Dịch Cuồng Long Xuất Thế

Chương 328: Cục trưởng Hình?


Ngay cả Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu cũng lo lắng cho Diệp Huyền, bởi vì nếu tham gia đánh nhau trong thời gian kiểm soát chặt chế thì chắc chắn sẽ bị bắt.

“Diệp Huyền, cậu đi trước đi, nơi này để chúng tôi xử lý.” Lưu Công Thiên hạ thấp giọng nói.

Giang Kim Bưu cũng cảm thấy như đang đối mặt với một kẻ thù đáng gờm: “Nhà họ Khổng và hai nhà chúng tôi có thực lực tương đương. Ngay cả khi Cục Cảnh sát muốn tra cứu trách nhiệm thì có thể giảm nhẹ một chút.”

Diệp Huyền cười đáp: “Bây giờ mà tôi rời đi thì không phải đồng nghĩa với việc để mọi người chịu trách nhiệm sao? Yên tâm, Dương Thành không ai có thể khiến tôi cụp đuôi chạy trốn.”

Diệp Huyền vừa nói xong thì nhìn thấy cục trưởng Hình và một đám cảnh sát xông tới: “Ai có thể nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra không?”

Nhìn thấy cục trưởng Hình uy phong lẫm liệt, vẻ mặt của các ông lớn trong giới kinh doanh có mặt lập tức thay đổi, họ không dám đắc tội người đàn ông quyền lực này.

“Cục trưởng Hình, cậu phải giúp tôi!”

Khổng Hổ nằm trên mặt đất gào thét gào thét, vừa nhìn thấy cục trưởng Hình, gã lập tức như bắt được cọng rơm cứu mạng!

Cục trưởng Hình nhìn thấy người nhà họ Khổng nằm trên mặt đất, sắc mặt đột nhiên tối sâm lại.

“Mấy ngày nay, Cục Cảnh sát đã nhiều lần nhấn mạnh rằng không ai được. phép gây rối trong thời gian kiểm soát chặt chế! Các người muốn chống lại chúng tôi phải không?!”

Cục trưởng Hình quát khế một tiếng, đủ để thấy được lúc này anh ta tức giận đến mức nào!

Những người ở gần đó lập tức tự động lùi lại hai bước!

Khí thế của cục trưởng Hình thực sự rất mạnh, quả nhiên là người nắm giữ quyền lực của Cục Cảnh sát!

“Ai lại đánh ông thành ra thế này?!”

Vẻ mặt cục trưởng Hình âm trầm, nghiêm nghị quát hỏi Khổng HổiI

“Cục trưởng Hình!”

Ở metruyen hot. vn là ra mới nhất và đầy đủ nhất, các bên khác lấy về chắc chắn thiếu nội dung. Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương.

Các bạn vào google.com gõ me_truyen_hot và vào tìm kiếm truyện mình muốn nhé. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Khổng Hổ lộ ra vẻ rất bất mãn, lớn tiếng nói: “Chính tên khốn đó đã vi phạm quy định của thời gian kiểm soát chặt chẽ, đánh tất cả chúng tôi. Cậu chủ trì công đạo cho nhà họ Khổng chúng tôi!”

Diệp Huyền không khỏi bật cười: “Không phải vừa rồi ông còn cho rằng nhà họ Khổng có thể một tay che trời, muốn làm gì thì làm ở Dương Thành sao? Giờ

nói vậy khác nào tự tát vào mặt mình?”

Nghe lời của hai người, cục trưởng Hình không khỏi tức giận, nhưng đột nhiên cảm thấy giọng nói của người này có vẻ quen quen!

Anh ta lập tức nhìn về phía đám người, tim đột nhiên lỡ nhịp!

“Diệp Huyền đại nhân!”

Trái tim của Cục trưởng Hình lập tức chấn động dữ dội!

Tối hôm qua, suýt nữa anh ta bị nhà họ Tống hại thảm, mang theo cấp dưới định bắt Diệp Huyền, việc này khiến cả đêm anh ta không thể yên tâm, hiện tại trong lòng nghĩ lại còn âm thầm sợ hãi!

Anh ta không bao giờ nghĩ đến lúc này lại lần nữa gặp phải Diệp Huyền!

Mấu chốt là trong tình huống hiện tại giống như anh ta thật sự mang người tới bắt Diệp Huyền!

Cứ như vậy, trong lòng cục trưởng Hình càng không ngừng bồn chồn, vẻ mặt tức giận cũng cứng đời

Mọi người có mặt ở đây đều tưởng cục trưởng Hình nhất thời tức giận đến mức không phản ứng được, nhưng họ không biết lúc này anh ta đã hoảng sợ đến mức nào, cả khuôn mặt đều căng thẳng!

Diệp Huyền lúc này cũng nhìn thoáng qua cục trưởng Hình, không khỏi cười thầm trong lòng: “Xem ra mình khá là có duyên với cục trưởng Hình nha!”

“Cục trưởng Hình?”

Khổng Hổ nhịn không được hét lớn một tiếng: “Xin mau đưa Diệp Huyền về cục! Để hắn nếm trải mùi vị của việc phớt lờ luật pháp!”

Trong đầu gã đã sớm tính toán, sau khi Diệp Huyền bị giam, gã sẽ phái mấy tên hung ác lẻn vào đó giết chết Diệp Huyền!

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 325: Thằng nhóc này không muốn sống nữa sao?


“Diệp Huyền, cậu đang mắng ai đấy?”

Bị Diệp Huyền trào phúng, Khổng Hổ lập tức nổi giận, đôi mắt đỏ ngầu trừng tot

Những người vây xem cũng sợ hãi đến mức vô thức lùi lại vài bước!

Thực lực của nhà họ Khổng chỉ xếp sau nhà họ Thạch - gia tộc giàu có lớn nhất, không chỉ sở hữu nền công nghiệp tài chính khổng lồ mà còn có rất nhiều cao thủ!

Khổng Hổ tuy chỉ là người năm quyền thứ hai nhưng lại nắm giữ tất cả những chuyện lớn nhỏ của nhà họ Khổng ở Dương Thành, trong khi anh gã - Khổng Long, lại có quyền lực đáng sợ ở tỉnh hơn!

Điều này khiến mọi người càng thêm kiêng ky anh em nhà họ Khổng, có thể nói Khổng Hổ sẽ dùng bất cứ thủ đoạn nào vì lợi ích của mình, ai ở Dương Thành dám đắc tội gã? Hiện tại Diệp Huyền vừa đi lên tiếng đã mắng Khổng Hổ là chó già, quá to gan, không phải sao?

“Thằng nhóc này không muốn sống nữa sao?”

Những người có mặt nhất thời bối rối, cho rằng Diệp Huyền không biết trời cao đất dày!

“Ha ha.”

Đối mặt với sự phẫn nộ của Khổng Hổ, Diệp Huyền vẫn thản nhiên cười: “Hôm trước Khổng Thiên ngang ngực, hống hách, đánh bạn của tôi, trêu chọc tôi, cho. nên lập tức bị tôi phết”

“Đúng là thượng bất chính hạ tắc loạn mà! Khổng Hổ, ông thân là cha ruột của Khổng Thiên, mà lại dạy ra một tên khốn kiếp như vậy, nói ông là chó già thì có sai không?”

Mọi người lại giật mình, tự hỏi không biết có phải Diệp Huyền không có não. hay không?!

Nhưng họ cũng phải thừa nhận rằng hắn thực sự rất can đảm!

Bị Diệp Huyền chửi thêm, ánh mắt Khổng Hổ càng hung tợn hơn: “Cậu lớn lối như vậy là vì cho rằng một cái Tập đoàn Lâm thị và nhà họ Lâm không đáng chú ý kia có thể bảo vệ được mình sao?”

“Tôi sẽ để cậu nhảy nhót thêm vài ngày nữa. Chỉ cần Phiền Chiến Vương rời khỏi Dương Thành, một khi thời gian kiểm soát chặt chẽ kết thúc, cậu sẽ phải chết! Và Tập đoàn Lâm Thị cũng sẽ tiêu tùng!”

Nghe Khổng Hổ uy hiếp, bác sĩ Trương không thể ngồi yên: “Nhị gia nhà họ Khổng, lời này của ông không đúng, rõ ràng là Khổng Thiên đắc tội Diệp Huyền trước!”

“Nếu là con trai của ông có lỗi trước, vậy gã bị Diệp Huyền đánh cũng là gieo gió gặt bão mà thôi! Vậy mà ông lại đến đối phó với Diệp Huyền và Tập đoàn Lâm Thị?"

Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu ở bên cạnh cũng lập tức phụ hoạ nói: “Bác

sĩ Trương nói rất có đạo lý! Nhà họ Khổng tuy giàu có và quyền lực nhưng cũng không thể bắt nạt người khác như vậy được?”

Nhìn thấy họ đứng ra bảo vệ Diệp Huyền, Khổng Hổ lập tức hiểu ra: “Tôi cứ thắc mắc tại sao Diệp Huyền lại lớn lối như thế, thì ra các người đang âm thầm giúp đỡ hắn?”

Lưu Công Thiên lạnh lùng cười một tiếng nói: “Diệp Huyền bản lĩnh thông thiên, cần gì chúng tôi hỗ trợ! Chúng tôi chỉ không thể chịu nổi những gì nhà họ Khổng đang làm thôi!”

Ồ!

Những người có mặt càng kinh ngạc hơn!

Họ không ngờ rằng nhà họ Lưu, bác sĩ Trương và Giang Kim Bưu sẽ cùng nhau hợp lực bảo vệ Diệp Huyền!

Cứ như thế, mọi người đều thắc mắc Diệp Huyền rốt cuộc là nhân vật nào mà lại có thể khiến nhiều ông chủ lớn đứng ra lên tiếng thay mình, ngay cả khi hắn đắc tội nhà họ Khổng? Khổng Hổ tức giận, cắn răng nói:

“Trương Nhất Phẩm, Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu, ba người thực sự nghĩ rằng mình có thể hợp lực cứu được Diệp Huyền sao?”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 329: Ông đang ra lệnh cho tôi làm việc à?


“Ông đang ra lệnh cho tôi làm việc à?”

Giọng nói của cục trưởng Hình rung chuyển trong phòng tiệc, vô cùng uy nghiêm!

“Cái này...”

Khổng Hổ nhìn cục trưởng Hình trợn mắt trừng trừng, không khỏi âm thầm kinh hãi!

Mặc dù nhà họ Khổng làm mưa làm gió trong giới kinh doanh và xã hội nhưng họ cũng chỉ có thể chọn cách cúi đầu trước quyền lực tuyệt đối trước mặt.

Vì vậy Khổng Hổ vội vàng gượng cười: “Cục trưởng Hình, cậu đang đùa cái gì thế? Tôi làm sao có gan ra lệnh cho cậu làm việc được? Nhưng Diệp Huyền đánh chúng tôi, hắn phải chịu trách nhiệm, đúng không?”

Cục trưởng Hình nhìn hắn với ánh mắt sắc bén: “Khổng Hổ, ông quên rằng trong thời gian quản lý chặt chẽ, không có thế lực nào có thể gây rối sao? Người nào gây chuyện trước thì tôi bắt người đó!”

“Chuyện này...!” Khổng Hổ không ngờ cục trưởng Hình sẽ trả lời gã như vậy, nuốt những lời định nói ra rồi lại không biết xấu hổ trả lời: “Cục trưởng Hình, chính là tên khốn

Diệp Huyền gây rối với chúng tôi trước!”

Mọi người không khỏi bất bình, Trương Vấn Thanh lập tức nói: “Ông ta nói dối! Rõ ràng ông ta là người gây chuyện trước, tôi có thể làm chứng!”

Lưu Công Thiên, Giang Kim Bưu và bác sĩ Trương cũng lập tức phụ họa nói: “Chúng tôi cũng tận mắt chứng kiến, là Khổng Hổ tới gây sự trước!”

“Mấy người!" Sắc mặt Khổng Hổ lập tức như tro tàn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cục trưởng Hình, không thể tin lời họ nói. Họ và Diệp Huyền là người một phe, đương nhiên nói thay Diệp Huyền!”

“Thật sao?”

Cục trưởng Hình hơi dừng lại, ánh mắt trở nên sắc bén hơn: “Tôi lại cho ông thêm một cơ hội nữa, rốt cuộc ai là người gây chuyện trước! Tôi sẽ đếm ngược từ ba. Ông có thể suy nghĩ kỹ trước khi nói!”

“Bạ!

Ba giây đếm ngược của cục trưởng Hình bắt đầu, Khổng Hổ lập tức cảm thấy căng thẳng đến mức không thể thở được!

“Hail”

Thời gian đếm ngược của cục trưởng Hình sắp kết thúc, trong lòng Khổng Hổ cực kỳ tức giận, nhưng gã không dám đắc tội cục trưởng Hình, đành phải xưng tội!

“Là tôi!"

Khổng Hổ bất đắc dĩ cắn răng đáp: “Tôi cũng chỉ là dạy dỗ Diệp Huyền mấy câu, hắn lập tức đánh chúng tôi, đây thật sự là chuyện đã xảy ra! Đúng như vậy, cục trưởng Hình!”

“Kết quả như thế nào thì tôi không thể kiểm soát được!”

Không ngờ cục trưởng Hình lại quát to: “Tôi chỉ cần biết ai là người gây rối trước! Vì ông đã thừa nhận đó là trách nhiệm của mình nên việc ông bị đánh cũng là chuyện hợp tình hợp lý!”

“Phạm sai lầm còn dám phách lối như vậy? Còn dám kêu tôi bắt Diệp Huyền? Ai cho ông dũng khí đó? Có phải nhà họ Khổng người các người đều vô liêm sỉ như vậy không?”

Trước tiếng gầm rú của cục trưởng Hình, Khổng Hổ không thể ngẩng đầu lên được, nhưng gã cũng không thể phản bác được cục trưởng Hình, chỉ có thể kìm nén cơn tức giận cùng hoảng sợ!

Lúc này Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu không nhịn được cười lên một tiếng: “Cục trưởng Hình đã nhìn rõ được mọi chuyện. Khổng Hổ, các người còn muốn lừa gạt Cục trưởng Hình, các người có đầu óc không?”

Diệp Huyền nắm lấy bàn tay xinh đẹp của Trương Vấn Thanh, cười nói: “Tôi nói Khổng Hổ là chó già không sai chứ? Nhìn dáng vẻ như chó của ông ta đi! Khổng Hổ, ông đổi tên thành Khổng Cẩu sẽ hợp lý hơn!”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 326: Hắn không bị điên đấy chứ?


Thế nhưng, hai ông lớn này lại có sức mạnh siêu phàm của một trong năm gia tộc khổng lồ!

Cùng lúc đó! Những ông chủ tập đoàn vốn đã đứng về phía Khổng Hổ và nhà họ Khổng lập tức đứng về phía Khổng Hổ, tổng cộng có khoảng hai mươi người, khí thế hung hãn!

Chiến trận này đủ để chứng minh năng lực và sức mạnh thực sự của nhà họ Khổng!

“Khinh người quá đáng!” Trong mắt Lưu Công Thiên chợt lóe lên sự tức giận: “Khổng Hổ, đừng tưởng rằng nhiều năm nay ông bành trướng thế lực mà có thể không để vào mắt nhà họ

Lưu chúng tôi!”

Giang Kim Bưu cũng nhìn chằm chằm vào Khổng Hổ một cách lạnh lùng và hung dữ!

Rất nhiều ông chủ các công ty có mặt cũng đứng ở phía sau ông, tổng cộng có gần hai mươi, ba mươi người, ánh mắt đều rất sắc bén!

Kết quả là hiện trường lập tức hình thành một cuộc đối đầu gay gắt giữa hai đội hình tài phiệt lớn ở Dương Thành!

Những người vây xem cũng âm thầm kinh hãi!

Đặc biệt là Dương Duy đi theo Diệp Huyền, anh ta không ngờ hôm nay mình lại được mở mang tầm mắt!

Đây là lần đầu tiên anh ta chứng kiến một trận chiến như vậy!

Một khi hai bên ra tay, tình hình kinh tế của Dương Thành sẽ phát sinh những thay đổi kinh thiên động địa!

“Haha...”

Khổng Hổ chẳng những không hề tỏ ra sợ hãi, trái lại dương dương đắc ý nói:

“Lưu tổng, Giang tổng, hai người không cần tức giận, tôi chỉ thiện ý khuyên hai người một câu mà thôi.”

Các site khác đang copy và ăn cắp của Mêtruyệnhót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. 

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

“Chúng ta quen nhau hơn hai mươi năm, nếu tình bạn lâu năm bị hủy hoại vì một tên Diệp Huyền nhỏ bé này thì thật đáng tiếc!”

Vừa nói, Khổng Hổ vừa liếc mắt nhìn Diệp Huyền, sau đó lại nhìn mấy chục ông chủ đứng sau Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu, như thể đang ghi nhớ hết họt

Bất kể là Khổng Hổ hay nhà họ Khổng, hay nhà họ Phùng nổi tiếng tàn nhẫn trong thành phố, nếu một trận chiến thực sự nổ ra, nhà họ Lưu và nhà họ Giang nhất định sẽ bị ảnh hưởng rất lớn!

“Chết tiệt...”

Nhìn thấy sự bình tĩnh và uy hiếp không biết xấu hổ của Khổng Hổ, Lưu Công Thiên, Giang Kim Bưu và bác sĩ Trương đều hận không thể trở mặt với Khổng Hổ, bắt đầu một trận đại quyết đấu!

Nhưng bây giờ Phiền Chiến Vương sắp trở về, nếu như nhà họ Lưu và Giang Kim Bưu lựa chọn ra tay trong thời gian kiểm soát chặt chế, thì Cục cảnh sát và Chiến bộ nhất định sẽ ra tay trừng phạt, hậu quả sẽ càng nghiêm trọng hơn.

Vì thế trong lòng Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu đều tức giận đến nghẹn!

Đúng lúc này!

“Sao phải nói nhảm với loại người này? Cứ trực tiếp ra tay là được rồi!”

Diệp Huyền bước nhanh đến phía trước, tát thẳng vào mặt Khổng Hổ!

Bốp!

Nhanh chóng và gọn gàng!

Bởi vì Diệp Huyền ra tay quá nhanh, Khổng Hổ còn chưa kịp ý thức được. chuyện gì thì đã bị tát thẳng vào mặt, khóe miệng đột nhiên sụp xuống, ngã thẳng xuống đất!

“Ôi!"

Tất cả mọi người đều bị phản ứng ngoài ý muốn của Diệp Huyền dọa sợ, nhìn chằm chằm thanh niên thần bí này với vẻ mặt không thể tin được!

“Hắn không bị điên đấy chứ? Vậy mà hắn lại dám đánh Khổng Hổ...”

“Quá khốc liệt!”

“Nhưng thời gian kiểm soát chặt chẽ vẫn chưa kết thúc, làm như vậy đoán chừng có thể sẽ gặp rắc rối!”

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 330: Ông nói cái gì?


Nếu như gã, người đứng đầu nhà họ Khổng bị cục trưởng Hình bắt giữ, chuyện này truyền ra ngoài thì mặt mũi nhà họ Khổng còn đâu? Mọi người sẽ nghĩ gì?

Hơn nữa, dù sao gã cũng là người đứng đầu nhà họ Khổng, vậy mà cục trưởng Hình lại không nể mặt gã!

“Cục trưởng Hình, điều này không thích hợp!”

Khổng Hổ hạ giọng, rõ ràng đang ám chỉ cục trưởng Hình!

Tuy nhiên, cục trưởng Hình lại quát to: “Có gì không thích hợp? Ông cũng là người bình thường, trong thời gian kiểm soát chặt chẽ gây rắc rối thì sẽ bị trừng phạt!”

Nhìn thấy vẻ mặt không thể thương lượng trên khuôn mặt cục trưởng Hình, gã biết cục trưởng Hình muốn ra tay với mình!

Mọi người có mặt chỉ cảm thấy việc cục trưởng Hình làm là công chính liêm minh!

Nhưng không ai có thể nhận ra rằng anh ta thực chất đang cố lấy lòng Diệp Huyền, tìm lý do để bắt đám người Khổng Hổ, sau đó dạy cho họ một bài học!

“Chết tiệt!” Trong lòng Khổng Hổ thật sự muốn giết Diệp Huyền!

Quan trọng hơn, gã thấy Diệp Huyền không cần nhận bất cứ trách nhiệm nào, cục trưởng Hình cũng không có ý định bắt giữ hắn!

“Cục trưởng Hình, tại sao hắn lại có thể đánh người?”

Khổng Hổ cao giọng chất vấn: “Nếu chúng tôi bị trừng phạt, vậy hắn đánh chúng tôi phải bị trừng phạt!”

Cục trưởng Hình liếc mắt nhìn Diệp Huyền, không khỏi lại cảm thấy chột dạ. Bắt Diệp Huyền? Muốn hố chết tôi à? Ánh mắt cục trưởng Hình trở nên cực kỳ lạnh lùng:

“Khổng Hổ, vừa rồi ông tấn công Diệp Huyền là chuyện rõ như ban ngày?”

“Một nhóm cường giả nhà họ Khổng lại không thể đánh bại Diệp Huyền, mấy người còn không biết xấu hổ kêu tôi bắt anh ta đi?”

“Mấy người là kẻ gây sự, mà Diệp Huyền chỉ là một người vô tội bị ông liên lụy mà thôi! Nếu anh ta đánh ông, đó là hành động phòng vệ chính đáng!”

“Vì vậy không thể vì mấy người bị thương mà buộc tội họ được!”

Các site khác đang copy và ăn cắp của Mêtruyệnhót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. 

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Sau khi nghe được câu trả lời từ cục trưởng Hình, đám người Khổng Hổ cảm thấy bất lực đến cực điểm!

Rõ ràng Diệp Huyền là người đầu tiên tát Khổng Hổ hai cái, sau đó Khổng Hổ mới phái người liên thủ đối phó Diệp Huyền!

Bất kể là ai cũng nhìn ra đây tuyệt đối không phải đám người nhà họ Khổng vây đánh Diệp Huyền, mà là hai bên đánh nhau!

Vì vậy, muốn bắt thì phải bắt cả hai bên! “Cục trưởng Hình, cậu thật không công bằng!”

Khổng Hổ nhịn không được, không khỏi gầm thét một tiếng, phát tiết sự không cam lòng trong lòng!

“Ông nói cái gì?”

Ánh mắt cục trưởng Hình nghiêm nghị, lạnh lùng nhìn Khổng Hổ, những người có mặt tại hiện trường cũng há hốc mồm, bởi vì sắc mặt của cục trưởng Hình quá đáng sợi

“Cậu..."

Khổng Hổ lập tức chột dạ, ánh mắt trở nên lảng tránh: “Tôi cho rằng nhất định phải bắt Diệp Huyền đi. Đây là biện pháp xử lý hợp lý và công bằng...”

Lời này vừa nói xong!

Cục trưởng Hình hung ác tát một cái vào mặt Khổng Hổ, khiến tâm mắt của gã tối sầm, suýt nữa ngã xuống đất!

Mọi người đều âm thầm sợ hãi, nhưng cũng không dám bày tỏ ý kiến gì! “Tôi cho ông một cơ hội nói lại cho rõ ràng.”

Cục trưởng Hình từ trên cao nhìn chằm chằm Khổng Hổ, giọng điệu đầy sát khí: “Tôi xử lý chuyện này có công bằng không?”



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 327: Mấy người còn đứng đó làm gì!


Diệp Huyền lại ra tay một lần nữa, nhưng lần này Khổng Hổ cũng không kịp phản ứng, khóe miệng còn lại lập tức chảy máu!

Hắn hoàn toàn tức giận, rống to lên: “Tất cả mọi người thấy rõ ràng rồi đó, là hắn đánh tôi trước!”

“Mấy người còn đứng đó làm gì! Đánh chết hẳn đi!”

Khổng Hổ ra lệnh cho đám người của hắn, hơn chục vệ sĩ lập tức hung hãn lao ra, định đánh bại Diệp Huyền!

“Anh Diệp Huyền, cẩn thận!”

Thấy người của Khổng Hổ muốn ra tay với Diệp Huyền, Trương Vấn Thanh theo bản năng nhắc nhở hắn!

Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu cũng lập tức ra lệnh cho người của mình: “Mau bảo vệ Diệp Huyền!”

Có thể thấy, ý thức của hai người này không cao như thường ngày, từ đầu đến cuối họ tin tưởng và ủng hộ Diệp Huyền một trăm phần trăm!

Diệp Huyền nhếch môi cười nói: “Không phải chỉ là người của một nhà họ. Khổng nho nhỏ mà thôi sao? Mọi người không cần tới hỗ trợ.”

Nói xong, Diệp Huyền tùy ý hành động!

Trong chốc lát, mỗi tên vệ sĩ của nhà họ Khổng đến gần Diệp Huyền đều bị phế tay chân!

Chỉ trong vòng vài giây, sảnh tiệc cao cấp ngập trong máu và tiếng than khóc không ngừng. Nếu như không phải Diệp Huyền khiêm tốn thì một khi hắn phát chân khí, những người này không nghi ngờ gì đều phải chết!

Tuy nhiên, sự thay đổi đột ngột trước mắt này đã khiến tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều run lên vì sợ hãi!

Suy cho cùng, những cao thủ bên cạnh Khổng Hổ đều là ngàn dặm mới tìm được một cường giả, không ngờ lại không chịu nổi một đòn của Diệp Huyền!

“Võ công của Diệp Huyền thật lợi hại!” “Khó trách hắn lại có lớn lối như vậy!”

Trước sự kinh ngạc của mọi người, Diệp Huyền từng bước một tiếp cận Khổng Hổ!

“Chỉ bằng chút bản lĩnh này mà mấy người muốn đối phó với tôi?”

“Ai cho nhà họ Khổng tự tin như vậy?”

Nhìn thấy ánh mắt đăng đằng sát khí của Diệp Huyền, sắc mặt Khổng Hổ bỗng nhiên tái nhợt, lùi lại một bước: “Cậu, cậu muốn làm gì! Đừng quên, vẫn đang trong thời gian kiểm soát chặt chẽ, cậu không được đụng vào tôi!”

“Thời gian kiểm soát chặt chẽ thì sao?”

Diệp Huyền cười lạnh, bỗng nhiên đá chân ra, lập tức đá gấy xương vai trái của Khổng Hổi

“AI Đau quái”

Khổng Hổ hét lớn một tiếng rồi ngã xuống đất, hoàn toàn mất đi sự kiêu ngạo và phách lối vừa rồi!

“Ha ha."

Diệp Huyền không khỏi bật cười: “Khổng Hổ, vừa rồi không phải ông rất phách lối sao? Sao bây giờ lại sủa loạn như chó vậy?”

“Ha ha ha!”



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 331: Đáng chết


“Cách làm của cục trưởng Hình rất có ý tứ.”

Lưu Công Thiên và ba người còn lại có quan hệ cá nhân rất tốt với cục trưởng Hình, họ đều có thể thấy cục trưởng Hình hết sức tôn trọng Diệp Huyền. Cho nên không phải cục trưởng Hình không biết Diệp Huyền nên bị trừng phạt, mà cục trưởng Hình căn bản không dám đắc tội Diệp Huyền!

Dù sao Diệp Huyền là người ngay cả nữ chiến thần Tiêu Băng Tuyết cũng không đối phó được, ai dám trêu chọc hắn? Chẳng phải là muốn chết sao?

“Ha ha, công bằng thì tốt!”

Sau khi cục trưởng Hình khiển trách Khổng Hổ, cơn tức giận của anh ta mới dịu đi một chút.

“Mọi người nghe cho rõ, cho dù là ai, nếu gây rắc rối trong thời gian kiểm soát chặt chẽ, tôi nhất định sẽ bắt '

Nhìn thấy cục trưởng Hình mở to mắt nói dối, Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu lập tức vỗ tay phụ hoạ: “Cục trưởng Hình xử lý công việc rất công chính, thật sự là lãnh đạo tốt!”

Mọi người có mặt cũng hùa theo, nhao nhao vỗ tay!

Trương Vấn Thanh âm thầm cười trộm, ngay cả Diệp Huyền cũng cười theo. Tư tưởng giác ngộ của cục trưởng Hình vẫn rất cao. Thời điểm cục trưởng Hình nhìn thấy Diệp Huyền mỉm cười với mình, tảng đá trong lòng anh ta cuối cùng cũng rơi xuống!

Anh ta xua tay nói: “Bắt toàn bộ đám người Khổng Hổ đi!”

Khổng Hổ cảm thấy vô cùng uất ức, nhưng cũng không dám có ý kiến gì nữa, chỉ có thể kìm nén cơn tức giận để cảnh sát dẫn đi. Chắc chắn gã sẽ phải chịu rất nhiều đau đớn về thể xác khi đến đồn cảnh sát, hơn nữa còn phải bị nhốt ít nhất 48 giờ rồi mới được thả.

“Đáng chết...”

“Diệp Huyền, cậu đừng quá đắc ý... Chỉ cần thời gian kiểm soát chặt chế kết thúc, cậu sẽ phải chịu chết!”

Hơn mười tổng giám đốc đứng cùng nhà họ Khổng nhanh chóng cụp đuôi bỏ chạy. Còn những người đứng xem chứng kiến cảnh người nhà họ Khổng lần lượt bị cảnh sát bắt giữ không khỏi cảm khái!

Cho dù nhà họ Khổng ngang ngược phách lối ở Dương Thành thì vẫn phải thỏa hiệp khi đối mặt với hai thế lực nhà nước là cục trưởng Hình và Cục Cảnh sát.

Lúc này, Dương Duy không nhịn được ghé vào bên tai Diệp Huyền nói: “Anh, anh thật sự rất lợi hại! Đánh Khổng Hổ một trận nhưng cục trưởng Hình không dám động đến một sợi tóc trên đầu anh!”

“Bớt nói nhảm đi.”

Diệp Huyền trừng mắt nhìn anh ta, ra hiệu anh ta không được tùy tiện nói lung tung!

“Ha ha!”

Dương Duy cười vui vẻ, nghĩ thầm hôm nay ở cùng Diệp Huyền được mở. mang tầm mắt, quá tuyệt vời!

Lúc này, có người không khỏi bật cười, giễu cợt nói: “Khổng Hổ nhất định sẽ bị nhốt trong đó mấy ngày, như vậy tối mai gã nhất định không thể tham dự yến tiệc đón tiếp Phiền Chiến Vương rồ

“Nghe nói rằng gã dựa vào quan hệ, bỏ ra hai mươi triệu mới có được tấm thiệp mời này! Hiện tại xem ra tiền này mất trắng!”

Một đám người hóng chuyện nghị luận ầm ï. Như đã đề cập trước đó, những người có thể tham dự bữa tiệc của Phiền Chiến Vương lần này cơ bản là những người thuộc giới chính trị và Cục Cảnh sát, giới kinh doanh chỉ có lác đác mấy người.

Hơn nữa, một số người trong giới chính trị không muốn gây hiểu lầm nên dứt khoát trực tiếp cự tuyệt giúp giới kinh doanh lấy thiệp mời. Vì vậy, ngay cả năm gia tộc giàu có hàng đầu cũng chưa chắc có tư cách lấy được thiệp mời!



Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 328: Cục trưởng Hình?


Ngay cả Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu cũng lo lắng cho Diệp Huyền, bởi vì nếu tham gia đánh nhau trong thời gian kiểm soát chặt chế thì chắc chắn sẽ bị bắt.

“Diệp Huyền, cậu đi trước đi, nơi này để chúng tôi xử lý.” Lưu Công Thiên hạ thấp giọng nói.

Giang Kim Bưu cũng cảm thấy như đang đối mặt với một kẻ thù đáng gờm: “Nhà họ Khổng và hai nhà chúng tôi có thực lực tương đương. Ngay cả khi Cục Cảnh sát muốn tra cứu trách nhiệm thì có thể giảm nhẹ một chút.”

Diệp Huyền cười đáp: “Bây giờ mà tôi rời đi thì không phải đồng nghĩa với việc để mọi người chịu trách nhiệm sao? Yên tâm, Dương Thành không ai có thể khiến tôi cụp đuôi chạy trốn.”

Diệp Huyền vừa nói xong thì nhìn thấy cục trưởng Hình và một đám cảnh sát xông tới: “Ai có thể nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra không?”

Nhìn thấy cục trưởng Hình uy phong lẫm liệt, vẻ mặt của các ông lớn trong giới kinh doanh có mặt lập tức thay đổi, họ không dám đắc tội người đàn ông quyền lực này.

“Cục trưởng Hình, cậu phải giúp tôi!”

Khổng Hổ nằm trên mặt đất gào thét gào thét, vừa nhìn thấy cục trưởng Hình, gã lập tức như bắt được cọng rơm cứu mạng!

Cục trưởng Hình nhìn thấy người nhà họ Khổng nằm trên mặt đất, sắc mặt đột nhiên tối sâm lại.

“Mấy ngày nay, Cục Cảnh sát đã nhiều lần nhấn mạnh rằng không ai được. phép gây rối trong thời gian kiểm soát chặt chế! Các người muốn chống lại chúng tôi phải không?!”

Cục trưởng Hình quát khế một tiếng, đủ để thấy được lúc này anh ta tức giận đến mức nào!

Những người ở gần đó lập tức tự động lùi lại hai bước!

Khí thế của cục trưởng Hình thực sự rất mạnh, quả nhiên là người nắm giữ quyền lực của Cục Cảnh sát!

“Ai lại đánh ông thành ra thế này?!”

Vẻ mặt cục trưởng Hình âm trầm, nghiêm nghị quát hỏi Khổng HổiI

“Cục trưởng Hình!”

Ở metruyen hot. vn là ra mới nhất và đầy đủ nhất, các bên khác lấy về chắc chắn thiếu nội dung. Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương.

Các bạn vào google.com gõ me_truyen_hot và vào tìm kiếm truyện mình muốn nhé. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Khổng Hổ lộ ra vẻ rất bất mãn, lớn tiếng nói: “Chính tên khốn đó đã vi phạm quy định của thời gian kiểm soát chặt chẽ, đánh tất cả chúng tôi. Cậu chủ trì công đạo cho nhà họ Khổng chúng tôi!”

Diệp Huyền không khỏi bật cười: “Không phải vừa rồi ông còn cho rằng nhà họ Khổng có thể một tay che trời, muốn làm gì thì làm ở Dương Thành sao? Giờ

nói vậy khác nào tự tát vào mặt mình?”

Nghe lời của hai người, cục trưởng Hình không khỏi tức giận, nhưng đột nhiên cảm thấy giọng nói của người này có vẻ quen quen!

Anh ta lập tức nhìn về phía đám người, tim đột nhiên lỡ nhịp!

“Diệp Huyền đại nhân!”

Trái tim của Cục trưởng Hình lập tức chấn động dữ dội!

Tối hôm qua, suýt nữa anh ta bị nhà họ Tống hại thảm, mang theo cấp dưới định bắt Diệp Huyền, việc này khiến cả đêm anh ta không thể yên tâm, hiện tại trong lòng nghĩ lại còn âm thầm sợ hãi!

Anh ta không bao giờ nghĩ đến lúc này lại lần nữa gặp phải Diệp Huyền!

Mấu chốt là trong tình huống hiện tại giống như anh ta thật sự mang người tới bắt Diệp Huyền!

Cứ như vậy, trong lòng cục trưởng Hình càng không ngừng bồn chồn, vẻ mặt tức giận cũng cứng đời

Mọi người có mặt ở đây đều tưởng cục trưởng Hình nhất thời tức giận đến mức không phản ứng được, nhưng họ không biết lúc này anh ta đã hoảng sợ đến mức nào, cả khuôn mặt đều căng thẳng!

Diệp Huyền lúc này cũng nhìn thoáng qua cục trưởng Hình, không khỏi cười thầm trong lòng: “Xem ra mình khá là có duyên với cục trưởng Hình nha!”

“Cục trưởng Hình?”

Khổng Hổ nhịn không được hét lớn một tiếng: “Xin mau đưa Diệp Huyền về cục! Để hắn nếm trải mùi vị của việc phớt lờ luật pháp!”

Trong đầu gã đã sớm tính toán, sau khi Diệp Huyền bị giam, gã sẽ phái mấy tên hung ác lẻn vào đó giết chết Diệp Huyền!

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 332: Nhìn thấy họ đắm chìm


Bên trong là thiệp mời dự yến tiệc chào mừng của Phiền Chiến Vương!

Mỗi nhà đều có một cái!

“Thiệp mời...”

Ba người kinh ngạc, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì, ngay cả 'Trương Vấn Thanh cũng trợn tròn hai mắt!

“Chẳng lẽ mọi người không muốn sao? Vậy tôi lấy lại nhé!”

Diệp Huyền khẽ mỉm cười, cố ý giả vờ lấy lại thiệp mời khiến ba người kinh hãi, vội vàng nói:

“Chúng tôi muốn, chúng tôi thật sự muốn! Mọi lúc mọi nơi đều muốn có nó!”

Diệp Huyền cũng cười đáp: “Yên tâm đi, tôi đã mang thiệp mời tới cho mọi người thì có lý do gì phải lấy lại?”

Bác sĩ Trương cảm kích nói: “Diệp Huyền, cảm ơn cậu rất nhiều!”

Lưu Công Thiên cũng cúi đầu cảm kích nói: “Tôi, lão già này, mỗi ngày đều muốn có thiệp mời, nhưng không thể nào lấy được!”

“Tôi đã định từ bỏ rồi, không ngờ cậu lại giúp chúng tôi có được nó! Đây thực sự là một bất ngờ lớn!”

Giang Kim Bưu cũng cười rất vui vẻ: “Diệp Huyền trừ phi không ra tay, nếu không nhất định sẽ làm được chuyện lớn! Thật sự khiến người ta không thể không phục!”

Diệp Huyền bình tĩnh cười nói: “Chỉ là một tấm thiệp mời nhỏ mà thôi! Ngạc nhiên vậy sao?”

Nghe hắn bình tĩnh nói như vậy, ba người cho rằng Diệp Huyền chỉ khiêm tốn mà thôi!

Đồng thời, trong lòng họ cũng tràn đầy cảm kích, hiện tại Diệp Huyền đích thân mang thiệp mời tới cho họ, có nghĩa là Diệp Huyền coi họ như bạn bè!

Đặc biệt là Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu, trong lúc nhất thời hưng phấn không thôi!

“Lần này chúng ta đã có tư cách tiến vào yến tiệc của Phiền Chiến Vương, gia tộc chúng ta lại tiến thêm một bước lớn để có thể tham gia vào Thương Hội Giang Naml”

“Nói cách khác, cho dù chúng ta không thể gia nhập Phòng Thương mại Giang Nam, thì việc mở rộng quan hệ của chúng ta cũng sẽ rất có ích!”

Trương Vấn Thanh nhìn thấy bác sĩ Trương và những người khác cười đến híp mắt thì không khỏi khen ngợi Diệp Huyền: “Anh Diệp Huyền, anh thật lợi hại!”

Diệp Huyền mỉm cười, đưa lỗ tai nói với cô: “Cái này cũng không có gì, anh có nhiều năng lực lợi hại hơn, về sau em sẽ biết.

Trương Vấn Thanh là bác sĩ, còn thông minh hơn người, làm sao có thể không hiểu được ý tứ của Diệp Huyền, cô không khỏi đỏ mặt nói: “Ôi chao, anh thật xấu xal"

Nhìn thấy họ đắm chìm trong niềm vui sướng, Dương Duy đứng phía sau không khỏi ghen tị: “Nếu như nhà em cũng có thể tham dự yến tiệc của Phiền Chiến Vương thì tốt quái”

Diệp Huyền tựa hồ đoán được anh ta đang nghĩ gì, lấy ra một tấm thiệp mời khác rồi nói:

“Thì ra cậu cũng có hứng thú, đúng lúc trên người tôi còn có một cái!”

Dương Duy sửng sốt một lúc mới định thần lại, sau đó ôm chặt Diệp Huyền: “Anh Diệp Huyền, em quyết định rồi, anh mãi là anh trai em, anh mãi mãi là anh trai của eml Đại ca, em yêu anh chết nhất!”



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 329: Ông đang ra lệnh cho tôi làm việc à?


“Ông đang ra lệnh cho tôi làm việc à?”

Giọng nói của cục trưởng Hình rung chuyển trong phòng tiệc, vô cùng uy nghiêm!

“Cái này...”

Khổng Hổ nhìn cục trưởng Hình trợn mắt trừng trừng, không khỏi âm thầm kinh hãi!

Mặc dù nhà họ Khổng làm mưa làm gió trong giới kinh doanh và xã hội nhưng họ cũng chỉ có thể chọn cách cúi đầu trước quyền lực tuyệt đối trước mặt.

Vì vậy Khổng Hổ vội vàng gượng cười: “Cục trưởng Hình, cậu đang đùa cái gì thế? Tôi làm sao có gan ra lệnh cho cậu làm việc được? Nhưng Diệp Huyền đánh chúng tôi, hắn phải chịu trách nhiệm, đúng không?”

Cục trưởng Hình nhìn hắn với ánh mắt sắc bén: “Khổng Hổ, ông quên rằng trong thời gian quản lý chặt chẽ, không có thế lực nào có thể gây rối sao? Người nào gây chuyện trước thì tôi bắt người đó!”

“Chuyện này...!” Khổng Hổ không ngờ cục trưởng Hình sẽ trả lời gã như vậy, nuốt những lời định nói ra rồi lại không biết xấu hổ trả lời: “Cục trưởng Hình, chính là tên khốn

Diệp Huyền gây rối với chúng tôi trước!”

Mọi người không khỏi bất bình, Trương Vấn Thanh lập tức nói: “Ông ta nói dối! Rõ ràng ông ta là người gây chuyện trước, tôi có thể làm chứng!”

Lưu Công Thiên, Giang Kim Bưu và bác sĩ Trương cũng lập tức phụ họa nói: “Chúng tôi cũng tận mắt chứng kiến, là Khổng Hổ tới gây sự trước!”

“Mấy người!" Sắc mặt Khổng Hổ lập tức như tro tàn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cục trưởng Hình, không thể tin lời họ nói. Họ và Diệp Huyền là người một phe, đương nhiên nói thay Diệp Huyền!”

“Thật sao?”

Cục trưởng Hình hơi dừng lại, ánh mắt trở nên sắc bén hơn: “Tôi lại cho ông thêm một cơ hội nữa, rốt cuộc ai là người gây chuyện trước! Tôi sẽ đếm ngược từ ba. Ông có thể suy nghĩ kỹ trước khi nói!”

“Bạ!

Ba giây đếm ngược của cục trưởng Hình bắt đầu, Khổng Hổ lập tức cảm thấy căng thẳng đến mức không thể thở được!

“Hail”

Thời gian đếm ngược của cục trưởng Hình sắp kết thúc, trong lòng Khổng Hổ cực kỳ tức giận, nhưng gã không dám đắc tội cục trưởng Hình, đành phải xưng tội!

“Là tôi!"

Khổng Hổ bất đắc dĩ cắn răng đáp: “Tôi cũng chỉ là dạy dỗ Diệp Huyền mấy câu, hắn lập tức đánh chúng tôi, đây thật sự là chuyện đã xảy ra! Đúng như vậy, cục trưởng Hình!”

“Kết quả như thế nào thì tôi không thể kiểm soát được!”

Không ngờ cục trưởng Hình lại quát to: “Tôi chỉ cần biết ai là người gây rối trước! Vì ông đã thừa nhận đó là trách nhiệm của mình nên việc ông bị đánh cũng là chuyện hợp tình hợp lý!”

“Phạm sai lầm còn dám phách lối như vậy? Còn dám kêu tôi bắt Diệp Huyền? Ai cho ông dũng khí đó? Có phải nhà họ Khổng người các người đều vô liêm sỉ như vậy không?”

Trước tiếng gầm rú của cục trưởng Hình, Khổng Hổ không thể ngẩng đầu lên được, nhưng gã cũng không thể phản bác được cục trưởng Hình, chỉ có thể kìm nén cơn tức giận cùng hoảng sợ!

Lúc này Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu không nhịn được cười lên một tiếng: “Cục trưởng Hình đã nhìn rõ được mọi chuyện. Khổng Hổ, các người còn muốn lừa gạt Cục trưởng Hình, các người có đầu óc không?”

Diệp Huyền nắm lấy bàn tay xinh đẹp của Trương Vấn Thanh, cười nói: “Tôi nói Khổng Hổ là chó già không sai chứ? Nhìn dáng vẻ như chó của ông ta đi! Khổng Hổ, ông đổi tên thành Khổng Cẩu sẽ hợp lý hơn!”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 333: Thằng nhóc này


Mọi người đều háo hức mong chờ, tại yến hội này thân phận của Diệp Huyền nhất định sẽ được bật mí.

Trước khi rời khỏi thương hội, Dương Duy lén lút kéo Diệp Huyền sang một bên, vẻ mặt bí ẩn nói: “Đại ca, em muốn tặng anh chút đồ tốt.”

Diệp Huyền lập tức nhớ lại chuyện trước đây Dương Duy lén lút nhét đồ bảo. vệ' vào túi tiền của mình. Nếu không phải vì Dương Duy xen vào chuyện người khác, ngày hôm đó Diệp Huyền đã có thể cùng Lâm Thanh Nham “lăn giường” suôn sẻ. Lần đó Dương Duy quả thực là nhiệt tình quá đến mức phá hỏng chuyện tốt.

Cho nên Diệp Huyền trừng mắt nhìn anh ta một cái: “Cậu giữ lại mà dùng đi, thứ đó của cậu quá nhỏ, tôi cần thứ to hơn mới phù hợp.”

Dương Duy ngớ người: “Đại ca, ý anh là gì? Em đâu có ý định gửi ảnh cho anhl”

Nói rồi, Dương Duy mở album ảnh trên điện thoại di động, cho Diệp Huyền xem vài bức ảnh chụp trước đó. Một bức là chụp Diệp Huyền và Trương Vấn Thanh ôm nhau âu yếm trong Vân Thủy Cư, một bức khác là chụp Diệp Huyền và

Trương Vãn Thanh hôn nhau lãng mạn trên đường phốt!

Hai bức ảnh chụp được khoảnh khắc vô cùng ý nghĩa, với hình ảnh đẹp đế toát lên bầu không khí lãng mạn nồng nàn!

“Cái này, đẹp tuyệt vời!” Diệp Huyền cảm thấy hơi kinh ngạc, không khỏi nở một nụ cười. “Haha, em đoán là anh sẽ rất hài lòng mài”

Dương Duy cười đắc ý: “Em đã gửi ảnh vào điện thoại của anh rồi, nhớ kiểm tra và nhận nhé! Em không làm phiền anh và Vãn Thanh nữa, hẹn gặp lại!”

Nói rồi, Dương Duy vui vẻ hớn hở lái xe rời đi.

“Thằng nhóc này..."

Diệp Huyền vui vẻ mở điện thoại, nhưng bỗng nhíu mày: “Chết tiệt, thằng nhóc. này lại đăng ảnh chụp lên nhóm chat công việc? Nó không biết Lâm Thanh Nham cũng có thể nhìn thấy sao?”

Hắn vội vàng vẫy tay ra hiệu với Dương Duy và hét lớn: “Mau thu hồi tin nhắn lại, không thì người ta thấy mất!”

“Ha ha!”

Dương Duy mở nhạc sau khi lên xe, nhìn thấy Diệp Huyền vẫy tay hung hăng với mình qua cửa sổ xe, lòng thầm kích động:

“Đại ca vẫy tay với mình, xem ra anh ấy rất hài lòng với món quà đặc biệt của mình!”

Nghĩ vậy, Dương Duy cũng giơ tay vẫy chào lại, rồi lái xe rời đi! “Chết tiệt!”

Diệp Huyền tức giận đến tái mặt vì hành động của Dương Duy: “Tên này là do ông trời phái đến để hành hạ mình à?”

Đúng như dự đoán!

Lâm Thanh Nham vừa mở điện thoại, vào group chat tập đoàn Lâm thị đã thấy ảnh chụp do Dương Duy đăng lên nhóm công việc, tức giận đến mức nổi trận lôi đình, sự ghen tuông và tức giận khiến cô suýt rơi nước mắt!

“Diệp Huyền, đúng là cái đồ lăng nhăng”

“Tên khốn khiếp!”



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 330: Ông nói cái gì?


Nếu như gã, người đứng đầu nhà họ Khổng bị cục trưởng Hình bắt giữ, chuyện này truyền ra ngoài thì mặt mũi nhà họ Khổng còn đâu? Mọi người sẽ nghĩ gì?

Hơn nữa, dù sao gã cũng là người đứng đầu nhà họ Khổng, vậy mà cục trưởng Hình lại không nể mặt gã!

“Cục trưởng Hình, điều này không thích hợp!”

Khổng Hổ hạ giọng, rõ ràng đang ám chỉ cục trưởng Hình!

Tuy nhiên, cục trưởng Hình lại quát to: “Có gì không thích hợp? Ông cũng là người bình thường, trong thời gian kiểm soát chặt chẽ gây rắc rối thì sẽ bị trừng phạt!”

Nhìn thấy vẻ mặt không thể thương lượng trên khuôn mặt cục trưởng Hình, gã biết cục trưởng Hình muốn ra tay với mình!

Mọi người có mặt chỉ cảm thấy việc cục trưởng Hình làm là công chính liêm minh!

Nhưng không ai có thể nhận ra rằng anh ta thực chất đang cố lấy lòng Diệp Huyền, tìm lý do để bắt đám người Khổng Hổ, sau đó dạy cho họ một bài học!

“Chết tiệt!” Trong lòng Khổng Hổ thật sự muốn giết Diệp Huyền!

Quan trọng hơn, gã thấy Diệp Huyền không cần nhận bất cứ trách nhiệm nào, cục trưởng Hình cũng không có ý định bắt giữ hắn!

“Cục trưởng Hình, tại sao hắn lại có thể đánh người?”

Khổng Hổ cao giọng chất vấn: “Nếu chúng tôi bị trừng phạt, vậy hắn đánh chúng tôi phải bị trừng phạt!”

Cục trưởng Hình liếc mắt nhìn Diệp Huyền, không khỏi lại cảm thấy chột dạ. Bắt Diệp Huyền? Muốn hố chết tôi à? Ánh mắt cục trưởng Hình trở nên cực kỳ lạnh lùng:

“Khổng Hổ, vừa rồi ông tấn công Diệp Huyền là chuyện rõ như ban ngày?”

“Một nhóm cường giả nhà họ Khổng lại không thể đánh bại Diệp Huyền, mấy người còn không biết xấu hổ kêu tôi bắt anh ta đi?”

“Mấy người là kẻ gây sự, mà Diệp Huyền chỉ là một người vô tội bị ông liên lụy mà thôi! Nếu anh ta đánh ông, đó là hành động phòng vệ chính đáng!”

“Vì vậy không thể vì mấy người bị thương mà buộc tội họ được!”

Các site khác đang copy và ăn cắp của Mêtruyệnhót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. 

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Sau khi nghe được câu trả lời từ cục trưởng Hình, đám người Khổng Hổ cảm thấy bất lực đến cực điểm!

Rõ ràng Diệp Huyền là người đầu tiên tát Khổng Hổ hai cái, sau đó Khổng Hổ mới phái người liên thủ đối phó Diệp Huyền!

Bất kể là ai cũng nhìn ra đây tuyệt đối không phải đám người nhà họ Khổng vây đánh Diệp Huyền, mà là hai bên đánh nhau!

Vì vậy, muốn bắt thì phải bắt cả hai bên! “Cục trưởng Hình, cậu thật không công bằng!”

Khổng Hổ nhịn không được, không khỏi gầm thét một tiếng, phát tiết sự không cam lòng trong lòng!

“Ông nói cái gì?”

Ánh mắt cục trưởng Hình nghiêm nghị, lạnh lùng nhìn Khổng Hổ, những người có mặt tại hiện trường cũng há hốc mồm, bởi vì sắc mặt của cục trưởng Hình quá đáng sợi

“Cậu..."

Khổng Hổ lập tức chột dạ, ánh mắt trở nên lảng tránh: “Tôi cho rằng nhất định phải bắt Diệp Huyền đi. Đây là biện pháp xử lý hợp lý và công bằng...”

Lời này vừa nói xong!

Cục trưởng Hình hung ác tát một cái vào mặt Khổng Hổ, khiến tâm mắt của gã tối sầm, suýt nữa ngã xuống đất!

Mọi người đều âm thầm sợ hãi, nhưng cũng không dám bày tỏ ý kiến gì! “Tôi cho ông một cơ hội nói lại cho rõ ràng.”

Cục trưởng Hình từ trên cao nhìn chằm chằm Khổng Hổ, giọng điệu đầy sát khí: “Tôi xử lý chuyện này có công bằng không?”



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 334: Có thể chứ


Dương Duy không dám tưởng tượng Lâm Thanh Nham sẽ xử lý Diệp Huyền như thế nào, toàn thân anh ta run lên, lập tức tắt máy: “Không nhìn thấy gì, mình

không nhìn thấy gì cả!”

Lâm Thanh Nham thấy Dương Duy và Diệp Huyền đều không trả lời, dứt khoát gọi điện thoại cho Diệp Huyền!

“Lần này xong đời rồi...

'Thấy Lâm Thanh Nham gọi điện thoại đến, Diệp Huyền không khỏi hít một hơi thật sâu, sau đó bắt chước giọng nói của người máy: “Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được... Xin lỗi...”

“Không liên lạc được? Anh đang lừa ai vậy?”

“Diệp Huyền, dù anh có giả giọng nói hay như thế nào em cũng nhận ra được!”

Lâm Thanh Nham tức giận đến mức không thể kiềm chế, hung hăng giậm giày cao gót xuống đất: “Anh chờ đó cho em, sau khi về nhà xem em sẽ xử lý anh như thế nào!”

“Trời ơi, người phụ nữ này sắp nổ tung rồi!”

Toàn thân Diệp Huyền run lên, hắn vội vàng cúp điện thoại!

“Anh Diệp Huyền, có chuyện gì vậy?”

Trương Vấn Thanh nhìn thấy sắc mặt Diệp Huyền thay đổi, lập tức hỏi han một cách dịu dàng: “Vừa rồi là Thanh Nham gọi đến à, cô ấy tìm anh làm gì?”

Diệp Huyền bất đắc dĩ lắc đầu, vừa cười vừa nói: “Cũng không có gì, Lâm Thanh Nham nhìn thấy ảnh chung của chúng ta nên tức giận thôi.”

Nói xong, hắn đưa ảnh do Dương Duy gửi cho Trương Vấn Thanh xem! “Gái này...”

Trương Vấn Thanh nhìn thấy ảnh hai người chụp ảnh chung trông thật lãng mạn, lập tức hai mắt cô sáng bừng, thậm chí còn hơi đỏ lên.

“Vãn Thanh, em không sao chứ?”

Nhìn thấy hốc mắt Trương Vấn Thanh đỏ lên, Diệp Huyền vội vàng hỏi: “Có phải những bức ảnh này khiến em không vui không?”

“Không có, em rất vuil”

Trương Vấn Thanh cầm điện thoại, nhìn say mê, rồi tự nhủ: “Em cảm động quá... Nhìn thấy những khoảnh khắc lãng mạn của chúng ta, em cảm thấy cực kỳ hạnh phúc...”

“Ha ha...”

Diệp Huyền không khỏi bật cười, thầm nghĩ Trương Vãn Thanh thật đáng yêu quá đi mất!

“Anh Diệp Huyền...”

Trương Văn Thanh ngước lên nhìn Diệp Huyền, ánh mắt chăm chú: “Anh có thể chuyển tiếp cho em ảnh chụp này được không? Em thường xuyên mơ về hai cảnh tượng này... Mỗi lần nhớ lại những khoảnh khắc lãng mạn của chúng ta, lòng em lại tràn đầy hạnh phúc!”

Cảm nhận được tình yêu sâu đậm của Trương Vấn Thanh, lòng Diệp Huyền cũng ấm áp vô cùng:

“Có thể chứ, tương lai chúng ta nhất định sẽ có nhiều khoảnh khắc hạnh phúc và đẹp đế hơn nữa...”

Trương Vấn Thanh không khỏi đỏ mặt mỉm cười, gật đầu đây mong đợi, cô ôm chầm lấy Diệp Huyền và hôn lên má hắn một cái!

“Ha ha.”

Đúng lúc này, một tiếng cười lạnh của phụ nữ vang lên từ phía trước không xa: “Tối qua anh mới ngọt ngào với Lâm Thanh Nham, giờ lại ôm ấp Trương Vấn Thanh?”

Diệp Huyền nhìn về phía trước, chỉ thấy nữ chiến thần Tiêu Băng Tuyết cùng với nữ phó quan xinh đẹp Vương Tiểu Vũ đang sải bước nhanh về phía mình.

“Tiêu Băng Tuyết?”



Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 331: Đáng chết


“Cách làm của cục trưởng Hình rất có ý tứ.”

Lưu Công Thiên và ba người còn lại có quan hệ cá nhân rất tốt với cục trưởng Hình, họ đều có thể thấy cục trưởng Hình hết sức tôn trọng Diệp Huyền. Cho nên không phải cục trưởng Hình không biết Diệp Huyền nên bị trừng phạt, mà cục trưởng Hình căn bản không dám đắc tội Diệp Huyền!

Dù sao Diệp Huyền là người ngay cả nữ chiến thần Tiêu Băng Tuyết cũng không đối phó được, ai dám trêu chọc hắn? Chẳng phải là muốn chết sao?

“Ha ha, công bằng thì tốt!”

Sau khi cục trưởng Hình khiển trách Khổng Hổ, cơn tức giận của anh ta mới dịu đi một chút.

“Mọi người nghe cho rõ, cho dù là ai, nếu gây rắc rối trong thời gian kiểm soát chặt chẽ, tôi nhất định sẽ bắt '

Nhìn thấy cục trưởng Hình mở to mắt nói dối, Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu lập tức vỗ tay phụ hoạ: “Cục trưởng Hình xử lý công việc rất công chính, thật sự là lãnh đạo tốt!”

Mọi người có mặt cũng hùa theo, nhao nhao vỗ tay!

Trương Vấn Thanh âm thầm cười trộm, ngay cả Diệp Huyền cũng cười theo. Tư tưởng giác ngộ của cục trưởng Hình vẫn rất cao. Thời điểm cục trưởng Hình nhìn thấy Diệp Huyền mỉm cười với mình, tảng đá trong lòng anh ta cuối cùng cũng rơi xuống!

Anh ta xua tay nói: “Bắt toàn bộ đám người Khổng Hổ đi!”

Khổng Hổ cảm thấy vô cùng uất ức, nhưng cũng không dám có ý kiến gì nữa, chỉ có thể kìm nén cơn tức giận để cảnh sát dẫn đi. Chắc chắn gã sẽ phải chịu rất nhiều đau đớn về thể xác khi đến đồn cảnh sát, hơn nữa còn phải bị nhốt ít nhất 48 giờ rồi mới được thả.

“Đáng chết...”

“Diệp Huyền, cậu đừng quá đắc ý... Chỉ cần thời gian kiểm soát chặt chế kết thúc, cậu sẽ phải chịu chết!”

Hơn mười tổng giám đốc đứng cùng nhà họ Khổng nhanh chóng cụp đuôi bỏ chạy. Còn những người đứng xem chứng kiến cảnh người nhà họ Khổng lần lượt bị cảnh sát bắt giữ không khỏi cảm khái!

Cho dù nhà họ Khổng ngang ngược phách lối ở Dương Thành thì vẫn phải thỏa hiệp khi đối mặt với hai thế lực nhà nước là cục trưởng Hình và Cục Cảnh sát.

Lúc này, Dương Duy không nhịn được ghé vào bên tai Diệp Huyền nói: “Anh, anh thật sự rất lợi hại! Đánh Khổng Hổ một trận nhưng cục trưởng Hình không dám động đến một sợi tóc trên đầu anh!”

“Bớt nói nhảm đi.”

Diệp Huyền trừng mắt nhìn anh ta, ra hiệu anh ta không được tùy tiện nói lung tung!

“Ha ha!”

Dương Duy cười vui vẻ, nghĩ thầm hôm nay ở cùng Diệp Huyền được mở. mang tầm mắt, quá tuyệt vời!

Lúc này, có người không khỏi bật cười, giễu cợt nói: “Khổng Hổ nhất định sẽ bị nhốt trong đó mấy ngày, như vậy tối mai gã nhất định không thể tham dự yến tiệc đón tiếp Phiền Chiến Vương rồ

“Nghe nói rằng gã dựa vào quan hệ, bỏ ra hai mươi triệu mới có được tấm thiệp mời này! Hiện tại xem ra tiền này mất trắng!”

Một đám người hóng chuyện nghị luận ầm ï. Như đã đề cập trước đó, những người có thể tham dự bữa tiệc của Phiền Chiến Vương lần này cơ bản là những người thuộc giới chính trị và Cục Cảnh sát, giới kinh doanh chỉ có lác đác mấy người.

Hơn nữa, một số người trong giới chính trị không muốn gây hiểu lầm nên dứt khoát trực tiếp cự tuyệt giúp giới kinh doanh lấy thiệp mời. Vì vậy, ngay cả năm gia tộc giàu có hàng đầu cũng chưa chắc có tư cách lấy được thiệp mời!



Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 335: Vậy thì liền chờ xem


Trương Vấn Thanh vô cùng hoảng sợ, thì ra là anh Diệp Huyền và Tiêu Băng Tuyết kia cũng có hôn ước với nhau?

Chỉ thấy Tiêu Băng Tuyết khoanh hai tay vòng trước ngực, lạnh giọng nói: “Diệp Huyền, tôi cũng không có hứng thú quản chuyện riêng tư của anh.

Nhưng mà anh đã đồng ý giải trừ hôn ước với tôi, thế tại sao còn muốn ở trước mặt cha tôi cáo trạng việc tôi buộc anh từ hôn?”

Hôm nay cha của Tiêu Băng Tuyết gọi điện thoại cho cô, hỏi rằng có phải cô và Diệp Huyền nối lại hôn ước hay không, chuyện này khiến cho trong lòng Tiêu Băng tuyết như có một tảng đá lớn đè trong lòng. Cho nên Tiêu Băng Tuyết liền đến tìm Diệp Huyền.

Diệp Huyền thông minh như vậy đương nhiên liền biết Tiêu Băng Tuyết vì giấu giếm chuyện hủy hôn với cha và bị ông nổi giận mắng Tiêu Băng Tuyết mộ

Cho nên Tiêu Băng Tuyết thầm nhận định trong lòng, nhất định Diệp Huyền đang âm thầm giở trò quỷ.

“Cô hiểu lầm tôi rồi, tuy rằng cô cũng là người đẹp, nhưng tính cách của cô không hợp với khẩu vị của tôi.”

Diệp Huyền lạnh lùng cười nói: “Cho nên hôn ước giữa hai chúng ta được hủy bỏ, cô không biết tôi vui vẻ như thế nào đâu, lý do gì tôi phải đi cáo trạng chứ? Chẳng lẽ là muốn cô tiếp tục làm phiền tôi sao?”

Đương nhiên Tiêu Băng Tuyết nghe hiểu được Diệp Huyền đang nói móc cô, sắc mặt lập tức trầm xuống: “Vậy hiện tại ngay bây giờ anh hãy gọi điện thoại cho. cha tôi, chính miệng nói cho ông ấy biết là do anh muốn hủy hôn với tôi đi.”

Diệp Huyền không nhịn được cười to lên: “Sao tôi lại thấy cô rất buồn cười vậy, rõ ràng là cô không muốn thực hiện hôn ước với tôi, vì cái gì lại để tôi gọi điện thoại nói với cha cô? Cô muốn gây chuyện thì gây một mình, tôi không hùa theo. cô đâu.”

Nói xong Diệp Huyền năm lấy tay Trương Vấn Thanh muốn rời khỏi chỗ này, Tiêu Băng Tuyết liền cắn răng nói: “Diệp Huyền, anh đừng có đắc ý vội. Tối mai ở yến tiệc của Phiền Chiến Vương, tôi sẽ trang điểm đến tham dự buổi tiệc, đến lúc đó tôi sẽ cho anh biết giữa chúng ta khoảng cách chênh lệch như thế nào.”

“Vậy thì liền chờ xem.”

Diệp Huyền chẳng hề để tâm, lộ ra ý cười khinh miệt. Giữa chúng ta đương nhiên là có sự chênh lệch rất lớn, cô chỉ là một người phàm tục bình thường, còn tôi là người tu tiên.

“Hừ!"

Tiêu Băng Tuyết nhìn chằm chằm vào bóng dáng rời đi rồi đần dần biến mất của Diệp Huyền, trong lòng càng nghĩ càng giận:

“Tôi thật sự không hiểu rõ, vì sao cha lại kiên trì muốn tôi kết hôn với loại người như này chứ..."

Vương Tiểu Vũ ở một bên nghe lời này ở trong lòng cũng thầm cười khổ: “Đại tiểu thư, đó chính là Huyền Hạo đại nhân.”

Nhìn thấy vẻ mặt dường như có gì đó không đúng của Vương Tiểu Vũ, Tiêu Băng Tuyết không nhịn được hỏi: “Tiểu Ngọc, dạo này em luôn phân tâm, em đang suy nghĩ cái gì vậy?”

“Không có, chẳng có suy nghĩ cái gì cả.”

Vương Tiểu Vũ vội vàng lắc lắc đầu, nhưng vẫn không nhịn được, nhẹ giọng nói: “Tiểu thư, cô cho rằng Diệp Huyền có thể đang cố ý che giấu thân phận của mình, hoặc là có thể hắn ta là người có công lớn với quân đội, nên cho cô mới kiên quyết thúc giục chuyện đính hôn của hai người không?”

Tiêu Băng Tuyết cười lạnh: “Ha ha, chỉ bằng hắn ta hả? Không thể phủ nhận võ công của hắn cao, nhưng với tính cách phóng khoáng của hắn, thì làm sao có thể lập được chiến công với Chiến Bộ được?”



Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 332: Nhìn thấy họ đắm chìm


Bên trong là thiệp mời dự yến tiệc chào mừng của Phiền Chiến Vương!

Mỗi nhà đều có một cái!

“Thiệp mời...”

Ba người kinh ngạc, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì, ngay cả 'Trương Vấn Thanh cũng trợn tròn hai mắt!

“Chẳng lẽ mọi người không muốn sao? Vậy tôi lấy lại nhé!”

Diệp Huyền khẽ mỉm cười, cố ý giả vờ lấy lại thiệp mời khiến ba người kinh hãi, vội vàng nói:

“Chúng tôi muốn, chúng tôi thật sự muốn! Mọi lúc mọi nơi đều muốn có nó!”

Diệp Huyền cũng cười đáp: “Yên tâm đi, tôi đã mang thiệp mời tới cho mọi người thì có lý do gì phải lấy lại?”

Bác sĩ Trương cảm kích nói: “Diệp Huyền, cảm ơn cậu rất nhiều!”

Lưu Công Thiên cũng cúi đầu cảm kích nói: “Tôi, lão già này, mỗi ngày đều muốn có thiệp mời, nhưng không thể nào lấy được!”

“Tôi đã định từ bỏ rồi, không ngờ cậu lại giúp chúng tôi có được nó! Đây thực sự là một bất ngờ lớn!”

Giang Kim Bưu cũng cười rất vui vẻ: “Diệp Huyền trừ phi không ra tay, nếu không nhất định sẽ làm được chuyện lớn! Thật sự khiến người ta không thể không phục!”

Diệp Huyền bình tĩnh cười nói: “Chỉ là một tấm thiệp mời nhỏ mà thôi! Ngạc nhiên vậy sao?”

Nghe hắn bình tĩnh nói như vậy, ba người cho rằng Diệp Huyền chỉ khiêm tốn mà thôi!

Đồng thời, trong lòng họ cũng tràn đầy cảm kích, hiện tại Diệp Huyền đích thân mang thiệp mời tới cho họ, có nghĩa là Diệp Huyền coi họ như bạn bè!

Đặc biệt là Lưu Công Thiên và Giang Kim Bưu, trong lúc nhất thời hưng phấn không thôi!

“Lần này chúng ta đã có tư cách tiến vào yến tiệc của Phiền Chiến Vương, gia tộc chúng ta lại tiến thêm một bước lớn để có thể tham gia vào Thương Hội Giang Naml”

“Nói cách khác, cho dù chúng ta không thể gia nhập Phòng Thương mại Giang Nam, thì việc mở rộng quan hệ của chúng ta cũng sẽ rất có ích!”

Trương Vấn Thanh nhìn thấy bác sĩ Trương và những người khác cười đến híp mắt thì không khỏi khen ngợi Diệp Huyền: “Anh Diệp Huyền, anh thật lợi hại!”

Diệp Huyền mỉm cười, đưa lỗ tai nói với cô: “Cái này cũng không có gì, anh có nhiều năng lực lợi hại hơn, về sau em sẽ biết.

Trương Vấn Thanh là bác sĩ, còn thông minh hơn người, làm sao có thể không hiểu được ý tứ của Diệp Huyền, cô không khỏi đỏ mặt nói: “Ôi chao, anh thật xấu xal"

Nhìn thấy họ đắm chìm trong niềm vui sướng, Dương Duy đứng phía sau không khỏi ghen tị: “Nếu như nhà em cũng có thể tham dự yến tiệc của Phiền Chiến Vương thì tốt quái”

Diệp Huyền tựa hồ đoán được anh ta đang nghĩ gì, lấy ra một tấm thiệp mời khác rồi nói:

“Thì ra cậu cũng có hứng thú, đúng lúc trên người tôi còn có một cái!”

Dương Duy sửng sốt một lúc mới định thần lại, sau đó ôm chặt Diệp Huyền: “Anh Diệp Huyền, em quyết định rồi, anh mãi là anh trai em, anh mãi mãi là anh trai của eml Đại ca, em yêu anh chết nhất!”



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 336: Chẳng lẽ em không thể ghen sao?


Trương Vấn Thanh không nhịn được hỏi. Diệp Huyền công khai thừa nhận, sắc mặt Trương Vấn Thanh lập tức tối sầm lại sau khi nghe câu trả lời của hắn. Lúc này, cuối cùng cô cũng đã hiểu được cảm giác của Lâm Thanh Nham vào sáng hôm đó, cô cảm thấy xuất thân và bối cảnh của Tiêu Băng Tuyết tốt hơn cô, hơn nữa còn là nữ Chiến Thần.

Nếu như người phụ nữ báo đạo này kiên trì muốn gả cho Diệp Huyền thì Vấn Thanh cô làm sao có thể thắng được cô ta cơ chứ? Thậm chí đến cả chuyện Trương Vẫn Thanh cô và Diệp Huyền di trì mối quan hệ yêu đương cũng không thể.

“Đừng có suy nghĩ quá nhiều.”

Diệp Huyền biết Trương Vãn Thanh đang suy nghĩ cái gì, thế là nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, vừa cười vừa nói: “Bất kể là ai, cũng không thể làm thay đổi tình yêu của anh dành cho em được.”

“Anh đã đáp ứng sẽ một lòng một dạ yêu thương em, em không cần lo lắng nhiều, toàn tâm toàn ý đi cùng anh là được rồi. Anh sẽ không để cho người khác có cơ hội làm tổn thương em.”

Diệp Huyền đơn giản trấn an cô, nhưng tất cả đều là những lời yêu thương sâu sắc, cũng khiến trong lòng Trương Vấn Thanh trở nên thoải mái hơn, nở nụ cười xinh đẹp nhẹ nhàng gật đầu.

Tuy nhiên trong lòng Trương Vấn Thanh vẫn không nhịn được lo lắng hỏi: “Nhưng mà em lo lắng trong bữa tiệc tối mai, Tiêu Băng Tuyết sẽ nghĩ biện pháp đối phó với anh.”

“Ha ha.”

Diệp huyền thản nhiên cười một tiếng nói lặc kệ là bản thân Tiêu Băng Tuyết, hay là cha của cô ta anh đây cũng không sợ. Cho nên, em cứ yên tâm đi.”

Hiện tại tới phiên Diệp Huyền không yên lòng về Lâm Thanh Nham, cô gái này khẳng định sẽ vì chuyện chụp ảnh chung mà nổi giận.

Quả nhiên, Diệp Huyền vừa bước vào nhà, Lâm Thanh Nham sắc mặt nghiêm túc đi đến nói: “Diệp Huyền, anh rất lợi hại nha, thế mà còn dám về nhà?”

“Anh, anh có cái gì phải sợ chứ? Anh về nhà ăn cơm mà.” Diệp Huyên cảm thấy chột dạ, bước nhanh hơn, lao nhanh vào phòng.

Lâm Thanh Nham lập tức đưa tay kéo hắn: “Nói cho rõ ràng, sao anh và Trương Văn Thanh lại có nhiều hình chụp chung với nhau như vậy?”

Diệp Huyền không biết làm cách nào để trốn thoát, chỉ có thể cười nói: “Chỉ là ảnh chụp bình thường mà thôi, cũng không phải ảnh ướt át gì, em không cần phải ghen tuông như vậy đâu.”

“Ai ghen tuông chứ?”

Các site khác đang copy và ăn cắp của Mêtruyệnhót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. 

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Lâm Thanh Nham lập tức hất cằm, phủ nhận, nhưng lại cảm thấy hơi tủi thân, sau đó nói: “Mặc kệ thế nào, dù sao em cũng muốn mình có thể có bức ảnh như thế này. Trương Vấn Thanh có cái gì em cũng muốn có những thứ như thế”

“Chuyện này?”

Diệp Huyện không nhịn được hơi sững sờ, tâm trạng trong nháy mắt cũng vì thế mà chuyển biến tốt đẹp hơn.

Bời vì Lâm Thanh Nham nói ra những lời như thế này chứng tỏ trong thâm †âm cô đã có thể tiếp nhận chuyện trong lòng Diệp Huyền đồng thời chứa cả cô và Trương Văn Thanh.

“Được, được, được, ngày mai chúng ta liền đi Thủy Long cư chụp ảnh.”

Diệp Huyền năm lấy bàn tay thon dài mềm mại của Lâm Thanh Nham, ôn nhu cười nói: “Đây rõ ràng chính là do em ghen mà.”

“Hừ. Chẳng lẽ em không thể ghen sao?”

Được Diệp Huyền ôn nhu dỗ dành một lúc, mặc dù ngoài miệng Lâm Thanh Nham không chịu thua, nhưng mà trong lòng lại cảm thấy hạnh phúc ngọt ngào:

“Anh bớt nói nhảm đi, tranh thủ thời gian vào ăn cơm đi.” “Được”

Diệp Huyền ngốc nghếch cười một cái, khiến cho Lâm Thanh Nham bị chọc cho tức cười, đôi môi đỏ gợi cảm nhếch lên:

“Tên khốn nạn này, da mặt so với người khác đều dày hơn ai hết.” Thời gian nhanh chóng trôi qua. Nhoáng một cái liền đến đêm ngày thứ hai, đám người nóng lòng chờ đợi đến yến tiệc của Phiền Chiến Vương đã lâu cũng

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 333: Thằng nhóc này


Mọi người đều háo hức mong chờ, tại yến hội này thân phận của Diệp Huyền nhất định sẽ được bật mí.

Trước khi rời khỏi thương hội, Dương Duy lén lút kéo Diệp Huyền sang một bên, vẻ mặt bí ẩn nói: “Đại ca, em muốn tặng anh chút đồ tốt.”

Diệp Huyền lập tức nhớ lại chuyện trước đây Dương Duy lén lút nhét đồ bảo. vệ' vào túi tiền của mình. Nếu không phải vì Dương Duy xen vào chuyện người khác, ngày hôm đó Diệp Huyền đã có thể cùng Lâm Thanh Nham “lăn giường” suôn sẻ. Lần đó Dương Duy quả thực là nhiệt tình quá đến mức phá hỏng chuyện tốt.

Cho nên Diệp Huyền trừng mắt nhìn anh ta một cái: “Cậu giữ lại mà dùng đi, thứ đó của cậu quá nhỏ, tôi cần thứ to hơn mới phù hợp.”

Dương Duy ngớ người: “Đại ca, ý anh là gì? Em đâu có ý định gửi ảnh cho anhl”

Nói rồi, Dương Duy mở album ảnh trên điện thoại di động, cho Diệp Huyền xem vài bức ảnh chụp trước đó. Một bức là chụp Diệp Huyền và Trương Vấn Thanh ôm nhau âu yếm trong Vân Thủy Cư, một bức khác là chụp Diệp Huyền và

Trương Vãn Thanh hôn nhau lãng mạn trên đường phốt!

Hai bức ảnh chụp được khoảnh khắc vô cùng ý nghĩa, với hình ảnh đẹp đế toát lên bầu không khí lãng mạn nồng nàn!

“Cái này, đẹp tuyệt vời!” Diệp Huyền cảm thấy hơi kinh ngạc, không khỏi nở một nụ cười. “Haha, em đoán là anh sẽ rất hài lòng mài”

Dương Duy cười đắc ý: “Em đã gửi ảnh vào điện thoại của anh rồi, nhớ kiểm tra và nhận nhé! Em không làm phiền anh và Vãn Thanh nữa, hẹn gặp lại!”

Nói rồi, Dương Duy vui vẻ hớn hở lái xe rời đi.

“Thằng nhóc này..."

Diệp Huyền vui vẻ mở điện thoại, nhưng bỗng nhíu mày: “Chết tiệt, thằng nhóc. này lại đăng ảnh chụp lên nhóm chat công việc? Nó không biết Lâm Thanh Nham cũng có thể nhìn thấy sao?”

Hắn vội vàng vẫy tay ra hiệu với Dương Duy và hét lớn: “Mau thu hồi tin nhắn lại, không thì người ta thấy mất!”

“Ha ha!”

Dương Duy mở nhạc sau khi lên xe, nhìn thấy Diệp Huyền vẫy tay hung hăng với mình qua cửa sổ xe, lòng thầm kích động:

“Đại ca vẫy tay với mình, xem ra anh ấy rất hài lòng với món quà đặc biệt của mình!”

Nghĩ vậy, Dương Duy cũng giơ tay vẫy chào lại, rồi lái xe rời đi! “Chết tiệt!”

Diệp Huyền tức giận đến tái mặt vì hành động của Dương Duy: “Tên này là do ông trời phái đến để hành hạ mình à?”

Đúng như dự đoán!

Lâm Thanh Nham vừa mở điện thoại, vào group chat tập đoàn Lâm thị đã thấy ảnh chụp do Dương Duy đăng lên nhóm công việc, tức giận đến mức nổi trận lôi đình, sự ghen tuông và tức giận khiến cô suýt rơi nước mắt!

“Diệp Huyền, đúng là cái đồ lăng nhăng”

“Tên khốn khiếp!”



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 337: Anh thấy hôm nay em thế nào?


Hôm nay Lâm Thanh Nham mặc trên người một chiếc váy dài màu bạc xẻ thấp ngực, vòng một cao ngất, căng mọng của cô càng được tôn lên nổi bật sau đằng sau đường xẻ chữ V của chiếc váy, càng khiến người khác bị mê hoặc, muốn ngay lập tức được chạm vào nó.

Trên cổ cô đeo một sợi dây chuyền kim cương sáng lấp lánh, ở giữa được đính những viên kim cương thấp, lấp lánh theo những chuyển động của cô, càng khiến cho dáng người uyển chuyển của Lâm Thanh Nham thêm tươi đẹp quyến rũ mê người.

Vòng eo thon phía dưới, tiếp đến là cặp đùi thon dài nõn nà, trơn bóng như mỡ đông không chút tì vết, đường xẻ của chiếc váy dài theo những bước đi nhẹ nhàng như liễu của cô vừa khéo khoe trọn được cặp đùi nõn nà. Vừa giống như thanh lịch, lại vừa giống như gợi cảm, thật khiến người ta không thể không nhớ đến.

Hơn nữa, cô vốn đã rất xinh đẹp như tiên nữ rồi, bây giờ cô lại cố tình trang điểm lộng lẫy để đi dự tiệc thì càng khiến cô càng trở nên lộng lẫy hơn.

Đôi chân ngọc đang đi trên đôi giày cao gót màu sáng, trên váy còn có những ngôi sao nhỏ lấp lánh.

Với trang phục hôm nay dưới ánh đèn tiệc khiến cho Lâm Thanh Nham trông càng thêm thanh lịch và gợi cảm hơn, cô xinh đẹp nổi bật hơn cả ngôi sao quốc tế.

Diệp Huyền lập tức sửng sốt.

“Anh thấy hôm nay em thế nào?”

Lâm Thanh Nham hỏi Diệp Huyền, trong giọng nói rõ ràng có chút lo lắng.

“Đẹp, quá đẹp.”

Diệp Huyền lúc này mới kịp thời phản ứng lại, đi lên trước một bước ôm nhẹ trọn vòng eo thon của Lâm Thanh Nham, hít sâu một hơi mùi thơm ngất ngây tỏa

ra từ trên người cô:

“Em xinh đẹp quá mức cho phép như thế này, chút nữa là khiến cho anh không cầm lòng được thì làm sao bây giờ?”

“Phốc..."

Lâm Thanh Nham bị hắn chọc cho phát cười, mắng yêu hắn một tiếng: “Miệng lưỡi ngọt xớt. Có phải anh cũng thường xuyên nói những lời này với Trương Văn Thanh không, chọc cho cô ấy vui vẻ?”

“Ha ha.”

Nhìn thấy Lâm Thanh Nham thoải mái nhắc đến Trương Vấn Thanh như vậy, trong lòng Diệp Huyền càng thêm vui vẻ: “Vấn Thanh thì dịu dàng quan tâm, còn em thì cao quý quyến rũ. Cả hai người, ai anh cũng đều thích cả.”

“Đàn ông xấu, hừ.”

Vẻ mặt Lâm Thanh Nham có chút bất mãn, nhưng mà trong lòng vẫn cảm thấy có chút hạnh phúc, bởi vì cô cảm nhận được Diệp Huyền có chút yêu thích cô, ánh mắt yêu thương khi nhìn một người sẽ không gạt được người khác.

Cô cũng đánh giá phong cách ăn mặc hôm nay của Diệp Huyền, chỉ thấy hôm nay Diệp Huyền mặc một bộ đồ vest, tóc được chải chuốt chỉnh tề, nhìn càng thêm đẹp trai khí chất hơn.

“Trời ạ, sao có thể đẹp trai đến như vậy.” Lâm Thanh Nham nhìn Diệp Huyền đẹp trai ngời ngời trước mặt mình, trong đầu vô thức nhớ lại cảnh tượng hôm cô bị trúng xuân dược, hai người ở trong xe triền miên.

Ngày hôm đó Diệp Huyền cũng mặc âu phục, nhìn qua vô cùng chính trực và khẳng khái.

“Em đang nghĩ cái gì vậy?”

Diệp Huyền nhịn không được hỏi cô khi nhìn thấy Lâm Thanh Nham đứng đó cắn căn môi, đôi mắt lóe sáng, trên môi còn nở nụ cười nham hiểm.

“Không, không có nghĩ cái gì cả. Chúng ta đi thôi nào.”

Lâm Thanh Nham mặt đỏ bừng, lập tức bước lên ôm lấy cánh tay của Diệp. Huyền, mỉm cười ngọt ngào.

'ừm”

Nhìn thấy vẻ mặt vui vẻ của Lâm Thanh Nham, tâm trạng của Diệp Huyền cũng trở nên rất tốt, hai người thân mật đi xuống lầu.

“Hai đứa nó vừa xinh đẹp lại vừa tài giỏi, trai tài gái sắc, thật là hoàn hảo mà”



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 334: Có thể chứ


Dương Duy không dám tưởng tượng Lâm Thanh Nham sẽ xử lý Diệp Huyền như thế nào, toàn thân anh ta run lên, lập tức tắt máy: “Không nhìn thấy gì, mình

không nhìn thấy gì cả!”

Lâm Thanh Nham thấy Dương Duy và Diệp Huyền đều không trả lời, dứt khoát gọi điện thoại cho Diệp Huyền!

“Lần này xong đời rồi...

'Thấy Lâm Thanh Nham gọi điện thoại đến, Diệp Huyền không khỏi hít một hơi thật sâu, sau đó bắt chước giọng nói của người máy: “Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được... Xin lỗi...”

“Không liên lạc được? Anh đang lừa ai vậy?”

“Diệp Huyền, dù anh có giả giọng nói hay như thế nào em cũng nhận ra được!”

Lâm Thanh Nham tức giận đến mức không thể kiềm chế, hung hăng giậm giày cao gót xuống đất: “Anh chờ đó cho em, sau khi về nhà xem em sẽ xử lý anh như thế nào!”

“Trời ơi, người phụ nữ này sắp nổ tung rồi!”

Toàn thân Diệp Huyền run lên, hắn vội vàng cúp điện thoại!

“Anh Diệp Huyền, có chuyện gì vậy?”

Trương Vấn Thanh nhìn thấy sắc mặt Diệp Huyền thay đổi, lập tức hỏi han một cách dịu dàng: “Vừa rồi là Thanh Nham gọi đến à, cô ấy tìm anh làm gì?”

Diệp Huyền bất đắc dĩ lắc đầu, vừa cười vừa nói: “Cũng không có gì, Lâm Thanh Nham nhìn thấy ảnh chung của chúng ta nên tức giận thôi.”

Nói xong, hắn đưa ảnh do Dương Duy gửi cho Trương Vấn Thanh xem! “Gái này...”

Trương Vấn Thanh nhìn thấy ảnh hai người chụp ảnh chung trông thật lãng mạn, lập tức hai mắt cô sáng bừng, thậm chí còn hơi đỏ lên.

“Vãn Thanh, em không sao chứ?”

Nhìn thấy hốc mắt Trương Vấn Thanh đỏ lên, Diệp Huyền vội vàng hỏi: “Có phải những bức ảnh này khiến em không vui không?”

“Không có, em rất vuil”

Trương Vấn Thanh cầm điện thoại, nhìn say mê, rồi tự nhủ: “Em cảm động quá... Nhìn thấy những khoảnh khắc lãng mạn của chúng ta, em cảm thấy cực kỳ hạnh phúc...”

“Ha ha...”

Diệp Huyền không khỏi bật cười, thầm nghĩ Trương Vãn Thanh thật đáng yêu quá đi mất!

“Anh Diệp Huyền...”

Trương Văn Thanh ngước lên nhìn Diệp Huyền, ánh mắt chăm chú: “Anh có thể chuyển tiếp cho em ảnh chụp này được không? Em thường xuyên mơ về hai cảnh tượng này... Mỗi lần nhớ lại những khoảnh khắc lãng mạn của chúng ta, lòng em lại tràn đầy hạnh phúc!”

Cảm nhận được tình yêu sâu đậm của Trương Vấn Thanh, lòng Diệp Huyền cũng ấm áp vô cùng:

“Có thể chứ, tương lai chúng ta nhất định sẽ có nhiều khoảnh khắc hạnh phúc và đẹp đế hơn nữa...”

Trương Vấn Thanh không khỏi đỏ mặt mỉm cười, gật đầu đây mong đợi, cô ôm chầm lấy Diệp Huyền và hôn lên má hắn một cái!

“Ha ha.”

Đúng lúc này, một tiếng cười lạnh của phụ nữ vang lên từ phía trước không xa: “Tối qua anh mới ngọt ngào với Lâm Thanh Nham, giờ lại ôm ấp Trương Vấn Thanh?”

Diệp Huyền nhìn về phía trước, chỉ thấy nữ chiến thần Tiêu Băng Tuyết cùng với nữ phó quan xinh đẹp Vương Tiểu Vũ đang sải bước nhanh về phía mình.

“Tiêu Băng Tuyết?”



Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom