Dịch Võ Đế Vô Cực/Võ Đạo Chi Lộ

Chương 179: C179: Chap 69 toàn lực chiến đấu hay tiếp tục bỏ chạy


Dương Tử lúc này cũng mất đi đến năm phần sức mạnh, mọi trận chiến trước đó Dương Tử đều áp đảo do thiên phú, tuyệt kĩ. Cũng như Thần Thể và Cổ Luân, nó là những thứ bổ trợ giúp Dương Tử trụ lại lâu hơn trong mọi cuộc chiến. Vậy mà giờ đây Thần Thể rồi Cổ Luân cũng bị phong bế, khi đang được Đạo Cổ kéo đi Dương Tử đột nhiên gào lên:

- Chết tiệt!

Đạo Cổ quay lại nhìn Dương Tử, hắn hỏi:

- Ngươi bị làm sao vậy?

Dương Tử tức giận đáp:

- Ta…mắt ta mù rồi! Chân tay giờ cũng vô lực! Ta…ta thành phế nhân rồi sao?

Đạo Cổ cũng chẳng nói gì mà đưa hắn về Hỗn Độn Thánh Địa, lúc này sau khi thấy bộ dạng của Dương Tử. Đệ tử trong thánh địa ai nấy cũng xì xào bàn tán, có kẻ còn khá to tiếng nói:

- Từng là kẻ cao ngạo vậy mà giờ lại trở thành thứ rác rưởi.

Dương Tử tuy chưa bị điếc nhưng cũng chẳng thể làm gì, hắn tự hỏi bản thân: " Làm gì được chứ? Chúng nói đúng mà, giờ ta khác gì rác rưởi đâu chứ?". Tất cả trưởng lão đều đã tụ hội ở Hỗn Độn Thánh Địa, tưởng rằng họ sẽ tìm cách giúp Dương Tử nhưng không. Họ lại lạnh nhạt, pha lẫn chút xua đuổi và ghét bỏ, đến sư phụ hắn. Nhẫn Dạ cũng tưởng hắn đã điếc mà buông lời nhục mạ hắn:

- Vậy mà lại sơ ý để trở thành phế vật, chẳng còn giá trị lợi dụng nữa rồi!

Tưởng chừng chỉ có thế đã là quá phũ phàng, mấy cô vợ của hắn đã đưa hắn về nhà. Nghĩ rằng họ sẽ chăm sóc hắn nhưng nào ngờ, họ lại càng sỉ nhục và buông những lời cay độc để trút lên người Dương Tử. Lúc này hắn thật sự đã suy sụp, hết chỗ dựa này đến chỗ dựa khác của hắn đều đã quay lưng đi. Bỏ mặc hắn lúc hắn đau khổ và rơi và hố sâu của sự tuyệt vọng. Cứ như vậy hắn ròng rã chịu đựng sự nhục mạ ấy xuất hai mươi năm, cứ tưởng như vậy đã là kết cục của hắn. Nhưng một thứ gì đó lành lạnh vẫn chạy qua người hắn, một giọng nói già nua nào đó cất lên trong tâm thức của hắn:

- Ngươi muốn lấy lại được sức mạnh và đỉnh cao trước kia không?

Dương Tử lúc này đã xa đoạ, hắn thật sự nói có và điều bất ngờ hơn là hắn thật sự đã lấy lại tu vi của mình. Hắn tức giận bay thẳng lên trời, giết một đường vào chính sân nhà của mình. Hắn thấy cảnh tưởng mà cả đời hắn chưa bao giờ nghĩ đến, hắn thấy mấy cô vợ mình làm chuyện ấy với một tên khác. Hắn tức giận đi vào bóp cổ Bắc Phi, hắn nhấc cô ả lên, nhưng lúc này hắn lại nghe thấy chính giọng nói của bản thân:


- Những người bên cạnh ngươi có thật sự như vậy không?

Dương Tử nghe xong, hắn như bừng tỉnh, hắn lắc đầu và nói:

- Không! Họ chưa từng như thế và có lẽ ta đã chưa đủ vững tâm rồi!

Từ bấy đến giờ cũng chỉ là ảo mộng do Hắc tạo ra, hắn vẫn đang cười khành khạch. Hắn rút cây kiếm ra, vung một đường đến cổ của Dương Tử, hắn vung kiếm và nói:

- Tạm biệt kẻ được gọi là thiên kiêu!

Đột nhiên hắn dừng lại, bàn tay của Dương Tử đã khẽ rung lên Hắc hoang mang nói:

- Sao có kẻ có thể thoát khỏi ảo cảnh của ta?

Nhưng vẫn chắc chắn với thực lực của mình hắn liền tiếp tục vung kiếm. Nhưng lần này đã quá muộn, Dương Tử liền rút Tru Đế ra đâm thẳng bụng Hắc. Cùng lúc đó hắn cũng phải chịu một nhát chém của tên kia, Dương Tử đẩy thanh kiếm ra hắn thở ra một hơi rồi nói:

- Phù! Ảo cảnh của ngươi suýt chút nữa là khiến ta ở đấy mãi rồi. Nhưng hình như ngươi nghĩ hơi xấu về những người xung quanh ta thì phải.

Hắc cười khành khạch rồi đáp:

- Chắc gì đã là không? Vạn vật đều có mặt xấu và mặt tốt, nó như hai mặt của một đồng xu vậy. Không gì là không thể cả, nhóc con ạ!

Dương Tử từ từ mở mắt ra, hắn nói:

- Ta biết! Nhưng họ sẽ không bao giờ đối sử với người xung quanh như vậy! Hỗn Độn Thần Thể! Khai!


Thu về Tru Đế, hắn tức giận nhìn về phía Hắc rồi nói:

- Còn ngươi sẽ phải trả giá cho việc làm hại đến bách tính!

Lấy ra Sát Thần, Dương Tử ném thẳng về phía Hắc nhưng hắn đã dễ dàng đỡ lại chỉ với một tay. Cầm lấy cây thương Dương Tử lập tức đạp thẳng vào mặt Hắc một cú. Hắc có vẻ khá bất ngờ về việc Dương Tử biết pháp tắc không gian, hắn có chút tò mò rồi cười khành khạch lên mà hỏi Dương Tử:

- Ngươi thông thạo pháp tắc không gian sao?

Dương Tử không đáp lại ngay, hắn biến mất trong không trung rồi kéo Tru Đế khổng lồ lao đến rồi nói:

- Ngươi có thể đoán xem!

Hắc tức giận khi bị trêu đùa như vậy, với một tay hắn bóp nát Tru Đế khổng lồ rồi tức giận gào lên:

- Chưa có một kẻ nào gặp ta mà dám nói chuyện cợt nhả như vậy đâu!

Rồi lập tức lao đến đấm thẳng vào mặt Dương Tử, cú đấm ấy khiến Dương Tử bay đi rất xa. Bất ngờ thay Hắc đã ở điểm mà hắn sắp bay tới, lại một cú đấm nữa lao đến. Nhưng lần này Dương Tử đã kịp đỡ, hắn xé đi cái áo mà nói:

- Ngươi mạnh đấy, có lẽ là rất mạnh nhỉ?

Phá Diệt Mâu được hợp nhất, Dương Tử liền hô lớn:

- Oanh Tạc Thiên Địa!


Phá tắc đại đạo xung quanh đang giao động và bị bóp méo không ngừng. Một đại trận khổng lồ hiện ra sau lưng Dương Tử, hàng ngàn hàng vạn tia sáng loé lên rồi vụt tắt. Cùng với sự tăng cường cảnh giới của Dương Tử, Oanh Tạc Thiên Địa lúc này thật sự mang tính chất hủy thiên diệt địa đúng nghĩa. Chúng không chỉ còn là những hiệu ứng không thể bắn chúng nhân vật chính nữa, thay vào đó đòn nào cũng truy đuổi Hắc. Dương Tử khởi lên Cổ Luân, mắt hắn loé sáng dùng kì trận khoá chặt hành động của Hắc khiến hắn đứng im để vạn tia sáng kia nhắm thẳng người. Sau một loạt vụ nổ xảy ra, cơ mà hình như nó không gây chút tổn thương nào cho Hắc. Hắn từ từ đi ra khỏi lớp khói bụi dày đặc, hắn vừa đi vừa nói:

- Chỉ có vậy thôi à? Thiên kiêu?

Dương Tử cũng xoa cằm rồi gật đầu đáp:

- Hmmm cũng không hắn là toàn lực đâu…

Chưa nói dứt câu hắn ăn ngay một cú đấm thẳng vào ngực mà hộc máu, Dương Tử bay đi nhưng cũng đã kịp dừng lại. Lúc này Thôn Phệ Cấm Kinh đã tự động kích hoạt, hấp thụ mọi thứ xung quanh để chữa lành cho Dương Tử. Hắn lau vội vết máu mà cầm Phá Diệt Mâu lên rồi nói:

- Ta cũng lì đòn lắm đấy!

- Thiên Long Ngậm Ngọc!

Một con rồng hiện ra từ mũi của trường mâu, lao thẳng tới phía Hắc mà kéo đi rất xa và lao thẳng tới một thế giới đã chết. Lúc này con rồng cũng tan biến, để lại Dương Tử đang Thôn Phệ mọi thứ xung quanh mà chữa thương. Hắc đứng dậy cười lớn rồi gào lên một cách tức giận, trong mỗi từ của hắn đều chứa sát khí nồng đậm đến kinh người:

- Võ Đế cỏn con cũng gây được sát thương lên người của ta sao?

Dương Tử khó khăn đáp:

- Vậy ra ngươi là Tịch Mệnh Cảnh à?

Một cú đạp lao tới thay cho câu trả lời của Hắc, cú đạp khiến Dương Tử cày nát mặt đất xung quanh. Hắc lại cười rồi nói:

- Vậy mà kẻ như ngươi lại biết được về Tịch Mệnh Cảnh à?

Dương Tử không đáp lại, hắn giờ đang thật sự không thể địch nổi tên điên thích cười này rồi. Hắn có dùng Thôn Phệ Cấm Kinh cũng chỉ là trở thành một cái bao cát chứ làm được gì nữa chứ. Như nghĩ tới một thứ gì đó, Dương Tử tiếp tục nằm ở dưới mà tụ lực thi triển chiêu thức. Hắc thấy Dương Tử mãi không trả lời liền cười khành khạch lên rồi nhếch vai đáp:

- Thiên Kiêu mà không lớn kịp thì cũng chỉ là chim non, có là phượng hoàng chết yểu rồi cũng chỉ là cái xác. Ngươi khác đặc biệt đấy, dùng tu vi như vậy mà có thể đả thương Tịch Mệnh Cảnh ta đây cũng đáng vang danh thiên cổ rồi.


Nghe tiếng bước chân của Hắc tới gần thì Dương Tử liền quay người lại tung đến một đòn Thôn Thiên Chưởng thằng trung tâm người của hắn. Lúc này cũng là lúc phản phệ của Thôn Thiên Chưởng phản lại, Dương Tử đau đớn khụy xuống. Tuy thi triển nhiều rồi, nhưng một hai chữ nghịch thiên thì cũng chẳng phải truyện dễ. Đột nhiên tiếng của Hắc cất lên:

- Vậy mà còn sát chiêu mạnh như vậy sao? Ngươi thật sự làm ta điên lên rồi đấy!

Dứt câu hắn đạp một cú toàn lực vào người Dương Tử, khiến Dương Tử bay đi rồi cày nát mặt đất xung quanh. Lúc này hắn đã thổ huyết không ngừng, nhưng nhìn lại thì tên Hắc cũng đã mất đi một cánh tay. Dương Tử lúc này đã vô lực rồi, hắn giờ cũng chỉ có nằm chờ chết. Hắn nhổ nước bọt vào mặt Hắc rồi khó nhọc nói:

- Sống…như v…vậy rồi mà…vẫn…đ…để tiểu…bối…c…c…cướp mất…một cánh tay…ngươi không thấy nhục sao?

Hắc liền nổi điên lên, đạp thêm một phát nữa thẳng vào người Dương Tử. Lúc này Dương Tử toàn thây đầy máu, xương cốt chắc cũng đã như bột. Hắc liền tụ lực vào tay rồi nói:

- Vẫn là không giết ngươi được, Hắc Thực ngươi thì có lợi hơn.

Đang sắp xửa Hắc Thực được Dương Tử thì phần linh hồn của Chi Khu tỉnh lại và kiềm chế hắn. Ngay lúc đó một cục gì đó lao từ trên trời xuống, rồi có thứ gì đó nhanh chóng đập xuống mặt đất xung quanh Dương Tử. Từ đâu Chí Dũng gào lên:

- Mẹ nhà nó! Muốn con gái ta trở thành goá phụ à thằng khốn? Ăn thử bom “tấn” này của lão tử xem!

Khi Chí Dũng bị nói xong, Hắc nhìn lên liền hỏi:

- Thứ quỷ gì vậy chứ?

Dứt câu cũng là lúc hắn ăn chọn bom “tấn” của Chí Dũng, quả bom ấy khiến cả thế giới ấy bị phá hủy đu rất nhiều. Chỗ tên Hắc đứng thì đã có một cái hố rất sâu, tất cả Võ Đế Ngũ cảnh đỉnh phong đã đáp xuống chỗ Dương Tử. Nhẫn Dạ liền tiến vào trạng thái Đại Đạo Nhập Thân mà nói:

- Đệ tử ngoan! Nghỉ ngơi chút! Vi sư giúp ngươi đánh hắn!

Năm cô vợ của hắn thì liền ngồi lên con robot của Chí Dũng mà đằng đằng sát khí nhìn về phía cái hố kia. Tần Lãnh cũng vác hai thành kiếm ra rồi gào lên:

- Dám đánh huynh đệ của lão tử! Muốn chết à!

Cơ Minh cũng tức giận không kém mà đã thi triển bí thuật khiến thiên đạo nguyền rủa tên Hắc.
 
Chương 179: C179: Chap 69 toàn lực chiến đấu hay tiếp tục bỏ chạy


Dương Tử lúc này cũng mất đi đến năm phần sức mạnh, mọi trận chiến trước đó Dương Tử đều áp đảo do thiên phú, tuyệt kĩ. Cũng như Thần Thể và Cổ Luân, nó là những thứ bổ trợ giúp Dương Tử trụ lại lâu hơn trong mọi cuộc chiến. Vậy mà giờ đây Thần Thể rồi Cổ Luân cũng bị phong bế, khi đang được Đạo Cổ kéo đi Dương Tử đột nhiên gào lên:

- Chết tiệt!

Đạo Cổ quay lại nhìn Dương Tử, hắn hỏi:

- Ngươi bị làm sao vậy?

Dương Tử tức giận đáp:

- Ta…mắt ta mù rồi! Chân tay giờ cũng vô lực! Ta…ta thành phế nhân rồi sao?

Đạo Cổ cũng chẳng nói gì mà đưa hắn về Hỗn Độn Thánh Địa, lúc này sau khi thấy bộ dạng của Dương Tử. Đệ tử trong thánh địa ai nấy cũng xì xào bàn tán, có kẻ còn khá to tiếng nói:

- Từng là kẻ cao ngạo vậy mà giờ lại trở thành thứ rác rưởi.

Dương Tử tuy chưa bị điếc nhưng cũng chẳng thể làm gì, hắn tự hỏi bản thân: " Làm gì được chứ? Chúng nói đúng mà, giờ ta khác gì rác rưởi đâu chứ?". Tất cả trưởng lão đều đã tụ hội ở Hỗn Độn Thánh Địa, tưởng rằng họ sẽ tìm cách giúp Dương Tử nhưng không. Họ lại lạnh nhạt, pha lẫn chút xua đuổi và ghét bỏ, đến sư phụ hắn. Nhẫn Dạ cũng tưởng hắn đã điếc mà buông lời nhục mạ hắn:

- Vậy mà lại sơ ý để trở thành phế vật, chẳng còn giá trị lợi dụng nữa rồi!

Tưởng chừng chỉ có thế đã là quá phũ phàng, mấy cô vợ của hắn đã đưa hắn về nhà. Nghĩ rằng họ sẽ chăm sóc hắn nhưng nào ngờ, họ lại càng sỉ nhục và buông những lời cay độc để trút lên người Dương Tử. Lúc này hắn thật sự đã suy sụp, hết chỗ dựa này đến chỗ dựa khác của hắn đều đã quay lưng đi. Bỏ mặc hắn lúc hắn đau khổ và rơi và hố sâu của sự tuyệt vọng. Cứ như vậy hắn ròng rã chịu đựng sự nhục mạ ấy xuất hai mươi năm, cứ tưởng như vậy đã là kết cục của hắn. Nhưng một thứ gì đó lành lạnh vẫn chạy qua người hắn, một giọng nói già nua nào đó cất lên trong tâm thức của hắn:

- Ngươi muốn lấy lại được sức mạnh và đỉnh cao trước kia không?

Dương Tử lúc này đã xa đoạ, hắn thật sự nói có và điều bất ngờ hơn là hắn thật sự đã lấy lại tu vi của mình. Hắn tức giận bay thẳng lên trời, giết một đường vào chính sân nhà của mình. Hắn thấy cảnh tưởng mà cả đời hắn chưa bao giờ nghĩ đến, hắn thấy mấy cô vợ mình làm chuyện ấy với một tên khác. Hắn tức giận đi vào bóp cổ Bắc Phi, hắn nhấc cô ả lên, nhưng lúc này hắn lại nghe thấy chính giọng nói của bản thân:


- Những người bên cạnh ngươi có thật sự như vậy không?

Dương Tử nghe xong, hắn như bừng tỉnh, hắn lắc đầu và nói:

- Không! Họ chưa từng như thế và có lẽ ta đã chưa đủ vững tâm rồi!

Từ bấy đến giờ cũng chỉ là ảo mộng do Hắc tạo ra, hắn vẫn đang cười khành khạch. Hắn rút cây kiếm ra, vung một đường đến cổ của Dương Tử, hắn vung kiếm và nói:

- Tạm biệt kẻ được gọi là thiên kiêu!

Đột nhiên hắn dừng lại, bàn tay của Dương Tử đã khẽ rung lên Hắc hoang mang nói:

- Sao có kẻ có thể thoát khỏi ảo cảnh của ta?

Nhưng vẫn chắc chắn với thực lực của mình hắn liền tiếp tục vung kiếm. Nhưng lần này đã quá muộn, Dương Tử liền rút Tru Đế ra đâm thẳng bụng Hắc. Cùng lúc đó hắn cũng phải chịu một nhát chém của tên kia, Dương Tử đẩy thanh kiếm ra hắn thở ra một hơi rồi nói:

- Phù! Ảo cảnh của ngươi suýt chút nữa là khiến ta ở đấy mãi rồi. Nhưng hình như ngươi nghĩ hơi xấu về những người xung quanh ta thì phải.

Hắc cười khành khạch rồi đáp:

- Chắc gì đã là không? Vạn vật đều có mặt xấu và mặt tốt, nó như hai mặt của một đồng xu vậy. Không gì là không thể cả, nhóc con ạ!

Dương Tử từ từ mở mắt ra, hắn nói:

- Ta biết! Nhưng họ sẽ không bao giờ đối sử với người xung quanh như vậy! Hỗn Độn Thần Thể! Khai!


Thu về Tru Đế, hắn tức giận nhìn về phía Hắc rồi nói:

- Còn ngươi sẽ phải trả giá cho việc làm hại đến bách tính!

Lấy ra Sát Thần, Dương Tử ném thẳng về phía Hắc nhưng hắn đã dễ dàng đỡ lại chỉ với một tay. Cầm lấy cây thương Dương Tử lập tức đạp thẳng vào mặt Hắc một cú. Hắc có vẻ khá bất ngờ về việc Dương Tử biết pháp tắc không gian, hắn có chút tò mò rồi cười khành khạch lên mà hỏi Dương Tử:

- Ngươi thông thạo pháp tắc không gian sao?

Dương Tử không đáp lại ngay, hắn biến mất trong không trung rồi kéo Tru Đế khổng lồ lao đến rồi nói:

- Ngươi có thể đoán xem!

Hắc tức giận khi bị trêu đùa như vậy, với một tay hắn bóp nát Tru Đế khổng lồ rồi tức giận gào lên:

- Chưa có một kẻ nào gặp ta mà dám nói chuyện cợt nhả như vậy đâu!

Rồi lập tức lao đến đấm thẳng vào mặt Dương Tử, cú đấm ấy khiến Dương Tử bay đi rất xa. Bất ngờ thay Hắc đã ở điểm mà hắn sắp bay tới, lại một cú đấm nữa lao đến. Nhưng lần này Dương Tử đã kịp đỡ, hắn xé đi cái áo mà nói:

- Ngươi mạnh đấy, có lẽ là rất mạnh nhỉ?

Phá Diệt Mâu được hợp nhất, Dương Tử liền hô lớn:

- Oanh Tạc Thiên Địa!


Phá tắc đại đạo xung quanh đang giao động và bị bóp méo không ngừng. Một đại trận khổng lồ hiện ra sau lưng Dương Tử, hàng ngàn hàng vạn tia sáng loé lên rồi vụt tắt. Cùng với sự tăng cường cảnh giới của Dương Tử, Oanh Tạc Thiên Địa lúc này thật sự mang tính chất hủy thiên diệt địa đúng nghĩa. Chúng không chỉ còn là những hiệu ứng không thể bắn chúng nhân vật chính nữa, thay vào đó đòn nào cũng truy đuổi Hắc. Dương Tử khởi lên Cổ Luân, mắt hắn loé sáng dùng kì trận khoá chặt hành động của Hắc khiến hắn đứng im để vạn tia sáng kia nhắm thẳng người. Sau một loạt vụ nổ xảy ra, cơ mà hình như nó không gây chút tổn thương nào cho Hắc. Hắn từ từ đi ra khỏi lớp khói bụi dày đặc, hắn vừa đi vừa nói:

- Chỉ có vậy thôi à? Thiên kiêu?

Dương Tử cũng xoa cằm rồi gật đầu đáp:

- Hmmm cũng không hắn là toàn lực đâu…

Chưa nói dứt câu hắn ăn ngay một cú đấm thẳng vào ngực mà hộc máu, Dương Tử bay đi nhưng cũng đã kịp dừng lại. Lúc này Thôn Phệ Cấm Kinh đã tự động kích hoạt, hấp thụ mọi thứ xung quanh để chữa lành cho Dương Tử. Hắn lau vội vết máu mà cầm Phá Diệt Mâu lên rồi nói:

- Ta cũng lì đòn lắm đấy!

- Thiên Long Ngậm Ngọc!

Một con rồng hiện ra từ mũi của trường mâu, lao thẳng tới phía Hắc mà kéo đi rất xa và lao thẳng tới một thế giới đã chết. Lúc này con rồng cũng tan biến, để lại Dương Tử đang Thôn Phệ mọi thứ xung quanh mà chữa thương. Hắc đứng dậy cười lớn rồi gào lên một cách tức giận, trong mỗi từ của hắn đều chứa sát khí nồng đậm đến kinh người:

- Võ Đế cỏn con cũng gây được sát thương lên người của ta sao?

Dương Tử khó khăn đáp:

- Vậy ra ngươi là Tịch Mệnh Cảnh à?

Một cú đạp lao tới thay cho câu trả lời của Hắc, cú đạp khiến Dương Tử cày nát mặt đất xung quanh. Hắc lại cười rồi nói:

- Vậy mà kẻ như ngươi lại biết được về Tịch Mệnh Cảnh à?

Dương Tử không đáp lại, hắn giờ đang thật sự không thể địch nổi tên điên thích cười này rồi. Hắn có dùng Thôn Phệ Cấm Kinh cũng chỉ là trở thành một cái bao cát chứ làm được gì nữa chứ. Như nghĩ tới một thứ gì đó, Dương Tử tiếp tục nằm ở dưới mà tụ lực thi triển chiêu thức. Hắc thấy Dương Tử mãi không trả lời liền cười khành khạch lên rồi nhếch vai đáp:

- Thiên Kiêu mà không lớn kịp thì cũng chỉ là chim non, có là phượng hoàng chết yểu rồi cũng chỉ là cái xác. Ngươi khác đặc biệt đấy, dùng tu vi như vậy mà có thể đả thương Tịch Mệnh Cảnh ta đây cũng đáng vang danh thiên cổ rồi.


Nghe tiếng bước chân của Hắc tới gần thì Dương Tử liền quay người lại tung đến một đòn Thôn Thiên Chưởng thằng trung tâm người của hắn. Lúc này cũng là lúc phản phệ của Thôn Thiên Chưởng phản lại, Dương Tử đau đớn khụy xuống. Tuy thi triển nhiều rồi, nhưng một hai chữ nghịch thiên thì cũng chẳng phải truyện dễ. Đột nhiên tiếng của Hắc cất lên:

- Vậy mà còn sát chiêu mạnh như vậy sao? Ngươi thật sự làm ta điên lên rồi đấy!

Dứt câu hắn đạp một cú toàn lực vào người Dương Tử, khiến Dương Tử bay đi rồi cày nát mặt đất xung quanh. Lúc này hắn đã thổ huyết không ngừng, nhưng nhìn lại thì tên Hắc cũng đã mất đi một cánh tay. Dương Tử lúc này đã vô lực rồi, hắn giờ cũng chỉ có nằm chờ chết. Hắn nhổ nước bọt vào mặt Hắc rồi khó nhọc nói:

- Sống…như v…vậy rồi mà…vẫn…đ…để tiểu…bối…c…c…cướp mất…một cánh tay…ngươi không thấy nhục sao?

Hắc liền nổi điên lên, đạp thêm một phát nữa thẳng vào người Dương Tử. Lúc này Dương Tử toàn thây đầy máu, xương cốt chắc cũng đã như bột. Hắc liền tụ lực vào tay rồi nói:

- Vẫn là không giết ngươi được, Hắc Thực ngươi thì có lợi hơn.

Đang sắp xửa Hắc Thực được Dương Tử thì phần linh hồn của Chi Khu tỉnh lại và kiềm chế hắn. Ngay lúc đó một cục gì đó lao từ trên trời xuống, rồi có thứ gì đó nhanh chóng đập xuống mặt đất xung quanh Dương Tử. Từ đâu Chí Dũng gào lên:

- Mẹ nhà nó! Muốn con gái ta trở thành goá phụ à thằng khốn? Ăn thử bom “tấn” này của lão tử xem!

Khi Chí Dũng bị nói xong, Hắc nhìn lên liền hỏi:

- Thứ quỷ gì vậy chứ?

Dứt câu cũng là lúc hắn ăn chọn bom “tấn” của Chí Dũng, quả bom ấy khiến cả thế giới ấy bị phá hủy đu rất nhiều. Chỗ tên Hắc đứng thì đã có một cái hố rất sâu, tất cả Võ Đế Ngũ cảnh đỉnh phong đã đáp xuống chỗ Dương Tử. Nhẫn Dạ liền tiến vào trạng thái Đại Đạo Nhập Thân mà nói:

- Đệ tử ngoan! Nghỉ ngơi chút! Vi sư giúp ngươi đánh hắn!

Năm cô vợ của hắn thì liền ngồi lên con robot của Chí Dũng mà đằng đằng sát khí nhìn về phía cái hố kia. Tần Lãnh cũng vác hai thành kiếm ra rồi gào lên:

- Dám đánh huynh đệ của lão tử! Muốn chết à!

Cơ Minh cũng tức giận không kém mà đã thi triển bí thuật khiến thiên đạo nguyền rủa tên Hắc.
 
Chương 180: C180: Chap 70 báo thù


Dương Tử lúc này đã thoi thóp, hắn dù được Bắc Phi và Hoa Lan trị thương nhưng vẫn chẳng đỡ hơn bao nhiêu. Hắn lúc này đã nhìn thấy con đường mình đi từ nhỏ tới lớn. Từ lúc bò khỏi nhà để nhận thiên lôi, đến lúc gặp được Dạ Hy. Một hai câu đều là sư phụ lại đến khoảng khắc hắn đau thương nhất. Linh Nhi bị sát hại, rồi cứu Linh Nhi, đưa tông môn đến Nhất Vực. Sau lại là một đường trưởng thành, thoáng nhìn qua có vẻ chừng là dễ dàng. Nhưng một đường hắn đi đau đớn có vui sướng đều có đủ, coi như là nếm đủ đắng cay của nhân gian. Cũng coi là sống trọn một đời một kiếp người, tiếp theo lại thấy một đường mình đi đến Hư Không Giới. Gặp được bản thân mình, xong cũng vì đó mà lại tạo nên những kỉ niệm đau buồn đến không thấu. Hắn thật sự mệt rồi.

Dương Tử thật sự đã chết đi, hắn đã quá mệt rồi, con đường này hắn tự hiểu. Hắn đã đi thì không thể bỏ mình ra khỏi vị trí sẽ là một phần trong đống xác. Nhưng hắn đã cố, cố lắm, nhưng đã mệt rồi.

Bắc Phi sau khi chẳng còn cảm thấy sinh mệnh lực của Dương Tử, nàng căm phẫn trừng mắt nhìn về phía Hắc. Cô nàng đứng dậy, giọng tuy run rẩy sót thương, xong cũng đầy hào hùng và khí thế:

- Các vị! Phu quân của ta đã yên nghỉ, huynh ấy sẽ đến nơi tốt hơn, và xin các vị chớ đau lòng! Lúc này ta cần kiên cường hơn bao giờ hết, ta cần trả thù cho huynh ấy.


Mấy cô vợ hắn nghe xong đã rất buồn, Linh Chi cũng đã khóc, nhưng tuyệt nhiên không ai gục xuống kể cả các vị Võ Đế. Họ biết rằng, người anh hùng đã ngã xuống kia đã dành cả tính mạng mình chỉ để đổi lấy một cách tay của kẻ địch. Và hơn hết, người anh hùng ấy đã cho mọi người thêm phần thắng, để bảo vệ quê hương mà mình sinh ra. Mắt Nhẫn Dạ lúc này đã chảy ra từng giọt huyết lệ, hắn vẫn luôn chửi mắng Dương Tử. Nhưng lại là người luôn quan tâm hắn, là người nhìn Dương Tử đi trên con đường nguy hiểm ấy, ông cũng là người hết lòng ủng hộ hắn, Nhẫn Dạ vẫn luôn nhớ về hình ảnh người đệ tử ngốc nghếch của mình, luôn nhờ mình dậy bảo. Hắn thật sự giận rồi, bọn hắn thật sự giận rồi! Lúc này các vị Võ Đế đều đã vào trạng thái mạnh nhất của mình để trả thù cho người bạn, người huynh đệ của mình.

Hắc bay từ dưới hố lên, nhìn thấy các vị Võ Đế nhưng hắn dường như chẳng có chút sợ hãi nào. Hắn cười lớn rồi gào lên:

- Tới đây đi lũ kiến! Có nhiều kiến hơn cũng chỉ là một đàn kiến, có là cả đã kiến vẫn bị kẻ khác dẫm đạp mà thôi! Hahahaha.

Tần Lãnh sau một hồi ngẩng mặt lên trời để không rời nước mắt, hắn âm trầm nói, giọng nói âm trầm ấy chỉ là người phàm cũng có thể cảm thấy sát khí ngút trời bên trong từng câu chữ:

- Huynh ấy từng bảo, có là kiến thì cũng cắn được người đấy! Ngươi! Cũng có thể bị cắn đấy!

Đưa mắt nhìn về phía Hắc hắn trừng mắt lên rồi gào lớn:

- Hoàng Tuyền Kiếm Phổ! Vô Tận Huyết Trì!


Một hồ máu đỏ thẫm ngập tràn sát khí hiện ra, Tần Lãnh từ từ rút thanh kiếm thứ hai ra. Trước lúc lấy nó đi, các linh hồn của những Atula tộc cuối cùng đã nói cho Tần Lãnh biết " Kiếm ấy tên Bỉ Ngạn, Kiếm kia tên Hoàng Tuyền, Hoàng Tuyền lạnh lẽo tựa U Minh, Bỉ Ngạn tựa ngàn đau khổ. Chỉ khi đau khổ nhất mới được rút đến Bỉ Ngạn". Tần Lãnh liền dịch chuyển ra sau lưng Hắc rồi vung kiếm lên chém đến. Tốc độ của Tần Lãnh lúc này thật sự rất nhanh, đến mức Hắc cũng có vài phần không bắt kịp mà bị đánh bật xuống hướng huyết trì nhưng hắn vẫn kịp dùng tay đỡ. Hoàng Tuyền đã đứng chờ sẵn, dẫn dắt Hoàng Tuyền Chi Thủy dung nhập vào Huyết Trì mà bùng lên cuốn lấy Hắc. Chí Dũng cũng lấy ra hàng nóng của mình, Thiên Tôn liền ái ngại hỏi Chí Dũng:

- Tiền bối! Quả bom trước có vẻ không gây tổn thương cho hắn thì phải.

Chí Dũng quay mặt lại khẽ nói:

- Không sai, nhưng một quả không được nhiều quả chưa chắc đã không được.

Chỉ thấy hắn lấy ra bốn thùng gỗ rất to, mỗi thùng đều chứa cả vạn viên tròn tròn. Mồi viên tròn tròn ấy chứa uy lực gấp mười lần quả “Bom Tấn” mới đầu. Trời đất có vẻ đang rung chuyển, mọi người nhìn lại xuống chỗ Cơ Minh đang ngồi. Hắn đã hoà nhập với Thiên Đạo, hắn đã dốc sức mà nguyền rủa tên Hắc. Thiên Tôn và Thiên Hà lúc này cũng ra tay, vì dưới sự vùng vẫy của Hắc thì Hoàng Tuyền và Tần Lãnh có lẽ sẽ không chịu được lâu. Thiên Tôn hô lên:


- Bất Tử Chi Thân!

Thiên Hà cũng không kém mà rút ra một cây lưỡi hái có màu sắc như chứa cả vũ trụ trong đó. Thiên Tôn lao vào đấm nhau với Hắc trong Huyết Trì, hắn còn cố ý ra hiệu cho mọi người dồn toàn lực tấn công đừng lo cho hắn. Nhưng mọi người có vẻ hơi khó sử, Thiên Hà hiểu và là người đầu tiên. Vung cây lưỡi hái lên một đường cắt cắt thẳng qua người Thiên Tôn mà nhắm thẳng đến Hắc. Tuy có chút ác như hình như ai cũng đã cảm nhận được đòn đánh của Thiên Tôn đã tăng thêm uy lực. Chí Dũng liền lôi cả tay robot ra mà ném bom vào trong đấy. Hằng Thiên liền bay lên hắn quay xuống nói với Hình Ân và Hoa Lan:

- Ta sẽ tạo trận pháp lớn nhất ta từng làm, gia trì cho ta một chút!

Hai người cũng gật đầu, và Hằng Thiên nhập định để vẽ lên trận pháp. Nhẫn Dạ cũng thấy và tiến nhập trạng thái Vạn Đạo mà tăng cường cho mọi người trên chiến trường, ai lấy cũng cảm nhận được mà dốc hết sức mà đánh. Tuyết La lại càng khoa trương hơn khi thẳng tay dồn toàn lực, đòn nào cũng đều là sát chiêu. Trong đó có sự góp mặt của những sát chiêu đến từ Lăng Lịch, Thiên Tôn càng nhận sát thương càng khoẻ, hắn lúc này đấm cú nào đều khiến Hắc cảm nhận được cú đấy. Ai cũng dốc sức cho trận chiến.
 
Chương 180: C180: Chap 70 báo thù


Dương Tử lúc này đã thoi thóp, hắn dù được Bắc Phi và Hoa Lan trị thương nhưng vẫn chẳng đỡ hơn bao nhiêu. Hắn lúc này đã nhìn thấy con đường mình đi từ nhỏ tới lớn. Từ lúc bò khỏi nhà để nhận thiên lôi, đến lúc gặp được Dạ Hy. Một hai câu đều là sư phụ lại đến khoảng khắc hắn đau thương nhất. Linh Nhi bị sát hại, rồi cứu Linh Nhi, đưa tông môn đến Nhất Vực. Sau lại là một đường trưởng thành, thoáng nhìn qua có vẻ chừng là dễ dàng. Nhưng một đường hắn đi đau đớn có vui sướng đều có đủ, coi như là nếm đủ đắng cay của nhân gian. Cũng coi là sống trọn một đời một kiếp người, tiếp theo lại thấy một đường mình đi đến Hư Không Giới. Gặp được bản thân mình, xong cũng vì đó mà lại tạo nên những kỉ niệm đau buồn đến không thấu. Hắn thật sự mệt rồi.

Dương Tử thật sự đã chết đi, hắn đã quá mệt rồi, con đường này hắn tự hiểu. Hắn đã đi thì không thể bỏ mình ra khỏi vị trí sẽ là một phần trong đống xác. Nhưng hắn đã cố, cố lắm, nhưng đã mệt rồi.

Bắc Phi sau khi chẳng còn cảm thấy sinh mệnh lực của Dương Tử, nàng căm phẫn trừng mắt nhìn về phía Hắc. Cô nàng đứng dậy, giọng tuy run rẩy sót thương, xong cũng đầy hào hùng và khí thế:

- Các vị! Phu quân của ta đã yên nghỉ, huynh ấy sẽ đến nơi tốt hơn, và xin các vị chớ đau lòng! Lúc này ta cần kiên cường hơn bao giờ hết, ta cần trả thù cho huynh ấy.


Mấy cô vợ hắn nghe xong đã rất buồn, Linh Chi cũng đã khóc, nhưng tuyệt nhiên không ai gục xuống kể cả các vị Võ Đế. Họ biết rằng, người anh hùng đã ngã xuống kia đã dành cả tính mạng mình chỉ để đổi lấy một cách tay của kẻ địch. Và hơn hết, người anh hùng ấy đã cho mọi người thêm phần thắng, để bảo vệ quê hương mà mình sinh ra. Mắt Nhẫn Dạ lúc này đã chảy ra từng giọt huyết lệ, hắn vẫn luôn chửi mắng Dương Tử. Nhưng lại là người luôn quan tâm hắn, là người nhìn Dương Tử đi trên con đường nguy hiểm ấy, ông cũng là người hết lòng ủng hộ hắn, Nhẫn Dạ vẫn luôn nhớ về hình ảnh người đệ tử ngốc nghếch của mình, luôn nhờ mình dậy bảo. Hắn thật sự giận rồi, bọn hắn thật sự giận rồi! Lúc này các vị Võ Đế đều đã vào trạng thái mạnh nhất của mình để trả thù cho người bạn, người huynh đệ của mình.

Hắc bay từ dưới hố lên, nhìn thấy các vị Võ Đế nhưng hắn dường như chẳng có chút sợ hãi nào. Hắn cười lớn rồi gào lên:

- Tới đây đi lũ kiến! Có nhiều kiến hơn cũng chỉ là một đàn kiến, có là cả đã kiến vẫn bị kẻ khác dẫm đạp mà thôi! Hahahaha.

Tần Lãnh sau một hồi ngẩng mặt lên trời để không rời nước mắt, hắn âm trầm nói, giọng nói âm trầm ấy chỉ là người phàm cũng có thể cảm thấy sát khí ngút trời bên trong từng câu chữ:

- Huynh ấy từng bảo, có là kiến thì cũng cắn được người đấy! Ngươi! Cũng có thể bị cắn đấy!

Đưa mắt nhìn về phía Hắc hắn trừng mắt lên rồi gào lớn:

- Hoàng Tuyền Kiếm Phổ! Vô Tận Huyết Trì!


Một hồ máu đỏ thẫm ngập tràn sát khí hiện ra, Tần Lãnh từ từ rút thanh kiếm thứ hai ra. Trước lúc lấy nó đi, các linh hồn của những Atula tộc cuối cùng đã nói cho Tần Lãnh biết " Kiếm ấy tên Bỉ Ngạn, Kiếm kia tên Hoàng Tuyền, Hoàng Tuyền lạnh lẽo tựa U Minh, Bỉ Ngạn tựa ngàn đau khổ. Chỉ khi đau khổ nhất mới được rút đến Bỉ Ngạn". Tần Lãnh liền dịch chuyển ra sau lưng Hắc rồi vung kiếm lên chém đến. Tốc độ của Tần Lãnh lúc này thật sự rất nhanh, đến mức Hắc cũng có vài phần không bắt kịp mà bị đánh bật xuống hướng huyết trì nhưng hắn vẫn kịp dùng tay đỡ. Hoàng Tuyền đã đứng chờ sẵn, dẫn dắt Hoàng Tuyền Chi Thủy dung nhập vào Huyết Trì mà bùng lên cuốn lấy Hắc. Chí Dũng cũng lấy ra hàng nóng của mình, Thiên Tôn liền ái ngại hỏi Chí Dũng:

- Tiền bối! Quả bom trước có vẻ không gây tổn thương cho hắn thì phải.

Chí Dũng quay mặt lại khẽ nói:

- Không sai, nhưng một quả không được nhiều quả chưa chắc đã không được.

Chỉ thấy hắn lấy ra bốn thùng gỗ rất to, mỗi thùng đều chứa cả vạn viên tròn tròn. Mồi viên tròn tròn ấy chứa uy lực gấp mười lần quả “Bom Tấn” mới đầu. Trời đất có vẻ đang rung chuyển, mọi người nhìn lại xuống chỗ Cơ Minh đang ngồi. Hắn đã hoà nhập với Thiên Đạo, hắn đã dốc sức mà nguyền rủa tên Hắc. Thiên Tôn và Thiên Hà lúc này cũng ra tay, vì dưới sự vùng vẫy của Hắc thì Hoàng Tuyền và Tần Lãnh có lẽ sẽ không chịu được lâu. Thiên Tôn hô lên:


- Bất Tử Chi Thân!

Thiên Hà cũng không kém mà rút ra một cây lưỡi hái có màu sắc như chứa cả vũ trụ trong đó. Thiên Tôn lao vào đấm nhau với Hắc trong Huyết Trì, hắn còn cố ý ra hiệu cho mọi người dồn toàn lực tấn công đừng lo cho hắn. Nhưng mọi người có vẻ hơi khó sử, Thiên Hà hiểu và là người đầu tiên. Vung cây lưỡi hái lên một đường cắt cắt thẳng qua người Thiên Tôn mà nhắm thẳng đến Hắc. Tuy có chút ác như hình như ai cũng đã cảm nhận được đòn đánh của Thiên Tôn đã tăng thêm uy lực. Chí Dũng liền lôi cả tay robot ra mà ném bom vào trong đấy. Hằng Thiên liền bay lên hắn quay xuống nói với Hình Ân và Hoa Lan:

- Ta sẽ tạo trận pháp lớn nhất ta từng làm, gia trì cho ta một chút!

Hai người cũng gật đầu, và Hằng Thiên nhập định để vẽ lên trận pháp. Nhẫn Dạ cũng thấy và tiến nhập trạng thái Vạn Đạo mà tăng cường cho mọi người trên chiến trường, ai lấy cũng cảm nhận được mà dốc hết sức mà đánh. Tuyết La lại càng khoa trương hơn khi thẳng tay dồn toàn lực, đòn nào cũng đều là sát chiêu. Trong đó có sự góp mặt của những sát chiêu đến từ Lăng Lịch, Thiên Tôn càng nhận sát thương càng khoẻ, hắn lúc này đấm cú nào đều khiến Hắc cảm nhận được cú đấy. Ai cũng dốc sức cho trận chiến.
 
Chương 181: C181: Chap 71 tình thế hiểm nghèo


Dù ai nấy cũng dốc hết sát chiêu vào người Hắc nhưng có vẻ nhiêu đây là chưa đủ. Đột nhiên hắn bóp cổ Thiên Tôn rồi gằn nên từng tiếng:

- Đủ chưa? Đánh đủ chưa?

Hắn ném Thiên Tôn đi rồi lập tức có mặt trước Chí Dũng, hắn đấm đến một quyền khiến Chí Dũng mặt xanh như tàu lá chuối mà nôn ra một đống máu. Không gian thần thông rung nên, Thiên Hà lập tức dịch chuyển Chí Dũng về phía sau trị thương. Hắn gào lên:

- Trị thương cho tiền bối, các vị còn lại cùng ta xông lên!

Thiên Tôn lại là người mở màn, từ phía xa hắn lao đến đấm thẳng vào mặt Hắc. Khiến Hắc bay từ trên trời mà đập mạnh xuống đất. Lăng Lịch cũng cởi bỏ giới hạn, một thương cực mạnh lao đến cũng chỉ để lại trên người Hắc một vết xước nhỏ. Đột nhiên có một vài âm thanh phát ra, nó như đến từ Âm Tào Địa Phủ vậy. Đột nhiên Hoàng Tuyền hét lớn:


- Tất cả lùi lại! Mau lùi lại chữa thương!

Minh Đế hay là Diêm Vương đã được Hoàng Tuyền dùng máu và bảy phần của sông nước Hoàng Tuyền đổi lấy một điều kiện của Diêm Vương. Hắn chấp tay lại hô lớn:

- Từ Âm Tào Địa Phủ ta mang người đến đây! Lấy huyết nhục ngấm vào sông địa! Để xin người ban cho một thỉnh cầu!

Diêm Vương khẽ gật đầu với những thứ Hoàng Tuyền đổi lấy, hắn liền đưa ra điều kiện:

- Xin người hãy mang một hồn ba phách của kẻ kia xuống Âm Tào Địa Phủ!

Diêm Vương cũng chỉ khẽ phẩy tay, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tất cả mọi người ở đó. Chỉ thấy Hắc đau đớn gào lên, lúc này thất khiếu của hắn máu trào ra như thác. Hắn tức giận gào lên:

- Ngươi dám sao?

Hắn liền lao tới tấn công Diêm Vương, nhưng bị một cái phẩy tay đập mạnh xuống đất mà nôn thêm máu ra. Diêm Vương cũng đã làm xong thỉnh cầu rồi cũng biến mất. Cái giá phải trả là Hoàng Tuyền đã rơi vào trạng thái nguy kịch, máu gần như đã cạn, hơi thở yếu đuối đến vô cùng. Hắc thì cũng chẳng khác gì, không vì thế mà hắn dừng lại. Đột nhiên hắn ngẩng đầu lên trời gào lên một tiếng, một luồng hắc khí toả ra xung quanh bao bọc lấy hắn lại vào trung tâm. Tuyết La lập tức thi triển ra Vô Tận Băng Cốc nhằm đóng băng Hắc lại, cô nàng lập tức nhìn về phía Thiên Tôn và Lăng Lịch mà nói:

- Hai người các huynh còn định chờ gì nữa chứ?


Hình Ân và Linh Nhi từ xa cũng đã thấy cơ hội để thể hiện, cô nàng Hình Ân thì lấy ra cây cung quen thuộc mà thi triển Ngũ Hành Toả Tiễn Trận. Cùng với đó Linh Nhi cũng đã dùng sức mạnh của bản thân mà tạo ra ba loại đại đạo ngẫu nhiên trên năm mũi tên kia. Năm mũi tên bay thẳng đến phía Hắc, tạo ra một đại trận khống chế lại tên Hắc. Ba luồng đại đạo ngẫu nhiên kia của Linh Nhi lại vừa vặn là Lôi đạo, Băng đạo và Sát đạo. Khiến cho đại trận lại được củng cố và tăng thêm ảnh hưởng của nhũng đại đạo hoặc thuộc tính giống nó khi trạm vào đại trận. Lúc ấy Tần Lãnh cũng tụ lực vào thanh kiếm xong, hắn lao đến chén liến tục sáu đòn vào đại trận. Cùng với Tuyết La và Lăng Lịch cùng với Thiên Tôn đã khiến đại trận quá tải mà nổ tung. Hắc đã có chút thương tổn nhưng dường như nhiêu đó là quá ít. Hắn đứng dậy, hắc khí đã bao bọc lại thân thể hắn thành một bộ giáp. Hắn buông lời nhục mạ mọi người:

- Lũ phế vật! Tưởng các ngươi có chiêu trò gì ghê gớm, cũng chỉ để lại được vài vết xước thôi à?

Hắn lập tức đạp chân xuống đất mà lấy đà, chớp mắt đã đá bay đi ba người Tuyết La, Lăng Lịch và Thiên Tôn. Thiên Hà cũng xuất hiện mà gào lên:

- Không Chi Hoá Hạ!

Một luồng sức mạnh không gian loé lên, tên Hắc đã có thêm một cái lỗ trên người còn ba nhóm Tuyết La đã được dịch chuyển về phía sau. Vì Tần Lãnh đứng quá xa nên Thiên Hà cũng không thể bao phủ không gian chi lực đến chỗ hắn mà đem hắn về được. Nhưng đấy lại là chủ đích của hắn, Tần Lãnh tháo mấy chiếc vòng mà Atula tộc cuối cùng đưa cho ra rồi nói:

- Đánh nhau với ta thử xem nào? Kẻ bị cụt tay!


Câu nói đấy như chạm tới giới hạn, Hắc trong chớp mắt đã bay đến đạp thẳng một cú về phái ngực Tần Lãnh. Chỉ trong vài hơi thở Tần Lãnh cũng đã kịp cảm nhận mà dùng hai thanh kiếm đỡ lại, rồi hắn và Hắc lao vào nhau. Những cú chém chứa sát khí và huyết sắc chi lực nồng đậm liên tục được vung ra. Nó nhanh đến mức có một số đòn đã đánh chúng người Hắc mà hắn không phát giác ra. Những cú đấm, cú đã của tên Hắc cũng chẳng phải để đùa, hắn đấm ra cú nào là uy lực lẫn cả áp lực đều rất khủng khiếp. Rồi đột nhiên hắn đứng im để Tần Lãnh vung kiếm lên chém. Hắn gào lên:

- Hắc Sát Quyền!

Chỉ một cú, một cú đấm duy nhất đã trực tiếp khiên Tần Lãnh bay đi rất xa và cày nát bét mặt đất mấy dặm xung quanh. Trong chớp mắt Hắc có mặt trước Tần Lãnh và có ý định kết liễu Tần Lãnh. Bấy giờ Hằng Thiên sau một hồi vẽ trận pháp thì liền gào lên:

- Đừng hòng! Không có chuyện dễ thế đâu!

Một trận pháp khổng lồ bao trùm lấy cả thế giới đó, và bao bọc lấy tất cả mọi người. Và tạo cho họ một lớp ngăn chặn mọi thứ nhận phải, nhưng lúc này ai cũng đã đuối sức. Thoạt nhìn có vẻ trận đánh của họ rất hời hợt nhưng đòn nào của tên điên kia cũng khiến họ không thương thì cũng suy yếu, họ đang rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Đi chẳng được mà ở lại cũng chẳng nổi.
 
Chương 181: C181: Chap 71 tình thế hiểm nghèo


Dù ai nấy cũng dốc hết sát chiêu vào người Hắc nhưng có vẻ nhiêu đây là chưa đủ. Đột nhiên hắn bóp cổ Thiên Tôn rồi gằn nên từng tiếng:

- Đủ chưa? Đánh đủ chưa?

Hắn ném Thiên Tôn đi rồi lập tức có mặt trước Chí Dũng, hắn đấm đến một quyền khiến Chí Dũng mặt xanh như tàu lá chuối mà nôn ra một đống máu. Không gian thần thông rung nên, Thiên Hà lập tức dịch chuyển Chí Dũng về phía sau trị thương. Hắn gào lên:

- Trị thương cho tiền bối, các vị còn lại cùng ta xông lên!

Thiên Tôn lại là người mở màn, từ phía xa hắn lao đến đấm thẳng vào mặt Hắc. Khiến Hắc bay từ trên trời mà đập mạnh xuống đất. Lăng Lịch cũng cởi bỏ giới hạn, một thương cực mạnh lao đến cũng chỉ để lại trên người Hắc một vết xước nhỏ. Đột nhiên có một vài âm thanh phát ra, nó như đến từ Âm Tào Địa Phủ vậy. Đột nhiên Hoàng Tuyền hét lớn:


- Tất cả lùi lại! Mau lùi lại chữa thương!

Minh Đế hay là Diêm Vương đã được Hoàng Tuyền dùng máu và bảy phần của sông nước Hoàng Tuyền đổi lấy một điều kiện của Diêm Vương. Hắn chấp tay lại hô lớn:

- Từ Âm Tào Địa Phủ ta mang người đến đây! Lấy huyết nhục ngấm vào sông địa! Để xin người ban cho một thỉnh cầu!

Diêm Vương khẽ gật đầu với những thứ Hoàng Tuyền đổi lấy, hắn liền đưa ra điều kiện:

- Xin người hãy mang một hồn ba phách của kẻ kia xuống Âm Tào Địa Phủ!

Diêm Vương cũng chỉ khẽ phẩy tay, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tất cả mọi người ở đó. Chỉ thấy Hắc đau đớn gào lên, lúc này thất khiếu của hắn máu trào ra như thác. Hắn tức giận gào lên:

- Ngươi dám sao?

Hắn liền lao tới tấn công Diêm Vương, nhưng bị một cái phẩy tay đập mạnh xuống đất mà nôn thêm máu ra. Diêm Vương cũng đã làm xong thỉnh cầu rồi cũng biến mất. Cái giá phải trả là Hoàng Tuyền đã rơi vào trạng thái nguy kịch, máu gần như đã cạn, hơi thở yếu đuối đến vô cùng. Hắc thì cũng chẳng khác gì, không vì thế mà hắn dừng lại. Đột nhiên hắn ngẩng đầu lên trời gào lên một tiếng, một luồng hắc khí toả ra xung quanh bao bọc lấy hắn lại vào trung tâm. Tuyết La lập tức thi triển ra Vô Tận Băng Cốc nhằm đóng băng Hắc lại, cô nàng lập tức nhìn về phía Thiên Tôn và Lăng Lịch mà nói:

- Hai người các huynh còn định chờ gì nữa chứ?


Hình Ân và Linh Nhi từ xa cũng đã thấy cơ hội để thể hiện, cô nàng Hình Ân thì lấy ra cây cung quen thuộc mà thi triển Ngũ Hành Toả Tiễn Trận. Cùng với đó Linh Nhi cũng đã dùng sức mạnh của bản thân mà tạo ra ba loại đại đạo ngẫu nhiên trên năm mũi tên kia. Năm mũi tên bay thẳng đến phía Hắc, tạo ra một đại trận khống chế lại tên Hắc. Ba luồng đại đạo ngẫu nhiên kia của Linh Nhi lại vừa vặn là Lôi đạo, Băng đạo và Sát đạo. Khiến cho đại trận lại được củng cố và tăng thêm ảnh hưởng của nhũng đại đạo hoặc thuộc tính giống nó khi trạm vào đại trận. Lúc ấy Tần Lãnh cũng tụ lực vào thanh kiếm xong, hắn lao đến chén liến tục sáu đòn vào đại trận. Cùng với Tuyết La và Lăng Lịch cùng với Thiên Tôn đã khiến đại trận quá tải mà nổ tung. Hắc đã có chút thương tổn nhưng dường như nhiêu đó là quá ít. Hắn đứng dậy, hắc khí đã bao bọc lại thân thể hắn thành một bộ giáp. Hắn buông lời nhục mạ mọi người:

- Lũ phế vật! Tưởng các ngươi có chiêu trò gì ghê gớm, cũng chỉ để lại được vài vết xước thôi à?

Hắn lập tức đạp chân xuống đất mà lấy đà, chớp mắt đã đá bay đi ba người Tuyết La, Lăng Lịch và Thiên Tôn. Thiên Hà cũng xuất hiện mà gào lên:

- Không Chi Hoá Hạ!

Một luồng sức mạnh không gian loé lên, tên Hắc đã có thêm một cái lỗ trên người còn ba nhóm Tuyết La đã được dịch chuyển về phía sau. Vì Tần Lãnh đứng quá xa nên Thiên Hà cũng không thể bao phủ không gian chi lực đến chỗ hắn mà đem hắn về được. Nhưng đấy lại là chủ đích của hắn, Tần Lãnh tháo mấy chiếc vòng mà Atula tộc cuối cùng đưa cho ra rồi nói:

- Đánh nhau với ta thử xem nào? Kẻ bị cụt tay!


Câu nói đấy như chạm tới giới hạn, Hắc trong chớp mắt đã bay đến đạp thẳng một cú về phái ngực Tần Lãnh. Chỉ trong vài hơi thở Tần Lãnh cũng đã kịp cảm nhận mà dùng hai thanh kiếm đỡ lại, rồi hắn và Hắc lao vào nhau. Những cú chém chứa sát khí và huyết sắc chi lực nồng đậm liên tục được vung ra. Nó nhanh đến mức có một số đòn đã đánh chúng người Hắc mà hắn không phát giác ra. Những cú đấm, cú đã của tên Hắc cũng chẳng phải để đùa, hắn đấm ra cú nào là uy lực lẫn cả áp lực đều rất khủng khiếp. Rồi đột nhiên hắn đứng im để Tần Lãnh vung kiếm lên chém. Hắn gào lên:

- Hắc Sát Quyền!

Chỉ một cú, một cú đấm duy nhất đã trực tiếp khiên Tần Lãnh bay đi rất xa và cày nát bét mặt đất mấy dặm xung quanh. Trong chớp mắt Hắc có mặt trước Tần Lãnh và có ý định kết liễu Tần Lãnh. Bấy giờ Hằng Thiên sau một hồi vẽ trận pháp thì liền gào lên:

- Đừng hòng! Không có chuyện dễ thế đâu!

Một trận pháp khổng lồ bao trùm lấy cả thế giới đó, và bao bọc lấy tất cả mọi người. Và tạo cho họ một lớp ngăn chặn mọi thứ nhận phải, nhưng lúc này ai cũng đã đuối sức. Thoạt nhìn có vẻ trận đánh của họ rất hời hợt nhưng đòn nào của tên điên kia cũng khiến họ không thương thì cũng suy yếu, họ đang rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Đi chẳng được mà ở lại cũng chẳng nổi.
 
Chương 182: C182: Chap 72 đạo cổ cứu nguy


Tình thế bầy giờ rất khó khăn đối với nhóm người Hư Không Giới. Sức Mạnh của tên điên kia cũng chẳng phải yếu, dù gì hắn cũng cách họ cả một đại cảnh giới. Sau khi tạo ra cả một đại trận bao bọc lấy cả thế giới, Hằng Thiên liền gục xuống. Hắn khó nhọc nói:

- Tên điên này! Hắn rốt cuộc là thứ quỷ gì chứ? Mạnh một cách vô lý, không lẽ…

Nhẫn Dạ nhìn thấy Hằng Thiên như vậy liền truyền lực đại đạo để gia trì trận pháp. Hắn cũng đáp lại lời của Hằng Thiên:

- Có lẽ như người nghĩ đấy sư phụ, Tịch Mệnh Cảnh kia là có thật. Và tên điên kia đang ở cảnh giới ấy.

Từ xa có một thứ gì đó bay vụt qua hai người Hằng Thiên và Nhẫn Dạ. Thiên Hà đã lập tức có mặt để đỡ lấy Lăng Lịch, chống cây thương xuống đất Lăng Lịch lau đi vết máu rồi nói với Thiên Hà:

- Đưa Chí Dũng tiền bối trị thương đi, ngài ấy bị đánh một đòn khá nặng rồi.

Quay lên nhìn Nhẫn Dạ hắn nói:

- Tiền bối có thể đến chiến trường cường hoá cho Tần Lãnh được không ạ. Hắn đang một trọi một với Chi Khu nên rất cần ạ.

Nhẫn Dạ gật đầu rồi cố gắng bao phủ thần thức, sau vài giây hắn đã thành công cường hoá cho Tần Lãnh. Sau mấy cú đấm của Hắc, Tần Lãnh bị đánh bay đi nhưng hắn đột nhiên thấy đại đạo của bản thân nhiều hơn và vết thương đang dần hồi phục. Hắc cười lớn rồi bước về phía Tần Lãnh, hắn nói:

- Ngươi cũng được coi là kẻ mạnh đấy nhỉ? Nhưng giờ cũng sẽ chết dưới tay ta!


Linh lực hắn đã ngập tràn trên cánh tay, hắn gào lên:

- Thiên Bộc Quyền!

Một vụ nổ rất lớn xảy ra, sau lớp khói bụi ấy Tần Lãnh vẫn không sao, chỉ là có chút khó thở cho Thiên Tôn. Tần Lãnh chớp lấy thời cơ tên Hắc chủ quan mà rút kiếm ra lao đến. Vung hai đường kiếm ra, đi theo bởi những đường huyết hắc đỏ thẫm. Hai đường kiếm ấy đánh thẳng vào lưng Hắc, hắn đau đớn gào lên:

- Tên khốn!

Sau đòn vừa rồi tay Tần Lãnh như muốn nổ tung, hắn đau đớn buông Bị Ngạn ra. Thiên Tôn liền vác hắn trên vai chạy về sau để chữa trị, Hắc có ý định đuổi theo thì liền bị hai cây thương cản lại. Một cây hàn băng lạnh lẽo đến vô cùng, một cây lôi điện tựa hủy diệt. Tuyết La cùng với Lăng Lịch đã đáp xuống, hai người đồng thanh nói:

- Muốn bắt họ? Bước qua xác lão tử trước!

- Muốn bắt họ? Bước qua xác lão nương trước!

Dứt câu hai người lập tức lao vào giao chiến với Hắc, phía Thiên Tôn đang vác theo Tần Lãnh cũng đã chạy về được vòng phía sau để chữa trị. Vừa về đến nơi hắn cũng gục xuống mà ngất đi, Linh Nhi thấy Tần Lãnh bị thương nặng liền hỏi:

- Huynh làm cái trò gì mà để tay ra nông nỗi này vậy?

Hắn khó nhọc kể:

- Ta đã sơ ý chạm phải điều cấm kị của Bỉ Ngạn kiếm nên bị nó cắn trả. Khi dùng nó thì phải đau buồn tột độ, nhưng lúc đó tức giận ta đã chém ra thức thứ 3 của TuLa Kiếm Phổ.

Bắc Phi nghe xong cũng thở dài mà nhét đan dược vào mồm hắn rồi cũng đổ dược dịch lên người hắn rất nhiều. Dạ Hy kéo Thiên Tôn vào hỏi Thông Tuệ:

- Còn Thiên Tôn bị gì vậy, người hắn cứ nóng rực rồi còn đỏ bừng lên như cái vũ khí của Chí Dũng tiền bối nữa.

Thông Tuệ liền nhanh chóng lấy ra mấy nguyên liệu gì đó nhét vài mồm Thiên Tôn rồi cho hắn vào ngâm trong nước gì đó. Xong việc cô nàng mới quay lại giải thích với tâm trạng háo hức:

- Vậy là chúng ta có cơ hội thắng rồi!

Hằng Thiên đang được chưa thương cũng khó hiểu mà lên tiếng hỏi:

- Như vậy là sao?

Yên Nhi đang rèn lại giáp cho Tần Lãnh cũng hỏi:.


||||| Truyện đề cử: Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ |||||

- Vậy là sao ạ?

Thông Tuệ liền đáp:

- Hắn đang thức tỉnh thế chất mới, và đặc thù vô cùng. Trong lịch sử thế giới ta đọc được, chủ nhân trước kia của thể chất ấy gọi nó là Bất Hủ Thần Thể. Và cũng tên là Bất Hủ Chi Đế, một trong những kẻ đầu tiên đi ra ngoài…

Chỉ vừa nói đến đó cô nàng ôm đầu kêu lên đau đớn, mọi người vội vàng chạy đến nhưng Thông Tuệ ra hiệu không sao. Cô nàng nói tiếp:

- Để sau vậy, giờ ta chưa thể nói được nhưng nếu thể chất ấy có thể hoàn thành thì ta có cơ hội thắng đấy.

Quay ra nhìn Cơ Minh, Thông Tuệ hỏi:

- Hắn thức tỉnh thể chất đó thì ta có cơ hội nào không Cơ Minh?

Cơ Minh chỉ lắc đầu đáp:

- Chỉ là một đốm sáng mà thôi!

Âm thanh này tựa hồ cho họ thấy rằng cuộc chiến này còn dài vô cùng ở phía trước có vô vàn nguy hiểm Trở lại chiến trường thì Lăng Lịch vẫn đang cố chống đỡ, còn Tuyết La đã khó nhọc đứng dậy, nhổ ra từng hụm máu lớn. Cô nàng liền cắm băng thương xuống đất rồi hô lớn:

- Tuyệt! Băng Chi Huyền Vũ!


Năm ngọn núi băng lao lên từ dưới đất khoá chặt tên Hắc lại, nhưng trước lúc đó hắn đã đạp một cú rất mạnh vào người Lăng Lịch. Khiến Lăng Lịch bay về phía của Tuyết La rồi cả hai đều gục xuống. Phá vỡ lớp băng Hắc tụ linh lực lại ở bàn tay định dùng một đòn Thiên Bộc Quyền nữa. Đòn đánh lao thẳng tới chỗ của Lăng Lịch và Tuyết La, Hắc điên cuồng gào lớn:

- Chết đi hai con kiến!

Ánh sáng loé lên, theo luồng ánh sáng biến mất thân ảnh Đạo Cổ đã hiện ra đỡ lấy đòn tấn công kia của Hắc. Đạo Cổ tức giận toả ra sát khí, chỉ vài giây sau khi nhìn vào thần hồn của kẻ được mọi người cho là Chi Khu. Hắn tức giận nói:

- Mày là thằng nào! Chi Khu đang ở đâu!

Hắc khá bất ngờ nhưng cũng cười rồi đáp, tay vẫn không quên cắm mạnh vào ngực lấy ra thần hồn của Chi Khu:

- Ý ngươi là tên này à? Yếu đuối, vô dụng!

Hắc đột nhiên bị đánh bay đi, Tịch Mệnh cảnh của Đạo Cổ cũng không phải hàng giả. Trong chớp mắt hắn đã lao tới đạp một cú rất mạnh và cũng ngay lập tức cướp lại thần hồn của Chi Khu về. Từ không trung Đạo Cổ bóp nát ra rồi lấy ra một chiếc Chiến Phủ. Hắn cất tiếng nói với giọng điệu lạnh lẽo vô cùng:

- Ngươi phải trả ra cho những gì ngươi làm với Chi Khu!

Hắc cũng lấy ra một thanh Đoản Đao mà đáp:

- Ngươi có làm được không đã!
 
Chương 182: C182: Chap 72 đạo cổ cứu nguy


Tình thế bầy giờ rất khó khăn đối với nhóm người Hư Không Giới. Sức Mạnh của tên điên kia cũng chẳng phải yếu, dù gì hắn cũng cách họ cả một đại cảnh giới. Sau khi tạo ra cả một đại trận bao bọc lấy cả thế giới, Hằng Thiên liền gục xuống. Hắn khó nhọc nói:

- Tên điên này! Hắn rốt cuộc là thứ quỷ gì chứ? Mạnh một cách vô lý, không lẽ…

Nhẫn Dạ nhìn thấy Hằng Thiên như vậy liền truyền lực đại đạo để gia trì trận pháp. Hắn cũng đáp lại lời của Hằng Thiên:

- Có lẽ như người nghĩ đấy sư phụ, Tịch Mệnh Cảnh kia là có thật. Và tên điên kia đang ở cảnh giới ấy.

Từ xa có một thứ gì đó bay vụt qua hai người Hằng Thiên và Nhẫn Dạ. Thiên Hà đã lập tức có mặt để đỡ lấy Lăng Lịch, chống cây thương xuống đất Lăng Lịch lau đi vết máu rồi nói với Thiên Hà:

- Đưa Chí Dũng tiền bối trị thương đi, ngài ấy bị đánh một đòn khá nặng rồi.

Quay lên nhìn Nhẫn Dạ hắn nói:

- Tiền bối có thể đến chiến trường cường hoá cho Tần Lãnh được không ạ. Hắn đang một trọi một với Chi Khu nên rất cần ạ.

Nhẫn Dạ gật đầu rồi cố gắng bao phủ thần thức, sau vài giây hắn đã thành công cường hoá cho Tần Lãnh. Sau mấy cú đấm của Hắc, Tần Lãnh bị đánh bay đi nhưng hắn đột nhiên thấy đại đạo của bản thân nhiều hơn và vết thương đang dần hồi phục. Hắc cười lớn rồi bước về phía Tần Lãnh, hắn nói:

- Ngươi cũng được coi là kẻ mạnh đấy nhỉ? Nhưng giờ cũng sẽ chết dưới tay ta!


Linh lực hắn đã ngập tràn trên cánh tay, hắn gào lên:

- Thiên Bộc Quyền!

Một vụ nổ rất lớn xảy ra, sau lớp khói bụi ấy Tần Lãnh vẫn không sao, chỉ là có chút khó thở cho Thiên Tôn. Tần Lãnh chớp lấy thời cơ tên Hắc chủ quan mà rút kiếm ra lao đến. Vung hai đường kiếm ra, đi theo bởi những đường huyết hắc đỏ thẫm. Hai đường kiếm ấy đánh thẳng vào lưng Hắc, hắn đau đớn gào lên:

- Tên khốn!

Sau đòn vừa rồi tay Tần Lãnh như muốn nổ tung, hắn đau đớn buông Bị Ngạn ra. Thiên Tôn liền vác hắn trên vai chạy về sau để chữa trị, Hắc có ý định đuổi theo thì liền bị hai cây thương cản lại. Một cây hàn băng lạnh lẽo đến vô cùng, một cây lôi điện tựa hủy diệt. Tuyết La cùng với Lăng Lịch đã đáp xuống, hai người đồng thanh nói:

- Muốn bắt họ? Bước qua xác lão tử trước!

- Muốn bắt họ? Bước qua xác lão nương trước!

Dứt câu hai người lập tức lao vào giao chiến với Hắc, phía Thiên Tôn đang vác theo Tần Lãnh cũng đã chạy về được vòng phía sau để chữa trị. Vừa về đến nơi hắn cũng gục xuống mà ngất đi, Linh Nhi thấy Tần Lãnh bị thương nặng liền hỏi:

- Huynh làm cái trò gì mà để tay ra nông nỗi này vậy?

Hắn khó nhọc kể:

- Ta đã sơ ý chạm phải điều cấm kị của Bỉ Ngạn kiếm nên bị nó cắn trả. Khi dùng nó thì phải đau buồn tột độ, nhưng lúc đó tức giận ta đã chém ra thức thứ 3 của TuLa Kiếm Phổ.

Bắc Phi nghe xong cũng thở dài mà nhét đan dược vào mồm hắn rồi cũng đổ dược dịch lên người hắn rất nhiều. Dạ Hy kéo Thiên Tôn vào hỏi Thông Tuệ:

- Còn Thiên Tôn bị gì vậy, người hắn cứ nóng rực rồi còn đỏ bừng lên như cái vũ khí của Chí Dũng tiền bối nữa.

Thông Tuệ liền nhanh chóng lấy ra mấy nguyên liệu gì đó nhét vài mồm Thiên Tôn rồi cho hắn vào ngâm trong nước gì đó. Xong việc cô nàng mới quay lại giải thích với tâm trạng háo hức:

- Vậy là chúng ta có cơ hội thắng rồi!

Hằng Thiên đang được chưa thương cũng khó hiểu mà lên tiếng hỏi:

- Như vậy là sao?

Yên Nhi đang rèn lại giáp cho Tần Lãnh cũng hỏi:.


||||| Truyện đề cử: Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ |||||

- Vậy là sao ạ?

Thông Tuệ liền đáp:

- Hắn đang thức tỉnh thế chất mới, và đặc thù vô cùng. Trong lịch sử thế giới ta đọc được, chủ nhân trước kia của thể chất ấy gọi nó là Bất Hủ Thần Thể. Và cũng tên là Bất Hủ Chi Đế, một trong những kẻ đầu tiên đi ra ngoài…

Chỉ vừa nói đến đó cô nàng ôm đầu kêu lên đau đớn, mọi người vội vàng chạy đến nhưng Thông Tuệ ra hiệu không sao. Cô nàng nói tiếp:

- Để sau vậy, giờ ta chưa thể nói được nhưng nếu thể chất ấy có thể hoàn thành thì ta có cơ hội thắng đấy.

Quay ra nhìn Cơ Minh, Thông Tuệ hỏi:

- Hắn thức tỉnh thể chất đó thì ta có cơ hội nào không Cơ Minh?

Cơ Minh chỉ lắc đầu đáp:

- Chỉ là một đốm sáng mà thôi!

Âm thanh này tựa hồ cho họ thấy rằng cuộc chiến này còn dài vô cùng ở phía trước có vô vàn nguy hiểm Trở lại chiến trường thì Lăng Lịch vẫn đang cố chống đỡ, còn Tuyết La đã khó nhọc đứng dậy, nhổ ra từng hụm máu lớn. Cô nàng liền cắm băng thương xuống đất rồi hô lớn:

- Tuyệt! Băng Chi Huyền Vũ!


Năm ngọn núi băng lao lên từ dưới đất khoá chặt tên Hắc lại, nhưng trước lúc đó hắn đã đạp một cú rất mạnh vào người Lăng Lịch. Khiến Lăng Lịch bay về phía của Tuyết La rồi cả hai đều gục xuống. Phá vỡ lớp băng Hắc tụ linh lực lại ở bàn tay định dùng một đòn Thiên Bộc Quyền nữa. Đòn đánh lao thẳng tới chỗ của Lăng Lịch và Tuyết La, Hắc điên cuồng gào lớn:

- Chết đi hai con kiến!

Ánh sáng loé lên, theo luồng ánh sáng biến mất thân ảnh Đạo Cổ đã hiện ra đỡ lấy đòn tấn công kia của Hắc. Đạo Cổ tức giận toả ra sát khí, chỉ vài giây sau khi nhìn vào thần hồn của kẻ được mọi người cho là Chi Khu. Hắn tức giận nói:

- Mày là thằng nào! Chi Khu đang ở đâu!

Hắc khá bất ngờ nhưng cũng cười rồi đáp, tay vẫn không quên cắm mạnh vào ngực lấy ra thần hồn của Chi Khu:

- Ý ngươi là tên này à? Yếu đuối, vô dụng!

Hắc đột nhiên bị đánh bay đi, Tịch Mệnh cảnh của Đạo Cổ cũng không phải hàng giả. Trong chớp mắt hắn đã lao tới đạp một cú rất mạnh và cũng ngay lập tức cướp lại thần hồn của Chi Khu về. Từ không trung Đạo Cổ bóp nát ra rồi lấy ra một chiếc Chiến Phủ. Hắn cất tiếng nói với giọng điệu lạnh lẽo vô cùng:

- Ngươi phải trả ra cho những gì ngươi làm với Chi Khu!

Hắc cũng lấy ra một thanh Đoản Đao mà đáp:

- Ngươi có làm được không đã!
 
Chương 183: C183: Chap 73 giao tranh của cường giả tịch mệnh cảnh


Sau khi Đạo Cổ lấy ra chiến phủ của mình thì không khí xung quanh đã vặn vẹo và đang bị bóp méo dưới sức mạnh của chiến phù. Hắn tức giận nhìn về Hắc rồi hỏi:

- Làm sao ngươi có thể chiếm được thân xác của Chi Khu? Nói mau!

Hắc cũng chẳng có vẻ gì là tội lỗi mà đáp:

- Chẳng qua chỉ là tra tấn hắn đến mức thần hồn yếu đi rồi nhập vào thôi mà. Ngươi có cần làm quá lên không vậy?

Dứt câu một nhát vung rìu của Đạo Cổ lao thẳng tới phía của Hắc khiến hắn bay đi rất xa. Một cú vung thôi đã gần như phá hủy đi kết giới do Hằng Thiên dốc sức tạo nên. Đạo Cổ vốn coi Chi Khu như là anh em ruột, chỉ vì có một đám hung thú làm Chi Khu buồn và từ đó hung thú xuýt bị tuyệt diệt. Hắn quý Chi Khu còn hơn cả bản thân, mà giờ lại nghe những lời của kẻ chiếm xác huynh đệ mình như vậy mà khiến hắn tức giận tột cùng. Hắn hít một hơi rồi thở ra, giọng điệu âm trầm hắn lên tiếng cùng với giao diện lạnh lùng đến đáng sợ:

- Ngươi! Chắc chắn, chắc chắn nay ngươi phải chôn thây ở đây! Ngươi phải trả giá cho những việc ngươi làm với bách tính và Chi Khu!

Hắc đã ho ra máu, hắn hoang mang, hắn thầm nghĩ " Cái gì chứ? Một rìu của hắn vung đến cứ như vậy mà ta ăn chọn? Làm sao có kẻ có thể mạnh hơn ta được!" Hồi thần hắn đứng dậy, như hiểu ra điều gì đó hắn gào lên:

- Ngươi nghĩ ngươi còn hi vọng sao? Lão già kia đã chết rồi! Ta là bóng tối, ta chính là hiện thân của nhưng thứ tiêu cực! Và ta! Ta không thể nào chết được!


Đạo Cổ khi nghe vậy cũng có chút tiếc thương, hắn lấy ra cốc rượu lấy ra Đông Hoang Chi Tửu của mình. Rót đầy chén hắn quỳ xuống mà hô lớn:

- Vãn bối có mắt như mù có tai như điếc, tu vi đạt đến thông thiên mà đến khi tiền bối thân tử đạo tiêu cũng phải để kẻ thù nhắc cho mới biết! Một chén này là để tạ tội cũng như tiễn đưa ngài đi!

Nói xong hắn uống cạn rồi nhớ lại kí ức xưa, khi hắn mới tới đây thì đã có Vạn Cổ rồi, lão chỉ sống một mình cô độc trong khoảng không bao la. Khi mới đến hắn đã được Vạn Cổ dậy cho rất nhiều thứ, và hắn cùng với Chi Khu cùng góp phần tạo lên nhân loại cho Hư Không Giới. Có thể một tiếng thấy của Đạo Cổ dành cho Vạn Cổ cũng không ngoa. Sau khi lấy lại được bình tĩnh, hắn mới quay ra nhìn tên Hắc, hắn vẫn âm trầm nói:

- Vậy thì ngươi chính là một phần mà tiền bồi muốn cản lại! Càng không thể để ngươi sống!

Hắc cười phá lên rồi đáp lời:

- Đúng! Ta chính là con của Mẫu Tổ, người đã tách một của mình để hình thành nên ta, và đặt tên tà là Hắc! Và ta chính là bóng tối, dù có giết ta thì chắc chắn ta vẫn sẽ không chết! Ta không thể chết được, nơi nào ánh sáng chiếu qua thì đều có bóng tối!

Đạo Cổ thì lại nở ra nụ cười sắc lạnh mà hỏi Hắc:

- Có vẻ như ngươi chưa biết vũ khí của ta tên gì nhỉ?

Dứt câu một nhát rìu nữa lại được vung ra, lần này Hắc đã bị thương nặng hơn cả vừa rồi. Hắc tức giận nói:

- Lực lượng của Thánh Quang do lão gìa kia tạo ra!

Đạo Cổ gật đầu mà đáp:

- Xem ra ngươi cũng không bị ngu!


Hắc thấy vậy liền chặn họng gào lên:

- Mẹ nhà nó! Ta là kẻ xấu có học thức chứ không phải là kẻ xấu không có học thức như lũ sơn tặc thổ phỉ!

Đạo Cổ liền gào lên:

- Mẹ kiếp! Quang Minh Chi Phủ! Hoàng Kim Ý Chí!

Một luồng ánh sáng chói rực toả ra, Hắc lại phun ra thêm được một chục bát tiết canh nữa, hắn tức giận gào lên:

- Hắc Hám Chi Đao! Phệ Tinh!

Ánh sáng của Đạo Cổ đang dần bị hấp thụ, sau một hồi thì ánh sáng kia cũng vụt tắt. Bất ngờ thay, Đạo Cổ đã nhân thời cơ Hắc còn khó chịu với ánh sáng của mình mà đã vòng ra đằng sau để chờ thời cơ. Ngay cáu lúc Hắc vừa hấp thụ xong ánh sáng thì Đạo Cổ liền bổ xuống một rìu. Có vẻ như Đạo Cổ đã dùng gần như toàn bộ thức lực của mình, còn vì tại sao thì sau đòn đó cả thế giới đã chết này đã tách ra làm đôi. Nhóm người của Hư Không Giới cũng thán phục và ngạc nhiên khi thấy đòn đánh của Đạo Cổ. Hằng Thiên vì đại trận bị phá cũng có chút phản phệ mà ho ra máu. Hắn mãn nguyện nói:

- Vẫn là chúng ta may mắn hơn chút…

Sau đó hắn đã ngất đi, Chí Dũng cũng cảm thán rồi nói:


- Nó còn có uy lực mạnh hơn The Zero mình! Quả là cường giả như cỏ, núi cao còn núi khác cao hơn.

Thiên Tôn cười gượng rồi nói:

- Nó là cái gì vậy tiền bối?

Chí Dũng giải thích:

- Nó chỉ là quả boom bình thường thôi, nhưng sau một lần ta dùng bùa chú trọng lực để ép đá thì đã tạo ra một cái hố đen nên ta đã cho nó vào. Cùng với phản ứng phân hạch thì hố đen sẽ rất mạnh.

Ở phía của Đạo Cổ thì hắn vẫn đang lao vào đánh nhau với Hắc không ngừng. Một câu thanh niên ở nơi nào đó âm u vô cùng mà khó nhọc nói:

- Người này ta có quen không vậy?
 
Chương 183: C183: Chap 73 giao tranh của cường giả tịch mệnh cảnh


Sau khi Đạo Cổ lấy ra chiến phủ của mình thì không khí xung quanh đã vặn vẹo và đang bị bóp méo dưới sức mạnh của chiến phù. Hắn tức giận nhìn về Hắc rồi hỏi:

- Làm sao ngươi có thể chiếm được thân xác của Chi Khu? Nói mau!

Hắc cũng chẳng có vẻ gì là tội lỗi mà đáp:

- Chẳng qua chỉ là tra tấn hắn đến mức thần hồn yếu đi rồi nhập vào thôi mà. Ngươi có cần làm quá lên không vậy?

Dứt câu một nhát vung rìu của Đạo Cổ lao thẳng tới phía của Hắc khiến hắn bay đi rất xa. Một cú vung thôi đã gần như phá hủy đi kết giới do Hằng Thiên dốc sức tạo nên. Đạo Cổ vốn coi Chi Khu như là anh em ruột, chỉ vì có một đám hung thú làm Chi Khu buồn và từ đó hung thú xuýt bị tuyệt diệt. Hắn quý Chi Khu còn hơn cả bản thân, mà giờ lại nghe những lời của kẻ chiếm xác huynh đệ mình như vậy mà khiến hắn tức giận tột cùng. Hắn hít một hơi rồi thở ra, giọng điệu âm trầm hắn lên tiếng cùng với giao diện lạnh lùng đến đáng sợ:

- Ngươi! Chắc chắn, chắc chắn nay ngươi phải chôn thây ở đây! Ngươi phải trả giá cho những việc ngươi làm với bách tính và Chi Khu!

Hắc đã ho ra máu, hắn hoang mang, hắn thầm nghĩ " Cái gì chứ? Một rìu của hắn vung đến cứ như vậy mà ta ăn chọn? Làm sao có kẻ có thể mạnh hơn ta được!" Hồi thần hắn đứng dậy, như hiểu ra điều gì đó hắn gào lên:

- Ngươi nghĩ ngươi còn hi vọng sao? Lão già kia đã chết rồi! Ta là bóng tối, ta chính là hiện thân của nhưng thứ tiêu cực! Và ta! Ta không thể nào chết được!


Đạo Cổ khi nghe vậy cũng có chút tiếc thương, hắn lấy ra cốc rượu lấy ra Đông Hoang Chi Tửu của mình. Rót đầy chén hắn quỳ xuống mà hô lớn:

- Vãn bối có mắt như mù có tai như điếc, tu vi đạt đến thông thiên mà đến khi tiền bối thân tử đạo tiêu cũng phải để kẻ thù nhắc cho mới biết! Một chén này là để tạ tội cũng như tiễn đưa ngài đi!

Nói xong hắn uống cạn rồi nhớ lại kí ức xưa, khi hắn mới tới đây thì đã có Vạn Cổ rồi, lão chỉ sống một mình cô độc trong khoảng không bao la. Khi mới đến hắn đã được Vạn Cổ dậy cho rất nhiều thứ, và hắn cùng với Chi Khu cùng góp phần tạo lên nhân loại cho Hư Không Giới. Có thể một tiếng thấy của Đạo Cổ dành cho Vạn Cổ cũng không ngoa. Sau khi lấy lại được bình tĩnh, hắn mới quay ra nhìn tên Hắc, hắn vẫn âm trầm nói:

- Vậy thì ngươi chính là một phần mà tiền bồi muốn cản lại! Càng không thể để ngươi sống!

Hắc cười phá lên rồi đáp lời:

- Đúng! Ta chính là con của Mẫu Tổ, người đã tách một của mình để hình thành nên ta, và đặt tên tà là Hắc! Và ta chính là bóng tối, dù có giết ta thì chắc chắn ta vẫn sẽ không chết! Ta không thể chết được, nơi nào ánh sáng chiếu qua thì đều có bóng tối!

Đạo Cổ thì lại nở ra nụ cười sắc lạnh mà hỏi Hắc:

- Có vẻ như ngươi chưa biết vũ khí của ta tên gì nhỉ?

Dứt câu một nhát rìu nữa lại được vung ra, lần này Hắc đã bị thương nặng hơn cả vừa rồi. Hắc tức giận nói:

- Lực lượng của Thánh Quang do lão gìa kia tạo ra!

Đạo Cổ gật đầu mà đáp:

- Xem ra ngươi cũng không bị ngu!


Hắc thấy vậy liền chặn họng gào lên:

- Mẹ nhà nó! Ta là kẻ xấu có học thức chứ không phải là kẻ xấu không có học thức như lũ sơn tặc thổ phỉ!

Đạo Cổ liền gào lên:

- Mẹ kiếp! Quang Minh Chi Phủ! Hoàng Kim Ý Chí!

Một luồng ánh sáng chói rực toả ra, Hắc lại phun ra thêm được một chục bát tiết canh nữa, hắn tức giận gào lên:

- Hắc Hám Chi Đao! Phệ Tinh!

Ánh sáng của Đạo Cổ đang dần bị hấp thụ, sau một hồi thì ánh sáng kia cũng vụt tắt. Bất ngờ thay, Đạo Cổ đã nhân thời cơ Hắc còn khó chịu với ánh sáng của mình mà đã vòng ra đằng sau để chờ thời cơ. Ngay cáu lúc Hắc vừa hấp thụ xong ánh sáng thì Đạo Cổ liền bổ xuống một rìu. Có vẻ như Đạo Cổ đã dùng gần như toàn bộ thức lực của mình, còn vì tại sao thì sau đòn đó cả thế giới đã chết này đã tách ra làm đôi. Nhóm người của Hư Không Giới cũng thán phục và ngạc nhiên khi thấy đòn đánh của Đạo Cổ. Hằng Thiên vì đại trận bị phá cũng có chút phản phệ mà ho ra máu. Hắn mãn nguyện nói:

- Vẫn là chúng ta may mắn hơn chút…

Sau đó hắn đã ngất đi, Chí Dũng cũng cảm thán rồi nói:


- Nó còn có uy lực mạnh hơn The Zero mình! Quả là cường giả như cỏ, núi cao còn núi khác cao hơn.

Thiên Tôn cười gượng rồi nói:

- Nó là cái gì vậy tiền bối?

Chí Dũng giải thích:

- Nó chỉ là quả boom bình thường thôi, nhưng sau một lần ta dùng bùa chú trọng lực để ép đá thì đã tạo ra một cái hố đen nên ta đã cho nó vào. Cùng với phản ứng phân hạch thì hố đen sẽ rất mạnh.

Ở phía của Đạo Cổ thì hắn vẫn đang lao vào đánh nhau với Hắc không ngừng. Một câu thanh niên ở nơi nào đó âm u vô cùng mà khó nhọc nói:

- Người này ta có quen không vậy?
 
Chương 184: C184: Chap 74 hủy thiên diệt địa


Dưới sự tác động của cường giả Tịch Mệnh Cảnh, cả một cái trung cấp thế giới này gần như không chịu nổi mà sắp nổ tung. Đạp mạnh một cú đến, Đạo Cổ tức giận giơ Quang Minh Chi Phủ lên rồi vạng một phát rất mạnh vào người Hắc. Một đòn này trực tiếp khiến Hắc đau đớn gào lên, nó tức giận nói:

- Đây là thân xác của bạn ngươi đấy Đạo Cổ, ngươi để thân xác bạn của mình tổn thương à?

Đạo Cổ không một chút mảy may, cặp mắt lạnh lùng hắn nhìn rồi đáp lại:

- Nếu hắn là kẻ góp phần tạo ra thế giới này thì cũng phải góp phần bảo vệ thế giới này. Cũng sớm giác ngộ được ngày nào đó sẽ phải chết để bảo vệ nơi này!

Nói xong hắn vung mạnh chiến phủ xuống khiến mặt đất bị cày nát, một cái hố rất to xuất hiện. Hắc lúc này đang dùng thứ công pháp gì đó mà hấp thụ lấy bầu trời đêm để hồi phục lại cánh tay của nó. Nó tức giận gào lên:

- Tên khốn! Đã gần như chết đi mà vẫn kiềm chế ta!

Đạo Cổ liền lao đến đạp một cú thẳng vào mặt nó khiến nó càng lún sâu vào trong đất. Đạo Cổ vung chiến phủ lên thêm lần nữa thì Hắc liền trọc tay vào đầu mà lôi thần hồn của Chi Khu ra đỡ đòn đánh đang lao tới của Đạo Cổ. Hắn thấy vậy liền đổi hướng đòn đánh đi và cướp lấy thần hồn của Chi Khu. Vì đồi hướng đòn đánh ấy nên Đạo Cổ cũng đã bị phản phệ mà nôn ra rất nhiều máu. Hắc nhân lúc ấy đấm một cú rất mạnh vào cằm của Đạo Cổ khiến hắn bay tít lên trên không trung. Rút đoản đao của mình ra nó liền vung ra ba bốn nhát chém hướng về phía Đạo Cổ. Ngay lúc ấy Tần Lãnh liền lao lên dùng Thái Cực Kiếm Phổ mà hất ngược lại mấy nhát chém của Hắc. Nó tức giận gào lên:


- Mẹ Kiếp! Lại là ngươi cản lão tử! Vì cớ gì một tên Võ Đế nhỏ nhoi mà dám ngăn cản ta chứ?

Tần Lãnh sau đòn đó bị thương cũng không nhẹ nhưng hắn vẫn đứng lên mà dõng dạc nói:

- Chừng nào ngươi chưa chết thì ta chưa vong! Ta chiến đấu thay cả phần huynh ấy nữa!

Nói xong hắn liền lao lên, lại cùng trùng khớp với hành động của thiếu niên ở nơi âm u kia. Hắn sau khi g iết chết mấy tên quỷ sai xong liền ôm đầu đau đớn gào lên:

- Tại sao ta lại phải giết họ! Tại sao ta lại cứ phải đi tiếp chứ?

Hình ảnh của Tần Lãnh và mọi người dốc sức chiến đấu hiện ra trong đầu hắn. Hắn lại đau đớn gào lên:

- Họ là ai! Sao… Sao ta lại thấy đau sót vì họ chứ! Ahhhhhh

Mặt đất xung quanh liền vỡ vụn theo tiếng hét đó, quỷ sai cũng kéo đến ngày một đông hơn. Ở một cây cầu màu đỏ nào đó, một người phụ nữ sinh đẹp đang múc canh rồi thở dài nói:

- Tên nào mà ồn ào vậy chứ?

Thập Điện Diêm La cũng đang nháo nhào lên vì một u hồn đang thảm sát các quỷ sai. Một nhát chém được một tên quỷ sai vung về phía người thanh niên kia, cũng là lúc mà Tần Lãnh bị một nhát chém của Hắc đánh thẳng vào bụng. Thiên Hà liền đỡ lấy Tần Lãnh rồi ném Thiên Tôn lao thẳng đến phía của Hắc. Đạo Cổ cũng được Thiên Hà mang về trị thương, hắn khó khăn nói:

- Tên đó đột nhiên mạnh lên một cách vô lý! Có vẻ như Chi Khu đã kiềm chế hắn nên ta mới có thể tạm thời thắng thế.


Thấy mọi người ngơ ngác nên hắn liền giải thích luôn cho mọi người nghe:

- Bạn ta không phải là thứ kia, hắn bây giờ chỉ tồn tại ở dạng linh hồn thể. Tên kia vào lúc xưa đã chiếm lấy cơ thể của bạn ta, nên mới có sự việc như bây giờ.

Nhìn sang Thông Tuệ hắn liền nói:

- Ngươi có biết mẫu tổ là ai không?

Thông Tuệ như được đưa vào một thư viện chứa rất nhiều thông tin của cả thế giới. Sau một hồi tìm kiếm cô nàng liền lắc đầu đáp:

- Kho tàng quá lớn, ta tìm nhưng không thấy có thông tin gì, hoặc có thể ta không tìm kĩ.

Từ đầu trận đến giờ Cổ đang thức tỉnh lại kí ức nên chẳng giúp được gì. Giờ hắn đã thức tỉnh xong, đứng dậy hắn dậm chân xuống đất khởi lên thần thể rồi nói:

- Ta sẽ đi giúp Thiên Tôn, từ giờ gọi ta là Cổ Y nhé!


Một bước chân hắn đã đến kế bên Hắc, dừng thời gian lại Cổ Y đã châm vào 13 huyệt vị của Hắc bằng những cây kim cực động mà hắn lấy được trong thế giới hắn đến để đề thăng lên Võ Đế ngũ cảnh. Vẫn kịp thời gian hắn ôm theo Thiên Tôn chạy ra khỏi đòn tấn công của Hắc. Thời gian tiếp tục trôi Hắc trực tiếp cảm nhận được lượng độc đang chảy trong cơ thể, hắn trực tiếp chặt đứt tay mà khống chế máu độc chảy ngược ra ngoài. Cổ Y và Thiên Tôn liền há mồm mà đồng thanh nói:

- Tên này cũng đủ tàn nhẫn với chính bản thân mình.

Lúc này thiếu niên lạ mặt kia đã đi đến Nhất Điện trong Thập Điện Diêm La, một mình hắn đã g iết chết cả tỷ tên quỷ sai. Diêm Vương của Nhất Điện cũng chẳng phải đối thủ của hắn mà bị hắn ép vào thế nguy hiểm. Nhưng hắn chẳng có ý định kết liễu lão mà lấy quyển sổ sinh tử ra định gạch tên ai đó. Hắn cố nhớ lại mình muốn gạch tên ai nhưng rồi lại ôm đầu gào lên:

- Ta rốt cuộc muốn gạch tên ai vậy cơ chứ? Ahhhhhh

Theo tiếng kêu ấy Nhất Điện gần như sụp đổ, cả Địa Phủ lúc này đang náo loạn vì một thiếu niên. Trở về với cuộc chiến của nhóm người Hư Không Giới, Hắc gần như đã chết sau lần rút máu ấy. Đột nhiên hắc khí toả ra từ cơ thể hắn không ngừng, hắn đứng dậy vặn đầu rồi cầm tay lên mà nói:

- Ta chưa chết sớm thế đây lũ sâu bọ ạ! Chờ xem ta sẽ giết ai sau niềm hi vọng của các ngươi nào?

Sau đó hắn liền cười nên, vang khắp cả trung cấp thế giới này.
 
Chương 184: C184: Chap 74 hủy thiên diệt địa


Dưới sự tác động của cường giả Tịch Mệnh Cảnh, cả một cái trung cấp thế giới này gần như không chịu nổi mà sắp nổ tung. Đạp mạnh một cú đến, Đạo Cổ tức giận giơ Quang Minh Chi Phủ lên rồi vạng một phát rất mạnh vào người Hắc. Một đòn này trực tiếp khiến Hắc đau đớn gào lên, nó tức giận nói:

- Đây là thân xác của bạn ngươi đấy Đạo Cổ, ngươi để thân xác bạn của mình tổn thương à?

Đạo Cổ không một chút mảy may, cặp mắt lạnh lùng hắn nhìn rồi đáp lại:

- Nếu hắn là kẻ góp phần tạo ra thế giới này thì cũng phải góp phần bảo vệ thế giới này. Cũng sớm giác ngộ được ngày nào đó sẽ phải chết để bảo vệ nơi này!

Nói xong hắn vung mạnh chiến phủ xuống khiến mặt đất bị cày nát, một cái hố rất to xuất hiện. Hắc lúc này đang dùng thứ công pháp gì đó mà hấp thụ lấy bầu trời đêm để hồi phục lại cánh tay của nó. Nó tức giận gào lên:

- Tên khốn! Đã gần như chết đi mà vẫn kiềm chế ta!

Đạo Cổ liền lao đến đạp một cú thẳng vào mặt nó khiến nó càng lún sâu vào trong đất. Đạo Cổ vung chiến phủ lên thêm lần nữa thì Hắc liền trọc tay vào đầu mà lôi thần hồn của Chi Khu ra đỡ đòn đánh đang lao tới của Đạo Cổ. Hắn thấy vậy liền đổi hướng đòn đánh đi và cướp lấy thần hồn của Chi Khu. Vì đồi hướng đòn đánh ấy nên Đạo Cổ cũng đã bị phản phệ mà nôn ra rất nhiều máu. Hắc nhân lúc ấy đấm một cú rất mạnh vào cằm của Đạo Cổ khiến hắn bay tít lên trên không trung. Rút đoản đao của mình ra nó liền vung ra ba bốn nhát chém hướng về phía Đạo Cổ. Ngay lúc ấy Tần Lãnh liền lao lên dùng Thái Cực Kiếm Phổ mà hất ngược lại mấy nhát chém của Hắc. Nó tức giận gào lên:


- Mẹ Kiếp! Lại là ngươi cản lão tử! Vì cớ gì một tên Võ Đế nhỏ nhoi mà dám ngăn cản ta chứ?

Tần Lãnh sau đòn đó bị thương cũng không nhẹ nhưng hắn vẫn đứng lên mà dõng dạc nói:

- Chừng nào ngươi chưa chết thì ta chưa vong! Ta chiến đấu thay cả phần huynh ấy nữa!

Nói xong hắn liền lao lên, lại cùng trùng khớp với hành động của thiếu niên ở nơi âm u kia. Hắn sau khi g iết chết mấy tên quỷ sai xong liền ôm đầu đau đớn gào lên:

- Tại sao ta lại phải giết họ! Tại sao ta lại cứ phải đi tiếp chứ?

Hình ảnh của Tần Lãnh và mọi người dốc sức chiến đấu hiện ra trong đầu hắn. Hắn lại đau đớn gào lên:

- Họ là ai! Sao… Sao ta lại thấy đau sót vì họ chứ! Ahhhhhh

Mặt đất xung quanh liền vỡ vụn theo tiếng hét đó, quỷ sai cũng kéo đến ngày một đông hơn. Ở một cây cầu màu đỏ nào đó, một người phụ nữ sinh đẹp đang múc canh rồi thở dài nói:

- Tên nào mà ồn ào vậy chứ?

Thập Điện Diêm La cũng đang nháo nhào lên vì một u hồn đang thảm sát các quỷ sai. Một nhát chém được một tên quỷ sai vung về phía người thanh niên kia, cũng là lúc mà Tần Lãnh bị một nhát chém của Hắc đánh thẳng vào bụng. Thiên Hà liền đỡ lấy Tần Lãnh rồi ném Thiên Tôn lao thẳng đến phía của Hắc. Đạo Cổ cũng được Thiên Hà mang về trị thương, hắn khó khăn nói:

- Tên đó đột nhiên mạnh lên một cách vô lý! Có vẻ như Chi Khu đã kiềm chế hắn nên ta mới có thể tạm thời thắng thế.


Thấy mọi người ngơ ngác nên hắn liền giải thích luôn cho mọi người nghe:

- Bạn ta không phải là thứ kia, hắn bây giờ chỉ tồn tại ở dạng linh hồn thể. Tên kia vào lúc xưa đã chiếm lấy cơ thể của bạn ta, nên mới có sự việc như bây giờ.

Nhìn sang Thông Tuệ hắn liền nói:

- Ngươi có biết mẫu tổ là ai không?

Thông Tuệ như được đưa vào một thư viện chứa rất nhiều thông tin của cả thế giới. Sau một hồi tìm kiếm cô nàng liền lắc đầu đáp:

- Kho tàng quá lớn, ta tìm nhưng không thấy có thông tin gì, hoặc có thể ta không tìm kĩ.

Từ đầu trận đến giờ Cổ đang thức tỉnh lại kí ức nên chẳng giúp được gì. Giờ hắn đã thức tỉnh xong, đứng dậy hắn dậm chân xuống đất khởi lên thần thể rồi nói:

- Ta sẽ đi giúp Thiên Tôn, từ giờ gọi ta là Cổ Y nhé!


Một bước chân hắn đã đến kế bên Hắc, dừng thời gian lại Cổ Y đã châm vào 13 huyệt vị của Hắc bằng những cây kim cực động mà hắn lấy được trong thế giới hắn đến để đề thăng lên Võ Đế ngũ cảnh. Vẫn kịp thời gian hắn ôm theo Thiên Tôn chạy ra khỏi đòn tấn công của Hắc. Thời gian tiếp tục trôi Hắc trực tiếp cảm nhận được lượng độc đang chảy trong cơ thể, hắn trực tiếp chặt đứt tay mà khống chế máu độc chảy ngược ra ngoài. Cổ Y và Thiên Tôn liền há mồm mà đồng thanh nói:

- Tên này cũng đủ tàn nhẫn với chính bản thân mình.

Lúc này thiếu niên lạ mặt kia đã đi đến Nhất Điện trong Thập Điện Diêm La, một mình hắn đã g iết chết cả tỷ tên quỷ sai. Diêm Vương của Nhất Điện cũng chẳng phải đối thủ của hắn mà bị hắn ép vào thế nguy hiểm. Nhưng hắn chẳng có ý định kết liễu lão mà lấy quyển sổ sinh tử ra định gạch tên ai đó. Hắn cố nhớ lại mình muốn gạch tên ai nhưng rồi lại ôm đầu gào lên:

- Ta rốt cuộc muốn gạch tên ai vậy cơ chứ? Ahhhhhh

Theo tiếng kêu ấy Nhất Điện gần như sụp đổ, cả Địa Phủ lúc này đang náo loạn vì một thiếu niên. Trở về với cuộc chiến của nhóm người Hư Không Giới, Hắc gần như đã chết sau lần rút máu ấy. Đột nhiên hắc khí toả ra từ cơ thể hắn không ngừng, hắn đứng dậy vặn đầu rồi cầm tay lên mà nói:

- Ta chưa chết sớm thế đây lũ sâu bọ ạ! Chờ xem ta sẽ giết ai sau niềm hi vọng của các ngươi nào?

Sau đó hắn liền cười nên, vang khắp cả trung cấp thế giới này.
 
Chương 185: C185: Chap 75 đạo cổ thất thế máu của kẻ bị nguyền rủa


Hắc nói xong cũng là lúc đám hắc khí được hắn toả ra cũng đã bị hắn hấp thụ lại. Một bộ giáp đen tuyền hiện ra, với hoạ tiết đầu lâu và rất nhiều hoạ tiết khác. Hắc sờ qua bộ giáp rồi nói:

- Nó là Hỗn Loạn Chiến Giáp! Và như cái tên của nó, ta và nó sẽ đem thế giới này đến hỗn loạn!

Thông Tuệ đột nhiên nhận được thông báo tin nhắn, trưởng lão trong thánh địa đã gấp rút xin chỉ thị tác chiến với loại sinh vật lạ. Thông Tuệ quay sang nói thầm với Chí Dũng và Nhẫn Dạ:

- Hai vị tiền bối! Hư Không Giới gặp rất nhiều sinh vật lạ tấn công, cần chỉ thị tác chiến ạ.

Chí Dũng gật đầu rồi ra hiệu Nhẫn Dạ trở lại trận chiến, sau đó hắn gọi Cơ Minh ra rồi nói:

- Ngươi nhìn trước tương lai hộ ta xem là Hư Không Giới qua khỏi nạn này được không?

Cơ Minh đen mặt gào lên:

- Sao ngài không bảo ta hồi sinh Vô Cực huynh đi!

Chí Dũng biết Cơ Minh hiều lầm liền cho hắn xem tình hình Hư Không Giới hiện tại. Hắn xem xong liền ngồi xuống, cắn ngón tay hắn lấy máu bôi lên trán rồi lúc sau hắn nói:

- Cánh Phải, Cửa Đông, Cửa Nam. Đó là tất cả những gì ta có thể nói.

Chí Dũng nghe xong cũng liền vạch ra kế hoạch, một hồi sau hắn đã gửi đi tin nhắn. Vừa gửi xong thì một tia sáng bắn roẹt qua, nhìn theo hướng đó Chí Dũng thấy Hắc đã dùng bộ giáp kì lạ nào đó mà tấn công Đạo Cổ. Hắn liền tức giận vác 10 quả The Zero ra mà hét lên rất lớn:


- Đạo Cổ tiền bối lùi ra xa chút!

Tần Lãnh sau khi biết uy lực cũng nhanh chóng tốc biến về sau, Đạo Cổ thấy vậy liền hô lên:

- Xích Quang Minh!

Hàng ngàn sợi xích lao ra quấn lấy người tên Hắc, Đạo Cổ có mặt ở phía sau cũng là lúc 10 quả The Zero của Chí Dũng bay đến nơi. Hắc thấy vậy tức giận gào lên:

- Tên khốn nhà ngươi dùng ám khí…

Liên tục mười vụ nổ xảy ra, trực tiếp đưa một nửa cái trung cấp thế giới này đi về với cát bụi. Đạo Cổ cũng há hốc mồm, ngạc nhiên với uy lực như vậy của mấy cục bé như cục đá. Hắn hỏi:

- Cục đá đó mạnh như vậy thì sao lại là ám khí chứ?

Chí Dũng liền chẹp miệng lắc đầu rồi nói:

- Đấy là bom chứ không phải cục đá, nó là vũ khí hủy diệt chứ không phải ám khí.

Một tia sáng lại roẹt qua, Đạo Cổ lập tức lao ra đỡ cho mọi người, Hắc tức giận gào lên:

- Tên khốn! Nhãi nhép như ngươi mà dám làm ta bị thương?

Đòn vừa rồi khiến Hắc trực tiếp bỏ lại một chân để chạy trốn, Đạo Cổ tuy đã kịp đỡ cho mọi ngươi nhưng cũng rất gấp gáp nên đã bị tia sáng quét qua bả vai. Khiến hắn rất đau đớn, ở dưới âm phủ thiếu niên kia cũng nghe thấy tiếng nổ rất lớn. Hắn lại ôm đầu gào lên:

- Ta là ai chứ? Ta muốn gạch tên cho ai vậy? Sao ta không thể nhớ được gì hết?

Hắn liên tục đấp xuống đất khiến Nhất Điện bị san bằng, từ trần nhà một giọt máu rời xuống trán của thiếu niên ấy. Hắn biết mình cần gạch tên cho ngươi nào đó tên Dương Vô Cực rồi phải đi đến tìm Mạnh Bà. Hắn liền vui vẻ trở lại mà gạch tên của kẻ kia rồi chạy đi tìm Mạnh Bà. Giọt máu kia cũng đã khiến thiếu niên ấy mạnh lên rất nhiều, một đường hắn đi hắn cũng phá sạch mấy cái Điện nữa. Ở gần cầu Nại Hà, Diêm Vương sau khi nghe quỷ sai báo cáo liền tức giận gào lên:

- Tên đó là ai được chứ? Mà tên Nam Tào với tên Bắc Đẩu chết tiệt kia nữa! Sổ sinh không đưa mà chỉ đưa sổ tử, muốn Thập Điện Diêm La ta tức chết đấy à?

Mạnh Bà từ từ đi ra đầu cầu rồi nói:

- Người có cần phải tức giận như vậy không Diêm Vương?. 𝐓г𝓊𝘺ệ𝘯‎ ha𝘺‎ l𝓊ô𝘯‎ có‎ 𝑡ại‎ ⩶‎ 𝐓R𝓊‎ M𝐓R𝖴Y𝚎𝑁.V𝘯‎ ⩶

Diêm Vương liền thở dài đáp:

- Hắn thật sự là quỷ đấy!


Mạnh Bà khó hiểu hỏi:

- Vậy ta với ngài là gì?

Diêm Vương liền cứng họng, một hồi lão lại nói:

- Ý ta là hắn không phải con người ấy, chả tên con người nào làm được như vậy cả.

Mạnh Bà lại khó hiểu hỏi:

- Nhưng hắn chết rồi thì giờ hắn là hồn ma hoặc là vong linh chứ đâu phải người?

Diêm Vương liền gào lên:

- Nàng có thể bớt đùa được không vậy? Hắn, một mình hắn thôi đã phá nát năm trong mười cái điện của Thập Điện Diêm La rồi đấy.

Mạnh Bà cũng ngạc nhiên đáp:

- Mạnh như vậy sao?

Diêm Vương gật đầu lia lịa, Mạnh Bà lại chẳng mảy may đáp:

- Mà thôi kệ đi, hắn đến đây rồi cũng chẳng đánh nhau nổi. Giờ thì hắn chắc vẫn còn sức đánh tiếp đấy!

Câu Mạnh Bà vừa nói cũng là lúc Hắc lên tiếng như vậy:

- Giờ thì chắc ngươi vẫn còn sức đánh ta tiếp nhỉ Đạo Cổ?


Đạo Cổ ôm vết thương mà gào lên:

- Ngươi đừng tưởng như thế là đã hết! Cổ Y!

Đạo Cổ hét lên tên của Cổ Y, Hắc phì cười rồi gào lên một cách điên cuồng:

- Hahahaha! Đường đường là một trong Tam Đại Chí Tôn cũng có ngày bị điên à?

Thời gian liền được ngưng lại, nhưng Đạo Cổ vẫn đứng dậy được mà nói:

- Cảm ơn cậu Cổ Y, giờ thì nghỉ ngơi chút đi, để ta lo phần còn lại!

Đạo Cổ liền lao tới vung Quang Minh Chi Phủ về phía Hắc, khi lưỡi rìu gần chạm đến cổ Hắc thì hắn liền tóm lấy được cây rìu mà cười phá lên rồi nói:

- Lần này thì ngươi chết chắc!

Sau đó hắn tung một cú đấm thẳng vào bụng Đạo Cổ khiến Đạo Cổ bay đi và đập mạnh xuống đất. Hắc vẫn bay trên trời ngạo nghễ nói:

- Dừng thời gian với ta thì cũng phải có thực lực chứ? Hahahaha!

Đòn vừa rồi của Hắc trực tiếp khiến Đạo Cổ bii trọng thương, tình thế càng ngày càng tệ hơn khi chiến lực mạnh nhất cũng gục xuống.
 
Chương 185: C185: Chap 75 đạo cổ thất thế máu của kẻ bị nguyền rủa


Hắc nói xong cũng là lúc đám hắc khí được hắn toả ra cũng đã bị hắn hấp thụ lại. Một bộ giáp đen tuyền hiện ra, với hoạ tiết đầu lâu và rất nhiều hoạ tiết khác. Hắc sờ qua bộ giáp rồi nói:

- Nó là Hỗn Loạn Chiến Giáp! Và như cái tên của nó, ta và nó sẽ đem thế giới này đến hỗn loạn!

Thông Tuệ đột nhiên nhận được thông báo tin nhắn, trưởng lão trong thánh địa đã gấp rút xin chỉ thị tác chiến với loại sinh vật lạ. Thông Tuệ quay sang nói thầm với Chí Dũng và Nhẫn Dạ:

- Hai vị tiền bối! Hư Không Giới gặp rất nhiều sinh vật lạ tấn công, cần chỉ thị tác chiến ạ.

Chí Dũng gật đầu rồi ra hiệu Nhẫn Dạ trở lại trận chiến, sau đó hắn gọi Cơ Minh ra rồi nói:

- Ngươi nhìn trước tương lai hộ ta xem là Hư Không Giới qua khỏi nạn này được không?

Cơ Minh đen mặt gào lên:

- Sao ngài không bảo ta hồi sinh Vô Cực huynh đi!

Chí Dũng biết Cơ Minh hiều lầm liền cho hắn xem tình hình Hư Không Giới hiện tại. Hắn xem xong liền ngồi xuống, cắn ngón tay hắn lấy máu bôi lên trán rồi lúc sau hắn nói:

- Cánh Phải, Cửa Đông, Cửa Nam. Đó là tất cả những gì ta có thể nói.

Chí Dũng nghe xong cũng liền vạch ra kế hoạch, một hồi sau hắn đã gửi đi tin nhắn. Vừa gửi xong thì một tia sáng bắn roẹt qua, nhìn theo hướng đó Chí Dũng thấy Hắc đã dùng bộ giáp kì lạ nào đó mà tấn công Đạo Cổ. Hắn liền tức giận vác 10 quả The Zero ra mà hét lên rất lớn:


- Đạo Cổ tiền bối lùi ra xa chút!

Tần Lãnh sau khi biết uy lực cũng nhanh chóng tốc biến về sau, Đạo Cổ thấy vậy liền hô lên:

- Xích Quang Minh!

Hàng ngàn sợi xích lao ra quấn lấy người tên Hắc, Đạo Cổ có mặt ở phía sau cũng là lúc 10 quả The Zero của Chí Dũng bay đến nơi. Hắc thấy vậy tức giận gào lên:

- Tên khốn nhà ngươi dùng ám khí…

Liên tục mười vụ nổ xảy ra, trực tiếp đưa một nửa cái trung cấp thế giới này đi về với cát bụi. Đạo Cổ cũng há hốc mồm, ngạc nhiên với uy lực như vậy của mấy cục bé như cục đá. Hắn hỏi:

- Cục đá đó mạnh như vậy thì sao lại là ám khí chứ?

Chí Dũng liền chẹp miệng lắc đầu rồi nói:

- Đấy là bom chứ không phải cục đá, nó là vũ khí hủy diệt chứ không phải ám khí.

Một tia sáng lại roẹt qua, Đạo Cổ lập tức lao ra đỡ cho mọi người, Hắc tức giận gào lên:

- Tên khốn! Nhãi nhép như ngươi mà dám làm ta bị thương?

Đòn vừa rồi khiến Hắc trực tiếp bỏ lại một chân để chạy trốn, Đạo Cổ tuy đã kịp đỡ cho mọi ngươi nhưng cũng rất gấp gáp nên đã bị tia sáng quét qua bả vai. Khiến hắn rất đau đớn, ở dưới âm phủ thiếu niên kia cũng nghe thấy tiếng nổ rất lớn. Hắn lại ôm đầu gào lên:

- Ta là ai chứ? Ta muốn gạch tên cho ai vậy? Sao ta không thể nhớ được gì hết?

Hắn liên tục đấp xuống đất khiến Nhất Điện bị san bằng, từ trần nhà một giọt máu rời xuống trán của thiếu niên ấy. Hắn biết mình cần gạch tên cho ngươi nào đó tên Dương Vô Cực rồi phải đi đến tìm Mạnh Bà. Hắn liền vui vẻ trở lại mà gạch tên của kẻ kia rồi chạy đi tìm Mạnh Bà. Giọt máu kia cũng đã khiến thiếu niên ấy mạnh lên rất nhiều, một đường hắn đi hắn cũng phá sạch mấy cái Điện nữa. Ở gần cầu Nại Hà, Diêm Vương sau khi nghe quỷ sai báo cáo liền tức giận gào lên:

- Tên đó là ai được chứ? Mà tên Nam Tào với tên Bắc Đẩu chết tiệt kia nữa! Sổ sinh không đưa mà chỉ đưa sổ tử, muốn Thập Điện Diêm La ta tức chết đấy à?

Mạnh Bà từ từ đi ra đầu cầu rồi nói:

- Người có cần phải tức giận như vậy không Diêm Vương?. 𝐓г𝓊𝘺ệ𝘯‎ ha𝘺‎ l𝓊ô𝘯‎ có‎ 𝑡ại‎ ⩶‎ 𝐓R𝓊‎ M𝐓R𝖴Y𝚎𝑁.V𝘯‎ ⩶

Diêm Vương liền thở dài đáp:

- Hắn thật sự là quỷ đấy!


Mạnh Bà khó hiểu hỏi:

- Vậy ta với ngài là gì?

Diêm Vương liền cứng họng, một hồi lão lại nói:

- Ý ta là hắn không phải con người ấy, chả tên con người nào làm được như vậy cả.

Mạnh Bà lại khó hiểu hỏi:

- Nhưng hắn chết rồi thì giờ hắn là hồn ma hoặc là vong linh chứ đâu phải người?

Diêm Vương liền gào lên:

- Nàng có thể bớt đùa được không vậy? Hắn, một mình hắn thôi đã phá nát năm trong mười cái điện của Thập Điện Diêm La rồi đấy.

Mạnh Bà cũng ngạc nhiên đáp:

- Mạnh như vậy sao?

Diêm Vương gật đầu lia lịa, Mạnh Bà lại chẳng mảy may đáp:

- Mà thôi kệ đi, hắn đến đây rồi cũng chẳng đánh nhau nổi. Giờ thì hắn chắc vẫn còn sức đánh tiếp đấy!

Câu Mạnh Bà vừa nói cũng là lúc Hắc lên tiếng như vậy:

- Giờ thì chắc ngươi vẫn còn sức đánh ta tiếp nhỉ Đạo Cổ?


Đạo Cổ ôm vết thương mà gào lên:

- Ngươi đừng tưởng như thế là đã hết! Cổ Y!

Đạo Cổ hét lên tên của Cổ Y, Hắc phì cười rồi gào lên một cách điên cuồng:

- Hahahaha! Đường đường là một trong Tam Đại Chí Tôn cũng có ngày bị điên à?

Thời gian liền được ngưng lại, nhưng Đạo Cổ vẫn đứng dậy được mà nói:

- Cảm ơn cậu Cổ Y, giờ thì nghỉ ngơi chút đi, để ta lo phần còn lại!

Đạo Cổ liền lao tới vung Quang Minh Chi Phủ về phía Hắc, khi lưỡi rìu gần chạm đến cổ Hắc thì hắn liền tóm lấy được cây rìu mà cười phá lên rồi nói:

- Lần này thì ngươi chết chắc!

Sau đó hắn tung một cú đấm thẳng vào bụng Đạo Cổ khiến Đạo Cổ bay đi và đập mạnh xuống đất. Hắc vẫn bay trên trời ngạo nghễ nói:

- Dừng thời gian với ta thì cũng phải có thực lực chứ? Hahahaha!

Đòn vừa rồi của Hắc trực tiếp khiến Đạo Cổ bii trọng thương, tình thế càng ngày càng tệ hơn khi chiến lực mạnh nhất cũng gục xuống.
 
Chương 186: C186: Chap 76 máu của kẻ bị nguyền rủa


Đạo Cổ sau khi lĩnh trọn một đấm của Hắc vừa rồi thì cũng đã đuối sức. Đạo Cổ khó nhọc ngồi dậy, hắn khó khăn nói:

- Đánh với một kẻ hồi phục liên tục, sao ta thắng được chứ?

Rồi hắn tự đấm vào mặt mình mà nói:

- Đạo Cổ! Gì vậy chứ? Một trong Tam Đại Chí Tôn cũng chùn bước được à? Nếu không giết được hắn thì ta cùng hắn phong ấn thêm cả triệu năm nữa là được!

Hắc liền có hiện ra trước mặt Đạo Cổ, hắn nghiêng đầu nói:

- Có phải ngươi định cùng ta phong ấn thêm nữa đúng không?

Đạo Cổ liền tức giận gào lên:

- Tên khốn!

Bàn tay hắn đã nắm chặt lại có ý định tấn công Hắc nhưng lại bị hắn dùng bóng tối trói chân trói tay lại. Lúc này Hắc mới ngẩng mặt lên rồi cười lớn, hắn gào lên:

- Còn kẻ nào có thể ngăn được ta nữa chứ? Hahahaha!


Một ánh sáng loé lên, Tần Lãnh vung kiếm thực hiện đòn tất sát. Mắt hắn đỏ rực rồi gào lên:

- Phạt Thiên!

Chớp mắt hắn đã đứng sau lưng Hắc, rồi hắn ngã xuống cũng là đòn cuối cùng hắn có thể đánh trong trận chiến này. Hắc lại cười rồi nói:

- Hahahaha! Khá lắm khá lắm! Chỉ một tên Võ Đế Ngũ cảnh đỉnh phong mà có thể vung ra một kiếm gần như là Tịch Mệnh Cảnh. Ngôn Tình Hài

Hắc bóp cổ Tần Lãnh rồi nhấc hắn lên cao mà nói:

- Vậy thì đấy sẽ là kiếm chiêu cuối cùng trong đời ngươi!

Đang định ra tay kết liễu Tần Lãnh thì Hoàng Tuyền lao đến. Với Hoàng Tuyền Chi Thủy, hắn gào lên:

- Ngươi đừng hòng!

Một đấm của Hắc lao đến, dư chấn của nó cũng đủ khiến đống nước còn lại bị hất văng đi. Thiên Tôn và Thiên Hà cũng lao đến, hai người cũng đã thực hiện lại chiêu thức mà đã hạ bao nhiêu cường giả. Cả hai đồng thanh hô lên:

- Toả Liên Hủy Diệt!

Thiên Tôn lao đến ôm theo Hắc bay lên trên trời, ở dưới Thiên Hà đã vận sẵn chiêu thức. Thiên Hà dịch chuyển Thiên Tôn về rồi cả hai cũng b ắn ra một đoá liên hoa bay đi. Vụ nổ rất lớn xảy ra, nhưng cũng chẳng xi nhê gì với Hắc, hắn cũng rất nhanh chóng hạ gục hai người. Những chiến lực mạnh nhất của Hư Không Giới bấy giờ ngày một ít. Cơ Minh tuy tu vi cao nhưng hắn lại không giỏi về khoảng đánh đấm. Hằng Thiên vì kết trận nên tinh lực cũng tiêu hao cực nhiều, giờ chỉ còn vài người là còn có thể đứng dậy. Nhưng chiến lực gần như chẳng bỏ nhét kẽ răng cho tên điên kia. Hắc đã đi đến nơi mà các nóc nhà của mấy người kia ẩn nấp, hắn thấy vẫn có kết giới nên liền có ý định phá hủy. Nhẫn Dạ và Chí Dũng cũng đã kịp tới ngăn cả hắn, đẩy hắn ra xa bằng không gian chi đạo thì ngay lúc ấy Chí Dũng cũng ném đến mấy thùng The Zero. Những vụ nổ liên tiếp xảy ra, nó khiến một phương thiên địa này bụi bay đầy trời, và gần như trung cấp thế giới này lại bị cạo đi một lớp đất. Chí Dũng vẫn liên tục ném bom đến, nhưng rồi đạn dược cũng cạn. Hắn thấy bạn mình vì không chế tên Hắc quá lâu và đang có dấu hiệu xuy nhược, hắn liền đẩy hắn vào bên trong kết giới. Chí Dũng thở dài mà nói:

- Ngươi đâu phải cố gắng như vậy đâu? Còn bây giờ để ta lo, giờ mới là sân chơi của ta!

Nói xong từ chục cái nhẫn trữ vật hắn đeo trên ngươi hiện ra một đống con rối. Chúng trào ra như thể nước lũ vậy, Hắc thấy vậy cũng khoái chí mà cười lớn rồi nói:

- Kiến thì vẫn là kiến một đàn kiến vẫn chỉ là kiến mà thôi.

Những con rối đang từ từ hợp nhất lại, nó đang trở lên cường đại hơn. Sau cùng cũng chỉ có một vạn con robot hiện ra, Chí Dũng móc tay khiêu khích Hắc mà nói:

- Có ngon thì bá vô đây mà húp!

Những khẩu súng tỉa mạnh nhất hắn chế tạo đều được đưa cho những người ở trong kết giới. Chí Dũng cũng bay nên điều khiển một con to nhất mà nói lớn:


- Ta dánh riêng thứ này cho ngươi! Sàn Đấu Hoàng Gia!

Rồi đám robot kia liên tục lao vào tấn công Hắc bằng mọi giá, cứ giết hết tên nay sẽ có tên khác thế vào. Mọi người đều đang cố gắng hết sức của mình, trận chiến đang dần đi đến hồi kết. Ở dưới âm phủ thiếu niên kia cũng vừa chạy tới cầu Nại Hà mà lớn tiếng gào lên:

- Mạnh Bà! Ai là Mạnh Bà vậy?

Một người phụ nữ trẻ đẹp bước ra, chỉ mặc hai lớp áo mỏng. Người đó liền đáp với giọng điệu lười nhác:

- Tìm ta à? Có chuyện gì mà một tên vong linh đến tìm ta vậy?

Thiếu niên kia im lặng một hồi, hắn gần như chẳng biết gì, hắn chỉ biết mình cần tìm Mạnh Bà chứ không hề biết phải làm gì. Hắn lại ôm đầu gào lên:

- Tại sao ta không nhớ gì?

Lúc ấy tiếng khóc của vài người con gái đã khiến hắn tỉnh táo lại. Hắn đứng dậy, thân hình hắn đang dần dần hiện rõ ra chứ không còn là một cái bóng đen xì nữa. Một thanh niên tuấn tú hiện ra, hắn mỉm cười mà kẽ nói:

- Ta cần trở về, ta là Dương Vô Cực! Đến lúc ta phải trở về rồi!

Mạnh Bà liền mỉm cười rồi nói tiếp:

- Mừng là ngươi lấy lại được kí ức, còn lấy thêm một đại cơ duyên!


Dương Tử liền hỏi:

- Ta với người từng quen nhau à Mạnh Bà?

 Mạnh Bà lắc đầu đáp:

- Chưa từng, nhưng ngươi được định sẵn phải đi một con đường riêng rồi. Chúng ta chỉ là nhưng kẻ giúp đỡ ngươi thôi.

Dương Tử liền hỏi Mạnh Bà:

- Nhưng sao lúc ở Nhất Điện chỉ nhờ một giọt máu rơi xuống ta có thể nhớ được rất nhiều chuyện vậy?

Mạnh Bà liền vui vẻ đi vào trong nhà rồi nói vọng ra:

- Chờ ta chút đã nào!

Cầm quyển sổ ra, Mạnh Bà nói với giọng điệu nghiêm túc:

- Đấy là máu của Thôn Phệ Chi Thần!
 
Chương 186: C186: Chap 76 máu của kẻ bị nguyền rủa


Đạo Cổ sau khi lĩnh trọn một đấm của Hắc vừa rồi thì cũng đã đuối sức. Đạo Cổ khó nhọc ngồi dậy, hắn khó khăn nói:

- Đánh với một kẻ hồi phục liên tục, sao ta thắng được chứ?

Rồi hắn tự đấm vào mặt mình mà nói:

- Đạo Cổ! Gì vậy chứ? Một trong Tam Đại Chí Tôn cũng chùn bước được à? Nếu không giết được hắn thì ta cùng hắn phong ấn thêm cả triệu năm nữa là được!

Hắc liền có hiện ra trước mặt Đạo Cổ, hắn nghiêng đầu nói:

- Có phải ngươi định cùng ta phong ấn thêm nữa đúng không?

Đạo Cổ liền tức giận gào lên:

- Tên khốn!

Bàn tay hắn đã nắm chặt lại có ý định tấn công Hắc nhưng lại bị hắn dùng bóng tối trói chân trói tay lại. Lúc này Hắc mới ngẩng mặt lên rồi cười lớn, hắn gào lên:

- Còn kẻ nào có thể ngăn được ta nữa chứ? Hahahaha!


Một ánh sáng loé lên, Tần Lãnh vung kiếm thực hiện đòn tất sát. Mắt hắn đỏ rực rồi gào lên:

- Phạt Thiên!

Chớp mắt hắn đã đứng sau lưng Hắc, rồi hắn ngã xuống cũng là đòn cuối cùng hắn có thể đánh trong trận chiến này. Hắc lại cười rồi nói:

- Hahahaha! Khá lắm khá lắm! Chỉ một tên Võ Đế Ngũ cảnh đỉnh phong mà có thể vung ra một kiếm gần như là Tịch Mệnh Cảnh. Ngôn Tình Hài

Hắc bóp cổ Tần Lãnh rồi nhấc hắn lên cao mà nói:

- Vậy thì đấy sẽ là kiếm chiêu cuối cùng trong đời ngươi!

Đang định ra tay kết liễu Tần Lãnh thì Hoàng Tuyền lao đến. Với Hoàng Tuyền Chi Thủy, hắn gào lên:

- Ngươi đừng hòng!

Một đấm của Hắc lao đến, dư chấn của nó cũng đủ khiến đống nước còn lại bị hất văng đi. Thiên Tôn và Thiên Hà cũng lao đến, hai người cũng đã thực hiện lại chiêu thức mà đã hạ bao nhiêu cường giả. Cả hai đồng thanh hô lên:

- Toả Liên Hủy Diệt!

Thiên Tôn lao đến ôm theo Hắc bay lên trên trời, ở dưới Thiên Hà đã vận sẵn chiêu thức. Thiên Hà dịch chuyển Thiên Tôn về rồi cả hai cũng b ắn ra một đoá liên hoa bay đi. Vụ nổ rất lớn xảy ra, nhưng cũng chẳng xi nhê gì với Hắc, hắn cũng rất nhanh chóng hạ gục hai người. Những chiến lực mạnh nhất của Hư Không Giới bấy giờ ngày một ít. Cơ Minh tuy tu vi cao nhưng hắn lại không giỏi về khoảng đánh đấm. Hằng Thiên vì kết trận nên tinh lực cũng tiêu hao cực nhiều, giờ chỉ còn vài người là còn có thể đứng dậy. Nhưng chiến lực gần như chẳng bỏ nhét kẽ răng cho tên điên kia. Hắc đã đi đến nơi mà các nóc nhà của mấy người kia ẩn nấp, hắn thấy vẫn có kết giới nên liền có ý định phá hủy. Nhẫn Dạ và Chí Dũng cũng đã kịp tới ngăn cả hắn, đẩy hắn ra xa bằng không gian chi đạo thì ngay lúc ấy Chí Dũng cũng ném đến mấy thùng The Zero. Những vụ nổ liên tiếp xảy ra, nó khiến một phương thiên địa này bụi bay đầy trời, và gần như trung cấp thế giới này lại bị cạo đi một lớp đất. Chí Dũng vẫn liên tục ném bom đến, nhưng rồi đạn dược cũng cạn. Hắn thấy bạn mình vì không chế tên Hắc quá lâu và đang có dấu hiệu xuy nhược, hắn liền đẩy hắn vào bên trong kết giới. Chí Dũng thở dài mà nói:

- Ngươi đâu phải cố gắng như vậy đâu? Còn bây giờ để ta lo, giờ mới là sân chơi của ta!

Nói xong từ chục cái nhẫn trữ vật hắn đeo trên ngươi hiện ra một đống con rối. Chúng trào ra như thể nước lũ vậy, Hắc thấy vậy cũng khoái chí mà cười lớn rồi nói:

- Kiến thì vẫn là kiến một đàn kiến vẫn chỉ là kiến mà thôi.

Những con rối đang từ từ hợp nhất lại, nó đang trở lên cường đại hơn. Sau cùng cũng chỉ có một vạn con robot hiện ra, Chí Dũng móc tay khiêu khích Hắc mà nói:

- Có ngon thì bá vô đây mà húp!

Những khẩu súng tỉa mạnh nhất hắn chế tạo đều được đưa cho những người ở trong kết giới. Chí Dũng cũng bay nên điều khiển một con to nhất mà nói lớn:


- Ta dánh riêng thứ này cho ngươi! Sàn Đấu Hoàng Gia!

Rồi đám robot kia liên tục lao vào tấn công Hắc bằng mọi giá, cứ giết hết tên nay sẽ có tên khác thế vào. Mọi người đều đang cố gắng hết sức của mình, trận chiến đang dần đi đến hồi kết. Ở dưới âm phủ thiếu niên kia cũng vừa chạy tới cầu Nại Hà mà lớn tiếng gào lên:

- Mạnh Bà! Ai là Mạnh Bà vậy?

Một người phụ nữ trẻ đẹp bước ra, chỉ mặc hai lớp áo mỏng. Người đó liền đáp với giọng điệu lười nhác:

- Tìm ta à? Có chuyện gì mà một tên vong linh đến tìm ta vậy?

Thiếu niên kia im lặng một hồi, hắn gần như chẳng biết gì, hắn chỉ biết mình cần tìm Mạnh Bà chứ không hề biết phải làm gì. Hắn lại ôm đầu gào lên:

- Tại sao ta không nhớ gì?

Lúc ấy tiếng khóc của vài người con gái đã khiến hắn tỉnh táo lại. Hắn đứng dậy, thân hình hắn đang dần dần hiện rõ ra chứ không còn là một cái bóng đen xì nữa. Một thanh niên tuấn tú hiện ra, hắn mỉm cười mà kẽ nói:

- Ta cần trở về, ta là Dương Vô Cực! Đến lúc ta phải trở về rồi!

Mạnh Bà liền mỉm cười rồi nói tiếp:

- Mừng là ngươi lấy lại được kí ức, còn lấy thêm một đại cơ duyên!


Dương Tử liền hỏi:

- Ta với người từng quen nhau à Mạnh Bà?

 Mạnh Bà lắc đầu đáp:

- Chưa từng, nhưng ngươi được định sẵn phải đi một con đường riêng rồi. Chúng ta chỉ là nhưng kẻ giúp đỡ ngươi thôi.

Dương Tử liền hỏi Mạnh Bà:

- Nhưng sao lúc ở Nhất Điện chỉ nhờ một giọt máu rơi xuống ta có thể nhớ được rất nhiều chuyện vậy?

Mạnh Bà liền vui vẻ đi vào trong nhà rồi nói vọng ra:

- Chờ ta chút đã nào!

Cầm quyển sổ ra, Mạnh Bà nói với giọng điệu nghiêm túc:

- Đấy là máu của Thôn Phệ Chi Thần!
 
Chương 187: C187: Tịch mệnh cảnh


Dương Tử sau khi nghe Mạnh Bà nói đó là máu của Thôn Phệ Chi Thần thì hắn khó hiểu hỏi lại:

- Mạnh Bà! Thôn Phệ Chi Thần lại là ai vậy?

Mạnh Bà mỉm cười giải thích cho hắn:

- Đó là kẻ một mình có thể chống lại hơn 3 cái Siêu Việt Thế Giới, sau này bị toàn bộ các Siêu Việt Thế Giới hợp lực truy kích và trọng thương tại một mảnh hư không. Thân xác hắn đã hoá thành cái vỏ bọc cho nơi này, và ngươi đã kiến thiết cũng như dựng nên Hư Không giới cùng hai thằng nhóc kia.

Dương Tử suy nghĩ một hồi mới hỏi:

- Vậy nó có tác dụng gì không ạ?

Mạnh Bà bấm tay rồi lắc đầu nói giọng điệu tiếc nuối:

- Cái này thì chỉ có ngươi tự khám phá mới biết được mà thôi, nếu ta nói cho ngươi thì sẽ không còn thứ đó nữa.

Dương Tử lại gãi đầu hỏi:

- Ta không nhận ta thông minh xuất chúng, nhưng người nói hình như có chút khó hiểu quá rồi thì phải. Với cả, thứ đó là gì vậy ạ?

Mạnh Bà lấy ra một bát canh rồi nói:


- Chuyện đấy chỉ ngươi tìm hiểu mới biết, giờ thì mau uống bát canh này rồi trở về đi.

Dương Tử gật đầu nói:

- Vậy thì ta sẽ uống nó.

Mạnh Bà đưa cho hắn uống rồi mới thở dài nói:

- Haizz! Cũng chỉ có thể dựa vào bản thân ngươi, nếu mà bị canh lấy đi kí ức thì chúng ta lại phải chờ đợi rồi.

Vừa dứt câu thì một luồng sáng đã hiện lên đưa Dương Tử đi đến con đường dẫn tới Luân Hồi Chi Môn. Khi Dương Tử đang nói chuyện với Mạnh Bà thì ở trận chiến trong Hư Không Giới đã gần như xác định được thắng bại. Hắc sau khi ra tay với mọi người thì hắn cũng có ý định ra tay với mấy cái nóc nhà của mấy vị Võ Đế. Thì đã bị Tru Đế và Sát Thần lao ra ngăn cản, chúng huyễn hoá hình người rồi nói:

- Ngươi đừng hòng đụng vào họ!

Rồi Tru Đế lao lên trước, nhưng cũng chỉ một cú đấm của Hắc thì Tru Đế đã bị đánh bật đi. Sát Thần thấy vậy liền gào lớn rồi lao lên:

- Tru Đế tỷ! Để ta đến thay!

Nhưng cũng một cú đấm của Hắc cũng đủ khiến nó bay đi, Sau đó hắn gần như phá hủy đi Tru Đế và Sát Thần. Hắn đã liền tục lao đến công kích vào kết giới, khiến kết giới đang nứt dần và có dấu hiệu chuẩn bị vỡ. Lúc này Hắc mới bay ra xa, tụ ra một chưởng lực cự lớn, lớp kết giới đã dần vỡ ra. Đòn chưởng lực ấy vẫn tiếp tục lao đến, những người phụ nữ kia. Giữa tình cảnh ấy Bắc Phi và Yên Nhi vẫn dũng cảm đứng lên, Hoa Lan cũng lập tức lấy ra một thần khí rồi nói:

- Hai muội đứng ra sau đi!

Bắc Phi liền nói:

- Vậy còn tỷ?

Hoa Lan liền gắng gượng nói:

- Ta vẫn còn chịu được! Hai muội mau đưa họ chạy đi!

Yên Nhi vẫn cố quay lại tăng cường thêm cho thần khí, khiến nó càng trở lên kiên cố hơn. Bắc Phi liền quay lại gào lên:

- Yên Nhi!

Cô nàng liền quay lại ném độc dược vào Hắc rồi kéo Yên Nhi cùng Hoa Lan chạy đi. Chỉ ngay vài giây sau đòn chưởng lực kia của Hắc đã phá nát thần khí kia. Dư chấn hất văng mấy cô nàng đi, hắn đáp xuống đất từng bước chân cũng khiến mặt đất xung quanh vỡ vụn. Dư chấn của đòn đánh kia cũng khiến Dạ Hi và Linh cùng với Hình Ân bất tỉnh. Sau khi dốc sức tạo ra trận pháp và chữa trị cho mọi người thì họ cũng đã tới giới hạn, vì vậy mà chỉ một dư chấn cũng có thể khiến họ bất tỉnh. Bắc Phi đã rơi nước mắt, giọt nước mắt này không phải vì buồn. Giọt nước mắt ấy rơi vì thất vọng, nàng thất vọng chính bản thân mình vì đã không tiếp tục điều Dương Tử đã đổi cả tính mạng dành lại cho họ. Lúc ấy nàng rơi nước mắt rồi nhỏ tiếng nói trong bất lực:


- Xin lỗi vì không thể ở bên huynh lâu thêm chút.

Yên Nhi thật sự khó rồi, nàng đã bật khóc, nàng khóc nức nở như một đứa bé. Nàng rất nhớ hơi ấm của Dương Tử, nàng nhỡ những cái ngày mà cả gia đỉnh quây quần bên nhau. Nàng vẫn rất muốn hạ sinh cho Dương Tử một đứa con, nhưng lúc này có lẽ là không thể rồi. Các nàng đã kiệt sức ngất đi, dù tu vi có cao xuy cho cùng họ cũng là phận chân yếu tay mềm nên chẳng thể chịu đựng được lâu như những người khác. Hắc dơ tay ra tụ chưởng lực, hắn cười rồi nói:

- Các ngươi là điểm yếu duy nhất của chúng nhỉ? Vậy thì chết đi được rồi đấy!

Hắn b ắn ra một chưởng lực rồi cười lớn, đời vốn không như mơ. Lúc hắn đang phá bỏ thần khí của Hoa Lan, những giọt nước mắt của những người Dương Tử yêu thương nhất đã rơi xuống ngực hắn. Cũng nhờ vậy mà lúc chạy đến Luân Hồi Chi Môn hắn cũng đã có được ánh sáng dẫn đường. Ngay lúc chưởng lực lao đến, Dương Tử kịp thời xuất hiện một tay hất văng đi. Nơi mà chưởng lực đáp xuống ngay sau đó có một vụ nổ vô cùng lớn xảy ra. Dương Tử ôm theo Bắc Phi, Yên Nhi và Hoa Lan rồi nói:

- Mấy hảo cô nương vất vả rồi, còn lại để ta đi.

Đặt nhẹ Hoa Lan sang một bên, hắn nhẹ nhàng đỡ cho Yên Nhi và Bắc Phi nằm cạnh chỗ Dạ Hy, Linh Nhi và Hình Ân. Hắn nhẹ nhàng nói:

- Chờ ta thêm một chút nữa thôi nhé, sẽ sớm quay trở lại với các muội.

Hắn âm trầm quay lại, sát khí toả ra không ngừng mà nói:

- Còn giờ thì đến lượt ngươi, ngươi dám làm họ bị thương!

Hắc vẫn cười mà nói:

- Cũng chỉ là mấy con kiến, giết thì đã sa…

Một cước tung ra, Dương Tử đạp thẳng mặt tên Hắc khiến hắn bay đi rất xa. Hắn lại chỉ lắc đầu nói:

- Vẫn chưa hẳn đã quen với sức mạnh như vậy, nhưng thôi! Có lẽ ngươi cũng biết nghiêm túc rồi mà nhỉ? Hỗn Độn Thần Thể! Khai!


Cổ Luân của Dương Tử hiện ra, nó sáng và rực rỡ hơn bao giờ hết. Hắc đứng dậy, tuy người đã bị thương nhưng hắn vẫn có thể hồi phục. Hắn ngạc nhiên hỏi lại Dương Tử:

- Ngươi có Cổ Luân?

Dương Tử thu lại Tru Đế và Sát Thần âm trầm đáp:

- Sao? Kiến có thứ giống ngươi nên thấy nhục à?

Với sức mạnh của Tịch Mệnh Cảnh hiện tại, Dương Tử lập tức có thể tái tạo lại Tru Đế và Sát Thần. Hắn hợp nhất lại, rồi lấy ra Phá Diệt Mâu rồi nói:

- Nhưng cũng chẳng sao! Vì ngươi sẽ còn thấy nhục hơn khi chết dưới tay ta!

Hắc vận ra Cổ Luân của mình rồi gào lớn:

- Kiến cỏ ngông cuồng! Ngươi quên ngươi từng chết dưới tay ta rồi sao?

Dương Tử liền chẳng mảy may đáp lại:

- Và giờ ngươi tạo ra kẻ có thể giết ngươi! Phá Diệt Mâu! Vực Địa! Oanh Tạc Giới Giới Vực!
 
Chương 187: C187: Tịch mệnh cảnh


Dương Tử sau khi nghe Mạnh Bà nói đó là máu của Thôn Phệ Chi Thần thì hắn khó hiểu hỏi lại:

- Mạnh Bà! Thôn Phệ Chi Thần lại là ai vậy?

Mạnh Bà mỉm cười giải thích cho hắn:

- Đó là kẻ một mình có thể chống lại hơn 3 cái Siêu Việt Thế Giới, sau này bị toàn bộ các Siêu Việt Thế Giới hợp lực truy kích và trọng thương tại một mảnh hư không. Thân xác hắn đã hoá thành cái vỏ bọc cho nơi này, và ngươi đã kiến thiết cũng như dựng nên Hư Không giới cùng hai thằng nhóc kia.

Dương Tử suy nghĩ một hồi mới hỏi:

- Vậy nó có tác dụng gì không ạ?

Mạnh Bà bấm tay rồi lắc đầu nói giọng điệu tiếc nuối:

- Cái này thì chỉ có ngươi tự khám phá mới biết được mà thôi, nếu ta nói cho ngươi thì sẽ không còn thứ đó nữa.

Dương Tử lại gãi đầu hỏi:

- Ta không nhận ta thông minh xuất chúng, nhưng người nói hình như có chút khó hiểu quá rồi thì phải. Với cả, thứ đó là gì vậy ạ?

Mạnh Bà lấy ra một bát canh rồi nói:


- Chuyện đấy chỉ ngươi tìm hiểu mới biết, giờ thì mau uống bát canh này rồi trở về đi.

Dương Tử gật đầu nói:

- Vậy thì ta sẽ uống nó.

Mạnh Bà đưa cho hắn uống rồi mới thở dài nói:

- Haizz! Cũng chỉ có thể dựa vào bản thân ngươi, nếu mà bị canh lấy đi kí ức thì chúng ta lại phải chờ đợi rồi.

Vừa dứt câu thì một luồng sáng đã hiện lên đưa Dương Tử đi đến con đường dẫn tới Luân Hồi Chi Môn. Khi Dương Tử đang nói chuyện với Mạnh Bà thì ở trận chiến trong Hư Không Giới đã gần như xác định được thắng bại. Hắc sau khi ra tay với mọi người thì hắn cũng có ý định ra tay với mấy cái nóc nhà của mấy vị Võ Đế. Thì đã bị Tru Đế và Sát Thần lao ra ngăn cản, chúng huyễn hoá hình người rồi nói:

- Ngươi đừng hòng đụng vào họ!

Rồi Tru Đế lao lên trước, nhưng cũng chỉ một cú đấm của Hắc thì Tru Đế đã bị đánh bật đi. Sát Thần thấy vậy liền gào lớn rồi lao lên:

- Tru Đế tỷ! Để ta đến thay!

Nhưng cũng một cú đấm của Hắc cũng đủ khiến nó bay đi, Sau đó hắn gần như phá hủy đi Tru Đế và Sát Thần. Hắn đã liền tục lao đến công kích vào kết giới, khiến kết giới đang nứt dần và có dấu hiệu chuẩn bị vỡ. Lúc này Hắc mới bay ra xa, tụ ra một chưởng lực cự lớn, lớp kết giới đã dần vỡ ra. Đòn chưởng lực ấy vẫn tiếp tục lao đến, những người phụ nữ kia. Giữa tình cảnh ấy Bắc Phi và Yên Nhi vẫn dũng cảm đứng lên, Hoa Lan cũng lập tức lấy ra một thần khí rồi nói:

- Hai muội đứng ra sau đi!

Bắc Phi liền nói:

- Vậy còn tỷ?

Hoa Lan liền gắng gượng nói:

- Ta vẫn còn chịu được! Hai muội mau đưa họ chạy đi!

Yên Nhi vẫn cố quay lại tăng cường thêm cho thần khí, khiến nó càng trở lên kiên cố hơn. Bắc Phi liền quay lại gào lên:

- Yên Nhi!

Cô nàng liền quay lại ném độc dược vào Hắc rồi kéo Yên Nhi cùng Hoa Lan chạy đi. Chỉ ngay vài giây sau đòn chưởng lực kia của Hắc đã phá nát thần khí kia. Dư chấn hất văng mấy cô nàng đi, hắn đáp xuống đất từng bước chân cũng khiến mặt đất xung quanh vỡ vụn. Dư chấn của đòn đánh kia cũng khiến Dạ Hi và Linh cùng với Hình Ân bất tỉnh. Sau khi dốc sức tạo ra trận pháp và chữa trị cho mọi người thì họ cũng đã tới giới hạn, vì vậy mà chỉ một dư chấn cũng có thể khiến họ bất tỉnh. Bắc Phi đã rơi nước mắt, giọt nước mắt này không phải vì buồn. Giọt nước mắt ấy rơi vì thất vọng, nàng thất vọng chính bản thân mình vì đã không tiếp tục điều Dương Tử đã đổi cả tính mạng dành lại cho họ. Lúc ấy nàng rơi nước mắt rồi nhỏ tiếng nói trong bất lực:


- Xin lỗi vì không thể ở bên huynh lâu thêm chút.

Yên Nhi thật sự khó rồi, nàng đã bật khóc, nàng khóc nức nở như một đứa bé. Nàng rất nhớ hơi ấm của Dương Tử, nàng nhỡ những cái ngày mà cả gia đỉnh quây quần bên nhau. Nàng vẫn rất muốn hạ sinh cho Dương Tử một đứa con, nhưng lúc này có lẽ là không thể rồi. Các nàng đã kiệt sức ngất đi, dù tu vi có cao xuy cho cùng họ cũng là phận chân yếu tay mềm nên chẳng thể chịu đựng được lâu như những người khác. Hắc dơ tay ra tụ chưởng lực, hắn cười rồi nói:

- Các ngươi là điểm yếu duy nhất của chúng nhỉ? Vậy thì chết đi được rồi đấy!

Hắn b ắn ra một chưởng lực rồi cười lớn, đời vốn không như mơ. Lúc hắn đang phá bỏ thần khí của Hoa Lan, những giọt nước mắt của những người Dương Tử yêu thương nhất đã rơi xuống ngực hắn. Cũng nhờ vậy mà lúc chạy đến Luân Hồi Chi Môn hắn cũng đã có được ánh sáng dẫn đường. Ngay lúc chưởng lực lao đến, Dương Tử kịp thời xuất hiện một tay hất văng đi. Nơi mà chưởng lực đáp xuống ngay sau đó có một vụ nổ vô cùng lớn xảy ra. Dương Tử ôm theo Bắc Phi, Yên Nhi và Hoa Lan rồi nói:

- Mấy hảo cô nương vất vả rồi, còn lại để ta đi.

Đặt nhẹ Hoa Lan sang một bên, hắn nhẹ nhàng đỡ cho Yên Nhi và Bắc Phi nằm cạnh chỗ Dạ Hy, Linh Nhi và Hình Ân. Hắn nhẹ nhàng nói:

- Chờ ta thêm một chút nữa thôi nhé, sẽ sớm quay trở lại với các muội.

Hắn âm trầm quay lại, sát khí toả ra không ngừng mà nói:

- Còn giờ thì đến lượt ngươi, ngươi dám làm họ bị thương!

Hắc vẫn cười mà nói:

- Cũng chỉ là mấy con kiến, giết thì đã sa…

Một cước tung ra, Dương Tử đạp thẳng mặt tên Hắc khiến hắn bay đi rất xa. Hắn lại chỉ lắc đầu nói:

- Vẫn chưa hẳn đã quen với sức mạnh như vậy, nhưng thôi! Có lẽ ngươi cũng biết nghiêm túc rồi mà nhỉ? Hỗn Độn Thần Thể! Khai!


Cổ Luân của Dương Tử hiện ra, nó sáng và rực rỡ hơn bao giờ hết. Hắc đứng dậy, tuy người đã bị thương nhưng hắn vẫn có thể hồi phục. Hắn ngạc nhiên hỏi lại Dương Tử:

- Ngươi có Cổ Luân?

Dương Tử thu lại Tru Đế và Sát Thần âm trầm đáp:

- Sao? Kiến có thứ giống ngươi nên thấy nhục à?

Với sức mạnh của Tịch Mệnh Cảnh hiện tại, Dương Tử lập tức có thể tái tạo lại Tru Đế và Sát Thần. Hắn hợp nhất lại, rồi lấy ra Phá Diệt Mâu rồi nói:

- Nhưng cũng chẳng sao! Vì ngươi sẽ còn thấy nhục hơn khi chết dưới tay ta!

Hắc vận ra Cổ Luân của mình rồi gào lớn:

- Kiến cỏ ngông cuồng! Ngươi quên ngươi từng chết dưới tay ta rồi sao?

Dương Tử liền chẳng mảy may đáp lại:

- Và giờ ngươi tạo ra kẻ có thể giết ngươi! Phá Diệt Mâu! Vực Địa! Oanh Tạc Giới Giới Vực!
 
Chương 188: C188: Tịch mệnh cảnh


Mở ra giới vực của Phá Diệt Mâu, thế trận của cả cuộc chiến lúc này đã trở lại vạch xuất phát. Khí thế của Dương Tử tuy chỉ mới là bán bộ Tịch Mệnh Cảnh, nhưng thực lực lúc này cũng đã vượt xa so với lúc hắn vẫn còn là Võ Đế. Hắc đã lờ mỡ cảm nhận được tu vi hiện tại của Dương Tử, hắn biết rằng Dương Tử mới chỉ là một tên bán bộ Tịch Mệnh liền cười lớn rồi nói:

- Cũng chỉ có vậy, dù có thế nào đi nữa thì vẫn chẳng thể thay đổi được gì. Ngươi vẫn chưa đạt đến cảnh giới của ta, thì cũng không khác lúc trước là mấy đâu! Hahahaha.

Dương Tử nhếch mép cười rồi đáp lại với giọng điệu mỉa mai:

- Vậy ngươi nghĩ ta bị đần hả? Thế ngươi nghĩ ta gọi ta vực địa để làm cái gì?

Hắc lúc này mới nhận ra mà ngạc nhiên thốt nên:


- Ngươi định dùng nó để…

Chưa để hắn nói hết câu Dương Tử liền mở lối thoát khỏi vực địa mà đáp lại lời hắn:

- Đúng! Đương nhiên là để cầm chân ngươi rồi!

Dứt câu hắn cũng nhanh chóng rời đi, Hắc liền tức giận tung đòn về phía Dương Tử vừa rời đi. Nhưng mọi đòn đánh của hắn ở trong vực địa này của Phá Diệt Mâu gần như vô tác dụng. Dương Tử vừa ra ngoài hắn liền tính toán:

- Vực địa của Tru Đế có thể giảm mọi uy lực xuống mức thấp nhất và khiến kẻ địch bị hút dần linh khí. Vực địa của Sát Thần lại từ từ ăn mòn kẻ địch và gia cố mọi thứ ở trong, kết hợp lại tạo ra vực địa của Phá Diệt Mâu thì ta cũng chỉ còn chưa đầy bốn tiếng nữa. Vẫn là phải nhanh lên mới được!

Nói xong hắn bay vút đi, chỉ thoáng chốc sau hắn đã dừng lại ở một tiểu thế giới nọ. Tuy đã chết nhưng đột nhiên tiểu thế giới đó mây đen kéo đến không ngừng khiến cho cả một cái tiểu thế giới biến thành một màu đen kịt. Lôi kiếp lần này mạnh đến bi3n thái, nó có thể đưa cả một tiểu thiên thế giới về với cát bụi. Thậm chí kể cả trung thiên thế giới cũng chưa chắc vẹn toàn sau khi đỡ trọn đòn lôi kiếp đó. Nó mạnh đến mức Dương Tử phải há mồn ra thốt nên:

- Mẹ kiếp! Thứ lôi kiếp quỷ quái gì thế này?

Một quả cầu tích tụ năng lượng của lôi kiếp to gần gấp đôi cái tiểu thiên thế giới này hiện ra. Hắn ngồi xuống kết lại pháp quyết, lôi kiếp cùng ngày hiện ra càng rõ. Hắn lại tiếp tục kết ra ấn quyết rồi hắn gào lớn:


- Thiên Địa Vĩnh Sinh! Số Kiếp Bất Tận! Vĩnh Sinh Cùng Thiên! Bất Tử Cùng Địa! Tịch Mệnh Cảnh! Tấn!

Quả cầu kia đã trực tiếp lao xuống, Dương Tử cũng đã vào trạng thái lĩnh hội khiến hắn thất thần một lúc. Dương Tử sau một hồi thất thần, hắn hồi thần rồi lập tức lao vào đỡ lấy toàn bộ quả cầu kia. Một vụ nổ lớn xảy ra giữa tinh không, cái tiểu thiên thế giới Dương Tử tìm được đã trực tiếp đi mây về gió và cưỡi chó về với cát bụi. Lúc này hắn cũng thấy bản thân mình có sự thay đổi rất lớn, mắt hắn độ nhiên sán bừng lên. Sau đó cả cơ thể hắn cũng phát sáng, luồng sức mạnh lúc này của Dương Tử toả ra chỉ là kẻ mới tấn thăng, nhưng nó cũng đủ bóp méo không gian xung quanh. Hắn vội và bay về chiến trường rồi lẩm bẩm nói:

- Chết tiệt! Vậy mà tốn nhiều thời gian của ta như vậy! Dư định chỉ dùng hai tiếng hơn thôi ai ngờ đã trôi qua hơn phân nửa tiếng thứ tư rồi. Vẫn phải nhanh chóng lên mới được!

Nói xong thân ảnh hắn loé lên rồi trực tiếp biến mất vào hư không. Nhín có vẽ rất nhanh nhưng trong quá Dương Tử đọc khẩu quyết thì hắn đã ngộ ra được rất nhiều điều nên càng tốn thời gian hơn. Thoáng chốc hắn đã có mặt ở chiến trường, vừa đặt một chân xuống mặt đất Dương Tử ngay lập tức cảm nhận được một rung chấn vô cùng khủng khiếp. Là do Hắc phá vỡ vực địa đi ra, Sát Thần và Tru Đế sau một hồi hợp nhất và ngăn cản tên đia kia trong vực địa, nhưng không được bổ xung linh khí nên đã bị tách nhau ra. Dương Tử cầm lại Tru Đế và Sát Thần rồi hắn nhìn Hắc và nói với giọng điệu đầy mỉa mai châm biếm:

- Kiến cũng có thể đạt đến trình độ của ngươi rồi này! Kiến cũng đã ngang hàng với ngươi rồi đấy! Ngươi làm gì được ta nào?

Mắt Hắc đỏ lòm rồi tung chưởng lự.về phải Dương Tử mà gào lên:


- Kiến vẫn là kiến, ngươi với ta vẫn rất cách biệt!

Dương Tử chỉ lách nhẹ người, để né đòn đó một vụ nổ xảy ra và một đống khói bụi. Dương Tử liền kéo Sát Thần và Tru Đế lao lên, tiếng thương lạch cạch dưới đất khiến chi Hắc phải bắn bừa do chính đám khói bụi do chính hắn gây nên. Dương Tử ngay lập tức chớp thơi cơ rồi hắn tung vài chiêu của Vô Cực Kiếm Pháp lên người hắn. Hắn gào lên đau đớn, từ trong lớp khói bụi một chiếc thương đang từ tự hiện ra con rồng ở đầu thương và vẫn còn lao đến phía Hắc. Hắn nhanh tay rút ra thanh đoản đao, xong hắn tung kiếm rồi hô lên:

- Hắc Nguyệt Trảm!

Hắc lại tiếp tục áp sát đấm nhau với Dương Tử rồi nói:

- Ngươi vẫn là kiến mà thôi, cũng chẳng có gì khác cả haha!
 
Chương 188: C188: Tịch mệnh cảnh


Mở ra giới vực của Phá Diệt Mâu, thế trận của cả cuộc chiến lúc này đã trở lại vạch xuất phát. Khí thế của Dương Tử tuy chỉ mới là bán bộ Tịch Mệnh Cảnh, nhưng thực lực lúc này cũng đã vượt xa so với lúc hắn vẫn còn là Võ Đế. Hắc đã lờ mỡ cảm nhận được tu vi hiện tại của Dương Tử, hắn biết rằng Dương Tử mới chỉ là một tên bán bộ Tịch Mệnh liền cười lớn rồi nói:

- Cũng chỉ có vậy, dù có thế nào đi nữa thì vẫn chẳng thể thay đổi được gì. Ngươi vẫn chưa đạt đến cảnh giới của ta, thì cũng không khác lúc trước là mấy đâu! Hahahaha.

Dương Tử nhếch mép cười rồi đáp lại với giọng điệu mỉa mai:

- Vậy ngươi nghĩ ta bị đần hả? Thế ngươi nghĩ ta gọi ta vực địa để làm cái gì?

Hắc lúc này mới nhận ra mà ngạc nhiên thốt nên:


- Ngươi định dùng nó để…

Chưa để hắn nói hết câu Dương Tử liền mở lối thoát khỏi vực địa mà đáp lại lời hắn:

- Đúng! Đương nhiên là để cầm chân ngươi rồi!

Dứt câu hắn cũng nhanh chóng rời đi, Hắc liền tức giận tung đòn về phía Dương Tử vừa rời đi. Nhưng mọi đòn đánh của hắn ở trong vực địa này của Phá Diệt Mâu gần như vô tác dụng. Dương Tử vừa ra ngoài hắn liền tính toán:

- Vực địa của Tru Đế có thể giảm mọi uy lực xuống mức thấp nhất và khiến kẻ địch bị hút dần linh khí. Vực địa của Sát Thần lại từ từ ăn mòn kẻ địch và gia cố mọi thứ ở trong, kết hợp lại tạo ra vực địa của Phá Diệt Mâu thì ta cũng chỉ còn chưa đầy bốn tiếng nữa. Vẫn là phải nhanh lên mới được!

Nói xong hắn bay vút đi, chỉ thoáng chốc sau hắn đã dừng lại ở một tiểu thế giới nọ. Tuy đã chết nhưng đột nhiên tiểu thế giới đó mây đen kéo đến không ngừng khiến cho cả một cái tiểu thế giới biến thành một màu đen kịt. Lôi kiếp lần này mạnh đến bi3n thái, nó có thể đưa cả một tiểu thiên thế giới về với cát bụi. Thậm chí kể cả trung thiên thế giới cũng chưa chắc vẹn toàn sau khi đỡ trọn đòn lôi kiếp đó. Nó mạnh đến mức Dương Tử phải há mồn ra thốt nên:

- Mẹ kiếp! Thứ lôi kiếp quỷ quái gì thế này?

Một quả cầu tích tụ năng lượng của lôi kiếp to gần gấp đôi cái tiểu thiên thế giới này hiện ra. Hắn ngồi xuống kết lại pháp quyết, lôi kiếp cùng ngày hiện ra càng rõ. Hắn lại tiếp tục kết ra ấn quyết rồi hắn gào lớn:


- Thiên Địa Vĩnh Sinh! Số Kiếp Bất Tận! Vĩnh Sinh Cùng Thiên! Bất Tử Cùng Địa! Tịch Mệnh Cảnh! Tấn!

Quả cầu kia đã trực tiếp lao xuống, Dương Tử cũng đã vào trạng thái lĩnh hội khiến hắn thất thần một lúc. Dương Tử sau một hồi thất thần, hắn hồi thần rồi lập tức lao vào đỡ lấy toàn bộ quả cầu kia. Một vụ nổ lớn xảy ra giữa tinh không, cái tiểu thiên thế giới Dương Tử tìm được đã trực tiếp đi mây về gió và cưỡi chó về với cát bụi. Lúc này hắn cũng thấy bản thân mình có sự thay đổi rất lớn, mắt hắn độ nhiên sán bừng lên. Sau đó cả cơ thể hắn cũng phát sáng, luồng sức mạnh lúc này của Dương Tử toả ra chỉ là kẻ mới tấn thăng, nhưng nó cũng đủ bóp méo không gian xung quanh. Hắn vội và bay về chiến trường rồi lẩm bẩm nói:

- Chết tiệt! Vậy mà tốn nhiều thời gian của ta như vậy! Dư định chỉ dùng hai tiếng hơn thôi ai ngờ đã trôi qua hơn phân nửa tiếng thứ tư rồi. Vẫn phải nhanh chóng lên mới được!

Nói xong thân ảnh hắn loé lên rồi trực tiếp biến mất vào hư không. Nhín có vẽ rất nhanh nhưng trong quá Dương Tử đọc khẩu quyết thì hắn đã ngộ ra được rất nhiều điều nên càng tốn thời gian hơn. Thoáng chốc hắn đã có mặt ở chiến trường, vừa đặt một chân xuống mặt đất Dương Tử ngay lập tức cảm nhận được một rung chấn vô cùng khủng khiếp. Là do Hắc phá vỡ vực địa đi ra, Sát Thần và Tru Đế sau một hồi hợp nhất và ngăn cản tên đia kia trong vực địa, nhưng không được bổ xung linh khí nên đã bị tách nhau ra. Dương Tử cầm lại Tru Đế và Sát Thần rồi hắn nhìn Hắc và nói với giọng điệu đầy mỉa mai châm biếm:

- Kiến cũng có thể đạt đến trình độ của ngươi rồi này! Kiến cũng đã ngang hàng với ngươi rồi đấy! Ngươi làm gì được ta nào?

Mắt Hắc đỏ lòm rồi tung chưởng lự.về phải Dương Tử mà gào lên:


- Kiến vẫn là kiến, ngươi với ta vẫn rất cách biệt!

Dương Tử chỉ lách nhẹ người, để né đòn đó một vụ nổ xảy ra và một đống khói bụi. Dương Tử liền kéo Sát Thần và Tru Đế lao lên, tiếng thương lạch cạch dưới đất khiến chi Hắc phải bắn bừa do chính đám khói bụi do chính hắn gây nên. Dương Tử ngay lập tức chớp thơi cơ rồi hắn tung vài chiêu của Vô Cực Kiếm Pháp lên người hắn. Hắn gào lên đau đớn, từ trong lớp khói bụi một chiếc thương đang từ tự hiện ra con rồng ở đầu thương và vẫn còn lao đến phía Hắc. Hắn nhanh tay rút ra thanh đoản đao, xong hắn tung kiếm rồi hô lên:

- Hắc Nguyệt Trảm!

Hắc lại tiếp tục áp sát đấm nhau với Dương Tử rồi nói:

- Ngươi vẫn là kiến mà thôi, cũng chẳng có gì khác cả haha!
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom