Dịch Cuồng Long Vượt Ngục

Chương 480: C480: Làm gì có cái lẽ đó


Mọi người chỉ có thể bất lực nhìn đối phương cứu Tọa Sơn Điêu chứ không dám tiến tới tranh cãi.

Ngay cả Hàn Anh và những người đến bắt giữ thố phỉ, cũng chỉ có thể bỏ qua khi đối mặt với một võ cố giả.

Đừng nói ba người trẻ bọn họ, ngay cả cha của họ, hai chiến thần và thống đốc phủ Phụng Thiên cũng không dám vô lễ với võ cổ giả.

“Tọa Sơn Điêu, cậu lùi lại trước đi!”

Ngũ Phù Sênh xua tay, đôi ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Diệp Lâm một cách tò mò.

Không ngờ thế giới bên ngoài lại có người

phi thường như vậy, ép Tọa Sơn Điêu vào ngõ cụt, quả là mạnh mẽ.

“Anh bạn nhỏ, Tọa Sơn Điêu là người núi Trường Bạch chúng tôi, lần này tôi sẽ đưa cậu ta về và trừng trị thật nặng!”

Nói xong, Ngũ Phù Sênh chắp tay nói: “Nể núi Trường Bạch chúng tôi, xin cậu hãy bỏ qua chuyện này!”

“Ha ha…” Tọa Sơn Điêu không khỏi bật cười, nhìn về phía Diệp Lâm.

Bây giờ đã có võ cố giả núi Trường Bạch hỗ trợ, dù có mười tám Diệp Lâm, anh ta cũng không cần phải sợ.

Sau khi vết thương bình phục, anh ta sẽ trở lại, sớm muộn gì cũng sẽ báo thù cho ngày hôm nay!


Ngay khi Ngũ Phù Sênh đang chuấn bị đưa Tọa Sơn Điêu rời đi.

“Dừng lại!”

Cố tay Diệp Lâm đột nhiên run lên, phá vỡ khí lạnh mà đối phương áp chế trên cánh tay mình.

Thanh kiếm trong tay vung lên trong không trung, tạo ra một nguồn nhiệt.

Nhiệt độ xung quanh đột nhiên tăng lên, hơi nóng ập đến, như thể mùa hè bổng nhiên xuất

hiện.

Ngũ Phù Sênh cau mày, như thể bị khiêu khích, vẻ mặt hơi tối đi.

“Anh bạn nhỏ, cậu còn chuyện gì nữa sao?” Ngũ Phù Sênh lạnh lùng nói.

“Tòi muốn hỏi một câu, ông mang về Tọa Sơn Điêu về rồi sẽ xử lý như thế nào?” Diệp Lâm nói.

“Việc này sẽ do lãnh đạo của núi Trường Bạch cùng nhau quyết định.” Ngũ Phù Sênh nói: “Nhưng cậu ta chắc chắn sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc!”

“Ha ha…” Diệp Lâm cười nhạo: “Tôi sợ cái gọi là trừng phạt nghiêm khắc chỉ là đưa tay lên rồi hạ xuống mà thôi. Sau đó thả hổ về núi, để người này thay da đổi thịt, một lần nữa bước vào thế giới bên ngoài?”


Nghe vậy, vẻ mặt của Ngũ Phù Sênh lại thay đổi, như thể mặt tối của họ đã bị vạch trần ngay tại chỗ, điều này khiến ông ta càng khó chịu hơn.

“Cái này không cần cậu lo lắng!”

Ngũ Phù Sênh cũng lạnh lùng nói: “Xử lý nhưthếnào là do Trường Bạch chúng tôi quyết định!”

Diệp Lâm lại nói: “Nếu đây đã là người của núi Trường Bạch thì núi Trường Bạch các người có chịu chịu trách nhiệm về vô số việc ác của người này ở Phụng Thiên không?”

“Vừa hay hôm nay cảnh vệ của phủ Phụng Thiên lại có mặt ở đây, các anh có thể công khai những tội ác mà Tọa Sơn Điêu đã gây ra trong những năm qua không? Đế các võ cổ giả của núi Trường Bạch nghe về những việc tốt mà người của họ đã làm ở bên ngoài!”

“Cái này…” Nghe được lời này, Giang Lãng không khỏi ngạc nhiên, không ngờ Diệp Lâm lại nhắc đến phủ Phụng Thiên.

Nếu là người khác thì không nói.

Nhưng người trước mặt lại là một võ cố giả!

Cho dù cha anh ta có ở đây thì cũng phải mắt nhắm mắt mở mà thôi.

“Ha ha!” Thấy Giang Lãng không dám lên tiếng, Diệp Lâm lại bật cười, nói tiếp: “Khi Tọa Sơn Điêu làm điều ác ở bên ngoài, núi Trường Bạch các ông ngoảnh mặt làm ngơ. Khi Tọa Sơn Điêu ra ngoài giết người, núi Trường Bạch các ông cũng mắt nhắm mắt mở.”

“Hôm nay, tôi muốn giết Tọa Sơn Điêu, núi Trường Bạch các ông mới nhớ ra anh ta là người của mình nên tới đưa đi sao?”

“Làm gì có cái lẽ đó?”

Nghe vậy, vẻ mặt của Ngũ Phù Sênh ngày càng trở nên u ám.

“Vậy cậu muốn làm thế nào?”

Kiếm trong tay Diệp Lâm đột nhiên vung lên: “Người thì ông có thể mang đi, nhưng mạng của anh ta thì phải qiữ lại!”
 
Chương 509: C509: Con át chủ bài cuối cùng


“Không!”

“Cậu không thể giết tôi được!”

Tọa Sơn Điêu cảm nhận được hơi thở của cái chết.

Trước khi chết đến gần, anh ta gầm lên, đành phải rút ra con át chủ bài cuối cùng trong tay.

Vốn dĩ anh ta không ngờ rằng tình thế lại trở nên như thế này, có một ngày tính mạng của anh ta sẽ gặp nguy hiếm.

Con át chủ bài này không chỉ là bí mật không ai hay biết, mà còn là kim bài miễn tử của Tọa Diệp Sơn.

“Tôi là đệ tử ngoại môn của võ cố núi Trường Bạch!”

“Nếu cậu dám giết tôi thì cũng chính là bất kính với các võ cổ giả của núi Trường Bạch!”

“Đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ!”

“Tôi là người của núi Trường Bạch, cậu không thể giết tôi được!”


Võ cổ giả núi Trường Bạch.

Một ngọn núi trong Tam Sơn, Ngũ Môn, Thất Thị… Dãy núi Trường Bạch!

Theo truyền thuyết, sức mạnh tổng hợp của các võ cổ giả ở Tam Sơn là mạnh nhất trong giới võ cố.

Các võ cố giả núi Trường Bạch đã tung hoành khắp nơi, không ai dám động đến họ.

Sơn điêu tiết lộ mối quan hệ quan trọng này vì cho rằng Diệp Lâm sẽ bất thấy khó mà rút lui, không dám giết mình nữa.

Suy cho cùng, không ai có đủ khả năng xúc phạm đến võ cổ núi Trường Bạch hết!

Trong thế giới trần tục, đó là sự tồn tại giống như thần thánh.

“Còn không mau thu kiếm!”

Tọa Sơn Điêu lạnh lùng thúc giục.


Bây giờ, thân phận này đã được tiết lộ, khí thế của Tọa Sơn Điêu đột nhiên tăng lên rất nhiều. Đam Mỹ H Văn

Anh ta không còn cầu xin sự thương xót như vừa rồi mà trở nên hung hãn hơn rất nhiều.

Bởi vì núi Trường Bạch đã cho anh ta đủ tự tin.

Nếu không phải vào thời khắc mấu chốt, anh ta sẽ không tiết lộ thân phận bí ẩn của mình.

Không phải anh ta khiêm tốn, mà là anh ta không dám!

Suy cho cùng, anh ta cũng có xuất thân hèn

kém, lại hay làm những việc mờ ám.

Trong mắt thế gian, các võ cố giả của núi Trường Bạch lại giống như những vị thần, không nhiễm bụi trần.

Nhưng ai có thể ngờ rằng sau lưng họ lại nuôi những kẻ ác như Tọa Sơn Điêu để sử dụng và làm hại mọi người?

Tọa Sơn Điêu cũng hiểu rằng mình không được làm mất uy tín của núi Trường Bạch. Nếu anh ta dám nhân danh núi Trường Bạch gây rắc rối, các võ cổ giả ở núi Trường Bạch sẽ không tha cho anh ta.

Nhưng đồng thời, trong nhiều năm qua, anh ta cũng đã âm thầm làm rất nhiều việc cho núi Trường Bạch, không góp công thì cũng góp sức. Trong thời điểm nguy cấp, nếu anh ta để lộ thân phận này, võ cổ giả sẽ núi Trường Bạch đương nhiên sẽ không thể ngồi yên được.

“Đệ tử ngoại môn núi Trường Bạch?” Diệp Lâm lạnh lùng hỏi: “Còn có bao nhiêu đệ tử ngoại môn như anh nữa?”
 
Chương 509: C509: Con át chủ bài cuối cùng


“Không!”

“Cậu không thể giết tôi được!”

Tọa Sơn Điêu cảm nhận được hơi thở của cái chết.

Trước khi chết đến gần, anh ta gầm lên, đành phải rút ra con át chủ bài cuối cùng trong tay.

Vốn dĩ anh ta không ngờ rằng tình thế lại trở nên như thế này, có một ngày tính mạng của anh ta sẽ gặp nguy hiếm.

Con át chủ bài này không chỉ là bí mật không ai hay biết, mà còn là kim bài miễn tử của Tọa Diệp Sơn.

“Tôi là đệ tử ngoại môn của võ cố núi Trường Bạch!”

“Nếu cậu dám giết tôi thì cũng chính là bất kính với các võ cổ giả của núi Trường Bạch!”

“Đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ!”

“Tôi là người của núi Trường Bạch, cậu không thể giết tôi được!”


Võ cổ giả núi Trường Bạch.

Một ngọn núi trong Tam Sơn, Ngũ Môn, Thất Thị… Dãy núi Trường Bạch!

Theo truyền thuyết, sức mạnh tổng hợp của các võ cổ giả ở Tam Sơn là mạnh nhất trong giới võ cố.

Các võ cố giả núi Trường Bạch đã tung hoành khắp nơi, không ai dám động đến họ.

Sơn điêu tiết lộ mối quan hệ quan trọng này vì cho rằng Diệp Lâm sẽ bất thấy khó mà rút lui, không dám giết mình nữa.

Suy cho cùng, không ai có đủ khả năng xúc phạm đến võ cổ núi Trường Bạch hết!

Trong thế giới trần tục, đó là sự tồn tại giống như thần thánh.

“Còn không mau thu kiếm!”

Tọa Sơn Điêu lạnh lùng thúc giục.


Bây giờ, thân phận này đã được tiết lộ, khí thế của Tọa Sơn Điêu đột nhiên tăng lên rất nhiều. Đam Mỹ H Văn

Anh ta không còn cầu xin sự thương xót như vừa rồi mà trở nên hung hãn hơn rất nhiều.

Bởi vì núi Trường Bạch đã cho anh ta đủ tự tin.

Nếu không phải vào thời khắc mấu chốt, anh ta sẽ không tiết lộ thân phận bí ẩn của mình.

Không phải anh ta khiêm tốn, mà là anh ta không dám!

Suy cho cùng, anh ta cũng có xuất thân hèn

kém, lại hay làm những việc mờ ám.

Trong mắt thế gian, các võ cố giả của núi Trường Bạch lại giống như những vị thần, không nhiễm bụi trần.

Nhưng ai có thể ngờ rằng sau lưng họ lại nuôi những kẻ ác như Tọa Sơn Điêu để sử dụng và làm hại mọi người?

Tọa Sơn Điêu cũng hiểu rằng mình không được làm mất uy tín của núi Trường Bạch. Nếu anh ta dám nhân danh núi Trường Bạch gây rắc rối, các võ cổ giả ở núi Trường Bạch sẽ không tha cho anh ta.

Nhưng đồng thời, trong nhiều năm qua, anh ta cũng đã âm thầm làm rất nhiều việc cho núi Trường Bạch, không góp công thì cũng góp sức. Trong thời điểm nguy cấp, nếu anh ta để lộ thân phận này, võ cổ giả sẽ núi Trường Bạch đương nhiên sẽ không thể ngồi yên được.

“Đệ tử ngoại môn núi Trường Bạch?” Diệp Lâm lạnh lùng hỏi: “Còn có bao nhiêu đệ tử ngoại môn như anh nữa?”
 
Chương 481: C481: Giết


Cái gì?

Người thì có thế mang đi, nhưng mạng thì phải giữ lại?

Vậy chẳng phải là bảo bọn họ mang một thi thể đi về hay sao?

Chắc Diệp Lâm là người đầu tiên dám nói năng như thế với cổ võ giả!

Nghe vậy, mọi người ở hiện trường đều rất hoảng hốt.

“Có khi nào anh ta điên rồi không? Dám nói năng như thế với cổ võ giả núi Trường Bạch?”

“Chẳng lẽ anh ta không biết cố võ giả mang ý nghĩa gì hả? cổ võ không thể chịu nhục! Đừng nói anh ta chỉ là người thường, cho dù là thống đổc phủ Phụng Thiên còn ở đây thì cũng không dám làm càn với cố võ như thế!”

“Ha ha, anh ta cho rằng đánh thắng được Tọa Sơn Điêu là có tư cách lên mặt với cổ võ giả? Đúng là không biết tự lượng sức mình!”

Mọi người đều cảm thấy tiếc nuối trước sự kiêu ngạo và vô tri của Diệp Lâm.

Vốn dĩ đánh thắng Tọa Sơn Điêu đã là được cả danh lẫn lợi rồi, cần gì phải gây chuyện với cố võ giả chứ?

Chẳng phải là tự tìm điều không vui cho mình hay sao?

“Long Vương, thôi bỏ đi!” Hoàng Tiềm vội vàng lên tiếng ngăn cản, sợ Diệp Lâm nói ra gì đó khó nghe hơn, rồi chọc giận cố võ giả núi Trường Bạch, vậy thì sẽ mất nhiều hơn được.

“Đúng vậy, sư phụ.” Hoa Quốc Đống nuốt nước bọt, nói: “Đế bọn họ dẫn người đi đi. Dù sao lần này chúng ta tới đây là để tính sổ với nhà họ Trương, lại nói chúng ta và Tọa Sơn Điêu không có ân oán gì cả.”


Lúc này, ngay cả Hàn Anh cũng đi lên hòa giải: “Hành động diệt cướp dừng ở đây. Diệp tiên sinh, chúng ta thu tay lại đi, nế mặt vị cố võ giả này một lần.”

Hàn Anh biết nếu tiếp tục tranh cãi thì bên chịu thiệt sẽ là bọn họ.

Người bình thường có tư cách gì để nói đạo lý với cổ võ giả?

“Thức thời mới là thông minh. Thôi bỏ đi!” Đoạn Tử Du cũng nói.

Thấy vậy, Tọa Sơn Điêu cười lạnh thành tiếng: “Nhãi ranh, mày dám không nế mặt cổ võ giả núi Trường Bạch, đúng là tìm chết!”

“Tao đứng ở ngay đây, xem mày có dám động đến tao không?”

Tọa Sơn Điêu chống nạnh, đứng ở một bên phía sau Ngũ Phù Sênh, dáng vẻ cáo mượn oai hùm. Anh ta chắc chắn rằng Diệp Lâm chỉ nói cho mạnh miệng thôi, chứ không dám thật sự ra tay.

Cho Diệp Lâm mười lá gan thì Diệp Lâm cũng không dám giết người ngay trước mặt cổ võ giả.

Giờ phút này, Ngũ Phù Sênh lạnh lùng cười nói: “Mày chưa đủ bản lĩnh giết người ngay trước mặt tao đâu!”

Lúc này, cho dù người khác khuyên nhủ thế nào, uy hiếp ra sao, thì Diệp Lâm vẫn cứ giữ vững ý định của mình.

“Hôm nay tôi chắc chắn sẽ lấy mạng của Tọa Sơn Điêu.”

Vừa dứt lời, kiếm trong tay Diệp Lâm chợt bay thẳng về phía Tọa Sơn Điêu.


“Hít hà!!!”

Thấy vậy, mọi người đều giật nảy mình lên.

Không ai dám tin rằng Diệp Lâm thế mà lại ra tay thật sự?

Dám giết người ngay trước mặt cổ võ giả?

Không muốn sống nữa hả?

“Sư phụ!” Hoa Quốc Đống hô lên, mở to mắt ra nhìn.

“Đừng… đừng ra tay mà… Long Vương!” Hoàng Tiềm cảm thấy không ổn rồi.

Nói thì chậm, xảy ra thì nhanh.

Kiếm của Diệp Lâm vừa nhanh vừa sắc bén.

Lúc người khác thấy rõ chiêu thức thì kiếm đã kề sát bên cố họng Tọa Sơn Điêu rồi.

“A!”

Thấy vậy, Tọa Sơn Điêu sợ tới mức ngây người ra, nhìn về phía Diệp Lâm bằng ánh mắt như nhìn kẻ điên.

Anh ta thầm nghĩ thằng nhãi này điên rồi sao, dám ra tay thật hả?

Không chịu dừng đúng không?

“Ngũ đại nhân, cứu tôi với!”

Tọa Sơn Điêu đang bị thương nặng, Ịại còn không đề phòng, tất nhiên là khó tránh được một kiếm kia.

Thấy vậy, Ngũ Phù Sênh lạnh giọng quát: “Hay lắm, mày dám ra tay thật hả?”
 
Chương 510: C510: Long vương mạnh thật


“Khoảng… ít nhất… Cũng phải có bảy tám người.” Tọa Sơn Điêu không chắc chắn cho lắm.

Dù sao anh ta cũng chỉ là người ngoài, không dám hỏi nhiều chuyện ở núi Trường Bạch.

Tuy nhiên, nhìn thấy thanh kiếm đang định

giết mình cuối cùng cũng do dự, Tọa Sơn Điêu cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm… Được cứu rồi.

Nhưng vào lúc này, kiếm của Diệp Lâm bỗng nhiên tiến lên, đâm vào cố họng của Tọa Sơn Điêu!

“Cậu…?” Tọa Sơn Điêu ngừng thở, ngạc nhiên đến tái nhợt: “Cậu dám? Tôi là người của núi Trường Bạch đấy!”

“Cậu vẫn dám giết tôi?”

Diệp Lâm hừ lạnh một tiếng, không nhịn được nói: “Đừng nói đệ tử ngoại môn như anh, cho dù võ cố giả núi Trường Bạch có ở đây, tôi cũng sẽ giết không tha!”

“Tọa Sơn Điêu, anh đã làm nhiều điều ác, hôm nay là ngày chết của anh! Cho dù Chúa có đến cũng không thể cứu được anh đâu!”

“Tôi đã nói rồi!”


Tọa Sơn Điêu cả kinh, muốn nói thêm điều gì đó.

Tuy nhiên, cổ họng của anh ta đã bị thương nặng, máu trào ngược lên, khi vừa mở miệng, máu đã chảy như suối.

Lúc này, anh ta dường như đã bước một chân vào Quỷ Môn Quan.

Cùng lúc đó, mọi người trong nhà họ Trương và nhóm của Hoa Quốc Đống cũng lần lượt đến nơi.


Nhìn thấy Diệp Lâm chĩa kiếm vào cố họng Tọa Sơn Điêu, tất cả đều kinh hãi, không ngờ Tọa Sơn Điêu vẫn không chạy thoát được, sắp bị g iết chết.

“Không ngờ Tọa Sơn Điêu hùng mạnh một thời lại bị đánh bại hoàn toàn!”

“Một khi giết được Tọa Sơn Điêu, cậu trai họ Diệp đó chắc chắn sẽ nổi tiếng khắp thiên hạ! Đúng là tài không đợi tuổi!”

“Haha! Sư phụ tuyệt vời quá!”

“Long Vương mạnh thật!”


Nhìn thấy cảnh này, Hàn Anh cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Mọi chuyện cuối cùng cũng lắng xuống.

Trong khoảnh khắc sinh tử này.

Cánh tay Diệp Lâm bỗng nhiên cứng đờ, cảm giác được một luồng khí lạnh lẽo từ bên cạnh truyền tới.

Nếu Diệp Lâm không vận động năng lượng bẩm sinh trong cơ thể đế chống lại cái lạnh khắc nghiệt thì có lẽ vừa rồi anh đã bị đông cứng thành que kem rồi.

Lạnh quá!

Nhìn Tọa Sơn Điêu trước mặt vốn đang hấp hối, máu chảy ra từ cổ họng lúc này đã đông cứng lại.

Giây tiếp theo.

Cổ tay của Diệp Lâm bị người nào đó nắm lấy.

Cùng với một cơn gió lạnh buốt xương, một bóng người bí ẩn xuất hiện bên cạnh anh.

“Anh bạn nhỏ!”

“Đủ ròi!”

“Xin hãy nươnq tay!”
 
Chương 510: C510: Long vương mạnh thật


“Khoảng… ít nhất… Cũng phải có bảy tám người.” Tọa Sơn Điêu không chắc chắn cho lắm.

Dù sao anh ta cũng chỉ là người ngoài, không dám hỏi nhiều chuyện ở núi Trường Bạch.

Tuy nhiên, nhìn thấy thanh kiếm đang định

giết mình cuối cùng cũng do dự, Tọa Sơn Điêu cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm… Được cứu rồi.

Nhưng vào lúc này, kiếm của Diệp Lâm bỗng nhiên tiến lên, đâm vào cố họng của Tọa Sơn Điêu!

“Cậu…?” Tọa Sơn Điêu ngừng thở, ngạc nhiên đến tái nhợt: “Cậu dám? Tôi là người của núi Trường Bạch đấy!”

“Cậu vẫn dám giết tôi?”

Diệp Lâm hừ lạnh một tiếng, không nhịn được nói: “Đừng nói đệ tử ngoại môn như anh, cho dù võ cố giả núi Trường Bạch có ở đây, tôi cũng sẽ giết không tha!”

“Tọa Sơn Điêu, anh đã làm nhiều điều ác, hôm nay là ngày chết của anh! Cho dù Chúa có đến cũng không thể cứu được anh đâu!”

“Tôi đã nói rồi!”


Tọa Sơn Điêu cả kinh, muốn nói thêm điều gì đó.

Tuy nhiên, cổ họng của anh ta đã bị thương nặng, máu trào ngược lên, khi vừa mở miệng, máu đã chảy như suối.

Lúc này, anh ta dường như đã bước một chân vào Quỷ Môn Quan.

Cùng lúc đó, mọi người trong nhà họ Trương và nhóm của Hoa Quốc Đống cũng lần lượt đến nơi.


Nhìn thấy Diệp Lâm chĩa kiếm vào cố họng Tọa Sơn Điêu, tất cả đều kinh hãi, không ngờ Tọa Sơn Điêu vẫn không chạy thoát được, sắp bị g iết chết.

“Không ngờ Tọa Sơn Điêu hùng mạnh một thời lại bị đánh bại hoàn toàn!”

“Một khi giết được Tọa Sơn Điêu, cậu trai họ Diệp đó chắc chắn sẽ nổi tiếng khắp thiên hạ! Đúng là tài không đợi tuổi!”

“Haha! Sư phụ tuyệt vời quá!”

“Long Vương mạnh thật!”


Nhìn thấy cảnh này, Hàn Anh cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Mọi chuyện cuối cùng cũng lắng xuống.

Trong khoảnh khắc sinh tử này.

Cánh tay Diệp Lâm bỗng nhiên cứng đờ, cảm giác được một luồng khí lạnh lẽo từ bên cạnh truyền tới.

Nếu Diệp Lâm không vận động năng lượng bẩm sinh trong cơ thể đế chống lại cái lạnh khắc nghiệt thì có lẽ vừa rồi anh đã bị đông cứng thành que kem rồi.

Lạnh quá!

Nhìn Tọa Sơn Điêu trước mặt vốn đang hấp hối, máu chảy ra từ cổ họng lúc này đã đông cứng lại.

Giây tiếp theo.

Cổ tay của Diệp Lâm bị người nào đó nắm lấy.

Cùng với một cơn gió lạnh buốt xương, một bóng người bí ẩn xuất hiện bên cạnh anh.

“Anh bạn nhỏ!”

“Đủ ròi!”

“Xin hãy nươnq tay!”
 
Chương 482: C482: Anh búng tay ra


“Mày coi cổ võ giả núi Trường Bạch bọn tao là không khí hả?”

Bị Diệp Lâm ngó lơ, Ngũ Phù Sênh tức điên lên, quát lớn một tiếng, trên người tỏa ra khí lạnh.

Ngay sau đó, Ngũ Phù Sênh vung đôi tay lên, hàng vạn cơn gió tuyết chợt ngưng tụ, tạo thành

một kết giới băng lạnh che trước mặt Tọa Sơn Điêu.

Keng!

Một tiếng nặng nề vang lên.

Kiếm của Diệp Lâm dừng ở giữa không trung. Một lớp sương lạnh mỏng phủ lên trên thân kiếm.

“Kiếm tốt!” Ngũ Phù Sênh khen một tiếng.

Bất cứ loại vũ khí nào khi đâm vào sương lạnh do mình tạo thành, đều sẽ giống như thủy tinh cứ rơi là vỡ.

Vậy mà kiếm trong tay Diệp Lâm lại chỉ bị phủ một lớp sương lạnh mỏng, cứng rắn không vỡ.

Cho dù là ở giới cổ võ của bọn họ, kiếm của Diệp Lâm cũng là vũ khí tốt khiến người ta thèm muốn.

Đồng thời, Ngũ Phù Sênh cũng cảm thấy kiếm trong tay Diệp Lâm quen quen, dường như là đã gặp ở đâu rồi.

“Ha ha!” Thấy vậy, Tọa Sơn Điêu lại trở nên đắc ý: “Lại đây, giết tao đi! Sao lại dừng kiếm giữa không trung, không tiếp tục đánh nữa?”

“Hay là đế tao đi lên một bước?”

“Ha ha, để tao xem là mày lợi hại hay là vì cổ


võ giả này lợi hại?”

Một kiếm bị chặn thì tiếp tục một kiếm khác.

“Kiếm Ý Vô Tẩn… phá!”

Diệp Lâm hét to lên, vung kiếm trong tay lần nữa.

Giờ phút này, một thanh kiếm khống lồ lướt nhanh trong không trung, giống như là một con tàu chi3n hạm, mênh mông cuồn cuộn, nghiền áp những nơi nó đi qua.

Kiếm khí tung bay, thanh kiếm dường như xuyên thủng sông băng.

Kết giới băng lạnh do Ngũ Phù Sênh chế tạo đột nhiên tan vỡ.

Kiếm khí tiếp tục đâm thẳng về phía Tọa Sơn Điêu.

“ơ?” Ngũ Phù Sênh cảm thấy kiếm khí nghiêm nghị, khiến hô hấp của mình có trong khoảnh khắc bị ngừng lại.

Nguy hiểm!

Một suy nghĩ chợt lướt qua.

Nếu đế ông ta đỡ thì ông ta cũng không thể đỡ được uy lực một kiếm kia, nói gì đến Tọa Sơn Điêu.

“Chạy đi!”

Ngũ Phù Sênh không định đối đầu với một kiếm kia. ông ta quay người đánh một chưởng về phía Tọa Sơn Điêu, rồi ra lệnh cho Tọa Sơn Điêu mau chạy đi.

Ở truyen.azz.vn là ra mới nhất và đầy đủ nhất, các bên khác lấy về chắc chắn thiếu nội dung..


Các bạn vào google.com gõ me truyen.azz và vào tìm kiếm truyện mình muốn nhé. Vào google gõ Truyện Azz là ra nhé

ở trong mắt Ngũ Phù Sênh, có Tọa Sơn Điêu ở đây chẳng khác gì kéo chân sau, khiến ông ta có chút vướng chân vướng tay.

Chờ ông ta đuổi Tọa Sơn Điêu đi rồi, ông ta sẽ tự mình lên đánh người trẻ tuối không biết sống chết kia.

“A!” Tọa Sơn Điêu hô lên một tiếng, người đã bị đấy ra xa mấy thước: “Vâng vâng vâng…”

Anh ta không dám cãi lại lời nói của Ngũ Phù Sênh, quay đầu liền bỏ chạy, chỉ chớp mắt đã chạy ra hơn trăm mét.

“Muốn chạy hả?”

Thấy vậy, Diệp Lâm không có đuổi theo, bởi vì Ngũ Phù Sênh đang cản anh lại.

Anh búng tay ra.

Một viên Định Hải châu bay thẳng về phía Tọa Sơn Điêu.

Thấy vậy, Ngũ Phù Sênh giật mình, vội vàng vung tay lên đóng băng một viên.

Ngay sau đó, viên thứ hai, viên thứ ba… liên tục bay ra.

Ngũ Phù Sênh không ngờ Diệp Lâm lại có

nhiều pháp khí lợi hại như thế.

Không ổn rồi!

Lúc ông ta cảm thấy không ốn, định ra tay nữa thì đã không kịp rồi.

Ngũ Phù Sênh quay đầu lại nhìn về phía Tọa Sơn Điêu.

Tọa Sơn Điêu đang chạy như bay, không biết rằng tử vong đang lặng lẽ đến.

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Mấy viên Định Hải châu cùng nhau nổ tung, lập tức nổ Tọa Sơn Điêu tan tành thành mảnh, chết nqay tại chỗ.
 
Chương 511: C511: Mạng phải giữ lại


Diệp Lâm đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy bên cạnh xuất hiện một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, mặc đồ trắng, khí chất lạnh lùng.

Ông ta đưa một tay ra sau lưng và dùng tay kia kẹp cố tay Diệp Lâm.

Chỉ với một cú bóp nhẹ, sát ý vô tận đã bị loại bỏ và tính mạng của Tọa Sơn Điêu cũng được giải cứu kịp thời.

“Là… Liên lạc sử đại nhân sao?”

Nhìn thấy người này, Tọa Sơn Điêu kỉnh hãi, khó nhọc cất lời, miệng phun ra một ngụm máu.

“Đúng vậy, tôi là sứ giả liên lạc của núi Trường Bạch, chịu trách nhiệm liên lạc với thế giới bên ngoài… Ngũ Phù Sênh!”

“Tọa Sơn Điêu, cậu là đệ tử ngoại môn của núi Trường Bạch, hôm nay cậu gặp nạn, tôi tới đây để cứu cậu!”

Vừa nói, người đàn ông tên Ngũ Phù Sênh đã xoay một cú tuyệt đẹp, đẩy thanh kiếm ra khỏi tay Diệp Lâm, thản nhiên vỗ nhẹ vào cố họng Tọa Sơn Điêu.

Một cơn ớn lạnh chạy khắp cơ thế, khiến anh ta rùng mình, nhưng nó cũng làm đóng băng vết thương chí mạng của anh ta.

Lớp băng mỏng trên cổ giống như một lớp

vảy trên vết thương, khiến Tọa Sơn Điêu có thể thở bình thường và được cứu sổng.


“Thì ra là liên lạc sử, Ngũ đại nhân!” Tọa Sơn Điêu vội vàng nói lời cảm ơn: “Cảm ơn ngài đã giúp đỡtôi!”

Trong lòng Tọa Sơn Điêu không khỏi hưng phấn, quả thực đã được cứu rồi.

Vừa rồi, lúc rời khỏi nhà họ Trương, anh ta phóng đi giống như môt con ngựa hoang, nhìn như đang hoảng sợ, nhưng thực ra là có mục đích, cố tình chạy trốn về hướng này.

Bởi vì anh ta biết, có võ cố giả núi Trường Bạch trấn thỉ ở đây, cũng chính là liên lạc sứ, người liên hệ giữa thế giới bên ngoài với võ cố.

Chỉ cần có thể sặp được liên lạc sứ là có thể được giải cứu rồi.

Cái gì?

Sứ giả liên lạc của núi Trường Bạch?

Một võ cố giả đến từ núi Trường Bạch!

Sự xuất hiện của người này ngay lập tức khiến tất cả những người có mặt sững sờ.

Đồng thời, không khí lạnh đột ngột tỏa ra cũng khiến mọi người nhận ra sự kh ủng bố của võ cổ giả, sự xuất hiện của họ thực sự có thể ảnh hưởng đến nhiệt độ xung quanh.


Không hổ danh là võ cố giả, thật đáng sợ!

Lúc này, ngay cả Hàn Anh, Đoàn Tử Du và Giang Lãng đều không ngờ rằng chuyện của thổ phỉ lại có sự tham gia của các võ cố giả của núi Trường Bạch!

“Hóa ra đằng sau Tọa Sơn Điêu còn có núi Trường Bạch chống lưng! Xem ra lời đồn là sự thật… Tọa Sơn Điêu mạnh như vậy là do được nuôi dưỡng bởi núi Trường Bạch!”

Trong lòng Giang Lãng run lên, vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi.

Phủ Phụng Thiên bọn họ có cơ quan tình báo mạnh nhất, từ láu họ đã phát hiện ra Tọa Sơn Điêu có quan hệ với núi Trường Bạch, nhưng lại không thể xác định chắc chắn mối quan hệ giữa họ.

Cảnh tượng ngày hôm nay đã xác nhận tin tức đó là chính xác. Anh ta chính là đệ tử ngoại môn của núi Trường Bạch.

“Có võ cổ giả can thiệp, chuyện này xem ra cũng khó nhằn đây…” Đoàn Tử Du không khỏi cau mày, nhưng bây giờ sự việc đã kết thúc, anh ta chỉ có thể trơ mắt nhìn Tọa Sơn Điêu bị võ cổ giả Trường Bạch mang đi.

Dù sao đó cũng là võ cổ giả, không thể đụng chạm được!

Hơn nữa, không ai dám xúc phạm đến các võ cổ giả của núi Trường Bạch, một trong ba ngọn núi mạnh nhất trong thế giới võ cổ.

Lời họ nói giống như thánh chỉ của hoàng đế, ai dám trái lời cơ chứ?

“Haiz, đáng tiếc, chỉ một chút nữa thôi là xong rồi!” Nhìn thấy cảnh này, Hoa Quốc Đống không khỏi thầm kêu lên.

Võ cổ giả này sớm không đến, muộn không đến, lại đến vào lúc này, ra tay cứu Tọa Sơn Điêu, cảm giác như đang cố ý vậy.

Tuy nhiên, với sự xuất hiện của võ cố giả, tình thế ngay lập tức bị đảo ngược.
 
Chương 511: C511: Mạng phải giữ lại


Diệp Lâm đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy bên cạnh xuất hiện một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, mặc đồ trắng, khí chất lạnh lùng.

Ông ta đưa một tay ra sau lưng và dùng tay kia kẹp cố tay Diệp Lâm.

Chỉ với một cú bóp nhẹ, sát ý vô tận đã bị loại bỏ và tính mạng của Tọa Sơn Điêu cũng được giải cứu kịp thời.

“Là… Liên lạc sử đại nhân sao?”

Nhìn thấy người này, Tọa Sơn Điêu kỉnh hãi, khó nhọc cất lời, miệng phun ra một ngụm máu.

“Đúng vậy, tôi là sứ giả liên lạc của núi Trường Bạch, chịu trách nhiệm liên lạc với thế giới bên ngoài… Ngũ Phù Sênh!”

“Tọa Sơn Điêu, cậu là đệ tử ngoại môn của núi Trường Bạch, hôm nay cậu gặp nạn, tôi tới đây để cứu cậu!”

Vừa nói, người đàn ông tên Ngũ Phù Sênh đã xoay một cú tuyệt đẹp, đẩy thanh kiếm ra khỏi tay Diệp Lâm, thản nhiên vỗ nhẹ vào cố họng Tọa Sơn Điêu.

Một cơn ớn lạnh chạy khắp cơ thế, khiến anh ta rùng mình, nhưng nó cũng làm đóng băng vết thương chí mạng của anh ta.

Lớp băng mỏng trên cổ giống như một lớp

vảy trên vết thương, khiến Tọa Sơn Điêu có thể thở bình thường và được cứu sổng.


“Thì ra là liên lạc sử, Ngũ đại nhân!” Tọa Sơn Điêu vội vàng nói lời cảm ơn: “Cảm ơn ngài đã giúp đỡtôi!”

Trong lòng Tọa Sơn Điêu không khỏi hưng phấn, quả thực đã được cứu rồi.

Vừa rồi, lúc rời khỏi nhà họ Trương, anh ta phóng đi giống như môt con ngựa hoang, nhìn như đang hoảng sợ, nhưng thực ra là có mục đích, cố tình chạy trốn về hướng này.

Bởi vì anh ta biết, có võ cố giả núi Trường Bạch trấn thỉ ở đây, cũng chính là liên lạc sứ, người liên hệ giữa thế giới bên ngoài với võ cố.

Chỉ cần có thể sặp được liên lạc sứ là có thể được giải cứu rồi.

Cái gì?

Sứ giả liên lạc của núi Trường Bạch?

Một võ cố giả đến từ núi Trường Bạch!

Sự xuất hiện của người này ngay lập tức khiến tất cả những người có mặt sững sờ.

Đồng thời, không khí lạnh đột ngột tỏa ra cũng khiến mọi người nhận ra sự kh ủng bố của võ cổ giả, sự xuất hiện của họ thực sự có thể ảnh hưởng đến nhiệt độ xung quanh.


Không hổ danh là võ cố giả, thật đáng sợ!

Lúc này, ngay cả Hàn Anh, Đoàn Tử Du và Giang Lãng đều không ngờ rằng chuyện của thổ phỉ lại có sự tham gia của các võ cố giả của núi Trường Bạch!

“Hóa ra đằng sau Tọa Sơn Điêu còn có núi Trường Bạch chống lưng! Xem ra lời đồn là sự thật… Tọa Sơn Điêu mạnh như vậy là do được nuôi dưỡng bởi núi Trường Bạch!”

Trong lòng Giang Lãng run lên, vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi.

Phủ Phụng Thiên bọn họ có cơ quan tình báo mạnh nhất, từ láu họ đã phát hiện ra Tọa Sơn Điêu có quan hệ với núi Trường Bạch, nhưng lại không thể xác định chắc chắn mối quan hệ giữa họ.

Cảnh tượng ngày hôm nay đã xác nhận tin tức đó là chính xác. Anh ta chính là đệ tử ngoại môn của núi Trường Bạch.

“Có võ cổ giả can thiệp, chuyện này xem ra cũng khó nhằn đây…” Đoàn Tử Du không khỏi cau mày, nhưng bây giờ sự việc đã kết thúc, anh ta chỉ có thể trơ mắt nhìn Tọa Sơn Điêu bị võ cổ giả Trường Bạch mang đi.

Dù sao đó cũng là võ cổ giả, không thể đụng chạm được!

Hơn nữa, không ai dám xúc phạm đến các võ cổ giả của núi Trường Bạch, một trong ba ngọn núi mạnh nhất trong thế giới võ cổ.

Lời họ nói giống như thánh chỉ của hoàng đế, ai dám trái lời cơ chứ?

“Haiz, đáng tiếc, chỉ một chút nữa thôi là xong rồi!” Nhìn thấy cảnh này, Hoa Quốc Đống không khỏi thầm kêu lên.

Võ cổ giả này sớm không đến, muộn không đến, lại đến vào lúc này, ra tay cứu Tọa Sơn Điêu, cảm giác như đang cố ý vậy.

Tuy nhiên, với sự xuất hiện của võ cố giả, tình thế ngay lập tức bị đảo ngược.
 
Chương 483: C483: Giết người đoạt thú


Một màn Tọa Sơn Điêu bị nố tan tành hiện ra trước mắt mọi người, khiến mọi người đều ‘ô lên.

“Rốt cuộc là sao thế này? Sao Tọa Sơn Điêu như là đột nhiên bị dẫm mìn rồi nố tung vậy?”

“Chẳng lẽ là do thằng nhãi họ Diệp kia làm? Nhưng mà không thấy anh ta ném mìn?”

“Tọa Sơn Điêu xui xẻo thật đấy! chẳng lẽ đây là kiếp nạn vốn có trong đời của anh ta? Có điều cũng coi như là trừng phạt đúng tội! Đáng đời lắm!”

Mọi người không thấy rõ Diệp Lâm ra tay như thế nào nên vừa giật mình vừa sợ hãi. Đồng thời, bọn họ cho rằng cái chết thảm thiết của Tọa Sơn Điêu là trừng phạt đúng tội.

“Sư phụ… giệt Tọa Sơn Điêu thật rồi hả?”

“Còn là giết ngay trước mặt vị cố võ giả núi Trường Bạch kia nữa!”

“Đúng là không thể tin nổi!”

Đám người Hoa Quốc Đống xem đến sửng sốt. Có điều, bọn họ còn có chút lo lắng khi Diệp Lâm đã đắc tội với cổ võ giả núi Trường Bạch rồi, bây giờ phải làm sao để kết thúc chuyện này đây?

Cùng lúc đó, Hoàng Tam Gia đã thuận lợi đi cứu nhà họ Liễu và nhà họ Bạch.

Hai nhà nghe tin nên chạy tới hiện trường xem chiến.


Lúc vừa được cứu xong, hai nhà còn không dám tin chuyện Diệp Lâm đuổi giết Tọa Sơn Điêu.

Bây giờ, sau khi tận mắt nhìn thấy, hai nhà đều lộ ra vẻ mặt chấn động.

“Tên bị nổ kia… là Tọa Sơn Điêu hả?”

“Diệp Lâm có thế dễ dàng giế t chết Tọa Sơn Điêu. Thế mà lần trước chúng ta hợp tác đối phó Diệp Lâm, có thể tồn tại trở về, đúng là cực kì may mắn!”

“Xem ra lần này… nhà họ Trương gây chuyện sai người rồi.”

Có điều, khi nhìn đến Ngũ Phù Sênh, Hoàng Tam Gia lập tức thay đổi sắc mặt. Hoàng Tam Gia nhận ra trang phục đặc biệt của Ngũ Phù Sênh đại biếu cho cố võ giả núi Trường Bạch.

Lúc Hoàng Bì Tử trong cơ thế Hoàng Tam

Gia chưa có linh trí, Hoàng Tam Gia thường đi qua lại trên núi Trường Bạch, tất nhiên cũng biết cổ võ giả xuất quỷ nhập thần khu vực núi Trường Bạch.

“Là… là cổ võ giả núi Trường Bạch?”

Hoàng Tam Gia chợt nhớ đến chuyện Tọa Sơn Điêu có liên quan đến cố võ giả núi Trường Bạch.

Thế mà Diệp Lâm lại đánh chết Tọa Sơn Điêu


ngay trước mặt tên cố võ giả kia!

“Lần này… Diệp tiên sinh gặp phiền phức lớn ‘o ĩ 99

rồi.

Quả nhiên!

Khi thấy Tọa Sơn Điêu bị đánh chết ngay trước mặt mình, mà mình không thể ngăn cản được, Ngũ Phù Sênh cực kì giận dữ.

Ông ta giận dữ không phải vì Tọa Sơn Điêu chết, mà giận dữ vì mình không thể khống chế được sự sống chết của Tọa Sơn Điêu. Đam Mỹ Cổ Đại

Rõ ràng là ông ta đã nói sẽ giữ mạng của Tọa Sơn Điêu. Kết quả là ngay trước mặt mình, ngay trước mặt bao người, đổi phương đánh chết Tọa Sơn Điêu.

Làm vậy có khác gì vả mặt tại trận Ngũ Phù Sênh chứ?

Vả mặt Ngũ Phù Sênh chính là khiêu khích thế lực cổ võ núi Trường Bạch.

Không thế tha thứ được!

“Nhãi ranh, mày tìm chết!” Ngũ Phù Sênh giận tím mặt.

Một luồng uy áp kh ủng bố khó diễn tả thành lời và một cơn gió lạnh thối đến, khiến mọi người xung quanh không nhịn được rùng mình, run bần bật.

“Ngũ… đại nhân…”

“Cứu… cứu tôi với…”
 
Chương 512: C512: Làm gì có cái lẽ đó


Mọi người chỉ có thể bất lực nhìn đối phương cứu Tọa Sơn Điêu chứ không dám tiến tới tranh cãi.

Ngay cả Hàn Anh và những người đến bắt giữ thố phỉ, cũng chỉ có thể bỏ qua khi đối mặt với một võ cố giả.

Đừng nói ba người trẻ bọn họ, ngay cả cha của họ, hai chiến thần và thống đốc phủ Phụng Thiên cũng không dám vô lễ với võ cổ giả.

“Tọa Sơn Điêu, cậu lùi lại trước đi!”

Ngũ Phù Sênh xua tay, đôi ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Diệp Lâm một cách tò mò.

Không ngờ thế giới bên ngoài lại có người

phi thường như vậy, ép Tọa Sơn Điêu vào ngõ cụt, quả là mạnh mẽ.

“Anh bạn nhỏ, Tọa Sơn Điêu là người núi Trường Bạch chúng tôi, lần này tôi sẽ đưa cậu ta về và trừng trị thật nặng!”

Nói xong, Ngũ Phù Sênh chắp tay nói: “Nể núi Trường Bạch chúng tôi, xin cậu hãy bỏ qua chuyện này!”

“Ha ha…” Tọa Sơn Điêu không khỏi bật cười, nhìn về phía Diệp Lâm.

Bây giờ đã có võ cố giả núi Trường Bạch hỗ trợ, dù có mười tám Diệp Lâm, anh ta cũng không cần phải sợ.

Sau khi vết thương bình phục, anh ta sẽ trở lại, sớm muộn gì cũng sẽ báo thù cho ngày hôm nay!


Ngay khi Ngũ Phù Sênh đang chuấn bị đưa Tọa Sơn Điêu rời đi.

“Dừng lại!”

Cố tay Diệp Lâm đột nhiên run lên, phá vỡ khí lạnh mà đối phương áp chế trên cánh tay mình.

Thanh kiếm trong tay vung lên trong không trung, tạo ra một nguồn nhiệt.

Nhiệt độ xung quanh đột nhiên tăng lên, hơi nóng ập đến, như thể mùa hè bổng nhiên xuất

hiện.

Ngũ Phù Sênh cau mày, như thể bị khiêu khích, vẻ mặt hơi tối đi.

“Anh bạn nhỏ, cậu còn chuyện gì nữa sao?” Ngũ Phù Sênh lạnh lùng nói.

“Tòi muốn hỏi một câu, ông mang về Tọa Sơn Điêu về rồi sẽ xử lý như thế nào?” Diệp Lâm nói.

“Việc này sẽ do lãnh đạo của núi Trường Bạch cùng nhau quyết định.” Ngũ Phù Sênh nói: “Nhưng cậu ta chắc chắn sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc!”

“Ha ha…” Diệp Lâm cười nhạo: “Tôi sợ cái gọi là trừng phạt nghiêm khắc chỉ là đưa tay lên rồi hạ xuống mà thôi. Sau đó thả hổ về núi, để người này thay da đổi thịt, một lần nữa bước vào thế giới bên ngoài?”


Nghe vậy, vẻ mặt của Ngũ Phù Sênh lại thay đổi, như thể mặt tối của họ đã bị vạch trần ngay tại chỗ, điều này khiến ông ta càng khó chịu hơn.

“Cái này không cần cậu lo lắng!”

Ngũ Phù Sênh cũng lạnh lùng nói: “Xử lý nhưthếnào là do Trường Bạch chúng tôi quyết định!”

Diệp Lâm lại nói: “Nếu đây đã là người của núi Trường Bạch thì núi Trường Bạch các người có chịu chịu trách nhiệm về vô số việc ác của người này ở Phụng Thiên không?”

“Vừa hay hôm nay cảnh vệ của phủ Phụng Thiên lại có mặt ở đây, các anh có thể công khai những tội ác mà Tọa Sơn Điêu đã gây ra trong những năm qua không? Đế các võ cổ giả của núi Trường Bạch nghe về những việc tốt mà người của họ đã làm ở bên ngoài!”

“Cái này…” Nghe được lời này, Giang Lãng không khỏi ngạc nhiên, không ngờ Diệp Lâm lại nhắc đến phủ Phụng Thiên.

Nếu là người khác thì không nói.

Nhưng người trước mặt lại là một võ cố giả!

Cho dù cha anh ta có ở đây thì cũng phải mắt nhắm mắt mở mà thôi.

“Ha ha!” Thấy Giang Lãng không dám lên tiếng, Diệp Lâm lại bật cười, nói tiếp: “Khi Tọa Sơn Điêu làm điều ác ở bên ngoài, núi Trường Bạch các ông ngoảnh mặt làm ngơ. Khi Tọa Sơn Điêu ra ngoài giết người, núi Trường Bạch các ông cũng mắt nhắm mắt mở.”

“Hôm nay, tôi muốn giết Tọa Sơn Điêu, núi Trường Bạch các ông mới nhớ ra anh ta là người của mình nên tới đưa đi sao?”

“Làm gì có cái lẽ đó?”

Nghe vậy, vẻ mặt của Ngũ Phù Sênh ngày càng trở nên u ám.

“Vậy cậu muốn làm thế nào?”

Kiếm trong tay Diệp Lâm đột nhiên vung lên: “Người thì ông có thể mang đi, nhưng mạng của anh ta thì phải qiữ lại!”
 
Chương 512: C512: Làm gì có cái lẽ đó


Mọi người chỉ có thể bất lực nhìn đối phương cứu Tọa Sơn Điêu chứ không dám tiến tới tranh cãi.

Ngay cả Hàn Anh và những người đến bắt giữ thố phỉ, cũng chỉ có thể bỏ qua khi đối mặt với một võ cố giả.

Đừng nói ba người trẻ bọn họ, ngay cả cha của họ, hai chiến thần và thống đốc phủ Phụng Thiên cũng không dám vô lễ với võ cổ giả.

“Tọa Sơn Điêu, cậu lùi lại trước đi!”

Ngũ Phù Sênh xua tay, đôi ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Diệp Lâm một cách tò mò.

Không ngờ thế giới bên ngoài lại có người

phi thường như vậy, ép Tọa Sơn Điêu vào ngõ cụt, quả là mạnh mẽ.

“Anh bạn nhỏ, Tọa Sơn Điêu là người núi Trường Bạch chúng tôi, lần này tôi sẽ đưa cậu ta về và trừng trị thật nặng!”

Nói xong, Ngũ Phù Sênh chắp tay nói: “Nể núi Trường Bạch chúng tôi, xin cậu hãy bỏ qua chuyện này!”

“Ha ha…” Tọa Sơn Điêu không khỏi bật cười, nhìn về phía Diệp Lâm.

Bây giờ đã có võ cố giả núi Trường Bạch hỗ trợ, dù có mười tám Diệp Lâm, anh ta cũng không cần phải sợ.

Sau khi vết thương bình phục, anh ta sẽ trở lại, sớm muộn gì cũng sẽ báo thù cho ngày hôm nay!


Ngay khi Ngũ Phù Sênh đang chuấn bị đưa Tọa Sơn Điêu rời đi.

“Dừng lại!”

Cố tay Diệp Lâm đột nhiên run lên, phá vỡ khí lạnh mà đối phương áp chế trên cánh tay mình.

Thanh kiếm trong tay vung lên trong không trung, tạo ra một nguồn nhiệt.

Nhiệt độ xung quanh đột nhiên tăng lên, hơi nóng ập đến, như thể mùa hè bổng nhiên xuất

hiện.

Ngũ Phù Sênh cau mày, như thể bị khiêu khích, vẻ mặt hơi tối đi.

“Anh bạn nhỏ, cậu còn chuyện gì nữa sao?” Ngũ Phù Sênh lạnh lùng nói.

“Tòi muốn hỏi một câu, ông mang về Tọa Sơn Điêu về rồi sẽ xử lý như thế nào?” Diệp Lâm nói.

“Việc này sẽ do lãnh đạo của núi Trường Bạch cùng nhau quyết định.” Ngũ Phù Sênh nói: “Nhưng cậu ta chắc chắn sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc!”

“Ha ha…” Diệp Lâm cười nhạo: “Tôi sợ cái gọi là trừng phạt nghiêm khắc chỉ là đưa tay lên rồi hạ xuống mà thôi. Sau đó thả hổ về núi, để người này thay da đổi thịt, một lần nữa bước vào thế giới bên ngoài?”


Nghe vậy, vẻ mặt của Ngũ Phù Sênh lại thay đổi, như thể mặt tối của họ đã bị vạch trần ngay tại chỗ, điều này khiến ông ta càng khó chịu hơn.

“Cái này không cần cậu lo lắng!”

Ngũ Phù Sênh cũng lạnh lùng nói: “Xử lý nhưthếnào là do Trường Bạch chúng tôi quyết định!”

Diệp Lâm lại nói: “Nếu đây đã là người của núi Trường Bạch thì núi Trường Bạch các người có chịu chịu trách nhiệm về vô số việc ác của người này ở Phụng Thiên không?”

“Vừa hay hôm nay cảnh vệ của phủ Phụng Thiên lại có mặt ở đây, các anh có thể công khai những tội ác mà Tọa Sơn Điêu đã gây ra trong những năm qua không? Đế các võ cổ giả của núi Trường Bạch nghe về những việc tốt mà người của họ đã làm ở bên ngoài!”

“Cái này…” Nghe được lời này, Giang Lãng không khỏi ngạc nhiên, không ngờ Diệp Lâm lại nhắc đến phủ Phụng Thiên.

Nếu là người khác thì không nói.

Nhưng người trước mặt lại là một võ cố giả!

Cho dù cha anh ta có ở đây thì cũng phải mắt nhắm mắt mở mà thôi.

“Ha ha!” Thấy Giang Lãng không dám lên tiếng, Diệp Lâm lại bật cười, nói tiếp: “Khi Tọa Sơn Điêu làm điều ác ở bên ngoài, núi Trường Bạch các ông ngoảnh mặt làm ngơ. Khi Tọa Sơn Điêu ra ngoài giết người, núi Trường Bạch các ông cũng mắt nhắm mắt mở.”

“Hôm nay, tôi muốn giết Tọa Sơn Điêu, núi Trường Bạch các ông mới nhớ ra anh ta là người của mình nên tới đưa đi sao?”

“Làm gì có cái lẽ đó?”

Nghe vậy, vẻ mặt của Ngũ Phù Sênh ngày càng trở nên u ám.

“Vậy cậu muốn làm thế nào?”

Kiếm trong tay Diệp Lâm đột nhiên vung lên: “Người thì ông có thể mang đi, nhưng mạng của anh ta thì phải qiữ lại!”
 
Chương 484: C484: Có điều


Lúc này, Tọa Sơn Điêu bị ba viên Định Hải Châu nổ hết tứ chi, chỉ còn dư nửa người, thế mà lại tỉnh dậy trong làn sóng lạnh thấu xương.

Anh ta giãy giụa trên mắt đất, cầu cứu với Ngũ Phù Sênh.

Có điều, Ngũ Phù Sênh không nhìn anh ta một cái nào.

Ai cũng biết rằng Tọa Sơn Điêu chỉ là hồi quang phản chiếu, hết cách cứu chữa rồi.

Thấy vậy, Diệp Lâm hơi sửng sổt, không ngờ Tọa Sơn Điêu sống dai như vậy, ba viên pháp khí nố quanh người anh ta, mà anh ta vẫn còn chưa chết hẳn.

Có điều, Diệp Lâm lắc đầu, như là cảm nhận được gì đó.

Ngũ Phù Sênh vừa định ra tay thì… ầm ‘âm ầm…

Trên mặt đất đột nhiên xuất hiện một cơn chấn động, thanh thế to lớn giống như là động đất.

Mọi người đều lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, không biết chuyện gì đang xảy ra.

Ngay sau đó, một tiếng rít chói tai vang lên.

Một con quái vật khổng lồ chui lên từ dưới nền đất, xổc bay thân thể và tứ chi của Tọa Sơn Điêu lên trên không trung, rồi há miệng ra nuốt hết vào trong bụng.

Tọa Sơn Điêu sở trường hút tinh huyết hại người, chắc là dù có nằm mơ cũng không ngờ có ngày mình sẽ chết theo cách này.

Không còn xương tốt, rơi vào miệng rắn!


Nhìn thấy con rắn khống lồ kia, mọi người đều lộ ra vẻ mặt hoảng sợ.

Nhất là người nhà họ Liễu sở trường nuôi rắn, chưa từng thấy một con quái vật lớn như thế.

“Là Tiên Nhi!”

Lúc này, trong đám người nhà họ Liễu, một thiếu nữ mặc đồ tím buộc tóc đuôi ngựa hô lên.

Bởi vì ngày ngày làm bạn với rắn thần, cho nên cô nhìn một cái là nhận ra ngay con rắn khổng lồ kh ủng bố kia chính là rắn thần mà nhà họ Liễu bọn họ từng cung phụng.

Thiếu nữ kia là Liễu Như Yên. Cô từng tốt bụng nhắc nhở Diệp Lâm phải cấn thận bốn đại gia tộc đuổi giết, còn từng chào tạm biệt với rắn thần.

“Nó… nó là rắn thần đại nhân?”

“Sao nhìn không giống… nó lớn hơn ít nhất là gấp đôi…”

Người nhà họ Liễu không dám tin rằng con rắn khống lồ trước mắt chính là con rắn thần mà gia tộc bọn họ từng cung phụng.

Thay đổi nhiều quá đi!

Giờ phút này, con rắn khổng lồ ngạo nghễ nhìn đám người dưới mặt đất từ trên cao, giống như là nhìn con kiến.

Chỉ khi nhìn tới Liễu Như Yên, trong đôi mắt tàn nhẫn của nó mới có vẻ dịu dàng.


So với trước đây ở nhà họ Liễu, nó đã hoàn toàn thay đổi, thân hình to lên ít nhất là gấp đôi.

Rốt cuộc thì ngày nào Diệp Lâm cũng cho nó ăn đan dược và thiên tài địa bảo, vậy nên hiệu quả lột xác rất rõ ràng.

“ô, cuối cùng cũng tới rồi hả?” Diệp Lâm lạnh nhạt nói: “Xem ra tổc độ độn đất của mày còn rất chậm, theo không kịp máy bay nữa.”

Lúc đi, Diệp Lâm định mang theo con rắn khống lồ.

Chỉ là không có bất cứ phương tiện giao thông nào chở được nó.

Vậy nên Diệp Lâm bảo nó đi một mình, dùng phương pháp độn đất, độn từ Yến Kinh đến Phụng Thiên.

Có điều, nó tới chậm hơn so với dự đoán của anh.

“Nó… nó là linh thú hả?”

Lúc này, Ngũ Phù Sênh ngạc nhiên mà nhìn về phía con rắn khống lồ, thậm chí quên mất đánh nhau với Diệp Lâm.

Cái loại linh thú khống lồ này rất hiếm thây.

Nếu ông ta có thể bắt nó đi núi Trường Bạch, luyện hóa thành xà linh giữ núi, thì chắc chắn là sẽ lập công lớn.

Chuyện này còn có giá trị hơn cả chuyện cứu Tọa Sơn Điêu nữa.

“Nhãi ranh, con linh thú này là do mày nuôi hả?” Ngũ Phù Sênh tò mò hỏi.

“Đúng vậy!” Diệp Lâm nói: “Tôi là chủ nhân của nó!”

“Hay lắm… nuôi rất tốt!” Ngũ Phù Sênh vừa lòng gật đầu, trong lòng lập tức nảy lên ý định giết người đoạt thú: “Sau này nó là của núi Trường Bạch bọn tao!”

“Nhãi ranh, đi chết đi!”
 
Chương 513: C513: Giết


Cái gì?

Người thì có thế mang đi, nhưng mạng thì phải giữ lại?

Vậy chẳng phải là bảo bọn họ mang một thi thể đi về hay sao?

Chắc Diệp Lâm là người đầu tiên dám nói năng như thế với cổ võ giả!

Nghe vậy, mọi người ở hiện trường đều rất hoảng hốt.

“Có khi nào anh ta điên rồi không? Dám nói năng như thế với cổ võ giả núi Trường Bạch?”

“Chẳng lẽ anh ta không biết cố võ giả mang ý nghĩa gì hả? cổ võ không thể chịu nhục! Đừng nói anh ta chỉ là người thường, cho dù là thống đổc phủ Phụng Thiên còn ở đây thì cũng không dám làm càn với cố võ như thế!”

“Ha ha, anh ta cho rằng đánh thắng được Tọa Sơn Điêu là có tư cách lên mặt với cổ võ giả? Đúng là không biết tự lượng sức mình!”

Mọi người đều cảm thấy tiếc nuối trước sự kiêu ngạo và vô tri của Diệp Lâm.

Vốn dĩ đánh thắng Tọa Sơn Điêu đã là được cả danh lẫn lợi rồi, cần gì phải gây chuyện với cố võ giả chứ?

Chẳng phải là tự tìm điều không vui cho mình hay sao?

“Long Vương, thôi bỏ đi!” Hoàng Tiềm vội vàng lên tiếng ngăn cản, sợ Diệp Lâm nói ra gì đó khó nghe hơn, rồi chọc giận cố võ giả núi Trường Bạch, vậy thì sẽ mất nhiều hơn được.

“Đúng vậy, sư phụ.” Hoa Quốc Đống nuốt nước bọt, nói: “Đế bọn họ dẫn người đi đi. Dù sao lần này chúng ta tới đây là để tính sổ với nhà họ Trương, lại nói chúng ta và Tọa Sơn Điêu không có ân oán gì cả.”


Lúc này, ngay cả Hàn Anh cũng đi lên hòa giải: “Hành động diệt cướp dừng ở đây. Diệp tiên sinh, chúng ta thu tay lại đi, nế mặt vị cố võ giả này một lần.”

Hàn Anh biết nếu tiếp tục tranh cãi thì bên chịu thiệt sẽ là bọn họ.

Người bình thường có tư cách gì để nói đạo lý với cổ võ giả?

“Thức thời mới là thông minh. Thôi bỏ đi!” Đoạn Tử Du cũng nói.

Thấy vậy, Tọa Sơn Điêu cười lạnh thành tiếng: “Nhãi ranh, mày dám không nế mặt cổ võ giả núi Trường Bạch, đúng là tìm chết!”

“Tao đứng ở ngay đây, xem mày có dám động đến tao không?”

Tọa Sơn Điêu chống nạnh, đứng ở một bên phía sau Ngũ Phù Sênh, dáng vẻ cáo mượn oai hùm. Anh ta chắc chắn rằng Diệp Lâm chỉ nói cho mạnh miệng thôi, chứ không dám thật sự ra tay.

Cho Diệp Lâm mười lá gan thì Diệp Lâm cũng không dám giết người ngay trước mặt cổ võ giả.

Giờ phút này, Ngũ Phù Sênh lạnh lùng cười nói: “Mày chưa đủ bản lĩnh giết người ngay trước mặt tao đâu!”

Lúc này, cho dù người khác khuyên nhủ thế nào, uy hiếp ra sao, thì Diệp Lâm vẫn cứ giữ vững ý định của mình.

“Hôm nay tôi chắc chắn sẽ lấy mạng của Tọa Sơn Điêu.”

Vừa dứt lời, kiếm trong tay Diệp Lâm chợt bay thẳng về phía Tọa Sơn Điêu.


“Hít hà!!!”

Thấy vậy, mọi người đều giật nảy mình lên.

Không ai dám tin rằng Diệp Lâm thế mà lại ra tay thật sự?

Dám giết người ngay trước mặt cổ võ giả?

Không muốn sống nữa hả?

“Sư phụ!” Hoa Quốc Đống hô lên, mở to mắt ra nhìn.

“Đừng… đừng ra tay mà… Long Vương!” Hoàng Tiềm cảm thấy không ổn rồi.

Nói thì chậm, xảy ra thì nhanh.

Kiếm của Diệp Lâm vừa nhanh vừa sắc bén.

Lúc người khác thấy rõ chiêu thức thì kiếm đã kề sát bên cố họng Tọa Sơn Điêu rồi.

“A!”

Thấy vậy, Tọa Sơn Điêu sợ tới mức ngây người ra, nhìn về phía Diệp Lâm bằng ánh mắt như nhìn kẻ điên.

Anh ta thầm nghĩ thằng nhãi này điên rồi sao, dám ra tay thật hả?

Không chịu dừng đúng không?

“Ngũ đại nhân, cứu tôi với!”

Tọa Sơn Điêu đang bị thương nặng, Ịại còn không đề phòng, tất nhiên là khó tránh được một kiếm kia.

Thấy vậy, Ngũ Phù Sênh lạnh giọng quát: “Hay lắm, mày dám ra tay thật hả?”
 
Chương 513: C513: Giết


Cái gì?

Người thì có thế mang đi, nhưng mạng thì phải giữ lại?

Vậy chẳng phải là bảo bọn họ mang một thi thể đi về hay sao?

Chắc Diệp Lâm là người đầu tiên dám nói năng như thế với cổ võ giả!

Nghe vậy, mọi người ở hiện trường đều rất hoảng hốt.

“Có khi nào anh ta điên rồi không? Dám nói năng như thế với cổ võ giả núi Trường Bạch?”

“Chẳng lẽ anh ta không biết cố võ giả mang ý nghĩa gì hả? cổ võ không thể chịu nhục! Đừng nói anh ta chỉ là người thường, cho dù là thống đổc phủ Phụng Thiên còn ở đây thì cũng không dám làm càn với cố võ như thế!”

“Ha ha, anh ta cho rằng đánh thắng được Tọa Sơn Điêu là có tư cách lên mặt với cổ võ giả? Đúng là không biết tự lượng sức mình!”

Mọi người đều cảm thấy tiếc nuối trước sự kiêu ngạo và vô tri của Diệp Lâm.

Vốn dĩ đánh thắng Tọa Sơn Điêu đã là được cả danh lẫn lợi rồi, cần gì phải gây chuyện với cố võ giả chứ?

Chẳng phải là tự tìm điều không vui cho mình hay sao?

“Long Vương, thôi bỏ đi!” Hoàng Tiềm vội vàng lên tiếng ngăn cản, sợ Diệp Lâm nói ra gì đó khó nghe hơn, rồi chọc giận cố võ giả núi Trường Bạch, vậy thì sẽ mất nhiều hơn được.

“Đúng vậy, sư phụ.” Hoa Quốc Đống nuốt nước bọt, nói: “Đế bọn họ dẫn người đi đi. Dù sao lần này chúng ta tới đây là để tính sổ với nhà họ Trương, lại nói chúng ta và Tọa Sơn Điêu không có ân oán gì cả.”


Lúc này, ngay cả Hàn Anh cũng đi lên hòa giải: “Hành động diệt cướp dừng ở đây. Diệp tiên sinh, chúng ta thu tay lại đi, nế mặt vị cố võ giả này một lần.”

Hàn Anh biết nếu tiếp tục tranh cãi thì bên chịu thiệt sẽ là bọn họ.

Người bình thường có tư cách gì để nói đạo lý với cổ võ giả?

“Thức thời mới là thông minh. Thôi bỏ đi!” Đoạn Tử Du cũng nói.

Thấy vậy, Tọa Sơn Điêu cười lạnh thành tiếng: “Nhãi ranh, mày dám không nế mặt cổ võ giả núi Trường Bạch, đúng là tìm chết!”

“Tao đứng ở ngay đây, xem mày có dám động đến tao không?”

Tọa Sơn Điêu chống nạnh, đứng ở một bên phía sau Ngũ Phù Sênh, dáng vẻ cáo mượn oai hùm. Anh ta chắc chắn rằng Diệp Lâm chỉ nói cho mạnh miệng thôi, chứ không dám thật sự ra tay.

Cho Diệp Lâm mười lá gan thì Diệp Lâm cũng không dám giết người ngay trước mặt cổ võ giả.

Giờ phút này, Ngũ Phù Sênh lạnh lùng cười nói: “Mày chưa đủ bản lĩnh giết người ngay trước mặt tao đâu!”

Lúc này, cho dù người khác khuyên nhủ thế nào, uy hiếp ra sao, thì Diệp Lâm vẫn cứ giữ vững ý định của mình.

“Hôm nay tôi chắc chắn sẽ lấy mạng của Tọa Sơn Điêu.”

Vừa dứt lời, kiếm trong tay Diệp Lâm chợt bay thẳng về phía Tọa Sơn Điêu.


“Hít hà!!!”

Thấy vậy, mọi người đều giật nảy mình lên.

Không ai dám tin rằng Diệp Lâm thế mà lại ra tay thật sự?

Dám giết người ngay trước mặt cổ võ giả?

Không muốn sống nữa hả?

“Sư phụ!” Hoa Quốc Đống hô lên, mở to mắt ra nhìn.

“Đừng… đừng ra tay mà… Long Vương!” Hoàng Tiềm cảm thấy không ổn rồi.

Nói thì chậm, xảy ra thì nhanh.

Kiếm của Diệp Lâm vừa nhanh vừa sắc bén.

Lúc người khác thấy rõ chiêu thức thì kiếm đã kề sát bên cố họng Tọa Sơn Điêu rồi.

“A!”

Thấy vậy, Tọa Sơn Điêu sợ tới mức ngây người ra, nhìn về phía Diệp Lâm bằng ánh mắt như nhìn kẻ điên.

Anh ta thầm nghĩ thằng nhãi này điên rồi sao, dám ra tay thật hả?

Không chịu dừng đúng không?

“Ngũ đại nhân, cứu tôi với!”

Tọa Sơn Điêu đang bị thương nặng, Ịại còn không đề phòng, tất nhiên là khó tránh được một kiếm kia.

Thấy vậy, Ngũ Phù Sênh lạnh giọng quát: “Hay lắm, mày dám ra tay thật hả?”
 
Chương 485: C485: Chiến thần đến


Ngũ Phù Sênh định đánh chết Diệp Lâm đ ế làm linh thú không còn chủ và mình sẽ dễ dàng thu phục hơn.

Chứ nếu để một người một thú hợp tác với nhau thì có khi mình sẽ rất khó đế thắng được.

Vậy nên, Ngũ Phù Sênh quyết định ra tay trước.

Ngay lúc này… ong ong ong…

Trên đầu có tiếng nổ ran.

Một chiếc máy bay trực thăng giống như diều hâu quay quanh hiện trường trên không trung.

Ngay sau đó, trên máy bay trực thăng truyền đến tiếng loa ‘âm ĩ.

“Đợi đã!”

Còn chưa dứt lời, một bóng đen nhảy từ trên trời xuống.


Vậy mà lại có người nhảy trực tiếp từ trên máy bay trực thăng cách đất hàng trăm mét xuống dưới đất.

“Trời ạ! Có người nhảy máy bay!”

“Làm cái gì vậy? Tự sát hả?”

“Mọi người mau tránh ra! Đừng để máu văng

trúng!”

Mọi người sôi nổi tránh né, thầm nghĩ là có người nhảy máy bay tự sát.

Ngay cả Ngũ Phù Sênh cũng hoảng sợ ngẩng đầu lên. ông ta chưa từng thấy ai nhảy máy bay tự sát hết. Truyện Mạt Thế

“ơ?” Còn Diệp Lâm thì sửng sốt khi nhìn thoáng qua bóng dáng đang rơi thẳng xuống đất. Anh lập tức nhận ra rằng người kia đã dồn hết lực lượng xuống hai chân, người kia không phải tự sát, mà là một vị tông sư võ đạo mạnh mẽ.

Ầm!


Một tiếng ‘âm vang lên.

Người kia rơi thẳng xuống đất bằng hai chân, nện ra một hố sâu rộng, vô số khe rãnh sâu mấy mét lan tràn xung quanh.

“Trời ạ!”

Hiện trường vang lên tiếng cảm thán liên tục.

“Tôi không nhìn 1’âm đấy chứ? ông ta nhảy từ trên máy bay trực thăng xuống, thế mà vẫn có thế bình yên đứng tại chỗ? Khó tin quá đi!”

Bọn họ chưa từng gặp loại tình huống không thể tưởng tượng nổi này, vậy nên ai cũng trợn to mắt ra nhìn, trợn to đến mức suýt rơi tròng mất ra ngoài luôn vậy.

ông mặc quân phục, khí thế như hổ. Sau khi rơi xuống đất, ông nhìn về phía Diệp Lâm trước, lạnh nhạt gật đầu một cái, rồi quay sang nhìn Ngũ Phù Sênh.

“Ông… ông là chiến thần Thanh Châu?” Ngũ Phù Sênh hô lên.

Ngũ Phù Sênh nhìn một cái là nhận ra ông là Hàn Sơn Hà, chiến thần Thanh châu, một trong chín đại chiến thần của Đại Hạ.

“Cha!” Hàn Anh đứng bên cạnh kích động gọi to.

Thật ra thì từ khoảnh khắc cha nhảy xuống máy bay, cô đã mơ hồ nhận ra bóng dáng cha, chỉ là không dám tin rằng cha lại dùng cái cách lỗ m ãng như vậy lên sân khấu.
 
Chương 514: C514: Anh búng tay ra


“Mày coi cổ võ giả núi Trường Bạch bọn tao là không khí hả?”

Bị Diệp Lâm ngó lơ, Ngũ Phù Sênh tức điên lên, quát lớn một tiếng, trên người tỏa ra khí lạnh.

Ngay sau đó, Ngũ Phù Sênh vung đôi tay lên, hàng vạn cơn gió tuyết chợt ngưng tụ, tạo thành

một kết giới băng lạnh che trước mặt Tọa Sơn Điêu.

Keng!

Một tiếng nặng nề vang lên.

Kiếm của Diệp Lâm dừng ở giữa không trung. Một lớp sương lạnh mỏng phủ lên trên thân kiếm.

“Kiếm tốt!” Ngũ Phù Sênh khen một tiếng.

Bất cứ loại vũ khí nào khi đâm vào sương lạnh do mình tạo thành, đều sẽ giống như thủy tinh cứ rơi là vỡ.

Vậy mà kiếm trong tay Diệp Lâm lại chỉ bị phủ một lớp sương lạnh mỏng, cứng rắn không vỡ.

Cho dù là ở giới cổ võ của bọn họ, kiếm của Diệp Lâm cũng là vũ khí tốt khiến người ta thèm muốn.

Đồng thời, Ngũ Phù Sênh cũng cảm thấy kiếm trong tay Diệp Lâm quen quen, dường như là đã gặp ở đâu rồi.

“Ha ha!” Thấy vậy, Tọa Sơn Điêu lại trở nên đắc ý: “Lại đây, giết tao đi! Sao lại dừng kiếm giữa không trung, không tiếp tục đánh nữa?”

“Hay là đế tao đi lên một bước?”

“Ha ha, để tao xem là mày lợi hại hay là vì cổ


võ giả này lợi hại?”

Một kiếm bị chặn thì tiếp tục một kiếm khác.

“Kiếm Ý Vô Tẩn… phá!”

Diệp Lâm hét to lên, vung kiếm trong tay lần nữa.

Giờ phút này, một thanh kiếm khống lồ lướt nhanh trong không trung, giống như là một con tàu chi3n hạm, mênh mông cuồn cuộn, nghiền áp những nơi nó đi qua.

Kiếm khí tung bay, thanh kiếm dường như xuyên thủng sông băng.

Kết giới băng lạnh do Ngũ Phù Sênh chế tạo đột nhiên tan vỡ.

Kiếm khí tiếp tục đâm thẳng về phía Tọa Sơn Điêu.

“ơ?” Ngũ Phù Sênh cảm thấy kiếm khí nghiêm nghị, khiến hô hấp của mình có trong khoảnh khắc bị ngừng lại.

Nguy hiểm!

Một suy nghĩ chợt lướt qua.

Nếu đế ông ta đỡ thì ông ta cũng không thể đỡ được uy lực một kiếm kia, nói gì đến Tọa Sơn Điêu.

“Chạy đi!”

Ngũ Phù Sênh không định đối đầu với một kiếm kia. ông ta quay người đánh một chưởng về phía Tọa Sơn Điêu, rồi ra lệnh cho Tọa Sơn Điêu mau chạy đi.


ở trong mắt Ngũ Phù Sênh, có Tọa Sơn Điêu ở đây chẳng khác gì kéo chân sau, khiến ông ta có chút vướng chân vướng tay.

Chờ ông ta đuổi Tọa Sơn Điêu đi rồi, ông ta sẽ tự mình lên đánh người trẻ tuối không biết sống chết kia.

“A!” Tọa Sơn Điêu hô lên một tiếng, người đã bị đấy ra xa mấy thước: “Vâng vâng vâng…”

Anh ta không dám cãi lại lời nói của Ngũ Phù Sênh, quay đầu liền bỏ chạy, chỉ chớp mắt đã chạy ra hơn trăm mét.

“Muốn chạy hả?”

Thấy vậy, Diệp Lâm không có đuổi theo, bởi vì Ngũ Phù Sênh đang cản anh lại.

Anh búng tay ra.

Một viên Định Hải châu bay thẳng về phía Tọa Sơn Điêu.

Thấy vậy, Ngũ Phù Sênh giật mình, vội vàng vung tay lên đóng băng một viên.

Ngay sau đó, viên thứ hai, viên thứ ba… liên tục bay ra.

Ngũ Phù Sênh không ngờ Diệp Lâm lại có

nhiều pháp khí lợi hại như thế.

Không ổn rồi!

Lúc ông ta cảm thấy không ốn, định ra tay nữa thì đã không kịp rồi.

Ngũ Phù Sênh quay đầu lại nhìn về phía Tọa Sơn Điêu.

Tọa Sơn Điêu đang chạy như bay, không biết rằng tử vong đang lặng lẽ đến.

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Mấy viên Định Hải châu cùng nhau nổ tung, lập tức nổ Tọa Sơn Điêu tan tành thành mảnh, chết nqay tại chỗ.
 
Chương 514: C514: Anh búng tay ra


“Mày coi cổ võ giả núi Trường Bạch bọn tao là không khí hả?”

Bị Diệp Lâm ngó lơ, Ngũ Phù Sênh tức điên lên, quát lớn một tiếng, trên người tỏa ra khí lạnh.

Ngay sau đó, Ngũ Phù Sênh vung đôi tay lên, hàng vạn cơn gió tuyết chợt ngưng tụ, tạo thành

một kết giới băng lạnh che trước mặt Tọa Sơn Điêu.

Keng!

Một tiếng nặng nề vang lên.

Kiếm của Diệp Lâm dừng ở giữa không trung. Một lớp sương lạnh mỏng phủ lên trên thân kiếm.

“Kiếm tốt!” Ngũ Phù Sênh khen một tiếng.

Bất cứ loại vũ khí nào khi đâm vào sương lạnh do mình tạo thành, đều sẽ giống như thủy tinh cứ rơi là vỡ.

Vậy mà kiếm trong tay Diệp Lâm lại chỉ bị phủ một lớp sương lạnh mỏng, cứng rắn không vỡ.

Cho dù là ở giới cổ võ của bọn họ, kiếm của Diệp Lâm cũng là vũ khí tốt khiến người ta thèm muốn.

Đồng thời, Ngũ Phù Sênh cũng cảm thấy kiếm trong tay Diệp Lâm quen quen, dường như là đã gặp ở đâu rồi.

“Ha ha!” Thấy vậy, Tọa Sơn Điêu lại trở nên đắc ý: “Lại đây, giết tao đi! Sao lại dừng kiếm giữa không trung, không tiếp tục đánh nữa?”

“Hay là đế tao đi lên một bước?”

“Ha ha, để tao xem là mày lợi hại hay là vì cổ


võ giả này lợi hại?”

Một kiếm bị chặn thì tiếp tục một kiếm khác.

“Kiếm Ý Vô Tẩn… phá!”

Diệp Lâm hét to lên, vung kiếm trong tay lần nữa.

Giờ phút này, một thanh kiếm khống lồ lướt nhanh trong không trung, giống như là một con tàu chi3n hạm, mênh mông cuồn cuộn, nghiền áp những nơi nó đi qua.

Kiếm khí tung bay, thanh kiếm dường như xuyên thủng sông băng.

Kết giới băng lạnh do Ngũ Phù Sênh chế tạo đột nhiên tan vỡ.

Kiếm khí tiếp tục đâm thẳng về phía Tọa Sơn Điêu.

“ơ?” Ngũ Phù Sênh cảm thấy kiếm khí nghiêm nghị, khiến hô hấp của mình có trong khoảnh khắc bị ngừng lại.

Nguy hiểm!

Một suy nghĩ chợt lướt qua.

Nếu đế ông ta đỡ thì ông ta cũng không thể đỡ được uy lực một kiếm kia, nói gì đến Tọa Sơn Điêu.

“Chạy đi!”

Ngũ Phù Sênh không định đối đầu với một kiếm kia. ông ta quay người đánh một chưởng về phía Tọa Sơn Điêu, rồi ra lệnh cho Tọa Sơn Điêu mau chạy đi.


ở trong mắt Ngũ Phù Sênh, có Tọa Sơn Điêu ở đây chẳng khác gì kéo chân sau, khiến ông ta có chút vướng chân vướng tay.

Chờ ông ta đuổi Tọa Sơn Điêu đi rồi, ông ta sẽ tự mình lên đánh người trẻ tuối không biết sống chết kia.

“A!” Tọa Sơn Điêu hô lên một tiếng, người đã bị đấy ra xa mấy thước: “Vâng vâng vâng…”

Anh ta không dám cãi lại lời nói của Ngũ Phù Sênh, quay đầu liền bỏ chạy, chỉ chớp mắt đã chạy ra hơn trăm mét.

“Muốn chạy hả?”

Thấy vậy, Diệp Lâm không có đuổi theo, bởi vì Ngũ Phù Sênh đang cản anh lại.

Anh búng tay ra.

Một viên Định Hải châu bay thẳng về phía Tọa Sơn Điêu.

Thấy vậy, Ngũ Phù Sênh giật mình, vội vàng vung tay lên đóng băng một viên.

Ngay sau đó, viên thứ hai, viên thứ ba… liên tục bay ra.

Ngũ Phù Sênh không ngờ Diệp Lâm lại có

nhiều pháp khí lợi hại như thế.

Không ổn rồi!

Lúc ông ta cảm thấy không ốn, định ra tay nữa thì đã không kịp rồi.

Ngũ Phù Sênh quay đầu lại nhìn về phía Tọa Sơn Điêu.

Tọa Sơn Điêu đang chạy như bay, không biết rằng tử vong đang lặng lẽ đến.

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Mấy viên Định Hải châu cùng nhau nổ tung, lập tức nổ Tọa Sơn Điêu tan tành thành mảnh, chết nqay tại chỗ.
 
Chương 486: C486: Mọi người bàn tán xôn xao


“Ha ha, đúng vậy!” Hàn Sơn Hà cười cười: “Tôi chính là chiến thần Thanh Châu!”

Bởi vì nóng lòng ngăn cản trận chiến ban nãy, cho nên ông mới bất đắc dĩ lựa chọn nhảy máy bay.

Rốt cuộc thì có khi chỉ cần chậm một giây thôi là Ngũ Phù Sênh đã ra tay rồi.

Ồ!

Xung quanh lại vang lên tiếng ồ ngạc nhiên.

Không ngờ ông ấy chính là chiến thần Thanh Châu nổi danh cả nước!

“Thảo nào dám nhảy xuống máy bay! Hóa ra là chiến thần Thanh Châu, một trong chín đại chiến thần!”

“Không chỉ có cổ võ giả núi Trường Bạch, mà còn có chiến thần Thanh Châu nữa. Hôm nay nơi đây tụ tập đông vui ghê, đúng là khiến cho chúng ta mở rộng tầm mắt!”

“Không biết giữa chiến thần Doanh Châu chúng ta và chiến thần Thanh Châu thì ai mạnh hơn đây?”

Mọi người bàn tán xôn xao.


Nghe thấy mọi người lấy cha mình ra so sánh, con trai chiến thần Doanh Châu là Đoạn Tử Du hừ nhẹ một tiếng, thầm nghĩ: Đương nhiên là cha tôi mạnh hơn rồi!

Có điều, lúc nãy chiến thần Thanh châu là Hàn Sơn Hà nhảy từ trên máy bay trực thăng cách mặt đất hàng trăm mét xuống đất, thật sự khiến mọi người ở đây đều rất sốc.

Ngay cả Đoạn Tử Du cũng thầm hỏi không biết cha mình có làm được như vậy hay không?

Thấy vậy, Ngũ Phù Sênh không thế không nể mặt vài phần, rốt cuộc thì người trước mắt chính là chiến lực đứng đầu Đại Hạ, thực lực không hề kém với đám cố võ giả bọn họ.

“Không biết Hàn chiến thân đến đây là có gì

chỉ bảo?” Ngũ Phù Sênh ôm quyền, bình tĩnh hỏi.

“Tỏi tới đây đế ngăn cản hai vị đánh nhau.” Hàn Sơn Hà nói thẳng ý muốn của mình.

‘Vi sao vậy?” Ngũ Phù Sênh tuy đã đoán được nhưng vẫn cảm thấy khó hiểu: “Các người quen nhau hả?”

Hàn Sơn Hà gật đầu: “Cậu trai trẻ họ Diệp này có ơn với tỏi, vậy nên xin cao nhân núi Trường Bạch giơ cao đánh khẽ, đừng khó xử cậu ấy nữa.”


“Khó xử cậu ta?” Ngũ Phù Sênh cười lạnh một tiếng: “Thằng nhãi kia giết người của núi Trường Bạch chúng tôi ngay trước mặt tôi. Bây giờ tôi ra tay dạy dỗ cậu ta một trận, sao có thể gọi là khó xử?”

Nghe vậy, Hàn Sơn Hà trầm giọng nói: “Có phải người chết là Tọa Sơn Điêu hay không? Anh ta vốn dĩ là đối tượng vây giết vào hôm nay của chúng tôi!”

“Nếu không có cậu Diệp ra tay thì hai đại chiến thần chúng tôi cũng sẽ giết anh ta!”

“Cậu ấy chẳng qua là giết người thay chúng tôi mà thôi. Chẳng lẽ nếu tôi đánh chết Tọa Sơn Điêu thì đám cố võ giả núi Trường Bạch các người sẽ không bỏ qua cho tôi, muốn ra tay dạy tôi một bài học hay sao?”

Về chuyện của Tọa Sơn Điêu, núi Trường

Bạch bọn họ vốn dĩ không chiếm lý. Bây giờ nghe Hàn Sơn Hà chất vấn như thế, trong nhất thời Ngũ Phù Sênh không còn lời gì đế nói.

Cuối cùng, Ngũ Phù Sênh kéo cái đạo lý muôn đời kia ra: “Chẳng lẽ Hàn chiến thần đã quên câu cổ võ không thể chịu nhục hay sao?”

“Cố võ không thể chịu nhục, còn người Đại Hạ chúng tôi thì có thế chịu nhục, các người muốn giết là giết hả?”

Hàn Sơn Hà lớn giọng hơn nữa, nghiêm túc mà chất vấn.

“Tọa Sơn Điêu tội ác chồng chất, đôi tay dính đầy máu tươi, người dân vô tội chết trong tay anh ta không tám trăm thì cũng một nghìn, đã tới mức trời đất không dung rồi!”

“Hôm nay chúng tôi chỉ giết một người của núi Trường Bạch mà các người đã không chịu nối ròi. Vậy số nợ máu trên tay Tọa Sơn Điêu thì sao? Núi Trường Bạch các người định ăn nói thế nào với chúng tôi?”

“Tôn tronq lúc nào cũnq là lần nhau!”
 
Chương 515: C515: Giết người đoạt thú


Một màn Tọa Sơn Điêu bị nố tan tành hiện ra trước mắt mọi người, khiến mọi người đều ‘ô lên.

“Rốt cuộc là sao thế này? Sao Tọa Sơn Điêu như là đột nhiên bị dẫm mìn rồi nố tung vậy?”

“Chẳng lẽ là do thằng nhãi họ Diệp kia làm? Nhưng mà không thấy anh ta ném mìn?”

“Tọa Sơn Điêu xui xẻo thật đấy! chẳng lẽ đây là kiếp nạn vốn có trong đời của anh ta? Có điều cũng coi như là trừng phạt đúng tội! Đáng đời lắm!”

Mọi người không thấy rõ Diệp Lâm ra tay như thế nào nên vừa giật mình vừa sợ hãi. Đồng thời, bọn họ cho rằng cái chết thảm thiết của Tọa Sơn Điêu là trừng phạt đúng tội.

“Sư phụ… giệt Tọa Sơn Điêu thật rồi hả?”

“Còn là giết ngay trước mặt vị cố võ giả núi Trường Bạch kia nữa!”

“Đúng là không thể tin nổi!”

Đám người Hoa Quốc Đống xem đến sửng sốt. Có điều, bọn họ còn có chút lo lắng khi Diệp Lâm đã đắc tội với cổ võ giả núi Trường Bạch rồi, bây giờ phải làm sao để kết thúc chuyện này đây?

Cùng lúc đó, Hoàng Tam Gia đã thuận lợi đi cứu nhà họ Liễu và nhà họ Bạch.

Hai nhà nghe tin nên chạy tới hiện trường xem chiến.


Lúc vừa được cứu xong, hai nhà còn không dám tin chuyện Diệp Lâm đuổi giết Tọa Sơn Điêu.

Bây giờ, sau khi tận mắt nhìn thấy, hai nhà đều lộ ra vẻ mặt chấn động.

“Tên bị nổ kia… là Tọa Sơn Điêu hả?”

“Diệp Lâm có thế dễ dàng gi ết chết Tọa Sơn Điêu. Thế mà lần trước chúng ta hợp tác đối phó Diệp Lâm, có thể tồn tại trở về, đúng là cực kì may mắn!”

“Xem ra lần này… nhà họ Trương gây chuyện sai người rồi.”

Có điều, khi nhìn đến Ngũ Phù Sênh, Hoàng Tam Gia lập tức thay đổi sắc mặt. Hoàng Tam Gia nhận ra trang phục đặc biệt của Ngũ Phù Sênh đại biếu cho cố võ giả núi Trường Bạch.

Lúc Hoàng Bì Tử trong cơ thế Hoàng Tam

Gia chưa có linh trí, Hoàng Tam Gia thường đi qua lại trên núi Trường Bạch, tất nhiên cũng biết cổ võ giả xuất quỷ nhập thần khu vực núi Trường Bạch.

“Là… là cổ võ giả núi Trường Bạch?”

Hoàng Tam Gia chợt nhớ đến chuyện Tọa Sơn Điêu có liên quan đến cố võ giả núi Trường Bạch.

Thế mà Diệp Lâm lại đánh chết Tọa Sơn Điêu


ngay trước mặt tên cố võ giả kia!

“Lần này… Diệp tiên sinh gặp phiền phức lớn ‘o ĩ 99. harry potter fanfic

rồi.

Quả nhiên!

Khi thấy Tọa Sơn Điêu bị đánh chết ngay trước mặt mình, mà mình không thể ngăn cản được, Ngũ Phù Sênh cực kì giận dữ.

Ông ta giận dữ không phải vì Tọa Sơn Điêu chết, mà giận dữ vì mình không thể khống chế được sự sống chết của Tọa Sơn Điêu.

Rõ ràng là ông ta đã nói sẽ giữ mạng của Tọa Sơn Điêu. Kết quả là ngay trước mặt mình, ngay trước mặt bao người, đổi phương đánh chết Tọa Sơn Điêu.

Làm vậy có khác gì vả mặt tại trận Ngũ Phù Sênh chứ?

Vả mặt Ngũ Phù Sênh chính là khiêu khích thế lực cổ võ núi Trường Bạch.

Không thế tha thứ được!

“Nhãi ranh, mày tìm chết!” Ngũ Phù Sênh giận tím mặt.

Một luồng uy áp kh ủng bố khó diễn tả thành lời và một cơn gió lạnh thối đến, khiến mọi người xung quanh không nhịn được rùng mình, run bần bật.

“Ngũ… đại nhân…”

“Cứu… cứu tôi với…”
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom