Dịch Cuồng Long Xuất Thế

Chương 294: Cứ như vậy


“Bằng cách này, Diệp Huyền sẽ nhận ra thực lực của nhà họ Tống chúng ta, đồng thời cũng có thể khiến nhà họ Lâm mang ơn chúng ta, Thanh Nham cũng sẽ nhận ra được tâm ý của cháu với cô ấy!”

“Tối nay cháu cũng mời họ cùng ăn tối, để ông và Lâm lão gia có thể ngồi xuống ôn lại chuyện cũ!”

Nghe vậy, Tống Quốc Đống không nhịn được cười nói: “Thủ đoạn này là do Lâm Văn Bạch dạy cho cháu đúng không?”

Tống Khải không khỏi bất ngờ, nghi ngờ hỏi: “Ông nội, sao ông đoán được?”

Tống Quốc Đống mỉm cười không nói gì nhưng trong lòng lại sáng như gương. Ông ta biết rất rõ tính cách của Tống Khải, đứa cháu trai này của ông ta luôn sống không lo không nghĩ, nhà họ Tống đã sắp xếp hết thảy mọi thứ cho anh †a mọi thứ. Cho nên Tống Khải sẽ không thể nghĩ được chuyện phức tạp như vậy.

Lợi dụng thiệp mời để nhà họ Lâm và Lâm Thanh Nham biết ơn anh ta, đồng thời có thể đuổi Diệp Huyền đi, cách này đôi bên cùng có lợi, Tống Khải không thể nào nghĩ ra được.

Tuy nhiên, Tống Quốc Đống đã dành phần lớn cuộc đời của mình ở vị trí lãnh đạo của Cục Cảnh sát, đương nhiên trí thông minh và mưu kế cũng hơn người. Lâm Vân Bạch có thể lừa Tống Khải nhưng không thể lừa Tống Quốc Đống.

Tống Quốc Đống cười nói: “Tống Khải, muốn có được thiệp mời tham dự yến tiệc của Phiền Chiến Vương khó như thế nào, cháu có biết không?”

Tống Khải mỉm cười nói: “Ông nội, cháu thật sự không biết nhiều về chuyện này. Hơn nữa cháu vừa đi du học về, cũng không rõ tình hình ở Dương Thành.”

Tống Quốc Đống bình tĩnh nhấp một ngụm trà, sau đó duỗi ngón tay ra chỉ mặt đất trước mặt, nơi đang chất đống quà tặng của các gia tộc lớn ở Dương Thành. Từ ngọc bích cổ đến dược liệu Trung y đắt tiền, đến thư pháp và tranh vẽ nổi tiếng, mỗi món quà đều là vô giá.

Đây là những bảo vật sưu tầm đẳng cấp, nói là lùng sục đồ quý ở phố đồ cổ để mua cũng không sai. Do đó, đây cũng đã trở thành một cách để hối lộ.

“Tống Khải, cháu xem đi. Trong số những người đến tặng, đúng thật là có một số người thực sự muốn đến thăm ông nội, nhưng hầu hết đầu là muốn nhờ nhà

họ Tống giúp lấy thiệp mời cho bữa tiệc của Phiền Chiến Vương.”

“Những người đến tận cửa tặng nhà này cũng biết rõ trong lòng rằng khó có thể thành công, cho nên việc gửi quà tiền triệu vẫn có thể sẽ thất bại!”

“Nhưng họ vẫn ôm tâm lý may mắn, hy vọng nhà họ Tống chúng ta sẽ giúp đỡ họ.”

“Thử nghĩ xem, bữa tiệc Phiền Chiến Vương hấp dẫn đến mức nào. Sức mạnh ẩn sau nó khủng bố đến mức nào!”

“Một nhà họ Lâm nhỏ bé hoàn toàn không thể chen vào bữa tiệc này.”

Nghe xong lời của Tống Quốc Đống, sắc mặt Tống Khải đột nhiên thay đổi. Thành thật mà nói, anh ta biết rằng sẽ rất khó để có được lời mời tham dự bữa tiệc của Phiền Chiến Vương, nhưng anh ta không ngờ rằng trong đó lại có rất nhiều điều ẩn giấu!

Cứ như vậy, Tống Khải đột nhiên có cảm giác bị Lâm Văn Bạch lừa. Ông ta ăn nói dễ nghe đến mức lừa anh ta đồng ý.

“Ông nội, cháu đã hứa với Lâm Văn Bạch, nếu cháu không giúp, cháu sợ ông ta sế cười nhạo cháu...”

Tống Khải nói với vẻ mặt khó xử, trông có chút bất đắc dĩ. “Cháu nghe ông nói xong đã.”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 299: Thật sao?


“Tài xế?”

Lâm lão gia lập tức xấu hổ, vì ông giải thích: “Đây là Diệp Huyền, cậu ấy không phải là tài xế của chúng tôi mà là người có hôn ước với Thanh Nham.”

“Thật sao? Hóa ra là hắn.”

Tống Lâm Thịnh và Tống Quốc Đống trao đổi ánh mắt, im lặng lắc đầu. Trước đó, họ đã phái người đi tìm hiểu thêm về tình hình gần đây của Tập đoàn Lâm Thị. Nghe nói Tập đoàn Lâm Thị có thêm một người trợ giúp tên là Diệp Huyền.

Vốn dĩ họ còn tưởng rằng Diệp Huyền là một người lợi hại nên muốn xem thử phong thái của hắn thế nào, nhưng hóa ra hản lại là một người cực kỳ bình thường. Tham gia một bữa tối như thế này cũng không ăn diện? Đúng là người chưa được nhìn thấy thế giới.

Vì thế, ánh mắt Tống Quốc Đống càng thêm khinh thường: “Hóa ra cậu là Diệp Huyền, cũng không có gì đặc biệt.”

Thái độ của ông ta cực kỳ khinh thường, vẻ mặt người nhà họ Lâm càng mất tự nhiên. Diệp Huyền không để ý:

“Vậy ra ông biết tôi là ai, nhưng tôi còn chưa biết tên của ông, xin lỗi, tôi nên gọi ông thế nào đây?”

“Cậu?”

Khuôn mặt Tống Quốc Đống lập tức co giật, Lâm lão gia và Lâm Thanh Nham không khỏi biến sắc, trong lòng âm thầm khẩn trương!

Đặc biệt là Lâm Văn Bạch, ông cảm thấy khó chịu: “Này Diệp Huyền, anh cố ý gây sự đúng không?”

'Tống Quốc Đống nhìn Diệp Huyền từ đầu đến chân, đè nén tức giận, cười nói: “Diệp Huyền, cậu đúng thật là tuổi trẻ ngông cưồng!”

“Vậy sao, tôi thấy mình vẫn rất hiền hoà.” Diệp Huyền không để ý đến vẻ tức giận trên mặt Tống Quốc Đống, thoải mái

hông phải ông mời chúng tôi đi ăn tối sao, nhanh ngồi xuống đi, mọi người đều đói đến mức bụng cồn cào rồi.”

Lời này lập tức khiến đám người Tống Quốc Đông xấu hổ, Lâm Văn Bạch vội vàng gượng cười xin lỗi: “Tên Diệp Huyền là người quê mùa, không biết phép lịch sự, hi vọng ông Tống không trách tội

Hai cha con Tống Quốc Đông và Tống Lâm Thịnh vì nghĩ đến lễ tiết nên không tức giận, chỉ có thể cười: “Lâm lão gia, mọi người, mời vào!”



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 295: Phía bên kia


“Cha, bà xã, Thanh Nham! Con có tin cực kỳ tốt cho mọi người!”

“Tống Khải đã nhờ ông nội giúp cậu ấy lấy thiệp mời tham dự buổi tiệc của Phiền Chiến Vương cho nhà họ Lâm chúng tai”

“Cha, ông nội Tống cũng nói tối nay muốn mời chúng ta ăn tốii, ngoài việc ôn lại chuyện cũ thì cũng muốn đích thân đưa thiệp mời cho chúng tai”

Nghe được chuyện tốt này, Lâm lão gia và Lý Gia Tuệ vô cùng hưng phấn!

Gần đây, cả Dương Thành đều bàn tán về vấn đề này, nhưng không ngờ cơ hội hiếm có khó tìm này lại rơi vào tay nhà họ Lâm!

Nếu nắm bắt được cơ hội này, họ không chỉ có thể giải quyết những ân oán với nhà họ Khổng mà còn có thể đổi đời, một bước lên mây!

Tuy nhiên, Lâm lão gia vẫn mơ hồ có chút lo lắng, ông biết Tống Khải thích Lâm Thanh Nham đã nhiều năm. Mặc dù Lâm lão gia và Tống Quốc Đống có giao tình nhưng cũng không đủ thân đến mức để một người có địa vị cao như Tống Quốc Đống đích thân mời ông ăn tối. Tống Khải nhờ Tống Quốc Đống giúp lấy thiệp mời nhất định là vì mục đích trao đổi nào đó.

“Về vấn đề này, không biết trong lòng Diệp Huyền nghĩ gì.” Lâm lão gia cau mày.

Phía bên kia.

Sau khi Diệp Huyền và Lâm Thanh Nham rời khỏi Tập đoàn Lâm Thị, hai người đi vào một quán cà phê gần đó để không bị Tống Khải tiếp tục làm phiền. Không ngờ, Lâm Văn Bạch ở nhà lại nói với mọi người rằng Tống Khải sẽ giúp đỡ lấy thiệp mời dự tiệc. Hơn nữa, Lâm Vân Bạch còn cố ý gửi tin nhắn cho Diệp. Huyền: “Diệp Huyền, tối nay anh cũng đi cùng đi.”

Ánh mắt Diệp Huyền lập tức trở nên lạnh lẽo. Đương nhiên hắn có thể thấy được Lâm Vân Bạch muốn dùng quyền lực trong tay hai ông cháu nhà họ Tống để làm xấu mặt hắn trong bữa tối hôm nay.

“Thanh Nham, cha cô thật sự muốn nhân cơ hội này đuổi tôi ra khỏi nhà, sau đó tác hợp cho cô và Tống Khải nha.” Diệp Huyền cong môi cười mỉm cười, có chút khinh thường.

“Làm sao tôi có thể ở bên cạnh Tống Khải được. Trong lòng tôi chỉ có...”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Chương 300: Huỷ bỏ hôn ước


Hơn nữa, biệt thự này của một đệ tử yêu thích của Phiền Chiến Vương, tài sản dưới danh nghĩa Triệu Hồng Hoa. Chỉ có người đàn ông này, người có mối quan hệ trong cả hai giới chính trị và kinh doanh, mới có cách để xây dựng kiểu biệt thự tư nhân này.

Sau khi vào phòng riêng, những món đồ trang trí và nội thất cổ kính bằng gỗ xuất hiện, khiến nơi đây càng thêm cao cấp. Vẻ mặt Lâm Vân Bạch hưng phấn, vội vàng khen ngợi:

“Tống lão gia, tối nay nhờ ngài mà chúng tôi mới có cơ hội đến một nơi cao cấp như vậy!”

Mặc dù Lâm Vân Bạch cũng là chủ tịch của một tập đoàn nhưng đây là lần đầu tiên ông tới đây. Thấy vẻ mặt nịnh nọt của Lâm Văn Bạch, sắc mặt Tống Quốc Đống tốt hơn một chút, ông ta cười đắc ý nói:

“Sau này có thời gian, tôi sẽ thường xuyên đưa mọi người tới đây!

Lâm Vân Bạch lộ ra dáng vẻ kích động, vội vàng chủ động rót trà cho Tống Quốc Đống, nói: “Cảm ơn nhà họ Tống đã dìu dắt nhà họ Lâm chúng tôi!”

“Ha ha...”

Diệp Huyền thấy trước kia ở Tập đoàn Lâm Thị, Lâm Vân Bạch luôn là người cao cao tại thượng, nhưng bây giờ lại bày ra dáng vẻ chân chó lấy lòng trước mặt cha con nhà họ Tống, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy nực cười.

Hai cha con nhà họ Tống rõ ràng chỉ nói khách sáo nhưng Lâm Vân Bạch lại cho rằng người ta nói thật, không biết ngu dốt hay ngây thơ. Sau khi đã rót trà xong, Tống Quốc Đống cầm một phong bì màu đỏ trong tay, trên đó có dòng chữ “Thiệp mời yến tiệc chào mừng Phiền Chiến Vương về Dương Thành'!

Ánh mắt Lâm Văn Bạch không khỏi sáng lên, Lâm lão gia cũng có chút hưng phấn. Nói đến tài nguyên quan hệ, nhà họ Tống nằm trong giới chính trị, mạnh hơn

nhiều so với năm gia tộc lớn trong giới kinh doanh!

“Trước khi dùng bữa, cho tôi nói vài lời.”

Sau khi lấy thiệp mời ra, Tống Quốc Đống nói thẳng: “Lâm lão gia, vì chúng ta là bạn cũ, vậy nên tôi cũng nói thẳng.”

“Không phải ai cũng đủ tư cách tham gia yến tiệc chào mừng Phiền Chiến Vương trở về lần này, rất nhiều người trong thành phố đã gửi quà rất hào phóng đến nhà họ Tống chúng tôi, quà tặng chất đống thành một ngọn núi nhỏ chỉ để nhận được thiệp mời.”

“Xét về ân tình cũng như mối quan hệ thì có một số gia tộc lớn có quan hệ thân thiết với nhà họ Tống hơn, nhưng tôi đã từ chối từng người một.”

“Nếu không phải vì cháu trai Tống khải của tôi có tình cảm sâu đậm với Thanh Nham nhà ông thì tôi sẽ không vứt thể diện để lấy thêm một tấm thiệp mời.”

“Cho nên, hy vọng Lâm lão gia có thể nể tình Tống Khải có tình cảm sâu đậm với Thanh Nham, cũng như tôi đã dùng nhiều tâm tư suy tính mà đáp ứng một yêu cầu của tôi!"

Tống Quốc Đống vừa nói vừa cố ý gõ vào thiệp mời, ngụ ý nếu nhà họ Lâm không đồng ý thì sẽ không thể có được tấm thiệp mời này!

Hành động của Tống Quốc Đống khiến nhà họ Lâm cảm thấy không biết nên làm thế nào. Có cơ hội tham gia bữa tiệc chào mừng của Phiần Chiến Vương có nghĩa là có cơ hội làm quen với cấp cao của giới chính trị, thậm chí một bước lên mây!

Bây giờ, cơ hội hiếm có này đang ở trước mặt nhà họ Lâm!



Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 296: Rốt cuộc mình đang nghĩ cái quái gì vậy?


“Diệp Huyền, cảm ơn anh...”

Lâm Thanh Nham khẽ nói, khuôn mặt ngại ngùng, sự dịu dàng chứa trong đôi mắt sáng.

“Không cần cảm ơn” Diệp Huyền cười nhạt một tiếng nói: “Mặc dù cô còn chưa bày tỏ thái độ của mình, nhưng trong lòng tôi, cô đã là người của Diệp Huyền của tôi rồi. Hơn nữa,

chúng ta đã từng tiếp xúc thân mật, không phải sao?”

Trong quán cà phê, vài nam nữ thanh niên đang uống cà phê gần đó không khỏi vụng trộm nhìn hai người, ánh mắt trở nên có chút kỳ quái.

“Người đẹp kia không phải là Lâm Thanh Nham của Tập đoàn Lâm Thị, Lâm tổng sao?”

“Hình như tôi nghe anh chàng đẹp trai kia nói rằng anh ta và Lâm Thanh Nham từng có tiếp xúc thân mật!”

“Họ là một đôi à”

“Lâm Thanh Nham xinh đẹp như tiên nữ, là bạn trai của cô ấy cũng quá hạnh phúc rồi.

Nghe thấy những người bên cạnh thầm bàn tán, Lâm Thanh Nham không khỏi xấu hổ. Cô bí mật đá Diệp Huyền dưới gầm bàn, nhẹ giọng nhắc nhở:

“Anh nói chuyện có thể nhỏ tiếng chút được không...”

Không ngờ, Diệp Huyền lợi dụng tình huống này, bắt lấy đôi chân xinh đẹp của Lâm Thanh Nham!

“Anh đang làm gì thế?” Lâm Thanh Nham giật mình, khuôn mặt càng đỏ hơn! “Ha ha, đôi chân cực phẩm như vậy đương nhiên phải sờ mó một chút rồi.”

Nói rồi, bàn tay Diệp Huyền trượt trên đôi chân xinh đẹp của Lâm Thanh Nham, âm thầm sờ từ dưới lên!

Cảm giác tê dại như điện giật khiến Lâm Thanh Nham nhẹ giọng hừ ra, khiến những người xung quanh càng nhìn lại, cứ như vậy, khuôn mặt của cô đỏ bừng.

Diệp Huyền cười xấu một tiếng, sau đó đứng lên:

“Người đẹp, tâm trạng tôi hôm nay không tốt nên không về công ty nữa, buổi tối gặp lại.”

Lâm Thanh Nham không ngờ Diệp Huyền lại to gan đến vậy, trong lòng vừa xấu hổ vừa giận dữ, nhưng cơ thể lại cảm thấy thoải mái chưa từng có. Điều này khiến trong lòng Lâm Thanh Nham thầm cảm thấy vui vẻ, thậm chí còn khao khát Diệp Huyền lại trêu chọc mình một lần nữa!

“Mình... Rốt cuộc mình đang nghĩ cái quái gì vậy?”



Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 301: Chuyện này


Lâm Thanh Nham ở bên cạnh trông cực kỳ khó coi. Đột nhiên cô cảm thấy mình trở thành một món hàng để trao đổi, một con bài mặc cả để cân nhắc lợi ích giữa nhà họ Tống và nhà họ Lâm!

Mặc dù Diệp Huyền đã đoán trước được điều này, nhưng trong lòng hắn vẫn dâng lên cơn tức giận. Nhà họ Tống, các người thật sự quá tự phụ.

“Lâm lão gia, anh nghĩ sao?”

Tống Quốc Đống nhìn người nhà họ Lâm mỗi người có một vẻ mặt khác. nhau, cố ý nói thêm: “So với tương lai của nhà họ Lâm, yêu cầu nhỏ này hẳn là rất hợp lý đúng không?”

Vừa nói, ông ta vừa gõ gõ thư mời, nói gần nói xa đều là ám chỉ.

“Chuyện này...”

Lâm lão gia nhất thời cảm thấy áp lực như núi!

Bởi vì một khi từ chối yêu cầu của Tống Quốc Đống, không nhận được thư mời cũng không phải chuyện gì to tát, quan trọng hơn là nhà họ Lâm chắc chắn sẽ đắc tội nhà họ Tống!

Cho dù có đắc tội với nhà họ Phùng và nhà họ Khổng thì họ vẫn có thể giải quyết được, dù sao tất cả đều là người trong giới kinh doanh, mọi thứ chỉ liên quan tới tiền mà thôi.

Tuy nhiên, nhà họ Tống lại nằm trong giới chính trị, nếu họ dùng mối quan hệ và nguồn lực của mình để trấn áp nhà họ Lâm thì nhà họ Lâm tuyệt đối không

còn đường sống vẹn toàn!

Lúc này, Lâm lão gia mới nhận ra răng bữa tiệc tối này không chỉ là một bữa ăn đơn giản để ôn lại chuyện xưa, càng không phải đưa một tấm thiệp mời!

Đây là một cái bẫy do nhà họ Tống giăng ra để ép nhà họ Lâm phải gả cháu gái cho họt

Tuy nhiên, trong lòng Lâm lão gia chỉ nhận Diệp Huyền là cháu rể, quan trọng hơn, người mà Lâm Thanh Nham thích là Diệp Huyền!

Lúc này, Lâm lão gia nhớ lại, sau khi Diệp Huyền xuất hiện ở nhà họ Lâm, Tập đoàn Lâm Thị đã từng bước phát triển, hơn nữa, mấy lần nhà họ Lâm lâm vào.

cảnh khó khăn, chính Diệp Huyền là người đã giúp họ giải quyết vấn đề.

“Nếu không có Diệp Huyền giúp đỡ, nhà họ Lâm có lẽ đã trở thành quỷ dưới tay nhà họ Phùng.”

Lâm lão gia hít sâu một hơi, quyết tâm liều mạng.

“Ông Tống! Nhà họ Lâm rất lấy làm vinh hạnh vì nhà họ Tống có ý định này. Tuy nhiên, Thanh Nham nhà tôi và Diệp Huyền đã đính hôn, hai đứa cũng thật lòng yêu nhau! Người già như tôi e rằng không thể chia cắt uyên ương được!”

Nói xong, Lâm lão gia chắp tay xin lỗi rồi nói: “Thật sự xin lỗi!”

Bên cạnh, Lâm Thanh Nham không khỏi cảm động khi thấy Lâm lão gia không hề thỏa hiệp trước áp lực của nhà họ Tống!



Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 297: Nhất cử lưỡng tiện!


Chẳng mấy chốc đã đến buổi tối, đã đến lúc ăn tối với nhà họ Tống. “Thanh Nham, đến lúc phải đi rồi.”

Lâm Vân Bạch cố ý chọn một bộ đồ thiết kế riêng để mặc. Vẻ mặt kích động và phấn khích, bởi vì bữa tối tối nay có ý nghĩa rất lớn đối với ông!

Đầu tiên, nhà họ Lâm có thể có cơ hội tham dự bữa tiệc của Phiên Chiến Vương, họ thậm chí sẽ đạt được một đỉnh cao khác!

Thứ hai, thông qua Tống Khải và nhà họ Tống, Diệp Huyền sẽ bị đuổi ra khỏi nhà họ Lâm, sau đó, Lâm Thanh Nham và Tống Khải sẽ ở bên nhau, rồi đây nhà họ Lâm cũng có thể một bước lên trời!

Nhất cử lưỡng tiện!

Vì lễ nghị, Lâm Thanh Nham cũng đổi trang phục công sở hàng ngày bằng một chiếc váy trễ vai màu đỏ!

Một chiếc áo choàng nhỏ màu đen được khoác trên đôi vai trắng ngần, khiến cô càng thêm gợi cảm và quyến rũ. Trên ngực có một chiếc dây chuyền kim cương, làm cho đỉnh đôi cao chót vót càng thêm mê người!

Dưới váy, một đôi chân dài được quấn trong vớ cao màu đen, phác thảo đôi chân đẹp mượt mà và thon thả. Chiếc váy này mang theo vẻ cao quý trong sự gợi cảm, khiến Lâm Thanh Nham dụ hoặc mê người. Thấy cô gái ăn mặc tỉ mỉ, Lâm Vân Bạch không khỏi gật đầu:

“Con gái cha thật sự xinh đẹp như tiên nữ, Tống Khải nhất định sẽ bị con câu hồn, haha!”

Lâm Thanh Nham không khỏi cau mày: “Cha, con không cố ý mặc quần áo. cho Tống Khải xem, cha đừng nghĩ sai lệch. Hơn nữa, con sẽ không chọn Tống

Khải”

Lâm Vân Bạch lập tức tức giận: “Cha không thể hiểu nổi, Diệp Huyền ngoại trừ có chút võ công, cộng thêm biết chút y thuật thì rốt cuộc có gì tốt?”

Lâm Thanh Nham quay mặt lại, nói rất bất mãn: “Cha, nếu cha lại hạ thấp Diệp Huyền như vậy nữa thì con sẽ không đi ăn với cha nữa đâu.”

“Con”

Lâm Vân Bạch bực mình nhưng vẫn kìm nén cơn giận, hắn biết tính tình của Lâm Thanh Nham:

“Được rồi, được rồi, cha không phát biểu ý kiến nữa! Kêu Diệp Huyền cùng đi đi"

Nếu là bình thường, Lâm Vân Bạch sẽ không bao giờ đưa Diệp Huyền đi cùng. Nhưng đêm nay thì khác, theo Lâm Văn Bạch nghĩ, tối nay Diệp Huyền nhất định sẽ xấu mặt, cho nên nhất định phải có mặt!

Lúc này, Diệp Huyền đột nhiên xuất hiện từ trong góc: “Tôi ở đây!”

“Hừ”

Lâm Văn Bạch hừ mũi lạnh lùng, hiển nhiên vẫn còn khó chịu chuyện Diệp Huyền đẩy Tống Khải vào trong vòng tay mình hôm nay. Không ngờ, Diệp Huyền hoàn toàn không nhìn Lâm Vân Bạch mà đi tới trước mặt Lâm Thanh Nham, nhìn từ đầu đến chân, sau đó cảm khái nói:

“Thanh Nham, cô thật xinh đẹp! Vừa cao quý lại gợi cảm!”

“Thật sao?”

Lâm Thanh Nham không ngờ Diệp Huyền lại đột nhiên ngọt ngào như vậy, trong lòng cô rất vui vẻ nhưng ngoài miệng vẫn nói khác:

“Anh đừng có mà suy nghĩ nhiều, tôi không cố ý mặc đẹp cho anh xem đâu.”

Chẳng mấy chốc đã đến buổi tối, đã đến lúc ăn tối với nhà họ Tống. “Thanh Nham, đến lúc phải đi rồi.”

Lâm Vân Bạch cố ý chọn một bộ đồ thiết kế riêng để mặc. Vẻ mặt kích động và phấn khích, bởi vì bữa tối tối nay có ý nghĩa rất lớn đối với ông!

Đầu tiên, nhà họ Lâm có thể có cơ hội tham dự bữa tiệc của Phiên Chiến Vương, họ thậm chí sẽ đạt được một đỉnh cao khác!

Thứ hai, thông qua Tống Khải và nhà họ Tống, Diệp Huyền sẽ bị đuổi ra khỏi nhà họ Lâm, sau đó, Lâm Thanh Nham và Tống Khải sẽ ở bên nhau, rồi đây nhà họ Lâm cũng có thể một bước lên trời!

Nhất cử lưỡng tiện!

Vì lễ nghị, Lâm Thanh Nham cũng đổi trang phục công sở hàng ngày bằng một chiếc váy trễ vai màu đỏ!

Một chiếc áo choàng nhỏ màu đen được khoác trên đôi vai trắng ngần, khiến cô càng thêm gợi cảm và quyến rũ. Trên ngực có một chiếc dây chuyền kim cương, làm cho đỉnh đôi cao chót vót càng thêm mê người!

Dưới váy, một đôi chân dài được quấn trong vớ cao màu đen, phác thảo đôi chân đẹp mượt mà và thon thả. Chiếc váy này mang theo vẻ cao quý trong sự gợi cảm, khiến Lâm Thanh Nham dụ hoặc mê người. Thấy cô gái ăn mặc tỉ mỉ, Lâm Vân Bạch không khỏi gật đầu:



Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 302: Xin lỗi!


Tống Lâm Thịnh nắm giữ chức vụ quan trọng trong Cảnh Bộ, ông ta lập tức †ỏ ra uy nghiêm, lời nói đầy uy hiếp!

Lâm Vân Bạch hoảng sợ: “Ông Tống, phó cục Tống, mọi người đừng tức giận. Việc này xảy ra đột ngột, cha tôi nhất thời không suy nghĩ thấu đáo!”

Nói xong, Lâm Vân Bạch nhanh chóng thì thầm với Lâm lão gia: “Cha, cha tuyệt đối đừng hành động theo cảm tính! Nếu đắc tội nhà họ Tống, chúng ta sẽ

không có kết cục tốt đẹp!

Nhà họ Lâm của chúng ta không thể chịu được đả kích này!”

“Nếu như chúng ta đồng ý gả Thanh Nham cho Tống Khải, như vậy nhà họ Lâm sẽ có chỗ dựa, tương lai chúng ta nhất định sẽ lên như diều gặp gió!”

“Thanh Nham còn trẻ không hiểu chuyện, đương nhiên sẽ không vui, nhưng sau này con bé sẽ biết chúng ta làm vậy cũng là vì muốn tốt cho con bé, con bé sẽ cảm kích vì hôm nay chúng ta đã đồng ý cuộc hôn nhân này!”

Nghe Lâm Vân Bạch nói xong, Lâm lão gia không khỏi cắn răng tức giận quát: “Nhà họ Lâm lên như diều gặp gió? Chuyện này làm sao so sánh được với hạnh phúc cả đời của Thanh Nham và Diệp Huyền?”

“Nếu anh dám thuyết phục tôi lần nữa, tôi sẽ đập nát cái miệng anh!”

Bị Lâm lão gia nổi giận đùng đùng quát mắng, Lâm Vân Bạch cảm thấy khuôn mặt mình nóng bừng, nhưng ông không dám nói gì nữa mà chỉ có thể xị mặt ngồi lại!

Thấy dáng vẻ sa sút của Lâm Vân Bạch, Diệp Huyền cảm thấy buồn cười. Trên thực tế, Diệp Huyền đã đoán được Lâm lão gia sẽ phản ứng như vậy, nhưng hắn không ngờ Lâm Vân Bạch lại cứng đầu đến thế, dám khuyên bảo Lâm lão gia.

“Ha ha...”

Tống Lâm Thịnh cũng cười, nhưng tiếng cười lại vô cùng nham hiểm: “Lâm lão gia, con trai tôi thích Thanh Nham nhà ông. Đó là bởi vì Thanh Nham và nhà họ Lâm may mắn!”

“Tôi cũng nhắc nhở ông một câu, đêm nay ông đã bỏ lỡ cơ hội một bước lên mây. Nếu sau này muốn gả Lâm Thanh Nham vào nhà họ Tống, có lẽ chưa chắc đã được!”

'Tống Quốc Đống ở bên cạnh tuy không nói chuyện nhưng vẫn bình tĩnh hút thuốc, dáng vẻ cường thế uy hiếp!

Nhưng họ dường như không hiểu rằng Lâm lão gia là một người rất có tình người!

Lần này, vì bảo vệ cuộc hôn nhân giữa Diệp Huyền và Lâm Thanh Nham, ông không quan tâm đến chuyện đó!

“Xin lỗi!"

“Nếu cháu gái của tôi không vui, vậy cho dù nhà họ Lâm lên như diều gặp gió hay không thì tôi cũng sẽ không đồng ý!”

“Cháu rể của tôi chỉ có thể là Diệp Huyền, Thanh Nham cũng chỉ yêu Diệp Huyền, đêm nay bất luận là ai khuyên bảo tôi, tôi cũng không thay đổi!”

“Cho dù nhà họ Tống muốn đối phó nhà họ Lâm chúng tôi, tôi cũng sẽ kiên trì đến cùng! Nhưng nhà họ Lâm của tôi luôn tuân thủ pháp luật nên không có gì phải sợ cả!”

Uy lực và sự kiên định trong những lời này khiến trong lòng Diệp Huyền không khỏi khen ngợi! ự

Lâm Thanh Nham cũng rất phấn khích nói: “Ông nội, cảm ơn ông!"

Các site khác đang copy và ăn cắp của mê truyện hót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Lâm lão gia xua tay: “Sao cháu lại cảm ơn ông? Ông nội không bảo vệ cháu thì còn xứng đáng làm ông của cháu sao?”

Nói xong, ông hung tợn trừng mắt nhìn Lâm Vân Bạch, hiển nhiên rất bất mãn với con trai mình. Lâm Vân Bạch căn bản không dám ngẩng đầu lên!

Sau đó, Lâm lão gia nói: “Chúng ta không cần thiết phải ăn bữa ăn này nữa, lãng phí thời gian, đi thôi!”

Diệp Huyền cười gật đầu, cầm quần áo cho Lâm lão gia: “Ông nội, ông thật quyết đoán, cháu thật khâm phục ông! Chúng ta đi thôi, tìm nơi tốt ăn cơm!”

“Chờ một chút!”

Lúc này, Tống Lâm Thịnh tức giận đến đập bàn nhảy dựng lên!

Ông ta chỉ ngón tay vào mặt Lâm lão gia, nghiêm giọng nói: “Cái tên Diệp Huyền đó, bất kể xuất thân hay năng lực, làm sao có thể so sánh được với Tống Khải nhà tôi hả?”

“Ông thực sự cho rằng Tập đoàn Lâm Thị trong thời gian này đã phát triển nhanh chóng nên có bản lĩnh lên mặt trước mặt nhà họ Tống chúng tôi sao? Nhà họ Tống mới khách khí với ông một chút mà ông đã cảm thấy mình không tầm thường?”

“Nếu không phải có nhà họ Tống chúng tôi, nhà họ Lâm các người cũng không có tư cách vào sơn trang này đâu! Ông còn dám phát ngôn bừa bãi trước



Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 298: Không sao


Lúc này, Diệp Huyền đột nhiên xuất hiện từ trong góc: “Tôi ở đây!”

“Hừ”

Lâm Văn Bạch hừ mũi lạnh lùng, hiển nhiên vẫn còn khó chịu chuyện Diệp Huyền đẩy Tống Khải vào trong vòng tay mình hôm nay. Không ngờ, Diệp Huyền hoàn toàn không nhìn Lâm Vân Bạch mà đi tới trước mặt Lâm Thanh Nham, nhìn từ đầu đến chân, sau đó cảm khái nói:

“Thanh Nham, cô thật xinh đẹp! Vừa cao quý lại gợi cảm!”

“Thật sao?”

Lâm Thanh Nham không ngờ Diệp Huyền lại đột nhiên ngọt ngào như vậy, trong lòng cô rất vui vẻ nhưng ngoài miệng vẫn nói khác:

“Anh đừng có mà suy nghĩ nhiều, tôi không cố ý mặc đẹp cho anh xem đâu.”

Trên thực tế, đúng thật là Lâm Thanh Nham cố ý ăn diện cho Diệp Huyền xem!

Diệp Huyền đương nhiên tự hiểu!

Hơn nữa, vừa rồi Diệp Huyền cũng nghe được Lâm Thanh Nham tức giận măng Lâm Vân Bạch để bảo vệ mình. Người phụ nữ lạnh lùng này luôn không chịu mở miệng nhận thua!

Lâm Vân Bạch nhìn Diệp Huyền, thấy hắn mặc quần áo bình thường như hàng ngày, toàn thân ước chừng chưa đến ba trăm tệ!

Ngay cả đôi giày thể thao cũng giặt đến hơi bạc màu!

“Anh sẽ ăn tối với chúng tôi trong bộ dạng này sao?”

Lâm Vân Bạch nhìn chằm chằm Diệp Huyền với vẻ mặt không vui! “Cháu ăn mặc sạch sẽ, có gì không ổn sao?” Diệp Huyền hỏi lại.

“Đương nhiên không ổn!”

Lâm Vân Bạch nghiến răng nói: “Tối nay là tham dự bữa tối của nhà họ Tống, nhà họ Lâm chúng ta không thể mất lễ tiết! Anh ăn mặc tồi tàn như vậy chính là không nể mặt nhà họ Tống!”

Diệp Huyền mỉm cười: “Không phải cũng chỉ là một nhà họ Tống nhỏ nhoi mà thôi sao, một ông già nhà họ Tống có đáng để cháu phải ăn diện trang trọng đi gặp không? Cháu có thể đi ăn với ông ta là đã cho ông ta mặt mũi lắm rồi!”

“Anh!”

Lâm Vân Bạch lập tức bị lời nói của Diệp Huyền khiến giận không thở nổi. Diệp Huyền nhún vai: “Thế nào, nếu chú không muốn cháu đi thì cháu không đi nữa”

Lâm Vân Bạch thầm mảng trong lòng, nhất định Diệp Huyền phải ở đó, bởi vì tối nay hắn chính là trò cười!

“Cùng đi đi!”

Lâm Vân Bạch hít sâu một hơi, nghĩ đến đó sẽ khiến Diệp Huyền mất hết mặt mũi, sau đó lập tức đi trước với một bụng tức giận!

“Diệp Huyền...” Vẻ mặt Lâm Thanh Nham xấu hổ.

“Không sao.”

Diệp Huyền không có biểu cảm gì, hắn biết Lâm Thanh Nham đang trong tình thế khó xử, tình cảnh không dễ chịu. Lâm Thanh Nham là người xấu hổ và khó xử nhất. Chỉ do Lâm Vân Bạch quá ngu ngốc. Nhìn thấy nụ cười của Diệp Huyền, Lâm Thanh Nham cũng nhẹ nhàng cong môi, cùng nhau lên đường.

“Diệp Huyền, anh ngồi ghế phó lái đi.”

Các site khác đang copy và ăn cắp của mê truyện hót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Lâm Vân Bạch hiển nhiên không muốn nhìn thấy Diệp Huyền và Lâm Thanh Nham ngồi cạnh nhau, Diệp Huyền cũng không có ý kiến, nhưng trong lòng Lâm Thanh Nham lại cảm thấy mất mát. Cô vốn muốn ngồi ở hàng ghế sau với Diệp.

Huyền để nhân cơ hội thân thiết hơn.

Một bên khác, Lâm lão gia và Lý Gia Tuệ cũng lên xe của gia đình và lên đường.

“Thanh Nham, em tới rồi!” Ngay khi hai chiếc xe lần lượt dừng lại, Tống Khải mỉm cười chào hỏi họ!

Khi nhìn thấy Lâm Thanh Nham xinh đẹp và rung động lòng người, ánh mắt anh ta đột nhiên sáng lên!

Nhưng khi ánh mắt anh ta nhìn về phía Diệp Huyền thì lập tức giễu cợt: “Ha ha, anh thật sự có gan tới!”

Tống Khải nói chuyện với Diệp Huyền bằng âm lượng không to nhưng thể hiện rõ sự khinh bỉ và mỉa mai.

Sắc mặt Lâm Thanh Nham thay đổi, còn Lâm Vân Bạch thầm cười thầm trong lòng. Ông không đối phó được Diệp Huyền, chẳng lẽ Tống Khải và nhà họ Tống còn không đối phó được với hắn sao? Lâm Vân Bạch nóng lòng muốn nhìn thấy Diệp Huyền bị dạy dỗ một bài học.

Tuy nhiên, Diệp Huyền khẽ mỉm cười, thờ ơ trả lời Tống Khải: “Tôi có gì mà không dám tới, sợ anh cắn tôi à?”

“Anh!”

Ánh mắt Tống Khải đột nhiên đông cứng lại, đương nhiên anh ta biết Diệp. Huyền đang chế giễu anh ta là chó cắn người!

Lâm Thanh Nham cười thầm trong lòng, khả năng mắng người của Diệp Huyền thật sự rất tốt. Lâm lão gia lo lắng hai người sẽ trở mặt nên vội vàng mỉm cười nói:

“Tống Khải, ông nội và cha cậu đã tới chưa?”

Lúc này Tống Khải mới dời lực chú ý khỏi Diệp Huyền, miễn cưỡng cười nói: “Họ đã đến rồi, ở đăng kial”

Một ông lão mặc bộ đồ nhà Đường với bộ râu trắng và một người đàn ông trung niên với khuôn mặt vuông vức đang đứng trước một chiếc Beniley. Hiển nhiên, hai người là ông nội và cha Tống Khải là Tống Quốc Đống và Tống Lâm Thịnh. Họ đứng trước xe nhưng lại không đến chào hỏi, thậm chí trong mắt còn có vẻ lạnh lùng. Có thể thấy được họ đang chờ người của nhà họ Lâm tới chào hỏi trước.

“Ông Tống, phó cục Tống, mọi người vẫn khoẻ chứ?” Lâm Vân Bạch lập tức vội vàng đi tới lấy lòng!

Lâm lão gia và Lâm Thanh Nham cũng vội vàng bước lên phía trước nói: “Thật sự xin lỗi vì đã để hai người chờ lâu!”

“Không sao.”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 299: Thật sao?


“Tài xế?”

Lâm lão gia lập tức xấu hổ, vì ông giải thích: “Đây là Diệp Huyền, cậu ấy không phải là tài xế của chúng tôi mà là người có hôn ước với Thanh Nham.”

“Thật sao? Hóa ra là hắn.”

Tống Lâm Thịnh và Tống Quốc Đống trao đổi ánh mắt, im lặng lắc đầu. Trước đó, họ đã phái người đi tìm hiểu thêm về tình hình gần đây của Tập đoàn Lâm Thị. Nghe nói Tập đoàn Lâm Thị có thêm một người trợ giúp tên là Diệp Huyền.

Vốn dĩ họ còn tưởng rằng Diệp Huyền là một người lợi hại nên muốn xem thử phong thái của hắn thế nào, nhưng hóa ra hản lại là một người cực kỳ bình thường. Tham gia một bữa tối như thế này cũng không ăn diện? Đúng là người chưa được nhìn thấy thế giới.

Vì thế, ánh mắt Tống Quốc Đống càng thêm khinh thường: “Hóa ra cậu là Diệp Huyền, cũng không có gì đặc biệt.”

Thái độ của ông ta cực kỳ khinh thường, vẻ mặt người nhà họ Lâm càng mất tự nhiên. Diệp Huyền không để ý:

“Vậy ra ông biết tôi là ai, nhưng tôi còn chưa biết tên của ông, xin lỗi, tôi nên gọi ông thế nào đây?”

“Cậu?”

Khuôn mặt Tống Quốc Đống lập tức co giật, Lâm lão gia và Lâm Thanh Nham không khỏi biến sắc, trong lòng âm thầm khẩn trương!

Đặc biệt là Lâm Văn Bạch, ông cảm thấy khó chịu: “Này Diệp Huyền, anh cố ý gây sự đúng không?”

'Tống Quốc Đống nhìn Diệp Huyền từ đầu đến chân, đè nén tức giận, cười nói: “Diệp Huyền, cậu đúng thật là tuổi trẻ ngông cưồng!”

“Vậy sao, tôi thấy mình vẫn rất hiền hoà.” Diệp Huyền không để ý đến vẻ tức giận trên mặt Tống Quốc Đống, thoải mái

hông phải ông mời chúng tôi đi ăn tối sao, nhanh ngồi xuống đi, mọi người đều đói đến mức bụng cồn cào rồi.”

Lời này lập tức khiến đám người Tống Quốc Đông xấu hổ, Lâm Văn Bạch vội vàng gượng cười xin lỗi: “Tên Diệp Huyền là người quê mùa, không biết phép lịch sự, hi vọng ông Tống không trách tội

Hai cha con Tống Quốc Đông và Tống Lâm Thịnh vì nghĩ đến lễ tiết nên không tức giận, chỉ có thể cười: “Lâm lão gia, mọi người, mời vào!”



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 303: Lâm Thịnh!


Một cái tát dứt khoát và mạnh mẽ, khuôn mặt Tống Lâm Thịnh lập tức sưng đỏ lên, toàn thân mất khống chế đập vào bàn ăn, khiến toàn bộ trà trên bàn đổ ra ngoài!

“Cha!”

Sắc mặt Tống Khải thay đổi, vội vàng đứng dậy đỡ Tống Lâm Thịnh lên, đồng thời trừng mắt nhìn Diệp Huyền măng: “Anh, anh dám đánh cha tôi?”

Diệp Huyền lạnh giọng cười nói: “Cha anh bất kính với nhà họ Lâm chúng tôi trước, đáng bị đánh! Về phần anh muốn cướp người phụ nữ của tôi, anh cũng nên bị đánh!”

Bốp!

Vừa dứt lời, Diệp Huyền đã tát thẳng vào mặt Tống Khải, khiến anh ta ngã xuống đất!

“A!”

Tống Khải bị Diệp Huyền đánh bay, khóe miệng rỉ ra máu, người đập mạnh xuống bàn rồi ngã xuống đất!

Lúc này, hai cha con Tống Lâm Thịnh và Tống Khải đều bị đánh ngã xuống đất, chật vật không thôi!

“Lâm Thịnh! Khải Nhi!”

Tống lão gia thấy Diệp Huyền đánh con trai và cháu trai của mình ngã xuống đất, lập tức nổi trận lôi đình!

“Diệp Huyền, cậu, một tên nhà quê, vậy mà quá phách lối vô độ!”

Tống lão gia giận dữ hét lên, đập mạnh vào bàn, khí thế hung dữ, uy phong lúc trước không hề suy giảm!

“Tôi phách lối vô độ?”

Diệp Huyền không khỏi cười lạnh. Hắn không những không sợ tiếng hét giận dữ của Tống lão gia mà còn đến thẳng chỗ ông ta:

“Ông ỷ vào mối quan hệ và nguồn lực của mình mà uy hiếp Lâm lão gia để gả Thanh Nham vào nhà họ Tống. Đây mới là phách lối vô độ. Ông đáng bị đánh!”

Bốp!

Một cái tát cực mạnh được vung ra, Tống lão gia lập tức kêu gào thảm thiết, ngay cả hàm răng giả cũng bay ra ngoài, ông ta ngã xuống mép thùng rác bên cạnh, đầu óc lập tức choáng váng!

“Diệp Huyền, cậu đây là không muốn sống nữa!”

Tống Lâm Thịnh bình thường ở Cảnh Bộ luôn có dáng vẻ cao thượng, bây giờ lại nhìn thấy một nhà ba người bị Diệp Huyền đánh ngã xuống đất, ông ta làm sao có thể nhịn được!

Ông ta cắn răng miễn cưỡng đứng lên, không để ý đến khóe miệng vẫn đang chảy máu, lao về phía Diệp Huyền!



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 300: Huỷ bỏ hôn ước


Hơn nữa, biệt thự này của một đệ tử yêu thích của Phiền Chiến Vương, tài sản dưới danh nghĩa Triệu Hồng Hoa. Chỉ có người đàn ông này, người có mối quan hệ trong cả hai giới chính trị và kinh doanh, mới có cách để xây dựng kiểu biệt thự tư nhân này.

Sau khi vào phòng riêng, những món đồ trang trí và nội thất cổ kính bằng gỗ xuất hiện, khiến nơi đây càng thêm cao cấp. Vẻ mặt Lâm Vân Bạch hưng phấn, vội vàng khen ngợi:

“Tống lão gia, tối nay nhờ ngài mà chúng tôi mới có cơ hội đến một nơi cao cấp như vậy!”

Mặc dù Lâm Vân Bạch cũng là chủ tịch của một tập đoàn nhưng đây là lần đầu tiên ông tới đây. Thấy vẻ mặt nịnh nọt của Lâm Văn Bạch, sắc mặt Tống Quốc Đống tốt hơn một chút, ông ta cười đắc ý nói:

“Sau này có thời gian, tôi sẽ thường xuyên đưa mọi người tới đây!

Lâm Vân Bạch lộ ra dáng vẻ kích động, vội vàng chủ động rót trà cho Tống Quốc Đống, nói: “Cảm ơn nhà họ Tống đã dìu dắt nhà họ Lâm chúng tôi!”

“Ha ha...”

Diệp Huyền thấy trước kia ở Tập đoàn Lâm Thị, Lâm Vân Bạch luôn là người cao cao tại thượng, nhưng bây giờ lại bày ra dáng vẻ chân chó lấy lòng trước mặt cha con nhà họ Tống, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy nực cười.

Hai cha con nhà họ Tống rõ ràng chỉ nói khách sáo nhưng Lâm Vân Bạch lại cho rằng người ta nói thật, không biết ngu dốt hay ngây thơ. Sau khi đã rót trà xong, Tống Quốc Đống cầm một phong bì màu đỏ trong tay, trên đó có dòng chữ “Thiệp mời yến tiệc chào mừng Phiền Chiến Vương về Dương Thành'!

Ánh mắt Lâm Văn Bạch không khỏi sáng lên, Lâm lão gia cũng có chút hưng phấn. Nói đến tài nguyên quan hệ, nhà họ Tống nằm trong giới chính trị, mạnh hơn

nhiều so với năm gia tộc lớn trong giới kinh doanh!

“Trước khi dùng bữa, cho tôi nói vài lời.”

Sau khi lấy thiệp mời ra, Tống Quốc Đống nói thẳng: “Lâm lão gia, vì chúng ta là bạn cũ, vậy nên tôi cũng nói thẳng.”

“Không phải ai cũng đủ tư cách tham gia yến tiệc chào mừng Phiền Chiến Vương trở về lần này, rất nhiều người trong thành phố đã gửi quà rất hào phóng đến nhà họ Tống chúng tôi, quà tặng chất đống thành một ngọn núi nhỏ chỉ để nhận được thiệp mời.”

“Xét về ân tình cũng như mối quan hệ thì có một số gia tộc lớn có quan hệ thân thiết với nhà họ Tống hơn, nhưng tôi đã từ chối từng người một.”

“Nếu không phải vì cháu trai Tống khải của tôi có tình cảm sâu đậm với Thanh Nham nhà ông thì tôi sẽ không vứt thể diện để lấy thêm một tấm thiệp mời.”

“Cho nên, hy vọng Lâm lão gia có thể nể tình Tống Khải có tình cảm sâu đậm với Thanh Nham, cũng như tôi đã dùng nhiều tâm tư suy tính mà đáp ứng một yêu cầu của tôi!"

Tống Quốc Đống vừa nói vừa cố ý gõ vào thiệp mời, ngụ ý nếu nhà họ Lâm không đồng ý thì sẽ không thể có được tấm thiệp mời này!

Hành động của Tống Quốc Đống khiến nhà họ Lâm cảm thấy không biết nên làm thế nào. Có cơ hội tham gia bữa tiệc chào mừng của Phiần Chiến Vương có nghĩa là có cơ hội làm quen với cấp cao của giới chính trị, thậm chí một bước lên mây!

Bây giờ, cơ hội hiếm có này đang ở trước mặt nhà họ Lâm!



Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 304: Anh nghĩ bây giờ chúng tôi có ổn không?


Diệp Huyền nhanh chóng tát vào mặt Tống Lâm Thịnh hơn mười cái!

Kết quả, khuôn mặt của Tống Lâm Thịnh lập tức sưng lên, tóc dính đầy máu! Cuối cùng, Diệp Huyền đạp ông ta ngã xuống đất!

Tình huống này đều ngoài dự đoán của mọi người!

Động tác của Diệp Huyền nhanh đến mức không hợp thói thường!

Cả Lâm lão gia và Lâm Thanh Nham đều ngây ngẩn cả người!

Họ biết Diệp Huyền ra tay hung ác, nhưng không ngờ hắn lại tàn nhẫn đến mức này!

Hắn vừa ra tay đã đánh bại ba người nhà họ Tống, thậm chí còn đánh Tống Lâm Thịnh như đầu heo!

Đặc biệt là người nhát gan như Lâm Vân Bạch, ông sợ đến mức hồn bay phách lạc!

Lúc này, người quản lý sơn trang vội vàng chạy tới, nhưng khi nhìn thấy người nhà họ Tống bị đánh đến mức mặt mũi sưng húp, anh ta lập tức bị dọa đến mức tim đập điên cuồng!

“Sắp có chuyện lớn rồi..."

Quản lý nhanh chóng yêu cầu nhóm bảo vệ vây quanh, Diệp Huyền lạnh lùng liếc nhìn họ, ánh mắt như điện nói:

“Mặc kệ xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm đến cùng, mấy người không được qua đây, miễn cho bị tôi đánh một trận.”

Quản lý và bảo vệ lập tức bị khí thế bá đạo của Diệp Huyền khống chế, đều đứng ở cửa không dám hành động thiếu suy nghĩ. Dù sao Tống Lâm Thịnh với tư cách là một trong những người đứng đầu Cảnh Bộ đã bị Diệp Huyền đánh đến bầm dập, nếu lúc này anh ta chọc giận Diệp Huyền thì hậu quả chỉ mới nghĩ thôi cũng thấy sợi!

Tuy nhiên, người quản lý nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho Triệu Hồng Hoa, nói với anh ta rằng ở đây đã xảy ra chuyện, kêu anh ta nhanh chóng đến đây!

Trong phòng riêng! Sau khi sửng sốt một hồi lâu, Lâm Vân Bạch mới phản ứng lại, lập tức lớn tiếng giận dữ hét: “Diệp Huyền, anh không muốn sống nữa hả?! Vậy mà anh dám đánh Tống lão gia và người nhà họ Tống?”

“Lần này anh gây chuyện lớn, gây chuyện lớn rồi! Lần này anh không chỉ tự chuốc rắc rối mà còn mang tai họa đến cho nhà họ Lâm chúng tôi!”

Nhìn thấy dáng vẻ hoảng hốt và cáu kỉnh của Lâm Vân Bạch, Diệp Huyền không khỏi cười lạnh nói: “Cháu chỉ vừa mới đánh mấy con chó thôi, chú đã sợ đến mức vậy sao?”

Lâm Vân Bạch càng tức giận, khàn giọng mắng to: “Anh có bị điên không? Tống Lâm Thịnh là một trong những người phụ trách chính của Cảnh Bộ, nếu đánh ông ta, chẳng phải sẽ đắc tội toàn bộ Cảnh Bộ sao!”

“Hơn nữa, Tống lão gia có mối quan hệ không tầm thường với các lãnh đạo. cấp cao! Chỉ cần họ mở miệng, họ có thể lợi dụng quyền lực của quan chức cấp cao để đánh sập hoàn toàn Tập đoàn Lâm Thị!”

“Nhà họ Lâm chúng tôi có thể phá sản bất cứ lúc nào, chúng tôi thậm chí sẽ bị coi là đồng lõa của anh, bị buộc tội hành hung cảnh sát, cuối cùng sẽ bị tống vào tùi”

Nghe xong lời này, ánh mắt Diệp Huyền càng thêm sắc bén: “Nhà họ Tống ỷ vào thế lực của Cảnh Bộ để bắt nạt người khác, phách lối, độc đoán, đáng bị dạy cho một bài học!”

“Nếu không phải chú là cha của Thanh Nham thì với việc chú giật dây ông nội gả Thanh Nham cho Tống Khải, cháu đã đánh chú một trận rồi!”

Thấy Diệp Huyền đằng đằng sát khí, Lâm Vân Bạch không khỏi sợ hãi, tim đập loạn xạ, ông sợ Diệp Huyền tức lên thật sự đánh mình nên đành phải ngậm miệng!

Tuy nhiên, Lâm Vân Bạch cũng không dám để yên mọi chuyện, Ông nhanh chóng đi tới trước mặt Tống lão gia và Tống Lâm Thịnh, vẻ mặt nịnh nọt đỡ họ từ dưới đất lên:

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 301: Chuyện này


Lâm Thanh Nham ở bên cạnh trông cực kỳ khó coi. Đột nhiên cô cảm thấy mình trở thành một món hàng để trao đổi, một con bài mặc cả để cân nhắc lợi ích giữa nhà họ Tống và nhà họ Lâm!

Mặc dù Diệp Huyền đã đoán trước được điều này, nhưng trong lòng hắn vẫn dâng lên cơn tức giận. Nhà họ Tống, các người thật sự quá tự phụ.

“Lâm lão gia, anh nghĩ sao?”

Tống Quốc Đống nhìn người nhà họ Lâm mỗi người có một vẻ mặt khác. nhau, cố ý nói thêm: “So với tương lai của nhà họ Lâm, yêu cầu nhỏ này hẳn là rất hợp lý đúng không?”

Vừa nói, ông ta vừa gõ gõ thư mời, nói gần nói xa đều là ám chỉ.

“Chuyện này...”

Lâm lão gia nhất thời cảm thấy áp lực như núi!

Bởi vì một khi từ chối yêu cầu của Tống Quốc Đống, không nhận được thư mời cũng không phải chuyện gì to tát, quan trọng hơn là nhà họ Lâm chắc chắn sẽ đắc tội nhà họ Tống!

Cho dù có đắc tội với nhà họ Phùng và nhà họ Khổng thì họ vẫn có thể giải quyết được, dù sao tất cả đều là người trong giới kinh doanh, mọi thứ chỉ liên quan tới tiền mà thôi.

Tuy nhiên, nhà họ Tống lại nằm trong giới chính trị, nếu họ dùng mối quan hệ và nguồn lực của mình để trấn áp nhà họ Lâm thì nhà họ Lâm tuyệt đối không

còn đường sống vẹn toàn!

Lúc này, Lâm lão gia mới nhận ra răng bữa tiệc tối này không chỉ là một bữa ăn đơn giản để ôn lại chuyện xưa, càng không phải đưa một tấm thiệp mời!

Đây là một cái bẫy do nhà họ Tống giăng ra để ép nhà họ Lâm phải gả cháu gái cho họt

Tuy nhiên, trong lòng Lâm lão gia chỉ nhận Diệp Huyền là cháu rể, quan trọng hơn, người mà Lâm Thanh Nham thích là Diệp Huyền!

Lúc này, Lâm lão gia nhớ lại, sau khi Diệp Huyền xuất hiện ở nhà họ Lâm, Tập đoàn Lâm Thị đã từng bước phát triển, hơn nữa, mấy lần nhà họ Lâm lâm vào.

cảnh khó khăn, chính Diệp Huyền là người đã giúp họ giải quyết vấn đề.

“Nếu không có Diệp Huyền giúp đỡ, nhà họ Lâm có lẽ đã trở thành quỷ dưới tay nhà họ Phùng.”

Lâm lão gia hít sâu một hơi, quyết tâm liều mạng.

“Ông Tống! Nhà họ Lâm rất lấy làm vinh hạnh vì nhà họ Tống có ý định này. Tuy nhiên, Thanh Nham nhà tôi và Diệp Huyền đã đính hôn, hai đứa cũng thật lòng yêu nhau! Người già như tôi e rằng không thể chia cắt uyên ương được!”

Nói xong, Lâm lão gia chắp tay xin lỗi rồi nói: “Thật sự xin lỗi!”

Bên cạnh, Lâm Thanh Nham không khỏi cảm động khi thấy Lâm lão gia không hề thỏa hiệp trước áp lực của nhà họ Tống!



Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 305: Hôm nay tôi phải đánh anh!


“Phó cục Tống, Tống lão gia, thực sự xin lỗi

Lâm Vân Bạch suýt nữa muốn khóc, nói một cách đáng thương: “Là Diệp Huyền không biết điều, lỗ mãng, bốc đồng, việc này không thể trách nhà họ Lâm chúng tôi được! Ai làm nấy chịu, mọi người đối phó Diệp Huyền là được rồi!”

“Tránh ra!”

'Tống Lâm Thịnh và Tống lão gia không chút lưu tình đẩy Lâm Vân Bạch ra rồi nói: “Đêm nay bất kể ai tới đây cũng không thể cứu Diệp Huyền được, nhà họ Lâm mấy người cũng chờ chịu chết đi!”

Nói xong, Tống Lâm Thịnh bấm điện thoại: “Tôi bị một thằng nhóc đánh ở sơn trang ven hồ! Nhanh dẫn người tới!”

Thấy nhà họ Tống vô cùng tức giận, trong lòng Lâm Vân Bạch âm thầm kêu khổi

Ông dữ dăn trừng mắt nhìn Diệp Huyền: “Đều là hoạ do cậu gây ra! Nhà họ Lâm lần này bị cậu hại thảm rồi!”

Bốp!

Lâm Vân Bạch vừa dứt lời, một cái cái tát vang dội dán lên mặt ông, đánh ông đến nổi đầu óc quay cuồng!

Tuy nhiên người ra tay không phải là Diệp Huyền, mà là Lâm lão gia đang đứng bên cạnh!

Lần này Lâm Vân Bạch càng bối rối hơn: “Cha, sao cha lại đánh con?”

Bốp!

Không ngờ Lâm lão gia tiếp tục đánh thêm một cái nữa vào mặt Lâm Vân Bạch: “Hôm nay tôi phải đánh anh! Bởi vì anh không có cốt khí, không có tính người, mặt mũi nhà họ Lâm đều bị anh vứt sạch!”

Khuôn mặt Lâm Vân Bạch đỏ lên, tuy nhiên vẫn dùng lý lẽ biện luận: “Cha, con nịnh bợ nhà họ Tống không phải cũng là vì suy nghĩ cho nhà họ Lâm sao, con làm sai chỗ nào?”

Lâm lão gia nghe Lâm Vân bạch giảo biện, càng tức giận hơn: “Có rất nhiều cách để tốt cho nhà họ Lâm, nhưng anh lại muốn chọn cách đáng xấu hổ nhất!”

“Nhà họ Tống không coi ai ra gì, căn bản sẽ không coi trọng nhà họ Lâm chúng ta! Dù Thanh Nham gả cho Tống khải thì nhà họ Lâm có thể bay lên thành phượng hoàng sao, tuyệt đối không thể nào!”

“Đến lúc đó, chúng ta sẽ bị nhà họ Tống lợi dụng, chúng ta sẽ mang tiếng xấu là bán nữ cầu vinh, trên thực tế chỉ là con chó của nhà họ Tống mà thôi!”

“Còn anh là cha ruột Thanh Nham, thế nhưng lại không cân nhắc đến cảm nhận của con gái, thậm chí còn nghĩ cách chia rẽ con bé và Diệp Huyền!”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 302: Xin lỗi!


Tống Lâm Thịnh nắm giữ chức vụ quan trọng trong Cảnh Bộ, ông ta lập tức †ỏ ra uy nghiêm, lời nói đầy uy hiếp!

Lâm Vân Bạch hoảng sợ: “Ông Tống, phó cục Tống, mọi người đừng tức giận. Việc này xảy ra đột ngột, cha tôi nhất thời không suy nghĩ thấu đáo!”

Nói xong, Lâm Vân Bạch nhanh chóng thì thầm với Lâm lão gia: “Cha, cha tuyệt đối đừng hành động theo cảm tính! Nếu đắc tội nhà họ Tống, chúng ta sẽ

không có kết cục tốt đẹp!

Nhà họ Lâm của chúng ta không thể chịu được đả kích này!”

“Nếu như chúng ta đồng ý gả Thanh Nham cho Tống Khải, như vậy nhà họ Lâm sẽ có chỗ dựa, tương lai chúng ta nhất định sẽ lên như diều gặp gió!”

“Thanh Nham còn trẻ không hiểu chuyện, đương nhiên sẽ không vui, nhưng sau này con bé sẽ biết chúng ta làm vậy cũng là vì muốn tốt cho con bé, con bé sẽ cảm kích vì hôm nay chúng ta đã đồng ý cuộc hôn nhân này!”

Nghe Lâm Vân Bạch nói xong, Lâm lão gia không khỏi cắn răng tức giận quát: “Nhà họ Lâm lên như diều gặp gió? Chuyện này làm sao so sánh được với hạnh phúc cả đời của Thanh Nham và Diệp Huyền?”

“Nếu anh dám thuyết phục tôi lần nữa, tôi sẽ đập nát cái miệng anh!”

Bị Lâm lão gia nổi giận đùng đùng quát mắng, Lâm Vân Bạch cảm thấy khuôn mặt mình nóng bừng, nhưng ông không dám nói gì nữa mà chỉ có thể xị mặt ngồi lại!

Thấy dáng vẻ sa sút của Lâm Vân Bạch, Diệp Huyền cảm thấy buồn cười. Trên thực tế, Diệp Huyền đã đoán được Lâm lão gia sẽ phản ứng như vậy, nhưng hắn không ngờ Lâm Vân Bạch lại cứng đầu đến thế, dám khuyên bảo Lâm lão gia.

“Ha ha...”

Tống Lâm Thịnh cũng cười, nhưng tiếng cười lại vô cùng nham hiểm: “Lâm lão gia, con trai tôi thích Thanh Nham nhà ông. Đó là bởi vì Thanh Nham và nhà họ Lâm may mắn!”

“Tôi cũng nhắc nhở ông một câu, đêm nay ông đã bỏ lỡ cơ hội một bước lên mây. Nếu sau này muốn gả Lâm Thanh Nham vào nhà họ Tống, có lẽ chưa chắc đã được!”

'Tống Quốc Đống ở bên cạnh tuy không nói chuyện nhưng vẫn bình tĩnh hút thuốc, dáng vẻ cường thế uy hiếp!

Nhưng họ dường như không hiểu rằng Lâm lão gia là một người rất có tình người!

Lần này, vì bảo vệ cuộc hôn nhân giữa Diệp Huyền và Lâm Thanh Nham, ông không quan tâm đến chuyện đó!

“Xin lỗi!"

“Nếu cháu gái của tôi không vui, vậy cho dù nhà họ Lâm lên như diều gặp gió hay không thì tôi cũng sẽ không đồng ý!”

“Cháu rể của tôi chỉ có thể là Diệp Huyền, Thanh Nham cũng chỉ yêu Diệp Huyền, đêm nay bất luận là ai khuyên bảo tôi, tôi cũng không thay đổi!”

“Cho dù nhà họ Tống muốn đối phó nhà họ Lâm chúng tôi, tôi cũng sẽ kiên trì đến cùng! Nhưng nhà họ Lâm của tôi luôn tuân thủ pháp luật nên không có gì phải sợ cả!”

Uy lực và sự kiên định trong những lời này khiến trong lòng Diệp Huyền không khỏi khen ngợi! ự

Lâm Thanh Nham cũng rất phấn khích nói: “Ông nội, cảm ơn ông!"

Các site khác đang copy và ăn cắp của mê truyện hót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Lâm lão gia xua tay: “Sao cháu lại cảm ơn ông? Ông nội không bảo vệ cháu thì còn xứng đáng làm ông của cháu sao?”

Nói xong, ông hung tợn trừng mắt nhìn Lâm Vân Bạch, hiển nhiên rất bất mãn với con trai mình. Lâm Vân Bạch căn bản không dám ngẩng đầu lên!

Sau đó, Lâm lão gia nói: “Chúng ta không cần thiết phải ăn bữa ăn này nữa, lãng phí thời gian, đi thôi!”

Diệp Huyền cười gật đầu, cầm quần áo cho Lâm lão gia: “Ông nội, ông thật quyết đoán, cháu thật khâm phục ông! Chúng ta đi thôi, tìm nơi tốt ăn cơm!”

“Chờ một chút!”

Lúc này, Tống Lâm Thịnh tức giận đến đập bàn nhảy dựng lên!

Ông ta chỉ ngón tay vào mặt Lâm lão gia, nghiêm giọng nói: “Cái tên Diệp Huyền đó, bất kể xuất thân hay năng lực, làm sao có thể so sánh được với Tống Khải nhà tôi hả?”

“Ông thực sự cho rằng Tập đoàn Lâm Thị trong thời gian này đã phát triển nhanh chóng nên có bản lĩnh lên mặt trước mặt nhà họ Tống chúng tôi sao? Nhà họ Tống mới khách khí với ông một chút mà ông đã cảm thấy mình không tầm thường?”

“Nếu không phải có nhà họ Tống chúng tôi, nhà họ Lâm các người cũng không có tư cách vào sơn trang này đâu! Ông còn dám phát ngôn bừa bãi trước



Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 306: Diệp Huyền!


Lâm Thanh Nham lập tức bật khóc!

Đối mặt với tình yêu thương và sự bao bọc của Lâm lão gia, trong lòng cô vô cùng cảm động, đồng thời cũng cảm thấy cực kỳ thất vọng với cha mình.

“Tôi cũng sẽ không để người khác bắt nạt cô. Mặc kệ nhà họ Tống có năng lực lớn đến đâu thì cũng đừng nghĩ đến chuyện cướp cô đi!”

Diệp Huyền dịu dàng ôm Lâm Thanh Nham, ấm giọng thì thầm an ủi.

“Hu hu..."

Lâm Thanh Nham càng không thể khống chế, trong lúc nhất thời khóc to lên!

“Thanh Nham...”

Lâm Vân Bạch nhìn Lâm Thanh Nham khóc thương tâm càng khó chịu, sự xấu hổ trong lòng khiến ông nhất thời không biết nên nói gì. Đêm nay nhà họ Lâm hoàn toàn đắc tội với nhà họ Tống, ông còn khiến Lâm Thanh Nham buồn bã và thất vọng về mình, có thể đêm nay ông hoàn toàn thất bại. Tuy nhiên mọi chuyện đã thành kết cục đã định, dù ông hối hận cũng không kịp.

“Ha ha, lúc này bắt đầu giả bộ đáng thương, còn có ích gì sao?!”

'Tống Lâm Thịnh cắn chặt răng, cười gằn!

'Tống lão gia vẫn giữ vẻ mặt khó chịu nói: “Diệp Huyền, mấy người lập tức sẽ biết trêu chọc nhà họ Tống sẽ có kết quả bi thảm như thế nào!”

“Hừ”

Lâm lão gia lạnh lùng hừ một cái, đứng trước mặt Diệp Huyền vô cùng kiêu ngạo mà nói:

“Diệp Huyền, chuyện tối nay tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu! Dù bị bắt ngồi tù thì ông nội cũng không do dự!”

Diệp Huyền cười yếu ớt một tiếng rồi nói: “Tấm lòng của ông nội cháu xin nhận. Tuy nhiên một nhà họ Tống nho nhỏ còn chưa đủ để đối phó được với cháu!”

Nghe thấy vậy, người nhà họ Tống lập tức cười rộ lên!

Rõ ràng là cười lạnh trong cơn thịnh nội

Đặc biệt là Tống Lâm Thịnh, ánh mắt ông ta mang theo ánh sáng lạnh thấu xương: “Bây giờ vì nghênh đón Phiền Chiến Vương, Cục Cảnh sát và Chiến bộ đều chuẩn bị sẵn sàng, ra lệnh cấm mọi người làm loạn, bây giờ cậu công khai đánh cảnh sát, tội càng không thể tha thứ!”

“Lần này cậu không ngồi tù trên hai mươi năm thì cũng đừng nghĩ đến chuyện có thể ra! Tôi rất muốn xem xem, cậu có bản lĩnh đến đâu để tránh khỏi số phận bị bắt!”

Nhìn thấy vẻ mặt kiêu ngạo của Tống Lâm Thịnh, trong lòng người nhà họ Lâm càng không ngừng bồn chồn. Mặc dù Tống Lâm Thịnh phách lối đến ghê tởm, nhưng ông ta nói không sai.

Mấy năm trước cũng từng có một giai đoạn kiểm soát chặt chế tương tự, thiếu gia của một gia tộc lớn uống say động thủ đánh người, mà đối tượng bị đánh vừa vặn cũng là người của nhà họ Tống!

Cuối cùng thiếu gia kia bị phán vào tù, kết án mười lăm năm, gia tộc lớn kia căn bản không dám có bất kỳ ý kiến nào, thậm chí còn đem lễ vật đến nhà họ 'Tống để nhận lỗi và xin hoà giải!

Trải qua chuyện lần đó, người dân ở trong thời gian quản lý chặt chế đều cẩn thận từng li từng tí, ai cũng không dám ẩu đả trong thời gian này. Thực lực cường đại của nhà họ Tống cũng khiến các gia tộc lớn nhỏ ở Dương Thành phải kiêng ky!

Nhà họ Tống cũng trở thành gia tộc không giàu có nhưng có thẩm quyền và thể diện hơn so với bất kỳ gia tộc giàu có nào. Nhìn thấy người nhà Tống Lâm Thịnh tự tin, Diệp Huyền lại là cười lạnh nói:

“Vậy tôi cũng muốn nhìn xem, nhà họ Tống mấy người có bản lĩnh gì để đối phó tôi”

Nói xong, Diệp Huyền dứt khoát tìm một cái ghế dựa rồi đặt mông ngồi xuống, đầu tiên rót trà cho Lâm lão gia, sau đó mình cũng cầm lấy tách trà, dương dương tự đắc uống. Tư thái nghênh ngang của hắn khiến ba người nhà Tống Lâm Thịnh vô cùng tức giận, tuy nhiên người của Cục Cảnh sát chưa đến, họ cũng không dám làm gì Diệp Huyền, sợ lại bị Diệp Huyền đánh thêm lần nữa!



Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 303: Lâm Thịnh!


Một cái tát dứt khoát và mạnh mẽ, khuôn mặt Tống Lâm Thịnh lập tức sưng đỏ lên, toàn thân mất khống chế đập vào bàn ăn, khiến toàn bộ trà trên bàn đổ ra ngoài!

“Cha!”

Sắc mặt Tống Khải thay đổi, vội vàng đứng dậy đỡ Tống Lâm Thịnh lên, đồng thời trừng mắt nhìn Diệp Huyền măng: “Anh, anh dám đánh cha tôi?”

Diệp Huyền lạnh giọng cười nói: “Cha anh bất kính với nhà họ Lâm chúng tôi trước, đáng bị đánh! Về phần anh muốn cướp người phụ nữ của tôi, anh cũng nên bị đánh!”

Bốp!

Vừa dứt lời, Diệp Huyền đã tát thẳng vào mặt Tống Khải, khiến anh ta ngã xuống đất!

“A!”

Tống Khải bị Diệp Huyền đánh bay, khóe miệng rỉ ra máu, người đập mạnh xuống bàn rồi ngã xuống đất!

Lúc này, hai cha con Tống Lâm Thịnh và Tống Khải đều bị đánh ngã xuống đất, chật vật không thôi!

“Lâm Thịnh! Khải Nhi!”

Tống lão gia thấy Diệp Huyền đánh con trai và cháu trai của mình ngã xuống đất, lập tức nổi trận lôi đình!

“Diệp Huyền, cậu, một tên nhà quê, vậy mà quá phách lối vô độ!”

Tống lão gia giận dữ hét lên, đập mạnh vào bàn, khí thế hung dữ, uy phong lúc trước không hề suy giảm!

“Tôi phách lối vô độ?”

Diệp Huyền không khỏi cười lạnh. Hắn không những không sợ tiếng hét giận dữ của Tống lão gia mà còn đến thẳng chỗ ông ta:

“Ông ỷ vào mối quan hệ và nguồn lực của mình mà uy hiếp Lâm lão gia để gả Thanh Nham vào nhà họ Tống. Đây mới là phách lối vô độ. Ông đáng bị đánh!”

Bốp!

Một cái tát cực mạnh được vung ra, Tống lão gia lập tức kêu gào thảm thiết, ngay cả hàm răng giả cũng bay ra ngoài, ông ta ngã xuống mép thùng rác bên cạnh, đầu óc lập tức choáng váng!

“Diệp Huyền, cậu đây là không muốn sống nữa!”

Tống Lâm Thịnh bình thường ở Cảnh Bộ luôn có dáng vẻ cao thượng, bây giờ lại nhìn thấy một nhà ba người bị Diệp Huyền đánh ngã xuống đất, ông ta làm sao có thể nhịn được!

Ông ta cắn răng miễn cưỡng đứng lên, không để ý đến khóe miệng vẫn đang chảy máu, lao về phía Diệp Huyền!



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 307: Triệu Hồng Hoa đều tới!


Thấy mọi người lo lắng, Diệp Huyền cười nhạt một tiếng, nói: “Đừng lo lắng, cho dù là chuyện lớn gì tôi cũng có thể gánh vác được! Tôi sẽ để cho nhà họ Tống biết có bối cảnh chân chính là như thế nào!”

Ba người nhà Tống Lâm Thịnh căn răng, lạnh giọng cười nói: “Chỉ với tên nhà quê như cậu mà dám so bối cảnh với chúng tôi? Thật sự sắp chết rồi mà còn giả vời”

“Cục Cảnh sát điều tra, tất cả mọi người tránh hết ra!”

Hành lang truyền đến tiếng vang, nghe tiếng động thì hẳn có hơn mấy chục người, hơn nữa còn có âm thanh vũ khí va chạm, đội hình vô cùng dọa người!

Lâm Thanh Nham và Lâm lão gia lập tức biến sắc!

Mặc dù trong lòng họ hốt hoảng, tuy nhiên vẫn đồng thời đứng trước mặt Diệp Huyền để bảo vệ hắn, dự định sẽ nhận trách nhiệm nếu có chuyện gì xảy ra!

Bất kể như thế nào, tuyệt đối không thể để Diệp Huyền bị bắt! Cùng lúc đó!

Một đám người với khí thế hung dữ xông vào phòng riêng, dẫn đầu là lãnh đạo cấp cao của Cục Cảnh sát — Cục trưởng Hình!

Đi cùng với anh ta là một người khác cũng có lai lịch không nhỏ, anh ta chính là đệ tử của Phiền Chiến Vương, chủ nhân của sơn trang ven hồ, Triệu Hồng Hoal

Bởi vì người bị đánh là Tống Lâm Thịnh và ông ta cũng giữ chức vị quan trọng trong Cục Cảnh sát, đây vấn đề này rất nghiêm trọng, cho nên Cục trưởng Hình và

Triệu Hồng Hoa đều tới!

Hai người cũng muốn biết đến cùng là ai mà không sợ chết, dám đánh hết ba ông cháu nhà họ Tống!

Biết rõ lúc này là thời gian quản lý chặt chẽ mà còn dám gây chuyện ẩu đả, quả thật muốn tìm đường chết!

“Cục trưởng Hình, ông chủ Triệu, tôi đang chờ mọi người tới!”

Nhìn thấy họ chạy đến, Tống Lâm Thịnh lập tức bỏ đi dáng vẻ ngang ngược và phách lối trước đó, thay vào đó nịnh bợ và lấy lòng:

“Hai vị phải lấy lại công lý cho nhà họ Tống chúng tôi!”

Cục trưởng Hình và Triệu Hồng Hoa nhìn thấy khuôn mặt ba người nhà họ Tống lúc này đều bầm tím, bị đánh thành không còn hình người thì giật mình, ánh mắt trở nên lạnh lẽo!

Đặc biệt là cục trưởng Hình!

Người đó dám đánh Tống Lâm Thịnh đến mức vô cùng chật vật, như vậy vứt mặt mũi Cục Cảnh sát ở đâu?!

“Người đánh đâu?” Cục trưởng Hình trừng mắt hỏi! “Họ ở đói”

'Tống Lâm Thịnh lập tức kích động chỉ về phía Lâm lão gia và Lâm Thanh Nham:

“Tên khốn đó đang trốn ở phía sau hai người kia!” Cục trưởng Hình lập tức theo hướng Tống Lâm Thịnh chỉ nhìn sang! “Là Lâm lão gia và cô Lâm Thanh Nham?”

Cục trưởng Hình đương nhiên biết người nhà họ Lâm, lập tức giật nảy mình!

Triệu Hồng Hoa cũng hít sâu một hơi!



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 304: Anh nghĩ bây giờ chúng tôi có ổn không?


Diệp Huyền nhanh chóng tát vào mặt Tống Lâm Thịnh hơn mười cái!

Kết quả, khuôn mặt của Tống Lâm Thịnh lập tức sưng lên, tóc dính đầy máu! Cuối cùng, Diệp Huyền đạp ông ta ngã xuống đất!

Tình huống này đều ngoài dự đoán của mọi người!

Động tác của Diệp Huyền nhanh đến mức không hợp thói thường!

Cả Lâm lão gia và Lâm Thanh Nham đều ngây ngẩn cả người!

Họ biết Diệp Huyền ra tay hung ác, nhưng không ngờ hắn lại tàn nhẫn đến mức này!

Hắn vừa ra tay đã đánh bại ba người nhà họ Tống, thậm chí còn đánh Tống Lâm Thịnh như đầu heo!

Đặc biệt là người nhát gan như Lâm Vân Bạch, ông sợ đến mức hồn bay phách lạc!

Lúc này, người quản lý sơn trang vội vàng chạy tới, nhưng khi nhìn thấy người nhà họ Tống bị đánh đến mức mặt mũi sưng húp, anh ta lập tức bị dọa đến mức tim đập điên cuồng!

“Sắp có chuyện lớn rồi..."

Quản lý nhanh chóng yêu cầu nhóm bảo vệ vây quanh, Diệp Huyền lạnh lùng liếc nhìn họ, ánh mắt như điện nói:

“Mặc kệ xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm đến cùng, mấy người không được qua đây, miễn cho bị tôi đánh một trận.”

Quản lý và bảo vệ lập tức bị khí thế bá đạo của Diệp Huyền khống chế, đều đứng ở cửa không dám hành động thiếu suy nghĩ. Dù sao Tống Lâm Thịnh với tư cách là một trong những người đứng đầu Cảnh Bộ đã bị Diệp Huyền đánh đến bầm dập, nếu lúc này anh ta chọc giận Diệp Huyền thì hậu quả chỉ mới nghĩ thôi cũng thấy sợi!

Tuy nhiên, người quản lý nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho Triệu Hồng Hoa, nói với anh ta rằng ở đây đã xảy ra chuyện, kêu anh ta nhanh chóng đến đây!

Trong phòng riêng! Sau khi sửng sốt một hồi lâu, Lâm Vân Bạch mới phản ứng lại, lập tức lớn tiếng giận dữ hét: “Diệp Huyền, anh không muốn sống nữa hả?! Vậy mà anh dám đánh Tống lão gia và người nhà họ Tống?”

“Lần này anh gây chuyện lớn, gây chuyện lớn rồi! Lần này anh không chỉ tự chuốc rắc rối mà còn mang tai họa đến cho nhà họ Lâm chúng tôi!”

Nhìn thấy dáng vẻ hoảng hốt và cáu kỉnh của Lâm Vân Bạch, Diệp Huyền không khỏi cười lạnh nói: “Cháu chỉ vừa mới đánh mấy con chó thôi, chú đã sợ đến mức vậy sao?”

Lâm Vân Bạch càng tức giận, khàn giọng mắng to: “Anh có bị điên không? Tống Lâm Thịnh là một trong những người phụ trách chính của Cảnh Bộ, nếu đánh ông ta, chẳng phải sẽ đắc tội toàn bộ Cảnh Bộ sao!”

“Hơn nữa, Tống lão gia có mối quan hệ không tầm thường với các lãnh đạo. cấp cao! Chỉ cần họ mở miệng, họ có thể lợi dụng quyền lực của quan chức cấp cao để đánh sập hoàn toàn Tập đoàn Lâm Thị!”

“Nhà họ Lâm chúng tôi có thể phá sản bất cứ lúc nào, chúng tôi thậm chí sẽ bị coi là đồng lõa của anh, bị buộc tội hành hung cảnh sát, cuối cùng sẽ bị tống vào tùi”

Nghe xong lời này, ánh mắt Diệp Huyền càng thêm sắc bén: “Nhà họ Tống ỷ vào thế lực của Cảnh Bộ để bắt nạt người khác, phách lối, độc đoán, đáng bị dạy cho một bài học!”

“Nếu không phải chú là cha của Thanh Nham thì với việc chú giật dây ông nội gả Thanh Nham cho Tống Khải, cháu đã đánh chú một trận rồi!”

Thấy Diệp Huyền đằng đằng sát khí, Lâm Vân Bạch không khỏi sợ hãi, tim đập loạn xạ, ông sợ Diệp Huyền tức lên thật sự đánh mình nên đành phải ngậm miệng!

Tuy nhiên, Lâm Vân Bạch cũng không dám để yên mọi chuyện, Ông nhanh chóng đi tới trước mặt Tống lão gia và Tống Lâm Thịnh, vẻ mặt nịnh nọt đỡ họ từ dưới đất lên:

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom