Dịch Xuyên Không Nữ Chủ Tu Tiên Chậm Thôi

Chương 61: Huyết tri chu


Uyển Ngưng nhìn lên bầu trời, mặt trăng dần bị che khuất. Cả chiến trường dần bị bóng tối nuốt chửng:” Sắp đến lúc rồi”

Nham Vũ dẫn đầu đại thành của mình:” Gặp lại ở phía dưới”

Bên kia đội ngũ của Hoàng Khải cũng di chuyển

“Mọi người nhanh uống vào giải độc đan, dùng linh khí hộ thân chúng ta xuống dưới”

Uyển Ngưng nhảy xuống, nàng có thể cảm nhận được những đạo phong nhuận cắt qua người quả nhiên đã yếu đi. Nàng đạp lên cành cây tay bám vách đá, đảo mắt nhìn vách đối diện:” Sao lại nhiều hang động như vậy?”

Xì xì xì!

Như giải đáp thắc mắc của nàng, âm thanh rợn người vang lên. Những hang trống lúc nãy, hàng trăm con huyết tri chu xuất hiện.

Những tán tu đều rất khôn ngoan, đợi người các thành trì hành động trước mới dám lao xuống. Việc nhảy thẳng xuống vực là điều không thể, buộc họ phải dừng trước các hang động di chuyển dần xuống dưới.

Uyển Ngưng rút hắc kiếm chém đứt một con huyết tri chu cấp hai đang tiếp cận nàng, nhảy xuống trước hang động:” Tiểu Hắc mau trợ giúp đám người Nam Cung Trạch.”

Để Tiểu Hắc rời đi nàng lấy dạ minh châu soi vào trong hang động, quả nhiên những hang động này thông với nhau, làm tổ trong vách đá đây là cách chúng sống sót dưới trận phong nhuận này.

Rắc rắc rắc!

Nghe tiếng động phía trên đầu, Uyển Ngưng hướng dạ minh châu lên trên. Khẽ rùng mình. Hàng ngàn trứng huyết tri chu được bọc bởi thù ti phía trên đầu nàng:” Đừng nói là đám này chuẩn bị thoát kén nhé”

Răng rắc! răng rắc!

Ti ti ti



Những huyết tri chu mới nở lao nhanh về hướng nàng, bởi vì chúng đang rất đói. Nhân loại trước mắt này linh lực dồi dào là nguồn thức ăn tốt nhất

Uyển Ngưng lật tay ngưng băng tiêu phóng về đám nhện con này:” Kinh tởm, nàng ghét nhất chính là côn trùng a. Đám tri chu mặc dù chỉ cấp một nhưng nếu nở hàng loạt thì chẳng khác gì thú triều”

Nàng nhanh chóng rời khỏi hang động, đám người Nam Cung Trạch thấy nàng mới yên tâm. Uyển Ngưng không dừng lại nhanh chóng nói:” Chúng ta nhanh xuống dưới, đám tri chu kia căn bản giết không hết”

Dọc đường xuống đáy vực cao nhất chỉ xuất hiện một vài con huyết tri chu cấp bốn, không cản đường được bọn họ. Uyển Ngưng nhanh chóng nhìn thấy đám người Nham Vũ phía đáy vực

Đội ngũ họ vừa đặt chân xuống liền cảm nhận được từng trận phong nhuận quét qua, phong linh khí dưới đây quả thật rất nồng đậm:” Nham Vũ huynh, Phong Vực trước đây từng xuất hiện huyết tri chu sao?”

Nham Vũ cũng cau mày, thần sắc nghiêm túc:” Chưa từng nghe nói”

Phụ thân hắn cũng nói không có một sinh vật nào sống sót được dưới phong trận này, không ngờ lần này lại xuất hiện nhiều huyết tri chu như vậy. Rốt cuộc là chuyện gì!?

Uyển Ngưng bây giờ mới có cơ hội quan sát đáy vực. Trước mặt bọn họ thế nhưng là một cánh cổng hoa văn cổ xưa, hoa văn này rất quen mắt. Nhìn những vết chém trên cánh cổng có vẻ đã trải qua trận chiến lớn

Càng ngày càng nhiều người đặt chân xuống đáy vực, những tán tu này thực lực rất mạnh, phải cẩn thận

Lúc này Hoàng Khải lên tiếng:” Lục Thành các ngươi đến trễ đấy”

Người mặc trường bào trắng như trích tiên cùng đội ngũ chậm rãi đáp xuống, nói:” Đến sớm không bằng đến đúng lúc”

Hạ Thiên Tuyết lần này lại thay Nam Cung Trạch hướng nàng giải thích:” Người trường bào trắng vừa đến là Lục Thành thuộc Thương Hành Thành, tu vi trúc cơ hậu kì, kiếm đạo của hắn rất mạnh, thiên phú rất cao”

“Còn cao hơn tỷ sao?”

Hạ Thiên Tuyết gật đầu.



Hoàng Khải lấy ra mảnh chìa khóa:” Nếu đã đến đủ mau lấy chìa khóa ra chúng ta mở Phong Vực”

Lục Thành cũng không nhiều lời, lật tay một mảnh chìa khóa khác liền xuất hiện. Hai mảnh chìa khóa cảm nhận được sự tồn tại của nhau không ngừng lóe sáng. Cả hai đồng thời nhìn về phía Nham Vũ

Hắn vẫn khoanh tay đứng đó, dù sao chìa khóa cuối cùng là nàng ta cầm đi đâu phải hắn.

Uyển Ngưng chậm rãi đi đến chỗ họ, đám người đại thành này cứ phải dừng chân nơi xa như vậy, hại nàng đi nãy giờ. Trước ánh mắt đánh giá của hai người nọ, Uyển Ngưng lấy ra mảnh chìa khóa cuối cùng

Hoàng Khải nheo mắt, nàng ta thế nhưng giữ chìa khóa. Liệu mê trận đó có phải do nàng ta?

Ba chiếc chìa khóa cùng xuất hiện, nhanh chóng thoát khỏi tay họ ghép lại thành một. Một cột sáng xuất hiện từ chìa khóa chiếu thẳng vào cánh cổng

Két

Cánh cổng nặng nề mở ra. Trước mắt nàng xuất hiện ba thông đạo:” Đây mới là lối vào Phong Vực sao”

Phong Vực đã mở, tán tu nhanh chóng lao vào thông đạo, ai cũng biết cơ duyên trong Phong Vực rất nhiều. Người của đại thành cũng nhanh chóng chọn cho mình một thông đạo sau đó biến mất sau cánh cổng

Uyển Ngưng chọn thông đạo ngoài cùng:” Đi thôi, đến xem Phong Vực như thế nào?”



“Đám nhóc này mở Phong Vực rồi, cuối cùng Thương Lan Chiến này cũng thú vị hơn một chút”

Tiêu Mạch ngồi cạnh lão giả theo dõi qua thị kính:” Đệ tử cũng thật tò mò không biết năm nay Phong Vực sẽ xuất hiện truyền thừa bậc nào?”

“Phong Vực cửu ải kể cả lão già kia năm xưa cũng chỉ đến được cửa thứ tám. Năm nay biết bao hạt giống tốt hy vọng vượt qua một ải kia”.
 
Chương 61: Huyết tri chu


Uyển Ngưng nhìn lên bầu trời, mặt trăng dần bị che khuất. Cả chiến trường dần bị bóng tối nuốt chửng:” Sắp đến lúc rồi”

Nham Vũ dẫn đầu đại thành của mình:” Gặp lại ở phía dưới”

Bên kia đội ngũ của Hoàng Khải cũng di chuyển

“Mọi người nhanh uống vào giải độc đan, dùng linh khí hộ thân chúng ta xuống dưới”

Uyển Ngưng nhảy xuống, nàng có thể cảm nhận được những đạo phong nhuận cắt qua người quả nhiên đã yếu đi. Nàng đạp lên cành cây tay bám vách đá, đảo mắt nhìn vách đối diện:” Sao lại nhiều hang động như vậy?”

Xì xì xì!

Như giải đáp thắc mắc của nàng, âm thanh rợn người vang lên. Những hang trống lúc nãy, hàng trăm con huyết tri chu xuất hiện.

Những tán tu đều rất khôn ngoan, đợi người các thành trì hành động trước mới dám lao xuống. Việc nhảy thẳng xuống vực là điều không thể, buộc họ phải dừng trước các hang động di chuyển dần xuống dưới.

Uyển Ngưng rút hắc kiếm chém đứt một con huyết tri chu cấp hai đang tiếp cận nàng, nhảy xuống trước hang động:” Tiểu Hắc mau trợ giúp đám người Nam Cung Trạch.”

Để Tiểu Hắc rời đi nàng lấy dạ minh châu soi vào trong hang động, quả nhiên những hang động này thông với nhau, làm tổ trong vách đá đây là cách chúng sống sót dưới trận phong nhuận này.

Rắc rắc rắc!

Nghe tiếng động phía trên đầu, Uyển Ngưng hướng dạ minh châu lên trên. Khẽ rùng mình. Hàng ngàn trứng huyết tri chu được bọc bởi thù ti phía trên đầu nàng:” Đừng nói là đám này chuẩn bị thoát kén nhé”

Răng rắc! răng rắc!

Ti ti ti



Những huyết tri chu mới nở lao nhanh về hướng nàng, bởi vì chúng đang rất đói. Nhân loại trước mắt này linh lực dồi dào là nguồn thức ăn tốt nhất

Uyển Ngưng lật tay ngưng băng tiêu phóng về đám nhện con này:” Kinh tởm, nàng ghét nhất chính là côn trùng a. Đám tri chu mặc dù chỉ cấp một nhưng nếu nở hàng loạt thì chẳng khác gì thú triều”

Nàng nhanh chóng rời khỏi hang động, đám người Nam Cung Trạch thấy nàng mới yên tâm. Uyển Ngưng không dừng lại nhanh chóng nói:” Chúng ta nhanh xuống dưới, đám tri chu kia căn bản giết không hết”

Dọc đường xuống đáy vực cao nhất chỉ xuất hiện một vài con huyết tri chu cấp bốn, không cản đường được bọn họ. Uyển Ngưng nhanh chóng nhìn thấy đám người Nham Vũ phía đáy vực

Đội ngũ họ vừa đặt chân xuống liền cảm nhận được từng trận phong nhuận quét qua, phong linh khí dưới đây quả thật rất nồng đậm:” Nham Vũ huynh, Phong Vực trước đây từng xuất hiện huyết tri chu sao?”

Nham Vũ cũng cau mày, thần sắc nghiêm túc:” Chưa từng nghe nói”

Phụ thân hắn cũng nói không có một sinh vật nào sống sót được dưới phong trận này, không ngờ lần này lại xuất hiện nhiều huyết tri chu như vậy. Rốt cuộc là chuyện gì!?

Uyển Ngưng bây giờ mới có cơ hội quan sát đáy vực. Trước mặt bọn họ thế nhưng là một cánh cổng hoa văn cổ xưa, hoa văn này rất quen mắt. Nhìn những vết chém trên cánh cổng có vẻ đã trải qua trận chiến lớn

Càng ngày càng nhiều người đặt chân xuống đáy vực, những tán tu này thực lực rất mạnh, phải cẩn thận

Lúc này Hoàng Khải lên tiếng:” Lục Thành các ngươi đến trễ đấy”

Người mặc trường bào trắng như trích tiên cùng đội ngũ chậm rãi đáp xuống, nói:” Đến sớm không bằng đến đúng lúc”

Hạ Thiên Tuyết lần này lại thay Nam Cung Trạch hướng nàng giải thích:” Người trường bào trắng vừa đến là Lục Thành thuộc Thương Hành Thành, tu vi trúc cơ hậu kì, kiếm đạo của hắn rất mạnh, thiên phú rất cao”

“Còn cao hơn tỷ sao?”

Hạ Thiên Tuyết gật đầu.



Hoàng Khải lấy ra mảnh chìa khóa:” Nếu đã đến đủ mau lấy chìa khóa ra chúng ta mở Phong Vực”

Lục Thành cũng không nhiều lời, lật tay một mảnh chìa khóa khác liền xuất hiện. Hai mảnh chìa khóa cảm nhận được sự tồn tại của nhau không ngừng lóe sáng. Cả hai đồng thời nhìn về phía Nham Vũ

Hắn vẫn khoanh tay đứng đó, dù sao chìa khóa cuối cùng là nàng ta cầm đi đâu phải hắn.

Uyển Ngưng chậm rãi đi đến chỗ họ, đám người đại thành này cứ phải dừng chân nơi xa như vậy, hại nàng đi nãy giờ. Trước ánh mắt đánh giá của hai người nọ, Uyển Ngưng lấy ra mảnh chìa khóa cuối cùng

Hoàng Khải nheo mắt, nàng ta thế nhưng giữ chìa khóa. Liệu mê trận đó có phải do nàng ta?

Ba chiếc chìa khóa cùng xuất hiện, nhanh chóng thoát khỏi tay họ ghép lại thành một. Một cột sáng xuất hiện từ chìa khóa chiếu thẳng vào cánh cổng

Két

Cánh cổng nặng nề mở ra. Trước mắt nàng xuất hiện ba thông đạo:” Đây mới là lối vào Phong Vực sao”

Phong Vực đã mở, tán tu nhanh chóng lao vào thông đạo, ai cũng biết cơ duyên trong Phong Vực rất nhiều. Người của đại thành cũng nhanh chóng chọn cho mình một thông đạo sau đó biến mất sau cánh cổng

Uyển Ngưng chọn thông đạo ngoài cùng:” Đi thôi, đến xem Phong Vực như thế nào?”



“Đám nhóc này mở Phong Vực rồi, cuối cùng Thương Lan Chiến này cũng thú vị hơn một chút”

Tiêu Mạch ngồi cạnh lão giả theo dõi qua thị kính:” Đệ tử cũng thật tò mò không biết năm nay Phong Vực sẽ xuất hiện truyền thừa bậc nào?”

“Phong Vực cửu ải kể cả lão già kia năm xưa cũng chỉ đến được cửa thứ tám. Năm nay biết bao hạt giống tốt hy vọng vượt qua một ải kia”.
 
Chương 62: Băng hệ đối đầu


Xuyên qua thông đạo, khí lạnh sọc thẳng vào thân. Đám người Nam Cung Trạch khẽ rùng mình vận linh lực sưởi ấm bản thân. Uyển Ngưng cũng không khá hơn mặc dù nàng là băng hệ linh căn

Diệp Hải không nhịn được hắt hơi:” Nơi này có phải là quá lạnh rồi không?”

Lúc này Hạ Thiên Tuyết phát hiện phía xa bên hàn đầm một nhánh Cửu Âm thảo đang nở:” Mọi người mau nhìn hướng đó”

Uyển Ngưng nheo mắt nhìn qua, nhận ra ngay:” Cửu Âm thảo!!!”

Mắt thấy nàng ngạc nhiên, Triệu Bắc tò mò hỏi:” Nó có tác dụng gì?”

“Cửu Âm thảo sống ở điều kiện cực hàn, là nguyên liệu luyện chế Cửu Âm Huyền đan. Tăng tám thành cơ hội đột phá kim đan”

“Tám thành cơ hội!” Bây giờ đến lượt bọn họ bất ngờ, tám thành! Phải nói gần như nắm chắc thành công

“Ta hái nó xuống” Diệp Hải không nhịn được nói

Uyển Ngưng lắc đầu:” Cửu Âm Thảo cần khí cực hàn nuôi dưỡng, sau khi hái khỏi hàn đầm nếu không thể duy trì nhiệt độ đó Cửu Âm thảo rất nhanh sẽ héo đi. Để ta tới”

Dứt lời nàng dụng phiêu miễu thân pháp hướng tới Cửu Âm thảo, tay nàng sắp chạm đến thì một đạo linh khí sắc bén lướt đến. Uyển Ngưng xoay người tránh né, ngay lặp tức tạo băng tiêu đáp lại đối phương

Lục Thành không ngờ nàng có thể đáp trả, thân ảnh thối lui:” Trúc cơ sơ kì?”

Trúc cơ sơ kì hắn không để vào mắt. Lục Thành sau khi biết tu vi của nàng liền hướng đến cửu âm thảo mà hái, trên tay hắn cầm chiếc hộp băng. Chính là đặc chế cho những dược liệu mang tính hàn



Băng liên đã thành hình trên tay nàng, nơi này là Phong Vực chính nàng cũng không cần phải ẩn nhẫn nữa:” Đi”

Lục Thành cảm nhận được khí tức hủy diệt gần mình, nhanh chóng dùng linh khí hộ thân

Bùm!

Uyển Ngưng linh khí vận chuyển, phiêu miễn thân pháp vận dụng cực hạn, trong vòng ba hơi thở đã xuất hiện trước mặt hắn, một cước đạp Lục Thành văng đi. Tay nàng giữ lấy rương băng:” Cửu Âm thảo vẫn còn nguyên vẹn, tốt”

Lục Thành ổn định thân thể:” Ngươi. Xem ra ta đã xem thường ngươi rồi. Người cướp được đồ trên tay ta thế nhưng ngươi là người đầu tiên”

Linh khí băng hệ dâng lên, kình khí cường đại ma sát với không khí. Thực lực trúc cơ đỉnh phong nhanh chóng lan tràn, Lục Thành quát khẽ:” Băng tỏa”

Uyển Ngưng không dám khinh thường, đối phương dù sao cũng là trúc cơ đỉnh. Nàng vận linh lực hộ thân, tay kết ấn. Linh khí băng hệ nhanh chóng tụ tập quanh thân, dòng khí cường đại chấn động. Mắt nàng lạnh lùng, môi hé mở:” Băng ấn”

Trong không khí truyền ra tiếng ma sát chói tai, hai đạo linh lực va chạm tiếng nổ giòn vang vọng trong hàn đầm. Uyển Ngưng có chút lảo đảo lùi về sau. Lục Thành cũng không khá hơn là bao, ánh mắt trừng lớn trúc cơ sơ kì sao có thể tạo ra khí tức hủy diệt như vậy

“Lại đến”

Linh khí bùng phát, tiếng xé gió sắc bén băng tiêu vạch đường mà đến. Cơ mặt hắn có chút giật, nhanh chóng nhảy vọt lên né tránh

Bất ngờ qua đi Lục Thành ánh mắt nghiêm nghị, lật tay thanh kiếm với lưỡi kiếm đỏ như máu xuất hiện trong tay hắn. Vận bạch y nhưng thanh kiếm của hắn hoàn toàn đối ngược. Nàng có thể cảm nhận được sự cuồng ngạo và khát máu toát ra từ thanh kiếm:” Huyết Vân Kiếm”

Linh khí quanh thân chợt lóe, trường kiếm vạch một đường, kiếm quang bắn về phía nàng. Uyển Ngưng ôm Huyền Cầm, linh lực lay động. Từng đạo kình khí va chạm với kiếm quang tạo nên những tiếng nổ lớn

Bùm Bùm!



Lục Thành hừ lạnh:” Chưa hết đâu”

Hai đạo kiếm khí xé rách không gian nhanh chóng trước mặt nàng, Uyển Ngưng lùi lại rất nhanh nhưng tốc độ của kiếm khí không chậm, trong phút chốc đạo kiếm khí xẹt qua vai phải nàng. Máu theo cánh tay nhỏ giọt xuống đất

Uyển Ngưng kết ấn, linh khí bàng bạc tuôn ra. Khí thế nàng tăng vọt, chưởng ấn băng khổng lồ hiện ra:” Băng ấn, đi”

Khí thế chưởng ấn này thế nhưng lại mạnh hơn lúc nãy:” Huyết Vân Kiếm thức thứ nhất- Huyết Dã”

Hai lực lượng cường đại va chạm, khí thế lấp sông. Kình khí càn quét không gian xung quanh, các khe hở lan tràn

Rắc rắc rắc!

Trong lực lượng cuồng ngạo, Uyển Ngưng, Lục Thành cùng thụt lùi. Uyển Ngưng nhịn xuống cảm giác tanh ngọt nơi miệng, không hổ là người sắp vào kim đan. Thật mạnh

Lục Thành lúc này cũng vô cùng chấn động, lực lượng lúc nãy làm hắn có chút ê ẩm nơi cánh tay. Xem ra không thể nhanh chóng đánh bại nàng:” Ngươi rất mạnh”

“Ngươi cũng không kém”

“Đánh tiếp cũng không ích lợi gì, Cửu Âm thảo ta sẽ đòi lại sau” Dứt lời Lục Thành rời đi, hắn phi người về phía đội ngũ của mình. Cửu âm thảo quan trọng nhưng đến thiên điện cửu ải vẫn ưu tiên hơn. Không thể phí sức ở đây được

Uyển Ngưng không ngăn cản hắn, bởi nàng biết tên này ẩn tàng thực lực. Rất mạnh. Lục Thành, Nham Vũ, Hoàng Khải. Nếu muốn vào được tông môn nàng phải đánh bại họ. Xem ra trong thời gian ngắn phải đem thực lực tăng lên a. Trúc cơ sơ kì vẫn quá yếu.

Uyển Ngưng trở lại đội ngũ, Hạ Thiên Tuyết nhanh chóng băng bó vết thương cho nàng. Khi thấy Lục Thành xuất hiện, vốn dĩ Nam Cung Trạch muốn xông lên nhưng lại nhận được truyền âm của nàng nói không cần, nên Nam Cung Trạch và bọn họ chỉ có thể đứng ngoài xem.
 
Chương 62: Băng hệ đối đầu


Xuyên qua thông đạo, khí lạnh sọc thẳng vào thân. Đám người Nam Cung Trạch khẽ rùng mình vận linh lực sưởi ấm bản thân. Uyển Ngưng cũng không khá hơn mặc dù nàng là băng hệ linh căn

Diệp Hải không nhịn được hắt hơi:” Nơi này có phải là quá lạnh rồi không?”

Lúc này Hạ Thiên Tuyết phát hiện phía xa bên hàn đầm một nhánh Cửu Âm thảo đang nở:” Mọi người mau nhìn hướng đó”

Uyển Ngưng nheo mắt nhìn qua, nhận ra ngay:” Cửu Âm thảo!!!”

Mắt thấy nàng ngạc nhiên, Triệu Bắc tò mò hỏi:” Nó có tác dụng gì?”

“Cửu Âm thảo sống ở điều kiện cực hàn, là nguyên liệu luyện chế Cửu Âm Huyền đan. Tăng tám thành cơ hội đột phá kim đan”

“Tám thành cơ hội!” Bây giờ đến lượt bọn họ bất ngờ, tám thành! Phải nói gần như nắm chắc thành công

“Ta hái nó xuống” Diệp Hải không nhịn được nói

Uyển Ngưng lắc đầu:” Cửu Âm Thảo cần khí cực hàn nuôi dưỡng, sau khi hái khỏi hàn đầm nếu không thể duy trì nhiệt độ đó Cửu Âm thảo rất nhanh sẽ héo đi. Để ta tới”

Dứt lời nàng dụng phiêu miễu thân pháp hướng tới Cửu Âm thảo, tay nàng sắp chạm đến thì một đạo linh khí sắc bén lướt đến. Uyển Ngưng xoay người tránh né, ngay lặp tức tạo băng tiêu đáp lại đối phương

Lục Thành không ngờ nàng có thể đáp trả, thân ảnh thối lui:” Trúc cơ sơ kì?”

Trúc cơ sơ kì hắn không để vào mắt. Lục Thành sau khi biết tu vi của nàng liền hướng đến cửu âm thảo mà hái, trên tay hắn cầm chiếc hộp băng. Chính là đặc chế cho những dược liệu mang tính hàn



Băng liên đã thành hình trên tay nàng, nơi này là Phong Vực chính nàng cũng không cần phải ẩn nhẫn nữa:” Đi”

Lục Thành cảm nhận được khí tức hủy diệt gần mình, nhanh chóng dùng linh khí hộ thân

Bùm!

Uyển Ngưng linh khí vận chuyển, phiêu miễn thân pháp vận dụng cực hạn, trong vòng ba hơi thở đã xuất hiện trước mặt hắn, một cước đạp Lục Thành văng đi. Tay nàng giữ lấy rương băng:” Cửu Âm thảo vẫn còn nguyên vẹn, tốt”

Lục Thành ổn định thân thể:” Ngươi. Xem ra ta đã xem thường ngươi rồi. Người cướp được đồ trên tay ta thế nhưng ngươi là người đầu tiên”

Linh khí băng hệ dâng lên, kình khí cường đại ma sát với không khí. Thực lực trúc cơ đỉnh phong nhanh chóng lan tràn, Lục Thành quát khẽ:” Băng tỏa”

Uyển Ngưng không dám khinh thường, đối phương dù sao cũng là trúc cơ đỉnh. Nàng vận linh lực hộ thân, tay kết ấn. Linh khí băng hệ nhanh chóng tụ tập quanh thân, dòng khí cường đại chấn động. Mắt nàng lạnh lùng, môi hé mở:” Băng ấn”

Trong không khí truyền ra tiếng ma sát chói tai, hai đạo linh lực va chạm tiếng nổ giòn vang vọng trong hàn đầm. Uyển Ngưng có chút lảo đảo lùi về sau. Lục Thành cũng không khá hơn là bao, ánh mắt trừng lớn trúc cơ sơ kì sao có thể tạo ra khí tức hủy diệt như vậy

“Lại đến”

Linh khí bùng phát, tiếng xé gió sắc bén băng tiêu vạch đường mà đến. Cơ mặt hắn có chút giật, nhanh chóng nhảy vọt lên né tránh

Bất ngờ qua đi Lục Thành ánh mắt nghiêm nghị, lật tay thanh kiếm với lưỡi kiếm đỏ như máu xuất hiện trong tay hắn. Vận bạch y nhưng thanh kiếm của hắn hoàn toàn đối ngược. Nàng có thể cảm nhận được sự cuồng ngạo và khát máu toát ra từ thanh kiếm:” Huyết Vân Kiếm”

Linh khí quanh thân chợt lóe, trường kiếm vạch một đường, kiếm quang bắn về phía nàng. Uyển Ngưng ôm Huyền Cầm, linh lực lay động. Từng đạo kình khí va chạm với kiếm quang tạo nên những tiếng nổ lớn

Bùm Bùm!



Lục Thành hừ lạnh:” Chưa hết đâu”

Hai đạo kiếm khí xé rách không gian nhanh chóng trước mặt nàng, Uyển Ngưng lùi lại rất nhanh nhưng tốc độ của kiếm khí không chậm, trong phút chốc đạo kiếm khí xẹt qua vai phải nàng. Máu theo cánh tay nhỏ giọt xuống đất

Uyển Ngưng kết ấn, linh khí bàng bạc tuôn ra. Khí thế nàng tăng vọt, chưởng ấn băng khổng lồ hiện ra:” Băng ấn, đi”

Khí thế chưởng ấn này thế nhưng lại mạnh hơn lúc nãy:” Huyết Vân Kiếm thức thứ nhất- Huyết Dã”

Hai lực lượng cường đại va chạm, khí thế lấp sông. Kình khí càn quét không gian xung quanh, các khe hở lan tràn

Rắc rắc rắc!

Trong lực lượng cuồng ngạo, Uyển Ngưng, Lục Thành cùng thụt lùi. Uyển Ngưng nhịn xuống cảm giác tanh ngọt nơi miệng, không hổ là người sắp vào kim đan. Thật mạnh

Lục Thành lúc này cũng vô cùng chấn động, lực lượng lúc nãy làm hắn có chút ê ẩm nơi cánh tay. Xem ra không thể nhanh chóng đánh bại nàng:” Ngươi rất mạnh”

“Ngươi cũng không kém”

“Đánh tiếp cũng không ích lợi gì, Cửu Âm thảo ta sẽ đòi lại sau” Dứt lời Lục Thành rời đi, hắn phi người về phía đội ngũ của mình. Cửu âm thảo quan trọng nhưng đến thiên điện cửu ải vẫn ưu tiên hơn. Không thể phí sức ở đây được

Uyển Ngưng không ngăn cản hắn, bởi nàng biết tên này ẩn tàng thực lực. Rất mạnh. Lục Thành, Nham Vũ, Hoàng Khải. Nếu muốn vào được tông môn nàng phải đánh bại họ. Xem ra trong thời gian ngắn phải đem thực lực tăng lên a. Trúc cơ sơ kì vẫn quá yếu.

Uyển Ngưng trở lại đội ngũ, Hạ Thiên Tuyết nhanh chóng băng bó vết thương cho nàng. Khi thấy Lục Thành xuất hiện, vốn dĩ Nam Cung Trạch muốn xông lên nhưng lại nhận được truyền âm của nàng nói không cần, nên Nam Cung Trạch và bọn họ chỉ có thể đứng ngoài xem.
 
Chương 63: Yêu thú cấp 5


Phía Thương Hành Thành, Lục Thành đuổi tới đội ngũ của mình. Tạ Minh hỏi:” Lấy được rồi?”

Lục Thành lắc đầu:” Bị người khác cướp mất”

Tạ Minh có chút không tin vào lỗ tai mình, người trong chiến trường này có thể cướp được đồ trên tay Lục Thành. Ban nãy ba đại thành đều chia ba cửa mà đi, không lẽ có tán tu ẩn giấu thực lực

Lục Thành tiếp tục đi về phía trước:” Nhanh ra khỏi đây, chúng ta đến thiên điện trước”

Uyển Ngưng bỏ cửu âm thảo vào không gian, cũng rất cảm ơn Lục Thành để lại cho nàng chiếc rương băng này. Bọn họ nhanh chóng rời khỏi hàn đầm

Nam Cung Trạch từng nghe phụ thân kể về cửu ải Phong Vực là một tháp truyền thừa gồm chín ải, hai ải đầu tương ứng với thiên phú cấp Hoàng, ba ải tiếp cấp Huyền, sau đó là Địa cấp. Một ải thứ chín chính là thiên phú Thiên cấp. Người vượt qua cửu ải, thiên phú trác tuyệt, là rồng trong loài người. Năm xưa phụ thân hắn dừng lại ở ải thứ bốn cũng chính là Huyền cấp

“Vậy chúng ta đang ở trong không gian truyền thừa sao?”.

Nam Cung Trạch lắc đầu:” Không hẳn, chúng ta đang ở một trong ba lối dẫn đến thiên điện. Đến được thiên điện mới chính thất bước vào ải thứ nhất”

Chít chít!

Ti ti ti!

Tiểu Hắc truyền tới tin tức:” Tiểu Ngưng Ngưng phía trước có yêu thú”

Uyển Ngưng trấn an Tiểu Hắc, nàng bước chân nhanh đến, âm thanh linh lực va chạm càng rõ hơn. Thanh Ngân Thành núp một bên quan sát, lại gặp người quen!

Hỏa Vân, Hỏa Vũ đang hợp sức chống lại yêu thú khổng lồ năm mươi thước. Đôi mắt to như chuông đồng, răng lóe tia sắc lạnh. Từng tiếng chít chít chói tai không ngừng phát ra

Uyển Ngưng âm thầm quan sát:” Thế nhưng là yêu thử cấp 5 a”

Hai người họ tu vi đều là trúc cơ nhưng yêu thử không hề yếu. Mặt đất liên tục xuất hiện những vết nứt, kình khí cường đại thổi quét

Bùm Bùm bùm!

Hỏa Vũ rút kiếm, kiếm ảnh xẹt qua hư không dấy lên kình khí cường đại lao đến thử yêu. Yêu thử rít lên chói tai, miệng phun ra lốc xoáy đánh tan kiếm quang



Mặt hắn âm trầm, chưởng ấn vỗ ra bị đuôi thử quật tan. Không kịp đề phòng, Hỏa Vân liền bị yêu thử hất văng ra

Ầm ầm!

Trùng hợp hướng văng của nàng là nơi Thanh Ngân thành đang trốn. Bảy đạo ánh mắt trừng to nhìn người đang bay đến. Uyển Ngưng nhanh chóng kéo Diệp Hải ra phía trước:” Mau đỡ nàng”

Diệp Hải bất đắc dĩ dùng linh khí đỡ lấy Hỏa Vân. Hỏa Vân trừng mắt nhìn bọn họ:” Các ngươi nãy giờ đều núp ở đây!”

Uyển Ngưng trợn mắt nói dối:” Hỏa Vân tiểu thư hiểu lầm rồi, chúng ta là vừa mới đến thôi”

Hỏa Vũ nhìn thấy người Thành Thanh Ngân, ngay lập tức nói:” Bỏ qua những hiểu lầm trước đây, chúng ta diệt cái này thử yêu trước. Nếu không chẳng ai đến được thiên điện”

Thử yêu kêu gọi càng nhiều tiểu yêu thử đến, Uyển Ngưng giao lại cho đám người Hạ Thiên Tuyết. Mình phi người đến trước yêu thử:” Tiểu Linh, Tiểu Hắc”

Hỏa Vũ thấy nàng gọi ra một tiểu sủng thú, một nữ hài đến khóe mắt có chút giật. Tiểu Linh có thể điều khiển thực vật đem đến cho thử yêu chút ràng buộc, Uyển Ngưng ngay lập tức cho nó một đóa băng liên

Bùm bùm bùm!

Chính mắt thấy thực lực của yêu thử cấp năm, nàng không dám ỷ y. Tay nhanh chóng kết ấn, môi nhỏ khẽ quát:” Băng ấn”

Chưởng ấn to lớn hình thành mang theo khí lạnh thấu xương, hư không vặn vẹo đụng mạnh vào thử yêu

Bùm Bùm!

Tiếng nổ điếc tai, kình khí khuếch tán. Nàng lùi về phía sau. Thử Yêu rít lên từng tiếng tức giận

Uyển Ngưng thi triển phiêu miễu thân pháp né tránh:” Tiểu Hắc nhanh giải quyết nó”

Ấn văn trên trán tiểu Hắc lần thứ hai xuất hiện, lần này Tiểu Hắc có thể miễn cưỡng khởi động ấn văn. Thấy công kích của tiểu Hắc, Thử Yêu lóe tia sợ hãi. Nó cảm nhận được uy áp, toàn thân bất động không thể nhúc nhích. Mơ hồ có thể thấy dòng khí vô hình nổi lên gợn sóng trong không trung

Tinh thần Uyển Ngưng có chút run rẩy. Nàng có thể cảm nhận được khí chất vương giả từ Tiểu Hắc. Khí thế đến từ huyết mạch, rất kiêu ngạo. Có thể áp chế yêu thú khác.

Vù vù vù!



Ầm!

Thử yêu đập thật mạnh vào vách đá, đá vụn rơi ra. Nàng lại ra lệnh cho Tiểu Linh đến kết thúc nó

Một màn này diễn ra dưới sự ngơ ngát của Hỏa Vũ. Hắn vẫn đứng bất động, không cần tốn thêm một chút linh lực nào. Thử Yêu cấp năm cứ như vậy chết rồi!

Uyển Ngưng nhanh chóng tích điểm. Thử vương chết, những tiểu thử cũng bị đánh cho tan tác. Tiểu Linh đang đứng nơi xác thử yêu, phía sau vách đá nơi đá vụn rơi xuống xuất hiện một xoáy đen, hấp lực cực lớn. Đem Tiểu Linh nuốt lấy

“Cẩn thận!”

Nàng hét về phía Tiểu Linh, nhanh chóng lao đến. Uyển Ngưng cũng bị hắc vụ bao lấy, nàng dùng hết sức lực đẩy Tiểu Linh ra ngoài

“Tiểu Ngưng Ngưng”

“Tiểu muội”

“Uyển Ngưng”

Nàng hoàn toàn bị hút vào vòng xoáy, bên ngoài Tiểu Hắc không ngừng tuyệt vọng cào vào vách đá

Tiểu Linh nước mắt lã chã rơi, Hạ Thiên Tuyết ôm lấy nàng an ủi, tay khẽ siết:” Tiểu muội lợi hại như vậy nhất định, nhất định không sao. Muội đừng lo lắng”

Những lời này cũng là đang trấn an bản thân nàng. Thời khắc này, đội ngũ bọn họ càng cảm nhận rõ sự yếu đuối của bản thân.

Nam Cung Trạch ôm lấy Tiểu Hắc đang phát cuồng đem trấn an:” Tiểu Hắc, ngươi có cảm nhận được liên hệ của mình với tiểu muội không?”

“Hắc vụ đưa Ngưng Ngưng đến nơi khác, hoàn toàn chặn đi liên hệ của ta với nàng”

“Ngươi và Tiểu Linh đều không bị huyết khế phản phệ chứng tỏ nàng vẫn bình an có đúng không. Đi, chúng ta đến thiên điện đợi nàng. Ta tin rằng muội ấy sẽ không bỏ qua cơ hội tăng lên thực lực này”

“Đúng vậy”

Tiểu Hắc phi thường đồng ý. Từ lúc nó gặp Tiểu Ngưng Ngưng đến giờ nàng chưa bao giờ ngừng nghỉ tu luyện, nàng nổ lực hơn ai hết, càng biết sự quan trọng của lần truyền thừa này. Tiểu Ngưng Ngưng nhất định sẽ tiến vào tháp truyền thừa, vượt qua cửu ải.
 
Chương 63: Yêu thú cấp 5


Phía Thương Hành Thành, Lục Thành đuổi tới đội ngũ của mình. Tạ Minh hỏi:” Lấy được rồi?”

Lục Thành lắc đầu:” Bị người khác cướp mất”

Tạ Minh có chút không tin vào lỗ tai mình, người trong chiến trường này có thể cướp được đồ trên tay Lục Thành. Ban nãy ba đại thành đều chia ba cửa mà đi, không lẽ có tán tu ẩn giấu thực lực

Lục Thành tiếp tục đi về phía trước:” Nhanh ra khỏi đây, chúng ta đến thiên điện trước”

Uyển Ngưng bỏ cửu âm thảo vào không gian, cũng rất cảm ơn Lục Thành để lại cho nàng chiếc rương băng này. Bọn họ nhanh chóng rời khỏi hàn đầm

Nam Cung Trạch từng nghe phụ thân kể về cửu ải Phong Vực là một tháp truyền thừa gồm chín ải, hai ải đầu tương ứng với thiên phú cấp Hoàng, ba ải tiếp cấp Huyền, sau đó là Địa cấp. Một ải thứ chín chính là thiên phú Thiên cấp. Người vượt qua cửu ải, thiên phú trác tuyệt, là rồng trong loài người. Năm xưa phụ thân hắn dừng lại ở ải thứ bốn cũng chính là Huyền cấp

“Vậy chúng ta đang ở trong không gian truyền thừa sao?”.

Nam Cung Trạch lắc đầu:” Không hẳn, chúng ta đang ở một trong ba lối dẫn đến thiên điện. Đến được thiên điện mới chính thất bước vào ải thứ nhất”

Chít chít!

Ti ti ti!

Tiểu Hắc truyền tới tin tức:” Tiểu Ngưng Ngưng phía trước có yêu thú”

Uyển Ngưng trấn an Tiểu Hắc, nàng bước chân nhanh đến, âm thanh linh lực va chạm càng rõ hơn. Thanh Ngân Thành núp một bên quan sát, lại gặp người quen!

Hỏa Vân, Hỏa Vũ đang hợp sức chống lại yêu thú khổng lồ năm mươi thước. Đôi mắt to như chuông đồng, răng lóe tia sắc lạnh. Từng tiếng chít chít chói tai không ngừng phát ra

Uyển Ngưng âm thầm quan sát:” Thế nhưng là yêu thử cấp 5 a”

Hai người họ tu vi đều là trúc cơ nhưng yêu thử không hề yếu. Mặt đất liên tục xuất hiện những vết nứt, kình khí cường đại thổi quét

Bùm Bùm bùm!

Hỏa Vũ rút kiếm, kiếm ảnh xẹt qua hư không dấy lên kình khí cường đại lao đến thử yêu. Yêu thử rít lên chói tai, miệng phun ra lốc xoáy đánh tan kiếm quang



Mặt hắn âm trầm, chưởng ấn vỗ ra bị đuôi thử quật tan. Không kịp đề phòng, Hỏa Vân liền bị yêu thử hất văng ra

Ầm ầm!

Trùng hợp hướng văng của nàng là nơi Thanh Ngân thành đang trốn. Bảy đạo ánh mắt trừng to nhìn người đang bay đến. Uyển Ngưng nhanh chóng kéo Diệp Hải ra phía trước:” Mau đỡ nàng”

Diệp Hải bất đắc dĩ dùng linh khí đỡ lấy Hỏa Vân. Hỏa Vân trừng mắt nhìn bọn họ:” Các ngươi nãy giờ đều núp ở đây!”

Uyển Ngưng trợn mắt nói dối:” Hỏa Vân tiểu thư hiểu lầm rồi, chúng ta là vừa mới đến thôi”

Hỏa Vũ nhìn thấy người Thành Thanh Ngân, ngay lập tức nói:” Bỏ qua những hiểu lầm trước đây, chúng ta diệt cái này thử yêu trước. Nếu không chẳng ai đến được thiên điện”

Thử yêu kêu gọi càng nhiều tiểu yêu thử đến, Uyển Ngưng giao lại cho đám người Hạ Thiên Tuyết. Mình phi người đến trước yêu thử:” Tiểu Linh, Tiểu Hắc”

Hỏa Vũ thấy nàng gọi ra một tiểu sủng thú, một nữ hài đến khóe mắt có chút giật. Tiểu Linh có thể điều khiển thực vật đem đến cho thử yêu chút ràng buộc, Uyển Ngưng ngay lập tức cho nó một đóa băng liên

Bùm bùm bùm!

Chính mắt thấy thực lực của yêu thử cấp năm, nàng không dám ỷ y. Tay nhanh chóng kết ấn, môi nhỏ khẽ quát:” Băng ấn”

Chưởng ấn to lớn hình thành mang theo khí lạnh thấu xương, hư không vặn vẹo đụng mạnh vào thử yêu

Bùm Bùm!

Tiếng nổ điếc tai, kình khí khuếch tán. Nàng lùi về phía sau. Thử Yêu rít lên từng tiếng tức giận

Uyển Ngưng thi triển phiêu miễu thân pháp né tránh:” Tiểu Hắc nhanh giải quyết nó”

Ấn văn trên trán tiểu Hắc lần thứ hai xuất hiện, lần này Tiểu Hắc có thể miễn cưỡng khởi động ấn văn. Thấy công kích của tiểu Hắc, Thử Yêu lóe tia sợ hãi. Nó cảm nhận được uy áp, toàn thân bất động không thể nhúc nhích. Mơ hồ có thể thấy dòng khí vô hình nổi lên gợn sóng trong không trung

Tinh thần Uyển Ngưng có chút run rẩy. Nàng có thể cảm nhận được khí chất vương giả từ Tiểu Hắc. Khí thế đến từ huyết mạch, rất kiêu ngạo. Có thể áp chế yêu thú khác.

Vù vù vù!



Ầm!

Thử yêu đập thật mạnh vào vách đá, đá vụn rơi ra. Nàng lại ra lệnh cho Tiểu Linh đến kết thúc nó

Một màn này diễn ra dưới sự ngơ ngát của Hỏa Vũ. Hắn vẫn đứng bất động, không cần tốn thêm một chút linh lực nào. Thử Yêu cấp năm cứ như vậy chết rồi!

Uyển Ngưng nhanh chóng tích điểm. Thử vương chết, những tiểu thử cũng bị đánh cho tan tác. Tiểu Linh đang đứng nơi xác thử yêu, phía sau vách đá nơi đá vụn rơi xuống xuất hiện một xoáy đen, hấp lực cực lớn. Đem Tiểu Linh nuốt lấy

“Cẩn thận!”

Nàng hét về phía Tiểu Linh, nhanh chóng lao đến. Uyển Ngưng cũng bị hắc vụ bao lấy, nàng dùng hết sức lực đẩy Tiểu Linh ra ngoài

“Tiểu Ngưng Ngưng”

“Tiểu muội”

“Uyển Ngưng”

Nàng hoàn toàn bị hút vào vòng xoáy, bên ngoài Tiểu Hắc không ngừng tuyệt vọng cào vào vách đá

Tiểu Linh nước mắt lã chã rơi, Hạ Thiên Tuyết ôm lấy nàng an ủi, tay khẽ siết:” Tiểu muội lợi hại như vậy nhất định, nhất định không sao. Muội đừng lo lắng”

Những lời này cũng là đang trấn an bản thân nàng. Thời khắc này, đội ngũ bọn họ càng cảm nhận rõ sự yếu đuối của bản thân.

Nam Cung Trạch ôm lấy Tiểu Hắc đang phát cuồng đem trấn an:” Tiểu Hắc, ngươi có cảm nhận được liên hệ của mình với tiểu muội không?”

“Hắc vụ đưa Ngưng Ngưng đến nơi khác, hoàn toàn chặn đi liên hệ của ta với nàng”

“Ngươi và Tiểu Linh đều không bị huyết khế phản phệ chứng tỏ nàng vẫn bình an có đúng không. Đi, chúng ta đến thiên điện đợi nàng. Ta tin rằng muội ấy sẽ không bỏ qua cơ hội tăng lên thực lực này”

“Đúng vậy”

Tiểu Hắc phi thường đồng ý. Từ lúc nó gặp Tiểu Ngưng Ngưng đến giờ nàng chưa bao giờ ngừng nghỉ tu luyện, nàng nổ lực hơn ai hết, càng biết sự quan trọng của lần truyền thừa này. Tiểu Ngưng Ngưng nhất định sẽ tiến vào tháp truyền thừa, vượt qua cửu ải.
 
Chương 64: Rượt đuổi


Mở mắt nàng phát hiện mình ở một nơi vô cùng cằn cõi, nơi này ngay cả cây xanh cũng không có, Uyển Ngưng ôm mông đứng dậy:“ Xoáy đen đáng chết, hại nàng té ê hết mông”

Lúc bị hắc vụ bao lấy nàng đã cảm thấy linh lực mình bị khóa lại. Uyển Ngưng thử vận linh lực:“ Quả nhiên”

Ngay cả tinh thần lực nàng cũng không thể dùng, liên kết với Tiểu Hắc cùng Tiểu Linh cũng có bức tường vô hình ngăn lại

Xì xì xì!

Uyển Ngưng nghe thấy âm thanh khẽ quay đầu:“ Hoàng Mãng Yêu cấp 4!!”

Uyển Ngưng dùng hết bình sinh quay đầu chạy. Đùa gì vậy, nàng bây giờ không dùng được linh lực lại xuất hiện đầu yêu thú cấp 4. Thiên a

Hoàng Mãng yêu điên cuồng đuổi theo nàng, cấp 4 chính là trúc cơ sơ kì

Rượt đuổi suốt một ngày, nàng xem như cũng nắm được sơ bộ địa hình nơi này, thật may Lữ gia ép nàng đeo bao cát chạy quanh núi suốt mấy năm. Mồ hôi trên mặt nàng không ngừng nhỏ xuống. Tiếp tục như vậy cũng không phải cách

Đầu Hoàng Mãng yêu này giống như được thiết lập chỉ cần đến đêm liền không truy nàng. Nhưng chỉ cần bình minh vừa ló dạng nó liền xuất hiện

Những đêm này Uyển Ngưng đều nghỉ ngơi trên đỉnh núi. Nàng chuẩn bị một ít thứ thú vị cho Hoàng Mãng Yêu

Uyển Ngưng lôi thanh chủy thủ dưới giày ra, đứng dưới chân núi đợi trời sáng. Khi Mãng yêu vừa xuất hiện, nàng liền hướng về đỉnh núi chạy

Quả nhiên Hoàng mãng Yêu đuổi theo nàng, Uyển Ngưng đến khúc ngoặt, dùng sức lăn khối đá khổng lồ xuống. Hoàng Mãng yêu dùng đuôi quật khối đá



Nàng tay cầm chủy thủ lao đến. Người ta nói đánh rắn đánh bảy tấc, đó là vị trí chí tử của sinh vật này

Xì xì xì!

Hoàng Mãng Yêu đương nhiên không để nàng như ý, hướng nàng phun lượng lớn độc

Uyển Ngưng khuôn mặt lạnh tanh duy trì tốc độ lao đến, độc của Hoàng Mãng yêu nàng vẫn là xem thường

Chủy thủ cắm xuống, Hoàng Mãng yêu rít lên một tiếng vang trời. Không cam lòng ngã xuống

Uyển Ngưng rút chủy thủ, định mổ lấy nội đan. Bỗng thân Hoàng Mãng yêu bốc cháy hóa thành một đạo lam sắc chui vào cơ thể nàng

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Uyển Ngưng hoàn toàn không kịp phản ứng. Năng lượng lam sắc chui vào cơ thể nàng, lực lượng cuồng bạo đấu đá khắp nơi.

Uyển Ngưng khoanh chân ngồi xuống, nàng có thể cảm nhận được năng lượng lam sắc di chuyển qua khắp kinh mạch. Uyển Ngưng cắn răng chịu cảm giác kinh mạch gột rửa

Quá trình gột rửa kéo dài suốt ba canh giờ, khuôn mặt nàng trắng bệch, đôi môi bị cắn đến bật máu. Năng lượng lam sắc yếu dần rồi biến mất

Uyển Ngưng thở phào nhẹ nhõm, ngã người về phía sau, y phục nàng đẫm mồ hôi, những ngày này truy đuổi với Hoàng Mãng yêu đúng là rách không thể tả

Linh lực không thể dùng, không gian cũng không mở được. Đúng là thảm mà. Uyển Ngưng lồm cồm bò dậy, nơi này không có ai nàng không cần phải chú ý hình tượng.

Nàng vừa đi xuống núi, đến nơi được xoáy đen hất ra. Âm thanh xì xì quen thuộc lại vang lên. Không cần ngẩng đầu nàng cũng biết lại là Hoàng Mãng yêu

“Ông trời đang trêu đùa ta phải không, hết một đầu lại đến một đầu”



Quen thuộc lấy ra chủy thủ, sau khi kinh mạch được gột rửa trở nên vô cùng dẻo dai, Uyển Ngưng không chạy nữa. Có kinh nghiệm đánh rắn một lần, lần sau cũng trở nên dễ dàng hơn

Nàng tay cầm chủy thủ lao thẳng đến trước mặt đầu Hoàng Mãng yêu. Nhờ kinh mạch được mở rộng, lực lượng trong cơ thể nàng hồn hậu hơn rất nhiều, Uyển Ngưng nhanh chóng kết thúc sinh mệnh của nó

Năng lượng lam sắc lại chui vào cơ thể nàng, Uyển Ngưng mặc nó di chuyển.

Suốt năm ngày, đêm nghỉ ngơi ngày đánh Hoàng Mãng yêu, số lần gặp Mãng yêu còn nhiều hơn ăn cơm. Năng lượng lam sắc cũng nhận được vô số kể. Sau gột rửa kinh mạch những lam sắc này lại dung nhập vào da thịt nàng

Uyển Ngưng có thể cảm nhận được lực lượng ẩn giấu dưới lớp da của mình không ngừng lay chuyển. Ngay cả khi bị Hoàng Mãng yêu quật vào người, nàng cũng không xuất hiện vết bầm tím.

Địa phương này rốt cuộc là nơi quái quỷ gì a. Muốn luyện nàng thành yêu thú sao!

Ánh mặt trời vừa ló, Hoàng Mãng yêu như thường lệ xuất hiện. Uyển Ngưng dùng chủy thủ phóng cách đầu Mãng yêu bảy tấc, thuấn sát.

Lần này năng lượng lam sắc không xuất hiện thay vào đó một ngọc giản lơ lửng trước mặt nàng. Uyển Ngưng cầm lấy, thông tin từ ngọc giản truyền vào đầu nàng. Đây thế nhưng là vũ kỹ phòng ngự

Vũ Kỹ phòng ngự của Nhân Yêu Hoàng!!

Uyển Ngưng bắt đầu tu luyện vũ kỹ, tu luyện mới biết tại sao cần thu thập những đám năng lượng lam sắc. Vũ kỹ này yêu cầu tố chất thân thể cực cao. Không thể đáp ứng có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

Một tuần sau luyện vũ kỹ, ánh lam chợt lóe chợt tắt ẩn dưới da nàng nếu không để ý kỹ sẽ không nhìn thấy. Uyển Ngưng thu lại vũ kỹ. Mở mắt.

Một tuần nàng đạt đến tầng thứ nhất của Thanh Lam khải. Lần này thực sự da nàng dày hơn Hoàng Mãng yêu rồi a.
 
Chương 64: Rượt đuổi


Mở mắt nàng phát hiện mình ở một nơi vô cùng cằn cõi, nơi này ngay cả cây xanh cũng không có, Uyển Ngưng ôm mông đứng dậy:“ Xoáy đen đáng chết, hại nàng té ê hết mông”

Lúc bị hắc vụ bao lấy nàng đã cảm thấy linh lực mình bị khóa lại. Uyển Ngưng thử vận linh lực:“ Quả nhiên”

Ngay cả tinh thần lực nàng cũng không thể dùng, liên kết với Tiểu Hắc cùng Tiểu Linh cũng có bức tường vô hình ngăn lại

Xì xì xì!

Uyển Ngưng nghe thấy âm thanh khẽ quay đầu:“ Hoàng Mãng Yêu cấp 4!!”

Uyển Ngưng dùng hết bình sinh quay đầu chạy. Đùa gì vậy, nàng bây giờ không dùng được linh lực lại xuất hiện đầu yêu thú cấp 4. Thiên a

Hoàng Mãng yêu điên cuồng đuổi theo nàng, cấp 4 chính là trúc cơ sơ kì

Rượt đuổi suốt một ngày, nàng xem như cũng nắm được sơ bộ địa hình nơi này, thật may Lữ gia ép nàng đeo bao cát chạy quanh núi suốt mấy năm. Mồ hôi trên mặt nàng không ngừng nhỏ xuống. Tiếp tục như vậy cũng không phải cách

Đầu Hoàng Mãng yêu này giống như được thiết lập chỉ cần đến đêm liền không truy nàng. Nhưng chỉ cần bình minh vừa ló dạng nó liền xuất hiện

Những đêm này Uyển Ngưng đều nghỉ ngơi trên đỉnh núi. Nàng chuẩn bị một ít thứ thú vị cho Hoàng Mãng Yêu

Uyển Ngưng lôi thanh chủy thủ dưới giày ra, đứng dưới chân núi đợi trời sáng. Khi Mãng yêu vừa xuất hiện, nàng liền hướng về đỉnh núi chạy

Quả nhiên Hoàng mãng Yêu đuổi theo nàng, Uyển Ngưng đến khúc ngoặt, dùng sức lăn khối đá khổng lồ xuống. Hoàng Mãng yêu dùng đuôi quật khối đá



Nàng tay cầm chủy thủ lao đến. Người ta nói đánh rắn đánh bảy tấc, đó là vị trí chí tử của sinh vật này

Xì xì xì!

Hoàng Mãng Yêu đương nhiên không để nàng như ý, hướng nàng phun lượng lớn độc

Uyển Ngưng khuôn mặt lạnh tanh duy trì tốc độ lao đến, độc của Hoàng Mãng yêu nàng vẫn là xem thường

Chủy thủ cắm xuống, Hoàng Mãng yêu rít lên một tiếng vang trời. Không cam lòng ngã xuống

Uyển Ngưng rút chủy thủ, định mổ lấy nội đan. Bỗng thân Hoàng Mãng yêu bốc cháy hóa thành một đạo lam sắc chui vào cơ thể nàng

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Uyển Ngưng hoàn toàn không kịp phản ứng. Năng lượng lam sắc chui vào cơ thể nàng, lực lượng cuồng bạo đấu đá khắp nơi.

Uyển Ngưng khoanh chân ngồi xuống, nàng có thể cảm nhận được năng lượng lam sắc di chuyển qua khắp kinh mạch. Uyển Ngưng cắn răng chịu cảm giác kinh mạch gột rửa

Quá trình gột rửa kéo dài suốt ba canh giờ, khuôn mặt nàng trắng bệch, đôi môi bị cắn đến bật máu. Năng lượng lam sắc yếu dần rồi biến mất

Uyển Ngưng thở phào nhẹ nhõm, ngã người về phía sau, y phục nàng đẫm mồ hôi, những ngày này truy đuổi với Hoàng Mãng yêu đúng là rách không thể tả

Linh lực không thể dùng, không gian cũng không mở được. Đúng là thảm mà. Uyển Ngưng lồm cồm bò dậy, nơi này không có ai nàng không cần phải chú ý hình tượng.

Nàng vừa đi xuống núi, đến nơi được xoáy đen hất ra. Âm thanh xì xì quen thuộc lại vang lên. Không cần ngẩng đầu nàng cũng biết lại là Hoàng Mãng yêu

“Ông trời đang trêu đùa ta phải không, hết một đầu lại đến một đầu”



Quen thuộc lấy ra chủy thủ, sau khi kinh mạch được gột rửa trở nên vô cùng dẻo dai, Uyển Ngưng không chạy nữa. Có kinh nghiệm đánh rắn một lần, lần sau cũng trở nên dễ dàng hơn

Nàng tay cầm chủy thủ lao thẳng đến trước mặt đầu Hoàng Mãng yêu. Nhờ kinh mạch được mở rộng, lực lượng trong cơ thể nàng hồn hậu hơn rất nhiều, Uyển Ngưng nhanh chóng kết thúc sinh mệnh của nó

Năng lượng lam sắc lại chui vào cơ thể nàng, Uyển Ngưng mặc nó di chuyển.

Suốt năm ngày, đêm nghỉ ngơi ngày đánh Hoàng Mãng yêu, số lần gặp Mãng yêu còn nhiều hơn ăn cơm. Năng lượng lam sắc cũng nhận được vô số kể. Sau gột rửa kinh mạch những lam sắc này lại dung nhập vào da thịt nàng

Uyển Ngưng có thể cảm nhận được lực lượng ẩn giấu dưới lớp da của mình không ngừng lay chuyển. Ngay cả khi bị Hoàng Mãng yêu quật vào người, nàng cũng không xuất hiện vết bầm tím.

Địa phương này rốt cuộc là nơi quái quỷ gì a. Muốn luyện nàng thành yêu thú sao!

Ánh mặt trời vừa ló, Hoàng Mãng yêu như thường lệ xuất hiện. Uyển Ngưng dùng chủy thủ phóng cách đầu Mãng yêu bảy tấc, thuấn sát.

Lần này năng lượng lam sắc không xuất hiện thay vào đó một ngọc giản lơ lửng trước mặt nàng. Uyển Ngưng cầm lấy, thông tin từ ngọc giản truyền vào đầu nàng. Đây thế nhưng là vũ kỹ phòng ngự

Vũ Kỹ phòng ngự của Nhân Yêu Hoàng!!

Uyển Ngưng bắt đầu tu luyện vũ kỹ, tu luyện mới biết tại sao cần thu thập những đám năng lượng lam sắc. Vũ kỹ này yêu cầu tố chất thân thể cực cao. Không thể đáp ứng có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

Một tuần sau luyện vũ kỹ, ánh lam chợt lóe chợt tắt ẩn dưới da nàng nếu không để ý kỹ sẽ không nhìn thấy. Uyển Ngưng thu lại vũ kỹ. Mở mắt.

Một tuần nàng đạt đến tầng thứ nhất của Thanh Lam khải. Lần này thực sự da nàng dày hơn Hoàng Mãng yêu rồi a.
 
Chương 65: Một tháng


Sau một đêm điều tức, nàng khôi phục được bảy tám phần công lực. Vượt cấp chiến đấu đúng là không dễ dàng:” Tiểu Hắc chúng ta đi Thiên Bảo Đường”

Chân trước nàng vừa bước vào Thiên Bảo Đường đã thấy Lục lão tiếp đón:” Hồng Liên tiểu thư đang đợi người bên trong”

Uyển Ngưng khẽ gật đầu bước vào gian phòng phía sau. Vẫn một thân hồng y lóa mắt như vậy:” Hồng Liên tỷ”

“Muội muội đã đến rồi. Mau qua đây ngồi”

Sở dĩ đi gặp Hồng Liên vì nàng có nhiều thắc mắc, Thiên Bảo Đường thông tin nhanh nhạy.

Hồng Liên hỏi:” Có chuyện muốn hỏi ta?”

Nàng gật đầu:“ Hồng Liên tỷ ta muốn biết thêm về Thương Lan chiến sắp tới”

“Thiên Bảo Đường trước nay luôn bán thông tin cho người khác, muội muội đến hỏi ta là muốn lấy gì trao đổi với ta a~”

Nàng lấy trong không gian ra bình ngọc thong dong nói:” Trong đây có hai viên trúc cơ đan, ta muốn trao đổi tình báo với tỷ”

Ánh mắt hồng y hơi dao động:” Hai viên Trúc cơ này của muội muội quả thật rất hấp dẫn, nhưng tình báo về Thương Lan chiến cũng rất quý giá”

Lấy thêm một bình ngọc:” Năm viên có lẽ đủ đi”

“Rất hào phóng. Muội muội muốn biết thông tin gì?”

“Bắt đầu từ các đại tông môn đi”

“Được. Đại lục của chúng ta gọi là Thương Lan nhưng năm đại tông môn lại tọa lạc ở một đại lục khác gọi là Thương Khung. Thiên Kiếm Tông chính là chuyên về dụng kiếm. Đan tông nơi tạo ra nhiều luyện dược sư nhất. Thiên Độc Tông, tông môn này khá tà môn đa số người tông môn này dùng độc công. Vạn Thú Tông, tu sĩ nơi đây đều có cho mình một yêu thú bản mạng, chính là dựa vào thuật khống thú. Cuối cùng là Thiên Linh Tông, tấn công mặt tâm cảnh. Chủ tu linh hồn lực”



Uyển Ngưng trầm ngâm một lát. Trước đây Lữ gia nói ta nên vào Thiên Kiếm Tông, rốt cuộc trong kiếm trủng Thiên Kiếm có gì mà gia gia lại quan tâm đến vậy

“Muội muội hỏi về tông môn như vậy, đã có mục tiêu rồi sao?”

“Ta muốn vào Thiên Kiếm Tông”

Hồng Liên có chút sửng sốt, chỉ là thoáng qua nàng lại khôi phục bộ dạng quyến rũ:” Với thực lực muội ta tin rằng có thể”

“Đa tạ”. Uyển Ngưng nói tạm biệt với Hồng Liên, thông tin nàng muốn biết đều đã hỏi xong.

Thấy dáng người nàng đi đến cửa Hồng Liên không nhịn được hỏi:” Tiểu Ngưng tu vi muội rốt cuộc ở cấp bậc nào?”

“Vừa thăng lên trúc cơ trung kì”

Nhìn bóng dáng thiếu nữ biến mất sau khung cửa, Hồng Liên bật cười. Trúc cơ trung kì vừa mới tấn thăng. Thật muốn nhìn thấy Thiên Kiếm Tông bị muội ấy quậy đến trời long đất lở. Giây phút này chính Hồng Liên không nghĩ đến mình lại có thể đoán trước tương lai.

Tiểu Hắc nằm trong lòng nàng thắc mắc:” Tiểu Ngưng Ngưng không che giấu thực lực nữa sao?”

Khẽ xoa đầu tiểu thú:” Đối với tỷ ấy không cần thiết”. Hồng Liên tỷ ngoài là tiểu thư Thiên Bảo Đường còn là bằng hữu, Uyển Ngưng nàng đối với bằng hữu không nghi ngờ. Hy vọng tỷ ấy không làm nàng thất vọng.

Tiểu Hắc không hiểu nhưng cũng không hỏi thêm. Chỉ cảm thấy nhân loại thật khó hiểu, Tiểu Ngưng Ngưng cũng khó hiểu.

Một tháng nhanh chóng trôi qua.

Phía trong phủ thành chủ, những hạng đầu chi chiến đều có mặt. Nam Cung Lễ sẽ dẫn họ qua mật đạo không gian để đến chiến trường:” Các vị, hôm nay là ngày mật đạo mở ra, hy vọng mọi người sẽ vì Thanh Ngân thành chúng ta đem về vinh quang”



Lời Nam Cung Lễ vừa dứt thấy mật đạo tối đen sáng bừng lên, những vòng xoáy màu trắng sữa dao động:” Thông đạo đã mở, mọi người mau bước vào”

Uyển Ngưng lần đầu thấy mật đạo không gian, liền có chút tò mò. Nàng đi quay lớp màn trắng liền cảm thấy có một hấp lực hút nàng đến nơi khác. Âm thanh Dược lão vang lên trong đầu:” Đừng kháng cự với nó”

Uyển Ngưng lập tức thả lỏng. Sau khi nàng mở mắt Phủ Thành chủ biến mất thay vào đó là không gian rộng lớn. Có chút kinh ngạc

Nam Cung Lễ thấy bọn họ kinh ngạc liền cười:” Chúng ta đến khá sớm, những thành khác vẫn chưa xuất hiện”

Thông đạo không gian bên cạnh sáng lên. Một đoàn người bước ra, dẫn đầu là lão giả trông khá hiền hậu

Không biết Nam Cung Trạch đứng cạnh nàng lúc nào, chỉ nghe hắn nói nhỏ:” Là Thanh Thương Thành, Hỏa Viêm”

Người được gọi là Hỏa Viêm lên tiếng:” Nam Cung Lễ, Thanh Ngân thành đến thật sớm a. Hy vọng năm nay không loại sớm là được. Hahahaha”

Nam Cung Lễ nho nhã đáp:” Thanh Thương Thành cũng vậy, hy vọng gặp nhau đến cuối”

“Chư vị lâu rồi không gặp” Một thông đạo không gian lại sáng lên. Chỉ nghe một giọng nói vang từ trong thông đạo ra. Người đàn ông khá vạm vỡ cùng đoàn người bước ra

“Tạ Điền ngươi vẫn không thay đổi”

“Ha hả, Thanh Hoàng thành chúng ta chính là như vậy. Hỏa Viêm ngươi không phục thì đến đánh một trận đi”

Những người mới đến này Uyển Ngưng nhận ra huynh đệ Hỏa Vân, Hỏa Vũ. Thì ra là Thanh Hoàng Thành

Hỏa Vân từ lúc đến đã trừng mắt nhìn nàng, xem ra cô nàng vẫn còn tức giận vụ ở khách điếm. Hỏa Vũ thấy muội muội mình thất lễ như vậy chỉ có thể hướng nàng gật đầu xin lỗi. Hai Huynh muội này đúng là trái ngược

Diệp Hải thấy Hỏa Vũ hướng nàng gật đầu liền như gà mẹ bảo vệ con đứng chắn trước mặt nàng, trừng mắt về Hỏa Vũ. Trong lòng Diệp Hải không ngừng phỉ nhổ. Cái tên này cứ nhìn Uyển Ngưng muội, muội muội nhà ta không phải ai cũng nhìn được đâu nhé.
 
Chương 65: Một tháng


Sau một đêm điều tức, nàng khôi phục được bảy tám phần công lực. Vượt cấp chiến đấu đúng là không dễ dàng:” Tiểu Hắc chúng ta đi Thiên Bảo Đường”

Chân trước nàng vừa bước vào Thiên Bảo Đường đã thấy Lục lão tiếp đón:” Hồng Liên tiểu thư đang đợi người bên trong”

Uyển Ngưng khẽ gật đầu bước vào gian phòng phía sau. Vẫn một thân hồng y lóa mắt như vậy:” Hồng Liên tỷ”

“Muội muội đã đến rồi. Mau qua đây ngồi”

Sở dĩ đi gặp Hồng Liên vì nàng có nhiều thắc mắc, Thiên Bảo Đường thông tin nhanh nhạy.

Hồng Liên hỏi:” Có chuyện muốn hỏi ta?”

Nàng gật đầu:“ Hồng Liên tỷ ta muốn biết thêm về Thương Lan chiến sắp tới”

“Thiên Bảo Đường trước nay luôn bán thông tin cho người khác, muội muội đến hỏi ta là muốn lấy gì trao đổi với ta a~”

Nàng lấy trong không gian ra bình ngọc thong dong nói:” Trong đây có hai viên trúc cơ đan, ta muốn trao đổi tình báo với tỷ”

Ánh mắt hồng y hơi dao động:” Hai viên Trúc cơ này của muội muội quả thật rất hấp dẫn, nhưng tình báo về Thương Lan chiến cũng rất quý giá”

Lấy thêm một bình ngọc:” Năm viên có lẽ đủ đi”

“Rất hào phóng. Muội muội muốn biết thông tin gì?”

“Bắt đầu từ các đại tông môn đi”

“Được. Đại lục của chúng ta gọi là Thương Lan nhưng năm đại tông môn lại tọa lạc ở một đại lục khác gọi là Thương Khung. Thiên Kiếm Tông chính là chuyên về dụng kiếm. Đan tông nơi tạo ra nhiều luyện dược sư nhất. Thiên Độc Tông, tông môn này khá tà môn đa số người tông môn này dùng độc công. Vạn Thú Tông, tu sĩ nơi đây đều có cho mình một yêu thú bản mạng, chính là dựa vào thuật khống thú. Cuối cùng là Thiên Linh Tông, tấn công mặt tâm cảnh. Chủ tu linh hồn lực”



Uyển Ngưng trầm ngâm một lát. Trước đây Lữ gia nói ta nên vào Thiên Kiếm Tông, rốt cuộc trong kiếm trủng Thiên Kiếm có gì mà gia gia lại quan tâm đến vậy

“Muội muội hỏi về tông môn như vậy, đã có mục tiêu rồi sao?”

“Ta muốn vào Thiên Kiếm Tông”

Hồng Liên có chút sửng sốt, chỉ là thoáng qua nàng lại khôi phục bộ dạng quyến rũ:” Với thực lực muội ta tin rằng có thể”

“Đa tạ”. Uyển Ngưng nói tạm biệt với Hồng Liên, thông tin nàng muốn biết đều đã hỏi xong.

Thấy dáng người nàng đi đến cửa Hồng Liên không nhịn được hỏi:” Tiểu Ngưng tu vi muội rốt cuộc ở cấp bậc nào?”

“Vừa thăng lên trúc cơ trung kì”

Nhìn bóng dáng thiếu nữ biến mất sau khung cửa, Hồng Liên bật cười. Trúc cơ trung kì vừa mới tấn thăng. Thật muốn nhìn thấy Thiên Kiếm Tông bị muội ấy quậy đến trời long đất lở. Giây phút này chính Hồng Liên không nghĩ đến mình lại có thể đoán trước tương lai.

Tiểu Hắc nằm trong lòng nàng thắc mắc:” Tiểu Ngưng Ngưng không che giấu thực lực nữa sao?”

Khẽ xoa đầu tiểu thú:” Đối với tỷ ấy không cần thiết”. Hồng Liên tỷ ngoài là tiểu thư Thiên Bảo Đường còn là bằng hữu, Uyển Ngưng nàng đối với bằng hữu không nghi ngờ. Hy vọng tỷ ấy không làm nàng thất vọng.

Tiểu Hắc không hiểu nhưng cũng không hỏi thêm. Chỉ cảm thấy nhân loại thật khó hiểu, Tiểu Ngưng Ngưng cũng khó hiểu.

Một tháng nhanh chóng trôi qua.

Phía trong phủ thành chủ, những hạng đầu chi chiến đều có mặt. Nam Cung Lễ sẽ dẫn họ qua mật đạo không gian để đến chiến trường:” Các vị, hôm nay là ngày mật đạo mở ra, hy vọng mọi người sẽ vì Thanh Ngân thành chúng ta đem về vinh quang”



Lời Nam Cung Lễ vừa dứt thấy mật đạo tối đen sáng bừng lên, những vòng xoáy màu trắng sữa dao động:” Thông đạo đã mở, mọi người mau bước vào”

Uyển Ngưng lần đầu thấy mật đạo không gian, liền có chút tò mò. Nàng đi quay lớp màn trắng liền cảm thấy có một hấp lực hút nàng đến nơi khác. Âm thanh Dược lão vang lên trong đầu:” Đừng kháng cự với nó”

Uyển Ngưng lập tức thả lỏng. Sau khi nàng mở mắt Phủ Thành chủ biến mất thay vào đó là không gian rộng lớn. Có chút kinh ngạc

Nam Cung Lễ thấy bọn họ kinh ngạc liền cười:” Chúng ta đến khá sớm, những thành khác vẫn chưa xuất hiện”

Thông đạo không gian bên cạnh sáng lên. Một đoàn người bước ra, dẫn đầu là lão giả trông khá hiền hậu

Không biết Nam Cung Trạch đứng cạnh nàng lúc nào, chỉ nghe hắn nói nhỏ:” Là Thanh Thương Thành, Hỏa Viêm”

Người được gọi là Hỏa Viêm lên tiếng:” Nam Cung Lễ, Thanh Ngân thành đến thật sớm a. Hy vọng năm nay không loại sớm là được. Hahahaha”

Nam Cung Lễ nho nhã đáp:” Thanh Thương Thành cũng vậy, hy vọng gặp nhau đến cuối”

“Chư vị lâu rồi không gặp” Một thông đạo không gian lại sáng lên. Chỉ nghe một giọng nói vang từ trong thông đạo ra. Người đàn ông khá vạm vỡ cùng đoàn người bước ra

“Tạ Điền ngươi vẫn không thay đổi”

“Ha hả, Thanh Hoàng thành chúng ta chính là như vậy. Hỏa Viêm ngươi không phục thì đến đánh một trận đi”

Những người mới đến này Uyển Ngưng nhận ra huynh đệ Hỏa Vân, Hỏa Vũ. Thì ra là Thanh Hoàng Thành

Hỏa Vân từ lúc đến đã trừng mắt nhìn nàng, xem ra cô nàng vẫn còn tức giận vụ ở khách điếm. Hỏa Vũ thấy muội muội mình thất lễ như vậy chỉ có thể hướng nàng gật đầu xin lỗi. Hai Huynh muội này đúng là trái ngược

Diệp Hải thấy Hỏa Vũ hướng nàng gật đầu liền như gà mẹ bảo vệ con đứng chắn trước mặt nàng, trừng mắt về Hỏa Vũ. Trong lòng Diệp Hải không ngừng phỉ nhổ. Cái tên này cứ nhìn Uyển Ngưng muội, muội muội nhà ta không phải ai cũng nhìn được đâu nhé.
 
Chương 66: Vào chiến trường


"Mọi người đến thật sớm"

"Nạp Lan Diễm, ngươi vẫn chưa bị tước quyền dẫn đội sao?" Hỏa Viêm quái gở nói

Người gọi Nạp Lan Diễm thân hình như rắn nước, khắp người tỏa ra sự quyến rũ. So với Hồng Liên thì người này chỉ hơn chứ không kém

"Hỏa Viêm, miệng ngươi vẫn độc như vậy. Thanh Nguyệt thành bọn ta xin bái phục"

Uyển Ngưng nghe cuộc trò chuyện của họ liền biết đoàn đội mới đến này là Thanh Nguyệt thành. Năm tiểu thành đã đến bốn.

Thông đạo lại một lần nữa sáng lên. Thanh Huyền Thành rốt cuộc xuất hiện. Đi đầu là tu sĩ có chút nhỏ con, khóe miệng câu lên nụ cười khá giả tạo:" Để các vị đợi lâu"

Nàng đưa mắt đánh giá một lượt các tiểu thành đều có người đạt đến trúc cơ, thậm chí là trúc cơ trung kì. Xem ra đều không đơn giản

Phía xa bọn họ ba đại thành của đại lục Thương Lan cũng đã xuất hiện. Bọn họ chỉ đứng yên ở đó nhưng vô hình trung khí thế nghiền ép các tiểu thành

Nam Cung Lễ truyền âm cho nàng:" Bên trái là Thương Dục Thành, giữa là Thương Hành thành, cuối cùng chính là Thương Phù thành. Người trẻ tuổi của bọn họ rất mạnh, năm nay có lẽ còn mạnh hơn năm trước. Ngươi cẩn thận một chút"

Uyển Ngưng khẽ nheo mắt nhìn theo hướng thành chủ nói. Thầm bất ngờ, thấp nhất là cửu cảnh sao.

Quay lại một tháng trước, Nam Cung Lễ từng đến gặp nàng, hắn hy vọng nàng có thể dẫn dắt mọi người, tình huống xấu nhất có thể đảm bảo tính mạng họ. Ông ấy cũng không muốn nàng bại lộ quá sớm. Xem như lá bài chưa lật của Thanh Ngân bọn họ

Lúc này âm thanh của lão giả không biết xuất hiện từ lúc nào vang lên:" Mọi người đã đến đông đủ, mau nhận ngọc giản rồi vào chiến trường"

Thấy lão giả xuất hiện, thành chủ các thành đều cung kính gọi lão:” Sơn Hộ pháp”



“Luật lệ vẫn như mọi năm, tích đủ 1000 tinh lệnh đi đến Bắc Đẩu Sơn. Trong chiến trường tính mạng đều nằm trên tay các ngươi không nên lơ là”

Từ Phương lúc này liền hỏi:" Làm sao để vào chiến trường, ta lại không thấy lối vào a"

Nam Cung Lễ trả lời hắn:" Ngươi chỉ cần bóp nát ngọc giản không gian trong tay liền vào được chiến trường. Tất cả mọi người đều sẽ bị phân tán ra, hy vọng các ngươi theo lời ta nói tìm đoàn đội của mình, hỗ trợ nhau”. Lời cuối hắn như cố ý liếc về phía ba người họ.

Từng người đã bóp nát ngọc giản biến mất tại chỗ, Uyển Ngưng cũng nhận lấy ngọc giản siết chặt tay, ép vỡ ngọc giản. Cảm giác giống như lúc qua thông đạo không gian lại xuất hiện. Lần này trước mắt nàng xuất hiện một lục địa cổ xưa, bầu trời âm u. Mang theo cỗ thê lương không thể hiểu được.

Uyển Ngưng đè nổi khác thường trong lòng xuống. Nhanh chóng di chuyển. Trước khi vào chiến trường Nam Cung Lễ đã phát cho bọn họ một công cụ có thể tìm thấy nhau trong chiến trường. Nhưng trước khi tập hợp nàng có chuyện quan trọng hơn phải làm

Chuyện ám sát, nàng không lên tiếng không phải đã quên. Hôm nay nhưng lúc họ vô ý nàng đã ném một ít thứ thú vị lên người họ. Có lẽ sắp phát tác rồi

"Tiểu Hắc, mau giúp ta tìm bọn họ"

Tiểu Hắc lúc này cực kì không muốn, ghét bỏ nhìn nàng. Nó là yêu thú không phải chó đâu. Mặc dù mũi có chút nhạy bén nhưng không thể làm việc mất hình tượng như vậy.

"Tiểu Hắc còn không mau tìm"

Tiểu Hắc không tình nguyện nhưng nó cũng muốn giết ba người kia đành phải ngửi ngửi vậy

Chỉ thấy quả cầu đen xù nhảy xuống khỏi tay nàng, mũi khẽ nhúc nhích:" Tiểu Ngưng Ngưng ta ngửi thấy những tên tán tu kia ở rất gần đây. Là phía này"

Nói rồi Tiểu Hắc phóng đi. Uyển Ngưng nhanh chóng bám theo



Giọng Tiểu Hắc vang lại:" Là phía trước"

Uyển Ngưng dừng lại, nhảy lên thân cây. Quả nhiên ba người họ đã sớm tập hợp, cũng đỡ tốn công nàng đi tìm. Ở chung một chỗ rất tốt

Lúc này ba người Từ Phương, Tạ Thủy, Mạc Nhĩ đang bị bao vây bởi đám yêu thú cấp hai. Dọc đường đi có rất nhiều yêu thú cấp một cấp hai, có lẽ đây chỉ là phía ngoài của chiến trường. Mặc dù chỉ là yêu thú cấp thấp nhưng bị bao vây cũng khó nguyên vẹn trở ra

Tạ Thủy như nhận ra sự khác thường liền lên tiếng:” Tại sao đám yêu thú này chỉ tấn công chúng ta?”

Mặt Từ Phương xuất hiện chút ngưng trọng:” Trước thoát khỏi đám thú này đã”

“Chúng như phát điên vậy, không ngừng lao về phía chúng ta” Mạc Nhĩ vừa giết một con yêu thú vừa lên tiếng

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì”

“Các ngươi muốn biết chuyện gì đang xảy ra ư, để ta đến nói cho các ngươi biết vậy”

Ba người họ bất động thanh sắc nhìn lên thân cây:” Uyển Ngưng là cô, cô đã làm gì chúng tôi”

Đám yêu thú này chắc chắn có liền quan đến nàng ta.

“Làm gì. Tôi chỉ muốn các người nếm hương vị bị vây công là như thế nào. Có phải rất thú vị không”

“Ngươi, Ngươi điên rồi”

“Nguyên tắc của ta rất đơn giản, người không phạm ta ta không phạm người, nếu các ngươi đã có ý muốn giết ta. Hà tất gì ta phải giữ mạng sống cho các ngươi.”
 
Chương 66: Vào chiến trường


"Mọi người đến thật sớm"

"Nạp Lan Diễm, ngươi vẫn chưa bị tước quyền dẫn đội sao?" Hỏa Viêm quái gở nói

Người gọi Nạp Lan Diễm thân hình như rắn nước, khắp người tỏa ra sự quyến rũ. So với Hồng Liên thì người này chỉ hơn chứ không kém

"Hỏa Viêm, miệng ngươi vẫn độc như vậy. Thanh Nguyệt thành bọn ta xin bái phục"

Uyển Ngưng nghe cuộc trò chuyện của họ liền biết đoàn đội mới đến này là Thanh Nguyệt thành. Năm tiểu thành đã đến bốn.

Thông đạo lại một lần nữa sáng lên. Thanh Huyền Thành rốt cuộc xuất hiện. Đi đầu là tu sĩ có chút nhỏ con, khóe miệng câu lên nụ cười khá giả tạo:" Để các vị đợi lâu"

Nàng đưa mắt đánh giá một lượt các tiểu thành đều có người đạt đến trúc cơ, thậm chí là trúc cơ trung kì. Xem ra đều không đơn giản

Phía xa bọn họ ba đại thành của đại lục Thương Lan cũng đã xuất hiện. Bọn họ chỉ đứng yên ở đó nhưng vô hình trung khí thế nghiền ép các tiểu thành

Nam Cung Lễ truyền âm cho nàng:" Bên trái là Thương Dục Thành, giữa là Thương Hành thành, cuối cùng chính là Thương Phù thành. Người trẻ tuổi của bọn họ rất mạnh, năm nay có lẽ còn mạnh hơn năm trước. Ngươi cẩn thận một chút"

Uyển Ngưng khẽ nheo mắt nhìn theo hướng thành chủ nói. Thầm bất ngờ, thấp nhất là cửu cảnh sao.

Quay lại một tháng trước, Nam Cung Lễ từng đến gặp nàng, hắn hy vọng nàng có thể dẫn dắt mọi người, tình huống xấu nhất có thể đảm bảo tính mạng họ. Ông ấy cũng không muốn nàng bại lộ quá sớm. Xem như lá bài chưa lật của Thanh Ngân bọn họ

Lúc này âm thanh của lão giả không biết xuất hiện từ lúc nào vang lên:" Mọi người đã đến đông đủ, mau nhận ngọc giản rồi vào chiến trường"

Thấy lão giả xuất hiện, thành chủ các thành đều cung kính gọi lão:” Sơn Hộ pháp”



“Luật lệ vẫn như mọi năm, tích đủ 1000 tinh lệnh đi đến Bắc Đẩu Sơn. Trong chiến trường tính mạng đều nằm trên tay các ngươi không nên lơ là”

Từ Phương lúc này liền hỏi:" Làm sao để vào chiến trường, ta lại không thấy lối vào a"

Nam Cung Lễ trả lời hắn:" Ngươi chỉ cần bóp nát ngọc giản không gian trong tay liền vào được chiến trường. Tất cả mọi người đều sẽ bị phân tán ra, hy vọng các ngươi theo lời ta nói tìm đoàn đội của mình, hỗ trợ nhau”. Lời cuối hắn như cố ý liếc về phía ba người họ.

Từng người đã bóp nát ngọc giản biến mất tại chỗ, Uyển Ngưng cũng nhận lấy ngọc giản siết chặt tay, ép vỡ ngọc giản. Cảm giác giống như lúc qua thông đạo không gian lại xuất hiện. Lần này trước mắt nàng xuất hiện một lục địa cổ xưa, bầu trời âm u. Mang theo cỗ thê lương không thể hiểu được.

Uyển Ngưng đè nổi khác thường trong lòng xuống. Nhanh chóng di chuyển. Trước khi vào chiến trường Nam Cung Lễ đã phát cho bọn họ một công cụ có thể tìm thấy nhau trong chiến trường. Nhưng trước khi tập hợp nàng có chuyện quan trọng hơn phải làm

Chuyện ám sát, nàng không lên tiếng không phải đã quên. Hôm nay nhưng lúc họ vô ý nàng đã ném một ít thứ thú vị lên người họ. Có lẽ sắp phát tác rồi

"Tiểu Hắc, mau giúp ta tìm bọn họ"

Tiểu Hắc lúc này cực kì không muốn, ghét bỏ nhìn nàng. Nó là yêu thú không phải chó đâu. Mặc dù mũi có chút nhạy bén nhưng không thể làm việc mất hình tượng như vậy.

"Tiểu Hắc còn không mau tìm"

Tiểu Hắc không tình nguyện nhưng nó cũng muốn giết ba người kia đành phải ngửi ngửi vậy

Chỉ thấy quả cầu đen xù nhảy xuống khỏi tay nàng, mũi khẽ nhúc nhích:" Tiểu Ngưng Ngưng ta ngửi thấy những tên tán tu kia ở rất gần đây. Là phía này"

Nói rồi Tiểu Hắc phóng đi. Uyển Ngưng nhanh chóng bám theo



Giọng Tiểu Hắc vang lại:" Là phía trước"

Uyển Ngưng dừng lại, nhảy lên thân cây. Quả nhiên ba người họ đã sớm tập hợp, cũng đỡ tốn công nàng đi tìm. Ở chung một chỗ rất tốt

Lúc này ba người Từ Phương, Tạ Thủy, Mạc Nhĩ đang bị bao vây bởi đám yêu thú cấp hai. Dọc đường đi có rất nhiều yêu thú cấp một cấp hai, có lẽ đây chỉ là phía ngoài của chiến trường. Mặc dù chỉ là yêu thú cấp thấp nhưng bị bao vây cũng khó nguyên vẹn trở ra

Tạ Thủy như nhận ra sự khác thường liền lên tiếng:” Tại sao đám yêu thú này chỉ tấn công chúng ta?”

Mặt Từ Phương xuất hiện chút ngưng trọng:” Trước thoát khỏi đám thú này đã”

“Chúng như phát điên vậy, không ngừng lao về phía chúng ta” Mạc Nhĩ vừa giết một con yêu thú vừa lên tiếng

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì”

“Các ngươi muốn biết chuyện gì đang xảy ra ư, để ta đến nói cho các ngươi biết vậy”

Ba người họ bất động thanh sắc nhìn lên thân cây:” Uyển Ngưng là cô, cô đã làm gì chúng tôi”

Đám yêu thú này chắc chắn có liền quan đến nàng ta.

“Làm gì. Tôi chỉ muốn các người nếm hương vị bị vây công là như thế nào. Có phải rất thú vị không”

“Ngươi, Ngươi điên rồi”

“Nguyên tắc của ta rất đơn giản, người không phạm ta ta không phạm người, nếu các ngươi đã có ý muốn giết ta. Hà tất gì ta phải giữ mạng sống cho các ngươi.”
 
Chương 67: Linh quả


Xoẹt

Ba người họ ngã xuống, mắt trừng lớn. Thực lực giữa nàng và họ chênh lệch quá lớn

“Như vậy cũng thật dễ dàng cho các ngươi”

Uyển Ngưng xoay người:” Tiểu Hắc chúng ta đi tìm bọn Diệp Hải”

Nàng rời đi không bao lâu, một nhóm người xuất hiện:” Hoàng Khải, bên này có người chết”

“Một kiếm miểu sát!!”

Hoàng Khải lạnh lùng lên tiếng:” Cẩn thận một chút, nơi này có dấu hiệu của đàn yêu thú”

Thiếu nữ nhỏ nhắn từ sau bước lên, bĩu môi:” Khải ca những người chết này đều là Thanh Ngân thành, thực lực này cũng quá yếu rồi”

“Du Nhiên, muội không nên khinh địch. Đừng phí thời gian nơi đây, mau đi thôi”

Nhóm người mới đến này chính là Thương Phù thành, Hoàng Khải thực lực trúc cơ hậu kì. Một trong những người thực lực mạnh nhất chi chiến lần này.

Tiểu Hắc nhanh chóng tìm được vị trí của nhóm người Diệp Hải. Thấy Uyển Ngưng xuất hiện cậu liền chạy đến:” Uyển Ngưng muội muội, dọc đường đi không xảy ra chuyện gì chứ?”

“Không có. Mọi người đều tập hợp đủ?”

Nam Cung Trạch nói:” Còn thiếu ba người Mạc Nhĩ bọn họ”



Uyển Ngưng lấy trong không gian ra sáu bình ngọc đưa cho Nam Cung Trạch:” Chia cho mọi người đi. Ba người họ đã chết không cần tìm nữa”

Mọi người có chút sững sờ. Nhưng thu liễm rất nhanh, chuyện cô bị ám sát các thế gia đều biết. Diệp Hải lúc đó còn có chút bất bình tại sao phủ thành chủ không xử tội những tên kia. Bây giờ có chút hiểu rõ, muội muội là muốn tự trả thù

Nhìn cô gái nhỏ chỉ mới mười lăm tuổi trước mặt, từ lúc vào chiến trường đến nay chỉ mới qua hai canh giờ, vậy mà nàng có thể không một tiếng động giết chết ba tên kia

Triệu Bắc không để ý vì căn bản hắn chẳng quan tâm những người đó

Lâm Hoành liếm răng nanh, mới qua chưa bao lâu thực lực cô lại tăng lên rồi

Nam Cung Trạch đưa bình ngọc cho mỗi người, Nam Cung Liêm liền hỏi anh:” Ca, đây là gì?”

Uyển Ngưng giải thích:” Trong bình ngọc có một viên hồi linh đan, trong trường hợp mọi người cạn kiệt linh lực, ăn nó có thể hồi phục linh lực trong một canh giờ”

Khuôn mặt xinh đẹp Hạ Thiên Tuyết lóe lên kinh ngạc:” Đan dược cấp hai!!”

Gia tộc bọn họ chỉ chu cấp vài viên đan dược chữa thương cấp một, cấp hai rất hiếm vậy mà nàng có thể một lần lấy ra sáu bình ngọc:” Đan dược này quá quý giá, chúng ta không thể nhận”

“Không cần khách sáo, đều là người mình với lại những thứ này đều là đồ ăn vặt của Tiểu Hắc chia cho mọi người”

Triệu Bắc đang cảm động thì đen mặt. Hắn biết Tiểu Hắc mà cô nói chính là quả bóng đen xì kia, ngay cả yêu thú còn sống tốt hơn hắn

Mọi người không nói gì, cất bình ngọc đi thầm ghi nhớ trong lòng. Nam Cung Trạch là người lớn tuổi nhất ở đây, anh nói:” Thành chúng ta đã tập hợp đầy đủ, nên chọn ra một người đội trưởng”

Sáu bảy ánh mắt dừng lại trên người cô, Uyển Ngưng biết ý của họ cười nói:” Vẫn nên để Nam Cung huynh dẫn đội, ta không am hiểu chuyện này, giúp sức là được”

Nghe nàng nói như vậy họ cũng không ép, Nam Cung Trạch trở thành đội trưởng. Uyển Ngưng lấy nón che mặt, nàng ghét côn trùng vẫn là nên che lại



“Ca, giờ chúng ta nên đi đâu?”

Nam Cung Trạch lấy ra tấm bản đồ:” Trước khi vào chiến trường, phụ thân có cho ta bản đồ. Trước mắt cứ đi về hướng Bắc Đẩu Sơn đi”

Tiểu Hắc đang nằm trong lòng nàng bỗng đứng dậy, giọng nói có chút kích động:” Tiểu Ngưng Ngưng bên đó có đồ ăn ngon nha”

Mọi người hiển nhiên đều có thể nghe được giọng của nhóc, Nam Cung Trạch nhìn hướng Tiểu Hắc chỉ lại nhìn bản đồ:” Đi thôi, cùng hướng chúng ta qua xem thử”

Theo hương Tiểu Hắc mọi người đi đến một đầm lầy, sâu bên trong ánh sáng dịu nhẹ phát ra. Uyển Ngưng nhìn liền biết nàng nhỏ giọng nói:” Là linh quả”

Diệp Hải có chút gấp gáp muốn hái chúng thì bị nàng ngăn cản:” Linh quả vẫn chưa chín không thể hái xuống, đợi đến ban đêm xem sao”

Ở đây chỉ có mình nàng am hiểu về dược liệu, mọi người đều nghe theo khoanh chân nhắm mắt dưỡng thần. Thời gian càng trôi đi càng có nhiều đội ngũ xuất hiện, Uyển Ngưng mở mắt, tinh quang lướt qua đám người, có không ít cửu cảnh. Những người này đều là tán tu sao!

Lúc này một đội ngũ phía sau đi đến, mà cô rất quen thuộc với hai người đi đầu, không ai khác ngoài Hỏa Vân, Hỏa Vũ của Thanh Hoàng Thành, đúng là có duyên đi đến đâu cũng gặp họ

Đương nhiên bọn họ cũng phát hiện ra sự có mặt của Thanh Ngân Thành, gật đầu xem như chào hỏi. Không ai nói chuyện với ai. Mùi hương thơm ngát từ linh quả không ngừng phát ra dấu hiệu của việc quả sắp chín. Những người nhắm mắt dưỡng thần lúc nãy đều đứng lên nhìn chằm chằm vào trong đầm lầy ánh mắt kích động

Uyển Ngưng truyền âm cho mọi người:”Đợi lúc nữa không được xông lên trước, xem tình hình”

Mọi người hướng nàng gật đầu.

Một nén nhang sau, linh quả rốt cuộc chín. Đám tán tu điên cuồng lao đến tranh giành, tay sắp chạm đến linh quả

Ầm Ầm
 
Chương 67: Linh quả


Xoẹt

Ba người họ ngã xuống, mắt trừng lớn. Thực lực giữa nàng và họ chênh lệch quá lớn

“Như vậy cũng thật dễ dàng cho các ngươi”

Uyển Ngưng xoay người:” Tiểu Hắc chúng ta đi tìm bọn Diệp Hải”

Nàng rời đi không bao lâu, một nhóm người xuất hiện:” Hoàng Khải, bên này có người chết”

“Một kiếm miểu sát!!”

Hoàng Khải lạnh lùng lên tiếng:” Cẩn thận một chút, nơi này có dấu hiệu của đàn yêu thú”

Thiếu nữ nhỏ nhắn từ sau bước lên, bĩu môi:” Khải ca những người chết này đều là Thanh Ngân thành, thực lực này cũng quá yếu rồi”

“Du Nhiên, muội không nên khinh địch. Đừng phí thời gian nơi đây, mau đi thôi”

Nhóm người mới đến này chính là Thương Phù thành, Hoàng Khải thực lực trúc cơ hậu kì. Một trong những người thực lực mạnh nhất chi chiến lần này.

Tiểu Hắc nhanh chóng tìm được vị trí của nhóm người Diệp Hải. Thấy Uyển Ngưng xuất hiện cậu liền chạy đến:” Uyển Ngưng muội muội, dọc đường đi không xảy ra chuyện gì chứ?”

“Không có. Mọi người đều tập hợp đủ?”

Nam Cung Trạch nói:” Còn thiếu ba người Mạc Nhĩ bọn họ”



Uyển Ngưng lấy trong không gian ra sáu bình ngọc đưa cho Nam Cung Trạch:” Chia cho mọi người đi. Ba người họ đã chết không cần tìm nữa”

Mọi người có chút sững sờ. Nhưng thu liễm rất nhanh, chuyện cô bị ám sát các thế gia đều biết. Diệp Hải lúc đó còn có chút bất bình tại sao phủ thành chủ không xử tội những tên kia. Bây giờ có chút hiểu rõ, muội muội là muốn tự trả thù

Nhìn cô gái nhỏ chỉ mới mười lăm tuổi trước mặt, từ lúc vào chiến trường đến nay chỉ mới qua hai canh giờ, vậy mà nàng có thể không một tiếng động giết chết ba tên kia

Triệu Bắc không để ý vì căn bản hắn chẳng quan tâm những người đó

Lâm Hoành liếm răng nanh, mới qua chưa bao lâu thực lực cô lại tăng lên rồi

Nam Cung Trạch đưa bình ngọc cho mỗi người, Nam Cung Liêm liền hỏi anh:” Ca, đây là gì?”

Uyển Ngưng giải thích:” Trong bình ngọc có một viên hồi linh đan, trong trường hợp mọi người cạn kiệt linh lực, ăn nó có thể hồi phục linh lực trong một canh giờ”

Khuôn mặt xinh đẹp Hạ Thiên Tuyết lóe lên kinh ngạc:” Đan dược cấp hai!!”

Gia tộc bọn họ chỉ chu cấp vài viên đan dược chữa thương cấp một, cấp hai rất hiếm vậy mà nàng có thể một lần lấy ra sáu bình ngọc:” Đan dược này quá quý giá, chúng ta không thể nhận”

“Không cần khách sáo, đều là người mình với lại những thứ này đều là đồ ăn vặt của Tiểu Hắc chia cho mọi người”

Triệu Bắc đang cảm động thì đen mặt. Hắn biết Tiểu Hắc mà cô nói chính là quả bóng đen xì kia, ngay cả yêu thú còn sống tốt hơn hắn

Mọi người không nói gì, cất bình ngọc đi thầm ghi nhớ trong lòng. Nam Cung Trạch là người lớn tuổi nhất ở đây, anh nói:” Thành chúng ta đã tập hợp đầy đủ, nên chọn ra một người đội trưởng”

Sáu bảy ánh mắt dừng lại trên người cô, Uyển Ngưng biết ý của họ cười nói:” Vẫn nên để Nam Cung huynh dẫn đội, ta không am hiểu chuyện này, giúp sức là được”

Nghe nàng nói như vậy họ cũng không ép, Nam Cung Trạch trở thành đội trưởng. Uyển Ngưng lấy nón che mặt, nàng ghét côn trùng vẫn là nên che lại



“Ca, giờ chúng ta nên đi đâu?”

Nam Cung Trạch lấy ra tấm bản đồ:” Trước khi vào chiến trường, phụ thân có cho ta bản đồ. Trước mắt cứ đi về hướng Bắc Đẩu Sơn đi”

Tiểu Hắc đang nằm trong lòng nàng bỗng đứng dậy, giọng nói có chút kích động:” Tiểu Ngưng Ngưng bên đó có đồ ăn ngon nha”

Mọi người hiển nhiên đều có thể nghe được giọng của nhóc, Nam Cung Trạch nhìn hướng Tiểu Hắc chỉ lại nhìn bản đồ:” Đi thôi, cùng hướng chúng ta qua xem thử”

Theo hương Tiểu Hắc mọi người đi đến một đầm lầy, sâu bên trong ánh sáng dịu nhẹ phát ra. Uyển Ngưng nhìn liền biết nàng nhỏ giọng nói:” Là linh quả”

Diệp Hải có chút gấp gáp muốn hái chúng thì bị nàng ngăn cản:” Linh quả vẫn chưa chín không thể hái xuống, đợi đến ban đêm xem sao”

Ở đây chỉ có mình nàng am hiểu về dược liệu, mọi người đều nghe theo khoanh chân nhắm mắt dưỡng thần. Thời gian càng trôi đi càng có nhiều đội ngũ xuất hiện, Uyển Ngưng mở mắt, tinh quang lướt qua đám người, có không ít cửu cảnh. Những người này đều là tán tu sao!

Lúc này một đội ngũ phía sau đi đến, mà cô rất quen thuộc với hai người đi đầu, không ai khác ngoài Hỏa Vân, Hỏa Vũ của Thanh Hoàng Thành, đúng là có duyên đi đến đâu cũng gặp họ

Đương nhiên bọn họ cũng phát hiện ra sự có mặt của Thanh Ngân Thành, gật đầu xem như chào hỏi. Không ai nói chuyện với ai. Mùi hương thơm ngát từ linh quả không ngừng phát ra dấu hiệu của việc quả sắp chín. Những người nhắm mắt dưỡng thần lúc nãy đều đứng lên nhìn chằm chằm vào trong đầm lầy ánh mắt kích động

Uyển Ngưng truyền âm cho mọi người:”Đợi lúc nữa không được xông lên trước, xem tình hình”

Mọi người hướng nàng gật đầu.

Một nén nhang sau, linh quả rốt cuộc chín. Đám tán tu điên cuồng lao đến tranh giành, tay sắp chạm đến linh quả

Ầm Ầm
 
Chương 68: Tranh đoạt


Bóng đen to lớn vụt qua, đuôi quất vào người tán tu nọ

Hỏa Vũ lên tiếng:” Quả nhiên là có yêu thú trấn giữ, mọi người cẩn thận là Cự Sa yêu thú cấp bốn”

Những người xung quanh nhìn thấy Cự Sa yêu quật tu sĩ cửu cảnh liền không dám manh động. Hỏa Vũ lên tiếng:” Chúng ta liên thủ đánh chết yêu thú này trước, linh quả rơi vào tay ai xem thực lực người đó”

Đám người âm thầm gật đầu, trong bọn họ xem ra Hỏa Vũ đạt đến trúc cơ có thể đánh chết đầu yêu thú kia

Hỏa Vũ nhìn về phía nàng:” Hi vọng bằng hữu Thanh Ngân thành có thể giúp tại hạ một tay”

“Đó là đương nhiên” Nam Cung Trạch trả lời

Hỏa Vũ dẫn đầu tấn công, trường kiếm sắc bén, thân ảnh nhanh chóng biến mất. Chỉ trong nháy mắt hắn xuất hiện sau Cự thú, chém vào lớp da cứng cáp

Những người khác cũng nhanh chóng tiến đến vây công Cự Sa yêu, Uyển Ngưng thả Tiểu Hắc đi, giọng nói không mặn không nhạt vang lên:” Cự Sa Yêu lớp da rất cứng, điểm yếu duy nhất là dưới hàm nó”

Nghe được lời của nàng, mọi người đều tập trung đánh vào điểm yếu Cự Sa yêu. Hỏa Vũ nhanh chóng dùng kiếm đâm xuyên hàm dưới Cự thú. Thân thể to lớn của nó đổ xuống

Ầm Ầm

Thân ảnh nhanh như chớp lao về phía trong đầm lầy, Triệu Bắc cũng lao đến. Tay chưa kịp chạm vào linh quả, bóng đen vụt qua linh quả đều biến mất. Thân thể cứng lại, xém chút nữa ngã vào đầm lầy

“Linh quả đâu? Là ai cướp mất linh quả?”



Triệu Bắc đương nhiên nhận ra bóng đen tròn tròn kia là gì, bây giờ hắn chỉ có thể giả bộ không nhìn thấy lại chỉ vào tên bên cạnh:” Là ngươi đến trước, ngươi đã lấy linh quả”

Hỏa Vũ đến hiện trường, linh quả đã không còn trên cây, hắn cũng không biết rằng ai đã lấy, chỉ thấy bóng đen lướt qua. Đám tán tu không ngừng điên cuồng lao vào tấn công nhau. Mắt để ý thấy Thanh Ngân thành cư nhiên rất bình thản

Khóe môi run lên. Không lẽ là Thanh Ngân thành đã lấy được?

Triệu Bắc trở lại đội ngũ nhìn nàng, không thấy Tiểu Hắc đâu, có phải lúc nãy hắn nhìn lầm rồi.

Uyển Ngưng nhìn tình hình trước mắt, nhẹ nói một câu:” Nếu linh quả đã không còn vậy chúng ta rời đi trước”

Hỏa Vũ chắn trước mặt nàng:” Uyển Ngưng cô nương, linh quả đó ở trong tay ngươi có phải không?”

Đám tán tu nghe vậy liền dừng tay, ánh mắt nhìn chằm chằm nàng. Đám người Nam Cung Trạch định tiến lên đã bị nàng ngăn lại:” Ngươi có bằng chứng sao?”

Hỏa Vân xông ra:” Linh quả bị cướp mất sao các ngươi có thể bình tĩnh như thế? Đây không phải bằng chứng sao?”

“Chẳng lẽ chúng ta phải chém giết để tìm linh quả không biết đang phương trời nào? Tôi cũng không có nhiều thời gian như vậy”

Tán tu Mạc Thất hùng hồn nói:” Vậy ngươi cho chúng ta kiểm tra túi trữ vật, nếu không có liền để các người rời đi”

Diệp Hải bùng nổ:” Dựa vào đâu phải nghe ngươi”

“Các ngươi không dám sao? Ta thấy chính là các ngươi cướp linh quả” Mạc Thất tiến đến muốn động tay với nàng

Lưỡi kiếm sáng bóng kề ngay cổ hắn, Hạ Thiên Tuyết không biết lúc nào đã rút kiếm ra đứng cạnh nàng



Mạc Thất thanh âm có phần đê tiện:” Các ngươi đây là chột dạ, các huynh đệ còn không mau lên. Giết những tên kia còn hai mỹ nhân này có thể bắt lại từ từ hưởng dụng”

Ngay từ đầu mục đích của hắn quả thật là linh quả nhưng Hạ Thiên Tuyết xuất hiện khiến hắn nổi lên chút tâm tư

Khuôn mặt Uyển Ngưng trầm xuống, mặc dù nàng có thể dễ dàng rời đi nhưng mà nàng chưa bao giờ tha mạng cho những ai muốn lấy mạng nàng

Hạ Thiên Tuyết thấy không gian ngưng đọng, buông kiếm xuống. Cô nàng nhỏ nhắn trước mặt nàng trước giờ không phải kẻ hiền lành, chạm vào điểm mấu chốt của nàng, hắn ta có thể sống sao

Giọng nói lạnh băng của Uyển Ngưng vang lên:” Ngươi cảm thấy có thể đánh bại bọn ta. Cho dù là ta lấy linh quả thì thế nào, không lấy thì thế nào. Hôm nay ngươi cũm phải bỏ mạng lại”

Mạc Thất định hung hăng phỉ nhổ nàng, cảm thấy lồng ngực nghẹn lại. Chưởng ấn mang năng lượng băng hệ ấn vào lồng ngực hắn. Đồng tử Mạc Thất co lại, hắn không kịp nhìn thấy nàng ra tay

Phanh!

“Đã, đã chết. Mạc Thất chết rồi”

Tu sĩ cửu cảnh lại chỉ như một con kiến trước mắt nàng, những người còn lại không dám lên tiếng. Một chưởng giết Mạc Thất bọn hắn không phải đối thủ của nàng. Lúc này họ bình tĩnh lại nhận ra là những thiên kiêu của thành trì, họ căn bản đánh không lại

Hỏa Vũ luôn nhìn nàng, lúc đầu chặn nàng lại chính vì một màn này, hắn muốn xem thực lực nàng đến đâu. Hắn cảm thấy Nam Cung Trạch là đội trưởng thế nhưng lại hỏi ý kiến Uyển Ngưng. Lần trước ở khách điếm đã nghi ngờ nàng là trúc cơ xem ra không phải trúc cơ bình thường

Uyển Ngưng lấy trong không gian ra một chiếc khăn che mặt, đưa nó cho Thiên Tuyết:” Tỷ mau đeo vào, nếu không lại nhiều tên không biết sống chết dòm ngó”. Nói câu này nàng nhìn về phía tán tu có giao tình với Mạc Thất kia

Uyển Ngưng là đội ngũ Thanh Ngân thành rời đi, nhìn bóng lưng nàng thầm thấy may mắn lúc nãy không xông lên nếu không ma đầu này cũng sẽ giết bọn họ.
 
Chương 68: Tranh đoạt


Bóng đen to lớn vụt qua, đuôi quất vào người tán tu nọ

Hỏa Vũ lên tiếng:” Quả nhiên là có yêu thú trấn giữ, mọi người cẩn thận là Cự Sa yêu thú cấp bốn”

Những người xung quanh nhìn thấy Cự Sa yêu quật tu sĩ cửu cảnh liền không dám manh động. Hỏa Vũ lên tiếng:” Chúng ta liên thủ đánh chết yêu thú này trước, linh quả rơi vào tay ai xem thực lực người đó”

Đám người âm thầm gật đầu, trong bọn họ xem ra Hỏa Vũ đạt đến trúc cơ có thể đánh chết đầu yêu thú kia

Hỏa Vũ nhìn về phía nàng:” Hi vọng bằng hữu Thanh Ngân thành có thể giúp tại hạ một tay”

“Đó là đương nhiên” Nam Cung Trạch trả lời

Hỏa Vũ dẫn đầu tấn công, trường kiếm sắc bén, thân ảnh nhanh chóng biến mất. Chỉ trong nháy mắt hắn xuất hiện sau Cự thú, chém vào lớp da cứng cáp

Những người khác cũng nhanh chóng tiến đến vây công Cự Sa yêu, Uyển Ngưng thả Tiểu Hắc đi, giọng nói không mặn không nhạt vang lên:” Cự Sa Yêu lớp da rất cứng, điểm yếu duy nhất là dưới hàm nó”

Nghe được lời của nàng, mọi người đều tập trung đánh vào điểm yếu Cự Sa yêu. Hỏa Vũ nhanh chóng dùng kiếm đâm xuyên hàm dưới Cự thú. Thân thể to lớn của nó đổ xuống

Ầm Ầm

Thân ảnh nhanh như chớp lao về phía trong đầm lầy, Triệu Bắc cũng lao đến. Tay chưa kịp chạm vào linh quả, bóng đen vụt qua linh quả đều biến mất. Thân thể cứng lại, xém chút nữa ngã vào đầm lầy

“Linh quả đâu? Là ai cướp mất linh quả?”



Triệu Bắc đương nhiên nhận ra bóng đen tròn tròn kia là gì, bây giờ hắn chỉ có thể giả bộ không nhìn thấy lại chỉ vào tên bên cạnh:” Là ngươi đến trước, ngươi đã lấy linh quả”

Hỏa Vũ đến hiện trường, linh quả đã không còn trên cây, hắn cũng không biết rằng ai đã lấy, chỉ thấy bóng đen lướt qua. Đám tán tu không ngừng điên cuồng lao vào tấn công nhau. Mắt để ý thấy Thanh Ngân thành cư nhiên rất bình thản

Khóe môi run lên. Không lẽ là Thanh Ngân thành đã lấy được?

Triệu Bắc trở lại đội ngũ nhìn nàng, không thấy Tiểu Hắc đâu, có phải lúc nãy hắn nhìn lầm rồi.

Uyển Ngưng nhìn tình hình trước mắt, nhẹ nói một câu:” Nếu linh quả đã không còn vậy chúng ta rời đi trước”

Hỏa Vũ chắn trước mặt nàng:” Uyển Ngưng cô nương, linh quả đó ở trong tay ngươi có phải không?”

Đám tán tu nghe vậy liền dừng tay, ánh mắt nhìn chằm chằm nàng. Đám người Nam Cung Trạch định tiến lên đã bị nàng ngăn lại:” Ngươi có bằng chứng sao?”

Hỏa Vân xông ra:” Linh quả bị cướp mất sao các ngươi có thể bình tĩnh như thế? Đây không phải bằng chứng sao?”

“Chẳng lẽ chúng ta phải chém giết để tìm linh quả không biết đang phương trời nào? Tôi cũng không có nhiều thời gian như vậy”

Tán tu Mạc Thất hùng hồn nói:” Vậy ngươi cho chúng ta kiểm tra túi trữ vật, nếu không có liền để các người rời đi”

Diệp Hải bùng nổ:” Dựa vào đâu phải nghe ngươi”

“Các ngươi không dám sao? Ta thấy chính là các ngươi cướp linh quả” Mạc Thất tiến đến muốn động tay với nàng

Lưỡi kiếm sáng bóng kề ngay cổ hắn, Hạ Thiên Tuyết không biết lúc nào đã rút kiếm ra đứng cạnh nàng



Mạc Thất thanh âm có phần đê tiện:” Các ngươi đây là chột dạ, các huynh đệ còn không mau lên. Giết những tên kia còn hai mỹ nhân này có thể bắt lại từ từ hưởng dụng”

Ngay từ đầu mục đích của hắn quả thật là linh quả nhưng Hạ Thiên Tuyết xuất hiện khiến hắn nổi lên chút tâm tư

Khuôn mặt Uyển Ngưng trầm xuống, mặc dù nàng có thể dễ dàng rời đi nhưng mà nàng chưa bao giờ tha mạng cho những ai muốn lấy mạng nàng

Hạ Thiên Tuyết thấy không gian ngưng đọng, buông kiếm xuống. Cô nàng nhỏ nhắn trước mặt nàng trước giờ không phải kẻ hiền lành, chạm vào điểm mấu chốt của nàng, hắn ta có thể sống sao

Giọng nói lạnh băng của Uyển Ngưng vang lên:” Ngươi cảm thấy có thể đánh bại bọn ta. Cho dù là ta lấy linh quả thì thế nào, không lấy thì thế nào. Hôm nay ngươi cũm phải bỏ mạng lại”

Mạc Thất định hung hăng phỉ nhổ nàng, cảm thấy lồng ngực nghẹn lại. Chưởng ấn mang năng lượng băng hệ ấn vào lồng ngực hắn. Đồng tử Mạc Thất co lại, hắn không kịp nhìn thấy nàng ra tay

Phanh!

“Đã, đã chết. Mạc Thất chết rồi”

Tu sĩ cửu cảnh lại chỉ như một con kiến trước mắt nàng, những người còn lại không dám lên tiếng. Một chưởng giết Mạc Thất bọn hắn không phải đối thủ của nàng. Lúc này họ bình tĩnh lại nhận ra là những thiên kiêu của thành trì, họ căn bản đánh không lại

Hỏa Vũ luôn nhìn nàng, lúc đầu chặn nàng lại chính vì một màn này, hắn muốn xem thực lực nàng đến đâu. Hắn cảm thấy Nam Cung Trạch là đội trưởng thế nhưng lại hỏi ý kiến Uyển Ngưng. Lần trước ở khách điếm đã nghi ngờ nàng là trúc cơ xem ra không phải trúc cơ bình thường

Uyển Ngưng lấy trong không gian ra một chiếc khăn che mặt, đưa nó cho Thiên Tuyết:” Tỷ mau đeo vào, nếu không lại nhiều tên không biết sống chết dòm ngó”. Nói câu này nàng nhìn về phía tán tu có giao tình với Mạc Thất kia

Uyển Ngưng là đội ngũ Thanh Ngân thành rời đi, nhìn bóng lưng nàng thầm thấy may mắn lúc nãy không xông lên nếu không ma đầu này cũng sẽ giết bọn họ.
 
Chương 69: Đột phá


Đi ra khỏi đầm lầy, khoảng cách có chút xa với đám người kia. Tiểu Hắc từ đâu nhảy phốc vào lòng nàng:” Tiểu Ngưng Ngưng”

“Có lấy được không”

Mũi nhỏ tiểu thú hếch lên:” Đương nhiên lấy được”

Uyển Ngưng cầm lấy linh quả, năng lượng nồng đậm từ trong quả phát ra. Tổng cộng có bốn quả:” Chúng ta lấy được bốn quả, Triệu Bắc, Diệp Hải, Hạ Thiên Tuyết, Nam Cung Liêm mọi người ăn đi”

Hạ Thiên Tuyết kinh ngạc nhìn nàng:” Đây là muội lấy được, sao lại cho bọn ta?”

“Thực lực đội ngũ cần tăng thêm, huống chi đây mới rìa ngoài chiến trường. Vào trong không sợ thiếu linh quả”

“Được”

Diệp Hải muốn ôm lấy cô lại bị ánh mắt sắc lạnh của cô dọa sợ, nước mắt lưng tròng:” Tiểu muội muội, huynh nhất định sẽ mạnh mẽ hơn để bảo vệ muội”

Triệu Bắc, Nam Cung Liêm không nhiều lời:” Đa tạ”

Uyển Ngưng nhìn hang động gần đó nói:” Nay nghỉ ngơi ở đây đi, ăn vào linh quả. Tôi hộ pháp cho mọi người”

Bốn người họ ngồi xuống ăn vào linh quả, năng lượng dịu nhẹ của linh quả quét qua khắp cơ thể. Nam Cung Trạch nhìn nàng nhẹ giọng nói:” Uyển Ngưng thực sự cảm ơn muội”

“Không có gì, ta chỉ muốn đảm bảo một chút về thực lực mỗi người. Rìa chiến trường yêu thú cấp bốn đã xuất hiện, vậy bên trong còn có thứ gì chứ”

Lâm Hoành, Nam Cung Trạch trầm mặc, nàng nói đúng bọn họ vốn trúc cơ có thể bảo vệ chính mình. Nhưng bọn Diệp Hải thì khác

Một đêm trôi qua, đám Hạ Thiên Tuyết đều thăng một cấp, Diệp Hải đến đỉnh cửu cấp. Chỉ có Triệu Bắc vẫn không có động tĩnh gì. Bỗng cỗ năng lượng từ thiên địa lấy Triệu Bắc làm trung tâm tụ tập đến



Uyển Ngưng mở mắt:” Đột phá trúc cơ”. Quả như nàng suy đoán, thiên phú Triệu Bắc mạnh hơn lại đạt đến đỉnh cửu cấp nhờ linh quả dễ dàng đột phá trúc cơ

Lâm Hoành lên tiếng:” Cũng may chúng ta ở rìa chiến trường. Những đội ngũ khác đều đã đi rồi”

Hai canh giờ sau, Triệu Bắc mở mắt, tinh quang lóe lên, cảm giác lực lượng khắp cơ thể mình:” Cuối cùng cũng đột phá”

Nam Cung Trạch mỉm cười:” Được rồi, chúng ta nhanh lên đường những đội ngũ khác hôm qua đã đi vào bên trong. Không nên chậm trễ nữa”

Đội ngũ họ ngày đêm lên đường, Uyển Ngưng thấy làm lạ, bảo mọi người dừng lại, nàng có chút ngưng trọng:” Mọi người có cảm thấy nơi này quen thuộc không”

Nam Cung Trạch nhìn xung quanh, anh cũng đã nhận ra:” Chúng ta đã từng đi qua nơi này!!”

Hạ Thiên Tuyết nhíu mày:” Uyển Ngưng muội, chuyện này rốt cuộc thế nào?”

Uyển Ngưng đi đến một cái cây, chỉ vào vết cào:” Muội đã bảo Tiểu Hắc đánh dấu ở đây, không ngờ chúng ta quay lại nơi này hai lần”

Diệp Hải sửng sốt:”Điều này sao có thể!!”

“Mọi người không thấy kì lạ khi chúng ta đi mãi không ra khỏi khu rừng này sao. Rõ ràng trong bản đồ của Nam Cung huynh chỉ cần đi một đoạn qua khỏi khu rừng chúng ta liền đến một thành trì. Vậy mà chúng ta đã đi một ngày một đêm rồi cũng không ra khỏi đây”

Lâm Hoành nhìn rừng cây chìm trong đêm đen:” Không lẽ chúng ta gặp mê trận”

“Nói đúng hơn là mê lâm”

“Uyển Ngưng muội muội, chúng ta làm sao thoát khỏi đây?”

“Khu rừng này nhất định có một cái cây điều khiển tất cả, đã khai mở linh trí. Chúng ta đi tìm nó trước”

Nàng vừa dứt lời, rừng cây phía trước truyền đến âm thanh xào xạt, nhưng cái cây đang đứng yên bỗng chuyển động



Nam Cung Liêm hét lên:” Cái cây kia sao lại chuyển động rồi!!”

Lâm Hoành che chắn cho bọn họ:” Cẩn thận một chút, chúng ta đã biết bí mật của khu rừng này, có lẽ nó không muốn để chúng ta thoát”

Cành cây nhọn đâm đến hướng bọn họ, Uyển Ngưng nhanh chóng tránh né, nàng hỏi:” Sư phụ, làm thế nào có thể thoát khỏi mê lâm”

Dược lão có chút ngưng trọng:” Cổ thụ đang điều khiển cả khu rừng này, con nhanh chóng thu phục yêu thụ, nếu không sẽ không thể thoát khỏi đây”

“Sư phụ làm sao có thể tìm đến yêu thụ?”

“Yêu thụ này chắc chắn linh trí khai mở chưa bao lâu, chỉ có thể ở gần đây để điều khiển những cái cây này. Con nhanh đi thu phục nó, đối với con rất có lợi”

Uyển Ngưng với Tiểu Hắc là tâm linh tương thông, cô nhanh chóng nói:” Tiểu Hắc chúng ta đi tìm Yêu Thụ, chỉ cần đánh bại nó những cái cây này liền bất động”

Dứt lời cô và Tiểu Hắc nhanh chóng tản đi, đám người Nam Cung Trạch thấy vậy cũng không hỏi nhiều vì họ tin tưởng cô lúc nay sẽ không bỏ đi

Nam Cung Trạch thực lực mạnh nhất lúc này nói:” Mau tập trung lại, chúng ta hợp sức kéo dài thời gian cho Uyển Ngưng muội”

“Tiểu Ngưng Ngưng, người biết Yêu Thụ ở đâu sao?”

“Không biết, nhưng ta có cảm giác luồng linh lực rất lớn phía trước”

Uyển Ngưng và Tiểu Hắc không ngừng phi người về phía trước, cây cối ở đây càng rậm rạp hơn chỗ lúc nãy, những cái cây không ngừng tấn công cô, Uyển Ngưng lấy hắc kiếm chém xuống. Nơi đây được bảo vệ nghiêm ngặt như vậy, yêu thụ có lẽ trước mặt rồi

Môi nhỏ hé mở:” Băng Tiêu”

Những tán cây bị băng tiêu nàng đánh gãy, Uyển Ngưng nhanh chóng đột phá vòng phi vào trong.
 
Chương 69: Đột phá


Đi ra khỏi đầm lầy, khoảng cách có chút xa với đám người kia. Tiểu Hắc từ đâu nhảy phốc vào lòng nàng:” Tiểu Ngưng Ngưng”

“Có lấy được không”

Mũi nhỏ tiểu thú hếch lên:” Đương nhiên lấy được”

Uyển Ngưng cầm lấy linh quả, năng lượng nồng đậm từ trong quả phát ra. Tổng cộng có bốn quả:” Chúng ta lấy được bốn quả, Triệu Bắc, Diệp Hải, Hạ Thiên Tuyết, Nam Cung Liêm mọi người ăn đi”

Hạ Thiên Tuyết kinh ngạc nhìn nàng:” Đây là muội lấy được, sao lại cho bọn ta?”

“Thực lực đội ngũ cần tăng thêm, huống chi đây mới rìa ngoài chiến trường. Vào trong không sợ thiếu linh quả”

“Được”

Diệp Hải muốn ôm lấy cô lại bị ánh mắt sắc lạnh của cô dọa sợ, nước mắt lưng tròng:” Tiểu muội muội, huynh nhất định sẽ mạnh mẽ hơn để bảo vệ muội”

Triệu Bắc, Nam Cung Liêm không nhiều lời:” Đa tạ”

Uyển Ngưng nhìn hang động gần đó nói:” Nay nghỉ ngơi ở đây đi, ăn vào linh quả. Tôi hộ pháp cho mọi người”

Bốn người họ ngồi xuống ăn vào linh quả, năng lượng dịu nhẹ của linh quả quét qua khắp cơ thể. Nam Cung Trạch nhìn nàng nhẹ giọng nói:” Uyển Ngưng thực sự cảm ơn muội”

“Không có gì, ta chỉ muốn đảm bảo một chút về thực lực mỗi người. Rìa chiến trường yêu thú cấp bốn đã xuất hiện, vậy bên trong còn có thứ gì chứ”

Lâm Hoành, Nam Cung Trạch trầm mặc, nàng nói đúng bọn họ vốn trúc cơ có thể bảo vệ chính mình. Nhưng bọn Diệp Hải thì khác

Một đêm trôi qua, đám Hạ Thiên Tuyết đều thăng một cấp, Diệp Hải đến đỉnh cửu cấp. Chỉ có Triệu Bắc vẫn không có động tĩnh gì. Bỗng cỗ năng lượng từ thiên địa lấy Triệu Bắc làm trung tâm tụ tập đến



Uyển Ngưng mở mắt:” Đột phá trúc cơ”. Quả như nàng suy đoán, thiên phú Triệu Bắc mạnh hơn lại đạt đến đỉnh cửu cấp nhờ linh quả dễ dàng đột phá trúc cơ

Lâm Hoành lên tiếng:” Cũng may chúng ta ở rìa chiến trường. Những đội ngũ khác đều đã đi rồi”

Hai canh giờ sau, Triệu Bắc mở mắt, tinh quang lóe lên, cảm giác lực lượng khắp cơ thể mình:” Cuối cùng cũng đột phá”

Nam Cung Trạch mỉm cười:” Được rồi, chúng ta nhanh lên đường những đội ngũ khác hôm qua đã đi vào bên trong. Không nên chậm trễ nữa”

Đội ngũ họ ngày đêm lên đường, Uyển Ngưng thấy làm lạ, bảo mọi người dừng lại, nàng có chút ngưng trọng:” Mọi người có cảm thấy nơi này quen thuộc không”

Nam Cung Trạch nhìn xung quanh, anh cũng đã nhận ra:” Chúng ta đã từng đi qua nơi này!!”

Hạ Thiên Tuyết nhíu mày:” Uyển Ngưng muội, chuyện này rốt cuộc thế nào?”

Uyển Ngưng đi đến một cái cây, chỉ vào vết cào:” Muội đã bảo Tiểu Hắc đánh dấu ở đây, không ngờ chúng ta quay lại nơi này hai lần”

Diệp Hải sửng sốt:”Điều này sao có thể!!”

“Mọi người không thấy kì lạ khi chúng ta đi mãi không ra khỏi khu rừng này sao. Rõ ràng trong bản đồ của Nam Cung huynh chỉ cần đi một đoạn qua khỏi khu rừng chúng ta liền đến một thành trì. Vậy mà chúng ta đã đi một ngày một đêm rồi cũng không ra khỏi đây”

Lâm Hoành nhìn rừng cây chìm trong đêm đen:” Không lẽ chúng ta gặp mê trận”

“Nói đúng hơn là mê lâm”

“Uyển Ngưng muội muội, chúng ta làm sao thoát khỏi đây?”

“Khu rừng này nhất định có một cái cây điều khiển tất cả, đã khai mở linh trí. Chúng ta đi tìm nó trước”

Nàng vừa dứt lời, rừng cây phía trước truyền đến âm thanh xào xạt, nhưng cái cây đang đứng yên bỗng chuyển động



Nam Cung Liêm hét lên:” Cái cây kia sao lại chuyển động rồi!!”

Lâm Hoành che chắn cho bọn họ:” Cẩn thận một chút, chúng ta đã biết bí mật của khu rừng này, có lẽ nó không muốn để chúng ta thoát”

Cành cây nhọn đâm đến hướng bọn họ, Uyển Ngưng nhanh chóng tránh né, nàng hỏi:” Sư phụ, làm thế nào có thể thoát khỏi mê lâm”

Dược lão có chút ngưng trọng:” Cổ thụ đang điều khiển cả khu rừng này, con nhanh chóng thu phục yêu thụ, nếu không sẽ không thể thoát khỏi đây”

“Sư phụ làm sao có thể tìm đến yêu thụ?”

“Yêu thụ này chắc chắn linh trí khai mở chưa bao lâu, chỉ có thể ở gần đây để điều khiển những cái cây này. Con nhanh đi thu phục nó, đối với con rất có lợi”

Uyển Ngưng với Tiểu Hắc là tâm linh tương thông, cô nhanh chóng nói:” Tiểu Hắc chúng ta đi tìm Yêu Thụ, chỉ cần đánh bại nó những cái cây này liền bất động”

Dứt lời cô và Tiểu Hắc nhanh chóng tản đi, đám người Nam Cung Trạch thấy vậy cũng không hỏi nhiều vì họ tin tưởng cô lúc nay sẽ không bỏ đi

Nam Cung Trạch thực lực mạnh nhất lúc này nói:” Mau tập trung lại, chúng ta hợp sức kéo dài thời gian cho Uyển Ngưng muội”

“Tiểu Ngưng Ngưng, người biết Yêu Thụ ở đâu sao?”

“Không biết, nhưng ta có cảm giác luồng linh lực rất lớn phía trước”

Uyển Ngưng và Tiểu Hắc không ngừng phi người về phía trước, cây cối ở đây càng rậm rạp hơn chỗ lúc nãy, những cái cây không ngừng tấn công cô, Uyển Ngưng lấy hắc kiếm chém xuống. Nơi đây được bảo vệ nghiêm ngặt như vậy, yêu thụ có lẽ trước mặt rồi

Môi nhỏ hé mở:” Băng Tiêu”

Những tán cây bị băng tiêu nàng đánh gãy, Uyển Ngưng nhanh chóng đột phá vòng phi vào trong.
 
Chương 70: Khảo nghiệm


Như vượt khỏi phạm vi tấn công, những cái cây bắt đầu yên tĩnh trở lại. Uyển Ngưng cùng Tiểu Hắc đứng đối diện cổ thụ. Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi

Trên cành của cổ thụ, một cô bé khoảng năm sáu tuổi đang đong đưa chân nhỏ nhìn bọn họ:” Là các ngươi phá hủy khu rừng của ta”

Nghe sư phụ nói yêu thụ này mới mở linh trí, không ngờ lại chỉ là một tiểu hài năm sáu tuổi, nhưng thực lực này còn trên cả nàng

“Tiểu yêu thụ, rốt cuộc ngươi nhốt chúng ta ở đây làm gì?” Yêu thụ này tự hấp thu linh khí mở linh trí cũng chưa hại người, đây là điều nàng thắc mắc

Tay nhỏ yêu thụ chỉ vào Tiểu Hắc:” Ta muốn con yêu thú đó”

Muốn Tiểu Hắc!!?

Uyển Ngưng chưa kịp nói thú nào đó đã nhao nhao cãi:” Cái cây xấu xí, đừng nghĩ tu vi cao hơn thì ép ta nhé, Tiểu Hắc chỉ có thể đi với Tiểu Ngưng Ngưng, ngươi đừng mơ mộng hảo huyền”

“Xấu xí!! Ngươi nói ai xấu xí, cái tên đen thui nhà ngươi cũng chẳng đẹp còn dám nói ta xấu xí”

“Ngươi mới đen, ta rõ rãng rất dễ thương”

“Ngươi chính là đồ đen xì xấu xí” cô nhóc trên cây tức giận khiến cả khuôn mặt đỏ bừng lên

Uyển Ngưng bị bỏ quên, nàng nhớ mình đến đây để thu phục cổ thụ này, lại giải thoát đám người Nam Cung Trạch kia, sao lại thành trông đám con nhỏ cãi nhau rồi

“Khoan đã, tại sao ngươi lại muốn Tiểu Hắc?”

Tiểu Yêu Thụ lại ngồi xuống, có chút đáng thương nói:” Các ngươi ở lại chơi với ta”

Uyển Ngưng sửng sốt, tiểu yêu này thế nhưng vì cô đơn nên mới nhốt bọn nàng ở đây:” Ngươi đã ở đây bao lâu rồi?”



“Không nhớ rõ, từ khi ý thức được cũng đã qua trăm năm”

Tiểu Hắc cũng hiểu một chút về sinh linh này liền hỏi:” Tại sao ngươi lại ở đây. Không phải sau khi khai linh trí ngươi có thể rời đi sao?”

“Ta cũng rất muốn, nhưng ta có nhiệm vụ của riêng mình, nhiệm vụ từ thời thiên cổ. Ta phải đợi được người thông qua khảo nghiệm mới có thể rời đi”

“Vì vậy ngươi mới nhốt mọi người ở đây”

Tiểu Yêu Thụ dẩu môi:” Đúng vậy a, nhưng loài người thật kém cỏi chẳng có ai thông qua khảo nghiệm cả. Hại ta ở đây suốt trăm năm”

Uyển Ngưng cảm nhận được sự cô đơn nồng đậm toát ra từ yêu thụ:” Nếu đã như vậy, chi bằng để ta đến thử xem”

“Tiểu Ngưng Ngưng lỡ như yêu thụ này lừa chúng ta phải làm sao. Nàng thoát được lại giết chúng ta không phải thành công cốc sao?”

“Hừ. Ngươi đừng tưởng ta không nghe thấy, người có thể thông qua khảo nghiệm ta không được động đến, đây là mệnh lệnh”

“Vậy nếu không thông qua sẽ thế nào?”

Khuôn mặt yêu thụ trầm xuống:” Đương nhiên đoạn kí ức này sẽ bị xóa vĩnh viễn, tu vi của ngươi cũng không thể thăng tiến được nữa”

“Độc ác như vậy”

“Nếu ngươi không dám chỉ cần để lại tiểu thú cho ta là được, ta sẽ không ép buộc ngươi”

Uyển Ngưng nhìn thẳng vào yêu thụ:” Tiểu Hắc là bạn của ta, đương nhiên sẽ không để nó chịu ủy khuất, ta chấp nhận khảo nghiệm”



Tiểu Yêu Thụ có chút sửng sốt, nhưng rất nhanh thu lại ánh mắt:” Được, ngươi chỉ cần đi vào trong thân cổ thụ khảo nghiệm tự khắc bắt đầu”

Uyển Ngưng không chút do dự đi vào, cảm thấy cổ lực lượng mạnh mẽ bao phủ người nàng. Bên ngoài Tiểu Hắc thấy nàng biến mất liền hốt hoảng:” Ngươi mang màng đi đâu?”

Thụ Yêu không nhanh không chậm nói:” Đừng lo lắng, cổ thụ đưa nàng ấy đến không gian khảo nghiệm”

Nhìn Tiểu Hắc không chút lo lắng, liền hỏi:” Ngươi tin rằng nàng sẽ vượt qua khảo nghiệm sao?”

“Đương nhiên rồi, Tiểu Ngưng Ngưng không gì là không thể”

“Ta thấy là ngươi bị nàng lừa đến không còn thứ gì. Huyết mạch của ngươi rất cao, lại đi theo nhân loại đúng là ngu ngốc”

“Tiểu Ngưng Ngưng rất mạnh, chắc chắn có thể thông qua khảo nghiệm của ngươi”

Yêu Thụ cười khanh khách:” Ta có thể nhìn ra nhân loại đó thiên phú rất cao nhưng khảo nghiệm này chưa từng thiếu những người như vậy, thiên phú không phải là vấn đề”

Tiểu Hắc nghe vậy liền xù lông:” Ngươi mới ngu ngốc, Tiểu Ngưng Ngưng khác tất cả mọi người, nàng nổ lực hơn ai hết, thiên phú gì đó nếu không nổ lực cũng chẳng có gì. Ngươi không đi theo nàng sẽ không cảm nhận được những thứ này. Nếu ngươi muốn rời khỏi đây thì nên tin vào nàng”

Tiểu Yêu Linh không nói gì, lặng lẽ nhìn về cổ thụ. Trăm năm có thể là rất ngắn, nhưng đối với nàng chưa từng nhìn thế giới bên ngoài, trăm năm này chính là địa ngục. Sự cô đơn tịch mịch của nơi này quá đáng sợ, nàng không muốn ở nơi này một chút nào. Biết đâu nhân loại này thực sự có thể giúp nàng. Trong mắt tiểu yêu thụ lóe lên niềm tin nho nhỏ

“Nè đen xì, ngươi kể cho ta về thế giới bên ngoài đi”

“Ngươi nói ai đen xì, hừ ta không muốn kể cho ngươi”

“Không những đen mà còn nhỏ mọn nữa, sau này Tiểu Ngưng Ngưng của ngươi trở lại ta sẽ nói hết chuyện xấu của ngươi cho nàng, để xem nàng có cần ngươi nữa không”

“Ngươi, xem như ngươi lợi hại” Tiểu Hắc hừ lạnh một tiếng
 
Chương 70: Khảo nghiệm


Như vượt khỏi phạm vi tấn công, những cái cây bắt đầu yên tĩnh trở lại. Uyển Ngưng cùng Tiểu Hắc đứng đối diện cổ thụ. Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi

Trên cành của cổ thụ, một cô bé khoảng năm sáu tuổi đang đong đưa chân nhỏ nhìn bọn họ:” Là các ngươi phá hủy khu rừng của ta”

Nghe sư phụ nói yêu thụ này mới mở linh trí, không ngờ lại chỉ là một tiểu hài năm sáu tuổi, nhưng thực lực này còn trên cả nàng

“Tiểu yêu thụ, rốt cuộc ngươi nhốt chúng ta ở đây làm gì?” Yêu thụ này tự hấp thu linh khí mở linh trí cũng chưa hại người, đây là điều nàng thắc mắc

Tay nhỏ yêu thụ chỉ vào Tiểu Hắc:” Ta muốn con yêu thú đó”

Muốn Tiểu Hắc!!?

Uyển Ngưng chưa kịp nói thú nào đó đã nhao nhao cãi:” Cái cây xấu xí, đừng nghĩ tu vi cao hơn thì ép ta nhé, Tiểu Hắc chỉ có thể đi với Tiểu Ngưng Ngưng, ngươi đừng mơ mộng hảo huyền”

“Xấu xí!! Ngươi nói ai xấu xí, cái tên đen thui nhà ngươi cũng chẳng đẹp còn dám nói ta xấu xí”

“Ngươi mới đen, ta rõ rãng rất dễ thương”

“Ngươi chính là đồ đen xì xấu xí” cô nhóc trên cây tức giận khiến cả khuôn mặt đỏ bừng lên

Uyển Ngưng bị bỏ quên, nàng nhớ mình đến đây để thu phục cổ thụ này, lại giải thoát đám người Nam Cung Trạch kia, sao lại thành trông đám con nhỏ cãi nhau rồi

“Khoan đã, tại sao ngươi lại muốn Tiểu Hắc?”

Tiểu Yêu Thụ lại ngồi xuống, có chút đáng thương nói:” Các ngươi ở lại chơi với ta”

Uyển Ngưng sửng sốt, tiểu yêu này thế nhưng vì cô đơn nên mới nhốt bọn nàng ở đây:” Ngươi đã ở đây bao lâu rồi?”



“Không nhớ rõ, từ khi ý thức được cũng đã qua trăm năm”

Tiểu Hắc cũng hiểu một chút về sinh linh này liền hỏi:” Tại sao ngươi lại ở đây. Không phải sau khi khai linh trí ngươi có thể rời đi sao?”

“Ta cũng rất muốn, nhưng ta có nhiệm vụ của riêng mình, nhiệm vụ từ thời thiên cổ. Ta phải đợi được người thông qua khảo nghiệm mới có thể rời đi”

“Vì vậy ngươi mới nhốt mọi người ở đây”

Tiểu Yêu Thụ dẩu môi:” Đúng vậy a, nhưng loài người thật kém cỏi chẳng có ai thông qua khảo nghiệm cả. Hại ta ở đây suốt trăm năm”

Uyển Ngưng cảm nhận được sự cô đơn nồng đậm toát ra từ yêu thụ:” Nếu đã như vậy, chi bằng để ta đến thử xem”

“Tiểu Ngưng Ngưng lỡ như yêu thụ này lừa chúng ta phải làm sao. Nàng thoát được lại giết chúng ta không phải thành công cốc sao?”

“Hừ. Ngươi đừng tưởng ta không nghe thấy, người có thể thông qua khảo nghiệm ta không được động đến, đây là mệnh lệnh”

“Vậy nếu không thông qua sẽ thế nào?”

Khuôn mặt yêu thụ trầm xuống:” Đương nhiên đoạn kí ức này sẽ bị xóa vĩnh viễn, tu vi của ngươi cũng không thể thăng tiến được nữa”

“Độc ác như vậy”

“Nếu ngươi không dám chỉ cần để lại tiểu thú cho ta là được, ta sẽ không ép buộc ngươi”

Uyển Ngưng nhìn thẳng vào yêu thụ:” Tiểu Hắc là bạn của ta, đương nhiên sẽ không để nó chịu ủy khuất, ta chấp nhận khảo nghiệm”



Tiểu Yêu Thụ có chút sửng sốt, nhưng rất nhanh thu lại ánh mắt:” Được, ngươi chỉ cần đi vào trong thân cổ thụ khảo nghiệm tự khắc bắt đầu”

Uyển Ngưng không chút do dự đi vào, cảm thấy cổ lực lượng mạnh mẽ bao phủ người nàng. Bên ngoài Tiểu Hắc thấy nàng biến mất liền hốt hoảng:” Ngươi mang màng đi đâu?”

Thụ Yêu không nhanh không chậm nói:” Đừng lo lắng, cổ thụ đưa nàng ấy đến không gian khảo nghiệm”

Nhìn Tiểu Hắc không chút lo lắng, liền hỏi:” Ngươi tin rằng nàng sẽ vượt qua khảo nghiệm sao?”

“Đương nhiên rồi, Tiểu Ngưng Ngưng không gì là không thể”

“Ta thấy là ngươi bị nàng lừa đến không còn thứ gì. Huyết mạch của ngươi rất cao, lại đi theo nhân loại đúng là ngu ngốc”

“Tiểu Ngưng Ngưng rất mạnh, chắc chắn có thể thông qua khảo nghiệm của ngươi”

Yêu Thụ cười khanh khách:” Ta có thể nhìn ra nhân loại đó thiên phú rất cao nhưng khảo nghiệm này chưa từng thiếu những người như vậy, thiên phú không phải là vấn đề”

Tiểu Hắc nghe vậy liền xù lông:” Ngươi mới ngu ngốc, Tiểu Ngưng Ngưng khác tất cả mọi người, nàng nổ lực hơn ai hết, thiên phú gì đó nếu không nổ lực cũng chẳng có gì. Ngươi không đi theo nàng sẽ không cảm nhận được những thứ này. Nếu ngươi muốn rời khỏi đây thì nên tin vào nàng”

Tiểu Yêu Linh không nói gì, lặng lẽ nhìn về cổ thụ. Trăm năm có thể là rất ngắn, nhưng đối với nàng chưa từng nhìn thế giới bên ngoài, trăm năm này chính là địa ngục. Sự cô đơn tịch mịch của nơi này quá đáng sợ, nàng không muốn ở nơi này một chút nào. Biết đâu nhân loại này thực sự có thể giúp nàng. Trong mắt tiểu yêu thụ lóe lên niềm tin nho nhỏ

“Nè đen xì, ngươi kể cho ta về thế giới bên ngoài đi”

“Ngươi nói ai đen xì, hừ ta không muốn kể cho ngươi”

“Không những đen mà còn nhỏ mọn nữa, sau này Tiểu Ngưng Ngưng của ngươi trở lại ta sẽ nói hết chuyện xấu của ngươi cho nàng, để xem nàng có cần ngươi nữa không”

“Ngươi, xem như ngươi lợi hại” Tiểu Hắc hừ lạnh một tiếng
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom