Dịch Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế

Chương 796


Chương 796

Mà tim anh từ lâu đã bị đâm đ ến mức thủng cả nghìn lỗ, con dao này không tệ, thứ đâm trúng anh không phải lời của cô, mà là vẻ mệt mỏi trên mặt cô.

Anh biết lần này Kiều Lãnh trở về đã mang lại không ít phiền toái cho cô, lúc phiền toái thế này làm sao anh có thể rời đi?

Dụ Lâm Hải đứng bên cửa xe, cổ họng đắng ngắt.

Dụ Lâm Hải dẫn chủ tịch An qua tìm Nam Mẫn, giới thiệu với cô: “Mẫn, đây là chủ tịch tập đoàn Cửu An và phu nhân An. Ông ấy là bạn cũ nhiều năm của mẹ”.

Là bạn của Dụ Phượng Kiều, đương nhiên Nam Mẫn có thêm vài phần kính trọng, cô đúng mực tiến lên bắt tay: “Chào chủ tịch An và phu nhân An”.

Trò chuyện về chuyện kinh doanh vài câu, phu nhân An kéo tay chồng, lại nhìn Nam Mẫn.

“Chẳng trách Kiều cứ khen ngợi cháu không dứt miệng trước mặt tôi, nói cháu rất tốt, tôi không có phúc như bà ấy, có được một cô con dâu tài giỏi lại hiểu chuyện”.

Mặt Nam Mẫn vẫn hiện nụ cười lễ phép, nhàn nhạt sửa lại: “Phu nhân An, là con dâu cũ ạ”.

Tim Dụ Lâm Hải như bị một mũi tên đâm xuyên vào, trong nháy mắt đau nhói.

Bầu không khí phút chốc ngượng ngùng, phu nhân An bịt miệng, vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi cháu, tôi còn tưởng hai đứa đã tái…”

Chủ tịch An nắm tay phu nhân, chặn lời sau đó của bà ta.

Nhìn Dụ Lâm Hải và Nam Mẫn đứng cùng nhau đẹp như ngọc bích, hài hòa như vậy, bà ta còn tưởng rằng họ đã quay lại.

Mặt Dụ Lâm Hải trắng bệch hiện lên vẻ tươi cười, giải thích: “Mẹ cháu quả thật thích Mẫn, còn thân thiết với cô ấy hơn cả đứa con trai này, Mẫn khiến mọi người thích hơn cả cháu”.

“Dì Dụ và cháu quả thật tình như mẹ con”.

Nam Mẫn thuận theo lời nói của anh, lại đưa ra lời mời với phu nhân An: “Trường đua ngựa có mấy con ngựa lùn nhỏ, cháu giữ lại cho dì Dụ một con, không biết phu nhân có thích hay không, cô có muốn đi xem chút?”

“Được chứ được chứ”.

Phu nhân An cực kỳ hứng thú với ngựa lùn nhỏ, cũng theo Nam Mẫn xuống bậc thềm, buông tay chồng đi cùng cô.

Dụ Lâm Hải nhìn bóng lưng Nam Mẫn, nhớ tới lời vừa rồi của cô, trong lòng buồn bã mất mát.

Chủ tịch An để ý thấy vậy, ông ta vỗ vai Dụ Lâm Hải: “Nếu hối hận thì đoạt người về đi”.

Dụ Lâm Hải hơi nhếch môi: “Đang cố gắng ạ”.



Lễ khai trương kết thúc viên mãn, tiễn xong từng đợt khách, trên mặt Nam Mẫn hiện ra hết sự mệt mỏi.

Cả đêm hôm qua không ngủ, lúc này thật sự không chống đỡ nổi.

Phó Vực dụ dỗ được một cô em xinh đẹp ở trường đua ngựa, lái xe thể thao đưa người ta đi hẹn hò, muốn nhân ngày Thất Tịch thoát ế, phá vỡ ‘lời nguyền’ Tô Âm giành cho anh.

Lúc đi còn nháy mắt bày tỏ lòng trung thành với Nam Mẫn: “Em phải tin tôi, người tôi yêu nhất vẫn là em”.

Nam Mẫn tặng anh ta một chữ: “Cút!”
 
Chương 797


Chương 797

Phó Vực nhanh chóng cút đi.

Màn đêm buông xuống, đầy sao đầy trời.

Nam Mẫn ngáp một cái, lười biếng xua tay với Dụ Lâm Hải: “Tôi đi trước, anh cũng mau quay về bệnh viện đi, tạm biệt”.

“Chờ chút”.

Người vừa định lên xe, không biết từ đâu Dụ Lâm Hải lấy ra một bó hoa hồng lớn, mang đến trước mặt cô.

Hoa hồng đỏ phấn kiều diễm, trên từng đóa hoa còn điểm xuyết những giọt sương pha lê, không khác gì bó hoa hồng trong bức ảnh hôm nay anh ba gửi vào nhóm nói muốn tặng cho Thư Anh.

Là loại Nam Mẫn thích.

Thấy cô nhìn chằm chằm hoa hồng không nói, Dụ Lâm Hải vội nói: “Không có ý gì cả, chỉ là ngày lễ hợp với tình cảnh, Thất Tịch vui vẻ”.

Không muốn dây dưa thêm, Nam Mẫn nhận lấy: “Tôi nhận, cảm ơn”.

Cô mang hoa lên xe.

Dụ Lâm Hải tươi cười vẫy tay tạm biệt cô: “Trên đường về nhà cẩn thận một chút, về nhà báo anh một tiếng”.

Anh dặn dò và yêu cầu giống như bạn trai.

Mi tâm Nam Mẫn khẽ nhíu lại, đột nhiên mở miệng nói: “Lễ khai trương kết thúc rồi, anh cũng nên quay về thành phố Bắc đi. Mấy ngày nữa tôi phải đi nước Y một chuyến”.

Nụ cười trên mặt Dụ Lâm Hải ngừng lại: “Em phải đi nước Y? Bao giờ?”

“Tôi đi đâu cũng không liên quan đến anh”.

Nam Mẫn cứng rắn nói, lộ ra vẻ mệt mỏi: “Sở dĩ nói cho anh biết là không muốn để anh đi theo. Dụ Lâm Hải, thế giới của tôi nhốn nháo loạn lạc, có quá quá nhiều chuyện chờ tôi đi xử lý, quả thực không có tâm trạng, cũng không có sức lực đối phó với anh. Lúc tôi muốn yêu đương với anh, anh lại không muốn, giờ anh lại muốn, xin lỗi, tôi đã không còn trái tim rồi”.

Cô nói với anh rất trịnh trọng: “Tôi chỉ xin anh trả lại yên tĩnh cho thế giới của tôi”.

Con dao lạnh lẽo hung hăng đâm vào tim Dụ Lâm Hải.

Mà tim anh từ lâu đã bị đâm đ ến mức thủng cả nghìn lỗ, con dao này không tệ, thứ đâm trúng anh không phải lời của cô, mà là vẻ mệt mỏi trên mặt cô.

Anh biết lần này Kiều Lãnh trở về đã mang lại không ít phiền toái cho cô, lúc phiền toái thế này làm sao anh có thể rời đi?

Dụ Lâm Hải đứng bên cửa xe, cổ họng đắng ngắt.

“Tôi biết, tôi hiểu rồi, tôi sẽ không quấn lấy em nữa. Tôi chỉ mong là em đừng cảm thấy tôi phiền, cũng đừng chán ghét tôi, chỉ cần em đối xử với tôi như Phó Vực, xem tôi như một người bạn bình thường là được rồi”.

Nam Mẫn nhìn gương mặt đầy tha thiết dưới ánh trăng, không giống gương mặt của mười năm trước lắm nhưng nó vẫn có thể ghép lại thành một.

“Dụ Lâm Hải, thật ra tôi chưa từng hận anh, dù anh đã làm những chuyện gì với tôi, tình nghĩa khi anh cứu tôi vẫn còn đó, tôi vẫn nhớ rất rõ”.

Giọng Nam Mẫn đầy bình thản, ánh sáng trong đôi mắt đó đã tắt ngóm từ lâu, không còn nữa: “Nhưng…”
 
Chương 798


Chương 798

Nhưng có rất nhiều chuyện, một khi đã xảy ra rồi thì sẽ không thể quay lại được.

Trên đường trở về khu vườn Hoa Hồng, Nam Mẫn nhìn kính chiếu hậu thấy Dụ Lâm Hải vẫn còn đứng yên đó, mãi không chịu rời đi.

Bóng anh ngày càng nhỏ, cho đến khi chỉ còn một chấm nhỏ rồi biến mất.

Cô chuyển tầm mắt, sau đó dừng lãi trên đóa hoa màu hồng phấn, trong lòng đầy cảm xúc phức tạp.

Thất tịch mấy năm trước, cô luôn mong chờ anh có thể giống với những người chồng khác, tặng cho cô một bó hoa hồng, hoặc là một cành hoa thôi cũng đủ rồi.

Nhưng cô chưa từng nhận được.

Có lẽ anh không phải là người biết lãng mạn, cô đã an ủi mình như thế.

Nhưng bây giờ cô mới hiểu, đàn ông không lãng mạn chẳng phải vì họ không biết, mà là lười không muốn phí sức, cũng như chưa gặp được người để bản thân phải suy nghĩ đến việc đó mà thôi.

Trước kia cô không được nhận, bây giờ cuối cùng cũng nhận được rồi, nhưng cô không cần nữa.

Nhìn xem, cuộc sống này buồn cười như thế đấy, vẫn luôn như thế, không thể như ý.

Nam Mẫn buồn bã nở nụ cười.

Có một câu nói rất đúng, một hôn nhân đẹp giúp ta hiểu được cách yêu thương người khác, một hôn nhân đổ vỡ lại giúp ta học được cách yêu bản thân mình.

Cuộc sống sau này, cứ yêu thương bản thân mình rồi vui vẻ sống thôi.



Cơ thể và tinh thần đều rệu rã, Nam Mẫn tựa lưng vào thành ghế, nhắm mắt lại, muốn nghỉ ngơi một lát.

Kỳ quái là, rõ ràng cơ thể đã mệt mỏi đến cùng cực, lại không thể ngủ được, mí mắt vừa nhắm lại thì trong đầu cô lại xuất hiện những cảnh tượng đáng sợ đã từng trải qua.

Về cô, về bố mẹ, những ký ức đó vốn đã được cô niêm phong và cất vào một nơi sâu nhất trong kho ký ức, vậy mà nay khi Kiều Lãnh trở về thì tất cả đều bị lôi ra.

Trên trán là một lớp mồ hôi mịn, mãi đến khi vệ sĩ gọi một tiếng, nhắc nhở: “Cô cả, sắp đến nhà rồi”, cô mới đột ngột bừng tỉnh.

Vệ sĩ thấy vẻ mặt hoảng hốt mơ màng của cô thì săn sóc hỏi.

“Cô cả, cô không sao chứ?”

Nam Mẫn chậm chạp lấy lại bình tĩnh, dùng mu bàn tay lau mồ hôi lạnh trên trán, giọng khàn khàn: “Không sao”.

Chiếc xe Rolls-Royce màu đen dần chạy về phía khu vườn Hoa Hồng, ánh đèn chói mắt chiếu sáng con đường phía trước, cũng chiếu sáng người trước mặt.

Dường như đang có người nấn ná trước cửa khu vườn Hoa Hồng.

Vệ sĩ ngồi bên tay lái phụ híp mắt: “Ai mà to gan như vậy, dám gây chuyện ở trước cổng khu vườn Hoa Hồng?”

Nam Mẫn nhìn về phía trước, cũng nhíu mày.

Trước mặt là hai bóng người, nhìn lại thì chính là Nam Nhã cùng với… Tần Giang Nguyên đây mà?
 
Chương 799


Chương 799

“Nhã à, anh cầu xin em, em hãy theo anh về đi”.

Tần Giang Nguyên đau khổ cầu xin Nam Nhã: “Hôm nay là thất tịch, Ngưu Lang và Chức Nữ còn được gặp nhau mà, em nể mặt bọn họ, cho anh một cơ hội nữa đi”.

Nam Nhã quay mặt sang hướng khác, nước mắt rơi như mưa, dáng vẻ đau lòng khổ sở, không nhịn được sờ phần bụng vẫn chưa nhô lên của mình.

Tầm mắt Tần Giang Nguyên nhìn theo tay cô ta, rơi xuống bụng, ánh mắt bỗng chốc đảo nhanh.

Anh ta quỳ xuống đất, ôm lấy cô ta, dán mặt mình vào bụng Nam Nhã: “Dù là vì con thì em cũng hãy tha thứ cho anh với”.

Lòng Nam Nhã đau như cắt, nước mắt như suối tuôn trào.

“Chính anh là người không quan tâm đ ến tôi, giữa tôi và Phùng Thanh, anh đã lựa chọn cô ta rồi cơ mà?”

“Đừng nhắc tới con đàn bà hám tiền Phùng Thanh đó nữa, cô ta đứng là ả ti tiện!”

Khi nhắc tới Phùng Thanh, mắt Tần Giang Nguyên trừng như muốn nứt ra, hung hăng nói: “Ả đàn bà đó cứ luôn miệng nói yêu anh, nhưng khi gia đình anh vừa suy sụp thì cô ta chạy còn nhanh hơn cả thỏ, sợ liên lụy đến cô ta. Hừ, lẽ ra anh nên biết trước, cô ta ở bên anh chỉ vì tiền của anh thôi!”

Nam Nhã cười khổ một tiếng: “Những lời đó tôi đã nói với anh rồi, chính anh không chịu nghe thì bây giờ lại trách ai?”

“Phải, tất cả đều là lỗi của anh! Trước đó anh bị mỡ lợn che mờ tâm trí, bây giờ anh đã hiểu ra rồi, chỉ có mình em tốt với anh, đó mới là tình cảm thật sự”.

Tần Giang Nguyên ngửa đầu nhìn Nam Nhã, vẻ mặt đầy tình cảm và hối hận không sao tả nổi: “Nhã, anh thật sự biết sai rồi. Con hư biết suy nghĩ lại quý hơn vàng, em tha thứ cho anh một lần đi, anh và Phùng Thanh đã ly hôn rồi, chúng ta có thể đến cục Dân Chính để tái hôn ngay! Anh sẽ yêu thương em thật nhiều, chờ em sinh con ra rồi, gia đình ba người chúng ta có thể ở bên nhau, có thể sống quãng đời còn lại thật hạnh phúc, tốt biết bao nhiêu!”

Nước mắt của Nam Nhã rơi trên mặt Tần Giang Nguyên, lòng đã đau đến mức không thể tả nổi.

Đúng vậy, tốt biết bao nhiêu.

Cô ta đã kiềm lòng không đậu tưởng tượng ra hình ảnh đó, nhưng mà, cô ta cũng không thể quên được những hình ảnh Tần Giang Nguyên đánh mình, mắng mình.

Anh ta đã tìm đủ mọi cách sỉ nhục cô ta trước mặt Phùng Thanh, ném cô ta vào căn phòng dơ bẩn lạnh như băng, bỏ mặc không màng tới, còn thân thiết với Phùng Thanh trước mặt cô ta.

Chính cô ta cũng đã từng quỳ xuống đất đau khổ cầu xin, thế nhưng khi đó, anh ta đã lạnh lùng và tàn nhẫn biết bao, lòng dạ sắt đá biết bao…

Nam Nhã lùi về phía sau từng bước, cô ta nhìn Tần Giang Nguyên mặt đầy nước mắt, lắc đầu.

“Tôi không thể tin tưởng anh được nữa. Anh đi đi, tôi không muốn gặp lại anh lần nào nữa”.

Tần Giang Nguyên không ngờ cô ta lại từ chối mình, rõ ràng người phụ nữ này đã từng hận không thể quỳ xuống li3m chân anh ta, nhưng phụ nữ một khi đã trở mặt thì đúng là vô tình.

Anh ta đột nhiên lật mặt, đứng dậy khỏi mặt đất, dáng vẻ tình sâu nghĩa nặng đã không còn, xuất hiện vẻ dữ tợn.

“Tôi đã quỳ xuống để cầu xin cô rồi mà cô vẫn dám từ chối ư? Ngày trước cô cũng luôn miệng nói yêu tôi, là cô cầu xin tôi lấy cô, cầu xin tôi cưới cô!”

Anh ta chỉ vào bản thân mình, cổ nổi gân xanh, tròng mắt trợn trừng, bây giờ cô lại bảo tôi cút? Ông đây con mẹ nó cho cô nhiều thể diện quá nhỉ?

Tần Giang Nguyên nói trở mặt là trở mặt được luôn, thẹn quá hóa giận, giơ tay cho Nam Nhã một cái tát.
 
Chương 800


Chương 800

Nam Nhã hoàn toàn không ngờ người đàn ông lúc nãy vẫn còn cầu xin mình tha thứ lại đột ngột ra tay, chỉ nhìn thấy một bạt tai đang đánh vào mặt mình, cô ta căn bản không thể né kịp, bất ngờ bị đánh nghiêng cả người.

Má nóng rát, trước mắt bỗng chốc tối sầm.

Trong tầm mắt mơ hồ đó, dường, như cô ta trông thấy vệ sĩ đang xông lên định giữ lấy Tần Giang Nguyên, dường như anh ta cảm thấy một tát thế là chưa đủ, bèn đi tới đạp một cái vào bụng Nam Nhã.

“A…”

Nam Nhã nức nở một tiếng, cơ thể nện thật mạnh vào cổng sắt của khu vườn Hoa Hồng, bụng và lưng đều đau đớn dữ dội!

Dưới thân, một dòng nước nóng tuôn trào…

Đèn xe phát sáng, một chiếc Rolls-Royce màu đen dừng lại trước cửa khu vườn Hoa Hồng.

Nam Mẫn bước xuống xe thì lập tức trông thấy Nam Nhã đang cuộn mình trước cổng, cùng với Tần Giang Nguyên đang quơ quào giãy giụa trong tay vệ sĩ.

Ánh mắt cô đầy lạnh lùng: “Đánh đập phụ nữ có thai, Tần Giang Nguyên, anh đúng là loại cặn bã!”

Nam Mẫn xách Tần Giang Nguyên trong tay vệ sĩ lên, xoay cánh tay, một lần tát hẳn bốn cái, tiếng bốp bốp cứ vang vọng trong màn đêm đen, vang dội.

“Bé Mẫn à, bé Mẫn…”

Tần Giang Nguyên bị đánh đến ngu người, lỗ tai cứ ông ông hết cả lên, vẫn luôn miệng năn nỉ.

“Bé Mẫn là để cho anh gọi hả? Anh cũng xứng ư?”

Cơn tức Nam Mẫn tích góp lại trong suốt một ngày một đêm, bây giờ không thể kiềm nén được thêm nữa, tất cả đều trút lên đầu Tần Giang Nguyên.

Một tay xách anh ta lên, giơ chân đá một cái, khiến anh ta va vào cánh còn lại của cổng sắt!

Vừa lồm cồm dậy đã bị đá!

Bò dậy thêm lần nữa, lại đá!

Đến khi chịu đâu đó ba, bốn cú đá thì có vẻ như anh ta đã gãy bốn cái xương sườn, trông Tần Giang Nguyên không khác gì một con chó chết nằm co ro dưới chân Nam Mẫn, máu cứ liên tục chảy ra từ khóe miệng.

Nam Mẫn vẫn còn đang đá, sau lưng lại vang lên giọng nói yếu ớt của Nam Nhã: “Chị, cứu… Con của em”.

Nam Mẫn dừng chân, khi quay lại thì Nam Nhã đã đau đến mức hôn mê bất tỉnh.

Lòng cô chợt run lên, đi tới kéo váy Nam Nhã lên mới thấy cô ta đã chảy rất nhiều máu, bèn gào to: “Đến bệnh viện!”

Nhóm vệ sĩ đỡ Nam Nhã lên xe, lúc đi, Nam Mẫn nhìn Tần Giang Nguyên đang cuộn mình dưới đất, lạnh lùng nói.

“Chặt đứt hai tay tên đó cho tôi, ném về nhà họ Tần luôn. Đừng để anh ta chết ở đây, xúi quẩy lắm”.

“A!”
 
Chương 801


Chương 801

Tiếng kêu đầy thảm thiết vang vọng giữa bầu trời đêm.

Hai mươi phút sau.

“A!”

Một tiếng kêu la thảm thiết khác vang lên trong phòng lưu sản.

Cố Hoành và Nam Lâm nhận được tin lập tức chạy tới bệnh viện thì nghe thấy tiếng kêu thảm thiết đó, như thể đã dùng hết chút sức lực cuối cùng rồi, nghe rợn hết cả người.

“Chị cả”.

Môi Nam Lâm cứ run lên: “Chị hai, chị ấy…”

Mặt Nam Mẫn tái nhợt, lại không có biểu cảm gì, như đang trình bày một công thức của toán học: “Đứa bé không thể giữ lại được, sảy mất rồi”.

Trời ạ.

Nam Lâm không nhịn được che miệng lại, Cố Hoành ôm lấy vai cô ấy, nhẹ giọng an ủi: “Không sợ, không sợ”.

Nhìn xem, sinh mệnh yếu ớt như vậy đấy.

Chỉ cần nhấc chân đá một cái, một cái thai tám tuần đã mất đi rồi.

“Cố Hoành”.

Nam Mẫn bỗng nhiên nặng nề mở miệng.

Cố Hoành vội vàng đáp lời, đi tới hỏi cô muốn căn dặn điều gì.

“Tình hình của tập đoàn Tần Thị bây giờ thế nào rồi”, cô lạnh lùng hỏi.

Cố Hoành quan sát sắc mặt Nam Mẫn, không dám nói úp mở một lời, anh ta biết boss muốn nghe cái gì, ngàn lời vạn chữ chỉ hóa thành một câu…

“Chỉ cần tôi ra tay thì họ sẽ phá sản bất kỳ lúc nào”.

“Thế anh còn chờ cái gì?”

Nam Mẫn khẽ ngước mắt lên, đuôi mắt đỏ ửng, giọng nói lạnh giá đến tận xương: “Chờ nó sinh con hả?”

Cố Hoành chợt rùng mình, vội vàng gật đầu: “Rõ, tôi làm ngay!”

Nhưng Tần Thị còn chưa kịp phá sản thì Tần Văn Quân và bà Tần đã tìm tới tận nơi hỏi tội.

Bọn họ vừa đưa con trai Tần Giang Nguyên vào phòng phẫu thuật để nối lại cái tay và xương sườn đã gãy, nghe nói Nam Mẫn cũng đang ở bệnh viện nên nổi giận đùng đùng chạy tới.

“Nam Mẫn!”

Bà Tần đau lòng cho con trai đến đỏ cả mắt, vứt đi dáng vẻ cao quý và phẩm chất đã được rèn luyện suốt nhiều năm, như một ả đàn bà chanh chua chỉ vào Nam Mẫn mắng:

“Con sao chổi khắc chết cha chết mẹ này, con tao làm gì đắc tội mày mà mày lại đánh nó thành như vậy? Có tin tao báo cảnh sát bắt mày hay không!”

Nam Lâm không thể nghe lọt tai, chắn trước mặt Nam Mẫn: “Bà Tần, giữ cái miệng sạch sẽ chút!”

Nam Mẫn ngồi trên ghế dài, nở nụ cười vô tình, giọng nói đầy chậm rãi: “Giữ cho anh ta cái mạng chó đó đã là nhân từ lắm rồi đấy. Tôi có thể bảo đảm, anh ta không thể sống qua mùa thu năm nay”.

Lời này quá độc ác, bà Tần suýt chút nữa bị cô chọc tức cho ngất xỉu, chủ tịch Tần cũng thay đổi sắc mặt.

“Nam Mẫn, cô ngang ngược quá rồi đó!”
 
Chương 802


Chương 802

Trên mặt ông ta là vẻ hung hăng: “Cô đừng tưởng tôi không biết, Tần Thị chúng tôi không ngừng gặp hạn lớn hạn nhỏ đều do cô đứng sau làm trò quỷ, cô muốn lật đổ tôi, không có dễ như thế đâu!”

“Thế hả?”

Nam Mẫn khẽ nhếch miệng, cười khinh bỉ: “Sao tôi lại thấy việc đó không khó nhỉ!”

“…”

Tần Văn Quân tức giận đến mức tim đập nhanh, suýt chút nữa tắt thở nằm luôn ở đó.

Con nha đầu chết tiệt này, sao lại kiêu ngạo như thế chứ!

Ông ta còn định nói gì đó, nhưng y tá đã đẩy Nam Nhã từ trong phòng lưu sản ra, gương mặt trắng bệch như sáp đã cho thấy người con gái đó vừa phải chịu rất nhiều tra tấn và phá hoại.

“Chị hai….”, Nam Lâm chạy tới đón, cùng y tá đẩy Nam Nhã vào phòng bệnh.

Khóe mắt cô ấy rưng rưng, nhìn khiến lòng người thương xót.

Nhìn thấy gương mặt chẳng khác gì xác chết của Nam Nhã, bà Tần bỗng có dự cảm chẳng lành: “Nam Nhã bị làm sao vậy?”

“Xem ra các người vẫn chưa biết con trai nhà mình đã tạo nghiệt gì”.

Vẻ mặt Nam Mẫn vẫn lạnh lẽo như thế, thậm chí còn lộ ra vẻ thê lương tiêu điều, cô nhếch môi: “Chúc mừng ông bà, hai ông bà vừa mới mất đi đứa cháu ruột rồi đấy”.

Mặt Tần Vân Quân và bà Tần cùng biến sắc.

“Bị con trai bảo bối của ông bà đá một cái tiễn đi”.

Nam Mẫn hừ lạnh một tiếng: “Đúng là khôn không ai bằng”.

Sắc mặt Tần Văn Quân và bà Tần lại tái đi một chút, bỗng nhiên không thể nói được dù chỉ một câu.

Nam Mẫn cũng lười nói nhảm với bọn họ, cô đứng dậy đi về phía phòng bệnh, để lại một câu đầy yếu ớt: “Thật đáng tiếc, cứ tưởng có thể giữ lại được người nối dõi cho nhà họ Tần”.

“…”

Trong nháy mắt, lưng Tần Văn Quân và bà Tần vã mồ hôi lạnh.

*

Khi Nam Mẫn bước vào phòng bệnh, Nam Nhã đã tỉnh rồi.

Hay có thể nói, từ đầu đến cuối cô ta vẫn luôn tỉnh.

Khi nằm trên bàn phẫu thuật lạnh như băng đó, tiến hành rửa sạch tử cung, cô ta có thể cảm nhận rất rõ sinh mệnh trong bụng đang dần rời khỏi mình từng chút một.

Đứa bé tám tuần, vừa tròn hai tháng đã mất đi như thế.

Mất rồi.

Bị bố ruột của nó tự tay giết chết.

Một thứ khác cũng chết đi, đó là trái tim của người làm mẹ.
 
Chương 803


Chương 803

Nằm trong phòng phẫu thuật, cô ta ngửa đầu nhìn trần nhà trắng như tuyết, trước mắt lại xuất hiện những hình ảnh quá khứ của cô ta và Tần Giang Nguyên lướt qua như đèn kéo quân.

Cô ta nhớ ngày xưa Tần Giang Quân chẳng khác gì một hoàng tử rực rỡ chói mắt, từ trước đến nay vẫn luôn ngẩng cao đầu, ngước cằm nhìn cô ta.

Khi đó, anh ta là một đóa hoa ở tít trên cao, mà cô ta chỉ là đóa hoa dại bên đường.

Sau đó, cuối cùng cô ta cũng có được Tần Giang Nguyên.

Cô ta trao thứ quý giá nhất của người con gái cho anh ta, cũng dâng bản thân mình lên cho anh ta như vật hiến tế.

Khi anh ta đâm thủng vách ngăn đó, cô ta đau đến mức phải siết mạnh đệm giường, lại không nỡ bảo anh ta dừng lại, như thể biết đó là chén rượu độc nhưng vẫn cam tâm tình nguyện uống vào.

Chấp niệm muốn có được anh ta dần hóa thành sự ghen tị với Nam Mẫn, tích lũy qua từng ngày tháng, cô ta biến mình thành một kẻ không còn chút liêm sỉ nào.

Cuối cùng thì sao, cô ta đổi lại được gì?

Anh ta phản bội, vứt bỏ, sỉ nhục, đánh đập… Đủ mọi loại thương tổn, thứ duy nhất không có chính là chân tình.

“Chị hai, chị biết rõ Tần Giang Nguyên không tốt lành gì, tại sao vẫn còn ra ngoài gặp anh ta?”

Nam Lâm tức giận không sao tả được: “Thế có khác gì tự ném mình vào hố lửa đâu?”

Nam Mẫn tựa người vào cửa sổ, không nói gì.

Những gì nên nói đều đã nói hết, không nghe lọt tai thì biết phải làm gì nữa bây giờ?

Tần Giang Nguyên không thể bước vào khu vườn Hoa Hồng, trước đó Nam Mẫn cũng đã nói, nếu Nam Nhã ngoan ngoãn ở trong khu vườn Hoa Hồng ngày nào, thì cô sẽ bảo vệ cho cô ta ngày đó.

Nếu cô ta nhất quyết muốn đi ra ngoài, thì cũng không cần ngăn lại.

Kết quả, cô ta vẫn đi ra ngoài.

Chuyện đến nước này, cô cũng chẳng còn gì để nói nữa.

“Là chị ngu ngốc, chị vẫn không cam tâm, muốn nhìn thấy dáng vẻ anh ta như chó vẫy đuôi mừng chủ, cầu xin chị tha thứ”.

Đôi môi tái nhợt của Nam Nhã mấp máy, thoáng nụ cười khổ: “Hổ dữ còn không ăn thịt con, chị không ngờ anh ta lại nhẫn tâm giết chết cả con mình”.

Nam Lâm chỉ hận rèn sắt không thành thép: “Dù anh ta thật sự quỳ xuống để cầu xin chị thì sao chứ? Một lần bất tín vạn lần bất tin, đây chính là hậu quả của việc chị “không cam tâm” đấy”.

“Đúng vậy, là chị đáng đời, là chị tự rước lấy”.

Nam Nhã nhắm mắt lại: “Hai người đừng lo cho chị nữa, đi đi”.

Ánh mắt Nam Mẫn vẫn trong trẻo nhưng đầy lạnh lùng, mặt không chút biểu cảm, giọng nói cũng không chút độ ấm: “Đúng là không cần chúng ta xen vào nữa. Lâm Lâm, chúng ta đi”.

Khoảnh khắc cửa phòng bệnh đóng lại, cuối cùng Nam Nhã cũng suy sụp, đau đớn khóc thành tiếng.

Ra khỏi phòng bệnh, Cố Hoành từ xa đi tới, liếc mắt nhìn Nam Lâm một cái, ghé tai Nam Mẫn như đang báo cáo một chuyện gì đó.

Nam Lâm kinh ngạc trợn trừng hai mắt.

Nam Mẫn lại không có chút biểu cảm nào, giọng đã lạnh lại càng lạnh, giọng trầm thấp: “Tự làm bậy không thể sống. Tôi đã nói rồi, anh ta không thể sống qua khỏi mùa thu năm nay”.

Lại là một đêm hỗn loạn.
 
Chương 804


Chương 804

Chính xác là một đêm đầy hỗn loạn.

*

Chủ tịch Tần và bà Tần đứng trước cửa phòng phẫu thuật, vẻ mặt nôn nóng.

Nghe thấy tiếng la hét thảm thiết khi nối xương của Tần Giang Nguyên, bà Tần chỉ cảm thấy lòng mình quặn đau, che miệng khóc nức nở, luôn miệng: “Con của tôi…”

Tần Văn Quân nghe tới mức phiền cả lòng, chắp tay sau lưng đi qua đi lại, mất kiên nhẫn nói: “Được rồi, con trai vẫn chưa chết mà bà khóc tang cái gì!”

“Thịt từ trên người tôi rơi xuống, tôi không đau mà được à?”

Bà Tần khóc thút thít, càng nghĩ càng nuốt không trôi cơn tức này: “Ông nói xem cái con Nam Mẫn đó ác độc đến mức nào cơ chứ, đánh thằng Nguyên thành như vậy, tay cũng tàn phế rồi, chúng ta không báo cảnh sát bắt cô ta thì còn chờ cái gì?”

“Bà tưởng tôi không muốn làm hả? Bà không nhìn lại xem con trai bà đánh em gái người ta thành cái dạng gì?”

Mặt Tần Văn Quân phủ sương lạnh, thở hắt ra: “Tôi biết ngay cái thằng súc sinh đó chẳng làm được trò trống gì mà, nó nói nó muốn đi tìm Nam Nhã để tái hôn, trong lòng tôi còn thấy mừng, nếu hai đứa nó thật sự quay lại với nhau thì nhà chúng ta và nhà họ Nam vẫn là sui gia. Nể mặt Nam Nhã, dù thế nào Nam Mẫn cũng sẽ không làm khó chúng ta, nói không chừng còn tha cho một con đường sống. Kết quả thì sao, nó lại ra tay đánh Nam Nhã, còn khiến đứa bé trong bụng Nam Nhã sảy mất…”

Nói tới đây, Tần Văn Quân hận không thể tóm thằng con nhà mình trong phòng phẫu thuật ra: “Đừng nói là Nam Mẫn, tôi cũng muốn đánh cho nó một trận!”

“Rốt cuộc ông là cha của ai vậy, có người cha nào chỉ biết nghĩ cho người khác như ông không?”

Bà Tần không thích nghe những lời đó, bắt đầu bênh vực con trai mình: “Tính thằng Nguyên thì tôi biết, giống dê con vậy, chỉ thích ăn mềm không ăn cứng, nếu nó nói chuyện đàng hoàng thì thằng bé đã không nổi giận. Chắc chắn là Nam Nhã đã nói gì đó khiến nó nổi điên lên, nó mới ra tay như thế. Ông đừng có một đứa bé, hai đứa nhỏ như thế. Chúng ta chưa xét nghiệm DNA nước ối, còn chưa biết đứa bé trong bụng Nam Nhã có thật sự là cháu ruột của mình không, tám mươi phần trăm là không rồi”.

“Thế hai mươi phần trăm còn lại thì sao, nhỡ nó đúng thì sao?”

Tần Văn Quân tức giận không sao tả nổi: “Bà đừng có bênh con trai mình chằm chặp như thế, cũng do bà cưng chiều quá nên mới khiến nó thành ra như vậy! Con hư tại mẹ mà!”

Hai vợ chồng già nói chuyện một lát lại bắt đầu cãi nhau, y tá đi ra nhíu mày nhắc nhở: “Đây là bệnh viện, đừng có ầm ĩ”.

Tần Văn Quân tức đến điên cả đầu, vịn ghế ngồi xuống, khoát tay nói: “Tôi lười cãi nhau với bà, chờ thằng Nguyên ra đây rồi phải bắt nó tới nhà họ Nam xin lỗi, khiến chuyện lớn thành chuyện nhỏ”.

“Tại sao phải xin lỗi? Ai làm gì mà phải xin lỗi?”

Bà Tần trừng lớn hai mắt: “Là Nam Mẫn đánh con tôi đó có được không, tôi chưa bắt nó xin lỗi là may lắm rồi, còn bắt chúng tôi phải qua đó xin lỗi, không có cửa đâu!”

“Bà… Đúng là nông cạn!”

Tần Văn Quân đau hết cả đầu, xoa mi tâm, mỏi mệt nói: “Bây giờ nhà họ Nam không còn là nhà họ Nam của ba tháng trước, Nam Mẫn cũng không phải là công chúa nhỏ chỉ sống trong tòa tháp của mình, mặc kệ sự đời mà chúng ta biết. Bà nhìn nó bây giờ xem, có thấy sợ không? Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, tôi còn chưa nhận được tin tức, mà nó đã kết hợp với cậu cả nhà họ Dụ thành phố Bắc, cùng với cậu ấm nhà họ Phó thành phố Dung để xây dựng một trường đua ngựa”.
 
Chương 805


Chương 805

Nói tới trường đua ngựa thì bà Tần mới thấy hứng thú: “Ông đang nói tới cái trường đua ngựa ở Bắc Giao đấy hả?”

“Ừ”, Tần Văn Quân nặng nề gật đầu.

Bà Tần lộ vẻ khó chịu: “Nói tới nó tôi lại tức, hôm nay tôi có hẹn mấy người bạn đến chơi mạt chược, kết quả tất cả đều cho tôi leo cây. Nói cái gì mà ở Bắc Giao có trường đua ngựa mới khai trương, tất cả đều chạy tới đó tham gia náo nhiệt, còn hỏi tôi có nhận được thiệp mời không khiến tôi muối hết cả mặt. Cả bà chủ xưởng pháo hoa cũng được mời, tôi là bà chủ của cả tập đoàn Tần Thị mà lại không có thiệp, đúng là quá đáng!”

Tần Văn Quân cười mỉa mai: “Không chỉ mình bà, chủ tịch tập đoàn Tần Thị như tôi cũng chẳng có tấm nào đấy chứ? Nam Mẫn cố tình phớt lờ, không xem chúng ta ra gì”.

“Con nhỏ đê tiện đó ngông cuồng quá rồi, nó không nhìn lại xem bây giờ thành phố Nam này còn họ Nam không hả, thành họ Tần từ lâu rồi hiểu không?”

Vẻ mặt bà Tần đầy khinh thường, cộng thêm chút kiêu ngạo đắc ý.

Tần Văn Quân nhìn bà ta lại thấy đau đầu, bà vợ quý hóa của ông ta vẫn còn chìm trong giấc mộng đẹp làm “bà chủ giàu có nhất thành phố” kia, lại không biết cái chỗ đó đã sớm đổi người rồi.

Đừng nói là giàu có nhất, bây giờ bọn họ đã biến thành nghèo mạt nhất, mắc nợ đầy đầu đây này.

Tần Giang Nguyễn gãy tay quá nặng, phẫu thuật suốt bốn tiếng đồng hồ mới nối lại được, sau đó được đẩy khỏi phòng phẫu thuật.

Suy cho cũng vẫn là con mình, nói không quan tâm là giả.

Bà Tần đứng dậy trước, ôm lấy con trai mình khóc rống lên, Tần Văn Quân chậm hơn một chút, đầu óc già cả rồi không thể chịu được, bèn vịn tường đứng dậy, muốn đi tới xem con mình.

Phó tổng giám đốc của công ty vội vàng chạy tới, trên mặt đầy mồ hôi: “Chủ tịch, không hay rồi… Xảy ra chuyện rồi!”

Người kia như người mất hồn chạy tới, suýt chút nữa sẩy chân, Tần Văn Quân vội vàng đỡ lấy, khó chịu nói: “Xảy ra chuyện gì? Nói nhanh lên!”

“Nền bị sạc lở, công trình sụp xuống đè khá nhiều công nhân”.

Tần Văn Quân bỗng chốc trở nên nặng nề: “Sao lại thế này? Đi, mau tới đó xem thử… Tình hình thương vong thế nào rồi?”

“Đã chết hai người…”

Tần Văn Quân chợt khựng lại, một khi đã chết người thì chuyện sẽ rất khó để lường trước, ông ta bình tĩnh nói: “Mau chóng liên lạc với người nhà họ, đè tin tức xuống, giảm thiểu tổn thất!”

“Không còn kịp nữa rồi”.

Phó tổng giám đốc nói: “Sụp lún quá nặng, công nhân bạo động khiến dân cư của các tòa nhà bên cạnh phát hiện, bây giờ truyền thông đã chạy tới, bên ngoài bệnh viện cũng đã có rất nhiều phóng viên”.

Tần Văn Quân nghe thế lập tức chạy ra ngoài, tim cứ đập nhanh bình bịch.

Chưa được mấy bước thì điện thoại đã reo lên, một phó tổng giám đốc khác của công ty gọi tới.

Vừa mới nhấc máy, đối phương đã nói: “Không ổn rồi chủ tịch, tổng giám đốc phòng tài vụ bỏ trốn trong đêm, tập thể bộ phận thị trường đưa đơn từ chức, còn kiện công ty ta nợ lương, làm trái với hợp đồng lao động!”

“Giá cổ phiếu giảm mạnh rồi! Tần Thị, tiêu rồi…”

Từng tin tức ập tới như cây búa đập mạnh vào tim Tần Văn Quân hết lần này đến lần khác, ông ta ôm ngực, trước mắt tối sầm, hôn mê bất tỉnh.
 
Chương 806


Chương 806

“Chủ tịch!”

“Ông Tần!”

*

Dụ Lâm Hải đang đánh răng thì Phó Vực đã nắm cái quần chạy vào: “Cứu với…”

Mãi đến khi đứng trước bồn cầu, anh ta mới thỏa mãn ngửa đầu “ừm” một tiếng, run run.

“Có biết lịch sự là gì không?”

Phó Vực nhấn nút xả bồn cầu, kéo quần lên, nhe răng cười: “Con người có ba chuyện gấp mà”.

Dụ Lâm Hải quay đầu, vô cùng ghét bỏ, lạnh lùng liếc nhìn anh ta một cái, vặn vòi nước rửa sạch bọt trên mặt.

Phó Vực lấy kem đánh răng, vừa đánh vừa lười biếng lướt điện thoại.

Lướt đến mấy tin “Cổ phiếu tập đoàn Tần Thị giảm mạnh”, “Tập đoàn Tần Thị tuyên bố phá sản”, “Chủ tịch Tần đau tim chết bất đắc kỳ tử”, “Bà Tần liên quan đến mạng người nên đã bị bắt”.

Cơn buồn ngủ lập tức tan thành mây khói, điên cuồng thốt lên: “Má má má…”

“Chuyện gì thế này?”

Anh ta phun ngụm bọt kem đánh răng ra, đưa điện thoại cho Dụ Lâm Hải xem: “Tập đoàn Tần Thị phá sản rồi hả? Tần Văn Quân chết rồi hả?”

Dụ Lâm Hải cầm khăn lau mặt, thản nhiên “ừm” một tiếng.

Sáng sớm hôm nay anh đã nhận được tin.

Phó Vực lướt tin tức, biết trước là nhà họ Tần sớm muộn gì cũng có ngày này, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.

Anh ta nhìn Dụ Lâm Hải, hỏi: “Nam Mẫn làm hả?”

Dụ Lâm Hải thản nhiên đáp: “Không biết”.

Rồi ra khỏi nhà vệ sinh.

Phó Vực vội vàng rửa mặt, cũng đuổi theo anh ra khỏi nhà vệ sinh, tay không ngừng lướt tin tức, líu hết cả lưỡi.

“Dàn trận lớn thế, trong một đêm khiến tập đoàn Tần Thị bị hủy diệt, ngoài Nam Mẫn đích thân ra tay thì còn ai có đủ năng lực và quyết đoán như thế?”

Phó Vực than thở: “Giới truyền thông cũng nhanh tay nhanh chân ghê, cả mấy công ty ở thành phố Bắc cũng chạy tới…”

Anh ta bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Dụ Lâm Hải đang uống nước trên giường bệnh, híp mắt: “Chuyện này không có cậu nhúng tay vào đấy chứ?”

Dụ Lâm Hải uống một hớp nước, khẽ nói: “Đẩy nhanh tốc độ thôi mà”.

“…”

Phó Vực lặng lẽ mắng “má nó” trong lòng.

Nam Mẫn và Dụ Lâm Hải cùng ra tay thì còn ghê gớm hơn cả Hắc Bạch và Vô Thường, chẳng trách Tần Văn Quân không thể chịu nổi, đi đời nhà ma.
 
Chương 807


Chương 807

Trong văn phòng chủ tịch tập đoàn Nam Thị.

Cố Hoành đứng trước bàn làm việc, báo cáo tình hình gần đây cho bà chủ Nam Mẫn đang tựa người trên ghế.

“Tôi đã cho người đến bệnh viện hỏi thăm, đúng là chủ tịch Tần đột ngột lên cơn đau tim, cấp cứu không có tác dụng, người cũng lìa đời”.

Anh ta đặt bản chẩn đoán tử vong của Tần Văn Quân trên bàn làm việc trước mặt Nam Mẫn, cô không nhận, chỉ nhắm mắt nằm đó hỏi: “Chuyện sụp lún đó là sao?”

Cố Hoành nhận ra sự trầm thấp trong giọng nói của Nam Mẫn, lòng căng thẳng, biết boss sẽ hỏi đến chuyện này, anh ta cũng đã nghĩ ra lời giải thích hợp lý.

“Chuyện sụp lún đó là ngoài ý muốn. Thật ra chúng ta cũng đã thăm dò về công trình Nam Lĩnh đó từ trước, nền đất không đủ chắc, nơi đó cũng không thích hợp xây dưng chung cư, nên khi đấu thầu chúng ta mới không giành”.

Cố Hoành nói: “Tần Văn Quân còn tưởng ông ta lấy được một món hời lớn, sau khi trúng thầu lập tức đi tìm đội thi công xây dựng, muốn nhanh chóng thu hồi lại một số vốn, trước đó đã xảy ra tình trạng sụp lún đất, nhưng ông ta không quan tâm…”

Kết quả của việc không quan tâm chính là sụp lút trên diện rộng, các bộ ngành liên quan đã kiểm tra rồi, nói là nền không đủ chắc, nguyên liệu xây dựng không đủ tiêu chuẩn khiến cả tòa nhà sụp xuống.

Hai người chết, năm người bị thương, hậu quả nặng nề như thế, dù Tần Văn Quân không chết bất đắc kỳ tử thì cũng phải gánh vác trách nhiệm hình sự.

Nam Mẫn nghe được một lúc thì thản nhiên xua tay, chặn lời giải thích của Cố Hoành.

“Được rồi, không cần phải giải thích nhiều như thế. Tôi biết anh không phải là người xem mạng sống người khác là trò đùa chỉ vì cái lợi trước mắt”.

Người cô một tay đào tạo, nhân phẩm của anh ta thế nào, cô biết rất rõ.

Tất cả những cái bẫy mà Cố Hoành giăng ra là đủ để tập đoàn Tần Thị phải phá sản, cũng không cần tới bước đường này, chỉ có thể nói là bọn họ ác giả ác báo.

Nghe Nam Mẫn nói thế, trong lòng Cố Hoành thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Khiến tập đoàn Tần Thị phá sản là chuyện nhỏ, nhưng mạng người là chuyện lớn bằng trời, anh ta theo Nam Mẫn bao nhiêu lâu, cô chấp nhận điều gì và không thể chấp nhận được điều gì, anh ta biết rõ.

Trên thương trường cạnh tranh có thể không từ mọi thủ đoạn, nhưng tất cả đều có nguyên tắc và điểm giới hạn của nó, Nam Mẫn không cho phép điều gì, anh ta sẽ không làm điều đó.

Nam Mẫn lại hỏi: “Chuyện của bà Tần là sao vậy?”

“À, đó là do tôi sắp xếp”.

Cố Hoành thành thật nói, lúc đến thành phố Bắc anh ta cũng đã nói với Nam Mẫn, bà Tần ngầm đồng ý để em trai mình cho vay nặng lãi, kết quả dính đến mạng người phải hầu tòa.

“Trước kia em trai Vương Quân của bà ta đã ôm hết tất cả mọi tội lỗi lên người mình, giúp bà Tần rút tay ra vô cùng sạch sẽ nên mới không bị bắt. Nhưng sau khi cảnh sát tiến hành điều tra thêm một bước, thì Vương Quân có đăng ký hai công ty bên ngoài, sau lưng đều có chị gái ông ta nắm giữ cổ phần, cũng chính là bà Tần, Vương Tình. Vương Quân biết mình liên quan đến án mạng sẽ bị xử bắn nên mới sợ vãi cả nước tiểu, muốn giảm hình phạt bèn sửa lời khai, nói tất cả đều do Vương Tình sai khiến mình làm”.

Cố Hoành nói: “Chuyện bà ta nắm giữ cổ phần hai công ty kia là tôi cho người điều tra ra, báo cho cảnh sát. Người bên phía Vương Quân cũng là người bên chúng ta”.

Lúc này, Nam Mẫn mới mở to mắt nhìn về phía Cố Hoành, đôi môi hơi tái khẽ mở ra.

“Cố Hoành, bây giờ anh quả là ghê gớm”.
 
Chương 808


Chương 808

Cố Hoành: “…”

Đây là mắng tôi hay là khen tôi vậy?

*

“Chuyện này đều do Cố Hoành làm hết hả?”

Phó Vực nhận được tin tình báo mới nhất, cảm thấy tinh thần mình không được ổn định lắm, thả điện thoại xuống, nói với Dụ Lâm Hải: “Trợ lý của Nam Mẫn không phải hạng xoàng nha”.

“Sinh viên đứng đầu đại học kinh tế của Mỹ thì sao mà xoàng xĩnh cho được? Cậu tưởng anh ta chỉ là một trợ lý bình thường thôi hả?”

Từ trước đến nay, Dụ Lâm Hải chưa từng xem nhẹ Cố Hoành.

Nói chính xác hơn, anh chưa từng xem nhẹ bất kỳ ai bên cạnh Nam Mẫn.

“Tôi biết người có thể ở bên cạnh Nam Mẫn nhiều năm, còn được cô chọn làm em rể thì chắc chắn không phải hạng tầm thường. Nhưng không ngờ tên này lại ghê gớm đến vậy, ra tay vừa nhanh, chuẩn lại tàn nhẫn như thế, đúng là một tay Nam Mẫn đào tạo”.

Phó Vực chậc lưỡi khen ngợi: “Nam Mẫn cũng ghê thật, đám trao quyền hạn lớn như vậy cho cấp dưới của mình, xem ra đang muốn bồi dưỡng Cố Hoành thành một quản lý cấp cao”.



Phòng họp trên tòa nhà tập đoàn Nam Thị.

Nhân viên tham gia cuộc họp này đều là nòng cốt của công ty cũng như cổ đông và các quản lý cấp cao, tất cả đều dùng ánh mắt sáng ngời nhìn Nam Mẫn.

Bọn họ gần như thức trắng cả đêm, trời vừa sáng đã được gọi đi họp nhưng tinh thần vẫn hăng như đánh tiết gà.

Qua ba năm, họ lại tìm về được cảm giác đánh trận này.

Khiến lòng con người ta lâng lâng khó tả.

“Chắc là mọi người đã thấy được tin tức tối hôm qua rồi nhỉ?”

Nam Mẫn ngồi ở ghế chính, trước mặt là một ly cà phê đen không đường vẫn còn bốc khói, cực kỳ đắng, nhưng lại giúp người ta tỉnh táo.

Tất cả đều gật đầu: “Đã thấy”.

Tập đoàn Tần Thị hống hách suốt ba năm qua cuối cùng cũng tuyên bố phá sản, đúng là nhìn thấy nó đi lên, cũng chứng kiến nó sụp đổ, một thời đại cũ đã qua, một thời đại mới sẽ nhanh chóng được mở ra.

“Tôi sẽ không nói những lời vô nghĩa làm gì nữa, tất cả đều có tính toán riêng hết cả rồi”.

Giọng Nam Mẫn vẫn còn khàn khàn, nói rất chậm, nhưng cô ngồi đó như Định Hải Thần Châm khiến lòng người yên tâm đến lạ.

Tưởng Phàm ngồi bên tay trái nhìn thấy dáng vẻ Nam Mẫn thế này, ánh mắt cứ sáng rỡ lên, chất đầy sự sùng bái.

Anh ta cảm thấy, cô có đầy đủ khí chất và sự điềm tĩnh của chủ tịch Nam lúc sinh thời.

“Tần Thị sập rồi, để lại một đống tơ vò, người ta nói lạc đà gầy vẫn to hơn ngựa, có rất nhiều công ty muốn chia một miếng thịt lạc đà đó, mà tôi chỉ có đúng một yêu cầu”.

 
 
Chương 809


Chương 809

Nam Mẫn đảo ánh mắt đầy uy nghiểm nhìn xuống phía dưới: “Miếng thịt thối của con lạc đà đó đưa đến tận miệng tôi cũng không ăn, nhưng miếng thịt ngon của nó có vào tới miệng kẻ khác rồi, tôi cũng phải giành lấy. Hiểu chưa?”

Mọi người thầm rùng mình, không khỏi bật dậy, sắc mặt đầy vui mừng: “Đã hiểu!”

Giám đốc bộ phận thị trường xoa tay: “Bị Tần Thị chọc tức suốt ba năm, cái cơ hội “bỏ đá xuống giếng” này tôi nhất định sẽ không bỏ qua. Rốt cuộc cũng có thể thoải mái chơi một ván rồi!”

Mọi người cũng nhao nhao ầm ĩ lên, Cố Hoành giơ tay lên miệng ho khẽ một tiếng, phòng họp trở nên lặng ngắt như tờ.

“Ba năm qua tôi không có ở đây khiến mọi người đã chịu ấm ức khá nhiều rồi”.

Nam Mẫn uống một ngụm cà phê, tiếp tục nói: “Kế tiếp, tôi phải ra nước ngoài khảo sát một khoảng thời gian ngắn, trong khoảng thời gian này, mọi chuyện lớn nhỏ trong tập đoàn đều sẽ giao cho giám đốc Tưởng và, phó giám đốc Cố thay mặt giải quyết”.

Mọi người đều vỗ tay để chúc mừng cho Tưởng Phàm và Cố Hoành được thăng chức.

“Tôi phải đi rồi, cuộc họp này để lại cho hai người”.

Nam Mẫn cầm ly cà phê rời khỏi phòng họp.

Giám đốc bộ phận thị trường nhìn sang Cố Hoành, nhíu mày: “Phó tổng giám đốc Cố, cậu không tính nói gì với mọi người hả?”

“Khụ khụ, tôi phiên dịch lại lời sếp Nam vừa nói ha”.

Cố Hoành hắng giọng một cái, bắt chước giọng nói và dáng vẻ của Nam Mẫn: “Ba năm tôi không có ở đây khiến mọi người chịu khá nhiều ấm ức rồi. Vậy nên, thời gian sắp tới mọi người cứ…”

Anh ta nhếch môi, đập bàn thật mạnh: “Có thù báo thù, có oán báo oán, chơi đi anh em ơi!”

“Ồ quào…”

Trong phòng họp, mọi người bắt đầu ầm ĩ hết cả lên.

Tưởng Phàm nhìn bọn họ náo loạn, bất đắc dĩ cười cười, đại vương vừa đi thì đám khỉ đã bắt đầu lật trời rồi.



Trong phòng bệnh.

“Má nó, quần lót tôi có cái lỗ to đùng này!”

Phó Vực hùng hùng hổ hổ vọt ra khỏi nhà vệ sinh, chạy tới chỗ giường bệnh cho Dụ Lâm Hải xem cái quần lót vừa mới hy sinh của mình.

Dụ Lâm Hải thản nhiên liếc một cái, chuyển đi: “Lại rách?”

Một chữ “lại” đầy ẩn ý.

“Đây là cái thứ mấy rồi, mẹ nó tôi đi thay luôn một lố mới được không? Tô Âm đúng là có độc mà, không được, ông đây phải lên núi lạy vài lạy, xem một quẻ mới được!”

Phó Vực cảm thấy không ổn lắm: “Haiz, cậu có còn cái nào mới không, cho cái đi”.

“Trong vali đấy, tự đi xem đi”.

Phó Vực lôi ra được một cái, đang định cởi quần thì Dụ Lâm Hải không ngẩng đầu lên, nói: “Vào nhà vệ sinh thay!”

“Tôi thay ở đây thì sao, đâu phải cậu chưa thấy”.

Dụ Lâm Hải lạnh lùng ngước mắt lên.
 
Chương 810


Chương 810

“Được rồi, tôi vào nhà vệ sinh đổi”.

Phó Vực khinh thường “xí” một tiếng: “Keo phải biết”.

Vừa thay xong bước ra thì điện thoại di động đã reo lên, nghe máy, là ông già gọi tới, anh ta ậm ờ vài câu: “Cái gì? Muốn con theo bố tới Messuri á?”

Bên này vừa gào lên thì bên kia cũng hùng hùng hổ hổ mắng một tràng, không cho Phó Vực cơ hội nói chuyện đã cúp điện thoại.

Khóe miệng Phó Vực giật giật, suy sụp ngã nhào vào sô pha: “Trời muốn diệt tôi…”

Dụ Lâm Hải không nhịn được cười: “Xem ra đây quả là duyên phận, cậu chấp nhận đi”.

Nhìn thấy dáng vẻ vui sướng khi người gặp họa của anh, Phó Vực lại tức giận, cắn răng nói: “Thế thì duyên phận của cậu với Mẫn đã chấm dứt rồi phải không? Cô ấy định đến nước Y kia, cậu không đi hả?”

Nụ cười trên môi Dụ Lâm Hải chợt tắt, tay cầm sách cũng dừng lại.

Lời ít ý nhiều, nói.

“Muốn đi”.

Dụ Lâm Hải thản nhiên nói: “Nhưng trước khi đi, phải giải quyết kẻ nên giải quyết đã”.

Khi nói những lời đó, ánh mắt anh đầy lạnh lẽo, ý lạnh tràn ngập.

Không biết bao nhiêu lâu rồi Phó Vực mới nhìn thấy sát khí đó trên mặt Dụ Lâm Hải, bỗng chốc ngơ ngẩn.

“Oh!”

Anh ta làm ra vẻ mặt khoa trương: “Mới lúc nãy thôi, tôi cứ tưởng tay bắn tỉa Cá Khô cả đại đội Giao Long đã trở lại rồi đấy, ngầu phải biết!”

Dụ Lâm Hải luồm anh ta một cái, lười để ý.

“Cậu phải đến Messuri gặp cô bạn gái nhỏ của mình cơ mà, còn ở đây làm gì?”

First blood (giết được mạng đầu tiên)!

“Cái gì, bạn gái nhỏ gì? Cậu đừng có ở đó nói bậy nói bạ”.

Phó Vực trừng lớn mắt: “Tôi chỉ nghe lệnh ông già, cùng ông đến Messuri nghỉ dưỡng mà thôi, ông đây vẫn là một cây gậy cô đơn nhé, cậu đừng có gán ghép linh tinh với tôi”.

“Ồ”.

Dụ Lâm Hải gật đầu: “Xem ra tối qua cái quần rách đã ảnh hưởng đến sự phát huy của cậu, “con chim nhỏ” biến thành “cá khô” rồi hả?”

Double kill (giết hai lần liên tục)!

“Ai, ai chim nhỏ? Ai là cá khô?”

Phó Vực giận đến mức đỏ mặt tía tai, ném gối đầu trên sô pha về phía Dụ Lâm Hải: “Con mẹ nó cậu chưa thấy nó bao giờ hả? Trợn mắt nói dối, size hai đứa từa tựa như nhau đó hiểu không?”

Dụ Lâm Hải thản nhiên ngước mắt lên, khẽ nhìn xuống phần dưới eo anh ta một cái.

Phó Vực thẳng lưng lên, không hề sợ hãi khoe cho anh xem.

“Có một lần chúng ta mặc nhầm quần lót, tôi mặc quần của cậu”.

Dụ Lâm Hải nhìn anh ta, nói: “Chật ních”.
 
Chương 811


Chương 811

Triple kill (giết liên tục ba lần)!

Phó Vực: “…”

Phó Vực: “…”

Phó Vực: “…”

Người đâu, ở đây có một tên mặt dày hơn cả tường thành này, kéo ra ngoài chém cho tôi!

*

Có thể nói là một đêm không ngủ, cộng với hai đêm trước đó cũng chẳng chợp mắt được, tinh thần và sức lực đều khô cạn.

Nam Mẫn không đấu tranh với cơ thể của bản thân mình, tan làm sớm để về nhà ngủ bù.

Giấc ngủ này có thể nói là ngủ đến trời đất quay cuồng.

Vừa nằm xuống, tỉnh dậy đã là hừng đông.

Khi tỉnh giấc, bên cạnh còn có thêm một người.

Cô khẽ nheo đôi mắt nhập nhèm vì buồn ngủ, nương theo chút ánh sáng nhìn gương mặt khi ngủ đầy rực rỡ của Lạc Ưu… Chỉ là tư thế ngủ này hơi khó coi.

Có lẽ là sợ đánh thức cô, nên Lạc Ưu nằm rất xa, hơn nửa người gục dưới giường, tựa đầu lên đệm ngủ.

Mấy ngày nay Lạc Ưu theo Quyền Dạ Khiên chơi rất vui, ngày nào cũng chơi tới tận nửa đêm mới về.

Khi về còn không chịu sang phòng khách ngủ, nhất quyết phải chen chúc cùng một cái giường với cô, trước kia Nam Mẫn thường có anh hoặc em ngủ cùng, một mình sẽ không ngủ được, tật xấu này đến lúc lớn mới dần thay đổi.

Lạc Ưu đã quen với lối sống tập thể, ngủ một mình cũng không vào giấc được, vì thế hai chị em chẳng ai chê ai, hết sức hòa hợp ngủ cùng với nhau.

Nam Mẫn sợ cô ấy ngã xuống giường, muốn kéo cô nàng lên, tay vừa chạm vào cánh tay Lạc Ưu thì cô ấy đã tỉnh giấc.

Bao năm sống trong quân ngũ khiến cô ấy đã quen ngủ không sâu, có chút động tĩnh sẽ rất dễ tỉnh dậy, nhưng dù sao cũng đang trong kỳ nghỉ ngơi, thần kinh cảnh giác cũng không còn căng như trước.

Lạc Ưu thức dậy nhưng cũng chưa tỉnh hẳn, ngón tay sờ mũi, nói lảm nhảm: “Anh Quyền, cho tôi ngủ thêm một lát nữa đi, đừng ôm tôi”.

Nam Mẫn bất giác che miệng lại.

Ha, mới đó mà đã gọi người ta trong giấc ngủ rồi, tiến bộ cũng nhanh ra phết đấy chứ.

Cô đáp cái chăn lên người Lạc Ưu, rồi nhẹ nhàng bò từ trên giường xuống, rửa mặt một lát, chuẩn bị xuống nhà ăn điểm tâm.

Vừa mở cửa đã thấy được Quyền Dạ Khiên tựa vào tường, mới sáng sớm đã hút thuốc.

Nam Mẫn giật mình: “Anh hai? Sáng sớm mà anh đứng ngoài này làm gì vậy?”

Quyền Dạ Khiên kẹp điếu thuốc, thản nhiên nói: “Đi ngang qua”.

“…”

Em tin anh chết liền đấy.

Nam Mẫn nhìn thấu tính toán trong lòng anh ta.

Quyền Dạ Khiên rướn cổ lên, thăm dò vào trong xem: “Cô ấy dậy chưa?”

“Chưa đâu”.

Quyền Dạ Khiên nói: “Em xuống lầu ăn sáng đi, anh ở đây chờ cô ấy”.
 
Chương 814


Chương 814

“Mẹ Triệu, con đã lớn từng này rồi, còn uống sữa?”

Quản gia Triệu liếc anh ta một cái, nghiêm túc nói: “Tôi đã lớn từng này tuổi rồi, còn phải xem cảnh tượng đó, anh hai tự biết rõ trong lòng đi”.

“…”

Cố Hoành và Nam Lâm đều mím môi cười trộm, Nam Mẫn lại hào sảng, đường đường chính chính cười anh hai.

Bị mắng rồi, đáng đời.

Quyền Dạ Khiên lặng lẽ bưng cái cốc: “Con uống sữa vậy”.

Chỉ có một mình Lạc Ưu vẫn ăn sáng thản nhiên như không, như không có việc gì hỏi: “Cảnh tượng gì?”

“Phụt!”

Vừa mới sáng sớm Quyền Dạ Khiên đã biểu diễn màn phun sữa.

Thiên đạo luân hồi, anh ta cảm thấy sớm muộn cũng có ngày anh ta phải chết trong tay Lạc Ưu…



Nam Mẫn rảnh rỗi, có thời gian đi chơi cùng Lạc Ưu.

Quyền Dạ Khiên chính thức bị ép xuống chức.

Trước khi đến nước Y, còn có một phần công việc cần sắp xếp, Nam Mẫn dứt khoát đưa Lạc Ưu đến tập đoàn Nam thị, coi như một điểm danh lam thắng cảnh.

Gia đình Lạc Ưu đa số theo ngành công an tư pháp, rất ít kinh doanh, hiếm khi đến tập đoàn doanh nghiệp như này, vừa đi vào như cùng bà ngoại Lưu vào công viên: “Tiểu Mẫn, ở đây thật hoành tráng”.

Nam Mẫn bảo trợ lý pha hai cốc café mang vào, cười thản nhiên nói: “Không hoành tráng khí thế bằng quân doanh”.

“Khác nhau chứ, là hai loại cảm giác”.

Lạc Ưu trườn trên cửa sổ ngắm phong cảnh bên ngoài, nói: “Đợi tôi giải ngũ, sẽ đến làm vệ sĩ cho cô. Những việc khác tôi không biết làm, đánh nhau giúp cô thì vẫn được”.

Nam Mẫn cởi giày cao gót, thay dép lê, nghe đề nghị của Lạc Ưu, không nhịn được cười.

“Cô đến làm chị dâu hai cho tôi đi”.

Ừm?

Lạc Ưu quay đầu, nhìn Nam Mẫn, đôi má ửng hồng: “Cô đừng nói đùa”.

“Cô biết tôi không đùa”.

Nam Mẫn nói: “Tâm tư của anh hai tôi với cô như tấm lòng của Tư Mã Chiêu, ai ai cũng biết. Cô đừng nói cô không nhìn ra”.

“Nhìn thì đúng là không nhìn ra…”

Lạc Ưu lắc đầu: “Haiz, tôi không đủ kinh nghiệm tình trường, không biết thích là thế nào. Nhưng anh hai Quyền đã nói với tôi rồi, anh ấy hy vọng lấy tôi làm vợ”.

“Khụ”.

Nam Mẫn suýt nữa bị sặc nước miếng, cô nghĩ anh hai rất thẳng thắn, nhưng không ngờ anh ta có thể thẳng thắn như vậy!
 
Chương 812


Chương 812

Nói xong bèn lách người muốn đi tới, bị Nam Mẫn ngăn lại: “Đúng bên ngoài chờ, phòng con gái người ta mà sao đàn ông các anh lại tùy tiện vào thế?”

Quyền Dạ Khiên liếc nhìn cô: “Nói nghe như anh chưa vào phòng em bao giờ vậy”.

“Nhảm nhí, chúng ta là anh em ruột, sao mà giống nhau được?”

“Bớt nói nhảm lại, cho anh vào”.

“Không cho!”

Nam Mẫn chặn cửa gắt gao, trước khi Quyền Dạ Khiên nổi bão, cô nói: “Trừ khi…”

“Được, anh gửi lì xì cho em”.

Quyền Dạ Khiên không nói hai lời, lập tức gửi cho Nam Mẫn cái lì xì hai trăm.

Nam Mẫn bĩu môi: “Chỉ có thế?”

“Keo kiệt thế thì không nên vào”.

Nói thì nói thế, nhưng vẫn nhấn mở lì xì, nhận lấy.

Quyền Dạ Khiên gằn giọng nói: “Lì xì chỉ gửi được hai trăm!”

“Thì anh có thể chuyển khoản mà”.

Quyền Dạ Khiên nén giận, trực tiếp chuyển cho Nam Mẫn mười ngàn: “Đủ chưa?”

“Coi như tạm được đi”.

Nam Mẫn miễn cưỡng chấp nhận, nhưng vẫn không nhấc chân đi, cũng không ngẩng đầu lên nói: “Anh hai, lần này em sang nước Y không có món quà nào cho anh cả, anh ấy thích cái lư hương cổ của anh lâu rồi…”

Quyền Dạ Khiên thật sự muốn nổi điên, trầm giọng nói: “Nam Mẫn, em đừng có được đằng chân lại lên đằng đầu!”

“Thế thì phải xem Ưu Ưu nặng đến mức nào trong lòng anh, chẳng lẽ cô ấy lại không bằng cái lư hương cổ đó ư?”

Nam Mẫn vô tội chớp chớp mắt.

Chẳng mấy khi có cơ hội cạp anh hai một miếng, không thể bỏ lỡ như thế được.

Quyền Dạ Khiên đã giơ nắm đấm lên rồi, nhưng sau đó lại bỏ xuống, nghiến răng nghiến lợi nở nụ cười gượng gạo: “Được, chi em”.

“Anh tuyệt vời nhất”.

Cuối cùng Nam Mẫn cũng hài lòng: “Nhưng mà anh đừng làm chuyện xấu xa gì nha, dục tốc bất đạt đấy”.

“Biết!”

Quyền Dạ Khiên thở hồng hộc đẩy em gái ra ngoài, khép cửa phòng lại.

Nam Mẫn không nhịn được bật cười, không ngờ anh hai Quyền cũng có ngày hôm nay, đúng là anh cùng khó qua ải mỹ nhân mà.

Vừa xuống lầu, đã thấy Cố Hoành và Nam Lâm ngồi ăn ở đó, Cố Hoành đưa lưng về phía Nam Mẫn, đang dùng giấy ăn lau nước cam trên miệng Nam Lâm, còn cô ấy thì mỉm cười hạnh phúc.

Chậc, mới sáng sớm tinh mơ đã hành hạ cẩu độc thân như vậy.
 
Chương 813


Chương 813

Càng làm nổi bật lên người cô độc lẻ loi như cô.

Đơn hình lẻ bóng.

“Chị”.

Nam Lâm thấy Nam Mẫn đi xuống, cười ha ha chào hỏi: “Chào buổi sáng”.

“Chào”.

Cố Hoành cũng chào hỏi Nam Mẫn: “Ngủ ngon không? Hồi sức chưa?”

Nam Mẫn gật đầu: “Rất ngon”.

Vừa ăn xong bữa sáng thì nghe thấy trên tầng “bành” một tiếng.

Mọi người đều ngẩng đầu, căn phòng bên trên vừa hay là phòng của Nam Mẫn.

“Làm sao thế?”

Quản gia Triệu nghe thấy tiếng động, vội vàng chạy lên tầng: “Có trộm, hay có chuột?”

Đúng là chuột, mà còn là con chuột rất to.

Nam Mẫn không ngăn quản gia Triệu, lặng lẽ càm ràm một câu: “Đã nói không cho anh làm chuyện xấu, không nghe lời thì đừng trách em”.

Tuy quản gia Triệu đã lớn tuổi, nhưng chân tay rất nhanh nhẹn, chạy lên tầng nhanh như chớp, còn xách một cái chổi lớn từ trong nhà kho, đưa theo người xông vào phòng của Nam Mẫn.

“Con chuột này chạy đi đâu…”

Vừa đẩy cửa, quản gia Triệu giơ cây chổi chuẩn bị đánh chuột, thì nhìn thấy Quyền Dạ Khiên nằm trên thảm sàn, Lạc Ưu đè lên người Quyền Dạ Khiên.

Hai người nghe thấy tiếng động, cùng nhìn ra phía cửa.

“…”

Năm phút sau, Lạc Ưu và Quyền Dạ Khiên nối đuôi nhau đi xuống tầng.

Phía sau là quản gia Triệu với khuôn mặt ngượng ngập.

Nam Mẫn bưng bát cháo, nhìn Lạc Ưu, biết rõ vẫn cố tình hỏi: “Sao lại gây ra động tĩnh lớn thế, đã xảy ra chuyện gì?”

Quyền Dạ Khiên đi theo phía sau Lạc Ưu, trừng mắt nhìn qua Nam Mẫn, ý bảo cô im miệng ăn cơm, nói ít thôi.

Nam Mẫn giả bộ không nhìn thấy, kéo chiếc ghế bên cạnh bảo Lạc Ưu ngồi xuống.

Lạc Ưu ngáp một cái, uể oải nói: “Haiz, đừng nhắc nữa. Tôi ngủ dậy, vừa mở mắt đã nhìn thấy cái mặt to như cái mâm của anh hai Quyền đối diện trước mặt tôi, dọa tôi sợ…”

Cô ấy vừa nói đến đây, mọi người đều nhìn sang Quyền Dạ Khiên.

Một khuôn mặt anh tuấn như vậy, mà gọi là “mặt to như cái mâm?”

Có lẽ Lạc Ưu hiểu sai gì về khái niệm mặt to như cái mâm rồi.

Cô ấy nói sợ hãi, nhưng trên mặt lại không có chút sợ hãi nào, cắn một miếng bánh mì, nói tiếp.

“…Tôi rớt thẳng từ trên giường xuống, không biết làm sao lại rớt trên người anh hai Quyền”.

Quyền Dạ Khiên đang ngồi đối diện Lạc Ưu, bày dáng vẻ thản nhiên “thiên hạ thái bình”.

Người giúp việc lấy thêm cho Lạc Ưu và Quyền Dạ Khiên hai bộ bát đũa và dao dĩa, quản gia Triệu rót sữa bò cho Quyền Dạ Khiên: “Anh hai, uống sữa đi”.

Quyền Dạ Khiên cũng không thích sữa bò lắm, cau mày, đẩy sang một bên.
 
Chương 815


 

Chương 815

“Vậy cô nghĩ thế nào? Muốn gả cho anh ấy không?”

Lạc Ưu lắc đầu, dựa vào bên cửa sổ: “Chưa nghĩ kỹ, nhưng ở bên anh ấy, đúng là rất vui, nói không hết chuyện, hơn nữa anh ấy rất nhường nhịn tôi, không đối đầu với tôi như lão Dụ và lão Phó”.

Nghĩ đến dáng vẻ ngốc nghếch của Quyền Dạ Khiên, khóe miệng Lạc Ưu không nhịn được cong lên.

“Tách tách”.

Nam Mẫn chụp cho cô ấy một bức ảnh.

“Sao đột nhiên chụp tôi?”, Lạc Ưu nói: “Tôi chưa bày xong tư thế”.

“Tôi muốn dáng vẻ tự nhiên như này”.

Nam Mẫn ngoắc tay với cô ấy: “Cô qua đây xem”.

Lạc Ưu đi đến, thì thấy khuôn mặt ngây ngốc của mình mà Nam Mẫn chụp được trên màn hình, thật không muốn nhìn: “Ngốc quá rồi, mau xóa đi mau xóa đi…”

Nam Mẫn nhìn cô ấy: “Cô biết tôi nhìn thấy gì không?”

Lạc Ưu: “?”

“Tôi nhìn thấy dáng vẻ của cô gái đang yêu”.

Nam Mẫn nói: “Không tin thì về quan sát kỹ Nam Lâm, mỗi ngày đều cười thành như vậy, giống như cô con gái ngốc của nhà địa chủ vậy”.

“Nếu cô nói như vậy…”

Lạc Ưu ngắm ảnh của mình, lại liên tưởng đến nụ cười của Nam Lâm: “Hình như rất giống”.

Cô ấy kinh hãi bởi chính bản thân mình: “Trời ơi, không phải tôi thích anh hai của cô thật rồi chứ?”

Nam Mẫn: “Không cần nghi ngờ, đúng thế đấy”.

Lạc Ưu tự tiêu hóa một lúc, sau đó “xùy” một tiếng: “Thật không dễ dàng, cuối cùng cây sắt ngàn năm như tôi đã nở hoa rồi, tôi đã thích một người đàn ông!”

Nghe tiếng cảm khái nghiêm túc của cô ấy, Nam Mẫn cười không được khóc không xong.

Mở máy tính, Nam Mẫn gõ lách cách trên bàn phím một hồi, lấy ra một tệp album.

“Đây là nhật ký trưởng thành từ nhỏ đến lớn của anh hai tôi, cô ngồi xuống từ từ xem đi. Tôi đi làm chút việc, chốc nữa đến đón cô đi ăn”.

Lạc Ưu giơ thế tay “ok”: “Đi làm việc đi, pikachu!”

Trên màn hình máy tính, quả đúng là ảnh từ nhỏ đến lớn của Quyền Dạ Khiên, ghi lại vô cùng đầy đủ, ảnh vừa chào đời, ảnh đầy tháng, ảnh trăm ngày đều có hết… gần như cách một tháng lại có một bức.

“Hồi nhỏ anh hai Quyền trông thế này, giống như con khỉ còi vậy, xấu quá, ha ha ha…”

Lạc Ưu vừa ngắm vừa cười, hoàn toàn không phát hiện ra ở tòa nhà đối diện có một đôi mắt đang nhìn vào văn phòng qua kính viễn vọng.

Đôi môi mỏng trên râu quai nón mím chặt thành đường thẳng.

Chậm rãi nhả ra một câu bằng tiếng Anh: “Đi sắp xếp đi”.



Cùng lúc đó, trong phòng bệnh.

Dụ Lâm Hải ngồi trên đầu giường, lật xem một tập giấy dày, trên đó ghi chép thông tin về một lính đánh thuê quốc tế tên là ‘Kiều Lãnh’
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom