Dịch Bạch Đạo Sư

Chương 481: Khánh Hậu Thưa Kiện.


Những tên lính vào vai khách làng chơi dẫn Nguyệt Hằng vào trong căn chòi và làm việc mà ai cũng biết đó là việc gì . Mọi chuyện rất rõ ràng, ăn bánh thì trả tiền, hưởng thụ mỹ nữ xinh đẹp với một số tiền hợp lý. Hai tên khách làng chơi lần đầu tiên trong đời được hưởng thụ một mỹ nữ xinh đẹp như vậy thì trong lòng rất là thích thú, bọn chúng say mê tận hưởng đắm đuối trong niềm hoan lạc. Và sau khi đã hoan lạc no nê, chúng bắt đầu thực hiện theo mệnh lệnh của tên hộ vệ là đi đồn thổi thông tin này khắp nơi. những người khách làng chơi khác nghe được tin đồn cũng muốn được thưởng thức thử lục phu nhân của trưởng Quân y ra làm sao, cũng tới tìm Nguyệt Hằng mà sử dụng dịch vụ. Còn về Nguyệt Hằng, sau khi được tên hộ vệ hướng nghiệp cẩn thận như vậy cũng đã dần quen công việc, nàng đã thả mặc cuộc đời nàng vào vòng xoáy bùn đen rồi. Với nhan sắc xinh đẹp của mình , rất nhiều khách làng chơi đã tìm tới hưởng thụ , sau khi hoan lạc lại về khoe khoang chiến tích của mình. Những tin đồn cứ thế lan truyền đi khắp nơi , đến độ dường như cả trấn ai cũng biết , và rồi tin đồn đấy cũng tới tai một kẻ mà ai cũng biết đó là ai. Trưởng Quân y phẫn nộ lắm, hắn ta không chịu được liền một mạch chạy tới phủ của trưởng trấn Nông Văn Rau để khiếu kiện. Trưởng trấn thấy Khánh Hậu tới gặp mình thì ngạc nhiên , nhìn hắn mà ôn tồn hỏi .

- "Quân y, ngươi tới đây tìm ta có chuyện gì ? Mau nói rõ ta nghe"

Khánh Hậu cúi đầu thi lễ ,hai tay dâng một tờ đơn kiện lên trước mà nói .

- "bẩm trưởng trấn Đại Nhân, thuộc hạ tới đây kiện một kẻ đã đi đoạt vợ người khác, làm ra những chuyện vô cùng đồi bại khiến cho trấn này bị ảnh hưởng không tốt. Thuộc hạ kính mong đại nhân đòi lại công bằng cho người bị hại , và trừng phạt kẻ có tội"

Nói xong thì dâng tờ đơn kiện trên tay lên . Trưởng trấn thấy tờ đơn thì ra hiệu, lập tức người hầu tới đem tờ đơn cho trưởng trấn, ông ta nhẹ nhàng mở tờ đơn ra và đọc những dòng chữ viết trong đó. Bên trong tờ đơn khiếu kiện của mình, Khánh Hậu đã buông ra hàng loạt cáo buộc tên hộ vệ mặt móm đã vi phạm đạo đức và thuần phong mỹ tục, đồng thời cầu xin trưởng trấn lấy lại công bằng cho mình . Trưởng trấn đọc tờ đơn thì phiền não thở dài một tiếng , phẩy tay ra lệnh.

- " người đâu, mau triệu tên hộ vệ ấy đến đây ngay cho ta."

Mệnh lệnh được đưa ra, lập tức có người đi thi hành, báo thông tin triệu tập đến tên hộ vệ mặt móm. Rất nhanh chóng, tên hộ vệ cũng có mặt tại nơi mà trưởng trấn xử án. Khi có mặt đầy đủ, lúc này trưởng trấn nghiêm giọng hỏi .

- " này cái tên kia, ngươi có biết hôm nay ta gọi ngươi tới đây có chuyện gì không?"

Tên hộ vệ nhìn thấy Khánh Hậu thì đã biết rõ mọi việc trong lòng, nhưng khuôn mặt vẫn giả vờ ngơ ngác mà lắc đầu nói.

- " bẩm đại nhân , thuộc hạ thật sự không biết có chuyện gì, xin đại nhân nói rõ."

Trưởng trấn khuôn mặt chán nản, hướng Khánh Hậu ra lệnh.

- "được rồi , ngươi hãy nói lại những lời của ngươi một lần nữa đi. "

Được trưởng trấn cho phép, Khánh Hậu lập tức đưa ra một loạt cáo buộc tố cáo tên hộ vệ mặt móm đã hủy hoại cuộc đời vợ mình, đã giật nguyệt Hằng ra khỏi tay của hắn. Những cáo buộc ấy đều là những tội trạng nặng nề, thế nhưng tên hộ vệ không hề run sợ, hắn cười nhạt một tiếng mà bảo.

- " Trưởng Quân y Đại Nhân, ngài cáo buộc ta thì nhiều tội quá , nhưng mà có tội nào có thể đem ra bằng chứng xác thực được không ? Nếu như có bằng chứng buộc tội, ta chấp nhận chịu hình phạt theo luật định . Còn không có bằng chứng, ta sẽ kiện ngược ngài lại tội vu khống ta."

Khánh Hậu hự lên một tiếng tức giận , mắt đỏ ngầu , nhưng không biết làm gì bây giờ . Quả thật những cáo buộc của hắn đều chỉ là bằng mồm, không có được chút bằng chứng nào thuyết phục cả. Trưởng trấn lúc này nhìn cả hai tên với thái độ không vui, hắn hừ lên một tiếng .



- "Hai người các ngươi đều là thuộc hạ dưới quyền của ta, nắm những vị trí quan trọng trong quân . Vậy mà các ngươi như chó với mèo cắn nhau suốt ngày, không nghĩ đến ta sẽ ưu phiền sao?"

Đôi mắt của trưởng trấn nheo lại , khuôn mặt nhăn nhó, cảm thấy rất không hài lòng với những chuyện đã qua. Ông ta lúc này nhìn về tên hộ vệ, lườm mắt mà nói.

- " Ngươi là một nhân tài hiếm có của trấn. Ta biết rằng hiện tại cái trấn nhỏ bé này không thể có quá nhiều người tài giỏi, vì vậy ta luôn trân trọng những tài năng mà ta có. Thế nên ta đã ưu ái cho ngươi nắm giữ chức hộ vệ, đặc quyền được ở bên cạnh ta nắm giữ quân đội trong tay. Chức vụ của người không hề nhỏ, trách nhiệm nặng nề, lẽ ra ngươi phải dành toàn tâm toàn ý cho chức vụ của mình mới đúng . Vậy mà ngươi lại dành thời gian đi làm những chuyện không phải phận sự của mình, như vậy có nên không?"

Tên hộ vệ nghe vậy thì thoáng sợ hãi trong lòng, vội cúi đầu nói.

- " Thưa trưởng trấn Đại Nhân . Thuộc hạ biết rằng đại nhân đã ban ân điển cho thuộc hạ , nên thuộc hạ ngày đêm chăm lo công việc chưa một lần chểnh mảng. Thuộc hạ nguyện sẽ làm tròn bất cứ nhiệm vụ nào trưởng trấn giao cho, quyết không thất bại ,xin trưởng trấn cứ yên tâm."

Những lời ngọt ngào hứa hẹn thì ai mà chẳng nói ra được, quan trọng là có làm được hay không mà thôi. Tên hộ vệ mồm mép dẻo ngọt như vậy nhưng không làm trưởng trấn yên tâm, mà ông nheo mắt nhìn tên hộ vệ cảm thấy rất không hài lòng, ông ta lại nói tiếp.

- " Ta biết rằng ngươi từ trước đến giờ vẫn chưa hề thất bại trong bất cứ nhiệm vụ nào, nhưng những nhiệm vụ ấy đều là nhiệm vụ dễ dàng. Nếu một lúc nào đó nhiệm vụ khó khăn tới mà ngươi lại không toàn tâm toàn ý, sợ rằng là sẽ thất bại. Nếu ngươi cảm thấy còn nắm giữ được chức vụ này thì ta sẽ để ngươi tiếp tục , còn nếu như ngươi đã cảm thấy không toàn tâm toàn ý vào chức vụ này thì để ta đi kiếm người khác. Ta không nhất định cứ phải giữ ngươi bên cạnh làm gì cho mệt, chức vụ của ngươi có đầy người đang thèm muốn, thay thế cũng nhanh thôi, ngươi nói có phải không?"

Chức vụ hộ vệ không phải là chức vụ nhỏ , phải khó khăn lắm mới có thể leo lên được vị trí này. Nay nghe trưởng trấn nói sẽ phế chức vụ thì tên hộ vệ mặt móm sợ hãi, hắn vội quỳ sụp xuống vái đầu mà cầu xin .

- "thưa trưởng trấn Đại Nhân, thuộc hạ nguyện toàn tâm toàn ý làm nhiệm vụ, sẽ không chểnh mảng bao giờ nữa, xin dưỡng trấn đại nhân cứ yên tâm."

Nông Văn Rau nghe vậy thì lại hừ lên một tiếng, ông ta rất không hài lòng với những chuyện hiện tại, ông ta phẩy tay ra lệnh.

- "thôi được rồi , cả hai ngươi trở về nhà, ai làm việc nấy . Các ngươi đừng có ở đây làm phiền nữa , ta không muốn nhìn mặt hai người lúc này, đi về hết cho ta "

Mệnh lệnh của trưởng trấn được ban ra, muốn kết thúc mọi chuyện ở đây. Thế nhưng Khánh Hậu cảm thấy chưa ổn thỏa , hắn hướng trưởng trấn mà nói.

- " thưa đại nhân , thuộc hạ..."


" ĐI RA..." Nông Văn rau quát lên một tiếng , ngắt lời Khánh Hậu, thể hiện sự tức giận của mình. Khánh Hậu giật mình, lúc này không còn dám nói nữa , đành vái đầu một cái rồi lui ra . Tên hậu vệ thấy vậy thì nhếch mép mỉm cười , cũng cáo lui mà rời đi. Khánh Hậu và tên hộ vệ đi song song với nhau, vừa ra ngoài cổng thì lại lườm nhau một cái, ánh mắt trao nhau những cử chỉ rất là thù địch, nhưng tâm thế lại khác nhau . Tên hộ vệ thì nhếch mép cười lườm Khánh Hậu một cái, mà Khánh Hậu thì trợn mắt trừng trừng tức giận vô cùng, nhưng không làm gì được, cảm giác bất lực.

Bọn họ tách nhau ra đi về hai hướng, lúc này hai tên thuộc hạ của tên hộ vệ kia tới gần thi lễ hỏi .

- "hộ vệ Đại Nhân , mọi chuyện thế nào rồi? Trưởng trấn đại nhân có trách phạt gì ngài không?"



Tên hộ vệ cười nhạt một tiếng, lắc đầu nói.

- "Đại nhân có trách mắng ta dăm ba câu, nhưng mà không sao hết . Tuy là yên ổn, nhưng có lẽ thời gian tới ta phải cẩn thận trong công việc, không cần phải quan tâm đến tên Quân y kia nữa làm gì."

Chơi người ta tàn tạ như vậy rồi còn đòi chơi nữa sao ? Ngưng lại là đúng rồi. Bọn chúng bật cười sung sướng rồi đi mất, xem như là những kẻ chiến thắng. Còn Khánh Hậu thì đi về y quán của mình, tên đao khách chạy lại gần thi lễ hỏi.

- "Quân y Đại Nhân, người thưa kiện thế nào rồi ? Trưởng trấn Đại Nhân có đòi lại công bằng cho ngài không?"

Khánh Hậu đôi mắt đỏ hoe như muốn khóc, tức giận vô cùng mà nói.

- " đại nhân chỉ có trách mắng tên hộ vệ dăm ba câu rồi đuổi chúng ta ra ngoài, không hề cho bất cứ một hình phạt nào, như thế ngươi bảo xem có ta đã đòi được công đạo hay chưa?"

Tên đao khách nghe vậy thì hiểu chuyện, trong lòng cảm thấy vô cùng phẫn nộ. Nhìn khuôn mặt đầy đau đớn của Khánh Hậu khiến hắn rất là thương cảm, nhưng mà biết làm gì bây giờ ? Hắn hướng Khánh Hậu mà hỏi.

- " vậy thì đại nhân có tính toán gì chưa? Định rằng tiếp theo sẽ thực hiện những kế hoạch gì ? Có thể cho thuộc hạ biết không?"

Tên đao khách cũng rất là tức giận, không chỉ bởi vì tức giận cho Khánh Hậu mà còn là sự phẫn nộ bởi cái khoản đớn hèn đê tiện của tên hộ vệ kia. Khánh Hậu thở dài một tiếng, vẫy tay dứt khoát.

- " bây giờ thì vẫn chưa thể làm được gì, nhưng mối thù này ta không thể bỏ qua được . Ta nhất định ta phải trả mối thù này, chỉ là thời cơ chưa tới mà thôi. Tạm thời thì chúng ta cứ án binh bất động đã, khi nào cơ hội tới rồi ta ắt sẽ biết nắm lấy. Đến lúc ấy ta sẽ ra tay trả lại cả gốc lẫn lãi cho tên mặt móm khốn kiếp kia."

Sự quyết tâm hiện rõ trên khuôn mặt Khánh Hậu, cùng những lời cam kết chắc nịch ấy, nhưng tất cũng chỉ là những lời nói trong tương lai mà thôi . Trả thù ư? Biết đến khi nào? Hiện giờ thì làm gì có cách nào có thể trả được thù đâu? Tên đao khách nhìn thấy sự bất lực của Khánh Hậu thì thông cảm lắm , nhưng hắn cũng chẳng làm được gì , thôi thì đành phải thuận theo thời thế tạm thời im lặng vậy. Khánh Hậu lúc này bất ngờ dừng lại , quay sang mặt nhìn mặt tên đao khách một thoáng chốc mà thở dài.

- " thôi thì chuyện vui của ta sắp tới , hôn lễ của ta cũng sắp cử hành. Bây giờ lo chuyện hôn lễ xong rồi mọi việc khác sẽ tính. Ngươi cố gắng giúp đỡ ta những ngày này, để niềm vui được trọn vẹn "

Khánh Hậu dù vô cùng tức giận , căm thù tên hộ vệ mặt móm đến tận xương tủy, nhưng tin vui hầu nữ mang thai đã xoa dịu đi cơn tức giận của hắn rất nhiều. Hắn biết biết việc bây giờ là phải làm cái đám cưới kia, rồi chuẩn bị mọi điều kiện tốt nhất cho việc sinh nở sau này. Tên đao khách hiểu chuyện của chủ, lại cúi đầu thi lễ một cái.

- " Vâng, thưa đại nhân. Ngài cứ yên tâm, thuộc hạ sẽ toàn tâm toàn sức giúp đỡ đại nhân trong bất cứ chuyện nào."

Khánh Hậu lại thở dài thêm một tiếng nữa , trong lòng ưu tư . Đúng là nếu so với tên hộ vệ kia thì hắn chẳng có chỗ nào bằng tên hộ vệ ấy cả . Thuộc hạ ít hơn, chức vụ thấp hơn. Bây giờ mà chống đối với tên hộ vệ thì chỉ như trứng chọi đá , thật không có cửa thắng. Thôi thì đành nuốt căm hờn vào trong tim, chờ ngày trả lại món nợ đã vay.
 
Chương 484: Nếu Được Lựa Chọn Lại.


Một tiếng quát vang lên như sấm khiến cho những tên chơi quỵt giật mình . Chúng ngước đầu nhìn lên xem ai đã quát, thì lại càng giật mình hơn khi phát hiện người quát đấy chính là Khánh Hậu, cũng là trưởng Quân y của trấn Nông Sơn này. Khánh Hậu không tới một mình, mà bên cạnh hắn có một tên đao khách hộ tống . Tên đao khách người to cao vạm vỡ, tay đặt lên chuôi đao, ánh mắt cũng đang trợn trừng nhìn bọn chúng khiến chúng run rẩy. Khánh Hậu lại trừng mắt chỉ mặt hai bên say xỉn mà mắng .

- " hai tên khốn kiếp, còn không mau quỳ xuống cho ta."

Bọn chúng giật mình, vội vã quỳ xuống vái lạy mà rên rỉ .

- "trưởng Quân y Đại Nhân , xin ngài tha tội cho chúng tiểu nhân, chúng tiểu nhân say xỉn không biết gì hết. "

- " phải đó, tất cả là vì say xỉn nên đã làm bậy, xin đại nhân tha tội "

Đối với những kẻ nghiện rượu, thì lý do say xỉn không biết gì là lý do chúng đưa ra trong bất cứ trường hợp nào. Là con người thì phải chịu trách nhiệm về những hành động của mình . Chỉ có những kẻ thấp hèn mới dùng các lý do để đổ thừa cho những hành động không tốt. Hai tên chơi quỵt lấy lý do xỉn không biết gì, không những không khiến Khánh Hậu nguôi giận mà còn khiến hắn tức giận hơn. Khánh Hậu bước tới chụp cổ hai tên say xỉn , tát thẳng vào mặt chúng.

- " Này thì say xỉn này, này thì không biết gì này... bốp bốp bốp bốp bốp..."

Vung tay tát liên tục, khuôn mặt của hai tên xỉn bị tát khiến chúng tỉnh hết cả người. Khánh Hậu lúc này lại trừng mắt, vung chân đá vào hai tên say xỉn mà ra lệnh.

- " các ngươi mau trả tiền cho vị cô nương này, nếu không đừng trách ta độc ác. "

Hai tên dơ bẩn kia run rẩy dựa sát vào nhau , bọn chúng móc trong túi ra được mỗi đứa hai hào, hai tay đưa về phía Nguyệt Hằng mà mếu máo.

- "Cô nương à, chúng ta chỉ còn có từng này thôi . Xin cô nương lấy tạm , số còn lại cho chúng ta thiếu nợ lần này, khi khác chúng ta có tiền thì chúng ta sẽ trả."

Nguyệt Hằng ngớ người , nhìn vô mấy hào trên tay bọn chúng mà chua xót. Còn Khánh Hậu cũng không chịu được, tức giận quay sang nhìn tên đao khách mà ra hiệu. Đao khách hiểu ý, hắn hùng hổ lao tới chụp cổ hai tên dơ bẩn ấy, lục soát trong người bọn chúng không chừa chỗ nào. Sau một lúc lục soát, đao khách không tìm thấy bất cứ cái gì, quay sang nhìn Khánh Hậu mà báo cáo.

- "Thưa đại nhân, bọn chúng thực sự chẳng có tiền . Chúng bây giờ chẳng có gì đáng giá, có lục nữa cũng không còn đồng nào trên người cả. "

Nguyệt Hằng nghe vậy thì thất vọng, không ngờ mình lại bị lừa như thế này. Còn Khánh Hậu cũng rất là bực mình, hắn gầm lên.

- " cha chả hai tên khốn kiếp này , đã không có tiền còn đi chơi à ? Con mẹ nó, đáng đánh..."



Khánh Hậu lao vô đạp cho hai tên dơ bẩn kia thêm phát nữa, khiến bọn chúng té ngã nằm chổng vó. Chưa dừng lại ở đó, Khánh Hậu quay sang phía đao khách mà nói.

- " ngươi mau bắt hai tên này về nhốt lại, ngày mai ta sẽ đem lên chốn công đường xử lý theo đúng pháp luật."

Vậy là sẽ bị xử lý hình sự sao ? Hai tên say xỉn nghe vậy thì kinh hãi, vội quỳ xuống vái lạy .

- "bẩm Trưởng Quân y đại nhân, xin ngài đưa cao đánh khẽ . Bọn tiểu nhân chỉ chơi thiếu tiền thôi mà, chứ có phải gây ra đại tội gì đâu mà ngài bắt nhốt bọn tiểu nhân như vậy? Đại nhân, mong ngài khai ơn."

Hai tên chơi quỵt ra vẻ mình vô tội, bắt đầu mở giọng nói chuyện đạo lý ở đây. Khánh Hậu phừng phừng tức giận, nghiến răng Ken két , chỉ tay vạch tội.

- " khá khen cho hai tên chơi quỵt, đã xỉn không biết gì nhưng lại biết nói chuyện đạo lý để cầu xin ư? Ta nói cho hai ngươi biết, chơi quỵt là một tội, tội này không đáng để xử lý hình sự . Nhưng mà các ngươi liên tục đánh đập tiểu cô nương bé nhỏ này, ta xử tội các ngươi hành hung người khác , điều đấy có gì là sai chăng?"

Hai tên say xỉn ngớ người , lúc này ngước mắt lên nhìn Khánh Hậu mà ngậm miệng, không thể nói được lời gì nữa. Khánh Hậu điên tiết quát lên một tiếng.

- " còn không mau lôi chúng đi?"

Một tiếng quát của Khánh Hậu, tên đao khách lập tức túm cổ hai tên dơ bẩn lôi đi , hướng thẳng vào bên trong nhà giam của trấn Nông Sơn. Bọn chúng đương nhiên sẽ phải chịu hình phạt của mình, nhưng còn Nguyệt Hằng thì sao ? Tiền của nàng thì ai trả bây giờ? Khi chúng bị lôi đi, Nguyệt Hằng nhìn theo bọn chúng mà tiếc nuối. Dù cơ thể bị chúng đánh đập rất là đau đớn , nàng ráng đưa tay với về phía hai tên kia mà rên rỉ .

- "không... tiền của tôi...trả tiền cho tôi..."

Phút giây Nguyệt Hằng đau đớn khi không có được số tiền mà lẽ ra nàng phải được nhận, thì cũng là lúc mà lòng thương xót của Khánh Hậu nổi lên. Hắn nhìn Nguyệt Hằng mà trong lòng đau xót, rút ra một nén vàng đưa trước mặt Nguyệt Hằng an ủi.

- "được rồi, tiểu cô nương à! Xin đừng tiếc nữa , cầm lấy số tiền này đi."

Nguyệt Hằng trong thoáng chốc ngơ ngác, nàng nhìn nén vàng đưa tới trước mặt mình mà ngạc nhiên . Người đàn ông này không những không khinh rẻ nàng, không trút giận lên người nàng, không đánh đập nàng cho hả giận vì bị nàng phản bội, mà lại còn cho nàng một số tiền lớn như vậy sao? Nguyệt Hằng hai tay run rẩy đưa tới, nàng đón lấy nén vàng mà cúi đầu nói.


- " đa tạ đại nhân đã ban ơn, tiểu nữ vô cùng biết ơn , xin chúc đại nhân những điều tốt đẹp nhất."

Vẫn là sự lễ phép thường ngày của của người con gái xinh đẹp từng khiến Khánh Hậu mê mẩn . Hắn nhìn Nguyệt Hằng mà thở dài một tiếng không nói gì , lặng lẽ đi vô chòi lượm lên chiếc áo của Nguyệt Hằng rồi nói.

- "Người xem người kìa, vẫn đang không một mảnh vải che thân. Sương đêm gió lạnh, ngươi còn đứng đó cảm ơn ư? Hãy mặc đồ vào rồi nói. "



Khánh Hậu từ từ bước lại phía Nguyệt Hằng, choàng chiếc áo của nàng lên cơ thể đang lạnh lẽo trước gió. Nguyệt Hằng lúc này mới nhận ra mình đã vô lễ, vội cúi đầu một cái.

- "Cảm ơn đại nhân đã quan tâm, tiểu nữ đã vô lễ rồi"

Nàng lẳng lặng vào bên trong chòi , mặc lại y phục của mình. Khánh Hậu thẫn thờ đứng đó, dưới ánh đèn mập mờ trong cái chòi rách nát mà nhìn thiếu nữ khỏa thân đang từ từ mặc y phục vào, tự nhiên trong lòng khơi dậy một kỷ niệm đã trôi qua. Cũng thiếu nữ này, cũng là mỹ nhân xinh đẹp này, nhớ hồi trước còn ở trong tay hắn thì nàng xinh đẹp biết bao nhiêu? Lúc ấy nàng quý giá biết bao nhiêu? Ấy vậy mà sau khi bị tên hộ vệ dẫn dắt vào con đường tăm tối, bây giờ trông nàng thật tàn tạ đáng thương. Nguyệt Hằng sau khi mặc quần áo chỉnh tề rồi , nàng lặng lẽ ngồi vào một góc , im lặng không nói gì cả . Hai con người ở đó, họ chỉ cách nhau có vài bước chân, nhưng lại có cảm giác xa vời vợi. Hai con người ấy từng có những giây phút bên nhau , những giây phút gần gũi, nhưng bây giờ tựa như là người xa lạ. Họ cứ thế im lặng không nói gì , cũng chẳng đưa mắt nhìn nhau, giống như hai người xa lạ cách xa nhau nửa vòng trái đất vậy. Không gian đêm tối , tiếng côn trùng kêu ngoài kia tạo ra một cảm giác yên bình khó nói. Khánh Hậu lúc này thở dài, mở lời xóa tan bầu không khí im lặng.

- "Tiểu cô nương à, lâu ngày không gặp, cô nương vẫn khỏe chứ?"

Nguyệt Hằng ngước đôi mắt sáng như vầng trăng của mình lên nhìn người đàn ông ấy . Ông ta không chửi bới, không lăng mạ, không đầy đọa nàng, mà lại còn hỏi thăm sức khỏe của nàng ư ? Nàng ngại ngùng , khuôn mặt buồn bã mà trả lời.

- "Thưa đại nhân, ngài nhìn tiểu nữ xem có chỗ nào được gọi là khỏe không?"

Câu trả lời thô nhưng rất thật , khiến cho Khánh Hậu cũng chả biết phải tiếp tục nói như thế nào. Hai con người lại bắt đầu im lặng, họ chìm vào không gian tĩnh mịch. Khánh Hậu biết mình vừa hỏi một câu hỏi thừa thãi, bởi chỉ cần nhìn vào là cũng biết hoàn cảnh của Nguyệt Hằng, thế nhưng không hỏi câu ấy thì hắn biết nói câu gì bây giờ?

Khánh Hậu chìm vào dòng suy tư, cảm nhận dòng thời gian trôi qua thật lặng lẽ . Hắn nhớ về quá khứ, dù chỉ là có mấy tháng trước thôi nhưng cảm giác lại xa vời vợi . Trong một phút tự sự của lòng mình, hắn ngập ngừng hỏi.

- "cô nương à, nếu lần đó cho cô nương lựa chọn lại, cô nương sẽ lựa chọn như thế nào ? Cô nương sẽ quyết định đi theo ta sống trong cảnh giàu sang phú quý, hay là vẫn cứ ôm lấy những đứa trẻ ấy mà bước vào cảnh bùn đen như vậy?"

Những dòng tự sự của Khánh Hậu bất chợt đánh vào trong ký ức của Nguyệt Hằng. Nàng nhớ lại thời kỳ đó, cái lúc mà nàng còn là nữ nhân của hắn, được hắn yêu thương che chở. Nàng thật sự đã sống trong giàu sang phú quý, thế nhưng chưa lần nào nàng cảm thấy an nhiên và hạnh phúc cả. Ngược lại , nàng luôn cảm thấy tù túng mà khó chịu, tựa như đang ở trong cái lồng bằng vàng. Chỉ khi trở về với lũ trẻ trong làng , được nhìn thấy lũ trẻ vui vẻ ăn no, lúc ấy nàng mới cảm thấy bình yên và hạnh phúc. Nguyệt Hằng ngước lên nhìn Khánh Hậu, đôi mắt buồn thăm thẳm nhưng lại đầy cương quyết.

- " Thưa đại nhân, nếu như cho tiểu nữ lựa chọn lại thì tiểu nữ cũng sẽ không bỏ rơi những đứa em của mình. Dù rằng đại nhân cho tiểu nữ lựa chọn lại bao nhiêu lần cũng vậy , tiểu nữ sẽ ở bên cạnh gia đình của mình. Tiểu nữ phải lo cho bọn chúng được bữa ăn no, được sống tiếp trên cõi đời này. Tiểu nữ chưa bao giờ hối hận vì đã chọn chăm sóc cho lũ trẻ, thực sự chưa bao giờ hối hận "

Sự cương quyết ấy thể hiện trên đôi mắt đầy nghị lực của Nguyệt Hằng, và cả gương mặt đầy nỗi đau nữa. Khánh Hậu im lặng nhìn Nguyệt Hằng, mà Nguyệt Hằng cũng im lặng nhìn Khánh Hậu, bốn mắt cứ thế nhìn nhau . Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Khánh Hậu lại bật cười.

- " Phải rồi ! Đúng rồi nhỉ? Như vậy mới là cô nương , như vậy mới đúng là bản chất thật sự của một tiểu cô nương xinh đẹp đáng yêu chứ."

Hắn cười, một cái cười đầy bất lực trước người thiếu nữ xinh đẹp ấy. Thời gian trôi qua, hắn cũng đã có nhiều thay đổi. Sau một tràng cười bất lực, lúc này trầm ngâm mà tặc lưỡi.

- "Phải rồi , cô nương thì không hối hận, cô nương thì không thay đổi quyết định, vì đó là Nguyễn Nguyệt Hằng mà ta quen biết. Nhưng cô nương biết không ? Nếu như cho ta quay trở lại ngày ấy , cho ta quyết định lại, ta sẽ lựa chọn che chở cho cô nương cùng những đám trẻ trong làng kia. Phải , ta sẽ làm như thế đấy!"
 
Chương 482: Thiếu Nữ Cô Đơn.


Dòng đời xô đẩy cuốn trôi con người vào những nẻo đường mà họ chưa bao giờ nghĩ tới. Hồi còn nhỏ, đôi khi chúng ta mơ ước sẽ được làm nghề này, nghề kia, nghề nọ... Chúng ta mơ ước được đi con đường của chúng ta theo cách lãng mạn nhất mà chúng ta có thể mường tượng được. Nhưng cuộc đời không phải là mơ, dường như định mệnh đã được sắp đặt sẵn , và rồi đến lúc nào đó chúng ta lại đi làm cái việc mà chúng ta chưa từng nghĩ tới. Nguyệt Hằng là một cô gái xinh đẹp, con nhà gia giáo , có trái tim nhân hậu. Đây là hình ảnh của một người con gái điển hình trong hoàn cảnh thời phong kiến. Ấy thế mà dòng đời đưa đẩy người con gái ấy lại phải làm một cái nghề mà bất cứ ai cũng khinh khi phỉ nhổ. Nguyệt Hằng không có quyền lựa chọn , đây là công việc mà nàng phải làm. Một phần là bị người khác xô đẩy vào đó , một phần là vì nó đem lại đủ tiền để cho bọn trẻ ở nhà được ăn no. Chấp nhận cái nghề hèn hạ này, cuộc sống của Nguyệt Hằng bị rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, một con đường vô cùng dơ bẩn mà nàng đã chấp nhận làm cái công việc bẩn thỉu này rồi. Trên đời này bất cứ công việc nào cũng có cái khó , cũng có tính chất đặc thù riêng của nó. Những ngày đầu tiên vô làm việc , Nguyệt Hằng rất đông khách, rất nhiều người muốn tới thưởng thức cái mới , vốn là cái tuyệt diệu. Tháng đầu tiên thật sự rất là tấp nập khách làng chơi. Đó là những người vì mê mẩn vẻ đẹp hiếm có của Nguyệt Hằng, và cũng là thích cái danh lục phu nhân của trưởng Quân y ấy mà tới chơi thử cho biết. Nhưng đến tháng thứ hai thì bắt đầu thưa dần, người ta đã quen với những gì người ta được sử dụng qua, và khao khát thèm muốn không còn quá nhiều nữa, nhất là khi giá cả để sử dụng dịch vụ cũng hơi cao. Khoảng thời gian này Nguyệt Hằng bắt đầu hiểu rằng mình phải giảm giá xuống để có thể phù hợp với thị trường cung cầu. Cứ thế , thời gian lại trôi qua , nàng phát hiện ra một điều nữa rằng cơ thể của mình không phải là vĩnh viễn. Nguyệt Hằng biết rằng một ngày nào đó nàng sẽ tàn tạ nhan sắc, sẽ héo hon và sẽ không còn ai thèm đến một thứ đã quá tàn tạ như nàng. tại sao nàng biết được điều đấy ? Bởi vì đến tháng thứ 3 nàng đã bắt đầu nhìn thấy cơ thể mình tàn tạ rất nhiều . Những vết thương bầm dập trên cơ thể thiếu nữ mà trước đây nàng chưa bao giờ nghĩ tới . Thân thể dần hoang tàn, khách làng chơi cũng dần ít đi . Nguyệt Hằng đã mường tượng được một thời gian nào đó trong tương lai, khi mà nàng không còn có thể làm được bất cứ thứ gì nữa, lúc đó rồi sẽ ra sao?

Nguyệt Hằng nhìn thấy tương lai ảm đạm, thời điểm mà nàng không những không thể hành nghề này, mà tay chân cũng không thể làm công việc bình thường được nữa. Nàng nhìn thấy mình trở thành một bông hoa héo nằm gọn một góc nào đó, lặng lẽ đợi cuộc sống này trôi qua mà thôi. Nguyệt Hằng biết rằng khoảng thời gian đấy sẽ nhanh tới, sẽ rất nhanh thôi, vì vậy bây giờ là thời gian nàng phải kiếm thật nhiều tiền, càng nhiều càng tốt. Những đồng tiền nàng kiếm về ngoài việc lo cái ăn cho lũ trẻ, thì toàn bộ số tiền dư ra đều cất dành trong một nơi kín đáo. Nàng dự định rằng sau này không thể đi làm được nữa, thì có thể lấy số tiền ấy ra lo cho lũ trẻ cái ăn cái mặc. Nàng mong ước rằng mình có thể đủ sức chịu đựng được thêm vài năm, và đến lúc ấy những đứa trẻ trong kia đã trưởng thành rồi, hi vọng chúng có thể tự chăm sóc cho chúng, như vậy nàng cũng đã thấy cam lòng. Hôm nay là một ngày bình thường như bao nhiêu ngày khác, Nguyệt Hằng lại vào trong trấn làm việc, và chờ đợi xem có khách làng chơi nào tới không. Khi bóng đêm phủ lên trấn Nông Sơn cũng là lúc đèn lồng được thắp sáng, mọi người sinh hoạt về đêm một cách nhộn nhịp. Hôm nay là một ngày đặc biệt, là một ngày lễ cuối mùa xuân ở trấn Nông Sơn . Trấn này có một ngày lễ cuối xuân , cũng là để đón chào mùa hè tới . Vào ngày này những người trong trấn Nông Sơn sẽ đi chơi rất đông, tận hưởng ngày lễ

. Họ sẽ mặc những bộ quần áo đẹp đẽ , bước đi giữa đường xá tràn ngập những ánh đèn được thắp lên mừng lễ hội. Nguyệt Hằng lủi thủi đi giữa dòng người, bước vào những góc khuất. Nàng bất chợt thấy một người đàn ông đi lẻ một mình , nàng với tay gọi.

- " Đại Nhân à, có muốn vui vẻ với tiểu nữ một chút không?"

Người đàn ông ấy mặc quần áo sang trọng, thấy Nguyệt Hằng với tay mời chào thì hất tay ra mà quát.

- " tránh xa tao ra cái con đĩ dơ bẩn này. Ta chơi ngươi nhiều lần đã chán lắm rồi, đừng có làm phiền ta nữa. "

Kẻ ấy là khách quen đã nhiều lần sử dụng dịch vụ, bây giờ lại thô bạo xô Nguyệt Hằng ra mà đi tiếp, có vẻ như hắn đang nhắm đến một người phụ nữ khác rồi , là một người phụ nữ lành mạnh hơn Nguyệt Hằng chăng? Nguyệt Hằng lủi thủi vuốt lại mái tóc vừa bị xỏa rối ấy, bước chân lầm lũi nép vào một góc tường , thu mình co ro lạnh lẽo.

Một cơn gió lạnh thổi ngang qua tấm thân của thiếu nữ, khiến cơ thể hoang tàn của Nguyệt Hằng run lên . Nàng lấy tay mình ôm vai thu người lại, nhìn ra ngoài ánh đèn rực rỡ ngoài kia cảm thấy chạnh lòng. Ở ngoài đấy, từng người đi đông vui vô cùng . Có nhiều người đi thành gia đình , có những cặp đôi hẹn hò yêu đương. Trong khoảnh khắc nàng cảm nhận nhân sinh ấy, cảm nhận những dòng người đi ngang qua ấy, cảm thấy như mình không phải là một sinh mệnh trong cái trấn này, cảm thấy mình dường như là bị thải loại ra khỏi xã hội. Khoảnh khắc ngắn ngủi của dòng cảm xúc trong sâu thẳm linh hồn, giọt nước mắt lại nhẹ chảy ra. Thế nhưng rất nhanh chóng nàng đã gạt đi dòng nước mắt ấy, bởi vì nàng bây giờ cũng chả còn bao nhiêu nước mắt để khóc nữa rồi. Nguyệt Hằng cô quạnh dựa sát người vào tường, bất chợt có một cặp đôi nam nữ nào đó bước đi tới bên cạnh nàng, khiến cho nàng cảm thấy tự nhiên có chút gì đó ấm cúng. Bọn họ bước tới gần, không phải là cố ý mà chẳng qua chỉ là vô tình tới đó mà thôi . Cặp đôi nam nữ này đang cãi nhau chí chóe, chàng trai kia quát lên tức giận.

- "Rốt cuộc là ngươi muốn cái gì ? Ngươi nói rõ một tiếng cho ta nghe đi . Ngươi đừng có dở dở ương ương như vậy nữa, ta không thể chịu nổi."

Chàng trai có vẻ như đang phẫn nộ lắm, quát mắng một cách thẳng thừng không nể nang gì. cô gái cũng không hề vừa vặn , quay sang trừng mắt quát lại .

- "ngươi nói là người yêu ta, ngươi nói ngươi thương ta, mà bảo ngươi dẫn ta đi ăn ngươi cũng không làm được, vậy mà ngươi nói yêu thương cái gì?"

Nguyệt Hằng khẽ ồ lên ngạc nhiên, vậy cặp đôi này đang định đi ăn uống gì à? Chàng trai lúc này mặt nhăn nhó bảo.



- " Ta hỏi ngươi muốn đi ăn cái gì, ngươi lại bảo là ăn cái gì cũng được . Ta bảo đi ăn cái này nhé, ngươi lại bảo không ăn đâu . Ta bảo ngươi đi ăn cái kia nhé, ngươi lại bảo ngươi không ăn đâu. Vậy rốt cuộc là ngươi muốn ăn cái gì hả?"

Cô gái hừ một tiếng , quay đầu đi chỗ khác mà nói .

- "ăn cái gì cũng được , ngươi cứ quyết định đi . Ta Không kén chọn."

Chàng trai lúc này hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh , quay lại nhẹ giọng nói .

- "vậy... chúng mình đi ăn thịt rừng nướng nhé"

Cô gái vừa nghe thịt rừng nướng thì quay phát lại, trừng mắt .

- " không... ta không ăn đâu . Thịt rừng nướng nhiều dầu mỡ lắm, ta không ăn đâu."

Cô gái miệng thì nói ăn gì cũng được, nhưng khi hỏi ăn cái gì thì lại bảo không ăn , khiến cho chàng trai thực sự không chịu đựng được nữa . Hắn ta trợn mắt quát lên.

- " giao hợp mẫu thân, lại giở trò đấy. Mồm thì bảo cái gì ăn cũng được, mà nói món ra thì lại không chịu, rốt cuộc ngươi muốn ta làm cái gì hả?"

Cặp đôi lại cãi nhau chí chóe. Tuy rằng cãi nhau to tiếng, nhưng có thể thấy rõ ràng rằng họ rất yêu thương nhau.

Nguyệt Hằng vô tình đứng gần đó nghe hết mọi chuyện, nàng vô thức lấy tay che miệng bật cười , không dám cười thành tiếng. Đúng là những chuyện yêu đương trên đời này, khi người ta yêu nhau thì người ta dường như không còn bình thường nữa , hay có thể là vì cô gái kia thực sự đang muốn làm nũng chàng trai? Nàng lặng lẽ lui dần vào trong hẻm tối , nép mình vào một góc trong bóng tối rồi mới dám cười thành tiếng . Sau những nụ cười ấy, bất chợt khuôn mặt nàng ủ rũ lại , ánh mắt buồn thăm thẳm. Lẽ ra nàng cũng phải có được một cuộc sống như cô gái kia, có được một chàng trai yêu thương mình . Lẽ ra nàng lập gia đình với người đàn ông nào đó, và được làm mẹ. Nàng và chồng sẽ cùng nhau chăm sóc những đứa con, và dạy dỗ con cái nên người. Điều đó, chính là điều đó mới là một tương lai mà một người phụ nữ bình thường nên có. Thế mà giờ đây nàng có gì ? Chẳng có gì cả. Nàng đã không còn có thể có cơ hội để sống cuộc sống của một người phụ nữ bình thường nữa, tương lai của nàng thật sự đã không còn nữa rồi. Nguyệt Hằng bất chợt cười, nàng cười trong cay đắng, nàng cười nhưng phải đưa tay lên gạt đi những dòng nước mắt đã lại tuôn chảy trên khuôn mặt tàn tạ của nàng . Nàng nức nở khóc, nhưng chẳng có ai tới dỗ dành nàng, chẳng ai quan tâm cả . Bởi vì nàng bây giờ chỉ là một con đ*, một con đĩ rẻ tiền mà thôi. Trấn Nông Sơn bây giờ đang tắm mình trong ánh đèn đêm của lễ hội vui vẻ . Tiếng cười nói , chơi đùa, yêu thương, vui vẻ, hạnh phúc... tất cả những cảm xúc ấy đều tràn ngập trên khuôn mặt của từng người. Những con người đi qua rồi đi lại dưới những ánh đèn rực rỡ , chẳng ai thèm để ý ở một góc nào đó, nơi ánh sáng của ngọn đèn không chiếu tới , có một thiếu nữ 15 tuổi đang ngồi dựa lưng vào bức tường và khóc một mình. Nàng khóc cho cuộc đời nàng, khóc cho những sự bất hạnh ập tới với nàng , khóc vì cuộc đời nàng đã không còn cơ hội được làm vợ và làm mẹ nữa rồi. Sự cô đơn lạnh giá tràn ngập trong trái tim của thiếu nữ trẻ tuổi. Có người từng nói rằng "cô đơn không phải là không có ai bên cạnh, mà cô đơn là sự lạc lõng giữa nơi chốn rất đông người." Ở trong trấn Nông Sơn đang đông đúc người vui chơi lễ hội , thì sự cô đơn của Nguyệt Hằng lại càng trở nên lạc lõng hơn.
 
Chương 485: Một Đêm Bình Yên.


Nguyệt Hằng và Khánh Hậu đang ở trong căn chòi rách. Bọn họ cách nhau chỉ vài bước chân, hai người nhìn nhau bất động. Nguyệt Hằng tròn xe con mắt nhìn Khánh Hậu,cảm thấy ngạc nhiên . Hắn vừa nói là hắn sẽ lựa chọn lại, sẽ yêu thương và che chở cho cả nàng cùng những đứa trẻ tật nguyền kia, điều này sao có thể được chứ ? Nàng ngơ ngác, không tin vào những gì mình vừa nghe thấy, ấp úng hỏi.

- " Đại nhân , không phải là đang nói đùa đúng không ? Đại nhân không phải đang muốn chọc ghẹo tiểu nữ, đúng không?"

Nguyệt Hằng thực sự rất ngạc nhiên, bởi người đàn ông này trong trí nhớ của nàng là một người tàn nhẫn và không bao giờ chịu tốn tiền cho những sinh mệnh mà ông ta gọi là "không là gì của mình". Khánh Hậu đã có sự chuyển biến về nhân sinh quan, lúc này lắc đầu, khuôn mặt trở nên buồn tiếc nuối mà bảo.

- "không, ta không hề nói đùa, những lời của ta là thật . Nếu bây giờ cho ta trở về về ngày ấy và lựa chọn lại, ta sẽ giữ chặt cô nương vào trong tay mình , quyết không buông ra . Ta sẽ hoàn thành tâm nguyện của cô nương, sẽ bao bọc bọn trẻ, không để cô nương phải chịu khổ nữa . Đúng, ta sẽ làm như vậy đấy, không phải là đã nói đùa đâu."

Nguyệt Hằng vẫn tròn xoe mắt nhìn người đàn ông trước mặt mình, không tin nỗi những gì mới nghe được. Trước ánh mắt nghi ngờ đó, Khánh Hậu cũng hiểu thái độ này của Nguyệt Hằng là gì. Nếu là hắn cách đây vài tháng, hắn cũng không tin được là hắn sẽ thay đổi như thế này. Từ lúc hầu nữ mang thai đứa con của hắn , và người vợ cả của hắn khuyên hắn nên hành thiện tích đức, hắn đã đồng ý. Một phần vì vui vẻ trong lòng, một phần cũng vì muốn làm hài lòng người vợ của mình, hắn đã thử làm chuyện tốt một vài lần. Và ngạc nhiên làm sao , khi hắn làm chuyện tốt thì hắn phát hiện ra rằng việc giúp đỡ người khác cũng đem lại một niềm vui không nhỏ cho hắn. Đương nhiên, Khánh Hậu không giúp đỡ người khác bằng tất cả sức lực của mình . Hắn chỉ giúp đỡ người ta giống như tiện tay mà làm vậy thôi, thế nhưng niềm vui hắn thu lại thực sự không hề nhỏ. Lúc đó hắn đã nhận ra rằng niềm vui đến với con người không nhất thiết phải hốc thật nhiều tiền của người khác, mà niềm vui còn có thể đến với tâm hồn con người khi họ cho đi khi giúp đỡ người ta. Khoảnh khắc được trải nghiệm niềm vui làm từ thiện với hắn đã trở nên thú vị , và hắn đã dần quen tay hơn trong những công việc như vậy. Rồi không biết từ lúc nào con người tàn nhẫn của hắn đã dần chuyển sang hướng thiện, không còn là tên tham tiền vô cảm như trước nữa.

Bây giờ hắn đối diện với Nguyệt Hằng , và với con người mới của mình, hắn đã nói rằng hắn sẽ lựa chọn lại nếu được trở về ngày ấy. Nguyệt Hằng rất ngạc nhiên, nhưng sau một thoáng ngạc nhiên ấy thì đôi mắt nàng lại buồn thắm thẳm , nàng cúi gầm mặt buồn bã.

- "Phải rồi, nếu như ngày ấy đại nhân chọn lựa khác đi , thì bây giờ cả hai chúng ta đã có một tương lai hoàn toàn khác. Nhưng mà đại nhân đã không lựa chọn như vậy, thì bây giờ có hối hận cũng có ích lợi gì đâu? Tiểu nữ đã thành ra như thế này , thì làm sao còn cơ hội để lựa chọn lại được chứ ? Giá như không có chữ nếu , thì có lẽ mọi chuyện đã tốt đẹp hơn rồi. "

Ánh mắt buồn thăm thẳm và tiếc nuối của Nguyệt Hằng, âu cũng là nỗi niềm tiếc nuối của Khánh Hậu. Nguyệt Hằng nói không sai . Bây giờ nàng đã không còn là một tiểu thư con nhà gia giáo như trước. Mặc dù nàng đã từng là một trinh nữ để Khánh Hậu lấy đi đêm đầu tiên của nàng, nhưng đã không còn là người phụ nữ duy nhất của hắn. Nguyệt Hằng bây giờ đã trở thành gái làng chơi, hàng đêm tiếp bao nhiêu kẻ ong bướm qua lại, sao còn có thể có tương lai với một trưởng quân y được nữa. Khánh Hậu hiểu điều này, và hắn đồng ý với quan điểm của Nguyệt Hằng. Hắn đương nhiên sẽ không bao giờ lấy một con đ* về làm vợ, sẽ không bao giờ chấp nhận một người phụ nữ đã qua tay biết bao nhiêu người đàn ông trong trấn về nhà làm vợ của mình , điều này không thể được. Khánh Hậu đã hướng thiện hơn , đã suy nghĩ khác đi , đã sẵn sàng bao nuôi những đứa trẻ tật nguyền... Nhưng sự hướng thiện và bao dung của hắn không đủ lớn để có thể bao dung một người con gái đã tắm trong bùn đen quá lâu. Bởi một kẻ như hắn cưới trinh nữ về làm vợ không phải là điều gì khó khăn , hắn sẽ không chấp nhận Nguyệt Hằng nữa. Vì vậy mà nói , trong lòng cả hai người đều rất tiếc nuối về một quá khứ đã trôi qua. Khánh Hậu thở dài một tiếng, đứng dậy vươn vai xoay mặt về hướng ngoài xa kia mà tặc lưỡi.

- " chậc... Được rồi , đừng nói lại chuyện xưa nữa . Một nén vàng đó ta cho cô nương là để cô nương nghỉ ngơi. Ngày hôm nay đừng làm việc nữa, tự cho mình một ngày nghỉ đi."

Nói xong thì lặng lẽ bước đi, rời khỏi căn chòi rách nát ấy mà trở về nhà của mình. Nguyệt Hằng ngồi yên một góc, nàng lặng nhìn theo bóng dáng của Khánh Hậu khuất dần trong bóng tối , trái tim cảm giác như bị đè nặng bởi một thứ gì đó vô hình, trong sự tiếc nuối vô bờ.

Nguyệt Hằng lại cầm nén vàng lên tay xoa nhẹ . Hôm nay được cho hẳn một nén vàng, đây là số tiền lớn . Nếu như Khánh Hậu đã bảo hôm nay nàng hãy nghỉ ngơi , vậy thì cứ nghỉ ngơi một ngày cũng tốt . Nàng siết chặt nén vàng trong tay, cảm thấy nén vàng ấy dường như đang tỏa ra một hơi ấm . Bản chất nén vàng thì không có nhiệt độ , không ấm áp , nhưng hơi ấm Nguyệt Hằng cảm nhận được ở đây là hơi ấm của tình người. Nguyệt Hằng cất nén vàng vào trong người, ánh mắt nhìn ra ngoài trời đêm kia, ngắm nhìn màn đêm . Bầu trời hôm nay nhiều sao sáng, dải ngân hà bắc ngang qua bầu trời trông thật đẹp làm sao. Nàng cứ lặng lẽ ngồi đó, im lặng đợi trời sáng, bởi nàng cũng đâu thể về làng trong đêm được. Nguyệt Hằng nở một nụ cười vô thức , cảm nhận không gian xung quanh, lại nhớ về giấc mơ mà nàng vừa mơ lúc trước. Nàng mơ về người đàn ông trong bộ y phục màu trắng với mái tóc bạc trắng ấy, người đàn ông mà nàng gọi là Phong lang. Đôi môi nàng nở một nụ cười hạnh phúc, một nụ cười hạnh phúc nhỏ bé trong đêm đen cô quạnh của mình. Nàng tự hỏi phải chăng giấc mơ thiếu nữ đã trở về , giấc mơ mà từ thủa nàng còn có quyền mơ mộng. Nhưng bây giờ nàng biết nàng không có quyền mơ mộng nữa rồi, mà chỉ có thể đối diện với thực tại phũ phàng và cố gắng sống cho trọn kiếp người, cố gắng giúp cho bọn trẻ một con đường sống trong tương lai. Nàng lại nghĩ đến những đứa trẻ của mình, tự nhủ rằng sáng mai sẽ mua nhiều gạo , và sẽ mua cho bọn trẻ một miếng thịt để cải thiện bữa ăn. Nàng nhớ rằng đã lâu rồi chưa cho bọn trẻ ăn thịt , đã lâu rồi chúng không được một chút thịt nào vào mồm, ngày mai sẽ là cơ hội ấy. Khi bầu trời sáng, ánh bình minh lại chiếu rọi trấn Nông Sơn, nàng rời căn chòi rách ấy đi ra chợ để thực hiện ý định của mình. Nàng vừa bước đi vừa mỉm cười vui vẻ , nghĩ đến cảm giác bọn trẻ nhìn thấy miếng thịt nàng mua về thì sẽ vui mừng lắm . Từ dòng suy nghĩ ấy mà niềm vui đã thể hiện trên đôi môi của nàng.

Nàng đi tới chỗ bán gạo , nhìn về phía ông chủ với một nụ cười trên môi. Ông chủ bán gạo thấy vậy thì ngạc nhiên. Ông ta cũng biết công việc nàng làm là gì , và mỗi lần nàng tới mua gạo đều với khuôn mặt buồn rười rượi. Thế sao hôm nay vì cớ gì nàng lại mỉm cười vui vẻ như vậy? Hay chắc là có điều gì tốt đẹp, khiến một người con gái đang chìm trong đau khổ cũng có thể nở một nụ cười tươi? Ông chủ hàng gạo tươi cười nói .

- "tiểu cô nương, hôm nay lại mua gạo như bình thường đúng không?"



Nguyệt Hằng cúi đầu thi lễ.

- " Vâng, thưa ông chủ, bán cho tiểu nữ một bao gạo lớn."


Ông chủ nhanh chóng xúc gạo cho Nguyệt Hằng, còn không quên cho nàng thêm một chút gạo . Nàng ngạc nhiên nhìn ông chủ, chưa biết nói gì thì ông chủ đã mỉm cười nói.

- " hôm nay tôi sẽ tặng cho cô nương thêm một chút gạo gọi là khuyến mãi , cô nương cứ cầm lấy đi."

Chuyện tốt nối tiếp chuyện tốt, nàng đón nhận bao gạo ấy mà trả tiền, đồng thời lại hướng sang cửa hàng thịt. Ông chủ hàng thịt thấy nàng đang tươi cười đi lại thì lập tức mời chào.

- " tiểu cô nương, mua thịt đi . Đã lâu rồi cô nương chưa mua thịt của ta"

Nguyệt Hằng mỉm cười gật đầu , nàng chọn một miếng thịt ngon, chỉ thịt mà nói .

- "bán cho tiểu nữ miếng thịt này"

Vừa nói nàng vừa chỉ thay vẽ một đường thịt nhỏ. Ông chủ liền theo nhu cầu của khách hàng, đưa dao cắt cho nàng một miếng thịt như ý, gói lại cẩn thận đưa tới trước mà cười vui vẻ.

- " Đây , thịt của cô nương đây, cô nương hãy cầm lấy."

Nguyệt Hằng đón lấy miếng thịt , trả tiền cho ông chủ, sau đó lặng lẽ rời đi . Bóng dáng nàng bước đi còn để lại ưu tư cho người bán thịt, ông nhìn theo nàng mà cảm thấy xót xa cho thân phận của một kiếp người. Ông ta thở dài tiếc nuối.

- " tội nghiệp cho một tiểu cô nương tốt đẹp . Cô nương ấy vừa xinh vừa tốt ,mà lại không có kết cục tốt đẹp, hỏi trên đời ai mà không tiếc chứ?"

Chuyện của Nguyệt Hằng thì cả trấn Nông Sơn này đều biết cả rồi . Những người có lương tâm thì đều cảm thấy thương hại cho nàng , đều vừa cảm phục vừa thương xót . Chỉ có những kẻ vô lương tâm mới coi khinh, chỉ có những kẻ không bằng cầm thú mới hãm hại và chơi quỵt của nàng mà thôi. Nguyệt Hằng ôm bao gạo và miếng thịt rời đi, bước khỏi trấn Nông Sơn hướng về ngôi làng của mình. Trên đường nàng cứ nghĩ đến chuyện bọn trẻ thấy miếng thịt sẽ vui mừng lắm, và cứ nghĩ đến điều đấy thì khuôn mặt nàng lại rạng rỡ, nụ cười lại nở trên đôi môi của nàng.
 
Chương 483: Liều Mạng Vì Tiền.


Nguyệt Hằng ngồi lạc lõng cô đơn trong một xó xỉnh tối tăm nào đó mà khóc, nước mắt cứ thế rơi lặng lẽ giữa bóng tối cô đơn. Nàng cũng như bao nhiêu người con gái khác , mơ ước một ngày gặp được lang quân của mình, cùng lang quân đắp xây hạnh phúc gia đình . Giấc mơ ấy trong lòng nàng vẫn còn đó, chỉ là nàng không dám tin rằng giấc mơ sẽ thành thật nữa thôi. Nàng khóc mệt rồi thì ngồi dựa lưng nghỉ, nhắm mắt lại thư giãn, một giấc ngủ ngắn và nhẹ nhàng chợt đến với Nguyệt Hằng. Trong giấc ngủ ngắn ấy, nàng mơ một giấc mơ đẹp . Trong giấc mơ đẹp ấy , nàng thấy một người đàn ông trong bộ thư sinh màu trắng với mái tóc cột cao bạc trắng . Người đàn ông đang nhìn nàng mỉm cười . Nàng nhìn người đàn ông ấy , không nhìn rõ mặt của người ấy , nhưng thấy rõ nụ cười dịu dàng mà người ấy trao cho mình. Trong giấc mơ , Nguyệt Hằng nhìn người đàn ông ấy mà hỏi .

- " Phong lang, chàng đến đây để đón em phải không?"

Một câu hỏi mà nàng cũng chưa từng nghĩ tới, cứ như thể nó được lập trình từ quá khứ xa xôi. Chàng trai ấy bước gần tới Nguyệt Hằng, đưa bàn tay về phía nàng mà nói với một nụ cười dịu dàng.

- " Nguyệt Hằng của ta, chúng ta trở về nhà thôi."

"Về nhà " , tức là căn nhà nơi nàng và chồng sinh sống, đó luôn là điều Nguyệt Hằng khao khát. Nguyệt Hằng mừng rỡ, nàng với hai tay về người đàn ông ấy, nàng lao về người đàn ông ấy và muốn ôm chầm người đàn ông ấy với tất cả sức lực của mình mà gào lên.

- " Phong lang em, chúng ta về nhà thôi."

Niềm vui và niềm hạnh phúc hiện rõ trên khuôn mặt của thiếu nữ, dòng nước mắt hạnh phúc cũng trào ra . Giây phút ngã vào lòng người đàn ông ấy, tựa như gặp được người mình yêu thương sau khoảng thời gian dài xa cách . Nguyệt Hằng ôm lấy người đàn ông bí ẩn, nhưng ngay giây phút chạm vào thì người đàn ông ấy tan biến đi, tựa như mất vào hư không vậy. Nguyệt Hằng giật mình tỉnh giấc , nhận ra trên mặt mình vẫn còn đang ướt nước mắt. Nhưng nàng biết dòng nước mắt ấy là dòng nước mắt hạnh phúc , niềm hạnh phúc ngắn ngủi trong giấc mơ của mình. Nàng lại vô thức mỉm cười , trong lòng có chút hơi ấm phát sinh . Dù rất ngắn ngủi thôi, nhưng đủ để sưởi ấm trái tim giá lạnh.

Giấc mơ ấy của nàng là một giấc mơ mà nàng đã từng mơ rất nhiều lần . Nàng nhớ thuở còn nhỏ , nàng vẫn thường hay mơ về một người đàn ông với y phục màu trắng cùng với mái tóc bạc . Người đàn ông ấy vẫn thường hay xuất hiện trong giấc mơ, những giấc mơ khi nàng còn có cuộc sống gia đình hạnh phúc bên cha mẹ của mình. Nguyệt Hằng không biết người đàn ông trong giấc mơ là ai , cũng chưa một lần nhìn rõ mặt người đàn ông trong mộng ấy. Nàng chỉ nhớ rằng trước đây nàng đã nhiều lần nằm mơ thấy, nhưng kể từ khi tai họa đổ xuống gia đình mình thì Nguyệt Hằng chưa từng mơ thấy người đàn ông ấy thêm một lần nào nữa. Ấy vậy mà sau một thời gian dài không còn gặp lại , thì bây giờ bất chợt người ấy lại xuất hiện trong giấc mơ của mình. Nàng vẫn nhớ rất rõ trong giấc mơ ấy, nàng gọi người đàn ông kia là Phong lang. Trong trái tim bé nhỏ của người con gái cũng đã mơ ước về một người chồng dịu dàng, nhưng người ấy liệu có tồn tại không, hay chỉ là do nàng hoang tưởng mà ra? Cái giấc mộng ấy cũng chỉ là giấc mộng khi nàng còn là một tiểu thư của một cái làng bé nhỏ . Còn bây giờ nàng là ai chứ ? Chỉ là một miếng giẻ rách, liệu còn có cái quyền được làm vợ và làm mẹ nữa không ? Với Nguyệt Hằng mà nói, câu trả lời là không, không thể được nữa rồi. Còn đang bối rối bời trong những dòng suy nghĩ kỳ lạ , bất ngờ lúc này bên cạnh có tiếng nói phát ra.

- " nè con đ* , có đi chơi không?

Nguyệt Hằng giật mình ngước nhìn lên, thấy trước mặt mình là hai người đàn ông vừa già vừa xấu vừa dơ bẩn. Bọn chúng có lẽ mới đi chơi bời đâu đó về, trên người còn tỏa ra mùi rượu. Ăn nhậu xong rồi chơi gái, đó không phải là hứng thú tầm thường của đàn ông sao? Nguyệt Hằng không kén chọn, nàng gật đầu nói .

- "có, tiểu nữ tất nhiên là có đi rồi. Trong hai vị ai là người muốn sử dụng dịch vụ, hay là cả hai cùng sử dụng?"

Hai tên dơ bẩn ấy nhìn nàng cười nhạt, một tên hất hàm hỏi .

- "một cái bao nhiêu tiền ? Mà hai chúng tôi chơi thì lấy bao nhiêu?"



Nguyệt Hằng bây giờ không còn là như thủa mới vào nghề, thân thể nàng cũng đã tàn tạ , khách cũng dần ít đi . Nàng rón rén nói .

- "một người là ba đồng, hai người là 6 đồng... "

"Đắt quá, giảm giá đi..." Nguyệt Hằng còn chưa nói xong, một gã đàn ông trong kia đã ngắt lời, hắn bắt đầu trả giá.

- " bọn ta chơi cùng lúc thì cũng tính là một lần. Vậy thì cô nương lấy ba đồng là được rồi."

Nguyệt Hằng sau thời gian làm việc thì không còn ngây thơ nữa, cũng biết trả giá, nàng đương nhiên không chấp nhận điều này . Hai người cùng chơi có nghĩa là chơi ba. Tuy là cùng một lần , nhưng cũng là hai người chơi, nàng liền lắc đầu đưa bàn tay năm ngón tới mà nói.

- " Không được . Hai người là hai người, sao có thể tính là một chứ? Nếu như hai vị chơi cùng lúc , thì tiểu nữ bớt cho một đồng còn 5 đồng thôi . Nếu hai vị quyết định thì đi , nếu không thì tiểu nữ cũng không tha thiết."

Nguyệt Hằng Tuy nói rằng mình không tha thiết, nhưng nàng thực sự rất muốn kiếm được càng nhiều tiền càng tốt , đó chẳng qua là cách nói trả giá mà thôi. Hai tên bẩn thỉu lười tắm nhìn nhau một cái rồi gật đầu ra hiệu, chúng liền xoay sang Nguyệt Hằng mà cười nhạt.

- "được rồi , năm đồng thì năm đồng. Chúng ta chấp nhận giá này, bây giờ đi kiếm chỗ để tiến hành giao dịch thôi."

Vậy là thỏa thuận đã được thông qua . Cả ba người liền đi ra cánh đồng vắng như thường lệ. Bọn họ vào căn chòi mà tên hộ vệ đã làm sẵn cho Nguyệt Hằng . Trong căn chòi này , cái giường cũng không còn nguyên vẹn, mà sau những lần hành nghề đã sập mất rồi, thế nên đều làm trên mặt đất. Hai tên dơ bẩn lúc này vồ tới ôm lấy Nguyệt Hằng , mà Nguyệt Hằng cũng cam chịu số phận . Nàng đâu thể đòi hỏi được cái gì chứ? Đành chấp nhận mùi hôi dơ bẩn của bọn chúng áp vào cơ thể mình. Khi nàng làm cái công việc thấp hèn này , nàng trong lòng rất buồn bã . Và trong lúc hành nghề, nàng đã nghĩ đến một cách giúp nàng vượt qua nỗi đau, đấy là cất tiếng hát. Nàng nhớ đến bài hát mà cha mình đã dạy cho mình từ thuở nàng còn nhỏ, là bài hát về một màu hoa đỏ mọc ở vùng biên giới . Màu hoa đỏ rực như mang theo máu và nước mắt của những anh hùng đã ngã xuống vì quê hương. Màu hoa như thể hiện ý chí khát khao của dân tộc, mong muốn một ngày bước qua được đêm trường nô lệ , ngóc đầu lên để đứng ngang hàng với giai cấp thống trị đến từ phía bắc kia. Và cứ như vậy , mỗi lần hành nghề nàng đều hát , hát để xoa dịu đi nỗi đau trong tâm trí của mình. Hai tên bẩn thỉu kia vồ lấy Nguyệt thằng hưởng thụ, vừa chơi vừa cười nói.

- " ê nè mày, đúng thật nè , vừa chơi đ* vừa được nghe con đ* hát nè mày."

- " phải đó , phải đó . Tao nghe đồn là mỗi lần chơi con đ* này nó sẽ lẩm bẩm hát, hôm nay quả nhiên được mở mang tầm mắt, thật sự đã ghê luôn đó."

Hai tên dơ bẩn này là hai tên nghiện rượu, chúng yêu rượu hơn tất cả , và số tiền chúng có đều dành cho uống rượu. Chúng không mấy khi bỏ tiền để đi làm chuyện khác, và sử dụng dịch vụ của Nguyệt Hằng thì đây là lần đầu tiên. Hai tên nghiện rượu sau khi sử dụng xong dịch vụ, cảm thấy sung sướng thỏa mãn, bật dậy mặc quần áo và cười nói với nhau.

- " thôi được rồi , chơi đã rồi , tao với mày lại đi kiếm bình rượu uống đi. "



Bọn chúng toan bỏ đi , thế nhưng có một điều là chúng chưa trả tiền. Nguyệt Hằng thấy chúng bước đi thì giật mình , gọi lại mà hỏi .

- " khoan đi đã, hai vị khách quan chưa trả tiền cho tiểu nữ."

Hai tên say xỉn kia đứng lại, chúng quay sang nhìn Nguyệt Hằng mà cười nhạt, mặt trơ tráo.

- " cái gì cơ ? Tiền gì cơ ? Tại sao chúng ta phải trả tiền cho ngươi ? Ngươi bán rượu cho chúng ta hay sao mà chúng ta phải trả tiền?"

Cái bộ mặt trơ tráo của bọn chúng nhìn Nguyệt Hằng cứ như thể nàng là sinh vật lạ . Nguyệt hàng ngớ người , trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy nàng cũng hiểu chuyện gì xảy ra , bọn này rõ ràng là muốn chơi quỵt. Hai tên chơi quỵt ấy cười nhạt một tiếng, lại quay lưng bỏ đi, nhưng nào có dễ như vậy . Cuộc sống xô đẩy Nguyệt Hằng vào bùn đen, thì cũng khiến nàng mạnh mẽ để truy tìm con đường sống, nàng vội lao tới ôm chân của một tên mà gào lên.

- " Lũ khốn kiếp kia, mau trả tiền cho bà . Nếu không trả tiền cho bà , bà liều mạng với bọn mày..."

Cơ thể thì tàn tạ của thiếu nữ không một mảnh vải che thân ấy, bất chấp cái lạnh mà lao theo ra ngoài ôm chân của bọn chúng, không cho bọn chúng rời đi . Hai tên xỉn thấy vậy thì tức giận, chúng vung tay đấm vào người Nguyệt Hằng mà quát.

- " cái con điên này, buông ta ra ngay. Ngươi làm trò khùng điên gì vậy, mau thả ta ra..."

Những đòn đánh thô bạo lên cơ thể người con gái bé nhỏ. Nguyệt Hằng đầy đau đớn , nhưng nàng không buông ,nàng ôm càng chặt đưa miệng cắn vào chân hắn mà rên rỉ .

- " ư...trả tiền cho bà mau... trả tiền cho bà... đấy là tiền bà vất vả có được , chúng mày không được quỵt của bà."

Nguyệt Hằng mặc kệ tất cả , càng ôm càng chặt , quyết không buông ra . Nàng nhất định phải lấy được tiền, để còn lo cho tương lai của lũ trẻ sau này , mặc kệ bọn chúng đánh đập cơ thể tàn tạ đã càng tàn tạ hơn. Những đòn đánh đấy giáng xuống người thiếu nữ đầy đau đớn, tưởng chừng như cơ thể nàng đã không thể chịu đựng được nữa, bất ngờ lúc này có tiếng quát lớn .

- "hai tên khốn kiếp kia, các ngươi làm gì vậy? Định quỵt tiền người ta à?"

Tiếng quát ấy khiến hai tên chơi quỵt ngơ ngác. Chúng ngước đầu nhìn lên thì giật mình kinh hãi, phát hiện người đang trừng mắt nhìn chúng là một kẻ mà chúng không muốn gặp lúc này.
 
Chương 486: Thiếu Nữ Tỉnh Giấc.


Nguyệt Hằng vui vẻ ôm bao gạo cùng miếng thịt trên tay về nhà . Nhưng trước khi về làng thì nàng phải ghé một chỗ để làm một xíu việc riêng đã. Từ lúc Nguyễn Hằng đi làm những công việc dơ bẩn đó, nàng trước khi về nhà đều ghé vào cái hồ nước trong rừng để tắm, rửa đi những thứ dơ bẩn ô uế dính trên người. Nàng thật sự không muốn về nhà với tấm thân ô uế và làm lây sang những đứa trẻ kia. Giữa rừng này có một cái hồ nước lớn , đủ để nàng nhẹ nhàng tắm gội ở đây. Nguyệt Hằng đứng trên bờ bắt đầu thoát y, lộ ra tấm thân thiếu nữ tàn tạ. Nàng bước xuống hồ nước, làn da nàng chạm vào làn nước mát lạnh dưới hồ, rửa trôi đi những gì mà nàng dù không muốn cũng phải bị dính vào người. Mỗi lần như vậy, mỗi lần rửa trôi đi những thứ ô uế ấy, nàng lại cảm thấy buồn thăm thẳm. Những lúc nàng buồn, nàng lại nhớ đến bài hát mà cha nàng dạy khi xưa, và bắt đầu cất tiếng hát của mình. Giọng hát của nàng ngọt ngào thanh thoát tựa như tiếng hát của một con chim sơn ca đang cất lên bản nhạc du dương. Nàng hát về bài hát mà cha nàng đã dạy nàng từ thuở nhỏ, một bài hát về loài hoa màu đỏ mọc vùng biên giới. Bài hát ca ngợi lòng dũng cảm, tri ân máu xương của những người anh hùng đã đổ xuống vì độc lập quê hương. Nguyệt Hằng cứ hát , và mỗi khi hát dường như nàng đã nhập tâm vào từng lời ca âm điệu của mình. Nguyệt Hằng vừa tắm gội cơ thể, vừa cất tiếng hót líu lo, không hề biết rằng tiếng hát của mình đã chạm đến tai của một người đang lẳng lặng đi trong khu rừng . Tiếng hát ấy đã thu hút một nam nhân với mái tóc bạc trắng, hắn bị thu hút và đi theo giọng hát mà tìm tới đứng bên cạnh hồ , ngắm nhìn mỹ nữ đang tắm dưới dòng nước kia. Nam nhân ấy đã ngỡ ngàng khi nhìn thấy Nguyệt Hằng đang ở dưới làn nước mát , vẻ đẹp của linh hồn thuần khiết khiến hắn sững sờ đứng nhìn. Còn Nguyệt đằng sau một hồi nhập tâm vào bài hát, nàng ngước lên thì cũng phát hiện ra một bóng hình đang đứng đó nhìn thẳng về phía mình. Nguyệt Hằng ngơ ngác , tròn xoe mắt nhìn lên bờ, hướng về phía bạch y nhân với mái tóc bạc trắng đang đứng đó nhìn nàng. Nàng ngơ ngác khi nhìn thấy bóng hình ấy sao mà quen thuộc đến lạ lùng, tựa như hình bóng người đàn ông trong giấc mơ của mình, phút chốc ngỡ ngàng còn tưởng rằng mình đang nằm mơ.

Giấc mơ của Nguyệt Hằng vừa mới lặp lại, và bây giờ phải chăng lại lập lại một lần nữa, rằng chuyện nàng tắm hồ và nhìn thấy người đàn ông ấy cũng đều là đang trong giấc mơ của mình? Nếu đây là một giấc mơ, thì điều đó cũng không có gì lạ, chỉ là giấc mơ này có chút khác biệt với những giấc mơ trước đó. Trong giấc mơ của mình, nàng đã gặp người đàn ông ấy, nhưng chưa bao giờ nhìn thẳng được khuôn mặt người đàn ông ấy như thế nào. Khuôn mặt người đàn ông ấy trong giấc mơ cứ mờ mờ ảo ảo, khiến cho nàng không bao giờ nhớ mặt được. Vậy mà giấc mơ lần này nàng có thể thấy rõ khuôn mặt của người đàn ông ấy, cùng với đôi mắt đang thẫn thờ nhìn nàng. Nguyệt Hằng ngơ ngác nhìn ngắm nhan sắc ấy , nhan sắc của người đàn ông mờ ảo, cảm thấy ngỡ ngàng vì vẻ đẹp hiếm có của người tình trong mộng. Nguyệt Hằng thoáng chốc trong lòng muốn tiến tới, muốn chạm vào người đàn ông ấy một lần cho biết. Thế nhưng khi nàng nhúc nhích, cơ thể tạo sóng nước đập lên bàn tay nàng, thì nàng mới nhận ra rằng mình không hề mơ mà đang sống trong thực tại. Và rồi nàng nhận ra rằng mình vẫn đang khỏa thân dưới dòng nước, còn người đàn ông trên kia vẫn đang nhìn mình. Nguyệt Hằng giật mình hoảng sợ , vội lao vút lên bờ mặc đồ vào, ôm lấy bao gạo và miếng thịt mà chạy đi thật nhanh, sợ rằng sẽ bị người ta cướp mất. Với những gì mà nàng đã phải trải qua trong quá khứ, thì sẽ tự động hình thành lên trong tâm trí nàng phản ứng tự vệ mà thôi. Nguyệt Hằng bỏ chạy, cố gắng chạy thật nhanh, ôm chặt bao gạo trong tay không dám suy nghĩ gì nhiều. Nàng sẽ không bao giờ ngờ được rằng cuộc gặp ở hồ nước ấy là cuộc gặp định mệnh của cuộc đời nàng , sẽ đem cho nàng sự giải thoát khỏi khổ đau. Người đàn ông ấy xuất hiện và sẽ cho nàng cuộc sống no ấm , sẽ để cho nàng thấy một tương lai tốt đẹp hơn. Nàng sẽ không còn chịu đói chịu khổ nữa, không còn phải làm công việc thấp hèn nữa, tất cả sẽ được rửa trôi vào trong quá khứ và mở ra một tương lai mới hoàn toàn.

......

Nguyệt Hằng thấy mình mặc bộ áo cưới lộng lẫy, bên cạnh là a Tú đang dìu nàng đi . Hôm nay là hôn lễ của nàng cùng người đàn ông trong mộng ấy . Nàng sẽ kết thân với người đàn ông kia , và sống cuộc sống hạnh phúc của mình. Nàng sẽ là một người vợ, và rồi là một người mẹ, cùng an hưởng một cuộc sống không còn khổ đau. Nguyệt Hằng theo mẹ bước đi , ra tới lễ đường chuẩn bị cùng lang quân của mình kết duyên trăm năm. Từ ngoài cửa, nàng nhìn thấy chú rể cũng trong bộ trang phục đỏ lễ cưới , đang chậm chậm bước vào, đôi môi vẫn nở một nụ cười như trong giấc mơ nàng hay mơ thấy. Chú rể lại gần Nguyệt Hằng, đưa bàn tay về phía nàng mà nở một nụ cười dịu dàng.

- "Nguyệt Hằng của ta, chúng ta bái đường thành thân thôi."

Nguyệt Hằng rất là vui sướng , đôi môi nở nụ cười hạnh phúc. Tưởng chừng nàng đã có được gia đình của riêng mình, nhưng trong khoảnh khắc ấy thì một lưỡi kiếm từ đâu đâm tới xuyên qua ngực chú rể, máu tuôn ra tung tóe. Nguyệt Hằng khựng người hoảng hốt, mắt trợn tròn kinh hãi , ngơ ngác nhìn lưỡi kiếm nhuốm máu . Chú rể bị đâm một kiếm từ sau lưng ngã vật xuống đất, thanh kiếm rời khỏi người chú rể , máu ướt kiếm chảy xuống nền nhà. Nguyệt Hằng chết lặng nhìn kẻ vừa mới tung chiêu hạ sát ấy, hắn là một bóng đen kinh khủng với đôi mắt đỏ rực như máu , bóng đen ấy cười lớn khoái chí.

- " Ha Ha Ha... chúng ta là băng cướp Lương Sơn Đồng đây . Chúng ta tới đây để giết sạch, cướp sạch , lấy sạch tất cả những gì của ngươi... Ha ha ha..."

Tiếng cười đầy ghê rợn của bóng đen ấy vang vọng khắp nhà, nhấn chìm Nguyệt Hằng vào trong bóng tối của sự đau khổ và cô đơn, nàng kinh hãi gào lên.

- " không... Trả lang Quân lại cho ta..."



Tiếng hét thất thanh phá vỡ không gian xung quanh, khiến Nguyệt Hằng kinh hãi giật mình bật dậy. Nàng ngơ ngác nhìn quanh một lượt, phát hiện rằng mình đang còn trong nhà, và vừa mới thoát khỏi giấc mơ. Nguyệt Hằng lấy tay lau mồ hôi trán, thở phào nhẹ nhõm, miệng lẩm bẩm.


- " may quá, chỉ là giấc mơ thôi , không phải là thật. "

Nguyệt Hằng thở dài một tiếng, lấy lại bình tĩnh, lau đi những giọt mồ hôi kinh hãi của mình . Nàng lúc này lại trầm ngâm một chút, bất chợt khuôn mặt buồn thăm thẳm, rồi nước mắt lại rớt ra.

- " Phải rồi, tất cả là một giấc mơ . Người đàn ông ấy cũng chỉ là giấc mơ . Trên đời này làm gì có ai chịu cưới một thứ giẻ rách như mình làm vợ chứ? Chỉ là sự hoang tưởng trong tâm trí của mình thôi, làm gì có chuyện tốt đẹp như vậy, hu hu hu..."

Nguyệt Hằng lại khóc, nước mắt chảy ra ướt đẫm khuôn mặt của nàng . Nàng khóc vì thực tại phũ phàng mà mình đang phải đối mặt . Bây giờ nàng lại phải chuẩn bị quay lại trấn làm việc, chuẩn bị cho một đêm ô nhục tiếp theo. Nàng khóc nức nở , bất chợt cảm thấy bên ngoài có tiếng bước chân , là tiếng bước chân rất nhanh của ai đó như đang chạy vội về phía nàng . Cánh cửa bật mở , ánh sáng từ ngoài tràn vào soi sáng bóng một người đàn ông đang đứng ngay cửa. Phút giây ngắn ngủi ,nàng nhìn thấy người đàn ông trong giấc mộng đang nhìn thẳng về phía mình với đôi mắt lo lắng. Khoảnh khắc này nàng lại nghĩ nàng đang mơ. Người đàn ông ấy chạy vội lại phía nàng ,ngồi xuống bên cạnh nàng, đưa tay lau nhẹ giọt nước mắt của nàng mà ân cần hỏi.

- " Có chuyện gì vậy ? Ta nghe thấy tiếng hét của nàng , có phải nàng nằm mơ thấy ác mộng ? Tại sao lại khóc như thế này? Nàng hãy nói cho ta nghe xem nào."

Một loạt câu hỏi của người đàn ông hỏi nàng , khiến cho nàng ngay tức khắc không trả lời được gì. Nguyệt Hằng khuôn mặt vẫn còn đẫm nước mắt , nhưng lúc này lại mở to đôi mắt của mình một cách ngạc nhiên . Người đàn ông trong giấc mơ của nàng sao lại chân thật đến thế, lại nhìn giống như là thật như vậy ? Nàng nhẹ nhàng đưa tay chạm vào người đàn ông ấy, cơ thể này cứng cáp và rõ ràng, cứ như không phải là đang mơ. Nguyệt Hằng đưa tay chạm nhẹ vào khuôn mặt người đàn ông ấy, nhìn vào đôi mắt của người đàn ông ấy, nước mắt lại ứa ra mà nói.

- " Hic hic... chàng là thật, chàng thật sự là người thật này... Thiếp Không phải đang nằm mơ đấy chứ?"
 
Chương 484: Nếu Được Lựa Chọn Lại.


Một tiếng quát vang lên như sấm khiến cho những tên chơi quỵt giật mình . Chúng ngước đầu nhìn lên xem ai đã quát, thì lại càng giật mình hơn khi phát hiện người quát đấy chính là Khánh Hậu, cũng là trưởng Quân y của trấn Nông Sơn này. Khánh Hậu không tới một mình, mà bên cạnh hắn có một tên đao khách hộ tống . Tên đao khách người to cao vạm vỡ, tay đặt lên chuôi đao, ánh mắt cũng đang trợn trừng nhìn bọn chúng khiến chúng run rẩy. Khánh Hậu lại trừng mắt chỉ mặt hai bên say xỉn mà mắng .

- " hai tên khốn kiếp, còn không mau quỳ xuống cho ta."

Bọn chúng giật mình, vội vã quỳ xuống vái lạy mà rên rỉ .

- "trưởng Quân y Đại Nhân , xin ngài tha tội cho chúng tiểu nhân, chúng tiểu nhân say xỉn không biết gì hết. "

- " phải đó, tất cả là vì say xỉn nên đã làm bậy, xin đại nhân tha tội "

Đối với những kẻ nghiện rượu, thì lý do say xỉn không biết gì là lý do chúng đưa ra trong bất cứ trường hợp nào. Là con người thì phải chịu trách nhiệm về những hành động của mình . Chỉ có những kẻ thấp hèn mới dùng các lý do để đổ thừa cho những hành động không tốt. Hai tên chơi quỵt lấy lý do xỉn không biết gì, không những không khiến Khánh Hậu nguôi giận mà còn khiến hắn tức giận hơn. Khánh Hậu bước tới chụp cổ hai tên say xỉn , tát thẳng vào mặt chúng.

- " Này thì say xỉn này, này thì không biết gì này... bốp bốp bốp bốp bốp..."

Vung tay tát liên tục, khuôn mặt của hai tên xỉn bị tát khiến chúng tỉnh hết cả người. Khánh Hậu lúc này lại trừng mắt, vung chân đá vào hai tên say xỉn mà ra lệnh.

- " các ngươi mau trả tiền cho vị cô nương này, nếu không đừng trách ta độc ác. "

Hai tên dơ bẩn kia run rẩy dựa sát vào nhau , bọn chúng móc trong túi ra được mỗi đứa hai hào, hai tay đưa về phía Nguyệt Hằng mà mếu máo.

- "Cô nương à, chúng ta chỉ còn có từng này thôi . Xin cô nương lấy tạm , số còn lại cho chúng ta thiếu nợ lần này, khi khác chúng ta có tiền thì chúng ta sẽ trả."

Nguyệt Hằng ngớ người , nhìn vô mấy hào trên tay bọn chúng mà chua xót. Còn Khánh Hậu cũng không chịu được, tức giận quay sang nhìn tên đao khách mà ra hiệu. Đao khách hiểu ý, hắn hùng hổ lao tới chụp cổ hai tên dơ bẩn ấy, lục soát trong người bọn chúng không chừa chỗ nào. Sau một lúc lục soát, đao khách không tìm thấy bất cứ cái gì, quay sang nhìn Khánh Hậu mà báo cáo.

- "Thưa đại nhân, bọn chúng thực sự chẳng có tiền . Chúng bây giờ chẳng có gì đáng giá, có lục nữa cũng không còn đồng nào trên người cả. "

Nguyệt Hằng nghe vậy thì thất vọng, không ngờ mình lại bị lừa như thế này. Còn Khánh Hậu cũng rất là bực mình, hắn gầm lên.

- " cha chả hai tên khốn kiếp này , đã không có tiền còn đi chơi à ? Con mẹ nó, đáng đánh..."



Khánh Hậu lao vô đạp cho hai tên dơ bẩn kia thêm phát nữa, khiến bọn chúng té ngã nằm chổng vó. Chưa dừng lại ở đó, Khánh Hậu quay sang phía đao khách mà nói.

- " ngươi mau bắt hai tên này về nhốt lại, ngày mai ta sẽ đem lên chốn công đường xử lý theo đúng pháp luật."

Vậy là sẽ bị xử lý hình sự sao ? Hai tên say xỉn nghe vậy thì kinh hãi, vội quỳ xuống vái lạy .

- "bẩm Trưởng Quân y đại nhân, xin ngài đưa cao đánh khẽ . Bọn tiểu nhân chỉ chơi thiếu tiền thôi mà, chứ có phải gây ra đại tội gì đâu mà ngài bắt nhốt bọn tiểu nhân như vậy? Đại nhân, mong ngài khai ơn."

Hai tên chơi quỵt ra vẻ mình vô tội, bắt đầu mở giọng nói chuyện đạo lý ở đây. Khánh Hậu phừng phừng tức giận, nghiến răng Ken két , chỉ tay vạch tội.

- " khá khen cho hai tên chơi quỵt, đã xỉn không biết gì nhưng lại biết nói chuyện đạo lý để cầu xin ư? Ta nói cho hai ngươi biết, chơi quỵt là một tội, tội này không đáng để xử lý hình sự . Nhưng mà các ngươi liên tục đánh đập tiểu cô nương bé nhỏ này, ta xử tội các ngươi hành hung người khác , điều đấy có gì là sai chăng?"

Hai tên say xỉn ngớ người , lúc này ngước mắt lên nhìn Khánh Hậu mà ngậm miệng, không thể nói được lời gì nữa. Khánh Hậu điên tiết quát lên một tiếng.

- " còn không mau lôi chúng đi?"

Một tiếng quát của Khánh Hậu, tên đao khách lập tức túm cổ hai tên dơ bẩn lôi đi , hướng thẳng vào bên trong nhà giam của trấn Nông Sơn. Bọn chúng đương nhiên sẽ phải chịu hình phạt của mình, nhưng còn Nguyệt Hằng thì sao ? Tiền của nàng thì ai trả bây giờ? Khi chúng bị lôi đi, Nguyệt Hằng nhìn theo bọn chúng mà tiếc nuối. Dù cơ thể bị chúng đánh đập rất là đau đớn , nàng ráng đưa tay với về phía hai tên kia mà rên rỉ .

- "không... tiền của tôi...trả tiền cho tôi..."

Phút giây Nguyệt Hằng đau đớn khi không có được số tiền mà lẽ ra nàng phải được nhận, thì cũng là lúc mà lòng thương xót của Khánh Hậu nổi lên. Hắn nhìn Nguyệt Hằng mà trong lòng đau xót, rút ra một nén vàng đưa trước mặt Nguyệt Hằng an ủi.

- "được rồi, tiểu cô nương à! Xin đừng tiếc nữa , cầm lấy số tiền này đi."

Nguyệt Hằng trong thoáng chốc ngơ ngác, nàng nhìn nén vàng đưa tới trước mặt mình mà ngạc nhiên . Người đàn ông này không những không khinh rẻ nàng, không trút giận lên người nàng, không đánh đập nàng cho hả giận vì bị nàng phản bội, mà lại còn cho nàng một số tiền lớn như vậy sao? Nguyệt Hằng hai tay run rẩy đưa tới, nàng đón lấy nén vàng mà cúi đầu nói.


- " đa tạ đại nhân đã ban ơn, tiểu nữ vô cùng biết ơn , xin chúc đại nhân những điều tốt đẹp nhất."

Vẫn là sự lễ phép thường ngày của của người con gái xinh đẹp từng khiến Khánh Hậu mê mẩn . Hắn nhìn Nguyệt Hằng mà thở dài một tiếng không nói gì , lặng lẽ đi vô chòi lượm lên chiếc áo của Nguyệt Hằng rồi nói.

- "Người xem người kìa, vẫn đang không một mảnh vải che thân. Sương đêm gió lạnh, ngươi còn đứng đó cảm ơn ư? Hãy mặc đồ vào rồi nói. "



Khánh Hậu từ từ bước lại phía Nguyệt Hằng, choàng chiếc áo của nàng lên cơ thể đang lạnh lẽo trước gió. Nguyệt Hằng lúc này mới nhận ra mình đã vô lễ, vội cúi đầu một cái.

- "Cảm ơn đại nhân đã quan tâm, tiểu nữ đã vô lễ rồi"

Nàng lẳng lặng vào bên trong chòi , mặc lại y phục của mình. Khánh Hậu thẫn thờ đứng đó, dưới ánh đèn mập mờ trong cái chòi rách nát mà nhìn thiếu nữ khỏa thân đang từ từ mặc y phục vào, tự nhiên trong lòng khơi dậy một kỷ niệm đã trôi qua. Cũng thiếu nữ này, cũng là mỹ nhân xinh đẹp này, nhớ hồi trước còn ở trong tay hắn thì nàng xinh đẹp biết bao nhiêu? Lúc ấy nàng quý giá biết bao nhiêu? Ấy vậy mà sau khi bị tên hộ vệ dẫn dắt vào con đường tăm tối, bây giờ trông nàng thật tàn tạ đáng thương. Nguyệt Hằng sau khi mặc quần áo chỉnh tề rồi , nàng lặng lẽ ngồi vào một góc , im lặng không nói gì cả . Hai con người ở đó, họ chỉ cách nhau có vài bước chân, nhưng lại có cảm giác xa vời vợi. Hai con người ấy từng có những giây phút bên nhau , những giây phút gần gũi, nhưng bây giờ tựa như là người xa lạ. Họ cứ thế im lặng không nói gì , cũng chẳng đưa mắt nhìn nhau, giống như hai người xa lạ cách xa nhau nửa vòng trái đất vậy. Không gian đêm tối , tiếng côn trùng kêu ngoài kia tạo ra một cảm giác yên bình khó nói. Khánh Hậu lúc này thở dài, mở lời xóa tan bầu không khí im lặng.

- "Tiểu cô nương à, lâu ngày không gặp, cô nương vẫn khỏe chứ?"

Nguyệt Hằng ngước đôi mắt sáng như vầng trăng của mình lên nhìn người đàn ông ấy . Ông ta không chửi bới, không lăng mạ, không đầy đọa nàng, mà lại còn hỏi thăm sức khỏe của nàng ư ? Nàng ngại ngùng , khuôn mặt buồn bã mà trả lời.

- "Thưa đại nhân, ngài nhìn tiểu nữ xem có chỗ nào được gọi là khỏe không?"

Câu trả lời thô nhưng rất thật , khiến cho Khánh Hậu cũng chả biết phải tiếp tục nói như thế nào. Hai con người lại bắt đầu im lặng, họ chìm vào không gian tĩnh mịch. Khánh Hậu biết mình vừa hỏi một câu hỏi thừa thãi, bởi chỉ cần nhìn vào là cũng biết hoàn cảnh của Nguyệt Hằng, thế nhưng không hỏi câu ấy thì hắn biết nói câu gì bây giờ?

Khánh Hậu chìm vào dòng suy tư, cảm nhận dòng thời gian trôi qua thật lặng lẽ . Hắn nhớ về quá khứ, dù chỉ là có mấy tháng trước thôi nhưng cảm giác lại xa vời vợi . Trong một phút tự sự của lòng mình, hắn ngập ngừng hỏi.

- "cô nương à, nếu lần đó cho cô nương lựa chọn lại, cô nương sẽ lựa chọn như thế nào ? Cô nương sẽ quyết định đi theo ta sống trong cảnh giàu sang phú quý, hay là vẫn cứ ôm lấy những đứa trẻ ấy mà bước vào cảnh bùn đen như vậy?"

Những dòng tự sự của Khánh Hậu bất chợt đánh vào trong ký ức của Nguyệt Hằng. Nàng nhớ lại thời kỳ đó, cái lúc mà nàng còn là nữ nhân của hắn, được hắn yêu thương che chở. Nàng thật sự đã sống trong giàu sang phú quý, thế nhưng chưa lần nào nàng cảm thấy an nhiên và hạnh phúc cả. Ngược lại , nàng luôn cảm thấy tù túng mà khó chịu, tựa như đang ở trong cái lồng bằng vàng. Chỉ khi trở về với lũ trẻ trong làng , được nhìn thấy lũ trẻ vui vẻ ăn no, lúc ấy nàng mới cảm thấy bình yên và hạnh phúc. Nguyệt Hằng ngước lên nhìn Khánh Hậu, đôi mắt buồn thăm thẳm nhưng lại đầy cương quyết.

- " Thưa đại nhân, nếu như cho tiểu nữ lựa chọn lại thì tiểu nữ cũng sẽ không bỏ rơi những đứa em của mình. Dù rằng đại nhân cho tiểu nữ lựa chọn lại bao nhiêu lần cũng vậy , tiểu nữ sẽ ở bên cạnh gia đình của mình. Tiểu nữ phải lo cho bọn chúng được bữa ăn no, được sống tiếp trên cõi đời này. Tiểu nữ chưa bao giờ hối hận vì đã chọn chăm sóc cho lũ trẻ, thực sự chưa bao giờ hối hận "

Sự cương quyết ấy thể hiện trên đôi mắt đầy nghị lực của Nguyệt Hằng, và cả gương mặt đầy nỗi đau nữa. Khánh Hậu im lặng nhìn Nguyệt Hằng, mà Nguyệt Hằng cũng im lặng nhìn Khánh Hậu, bốn mắt cứ thế nhìn nhau . Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Khánh Hậu lại bật cười.

- " Phải rồi ! Đúng rồi nhỉ? Như vậy mới là cô nương , như vậy mới đúng là bản chất thật sự của một tiểu cô nương xinh đẹp đáng yêu chứ."

Hắn cười, một cái cười đầy bất lực trước người thiếu nữ xinh đẹp ấy. Thời gian trôi qua, hắn cũng đã có nhiều thay đổi. Sau một tràng cười bất lực, lúc này trầm ngâm mà tặc lưỡi.

- "Phải rồi , cô nương thì không hối hận, cô nương thì không thay đổi quyết định, vì đó là Nguyễn Nguyệt Hằng mà ta quen biết. Nhưng cô nương biết không ? Nếu như cho ta quay trở lại ngày ấy , cho ta quyết định lại, ta sẽ lựa chọn che chở cho cô nương cùng những đám trẻ trong làng kia. Phải , ta sẽ làm như thế đấy!"
 
Chương 487: Hạnh Phúc Bình An.


Nguyệt Hằng lấy tay chạm vào cơ thể người đàn ông kia, chạm vào khuôn mặt, chạm vào bờ vai , chạm vào tất cả những chỗ nào nàng muốn chạm , tất cả cảm giác đều rất là thật. Người đàn ông với với mái tóc bạc trắng trong bộ thư sinh trắng lại nhìn nàng mỉm cười, cái cười của hắn y như trong giấc mơ mà nàng vẫn hay mơ thấy, hắn dịu dàng nói.

- " Đương nhiên ta là thật , ta chắc chắn là thật rồi . Tại sao nàng lại hỏi như thế chứ?"

Nguyệt Hằng dường như không dám tin vào sự thật trước mắt ,nhưng mọi thứ lại quá rõ ràng . Nàng gục mặt vào ngực người đàn ông ấy , không kìm chế được và bật khóc.

- " hu hu... chàng là thật...chàng thật sự là thật...huhuhu."

Nguyệt Hằng gục vào ngực người Vân Phong, cảm giác được nhịp tim của người đàn ông ấy đang đập như bao nhiêu người con người khác . Đây thực sự là hiện thực , hoàn toàn không phải là giấc mơ. Người đàn ông nhẹ nhàng ôm lấy nàng, vuốt nhẹ mái tóc nàng, để cho nàng gục vào ngực hắn. Nguyệt Hằng nằm gọn trong lòng bàn tay của người đàn ông ấy, cảm nhận sự ấm áp yêu thương. Đã lâu rồi nàng không được yêu thương như vậy , không được bảo bọc che chở như vậy. Nàng luôn mong ước một ngày gặp được người đàn ông của cuộc đời mình, được người ấy chăm sóc yêu thương , và những điều mơ ước của nàng đang diễn ra trước mắt mình khiến nàng không khỏi cảm thấy hạnh phúc trào dâng. Người đàn ông tóc trắng ôm ấp nàng, vuốt nhẹ mái tóc nàng, vỗ về lên vai nàng mà thì thầm.

- "Được rồi, đừng làm nũng nữa , chúng ta ra ngoài ăn sáng thôi. "

Ăn sáng ư ? Tức là bây giờ đang là buổi sáng à? Nguyệt Hằng chợt nhận ra điều gì đó, một điều rất bình thường với người khác nhưng lại không bình thường với nàng. Khi nàng thức dậy, đó là buổi chiều, và nàng sẽ phải vào trong trấn làm việc . Còn bây giờ đang làm buổi sáng, có nghĩa là đêm qua nàng đã ngủ một giấc thật say . Nàng sẽ không còn phải đi vào trấn làm công việc đó nữa , sẽ được ở lại đây với những đứa em của mình. Nguyệt Hằng ngước mắt lên nhìn người đàn ông của mình, vô thức nở một nụ cười hạnh phúc .

- "Vâng, chúng ta ra ngoài ăn sáng thôi. "

Vạn Vân Phong mỉm cười , hắn đứng dậy nắm tay Nguyệt Hằng dìu đi , mà nàng cũng thuận theo đó bước chân theo hắn. Hai người bước ra ngoài cửa, nhìn ngắm cảnh vật buổi ban mai. Dù rằng ánh bình minh ở ngôi làng này Nguyệt Hằng đã thấy không biết bao nhiêu lần rồi , nhưng hôm nay đón chào buổi sáng tại nhà sao thấy khác lạ quá , cảm giác bình yên tràn ngập trong trái tim của nàng. Ánh mặt trời buổi sáng đã rọi xuống mọi thứ xung quanh, chiếu rọi khuôn mặt của những đứa trẻ đang vui cười nô nức. Bọn trẻ đang đón một buổi sáng bình yên và vui vẻ trong cuộc đời mình. Nguyệt Hằng nhìn những chuyện xảy ra, đến lúc này vẫn còn đang rất mơ hồ, chưa dám tin những điều trước mắt là thật . Nhưng thực sự mọi thứ quá chân thật, chỉ là vì nàng chưa dám tin là mình được hưởng một niềm hạnh phúc quá lớn lao. Bọn trẻ đang vui đùa nô nức , nhìn thấy Nguyệt Hằng bước ra thì mừng rỡ nói.

- "Hằng tỷ đã dậy rồi đấy à? Mau ra đây chơi với tụi em đi."

Bọn trẻ đang hưởng một của buổi sáng thật sự bình yên ,vui đùa thỏa thích mà không phải lo bất cứ chuyện gì cả. Cuộc sống như này mới đúng là cuộc sống, mới đúng là thứ mà bọn trẻ nên được hưởng. Vạn Vân Phong nhìn bọn trẻ đang vui đùa , hắn cười lên một tiếng mà nói.



- " a ha ha...được rồi , các em vô dọn đồ ra , chúng ta ăn xong còn phải đi làm việc nữa. "

Bọn trẻ nghe vậy thì reo lên .

- "Vâng , bọn em sẽ đi làm ngay đây."

Bọn trẻ liền ùa đi làm việc , dọn ra bữa ăn sáng cho cả nhà. Món ăn được dọn ra, rất nhanh chóng đã đầy đủ . Nguyệt Hằng nhìn vào thấy có ngô , có sắn, có khoai, có thịt, thật sự là rất đầy đủ. Nhớ lại lúc nàng còn đi làm , phải lâu lâu nàng mới dám mua một miếng thịt ,nhưng cũng không dám mua nhiều mà chỉ mua một miếng nhỏ. Còn bây giờ thịt được dọn ra rất nhiều, ăn không cần phải lo nghĩ. Khi mà người đàn ông này có thể săn bắt hiệu quả đến vậy, thì tương lai còn được ăn thịt nhiều lần. Nguyệt Hằng lại quay sang nhìn người đàn ông của mình , cảm thấy thật sự đáng tin cậy. Người đàn ông ấy cũng nhìn nàng với ánh mắt yêu thương, mỉm cười nói.

- " được rồi, ngồi xuống ăn đi , sau đó chúng ta còn nhiều việc phải làm đấy."

Nguyệt Hằng mặc dù không biết những việc mà nàng phải làm là việc gì, nhưng lúc này chỉ muốn nghe theo người đàn ông ấy . Nàng "dạ" một tiếng, rồi ngồi xuống bên cạnh người đàn ông của cuộc đời mình.

Khi mọi người đã ngồi vào đông đủ, Vạn Vân Phong lúc này mỉm cười nói .

- "được rồi , tất cả đã đông đủ, các em cứ ăn tự nhiên đi."

Đám trẻ nghe vậy thì đồng thanh nói .


- "mời đại ca và tỷ tỷ ăn cơm..."

Sau lời mời chào ấy , bọn trẻ tự do ăn uống thoải mái , vui vẻ với bữa sáng no đủ của mình. Nguyệt Hằng ngồi đó, lặng nhìn những đứa trẻ thoải mái ăn những món mà nàng không phải lúc nào cũng cho chúng ăn được. Những món ăn dọn ra không chỉ ngon mà còn nhiều, khiến cho bọn chúng có thể thoải mái ăn no mà không phải nhìn mặt người khác. Nàng lại vô thức nở nụ cười , một nụ cười hạnh phúc, cảm nhận được tương lai tươi sáng sẽ chờ mình phía trước. Vạn Vân Phong lúc này gắp cho Nguyệt Hằng một miếng thịt thật ngon, nhìn nàng với một ánh mắt yêu thương .



- "được rồi, muội cũng nên ăn đi , đừng cứ nhìn bọn trẻ như vậy nữa."

Nguyệt Hằng sung sướng dạ một tiếng, gắp miếng thịt bỏ vào mồm, cảm giác như hạnh phúc trào dâng. Đêm qua nàng đã uống viên thuốc mà Vạn Vân Phong đưa cho , ngủ một giấc thật say, và bây giờ cơ thể đã phục hồi khỏe mạnh . Nàng không nghĩ đến điều ấy , không biết rằng viên thần dược ấy có giá trị thế nào , chỉ biết bây giờ đang đắm chìm trong hạnh phúc. Mọi người thoải mái ăn uống no đủ, ăn đến lúc không còn ăn được nữa thì mới dừng lại. Khi mà ai nấy cũng đã no rồi , bọn trẻ liền nhanh chóng dọn dẹp tất cả . Chúng không để Nguyệt Hằng làm việc , mà thay phiên nhau làm tất cả những công việc cần thiết. Những ngày trước chúng thường sẽ nói Nguyệt Hằng đi ngủ sớm để bù cho một đêm làm việc vất vả . Nhưng hôm nay Nguyệt Hằng không phải ngủ nữa , vì đêm qua nàng không phải đi làm việc cho nên bây giờ đang rất sung mãn. Cơ mà nhịp sống thay đổi nhanh quá , khiến Nguyệt Hằng không biết mình phải làm gì bây giờ. Vạn Vân Phong lúc này ngồi bên cạnh nàng, hắn suy nghĩ điều gì đó mà nhẹ nhàng hỏi.

- " Nàng vẫn chưa trả lời ta câu hỏi lúc nãy . Nàng nằm mơ thấy điều gì mà khóc nhiều đến như vậy ? Có thể nói cho ta biết được không?"

Nguyệt Hằng đang vui vẻ , nàng dường như đã quên mất giấc mơ lúc nãy rồi. Suy nghĩ một chút, cảm thấy ngại ngùng khi nói về giấc mơ của mình . Nàng nhẹ nhàng vuốt mái tóc e thẹn, ánh mắt hướng về phía ngoài kia mà ưu tư.

- "Giấc mơ à? Phải rồi , thiếp đã mơ một giấc mơ dài , nhưng không nhớ rõ tất cả tình tiết trong giấc mơ ấy. Thiếp chỉ có một điều vẫn nhớ , đó là trong giấc mơ thiếp được gặp lại mẹ của mình."

Nguyệt Hằng vừa nhắc tới mẹ thì khuôn mặt sầu thăm thẳm, cảm giác nhớ nhung khôn xiết. Nàng không biết rằng linh hồn A Tú vẫn đứng bên cạnh nàng, ngay bên cạnh Vạn Vân Phong . A Tú cũng đang nhìn ngắm nàng , yêu thương nàng với trái tim thương nhớ của một người mẹ. Nguyệt Hằng vừa nhắc tới mẹ, bất chợt rất nhiều dòng ký ức chảy về làm cho nàng buồn rầu rĩ. Nàng suy tư gì đó , trong lòng có chút ngập ngừng.

- " Phu Quân à , ngôi làng của thiếp gặp chuyện tai ương , tai họa bất chợt từ trên trời đổ ập xuống đầu tất cả. Trong một ngày, bọn cướp trên đỉnh núi Lương kia tràn xuống chém giết, số người sống sót chỉ lại được từng này. Lúc bọn cướp tràn xuống , thiếp may mắn không có ở nhà nên thoát được một kiếp nạn."

Nguyệt Hằng nói tới đây thì dừng lại, đôi chút trong lòng hi vọng một thứ gì đó rất mong manh . Nàng quay sang nắm lấy bàn tay của Vạn Vân Phong, ánh mắt không dám nhìn thẳng mà cúi đầu để che đi những giọt lệ đang ứa ra, Nguyệt Hằng nói trong nước mắt.

- " Dù rằng thiếp không dám mơ mộng quá nhiều, nhưng vẫn hi vọng rằng mẹ mình thoát nạn. Vào lúc đó mẹ thiếp bỏ thiếp để về làng xem xét tình hình, rồi từ đó không còn gặp gỡ nữa . Thiếp không biết giờ mẫu thân ra sao, lành dữ thế nào? Nhưng trong lòng vẫn hiểu rằng lành ít dữ nhiều. Dù rằng như vậy, nhưng vẫn hi vọng chút gì đó rằng mẫu thân được bình an..."

Nói đến đây thì lại nức nở nghẹn ngào, không nói được gì nữa. Vạn Vân Phong thấy vậy thì ôm Nguyệt Hằng vào lòng, để cho nàng gục vào ngực hắn mà khóc, hy vọng nước mắt sẽ giúp nàng vơi đi nỗi buồn. Hắn vuốt nhẹ mái tóc người con gái ấy, vỗ về yêu thương, ánh mắt nhìn sang A Tú đang còn ở bên cạnh. A Tú cũng đau xót lắm, giờ đây bà ta đã trở thành một hồn ma thì có làm gì được nữa đâu cơ chứ. Hai mẹ con đang ở rất gần nhau , nhưng lại cách xa âm dương hai cõi ,thật quá đau lòng.

Tất cả những chuyện này , tất cả những nỗi đau này đều do lũ cướp trên ngọn núi kia mà gây ra. Vạn Vân Phong nhìn về phía ngọn núi ấy , khuôn mặt thoáng lên một tia sát khí. Đối với hắn , thể loại giặc cướp là hắn không bao giờ thương xót. Hắn rất muốn lên trên ngọn núi ấy xóa sổ toàn bộ bọn cướp , thế nhưng lúc này lại đang bận , thôi thì để sau khi kết hôn vậy . Hắn thở dài , nghĩ rằng cho bọn cướp sống thêm vài ngày cũng chẳng sao, và đó chính là sai lầm của hắn.
 
Chương 485: Một Đêm Bình Yên.


Nguyệt Hằng và Khánh Hậu đang ở trong căn chòi rách. Bọn họ cách nhau chỉ vài bước chân, hai người nhìn nhau bất động. Nguyệt Hằng tròn xe con mắt nhìn Khánh Hậu,cảm thấy ngạc nhiên . Hắn vừa nói là hắn sẽ lựa chọn lại, sẽ yêu thương và che chở cho cả nàng cùng những đứa trẻ tật nguyền kia, điều này sao có thể được chứ ? Nàng ngơ ngác, không tin vào những gì mình vừa nghe thấy, ấp úng hỏi.

- " Đại nhân , không phải là đang nói đùa đúng không ? Đại nhân không phải đang muốn chọc ghẹo tiểu nữ, đúng không?"

Nguyệt Hằng thực sự rất ngạc nhiên, bởi người đàn ông này trong trí nhớ của nàng là một người tàn nhẫn và không bao giờ chịu tốn tiền cho những sinh mệnh mà ông ta gọi là "không là gì của mình". Khánh Hậu đã có sự chuyển biến về nhân sinh quan, lúc này lắc đầu, khuôn mặt trở nên buồn tiếc nuối mà bảo.

- "không, ta không hề nói đùa, những lời của ta là thật . Nếu bây giờ cho ta trở về về ngày ấy và lựa chọn lại, ta sẽ giữ chặt cô nương vào trong tay mình , quyết không buông ra . Ta sẽ hoàn thành tâm nguyện của cô nương, sẽ bao bọc bọn trẻ, không để cô nương phải chịu khổ nữa . Đúng, ta sẽ làm như vậy đấy, không phải là đã nói đùa đâu."

Nguyệt Hằng vẫn tròn xoe mắt nhìn người đàn ông trước mặt mình, không tin nỗi những gì mới nghe được. Trước ánh mắt nghi ngờ đó, Khánh Hậu cũng hiểu thái độ này của Nguyệt Hằng là gì. Nếu là hắn cách đây vài tháng, hắn cũng không tin được là hắn sẽ thay đổi như thế này. Từ lúc hầu nữ mang thai đứa con của hắn , và người vợ cả của hắn khuyên hắn nên hành thiện tích đức, hắn đã đồng ý. Một phần vì vui vẻ trong lòng, một phần cũng vì muốn làm hài lòng người vợ của mình, hắn đã thử làm chuyện tốt một vài lần. Và ngạc nhiên làm sao , khi hắn làm chuyện tốt thì hắn phát hiện ra rằng việc giúp đỡ người khác cũng đem lại một niềm vui không nhỏ cho hắn. Đương nhiên, Khánh Hậu không giúp đỡ người khác bằng tất cả sức lực của mình . Hắn chỉ giúp đỡ người ta giống như tiện tay mà làm vậy thôi, thế nhưng niềm vui hắn thu lại thực sự không hề nhỏ. Lúc đó hắn đã nhận ra rằng niềm vui đến với con người không nhất thiết phải hốc thật nhiều tiền của người khác, mà niềm vui còn có thể đến với tâm hồn con người khi họ cho đi khi giúp đỡ người ta. Khoảnh khắc được trải nghiệm niềm vui làm từ thiện với hắn đã trở nên thú vị , và hắn đã dần quen tay hơn trong những công việc như vậy. Rồi không biết từ lúc nào con người tàn nhẫn của hắn đã dần chuyển sang hướng thiện, không còn là tên tham tiền vô cảm như trước nữa.

Bây giờ hắn đối diện với Nguyệt Hằng , và với con người mới của mình, hắn đã nói rằng hắn sẽ lựa chọn lại nếu được trở về ngày ấy. Nguyệt Hằng rất ngạc nhiên, nhưng sau một thoáng ngạc nhiên ấy thì đôi mắt nàng lại buồn thắm thẳm , nàng cúi gầm mặt buồn bã.

- "Phải rồi, nếu như ngày ấy đại nhân chọn lựa khác đi , thì bây giờ cả hai chúng ta đã có một tương lai hoàn toàn khác. Nhưng mà đại nhân đã không lựa chọn như vậy, thì bây giờ có hối hận cũng có ích lợi gì đâu? Tiểu nữ đã thành ra như thế này , thì làm sao còn cơ hội để lựa chọn lại được chứ ? Giá như không có chữ nếu , thì có lẽ mọi chuyện đã tốt đẹp hơn rồi. "

Ánh mắt buồn thăm thẳm và tiếc nuối của Nguyệt Hằng, âu cũng là nỗi niềm tiếc nuối của Khánh Hậu. Nguyệt Hằng nói không sai . Bây giờ nàng đã không còn là một tiểu thư con nhà gia giáo như trước. Mặc dù nàng đã từng là một trinh nữ để Khánh Hậu lấy đi đêm đầu tiên của nàng, nhưng đã không còn là người phụ nữ duy nhất của hắn. Nguyệt Hằng bây giờ đã trở thành gái làng chơi, hàng đêm tiếp bao nhiêu kẻ ong bướm qua lại, sao còn có thể có tương lai với một trưởng quân y được nữa. Khánh Hậu hiểu điều này, và hắn đồng ý với quan điểm của Nguyệt Hằng. Hắn đương nhiên sẽ không bao giờ lấy một con đ* về làm vợ, sẽ không bao giờ chấp nhận một người phụ nữ đã qua tay biết bao nhiêu người đàn ông trong trấn về nhà làm vợ của mình , điều này không thể được. Khánh Hậu đã hướng thiện hơn , đã suy nghĩ khác đi , đã sẵn sàng bao nuôi những đứa trẻ tật nguyền... Nhưng sự hướng thiện và bao dung của hắn không đủ lớn để có thể bao dung một người con gái đã tắm trong bùn đen quá lâu. Bởi một kẻ như hắn cưới trinh nữ về làm vợ không phải là điều gì khó khăn , hắn sẽ không chấp nhận Nguyệt Hằng nữa. Vì vậy mà nói , trong lòng cả hai người đều rất tiếc nuối về một quá khứ đã trôi qua. Khánh Hậu thở dài một tiếng, đứng dậy vươn vai xoay mặt về hướng ngoài xa kia mà tặc lưỡi.

- " chậc... Được rồi , đừng nói lại chuyện xưa nữa . Một nén vàng đó ta cho cô nương là để cô nương nghỉ ngơi. Ngày hôm nay đừng làm việc nữa, tự cho mình một ngày nghỉ đi."

Nói xong thì lặng lẽ bước đi, rời khỏi căn chòi rách nát ấy mà trở về nhà của mình. Nguyệt Hằng ngồi yên một góc, nàng lặng nhìn theo bóng dáng của Khánh Hậu khuất dần trong bóng tối , trái tim cảm giác như bị đè nặng bởi một thứ gì đó vô hình, trong sự tiếc nuối vô bờ.

Nguyệt Hằng lại cầm nén vàng lên tay xoa nhẹ . Hôm nay được cho hẳn một nén vàng, đây là số tiền lớn . Nếu như Khánh Hậu đã bảo hôm nay nàng hãy nghỉ ngơi , vậy thì cứ nghỉ ngơi một ngày cũng tốt . Nàng siết chặt nén vàng trong tay, cảm thấy nén vàng ấy dường như đang tỏa ra một hơi ấm . Bản chất nén vàng thì không có nhiệt độ , không ấm áp , nhưng hơi ấm Nguyệt Hằng cảm nhận được ở đây là hơi ấm của tình người. Nguyệt Hằng cất nén vàng vào trong người, ánh mắt nhìn ra ngoài trời đêm kia, ngắm nhìn màn đêm . Bầu trời hôm nay nhiều sao sáng, dải ngân hà bắc ngang qua bầu trời trông thật đẹp làm sao. Nàng cứ lặng lẽ ngồi đó, im lặng đợi trời sáng, bởi nàng cũng đâu thể về làng trong đêm được. Nguyệt Hằng nở một nụ cười vô thức , cảm nhận không gian xung quanh, lại nhớ về giấc mơ mà nàng vừa mơ lúc trước. Nàng mơ về người đàn ông trong bộ y phục màu trắng với mái tóc bạc trắng ấy, người đàn ông mà nàng gọi là Phong lang. Đôi môi nàng nở một nụ cười hạnh phúc, một nụ cười hạnh phúc nhỏ bé trong đêm đen cô quạnh của mình. Nàng tự hỏi phải chăng giấc mơ thiếu nữ đã trở về , giấc mơ mà từ thủa nàng còn có quyền mơ mộng. Nhưng bây giờ nàng biết nàng không có quyền mơ mộng nữa rồi, mà chỉ có thể đối diện với thực tại phũ phàng và cố gắng sống cho trọn kiếp người, cố gắng giúp cho bọn trẻ một con đường sống trong tương lai. Nàng lại nghĩ đến những đứa trẻ của mình, tự nhủ rằng sáng mai sẽ mua nhiều gạo , và sẽ mua cho bọn trẻ một miếng thịt để cải thiện bữa ăn. Nàng nhớ rằng đã lâu rồi chưa cho bọn trẻ ăn thịt , đã lâu rồi chúng không được một chút thịt nào vào mồm, ngày mai sẽ là cơ hội ấy. Khi bầu trời sáng, ánh bình minh lại chiếu rọi trấn Nông Sơn, nàng rời căn chòi rách ấy đi ra chợ để thực hiện ý định của mình. Nàng vừa bước đi vừa mỉm cười vui vẻ , nghĩ đến cảm giác bọn trẻ nhìn thấy miếng thịt nàng mua về thì sẽ vui mừng lắm . Từ dòng suy nghĩ ấy mà niềm vui đã thể hiện trên đôi môi của nàng.

Nàng đi tới chỗ bán gạo , nhìn về phía ông chủ với một nụ cười trên môi. Ông chủ bán gạo thấy vậy thì ngạc nhiên. Ông ta cũng biết công việc nàng làm là gì , và mỗi lần nàng tới mua gạo đều với khuôn mặt buồn rười rượi. Thế sao hôm nay vì cớ gì nàng lại mỉm cười vui vẻ như vậy? Hay chắc là có điều gì tốt đẹp, khiến một người con gái đang chìm trong đau khổ cũng có thể nở một nụ cười tươi? Ông chủ hàng gạo tươi cười nói .

- "tiểu cô nương, hôm nay lại mua gạo như bình thường đúng không?"



Nguyệt Hằng cúi đầu thi lễ.

- " Vâng, thưa ông chủ, bán cho tiểu nữ một bao gạo lớn."


Ông chủ nhanh chóng xúc gạo cho Nguyệt Hằng, còn không quên cho nàng thêm một chút gạo . Nàng ngạc nhiên nhìn ông chủ, chưa biết nói gì thì ông chủ đã mỉm cười nói.

- " hôm nay tôi sẽ tặng cho cô nương thêm một chút gạo gọi là khuyến mãi , cô nương cứ cầm lấy đi."

Chuyện tốt nối tiếp chuyện tốt, nàng đón nhận bao gạo ấy mà trả tiền, đồng thời lại hướng sang cửa hàng thịt. Ông chủ hàng thịt thấy nàng đang tươi cười đi lại thì lập tức mời chào.

- " tiểu cô nương, mua thịt đi . Đã lâu rồi cô nương chưa mua thịt của ta"

Nguyệt Hằng mỉm cười gật đầu , nàng chọn một miếng thịt ngon, chỉ thịt mà nói .

- "bán cho tiểu nữ miếng thịt này"

Vừa nói nàng vừa chỉ thay vẽ một đường thịt nhỏ. Ông chủ liền theo nhu cầu của khách hàng, đưa dao cắt cho nàng một miếng thịt như ý, gói lại cẩn thận đưa tới trước mà cười vui vẻ.

- " Đây , thịt của cô nương đây, cô nương hãy cầm lấy."

Nguyệt Hằng đón lấy miếng thịt , trả tiền cho ông chủ, sau đó lặng lẽ rời đi . Bóng dáng nàng bước đi còn để lại ưu tư cho người bán thịt, ông nhìn theo nàng mà cảm thấy xót xa cho thân phận của một kiếp người. Ông ta thở dài tiếc nuối.

- " tội nghiệp cho một tiểu cô nương tốt đẹp . Cô nương ấy vừa xinh vừa tốt ,mà lại không có kết cục tốt đẹp, hỏi trên đời ai mà không tiếc chứ?"

Chuyện của Nguyệt Hằng thì cả trấn Nông Sơn này đều biết cả rồi . Những người có lương tâm thì đều cảm thấy thương hại cho nàng , đều vừa cảm phục vừa thương xót . Chỉ có những kẻ vô lương tâm mới coi khinh, chỉ có những kẻ không bằng cầm thú mới hãm hại và chơi quỵt của nàng mà thôi. Nguyệt Hằng ôm bao gạo và miếng thịt rời đi, bước khỏi trấn Nông Sơn hướng về ngôi làng của mình. Trên đường nàng cứ nghĩ đến chuyện bọn trẻ thấy miếng thịt sẽ vui mừng lắm, và cứ nghĩ đến điều đấy thì khuôn mặt nàng lại rạng rỡ, nụ cười lại nở trên đôi môi của nàng.
 
Chương 488: Người Mẹ Trở Về.


Ở nơi đó, ba con người đang ngồi cạnh bên nhau. Vạn Vân Phong, Nguyệt Hằng, và cả A Tú đều tập trung một chỗ, nhưng Nguyệt đằng nào đâu biết gì về sự tồn tại của người mẹ bên cạnh mình. Hai mẹ con ngồi sát bên nhau, nhưng thật sự đã cách xa vời vợi. Khoảng cách đó là khoảng cách giữa hai thế giới , giữa một người sống và một người đã từ giã cõi đời. Vạn Vân Phong nhìn những giọt nước mắt của Nguyệt Hằng thì cảm thấy rất là thương xót , lại nhìn thấy A Tú bên cạnh cũng đang sụt sùi nước mắt , muốn được ôm lấy con mình nhưng không thể, cảm giác đau đớn bất lực. Vạn Vân Phong trong lòng mong muốn làm điều gì đó cho Nguyệt Hằng , hắn suy nghĩ một lúc lúc , nghĩ ra điều gì đó thì quay sang Nguyệt Hằng, nắm tay nàng mà vỗ về.

- "được rồi , đừng có đau buồn nữa . Nếu như nàng đã có niềm tin lớn như vậy, thì hãy cứ giữ vững niềm tin của mình . Ta cũng tin rằng là một ngày nào đó nàng cùng mẹ sẽ lại gặp nhau thôi"

Nguyệt Hằng sụt sùi lau nước mắt , gật đầu một cái. Dù biết rằng những lời nói đó cũng chỉ là những lời để an ủi nàng mà thôi, nhưng thực sự nàng đã cảm thấy rất an ủi. Nàng ngước lên nhìn Vạn Vân Phong, ngập ngừng muốn nói điều gì đó với hắn, nhưng chưa kịp nói thì hắn lại đứng dậy vươn vai một cái mà cười.

- " a ha! Được rồi, hôm nay nàng ở lại đây nghỉ ngơi đi . Ta vào trong trấn mua một ít đồ, xong rồi sẽ quay lại ngay. Vậy nhé "

Nguyệt Hằng nghe nói Vân Phong rời đi vào trấn thì vội vã bật đứng dậy , vội níu lấy tay hắn mà nói.

- " chàng vào trấn làm gì ? Có việc thì cho muộn đi theo với , muội sẽ phụ giúp cho chàng "

Nguyệt Hằng bây giờ thật sự không muốn rời xa người đàn ông này. Hạnh Phúc của nàng đến quá nhanh, và nàng sợ rằng hạnh phúc đó sẽ rời đi nhanh không kém , cho nên thật sự muốn gần gũi nhiều hơn . Vạn Vân Phong có lẽ hiểu được tâm ý này, nhưng kế hoạch của hắn thì không thể dẫn Nguyệt Hằng đi theo được, hắn quay sang nhìn Nguyệt Hằng mà lắc đầu.

- "Ta vào trong trấn có xíu việc , làm xong việc ta sẽ lập tức quay lại ngay."

Nguyệt Hằng nghe vậy Không những không xuôi lòng , mà còn siết chặt tay hơn , khuôn mặt biểu lộ ra sự sợ hãi. Nét mặt ấy của Nguyệt Hằng , ai nhìn vào cũng biết nàng đang lo lắng điều gì , nàng đang sợ hãi điều gì. Vạn Vân Phong hiểu ý , hắn mỉm cười thật dịu dàng , lại nắm chặt bàn tay Nguyệt Hằng mà vỗ về.

- " Ta không đi luôn đâu , nàng đừng có lo sợ. Bây giờ nàng đi theo ta cũng đâu có giúp được gì cho ta đâu, ngoan ngoãn ở lại đây đợi ta trở về nhé. "

Khuôn mặt cương quyết của hắn cùng với nụ cười dịu dàng khiến cho Nguyệt Hằng không thể đòi hỏi gì được, nàng đứng đó níu tay hắn ngập ngừng không muốn buông.

- " thì ... Chàng cứ cho thiếp đi theo, có mất mát gì đâu mà chàng sợ ? Nếu chàng mua sắm gì đó, thì thiếp có thể ôm vác phụ là chàng."



Nguyệt Hằng cứ thế, trong lòng có nhiều âu lo . Vạn Vân Phong bật cười . Bảo Nguyệt Hằng đi vác đồ hộ hắn ư ? Làm sao có chuyện như thế chứ ? Hắn nhẹ nhàng lắc đầu.

- " không... Ta không đi mua sắm . Ta giờ đi làm một việc mà ta phải đi một mình, không thể dẫn nàng theo được. Ta hứa khi về ta sẽ dẫn nàng vào trấn mua sắm , còn bây giờ thì không được . Nàng ngoan ngoãn nghe lời ta , đừng làm khó ta nữa mà."

Nguyệt Hằng nghe vậy thì mặt buồn rười rượi. Nàng mặc dù rất muốn đi cùng, nhưng lại không muốn làm khó người thương , ngập ngừng một chút .

- "Vậy... thì chàng đi sớm về sớm, nhớ trở về với thiếp nhé."

Muốn níu giữ nhưng có lẽ không giữ được, đành phải thuận theo . Vạn Vân Phong gật đầu , một lần nữa khẳng định.

- " được rồi , ta chắc chắn sẽ về, không có gì phải lo đâu."

Nói xong thì quay lưng bước đi. Nguyệt Hằng nhìn theo, thấy dáng đi của hắn nhanh và không một lần ngước nhìn lại khiến cho nàng cảm thấy lo lắng. Nàng nhìn bóng dáng người đàn ông ấy rời đi, trong lòng có cảm giác như chàng sẽ ra đi mãi mãi vậy, sẽ không trở về với nàng nữa. Đây là linh cảm của phụ nữ, hay chỉ đơn giản rằng nàng đã trải qua quá nhiều chuyện khủng khiếp, cho nên trong lòng tự sinh cảm giác âu lo? Vạn Vân Phong bước đi nhẹ nhàng, bước chân nhanh chóng rời khỏi ngôi làng ấy, hướng về trấn Nông Sơn. Khi hắn đi được một đoạn xa , đủ để khuất bóng biến mất khỏi tầm mắt của Nguyệt Hằng rồi, lúc này hắn dừng lại và nhìn sang linh hồn bên cạnh mình mà nói .

- "bà đã được hoàn thành tâm nguyện, là được gặp lại con gái mình rồi đấy. Bây giờ bà có dự định gì, đã có thể siêu thoát được chưa?"

A Tú vẫn bên cạnh Vạn Vân Phong, dường như vẫn còn có gì đó muốn xin nên đi theo hắn . Lúc này trước những câu hỏi ấy, A Tú trong lòng có chút trầm ngâm , ngập ngừng không nói. A Tú bây giờ vẫn còn chút vướng mắc, là muốn được ở bên huyệt Hằng một chút nữa, muốn được trực tiếp gặp lại Nguyệt Hằng, nhưng lại không biết phải làm sao. Vạn Vân Phong dường như đã đoán được ý định , hắn nhìn A Tú mà mở lời.

- " nếu như bà muốn gặp lại con gái bà, thì ta cũng sẽ có cách giúp bà hoàn thành tâm nguyện ấy."


A Tú đang trầm ngâm, nghe những lời ấy thì ngước mắt lên với đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên, miệng lắp bắp hỏi .

- " cao nhân, ngài... thật sự có thể cho mẹ con ta được gặp nhau sao? Ngài thực sự có thể làm điều ấy sao?"



Sự mừng rỡ hiện rõ trên khuôn mặt của linh hồn bất hạnh . Bà ta thực sự rất vui mừng, và trong lòng tràn đầy tin tưởng, bởi bà ta biết rằng trước mặt mình là một cao nhân. Vạn Vân Phong khuôn mặt đầy tự tin, hắn nở một nụ cười mà nói.

- " Ta luyện tạo hóa đoàn thể công đạt đến cảnh giới bất tuyệt bất diệt, trường sinh vĩnh Hằng. Không những đạt cảnh giới tuổi trẻ vĩnh hằng, mà còn có thể thay đổi cơ thể theo ý muốn."

Nói đến đây thì ngừng lại một chút , bắt đầu nhắm mắt tập trung tư tưởng . Từ sâu thẳm bên trong linh hồn truyền ra ý chí mệnh lệnh lên cơ thể , và cơ thể của hắn từ từ biến đổi . Cơ thể từ một người đàn ông vạm vỡ, thu nhỏ dần và biến chuyển thành một người phụ nữ với khuôn mặt y hệt A Tú. Nói thẳng ra thì hình thể của hắn đã biến thành hình dáng của A Tú rồi. Mọi sự kiện diễn ra trước mặt A Tú khiến cho bà ta vô cùng ngạc nhiên , cũng không kém phần mừng rỡ . Khi cơ thể đó đã biến đổi xong rồi, thì bàn tay của vạn Vân Phong đưa về hướng A Tú, đưa ba ngón tay mà nở một nụ cười mỉm.

- "Ta cho bà ba ngày, ba ngày để bà quay về thực hiện những tâm nguyện cuối cùng của mình. Hãy sử dụng tốt ba ngày ấy để làm những gì cần làm với con gái. Khi hết 3 ngày ấy, bà phải siêu thoát để tới âm giới trình diện với diêm vương, như vậy có được không?"

Nguyệt Hằng ước hẹn với Vạn Vân Phong bảy ngày, và ngày hôm nay chỉ còn có 6 . Hắn dùng sáu ngày đấy để cho A Tú ba ngày, ba ngày còn lại hắn sẽ lo mọi việc cần thiết. A Tú đâu dám đòi hỏi gì nhiều, được sự giúp đỡ như vậy thì còn vui mừng không hết , lấy đâu mà dám mặc cả? Bà ta vội vàng cúi đầu.

- " đa tạ tiên sinh, quả phụ vô cùng biết ơn . Nhất định quả phụ sẽ dùng tốt 3 ngày ấy, và làm theo ý muốn của Tiên Sinh."

Vạn Vân Phong gật đầu, đôi mắt ánh lên sự vui vẻ.

- " được rồi , tới đây đi. Ta cho bà mượn xác hoàn dương "

Nhìn thấy cơ thể trước mặt giống y như mình thì A Tú không khỏi cảm thán , vô cùng vui mừng hạnh phúc . Vậy là sẽ được trở về gặp con gái với cơ thể giống như chính mình ư ? A Tú mừng rỡ cúi đầu thi lễ một cái, rồi từ từ tiến lại , mọi chuyện như thế cứ diễn ra một cách êm đẹp nhẹ nhàng.

Khi A Tú nhập vào hồn vào cơ thể , thì linh hồn của Vạn Vân Phong cũng tự nhường chỗ , khiến cho A Tú cảm giác như thật sự mình đã sống lại vậy. A Tú vui mừng đưa bàn tay lên, nhìn vào tay mình để cảm nhận sự chân thật qua từng cảm giác tiếp xúc, thì lại phát hiện trong tay mình có mấy nén vàng. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi , A Tú hiểu rằng những nén vàng này là Vạn Vân Phong sắp xếp cho bà ta, để bà ta có thể mua sắm gì đó cho con gái mình. A Tú ứa nước mắt, siết chặt mấy nén vàng trong tay mà nói .

- "tiên sinh , người đã chu đáo quá rồi, dân phụ biết lấy gì để đền ơn đây?"

Câu hỏi ấy không có lời đáp , chẳng một chút trả lời , xem ra thật sự Vạn Vân Phong muốn để cho mẹ con họ một không gian riêng tư. A Tú cất tiền vào trong người, lẳng lặng quay trở lại về làng. Đoạn đường quen thuộc này đã từ lâu rồi bà ta không được đặt chân đi như vậy, không ngờ lại có một lần có thể trở lại con đường xưa mà bước đi như thời còn sống, cảm giác thật sự rất hoài niệm. A Tú bước về, từng bước chậm rãi như để cảm nhận thêm hương vị của đất trời . Khi đến ngôi làng của mình, A Tú nhìn về phía xa đã thấy bóng dáng của một người đang đứng đó nhìn xa xăm. A Tú nhìn bóng dáng ấy , là bóng dáng của một người con gái với mái tóc bạch kim, nàng đang đứng ngay cổng làng nhìn về phía xa xăm. A Tú hiểu ngay rằng đấy chính là đứa con gái yêu của mình, lúc đưa tiễn phu quân vào trấn vẫn chưa muốn trở về mà còn đứng đó nhìn theo , mong đợi phu Quân sớm quay trở về. Trong khoảnh khắc ấy, trái tim A Tú đập lên rộn rã . Vừa vui mừng vì gặp lại con gái , cũng vừa vui mừng vì biết rằng con gái đã có nơi nương tựa, đã có người đàn ông của cuộc đời mình. Mọi chuyện tốt đẹp như vậy, thì kiếp này A Tú không còn vướng mắc gì nữa, coi như là đã mãn nguyện rồi. A Tú bước đi giữa con đường mòn , hai bên hoa nở rộ, phía trên chim chóc bay qua kêu ríu rít, tựa như đang đón chào một người mẹ trở về với đứa con của mình. Cuối cùng thì sau một thời gian dài, Nguyệt Hằng cũng sẽ gặp lại mẹ của mình . Đây sẽ là một điều hạnh phúc mà bất cứ người con nào cũng mong muốn.
 
Chương 486: Thiếu Nữ Tỉnh Giấc.


Nguyệt Hằng vui vẻ ôm bao gạo cùng miếng thịt trên tay về nhà . Nhưng trước khi về làng thì nàng phải ghé một chỗ để làm một xíu việc riêng đã. Từ lúc Nguyễn Hằng đi làm những công việc dơ bẩn đó, nàng trước khi về nhà đều ghé vào cái hồ nước trong rừng để tắm, rửa đi những thứ dơ bẩn ô uế dính trên người. Nàng thật sự không muốn về nhà với tấm thân ô uế và làm lây sang những đứa trẻ kia. Giữa rừng này có một cái hồ nước lớn , đủ để nàng nhẹ nhàng tắm gội ở đây. Nguyệt Hằng đứng trên bờ bắt đầu thoát y, lộ ra tấm thân thiếu nữ tàn tạ. Nàng bước xuống hồ nước, làn da nàng chạm vào làn nước mát lạnh dưới hồ, rửa trôi đi những gì mà nàng dù không muốn cũng phải bị dính vào người. Mỗi lần như vậy, mỗi lần rửa trôi đi những thứ ô uế ấy, nàng lại cảm thấy buồn thăm thẳm. Những lúc nàng buồn, nàng lại nhớ đến bài hát mà cha nàng dạy khi xưa, và bắt đầu cất tiếng hát của mình. Giọng hát của nàng ngọt ngào thanh thoát tựa như tiếng hát của một con chim sơn ca đang cất lên bản nhạc du dương. Nàng hát về bài hát mà cha nàng đã dạy nàng từ thuở nhỏ, một bài hát về loài hoa màu đỏ mọc vùng biên giới. Bài hát ca ngợi lòng dũng cảm, tri ân máu xương của những người anh hùng đã đổ xuống vì độc lập quê hương. Nguyệt Hằng cứ hát , và mỗi khi hát dường như nàng đã nhập tâm vào từng lời ca âm điệu của mình. Nguyệt Hằng vừa tắm gội cơ thể, vừa cất tiếng hót líu lo, không hề biết rằng tiếng hát của mình đã chạm đến tai của một người đang lẳng lặng đi trong khu rừng . Tiếng hát ấy đã thu hút một nam nhân với mái tóc bạc trắng, hắn bị thu hút và đi theo giọng hát mà tìm tới đứng bên cạnh hồ , ngắm nhìn mỹ nữ đang tắm dưới dòng nước kia. Nam nhân ấy đã ngỡ ngàng khi nhìn thấy Nguyệt Hằng đang ở dưới làn nước mát , vẻ đẹp của linh hồn thuần khiết khiến hắn sững sờ đứng nhìn. Còn Nguyệt đằng sau một hồi nhập tâm vào bài hát, nàng ngước lên thì cũng phát hiện ra một bóng hình đang đứng đó nhìn thẳng về phía mình. Nguyệt Hằng ngơ ngác , tròn xoe mắt nhìn lên bờ, hướng về phía bạch y nhân với mái tóc bạc trắng đang đứng đó nhìn nàng. Nàng ngơ ngác khi nhìn thấy bóng hình ấy sao mà quen thuộc đến lạ lùng, tựa như hình bóng người đàn ông trong giấc mơ của mình, phút chốc ngỡ ngàng còn tưởng rằng mình đang nằm mơ.

Giấc mơ của Nguyệt Hằng vừa mới lặp lại, và bây giờ phải chăng lại lập lại một lần nữa, rằng chuyện nàng tắm hồ và nhìn thấy người đàn ông ấy cũng đều là đang trong giấc mơ của mình? Nếu đây là một giấc mơ, thì điều đó cũng không có gì lạ, chỉ là giấc mơ này có chút khác biệt với những giấc mơ trước đó. Trong giấc mơ của mình, nàng đã gặp người đàn ông ấy, nhưng chưa bao giờ nhìn thẳng được khuôn mặt người đàn ông ấy như thế nào. Khuôn mặt người đàn ông ấy trong giấc mơ cứ mờ mờ ảo ảo, khiến cho nàng không bao giờ nhớ mặt được. Vậy mà giấc mơ lần này nàng có thể thấy rõ khuôn mặt của người đàn ông ấy, cùng với đôi mắt đang thẫn thờ nhìn nàng. Nguyệt Hằng ngơ ngác nhìn ngắm nhan sắc ấy , nhan sắc của người đàn ông mờ ảo, cảm thấy ngỡ ngàng vì vẻ đẹp hiếm có của người tình trong mộng. Nguyệt Hằng thoáng chốc trong lòng muốn tiến tới, muốn chạm vào người đàn ông ấy một lần cho biết. Thế nhưng khi nàng nhúc nhích, cơ thể tạo sóng nước đập lên bàn tay nàng, thì nàng mới nhận ra rằng mình không hề mơ mà đang sống trong thực tại. Và rồi nàng nhận ra rằng mình vẫn đang khỏa thân dưới dòng nước, còn người đàn ông trên kia vẫn đang nhìn mình. Nguyệt Hằng giật mình hoảng sợ , vội lao vút lên bờ mặc đồ vào, ôm lấy bao gạo và miếng thịt mà chạy đi thật nhanh, sợ rằng sẽ bị người ta cướp mất. Với những gì mà nàng đã phải trải qua trong quá khứ, thì sẽ tự động hình thành lên trong tâm trí nàng phản ứng tự vệ mà thôi. Nguyệt Hằng bỏ chạy, cố gắng chạy thật nhanh, ôm chặt bao gạo trong tay không dám suy nghĩ gì nhiều. Nàng sẽ không bao giờ ngờ được rằng cuộc gặp ở hồ nước ấy là cuộc gặp định mệnh của cuộc đời nàng , sẽ đem cho nàng sự giải thoát khỏi khổ đau. Người đàn ông ấy xuất hiện và sẽ cho nàng cuộc sống no ấm , sẽ để cho nàng thấy một tương lai tốt đẹp hơn. Nàng sẽ không còn chịu đói chịu khổ nữa, không còn phải làm công việc thấp hèn nữa, tất cả sẽ được rửa trôi vào trong quá khứ và mở ra một tương lai mới hoàn toàn.

......

Nguyệt Hằng thấy mình mặc bộ áo cưới lộng lẫy, bên cạnh là a Tú đang dìu nàng đi . Hôm nay là hôn lễ của nàng cùng người đàn ông trong mộng ấy . Nàng sẽ kết thân với người đàn ông kia , và sống cuộc sống hạnh phúc của mình. Nàng sẽ là một người vợ, và rồi là một người mẹ, cùng an hưởng một cuộc sống không còn khổ đau. Nguyệt Hằng theo mẹ bước đi , ra tới lễ đường chuẩn bị cùng lang quân của mình kết duyên trăm năm. Từ ngoài cửa, nàng nhìn thấy chú rể cũng trong bộ trang phục đỏ lễ cưới , đang chậm chậm bước vào, đôi môi vẫn nở một nụ cười như trong giấc mơ nàng hay mơ thấy. Chú rể lại gần Nguyệt Hằng, đưa bàn tay về phía nàng mà nở một nụ cười dịu dàng.

- "Nguyệt Hằng của ta, chúng ta bái đường thành thân thôi."

Nguyệt Hằng rất là vui sướng , đôi môi nở nụ cười hạnh phúc. Tưởng chừng nàng đã có được gia đình của riêng mình, nhưng trong khoảnh khắc ấy thì một lưỡi kiếm từ đâu đâm tới xuyên qua ngực chú rể, máu tuôn ra tung tóe. Nguyệt Hằng khựng người hoảng hốt, mắt trợn tròn kinh hãi , ngơ ngác nhìn lưỡi kiếm nhuốm máu . Chú rể bị đâm một kiếm từ sau lưng ngã vật xuống đất, thanh kiếm rời khỏi người chú rể , máu ướt kiếm chảy xuống nền nhà. Nguyệt Hằng chết lặng nhìn kẻ vừa mới tung chiêu hạ sát ấy, hắn là một bóng đen kinh khủng với đôi mắt đỏ rực như máu , bóng đen ấy cười lớn khoái chí.

- " Ha Ha Ha... chúng ta là băng cướp Lương Sơn Đồng đây . Chúng ta tới đây để giết sạch, cướp sạch , lấy sạch tất cả những gì của ngươi... Ha ha ha..."

Tiếng cười đầy ghê rợn của bóng đen ấy vang vọng khắp nhà, nhấn chìm Nguyệt Hằng vào trong bóng tối của sự đau khổ và cô đơn, nàng kinh hãi gào lên.

- " không... Trả lang Quân lại cho ta..."



Tiếng hét thất thanh phá vỡ không gian xung quanh, khiến Nguyệt Hằng kinh hãi giật mình bật dậy. Nàng ngơ ngác nhìn quanh một lượt, phát hiện rằng mình đang còn trong nhà, và vừa mới thoát khỏi giấc mơ. Nguyệt Hằng lấy tay lau mồ hôi trán, thở phào nhẹ nhõm, miệng lẩm bẩm.


- " may quá, chỉ là giấc mơ thôi , không phải là thật. "

Nguyệt Hằng thở dài một tiếng, lấy lại bình tĩnh, lau đi những giọt mồ hôi kinh hãi của mình . Nàng lúc này lại trầm ngâm một chút, bất chợt khuôn mặt buồn thăm thẳm, rồi nước mắt lại rớt ra.

- " Phải rồi, tất cả là một giấc mơ . Người đàn ông ấy cũng chỉ là giấc mơ . Trên đời này làm gì có ai chịu cưới một thứ giẻ rách như mình làm vợ chứ? Chỉ là sự hoang tưởng trong tâm trí của mình thôi, làm gì có chuyện tốt đẹp như vậy, hu hu hu..."

Nguyệt Hằng lại khóc, nước mắt chảy ra ướt đẫm khuôn mặt của nàng . Nàng khóc vì thực tại phũ phàng mà mình đang phải đối mặt . Bây giờ nàng lại phải chuẩn bị quay lại trấn làm việc, chuẩn bị cho một đêm ô nhục tiếp theo. Nàng khóc nức nở , bất chợt cảm thấy bên ngoài có tiếng bước chân , là tiếng bước chân rất nhanh của ai đó như đang chạy vội về phía nàng . Cánh cửa bật mở , ánh sáng từ ngoài tràn vào soi sáng bóng một người đàn ông đang đứng ngay cửa. Phút giây ngắn ngủi ,nàng nhìn thấy người đàn ông trong giấc mộng đang nhìn thẳng về phía mình với đôi mắt lo lắng. Khoảnh khắc này nàng lại nghĩ nàng đang mơ. Người đàn ông ấy chạy vội lại phía nàng ,ngồi xuống bên cạnh nàng, đưa tay lau nhẹ giọt nước mắt của nàng mà ân cần hỏi.

- " Có chuyện gì vậy ? Ta nghe thấy tiếng hét của nàng , có phải nàng nằm mơ thấy ác mộng ? Tại sao lại khóc như thế này? Nàng hãy nói cho ta nghe xem nào."

Một loạt câu hỏi của người đàn ông hỏi nàng , khiến cho nàng ngay tức khắc không trả lời được gì. Nguyệt Hằng khuôn mặt vẫn còn đẫm nước mắt , nhưng lúc này lại mở to đôi mắt của mình một cách ngạc nhiên . Người đàn ông trong giấc mơ của nàng sao lại chân thật đến thế, lại nhìn giống như là thật như vậy ? Nàng nhẹ nhàng đưa tay chạm vào người đàn ông ấy, cơ thể này cứng cáp và rõ ràng, cứ như không phải là đang mơ. Nguyệt Hằng đưa tay chạm nhẹ vào khuôn mặt người đàn ông ấy, nhìn vào đôi mắt của người đàn ông ấy, nước mắt lại ứa ra mà nói.

- " Hic hic... chàng là thật, chàng thật sự là người thật này... Thiếp Không phải đang nằm mơ đấy chứ?"
 
Chương 489: Mẹ Và Con Gái.


Nguyệt Hằng sau khi đưa tiễn Vân Phong rời đi, nàng vẫn đứng ngay cổng làng mà chờ đợi , ánh mắt luôn hướng về phía xa xăm. Trong đôi mắt mong chờ ấy, nàng chợt phát hiện ra một bóng người quay trở lại . Người đó vẫn là trong bộ thư sinh màu trắng ấy , vẫn mái tóc bạc trắng ấy, nhưng hình như cơ thể có gì đó rất khác biệt. Nàng ban đầu nhìn thấy bóng dáng ấy còn tưởng Vạn Vân Phong quay về, tự nói trong lòng sao người thương lại trở về sớm như vậy . Thế nhưng càng lại gần thì càng thấy không phải , cảm giác thật sự rất khác biệt. Và cho đến khi bóng hình đó đến đủ gần, thì đủ để nhận biết được đó là ai. Nguyệt Hằng tròn xoe mắt nhìn khuôn mặt có vẻ như rất quen thuộc ấy, rất giống một người mà nàng vô cùng yêu thương. Nàng cảm thấy vô cùng mừng rỡ, trái tim đập mạnh, bước chân lững thững đi về phía trước để có thể nhìn rõ hơn bóng hình quen thuộc kia. Nàng càng đi lại gần thì bóng hình đấy cũng càng gần nàng hơn , hai bên cứ bước lại gần nhau , cho đến một lúc nào đó nàng giật mình nhận ra trước mặt mình là một khuôn mặt vô cùng quen thuộc. Nguyệt Hằng không bước đi nữa, nàng chạy vội về phía bóng hình ấy , lại gần đứng trước mặt bóng hình kia mà ngơ ngác. Nàng nhìn vào người phụ nữ đứng trước mặt mình , không phải ai xa lạ mà chính là hình bóng của người mẹ yêu thương , người mà nàng ngày đêm mong nhớ. A Tú nhìn Nguyệt Hằng với ánh mắt đầy yêu thương, đôi môi nở một nụ cười dịu dàng .

- "con gái yêu, ta đã về rồi đây."

Nguyệt Hằng thoáng chút bất động , ngơ ngác nhìn A Tú . Trong một chút định thần, dòng cảm xúc trong linh hồn trào dâng, Nguyệt Hằng bất chợt không kiềm chế được cảm xúc mà òa lên khóc.

- "Hu hu.. mẹ ơi , là mẹ đó sao? Thật sự là mẹ đã trở về đó sao ? Mẹ ơi... hu hu hu..."

Nguyệt Hằng lao tới ôm chầm lấy mẹ mình , gục đầu lên vai mẹ mình mà khóc, giọt nước mắt tuôn ra trong hạnh phúc. A Tú cũng dịu dàng ôm lấy nàng, tay vuốt nhẹ lên mái tóc con gái yêu mà dịu dàng nói .

- "phải , mẹ đã về rồi đây, mẹ về với con rồi đây con yêu ơi..."

Nguyệt Hằng lại càng khóc to hơn, hạnh phúc trong niềm vui đoàn tụ. Hai mẹ con ôm nhau khóc rưng rức, nước mắt người con chảy xuống ướt bờ vai người mẹ, mà người mẹ cũng siết chặt bàn tay ôm lấy con gái vào lòng, đắm mình trong niềm vui đoàn tụ. Thứ cảm xúc hạnh phúc ấy, là nỗi niềm thương nhớ của hai mẹ con sau nhiều ngày xa cách đã được gặp lại nhau, đã được ôm lấy nhau trong niềm vui vô bờ bến. Nguyệt Hằng cứ thế mà rưng rức khóc, còn A Tú siết chặt vòng tay ôm con gái vào lòng, lặng im nở một nụ cười trong nước mắt đoàn tụ. Không gian xung quanh bỗng nhiên trở nên tươi đẹp lạ lùng. Những bông hoa tựa như đẹp hơn, tươi thắm hơn. Xung quanh chim chóc cũng vui mừng, ca hót líu lo như chào đón sự trở về của người mẹ, như cùng vui mừng cho sự đoàn tụ ấy.

Hai mẹ con cứ thế ôm chầm lấy nhau, tận hưởng cảm giác đoàn tụ dưới bầu trời rực nắng ánh ban mai. Đất trời dường như cũng chung vui với họ, khi ánh nắng của mặt trời chiếu rọi lên hai mẹ con khiến họ tựa như phát sáng, tô đậm thêm cho niềm vui trở về. Hai mẹ con đứng dưới ánh nắng ban ngày rực rỡ, giữa những cánh hoa xung quanh đang khoe sắc, giữa những đàn chim đang hót líu lo xung quanh. Giây phút đoàn tụ hạnh phúc, A Tú lúc này buông Nguyệt Hằng ra, đưa tay lau nhẹ dòng nước mắt trên khuôn mặt ướt đẫm của Nguyệt Hằng mà nở một nụ cười dịu dàng .

- "được rồi, con gái yêu, chúng ta về nhà thôi "

Nguyệt Hằng lại ngước nhìn mẹ mình , hai chữ "về nhà" sao tự nhiên nghe thiêng liêng quá . Đây là điều mà nàng luôn khao khát từ sâu thẳm trong tim mình , nàng mỉm cười gật đầu.

- "Dạ, chúng ta về nhà thôi mẹ ơi."

A Tú mỉm cười nắm tay nguyện Hằng, hai mẹ con dắt tay nhau trở về, đi vào bên trong làng và hướng bước chân đến ngôi nhà của mình. Hai mẹ con cứ thế bước đi , rồi trở về lại ngôi nhà cũ ấy , nơi không chỉ còn hai mẹ con mà còn là nơi tá túc của những đứa trẻ tật nguyền. Bọn trẻ nhìn thấy A Tú trở về thì ngạc nhiên, một đứa bất chợt thốt lên.

- " A Tú cô cô kìa ... Cô cô đã trở về rồi đó sao?"



Một đứa reo lên, và cả đám nhìn vào. Đáp lại sự nồng nhiệt của bọn trẻ , A Tú mỉm cười gật đầu.

- " phải , là ta quay lại rồi đây. Các cháu thấy ta trở về thì có vui không?"

Bọn trẻ reo lên, vui sướng chạy lại vây quanh lấy A Tú . Cũng không phải là điều gì kỳ lạ , bọn chúng gặp thêm một người lớn nữa thì lại càng vui mừng . Khi mà sự chia ly đã làm tan nát tâm hồn của những đứa trẻ , thì bất cứ sự trở về nào cũng là điều đại hỷ. Những đứa trẻ quây quần bên A Tú , cười nói vui vẻ , một đứa trẻ mở miệng lên với nụ cười híp mí.

- " A Tú cô cô, sao tóc cô cô lại tự nhiên bạc trắng thế này ? Thật là giống đại ca quá nha"

Một đứa trẻ khác nghe vậy thì lập tức tán thành.

- "Đúng vậy, trông rất giống tóc của đại ca . Mà không chỉ có vậy, cả bộ y phục của A Tú cô cô cũng giống đại ca nữa, thật là trùng hợp."

Bọn trẻ ngây thơ thấy gì nói đó, chẳng có một chút suy tư, nhưng Nguyệt Hằng thì khác. Nàng nhìn về phía mẹ mình, trong lòng dường như đang tâm tư một điều gì đó, một thứ gì đó mà nàng không dám nói ra thành lời. Bọn trẻ ngây thơ lúc này vẫn đang rất vui vẻ , thay phiên nhau kể chuyện.

- " Cô cô có biết không ? Lúc cô cô vắng mặt , ở đây có một vị đại ca rất đẹp trai tới nhà và đã giúp đỡ mọi người rất nhiều."

- "phải đó, phải đó . Vị đại ca ấy còn săn được thịt heo rừng, còn lấy được mật ong mang về, ăn rất ngon "

- " không chỉ có vậy, đại ca còn ra đồng lấy về nhiều ngô sắn để mọi người ăn no nê, thật là thích lắm đi."

- " Đúng vậy, vị đại ca ấy rất tốt bụng, là một người thật tuyệt vời. Nhưng mà đại ca đi đâu rồi? "


Đám trẻ không để ý Vạn Vân Phong đã đi đâu mất, nháo nhác nhìn xung quanh. Đám trẻ bi bô nói chuyện, nghĩ gì nói nấy, nói tất cả những gì chúng biết ra. Nguyệt Hằng đứng bên cạnh lặng im không nói, tâm hồn dường như đang nghĩ đến một điều gì đó kỳ lạ, tâm tình khó đoán biết. A Tú thì mỉm một nụ cười, nhìn đám trẻ mà gật đầu.

- "Ta biết rồi, ta biết vị đại ca ấy rồi . Lúc trên đường trở về đây ta đã gặp vị đại ca ấy, cho nên cũng có hỏi thăm qua mấy câu nên biết chuyện, các cháu không cần phải nói nữa đâu."

Đám trẻ ồ lên ngạc nhiên, đứa nào đứa nấy đều cảm thấy vô cùng thú vị bởi sự gặp gỡ bất ngờ ấy. Nhưng đó là bọn trẻ, còn Nguyệt Hằng thì có vẻ đăm chiêu hơn . Nàng sau khi đã trải qua quá nhiều chuyện thì cũng tự trưởng thành hơn , cho nên nhân sinh quan cũng dày dặn hơn, và nhìn nhận vấn đề thấu đáo hơn. A Tú lúc này quay sang nhìn Nguyệt Hằng, vẫn nụ cười dịu hiền mà nói.



- " con yêu, tại sao lại trầm ngâm thế? Con đang có nỗi niềm riêng hay là gì?"

Nguyệt Hằng thấy vậy thì vội lắc đầu.

- " không, làm gì có. Con đâu có tâm trạng gì đâu, mẹ đừng có lo"

Nguyệt Hằng tuy chối là không, nhưng rõ ràng là có tâm trạng, điều đó hiện rõ trên khuôn mặt nàng. A Tú nhẹ nhàng bước lại chỗ Nguyệt Hằng, đặt tay lên vai con gái mà nhẹ nhàng nói.

- " Chuyện của con ta biết hết rồi, nên con không phải suy nghĩ gì nhiều nữa . Ta hoàn toàn ủng hộ chuyện của con, và đồng ý gả con cho chàng trai kia, nên con hãy vui lên "

Chuyện hôn nhân đại sự mà lại chưa được sự đồng ý của mẹ cha, lo lắng cũng là điều hiển nhiên. A Tú nghĩ như vậy, nên chủ động nói lên vấn đề, thể hiện sự đồng tình. Có lẽ A Tú đã đúng, Nguyệt Hằng nghe mẹ nói đồng ý gả mình cho Vân Phong thì trong lòng vui sướng, nở một nụ cười rạng rỡ. Nàng vui vẻ bước tới nắm tay A Tú, ngập ngừng định nói gì đó, nhưng chưa kịp nói gì thì A Tú đã nói tiếp.

- "Vị hôn phu ấy của con có nhắn lại rằng người ấy có việc sẽ đi ba ngày , sau ba ngày sẽ trở lại . Vì vậy con đừng có lo lắng quá , hãy yên tâm sinh hoạt như bình thường nhé."

Ba ngày ư ? Phải ba ngày sau mới trở lại ư ? Nguyệt Hằng đôi mắt thoáng ngỡ ngàng, mọi chuyện thay đổi nhanh hơn nàng nghĩ . Người đàn ông ấy mới nói với nàng sẽ sớm quay lại, nhưng bây giờ lại là ba ngày rồi .Vậy thì mọi chuyện là thế nào? Không phải là không có những nghi vấn, không phải là không có ngờ vực, nhưng dường như nàng không có thời gian cho chuyện đó. A Tú nắm tay nàng kéo đi vô nhà , vừa đi vừa cười vui vẻ.

- " Được rồi con gái yêu , vào đây mẹ chải tóc cho nào . Tóc con rối rồi đấy"

Trái tim Nguyệt Hằng lại khẽ rung lên . Đã bao nhiêu lâu rồi nàng chưa được mẹ chải tóc cho nhỉ ? Chỉ mới là 3 tháng thôi, 3 tháng từ khi bọn cướp tràn xuống làng, ấy thế mà bây giờ mới nàng cứ tưởng như là ba năm rồi đấy. Nàng vui mừng lắm , theo mẹ vào trong nhà. Nguyệt Hằng lại ngồi vào một chỗ quen thuộc, chỗ mà nàng hay ngồi để mẹ chải tóc cho. A Tú lấy cái lược , nhẹ nhàng đặt lên mái tóc con gái yêu. Vẫn những động tác mềm mại quen thuộc ấy, vẫn những thao tác dường như đã lưu vào trong trí nhớ của Nguyệt Hằng , là những lần mà mẹ nàng chải tóc cho nàng đều dịu nhẹ như nàng vẫn cảm thấy thế. A Tú nhẹ nhàng chăm sóc tóc của con, vừa chải tóc vừa mỉm cười hỏi.

- " Con yêu, con cảm thấy người đàn ông ấy là người như thế nào ? Ở bên người đàn ông ấy con có vui không ? Có cảm thấy hạnh phúc khi đến với người đàn ông ấy không?"

Nguyệt Hằng lại cảm thấy mông lung, trầm ngâm suy nghĩ gì đó, tự nhiên tâm trạng rối bời. Nàng lúc này có chút e thẹn, ngập ngừng nói .

- "chàng là một người đàn ông tốt, mạnh mẽ và đáng tin cậy. Mặc dù con tiếp xúc chưa lâu, nhưng cảm giác đó là một người có thể tin tưởng, có thể nương tựa được . Mặc dù con không biết thân thế người ấy, không biết người ấy là ai và từ đâu tới . Con cũng chẳng biết quá khứ của họ là gì ,nhưng con nghĩ con không có quyền lựa chọn. Người ấy có lẽ là thiên thượng thương xót mà sắp đặt cho con chăng? Ngoài trường hợp ấy, con không nghĩ ra được một trường hợp nào khác. "
 
Chương 487: Hạnh Phúc Bình An.


Nguyệt Hằng lấy tay chạm vào cơ thể người đàn ông kia, chạm vào khuôn mặt, chạm vào bờ vai , chạm vào tất cả những chỗ nào nàng muốn chạm , tất cả cảm giác đều rất là thật. Người đàn ông với với mái tóc bạc trắng trong bộ thư sinh trắng lại nhìn nàng mỉm cười, cái cười của hắn y như trong giấc mơ mà nàng vẫn hay mơ thấy, hắn dịu dàng nói.

- " Đương nhiên ta là thật , ta chắc chắn là thật rồi . Tại sao nàng lại hỏi như thế chứ?"

Nguyệt Hằng dường như không dám tin vào sự thật trước mắt ,nhưng mọi thứ lại quá rõ ràng . Nàng gục mặt vào ngực người đàn ông ấy , không kìm chế được và bật khóc.

- " hu hu... chàng là thật...chàng thật sự là thật...huhuhu."

Nguyệt Hằng gục vào ngực người Vân Phong, cảm giác được nhịp tim của người đàn ông ấy đang đập như bao nhiêu người con người khác . Đây thực sự là hiện thực , hoàn toàn không phải là giấc mơ. Người đàn ông nhẹ nhàng ôm lấy nàng, vuốt nhẹ mái tóc nàng, để cho nàng gục vào ngực hắn. Nguyệt Hằng nằm gọn trong lòng bàn tay của người đàn ông ấy, cảm nhận sự ấm áp yêu thương. Đã lâu rồi nàng không được yêu thương như vậy , không được bảo bọc che chở như vậy. Nàng luôn mong ước một ngày gặp được người đàn ông của cuộc đời mình, được người ấy chăm sóc yêu thương , và những điều mơ ước của nàng đang diễn ra trước mắt mình khiến nàng không khỏi cảm thấy hạnh phúc trào dâng. Người đàn ông tóc trắng ôm ấp nàng, vuốt nhẹ mái tóc nàng, vỗ về lên vai nàng mà thì thầm.

- "Được rồi, đừng làm nũng nữa , chúng ta ra ngoài ăn sáng thôi. "

Ăn sáng ư ? Tức là bây giờ đang là buổi sáng à? Nguyệt Hằng chợt nhận ra điều gì đó, một điều rất bình thường với người khác nhưng lại không bình thường với nàng. Khi nàng thức dậy, đó là buổi chiều, và nàng sẽ phải vào trong trấn làm việc . Còn bây giờ đang làm buổi sáng, có nghĩa là đêm qua nàng đã ngủ một giấc thật say . Nàng sẽ không còn phải đi vào trấn làm công việc đó nữa , sẽ được ở lại đây với những đứa em của mình. Nguyệt Hằng ngước mắt lên nhìn người đàn ông của mình, vô thức nở một nụ cười hạnh phúc .

- "Vâng, chúng ta ra ngoài ăn sáng thôi. "

Vạn Vân Phong mỉm cười , hắn đứng dậy nắm tay Nguyệt Hằng dìu đi , mà nàng cũng thuận theo đó bước chân theo hắn. Hai người bước ra ngoài cửa, nhìn ngắm cảnh vật buổi ban mai. Dù rằng ánh bình minh ở ngôi làng này Nguyệt Hằng đã thấy không biết bao nhiêu lần rồi , nhưng hôm nay đón chào buổi sáng tại nhà sao thấy khác lạ quá , cảm giác bình yên tràn ngập trong trái tim của nàng. Ánh mặt trời buổi sáng đã rọi xuống mọi thứ xung quanh, chiếu rọi khuôn mặt của những đứa trẻ đang vui cười nô nức. Bọn trẻ đang đón một buổi sáng bình yên và vui vẻ trong cuộc đời mình. Nguyệt Hằng nhìn những chuyện xảy ra, đến lúc này vẫn còn đang rất mơ hồ, chưa dám tin những điều trước mắt là thật . Nhưng thực sự mọi thứ quá chân thật, chỉ là vì nàng chưa dám tin là mình được hưởng một niềm hạnh phúc quá lớn lao. Bọn trẻ đang vui đùa nô nức , nhìn thấy Nguyệt Hằng bước ra thì mừng rỡ nói.

- "Hằng tỷ đã dậy rồi đấy à? Mau ra đây chơi với tụi em đi."

Bọn trẻ đang hưởng một của buổi sáng thật sự bình yên ,vui đùa thỏa thích mà không phải lo bất cứ chuyện gì cả. Cuộc sống như này mới đúng là cuộc sống, mới đúng là thứ mà bọn trẻ nên được hưởng. Vạn Vân Phong nhìn bọn trẻ đang vui đùa , hắn cười lên một tiếng mà nói.



- " a ha ha...được rồi , các em vô dọn đồ ra , chúng ta ăn xong còn phải đi làm việc nữa. "

Bọn trẻ nghe vậy thì reo lên .

- "Vâng , bọn em sẽ đi làm ngay đây."

Bọn trẻ liền ùa đi làm việc , dọn ra bữa ăn sáng cho cả nhà. Món ăn được dọn ra, rất nhanh chóng đã đầy đủ . Nguyệt Hằng nhìn vào thấy có ngô , có sắn, có khoai, có thịt, thật sự là rất đầy đủ. Nhớ lại lúc nàng còn đi làm , phải lâu lâu nàng mới dám mua một miếng thịt ,nhưng cũng không dám mua nhiều mà chỉ mua một miếng nhỏ. Còn bây giờ thịt được dọn ra rất nhiều, ăn không cần phải lo nghĩ. Khi mà người đàn ông này có thể săn bắt hiệu quả đến vậy, thì tương lai còn được ăn thịt nhiều lần. Nguyệt Hằng lại quay sang nhìn người đàn ông của mình , cảm thấy thật sự đáng tin cậy. Người đàn ông ấy cũng nhìn nàng với ánh mắt yêu thương, mỉm cười nói.

- " được rồi, ngồi xuống ăn đi , sau đó chúng ta còn nhiều việc phải làm đấy."

Nguyệt Hằng mặc dù không biết những việc mà nàng phải làm là việc gì, nhưng lúc này chỉ muốn nghe theo người đàn ông ấy . Nàng "dạ" một tiếng, rồi ngồi xuống bên cạnh người đàn ông của cuộc đời mình.

Khi mọi người đã ngồi vào đông đủ, Vạn Vân Phong lúc này mỉm cười nói .

- "được rồi , tất cả đã đông đủ, các em cứ ăn tự nhiên đi."

Đám trẻ nghe vậy thì đồng thanh nói .


- "mời đại ca và tỷ tỷ ăn cơm..."

Sau lời mời chào ấy , bọn trẻ tự do ăn uống thoải mái , vui vẻ với bữa sáng no đủ của mình. Nguyệt Hằng ngồi đó, lặng nhìn những đứa trẻ thoải mái ăn những món mà nàng không phải lúc nào cũng cho chúng ăn được. Những món ăn dọn ra không chỉ ngon mà còn nhiều, khiến cho bọn chúng có thể thoải mái ăn no mà không phải nhìn mặt người khác. Nàng lại vô thức nở nụ cười , một nụ cười hạnh phúc, cảm nhận được tương lai tươi sáng sẽ chờ mình phía trước. Vạn Vân Phong lúc này gắp cho Nguyệt Hằng một miếng thịt thật ngon, nhìn nàng với một ánh mắt yêu thương .



- "được rồi, muội cũng nên ăn đi , đừng cứ nhìn bọn trẻ như vậy nữa."

Nguyệt Hằng sung sướng dạ một tiếng, gắp miếng thịt bỏ vào mồm, cảm giác như hạnh phúc trào dâng. Đêm qua nàng đã uống viên thuốc mà Vạn Vân Phong đưa cho , ngủ một giấc thật say, và bây giờ cơ thể đã phục hồi khỏe mạnh . Nàng không nghĩ đến điều ấy , không biết rằng viên thần dược ấy có giá trị thế nào , chỉ biết bây giờ đang đắm chìm trong hạnh phúc. Mọi người thoải mái ăn uống no đủ, ăn đến lúc không còn ăn được nữa thì mới dừng lại. Khi mà ai nấy cũng đã no rồi , bọn trẻ liền nhanh chóng dọn dẹp tất cả . Chúng không để Nguyệt Hằng làm việc , mà thay phiên nhau làm tất cả những công việc cần thiết. Những ngày trước chúng thường sẽ nói Nguyệt Hằng đi ngủ sớm để bù cho một đêm làm việc vất vả . Nhưng hôm nay Nguyệt Hằng không phải ngủ nữa , vì đêm qua nàng không phải đi làm việc cho nên bây giờ đang rất sung mãn. Cơ mà nhịp sống thay đổi nhanh quá , khiến Nguyệt Hằng không biết mình phải làm gì bây giờ. Vạn Vân Phong lúc này ngồi bên cạnh nàng, hắn suy nghĩ điều gì đó mà nhẹ nhàng hỏi.

- " Nàng vẫn chưa trả lời ta câu hỏi lúc nãy . Nàng nằm mơ thấy điều gì mà khóc nhiều đến như vậy ? Có thể nói cho ta biết được không?"

Nguyệt Hằng đang vui vẻ , nàng dường như đã quên mất giấc mơ lúc nãy rồi. Suy nghĩ một chút, cảm thấy ngại ngùng khi nói về giấc mơ của mình . Nàng nhẹ nhàng vuốt mái tóc e thẹn, ánh mắt hướng về phía ngoài kia mà ưu tư.

- "Giấc mơ à? Phải rồi , thiếp đã mơ một giấc mơ dài , nhưng không nhớ rõ tất cả tình tiết trong giấc mơ ấy. Thiếp chỉ có một điều vẫn nhớ , đó là trong giấc mơ thiếp được gặp lại mẹ của mình."

Nguyệt Hằng vừa nhắc tới mẹ thì khuôn mặt sầu thăm thẳm, cảm giác nhớ nhung khôn xiết. Nàng không biết rằng linh hồn A Tú vẫn đứng bên cạnh nàng, ngay bên cạnh Vạn Vân Phong . A Tú cũng đang nhìn ngắm nàng , yêu thương nàng với trái tim thương nhớ của một người mẹ. Nguyệt Hằng vừa nhắc tới mẹ, bất chợt rất nhiều dòng ký ức chảy về làm cho nàng buồn rầu rĩ. Nàng suy tư gì đó , trong lòng có chút ngập ngừng.

- " Phu Quân à , ngôi làng của thiếp gặp chuyện tai ương , tai họa bất chợt từ trên trời đổ ập xuống đầu tất cả. Trong một ngày, bọn cướp trên đỉnh núi Lương kia tràn xuống chém giết, số người sống sót chỉ lại được từng này. Lúc bọn cướp tràn xuống , thiếp may mắn không có ở nhà nên thoát được một kiếp nạn."

Nguyệt Hằng nói tới đây thì dừng lại, đôi chút trong lòng hi vọng một thứ gì đó rất mong manh . Nàng quay sang nắm lấy bàn tay của Vạn Vân Phong, ánh mắt không dám nhìn thẳng mà cúi đầu để che đi những giọt lệ đang ứa ra, Nguyệt Hằng nói trong nước mắt.

- " Dù rằng thiếp không dám mơ mộng quá nhiều, nhưng vẫn hi vọng rằng mẹ mình thoát nạn. Vào lúc đó mẹ thiếp bỏ thiếp để về làng xem xét tình hình, rồi từ đó không còn gặp gỡ nữa . Thiếp không biết giờ mẫu thân ra sao, lành dữ thế nào? Nhưng trong lòng vẫn hiểu rằng lành ít dữ nhiều. Dù rằng như vậy, nhưng vẫn hi vọng chút gì đó rằng mẫu thân được bình an..."

Nói đến đây thì lại nức nở nghẹn ngào, không nói được gì nữa. Vạn Vân Phong thấy vậy thì ôm Nguyệt Hằng vào lòng, để cho nàng gục vào ngực hắn mà khóc, hy vọng nước mắt sẽ giúp nàng vơi đi nỗi buồn. Hắn vuốt nhẹ mái tóc người con gái ấy, vỗ về yêu thương, ánh mắt nhìn sang A Tú đang còn ở bên cạnh. A Tú cũng đau xót lắm, giờ đây bà ta đã trở thành một hồn ma thì có làm gì được nữa đâu cơ chứ. Hai mẹ con đang ở rất gần nhau , nhưng lại cách xa âm dương hai cõi ,thật quá đau lòng.

Tất cả những chuyện này , tất cả những nỗi đau này đều do lũ cướp trên ngọn núi kia mà gây ra. Vạn Vân Phong nhìn về phía ngọn núi ấy , khuôn mặt thoáng lên một tia sát khí. Đối với hắn , thể loại giặc cướp là hắn không bao giờ thương xót. Hắn rất muốn lên trên ngọn núi ấy xóa sổ toàn bộ bọn cướp , thế nhưng lúc này lại đang bận , thôi thì để sau khi kết hôn vậy . Hắn thở dài , nghĩ rằng cho bọn cướp sống thêm vài ngày cũng chẳng sao, và đó chính là sai lầm của hắn.
 
Chương 490: Cùng Mẹ Đi Mua Sắm.


Nguyệt Hằng cùng A Tú đang ngồi tâm sự với nhau , họ kể ra những chuyện mà bản thân họ muốn nói, những nỗi niềm mong nhớ yêu thương. Nguyệt Hằng kể về cuộc sống cực khổ của mình, về việc mình đi làm trong trấn kiếm tiền để nuôi lũ trẻ. Nàng kể về những vất vả gian truân, kể về những đặc điểm riêng của từng nghề nghiệp, và tuyệt nhiên nàng không dám nói về cái công việc mà tên hộ vệ đã hướng nghiệp cho nàng. A Tú cũng không biết gì nhiều, nghe Nguyệt Hằng kể về việc mình đi làm hầu gái và đi bưng bê trong quán nhậu thì thấy thương con lắm. Nguyệt Hằng trong tay A Tú là vàng là ngọc, rốt cuộc lại phải chịu những cảnh cực khổ như thế khiến trái tim người mẹ đau xót. A Tú ôm lấy Nguyệt Hằng, siết chặt vòng tay mình mà thủ thỉ.

- " Được rồi con yêu . Đừng nghĩ đến chuyện không vui nữa, mọi chuyện đã trôi qua rồi . Bây giờ trời cao đã cho một người đàn ông tốt đến với con . Người ấy sẽ yêu thương con , sẽ chăm sóc cho con , cuộc đời còn lại con sẽ không phải khổ đau nữa đâu."

A Tú càng lúc càng siết chặt Nguyệt Hằng, mà Nguyệt Hằng ôm chặt mẹ mình lại, trái tim hai người cùng chung một nhịp đập yêu thương. Thời gian cho hai người vẫn còn. A Tú nhìn ra ngoài, thấy trời nắng đã cao, lúc này vuốt nhẹ khuôn mặt của Nguyệt Hằng và hôn lên trán con mà mỉm cười.

- " Được rồi , mọi chuyện ổn thỏa cả rồi . Bây giờ mẹ sẽ đi nấu cơm cho con ăn nhé. Con cứ ngồi đây đi."

Nguyệt Hằng hướng đôi mắt long lanh của mình nhìn mẹ, trong lòng lại trào dâng cảm giác hoài niệm. Đối với bất cứ con người nào thì những món ăn do mẹ nấu luôn là những món ăn quen thuộc nhất , dạt dào kỷ niệm nhất. Nguyệt Hằng nở một nụ cười , nhìn mẹ mà nói.

- " cho con đi với , con sẽ cùng mẹ nấu ăn."

Nguyệt Hằng đã được A Tú dạy dỗ làm nội trợ nhiều rồi, và đương nhiên hai mẹ con cũng thường xuyên cùng nhau làm việc bếp núc. A Tú vui vẻ trong lòng, nhìn con gái yêu mà gật đầu.

- "Được rồi, vậy chúng ta đi thôi."

Hai mẹ con dắt nhau đi nấu nướng ,thu nhặt những nguyên liệu cần thiết để cho bữa ăn trưa này. Thịt heo mà Vạn Vân Phong săn được vẫn còn đó , rau củ vẫn còn rất là nhiều, cho nên công đoạn nấu nướng cũng không có gì khó khăn. Hai mẹ con cùng nhau làm việc , vui vẻ trong quá trình làm việc ấy . Trong lúc vui vẻ trò chuyện, A Tú nghĩ đến điều gì đó mà dặn dò con.

- " Chiều nay mẹ con mình vào trấn đi . Mẹ sẽ mua sắm thêm quần áo mới cho con, sắm sửa thêm nhiều món đồ khác để con chuẩn bị lấy chồng. Con gái chuẩn bị xuất giá thì cũng phải có nhiều đồ đạc một chút ,phải không nào? "

Nguyệt Hằng lúc này cũng không nghĩ gì nhiều, nghe mẹ nói dẫn đi mua sắm thì vui mừng lắm , nàng lập tức đồng ý. Bữa cơm sau khi được nấu nướng dọn lên, cùng đám trẻ quây quần bên mâm cơm, thưởng thức bữa ăn gia đình vui vẻ. Nguyệt Hằng cảm nhận lại những hương vị mà trước đây mình ngày nào cũng được thưởng thức , là những món ăn mà mẹ nấu cho nàng thường ngày , trong lòng càng lúc càng cảm thấy hạnh phúc bình yên. Hạnh Phúc thật ra không phải là thứ gì đó cao xa lắm. Hạnh phúc là chúng ta biết hài lòng với những gì chúng ta có, là chúng ta thỏa mãn với những điều giản dị quý giá nhất, tốt đẹp nhất ngay bên cạnh chúng ta. Nguyệt Hằng rất vui mừng vì sự đoàn tụ này , cảm giác như tất cả giông bão đều đã trôi qua, trước mặt sẽ là một khung trời bình yên kéo dài vô tận. Sau bữa cơm mọi người nghỉ ngơi, bình yên vì cuộc sống đã trở về bình thường. khi ánh mặt trời đã ngả về phía tây và bớt đi phần nào gay gắt, Nguyệt Hằng theo mẹ vào trong trấn để đi mua sắm cho mình. Hai mẹ con tới trấn Nông Sơn, thấp thoáng đã thấy bóng hai người lính canh đứng đó. Nguyệt Hằng lúc này mới sực nhận ra điều gì đó, tự nhiên cảm thấy sợ hãi . Nàng lại gần níu tay mẹ, khuôn mặt lo lắng mà nói.

- " mẹ ơi ,hay là khỏi mua sắm đi, chúng ta trở về nhà nhé. Con không muốn mua sắm nữa đâu, mình về nhà đi mẹ "

Nguyệt Hằng biết rằng cái trấn này ai cũng biết nàng làm việc gì rồi, sợ rằng những lời ấy sẽ với tai mẹ mình. A Tú không hiểu gì lắm, quay sang nhìn con mà cười dịu dàng.

- "cái gì vậy ? Chúng ta đã tới nơi rồi , con còn đòi đi về ư ? Con sợ điều gì chứ? Không lẽ sợ mẹ không có tiền mua đồ cho con sao?"



A Tú vừa nói vừa lấy trong người ra mấy nén vàng lấp lánh trong tay , đưa về phía trước và nở một nụ cười dịu dàng.

- " đây, tiền đây. Tiền mẹ có nhiều lắm, con đừng lo lắng gì cả."

Nói xong lại nắm tay Nguyệt Hằng kéo đi vô trấn Nông Sơn. Nguyệt Hằng không muốn đi , nhưng cũng không biết phải làm thế nào, đành thuận theo mà bước cùng A Tú.

Bước chân của hai người tới cổng trấn, lính canh nhìn thấy ngạc nhiên hỏi.

- " Ủa , tiểu cô nương lại quay về trấn làm việc đấy à ? Còn vị phu nhân đi bên cạnh này là ai?"

Nguyệt Hằng xấu hổ im lặng không dám nói gì, còn A Tú thì hướng hai người lính ấy mà thi lễ.

- "Thưa hai vị quan sai, ta là mẹ của nha đầu này, nay dẫn con vào trấn để đi mua sắm"

Hai tên lính nghe vậy thì ồ lên ngạc nhiên, hướng tay mời vào trong mà nói.

- " mua sắm à ? Vậy thì vào đi , chúng ta với cô nương này cũng không xa lạ gì cả, không cần kiểm tra."

Hai người lính có vẻ rất là biết giữ mồm miệng. Khi nghe A Tú nói rằng mình là mẹ của Nguyệt Hằng , bọn họ lập tức mời vào bên trong mà không nói ra những điều thừa thãi , đây cũng là đạo lý bình thường của con người. Nguyệt Hằng nhìn hai người lính cúi đầu thi lễ một cái, rồi theo mẹ bước vào bên trong trấn Nông Sơn, xem như là đã thoát qua được một cửa ải. Bước chân của A Tú lại nhanh chóng đi tới một cửa hàng vải, bà muốn mua cho con mình những bộ quần áo đẹp nhất. Bà đã đi tới một cửa tiệm vải nổi tiếng nhất trấn Nông Sơn, và trùng hợp sao đấy lại là cửa hàng vải mà trước đây Khánh Hậu đã dẫn Nguyệt Hằng tới.

Nguyệt Hằng vừa nhìn thấy cửa hàng vải ấy đã hoảng hồn, vội níu tay mẹ mà nói.

- " mẹ ơi ,đi vào cửa hàng khác đi , cửa hàng này đắt tiền lắm."

Trong lòng Nguyệt Hằng lo lắng vô cùng . Nếu như mẹ nàng biết rằng nàng đã từng làm đĩ , đã bán thân để nuôi những đám trẻ tật nguyền kia, thì bà sẽ đau xót biết bao nhiêu? Nguyệt Hằng không sợ mẹ nổi giận trách mắng mình, mà sợ rằng mẹ sẽ đau đớn khi biết mình đã ngã vào bùn đen như vậy. A Tú không hiểu chuyện, nhìn con mình mà lắc đầu.

- "Con đừng có lo, đắt một chút thì cũng chẳng sao đâu . Mẹ có tiền mà , mẹ muốn mua cho con những gì tốt đẹp nhất, như vậy cũng không được sao?"



A Tú lại nắm tay con gái kéo đi, bước thẳng vào trong cửa hàng vải ấy. Nguyệt Hằng cảm thấy lo lắng, sợ rằng bà chủ cửa hàng vải nhận ra mình và nói về công việc của nàng. Ấy thế mà Nguyệt Hằng không nghĩ rằng cả cái trấn này đều biết đến việc làm của nàng rồi. Dù có đi xem cửa hàng vải khác thì cũng vậy cả thôi. Cái quan trọng là người ta có mở miệng nói ra hay không, chứ một cô gái với mái tóc bạch kim cùng đôi mắt Lam Nguyệt thì quá đặc biệt, lại được trưởng Quân y chọn ngày thành thân thì quá nổi tiếng rồi.

Lúc A Tú vừa dắt con mình vào trong , bà chủ hàng vải chạy ra niềm nở nói .

- " ôi phu nhân... đã lâu rồi chưa ghé cửa tiệm của chúng tôi"

Nguyệt Hằng trốn sau lưng mẹ , nghe bà chủ mời chào như vậy thì rất ngạc nhiên, xem ra A Tú với bà chủ hàng vải này có quen biết. Thực ra trước đây A Tú nhiều lần vô trấn Nông Sơn , cũng có tới cửa hàng vải này mua sắm, cho nên khách hàng cũ thì bà chủ nhớ mặt thôi. A Tú liền dắt con gái lên phía trước , nhìn bà chủ mà nói.

- " bà chủ à! Ngày hôm nay ta dẫn con gái tới đây mua sắm quần áo, bà xem có bộ nào đẹp một chút, vừa với con gái của ta thì đem ra đây."

Nguyệt Hằng xấu hổ lắm , bị kéo lên trước thì khuôn mặt lo lắng , che che đậy đậy. Bà chủ thấy thế cũng giật mình một chút , ngơ ngác nhìn Nguyệt Hằng mà hỏi.

- " ủa, tiểu cô nương này là con gái của phu nhân sao.?"

A Tú nghe vậy thì ngạc nhiên, hướng về bà chủ mà hỏi.

- " Bà chủ , đây Đúng là con gái của ta. Tại sao bà hỏi vậy, chẳng lẽ con ta cũng từng tới đây mua sắm hàng của bà hay sao?"

A Tú hiểu rằng thái độ đó của bà chủ tức là với Nguyệt Hằng cũng từng có quen biết, vậy nên muốn hỏi thăm xem mối quan hệ của hai người là thế nào. Bà chủ nghe vậy thì bật cười , nhìn A Tú mà cúi đầu.

- "Phu nhân à, tiểu thư trước đây cũng có ghé cửa tiệm một vài lần, cho nên ta cũng có chút quen biết. Chỉ đơn giản là vậy thôi, chứ không có gì đặc biệt cả."

Nguyệt Hằng nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm , xem ra bà chủ cũng đang muốn giấu công việc của nàng. A Tú nghe vậy thì cũng bật cười , hướng bà chủ mà nói.

- " vậy à , thật là trùng hợp . Thôi thì bây giờ bà có thể lấy hàng ra cho ta xem được rồi "

Bà chủ cười toe toét, cúi đầu một cái rồi bắt đầu chạy vô lấy hàng ra. Đối với một người buôn bán thì việc lấy lòng khách hàng là điều tối quan trọng. Bà ta không việc gì phải nói những công việc của Nguyệt Hằng ra cho A Tú nghe, vừa làm mất lòng Nguyệt Hằng , vừa khiến người mẹ kia tức giận. Làm mất lòng khách hàng không phải là điều tối kỵ trong buôn bán đó ư? Một người buôn bán lâu năm như bà ta đương nhiên sẽ hiểu điều này , và không bao giờ phạm những sai lầm ngớ ngẩn ấy.
 
Chương 488: Người Mẹ Trở Về.


Ở nơi đó, ba con người đang ngồi cạnh bên nhau. Vạn Vân Phong, Nguyệt Hằng, và cả A Tú đều tập trung một chỗ, nhưng Nguyệt đằng nào đâu biết gì về sự tồn tại của người mẹ bên cạnh mình. Hai mẹ con ngồi sát bên nhau, nhưng thật sự đã cách xa vời vợi. Khoảng cách đó là khoảng cách giữa hai thế giới , giữa một người sống và một người đã từ giã cõi đời. Vạn Vân Phong nhìn những giọt nước mắt của Nguyệt Hằng thì cảm thấy rất là thương xót , lại nhìn thấy A Tú bên cạnh cũng đang sụt sùi nước mắt , muốn được ôm lấy con mình nhưng không thể, cảm giác đau đớn bất lực. Vạn Vân Phong trong lòng mong muốn làm điều gì đó cho Nguyệt Hằng , hắn suy nghĩ một lúc lúc , nghĩ ra điều gì đó thì quay sang Nguyệt Hằng, nắm tay nàng mà vỗ về.

- "được rồi , đừng có đau buồn nữa . Nếu như nàng đã có niềm tin lớn như vậy, thì hãy cứ giữ vững niềm tin của mình . Ta cũng tin rằng là một ngày nào đó nàng cùng mẹ sẽ lại gặp nhau thôi"

Nguyệt Hằng sụt sùi lau nước mắt , gật đầu một cái. Dù biết rằng những lời nói đó cũng chỉ là những lời để an ủi nàng mà thôi, nhưng thực sự nàng đã cảm thấy rất an ủi. Nàng ngước lên nhìn Vạn Vân Phong, ngập ngừng muốn nói điều gì đó với hắn, nhưng chưa kịp nói thì hắn lại đứng dậy vươn vai một cái mà cười.

- " a ha! Được rồi, hôm nay nàng ở lại đây nghỉ ngơi đi . Ta vào trong trấn mua một ít đồ, xong rồi sẽ quay lại ngay. Vậy nhé "

Nguyệt Hằng nghe nói Vân Phong rời đi vào trấn thì vội vã bật đứng dậy , vội níu lấy tay hắn mà nói.

- " chàng vào trấn làm gì ? Có việc thì cho muộn đi theo với , muội sẽ phụ giúp cho chàng "

Nguyệt Hằng bây giờ thật sự không muốn rời xa người đàn ông này. Hạnh Phúc của nàng đến quá nhanh, và nàng sợ rằng hạnh phúc đó sẽ rời đi nhanh không kém , cho nên thật sự muốn gần gũi nhiều hơn . Vạn Vân Phong có lẽ hiểu được tâm ý này, nhưng kế hoạch của hắn thì không thể dẫn Nguyệt Hằng đi theo được, hắn quay sang nhìn Nguyệt Hằng mà lắc đầu.

- "Ta vào trong trấn có xíu việc , làm xong việc ta sẽ lập tức quay lại ngay."

Nguyệt Hằng nghe vậy Không những không xuôi lòng , mà còn siết chặt tay hơn , khuôn mặt biểu lộ ra sự sợ hãi. Nét mặt ấy của Nguyệt Hằng , ai nhìn vào cũng biết nàng đang lo lắng điều gì , nàng đang sợ hãi điều gì. Vạn Vân Phong hiểu ý , hắn mỉm cười thật dịu dàng , lại nắm chặt bàn tay Nguyệt Hằng mà vỗ về.

- " Ta không đi luôn đâu , nàng đừng có lo sợ. Bây giờ nàng đi theo ta cũng đâu có giúp được gì cho ta đâu, ngoan ngoãn ở lại đây đợi ta trở về nhé. "

Khuôn mặt cương quyết của hắn cùng với nụ cười dịu dàng khiến cho Nguyệt Hằng không thể đòi hỏi gì được, nàng đứng đó níu tay hắn ngập ngừng không muốn buông.

- " thì ... Chàng cứ cho thiếp đi theo, có mất mát gì đâu mà chàng sợ ? Nếu chàng mua sắm gì đó, thì thiếp có thể ôm vác phụ là chàng."



Nguyệt Hằng cứ thế, trong lòng có nhiều âu lo . Vạn Vân Phong bật cười . Bảo Nguyệt Hằng đi vác đồ hộ hắn ư ? Làm sao có chuyện như thế chứ ? Hắn nhẹ nhàng lắc đầu.

- " không... Ta không đi mua sắm . Ta giờ đi làm một việc mà ta phải đi một mình, không thể dẫn nàng theo được. Ta hứa khi về ta sẽ dẫn nàng vào trấn mua sắm , còn bây giờ thì không được . Nàng ngoan ngoãn nghe lời ta , đừng làm khó ta nữa mà."

Nguyệt Hằng nghe vậy thì mặt buồn rười rượi. Nàng mặc dù rất muốn đi cùng, nhưng lại không muốn làm khó người thương , ngập ngừng một chút .

- "Vậy... thì chàng đi sớm về sớm, nhớ trở về với thiếp nhé."

Muốn níu giữ nhưng có lẽ không giữ được, đành phải thuận theo . Vạn Vân Phong gật đầu , một lần nữa khẳng định.

- " được rồi , ta chắc chắn sẽ về, không có gì phải lo đâu."

Nói xong thì quay lưng bước đi. Nguyệt Hằng nhìn theo, thấy dáng đi của hắn nhanh và không một lần ngước nhìn lại khiến cho nàng cảm thấy lo lắng. Nàng nhìn bóng dáng người đàn ông ấy rời đi, trong lòng có cảm giác như chàng sẽ ra đi mãi mãi vậy, sẽ không trở về với nàng nữa. Đây là linh cảm của phụ nữ, hay chỉ đơn giản rằng nàng đã trải qua quá nhiều chuyện khủng khiếp, cho nên trong lòng tự sinh cảm giác âu lo? Vạn Vân Phong bước đi nhẹ nhàng, bước chân nhanh chóng rời khỏi ngôi làng ấy, hướng về trấn Nông Sơn. Khi hắn đi được một đoạn xa , đủ để khuất bóng biến mất khỏi tầm mắt của Nguyệt Hằng rồi, lúc này hắn dừng lại và nhìn sang linh hồn bên cạnh mình mà nói .

- "bà đã được hoàn thành tâm nguyện, là được gặp lại con gái mình rồi đấy. Bây giờ bà có dự định gì, đã có thể siêu thoát được chưa?"

A Tú vẫn bên cạnh Vạn Vân Phong, dường như vẫn còn có gì đó muốn xin nên đi theo hắn . Lúc này trước những câu hỏi ấy, A Tú trong lòng có chút trầm ngâm , ngập ngừng không nói. A Tú bây giờ vẫn còn chút vướng mắc, là muốn được ở bên huyệt Hằng một chút nữa, muốn được trực tiếp gặp lại Nguyệt Hằng, nhưng lại không biết phải làm sao. Vạn Vân Phong dường như đã đoán được ý định , hắn nhìn A Tú mà mở lời.

- " nếu như bà muốn gặp lại con gái bà, thì ta cũng sẽ có cách giúp bà hoàn thành tâm nguyện ấy."


A Tú đang trầm ngâm, nghe những lời ấy thì ngước mắt lên với đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên, miệng lắp bắp hỏi .

- " cao nhân, ngài... thật sự có thể cho mẹ con ta được gặp nhau sao? Ngài thực sự có thể làm điều ấy sao?"



Sự mừng rỡ hiện rõ trên khuôn mặt của linh hồn bất hạnh . Bà ta thực sự rất vui mừng, và trong lòng tràn đầy tin tưởng, bởi bà ta biết rằng trước mặt mình là một cao nhân. Vạn Vân Phong khuôn mặt đầy tự tin, hắn nở một nụ cười mà nói.

- " Ta luyện tạo hóa đoàn thể công đạt đến cảnh giới bất tuyệt bất diệt, trường sinh vĩnh Hằng. Không những đạt cảnh giới tuổi trẻ vĩnh hằng, mà còn có thể thay đổi cơ thể theo ý muốn."

Nói đến đây thì ngừng lại một chút , bắt đầu nhắm mắt tập trung tư tưởng . Từ sâu thẳm bên trong linh hồn truyền ra ý chí mệnh lệnh lên cơ thể , và cơ thể của hắn từ từ biến đổi . Cơ thể từ một người đàn ông vạm vỡ, thu nhỏ dần và biến chuyển thành một người phụ nữ với khuôn mặt y hệt A Tú. Nói thẳng ra thì hình thể của hắn đã biến thành hình dáng của A Tú rồi. Mọi sự kiện diễn ra trước mặt A Tú khiến cho bà ta vô cùng ngạc nhiên , cũng không kém phần mừng rỡ . Khi cơ thể đó đã biến đổi xong rồi, thì bàn tay của vạn Vân Phong đưa về hướng A Tú, đưa ba ngón tay mà nở một nụ cười mỉm.

- "Ta cho bà ba ngày, ba ngày để bà quay về thực hiện những tâm nguyện cuối cùng của mình. Hãy sử dụng tốt ba ngày ấy để làm những gì cần làm với con gái. Khi hết 3 ngày ấy, bà phải siêu thoát để tới âm giới trình diện với diêm vương, như vậy có được không?"

Nguyệt Hằng ước hẹn với Vạn Vân Phong bảy ngày, và ngày hôm nay chỉ còn có 6 . Hắn dùng sáu ngày đấy để cho A Tú ba ngày, ba ngày còn lại hắn sẽ lo mọi việc cần thiết. A Tú đâu dám đòi hỏi gì nhiều, được sự giúp đỡ như vậy thì còn vui mừng không hết , lấy đâu mà dám mặc cả? Bà ta vội vàng cúi đầu.

- " đa tạ tiên sinh, quả phụ vô cùng biết ơn . Nhất định quả phụ sẽ dùng tốt 3 ngày ấy, và làm theo ý muốn của Tiên Sinh."

Vạn Vân Phong gật đầu, đôi mắt ánh lên sự vui vẻ.

- " được rồi , tới đây đi. Ta cho bà mượn xác hoàn dương "

Nhìn thấy cơ thể trước mặt giống y như mình thì A Tú không khỏi cảm thán , vô cùng vui mừng hạnh phúc . Vậy là sẽ được trở về gặp con gái với cơ thể giống như chính mình ư ? A Tú mừng rỡ cúi đầu thi lễ một cái, rồi từ từ tiến lại , mọi chuyện như thế cứ diễn ra một cách êm đẹp nhẹ nhàng.

Khi A Tú nhập vào hồn vào cơ thể , thì linh hồn của Vạn Vân Phong cũng tự nhường chỗ , khiến cho A Tú cảm giác như thật sự mình đã sống lại vậy. A Tú vui mừng đưa bàn tay lên, nhìn vào tay mình để cảm nhận sự chân thật qua từng cảm giác tiếp xúc, thì lại phát hiện trong tay mình có mấy nén vàng. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi , A Tú hiểu rằng những nén vàng này là Vạn Vân Phong sắp xếp cho bà ta, để bà ta có thể mua sắm gì đó cho con gái mình. A Tú ứa nước mắt, siết chặt mấy nén vàng trong tay mà nói .

- "tiên sinh , người đã chu đáo quá rồi, dân phụ biết lấy gì để đền ơn đây?"

Câu hỏi ấy không có lời đáp , chẳng một chút trả lời , xem ra thật sự Vạn Vân Phong muốn để cho mẹ con họ một không gian riêng tư. A Tú cất tiền vào trong người, lẳng lặng quay trở lại về làng. Đoạn đường quen thuộc này đã từ lâu rồi bà ta không được đặt chân đi như vậy, không ngờ lại có một lần có thể trở lại con đường xưa mà bước đi như thời còn sống, cảm giác thật sự rất hoài niệm. A Tú bước về, từng bước chậm rãi như để cảm nhận thêm hương vị của đất trời . Khi đến ngôi làng của mình, A Tú nhìn về phía xa đã thấy bóng dáng của một người đang đứng đó nhìn xa xăm. A Tú nhìn bóng dáng ấy , là bóng dáng của một người con gái với mái tóc bạch kim, nàng đang đứng ngay cổng làng nhìn về phía xa xăm. A Tú hiểu ngay rằng đấy chính là đứa con gái yêu của mình, lúc đưa tiễn phu quân vào trấn vẫn chưa muốn trở về mà còn đứng đó nhìn theo , mong đợi phu Quân sớm quay trở về. Trong khoảnh khắc ấy, trái tim A Tú đập lên rộn rã . Vừa vui mừng vì gặp lại con gái , cũng vừa vui mừng vì biết rằng con gái đã có nơi nương tựa, đã có người đàn ông của cuộc đời mình. Mọi chuyện tốt đẹp như vậy, thì kiếp này A Tú không còn vướng mắc gì nữa, coi như là đã mãn nguyện rồi. A Tú bước đi giữa con đường mòn , hai bên hoa nở rộ, phía trên chim chóc bay qua kêu ríu rít, tựa như đang đón chào một người mẹ trở về với đứa con của mình. Cuối cùng thì sau một thời gian dài, Nguyệt Hằng cũng sẽ gặp lại mẹ của mình . Đây sẽ là một điều hạnh phúc mà bất cứ người con nào cũng mong muốn.
 
Chương 491: Tri Nhân Tri Diện Bất Tri Tâm.


Bà chủ hàng vải rất nhanh chóng mang ra những bộ đồ may sẵn, miệng cười toe toét đưa cho A Tú mà nói.

- "Đây, phu nhân hãy cứ lựa chọn thoải mái đi . Đây đều là những bộ đồ đẹp nhất của quán này , chắc chắn sẽ làm phu nhân hài lòng. "

A Tú liền cầm lấy những mẫu quần áo ấy, đưa lên người Nguyệt Hằng ướm thử, cảm giác hài lòng mà tấm tắc khen ngợi.

- " rất đẹp, những bộ này rất phù hợp với con . Con ưng bộ nào thì con cứ lựa chọn đi."

Nguyệt Hằng lúc này đang rất ngại ngần, nàng rón rén nói .

- "bộ nào cũng được, tất cả những bộ nào mẹ chọn đều là những bộ đẹp nhất, con không đòi hỏi quá nhiều đâu."

A Tú mỉm cười , xem ra con gái mình không phải là người đòi hỏi ở cha mẹ quá nhiều . A Tú lựa chọn những bộ quần áo ưng ý nhất , đưa về hướng bà chủ mà nói .

- " tôi chọn những bộ này . Bà tính tiền và gói lại cho tôi."

Bà chủ hàng vải sung sướng, gói ghém lại , tấm tắc khen ngợi A Tú biết chọn đồ, đã lựa những bộ thật sự rất là đẹp. Thực ra những lời khen ấy của bà chủ là nghề nghiệp của bà ta mà thôi . Bất cứ khách hàng nào chọn quần áo bà ta cũng đều khen khách hàng tinh tường, khen có đôi mắt lựa chọn sáng suốt. Bởi đương nhiên bộ quần áo nào trong cửa hàng bà ta chẳng là bộ quần áo đẹp nhất chứ? Đây là nghệ thuật bán hàng mà bất cứ người buôn bán nào cũng phải hiểu, nếu không hiểu nghệ thuật này thì khỏi đi buôn bán cho rồi. Lúc bà chủ đang gói những bộ đồ lại, A Tú quay sang nhìn con gái yêu của mình, bà ta nắm lấy bàn tay con gái dịu dàng nói.

- " con yêu à, mẹ muốn mua cho con một bộ áo cưới thật đẹp, nhưng nghĩ lại thì đi mua áo cưới con nên đi với phu quân của mình thì hợp hơn."

A Tú nghĩ rằng Nguyệt Hằng với Vân Phong cũng nên có một buổi đi mua sắm riêng tư, để họ tự lựa chọn những thứ cần thiết cho đôi lứa , vì vậy bà không mua sắm quá nhiều. Bà chủ hàng vải đang gói đồ, nghe A Tú nói vậy thì ngạc nhiên quay sang nhìn vị khách mà hỏi .

- "cái gì cơ ? Cùng phu Quân đi mua áo cưới á? Áo cưới cho con gái bà sao? Tiểu cô nương này sắp lấy chồng à?"

Bà chủ hàng vải biết rõ công việc của Nguyệt Hằng làm , và không nghĩ rằng Nguyệt Hằng sẽ có thể cưới được một người chồng nào cả, cho nên cảm thấy rất ngạc nhiên. A Tú không hiểu chuyện, quay sang nhìn bà chủ mà gật đầu .

- "phải , con gái tôi mấy ngày nữa sẽ cưới chồng rồi , cho nên hôm nay tôi muốn đi mua sắm cho nó nhiều một chút , chuẩn bị để đến ngày xuất giá vu quy."

Bà chủ hàng vải tròn xoe mắt ngơ ngác, không biết những gì mình nghe là thật hay không . Nhưng dù có là thật hay giả, thì việc lấy lòng khách hàng vẫn là quan trọng nhất, bà ta ngay lập tức bật cười toe toét mà nói.

- " Vậy à? Vậy thì xin chúc mừng, ta chúc cô nương trăm năm hạnh phúc, cùng lang quân sống đến đầu bạc răng long."

Những lời chúc tốt đẹp luôn luôn mang đến hiệu ứng tốt đẹp. Nguyệt Hằng nghe vậy thì vội cúi đầu cung kính thi lễ.



- "Vâng, cảm ơn bà chủ, bà chủ thật sự rất tốt bụng"

Bà chủ hàng vải tiện miệng chúc mừng, chúc xong mới cảm thấy tò mò , liền ngước lên nhìn mà hỏi .

- " Không biết hiền tế là người như thế nào? Từ đâu đến đây? Gia cảnh ra sao?" Bà chủ có vẻ rất tò mò về thân thế của người đàn ông sắp làm con rể của A Tú, một lúc hỏi đến mấy câu. A Tú thật thà, trước những câu hỏi ấy thì cũng trả lời không giấu diếm.

- "Đó là một chàng trai trẻ đẹp, khôi ngô tuấn tú, con nhà giàu có, và là một cao nhân."

Cao nhân ư ? Bà chủ ồ lên một tiếng ngạc nhiên , sau đó lại cười toe toét.

- " Thật là tuyệt vời , chúc mừng tiểu thư đã có được người chồng tuyệt vời , chúc mừng phu nhân đã có được một chàng rể quý, thật đáng chúc mừng. "

Trước những lời chúc ngọt như đường của người ta, A Tú cúi đầu thi lễ .

- "cảm ơn bà chủ, cảm ơn những lời chúc tốt đẹp của bà . Bây giờ ta phải đi rồi, không tiếp chuyện bà được lâu nữa. Ta muốn dẫn con gái mua sắm thêm một vài thứ khác, nên tạm biệt bà ở đây. Có thể vài ngày tới con gái của ta và chồng của nó sẽ tới đây để mua đồ của bà , lúc đó mong bà chiếu cố cho."

Bà chủ nghe vậy thì cười toe toét, cúi đầu thi lễ trả.

- " tất nhiên rồi , đương nhiên là như vậy rồi . Nếu con gái và con rể bà tới đây mua sắm, ta nhất định sẽ chăm sóc chu đáo, xin phu nhân cứ yên tâm. "

Một lời hứa miệng có thể khiến người ta rất vui. A Tú vui vẻ chào từ biệt , liền dẫn Nguyệt Hằng rời đi. Bước chân hai mẹ con rời tiệm vải mà hướng ra ngoài, từ từ khuất bóng. Khi hai mẹ con đã khuất bóng rồi, bà chủ tiệm vải đang vui cười niềm nở, lúc này tự nhiên nhăn mặt lại xì một tiếng. Ông chủ bên trong nhà cũng đi ra, đến bên cạnh bà chủ mà hỏi.

- " này bà nó , có chuyện gì xảy ra vậy ? Cái con đ* kia cũng có thể cưới chồng ư?"

Ông ta ở trong nhà đã nghe hết cuộc trò chuyện của vợ mình cùng những vị khách , trong lòng cảm thấy nực cười. Ông ta đợi khách hàng đi mới ra buôn chuyện, vẻ mặt khinh khi. Bà chủ nghe chồng nói vậy cũng tán đồng, khuôn mặt khinh bỉ mà nói.

- "Chỉ là một con đ* thôi, làm gì có ai đi cưới nó về làm vợ chứ ? Thứ đàn bà đã trải qua biết bao nhiêu đàn ông rồi, thì thằng đàn ông nào cưới nó là thằng đàn ông ngu xuẩn nhất trên đời."

Ông chồng nghe vợ nói vậy thì cười nhạt, quay sang nhìn vợ mà hất hàm một cái.

- " bà nói sao vậy ? Người ta là trai trẻ đẹp, khôi ngô tuấn tú , con nhà giàu có, là một cao nhân đấy! Người đó không phải dạng tầm thường để bà coi thường đâu."

Đang khen ngợi ư? Không phải, là nói đểu. Ông chủ nói như vậy nhưng khuôn mặt đầy vẻ khinh bỉ, rõ ràng là đang nói đểu mỉa mai A Tú. Bà chủ quay sang nhìn ông chủ mà bĩu môi.

- " Gớm, cái gì mà cao nhân ? Cái gì mà đẹp trai ? Cái gì mà con nhà giàu có? Nếu thật sự có thằng đàn ông ngu xuẩn đi cưới một con đ* về làm vợ, thì thằng đó cũng chỉ là một thằng thân tàn ma dại xấu xí, vừa nghèo vừa hèn đến độ không ai dám làm vợ hắn , cho nên mới nhắm mắt lấy một con đ* mà thôi. Ta nói chứ, tụi nó chẳng qua chỉ là thứ bần cùng rách rưới , là những kẻ nằm dưới đáy xã hội đến với nhau mà thôi. Cao nhân ư? Làm gì có cái chuyện hoang đường như vậy ? Có bốc phét thì cũng bốc phét vừa thôi, bốc phét quá không ai chịu được."



Bà vợ làm một giăng tràn lan, mạt sát không tiếc lời. Quả nhiên là vợ chồng rất hợp nhau, xấu xa như nhau, nói xấu người khác rất hợp cạ. Ông chồng rất tán đồng vợ mình, lúc này lại nói thêm vào.

- "Ôi trời, đó là loại người như thế nào thì vài bữa nữa chúng nó quay lại mua áo cưới, lúc ấy chúng ta sẽ tận mắt nhìn xem tên rể ấy ra sao. Đến lúc đó là cao nhân hay hạ nhân, là đẹp trai hay xấu đui xấu mù, là giàu có hay nghèo rớt mồng tơi, lập tức tự sẽ hiện ra trước mắt, cần gì nói nhiều chứ hả? A ha ha ha...."

Bọn chúng nói xong thì cười phá lên, khuôn mặt sung sướng như đang hưởng thụ một điều gì đó khoái chí. Cuộc sống mà, nơi nào mà chẳng có người tốt người xấu. Ở cái trấn Nông Sơn vùng biên giới này, người ta thường có cuộc sống thật thà chất phác, nhưng cũng có những kẻ mưu mẹo lươn lẹo và chuyên đi nói xấu người khác , xem việc nói xấu người khác là niềm vui. Đa phần dân ở trấn này đều thông cảm cho Nguyệt Hằng, thương cảm cho một cô gái phải bán thân để nuôi dưỡng những đứa trẻ tật nguyền, cảm động và yêu quý cô gái ấy . Nhưng bên cạnh đó cũng đầy những kẻ khinh khi dè bỉu Nguyệt Hằng, mà vợ chồng chủ tiệm vải này là điển hình. Trước mặt thì cười nói chúc mừng để có thể bán được hàng, còn sau lưng thì khinh bỉ không còn chỗ gì để diễn tả được.

A Tú không hề biết rằng bà chủ tiệm vải mà mình rất yêu quý lại đang nói xấu mình như vậy. Quả nhiên là " tri nhân tri diện bất tri tâm" . Nhìn bề ngoài thì là tốt bụng dễ tính, nhưng thực ra bên trong ruột thối hoắc không ngửi được. Mà thôi, dù sao cũng rời đi rồi, có nghe được nữa đâu? A Tú rời đi, dẫn Nguyệt Hằng ra ngoài chợ. Bà dừng lại ngay trước một cửa hàng trái cây, chỉ vào sọt táo mà nói .

- "ông chủ , sọt táo này bán bao nhiêu?"

Nguyệt Hằng nhìn thấy A Tú mua cả sọt táo thì ngạc nhiên, ngơ ngác hỏi .

- "mẹ định mua táo làm gì mà mua nguyên một sọt lớn như vậy? "

A Tú nhìn con gái yêu , chỉ vào sọt táo mà nói .

- "ta mua sọt táo này về là cho đám trẻ ở nhà ăn, và cũng mang đi viếng mộ cha con nữa . Ngày mai hai mẹ con mình sẽ ra viếng mộ cha . Ông ấy lúc còn sống rất thích ăn táo, vì vậy ta sẽ mua táo cúng cho ông ấy."

Nguyệt Hằng trước giờ cũng biết rằng mẹ mình hay mua táo cúng cho cha mình, nhưng mua nguyên một sọt lớn như vậy thì quả là mới thấy lần đầu . Cũng phải thôi , nhà bây giờ nhiều miệng ăn , chứ có phải chỉ còn hai mẹ con như trước đâu. Ông chủ hàng táo nãy giờ vẫn im lặng , nhìn hai mẹ con nói chuyện thì đoán được phần nào , lúc này hướng vị khách mà nói .

- "Thưa phu nhân, tiểu cô nương này là con gái của phu nhân à?"

A Tú rất ngạc nhiên trước câu hỏi của người bán táo, bà quay lại mà hỏi.

- " ông chủ à , ông cũng biết con gái ta sao?"

Nguyệt Hằng lúc này lại giật mình lo sợ . Mặc dù nàng chưa từng mua táo của ông chủ này , nhưng không lẽ ông ta biết những việc mà Nguyệt Hằng làm? Thực ra thì chuyện của Nguyệt Hằng đồn khắp trấn rồi, ai cũng biết nàng cả , và ông chủ cũng không ngoại lệ . Thế nhưng ông chủ sạp táo lại khác với bà bán vải , ông là một người cảm thông và thương xót cho Nguyệt Hằng, ông ta hướng A Tú mà nói.

- "Ta biết chứ ! Con gái của phu nhân là một cô gái tốt, vừa đẹp người vừa đẹp nết, là một mẫu người mà bất cứ ai cũng yêu mến cả . Phu nhân nuôi dạy ra được một người con gái tuyệt vời như vậy, ta xin chúc mừng phu nhân."

A Tú nghe người ta khen ngợi như vậy thì vô cùng hãnh diện , cảm giác muốn ngẩng cao đầu. Còn Nguyệt Hằng nghe những lời này thì thở phào nhẹ nhõm, xem ra ông chủ sẽ không vạch mặt mình. A Tú không để ý thấy tâm trạng hồi hộp của ông Nguyệt Hằng, bà nhìn ông chủ mà mỉm cười che miệng tấm tắc .

- "ông chủ thật có khiếu ăn nói , rất biết lấy lòng người mua hàng đó nha. "
 
Chương 489: Mẹ Và Con Gái.


Nguyệt Hằng sau khi đưa tiễn Vân Phong rời đi, nàng vẫn đứng ngay cổng làng mà chờ đợi , ánh mắt luôn hướng về phía xa xăm. Trong đôi mắt mong chờ ấy, nàng chợt phát hiện ra một bóng người quay trở lại . Người đó vẫn là trong bộ thư sinh màu trắng ấy , vẫn mái tóc bạc trắng ấy, nhưng hình như cơ thể có gì đó rất khác biệt. Nàng ban đầu nhìn thấy bóng dáng ấy còn tưởng Vạn Vân Phong quay về, tự nói trong lòng sao người thương lại trở về sớm như vậy . Thế nhưng càng lại gần thì càng thấy không phải , cảm giác thật sự rất khác biệt. Và cho đến khi bóng hình đó đến đủ gần, thì đủ để nhận biết được đó là ai. Nguyệt Hằng tròn xoe mắt nhìn khuôn mặt có vẻ như rất quen thuộc ấy, rất giống một người mà nàng vô cùng yêu thương. Nàng cảm thấy vô cùng mừng rỡ, trái tim đập mạnh, bước chân lững thững đi về phía trước để có thể nhìn rõ hơn bóng hình quen thuộc kia. Nàng càng đi lại gần thì bóng hình đấy cũng càng gần nàng hơn , hai bên cứ bước lại gần nhau , cho đến một lúc nào đó nàng giật mình nhận ra trước mặt mình là một khuôn mặt vô cùng quen thuộc. Nguyệt Hằng không bước đi nữa, nàng chạy vội về phía bóng hình ấy , lại gần đứng trước mặt bóng hình kia mà ngơ ngác. Nàng nhìn vào người phụ nữ đứng trước mặt mình , không phải ai xa lạ mà chính là hình bóng của người mẹ yêu thương , người mà nàng ngày đêm mong nhớ. A Tú nhìn Nguyệt Hằng với ánh mắt đầy yêu thương, đôi môi nở một nụ cười dịu dàng .

- "con gái yêu, ta đã về rồi đây."

Nguyệt Hằng thoáng chút bất động , ngơ ngác nhìn A Tú . Trong một chút định thần, dòng cảm xúc trong linh hồn trào dâng, Nguyệt Hằng bất chợt không kiềm chế được cảm xúc mà òa lên khóc.

- "Hu hu.. mẹ ơi , là mẹ đó sao? Thật sự là mẹ đã trở về đó sao ? Mẹ ơi... hu hu hu..."

Nguyệt Hằng lao tới ôm chầm lấy mẹ mình , gục đầu lên vai mẹ mình mà khóc, giọt nước mắt tuôn ra trong hạnh phúc. A Tú cũng dịu dàng ôm lấy nàng, tay vuốt nhẹ lên mái tóc con gái yêu mà dịu dàng nói .

- "phải , mẹ đã về rồi đây, mẹ về với con rồi đây con yêu ơi..."

Nguyệt Hằng lại càng khóc to hơn, hạnh phúc trong niềm vui đoàn tụ. Hai mẹ con ôm nhau khóc rưng rức, nước mắt người con chảy xuống ướt bờ vai người mẹ, mà người mẹ cũng siết chặt bàn tay ôm lấy con gái vào lòng, đắm mình trong niềm vui đoàn tụ. Thứ cảm xúc hạnh phúc ấy, là nỗi niềm thương nhớ của hai mẹ con sau nhiều ngày xa cách đã được gặp lại nhau, đã được ôm lấy nhau trong niềm vui vô bờ bến. Nguyệt Hằng cứ thế mà rưng rức khóc, còn A Tú siết chặt vòng tay ôm con gái vào lòng, lặng im nở một nụ cười trong nước mắt đoàn tụ. Không gian xung quanh bỗng nhiên trở nên tươi đẹp lạ lùng. Những bông hoa tựa như đẹp hơn, tươi thắm hơn. Xung quanh chim chóc cũng vui mừng, ca hót líu lo như chào đón sự trở về của người mẹ, như cùng vui mừng cho sự đoàn tụ ấy.

Hai mẹ con cứ thế ôm chầm lấy nhau, tận hưởng cảm giác đoàn tụ dưới bầu trời rực nắng ánh ban mai. Đất trời dường như cũng chung vui với họ, khi ánh nắng của mặt trời chiếu rọi lên hai mẹ con khiến họ tựa như phát sáng, tô đậm thêm cho niềm vui trở về. Hai mẹ con đứng dưới ánh nắng ban ngày rực rỡ, giữa những cánh hoa xung quanh đang khoe sắc, giữa những đàn chim đang hót líu lo xung quanh. Giây phút đoàn tụ hạnh phúc, A Tú lúc này buông Nguyệt Hằng ra, đưa tay lau nhẹ dòng nước mắt trên khuôn mặt ướt đẫm của Nguyệt Hằng mà nở một nụ cười dịu dàng .

- "được rồi, con gái yêu, chúng ta về nhà thôi "

Nguyệt Hằng lại ngước nhìn mẹ mình , hai chữ "về nhà" sao tự nhiên nghe thiêng liêng quá . Đây là điều mà nàng luôn khao khát từ sâu thẳm trong tim mình , nàng mỉm cười gật đầu.

- "Dạ, chúng ta về nhà thôi mẹ ơi."

A Tú mỉm cười nắm tay nguyện Hằng, hai mẹ con dắt tay nhau trở về, đi vào bên trong làng và hướng bước chân đến ngôi nhà của mình. Hai mẹ con cứ thế bước đi , rồi trở về lại ngôi nhà cũ ấy , nơi không chỉ còn hai mẹ con mà còn là nơi tá túc của những đứa trẻ tật nguyền. Bọn trẻ nhìn thấy A Tú trở về thì ngạc nhiên, một đứa bất chợt thốt lên.

- " A Tú cô cô kìa ... Cô cô đã trở về rồi đó sao?"



Một đứa reo lên, và cả đám nhìn vào. Đáp lại sự nồng nhiệt của bọn trẻ , A Tú mỉm cười gật đầu.

- " phải , là ta quay lại rồi đây. Các cháu thấy ta trở về thì có vui không?"

Bọn trẻ reo lên, vui sướng chạy lại vây quanh lấy A Tú . Cũng không phải là điều gì kỳ lạ , bọn chúng gặp thêm một người lớn nữa thì lại càng vui mừng . Khi mà sự chia ly đã làm tan nát tâm hồn của những đứa trẻ , thì bất cứ sự trở về nào cũng là điều đại hỷ. Những đứa trẻ quây quần bên A Tú , cười nói vui vẻ , một đứa trẻ mở miệng lên với nụ cười híp mí.

- " A Tú cô cô, sao tóc cô cô lại tự nhiên bạc trắng thế này ? Thật là giống đại ca quá nha"

Một đứa trẻ khác nghe vậy thì lập tức tán thành.

- "Đúng vậy, trông rất giống tóc của đại ca . Mà không chỉ có vậy, cả bộ y phục của A Tú cô cô cũng giống đại ca nữa, thật là trùng hợp."

Bọn trẻ ngây thơ thấy gì nói đó, chẳng có một chút suy tư, nhưng Nguyệt Hằng thì khác. Nàng nhìn về phía mẹ mình, trong lòng dường như đang tâm tư một điều gì đó, một thứ gì đó mà nàng không dám nói ra thành lời. Bọn trẻ ngây thơ lúc này vẫn đang rất vui vẻ , thay phiên nhau kể chuyện.

- " Cô cô có biết không ? Lúc cô cô vắng mặt , ở đây có một vị đại ca rất đẹp trai tới nhà và đã giúp đỡ mọi người rất nhiều."

- "phải đó, phải đó . Vị đại ca ấy còn săn được thịt heo rừng, còn lấy được mật ong mang về, ăn rất ngon "

- " không chỉ có vậy, đại ca còn ra đồng lấy về nhiều ngô sắn để mọi người ăn no nê, thật là thích lắm đi."

- " Đúng vậy, vị đại ca ấy rất tốt bụng, là một người thật tuyệt vời. Nhưng mà đại ca đi đâu rồi? "


Đám trẻ không để ý Vạn Vân Phong đã đi đâu mất, nháo nhác nhìn xung quanh. Đám trẻ bi bô nói chuyện, nghĩ gì nói nấy, nói tất cả những gì chúng biết ra. Nguyệt Hằng đứng bên cạnh lặng im không nói, tâm hồn dường như đang nghĩ đến một điều gì đó kỳ lạ, tâm tình khó đoán biết. A Tú thì mỉm một nụ cười, nhìn đám trẻ mà gật đầu.

- "Ta biết rồi, ta biết vị đại ca ấy rồi . Lúc trên đường trở về đây ta đã gặp vị đại ca ấy, cho nên cũng có hỏi thăm qua mấy câu nên biết chuyện, các cháu không cần phải nói nữa đâu."

Đám trẻ ồ lên ngạc nhiên, đứa nào đứa nấy đều cảm thấy vô cùng thú vị bởi sự gặp gỡ bất ngờ ấy. Nhưng đó là bọn trẻ, còn Nguyệt Hằng thì có vẻ đăm chiêu hơn . Nàng sau khi đã trải qua quá nhiều chuyện thì cũng tự trưởng thành hơn , cho nên nhân sinh quan cũng dày dặn hơn, và nhìn nhận vấn đề thấu đáo hơn. A Tú lúc này quay sang nhìn Nguyệt Hằng, vẫn nụ cười dịu hiền mà nói.



- " con yêu, tại sao lại trầm ngâm thế? Con đang có nỗi niềm riêng hay là gì?"

Nguyệt Hằng thấy vậy thì vội lắc đầu.

- " không, làm gì có. Con đâu có tâm trạng gì đâu, mẹ đừng có lo"

Nguyệt Hằng tuy chối là không, nhưng rõ ràng là có tâm trạng, điều đó hiện rõ trên khuôn mặt nàng. A Tú nhẹ nhàng bước lại chỗ Nguyệt Hằng, đặt tay lên vai con gái mà nhẹ nhàng nói.

- " Chuyện của con ta biết hết rồi, nên con không phải suy nghĩ gì nhiều nữa . Ta hoàn toàn ủng hộ chuyện của con, và đồng ý gả con cho chàng trai kia, nên con hãy vui lên "

Chuyện hôn nhân đại sự mà lại chưa được sự đồng ý của mẹ cha, lo lắng cũng là điều hiển nhiên. A Tú nghĩ như vậy, nên chủ động nói lên vấn đề, thể hiện sự đồng tình. Có lẽ A Tú đã đúng, Nguyệt Hằng nghe mẹ nói đồng ý gả mình cho Vân Phong thì trong lòng vui sướng, nở một nụ cười rạng rỡ. Nàng vui vẻ bước tới nắm tay A Tú, ngập ngừng định nói gì đó, nhưng chưa kịp nói gì thì A Tú đã nói tiếp.

- "Vị hôn phu ấy của con có nhắn lại rằng người ấy có việc sẽ đi ba ngày , sau ba ngày sẽ trở lại . Vì vậy con đừng có lo lắng quá , hãy yên tâm sinh hoạt như bình thường nhé."

Ba ngày ư ? Phải ba ngày sau mới trở lại ư ? Nguyệt Hằng đôi mắt thoáng ngỡ ngàng, mọi chuyện thay đổi nhanh hơn nàng nghĩ . Người đàn ông ấy mới nói với nàng sẽ sớm quay lại, nhưng bây giờ lại là ba ngày rồi .Vậy thì mọi chuyện là thế nào? Không phải là không có những nghi vấn, không phải là không có ngờ vực, nhưng dường như nàng không có thời gian cho chuyện đó. A Tú nắm tay nàng kéo đi vô nhà , vừa đi vừa cười vui vẻ.

- " Được rồi con gái yêu , vào đây mẹ chải tóc cho nào . Tóc con rối rồi đấy"

Trái tim Nguyệt Hằng lại khẽ rung lên . Đã bao nhiêu lâu rồi nàng chưa được mẹ chải tóc cho nhỉ ? Chỉ mới là 3 tháng thôi, 3 tháng từ khi bọn cướp tràn xuống làng, ấy thế mà bây giờ mới nàng cứ tưởng như là ba năm rồi đấy. Nàng vui mừng lắm , theo mẹ vào trong nhà. Nguyệt Hằng lại ngồi vào một chỗ quen thuộc, chỗ mà nàng hay ngồi để mẹ chải tóc cho. A Tú lấy cái lược , nhẹ nhàng đặt lên mái tóc con gái yêu. Vẫn những động tác mềm mại quen thuộc ấy, vẫn những thao tác dường như đã lưu vào trong trí nhớ của Nguyệt Hằng , là những lần mà mẹ nàng chải tóc cho nàng đều dịu nhẹ như nàng vẫn cảm thấy thế. A Tú nhẹ nhàng chăm sóc tóc của con, vừa chải tóc vừa mỉm cười hỏi.

- " Con yêu, con cảm thấy người đàn ông ấy là người như thế nào ? Ở bên người đàn ông ấy con có vui không ? Có cảm thấy hạnh phúc khi đến với người đàn ông ấy không?"

Nguyệt Hằng lại cảm thấy mông lung, trầm ngâm suy nghĩ gì đó, tự nhiên tâm trạng rối bời. Nàng lúc này có chút e thẹn, ngập ngừng nói .

- "chàng là một người đàn ông tốt, mạnh mẽ và đáng tin cậy. Mặc dù con tiếp xúc chưa lâu, nhưng cảm giác đó là một người có thể tin tưởng, có thể nương tựa được . Mặc dù con không biết thân thế người ấy, không biết người ấy là ai và từ đâu tới . Con cũng chẳng biết quá khứ của họ là gì ,nhưng con nghĩ con không có quyền lựa chọn. Người ấy có lẽ là thiên thượng thương xót mà sắp đặt cho con chăng? Ngoài trường hợp ấy, con không nghĩ ra được một trường hợp nào khác. "
 
Chương 492: Tin Đồn Lan Truyền.


A Tú đang mua táo và mua nguyên một sọt lớn, vấn đề còn lại là di chuyển thế nào? A Tú nhìn người chủ bán táo mà bảo.

- " ta mua số lượng lớn như vậy, ông chủ không biết có kiêm luôn dịch vụ chuyên chở giúp ta không ?"

Ông chủ bán táo tươi cười , lâu lâu mới có người mua số lượng lớn như vậy nên rất vui, liền gật đầu lập tức.

- " có chứ, có chứ . Phu nhân xin hãy đợi ta một chút."

Ông ta lập tức chạy ra một góc ở chợ, nơi có những người lao động tự do đang đứng đó . Ông ấy mặc cả với lao động tự do kia, thuê người lao động ấy khiêng sọt táo về lại ngôi làng của A Tú . Sau khi thỏa thuận xong, ông ta dẫn người phu khiêng vác ấy lại gần mà nói với A Tú.

- " thưa phu nhân , có người đây rồi . Người này sẽ khiêng sọt táo về tận nhà cho phu nhân, xin phu nhân cứ yên tâm."

A Tú gật đầu, liền lấy một nén vàng đưa ra trước . Ông chủ thấy vậy thì nhanh chóng thối tiền thừa lại cho A Tú. Giao dịch hoàn thành , A Tú dắt con gái mình trở về làng, và người Phu khiêng kia khiêng sọt táo đi theo sau . Bóng dáng bọn họ rời khỏi trấn Nông Sơn đi mất, để lại trong trấn những tin đồn vô cùng sốt dẻo. Những tin đồn được truyền ra từ người bán trái cây, và cả bà bán vải nữa. Chuyện về Nguyệt Hằng được mẹ dẫn tới đi mua sắm, và chuyện nàng sắp cưới chồng cứ thế truyền ai từ người này đến người kia. Chỉ trong 3 ngày ngắn ngủi , tin đồn đã được lan truyền đến các ngóc ngách của trấn Nông Sơn, đến tai những người có liên quan luôn theo dõi tin tức của nàng. Tin tức Nguyễn Hằng sắp cưới chồng ấy đến tai của tên hộ vệ, hắn nghe được tin tức thì ồ lên ngạc nhiên mà lẩm bẩm.

- " Cái gì cơ? Sắp cưới chồng à? Hôm qua không thấy con đ* ấy vào trấn làm việc, hóa ra là đã có một thằng nào đấy hốt mất rồi ư ? Ta tự hỏi không biết thằng ngu dốt nào mà đi cưới một con đĩ về làm vợ như vậy nhỉ ? Hay là hắn thấy con đĩ đấy đẹp mà không hề biết rằng nha đầu đó làm đĩ trong cái trấn này , nên mới nhắm mắt cưới bừa chăng?"

Sự tò mò và khinh bỉ của hắn hiện rõ trên nét mặt, hắn thật sự rất hiếu kỳ về người đàn ông bí ẩn sắp làm chồng của Nguyệt Hằng, luôn tự hỏi tên đàn ông ấy là ai.

Khi và tin tức Nguyệt Hằng sắp cưới chồng đến tai trưởng quân y Khánh Hậu, ông ta ồ lên ngạc nhiên, lúc này cũng rất là tò mò mà tự hỏi.

- "nha đầu ấy sắp cưới chồng ư? Vậy người đàn ông sắp làm chồng của nàng ta là ai nhỉ ? Liệu có phải là một người giống như trong tin đồn không?"



Trong một chút suy tư gì đó , Khánh Hậu thở dài lắc đầu, ánh mắt xa xăm.

- "Cái gì mà đẹp trai, giàu có, cao nhân chứ ? Làm gì có chuyện ấy được . Ta chỉ mong một người đàn ông bình thường đến với nha đầu ấy, yêu thương và chăm sóc nha đầu ấy suốt đời là được rồi. Nếu thực sự là một chàng trai trẻ đẹp và giàu có, thì thiếu gì trinh nữ để cho hắn cưới? Đâu nhất thiết phải mê đắm một người phụ nữ đã nhuốm quá nhiều bùn đen như vậy? Thôi thì ra sao cũng được, ta cũng mong chúc cho nha đầu ấy có cuộc sống êm đẹp và hạnh phúc , như vậy ta cũng bớt được phần nào đó tiếc nuối trong lòng."

Tin tức ấy cũng đến tai trưởng trấn Nông Văn Rau , ông ta thoáng trầm ngâm suy nghĩ. "Đẹp trai, giàu có, và là một cao nhân ư ? Theo ta nhớ không lầm thì trong cái trấn này chẳng có ai đạt tới cái cảnh giới ấy . Không lẽ là một người nào đó từ ngoài trấn vào đây?" . Nông Văn Rau cai quản trấn Nông Sơn , ngoài việc đối chọi với bọn cướp Lương Sơn Đồng còn luôn phải đề phòng đến sự nhòm ngó của giặc phương Bắc. Bọn chúng lúc nào cũng muốn vươn bàn tay sắt thao túng cái trấn nhỏ bé này, cho nên bất cứ sự xuất hiện nào đó lạ mặt mà đáng ngờ ông ta đều cảm thấy rất ưu tư. Nông Văn rau đứng trong tư gia của mình, hướng ánh mắt về Phương Bắc, vuốt râu trầm ngâm suy nghĩ. "Nếu thực sự có kẻ lạ mặt xuất hiện ở đây, ta nhất định phải điều tra xem hắn là ai . Có khả năng hắn là một tên do thám từ phương Bắc tới, lấy đại một đứa con gái rách nát nào đó làm vợ để có một danh phận rõ ràng, từ đó thuận lợi cho việc do thám. Để đảm bảo an toàn, ta không thể không đề phòng được" . Mỗi người một suy nghĩ, mỗi người một toan tính riêng, mỗi người một tâm trạng , nhưng đều có chung một sự hiếu kỳ to lớn đối với sự xuất hiện của nhân vật bí ẩn kia.

Lại quay lại nói chuyện của A Tú và Nguyệt Hằng , khi mà hai người đã về tới làng của mình, đám trẻ thấy họ trở về thì ùa ra chào đón.

- " A... A Tú cô cô và tỷ tỷ đã trở về rồi... có mua bánh kẹo cho chúng con không..?"

Trẻ con mà, đứa nào không mong chờ có quà chứ? A Tú nhìn đám trẻ ùa ra ấy thì trong lòng vui vẻ, nhớ lại thuở xưa mình đi chợ vẫn hay mua bánh kẹo cho Nguyệt Hằng, liền mỉm một nụ cười hạnh phúc.

- " có chứ, ta mua về cho mấy đứa rất nhiều táo để mấy đứa ăn đây"

Đoạn quay lại chỉ vào người đang khiêng vác phía sau. Người vác thuê ấy theo chỉ dẫn của A Tú đặt sọt táo xuống chỗ cần để , bọn trẻ nhìn thấy sọt táo nhiều quá thì reo lên sung sướng.

- " ôi ... vui quá... có táo ăn rồi . Táo ngon quá... ngon quá..."


Khuôn mặt phấn khởi rạng rỡ của đám trẻ khi nhìn thấy quà được A Tú mang về, bọn trẻ vui mừng sung sướng. A Tú lúc này hướng bọn trẻ mà nói .

- "được rồi , hãy từ từ để ta làm chút việc đã."



Đoạn quay sang người phu vác, rút ra một nén bạc đưa cho người phu mà nói.

- ' số tiền này thưởng cho ông , ông cứ cầm lấy mà uống nước."

Người phu nhìn một nén bạc đưa ra thì ngạc nhiên vô cùng, không ngờ người phụ nữ này có thể hào phóng đến vậy. Một ngày làm công của ông ta cũng chỉ được ba đến bốn đồng, vậy mà lần này được thưởng hẳn một nén bạc, ông ta sung sướng cúi đầu nói.

- " đa tạ phu nhân ban thưởng, chúc phu nhân những điều tốt đẹp nhất"

Người phu ấy tay run run đón lấy nén bạc, trong lòng sung sướng nghĩ sẽ mua chút quà cho những đứa con ở nhà. A Tú mỉm cười gật đầu, cũng hiểu tâm trạng của một người cha, phẩy tay nói.

- " không có gì, ông trở về đi"

Người Phu khiêng ấy cáo từ rời đi. A Tú nhìn theo bóng người phu ấy đi khuất, cảm thấy vui trong lòng, mà trong niềm vui ấy cũng có lẫn chút gì đó buồn man mác . Bình thường thì A Tú sẽ không bao giờ cho nhiều tiền như vậy , thông thường có thể cũng chỉ là vài Hào mà thôi, làm gì cho tới một nén bạc. Chỉ là A Tú biết rằng thời gian mình ở trên cõi nhân gian này không còn nhiều, vậy nên muốn vung tay cao một chút , cho người ta nhiều một chút , để cảm thấy vui hơn một chút , thế thôi.

Nguyệt Hằng đương nhiên thấy hành động này của mẹ mình rất khác lạ, hoàn toàn không giống bình thường, nhưng nàng im lặng không nói. A Tú lại quay sang lựa trong sọt táo ra những trái táo đẹp nhất, ngon nhất , để một bên dành cho ngày viếng mộ của mình, rồi bắt đầu lấy táo ra chia cho từng đứa nhỏ mà nói.

- " được rồi , mấy đứa trẻ lại đây, cô cô phát quà cho nào."

Bọn trẻ ồ lên sung sướng , mỗi đứa được phát một quả táo thay nhau cắn ngon lành. A Tú nhìn trẻ thơ ăn táo ngon lành, khung cảnh đó khiến cho người phụ nữ ấy cảm thấy trong lòng rộn rã niềm vui hạnh phúc , thoáng nhớ lại khuôn mặt của đứa con mình lúc còn thơ bé cũng ngây thơ dễ thương như vậy. A Tú trở về với Nguyệt Hằng, cùng lũ trẻ sinh hoạt những ngày bình thường.

Ánh mặt trời đã tắt, bóng đêm phủ xuống , mọi người cũng bắt đầu chìm vào giấc ngủ. A Tú đương nhiên cùng Nguyệt Hằng nằm cạnh nhau, ôm ấp yêu thương. Nguyệt Hằng cảm nhận vòng tay của mẹ mình , trong lòng vui vẻ hạnh phúc, nhẹ nhàng chìm trong những giấc ngủ êm đềm . Thế nhưng sâu thẳm bên trong Nguyệt Hằng vẫn còn một chút vướng mắc gì đó, một thứ vướng mắc mà nàng cảm nhận rất rõ nhưng không dám nói ra. Bóng đêm đã phủ kín khắp nơi, trời đã khuya , những đứa trẻ đã vào trong giấc ngủ . Trong đêm khuya tĩnh lặng ấy, A Tú nhẹ nhàng ngồi dậy, ngắm nhìn con gái của mình trong bóng tối. A Tú vẫn nhìn được Nguyệt Hằng dù là trong bóng tối, thấy con đã yên giấc liền lặng lẽ đứng dậy rời đi . Bước chân A Tú nhẹ nhàng nhất có thể , để không gây động những người đang nằm ngủ. A Tú nhẹ nhàng rời căn nhà , bước ra bên ngoài trời, đi lại một tảng đá lớn và ngồi đó tọa thiền. Giữa bầu trời khuya, bóng hình một người phụ nữ với mái tóc bạc trắng trong bộ y phục màu trắng ngồi trên một tảng đá lớn, mặc hơi sương quấn quanh người tạo ra một cảm giác vô cùng ma mị. Với đặc thù của mình, A Tú đâu có ngủ như người thường được, vậy nên ra đấy để toạ thiền . Mà cái sự tọa thiền ấy cũng không phải là của A Tú, mà là của một con người khác. Ở bên trong căn nhà có một đôi mắt Lam Nguyệt đang lén lút nhìn ra , quan sát tỉ mỉ từng động tác của A Tú. Người quan sát ấy không ai xa lạ, mà chính là Nguyệt Hằng . Khi bước chân của A Tú rời đi , Nguyệt Hằng nhẹ nhàng mở mắt , rón rén núp ở một góc nhìn ra, theo dõi hành động của mẹ mình . Nàng dường như đoán biết được điều gì đó bất thường, nhưng vẫn không dám nói , mơ màng cảm nhận sự ma mị trong không gian ban đêm ngoài kia.
 
Chương 490: Cùng Mẹ Đi Mua Sắm.


Nguyệt Hằng cùng A Tú đang ngồi tâm sự với nhau , họ kể ra những chuyện mà bản thân họ muốn nói, những nỗi niềm mong nhớ yêu thương. Nguyệt Hằng kể về cuộc sống cực khổ của mình, về việc mình đi làm trong trấn kiếm tiền để nuôi lũ trẻ. Nàng kể về những vất vả gian truân, kể về những đặc điểm riêng của từng nghề nghiệp, và tuyệt nhiên nàng không dám nói về cái công việc mà tên hộ vệ đã hướng nghiệp cho nàng. A Tú cũng không biết gì nhiều, nghe Nguyệt Hằng kể về việc mình đi làm hầu gái và đi bưng bê trong quán nhậu thì thấy thương con lắm. Nguyệt Hằng trong tay A Tú là vàng là ngọc, rốt cuộc lại phải chịu những cảnh cực khổ như thế khiến trái tim người mẹ đau xót. A Tú ôm lấy Nguyệt Hằng, siết chặt vòng tay mình mà thủ thỉ.

- " Được rồi con yêu . Đừng nghĩ đến chuyện không vui nữa, mọi chuyện đã trôi qua rồi . Bây giờ trời cao đã cho một người đàn ông tốt đến với con . Người ấy sẽ yêu thương con , sẽ chăm sóc cho con , cuộc đời còn lại con sẽ không phải khổ đau nữa đâu."

A Tú càng lúc càng siết chặt Nguyệt Hằng, mà Nguyệt Hằng ôm chặt mẹ mình lại, trái tim hai người cùng chung một nhịp đập yêu thương. Thời gian cho hai người vẫn còn. A Tú nhìn ra ngoài, thấy trời nắng đã cao, lúc này vuốt nhẹ khuôn mặt của Nguyệt Hằng và hôn lên trán con mà mỉm cười.

- " Được rồi , mọi chuyện ổn thỏa cả rồi . Bây giờ mẹ sẽ đi nấu cơm cho con ăn nhé. Con cứ ngồi đây đi."

Nguyệt Hằng hướng đôi mắt long lanh của mình nhìn mẹ, trong lòng lại trào dâng cảm giác hoài niệm. Đối với bất cứ con người nào thì những món ăn do mẹ nấu luôn là những món ăn quen thuộc nhất , dạt dào kỷ niệm nhất. Nguyệt Hằng nở một nụ cười , nhìn mẹ mà nói.

- " cho con đi với , con sẽ cùng mẹ nấu ăn."

Nguyệt Hằng đã được A Tú dạy dỗ làm nội trợ nhiều rồi, và đương nhiên hai mẹ con cũng thường xuyên cùng nhau làm việc bếp núc. A Tú vui vẻ trong lòng, nhìn con gái yêu mà gật đầu.

- "Được rồi, vậy chúng ta đi thôi."

Hai mẹ con dắt nhau đi nấu nướng ,thu nhặt những nguyên liệu cần thiết để cho bữa ăn trưa này. Thịt heo mà Vạn Vân Phong săn được vẫn còn đó , rau củ vẫn còn rất là nhiều, cho nên công đoạn nấu nướng cũng không có gì khó khăn. Hai mẹ con cùng nhau làm việc , vui vẻ trong quá trình làm việc ấy . Trong lúc vui vẻ trò chuyện, A Tú nghĩ đến điều gì đó mà dặn dò con.

- " Chiều nay mẹ con mình vào trấn đi . Mẹ sẽ mua sắm thêm quần áo mới cho con, sắm sửa thêm nhiều món đồ khác để con chuẩn bị lấy chồng. Con gái chuẩn bị xuất giá thì cũng phải có nhiều đồ đạc một chút ,phải không nào? "

Nguyệt Hằng lúc này cũng không nghĩ gì nhiều, nghe mẹ nói dẫn đi mua sắm thì vui mừng lắm , nàng lập tức đồng ý. Bữa cơm sau khi được nấu nướng dọn lên, cùng đám trẻ quây quần bên mâm cơm, thưởng thức bữa ăn gia đình vui vẻ. Nguyệt Hằng cảm nhận lại những hương vị mà trước đây mình ngày nào cũng được thưởng thức , là những món ăn mà mẹ nấu cho nàng thường ngày , trong lòng càng lúc càng cảm thấy hạnh phúc bình yên. Hạnh Phúc thật ra không phải là thứ gì đó cao xa lắm. Hạnh phúc là chúng ta biết hài lòng với những gì chúng ta có, là chúng ta thỏa mãn với những điều giản dị quý giá nhất, tốt đẹp nhất ngay bên cạnh chúng ta. Nguyệt Hằng rất vui mừng vì sự đoàn tụ này , cảm giác như tất cả giông bão đều đã trôi qua, trước mặt sẽ là một khung trời bình yên kéo dài vô tận. Sau bữa cơm mọi người nghỉ ngơi, bình yên vì cuộc sống đã trở về bình thường. khi ánh mặt trời đã ngả về phía tây và bớt đi phần nào gay gắt, Nguyệt Hằng theo mẹ vào trong trấn để đi mua sắm cho mình. Hai mẹ con tới trấn Nông Sơn, thấp thoáng đã thấy bóng hai người lính canh đứng đó. Nguyệt Hằng lúc này mới sực nhận ra điều gì đó, tự nhiên cảm thấy sợ hãi . Nàng lại gần níu tay mẹ, khuôn mặt lo lắng mà nói.

- " mẹ ơi ,hay là khỏi mua sắm đi, chúng ta trở về nhà nhé. Con không muốn mua sắm nữa đâu, mình về nhà đi mẹ "

Nguyệt Hằng biết rằng cái trấn này ai cũng biết nàng làm việc gì rồi, sợ rằng những lời ấy sẽ với tai mẹ mình. A Tú không hiểu gì lắm, quay sang nhìn con mà cười dịu dàng.

- "cái gì vậy ? Chúng ta đã tới nơi rồi , con còn đòi đi về ư ? Con sợ điều gì chứ? Không lẽ sợ mẹ không có tiền mua đồ cho con sao?"



A Tú vừa nói vừa lấy trong người ra mấy nén vàng lấp lánh trong tay , đưa về phía trước và nở một nụ cười dịu dàng.

- " đây, tiền đây. Tiền mẹ có nhiều lắm, con đừng lo lắng gì cả."

Nói xong lại nắm tay Nguyệt Hằng kéo đi vô trấn Nông Sơn. Nguyệt Hằng không muốn đi , nhưng cũng không biết phải làm thế nào, đành thuận theo mà bước cùng A Tú.

Bước chân của hai người tới cổng trấn, lính canh nhìn thấy ngạc nhiên hỏi.

- " Ủa , tiểu cô nương lại quay về trấn làm việc đấy à ? Còn vị phu nhân đi bên cạnh này là ai?"

Nguyệt Hằng xấu hổ im lặng không dám nói gì, còn A Tú thì hướng hai người lính ấy mà thi lễ.

- "Thưa hai vị quan sai, ta là mẹ của nha đầu này, nay dẫn con vào trấn để đi mua sắm"

Hai tên lính nghe vậy thì ồ lên ngạc nhiên, hướng tay mời vào trong mà nói.

- " mua sắm à ? Vậy thì vào đi , chúng ta với cô nương này cũng không xa lạ gì cả, không cần kiểm tra."

Hai người lính có vẻ rất là biết giữ mồm miệng. Khi nghe A Tú nói rằng mình là mẹ của Nguyệt Hằng , bọn họ lập tức mời vào bên trong mà không nói ra những điều thừa thãi , đây cũng là đạo lý bình thường của con người. Nguyệt Hằng nhìn hai người lính cúi đầu thi lễ một cái, rồi theo mẹ bước vào bên trong trấn Nông Sơn, xem như là đã thoát qua được một cửa ải. Bước chân của A Tú lại nhanh chóng đi tới một cửa hàng vải, bà muốn mua cho con mình những bộ quần áo đẹp nhất. Bà đã đi tới một cửa tiệm vải nổi tiếng nhất trấn Nông Sơn, và trùng hợp sao đấy lại là cửa hàng vải mà trước đây Khánh Hậu đã dẫn Nguyệt Hằng tới.

Nguyệt Hằng vừa nhìn thấy cửa hàng vải ấy đã hoảng hồn, vội níu tay mẹ mà nói.

- " mẹ ơi ,đi vào cửa hàng khác đi , cửa hàng này đắt tiền lắm."

Trong lòng Nguyệt Hằng lo lắng vô cùng . Nếu như mẹ nàng biết rằng nàng đã từng làm đĩ , đã bán thân để nuôi những đám trẻ tật nguyền kia, thì bà sẽ đau xót biết bao nhiêu? Nguyệt Hằng không sợ mẹ nổi giận trách mắng mình, mà sợ rằng mẹ sẽ đau đớn khi biết mình đã ngã vào bùn đen như vậy. A Tú không hiểu chuyện, nhìn con mình mà lắc đầu.

- "Con đừng có lo, đắt một chút thì cũng chẳng sao đâu . Mẹ có tiền mà , mẹ muốn mua cho con những gì tốt đẹp nhất, như vậy cũng không được sao?"



A Tú lại nắm tay con gái kéo đi, bước thẳng vào trong cửa hàng vải ấy. Nguyệt Hằng cảm thấy lo lắng, sợ rằng bà chủ cửa hàng vải nhận ra mình và nói về công việc của nàng. Ấy thế mà Nguyệt Hằng không nghĩ rằng cả cái trấn này đều biết đến việc làm của nàng rồi. Dù có đi xem cửa hàng vải khác thì cũng vậy cả thôi. Cái quan trọng là người ta có mở miệng nói ra hay không, chứ một cô gái với mái tóc bạch kim cùng đôi mắt Lam Nguyệt thì quá đặc biệt, lại được trưởng Quân y chọn ngày thành thân thì quá nổi tiếng rồi.

Lúc A Tú vừa dắt con mình vào trong , bà chủ hàng vải chạy ra niềm nở nói .

- " ôi phu nhân... đã lâu rồi chưa ghé cửa tiệm của chúng tôi"

Nguyệt Hằng trốn sau lưng mẹ , nghe bà chủ mời chào như vậy thì rất ngạc nhiên, xem ra A Tú với bà chủ hàng vải này có quen biết. Thực ra trước đây A Tú nhiều lần vô trấn Nông Sơn , cũng có tới cửa hàng vải này mua sắm, cho nên khách hàng cũ thì bà chủ nhớ mặt thôi. A Tú liền dắt con gái lên phía trước , nhìn bà chủ mà nói.

- " bà chủ à! Ngày hôm nay ta dẫn con gái tới đây mua sắm quần áo, bà xem có bộ nào đẹp một chút, vừa với con gái của ta thì đem ra đây."

Nguyệt Hằng xấu hổ lắm , bị kéo lên trước thì khuôn mặt lo lắng , che che đậy đậy. Bà chủ thấy thế cũng giật mình một chút , ngơ ngác nhìn Nguyệt Hằng mà hỏi.

- " ủa, tiểu cô nương này là con gái của phu nhân sao.?"

A Tú nghe vậy thì ngạc nhiên, hướng về bà chủ mà hỏi.

- " Bà chủ , đây Đúng là con gái của ta. Tại sao bà hỏi vậy, chẳng lẽ con ta cũng từng tới đây mua sắm hàng của bà hay sao?"

A Tú hiểu rằng thái độ đó của bà chủ tức là với Nguyệt Hằng cũng từng có quen biết, vậy nên muốn hỏi thăm xem mối quan hệ của hai người là thế nào. Bà chủ nghe vậy thì bật cười , nhìn A Tú mà cúi đầu.

- "Phu nhân à, tiểu thư trước đây cũng có ghé cửa tiệm một vài lần, cho nên ta cũng có chút quen biết. Chỉ đơn giản là vậy thôi, chứ không có gì đặc biệt cả."

Nguyệt Hằng nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm , xem ra bà chủ cũng đang muốn giấu công việc của nàng. A Tú nghe vậy thì cũng bật cười , hướng bà chủ mà nói.

- " vậy à , thật là trùng hợp . Thôi thì bây giờ bà có thể lấy hàng ra cho ta xem được rồi "

Bà chủ cười toe toét, cúi đầu một cái rồi bắt đầu chạy vô lấy hàng ra. Đối với một người buôn bán thì việc lấy lòng khách hàng là điều tối quan trọng. Bà ta không việc gì phải nói những công việc của Nguyệt Hằng ra cho A Tú nghe, vừa làm mất lòng Nguyệt Hằng , vừa khiến người mẹ kia tức giận. Làm mất lòng khách hàng không phải là điều tối kỵ trong buôn bán đó ư? Một người buôn bán lâu năm như bà ta đương nhiên sẽ hiểu điều này , và không bao giờ phạm những sai lầm ngớ ngẩn ấy.
 
Chương 493: Cùng Nhau Tảo Mộ


Ánh nắng ban mai lại một lần nữa chiếu xuống ngôi làng đổ nát ấy . Tiếng gà rừng gáy vang đánh thức người thiếu nữ đang say giấc. Nguyệt Hằng mở mắt ngồi dậy , cảm giác như đã hụt hẫng gì đó trong tiềm thức của mình. Nguyệt Hằng nhớ lại tối hôm qua nàng đã rón rén quan sát mẹ mình ngồi tọa thiền trên tảng đá . Nàng nhớ rằng mẹ mình chưa bao giờ toạ thiền, chưa bao giờ có những hành động như vậy, cho nên trong lòng nàng cảm thấy một điều gì đó kỳ lạ. Nàng cứ âm thầm quan sát như vậy, không biết từ lúc nào lại ngủ quên đi, khi thức dậy đã thấy mình nằm trên chỗ quen thuộc của mình rồi. Nguyệt Hằng tự hỏi ai đã bế nàng vào đây mà nàng không hề hay biết? Nàng nhớ lại thuở xưa , cũng nhiều lần nàng ngủ quên đâu đó, khi thức dậy đã thấy mình trong chăn ấm quen thuộc của mình . Nguyệt Hằng biết rất rõ ba hoặc mẹ của nàng đã bế nàng vô trong lúc nàng ngủ. Nhưng bây giờ nàng không còn là một đứa trẻ như xưa, ngủ quên rồi được mẹ bế lên giường . Bây giờ nàng đã trưởng thành, cơ thể có khi nặng hơn cả mẹ mình. A Tú làm sao có sức bế nàng vô mà nàng không biết chứ ? Lại còn nói ở trong nhà này cũng chẳng có ai có khả năng ấy, bởi những người thành viên trong nhà này là những đứa trẻ tật nguyền, bọn chúng không có khả năng. Đứa trẻ còn nguyên vẹn và lớn tuổi nhất thì cũng chỉ mới 10 tuổi , làm gì có khả năng ấy chứ. Trong lòng Nguyệt Hằng lại mơ hồ nhận ra điều gì đó , một điều gì kỳ lạ mà càng lúc càng rõ ràng, nhưng nàng lại không dám nói ra. Nguyệt Hằng thẫn thờ ngồi đó , lặng lẽ nhìn qua khe cửa, ngắm nhìn bên ngoài khe cửa. Ở bên ngoài căn phòng ấy là những tán cây lớn, đang đung đưa vui mừng đón ánh bình minh. Buổi sáng sớm với ánh nắng ban mai chiếu rọi lên những tàn lá xanh mướt, chim chóc chuyền cành vui hát líu lo, khung cảnh bình yên như bình thường nó vẫn thế. Nguyệt Hằng cứ ngồi đó thờ thần, tâm hồn thả vào cảnh vật ngoài kia , cho đến một lúc có tiếng gọi làm nàng hồi tỉnh. Tiếng A Tú từ bên ngoài gọi vào.

- " con yêu ,con dậy rồi đó hả? Ra ngoài này chuẩn bị ăn cơm thôi. "

Nguyệt Hằng ngước mặt ra ngoài nhìn, cảm giác này sao mà quen thuộc quá. Nhớ trước đây khi nàng còn được sống bên trong vòng tay yêu thương của mẹ, sáng nào nàng cũng nghe tiếng mẹ gọi dậy như thế này. Bây giờ một lần nữa nàng lại được sống trong bàn tay ấm áp đầy tình yêu ấy, tâm hồn bé nhỏ của cô gái lại trào dâng một cảm giác hoài niệm, đắm chìm trong dòng cảm xúc yêu thương và bình yên đến lạ thường. Nguyệt Hằng vô thức mỉm cười, vui vẻ đáp.

- " Vâng, con ra ngay đây..."

Nguyệt Hằng vươn vai một cái, đứng dậy bước ra ngoài để đón chào buổi sáng, cảm nhận một ngày mới bình an nữa sẽ bắt đầu. Khi bước chân vừa rời khỏi căn phòng , nàng đã thấy mẹ nàng chuẩn bị bữa cơm đầy đủ. Bên cạnh đó, ở ngoài sân, tất cả những đứa trẻ đang vui đùa, khung cảnh bình yên hạnh phúc dịu dàng. Nguyệt Hằng mỉm cười, xem ra nàng lại là người ngủ dậy trễ nhất. Đám trẻ vừa thấy Nguyệt Hằng bước ra thì gọi lên.

- " Hằng tỷ dậy rồi, chúng ta lại đây ăn cơm thôi."

Trên khuôn mặt của những đứa trẻ tật nguyền ấy đều lộ ra vẻ vui sướng, bọn chúng hạnh phúc vì những ngày đói khổ đã qua rồi. Mấy ngày trước những đứa trẻ ấy đều phải sống trong lo lắng, luôn ngóng chờ người chị đi làm trong trấn trở về. Lúc ấy bữa cơm của chúng không được no, cuộc sống lúc nào cũng phải chú ý mọi sự vật, trong lòng luôn lo lắng đến một nỗi sợ âm thầm không tên. Bây giờ chúng đã dần quen với mọi chuyện, không còn chờ đợi trong sợ hãi nữa , mà có thể vui vẻ sống một cuộc sống bình yên. Đây không phải là điều mà Nguyệt Hằng luôn mong muốn đó hay sao? Nguyệt Hằng ra ngoài ngồi cạnh mẹ , cùng những đứa trẻ thưởng thức buổi sáng bình yên. Khi con người ta trải qua những giông bão khổ đau, bị cuộc đời vùi dập cho tan nát, thì lúc ấy những cái cảm giác được trở về thời bình yên mới quý giá biết bao nhiêu. Phải trải qua những đau khổ khó khăn, lúc ấy chúng ta mới nhận ra rằng sự bình yên là hạnh phúc đến lạ thường. Nguyệt Hằng tận hưởng từng giây phút buổi sáng bình yên cùng mẹ và những đứa em , sau đó chuẩn bị mọi dụng cụ để ra ngoài đi tảo mộ. Hai mẹ con dắt tay nhau đi qua những đám cỏ lớn, vén những bụi cỏ um tùm mà bước, hướng thẳng đến một vùng đất xa kia. Sinh, lão, bệnh , tử là những quy luật tự nhiên của cuộc sống . Nơi nào có thôn làng con người sinh sống , nơi đó sẽ có nghĩa trang. Nghĩa trang của làng là một vùng đất nằm cách làng hơi xa một chút, do không có người chăm sóc nên bây giờ cỏ đã mọc um tùm che hết đi những nấm mồ. A Tú và Nguyệt Hằng bước đi tương đối vất vả, mò mẫm từng bụi cỏ mới lần ra được nơi mà người đàn ông tội nghiệp ấy yên nghỉ. A Tú nhìn ngắm ngôi mộ của chồng mình, xác định đúng rồi thì quay sang nói.

- " này con yêu , chúng ta dọn dẹp cỏ ở đây thôi."

Nguyệt Hằng dạ một tiếng, rồi cùng mẹ chăm sóc ngôi mộ của cha mình. Hai mẹ con làm việc một lúc thì mọi thứ đã trở nên sạch đẹp. A Tú liền lấy giỏ trái cây ra, thắp nén nhang lên ngôi mộ của chồng mình, bắt đầu khấn vái. A Tú bắt đầu nói thầm trong miệng, mắt nhắm nghiền để hồi tưởng những gì đã xảy ra trong quá khứ. Những lời cầu khấn ấy của A Tú không biết có tới được tai của chồng mình hay không , nhưng bà vẫn cứ khấn vái như vậy . Hai hàng nước mắt bắt đầu ứa ra , chảy xuống đôi má, rớt xuống dưới nền cỏ. Nguyệt Hằng đứng bên cạnh, lặng im quan sát mẹ mình làm việc. Nguyệt Hằng nhìn thấy dòng nước mắt chảy ra ấy cũng biết được rằng mẹ mình đang rất là đau khổ, rất là nhớ thương người cha đã khuất của mình . Những lời tâm sự ấy nàng không nghe được , không biết mẹ mình đã nói lầm bầm những cái gì , nhưng có thể thấy rằng tình cảm của bà dành cho người chồng đã khuất vẫn còn rất nồng đậm . A Tú khấn vái xong thì im lặng, đôi mắt nhắm nghiền nhớ lại những chuyện mình cùng với tên Bình Tâm kia . A Tú nghĩ đến mình từng làm những chuyện không đúng đắn, cảm thấy vô cùng hối hận, vô cùng có lỗi với người chồng này . Mặc dù đã được Vạn Vân Phong an ủi rất nhiều, nhưng nỗi đau dường như vẫn còn đó, trong nỗi đau ấy không chỉ là đau xót vì mình đã bị người khác lừa gạt, mà còn cảm thấy xấu hổ vì đã làm chuyện có lỗi với người chồng. A Tú mở mắt ra , quay sang nhìn Nguyệt Hằng với đôi mắt ướt đẫm lệ , bà ngập ngừng nói.



- " con yêu à! Con có nghĩ rằng cha con sẽ tha thứ cho mẹ , sẽ bỏ qua những tội lỗi mà mẹ đã làm hay không?"


Những tội lỗi mà A Tú nói đến là tội không chung thủy với chồng mình. Trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, A Tú vẫn còn giữ nặng nỗi đau ấy. Nguyệt Hằng hiểu rõ vấn đề này, nhưng nàng đâu thể trách mẹ mình được . Với nàng bây giờ thì được gặp mẹ đã là một điều hạnh phúc lắm rồi . Nàng bước lại gần mẹ, nắm lấy bàn tay của A Tú , đôi mắt nàng cũng ứa lệ mà nói.

- "Cha yêu thương mẹ như vậy thì chắc chắn là sẽ tha thứ cho mẹ thôi ,mẹ đừng đau buồn nữa. Chỉ cần mẹ biết sai và hướng thiện là được rồi . Con tin rằng tình yêu của cha dành cho mẹ là lớn nhất, đủ lớn để tha thứ tất cả những lỗi lầm của mẹ . Xin mẹ hãy quên đi những chuyện quá khứ mà cùng con hướng về tương lai."

A Tú ngước mắt nhìn con mà trái tim nghẹn lại . Mấy chữ "hướng về tương lai" của Nguyệt Hằng nghe sao mà xa vời thế? A Tú làm gì còn tương lai chứ ? Tất cả những chuyện trước mắt của bà là phải xuống nơi mà mình thuộc về, không thể ở bên Nguyệt Hằng quá lâu nữa. Thời gian còn lại không nhiều, không thể cùng con gái hướng tới tương lai. A Tú trong lòng đau thắt, trái tim nghẹn lại, nắm chặt tay Nguyệt Hằng mà thủ thỉ.

- " Con yêu à , mẹ yêu con lắm, mẹ muốn được cùng con hướng đến tương lai lắm. Nhưng con ơi, con cũng đến lúc phải cưới chồng và đi theo chồng, nên chúng ta không thể tiếp tục ở bên nhau được. Mẹ không thể sống bên cạnh con suốt cả cuộc đời này được , con có hiểu không?"

A Tú không dám nói thẳng ra rằng mình đã là người bên kia thế giới, không thể tiếp tục đi với Nguyệt Hằng trên con đường nhân sinh nữa. Bởi vậy cho nên lấy cớ con gái xuất giá theo chồng để hàm ý về sự xa cách, bóng gió chuyện mẹ con sẽ không còn gặp nhau nữa. Nếu nhìn vào thực tại mà nói , A Tú hoàn toàn có thể đi theo Nguyệt Hằng , cùng sống chung với con rể trong một nhà , chuyện này cũng không khó gì khó khăn. Nguyệt Hằng đương nhiên có thể nhìn ra tình huống ấy, nhưng trong lòng nàng đã nghĩ đến một điều gì đó khác hơn . Dường như nàng hiểu được hàm ý của A Tú, nước mắt nàng ứa ra ròng ròng mà nói.

- " Vâng, con biết mà ! Rồi sẽ có lúc mẹ con mình xa cách . Nhưng mẹ ơi , chúng ta được ở bên nhau ngày nào thì hãy trân trọng nhau ngày ấy . Chỉ cần được ở bên mẹ một phút , là con hạnh phúc một phút. Được ở bên mẹ một ngày, là con hạnh phúc một ngày rồi . Con nào dám đòi hỏi gì hơn chứ ?"

Nguyệt Hằng bật khóc, mà A Tú cũng khóc, hai mẹ con lại ôm chầm lấy nhau. Cả hai òa khóc như vậy, chẳng ai nói với ai câu gì , nước mắt cứ tuôn rơi . Bàn tay của họ cứ siết chặt lấy nhau, như sợ rằng sẽ xa nhau mãi. Ở nghĩa trang vắng vẻ ấy, mẹ và con gái cứ ôm nhau khóc trước nấm mồ của người chồng, người cha . Nước mắt họ chảy xuống , trong dòng nước mắt ấy có cả niềm vui hạnh phúc đoàn tụ, cũng có cả nước mắt đau đớn vì sắp phải chia xa.
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom