Dịch Cuồng Long Xuất Thế

Chương 318: Anh chính là Huyền Hạo?


Diệp Huyền hơi mỉm cười, nói: “Cô đừng hiểu lầm, cơ thể hai người trúng kịch độc, tôi đang dùng linh khí để chữa trị độc cho cô mà thôi!”

Nữ sĩ quan phụ tá trong nháy mắt mặt đỏ tới mang tai. Bởi vì bàn tay dày của Diệp Huyền mang theo một cảm giác thoải mái ấm áp, linh khí truyền vào trong cơ thể tràn ngập năng lượng cực nóng, khiến cho cô vốn dĩ đang rét run, thân thể mềm mại dần dần khôi phục lại sự ấm áp!

Hơn nữa, bởi vì trải qua sự cọ rửa của nước biển, cổ áo trước ngực của mỹ nữ sĩ quan phụ tá đã mở ra, nội y nhỏ gợi cảm cũng lộ ra trước mắt Diệp Huyền. Cứ như vậy, hô hấp của mỹ nữ sĩ quan phụ tá nhịn không được cũng tăng thêm vài phần!

Nhưng thay vì nhìn lén cô, Diệp Huyền lại nghiêm túc điều trị. Mỹ nữ sĩ quan phụ tá vội vàng đỏ mặt hỏi: “Huyền Hạo đại nhân, cảm tạ ân cứu mạng của anh!”

“Tình hình của tiểu thư nhà tôi có ổn không?” Cô nhìn Tiêu Băng Tuyết vẫn bất tỉnh nhân sự, có vẻ vô cùng lo lắng: “Cô ấy trúng độc nghiêm trọng, chắc phải xuất động pháp bảo mạnh hơn mới có thể chữa khỏi cho cô ấy.”

Diệp Huyền di chuyển bàn tay to trước ngực mỹ nữ sĩ quan phụ tá, sau đó nhanh chóng cởi nút áo Tiêu Băng Tuyết!

Cứ như vậy, bộ ngực trắng nõn của Tiêu Băng Tuyết cùng với nội y gợi cảm bên trong cũng lập tức lộ ra, mang theo một chút ám hương nhàn nhạt.

Diệp Huyền hơi sửng sốt mới trấn định lại, hai tay đè lên người Tiêu Băng Tuyết, nhập linh khí, không cho cô khí độc công tâm mà chết. Nhìn dung nhan tuyệt mỹ của Tiêu Băng Tuyết, Diệp Huyền không ngờ hắn lại có cơ hội tiếp xúc. thân mật với Tiêu Băng Tuyết. Nếu nói ra, chỉ sợ bản thân cũng sẽ không tin, bản thân Tiêu Băng Tuyết cũng sẽ không tin.

Mỹ nữ sĩ quan phụ tá nhìn thấy cảnh tượng như vậy nhất thời trên mặt đỏ bừng, có vẻ có chút thẹn thùng nhẹ nhàng quay mặt di.

“Tôi chỉ là vì cứu tiểu thư nhà cô, nên mới làm như vậy.”

Diệp Huyền sợ cô sẽ nghĩ sai, nên nhẹ giọng giải thích một tiếng. Mỹ nữ sĩ quan phụ tá khẽ cắn môi, sau đó gật đầu đáp lại:

“Huyền Hạo đại nhân nhân phẩm cao thượng, đương nhiên là đáng tin cậy. Hy vọng anh có thể cứu tiểu thư nhà tôi tỉnh lại...”

Diệp Huyền khẽ gật đầu, tập trung tinh thần cảm nhận tình hình trong thân thể Tiêu Băng Tuyết, nhưng kết quả lại không được như ý muốn: “Ngộ độc đã được một thời gian, khí độc cũng đã ăn mòn trái tim.”

Diệp Huyền hít một hơi sâu: “Nếu như không phải vừa rồi truyền một đạo linh khí vào cho Tiêu Băng Tuyết, có lẽ cô ấy đã không còn sống rồi.”

“Huyền Hạo, vậy có cách nào có thể cứu cô ấy không...”

Mỹ nữ sĩ quan phụ tá gấp đến độ bật khóc, thân thể khế run rẩy, có thể thấy được trong lòng cô vô cùng lo lắng:

“Không cần lo lắng, tôi có thể cứu cô ấy. Chỉ cần hai người còn một hơi thở, thậm chí là chết, tôi cũng có cách.”

“Cùng lắm thì, tôi chuyển một ngụm tiên khí cho cô ấy là được!”

Diệp Huyền không suy nghĩ nhiều, lập tức tháo mặt nạ xuống, định dùng miệng chuyển tiên khí chữa thương cho Tiêu Băng Tuyết!

Nếu nói linh khí tu tiên có thể trị thương xua độc, thì tiên khí của tu tiên giả lại là linh đan diệu dược cứu mạng!

Nhưng vừa tháo mặt nạ xuống, mỹ nữ sĩ quan phụ tá lập tức thấy rõ dung mạo của Diệp Huyền!

“Là anh?”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 315: Vì vậy sau khi


Thấy Diệp Huyền hỏi như vậy, Lâm Thanh Nham ngượng ngùng quay đầu đi: “Anh hỏi tôi làm gì? Tôi chưa từng nói không cho anh về nhà họ Lâm nghỉ qua đêm mà.”

Nói đến đây, Lâm Thanh Nham không giấu được nụ cười kích động thầm lặng, trong mắt hiện rõ sự mong đợi. Trong lòng cô thực sự không biết khao khát được ở một mình trong phòng với Diệp Huyền đến nhường nào!

Vì vậy sau khi ngồi ở ghế sau xe, cô cũng không đóng cửa lại ngay. Diệp Huyền đương nhiên cũng sẽ không bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy, hắn lập tức nhanh chóng ngồi lên xe, ngồi sát vào đôi chân xinh đẹp của Lâm Thanh Nham.

“Người đẹp, trùng hợp thật đấy!”

Diệp Huyền trên mặt lộ ra nụ cười tà đạo, Lâm Thanh Nham không khỏi buồn cười, ánh mắt giấu không được tình ý tràn ngập: “Anh đó, thật không biết xấu hổ.”

Nhìn thấy tình cảm sâu đậm ân ái giữa hai người, Lâm lão gia ngồi ở hàng. ghế đầu cười hơ hơ thành tiếng. Sau khi cả nhóm về đến nhà, mỗi người về phòng nghỉ ngơi. Lâm Thanh Nham dẫn đầu, đôi chân xinh đẹp hướng đi về phòng, Diệp Huyền cũng theo sát phía sau.

Hắn cẩn thận quan sát từ dưới lên chiêm ngưỡng đôi chân mang tất đen gợi cảm, quyến rũ của Lâm Thanh Nham, cũng như thân hình gợi cảm của cô, hắn không khỏi ngạc nhiên mà thốt lên trong lòng: “Dáng người của Thanh Nham thực sự quá tuyệt rồi...”

Bước vào phòng là lúc hai người thực sự ở một mình. Hai người đang ăn tối đã cảm thấy ngứa ngáy, Diệp Huyền trên đường về nhà cũng lén lút tán tỉnh cô,

khiến Lâm Thanh Nham vừa bối rối vừa mê đắm!

Thái độ nửa vời vừa chối từ vừa không thôi thúc của Lâm Thanh Nham càng khiến Diệp Huyền mê mẩn hơn!

Lúc này, hai người cuối cùng cũng ở một mình với nhau, không khí trong nháy mắt trở nên nóng lên!

Soạt roạt!

Diệp Huyền đột nhiên dùng tay trái đóng cửa lại, làm Lâm Thanh Nham giật mình run nhẹ lên!

Cô còn chưa kịp nói chuyện, Diệp Huyền đã đem Lâm Thanh Nham ép vào. tường, hai tay cô chạm vào ngực hắn! “Diệp Huyền.”

Lâm Thanh Nham và Diệp Huyền gần như mặt đối mặt, hơi thở của họ đột nhiên trở nên nặng nề hơn, hơi thở dịu dàng cao ngất dâng lên, không ngừng đập vào ngực Diệp Huyền.

“Anh, anh muốn làm gì?"

Mặc dù Lâm Thanh Nham nói có chút ngượng ngùng, nhưng ánh mắt và giọng nói đã phản bội tâm tình mong đợi của cô!

“Cô nghĩ là sao.”

Diệp Huyền hơi cong môi, đôi môi dày trong nháy mắt che lấy khuôn miệng anh đào của Lâm Thanh Nham, một tay nhẹ nhàng ôm lấy eo Lâm Thanh Nham, sau đó không một lời thương lượng mà ép cô về hướng người hắn!

Lâm Thanh Nham hừm nhẹ lên một tiếng, nhưng trong nháy mắt bị Diệp Huyền bá đạo làm lu mờ, cô vô thức nhắm mắt lại hưởng thụ, để cho môi và răng của Diệp Huyền hung hãn chiếm hữu mình!

Diệp Huyền cảm giác được rằng Lâm Thanh Nham đã trở thành một con mèo. ngoan ngoãn, hắn không nhịn nữa mà đêm khí huyết trong cơ thể càng ngày càng dâng trào lên, hắn hôn Lâm Thanh Nham càng thêm cuồng nhiệt hơn!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 319: Nhưng bây giờ


Nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp không ngờ tới, người trước đây họ chán ghét nhất, lại là đại anh hùng mà họ vẫn luôn tôn kính và ngưỡng mộ trong lòng!

Cứ như vậy, nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp hoàn toàn bối rối!

Diệp Huyền nhíu mày, hắn cũng chỉ có thể gật đầu thừa nhận: “Đúng vậy, tôi chính là Huyền Hạo!”

“Nhưng bây giờ chúng ta không có thời gian nói quá nhiều, phải tranh thủ thời gian cứu người mới được!”

Nói xong, Diệp Huyền liền đẩy nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp ra, rồi tới gần Tiêu Băng Tuyết đang hôn mê!

Nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp vội vàng hỏi: “Anh, bây giờ anh định làm gì vậy?” “Truyền cho cô ấy một ngụm tiên khí, thì sẽ không sao.”

Diệp Huyền không nói thêm gì nữa, môi hắn liền dán vào đôi môi mềm mại đầy đặn của Tiêu Băng Tuyết!

Trong khoảnh khắc, Diệp Huyền rõ ràng cảm nhận được một cảm giác mềm mại mãnh liệt chạy khắp toàn thân!

Hơn nữa trong môi Tiêu Băng Tuyết còn tản ra một trận hương khí như có như không!

Điều này khiến Diệp Huyền trong nháy mắt có chút hoảng hốt, hắn nhanh chóng dùng môi cạy mở đôi môi đỏ mọng gợi cảm của Tiêu Băng Tuyết ra, nhanh chóng thổi vào một ngụm tiên khít

“Cái này...

Nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp thấy Diệp Huyền vậy mà lại thật sự hôn Tiêu Băng Tuyết, nhất thời đầu óc cô hò hét hỗn loạn, đột nhiên có loại cảm giác không chân thực!

Nếu như sau khi Tiêu Băng Tuyết tỉnh lại biết được chân tướng, sẽ nghĩ như thế nào chứ?

“Ưm.”

Tiên khí tiến vào trong cơ thể, độc khí trên người Tiêu Băng Tuyết lập tức. được cọ rửa sạch sẽ, trên mặt cô cũng khôi phục lại huyết sắc, thân thể cũng trở nên ấm áp!

Đặc biệt là hô hấp của cô cũng khôi phục lại bình thường, bộ ngực cũng bắt đầu phập phồng mạnh mẽ, có thể thấy được rất nhanh cô sẽ tỉnh lại. Diệp Huyền nhếch miệng cười, nói: “Tiêu Băng Tuyết đã không sao rồi, chỉ cần nghỉ ngơi một ngày là có thể hoàn toàn khoẻ lại.”

“Thật sự là quá lợi hại rồi...

Nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp thấy Diệp Huyền thật sự cứu được Tiêu Băng Tuyết, vẻ mặt vô cùng kích động, trong lòng cũng dâng lên một nỗi cảm động mãnh liệt!

“Thái độ lúc trước của chúng tôi đối với anh ác liệt như vậy, sao anh còn nguyện ý cứu chúng tôi chứ...”

Cô nhẹ giọng hỏi một câu, hiển nhiên trong lòng mang theo sự áy náy và khó hiểu.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 316: Vẫn là để tôi làm đi vậy!


“Diệp Huyền, có người đang tìm anh...” Lâm Thanh Nham từ trong cơn mê tỉnh lại, Diệp Huyền cũng thở dốc, cầm

điện thoại di động bên cạnh lên. Sau khi trả lời điện thoại, lông mày hắn chợt cau lại. Hóa ra là cuộc gọi từ Chiến bộ!

Một trong bốn vị đại vương độc ác trốn thoát khỏi nhà tù, tên tội phạm nghiêm trọng được gọi là Thiên Cẩu Đại Vương, đã bị đào ra ngoài!

Nữ chiến thần Tiêu Băng Tuyết và một số vị chiến thần khác đã dẫn người của họ truy lùng hắn ta!

Tuy nhiên, Thiên Cẩu Đại Vương rất hung hãn và rất giỏi sử dụng chất độc!

Một trận chiến giữa hai bên đã nổ ra, Thiên Cẩu Đại Vương dứt khoát cho nổ tung mình trước sự bao vây và đàn áp nặng nề của Chiến bộ!

Một số chiến thần tại hiện trường lập tức bị nhiễm độc!

Nữ chiến thần Tiêu Băng Tuyết và nữ trợ thủ của cô cũng bị rung chuyển bởi sức mạnh dâng trào của vụ nổ, rơi xuống thác nước không dấu vết, sống hay chết cũng không chắc chắn được!

Vì vậy, chiến bộ đặc biệt gọi Diệp Huyền đến ứng cứu!

“Chuyện như vậy mà cũng xảy ra được ư?”

Ánh mắt Diệp Huyền bỗng nhiên lạnh lùng!

“Diệp Huyền, xảy ra chuyện gì rồi sao?”

Lâm Thanh Nham nhanh chóng kéo quần áo của Diệp Huyền lên, vẻ mặt quan tâm hỏi.

“Anh có việc bắt buộc phải xử lý, cần phải ra ngoài một chuyến.”

Diệp Huyền bất đắc dĩ cười khổ, vẻ mặt rất áy náy. Mặc dù Lâm Thanh Nham vẫn không biết thân phận của Diệp Huyền, nhưng cô cũng đại khái đoán được. Diệp Huyền là người có trách nhiệm quan trọng nên cô không hề trách móc hắn. Cô nhẹ nhàng an ủi: “Vậy anh đi làm việc của anh đi, chuyện giữa chúng ta... sau này hãng nói vậy...”

Nói như vậy, Lâm Thanh Nham đỏ mặt một lúc, điều này hoàn toàn khác với tính khí độc đoán và lạnh lùng thường ngày của cô. Diệp Huyền nóng lòng muốn lao vào người cô lần nữa, đắm chìm trong hương thơm nữ tính. Tuy nhiên, hắn phải đè nén ngọn lửa tà dâm trong lòng và đi tới hỗ trợ.

Tuy rằng Diệp Huyền không có ấn tượng tốt với Tiêu Băng Tuyết, nhưng Tiêu Băng Tuyết dù sao vẫn là sống chết vì đất nước, cho nên Diệp Huyền không có lý do gì mà không tới cứu cô ta. Ân oán phân minh, đây là nguyên tắc sống của Diệp Huyền!

“Thanh Nham, tôi đi bận việc đây.”

Diệp Huyền nhẹ nhàng xoa xoa chiếc cằm quyến rũ của Lâm Thanh Nham: “Bảo bối của tôi, chúc em có giấc mộng đẹp.”

Nói xong, Diệp Huyền từ cửa sổ nhảy xuống, trong nháy mắt biến mất trong màn đêm.

Lâm Thanh Nham nhìn đống bừa bộn trong phòng và chiếc váy bị Diệp Huyền bá đạo xé nát, trong lòng cô dâng lên một cảm giác hạnh phúc ngọt ngào. Trong khoảnh khắc vô thức, Lâm Thanh Nham đã rơi vào lưới tình, hoàn toàn yêu Diệp. Huyền mà không thể thoát ra được.

Ở bên kia. Diệp Huyền đeo mặt nạ, dưới ánh trăng cầm kiếm tiến về phía trước, đồng thời trong lòng không khỏi suy nghĩ.

“Mình cùng Thanh Nham chuyện tốt không thành mấy lần đều là Tiêu Băng Tuyết làm lỡ chừng ngắt ngang.”

“Chẳng lẽ kiếp trước mình thật sự nợ cô ta cái gì sao?”

Diệp Huyền nhẹ nhàng lắc đầu, giống như sao băng lóe lên trong bóng tối, rất nhanh đã đến địa điểm mà nữ chiến thần Tiêu Băng Tuyết đang gặp nạn!

Chỉ thấy mấy vị chiến thần của Giang Nam chiến bộ đều bị thương ngã xuống đất, các bác sĩ quân y đi cùng cũng đang nỗ lực chữa trị cho họ.

Tuy nhiên, Thiên Cẩu Đại Vương cực kỳ hung ác trong việc sử dụng chất độc, hơn nữa khí độc tự phát nổ sẽ ăn mòn cơ thể con người nên chất chống nọc độc mà các bác sĩ quân y sử dụng không thể nào giải độc hoàn toàn!

“Vẫn là để tôi làm đi vậy!”

Diệp Huyền từ trên trời cao hét lớn lên, một vị chiến thần liếc mắt liền nhận ra Diệp Huyền đeo mặt nạ, lập tức hưng phấn nói: “Huyền Hạo đại nhân tới cứu chúng ta rồi!”

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 320: Anh ấy đã rời đi rồi


Nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp nhìn thấy ánh mắt Diệp Huyền nhìn chăm chằm thân thể của mình, nhất thời vẻ mặt xấu hổ, vội vàng sửa sang quần áo lại, trên mặt cô đã là một mảnh đỏ bừng.

Cô thầm nghĩ, có đôi khi vẻ mặt Diệp Huyền đứng đản, nhưng có đôi khi lại đột nhiên trở thành thái độ lỗ mãng, thật đúng là một người đàn ông dễ thay đổi. Vừa rồi hắn còn thay cô ấn ngực, truyền chân khí vào... Kỳ quái chính là, vừa rồi nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp bị ánh mắt của Diệp Huyền gắt gao nhìn chằm chằm thưởng thức, trong lòng ngược lại lại cảm thấy âm thầm vui mừng.

Chẳng lẽ là bởi vì hắn chính là Huyền Hạo sao? Hay là, cá nhân người đàn ông mang theo tà khí này quá có mị lực? Trái tim nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp không khỏi đập loạn xạ!

Diệp Huyền lại không suy nghĩ sâu xa, chỉ thản nhiên cười nói: “Được rồi, Tiêu Băng Tuyết sẽ sớm tỉnh lại, tôi đã phát vị trí của hai người cho chiến bộ, bọn họ rất nhanh sẽ tới."

“Nghe cho kỹ, không thể nói cho Tiêu Băng Tuyết tôi chính là Huyền Hạo. Nếu không cuộc sống của tôi nhất định sẽ bị ảnh hưởng lớn. Tôi đói rồi, đi ăn khuya đây, tạm biệt.”

Nói xong, Diệp Huyền lại một lân nữa đeo mặt nạ lên, ngự kiếm rời đi, tiêu sái tự tại!

Giữa không trung, Diệp Huyền hồi tưởng lại dung nhan tuyệt hảo và dáng người vô cùng gợi cảm của Tiêu Băng Tuyết, hắn nhịn không được liền ngửi ngửi ám hương mơ hồ còn lưu lại giữa bàn tay và môi lưỡi. Hành vi môi đối môi thân mật vừa rồi của hai người, khiến hắn nhịn không được cười to:

“Thật thú vị...”

Lúc này, trên bãi cát: “Huyền Hạo đại nhân đi thong thải”

Nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp vội vàng đứng dậy, yên lặng cúi chào Diệp Huyền, nhìn hắn thật lâu: “Tiểu Vũ...”

Mà lúc này, Tiêu Băng Tuyết cũng đã tỉnh lại, hô một tiếng về phía nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp. Thì ra nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp tên là Vương Tiểu Vũ, hai mươi sáu tuổi, có chiều cao 1m68 mà phụ nữ hâm mộ nhất. Vương Tiểu Vũ vội vàng đỡ Tiêu Băng Tuyết dậy, quan tâm nói:

“Tiểu thư, cô cuối cùng cũng tỉnh lại...”

“Khụ khu...

Hai tròng mắt Tiêu Băng Tuyết hơi có vẻ mơ hồ, nói: “Rõ ràng tôi bị trúng kịch độc sắp chết rồi, là ai tới cứu tôi vậy...”

“Vừa rồi là Huyền Hạo đại nhân tới!”

Vương Tiểu Vũ vội vàng trả lời: “Anh ấy thi triển tiên pháp, lập tức cứu sống chúng ta!”

“Huyền Hạo đại nhân?”

Nghe được cái tên mình ngày nhớ đêm mong, hai tròng mắt Tiêu Băng Tuyết lập tức tỏa sáng lấp lánh, cô vội vàng nhìn xung quanh: “Anh ấy đâu?”

“Tiểu thư...”

Ánh mắt Vương Tiểu Vũ hơi dại ra, trả lời: “Huyền Hạo đại nhân sau khi cứu cô thì liền rời đi.”

“Anh ấy đã rời đi rồi...”

Sắc mặt kích động của Tiêu Băng Tuyết lập tức sa sút, trong lòng cảm thấy trống trải:

Ở metruyen hot.vn là ra mới nhất và đầy đủ nhất, các bên khác lấy về chắc chắn thiếu nội dung. Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương.

Các bạn vào google.com gõ me_truyen_hot và vào tìm kiếm truyện mình muốn nhé. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

“Huyền Hạo đại nhân cứu tôi xong lập tức rời đi, anh ấy còn chưa biết trong lòng tôi khát vọng được nhìn thấy anh ấy sao?”

“Hay là do tôi không nữ tính, nên anh ấy căn bản không muốn ở lại với tôi thêm vài giây?”

Cho tới nay, Tiêu Băng Tuyết không chỉ có thiên phú tu luyện cực cao, hơn nữa tự hào chính là dung nhan tuyệt mỹ cùng với dáng người gần như hoàn mỹ của cô. Biểu hiện của Huyền Hạo khiến Tiêu Băng Tuyết không khỏi tự ti.

Nhìn thấy dáng vẻ bưồn bã mất mát của Tiêu Băng Tuyết, Vương Tiểu Vũ vội vàng an ủi:

“Tiểu thư, cô ngàn vạn lần không nên nghĩ nhiều, có lẽ là do Huyền Hạo sự vụ quấn thân, cho nên mới vội vã rời đi như vậy.”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 317: Hốc mắt của vị chiến thần


“Đúng vậy! Bọn họ đã ngã xuống từ bên kia!

Hốc mắt của vị chiến thần kia lập tức phiếm hồng: “Chiến thần Tiêu Băng Tuyết vì để cứu chúng tôi, bản thân cô ấy đã nhào tới ngăn cản uy năng tự bạo. của Thiên Cẩu đại vương!”

“Nữ sĩ quan phụ tá của Tiêu Băng Tuyết vì trợ giúp Tiêu Băng Tuyết, kết quả cũng bị nổ rơi xuống thác nước, không biết tung tích!”

“Thác nước nối liền với đại dương, hơn nữa trên người hai người họ trúng kịch độc, chỉ sợ là không cứu được nữa...”

Nghe xong lời này, Diệp Huyền bất giác nghĩ đến dáng vẻ của Tiêu Băng Tuyết và nữ sĩ quan phụ tá kia. Trong lòng hắn thầm nghĩ:

“Hai người phụ nữ này tuy rằng bình thường tính tình kiêu ngạo, nhưng tuyệt đối trung thành và chịu trách nhiệm với tổ quốc và nhân dân, làm sao mình có thể thấy chết mà không cứu chứ?”

Những chiến thần và chiến sĩ ở đây bi phẫn đan xen, bất chấp trên người còn mang theo vết thương, định nhảy xuống nước toàn lực triển khai hành động tìm kiếm cứu nạn!

“Mọi người nghỉ một lát đi, tôi đi cứu Tiêu Băng Tuyết và nữ sĩ quan phụ tá kia.”

Diệp Huyền ngăn mọi người lại, ánh mắt kiên định nói: “Mọi người yên tâm, tôi nhất định có thể tìm được hai người họ!”

Nói xong, Diệp Huyền ngự kiếm phi hành, cùng lúc đó vận dụng tiên pháp thần kỳ, che kín toàn bộ lực cảm ứng trong phạm vi mấy chục kml

Dưới sự tìm kiếm của lực cảm ứng, Diệp Huyền rất nhanh đã phát hiện hai bóng dáng ở trên một hoang đảo. Chỉ thấy hai cô gái xinh đẹp lúc này cả người ướt đẫm, ánh mắt gắt gao nhắm lại, ngực cao nhô lên mềm mại như không phập phồng lên xuống, có thể thấy được hô hấp cực kỳ yếu ớt!

Tính mạng đang nguy kịch! “Tiêu Băng Tuyết!”

Diệp Huyền nhìn thấy hai người Tiêu Băng Tuyết và mỹ nữ sĩ quan đều chỉ còn sót lại một hơi thở, không dám có một tia chần chờ, hắn lập tức lao tới. Chỉ thấy hai cô gái xinh đẹp cả người ướt đẫm, quần áo dán chặt vào người, quần cũng quấn chặt vào đôi chân dài, đường cong lung linh lồi lõm của phụ nữ hiện ra rõ ràng không thể nghi ngờ.

Đặc biệt là dáng người Tiêu Băng Tuyết vốn dĩ vô cùng nổi bật, hiện giờ quần áo dán vào thân thể mềm mại, da thịt toàn thân trắng như mỡ, trước ngực mềm mại gần như muốn nhảy ra, vô cùng hấp dẫn!

Diệp Huyền âm thầm thán phục một tiếng, nhưng lúc này không phải lúc thưởng thức mỹ nữ, cứu người mới là mấu chốt, vì vậy hắn lập tức bắt mạch cho. hai người họ!

Khám qua mạch đập, hắn phát hiện tuy rằng trên người mỹ nữ sĩ quan phụ tá có độc, nhưng mức độ trúng độc không nặng như Tiêu Băng Tuyết:

“Chắc là Tiêu Băng Tuyết vì cứu những chiến hữu khác, nên một mình gánh vác phần lớn độc khí do Thiên Cẩu đại vương tự bạo phát ra, cho nên bị thương nặng nhất!”

Diệp Huyền không khỏi nhíu mày lại, hai tay hắn lập tức đồng thời đặt ở trên lồng ngực trái phải của Tiêu Băng Tuyết và mỹ nữ sĩ quan phụ tá, nhanh chóng đánh một tia linh khí vào trong cơ thể họ.



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 321: Chuyện này


“Cô nói gì? Huyền Hạo ấn tay lên ngực tôi...”

Tiêu Băng Tuyết giật mình, vô thức chạm vào bộ ngực cao ngất của cô, lại vuốt ve đôi môi gợi cảm của cô: “Hơn nữa, Huyền Hạo còn hôn môi tôi?”

“Trời ơi, vậy chẳng phải tôi và Huyền Hạo đã hôn nhau sao? Mà Huyền Hạo cũng cướp đi nụ hôn đầu của tôi... Nụ hôn đầu của tôi lại là cho Huyền Hạo?!”

Nghĩ đến đây, Tiêu Băng Tuyết đỏ bừng cả mặt, không giấu được sự ngượng ngùng xen lẫn vui mừng, khóe miệng cũng cong lên. Nàng tiểu thư kiêu ngạo này, rõ ràng là đã rung động!

Tiêu Băng Tuyết đột nhiên hỏi tiếp: “Tiểu Vũ, Huyền Hạo độ tiên khí cho tôi lúc. nào? Cô thấy tướng mạo của hắn thế nào? Mau kể cho tôi nghe!”

Vương Tiểu Vũ giật mình, nhớ lại lời dặn dò cẩn thận của Diệp Huyền về việc giữ bí mật, đành cố găng nói dối: “Hắn nói thân phận của mình đặc biệt, lúc truyền độ tiên khí đã bảo tôi quay người đi, nên tôi không biết hắn trông thế nào...”

Tiêu Băng Tuyết thất vọng, nhưng ngay lập tức lại tỏ ra hiểu chuyện: “Cũng đúng, thân phận của hắn không tầm thường, lại là chiến bộ cơ mật. Tuy nhiên tôi cảm thấy hắn chắc chắn là một người đàn ông tuấn tú, phong độ...

“Chuyện này...”

Vương Tiểu Vũ nhìn Tiêu Băng Tuyết tưởng tượng về ngoại hình của Diệp Huyền, trong lòng lo lắng: “Nếu sau này tiểu thư biết Diệp Huyền chính là Huyền Hạo đại nhân, thì cô ấy sẽ nghĩ như thế nào?”

Tiêu Băng Tuyết thấy Vương Tiểu Vũ hoảng hốt, vội vàng lo lắng hỏi: “Tiểu Vũ, cô không sao chứ? Có bị thương gì không?”

“Không, không sao.”

Vương Tiểu Vũ vội vã xua tay, lại một lần nữa thầm chột dạ. Lúc này, phân đội cứu viện của chiến bộ chạy tới.

“Tiểu thư, Tiểu Vũ, cuối cùng cũng tìm được hai người!”

Phó quan Vương Phi nhìn thấy Tiêu Băng Tuyết và Vương Tiểu Vũ, lập tức vui mừng khôn xiết, hốc mắt đỏ hoe!

Vài ngày trước, hắn được Diệp Huyền cứu khỏi một trận đánh, nên hôm nay may mắn thoát chết. Tiêu Băng Tuyết và Vương Tiểu Vũ cũng rất vui mừng, vội vàng kéo cổ áo mà Huyền Hạo mở ra lên, rồi cùng mọi người lên thuyền rời đi. Vương Tiểu Vũ nhìn hòn đảo dần dần đi xa, trong lòng thầm nghĩ:

“Nếu gặp lại Diệp Huyền đại nhân, ta nhất định phải đối xử tốt hơn.”

Nghĩ đến Diệp Huyền chính là Huyền Hạo đại nhân trong truyền thuyết, Vương Tiểu Vũ vẫn còn cảm thấy có chút hoảng hốt.

Ngày hôm sau.

Tin tức Tiêu Băng Tuyết hợp lực với các vị chiến thần của Giang Nam chiến bộ giết chế Thiên Cẩu đại vương đã lan truyền khắp nơi. Các nàng anh dũng chiến đấu, cũng đã nhận được sự đánh giá cao của chiến bộ.

Tất cả chiến sĩ tham gia truy bắt đều được đề bạt thăng chức nửa cấp, ghi nhận công lao và ban thưởng bốn trăm vạn!

Đặc biệt, Tiêu Băng Tuyết trong lúc nguy nan đã anh dũng tấn công Thiên Cẩu đại vương, ngăn chặn thương vong quy mô lớn cho chiến bộ, lập chiến công hạng nhì!



Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 318: Anh chính là Huyền Hạo?


Diệp Huyền hơi mỉm cười, nói: “Cô đừng hiểu lầm, cơ thể hai người trúng kịch độc, tôi đang dùng linh khí để chữa trị độc cho cô mà thôi!”

Nữ sĩ quan phụ tá trong nháy mắt mặt đỏ tới mang tai. Bởi vì bàn tay dày của Diệp Huyền mang theo một cảm giác thoải mái ấm áp, linh khí truyền vào trong cơ thể tràn ngập năng lượng cực nóng, khiến cho cô vốn dĩ đang rét run, thân thể mềm mại dần dần khôi phục lại sự ấm áp!

Hơn nữa, bởi vì trải qua sự cọ rửa của nước biển, cổ áo trước ngực của mỹ nữ sĩ quan phụ tá đã mở ra, nội y nhỏ gợi cảm cũng lộ ra trước mắt Diệp Huyền. Cứ như vậy, hô hấp của mỹ nữ sĩ quan phụ tá nhịn không được cũng tăng thêm vài phần!

Nhưng thay vì nhìn lén cô, Diệp Huyền lại nghiêm túc điều trị. Mỹ nữ sĩ quan phụ tá vội vàng đỏ mặt hỏi: “Huyền Hạo đại nhân, cảm tạ ân cứu mạng của anh!”

“Tình hình của tiểu thư nhà tôi có ổn không?” Cô nhìn Tiêu Băng Tuyết vẫn bất tỉnh nhân sự, có vẻ vô cùng lo lắng: “Cô ấy trúng độc nghiêm trọng, chắc phải xuất động pháp bảo mạnh hơn mới có thể chữa khỏi cho cô ấy.”

Diệp Huyền di chuyển bàn tay to trước ngực mỹ nữ sĩ quan phụ tá, sau đó nhanh chóng cởi nút áo Tiêu Băng Tuyết!

Cứ như vậy, bộ ngực trắng nõn của Tiêu Băng Tuyết cùng với nội y gợi cảm bên trong cũng lập tức lộ ra, mang theo một chút ám hương nhàn nhạt.

Diệp Huyền hơi sửng sốt mới trấn định lại, hai tay đè lên người Tiêu Băng Tuyết, nhập linh khí, không cho cô khí độc công tâm mà chết. Nhìn dung nhan tuyệt mỹ của Tiêu Băng Tuyết, Diệp Huyền không ngờ hắn lại có cơ hội tiếp xúc. thân mật với Tiêu Băng Tuyết. Nếu nói ra, chỉ sợ bản thân cũng sẽ không tin, bản thân Tiêu Băng Tuyết cũng sẽ không tin.

Mỹ nữ sĩ quan phụ tá nhìn thấy cảnh tượng như vậy nhất thời trên mặt đỏ bừng, có vẻ có chút thẹn thùng nhẹ nhàng quay mặt di.

“Tôi chỉ là vì cứu tiểu thư nhà cô, nên mới làm như vậy.”

Diệp Huyền sợ cô sẽ nghĩ sai, nên nhẹ giọng giải thích một tiếng. Mỹ nữ sĩ quan phụ tá khẽ cắn môi, sau đó gật đầu đáp lại:

“Huyền Hạo đại nhân nhân phẩm cao thượng, đương nhiên là đáng tin cậy. Hy vọng anh có thể cứu tiểu thư nhà tôi tỉnh lại...”

Diệp Huyền khẽ gật đầu, tập trung tinh thần cảm nhận tình hình trong thân thể Tiêu Băng Tuyết, nhưng kết quả lại không được như ý muốn: “Ngộ độc đã được một thời gian, khí độc cũng đã ăn mòn trái tim.”

Diệp Huyền hít một hơi sâu: “Nếu như không phải vừa rồi truyền một đạo linh khí vào cho Tiêu Băng Tuyết, có lẽ cô ấy đã không còn sống rồi.”

“Huyền Hạo, vậy có cách nào có thể cứu cô ấy không...”

Mỹ nữ sĩ quan phụ tá gấp đến độ bật khóc, thân thể khế run rẩy, có thể thấy được trong lòng cô vô cùng lo lắng:

“Không cần lo lắng, tôi có thể cứu cô ấy. Chỉ cần hai người còn một hơi thở, thậm chí là chết, tôi cũng có cách.”

“Cùng lắm thì, tôi chuyển một ngụm tiên khí cho cô ấy là được!”

Diệp Huyền không suy nghĩ nhiều, lập tức tháo mặt nạ xuống, định dùng miệng chuyển tiên khí chữa thương cho Tiêu Băng Tuyết!

Nếu nói linh khí tu tiên có thể trị thương xua độc, thì tiên khí của tu tiên giả lại là linh đan diệu dược cứu mạng!

Nhưng vừa tháo mặt nạ xuống, mỹ nữ sĩ quan phụ tá lập tức thấy rõ dung mạo của Diệp Huyền!

“Là anh?”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 322: Cô hiểu tính tình


'Tập đoàn Lâm thị.

Lâm Thanh Nham nhìn thấy tin tức nóng hổi ngày đó, không khỏi cảm thấy ngưỡng mộ trước sự anh dũng và vô tư của Tiêu Băng Tuyết.

Nhưng Lâm Thanh Nham bỗng nhiên nhận ra điều gì đó!

“Tiêu Băng Tuyết bắt được một Thiên Vương vượt ngục vào ngày hôm đó, Diệp Huyền đột nhiên bỏ đi trong bữa tiệc tại nhà họ Lưu!”

“Tối hôm qua Tiêu Băng Tuyết triển khai truy bắt Thiên Cẩu đại vương vượt ngục, Diệp Huyền cũng đột nhiên nói có việc bận rồi đi...”

“Mà Diệp Huyền cũng thừa nhận bản thân có liên quan đến chiến bộ, chẳng lẽ Diệp Huyền đến chỉ viện cho Tiêu Băng Tuyết?”

Nghĩ đến hai chuyện này có liên quan mật thiết, Lâm Thanh Nham hít sâu một hơi: “Theo suy đoán của mình, Diệp Huyền tuyệt đối không phải người bình thường!”

“Đúng vậy, trước kia hắn đã nói với ta rằng hắn và Tiêu Băng Tuyết có hôn ước, chẳng lẽ hắn nói thật?”

Nghĩ đến những điểm nghi vấn, Lâm Thanh Nham lập tức chạy đi tìm Diệp Huyền!

“Nếu như Tiêu Băng Tuyết và Diệp Huyền cũng có hôn ước, vậy thì thật tệ!”

Lâm Thanh Nham nghĩ đến điều này, lập tức đi đến văn phòng bộ phận để hỏi rõ ràng với Diệp Huyền!

“Chị Thanh Nhaml!”

Dương Duy vội vàng chạy đến chào hỏi khi nhìn thấy cô, nụ cười nịnh nọt nở rộ trên khuôn mặt: “Chị đến tìm Diệp đại ca sao?”

“Đừng nhiều chuyện, đi làm việc của mình đi.”

Lâm Thanh Nham lườm anh ta một cái, Dương Duy lập tức cười xảo quyệt rồi đi mở cửa. Tuy nhiên, anh ta không thực sự rời đi mà núp ở sau cánh cửa lén lút quan sát tình hình bên trong!

Diệp Huyền không thể kìm được nụ cười khi nhìn thấy Lâm Thanh Nham đến.

Hôm nay, Lâm Thanh Nham ăn mặc rất độc đáo!

Cô mặc một bộ vest công sở màu tím ôm sát cơ thể, tôn lên vòng eo thon thả của cô.

Trên chiếc cổ trắng ngần của cô còn quấn một chiếc khăn lụa màu hồng, đẹp đến nao lòng!

Đôi chân dài thon thả được bao bọc bởi đôi vớ đen cao cổ, quả thực hút hồn!

Cô đi một đôi cao gót mũi nhọn màu đỏ, trang phục vô cùng thanh lịch và quyến rũ!

Hơn nữa còn toát lên một khí chất khiến người ta muốn chinh phục!

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay

Thêm vào đó, hương thơm cơ thể nồng nàn của cô lại khiến Diệp Huyền nhớ đến màn “củi khô lửa bốc” suýt chút nữa xảy ra giữa anh và Lâm Thanh Nham trong căn phòng tối hôm qua!

“Thanh Nham, em hôm nay, rất đẹp!”

Đối với mỹ nhân, Diệp Huyền không bao giờ tiếc lời khen ngợi!

Nghe hắn nói vậy, trong lòng Lâm Thanh Nham cũng không khỏi thầm vui mừng!

Cô hiểu tính tình Diệp Huyền, vì vậy, bộ vest ôm eo theo phong cách nữ cường nhân này là cố ý mặc cho anh xeml

“Diệp Huyền, em có chuyện muốn hỏi anh!”

Lâm Thanh Nham tiến đến gần, nhìn chằm chằm vào mắt Diệp Huyền, nhẹ giọng hỏi:

“Trước đây anh từng nói với em rằng anh và Tiêu Băng Tuyết có hôn ước, chuyện đó có thật không?”

Nghe vậy, Diệp Huyền khẽ nhíu mày, khẽ gật đầu: “Ừm, đúng vậy, chuyện đó là thật.”

“Hoá ra chuyện này lại là thật sao...”



Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 319: Nhưng bây giờ


Nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp không ngờ tới, người trước đây họ chán ghét nhất, lại là đại anh hùng mà họ vẫn luôn tôn kính và ngưỡng mộ trong lòng!

Cứ như vậy, nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp hoàn toàn bối rối!

Diệp Huyền nhíu mày, hắn cũng chỉ có thể gật đầu thừa nhận: “Đúng vậy, tôi chính là Huyền Hạo!”

“Nhưng bây giờ chúng ta không có thời gian nói quá nhiều, phải tranh thủ thời gian cứu người mới được!”

Nói xong, Diệp Huyền liền đẩy nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp ra, rồi tới gần Tiêu Băng Tuyết đang hôn mê!

Nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp vội vàng hỏi: “Anh, bây giờ anh định làm gì vậy?” “Truyền cho cô ấy một ngụm tiên khí, thì sẽ không sao.”

Diệp Huyền không nói thêm gì nữa, môi hắn liền dán vào đôi môi mềm mại đầy đặn của Tiêu Băng Tuyết!

Trong khoảnh khắc, Diệp Huyền rõ ràng cảm nhận được một cảm giác mềm mại mãnh liệt chạy khắp toàn thân!

Hơn nữa trong môi Tiêu Băng Tuyết còn tản ra một trận hương khí như có như không!

Điều này khiến Diệp Huyền trong nháy mắt có chút hoảng hốt, hắn nhanh chóng dùng môi cạy mở đôi môi đỏ mọng gợi cảm của Tiêu Băng Tuyết ra, nhanh chóng thổi vào một ngụm tiên khít

“Cái này...

Nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp thấy Diệp Huyền vậy mà lại thật sự hôn Tiêu Băng Tuyết, nhất thời đầu óc cô hò hét hỗn loạn, đột nhiên có loại cảm giác không chân thực!

Nếu như sau khi Tiêu Băng Tuyết tỉnh lại biết được chân tướng, sẽ nghĩ như thế nào chứ?

“Ưm.”

Tiên khí tiến vào trong cơ thể, độc khí trên người Tiêu Băng Tuyết lập tức. được cọ rửa sạch sẽ, trên mặt cô cũng khôi phục lại huyết sắc, thân thể cũng trở nên ấm áp!

Đặc biệt là hô hấp của cô cũng khôi phục lại bình thường, bộ ngực cũng bắt đầu phập phồng mạnh mẽ, có thể thấy được rất nhanh cô sẽ tỉnh lại. Diệp Huyền nhếch miệng cười, nói: “Tiêu Băng Tuyết đã không sao rồi, chỉ cần nghỉ ngơi một ngày là có thể hoàn toàn khoẻ lại.”

“Thật sự là quá lợi hại rồi...

Nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp thấy Diệp Huyền thật sự cứu được Tiêu Băng Tuyết, vẻ mặt vô cùng kích động, trong lòng cũng dâng lên một nỗi cảm động mãnh liệt!

“Thái độ lúc trước của chúng tôi đối với anh ác liệt như vậy, sao anh còn nguyện ý cứu chúng tôi chứ...”

Cô nhẹ giọng hỏi một câu, hiển nhiên trong lòng mang theo sự áy náy và khó hiểu.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 323: Tất nhiên


“Anh và Tiêu Băng Tuyết có tiếp xúc thân mật với nhau không?”

Nghe được câu hỏi của Lâm Thanh Nham, Diệp Huyền làm sao mà không cảm nhận được tâm tình ghen tuông của Lâm Thanh Nham, lập tức có chút ngơ ngác cười khóc không xong.

“Vào lúc quan trọng như thế này, nếu mình lại nói cho Thanh Nham biết, đêm qua lúc minh cứu Tiêu Băng Tuyết đã hôn cô ta, còn ấn ngực của cô ta, chẳng phải là tự tìm cái chết sao?

Đây không được, Diệp Huyền lập tức cười nói: “Anh làm sao có thể cùng cô ta tiếp xúc thân mật được chứ? Cô ta là nữ chiến thần, luôn làm ra vẻ chỉ có mỗi cô ta là bá đạo, anh rất phản cảm dáng vẻ như vậy của cô ta, em không phải cũng biết mỗi lần anh và cô ta gặp nhau cũng đều to tiếng sao?”

Lâm Thanh Nham nhớ lại mỗi lần Diệp Huyền và Tiêu Băng Tuyết gặp nhau, họ luôn đối đầu nhau, lúc này mới cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Nếu như Tiêu Băng Tuyết có chút vướng mắc tình cảm nào với Diệp Huyền, thật sự quá loạn rồi!

Tất nhiên, Lâm Thanh Nham dù sao cũng là phụ nữ, tâm hồn rất nhạy cảm!

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười không tự nhiên của Diệp Huyền, cô cũng đoán được rằng hắn đang giấu cô điều gì đó!

Tỉng Ting!

Lúc này, điện thoại di động của Diệp Huyền vang lên âm thanh thông báo tin nhắn, hắn nhìn màn hình điện thoại di động, không khỏi nhếch lên khóe miệng!

“Tên khốn này cười lên với dáng vẻ không phải chuyện hay ho gì, nhất định là đang cùng Trương Vãn Thanh trao đổi tin nhắn, tán gẫu!”

Không hiểu sao, lòng Lâm Thanh Nham đột nhiên trở nên chua chát!

Tuy nhiên, tính cách tự lập cao ngạo lại ngăn cô không được hỏi Diệp Huyền đang nhắn tin cho ai: “Trong giờ làm việc dùng điện thoại di động làm gì chứ? Báo cáo thường niên của tập đoàn đã xem xong rồi à?”

“Tối nay khi về nhà anh sẽ xem. Anh muốn đi vệ sinh... Nhân tiện, thiệp mời dự tiệc của Phiần Chiến Vương nằm trong ngăn kéo nơi anh làm việc. Chút nữa em đi lấy đi!”

Diệp Huyền đang nói chuyện với Trương Vấn Thanh, nhưng hắn cũng sợ Lâm Thanh Nham bực tức bỏ đi, liền viện cớ vội vàng bỏ chạy!

“Anh vội cái gì chứ?”

Khi Lâm Thanh Nham nhìn thấy vẻ mặt chột dạ của Diệp Huyền, cô càng tin chắc rằng anh đang trò chuyện với Trương Vấn Thanh!

Nhưng mà, sau việc Diệp Huyền đánh cháu trai của con trai thứ ba nhà họ 'Tống ở nơi công cộng vào đêm qua, lại làm hòa với Lâm Văn Bạch, cô đối với việc trăng hoa của Diệp Huyền không phản cảm tới vậy. Ngoài điểm này ra, Lâm Thanh Nham còn cách nhìn độc đáo của riêng mình!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 320: Anh ấy đã rời đi rồi


Nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp nhìn thấy ánh mắt Diệp Huyền nhìn chăm chằm thân thể của mình, nhất thời vẻ mặt xấu hổ, vội vàng sửa sang quần áo lại, trên mặt cô đã là một mảnh đỏ bừng.

Cô thầm nghĩ, có đôi khi vẻ mặt Diệp Huyền đứng đản, nhưng có đôi khi lại đột nhiên trở thành thái độ lỗ mãng, thật đúng là một người đàn ông dễ thay đổi. Vừa rồi hắn còn thay cô ấn ngực, truyền chân khí vào... Kỳ quái chính là, vừa rồi nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp bị ánh mắt của Diệp Huyền gắt gao nhìn chằm chằm thưởng thức, trong lòng ngược lại lại cảm thấy âm thầm vui mừng.

Chẳng lẽ là bởi vì hắn chính là Huyền Hạo sao? Hay là, cá nhân người đàn ông mang theo tà khí này quá có mị lực? Trái tim nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp không khỏi đập loạn xạ!

Diệp Huyền lại không suy nghĩ sâu xa, chỉ thản nhiên cười nói: “Được rồi, Tiêu Băng Tuyết sẽ sớm tỉnh lại, tôi đã phát vị trí của hai người cho chiến bộ, bọn họ rất nhanh sẽ tới."

“Nghe cho kỹ, không thể nói cho Tiêu Băng Tuyết tôi chính là Huyền Hạo. Nếu không cuộc sống của tôi nhất định sẽ bị ảnh hưởng lớn. Tôi đói rồi, đi ăn khuya đây, tạm biệt.”

Nói xong, Diệp Huyền lại một lân nữa đeo mặt nạ lên, ngự kiếm rời đi, tiêu sái tự tại!

Giữa không trung, Diệp Huyền hồi tưởng lại dung nhan tuyệt hảo và dáng người vô cùng gợi cảm của Tiêu Băng Tuyết, hắn nhịn không được liền ngửi ngửi ám hương mơ hồ còn lưu lại giữa bàn tay và môi lưỡi. Hành vi môi đối môi thân mật vừa rồi của hai người, khiến hắn nhịn không được cười to:

“Thật thú vị...”

Lúc này, trên bãi cát: “Huyền Hạo đại nhân đi thong thải”

Nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp vội vàng đứng dậy, yên lặng cúi chào Diệp Huyền, nhìn hắn thật lâu: “Tiểu Vũ...”

Mà lúc này, Tiêu Băng Tuyết cũng đã tỉnh lại, hô một tiếng về phía nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp. Thì ra nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp tên là Vương Tiểu Vũ, hai mươi sáu tuổi, có chiều cao 1m68 mà phụ nữ hâm mộ nhất. Vương Tiểu Vũ vội vàng đỡ Tiêu Băng Tuyết dậy, quan tâm nói:

“Tiểu thư, cô cuối cùng cũng tỉnh lại...”

“Khụ khu...

Hai tròng mắt Tiêu Băng Tuyết hơi có vẻ mơ hồ, nói: “Rõ ràng tôi bị trúng kịch độc sắp chết rồi, là ai tới cứu tôi vậy...”

“Vừa rồi là Huyền Hạo đại nhân tới!”

Vương Tiểu Vũ vội vàng trả lời: “Anh ấy thi triển tiên pháp, lập tức cứu sống chúng ta!”

“Huyền Hạo đại nhân?”

Nghe được cái tên mình ngày nhớ đêm mong, hai tròng mắt Tiêu Băng Tuyết lập tức tỏa sáng lấp lánh, cô vội vàng nhìn xung quanh: “Anh ấy đâu?”

“Tiểu thư...”

Ánh mắt Vương Tiểu Vũ hơi dại ra, trả lời: “Huyền Hạo đại nhân sau khi cứu cô thì liền rời đi.”

“Anh ấy đã rời đi rồi...”

Sắc mặt kích động của Tiêu Băng Tuyết lập tức sa sút, trong lòng cảm thấy trống trải:

Ở metruyen hot.vn là ra mới nhất và đầy đủ nhất, các bên khác lấy về chắc chắn thiếu nội dung. Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương.

Các bạn vào google.com gõ me_truyen_hot và vào tìm kiếm truyện mình muốn nhé. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

“Huyền Hạo đại nhân cứu tôi xong lập tức rời đi, anh ấy còn chưa biết trong lòng tôi khát vọng được nhìn thấy anh ấy sao?”

“Hay là do tôi không nữ tính, nên anh ấy căn bản không muốn ở lại với tôi thêm vài giây?”

Cho tới nay, Tiêu Băng Tuyết không chỉ có thiên phú tu luyện cực cao, hơn nữa tự hào chính là dung nhan tuyệt mỹ cùng với dáng người gần như hoàn mỹ của cô. Biểu hiện của Huyền Hạo khiến Tiêu Băng Tuyết không khỏi tự ti.

Nhìn thấy dáng vẻ bưồn bã mất mát của Tiêu Băng Tuyết, Vương Tiểu Vũ vội vàng an ủi:

“Tiểu thư, cô ngàn vạn lần không nên nghĩ nhiều, có lẽ là do Huyền Hạo sự vụ quấn thân, cho nên mới vội vã rời đi như vậy.”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 324: Xin chào tất cả mọi người


Nghĩ đến đây, Lâm Thanh Nham nghiến răng nghiến lợi nói: “Để có thể cùng Diệp Huyền ở bên nhau, cho dù đối phương có là Chiến Thần Tiêu Băng Tuyết, mình cũng phải cố gắng mà chiến đấu!”

Ở bên kia. “Thật may mình còn thông minh mà chạy nhanh”

Diệp Huyền mỉm cười, đi vào nhà vệ sinh, sau đó đi đến thang máy, hiển nhiên là muốn trốn việc. “Đại ca, mang em theo với!”

Dương Duy đột nhiên nhảy ra ngoài!

'Trước đây cùng Diệp Huyền gặp được nhiều nhân vật quan trọng, hắn đặc biệt muốn trở thành đệ tử của Diệp Huyền, càng có động lực trở thành một tiểu đệ tài giỏi!

“Cậu biết tôi đang muốn đi đâu sao?”

Diệp Huyền cười hơ hoe hỏi. Dương Duy cười nói: “Bất luận anh muốn đi đâu, em đều có thể làm tài xế của anh!

Anh yên tâm đi, em nhất định sẽ giữ bí mật và sẽ không để chị Thanh Nham biết đâu!”

Diệp Huyền biết Dương Duy trung thành với mình, nên nhanh chóng đồng ý: “Vậy cậu lái xe tới đây đi. Tôi muốn chuẩn bị đi đến Thương hội Dương Thành, tôi muốn gặp Vấn Thanh.”

“Vâng ạ.”

Dương Duy hưng phấn vô cùng, lái xe của Diệp Huyền, đi thẳng đến Thương hội Dương Thành. Hôm nay là cuộc họp quản lý hàng tháng của Thương hội thành phố Dương Thành để báo cáo tình hình công việc với Văn phòng thành phố.

Như thường lệ, sau cuộc họp, những nhân vật tên tuổi lớn thuộc mọi tầng lớp ở thành phố Dương Thành sẽ cùng nhau ăn tối. Ví dụ, Lưu Công Thiên của nhà họ Liễu, ông trùm đất đai Giang Kim Bưu và những nhân vật giàu có khác sẽ tham dự. Vì vậy, bữa tiệc tối này là một sự kiện đặc biệt cao cấp ở thành phố Dương Thành. Mặc dù gia đình nhà họ Lâm và tập đoàn nhà họ Lâm đang phát triển nhanh chóng nhưng họ vẫn chưa đủ tư cách để tham dự. Mà Trương Thần Y là nhân vật tiêu biểu trong lĩnh vực y tế của Dương Thành, hôm nay hẳn đặc biệt đưa Trương Vấn Thanh ra ngoài để mở rộng tầm hiểu biết. Tuy nhiên, Trương Vấn Thanh thấy nhàm chán nên Diệp Huyền đã bí mật đến và muốn tạo cho cô một bất ngờ.

“Anh Diệp Huyền, sao anh lại ở đây?!”

Phát hiện sự xuất hiện của Diệp Huyền, mắt của Trương Vãn Thanh sáng rực lên, vẻ mặt buồn chán của cô trong một giây lập tức chuyển thành ngạc nhiên. “Tôi đến đây để tạo cho em một bất ngờ!

Vấn Thanh, em có nhớ tôi không? ”

Diệp Huyền mỉm cười dịu dàng, nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của cô, trong mắt hắn hiện lên sự dịu dàng sâu đắm. Trương Vãn Thanh mạnh dạn gật đầu đáp: “Em nhớ anh từng phút từng giây!

Anh đối với em thật tốt, bây giờ em đang rất hạnh phúc!”

Vừa nói, Trương Vấn Thanh liền ôm chặt cánh tay của hắn, bộ ngực cao ngời đầy đặn lập tức áp vào người Diệp Huyền, khiến Diệp Huyền âm thầm vui mừng. Khác với những màn trao đổi nóng lạnh kích thích của Lâm Thanh Nham, sự nhiệt tình và dịu dàng của Trương Vấn Thanh khiến Diệp Huyền luôn cảm thấy được đối xử như một lão gia.

Phong cách của hai người này hoàn toàn khác nhau, mỗi người đều có sức hấp dẫn riêng, Diệp Huyền rất thích. Điều này làm cho Dương Duy ở phía sau nhìn

ra vẻ ngưỡng mộ:

“Nói đến theo đuổi con gái, Diệp Huyền đại ca vẫn là lợi hại nhất, thật bội phục."

“Diệp Huyền!”

Bác sĩ Trương, cha con Lưu lão gia, Lưu Công Thiên, vợ chồng ông trùm đất đai Giang Kim Bưu nhanh chóng tiến tới chào đón hắn với nụ cười trên môi!

“Xin chào tất cả mọi người.”

Diệp Huyền lộ ra nụ cười: “Mọi người cứ đi dự tiệc trưa đi, tôi đưa Vấn Thanh ra ngoài đi dạo một lúc!”

Vừa nói xong điều này thì đột nhiên một thanh âm lạnh lùng vang lên: “Diệp Huyền, anh đừng hòng chạy trốn!”

Mọi người đều giật mình và nhanh chóng nhìn xung quanh sau khi nghe thấy âm thanh!

Chỉ nhìn thấy nhị thiếu gia của gia tộc họ Khổng, Khổng Hổ cùng một nhóm người của hắn hung hăng ởi tới!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 321: Chuyện này


“Cô nói gì? Huyền Hạo ấn tay lên ngực tôi...”

Tiêu Băng Tuyết giật mình, vô thức chạm vào bộ ngực cao ngất của cô, lại vuốt ve đôi môi gợi cảm của cô: “Hơn nữa, Huyền Hạo còn hôn môi tôi?”

“Trời ơi, vậy chẳng phải tôi và Huyền Hạo đã hôn nhau sao? Mà Huyền Hạo cũng cướp đi nụ hôn đầu của tôi... Nụ hôn đầu của tôi lại là cho Huyền Hạo?!”

Nghĩ đến đây, Tiêu Băng Tuyết đỏ bừng cả mặt, không giấu được sự ngượng ngùng xen lẫn vui mừng, khóe miệng cũng cong lên. Nàng tiểu thư kiêu ngạo này, rõ ràng là đã rung động!

Tiêu Băng Tuyết đột nhiên hỏi tiếp: “Tiểu Vũ, Huyền Hạo độ tiên khí cho tôi lúc. nào? Cô thấy tướng mạo của hắn thế nào? Mau kể cho tôi nghe!”

Vương Tiểu Vũ giật mình, nhớ lại lời dặn dò cẩn thận của Diệp Huyền về việc giữ bí mật, đành cố găng nói dối: “Hắn nói thân phận của mình đặc biệt, lúc truyền độ tiên khí đã bảo tôi quay người đi, nên tôi không biết hắn trông thế nào...”

Tiêu Băng Tuyết thất vọng, nhưng ngay lập tức lại tỏ ra hiểu chuyện: “Cũng đúng, thân phận của hắn không tầm thường, lại là chiến bộ cơ mật. Tuy nhiên tôi cảm thấy hắn chắc chắn là một người đàn ông tuấn tú, phong độ...

“Chuyện này...”

Vương Tiểu Vũ nhìn Tiêu Băng Tuyết tưởng tượng về ngoại hình của Diệp Huyền, trong lòng lo lắng: “Nếu sau này tiểu thư biết Diệp Huyền chính là Huyền Hạo đại nhân, thì cô ấy sẽ nghĩ như thế nào?”

Tiêu Băng Tuyết thấy Vương Tiểu Vũ hoảng hốt, vội vàng lo lắng hỏi: “Tiểu Vũ, cô không sao chứ? Có bị thương gì không?”

“Không, không sao.”

Vương Tiểu Vũ vội vã xua tay, lại một lần nữa thầm chột dạ. Lúc này, phân đội cứu viện của chiến bộ chạy tới.

“Tiểu thư, Tiểu Vũ, cuối cùng cũng tìm được hai người!”

Phó quan Vương Phi nhìn thấy Tiêu Băng Tuyết và Vương Tiểu Vũ, lập tức vui mừng khôn xiết, hốc mắt đỏ hoe!

Vài ngày trước, hắn được Diệp Huyền cứu khỏi một trận đánh, nên hôm nay may mắn thoát chết. Tiêu Băng Tuyết và Vương Tiểu Vũ cũng rất vui mừng, vội vàng kéo cổ áo mà Huyền Hạo mở ra lên, rồi cùng mọi người lên thuyền rời đi. Vương Tiểu Vũ nhìn hòn đảo dần dần đi xa, trong lòng thầm nghĩ:

“Nếu gặp lại Diệp Huyền đại nhân, ta nhất định phải đối xử tốt hơn.”

Nghĩ đến Diệp Huyền chính là Huyền Hạo đại nhân trong truyền thuyết, Vương Tiểu Vũ vẫn còn cảm thấy có chút hoảng hốt.

Ngày hôm sau.

Tin tức Tiêu Băng Tuyết hợp lực với các vị chiến thần của Giang Nam chiến bộ giết chế Thiên Cẩu đại vương đã lan truyền khắp nơi. Các nàng anh dũng chiến đấu, cũng đã nhận được sự đánh giá cao của chiến bộ.

Tất cả chiến sĩ tham gia truy bắt đều được đề bạt thăng chức nửa cấp, ghi nhận công lao và ban thưởng bốn trăm vạn!

Đặc biệt, Tiêu Băng Tuyết trong lúc nguy nan đã anh dũng tấn công Thiên Cẩu đại vương, ngăn chặn thương vong quy mô lớn cho chiến bộ, lập chiến công hạng nhì!



Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 325: Thằng nhóc này không muốn sống nữa sao?


“Diệp Huyền, cậu đang mắng ai đấy?”

Bị Diệp Huyền trào phúng, Khổng Hổ lập tức nổi giận, đôi mắt đỏ ngầu trừng tot

Những người vây xem cũng sợ hãi đến mức vô thức lùi lại vài bước!

Thực lực của nhà họ Khổng chỉ xếp sau nhà họ Thạch - gia tộc giàu có lớn nhất, không chỉ sở hữu nền công nghiệp tài chính khổng lồ mà còn có rất nhiều cao thủ!

Khổng Hổ tuy chỉ là người năm quyền thứ hai nhưng lại nắm giữ tất cả những chuyện lớn nhỏ của nhà họ Khổng ở Dương Thành, trong khi anh gã - Khổng Long, lại có quyền lực đáng sợ ở tỉnh hơn!

Điều này khiến mọi người càng thêm kiêng ky anh em nhà họ Khổng, có thể nói Khổng Hổ sẽ dùng bất cứ thủ đoạn nào vì lợi ích của mình, ai ở Dương Thành dám đắc tội gã? Hiện tại Diệp Huyền vừa đi lên tiếng đã mắng Khổng Hổ là chó già, quá to gan, không phải sao?

“Thằng nhóc này không muốn sống nữa sao?”

Những người có mặt nhất thời bối rối, cho rằng Diệp Huyền không biết trời cao đất dày!

“Ha ha.”

Đối mặt với sự phẫn nộ của Khổng Hổ, Diệp Huyền vẫn thản nhiên cười: “Hôm trước Khổng Thiên ngang ngực, hống hách, đánh bạn của tôi, trêu chọc tôi, cho. nên lập tức bị tôi phết”

“Đúng là thượng bất chính hạ tắc loạn mà! Khổng Hổ, ông thân là cha ruột của Khổng Thiên, mà lại dạy ra một tên khốn kiếp như vậy, nói ông là chó già thì có sai không?”

Mọi người lại giật mình, tự hỏi không biết có phải Diệp Huyền không có não. hay không?!

Nhưng họ cũng phải thừa nhận rằng hắn thực sự rất can đảm!

Bị Diệp Huyền chửi thêm, ánh mắt Khổng Hổ càng hung tợn hơn: “Cậu lớn lối như vậy là vì cho rằng một cái Tập đoàn Lâm thị và nhà họ Lâm không đáng chú ý kia có thể bảo vệ được mình sao?”

“Tôi sẽ để cậu nhảy nhót thêm vài ngày nữa. Chỉ cần Phiền Chiến Vương rời khỏi Dương Thành, một khi thời gian kiểm soát chặt chẽ kết thúc, cậu sẽ phải chết! Và Tập đoàn Lâm Thị cũng sẽ tiêu tùng!”

Nghe Khổng Hổ uy hiếp, bác sĩ Trương không thể ngồi yên: “Nhị gia nhà họ Khổng, lời này của ông không đúng, rõ ràng là Khổng Thiên đắc tội Diệp Huyền trước!”

“Nếu là con trai của ông có lỗi trước, vậy gã bị Diệp Huyền đánh cũng là gieo gió gặt bão mà thôi! Vậy mà ông lại đến đối phó với Diệp Huyền và Tập đoàn Lâm Thị?"

Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu ở bên cạnh cũng lập tức phụ hoạ nói: “Bác

sĩ Trương nói rất có đạo lý! Nhà họ Khổng tuy giàu có và quyền lực nhưng cũng không thể bắt nạt người khác như vậy được?”

Nhìn thấy họ đứng ra bảo vệ Diệp Huyền, Khổng Hổ lập tức hiểu ra: “Tôi cứ thắc mắc tại sao Diệp Huyền lại lớn lối như thế, thì ra các người đang âm thầm giúp đỡ hắn?”

Lưu Công Thiên lạnh lùng cười một tiếng nói: “Diệp Huyền bản lĩnh thông thiên, cần gì chúng tôi hỗ trợ! Chúng tôi chỉ không thể chịu nổi những gì nhà họ Khổng đang làm thôi!”

Ồ!

Những người có mặt càng kinh ngạc hơn!

Họ không ngờ rằng nhà họ Lưu, bác sĩ Trương và Giang Kim Bưu sẽ cùng nhau hợp lực bảo vệ Diệp Huyền!

Cứ như thế, mọi người đều thắc mắc Diệp Huyền rốt cuộc là nhân vật nào mà lại có thể khiến nhiều ông chủ lớn đứng ra lên tiếng thay mình, ngay cả khi hắn đắc tội nhà họ Khổng? Khổng Hổ tức giận, cắn răng nói:

“Trương Nhất Phẩm, Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu, ba người thực sự nghĩ rằng mình có thể hợp lực cứu được Diệp Huyền sao?”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 322: Cô hiểu tính tình


'Tập đoàn Lâm thị.

Lâm Thanh Nham nhìn thấy tin tức nóng hổi ngày đó, không khỏi cảm thấy ngưỡng mộ trước sự anh dũng và vô tư của Tiêu Băng Tuyết.

Nhưng Lâm Thanh Nham bỗng nhiên nhận ra điều gì đó!

“Tiêu Băng Tuyết bắt được một Thiên Vương vượt ngục vào ngày hôm đó, Diệp Huyền đột nhiên bỏ đi trong bữa tiệc tại nhà họ Lưu!”

“Tối hôm qua Tiêu Băng Tuyết triển khai truy bắt Thiên Cẩu đại vương vượt ngục, Diệp Huyền cũng đột nhiên nói có việc bận rồi đi...”

“Mà Diệp Huyền cũng thừa nhận bản thân có liên quan đến chiến bộ, chẳng lẽ Diệp Huyền đến chỉ viện cho Tiêu Băng Tuyết?”

Nghĩ đến hai chuyện này có liên quan mật thiết, Lâm Thanh Nham hít sâu một hơi: “Theo suy đoán của mình, Diệp Huyền tuyệt đối không phải người bình thường!”

“Đúng vậy, trước kia hắn đã nói với ta rằng hắn và Tiêu Băng Tuyết có hôn ước, chẳng lẽ hắn nói thật?”

Nghĩ đến những điểm nghi vấn, Lâm Thanh Nham lập tức chạy đi tìm Diệp Huyền!

“Nếu như Tiêu Băng Tuyết và Diệp Huyền cũng có hôn ước, vậy thì thật tệ!”

Lâm Thanh Nham nghĩ đến điều này, lập tức đi đến văn phòng bộ phận để hỏi rõ ràng với Diệp Huyền!

“Chị Thanh Nhaml!”

Dương Duy vội vàng chạy đến chào hỏi khi nhìn thấy cô, nụ cười nịnh nọt nở rộ trên khuôn mặt: “Chị đến tìm Diệp đại ca sao?”

“Đừng nhiều chuyện, đi làm việc của mình đi.”

Lâm Thanh Nham lườm anh ta một cái, Dương Duy lập tức cười xảo quyệt rồi đi mở cửa. Tuy nhiên, anh ta không thực sự rời đi mà núp ở sau cánh cửa lén lút quan sát tình hình bên trong!

Diệp Huyền không thể kìm được nụ cười khi nhìn thấy Lâm Thanh Nham đến.

Hôm nay, Lâm Thanh Nham ăn mặc rất độc đáo!

Cô mặc một bộ vest công sở màu tím ôm sát cơ thể, tôn lên vòng eo thon thả của cô.

Trên chiếc cổ trắng ngần của cô còn quấn một chiếc khăn lụa màu hồng, đẹp đến nao lòng!

Đôi chân dài thon thả được bao bọc bởi đôi vớ đen cao cổ, quả thực hút hồn!

Cô đi một đôi cao gót mũi nhọn màu đỏ, trang phục vô cùng thanh lịch và quyến rũ!

Hơn nữa còn toát lên một khí chất khiến người ta muốn chinh phục!

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay

Thêm vào đó, hương thơm cơ thể nồng nàn của cô lại khiến Diệp Huyền nhớ đến màn “củi khô lửa bốc” suýt chút nữa xảy ra giữa anh và Lâm Thanh Nham trong căn phòng tối hôm qua!

“Thanh Nham, em hôm nay, rất đẹp!”

Đối với mỹ nhân, Diệp Huyền không bao giờ tiếc lời khen ngợi!

Nghe hắn nói vậy, trong lòng Lâm Thanh Nham cũng không khỏi thầm vui mừng!

Cô hiểu tính tình Diệp Huyền, vì vậy, bộ vest ôm eo theo phong cách nữ cường nhân này là cố ý mặc cho anh xeml

“Diệp Huyền, em có chuyện muốn hỏi anh!”

Lâm Thanh Nham tiến đến gần, nhìn chằm chằm vào mắt Diệp Huyền, nhẹ giọng hỏi:

“Trước đây anh từng nói với em rằng anh và Tiêu Băng Tuyết có hôn ước, chuyện đó có thật không?”

Nghe vậy, Diệp Huyền khẽ nhíu mày, khẽ gật đầu: “Ừm, đúng vậy, chuyện đó là thật.”

“Hoá ra chuyện này lại là thật sao...”



Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 326: Hắn không bị điên đấy chứ?


Thế nhưng, hai ông lớn này lại có sức mạnh siêu phàm của một trong năm gia tộc khổng lồ!

Cùng lúc đó! Những ông chủ tập đoàn vốn đã đứng về phía Khổng Hổ và nhà họ Khổng lập tức đứng về phía Khổng Hổ, tổng cộng có khoảng hai mươi người, khí thế hung hãn!

Chiến trận này đủ để chứng minh năng lực và sức mạnh thực sự của nhà họ Khổng!

“Khinh người quá đáng!” Trong mắt Lưu Công Thiên chợt lóe lên sự tức giận: “Khổng Hổ, đừng tưởng rằng nhiều năm nay ông bành trướng thế lực mà có thể không để vào mắt nhà họ

Lưu chúng tôi!”

Giang Kim Bưu cũng nhìn chằm chằm vào Khổng Hổ một cách lạnh lùng và hung dữ!

Rất nhiều ông chủ các công ty có mặt cũng đứng ở phía sau ông, tổng cộng có gần hai mươi, ba mươi người, ánh mắt đều rất sắc bén!

Kết quả là hiện trường lập tức hình thành một cuộc đối đầu gay gắt giữa hai đội hình tài phiệt lớn ở Dương Thành!

Những người vây xem cũng âm thầm kinh hãi!

Đặc biệt là Dương Duy đi theo Diệp Huyền, anh ta không ngờ hôm nay mình lại được mở mang tầm mắt!

Đây là lần đầu tiên anh ta chứng kiến một trận chiến như vậy!

Một khi hai bên ra tay, tình hình kinh tế của Dương Thành sẽ phát sinh những thay đổi kinh thiên động địa!

“Haha...”

Khổng Hổ chẳng những không hề tỏ ra sợ hãi, trái lại dương dương đắc ý nói:

“Lưu tổng, Giang tổng, hai người không cần tức giận, tôi chỉ thiện ý khuyên hai người một câu mà thôi.”

Các site khác đang copy và ăn cắp của Mêtruyệnhót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. 

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

“Chúng ta quen nhau hơn hai mươi năm, nếu tình bạn lâu năm bị hủy hoại vì một tên Diệp Huyền nhỏ bé này thì thật đáng tiếc!”

Vừa nói, Khổng Hổ vừa liếc mắt nhìn Diệp Huyền, sau đó lại nhìn mấy chục ông chủ đứng sau Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu, như thể đang ghi nhớ hết họt

Bất kể là Khổng Hổ hay nhà họ Khổng, hay nhà họ Phùng nổi tiếng tàn nhẫn trong thành phố, nếu một trận chiến thực sự nổ ra, nhà họ Lưu và nhà họ Giang nhất định sẽ bị ảnh hưởng rất lớn!

“Chết tiệt...”

Nhìn thấy sự bình tĩnh và uy hiếp không biết xấu hổ của Khổng Hổ, Lưu Công Thiên, Giang Kim Bưu và bác sĩ Trương đều hận không thể trở mặt với Khổng Hổ, bắt đầu một trận đại quyết đấu!

Nhưng bây giờ Phiền Chiến Vương sắp trở về, nếu như nhà họ Lưu và Giang Kim Bưu lựa chọn ra tay trong thời gian kiểm soát chặt chế, thì Cục cảnh sát và Chiến bộ nhất định sẽ ra tay trừng phạt, hậu quả sẽ càng nghiêm trọng hơn.

Vì thế trong lòng Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu đều tức giận đến nghẹn!

Đúng lúc này!

“Sao phải nói nhảm với loại người này? Cứ trực tiếp ra tay là được rồi!”

Diệp Huyền bước nhanh đến phía trước, tát thẳng vào mặt Khổng Hổ!

Bốp!

Nhanh chóng và gọn gàng!

Bởi vì Diệp Huyền ra tay quá nhanh, Khổng Hổ còn chưa kịp ý thức được. chuyện gì thì đã bị tát thẳng vào mặt, khóe miệng đột nhiên sụp xuống, ngã thẳng xuống đất!

“Ôi!"

Tất cả mọi người đều bị phản ứng ngoài ý muốn của Diệp Huyền dọa sợ, nhìn chằm chằm thanh niên thần bí này với vẻ mặt không thể tin được!

“Hắn không bị điên đấy chứ? Vậy mà hắn lại dám đánh Khổng Hổ...”

“Quá khốc liệt!”

“Nhưng thời gian kiểm soát chặt chẽ vẫn chưa kết thúc, làm như vậy đoán chừng có thể sẽ gặp rắc rối!”

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 323: Tất nhiên


“Anh và Tiêu Băng Tuyết có tiếp xúc thân mật với nhau không?”

Nghe được câu hỏi của Lâm Thanh Nham, Diệp Huyền làm sao mà không cảm nhận được tâm tình ghen tuông của Lâm Thanh Nham, lập tức có chút ngơ ngác cười khóc không xong.

“Vào lúc quan trọng như thế này, nếu mình lại nói cho Thanh Nham biết, đêm qua lúc minh cứu Tiêu Băng Tuyết đã hôn cô ta, còn ấn ngực của cô ta, chẳng phải là tự tìm cái chết sao?

Đây không được, Diệp Huyền lập tức cười nói: “Anh làm sao có thể cùng cô ta tiếp xúc thân mật được chứ? Cô ta là nữ chiến thần, luôn làm ra vẻ chỉ có mỗi cô ta là bá đạo, anh rất phản cảm dáng vẻ như vậy của cô ta, em không phải cũng biết mỗi lần anh và cô ta gặp nhau cũng đều to tiếng sao?”

Lâm Thanh Nham nhớ lại mỗi lần Diệp Huyền và Tiêu Băng Tuyết gặp nhau, họ luôn đối đầu nhau, lúc này mới cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Nếu như Tiêu Băng Tuyết có chút vướng mắc tình cảm nào với Diệp Huyền, thật sự quá loạn rồi!

Tất nhiên, Lâm Thanh Nham dù sao cũng là phụ nữ, tâm hồn rất nhạy cảm!

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười không tự nhiên của Diệp Huyền, cô cũng đoán được rằng hắn đang giấu cô điều gì đó!

Tỉng Ting!

Lúc này, điện thoại di động của Diệp Huyền vang lên âm thanh thông báo tin nhắn, hắn nhìn màn hình điện thoại di động, không khỏi nhếch lên khóe miệng!

“Tên khốn này cười lên với dáng vẻ không phải chuyện hay ho gì, nhất định là đang cùng Trương Vãn Thanh trao đổi tin nhắn, tán gẫu!”

Không hiểu sao, lòng Lâm Thanh Nham đột nhiên trở nên chua chát!

Tuy nhiên, tính cách tự lập cao ngạo lại ngăn cô không được hỏi Diệp Huyền đang nhắn tin cho ai: “Trong giờ làm việc dùng điện thoại di động làm gì chứ? Báo cáo thường niên của tập đoàn đã xem xong rồi à?”

“Tối nay khi về nhà anh sẽ xem. Anh muốn đi vệ sinh... Nhân tiện, thiệp mời dự tiệc của Phiần Chiến Vương nằm trong ngăn kéo nơi anh làm việc. Chút nữa em đi lấy đi!”

Diệp Huyền đang nói chuyện với Trương Vấn Thanh, nhưng hắn cũng sợ Lâm Thanh Nham bực tức bỏ đi, liền viện cớ vội vàng bỏ chạy!

“Anh vội cái gì chứ?”

Khi Lâm Thanh Nham nhìn thấy vẻ mặt chột dạ của Diệp Huyền, cô càng tin chắc rằng anh đang trò chuyện với Trương Vấn Thanh!

Nhưng mà, sau việc Diệp Huyền đánh cháu trai của con trai thứ ba nhà họ 'Tống ở nơi công cộng vào đêm qua, lại làm hòa với Lâm Văn Bạch, cô đối với việc trăng hoa của Diệp Huyền không phản cảm tới vậy. Ngoài điểm này ra, Lâm Thanh Nham còn cách nhìn độc đáo của riêng mình!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 327: Mấy người còn đứng đó làm gì!


Diệp Huyền lại ra tay một lần nữa, nhưng lần này Khổng Hổ cũng không kịp phản ứng, khóe miệng còn lại lập tức chảy máu!

Hắn hoàn toàn tức giận, rống to lên: “Tất cả mọi người thấy rõ ràng rồi đó, là hắn đánh tôi trước!”

“Mấy người còn đứng đó làm gì! Đánh chết hẳn đi!”

Khổng Hổ ra lệnh cho đám người của hắn, hơn chục vệ sĩ lập tức hung hãn lao ra, định đánh bại Diệp Huyền!

“Anh Diệp Huyền, cẩn thận!”

Thấy người của Khổng Hổ muốn ra tay với Diệp Huyền, Trương Vấn Thanh theo bản năng nhắc nhở hắn!

Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu cũng lập tức ra lệnh cho người của mình: “Mau bảo vệ Diệp Huyền!”

Có thể thấy, ý thức của hai người này không cao như thường ngày, từ đầu đến cuối họ tin tưởng và ủng hộ Diệp Huyền một trăm phần trăm!

Diệp Huyền nhếch môi cười nói: “Không phải chỉ là người của một nhà họ. Khổng nho nhỏ mà thôi sao? Mọi người không cần tới hỗ trợ.”

Nói xong, Diệp Huyền tùy ý hành động!

Trong chốc lát, mỗi tên vệ sĩ của nhà họ Khổng đến gần Diệp Huyền đều bị phế tay chân!

Chỉ trong vòng vài giây, sảnh tiệc cao cấp ngập trong máu và tiếng than khóc không ngừng. Nếu như không phải Diệp Huyền khiêm tốn thì một khi hắn phát chân khí, những người này không nghi ngờ gì đều phải chết!

Tuy nhiên, sự thay đổi đột ngột trước mắt này đã khiến tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều run lên vì sợ hãi!

Suy cho cùng, những cao thủ bên cạnh Khổng Hổ đều là ngàn dặm mới tìm được một cường giả, không ngờ lại không chịu nổi một đòn của Diệp Huyền!

“Võ công của Diệp Huyền thật lợi hại!” “Khó trách hắn lại có lớn lối như vậy!”

Trước sự kinh ngạc của mọi người, Diệp Huyền từng bước một tiếp cận Khổng Hổ!

“Chỉ bằng chút bản lĩnh này mà mấy người muốn đối phó với tôi?”

“Ai cho nhà họ Khổng tự tin như vậy?”

Nhìn thấy ánh mắt đăng đằng sát khí của Diệp Huyền, sắc mặt Khổng Hổ bỗng nhiên tái nhợt, lùi lại một bước: “Cậu, cậu muốn làm gì! Đừng quên, vẫn đang trong thời gian kiểm soát chặt chẽ, cậu không được đụng vào tôi!”

“Thời gian kiểm soát chặt chẽ thì sao?”

Diệp Huyền cười lạnh, bỗng nhiên đá chân ra, lập tức đá gấy xương vai trái của Khổng Hổi

“AI Đau quái”

Khổng Hổ hét lớn một tiếng rồi ngã xuống đất, hoàn toàn mất đi sự kiêu ngạo và phách lối vừa rồi!

“Ha ha."

Diệp Huyền không khỏi bật cười: “Khổng Hổ, vừa rồi không phải ông rất phách lối sao? Sao bây giờ lại sủa loạn như chó vậy?”

“Ha ha ha!”



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 324: Xin chào tất cả mọi người


Nghĩ đến đây, Lâm Thanh Nham nghiến răng nghiến lợi nói: “Để có thể cùng Diệp Huyền ở bên nhau, cho dù đối phương có là Chiến Thần Tiêu Băng Tuyết, mình cũng phải cố gắng mà chiến đấu!”

Ở bên kia. “Thật may mình còn thông minh mà chạy nhanh”

Diệp Huyền mỉm cười, đi vào nhà vệ sinh, sau đó đi đến thang máy, hiển nhiên là muốn trốn việc. “Đại ca, mang em theo với!”

Dương Duy đột nhiên nhảy ra ngoài!

'Trước đây cùng Diệp Huyền gặp được nhiều nhân vật quan trọng, hắn đặc biệt muốn trở thành đệ tử của Diệp Huyền, càng có động lực trở thành một tiểu đệ tài giỏi!

“Cậu biết tôi đang muốn đi đâu sao?”

Diệp Huyền cười hơ hoe hỏi. Dương Duy cười nói: “Bất luận anh muốn đi đâu, em đều có thể làm tài xế của anh!

Anh yên tâm đi, em nhất định sẽ giữ bí mật và sẽ không để chị Thanh Nham biết đâu!”

Diệp Huyền biết Dương Duy trung thành với mình, nên nhanh chóng đồng ý: “Vậy cậu lái xe tới đây đi. Tôi muốn chuẩn bị đi đến Thương hội Dương Thành, tôi muốn gặp Vấn Thanh.”

“Vâng ạ.”

Dương Duy hưng phấn vô cùng, lái xe của Diệp Huyền, đi thẳng đến Thương hội Dương Thành. Hôm nay là cuộc họp quản lý hàng tháng của Thương hội thành phố Dương Thành để báo cáo tình hình công việc với Văn phòng thành phố.

Như thường lệ, sau cuộc họp, những nhân vật tên tuổi lớn thuộc mọi tầng lớp ở thành phố Dương Thành sẽ cùng nhau ăn tối. Ví dụ, Lưu Công Thiên của nhà họ Liễu, ông trùm đất đai Giang Kim Bưu và những nhân vật giàu có khác sẽ tham dự. Vì vậy, bữa tiệc tối này là một sự kiện đặc biệt cao cấp ở thành phố Dương Thành. Mặc dù gia đình nhà họ Lâm và tập đoàn nhà họ Lâm đang phát triển nhanh chóng nhưng họ vẫn chưa đủ tư cách để tham dự. Mà Trương Thần Y là nhân vật tiêu biểu trong lĩnh vực y tế của Dương Thành, hôm nay hẳn đặc biệt đưa Trương Vấn Thanh ra ngoài để mở rộng tầm hiểu biết. Tuy nhiên, Trương Vấn Thanh thấy nhàm chán nên Diệp Huyền đã bí mật đến và muốn tạo cho cô một bất ngờ.

“Anh Diệp Huyền, sao anh lại ở đây?!”

Phát hiện sự xuất hiện của Diệp Huyền, mắt của Trương Vãn Thanh sáng rực lên, vẻ mặt buồn chán của cô trong một giây lập tức chuyển thành ngạc nhiên. “Tôi đến đây để tạo cho em một bất ngờ!

Vấn Thanh, em có nhớ tôi không? ”

Diệp Huyền mỉm cười dịu dàng, nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của cô, trong mắt hắn hiện lên sự dịu dàng sâu đắm. Trương Vãn Thanh mạnh dạn gật đầu đáp: “Em nhớ anh từng phút từng giây!

Anh đối với em thật tốt, bây giờ em đang rất hạnh phúc!”

Vừa nói, Trương Vấn Thanh liền ôm chặt cánh tay của hắn, bộ ngực cao ngời đầy đặn lập tức áp vào người Diệp Huyền, khiến Diệp Huyền âm thầm vui mừng. Khác với những màn trao đổi nóng lạnh kích thích của Lâm Thanh Nham, sự nhiệt tình và dịu dàng của Trương Vấn Thanh khiến Diệp Huyền luôn cảm thấy được đối xử như một lão gia.

Phong cách của hai người này hoàn toàn khác nhau, mỗi người đều có sức hấp dẫn riêng, Diệp Huyền rất thích. Điều này làm cho Dương Duy ở phía sau nhìn

ra vẻ ngưỡng mộ:

“Nói đến theo đuổi con gái, Diệp Huyền đại ca vẫn là lợi hại nhất, thật bội phục."

“Diệp Huyền!”

Bác sĩ Trương, cha con Lưu lão gia, Lưu Công Thiên, vợ chồng ông trùm đất đai Giang Kim Bưu nhanh chóng tiến tới chào đón hắn với nụ cười trên môi!

“Xin chào tất cả mọi người.”

Diệp Huyền lộ ra nụ cười: “Mọi người cứ đi dự tiệc trưa đi, tôi đưa Vấn Thanh ra ngoài đi dạo một lúc!”

Vừa nói xong điều này thì đột nhiên một thanh âm lạnh lùng vang lên: “Diệp Huyền, anh đừng hòng chạy trốn!”

Mọi người đều giật mình và nhanh chóng nhìn xung quanh sau khi nghe thấy âm thanh!

Chỉ nhìn thấy nhị thiếu gia của gia tộc họ Khổng, Khổng Hổ cùng một nhóm người của hắn hung hăng ởi tới!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom