Dịch Cuồng Long Xuất Thế

Chương 338: Đúng vào lúc này


Trên đường đi, Diệp Huyền nhận được tin nhắn của Trương Vấn Thanh truyền đến:

“Anh Diệp Huyền, bọn em đã ra khỏi nhà rồi, mọi người đang ở đâu?”

Diệp Huyền trả lời tin nhắn của cô: “Bọn anh cũng vừa xuất phát, hẳn là sẽ đến nơi cùng lúc.”

Đột nhiên, Diệp Huyền nhận ra một vấn đề nan giải: Khi bọn họ đến bữa tiệc, Lâm Tham Nham và Trương Vãn Thanh đều có mặt ở đó, hẳn nên chọn như thế nào đây, hắn nên đi với ai đây? Hắn có nên dùng tiên pháp phân thân đi cùng với bọn họ không? Không phải là không thể, nhưng mà như thế thì gây ra ảnh hưởng không tốt lắm.

Diệp Huyền trộm dùng khóe mắt liếc nhìn Lâm Thanh Nham, trong lòng không nhịn được cảm thấy chột dạ.

Sau nửa giờ lái xe, cuối cùng xe họ cũng đến Thủy Long cư. Chỉ thấy trước sân đã xếp hàng đầy các loại xe sang trọng, xe đến xe đi tấp nập, trong đó có những người có địa vị, hiếm khi xuất hiện trước công chúng cũng có mặt, khung cảnh vô cùng sôi động.

Lúc này, cha con của Liễu Công, vợ chồng của Giang Kim Bưu, bác sĩ Trương với Trương Vấn Thanh, Dương Duy cùng với ông và cha của ông cũng có mặt.

“Chào buổi tối.”

Đám người nhiệt tình chào hỏi nhau, những chuyện xảy ra trong mấy ngày liên tiếp hôm nay, càng khiến cho tình cảm của bọn họ càng thêm quen thuộc.

“Anh Diệp Huyền, chị Thanh Nham.”

Trương Vấn Thanh cười híp mắt đi đến. Hôm nay cô mặc một chiếc váy trễ vai màu hồng, điểm xuyến thêm một chiếc thắt lưng màu đỏ ở eo, điều này ngay lập tức tôn lên dáng người yểu điệu của cô thêm sống động.

Bên trong chiếc cổ khoét sâu viền ren gợi cảm, bộ ngực cao vút toát lên vẻ dụ dỗ, mông và đôi chân xinh đẹp tôn lên vẻ đẹp lẫn nhau khiến chúng càng trong sống động và xinh đẹp hơn.

Cộng với làn da trắng ngần tự nhiên và khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, giờ phút này Trương Vấn Thanh cả người toát ra nét tiên khí nồng đậm, mười phần hút hồn người khác.

“Vãn Thanh, hôm nay cô cũng quá đẹp rồi.”

Diệp Huyền còn chưa kịp mở miệng, Lâm Thanh Nham đã lên tiếng khen cô trước, Trương Vấn Thanh xấu hổ đỏ mặt lên, nhẹ giọng trả lời: “Chị Thanh Nham, chị so với tôi càng xinh đẹp hơn mà.”

Diệp Huyền không nhịn được trợn tròn mắt, trong lòng thầm nghĩ, hoàn cảnh đang diễn ra hoàn toàn khác với những gì hắn dự đoán.

Khi hai tình địch gặp nhau, chẳng phải họ sẽ phải vô cùng ghen tị và không chịu nhượng bộ nhau sao? Vì sao hai người đẹp này lại thay phiên nhau khen nhau xinh đẹp như vậy? Hản bối rối nhìn hai người đẹp trước mặt, cảm thấy rất xấu hổ: “Anh nên nắm tay của ai đây?”

“Đi nào.”

Lâm Thanh Nham bước lên trước ôm cánh tay trái của Diệp Huyền, nhưng cô không tiến lên trước ngay mà mỉm cười nhìn Trương Vấn Thanh.

“Ừm”

Trương Vấn Thanh nâng lên đôi môi gợi cảm, ôm thật chặt cánh tay phải của Diệp Huyền, hai người đẹp đồng loạt mỉm cười, bầu không khí rất hòa hợp.

Diệp Huyền lúc này càng thêm bối rối.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy...” Diệp Huyền nhịn không được thầm hỏi.

“Ha ha”

Trương Văn Thanh cười nói: “Tối qua chị Thanh Nham có nói chuyện với em rồi, muốn hôm nay bọn em phải cho anh hãnh diện, nên chúng ta nhất định phải hòa thuận, không được cãi nhau.”

Diệp Huyền âm thầm kinh ngạc, lập tức nghiêng mắt nhìn Lâm Thanh Nham. Anh không ngờ rằng Lâm Thanh Nham - người luôn kiêu ngạo, lại chủ động liên lạc với Trương Vãn Thanh chỉ vì cô không muốn khiến hắn rơi vào tình cảnh khó xử.

“Thanh Nham, cảm ơn em rất nhiều.”

Trong lòng Diệp Huyền cảm thấy vô cùng ấm áp, cũng nhìn ra được Lâm Thanh Nham đã bởi vì hắn mà âm thầm lặng lẽ thay đổi rất nhiều.

Người phụ nữ này, chỉ được bề ngoài tỏ ra kiêu ngạo nhưng trên thực tế thì so với người khác lại dễ mềm lòng hơn rất nhiều.

Lâm Thanh Nham nhếch cằm lên nói: “Anh đối xử với em rất tốt, đương nhiên em cũng sẽ nghĩ cách đối lại với anh tốt hơn. Nhưng mà nếu anh dám đối xử với em không tốt, em liên cho người biến anh thành thái giám.”

“Ha ha.”

Trương Vấn Thanh thoải mái cười to, dựa vào Diệp Huyền hỏi: “Anh Diệp Huyền, như thế này anh có vui vẻ không?”

“Vui vẻ, đương nhiên rất vui vẻ.”

Diệp Huyền gật đầu thật mạnh, nhịn không được cười nói: “Trái ôm phải ấp thì ra là hạnh phúc như vậy.”



Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 335: Vậy thì liền chờ xem


Trương Vấn Thanh vô cùng hoảng sợ, thì ra là anh Diệp Huyền và Tiêu Băng Tuyết kia cũng có hôn ước với nhau?

Chỉ thấy Tiêu Băng Tuyết khoanh hai tay vòng trước ngực, lạnh giọng nói: “Diệp Huyền, tôi cũng không có hứng thú quản chuyện riêng tư của anh.

Nhưng mà anh đã đồng ý giải trừ hôn ước với tôi, thế tại sao còn muốn ở trước mặt cha tôi cáo trạng việc tôi buộc anh từ hôn?”

Hôm nay cha của Tiêu Băng Tuyết gọi điện thoại cho cô, hỏi rằng có phải cô và Diệp Huyền nối lại hôn ước hay không, chuyện này khiến cho trong lòng Tiêu Băng tuyết như có một tảng đá lớn đè trong lòng. Cho nên Tiêu Băng Tuyết liền đến tìm Diệp Huyền.

Diệp Huyền thông minh như vậy đương nhiên liền biết Tiêu Băng Tuyết vì giấu giếm chuyện hủy hôn với cha và bị ông nổi giận mắng Tiêu Băng Tuyết mộ

Cho nên Tiêu Băng Tuyết thầm nhận định trong lòng, nhất định Diệp Huyền đang âm thầm giở trò quỷ.

“Cô hiểu lầm tôi rồi, tuy rằng cô cũng là người đẹp, nhưng tính cách của cô không hợp với khẩu vị của tôi.”

Diệp Huyền lạnh lùng cười nói: “Cho nên hôn ước giữa hai chúng ta được hủy bỏ, cô không biết tôi vui vẻ như thế nào đâu, lý do gì tôi phải đi cáo trạng chứ? Chẳng lẽ là muốn cô tiếp tục làm phiền tôi sao?”

Đương nhiên Tiêu Băng Tuyết nghe hiểu được Diệp Huyền đang nói móc cô, sắc mặt lập tức trầm xuống: “Vậy hiện tại ngay bây giờ anh hãy gọi điện thoại cho. cha tôi, chính miệng nói cho ông ấy biết là do anh muốn hủy hôn với tôi đi.”

Diệp Huyền không nhịn được cười to lên: “Sao tôi lại thấy cô rất buồn cười vậy, rõ ràng là cô không muốn thực hiện hôn ước với tôi, vì cái gì lại để tôi gọi điện thoại nói với cha cô? Cô muốn gây chuyện thì gây một mình, tôi không hùa theo. cô đâu.”

Nói xong Diệp Huyền năm lấy tay Trương Vấn Thanh muốn rời khỏi chỗ này, Tiêu Băng Tuyết liền cắn răng nói: “Diệp Huyền, anh đừng có đắc ý vội. Tối mai ở yến tiệc của Phiền Chiến Vương, tôi sẽ trang điểm đến tham dự buổi tiệc, đến lúc đó tôi sẽ cho anh biết giữa chúng ta khoảng cách chênh lệch như thế nào.”

“Vậy thì liền chờ xem.”

Diệp Huyền chẳng hề để tâm, lộ ra ý cười khinh miệt. Giữa chúng ta đương nhiên là có sự chênh lệch rất lớn, cô chỉ là một người phàm tục bình thường, còn tôi là người tu tiên.

“Hừ!"

Tiêu Băng Tuyết nhìn chằm chằm vào bóng dáng rời đi rồi đần dần biến mất của Diệp Huyền, trong lòng càng nghĩ càng giận:

“Tôi thật sự không hiểu rõ, vì sao cha lại kiên trì muốn tôi kết hôn với loại người như này chứ..."

Vương Tiểu Vũ ở một bên nghe lời này ở trong lòng cũng thầm cười khổ: “Đại tiểu thư, đó chính là Huyền Hạo đại nhân.”

Nhìn thấy vẻ mặt dường như có gì đó không đúng của Vương Tiểu Vũ, Tiêu Băng Tuyết không nhịn được hỏi: “Tiểu Ngọc, dạo này em luôn phân tâm, em đang suy nghĩ cái gì vậy?”

“Không có, chẳng có suy nghĩ cái gì cả.”

Vương Tiểu Vũ vội vàng lắc lắc đầu, nhưng vẫn không nhịn được, nhẹ giọng nói: “Tiểu thư, cô cho rằng Diệp Huyền có thể đang cố ý che giấu thân phận của mình, hoặc là có thể hắn ta là người có công lớn với quân đội, nên cho cô mới kiên quyết thúc giục chuyện đính hôn của hai người không?”

Tiêu Băng Tuyết cười lạnh: “Ha ha, chỉ bằng hắn ta hả? Không thể phủ nhận võ công của hắn cao, nhưng với tính cách phóng khoáng của hắn, thì làm sao có thể lập được chiến công với Chiến Bộ được?”



Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 339: Sẽ không có chuyện gì chứ?


“Tiêu Băng Tuyết xuất hiện rồi!”

Nhìn thấy vẻ mặt tức giận của Tiêu Băng Tuyết, đám người không khỏi có chút khẩn trương. Ánh mắt của Trương Vãn Thanh và Lâm Thanh Nham càng thêm bất an, tối qua khi trò chuyện, bọn họ có đề cập đến chuyện hôn ước giữa Tiêu Băng Tuyết và Diệp Huyền. Hai người cũng nhất trí như một, phải bảo vệ tình yêu của mình, ủng hộ Diệp Huyền 100%!

“Mọi người về hội trường buổi tiệc trước đi.”

Diệp Huyền không thèm để ý, bảo Lâm Thanh Nham và Trương Vấn Thanh đợi đám người kia rời đi trước.

“Sẽ không có chuyện gì chứ?”

Hai người đẹp tất nhiên không thể nào yên tâm được, vì họ biết rất rõ Tiêu Băng Tuyết và Diệp Huyền có thù oán.

“Không cần lo lắng, không sao đâu. Đây là địa bàn của Phiên Chiến Vương, cô ta tuyệt đối sẽ không dám làm loạn đâu.”

Diệp Huyền khẽ mỉm cười, Trương Vấn Thanh và Lâm Thanh Nham lúc này mới cùng đám người bước vào cửa. “Diệp Huyền.”

Lúc này Tiêu Băng Tuyết đã đi tới trước mặt Diệp Huyền, lạnh lùng nói: “Tôi phải nhắc nhở anh, nhân vật chính của bữa tiệc này là Phiền Chiến Vương, chứ không phải là anh đâu!”

“Phiền anh hãy chú ý đến hành vi của mình. Đừng chỉ vì một chút lợi ích nhỏ nhoi đầu ngón tay mà loại người nào cũng đem vào. Điều này sẽ làm hỏng phong cách và đẳng cấp của toàn bộ bữa tiệc đó!”

Nghe được lời của cô, Diệp Huyền không khỏi bật cười: “Đây chỉ là bữa tiệc mừng Phiền Chiến Vương trở về, mọi người cùng nhau ôn lại chuyện cũ, cô có cần phải tự cao tự đại như vậy luôn không?”

“Hơn nữa những người xung quanh tôi đều là những người bạn tốt, không phải là loại người không tốt nào hết!

Vì vậy, người cần phải chú ý là cô, đừng lúc nào cũng nhìn người khác xấu như vậy, hiểu không?”

Nhìn thấy Diệp Huyền thế mà quay ngược lại chỉ trích bản thân cô, Tiêu Băng Tuyết tức giận đến mức thở dốc: “Anh thành tiên rồi, gà tiên, chó tiên gì cũng được cả! Chỉ vì những mối quan hệ phức tạp của anh mà hình ảnh của chiến bộ đều đã bị hủy hoại hết rồi!”

Diệp Huyền nhún vai: “Tôi lại nghĩ Chiến bộ có loại người trong mắt không có người khác như cô, một kẻ được gọi là Chiến thần lại kiêu ngạo, vô tình, hình ảnh của Chiến bộ mới bị tổn hại nhiều đó.”

“Hay là cô dùng khả năng của bản thân mình để đuổi tôi đi, không thì câm mồm ngay đi, hoặc là ngừng tới làm phiền tôi!”

Nói xong, Diệp Huyền không muốn để ý tới Tiêu Băng Tuyết nữa, xoay người rời đi!

Lúc này, đệ tử của Phiần Chiến Vương, Triệu Hồng Hoa, nhiệt tình tiến tới chào hỏi: “Thiếu gia, cuối cùng cũng mời được cậu tới rồi!

Sư phụ của tôi đang nóng lòng muốn gặp bạn! "

Tiêu Băng Tuyết mặc dù không nghe rõ hai người nói gì, nhưng từ thái độ cung kính cười nói vui vẻ của Triệu Hồng Hoa, cô cũng có thể đoán được Triệu Hồng Hoa rất hoan nghênh sự hiện diện của Diệp Huyền!

Diệp Huyền cũng cười vui vẻ, hai người sải bước tiến vào Thủy Long cư!

“Ngài ấy cuối cùng cũng đến rồi!”

Các tiền bối sĩ quan cấp cao của Chiến bộ nhìn thấy Diệp Huyền xuất hiện, lập tức bước tới chào hỏi, không giấu được sự ngưỡng mộ và vui mừng!



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 336: Chẳng lẽ em không thể ghen sao?


Trương Vấn Thanh không nhịn được hỏi. Diệp Huyền công khai thừa nhận, sắc mặt Trương Vấn Thanh lập tức tối sầm lại sau khi nghe câu trả lời của hắn. Lúc này, cuối cùng cô cũng đã hiểu được cảm giác của Lâm Thanh Nham vào sáng hôm đó, cô cảm thấy xuất thân và bối cảnh của Tiêu Băng Tuyết tốt hơn cô, hơn nữa còn là nữ Chiến Thần.

Nếu như người phụ nữ báo đạo này kiên trì muốn gả cho Diệp Huyền thì Vấn Thanh cô làm sao có thể thắng được cô ta cơ chứ? Thậm chí đến cả chuyện Trương Vẫn Thanh cô và Diệp Huyền di trì mối quan hệ yêu đương cũng không thể.

“Đừng có suy nghĩ quá nhiều.”

Diệp Huyền biết Trương Vãn Thanh đang suy nghĩ cái gì, thế là nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, vừa cười vừa nói: “Bất kể là ai, cũng không thể làm thay đổi tình yêu của anh dành cho em được.”

“Anh đã đáp ứng sẽ một lòng một dạ yêu thương em, em không cần lo lắng nhiều, toàn tâm toàn ý đi cùng anh là được rồi. Anh sẽ không để cho người khác có cơ hội làm tổn thương em.”

Diệp Huyền đơn giản trấn an cô, nhưng tất cả đều là những lời yêu thương sâu sắc, cũng khiến trong lòng Trương Vấn Thanh trở nên thoải mái hơn, nở nụ cười xinh đẹp nhẹ nhàng gật đầu.

Tuy nhiên trong lòng Trương Vấn Thanh vẫn không nhịn được lo lắng hỏi: “Nhưng mà em lo lắng trong bữa tiệc tối mai, Tiêu Băng Tuyết sẽ nghĩ biện pháp đối phó với anh.”

“Ha ha.”

Diệp huyền thản nhiên cười một tiếng nói lặc kệ là bản thân Tiêu Băng Tuyết, hay là cha của cô ta anh đây cũng không sợ. Cho nên, em cứ yên tâm đi.”

Hiện tại tới phiên Diệp Huyền không yên lòng về Lâm Thanh Nham, cô gái này khẳng định sẽ vì chuyện chụp ảnh chung mà nổi giận.

Quả nhiên, Diệp Huyền vừa bước vào nhà, Lâm Thanh Nham sắc mặt nghiêm túc đi đến nói: “Diệp Huyền, anh rất lợi hại nha, thế mà còn dám về nhà?”

“Anh, anh có cái gì phải sợ chứ? Anh về nhà ăn cơm mà.” Diệp Huyên cảm thấy chột dạ, bước nhanh hơn, lao nhanh vào phòng.

Lâm Thanh Nham lập tức đưa tay kéo hắn: “Nói cho rõ ràng, sao anh và Trương Văn Thanh lại có nhiều hình chụp chung với nhau như vậy?”

Diệp Huyền không biết làm cách nào để trốn thoát, chỉ có thể cười nói: “Chỉ là ảnh chụp bình thường mà thôi, cũng không phải ảnh ướt át gì, em không cần phải ghen tuông như vậy đâu.”

“Ai ghen tuông chứ?”

Các site khác đang copy và ăn cắp của Mêtruyệnhót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. 

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Lâm Thanh Nham lập tức hất cằm, phủ nhận, nhưng lại cảm thấy hơi tủi thân, sau đó nói: “Mặc kệ thế nào, dù sao em cũng muốn mình có thể có bức ảnh như thế này. Trương Vấn Thanh có cái gì em cũng muốn có những thứ như thế”

“Chuyện này?”

Diệp Huyện không nhịn được hơi sững sờ, tâm trạng trong nháy mắt cũng vì thế mà chuyển biến tốt đẹp hơn.

Bời vì Lâm Thanh Nham nói ra những lời như thế này chứng tỏ trong thâm †âm cô đã có thể tiếp nhận chuyện trong lòng Diệp Huyền đồng thời chứa cả cô và Trương Văn Thanh.

“Được, được, được, ngày mai chúng ta liền đi Thủy Long cư chụp ảnh.”

Diệp Huyền năm lấy bàn tay thon dài mềm mại của Lâm Thanh Nham, ôn nhu cười nói: “Đây rõ ràng chính là do em ghen mà.”

“Hừ. Chẳng lẽ em không thể ghen sao?”

Được Diệp Huyền ôn nhu dỗ dành một lúc, mặc dù ngoài miệng Lâm Thanh Nham không chịu thua, nhưng mà trong lòng lại cảm thấy hạnh phúc ngọt ngào:

“Anh bớt nói nhảm đi, tranh thủ thời gian vào ăn cơm đi.” “Được”

Diệp Huyền ngốc nghếch cười một cái, khiến cho Lâm Thanh Nham bị chọc cho tức cười, đôi môi đỏ gợi cảm nhếch lên:

“Tên khốn nạn này, da mặt so với người khác đều dày hơn ai hết.” Thời gian nhanh chóng trôi qua. Nhoáng một cái liền đến đêm ngày thứ hai, đám người nóng lòng chờ đợi đến yến tiệc của Phiền Chiến Vương đã lâu cũng

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 340: Tiêu Băng Tuyết


Điều này gần như khiến Vương Tiểu Vũ như phát điên. Cùng lúc đó, Vương Tiểu Vũ nhớ lại hôm qua Tiêu Băng Tuyết nói sẽ nghĩ cách dạy cho Diệp Huyền một bài học.

“Thần linh phù hộ, đừng để tiểu thư gặp rắc rối gì..." Vương Tiểu Vũ trong lòng không ngừng cầu nguyện.

“Nghe nói tiền bối Phiên Chiến Vương ở bên trong, chúng ta đi chào hỏi trước đi, sau đó đối phó với Diệp Huyền saul”

Tiêu Băng Tuyết trong lòng đã có kế hoạch, vì thế cô tràn đầy tự tin bước vào Thủy Long cư cùng với hai vị phó quan của mình!

Chỉ thấy ở bên trong Thủy Long cư, nhiều người nổi tiếng đang nhiệt tình trao đổi, cực kỳ náo nhiệt. Người quan trọng nhất tối nay, Phiền Chiến Vương, đang ngồi trên sảnh cao mặc bộ đồ thời Đường, trò chuyện vui vẻ với những người đồng đội cũ của mình.

Tuy đã già nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng ngời uy lực, đôi lông mày rậm đã bạc trắng khiến hắn càng trông uy nghiêm hơn. Hơn nữa, thân thể cường tráng của hắn không hề suy yếu do tuổi tác mà dường như có nhiều sinh lực hơn, điều này. cho thấy việc tu luyện của hắn đã đạt đến trình độ biến hóa. Sở dĩ Phiền Chiến Vương được gọi là Chiến vương không phải vì chiến công quân sự lẫy lừng của hắn mà là để khẳng định sức mạnh chiến đấu của hắn. Vị nguyên lão này quả thực rất mạnh mết!

Bốn tên thị vệ trung niên đứng ở phía sau hắn, mỗi người đều có ánh mắt nghiêm nghị, luôn để mắt tới người đi ngang qua, để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Phiền Chiến Vương. Hơn nữa, lúc này Diệp Huyền đang ở bên cạnh Phiền Chiến Vương!

Và vị trí này gần như là vị trí trung tâm!

“Diệp Huyền, cậu có thể bớt thời gian tới đây, lão phu tôi rất là vui.”

Phiền Chiến Vương nở nụ cười, nắm tay Diệp Huyền mười phần thân thiện.

“Ha ha.” Diệp Huyền bình tĩnh cười: “Chúng ta quen biết nhiều năm, hơn nữa ông còn tặng cho tôi Thủy Long Cư, thân là hậu bối, tôi không có lý do gì mà không tới.”

“Cậu quá khiêm tốn rồi.”

Phiền Chiến Vương không giấu được nụ cười, một số vị lão tiền bối tụ tập ở bên cạnh Diệp Huyền, vui vẻ trò chuyện!

Nhìn thấy cảnh tượng này, những người không hiểu rõ tình huống có thể sẽ cho rằng nhân vật chính đêm nay chính là Diệp Huyền!

Về phần các quan chức cấp cao của Dương Thành như cục trưởng Hình, bọn họ thậm chí còn không có tư cách để tiến lên nói chuyện!

Tuy nhiên, họ không hề phàn nàn gì, thỉnh thoảng còn nhìn Diệp Huyền và những người khác với vẻ cung kính và sùng bái. Diệp Huyền chỉ khẽ gật đầu hoặc nâng ly lên với họ cũng đủ khiến họ phấn khích rồi.

“Mọi người nhìn xem, Diệp Huyền thật sự không đơn giản!”

Lâm lão gia đang ngồi ở bàn khách, nhìn những quản lý cấp cao vây quanh Diệp Huyền, không khỏi thở dài. Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu cũng rất hưng phấn!

“Tôi đã sớm đoán được Diệp Huyền không phải người bình thường, nhưng không ngờ thân phận của cậu ta lại kinh người như vậy!”

“Cậu ta thực sự có mối quan hệ rất thân thiết với Phiên Chiến Vương! Hơn nữa Phiền Chiến Vương dường như đối với cậu ta rất là tôn trọng.”

Bọn họ thì thầm thảo luận, trong khi đó Lâm Thanh Nham và Trương Vãn Thanh nhìn Diệp Huyền với ánh mắt ngưỡng mộ.

“Người đàn ông mà chúng ta thích quả nhiên là cực kỳ xuất chúng..” Hai người nhìn nhau và mỉm cười, trong mắt họ đem theo tình ý sâu đậm.

Những vị khách chưa từng gặp mặt Diệp Huyền cũng rất tò mò Diệp Huyền là ai, đều chủ động mỉm cười chào hỏi.

Mà những cảnh tượng này rơi vào mắt Tiêu Băng Tuyết càng khiến cô thêm tức giận hơn.

“Không phải chỉ là có chút liên quan đến Huyền Hạo sao? Hắn thế mà lại trở thành mục tiêu để mọi người truy đuổi, thật sự rất đáng buồn.”

Tiêu Băng Tuyết điều chỉnh cảm xúc, sau đó đi tới chỗ Phiền Chiến Vương, cung kính làm lễ chào:

“Tiêu Băng Tuyết, rất hân hạnh gặp được Phiền Chiến đại nhân!” “Ha ha...”

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 337: Anh thấy hôm nay em thế nào?


Hôm nay Lâm Thanh Nham mặc trên người một chiếc váy dài màu bạc xẻ thấp ngực, vòng một cao ngất, căng mọng của cô càng được tôn lên nổi bật sau đằng sau đường xẻ chữ V của chiếc váy, càng khiến người khác bị mê hoặc, muốn ngay lập tức được chạm vào nó.

Trên cổ cô đeo một sợi dây chuyền kim cương sáng lấp lánh, ở giữa được đính những viên kim cương thấp, lấp lánh theo những chuyển động của cô, càng khiến cho dáng người uyển chuyển của Lâm Thanh Nham thêm tươi đẹp quyến rũ mê người.

Vòng eo thon phía dưới, tiếp đến là cặp đùi thon dài nõn nà, trơn bóng như mỡ đông không chút tì vết, đường xẻ của chiếc váy dài theo những bước đi nhẹ nhàng như liễu của cô vừa khéo khoe trọn được cặp đùi nõn nà. Vừa giống như thanh lịch, lại vừa giống như gợi cảm, thật khiến người ta không thể không nhớ đến.

Hơn nữa, cô vốn đã rất xinh đẹp như tiên nữ rồi, bây giờ cô lại cố tình trang điểm lộng lẫy để đi dự tiệc thì càng khiến cô càng trở nên lộng lẫy hơn.

Đôi chân ngọc đang đi trên đôi giày cao gót màu sáng, trên váy còn có những ngôi sao nhỏ lấp lánh.

Với trang phục hôm nay dưới ánh đèn tiệc khiến cho Lâm Thanh Nham trông càng thêm thanh lịch và gợi cảm hơn, cô xinh đẹp nổi bật hơn cả ngôi sao quốc tế.

Diệp Huyền lập tức sửng sốt.

“Anh thấy hôm nay em thế nào?”

Lâm Thanh Nham hỏi Diệp Huyền, trong giọng nói rõ ràng có chút lo lắng.

“Đẹp, quá đẹp.”

Diệp Huyền lúc này mới kịp thời phản ứng lại, đi lên trước một bước ôm nhẹ trọn vòng eo thon của Lâm Thanh Nham, hít sâu một hơi mùi thơm ngất ngây tỏa

ra từ trên người cô:

“Em xinh đẹp quá mức cho phép như thế này, chút nữa là khiến cho anh không cầm lòng được thì làm sao bây giờ?”

“Phốc..."

Lâm Thanh Nham bị hắn chọc cho phát cười, mắng yêu hắn một tiếng: “Miệng lưỡi ngọt xớt. Có phải anh cũng thường xuyên nói những lời này với Trương Văn Thanh không, chọc cho cô ấy vui vẻ?”

“Ha ha.”

Nhìn thấy Lâm Thanh Nham thoải mái nhắc đến Trương Vấn Thanh như vậy, trong lòng Diệp Huyền càng thêm vui vẻ: “Vấn Thanh thì dịu dàng quan tâm, còn em thì cao quý quyến rũ. Cả hai người, ai anh cũng đều thích cả.”

“Đàn ông xấu, hừ.”

Vẻ mặt Lâm Thanh Nham có chút bất mãn, nhưng mà trong lòng vẫn cảm thấy có chút hạnh phúc, bởi vì cô cảm nhận được Diệp Huyền có chút yêu thích cô, ánh mắt yêu thương khi nhìn một người sẽ không gạt được người khác.

Cô cũng đánh giá phong cách ăn mặc hôm nay của Diệp Huyền, chỉ thấy hôm nay Diệp Huyền mặc một bộ đồ vest, tóc được chải chuốt chỉnh tề, nhìn càng thêm đẹp trai khí chất hơn.

“Trời ạ, sao có thể đẹp trai đến như vậy.” Lâm Thanh Nham nhìn Diệp Huyền đẹp trai ngời ngời trước mặt mình, trong đầu vô thức nhớ lại cảnh tượng hôm cô bị trúng xuân dược, hai người ở trong xe triền miên.

Ngày hôm đó Diệp Huyền cũng mặc âu phục, nhìn qua vô cùng chính trực và khẳng khái.

“Em đang nghĩ cái gì vậy?”

Diệp Huyền nhịn không được hỏi cô khi nhìn thấy Lâm Thanh Nham đứng đó cắn căn môi, đôi mắt lóe sáng, trên môi còn nở nụ cười nham hiểm.

“Không, không có nghĩ cái gì cả. Chúng ta đi thôi nào.”

Lâm Thanh Nham mặt đỏ bừng, lập tức bước lên ôm lấy cánh tay của Diệp. Huyền, mỉm cười ngọt ngào.

'ừm”

Nhìn thấy vẻ mặt vui vẻ của Lâm Thanh Nham, tâm trạng của Diệp Huyền cũng trở nên rất tốt, hai người thân mật đi xuống lầu.

“Hai đứa nó vừa xinh đẹp lại vừa tài giỏi, trai tài gái sắc, thật là hoàn hảo mà”



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 341: Hơn nữa tôi cảm thấy


“Hừ, đúng vậy, hôn ước của chúng tôi đã bị huỷ bỏ.”

Tiêu Băng Tuyết trừng mắt nhìn Diệp Huyền hừ một tiếng, lạnh giọng nói: “Bởi vì tính cách của chúng tôi không hợp!”

“Hơn nữa tôi cảm thấy, anh ta là tên không ra gì!”

Phiền Chiến Vương nghe xong lời này, trên mặt lập tức tối sầm lại, nói: “Cô cảm thấy nhân phẩm Diệp Huyền có vấn đề? Ha ha, tôi trái lại cảm thấy hắn cũng không tệ!”

Các lão tiền bối ở đây mặt cũng đen lại, hiển nhiên là vô cùng bất mãn với việc Tiêu Băng Tuyết đánh giá Diệp Huyền như vậy!

Tiêu Băng Tuyết tính tình kiêu ngạo, lại nói tiếp: “Không biết Diệp Huyền sử dụng quan hệ gì, khiến bố tôi ép tôi kết hôn với anh ta!”

“Tôi chỉ có thể lựa chọn phản kháng thôi!”

Diệp Huyền nhịn không được cười nói: “Tiêu Băng Tuyết, tôi tuyệt đối không ép cha cô đưa ra quyết định!”

“Nhưng tôi muốn nghe thử một chút, cái cô gọi là phản kháng là cái gì vậy?” “Hừi”

Tiêu Băng Tuyết cũng lấy can đảm, nói: “Tôi muốn làm phiền tiền bối Phiền Chiến Vương làm nhân chứng, để cho tôi so đấu với Diệp Huyền một lần!”

“Nếu anh ta thua, thì nhất định phải xe bỏ hôn ước, từ nay về sau không còn bất cứ quan hệ gì với tôi!”

“Đấu với Diệp Huyền một trận sao?”

Nghe lời nói không biết tự lượng sức mình của Tiêu Băng Tuyết, các lão tiền bối và cấp cao ở đây đều nhịn không được hít một ngụm khí lạnh!

Lâm lão gia, Lưu Công Thiên, Lâm Thanh Nhan, Trương Vãn Tình đều đứng dậy, sắc mặt nhanh chóng thay đổi!

Bọn họ đã sớm đoán được Tiêu Băng Tuyết sẽ nghĩ cách nhằm vào Diệp Huyền, nhưng lại không đoán được cô sẽ dùng cách thức cực đoan này!

Luận võ quyết thắng thua!

Nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp Vương Tiểu Vũ càng sợ đến mức mặt mũi trắng bệch, hô hấp gần như ngừng lại!

Cô không ngờ tính toán trong lòng Tiêu Băng Tuyết, lại có thể là quyết đấu với Diệp Huyền trước mặt công chúng!

“Nguy rồi, nguy rồi...”

Hai tay Vương Tiểu Vũ không khỏi run rẩy một trận!

Diệp Huyền là đại nhân Huyền Hào!

Tiểu thư muốn đấu với hắn, chẳng phải là muốn bị đánh sao? Hơn nữa tiền bối Phiền Chiến Vương và một đám lão tiền bối đều sẽ tức giận trong lòng đúng chứ? Quả nhiên, vẻ mặt đám người Phiền Chiến Vương lập tức âm trầm xuống, thấp giọng mắng:

“Tiêu Băng Tuyết, cô thật đúng là cả gan đấy!”

“Thân phận của Diệp Huyền không phải như cô nghĩ đâu... Cậu ấy là...”

“Được, so thì so!”

Bọn họ mới nói được một nửa, Diệp Huyền liền lập tức ngăn bọn họ nói tiếp, hắn khẽ mỉm cười nói với Tiêu Băng Tuyết:

“Tôi thấy dũng khí của cô đáng khen, vậy tôi đồng ý với cô là được rồi." “Nếu như tôi thua, tôi sẽ lập tức huỷ bỏ hôn ước!”

“Cho dù cha cô cố ý giữ vững, tôi cũng sẽ khiến ông ấy đồng ý. Sau này chúng ta sẽ không còn liên quan nữa!”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Chương 338: Đúng vào lúc này


Trên đường đi, Diệp Huyền nhận được tin nhắn của Trương Vấn Thanh truyền đến:

“Anh Diệp Huyền, bọn em đã ra khỏi nhà rồi, mọi người đang ở đâu?”

Diệp Huyền trả lời tin nhắn của cô: “Bọn anh cũng vừa xuất phát, hẳn là sẽ đến nơi cùng lúc.”

Đột nhiên, Diệp Huyền nhận ra một vấn đề nan giải: Khi bọn họ đến bữa tiệc, Lâm Tham Nham và Trương Vãn Thanh đều có mặt ở đó, hẳn nên chọn như thế nào đây, hắn nên đi với ai đây? Hắn có nên dùng tiên pháp phân thân đi cùng với bọn họ không? Không phải là không thể, nhưng mà như thế thì gây ra ảnh hưởng không tốt lắm.

Diệp Huyền trộm dùng khóe mắt liếc nhìn Lâm Thanh Nham, trong lòng không nhịn được cảm thấy chột dạ.

Sau nửa giờ lái xe, cuối cùng xe họ cũng đến Thủy Long cư. Chỉ thấy trước sân đã xếp hàng đầy các loại xe sang trọng, xe đến xe đi tấp nập, trong đó có những người có địa vị, hiếm khi xuất hiện trước công chúng cũng có mặt, khung cảnh vô cùng sôi động.

Lúc này, cha con của Liễu Công, vợ chồng của Giang Kim Bưu, bác sĩ Trương với Trương Vấn Thanh, Dương Duy cùng với ông và cha của ông cũng có mặt.

“Chào buổi tối.”

Đám người nhiệt tình chào hỏi nhau, những chuyện xảy ra trong mấy ngày liên tiếp hôm nay, càng khiến cho tình cảm của bọn họ càng thêm quen thuộc.

“Anh Diệp Huyền, chị Thanh Nham.”

Trương Vấn Thanh cười híp mắt đi đến. Hôm nay cô mặc một chiếc váy trễ vai màu hồng, điểm xuyến thêm một chiếc thắt lưng màu đỏ ở eo, điều này ngay lập tức tôn lên dáng người yểu điệu của cô thêm sống động.

Bên trong chiếc cổ khoét sâu viền ren gợi cảm, bộ ngực cao vút toát lên vẻ dụ dỗ, mông và đôi chân xinh đẹp tôn lên vẻ đẹp lẫn nhau khiến chúng càng trong sống động và xinh đẹp hơn.

Cộng với làn da trắng ngần tự nhiên và khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, giờ phút này Trương Vấn Thanh cả người toát ra nét tiên khí nồng đậm, mười phần hút hồn người khác.

“Vãn Thanh, hôm nay cô cũng quá đẹp rồi.”

Diệp Huyền còn chưa kịp mở miệng, Lâm Thanh Nham đã lên tiếng khen cô trước, Trương Vấn Thanh xấu hổ đỏ mặt lên, nhẹ giọng trả lời: “Chị Thanh Nham, chị so với tôi càng xinh đẹp hơn mà.”

Diệp Huyền không nhịn được trợn tròn mắt, trong lòng thầm nghĩ, hoàn cảnh đang diễn ra hoàn toàn khác với những gì hắn dự đoán.

Khi hai tình địch gặp nhau, chẳng phải họ sẽ phải vô cùng ghen tị và không chịu nhượng bộ nhau sao? Vì sao hai người đẹp này lại thay phiên nhau khen nhau xinh đẹp như vậy? Hản bối rối nhìn hai người đẹp trước mặt, cảm thấy rất xấu hổ: “Anh nên nắm tay của ai đây?”

“Đi nào.”

Lâm Thanh Nham bước lên trước ôm cánh tay trái của Diệp Huyền, nhưng cô không tiến lên trước ngay mà mỉm cười nhìn Trương Vấn Thanh.

“Ừm”

Trương Vấn Thanh nâng lên đôi môi gợi cảm, ôm thật chặt cánh tay phải của Diệp Huyền, hai người đẹp đồng loạt mỉm cười, bầu không khí rất hòa hợp.

Diệp Huyền lúc này càng thêm bối rối.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy...” Diệp Huyền nhịn không được thầm hỏi.

“Ha ha”

Trương Văn Thanh cười nói: “Tối qua chị Thanh Nham có nói chuyện với em rồi, muốn hôm nay bọn em phải cho anh hãnh diện, nên chúng ta nhất định phải hòa thuận, không được cãi nhau.”

Diệp Huyền âm thầm kinh ngạc, lập tức nghiêng mắt nhìn Lâm Thanh Nham. Anh không ngờ rằng Lâm Thanh Nham - người luôn kiêu ngạo, lại chủ động liên lạc với Trương Vãn Thanh chỉ vì cô không muốn khiến hắn rơi vào tình cảnh khó xử.

“Thanh Nham, cảm ơn em rất nhiều.”

Trong lòng Diệp Huyền cảm thấy vô cùng ấm áp, cũng nhìn ra được Lâm Thanh Nham đã bởi vì hắn mà âm thầm lặng lẽ thay đổi rất nhiều.

Người phụ nữ này, chỉ được bề ngoài tỏ ra kiêu ngạo nhưng trên thực tế thì so với người khác lại dễ mềm lòng hơn rất nhiều.

Lâm Thanh Nham nhếch cằm lên nói: “Anh đối xử với em rất tốt, đương nhiên em cũng sẽ nghĩ cách đối lại với anh tốt hơn. Nhưng mà nếu anh dám đối xử với em không tốt, em liên cho người biến anh thành thái giám.”

“Ha ha.”

Trương Vấn Thanh thoải mái cười to, dựa vào Diệp Huyền hỏi: “Anh Diệp Huyền, như thế này anh có vui vẻ không?”

“Vui vẻ, đương nhiên rất vui vẻ.”

Diệp Huyền gật đầu thật mạnh, nhịn không được cười nói: “Trái ôm phải ấp thì ra là hạnh phúc như vậy.”



Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 342: Bất cứ lúc nào


Các lão tiền bối ở đây cũng lộ vẻ không vui: được voi đòi tiên đấy!”

Tiêu Băng Tuyết, cô thật đúng là

Chỉ có Diệp Huyền vẻ mặt lạnh nhạt, thậm chí còn lộ ra một tia tò mò, cười nói: “Cô nói xem.”

Ánh mắt Tiêu Băng Tuyết hung ác, lạnh giọng nói: “Nếu như anh thua, anh không thể tiếp tục dựa vào quan hệ với một nhân vật lợi hại nào đó, mang oai phong tà khí vào chiến bộ, càng không thể điên cuồng vơ vét của cải ở thương giới”

Nghe xong lời này, Phiền Chiến Vương thật sự không thể nhịn được nữa: “Tiêu Băng Tuyết, cô cho rằng cha cô là Hoàng Bắc Long là có thể muốn làm gì thì làm sao?”

“Vốn tôi còn cảm thấy tư chất của cô không tệ, không ngờ cô lại là người nông cạn vô tri như vậy, xem ra vẫn phải để cha cô tự mình dạy cô mới được!”

Không chỉ có Phiền Chiến Vương nổi trận lôi đình, các lão tiền bối ở đây cũng trừng mắt giận dữ, bởi vì Tiêu Băng Tuyết công khai khiêu khích quyền uy của Diệp Huyền, đây là chuyện không thể tha thứ!

Nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp Vương Tiểu Vũ cũng kinh hồn bạt vía: “Tiểu thư!”

“Thừa dịp sự tình còn có thể xoay chuyển, không bằng buông tha đi? Nếu không tương lai của cô rất đáng lo ngại đấy!”

Cô hy vọng có thể khiến Tiêu Băng Tuyết kịp thời quay đầu lại! “Không được.”

Giọng nói Tiêu Băng Tuyết lạnh lùng: “Từ cả hai góc độ công - tư mà nói, tôi không thể nhịn Diệp Huyền được nữa!”

“Hôm nay tôi nhất định phải triệt để phân rõ giới hạn với anh ta, hơn nữa tôi còn muốn vì chiến bộ quét sạch dị loại!”

“Về phần tiền đồ cá nhân của tôi, tôi không quan tâm nữa!”

“Sau chuyện này tôi sẽ chủ động rời khỏi Giang Nam, rút về chiến khu Tây Nam để công tác!”

Nói xong Tiêu Băng Tuyết đối mặt với sự bất mãn của đám người Phiến Chiến Vương, hô với Diệp Huyền: “Hoàng thân quốc thích, anh chuẩn bị sẵn sàng lên đài

quyết đấu chưa?”

“Tuỳ thời phụng bồi.”

Diệp Huyền lạnh nhạt cười: “Nhưng tỷ thí trên lôi đài quá dài dòng, chúng ta cứ phân thắng bại ở trên hội trường đi.”

“Đánh nhau ở trên hội trường?” Tiêu Băng Tuyết đánh giá một chút những đồ trang trí và lễ vật quý giá chất

đống bên người, cô hơi có chút do dự: “Ở đây không dễ thi triển, nếu như đập nát đồ vật quý giá thì không tốt lắm đâu?”

Huyền nhìn lướt qua xung quanh, cười ni lếu như lần tỷ thí này có đồ gì bị đập nát, cho dù là một cái chén vỡ, thì coi như tôi thua.”

Các site khác đang copy và ăn cắp của Mêtruyệnhót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. 

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

“Hả?” Tiêu Băng Tuyết không khỏi hít một hơi khí lạnh, cô lập tức cảm thấy bị hắn hung hăng coi thường, sĩ quan phụ tá Vương Phi đi theo cũng lập tức tức giận quát: “Diệp Huyền, anh cũng quá tự cao rồi đấy?”

Diệp Huyền nhếch môi, nói: “Tôi có tự đại cuồng vọng hay không, chờ chút nữa tự nhiên sẽ biết. Lão Hồng, nếu Tiêu Băng Tuyết mời anh làm người công chứng, vậy thì anh đồng ý với cô ta đi.”

Phiền Chiến Vương gật đầu, hắn lập tức vung tay lên, người ở bốn phía nhao nhao theo hắn đi xuống hội trường, nhường chỗ cho Diệp Huyền và Tiêu Băng Tuyết.

“Thật sự muốn tỷ thí à...” Phía dưới hội trường, Lâm Thanh Nhan và Trương Vấn Tình nắm chặt tay nhau, có thể thấy được bọn họ đều sợ Diệp Huyền sẽ tỷ thí thua, bởi vì Tiêu Băng

Tuyết lợi hại đến mức nào thì mọi người đều đã biết!

Dương Duy không nhịn được vung tay hô to: “Diệp Huyền đại ca, nhất định sẽ thắng...

Những vị khách ở đây cũng đều kiễng chân chờ mong!

Đặc biệt là những vị khách mới không rõ bối cảnh của Diệp Huyền, đều muốn nhìn một chút xem Diệp Huyền có mấy cân lượng mà lại dám quyết đấu với Tiêu Băng Tuyết!

Trên hội trường!

Tiêu Băng Tuyết cởi áo khoác quân trang ra, lập tức bày ra dáng người kiêu ngạo cao ngất, khí chất toàn thân chợt phát ra, có vẻ anh khí bồng bột!

“Hôm nay, tôi muốn nắm vận mệnh trong tay của mình!” Tiêu Băng Tuyết vẻ mặt kiên định!

Theo cô thấy, mặc dù Diệp Huyền có vài phần bản lĩnh, nhưng cô tốt xấu gì cũng có kinh nghiệm sa trường, đối phó với một Diệp Huyền không ra gì tuyệt đối là dư dải

Cứ như vậy, Diệp Huyền sế tự xấu hổ, cũng không còn không biết xấu hổ tiếp tục nhắc tới chuyện hôn ước. Mà cha cô Hoàng Bắc Long cũng sẽ biết Diệp Huyền cũng chỉ như vậy mà thôi, đương nhiên sẽ không tiếp tục ép cô thực hiện hôn ước với Diệp Huyền!

Cho nên Tiêu Băng Tuyết cũng không có ý định nương tay, trong lúc chiêu thức xuất hết toàn lực: “Diệp Huyền, anh chuẩn bị sẵn sàng chưa?”



Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 339: Sẽ không có chuyện gì chứ?


“Tiêu Băng Tuyết xuất hiện rồi!”

Nhìn thấy vẻ mặt tức giận của Tiêu Băng Tuyết, đám người không khỏi có chút khẩn trương. Ánh mắt của Trương Vãn Thanh và Lâm Thanh Nham càng thêm bất an, tối qua khi trò chuyện, bọn họ có đề cập đến chuyện hôn ước giữa Tiêu Băng Tuyết và Diệp Huyền. Hai người cũng nhất trí như một, phải bảo vệ tình yêu của mình, ủng hộ Diệp Huyền 100%!

“Mọi người về hội trường buổi tiệc trước đi.”

Diệp Huyền không thèm để ý, bảo Lâm Thanh Nham và Trương Vấn Thanh đợi đám người kia rời đi trước.

“Sẽ không có chuyện gì chứ?”

Hai người đẹp tất nhiên không thể nào yên tâm được, vì họ biết rất rõ Tiêu Băng Tuyết và Diệp Huyền có thù oán.

“Không cần lo lắng, không sao đâu. Đây là địa bàn của Phiên Chiến Vương, cô ta tuyệt đối sẽ không dám làm loạn đâu.”

Diệp Huyền khẽ mỉm cười, Trương Vấn Thanh và Lâm Thanh Nham lúc này mới cùng đám người bước vào cửa. “Diệp Huyền.”

Lúc này Tiêu Băng Tuyết đã đi tới trước mặt Diệp Huyền, lạnh lùng nói: “Tôi phải nhắc nhở anh, nhân vật chính của bữa tiệc này là Phiền Chiến Vương, chứ không phải là anh đâu!”

“Phiền anh hãy chú ý đến hành vi của mình. Đừng chỉ vì một chút lợi ích nhỏ nhoi đầu ngón tay mà loại người nào cũng đem vào. Điều này sẽ làm hỏng phong cách và đẳng cấp của toàn bộ bữa tiệc đó!”

Nghe được lời của cô, Diệp Huyền không khỏi bật cười: “Đây chỉ là bữa tiệc mừng Phiền Chiến Vương trở về, mọi người cùng nhau ôn lại chuyện cũ, cô có cần phải tự cao tự đại như vậy luôn không?”

“Hơn nữa những người xung quanh tôi đều là những người bạn tốt, không phải là loại người không tốt nào hết!

Vì vậy, người cần phải chú ý là cô, đừng lúc nào cũng nhìn người khác xấu như vậy, hiểu không?”

Nhìn thấy Diệp Huyền thế mà quay ngược lại chỉ trích bản thân cô, Tiêu Băng Tuyết tức giận đến mức thở dốc: “Anh thành tiên rồi, gà tiên, chó tiên gì cũng được cả! Chỉ vì những mối quan hệ phức tạp của anh mà hình ảnh của chiến bộ đều đã bị hủy hoại hết rồi!”

Diệp Huyền nhún vai: “Tôi lại nghĩ Chiến bộ có loại người trong mắt không có người khác như cô, một kẻ được gọi là Chiến thần lại kiêu ngạo, vô tình, hình ảnh của Chiến bộ mới bị tổn hại nhiều đó.”

“Hay là cô dùng khả năng của bản thân mình để đuổi tôi đi, không thì câm mồm ngay đi, hoặc là ngừng tới làm phiền tôi!”

Nói xong, Diệp Huyền không muốn để ý tới Tiêu Băng Tuyết nữa, xoay người rời đi!

Lúc này, đệ tử của Phiần Chiến Vương, Triệu Hồng Hoa, nhiệt tình tiến tới chào hỏi: “Thiếu gia, cuối cùng cũng mời được cậu tới rồi!

Sư phụ của tôi đang nóng lòng muốn gặp bạn! "

Tiêu Băng Tuyết mặc dù không nghe rõ hai người nói gì, nhưng từ thái độ cung kính cười nói vui vẻ của Triệu Hồng Hoa, cô cũng có thể đoán được Triệu Hồng Hoa rất hoan nghênh sự hiện diện của Diệp Huyền!

Diệp Huyền cũng cười vui vẻ, hai người sải bước tiến vào Thủy Long cư!

“Ngài ấy cuối cùng cũng đến rồi!”

Các tiền bối sĩ quan cấp cao của Chiến bộ nhìn thấy Diệp Huyền xuất hiện, lập tức bước tới chào hỏi, không giấu được sự ngưỡng mộ và vui mừng!



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 343: Vô cùng bí hiểm!


Tuyệt kỹ của Tiêu Băng Tuyết đã bị Diệp Huyền khoá lại!

Trong lúc đó!

Chân khí cả người Tiêu Băng Tuyết vô cùng mạnh mẽ, dưới bàn tay của Diệp Huyền trong nháy mắt hóa thành hư ảo, bị chân khí của Tiêu Băng Tuyết dẫn đến chấn động cũng trong khoảnh khắc ngừng lại.

Vô cùng bí hiểm!

“Sao có thể như vậy chứ!”

Nhìn thấy tình hình này, sĩ quan phụ tá Vương Phi và những người không biết Diệp Huyền ở đây đều hít một hơi thật sâu, bọn họ cảm thấy vô cùng khiếp sợ!

Chiến thần ra sức một chiêu, lại bị Diệp Huyền nhẹ nhàng hoá giải như vậy hay sao? Mà bản thân Tiêu Băng Tuyết vẻ mặt đại biến!

Nhưng dù sao cô cũng đã tích lũy không ít kinh nghiệm tác chiến, phản ứng. thần tốc mà thay đổi chiêu thức, cô muốn chuyển hướng đến trái tim Diệp Huyền!

Nhưng cô trăm triệu lần không ngờ tới, năm móng vuốt của Diệp Huyền tựa như móng vuốt của thần Du Long, bất kể có dùng lực như thế nào, thì chính là

không có cách nào có thể thoát khỏi!

Tình hình này đối với những người khác mà nói có thể sẽ cảm thấy mới lạ, nhưng đối với Tiêu Băng Tuyết và hai sĩ quan phụ tá mà nói, lại rất quen thuộc!

Bởi vì Diệp Huyền đã hai lần dùng chiêu này, ngược lại để đối phó với sĩ quan phụ tá Vương Phi, tiếp đó bàn tay như hạt mưa rơi xuống, đánh Vương Phi như cái đầu heo!

Quả nhiên!

Diệp Huyền chăm chú nhìn Tiêu Băng Tuyết, lạnh giọng nói: “Hôm nay cô thật vô lễ, đáng bị dạy dỗ.”

Vừa nói xong! Bàn tay phải của Diệp Huyền giơ lên thật cao! “Hai”

Chỉ thấy bàn tay cao cao của Diệp Huyền, đã nặng nề tát vào mặt Tiêu Băng Tuyết!

“Tiểu thư!” Sắc mặt của sĩ quan phụ tá Vương Phi nhanh chóng thay đổi, anh ta không khỏi kinh hoảng mà hô to lên, anh ta biết lực sát thương của tay Diệp Huyền lớn đến mức nào!

Nếu như khuôn mặt của Tiêu Băng Tuyết bị đánh, không chỉ thua tỷ thí, hơn nữa khuôn mặt cô chắc chắn sẽ bị thối rữa!

Tiêu Băng Tuyết tự nhiên cũng biết sự khủng bố của tay Diệp Huyền, nhưng hai tay cô lúc này bị bắt lại, nhớ tới đá phòng ngự cũng đã không còn kịp rồi!

Giờ phút này cô cuối cùng mới ý thức được, từ khi Diệp Huyền ra tay đến khi khống chế đối phương hắn gần như thờ ơ, trên thực tế đã không chế thời gian đúng mức!

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 340: Tiêu Băng Tuyết


Điều này gần như khiến Vương Tiểu Vũ như phát điên. Cùng lúc đó, Vương Tiểu Vũ nhớ lại hôm qua Tiêu Băng Tuyết nói sẽ nghĩ cách dạy cho Diệp Huyền một bài học.

“Thần linh phù hộ, đừng để tiểu thư gặp rắc rối gì..." Vương Tiểu Vũ trong lòng không ngừng cầu nguyện.

“Nghe nói tiền bối Phiên Chiến Vương ở bên trong, chúng ta đi chào hỏi trước đi, sau đó đối phó với Diệp Huyền saul”

Tiêu Băng Tuyết trong lòng đã có kế hoạch, vì thế cô tràn đầy tự tin bước vào Thủy Long cư cùng với hai vị phó quan của mình!

Chỉ thấy ở bên trong Thủy Long cư, nhiều người nổi tiếng đang nhiệt tình trao đổi, cực kỳ náo nhiệt. Người quan trọng nhất tối nay, Phiền Chiến Vương, đang ngồi trên sảnh cao mặc bộ đồ thời Đường, trò chuyện vui vẻ với những người đồng đội cũ của mình.

Tuy đã già nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng ngời uy lực, đôi lông mày rậm đã bạc trắng khiến hắn càng trông uy nghiêm hơn. Hơn nữa, thân thể cường tráng của hắn không hề suy yếu do tuổi tác mà dường như có nhiều sinh lực hơn, điều này. cho thấy việc tu luyện của hắn đã đạt đến trình độ biến hóa. Sở dĩ Phiền Chiến Vương được gọi là Chiến vương không phải vì chiến công quân sự lẫy lừng của hắn mà là để khẳng định sức mạnh chiến đấu của hắn. Vị nguyên lão này quả thực rất mạnh mết!

Bốn tên thị vệ trung niên đứng ở phía sau hắn, mỗi người đều có ánh mắt nghiêm nghị, luôn để mắt tới người đi ngang qua, để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Phiền Chiến Vương. Hơn nữa, lúc này Diệp Huyền đang ở bên cạnh Phiền Chiến Vương!

Và vị trí này gần như là vị trí trung tâm!

“Diệp Huyền, cậu có thể bớt thời gian tới đây, lão phu tôi rất là vui.”

Phiền Chiến Vương nở nụ cười, nắm tay Diệp Huyền mười phần thân thiện.

“Ha ha.” Diệp Huyền bình tĩnh cười: “Chúng ta quen biết nhiều năm, hơn nữa ông còn tặng cho tôi Thủy Long Cư, thân là hậu bối, tôi không có lý do gì mà không tới.”

“Cậu quá khiêm tốn rồi.”

Phiền Chiến Vương không giấu được nụ cười, một số vị lão tiền bối tụ tập ở bên cạnh Diệp Huyền, vui vẻ trò chuyện!

Nhìn thấy cảnh tượng này, những người không hiểu rõ tình huống có thể sẽ cho rằng nhân vật chính đêm nay chính là Diệp Huyền!

Về phần các quan chức cấp cao của Dương Thành như cục trưởng Hình, bọn họ thậm chí còn không có tư cách để tiến lên nói chuyện!

Tuy nhiên, họ không hề phàn nàn gì, thỉnh thoảng còn nhìn Diệp Huyền và những người khác với vẻ cung kính và sùng bái. Diệp Huyền chỉ khẽ gật đầu hoặc nâng ly lên với họ cũng đủ khiến họ phấn khích rồi.

“Mọi người nhìn xem, Diệp Huyền thật sự không đơn giản!”

Lâm lão gia đang ngồi ở bàn khách, nhìn những quản lý cấp cao vây quanh Diệp Huyền, không khỏi thở dài. Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu cũng rất hưng phấn!

“Tôi đã sớm đoán được Diệp Huyền không phải người bình thường, nhưng không ngờ thân phận của cậu ta lại kinh người như vậy!”

“Cậu ta thực sự có mối quan hệ rất thân thiết với Phiên Chiến Vương! Hơn nữa Phiền Chiến Vương dường như đối với cậu ta rất là tôn trọng.”

Bọn họ thì thầm thảo luận, trong khi đó Lâm Thanh Nham và Trương Vãn Thanh nhìn Diệp Huyền với ánh mắt ngưỡng mộ.

“Người đàn ông mà chúng ta thích quả nhiên là cực kỳ xuất chúng..” Hai người nhìn nhau và mỉm cười, trong mắt họ đem theo tình ý sâu đậm.

Những vị khách chưa từng gặp mặt Diệp Huyền cũng rất tò mò Diệp Huyền là ai, đều chủ động mỉm cười chào hỏi.

Mà những cảnh tượng này rơi vào mắt Tiêu Băng Tuyết càng khiến cô thêm tức giận hơn.

“Không phải chỉ là có chút liên quan đến Huyền Hạo sao? Hắn thế mà lại trở thành mục tiêu để mọi người truy đuổi, thật sự rất đáng buồn.”

Tiêu Băng Tuyết điều chỉnh cảm xúc, sau đó đi tới chỗ Phiền Chiến Vương, cung kính làm lễ chào:

“Tiêu Băng Tuyết, rất hân hạnh gặp được Phiền Chiến đại nhân!” “Ha ha...”

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 344: Thái độ của tôi đối với cô


Diệp Huyền nhẹ nhàng lắc đầu, nhu lực vừa rơi xuống đã quét qua gương mặt xinh đẹp của Tiêu Băng Tuyết một cái!

Ha!

Tiêu Băng Tuyết còn chưa lấy lại tinh thần đã bị một lượng lớn vô hình này đánh bay, trong nháy mắt bay ra ngoài hội trường!

“Âm!”

Mọi người nhìn thấy Diệp Huyền trong vòng một chiêu đã đánh ngã Tiêu Băng Tuyết, hơn nữa hắn còn thoải mái tự nhiên, có chừng mực chắc thắng, bọn họ cũng nhịn không được âm thầm nằm tay, vẻ mặt khiếp sợi

Dù sao, Tiêu Băng Tuyết hiện giờ chính là cao thủ cấp Chiến Vương đấy!

Mà vừa rồi trên sân tỷ thí chân khí kích động, nhưng Diệp Huyền tiên đoán không sai, ngay cả một cái chén cũng không vỡ!

Bởi vậy có thể thấy được, thực lực của Diệp Huyền phải mạnh đến mức nào. mới có thể làm đến trình độ này chứ? Các vị khách nhao nhao nhìn nhau, tiếp đó liền sôi nổi vỗ tay!

“Lợi hại, quá lợi hại!”

Dương Duy kích động vỗ tay, Lâm Thanh Nhan và Trương Vãn Tình kinh ngạc vài giây, rồi cũng hưng phấn vỗ tay:

“Diệp Huyền đã đánh bại Tiêu Băng Tuyết, anh ấy thắng rồi!” “Ha ha hai”

Lâm lão gia cười rất vui vẻ: “Tôi quả nhiên không nhìn lầm, Diệp Huyền không phải người bình thường, đúng là không tầm thường!”

Trong nháy mắt tiếng vỗ tay vang lên, đều tràn ngập sự kính nể đối với Diệp. Huyền. Đặc biệt là hành động của hắn, nhẹ nhàng buông tha cho Tiêu Băng Tuyết, càng làm cho người khác luôn miệng tán thưởng!

Có thể có trí tuệ như thế, tuyệt đối không phải là người đơn giản! Phiền Chiến Vương cùng với những lão tiền bối ở đây yên lặng trao đổi ánh mắt một chút, mỗi người đều kính phục Diệp Huyền hơn. Nhưng hiện trường liên

tiếp võ tay rơi vào trong tai Tiêu Băng Tuyết, lại hoàn toàn vô cùng chói tai!

Bởi vì biểu hiện vừa rồi của cô rất kiêu ngạo và bình tĩnh, lúc này khiến cho cô lộ ra có bao nhiêu sự cuồng vọng mà mất mặt!

“Tiểu thư, cô không sao chứi”

Nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp Vương Tiểu Vũ sợ tới mức thiếu chút nữa rơi nước mắt, cô ấy vội vàng đỡ Tiêu Băng Tuyết dậy, sợ cô bị đánh đến mức trọng thương!

Bởi vì Diệp Huyền chính là đại nhân Huyền Hào, chiêu thức vừa ra tuyệt đối không phải nói đùa!

Tiêu Băng Tuyết nghiến răng nghiến lợi đứng dậy, tuy rằng ngã lăn trên mặt đất toàn thân đau nhức, nhưng cô phát hiện trên người mình cũng không có thương tích. Có thể thấy được Diệp Huyền đã khống chế sức lực!

Nhưng trái tim kiêu ngạo của Tiêu Băng Tuyết lại không thể đối mặt với kết cục thất bại, lạnh lùng nói:

“Diệp Huyền, anh cố ý thương hại tôi sao!” “Nếu là như vậy thì tôi không cần!”

Diệp Huyền ở trên hội trường cúi đầu nhìn chằm chằm Tiêu Băng Tuyết, cười nhạt một tiếng:

“Thái độ của tôi đối với cô, quyết định bởi chính tôi. Về phần cô cảm thấy thế nào, đó là chuyện của cô.”

“Cô cảm thấy tôi xuất phát từ sự thương hại cũng được, cho rằng tôi cố ý nhục nhã cô cũng được, dù sao tôi không quan tâm cô nghĩ như thế nào, bây giờ thắng bại đã định, nói nhiều cũng vô ích!”

“Hôn ước của chúng ta từ giờ phút này chính thức hủy bỏ! Hơn nữa từ nay về sau cô chính là tỳ nữ của tôi, phải tùy thời đợi lệnh hai mươi tư giờ, tuân theo mệnh lệnh, không được cãi lời.”



Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 341: Hơn nữa tôi cảm thấy


“Hừ, đúng vậy, hôn ước của chúng tôi đã bị huỷ bỏ.”

Tiêu Băng Tuyết trừng mắt nhìn Diệp Huyền hừ một tiếng, lạnh giọng nói: “Bởi vì tính cách của chúng tôi không hợp!”

“Hơn nữa tôi cảm thấy, anh ta là tên không ra gì!”

Phiền Chiến Vương nghe xong lời này, trên mặt lập tức tối sầm lại, nói: “Cô cảm thấy nhân phẩm Diệp Huyền có vấn đề? Ha ha, tôi trái lại cảm thấy hắn cũng không tệ!”

Các lão tiền bối ở đây mặt cũng đen lại, hiển nhiên là vô cùng bất mãn với việc Tiêu Băng Tuyết đánh giá Diệp Huyền như vậy!

Tiêu Băng Tuyết tính tình kiêu ngạo, lại nói tiếp: “Không biết Diệp Huyền sử dụng quan hệ gì, khiến bố tôi ép tôi kết hôn với anh ta!”

“Tôi chỉ có thể lựa chọn phản kháng thôi!”

Diệp Huyền nhịn không được cười nói: “Tiêu Băng Tuyết, tôi tuyệt đối không ép cha cô đưa ra quyết định!”

“Nhưng tôi muốn nghe thử một chút, cái cô gọi là phản kháng là cái gì vậy?” “Hừi”

Tiêu Băng Tuyết cũng lấy can đảm, nói: “Tôi muốn làm phiền tiền bối Phiền Chiến Vương làm nhân chứng, để cho tôi so đấu với Diệp Huyền một lần!”

“Nếu anh ta thua, thì nhất định phải xe bỏ hôn ước, từ nay về sau không còn bất cứ quan hệ gì với tôi!”

“Đấu với Diệp Huyền một trận sao?”

Nghe lời nói không biết tự lượng sức mình của Tiêu Băng Tuyết, các lão tiền bối và cấp cao ở đây đều nhịn không được hít một ngụm khí lạnh!

Lâm lão gia, Lưu Công Thiên, Lâm Thanh Nhan, Trương Vãn Tình đều đứng dậy, sắc mặt nhanh chóng thay đổi!

Bọn họ đã sớm đoán được Tiêu Băng Tuyết sẽ nghĩ cách nhằm vào Diệp Huyền, nhưng lại không đoán được cô sẽ dùng cách thức cực đoan này!

Luận võ quyết thắng thua!

Nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp Vương Tiểu Vũ càng sợ đến mức mặt mũi trắng bệch, hô hấp gần như ngừng lại!

Cô không ngờ tính toán trong lòng Tiêu Băng Tuyết, lại có thể là quyết đấu với Diệp Huyền trước mặt công chúng!

“Nguy rồi, nguy rồi...”

Hai tay Vương Tiểu Vũ không khỏi run rẩy một trận!

Diệp Huyền là đại nhân Huyền Hào!

Tiểu thư muốn đấu với hắn, chẳng phải là muốn bị đánh sao? Hơn nữa tiền bối Phiền Chiến Vương và một đám lão tiền bối đều sẽ tức giận trong lòng đúng chứ? Quả nhiên, vẻ mặt đám người Phiền Chiến Vương lập tức âm trầm xuống, thấp giọng mắng:

“Tiêu Băng Tuyết, cô thật đúng là cả gan đấy!”

“Thân phận của Diệp Huyền không phải như cô nghĩ đâu... Cậu ấy là...”

“Được, so thì so!”

Bọn họ mới nói được một nửa, Diệp Huyền liền lập tức ngăn bọn họ nói tiếp, hắn khẽ mỉm cười nói với Tiêu Băng Tuyết:

“Tôi thấy dũng khí của cô đáng khen, vậy tôi đồng ý với cô là được rồi." “Nếu như tôi thua, tôi sẽ lập tức huỷ bỏ hôn ước!”

“Cho dù cha cô cố ý giữ vững, tôi cũng sẽ khiến ông ấy đồng ý. Sau này chúng ta sẽ không còn liên quan nữa!”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Chương 345: Tôi là tỳ nữ của anh


“Tôi là tỳ nữ của anh...”

Tiêu Băng Tuyết nói trong nước mắt.

Diệp Huyền nhìn thấy vẻ mặt uất ức rơi lệ của cô, nhưng lại không cảm thấy gì cả.

Suy cho cùng, ngay từ đầu cô là người đã có thành kiến với hắn, luôn nhìn hắn bằng con mắt khác, bây giờ khóc lóc cũng không thể chiếm được cảm tình của tôi.

“Tiểu thư...”

Ngược lại, phụ tá xinh đẹp Vương Tiểu Vũ khi nhìn Tiêu Băng Tuyết khóc lại không nhịn được mà cũng rơi nước mắt: “Cô nhất định rất mệt rồi nhỉ, chúng ta về trước đi.”

Vừa nói, cô vừa ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn Diệp Huyền.

Mặc dù không nói, nhưng đôi mắt buồn bã của cô ấy như đang cầu xin: “Diệp Huyền đại nhân, xin người hãy để tiểu thư nhà chúng tôi giữ lại chút thể diện đi.”

Diệp Huyền biết Vương Tiểu Vũ quyết tâm bảo vệ chủ nhân, nên cũng khẽ gật đầu đáp lại.

Hắn hoàn toàn chỉ là coi như cho Vương Tiểu Vũ chút mặt mũi.

Tiêu Băng Tuyết có mấy phần không can tâm liếc nhìn Diệp Huyền, sau đó

quay đầu hướng về Phiên Chiến vương cúi đầu nói: "Vãn bối hôm nay đắc tội rồi, xin tiền bối thứ lỗi.”

Nói xong, Tiêu Băng Tuyết đi ra ngoài. Hai phụ tá nhanh chóng theo cô ra ngoài.

Sau khi bọn họ rời đi, bữa tiệc lại tràn ngập tiếng vỗ tay như sấm, điều này thể hiện sự tôn trọng chân thành của họ đối với Diệp Huyền!

“Thật xin lỗi, vừa nấy làm trò cười làm phiền mọi người rồi. Mọi người tiếp tục uống rượu và trò chuyện nhé!”

Diệp Huyền xua tay, vẻ mặt rất tự nhiên! Đám đông lại vỗ tay nhiệt liệt!

Mọi người không hề vì chuyện vừa xảy ra ảnh hưởng đến không khí sôi nổi của bữa tiệc mà thay vào đó dường như vui tươi, phấn khởi hơn.

Ngược lại, Diệp Huyền hướng về Phiền Chiến Vương cười có lỗi nói: “Lão Phiần, hôm nay có phải đã cướp mất vị trí nhân vật chính của ông rồi không?”

“Làm sao có thể chứ! Cậu đã quên mất mình là chủ nhân của trang viên này sao?”

Phiền Chiến Vương vuốt râu cười, thấp giọng nói: “Chỉ mới mấy năm, tôi lại cảm thấy tu vi của cậu đã tiến bộ rất nhiều đấy!”

“Cũng khá được thôi, cũng coi như là hơi nhanh đi.”

Diệp Huyền nói một câu qua loa, hắn chưa từng tiết lộ trình độ tu luyện thực sự của mình cho người khác.

Nói xong, Diệp Huyền từ trên cao đi xuống, đi tới trước mặt Lâm Thanh Nham và Trương Uyển Thanh.

“Diệp Huyền.”

Lâm Thanh Nham và Trương Vãn Thanh hai người hai bên phải trái ôm lấy cánh tay hắn: “Bọn em vừa nãy căng thẳng gần chết luôn...”

“Không cần lo lắng đâu.”

Diệp Huyền bình tĩnh cười: “Trên đời này chỉ có mẹ của anh cùng với hai người đẹp các em mới đánh được anh thôi.”

Lâm Thanh Nham và Trương Vãn Thanh nhìn nhau, không thể nhịn cười: “Cái tên này, luôn ăn nói ngọt xớt như vậy.”

Miệng thì mắng như vậy nhưng trong lòng hai người lại rất vui vẻ.

Bên kia, Tiêu Băng Tuyết ngồi lên xe địa hình của quân đội, rời khỏi Thuỷ Long cư, đi thẳng xuống núi, ánh mắt có chút đờ đẫn.

Nhìn thấy vẻ mặt cau có của cô, Vương Tiểu Vũ cảm thấy đau lòng, nhưng lại không biết phải an ủi Tiêu Băng Tuyết như thế nào.

Đúng lúc này, Vương Phi ngồi ở ghế lái đột nhiên phanh gấp!



Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 342: Bất cứ lúc nào


Các lão tiền bối ở đây cũng lộ vẻ không vui: được voi đòi tiên đấy!”

Tiêu Băng Tuyết, cô thật đúng là

Chỉ có Diệp Huyền vẻ mặt lạnh nhạt, thậm chí còn lộ ra một tia tò mò, cười nói: “Cô nói xem.”

Ánh mắt Tiêu Băng Tuyết hung ác, lạnh giọng nói: “Nếu như anh thua, anh không thể tiếp tục dựa vào quan hệ với một nhân vật lợi hại nào đó, mang oai phong tà khí vào chiến bộ, càng không thể điên cuồng vơ vét của cải ở thương giới”

Nghe xong lời này, Phiền Chiến Vương thật sự không thể nhịn được nữa: “Tiêu Băng Tuyết, cô cho rằng cha cô là Hoàng Bắc Long là có thể muốn làm gì thì làm sao?”

“Vốn tôi còn cảm thấy tư chất của cô không tệ, không ngờ cô lại là người nông cạn vô tri như vậy, xem ra vẫn phải để cha cô tự mình dạy cô mới được!”

Không chỉ có Phiền Chiến Vương nổi trận lôi đình, các lão tiền bối ở đây cũng trừng mắt giận dữ, bởi vì Tiêu Băng Tuyết công khai khiêu khích quyền uy của Diệp Huyền, đây là chuyện không thể tha thứ!

Nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp Vương Tiểu Vũ cũng kinh hồn bạt vía: “Tiểu thư!”

“Thừa dịp sự tình còn có thể xoay chuyển, không bằng buông tha đi? Nếu không tương lai của cô rất đáng lo ngại đấy!”

Cô hy vọng có thể khiến Tiêu Băng Tuyết kịp thời quay đầu lại! “Không được.”

Giọng nói Tiêu Băng Tuyết lạnh lùng: “Từ cả hai góc độ công - tư mà nói, tôi không thể nhịn Diệp Huyền được nữa!”

“Hôm nay tôi nhất định phải triệt để phân rõ giới hạn với anh ta, hơn nữa tôi còn muốn vì chiến bộ quét sạch dị loại!”

“Về phần tiền đồ cá nhân của tôi, tôi không quan tâm nữa!”

“Sau chuyện này tôi sẽ chủ động rời khỏi Giang Nam, rút về chiến khu Tây Nam để công tác!”

Nói xong Tiêu Băng Tuyết đối mặt với sự bất mãn của đám người Phiến Chiến Vương, hô với Diệp Huyền: “Hoàng thân quốc thích, anh chuẩn bị sẵn sàng lên đài

quyết đấu chưa?”

“Tuỳ thời phụng bồi.”

Diệp Huyền lạnh nhạt cười: “Nhưng tỷ thí trên lôi đài quá dài dòng, chúng ta cứ phân thắng bại ở trên hội trường đi.”

“Đánh nhau ở trên hội trường?” Tiêu Băng Tuyết đánh giá một chút những đồ trang trí và lễ vật quý giá chất

đống bên người, cô hơi có chút do dự: “Ở đây không dễ thi triển, nếu như đập nát đồ vật quý giá thì không tốt lắm đâu?”

Huyền nhìn lướt qua xung quanh, cười ni lếu như lần tỷ thí này có đồ gì bị đập nát, cho dù là một cái chén vỡ, thì coi như tôi thua.”

Các site khác đang copy và ăn cắp của Mêtruyệnhót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. 

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

“Hả?” Tiêu Băng Tuyết không khỏi hít một hơi khí lạnh, cô lập tức cảm thấy bị hắn hung hăng coi thường, sĩ quan phụ tá Vương Phi đi theo cũng lập tức tức giận quát: “Diệp Huyền, anh cũng quá tự cao rồi đấy?”

Diệp Huyền nhếch môi, nói: “Tôi có tự đại cuồng vọng hay không, chờ chút nữa tự nhiên sẽ biết. Lão Hồng, nếu Tiêu Băng Tuyết mời anh làm người công chứng, vậy thì anh đồng ý với cô ta đi.”

Phiền Chiến Vương gật đầu, hắn lập tức vung tay lên, người ở bốn phía nhao nhao theo hắn đi xuống hội trường, nhường chỗ cho Diệp Huyền và Tiêu Băng Tuyết.

“Thật sự muốn tỷ thí à...” Phía dưới hội trường, Lâm Thanh Nhan và Trương Vấn Tình nắm chặt tay nhau, có thể thấy được bọn họ đều sợ Diệp Huyền sẽ tỷ thí thua, bởi vì Tiêu Băng

Tuyết lợi hại đến mức nào thì mọi người đều đã biết!

Dương Duy không nhịn được vung tay hô to: “Diệp Huyền đại ca, nhất định sẽ thắng...

Những vị khách ở đây cũng đều kiễng chân chờ mong!

Đặc biệt là những vị khách mới không rõ bối cảnh của Diệp Huyền, đều muốn nhìn một chút xem Diệp Huyền có mấy cân lượng mà lại dám quyết đấu với Tiêu Băng Tuyết!

Trên hội trường!

Tiêu Băng Tuyết cởi áo khoác quân trang ra, lập tức bày ra dáng người kiêu ngạo cao ngất, khí chất toàn thân chợt phát ra, có vẻ anh khí bồng bột!

“Hôm nay, tôi muốn nắm vận mệnh trong tay của mình!” Tiêu Băng Tuyết vẻ mặt kiên định!

Theo cô thấy, mặc dù Diệp Huyền có vài phần bản lĩnh, nhưng cô tốt xấu gì cũng có kinh nghiệm sa trường, đối phó với một Diệp Huyền không ra gì tuyệt đối là dư dải

Cứ như vậy, Diệp Huyền sế tự xấu hổ, cũng không còn không biết xấu hổ tiếp tục nhắc tới chuyện hôn ước. Mà cha cô Hoàng Bắc Long cũng sẽ biết Diệp Huyền cũng chỉ như vậy mà thôi, đương nhiên sẽ không tiếp tục ép cô thực hiện hôn ước với Diệp Huyền!

Cho nên Tiêu Băng Tuyết cũng không có ý định nương tay, trong lúc chiêu thức xuất hết toàn lực: “Diệp Huyền, anh chuẩn bị sẵn sàng chưa?”



Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 346: Còn muốn đi cứu người?


Tiếng gầm của Thiên Tôn Đại Vương giống như một con thú hung bạo, lập tức. sát khí tràn ngập không khí bao quanh hắn!

Cái tên này có thể trở thành lão đại của Tứ Đại Thiên Vương hắc ám trong Nhà tù dưới đáy biển, quả thực hắn cực kỳ mạnh mết!

Thực lực của hắn không biết phải mạnh hơn ba vị Đại Vương kia biết bao nhiêu lần, cho dù ba người liên thủ cũng không bao giờ có thể đánh bại được Thiên Tôn Đại Vương!

Cũng chính hăn là người đã dẫn dắt mấy vị đại vương độc ác khác và một nhóm tội phạm vượt ngục thành công dưới sự bao vây chặt chế của nhà tù dưới nước!

Sau khi trốn khỏi ngục, Thiên Tôn Đại Vương đã đánh bại rất nhiều cường giả của Chiến Bộ, Chiến Bộ cũng đã ban hành lệnh truy nã gắt gao nhất để bắt giữ hắn!

Không ngờ, để trả thù cho Thiên Cẩu Đại Vương, giờ đây hắn lại một mình mạo hiểm tiến vào ngọn núi Thủy Vân được canh gác nghiêm ngặt!

Vô cùng khoa trương!

Vừa nói ra những lời này, Thiên Tôn Đại Vương liền giơ trường kiếm lên, bay tới giết người!

“Hắn hành động rồi!”

Tiêu Băng Tuyết lớn tiếng hét lớn, cho rằng nếu ba người đối mặt với kẻ địch, hai vị phó quan nhất định sẽ bị giết: “Tiểu Vũ, Vương Phi, các ngươi rút lui trước, đi tìm đám người Phiền Chiến Vương tới hỗ trợ đi!”

Nói xong, Tiêu Băng Tuyết cũng cầm đao nhảy xuống xe, ý đồ kéo dài thời gian của Thiên Tôn Đại Vương để cho hai vị phó quan có thời gian điều động quân tiếp viện!

“Đi thôi!"

Vương Phi lập tức hiểu ra, quay đầu xe muốn chạy lên núi, Vương Tiểu Vũ cũng lấy điện thoại di động ra, định cầu cứu Phiền Chiến Vương!

“Ha ha, ngươi cho rằng ngươi còn có thể chạy trốn sao?”

Thiên Tôn Đại Vương trên mặt lộ ra một nụ cười tàn ác, lại thực sự hút một lưồng khí thế khủng bố vào trong hư không, lập tức đuổi theo lên xe địa hình! “Tiểu Vũ, cẩn thận!”

Tiêu Băng Tuyết kêu lên, nhưng vẫn là muộn một bước!

Bùm!

Xe địa hình trong nháy mắt bị năng lượng cuồng nộ của Thiên Tôn Vương lật nhào, Vương Phi cảm giác được một cỗ lực kinh khủng đang lao tới, đột nhiên

tông vào vách núi, anh bị kẹt trong xe không thể cử động!

Vương Tiểu Vũ thì mất khống chế bay ra ngoài, đập mạnh vào thân cây, trong đầu vang lên một tiếng ong ong thật mạnh!

Ấm! Chiếc xe địa hình bất ngờ bốc cháy và phát nổi

“Vương Phil"

Tiêu Băng Tuyết và Vương Tiểu Vũ kêu lên, muốn đi giải cứu nhưng lại nghe thấy Thiên Tôn Đại Vương cười lớn:

“Còn muốn đi cứu người? Người tự cứu mình trước đi rồi nói!”

Các site khác đang copy và ăn cắp của Mêtruyệnhót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. 

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Vừa nói, Thiên Tôn Đại Vương vừa quay người, đá một cước vào lưng Tiêu Băng Tuyết!

“Aht”

Tiêu Băng Tuyết đau đớn kêu lên một tiếng, ngực cảm thấy đau âm ỉ, lập tức thổ ra máu!

“Tiểu thư!”

Vương Tiểu Vũ sợ hãi đến tái mặt, nhưng Tiêu Băng Tuyết lại lớn tiếng hét lớn: “Đừng lo lắng cho tôi, đi cứu Vương Phil”

Nói xong, Tiêu Băng Tuyết dùng hết sức lực nhảy lên, lao tới ngăn cản Thiên Tôn Đại Vương!

“Nếu ngươi không muốn sống nữa, vậy thì ta tiễn ngươi một đoạn!”

Thiên Tôn Đại Vương nổi giận, chuẩn bị dùng kiếm giết chết Tiêu Băng Tuyết!

Vương Tiểu Vũ mặc dù lo lắng Tiêu Băng Tuyết sẽ bị giết, nhưng cô cũng biết mình nhất định phải năm bắt thời cơ, nhân cơ hội nhanh chóng kéo Vương Phi ra khỏi xel

“Khu khụ!”

Vương Phi ho kịch liệt, cuối cùng cũng tỉnh lại, chân trái bê bết máu, lộ ra xương trắng.

“Chân của anh bị thương rồi!”

Vương Tiểu Vũ cảm thấy vô cùng sợ hãi, nhưng Vương Phi cũng bướng bỉnh, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đừng lo lắng cho tôi nữa, hãy nhanh chóng báo cho tiền bối Phiền Chiến Vương đến cứu viện!”

Vương Tiểu Vũ không dám chậm trễ, lập tức bấm số liên lạc của chiến bộ: “Thiên Tôn Đại Vương xuất hiện dưới chân núi Thủy Long Cư, muốn giết nữ chiến thần Tiêu Băng Tuyết, thỉnh cầu chiến bộ hỗ trợ!”

“Mọi người mau tới đi, tiểu thư của chúng tôi e là không trụ được lâu nữa!”

Sau khi phát ra tín hiệu cầu cứu, Vương Tiểu Vũ dựng thẳng song gai, nghiến răng nghiến lợi tiến về hướng Thiên Tôn Đại Vương giết hắn!



Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 343: Vô cùng bí hiểm!


Tuyệt kỹ của Tiêu Băng Tuyết đã bị Diệp Huyền khoá lại!

Trong lúc đó!

Chân khí cả người Tiêu Băng Tuyết vô cùng mạnh mẽ, dưới bàn tay của Diệp Huyền trong nháy mắt hóa thành hư ảo, bị chân khí của Tiêu Băng Tuyết dẫn đến chấn động cũng trong khoảnh khắc ngừng lại.

Vô cùng bí hiểm!

“Sao có thể như vậy chứ!”

Nhìn thấy tình hình này, sĩ quan phụ tá Vương Phi và những người không biết Diệp Huyền ở đây đều hít một hơi thật sâu, bọn họ cảm thấy vô cùng khiếp sợ!

Chiến thần ra sức một chiêu, lại bị Diệp Huyền nhẹ nhàng hoá giải như vậy hay sao? Mà bản thân Tiêu Băng Tuyết vẻ mặt đại biến!

Nhưng dù sao cô cũng đã tích lũy không ít kinh nghiệm tác chiến, phản ứng. thần tốc mà thay đổi chiêu thức, cô muốn chuyển hướng đến trái tim Diệp Huyền!

Nhưng cô trăm triệu lần không ngờ tới, năm móng vuốt của Diệp Huyền tựa như móng vuốt của thần Du Long, bất kể có dùng lực như thế nào, thì chính là

không có cách nào có thể thoát khỏi!

Tình hình này đối với những người khác mà nói có thể sẽ cảm thấy mới lạ, nhưng đối với Tiêu Băng Tuyết và hai sĩ quan phụ tá mà nói, lại rất quen thuộc!

Bởi vì Diệp Huyền đã hai lần dùng chiêu này, ngược lại để đối phó với sĩ quan phụ tá Vương Phi, tiếp đó bàn tay như hạt mưa rơi xuống, đánh Vương Phi như cái đầu heo!

Quả nhiên!

Diệp Huyền chăm chú nhìn Tiêu Băng Tuyết, lạnh giọng nói: “Hôm nay cô thật vô lễ, đáng bị dạy dỗ.”

Vừa nói xong! Bàn tay phải của Diệp Huyền giơ lên thật cao! “Hai”

Chỉ thấy bàn tay cao cao của Diệp Huyền, đã nặng nề tát vào mặt Tiêu Băng Tuyết!

“Tiểu thư!” Sắc mặt của sĩ quan phụ tá Vương Phi nhanh chóng thay đổi, anh ta không khỏi kinh hoảng mà hô to lên, anh ta biết lực sát thương của tay Diệp Huyền lớn đến mức nào!

Nếu như khuôn mặt của Tiêu Băng Tuyết bị đánh, không chỉ thua tỷ thí, hơn nữa khuôn mặt cô chắc chắn sẽ bị thối rữa!

Tiêu Băng Tuyết tự nhiên cũng biết sự khủng bố của tay Diệp Huyền, nhưng hai tay cô lúc này bị bắt lại, nhớ tới đá phòng ngự cũng đã không còn kịp rồi!

Giờ phút này cô cuối cùng mới ý thức được, từ khi Diệp Huyền ra tay đến khi khống chế đối phương hắn gần như thờ ơ, trên thực tế đã không chế thời gian đúng mức!

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 347: Đi rồi ư?


Phiền Chiến Vương đang cố gắng tìm Diệp Huyền cầu cứu, nhưng không ngờ, lại không thấy Diệp Huyền đâu cả!

Lâm Thanh Nham vội vàng nói: “Vừa rồi Diệp Huyền đột nhiên nói muốn ra ngoài một lát, không biết là đi xử lý chuyện gì nữa.”

“Đi rồi ư?”

Phiền Chiến Vương sửng sốt một lát, sau đó lập tức hiểu ra!

Thì ra Diệp Huyền có siêu năng lực cảm ứng, vào thời điểm Thiên Tôn Đại Vương mang sát khí xuất hiện, muốn tấn công Tiêu Băng Tuyết, hắn đã biết Thiên

'Tôn Đại Vương sắp tới!

Cho nên Diệp Huyền đã đi ra ngoài, với tốc độ động tác nhanh nhẹn của hắn, trong nháy mắt có thể đến chân núi!

Dưới chân núi, Tiêu Băng Tuyết quần áo rách rưới, vũ khí nát vụn, ngã xuống đất không đứng dậy được!

“Ha ha..."

Thiên Tôn Đại Vương ánh mắt hung ác: “Người đàn bà thối tha dám giết chết đệ đệ của ta, hết lần này đến lần khác muốn ngăn cản ta rời khỏi Long Quốc, ta phải chặt ngươi thành mười tám mảnh để trút giận mới được!”

Vương Tiểu Vũ cũng ngã xuống đất, khóe miệng chảy máu, nghiến răng nghiến lợi hét lên: “Quân tiếp viện hùng mạnh từ chiến bộ chúng ta sẽ sớm tới đây. Hôm nay ngươi đừng thể nghĩ đến chuyện sống sót rời đi!”

“Quân tiếp viện hùng mạnh ư?”

Thiên Tôn Đại Vương lạnh lùng hỏi ngược lại, sau đó cười lớn: “Từ Thủy Long Cư ít nhất phải nửa giờ mới tới được chỗ này. Ngươi cho rằng bọn họ có thể tới

cứu ngươi sao?”

Vương Tiểu Vũ sắc mặt tái nhợt, bởi vì điều mà Thiên Tôn Đại Vương nói là sự thật, quả thực là như vậy!

“Chúng ta muốn sống sót, trừ khi là người đàn ông đó có thể xuất hiện!” Đôi mắt của Vương Tiểu Vũ đã long lanh nước!

Mà chỗ dựa vững chắc lúc này nhảy ra khỏi đầu Tiêu Băng Tuyết cũng chính là bóng người thần kỳ đó!

Huyền Hạo đại nhân!

“Chúng ta căn bản không biết Huyền Hạo ở nơi nào, thời gian lại gấp rút, đây tuyệt đối là hão huyền.”

“Cái kết đã được quyết định.”

Tiêu Băng Tuyết nằm trên mặt đất, toàn thân bị thương, cô đã không thể tiếp tục chiến đấu, huống chỉ là có sức lực chạy trốn.

“Hôm nay thật sự rất tệ...” Cô nhớ tới mình vừa mới bị Diệp Huyền một chiêu đánh bại, hiện tại lại bị Thiên Tôn Đại Vương truy đuổi, cô không khỏi cười khổ, trên mặt lộ ra vẻ bi thương.

Cô không sợ chết, nhưng cho đến cuối đời vẫn không nhìn thấy thân phận thật của Huyền Hạo, điều này khiến cô cảm thấy đau lòng và tiếc nuối!

Mà đúng lúc này...

Cách đó không xa truyền đến một thanh âm vững vàng uy lực: “Các ngươi, hình như đang đợi ta?”

Đây?

Tiêu Băng Tuyết cùng Vương Tiểu Vũ vội vàng khó nhọc ngẩng đầu lên, nhìn thấy một bóng người cầm kiếm xuyên qua mây, kiêu ngạo đứng trên mây, dáng vẻ tiêu sái tự tại!

“Huyền Hạo?”



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 344: Thái độ của tôi đối với cô


Diệp Huyền nhẹ nhàng lắc đầu, nhu lực vừa rơi xuống đã quét qua gương mặt xinh đẹp của Tiêu Băng Tuyết một cái!

Ha!

Tiêu Băng Tuyết còn chưa lấy lại tinh thần đã bị một lượng lớn vô hình này đánh bay, trong nháy mắt bay ra ngoài hội trường!

“Âm!”

Mọi người nhìn thấy Diệp Huyền trong vòng một chiêu đã đánh ngã Tiêu Băng Tuyết, hơn nữa hắn còn thoải mái tự nhiên, có chừng mực chắc thắng, bọn họ cũng nhịn không được âm thầm nằm tay, vẻ mặt khiếp sợi

Dù sao, Tiêu Băng Tuyết hiện giờ chính là cao thủ cấp Chiến Vương đấy!

Mà vừa rồi trên sân tỷ thí chân khí kích động, nhưng Diệp Huyền tiên đoán không sai, ngay cả một cái chén cũng không vỡ!

Bởi vậy có thể thấy được, thực lực của Diệp Huyền phải mạnh đến mức nào. mới có thể làm đến trình độ này chứ? Các vị khách nhao nhao nhìn nhau, tiếp đó liền sôi nổi vỗ tay!

“Lợi hại, quá lợi hại!”

Dương Duy kích động vỗ tay, Lâm Thanh Nhan và Trương Vãn Tình kinh ngạc vài giây, rồi cũng hưng phấn vỗ tay:

“Diệp Huyền đã đánh bại Tiêu Băng Tuyết, anh ấy thắng rồi!” “Ha ha hai”

Lâm lão gia cười rất vui vẻ: “Tôi quả nhiên không nhìn lầm, Diệp Huyền không phải người bình thường, đúng là không tầm thường!”

Trong nháy mắt tiếng vỗ tay vang lên, đều tràn ngập sự kính nể đối với Diệp. Huyền. Đặc biệt là hành động của hắn, nhẹ nhàng buông tha cho Tiêu Băng Tuyết, càng làm cho người khác luôn miệng tán thưởng!

Có thể có trí tuệ như thế, tuyệt đối không phải là người đơn giản! Phiền Chiến Vương cùng với những lão tiền bối ở đây yên lặng trao đổi ánh mắt một chút, mỗi người đều kính phục Diệp Huyền hơn. Nhưng hiện trường liên

tiếp võ tay rơi vào trong tai Tiêu Băng Tuyết, lại hoàn toàn vô cùng chói tai!

Bởi vì biểu hiện vừa rồi của cô rất kiêu ngạo và bình tĩnh, lúc này khiến cho cô lộ ra có bao nhiêu sự cuồng vọng mà mất mặt!

“Tiểu thư, cô không sao chứi”

Nữ sĩ quan phụ tá xinh đẹp Vương Tiểu Vũ sợ tới mức thiếu chút nữa rơi nước mắt, cô ấy vội vàng đỡ Tiêu Băng Tuyết dậy, sợ cô bị đánh đến mức trọng thương!

Bởi vì Diệp Huyền chính là đại nhân Huyền Hào, chiêu thức vừa ra tuyệt đối không phải nói đùa!

Tiêu Băng Tuyết nghiến răng nghiến lợi đứng dậy, tuy rằng ngã lăn trên mặt đất toàn thân đau nhức, nhưng cô phát hiện trên người mình cũng không có thương tích. Có thể thấy được Diệp Huyền đã khống chế sức lực!

Nhưng trái tim kiêu ngạo của Tiêu Băng Tuyết lại không thể đối mặt với kết cục thất bại, lạnh lùng nói:

“Diệp Huyền, anh cố ý thương hại tôi sao!” “Nếu là như vậy thì tôi không cần!”

Diệp Huyền ở trên hội trường cúi đầu nhìn chằm chằm Tiêu Băng Tuyết, cười nhạt một tiếng:

“Thái độ của tôi đối với cô, quyết định bởi chính tôi. Về phần cô cảm thấy thế nào, đó là chuyện của cô.”

“Cô cảm thấy tôi xuất phát từ sự thương hại cũng được, cho rằng tôi cố ý nhục nhã cô cũng được, dù sao tôi không quan tâm cô nghĩ như thế nào, bây giờ thắng bại đã định, nói nhiều cũng vô ích!”

“Hôn ước của chúng ta từ giờ phút này chính thức hủy bỏ! Hơn nữa từ nay về sau cô chính là tỳ nữ của tôi, phải tùy thời đợi lệnh hai mươi tư giờ, tuân theo mệnh lệnh, không được cãi lời.”



Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom