Chương 1556: Em nói sẽ không ghét bỏ anh 24


Edit: Hạ Thiên

Beta: Tinh Niệm

Có vẻ như cả nửa cánh tay hắn đều đã sưng phồng lên.

Cô còn muốn nói gì đó, cuối cùng thấy hắn buông mắt xuống, một bộ cự tuyệt cùng cô nói chuyện.

Nửa ngày sau, cô mới nói

"Thực xin lỗi, tiền thuốc men hết bao nhiêu có thể tìm tới tôi để lấy."

Mới vừa nói xong, người nào đó liền ngẩng đầu, dùng đôi mắt sâu kín nhìn cô.

Tiểu Hoa trong lòng cân nhắc.

Ánh mắt kia, như kiểu cô vợ nhỏ bị chồng phụ lòng vậy ta.

Ừm, xem xét kỹ lại từ phương diện nào đó, thì ký chủ xác thật là cái người phụ lòng hắn.

Cô phụ một lòng say mê của Quân Vực.

Nếu nói như vậy......Tiểu Hoa cảm thấy Quân Vực đại nhân còn rất đáng thương.

Tô Yên dời tầm mắt, bưng ly nước trêи bàn rời đi.

Trong chốc lát sau, Trịnh loan cũng bước vào.

Hắn không hề có ý định thay cái áo đã bị ướt của mình, cứ như vậy để lộ nửa tay áo bị nước sổi vẩy vào.

Làm như vậy, sợ là muốn làm cho vết bỏng thêm nặng.

Hội nghị tiếp tục bắt đầu.

Tô Yên thường thường liếc qua cánh tay đỏ bừng kia.

Hai tay hắn ở gần nhau, cánh tay đỏ ửng kia càng thêm rõ ràng.

Thế cho nên vốn là tính toán triển khai áp đảo để chốt lại hợp đồng này, bởi vì vấn đề riêng của Tô Yên mà cho đến cuối cùng, hai bên vẫn không nói vừa ý nhau.

Ngược lại tập đoàn K càng là chiếm thế thượng phong.

Trong lần đàm phán này, Trịnh loan hiếm khi nhìn Tô Yên.

Cho đến khi kết thúc mới ngẩng đầu, câu môi, ý vị thâm trường nói

"Trước đó nghe Tiền trợ lý nói, Tô phó tổng luôn là cao thủ đàm phán. Hiện giờ vừa gặp, cũng chỉ thường thôi."

Tô Yên nhìn thoáng qua thời gian.

12 giờ.

Cô nói

"Trịnh chủ tịch không đói bụng sao?"

Trịnh loan nhìn Tô Yên, bỗng nhiên cười

"Tô phó tổng nếu quan tâm tôi ăn gì, chi bằng đem lực chú ý đặt lên trêи hợp đồng thì hơn."

Tô Yên không nói chuyện.

Hợp đồng này, hắn ký hay không cũng được.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Mỗi lần cùng hắn biện luận, cô giống như không thể thắng được.

Hắn luôn có rất nhiều lý do không thể hiểu được, luôn có thể tìm đúng cơ hội trả đũa.

Hơn nữa, hợp đồng này là chia 3:7, đã là nhượng bộ nhất của Tô thị rồi, lại nhượng bộ thêm, vậy không gọi là hợp tác nữa, là bị khi dễ đi.

Còn nữa, toàn bộ buổi sáng, rõ ràng hắn chính là có chuẩn bị mà đến, liên tục bắt bẻ điều kiện trong hợp đồng.

Người Tô Yên mang đến bị áp đến không hề có lực đánh trả, một đám ủ rũ cụp đuôi.

Trịnh loan nói

"Xem ra, Tô phó tổng không thể thuyết phục tôi ký vào hiệp ước này."

Hắn chồng tay lên nhau.

Tầm mắt Tô Yên lại bị hấp dẫn đi.

Cánh tay đỏ rực kia, không biết có phải là bị sung rộp lên hay là như thế nào, nhìn cứ thấy có điểm quái quái.

Trịnh loan tiếp tục nói

"Nếu quý công ty không thể khiến tôi vừa lòng, vậy chỉ có thể lấy biện pháp khác."

Tiền trợ lý bên cạnh nhíu mày, suy nghĩ nên cứu vãn thế cục này như thế nào.

Nửa ngày sau, lại nghe Trịnh loan nói

"Thành phố X này cũng không phải chỉ có một xí nghiệp là Tô thị.

Tự nhiên, năng giả cư chi*."

*có năng lực ắt sẽ tìm đến

Ý ngoài lời chính là, nếu anh không được, tôi đây liền cẩn thận chọn chọn kẻ khác.

Ai có thể cho tôi lợi nhuận lớn nhất, ai có thể hợp tâm ý tôi nhất, tôi liền tuyển người đó.

Tô Yên gật đầu

"Được"

Đồng ý xong, cô lại liếc nhìn thời gian một cái.

Động tác thường xuyên xem thời gian này làm Trịnh Loan đối diện chú ý tới.

Hắn không nói chuyện mà chỉ nhìn Tô Yên, sắc mặt có điểm âm trầm.

Tuy rằng cũng là cười, nhưng trước đó còn xem như đang ngụy trang một chút, nhìn qua như là người tốt. Hiện giờ cười lên liền thấy lệ khí nồng đậm.

Nhìn là đã biết không phải thứ gì tốt.

Rõ ràng vẫn là khuôn mặt tinh xảo mang khí chất cao quý kia. Nhưng liếc mắt là thiên đường, giây tiếp theo lại là địa ngục.
 
Chương 1557: Em nói sẽ không ghét bỏ anh 25


Edit: Hạ Thiên

Beta: Tinh Niệm

Hội nghị kết thúc, Tô Yên đi sau mọi người rời khỏi phòng họp.

Chỉ là đi tới đi lui, lại nhớ tới cổ tay đỏ rực bị bỏng của hắn.

Bước chân Tô Yên chậm lại, do dự một lúc, cô quay lại, không vào hầm đỗ xe mà là đi đến trung tâm thương mại bên cạnh.

Khi Trịnh loan xuất hiện dưới bãi đỗ xe, hắn vẫn luôn trầm mặc, quanh thân mang theo áp lực vô hình.

An Đồng An Túc đi theo ở đằng sau cũng là yên tĩnh, không nói một câu.

Cho đến khi ngồi trêи xe, An Túc mở miệng

"Thiếu chủ, cánh tay ngài bị thương, hẳn là đi bệnh viện băng bó một chút."

Nửa ngày trôi qua mới nghe thấy người kia có chút mất kiên nhẫn nói

"Trở về."

An Túc còn muốn nói cái gì đó, nhưng tính tình vị này hiện tại không được ổn định lắm, hắn không nên chuốc họa vào thân.

Nhưng An Đồng lại nhịn không được, nói

"Thiếu chủ, thân thể quan trọng."

An Đồng coi Quân Vực giống như động vật được quốc gia bảo hộ vậy.

Thân kiều thịt quý, thật sự việc Quân Vực trọng thương đã để lại bóng ma cho hắn.

Hiện giờ thiếu chủ chỉ bị chảy một chút máu cũng đã có thể khiến hắn chuẩn bị sẵn trận địa nghênh đón quân giặc tới.

Nhưng mà, thiếu chủ của hắn lại không hề để bụng.

An Đồng cũng là lần đầu thấy có người bị bỏng, chẳng những không lập tức cởi quần áo, mà còn ở bên ngoài dính thêm ít nước sôi nữa.

Là muốn vị Chủ Thần kia nhìn thấy, muốn cô đau lòng sao?

An Đồng trong lòng bắt đầu cân nhắc.

Khi đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên nhìn thấy một thân ảnh chạy tới.

Tô Yên tìm một vòng, còn tưởng rằng bọn họ đi rồi.

Cuối cùng, ở bãi đỗ xe tìm được bọn họ.

Cô đứng ở trước cửa xe, gõ gõ cửa kính.

Đợi nửa ngày, người trong xe mới hạ cửa kính xuống.

Tô Yên duỗi tay, đưa một túi thuốc qua.

"Cái này để trị liệu chỗ bị phỏng."

Quân Vực ngẩng đầu nhìn cô một cái.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Cười như không cười

"Tô tiểu thư hà tất phải tiêu pha như vậy, tôi cũng sẽ không ăn vạ cô."

Tô Yên nhìn cách nói chuyện âm dương quái khí của hắn.

Cô nhìn về phía An Túc đang ngồi trêи ghế lái.

"Thuốc này, một ngày ba lần. Trong đó có hướng dẫn cách bôi, các ngươi hẳn là xem hiểu."

An Túc xuyên qua kính chiếu hậu nhìn về thiếu chủ.

Thiếu chủ nhà họ hai tròng mắt luôn lẳng lặng nhìn chằm chằm Tô Yên.

An Túc đã từng thấy qua cảnh mấy người vợ giận hờn chồng mình, hẳn là không kém thiếu chủ nhà hắn lúc này là bao.

Xem ánh mắt kia của thiếu chủ, Tô Yên như đang thiếu hắn 800 vạn vậy.

Một bộ dáng hận không thể đem người ta trói về.

An Túc trầm mặc một lúc, vẫn là duỗi tay nhận lấy

"Cảm ơn Chủ Thần đại nhân."

Tô Yên lắc đầu

"Là trách nhiệm của tôi."

Nước ấm kia là do cô làm đổ vào cánh tay hắn.

Tuy rằng, không thể hiểu sao lúc đó hắn lại xuất hiện ở phía sau cô, còn dán gần như vậy, khiến.....

Nói xong, cô nhìn thời gian.

Nếu không đi, sợ là đến chỗ Tô Cổ sẽ bị muộn mất.

Sau đó xoay người liền rời đi.

Thực mau một chiếc màu đen xẹt qua trước xe của Quân Vực.

An Túc từ kính chiếu hậu nhìn thiếu chủ.

"Thiếu chủ?"

Không biết khi nào, Quân Vực đã cầm túi thuốc mỡ kia ở trong tay.

Tới tới lui lui lật xem.

Chờ xem xong rồi, ném sang chỗ ngồi bên cạnh, nói

"Đuổi theo xem."

An Túc sửng sốt

Theo đuôi ai?

Sau đó mới nhớ tới chiếc xe màu đen mới vừa rời đi phía trước bọn họ là của Tô Yên.

"Vâng, thiếu chủ."

An Túc lập tức lái xe đuổi theo.

Tô Yên một đường chạy, thực mau tới thánh đức cao trung.

Đi xuống xe, đầu tiên là giải thích với bảo vệ trông cửa, rồi đi vào bên trong.

Tô Yên xuyên qua nhiều vị diện như vậy, hiếm khi có công việc nào quan trọng.
 
Chương 1558: Em nói sẽ không ghét bỏ anh 26


Edit: Hạ Thiên

Beta: Tinh Niệm

Duy chỉ có vị trí người giám hộ này, một đời lại một đời, từ nhà trẻ đến cấp ba, từ làm mẹ đến làm chị, đều là cô phụ trách.

Thế cho nên đi họp phụ huynh, nghe thầy cô phân tích thành tích học sinh, cùng với việc xử lý nhập học gì đó, cô đều rất quen thuộc.

Thực mau, Tô Yên đi tới lớp Tô Cổ.

Thầy cô đơn giản phân tích bài thi nhập học của Tô Cổ một chút, nhân tiện khen ngợi đứa nhỏ này, bảo Tô Yên ký tên, tỏ vẻ cô hãy yên tâm giao con trai cho họ.

Sau khi nói xong, thầy cô trở về văn phòng.

Tô Cổ mặc đồng phục học sinh đứng ở bên cạnh Tô Yên, nói

"Em đi học đây."

Tô Yên nhìn hắn.

Tâm tình có điểm không nói rõ được.

Cô đã nhìn hắn từng chút từng chút lớn lên, từ lúc còn rất nhỏ cho đến bây giờ.

Cô chứng kiến hắn trưởng thành.

Cảm giác có chút kỳ diệu.

Tô Cổ nói

"Em cũng không biết vì sao mà nhất định phải bảo chị tới ký tên. Chỉ là cảm thấy, hẳn là chị nên tới."

Tô Yên gật đầu.

"Ân, đúng vậy."

Người giám hộ này, cũng chỉ có cô thích hợp nhất.

Sau khi trò chuyện xong, Tô Yên đi ra bên ngoài trường học, mà Tô Cổ thì trở về lớp học của mình.

Bên ngoài, xe Quân Vực ngừng trước cổng trường, ánh mắt hắn vừa sáng vừa tối, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Khi Tô Yên nhìn thấy Quân Vực lần nữa đã là ba ngày sau.

Vẫn là bởi vì việc hợp tác kia.

Bởi vì ba Tô luôn giữ lại mãi, Trịnh Loan quyết định cho ông ta một cơ hội nữa.

Hai giờ chiều nay, gặp mặt ở phòng họp.

Tô Yên chính là bởi vì chuyện này mà lần nữa bị kêu đi.

Lần này, đội hình hai bên đều cực kỳ lớn, phòng họp là bàn dài, hai bên mỗi bên chiếm cứ nửa cái bàn.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Tô chủ tịch phỏng chừng là đem toàn bộ nhân tài của công ty đều gọi tới, mục đích chính là không định xong được hợp đồng này, thề không bỏ qua.

Khi Tô Yên đến, bắt gặp trường hợp hai bên đang khẩn trương giằng co.

Tô chủ tịch tự mình trình diện, một bên cười ha hả giảng hòa, một bên nêu ra điều kiện của mình, hai bên ngươi tới ta đi ai không ai chịu nhường ai.

Tô Yên vừa xuất hiện, ba Tô nhìn qua, đứng lên cười nói

"Tiểu Yên, con đã đến rồi."

Nói xong, vẫy vẫy tay với Tô Yên.

Theo đó nói với Trịnh loan

"Nghe nói hai vị đã gặp qua, vậy tôi không cần nhiều lời giới thiệu làm gì, Tiểu Yên là con gái tôi, tính cách trầm ổn nên tôi cũng yên tâm."

Trong giọng nói tràn đầy vui mừng.

Có vẻ khi ba Tô nói lời này, hoàn toàn đã quên hiện tại Tô Yên đang trong giai đoạn nghỉ ngơi.

Đối diện, Trịnh loan mở miệng

"Nghe danh đã lâu."

Tô Yên nhìn qua.

Hắn mặc bộ tây trang tinh xảo, đôi tay buông xuống bên dưới bàn, nhìn không được.

Cho đến khi người bên cạnh nói nói mấy câu, sau đó đem một phần văn kiện đưa cho Trịnh loan, hắn lúc này mới nâng tay lên, ký tên.

Vừa giơ tay lên liền phát hiện tay phải của hắn sưng lợi hại.

Ba ngày qua đi, chỗ bị phỏng thấy thế nào mà càng ngày càng lợi hại hơn.

Lực chú ý của Tô Yên dừng ở trêи tay hắn.

Cô không muốn quản quá nhiều chuyện cá nhân. Hắn lớn đến như vậy, khẳng định có thể tự chăm sóc bản thân thật tốt. Vết bỏng như vậy, qua hai ngày thì sẽ tốt thôi.

Chỉ là trong lòng nghĩ như thế, nhưng nhìn lại cái tay sưng như cái bánh bao kia, đỏ đến phát tím.
 
Chương 1559: Em nói sẽ không ghét bỏ anh 27


Edit: Hạ Thiên

Beta: Tinh Niệm

Tô Yên cúi đầu, nhẹ mím môi một chút, xoa xoa vị trí ngực.

Không biết vì sao, khung cảnh hắn hắn suy yếu, vết thương chồng chất lên nhau ở Minh Giới lại thoáng hiện trước mặt cô.

Tô Yên nhíu mi một chút, tâm tình không thế nào tốt được, hơn nữa còn là càng ngày càng không tốt.

Cô một câu cũng không nói, chỉ đứng ở chỗ đó, trong đầu không ngừng hiện lên những vết thương kia.

Từ sau khi tới thế giới này, những hình ảnh đó đều trở thành giấc mơ của cô, luôn luôn nhớ tới, mà vừa nghĩ tới, tâm giống như bị cắt ra vậy.

Cứ lặp lại tuần hoàn như thế, cho đến khi Trịnh loan xuất hiện.

Nhìn hắn hoàn hảo không chút thương tổn nào ở trước mặt mình, cô mới rốt cuộc không nhớ tới nữa.

Hiện giờ, bởi vì vết bỏng kia chăm sóc ba ngày không tốt, còn càng ngày càng nặng hơn, lại lần nữa kϊƈɦ phát hình ảnh đó trong đầu cô.

Mỗi một lần hắn gặp cô đều là như thế này, bộ dáng như chẳng có chuyện gì xảy ra, hắn cố ý lừa gạt, không cho cô biết.

Tô Yên nắm chặt tay, cúi đầu.

Rốt cuộc có người nhắc đến chuyện nghỉ ngơi.

Trịnh loan không biết đi ra ngoài làm cái gì.

Ba Tô quay đầu lại nói chuyện cùng cô.

"Tiểu Yên, con sao lại không nói câu nào? Việc hợp tác này rất quan trọng. Hơn nữa thấy con cùng Trịnh chủ tịch rất quen thuộc nhau. Đến lúc đó con mở miệng......."

Tô phụ còn chưa nói xong, Tô Yên liền đi ra ngoài.

Cô đứng ở chỗ ngoặt, không biết đang xem phong cảnh gì ngoài cửa sổ, hay suy nghĩ sự tình gì.

Cho đến khi, một người đi tới chỗ cô.

Là Trịnh loan.

Khi Trịnh loan nhìn thấy Tô Yên ở chỗ ngoặt, hắn sửng sốt một chút.

Một câu cũng không nói, tiếp tục đi vào trong, phảng phất như không nhìn thấy Tô Yên.

Thái độ này, chính là khác hoàn toàn với trước đó.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Khi đi qua bên người Tô Yên, cô liền duỗi tay kéo hắn lại, sau đó ấn người lên tường.

Cô nói

"Cho tôi xem vết thương của anh."

Giọng nói nhàn nhạt, nghe không ra chút phập phồng, tư thái bắt ép rõ ràng.

Trịnh loan không nhúc nhích mà chỉ là nhìn cô, hỏi

"Tôi cùng cô có quan hệ gì sao? Tô tiểu thư có phải quản quá rộng rồi hay không?"

Tô Yên nghe xong, không có ý muốn rút lui chút nào.

Cô thực nghiêm túc nói

"Anh có thể tự mình cởi ra, hoặc là để tôi giúp anh."

Giọng nói vang lên, lông mi Trịnh Loan run rẩy, nâng mắt lên

"Tô phó tổng đối đãi với người sẽ giúp đỡ công ty các cô trong tương lai như vậy sao?"

Tô Yên nhìn hắn không tự cởi ra, liền muốn duỗi tay giúp hắn.

Lúc này, An Đồng xuất hiện, nhíu mày nói

"Chủ Thần đại nhân, mong ngài tự trọng."

Tô Yên ngẩng đầu, liếc An Đồng một cái, ánh mắt không chút gợn sóng.

An Đồng mở miệng, thanh âm trịnh trọng

"Ngày đó, là ngài mở miệng nói không muốn cùng thiếu chủ ở bên nhau. Hiện giờ lại dán lấy ngài ấy, sợ sẽ bị người ta nói là "lạt mềm buộc chặt", "tâm cơ thâm hậu"."

Lời trong lời ngoài toàn là ý châm chọc.

Tô Yên hành động không chút do dự.

Cơ hồ ngay khi An Đồng nói xong.

Xoẹt một tiếng, Tô Yên đã xé rách tay áo Trịnh Loan, cánh tay bị phỏng cực kỳ nghiêm trọng ki, liền xuất hiện trong tầm mắt cô.

Mặt trêи máu chảy loang lổ, một ít bọt nước còn xảy ra.

Liếc mắt nhìn một cái, hình ảnh kia, thật sự là cảm thấy chói mắt.

Tô Yên mím môi, nhăn mày, có chút bực bội.

Cô nắm chặt tay, tự mình khắc chế một chút, tiện đà ngẩng đầu nhìn về phía An Đồng

"Ngươi là phế vật sao? Có phải ngoài việc biết nói chuyện ra thì những việc khác đều không làm được?"
 
Chương 1560: Em nói sẽ không ghét bỏ anh 28


Edit: Hạ Thiên

Beta: Tinh Niệm

An Đồng nhìn thấy cánh tay Trịnh loan cũng sửng sốt, hắn không nghĩ tới sẽ nghiêm trọng như vậy.

Thuốc mỡ kia, thiếu chủ mỗi ngày đều bôi. Là hắn tận mắt nhìn thấy đó!

Trịnh loan rút tay về, cười khẽ

"Tô phó tổng đã có thời gian tới cười nhạo cấp dưới của tôi, chi bằng suy nghĩ nên làm như thế nào để tôi có thể vừa lòng, ký xong hợp đồng này thì hơn. Vì công ty cô mà kiếm ích lợi nhiều một chút."

Tô Yên không dám dùng sức túm, sợ hắn bị thương.

Cô nói

"Đi bệnh viện."

Trịnh Loan cười châm chọc, tới gần Tô Yên

"Tô Phó tổng không khỏi tự cho mình vị trí quá cao đi. Chỗ nào có tư cách quản chuyện của tôi?"

Tô Yên nhíu mày.

Cô nhìn gương mặt này, rất muốn tiến lên xoa nhẹ giúp hắn.

Trịnh loan càng tới gần, liền thấy trêи cổ Tô Yên có vết cắn, đã kết vảy, vết cắn cũng mờ đi.

Đây là do hắn cắn.

Nghe cô nói không muốn cùng hắn ở bên nhau liền tức giận, lúc ấy hận không thể đem nữ nhân này một ngụm cắn chết.

Tô Yên nhìn hắn dựa lại gần, liền kéo cánh tay không bị thương của hắn.

"Đi bệnh viện."

Cô lại một lần nữa nói.

Sau đó chính là lôi hắn đi ra ngoài.

Lúc này An Đồng không nói lời nào, chủ động làm tài xế lái xe, Tô Yên cùng Trịnh Loan ngồi ở sau xe.

Một đường chạy đến bệnh viện.

Tiểu Hoa nhìn, cảm xúc ký chủ hình như không ổn định lắm.

Dần dần, suy nghĩ tình huống mấy ngày nay, cảm thấy cảm xúc ký chủ bắt đầu không ổn như vậy là từ lúc ra khỏi Minh giới.

Vẫn luôn héo héo, đôi khi lại thực nôn nóng, cực kỳ giống bộ dáng khi gặp trời mưa.

Hiện giờ, cẩn thận suy nghĩ.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Chẳng lẽ ký chủ biến thành cái dạng này, có quan hệ cùng Trịnh Loan?

Nó nghĩ, sau đó càng cân nhắc thì lại càng cảm thấy có đạo lý.

Lại nhìn xem Trịnh loan, dọc đường đi vẫn luôn nhắm mắt lại, cũng không thèm để ý Tô Yên.

Chờ tới bệnh viện, hắn là bị Tô Yên kéo vào.

Bác sĩ kiểm tra miệng vết thương của hắn một chút, sau đó nhịn không được nói

"Cậu.... không thể chỉ bị đổ một chút nước ấm lên tay mà thành cái dạng này được, đây là nhiều lần bị phỏng, trình độ nghiêm trọng đều sắp đạt tới cấp bậc cao nhất rồi."

Nói xong, bác sĩ một bên kế đơn thuốc, nói

"Cái này phải cẩn thận dưỡng thương, trong ba ngày tới phải đến châm cứu giảm nhiệt. Cô chẳng lẽ không có phát hiện hắn bị sốt nhẹ sao? Nếu là chờ đến buổi tối, sợ là muốn sốt đến mơ hồ."

Bác sĩ có chút không tán đồng nhìn người đàn ông kia. Nói xong, lại nhìn về cô gái bên cạnh đang gắt gao lôi kéo tay hắn.

Là một cô gái khá xinh đẹp, có vẻ đang rất mất kiên nhẫn.

Bác sĩ kia mở miệng

"Cô gái, đây là bạn trai cô đi? Xem trang phục cô chắc là công việc rất bận đi? Nhưng mà dù vội hay không cũng nên quan tâm bạn trai mình một chút. Đừng mất kiên nhẫn, khi nên chăm sóc thì vẫn nên để ý nhiều hơn. Dù sao công việc và bạn trai đều quan trọng như nhau a."

Bác sĩ kia còn chưa nói, thằng nhóc này lớn lên đẹp như vậy, chắc hẳn sẽ có không ít người nhớ thương đâu. Nếu cô không hảo hảo quý trọng, làm tên nhóc này thương tâm, phỏng chừng những vệ tinh kia đều phải tranh cướp mà dành hắn.

Dù sao diện mạo tiểu tử này đúng là có thể khiến đám con gái tranh đoạt mà.

Trịnh Loan vốn dĩ còn thấy rất phiền với tên bác sĩ nhiều chuyện này, nhưng mà nghe xong lời cuối cùng kia, lông mi Trịnh Loan run rẩy.

Hắn nghiêng đầu nhìn Tô Yên bên cạnh, chỉ thấy cô nhíu mày bực bội tỏ vẻ không có chút kiên nhẫn nào.

Thân thể Trịnh Loan cứng đờ trong chớp mắt.
 
Chương 1561: Em nói sẽ không ghét bỏ anh 29


Edit: Hạ Thiên

Beta: Tinh Niệm

Hắn không nói chuyện, dời tầm mắt đi.

Chờ bác sĩ đi ra khỏi văn phòng, An Đồng cũng ra ngoài sắp xếp mọi chuyện, Trịnh loan rút tay mình về, nói

"Tô phó tổng vội như vậy thì không cần ở chỗ này quan tâm tôi."

Tô Yên không nói chuyện, đứng ở chỗ đó chờ.

Trịnh loan tới gần cô, tầm mắt sâu kín

"Tô phó tổng hà tất phải như vậy?

Dù cho cô ở chỗ này cùng hắn bao lâu, hợp đồng kia cũng sẽ không có bất kỳ thay đổi gì.

"Dù sao hiện giờ chúng ta cũng không có quan hệ gì. Cô cũng không có gì lý do ở lại đây nữa."

Tô Yên nhìn cánh tay hắn đã được bác sĩ băng bó xử lý xong, hiện giờ còn đang chườm lạnh.

Cô mở miệng

"Bác sĩ nói miệng vết thương của anh không chỉ bị phỏng một lần."

Vừa nói, vừa muốn cầm túi chườm đá giúp hắn.

Rõ ràng, đồng chí Trịnh Loan cũng không muốn phối hợp.

Hắn câu môi cười lạnh

"Nếu đã không phải một lần bị phỏng kia tạo thành, vậy càng không có quan hệ gì cùng cô. Tô phó tổng đã vội như vậy, hà tất đem thời gian của mình đặt trêи người tôi?"

Cô nhíu mày càng ngày càng chặt, trong lòng càng rối loạn.

Nhìn hắn thật lâu, cô nói

"Vậy anh dưỡng thương cho tốt."

Nói xong, đưa túi chườm đá trong tay cho hắn. Sau đó xoay người liền rời đi, chỉ để lại Trịnh loan sống lưng cứng đờ đứng ở chỗ đó.

Hắn nhìn bóng dáng Tô Yên rời đi, không nói một lời.

Đi đến cửa bệnh viện, Tô Yên dừng bước chân lại.

Cô nhíu mày, liên tiếp xoa ngực. Tay nắm chặt, cỗ bực bội kia càng ngày càng lợi hại.

Cô quay đầu lại nhìn thoáng qua.

Tiểu Hoa nhìn bộ dáng này của ký chủ, nhịn không được phóng mắt lên không trung.

Là trời sắp mưa sao?

Không đúng a.

Ánh nắng tươi sáng, vạn dặm không mây, không có khả năng trời sẽ mưa a.

Tiểu Hoa do dự một lúc, phân vân giữa ký chủ đang sợ hãi hay là quan tâm, nó vẫn là lựa chọn vế sau đi.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Nó mở miệng

"Ký chủ, chị cảm thấy chỗ nào không thoải mái sao?"

Thật lâu sau, Tô Yên cũng không quay đầu nữa mà đi tiếp.

Ngồi trêи xe taxi, cô nhắm mắt lại, cảm giác có chút tốt lên, lúc này mới nói

"Ngực đau."

Tiểu Hoa nhịn không được nói

"Thân thể chị có phải mắc bệnh rồi hay không? Muốn đi kiểm tra một chút không??"

Tô Yên lắc đầu

"Không có việc gì, chỉ cần không nhìn tới hắn, không nghĩ tới hắn liền sẽ không đau."

Cô xoa nhẹ trong chốc lát.

Cùng Tiểu Hoa nói chuyện, lực chú ý chuyển dời đi, hình như tim có chút bớt đau, mày đang nhíu chặt cũng dần dần buông ra.

Thực mau, Tô Yên đã trở lại công ty, tiếp tục hoàn thành việc của mình.

Trịnh Loan rời đi, chỉ còn lại mình An Túc ở đằng kia duy trì đại cục.

Bỗng nhiên thấy Tô Yên trở về, An Túc như suy tư gì.

Hắn nói

"Tô chủ tịch, chuyện này tôi cần đáp án của Trịnh chủ tịch. Đến lúc đó, dù cho kết quả thế nào, đều sẽ báo cho ngài."

Tô chủ tịch miễn cưỡng duy trì ý cười.

Ông ta tự mình tới, thế nhưng còn bị thả bồ câu, Trịnh Loan này rốt cuộc là tuổi trẻ khí thịnh, không biết nặng nhẹ.

Nếu là hợp đồng này được ký kết còn tốt, nếu là không được thông qua......

Trong mắt ba Tô hiện lên một tia âm trầm.

Tô gia ở thành phố X triển lâu như vậy, ngành sản xuất châu báu còn là top đầu, nếu là hắn muốn ở thành phố X vòng qua Tô thị mà vẫn tiếp tục hoành hành, quả thực nằm mơ!

Chờ ba Tô ra khỏi phòng, những người còn lại cũng chuẩn bị rời đi.

An Túc nói

"Không biết Tô phó tổng có thể lưu lại một chút không. An Túc có chút lời muốn nói riêng cùng Tô phó tổng."

Tô Vũ nghe thấy lời này, ngón tay gắt gao nắm chặt văn kiện.

Người tập đoàn K này một người hai người đều rất coi trọng Tô Yên.

Chị ta có tài đức gì? Nếu là so về năng lực, cô không hề kém hơn so với Tô Yên.
 
Chương 1562: Em nói sẽ không ghét bỏ anh 30


Edit: Hạ Thiên

Beta: Tinh Niệm

Chỉ là bởi vì tiếp nhận chậm hơn một ít, cho nên cô không thể hoàn toàn hiểu rõ hạng mục này.

Nếu lúc trước cả hai đều đồng thời chuẩn bị hạng mục này. Cô nhất định có thể so với Tô Yên càng tốt hơn.

Tô vũ cắn răng, có điểm không cam lòng, chỉ cảm thấy uổng một phen khát vọng, lại không cách nào thể hiện ra.

Cuối cùng giậm chân một cái, đi ra khỏi phòng họp.

Thực mau, trong phòng hội nghị chỉ còn lại Tô Yên cùng An Túc.

An Túc nói

"Không biết Chủ Thần đại nhân có thể báo cho tôi biết, thiếu chủ đang ở đâu?"

Tô Yên

"Ở bệnh viện gần nhất."

Lúc ấy cô chỉ chú ý đến tay Trịnh Loan, cho nên bệnh viện kia tên là gì đều không có chú ý đến.

Hiện giờ An Túc vừa hỏi, cô chỉ có thể hàm hồ nói một câu.

An Túc đẩy mắt kính một chút

"Không biết thiếu chủ vì sao đi bệnh viện?"

"Sốt nhẹ, cánh tay bị bỏng nghiêm trọng."

Tô Yên nói xong, mở miệng

"Chuyện khác, anh có thể gọi điện thoại hỏi đi. Còn có việc gì khác không?"

An Túc cười gật đầu

"Có"

"Chuyện gì?"

"Thiếu chủ nhà tôi, tính tình không tốt lắm. Tôi sợ ngài ấy làm ra việc gì bất lợi cho bản thân. Khẩn cầu Chủ Thần đại nhân luôn bật máy 24/24 giờ để An Túc có thể gọi cho ngài."

Nói xong, An Túc lại nói

"Đương nhiên, ngài đã không có bất luận quan hệ gì cùng thiếu chủ. Việc này là có chút làm khó người khác. Ngài cũng có thể không cần làm như tôi bảo. Dù sao mạng thiếu chủ vẫn là phải dựa chính ngài ấy. Ngài ấy nếu là muốn làm ra chuyện gì, ai cũng ngăn không được."

Tiểu Hoa nghe lời này, cẩn thận cân nhắc.

Đây là uy hϊế͙p͙ sao?

Đây là uy hϊế͙p͙ đi?

Tô Yên nghe xong, không nói chuyện.

Cô nắm chặt một góc quần áo, lâm vào trầm tư, theo bản năng lại bắt đầu ăn kẹo sữa, một viên tiếp một viên.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Không biết khi nào đã dưỡng thành thói quen này, chỉ cần có một sự việc khó giải quyết, liền sẽ bắt đầu ăn cái này.

Chỉ là 90% đều dùng vào việc có quan hệ với Quân Vực.

Những việc có thể khiến cho cô khó nghĩ, khó giải quyết, chỉ có thể là vì hắn.

Mỗi một bước đi đều phải quay đầu lại nhìn xem, xác định chính xác hay không.

Cô ăn kẹo sữa, một viên tiếp một viên.

An Túc nhìn Tô Yên.

Thật lâu sau, hắn mở miệng

"An Túc có một chuyện không rõ, vẫn là hy vọng Chủ Thần đại nhân giải đáp."

Tô Yên nhìn về phía hắn

"Ngươi nói."

An Túc nhìn chằm chằm vào cô

"Tôi không tán thành việc ngài cùng thiếu chủ ở bên nhau, nhưng có thể nhìn ra được, ngài quan tâm thiếu chủ. Vì sao lại đột nhiên nói ra quyết định không muốn cùng thiếu chủ ở bên nhau?"

Tô Yên trầm mặc trong chốc lát.

Cô nói

"Mấy vạn năm hắn không ở đây, ta đều là sống như vậy, và sau này cũng sẽ tiếp tục như vậy."

Nếu bọn họ ở bên nhau nhất định dẫn đến cả hai bên đều phải chịu tổn thương.

Vậy không bằng từng người mạnh khỏe đi.

Quân Vực một thân trọng thương kia, là bởi vì cô. Nếu như tách ra, có lẽ sẽ là một lựa chọn không tồi.

Cô thậm chí suy đoán rất nhiều lần, suy đoán một cách khách quan nhất là Quân Vực tương lai tự nhiên sẽ kế thừa vị trí tôn chủ Thâm Uyên Ma Vực, Minh giới sẽ không có người dám động thủ với hắn.

Mà cô, Chủ Thần đứng đầu, được Thiên Đạo coi trọng, chẳng qua chỉ là tiếp tục sinh hoạt như trước kia mà thôi.

Nhàm chán chút.

Tuy lần tìm lại thần cách này đã quen có hắn, nhưng lại lần nữa biến thành như trước kia, cũng không phải là việc không thể chịu nổi.

Vô luận suy đoán như thế nào, hai người bọn họ ở bên nhau thì kết quả đều sẽ không có chút nào tốt.

Từ trước tới nay cô đều không nghĩ tới những điều này.

Cô chỉ là cảm thấy, thích thì ở bên nhau, không thích liền không thể miễn cưỡng.

___

Huhu thực sự càng đến cuối năm ta lại càng bận, vậy nên tiến trình cũng dẽ bị ảnh hưởng chút ????.

Ta sẽ cố hết sức để bạo chương nhanh nhất có thể nhaaaa ?
 
Chương 1563: Em nói sẽ không ghét bỏ anh 31


Edit: Hạ Thiên

Beta: Tinh Niệm

Cho đến khi ở Minh giới, nhìn thấy bộ dáng đầy chật vật cùng chi chít vết thương của hắn.

Cô có điểm chịu không nổi.

Từ khi ra khỏi nơi đó, tâm liền liên tiếp đau, có thể là đau quá lợi hại, cô không muốn mình tiếp tục đau nữa, cho nên mới bắt đầu chủ động tự hỏi chuyện của mình và hắn về sau.

An Túc nghe xong, mở miệng

"Chủ Thần đại nhân thời gian vạn năm này chính là như vậy. Nhưng thiếu chủ nhà tôi hoàn toàn đều là dựa vào ý chí mong muốn được gặp ngài mà duy trì yêu hồn yếu ớt. Bằng không, sợ là vạn năm trước ở Minh Giới đã bị tra tấn đến hôi phi yên diệt."

An Túc mở miệng

"Chỉ là hiện giờ, xem thái độ ngài kiên quyết, là thật sự muốn chấm dứt đoạn tình cảm này."

Hắn dừng một chút

"An Túc không phải là vì thiếu chủ mình mà bất bình. Chỉ là hy vọng khi Chủ Thần đại nhân đưa ra quyết định, có thể suy xét đến tâm tư thiếu chủ một chút."

Tô Yên nghe xong, gật đầu

"Được, ta đã biết."

An Túc gật đầu

"Đa tạ Chủ Thần."

Nói xong, hắn cầm túi văn kiện bên cạnh, đi ra ngoài.

Phòng họp to như vậy chỉ còn lại mình Tô Yên.

Cô ở đằng kia ngồi trong chốc lát, sau đó lại ăn rất nhiều kẹo, một viên rồi lại một viên.

Tiểu Hoa cảm thấy ký chủ sẽ không ăn kẹo tới nghiện rồi chứ?

Nó đã từng xem qua ký lục, khi nhân loại gặp phải áp lực lớn sẽ rất ưu sầu, sẽ rất muốn hút thuốc hoặc uống rượu.

Mà ký chủ bởi vì tửu lượng bằng 0, cho nên ăn kẹo là giải pháp tốt nhất, sờ túi tiền một chút liền có.

Này... một đời rồi một đời, chẳng lẽ là dưỡng thành thói quen, suy nghĩ một chút liền muốn ăn kẹo??

Tiểu Hoa nhỏ giọng nói

"Ký chủ, chị ăn kẹo có chút nhiều rồi a."

Nhìn xem đống vỏ kẹo đã chất đầy thành ngọn núi nhỏ.

Tô Yên nghe tiếng Tiểu Hoa, bừng tỉnh.

Phục hồi tinh thần mới phát hiện mình đã ăn nhiều kẹo như vậy.

Cô thu thập vỏ kẹo, sau đó về nhà.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Chờ đến khi cô về nhà, Tô Cổ cũng đã tan học trở về.

Bạn học Tiểu Hồng hiện giờ đi đường cơ bản là không có vấn đề, cũng vào sáng hôm nay nhập học vào lớp 6 trường cấp một*.

*bên Trung cấp 1 có 6 năm học.

Vốn muốn để nó học cấp hai, nhưng suy xét đến việc đầu óc nó không tốt lắm. Cuối cùng, vẫn là dưới một bậc đi.

Cô đối với Tiểu Hồng cũng không có yêu cầu gì quá lớn, chỉ là hy vọng nó có thể khai quật thêm nhiều trò chơi thú vị, trừ bỏ ăn hoa cùng bắt con bướm ra thì cái khác đều có thể.

Tự nhiên, việc học hành của Tiểu Hồng đều gom tới hết trêи người Tô Cổ.

Tiểu Hồng học ở Tiểu học Thánh Đức.

Cùng nơi học của Tô Cổ là cao trung Thánh Đức rất gần nhau.

Việc học trêи dưới đã sắp xếp xong.

Khi ăn cơm tối, lực chú ý của Tô Yên vẫn luôn dừng ly kem trước mặt Tiểu Hồng.

Cô nhìn Tiểu Hồng trong chốc lát.

Tiểu Hồng nhỏ giọng nói

"Em muốn ăn kem ly, không muốn ăn cơm."

Tô Yên nhìn nó, bỗng nhiên mở miệng

"Tiểu Hồng, ta nhớ rõ thân thể của em có một khối minh thạch."

Tiểu Hồng sửng sốt một chút, sau đó quơ quơ hai chân ngắn nhỏ của mình, nhìn qua có vẻ rất là mê mang.

Tô Yên nói

"Ta hiện tại không cảm thụ được năng lượng của Minh Thạch trêи người em nữa."

Tiểu Hồng nghe được, thực vui vẻ

"Yên Yên! Là cục đá kia từ trong thân thể của em chạy ra ngoài sao?"

Tiểu Hồng đang vui vẻ, thình lình trêи trán nó có hình một khối đá vụn loé sáng lên một chút, như là muốn chứng minh sự tồn tại của mình.

Tô Cổ sửng sốt, suy tư chốc lát rồi nói

"Trách không được gần đây cảm thấy đầu óc ngươi không được tốt lắm, Hóa ra là cục đá chạy lên đầu ngươi rồi."

Tô Yên cũng không nghĩ tới, cục đá này còn có thể chạy lung tung được.

Tiểu Hồng nghe lời Tô Cổ vừa nói, sau đó liền vươn tay sờ trán mình.
 
Chương 1564: Em nói sẽ không ghét bỏ anh 32


Edit: Hạ Thiên

Beta: Tinh Niệm

Sau đó phản bác

"Ta siêu thông minh."

Tuy rằng cũng không biết vì sao nó có thể nói lời này được. Nhưng xem ra, nó thực sự tự tin.

Ân, tự tin là chuyện tốt.

Dù sao sống ở trong mộng so với hiện thực càng dễ tiếp thu một chút.

Tô Cổ khó có khi phối hợp gật gật đầu, tỏ vẻ tán thành với Tiểu Hồng.

Tiểu Hồng thấy thế càng vui vẻ.

Lúc này, lại nghe Tô Cổ nói một câu

"Hai ngày này ngươi cứ vui vẻ đi đã, chờ cục đá kia hoàn toàn chiếm cứ đầu óc ngươi, có muốn vui vẻ cũng vui vẻ không nổi."

Động tác ăn cơm của Tiểu Hồng lập tức dừng lại.

Nó nhịn không được, duỗi tay đi sờ đầu mình.

Trong lòng có điểm thấp thỏm, cục đá kia sẽ không thật sự chiếm cứ đầu nó chứ?

Tô Cổ nhìn bộ dáng Tiểu Hồng bất an như vậy, nói

"Ngươi hẳn là nên thấy may mắn."

Tiểu Hồng mê mang hỏi lại

"Vì sao?"

"Bị một cục đá thông minh hơn ngươi chiếm cứ, nếu cục đá đó mà ngốc hơn, đó chính là tận thế."

Một câu này của Tô Cổ, rốt cuộc làm Tiểu Hồng hoàn toàn ăn không ngon.

Nó hừ một tiếng, đôi chân thật vất vả duy trì được ba ngày, trong nháy mắt liền biến về cái đuôi, trườn về căn phòng nhỏ của mình.

Nó cần phải xem bé rối Teletubbies một chút để trấn tĩnh lại.

Tức khắc, trêи bàn cơm chỉ còn lại hai người Tô Cổ cùng Tô Yên.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Cả hai đều là dạng người ít nói, cho nên một bữa cơm liền ăn xong trong an tĩnh.

Tô Yên ăn xong liền lên lầu.

Tô Cổ nhìn bóng dáng cô rời đi, trầm tư trong chốc lát.

Mấy ngày sau, Tô Yên đều không có đi làm, chỉ ở nhà nghỉ ngơi.

Nhưng mà dù có là ở nhà nghỉ ngơi, cảm xúc của Tô Yên cũng có chút không ổn định.

Cô cũng phát hiện ra điều đó, nhưng càng phát hiện ra, thì càng muốn khống chế. Càng muốn khống chế, lại càng bực bội.

Cuối cùng, Tô Yên đi ra ngoài.

Cô tự mình đi xác nhận tình huống của hắn một chút.

Bằng không, trong đầu luôn sẽ nhớ tới cánh tay bị bỏng đến đỏ bừng kia.

Cô dựa vào ký ức, tìm đến bệnh viện cách Tập đoàn Tô Thị gần nhất.

Tới bệnh viện, hỏi y tá mới biết được hắn không có nằm viện nữa mà đã về nhà.

Vết thương kia cũng không phải là nghiêm trọng quá. Chỉ cần chú ý dưỡng thương mấy ngày thì có thể tốt lên.

Tô Yên hỏi Tiểu Hoa

"Hắn không quá nghiêm trọng nữa, dưỡng hai ngày thì tốt rồi. Cho nên, hẳn là không cần qua xác nhận đi?"

Nhưng mà khẩu khí nói chuyện kia, cũng không biết là muốn Tiểu Hoa trả lời hay là lầm bầm lầu bầu một mình.

Tiểu Hoa nhìn bộ dáng ký chủ liên tiếp thất thần, nó bỗng nhiên thấy khổ sở thay ký chủ.

Ký chủ từ nhỏ đã khuyết thiếu tình cảm. không ai dạy cô, cho nên cô không hiểu.

Nhưng tất cả cảm xúc của cô, rối rắm, không xác định cùng không an tâm, tất cả đều dùng trêи người Quân Vực đại nhân.

Dựa theo phong cách hành sự của ký chủ trước kia.

Nếu đã không có liên quan, đổi lại là người khác, sống hay chết, ký chủ đều sẽ không quan tâm.

Nhưng cố tình là Quân Vực.

Hắn bỏng, cô sẽ đi mua thuốc cho hắn, hơn nữa còn là cưỡng chế bắt hắn nhận.

Hắn rõ ràng là tự mình lăn lộn làm vết phỏng ngày càng nghiêm trọng thêm.

Việc mua thuốc cũng đã mua, dẫn đi khám cũng đã đi. Nhưng ở nhà mấy ngày nay, cô bực bội không được, nhíu mày càng ngày càng chặt.

Rõ ràng rất muốn đi gặp hắn.

Cuối cùng khi tới bệnh viện, vừa rối rắm lại vừa bất an.
 
Chương 1565: Em nói sẽ không ghét bỏ anh 33


Edit: Tinh Niệm



Theo lý trí mà nói, việc này đã không quan hệ gì với cô, cô không cần đi xem hắn.

Nhưng là cô không khống chế được chính mình, muốn tận mắt nhìn thấy hắn không có việc gì.

Nếu là lúc ban đầu Tiểu Hoa sùng bái ký chủ, có đánh chết nó cũng không tin ký chủ từ trước đến nay luôn làm việc dứt khoát, thế nhưng cũng sẽ có loại rối rắm không biết nên làm cái như lúc này.

Năm phút sau, Tô Yên lấy ra một tấm danh thϊế͙p͙ lần trước Tô Cổ cho cô.

Bấm dãy số trêи đó, gọi qua.

Thực mau điện thoại bên kia có người nhận

"Xin chào."

Giọng nói ôn hòa lại quen tai, là An Túc.

Tô Yên câu đầu tiên là

"Tôi là Tô Yên, tôi không biết nhà của Trịnh loan ở đâu."

Đầu kia sau khi trầm mặc ba giây, nói ra một cái địa chỉ.

Tô Yên hỏi

"Hắn thế nào? Khá hơn chút nào không?"

An Túc thong thả mở miệng

"Còn sống."

Nói xong câu này, hắn liền cắt đứt điện thoại.

Tô Yên nghe xong, sửng sốt trong chốc lát.

Sau đó chậm rãi nhẹ nhàng thở ra, có vẻ không còn nóng nảy như trước.

Cô xoa ngực, hình như đã thoải mái chút.

Lúc này Tiểu Hoa nói

"Ký chủ, hắn không có việc gì, chúng ta còn đi xem sao?"

Tô Yên chậm rì rì gật đầu

"Đi"

Nửa giờ sau, Tô Yên cầm theo một đống đồ bổ, đứng ở trước mặt một căn phòng.

Đứng một lát cô mới ấn chuông cửa.

Đi ra mở cửa là An Đồng.

Khi An Đồng nhìn thấy là Tô Yên, đầu tiên là sửng sốt. Sau đó, bài xích cùng chán ghét trong mắt càng đậm hơn so với trước kia.

Hiện giờ, Tô Yên ở trong mắt An Đồng chính là một yêu nghiệt, là một họa thủy, chuyên môn gây tai họa cho thiếu chủ nhà bọn họ.

An Đồng thật sự là không muốn mở cửa cho Tô Yên.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Hắn nhíu mày

"Thiếu chủ mỗi lần gặp cô đều xui xẻo một lần, Chủ Thần đại nhân không phải đã chặt đứt quan hệ cùng thiếu chủ? Cần gì phải tới nơi này làm gì?"

Tô Yên bị hắn nói cho sửng sốt.

Có lẽ là lời hắn nói quá đúng, thế cho nên cô không có phản bác.

Đây là lần đầu tiên Tiểu Hoa nhìn thấy ký chủ hiện lên vẻ do dự quẫn bách như vậy.

Cô đứng ở chỗ đó, giống như tự hỏi lý do mình xuất hiện ở nơi này.

Cuối cùng, cô nói

"Tôi sẽ không đi vào. Mấy thứ này, cho hắn đi."

Nói xong, Tô Yên bồi thêm một câu

"Nếu là không dùng đến, có thể ném đi."

Nói xong, cô nhìn thoáng qua căn phòng, sau đó xoay người rời đi.

"Từ từ."

Một giọng nói gọi Tô Yên lại.

Bước chân cô dừng một chút.

Kẽo kẹt một tiếng, cửa sắt mở ra.

Là An Túc.

An Đồng cũng không có ngăn cản động tác của An Túc. Dù cho An Túc không gọi hắn cũng sẽ gọi.

An Đồng nhịn không được liếc mắt về căn phòng phía sau mình.

An Túc ôn hòa nói

"Tô Yên tiểu thư không muốn vào nhà ngồi một lát sao?"

Tô Yên lắc đầu

"Không được."

An Đồng nói đúng. Là cô nói muốn tách ra, vậy nên không thể lại đi gặp hắn được.

Dù cho trong lòng muốn thấy hắn, cũng không thể.

Về sau sẽ quen thôi

Nói xong cô liền đi, lúc này An Túc lập tức nói

"Tô Yên tiểu thư vẫn là tiến vào nhìn một lát đi. Tiền trị liệu thuốc men, cũng nên tổng kết một chút."

Hắn thực vụng về lấy cớ giữ lại cô.

An Túc có vẻ rất muốn để cô đi gặp Trịnh loan.

Tô Yên đứng ở chỗ đó, suy nghĩ một hồi lâu, sau đó gật đầu

"Được"

Đồng ý xong, cô cầm theo đồ bổ đi vào.

Tiểu Hoa tấm tắc hai tiếng.

Không nghĩ tới có một ngày tình cảm của ký chủ lại chiến thắng lý trí.

Nếu như lúc này ký chủ có thể sử dụng lý trí tự hỏi, khẳng định cô sẽ không vào.

___

Ting ting ting!!!

Bạo chương đến đâyyyyyy......
 
Chương 1566: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 34


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Đáng tiếc, cứ gặp phải chuyện liên quan tới Quân Vực Đại Nhân, ký chủ liền biến thành cái bộ dạng như thế này.

Hơn nữa, sự ảnh hưởng của Quân Vực Đại Nhân đối với ký chủ càng ngày càng rõ ràng.

Mở cửa ra.

Bên trong rất yên tĩnh.

Phong cách trang trí theo kiểu Châu Âu.

Đen trắng đan xen.

Tô Yên để tất cả đồ bổ mình mang tới để xuống đất.

Sau đó nhìn quanh một vòng.

An Túc lên tiếng

"Thiếu chủ ở phòng cuối cùng bên phải lầu một."

Nói xong, An Túc giống như nhớ ra điều gì.

"À, đúng rồi, thuốc của thiếu chủ nấu đã sắp xong. Hy vọng ngài thuận tiện nhắc nhở thiếu chủ uống thuốc."

Tô Yên nhìn An Túc

"Hiện tại?"

An Túc đẩy đẩy gọng kính vàng

"Ngài dùng cơm rồi sao?"

Tô Yên gật đầu

"Ăn cơm sáng."

An Túc nhìn đồng hồ

"Đã 10 giờ.

Ngài có để ý nếu ở lại đây dùng cơm trưa cùng thiếu chủ không?"

Tô Yên trầm mặc

"Lúc này sao?"

An Túc cười gật đầu

"Đương nhiên."

Vừa nói, An Túc vừa đẩy một cái xe thức ăn tới trước mặt Tô Yên.

Xe có hai tầng, điểm tâm ngọt, bánh bao nhỏ, cháo, trái cây, còn có một ít thức ăn sáng, muốn cái gì có cái đó.

Làm cho cô có chút ảo giác, người ta chờ cô tới đây để dùng bữa.

Sau đó, An Túc dăm ba câu đã an bài xong cho Tô Yên, đẩy xe thức ăn vào phòng của Quân Vực.

Đi vào trong.

Quân Vực giống như đang ngủ.

Hắn mặc áo lụa màu đen, trong phòng tối om, không nhìn rõ bất cứ thứ gì.

Tô Yên thấy hắn ngủ, cũng không bật đèn lên.

Mà ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, nhìn hắn trong chốc lát.

Hắn vẫn ổn.

Sẽ không còn xuất hiện bộ dạng thê thảm như trong trí nhớ của cô nữa.

Tô Yên nghĩ như vậy.

Đứng dậy

Định không quấy rầy hắn nghỉ ngơi nữa.

Đúng lúc này, giọng nói của An Túc từ bên ngoài cửa truyền tới.

Hắn giống như vẫn luôn đứng ở bên ngoài giám sát.

"Thiếu chủ, Chủ Thần đại nhân tới."

Âm thanh ôn hòa, không lớn không nhỏ.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Nhưng cũng đủ để cho người đang nằm trêи giường nghe được mà tỉnh giấc.

An Túc đứng bên ngoài còn cố ý gõ gõ cửa để đảm bảo rằng Quân Vực sẽ nghe được.

"Cộc, cộc, cộc."

Tô Yên đi tới.

Sau đó yên lặng đứng ở vị trí vừa nãy mình vừa đứng.

Cô vén sợi tóc ra sau tai.

Cô thậm chí đã đoán trước được Quân Vực sẽ nói như thế nào với cô rồi.

Đại khái, sẽ không khác lắm với ý tứ của An Đồng.

Cô biết, hắn tỉnh.

Thế cho nên đợi một lát không thấy hắn lên tiếng nói chuyện, nhịn không được liền ngẩng đầu lên.

Trong phòng tối om, không nhìn rõ được sắc mặt của hắn.

Tô Yên lên tiếng

"Em đến xem anh có ổn không.."

Cô nói xong, liền nghe thấy hắn cất giọng khàn khàn

"Không chết được."

Đại khái là hắn vừa tỉnh ngủ, giọng nói cũng không giống như mọi ngày.

Tô Yên gật gật đầu.

Nhưng nghĩ hắn không nhìn thấy.

Liền cất tiếng

"Ừm"

Sau đó nói tiếp

"Cơm trưa em đã đẩy tới đây, anh nhớ ăn một chút."

Tô Yên do dự một chút, lại nói tiếp

"Em đi trước."

Tô Yên nói xong, vừa đi đến cửa mở cửa ra, liền thấy An Túc đang đứng ngoài cửa bưng chén thuốc.

An Túc cười nói

"Chủ Thần đại nhân phải đi sao? Có việc gì gấp cần làm sao?"

Tô Yên lắc đầu

"Không có, ta thấy hắn không có việc gì là tốt rồi."

An Túc vươn tay, đưa chén thuốc tới trước mặt Tô Yên

"Ta còn quên chút đồ, chén thuốc này nhờ ngài để lên tủ đầu giường giúp ta."

Tô Yên không tiếp lấy.

Bởi vì vị An Túc này, dù nói chuyện hay làm việc đều mang theo thâm ý riêng.

Cô cũng không biết hắn có ý gì.

An Túc ôn hòa mở miệng

"Chủ Thần đại nhân sợ ta hãm hại ngài sao?"
 
Chương 1567: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 35


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Tô Yên nhận lấy chén thuốc, bưng đi vào trong phòng.

Khi cô đi tới đầu giường, "tạch" một tiếng, An Túc bật đèn trong phòng sáng trưng.

Tô Yên cảm thấy vô cùng chói mắt, chờ đến khi đôi mắt đã quen được với ánh sáng, cô bưng chén thuốc để lên tủ đầu giường.

Nhìn Quân Vực, sau đó cô liền đơ người.

Mới chỉ mấy ngày không gặp, sao hắn lại có thể gầy đến mức này?

Hai má hóp sâu, hốc mắt thâm xì, gầy rộc đi so với mấy ngày trước. Hiện giờ nhìn, chỉ kém nước da bọc xương một chút.

Môi hắn khô nứt, vì vừa rồi mở miệng nói chuyện, môi liền bị rách ra chảy máu. Cánh tay bị bỏng vốn được bác sĩ bôi thuốc và băng bó, hiện giờ cũng đã bị vứt sạch.

Làn da của hắn giống như bị nướng vậy.

Quân Vực nằm yên đó, nhìn Tô Yên chằm chằm.

Sau đó, hắn thấy Tô Yên nhíu mày, mím mím môi, giống như vô cùng ghét bỏ bộ dáng hiện tại của hắn.

Tất nhiên hắn biết bộ dáng của mình bây giờ vô cùng khó coi.

Nhưng mà....

Ánh mắt Quân Vực tức khắc ảm đạm. Hắn nhắm hai mắt lại, nghiêng đầu nhìn đi chỗ khác

"Em đi đi, tôi sẽ không chết."

Âm thanh khàn khàn vô cùng suy yếu.

Tô Yên chống một tay lên bàn, một tay che ngực. Cái cảm giác trái tim như bị kim đâm lại xuất hiện.

Thật sự rất đau.

Cô đứng ở đó một lúc lâu mới có thể ổn định được tinh thần.

Tô Yên cầm lấy tay Quân Vực, kết quả vừa chạm vào, liền thấy người hắn nóng bỏng.

Nhiễm trùng tới phát sốt?

Mới có mấy ngày không gặp, hắn còn có thể tự mình lăn lộn thành cái dạng này?

Thật sự lợi hại.

Cô bực bội không chịu được.

Nhăn mày, lên tiếng

"Quân Vực, uống thuốc."

Người nào đó không chịu nhúc nhích, cũng không thèm phản ứng lại.

Sau đó, Tô Yên liền nâng người hắn dậy.

Sức lực cô vốn lớn, đặc biệt là lúc hắn đang ốm yêu như thế này, làm sao có thể phản kháng nổi?

Hắn ngồi dậy, dựa vào đầu giường nhìn Tô Yên

Quân Vực cười thê lương

"Em hà tất phải như vậy? Không muốn gặp tôi thì không cần mang bộ mặt chán ghét tôi tới gặp tôi. Tôi sẽ không chết được."

Dứt lời, cạch một tiếng, chén thuốc bị hắn hất tung xuống sàn nhà.

Cái chén rơi trêи sàn phát ra tiếng "keng, keng".

Sau đó, hắn nhắm mắt lại, lạnh nhạt nói

"An Túc, tiễn khách!"

Tô Yên nhìn bộ dạng suy yếu của hắn. Trong đầu trống rỗng, không nghĩ được gì.

"Anh, anh rốt cuộc muốn như thế nào?"

Cô hỏi hắn.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Lông mi Quân Vực run rẩy. Một lúc lâu sau mới cất lời

"Đã không muốn ở bên cạnh tôi nữa, cần gì phải liên lụy nhiều như vậy?"

Tô Yên hơi há mồm.

Cô định nói, cô không muốn liên lụy nhiều tới hắn như vậy. Cô chỉ có một yêu cầu, là hắn sống thật tốt và khỏe mạnh.

Nhưng kết quả hiện tại, không hề giống với mong muốn ban đầu của cô.

Tô Yên nói

"Được, em sẽ không tới quấy rầy anh nữa. Anh chăm sóc thân thể thật tốt, em sẽ không làm phiền anh."

Quân Vực nghe xong liền châm chọc.

"Em còn để ý chuyện này sao?"

Tô Yên gật đầu

"Rất để ý."

Anh như thế nào, em rất để ý.

Vì quá để ý, cho nên luôn ảnh hưởng tới lựa chọn của cô.

Quân Vực nhìn Tô Yên, nửa ngày sau mới dời tầm mắt đi chỗ khác.

Lúc này, An Túc bưng một chén thuốc khác lên, sau đó để lên trêи bàn.

"Chủ Thần Đại Nhân, đây là thuốc của Thiếu chủ."

An Túc lại nói tiếp

"Thuốc mỡ bôi tay cũng đã được mang tới. Chủ Thần Đại Nhân cảm thấy có cần dùng tiếp hay không?"
 
Chương 1568: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 36


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Dứt lời, An Túc đã để hộp thuốc trong tay lên trêи tủ đầu giường.

Tô Yên mở hộp ra.

An Túc ôn hòa lên tiếng

"Trước tiên là bôi thuốc mỡ màu đỏ, sau đó bôi thuốc mỡ màu xanh, 1 ngày 3 lần. Không được động nước, tốt nhất là dùng băng gạc băng bó lại, thuốc mỡ sẽ nhanh phát huy tác dụng hơn. Đây là lời của bác sĩ nói."

Tô Yên vừa nghe vừa cúi đầu xem mấy tuýp thuốc trong tay.

Bóp thuốc ra ngón tay, sau đó cầm lấy cánh tay hắn bôi thuốc lên.

Chờ bôi xong rồi, cầm lấy băng gạc, băng bó cho hắn,

Động tác như nước chảy mây trôi, rất nhanh liền xử lý xong vết thương.

An Túc không nhịn được ngẩng đầu nhìn Thiếu chủ.

Ừm... rất thành thật.

Quả nhiên, tìm Tô Yên tới đây là chính xác.

Kỳ thật, An Túc phản đối chuyện Thiếu chủ và Tô Yên ở bên nhau

Nhưng ······.

Hiện giờ trong lòng An Túc đang lặng lẽ nghiêng sang một hướng khác.

Nhìn đi nhìn lại, ngó trái ngó phải, hình như chỉ có Tô Yên mới có thể trị được thiếu chủ.

Hơn nữa nhìn ra được, vị Chủ Thần này thật sự không có ý gì khác, chỉ muốn thiếu chủ sống tốt.

Ngoại trừ thân phận của cô, nữ nhân này cũng là một sự lựa chọn không tồi.

Chỉ là cô ta làm thiếu chủ chết mê chết mệt cô như vậy, thật sự là không được.

Tô Yên vừa xử lý xong, An Túc đã nhẹ nhàng lên tiếng

"Chủ Thần Đại Nhân, thuốc này không nên uống lạnh."

Tô Yên bưng bát thuốc lên.

Sau đó, cô lên tiếng

"Anh có thể tự uống không?"

Quân Vực nhìn đi chỗ khác, biểu hiện cự tuyệt vô cùng rõ ràng.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Tô Yên sờ tay hắn, thấy người hắn vẫn nóng rực, múc một thìa thuốc đưa tới bên môi hắn.

Sau đó hỏi An Túc

"Hắn phát sốt bao nhiêu độ?"

An Túc lên tiếng

"Vừa rồi đã hạ sốt, hiện tại là 39,1 độ C."

Đã hạ còn 39,1 độ, vậy trước đó thì sốt bao nhiêu độ?

Cho nên trước đó hắn ngủ không phải là vì mệt, mà là sốt đến mơ hồ?

Thuốc đưa tới môi Quân Vực, nhưng hắn vẫn cự tuyệt như cũ.

Hắn rút tay về, không cho Tô Yên chạm vào, muốn cùng cô phân rõ giới hạn.

Tô Yên hỏi

"Vậy anh tự uống?"

Quân Vực trào phúng cười

"Tô tiểu thư quản cũng thật rộng."

Nếu là dĩ vãng, chỉ cần cô hôn hắn một cái, đảm bảo tốt hơn tất cả những lời nói thừa thãi khác.

Nhưng hiện tại, không thể hôn hắn được.

Cô kéo tay hắn, kết quả vừa mới cầm lấy đã bị hắn giật ra, làm cho thuốc trong bát văng tung tóe ra ngoài.

Tô Yên còn chưa kịp phản ứng lại, An Túc đứng bên cạnh đã vội vàng nói to

"Chủ Thần Đại Nhân, ngài.... ngài không bị bỏng chứ?"

Vừa dứt lời, ánh mắt của Quân Vực bị hấp dẫn qua. Sau đó liền thấy trêи tay Tô Yên đầy nước thuốc.

Hắn duỗi tay giằng lấy cái chén, một ngụm liền uống cạn.

Đặt mạnh cái chén ở trêи tủ đầu giường.

"Cộp" một tiếng, cái chén xoay vòng ở trêи mặt tủ rồi dừng lại.

Tô Yên kéo tay hắn lần nữa, vừa kéo vừa nói

"Em thật sự không biết nên lựa chọn như thế nào."

Một câu liền nói hết ra những mê man trong lòng Tô Yên.

Cô không hiểu, bất kỳ chuyện gì trộn lẫn với tình cảm đều sẽ trở nên vô cùng phức tạp.

Mà một khi liên quan đến Quân Vực, cái vấn đề này thật sự làm Tô Yên không thể nào giải quyết nổi.

Tô Yên nhỏ giọng nói

"Em không muốn thấy anh bị thương, anh bị thương em sẽ rất khó chịu."

Quân Vực nghe xong, nhìn Tô Yên, trêи mặt còn có vài nét trào phúng

"Không nghĩ tới tôi lại có mị lực lớn như vậy đối với em, lại có thể làm cho em canh cánh trong lòng."

Tô Yên nghe giọng nói của hắn còn mang theo ý châm biếm.

Do dự một lát rồi nói

"Em muốn mỗi ngày đều tới đây, đảm bảo thân thể anh sẽ tốt lên. Có thể chứ?"

Tô Yên thấy hắn không nói lời nào.
 
Chương 1569: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 37


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Cô suy nghĩ một chút, bổ sung thêm một câu

"Đương, đương nhiên, nếu anh cảm thấy em không tới sẽ tốt hơn, anh có thể nói cho em biết."

Cô nói lời này, vô cùng nghiêm túc.

Cô chỉ dựa theo logic bình thường đem những tình huống có thể nói ra, không để cho hắn khó xử, nhưng lại làm cả người nghe và người nói cùng trầm mặc.

Hình như câu nói này của Tô Yên có chút tác dụng, ít nhất Quân Vực đã thành thật hơn rất nhiều.

An Túc đứng bên cạnh an an tĩnh tĩnh không nói lời nào.

Nhìn hai người họ đạt tới một mức độ nào đó trêи con đường "hòa giải".

An Túc lên tiếng

"Chủ Thần đại nhân, ngài đói bụng chưa?"

Tô Yên ngẩng đầu lên nhìn An Túc.

Sau đó, tầm mắt Tô Yên dừng ở trêи xe đẩy.

Cô đứng lên, kéo xe đẩy lại gần.

"Anh ăn cơm chưa?"

Quân Vực không nói gì.

An Túc thay hắn trả lời

"Vừa hay Thiếu chủ còn chưa chịu ăn. Chủ Thần Đại Nhân có thể cùng Thiếu chủ dùng bữa."

Tô Yên gật đầu, sau đó mục một chén cháo, đưa qua.

Thấy hắn không nhận lấy, cô cầm cái muỗng, bón cho hắn ăn từng miếng từng miếng.

Lần này, hắn thật sự ăn, không còn cự tuyệt như lúc uống thuốc.

Tô Yên bón một miếng, hắn liền ăn một miếng, cũng không châm chọc trào phúng như lúc trước nữa.

Thành thành thật thật, nhìn qua yếu ớt vô cùng.

An Túc nhìn Quân Vực, sau đó cúi đầu lui ra ngoài.

Nơi này không còn chuyện của mình nữa.

Chỉ cần Thiếu chủ có thể sống sót là tốt rồi.

Vì sao An Túc lại để ý chuyện Quân Vực phải sống sót khỏe mạnh?

Yêu hồn của Thiếu chủ vốn đang bị thương. Nếu ở thế giới nhỏ này, Quân Vực vì nóng giận mà tức chết sẽ càng tăng thêm thương thế cho yêu hồn. Chẳng những không thể dưỡng được cho yêu hồn, mà còn gặp phản phệ.

Chỉ khi Thiếu chủ sống khỏe mạnh, mới chính là liều thuốc bổ tốt nhất cho yêu hồn của hắn.

An Túc ra khỏi phòng.

An Đồng vẫn luôn đứng ở ngoài cửa chờ.

An Túc gật gật đầu

"Tốt rồi."

An Đồng giống như không tin tưởng lắm, khuôn mặt trẻ con kia hiện lên vẻ hoài nghi.

"Uống thuốc rồi?"

"Không thì sao?"

"Thiếu chủ chịu phối hợp?"

An Túc nhớ tới bộ dáng vừa rồi của Quân Vực

"Giả vờ cự tuyệt vài lần, lại sợ Chủ Thần Đại Nhân bị cự tuyệt mà bỏ đi mất. Lúc sau liền thành thật."

An Túc rốt cuộc vẫn là người ở bên cạnh Quân Vực lâu hơn. Một số ít hành vi của Quân Vực, có thể đoán được.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Rõ ràng nhìn thấy Chủ Thần Đại Nhân hai mắt Thiếu chủ liền sáng lên.Nhưng cứ một hai phải bày ra cái bộ dáng "tôi không muốn gặp em, hai ta không còn bất kỳ quan hệ gì".

An Túc nghĩ nghĩ, chẳng lẽ từ trước tới nay ở trước mặt Chủ Thần Đại Nhân, Thiếu chủ đều như vậy sao?

Cái tính tình kia của Tô Yên, căn bản không thể hại người.

Nếu là như thế thật, không phải Thiếu chủ nhà mình ăn ngấu nghiến, nuốt chửng người ta rồi sao?

Mỗi ngày còn bắt người ta đến dỗ dành mình?

Hai đầu lông mày của An Đồng dần dần buông lỏng ra.

An Túc lên tiếng

"Có lẽ, ngươi có thể từ từ tìm hiểu thêm về cô ấy."

Ít nhất là cho tới bây giờ, An Túc cảm thấy vị Chủ Thần này cũng rất tốt.

Không hổ là người được Thiên Đạo lựa chọn. Thản nhiên, lại vô cùng quang minh chính đại.

So với vị Thiếu chủ tính tình âm ngoan của hắn tốt hơn không ít.

An Đồng đi ra ngoài, nói lại một câu

"Thiếu chủ sẽ không vì ý kiến của ta mà thay đổi lựa chọn. Ta có thích cô ta hay không cũng không quan trọng. Chỉ cần cô ta không mang phiền toái đến cho Thiếu chủ là được."

Đây đã là nhượng bộ lớn nhất của hắn rồi.

Tô Yên nhìn Quân Vực ăn cơm xong.

Hai người ngồi im ở đó, không nói lời nào.

Sau đó, Tô Yên lên tiếng

"Mai em sẽ lại đến."

Người nào đó vẫn trầm mặc.

Tô Yên nghĩ nghĩ, nhỏ nhẹ dò hỏi

"Ngày mai em có thể tới thăm anh không?"

Quân Vực nhìn Tô Yên, đôi môi mỏng tái nhợt cong lên.
 
Chương 1570: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 38


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Bởi vì hắn gầy rộc đi quá nhanh, cho nên nốt ruồi ở khóe mắt càng thêm rõ ràng.

Giọng nói của hắn không nghe ra châm chọc hay là thái độ gì

"Hôm nay em tới đây, đã có sự đồng ý của tôi chưa? Cần gì phải hỏi tôi như vậy?"

Tô Yên nghe hắn nói xong, chớp chớp mắt.

Sau đó hỏi lại

"Vậy là ngày mai em có thể tới đây, đúng không?"

Quân Vực không trả lời.

Tô Yên cũng không lập tức rời đi, mà ngồi ở bên giường chờ tới lúc trời tối.

Thấy Quân Vực ngủ rồi, mới đứng dậy rời đi.

Ba ngày sau đều như thế. Buổi sáng đến nhà Quân Vực, liền ở đó luôn cả một ngày.

Thirng thoảng có thể nghe thấy Quân Vực châm chọc vài ba câu, nhưng những việc khác hắn đều rất phối hợp.

Đến ngày thứ tư, buổi sáng Tô Yên không tới nhà Quân Vực, vì chị cả Tô Vân đã trở về.

Sinh viên giỏi ở đại học ngoại quốc trứ danh, vẫn luôn nhận học bổng tự cung tự cấp cho cuộc sống du học của mình.

Chị cả Tô Vân vẫn luôn là niềm kiêu ngạo của cha Tô, mỗi khi đi đâu đều sẽ đem con gái cả ra khoe vài câu.

Bởi vì Tô Vân về nước, cha Tô liền cảm thấy con gái Tô Vũ không có khả năng đảm nhiệm được chuyện ký kết hợp tác với tập đoàn K.

Hơn nữa, trải qua mấy chuyện thời gian trước, Cha Tô cảm thấy hi vọng hợp tác với tập đoàn K có chút nhỏ nhoi, liền tính toán đem chuyện này giao cho Tô Vân tập luyện.

Nếu ký được, coi như thành công. Nếu thất bại, cũng không có gì quá to tát.

Sáng sớm, Tô Yên đã bị gọi tới tập đoàn Tô thị, ở nguyên đó một buổi sáng.

Chờ tới lúc cô bước chân ra đến cửa công ty, đã là buổi chiều

Cô nhìn đồng hồ, 1h rưỡi chiều.

Nghĩ nghĩ xem có nên tới thăm Quân Vực hay không.

Bởi vì cô đề nghị chia tay làm tổn thương hắn, cô có cảm giác hắn không muốn nhìn thấy mình.

Do dự một lúc, cuối cùng Tô Yên vẫn quyết định đi.

Tới cửa nhà Quân Vực, vừa mới bấm chuông cửa được một cái, An Đồng liền mở cửa.

Hắn không nói một câu, chỉ mở cửa ra để cô đi vào trong.

Tô Yên hỏi nhỏ

"Quân Vực ngủ rồi sao?"

Tô Yên nghĩ, nếu hắn ngủ rồi, vậy cô sẽ không vào nữa.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Lời vừa ra khỏi miệng, chân đã chạy tới trước cửa phòng Quân Vực.

Cô duỗi tay, đẩy cửa đi vào trong.

Sau đó liền nhìn thấy một đống đồ bày la liệt trêи cái xe đẩy.

Thuốc, còn có cơm trưa, cùng với thuốc mỡ bôi tay, một chút cũng chưa động đến.

Tô Yên sửng sốt, nghiêng đầu nhìn An Đồng.

An Đồng lặng lẽ nhìn đi chỗ khác.

Tô Yên đẩy cái xe tới gần giường, kéo một bên rèm cửa ra, ánh nắng mặt trời liền chiếu vào trong, đủ để nhìn rõ người nằm trêи giường.

Hắn nhắm mắt, giống như đang ngủ, nhưng hai hàng lông mi rung động lại bán đứng hắn.

Tô Yên tiến lại gần, nhìn người nào đó đang nằm trêи giường.

Mấy ngày nay hắn chịu ăn cơm, uống thuốc đúng giờ, khí sắc đã tốt hơn rất nhiều.

Tô Yên đứng đó, nhìn hắn trong chốc lát.

Sau đó khom lưng, cẩn thận nhìn khuôn mặt Quân Vực.

Sau đó, ừm....

Hôn lên đôi môi mỏng tái nhợt của hắn

Cô vừa chạm môi vào, thân thể vị kia liền cứng đờ, lập tức mở mắt.

Giây tiếp theo liền ôm chặt Tô Yên vào trong ngực, ôm cô gắt gao như muốn khảm vào trong ngực.

Quân Vực nhìn khuôn mặt của Tô Yên, nhìn đôi mắt bình tĩnh của cô, chấn động trong lòng hắn có chút biến mất, nhìn không ra hắn có cảm xúc gì.

Hắn lên tiếng

"Hóa ra em còn có thể hôn môi cùng với một người đàn ông không có chút quan hệ gì. Đây là lễ nghi của Cửu Trọng Thiên sao?"

Tô Yên nhìn hắn, nhẹ nhàng nói

"Em rất muốn hôn anh, không thể khống chế được."

Cô vẫn luôn rất muốn hôn hắn.

Vừa rồi là bộc phát, cô không thể khống chế được.

Tô Yên lại nói

"Em hối hận đã nói rằng không muốn ở bên cạnh anh."

Dứt lời, cô mím mím môi.
 
Chương 1571: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 39


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Tô Yên biết mình không nên lật lọng như vậy. Lời mình nói ra, hẳn là nên nỗ lực hoàn thành.

Vốn dĩ nên như vậy.

Nhưng mà, vừa mới hôn hắn một cái, trong lòng liền cảm thấy vô cùng cao hứng, lại càng không muốn tuân thủ những gì mình đã nói.

Đôi mắt Quân Vực đen nhánh gắt gao nhìn chằm chằm Tô Yên.

Một lúc lâu sau, hắn mới chậm rãi nói một câu

"Em nói không cần liền không cần, muốn hối hận liền hối hận, em coi tôi là gì? Em dựa vào cái gì mà cho rằng tôi vẫn cần em?"

Tô Yên nghe Quân Vực nói, cô biết đó là điều đương nhiên.

Nhưng không hiểu sao vẫn có chút khổ sở.

Chỉ là một chút.

Cô chớp chớp mắt, hoảng loạn trong mắt cô vụt mất, cô gật gật đầu.

"Ừm."

Tỏ vẻ đã hiểu.

Sau đó chống tay lên giường, đứng dậy

Quân Vực nhìn Tô Yên lại khôi phục bộ dáng an tĩnh không nói một lời, khuôn mặt vô cảm không có biểu tình thường ngày.

Lệ khí trong mắt hắn lại đậm thêm một chút.

Cô ừm cái gì mà ừm?

Cô hiểu cái gì mà đã ừm?

Hắn cũng không biết hắn đang nói cái quần què gì nữa.

Sau đó thì sao?

Không còn gì để nói với hắn nữa sao?

Hôn hắn xong cũng không thèm tính nữa sao?

Quân Vực nhìn vị đầu gỗ trước mặt, hận không thể túm lấy cô mà cắn hai cái.

Đợi lâu như vậy, mà cũng không thấy cô chủ động được một lần. Thật vất vả mới hôn một cái, thế nhưng lại không thèm nói gì nữa?

Nhìn cô giống như muốn tiếp tục thực hiện chuyện chia tay.

Đôi mắt Quân Vực lóe lóe lên.

Hắn đã cho cô cơ hội, nếu cô còn không chịu phản ứng lại, còn không chịu hòa hảo với hắn, vậy thì dựa theo cách của hắn mà làm.

Cách của Quân Vực là gì í hả?

CÀ KHỊA tới bến.

Chờ hắn ăn cơm xong, Tô Yên lấy thuốc mỡ bôi cho hắn rồi băng bó cánh tay lại một chút.

Vừa mới bóp thuốc lên tay hắn, liền nghe thấy hắn nói một câu

"Chủ Thần Đại Nhân có phải đã quên mất sức lực của mình lớn đến mức nào rồi hay không? Ngài định bẻ gãy tay ta hay sao vậy?"

Tô Yên sửng sốt một chút.

Sau đó cô liền thả lỏng, nhẹ nhàng bôi thuốc cho hắn.

Hình như đã tốt hơn, hắn cũng không nói gì nữa.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Bôi thuốc mỡ xong, Tô Yên băng bó vết thương cho Quân Vực.

Vừa thắt nút xong, hắn liền giơ tay lên quơ quơ, cười như không cười, lên tiếng

"Ha! Sao lực đạo lại không lớn như lúc bôi thuốc vậy? Có vẻ ngài không muốn cánh tay của tôi sớm khỏi thì phải. Đây là băng bó sao? Chỉ sợ động đậy vài cái liền tuột."

Kỳ thật Tô Yên băng bó rất tốt, cái nơ con bướm không chặt không lỏng, hắn lắc lắc tay mấy cái cũng không tụt ra.

Nhưng nghe Quân Vực nói như vậy, Tô Yên lại tháo băng ra làm lại từ đầu.

Lúc này chặt hơn lần trước một chút.

Vị nào đó lại bắt đầu

"Thỉnh Chủ Thần Đại Nhân khắc chế lực đạo của mình một chút, vạn nhất tay ta gẫy, ta biết tìm ai để ăn vạ đây?"

Sau đó, Tô Yên băng lại một lần lại một lần.

Hắn kén cá chọn canh cả buổi, nơi này không được, chỗ đó không được, quá chặt, quá lỏng.

Tô Yên mím môi, hiểu ra là hắn muốn làm khó cô.

Bởi vì cô đột nhiên hôn hắn sao?

Không quan trọng, về sau cô sẽ cố gắng khắc chế bản thân thật tốt.

Buổi tối, thấy hắn nhắm mắt ngủ.

Tô Yên nhẹ nhàng lên tiếng

"Em đi đây."

Nói xong, Tô Yên xoay người đi ra ngoài.

Kết quả, vị nào đó nằm im trêи giường không nhịn nổi nữa.

Tô Yên vừa mới tắt đèn, chuẩn bị mở cửa đi ra ngoài.

Vừa mới mở cửa ra, liền nghe thấy sau lưng có động tĩnh.

"Cạch" một tiếng, cửa phòng bị một bàn tay giữ chặt.

Tô Yên xoay người lại, cô bị đè trêи cánh cửa.

Cô nghi hoặc

"Quân Vực?"

Vị nào đó ôm cô không chịu buông tay.

Sau đó, hôn lên môi cô.
 
Chương 1572: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 40


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Vừa hôn, vừa hung tợn nói

"Em chính là cố ý."

Dứt lời, Quân Vực cắn thật mạnh môi Tô Yên.

Cho đến khi hắn nghe thấy tiếng cô rêи lên, hắn mới đè lên người cô tiếp tục điên cuồng mà hôn.

Tô Yên không đẩy hắn ra.

Một là sợ mình không khống chế được lực đạo, đẩy hắn ra làm hắn bị thương thì làm sao bây giờ?

Hai là... cô cũng rất muốn hôn hắn.

Tiểu Hoa nhìn cảnh tượng nóng bóng này.

Không kịp phòng bị, đều nhìn thấy hết mất rồi.

Tiểu Hoa nhỏ giọng nói

"Xấu hổ, xấu hổ, xấu hổ."

Rõ ràng là ký chủ vô cùng vô cùng thích Quân Vực Đại Nhân, vì sao lại muốn cùng ngài ấy đường ai nấy đi?

Bất quá, cũng chẳng có gì to tát, nhìn hai người này, Tiểu Hoa chắc chắn họ sẽ sớm quay về bên nhau thôi.

Aizzz, tình yêu mà, đúng là "đầu giường cãi nhau, cuối giường làm hòa".

Bộ dạng Tiểu Hoa giống như rất am hiểu chuyện tình cảm.

Đang hôn, Quân Vực bỗng nhiên dừng lại.

Hắn ôm Tô Yên trong chốc lát.

Bỗng nhiên, buông lỏng ra, xoay người đi

"Em còn không chịu đi sao?"

Tiểu Hoa bị Quân Vực làm cho sửng sốt

Đây là ý gì?

Ôm ký chủ, hôn ký chủ chính là hắn, vừa hôn đủ rồi liền trở mặt.

A, lòng nam nhân như mò kim đáy biển.

Tô Yên đứng ở cửa, sờ sờ môi.

Thấy hắn đột nhiên không muốn để ý tới mình nữa.

Cô cúi đầu.

Cô muốn suy nghĩ cẩn thận một chút.

Tô Yên quay đầu đi ra ngoài.

Bên này Tô Yên vừa mới đi ra cửa, bên trong phòng liền truyền đến âm thanh thứ gì đó bị nện xuống mặt đất.

An Túc nghe được động tĩnh, lập tức tiến vào trong xem xét.

Chỉ thấy đồ đạc trong phòng đều bị Thiếu chủ đập hỏng rồi.

Quân Vực đứng ở chỗ đó, thở hồng hộc, mặt đầy lệ khí.

An Túc lẳng lặng đứng đó nhìn.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Một lúc lâu sau mới dám lên tiếng

"Thiếu chủ, có cần đón Chủ Thần Đại Nhân quay lại đây không?"

Quân Vực cười trào phúng

"Chúng ta không còn bất kỳ quan hệ gì nữa, dựa vào đâu mà bắt cô quay trở lại đây?"

An Túc nhìn cái bộ dạng này của Thiếu chủ nhà mình.

Thời gian Thiếu chủ nháo chia tay với Tô Yên càng lâu, chỉ số thông minh của Thiếu chủ cũng càng lúc càng thấp.

Nếu là trước kia, Thiếu chủ thèm để ý tới những chuyện này sao?

Cái gì mà quan hệ với không quan hệ.

Hắn mới mặc kệ mấy cái chuyện ấy, giữ được người ở lại rồi nói tiếp.

Lúc này, sợ là hắn đang đắm chìm trong cảm giác u oán vì bị bỏ rơi, không thoát ra nổi.

Được rồi, An Túc thừa nhận, hắn chưa từng nhìn thấy bộ dạng này của Thiếu chủ, cảm giác.... cũng khá thú vị.

Chỉ cần thiếu chủ sống thật tốt, nháo hay cáu kỉnh gì gì đó, cũng tốt.

Ở trong mắt An Túc, Thiếu chủ cùng Tô Yên thay vì nói là chia tay, hai người họ giận dỗi nhau có lẽ đúng hơn.

Chia tay sao?

Thiếu chủ còn lấy cả máu trong tim cho người ta rồi, chia tay thế quái nào được nữa?

Dĩ nhiên, tất cả tấm lòng của Thiếu chủ đều nhào cả vào người Tô Yên rồi.

............

Tô Yên trở về nhà liền đi vào trong phòng.

Có một số việc cô cần suy nghĩ lại một lần nữa.

Muốn tìm một phương pháp khác.

Bởi vì, cô không muốn chia tay Quân Vực.

Cô rất muốn rất muốn được ở bên hắn.

Lầu dưới.

Tiểu Hồng một tay cầm dĩa cắm một miếng bò bít tết răng rắc cắn cắn nhai nhai.

Thấy Tô Yên trở về một câu cũng không chịu nói liền bỏ lên tầng, quơ quơ đôi chân ngắn, lên tiếng

"Tâm tình Yên Yên hình như không tốt lắm."

Từ lúc nó biến ra được đôi chân, Tiểu Hồng liền cảm thấy tâm tình Yên Yên không tốt chút nào.

Chẳng lẽ Yên Yên thích cái đuôi hắn của nó hơn sao?

Đúng a~, nó cũng rất thích.

Hừ, đều do Cổ Vương, một hai bắt nó phải biến ra đôi chân.

Nghĩ vậy, Tiểu Hồng lại cắn một miếng bò bít tết.

Tô Cổ buông dao nĩa.

Bưng cái ly bên cạnh lên.
 
Chương 1573: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 41


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Hỏi

"Chúng ta có nên giúp một chút hay không?"

Tiểu Hồng nghe xong, ánh mắt liền sáng lên

Cất giọng vui vẻ giòn tan

"Ngươi đồng ý cho ta dùng đuôi rắn di chuyển sao?"

Tô Cổ nhìn Tiểu Hồng, trêи mặt không có cảm xúc gì.

Hắn buông ly nước trong tay xuống, một tay cầm dao, một tay cầm dĩa, từng chút một cắt miếng bò bít tết.

Thành thục cắt ra năm phần bò bít tết còn chút đỏ đỏ.

Dao nĩa cọ xát với đĩa phát ra âm thanh "kít kít".

Tô Cổ nhìn chằm chằm vào mặt Tiểu Hồng, lên tiếng hỏi

"Đuôi rắn ăn ngon hơn, hay là thịt bò ăn ngon hơn?"

Tiểu Hồng vừa nghe xong, vội vàng rụt chân xuống dưới gầm bàn, muốn giấu đi.

Sau đó, tiếp tục cúi đầu ăn miếng bò bít tết.

Không cho nó dùng đuôi rắn thì thôi, lại còn muốn ăn cả cái đuôi của nó.

Đương nhiên cái đuôi rắn của nó lợi hại hơn bò bít tết nhiều.

Tiểu Hồng thầm cân nhắc trong lòng.

Sáng sớm hôm sau, Tô Cổ và Tiểu Hồng đi học.

Trước khi đi, Tô Cổ nói với Tô Yên

"Giữa trưa hôm nay chị có thể tới gặp bọn em không?"

Tô Yên sửng sốt

"Gặp nhau sao?"

Nói xong, Tô Yên nhìn thoáng qua đồng hồ

"Buổi tối chúng ta sẽ gặp lại nhau mà."

Cho nên, sao lại phải gặp giữa trưa?

Tô Cổ lên tiếng

"Áp lực học tập ở cao trung rất lớn. Yêu cầu người giám hộ quan tâm đến cảm thụ của người được giám hộ nhiều hơn một chút."

Tô Yên hỏi lại

"Mấy giờ?"

"Mười một rưỡi."

"Ta sẽ cố gắng!"

"Em sẽ gọi điện thoại cho chị."

"Được."

Hai người hẹn xong, Tô Cổ liền dắt tay Tiểu Hồng đi ra ngoài, đi học bằng xe buýt.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Tô Tiểu Hồng vẫy vẫy tay với Tô Yên, dùng giọng nói trẻ con của nó chào tạm biệt Tô Yên

"Yên Yên, hẹn gặp lại ~~"

Nói xong, liền dùng đôi chân ngắn chạy theo sau Tô Cổ.

Tô Cổ chân dài, hắn đi một bước bằng Tô Tiểu Hồng đi hai bước. Thế cho nên, phải chạy chậm mới đuổi kịp bước chân Tô Cổ.

Vốn dĩ, chân của nó còn chưa quá linh hoạt.

Chạy chạy, liền vấp ngã.

Tô Tiểu Hồng thở hồng hộc, nhìn Tô Cổ căm giận

"Không muốn đi học!"

Sau đó, nó cúi đầu nhìn đôi chân ngắn ngủn của mình.

Nghĩ trong lòng, sớm muộn gì nó cũng sẽ có một đôi chân dài. Đến lúc đó nó sẽ làm cho Tô Cổ phải chạy theo chân nó.

Tô Cổ đi chậm lại một chút, lên tiếng

"Muộn học rồi."

Tô Tiểu Hồng bực mình nhỏ giọng nói thầm

"Ta vốn không muốn đi học, là ngươi nhất định bắt ta phải đi học."

Rõ ràng nó muốn đi bắt bướm.

Tô Cổ nghe thấy nó nói thì thầm.

Sắc mặt lạnh nhạt.

Khom lưng, một tay xách cặp cho Tô Tiểu Hồng, một tay bế Tô Tiểu Hồng lên.

Một đường ôm nó tới trạm xe buýt.

Tô Tiểu Hồng được Tô Cổ bế lên, tâm tình tốt hơn một chút.

Rốt cuộc không phải dùng chân đi nữa.

Tô Tiểu Hồng ôm cổ Tô Cổ, lắc lắc đôi chân ngắn nhỏ, nhìn qua thật nhàn nhã.

Nhìn ra được, tình huống này không phải là lần đầu tiên xảy ra.

Tô Cổ lên tiếng

"Cặp sách đựng cái gì?"

Tô Tiểu Hồng vui vẻ trả lời

"Chocolate, dâu tây bọc chocolate, xoài bọc chocolate."

Một cặp sách toàn chocolate, trách không được càng ngày Tô Tiểu Hồng càng mập.

Tô Cổ ôm Tô Tiểu Hồng đến trạm xe buýt.

Sau đó, liền nghe thấy âm thanh kϊƈɦ động của không ít nữ sinh

"Đúng đúng đúng, chính là hắn, mỗi ngày đều thấy hắn cùng em trai ngồi xe buýt đi học."

"Oa, thật đẹp trai a, em trai nhỏ cũng thật đáng yêu."

"Tớ đã nói rồi, bảo cậu tới trạm xe buýt nhìn hắn, cậu còn không chịu đi. Hối hận chưa hả?"

"Đây là em trai ruột của hắn sao? Thật giống như nhân vật manga anime a."

"Ha ha ha ha ha."

Xung quanh truyền tới tiếng bàn tán và tiếng cười thẹn thùng của đám nữ sinh.
 
Chương 1574: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 42


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Cũng không biết rốt cuộc trong đầu bọn họ nghĩ cái gì.

Còn có người chụp trộm ảnh của Tô Cổ và Tô Tiểu Hồng.

Sự chú ý của Tô Tiểu Hồng rõ ràng không phải ở chỗ này, nó còn đang bận đếm xem mình có bao nhiêu loại chocolate.

Ừm, ăn một cái thì mất đi một cái, nhưng nó mang theo rất nhiều, khẳng định là đủ ăn.

Cho đến khi nữ sinh tụ tập quanh nó và Cổ Vương quá nhiều, âm thanh bàn tán nói chuyện lại quá lớn. Rốt cuộc mới kéo được lực chú ý của Tô Tiểu Hồng về tình huống hiện tại.

Tô Tiểu Hồng vừa nhấc đầu lên, liền phát hiện rất nhiều nữ sinh đang nhìn nó.

Liền có chút ngượng ngùng.

Nó thẹn thùng rúc vào trong ngực Tô Cổ.

Nó vừa rúc vào, Tô Cổ liền cúi đầu hỏi

"Ngươi làm cái gì vậy?"

Tiểu Hồng ghé vào tai Tô Cổ, nhỏ giọng

"Nhỡ đâu các cô ấy thích ta thì làm sao bây giờ?"

Tuy rằng, Tiểu Hồng không hiểu biết nhiều, nhưng trước sau vẫn nhớ rõ mình là giống đực, còn là một con đực rất lợi hại.

Cho nên, bị nữ sinh thích là chuyện quá bình thường luôn.

Tô Cổ nhìn nó một cái, lãnh lãnh đạm đạm

"Yên tâm, các cô ấy sẽ không có hứng thú đối với một viên thịt đâu."

Tiểu Hồng ngốc một hồi mới hiểu ra viên thịt trong miệng Tô Cổ nói chính là nó.

Thật tức giận

"Hừ!"

Ngươi mới là viên thịt.

Về sau nó lớn lên sẽ rất tuấn tú.

Tiểu Hồng căm giận lấy một khối chocolate trong túi ra, cắn một miếng.

Đúng lúc này, có một cô gái xinh đẹp đứng bên cạnh tiến đến gần.

"Em trai nhỏ thật đáng yêu nha~."

Tiểu Hồng nghe xong, rất vui vẻ.

Yên lặng ưỡn ngực thẳng lưng.

Tô Cổ liếc nó một cái.

Sau đó, liền nghe thấy nữ sinh kia nói

"Có thể cho chị một cái không? Chị cũng muốn ăn~"

Tiểu Hồng yên lặng cúi đầu nhìn miếng chocolate trong tay, sau đó ngẩng đầu lên nhìn nữ sinh nọ.

Há miệng "rắc" một tiếng, cắn một miếng chocolate ngập mồm.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Giống cái xinh đẹp gì đó, cũng chẳng bằng chocolate của nó.

Tiểu Hồng còn sợ giống cái này tiếp tục đòi ăn chocolate của nó, liền rúc sâu vào trong ngực Tô Cổ yên lặng ăn tiếp.

Tô Cổ túm lấy cái cổ nó, kéo nó ra.

"Nếu ta phát hiện trêи người ta có dính chocolate, một cặp sách đầy chocolate này của ngươi sẽ nằm gọn trong thùng rác."

Tiểu Hồng vội vàng lắc lắc đầu.

Để Tô Cổ không vứt chiếc cặp sách đựng đầy chocolate của nó đi.

Nén nỗi đau trong lòng, đem một nửa miếng chocolate nó đang ăn đưa tới trước mặt Tô Cổ.

Dùng giọng nói trẻ con nói với hắn

"Cho ngươi ăn nè ~"

Tô Cổ liếc mắt nhìn miếng chocolate.

Ý của Tiểu Hồng, là muốn hắn cắn một miếng.

Sau đó, ừm..... Tô Cổ liền cúi đầu, ăn sạch miếng chocolate của Tiểu Hồng.

Tiểu Hồng nhìn miếng chocolate ngon lành giờ chỉ còn lại giấy bọc.

Khóc không ra nước mắt.

Lúc này, Tô Cổ mới lên tiếng

"Xe buýt tới."

Tiểu Hồng yên lặng ghé vào vai hắn, ôm lấy cổ hắn.

Còn đang vô cùng đau lòng.

Ô ô ô, đó là chocolate của nó mà, đều bị Cổ Vương ăn mất rồi!!

·······

Công việc của Tô Yên chuẩn bị giao đến tay Tô Vân.

Vừa nghe danh Tô Vân, sinh viên xuất sắc, đạt toàn bộ học bổng của trường đại học nổi tiếng nước ngoài.

Vốn nghĩ là một người vô cùng nghiêm túc, nhưng khi gặp mặt, lại đánh gãy cái suy nghĩ này của cô.

Xinh đẹp, trí thức, dáng người cao gầy, biết tiến biết lùi.

Không mang tới cho người đối diện cảm giác bị áp bách, nhưng cũng không để người ta coi mình chỉ là một bình hoa xinh đẹp.

Là một nữ nhân rất lợi hại.

Tô Vân nhìn tài liệu Tô Yên đưa qua.

Lên tiếng

"Vất vả rồi!"

Tô Yên lắc đầu, nhìn thời gian

"Nếu không có việc gì, em đi trước."
 
Chương 1575: Em đã nói sẽ không ghét bỏ anh 43


Edit: Ngân Minn

Beta: Tinh Niệm

Tô Vân nới lỏng cúc áo trêи cổ, nói

"Mấy chị em chúng ta đã rất lâu không được tụ họp, không bằng cùng nhau ăn một bữa cơm?"

Tô Yên lắc đầu

"Không được, em còn có việc."

Tô Vân gật gật đầu

"Vậy được, khi nào em rảnh? Đến lúc đó hẹn em đi ăn."

Thái độ của Tô Vân chính là, bữa cơm này, nhất định phải ăn.

Tô Yên trầm mặc một chút, sau đó nói

"Hai ngày nữa."

"Được."

"Không gặp không về!"

"Được."

Hẹn xong, Tô Yên đẩy cửa đi ra khỏi phòng làm việc của Tô Vân.

Trực tiếp lái xe đến nhà của Quân Vực.

Khi cô tới nơi, phát hiện Quân Vực trước giờ không chịu ra khỏi phòng ngủ, lúc này lại đang mặc quần áo ngủ ngồi trong phòng khách.

Tô Yên đi vào, vô cùng sửng sốt.

Quân Vực liếc cô một cái. Sau đó, không thèm nhìn nữa, cúi đầu tiếp tục ăn cơm trưa.

Tô Yên thả lỏng cơ thể, lên tiếng

"Em sợ anh không chịu ăn cơm, cho nên tới đây xem một chút."

Khuôn mặt tinh xảo của Quân Vực lộ ra ý cười

"Không phải em nói sao? Làm gì có chuyện không có ai hay thiếu ai là không thể sống nổi. Tôi vì sao mà phải nhịn cơm?"

Tô Yên gật gật đầu.

"Ừm, vậy em đi trước, em còn chút việc cần xử lý."

Vốn định báo với Tô Cổ rằng cô sẽ không tới.

Nhưng thấy Quân Vực như thế này, liền không ở lại thêm nữa.

Nói xong, liền nhận được điện thoại của Tô Cổ.

"Chờ chút ta sẽ đến."

Sau đó, Tô Yên rời đi.

Đồng chí Quân Vực đang ngoan ngoãn ngồi ăn cơm, thờ ơ với Chủ Thần Đại Nhân Tô Yên của chúng ta chớp mắt liền lật mặt như lật bàn tay, hất luôn cả bàn thức ăn xuống đất.

Đứng lên nhìn chằm chằm cánh cửa.

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trêи s1.truyenhd.com lolite2511, những chỗ khác đều là đăng trộm không xin phép

(눈_눈) ]

Tô Yên rời đi, vốn dĩ cho rằng Tô Cổ gọi điện cho cô hỏi cô bao giờ mới đến đưa hắn và Tiểu Hồng đi ăn cơm trưa.

Không nghĩ rằng, là giáo viên muốn tìm gặp cô.

Không phải giáo viên của Tô Cổ, mà là giáo viên của Tiểu Hồng.

Lúc Tô Yên lái xe tới trường.

Lớp 6/3 ( giống như kiểu lớp 6A3 ở VN mình đó quý zị)

Từ cổng trường đi vào, khắp nơi đều là hoa và bướm.

Mà Tô Tiểu Hồng đang ngồi ở chỗ có nhiều hoa và nhiều bướm nhất.

Tô Yên nhìn nhìn, lại nhìn đến giáo viên chủ nhiệm đang tức muốn hộc máu.

Giáo viên chủ nhiệm đau khổ nói

"Vị này chính là mẹ của Tô Tiểu Hồng sao?"

Tô Yên không nói gì.

Bởi vì cô còn chưa sinh con.

Chỉ là người giám hộ.

Sau đó liền nghe thấy tiếng thở dài của giáo viên chủ nhiệm

"Đứa nhỏ Tiểu Hồng này rất thông minh. Nhưng sự thông minh này lại không đặt vào việc học. Cô nhìn một bàn hoa này. Những bồn hoa bên ngoài sân trường đều bị em ấy ngắt sạch sẽ."

Càng nói, chủ nhiệm lớp càng tức.

"Một mình trò ấy ngắt thì thôi đi, còn rủ cả lớp cùng nhau ngắt. Cô nhìn xem bên ngoài kia trụi hết cả, tất cả đều do thằng nhóc Tiểu Hồng làm ra."

Càng nói, chủ nhiệm lớp càng tức đến phát nghẹn.

Chẳng những ngắt hoa, còn rủ cả lớp đi bắt bướm.

Một đám không chịu học, lũ lượt chạy hết ra ngoài sân.

Khóe miệng Tô Tiểu Hồng còn dính chocolate.

Vừa nãy lúc chủ nhiệm tìm nó giáo huấn, nó lén ăn vụng.

Đương nhiên, đồng chí Tiểu Hồng cũng không cảm thấy mình đã làm việc sai trái.

Có sai, cũng chỉ là nó lộ liễu quá nên bị giáo viên phát hiện.

Lúc ấy nhẽ ra nó nên chạy nhanh hơn một chút.

Tiểu Hồng thầm cân nhắc trong lòng.

Nó đứng dựa vào tường, chờ Yên Yên tới tìm nó.

Một hồi lâu, không thấy Yên Yên đến, mà lại chờ được Tô Cổ.

Tiểu Hồng vui vẻ

"Cổ Vương"

Tô Cổ liếc mắt nhìn nó

"Gọi Tô Cổ."

Tiểu Hồng

"Tô Cổ!"

"Ngươi ăn bao nhiêu hoa?"

Tiểu Hồng im lặng nhìn Tô Cổ, không nói gì.

Tô Cổ hỏi lại

"Ăn bao nhiêu?"

Tô Tiểu Hồng rụt rè nói

"Lúc ta ăn có bao giờ đếm....."

Nó chỉ nhớ nó đã ăn rất nhiều.

Ăn trọc một mảng lớn.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom