gạt làm việc này, sớm muộn gì cũng hối hận."

"Thanh lưu mới là vương đạo, không kiếm được bao nhiêu tiền còn đánh mất thanh danh, ngu không chịu được."...

Trong rất nhiều thế gia, tiếng trào phúng vang lên.

Theo bọn hắn, những thế gia công tử kia không cần mặt mũi đi làm ăn, việc này đáng ra nên là một mối làm ăn kinh thiên động địa, tiền vào như nước mới có thể được xem trọng...

Hóa ra lại thế này? Giao tiếp với dân chúng, so đo một văn hai văn tiền?

Mất mặt a mất mặt.

Người xem kịch vui đã nhịn không được cười ra tiếng, còn có người tuôn lời châm biến.

Một thế gia nào đó trong kinh.

Công tử nhà bọn họ đi theo Dung thế tử cùng kinh thành song kiệt thực hiện kế hoạch Đoàn Đoàn, cho nên bọn họ đều chuẩn bị tiền chờ đợi ủng hộ vãn bối, nhưng hiện tại bọn họ có chút mờ mịt.

Phải ủng hộ kiểu gì?

Vải bố bán rẻ hơn thị trường ba mươi phần trăm, liệu có phải bọn họ mua càng nhiều, Đoàn Đoàn lỗ càng nặng hay không?

Chẳng lẽ... bọn họ nên mua nhiều điểm tâm của Phúc Lộc Hiên?

Nhưng điểm tâm là của Dung Chiêu và Phúc Lộc Hiên, cũng không liên quan đến Đoàn Đoàn là mấy.

Đoàn Đoàn hiển nhiên không phải là vụ làm ăn lớn gì?

Chủ nhân trong nhà mơ hồ cả ngày, lại nghe không ít tiếng trào phúng, cuối cùng buổi tối bắt được con trai trở về, vội hỏi: "Đoàn Đoàn rốt cuộc là làm ăn gì? Cảm giác giống như phải sẽ lỗ vốn."

"Cũng không đến mức phải lỗ vốn, Phúc Lộc Hiên cho giá điểm tâm rất ưu đãi, chỉ cần có người mua là có thể kiếm chút ít." Nhi tử hắn nghiêm túc nói, còn có chút cao hứng.

Phụ thân: "Còn những món thấp hơn giá thị trường thì sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-207.html.]

Nhi tử: "Cũng có thể kiếm chút lợi nhuận."

Phụ thân mờ mịt : "Các người nhiều thế gia công như vậy kết quả lại làm cái này? 

Nhi tử kích động: "Cái này có gì không tốt? Cha xem, bây giờ Đoàn Đoàn ở trong kinh động tĩnh lớn bao nhiêu, con vừa mới trở về, dọc đường đi đều nghe người ta thảo luận Đoàn Đoàn, động tĩnh so với Phúc Lộc Hiên lúc trước còn lớn hơn!"

Phụ thân: "Nhưng Đoàn Đoàn cũng không kiếm được nhiều tiền."

Tuy rằng không trông cậy thu nhập khủng như Phúc Lộc Hiên, nhưng nhà bọn họ cũng chờ mong nhỉ tử có động tĩnh lớn, mang về lợi nhuận...

Làm nửa ngày, còn phải lo lắng có lỗ vốn hay không?

Nhi tử vẻ mặt ghét bỏ: "Cha thật là tục khí, tại sao động một chút lại là tiền?"

Cha hắn: "...?"

Lão phụ thân mặt không chút thay đổi: "Không vì tiền vậy ngươi làm ăn vì cái gì?"

Nhi tử: "Đương nhiên là vì ước mơ, ước mơ đó cha có biết không, ước mơ chính là nguyện vọng cho dù nằm mơ cũng muốn nó thành hiện thực, Đoàn Đoàn chính là cách để chúng ta thực hiện ước mơ, cha đừng xem thường Đoàn Đoàn, ảnh hưởng của nó rất lớn, không chỉ có thể vực dậy..."

Hắn vẻ mặt kích động thao thao bất tuyệt, tựa hồ Đoàn Đoàn kia là một chuyện tốt không thể tốt hơn.

Mà hắn đang có một bầu tình cảm mãnh liệt, chuẩn bị vì Đoàn Đoàn hảo hảo dâng hiến.

Cuối cùng, hắn tổng kết: "Cha, cha quá hẹp hòi, chỉ có thể nhìn thấy lợi ích ngắn hạn trước mắt, chỉ có thể nhìn thấy tục vật như ngân lượng, ai, may mắn tương lai nhà chúng ta có con."

Cha hắn nghe thấy đầu đều nổ tung, rốt cục hít sâu một hơi, giơ ngón tay chỉ vào cửa...

"CútI"

Phủ thiếu khanh Đại Lý Tự.

Quan Mộng Sinh cẩn thận nhìn cha hắn: "Cha, cha không tức giận sao?"

Cha hắn khẽ cười: "Ta không tức giận, trước đó ta đã biết con muốn làm gì, đương nhiên là ủng hộ."

Quan Mộng Sinh thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực: "Làm con sợ muốn chết, nghe nói gia đình của mấy người kia đều mất hứng, chuẩn bị dạy dỗ bọn họ con còn tưởng cha cũng sẽ như vậy " Cha hắn không dạy dỗ hắn, vẫn tươi cười rất hòa ái. Vì thế Quan Mộng Sinh vui vẻ trở về phòng ngủ, chỉ cảm thấy cha thật sự là tri kỷ của mình.
 
Chương 208


Mẹ của Quan Mộng Sinh là Đặng Thường Nam nghi hoặc nhìn trượng phu, tò mò hỏi: "Chàng thật sự không tức giận?"

Quan thiếu khanh bưng chén trà lên, uống ngụm trà, thảnh thơi mở miệng: "Người tức giận đều là lo lắng nhi tử không làm việc đàng hoàng, ta lo lắng cái gì? Tiểu tử này ngày thường chỉ biết gây chuyện thị phi, hiện tại bị việc này ngăn trở, ít gây phiền toái làm người ta e ngại, ta còn phải cám ơn trời đất."

Đặng Thường Nam: "..."

Đã hiểu, nhi tử nhà người ta bình thường rất xuất sắc, hôm nay đột nhiên làm ra chuyện này cho nên người trong nhà mới tức giận.

Nhưng nhi tử nhà bọn họ vốn thích gây chuyện thị phi, hôm nay như vậy, ngược lại làm cho bọn họ thoải mái.

Quan thiếu khanh xoa tay: "Huống hồ, Mộng Sinh không có bản lĩnh gì, bây giờ còn có thể đi theo Dung Chiêu và đám người kinh thành song kiệt làm ăn cũng là chuyện tốt."

Đặng Thường Nam thầm nhủ trong lòng...

Nhi tử, con cho rằng cha con là tri kỷ ủng hộ con, kết quả người ta căn bản không phải nghĩ như vậy!

Phủ Trương thừa tướng.

Trương Trường Tri cười ra tiếng: "Ha ha ha, những người này hôm nay ở kinh thành đều mất hết mặt mũi, nhất là Dung Chiêu kia lại dẫn đầu một vụ làm ăn như vậy, thế mà vẫn có người tham dự. Hôm nay rất nhiều người đều đang trào phúng bọn họ vì kiếm một văn hai văn mà mất sạch thể diện."

Trương thừa tướng không nói lời nào.

Trương Trường Tri cười cũng không dám cười, ngậm miệng lại.

Bởi vì Trương thừa tướng lạnh mặt nhìn hắn.

Trương Trường Tri: "... Cha?"

Trương thừa tướng hít sâu một hơi: "Luôn cảm thấy việc làm ăn này không đơn giản... Lại nhất thời không nghĩ ra mục đích của bọn họ là gì."

Trương Trường Ngôn: "Bọn họ là vì muốn làm chuyện lợi dân huệ dân, thuận tiện kiếm chút danh tiếng."

Trương thừa tướng ngẩn ra, nhìn hắn: "Sao con biết?" bọn họ thương lượng con cũng có mặt."

Chỉ là hắn không có tiền tham dự, hơn nữa hắn thiếu tiền quá lâu, không thích làm ăn không có lợi nhuận như thế này.

Trương thừa tướng: "??2"

Lão hít sâu một hơi, lớn tiếng hỏi: "Sao con không nói sớm cho ta biết?"

Trương Trường Ngôn chột dạ rụt cổ: "... Con quên mất."

Lấy tiền trong nhà, hắn chột dạ, nào dám chủ động xuất hiện trước mặt Trương thừa tướng? Trốn còn không kịp.

Vừa nói xong, Trương thừa tướng cầm chổi lông gà vọt tới.

Trương Tam kêu rên: "Cha..."

Trương thừa tướng chửi ầm lên: "Cái thứ vô năng bất tài, trước đó mỗi ngày đi theo Dung Chiêu kia, kết quả tin tức gì cũng không dò xét được, khó khăn lắm mới nghe được cái hữu dụng thì lại không nói cho ta biết, ta đánh c.h.ế.t ngươi, cái đồ ngu xuẩn này!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-208.html.]

Trương Tam: "Cha! Con thật sự sai rồi!!"

Trương Nhị rụt cổ, không biết vì sao đột nhiên có chút sợ hãi, còn cảm thấy chân có chút run rẩy.

Chuyện bọn họ giấu diếm cha hình như có chút nhiều?

Cùng lúc đó, Vinh thân vương phủ.

Vinh thân vương phi đưa cho Vinh thân vương một chén trà, không ngừng an ủi: "Vương gia, đừng tức giận, uống chén trà trước đã."

Bùi Thừa Lăng ở bên cạnh nói mát: "Mẫu thân, người không nghe danh gia vọng tộc trong kinh nói đám Thừa Quyết như thế nào đâu, nói tầm mắt bọn họ quá nhỏ, Dung Chiêu có mối làm ăn nhiều tiền lại không tham gia, đi tham gia mối làm ăn phải giao tiếp với thứ dân, vì một văn hai văn tiền mà giày vò bản thân, thật sự là không có tiền đề."

Vinh thân vương hô hấp trở nên nặng nề.

Vương phi trừng mắt nhìn hắn, rốt cuộc không dám nói gì.

Vì vậy chờ Bùi Thừa Quyết trở về, Vinh thân vương câu đầu tiên liền hỏi: "Sáu ngàn lượng đầu tư kia của con đại khái bao lâu có thể hồi vốn?"

Bùi Thừa Quyết suy nghĩ một chút, trả lời: "Ba hoặc năm năm? Có lẽ... không thu lại được."

Dù sao, Đoàn Đoàn giai đoạn đầu thật sự không kiếm được bao nhiêu tiền. Ánh mắt vui sướng khi người gặp họa của Bùi Thừa Lăng hoàn toàn không che giấu được, khóe miệng kiềm chế không giương lên, ho khan một tiếng, cố ý nói: "Ai nha, vương phủ vốn đã khó khăn rồi, hôm nay xem ra lại phải mất thêm sáu ngàn lượng."

Hiếm lắm hắn mới bắt được Bùi Thừa Quyết phạm sai lầm, còn không nhanh đổ dầu vào lửa?

Vinh thân vương: "..."

Hắn ôm n.g.ự.c ngồi trên ghế, cả người đều không khỏe.

Du thân vương phủ.

Du thân vương mặt không chút thay đổi: "Đầu tư có thể trả lại không? Sáu ngàn lượng có thể lấy lại không?"

Vương phi cũng là vẻ mặt đau lòng, phải biết rằng sau khi gom được bốn vạn lượng đầu tư Phúc Lộc Hiên, sáu ngàn lượng này gom góp rất khó khăn, Bùi Quan Sơn và Du thân vương lúc đó mặt đối mặt đều là trạng thái không có tiền.

Bùi Quan Sơn lắc đầu: "Không thể."

Du thân vương muốn đánh người.

Nhưng nhìn khuôn mặt có chút lạnh lùng của nhỉ tử, đành nhịn.

Đây là con trai hắn.

Là thế tử của Du thân vương phủ bọn họ, không thể đánh chết.

Nhịn thôi nhịn thôi, thật sự là nhịn không được, hít sâu một hơi, quát: "Ngươi biết Du thân vương phủ chúng ta bây giờ khó khăn cỡ nào không?!"

Hắn cũng có sai, nhưng hắn cảm thấy việc làm ăn của Phúc Lộc Hiên đáng tin cậy hơn Đoàn Đoàn.

Phúc Lộc Hiên là nhật tiến đấu kim, Đoàn Đoàn lại là hút m.á.u ngược a.
 
Chương 208


Mẹ của Quan Mộng Sinh là Đặng Thường Nam nghi hoặc nhìn trượng phu, tò mò hỏi: "Chàng thật sự không tức giận?"

Quan thiếu khanh bưng chén trà lên, uống ngụm trà, thảnh thơi mở miệng: "Người tức giận đều là lo lắng nhi tử không làm việc đàng hoàng, ta lo lắng cái gì? Tiểu tử này ngày thường chỉ biết gây chuyện thị phi, hiện tại bị việc này ngăn trở, ít gây phiền toái làm người ta e ngại, ta còn phải cám ơn trời đất."

Đặng Thường Nam: "..."

Đã hiểu, nhi tử nhà người ta bình thường rất xuất sắc, hôm nay đột nhiên làm ra chuyện này cho nên người trong nhà mới tức giận.

Nhưng nhi tử nhà bọn họ vốn thích gây chuyện thị phi, hôm nay như vậy, ngược lại làm cho bọn họ thoải mái.

Quan thiếu khanh xoa tay: "Huống hồ, Mộng Sinh không có bản lĩnh gì, bây giờ còn có thể đi theo Dung Chiêu và đám người kinh thành song kiệt làm ăn cũng là chuyện tốt."

Đặng Thường Nam thầm nhủ trong lòng...

Nhi tử, con cho rằng cha con là tri kỷ ủng hộ con, kết quả người ta căn bản không phải nghĩ như vậy!

Phủ Trương thừa tướng.

Trương Trường Tri cười ra tiếng: "Ha ha ha, những người này hôm nay ở kinh thành đều mất hết mặt mũi, nhất là Dung Chiêu kia lại dẫn đầu một vụ làm ăn như vậy, thế mà vẫn có người tham dự. Hôm nay rất nhiều người đều đang trào phúng bọn họ vì kiếm một văn hai văn mà mất sạch thể diện."

Trương thừa tướng không nói lời nào.

Trương Trường Tri cười cũng không dám cười, ngậm miệng lại.

Bởi vì Trương thừa tướng lạnh mặt nhìn hắn.

Trương Trường Tri: "... Cha?"

Trương thừa tướng hít sâu một hơi: "Luôn cảm thấy việc làm ăn này không đơn giản... Lại nhất thời không nghĩ ra mục đích của bọn họ là gì."

Trương Trường Ngôn: "Bọn họ là vì muốn làm chuyện lợi dân huệ dân, thuận tiện kiếm chút danh tiếng."

Trương thừa tướng ngẩn ra, nhìn hắn: "Sao con biết?" bọn họ thương lượng con cũng có mặt."

Chỉ là hắn không có tiền tham dự, hơn nữa hắn thiếu tiền quá lâu, không thích làm ăn không có lợi nhuận như thế này.

Trương thừa tướng: "??2"

Lão hít sâu một hơi, lớn tiếng hỏi: "Sao con không nói sớm cho ta biết?"

Trương Trường Ngôn chột dạ rụt cổ: "... Con quên mất."

Lấy tiền trong nhà, hắn chột dạ, nào dám chủ động xuất hiện trước mặt Trương thừa tướng? Trốn còn không kịp.

Vừa nói xong, Trương thừa tướng cầm chổi lông gà vọt tới.

Trương Tam kêu rên: "Cha..."

Trương thừa tướng chửi ầm lên: "Cái thứ vô năng bất tài, trước đó mỗi ngày đi theo Dung Chiêu kia, kết quả tin tức gì cũng không dò xét được, khó khăn lắm mới nghe được cái hữu dụng thì lại không nói cho ta biết, ta đánh c.h.ế.t ngươi, cái đồ ngu xuẩn này!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-208.html.]

Trương Tam: "Cha! Con thật sự sai rồi!!"

Trương Nhị rụt cổ, không biết vì sao đột nhiên có chút sợ hãi, còn cảm thấy chân có chút run rẩy.

Chuyện bọn họ giấu diếm cha hình như có chút nhiều?

Cùng lúc đó, Vinh thân vương phủ.

Vinh thân vương phi đưa cho Vinh thân vương một chén trà, không ngừng an ủi: "Vương gia, đừng tức giận, uống chén trà trước đã."

Bùi Thừa Lăng ở bên cạnh nói mát: "Mẫu thân, người không nghe danh gia vọng tộc trong kinh nói đám Thừa Quyết như thế nào đâu, nói tầm mắt bọn họ quá nhỏ, Dung Chiêu có mối làm ăn nhiều tiền lại không tham gia, đi tham gia mối làm ăn phải giao tiếp với thứ dân, vì một văn hai văn tiền mà giày vò bản thân, thật sự là không có tiền đề."

Vinh thân vương hô hấp trở nên nặng nề.

Vương phi trừng mắt nhìn hắn, rốt cuộc không dám nói gì.

Vì vậy chờ Bùi Thừa Quyết trở về, Vinh thân vương câu đầu tiên liền hỏi: "Sáu ngàn lượng đầu tư kia của con đại khái bao lâu có thể hồi vốn?"

Bùi Thừa Quyết suy nghĩ một chút, trả lời: "Ba hoặc năm năm? Có lẽ... không thu lại được."

Dù sao, Đoàn Đoàn giai đoạn đầu thật sự không kiếm được bao nhiêu tiền. Ánh mắt vui sướng khi người gặp họa của Bùi Thừa Lăng hoàn toàn không che giấu được, khóe miệng kiềm chế không giương lên, ho khan một tiếng, cố ý nói: "Ai nha, vương phủ vốn đã khó khăn rồi, hôm nay xem ra lại phải mất thêm sáu ngàn lượng."

Hiếm lắm hắn mới bắt được Bùi Thừa Quyết phạm sai lầm, còn không nhanh đổ dầu vào lửa?

Vinh thân vương: "..."

Hắn ôm n.g.ự.c ngồi trên ghế, cả người đều không khỏe.

Du thân vương phủ.

Du thân vương mặt không chút thay đổi: "Đầu tư có thể trả lại không? Sáu ngàn lượng có thể lấy lại không?"

Vương phi cũng là vẻ mặt đau lòng, phải biết rằng sau khi gom được bốn vạn lượng đầu tư Phúc Lộc Hiên, sáu ngàn lượng này gom góp rất khó khăn, Bùi Quan Sơn và Du thân vương lúc đó mặt đối mặt đều là trạng thái không có tiền.

Bùi Quan Sơn lắc đầu: "Không thể."

Du thân vương muốn đánh người.

Nhưng nhìn khuôn mặt có chút lạnh lùng của nhỉ tử, đành nhịn.

Đây là con trai hắn.

Là thế tử của Du thân vương phủ bọn họ, không thể đánh chết.

Nhịn thôi nhịn thôi, thật sự là nhịn không được, hít sâu một hơi, quát: "Ngươi biết Du thân vương phủ chúng ta bây giờ khó khăn cỡ nào không?!"

Hắn cũng có sai, nhưng hắn cảm thấy việc làm ăn của Phúc Lộc Hiên đáng tin cậy hơn Đoàn Đoàn.

Phúc Lộc Hiên là nhật tiến đấu kim, Đoàn Đoàn lại là hút m.á.u ngược a.
 
Chương 208


Mẹ của Quan Mộng Sinh là Đặng Thường Nam nghi hoặc nhìn trượng phu, tò mò hỏi: "Chàng thật sự không tức giận?"

Quan thiếu khanh bưng chén trà lên, uống ngụm trà, thảnh thơi mở miệng: "Người tức giận đều là lo lắng nhi tử không làm việc đàng hoàng, ta lo lắng cái gì? Tiểu tử này ngày thường chỉ biết gây chuyện thị phi, hiện tại bị việc này ngăn trở, ít gây phiền toái làm người ta e ngại, ta còn phải cám ơn trời đất."

Đặng Thường Nam: "..."

Đã hiểu, nhi tử nhà người ta bình thường rất xuất sắc, hôm nay đột nhiên làm ra chuyện này cho nên người trong nhà mới tức giận.

Nhưng nhi tử nhà bọn họ vốn thích gây chuyện thị phi, hôm nay như vậy, ngược lại làm cho bọn họ thoải mái.

Quan thiếu khanh xoa tay: "Huống hồ, Mộng Sinh không có bản lĩnh gì, bây giờ còn có thể đi theo Dung Chiêu và đám người kinh thành song kiệt làm ăn cũng là chuyện tốt."

Đặng Thường Nam thầm nhủ trong lòng...

Nhi tử, con cho rằng cha con là tri kỷ ủng hộ con, kết quả người ta căn bản không phải nghĩ như vậy!

Phủ Trương thừa tướng.

Trương Trường Tri cười ra tiếng: "Ha ha ha, những người này hôm nay ở kinh thành đều mất hết mặt mũi, nhất là Dung Chiêu kia lại dẫn đầu một vụ làm ăn như vậy, thế mà vẫn có người tham dự. Hôm nay rất nhiều người đều đang trào phúng bọn họ vì kiếm một văn hai văn mà mất sạch thể diện."

Trương thừa tướng không nói lời nào.

Trương Trường Tri cười cũng không dám cười, ngậm miệng lại.

Bởi vì Trương thừa tướng lạnh mặt nhìn hắn.

Trương Trường Tri: "... Cha?"

Trương thừa tướng hít sâu một hơi: "Luôn cảm thấy việc làm ăn này không đơn giản... Lại nhất thời không nghĩ ra mục đích của bọn họ là gì."

Trương Trường Ngôn: "Bọn họ là vì muốn làm chuyện lợi dân huệ dân, thuận tiện kiếm chút danh tiếng."

Trương thừa tướng ngẩn ra, nhìn hắn: "Sao con biết?" bọn họ thương lượng con cũng có mặt."

Chỉ là hắn không có tiền tham dự, hơn nữa hắn thiếu tiền quá lâu, không thích làm ăn không có lợi nhuận như thế này.

Trương thừa tướng: "??2"

Lão hít sâu một hơi, lớn tiếng hỏi: "Sao con không nói sớm cho ta biết?"

Trương Trường Ngôn chột dạ rụt cổ: "... Con quên mất."

Lấy tiền trong nhà, hắn chột dạ, nào dám chủ động xuất hiện trước mặt Trương thừa tướng? Trốn còn không kịp.

Vừa nói xong, Trương thừa tướng cầm chổi lông gà vọt tới.

Trương Tam kêu rên: "Cha..."

Trương thừa tướng chửi ầm lên: "Cái thứ vô năng bất tài, trước đó mỗi ngày đi theo Dung Chiêu kia, kết quả tin tức gì cũng không dò xét được, khó khăn lắm mới nghe được cái hữu dụng thì lại không nói cho ta biết, ta đánh c.h.ế.t ngươi, cái đồ ngu xuẩn này!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-208.html.]

Trương Tam: "Cha! Con thật sự sai rồi!!"

Trương Nhị rụt cổ, không biết vì sao đột nhiên có chút sợ hãi, còn cảm thấy chân có chút run rẩy.

Chuyện bọn họ giấu diếm cha hình như có chút nhiều?

Cùng lúc đó, Vinh thân vương phủ.

Vinh thân vương phi đưa cho Vinh thân vương một chén trà, không ngừng an ủi: "Vương gia, đừng tức giận, uống chén trà trước đã."

Bùi Thừa Lăng ở bên cạnh nói mát: "Mẫu thân, người không nghe danh gia vọng tộc trong kinh nói đám Thừa Quyết như thế nào đâu, nói tầm mắt bọn họ quá nhỏ, Dung Chiêu có mối làm ăn nhiều tiền lại không tham gia, đi tham gia mối làm ăn phải giao tiếp với thứ dân, vì một văn hai văn tiền mà giày vò bản thân, thật sự là không có tiền đề."

Vinh thân vương hô hấp trở nên nặng nề.

Vương phi trừng mắt nhìn hắn, rốt cuộc không dám nói gì.

Vì vậy chờ Bùi Thừa Quyết trở về, Vinh thân vương câu đầu tiên liền hỏi: "Sáu ngàn lượng đầu tư kia của con đại khái bao lâu có thể hồi vốn?"

Bùi Thừa Quyết suy nghĩ một chút, trả lời: "Ba hoặc năm năm? Có lẽ... không thu lại được."

Dù sao, Đoàn Đoàn giai đoạn đầu thật sự không kiếm được bao nhiêu tiền. Ánh mắt vui sướng khi người gặp họa của Bùi Thừa Lăng hoàn toàn không che giấu được, khóe miệng kiềm chế không giương lên, ho khan một tiếng, cố ý nói: "Ai nha, vương phủ vốn đã khó khăn rồi, hôm nay xem ra lại phải mất thêm sáu ngàn lượng."

Hiếm lắm hắn mới bắt được Bùi Thừa Quyết phạm sai lầm, còn không nhanh đổ dầu vào lửa?

Vinh thân vương: "..."

Hắn ôm n.g.ự.c ngồi trên ghế, cả người đều không khỏe.

Du thân vương phủ.

Du thân vương mặt không chút thay đổi: "Đầu tư có thể trả lại không? Sáu ngàn lượng có thể lấy lại không?"

Vương phi cũng là vẻ mặt đau lòng, phải biết rằng sau khi gom được bốn vạn lượng đầu tư Phúc Lộc Hiên, sáu ngàn lượng này gom góp rất khó khăn, Bùi Quan Sơn và Du thân vương lúc đó mặt đối mặt đều là trạng thái không có tiền.

Bùi Quan Sơn lắc đầu: "Không thể."

Du thân vương muốn đánh người.

Nhưng nhìn khuôn mặt có chút lạnh lùng của nhỉ tử, đành nhịn.

Đây là con trai hắn.

Là thế tử của Du thân vương phủ bọn họ, không thể đánh chết.

Nhịn thôi nhịn thôi, thật sự là nhịn không được, hít sâu một hơi, quát: "Ngươi biết Du thân vương phủ chúng ta bây giờ khó khăn cỡ nào không?!"

Hắn cũng có sai, nhưng hắn cảm thấy việc làm ăn của Phúc Lộc Hiên đáng tin cậy hơn Đoàn Đoàn.

Phúc Lộc Hiên là nhật tiến đấu kim, Đoàn Đoàn lại là hút m.á.u ngược a.
 
Chương 209


Bùi Quan Sơn thấy vậy, trên khuôn mặt lạnh lùng lộ ra thẹn thùng hiếm thấy, hắn nhìn về phía Du thân vương, thăm dò nói.

"Bằng không ngày mai phủ chúng ta mua chút lương khô và rau xanh nhé? Ngày mai Đoàn Đoàn sẽ gom đơn rau xanh, giá rất ưu đãi."

Du thân vương: "...?"

Du thân vương: "!II"

Dung Chiêu trời đánh!

Đem đứa con trai một thân ngạo cốt kinh thành song kiệt của hắn biến thành bộ dáng gì vậy?!...

Những phủ không có nhi tử tham dự đều đang xem kịch hay, mà phủ có nhi tử tham dự thì đều kinh hãi, cảm xúc phức tạp.

Lấy Vinh thân vương và Du thân vương làm ví dụ.

Lộc thân vương và Nhạc thân vương rất vui vẻ, trong phủ bọn họ không có ai tham gia.

Hai người hiếm khi ở cùng một chỗ, cười không khép miệng được.

Lộc thân vương: "Nhị ca và tam ca ngày thường ỷ mình có nhi tử kinh thành song kiệt, lúc nào cũng vênh váo đắc ý, hôm nay ngươi xem, ha ha ha, vẫn là tiểu bối của chúng ta hiểu chuyện, không có mù quáng tham gia Đoàn Đoàn gì đó."

Nhạc thân vương: "Còn phải nói sao, huống hồ song kiệt gì đó cũng chỉ là một danh hiệu, cũng không biết là ai phong? Bình thường nhìn có chút tiền đồ, không ngờ lại kém cỏi như vậy."

Lộc thân vương: "Đáng tiếc nhị ca và tam ca hôm nay không tới, nếu không ta nhất định sẽ hỏi kỹ càng."

Nhạc thân vương: "Ha ha ha, đến đây, cạn ly."

Ở một quán trà quen thuộc.

"Sao hôm nay các ngươi đều tới đây?" Bùi Thừa Quyết nhướng mày.

Tất cả người có mặt ỉu xìu cúi đầu, có người hữu khí vô lực trả lời: "Bởi vì ở nhà bị cha mẹ ghét bỏ, còn bị những người khác châm chọc, không ở được..."

Những người khác gật đầu tán thành.

Có người cảm thán: "Ta không hiểu, chúng ta rõ ràng là đang làm việc lợi dân huệ dân, tại sao lại có nhiều người cười nhạo chúng ta như vậy?" Nếu thật sự là vì kiếm tiền, bọn họ làm việc này làm gì?

Quan Mộng Sinh không có phiền não, nhưng hắn vẫn nhìn về phía Bùi Quan Sơn, tò mò hỏi: "Bùi thế tử, ngươi hình như cũng không lo lắng mấy?"

Bùi Quan Sơn đang uống trà, tương đối bình tĩnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-209.html.]

Nghe vậy, vẻ mặt hắn không thay đổi: "Kế hoạch Đoàn Đoàn vừa mới bắt đầu, rất nhiều người không biết đây rốt cuộc là việc làm ăn mang lại lợi ích cho dân chúng như thế nào, chờ sau này Đoàn Đoàn đi vào quỹ đạo, bọn họ sẽ có thể nhìn thấy sức ảnh hưởng của nó."

"Nói hay lắm!" Ngoài cửa, Dung Chiêu cất giọng khen ngợi.

Dung Chiêu xuất hiện, mọi người cả kinh, nhất thời đều đứng lên kinh ngạc nói: "Sao Dung thế tử lại tới đây?"

Dung Chiêu luôn rất bận rộn, bọn họ họp mặt mười lần, cô có thể đến một hoặc hai lần đã là tốt lắm rồi.

Cho nên cô xuất hiện ở chỗ này đúng là làm cho người ta kinh ngạc.

Dung Chiêu cười nói: "Thế nào? Không hoan nghênh ta sao?"

Nói đùa gì vậy, kinh thành đang bàn tán cái gì cô cũng không có điếc, làm sao có thể không nghe thấy?

Đương nhiên cũng biết hiện tại là thời điểm các "cổ đông" vô cùng sa sút, nếu như cô không đến cổ vũ, làm sao khiến các "cổ đông" tiếp tục góp sức đây?

Bùi Thừa Quyết là người đầu tiên nở nụ cười, lắc đầu: "Sao có thể? Người chúng ta hoan nghênh nhất chính là Dung đệ."

Hắn chậm rãi đứng lên, thấy Dung Chiêu tùy ý ngồi trên một cái ghế trống liền đi tới bên cạnh cô ngồi xuống, Bùi Quan Sơn vốn đang ngồi, thấy vậy cũng đứng lên đi sang bên kia ngồi xuống.

Vì thế, hai nhóm người vốn lấy bọn họ làm trung tâm lại vây quanh bọn họ, lấy Dung Chiêu làm trung tâm.

Cho dù cô ngồi ở vị trí gần cửa nhất, cũng là vị trí trung tâm.

Dung Chiêu: "Thừa Quyết huynh khách khí rồi."

Có người thấy Dung Chiêu tươi cười như thường ngày, nhíu mày: "Dung thế tử, ngươi không phải là không nghe thấy lời bàn tán trong kinh đó chứ?"

Dung Chiêu bình tĩnh, gật đầu: "Ta có nghe, nói chúng ta không làm việc đàng hoàng, vì một hai văn tiền mà đánh mất thanh danh, suy nghĩ hạn hẹp vân vân, thế nhưng vậy thì sao?" Dung Chiêu nhẹ nhàng nhếch môi: "Thứ chúng ta muốn vốn không phải là cách nhìn của bọn họ, chờ sau khi dân chúng tán dương chúng ta, các ngươi cảm thấy những người đó còn có thể không phục sao?"

Có người lắc đầu.

Không, không ai không thuận theo lòng dân.

Nụ cười của Dung Chiêu càng thêm sáng lạn, lúc cô cười mặt mũi bừng sáng, mắt phượng cong cong, có cảm giác thong dong nắm giữ hết thảy trong lòng bàn tay.

Nói theo cách hiện đại, đây gọi là... cảm giác thả lỏng tự tin.

Bùi Quan Sơn nhìn cô, sửng sốt một chút.

Dung thế tử này...

Tuy là nam tử nhưng tướng mạo quả thật cực kỳ xinh đẹp, cũng cực kỳ đáng yêu.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom