Chương 1939: Đột phá Thiên Thần (3)


Edit: Sahara

"Hừ! Cuối cùng cũng giải quyết xong nữ nhân này!" Lão giả áo xám hừ lạnh, âm trầm nói: "Đi thôi! Chúng ta cần phải trở về!"

Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc bọn họ xoay người đi, thì một giọng nói vừa tà khí vừa cuồng vọng đột nhiên vang lên từ trong bụi mù.

"Kỳ Tô, các người tránh ra!"

Giọng nói vang lên, làm thân mình hai lão giả sững sờ cứng đơ tại chỗ. Sau khi Kỳ Tô và Tề Linh ngây người đúng một giây thì hồi thần lại ngay, rồi lập tức lùi lại hơn trăm thước....

Hai mắt Mặc Thiên Thành ngây dại, rồi chợt lóe lên tia sáng, hắn nhìn chằm chằm đám bụi mù không chớp mắt, như sợ bản thân bỏ qua điều gì....

Bụi mù tan đi, bóng dáng Vân Lạc Phong từ từ hiện rõ.

Bạch y nữ tử tuy có chút chật vật, nhưng vẫn mang lại cho người khác cảm giác nàng không nhiễm bụi trần như cũ. Long Lân Giáp trên người nàng đã biến mất, y phục cũng bị rách tả tơi.

Lão giả mặc áo trắng kinh ngạc quay đầu lại, hai con ngươi trừng lớn, hô hấp như ngừng lại tại thời khắc này.

"Ngươi.... Ngươi không chết?"

Sao có thể?

Nha đầu này sao lại còn sống được?

Vân Lạc Phong không trả lời câu hỏi của lão ta, chỉ cười thần bí: "Ta có một lễ vật muốn tặng các ngươi!"

Cái gì?

Hai lão giả còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy một tiếng ầm, trên bầu trời bỗng có một đám mây sấm sét ùn ùn kéo đến.

Sấm sét có màu tím, tiếng sấm nổ vang ầm ầm, tiếp theo, không hề có dấu hiệu báo trước, một đạo lôi điện đột ngột đánh xuống.

"A!"

Vừa rồi, hai lão giả tiến tới gần Vân Lạc Phong, hiển nhiên cũng bị sấm sét đánh trúng. Bọn họ đau đớn thét lên.

"Ngươi..... Ngươi đột phá?"

Chỉ có từ Thần Linh Giả đột phá đến Thiên Thần Giả mới xuất hiện lôi kiếp!

Nữ tử này lại đột phá ngay trong thời điểm này?

"Chuyện này cũng nên đa tạ các ngươi! Nếu không nhờ các ngươi hỗ trợ ta phá bình cảnh, ta làm sao đột phá đến Thiên Thần Giả?"

Lão giả áo trắng suýt nữa thì tức hộc máu, lão ta nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi cho rằng dựa vào lôi kiếp này thì có thể giết được bọn ta? Nói cho ngươi biết, chuyện này tuyệt đối không có khả năng! Ta cũng không phải vừa từng gặp lôi kiếp!"

Tốt xấu gì lão ta cũng từng đột phá từ Thần Linh Giả đến Thiên Thần Giả, hiển nhiên là từng vượt qua lôi kiếp rồi. Chỉ bằng vào lôi kiếp mà muốn giết bọn họ là chuyện không thể nào.

Vân Lạc Phong cười gian: "Nhưng mà đáng tiếc, lôi kiếp của ta lại không giống người thường...."

Ầm ầm ầm!

Vân Lạc Phong vừa dứt lời, sấm sét lại đánh xuống, uy lực lần này còn dữ tợn hơn vừa nãy, trực tiếp đánh trúng người hai lão giả, làm bọn họ hét lên đau đớn tê tâm liệt phế.

Nhưng chuyện vẫn chưa kết thúc...

Sấm sét vẫn tiếp tục đánh, một đạo càng hung hiểm uy mãnh hơn một đạo. Sấm sét cứ giáng xuống như mưa, làm hai lão giả muốn trốn cũng không trốn được.

"A......"

Mỗi lần hai lão giả kia hét lên, mấy người bên dưới lại trợn mắt há hốc mồm.

Kỳ Tô kinh ngạc nhìn lôi kiếp uy mãnh, ánh mắt dại ra.

"Mẹ kiếp!"

Đột nhiên, hắn chửi tục một tiếng.

Tề Linh giật mình hồi thần lại, quay sang nhìn Kỳ Tô: "Xảy ra chuyện gì?"

Sắc mặt Kỳ Tô thay đổi liên tục: "Cách đây một năm, ở phụ cận Lưu Phong Quốc chúng tôi có người đột phá Thần Linh Giả, dẫn đến lôi kiếp. Lôi kiếp kia vô cùng hung tợn mãnh liệt, làm tất cả cường giả ở Lưu Phong Quốc phải chấn động kinh ngạc.

"Mà khi ấy, ta vô tình tìm thấy Vân cô nương ở gần nơi đó."

"Đáng tiếc, lúc đó ta một lòng cho rằng vận khí Vân cô nương không tốt, nên không cẩn thận bị cuốn vào lôi kiếp kia. Bây giờ nhìn lại, người dẫn đến lôi kiếp kia chắc chắn là cô ấy."

Nhớ lại chuyện này, Kỳ Tô liền hít sâu một hơi.

Đến tận bây giờ, cường giả Lưu Phong Quốc vẫn còn đang điên cuồng tìm kiếm người dẫn đến lôi kiếp hung mãnh kia. Nhưng hắn ngàn vạn lần không ngờ tới, người đó lại ở ngay bên cạnh hắn.
 
Chương 1940: Đột phá Thiên Thần (4)


Edit: Sahara

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Thiên Thần Giả của Thiên Tề Quốc cũng không chịu nổi lôi kiếp này.

Cùng so sánh với nhau, Vân Lạc Phong lại khá ung dung, biểu tình kia cứ như đang đi dạo dưới mưa phùn vậy.

Kỳ thật, không một ai biết, dưới mưa sét của lôi kiếp, Vân Lạc Phong đã không thể chống đỡ nổi nữa rồi, nhưng nàng bắt buộc bản thân phải kiên trì chịu đựng, nếu không tất cả công sức sẽ thành kiếm củi ba năm đốt trong một giờ.

Cũng may nàng từng nếm mùi vị của lôi kiếp này rồi, nên cũng có sức chịu đựng nhất định. So với hai lão già kia thì tốt hơn nhiều.

"Nha đầu, ngươi thật độc ác! Nhất định sẽ gặp báo ứng!" Lão giả mặc áo trắng nghiến răng nghiến lợi, khóe miệng lão ta trào ra vệt máu, nói bằng giọng hung tợn.

Vân Lạc Phong cong môi cười: "Ta chỉ đột phá mà thôi! Là tự các ngươi chạy đến gần ta mà. Sấm sét làm sao biết phân biệt người nào với người nào, có thể trách được ai?"

Quả thật, sấm sét đâu phải do Vân Lạc Phong điều khiển, muốn trách cũng chỉ có thể trách bản thân bọn họ xui xẻo.

Đùng!

Lôi kiếp càng ngày càng mạnh, hai lão giả cuối cùng cũng không chịu được nữa, bị sét đánh ngã xuống đất không đứng dậy nổi.

Dùng hết sức lực cuối cùng, lão giả áo xám tức giận quát lên: "Dù bọn ta có chết ở đây thì ngươi cũng không thể trốn thoát, ông trời sẽ không tha cho ngươi!"

Thiên phú nha đầu này quá cao, nên mới kéo đến lôi kiếp cường đại như vậy. Nếu như để ả tiếp tục trưởng thành, hậu quả thế nào, không có ai tưởng tượng nổi.

Sau khi thốt ra câu này, cả hai lão giả đều mất hết sức lực, mi mắt từ từ khép lại.

"Vân Dực!"

Ngay thời điểm hai lão giả mất sức chống cự, thì sức chịu đựng của Vân Lạc Phong cũng đã đến cực hạn, cả người nàng chao đảo gọi một tiếng.

Vụt!

Tức thì, một thân hình cường tráng uy vũ xuất hiện chắn trước mặt Vân Lạc Phong, chặn hết tất cả sấm sét hung mãnh của lôi kiếp.

Lôi kiếp đánh từng đạo sấm sét lên người Vân Dực, rèn thân thể hắn càng lúc càng bóng loáng hơn. Nhưng gương mặt Vân Dực vẫn không có chút cảm xúc nào.

"Con rối?"

Đám người Tề Linh đều sửng sốt nhìn Vân Dực đứng chắn trước mặt Vân Lạc Phong. Nhưng một màn tiếp theo mới thật sự làm bọn họ khiếp sợ...

Tất cả sấm sét đánh xuống ngay sau đó đều bị Vân Dực hấp thụ hết. Sau khi hấp thụ sấm sét, trên người Vân Dực sẽ tản ra hơi thở cường hãn, hai mắt lạnh lùng tràn ngập cường thế.

"Thiên thần?"

Dưới sự rèn giũa của sấm sét, con rối này lại trực tiếp biến thành Thiên Thần?

Đám người Tề Linh lại trợn mắt há hốc mồm lần nữa, hiện nhiên là bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ đến ngu người.

Còn về hai lão giả kia.....

Bọn họ vốn còn đang tràn trề hy vọng Vân Lạc Phong sẽ chết dưới lôi kiếp, hiện tại chứng kiến một màn này, sắc mặt họ sớm đã biến thành màu gan heo, trong mắt chỉ còn lại hoảng sợ.

"Giết chúng!" Vân Lạc Phong khẽ cong môi, thản nhiên nói.

Tức khắc, Vân Dực lao đến trước mặt hai lão giả.

Do đã mất hết sức chiến đấu vì bị lôi kiếp đánh, nên Vân Dực giết hai người bọn họ dễ dàng như đang thái rau. Tay Vân Dực vung lên đâm xuống, lòng ngực hai lão giả kia liền thủng một lỗ.

Thiên Thần Giả vừa chết, đám hắc y nhân liền tan rã, dưới thực lực của Vân Dực, không kẻ nào thoát được.

Vân Lạc Phong chậm rãi đi đến trước mặt đám người Kỳ Tô, khẽ liếc mắt nhìn Tề Linh đang trợn mắt há hốc mồm: "Ngươi tới nhìn xem thử có quen hai kẻ kia hay không?"

"Được!"

Đáy mắt Tề Linh hiện lên cảm xúc phức tạp, nội tâm lại thầm cảm thấy may mắn.

May mắn vì được Vân Lạc Phong trợ giúp.

Hơn nữa, hắn có lòng tin, bằng vào thực lực của Vân Lạc Phong, muốn thống nhất Phong Vân Đại Lục chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
 
Chương 1941: Đột phá Thiên Thần (5)


Edit: Sahara

Tề Linh chậm rãi đi đến gần hai lão giả, rồi vươn tay tháo lớp mặt nạ da người của bọn họ.

Ngay khi nhìn thấy hai gương mặt quen thuộc, dù trong lòng đã sớm chuẩn bị tinh thần, nhưng hắn vẫn cảm thấy lạnh lẽo.

"Hai kẻ này xác thật là người của trưởng lão đoàn, hơn nữa, hai người bọn họ còn là người chỉ nghe theo mệnh lệnh của phụ hoàng ta!"

Kỳ Tô nhìn Tề Linh, phát hiện cả người của đối phương trông thật cô đơn.

Thời khắc này, Kỳ Tô bỗng thấy đồng cảm với Tề Linh. Ngẫm lại, cảnh ngộ của Tề Linh và hắn cũng thật giống nhau.

May mắn thay, hai người bọn họ đều gặp được Vân Lạc Phong. Nàng là ân nhân đã thay đổi cả cuộc đời bọn họ.

"Vân cô nương!" Tề Linh quay lại nhìn Vân Lạc Phong, hỏi: "Những người hy sinh oan uổng kia đều theo ta nhiều năm rồi, ta không muốn để bọn ở lại nơi này, vì thế, ta định để những người còn sống đưa thi thể bọn họ trở về Thiên Tề Quốc, an táng bọn họ tại quê nhà, xem như là hồn về cố quốc!"

"Còn trận tranh bá bốn nước... Ta định tham gia một mình!"

Cho dù chỉ còn lại một mình, hắn cũng dốc hết sức chiến đấu, quyết giành thắng lợi!

Vân Lạc Phong gật đầu: "Được, cứ để bọn họ trở về cố quốc! Mặt khác, mối thù hôm nay, ta đảm bảo ngươi nhất định sẽ có cơ hội báo!"

Tề Linh không đáp lại.

Dù thế nào hắn cũng không ngờ, phụ hoàng hắn vì muốn giúp tam hoàng đệ mà làm ra chuyện này.

Thế nhưng.....

Nói gì thì đó cũng là phụ hoàng của hắn, muốn hắn ra tay giết cha ruột của mình, hắn thật sự khó mà hạ thủ.

Có điều, món nợ hôm nay, hắn sẽ không bỏ qua như vậy.

Nếu như phụ hoàng an phận không làm ra chuyện quá đáng nữa, thì sau khi hắn kế vị, hắn sẽ chỉ giam lỏng người mà thôi.

Nhưng nếu phụ hoàng còn tiếp tục nhẫn tâm hạ độc thủ với hắn....

Vậy thì mặc kệ có phải là cha ruột hay không, hắn cũng tuyệt đối không tha thứ!

Tề Linh chậm rãi thở ra một hơi, gương mặt anh tuấn khẽ mỉm cười: "Thời gian diễn ra tứ quốc tranh bá sắp đến rồi, chúng ta cần tiếp tục lên đường ngay."

Nói xong, Tề Linh hạ lệnh cho những thuộc hạ tinh anh còn sống, mấy thuộc hạ kia khom người hành lễ với Tề Linh rồi lui xuống, chuẩn bị đưa thi thể những người đã hy sinh trở về Thiên Tề Quốc.

Tề Linh phất tay áo, một thân tiêu sái ung dung: "Lâm quý phi, bà muốn để bổn hoàng tử làm nền cho con trai bà, vậy thì bà sai lầm to rồi! Trong trận tranh bá này, bổn hoàng tử không giành được chiến thắng, tuyệt không từ bỏ!"

Vân Lạc Phong nhìn Tề Linh tràn đầy ý chí như thế, thì cảm thấy bản thân đúng là không nhìn lầm người.....

Mặc Thiên Thành luôn ở bên cạnh nhìn Vân Lạc Phong, vài lần định mở miệng nhưng đến cuối cùng vẫn nuốt hết những lời muốn nói vào trong lòng.

"Có việc?" Vân Lạc Phong thoáng nhìn vẻ muốn nói rồi lại thôi của Mặc Thiên Thành, bình thản hỏi.

Mặc Thiên Thành cúi đầu, thần sắc có vẻ hổ thẹn: "Thật xin lỗi! Không giúp gì được cho ngươi!"

Lúc này, hắn chỉ cần nghĩ đến thiếu chút nữa thì Vân Lạc Phong đã bị những người kia hại chết, trong lòng hắn liền tràn ngập hoảng sợ và phẫn nộ. Nhưng lúc ấy, dù hắn có tức giận cách mấy thì cũng không làm được gì...

Quan trọng nhất là, lúc phá giải được phong ấn thì cũng đã muộn.

Nếu hắn có thể phá giải phong ấn sớm hơn một chút, có lẽ... Vân Lạc Phong sẽ không rơi vào tình cảnh nguy hiểm vừa rồi.

"Ngươi không cần xin lỗi, chuyện này vốn không liên can đến ngươi!"

"Nhưng mà..."

Nhưng mà ngươi là Tuyệt Thiên, sao ta có thể trơ mắt ngồi nhìn?

Mặc Thiên Thành biết trong lòng Vân Lạc Phong có ngăn cách với mình, cho nên không nói ra những lời ấy.

"Ngươi cũng thấy rồi đó, đi theo ta có rất nhiều nguy hiểm, ngươi xác định vẫn còn muốn đi theo ta?" Vân Lạc Phong nheo mắt, hỏi.

Mặc Thiên Thành cắn môi dưới: "Không đi theo ngươi, ta càng gặp nhiều nguy hiểm hơn! Ngươi không sợ có người muốn giết ta, vô tình giúp ta phá giải phong ấn sao?"
 
Chương 1942: Đột phá Thiên Thần (6)


Edit: Sahara

Vì muốn lưu lại bên cạnh Vân Lạc Phong, hắn không thể nói cho nàng biết hắn đã phá phong ấn rồi được.

Nếu không, Vân Lạc Phong chắc chắn sẽ không giữ hắn lại.

Huống hồ.....

Vân Lạc Phong đang nằm trong hoàn cảnh nguy hiểm, hắn càng không thể đi!

"Chúng ta xuất phát!"

Vân Lạc Phong nói với Tề Linh, không có nhìn đến Mặc Thiên Thành.

Không lâu trước đó, đoàn người của bọn họ còn mênh mông cuồn cuộn, vậy mà bây giờ chỉ còn lại ba người bọn họ.

Trong lòng Tề Linh có chút thương cảm, hắn nhìn đám thuộc hạ của mình một lần nữa rồi cưỡng ép bản thân quay đi: "Đi thôi!"

Phía sau, những thuộc hạ còn sống của Tề Linh vẫn đứng đó tiễn mấy người Tề Linh đi, cho đến khi bóng dáng của mấy người Tề Linh hoàn toàn biến mất.

_____________

Thiên Tề Quốc.

Lâm quý phi đang nằm trên giường mềm, suối tóc đen dài rũ xuống sau lưng. Dù tuổi đã trung niên nhưng do bảo dưỡng tốt nên vẫn xinh đẹp diễm lệ.

"Nương nương!"

Đúng vào lúc này, một người hớt ha hớt hải chạy vào: "Nương nương, đại sự không xong rồi!"

Người chạy vào là một cung nữ, vẻ mặt vô cùng hoản loạn.

Lâm quý phi nhíu mày liễu: "Chuyện gì?"

"Nương nương, cao thủ người phái đi giết đội ngũ của nhị hoàng tử, toàn bộ đều bị diệt rồi!"

Cái gì?

Lòng ngực Lâm quý phi nhói đau, bà ta ngồi bật dậy, gương mặt cả kinh trắng bệch như tờ.

"Ngươi vừa nói cái gì?"

Toàn bộ bị diệt?

Theo bà ta biết, Vân Lạc Phong kia chẳng qua chỉ là một Thần Linh Giả mà thôi. Do có trong tay Long Lân Giáp nên mới đánh bại được một Thiên Thần Giả.

Nhưng bà ta phái đi đến tận hai Thiên Thần Giả kia mà?

Theo lý mà nói, Vân Lạc Phong không thể nào là đối thủ của bọn họ được.

"Nương nương, là thật! Người của chúng ta đã tìm thấy thi thể của mấy người Bạch trưởng lão...."

Mặt Lâm quý phi càng trắng hơn. Bà ta ngã ngồi xuống đất, cắn chặt môi mình, cả người không ngừng run rẩy.

Tại sao lại như vậy?

Hai Thiên Thần Giả mà vẫn không phải là đối thủ của Vân Lạc Phong?

Rốt cuộc thì thực lực của nữ nhân kia đáng sợ đến mức nào kia chứ?

Đến tận thời khắc này, Lâm quý phi mới thấy sợ hãi, lại càng hối hận về những hành động trước đó của mình hơn.

"Nương nương, nô tỳ còn nghe được một tin tức khác nữa! Nhị tiểu thư của Giản gia vừa bị người ta phế thực lực rồi!"

Cung nữ run run rẩy rẩy nói.

"Việc này liên quan gì đến bổn cung?" Lâm quý phi đang lo lắng về thực lực của Vân Lạc Phong thì bỗng nghe cung nữ bẩm báo tin tức không đâu. Bà ta liền thấy mất kiên nhẫn.

"Chuyện là thế này, nương nương! Khoảng thời gian trước, có một người đàn ông đến phủ nhị hoàng tử tìm Vân Lạc Phong, trùng hợp gặp được nhị tiểu thư Giản gia ở bên ngoài phủ nhị hoàng tử. Nhị tiểu thư Giản gia nói Vân Lạc Phong là nữ nhân dâm đãng lẳng lơ, trước quyến rũ Kỳ Tô, sau lại dụ dỗ nhị hoàng tử. Kết quả làm cho người đàn ông kia tức giận, hắn ta liền phế thực lực của nhị tiểu thư Giản gia."

Lâm quý phi nhíu mày, lá gan người đàn ông này cũng lớn thật, ngay cả người của Giản gia cũng dám động.

Có điều, người có quen biết với Vân Lạc Phong, sao có thể bình thường cho được?

Nói đi cũng nói lại, Giản gia này đúng là xúi quẩy. Đầu tiên là Giản Ý trêu chọc Vân Lạc Phong rồi bị Vân Lạc Phong bắt giữ, Giản gia vì cứu đứa con gái duy nhất còn sót lại này mà bỏ ra một khoảng lớn để chuộc người.

Ai ngờ, bây giờ Giản Ý lại đắc tội với người khác, rồi bị phế thực lực. Như vậy, Giản gia không thể dùng nàng ta đổi thêm được lợi ích gì nữa.

"Ngươi có nghe ngóng được lai lịch người đàn ông kia không?"

"Nô tỳ không rõ! Chỉ biết hắn ta đeo một chiếc mặt nạ...."

Mặt nạ?

Lâm quý phi ngẫm nghĩ, trong ấn tượng của bà ta không có người nào giống như vậy. Bà ta phất tay: "Ngươi lui xuống đi, bổn cung muốn một mình yên tĩnh!"

Cường giả cảnh giới Thiên Thần đối với Thiên Tề Quốc mà nói, là vô cùng quan trọng.
 
Chương 1943: Phong Vân Thành (1)


Edit: Sahara

Hiện tại Thiên tề Quốc đã mất đi hai Thiên Thần Giả, việc này đối Tê Vũ - người sắp kế thừa Thiên Tề Quốc mà nói, là một tổn thất rất lớn!

Cho đến hiện tại, Lâm quý phi vẫn tin rằng Tề Vũ nhất định là người thừa kế ngai vàng Thiên Tề Quốc, đồng thời cũng là người thống nhất Phong Vân Đại Lục trong tương lai.

Trong một khu rừng cách hoàng thành không xa, một nam nhân thân mặc trường bào màu đen, diện mạo lãnh khốc đang đứng ở đó: "Phong nhi, chờ ta! Ta sẽ đến Phong Vân Thành nhanh thôi!"

Dường như dung nhan tuyệt sắc của người con gái mình yêu đang hiện lên trong đầu hắn ta thì phải, chỉ thấy khóe môi nam nhân kia đang cong lên độ cong rất nhỏ.

Tính từ ngày đầu tương kiến cho đến nay, cũng đã qua hơn mười năm. Trong mười năm này, hai người họ bên nhau thì ít, xa nhau thì nhiều. Nhưng dù là như vậy, chuyện đó vẫn không ảnh hưởng gì đến tình cảm của hai người họ.

Bất luận nàng ở phương trời nào, hắn cũng sẽ tìm về bên nàng.....

___ ___

Phong Vân Thành.

Ngày thường, nơi đây giống như một tòa thành chết, thậm chí không có ai cư trú tại nơi này.

Nhưng hôm nay, Phong Vân Thành lại vô cùng náo nhiệt.

Tại cửa thành, một binh sĩ đang canh giữ chợt thấy mấy người Vân Lạc Phong đang đi đến từ xa, binh sĩ kia khẽ nhíu mày: "Nơi này là Phong Vân Thành, người không phận sự không được tiến vào!"

"Ta là nhị hoàng tử Thiên Tề Quốc, lần này đến là để tham gia tứ quốc tranh bá."

Tề Linh khoanh tay đứng đó, bình tĩnh nói.

Binh sĩ kia hơi bất ngờ: "Nhị hoàng tử THiên Tề Quốc? Vậy đội ngũ của ngài đâu?"

Tề Linh ngước mắt nhìn binh sĩ kia, ung dung trả lời: "Ta không cần đội ngũ!"

Ý là chỉ có ba người bọn họ tham gia?

Binh sĩ kia hơi sửng sốt. Nhưng tứ quốc tranh bá không quy định số người tối thiếu cần có để tham gia, cho nên binh sĩ không nói gì thêm. Sau khi kiểm tra vật chứng minh thân phận của Tề Linh xong thì cho bọn họ vào thành.

"Nhị hoàng từ Thiên Tề Quốc này thật kỳ lạ, chẳng lẽ hắn cho rằng chỉ cần ba người bọn họ cũng đủ chiến thắng rồi à?"

"Ta nghe nói, ở Thiên Tề Quốc, hoàng tử được sủng ái nhất là tam hoàng tử, có lẽ nhị hoàng tử Thiên Tề Quốc đến đây để tham gia náo nhiệt mà thôi."

Hai binh sĩ canh giữ cửa thành hoàn toàn bỏ qua sự tồn tại của Vân Lạc Phong. Trò chuyện được hai câu thì bọn họ không nói nữa, im lặng canh giữ, chờ người tiếp theo đến Phong Vân Thành.

Dù ngày thường Phong Vân Thành không có người cư trú, nhưng cảnh sắc thì lại xinh đẹp phi thường, ngay cả dịch trạm cũng được xây dựng vô cùng xa hoa.

Đến cửa dịch trạm, mấy người Vân Lạc Phong lại bị ngăn lại, vì thế, Tề LInh phải đưa ra vật chứng minh thân phận một lần nữa.

Tuy nhiên, khi vừa bước chân vào dịch trạm, bọn họ lại nhìn thấy Tề Vũ đang đi tới từ  phía đối diện.

Tề Vũ nhìn thấy Tề Linh, lại không thấy phía sau Tề Linh có một thuộc hạ nào thì liền cười to khoái trá: "Ha ha, nhị hoàng huynh, đội ngũ tinh anh của nhị hoàng huynh đi đâu cả rồi? Chắc không phải đều chết hết trên đường rồi chứ? Thật là! Đệ thấy bản lĩnh đám thuộc hạ của hoàng huynh bất quá cũng chỉ vậy, ngay cả mấy con linh thú cũng đối phó không nổi thì sao có thể trông mong chúng giúp huynh giành chiến thắng?"

Tề Linh siết chặt nắm đấm: "Tam hoàng đệ, sự thật mọi chuyện là thế nào, ngươi còn không biết hay sao?"

Nghe vậy, đáy mắt Tề Vũ xẹt qua một tia âm hiểm lạnh lùng: "Nhị hoàng huynh, hoàng đệ thật không hiểu lời này của huynh là có ý gì? Đội ngũ của hoàng huynh gặp chuyện không may thì liên can gì đến đệ chứ? Hoàng huynh đừng hất nước bẩn lên người đệ như vậy, nếu để phụ hoàng biết, người sẽ không tha cho huynh đâu!"

Tề Linh nghĩ đến những thuộc hạ đã chết của mình, hai mắt liền đỏ lên, nhưng cuối cùng, Tề Linh vẫn cố khắc chế cảm xúc trong lòng mình.

"Tam hoàng đệ, hảy nhớ kỹ những chuyện các ngươi đã làm! Một ngày nào đó, ta sẽ hoàn trả hết tất cả lại cho các ngươi!"

Tề Vũ cười khẩy, không mấy để ý đến lời này của Tề Linh. Nhưng khi nhìn thấy Vân Lạc Phong, hai mắt hắn lại lóe sáng.
 
Chương 1944: Phong Vân Thành (2)


Edit: Sahara

Vốn dĩ Tề Vũ muốn nói vài câu chế giễu, nhưng khi bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Vân Lạc Phong thì hắn ta sợ đến mức nuốt hết mấy lời định nói trở vào trong. Tề Vũ phất tay, cắn răng nói: "Chúng ta đi!"

Hừ! Cứ để nữ nhân này đắc ý thêm một thời gian nữa, chờ sau khi hắn thống nhất bốn nước rồi, hắn nhất định bắt nữ nhân này phải ở dưới thân hắn cầu xin.

Dường như cảnh tượng đó đang diễn ra trước mắt, Tề Vũ nở nụ cười ầm trầm sâu hiểm, trên mặt không giấu được vẻ đắc ý.

________________

"Quốc gia tổ chức trận tranh bá lần này là Kim Dương Quốc. Cũng là quốc gia mạnh nhất trong bốn nước." Sau khi Tề Vũ đi khỏi, Tề Linh liền nhìn Vân Lạc Phong, giải thích cho nàng rõ: "Ngoài ra, công chúa Kim Dương của Kim Dương Quốc có thiên phú rất cao, thuộc hạ dưới trướng Kim Dương công chúa ai nấy cũng rất lợi hại. Cũng là kình địch lớn nhất của chúng ta."

Vị Kim Dương công chúa này có thể lấy quốc hiệu làm phong hào, đủ để thấy được địa vị của nàng ta ở Kim Dương Quốc.

Tề Linh nói chuyện này là để Vân Lạc Phong đề cao cảnh giác. Nhưng nhớ tới thực lực của Vân Lạc Phong, Tề Linh lại thấy bản thân lo xa quá rồi.

Luận thiên phú, trên đời này còn ai biến thái bằng Vân Lạc Phong?

Nàng lấy thực lực Thần Linh Giả đánh bại Thiên Thần Giả, bây giờ đã đột phá đến Thiên Thần Giả, nhất định là càng khủng khiếp hơn!

"Ta mệt rồi...."

Bao nhiêu lời của Tề Linh chỉ đổi lại được một câu này của Vân Lạc Phong. Đã vậy, từ giọng nói đến thần thái của nàng còn trông rất lười biếng nữa chứ.

Tề Linh bật cười: "Chỗ ở của Thiên Tề Quốc chúng ta đã chuẩn bị xong rồi. Vân cô nương, ta đưa cô đi nghỉ ngơi trước."

"Ừm!"

Vân Lạc Phong gật đầu.

So với việc ở đây nghe Tề Linh nói mấy lời vô nghĩa, còn không bằng để nàng đi củng cố thực lực của mình.

Tề Linh không tiếp tục nhiều lời, lập tức đưa Vân Lạc Phong đi nghỉ ngơi. Thế nhưng, khi hắn và Kỳ Tô vừa rời khỏi phòng Vân Lạc Phong thì chợt nghe thấy giọng nói giễu cợt từ phía trước truyền đến.

"A~, ta còn tưởng là ai, thì ra lại là ngươi! Mộc Tuyết Hinh, phụ hoàng ngươi vẫn chưa chết à?"

Giọng nói này mang theo sự châm chọc rõ rệt, làm gương mặt Kỳ Tô hoàn toàn biến sắc.

"Nhị hoàng tử, ta gặp một người quen, xin phép đi trước, lát nữa ta sẽ về ngay!"

Dứt lời, cả người Kỳ Tô hóa thành một cơn gió, lao đi về hướng sân viện bên cạnh....

Trong sân viện kia, một người thiếu nữ kiêu căng ngạo mạn đứng chống nạnh, mặt nở nụ cười châm chọc, bày ra vẻ cao quý hơn người khác mà đứng chắn đường Mộc Tuyết Hinh.

Thần sắc Mộc Tuyết Hinh rất bình tĩnh, nhưng trong đôi con ngươi lại mơ hồ ẩn hiện lửa giận.

"Yên tâm đi! Dù người Tử Nguyệt Quốc các ngươi có chết sạch hết thì phụ hoàng ta vẫn sống tốt!"

"To gan!" Kiều Diệp Phượng gầm lên: "Mộc Tuyết Hinh, ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám nói chuyện kiều đó với ta hả? Lưu Phong Quốc các ngươi tạo nghiệt lớn, nên phụ hoàng ngươi mới không có nổi một hoàng tử nào. Ngươi có biết điều này nghĩa là gì không? Là đoạn tử tuyệt tôn! Lưu Phong Quốc các ngươi sớm đã đoạn tử tuyệt tôn rồi!"

Tuy trước đó Lưu Phong Quốc có một vị hoàng tử, nhưng tiểu hoàng tử kia lại không phải con ruột Mộc Trấn Thiên, cho nên Kiều Diệp Phượng mới nói như vậy.

Mộc Tuyết Hinh giận dữ, lập tức tát một cái vào mặt Kiều Diệp Phượng.

Không có ai lường trước được, một ngày trước trận tranh bá của bốn nước, Mộc Tuyết Hinh - công chúa Lưu Phong Quốc lại động thủ với người tham gia tranh bá của nước khác. Vì thế, trong nhất thời, tất cả mọi người đều ngây ra tại chỗ.

"Mộc Tuyết Hinh, ngươi dám đánh ta?" Kiều Diệp Phượng trừng lớn hai mắt không dám tin, phẫn nộ quát: "Người đâu! Mau bắt nữ nhân đáng chết này lại cho bổn công chúa!"

"Công chúa....." Một cung nữ bên cạnh cẩn thận kéo kéo tay áo Kiều Diệp Phượng: "Dù sao chúng ta cũng là lén trốn ra ngoài, đừng gây thêm chuyện thì tốt hơn, tránh cho hoàng thượng....."
 
Chương 1945: Phong Vân Thành (3)


Edit: Sahara

Không sai! Kiều Diệp Phượng đúng là lén trốn ra khỏi hoàng cung. Ngay cả việc tới đây tham gia tranh bá cũng là do nàng ta tự chủ trương.

Ai bảo phụ hoàng cứ nhất quyết bắt nàng ta làm thiếp cho tên Quỷ Đế xấu xí kia!

Có điều, Mộc Tuyết Hinh và Kiều Diệp Phượng đã trở mặt với nhau từ nhiều năm trước, bây giờ gặp lại cho nên cảm xúc lập tức bùng nổ. Ngay cả cung nữ trước giờ luôn được nàng ta đối xử không tệ lên tiếng khuyên can, nàng ta cũng không nghe, còn quay sang tát cung nữ kia một cái.

"Mắt ngươi mù à? Không thấy bổn công chúa bị người ta ức hiếp sao? Tiện nhân này dám đánh bổn công chúa, ả nhất định phải trả giá!"

Cung nữ ủy khuất cúi đầu, không dám nói nữa.

Kiều Diệp Phượng trừng mắt, lửa giận ngút trời mà nhìn chằm chằm Mộc Tuyết Hinh.

Nàng ta thấy bên cạnh không có ai giúp mình, nên định đích thân động thủ.

Tuy nhiên, tay vừa mới giơ lên, thì đã bị một bàn tay hữu lực khác bắt lấy giữ chặt.

Uỳnh!

Người nọ đột ngột đẩy mạnh một cái, hất Kiều Diệp Phượng lùi về sau mấy bước. Lửa giận càng tăng, Kiều Diệp Phượng ngẩng phắt đầu lên. Thế nhưng, sau khi nàng ta nhìn thấy gương mặt tuấn mỹ của người thiếu niên đối diện, thì lập tức ngây ngẩn cả người.

Thực tế, Kiều Diệp Phượng tới Phong Vân Thành là có mục đích khác.

Người có thể tham gia tứ quốc tranh bá đều là nhân trung long phụng. Vì muốn né tránh việc phụ hoàng bức ép nàng ta gả cho một tên xấu xí, nàng ta cần nhanh chóng tìm một lang quân như ý.

Không gì đáng ngạc nhiên, các vị hoàng tử đến đây tham gia tranh bá chính là lang quân như ý mà nàng ta mong đợi.

Thân là hoàng tử, thiên phú chẳng những cao, thân phận tôn quý, mà diện mạo còn anh tuấn phi phàm.

Chỉ có nam nhân như vậy mới đủ tư cách sánh đôi cùng nàng ta.

Mà hiện tại, khi nhìn thấy Kỳ Tô, Kiều Diệp Phượng lập tức nhận định ngay, đây là phu quân mà nàng ta mong đợi.

"Kỳ Tô?"

Khi Mộc Tuyết Hinh quay đầu nhìn lại, liền trông thấy gương mặt nghiêng tuấn mỹ của Kỳ Tô, trong lòng liền vui vẻ: "Sao huynh lại ở nơi này?"

"Huynh theo Tề Linh tới đây, Mộc nhi, muội không sao chứ?" Đáy mắt Kỳ Tô ngập tràn lo lắng, quan tâm hỏi.

Mộc Tuyết Hinh khẽ thẹn thùng, lắc lắc đầu đáp: "Muội không sao! Kỳ Tô, muội sẽ không để mình bị thương đâu!"

"Như vậy thì huynh yên tâm rồi!" Kỳ Tô mỉm cười rồi chợt quay sang nhìn Kiều Diệp Phượng.

Ngay lúc đó, ánh mắt Kỳ Tô lạnh đi, hàn khí trở nên dày đặc.

"Công chúa của Tử Nguyệt Quốc thì ra cũng chỉ như vậy!"

Hai mắt Kiều Diệp Phượng vốn toàn là hoa đào, sau khi nghe thấy lời lẽ chế giễu của Kỳ Tô thì bỗng thấy khó thở: "Đây là ân oán giữa ta và Mộc Tuyết Hinh, có liên quan gì đến ngươi chứ?"

Người này trông cũng không tệ, nhưng tiếc là không có mắt nhìn, không ngờ hắn ta lại coi trọng nữ nhân như Mộc Tuyết Hinh.

Chẳng lẽ Mộc Tuyết Hinh kia đẹp hơn nàng ta à?

"Mộc nhi là hôn thê của ta, thì sao lại không liên quan đến ta?" Kỳ Tô lạnh lùng cười, thần sắc vô cảm.

Kiều Diệp Phượng cắn răng: "Cẩu xứng cẩu, lang xứng lang! Ngươi và Mộc Tuyết Hinh là một đôi, vậy thì ngươi chắc chắn không phải là thứ tốt lành gì! Tiểu Thúy, chúng ta đi!"

(*lang: sói.)

Dù Kiều Diệp Phượng không có đầu óc, nhưng vẫn nhận ra thực lực Kỳ Tô không đơn giản, chỉ dựa vào việc vừa rồi Kỳ Tô đẩy nàng ta một cái là biết ngay.

Cho nên, Kiều Diệp Phượng chỉ hung hăng trừng mắt liếc nhìn Kỳ Tô rồi kiêu căng ngạo mạn mang theo cung nữ và thị vệ bỏ đi.

Kỳ Tô thu tầm mắt lại: "Mộc nhi, Vân cô nương cũng ở đây!"

"Thật sao?" Hai mắt Mộc Tuyết Hinh sáng lên, mặt cười tươi như hoa: "Muội rất bội phục y thuật của Vân cô nương, chờ có thời gian, muội muốn lãnh giáo Vân cô nương một chút."

Mộc Tuyết Hinh tinh nghịch le lưỡi, cười hì hì mà nói.

"À phải, sao mọi người lại đi theo nhị hoàng tử Thiên Tề Quốc đến đây?"
 
Chương 1946: Tranh bá bắt đầu (1)


Edit: Sahara

"Vân cô nương muốn nâng đỡ Tề Linh."

Một câu đơn giản đã nói ra mục đích của Vân Lạc Phong.

Mộc Tuyết Hinh hiểu, nàng gật đầu: "Muội cũng từng nghe nói về nhị hoàng tử Thiên Tề Quốc, xác thật là một nhân tài. Ánh mắt Vân cô nương thật tinh. Nhị hoàng tử chắc chắn sẽ thành một trợ lực lớn cho Vân cô nương."

Kỳ Tô sờ sờ gáy, khẽ cười: "Mộc nhi, trong khoảng thời gian này huynh sẽ ở cùng người của Thiên Tề Quốc, nếu muội có cần gì thì cứ tới tìm huynh, bất cứ lúc nào cũng được, huynh sẽ giúp muội."

Kỳ Tô vẫn không yên tâm Mộc Tuyết Hinh, sợ nàng lại bị người khác ức hiếp.

"Huynh yên tâm, muội sẽ không có chuyện gì đâu!"

Lời tuy là nói như vậy, nhưng nghĩ đến lời đám người kia đã nói, ánh mắt Mộc Tuyết Hinh vẫn tối sầm đi.

Phụ hoàng không có con trai, chỉ có con gái, chính vì vậy mà nàng trở thành đối tượng bị các hoàng tử và công chúa nước khác chế giễu.

Nhìn ánh mắt lo lắng của Kỳ Tô, Mộc Tuyết Hinh lại nói thêm: "Nếu có chuyện thật, muội sẽ tìm huynh."

Nghe vậy, Kỳ Tô mới chịu mỉm cười: "Huynh về trước đây, tránh cho Vân cô nương có chuyện cần phân phó lại không thấy huynh. Muội nghỉ ngơi sớm một chút!"

Mộc Tuyết Hinh gật đầu mỉm cười: "Ừm, ngay mai muội sẽ đi bái phỏng Vân cô nương."

Không biết tại sao, Mộc Tuyết Hinh vô cùng có hảo cảm với Vân Lạc Phong.

Chắc là vì đối phương không những đã cứu nàng, mà còn cứu cả phụ hoàng của nàng....

Lúc này, trong căn phòng ở dịch trạm của Tử Nguyệt Quốc, Kiều Diệp Phượng tức giận đi vào, không ngừng mở miệng nguyền rủa: "Gã đàn ông kia đúng là bị mù mà, ta đẹp hơn Mộc Tuyết Hinh kia không biết bao nhiêu lần, vậy mà hắn ta chỉ chú ý đến Mộc Tuyết Hinh."

"Công chúa điện hạ..." Trên mặt Tiểu Thúy vẫn còn dấu năm ngón tay đỏ bừng, nàng ta không dám nói chuyện không cố kỵ gì hết như trước đây nữa, mà thái độ lúc này rất cẩn thận: "Vừa rồi nô tỳ nghe Mộc Tuyết Hinh gọi người kia là Kỳ Tô, nhưng mà..... Trong bốn nước, không có vị hoàng tử nào tên là Kỳ Tô cả."

Kiều Diệp Phượng sửng sốt, lúc này mới kịp phản ứng: "Không sai! Gã đàn ông kia không phải người trong hoàng thất, chẳng lẽ lại là thị vệ của vị hoàng tử nào? Chả trách hắn lại làm lơ ta, chắc là hắn ta biết ta không có ngu ngốc dễ bị lừa gạt như Mộc Tuyết Hinh."

Càng ngày càng Kiều Diệp Phượng càng cảm thấy suy nghĩ của mình rất chính xác.

Một thị vệ lại trở thành hôn phu của một công chúa, sao hoàng đế Lưu Phong Quốc lại cho phép chuyện này xảy ra?

Hơn nữa, sở dĩ thị vệ kia không có vì dung mạo xinh đẹp của mình mà thay lòng đổi dạ, đó là bởi vì hắn hiểu rất rõ, Lưu Phong Quốc không có hoàng tử, hắn là con rể hoàng gia, lại cưới được công chúa mà Mộc Trấn Thiên sủng ái nhất, có lẽ, Mộc Trấn Thiên sẽ truyền ngôi lại cho hắn ta chăng?

"May mà bổn công chúa không theo đuổi nam nhân như vậy, một kẻ vì quyền thế mà ép mình lấy người như Mộc Tuyết Hinh, thật sự là đánh kinh tởm!" Trong mắt Kiều Diệp Phượng hiện lên tia chán ghét, càng cảm thấy thật may mắn vì bản thân không bị diện mạo tuấn mỹ của Kỳ Tô mê hoặc.

Kiều Diệp Phượng ngẩng đầu, nhìn dấu tay trên mặt Tiểu Thúy, hỏi: "Vừa rồi bổn công chúa cũng không phải muốn đánh ngươi, do ta thật sự khó chịu, ngươi còn đau không?"

Đáy mắt Tiểu Thúy ẩn hiện tia cảm động, lắc đầu đáp: "Đa tạ công chúa quan tâm, nô tỳ không đau."

"Vậy thì tốt!" Kiều Diệp Phượng cười cười: "Lát nữa ngươi đi loan tin ra ngoài, nói rằng hôn phu của Mộc Tuyết Hinh chỉ là một tiểu thị vệ thấp hèn....."

Kiều Diệp Phượng không phải người Lưu Phong Quốc, lại rất ít hỏi đến chuyện của các nước khác, nên tất nhiên không biết địa vị của Kỳ Tô tại Lưu Phong Quốc. Nàng ta cũng không biết, trước đó không lâu, ở Lưu Phong Quốc đã xảy ra chuyện gì.

Kiều Diệp Phượng không biết, không có nghĩa là các công chúa, hoàng tử nước khác cũng không biết. Cho nên, việc sai cung nữ đi loan tin đồn này đã định sẵn kết quả là nàng ta tự rước lấy nhục....
 
Chương 1947: Tranh bá bắt đầu (2)


Edit: Sahara

Dưới sự mong chờ của mọi người, tứ quốc tranh bá cuối cùng cũng triển khai.

Nhân thủ các quốc gia đều tề tụ về trung tâm quản trường trong Phong Vân Thành.

Mộc Tuyết Hinh liếc mắt đã thấy ngay Vân Lạc Phong và Kỳ Tô, liền mỉm cười với hai người họ.

Đồng thời, Mộc Tuyết Hinh cũng nhìn thấy Kiều Diệp Phượng bên Tử Nguyệt Quốc cũng đang nhìn chằm chằm mấy người Vân Lạc Phong. Trong mắt Kiều Diệp Phượng hiện lên vẻ kinh ngạc và vui sướng khi người gặp họa, cuối cùng mới xuất hiện thêm một tia chán ghét.

Kiều Diệp Phượng kinh ngạc vì hôn phu của Mộc Tuyết Hinh lại đứng cạnh một cô gái khác.

Vui sướng khi người gặp họa là vì sau đó sắp có trò hay....

Còn về chán ghét.... Đó là vì cô gái mặc y phục màu trắng kia quá mức xinh đẹp, dung nhan nghiêng nước nghiêng thành, cứ như là bước ra từ trong tranh. Điều này khiến một người luôn lấy dung nhan của mình làm tự hào như Kiều Diệp Phượng phải ghen ghét không thôi.

Nàng ta rất muốn xé rách khuôn mặt kia.

Chẳng qua, nghĩ đến trò hay phía sau, Kiều Diệp Phượng lại khẽ cong môi cười.

"Đây không phải là vị hôn phu của công chúa Lưu Phong Quốc sao? Sao thế? Nhanh như vậy đã vứt bỏ Mộc Tuyết Hinh tìm niềm vui mới rồi à? Chà chà, đàn ông đúng là không phải thứ tốt lành gì!"

Kiều Diệp Phượng mặc kệ ánh mắt của những người xung quanh, chỉ cười khẩy mà nói: "Một tên thị vệ nhỏ bé như ngươi, đầu tiên là vì quyền thế mà tư thông với loại con gái ngu ngốc như Mộc Tuyết Hinh, bây giờ lại còn đứng cạnh một cô gái khác dưới mắt bao nhiêu người. Ta thấy cũng chỉ có loại con gái không có đầu óc như Mộc Tuyết Hinh mới chọn ngươi làm hôn phu."

Không sai!

Kiều Diệp Phượng cố ý nói ra điều này trước mặt bao nhiêu người.

Mục đích chính là để tất cả mọi người đều biết, ánh mắt Mộc Tuyết Hinh kém thế nào! Để cho Lưu Phong Quốc càng mất mặt hơn!

Huống chi....

Kiều Diệp Phượng càng muốn nhìn Mộc Tuyết Hinh và Vân Lạc Phong lao vào đánh nhau.

Đáng tiếc, hiện thực không như Kiều Diệp Phượng mong muốn.

Mộc Tuyết Hinh chậm rãi đi về phía Vân Lạc Phong, gương mặt tiếu lệ khẽ mỉm cười, dường như không hề nghe thấy mấy lời châm chọc của Kiều Diệp Phượng.

"Vân cô nương, đáng lý hai ngày trước Tuyết Hinh đã muốn đến bái phỏng người, nhưng vì xảy ra chút chuyện nên không đi được, xin Vân cô nương đừng trách!"

Mặt mày Kiều Diệp Phượng đen lại.

Lấy hiểu biết của Kiều Diệp Phượng đối với Mộc Tuyết Hinh mà nói, nếu có người nhìn ngó nam nhân của Mộc Tuyết Hinh, ả ta chắc chắn sẽ dựng lông lên.

Nhưng tại sao Mộc Tuyết Hinh lại có thái độ hữu hảo với cô gái đứng cạnh Kỳ Tô như vậy?

Nghĩ đến đây, Kiều Diệp Phượng liền nghiến răng nghiến lợi, đáy mắt hiện lên vẻ tức giận và không cam lòng, ánh mắt đầy âm ngoan.

Vân Lạc Phong hất cằm về phía Kiều Diệp Phượng, nói với Mộc Tuyết Hinh: "Các người quen à?"

"Một kẻ điên mà thôi, ta và Mộc nhi không quen người như vậy." Thần sắc Kỳ Tô vô cảm, giọng điệu lạnh lùng.

Kiều Diệp Phượng tức đến sắp nổi bão.

"Kỳ Tô, ngươi cho rằng ngươi là thứ gì hả? Chỉ là một tên thị vệ, ở trước mặt bổn công chúa, còn chưa đến lượt ngươi lên tiếng." Kiều Diệp Phượng giận run người, mặt mày xanh mét, căm tức nhìn Kỳ Tô.

Lúc này, Kiều Diệp Phượng hoàn toàn không nhìn thấy vẻ kinh ngạc trong mắt những người khác.

Thị vệ?

Kỳ gia ở Lưu Phong Quốc cũng xem như là một đại thế gia, thực lực yếu hơn hoàng tộc, nhưng ai bảo Kỳ Tô lại có được một vị sư phụ cường đại?

Đối với người các nước khác mà nói, họ đều đã nghe qua chuyện về Vân Nguyệt Thanh....

Bọn họ không giống những người Kỳ gia trước kia, không cho rằng Vân Nguyệt Thanh mất tích là thật sự biến mất, mà họ tin có lẽ Vân Nguyệt Thanh chỉ bị nhốt ở đâu đó mà thôi, sớm muộn gì bà ấy cũng sẽ trở về.

Thời điểm này mà đắc tội đồ đệ của bà ấy, khẳng định không có quả ngọt để ăn.

"Phượng nhi, muội câm miệng cho ta!"

Một nam tử y phục đẹp đẽ vừa nghe Kiều Diệp Phượng nói xong thì gương mặt liền biến sắc.
 
Chương 1948: Tranh bá bắt đầu (3)


Edit: Sahara

"Hoàng huynh, chẳng lẽ muội nói sai điều gì à?"

Kiều Diệp Phượng siết chặt nắm đấm: "Muội biết hoàng huynh kiêng kỵ trường hợp lớn như tứ quốc tranh bá này, nhưng muội thật sự nhìn không nổi! Trên đời này sao lại có nữ nhân ngu xuẩn và nam nhân vô liêm sỉ đến như vậy? Cũng may là muội đủ thông minh, không bị loại đàn ông này lừa gạt giống như Mộc Tuyết Hinh."

"Ta bảo muội câm miệng muội có nghe không?" Nam tử tuấn tú cao quý giơ tay lên tát Kiều Diệp Phượng một cái.

Nói thật, hắn đã sớm muốn đánh người hoàng muội này, cứ tự cho mình là người thông minh nhất thiên hạ, trên thực tế thì lại ngu không ai bằng.

Trước kia, trong cung, phụ hoàng ghét nhất là các hoàng tử, công chủa xảy ra mâu thuẫn với nhau, cho nên, dù nhiều lần hắn rất muốn đánh Kiều Diệp Phượng, nhưng vẫn phải dằn nén.

Nhưng hiện tại đang ở Phong Vân Thành, sao hắn có thể bỏ qua cơ hội tốt này?

Dù Kiều Diệp Phượng có về cáo trạng với phụ hoàng, hắn cũng có đủ lý lẽ để giải thích!

"Kiều Tử Huyền!" Kiều Diệp Phượng bị tát đến phát ngốc, rất lâu sau mới phục hồi tinh thần, vừa che nửa bên mặt, vừa không dám tin mà nhìn vị hoàng huynh đứng trước mặt: "Ngươi lại dám đánh ta?"

Chắc do quá tức giận, nên Kiều Diệp Phượng không thèm gọi đối phương là hoàng huynh, mà trực tiếp kêu thẳng họ tên.

"Ta đánh muội là để cho muội nhớ lâu một chút. Ngay cả thân phận đối phương còn chưa làm rõ đã vội xuất khẩu cuồng ngôn." Kiều Tử Huyền hừ lạnh: "Kỳ Tô là thiếu gia Kỳ gia, Kỳ gia chính là đệ nhất thế gia của Lưu Phong Quốc! Muội lại dám nói Kỳ công tử chỉ là một thị vệ?"

Kiều Diệp Phượng hơi ngẩn người.

Người của đệ nhất thế gia sao lại đến tham gia tứ quốc tranh bá?

Không phải tứ quốc tranh bá là trận tranh tài giữa hoàng tử và công chúa các nước sao? Người mà bọn họ mang đến cũng toàn là thị vệ và cung nữ.

Quan trọng nhất là, sao người thừa kế đệ nhất thế gia Lưu Phong Quốc lại đi chung với người Thiên Tề Quốc?

"Hoàng huynh, không phải chỉ là một đệ nhất thế gia thôi sao? Huynh lại vì một thế gia mà đánh muội?"

Tuy biết mình đã lầm, nhưng Kiều Diệp Phượng sẽ không xin lỗi. Trong lòng nàng ta đang nghẹn một hơi, tức giận quát lớn.

Đệ nhất thế gia thì như thế nào?

Có thể lớn hơn hoàng tộc chắc?

Huống hồ, nàng ta cũng đâu có nói sai? Kỳ Tô cưới Mộc Tuyết Hinh, không phải chỉ vì địa vị hoàng thất của Mộc Tuyết Hinh à?

Nếu không, lấy thân phận của Mộc Tuyết Hinh, chắc chắn phải liên hôn với hoàng tộc nước khác.....

Kiều Tử Huyền lười nói nhiều với Kiều Diệp Phượng, lạnh lùng ném lại một câu: "Nếu như muội còn muốn ở lại đây, thì nhất định phải nghe lời ta! Bằng không, ta sẽ đưa muội về Tử Nguyệt Quốc!"

Vừa nghe Kiều Tử Huyền muốn đưa mình về, Kiều Diệp Phượng liền sợ đến mức lập tức ngậm miệng, không dám hó hé tiếng nào nữa.

Vốn dĩ Mộc Tuyết Hinh nghe thấy Kiều Diệp Phượng lăng mạ Kỳ Tô như vậy thì rất tức giận, đang định tìm Kiều Diệp Phượng lý luận thì lại bị Vân Lạc Phong giữ lại.

"Một kẻ ăn nho không được thì nói nho chua, chẳng lẽ cô cứ nhất quyết muốn tranh luận với kẻ đó rằng nho có chua thật hay không à?"

Đừng nói Mộc Tuyết Hinh, mà đến tất cả mọi người xung quanh cũng đều ngẩn ngơ.

Một lúc sau, khi phản ứng lại, mọi người mới cùng cười thật lớn.

"Ngươi nói bậy bạ gì đó?" Kiều Diệp Phượng không quan tâm đến cung nữ bên cạnh đang kéo mình lại, hung hăng hất tay cung nữ ra, đôi mắt đầy phẫn nộ nhìn trừng trừng Vân Lạc Phong: "Ta nói nho chua khi nào? Còn nữa, ngươi nói ta không ăn được nho? Đúng là nực cười! Ta đường đường là công chúa Tử Nguyệt Quốc mà lại không có nho ăn sao?"

Đám cung nữ, thị vệ Tử Nguyệt Quốc đều xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất cho rồi. Kiều Tử Huyền càng giận xanh mặt hơn. Chỉ có mình Kiều Diệp Phượng là không biết, tại sao sau khi nàng ta nói những lời này xong thì mọi người xung quanh càng cười lớn hơn.
 
Chương 1949: Tranh bá bắt đầu (4)


Edit: Sahara

"Công chúa điện hạ!" Cung nữ không im lặng nổi nữa nên cẩn thận kéo kéo tay áo Kiều Diệp Phượng: "Ý của cô ta là, công chúa người vừa mắt Kỳ Tô, nhưng vì Kỳ Tô là vị hôn phu của công chúa Lưu Phong Quốc, cho nên người mới nói Kỳ Tô không tốt....."

Cung nữ giải thích đã khá rõ ràng, chỉ thiếu nước nói thẳng ra là Kiều Diệp Phượng ăn không được Kỳ Tô nên mới nói xấu Kỳ Tô.

Mà sự thật đúng là như vậy, không phải à?

Cuối cùng Kiều Diệp Phượng cũng hiểu, gương mặt tú lệ xinh đẹp đỏ bừng lên, môi cắn chặt, đôi bàn tay trắng như phấn nắm lại thành nắm đấm.

Mộc Tuyết Hinh bồi thêm một câu: "Ngươi vẫn nên quay về học nhiều thêm một chút đi! Tránh việc ngay cả ý nghĩa của mấy câu như "không ăn được nho thì nói nho chua" mà cũng không hiểu."

Trước mặt bao nhiêu người, Kiều Diệp Phượng bị mất hết mặt mũi, làm cho vẻ mặt nàng ta ngập tràn oán hận, xấu hổ và giận dữ, ánh mắt nhìn Vân Lạc Phong từ ghen ghét thành ngoan độc.

Nàng ta không động vào Mộc Tuyết Hinh được, chẳng lẽ còn không thể động vào nữ nhân này?

Giữa tiếng cười vang rền của mọi người, hoàng thất Kim Dương Quốc khoan thai tới muộn.

Nhưng, không ai dám có ý kiến với việc Kim Dương Quốc đến muộn, mọi người chỉ bình tĩnh đứng đó, tiếng cười cũng tắt ngấm.

"Xin lỗi! Trẫm đến muộn."

Hoàng đế Kim Dương Quốc - Trình Phi Dương bước nhanh tới, phất tay áo ngồi xuống long ỷ, đứng bên cạnh hoàng đế là một nữ tử tuổi xinh đẹp vô cùng.

Nữ tử này có mái tóc vừa đen vừa dài và dày, như một thác nước.

Diện mạo thanh lệ thoát tục, nếu phải dùng một câu để hình dung, thì chính là "Thanh thủy xuất phù dung". Vẻ đẹp tự nhiên, không cần trang sức hay bất cứ thứ gì phụ trợ.

Cung trang màu tím bồ đào, ưu nhã mà không mất phần tôn quý. Bên hong thắt đai lưng màu vàng nhạt, nhìn tươi mát phiêu dật.

(*bồ đào là quả nho.)

Kỳ Tô nhìn nữ tử đứng bên cạnh Trình Phi Dương, cúi đầu nói: "Người này là đệ nhất thiên tài Kim Dương Quốc, Kim Dương công chúa! Cũng là nữ nhi mà hoàng đế Kim Dương Quốc sủng ái nhất. Địa vị của Kim Dương công chúa là dưới một người, trên vạn người. Thậm chí còn cao hơn cả hoàng hậu."

Tầm mắt Vân Lạc Phong cũng dừng lại trên người Kim Dương công chúa.

Có lẽ Kim Dương công chúa cảm nhận được ánh mắt tìm tòi nghiên cứu đang đặt trên người mình, nên cũng quay đầu nhìn lại....

Khi bắt gặp dung nhan tuyệt sắc nghiêng nước nghiêng thành giữa đám đông, thân là nữ tử mà Kim Dương công chúa cũng phải thấy kinh diễm.

Nàng ta tự nhận diện mạo của mình đã là vô song, lại không ngờ, trên đời này vẫn còn có người xinh đẹp đến như vậy.

Kỳ thật, chỉ luận diện mạo, Kim Dương công chúa tự nhận bản thân không thua kém.

Nhưng trên người cô gái kia lại có một loại khí chất khó ai bì kịp.

Tựa như vương giả, quân lâm thiên hạ!

Phía dưới, mọi người đều đang nhìn hoàng đế và Kim Dương công chúa. Cho dù là người kiêu căng như Kiều Diệp Phượng, thời khắc này, khi đối diện Kim Dương công chúa, nàng ta cũng không dám sinh lòng ghen ghét.

"Các vị, trận tranh bá lần này là do Kim Dương Quốc chúng ta tổ chức, nếu ai chiến thắng thì sẽ là người thống nhất bốn nước, trở thành bá chủ chân chính của bốn nước!"

Trình Phi Dương khẽ cười nói, trên mặt lộ ra tinh quang.

Tuy nói Kim Dương Quốc là quốc gia mạnh nhất trong bốn nước, nhưng các quốc gia khác đều ủng hộ tổ chức trận tranh bá này.

Bởi vì thế cục Phong Vân Đại Lục hiện nay, quả thật cần có một người thống lĩnh toàn cục.

Đương nhiên, tất cả mọi người đều hy vọng người thống lĩnh toàn cục kia chính là mình!

"Tiếp theo đây, mới các nhân tuyển đến từ các nước mang theo đội ngũ của mình đến báo nhân số trong đội!"

Trên thực tế, ngoại trừ Thiên Tề Quốc là có hai đội ngũ tham gia, thì mấy quốc gia khác đều chỉ có một đội ngũ.
 
Chương 1950: Tranh bá bắt đầu (5)


Edit: Sahara

Tuy nhiên, một trong hai đội ngũ của Thiên Tề Quốc chỉ có ba người mà thôi.

Chính vì vậy, khi Tề Linh báo nhân số trong đội, tất cả mọi người đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn bọn họ.

"Ba người? Ta không có nghe lầm chứ? Đội ngũ thứ hai của Thiên Tề Quốc lại chỉ có ba người?"

"Ha, chắc không phải nhị hoàng tử Thiên Tề Quốc cho rằng chỉ cần ba người bọn họ cũng đủ đánh thắng tất cả chúng ta đó chứ? Đúng là buồn cười."

Mọi người đều cười nhạo, vẻ mặt ai nấy đều là mỉa mai.

Thần sắc Mộc Tuyết Hinh thì tràn đầy lo lắng, nàng muốn nói gì đó, nhưng sau khi nhìn thấy vẻ mặt trấn định, điềm nhiên như không của Vân Lạc Phong thì lo lắng trong lòng từ từ tan đi.

Hai người kia, một người là ân nhân mà nàng tin tưởng nhất, một người khác là vị hôn phu của nàng.

Vì thế, nàng tin vào thực lực của họ!

Ngay lúc này, tam hoàng tử Tề Vũ đứng dậy, kiêu căng ngạo mạn nói: "Mọi người không biết vị nhị hoàng huynh này của ta có bao nhiêu ngạo mạn đâu! Trước khi đến đây, nhị hoàng huynh ta đã nói một câu rằng chỉ cần ba người bọn họ thôi cũng đủ nghiền nát tất cả các hoàng tử và công chúa ở đây."

Bởi vì Mộc Tuyết Hinh - công chúa Lưu Phong Quốc có quan hệ với Kỳ Tô, nên người Lưu Phong Quốc không có biểu cảm gì cả.

Tuy nhiên, người Tử Nguyệt Quốc và Kim Dương Quốc vừa nghe thấy lời này, thì lập tức nhìn trừng trừng về phía mấy người Tề Linh đầy giận dữ.

Dù Kiều Tử Huyền không nói gì cả, nhưng trong mắt cũng lóe lên sự bất mãn. Hắn sợ Vân Nguyệt Thanh không sai, nhưng điều này không có nghĩa là hắn cũng sợ Kỳ Tô và Tề Linh.

Huống chi, Tề Linh còn dám nói ra lời nói ngông cuồng tự đại như vậy.

Chỉ có mình Kim Dương công chúa là vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh, giống như không hề nghe thấy lời Tề Vũ. Nhưng đôi con ngươi trong trẻo của nàng ta thì đang nhìn Vân Lạc Phong không chớp mắt.

Nếu nói ở đây có người nào khiến nàng ta phải cảnh giác, thì đó chính là cô gái áo trắng kia.

Chính Kim Dương công chúa cũng không biết lý do tại sao, chỉ là trong lòng nàng ta luôn có cảm giác, có lẽ.... Cô gái này sẽ là kình địch mạnh nhất của nàng ta.

_______________

Tề Linh nhíu mày, muốn bước tới nói gì đó, thì một cánh tay bỗng duỗi ra ngăn hắn lại.

Vân Lạc Phong khẽ mỉm cười, nụ cười thoáng có chút gian xảo, nàng hơi nâng cằm lên một chút.

"Ngươi đã nói đúng một câu, chỉ bằng vào ba người bọn ta cũng đủ chiến thắng tất cả mọi người ở đây."

Cuồng vọng! Kiêu ngạo!

Dưới ánh mắt trào phúng khinh miệt của mọi người, không ngờ Vân Lạc Phong lại ném ra một câu như thế.

Mọi người đều trợn mắt há hốc mồm, trước mặt bao nhiêu hoàng tử và công chúa các nước, cô gái này lại dám thốt ra một câu như vậy?

Đây quả thật là to gan vô cùng, không để bọn họ vào mắt mà!

Kiều Diệp Phượng cười khẩy: "Thực lực của Tề Linh thế nào thì chúng ta đều đã rõ. Còn về hai người các ngươi.... Chỉ sợ còn không bằng cả Tề Linh. Vậy mà còn muốn dựa vào ba người để nghiền nát chúng ta? Bổn công chúa thật chưa từng thấy ai tự cao tự đại như ngươi vậy!"

Vân Lạc Phong khẽ hất cằm, nghiêng đầu liếc mắt nhìn Kiều Diệp Phượng: "Trước kia chưa từng thấy, bây giờ không phải đã để ngươi gặp rồi à?"

"Ngươi....." Kiều Diệp Phượng tức giận nhìn Vân Lạc Phong, lòng ngực phập phồng lên xuống liên tục: "Tốt! Đợi khi trận đấu bắt đầu, để ta xem thử ngươi có bản lĩnh gì!"

Nữ nhân này tưởng rằng ả là Kim Dương công chúa sao?

Kim Dương công chúa có thiên phú cường đại, nếu Kim Dương công chúa nói ra lời này, về tình có thể bỏ qua. Nhưng ả ta là thứ gì? Lại dám nói chỉ cần ba người cũng đủ nghiền nát mọi người?

Đây đúng là chuyện buồn cười nhất nàng ta từng được nghe trong đời.

Nghĩ vậy, Kiều Diệp Phượng liền hung hăng trừng mắt nhìn Vân Lạc Phong. Đợi tranh bá bắt đầu, nàng ta sẽ dùng sự thật chứng minh, rốt cuộc nữ nhân này có bản lĩnh thật, hay chỉ là nóng đầu mà nói càn.
 
Chương 1951: Tranh bá bắt đầu (6)


Edit: Sahara

Ngoài cửa thành.

Nam nhân mặc hắc y đang đứng giữa không trung, cúi đầu nhìn cửa thành hùng tráng uy vũ, khóe môi gợi lên độ cong khẽ khàng.

Tuy nhiên, khi nam nhân kia vừa bước đến gần cửa thành, thì hai binh sĩ trực thuộc Kim Dương Quốc lập tức ngăn hắn ta lại.

"Đứng lại! Mời đưa ra ấn giám chứng minh thân phận!"

"Cút!"

Ầm!

Ngay khi một chữ cút của nam nhân kia vừa thốt ra, thì hai binh sĩ giữ cổng thành liền cảm nhận được một cổ lực lượng cường hãn đánh vào lòng ngực mình. Thân thể bọn họ văng ngược ra sau, đập vào tường thành.

Đợi bọn họ hồi thần lại thì nam nhân kia đã biến mất.

"Mau! Mau đi bẩm báo với bệ hạ, có người không rõ lai lịch xông vào thành!"

Một binh sĩ gắn gượng đứng dậy, tay ôm lòng ngực mình, hơi thở dồn dập đứng quảng từng hồi.

Xong, binh sĩ ấy kéo lê cơ thể bị thương của mình, cố gắng chạy đến quảng trường tổ chức trận tranh bá....

____________

Phong Vân Thành không lớn lắm.

Cho nên, rất nhanh thì nam nhân kia đã tìm được nơi mọi người tập trung. Từ xa xa, hắn đã thấy được bóng dáng của ai kia nổi bật giữa đám đông.

Cùng lúc, người nào đó dường như cũng nhận ra được điều gì nên đột ngột ngước mặt lên. Ngay tức khắc, ánh mắt của nàng chạm vào ánh mắt dịu dàng của nam nhân kia, làm tim nàng chợt đập lỡ đi một nhịp.

Bốn mắt nhìn nhau, Vân Lạc Phong hoàn toàn quên hết tất cả những âm thanh ồn ào chung quanh, chỉ ngơ ngẩn nhìn nam nhân đang đứng giữa bầu trời.

"Vân cô nương?" Kỳ Tô đã nhận ra Vân Lạc Phong có điểm khác thường, nên nương theo ánh mắt của Vân Lạc Phong mà nhìn thử. Sau đó, hắn trông thấy một nam nhân tựa như thiên thần đang đứng giữa bầu trời.

Cảm giác đầu tiên người nam nhân này mang đến cho người ta chính là hắn rất cường đại!

Dù hắn đang mang mặt nạ, nhưng vẫn không thể che giấu khí thế trên người.

Kiều Diệp Phượng cũng thấy người đang đứng giữa bầu trời, nàng ta nhíu mày, hơi ảo não mà nói: "Gã đàn ông này đúng là không biết xấu hổ, biết bổn công chúa đến Phong Vân Thành thì lập tức cố ý đuổi theo tới đây."

Một vị hoàng tử Kim Dương Quốc đang tò mò về thân phận của Vân Tiêu, vừa nghe lời này liền nhìn sang Kiều Diệp Phượng.

"Phượng công chúa quen người kia?"

"Đúng vậy!" Kiều Diệp Phượng cười khẩy khinh thường: "Gã này nhìn trộm sắc đẹp của bổn công chúa, vọng tưởng với bổn công chúa nên ép phụ hoàng ta gả ta cho hắn. Nhưng hắn cũng không nhìn lại bản thân hắn, một kẻ xấu xí không dám gặp người khác, bổn công chúa làm sao có thể ưng hắn?"

Do giữ thể diện, nên Kiều Diệp Phượng không nói cho vị hoàng tử kia biết rằng phụ hoàng nàng ta muốn gả nàng ta cho Vân Tiêu làm thiếp.

Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, Kiều Diệp Phượng nàng ta làm sao còn mặt mũi đứng trên đại lục này nữa?

Trong lúc Kiều Diệp Phượng nói chuyện với hoàng tử Kim Dương Quốc, thì Vân Tiêu đã từ từ đáp xuống đất. Đôi mắt vốn lãnh khốc lúc này lại vô cùng dịu dàng, tầm mắt xuyên thấu qua tất cả mọi người, dừng lại trên người bạch y nữ tử tuyệt sắc.

"Phong nhi..."

Cuối cùng hắn cũng tìm được nàng.

Đời này, nguyện không chia lìa.

Nào ngờ, Kiều Diệp Phượng vừa nghe Vân Tiêu gọi cái tên này, nàng ta còn tưởng Vân Tiêu đang gọi mình, trên mặt lập tức lộ vẻ chán ghét không thèm che giấu.

"Quỷ Đế, ta vất vả lắm mới rời khỏi Tử Nguyệt Quốc đi đến nơi này, vậy mà ngươi còn đuổi theo tới đây? Là ai cho ngươi cái quyền gọi bổn công chúa như vậy hả? Ngươi đừng tưởng phụ hoàng ta tôn kính ngươi, thì ngươi có thể mơ tưởng những thứ không thuộc về ngươi."

Kiều Diệp Phượng cao ngạo hất cằm, bày ra khí thế hơn người mà nói.

Gã đàn ông này nhìn mình bằng ánh mắt dịu dàng như vậy, khẳng định sẽ không dám tức giận với mình, nếu không, mình khó mà ăn nói với phụ hoàng.

Những người khác thấy Kiều Diệp Phượng nói vậy, liền nhìn Vân Tiêu bằng ánh mắt hiểu rõ mọi chuyện.
 
Chương 1952: Tranh bá bắt đầu (7)


Edit: Sahara

Thì ra, nam nhân này đuổi theo công chúa Kiều Diệp Phượng tới đây.

Thoạt nhìn thực lực của hắn cũng không tệ. Khí thế trên người hắn càng khiến người ta có cảm giác run sợ.

Đáng tiếc, hắn quá xấu, nên Kiều Diệp Phượng mới chán ghét hắn.

Hiểu lầm nghiêm trọng này thật ra cũng có lý do chính đáng, bởi vì hai từ Phong nhi và Phượng nhi đồng âm với nhau, vì thế mà đừng nói là Kiều Diệp Phượng, ngay cả những người khác cũng cho rằng người mà Vân Tiêu đang gọi chính là công chúa Tử Nguyệt Quốc.

Tuy nhiên.....

Sau khi gặp lại Vân Lạc Phong, trong mắt Vân Tiêu chỉ nhìn thấy mỗi mình nàng, tất cả tạp âm xung quanh đều bị Vân Tiêu vứt ngoài tai. Hắn đi thẳng một đường về phía bạch y nữ tử tuyệt sắc mà hắn ngày nhớ đêm mong.

"Quỷ Đế, chẳng lẽ ngươi nghe không hiểu tiếng người à? Ta đã nói không thích ngươi, ngươi còn...."

Kiều Diệp Phượng còn chưa nói hết câu thì Vân Tiêu đã lướt qua người nàng ta, tiếp tục đi thẳng về phía trước...

Ngay tức khắc, mặt Kiều Diệp Phượng như hóa đá, rồi trừng lớn hai mắt không dám tin.

Gả đàn ông đáng chết này, lại dám làm lơ mình?

Kiều Diệp Phượng tức đến phát cuồng, quay đầu lại quát lớn: "Quỷ Đế, ngươi đứng lại đó cho ta! Có phải ngươi muốn dùng chiêu lạt mềm buộc chặt để thu hút sự chú ý của bổn công chúa phải không? Bổn công chúa nói cho ngươi biết, ngươi đừng mơ tưởng!"

Càng khiến Kiều Diệp Phượng tức giận hơn chính là Vân Tiêu dường như không hề nghe thấy lời nàng ta nói, mà vẫn từ từ đi đến trước mặt Vân Lạc Phong.

Hắn cất giọng dịu dàng, làm cho những người từng nhìn thấy hắn ở Tử Nguyệt Quốc có cảm giác đây không phải là cùng một người.

"Phong nhi, ta tìm thấy nàng rồi!"

Đúng vậy, hắn đến tìm nàng!

Vân Lạc Phong đột ngột lao vào lòng Vân Tiêu, hai tay vòng qua cổ Vân Tiêu ôm thật chặt, nàng ngước mặt lên, dán môi mình vào đôi môi mỏng của hắn.

Nụ hôn mãnh liệt như muốn làm u ám cả trời đất, đồng thời cũng làm tất cả mọi người trợn tròn mắt.

Vừa rồi không phải Kiều Diệp Phượng nói người này tới tìm nàng ta sao? Thì ra chỉ là nàng ta tự mình đa tình mà thôi.

So với việc mọi người kinh ngạc, thì Kiều Diệp Phượng lại tức đến mức sắp ngất xỉu, nàng ta cắn môi, hai tay nắm thành nắm đấm chặt đến nỗi móng tay đâm sâu vào da thịt.

"Công chúa điện hạ......" Cung nữ Tiểu Thúy lo lắng, cẩn thận gọi Kiều Diệp Phượng.

Kiều Diệp Phượng lại như không nghe thấy Tiểu Thúy gọi, cứ nhìn chằm chằm Vân Tiêu và Vân Lạc Phong, ánh mắt ngập tràn căm hận.

Đương nhiên, Kiều Diệp Phượng căm hận không phải vì thích Vân Tiêu, cũng không phải vì hành động thân mật của Vân Tiêu và Vân Lạc Phong.

Mà là vì.....

Vân Tiêu đã làm nàng ta mất hết mặt mũi trước bao nhiêu người.

Nàng ta mới vừa tuyên bố nói Quỷ Đế tới tìm mình, ai ngờ đối phương còn chẳng thèm liếc mắt nhìn nàng ta lấy một cái, đã vậy còn làm ra chuyện thương phong bại tục với nữ nhân khác.

Chuyện này bảo nàng ta làm sao không tức giận cho được?

"Vân Tiêu, chàng quen cô gái này à?" Vân Lạc Phong buông tay ra khỏi cổ Vân Tiêu, thả tay mình lên hay cánh tay hắn, rồi hất cằm về phía Kiều Diệp Phượng, như cười như không mà hỏi.

Lúc này Vân Tiêu mới chợt hồi thần lại, hắn nương theo tầm mắt Vân Lạc Phong mà nhìn, đập vào mắt Vân Tiêu chính là một gương mặt méo mó vì tức giận.

Vân Tiêu rất nghiêm túc nhìn Kiều Diệp Phượng, giống như đang vắt hết trí não suy nghĩ, cuối cùng, Vân Tiêu lắc lắc đầu: "Chưa từng gặp!"

Sắc mặt Kiều Diệp Phượng lập tức hóa thành màu gan heo.

Câu nói này càng khiến Kiều Diệp Phượng tức giận hơn là làm lơ nàng ta.

Vừa rồi nàng ta còn nói đối phương vọng tưởng đến nàng ta, kết quả, đối phương lại nói không hề quen biết nàng ta.

Sao hắn có thể không biết nàng ta chứ? Nếu không biết, hắn đã không bảo phụ hoàng bức nàng ta làm thiếp cho hắn!

Trên thực tế, Vân Tiêu đúng là không biết Kiều Diệp Phượng.

Lúc Vân Tiêu giết vào Tử Nguyệt Quốc, hắn từng giao chiến với hai cường giả của Tử Nguyệt Quốc, cho nên, người mà Vân Tiêu nhớ, ngoại trừ hai cường giả kia thì chỉ có duy nhất mình hoàng đế Tử Nguyệt Quốc mà thôi.

Dù lúc đó Kiều Diệp Phượng cũng có mặt, nhưng Vân Tiêu không hề để ý đến sự tồn tại của nàng ta.

Cho nên, trong mắt Vân Tiêu, đúng là không biết Kiều Diệp Phượng.....
 
Chương 1953: Cuộc đời này chỉ có một thê tử


Edit: Sahara

Điều buồn cười là Kiều Diệp Phượng lại không hề hay biết rằng việc muốn nàng ta làm thiếp cho Vân Tiêu, là do phụ hoàng mình tự chủ trương.

Từ đầu tới cuối, Vân Tiêu không hề biết đến sự tồn tại của nàng ta!

"Ha.." Kiều Diệp Phượng cười khẩy: "Ngươi cố kỵ người con gái này, cho nên mới không dám nói ra những việc làm của ngươi trong khoảng thời gian qua đúng không? Nếu không phải ngươi để ý ta, thì sao ngươi lại bảo phụ hoàng ta bức ta làm người phụ nữ của ngươi chứ?"

Lúc đó, phụ hoàng đã nói với mình, Quỷ Đế vẫn luôn tìm kiếm một cô gái, người kia rất có thể là thê tử của Quỷ Đế.

Chỉ là trước sau Kiều Diệp Phượng luôn cho rằng, cô gái mà Quỷ Đế tìm khẳng định là một người có dung mạo cực kỳ xấu xí.

Nên Kiều Diệp Phượng chưa từng lường được, cô gái kia chính là Vân Lạc Phong.

Nghĩ đến điều này, Kiều Diệp Phượng có cảm giác bị người ta tát một cái, mặt bất chợt thấy đau.

Sắc mặt Vân Tiêu đã lạnh đến đáng sợ, khí thế trên người cũng biến hóa.

"Kiều Diệp Phượng!" Kiều Tử Huyền thấy hoàng muội mình càng nói càng quá đáng, vội vàng quát lớn muốn Kiều Diệp Phượng câm miệng, sợ sự ngu xuẩn của Kiều Diệp Phượng sẽ mang tai họa đến cho Tử Nguyệt Quốc.

"Muội mau nhận lỗi với Quỷ Đế!"

Nhận lỗi?

Những người không biết thân phận Vân Tiêu đều bị lời này của Kiều Tử Huyền làm cho ngây người.

Hoàng tử Kiều Tử Huyền lại bảo công chúa Kiều Diệp Phượng nhận lỗi với một nam nhân không rõ lai lịch?

"Muội không làm!" Kiều Diệp Phượng vô cùng tức giận, lạnh lùng trừng mắt nhìn Vân Lạc Phong: "Ta nói cho ngươi biết, ngươi chỉ nhặt người đàn ông mà bổn công chúa không cần thôi! Ngươi thật sự nghĩ gã đàn ông này một lòng si tình với ngươi sao? Bổn công chúa chỉ cần ngoắc tay một cái, hắn sẽ lập tức tới chỗ ta ngay!"

Lời này của Kiều Diệp Phượng làm Kiều Tử Huyền xấu hổ đến không biết giấu mặt vào đâu.

Từ lúc vừa đến, Quỷ Đế chưa từng nhìn Kiều Diệp Phượng một cái nào, lại nói rất rõ là không biết Kiều Diệp Phượng.

Vậy mà bây giờ Kiều Diệp Phượng còn có dũng khí nói ra những lời này sao?

Trên thực tế, bản thân Kiều Tử Huyền cũng không biết thực lực thật sự của Vân Tiêu như thế nào, bởi vì ngày mà Vân Tiêu giao chiến với hai cường giả kia, Kiều Tử Huyền không có ở Tử Nguyệt Quốc.

Mà hoàng đế Tử Nguyệt Quốc vì giữ thể diện nên đã phong tỏa tin tức về chuyện này.

Cho nên, Kiều Tử Huyền chỉ biết phụ hoàng rất tôn kính Quỷ Đế, chứ không biết lý do là gì.

Nếu Kiều Tử Huyền biết ngay cả hai cường giả Tử Nguyệt Quốc cũng không đánh lại Vân Tiêu, thì hắn tuyệt đối sẽ không cho Kiều Diệp Phượng ngu xuẩn này có cơ hội nói một chữ nào.

Khóe môi Vân Lạc Phong nhẹ nhàng cong lên, mặt nở nụ cười tươi, đôi mắt đen nhánh ẩn ẩn hiện hiện tia sáng tà khí.

"Vân Tiêu, xem ra trong khoảng thời gian ta không ở bên cạnh, chàng rất tiêu sái nhỉ?"

Vân Lạc Phong quên mất, ở trước mặt nàng, Vân Tiêu là một khúc gỗ từ đầu đến chân, cho nên, lời nói đùa này của Vân Lạc Phong lại bị Vân Tiêu tin là thật.

Ngay lập tức, tim Vân Tiêu khẩn trương, đôi mắt đen như hắc bảo thạch lóe lên sát khí.

Tất nhiên, sát khí này không phải nhầm vào Vân Lạc Phong.

"Ngươi là người Tử Nguyệt Quốc?" Giọng Vân Tiêu đã lãnh khốc tới cực điểm, không khí chung quanh cũng bị hạ nhiệt độ.

Kiều Diệp Phượng cười lạnh: "Biết còn cố hỏi!"

"Xem ra.... Tử Nguyệt Quốc không cần phải tồn tại nữa!" Giọng Vân Tiêu cũng đã lộ rõ sát khí: "Ta thật không ngờ, hoàng đế Tử Nguyệt Quốc lại muốn đưa nữ nhân cho ta!"

Kiều Diệp Phượng ngây người.

Phụ hoàng đưa nữ nhân cho hắn? Nói vậy là ý gì?

Không phải hắn ép phụ hoàng sao?

"Vân Tiêu ta, đời này chỉ có một thê tử!" Ánh mắt Vân Tiêu đã dừng lại trên người Kiều Diệp Phượng.

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thẳng Kiều Diệp Phượng.

Ánh mắt kia đã làm Kiều Diệp Phượng biết thế nào là cảm giác sợ hãi.

"Những kẻ khác, chỉ có chết!"

Vân Tiêu trước nay luôn là lời ít ý nhiều, vừa nói xong thì sát khí trên người cũng phát ra hết, làm cả người Kiều Diệp Phượng không ngừng run rẩy.

Thời khắc này, Kiều Diệp Phượng mới chợt nhớ đến cảnh tượng giao đấu của Vân Tiêu và hai cường giả hoàng tộc ngày hôm đó.
 
Chương 1954: Tín nhiệm


Edit: Sahara

"Ngươi.... Ngươi muốn làm gì?"

Kiều Diệp Phượng run rẩy lùi dần về phía sau.

Gương mặt Vân Tiêu vẫn không có cảm xúc gì, thần sắc lãnh khốc, ánh mắt Vân Tiêu như một tôn sát thần, làm người ta sợ hãi, dường như chỉ cần hắn nhấc tay một cái thì sẽ dễ dàng lấy mạng người khác.

"Quỷ Đế!" Kiều Tử Huyền hơi biến sắc, vội vàng tiến lên: "Hoàng muội trẻ người non dạ, xin Quỷ Đế tạm thời tha cho hoàng muội một mạng, huống chi, dù gì hoàng muội cũng là công chúa Tử Nguyệt Quốc, ngài làm vậy dường như không được hay cho lắm."

Dù Kiều Tử Huyền không thích người hoàng muội này, thì cũng không thể để Kiều Diệp Phượng xảy ra chuyện ngay trước mặt hắn.

Vân Tiêu không trả lời, chỉ lạnh lùng tiếp tục tiến tới gần hai huynh muội Kiều Tử Huyền.

Trên đài cao, vốn dĩ Trình Phi Dương không muốn nhúng tay vào chuyện nội bộ của quốc gia khác, nhưng Kiều Diệp Phượng tốt xấu gì cũng là công chúa đến tham gia tứ quốc tranh bá, hoàng đế Kim Dương Quốc như ông ta không thể để Kiều Diệp Phượng xảy ra chuyện.

Vì thế, Trình Phi Dương lớn tiếng nói to: "Bất luận giữa các ngươi có ân oán gì, các ngươi có thể giải quyết sau khi trận tranh bá kết thúc! Khi đó, Kim Dương Quốc ta tuyệt đối không nhúng tay vào!"

Vân Tiêu lạnh lùng nhìn Trình Phi Dương, không hề dừng lại việc đang muốn làm. Một chưởng phong sắc bén phóng về phía Kiều Diệp Phượng, làm cả người nàng ta văng đi như tên rời cung. Máu tươi cuồn cuộn không ngừng phun ra từ miệng nàng ta.

Sắc mặt Trình Phi Dương đen đi, có lẽ là do không ngờ người này dám cãi lời ông ta.

"Vân Tiêu!"

Đúng lúc này, giọng Vân Lạc Phong chợt vang lên từ sau lưng Vân Tiêu: "Dạy dỗ ả một trận là được, tạm thời đừng đánh chết!"

"Ả vu khống ta!"

Vân Tiêu hơi uất ức, nói.

"Chàng cứ dạy dỗ ả một trận trước là được, chuyện còn lại, ta muốn đích thân giải quyết!" Vân Lạc Phong khẽ nheo hai mắt.

Nhìn trộm nam nhân của nàng, nàng còn chưa tính, vậy mà còn dám bôi nhọ nàng.

Món nợ này, sao có thể dễ dàng bỏ qua?

Trông vẻ mặt uất ức của Vân Tiêu, Vân Lạc Phong liền dịu giọng an ủi: "Chàng nghĩ ta sẽ tin mấy lời nhảm nhí của ả ta sao? Chúng ta ở bên nhau hơn mười năm trời, có sóng gió gì mà chưa trải qua? Sao có thể chỉ dựa vào mấy câu nói của người khác mà khiến ta mất lòng tin vào chàng được?"

Tim của Vân Tiêu cuối cùng cũng được thả lỏng nhờ vào mấy lời này của Vân Lạc Phong, cánh môi dưới lớp mặt nạ khẽ cong lên độ cong nhu hòa.

"Được, ta nghe nàng!"

Tuy nụ cười của Vân Tiêu rất nhỏ, nhưng lại khiến tất cả mọi người rung động.

Không ngờ người đàn ông đáng sợ như sát thần này mà cũng có lúc dịu dàng ngoan ngoãn như vậy.

Không sai! Hình ảnh Vân Tiêu trước mắt làm trong đầu mọi người chỉ hiện lên đúng bốn chữ: dịu dàng ngoan ngoãn!

Cả người Kiều Diệp Phượng càng thêm run rẩy, trong đầu bỗng dưng hiện lên hình ảnh người đàn ông mặc hắc y, lãnh khốc như ma quỷ lần đầu tiên xuất hiện ở hoàng cung Tử Nguyệt Quốc....

Khi đó, hắn ta cao cao tại thượng, tựa như vương giả quân lâm thiên hạ, chỉ một cái nhấc tay là có thể định sinh tử của người khác.

Đoán chừng người của Tử Nguyệt Quốc chưa từng nghĩ tới, nam nhân lãng khốc giết người như rạ cũng có lúc dịu dàng như vậy....

"Nơi này là Phong Vân Thành!"

Trình Phi Dương vỗ bàn đứng dậy, khuôn mặt lãnh lệ: "Mong vị công tử có việc gì thì chờ sau khi tỷ thí xong mới giải quyết!"

Làm như không nghe thấy lời Trình Phi Dương, Vân Tiêu lại đi đến trước mặt Kiều Diệp Phượng.

Ánh mắt Vân Tiêu lạnh băng, từ trên cao nhìn xuống, mang vẻ bễ nghễ thiên hạ mà nhìn chằm chằm Kiều Diệp Phượng.

Cái nhìn này giống như đang nhìn một người chết...

Ầm!

Vân Tiêu dẫm một chân lên ngực Kiều Diệp Phượng, hoàn toàn không có chút thương tiếc vì đối phương là nữ tử.

"Quỷ Đế!" Kiều Tử Huyền cảm nhận được lực lượng khiếp người của Vân Tiêu, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi, cắn răng nói: "Xin ngài thủ hạ lưu tình!"
 
Chương 1955: Kiều Diệp Phượng chết (1)


Edit: Sahara

Vân Lạc Phong chỉ nói đừng đánh chết....

Nhưng không có nói không được đánh đến tàn phế...

Thần sắc Vân Tiêu vẫn lãnh khốc như cũ, xuống tay không lưu tình, mũi chân vừa động đã đá Kiều Diệp Phượng bay lên khỏi mặt đất. Kiều Diệp Phượng bay lên cao rồi rớt xuống đất, mặt đất lập tức sụp xuống thành một cái hố to.

Mặt mày Kiều Tử Huyền trắng bệch, không dám nói một câu nào. Lưu Phong Quốc đứng về phía Vân Lạc Phong, hơn nữa họ cũng rất tức giận vì những lời Kiều Diệp Phượng đã nói trước đó, ai nấy cũng đều hận không thể đánh chết Kiều Diệp Phượng.

Còn về đám người tam hoàng tử Thiên Tề Quốc, có lẽ do bị thực lực và sự cuồng vọng của Vân Tiêu dọa, nên cũng không có ai dám hó hé.

Chỉ có mình hoàng đế Kim Dương Quốc - Trình Phi Dương, ông ta nhìn cao thủ đứng phía sau một cái, người nọ lập tức phóng người vào không trung, từ trên cao đánh xuống.

Vân Tiêu ngẩng đầu, nhìn lão giả đang lao mình xuống, trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo.

Vụt!

Đòn công kích của lão giả kia mang theo sức gió mạnh mẽ, nháy mắt đã thổi rớt mặt nạ và thổi bay tóc của Vân Tiêu. Dưới cuồng phong lồng lộng, một gương mặt tuấn mỹ vô song lộ ra trước mắt mọi người.

Đúng lúc này, Kiều Diệp Phượng cũng đã bò lên từ dưới hố, cả người nàng ta chật vật khó coi, miệng không ngừng nôn máu.

Cũng may Kiều Tử Huyền luôn mang theo linh dược bên người. Linh dược này tuy không thể chữa khỏi thương thế của Kiều Diệp Phượng, nhưng cũng giúp nàng ta có đủ sức mở miệng nói chuyện.

"Quỷ Đế, tên xấu xí nhà ngươi! Chỉ vì bổn công chúa không chịu làm thiếp cho ngươi nên ngươi mới trả thù bổn công chúa như vậy? Ngươi tưởng người phụ nữ bên cạnh ngươi tốt đẹp lắm sao? Không có một cô gái nào không thích đàn ông anh tuấn! Bất kỳ cô gái nào chịu ở bên ngươi, cũng chỉ vì thực lực của ngươi mà thôi! Bổn công chúa thà chết cũng không gả cho kẻ xấu xí như ngươi!"

Vì Vân Tiêu đưa lưng về phía Kiều Diệp Phượng, nên Kiều Diệp Phượng không biết mặt nạ của Vân Tiêu đã rơi xuống, để lộ diện mạo thật sự của hắn. Kiều Diệp Phượng chỉ nghe thấy tiếng hút khí lạnh của mọi người chung quanh.

Kiều Diệp Phượng thầm cười lạnh trong lòng, nàng ta khẳng định biểu cảm này của mọi người là do bị diện mạo xấu xí của Vân Tiêu hù dọa.

Tuy nhiên, Kiều Diệp Phượng vừa nói xong, thì mọi người chung quanh liền nhìn nàng ta bằng ánh mắt đang nhìn kẻ ngốc, giống như nàng ta vừa nói ra điều gì vô cùng ngu xuẩn.

Giữa lúc Kiều Diệp Phượng nghĩ mãi không thông, thì người nam nhân đang đưa lưng về phía nàng ta từ từ xoay người lại....

Ngay tức khắc, sắc mặt Kiều Diệp Phượng cứng đờ, ngay cả hô hấp cũng bị đình chỉ. Nàng ta trợn to hai mắt, cánh môi khẽ run run biểu lộ sự khiếp sợ trong lòng.

Đó là dung mạo thế nào?

Hoàn mỹ như thiên thần, không có chút tì vết, đôi con ngươi đen nhánh như hắc bảo thạch, ánh mắt sắc bén như chim ưng, chỉ mới liếc nhìn một cái mà tim như muốn ngừng đập.

Kiều Diệp Phượng cũng coi như từng gặp qua không ít mỹ nam, thế nhưng, người đàn ông đang đứng trước mặt nàng ta đây, là người đẹp nhất mà nàng ta từng gặp. Đẹp đến nỗi dường như không còn thuộc về hiểu biết của nhân loại nữa.

"Tại sao?" Kiều Diệp Phượng ôm lòng ngực đau đớn, ánh mắt thống khổ: "Rõ ràng ngươi đẹp như vậy, tại sao còn cố tình mang mặt nạ? Ta biết rồi! Chắc chắn là vì ngươi muốn thử ta, thử xem ta có không ngại ngươi xấu xí mà yêu ngươi hay không."

Đến tận lúc này mà Kiều Diệp Phượng còn cố chấp tin rằng, phụ hoàng mình ép mình gả cho Quỷ Đế, là vì Quỷ Đế để ý đến mình.

Đáng tiếc, mình lại tưởng Quỷ Đế rất xấu xí, cho nên mới không đồng ý.

Thần sắc Vân Tiêu vẫn không có chút cảm xúc nào, lạnh lùng nhìn Kiều Diệp Phượng. Hắn chợt duỗi tay ôm Vân Lạc Phong vào lòng, khóe môi khẽ cong lên độ cong thật nhỏ.
 
Chương 1956: Kiều Diệp Phượng chết (2)


Edit: Sahara

"Ngươi nghĩ nhiều rồi! Nhiều năm qua, những người phụ nữ mơ tưởng tới ta quá nhiều, làm ta giết mãi mà vẫn giết không hết. Vì tránh làm thê tử ta không vui, nên khi hành tẩu bên ngoài, ta luôn mang mặt nạ."

Ngươi nghĩ nhiều rồi.....

Bốn chữ này làm Kiều Diệp Phượng gần như phát điên. Hai mắt nàng ta đỏ bừng, nhiều lần muốn lao về phía Vân Tiêu, nhưng vì thương thế quá nặng nên mới bước được vài bước đã té ngã.

Tại sao?

Tại sao mọi chuyện lại biến thành thế này?

Quỷ Đế là kẻ xấu xí thì cũng thôi đi, nhưng tại sao hắn ta lại là người đàn ông trẻ tuổi tuấn mỹ như thế? Thực lực còn vô cùng cường đại. Cái này bảo Kiều Diệp Phượng làm sao vui vẻ được?

Huống chi là suýt nữa thì nàng ta đã là người phụ nữ của Quỷ Đế rồi!

"Phượng nhi...." Kiều Tử Huyền đỡ Kiều Diệp Phượng, rồi ngẩng đầu nhìn Vân Tiêu: "Hoàng muội ta biết lỗi rồi, xin ngài nương tay! Hơn nữa, nơi này là Phong Vân Thành, cao thủ của Kim Dương Quốc sẽ không để ngài tự ý làm xằng đâu."

Khi nói lời này, khóe mắt Kiều Tử Huyền liếc nhìn lão giả cao thủ Kim Dương Quốc một cái. Chỉ thấy lão ta đứng một bên, bất động như núi, giống như chỉ cần Vân Tiêu ra tay thì lão ta sẽ lập tức động thủ ngay.

Giọng điệu Kiều Tử Huyền hòa hoãn hơn: "Quỷ Đế, ta biết thực lực của ngài rất mạnh, nhưng Tử Nguyệt Quốc của ta cũng không yếu. Phụ hoàng ta tôn kính ngài, nên mới có ý định gả Phượng nhi cho ngài. Nếu ngài làm ra chuyện gì quá đáng, Tử Nguyệt Quốc ta cũng sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy đâu."

Lúc này, nội tâm Kiều Tử Huyền đang đắn đo rất nhiều điều.

Quỷ Đế tuổi trẻ tài cao, nếu gả hoàng muội mình cho hắn ta, vậy Tử Nguyệt Quốc sẽ lớn mạnh thêm, thực lực quốc gia tăng cao, vượt qua Kim Dương Quốc chỉ là chuyện sớm muộn.

Hơn nữa, hoàng muội đã biết lỗi thì sau này sẽ không tái phạm nữa.

Vân Lạc Phong cảm nhận được lửa giận trên người Vân Tiêu, nàng nắm lấy tay hắn, rồi liếc nhìn về phía Kiều Tử Huyền.

Ánh mắt ấy vừa chính lại vừa tà.

"Ngại quá, ta là người rất nhỏ nhen. Đời này của chàng ấy chỉ được phép có một mình ta mà thôi! Bất cứ kẻ nào can đảm bước vào cửa Vân gia ta, ta sẽ để kẻ đó vào được mà không ra được!"

Kiều Tử Huyền khẽ biến sắc, miễn cưỡng mỉm cười.

"Cô nương, chuyện này, sợ là cô nương không thể làm chủ được đâu."

Bàn tay ôm vai Vân Lạc Phong của Vân Tiêu bỗng tăng thêm chút sức, đôi mắt vốn đang dịu dàng nghiêm túc nhìn Vân Lạc Phong chợt khôi phục vẻ lãnh khốc liếc nhìn sang Kiều Tử Huyền.

"Không chỉ cuộc đời ta, ngay cả sinh mạng của ta cũng do nàng ấy làm chủ!"

"Nếu nàng ấy muốn ta chết, ta sẽ vì nàng ấy mà chết! Nếu nàng ấy muốn ta sống, vậy thì dù là ai đi nữa, cũng đừng hòng lấy được mạng ta!"

"Ngay cả mạng của ta còn như thế, thì ngươi cho rằng, trong nhà, nàng ấy có làm chủ được ta không?"

Ngay cả sinh tử của hắn mà còn do nàng quyết định, thì có xá gì cuộc đời của hắn chứ?

Vân Tiêu biết, Vân Lạc Phong nói những lời kia là để phòng ngừa có người phụ nữ nào khác lại đến làm phiền bọn họ.

Vậy thì hắn sẽ toàn lực phối hợp cùng nàng.

Nếu không phải như vậy, hắn đã sớm động thủ giết hết đám người này rồi.

"Phong nhi, người phụ nữ kia, không cần nàng ra tay. Ta sợ làm bẩn tay nàng. Hoa đào của ta, ta sẽ tự chặt đứt." Thân thể Vân Tiêu chợt lóe lên, chớp mắt đã xuất hiện ngay trước mặt Kiều Diệp Phượng.

Lão giả cao thủ Kim Dương Quốc còn chưa kịp phản ứng, thì bàn tay Vân Tiêu đã đánh xuống đầu Kiều Diệp Phượng. Vân Tiêu hơi dùng chút sức, cổ Kiều Diệp Phượng lập tức bị ép xuống rồi gãy đôi, máu phun ra ào ạt.

Tất cả mọi người trợn tròn mắt, một số người nhìn thấy cảnh này, chịu không nổi vội vàng chạy qua một bên nôn mửa không ngừng.

Vân Tiêu nhìn cái đầu trong tay, chợt ngẩn ngơ. Hắn từ từ nhìn lại Vân Lạc Phong rồi nói bằng giọng vô tội: "Ta chỉ không cẩn thận dùng lực hơi lớn thì ả đã chết rồi. Ta thật sự không cố ý......"

__________

*Sa: nếu không phải hình tượng nhân vật của Tiêu ca từ đầu đến cuối đều là thẳng thắn lạnh lùng, thì ta đúng là muốn mắng một câu: Đồ vô sỉ!!!!
 
Chương 1957: Kiều Diệp Phượng chết (3)


Edit: Sahara

Khóe miệng Vân Lạc Phong khẽ giật giật vài cái.

Không cẩn thận dùng lực hơi lớn, nên làm chết người?

Đây là kết quả của việc dùng lực không cẩn thận à?

Nhưng mà, nhìn cái vẻ mặt vô tội kia của Vân Tiêu, Vân Lạc Phong cũng không nỡ nói gì.

Suy cho cùng, dù Vân Tiêu không ra tay thì nàng cũng đâu có tha cho Kiều Diệp Phượng.

Trước đó ngăn cản Vân Tiêu, chẳng qua là do nàng muốn tự mình động thủ mà thôi....

"Không sao! Chết thì thôi!" Vân Lạc Phong nhún vai, không có ý kiến.

Dường như việc chết một mạng người cũng đơn giản như ăn miếng cơm vậy.

Kiều Tử Huyền ngây dại, hắn nhìn cô gái nằm trong vũng máu, đột nhiên cảm thấy bi thương và tức giận cùng cực.

Dù hắn không thích người hoàng muội này, nhưng tốt xấu gì thì đây cũng là muội muội cùng cha cùng mẹ, hiện tại lại chết ngay trước mặt hắn.

Chỉ tiếc, Kiều Tử Huyền biết khả năng mình tới đâu, nên dù phẫn nộ cũng không dám lên tiếng.

Những người còn lại đều bị chấn động kinh ngạc, ai cũng không ngờ Vân Tiêu thật sự dám ra tay giết người ngay dưới mũi cao thủ Kim Dương Quốc.

"Tiểu tử!"

Trình Phi Dương nổi trận lôi đình, lạnh giọng quát: "Ngươi thật sự không xem mệnh lệnh của trẫm ra gì đúng không?"

Trình Phi Dương tức giận như vậy hiển nhiên không phải vì cái chết của Kiều Diệp Phượng.

Với ông ta mà nói, Kiều Diệp Phượng sống hay chết, thì có liên quan gì đến ông ta?

Ông ta tức giận là vì Vân Tiêu dám phớt lờ lời nói của ông ta, còn dám giết người ngay trước mặt ông ta như vậy.

Chuyện này bảo một hoàng đế như ông ta làm sao nhẫn nhịn?

Đáng tiếc.....

Vân Tiêu chẳng thèm nhìn Trình Phi Dương lấy một cái, mà chỉ bình thản đi về lại bên cạnh Vân Lạc Phong.

Đôi mắt vốn lạnh lùng tràn ngập sát khí, khi nhìn đến hình dáng người con gái mình thương liền đổi thành dịu dàng như nước.

"Nếu nàng muốn thống lĩnh bốn nước, ta giúp nàng đánh hạ nó, được không?"

Vân Lạc Phong nhún vai: "Ta thích dựa vào thực lực chính mình hơn!"

Vân Tiêu giật mình, rồi lại mỉm cười: "Được, ta ủng hộ nàng!"

Nếu nàng thích tự mình đánh chiếm thiên hạ, ta ở bên cạnh ủng hộ nàng cũng có sao đâu?

Chỉ cần nàng muốn, ta nguyện vì nàng làm tiên phong, thay nàng chinh chiến, quét sạch mọi trở ngại trên đường cho nàng.

______________

Hai người không coi ai ra gì mà đứng đó trò chuyện, lại khiến không ít người tức giận.

Trình Phi Dương siết chặt nắm đấm, hai mắt lãnh lệ. Đúng lúc này, Kim Dương công chúa ở bên cạnh đột nhiên lên tiếng: "Phụ hoàng, công chúa Tử Nguyệt Quốc đã chết, chúng ta không cần lãng phí thời gian vì một người chết, chi bằng nhanh chóng bắt đầu tứ quốc tranh bá còn hơn."

Những lời này thành công kéo lý trí Trình Phi Dương trở về.

Đúng vậy, đối với Trình Phi Dương mà nói, tứ quốc tranh bá mới là chuyện quan trọng nhất lúc này. Còn về tên tiểu tử ngông cuồng kia, đợi kết thúc tranh bá mới tính sổ với hắn cũng không muộn...

"Nếu hoàng nhi của trẫm đã cầu tình, vậy trẫm tạm tha cho các ngươi trước!" Trình Phi Dương lạnh lùng cười, thần thái khí phách hiên ngang mang theo một tia sáng lạnh: "Tuy nhiên, hình như ngươi không phải người của nước nào trong bốn nước, cho nên ngươi không có tư cách tham gia trận tỷ thí lần này."

Thực lực người đàn ông này rất mạnh, ngay cả Kim Dương công chúa cũng không phải đối thủ của hắn ta...

Vì tăng thêm đảm bảo, Trình Phi Dương sẽ không mạo hiểm để Vân Tiêu tham gia tranh bá.

Vân Tiêu giữ nguyên vẻ mặt vô cảm nhìn Trình Phi Dương, sát khí trên người từ từ phát ra ngoài, dần dần hình thành gió lốc, gây áp lực vô hình, làm mọi người chung quanh chỉ hít thở thôi cũng thấy khó khăn, giống như có bàn tay ai đó đang bóp chặt cổ họng mình, làm mình không tài nào thở nổi.

Đột nhiên, một bàn tay mịn màng phủ lên mu bàn tay Vân Tiêu, đè tay hắn lại. Vân Tiêu quay sang nhìn, liền bắt gặp đôi mắt đen nhánh đang đượm ý cười.

"Đây là trận chiến của ta! Vân Tiêu, ta không thể lúc nào cũng ỷ lại chàng, ta cần dựa vào sức của mình đi tranh đoạt thiên hạ!"

Ánh mắt Vân Lạc Phong rất kiên định, kiên định đến mức khiến Vân Tiêu không thể không thu lại sát khí mà ngoan ngoãn gật đầu: "Được, tất cả đều nghe theo nàng!"
 
Chương 1958: Kiều Diệp Phượng chết (4)


Edit: Sahara

Vân Lạc Phong buông tay Vân Tiêu ra rồi đi về phía đám người Kỳ Tô.

"Người đâu, đưa thi thể công chúa Tử Nguyệt Quốc xuống dưới trước!" Trình Phi Dương chán ghét nhìn thi thể trong vũng máu, hơi nhíu mày rồi hỏi Kiều Tử Huyền: "Tứ hoàng tử Tử Nguyệt Quốc, ý của tứ hoàng tử thế nào?"

Kiều Tử Huyền chắp quyền thi lễ, hốc mắt đỏ ửng, nói: "Bệ hạ, xin cho hoàng muội ta ở lại Phong Vân Thành thêm mấy ngày, đợi tranh bá kết thúc, ta sẽ đưa hoàng muội về nước."

Kiều Diệp Phượng chết cũng đã chết, hắn không thể từ bỏ tư cách tham gia tứ quốc tránh bá được.

"Được!" Trình Phi Dương gật đầu: "Trẫm chấp thuận cho công chúa lưu lại Phong Vân Thành thêm mấy ngày, nhưng không hy vọng công chúa làm bẩn dịch trạm. Tứ hoàng tử, ngươi hiểu chứ?"

"Đa tạ bệ hạ!"

Trình Phi Dương quét mắt nhìn sang hai người Vân Tiêu và Vân Lạc Phong, rồi khẽ rũ mi mắt che đi tức giận và địch ý trong mắt.

Tứ quốc tranh bá là một cơ hội tốt....

Ông ta sẽ để Vân Lạc Phong kia nếm mùi hậu quả!

Đã phạm sai lầm thì phải trả giá!

"Sau đây sẽ bắt đầu tứ quốc tranh bá!" Giọng Trình Phi Dương đột ngột lớn hơn: "Mọi người đều biết, Phong Vân Đại Lục chúng ta vẫn luôn như rắn mất đầu, vì thế mà hiện giờ Phong Vân Đại Lục rất loạn, có rất nhiều cường giả du tán khắp nơi kết minh lại, muốn đối đầu với bốn nước chúng ta."

Trong tình huống bình thường, khi đột phá đến cảnh giới Thiên Thần thì sẽ được hoàng tộc chiêu mộ. Nhưng có một số ít cường giả không thích thần phục ai, nên từ chối quy thuận hoàng tộc.

Hiện tại, những cường giả đó đã liên kết thành một đội ngũ, muốn lật đổ sự thống trị của bốn nước.

Đây là nguyên nhân chính mà Trình Phi Dương chiếu cáo thiên hạ, muốn tìm ra một người đầy đủ bản lĩnh để thống lĩnh bốn nước.

"Các vị yên tâm, bất luận là quốc gia nào chiến thắng trận tranh bá này, đều sẽ trở thành quốc gia đứng đầu trong bốn nước, có thể hiệu lệnh tứ quốc, ai cũng không thể chống lại!" Trình Phi Dương nói năng rất khí phách, mặt tràn đầy tự tin.

Trên thực tế, Trình Phi Dương ban ra chiếu cáo này còn có một nguyên nhân khác nữa, đó là ông ta muốn ba quốc gia còn lại đều quy thuận và nghe lệnh ông ta.

Nhưng tự Trình Phi Dương cũng hiểu rất rõ, vô duyên vô cớ khó mà thu nạp các nước khác. Trùng hợp đúng vào lúc này, các cường giả du tán lại kết minh muốn lật đổ tứ quốc. Vì thế, Trình Phi Dương lập tức vịn lấy cái cớ này, muốn để Kim Dương Quốc trở thành quốc gia thống lĩnh bốn nước.

Còn về nguy cơ thất bại....

Trình Phi Dương chưa hề nghĩ đến.

Trong mắt Trình Phi Dương, tất cả thiên tài trong bốn nước, không có một ai đủ khả năng thắng được Kim Dương công chúa - con gái của ông ta! Cho nên, người đứng đầu trận tranh bá này chắc chắn là Kim Dương công chúa.

"Phụ hoàng..." Giọng nói thanh lãnh của Kim Dương công chúa vang lên giữa quảng trường an tĩnh: "Trời đã không còn sớm, chúng ta nên bắt đầu tỷ thí thì hơn!"

Không biết là cố ý hay vô tình mà ánh mắt Kim Dương công chúa khẽ đảo qua gương mặt Vân Lạc Phong một cái, đáy mắt nàng ta mang theo một chút thận trọng.

Trong số những người ở đây, người có thể trở thành đối thủ của mình... Có lẽ chỉ có cô gái kia!

Tuy nhiên, trận chiến lần này, mình chỉ được thắng, không được thua!

Nghĩ đến hậu quả của việc thất bại, tim Kim Dương công chúa đột ngột căng thẳng, lực tay đang nắm chặt lại cũng mạnh hơn.

"Các vị, nội dung trận tránh bá này rất đơn giản. Địa điểm diễn ra trận tranh bá là ở Thiên Phạt Sâm! Đề mục tỷ thí là do trẫm và hoàng đế của ba quốc gia khác cùng thương lượng ra đề, hơn nữa, ngọc tỷ của bốn nước cũng được giấu trong Thiên Phạt Sâm."

Trình Phi Dương nói tiếp bằng giọng lãnh lệ: "Trong quá trình tìm kiếm ngọc tỷ, mặc kệ là tự mình tìm được nơi giấu, hay là cướp từ tay người khác đều được, người nào lấy được nhiều ngọc tỷ nhất chính là người chiến thắng!"

"Nếu mỗi người đều tìm được một ngọc tỷ, vậy thì ai về đến Phong Vân Thành trước sẽ là người chiến thắng!"
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom