Dịch Bác Sĩ Nguy Hiểm

Chương 486: Không có linh hồn là có ý gì?


Phân khu lý luận cùng nguyên tắc xử lý này đang có ảnh hưởng rất lớn đối với ngành y quốc tế, được nước ngoài gọi là "phân khu Thang thị".

Trần Thương đột nhiên cảm giác được, nếu như mình thật tốt nghiên cứu một phen, có phải là cũng có thể đem duỗi gân bắp thịt sửa lại thành công suất được tăng lên cấp cao?

Bất kể nói thế nào, ước mơ luôn cần phải có!

Tân Duyệt thuần thục cột chắc đai căm máu ở vị trí trung tâm 1/3 cánh tay, trải xong khăn.

Khu tổn hại khu ở khu 1, Trần Thương đã bắt đầu trước giúp người bệnh tiến hành làm sạch vết thương.

Trần Thương nắm giữ kỹ thuật khâu gân bắp thịt khâu, loại kỹ thuật này tuyệt không chỉ vên vẹn bao hàm có khâu gân bắp thịt, còn phải làm sạch và xử lý vết thương gân bắp thịt

Lúc đầu triệt để làm sạch vết thương là mấu chốt ảnh hưởng trực tiếp đến chuẩn đoán bệnh tình, loại bỏ vị trí bị hoại tử cùng dị vật nhiễm bẩn, liền cùng bước xử lý kế tiếp, mục đích làm sạch vết thương đúng là giảm bớt thương tích cũng như nhiễm trùng sau khi khâu, đồng thời phòng ngừa lượng máu lớn chảy ra đông lại trên miệng vết thương, tạo thành dính liền nghiêm trọng trên gân bắp thịt sau phẫu thuật.

Nguyên tắc chữa trị gân bắp thịt là không sức kéo, không thay đổi, không tổn thương.

Trần Thương vừa xử lý, vừa nói với Tần Duyệt: "Cô phải nhớ kỹ tất cả khâu, tôi cảm giác khâu gân bắp thịt tuyệt đối không chỉ là vấn đề khâu lại, thậm chí cùng lúc đầu làm sạch vết thương, hậu kỳ khôi phục đều có mối quan hệ mật thiết”

Tân Duyệt gật đầu, cũng không nói gì, trong đầu vẫn đang suy nghĩ.

Phẫu thuật tiến triển rất thuận lợi, phương pháp khâu của Trần Thương không giống với người khác, đây là một loại phương pháp bản gốc, khiến Tần Duyệt cũng khẽ nhíu mày.

Trần Thương ở tỉnh Nhị Viện khâu gân bắp thịt tương đối ít, Tân Duyệt cũng chỉ trước thấy một lần, kể từ lúc trông thấy về sau, thì có chút kinh ngạc, lại lần nữa quan sát, y nguyên khó tránh khỏi có chút mới lạ.

Tốc độ khâu của Trần Thương rất nhanh, anh phát hiện tốc độ này mới có thể mang tới ưu thế rõ ràng, hơn nữa loại tốc độ này cũng không ảnh hưởng đến tính ổn định của Tần Thương.  

Ngay lúc đang phẫu thuật thì Trần Thương chợt nhớ tới Tiền Lượng từng nói một câu!

Cũng chính là lúc đề xuất kiểm tra biên chế, Tiền Lượng từng phê bình Chu Hiếu Đông và Lý Thế Kiến một lần.

Nói cách họ phẫu thuật không có linh hồn!

Lúc ấy, Trần Thương căn bản không hiểu câu nói này, cảm thấy câu nói này rất trừu tượng, không có một chút tính thực tế nào, nhưng! Bây giờ Trần Thương lại có chút bừng tỉnh, ngộ ra đại ý!

Không có linh hồn là có ý gì?

Là không có suy nghĩ!

Không thể đi sâu bới móc được nội hàm cùng mục đích của phẫu thuật.

Giống như khi điêu khắc, ngươi chỉ tiến hành dựa theo mô bản, không có suy nghĩ cùng lý giải của bản thân, nên cũng sẽ thiếu hiểu biết đối với tác phẩm.

Như vậy, cái gì là linh hồn phẫu thuật?



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 516: Đây là hai chuyện khác nhau!


Trần Thương đoán cử hành hội tuyển dụng vào tháng chín, khẳng định là trường học có ý khác!

Dù sao lúc này tân sinh chỉ vừa khai giảng!

Anh rất muốn nói cho đám tân sinh non nớt kia, 'thấy không? Nhiều bệnh viện, công ty dược phẩm như vậy đều đến trường học chúng ta nhận người, các cậu còn lo lắng không tìm được việc sao?

Ừ....

Khi Trần Thương vừa mới bước vào cổng trường cũng từng nghĩ như vậy, thẳng đến sau khi tốt nghiệp đại học, sơ yếu lý lịch của mình nộp vào rất nhiều nơi nhưng đều như đá chìm đáy biển thì mới biết được.

Thông báo tuyển dụng là thông báo tuyển dụng, đi làm... là đi làm.

Đây là hai chuyện khác nhau!

Bác sĩ hoàn toàn không khó tìm việc làm, nhưng nếu như ngươi lòng cao hơn trời, ông trời sẽ cho ngươi biết cái gì là mệnh còn mỏng hơn giấy.

Chủ yếu là muốn tiềm một công việc hài lòng tương đối khó. 

Bình thường, Trần Thương cho rằng tiến sĩ có thể làm ở bệnh viện tỉnh, thạc sĩ thì tìm bệnh viện cấp thị xã, khoa chính quy thì bệnh viện huyện vẫn tương đối hoan nghênh.

Nhưng nếu như muốn nhảy cấp bậc, vậy thì hơi khó khăn một chút

Lần đầu Trần Thương lấy thân phận là người tuyển dụng đến trường, anh cảm thấy có chút quái dị

Người rất là nhiều nhưng đa số đều là người lớn đến thay con mình báo danh hoặc hỏi thăm tình huống, cũng có nhiều người đến nhận lời mời tốt nghiệp.

Tỉnh Nhị Viện có hai người phụ nữ tuổi không lớn tới tham gia công tác tuyển dụng, buổi sáng chủ nhiệm khoa quản lý nhân sự tới không bao lâu đã rời đi, dù sao mục đích tuyển dụng chủ yếu chỉ là nhận sơ yếu lý lịch.

Lãnh đạo chỉ đề xuất cho có, còn nhân tài cũng khó có thể tìm ra ở hội tuyển dụng cỡ nhỏ này. Chủ yếu là thu sơ yếu lý lịch.

Viện Tỉnh Nhị dù sao cũng là bệnh viện tỉnh tam rất nổi danh chữa u bướu,thần nội, thận nội, tâm nội, lá gan, bệnh truyền nhiễm, đây đều là phòng ban trọng điểm cấp quốc gia.

Hai người khoa nhân sự đều tuổi không lớn lắm, hơn ba mươi tuổi, trông thấy Trần Thương tuổi trẻ đầy tình thần cùng nhiệt huyết đi tới, dù sao nam nữ phối hợp, lao động mới có kích tình.

Mất một chút thời gian, Trần Thương mở miệng nói một tiếng “Chị Triệu" "Chị Thôi ” thân thiết.

Kỳ thật hai người cũng nghe thấy tên tuổi Trần Thương, dù sao sự tình khoa trưởng y vụ Tổng Cường này mới có mấy ngày? Mọi người đều biết là bởi vì Trần Thương mới cách chức.

Phòng ban hành chính bệnh viện một năm chỉ bận bịu có mấy lần, những lúc khác thật sự rất nhàn, bình thường rất ưa thích bát quái. Cho nên mới hiểu rõ và đối với Trần Thương, mà cũng có chút nhìn không thấu.

Ngắn ngủi hơn một tháng thời gian, Trần Thương làm ra không ít chuyện đâu, đầu tiên là chuyển biên chế, sau đó tại chức đọc nghiên, cách chức Tống Cường, chiến tích quang huy như vậy, muốn không nổi danh cũng khó.

Thỉnh thoảng có một ít người tới đăng ký, nhưng bên trên thông báo tuyển dụng viết rất rõ ràng, phù hợp thì lưu lại phương thức liên lạc.

Trần Thương nguyên bản cho rằng làm công việc này rất bận rộn, không nghĩ là tới chỉ bồi hai chị đại ở đây nói chuyện phiếm tán gẫu.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 516: Đây là hai chuyện khác nhau!


Trần Thương đoán cử hành hội tuyển dụng vào tháng chín, khẳng định là trường học có ý khác!

Dù sao lúc này tân sinh chỉ vừa khai giảng!

Anh rất muốn nói cho đám tân sinh non nớt kia, 'thấy không? Nhiều bệnh viện, công ty dược phẩm như vậy đều đến trường học chúng ta nhận người, các cậu còn lo lắng không tìm được việc sao?

Ừ....

Khi Trần Thương vừa mới bước vào cổng trường cũng từng nghĩ như vậy, thẳng đến sau khi tốt nghiệp đại học, sơ yếu lý lịch của mình nộp vào rất nhiều nơi nhưng đều như đá chìm đáy biển thì mới biết được.

Thông báo tuyển dụng là thông báo tuyển dụng, đi làm... là đi làm.

Đây là hai chuyện khác nhau!

Bác sĩ hoàn toàn không khó tìm việc làm, nhưng nếu như ngươi lòng cao hơn trời, ông trời sẽ cho ngươi biết cái gì là mệnh còn mỏng hơn giấy.

Chủ yếu là muốn tiềm một công việc hài lòng tương đối khó. 

Bình thường, Trần Thương cho rằng tiến sĩ có thể làm ở bệnh viện tỉnh, thạc sĩ thì tìm bệnh viện cấp thị xã, khoa chính quy thì bệnh viện huyện vẫn tương đối hoan nghênh.

Nhưng nếu như muốn nhảy cấp bậc, vậy thì hơi khó khăn một chút

Lần đầu Trần Thương lấy thân phận là người tuyển dụng đến trường, anh cảm thấy có chút quái dị

Người rất là nhiều nhưng đa số đều là người lớn đến thay con mình báo danh hoặc hỏi thăm tình huống, cũng có nhiều người đến nhận lời mời tốt nghiệp.

Tỉnh Nhị Viện có hai người phụ nữ tuổi không lớn tới tham gia công tác tuyển dụng, buổi sáng chủ nhiệm khoa quản lý nhân sự tới không bao lâu đã rời đi, dù sao mục đích tuyển dụng chủ yếu chỉ là nhận sơ yếu lý lịch.

Lãnh đạo chỉ đề xuất cho có, còn nhân tài cũng khó có thể tìm ra ở hội tuyển dụng cỡ nhỏ này. Chủ yếu là thu sơ yếu lý lịch.

Viện Tỉnh Nhị dù sao cũng là bệnh viện tỉnh tam rất nổi danh chữa u bướu,thần nội, thận nội, tâm nội, lá gan, bệnh truyền nhiễm, đây đều là phòng ban trọng điểm cấp quốc gia.

Hai người khoa nhân sự đều tuổi không lớn lắm, hơn ba mươi tuổi, trông thấy Trần Thương tuổi trẻ đầy tình thần cùng nhiệt huyết đi tới, dù sao nam nữ phối hợp, lao động mới có kích tình.

Mất một chút thời gian, Trần Thương mở miệng nói một tiếng “Chị Triệu" "Chị Thôi ” thân thiết.

Kỳ thật hai người cũng nghe thấy tên tuổi Trần Thương, dù sao sự tình khoa trưởng y vụ Tổng Cường này mới có mấy ngày? Mọi người đều biết là bởi vì Trần Thương mới cách chức.

Phòng ban hành chính bệnh viện một năm chỉ bận bịu có mấy lần, những lúc khác thật sự rất nhàn, bình thường rất ưa thích bát quái. Cho nên mới hiểu rõ và đối với Trần Thương, mà cũng có chút nhìn không thấu.

Ngắn ngủi hơn một tháng thời gian, Trần Thương làm ra không ít chuyện đâu, đầu tiên là chuyển biên chế, sau đó tại chức đọc nghiên, cách chức Tống Cường, chiến tích quang huy như vậy, muốn không nổi danh cũng khó.

Thỉnh thoảng có một ít người tới đăng ký, nhưng bên trên thông báo tuyển dụng viết rất rõ ràng, phù hợp thì lưu lại phương thức liên lạc.

Trần Thương nguyên bản cho rằng làm công việc này rất bận rộn, không nghĩ là tới chỉ bồi hai chị đại ở đây nói chuyện phiếm tán gẫu.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 487: Phương pháp Thang - khâu


Thế là, lúc Trần Thương đang khâu, cố ý tránh khu vực xung quanh mô, phòng ngừa có bất kỳ tổn thương gì.

Trần Thương đã tự hỏi bất luận nhân tố nào cũng có thể ảnh hưởng đến dính liền gân bắp thịt, suy nghĩ nên làm thế nào đem những nhân tố ảnh hưởng này giảm xuống mức thấp nhất.

Cũng giống như lựa chọn nguyên liệu khâu, Trần Thương cố ý lựa chọn chỉ vi kiều, nước sơn phủ kháng khuẩn có thể hữu hiệu giảm phản ứng viêm, từ đó phòng ngừa dính liền

Bảo vệ tốt mô xung quanh gân, cũng có thế hữu hiệu giảm bớt vài mô xung quanh cùng phản ứng gân bắp thịt.

Mỗi một bước, Trần Thương cũng đều lo lắng đúng chỗ, từ công đoạn xử lý gân bắp thịt, đến việc lựa chọn biện pháp khâu, lại đến độ ăn khớp chính xác gân bắp thịt, lại xử lý sẹo xung quanh.

Khâu gân bắp thịt hẳn là nên dùng tơ thép, nhưng Trần Thương không có dùng, bởi vì hoàn toàn có thế thông qua kỹ xảo khâu đặc thù để khâu, kết quả là đề cao tính bền dẻo của chỉ vi kiều

Phương pháp khâu lại Kessler có chút kiên cố, chắc chắn, chỗ khâu không dễ dàng bị rách, Trần Thương kết hợp ưu thế của loại khâu này, nhưng cũng kỳ diệu đưa lý niệm của mình thêm vào trong đó.

Lần này, thời gian Trần Thương khâu lại so với thường ngày sẽ lớn hơn rất nhiều.

Nhưng suy nghĩ, cũng rất nhiều!

Sau khi phẫu thuật kết thúc, Trần Thương căn dặn bệnh nhân một chút, bao gồm khôi phục cùng vận động sau phẫu thuật, cũng như mấy quy củ thường gặp.

Người bệnh rời khỏi, Trần Thương rơi vào trầm tư, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn nghĩ không ra đến cùng có chỗ nào không giống.

Một ca phẫu thuật vẫn là quá ngắn, chưa đủ để kết luận điều gì, có lẽ 500 ca khâu gân bắp thịt, chính mình thật có thể sáng tạo ra một loại phương pháp trị liệu không thua kém phương pháp trị liệu của Tang là gập gân bắp thịt nhằm vào duỗi gân bắp thị.

Đến lúc đó, mình cũng có thế mệnh danh một loại phẫu thuật, liền gọi là phương pháp khâu Chen, đợi sau khi lý luận và xử lý nguyên tắc và hình thành phương thức phẫu thuật, mà phân khu duỗi gân bắp thịt sẽ trở thành "phân khu Trần thị." 

Nghĩ tới đây, Trần Thương không khỏi chờ mong cùng kích động hơn!

Không có mục tiêu nào mà không có động lực.

Hiện tại trọng yếu nhất vẫn là tập trung hỏa lực, làm nhiều nghiên cứu, nhiều chẩn đoán, nhiều kết luận.

Tân Duyệt thấy Trần Thương suy nghĩ, cũng không dám phá rối, rõ ràng cô cảm giác được, lần này Trần Thương phẫu thuật so với thường ngày lâu hơn rất nhiều.



Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 517: Nào có đơn giản như vậy


La Châu thở dài: "Anh thật sự đã đi nhiều nơi, có thể nộp đều đã nộp! Ở cấp thành phố cũng được rồi mà, mặc dù là hợp đồng, nhưng đãi ngộ không tệ, cũng rất tốt”

Đổng Giai nhìn La Châu: "Em vẫn muốn anh lưu tại An Dương."

Nghe vậy, trong lòng La Châu có chút chua xót.

Ở lại Tỉnh lị, nào có đơn giản như vậy?

Nhưng nhìn ánh mắt chờ đợi của Đổng Giai, La Châu cười cười, nhéo nhéo khuôn mặt của cô: "Đi thôi, đi xem một chút”

Làm nam nhân, ai cũng muốn thỏa mãn yêu cầu của bạn gái mình!

Có khó nữa, anh cũng sẽ cố gắng hết sức.

Buổi chiều cũng không có người, trong lúc Trần Thương và hai vị tỷ tỷ đang lưu lại cách thức liên lạc thì bỗng nhiên Đổng Giai trông thấy Trần Thương!

"La Châu, anh mau nhìn, đây không phải là Trần Thương sao?”

'Đổng Giai tràn đầy hiếu kỳ lôi kéo tay áo La Châu, chỉ vào phương hướng tỉnh Nhị Viện nói 

La Châu quay người nhìn lại, quả nhiên trông thấy Trần Thương ngồi ở nơi đó.

Anh cũng tò mò: "Năm nay Trần Thương không phải là nghiên cứu sinh sao? Cậu ta làm gì ở nơi này?"

Đổng Giai cũng lắc đầu: "Chúng ta qua chào hỏi một chút sẽ biết"

Nói xong, hai người đi đến Tỉnh Nhị Viện.

“Trần Thương! Quả nhiên là cậu, cậu tới nơi này làm gì?" La Châu vừa cười vừa nói.

Trần Thương trông thấy La Châu, cũng rất là vui mừng, cầm bản giới thiệu vẫn tắt của Tỉnh Nhị Viện rong tay đưa tới: "Thông báo tuyển dụng, đồng học mời ngồi, tìm hiểu một chút Tỉnh Nhị Viện."

La Châu cắt một tiếng: "Dừng ! Cái cậu này, đàng hoàng kêu anh là được, đúng rồi... Cậu cũng tới tìm việc làm hả?”

Trần Thương lắc đầu, hẳn chợt nhớ tới La Châu học ngoại khoa, thế là nói ra: "Đúng rồi, La Châu, anh học ngoại khoa phải không? Khoa cấp cứu Tỉnh Nhị Viện đang có ý định nhận một sinh viên vừa tốt nghiệp ngoại khoa cho sở nghiên cứu, sao anh không báo tên?” 

La Châu cười nói: "Tôi đã sớm ghi danh, nhưng... Tôi thấy rất nhiều người ghi danh mà khoa chỉ nhận một!"

Trần Thương ừ một tiếng: "Khoa cấp cứu tỉnh Nhị Viện thật không tệ, là nơi công tác tốt, tôi cảm thấy đây là cơ hội hiếm có của anh."

La Châu bị Trần Thương ngữ khí chững trạc làm trợn tròn mắt: "Cái gì... Tiểu Thương! Cậu sẽ không thật sự làm ở tỉnh Nhị Viện chứ?"

Chị Triệu ở khoa nhân sự nãy giờ vẫn đứng bên cạnh, cười nói: "Cái này còn có thể là giả sao? Tiểu Trần đang làm ở khoa cấp cứu, nếu như cậu thi được vào, các cậu sẽ là đồng nghiệp."

Một câu nói làm cho La Châu cùng Đổng Giai nói trợn tròn mắt.

"Tôi Không biết cậu lại làm ở tỉnh Nhị Viện, nhưng mà... Cậu không phải thì đậu nghiên sao? Tôi cho là cậu từ chức..." La Châu nói.

Chị Triệu lại cười nói: "Tiểu Trần là biên chế, làm sao có thể vì một cái nghiên cứu sinh mà từ chức, lại nói, lần này đi học nghiên cứu sinh là trong bệnh viện đưa tiểu Trần đi bồi dưỡng đào tạo thêm, thuộc về phạm trù tại chức." 

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Chương 517: Nào có đơn giản như vậy


La Châu thở dài: "Anh thật sự đã đi nhiều nơi, có thể nộp đều đã nộp! Ở cấp thành phố cũng được rồi mà, mặc dù là hợp đồng, nhưng đãi ngộ không tệ, cũng rất tốt”

Đổng Giai nhìn La Châu: "Em vẫn muốn anh lưu tại An Dương."

Nghe vậy, trong lòng La Châu có chút chua xót.

Ở lại Tỉnh lị, nào có đơn giản như vậy?

Nhưng nhìn ánh mắt chờ đợi của Đổng Giai, La Châu cười cười, nhéo nhéo khuôn mặt của cô: "Đi thôi, đi xem một chút”

Làm nam nhân, ai cũng muốn thỏa mãn yêu cầu của bạn gái mình!

Có khó nữa, anh cũng sẽ cố gắng hết sức.

Buổi chiều cũng không có người, trong lúc Trần Thương và hai vị tỷ tỷ đang lưu lại cách thức liên lạc thì bỗng nhiên Đổng Giai trông thấy Trần Thương!

"La Châu, anh mau nhìn, đây không phải là Trần Thương sao?”

'Đổng Giai tràn đầy hiếu kỳ lôi kéo tay áo La Châu, chỉ vào phương hướng tỉnh Nhị Viện nói 

La Châu quay người nhìn lại, quả nhiên trông thấy Trần Thương ngồi ở nơi đó.

Anh cũng tò mò: "Năm nay Trần Thương không phải là nghiên cứu sinh sao? Cậu ta làm gì ở nơi này?"

Đổng Giai cũng lắc đầu: "Chúng ta qua chào hỏi một chút sẽ biết"

Nói xong, hai người đi đến Tỉnh Nhị Viện.

“Trần Thương! Quả nhiên là cậu, cậu tới nơi này làm gì?" La Châu vừa cười vừa nói.

Trần Thương trông thấy La Châu, cũng rất là vui mừng, cầm bản giới thiệu vẫn tắt của Tỉnh Nhị Viện rong tay đưa tới: "Thông báo tuyển dụng, đồng học mời ngồi, tìm hiểu một chút Tỉnh Nhị Viện."

La Châu cắt một tiếng: "Dừng ! Cái cậu này, đàng hoàng kêu anh là được, đúng rồi... Cậu cũng tới tìm việc làm hả?”

Trần Thương lắc đầu, hẳn chợt nhớ tới La Châu học ngoại khoa, thế là nói ra: "Đúng rồi, La Châu, anh học ngoại khoa phải không? Khoa cấp cứu Tỉnh Nhị Viện đang có ý định nhận một sinh viên vừa tốt nghiệp ngoại khoa cho sở nghiên cứu, sao anh không báo tên?” 

La Châu cười nói: "Tôi đã sớm ghi danh, nhưng... Tôi thấy rất nhiều người ghi danh mà khoa chỉ nhận một!"

Trần Thương ừ một tiếng: "Khoa cấp cứu tỉnh Nhị Viện thật không tệ, là nơi công tác tốt, tôi cảm thấy đây là cơ hội hiếm có của anh."

La Châu bị Trần Thương ngữ khí chững trạc làm trợn tròn mắt: "Cái gì... Tiểu Thương! Cậu sẽ không thật sự làm ở tỉnh Nhị Viện chứ?"

Chị Triệu ở khoa nhân sự nãy giờ vẫn đứng bên cạnh, cười nói: "Cái này còn có thể là giả sao? Tiểu Trần đang làm ở khoa cấp cứu, nếu như cậu thi được vào, các cậu sẽ là đồng nghiệp."

Một câu nói làm cho La Châu cùng Đổng Giai nói trợn tròn mắt.

"Tôi Không biết cậu lại làm ở tỉnh Nhị Viện, nhưng mà... Cậu không phải thì đậu nghiên sao? Tôi cho là cậu từ chức..." La Châu nói.

Chị Triệu lại cười nói: "Tiểu Trần là biên chế, làm sao có thể vì một cái nghiên cứu sinh mà từ chức, lại nói, lần này đi học nghiên cứu sinh là trong bệnh viện đưa tiểu Trần đi bồi dưỡng đào tạo thêm, thuộc về phạm trù tại chức." 

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Chương 488: Thời gian ba năm!


Nhìn thấy ánh mất tự tin và kiên định của Trần Thương, Tân Duyệt nhịn không được nuốt ngụm nước miếng, không phải cô cảm thấy Trần Thương không được, mà là cái mục tiêu này quá lớn.

Khiêu chiến phương pháp khâu lại của Thang thị, đảm lượng của cậu cũng quá lớn đi ha!

Vừa mới rời khỏi phòng phẫu thuật, Trần Thương bỗng nhiên nghe thấy âm thanh hệ thống vang lên.

L Đinh! Phát động nhiệm vụ khiêu chiến đặc thù: Sáng lập Chen - phương pháp khâu duỗi gân bắp thịt tổng kết kinh nghiệm, nghiên cứu ra một loại khâu duỗi gân bắp thịt mới, đạt được tán thành của « tạp chí ngoại khoa tay Châu Âu », thu hoạch được ban thưởng: 1. Thuật khâu gân bắp thịt tăng lên đến cấp hoàn mỹ; 2. Mở ra chuyển chức chứng minh ngoại khoa tay (màu tím); 3. Điểm Kỹ năng + 20; 4. Một bộ trang bị định chế chuyên ngoại khoa tay. Thời gian hạn chế: 3 năm , cảnh cáo nhiệm vụ thất bại: không thể mở ra chuyển chức ngoại khoa tay của ngài. ]

[ Đinh! Từ giờ trở đi, kĩ thuật khâu gân bắp thịt của ngài không cách nào thông qua điểm kỹ năng tăng lên đến cấp hoàn mỹ, chỉ có thông qua việc tăng lên không ngừng của kinh nghiệm, thông qua ca bệnh nghi can, phá vỡ ràng buộc, mới có thế tăng lên! ]

Liên tiếp vang lên hai tiếng nhắc nhở, Trần Thương bỗng nhiên ngây ngẩn cả người

Minh... Mình chỉ nói đại một cái mà thôi, đại ca ngài không cần nghiêm túc như vậy chứ?

Nhìn thấy hệ thống nhắc nhở, Trần Thương đứng ở đẳng kia có chút trợn tròn mắt.

Mặc dù độ khó của nhiệm vụ rất cao, nhưng ban thưởng xác thực rất phong phú.

Khỏi cần phải nói, mở chuyển chức chứng minh ngoại khoa tay, đẳng sau còn kèm theo tiêu chí màu tím quả thực có chút mê người

Điểm kỹ năng trực tiếp tăng 20 điểm, cái này tương đương với thăng lên cấp 20.

Còn có một bộ trang bị định chế chuyên cho ngoại khoa tay.

Thời gian ba năm!

Trần Thương mỉm cười, cũng không phải không có khả năng, hiện tại giáo sư Thang cũng mới hơn năm mươi tuổi, khi tìm ra phương pháp khâu Thang thị cũng còn rất trẻ, không có cái gì là không thể nào. 

Trở lại khoa cấp cứu, Trần Thương tìm y tá trưởng: 'Y tá trưởng, về sau có khâu gân bấp thịt thị gọi điện thoại cho tôi, gọi lên liên đến, bất kể lúc nào cũng có thể”

Điền Hương Lan sững sờ: "Cậu điên rồi hả?”

Tần Duyệt theo phía sau, nói: "Cậu ta nói muốn làm một chuyện lớn!"

Y tá trưởng ngẩn người, một giây đồng hồ, có thể làm chuyện lớn gì?

Sau này cấp cứu thêm phẫu thuật khoa ngoại tay, Lý Bảo Sơn chạy tới chạy lui, bù đầu vào công việc.



Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 518: Đi mở rộng quan hệ


Điều kiện của Trần Thương thế nào, anh biết rất rõ, thời đại học đến trường là xin học bổng, từ nông thôn đến, khi ở trường cũng là mười phần cố gắng học.

Một sinh viên chưa tốt nghiệp đã có thể kiếm được một chân ở tỉnh lị An Dương.

Nghĩ tới đây, La Châu lại có chút bội phục!

Khoa nhân sự, chị Triệu nói: "Chàng trai trẻ, chuẩn bị thật tốt đi, lần này tỉnh Nhị Viện kiểm tra rất công bằng."

Trần Thương cũng không nói gì nhiều, dù sao mình chỉ tới xem một chút, cũng không có quyền nói chuyện, đừng tướng rằng mình là công nhân viên chức của tỉnh Nhị Viện thì có quyền lợi lớn bao nhiêu, xét đến cùng, mình chỉ là một người trong 1400 nhân viên biên chế mà thôi!

Nhưng để cổ vũ đồng học, Trăn Thương vẫn khuyên: "La Châu, hiện tại khoa cấp cứu tỉnh Nhị Viện không ngừng phát triển, rất xem trọng bồi dưỡng nhân tài, lần này là một cơ hội, cậu chuẩn bị thật tốt một chút, nếu có thể đi vào cương vị không tệ, các phương diện khác đều rất tốt, mấu chốt là bầu không khí ở phòng ban tương đối tốt" 

La Châu nghe xong, gật đầu cười, nói cảm ơn: “Ừm, cám ơn cậu, tôi trở về sẽ chuẩn bị thật tốt, tranh thủ sớm làm đồng nghiệp với cậu."

La Châu cùng Đổng Giai rời đi, hai người có thể nói là trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Thật không nghĩ tới gặp tình huống như vậy.

Ra khỏi sân vận động, Đổng Giai trừng to mắt, nhịn không được nói ra: "La Châu, tối hôm nay chúng ta có nên mời Trần Thương đi ra ăn một bữa cơm hay không? Dù sao Trần Thương cũng là bác sĩ khoa cấp cứu, hiện tại lại tới thông báo tuyển dụng, vạn nhất có thể nói với bên kia vài lời thì sao?”

"Chúng ta hỏi thăm một chút, vạn nhất có tin tức gì, cũng có thể sớm biết, đối với anh mà nói, cũng có chỗ tốt!"

La Châu trầm tư một lát, lắc đầu: "Anh nghĩ không cần đâu, làm như vậy không phải làm cho Thương khó xử sao

"Điều kiện của Trần Thương thế nào, tất cả mọi người đều hiểu rõ, cậu ta có được như hôm nay còn không phải toàn dựa vào chính sức lực của mình sao? Chúng ta đi qua là gây phiền toái, cách làm này rõ ràng không tử tế” 

"Lại nói, ai cũng có chỗ khó, đừng đến lúc đó bởi vì chuyện của hai ta lại làm cậu ấy chậm trễ! Em xem đúng không?”

Đổng Giai thở dài, cô nghĩ nhiều cũng là vì La Châu thôi: "Em sợ..."

La Châu cười cười, nhìn Đổng Giai nói: "Được rồi, bảo bối! Em phải tin tưởng anh nhất định sẽ thi đậu, chúng ta bẵng vào bản lĩnh của mình đi vào là được, cần gì phải tìm phiền toái cho người khác!”

Đổng Giai nhìn La Châu, trong ánh mắt anh tràn ngập kiên định, cũng không nghĩ nhiều nó vậy anh nhất định phải cố gắng !”

La Châu gật đầu.

Dù sao cũng là hội tuyển dụng, Đổng Giai cùng La Châu xuất hiện ở đây cũng không phải là ví dụ duy nhất, rất nhanh lại có người nhìn thấy Trần Thương ở hội tuyển dụng, họ lập tức liên tục tới thăm hỏi.

Trần Thương rất đàng hoàng cũng sẽ không nghĩ mình đang ở khoa cấp cứu tại tỉnh N thì như thế này thế nọ, thực tế hôm nay anh đến đây chỉ là muốn hỗ trợ.

Còn về việc lựa chọn nhân tài? Trò chuyện? Đi mở rộng quan hệ một chút? 

Anh tự biết bản thân mình có bao nhiêu cân lượng.



Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 518: Đi mở rộng quan hệ


Điều kiện của Trần Thương thế nào, anh biết rất rõ, thời đại học đến trường là xin học bổng, từ nông thôn đến, khi ở trường cũng là mười phần cố gắng học.

Một sinh viên chưa tốt nghiệp đã có thể kiếm được một chân ở tỉnh lị An Dương.

Nghĩ tới đây, La Châu lại có chút bội phục!

Khoa nhân sự, chị Triệu nói: "Chàng trai trẻ, chuẩn bị thật tốt đi, lần này tỉnh Nhị Viện kiểm tra rất công bằng."

Trần Thương cũng không nói gì nhiều, dù sao mình chỉ tới xem một chút, cũng không có quyền nói chuyện, đừng tướng rằng mình là công nhân viên chức của tỉnh Nhị Viện thì có quyền lợi lớn bao nhiêu, xét đến cùng, mình chỉ là một người trong 1400 nhân viên biên chế mà thôi!

Nhưng để cổ vũ đồng học, Trăn Thương vẫn khuyên: "La Châu, hiện tại khoa cấp cứu tỉnh Nhị Viện không ngừng phát triển, rất xem trọng bồi dưỡng nhân tài, lần này là một cơ hội, cậu chuẩn bị thật tốt một chút, nếu có thể đi vào cương vị không tệ, các phương diện khác đều rất tốt, mấu chốt là bầu không khí ở phòng ban tương đối tốt" 

La Châu nghe xong, gật đầu cười, nói cảm ơn: “Ừm, cám ơn cậu, tôi trở về sẽ chuẩn bị thật tốt, tranh thủ sớm làm đồng nghiệp với cậu."

La Châu cùng Đổng Giai rời đi, hai người có thể nói là trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Thật không nghĩ tới gặp tình huống như vậy.

Ra khỏi sân vận động, Đổng Giai trừng to mắt, nhịn không được nói ra: "La Châu, tối hôm nay chúng ta có nên mời Trần Thương đi ra ăn một bữa cơm hay không? Dù sao Trần Thương cũng là bác sĩ khoa cấp cứu, hiện tại lại tới thông báo tuyển dụng, vạn nhất có thể nói với bên kia vài lời thì sao?”

"Chúng ta hỏi thăm một chút, vạn nhất có tin tức gì, cũng có thể sớm biết, đối với anh mà nói, cũng có chỗ tốt!"

La Châu trầm tư một lát, lắc đầu: "Anh nghĩ không cần đâu, làm như vậy không phải làm cho Thương khó xử sao

"Điều kiện của Trần Thương thế nào, tất cả mọi người đều hiểu rõ, cậu ta có được như hôm nay còn không phải toàn dựa vào chính sức lực của mình sao? Chúng ta đi qua là gây phiền toái, cách làm này rõ ràng không tử tế” 

"Lại nói, ai cũng có chỗ khó, đừng đến lúc đó bởi vì chuyện của hai ta lại làm cậu ấy chậm trễ! Em xem đúng không?”

Đổng Giai thở dài, cô nghĩ nhiều cũng là vì La Châu thôi: "Em sợ..."

La Châu cười cười, nhìn Đổng Giai nói: "Được rồi, bảo bối! Em phải tin tưởng anh nhất định sẽ thi đậu, chúng ta bẵng vào bản lĩnh của mình đi vào là được, cần gì phải tìm phiền toái cho người khác!”

Đổng Giai nhìn La Châu, trong ánh mắt anh tràn ngập kiên định, cũng không nghĩ nhiều nó vậy anh nhất định phải cố gắng !”

La Châu gật đầu.

Dù sao cũng là hội tuyển dụng, Đổng Giai cùng La Châu xuất hiện ở đây cũng không phải là ví dụ duy nhất, rất nhanh lại có người nhìn thấy Trần Thương ở hội tuyển dụng, họ lập tức liên tục tới thăm hỏi.

Trần Thương rất đàng hoàng cũng sẽ không nghĩ mình đang ở khoa cấp cứu tại tỉnh N thì như thế này thế nọ, thực tế hôm nay anh đến đây chỉ là muốn hỗ trợ.

Còn về việc lựa chọn nhân tài? Trò chuyện? Đi mở rộng quan hệ một chút? 

Anh tự biết bản thân mình có bao nhiêu cân lượng.



Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 489: Lần này cũng thật phiền phức


"Lúc đầu, ngoại khoa tay thuộc về hệ thống khoa chỉnh hình, nhưng cũng may lần này do có sự ủng hộ rất lớn của Kiến Ví, sau khi xây xong phòng phẫu thuật ngoại khoa tay, hai người các ông trở thành phòng ban tương hỗ hợp tác lẫn nhau, thường xuyên giữ liên lạc, dù sao ngoại khoa tay là chỉ nhánh của khoa chỉnh hình, về phương diện này thì kinh nghiệm Kiến Vĩ rất phong phú, nhất định phải xây dựng cho tốt hình thức ban đầu của ngoại khoa tay.

“Hệ thống ngoại khoa Tỉnh Nhị Viện chúng ta phát triển tương đối lạc hậu, nhưng cũng không thể cải biến trong ngày một ngày hai được, cấp cứu là một bệnh viện cần trình độ chữa bệnh là quan trọng nhất, lần này bỏ ra đại giới lớn như thế làm, không phải lão Lý tốn thêm nhiều tâm tư, mặt khác không nói, nhưng tối thiểu ông cũng phải nâng được lợi nhuận phòng ban lên cao, không thể năm nào cũng thua thiệt tiền bạc như thế" Nói đến đây, Tân Hiếu Uyên cũng là bất đắc dĩ.

Lý Bảo Sơn nhẹ gật đầu, mặc dù ngoài mặt không để lộ cảm xúc gì, nhưng nội tâm bên trong lại vô cùng minh bạch, đối với khoa cấp cứu, bệnh viện đã nâng đỡ rất nhiều, nếu không thể lật lại tình hình, thì cái mà viện trưởng Tăn và viện trưởng Lý căn gánh trên lưng là rất lớn. 

Thế lực trong bệnh viện dây dưa với nhau khắp nơi, chỉ là một cái biên chế nhỏ thôi nhưng cũng nhất quyết phải tranh đoạt, huống chỉ trọng điểm lại là nâng đỡ xây dựng một phòng ban.

Nếu như bệnh viện bỏ ra nhiều tinh lực như vậy để nâng đỡ khoa cấp cứu, mà kết quả thu hoạch lại không được gì, và để xóa bỏ nghỉ ngờ trong lòng thì sẽ dẫn đến màn chất vấn, nhưng căn bản màn chất vấn này sẽ không chỉ nhằm vào nguyên Lý Bảo Sơn không thôi, mà nó còn nhằm vào cả Tân Hiếu Uyên.

Nếu một người mang tư cách là viện trưởng như ngươi, thì nhất định phải trù tính cân đối tốt nội tương quan sự vụ chung của bệnh viện, hơn nữa bệnh viện lại tự chịu trách nhiệm về vấn đe lời lỗ, nên anh nhất định phải tiến hành phân bố hợp lý.

Còn nếu như anh chỉ quan tâm tới lợi nhuận phòng ban tiến hành phát triển cấp cứu không thôi, thì khẳng định sẽ không sống nổi với miệng lưỡi người đời.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 519: Mà giải thích thì được cái gì?


Mà lúc này đây, điện thoại Trần Thương không ngừng có thông báo, đủ kiểu tin tức đều nhao nhao được gửi tới, cái gì mà “bạn có thể giúp tôi đi cửa sau được không?”, "có thể giới thiệu tôi cho chủ nhiệm khoa cấp cứu không?, “cung cấp một số tư liệu nội bộ không?"

Trần Thương không trả lời, nghỉ tới nghĩ lui lại thấy không thích hợp, nói một câu: "Lực bất tòng tâm."

Những người hiểu được thì gửi một khuôn mặt cười để trả lời, còn những người không hiểu dứt khoát phát một cái haha để cố tỏ ra là đã hiểu.

Trần Thương không để tâm cười cười và cũng không muốn giải thích cho những người không hiểu kia

Dù sao thì bạn có thể giải thích được với loại người đó sao?

Mà giải thích thì được cái gì?

Người ôm loại tâm lý này không gì khác hơn là tự nghĩ về bản thân, người đó căn bản sẽ không xem xét sẽ có ảnh hưởng gì đến bạn không.

Nên kết giao bằng hữu cùng loại người này sao? Không cần thiết.

Nhưng trong một thời gian ngắn, Trần Thương tốt nghiệp khoa chính quy đại học và được tiến vào bệnh viện tỉnh Nhị Viện lập tức truyền ra, tất cả mọi người nhốn nháo thảo luận.

Có chút âm dương quái khí liền nói người ta hiện tại vì lợi hại nên được bệnh viện cử đi nghiên cứu sinh gì đó, rồi cái gì mà chướng mắt bạn học cũ, tất cả đều mang theo tiết tấu náo loạn.

Lúc đầu, Trần Thương còn trả lời với nhóm bạn về sau thì dứt khoát không quan tâm nữa, trực tiếp thoát khỏi nhóm.

Dù sao ở lại hay không cũng không còn quan trọng nữa.

Xã hội này thật sự là loại người gì cũng có.

Đơn giản là trong lòng không chịu được thiệt thi, cứ nhìn thấy người ta tốt hơn mình luôn sinh ra lòng ghen ghét.

Dù sao, sau khi tốt nghiệp đại học, Trần Thương không có học nghiên cứu, mà hiện tại nghiên cứu sinh bọn họ đều đã tốt nghiệp.

Kết quả hiện tại thế nào?

Trần Thương có biên chế, mà lại là biên chế tại bệnh viện tam giáp tỉnh, nghiên cứu sinh trình độ mấy năm sau cũng sẽ có! 

Mà những người kia, tâm lý kia của bọn họ cảm thấy thật vất vả thi đỗ nghiên cứu sinh, sau khi tốt nghiệp lại còn không có một sinh viên chưa tốt nghiệp trong lòng cảm thấy không thoải mái.

Nhưng đều là người bình thường, nào có không làm mà hưởng?

Ai thành công mà không phải phải cố gắng vượt qua khó khăn để phấn đấu mới có được.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Chương 519: Mà giải thích thì được cái gì?


Mà lúc này đây, điện thoại Trần Thương không ngừng có thông báo, đủ kiểu tin tức đều nhao nhao được gửi tới, cái gì mà “bạn có thể giúp tôi đi cửa sau được không?”, "có thể giới thiệu tôi cho chủ nhiệm khoa cấp cứu không?, “cung cấp một số tư liệu nội bộ không?"

Trần Thương không trả lời, nghỉ tới nghĩ lui lại thấy không thích hợp, nói một câu: "Lực bất tòng tâm."

Những người hiểu được thì gửi một khuôn mặt cười để trả lời, còn những người không hiểu dứt khoát phát một cái haha để cố tỏ ra là đã hiểu.

Trần Thương không để tâm cười cười và cũng không muốn giải thích cho những người không hiểu kia

Dù sao thì bạn có thể giải thích được với loại người đó sao?

Mà giải thích thì được cái gì?

Người ôm loại tâm lý này không gì khác hơn là tự nghĩ về bản thân, người đó căn bản sẽ không xem xét sẽ có ảnh hưởng gì đến bạn không.

Nên kết giao bằng hữu cùng loại người này sao? Không cần thiết.

Nhưng trong một thời gian ngắn, Trần Thương tốt nghiệp khoa chính quy đại học và được tiến vào bệnh viện tỉnh Nhị Viện lập tức truyền ra, tất cả mọi người nhốn nháo thảo luận.

Có chút âm dương quái khí liền nói người ta hiện tại vì lợi hại nên được bệnh viện cử đi nghiên cứu sinh gì đó, rồi cái gì mà chướng mắt bạn học cũ, tất cả đều mang theo tiết tấu náo loạn.

Lúc đầu, Trần Thương còn trả lời với nhóm bạn về sau thì dứt khoát không quan tâm nữa, trực tiếp thoát khỏi nhóm.

Dù sao ở lại hay không cũng không còn quan trọng nữa.

Xã hội này thật sự là loại người gì cũng có.

Đơn giản là trong lòng không chịu được thiệt thi, cứ nhìn thấy người ta tốt hơn mình luôn sinh ra lòng ghen ghét.

Dù sao, sau khi tốt nghiệp đại học, Trần Thương không có học nghiên cứu, mà hiện tại nghiên cứu sinh bọn họ đều đã tốt nghiệp.

Kết quả hiện tại thế nào?

Trần Thương có biên chế, mà lại là biên chế tại bệnh viện tam giáp tỉnh, nghiên cứu sinh trình độ mấy năm sau cũng sẽ có! 

Mà những người kia, tâm lý kia của bọn họ cảm thấy thật vất vả thi đỗ nghiên cứu sinh, sau khi tốt nghiệp lại còn không có một sinh viên chưa tốt nghiệp trong lòng cảm thấy không thoải mái.

Nhưng đều là người bình thường, nào có không làm mà hưởng?

Ai thành công mà không phải phải cố gắng vượt qua khó khăn để phấn đấu mới có được.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Chương 490: Xét đến cùng, vẫn là tiền!


Lý Kiến Vĩ tiếp tục nói thêm: "Hơn nữa điểm quan trọng nhất của ngoại khoa tay chính là tương đối thích hợp với khoa cấp cứu, người bệnh cấp cứu nằm viện trong thời gian ngắn, cấp cứu có thể hoàn mỹ phù hợp, hơn nữa lợi nhuận cũng không thấp, khoa chỉnh hình nhìn một ca phẫu thuật hết mấy vạn, nhưng vật liệu thiết bị cũng quý, nhân viên tham dự cũng nhiều, nhưng ngược lại tiền nhân công không có nhiều như vậy, lại nói đến ngoại khoa tay, mặc dù nhìn người bệnh năm viện với 5000 - 10000 khối không nhiều, nhưng số lượng lại nhiều, chỉ cần chờ một thời gian, lợi nhuận thu về sẽ không nhỏ.”

"Lần này, người trong bệnh viện đã bắt đầu có ý kiến với thế lực lớn của vị trí viện trưởng Tân, nên chủ nhiệm Lý hãy cố gắng hết sức đi, tranh thủ xây dựng ngoại khoa tay!"

Xét đến cùng, vẫn là tiền!

Làm sao lại nói rõ anh phát triển thế nào?

Thời điểm thống kê lợi nhuận cuối tháng cuối năm, biết khoa cấp cứu phát triển thế nào, thì ít ra họ sẽ không nghĩ là chức danh viện trưởng không xứng với anh. 

...

...

Lúc tan tầm chiều thứ sau, Lý Bảo Sơn quay lại phòng cấp cứu, khẩn cấp triệu tập mọi người, mở một hội nghị,

Để nhân viên có thể nghỉ ngơi vào ngày cuối tuần, nên tổ chức luôn hoạt động tuyên truyền một lần cho nhanh, mỗi người bỏ ra thời gian nửa ngày, trợ giúp ngoại khoa tay Nhị Viện tỉnh tiến hành tuyên truyền một phen

An Ngạn Quân là người chịu trách nhiệm, hiện tại chủ nhiệm An có thể nói là hùng tâm tráng chí, hào hoa phong nhã, trên mặt viết đầy những suy nghĩ sáng tạo, cặp kính mắt màu vàng của lão bắt đầu lấp lóe hơn so với bình thường

Với đề nghị này mọi người cũng không hề phần nàn cái gì, dù sao thì cấp cứu hiệu quả và lợi ích tốt, thì tất cả sẽ cùng nhận được từng bước cao trong sự nghiệp, có thể tăng thêm một hạng mục ngoại khoa tay, đó là một chuyện tốt đối với khoa cấp cứu.

Trần Thương không được an bài công việc quảng cáo, mà bị phái đi hội tuyển dụng nhân viên tiến hành thông báo tuyển dụng. 

Bởi vì là lao động hợp đồng, phòng ban vẫn có đãy đủ quyền tự chủ.

Sau khi tan tầm, Trần Thương nhận cuộc điện thoại của La Châu: "Thương Nhị, tất cả mọi người đang ăn cơm ở lầu ba của trường học, tới nói chuyện với mọi người cho vui không?"

Trần Thương có chút do dự, còn chưa kịp trả lời lại nghe thấy tiếng nói của La Châu: "Đến đi đến đi, mấy người ở An Dương chúng ta đều đến đây hết rồi, cậu tốt nhất hãy đến đây luôn đi, đừng suy nghĩ gì thêm mệt!"

Trần Thương nhẹ gật đầu: "Được rồi”

Bên ngoài phòng ăn trên lầu ba trường học được bao quanh bởi quán cơm nhỏ, có phòng, chủ yếu là gọi món ăn là chủ, tất cả mọi người thời đại học đều đang tụ tập ở đây.

Giá tiền không đất, tiện nghỉ bằng một nửa so với những tiệm cơm bên ngoài, để ăn được một bữa cơm no nên ở đây thì mọi người sẽ không có tốn nhiều tiền lắm.

Trần Thương trực tiếp gọi xe tới đó.

Quả thực lúc Trần Thương đến mọi người ai nấy đều vui mừng, anh cũng vui mừng nhận lấy sự hoan nghênh của mọi người.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 520: Nói xong cũng rời nhóm!


Cảnh Nghiên từ đầu tới cuối đều luôn đọc tin nhắn, nói thật, Trần Thương có thể vào làm ở tỉnh Nhị Viện, còn có biên chế, Cảnh Nghiên cũng có chút giật mình, dù sao công việc bây giờ thật rất khó tìm, huống chỉ là sinh viên chưa tốt nghiệp,

Nhưng nhìn thấy người khác nói như vậy, cũng cảm giác có chút xem thường.

Sau khi nói xong, Cảnh Nghiên cũng rời nhóm.

Mấy cái náo nhiệt này.

Hai người Mã Chí Đẳng cùng Từ Tuệ Tuệ cũng trợn tròn mắt, xảy ra chuyện gì vậy?

Lúc này, La Châu cũng không nhịn được nói: "Trần Thương người ta chính là giỏi hơn cậu! Lúc đi học cũng giỏi hơn cậu, công việc bây giờ cũng tốt hơn cậu!"

Nói xong cũng rời nhóm!

Lâm Hòa thì cười: "Ha ha, thật mệt!"

Nói xong cũng rời nhóm.

Mã Chí Đăng lập tức đỏ mặt, hắn không nghĩ tới mọi chuyện lại thành ra như vậy!

Không bao lâu, nhóm lớp hơn năm mươi người đều lần lượt ẩn mình, mặt khác đoán chừng nhiều người đều tắt thông báo tin nhắn nhóm, không nói lời nào.

Mã Chí Đằng cùng Từ Tuệ Tuệ trợn tròn mắt, bọn họ không ngờ sẽ phát sinh tình huống này.

Mã Chí Đẳng tự mình nói: "Ha ha, cũng thật là có năng lực, mắt chó coi thường người khác, không phải chỉ là cảm thấy hiện tại Trần Thương có biên chế sao? Dừng! Nguyên một đám vội vã đi nịnh nọt hả?"

Lúc này, một bạn học nói: "Cậu làm người thật là quá thất bại, lại còn không ý thức được nguyên nhân ở đâu sao, ba năm này làm nghiên cứu sinh thật sự là lãng phí.

Nói xong, cũng không để ý tới, trực tiếp rời nhóm.

Mã Chí Đằng lập tức thiếu chút nữa phối đều muốn nổi

Trần Thương rời nhóm, căn bản không có để ý tới đến người nào nói gì.

Loại này người, căn bản là khuyết thiếu một cái ý thức, lời không hợp ý không hơn nửa câu.

Rất nhanh Trần Thương phát hiện mình được thêm vào một nhóm mới. 

La Châu cười cười: "Cái nhóm này thanh tĩnh hơn."

Đám người cười ha ha một tiếng, hàn huyên.

Trần Thương thế mới biết vừa rồi xảy ra chuyện gì.

Trong lúc nhất thời cũng có chút cảm động, kỳ thật đại đa số mọi người đều rất tốt, thế nhưng trong một lớp luôn có một hai người hay thích gây sự, hơn nữa luôn cảm giác mình giỏi hơn người.

Trần Thương cười cười, nhịn không được nói:

"Cảm ơn mọi người”

Đổng Giai mỉm cười: "Lì xì, lì xì, nói cái gì cũng không thực tế bắng lì xì."

Mọi người cũng bắt đầu nói đùa ồn ào.

Trần Thương cũng vui vẻ, hiện tại cậu đã không giống như lúc trước, người mang khoản tiền lớn trăm vạn, ngày mùng 1 tháng 9, bệnh viện chỉnh hình Chí Tân đã kết toán toàn bộ tiền cho Trần Thương, hiện tại trong thẻ của cậu phỏng chừng có hơn một trăm vạn.

Trần Thương cười cười, dứt khoát phát mấy bao lì xì 200 vào trong nhóm.

Vốn dĩ Đổng Giai chỉ đùa một chút, mọi người ồn ào cũng đùa giỡn.

Thế nhưng không nghĩ tới Trần Thương lại chơi lớn như thế!

"Ông chủ Trần giỏi quá!"



Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 520: Nói xong cũng rời nhóm!


Cảnh Nghiên từ đầu tới cuối đều luôn đọc tin nhắn, nói thật, Trần Thương có thể vào làm ở tỉnh Nhị Viện, còn có biên chế, Cảnh Nghiên cũng có chút giật mình, dù sao công việc bây giờ thật rất khó tìm, huống chỉ là sinh viên chưa tốt nghiệp,

Nhưng nhìn thấy người khác nói như vậy, cũng cảm giác có chút xem thường.

Sau khi nói xong, Cảnh Nghiên cũng rời nhóm.

Mấy cái náo nhiệt này.

Hai người Mã Chí Đẳng cùng Từ Tuệ Tuệ cũng trợn tròn mắt, xảy ra chuyện gì vậy?

Lúc này, La Châu cũng không nhịn được nói: "Trần Thương người ta chính là giỏi hơn cậu! Lúc đi học cũng giỏi hơn cậu, công việc bây giờ cũng tốt hơn cậu!"

Nói xong cũng rời nhóm!

Lâm Hòa thì cười: "Ha ha, thật mệt!"

Nói xong cũng rời nhóm.

Mã Chí Đăng lập tức đỏ mặt, hắn không nghĩ tới mọi chuyện lại thành ra như vậy!

Không bao lâu, nhóm lớp hơn năm mươi người đều lần lượt ẩn mình, mặt khác đoán chừng nhiều người đều tắt thông báo tin nhắn nhóm, không nói lời nào.

Mã Chí Đằng cùng Từ Tuệ Tuệ trợn tròn mắt, bọn họ không ngờ sẽ phát sinh tình huống này.

Mã Chí Đẳng tự mình nói: "Ha ha, cũng thật là có năng lực, mắt chó coi thường người khác, không phải chỉ là cảm thấy hiện tại Trần Thương có biên chế sao? Dừng! Nguyên một đám vội vã đi nịnh nọt hả?"

Lúc này, một bạn học nói: "Cậu làm người thật là quá thất bại, lại còn không ý thức được nguyên nhân ở đâu sao, ba năm này làm nghiên cứu sinh thật sự là lãng phí.

Nói xong, cũng không để ý tới, trực tiếp rời nhóm.

Mã Chí Đằng lập tức thiếu chút nữa phối đều muốn nổi

Trần Thương rời nhóm, căn bản không có để ý tới đến người nào nói gì.

Loại này người, căn bản là khuyết thiếu một cái ý thức, lời không hợp ý không hơn nửa câu.

Rất nhanh Trần Thương phát hiện mình được thêm vào một nhóm mới. 

La Châu cười cười: "Cái nhóm này thanh tĩnh hơn."

Đám người cười ha ha một tiếng, hàn huyên.

Trần Thương thế mới biết vừa rồi xảy ra chuyện gì.

Trong lúc nhất thời cũng có chút cảm động, kỳ thật đại đa số mọi người đều rất tốt, thế nhưng trong một lớp luôn có một hai người hay thích gây sự, hơn nữa luôn cảm giác mình giỏi hơn người.

Trần Thương cười cười, nhịn không được nói:

"Cảm ơn mọi người”

Đổng Giai mỉm cười: "Lì xì, lì xì, nói cái gì cũng không thực tế bắng lì xì."

Mọi người cũng bắt đầu nói đùa ồn ào.

Trần Thương cũng vui vẻ, hiện tại cậu đã không giống như lúc trước, người mang khoản tiền lớn trăm vạn, ngày mùng 1 tháng 9, bệnh viện chỉnh hình Chí Tân đã kết toán toàn bộ tiền cho Trần Thương, hiện tại trong thẻ của cậu phỏng chừng có hơn một trăm vạn.

Trần Thương cười cười, dứt khoát phát mấy bao lì xì 200 vào trong nhóm.

Vốn dĩ Đổng Giai chỉ đùa một chút, mọi người ồn ào cũng đùa giỡn.

Thế nhưng không nghĩ tới Trần Thương lại chơi lớn như thế!

"Ông chủ Trần giỏi quá!"



Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 491: Phẫu thuật khó tìm việc


Khi ấy, một lớp học có 58 người, hiện tại có hơn hai mươi người có mặt ở nơi này, ngồi kín hai bàn, mặc dù đây không phải cuộc tụ hội chính thức, nhưng những người tới cũng có thế xem là nhiều, kỳ thật trên cơ bản cũng đều là trường đại y khoa Đông Dương, ngày bình thường cũng thường xuyên gặp mặt.

Tình cờ lại có cơ hội này, nên tổ chức tụ họp một chút

Sau khi ăn cơm, mọi người bỗng nhiên đẽ nghị đến sân bóng ngõi một chút.

Ngồi trên mặt đất ở sân bóng, gió thổi nhẹ nhàng, cũng rất dễ chịu.

Mọi người ngồi vây thành một vòng tròn lớn trên đồng cỏ nhân tạo, ngửi mùi cao su quen thuộc, cười lên ha hả.

Mọi người thăm hỏi lẫn nhau những năm này làm gì, trò chuyện bàn bạc ngày mai muốn đi đâu, nói một chút có thay đổi gì trong ba năm nay.

Bệnh viện phẫu thuật không xem thực tập sinh là bác sĩ.

Phẫu thuật khó tìm việc.

Cái nghề nghiệp bác sĩ phẫu thuật chỉnh hình này nuôi già không nuôi trẻ, đến lúc căn tiền nhất để kết hôn lại không có gì cả 

Mổ thịt heo ở thị trường là nghề tốt như vậy, thật không biết có nên đổi nghe hay không nữa.

Người chưa đến ba mươi, cho nên phải cân nhắc kỹ một chút.

Bỗng nhiên, Trần Thương chợt phát hiện, chớp mắt trong ba năm thời gian đi qua, tất cả mọi người không có gì thay đổi.

Vẫn y nguyên ngây thơ, đơn giản, và cũng nghèo như vậy.

Biến hóa duy nhất trong ba năm, đó chính là Trần Thương cảm thấy tóc mọi người đều ít, mép tóc chỉ cao một chút, áp lực nhiều hơn, người yêu xấu xí một chút, sinh hoạt tới gần hơn, tương lai xa một chút.

Về đến nhà đã mười giờ hơn.

Trần Thương không nghỉ ngơi, mà mở ra một video phẫu thuật của giáo sư xem lại.

Nếu đã làm chuyện này, tự nhiên phải toàn tâm toàn ý đầu nhập trong đó.

Trần Thương bật máy tính lên, nhìn kỹ mỗi một loại gân trong video, khâu lại như thế nào, sau đó suy nghĩ cẩn thận nghiên cứu rồi một lần nữa phân loại tổng kết. 

Sau khi có kỹ thuật khâu lại gân bắp thịt cấp bậc đại sư, tầm mắt Trần Thương cũng cao hơn, khi xem video phẫu thuật, quan niệm cùng tư duy cũng có rất nhiều thay đổi

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 521: Mọi chuyện đều từ chối.


Sáng sớm thứ hai, Trần Thương vẫn như thường lệ hơn bảy giờ đã đến bệnh viện, thuần thục tiếp nhận nhiệm vụ mỗi ngày, nhưng bỗng nhiên lại phát hiện độ khó nhiệm vụ so với thường ngày dường như cao hơn một chút.

[ Đinh! Nhiệm vụ hàng ngày, hoàn thành 10 ca khâu gân bắp thịt, hoàn thành nhiệm vụ, ban thưởng: Đặc huấn phương pháp khâu Bunnell.]

Trần Thương sửng sốt một chút, phương pháp khâu Bunnell là một loại phương pháp khâu gân bắp thịt thường dùng, Trần Thương biết được là vì khi mới tới khoa cấp cứu được chủ nhiệm An dạy.

Không thể không nói bình thường nhìn qua chủ nhiệm An ăn nói nghiêm túc vậy thôi nhưng thật ra là ngoài lạnh trong nóng, Trần Thương cũng theo bên người chủ nhiệm An nịnh hót, học được không ít bản lãnh.

Dù sao làm ở khoa cấp cứu, cái gì không phải biết chút chứ?

Nhiều kỹ năng không gây áp lực, câu nói này thích hợp nhất với khoa cấp cứu, bằng không... Căn bản khi anh trực ban sẽ không biết bệnh nhân gặp vấn đề gì

Anh cũng không thể nói với bệnh nhân.

Chuyện nhỏ hội chẩn, chuyện lớn cũng chuyển viện. 

Mọi chuyện đều từ chối.

Vậy thì thuê anh để làm gì?

Trừ lãng phí thời gian cấp cứu cho bệnh nhân, bỏ lỡ thời gian tốt nhất vào chuyện vô ích, căn bản không có chút ý nghĩa nào.

Sau khi trông thấy nhiệm vụ hàng ngày của hôm nay, Trần Thương tựa hồ ngửi được khí tức đặc thù.

Có thể là gặp nhiệm vụ đặc thù!

Dù sao 10 ca khâu gân bắp thịt cũng không phải đơn giản có thể hoàn thành, khỏi cần phải nói, số lượng bệnh nhân có đủ hay không cũng là một vấn đề nghiêm trọng.

Nhưng nhiệm vụ ban thưởng: Đặc huấn phương pháp khâu Bunnell... Có chút kích thích nha?

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 521: Mọi chuyện đều từ chối.


Sáng sớm thứ hai, Trần Thương vẫn như thường lệ hơn bảy giờ đã đến bệnh viện, thuần thục tiếp nhận nhiệm vụ mỗi ngày, nhưng bỗng nhiên lại phát hiện độ khó nhiệm vụ so với thường ngày dường như cao hơn một chút.

[ Đinh! Nhiệm vụ hàng ngày, hoàn thành 10 ca khâu gân bắp thịt, hoàn thành nhiệm vụ, ban thưởng: Đặc huấn phương pháp khâu Bunnell.]

Trần Thương sửng sốt một chút, phương pháp khâu Bunnell là một loại phương pháp khâu gân bắp thịt thường dùng, Trần Thương biết được là vì khi mới tới khoa cấp cứu được chủ nhiệm An dạy.

Không thể không nói bình thường nhìn qua chủ nhiệm An ăn nói nghiêm túc vậy thôi nhưng thật ra là ngoài lạnh trong nóng, Trần Thương cũng theo bên người chủ nhiệm An nịnh hót, học được không ít bản lãnh.

Dù sao làm ở khoa cấp cứu, cái gì không phải biết chút chứ?

Nhiều kỹ năng không gây áp lực, câu nói này thích hợp nhất với khoa cấp cứu, bằng không... Căn bản khi anh trực ban sẽ không biết bệnh nhân gặp vấn đề gì

Anh cũng không thể nói với bệnh nhân.

Chuyện nhỏ hội chẩn, chuyện lớn cũng chuyển viện. 

Mọi chuyện đều từ chối.

Vậy thì thuê anh để làm gì?

Trừ lãng phí thời gian cấp cứu cho bệnh nhân, bỏ lỡ thời gian tốt nhất vào chuyện vô ích, căn bản không có chút ý nghĩa nào.

Sau khi trông thấy nhiệm vụ hàng ngày của hôm nay, Trần Thương tựa hồ ngửi được khí tức đặc thù.

Có thể là gặp nhiệm vụ đặc thù!

Dù sao 10 ca khâu gân bắp thịt cũng không phải đơn giản có thể hoàn thành, khỏi cần phải nói, số lượng bệnh nhân có đủ hay không cũng là một vấn đề nghiêm trọng.

Nhưng nhiệm vụ ban thưởng: Đặc huấn phương pháp khâu Bunnell... Có chút kích thích nha?

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 492: Thật không biết nhìn người


Nếu so sánh một cách đơn giản, phương pháp khâu Kessler vừa đơn giản, thô bạo nhưng hiệu quả trị bệnh lại cao, người người đều có thể nắm giữ, chẳng lẽ không hơn sao?

Lại nói, một người chỉ nắm giữ tám phần phương pháp khâu Thang thì hiệu suất còn không bằng một người nghiêm chỉnh huấn luyện phương pháp khâu Kessler.

Trần Thương xem video vừa tô tô vẽ vẽ, đến hơn một giờ mới ngủ.

Mà lúc này, Tần Duyệt vẫn còn chưa ngủ.

So sánh với Trần Thương, Tân Duyệt trong lĩnh vực khâu cơ càng hiểu biết ít hơn anh, bản thân cô cũng không phải chuyên về cái này, nhưng sau khi tới khoa cấp cứu mới bắt đầu tiếp xúc đủ kiểu đồ vật, quỷ mới biết vì sao hiện tại Trần Thương bỗng nhiên lại nằm mơ giữa ban ngày, lại đặt ra một mục tiêu sỉ tâm vọng tưởng như vậy.

Cải tiến phương pháp khâu Thang, sáng tạo phương pháp khâu Chen, dã tâm của anh làm sao mà lớn như vậy?

Nhưng, phẫu thuật là phẫu thuật, làm chuyện kia một chút cũng không thể thiếu.

Cầm quyển sổ tay, không biết ghi gì trong đó nhưng một đêm viết hơn hai mươi trang, sau đó lại tra Tìm tài liệu lịch sử trong và ngoài nước, tìm kiếm những chỉ tiêu, vân vân.

Nhìn phương pháp khâu phức tạp trong video, Tân Duyệt cảm giác đầu như muốn to ra mấy vòng, tựa lưng vào ghế, thở ra một hơi, bỗng nhiên linh cơ khẽ động, sờ lên ngực, thật nhỏ như thế sao?

Nghĩ tới đây, Tân Duyệt có chút không cam tâm, lấy điện thoại ra, bật camera selfie lên, cởi nút thắt trên áo ngủ ra, giơ camera lên trước mặt, xem đi xem lại nhiều lần, cũng đâu đến nỗi nào? Vẫn có mà!

Đám kia thật không biết nhìn người, dùng mắt chó nhìn xuống!

Đặc biệt là Trần Thương!

Đừng ép lão nương chỉnh thành cup D, hù chết các người!

Sau khi cầm điện thoại chụp một loạt bức hình đủ mọi góc độ, còn quay thêm mấy video nữa, Tần Duyệt mới đắc ý thưởng thức thành quả, quả nhi mình cực kỳ xinh đẹp! 

Mặt mũi Tân Duyệt tràn đầy say mê hỏi: "Gương kia ngự ở trên tường, thế gian ai đẹp được dường như ta?”

Trí năng ampli: "Đương nhiên là người, chủ nhân của tôi! Người chính là người phụ nữ xinh đẹp nhất trên thế giới này”

Tân Duyệt nghe xong, tâm tình tốt lên rất nhiều: "Người phụ nữ nào có ngực lớn nhất thế giới?

"Ai nha, chủ nhân, vấn đề này thật xấu hổ, người ta còn không học được đâu."

....

....

Ngày thứ hai, Trần Thương đi tới bệnh viện chỉnh hình Chí Tân thật sớm.

Hôm nay hình như là ngày Phó Ngọc Lan khôi phục cơ thể, trên cơ bản hình dạng, lớn nhỏ, co dãn các loại đều ổn định, Trần Thương rất muốn liếc nhìn đến cùng hiệu quả sẽ như thế nào, dù sao cũng sản phẩm đầu tiên của mình, dốc vào đó nhiều tâm huyết như vậy.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Chương 522: Người ta cũng kiếm được nhiều hơn cả bác sĩ! 


Nhưng có điều theo lời kể khâu gân bắp thịt của ngoại khoa tay lại không phải như thế, bình quân tiền lương một ca khâu gân bắp thịt ngoại khoa tay khoảng năm sáu ngàn, phí kiểm tra, kiểm nghiệm, phí chỗ nằm hết hơn ba ngàn, phẫu thuật tốn mấy trăm khối, dược phẩm hơn nhau mấy trăm ngàn cũng là sự khác biệt, tiền phẫu thuật thì chừng một ngàn. Vậy bác sĩ có thể kiếm tiền từ chỗ nào?

Đơn giản là từ trong những hệ số tiền phẫu thuật để chia ra, có thể phân chút tiền, nhưng dược phẩm tốn những mấy trăm khối, hao tài mấy trăm khối, phòng phẫu thuật người ta biết đi đâu kiếm tiền? Chút tiền này thật không lọt nối mắt xanh!

Nếu như phải điểm danh một phòng ban nhất định bị bệnh viện chỉnh lại số tiền kiếm được, thì phòng phẫu thuật tuyệt đối sẽ được nêu ra!

Tuần nào cũng hao tài chờ nước chảy, nhưng cũng chỉ được có mấy trăm vạn, thật không lọt nổi mắt xanh của người ta.

Vì lẽ đó... Các anh em gặp phải y tá phòng phẫu thuật, sẽ lập tức rời đi!

Người ta cũng kiếm được nhiều hơn cả bác sĩ! 

Vì lẽ đó, rất nhiều ngoại khoa tay đều không nhìn được trúng gân bắp thịt để có thể khâu lại, phòng phẫu thuật cũng sẽ càng không chào đón loại tiểu phẫu dở dở ương ương này, những bác sĩ ở ngoại khoa tay đều ưa thích phẫu thuật cỡ lớn, như phẫu thuật khâu lại ngón tay gãy, thuật tái tạo ngón tay gãy, gãy xương, phẫu thuật tổn thương nghiêm trọng có “Hàm lượng kỹ thuật”.

Khâu gân bắp thịt, không lọt nổi mắt xanh người 1a, nên ngoại khoa tay ghét bỏ mệt mỏi không làm, phòng phẫu thuật ghét bỏ vì không kiếm được nhiêu tiền nên cũng không muốn an bài, vì lẽ đó dứt khoát cho phòng xử lý làm.

Vì thế, lúc Lý Bảo Sơn hỏi bệnh nhân ngoại khoa tay của bệnh viện khác, người ta đều vui vẻ, dù sao người nói đứt gãy gân bắp thịt cũng không thể không thu, thu đi, phòng phẫu thuật khó có thể sắp xếp ổn thỏa, phong hiểm lớn, kiếm được ít, sự hào hứng của các bác sĩ cũng không cao.

Chính vì vậy địa vị của phẫu thuật khâu gân bắp thịt cũng hơi lúng túng!

Bệnh viện lớn thì không thèm làm, phòng phẫu thuật cũng không chào đón, bệnh viện nhỏ lại xử ý không tốt, bệnh viện tư nhân thì thu phí quá cao. 

Nhưng không thể nghi ngờ nhu cầu hiện tại lại khá phù hợp với Tỉnh Nhị Viện!

Giao ban khoa cấp cứu còn chưa kết thúc, y tá trực ban đã chạy đến, “Chủ nhiệm, có mấy người bệnh bị thương tay tới khám."

Lý Bảo Sơn gật đầu, quả quyết nói: "Tan họp! Mọi người đi làm việc”

An Ngạn Quân dẫn đầu, Trần Thương và Vương Khiêm cũng theo sát phía sau cùng đi ra ngoài.

Mấy người bệnh đến, cũng tuyên cáo một ngày bận rộn căng thắng sắp bắt đầu!

Sau khi ra ngoài mới biết, người bệnh đều là do ngoại khoa tay bên phía Đông Đại Nhất viện giới thiệu đến, khoa cấp cứu cùng ngoại khoa tay của Đông Đại Nhất Viên tương đối mạnh, nên người bệnh ở đó rất nhiều, vĩ lẽ đó lý do đưa tới đây cũng có thể lí giải

Lúc này, người nhà bệnh nhân đã làm xong thủ tục tương quan, sau khi An Ngạn Quân sắp xếp kiểm tra kiểm nghiệm, quay qua nhìn thoáng Trần Thương, sau đó liếc mắt Vương Khiêm, nói, “Tiểu Trần, một hồi nữa cậu khâu lại hai cái kia, tôi khâu lại hai cái, còn nữa... Tiểu Vương, cậu có thể làm trợ thủ giúp tôi không?” 

Vương Khiêm nghe xong, lập tức sững sờ, anh cảm nhận được từ người An Ngạn Quân tỏa ra sự không tín nhiệm trước nay chưa từng có!

Đây rõ ràng không giống nhờ vả cho lắm, Vương Khiêm không cam lòng nhìn An Ngạn Quân.



Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom