Dịch Mắc Nợ Trăm Triệu Văn Võ Bá Quan Cầu Xin Ta Đừng Chết

Chương 196


Dừng một chút, ánh mắt của hắn càng thâm trầm: "Về phần Nhị ca và Tam ca, trước hết cứ để bọn họ lôi kéo đi, chờ ta xuất thủ tự có biện pháp."

Nói xong hắn liền vội vàng rời đi.

Ba cỗ thế lực tranh tới đấu lui, ngươi c.h.ế.t ta sống, Bùi Khâm đã lâu không ngủ trọn giấc.

Có phiền toái quan trọng hơn phải xử lý, hắn tạm thời không rảnh đi tìm Dung Chiêu....

Sau thành công của Phúc Lộc Trang, Phúc Lộc Hiên cũng thành công.

Phúc Lộc Hiên mở chi nhánh thành công, Phúc Lộc Trang mở chi nhánh cũng thành công!

Cái tên "Dung Chiêu" kèm theo tiếng khen ngợi lưu truyền trong kinh thành, thanh danh lên cao, nhiệt độ không hề giảm.

Hai chữ "Dung Chiêu" dường như đã tương đương với của cải vô tận.

Mà đám thế gia công tử vốn bởi vì Dung Chiêu dương danh mà mất hứng kia, hiện tại lại tụ tập một chỗ.

Tân Nguyên là con trai của Hình bộ thượng thư, tuổi tác mặc dù không lớn, nhưng trong giới quan nhị đại kinh thành lại vô cùng nổi trội, nhưng cha hắn lại quản rất nghiêm, luôn cưỡng ép hắn ở nhà đọc sách.

Nhất là sau khi cha hắn nghe nói Dung Chiêu có bao nhiêu ưu tú, liền cảm thấy đứa con trai này của mình không được tốt lắm, cho nên nhốt hắn ở nhà giáo dục, đã lâu không thả ra.

Cũng bởi vậy, Tân Nguyên đã lâu không có cùng những người khác tụ hội.

Hắn vừa được thả ra liền nhận được tin tức đám người Bùi Thừa Quyết, Bùi Quan Sơn lại tụ tập, rất nhiều công tử thế gia trong kinh đều di.

Không ai mời Tân Nguyên, hắn cũng chỉ cho là bọn họ tưởng hắn còn bị giam cầm, cho nên tự mình vui vẻ chạy tới tham gia tụ hội.

Cha hắn quyền thế rất lớn, những người khác dù sao cũng phải cho hắn mặt mũi.

Đương nhiên, Tân Nguyên có thể đoán được mục đích chủ yếu của buổi tụ hội này là gì... mắng Dung Chiêu.

Điều này trước khi hắn bị nhốt đã trở thành thông lệ, hắn cũng từng tham gia vài cuộc tụ hội mắng chửi Dung Chiêu, không cẩn thận ở nhà cũng mở miệng  mắng Dung Chiêu nên mới bị cha hắn châm chọc bắt hắn ở nhà đọc sách.

Dung Chiêu càng biểu hiện ưu tú, cha hắn lại càng giày vò hắn, không chịu thả hắn ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-196.html.]

Hôm nay khó khăn lắm mới được thả ra, Tân công tử không chỉ không tự kiểm điểm bản thân, ngược lại oán khí đối với Dung Chiêu càng sâu.

Đều là con của quan to quý nhân, sao ngươi lại rảnh như vậy?

Ngươi bớt rảnh một chút sẽ c.h.ế.t à?

Toàn bộ danh tiếng kinh thành đều bị một mình ngươi cướp sạch! Ngươi không biết xấu hổ?

Vì vậy, Tân Nguyên vừa mới tụ tập ở trà lâu cùng bọn họ đã vội nói: "Thời gian ta bị nhốt trong nhà cũng không ngắn, tại sao bên ngoài vẫn còn lan truyền thanh danh của Dung Chiêu?"

Hắn vỗ bàn, muốn nghe mọi người đồng ý với mình: "Hắn chẳng qua chỉ là thương nhân tiểu đạo, hết thảy đều là vì tục ngân, các ngươi nói hắn làm như vậy có mất mặt hay không?!"

Tân Nguyên nói xong, cho rằng sẽ nghe được tiếng phụ họa, lại trăm triệu lần không nghĩ tới toàn trường yên tĩnh, căn bản không có ai đáp lại.

Tân Nguyên ngẩn ra.

Hắn mờ mịt hỏi: "Sao không nói gì?"

Trước kia không phải mắng rất vui vẻ sao?

Dung Chiêu dương danh, hoàn toàn là xâm phạm lợi ích của những thế gia công tử trẻ tuổi này.

Nhưng qua một hồi lâu, Quan Mộng Sinh mới chậm rãi mở miệng: "Tân huynh lời này không đúng, Dung Chiêu thanh danh lớn, đó là bởi vì hắn đã làm nhiều chuyện."

Làm ăn mất mặt, vậy bọn họ thì sao?

Lời này như lửa cháy lan ra đồng cỏ, lại có vài thanh âm vang lên...

"Còn không phải sao, Phúc Lộc Trang và Phúc Lộc Hiên sờ sờ ra đó, ai thấy mà không khen Dung Chiêu một câu có bản lĩnh?"

"Chẳng khác gì thần tài."

"Thương nhân không mất mặt, cũng không nhất định làm vì ngân lượng, lời này của Tân huynh phóng đại rồi."...

Trương Trường Ngôn chậm rãi nói: "Tân huynh đây là đố kỵ Dung Chiêu sao?"

Đúng vậy Trương Trường Ngôn hôm nay cũng ở đây: Ăn chực uống chực, hắn chưa bao giờ vắng mặt!
 
Chương 196


Dừng một chút, ánh mắt của hắn càng thâm trầm: "Về phần Nhị ca và Tam ca, trước hết cứ để bọn họ lôi kéo đi, chờ ta xuất thủ tự có biện pháp."

Nói xong hắn liền vội vàng rời đi.

Ba cỗ thế lực tranh tới đấu lui, ngươi c.h.ế.t ta sống, Bùi Khâm đã lâu không ngủ trọn giấc.

Có phiền toái quan trọng hơn phải xử lý, hắn tạm thời không rảnh đi tìm Dung Chiêu....

Sau thành công của Phúc Lộc Trang, Phúc Lộc Hiên cũng thành công.

Phúc Lộc Hiên mở chi nhánh thành công, Phúc Lộc Trang mở chi nhánh cũng thành công!

Cái tên "Dung Chiêu" kèm theo tiếng khen ngợi lưu truyền trong kinh thành, thanh danh lên cao, nhiệt độ không hề giảm.

Hai chữ "Dung Chiêu" dường như đã tương đương với của cải vô tận.

Mà đám thế gia công tử vốn bởi vì Dung Chiêu dương danh mà mất hứng kia, hiện tại lại tụ tập một chỗ.

Tân Nguyên là con trai của Hình bộ thượng thư, tuổi tác mặc dù không lớn, nhưng trong giới quan nhị đại kinh thành lại vô cùng nổi trội, nhưng cha hắn lại quản rất nghiêm, luôn cưỡng ép hắn ở nhà đọc sách.

Nhất là sau khi cha hắn nghe nói Dung Chiêu có bao nhiêu ưu tú, liền cảm thấy đứa con trai này của mình không được tốt lắm, cho nên nhốt hắn ở nhà giáo dục, đã lâu không thả ra.

Cũng bởi vậy, Tân Nguyên đã lâu không có cùng những người khác tụ hội.

Hắn vừa được thả ra liền nhận được tin tức đám người Bùi Thừa Quyết, Bùi Quan Sơn lại tụ tập, rất nhiều công tử thế gia trong kinh đều di.

Không ai mời Tân Nguyên, hắn cũng chỉ cho là bọn họ tưởng hắn còn bị giam cầm, cho nên tự mình vui vẻ chạy tới tham gia tụ hội.

Cha hắn quyền thế rất lớn, những người khác dù sao cũng phải cho hắn mặt mũi.

Đương nhiên, Tân Nguyên có thể đoán được mục đích chủ yếu của buổi tụ hội này là gì... mắng Dung Chiêu.

Điều này trước khi hắn bị nhốt đã trở thành thông lệ, hắn cũng từng tham gia vài cuộc tụ hội mắng chửi Dung Chiêu, không cẩn thận ở nhà cũng mở miệng  mắng Dung Chiêu nên mới bị cha hắn châm chọc bắt hắn ở nhà đọc sách.

Dung Chiêu càng biểu hiện ưu tú, cha hắn lại càng giày vò hắn, không chịu thả hắn ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-196.html.]

Hôm nay khó khăn lắm mới được thả ra, Tân công tử không chỉ không tự kiểm điểm bản thân, ngược lại oán khí đối với Dung Chiêu càng sâu.

Đều là con của quan to quý nhân, sao ngươi lại rảnh như vậy?

Ngươi bớt rảnh một chút sẽ c.h.ế.t à?

Toàn bộ danh tiếng kinh thành đều bị một mình ngươi cướp sạch! Ngươi không biết xấu hổ?

Vì vậy, Tân Nguyên vừa mới tụ tập ở trà lâu cùng bọn họ đã vội nói: "Thời gian ta bị nhốt trong nhà cũng không ngắn, tại sao bên ngoài vẫn còn lan truyền thanh danh của Dung Chiêu?"

Hắn vỗ bàn, muốn nghe mọi người đồng ý với mình: "Hắn chẳng qua chỉ là thương nhân tiểu đạo, hết thảy đều là vì tục ngân, các ngươi nói hắn làm như vậy có mất mặt hay không?!"

Tân Nguyên nói xong, cho rằng sẽ nghe được tiếng phụ họa, lại trăm triệu lần không nghĩ tới toàn trường yên tĩnh, căn bản không có ai đáp lại.

Tân Nguyên ngẩn ra.

Hắn mờ mịt hỏi: "Sao không nói gì?"

Trước kia không phải mắng rất vui vẻ sao?

Dung Chiêu dương danh, hoàn toàn là xâm phạm lợi ích của những thế gia công tử trẻ tuổi này.

Nhưng qua một hồi lâu, Quan Mộng Sinh mới chậm rãi mở miệng: "Tân huynh lời này không đúng, Dung Chiêu thanh danh lớn, đó là bởi vì hắn đã làm nhiều chuyện."

Làm ăn mất mặt, vậy bọn họ thì sao?

Lời này như lửa cháy lan ra đồng cỏ, lại có vài thanh âm vang lên...

"Còn không phải sao, Phúc Lộc Trang và Phúc Lộc Hiên sờ sờ ra đó, ai thấy mà không khen Dung Chiêu một câu có bản lĩnh?"

"Chẳng khác gì thần tài."

"Thương nhân không mất mặt, cũng không nhất định làm vì ngân lượng, lời này của Tân huynh phóng đại rồi."...

Trương Trường Ngôn chậm rãi nói: "Tân huynh đây là đố kỵ Dung Chiêu sao?"

Đúng vậy Trương Trường Ngôn hôm nay cũng ở đây: Ăn chực uống chực, hắn chưa bao giờ vắng mặt!
 
Chương 196


Dừng một chút, ánh mắt của hắn càng thâm trầm: "Về phần Nhị ca và Tam ca, trước hết cứ để bọn họ lôi kéo đi, chờ ta xuất thủ tự có biện pháp."

Nói xong hắn liền vội vàng rời đi.

Ba cỗ thế lực tranh tới đấu lui, ngươi c.h.ế.t ta sống, Bùi Khâm đã lâu không ngủ trọn giấc.

Có phiền toái quan trọng hơn phải xử lý, hắn tạm thời không rảnh đi tìm Dung Chiêu....

Sau thành công của Phúc Lộc Trang, Phúc Lộc Hiên cũng thành công.

Phúc Lộc Hiên mở chi nhánh thành công, Phúc Lộc Trang mở chi nhánh cũng thành công!

Cái tên "Dung Chiêu" kèm theo tiếng khen ngợi lưu truyền trong kinh thành, thanh danh lên cao, nhiệt độ không hề giảm.

Hai chữ "Dung Chiêu" dường như đã tương đương với của cải vô tận.

Mà đám thế gia công tử vốn bởi vì Dung Chiêu dương danh mà mất hứng kia, hiện tại lại tụ tập một chỗ.

Tân Nguyên là con trai của Hình bộ thượng thư, tuổi tác mặc dù không lớn, nhưng trong giới quan nhị đại kinh thành lại vô cùng nổi trội, nhưng cha hắn lại quản rất nghiêm, luôn cưỡng ép hắn ở nhà đọc sách.

Nhất là sau khi cha hắn nghe nói Dung Chiêu có bao nhiêu ưu tú, liền cảm thấy đứa con trai này của mình không được tốt lắm, cho nên nhốt hắn ở nhà giáo dục, đã lâu không thả ra.

Cũng bởi vậy, Tân Nguyên đã lâu không có cùng những người khác tụ hội.

Hắn vừa được thả ra liền nhận được tin tức đám người Bùi Thừa Quyết, Bùi Quan Sơn lại tụ tập, rất nhiều công tử thế gia trong kinh đều di.

Không ai mời Tân Nguyên, hắn cũng chỉ cho là bọn họ tưởng hắn còn bị giam cầm, cho nên tự mình vui vẻ chạy tới tham gia tụ hội.

Cha hắn quyền thế rất lớn, những người khác dù sao cũng phải cho hắn mặt mũi.

Đương nhiên, Tân Nguyên có thể đoán được mục đích chủ yếu của buổi tụ hội này là gì... mắng Dung Chiêu.

Điều này trước khi hắn bị nhốt đã trở thành thông lệ, hắn cũng từng tham gia vài cuộc tụ hội mắng chửi Dung Chiêu, không cẩn thận ở nhà cũng mở miệng  mắng Dung Chiêu nên mới bị cha hắn châm chọc bắt hắn ở nhà đọc sách.

Dung Chiêu càng biểu hiện ưu tú, cha hắn lại càng giày vò hắn, không chịu thả hắn ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-196.html.]

Hôm nay khó khăn lắm mới được thả ra, Tân công tử không chỉ không tự kiểm điểm bản thân, ngược lại oán khí đối với Dung Chiêu càng sâu.

Đều là con của quan to quý nhân, sao ngươi lại rảnh như vậy?

Ngươi bớt rảnh một chút sẽ c.h.ế.t à?

Toàn bộ danh tiếng kinh thành đều bị một mình ngươi cướp sạch! Ngươi không biết xấu hổ?

Vì vậy, Tân Nguyên vừa mới tụ tập ở trà lâu cùng bọn họ đã vội nói: "Thời gian ta bị nhốt trong nhà cũng không ngắn, tại sao bên ngoài vẫn còn lan truyền thanh danh của Dung Chiêu?"

Hắn vỗ bàn, muốn nghe mọi người đồng ý với mình: "Hắn chẳng qua chỉ là thương nhân tiểu đạo, hết thảy đều là vì tục ngân, các ngươi nói hắn làm như vậy có mất mặt hay không?!"

Tân Nguyên nói xong, cho rằng sẽ nghe được tiếng phụ họa, lại trăm triệu lần không nghĩ tới toàn trường yên tĩnh, căn bản không có ai đáp lại.

Tân Nguyên ngẩn ra.

Hắn mờ mịt hỏi: "Sao không nói gì?"

Trước kia không phải mắng rất vui vẻ sao?

Dung Chiêu dương danh, hoàn toàn là xâm phạm lợi ích của những thế gia công tử trẻ tuổi này.

Nhưng qua một hồi lâu, Quan Mộng Sinh mới chậm rãi mở miệng: "Tân huynh lời này không đúng, Dung Chiêu thanh danh lớn, đó là bởi vì hắn đã làm nhiều chuyện."

Làm ăn mất mặt, vậy bọn họ thì sao?

Lời này như lửa cháy lan ra đồng cỏ, lại có vài thanh âm vang lên...

"Còn không phải sao, Phúc Lộc Trang và Phúc Lộc Hiên sờ sờ ra đó, ai thấy mà không khen Dung Chiêu một câu có bản lĩnh?"

"Chẳng khác gì thần tài."

"Thương nhân không mất mặt, cũng không nhất định làm vì ngân lượng, lời này của Tân huynh phóng đại rồi."...

Trương Trường Ngôn chậm rãi nói: "Tân huynh đây là đố kỵ Dung Chiêu sao?"

Đúng vậy Trương Trường Ngôn hôm nay cũng ở đây: Ăn chực uống chực, hắn chưa bao giờ vắng mặt!
 
Chương 197


Tân Nguyên: "...??2"

Mới một thời gian không gặp, những người này đều điên hết rồi sao?

Hắn trừng to hai mắt, không thể tin: "Này, các ngươi rốt cuộc làm sao vậy? Vì sao giúp Dung Chiêu lên tiếng, các ngươi có nghe thấy bên ngoài nói gì không, nói hắn là kinh thành tam kiệt!"

Bọn họ hoạt động lâu như vậy còn không nổi danh bằng Bùi Thừa Quyết và Bùi Quan Sơn, Dung Chiêu này mới bao lâu đã là kinh thành tam kiệt, những người này còn không tức giận?

"Hắn xứng đáng..." Có người chậm rãi nói.

Tân Nguyên: "..."

Hơi thở của hắn đều ngừng lại, thật sự là hoài nghi lỗ tai chính mình.

Hắn ở trong đám người tìm kiếm thân ảnh Bùi Thừa Quyết cùng Bùi Quan Sơn, hắn nghĩ những người khác có thể phản bội, nhưng kinh thành song kiệt chân chính nhất định sẽ tức giận!

Vừa mới nghĩ như vậy liền nghe phía sau truyền đến động tĩnh.

Bùi Thừa Quyết tươi cười ôn hòa, thanh âm ôn nhu: "Dung đệ, sao ngươi có nhiều chủ ý như vậy? Thật khiến ngũ huynh hâm mộ."

Bùi Quan Sơn mặc dù mặt không chút thay đổi, ánh mắt lại có chút thân thiện "Ngươi hôm nay cuối cùng cũng có thời gian gặp chúng ta."

Tân Nguyên: "...???"

Hắn bị giam cầm cũng không bao lâu a, tại sao thế giới thay đổi rồi?!

Đám người Quan Mộng Sinh thấy Dung Chiêu tiến vào, nhất thời kích động đứng lên, vội vã nhường chỗ ở vị trí trung tâm cho bọn họ, nơi đó có ba chỗ trống.

Quan Mộng Sinh: "Dung thế tử cuối cùng cũng đến rồi, để cho chúng ta chờ lâu quá đấy."

Dung Chiêu cười ôm quyền: "Là lỗi của Dung Chiêu, nhưng Phúc Lộc Trang và Phúc Lộc Hiên đều có nhiều chuyện cần giải quyết, ta cũng không có cách nào, hy vọng các vị huynh trưởng thông cảm cho A Chiêu."

"Ha ha ha, chúng ta biết Dung thế tử bận rộn, sao lại tức giận chứ?"

"Đúng vậy, hơn nữa Dung thế tử đã sớm thông báo cho chúng ta biết mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-197.html.]

"Dung thế tử cần phải bảo trọng thân thể, ngươi xem ngươi gầy đi rồi."...

Dung Chiêu bề bộn nhiều việc, cũng dẫn đến bọn họ rất khó hẹn được Dung Chiêu, đi An Khánh Vương phủ cũng chỉ có thể vồ hụt, lúc thì ở Phúc Lộc Trang, lúc lại ở Phúc Lộc Hiên, mấy ngày trước còn bận rộn ở Thanh Châu mở chi nhánh cho Phúc Lộc Hiên.

Bọn họ cũng là đợi rất lâu mới đợi được Dung Chiêu tới gặp.

Cũng bởi vậy, lúc này tất cả mọi người có chút nhiệt tình thái quá.

Dung Chiêu càng bận rộn, càng thể hiện bản lĩnh của mình, mọi người lại càng muốn giữ cô lại, chờ cô giúp bọn họ.

Ba người ngồi xuống, Bùi Thừa Quyết cùng Bùi Quan Sơn tự nhiên ngồi ở hai bên Dung Chiêu.

Trương Tam nhìn thấy nhưng không nói gì.

Hiện giờ ngược lại so với lúc trước tốt hơn rất nhiều, Bùi Thừa Quyết và Bùi Quan Sơn không ưa nhau, mỗi lần bọn họ cùng xuất hiện, hai người luôn ngồi rất xa, cũng dẫn đến hai bên mỗi bên vây quanh một đống người.

Hiện giờ có Dung Chiêu ngồi ở giữa, bọn họ có thể ngồi cùng một chỗ.

Mà Trương Trường Ngôn theo thường lệ ngồi trong góc ăn chực.

Cho dù có người gọi hắn đến vị trí trung tâm, hắn cũng sẽ không phản ứng, chuyên tâm ăn chực.

Dung Chiêu cho dù ngồi ở vị trí trung tâm cũng không có chút cao ngạo nào, vẫn làm cho người ta có cảm giác như mộc xuân phong.

Cô tươi cười bưng chén trà lên, thanh âm nhu thuận: "Dung Chiêu cảm ơn các vị quan tâm, tuy bận rộn một chút, nhưng thủy chung nhớ thương các vị, biết được cho dù không có ta, các vị cũng sẽ làm tốt kế hoạch Đoàn Đoàn."

Bùi Thừa Quyết kề sát cô, cử chỉ thân mật,"Không có A Chiêu, chúng ta vẫn không yên tâm."

Bùi Quan Sơn không mặt dày giống Bùi Thừa Quyết, hắn chỉ thản nhiên nói: "Kế hoạch Đoàn Đoàn là ngươi đưa ra, đương nhiên là giao cho ngươi an bài, chúng ta chỉ chuẩn bị một ít cho giai đoạn đầu."

Tân Nguyễn: "...?"

Kế hoạch nào? Hắn nghe mà cảm thấy đầu đầy sương mù, nhưng bọn họ lại không cho hắn cơ hội chen vào!

Kế hoạch Đoàn Đoàn không kiếm được tiền, cũng không phải là hạng muc aiian †rona nhất †randa †av Dung Chiêu. chỉ cá thể là nahề nhu cho nên quả thật không có quá nhiều chú ý, hơn nữa cô làm nhiều, những đối tác gây dựng sự nghiệp này chẳng phải là càng không có gì làm hay sao?
 
Chương 197


Tân Nguyên: "...??2"

Mới một thời gian không gặp, những người này đều điên hết rồi sao?

Hắn trừng to hai mắt, không thể tin: "Này, các ngươi rốt cuộc làm sao vậy? Vì sao giúp Dung Chiêu lên tiếng, các ngươi có nghe thấy bên ngoài nói gì không, nói hắn là kinh thành tam kiệt!"

Bọn họ hoạt động lâu như vậy còn không nổi danh bằng Bùi Thừa Quyết và Bùi Quan Sơn, Dung Chiêu này mới bao lâu đã là kinh thành tam kiệt, những người này còn không tức giận?

"Hắn xứng đáng..." Có người chậm rãi nói.

Tân Nguyên: "..."

Hơi thở của hắn đều ngừng lại, thật sự là hoài nghi lỗ tai chính mình.

Hắn ở trong đám người tìm kiếm thân ảnh Bùi Thừa Quyết cùng Bùi Quan Sơn, hắn nghĩ những người khác có thể phản bội, nhưng kinh thành song kiệt chân chính nhất định sẽ tức giận!

Vừa mới nghĩ như vậy liền nghe phía sau truyền đến động tĩnh.

Bùi Thừa Quyết tươi cười ôn hòa, thanh âm ôn nhu: "Dung đệ, sao ngươi có nhiều chủ ý như vậy? Thật khiến ngũ huynh hâm mộ."

Bùi Quan Sơn mặc dù mặt không chút thay đổi, ánh mắt lại có chút thân thiện "Ngươi hôm nay cuối cùng cũng có thời gian gặp chúng ta."

Tân Nguyên: "...???"

Hắn bị giam cầm cũng không bao lâu a, tại sao thế giới thay đổi rồi?!

Đám người Quan Mộng Sinh thấy Dung Chiêu tiến vào, nhất thời kích động đứng lên, vội vã nhường chỗ ở vị trí trung tâm cho bọn họ, nơi đó có ba chỗ trống.

Quan Mộng Sinh: "Dung thế tử cuối cùng cũng đến rồi, để cho chúng ta chờ lâu quá đấy."

Dung Chiêu cười ôm quyền: "Là lỗi của Dung Chiêu, nhưng Phúc Lộc Trang và Phúc Lộc Hiên đều có nhiều chuyện cần giải quyết, ta cũng không có cách nào, hy vọng các vị huynh trưởng thông cảm cho A Chiêu."

"Ha ha ha, chúng ta biết Dung thế tử bận rộn, sao lại tức giận chứ?"

"Đúng vậy, hơn nữa Dung thế tử đã sớm thông báo cho chúng ta biết mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-197.html.]

"Dung thế tử cần phải bảo trọng thân thể, ngươi xem ngươi gầy đi rồi."...

Dung Chiêu bề bộn nhiều việc, cũng dẫn đến bọn họ rất khó hẹn được Dung Chiêu, đi An Khánh Vương phủ cũng chỉ có thể vồ hụt, lúc thì ở Phúc Lộc Trang, lúc lại ở Phúc Lộc Hiên, mấy ngày trước còn bận rộn ở Thanh Châu mở chi nhánh cho Phúc Lộc Hiên.

Bọn họ cũng là đợi rất lâu mới đợi được Dung Chiêu tới gặp.

Cũng bởi vậy, lúc này tất cả mọi người có chút nhiệt tình thái quá.

Dung Chiêu càng bận rộn, càng thể hiện bản lĩnh của mình, mọi người lại càng muốn giữ cô lại, chờ cô giúp bọn họ.

Ba người ngồi xuống, Bùi Thừa Quyết cùng Bùi Quan Sơn tự nhiên ngồi ở hai bên Dung Chiêu.

Trương Tam nhìn thấy nhưng không nói gì.

Hiện giờ ngược lại so với lúc trước tốt hơn rất nhiều, Bùi Thừa Quyết và Bùi Quan Sơn không ưa nhau, mỗi lần bọn họ cùng xuất hiện, hai người luôn ngồi rất xa, cũng dẫn đến hai bên mỗi bên vây quanh một đống người.

Hiện giờ có Dung Chiêu ngồi ở giữa, bọn họ có thể ngồi cùng một chỗ.

Mà Trương Trường Ngôn theo thường lệ ngồi trong góc ăn chực.

Cho dù có người gọi hắn đến vị trí trung tâm, hắn cũng sẽ không phản ứng, chuyên tâm ăn chực.

Dung Chiêu cho dù ngồi ở vị trí trung tâm cũng không có chút cao ngạo nào, vẫn làm cho người ta có cảm giác như mộc xuân phong.

Cô tươi cười bưng chén trà lên, thanh âm nhu thuận: "Dung Chiêu cảm ơn các vị quan tâm, tuy bận rộn một chút, nhưng thủy chung nhớ thương các vị, biết được cho dù không có ta, các vị cũng sẽ làm tốt kế hoạch Đoàn Đoàn."

Bùi Thừa Quyết kề sát cô, cử chỉ thân mật,"Không có A Chiêu, chúng ta vẫn không yên tâm."

Bùi Quan Sơn không mặt dày giống Bùi Thừa Quyết, hắn chỉ thản nhiên nói: "Kế hoạch Đoàn Đoàn là ngươi đưa ra, đương nhiên là giao cho ngươi an bài, chúng ta chỉ chuẩn bị một ít cho giai đoạn đầu."

Tân Nguyễn: "...?"

Kế hoạch nào? Hắn nghe mà cảm thấy đầu đầy sương mù, nhưng bọn họ lại không cho hắn cơ hội chen vào!

Kế hoạch Đoàn Đoàn không kiếm được tiền, cũng không phải là hạng muc aiian †rona nhất †randa †av Dung Chiêu. chỉ cá thể là nahề nhu cho nên quả thật không có quá nhiều chú ý, hơn nữa cô làm nhiều, những đối tác gây dựng sự nghiệp này chẳng phải là càng không có gì làm hay sao?
 
Chương 197


Tân Nguyên: "...??2"

Mới một thời gian không gặp, những người này đều điên hết rồi sao?

Hắn trừng to hai mắt, không thể tin: "Này, các ngươi rốt cuộc làm sao vậy? Vì sao giúp Dung Chiêu lên tiếng, các ngươi có nghe thấy bên ngoài nói gì không, nói hắn là kinh thành tam kiệt!"

Bọn họ hoạt động lâu như vậy còn không nổi danh bằng Bùi Thừa Quyết và Bùi Quan Sơn, Dung Chiêu này mới bao lâu đã là kinh thành tam kiệt, những người này còn không tức giận?

"Hắn xứng đáng..." Có người chậm rãi nói.

Tân Nguyên: "..."

Hơi thở của hắn đều ngừng lại, thật sự là hoài nghi lỗ tai chính mình.

Hắn ở trong đám người tìm kiếm thân ảnh Bùi Thừa Quyết cùng Bùi Quan Sơn, hắn nghĩ những người khác có thể phản bội, nhưng kinh thành song kiệt chân chính nhất định sẽ tức giận!

Vừa mới nghĩ như vậy liền nghe phía sau truyền đến động tĩnh.

Bùi Thừa Quyết tươi cười ôn hòa, thanh âm ôn nhu: "Dung đệ, sao ngươi có nhiều chủ ý như vậy? Thật khiến ngũ huynh hâm mộ."

Bùi Quan Sơn mặc dù mặt không chút thay đổi, ánh mắt lại có chút thân thiện "Ngươi hôm nay cuối cùng cũng có thời gian gặp chúng ta."

Tân Nguyên: "...???"

Hắn bị giam cầm cũng không bao lâu a, tại sao thế giới thay đổi rồi?!

Đám người Quan Mộng Sinh thấy Dung Chiêu tiến vào, nhất thời kích động đứng lên, vội vã nhường chỗ ở vị trí trung tâm cho bọn họ, nơi đó có ba chỗ trống.

Quan Mộng Sinh: "Dung thế tử cuối cùng cũng đến rồi, để cho chúng ta chờ lâu quá đấy."

Dung Chiêu cười ôm quyền: "Là lỗi của Dung Chiêu, nhưng Phúc Lộc Trang và Phúc Lộc Hiên đều có nhiều chuyện cần giải quyết, ta cũng không có cách nào, hy vọng các vị huynh trưởng thông cảm cho A Chiêu."

"Ha ha ha, chúng ta biết Dung thế tử bận rộn, sao lại tức giận chứ?"

"Đúng vậy, hơn nữa Dung thế tử đã sớm thông báo cho chúng ta biết mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-197.html.]

"Dung thế tử cần phải bảo trọng thân thể, ngươi xem ngươi gầy đi rồi."...

Dung Chiêu bề bộn nhiều việc, cũng dẫn đến bọn họ rất khó hẹn được Dung Chiêu, đi An Khánh Vương phủ cũng chỉ có thể vồ hụt, lúc thì ở Phúc Lộc Trang, lúc lại ở Phúc Lộc Hiên, mấy ngày trước còn bận rộn ở Thanh Châu mở chi nhánh cho Phúc Lộc Hiên.

Bọn họ cũng là đợi rất lâu mới đợi được Dung Chiêu tới gặp.

Cũng bởi vậy, lúc này tất cả mọi người có chút nhiệt tình thái quá.

Dung Chiêu càng bận rộn, càng thể hiện bản lĩnh của mình, mọi người lại càng muốn giữ cô lại, chờ cô giúp bọn họ.

Ba người ngồi xuống, Bùi Thừa Quyết cùng Bùi Quan Sơn tự nhiên ngồi ở hai bên Dung Chiêu.

Trương Tam nhìn thấy nhưng không nói gì.

Hiện giờ ngược lại so với lúc trước tốt hơn rất nhiều, Bùi Thừa Quyết và Bùi Quan Sơn không ưa nhau, mỗi lần bọn họ cùng xuất hiện, hai người luôn ngồi rất xa, cũng dẫn đến hai bên mỗi bên vây quanh một đống người.

Hiện giờ có Dung Chiêu ngồi ở giữa, bọn họ có thể ngồi cùng một chỗ.

Mà Trương Trường Ngôn theo thường lệ ngồi trong góc ăn chực.

Cho dù có người gọi hắn đến vị trí trung tâm, hắn cũng sẽ không phản ứng, chuyên tâm ăn chực.

Dung Chiêu cho dù ngồi ở vị trí trung tâm cũng không có chút cao ngạo nào, vẫn làm cho người ta có cảm giác như mộc xuân phong.

Cô tươi cười bưng chén trà lên, thanh âm nhu thuận: "Dung Chiêu cảm ơn các vị quan tâm, tuy bận rộn một chút, nhưng thủy chung nhớ thương các vị, biết được cho dù không có ta, các vị cũng sẽ làm tốt kế hoạch Đoàn Đoàn."

Bùi Thừa Quyết kề sát cô, cử chỉ thân mật,"Không có A Chiêu, chúng ta vẫn không yên tâm."

Bùi Quan Sơn không mặt dày giống Bùi Thừa Quyết, hắn chỉ thản nhiên nói: "Kế hoạch Đoàn Đoàn là ngươi đưa ra, đương nhiên là giao cho ngươi an bài, chúng ta chỉ chuẩn bị một ít cho giai đoạn đầu."

Tân Nguyễn: "...?"

Kế hoạch nào? Hắn nghe mà cảm thấy đầu đầy sương mù, nhưng bọn họ lại không cho hắn cơ hội chen vào!

Kế hoạch Đoàn Đoàn không kiếm được tiền, cũng không phải là hạng muc aiian †rona nhất †randa †av Dung Chiêu. chỉ cá thể là nahề nhu cho nên quả thật không có quá nhiều chú ý, hơn nữa cô làm nhiều, những đối tác gây dựng sự nghiệp này chẳng phải là càng không có gì làm hay sao?
 
Chương 198


Vì vậy cô hỏi: "Ô? Giai đoạn đầu đã chuẩn bị xong? Vậy các vị đã làm gì?"

Bùi Thừa Quyết: "Chúng ta đã gom đủ tiền đầu tư cho kế hoạch Đoàn Đoàn, hiện tại đang nằm trong tay ta và Bùi thế tử, đưa cho A Chiêu nhé?"

Dung Chiêu lập tức lắc đầu: "Vẫn nên để Thừa Quyết huynh và Quan Sơn huynh quản lý thì hơn, các ngươi cũng là một trong ba cổ đông lớn của Đoàn Đoàn, năng lực xuất chúng, Dung Chiêu rất yên tâm."

Ai được khen mà không thích?

Quả nhiên, thần sắc Bùi Thừa Quyết và Bùi Quan Sơn đều nhu hòa hơn rất nhiều, trong mắt cũng mang theo tự tin.

Đôi mắt đào hoa của Bùi Thừa Quyết tươi cười,"A Chiêu tín nhiệm ta như vậy, ta quyết sẽ không phụ lòng A Chiêu..."

Bùi Quan Sơn mặt không chút thay đổi: "Tiền ở chỗ ta, một văn cũng không thiếu."

Dung Chiêu lại hỏi: "Còn gì nữa không?"

Quan Mộng Sinh: "Chúng ta đã xác định bốn địa điểm giao hàng ở trong kinh, phân biệt là bốn phường đông nam tây bắc náo nhiệt nhất, còn có một trang viên sát bên hai cửa thành nam bắc làm kho hàng, người ở khu vực đó đi ngang qua cũng sẽ thuận tiện thu mua chút đồ."

Nụ cười Dung Chiêu không thay đổi: "An bài rất tốt, các vị thật sự là dụng tâm tư."

"Cửa hàng ở phường đông là của nhà ta, vốn cũng không kiếm được tiền, ta thương lượng với người nhà cho chúng ta thuê cửa hàng đó, tiền thuê thấp hơn giá thị trường hai mươi phần trăm." Có người lên tiếng.

"Cửa hàng ở phường tây là của nhà ta, tuy tiền thuê hơi đắt, nhưng bên kia gần..."...

Mọi người ngươi một câu ta một câu, Dung Chiêu nghe rất chăm chú, còn có thể kịp thời đưa ra phản hồi, làm cho mọi người càng thêm kích động.

Dung thế tử một tay xây dựng Phúc Lộc Trang và Phúc Lộc Hiên còn nói bọn họ làm tốt, vậy khẳng định là làm rất tốt!

Đợi đến khi tất cả mọi người nói xong, Dung Chiêu kinh ngạc: "Các ngươi an bài tốt như vậy còn cần ta làm gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-198.html.]

Cô bày ra vẻ mặt chân tâm thật ý, cảm thán: "Các vị thật đúng là suy nghĩ chu toàn, so với ta còn chu đáo hơn, cho dù là ta sắp xếp, chỉ sợ cũng không được hoàn thiện như thế."

Có người ngượng ngùng, ho khan một tiếng: "Chúng ta đông người, hơn nữa phần lớn là chủ ý của Bùi thế tử và Bùi nhị công tử."

Nói thì nói như vậy, khóe miệng lại điên cuồng giương lên.

Dung Chiêu nghiêm trang lắc đầu: "Đây là việc làm ăn của mọi người, tự nhiên là công lao của mọi người, tương lai nhân viên của Đoàn Đoàn chạy khắp kinh thành, Đoàn Đoàn mở rộng toàn thiên hạ đều là công lao của chư vị"

Nói tới đây, cô đột nhiên chuyển giọng, vỗ đầu: "Tuy ta đưa ra kế hoạch Đoàn Đoàn, nhưng lại không giúp được gì... Vậy phải làm thế nào cho phải?"

Quan Mộng Sinh: "Dung thế tử đưa ra kế hoạch Đoàn Đoàn đã là công lao lớn nhất rồi!"

Dung Chiêu vẫn cảm thấy áy náy, như là nghĩ đến gì đó, ánh mắt sáng lên: "Kế hoạch tuyển người của Phúc Lộc Trang và Phúc Lộc Hiên lúc trước vẫn còn, nếu không chuyện tuyển dụng nhân viên giao cho ta đi."

"Dung thế tử bận rộn như vậy, có phiển phức quá không?" Có người chẩn chờ.

Dung Chiêu lắc đầu: "Cũng không phiền, chỉ là việc huấn luyện sau này cần phí chút tinh lực, ví dụ như tính sổ sách như thế nào, phân phối đồ đạc ra sao, thu, bán đồ như thế nào còn cần huấn luyện cho tốt."

Đây đúng là một chuyện phiền toái.

Quan Mộng Sinh lập tức nói: "Vậy vất vả cho Dung thế tử rồi, cần chúng ta phối hợp thế nào, tùy thời sai người đến nói."

Dung Chiêu mỉm cười gật đầu.

Có người liền không nhịn được khen ngợi: "Dung thế tử đã nghĩ ra chủ ý, lại còn ôm chuyện phức tạp nhất vào người, thật sự là trượng nghĩa."

Nhất thời, lời khen nổi lên bốn phía.

Ngược lại Bùi Thừa Quyết cùng Bùi Quan Sơn nhìn Dung Chiêu không nói gì.

Hai người đều là người thông minh, hiển nhiên đoán được Dung Chiêu cố ý đem chuyện này ôm trên người, nhưng bọn họ đều không nói ra, chỉ ý vị thâm trường nhìn cô.
 
Chương 198


Vì vậy cô hỏi: "Ô? Giai đoạn đầu đã chuẩn bị xong? Vậy các vị đã làm gì?"

Bùi Thừa Quyết: "Chúng ta đã gom đủ tiền đầu tư cho kế hoạch Đoàn Đoàn, hiện tại đang nằm trong tay ta và Bùi thế tử, đưa cho A Chiêu nhé?"

Dung Chiêu lập tức lắc đầu: "Vẫn nên để Thừa Quyết huynh và Quan Sơn huynh quản lý thì hơn, các ngươi cũng là một trong ba cổ đông lớn của Đoàn Đoàn, năng lực xuất chúng, Dung Chiêu rất yên tâm."

Ai được khen mà không thích?

Quả nhiên, thần sắc Bùi Thừa Quyết và Bùi Quan Sơn đều nhu hòa hơn rất nhiều, trong mắt cũng mang theo tự tin.

Đôi mắt đào hoa của Bùi Thừa Quyết tươi cười,"A Chiêu tín nhiệm ta như vậy, ta quyết sẽ không phụ lòng A Chiêu..."

Bùi Quan Sơn mặt không chút thay đổi: "Tiền ở chỗ ta, một văn cũng không thiếu."

Dung Chiêu lại hỏi: "Còn gì nữa không?"

Quan Mộng Sinh: "Chúng ta đã xác định bốn địa điểm giao hàng ở trong kinh, phân biệt là bốn phường đông nam tây bắc náo nhiệt nhất, còn có một trang viên sát bên hai cửa thành nam bắc làm kho hàng, người ở khu vực đó đi ngang qua cũng sẽ thuận tiện thu mua chút đồ."

Nụ cười Dung Chiêu không thay đổi: "An bài rất tốt, các vị thật sự là dụng tâm tư."

"Cửa hàng ở phường đông là của nhà ta, vốn cũng không kiếm được tiền, ta thương lượng với người nhà cho chúng ta thuê cửa hàng đó, tiền thuê thấp hơn giá thị trường hai mươi phần trăm." Có người lên tiếng.

"Cửa hàng ở phường tây là của nhà ta, tuy tiền thuê hơi đắt, nhưng bên kia gần..."...

Mọi người ngươi một câu ta một câu, Dung Chiêu nghe rất chăm chú, còn có thể kịp thời đưa ra phản hồi, làm cho mọi người càng thêm kích động.

Dung thế tử một tay xây dựng Phúc Lộc Trang và Phúc Lộc Hiên còn nói bọn họ làm tốt, vậy khẳng định là làm rất tốt!

Đợi đến khi tất cả mọi người nói xong, Dung Chiêu kinh ngạc: "Các ngươi an bài tốt như vậy còn cần ta làm gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-198.html.]

Cô bày ra vẻ mặt chân tâm thật ý, cảm thán: "Các vị thật đúng là suy nghĩ chu toàn, so với ta còn chu đáo hơn, cho dù là ta sắp xếp, chỉ sợ cũng không được hoàn thiện như thế."

Có người ngượng ngùng, ho khan một tiếng: "Chúng ta đông người, hơn nữa phần lớn là chủ ý của Bùi thế tử và Bùi nhị công tử."

Nói thì nói như vậy, khóe miệng lại điên cuồng giương lên.

Dung Chiêu nghiêm trang lắc đầu: "Đây là việc làm ăn của mọi người, tự nhiên là công lao của mọi người, tương lai nhân viên của Đoàn Đoàn chạy khắp kinh thành, Đoàn Đoàn mở rộng toàn thiên hạ đều là công lao của chư vị"

Nói tới đây, cô đột nhiên chuyển giọng, vỗ đầu: "Tuy ta đưa ra kế hoạch Đoàn Đoàn, nhưng lại không giúp được gì... Vậy phải làm thế nào cho phải?"

Quan Mộng Sinh: "Dung thế tử đưa ra kế hoạch Đoàn Đoàn đã là công lao lớn nhất rồi!"

Dung Chiêu vẫn cảm thấy áy náy, như là nghĩ đến gì đó, ánh mắt sáng lên: "Kế hoạch tuyển người của Phúc Lộc Trang và Phúc Lộc Hiên lúc trước vẫn còn, nếu không chuyện tuyển dụng nhân viên giao cho ta đi."

"Dung thế tử bận rộn như vậy, có phiển phức quá không?" Có người chẩn chờ.

Dung Chiêu lắc đầu: "Cũng không phiền, chỉ là việc huấn luyện sau này cần phí chút tinh lực, ví dụ như tính sổ sách như thế nào, phân phối đồ đạc ra sao, thu, bán đồ như thế nào còn cần huấn luyện cho tốt."

Đây đúng là một chuyện phiền toái.

Quan Mộng Sinh lập tức nói: "Vậy vất vả cho Dung thế tử rồi, cần chúng ta phối hợp thế nào, tùy thời sai người đến nói."

Dung Chiêu mỉm cười gật đầu.

Có người liền không nhịn được khen ngợi: "Dung thế tử đã nghĩ ra chủ ý, lại còn ôm chuyện phức tạp nhất vào người, thật sự là trượng nghĩa."

Nhất thời, lời khen nổi lên bốn phía.

Ngược lại Bùi Thừa Quyết cùng Bùi Quan Sơn nhìn Dung Chiêu không nói gì.

Hai người đều là người thông minh, hiển nhiên đoán được Dung Chiêu cố ý đem chuyện này ôm trên người, nhưng bọn họ đều không nói ra, chỉ ý vị thâm trường nhìn cô.
 
Chương 198


Vì vậy cô hỏi: "Ô? Giai đoạn đầu đã chuẩn bị xong? Vậy các vị đã làm gì?"

Bùi Thừa Quyết: "Chúng ta đã gom đủ tiền đầu tư cho kế hoạch Đoàn Đoàn, hiện tại đang nằm trong tay ta và Bùi thế tử, đưa cho A Chiêu nhé?"

Dung Chiêu lập tức lắc đầu: "Vẫn nên để Thừa Quyết huynh và Quan Sơn huynh quản lý thì hơn, các ngươi cũng là một trong ba cổ đông lớn của Đoàn Đoàn, năng lực xuất chúng, Dung Chiêu rất yên tâm."

Ai được khen mà không thích?

Quả nhiên, thần sắc Bùi Thừa Quyết và Bùi Quan Sơn đều nhu hòa hơn rất nhiều, trong mắt cũng mang theo tự tin.

Đôi mắt đào hoa của Bùi Thừa Quyết tươi cười,"A Chiêu tín nhiệm ta như vậy, ta quyết sẽ không phụ lòng A Chiêu..."

Bùi Quan Sơn mặt không chút thay đổi: "Tiền ở chỗ ta, một văn cũng không thiếu."

Dung Chiêu lại hỏi: "Còn gì nữa không?"

Quan Mộng Sinh: "Chúng ta đã xác định bốn địa điểm giao hàng ở trong kinh, phân biệt là bốn phường đông nam tây bắc náo nhiệt nhất, còn có một trang viên sát bên hai cửa thành nam bắc làm kho hàng, người ở khu vực đó đi ngang qua cũng sẽ thuận tiện thu mua chút đồ."

Nụ cười Dung Chiêu không thay đổi: "An bài rất tốt, các vị thật sự là dụng tâm tư."

"Cửa hàng ở phường đông là của nhà ta, vốn cũng không kiếm được tiền, ta thương lượng với người nhà cho chúng ta thuê cửa hàng đó, tiền thuê thấp hơn giá thị trường hai mươi phần trăm." Có người lên tiếng.

"Cửa hàng ở phường tây là của nhà ta, tuy tiền thuê hơi đắt, nhưng bên kia gần..."...

Mọi người ngươi một câu ta một câu, Dung Chiêu nghe rất chăm chú, còn có thể kịp thời đưa ra phản hồi, làm cho mọi người càng thêm kích động.

Dung thế tử một tay xây dựng Phúc Lộc Trang và Phúc Lộc Hiên còn nói bọn họ làm tốt, vậy khẳng định là làm rất tốt!

Đợi đến khi tất cả mọi người nói xong, Dung Chiêu kinh ngạc: "Các ngươi an bài tốt như vậy còn cần ta làm gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-198.html.]

Cô bày ra vẻ mặt chân tâm thật ý, cảm thán: "Các vị thật đúng là suy nghĩ chu toàn, so với ta còn chu đáo hơn, cho dù là ta sắp xếp, chỉ sợ cũng không được hoàn thiện như thế."

Có người ngượng ngùng, ho khan một tiếng: "Chúng ta đông người, hơn nữa phần lớn là chủ ý của Bùi thế tử và Bùi nhị công tử."

Nói thì nói như vậy, khóe miệng lại điên cuồng giương lên.

Dung Chiêu nghiêm trang lắc đầu: "Đây là việc làm ăn của mọi người, tự nhiên là công lao của mọi người, tương lai nhân viên của Đoàn Đoàn chạy khắp kinh thành, Đoàn Đoàn mở rộng toàn thiên hạ đều là công lao của chư vị"

Nói tới đây, cô đột nhiên chuyển giọng, vỗ đầu: "Tuy ta đưa ra kế hoạch Đoàn Đoàn, nhưng lại không giúp được gì... Vậy phải làm thế nào cho phải?"

Quan Mộng Sinh: "Dung thế tử đưa ra kế hoạch Đoàn Đoàn đã là công lao lớn nhất rồi!"

Dung Chiêu vẫn cảm thấy áy náy, như là nghĩ đến gì đó, ánh mắt sáng lên: "Kế hoạch tuyển người của Phúc Lộc Trang và Phúc Lộc Hiên lúc trước vẫn còn, nếu không chuyện tuyển dụng nhân viên giao cho ta đi."

"Dung thế tử bận rộn như vậy, có phiển phức quá không?" Có người chẩn chờ.

Dung Chiêu lắc đầu: "Cũng không phiền, chỉ là việc huấn luyện sau này cần phí chút tinh lực, ví dụ như tính sổ sách như thế nào, phân phối đồ đạc ra sao, thu, bán đồ như thế nào còn cần huấn luyện cho tốt."

Đây đúng là một chuyện phiền toái.

Quan Mộng Sinh lập tức nói: "Vậy vất vả cho Dung thế tử rồi, cần chúng ta phối hợp thế nào, tùy thời sai người đến nói."

Dung Chiêu mỉm cười gật đầu.

Có người liền không nhịn được khen ngợi: "Dung thế tử đã nghĩ ra chủ ý, lại còn ôm chuyện phức tạp nhất vào người, thật sự là trượng nghĩa."

Nhất thời, lời khen nổi lên bốn phía.

Ngược lại Bùi Thừa Quyết cùng Bùi Quan Sơn nhìn Dung Chiêu không nói gì.

Hai người đều là người thông minh, hiển nhiên đoán được Dung Chiêu cố ý đem chuyện này ôm trên người, nhưng bọn họ đều không nói ra, chỉ ý vị thâm trường nhìn cô.
 
Chương 199


Dung Chiêu ngồi thẳng lưng, không hề chột dạ.

Hôm nay cô chính là vì chuyện tuyển nhân sự mà tới!

Nếu để mặc bọn họ tuyển người bừa bãi, phá hỏng kế hoạch Đoàn Đoàn chỉ là chuyện nhỏ, chủ yếu là có thể sẽ tổn hại đến lợi ích của rất nhiều người khác.

Kế hoạch này đối với những người buôn bán nhỏ lẻ là một đả kích, cho nên người cô muốn tuyển dụng, chính là những người buôn bán nhỏ lẻ kia!

Kế hoạch vừa mới hình thành, cô muốn thiết lập khuôn khổ thật tốt, điều chỉnh cho thích ứng với thời đại này, đem mọi thứ vạch sẵn, như thế sau này mới không phát triển lung tung.

Cô không vì kiếm tiền, cũng không vì chèn ép những người làm ăn nhỏ, như vậy phải khống chế sao cho phù hợp, chỉ có tự mình làm cô mới yên tâm.

Hơn nữa, vấn đề nhân sự quan trọng hơn những gì mọi người nghĩ rất nhiều, cô còn có việc phải an bài.

Dung Chiêu nhẹ nhàng cười nói: "Ta làm rất ít, sau này còn phải dựa vào các vị, kế hoạch Đoàn Đoàn của chúng ta là một chuyện lâu dài, cực kỳ có ý nghĩa, vốn không phải vì tranh đoạt lợi ích nhỏ nhoi. Thứ chúng ta muốn là phát triển lâu dài, là ảnh hưởng đối với thế đạo này, các vị là cổ đông của Đoàn Đoàn thì phải cùng ta nhớ kỹ... huệ dân lợi dân không đoạt lợi mới là phương án về lâu về dài."

Khác với lúc nãy, giờ phút này vẻ mặt Dung Chiêu nghiêm túc trước nay chưa từng có.

Mọi người ngẩn ra, mặt cũng không tự giác trở nên nghiêm túc.

Dung Chiêu bưng chén trà lên: "Chư vị, chúng ta đều là những người trẻ tuổi chưa thể vào triều làm quan, đối với trưởng bối trong nhà mà nói, chúng ta còn non nớt, sợ không có bản lĩnh trị quốc huệ dân, nhưng ta muốn nói cho các vị biết... thi triển hoài bão cũng không nhất định ở triều dã, huệ dân lợi dân cũng có thể ở dân gian. Trên miếu đường, trị quốc bình thiên hạ, dưới miếu đường, tận lực mà làm, thời gian không phụ người có lòng."

"Ta kính chư vị."

Lợi dân huệ dân không đoạt lợi mới là phương án lâu dài.

Thi triển hoài bão cũng không nhất định là ở triều dã, huệ dân lợi dân cñnd có thể ở dân đian. Trên miếu đường, trị quốc bình thiên hạ, dưới miếu đường, tận lực mà làm, thời gian không phụ người có lòng.

Ba câu nói khiến mọi người nhiệt huyết sôi trào.

Tại sao lại tham gia vào kế hoạch Đoàn Đoàn?

Xét đến cùng, là mộng tưởng, là khát vọng, cũng là một câu mở rộng khắp triều Đại Nhạn của Dung Chiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-199.html.]

Bọn họ còn trẻ, chưa vào triều làm quan, còn có một bầu nhiệt huyết không có chỗ dùng.

Tại sao bọn họ muốn danh tiếng? Không phải là vì muốn thanh danh lớn một chút, sớm ngày vào triều, sau khi vào triều, chức quan có thể cao hơn một chút hay sao?

Nhưng hiện tại, Dung Chiêu nói cho bọn họ biết...

Không nhất định phải ở triều dã, bọn họ chưa chắc không thể thi triển hoài bão, chưa chắc không thể huệ dân lợi dân!

Thời gian không phụ người có lòng, dù sao cũng phải tận lực mà làm.

Đây là triển vọng cỡ nào?

Không chỉ có người nhiệt huyết sôi trào, thậm chí có người còn rưng rưng hai mắt.

"Được lắm!"

"Dung thế tử nói rất hay!"

"Kính Dung thế tử!"

Nhất thời, liên tiếp tiếng trầm trồ khen ngợi vang lên, cho dù là Bùi Quan Sơn và Bùi Thừa Quyết, lúc này cũng đều nghiêm túc lắng nghe.

Trương Tam nghĩ: Ta mỗi ngày đều nhớ thương chút ngân lượng của ta, dường như không trượng nghĩa bằng bọn họ? Nhưng kế hoạch Đoàn Đoàn này... ta cũng không có tiền tham dự!

Tân Nguyên nghĩ: Kế hoạch Đoàn Đoàn tốt như vậy, mình còn có thể gia nhập hay không?!

Dung Chiêu rũ mắt, che khuất ý cười.

Tốt lắm, như vậy chỉ cần không lỗ tiền, kế hoạch Đoàn Đoàn này có thể tiếp tục.

Đám người này dù sao cũng không có việc gì làm, đi lợi dân huệ dân đi....

"Nghe nói chưa? Dung thế tử và kinh thành song kiệt, còn có một số thế địa công ty trong kinh cùng nhau liên thủ, nói muốn làm ăn sáng cùng Đoàn Đoàn gì đó."
 
Chương 199


Dung Chiêu ngồi thẳng lưng, không hề chột dạ.

Hôm nay cô chính là vì chuyện tuyển nhân sự mà tới!

Nếu để mặc bọn họ tuyển người bừa bãi, phá hỏng kế hoạch Đoàn Đoàn chỉ là chuyện nhỏ, chủ yếu là có thể sẽ tổn hại đến lợi ích của rất nhiều người khác.

Kế hoạch này đối với những người buôn bán nhỏ lẻ là một đả kích, cho nên người cô muốn tuyển dụng, chính là những người buôn bán nhỏ lẻ kia!

Kế hoạch vừa mới hình thành, cô muốn thiết lập khuôn khổ thật tốt, điều chỉnh cho thích ứng với thời đại này, đem mọi thứ vạch sẵn, như thế sau này mới không phát triển lung tung.

Cô không vì kiếm tiền, cũng không vì chèn ép những người làm ăn nhỏ, như vậy phải khống chế sao cho phù hợp, chỉ có tự mình làm cô mới yên tâm.

Hơn nữa, vấn đề nhân sự quan trọng hơn những gì mọi người nghĩ rất nhiều, cô còn có việc phải an bài.

Dung Chiêu nhẹ nhàng cười nói: "Ta làm rất ít, sau này còn phải dựa vào các vị, kế hoạch Đoàn Đoàn của chúng ta là một chuyện lâu dài, cực kỳ có ý nghĩa, vốn không phải vì tranh đoạt lợi ích nhỏ nhoi. Thứ chúng ta muốn là phát triển lâu dài, là ảnh hưởng đối với thế đạo này, các vị là cổ đông của Đoàn Đoàn thì phải cùng ta nhớ kỹ... huệ dân lợi dân không đoạt lợi mới là phương án về lâu về dài."

Khác với lúc nãy, giờ phút này vẻ mặt Dung Chiêu nghiêm túc trước nay chưa từng có.

Mọi người ngẩn ra, mặt cũng không tự giác trở nên nghiêm túc.

Dung Chiêu bưng chén trà lên: "Chư vị, chúng ta đều là những người trẻ tuổi chưa thể vào triều làm quan, đối với trưởng bối trong nhà mà nói, chúng ta còn non nớt, sợ không có bản lĩnh trị quốc huệ dân, nhưng ta muốn nói cho các vị biết... thi triển hoài bão cũng không nhất định ở triều dã, huệ dân lợi dân cũng có thể ở dân gian. Trên miếu đường, trị quốc bình thiên hạ, dưới miếu đường, tận lực mà làm, thời gian không phụ người có lòng."

"Ta kính chư vị."

Lợi dân huệ dân không đoạt lợi mới là phương án lâu dài.

Thi triển hoài bão cũng không nhất định là ở triều dã, huệ dân lợi dân cñnd có thể ở dân đian. Trên miếu đường, trị quốc bình thiên hạ, dưới miếu đường, tận lực mà làm, thời gian không phụ người có lòng.

Ba câu nói khiến mọi người nhiệt huyết sôi trào.

Tại sao lại tham gia vào kế hoạch Đoàn Đoàn?

Xét đến cùng, là mộng tưởng, là khát vọng, cũng là một câu mở rộng khắp triều Đại Nhạn của Dung Chiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-199.html.]

Bọn họ còn trẻ, chưa vào triều làm quan, còn có một bầu nhiệt huyết không có chỗ dùng.

Tại sao bọn họ muốn danh tiếng? Không phải là vì muốn thanh danh lớn một chút, sớm ngày vào triều, sau khi vào triều, chức quan có thể cao hơn một chút hay sao?

Nhưng hiện tại, Dung Chiêu nói cho bọn họ biết...

Không nhất định phải ở triều dã, bọn họ chưa chắc không thể thi triển hoài bão, chưa chắc không thể huệ dân lợi dân!

Thời gian không phụ người có lòng, dù sao cũng phải tận lực mà làm.

Đây là triển vọng cỡ nào?

Không chỉ có người nhiệt huyết sôi trào, thậm chí có người còn rưng rưng hai mắt.

"Được lắm!"

"Dung thế tử nói rất hay!"

"Kính Dung thế tử!"

Nhất thời, liên tiếp tiếng trầm trồ khen ngợi vang lên, cho dù là Bùi Quan Sơn và Bùi Thừa Quyết, lúc này cũng đều nghiêm túc lắng nghe.

Trương Tam nghĩ: Ta mỗi ngày đều nhớ thương chút ngân lượng của ta, dường như không trượng nghĩa bằng bọn họ? Nhưng kế hoạch Đoàn Đoàn này... ta cũng không có tiền tham dự!

Tân Nguyên nghĩ: Kế hoạch Đoàn Đoàn tốt như vậy, mình còn có thể gia nhập hay không?!

Dung Chiêu rũ mắt, che khuất ý cười.

Tốt lắm, như vậy chỉ cần không lỗ tiền, kế hoạch Đoàn Đoàn này có thể tiếp tục.

Đám người này dù sao cũng không có việc gì làm, đi lợi dân huệ dân đi....

"Nghe nói chưa? Dung thế tử và kinh thành song kiệt, còn có một số thế địa công ty trong kinh cùng nhau liên thủ, nói muốn làm ăn sáng cùng Đoàn Đoàn gì đó."
 
Chương 199


Dung Chiêu ngồi thẳng lưng, không hề chột dạ.

Hôm nay cô chính là vì chuyện tuyển nhân sự mà tới!

Nếu để mặc bọn họ tuyển người bừa bãi, phá hỏng kế hoạch Đoàn Đoàn chỉ là chuyện nhỏ, chủ yếu là có thể sẽ tổn hại đến lợi ích của rất nhiều người khác.

Kế hoạch này đối với những người buôn bán nhỏ lẻ là một đả kích, cho nên người cô muốn tuyển dụng, chính là những người buôn bán nhỏ lẻ kia!

Kế hoạch vừa mới hình thành, cô muốn thiết lập khuôn khổ thật tốt, điều chỉnh cho thích ứng với thời đại này, đem mọi thứ vạch sẵn, như thế sau này mới không phát triển lung tung.

Cô không vì kiếm tiền, cũng không vì chèn ép những người làm ăn nhỏ, như vậy phải khống chế sao cho phù hợp, chỉ có tự mình làm cô mới yên tâm.

Hơn nữa, vấn đề nhân sự quan trọng hơn những gì mọi người nghĩ rất nhiều, cô còn có việc phải an bài.

Dung Chiêu nhẹ nhàng cười nói: "Ta làm rất ít, sau này còn phải dựa vào các vị, kế hoạch Đoàn Đoàn của chúng ta là một chuyện lâu dài, cực kỳ có ý nghĩa, vốn không phải vì tranh đoạt lợi ích nhỏ nhoi. Thứ chúng ta muốn là phát triển lâu dài, là ảnh hưởng đối với thế đạo này, các vị là cổ đông của Đoàn Đoàn thì phải cùng ta nhớ kỹ... huệ dân lợi dân không đoạt lợi mới là phương án về lâu về dài."

Khác với lúc nãy, giờ phút này vẻ mặt Dung Chiêu nghiêm túc trước nay chưa từng có.

Mọi người ngẩn ra, mặt cũng không tự giác trở nên nghiêm túc.

Dung Chiêu bưng chén trà lên: "Chư vị, chúng ta đều là những người trẻ tuổi chưa thể vào triều làm quan, đối với trưởng bối trong nhà mà nói, chúng ta còn non nớt, sợ không có bản lĩnh trị quốc huệ dân, nhưng ta muốn nói cho các vị biết... thi triển hoài bão cũng không nhất định ở triều dã, huệ dân lợi dân cũng có thể ở dân gian. Trên miếu đường, trị quốc bình thiên hạ, dưới miếu đường, tận lực mà làm, thời gian không phụ người có lòng."

"Ta kính chư vị."

Lợi dân huệ dân không đoạt lợi mới là phương án lâu dài.

Thi triển hoài bão cũng không nhất định là ở triều dã, huệ dân lợi dân cñnd có thể ở dân đian. Trên miếu đường, trị quốc bình thiên hạ, dưới miếu đường, tận lực mà làm, thời gian không phụ người có lòng.

Ba câu nói khiến mọi người nhiệt huyết sôi trào.

Tại sao lại tham gia vào kế hoạch Đoàn Đoàn?

Xét đến cùng, là mộng tưởng, là khát vọng, cũng là một câu mở rộng khắp triều Đại Nhạn của Dung Chiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-199.html.]

Bọn họ còn trẻ, chưa vào triều làm quan, còn có một bầu nhiệt huyết không có chỗ dùng.

Tại sao bọn họ muốn danh tiếng? Không phải là vì muốn thanh danh lớn một chút, sớm ngày vào triều, sau khi vào triều, chức quan có thể cao hơn một chút hay sao?

Nhưng hiện tại, Dung Chiêu nói cho bọn họ biết...

Không nhất định phải ở triều dã, bọn họ chưa chắc không thể thi triển hoài bão, chưa chắc không thể huệ dân lợi dân!

Thời gian không phụ người có lòng, dù sao cũng phải tận lực mà làm.

Đây là triển vọng cỡ nào?

Không chỉ có người nhiệt huyết sôi trào, thậm chí có người còn rưng rưng hai mắt.

"Được lắm!"

"Dung thế tử nói rất hay!"

"Kính Dung thế tử!"

Nhất thời, liên tiếp tiếng trầm trồ khen ngợi vang lên, cho dù là Bùi Quan Sơn và Bùi Thừa Quyết, lúc này cũng đều nghiêm túc lắng nghe.

Trương Tam nghĩ: Ta mỗi ngày đều nhớ thương chút ngân lượng của ta, dường như không trượng nghĩa bằng bọn họ? Nhưng kế hoạch Đoàn Đoàn này... ta cũng không có tiền tham dự!

Tân Nguyên nghĩ: Kế hoạch Đoàn Đoàn tốt như vậy, mình còn có thể gia nhập hay không?!

Dung Chiêu rũ mắt, che khuất ý cười.

Tốt lắm, như vậy chỉ cần không lỗ tiền, kế hoạch Đoàn Đoàn này có thể tiếp tục.

Đám người này dù sao cũng không có việc gì làm, đi lợi dân huệ dân đi....

"Nghe nói chưa? Dung thế tử và kinh thành song kiệt, còn có một số thế địa công ty trong kinh cùng nhau liên thủ, nói muốn làm ăn sáng cùng Đoàn Đoàn gì đó."
 
Chương 200


"Đó là cái gì?"

"Không biết."

"Nhiều thế gia công tử như vậy, hơn nữa còn là Dung thế tử dẫn đầu, chắc là một vụ làm ăn lớn."

"Vậy thì sao? Không liên quan gì đến chúng ta, dù sao ta cũng không có nhiều ngân lượng để tiêu phí như vậy."...

Đối với dân chúng mà nói, không có tin gì hay ho đặc biệt, cho nên chỉ nghị luận một chút rồi cho qua.

Dù sao, cho dù là Phúc Lộc Trang hay Phúc Lộc Hiên cũng không dính dáng gì đến bọn họ.

Kế hoạch Đoàn Đoàn này suy cho cùng cũng vậy.

Muốn kiếm tiền cũng là kiếm của những hào môn đại tộc kia, bọn họ là những bách tính bình dân, thật sự không có tiền để tiêu phí.

Đối với một số thế gia công tử còn lại...

"Bọn họ rốt cuộc muốn làm gì? Tại sao lại có nhiều người hợp tác cùng Dung Chiêu như vậy?"

"Nói là buôn bán nhỏ, hình như có liên quan đến điểm tâm của Phúc Lộc Hiên."

"Đây mà là buôn bán sao? Nghe đã thấy không có tiền đồ."

"Ta cũng không tham dự, thương nhân rất mất mặt, chúng ta cứ chờ xem, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng tiền đồ làm quan của bọn họ."

"Ha ha ha, như vậy càng tốt, vừa lúc nhường đường cho chúng ta."

"Thanh lưu mới là chính đạo, buôn bán gì đó đều là tục khí, những người đó điên rồi mới đi theo Dung Chiêu, sớm muộn cũng hối hận!"...

Những người này bàn tán cho vui, mà có vài người lại liên quan đến cơm áo gạo tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-200.html.]

Trịnh Trụ Tử là một người bán hàng rong đi khắp hang cùng ngõ hẻm, hắn mỗi ngày chạy ngược chạy xuôi mua chút hàng hóa bán lại kiếm vài đồng tiền lời, miễn cưỡng sống qua ngày.

Bán hàng rong kỳ thật cũng không dễ làm, bọn họ lấy hàng rất ít, cho nên giá cả cũng sẽ không quá thấp, nhưng lúc bán đi lại không dám tăng giá quá nhiều, phàm là đắt hơn một văn cũng sẽ bị người ghét bỏ, nói bọn họ trục lợi. Trịnh Trụ Tử bán hàng rong kỳ thật không kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng những người mua đồ của hắn đa phần đều cảm thấy hắn kiếm được không ít tiền, thường hay liếc mắt chán ghét hắn.

Người bán hàng rong nào dám đắc tội khách nhân, cũng chỉ có thể nhịn xuống.

Nếu hắn có chút bản lĩnh khác, hoặc là có vài mẫu ruộng cũng sẽ không chọn làm nghề này.

Đi khắp hang cùng ngõ hẻm không chỉ không được người ta tôn trọng, còn cực kỳ vất vả, nếu không mua được hàng lại càng tuyệt vọng.

Một ngày này, Trịnh Trụ Tử bán xong hết đồ trong gánh, đi đến một cửa hàng ở thành đông, tin tức giữa người bán hàng rong truyền rất nhanh, có người nói Dung thế tử muốn chiêu mộ một nhóm người bán hàng, bảo bọn họ không nên bỏ qua cơ hội, đi xem thử thế nào.

Trịnh Trụ Tử chỉ biết bán đồ, hắn không biết Dung thế tử chiêu mộ người bán hàng rong làm gì.

Nhưng đó là Dung thế tử, cho nên hắn vẫn chuẩn bị đi xem sao.

Trong khoảng thời gian này, hắn đi khắp nơi không ít lần nghe được danh tiếng Dung thế tử, lúc Phúc Lộc Hiên khai trương hắn chỉ rút được một thẻ chúc bạn may mắn, nhưng thỉnh thoảng hắn cũng đi chung với những người khác tới xem pháo hoa của Phúc Lộc Trang.

Dung thế tử trong mắt bọn họ chính là nhân vật trên trời, rất có bản lĩnh.

Bọn họ chỉ là người buôn bán nhỏ, việc làm ăn của Dung thế tử lại phát triển ra tới Lâm Phủ!

Làm sao không tôn thờ cho được?

Hơn nữa, dám làm người bán hàng rong, tính tình vẫn có chút lanh lẹ, cho dù không biết Dung thế tử chiêu mộ người bán hàng rong làm gì, bọn họ cũng đều nguyện ý đi xem.

Lỡ như có chuyện tốt thì sao?

Một ngày này, toàn bộ người bán hàng rong trong kinh thành đều đi xem.

Trịnh Trụ Tử gánh đòn gánh đi tới địa điểm chiêu mộ.

Đó là một cửa hàng vô cùng trống trải, bên trong cũng không có đồ vật, chỉ có mấy kệ hàng thật lớn, cửa hàng thậm chí còn không có bảng hiệu, nếu không phải chật ních người gánh hàng, Trịnh Trụ Tử cũng tìm không thấy chỗ. trên đó viết rất lớn, người biết chữ đều vây quanh nghị luận sôi nổi.
 
Chương 200


"Đó là cái gì?"

"Không biết."

"Nhiều thế gia công tử như vậy, hơn nữa còn là Dung thế tử dẫn đầu, chắc là một vụ làm ăn lớn."

"Vậy thì sao? Không liên quan gì đến chúng ta, dù sao ta cũng không có nhiều ngân lượng để tiêu phí như vậy."...

Đối với dân chúng mà nói, không có tin gì hay ho đặc biệt, cho nên chỉ nghị luận một chút rồi cho qua.

Dù sao, cho dù là Phúc Lộc Trang hay Phúc Lộc Hiên cũng không dính dáng gì đến bọn họ.

Kế hoạch Đoàn Đoàn này suy cho cùng cũng vậy.

Muốn kiếm tiền cũng là kiếm của những hào môn đại tộc kia, bọn họ là những bách tính bình dân, thật sự không có tiền để tiêu phí.

Đối với một số thế gia công tử còn lại...

"Bọn họ rốt cuộc muốn làm gì? Tại sao lại có nhiều người hợp tác cùng Dung Chiêu như vậy?"

"Nói là buôn bán nhỏ, hình như có liên quan đến điểm tâm của Phúc Lộc Hiên."

"Đây mà là buôn bán sao? Nghe đã thấy không có tiền đồ."

"Ta cũng không tham dự, thương nhân rất mất mặt, chúng ta cứ chờ xem, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng tiền đồ làm quan của bọn họ."

"Ha ha ha, như vậy càng tốt, vừa lúc nhường đường cho chúng ta."

"Thanh lưu mới là chính đạo, buôn bán gì đó đều là tục khí, những người đó điên rồi mới đi theo Dung Chiêu, sớm muộn cũng hối hận!"...

Những người này bàn tán cho vui, mà có vài người lại liên quan đến cơm áo gạo tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-200.html.]

Trịnh Trụ Tử là một người bán hàng rong đi khắp hang cùng ngõ hẻm, hắn mỗi ngày chạy ngược chạy xuôi mua chút hàng hóa bán lại kiếm vài đồng tiền lời, miễn cưỡng sống qua ngày.

Bán hàng rong kỳ thật cũng không dễ làm, bọn họ lấy hàng rất ít, cho nên giá cả cũng sẽ không quá thấp, nhưng lúc bán đi lại không dám tăng giá quá nhiều, phàm là đắt hơn một văn cũng sẽ bị người ghét bỏ, nói bọn họ trục lợi. Trịnh Trụ Tử bán hàng rong kỳ thật không kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng những người mua đồ của hắn đa phần đều cảm thấy hắn kiếm được không ít tiền, thường hay liếc mắt chán ghét hắn.

Người bán hàng rong nào dám đắc tội khách nhân, cũng chỉ có thể nhịn xuống.

Nếu hắn có chút bản lĩnh khác, hoặc là có vài mẫu ruộng cũng sẽ không chọn làm nghề này.

Đi khắp hang cùng ngõ hẻm không chỉ không được người ta tôn trọng, còn cực kỳ vất vả, nếu không mua được hàng lại càng tuyệt vọng.

Một ngày này, Trịnh Trụ Tử bán xong hết đồ trong gánh, đi đến một cửa hàng ở thành đông, tin tức giữa người bán hàng rong truyền rất nhanh, có người nói Dung thế tử muốn chiêu mộ một nhóm người bán hàng, bảo bọn họ không nên bỏ qua cơ hội, đi xem thử thế nào.

Trịnh Trụ Tử chỉ biết bán đồ, hắn không biết Dung thế tử chiêu mộ người bán hàng rong làm gì.

Nhưng đó là Dung thế tử, cho nên hắn vẫn chuẩn bị đi xem sao.

Trong khoảng thời gian này, hắn đi khắp nơi không ít lần nghe được danh tiếng Dung thế tử, lúc Phúc Lộc Hiên khai trương hắn chỉ rút được một thẻ chúc bạn may mắn, nhưng thỉnh thoảng hắn cũng đi chung với những người khác tới xem pháo hoa của Phúc Lộc Trang.

Dung thế tử trong mắt bọn họ chính là nhân vật trên trời, rất có bản lĩnh.

Bọn họ chỉ là người buôn bán nhỏ, việc làm ăn của Dung thế tử lại phát triển ra tới Lâm Phủ!

Làm sao không tôn thờ cho được?

Hơn nữa, dám làm người bán hàng rong, tính tình vẫn có chút lanh lẹ, cho dù không biết Dung thế tử chiêu mộ người bán hàng rong làm gì, bọn họ cũng đều nguyện ý đi xem.

Lỡ như có chuyện tốt thì sao?

Một ngày này, toàn bộ người bán hàng rong trong kinh thành đều đi xem.

Trịnh Trụ Tử gánh đòn gánh đi tới địa điểm chiêu mộ.

Đó là một cửa hàng vô cùng trống trải, bên trong cũng không có đồ vật, chỉ có mấy kệ hàng thật lớn, cửa hàng thậm chí còn không có bảng hiệu, nếu không phải chật ních người gánh hàng, Trịnh Trụ Tử cũng tìm không thấy chỗ. trên đó viết rất lớn, người biết chữ đều vây quanh nghị luận sôi nổi.
 
Chương 200


"Đó là cái gì?"

"Không biết."

"Nhiều thế gia công tử như vậy, hơn nữa còn là Dung thế tử dẫn đầu, chắc là một vụ làm ăn lớn."

"Vậy thì sao? Không liên quan gì đến chúng ta, dù sao ta cũng không có nhiều ngân lượng để tiêu phí như vậy."...

Đối với dân chúng mà nói, không có tin gì hay ho đặc biệt, cho nên chỉ nghị luận một chút rồi cho qua.

Dù sao, cho dù là Phúc Lộc Trang hay Phúc Lộc Hiên cũng không dính dáng gì đến bọn họ.

Kế hoạch Đoàn Đoàn này suy cho cùng cũng vậy.

Muốn kiếm tiền cũng là kiếm của những hào môn đại tộc kia, bọn họ là những bách tính bình dân, thật sự không có tiền để tiêu phí.

Đối với một số thế gia công tử còn lại...

"Bọn họ rốt cuộc muốn làm gì? Tại sao lại có nhiều người hợp tác cùng Dung Chiêu như vậy?"

"Nói là buôn bán nhỏ, hình như có liên quan đến điểm tâm của Phúc Lộc Hiên."

"Đây mà là buôn bán sao? Nghe đã thấy không có tiền đồ."

"Ta cũng không tham dự, thương nhân rất mất mặt, chúng ta cứ chờ xem, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng tiền đồ làm quan của bọn họ."

"Ha ha ha, như vậy càng tốt, vừa lúc nhường đường cho chúng ta."

"Thanh lưu mới là chính đạo, buôn bán gì đó đều là tục khí, những người đó điên rồi mới đi theo Dung Chiêu, sớm muộn cũng hối hận!"...

Những người này bàn tán cho vui, mà có vài người lại liên quan đến cơm áo gạo tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-200.html.]

Trịnh Trụ Tử là một người bán hàng rong đi khắp hang cùng ngõ hẻm, hắn mỗi ngày chạy ngược chạy xuôi mua chút hàng hóa bán lại kiếm vài đồng tiền lời, miễn cưỡng sống qua ngày.

Bán hàng rong kỳ thật cũng không dễ làm, bọn họ lấy hàng rất ít, cho nên giá cả cũng sẽ không quá thấp, nhưng lúc bán đi lại không dám tăng giá quá nhiều, phàm là đắt hơn một văn cũng sẽ bị người ghét bỏ, nói bọn họ trục lợi. Trịnh Trụ Tử bán hàng rong kỳ thật không kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng những người mua đồ của hắn đa phần đều cảm thấy hắn kiếm được không ít tiền, thường hay liếc mắt chán ghét hắn.

Người bán hàng rong nào dám đắc tội khách nhân, cũng chỉ có thể nhịn xuống.

Nếu hắn có chút bản lĩnh khác, hoặc là có vài mẫu ruộng cũng sẽ không chọn làm nghề này.

Đi khắp hang cùng ngõ hẻm không chỉ không được người ta tôn trọng, còn cực kỳ vất vả, nếu không mua được hàng lại càng tuyệt vọng.

Một ngày này, Trịnh Trụ Tử bán xong hết đồ trong gánh, đi đến một cửa hàng ở thành đông, tin tức giữa người bán hàng rong truyền rất nhanh, có người nói Dung thế tử muốn chiêu mộ một nhóm người bán hàng, bảo bọn họ không nên bỏ qua cơ hội, đi xem thử thế nào.

Trịnh Trụ Tử chỉ biết bán đồ, hắn không biết Dung thế tử chiêu mộ người bán hàng rong làm gì.

Nhưng đó là Dung thế tử, cho nên hắn vẫn chuẩn bị đi xem sao.

Trong khoảng thời gian này, hắn đi khắp nơi không ít lần nghe được danh tiếng Dung thế tử, lúc Phúc Lộc Hiên khai trương hắn chỉ rút được một thẻ chúc bạn may mắn, nhưng thỉnh thoảng hắn cũng đi chung với những người khác tới xem pháo hoa của Phúc Lộc Trang.

Dung thế tử trong mắt bọn họ chính là nhân vật trên trời, rất có bản lĩnh.

Bọn họ chỉ là người buôn bán nhỏ, việc làm ăn của Dung thế tử lại phát triển ra tới Lâm Phủ!

Làm sao không tôn thờ cho được?

Hơn nữa, dám làm người bán hàng rong, tính tình vẫn có chút lanh lẹ, cho dù không biết Dung thế tử chiêu mộ người bán hàng rong làm gì, bọn họ cũng đều nguyện ý đi xem.

Lỡ như có chuyện tốt thì sao?

Một ngày này, toàn bộ người bán hàng rong trong kinh thành đều đi xem.

Trịnh Trụ Tử gánh đòn gánh đi tới địa điểm chiêu mộ.

Đó là một cửa hàng vô cùng trống trải, bên trong cũng không có đồ vật, chỉ có mấy kệ hàng thật lớn, cửa hàng thậm chí còn không có bảng hiệu, nếu không phải chật ních người gánh hàng, Trịnh Trụ Tử cũng tìm không thấy chỗ. trên đó viết rất lớn, người biết chữ đều vây quanh nghị luận sôi nổi.
 
Chương 201


Cũng có rất nhiều người không biết chữ, vây quanh một quản sự.

Quản sự kia không ngại phiền toái, một lần lại một lần trả lời vấn đề của bọn họ...

"Đúng vậy, chúng ta chuẩn bị làm một vụ làm ăn mới, cần rất nhiều người bán hàng làm nhân viên giao hàng, vẫn làm việc đi khắp nơi, nhưng bán cái gì, giao cái gì đều do chúng ta quyết định."

"Đúng vậy, tám đồng bạc là lương cơ bản, còn chia hoa hồng, cái này phải xem ngươi bán được bao nhiêu, lại thu mua được bao nhiêu, còn có giao được bao nhiêu hàng vân vân, chỉ tiết ở chỗ này."

Trịnh Trụ Tử nghe được lương cơ bản liền liều mạng chen vào bên trong.

Mà lúc này, vừa vặn có người hỏi: "Tám đồng sao? Vậy chia hoa hồng đại khái được bao nhiêu?"

Tám đồng không nhiều không ít, làm cho người ta động tâm nhưng lại không đến mức bất chấp tất cả.

Quản sự kiên nhẫn giải thích: "Chúng ta đã tiến hành tính toán chỉ tiết, nếu như cố gắng chạy một ngày, hoa hồng đại khái có thể là năm mươi tới một trăm văn."

Trịnh Trụ Tử cả kinh, cất cao giọng: "Thật sao?!"

Trong lúc hắn hỏi, còn có mấy tiếng thì thầm kinh ngạc vang lên.

Nếu tính dựa theo mức hoa hồng thấp nhất, mỗi ngày có năm mươi văn, một tháng liền có một lượng năm trăm văn, hơn nữa còn có tám đồng lương cơ bản, tổng cộng là hai lượng ba trăm văn!

Đây chỉ là mức thấp nhất, nếu như là mỗi ngày một trăm văn... Vậy là gần bốn lượng!

Thu nhập của họ cao hơn rất nhiều so với hiện tại.

Có lẽ trong một năm sẽ có một tháng vượt qua hai lượng bạc, nhưng nếu thu nhập một trăm văn một ngày, có tháng thậm chí còn tăng gấp đôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-201.html.]

Lương cơ bản tám đồng bạc cũng đã làm người ta động tâm.

Quản sự nghiêm túc cười nói: "Đúng vậy, bởi vì làm nhân viên giao hàng có chút mệt mỏi, có một số còn cần biết đánh xe, vả lại người bán hàng cũng không giống nhau, cho nên lương tháng là hình thức lương cơ bản cộng thêm hoa hồng, chỉ tiết và cách tính toán đều ở trên tờ giấy này, các ngươi có thể cầm một tờ trở về từ từ xem." Có một nam tử đen nhẻm vội hỏi: "Cần tuyển bao nhiêu người? Đợi chúng ta trở về xem có phải đã tuyển đủ rồi không?"

Quản sự: "Không đâu, chúng ta cần rất nhiều người bán hàng rong, chỉ các ngươi thôi còn chưa đủ, phải chiêu mộ thêm những người khác."

Mọi người hít sâu một hơi khí lạnh.

Cũng có người hỏi: "Nếu không muốn gia nhập các ngươi, sẽ bị các ngươi chèn ép không làm ăn được sao?"

Lo lắng này rất có đạo lý, đương nhiên đối phương là quyền quý, cho dù thật sự làm cho bọn họ không có cách nào làm ăn, bọn họ cũng không thể tìm đối phương nói lý lẽ.

Chỉ là thấy quản sự dễ nói chuyện cho nên mới dám hỏi.

Quản sự nghiêm túc lắc đầu: "Sẽ không, Dung thế tử nói chúng ta sẽ không bán tất cả sản phẩm, chỉ bán một phần, thông thường cũng là vải vóc số lượng lớn, không bán nhỏ lẻ vụn vặt, sẽ không trùng với các ngươi, cho dù có trùng cũng sẽ không bị ảnh hưởng."

Không chỉ không bị ảnh hưởng, còn có thể trở nên tốt hơn!

Bởi vì có rất nhiều người bán hàng rong đều bị bọn Dung Chiêu chiêu mộ, cho dù có vài hàng hóa bởi vì Dung Chiêu mà không thể bán, nhưng bọn họ có thể có thêm nhiều khách nhân, có thêm nhiều địa bàn để buôn bán.

Quản sự vô cùng ôn hòa: "Gia nhập hay không gia nhập, chư vị có thể chậm rãi suy nghĩ, chúng ta không cưỡng cầu, những thông tin này đều có thể lấy về xem, bên trên có nội dung công việc, khu vực công tác không giống nhau, tiền lương cũng không giống nhau."

Trịnh Trụ Tử cầm lấy một tờ, vội hỏi: "Người bán hàng ở nông thôn có cần không?"

"Cần! Còn cần không ít."

"Ha ha ha!" Trịnh Trụ Tử cười lớn chạy ra ngoài, đòn gánh của hắn gần như bay lên, biểu hiện tâm tình tốt đẹp của chủ nhân.

Đôi giày vải rách lộ ra ngón chân giẫm trên con đường đất ở kinh thành, kiên định mà an ổn.
 
Chương 201


Cũng có rất nhiều người không biết chữ, vây quanh một quản sự.

Quản sự kia không ngại phiền toái, một lần lại một lần trả lời vấn đề của bọn họ...

"Đúng vậy, chúng ta chuẩn bị làm một vụ làm ăn mới, cần rất nhiều người bán hàng làm nhân viên giao hàng, vẫn làm việc đi khắp nơi, nhưng bán cái gì, giao cái gì đều do chúng ta quyết định."

"Đúng vậy, tám đồng bạc là lương cơ bản, còn chia hoa hồng, cái này phải xem ngươi bán được bao nhiêu, lại thu mua được bao nhiêu, còn có giao được bao nhiêu hàng vân vân, chỉ tiết ở chỗ này."

Trịnh Trụ Tử nghe được lương cơ bản liền liều mạng chen vào bên trong.

Mà lúc này, vừa vặn có người hỏi: "Tám đồng sao? Vậy chia hoa hồng đại khái được bao nhiêu?"

Tám đồng không nhiều không ít, làm cho người ta động tâm nhưng lại không đến mức bất chấp tất cả.

Quản sự kiên nhẫn giải thích: "Chúng ta đã tiến hành tính toán chỉ tiết, nếu như cố gắng chạy một ngày, hoa hồng đại khái có thể là năm mươi tới một trăm văn."

Trịnh Trụ Tử cả kinh, cất cao giọng: "Thật sao?!"

Trong lúc hắn hỏi, còn có mấy tiếng thì thầm kinh ngạc vang lên.

Nếu tính dựa theo mức hoa hồng thấp nhất, mỗi ngày có năm mươi văn, một tháng liền có một lượng năm trăm văn, hơn nữa còn có tám đồng lương cơ bản, tổng cộng là hai lượng ba trăm văn!

Đây chỉ là mức thấp nhất, nếu như là mỗi ngày một trăm văn... Vậy là gần bốn lượng!

Thu nhập của họ cao hơn rất nhiều so với hiện tại.

Có lẽ trong một năm sẽ có một tháng vượt qua hai lượng bạc, nhưng nếu thu nhập một trăm văn một ngày, có tháng thậm chí còn tăng gấp đôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-201.html.]

Lương cơ bản tám đồng bạc cũng đã làm người ta động tâm.

Quản sự nghiêm túc cười nói: "Đúng vậy, bởi vì làm nhân viên giao hàng có chút mệt mỏi, có một số còn cần biết đánh xe, vả lại người bán hàng cũng không giống nhau, cho nên lương tháng là hình thức lương cơ bản cộng thêm hoa hồng, chỉ tiết và cách tính toán đều ở trên tờ giấy này, các ngươi có thể cầm một tờ trở về từ từ xem." Có một nam tử đen nhẻm vội hỏi: "Cần tuyển bao nhiêu người? Đợi chúng ta trở về xem có phải đã tuyển đủ rồi không?"

Quản sự: "Không đâu, chúng ta cần rất nhiều người bán hàng rong, chỉ các ngươi thôi còn chưa đủ, phải chiêu mộ thêm những người khác."

Mọi người hít sâu một hơi khí lạnh.

Cũng có người hỏi: "Nếu không muốn gia nhập các ngươi, sẽ bị các ngươi chèn ép không làm ăn được sao?"

Lo lắng này rất có đạo lý, đương nhiên đối phương là quyền quý, cho dù thật sự làm cho bọn họ không có cách nào làm ăn, bọn họ cũng không thể tìm đối phương nói lý lẽ.

Chỉ là thấy quản sự dễ nói chuyện cho nên mới dám hỏi.

Quản sự nghiêm túc lắc đầu: "Sẽ không, Dung thế tử nói chúng ta sẽ không bán tất cả sản phẩm, chỉ bán một phần, thông thường cũng là vải vóc số lượng lớn, không bán nhỏ lẻ vụn vặt, sẽ không trùng với các ngươi, cho dù có trùng cũng sẽ không bị ảnh hưởng."

Không chỉ không bị ảnh hưởng, còn có thể trở nên tốt hơn!

Bởi vì có rất nhiều người bán hàng rong đều bị bọn Dung Chiêu chiêu mộ, cho dù có vài hàng hóa bởi vì Dung Chiêu mà không thể bán, nhưng bọn họ có thể có thêm nhiều khách nhân, có thêm nhiều địa bàn để buôn bán.

Quản sự vô cùng ôn hòa: "Gia nhập hay không gia nhập, chư vị có thể chậm rãi suy nghĩ, chúng ta không cưỡng cầu, những thông tin này đều có thể lấy về xem, bên trên có nội dung công việc, khu vực công tác không giống nhau, tiền lương cũng không giống nhau."

Trịnh Trụ Tử cầm lấy một tờ, vội hỏi: "Người bán hàng ở nông thôn có cần không?"

"Cần! Còn cần không ít."

"Ha ha ha!" Trịnh Trụ Tử cười lớn chạy ra ngoài, đòn gánh của hắn gần như bay lên, biểu hiện tâm tình tốt đẹp của chủ nhân.

Đôi giày vải rách lộ ra ngón chân giẫm trên con đường đất ở kinh thành, kiên định mà an ổn.
 
Chương 201


Cũng có rất nhiều người không biết chữ, vây quanh một quản sự.

Quản sự kia không ngại phiền toái, một lần lại một lần trả lời vấn đề của bọn họ...

"Đúng vậy, chúng ta chuẩn bị làm một vụ làm ăn mới, cần rất nhiều người bán hàng làm nhân viên giao hàng, vẫn làm việc đi khắp nơi, nhưng bán cái gì, giao cái gì đều do chúng ta quyết định."

"Đúng vậy, tám đồng bạc là lương cơ bản, còn chia hoa hồng, cái này phải xem ngươi bán được bao nhiêu, lại thu mua được bao nhiêu, còn có giao được bao nhiêu hàng vân vân, chỉ tiết ở chỗ này."

Trịnh Trụ Tử nghe được lương cơ bản liền liều mạng chen vào bên trong.

Mà lúc này, vừa vặn có người hỏi: "Tám đồng sao? Vậy chia hoa hồng đại khái được bao nhiêu?"

Tám đồng không nhiều không ít, làm cho người ta động tâm nhưng lại không đến mức bất chấp tất cả.

Quản sự kiên nhẫn giải thích: "Chúng ta đã tiến hành tính toán chỉ tiết, nếu như cố gắng chạy một ngày, hoa hồng đại khái có thể là năm mươi tới một trăm văn."

Trịnh Trụ Tử cả kinh, cất cao giọng: "Thật sao?!"

Trong lúc hắn hỏi, còn có mấy tiếng thì thầm kinh ngạc vang lên.

Nếu tính dựa theo mức hoa hồng thấp nhất, mỗi ngày có năm mươi văn, một tháng liền có một lượng năm trăm văn, hơn nữa còn có tám đồng lương cơ bản, tổng cộng là hai lượng ba trăm văn!

Đây chỉ là mức thấp nhất, nếu như là mỗi ngày một trăm văn... Vậy là gần bốn lượng!

Thu nhập của họ cao hơn rất nhiều so với hiện tại.

Có lẽ trong một năm sẽ có một tháng vượt qua hai lượng bạc, nhưng nếu thu nhập một trăm văn một ngày, có tháng thậm chí còn tăng gấp đôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-201.html.]

Lương cơ bản tám đồng bạc cũng đã làm người ta động tâm.

Quản sự nghiêm túc cười nói: "Đúng vậy, bởi vì làm nhân viên giao hàng có chút mệt mỏi, có một số còn cần biết đánh xe, vả lại người bán hàng cũng không giống nhau, cho nên lương tháng là hình thức lương cơ bản cộng thêm hoa hồng, chỉ tiết và cách tính toán đều ở trên tờ giấy này, các ngươi có thể cầm một tờ trở về từ từ xem." Có một nam tử đen nhẻm vội hỏi: "Cần tuyển bao nhiêu người? Đợi chúng ta trở về xem có phải đã tuyển đủ rồi không?"

Quản sự: "Không đâu, chúng ta cần rất nhiều người bán hàng rong, chỉ các ngươi thôi còn chưa đủ, phải chiêu mộ thêm những người khác."

Mọi người hít sâu một hơi khí lạnh.

Cũng có người hỏi: "Nếu không muốn gia nhập các ngươi, sẽ bị các ngươi chèn ép không làm ăn được sao?"

Lo lắng này rất có đạo lý, đương nhiên đối phương là quyền quý, cho dù thật sự làm cho bọn họ không có cách nào làm ăn, bọn họ cũng không thể tìm đối phương nói lý lẽ.

Chỉ là thấy quản sự dễ nói chuyện cho nên mới dám hỏi.

Quản sự nghiêm túc lắc đầu: "Sẽ không, Dung thế tử nói chúng ta sẽ không bán tất cả sản phẩm, chỉ bán một phần, thông thường cũng là vải vóc số lượng lớn, không bán nhỏ lẻ vụn vặt, sẽ không trùng với các ngươi, cho dù có trùng cũng sẽ không bị ảnh hưởng."

Không chỉ không bị ảnh hưởng, còn có thể trở nên tốt hơn!

Bởi vì có rất nhiều người bán hàng rong đều bị bọn Dung Chiêu chiêu mộ, cho dù có vài hàng hóa bởi vì Dung Chiêu mà không thể bán, nhưng bọn họ có thể có thêm nhiều khách nhân, có thêm nhiều địa bàn để buôn bán.

Quản sự vô cùng ôn hòa: "Gia nhập hay không gia nhập, chư vị có thể chậm rãi suy nghĩ, chúng ta không cưỡng cầu, những thông tin này đều có thể lấy về xem, bên trên có nội dung công việc, khu vực công tác không giống nhau, tiền lương cũng không giống nhau."

Trịnh Trụ Tử cầm lấy một tờ, vội hỏi: "Người bán hàng ở nông thôn có cần không?"

"Cần! Còn cần không ít."

"Ha ha ha!" Trịnh Trụ Tử cười lớn chạy ra ngoài, đòn gánh của hắn gần như bay lên, biểu hiện tâm tình tốt đẹp của chủ nhân.

Đôi giày vải rách lộ ra ngón chân giẫm trên con đường đất ở kinh thành, kiên định mà an ổn.
 
Chương 202


Hắn phải về quê trước khi trời tối, hắn còn có một đệ đệ có hơi khờ khạo, không làm được người bán hàng rong trong kinh thành, cho nên quyết định buôn bán ở nông thôn, mỗi ngày đi vừa xa vừa mệt, đi sớm về tối, còn không được nổi hai đồng bạc.

Hắn phải nhanh chóng đem chuyện tốt này nói cho đệ đệ.

Cùng lúc đó.

"Vì sao ta không được?" Mộc tiểu tử cứng cổ, mắt trợn tròn.

Lúc trước Phúc Lộc Hiên khai trương hắn kiếm được chút lời, trước đó vài ngày chỉ nhánh Phúc Lộc Trang khai trương lại tuyển bọn họ đi tuyên truyền phát tờ rơi, tuy kiếm được một chút nhưng đây chung quy không phải kế lâu dài.

Dung thế tử lần này tuyển người, hắn lại lập tức có mặt.

Mộc tiểu tử vô cùng tín nhiệm Dung Thế Tử, thế tử đã nói sẽ có một nghề nghiệp cho bọn họ.

Thế nhưng quản sự lại lắc đầu: "Không được, lần này chúng ta không tìm người dưới mười tám tuổi, công việc này vất vả, người nhỏ tuổi làm không được, tổn thương thân thể."

"Ta không sợ."

"Nghe lời." Quản sự không phải lần đầu tiên tiếp xúc với hắn, lúc này liền tỏ thái độ nghiêm khắc hơn.

Mộc tiểu tử cũng không muốn làm khó quản sự, quản sự tính tình rất tốt, cho nên chỉ có thể ủy khuất rời đi.

Mà lúc này, trên một chiếc xe ngựa cách đó không xa, có người vẫy tay với hắn.

Mộc tiểu tử ngẩn ra, đợi nhìn rõ khuôn mặt phong quang tế nguyệt kia, ánh mắt hắn sáng lên, mạnh mẽ chạy tới.

"Dung thế tử!"

Kêu xong mới nhớ ra phải hành lễ, hắn khom lưng, cao giọng nói: "Mộc tiểu tử bái kiến Dung thế tử."

Hành lễ xong, Dung Chiêu cười đưa cho hắn một đĩa điểm tâm.

Mộc tiểu tử lắc đầu, không nhận.

Hắn chỉ nhìn người trên xe, muốn nói lại thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-202.html.]

Hiển nhiên hắn có lời còn nói, nhưng nhìn khuôn mặt tựa như tiên nhân kia, hắn lại không mở miệng được.

Dung Chiêu cười khẽ: "Cầm đi, ta biết ngươi muốn hỏi chuyện công việc, chuyện đã đồng ý với ngươi ta sẽ không quên."

Mộc tiểu tử ánh mắt sáng lên.

Dung Chiêu vươn tay xoa xoa đầu hắn: "Công việc của người giao hàng quả thật không phù hợp với trẻ con như ngươi, rất mệt, các ngươi ráng chờ một chút, ta sẽ có công việc tốt hơn cho các ngươi."

Vành mắt Mộc tiểu tử đột nhiên đỏ lên, mạnh mẽ gật đầu: "Tạ, Tạ Dung thế tử..."

Dung Chiêu bất đắc dĩ thở dài, lại nói: "Gần đây nếu không có việc gì thì đi tới Đoàn Đoàn giúp một chút, trong lúc Đoàn Đoàn chuẩn bị khai trương có chút việc vặt, nói trước là không có thù lao, chỉ lo cơm nước, thuận tiện để phòng thu chi dạy các ngươi biết chút chữ, ta sẽ nói với quản sự"

Mộc tiểu tử nước mắt ầm ầm rơi xuống.

Không có thù lao, nhưng bao cơm đã là thù lao thích hợp nhất cho những đứa trẻ ở độ tuổi này, huống chỉ còn dạy chúng biết chữ... Phải là người như thế nào mới có đãi ngộ này?

Mộc tiểu tử nắm chặt cái đĩa, nước mắt rơi tí tách.

Dung Chiêu lại bất đắc dĩ thở dài, thanh âm nhẹ nhàng: "Trở về đi, chờ tin tức của ta."

"Vâng!"

Mộc tiểu tử lấy bánh ngọt ra, cẩn thận đưa đĩa cho Tạ Hồng rồi xoay người bỏ chạy.

Nhưng chờ sau khi xe ngựa rời đi, hắn lại dừng bước, mặt nhìn về hướng xe ngựa, quỳ xuống nặng nề dập đầu vô cùng thành kính.

Như là biết tâm tư chủ nhân, xe ngựa chạy rất chậm.

Dung Chiêu buông rèm vải, thu hồi tầm mắt, cô mặc nam y ngồi ngay ngắn trong xe ngựa, ánh mắt nhìn về phía trước, rõ ràng không sóng không gió, rồi lại phảng phất mang theo một cỗ kiên nghị.

Ngoài xe, Vô Danh nhẹ giọng hỏi: "Rốt cuộc ngài muốn làm gì?"

Dung Chiêu nghe vậy, nhếch môi cười, đường nét sườn mặt lại ẩn chứa sắc bén, thanh âm khàn khàn mà bình tĩnh: "Ta muốn xem, ta rốt cuộc có thể nhấc lên bao nhiêu sóng triều trong thế đạo này."

Tay Vô Danh dừng lại, lập tức run dây cương, tốc độ xe ngựa nhanh hơn. Trong tiếng vó ngựa lộp bộp, xe ngựa càng lúc càng xa....

Công tác chuẩn bị cho kế hoạch Đoàn Đoàn hừng hực khí thế, toàn bộ kinh thành đều biết Dung Chiêu cùng một ít công tử thế gia muốn hợp tác hạng mục mới, nghe nói rất nhanh sẽ có thể "đưa ra thị trường".
 
Chương 202


Hắn phải về quê trước khi trời tối, hắn còn có một đệ đệ có hơi khờ khạo, không làm được người bán hàng rong trong kinh thành, cho nên quyết định buôn bán ở nông thôn, mỗi ngày đi vừa xa vừa mệt, đi sớm về tối, còn không được nổi hai đồng bạc.

Hắn phải nhanh chóng đem chuyện tốt này nói cho đệ đệ.

Cùng lúc đó.

"Vì sao ta không được?" Mộc tiểu tử cứng cổ, mắt trợn tròn.

Lúc trước Phúc Lộc Hiên khai trương hắn kiếm được chút lời, trước đó vài ngày chỉ nhánh Phúc Lộc Trang khai trương lại tuyển bọn họ đi tuyên truyền phát tờ rơi, tuy kiếm được một chút nhưng đây chung quy không phải kế lâu dài.

Dung thế tử lần này tuyển người, hắn lại lập tức có mặt.

Mộc tiểu tử vô cùng tín nhiệm Dung Thế Tử, thế tử đã nói sẽ có một nghề nghiệp cho bọn họ.

Thế nhưng quản sự lại lắc đầu: "Không được, lần này chúng ta không tìm người dưới mười tám tuổi, công việc này vất vả, người nhỏ tuổi làm không được, tổn thương thân thể."

"Ta không sợ."

"Nghe lời." Quản sự không phải lần đầu tiên tiếp xúc với hắn, lúc này liền tỏ thái độ nghiêm khắc hơn.

Mộc tiểu tử cũng không muốn làm khó quản sự, quản sự tính tình rất tốt, cho nên chỉ có thể ủy khuất rời đi.

Mà lúc này, trên một chiếc xe ngựa cách đó không xa, có người vẫy tay với hắn.

Mộc tiểu tử ngẩn ra, đợi nhìn rõ khuôn mặt phong quang tế nguyệt kia, ánh mắt hắn sáng lên, mạnh mẽ chạy tới.

"Dung thế tử!"

Kêu xong mới nhớ ra phải hành lễ, hắn khom lưng, cao giọng nói: "Mộc tiểu tử bái kiến Dung thế tử."

Hành lễ xong, Dung Chiêu cười đưa cho hắn một đĩa điểm tâm.

Mộc tiểu tử lắc đầu, không nhận.

Hắn chỉ nhìn người trên xe, muốn nói lại thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mac-no-tr...ieu-dinh-van-xin-ta-dung-chet/chuong-202.html.]

Hiển nhiên hắn có lời còn nói, nhưng nhìn khuôn mặt tựa như tiên nhân kia, hắn lại không mở miệng được.

Dung Chiêu cười khẽ: "Cầm đi, ta biết ngươi muốn hỏi chuyện công việc, chuyện đã đồng ý với ngươi ta sẽ không quên."

Mộc tiểu tử ánh mắt sáng lên.

Dung Chiêu vươn tay xoa xoa đầu hắn: "Công việc của người giao hàng quả thật không phù hợp với trẻ con như ngươi, rất mệt, các ngươi ráng chờ một chút, ta sẽ có công việc tốt hơn cho các ngươi."

Vành mắt Mộc tiểu tử đột nhiên đỏ lên, mạnh mẽ gật đầu: "Tạ, Tạ Dung thế tử..."

Dung Chiêu bất đắc dĩ thở dài, lại nói: "Gần đây nếu không có việc gì thì đi tới Đoàn Đoàn giúp một chút, trong lúc Đoàn Đoàn chuẩn bị khai trương có chút việc vặt, nói trước là không có thù lao, chỉ lo cơm nước, thuận tiện để phòng thu chi dạy các ngươi biết chút chữ, ta sẽ nói với quản sự"

Mộc tiểu tử nước mắt ầm ầm rơi xuống.

Không có thù lao, nhưng bao cơm đã là thù lao thích hợp nhất cho những đứa trẻ ở độ tuổi này, huống chỉ còn dạy chúng biết chữ... Phải là người như thế nào mới có đãi ngộ này?

Mộc tiểu tử nắm chặt cái đĩa, nước mắt rơi tí tách.

Dung Chiêu lại bất đắc dĩ thở dài, thanh âm nhẹ nhàng: "Trở về đi, chờ tin tức của ta."

"Vâng!"

Mộc tiểu tử lấy bánh ngọt ra, cẩn thận đưa đĩa cho Tạ Hồng rồi xoay người bỏ chạy.

Nhưng chờ sau khi xe ngựa rời đi, hắn lại dừng bước, mặt nhìn về hướng xe ngựa, quỳ xuống nặng nề dập đầu vô cùng thành kính.

Như là biết tâm tư chủ nhân, xe ngựa chạy rất chậm.

Dung Chiêu buông rèm vải, thu hồi tầm mắt, cô mặc nam y ngồi ngay ngắn trong xe ngựa, ánh mắt nhìn về phía trước, rõ ràng không sóng không gió, rồi lại phảng phất mang theo một cỗ kiên nghị.

Ngoài xe, Vô Danh nhẹ giọng hỏi: "Rốt cuộc ngài muốn làm gì?"

Dung Chiêu nghe vậy, nhếch môi cười, đường nét sườn mặt lại ẩn chứa sắc bén, thanh âm khàn khàn mà bình tĩnh: "Ta muốn xem, ta rốt cuộc có thể nhấc lên bao nhiêu sóng triều trong thế đạo này."

Tay Vô Danh dừng lại, lập tức run dây cương, tốc độ xe ngựa nhanh hơn. Trong tiếng vó ngựa lộp bộp, xe ngựa càng lúc càng xa....

Công tác chuẩn bị cho kế hoạch Đoàn Đoàn hừng hực khí thế, toàn bộ kinh thành đều biết Dung Chiêu cùng một ít công tử thế gia muốn hợp tác hạng mục mới, nghe nói rất nhanh sẽ có thể "đưa ra thị trường".
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom