Dịch Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế

Chương 835


Chương 835

Dụ Lâm Hải giải thích rất nhiều, không đợi Nam Mẫn phản bác, anh lại hỏi: “Tôi muốn hỏi em một chuyện”.

Nam Mẫn: “Chuyện gì?”

“Ngoại trừ Kiều Lãnh, có phải còn có một thế lực đang gây rắc rối cho em không?”

Đồng tử của Nam Mẫn co lại: “Anh đã điều tra được gì?”

Phản ứng của cô càng chứng thực suy đoán của Dụ Lâm Hải.

Anh mím môi, chậm rãi nói: “Tôi đoán thôi, sau khi Kiều Lãnh về nước, luôn nhằm vào em, gây chuyện với em, có vẻ muốn gây bất lợi cho em, nhưng mỗi lần đến lúc quan trọng hắn lại tha cho em…”

Cứ như đang chơi trò ‘mèo bắt chuột’ vậy.

Đương nhiên anh không dám nói câu này trước mặt Nam Mẫn.

Sợ bị đánh.

Nhưng đúng thế.

Bất kể là uy hiếp hay nổ bom lần ở câu lạc bộ hay du côn xách côn sắt muốn tấn công Nam Mẫn, trông như nguy hiểm ập đến nhưng hắn lại cho cô cơ hội và khả năng thoát chết.

Và không thực sự muốn lấy mạng của cô.

Lần này cũng vậy.

“Đua xe lần này, em cố ý dụ hắn tới, lại chủ động gây ra tai nạn xe, cũng là vì đã nhìn ra hắn không muốn giết em, đúng không?”

Dụ Lâm Hải nói ra suy đoán và phán đoán của mình.

Bây giờ không chỉ Kiều Lãnh không muốn lấy mạng của Nam Mẫn, ngay cả Nam Mẫn, rõ ràng có cơ hội trực tiếp kết liễu tính mạng của Kiều Lãnh, nhưng cô lại không làm vậy.

Tại sao chứ?

Chỉ đơn giản là không muốn vi phạm pháp luật ư?

Nam Mẫn yên lặng nhìn Dụ Lâm Hải, nhìn tóc húi cua của anh, nhìn khuôn mặt thanh lạnh cương nghị của anh, lập tức cảm thấy khi đàn ông chó không nói chuyện tình cảm với cô, đúng là ưa nhìn hơn nhiều.

Đương nhiên suy đoán của anh đều đúng, nhưng Nam Mẫn không muốn giải thích với anh.

Cô chỉ nói: “Bây giờ Kiều Lãnh thực sự không thể chết, còn tại sao không thể, tôi không muốn nói với anh, cho nên tôi hy vọng anh có thể tránh xa, đừng lo chuyện bao đồng”.

Dụ Lâm Hải hơi cau mày: “Với tôi, chuyện của em không phải là chuyện bao đồng”.

Nam Mẫn cười khinh bạc: “Đó là vì anh không biết tôi đang phải gánh chuyện rắc rối thế nào thôi”.

Nếu biết, anh nhất định sẽ chỉ sợ tránh không kịp, trốn thật xa.

Tình cảm rất mong manh.

Nam Mẫn từng thấy vô số trường hợp các đôi tình nhân, lúc yêu thì cái gì cũng tốt, mở miệng ra là ‘quyết chí không thay đổi’, ‘thiên trường địa cửu’, nhưng hoạn nạn thấy chân tình, lúc gặp khó khăn, điều đầu tiên người ta nghĩ đến là mình phải tự bảo vệ mình thế nào, sẽ cân đo đong đếm tình cảm, hận không thể đặt lên bàn cân, cân xem rốt cuộc đối phương đáng giá bao nhiêu tiền, có đáng để bạn nghiêm túc đối đãi không.

“Vợ chồng vốn là chim cùng rừng, đại nạn ập đến mỗi con bay một ngả”, câu này không phải không có lý.

 
 
Chương 836


Chương 836

Tình cảm là thứ không đáng tiền nhất, yêu một hồi, cuối cùng bạn sẽ phát hiện tiền vẫn thơm nhất, mạng quan trọng nhất.

“Tôi thực sự muốn biết”.

Dường như không nhìn thấy vẻ chế nhạo trên khóe miệng cô, Dụ Lâm Hải tỏ vẻ mặt nghiêm túc, cất giọng chậm rãi.

“Tôi muốn biết tất cả mọi thứ của em, hơn nữa rất hiếu kỳ, tôi hy vọng em có thể chính miệng nói với tôi, nhưng nếu em không muốn nói, tôi cũng sẽ không truy hỏi”.

Anh vẫn luôn tự cho mình thông minh, mạnh mẽ, nhưng đến chỗ Nam Mẫn, tất cả sự thông minh, mạnh mẽ đều không đủ dùng, cô khiến anh nhìn thấy sự nhỏ bé và vô dụng của mình.

Anh thực sự ngốc, nhưng anh sẽ bảo vệ cô theo cách của mình, cho dù dùng hết mọi thứ của mình.

Nam Mẫn chỉ cảm thấy nghẹn lòng, và nghẹn họng.

“Dụ Lâm Hải, chúng ta đã ly hôn rồi, tôi không phải là trách nhiệm của anh”.

Anh lại nói: “Em chính là trách nhiệm của tôi”.

Anh lại nói: “Tôi đơn phương, tròn trách nhiệm với em là được”.



Buổi chiều xuất viện, về đến khu vườn hoa hồng.

Đầu Nam Mẫn nặng trịch, chóng mặt, buổi tối còn có ‘hoạt động thể lực’ đang đợi cô, phải nạp năng lượng mới được.

Cô ngủ một giấc.

Sau khi tỉnh dậy, cô bò xuống khỏi giường với tâm trạng không tình nguyện, ủ rũ cúi gằm mặt đi từ phòng mình sang phòng bố mẹ.

Vừa đẩy cửa, phát hiện các anh đang đợi ở đây.

Anh hai Quyền Dạ Khiên, anh ba Hạ Thâm, anh tư Lý Vân, còn có anh nhỏ Bạch Lộc Dư, ngồi xếp hàng trên sofa, giống như sư đồ Đường Tăng.

Bốn người đang chơi điện thoại, chỉ là tình trạng khác nhau.

Vẻ mặt của Quyền Dạ Khiên phức tạp nhất, vừa chán nản vừa sốt ruột, tuy người ngồi ở đây, nhưng trái tim dường như bay theo Lạc Ưu.

Lý Vân vắt chân ngồi trên sofa, gửi tin nhắn cho Trình Hiến, coi đại luật sư làm chân chạy việc, muốn ăn thịt lừa nướng của Thành Nam, lại vừa muốn ăn bánh bao của Thành Đông…

Muốn sao muốn trăng.

Bạch Lộc Dư dường như còn chìm vào triệu chứng sau khi bị anh cả dạy dỗ, siêu xe của anh ta bị tịch thu, hơn nữa anh cả vừa mở lời, mấy ông anh nhà họ Bạch cũng mắng anh ta một trận.

Đúng là cầu sống sót trong khe hẹp…

Hạ Thâm luôn là người ấm áp nhất, thấy Nam Mẫn đi vào, liền đưa cô một cái túi, nụ cười hiền hòa: “Thư Anh bảo anh mang cho em”.

“Cái gì vậy?”

Nam Mẫn nhận lấy, thấy là hai thứ mềm mềm.
 
Chương 837


Chương 837

Hạ Thâm nói: “Đây là đệm gối mà cô ấy để dành khi quay phim cổ trang, đoàn làm phim đều gọi nó là “quỳ dễ dàng”.

Nam Mẫn: “…”

Còn có thứ phong cách Tây này ư?

Nam Mẫn bóp hai cái ‘quỳ dễ dàng’ đó, khóe miệng giật hai cái, cười ngài ngại.

“Giúp em cảm ơn cô ấy, nhưng, anh cả cho phép em dùng nó không?”

Cô hỏi như vậy, các anh đều ngẩng đầu, vẻ mặt mơ hồ.

Bạch Lộc Dư tỏ thái độ đầu tiên: “Dù sao anh cũng không dám dùng. Nếu anh dám đeo đệm bảo vệ đầu gối trong lúc bị phạt quỳ, e rằng anh cả có thể cho anh quỳ một năm”.

“Hừ hừ hừ, em nghĩ quá tốt đẹp rồi đấy”.

Lý Vân nói: “Quỳ một năm mà đủ chắc? Có thể cho em quỳ một đời, quỳ đến gãy chân thì thôi”.

Bạch Lộc Dư lập tức giật mình.

Đột nhiên cảm thấy, lần này chỉ bị tịch thu siêu xe, chịu mấy trận mắng mỏ, đã là ân đức của anh cả với anh ta rồi.

Nam Mẫn rón rén nhét đệm đầu gối vào trong tay Hạ Thâm: “Vậy em không đeo thì hơn”.

Lại chọc tức anh cả, đúng là sẽ không có kết cục tốt đẹp, cô không muốn vừa đến nước Y, đã bị sao chổi rơi vào đầu.

Lúc này tâm trạng của Quyền Dạ Khiên không được tốt, cả người bực bội.

“Sao lại không đeo? Em phải quỳ hai canh giờ, cả bốn tiếng đồng hồ, không đeo vào, không cần đầu gối nữa hả, đeo vào, đừng lắm chuyện!”

Nói xong, anh ta giật lại đệm gối trong tay Hạ Thâm, kéo Nam Mẫn đến trước mặt mình, cúi người, đeo đệm gối lên cho cô.

Sau đó vung tay: “Được rồi, đi quỳ đi”.

Nam Mẫn: “…”

Đúng thật là cảm ơn anh.

Nam Mẫn đeo đệm gối đi đến trước di ảnh của bố mẹ, đang định quỳ xuống, Hạ Thâm nói: “Đợi đã”.

Rồi lấy ra một cái, hai cái, ba cái, bốn cái đệm ngồi từ dưới gầm bàn thờ, chồng lên nhau.

“Thế này là được rồi”.

Hạ Thâm tỏ ý bảo Nam Mẫn có thể quỳ được rồi.

“Có phải gian lận hơi rõ ràng quá không?”

Nam Mẫn chột dạ hỏi.

Hạ Thâm cười ôn hòa nói: “Không sao, nhà chúng ta, em mãi là người được hưởng đặc quyền. Cho dù anh cả trách tội, cũng có các anh gánh cho, không sợ”.

Quyền Dạ Khiên, Lý Vân và Bạch Lộc Dư ngồi trên sofa, đều gật đầu với cô.

Trong lòng Nam Mẫn chảy dòng ấm áp, quỳ trên đệm, đầu tiên cúi người khấu đầu hai cái với bố mẹ, mới quỳ thẳng người, quỳ nghiêm chỉnh.

Vừa quỳ ổn định, các anh không hẹn mà cùng lấy điện thoại ra tách tách chụp Nam Mẫn.

“…”
 
Chương 838


Chương 838

Nam Mẫn trừng mắt qua: “Làm gì thế hả?”

Hạ Thâm: “Em gái nhà mình quỳ cũng thật đẹp”.

Quyền Dạ Khiên: “Phải lưu giữ lại”.

Lý Vân: “Làm kỷ niệm”.

Bạch Lộc Dư: “Anh cũng vậy”.

Nam Mẫn: “…”

Ôi các anh trai!



Phạt quỳ là chuyện nhàm chán nhất.

Hồi nhỏ Nam Mẫn ghét cay ghét đắng các loại trừng phạt trong trạng thái tĩnh như ‘phạt đứng’, ‘phạt quỳ’, cảm thấy còn không bằng đánh một trận sung sướng.

Nhưng anh cả giống mẹ, chuyên trị tính bốc đồng của cô, trị rất chuẩn.

Nam Mẫn quỳ ở đây với vẻ mặt ai oán, nhìn các anh ngồi trên sofa chơi điện thoại, xem tivi, chơi game, cảm thấy họ đúng là thật quá đáng.

Nói là ở cùng cô, thật đúng là thuần túy đến ‘ở cùng’ cô.

Cô nhắm mắt, dứt khoát coi như không nhìn thấy.

Dù sao theo quy tắc của anh cả, sau khi bị phạt quỳ còn phải viết một bài “cảm nhận sau khi quỳ”, cũng là kiểm tra, ba ngàn chữ, cô phải làm bản nháp trước, mới có thể đặt bút như thần.

Thực ra chuyện này cũng không hoàn toàn là lỗi của cô, tuy cô có hơi mạo hiểm, nhưng không vào hang hổ sao bắt được hổ, gọi là ‘cầu phú quý trong hiểm nghèo’…

Không được!

Nam Mẫn lắc đầu, kiểm tra như này chắc chắn không qua được ải của anh cả, đừng tìm cơ thì hơn, ngoan ngoãn thừa nhận lỗi lầm của mình đi.

Diễn mấy loại vở kịch nội tâm, bản nháp cũng tương đối, Nam Mẫn mở mắt, nhìn đồng hồ.

Kết quả, chỉ mới một tiếng trôi qua!

“…”

Sao thời gian trôi chậm như vậy!

Cô không nhịn được càm ràm: “Không phải đều nói ‘thời gian như thoi đưa’ sao, sao đến mình thì thành ‘ngày dài bằng một năm’ vậy?

“A! Đã qua một tiếng rồi!”

Phía Bạch Lộc Dư hoàn toàn là phong cách khác: “Sao thời gian trôi qua nhanh như vậy, anh mới chơi được hai ván game”.

Nam Mẫn trừng mắt nhìn anh ta, đúng là cùng mẹ không cùng số phận.

“Các anhh đừng chơi điện thoại nữa”.

Nam Mẫn thực sự bực không chịu nổi: “Nói chuyện với em đi”.

Mọi người đều chìm vào thế giới của riêng mình, không ai để ý cô.
 
Chương 839


Chương 839

Nếu đã vô tình vô nghĩa như vậy, thì đừng trách cô kiếm chuyện.

Nam Mẫn nhướn mày: “Anh hai, Ưu Ưu chịu nói chuyện với anh chưa?”

Một mũi tên đâm vào tim.

Quyền Dạ Khiên cầm điện thoại chính là đợi tin trả lời của Lạc Ưu, cầm đến điện thoại sắp hết pin rồi, những anh tin nhắn mà anh ta gửi đi như hòn đá chìm xuống biển cả, hoàn toàn không có hồi đáp.

“Chưa”, anh ta bực bội nói.

Nam Mẫn nói: “Anh đừng sốt ruột, Ưu Ưu chắc chắn sẽ không cố ý phớt lờ anh, có lẽ là điện thoại bị người nhà tịch thu rồi”.

Quyền Dạ Khiên làm mặt lạnh: “Anh biết, anh chỉ sợ như vậy, nếu cô ấy phớt lờ anh thật cũng không sao. Nhưng nếu vì anh mà hại cô ấy bị người nhà cấm túc, thì làm thế nào?”

Bạch Lộc Dư buông điện thoại, hỏi Quyền Dạ Khiên: “Anh hai, Ưu Ưu, cô ấy tỏ tình với anh thật hả?”

Đôi môi mỏng của Quyền Dạ Khiên mím thành đường thẳng, khẽ ừm một tiếng.

Là tỏ tình, nhưng còn không đợi anh đồng ý thì đã đi rồi.

Nhưng cũng không sao, anh ta đã đơn phương mặc nhận Lạc Ưu là ‘bạn gái’ trong tim anh ta.

Lý Vân khó tránh lo lắng nói: “Em thấy mấy người hôm nay đến đón Lạc Ưu không giống người bình thường, bối cảnh gia đình của Lạc Ưu có lẽ rất khủng bố phải không, có thể chấp nhận anh không?”

Buổi chiều Hạ Thâm không có mặt, không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nghe họ nói như vậy, cũng hiểu tình hình.

“Bối cảnh của nhà họ Quyền thực sự khiến người ta suy nghĩ, tuy bây giờ đã rửa sạch, làm kinh doanh hợp pháp, nhưng nhà người ta bình thường còn đỡ, nếu là gia đình cán bộ cấp cao…”

Sắc mặt Quyền Dạ Khiên lạnh băng.

“Anh hai, đều là anh em nhà mình, bọn em có gì nói nấy”.

Nam Mẫn nói thẳng: “Nhà Lạc Ưu có bối cảnh thế nào, chắc chắn anh đã biết từ lâu, anh cảm thấy hai người có thể có tương lai không?”

Quyền Dạ Khiên ngẩng đầu, đôi mắt thâm trầm, toát lên vẻ kiên định khó tả.

“Không có tương lai, thì tạo ra tương lai”.

Có câu nói thế nào nhỉ?

Trước khi gặp được cô ấy, chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn.

Sau khi gặp cô ấy, chuyện kết hôn, anh chưa từng nghĩ đến người khác.

Quyền Dạ Khiên cất trọng vừa trầm vừa kiên định: “Việc là do con người, dù sao anh cũng quyết tâm rồi!”

Nghe thấy lời này, đám người Nam Mẫn đều nhẹ nhõm trong lòng, khuôn mặt cũng nở nụ cười.

Chỉ cần anh hai muốn thì không có gì là không thể.

Nói xong chuyện của Quyền Dạ Khiên, Nam Mẫn lại nói sang Lý Vân: “Anh tư, hôn lễ của anh và anh Trình, chuẩn bị thế nào rồi?”

Lý Vân xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón tay, tên khuôn mặt anh tuấn nở nụ cười: “Vẫn đang chuẩn bị, đợi em từ nước Y quay về, có lẽ vừa kịp uống rượu mừng của bọn anh”.

Thấy vẻ mặt hạnh phúc của anh ta, lại nghĩ đến ban đầu khi anh ta và Trình Hiến ở bên nhau, gây ầm ĩ đến cả nhà gà bay chó chạy, giờ đây đúng là vén mây nhìn thấy trăng sáng.

Con đường tình cảm đúng là cần hai bên cùng cố gắng mới có thể tu được chính quả.
 
Chương 840


Chương 840

Chỉ một người cố gắng thì chỉ có đi vào ngõ cụt.

Nói chuyện với các anh, thời gian trôi qua rất nhanh.

Cuối cùng đã quỳ hết bốn tiếng, Hạ Thâm đỡ Nam Mẫn đứng lên, xoa đầu gối cho cô.

Nhớ phúc của ‘quỳ dễ dàng’, đầu gối chỉ hơi đo đỏ, không đến mức tím bầm sưng vù không thể đi lại.

Thức đến các anh cũng đều buồn ngủ, nhìn nhau nói ‘chúc ngủ ngon’, Nam Mẫn vừa về đến phòng, thì nhận được điện thoại của anh cả.

Gọi đến thật đúng lúc, chắc chắn là anh nhỏ báo tin cho anh cả.

Ấn phím nghe, Nam Mẫn vội kêu khổ: “Anh cả, em vừa ngủ dậy đã phải quỳ cả hai canh giờ, không thiếu một phút! Đầu gối cũng sưng vù rồi”.

Phía bên kia điện thoại, Lạc Quân Hành cất giọng trầm thấp: “Chẳng phải có ‘quỳ dễ dàng’ sao?”

“…”

Biết cả rồi???

Nam Mẫn bực bội, đột nhiên quát một tiếng: “Các anh lập nhóm sau lưng em!”

Hết yêu rồi.

Bạch Lộc Dư mặc sức phát sóng tình hình ở hiện trường cho anh cả trong ‘nhóm không có em gái’.

Vừa nghe thấy tiếng gầm sư tử hà đông của Nam Mẫn, sợ đến suýt làm rơi điện thoại.

Cả khu vườn hoa hồng đều chấn động.

“…”

Lý Vân sợ giật mình, giậm chân ở cửa phòng, liền sau đó cửa phòng được mở ra, anh ta bị một bàn tay kéo vào trong!

Quản gia Triệu ở phòng khách tầng dưới, nghe thấy tiếng gầm của cô cả, xoa ngực hồi lâu mới thở lại bình thường được: “Dọa mình sợ giật mình, còn tưởng bà chủ sống lại chứ”.

Các cô gái đều bật cười, chẳng phải thế sao?

Chất giọng này thật có linh hồn.

Rất giống cảnh tượng ông chủ Nam lén đi nói chuyện với các ông chủ khác mà không đưa bà chủ theo.



Nam Mẫn tức muốn chết, tố cáo hành vi ác độc ‘cô lập’ cô!

Phía bên kia điện thoại, Lạc Quân Hành khẽ cười hai tiếng.

“Anh còn cười?”

Nam Mẫn càng tức hơn, điên lên mắng cả anh cả: “Thượng bất chính, hạ tắc loạn”.

Lạc Quân Hành: “Ừm?”

“Sao thế, em nói sai hả?”

Nam Mẫn hiếm khi có lúc bá đạo trước mặt anh cả, có lý không chịu lùi bước: “Vốn dĩ là các anh bắt nạt em”.

Lạc Quân Hành lại khẽ cười, cất giọng chậm rãi nói: “Vậy không bắt nạt em nữa”.

“Anh bảo tiểu ngũ giải tán nhóm”.
 
Chương 841


Chương 841

Giọng anh ta vừa nhẹ vừa chậm, tốc độ chỉ nhanh hơn con lười một chút, cần phải kiên nhẫn nghe mới được.

Nhưng tiếng trung của anh ta lưu loát hơn mấy năm trước nhiều, cơ bản không khác biệt với người bản địa lắm.

Nói tiếng phổ thông còn rõ ràng dễ nghe hơn rất nhiều người sinh ra và lớn lên ở Trung Quốc.

Có lúc Nam Mẫn chê phiền, nói tiếng anh với anh ta, anh ta lại không chịu, cố chấp nói tiếng trung gượng gạo, vì anh ta cảm thấy tiếng trung là tiếng hay nhất trên thế giới.

Những chữ vuông vắn hợp thành từng từ, từng câu hoa mỹ, thật kỳ diệu.

“Vậy còn tạm”.

Lúc này Nam Mẫn mới bớt giận, nhảy lên giường, xoa đầu gối.

Lạc Quân Hành cất giọng thấp xuống “Vết thương trên trán thế nào rồi?”

Dừng một chút, lại nói: “Có thể ngồi máy bay không?”

“Không có gì đáng ngại”.

Nam Mẫn rất tốt với bản thân, bôi lớp thuốc mỡ dày lên đầu gối, mát xa, hỏi: “Anh cả, ngày mai anh phái ai đến đón em?”

“Một người bạn”, Lạc Quân Hành thản nhiên nói.

Nam Mẫn ngẩn người: “Bạn? Anh còn có bạn à?”

Lạc Quân Hành: “Nói kiểu gì vậy?”

Nam Mẫn cười he he: “Không có gì, chỉ là hiếu kỳ, không biết người được anh gọi là ‘bạn’, sẽ là nhân vật thế nào?”

“Em gặp rồi sẽ biết”.

Lạc Quân Hành không muốn nói nhiều, lại dặn dò: “Ngày mai không cần mang nhiều hành lý, ở đây cái gì cũng có”.

Lại ngập ngừng: “Cần thứ gì, anh cho người chuẩn bị cho em”.

“Em biết rồi”.

Nam Mẫn nói: “Lúc nào em đến chỗ anh, cũng đều đi với hai tay không, xách đầy đồ quay về mà?”

Lời không biết xấu hổ như vậy, cô lại nói rất hùng hồn.

Quan trọng là Lạc Quân Hành cũng không cảm thấy vấn đề gì.

“Ừm, vậy là đúng rồi”.

Hôm nay Lạc Quân Hành hình như rất có hứng nói chuyện, lại hỏi: “Nghe nói, em gạt anh hai một lư hương cổ phải không?”

“Anh biết hết rồi à, anh cả, anh đúng là con mắt ngàn dặm đấy”.

Nam Mẫn rất khâm phục năng lực tình báo của anh cả, cách ngàn dặm, chỗ cô có gió thổi cỏ động gì, Lạc Quân Hành đều biết hết, đúng là không có chút bí mật nào.

“Không đúng, cái gì mà ‘gạt” chứ, em quang minh chính đại, đường đường chính chính xin”.

Lạc Quân Hành khẽ cười: “Được, tiểu Lục nhà ta, chính miệng xin”.

“Thế mới đúng mà”.

Nam Mẫn mát xa đầu gối, cười hi hi nói: “Ngày mai em mang đi cho anh”.
 
Chương 842


Chương 842

“Không cần, em tự giữ đi”.

“Ừm?”, Nam Mẫn kinh ngạc: “Chẳng phải anh luôn thích lư hương của anh hai à?”

Lạc Quân Hành nói: “Anh đã sưu tập mấy cái tốt hơn rồi”.

“…”

Đươc, quả nhiên anh cả vẫn là anh cả.

“Được rồi”, Nam Mẫn nói: “Vậy em chỉ đành miễn cưỡng giữ nó cho riêng mình vậy”.

Lạc Quân Hành dặn dò cô ngủ sớm.

Nam Mẫn đảo mắt một vòng: “Không có cách ngủ sớm được, còn có bài kiểm tra phải viết, nếu không em sẽ…”

Còn chưa nói hết, Lạc Quân Hành nói: “Ngày mai, viết trên máy bay đi”.

Nam Mẫn: “…”

Ấy, vẫn khó thoát khỏi kiếp nạn.

Cô bĩu môi: “Được thôi”.

Trước khi tắt máy, cô lại nghĩ đến một chuyện: “Đúng rồi anh cả, chuyện Kiều Lãnh…”

“Chuyện Kiều Lãnh, em đừng lo, để anh sắp xếp”.

Giọng Lạc Quân Hành khẽ trầm xuống: “Bây giờ tên khốn đó vẫn chưa thể chết được, chúng ta phải dùng hắn để dẫn dụ Tiêu Ân”.

Lại hết sức nghiêm túc nói: “Điều kiện mà tên khốn đó đưa ra, em cứ xem như cái rắm là được, đừng nghe, biết không?”

Nam Mẫn thấy anh cả chẳng những nhiều lời hơn, mà những từ không mấy lịch sự như “rắm” cũng nói ra khiến cô hết sức ngạc nhiên.

Ngẩn người một lát, mới chậm rãi “à” một tiếng.

Cúp máy, Nam Mẫn ngồi xếp bằng trên giường, cân nhắc lời anh cả vừa nói.

Xem ra lần này anh cả thật sự đã tức giận rồi.

Kiều Lãnh sẽ thảm lắm.

Chờ đến nước T rồi, hắn sẽ có đủ quả ngọt để ăn.

*

Quá muộn rồi nên đêm nay các anh đều ngủ lại khu vườn Hoa Hồng, tất cả phòng dành cho khách đều kín người.

Lại có cảm giác khi bố mẹ còn sống.

Nam Mẫn ngủ một giấc rất ngon.

Hôm sau, rời giường đi ăn bữa trưa sớm.

Nam Mẫn nhìn Lý Vân và Trình Hiến đối diện, anh tư nhà cô còn kén ăn hơn cả cô, không uống sữa, trứng gà chỉ ăn lòng trắng, ném hết lòng đỏ vào đĩa của Trình Hiến.

Trình Hiến không hề nhíu mày ăn luôn, mọi thứ trong đĩa của anh ta đều là món mà Lý Vân không thích nên ném sang, ăn từng đó thôi cũng đủ no rồi.

Cái gì gọi là “ỷ sủng sinh kiêu”, cái gì gọi là “được cưng chiều đến mức hư hỏng”, Nam Mẫn đã được nhìn thấy rồi.
 
Chương 843


Chương 843

Lý tiểu công chúa Vân hỏi Nam Mẫn: “Chiều mấy giờ em bay?”

“Ba giờ”.

“Sắp xếp đồ xong chưa?”

Nam Mẫn uống một ngụm canh trứng, nói: “Chẳng có gì hay ho để sắp xếp cả, chỗ anh cả có hết, em cũng nhà riêng ở đó luôn, có thể vào ở bất kỳ lúc nào”.

“…”

Nhìn vẻ mặt khoe khoang, đầy đắc ý của em gái nhỏ, mấy ông anh cùng ném cho cô ánh mắt khinh thường, ghê gớm quá nhỉ.

Nam Mẫn cũng không mang gì thật, cô chỉ đeo cái ba lô màu tím, mặc áo thun trắng cùng với váy da bò, đội chiếc nón màu trắng, xinh xắn trẻ trung như một sinh viên.

Các anh và Cố Hoành, Nam Lâm đều ra sân bay tiễn cô, lần này cô ra nước ngoài không phải để làm việc nên chẳng mang theo trợ lý, chỉ dẫn hai vệ sĩ đi cùng, chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn cho cô.

Nam Mẫn cầm căn cước và thẻ đăng ký, nói với mọi người: “Được rồi, tiễn đến đây thôi, khi nào về em sẽ mang món ngon cho mọi người”.

Cô vẫy tay, thoải mái đi vào cổng an ninh.

Một hướng khác của sân bay, một bóng người màu đen cao ngất đang đứng đó, nhìn Nam Mẫn đeo ba lô đi qua cổng an ninh, con ngươi đen bỗng chốc tối sầm.

Lần này cô đến nước Y, không biết bao lâu mới có thể gặp lại.

Chắc là, không lâu lắm.

“Chào mừng quý khách lên máy bay”.

Chuyến bay quốc tế có rất nhiều kiểu khách khác nhau, người nước nào cũng có nhưng đa số vẫn là hành khách Trung Quốc.

Nam Mẫn và hai vệ sĩ đến khoang thương gia ngồi xuống, vệ sĩ người thì ngồi bên cạnh Nam Mẫn, người lại ngồi phía sau, đề phòng đủ loại người, bảo vệ Nam Mẫn thật kín kẽ.

“Hai người không cần phải căng thẳng như vậy”.

Cô lấy một quyển sách trong ba lô ra, nói với vệ sĩ: “Bình tĩnh lại một chút, kiểm soát cơ mặt cẩn thận”.

Môi dưới cô tạo thành dấu hiệu “học theo tôi này”, rồi mỉm cười.

Có lẽ là sau mười hai tiếng đồng hồ nữa là được gặp anh cả, nên Nam Mẫn có cảm giác rất nhẹ nhàng, như “cải lão hoàn đồng” vậy.

Hai vệ sĩ mặc áo đen nể mặt cô cả, ngoài cười nhưng trong lòng không cười “ha ha” hai tiếng.

Đó chính là nụ cười tươi tắn nhất mà bọn họ có thể làm được.

“Được rồi, tôi biết hai người đều đã cố gắng hết sức”.

Nam Mẫn bất đắc dĩ lắc đầu: “Đều do ông K, bình thường ông ấy đã đặt ra yêu cầu quá nghiêm khắc với hai người”.

Vệ sĩ là một cặp sinh đôi, người anh tên Hướng Tả, người em tên Hướng Hữu, là đứa trẻ ông K nhận về từ viện mồ côi, nuôi dưỡng huấn luyện thành học trò, cầm tay dạy dỗ.

Hướng Tả ngồi bên phải Nam Mẫn nói với em trai Hướng Hữu: “Em ra ngoài kiểm tra lại một chút, xem coi trên máy bay có vấn đề gì không”.

Hướng Hữu đáp lời, nói với tiếp viên hàng không trưởng vài câu rồi ra khỏi cabin.
 
Chương 844


Chương 844

Hướng Tả muốn có danh sách của những nhân viên tham gia chuyến bay, đối chiếu xem quá khứ có vấn đề gì hay không, anh ấy từng được huấn luyện nên đọc lướt nhanh như gió, tên hơn ba trăm người trên máy bay đã được anh ấy nhớ rõ mồn một.

Chuyện này trước khi đi ông K sư phụ đã dặn dò cẩn thận, bọn họ cũng không dám có chút sai lầm nào, suy cho cùng an toàn của cô cả còn lớn hơn cả trời.

Không chấp nhận được bất kỳ một sơ suất nào.

Thật ra Nam mẫn rất muốn nói máy bay anh cả đích thân sắp xếp thì ắt hẳn không có vấn đề gì, mong bọn họ đừng làm như đang gặp phải đại địch, căng thẳng đến thế.

Nghe nói hôm nay cơ trưởng lái máy bay là những người từng lái máy bay ném bom trong quân đội, kinh nghiệm dày dặn, hoàn toàn không cần lo lắng.

Nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên họ đi cùng cô, căng thẳng là rất khó tránh khỏi.

Trong lòng Nam Mẫn khá là tò mò.

Anh cả nói sẽ sắp xếp người đón cô, không biết rốt cuộc là người nào, cô lại rất muốn được nhìn thấy người “bạn” mà anh cả thường nhắc tới.

Chờ nửa ngày vẫn không thấy ai lên nữa, khoang hạng nhất cũng chẳng có thêm vị khách nào, chắc là đã được anh cả bao hết rồi.

Cũng không hẳn là bao cho lắm, vì hình như công ty hàng không này là sản nghiệp do gia tộc Shelby đầu tư.

“Kính thưa các quý ông và quý bà, chào mừng các vị đến với chuyến bay lần này, mong mọi người chú ý kiểm tra an toàn…”

Tiếp viên hàng không dùng hai loại ngôn ngữ để thông báo máy bay sẽ nhanh chóng cất cánh, mong quý khách cài chặt dây an toàn, đóng bàn nhỏ lại, tắt các thiết bị điện tử hoặc chỉnh chế độ máy bay.

Nam Mẫn gửi tin nhắn cho anh cả: “Máy bay sắp cất cánh rồi”.

“Sao người anh sắp xếp tới đón em vẫn chưa xuất hiện vậy?”

“Chẳng lẽ người đó đang chờ em ở sân bay Birmingham?”

Anh cả còn chưa trả lời thì trên đỉnh đầu đã cò giọng nói lạnh lùng và đầy uy nghiêm vang lên: “Máy bay sắp cất cánh rồi, cất điện thoại di động đi”.

Nam Mẫn ngẩng đầu lên, trông thấy một người đàn ông cao lớn đã xuất hiện từ lúc nào, người đó mặc quần áo cơ trưởng, đầu húi cua, cao đâu đó mét tám mươi tám, dáng rất giống người mẫu, lại có vẻ đầy nam tính, khí chất lạnh như băng.

Đôi mắt vừa sâu lắng lại uy nghiêm bình tĩnh đảo qua, có thể tạo thành khí thế khiếp người.

Hai vệ sĩ bị khí lạnh từ người anh ta ảnh hưởng, bảo vệ Nam Mẫn theo bản năng.

Nam Mẫn quan sát sắc mặt, dáng dấp cũng như khí thế của người đàn ông kia, trông không giống một cơ trưởng bình thường cho lắm, khí thế của một người lính hừng hực, hơn nữa còn không phải là người lính bình thường.

Cô cũng không sợ hãi gì mấy, chỉ bình tĩnh không kiêu căng cũng chẳng nịnh hót nói: “Cảm ơn đã nhắc nhở”.

Sau đó tắt điện thoại di động đi.

Ngước đầu lên, người đàn ông đó đã biến mất, hình như là đi vào buồng lái.

Máy bay nhanh chóng cất cánh.

Lỗ tai cứ ù ù một phen, sau khi lên đến tầng bình lưu thì vững vàng bay thẳng tới.
 
Chương 845


Chương 845

Lúc này Nam Mẫn mới kéo bàn ra, đặt sách lên, lấy giấy viết thư và bút trong ba lô ra, nhìn sang Hướng Hữu bên cạnh: “Anh ra đằng sau ngồi đi”.

Hướng Hữu trố mắt nhìn: “Cô cả…”

“Tôi muốn viết một vài thứ khá riêng tư, lịch sự tí đi”.

Nam Mẫn cảm thấy việc viết bản kiểm điểm này với một bà dì hai mươi lăm tuổi mà nói là rất mất mặt, sao có thể để người khác nhìn thấy được chứ?

Cô đuổi Hướng Hữu đi như xua đuổi ruồi bọ.

Khoang hạng nhất không còn hành khách nào khác, tất nhiên cũng sẽ không có phần tử nguy hiểm nào, Hướng Hữu bèn miễn cưỡng di chuyển chỗ ngồi, nhưng vẫn không hề thả lỏng cảnh giác.

Mở tờ giấy viết thư ra, Nam Mẫn cầm bút bắt đầu viết “suy nghĩ sau khi quỳ” của mình.

Đêm qua kịch bản cô đã nghĩ sẵn trong đầu đã quên gần hết, Nam Mẫn đành phải viết đoạn mở đầu theo chút ký ức còn sót lại, rồi phát huy ngay tại chỗ, dùng hết mọi vốn liếng từ khi mới sinh ra của mình để viết những từ ngữ hoa lệ, trau chuốt nhất.

“Người ta cũng thường nói “nuôi con không dạy lỗi lại cha, dạy dỗ không nghiêm lỗi của thầy”, sau khi bố và mẹ qua đời, em quả thật rất giống một con ngựa hoang thoát cương, hoàn toàn mất đi sự kìm cặp, thoải mái tung vó trên thảo nguyên, quá tùy hứng và cũng thả lỏng bản thân quá mức. Em vẫn luôn nhớ đến anh cả, mong có thể ở bên cạnh được anh cầm tay dạy dỗ và quản lý, nghe lời dạy của anh để thức tỉnh mình đúng lúc, sửa lại những lỗi lầm đã gây ra…”

Nam Mẫn vừa vắt óc viết, vừa suy nghĩ xem rốt cuộc anh cả có thể đọc hiểu được không, chẳng biết bây giờ khả năng học Trung văn của anh đã đến trình độ nào rồi.

Nhưng mấy câu xin lỗi nhận sai này đảo tới đảo lui cũng thế, từ nhỏ anh cả đã nghe tới lớn, chắc cũng sẽ đoán được phần nào.

Suy cho cùng thì…

Đạo lý em hiểu hết, nhưng có làm hay không thì tính sau. Lỗi lầm em nhận hết, nhưng có sửa sai hay không phải xem tâm trạng.

Trong lặng lẽ, bên cạnh đã xuất hiện thêm một người.

Nam Mẫn chợt ngẩng đầu lên, trông thấy “người đàn ông cao kều” khi nãy đang nhìn chằm chằm “bản kiểm điểm” của mình, còn xem rất nghiêm túc.

Hình như ngại xem không rõ lắm, anh ta trực tiếp cầm tờ giấy của cô lên, đặt trong tay xem.

???

Sau một thoáng ngơ ngác, Nam Mẫn giật lại tờ giấy từ trong tay anh ta, nghiêm mặt: “Này anh, anh có biết lịch sự là gì không vậy?”

Dám xem bản kiểm điểm của cô ư, ăn gan hùm hay mật báo?

Cô mở tờ giấy ra một lần nữa, cũng may là không bị rách, chỉ hơi nhăn một chút thôi, nhưng nghĩ tới cái tính cách soi mói của anh cả, Nam Mẫn vẫn thấy khá ảo não, hung hăng trừng mắt nhìn người nọ một cái.

Sau đó đè quyển sách lên để ép thẳng những nếp gấp.

Thế nhưng nực cười là người đó vẫn nhìn chằm chằm vào cuốn sách của cô, chậm rãi thì thào về những chữ trên đó: “Tình yêu thời thổ tả. Tác giả García Márquez”.

Lần này anh ta cực kỳ lịch sử, chủ động hỏi: “Tôi có thể xem một chút được không?”

Tất nhiên là không rồi!
 
Chương 846


Chương 846

Nam Mẫn chẳng nói gì, chỉ mở bìa sách ra, bên trong có tên của cô, ngày tháng và một hàng chữ.

Hình như người này có tật đọc chữ thành tiếng, dùng chất giọng như pháo trầm của mình chậm rãi đọc: “Nam Mẫn tàng thư, ngày 5 tháng 1 năm XX. Sách của Nam Mẫn, không cho ai mượn”.

“À”.

Người đó đã hiểu, sau đó quay sang nhìn cô, nghiêm mặt hỏi: “Cô tên là Nam Mẫn Tàng Thư hả?”

Nam Mẫn: “…”

Bạn của anh cả là một tên ngốc ư?

Tung hoành trên giang hồ nhiều năm, Nam Mẫn có rất nhiều biệt danh.

Khi gả cho Dụ Lâm Hải, cô lại cho mình một cái tên giả là “Lộ Nam Mẫn”, ba chữ.

Nhưng đây là lần đầu tiên có người gọi cô là “Nam Mẫn Tàng Thư”.

Họ Nam, tên Mẫn Tàng Thư hả?

Anh ta tưởng cô là Dịch Dương Thiên Tỉ chắc, có cái tên bốn chử đầy phong cách như thế?

“Này anh cơ trưởng”.

Nam Mẫn vẫn rất lịch sử hỏi: “Cho hỏi anh có phải là người Trung không?”

Gương mặt anh ta đầy hờ hững, bình tĩnh nhìn cô một cái: “Tôi là người nước T gốc Hoa, nguyên quán là Trung Quốc, là con cháu của Viêm Hoàng”.

Chỉ một câu như thế, đã nhanh chóng kéo gần khoảng cách giữa hai người.

Nước T?

Nam Mẫn lại nhướng mày.

“Hân hạnh được gặp anh”, cô chủ động vươn tay, trong lòng đã chắc chắn: “Anh có biết anh cả của tôi, anh Lạc Quân Hành không?”

Vừa dứt lời, cô lại nói: “À, Lạc Quân Hành là tên tiếng Hoa của anh ấy, bình thường mọi người đều gọi anh ấy là bá tước Shirvan”.

“Tôi không phải là người bình thường bên cạnh anh ta”.

Anh chàng cơ trưởng vẫn không thay đổi vẻ mặt đó: “Nên tôi gọi anh ta là Lạc Quân Hành”.

“…”

Nam Mẫn cảm thấy cả người lạnh giá, anh ta đang kể chuyện cười hả?

Đúng là lạnh chết người.

Hình như anh ta không có hứng tán gẫu, lại chuyển sự chú ý về quyển sách, rồi lại như bị ai đó gõ vào đầu một cái.

“Ô”, bất giác nói: “Cô không phải là “Nam Mẫn Tàng Thư”, đây là quyển sách của cô, nên chắc tên của cô sẽ là… Nam Mẫn”.

Anh ta dùng ánh mắt lạnh lẽo trừng trừng nhìn Nam Mẫn, vẻ mặt rất nghiêm túc, như thể đang học hỏi một chuyện gì đó rất quan trọng.

“Đúng chứ?”

Không phải thế thì còn là gì được nữa anh hai?

Nam Mẫn thật sự dở khóc dở cười, khổ thân người ta chân thành như thế, cô không thể chê cười trình độ văn hóa của anh chàng gốc Hoa này được, đúng chứ?
 
Chương 847


Chương 847

“Đúng”.

Cô tự giới thiệu tên mình: “Tôi là Nam Mẫn”.

Người kia gật đầu, dường như cảm thấy rất hài lòng với sự thông minh và tài trí của mình, tự khẳng định cho bản thân.

“Nam Mẫn”, anh ta thì thào tên cô: “Nghe rất hay”.

Nam Mẫn cũng ngạc nhiên vì phản ứng này: “Anh cả bảo anh tới đón tôi, lại không nói cho anh biết tên tôi hả?”

“Không có”.

Anh ta lắc đầu: “Tôi biết tên tiếng Anh của cô, Grace. Lạc Quân Hành nói cô gái xinh đẹp nhất ngồi khoang thương gia chính là em gái anh ta”.

Đúng thế.

Nam Mẫn vui vẻ được một giây thì chợt nhận thấy có gì đó sai sai, liếc về sau một chút, bèn nhìn thấy hai gương mặt vừa đen vừa vô tội của Hướng Tả và Hướng Hữu.

“…”

Trên máy bay, khoang thương gia, cô gái xinh đẹp nhất?

Hình như cái khoang này chỉ có một giới tính nữ là cô.

Thì ra giá trị nhan sắc của cô chỉ chiến thắng được hai tên đàn ông như Hướng Tả và Hướng Hữu.

Cọ bĩu môi: “Đúng là chiến thắng không vinh quang chút nào”.

Hướng Tả: “?”

Hướng Hữu: “?”

Hai gương mặt cơ ngác.

Anh cơ trưởng vẫn chưa biết mình đã vô tình dấy lên một ngọn sóng, đôi mắt lạnh lẽo vẫn trừng trừng nhìn cuốn sách, nhìn mấy chữ thể hành xinh xắn “sách của Nam Mẫn, không cho mượn”.

“Này, anh xem đi”.

Nam Mẫn khép sách lại, đưa cho anh ta.

Hàng mi dài của anh cơ trưởng khẽ run run: “Sách của cô không cho người ta mượn cơ mà?”

“Đúng vậy, nên quyển này tặng cho anh”.

Nam Mẫn khẽ nở nụ cười: “Không cho mượn, nhưng có thể tặng, cũng không tính là vi phạm nguyên tắc của tôi”.

“Nhưng mà”, sau đó cô đã nhanh chóng thôi cười: “Mong anh sang ghế trống bên kia xem, tôi còn phải làm việc”.

Anh cơ trưởng nhìn mấy tờ bản kiểm điểm trên bàn nhỏ, Nam Mẫn giơ tay che lại, cũng giơ tay chỉ chiếc ghế không người bên kia, ý bảo anh ta mau đi đi nhanh lên.

Người đó cũng không hề nổi giận, cầm sách nói “cảm ơn” rồi sang chỗ bên cạnh tập trung xem.

Nam Mẫn biết những chuyến bay quốc tế đường dài thế này thường có hai cơ trưởng, nhưng anh phó cơ trưởng này có hơi nhàn nhã quá rồi đó, anh ta không định quay về buồng lái hả?”

Máy bay vẫn vững vàng lướt qua không trung, Nam Mẫn tiếp tục viết bản kiểm điểm của mình, cố gắng chắp vá các thứ lại.

“Phù, xong rồi!”
 
Chương 848


Chương 848

Vất vả viết cho xong ba ngàn chữ, quả nhiên là không nhiều không ít, vừa đủ ba ngàn, nhiều thêm một chữ nữa cô cũng không bịa ra được.

Nam Mẫn lắc lắc cổ tay đau nhức.

Viết cái thứ này còn mệt hơn cả bắt cô khắc hai cái tháp.

Hôm nào phải thương lượng với anh cả một phen, sau này đừng bắt cô viết bảng kiểm điểm nữa, làm một món ngon nào đó, khắc một bức thư ăn năn, mấy cái đó còn có giá trị tái sử dụng, bảo vệ môi trường nữa.

Cô cất bản kiểm điểm đi, duỗi người, phát hiện ra anh cơ trưởng vẫn còn đọc sách, hơn nữa còn đọc được một nửa rồi.

Xem ra anh ta đã xem rất nhập tâm.

Nam Mẫn cũng không đi quấy rầy người ta, sau khi cất bản kiểm điểm vào ba lô thì chuẩn bị đi ngủ một giấc.

Giữa giờ có tỉnh dậy ăn bữa cơm, lúc ăn thì anh cơ trưởng không còn ở đó nữa.

Chắc là đi thay ca rồi.

Ăn cơm xong, Nam Mẫn đọc sách một lát rồi ngủ tiếp, bảo Hướng Tả và Hướng Hữu đừng nghiêm mặt mãi thế, buồn ngủ thì cứ ngủ đi.

“Cơ trưởng có thể thay ca thì vệ sĩ cũng thế mà”.

Mãi đến tận rạng sáng, Nam Mẫn mới mơ màng tỉnh lại từ sự rung lắc xóc nảy.

Khi cô mở to mắt ra thì đã nhìn thấy bộ đồng phục cực kỳ điển trai của cơ trưởng, cùng với gương mặt không khác gì tảng băng kia.

Hình như anh ta cũng mới nghỉ ngơi dậy, mắt hơi đỏ, nhưng tinh thần có vẻ rất tốt, giọng trầm thấp: “Dòng khí đang thổi nên hơi xóc nảy, cài chặt đai an toàn vào”.

Nam Mẫn nửa tỉnh nửa mê khẽ “gật” một cái, điều chỉnh ghế ngồi.

Đột nhiên một cơ thể cao lớn đền gần, Nam Mẫn ngẩng đầu lên theo bản năng, còn chưa kịp phản ứng thì người đó đã ngồi xuống, cài lại đai an toàn cho cô một lần nữa.

“Thế này mới an toàn”, anh ta làm mẫu cho cô thấy cách thắt đúng.

Nan Mẫn nhìn vào đôi mắt màu xám khói bên dưới mày kiếm, phát hiện đồng tử của anh ta còn lóe lên màu tím, đó chính là màu tím khói cực kỳ hiếm thấy.

Cô bỗng trố mắt nhìn, lạc mất hồn trong đó.

Chẳng mấy chốc, tiếng thông báo của tiếp viên hàng không đã vang lên, nói máy bay bị xóc nảy bởi dòng khí lưu, nhắc nhở hành khách đóng bàn nhỏ lại, điều chỉnh ghế ngồi, cũng cài chặt đai an toàn, đừng rời khỏi chỗ mình.

Hình như có vị khách nào đó ở khoang phổ thông đang gây chuyện, tiếp viên trưởng vội vàng chạy đi xử lý, cơ trưởng mặt băng nhíu mày lại, cũng theo ra ngoài.

Nam Mẫn lấy lại tinh thần, giơ cổ tay lên xem đồng hồ, bây giờ đang là hai giờ mười lăm phút rạng sáng ở Hoa Hạ, còn hơn nửa tiếng nữa là đáp xuống sân bay Birmingham.

Birmingham chênh lệch tám giờ so với thành phố Nam, lúc này đang là hơn sáu giờ chiều, mặt trời vẫn chưa xuống núi hẳn, thời tiết bên ngoài khá sáng sủa, là thời tiết tốt hiếm thấy.
 
Chương 849


Chương 849

“Sắp được gặp anh cả rồi, không biết anh ấy trăm công ngàn việc, có thời gian đến đón mình không nhỉ?”

Nam Mẫn thầm than thở, nào ngờ sau lưng lại bỗng nhiên có tiếng trả lời: “Có”.

Cô bỗng nhiên quay đầu, chỉ trông thấy anh cơ trưởng đã trở lại từ lúc nào.

Tiếp viên trưởng là một mỹ nữ lai hai dòng máu người nước Y, cực kỳ thanh tao và xinh đẹp, cô ta đang hết lời khen ngợi anh cơ trưởng, một đống ngôn từ hay ho, phiên dịch sương sương lại chính là…

“Cơ trưởng ra tay, đúng là không ai bằng”.

Chắc là có người cố tình gây chuyện, kết quả cơ trưởng mặt băng vừa xuất hiện đã dùng khí thế áp đảo đối phương, một ánh mắt đầy sát ý đã khiến người đó sợ tè ra quần.

Nam Mẫn nhìn nam thanh nữ tú đang ầm ĩ, trong lòng tự bổ não ra kịch bản “cơ trưởng đẹp trai và nữ tiếp viên hàng không”, thì đột nhiên…

Máy bay đột nhiên phát ra tiếng nổ cực lớn.

“Ầm” một tiếng, nổ hết toàn bộ người trong cabin!

Tiếng nổ mạnh bất ngờ vang lên khiến tất cả hành khách trong khoảng hoảng hốt.

Trong đó có cả thành viên trong đoàn bay.

Tất cả đều quay sang nhìn nhau, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Họ chỉ nhìn thấy bên ngoài của sổ, một đàn chim đen chợt bay qua, chẳng mấy chốc mùi thịt nướng và lông chim cháy đã lọt vào trong khoang.

“Không ổn rồi!”

Anh cơ trưởng trở nên căng thẳng, phản ứng rất nhanh, lập tức vào buồng lái, phát hiện trên màn hình đang hiển thị cả hai động cơ đều dừng hoạt động.

Tai nạn bất ngờ, đôi khi chỉ xảy ra trong một cái nháy mắt.

Phó cơ trưởng Johnson đang điều khiển máy bay cũng chưa từng gặp phải tình huống này, lập tức hốt hoảng.

Anh ta dùng tiếng Anh để báo cáo tình huống: “Cơ trưởng, đàn chim đột nhiên tấn công với tốc độ quá nhanh, còn chưa kịp phản ứng chúng nó đã lao vào, chắc là đã va trúng động cơ máy bay…”

Vẻ mặt anh cơ trưởng chợt nhíu lại, lập tức đổi vị trí với cơ phó, tiếp nhận việc điều khiển máy bay, liên lạc với đài quan sát, tìm kiếm sân bay để đáp xuống.

Chuyện xảy ra quá bất ngờ, không chỉ hành khách mà thành viên của đoàn bay cũng không hiểu mô tê gì, chỉ cảm thấy độ cao của máy bay đang không ngừng giảm xuống.

Mà bên dưới máy bay chính là một thành phố phồn hoa nhất, mật độ dân cư dày đặc nhất của nước Y, tòa nhà cao tầng sừng sững, san sát nhau.

“Chuyện gì thế? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Tại sao máy bay cứ giảm độ cao xuống mãi vậy?”

“Xảy ra vấn đề gì ư? Tôi ngửi thấy mùi thịt nướng, là đám chim mới bay qua nổ hả?”

Hành khách trong khoảng phổ thông và khoang thương gia đều đặt dấu chấm hỏi, tiếp viên hàng không đang cố gắng trấn an nhưng hiệu quả rất thấp, cabin chìm vào hỗn loạn.

Trong khoang hạng nhất, Hướng Tả và Hướng Hữu cũng chưa thể làm rõ tình huống hiện tại.

Đồng tử Nam Mẫn co rụt lại: “Không ổn rồi!”

“Sao thế cô cả?”
 
Chương 850


Chương 850

Hướng Hữu đã rướn nửa người dậy: “Máy bay vẫn đang rơi xuống, xảy ra vấn đề gì ư?”

“Đàn chim vừa bay qua…”

Đột ấm trong mắt Nam Mẫn đang giảm xuống cực nhanh: “Nó va vào động cơ máy bay, nổ rồi”.

Nếu cô đoán không sai, ắt hẳn là đàn chim đó đã khiến động cơ máy bay hư hỏng, khiến máy bay mất đi động cơ trên đường bay, chỉ có thể rơi xuống.

Đồng tử của Hướng Tả và Hướng Hữu cũng co rụt lại.

Tuy bọn họ chưa từng lái máy bay nhưng đều biết lái xe, biết rõ động cơ quan trọng với một chiếc máy bay đến mức nào.

Nếu động cơ hỏng, thì máy bay chẳng thể bay được nữa, thế thì nó chỉ có thể rơi xuống, rơi xuống…

Hướng Tả ghé người vào cửa sổ, nhìn những tòa nhà cao tầng bên dưới, mắt lại trợn trừng: “Tốc độ rơi xuống ngày càng nhanh rồi, nếu nó rơi xuống đó thật, thì…”

Hậu quả là không thể tưởng tượng nổi!

Không chỉ hơn ba trăm hành khách trên máy bay, mà cả người trong các tòa nhà bên dưới cũng sẽ chịu nạn!

Nam Mẫn vẫn luôn bình tĩnh thì lúc này sắc mặt nhanh chóng tái nhợt, tim liên tục đập nhanh.

Khoang sau lưng đã bắt đầu ầm ĩ hết cả lên.

“Đây là tai nạn trên không rồi, tai nạn trên không rồi!”

“Sao người ta nói là đi máy bay an toàn lắm mà? Sau lại gặp phải chuyện thế này? Hu hu…”

“Các người thuộc công ty nào thế? Tôi phải kiện hết tất cả các người! Cơ trưởng lái kiểu quái gì thế, thấy chim không biết né hả?”

“Má, bố mày bỏ nhiều tiền như thế không phải để đi chết! Chúng mày nói rõ ràng chuyện này cho tao!”

Tiếp viên hàng không đã chẳng thế làm được gì nữa, đội bay không rõ chuyện gì chỉ có thể lặp đi lặp lại: “Mong mọi người đừng hoảng loạn, hãy tin tưởng chúng tôi, tin tưởng sự chuyên nghiệp của cơ trưởng…”

Bấy giờ, trong buồng lái.

Sau khi đài quan sát biết được tình trạng của máy bay thì nhanh chóng tìm được một sân bay để nó đáp xuống, chỉ cách đó vài cây số.

Nhưng mặt cơ trưởng vẫn không lạc quan hơn chút nào, trong tình trạng không còn động cơ thế này, dù chỉ cách có vài cây số họ cũng không thể thực hiện việc đáp xuống khẩn cấp được.

Thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, màu nước xanh biếc của cửa sông đã lọt vào tầm mắt anh cơ trưởng.

Anh ta nhanh chóng đưa ra quyết định, nói với đài quan sát mình chuẩn bị đáp xuống đó.

Vừa mới nói dứt lời, đài quan sát đã ngơ ngác.

Anh ta đang đùa hả?

Gần như cùng lúc đó, Nam Mẫn cầm bộ đàm của tiếp viên trưởng, nói với phi công trong buồng lái: “Cơ trưởng, chiếc US Airways số hiệu 1549 gặp tay nạn hàng không, đồng thời cũng bị chim va phải, hạ cánh khẩn cấp xuống biển mới có cơ hội sống sót, phía trước chính là vùng sông biển Ranau, hy vọng anh sớm đưa ra quyết định. Anh cả của tôi nói ngày trước anh lái máy bay đánh bom, tôi tin vào kỹ năng nghiệp vụ của anh, nhất định có thể hạ cánh khẩn cấp thành công”.
 
Chương 851


Chương 851

Giọng nói của cô cực kỳ bình tĩnh, cô muốn để lòng tin kiên định của mình ảnh hưởng đến cơ trưởng, trái tim gần như sắp nhảy ra khỏi cổ họng.

Trong thời khắc nguy nan ngàn cân treo sợi tóc này, bất kỳ quyết định nào cũng liên quan đến tính mạng của tất cả mọi người trên máy bay.

Cô cũng không muốn chết trên máy bay, cũng không muốn giẫm vào vết xe đổ của hãng hàng không Malay.

Nam Mẫn cầm điện thoại, thấy máy bay vẫn đang rơi xuống, cảm nhận được sự tuyệt vọng mà trước đó chưa từng thấy.

Cô vẫn chưa gặp được anh cả, vẫn chưa tìm thấy bố mẹ, cô còn rất nhiều người thân đang đợi mình quay về, cô không thể chết, cô làm sao có thể chết được chứ?

Trước mắt mơ hồ, đột nhiên thoáng qua bóng dáng của rất rất nhiều người, thậm chí bao gồm cả… Dụ Lâm Hải.

Giống như trải qua một thế kỷ lâu như vậy rồi mà vẫn chưa chờ được câu trả lời.

Nam Mẫn nhắm mắt, thất vọng không có lối thoát.

Ngày càng nhiều hành khách đứng lên, chỉ muốn mở dù nhảy từ trên máy bay xuống, có lẽ còn có thể đổi lấy được một cơ hội sống sót.

Lúc này, trong radio truyền đến một giọng nói trầm thấp…

“Các vị hành khách, tôi là cơ trưởng của chuyến bay lần này, Ngôn Uyên. Chúng ta gặp phải tình huống cấp bách, cần phải hạ cánh khẩn cấp xuống nước. Xin mọi người hãy tin tưởng năng lực chuyên môn của tôi, sẵn sàng thoát thân.”

Cơ trưởng vừa nói xong, Nam Mẫn đột nhiên mở mắt, trái tim vẫn run rẩy nhưng đã ổn định được một nửa.

Toàn thân cô gần như mềm nhũn.

Khoang phổ thông vẫn hỗn loạn, tiếng ồn ào đợt này còn cao hơn đợt trước.

“Hạ cánh khẩn cấp xuống nước? Điên rồi sao? Rốt cuộc anh có biết lái máy bay không hả? Đây chẳng phải mang tính mạng của hơn ba trăm người ra làm trò đùa hay sao?”

Một hành khách giống như phát điên, rời khỏi vị trí ngồi muốn xông ra ngoài, hai nữ tiếp viên hàng không không ngăn được, tiếp viên trưởng muốn đi lên trấn an thì bị anh ta tát hai cái bạt tai, thiếu chút nữa ngã lăn ra đất.

Nam Mẫn đỡ tiếp viên trưởng, con ngươi lạnh lẽo, không nói hai lời liền tiến lên chặn miệng hành khách kia, đánh cho anh ta xoay tròn.

Tiếng bạt tai vang dội, lập tức khiến khoang máy bay yên tĩnh.

“Náo loạn cái gì?”

Giọng nói của Nam Mẫn lạnh lùng vang khắp khoang máy bay: “Đưa máy bay cho anh, anh biết lái không?”

Cô bình thản chậm rãi quét mắt nhìn mọi người.

“Bây giờ chúng ta là châu chấu trên dây thừng, mạng đều nằm trong tay cơ trưởng. Lúc này, ai có chuyên môn người đó là lão đại, chúng ta chỉ có thể tin tưởng anh ta! Cũng phải tin tưởng anh ta!”

Bầu không khí cuối cùng đã yên tĩnh lại.

Nam Mẫn nhìn về phía tiếp viên trưởng, dùng tiếng Anh hỏi: “Ổn chứ?”

Tiếp viên trưởng lau máu ở khóe miệng, gật đầu.
 
Chương 852


Chương 852

“Vậy giao cho anh, tôi tin vào năng lực chuyên môn của mọi người”.

Sự quyết tâm và tín nhiệm của Nam Mẫn không chỉ dành cho tổ bay, mà còn đánh vào tinh thần của các hành khách.

Các hành khách quay về ngồi yên ở vị trí của mình, lần lượt bày tỏ: “Tôi cũng tin tưởng các anh chị! Các anh chị hãy chỉ cho chúng tôi biết, chúng tôi nên làm thế nào?”

Nhân viên trong tổ bay dùng radio hưởng dẫn mọi người chuẩn bị cho hạ cánh khẩn cấp, mọi người rối rít nghe lệnh, tất cả đều tiến hành ngay ngắn cho trật tự.

Nam Mẫn và Hướng Tả Hướng Hữu cũng vậy.

Toàn bộ quá trình nhìn thì dài đằng đẵng, nhưng thực tế thì rất nhanh.

Trong buồng lái, Ngôn Uyên bình tĩnh điều khiển máy bay hạ xuống, tiến vào hệ thống hạ cánh khẩn cấp, lúc này độ cao của máy bay chỉ có 76 mét, nhưng vận tốc lại là 129 km/h.

Cơ phó phối hợp cùng anh ta lần lượt báo cáo tốc độ bay và độ cao, để cơ trưởng có thể tập trung điều khiển máy bay.

Nhìn thấy máy bay cách mặt nước ngày càng gần, tất cả mọi người đều lau mồ hôi.

Lòng bàn tay Nam Mẫn cũng tràn đầy mồ hôi mịn, sắc mặt trắng bệch như tuyết, không còn chút màu máu nào.

“Soạt!”

Máy bay lao vào mặt nước bằng động tác hạ cánh bằng bụng, nước bắn tung tóe, rung lắc dữ dội!!!

Rạng sáng, Dụ Lâm Hải bị tiếng mưa bên ngoài đánh thức.

Anh đứng đậy đóng cửa sổ, mưa bụi lạnh như băng phả vào mặt ướt sũng, thế giới bên ngoài đen cả một vùng.

Lúc này chắc hẳn máy bay của Nam Mẫn đã đến nước Y rồi.

Không biết máy bay có bị ảnh hưởng bởi thời tiết không…

Chân mày anh nhíu chặt, lập tức nhận ra chênh lệch thời gian và khí hậu của hai bên đều khác nhau, anh cười khổ, đúng là ngốc như heo.

Anh lại nằm xuống giường, nhưng không biết tại sao tinh thần không yên, ngực ấm ức khó chịu.

Nhắm mắt lại cũng không ngủ được nữa.

Anh mở điện thoại di động, muốn lướt tin tức, nhưng vừa nhìn thấy tin chiếc máy cất cánh từ thành phố Nam đi Birmingham đã mất liên lạc ở nước Y, anh lập tức kinh hãi ngồi dậy!

Chuyến bay số hiệu Y1106 từ thành phố Nam bay đến Birmingham không phải là chiếc máy bay Nam Mẫn đi hay sao?!

Lòng anh chấn động.

Điện thoại di động đột nhiên vang lên.

Là Hà Chiếu gọi điện thoại tới.

Lòng bàn tay Dụ Lâm Hải lạnh như băng, nhưng lại chảy mồ hôi lạnh, anh nhận điện thoại, cổ họng khô khốc như sắp mất tiếng: “Alo”.

“Không xong rồi tổng giám đốc Dụ, chuyến bay mà tổng giám đốc Nam đi, máy bay bị tai nạn rồi…”

Đáy mắt Dụ Lâm Hải đỏ ngầu, máu toàn thân trong nháy mắt đông cứng thành băng.
 
Chương 838


Chương 838

Nam Mẫn trừng mắt qua: “Làm gì thế hả?”

Hạ Thâm: “Em gái nhà mình quỳ cũng thật đẹp”.

Quyền Dạ Khiên: “Phải lưu giữ lại”.

Lý Vân: “Làm kỷ niệm”.

Bạch Lộc Dư: “Anh cũng vậy”.

Nam Mẫn: “…”

Ôi các anh trai!



Phạt quỳ là chuyện nhàm chán nhất.

Hồi nhỏ Nam Mẫn ghét cay ghét đắng các loại trừng phạt trong trạng thái tĩnh như ‘phạt đứng’, ‘phạt quỳ’, cảm thấy còn không bằng đánh một trận sung sướng.

Nhưng anh cả giống mẹ, chuyên trị tính bốc đồng của cô, trị rất chuẩn.

Nam Mẫn quỳ ở đây với vẻ mặt ai oán, nhìn các anh ngồi trên sofa chơi điện thoại, xem tivi, chơi game, cảm thấy họ đúng là thật quá đáng.

Nói là ở cùng cô, thật đúng là thuần túy đến ‘ở cùng’ cô.

Cô nhắm mắt, dứt khoát coi như không nhìn thấy.

Dù sao theo quy tắc của anh cả, sau khi bị phạt quỳ còn phải viết một bài “cảm nhận sau khi quỳ”, cũng là kiểm tra, ba ngàn chữ, cô phải làm bản nháp trước, mới có thể đặt bút như thần.

Thực ra chuyện này cũng không hoàn toàn là lỗi của cô, tuy cô có hơi mạo hiểm, nhưng không vào hang hổ sao bắt được hổ, gọi là ‘cầu phú quý trong hiểm nghèo’…

Không được!

Nam Mẫn lắc đầu, kiểm tra như này chắc chắn không qua được ải của anh cả, đừng tìm cơ thì hơn, ngoan ngoãn thừa nhận lỗi lầm của mình đi.

Diễn mấy loại vở kịch nội tâm, bản nháp cũng tương đối, Nam Mẫn mở mắt, nhìn đồng hồ.

Kết quả, chỉ mới một tiếng trôi qua!

“…”

Sao thời gian trôi chậm như vậy!

Cô không nhịn được càm ràm: “Không phải đều nói ‘thời gian như thoi đưa’ sao, sao đến mình thì thành ‘ngày dài bằng một năm’ vậy?

“A! Đã qua một tiếng rồi!”

Phía Bạch Lộc Dư hoàn toàn là phong cách khác: “Sao thời gian trôi qua nhanh như vậy, anh mới chơi được hai ván game”.

Nam Mẫn trừng mắt nhìn anh ta, đúng là cùng mẹ không cùng số phận.

“Các anhh đừng chơi điện thoại nữa”.

Nam Mẫn thực sự bực không chịu nổi: “Nói chuyện với em đi”.

Mọi người đều chìm vào thế giới của riêng mình, không ai để ý cô.
 
Chương 839


Chương 839

Nếu đã vô tình vô nghĩa như vậy, thì đừng trách cô kiếm chuyện.

Nam Mẫn nhướn mày: “Anh hai, Ưu Ưu chịu nói chuyện với anh chưa?”

Một mũi tên đâm vào tim.

Quyền Dạ Khiên cầm điện thoại chính là đợi tin trả lời của Lạc Ưu, cầm đến điện thoại sắp hết pin rồi, những anh tin nhắn mà anh ta gửi đi như hòn đá chìm xuống biển cả, hoàn toàn không có hồi đáp.

“Chưa”, anh ta bực bội nói.

Nam Mẫn nói: “Anh đừng sốt ruột, Ưu Ưu chắc chắn sẽ không cố ý phớt lờ anh, có lẽ là điện thoại bị người nhà tịch thu rồi”.

Quyền Dạ Khiên làm mặt lạnh: “Anh biết, anh chỉ sợ như vậy, nếu cô ấy phớt lờ anh thật cũng không sao. Nhưng nếu vì anh mà hại cô ấy bị người nhà cấm túc, thì làm thế nào?”

Bạch Lộc Dư buông điện thoại, hỏi Quyền Dạ Khiên: “Anh hai, Ưu Ưu, cô ấy tỏ tình với anh thật hả?”

Đôi môi mỏng của Quyền Dạ Khiên mím thành đường thẳng, khẽ ừm một tiếng.

Là tỏ tình, nhưng còn không đợi anh đồng ý thì đã đi rồi.

Nhưng cũng không sao, anh ta đã đơn phương mặc nhận Lạc Ưu là ‘bạn gái’ trong tim anh ta.

Lý Vân khó tránh lo lắng nói: “Em thấy mấy người hôm nay đến đón Lạc Ưu không giống người bình thường, bối cảnh gia đình của Lạc Ưu có lẽ rất khủng bố phải không, có thể chấp nhận anh không?”

Buổi chiều Hạ Thâm không có mặt, không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nghe họ nói như vậy, cũng hiểu tình hình.

“Bối cảnh của nhà họ Quyền thực sự khiến người ta suy nghĩ, tuy bây giờ đã rửa sạch, làm kinh doanh hợp pháp, nhưng nhà người ta bình thường còn đỡ, nếu là gia đình cán bộ cấp cao…”

Sắc mặt Quyền Dạ Khiên lạnh băng.

“Anh hai, đều là anh em nhà mình, bọn em có gì nói nấy”.

Nam Mẫn nói thẳng: “Nhà Lạc Ưu có bối cảnh thế nào, chắc chắn anh đã biết từ lâu, anh cảm thấy hai người có thể có tương lai không?”

Quyền Dạ Khiên ngẩng đầu, đôi mắt thâm trầm, toát lên vẻ kiên định khó tả.

“Không có tương lai, thì tạo ra tương lai”.

Có câu nói thế nào nhỉ?

Trước khi gặp được cô ấy, chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn.

Sau khi gặp cô ấy, chuyện kết hôn, anh chưa từng nghĩ đến người khác.

Quyền Dạ Khiên cất trọng vừa trầm vừa kiên định: “Việc là do con người, dù sao anh cũng quyết tâm rồi!”

Nghe thấy lời này, đám người Nam Mẫn đều nhẹ nhõm trong lòng, khuôn mặt cũng nở nụ cười.

Chỉ cần anh hai muốn thì không có gì là không thể.

Nói xong chuyện của Quyền Dạ Khiên, Nam Mẫn lại nói sang Lý Vân: “Anh tư, hôn lễ của anh và anh Trình, chuẩn bị thế nào rồi?”

Lý Vân xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón tay, tên khuôn mặt anh tuấn nở nụ cười: “Vẫn đang chuẩn bị, đợi em từ nước Y quay về, có lẽ vừa kịp uống rượu mừng của bọn anh”.

Thấy vẻ mặt hạnh phúc của anh ta, lại nghĩ đến ban đầu khi anh ta và Trình Hiến ở bên nhau, gây ầm ĩ đến cả nhà gà bay chó chạy, giờ đây đúng là vén mây nhìn thấy trăng sáng.

Con đường tình cảm đúng là cần hai bên cùng cố gắng mới có thể tu được chính quả.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom