Dịch Cá Mặn Lên Đệ Nhất Thiên Bảng

Chương 89


Lần này tiểu nhị là một người khác, nguyên hình là một con dê núi chậm chạp, nó chậm rãi nói ra từng từ hỏi han Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã về dịch vụ trải nghiệm ở khách điếm này, rồi từng bước từng bước mang một đĩa hoa quả lớn và quả hạch miễn phí bên cạnh còn có thêm một quyển sổ hướng dẫn du lịch tại trấn Bạch Hạc.

Sự phục vụ chu đáo của khách điếm Bạch Hạc làm cảm giác bị lừa dối ở trong lòng Ngu Tri Dao ngay lập tức đã được xoá bỏ. Đặc biệt là khi nàng ăn được hạch đào vỏ tím, nàng gần như yêu khách điếm này, có điều vỏ của hạch đào vỏ tím thật sự khó bóc.

Ngu Tri Dao ăn được hai quả liền bỏ tay xuống, sau đó dùng đầu ngón tay chứa linh lực từng chút một bóc vỏ ra.

Lạc Vân Dã đã chú ý tới hành động này của nàng. Hắn vừa lật xem quyển sổ hướng dẫn du lịch tại trấn Bạch Hạc, vừa lấy hạch đào vỏ tím bóc vỏ cho nàng.

Quyển du lịch của trấn Bạch Hạc ghi lại thời gian trong ngày của của trấn Bạch Hạc. Trấn Bạch Hạc một ngày sẽ mở cửa hai lần.

Mọi nhà thì mở cửa vào giờ Tỵ trôi qua một nửa. Đến giờ mùi thì đóng cửa. Sau đó đến giờ Dậu thì lại mở cửa, giờ Tuất thì đóng cửa.

Ngu Tri Dao đưa qua cho Lạc Vân Dã nửa quả cam tiện liếc qua thời gian sinh hoạt ở trấn Bạch Hạc này. Cừ thật, bắt đầu làm việc lúc 10:00 sáng và kết thúc lúc 3:00 chiều, buổi tối lại làm việc từ 6:00 đến 8:00 tối, sau đó nghỉ ngơi. Làm việc bảy giờ một ngày, đã vậy phần lớn thời gian đều lười biếng, còn lười biếng hơn nàng một ngày tu luyện tám giờ.

Trấn dưỡng lão, danh bất hư truyền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-89.html.]

Quyển sổ hướng dẫn này rất mỏng, chỉ có hai trang giấy. Giới thiệu về tình huống của trấn Bạch Hạc, cùng với danh lam thắng cảnh duy nhất - Vườn Bạch Hạc. Sau khi trấn Bạch Hạc đóng cửa lúc ba giờ chiều. Sẽ có yêu tu đến vườn Bạch Hạc biểu diễn, thu được một khoản thù lao nhỏ. Du khách chỉ cần trả một ít tiền để vào cổng vườn là có thể xem buổi biểu diễn tại vườn Bạch Hạc cho tới lúc đóng cửa. Ngu Tri Dao đối với chuyện này lại thấy có chút hứng thú. Vừa cắn một hạch đào, vừa đề nghị: “Tiểu Vân, chúng ta đi xem một chút đi?”

“Được.” Lạc Vân Dã gật đầu.

Hắn liếc nhìn khuôn mặt tươi cười của Ngu Tri Dao, định tối nay khi nàng xem xong có tâm trạng tốt thì sẽ đưa phương án tu luyện cho nàng, thúc giục nàng tu luyện.

Ngu Tri Dao tới giờ vẫn chưa biết nàng sắp bị ép tu luyện. Một giờ chiều thức dậy, nàng vui vẻ thay một chiếc váy màu xanh nhạt xinh đẹp, búi tóc lên, buộc tóc bằng hai dây màu xanh xen cùng với những chấm đen dễ thương. Nhưng dây buộc tóc quá dài nên nàng thắt thành hai chiếc nơ xinh xắn. Sau đó vui vẻ qua phòng Lạc Vân Dã gõ cửa báo rằng nàng đã chuẩn bị xong. Hai người đi sớm nửa canh giờ dạo chơi trên đường. Doc theo con đường có sạp hàng động tác nhanh nhẹn hoặc chậm chạp. Nhưng nếu so với độ chậm chạp của những người ở khách điếm Bạch Hạc thì những người ở đây hoàn toàn không phải đối thủ. Trên đường đi đến vườn Bạch Hạc hai người mua không ít bánh ngọt, trái cây khô và cả trang sức nhỏ.

DTV

Vườn Bạch Hạc vô cùng náo nhiệt, chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả từ bên trong. Trong tay Ngu Tri Dao cầm hai gói hạt dẻ rang còn nóng, Lạc Vân Dã thì thanh toán vé vào cửa, hai người theo dòng người đi vào trong vườn.

Thứ đập vào mắt Ngu Tri Dao đầu tiên xém chút nữa làm nàng kinh ngạc rớt quai hàm. Trong hàng rào được bao quanh bằng gỗ đen bên cạnh, một con trăn hoa vạm vỡ đang ngoe nguẩy cái đầu, phần eo thì không ngừng vặn vẹo. Rõ ràng độ dày của cơ thể nó ngang với cái xô nước, vậy mà lại toát ra một cái vẻ gì đó diếm dúa lòe loẹt.

Đỉnh! Là một cảnh tượng vô cùng quỷ dị lại kỳ quái làm cho người ta phải muốn nhìn nhiều lần.

Ngu Tri Dao không tự chủ được mà nhìn nhiều. Bên cạnh hàng rào có một yêu tu chịu trách nhiệm lật con trăn hoa, thấy Ngu Tri Dao có vẻ rất quan tâm đến nó, hắn nhặt những chiếc vòng đầy màu sắc, bước lên phía trước cười nói với Ngu Tri Dao: “Cô nương có muốn thử sức bản thân không? Một lần ném vòng chỉ có giá mười văn, cô nương chỉ phụ trách ném vòng, trăn hoa không đón được thì không lấy tiền”.

Ngu Tri Dao:? Còn có chuyện thú vị như vậy?

Nàng lập tức lấy năm mười vòng, sau đó ném nó qua hàng rào. Con trăn hoa đang vặn vẹo quả nhiên chủ động thò đầu đến, nó vừa cúi đầu đón vòng, vừa vặn vẹo cái thân mình diêm dúa lòe loẹt của mình. Ngu Tri Dao càng ngày càng cảm thấy trò này quả thực rất cuốn. Lập tức đưa một nửa số vòng trong tay cho Lạc Vân Dã, hai người họ cứ thế mà người trước người sau ném vòng. Những chiếc vòng cứ thế được ném vào trong, dần dần màu sắc sặc sỡ của những chiếc vòng gần như át đi bóng dáng của con trăn hoa. Thấy đầu trăn hoa sắp bị che mất, Yêu tu dở khóc dở cười: “Cô nương, công tử à, con trăn hoa này không cách nào đón vòng được nữa…” Ngu Tri Dao nhất thời không khống chế được mà chơi hơi high.
 
Chương 90


Nghe lời của yêu tu nàng mới chú ý đến hoàn cảnh của con trăn hoa, trên cơ thể toàn là những chiếc vòng màu sặc sỡ. Đặc biệt là ánh mắt ủy khuất của nó càng làm cho nàng lúng túng sờ mũi một cái.

Lạc Vân Dã đặt một thỏi bạc lên đĩa của yêu tu: “Thực xin lỗi đã làm khó trăn hoa rồi, sau khi kết thúc hãy mua đồ ăn ngon cho nó.” “Ai ya Ai ya” Yêu tu luôn miệng cảm ơn, cười nói: “Cảm ơn công tử, cô nương ngày mai trăn hoa vẫn sẽ biểu diễn ở đây, nếu hai người muốn thì lại đến đây chơi.”

Lạc Vân Dã gật đầu.

Ngu Tri Dao vô cùng lúng túng. Không nhịn được mà liếc qua con trăn hoa một lần nữa, nhanh nhẹn kéo tay áo của Lạc Vân Dã bước nhanh về phía trước.

Chỉ nghe thấy từ sau truyền đến tiếng cười của Lạc Vân Dã. Còn Ngu Tri Dao thì thẹn quá hóa giận.

“Tiểu Ngư à, ta thấy trò ném vòng vừa rồi quả thực rất hay đó, chúng ta lại tìm một trò khác chơi đi.” Giọng nói của Lạc Vân Dã vang lên ở phía sau lưng. Ngu Tri Dao bất ngờ nhìn Lạc Vân Dã, hắn không phá lên cười như sư tôn đã từng làm, cũng không coi thường khía cạnh trẻ con này của nàng, còn biết khẳng định cách giải trí của nàng, còn muốn chơi cùng. Đây có phải là bạn đồng hành trong cổ tích mà ai cũng muốn có không?!

Ngu Tri Dao thực sự rất vui, trong vườn Bạch Hạc – một nơi tương tự như một buổi biểu diễn ở sở thú, nàng tìm đủ mọi trò chơi, chơi với Lạc Vân Dã.

Đột nhiên hai người nhìn thấy một con Bạch Hạc, giang rộng đôi cánh, một chân đứng thẳng tắp không ngừng quay vòng tròn; nhìn thấy một con sư tử nhỏ vô cùng thuần thục nhảy qua vòng lửa trước mặt; còn nhìn thấy một vài con sóc nhỏ ngồi xổm trên ngọn cây, trầm bổng kể chuyện cho mọi người….

Ngu Tri Dao nhìn thấy mọi người đều đang ném hạt dẻ vào trong, nàng cũng mua một túi hạt dẻ lớn cùng Lạc Vân Dã ném từng hạt vào cho các con sóc, những con sóc nhỏ vừa kể chuyện, vừa vẫy vẫy chiếc đuôi xù để nhặt hạt dẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-90.html.]

Cách chỗ con sóc không xa có một vở kịch do các động vật biểu diễn, diễn là vở mới nhất của tiểu thuyết “Tình yêu động vật”.

. Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã hòa vào giữa đám đông ngồi xuống để thưởng thức vở kịch thú vị này. Câu chuyện kể về một con sói đem lòng yêu một chú thỏ, nhưng tiếc thay cho con sói khi liên tục bị thỏ từ chối. Sau đó hai bên có xảy ra một quá trình theo đuổi vất vả, con sói cuối cùng cũng đưa được thỏ về nhà. Trong đêm tân hôn, sói đã ăn thịt thỏ và gia đình thỏ.

Cái kết này khiến cho Ngu Tri Dao bị đơ rồi. Kết thúc biểu diễn, yêu tu phụ trách thu tiền nói với mọi người: Kẻ thù trời sinh chính là không thể thay đổi, vĩnh viễn không nên tin sói đội lốt người tốt.

.Ngu Tri Dao thực lòng không muốn bo tiền cho vở kịch này, đồng thời quay lại cùng Lạc Vân Dã chi tiền vào trò ném vòng vào trăn hoa. Sau đó phong độ rời đi.

Hai người quay trở lại khách điếm Bạch Hạc. Ngươi đưa trái cây miễn phí là một Yêu tu nhím chậm chạp và nhút nhát. Ngu Tri Dao cầm một quả táo xanh giòn lên cắn một miếng, vừa ăn vừa nghiền ngẫm về cái kết của câu chuyện sói – thỏ trong vườn Bạch Hạc. Sau khi nghe chuyện, nàng nghĩ ngay đến nương của Tiểu Vân. Ngu Tri Dao bất giác nhìn về phía Lạc Vân Dã, người đang bóc vỏ của quả hạch, thấy biểu hiện của hắn vẫn bình thường. Không biết trò ném vòng trăn hoa ban nãy có làm cho hắn vui hơn chút không?

DTV

“Tiểu Ngư, ngươi sao thế?” Lạc Vân Dã chú ý đến biểu hiện nhỏ của nàng hỏi.

Ngu Tri Dao cắn nốt miếng táo xanh giòn cuối cùng, lấy khăn lau nhẹ tay: “Ta chỉ cảm thấy vở kịch vừa rồi không hay”.

Lạc Vân Dã ậm ừ: “Thật sự đúng là không hay”.

Ngu Tri Dao gật đầu, đôi mắt hạnh nhân xinh đẹp hơi chuyển như suy tính nói ra gì đó.

“Vậy chúng ta tu luyện đi.” Ngu Tri Dao đề nghị.

Tu luyện có lẽ là cách tốt nhất để chuyển hướng. Nghĩ đến đây, nàng hào hứng lấy ra kế hoạch tu luyện mà năm đó Minh Lê đã chuẩn bị cho nàng từ Nhẫn trữ vật, đẩy nó sang Lạc Vân Dã ngồi phía đối diện. Trên trang bìa, Minh Lê đã đặc biệt viết một khẩu hiệu để khuyến khích Ngu Tri Dao. “Ngươi có muốn đánh bại chín chín phần trăm các tu sĩ trong Vân giới không? Muốn có một tu vi cực kỳ mạnh không? Muốn đạt tới cảnh giới bất phân thắng bại tại Vân giới không? Chỉ cần học theo cuốn tu luyện này là được!”. Lạc Vân Dã nhìn thấy chữ viết màu đen trên trang bìa đột nhiên nở ra nụ cười, đồng thời lấy ra một quyển phương án tu luyện, “Thật trùng hợp, ta cũng có..”
 
Chương 92


Ngu Tri Dao nhét kiếm phổ nguyên vẹn của Thần Hỏa kiếm - khen thưởng tháng thứ ba của Thiên Bảng vào trong đống kiếm phổ đông đảo này. Lạc Vân Dã đổi bìa của quyển Cổ Phù lục màu vàng thành màu nâu bình thường, sau đó lặng lẽ bắt đầu học tập và tu luyện.

Đêm đầu tiên, hai người làm gương cho nhau, đốc thúc lẫn nhau, tinh thần sáng lạn.

Phòng hảo hạng của khách điếm Bạch Hạc có không gian rất lớn, Ngu Tri Dao đặt một cái tháp mềm phía sau bình phong thêu Bạch Hạc màu trắng, lại từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một thanh kiếm bình thường, cầm thanh kiếm kia bắt đầu luyện tập lặp lại các kiếm chiêu, thẳng đến giờ Tý.

Giờ Tý đến, không trễ một giây không thừa một chút, Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã nhanh chóng thả vật trong tay, lấy tốc độ nhanh nhất rửa mặt cho mình, thổi đèn đi ngủ.

Trước khi ngủ, Ngu Tri Dao buồn ngủ đến mức chảy cả nước mặt, liên tục ngáp cũng không quên khích lệ Lạc Vân Dã: "Tối nay Tiểu Vân thật lợi hại, nhớ ngày mai cũng phải cố gắng trở nên mạnh mẽ nha."

"Tiểu Ngư cũng vậy, tối này luyện kém kéo dài hơn một canh giờ, là kiếm tu lợi hại nhất mà ta thấy." Lạc Vân Dã buồn ngủ đến mức nâng tay che mắt: "Ngày mai, ta gọi... Tiểu Ngư thức dậy..."

Một giây sau, phòng khách điếm hoàn toàn yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng hít thở nhàn nhạt của hai người đang chìm vào giấc ngủ.

Vì để có tác dụng đôn đốc và giám sát tốt hơn, Lạc Vân Dã sửa lại thời gian tu luyện trên quyển phương pháp mỗi đêm ngủ ba canh giờ. Để tránh sau giờ ngọ hắn ngủ, Tiểu Ngư lại âm thầm lười biếng.

Không thể không nói, Lạc Vân Dã rất hiểu tập quán của cá mặn.

Ngu Tri Dao hoàn toàn không tìm được cơ hội để lười biếng.

Một khi hai con cá mặn đốc thúc lẫn như, tổn thương lẫn nhau giống như đả thương địch thủ một ngàn tự tổn hại mình một ngàn, đối phương rất khó có cơ hội lười biếng, bị buộc phấn chất tinh thần tu luyện theo kế hoạch.

Ngày hôm sau, đúng giờ Mẹo, Ngu Tri Dao bị Lạc Vân Dã đánh thức, hai người ăn gì đó đơn giản, một ngày mới đốc thúc lẫn nhau tu luyện bắt đầu.

Ngu Tri Dao thật sự rất buồn ngủ.

Lạc Vân Dã cũng thật sự rất buồn ngủ.

Hai người cố gắng mở to hai mắt, người đứng mặt không thay đổi múa kiếm, người ngồi mặt không thay đổi cầm bút vẽ phù.

Trấn Bạch Hạc nhà ai đều là hơn giờ Tỵ mới mở cửa, hôm nay khách điếm Bạch Hạc mở cửa buôn bán không lâu tiểu nhị con lười bưng mâm trái cây miễn phĩ tới, ở bên ngoài chậm chạp gõ cửa.

"Cốc... cốc... cốc..."

Ngu Tri Dao ngáp dài cố gắng huơ kiếm, cũng huơ ra được tiếng xé gió ác liệt

Vừa vặn che lại tiếng gõ cửa chậm rãi không nặng không nhẹ của tiểu nhị con lười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-92.html.]

Tiểu nhị con lười chờ lâu không có người mở cửa, còn tưởng rằng bọn họ xảy ra chuyện gì, trong lòng vô cùng lo lắng, nhưng động tác lại vô cùng chậm đặt lên cửa, rồi sau đó chậm rãi vỗ mạnh hơn, "Khách quan... các ngươi... Có ở đó không?"

DTV

Một tiếng "ầm" vang lên, để cho Lạc Vân Dã cúi đầu vẽ phù cùng với Ngu Tri Dao không ngừng huơ kiếm đồng loạt nhìn sang.

Lạc Vân Dã đứng dậy đi mở cửa.

Tiểu nhị con lười thấy Lạc Vân Dã bình yên vô sự, vẻ lo lắng trên mặt chậm rãi biến thành vẻ kinh ngạc vui mừng.

Nó bưng cái mâm nói: "Khách quan... Ta tới... Đưa... Trái cây."

Lạc Vân Dã lui về sau một bước.

Sau lưng là chiếc bàn đặt đầu lá bùa và kiếm phổ, nhiều đến mức chất đống đầu đất, nhất là Ngu Tri Dao còn đang không ngừng huơ kiếm ở một bên, có thể tưởng tượng được hai người đang cố gắng khổ cực tu luyện.

Hình như chú ý trên bàn không có chỗ đặt, Lạc Vân Dã thuận tay nhận lấy mâm trái cây trên tay tiểu nhị con lười, "Cảm ơn, để ta đi."

Vẻ mặt của tiểu nhị con lười còn dừng lại ở vẻ vui mừng vừa rồi, đến khi cánh cửa trước mặt khép lại, rốt cuộc vẻ vui mừng của nó cũng từ từ biến thành kinh hoàng.

Nó - một con lười lớn như vậy, chưa từng thấy qua cảnh tượng đáng sợ như vậy.

Khách điếm Bạch Hạc của bọn họ lại có tu sĩ tu luyện khắc khổ như vậy, chuyện này sao có thể được? Nhất định phải nhanh chóng sớm báo cho chưỡng quỹ.

Vì vậy tiểu nhị con lười vô cùng chậm rãi xuống xuống lầu.

Bên trong phòng mặc dù hai người buồn ngủ, nhưng vì có thể để cho đối phương kiên trì tu luyện, cho nên vẫn cắn răng khắc khổ làm gương.

Sau giờ Ngọ tiểu nhị con nhím đưa thức ăn miễn phí đến, sau khi cửa mở thấy cảnh tượng bên trong, bị dọa đặt mâm ngoài cửa, một giây sau biến thành con nhím tròn vo, lăn một vòng về phía trước, cuối cùng thành công lăn xuống cầu thang.

Buổi chiều dê núi nhỏ chậm chạp đưa đồ ăn nhẹ đến, thấy vậy hoảng sợ trực tiếp dùng tốc độ nhanh nhất từ lúc sinh ra, hoảng hốt bỏ chạy.

Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã đã c.h.ế.t lặng, trong đầu đều là chuyện tu luyện, hoàn toàn không rảnh quan tâm đến chỗ dị thường của mấy tiểu nhị chậm chạp này.

Một ngày bận rộn phong phú trôi qua.

Đến giờ Tý, Ngu Tri Dao trực tiếp nằm xuống đất, Lạc Vân Dã cũng thuận thế gục xuống bàn.

Ngày thứ ba, hai người khó khăn bò dậy, đều khẳng định và tán thưởng đối phương đã duy trì tu luyện cường độ cao của ngày hôm qua.

"Tiểu Vân, ngươi thật lợi hại! Cứ như vậy, nhất định có thể lên Thiên Bảng!"

"Tiểu Ngư, nếu như ngươi cứ tiếp tục tu luyện như vậy, nhất định có thể vượt qua Ngu Tri Dao!"
 
Chương 93


Dựa vào sự khích lệ và cảm giác thành tựu khi hoàn thành nhiệm vụ của hai bên, vì vậy bọn học lại tiến hành tu luyện cường độ cao ngày thứ ba.

DTV

Một ngày nay, hành vi của bọn họ lại thành công hù dọa con lười, con nhím và con tê tê mới đến làm tiểu nhị chạy mất.

Vốn dĩ con lười muốn tố cáo với chưởng quỹ nhưng liên tiếp ngủ mất, con nhím nhát gan không dám nói, dê núi nhỏ bị dọa bị bệnh phải ở nhà, con tê tê lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đó, buổi chiều trốn xuống lầu, chậm chạp nói với chưởng quỹ đang lim dim trước quầy: "Chưởng quỹ... Khách quan... Phòng số 7... và... Phòng số 8, đặc biệt,... Đặc biệt... Đặc biệt... Cố gắng... Tu luyện..."

"Cái gì...?" Chưởng quỹ giật mình tỉnh hồn lại, mặt không thay đổi nhìn nó, sau đó vẻ mặt dần trở nên kinh ngờ hoảng sợ: "Ngươi... Nói là... Bọn họ... Cố gắng... Tu luyện?"

Tiểu nhị con tê tê dùng sức gật đầu một cái.

Cách đó không xa tiểu nhị con lười và tiểu nhị con nhím nghe được cũng gật đầu thật mạnh.

Chưởng quỹ chậm chạm hít một hơi, chậm rãi giơ bàn tay lên, lại chậm rãi vỗ bàn tay xuống bàn: "Sao... Có... Thể... Như vậy, đợi... Ngày mai... Ta... Chắc chắn... Sẽ... Đuổi... Bọn họ... Đi ra ngoài...!"

"Khách điếm... Bạch Hạc... Của ta... Tuyệt không cho phép... Loại khắc khổ... Tu luyện... Tồn tại!"

Ba tiểu nhị Yêu tu thấy chưởng quỹ tức giận đến mức nói liền một mạch bốn chữ, trong lòng yên tâm, cảm thấy ngày mai chưởng quỹ nhất định sẽ đuổi hai tu sĩ đáng sợ kia ra ngoài.

Bên trong phòng hai người tu luyện chống đỡ đến ngày thứ tư.

Ngu Tri Dao ôm thảm nằm trên đất, cảm thấy lúc này dù có khích lệ lớn hơn nữa cũng không có cách nào làm cho nàng đứng dậy được.

Lạc Vân Dã gục trên bàn, mặt chôn trong gối, không muốn động đậy chút nào.

Hai người đến giờ thì thanh tỉnh trong m.ô.n.g lung, nhưng ăn ý không ai lên tiếng, đều đang đợi đối phương lên tiếng trước.

Sau đó không ai nói chuyện, vì vậy nhiệm vụ tu luyện một ngày 9 canh giờ biến mất, hai bên cảm thấy mình ngủ một giấc rất dài.

Cảm giác này vừa xuất hiện, trực tiếp ngủ đến đêm khuya.

Sau khi Ngu Tri Dao tỉnh lại đầu tiên nói ra lời thoại thuộc về cá mặn: "Tiểu Vân, hôm nay chúng ta ngủ bù xem như là cái ngày chúng ta dùng để nghỉ ngơi đi?"

Lạc Vân Dã buồn ngủ híp mắt gật đầu.

Sau đó hai bên lại bắt đầu tiếp tục ngủ bù.

Giờ Mẹo ngày thứ năm, vẫn ăn ý không ai lên tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-93.html.]

Lúc mặt trời lên cao ba xào, thậm chí Ngu Tri Dao làm ra vẻ chưa xảy ra chuyện gì, bình tĩnh đứng dậy nói với Lạc Vân Dã: "Tiểu Vân chúng ta đã cố gắng hoàn thành nhiệm vụ tu luyện liên tục hơn ba ngày rồi! Tiến bộ đột phá mang tính lịch sử như vậy, ta cho rằng chúng ta nên thưởng cho mình."

Lạc Vân Dã gật đầu: "Ta cảm thấy ngươi nói rất đúng."

"Cho nên, khen thưởng này, hôm nay chúng ta đi ra ngoài chơi đi?" Ngu Tri Dao đề nghị.

Lạc Vân Dã: "Được."

Vì vậy hai người bọn họ giống như hai người bạn đã ước định phải giảm cân cùng nhau, đang cố gắng ăn ít thành công qua hai ngày, sau đó nhanh chóng buông thả mình, tự thưởng hai ly trà sữa một bữa lẩu cho mình.

Một ngày này hai người chơi vô cùng vui vẻ ở trấn Bạch Hạc, ăn ăn uống uống, xem náo nhiệt nghe hí, Ngu Tri Dao còn mua một bộ váy xinh đẹp, cùng với bánh ngọt có hình động vật đặc sản của trấn Bạch Hạc.

Hai bên vui vẻ không hề muốn nghĩ lại cái đêm bắt đầu muốn tu luyện kia.

Cho nên, sau khi bọn họ trở về chuyện thứ nhất chính là---

Ngu Tri Dao dọn dẹp sạch sẽ kiếm phổ chồng chất kia, Lạc Vân Dã cũng nhét hết từng chồng phù triện vào trong nhẫn trữ vật.

Hai người vô cùng ăn ý không nói gì.

Căn phòng lộn xộn được dọn dẹp sạch sẽ, hai bên ngồi trước cái bàn trống. Ngu Tri Dao ngồi thẳng lưng rót một ly trà đẩy về phía đối diện, ném cho Lạc Vân Dã một ánh mắt, nói: "Ngươi hiểu ý ta chứ?"

Lạc Vân Dã cũng rót một lý trà đưa cho Ngu Tri Dao, hơn nữa tiếp thu ý của ánh mắt đó, sau đó nói: "Ừ, ta hiểu ý ngươi."

Vẻ mặ Ngu Tri Dao hơi thả lỏng, tiếp tục cố làm ra vẻ nghiêm túc nói: "Tiểu Vân ta cảm thấy, vẫn là tu luyện bốn canh giờ thích hợp với chúng ta hơn, có thể kiên trì lâu dài. Quả thật phương pháp dục tốc bất đạt không thể thực hiện được. Còn về chuyện lên Thiên Bảng, kiên trì tu luyện lâu dài, chúng ta vẫn có cơ hội."

Lạc Vân Dã đồng ý: "Ta cũng cảm thấy như vậy, chuyện tu luyện không thế cố chấp một sớm một chiều được. Tiểu Ngư, chỉ cần kiên trì tu luyện, một ngày nào đó chúng ta có thể lên Thiên Bảng!"

Sau khi thành công tìm lý do lười biếng hơn nữa còn đạt thành nhất trí, hai người không khỏi phát ra tiếng cảm thán của cá mặn.

Hai bên bắt đầu vui vẻ lười biếng.

Không lâu sau, bên ngoài phòng của bọn họ vang lên tiếng gõ cửa "Cốc cốc cốc" vô cùng chậm rãi.

Hai ngày trước sau khi tiểu nhị con tê tê tố cáo xong, một đám tiểu nhị chậm chạp của khách điếm Bạch Hạc đều cảm thấy chưởng quỹ nhà mình sẽ âm thầm đuổi hai người kia ra ngoài vào ngày hôm sau.

Cho nên sau đó một ngày ba bữa trái cây miễn phí cũng không đưa lên.

Cộng thêm tính cách thích lười biếng của bọn nó, đa số thời gian đều đang ngủ gật, trong khách điếm khách lui tới cũng không ít, không quan tâm đến Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã một hai ngày cũng không ai phát hiện.

Cho đến giữa giờ Tuất, lúc khách điếm gần đóng cửa, tiểu nhị con tê tê đang muốn đóng cửa chú ý đến bọn họ.*
 
Chương 91


Lạc Vân Dã lấy ra một quyển sách mặt bìa là màu trắng bình thường không có chữ bên trong là phương án tu luyện.

Hắn đưa quyển phương an thật dày qua: "Tiểu Ngư, đây là ta chuẩn bị cho ngươi."

Ngu Tri Dao:?

"Vì sao ta cũng có?"

Lạc Vân Dã nghi ngờ ừ một tiếng, quay đầu hỏi: "Tiểu Ngư, không phải ngươi muốn vượt qua vị Ngu Tri Dao trên Thiên Bảng kia sao? Ta tin tưởng ngươi nhất định có thể. Chuyện tu luyện này phải nhanh chóng không nên chậm trễ, tốt nhất là bắt đầu kể từ lúc này, nắm chặt thời gian mỗi giờ một phút mỗi một hô hấp, đều dùng cho tu luyện!”

Ngu Tri Dao: "..."

À đúng, nàng còn phải vượt qua Ngu Tri Dao của Thiên Bảng.

Ngu Tri Dao ngẩng đầu nhìn Lạc Vân Dã, thấy đôi mắt sáng lấp lánh như sao trời của hắn, trong mắt tràn đầy đốc thúc nàng, kiên định cùng tín nhiệm đối với nàng.

Tín nhiệm...

Không phải, Tiểu Vân, có phải ngươi có chút tín nhiệm mù quán hay không?

Hắn thật sự tin một tiểu Trúc cơ có thể bay vọt lên thành hạng nhất Thiên Bảng?

Quả thật Ngu Tri Dao không tiện đả kích tính tích cực của hắn, cũng có suy nghĩ lấy thân làm mẫu để đốc thúc hắn nhanh chóng tu luyện, dứt khoát đưa tay nhận lấy quyển phương án tu luyện Lạc Vân Dã chuẩn bị kia.

Đập vào mắt là bìa màu trắng bình thường, tầm mắt rơi vào chữ màu đen trên trang thứ nhất. Lúc thấy điều thứ nhất, trước mắt của nàng suýt chút nữa tối sầm lại.

Dậy sớm tu luyện: giờ Mẹo.

Giờ Mẹo? Đó không phải là rạng sáng năm giờ sao?

Có phải quá sớm hay không?

Ngu Tri Dao lại nhìn thấy điều thứ hai, thời gian tu luyện đến lúc đi ngủ: Giờ Tý.

Khuya mười một giờ ngủ, đến năm giờ sáng dậy, mới nghỉ ngơi được ba canh giờ! Bình thời nàng đều phải ngủ trên bốn canh giờ mới có thể tỉnh táo đầu óc.

Ngu Tri Dao hơi hối hận tiếp tục nhìn xuống dưới, sau đó phát hiện kế hoạch tu luyện Tiểu Vân lập cho nàng là phương pháp theo chu kỳ!

Chu kỳ này là mỗi bảy ngày là một chu kỳ, một tuần có sáu ngày tu luyện với cường độ cao, có được một ngày nghỉ ngơi.

Ví dụ, buổi sáng ngày đầu tiên: Tĩnh tâm tu luyện hai canh giờ, luyện kiếm một ngàn lần, luyện một bộ kiếm pháp mười lần, chọn hai trong ba cái rồi hoàn thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-91.html.]

Mặc dù theo tuần thì thật sự có tính nhân hóa, còn có thể lựa chọn phương án tu luyện cũng không tệ.

Nhưng đây có phải cường độ cao quá mức hay không? Thật sự còn cường độ cao hơn lúc nàng còn chưa xuyên đến hiện đại làm cá mặn.

Nhất thời Ngu Tri Dao cảm thấy chán chường, còn chán chường hơn mười năm làm cá mặn của nàng.

Nàng nhẹ nhàng hít một hơi, giữa cán cân từ chối và tiếp nhận, lại đối mặt với ánh mắt mong đợi của Lạc Vân Dã.

DTV

Sau đó, nàng không nhịn được gật đầu đồng ý!

Vì tình đồng bạn cảm động thiên địa của hai bên, nàng không thể không đồng ý, nếu không sao có thể làm mẫu cho Tiểu Vân, để cho hắn càng cố gắng tu luyện đột phá?

Vì vậy lúc Ngu Tri Dao thấy c.h.ế.t không sờn gật đầu, sau đó lấy phương án tu luyện mà mình chuẩn bị đẩy tới, vô cùng có khí thế nói: "Tiểu Vân, đây là ta chuẩn bị cho ngươi. Bắt đầu từ bây giờ, chỉ cần ngươi chịu hăng hái tu luyện, ta tin tưởng ngươi cũng có thể vượt qua Lạc Vân Dã trên Thiên Bảng kia!"

Lạc Vân Dã: "... Được."

Hắn thản nhiên mở cuốn phương pháp tu luyện sặc sỡ ra, cảm thấy nếu như mình không cố gắng tu luyện làm gương, Tiểu Ngư nhất định sẽ không muốn tu----

Lạc Vân Dã cố gắng nuốt xuống chữ luyện, nhìn trang thứ nhất mỗi đêm chỉ có thể được ngủ hai canh giờ, nhíu mày chặt đến mức thành hình chữ "Xuyên".

Mặc dù sau giờ Ngọ có thể nghỉ ngơi một canh giờ, nhưng đây có phải quá liều mạng hay không?

Lạc Vân Dã suy nghĩ một chút, định cùng Tiểu Ngư thương lượng một chút.

hắn ngẩng đầu lên, chống lại đôi mắt hạnh lấp lánh của Tiểu Ngư, đôi mắt trắng đen rõ ràng, long lanh ánh nước tràn đầy mong đời.

"Sao vậy? Sao vậy? Phương án như thế nào?" Ngu Tri Dao mong đợi hỏi liên tiếp ba câu.

Lạc Vân Dã yên lặng nuốt lời thương lượng xuống, gật đầu nói: "... Rất tốt."

Tính tình của Tiểu Ngư tương đối lười biếng, hắn nhất định phải làm gương cho Tiểu Ngư, nhân tiện đốc thúc nhìn chằm chằm nàng.

"Vậy bây giờ chúng ta bắt đầu thôi!" Ngu Tri Dao dồn khí ở đan điền, nói như tráng sĩ chặt cổ tay.

Lạc Vân Dã đã quyết tâm, gật đầu: "Được!"

Ngay sau đó, hai muốn người giám sát đốc thúc đối phương tu luyện, đều có suy nghĩ làm tấm gương tu luyện tốt nhất ở Vân giới cho đối phương, bắt đầu cuộc hành trình tu luyện.

Hai bên chung sống sớm chiều như vậy một đoạn thời gian, vô cùng thắm thía cảm nhận được bản lãnh lười biếng của đối phương. Để tránh cho đối phương lười biếng trong thời gian tu luyện, Lạc Vân Dã và Ngu Tri Dao quyết định tu luyện cùng nhau.

Đêm đầu tiên, trên bàn phòng khách điếm không còn là trái cây và quả hạch, mà bày đầy một chồng phù màu vàng chưa vẽ, cùng với một ít phù triện dùng Cổ Phù Bút vẽ.

Bên cạnh chồng lá bùa, còn có các loại kiếm phổ, thậm chí nhiều đến mức một cái bàn tròn không đặt hết, có tờ còn rơi xuống ghế hoặc trên mặt đất, những thứ này đều là kiếm phổ lợi hại trăm năm nay Minh Lê tìm kiếm khắp nơi, tất cả đều ném cho Ngu Tri Dao.
 
Chương 92


Ngu Tri Dao nhét kiếm phổ nguyên vẹn của Thần Hỏa kiếm - khen thưởng tháng thứ ba của Thiên Bảng vào trong đống kiếm phổ đông đảo này. Lạc Vân Dã đổi bìa của quyển Cổ Phù lục màu vàng thành màu nâu bình thường, sau đó lặng lẽ bắt đầu học tập và tu luyện.

Đêm đầu tiên, hai người làm gương cho nhau, đốc thúc lẫn nhau, tinh thần sáng lạn.

Phòng hảo hạng của khách điếm Bạch Hạc có không gian rất lớn, Ngu Tri Dao đặt một cái tháp mềm phía sau bình phong thêu Bạch Hạc màu trắng, lại từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một thanh kiếm bình thường, cầm thanh kiếm kia bắt đầu luyện tập lặp lại các kiếm chiêu, thẳng đến giờ Tý.

Giờ Tý đến, không trễ một giây không thừa một chút, Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã nhanh chóng thả vật trong tay, lấy tốc độ nhanh nhất rửa mặt cho mình, thổi đèn đi ngủ.

Trước khi ngủ, Ngu Tri Dao buồn ngủ đến mức chảy cả nước mặt, liên tục ngáp cũng không quên khích lệ Lạc Vân Dã: "Tối nay Tiểu Vân thật lợi hại, nhớ ngày mai cũng phải cố gắng trở nên mạnh mẽ nha."

"Tiểu Ngư cũng vậy, tối này luyện kém kéo dài hơn một canh giờ, là kiếm tu lợi hại nhất mà ta thấy." Lạc Vân Dã buồn ngủ đến mức nâng tay che mắt: "Ngày mai, ta gọi... Tiểu Ngư thức dậy..."

Một giây sau, phòng khách điếm hoàn toàn yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng hít thở nhàn nhạt của hai người đang chìm vào giấc ngủ.

Vì để có tác dụng đôn đốc và giám sát tốt hơn, Lạc Vân Dã sửa lại thời gian tu luyện trên quyển phương pháp mỗi đêm ngủ ba canh giờ. Để tránh sau giờ ngọ hắn ngủ, Tiểu Ngư lại âm thầm lười biếng.

Không thể không nói, Lạc Vân Dã rất hiểu tập quán của cá mặn.

Ngu Tri Dao hoàn toàn không tìm được cơ hội để lười biếng.

Một khi hai con cá mặn đốc thúc lẫn như, tổn thương lẫn nhau giống như đả thương địch thủ một ngàn tự tổn hại mình một ngàn, đối phương rất khó có cơ hội lười biếng, bị buộc phấn chất tinh thần tu luyện theo kế hoạch.

Ngày hôm sau, đúng giờ Mẹo, Ngu Tri Dao bị Lạc Vân Dã đánh thức, hai người ăn gì đó đơn giản, một ngày mới đốc thúc lẫn nhau tu luyện bắt đầu.

Ngu Tri Dao thật sự rất buồn ngủ.

Lạc Vân Dã cũng thật sự rất buồn ngủ.

Hai người cố gắng mở to hai mắt, người đứng mặt không thay đổi múa kiếm, người ngồi mặt không thay đổi cầm bút vẽ phù.

Trấn Bạch Hạc nhà ai đều là hơn giờ Tỵ mới mở cửa, hôm nay khách điếm Bạch Hạc mở cửa buôn bán không lâu tiểu nhị con lười bưng mâm trái cây miễn phĩ tới, ở bên ngoài chậm chạp gõ cửa.

"Cốc... cốc... cốc..."

Ngu Tri Dao ngáp dài cố gắng huơ kiếm, cũng huơ ra được tiếng xé gió ác liệt

Vừa vặn che lại tiếng gõ cửa chậm rãi không nặng không nhẹ của tiểu nhị con lười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-92.html.]

Tiểu nhị con lười chờ lâu không có người mở cửa, còn tưởng rằng bọn họ xảy ra chuyện gì, trong lòng vô cùng lo lắng, nhưng động tác lại vô cùng chậm đặt lên cửa, rồi sau đó chậm rãi vỗ mạnh hơn, "Khách quan... các ngươi... Có ở đó không?"

DTV

Một tiếng "ầm" vang lên, để cho Lạc Vân Dã cúi đầu vẽ phù cùng với Ngu Tri Dao không ngừng huơ kiếm đồng loạt nhìn sang.

Lạc Vân Dã đứng dậy đi mở cửa.

Tiểu nhị con lười thấy Lạc Vân Dã bình yên vô sự, vẻ lo lắng trên mặt chậm rãi biến thành vẻ kinh ngạc vui mừng.

Nó bưng cái mâm nói: "Khách quan... Ta tới... Đưa... Trái cây."

Lạc Vân Dã lui về sau một bước.

Sau lưng là chiếc bàn đặt đầu lá bùa và kiếm phổ, nhiều đến mức chất đống đầu đất, nhất là Ngu Tri Dao còn đang không ngừng huơ kiếm ở một bên, có thể tưởng tượng được hai người đang cố gắng khổ cực tu luyện.

Hình như chú ý trên bàn không có chỗ đặt, Lạc Vân Dã thuận tay nhận lấy mâm trái cây trên tay tiểu nhị con lười, "Cảm ơn, để ta đi."

Vẻ mặt của tiểu nhị con lười còn dừng lại ở vẻ vui mừng vừa rồi, đến khi cánh cửa trước mặt khép lại, rốt cuộc vẻ vui mừng của nó cũng từ từ biến thành kinh hoàng.

Nó - một con lười lớn như vậy, chưa từng thấy qua cảnh tượng đáng sợ như vậy.

Khách điếm Bạch Hạc của bọn họ lại có tu sĩ tu luyện khắc khổ như vậy, chuyện này sao có thể được? Nhất định phải nhanh chóng sớm báo cho chưỡng quỹ.

Vì vậy tiểu nhị con lười vô cùng chậm rãi xuống xuống lầu.

Bên trong phòng mặc dù hai người buồn ngủ, nhưng vì có thể để cho đối phương kiên trì tu luyện, cho nên vẫn cắn răng khắc khổ làm gương.

Sau giờ Ngọ tiểu nhị con nhím đưa thức ăn miễn phí đến, sau khi cửa mở thấy cảnh tượng bên trong, bị dọa đặt mâm ngoài cửa, một giây sau biến thành con nhím tròn vo, lăn một vòng về phía trước, cuối cùng thành công lăn xuống cầu thang.

Buổi chiều dê núi nhỏ chậm chạp đưa đồ ăn nhẹ đến, thấy vậy hoảng sợ trực tiếp dùng tốc độ nhanh nhất từ lúc sinh ra, hoảng hốt bỏ chạy.

Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã đã c.h.ế.t lặng, trong đầu đều là chuyện tu luyện, hoàn toàn không rảnh quan tâm đến chỗ dị thường của mấy tiểu nhị chậm chạp này.

Một ngày bận rộn phong phú trôi qua.

Đến giờ Tý, Ngu Tri Dao trực tiếp nằm xuống đất, Lạc Vân Dã cũng thuận thế gục xuống bàn.

Ngày thứ ba, hai người khó khăn bò dậy, đều khẳng định và tán thưởng đối phương đã duy trì tu luyện cường độ cao của ngày hôm qua.

"Tiểu Vân, ngươi thật lợi hại! Cứ như vậy, nhất định có thể lên Thiên Bảng!"

"Tiểu Ngư, nếu như ngươi cứ tiếp tục tu luyện như vậy, nhất định có thể vượt qua Ngu Tri Dao!"
 
Chương 94


Đợi đến khi hai bóng người biến mất ở cửa cầu thang, tiểu nhị con tê tê mới chậm chạp quay đầu, chậm rãi đi đến phía quầy.

Nó lên tiếng cắt đứt chưởng quỹ Bạch Hạc đang ngồi trên ghế xích đu sau quầy ngủ say.

"Chưởng quỹ... Hai người... Tu sĩ.. Khắc khổ tu luyện... Sao... Sao còn chưa đi...?” Vẻ mặt con tê tê cũng tràn đầy lo lắng, cũng đã gấp đến độ nói được bốn chữ.

Chưởng quỹ bị bốn chữ này của tê tê đánh thức, y buồn ngủ vén mai tóc bạch kim trên trán, sau đó híp mắt chậm rãi ngáp một cái.

"À... Tu sĩ... Khắc khổ... Ừm? Tu sĩ khắc khổ?" Trong đôi mặt hẹp dài cũng chậm rãi từ từ trợn tròn.

Bên cạnh có hai tiểu nhị Yêu tu không tự chủ vây lại, tiểu nhị con nhím nhát gan cũng chậm rãi nhỏ giọng nói: "Chưỡng quỹ... Bọn họ... Thật đáng sợ..."

Tiểu nhị con lười chậm rãi ngáp một cái thật dài, yên lặng đồng cảm gật đầu.

Sau khi chưởng quỹ kinh ngạc cũng dần dần khôi phục vẻ bình thường, y vuốt mái tóc bạch kim vễnh lên của mình, lòng bàn tay đè lên hai bên tay vịn của ghế xích đu, lấy mắt thường có thể thấy chậm rãi đứng dậy.

Chưởng quỹ không nhanh không chập nói: "Là ta... Quên. Bây giờ... Các ngươi... Đi với ta... Đi xem thử. Khách điếm Bạch Hạc... Của ta... Tuyệt đối không cho phép... Có người chăm chỉ...!"

Vì vậy, lũ tiểu nhị Yêu tu đi phía sau chưởng quỹ, một nhóm lấy tốc độ bò của ốc sên đi hết cầu thang, đồng loạt đi đến phòng Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã.

Mặc dù hai người thuê hai phòng, nhưng lấy tần số và kinh nghiệm một ngày ba lần đưa thức ăn của đám tiểu nhị Yêu tu, lúc này rất có thể hai người đều đang ở trong phòng số bảy.

Còn chưa đi đến cửa phòng số bảy, đám Yêu tu sau lưng chưởng quỹ đã bắt đầu cổ vũ y đi gõ cửa.

Sau đó thì có tiếng gõ cửa "Cốc... Cốc... Cốc..." Chậm chạp vang lên.

Lạc Vân Dã ở gần cửa phòng hơn, lúc này đang nếm thử bánh ngọt hình mèo vị đào.

Chợt có tiếng gõ cửa, hắn cho rằng tiểu nhị Yêu tu đưa trái cây miễn phí đến, lập tức đứng dậy mở cửa.

Ở cửa phòng, Chưởng quỹ đã nghĩ kỹ lời muốn nói trong đầu, đang nín một hơi, nói ra bốn chữ, bốn chữ văng ra có thể đuổi hai tu sĩ này ra ngoài.

Cửa phòng mở toang ra, y còn chưa kịp nói chuyện, Lạc Vân Dã thấy tình huống không đúng, quyết định hành động trước, nghi ngờ nói: "Chưởng quỷ, ngươi tới thật đúng lúc, trái cây và quả hạch bên trong khách điếm rất ngon, không biết vì sao hai ngày nay lại không đưa đến nữa?"

Chưởng quỹ bị hắn hỏi làm cho á khẩu, gương mặt vì nín thở muốn nói trọn vẹn lời trong đầu mà dần dần trở nên ửng đỏ.

Đáng sợ nhất chính là, y nhìn lướt qua Lạc Vân Dã, thấy được cảnh tượng sau lưng hắn.

Từng mâm trái cây, cùng với bánh ngọt hình động vật đặc sản của trấn Bạch Hạc chồng chất tràn đầy trên bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-94.html.]

Duy chỉ có một quyển sách có thể nói là vật tu luyện thì được Ngu Tri Dao cầm trong tay. Nhưng bên ngoài có mấy chữ thật rực rỡ đ.â.m vào mắt bọn họ---

Hình như có một mũi tên đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c của chưởng quỹ Bạch Hạc, cảm giác bị vũ nhục dâng lên.

Chưởng quỷ nghiêng đầu nhìn các tiểu nhị núp sau mình, thấy bọn nó từ từ trợn to mắt, giống như nhìn thấy thứ gì không thể tưởng tượng nổi.

So sánh với tu sĩ Nhân tộc, tất nhiên chưởng quỹ càng tin tưởng tiểu nhị Yêu tu của khách điếm nhà mình.

Y chợt tỉnh ngộ, cảm thấy rất có thể trong này đang giở trò, sau đó lại nhìn thấy vẻ mặt nồng nhiệt xem gì đó của Ngu Tri Dao kia, lập tức suy đoán trong tay nàng nhất định không phải tiểu thuyết gì cả, mà là một quyển phương pháp tu luyện giả thành tiểu thuyết!

"Khách quan..." Chưởng quỹ nhìn Lạc Vân Dã: "Tiểu nhị... Trong tiệm... Của ta nói... các ngươi đang... Cố gắng tu luyện... Trong phòng..."

"Chuyện này không thể nào." Lạc Vân Dã mặt không đỏ tim không đập nhanh trợn tròn mắt nói mò: "Ta và đồng bạn vẫn luôn ở trong phòng ăn ăn uống uống xem tiểu thuyết, mấy ngày trước còn đi một chuyến đi vườn Bạch Hạc tham quan, hôm qua còn đặc biệt đi ra ngoài mua sắm lượng lớn đặc sản trấn Bạch Hạc.

Chưởng quỹ vẫn có chút không tin.

Y nói: "Có thể... Cho ta... Nhìn thử... Sách trong tay... Của vị cô nương... Này... Hay không?"

"Tất nhiên là có thể." Ngu Tri Dao đứng lên, đưa quyển tiểu thuyết mới ra của trấn Bạch Hạc ra.

Chưởng quỹ Bạch Hạc mở quyển thuyết ra, cúi đầu nhìn trang mà Ngu Tri Dao đang xem---

[Chỉ thấy nữ vương Hồ Yêu cầm lấy cổ áo của kiều phu Bạch Hạc, đẩy hẳn về phía giường lớn tràn đầy hoa hồng, môi đỏ mọng khẽ nhếch: "Nam nhân, ngươi đang đùa với lửa?"]

Chưởng quỹ: "..."

Quyển tiểu thuyết rơi xuống đất, mặt già của chưởng quỹ đỏ lên.

Đây là thứ lộn xộn gì thế?!

Ngày khác y nhất định phải cho người cướp hết tiểu thuyết có liên quan đến mấy Yêu tộc và Bạch Hạc!

DTV

"Chưởng quỹ, người không thích à? Chỗ này của ta còn có."

Ngu Tri Dao từ trong nhẫn trữ vật, đổ rào rào hơn mấy chục quyển xuống, tiểu thuyết rơi xuống đất kia đều có cái tên rất quái lại, còn có chút cay mắt.

Ví dụ nổi bậc có Tông chủ Bạch Hạc cường thủ hào đoạt với ta, Sau khi phu nhân Bạch Hạc mang thai thì bỏ chạy, Bạch Hạc thích ghen và kiều phu nóng bỏng,...

Chưởng quỹ: "..."

Y không biết kiều phu Bạch Hạc có nỏng bỏng hay không, nhưng bây giờ y cảm thấy mặt già của mình đã rất nóng rồi.
 
Chương 93


Dựa vào sự khích lệ và cảm giác thành tựu khi hoàn thành nhiệm vụ của hai bên, vì vậy bọn học lại tiến hành tu luyện cường độ cao ngày thứ ba.

DTV

Một ngày nay, hành vi của bọn họ lại thành công hù dọa con lười, con nhím và con tê tê mới đến làm tiểu nhị chạy mất.

Vốn dĩ con lười muốn tố cáo với chưởng quỹ nhưng liên tiếp ngủ mất, con nhím nhát gan không dám nói, dê núi nhỏ bị dọa bị bệnh phải ở nhà, con tê tê lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng đó, buổi chiều trốn xuống lầu, chậm chạp nói với chưởng quỹ đang lim dim trước quầy: "Chưởng quỹ... Khách quan... Phòng số 7... và... Phòng số 8, đặc biệt,... Đặc biệt... Đặc biệt... Cố gắng... Tu luyện..."

"Cái gì...?" Chưởng quỹ giật mình tỉnh hồn lại, mặt không thay đổi nhìn nó, sau đó vẻ mặt dần trở nên kinh ngờ hoảng sợ: "Ngươi... Nói là... Bọn họ... Cố gắng... Tu luyện?"

Tiểu nhị con tê tê dùng sức gật đầu một cái.

Cách đó không xa tiểu nhị con lười và tiểu nhị con nhím nghe được cũng gật đầu thật mạnh.

Chưởng quỹ chậm chạm hít một hơi, chậm rãi giơ bàn tay lên, lại chậm rãi vỗ bàn tay xuống bàn: "Sao... Có... Thể... Như vậy, đợi... Ngày mai... Ta... Chắc chắn... Sẽ... Đuổi... Bọn họ... Đi ra ngoài...!"

"Khách điếm... Bạch Hạc... Của ta... Tuyệt không cho phép... Loại khắc khổ... Tu luyện... Tồn tại!"

Ba tiểu nhị Yêu tu thấy chưởng quỹ tức giận đến mức nói liền một mạch bốn chữ, trong lòng yên tâm, cảm thấy ngày mai chưởng quỹ nhất định sẽ đuổi hai tu sĩ đáng sợ kia ra ngoài.

Bên trong phòng hai người tu luyện chống đỡ đến ngày thứ tư.

Ngu Tri Dao ôm thảm nằm trên đất, cảm thấy lúc này dù có khích lệ lớn hơn nữa cũng không có cách nào làm cho nàng đứng dậy được.

Lạc Vân Dã gục trên bàn, mặt chôn trong gối, không muốn động đậy chút nào.

Hai người đến giờ thì thanh tỉnh trong m.ô.n.g lung, nhưng ăn ý không ai lên tiếng, đều đang đợi đối phương lên tiếng trước.

Sau đó không ai nói chuyện, vì vậy nhiệm vụ tu luyện một ngày 9 canh giờ biến mất, hai bên cảm thấy mình ngủ một giấc rất dài.

Cảm giác này vừa xuất hiện, trực tiếp ngủ đến đêm khuya.

Sau khi Ngu Tri Dao tỉnh lại đầu tiên nói ra lời thoại thuộc về cá mặn: "Tiểu Vân, hôm nay chúng ta ngủ bù xem như là cái ngày chúng ta dùng để nghỉ ngơi đi?"

Lạc Vân Dã buồn ngủ híp mắt gật đầu.

Sau đó hai bên lại bắt đầu tiếp tục ngủ bù.

Giờ Mẹo ngày thứ năm, vẫn ăn ý không ai lên tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-93.html.]

Lúc mặt trời lên cao ba xào, thậm chí Ngu Tri Dao làm ra vẻ chưa xảy ra chuyện gì, bình tĩnh đứng dậy nói với Lạc Vân Dã: "Tiểu Vân chúng ta đã cố gắng hoàn thành nhiệm vụ tu luyện liên tục hơn ba ngày rồi! Tiến bộ đột phá mang tính lịch sử như vậy, ta cho rằng chúng ta nên thưởng cho mình."

Lạc Vân Dã gật đầu: "Ta cảm thấy ngươi nói rất đúng."

"Cho nên, khen thưởng này, hôm nay chúng ta đi ra ngoài chơi đi?" Ngu Tri Dao đề nghị.

Lạc Vân Dã: "Được."

Vì vậy hai người bọn họ giống như hai người bạn đã ước định phải giảm cân cùng nhau, đang cố gắng ăn ít thành công qua hai ngày, sau đó nhanh chóng buông thả mình, tự thưởng hai ly trà sữa một bữa lẩu cho mình.

Một ngày này hai người chơi vô cùng vui vẻ ở trấn Bạch Hạc, ăn ăn uống uống, xem náo nhiệt nghe hí, Ngu Tri Dao còn mua một bộ váy xinh đẹp, cùng với bánh ngọt có hình động vật đặc sản của trấn Bạch Hạc.

Hai bên vui vẻ không hề muốn nghĩ lại cái đêm bắt đầu muốn tu luyện kia.

Cho nên, sau khi bọn họ trở về chuyện thứ nhất chính là---

Ngu Tri Dao dọn dẹp sạch sẽ kiếm phổ chồng chất kia, Lạc Vân Dã cũng nhét hết từng chồng phù triện vào trong nhẫn trữ vật.

Hai người vô cùng ăn ý không nói gì.

Căn phòng lộn xộn được dọn dẹp sạch sẽ, hai bên ngồi trước cái bàn trống. Ngu Tri Dao ngồi thẳng lưng rót một ly trà đẩy về phía đối diện, ném cho Lạc Vân Dã một ánh mắt, nói: "Ngươi hiểu ý ta chứ?"

Lạc Vân Dã cũng rót một lý trà đưa cho Ngu Tri Dao, hơn nữa tiếp thu ý của ánh mắt đó, sau đó nói: "Ừ, ta hiểu ý ngươi."

Vẻ mặ Ngu Tri Dao hơi thả lỏng, tiếp tục cố làm ra vẻ nghiêm túc nói: "Tiểu Vân ta cảm thấy, vẫn là tu luyện bốn canh giờ thích hợp với chúng ta hơn, có thể kiên trì lâu dài. Quả thật phương pháp dục tốc bất đạt không thể thực hiện được. Còn về chuyện lên Thiên Bảng, kiên trì tu luyện lâu dài, chúng ta vẫn có cơ hội."

Lạc Vân Dã đồng ý: "Ta cũng cảm thấy như vậy, chuyện tu luyện không thế cố chấp một sớm một chiều được. Tiểu Ngư, chỉ cần kiên trì tu luyện, một ngày nào đó chúng ta có thể lên Thiên Bảng!"

Sau khi thành công tìm lý do lười biếng hơn nữa còn đạt thành nhất trí, hai người không khỏi phát ra tiếng cảm thán của cá mặn.

Hai bên bắt đầu vui vẻ lười biếng.

Không lâu sau, bên ngoài phòng của bọn họ vang lên tiếng gõ cửa "Cốc cốc cốc" vô cùng chậm rãi.

Hai ngày trước sau khi tiểu nhị con tê tê tố cáo xong, một đám tiểu nhị chậm chạp của khách điếm Bạch Hạc đều cảm thấy chưởng quỹ nhà mình sẽ âm thầm đuổi hai người kia ra ngoài vào ngày hôm sau.

Cho nên sau đó một ngày ba bữa trái cây miễn phí cũng không đưa lên.

Cộng thêm tính cách thích lười biếng của bọn nó, đa số thời gian đều đang ngủ gật, trong khách điếm khách lui tới cũng không ít, không quan tâm đến Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã một hai ngày cũng không ai phát hiện.

Cho đến giữa giờ Tuất, lúc khách điếm gần đóng cửa, tiểu nhị con tê tê đang muốn đóng cửa chú ý đến bọn họ.*
 
Chương 95


Thật sự không trách Ngu Tri Dao có nhiều tiểu thuyết mà nhân vật chính là Bạch Hạc được, bởi vì nơi này là trấn Bạch Hạc, cho nên số lượng lớn tiểu thuyết đều lấy thị giác của Bạch Hạc, lại bởi vì dáng người của Bạch Hạc ưu mỹ, lúc biến thanh nam tử eo cũng vô cùng nhỏ, vì vậy số lớn đều là nam chính Bạch Hạc vừa đẹp vừa yếu ớt.

Hôm nay, lúc Ngu Tri Dao đi ra ngoài mua váy đẹp, cũng mua sắm vô số tiểu thuyết Yêu tu.

Không phải ở trong cảnh vực của Yêu tộc, rất ít sẽ bán tiểu thuyết Yêu tu. Lúc này Ngu Tri Dao đến trấn Bạch Hạc, tất nhiên là đặc biệt mua rất nhiều tiểu thuyết Yêu tu, chuẩn bị trên đường g.i.ế.c thời gian.

Không ngờ tới lại đụng phải chưởng quỹ đích thân đến tra hỏi.

Chưởng quỹ không nghĩ đến Ngu Tri Dao sẽ như vậy... Như vậy.. Không có chút che dấu nào, da mặt của y đỏ đến mức không kịp chờ muốn chạy trốn.

Dưới tình huống vô cùng căng thẳng tiềm lực của con người được phát huy đến cực độ, Yêu cũng là như vậy.

Vì vậy chưởng quỹ bộc phát ra tốc độ trước nay chưa từng có, nhanh chóng cúi người nói một câu xin lỗi vì không chiêu đãi chu toàn không hề lắp, sau đó quay mặt xách ba tiểu nhị đứng sau lưng, hai chân giống như có gió, trong cái chớp mắt đã không thấy tăm hơi.

Ngu Tri Dao: "..."

Lạc Vân Dã: "..."

Ngu Tri Dao cảm khái nói: "Thì ra yêu có tính chậm chạp cũng có thể bị kích thích ra tiềm năng tốc độ nha, còn có thể chạy nhanh như vậy."

Lạc Vân Dã gật đầu cảm thán: "Dù sao cũng là Bạch Hạc, cho dù tính cách bản thân chậm chạp, nhưng liều mạng lên, chắc cũng không chậm."

"Quả nhiên tiềm lực của người là vô hạn." Ngu Tri Dao cho ra kết luận, hơn nữa còn không quên kích lễ Lạc Vân Dã: "Tiểu Vân ngươi chăm chỉ tu luyện, tương lai nhất định có thể trở thành tu sĩ Thiên Bảng!"

Lạc Vân Dã gật đầu chân thành nói: "Tiểu Ngư, ngươi cũng vậy."

Sau khi hai người khích lệ lẫn nhau lại cảm động sâu sắc xong, quyết định tiếp tục lười biếng... Rồi tu luyện sau!

Chưởng quỹ bị kích thích tiềm năng chạy xuống lầu, mới xuống lầu đã bị đánh trở về nguyên hình, giống như một con Bạch Hạc mệt mỏi tê liệt không có đôi chân dài, không có hình tượng ngồi tê liệt dưới đất.

Sắc mặt y ửng đỏ, chậm chạp nâng đầu ngón tay run rẩy chỉ vào ba tiểu nhị Yêu tu trước mặt.

"Ngươi... Các ngươi..."

Còn chưa chờ y nói xong, tiểu nhị tê tê đã há miệng thật to nói: "Chưởng quỹ... Có thể là... Chúng ta... Nhìn sai tiểu thuyết... thành quyển... Tu luyện rồi."

Tiểu nhị con lười đã buồn ngủ vô cùng, nó híp mắt chỉ còn lại một khe hở dùng sức gật đầu.

DTV

Nó chậm chạp lẩm bẩm: "Đúng là... Bây giờ... Ta nghi ngờ... Lúc ấy... Có lẽ... Ta.. Đang nằm mơ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-95.html.]

Chưởng quỹ thật muốn hộc máu.

Y liếc mắt nhìn tiểu nhị con nhím cuối cùng, đang muốn hỏi, tiểu nhị con nhím nhát gan lập tức nhích lại gần tiểu nhị con lười, căng thẳng nhỏ giọng nói: "Cách khá xa... Ta... Ta... Có thể... Cũng nhìn lầm rồi."

Người lười biếng không muốn ôm đồm chuyện, vì vậy từ người đầy tiên vứt nồi nói nhìn lầm, những tiểu nhị khác cũng vứt nồi.

Tất nhiên ngoại trừ tiểu nhị con lưpừi, mỗi ngày nó ngủ quá nhiều, là thật sự cảm thấy có lẽ cảnh tượng đáng sợ kia là từ trong giấc mơ của mình.

Vì vậy nó lại dùng sức gật đầu, kiên định nói: "Là mộng... Đúng vậy... Là mộng...!"

Hai tiểu nhị khác cũng chậm chạp nhỏ giọng phụ họa: "Đúng đúng."

Giương mặt già của chưởng quỹ càng đỏ hơn, lúc này là bị tiểu nhị chọc tức.

"... Cút!"

Ba tiểu nhị chờ lời này:!

Nhất thời bọn nó sử dụng sức mạnh b.ú sữa mẹ, lấy tốc độ nhanh nhất trở về phòng ở lầu một khách điếm, hóa thành nguyên hình, ôm gối nhỏ của mình, chậm chạm chui vào chăn nhỏ, bắt đầu ngọt ngào rơi vào mộng đẹp.

Sắc mặt chưởng quỹ đỏ lên, tê liệt ngồi tại chỗ, cảm thấy càng tức.

Chỉ có chưởng quỹ một mình bị thương ở thế giới của mình.

Tiểu nhị lười biếng đều đi ngủ, chưởng quỹ bị buộc phải chăm chỉ không thể không tự mình làm tiểu nhị, thức đêm lấy nước rửa trái cây và quả hạch, cuối cùng còn thêm trái cây mình cất giấu, xem là lễ vật mà khách điếm Bạch Hạc chiêu đãi không chu toàn.

Mấy tiểu nhị chưởng quỹ nhận vào đều là biết gốc biết rễ, đã ở chung rất nhiều năm trong khách điếm Bạch Hạc. Trong lòng y hiểu rõ rất có thể bởi vì không tìm được chứng cứ hai tu sĩ kia tu luyện chăm chỉ, cho nên đám tiểu nhị mới rối rít đẩy nồi.

Vì vậy chưởng quỹ chuẩn bị lúc đưa đồ nhận lỗi lại cảnh cáo hai tu sĩ Nhân tộc xảo quyểệt kia, chỉ rõ nếu không tuân thủ quy củ dưỡng lão của khách điếm sẽ đuổi bọn họ ra ngoài!

Chưởng quỹ ôm suy nghĩ thông minh như vậy, bưng cái mâm nặng nề từng bước đi lên lầu, đi đưa nhận lỗi cho khách nhân.

Y cố ý thả chậm bước chân, rón rén không có tiếng động đi đến trước cửa phòng số 7.

Ngay sau đó chưởng quỹ chậm chạp nâng tay bày ra một cái kết giới ngoài cửa phòng, không để cho những khách khác có thể đẩy cửa đi ra thấy mình.

Y chuẩn bị sẵn sàng xong, lúc này mới chậm rãi dán tai vào trên cửa, vận dụng linh lực thám thính bên trong đang nói gì.

Vì vậy y nghe rõ ràng Ngu Tri Dao ở bên trong nói chuyện: "Tiểu Vân, người đọc thử kiều phu Bạch Hạc một thai ba bảo này, nội dung câu chuyện kịch tính phập phồng, rất hay. Lúc này đặc biệt buồn cười, Bạch Hạc liên liên tiếp sinh ra ba đứa bé, không có một con nào là Bạch Hạc, tất cả đều là Hồ ly. Sau khi mang bầu sinh rồi chạy, mấy bé Hồ ly hoàn toàn không nhận ra người cha này. Sau đó chính là hành trình nhận cha của Bạch Hạc và đám bé Hồ ly đấu trí đấu dũng... Cười chết."

Chưởng quỹ Bạch Hạc: "..."

Y nhất để phải cho người đốt sạch mấy thức tiểu thuyết kiều phu Bạch Hạc này!!!*
 
Chương 96


Chưởng quỹ là một người rất kiêu ngạo. Nhất là y cảm thấy chủng tộc Bạch Hạc ưu nhã cao quý, một hành động cử chỉ giống như là tranh vẽ làm cho người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui, là đại biểu thánh khiết chói lọi trong Yêu tộc.

Hôm nay lại bị những thứ tiểu thuyết này làm ô nhục!

Chưởng quỹ Bạch Hạc đã sống hơn ba ngàn năm ở Yêu cảnh, là một ông lão cô độc nhiều năm, không có tiếp xúc thế giới mới bên ngoài, cũng không xem tiểu thuyết kiểu mới gì đó, chỉ chuyên tâm ăn uống thật ngon, tận tình hưởng thụ yêu sinh.

Sau khi đợi y cảm thấy quả thật yêu sinh dài đằng đẳng nhàm chán, lập tức có khách điếm Bạch Hạc này.

Trước kia khách lui tới ở trọ đều không cần chưởng quỹ lo lắng. Trong khách điếm có mấy tiểu nhị Yêu tu, quét dọn phòng thì có Yêu tu chim tước tay chân nhanh nhẹn, y chỉ cần phụ trách thu tiền, ngủ một chút, ăn ăn uống uống, thỉnh thoảng giương mắt nhìn khách lui tới, cuộc sống vô cùng vui vẻ.

Cho đến khi Ngu Tri Dao đến mở ra một thế giới mới, kiều phu Bạch Hạc giống như biến thành một bản BGM có ma tính, xoay tròn không ngừng trong đầu y. Chưởng quỹ cô độc kiêu ngạo, chỉ cảm thấy tràn đầy ngượng ngùng!

Sao cảnh nội Yêu tộc lại viết tiểu thuyết đáng xấu hổ như vậy! Nhất định là muốn bôi đen chủng tộc Bạch Hạc!

Lúc này lại bị nhồi nhét từ mới"Kiều phu Bạch Hạc một thai ba bảo". Trong đầu chưởng quỹ Bạch Hạc giống như đồng thời vang lên hai cái BGM xấu hổ. Y đã không có sức ở chỗ này thám thính gì nữa, chậm rãi rời lỗ tai, chậm rãi giơ tay cởi bỏ kết giới, nhẹ nhàng đặt cái mầm ở cửa.

Từ từ đi về phía trước đến cầu thang, y đỡ lan can, xoay ngươi lại ngón tay nhẹ nhàng b.ắ.n ra, dùng linh khí đụng mạnh vào cửa phòng số 7.

Rồi sau đó, chưởng quỹ lập tức không quay đầu lại, lấy tôac độ nhanh nhất đi ra khỏi nơi đáng sợ này.

Bên trong phòng số 7, Lạc Vân Dã đang xem tiểu thuyết Ngu Tri Dao cho mình. Sau khi cửa phòng bị gõ, Ngu Tri Dao đứng dậy đi ra mở cửa.

Ngoài cửa phòng không có ai, chỉ có một mâm đầy trái cây miễn phí, còn là mâm trái cây nhiều nhất từ trước đến nay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-96.html.]

Ngu Tri Dao hiểu ra đây là tiểu nhị Yêu tu đưa bổ sung đến, cuối người bưng cái mân hơi nặng, xoay ngươi vào phòng.

Hai con cá mặn ăn ăn uống uống, bắt đầu vừa xem tiểu thuyết vừa thảo luận nội dung.

Sau hạch đào có vỏ màu tím, Ngu Tri Dao lại thích một loại trái cây trong mâm mới đưa đến ---- có bộ dạng giống với cây sơn trà nhưng là màu tím. Thịt quả ngọt ngào mát mẻ, mùi vị lại hơi giống trái vải.

Cho nên Ngu Tri Dao đơn giản đặt tên cho nó là - Vải sơn trà.

Trước có hạch đạo vỏ tím.

Lạc Vân Dã cũng thích ăn loại vải sơn trà này, hai người lựa vải sơn trà trong khay ra hết, vô cùng hài lòng cắn thịt quả bên trong.

Đến thời gian ngủ, Lạc Vân Dã trở lại phòng số 8 đã lâu không về của mình. Sớm chiều ở chung với Ngu Tri Dao, nửa đêm lúc ngủ một mình còn có chút không quen.

Ngu Tri Dao thì trực tiếp lấy kính Linh thông ra xem tiểu thuyết đăng nhiều kỳ, sau đó ôm chăn vui vẻ ngủ.

DTV

Tiết tấu cuộc sống của trấn Bạch Hạc rất chậm chạp, vô cùng phù hợp với hai con cá mặn. Hai người cũng không vội rời trấn, tạm thời ở lại chỗ này.

Mỗi ngày tu tiên khoa học bốn canh giờ, cộng thêm nghỉ ngơi hai ngày, còn lười hơn cả 99% Yêu tu làm việc bốn canh giờ rưỡi ở trấn Bạch Hạc.

Ở trấn Bạch Hạc, lần đầu tiên Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã cảm nhận được người người ở nơi này lười biếng, còn mình thì nháy mắt trở thành người Tu tiên cần cù nhất, cảm giác thành tựu tràn đầy.

Không chỉ có cơ hội lười biếng hợp lý, còn có thể có được cảm giác chăm chỉ tràn đầy thành tựu, trấn nhỏ này càng làm cho hai người yêu thích.

Trong trấn Bạch Hạc, nhất là khách điếm Bạch Hạc, trên có chưởng quỹ, dưới có tiểu nhị, trừ nói chuyện hành động chậm ra, cả người đều lộ ra hơi thở lười biếng của cá mặn, tiết tấu cuộc sống còn chậm hơn cả bên ngoài trấn.*
 
Chương 94


Đợi đến khi hai bóng người biến mất ở cửa cầu thang, tiểu nhị con tê tê mới chậm chạp quay đầu, chậm rãi đi đến phía quầy.

Nó lên tiếng cắt đứt chưởng quỹ Bạch Hạc đang ngồi trên ghế xích đu sau quầy ngủ say.

"Chưởng quỹ... Hai người... Tu sĩ.. Khắc khổ tu luyện... Sao... Sao còn chưa đi...?” Vẻ mặt con tê tê cũng tràn đầy lo lắng, cũng đã gấp đến độ nói được bốn chữ.

Chưởng quỹ bị bốn chữ này của tê tê đánh thức, y buồn ngủ vén mai tóc bạch kim trên trán, sau đó híp mắt chậm rãi ngáp một cái.

"À... Tu sĩ... Khắc khổ... Ừm? Tu sĩ khắc khổ?" Trong đôi mặt hẹp dài cũng chậm rãi từ từ trợn tròn.

Bên cạnh có hai tiểu nhị Yêu tu không tự chủ vây lại, tiểu nhị con nhím nhát gan cũng chậm rãi nhỏ giọng nói: "Chưỡng quỹ... Bọn họ... Thật đáng sợ..."

Tiểu nhị con lười chậm rãi ngáp một cái thật dài, yên lặng đồng cảm gật đầu.

Sau khi chưởng quỹ kinh ngạc cũng dần dần khôi phục vẻ bình thường, y vuốt mái tóc bạch kim vễnh lên của mình, lòng bàn tay đè lên hai bên tay vịn của ghế xích đu, lấy mắt thường có thể thấy chậm rãi đứng dậy.

Chưởng quỹ không nhanh không chập nói: "Là ta... Quên. Bây giờ... Các ngươi... Đi với ta... Đi xem thử. Khách điếm Bạch Hạc... Của ta... Tuyệt đối không cho phép... Có người chăm chỉ...!"

Vì vậy, lũ tiểu nhị Yêu tu đi phía sau chưởng quỹ, một nhóm lấy tốc độ bò của ốc sên đi hết cầu thang, đồng loạt đi đến phòng Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã.

Mặc dù hai người thuê hai phòng, nhưng lấy tần số và kinh nghiệm một ngày ba lần đưa thức ăn của đám tiểu nhị Yêu tu, lúc này rất có thể hai người đều đang ở trong phòng số bảy.

Còn chưa đi đến cửa phòng số bảy, đám Yêu tu sau lưng chưởng quỹ đã bắt đầu cổ vũ y đi gõ cửa.

Sau đó thì có tiếng gõ cửa "Cốc... Cốc... Cốc..." Chậm chạp vang lên.

Lạc Vân Dã ở gần cửa phòng hơn, lúc này đang nếm thử bánh ngọt hình mèo vị đào.

Chợt có tiếng gõ cửa, hắn cho rằng tiểu nhị Yêu tu đưa trái cây miễn phí đến, lập tức đứng dậy mở cửa.

Ở cửa phòng, Chưởng quỹ đã nghĩ kỹ lời muốn nói trong đầu, đang nín một hơi, nói ra bốn chữ, bốn chữ văng ra có thể đuổi hai tu sĩ này ra ngoài.

Cửa phòng mở toang ra, y còn chưa kịp nói chuyện, Lạc Vân Dã thấy tình huống không đúng, quyết định hành động trước, nghi ngờ nói: "Chưởng quỷ, ngươi tới thật đúng lúc, trái cây và quả hạch bên trong khách điếm rất ngon, không biết vì sao hai ngày nay lại không đưa đến nữa?"

Chưởng quỹ bị hắn hỏi làm cho á khẩu, gương mặt vì nín thở muốn nói trọn vẹn lời trong đầu mà dần dần trở nên ửng đỏ.

Đáng sợ nhất chính là, y nhìn lướt qua Lạc Vân Dã, thấy được cảnh tượng sau lưng hắn.

Từng mâm trái cây, cùng với bánh ngọt hình động vật đặc sản của trấn Bạch Hạc chồng chất tràn đầy trên bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-94.html.]

Duy chỉ có một quyển sách có thể nói là vật tu luyện thì được Ngu Tri Dao cầm trong tay. Nhưng bên ngoài có mấy chữ thật rực rỡ đ.â.m vào mắt bọn họ---

Hình như có một mũi tên đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c của chưởng quỹ Bạch Hạc, cảm giác bị vũ nhục dâng lên.

Chưởng quỷ nghiêng đầu nhìn các tiểu nhị núp sau mình, thấy bọn nó từ từ trợn to mắt, giống như nhìn thấy thứ gì không thể tưởng tượng nổi.

So sánh với tu sĩ Nhân tộc, tất nhiên chưởng quỹ càng tin tưởng tiểu nhị Yêu tu của khách điếm nhà mình.

Y chợt tỉnh ngộ, cảm thấy rất có thể trong này đang giở trò, sau đó lại nhìn thấy vẻ mặt nồng nhiệt xem gì đó của Ngu Tri Dao kia, lập tức suy đoán trong tay nàng nhất định không phải tiểu thuyết gì cả, mà là một quyển phương pháp tu luyện giả thành tiểu thuyết!

"Khách quan..." Chưởng quỹ nhìn Lạc Vân Dã: "Tiểu nhị... Trong tiệm... Của ta nói... các ngươi đang... Cố gắng tu luyện... Trong phòng..."

"Chuyện này không thể nào." Lạc Vân Dã mặt không đỏ tim không đập nhanh trợn tròn mắt nói mò: "Ta và đồng bạn vẫn luôn ở trong phòng ăn ăn uống uống xem tiểu thuyết, mấy ngày trước còn đi một chuyến đi vườn Bạch Hạc tham quan, hôm qua còn đặc biệt đi ra ngoài mua sắm lượng lớn đặc sản trấn Bạch Hạc.

Chưởng quỹ vẫn có chút không tin.

Y nói: "Có thể... Cho ta... Nhìn thử... Sách trong tay... Của vị cô nương... Này... Hay không?"

"Tất nhiên là có thể." Ngu Tri Dao đứng lên, đưa quyển tiểu thuyết mới ra của trấn Bạch Hạc ra.

Chưởng quỹ Bạch Hạc mở quyển thuyết ra, cúi đầu nhìn trang mà Ngu Tri Dao đang xem---

[Chỉ thấy nữ vương Hồ Yêu cầm lấy cổ áo của kiều phu Bạch Hạc, đẩy hẳn về phía giường lớn tràn đầy hoa hồng, môi đỏ mọng khẽ nhếch: "Nam nhân, ngươi đang đùa với lửa?"]

Chưởng quỹ: "..."

Quyển tiểu thuyết rơi xuống đất, mặt già của chưởng quỹ đỏ lên.

Đây là thứ lộn xộn gì thế?!

Ngày khác y nhất định phải cho người cướp hết tiểu thuyết có liên quan đến mấy Yêu tộc và Bạch Hạc!

DTV

"Chưởng quỹ, người không thích à? Chỗ này của ta còn có."

Ngu Tri Dao từ trong nhẫn trữ vật, đổ rào rào hơn mấy chục quyển xuống, tiểu thuyết rơi xuống đất kia đều có cái tên rất quái lại, còn có chút cay mắt.

Ví dụ nổi bậc có Tông chủ Bạch Hạc cường thủ hào đoạt với ta, Sau khi phu nhân Bạch Hạc mang thai thì bỏ chạy, Bạch Hạc thích ghen và kiều phu nóng bỏng,...

Chưởng quỹ: "..."

Y không biết kiều phu Bạch Hạc có nỏng bỏng hay không, nhưng bây giờ y cảm thấy mặt già của mình đã rất nóng rồi.
 
Chương 97


Mấy ngày nay Ngu Tri Dao mở cửa sổ, chú ý được chưởng quỹ và tiểu nhị thích nhất là vào lúc sáng sớm đi dưới cây cổ thụ ở sân sau phơi nắng. Bên cạnh chưởng quỹ sẽ đặt cái bàn trên đó chất đầy một ít trái cây, hạch đào vỏ tím và vải sơn trà rất là nhiều.

Hơn nữa, đám người này lại không ăn!

DTV

Vải sơn trà này, lúc ấy Ngu Tri Dao ăn xong thì cảm thấy không đơn giản. Chẳng qua từ đêm hôm đó khách điếm đưa cái mâm đến, nàng cũng chưa từng thấy qua.

Nàng và Lạc Vân Dã đều muốn ăn, bên ngoài lại không có bán, cho nên chụp đầu thảo luận một trận với nhau.

Sáng sớm hôm sau, Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã lần lượt đi ra khỏi phòng, dễ dàng đi xuyên qua đại sảnh đi thẳng đến sân sau rộng rãi.

Chưởng quỹ đang thoải mái nằm trên ghế xích đu làm từ trúc, hơi nheo mắt lại, thần thể hoàn toàn phơi ra dưới ánh nắng mặt trời ấp ám.

Phơi nắng một lát, y lại xoay người, để cho lưng của mình cũng được phơi nắng. Đại khái chính là qua nửa nén nhan lại lật mình một lần, giống như con cá mặn bị chiên hai mặt thật vàng trong nồi.

Bàn đầy trái cây đặt ở bên tay trái của y.

Ngoài ra ba tiểu nhị Yêu tu biến thành nguyên hình, vùi trên ghế, thoải mái tắm nắng.

Lúc này trên mặt chưởng quỹ đang chậm rãi nở nụ cười, bất thình lình thấy Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã, mí mắt chậm rãi giật giật, thứ đang sợ kia giống như thủy triều dâng trào tấn công vào trong đầu u.

Đêm đó nhanh chóng rời đi, y nằm mơ. Còn là mơ "Một thai ba bảo”, cùng với "Nam nhân, ngươi đang đùa với lửa".

Ba bé Hồ ly gọi y là cha, làm cho y sợ tới mức bật dậy, còn ở trong chăn ra một thân mồ hôi.

Hình ảnh kia, cảnh tượng kia, thật sự quá đáng sợ!

Trong cuộc đời làm Yêu dài đằng đằng của mình chưa bao giờ gặp qua chuyện đáng sợ như vậy, cho nên sau đó đều cố ý tránh hai tu sĩ Nhân tộc này.

Mắt thấy Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã đi đến, y có lòng muốn nhắm mắt giả bộ ngủ, nhưng nụ cười mới vừa lộ ra lại không thể lập tức thu hồi lại được.

Hai bên mép miệng vui sướng giương lên.

Ngu Tri Dao sửng sốt một chút.

Nàng cười nói: "Thì ra chưởng quỹ nhìn thấy chúng ta lại vui vẻ như vậy?"

Chưởng quỹ: "..."

Không! Không vui!

"Chưởng quỹ, ta muốn hỏi thử, vải sơn trà và hạch đạo vỏ tím ở chỗ ngài mua ở chỗ nào vậy?"

Chưởng quỹ: "..."

Vải sơn trà, hạch đào vỏ tím là cái thứ gì, không có học thức.

Y chậm rãi liếc mắt, thiếu chút nữa lật cả con ngươi, thân thể cũng hơi co quắp

Lạc Vân Dã vội vàng tiến lên cho y một tấm phù triện, mới làm cho Chưởng quỹ kịp thời tỉnh lại.

Con ngươi bị lật của chưởng quỹ có chút đau, sau khi y chậm rãi ho khan hai tiếng, lúng túng đến mặt đỏ rần. Cúi đầu nói cảm ơn với Lạc Vân Dã, vội vàng nói chuyện khác, giơ tay lên chỉ vào vải sơn trà: "Cái này kêu là... Yêu sâm quả."

Lại từ từ chỉ vào hạch đào vỏ tím: "Đại hồ đào... của Yêu vực!"

Chưởng quỹ đang muốn châm chọc Ngu Tri Dao không có học thức, ai ngờ Ngu Tri Dao lại thoải mái gật đầu: "Ừ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-97.html.]

Tiếp đó thái độ vô cùng tốt hỏi: "Nơi nào có thể mua được?"

"Đại hồ đào... Yêu vực... Sinh sản... ở Nhạn Thành..." Chưởng quỹ nói xong, lại dùng ngón tay chỉ vào mình: "Yêu sâm quả... Ta trồng..."

"Ngài chưởng quỹ có bán Yêu sâm quả không?" Ngu Tri Dao hỏi.

"Không bán... Không bán..." Chưởng quỹ chậm rãi nhắm mắt lại: "Hôm nay... Vì cảm ơn... Sẽ đưa cho... Các ngươi..."

"Quá tốt! Cảm ơn chưởng quỹ! Ngài thật là một chưởng quỹ tốt nhất mà ta thấy!" Ngu Tri Dao thuận miệng khen ngợi, từ trên bàn nhỏ lấy mấy món ngon đến chỗ mình.

Lạc Vân Dã thì từ trong nhẫn trữ vật lấy ra hai cái ghế dài.

Tốt nhất ư? Chưởng quỹ tốt nhất!

Chưởng quỹ được khen có chút muốn giương cánh.

Không được phải nhịn! Phải cảnh giác lời ngon tiếng ngọt của tu sĩ Nhân tộc xảo quyệt.

Chưởng quỹ vừa vui vẻ, vừa âm thầm cảnh giác.

Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã nằm trên ghế dài, vui vẻ tắm nắng, cắn vải sơn trà nhẹ nhàng mát mẻ ngọt ngào.

Một người một trái, rất nhanh đã hết.

Ngu Tri Dao còn thèm ăn nữa, con ngươi hơi chuyển động, quay đầu nhìn chưởng quỹ nằm cách đó không xa: "Chưởng quỹ, có muốn ta kế cho ngài nghe câu chuyện truyền kỳ về Yêu tộc lợi hại của quê hương ta không?"

Chưởng quỹ cảnh giác hơi nhíu mày.

Quả nhiên đến rồi!

Tu sĩ Nhân tộc xảo quyệt!

"Ngươi kể."

Trong lòng chưởng quỹ hơi hừ một tiếng, chuyện bên trong Yêu tộc, không có người nào rõ ràng hơn y.

Ngu Tri Dao suy nghĩ một phen, cầm lấy một quả vải sơn trà, mở miệng nói: "Câu chuyện Yêu tộc của quê hương ta là đến từ một tác giả tên là Ngô Thừa Ân. Câu chuyển kể về một con khỉ sinh ra trong tảng đá..."

Vốn dĩ chưởng quỹ còn muốn nói sao Hầu tộc có thể chui ra từ đá, chẳng qua còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, đã bị nội dung câu chuyện của Ngu Tri Dao câu mất tinh thần.

Giờ phút này chưởng quỹ cô độc nghe tập trung đến mức mắt cũng không nháy.

Ngu Tri Dao đọc vô số tiểu thuyết, tất nhiên biết từ chỗ nào dừng lại câu chuyện sẽ làm cho người ta muốn biết tình tiết ở phía sau.

Vì vậy cuối cùng nàng nói:"Kim giác đại vương bắt sư phụ đi, hắn có một bảo bối hồ lô, có thể niệm chú thu người vào bên trong... Đại khái giống như là --- chưởng quỹ, ta gọi ngươi một tiếng ngươi dám đáp không? Ngài không đáp lại chính là bình yên vô sự. Nhưng nếu như đáp lời sẽ bị thu vào hồ lô, ba khắc sau sẽ biến thành nước!”

“Nói thì chậm xảy ra thì nhanh, hầu tử sinh ra từ đá kia tay cầm gậy Như Ý tìm được đến chỗ này, muốn cứu sư phụ ra, đúng lúc gặp phải Kim giác đại vương. Sau đó Kim giác đại vương cầm hồ lô đọc thần chú với thạch hầu tử--- thạch hầu tử, ta gọi ngươi một tiếng, ngươi dám đáp không?"

Chỗ cao trào, hơi dừng lại.

Chưởng quỹ Bạch Hạc hơi mở to đôi mặt hẹp dài, ba yêu tu hóa thành hình người khác cũng đã sớm dựng lỗ tai lặng lẽ nghe lén.

"Sau đó thì sao...? Thạch hầu tử... Đáp lời không...? Có bị thu vào... Trong hồ lô... Không?" Chưởng quỹ Bạch Hạc thấy Ngu Tri Dao không kể nữa, gấp đến mức liên tiếp hỏi ba câu hỏi, câu bốn chữ cũng xuất hiện.

Ngu Tri Dao chậm chạp uống một ngụm trà xanh, nói: "Ngày mai rồi kể tiếp, cũng sắp qua giờ Tỵ rồi, khách điếm muốn mở cửa."

*
 
Chương 95


Thật sự không trách Ngu Tri Dao có nhiều tiểu thuyết mà nhân vật chính là Bạch Hạc được, bởi vì nơi này là trấn Bạch Hạc, cho nên số lượng lớn tiểu thuyết đều lấy thị giác của Bạch Hạc, lại bởi vì dáng người của Bạch Hạc ưu mỹ, lúc biến thanh nam tử eo cũng vô cùng nhỏ, vì vậy số lớn đều là nam chính Bạch Hạc vừa đẹp vừa yếu ớt.

Hôm nay, lúc Ngu Tri Dao đi ra ngoài mua váy đẹp, cũng mua sắm vô số tiểu thuyết Yêu tu.

Không phải ở trong cảnh vực của Yêu tộc, rất ít sẽ bán tiểu thuyết Yêu tu. Lúc này Ngu Tri Dao đến trấn Bạch Hạc, tất nhiên là đặc biệt mua rất nhiều tiểu thuyết Yêu tu, chuẩn bị trên đường g.i.ế.c thời gian.

Không ngờ tới lại đụng phải chưởng quỹ đích thân đến tra hỏi.

Chưởng quỹ không nghĩ đến Ngu Tri Dao sẽ như vậy... Như vậy.. Không có chút che dấu nào, da mặt của y đỏ đến mức không kịp chờ muốn chạy trốn.

Dưới tình huống vô cùng căng thẳng tiềm lực của con người được phát huy đến cực độ, Yêu cũng là như vậy.

Vì vậy chưởng quỹ bộc phát ra tốc độ trước nay chưa từng có, nhanh chóng cúi người nói một câu xin lỗi vì không chiêu đãi chu toàn không hề lắp, sau đó quay mặt xách ba tiểu nhị đứng sau lưng, hai chân giống như có gió, trong cái chớp mắt đã không thấy tăm hơi.

Ngu Tri Dao: "..."

Lạc Vân Dã: "..."

Ngu Tri Dao cảm khái nói: "Thì ra yêu có tính chậm chạp cũng có thể bị kích thích ra tiềm năng tốc độ nha, còn có thể chạy nhanh như vậy."

Lạc Vân Dã gật đầu cảm thán: "Dù sao cũng là Bạch Hạc, cho dù tính cách bản thân chậm chạp, nhưng liều mạng lên, chắc cũng không chậm."

"Quả nhiên tiềm lực của người là vô hạn." Ngu Tri Dao cho ra kết luận, hơn nữa còn không quên kích lễ Lạc Vân Dã: "Tiểu Vân ngươi chăm chỉ tu luyện, tương lai nhất định có thể trở thành tu sĩ Thiên Bảng!"

Lạc Vân Dã gật đầu chân thành nói: "Tiểu Ngư, ngươi cũng vậy."

Sau khi hai người khích lệ lẫn nhau lại cảm động sâu sắc xong, quyết định tiếp tục lười biếng... Rồi tu luyện sau!

Chưởng quỹ bị kích thích tiềm năng chạy xuống lầu, mới xuống lầu đã bị đánh trở về nguyên hình, giống như một con Bạch Hạc mệt mỏi tê liệt không có đôi chân dài, không có hình tượng ngồi tê liệt dưới đất.

Sắc mặt y ửng đỏ, chậm chạp nâng đầu ngón tay run rẩy chỉ vào ba tiểu nhị Yêu tu trước mặt.

"Ngươi... Các ngươi..."

Còn chưa chờ y nói xong, tiểu nhị tê tê đã há miệng thật to nói: "Chưởng quỹ... Có thể là... Chúng ta... Nhìn sai tiểu thuyết... thành quyển... Tu luyện rồi."

Tiểu nhị con lười đã buồn ngủ vô cùng, nó híp mắt chỉ còn lại một khe hở dùng sức gật đầu.

DTV

Nó chậm chạp lẩm bẩm: "Đúng là... Bây giờ... Ta nghi ngờ... Lúc ấy... Có lẽ... Ta.. Đang nằm mơ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-95.html.]

Chưởng quỹ thật muốn hộc máu.

Y liếc mắt nhìn tiểu nhị con nhím cuối cùng, đang muốn hỏi, tiểu nhị con nhím nhát gan lập tức nhích lại gần tiểu nhị con lười, căng thẳng nhỏ giọng nói: "Cách khá xa... Ta... Ta... Có thể... Cũng nhìn lầm rồi."

Người lười biếng không muốn ôm đồm chuyện, vì vậy từ người đầy tiên vứt nồi nói nhìn lầm, những tiểu nhị khác cũng vứt nồi.

Tất nhiên ngoại trừ tiểu nhị con lưpừi, mỗi ngày nó ngủ quá nhiều, là thật sự cảm thấy có lẽ cảnh tượng đáng sợ kia là từ trong giấc mơ của mình.

Vì vậy nó lại dùng sức gật đầu, kiên định nói: "Là mộng... Đúng vậy... Là mộng...!"

Hai tiểu nhị khác cũng chậm chạp nhỏ giọng phụ họa: "Đúng đúng."

Giương mặt già của chưởng quỹ càng đỏ hơn, lúc này là bị tiểu nhị chọc tức.

"... Cút!"

Ba tiểu nhị chờ lời này:!

Nhất thời bọn nó sử dụng sức mạnh b.ú sữa mẹ, lấy tốc độ nhanh nhất trở về phòng ở lầu một khách điếm, hóa thành nguyên hình, ôm gối nhỏ của mình, chậm chạm chui vào chăn nhỏ, bắt đầu ngọt ngào rơi vào mộng đẹp.

Sắc mặt chưởng quỹ đỏ lên, tê liệt ngồi tại chỗ, cảm thấy càng tức.

Chỉ có chưởng quỹ một mình bị thương ở thế giới của mình.

Tiểu nhị lười biếng đều đi ngủ, chưởng quỹ bị buộc phải chăm chỉ không thể không tự mình làm tiểu nhị, thức đêm lấy nước rửa trái cây và quả hạch, cuối cùng còn thêm trái cây mình cất giấu, xem là lễ vật mà khách điếm Bạch Hạc chiêu đãi không chu toàn.

Mấy tiểu nhị chưởng quỹ nhận vào đều là biết gốc biết rễ, đã ở chung rất nhiều năm trong khách điếm Bạch Hạc. Trong lòng y hiểu rõ rất có thể bởi vì không tìm được chứng cứ hai tu sĩ kia tu luyện chăm chỉ, cho nên đám tiểu nhị mới rối rít đẩy nồi.

Vì vậy chưởng quỹ chuẩn bị lúc đưa đồ nhận lỗi lại cảnh cáo hai tu sĩ Nhân tộc xảo quyểệt kia, chỉ rõ nếu không tuân thủ quy củ dưỡng lão của khách điếm sẽ đuổi bọn họ ra ngoài!

Chưởng quỹ ôm suy nghĩ thông minh như vậy, bưng cái mâm nặng nề từng bước đi lên lầu, đi đưa nhận lỗi cho khách nhân.

Y cố ý thả chậm bước chân, rón rén không có tiếng động đi đến trước cửa phòng số 7.

Ngay sau đó chưởng quỹ chậm chạp nâng tay bày ra một cái kết giới ngoài cửa phòng, không để cho những khách khác có thể đẩy cửa đi ra thấy mình.

Y chuẩn bị sẵn sàng xong, lúc này mới chậm rãi dán tai vào trên cửa, vận dụng linh lực thám thính bên trong đang nói gì.

Vì vậy y nghe rõ ràng Ngu Tri Dao ở bên trong nói chuyện: "Tiểu Vân, người đọc thử kiều phu Bạch Hạc một thai ba bảo này, nội dung câu chuyện kịch tính phập phồng, rất hay. Lúc này đặc biệt buồn cười, Bạch Hạc liên liên tiếp sinh ra ba đứa bé, không có một con nào là Bạch Hạc, tất cả đều là Hồ ly. Sau khi mang bầu sinh rồi chạy, mấy bé Hồ ly hoàn toàn không nhận ra người cha này. Sau đó chính là hành trình nhận cha của Bạch Hạc và đám bé Hồ ly đấu trí đấu dũng... Cười chết."

Chưởng quỹ Bạch Hạc: "..."

Y nhất để phải cho người đốt sạch mấy thức tiểu thuyết kiều phu Bạch Hạc này!!!*
 
Chương 98


Nàng cắn vải sơn trả cuối cùng, cảm thán nói: "Chưởng quỹ, Yêu sâm quả ngài trồng thật sự ăn rất ngon, không biết ngày mai ta và đồng bạn còn có lộc ăn hay không?"

Chưởng quỹ: "..."

Y biết mà! Tu sĩ Nhân tộc giảo hoạt!

Chưởng quỹ chậm rãi ngồi dậy, chuẩn bị đi tới sân trước mở cửa kinh doanh, y nghiêm mặt nói: "Ngài mai... Có... Yêu sâm quả... Vẫn ở chỗ này... Kể chuyện...!"

"Ừ ừ." Ngu Tri Dao cười gật đầu.

Chưởng quỹ Bạch Hạc và ba tiểu nhị Yêu tu quyến luyến rời đi, lúc làm việc còn suy nghĩ thạch hầu tử có đáp lại hay không.

Đợi mấy bóng người đi mất, Ngu Tri Dao lại nằm xuống, than thở: "Ăn trái cây nhà chưởng quỹ thật không dễ dàng."

Bên cạnh vang lên tiếng trầm tư của Lạc Vân Dã: "Cho nên Tiểu Ngư, con thạch hầu kia có đáp lại hay không?"

Ngu Tri Dao: "..."

Liên qua đến vấn đề rốt cuộc thạch hầu tử có đáp lại hay không, chưởng quỹ chưa từng nghe qua câu chuyện này, đêm đó đã bị ảnh hưởng đến giấc ngủ.

Thậm chí hôm sau chưởng quỹ cũng không lười biếng ngủ gật, ở trước qầy giống như nghiện gọi đám tiểu nhị---

"Con lười... Ta kêu ngươi... Một tiếng... Ngươi dám đáp lại... không?"

Con lười cũng suy nghĩ vấn đề này đến ngủ mất không có phản ứng.

"Con nhím...Ta kêu ngươi... Một tiếng... Ngươi dám đáp lại... không?"

Tiểu nhị con nhím vô cùng nhát gan lắc đầu một cái.

Phản ứng này làm cho cho chưởng quỹ nhíu mày lại, chống trán, trầm tư suy nghĩ, rốt cuộc là đáp lời hay không đáp lời?

Mọi người ở lầu một khách điếm đều không hiểu gì hết.

Lầu hai phòng số bảy, Ngu Tri Dao hơi nhíu mày. Sau khi nàng ăn quá nhiều Yêu sâm quả, lại cảm giác được bên trong đan điền từ từ ngưng tụ linh khí, đang hơi đánh vào vách ngăn tu vi của mình.

Lần trước ăn ít Yêu sâm quả cũng không có quá nhiều cảm giác, chỉ mơ hồ cảm thấy vật này không đơn giản.

Lần này Ngu Tri Dao ăn nhiều, linh khí khổng lộ hội tụ bên trong đan điền, hiệu quả gấp mười gấp trăm lần hấp thụ linh thạch bình thường.

Bảo bối nhanh chóng tăng trưởng linh khí này, ở Vân Kiếm phái Ngu Tri Dao chưa từng thấy qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-98.html.]

Trong các tông môn Nhân tộc cũng không có vật này, vậy một khách điếm dưỡng lão của Yêu tu bên trong trấn Bạch Hạc nhỏ bình thường sao lại có?

Rốt cuộc chưởng quỹ của khách điếm Bạch Hạc này có lai lịch gì?

Sau khi Lạc Vân Dã từ chỗ Ngu Tri Dao biết được nội dung phía sau của câu chuyện cũng cảm nhận có một cổ linh khí bốc lên từ đan điền, hơn nữa cổ linh khí này không ngừng đành vào vách ngăn tu vi.

Nhưng vẫn không đủ.

DTV

Còn cần rất nhiều linh khí mới có thể đột phá.

Hai người đều biết vật này lợi hại, Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã bắt đầu chụm đầu bàn bạc.

Cơ hội đột phá trân quý như vậy có thể gặp mà không thể cầu, hai bên đều quyết định cầu giàu sang trong nguy hiểm, nếu như cảm thấy không đúng, lập tức lấy truyền tống phù truyền tống ngẫu nhiên trong năm mươi dặm.

Ngày hôm sau, chưởng quỹ Bạch Hạc hài lòng nghe được kết cục câu chuyện của thạch hầu tử và Kim giác đại vương, cho bọn họ một ít Yêu sâm quả.

Hai người bình tĩnh ăn trái cây, bình tĩnh âm thầm tu luyện.

Hai người Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã thau phiên nhau kể chuyện cho chưởng quỹ Bạch Hạc, đến ngày thứ mười, chưởng quỹ Bạch Hạc không lấy Yêu sâm quả nữa.

Cuối cùng, lúc Ngu Tri Dao nhìn vào mắt y có chút ý tìm kiếm, chưởng quỹ Bạch Hạc hơi có chút ý vị thâm trường nói: "Người... Trẻ tuổi... Đừng... Tham nhiều... Mất thăng bằng..."

Chỉ cái nhìn này, Ngu Tri Dao lập tức cảm giác mình đã sớm bị nhìn thấu. Nàng không dùng phù truyền tống ngẫu nhiên, mà đứng lên cung kính làm đại lễ: "Đa tạ tiền bối dạy bảo.”

Lạc Vân Dã cũng đi theo cung kính làm đại lễ.

Chưởng quỹ Bạch Hạc chậm rãi phất tay một cái, để cho bọn họ rời đi, sau đó lập tức nằm xuống nhắm mắt lại phơi nắng.

Đám người đi xa, y mới chậm rãi lẩm bẩm: "Trẻ con... Nhân tộc... Bây giờ... Thật là biết chơi. Còn ẩn giấu... Tu vi... Bịa chuyện... Tới... Lừa gạt trái cây..."

Sau khi Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã liên tiếp ăn mười ngày Yêu sâm quả, rốt cuộc linh khí tích tụ đủ, hai người đột phá đến tu vi Hư Cảnh hậu kỷ.

Bởi vì để tốt cho việc ngụy trạng, Ngu Tri Dao dùng bảo bối của mình biến tu vi lộ ra bên ngoài là Khai Thiên Cảnh sơ kỳ. Lạc Vân Dã thì vì đột phá, sau khi lấy được Cổ Phù Bút tu vi lộ ra bên ngoài rơi xuống Trúc cơ, lúc này lại khôi phục đến Khai Thiên cảnh sơ kỳ.

Hai người ngụy trang thành Trúc cơ thật lòng chân thành vui mừng rốt cuộc đối phương đột phá đến Khai Thiên cảnh, chính thức bước vào con đường tu tiên.

Ngu Tri Dao cảm thán nói: "Tiểu Vân, ngươi thật lợi hại! Chúc mừng ngươi rốt cuộc cũng bước lên con đường tu tiên!"

Lạc Vân Dã cười, con ngươi đen nhánh giống như đang phát sáng: "Tiểu Ngư, ngươi cũng vậy, đường tu tiên dài đằng đẵng, chúng ta cùng đi."

Lời này giống như tuyên ngôn cho tình bạn còn cứng hơn sắt, làm cho Ngu Tri Dao gật đầu liên tục, vẫy tay vô cùng hào khí nói: "Được, cùng đi! Đạp bể Thiên Nhân cảnh, hướng đến Phi thăng!"

Lạc Vân Dã cười một tiếng, vì ăn mừng Ngu Tri Dao đột phá tu vi, đặc biệt bóc một mâm tràn đầy hạch đào cho nàng, để cho nàng ăn dần.

Trước đó Ngu Tri Dao len lén đi đến phòng bếp khách điếm làm một phần súp tôm chưng trứng cho Lạc Vân Dã, bây giờ cũng vội vàng xuống lầu bưng lên.*
 
Chương 96


Chưởng quỹ là một người rất kiêu ngạo. Nhất là y cảm thấy chủng tộc Bạch Hạc ưu nhã cao quý, một hành động cử chỉ giống như là tranh vẽ làm cho người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui, là đại biểu thánh khiết chói lọi trong Yêu tộc.

Hôm nay lại bị những thứ tiểu thuyết này làm ô nhục!

Chưởng quỹ Bạch Hạc đã sống hơn ba ngàn năm ở Yêu cảnh, là một ông lão cô độc nhiều năm, không có tiếp xúc thế giới mới bên ngoài, cũng không xem tiểu thuyết kiểu mới gì đó, chỉ chuyên tâm ăn uống thật ngon, tận tình hưởng thụ yêu sinh.

Sau khi đợi y cảm thấy quả thật yêu sinh dài đằng đẳng nhàm chán, lập tức có khách điếm Bạch Hạc này.

Trước kia khách lui tới ở trọ đều không cần chưởng quỹ lo lắng. Trong khách điếm có mấy tiểu nhị Yêu tu, quét dọn phòng thì có Yêu tu chim tước tay chân nhanh nhẹn, y chỉ cần phụ trách thu tiền, ngủ một chút, ăn ăn uống uống, thỉnh thoảng giương mắt nhìn khách lui tới, cuộc sống vô cùng vui vẻ.

Cho đến khi Ngu Tri Dao đến mở ra một thế giới mới, kiều phu Bạch Hạc giống như biến thành một bản BGM có ma tính, xoay tròn không ngừng trong đầu y. Chưởng quỹ cô độc kiêu ngạo, chỉ cảm thấy tràn đầy ngượng ngùng!

Sao cảnh nội Yêu tộc lại viết tiểu thuyết đáng xấu hổ như vậy! Nhất định là muốn bôi đen chủng tộc Bạch Hạc!

Lúc này lại bị nhồi nhét từ mới"Kiều phu Bạch Hạc một thai ba bảo". Trong đầu chưởng quỹ Bạch Hạc giống như đồng thời vang lên hai cái BGM xấu hổ. Y đã không có sức ở chỗ này thám thính gì nữa, chậm rãi rời lỗ tai, chậm rãi giơ tay cởi bỏ kết giới, nhẹ nhàng đặt cái mầm ở cửa.

Từ từ đi về phía trước đến cầu thang, y đỡ lan can, xoay ngươi lại ngón tay nhẹ nhàng b.ắ.n ra, dùng linh khí đụng mạnh vào cửa phòng số 7.

Rồi sau đó, chưởng quỹ lập tức không quay đầu lại, lấy tôac độ nhanh nhất đi ra khỏi nơi đáng sợ này.

Bên trong phòng số 7, Lạc Vân Dã đang xem tiểu thuyết Ngu Tri Dao cho mình. Sau khi cửa phòng bị gõ, Ngu Tri Dao đứng dậy đi ra mở cửa.

Ngoài cửa phòng không có ai, chỉ có một mâm đầy trái cây miễn phí, còn là mâm trái cây nhiều nhất từ trước đến nay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-96.html.]

Ngu Tri Dao hiểu ra đây là tiểu nhị Yêu tu đưa bổ sung đến, cuối người bưng cái mân hơi nặng, xoay ngươi vào phòng.

Hai con cá mặn ăn ăn uống uống, bắt đầu vừa xem tiểu thuyết vừa thảo luận nội dung.

Sau hạch đào có vỏ màu tím, Ngu Tri Dao lại thích một loại trái cây trong mâm mới đưa đến ---- có bộ dạng giống với cây sơn trà nhưng là màu tím. Thịt quả ngọt ngào mát mẻ, mùi vị lại hơi giống trái vải.

Cho nên Ngu Tri Dao đơn giản đặt tên cho nó là - Vải sơn trà.

Trước có hạch đạo vỏ tím.

Lạc Vân Dã cũng thích ăn loại vải sơn trà này, hai người lựa vải sơn trà trong khay ra hết, vô cùng hài lòng cắn thịt quả bên trong.

Đến thời gian ngủ, Lạc Vân Dã trở lại phòng số 8 đã lâu không về của mình. Sớm chiều ở chung với Ngu Tri Dao, nửa đêm lúc ngủ một mình còn có chút không quen.

Ngu Tri Dao thì trực tiếp lấy kính Linh thông ra xem tiểu thuyết đăng nhiều kỳ, sau đó ôm chăn vui vẻ ngủ.

DTV

Tiết tấu cuộc sống của trấn Bạch Hạc rất chậm chạp, vô cùng phù hợp với hai con cá mặn. Hai người cũng không vội rời trấn, tạm thời ở lại chỗ này.

Mỗi ngày tu tiên khoa học bốn canh giờ, cộng thêm nghỉ ngơi hai ngày, còn lười hơn cả 99% Yêu tu làm việc bốn canh giờ rưỡi ở trấn Bạch Hạc.

Ở trấn Bạch Hạc, lần đầu tiên Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã cảm nhận được người người ở nơi này lười biếng, còn mình thì nháy mắt trở thành người Tu tiên cần cù nhất, cảm giác thành tựu tràn đầy.

Không chỉ có cơ hội lười biếng hợp lý, còn có thể có được cảm giác chăm chỉ tràn đầy thành tựu, trấn nhỏ này càng làm cho hai người yêu thích.

Trong trấn Bạch Hạc, nhất là khách điếm Bạch Hạc, trên có chưởng quỹ, dưới có tiểu nhị, trừ nói chuyện hành động chậm ra, cả người đều lộ ra hơi thở lười biếng của cá mặn, tiết tấu cuộc sống còn chậm hơn cả bên ngoài trấn.*
 
Chương 99


Hai người cười cong mắt ngồi đối diện lẫn nhau, ăn ý nhận quà chúc mừng của đối phương. Sau đó hơi bàn bạc một chút, quyết định vị cảm ơn chưởng quỹ nguyện ý ở lại báo đáp mấy ngày.

Sau khi Lạc Vân Dã đã nghe được đại khái câu chuyện về thạch hầu tử từ chỗ Ngu Tri Dao, trước một ngày hai người viết xong bản thảo, sau đó mỗi ngày thay phiên kể chuyện cho chưởng quỹ Bạch Hạc.

Chưởng quỹ Bạch Hạc cho rằng Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã ở lại là vì Yêu sâm quả mà y tặng vào đêm đó, biết được rất nhanh sẽ rời đi.

Ai ngờ ngày hôm sau, hai đứa con nít này một trước một sau đột phá Phá Hư Cảnh hậu kỳ, lại vẫn tới kể câu chuyện còn lại của thạch hầu tử.

Hơn nữa hai người kể xong thì rời đi, không tìm y đòi Yêu sâm quả, ngay cả đại hồ đào Yêu vực mà nhóc tham ăn kia thích nhất cũng không lấy.

Chưởng quỹ Bạch Hạc suy nghĩ một chút, cũng hiểu ý của bọn họ, cũng không ngăn cản, cứ tiếp tục cho bọn họ kể chuyện cho mình nghe.

Ở trấn Bạch Hạc kể chuyện cho chưởng quỹ nghe, vẫn luôn kéo dài đến ngày Thiên Bảng công bố xếp hạng tháng thứ tư, rốt cuộc bọn họ cũng kể xong chuyện liên quan đến thạch hầu tử.

Kết cục của thạch hầu tử biến thành Phật trong truyền thuyết, trái lại làm cho chưởng quỹ vô cùng hâm mộ.

Sau khi ba người trải qua nhiều ngày tiếp xúc trở nên quen thuộc, chưởng quỹ có lời gì cũng nói thẳng ra: "Tuổi thọ... Thành Phật... Vô hạn...! Tu sĩ Vân giới... Chúng ta... Ba ngàn năm... đã là... đại hạn, nếu muốn... Tiếp tục... Sống sót... nhất định... Phải trả giá..."

"Sau ba ngàn năm, không biết khi đạp phá hư không, phi thăng, số tuổi thọ là bao nhiêu?" Ngu Tri Dao hỏi.

Chưởng quỹ lắc đầu, thở dài: "Không biết... Vân giới... Chỉ có...Vân Sinh tiền bối... là Phi thăng..."

Ngu Tri Dao ngẩng đầu trao đổi ánh mắt với Lạc Vân Dã, Lạc Vân Dã lập tức nói tiếp: "Lúc nhỏ ta nghe nói người Vân giới vẫn luôn sinh lòng ngưỡng mộ Vân Sinh tiền bối. Chẳng qua người biết chuyện rất ít. Tiền bối, không biết khi Vân Sinh tiền bối còn ở Vân giới có lưu lại sự tích gì không?"

Nói đến sự tích của Vân Sinh tiền nối, chưởng quỹ miễn cưỡng chậm rãi mở đôi mắt đang nửa khép lại, giống như có một tia ánh sáng lướt qua đôi mắt kia.

Trên khuôn mặt không cảm xúc của y dần nở nụ cười: "Vân Sinh tiền bối... A... Đây chính là... Lợi hại...! Không chỉ... Ngăn cản... Ma tộc xâm chiếm... Còn để cho Nhân Ma... dừng chiến... trăm năm... Chẳng qua... sau khi... Vân Sinh tiền bối... phi thăng... Ma tộc... Lại bắt đầu... Kéo nhau trở lại..."

"Nếu... Vân Sinh tiền bối... Còn ở... Vân giới.... Nhất định hoàn bình...!" Mấy chữ cuối cùng, chưởng quỹ nói hết sức chắc chắn, trong mắt là sự mong đợi nhàn nhạt.

Ngu Tri Dao thổi phồng: "Đúng là tiền bối đứng đầu!"

Lạc Vân Dã phụ hòa: "Sự tích anh hùng làm cho người ta phấn chấn như vậy, Vân Sinh tiền bối không hổ là người đứng đầu của Vân giới."

Hai người một xướng một họa, dỗ dành chưởng quỹ Bạch Hạc vui vẻ, không khỏi lại nói những sự tích liên quan đến Vân Sinh tiền bối.

Trừ những sư tích anh hùng liên quan đến hai tộc Nhân Ma, bọn họ còn từ trong miệng chưởng quỹ Bạch Hạc lấy được tình báo bát quái về nhân sĩ duy nhất phi thăng của Vân giới. Nghe nói người này tu luyện Vô Tình đạo, cả đời không có đạo lữ, chỉ chuyên tâm tu thần, năm cuối cùng trong ba ngàn năm được chứng đại đạo sau đó phi thăng.

Nghe cũng biết là một người vô cùng tàn nhẫn với mình.

DTV

Chẳng qua theo lời của chưởng quỹ Bạch Hạc nói, thật ra Vân Sinh tiền bối vô tình cũng có tình. Chỉ là không có cảm xúc đối với tình yêu, nhưng lại có sự thương cảm đối với thế nhân, nếu không vì sao thường xuyên làm cho cuộc chiến giữa Nhân Ma dừng lại.

Lúc ấy Ngu Tri Dao cảm thấy có đạo lý, nhưng sau đó trực giác không khỏi nói cho nàng có lẽ bên trong có ẩn tình?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-99.html.]

Bái quái của vị đại nhân này thực sự nghe cũng không rõ ràng, Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã yên tĩnh chờ thời gian Thiên Bảng công bố, lúc này hai bên vô cùng ăn ý trở về phòng của mình.

Dồn dập mở hết cửa sổ ra, nhìn ra Thiên Bảng tản ra ánh sáng màu vàng rực rỡ chói mắt.

Nhìn cái tên màu xám độc nhất của mình vô số lần, bây giờ Ngu Tri Dao đã hoàn toàn miễn dịch, thậm chí còn có thể thưởng thức khen ngợi tên của mình thật làm người ta hâm mộ ghen tị.

Ngay sau đó một đạo bạch quang rơi vào trong tay nàng. Phòng bên cạnh, Lạc Vân Dã cũng siết chặt một đạo thanh quang.

Ban thưởng tháng tư của Thiên Bảng vẫn phát trong bí mật, đồng thời Thiên Bảng lại công bố thứ hạng còn có công bố tu vi của năm tu sĩ trên Thiên Bảng.

Vào giờ phút này tất cả tu sĩ Nhân tộc quan tâm đến Thiên Bảng đều chăm chú nhìn tờ danh sáng màu vàng sáng lạn kia, muốn nhìn thử xem thiên tài trăm tuổi trở xuống, hai vị Nhân tộc thần bí rốt cuộc là có tu vi gì có thể, đứng hạng nhất và hạng hai, cao hơn Linh Tu?

Màu vàng chói mắt tản ra, chữ trên Thiên Bảng dẫn hiện ra.

Từ dưới đi lên theo thự tự, sau tên sẽ xuất hiện tu vi.

Hạng năm, Phó Nghiêu, Phá Hư Cảnh sơ kỳ.

Hạng bốn, Thời Việt, Phá Hư cảnh trung kỳ.

Hạng ba, Linh Tu, Phá Hư cảnh trung kỳ.

Hạng hai, Lạc Vân Dã, Phá Hư cảnh hậu kỳ.

Hạng nhất, Ngu Tri Dao, Phá Hư cảnh hậu kỳ.

Đám tu sĩ Vân giới nhất thời xôn xao một mảnh.

Mười mấy tuổi, đã có tu vi Phá Hư cảnh hậu kỳ?

Còn không chờ bọn họ tỉnh hồn, Thiên Bảng yên lặng đã lâu, tiếng ầm ầm vang lên khắp Vân giới---

[Khen thưởng tháng thứ tư của Thiên Bảng đã phát vào tay năm vị thiên kiêu. Đến tháng thứ năm, sẽ công bộ phương hướng của tu sĩ trên Thiên Bảng! Mong các tu sĩ Thiên Bảng cố gắng tu luyện, đừng để bị thương trước khi đi vào tiên cung.]

Tin tức mà Thiên Bảng tiết lộ, lại làm cho mọi người Vân giới hoảng sợ.

Công bố phương hướng?

Nếu thật sự công bố phương hướng của tu sĩ Thiên Bảng, tuy nói khó tìm, nhưng cũng dễ dàng hơn chuyện mò kim đáy bể.

Ngu Tri Dao đang vui vẻ cầm khen thưởng:?

Lạc Vân Dã đang có lòng cất kỹ khen thưởng:?

Cái quỷ gì vậy?

Đây là chuyện có tính người mà Thiên Bảng làm sao?
 
Chương 97


Mấy ngày nay Ngu Tri Dao mở cửa sổ, chú ý được chưởng quỹ và tiểu nhị thích nhất là vào lúc sáng sớm đi dưới cây cổ thụ ở sân sau phơi nắng. Bên cạnh chưởng quỹ sẽ đặt cái bàn trên đó chất đầy một ít trái cây, hạch đào vỏ tím và vải sơn trà rất là nhiều.

Hơn nữa, đám người này lại không ăn!

DTV

Vải sơn trà này, lúc ấy Ngu Tri Dao ăn xong thì cảm thấy không đơn giản. Chẳng qua từ đêm hôm đó khách điếm đưa cái mâm đến, nàng cũng chưa từng thấy qua.

Nàng và Lạc Vân Dã đều muốn ăn, bên ngoài lại không có bán, cho nên chụp đầu thảo luận một trận với nhau.

Sáng sớm hôm sau, Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã lần lượt đi ra khỏi phòng, dễ dàng đi xuyên qua đại sảnh đi thẳng đến sân sau rộng rãi.

Chưởng quỹ đang thoải mái nằm trên ghế xích đu làm từ trúc, hơi nheo mắt lại, thần thể hoàn toàn phơi ra dưới ánh nắng mặt trời ấp ám.

Phơi nắng một lát, y lại xoay người, để cho lưng của mình cũng được phơi nắng. Đại khái chính là qua nửa nén nhan lại lật mình một lần, giống như con cá mặn bị chiên hai mặt thật vàng trong nồi.

Bàn đầy trái cây đặt ở bên tay trái của y.

Ngoài ra ba tiểu nhị Yêu tu biến thành nguyên hình, vùi trên ghế, thoải mái tắm nắng.

Lúc này trên mặt chưởng quỹ đang chậm rãi nở nụ cười, bất thình lình thấy Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã, mí mắt chậm rãi giật giật, thứ đang sợ kia giống như thủy triều dâng trào tấn công vào trong đầu u.

Đêm đó nhanh chóng rời đi, y nằm mơ. Còn là mơ "Một thai ba bảo”, cùng với "Nam nhân, ngươi đang đùa với lửa".

Ba bé Hồ ly gọi y là cha, làm cho y sợ tới mức bật dậy, còn ở trong chăn ra một thân mồ hôi.

Hình ảnh kia, cảnh tượng kia, thật sự quá đáng sợ!

Trong cuộc đời làm Yêu dài đằng đằng của mình chưa bao giờ gặp qua chuyện đáng sợ như vậy, cho nên sau đó đều cố ý tránh hai tu sĩ Nhân tộc này.

Mắt thấy Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã đi đến, y có lòng muốn nhắm mắt giả bộ ngủ, nhưng nụ cười mới vừa lộ ra lại không thể lập tức thu hồi lại được.

Hai bên mép miệng vui sướng giương lên.

Ngu Tri Dao sửng sốt một chút.

Nàng cười nói: "Thì ra chưởng quỹ nhìn thấy chúng ta lại vui vẻ như vậy?"

Chưởng quỹ: "..."

Không! Không vui!

"Chưởng quỹ, ta muốn hỏi thử, vải sơn trà và hạch đạo vỏ tím ở chỗ ngài mua ở chỗ nào vậy?"

Chưởng quỹ: "..."

Vải sơn trà, hạch đào vỏ tím là cái thứ gì, không có học thức.

Y chậm rãi liếc mắt, thiếu chút nữa lật cả con ngươi, thân thể cũng hơi co quắp

Lạc Vân Dã vội vàng tiến lên cho y một tấm phù triện, mới làm cho Chưởng quỹ kịp thời tỉnh lại.

Con ngươi bị lật của chưởng quỹ có chút đau, sau khi y chậm rãi ho khan hai tiếng, lúng túng đến mặt đỏ rần. Cúi đầu nói cảm ơn với Lạc Vân Dã, vội vàng nói chuyện khác, giơ tay lên chỉ vào vải sơn trà: "Cái này kêu là... Yêu sâm quả."

Lại từ từ chỉ vào hạch đào vỏ tím: "Đại hồ đào... của Yêu vực!"

Chưởng quỹ đang muốn châm chọc Ngu Tri Dao không có học thức, ai ngờ Ngu Tri Dao lại thoải mái gật đầu: "Ừ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-97.html.]

Tiếp đó thái độ vô cùng tốt hỏi: "Nơi nào có thể mua được?"

"Đại hồ đào... Yêu vực... Sinh sản... ở Nhạn Thành..." Chưởng quỹ nói xong, lại dùng ngón tay chỉ vào mình: "Yêu sâm quả... Ta trồng..."

"Ngài chưởng quỹ có bán Yêu sâm quả không?" Ngu Tri Dao hỏi.

"Không bán... Không bán..." Chưởng quỹ chậm rãi nhắm mắt lại: "Hôm nay... Vì cảm ơn... Sẽ đưa cho... Các ngươi..."

"Quá tốt! Cảm ơn chưởng quỹ! Ngài thật là một chưởng quỹ tốt nhất mà ta thấy!" Ngu Tri Dao thuận miệng khen ngợi, từ trên bàn nhỏ lấy mấy món ngon đến chỗ mình.

Lạc Vân Dã thì từ trong nhẫn trữ vật lấy ra hai cái ghế dài.

Tốt nhất ư? Chưởng quỹ tốt nhất!

Chưởng quỹ được khen có chút muốn giương cánh.

Không được phải nhịn! Phải cảnh giác lời ngon tiếng ngọt của tu sĩ Nhân tộc xảo quyệt.

Chưởng quỹ vừa vui vẻ, vừa âm thầm cảnh giác.

Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã nằm trên ghế dài, vui vẻ tắm nắng, cắn vải sơn trà nhẹ nhàng mát mẻ ngọt ngào.

Một người một trái, rất nhanh đã hết.

Ngu Tri Dao còn thèm ăn nữa, con ngươi hơi chuyển động, quay đầu nhìn chưởng quỹ nằm cách đó không xa: "Chưởng quỹ, có muốn ta kế cho ngài nghe câu chuyện truyền kỳ về Yêu tộc lợi hại của quê hương ta không?"

Chưởng quỹ cảnh giác hơi nhíu mày.

Quả nhiên đến rồi!

Tu sĩ Nhân tộc xảo quyệt!

"Ngươi kể."

Trong lòng chưởng quỹ hơi hừ một tiếng, chuyện bên trong Yêu tộc, không có người nào rõ ràng hơn y.

Ngu Tri Dao suy nghĩ một phen, cầm lấy một quả vải sơn trà, mở miệng nói: "Câu chuyện Yêu tộc của quê hương ta là đến từ một tác giả tên là Ngô Thừa Ân. Câu chuyển kể về một con khỉ sinh ra trong tảng đá..."

Vốn dĩ chưởng quỹ còn muốn nói sao Hầu tộc có thể chui ra từ đá, chẳng qua còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, đã bị nội dung câu chuyện của Ngu Tri Dao câu mất tinh thần.

Giờ phút này chưởng quỹ cô độc nghe tập trung đến mức mắt cũng không nháy.

Ngu Tri Dao đọc vô số tiểu thuyết, tất nhiên biết từ chỗ nào dừng lại câu chuyện sẽ làm cho người ta muốn biết tình tiết ở phía sau.

Vì vậy cuối cùng nàng nói:"Kim giác đại vương bắt sư phụ đi, hắn có một bảo bối hồ lô, có thể niệm chú thu người vào bên trong... Đại khái giống như là --- chưởng quỹ, ta gọi ngươi một tiếng ngươi dám đáp không? Ngài không đáp lại chính là bình yên vô sự. Nhưng nếu như đáp lời sẽ bị thu vào hồ lô, ba khắc sau sẽ biến thành nước!”

“Nói thì chậm xảy ra thì nhanh, hầu tử sinh ra từ đá kia tay cầm gậy Như Ý tìm được đến chỗ này, muốn cứu sư phụ ra, đúng lúc gặp phải Kim giác đại vương. Sau đó Kim giác đại vương cầm hồ lô đọc thần chú với thạch hầu tử--- thạch hầu tử, ta gọi ngươi một tiếng, ngươi dám đáp không?"

Chỗ cao trào, hơi dừng lại.

Chưởng quỹ Bạch Hạc hơi mở to đôi mặt hẹp dài, ba yêu tu hóa thành hình người khác cũng đã sớm dựng lỗ tai lặng lẽ nghe lén.

"Sau đó thì sao...? Thạch hầu tử... Đáp lời không...? Có bị thu vào... Trong hồ lô... Không?" Chưởng quỹ Bạch Hạc thấy Ngu Tri Dao không kể nữa, gấp đến mức liên tiếp hỏi ba câu hỏi, câu bốn chữ cũng xuất hiện.

Ngu Tri Dao chậm chạp uống một ngụm trà xanh, nói: "Ngày mai rồi kể tiếp, cũng sắp qua giờ Tỵ rồi, khách điếm muốn mở cửa."

*
 
Chương 100


Tháng năm nói muốn vạch trận phương hướng của tu sĩ Thiên Bảng, ngoài miệng còn giả mù sương khích lệ cố gắng tu luyện, không cần phải bị thương trước khi vào Tiên cung.

Nhưng trên thực tế chuyện nó làm chính là chuyện để cho bọn họ bị đuổi g.i.ế.c đó!

Tháng sau là phương hướng, vậy tháng sau nữa là cái gì? Vị trí cụ thể?

Đột nhiên trong lòng Ngu Tri Dao dâng lên sợ hãi, nàng cảm thấy mình không thể ở lại trấn Bạch Hạc này nữa. Một khi trấn Bạch Hạc này bị Thiên Bảng công bố ra, sẽ gặp liên lụy, nếu có người cố ý bao vây thì càng nguy hiểm hơn.

Trái lại tu sĩ Nhân tộc không cần lo, nhưng nếu Ma tộc cố ý đến, chỉ cần một ngày thôn trấn Bạch Hạc nho nhỏ này cũng bị tiêu diệt toàn bộ.

Ngu Tri Dao quyết định nói đi là đi, nhanh chóng rời đi trấn Bạch Hạc dưỡng lão này.

Nàng nhanh chóng đi ra cửa phòng, Lạc Vân Dã ở phòng bên cạnh cũng mở cửa phòng ra, hai người đối mặt.

"Tiểu Vân."

"Tiểu Ngư."

Hai người đồng thanh mở miệng gọi tên đối phương.

Tiếp đó hai người lại đồng thanh---

"Ta có chuyện muốn nói với ngươi."

"Ngươi nói trước!"

Ngu Tri Dao: "..."

Lạc Vân Dã: "..."

Cuối cùng hai người quyết định vào phòng ngồi xuống lại nói.

Lạc Vân Dã ngồi đối diện nàng, Ngu Tri Dao rót hai ly trà, đưa tới một ly, giống như vô tình thăm dò: "Tiểu Vân, ngươi có cảm thấy chúng ta ở trấn Bạch Hạc này có hơi lâu không?"

Lạc Vân Dã cố làm ra vẻ trầm tư, hình như suy nghĩ trong chốc lát mới gật đầu: "Tiểu Ngư, ta cũng cảm thấy hơi lâu."

Ngu Tri Dao vuốt ve ly trà màu trắng, nhíu mày: "Ừ. Tùy trấn Bạch Hạc này tốt, nhưng lại không thể làm chậm hành trình đến phía Đông của chúng ta. Tiểu Vân, ngươi cảm thấy lúc nào chúng ta lại tiếp tục hành trình đi về phía Đông mới tốt?"

Lạc Vân Dã bưng ly trà sứ màu trắng uống một ngụm trà, thuận miệng nói: "Ta cảm thấy lựa ngày không bằng gặp ngày."

Ngu Tri Dao đang suy nghĩ làm thế nào để lôi kéo Lạc Vân Dã rời đi nhanh chóng:?

Đây là đồng bạn thần tiên ăn ý gì!

Từng câu đều chạm vào đáy lòng của nàng.

Tiểu Vân là tiểu tiên nam đi?

Ngu Tri Dao nhịn sự kích động trong lòng xuống, lạnh nhạt gật đầu nói: "Được, tối nay chúng ta ngủ một giấc thật ngon, sáng sớm hôm sau tạm biệt chưởng quỹ xong, lên đường tiếp tục đi về phía Đông."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-100.html.]

Lạc Vân Dã còn đang chuấn bị thăm dò thêm mấy vòng:!

DTV

Đây là đồng bạn thần tiên dễ nói chuyện gì vậy!

Từng câu đều chạm vào trái tim của hắn.

Tiểu Ngư là tiên nữ đi?

Ngay khi Thiên Bảng công bố tháng sau công bố tin tức về phương hướng, Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã đã lập tức có suy nghĩ muốn rời đi.

Nhưng đoạn thời gian này sống quá tốt, hai bên đều có chút chột dạ đã che dấu tu vi, trước đó vì muốn thuyết phục đồng bạn rời đi mà đã chuẩn bị thăm dò đánh giằng co, sau đó sẽ khuyên đối phương rời đi.

Không ngờ đối phương lại hợp tâm ý với mình như vậy!

Đây là đồng bạn linh hồn trời ban gì vậy!

Hai người nhìn nhau, ánh mắt ngày càng khác, thậm chí Ngu Tri Dao cảm thấy trong tương lai nàng có thể dẫn Lạc Vân Dã trở về Vô Tình phong của bọn họ, cũng nhau làm cá mặn dưỡng lão.

Lạc Vân Dã thì suy nghĩ làm thế nào bảo vệ Ngu Tri Dao thật tốt, lại tìm cách để nàng nhanh chóng tăng tu vi, như vậy mới có thể làm đồng bạn tu luyện thật lâu dài trong Vân giới.

Hai bên nhìn nhau trong chốc lát, Ngu Tri Dao mỉm cười, tay cầm ly sứ màu trắng nói: "Tiểu Vân, mới vừa rồi ngươi tìm ta có chuyện gì?"

Lạc Vân Dã hết sức bình tĩnh không nhanh không chậm nói: "Ta cũng cảm thấy ở trấn Bạch Hạc hơi lâu, cho nên muốn hỏi Tiểu Ngư ngươi, còn muốn ở trấn Bạch Hạc đến lúc nào?"

Ngu Tri Dao:!

Bọn họ lại có thể ăn ý muốn rời đi trấn Bạch Hạc như vậy!

Trải qua liên tiếp chuyện vô tình gặp được khi ở trấn Thanh Châu, cùng với có kế hoạch đi về phía Đông trùng với nhau, bây giờ Ngu Tri Dao cảm thấy mình và Lạc Vân Dã ăn ý đã không cần dùng ngôn ngữ giải thích, chính là trình độ hết sức hợp thức hóa.

Ngu Tri Dao không nhịn được cảm khái trong lòng.

Cõi đời này có mấy người có thể gặp được bản lữ linh hồn phù hợp với mình... Không phải, là đồng bạn phù hợp với mình.

Có lẽ ánh mắt của Ngu Tri Dao quá mức nóng bỏng, ngoài mặt Lạc Vân Dã rất bình tĩnh, trong lòng càng chột dạ một chút.

Hắn vội vàng tằng hắng nói: "Tiểu Ngư, nếu không có chuyện cần làm, sớm đi ngủ thôi, ngày mai chúng ta cần phải lên đường."

Ngu Tri Dao chớp chớp đôi mắt hạnh, gần đầu ừ ừ, thử thăm dò nói: "Tiểu Vân, sau này nếu ta có chỗ dung thân rồi, ngươi có muốn đi cùng với ta không?"

Lạc Vân Dã nghe được lời này thì cười một cái, lúc ngẩng mặt lên đôi mắt sáng lạn giống như ngôi sao chớp lóe trên bầu trời: "Tiểu Ngư, ta chỉ muốn ở chung một chỗ với ngươi."

Ngu Tri Dao:?

Nếu không phải nàng nhìn ra được trong mặt Tiểu Vân là sự kiên định muốn đi theo nàng như đồng bạn, nàng cũng sắp cho rằng hắn đang tỏ tình với mình.

Chẳng qua tại sao một lời đầy bình thường, nhưng lại từ miệng Tiểu Vân nói lại có mùi vị tỏ tình?

Chẳng lẽ là vì nguyên nhân "Không cần, ta biết" lúc đầu ở thôn Đồ Long, Tiểu Vân từ chối đề nghị nàng mua tiểu thuyết cho hắn học theo đuổi bạn lữ...

Giỏi lắm, đúng là biết thật!

Đáng ghét, thiếu chút nữa để cho hắn trêu chọc thành công rồi!
 
Chương 98


Nàng cắn vải sơn trả cuối cùng, cảm thán nói: "Chưởng quỹ, Yêu sâm quả ngài trồng thật sự ăn rất ngon, không biết ngày mai ta và đồng bạn còn có lộc ăn hay không?"

Chưởng quỹ: "..."

Y biết mà! Tu sĩ Nhân tộc giảo hoạt!

Chưởng quỹ chậm rãi ngồi dậy, chuẩn bị đi tới sân trước mở cửa kinh doanh, y nghiêm mặt nói: "Ngài mai... Có... Yêu sâm quả... Vẫn ở chỗ này... Kể chuyện...!"

"Ừ ừ." Ngu Tri Dao cười gật đầu.

Chưởng quỹ Bạch Hạc và ba tiểu nhị Yêu tu quyến luyến rời đi, lúc làm việc còn suy nghĩ thạch hầu tử có đáp lại hay không.

Đợi mấy bóng người đi mất, Ngu Tri Dao lại nằm xuống, than thở: "Ăn trái cây nhà chưởng quỹ thật không dễ dàng."

Bên cạnh vang lên tiếng trầm tư của Lạc Vân Dã: "Cho nên Tiểu Ngư, con thạch hầu kia có đáp lại hay không?"

Ngu Tri Dao: "..."

Liên qua đến vấn đề rốt cuộc thạch hầu tử có đáp lại hay không, chưởng quỹ chưa từng nghe qua câu chuyện này, đêm đó đã bị ảnh hưởng đến giấc ngủ.

Thậm chí hôm sau chưởng quỹ cũng không lười biếng ngủ gật, ở trước qầy giống như nghiện gọi đám tiểu nhị---

"Con lười... Ta kêu ngươi... Một tiếng... Ngươi dám đáp lại... không?"

Con lười cũng suy nghĩ vấn đề này đến ngủ mất không có phản ứng.

"Con nhím...Ta kêu ngươi... Một tiếng... Ngươi dám đáp lại... không?"

Tiểu nhị con nhím vô cùng nhát gan lắc đầu một cái.

Phản ứng này làm cho cho chưởng quỹ nhíu mày lại, chống trán, trầm tư suy nghĩ, rốt cuộc là đáp lời hay không đáp lời?

Mọi người ở lầu một khách điếm đều không hiểu gì hết.

Lầu hai phòng số bảy, Ngu Tri Dao hơi nhíu mày. Sau khi nàng ăn quá nhiều Yêu sâm quả, lại cảm giác được bên trong đan điền từ từ ngưng tụ linh khí, đang hơi đánh vào vách ngăn tu vi của mình.

Lần trước ăn ít Yêu sâm quả cũng không có quá nhiều cảm giác, chỉ mơ hồ cảm thấy vật này không đơn giản.

Lần này Ngu Tri Dao ăn nhiều, linh khí khổng lộ hội tụ bên trong đan điền, hiệu quả gấp mười gấp trăm lần hấp thụ linh thạch bình thường.

Bảo bối nhanh chóng tăng trưởng linh khí này, ở Vân Kiếm phái Ngu Tri Dao chưa từng thấy qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-98.html.]

Trong các tông môn Nhân tộc cũng không có vật này, vậy một khách điếm dưỡng lão của Yêu tu bên trong trấn Bạch Hạc nhỏ bình thường sao lại có?

Rốt cuộc chưởng quỹ của khách điếm Bạch Hạc này có lai lịch gì?

Sau khi Lạc Vân Dã từ chỗ Ngu Tri Dao biết được nội dung phía sau của câu chuyện cũng cảm nhận có một cổ linh khí bốc lên từ đan điền, hơn nữa cổ linh khí này không ngừng đành vào vách ngăn tu vi.

Nhưng vẫn không đủ.

DTV

Còn cần rất nhiều linh khí mới có thể đột phá.

Hai người đều biết vật này lợi hại, Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã bắt đầu chụm đầu bàn bạc.

Cơ hội đột phá trân quý như vậy có thể gặp mà không thể cầu, hai bên đều quyết định cầu giàu sang trong nguy hiểm, nếu như cảm thấy không đúng, lập tức lấy truyền tống phù truyền tống ngẫu nhiên trong năm mươi dặm.

Ngày hôm sau, chưởng quỹ Bạch Hạc hài lòng nghe được kết cục câu chuyện của thạch hầu tử và Kim giác đại vương, cho bọn họ một ít Yêu sâm quả.

Hai người bình tĩnh ăn trái cây, bình tĩnh âm thầm tu luyện.

Hai người Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã thau phiên nhau kể chuyện cho chưởng quỹ Bạch Hạc, đến ngày thứ mười, chưởng quỹ Bạch Hạc không lấy Yêu sâm quả nữa.

Cuối cùng, lúc Ngu Tri Dao nhìn vào mắt y có chút ý tìm kiếm, chưởng quỹ Bạch Hạc hơi có chút ý vị thâm trường nói: "Người... Trẻ tuổi... Đừng... Tham nhiều... Mất thăng bằng..."

Chỉ cái nhìn này, Ngu Tri Dao lập tức cảm giác mình đã sớm bị nhìn thấu. Nàng không dùng phù truyền tống ngẫu nhiên, mà đứng lên cung kính làm đại lễ: "Đa tạ tiền bối dạy bảo.”

Lạc Vân Dã cũng đi theo cung kính làm đại lễ.

Chưởng quỹ Bạch Hạc chậm rãi phất tay một cái, để cho bọn họ rời đi, sau đó lập tức nằm xuống nhắm mắt lại phơi nắng.

Đám người đi xa, y mới chậm rãi lẩm bẩm: "Trẻ con... Nhân tộc... Bây giờ... Thật là biết chơi. Còn ẩn giấu... Tu vi... Bịa chuyện... Tới... Lừa gạt trái cây..."

Sau khi Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã liên tiếp ăn mười ngày Yêu sâm quả, rốt cuộc linh khí tích tụ đủ, hai người đột phá đến tu vi Hư Cảnh hậu kỷ.

Bởi vì để tốt cho việc ngụy trạng, Ngu Tri Dao dùng bảo bối của mình biến tu vi lộ ra bên ngoài là Khai Thiên Cảnh sơ kỳ. Lạc Vân Dã thì vì đột phá, sau khi lấy được Cổ Phù Bút tu vi lộ ra bên ngoài rơi xuống Trúc cơ, lúc này lại khôi phục đến Khai Thiên cảnh sơ kỳ.

Hai người ngụy trang thành Trúc cơ thật lòng chân thành vui mừng rốt cuộc đối phương đột phá đến Khai Thiên cảnh, chính thức bước vào con đường tu tiên.

Ngu Tri Dao cảm thán nói: "Tiểu Vân, ngươi thật lợi hại! Chúc mừng ngươi rốt cuộc cũng bước lên con đường tu tiên!"

Lạc Vân Dã cười, con ngươi đen nhánh giống như đang phát sáng: "Tiểu Ngư, ngươi cũng vậy, đường tu tiên dài đằng đẵng, chúng ta cùng đi."

Lời này giống như tuyên ngôn cho tình bạn còn cứng hơn sắt, làm cho Ngu Tri Dao gật đầu liên tục, vẫy tay vô cùng hào khí nói: "Được, cùng đi! Đạp bể Thiên Nhân cảnh, hướng đến Phi thăng!"

Lạc Vân Dã cười một tiếng, vì ăn mừng Ngu Tri Dao đột phá tu vi, đặc biệt bóc một mâm tràn đầy hạch đào cho nàng, để cho nàng ăn dần.

Trước đó Ngu Tri Dao len lén đi đến phòng bếp khách điếm làm một phần súp tôm chưng trứng cho Lạc Vân Dã, bây giờ cũng vội vàng xuống lầu bưng lên.*
 
Chương 101


Đêm nay Ngu Tri Dao thiếu chút nữa bị trêu chọc thành công ngủ rất say, sau khi Ngu Tri Dao biết Lạc Vân Dã có bản lĩnh há miệng là nói ra câu có vị tỏ tình, lập tức quyết định âm thầm cảnh giác loại công kích này của hắn.

Sáng sớm hai người thu dọn hành lý thỏa đáng, nhẹ nhàng đi đến sân sau, thăm chưởng quỹ Bạch Hạc đang nằm tắm nắng trên xích đu.

"Tiền bối, tông môn có việc gấp truyền tin bảo chúng ta nhanh chóng trở về. Hôm nay ta và đồng bạn đặc biệt tới tạm biệt ngài, đa tạ tiền bối thời gian qua đã chỉ điểm và chăm sóc chúng ta." Ngu Tri Dao đi lên trả chìa khóa, cung kính hành lễ nói.

Bên cạnh Lạc Vân Dã hành lễ theo: "Đa tạ tiền bối. Ngày sau nếu có cơ hội, ta và đồng bạn còn sẽ trở về thăm tiền bối."

"Nhanh... đi... Nhanh... đi đi." Chưởng quỹ Bạch Hạc khép hờ mắt, ngủ trên ghế xích đu, chậm rãi nâng tay lên dùng sức vẫy hai cái

Ngu Tri Dao biết chưởng quỹ có tật xấu khẩu thị tâm phi không được tự nhiên, nhét thạch hầu tử do Lạc Vân Dã dựa vào bản vẽ của nàng dùng hắc ngọc khắc thành, "Tiền bối, một lát nữa chúng ta sẽ đi, cái này là tâm ý của ta và đồng bạn, để lại cho ngài làm kỷ niệm."

Chưởng quỹ Bạch Hạc cảm nhận được một mảnh lạnh lẽo trong lòng bàn tay, chậm rãi mở mắt ra, hơi nghiêng đầu liếc nhìn thạch hầu tử đen nhánh. Trầm từ trong chốc lát, sau đó chậm rãi từ trong tay áo ném ra hai cái túi.

"Bên trong... Là... Yêu sâm quả... và Đại hồ đào... Yêu vực..." Chưởng quỹ Bạch Hạc chậm rãi nói, "Ăn...Yêu sâm quả... Sau khi đột phá... Hiệu quả không lớn... Các ngươi... Có thể trao đổi... Thứ khác..."

Ngu Tri Dao không khách khí nhận lấy hai cái túi, cười híp mắt nói: "Cảm ơn tiền nối."

Chưởng quỹ Bạch Hạc hừ một tiếng, chậm cháp khoát tay nói: "Đi... Đi... Đi...! Đều ăn... Hết... Trái cây... Của ta...!"

"Trái cây của chưởng quỹ ăn ngon, là trái cây ngon nhất mà ta được ăn, có lẽ tiên quả trong truyền thuyết cũng chỉ được vậy mà thôi." Ngu Tri Dao bắt đầu mãnh liệt khen ngợi.

Lạc Vân Dã cũng theo đó phụ họa: "Vãn bối ở qua rất nhiều khách điếm, không có khách điếm nào là có lượng người muốn trở lại ở như khách điếm Bạch Hạc. Không hổ là khách điếm Bạch Hạc do ngài quản lý. Trái cây chính là phần độc nhất vô nhị, ăn vào làm cho người ta nhớ mãi không quên."

Chưởng quỹ càng nghe càng thoải mái, vô cùng kiêu ngạo, bị bọn họ thổi phồng đến mức muốn giương cánh.

Tâm trạng của chưởng quỹ rất tốt, trái cây bày đầy tràn trên bàn cũng bị Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã thuận thế lấy đi, chỉ còn lại một cái bàn trơ trụi.

Đợi đến khi khách điếm mở cửa, hai người vơ vét xong cuối cùng cũng rời đi.

Chưởng quỹ ở trước quầy chống trán lim dim, đang lúc nửa mê nửa tỉnh mới hừ một tiếng---

Hai tiểu bối Nhân tộc xảo quyết tham ăn, nhìn tu vi, nhìn tuổi, có lẽ chính là hai tu sĩ Nhân tộc thần bí trên Thiên Bảng.

Trong miệng không có một câu nào là thật, thật đúng là Nhân tộc thú vị.

Chưởng quỹ là con Bạch Hạc cô độc sống hơn ba nghìn năm, là một người yêu thích hòa bình. Trong ngày thường lười biếng, thỉnh thoảng tiện tay chiếu cổ tiểu bối, đối với hai tiểu bối Ngu Tri Dao và Lạc Vân Dã xuất chúng còn có chút làm cho người ta vui vẻ, là vui vẻ bị chiếm tiện nghi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me - https://monkeyd.me/vo-cong-phe-vat-tro-thanh-de-nhat-thien-bang/chuong-101.html.]

Chưởng quỹ Bạch Hạc lắc đầu, y chậm rãi mò dưới quầy lấy ra một tấm vải, lau lau thạch hầu tử điêu khắc từ hắc ngọc mà hai người tặng, lau đến khi mặt ngoài sáng bóng.

Chưởng quỹ bỏ miếng vải xuống, chậm rãi xoay người, đặt trên kệ gỗ thật cao phía sau quầy, là một vị trí vô cùng nổi bậc.

DTV

Hai người bước ra khỏi khách điếm Bạch Hạc, trên đường đi ra khỏi trấn Bạch Hạc, Ngu Tri Dao không nhịn được cười nói: "Thì ra Bạch Hạc tiền bối đã sớm chuẩn bị quà rời đi cho chúng ta."

Nàng ném Lạc Vân Dã một cái túi màu đen: "Trong này đều là Yêu sâm quả."

Ngu Tri Dao lại ước lượng cái túi trong tay mình, cười cong mắt: "Trong này đều là hạch đào vỏ tím!"

"Nghe đồn tiền bối Yêu tộc tình tình ôn hòa, nhiệt tình giúp đỡ mọi người. xem ra là không nói ngoa." Lạc Vân Dã lấy ra ba quả trái cây từ trong túi đưa cho Ngu Tri Dao: "Tiền bối nói sau khi đột phá có hiệu quả không lớn. Tiểu Ngư, chúng ta dùng trái cây còn dư lại đi Nhạn thành đổi những vật khác để tăng trưởng linh khí?"

Ngu Tri Dao gật đầu.

Sau đó khéo léo từ chối trái cây hắn đưa.

Con ngươi đen nhánh của nàng hơi lưu chuyển, Tiểu Vân nói không sai, những Yên sâm quả này vừa vặn có thể dùng đổi những vật tăng trưởng linh khí khác, để cho Tiểu Vân có thể nhanh chóng tu luyện nâng cao tu vi.

Lạc Vân Dã thấy nàng từ chối, cho là nàng nghe được lời của hắn, muốn đến Nhạn thành đổi những vật có hiệu quả tăng trưởng linh khí cho mình.

Hắn cười lại bỏ Yêu sâm quả vào trong túi, liếc nhìn số lượng Yêu sâm quả trong túi, tính toán giá trị đại khái, định đến lúc đến Nhạn thành tìm nơi giao dịch đổi được vật thích hợp tăng tu vi cho Tiểu Như.

Hai người đi dọc theo con đường ra khỏi trấn Bạch Hạc, tiến về núi sâu trước mặt.

Từ trấn Bạch Hạc đến Nhạn thành, còn phải đi qua ba ngọn núi, mới có thể đến tòa Nhạn thành nồi tiếng gần xa Vân giới.

Hai ngọn núi trước mắt chính là núi sâu bình thường, núi rừng xanh tươi um tùm, nước suối chảy róc rách, phần lớn đều là dã thú bình thường, chỉ có một ít Yêu thú tu vi yếu ớt qua lại.

Mà ngọn núi cuối cùng, lại hoàn toàn khác biệt với hai ngọn núi bình thường trước mặt này, nó là một ngọn núi đặc biệt nhất trong cảnh nội Yêu tộc.

Núi này có tên là Huyễn sơn.

Theo lời đồn, người tiến vào Huyễn sơn, sẽ đi vào ảo cảnh vô cùng tuyệt vời, có thể thấy được dục vọng cất giấu tự tận đáy lòng của lòng người. Thỉnh thoảng trong ảo cảnh cũng có thể thấy được một ít người muốn đại thành nguyện vọng, sau đó ở trong ảo cảnh thực hiện nó.

Bởi vì nhận thức quá mức tuyệt vời, cho nên Huyễn sơn còn được tu sĩ Vân giới gọi là--- Mỹ Mộng sơn.

Đi qua núi này, giống như mơ một giấc mộng đẹp.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom