Dịch Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế

Chương 610


Chương 610

Nam Mẫn tối sầm mặt: “Em không ngáy! Anh bớt bôi xấu em đi… chỉ vì thế mà anh trông điện thoại mấy tiếng liền? Gọi quốc tế, rất đắt đấy, anh cả”.

Lạc Quân Hành nói bằng tiếng trung: “Không thiếu tiền”.

Nam Mẫn: “…”, được.

Còn dùng là lời kịch trong tiểu phẩm, anh đúng là giỏi đấy!

Nam Mẫn nhìn đồng hồ, tính toán chênh lệch thời gian: “Bây giờ có lẽ là mười một rưỡi đêm của Beormingas, anh cả, anh nên ngủ đi”.

Lạc Quân Hành: “Ừm”.

“Beormingas đang mưa phải không? Em nghe tiếng rất to. Dạo này thành phố Nam cũng vào mùa mưa, mưa liên miên… Anh ra ngoài phải mang theo ô, đừng chỉ đội mũ lưỡi chai tỏ vẻ ngầu. Chân bị thương có đau không? Thuốc gửi cho anh, phải uống đúng giờ…”

Nam Mẫn lảm nhảm dặn dò một loạt, bên đó thỉnh thoảng truyền đến tiếng “ừm”.

“Có phải anh không ngủ được không?”

Nam Mẫn lại nghe thấy một tiếng “ừm” nhẹ, suy nghĩ một lúc, cô đề nghị nói: “Hay là em hát cho anh một bài?”

“…”

Lạc Quân Hành như ngáp một cái: “Buồn ngủ quá, tắt máy nhé”.

Tinh.

Cuộc gọi kéo dài suốt gần bảy tiếng, cuối cùng cũng tắt.

Nam Mẫn nhìn điện thoại, bất mãn bĩu môi: “Cái gì vậy, em hát khó nghe thế hả? Sợ đến như vậy…”



Không biết tối qua Tô Duệ xử lý con gái nhà mình thế nào, tóm lại sáng sớm hôm nay, Tô Âm ngoan ngoãn ngồi ở phòng ăn, ngoan ngoãn chào hỏi Nam Mẫn.

“Cô, buổi sáng tốt lành”, còn đứng dậy khom lưng.

Nam Mẫn: “Ừm, chào buổi sáng, bố cháu đâu?”

Tô Âm khẽ bĩu môi: “Đang ở trong sân luyện ngũ cầm hí rồi”.

Nam Mẫn nhìn ra ngoài, liền nhăn mặt: “Trời đang mưa mà”.

“Bố con luyện bất kể trời nắng hay mưa, có lẽ cảm thấy luyện trò đó có thể sống lâu trăm tuổi”.

Tô Âm nói xấu bố một hồi, ngáp một cái, khi mở mắt đã không có bóng dáng của Nam Mẫn trong phòng nữa: “Ấy, cô đâu rồi?”

Quản gia Triệu bưng quẩy thì là lên, cười híp mắt nói: “Đi luyện cùng bố cháu rồi”.

Tô Âm: “…”. Người lớn đúng là có độc.

Ngũ cầm hí là một bộ công pháp dưỡng sinh rèn luyện sức khỏe của nhà y học Hoa Đà thười Đông Hán sáng tạo ra. Dựa trên âm dương ngũ hành, tạng tượng, học thuyết kinh lạc, kết hợp thể chất từng người, mô phỏng năm loại động vật, có thể có tác dụng điều hòa khí huyết, thông kinh hoạt lạc.

Bà Tô ở Messuri từ nhỏ cũng luyện bộ ngũ cầm hí này, bây giờ đã hơn chín mươi tuổi, vẫn ăn uống tốt, độ lượng bao dung, khỏe mạnh trường thọ.

 
 
Chương 611


Chương 611

Tô Duệ mặc áo dài màu trắng hòa vào bầu trời xanh thẫm, mưa gió lạnh lẽo, còn anh ta tà áo bay bay, mạnh mẽ đầy năng lượng, nhìn từ xa giống như cao nhân thế ngoại bước ra từ trong võ hiệp.

Nam Mẫn cầm ô đi đến đình nghỉ, khởi động vươn vai đơn giản xong cũng luyện bộ công pháp này.

Nhưng ngũ cầm hí vốn mô phỏng hình tượng năm loại động vật, được sáng tạo ra dựa vào quan sát tư thế hoạt động của động vật, mỗi loài có đặc điểm riêng, đều chú trọng về mặt nào đó, tư thế mỗi người tạo ra cũng khác nhau.

Ví dụ Tô Duệ có tư thái hào hùng khí thế giống hổ giống báo, Nam Mẫn lại mềm mại uyển chuyển giống nai, giống chim, tóm lại đều có đặc điểm riêng.

Tô Duệ dừng tập, ngắm kỹ tư thế chim hạ cánh của Nam Mẫn, đôi mắt thêm ý cười khen ngợi: “Rất tốt, cách nhiều năm như vậy vẫn mạnh mẽ”.

Nam Mẫn trừng mắt với anh ta: “Anh có thể đổi từ khác không?”

Hai anh em mỗi người luyện một bộ, Tô Duệ cầm ô, hai người cùng sáng đi vào nhà.

Nam Mẫn hỏi anh ta: “Tối qua nói chuyện với Âm Âm thế nào?”

“Tô Duệ: “Cũng bình thường”.

“Bình thường thế nào?”, Nam Mẫn hơi hiếu kỳ.

Tô Duệ suy nghĩ, chọn vào trọng điểm: “Anh nói, nếu nó dám đi theo đuổi tên nhóc Phó Vực, thì anh đánh gãy chân của nó”.

“…”

Nam Mẫn cảm thấy gân xanh trên góc trán mình nổi lên: “Vậy Âm Âm thỏa hiệp rồi à?”

“Tính cách con lừa của nó giống hệt em, trong từ điển có hai chữ này không?”

Tô Duệ chế nhạo một tiếng.

Nam Mẫn: “… Ai có tính cách con lừa hả?”

“Không quan trọng”.

Tô Duệ xua tay, vẻ mặt sợ hãi: “Nó cầu xin anh, bảo anh cho nó một cơ hội”.

“Bỏ qua chữ ‘cầu xin’, Nam Mẫn hỏi: “Cơ hội gì?”

“Dùng thời gian nghỉ hè, dưới tiền đề bảo vệ bản thân đầy đủ, nếu nó có thể khiến Phó Vực yêu nó, anh sẽ đồng ý để chúng nó yêu nhau”.

Tô Duệ nói xong câu này, còn cảm thấy đau lòng, có cảm giác da thịt bị người ta khoét, sắp rơi ra.

Con gái lớn không thể giữ được, đây đúng là lời nguyền độc ác nhất trên đời.

“Anh đồng ý rồi à?”

Nam Mẫn không dám tin ngước mắt nhìn Tô Duệ.

Tô Duệ mím môi, cười khổ một tiếng: “Sao có thể không đồng ý? Tối qua, ánh mắt kiên định của nó giống hệt em năm đó, anh biết nó ắt phải đi theo con đường của em”.

Nam Mẫn chỉ cảm thấy trái tim như một mặt trống, bị đánh mạnh một cái, chấn rung đến da đầu tê dại.

Người làm cô như cô đúng là không làm gương tốt cho cháu gái.

Nhưng nỗi khổ cô từng nếm trải, thực sự phải để Tô Âm chịu sao?

Phó Vực và Dụ Lâm Hải, về bản chất cũng không khác nhau.
 
Chương 612


Chương 612

Dụ Lâm Hải không hiểu tình yêu, Phó Vực lại quá hiểu tình yêu, Dụ Lâm Hải chưa được mở tâm trí, Phó Vực lại được mở quá sớm, mở quá rộng.

Cũng là nhân vật nguy hiểm.

Tô Duệ cau mày, cất giọng cứng rắn: “Bây giờ con bé đến giai đoạn bướng bỉnh, càng không cho nó làm việc gì thì nó càng làm việc đó, chi bằng cứ theo mong muốn của nó, dù sao nó cũng không theo đuổi được”.

Nam Mẫn nghiêng đầu nhìn Tô Duệ một cái: “Anh đang có ý nghĩ gì?”

Khóe miệng Tô Duệ chậm rãi hiện ý cười lành lạnh: “Chẳng thấy người đâu, anh xem nó theo đuổi thế nào?”

“…”

Nam Mẫn lặng lẽ ngẩng đầu nhìn trời, xem ra cậu Phó phải trải qua cuộc sống đày ải một thời gian rồi, ít nhất trong thời gian ngắn, sẽ không nhìn thấy anh ta ở thành phố Nam.

Thế giới chắc hẳn sẽ rất yên tĩnh.

Kết thúc buổi họp sáng, Dụ Lâm Hải cầm điện thoại đi vào văn phòng tổng giám đốc, mở trang trò chuyện, xóa đi xóa lại một tin nhắn.

Soạn tin đi soạn tin lại, chần chừ không ấn gửi đi.

[Hôm nay thành phố Nam có mưa bão, ra ngoài nhất định phải chú ý an toàn.]

Không được, quá thô.

Giọng điệu không được quá thô, phải thêm một vài trợ từ như “ừm, a, ôi, hây”, tốt nhất phải thêm mấy dấu ngã, thì sẽ sinh động hơn nhiều.

Dụ Lâm Hải nghĩ đến giọng điệu ẻo lả bình thường Dụ Trạch Vũ nói chuyện, soạn lại một tin nhắn.

[Hôm nay thành phố Nam có mưa bão đấy, ra ngoài nhất định phải chú ý an toàn nhé, biết chưa?]

… Có phải nhiều trợ từ quá không?

Hơi buồn nôn.

Không được, sửa lại.

[Chị Nam, hôm nay thành phố Nam có mưa bão, ra ngoài nhất định phải chú ý an toàn nhé!]

Cuối cùng ấn gửi đi.

Dụ Lâm Hải hơi căng thẳng, lại nghĩ đến lời Dụ Trạch Vũ nói.

Không có việc gì mà ân cần, không phải gian cũng là trộm, con người sợ nhất là sự quan tâm đột ngột, rất dễ bị lộ. Sau khi thể hiện sự quan tâm, nhớ là sau đó phải thêm chút yêu cầu nhỏ, chị Nam sẽ không nghi ngờ.

Dụ Lâm Hải lại soạn một tin nhắn.

[Chiếc vòng tay tử kim đã hứa cho em, đừng quên đấy.]

Nghĩ một lúc, lại tìm được một biểu tượng cảm xúc dễ thương mà Dụ Trạch Vũ gửi cho anh, rồi gửi đi.

Đây mới là thành công.

Hà Chiếu thấy tổng giám đốc Dụ soạn một tin nhắn rất lâu, không biết đang gửi cho ai, vẻ mặt khó hiểu, trịnh trọng, trước đây anh luôn là cán bộ cấp cao có việc gì là gọi điện, rất ít gửi tin nhắn.
 
Chương 613


Chương 613

Cuối cùng thấy tổng giám đốc Dụ cười, tuy biết nhìn trộm là vô liêm sỉ, nhưng trợ lý Hà vẫn không kiềm chế được lòng hiếu kỳ đáng chết, kiễng đầu ngón chân, liếc trộm.

Không liếc được nội dung cụ thể, chỉ liếc thấy được một biểu tượng cảm xúc.

Vẫn khiến Hà Chiếu trượt kính mắt!

Tổng giám đốc Dụ cũng biết dùng biểu tượng cảm xúc?

Còn dùng biểu tượng dễ thương như vậy?

Mặt trời hôm may mọc ra từ phía tây sao?

Mặt trời không mọc ra từ phía tây, còn cậu Phó lại chạy ra từ phía tây, gặp nhau ở lối đi hẹp cửa văn phòng tổng giám đốc của Dụ Lâm Hải.

“Thưa anh, anh đang chạy trốn hả?”

Hà Chiếu nhìn kỹ Phó Vực một cái, suýt không nhận ra.

Phó Vực luôn thích khoe khoang và đỏm dáng, thường ngày ăn mặc giống như con công biểu diễn, đi đến đâu cũng nổi bật nhất trên phố.

Cho nên.. thấy hôm nay anh ta người đầy bùn đất, trên quần toàn là bùn, giầy ướt, quần áo cũng nhăn nhúm, tóc rối bù chất đống trên đỉnh đầu, giống như người Secbi trong hoạt hình.

Bảo vệ dưới tầng cũng suýt chặn Phó Vực ngoài cửa, không cho anh ta vào.

Dụ Lâm Hải nhìn thấy Phó Vực như vậy, cũng cau mày.

Phó Vực tỏ vẻ mặt u ám, không vui nói: “Bỏ trốn cái gì hả, bỏ chạy thục mạng còn được. Mau lên, mua giúp tôi quần áo mới, cả giầy nữa. Rồi pha bình trà nóng cho tôi, tôi cảm thấy tôi sắp bị cảm rồi… Hắt xì!”

Vừa nói xong, liền hắt hơi một cái.

Dụ Lâm Hải và Hà Chiếu, không hẹn mà cùng lùi lại một bước lớn, tránh xa anh ta.

Phó Vực day cái mũi đỏ ửng, nhìn Dụ Lâm Hải, vẻ mặt đầy oán trách và ấm ức: “Anh em, xin cho tôi ở lại…”

Vào phòng nghỉ, tắm nước nóng, thay quần áo, sạch sẽ đi ra, Phó Vực cảm thấy mình đã giống con người, rót bình trà nóng, mới bụng đầy ấm ức kể lại trải nghiêm bi thảm của anh ta cho Dụ Lâm Hải.

Dụ Lâm Hải vừa nhìn bộ dạng anh ta là biết chắc chắn anh ta chịu khổ vì phụ nữ, vốn không có hứng nghe, cho đến khi nghe đến “cháu gái của Nam Mẫn” mới ngước mí mắt,

“Cậu nói là, Tiểu Mẫn còn có một anh trai nuôi?”

Dụ Lâm Hải cau mày.

“…”

Phó Vực nói đến khô họng, tức giận hằm hằm trừng mắt với Dụ Lâm Hải: “Này, tôi nói cả hồi lâu, cậu có làm rõ trọng điểm không hả!”

“Trọng điểm không phải là Nam Mẫn thêm một anh trai nuôi, trọng điểm là anh trai nuôi của cô ấy có cô con gái tên là Tô Âm! Sau đó cô bé thích tôi! Còn muốn bỏ chạy với tôi! Cậu nói xem có dọa người không?”

Dụ Lâm Hải mím đôi môi mỏng, rơi vào trầm tư: “Tô Duệ, anh thực sự là ah trai nuôi, không phải anh ruột?”

“…”
 
Chương 614


Chương 614

Phó Vực nổi giận: “Anh nuôi! Nuôi! Nuôi! Nhưng trông quan hệ bọn họ đâu có khác gì anh em ruột… Rốt cuộc cậu có nghe thấy lời tôi nói không đấy? Tô Âm muốn bỏ trốn cùng với tôi! Bỏ trốn!”

Ầm ỹ muốn chết.

Dụ Lâm Hải ghét bỏ nhíu nhíu mày, thản nhiên nói: “Thì cuối cùng vẫn chưa trốn được đấy thôi?”

“Nói thế cũng nói! Làm sao tôi dám?”

Phó Vực trừng lớn hai mắt: “Làm ơn đi, bố con bé là Tô Duệ. Thế Tô Duệ là ai cơ? Đó là thần y độc y song tuyệt, ông cụ nhà tôi còn không dám chọc tới anh ta, nếu tôi với con gái rượu nhà người ta bỏ trốn, chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn”.

Dụ Lâm Hải nhìn anh ta một cái, khinh thường hừ một tiếng: “Cậu ấm nhà họ Phó đi giữa vườn hoa không dính một phiến lá mà cũng biết sợ hả?”

“Lần này khác hẳn những lần trước nhé, cậu không biết đâu con bé đó, nó…”

Phó Vực nói tới đó thì chợt khựng lại, nhớ tới những câu nói dí dỏm của Tô Âm, chẳng hiểu sao lại nở nụ cười, ngước mắt lên đã bắt gặp ánh mắt đầy thăm dò của Dụ Lâm Hải.

Anh ta giơ tay lên miệng ho khẽ một tiếng.

“Nói chung là tôi không dám ở thành phố Nam nữa rồi, không chỉ mình Tô Duệ, mà mấy người anh kia của Nam Mẫn, tên nào cũng không phải hạng xoàng xĩnh gì, tôi không muốn bị giống cậu lần trước, bị trùm bao tải tẩn cho một trận. Đau mà vẫn không biết sợ, rợn hết cả người đấy”.

Dụ Lâm Hải híp mắt nhìn anh ta một cái: “Tối nay cậu tự đi tìm chỗ mà ở”.

“Đừng thế mà, anh em với nhau cả, cậu đừng có vô tình vô nghĩa với người ta như thế”.

Phó Vực lập tức trở mặt trong giây lát, cái mặt hèn hạ chạy tới xum xoe Dụ Lâm Hải: “Dinh thự này của cậu bỏ không lâu như vậy rồi, cho tôi ở vài ngày có làm sao đâu?”

Anh ta nhíu mày: “Sợ tôi tìm thấy dấu vết về cuộc sống của cậu với Nam Mẫn trước kia đấy hả? Yên tâm, đó đã là quá khứ rồi, tôi không để bụng đâu”.

Dụ Lâm Hải xụ mặt xuống: “Tôi để bụng. Tối nay cậu ra đường mà ngủ”.

“Đừng mà người anh em, chúng ta là những người anh em chí cốt với nhau mà…”



Nam Mẫn lật xem hợp đồng, nghe luật sư Thanh bên công ty pháp lý báo cáo lại, mày nhíu thật chặt.

“Một nửa lợi nhuận? Không có nhầm lẫn gì chứ?”

Luật sư Thanh ngồi đối diện bàn làm việc, giơ tay đẩy kính mắt, nghiêm túc nói: “Đúng vậy. Tôi đã hỏi kỹ ông cụ, ông cũng nói rằng đó chính là điều kiện của ông dành cho đối phương, còn không cho tôi báo lại với cô, bảo là chờ tới khi tiền về tay rồi hẵng nói”.

“Ông nội há miệng cũng to thật đó”.

Nam Mẫn không hề ngạc nhiên về tay nghề và hiệu quả từ tên tuổi của ông cụ, dù sao dự án này cũng sẽ mang tên Nam Ông, không có sự góp mặt của ông thì e là khó hoàn thành được, lấy thêm tiền cũng là chuyện dễ hiểu thôi.

Chỉ là một nửa lợi nhuận đó… Thế mà Dụ Lâm Hải cũng đồng ý.

Uống lộn thuốc rồi hả?

“Nếu như không có vấn đề gì nữa, mà ông nội muốn ký thì cứ để ông ký”, Nam Mẫn đưa hợp đồng cho luật sư Thanh, luật sư đồng ý rồi ra ngoài.
 
Chương 615


Chương 615

Nam Mẫn gọi Lỗ Hằng vào, bảo anh ta sắp xếp một chút để vài ngày nữa đưa ông cụ đến thành phố Bắc một chuyến.

Đang nói thì điện thoại reo lên ting ting, đó là tin nhắn đến từ Dụ Trạch Vũ.

“Chị Nam, hôm nay thành phố Nam có mưa to, ra ngoài nhất định phải chú ý an toàn nha~”

“Vòng tay chị hứa với em rồi đó, đừng có quên nha~”

Chẳng có gì để nghi ngờ, Nam Mẫn trả lời lại rất nhanh: “Được”.

Ở một nơi khác, Dụ Lâm Hải nhận được tin nhắn thì trả lời, chỉ là một chữ hết sức đơn giản, lại khiến cho khóe môi anh cong lên, nở nụ cười dịu dàng.

Phó Vực đang làm ầm làm ĩ thì chợt trông thấy dáng vẻ dạt dào gió xuân của Dụ Lâm Hải, nhướng mày lên.

Có biến?

“Gửi tin nhắn cho ai vậy, cười thành cái bộ dạng quỷ quái gì thế không biết?”

Phó Vực hết sức tò mò, giơ tay giật lấy điện thoại trong tay Dụ Lâm Hải, nhưng động tác của Dụ Lâm Hải còn nhanh hơn cả anh ta, nhanh chóng tắt màn hình và cất điện thoại đi.

Lạnh lùng liếc mắt nhìn anh ta một cái: “Cậu biết cái gì gọi là lịch sự không?”

Phó Vực nhíu mày: “Nam Mẫn cho cậu ra khỏi danh sách đen rồi hả? Cậu add friend với cô ấy rồi hả?”

Dụ Lâm Hải khẽ mím môi: “Liên quan méo gì đến cậu”.

“Cái nụ cười đó của cậu chẳng khác gì mấy cô gái đang tương tư, nhìn là biết đang yêu đương hẹn hò gì rồi”.

Phó Vực khoanh tay nhìn anh ta: “Nhưng mà cái bộ dạng này của cậu chắc là không yêu đương gì với người con gái khác đâu. Người anh em, thật ra cậu cũng thảm thương lắm, có được cô vợ cũ như Nam Mẫn thì làm sao mà yêu được người con gái khác cơ chứ?”

Anh ta xoa trán, suy tư khổ sở: “Cái câu nghe đau đến cháy lòng ấy là gì đấy nhỉ? À đúng rồi, từng lướt qua biển lớn thì chút nước có là gì, mây không bay ở Vu Sơn thì không phải là mây…”

Dụ Lâm Hải nghe những lời vớ vẩn đó quá đủ rồi, nên trực tiếp ném cho anh ta cái chìa khóa: “Tạm biệt, không tiễn”.

Phó Vực nhận chìa khóa, hài lòng vẫy vẫy tay rồi xoay người lượn đi.

“Cảm ơn nhé người anh em, tôi ở nhà chờ cậu”.

Hèn không sao tả được.

Từng lướt qua biển lớn thì chút nước có là gì, mây không bay ở Vu Sơn thì không phải là mây.

Dụ Lâm Hải cười khổ một tiếng, ai dám nói điều đó không đúng?

Hà Chiếu gõ cửa vào, báo cáo: “Tổng giám dốc Dụ, bên thành phố Nam báo tin, Nam Ông đã ký hợp đồng rồi”.

“Được”.

Ánh mắt Dụ Lâm Hải chợt sáng: “Sắp xếp lịch trình đi, tôi đích thân đi đón ông”.

“Ặc…”, Hà Chiếu lại nói: “Tổng giám đốc Nam đã cử người đi cùng ông cụ, chỉ tính vệ sĩ thôi đã là mười người, còn đi máy bay riêng tới. Nói là, bên chúng ta chỉ cần hoàn thành tốt việc đón tiếp là được”.
 
Chương 616


Chương 616

Dụ Lâm Hải đang định đứng dậy thì cơ thể chợt cứng đờ, lại ngồi xuống, sự vui sướng trong ánh mắt cũng tan thành mây khói, chậm rãi nói: “Được”.

Cô không muốn gặp anh đến thế ư?

——

Nam Mẫn đích thân đến bệnh viện làm thủ tục xuất viện cho ông cụ.

Đầu tiên là đón Nam Tam Tài về khu vườn Hoa Hồng, thu gom hành lý cho ông.

Nam Tam Tài cầm tẩu thuốc đang châm, ngồi trên chiếc sô pha gỗ lim thảnh thơi xơi nước, nhìn hai cô cháu gái Nam Mẫn và Nam Lâm dọn hành lý cho mình, cảm thấy bản thân có phúc hơn rất nhiều người.

Người ta thường nói là nuôi con dưỡng già, chẳng biết dưỡng già kiểu gì mà ba đứa con trai ông ấy nuôi, chẳng có đứa nào được việc, còn chẳng thân thiết bằng cháu gái.

“Ông nội, hai cái áo thun ba lỗ này ông còn mặc không”, Nam Lâm lại mang hai chiếc áo ba lỗ đầy nếp nhăn ra.

Nam Tam Tài không cần nghĩ ngợi: “Tất nhiên là có rồi”.

“Nhăn thành cái nùi giẻ rồi còn mặc cái gì nữa, ném đi”.

Nam Mẫn bỏ mấy chiếc áo lót mới đã giặt sạch bỏ vào vali, ông cụ rất thích giữ lại những gì đã cũ, mấy chục năm rồi vẫn giữ phong cách ăn mặc đó, không thể thay đổi trong phút chốc được, đành phải mặc ông muốn thế nào cũng được, miễn là thoải mái”.

Nam Tam Tài lập tức nóng nảy: “Không được, không được ném! Chưa có rách miếng nào, cũng không bung chỉ, tại sao lại vứt của ông…”

Đấu tranh cả buổi trời, cuối cùng vẫn không đấu lại, sợ ông lại tức giận thở không nổi, nên cô cháu gái hiếu thảo Nam Mẫn phải bảo Nam Lâm bỏ cả mấy cái áo cũ kia vào cho ông.

Bên này đang dọn đồ, Nam Nhã lại chậm rãi từ trong phòng bước ra, khẽ gọi: “Ông nội”.

“Nhã à, mau lại đây”.

Nam Tam Tài giơ tay gọi Nam Nhã lại đây.

Nam Nhã ngước lên nhìn Nam Mẫn, thấy cô không nói gì mới mím môi, cất bước đi về phía ông cụ.

Nam Tam Tài bảo Nam Nhã ngồi xuống sô pha, hiền hòa hỏi: “Sức khỏe thế nào? Vết thương trên người còn đau không?”

Đây là lần đầu tiên có người quan tâm đ ến cô ta sau chuyện không hay đó…

Nam Nhã cảm thấy sống mũi mình cay cay, hốc mắt cũng đỏ ửng, lắc lắc đầu, nức nở nói: “Không đau nữa rồi ạ”.

Nam Mẫn và Nam Lâm đều nhìn thoáng qua Nam Nhã, không nói gì.

Trong mắt họ, Nam Nhã có ngày hôm nay đều do cô ta gieo gió gặt bão mà thôi.

Một gã đàn ông khi còn yêu nhau đã ra ngoài bắt cá nhiều tay, ăn vụng không biết bao nhiêu lần, thì làm gì có chuyện kết hôn rồi sẽ không ngoại tình?

Nam Nhã nghĩ rằng cô ta chỉ cần giữ được thân phận mợ Tần đó là được, nhưng không ngờ được rằng, trong lòng người đàn ông đó đã không có mình, trái tim có thể tùy tiện để kẻ khác chạm vào, thì sao lại chịu cho cô ta thân phận mợ Tần đó?

Kẻ đáng thương ắt có chỗ đáng giận.
 
Chương 617


Chương 617

Vết thương trên người Nam Nhã cũng không nặng lắm, nhà họ Tần vẫn để tâm đ ến đứa bé trong bụng cô ta, chỉ giam cô ta lại, sỉ nhục cô ta, chứ không động tay động chân gì.

Nhưng trái tim cô ta tổn thương đến mức nào, thì chắc chỉ có mình Nam Nhã biết.

Nam Mẫn biết Nam Nhã không muốn ở lại khu vườn Hoa Hồng, cô cũng chẳng muốn nhìn thấy mặt Nam Nhã. Tình chị em lại biến thành thế này, đã trở mặt rồi thì rất khó trở lại như trước kia, Nam Mẫn cũng không phải là người rộng lượng.

Cô liên lạc với thím hai Triệu Xuân Lan đã định cư ở nước ngoài từ lâu, cũng chính là vợ cũ của Nam Ninh Bách, mẹ Nam Nhã.

Triệu Xuân Lan nghe chuyện Nam Ninh Bách và Nam Nhã thì tức giận hít sâu ở đầu dây bên kia suốt nửa ngày, rồi nói với Nam Mẫn: “Tháng sau thím về nước một chuyến, đón Nam Nhã sang đây sinh đứa nhỏ ra trước rồi tính sau”.

Từ nhỏ đến lớn Nam Nhã vẫn thân với bố hơn, không ngờ khi cô ta khó khăn nhất, người có thể giúp đỡ cô ta, chăm sóc cô ta lại chính là người mẹ mà cô ta không chịu nhận.

Sống đến ngày hôm nay, cô ta chỉ cảm thấy cuộc đời của mình như một câu chuyện cười.

Nam Nhã ở trong phòng khách mãi cũng thấy ngại, bèn nói với ông cụ một tiếng rồi về phòng.

Hành lý vừa được thu dọn xong thì trên đầu đã vang lên tiếng cãi nhau gà bay chó sủa.

Bỗng nhiên, Tô Âm chạy lạch bạch xuống lầu, gương mặt nhỏ nhắn tức giận đến đỏ bừng, chẳng nói chẳng rằng chạy ra ngoài. Tô Duệ cũng chạy cộc cộc xuống nhà, hét lên ra lệnh cho vệ sĩ ngoài cửa: “Ngăn nó lại!”

Bảo vệ còn chưa đi tới thì Nam Lâm đã nhanh tay lẹ mắt ôm lấy Tô Âm: “Âm Âm, chuyện gì thế này?”

Tô Âm cứng miệng hét: “Cháu muốn bỏ nhà đi bụi!”

“…”

Đây là lần đầu tiên Nam Mẫn thấy có người quảng cáo về việc bỏ nhà đi bụi của mình to như thế, không quan tâm đ ến cái tính trẻ con của cô bé, Nam Mẫn híp mắt hỏi: “Bỏ nhà đi bụi hả? Cháu tính đi đâu?”

“Anh Phát Tài đi đâu cháu sẽ chạy tới đó”.

Tô Âm đỏ mắt, căm tức nhìn Tô Duệ: “Con đã nói mà, sao dưng không bố lại dễ dàng đồng ý như vậy, thì ra là bố đã tính kế khác. Bố đuổi anh Phát Tài đi rồi đúng không? Đồ cáo già âm hiểm giả dối!”

Nam Mẫn giận tái mặt: “Âm Âm! Cháu nói chuyện với bố cái kiểu gì thế hả?”

Suy cho cùng Tô Âm vẫn sợ Nam Mẫn, cơ thể run run, gục đầu xuống, cắn môi, dáng vẻ hết sức cứng đầu cứng cổ.

Tô Duệ đứng trên cầu thang, gương mặt tuấn tú phủ đầy sương lạnh, thế nên trông anh ta có vẻ âm u lạnh lẽo lắm.

Khóe môi anh ta là nụ cười lạnh: “Bố có cần thiết phải đi đuổi người không? Bố còn chưa ra tay thì tiểu tử nhà họ Phó đã sợ đến mức cuốn gói bỏ chạy rồi. Bố còn tưởng thế nào chứ, con gái rượu bố nuôi là rắn rết thú dữ gì mà lại khiến một người đàn ông sợ đến mức đó vậy?”

“Bố…”

Tô Âm tức đến mức nổi điên, quay đầu nói với Nam Lâm: “Cô Lâm, cô đừng ngăn cản cháu, cháu muốn quyết chiến một trận sống chết với ông ấy!”

Nam Lâm sững người, sau đó phản ứng lại, vội vàng ôm lấy Tô Âm.

Nam Mẫn vỗ trán… Đúng là biết cách làm ầm ĩ mà.
 
Chương 618


Chương 618

Khu vườn Hoa Hồng suýt chút nữa nổ ra một trận quyết chiến thế kỷ của bố và con gái.

Nam Tam Tài ngồi trên sô pha nhìn Tô Âm tức giận đến đỏ mặt tía tai, lại nhìn Tô Duệ mặt đen như đít nồi, vui vẻ không sao tả được.

Ầm ĩ nửa ngày, ông ấy mới hiểu đầu đuôi câu chuyện, vẫy tay gọi Tô Âm đ ến ngồi bên cạnh mình: “Cô bé, cháu thích thằng nhóc họ Phó kia hả? Mắt nhìn người tốt đấy”.

“Đúng thế phải không ông, ông cũng nghĩ như vậy ạ. Mắt nhìn người của ông thật tốt!”

Cuối cùng Tô Âm cũng tìm thấy tri kỷ của mình rồi, bèn kéo lấy tay Nam Tam Tài, xúc động không sao tả nổi, gương mặt u ám lúc nãy cũng rực sáng.

Tô Duệ lại khinh thường hừ khẽ một tiếng.

Tuy rằng Nam Tam Tài chỉ gặp mặt Phó Vực một lần, nhưng ấn tượng về anh ta cũng không tệ lắm: “Thằng bé ngay thẳng, hài hước lại thân thiện, cũng hiền lành, hơn thằng nhóc họ Dụ mặt than khó chịu kia nhiều”.

Tô Âm đồng ý cả hai tay hai hai chân: “Đúng đúng đúng!”

Nam Mẫn không có gì để nói, chỉ lắc đầu.

“Ngay thẳng? Ông nhìn thấy anh ta ngay thẳng ở chỗ nào thế?”

Nam Tam Tài lại trừng mắt nhìn Nam Mẫn: “Cháu khoan hẵng nói đỡ cho Dụ Lâm Hải đã, bọn ông đang bàn về Phó Vực mà”.

Nam Mẫn: “…”

Cô nói đỡ cho Dụ Lâm Hải bao giờ?

Nam Lâm đứng bên cạnh nghe rồi cười trộm, đúng là nhà có người già như bảo bối.

“Đúng vậy, đúng vậy, ông ơi, chúng ta bàn về Phó Vực nhiều hơn một chút đi. Ông còn biết được điều gì về chú ấy nữa, nói cháu nghe với…”, Tô Âm cũng khoanh chân ngồi trên sô pha, chuẩn bị sẵn sàng để tâm sự với ông cụ tới khuya.

Một già một trẻ khiến Tô Duệ và Nam Mẫn tròn mắt nhìn nhau, đều câm nín.

Cứ tưởng Tô Âm làm ầm ĩ lên một lát thì chuyện này sẽ trôi qua.

Nào ngờ con bé còn cứng đầu hơn những gì họ tưởng, cũng suy tính rất kỹ càng, thật sự bỏ nhà đi bụi!

Một nửa số bảo vệ ngoài cổng khu vườn Hoa Hồng bị con bé bỏ thuốc ngủ.

Tô Duệ nửa đêm bị đánh thức, tức đến méo cả mũi: “Kiểm tra! Mau kiểm tra định vị trong điện thoại con bé! Lần này đừng ai ngăn lại nữa, bắt về rồi anh nhất định phải đánh gãy chân nó!”

Muốn đánh thì cũng phải bắt về mới đánh được chứ.

Tô Âm cực kỳ thông minh, biết lão cáo già nhà mình đã gắn hệ thống định vị trong điện thoại, nên lúc đi đã ném điện thoại ở nhà, hoàn toàn không thể tìm được vị trí của con bé.

Nam Mẫn hết sức đau đầu, giăng ra thiên la địa võng ở sân bay và nhà ga để chặn đường vây bắt, nhưng không hề tìm thấy bóng dáng cô bé, mãi đến rạng sáng, Bạch Lộc Dư cười ha hả bước vào khu vườn Hoa Hồng.

Anh ta cười đến lạ lùng, trông cứ như một người điên, tiếng cười nghe rất thoải mái nhưng nụ cười đó còn khó coi hơn cả khóc.
 
Chương 619


Chương 619

Nhóm Nam Mẫn và Tô Duệ thức trắng cả đêm, cùng ngẩng đầu lên nhìn Bạch Lộc Dư, đồng tử co rụt lại.

Nam Lâm cũng chẳng ngủ được miếng nào, đang mơ màng thiếp đi thì bị tiếng cười quái dị của Bạch Lộc Dư làm tỉnh giấc: “Anh bảy, anh bị… Điểm trúng huyệt cười hả?”

“Ha ha ha… Đừng nhắc tới nữa… Ha ha ha, con bé Tô Âm chết tiệt kia… Ha ha ha, cho anh ăn cả túi hạt cười… Ha ha ha, sau đó anh thành thế này luôn… Ha ha ha, mau, cứu anh với!”

Bạch Thất cười cả đêm, cười sắp chết đến nơi rồi.

Nam Mẫn và Tô Duệ thấy thế lập tức hiểu ra, vội vàng lấy thuốc giải ra cho Bạch Lộc Dư nuốt vào, anh ta cười thêm một lát nữa mới dừng lại được, ba hồn bảy vía đã quay về.

“Rốt cuộc trong cái hạt dẻ cười đó có thứ gì thế? Anh cười suốt một đêm, mặt sắp rút gân rồi đây này”.

Bạch Lộc Dư xoa mặt cả buổi trời, mặt hết sức ai oán.

Nam Mẫn thản nhiên nói: “Tiếu Ngạo Giang Hồ”.

Bạch Thất: “Thứ gì thế?”

“Nói trắng ra là một loại thuốc viên, nuốt vào sẽ k1ch thích dây thần kinh của anh trong thời gian ngắn, khiến luôn miệng cười mãi không ngừng, như một tên thần kinh. Trước đó nó có tên là thuốc cười, sau này được Tô Âm đổi thành Tiếu Ngạo Giang Hồ”.

Nam Mẫn giải thích cho Bạch Lộc Dư.

Bạch Lộc Dư tức giận trợn tròn cả mắt: “Thuốc do tên thần kinh nào nghiên cứu ra thế?”

Tô Duệ thản nhiên ngước mắt: “Anh”.

“…”, Bạch Lộc Dư quay sang trừng anh ta, mấy lời mắng chửi th ô tục lên đến miệng rồi lại nuốt ngược trở về.

Bỏ đi, không có đụng vô được.

Nam Mẫn thấy anh nhỏ đến thì tinh thần đang căng thẳng cũng thoáng thả lỏng: “Âm Âm đ ến tìm anh hả?”

“Đúng đó, nói là đến thăm anh, anh còn đang vui vẻ thì nó đã đòi học kỹ thuật hack đồ đó, kết quả mới học được hai chiêu đã mất bình tĩnh, bảo anh giúp nó điều tra tung tích Phó Vực”.

Bạch Lộc Dư chưa từng có cảm giác cạn lời đến thế: “Anh thấy con bé này có vấn đề, đang định nói nó mấy câu thì nó đã cho anh ăn hạt dẻ”.

Anh ta quay sang nhìn Tô Duệ, hết sức ấm ức: “Anh Duệ, con gái nhà anh ức hiếp em như vậy đó, anh phải đòi lại công bằng cho em!”

Tô Duệ cong môi cười mỉa, nụ cười rất lạnh, hỏi lại anh ta một câu.

“Anh có con gái hả?”

???

Mặt Bạch Lộc Dư đầy dấu chấm hỏi, nhìn sang Nam Mẫn.

Nam Mẫn cũng xụ mặt, không nói được lời nào.

Bầu không khí có gì đó không đúng.

Bạch Lộc Dư lại nhìn sang Nam Lâm, Nam Lâm khẽ giật giật môi, thấp giọng nói: “Bỏ nhà đi bụi hả”.

“Lại bỏ nhà đi bụi? Đây là lần thứ mấy rồi?”
 
Chương 620


Chương 620

Bạch Lộc Dư ngước mắt lên: “Lần này lại làm sao nữa? Con bé bảo anh tìm định vị của Phó Vực, đừng có nói là đi tìm Phó Vực nha? Chuyện gì thế? Tình đầu của con bé hả, bỏ nhà theo trai hả?”

Anh ta dứt câu nào, mặt Tô Duệ lại đen đi một chút, nghe tới chữ “bỏ nhà” thì anh ta bỗng nhiên đứng bật dậy.

Bạch Lộc Dư giật mình hoảng hốt, ôm chặt lấy gối đệm, trốn vào góc sô pha, mặt hết sức hoảng sợ nhìn Tô Duệ: “Anh Duệ?”.

Tô Duệ đanh mặt: “Con bé chết tiệt đó đến tìm em từ lúc nào? Tại sao bây giờ em mới sang đây?”

Trách em?

Bạch Lộc Dư oán thầm trong lòng, ấm ức thút thít đáp: “Đừng nhắc nữa, con bé đến rất sớm, sau khi cho em ăn hạt dẻ cười thì em cứ cười mãi không ngừng. Sau khi tìm được tung tích Phó Vực thì con bé trốn mất, nói cái gì mà hạt dẻ đó quá hạn rồi, chỉ cần em ngủ một giấc thức dậy là khỏi, lại kêu người đánh em ngất xỉu… Nhưng khi em tỉnh dậy vẫn còn cười, em biết mình đã trúng kế con bé rồi nên mới sang đây tìm mọi người đấy”.

Nói xong, Tô Duệ và Nam Mẫn cùng trừng mắt nhìn anh ta, trăm miệng một lời: “Cầm tinh con heo hả?”

Bạch Lộc Dư: “…”

Tô Duệ cảm nhận được một luồng khí nóng từ đan điền vụt thẳng l3n đỉnh đầu, lạnh lùng nói: “Ranh con Phó Vực đó đang ở đâu?”

Bạch Lộc Dư trả lời đâu ta đấy: “Thành phố Bắc”.

Ánh mắt Tô Duệ bỗng chốc tối sầm xuống.

Phó Vực đang ngủ say ở dinh thự nhà họ Dụ.

Lẽ ra anh ta định mặt dày mày dạn chiếm lấy chiếc giường khổng lồ ở phòng ngủ chính, cảm nhận bầu không khí nơi Nam Mẫn từng ngủ, nhưng lại sợ Dụ Lâm Hải ghê gớm kia ném anh ta ra đường lúc nửa đêm.

Dù sao, với tình nghĩa anh em bằng nhựa của bọn họ thì chuyện điên rồ gì cũng làm ra được.

Cậu ấm nhà họ Phó phải tự hạ thấp cái tôi của mình để ngủ lại phòng dành cho khách một đêm.

Lâu rồi không tới thành phố Bắc, so với sự bận rộn của Dụ Lâm Hải thì anh ta hết sức nhàn tản, mặt trời lên cao mới thức dậy, chậm rì rì ăn sáng ở giờ trưa, đang suy nghĩ xem nên hẹn vài người ra câu cá, hay là đi đánh bóng đây…

Anh ta bắt chéo chân, ăn ngụm cháo hết sức ngon lành, ngâm nga đầy vui vẻ và thích thú.

Thì quản gia tới báo: “Thưa cậu, bên ngoài có cô bé nói muốn tìm cậu”.

“Cô bé?”

Cung phản xạ của Phó Vực vẫn chưa kịp hoạt động, anh ta nhớ là mấy cô bạn gái cũ một khi đã chia tay thì sẽ không bao giờ gặp lại nữa, làm gì có ai còn vương vấn tơ tình với anh ta đâu mà?

Nghĩ thế nào cũng không ra, anh ta nghiêng đầu xem thử thì trông thấy Tô Âm đang đứng trước cổng lớn, đeo chiếc túi vịt vàng cười tủm tỉm nhìn mình, còn cất giọng trong trẻo gọi anh ta một tiếng: “Anh Phát Tài!”

“Phụt!”, cháo trong miệng Phó Vực bị phun ra sạch sẽ.

“Ai da, anh Phát Tài!”
 
Chương 621


Chương 621

Tô Âm đeo túi xách chạy tới, rút khăn tay ra lau miệng cho cậu ấm họ Phó: “Thấy em nên vui quá hả?”

Phó Vực: “…”

Vui ấy hả? Sợ thì đúng hơn đấy!

Anh ta hoảng hốt bác bỏ, lại nhìn chằm chằm Tô Âm: “Em… Sao em lại chạy tới đây vậy?”

“Tất nhiên là tới tìm anh rồi”.

Tô Âm nói xong lại chuyển tầm mắt sang bàn cơm, bụng đói kêu vang, cô bé điên cuồng nuốt nước bọt: “Anh, em đói quá à, cho em ăn cái gì đó được không?”

Đôi mắt to tròn trong suốt nhìn Phó Vực.

Sao Phó Vực chịu nổi ánh mắt đó của cô bé, kéo một lồng bánh bao tới trước mặt cô bé: “Ăn đi”.

“Cảm ơn”.

Tô Âm hết sức lễ phép, đặt túi xuống, ngồi trước mặt anh ta, bắt đầu cầm đũa ăn.

Tuy động tác có vẻ vội vàng, trông hết sức đói bụng, nhưng tướng ăn không hề khó coi, miệng nhỏ cắn từng ngụm, má phồng lên như chuột hamster.

Người hầu lau dọn sàn nhà đầy cháo mà Phó Vực phun ra, dọn xong thì nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của cô gái nhỏ, không nhịn được vào bếp lấy thêm vài món ra cho cô bé, điên cuồng đút cho cô bé ăn.

Tô Âm luôn cư xử rất lễ phép với tất cả mọi người, dù là ai cho mình đồ ăn ngon, cô bé cũng nhận lấy hết, sau đó ngoan ngoãn nói lời cảm ơn, còn khen người ta: “Chị ơi, chị tốt quá”, “Chị ơi chị xinh quá, người đẹp tâm lại tốt nữa”…

Miệng vàng lời ngọc, lời ngon tiếng ngọt không ngừng vang lên, khiến cả nhà đều vui đến nở hoa.

Phó Vực thì khiếp sợ nhìn Tô Âm ăn hết vỉ hấp với mấy đĩa thức ăn, không nhịn được nói: “Em ăn khỏe thật đó”.

Tô Âm hùng hồn đáp: “Người ta tuổi ăn tuổi lớn mà, tất nhiên phải ăn khỏe rồi”.

Lại nói: “Hơn nữa cơ thể em hay lắm, ăn cỡ nào cũng không mập”.

“…”

Bên cạnh là hai cô gái đang cố kiểm soát chế độ dinh dưỡng, hớp miếng nước thôi cũng tăng lên hai ký bất giác cảm thấy đau lòng, rưng rưng bỏ đi mất.

Phó Vực cực kỳ hiểu phụ nữ, đành phải nhắc nhở nhóc con một câu: “Sau này em đừng nói những lời như thế, dễ thu hút giá trị thù hận lắm đó biết không?”

Tô Âm ngây thơ hỏi: “Tại sao?”

“Bởi vì…”, Phó Vực cũng không biết phải giải thích với cô bé thế nào, có thể thấy mạch suy nghĩ của cô bé này rất khác với người bình thường, đành nói: “Bởi vì không phải ai cũng giống em, có được cơ thể kỳ diệu như vậy”.

Tô Âm gật đầu như vừa hiểu ra điều gì đó: “Em biết rồi. Anh Phát Tài, em nghe lời anh”.

Phó Vực cảm thấy bản thân mình cũng rất tài giỏi, cong môi cười: “Ngoan”.

Cô nhóc này vẫn ngoan ngoãn, nghe lời lắm.

Anh ta đưa sữa cho Tô Âm, cô bé lại lắc đầu từ chối: “Anh, em không uống sữa”.

“Tại sao?”, Phó Vực tận tình khuyên nhủ: “Con nít phải uống nhiều sữa vào, tăng trưởng chiều cao”.

Tô Âm nói: “Em không lùn, chiều cao của em bây giờ rất thích hợp với anh”.
 
Chương 622


Chương 622

Phó Vực: “…”

Anh ta có thể nói được gì? Anh ta nào dám nói cái gì?

Đành phải chuyển chủ đề: “Tại sao… Em lại không thích uống sữa?”

“Không có lý do gì cả, cô không thích uống, em cũng không thích uống. Anh không thấy sữa có vị giày da hả?”, Tô Âm cau mày.

Phó Vực: “…”

Cậu ấm họ Phó từ nhỏ đã bị ép phải uống đủ hai lít sữa mỗi ngày không hề cảm nhận được.

Cô cháu nhà này là cái loại quái thai gì thế không biết?

Chủ đề này không thể tiếp tục được nữa.

Phó Vực nhìn vẻ mặt thích thú của nhóc con kia, hỏi thử: “Em tới thành phố Bắc thế này, bố với cô em có biết không?”

Tô Âm lặng lẽ cụp mắt xuống, ậm ờ nói: “Chắc là biết rồi đấy”.

Phó Vực bỗng chốc có linh cảm chẳng lành, cố gắng giữ bình tĩnh: “Cái gì mà chắc với cả là cơ? Rốt cuộc là biết hay không biết?”

Giọng anh ta có chút vội vã, Tô Âm ngước mắt lên, thành thật trả lời:

“Ban đầu không biết, chắc là bây giờ đã biết rồi”.

“…”

Phó Vực đang định bảo Tô Âm giải thích rõ đầu đuôi cho mình thì chuông điện thoại đã vang lên, màn hình hiển thị “nữ vương đại nhân Mẫn Mẫn”, tim anh ta chợt run lên, cảm thấy tiếng chuông này không khác gì khúc nhạc đòi mạng.

Cố gắng kiểm soát cánh tay đang run lên, cậu ấm nhà họ Phó nghe điện thoại, run run nghe máy: “Alo”.

Đầu dây bên kia, giọng của Nam Mẫn trong trẻo nhưng đầy lạnh lùng: “Tô Âm có sang đó tìm anh không?”

Phó Vực nhìn sang Tô Âm, thấy cô bé đang liều mạng nháy mắt với mình, anh ta lại thành thật thú nhận: “Có, đang ở trước mặt tôi đây này, đã ăn hết một vỉ bánh bao hấp, hai cái trứng nước trà, ba cái bánh gạo, cùng với bốn ly nước chanh”.

Nam Mẫn: “…Bây giờ hai người đang ở đâu?”

Phó Vực: “Dinh thự nhà họ Dụ”.

Nam Mẫn nhíu mày: “Anh nói, là ở đâu cơ?”

“Dinh thự nhà họ Dụ”, Phó Vực tưởng cô nghe không rõ, nhắc lại thêm lần nữa. Sau khi cảm nhận được sát ý ở đầu dây bên kia thì vội vàng giải thích: “À em đừng hiểu lầm, chuyện này không liên quan gì tới Lâm Hải, cậu ấy hoàn toàn không biết”.

Nói xong, lại cảm thấy mình cũng rất oan uổng: “Không đúng, chuyện này cũng chẳng liên quan gì tới tôi. Tôi chỉ mới thức dậy, vừa xuống ăn được một bữa thì con bé đã đeo cái túi từ trên trời rơi xuống rồi. Tôi không có làm gì hết á…”

Cậu ấm nhà họ Phó bùng nổ khát vọng sống còn.

Nam Mẫn trầm giọng nói: “Trông chừng nó cho tôi, chiều nay chúng tôi đến thành phố Bắc. Trước khi chúng tôi đến, nếu Tô Âm chạy mất, hoặc xảy ra chuyện gì ở chỗ anh, thì tôi chỉ tìm anh hỏi”.
 
Chương 623


Chương 623

Nói xong, điện thoại lập tức vang lên tiếng tít rồi tắt.

???

Phó Vực nhìn màn hình điện thoại, mặt đầy dấu chấm hỏi.

Chuyện gì thế này, sao dưng không anh ta lại thành người trông trẻ vậy, anh ta đâu phải thầy giáo mầm non!

Nhưng Tô Âm ăn uống no đủ hoàn toàn không ý thức được nguy hiểm đang đến gần, chẳng biết từ lúc nào đã ngồi xuống bên cạnh anh ta, chớp chớp mắt nhìn: “Anh, chúng ta còn khoảng hai, ba tiếng tự do đấy, làm gì bây giờ đây?”

Phó Vực: “…”

——

Dụ Lâm Hải nhíu mày lại thật chặt: “Cậu nói ai đến dinh thự họ Dụ cơ?”

Hà Chiếu báo: “Cháu gái của tổng giám đốc Nam, cũng là công chúa nhỏ của Messuri, “tiểu thần y” Tô Âm”.

“Đuổi theo Phó Vực tới tận thành phố Bắc ấy hả?”, Dụ Lâm Hải không dám tin.

Hà Chiếu nhịn cười: “Đúng vậy”.

Lại nói: “Anh ấy bảo anh mau về nhà cứu người. Tổng giám đốc Nam, bác sĩ Tô và cậu bảy nhà họ Bạch đã theo Nam Ông lên máy bay riêng, chẳng mấy chốc sẽ đáp xuống sân bay thành phố Bắc”.

Dụ Lâm Hải nhướng mày, ánh mắt dần sáng lên: “Cậu vừa nói là Nam Mẫn cũng tới đây hả?”

Hà Chiếu gật đầu: “Đúng vậy!”

“Thế còn nghệt mặt ra đó làm gì?”

Dụ Lâm Hải đứng dậy bỏ ra ngoài: “Chuẩn bị xe, ra sân bay”.

Hà Chiếu ở đằng sau đuổi theo: “Nhưng mà trưa nay anh còn một bữa hẹn…”

“Dời lịch”, Dụ Lâm Hải không hề quay đầu lại.

Hà Chiếu: “Rõ…”

Biết ngay anh sẽ như thế mà.

Ngồi trên máy bay, nhìn những phong cảnh quen thuộc, Nam Mẫn bắt đầu chìm vào trạng thái tim đập nhanh và loạn nhịp.

Rõ ràng hai tháng trước cô mới đến thành phố Bắc, sao lại có cảm giác chuyện đã qua rất lâu rồi vậy?

Suy cho cùng, lần trước khi rời đi cô đã nghĩ rằng mình không bao giờ đặt chân đến thành phố này nữa.

Nào ngờ, bây giờ lại trở về.

Lại càng không ngờ được là vừa đáp xuống sân bay, cô đã trông thấy Dụ Lâm Hải lặng lẽ đứng phất phơ trong gió.

Dường như anh đã đứng ở đây chờ cô rất lâu rồi.

Khoảnh khắc ngước lên trông thấy Dụ Lâm Hải, đầu óc Nam Mẫn đã bị gió lAnoh thổi cho hoảng hốt.

Trong một phút hoảng hốt đó, cô bỗng nhiên nhớ tới đoạn thời gian ngắn sau khi anh hồi phục lại từ chứng liệt nửa người, một lần nữa trở về Dụ Thị để làm việc, anh đã hết sức bận rộn, bay đi khắp nơi, mỗi lần máy bay đáp xuống đất, dù là sớm hay trễ, cô đều ra sân bay để đón anh.
 
Chương 624


Chương 624

Một mặt là lo lắng cơ thể anh mới hồi phục sẽ chịu không nổi sức ép, lại lo cho tâm lý của anh vẫn chưa thể thích nghi với công việc ở cường độ cao.

Nhưng sự lo lắng của cô, Dụ Lâm Hải lại không hề nhận thấy, cũng không muốn cô ra sân bay đón anh.

Sau đó cô đành phải ở nhà chờ.

Khi ấy, TV đang phát một bộ phim cung đấu dài tập, dù chuyển đến kênh nào cũng có thể nhìn thấy, mà cô thì đang ngồi trong phòng khách, nhìn diễn viên rơi nước mắt lã chã nói: “Anh đã thử cái cảm giác chờ đợi từ khi trời vừa tối đến tận hừng đông chưa?”

Không biết là do diễn viên đó đã diễn quá hấp dẫn, hay là lời thoại quá nhói lòng, mà Nam Mẫn vừa xem TV vừa mờ hết cả tầm mắt.

Đó là lần đầu tiên Nam Mẫn rơi nước mắt kể từ khi bố mẹ qua đời.

Thế nhưng khi đó, cô cảm thấy hôn nhân trên danh nghĩa này còn đau thương hơn cả phim truyền hình máu chó.

Ít ra thì thi thoảng các phi tử không được sủng ái trong hậu cung vẫn được hoàng đế lâm hạnh, mà cô làm mợ cả của một gia đình giàu có thời đại mới lại sống không bằng một hậu phi thời phong kiến.

Khi đó, cô chưa từng nghĩ đến một ngày Dụ Lâm Hải sẽ ly hôn với mình.

Càng không thể ngờ được rằng, sau khi ly hôn, anh lại là người ra sân bay đón cô.

Khác biệt nằm ở chỗ, cô từ mợ cả nhà họ Dụ trong mắt chỉ có người đàn ông đó, biến trở về làm cô cả nhà họ Nam một lòng vì công việc, chỉ muốn kiếm ra tiền.

Hoang đường biết bao nhiêu.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủn, Dụ Lâm Hải đã cất bước đi về phía này, nói như thể hai người rất quen thuộc: “Đến rồi đấy à?”

Tô Duệ và Bạch Lộc Dư đang theo sau Nam Mẫn thì biến thành lặng lẽ đứng bên cạnh cô, đôi mắt lạnh lùng vừa thăm dò vừa trừng Dụ Lâm Hải, ánh mắt người này còn lạnh hơn người kia, như hai vị thần bảo hộ vậy.

So với thái độ lạnh lùng của bọn họ, thì Nam Mẫn khéo léo hơn nhiều, giơ tay với Dụ Lâm Hải: “Tổng giám đốc Dụ, lâu rồi không gặp”.

Mặt Dụ Lâm Hải lập tức cứng đờ, nụ cười cũng chợt tắt.

Sao xa nhau mới có mấy ngày mà thái độ của cô với anh ngày càng khách sáo và hờ hững vậy?

Không thể để cô giơ tay ra mãi như thế được, Dụ Lâm Hải vươn tay, cũng bắt tay với cô, gọi khẽ: “Tổng giám đốc Nam”.

Chỉ một cái chạm tay ngắn ngủi, Nam Mẫn đã rụt tay về, sau đó giới thiệu với anh: “Cậu bảy nhà họ Bạch thì chắc anh đã biết rồi. Đây là bác sĩ Tô Duệ ở Messuri, lần này đến thành phố Bắc vì chuyện riêng”.

Dụ Lâm Hải gật đầu với Bạch Lộc Dư, lại giơ tay về phía Tô Duệ: “Bác sĩ Tô, nghe danh đã lâu”.

Tô Duệ buông thõng hai tay, không có ý định giơ lên.

Chỉ thản nhiên nói: “Tôi có gặp cậu rồi. Khi đó cậu còn chống gậy, Mẫn theo sau cậu, căng thẳng quan sát từng tí một, chuẩn bị đỡ lấy cậu bất kỳ lúc nào. Xem ra bây giờ cậu đã khỏi hẳn rồi nhỉ”.

Không biết là do gió ở sân bay lạnh hay thế nào, mà Dụ Lâm Hải chỉ cảm thấy có một luồng khí lạnh toát chạy thẳng vào tim, lạnh đến mức tay chân anh run lên, mặt cũng trắng bệch.
 
Chương 625


Chương 625

Anh rụt tay về, khóe miệng cố cong lên thành nụ cười, cúi xuống nhìn Nam Mẫn.

“Đúng vậy, tôi có thể khỏe lại như hôm nay đều là nhờ Mẫn dốc lòng chăm sóc”.

Nam Mẫn của hiện tại không thích nhắc chuyện quá khứ, cô dứt khoát xoay người đi, đỡ Nam Tam Tài xuống máy bay, đi từng bước ra khỏi sân bay thành phố Bắc, lên chiếc xe thương vụ mà Dụ Lâm Hải đã sắp xếp.

Dụ Lâm Hải sắp xếp cho Nam Tam Tài ở khách sạn năm sao thuộc quyền quản lý của Dụ Thị. Nam Tam Tài lại không muốn ở khách sạn, mà trực tiếp chạy tới chỗ Văn Hải Phong.

Ông ấy đang vội vã muốn gặp lại ông bạn già của mình, tiện thể xem cặp ngọc vỡ kia.

Đưa ông cụ tới đó, Nam Mẫn chào hỏi Văn Hải Phong rồi để lại vệ sĩ, bản thân thì lên xe, cùng Dụ Lâm Hải đến dinh thự bắt cô bé nào đó.

Trên đường đi, xe công ty đã được đổi thành hai chiếc xe ô tô cao cấp.

Ghế lái và ghế phụ lái đều có người, vì thế bốn người đành phải chia nhau ngồi.

Dụ Lâm Hải mời Tô Duệ và Bạch Lộc Dư lên chiếc xe phía sau, còn mời Nam Mẫn lên chiếc xe phía trước kia.

Bạch Lộc Dư sợ Nam Mẫn ngượng ngùng, sợ Dụ Lâm Hải tâm không tốt, vốn muốn đổi với Nam Mẫn nhưng cô tỏ ý không cần: “Vừa hay còn có vài chuyện về việc kinh doanh, muốn nói chuyện một chút với giám đốc Dụ”.

Thay vì đôi bên cứ nhăn nhó ngượng ngùng, chi bằng cứ thoải mái, bọn họ là vợ chồng đã ly dị, cũng không phải nam trộm cướp nữ ca kỹ.

Lên xe, Nam Mẫn mở miệng nói trước “Trẻ con trong nhà không hiểu chuyện, quấy rầy tổng giám đốc Dụ rồi”.

Dụ Lâm Hải nghiêng đầu nhìn cô: “Mẫn, đừng khách khí với anh như vậy”.

Nam Mẫn cũng chỉ khách khí một câu như vậy, cô bắt đầu nói đến chuyện của trường đua ngựa. Lần trước Dụ Lâm Hải không đi đến trường đua ngựa, mọi chuyện đều do cô và Phó Vực quyết định, kế hoạch khai trương tạm thời quyết định vào ngày lễ tình nhân Thất Tịch, giành được một món tiền thưởng lớn.

Dụ Lâm Hải gật đầu: “Thất Tịch cũng được. Anh không có ý kiến”.

“Vậy cứ quyết định thế đi”.

Sau đó thì không có gì để nói.

Nhắc đến Thất Tịch, trái tim Dụ Lâm Hải liền đập mạnh.

Anh hoàn toàn không nhạy cảm với các loại ngày lễ, mỗi năm chỉ nhớ có Tết Trung Thu, còn có Tết âm lịch, vì ông bà Dụ hết sức coi trọng những ngày này, cho dù bận bịu thế nào cũng phải về nhà, muốn cả nhà đoàn viên.

Trong ấn tượng, anh và Nam Mẫn kết hôn ba năm, trước giờ chưa từng cùng nhau trải qua Thất Tịch, nhưng anh lờ mờ nhớ ra, mỗi năm đến ngày Thất Tịch, trong nhà thường có thêm một bó hoa hồng vàng.

Không phải hoa hồng đỏ, mà là hoa hồng vàng, cắm ở trong bình hoa, mỗi một cánh hoa, mỗi một cành hoa đều nở rất đúng lúc.

Giọt sương đọng phía trên, mỗi một giọt đều trong suốt.

Ngay cả anh một người không hiểu thế nào là yêu hoa cũng cảm thấy đẹp.

Anh tưởng rằng là Nam Mẫn tự cắt.
 
Chương 626


Chương 626

Nhưng một lần, anh đã hỏi quản gia hoa này là vợ mình mua sao, quản gia nói với anh: “Hình như vận chuyện bằng đường hàng không từ nước ngoài về, loại này là hoa hồng cực phẩm, trong nước không có, vận chuyển từ một nơi rất xa đến đây, cùng lắm cũng chỉ nở trong ba ngày”.

Khi đó, thật ra trong lòng anh liền tồn tại một hạt giống nghi ngờ, dù sao vợ mình là một cô bé xuất thân từ nông thôn, sao có thể nhận được hoa hồng vàng gửi về từ nước ngoài chứ?

“Thất Tịch năm nay…”

Trong buồng xe yên tĩnh bỗng nhiên vang lên giọng nói trầm thấp của Dụ Lâm Hải: “Em định trải qua như thế nào?”

Nam Mẫn khẽ ngây người, trong chốc lát mới ý thức được anh đang hỏi cô.

Ngẩng đầu lên liền đối diện với con ngươi sâu thẳm.

Vừa rồi cô cũng đang nhớ đến Thất Tịch trước kia mình trải qua như thế nào.

Mẹ cô, nữ sĩ Lạc Nhân là một người vô cùng chú trọng nghi thức, Thất Tịch hàng năm, bố cũng sẽ đặt một bó hoa hồng vàng ở nước ngoài tặng mẹ, trong nước không có loại này, chỉ có thể nhờ bố lớn và anh cả giúp đỡ mua ở nước Ý, vận chuyển bằng đường hàng không về.

Khi đó cô cảm thấy mẹ cũng thật nhiều chuyện, còn khó hầu hạ hơn cả Dương quý phi thích ăn vải thiều.

Nhưng sau khi kết hôn, cô mới phát hiện mẹ thật sự rất lời, lấy được một người đàn ông tốt thà nhờ tình địch giúp đỡ cũng phải làm cho vợ cười.

Điều vui mừng là anh cả vẫn kéo dài truyền thống này, Thất Tịch hàng năm đều sẽ gửi một bó hoa hồng vàng qua, mượn cớ tưởng nhớ mẹ để trò chuyện nhận lấy an ủi.

Vẻ mặt Nam Mẫn lạnh lùng: “Không có ý định gì”.

Dụ Lâm Hải nhìn cô thật sâu, cổ họng hơi nghẹn, giống như lấy hết can đảm, anh chậm rãi nói.

“Mẫn, chúng ta cùng nhau trải qua Thất Tịch năm nay nhé”.

Một người tại sao phải yêu một người khác?

Là bởi vì anh ta đối xử tốt với bạn, dùng mọi cách quan tâm, hay là bởi vì trên người anh ta có nhiều điểm sáng hấp dẫn bạn lại gần từng chút từng chút?

Nam Mẫn cũng không biết, cô chỉ biết Nam Mẫn ngày xưa giống như Tô Âm bây giờ, không hiểu sao lại yêu một người đàn ông, sau đó trở nên không thể nào thoát khỏi, không có anh không được.

Nhưng tình yêu này có thể duy trì bao lâu đây?

Ban đầu rất yêu là thật, bây giờ không yêu nữa cũng là thật.

“Tổng giám đốc Dụ”, Nam Mẫn chậm rãi mở miệng, nhưng lại nhếch môi lạnh lùng: “Anh đang đùa giỡn với tôi hả?”

Nhịp tim của Dụ Lâm Hải không hiểu sao dừng nửa nhịp.

Anh đã chuẩn bị tinh thần bị từ chối quả quyết rồi, nhưng không ngờ Nam Mẫn lại có cảm xúc như vậy, mang theo vẻ không thể tin nổi, còn có giễu cợt lạnh lùng.

Giống như đang nói: Còn cùng trải qua Thất Tịch? Anh không có não sao?

Dụ Lâm Hải không phải một kẻ liều lĩnh bất chấp đâm đầu vào thế giới tình cảm, càng không giống Phó Vực mặt dày, nhưng có câu nói Phó Vực nói rất đúng: Theo đuổi phụ nữ, cần gì da mặt?
 
Chương 627


Chương 627

Đều nói lùi một bước là trời cao biển rộng, nhưng anh tiến một bước quá khó, cũng hoàn toàn không có đường để lui.

Anh nhếch môi, nhưng không cười, mặt rất nghiêm túc: “Mẫn, anh không đùa, anh thật sự muốn mời em cùng trải qua Thất Tịch”.

Nam Mẫn nhìn anh, trong lòng nghĩ: Xem ra người này thật sự không nghe hiểu tiếng người.

Cô chỉ đành nói thẳng thừng.

“Tổng giám đốc Dụ, chúng ta đã ly hôn”.

Giọng Nam Mẫn bình thản, gần như là một chữ một hồi: “Chúng ta bây giờ cũng không phải tình nhân vương vấn không dứt được, chỉ là bạn hợp tác mà thôi. Khai trương trường đua ngựa chọn vào ngày Thất Tịch, chỉ là muốn tìm một điềm lành, không có ý gì khác”.

Cái tên này không phải cho rằng cô chọn ngày Thất Tịch khai trương là đang bắn tín hiệu âm thầm gì cho anh?

“Anh biết”.

Dụ Lâm Hải nhìn anh thật sâu: “Anh không hề hy vọng xa vời em vì chuyện quá khứ mà tha thứ cho anh, cũng không dám vọng tưởng chúng ta có thể quay về quá khứ. Anh chỉ hy vọng em có thể cho anh một cơ hội, để chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu”.

Tâm tình Nam Mẫn không nổi một gợn sóng.

“Tổng giám đốc Dụ, lời này anh nói chưa thấy ngấy à, tôi thì nghe đến chán ngấy rồi. Thật ra thì chúng ta chỉ cần nói chuyện công việc là được, chuyện riêng không cần thiết phải nói thêm gì nhiều”.

Cô mất kiên nhẫn, cũng không muốn nói thêm gì, cô tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.

Hoàn toàn không cho anh bất kỳ cơ hội mở miệng lần nữa.

Dụ Lâm Hải cũng không dám tùy tiện mở miệng, anh rất sợ chọc giận cô, khiến cô muốn xuống xe ngay lập tức.

Thật ra thì có thể giống như bây giờ, cô ở bên cạnh anh, dù không nói một câu, anh cũng hài lòng rồi.

Trên xe điều hòa bật hơi lạnh, trên người Nam Mẫn chỉ mặc bộ đồ mỏng, tay phải đặt lên vai trái, là tư thế tràn đầy phòng ngự.

Dụ Lâm Hải ra dấu tay, bảo tài xế mở điều hòa trong xe nhỏ một chút, kéo một chiếc chăn mỏng nhẹ nhàng đắp lên người cô, toàn bộ quá trình đều rất yên tĩnh, sợ cô đột nhiên tỉnh giấc, trở mặt với anh.

Tài xế lái xe đi về phía dinh thự nhà họ Dụ.

Dụ Lâm Hải dựa vào ghế ngồi sau, người hơi nghiêng, từ đầu đến cuối nhìn chằm chằm vào góc mặt nghiêng của Nam Mẫn, mong muốn giữ dáng vẻ của cô khóa trong đầu, niêm phong lại.

Cũng không cho ai nhìn, ai cũng không được.

Cho dù Dụ Lâm Hải hy vọng tài xế lái xe chậm hơn một chút, thời gian ở bên Nam Mẫn được nhiều hơn, nhưng viện bảo tàng Cảnh Văn cách dinh thự nhà họ Dụ không xa, cố ý đi vòng cũng chỉ được nhiều lắm là nửa tiếng đồng hồ.

Nửa tiếng sau, một đoàn xe dừng trước cửa dinh thự nhà họ Dụ.

Trong phòng khách dinh thự nhà họ Dụ, Tô Âm đang ngồi khoanh chân trên sofa chơi game vô cùng vui vẻ vi Phó Vực, nghe thấy động tĩnh trong sân, như bị chập điện, giống như thỏ con bị kinh sợ, lập tức nhảy vào trong ngực Phó Vực.

Trong tay còn cầm máy chơi game, đôi mắt mở to, miệng không ngừng nói: “Xong rồi xong rồi, lão Tô và cô tới, anh Phát Tài, cứu mạng!”
 
Chương 628


Chương 628

Phó Vực bị cô bé nhào vào lòng, vốn định đầy cô bé ra, nhưng lại sợ cô bé ngã, vậy cũng phiền phúc.

Thầm nghĩ: Bây giờ biết sợ rồi, sao không như thế sớm đi?

Nhưng bây giờ anh ta cũng vô cùng lo lắng và sợ hãi, nghiêm mặt dỗ dành: “Em xuống trước đã, xuống nhanh, nếu không lát nữa anh sẽ không giải thích rõ ràng được…”

“Không được không được, anh phải bảo vệ em, em không lừa anh đâu, bố và cô em rất kinh khủng!”

Khi bỏ nhà đi lá gan của Tô Âm rất lớn, nhưng Tô Âm lúc này lại đang rất sợ hãi.

Phó Vực bị cô gái này khóa chặt cổ họng, tim cũng chết rồi, nội tâm đang điên cuồng gào thét: Tôi còn có thể không biết bố cô và cô của cô kinh khủng ra sao? Vậy nên cô còn không mau xuống cho tôi!

Lại sợ hù dọa trẻ con, anh ta chỉ đành dỗ dành giống như con sói lớn: “Ngoan nào, em xuống trước, chúng ta sẽ cố gắng nói chuyện…”

Tô Âm nào dám xuống, mắt thấy đoàn người đã xuống xe, đang sải bước về phía bên này, tim lại đập thình thịch cực mạnh.

Cuối cùng cô bé dứt khoát rụt đầu, vùi mặt vào hõm vai Phó Vực, làm bộ mình không tồn tại.

Ngoài miệng còn nói lẩm bẩm: “Không thấy mình không thấy mình…”

Phó Vực: “…”

Đây chính là ‘Giấu đầu hở đuôi’ trong truyền thuyết?

Anh ta bị trẻ con làm cho tức đến bật cười.

Lúc đoàn người Tô Duệ và Nam Mẫn tiến vào, thứ đập vào mắt chính là Phó Vực đang ôm Tô Âm, dáng vẻ cười đầy thô bỉ, lập tức chỉ cảm thấy khí huyết dâng trào.

“Phó Vực, anh làm gì vậy! Buông con bé ra!”

“Tô Âm, con làm gì vậy! Xuống ngay cho bố!”

Hai tiếng quát khác nhau lần lượt là của Nam Mẫn và Tô Duệ, mức độ tức giận đều như nhau.

Bạch Lộc Dư chậm nửa nhịp, không kêu thành tiếng, cứng rắn nuốt ngược lại, suýt chút nữa nội thương.

Tô Âm bị dọa sợ, máy chơi game trong tay rơi ‘lộp cộp’ xuống đất, giống như thỏ con, hai lỗ tai liền dựng thẳng đứng.

Cổ cũng vừa dựng thẳng, nhìn thấy Tô Duệ và Nam Mẫn mặt mày xanh lét, cô bé lại sợ hãi rụt cổ về.

Toàn thân Phó Vực cứng ngắc, thiếu chút nữa bị tiếng gọi của Nam Mẫn đưa lên Tây Thiên.

Bên tai đột nhiên vang lên một câu cực kỳ nhỏ bên tai anh ta: “Anh, nếu như bây giờ em qua đó quỳ xuống nhận sai, anh sẽ không xem thường em chứ?”

“Không biết”, Phó Vực không chút chậm trễ trả lời Tô Âm.

Đừng nói cô bé, anh ta cũng muốn quỳ luôn rồi đây.

Có lời này của Phó Vực, đến khi Tô Duệ và Nam Mẫn giận dữ đi đến muốn tóm Tô Âm, cô bé nhắm chuẩn thời cơ, nhảy xuống từ trong ngực Phó Vực, tìm kiếm một chỗ đất trống quỳ rạp xuống vang lên tiếng “Phốc”.

Hai tay vẫn còn sờ rái tai, vội vàng nhận sai: “Bố, cô, chú nhỏ! Con sai rồi!”

 
 
Chương 629


Chương 629

Sau đó không chờ bọn họ mở miệng, cô bé nâng đôi mắt đáng thương lên: “Đừng đánh con…”

Nói cứ như có ai sẽ đánh cô bé vậy.

Tô Duệ, Nam Mẫn và Bạch Lộc Dư mặt mày xanh mét, ánh mắt nhìn trên người Tô Âm, rồi lại quét mắt nhìn mặt Phó Vực đứng đằng sau lưng cô bé.

Phó Vực bị ba cặp mắt kia nhìn chằm chằm, không hiểu sao chột dạ, nghĩ ngợi liệu mình có nên qua đó quỳ cùng không?

Nhưng anh ta đã làm sai điều gì??

“Cháu chính là Tô Âm?”

Đột nhiên một giọng nam trầm thấp xen vào, khéo léo phá vỡ không khí ngượng ngùng lúc này, cũng khiến Tô Âm trong nháy mắt nhìn sang, dời sự chú ý từ ba vị trưởng bối nhà mình sang chú đẹp trai bên cạnh.

Chú này… hình như cũng rất đẹp trai, chỉ kém hơn một chút xíu so với anh Phát Tài.

Tô Âm mở đôi mắt tròn vo nhìn chằm chằm Dụ Lâm Hải: “Chú, chú là?”

Chú?

Dụ Lâm Hải có cảm giác mình già một cách khó hiểu, nội tâm dở khóc dở cười, lại vì cô bé là cháu gái của Nam Mẫn, nên càng thân thiết không thể giải thích được.

Anh khẽ nhếch miệng, giống như đùa trẻ con: “Nơi này là nhà chú”.

Tô Âm mặt đầy dấu hỏi.

Sau đó nhớ đến nơi này hình như là ‘dinh thự nhà họ Dụ’, lập tức phản ứng: “Ồ, chú chính là Dụ Lâm Hải, là…”

Cô bé định đứng lên, hai chữ ‘chồng cũ’ còn chưa kịp nói ra khỏi miệng thì bị một câu của Nam Mẫn đánh cho trở về nguyên hình: “Quỳ”.

Thế là Tô Âm lại sợ hãi quỳ xuống.

Ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào mặt Dụ Lâm Hải, khuôn mặt nhỏ nhắn viết đầy chữ tức giận: “Chú chính là kẻ phụ tình hại cô cháu trở nên không giống cô cháu nữa, cháu ghét chú!”

Dụ Lâm Hải: “…”

Sau đó lại quay đầu nói với Phó Vực: “Anh Phát Tài, anh đừng chơi với người đó, chú đó chẳng dạy bảo anh được thứ gì tốt, nhỡ dạy hư anh thì làm thế nào”.

Phó Vực: “…”

Bầu không khí lại rơi vào ngượng ngùng.

Mãi đến khi người giúp việc già đã làm nhiều năm trong dinh thự nhìn thấy Nam Mẫn, bà ấy run rẩy lại nơm nớp lo sợ mở miệng, gọi một tiếng trước: “Phu nhân…”

Nam Mẫn chậm rãi quay đầu, mắt nhìn vào người đó: “Thím La!”

Cô muốn nói, tôi đã không còn là phu nhân của mọi người rồi.

Cô chưa kịp mở miệng, thím La đã kích động hô lên: “Là phu nhân, thật sự là phu nhân!”

Ngay sau đó người giúp việc làm nhiều năm trong dinh thự đã từng ở gần Nam Mẫn lúc này cũng vây quanh như tổ ong, kích động đến rơi nước mắt: “Phu nhân, phu nhân, cuối cùng cô đã quay lại rồi…”

Vốn dĩ cảnh tượng đang gươm súng sẵn sàng, đột nhiên lại biến thành một màn đẫm nước mắt, Tô Duệ và Bạch Lộc Dư im lặng lui ra, để một mình Nam Mẫn hưởng thụ ‘niềm vui’ trong đám người.

Còn Dụ Lâm Hải, cái tên không biết xấu hổ này lại cứ ở bên cạnh nhìn.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom