Dịch Nhận Sai Nam Thần, Tôi Bị Nhìn chằm Chằm

Chương 104: Ngoại truyện 7


Edit: Minh An

Các món được bưng lên, món nào cũng được trang trí cẩn thận, đa dạng về hương vị và màu sắc. Đầu tiên Lâm Thiên Thiên chụp mấy bức ảnh sau đó cẩn thận chọn vài tấm đăng lên vòng bạn bè.

[Cảm ơn bạn trai đã mời chị em chúng em ăn tiệc lớn @Lạc Tử Nam!]

Giữa trưa Kiều Nam Gia ăn ít nên lúc này bụng cô đã réo ầm lên rồi. Hương vị các món ăn ở nhà hàng này không tồi, trang trí cũng đẹp mắt, chỉ là trong chiếc đ ĩa màu trắng đủ kiểu dáng kia chẳng có bao nhiêu thức ăn.

Sợ là sau khi ăn xong chẳng ai no cả.

Cô vốn không định chiếm hời của Lâm Thiên Thiên, vì thế cô cứ ngồi yên ở chỗ uống trà, uống đến mức no bụng.

Lâm Thiên Thiên thấy thế thì nở nụ cười chứa dao găm: “Món nào trong nhà hàng này cũng ngon. Gia Gia à, cậu xem, đến cả trà cậu cũng uống hăng say thế kia cơ mà! Nếu cậu thấy trà ngon thì bảo phục vụ mang thêm chút trà lên đi, hẳn là họ không thiếu trà đâu.”

Lời trong ý ngoài đều thể hiện rõ sự chê bai, chê Kiều Nam Gia quê mùa, chưa trải sự đời.

Mấy người đang ăn cơm cũng hơi dừng một chút.

Hai người bạn cùng phòng còn lại cũng cảm thấy xấu hổ. Họ muốn nói đỡ cho Kiều Nam Gia một chút nhưng tiếc là họ còn chưa nuốt tôm hùm trong miệng.

Lời này nói lại không được mà không nói cũng chẳng xong. Đúng là làm người ta khó xử.

Kiều Nam Gia nghe vậy thì cười cười, cô hơi thẹn thùng, chẳng giận tí nào: “Từ chối thì mất lịch sự quá. Cảm ơn cậu nhé!”

Lâm Thiên Thiên bị nghẹn chết.

Làm sao cô ta ngờ được Kiều Nam Gia sẽ tiếp lời mình sau đó bảo phục vụ mang thêm trà lên?

Sao Kiều Nam Gia có thể bảo phục vụ mang trà lên ở chỗ này được? Có khác gì quỷ nghèo đâu chứ?

Khinh bỉ không được, còn bị phản lại, mặt Lâm Thiên Thiên đen như đít nồi, suýt nữa cô ta trở mặt ngay trên bàn ăn.

May là Lạc Tử Nam vẫn để ý tình hình bên này. Cậu cũng tham gia chủ đề này, cười bảo: “Trà hả? Tớ lấy cho cậu nhé!”

Thật ra đây là lần thứ hai cậu ta tới nhà hàng này, lần trước đi cũng là được người ta mời.

Lạc Tử Nam định khoe khoang, muốn nhìn dáng vẻ mấy bạn nữ ngây thơ si mê nhìn mình.

Đắt thì đắt thật.

Nhưng đáng.

Giờ phút này, lòng hư vinh của Lạc Tử Nam bùng nổ.

Ôn Ngọc cũng sợ mọi chuyện xấu hổ, cô nàng vội gắp cho Kiều Nam Gia một con tôm to: “Gia Gia, cậu cũng ăn chút đi. Cứ như có mình tớ ăn thôi vậy. Con tôm nay to thật đó!”

“Làm gì có đâu?” Lạc Tử Nam hớn hở, “Thiếu thì gọi thêm.”

Kiều Nam Gia bảo: “Các cậu cứ ăn đi, tớ không thích ăn hải sản.”

Lâm Thiên Thiên lại rất tự giác, cô ta vui sướng: “Thôi kệ đi. Để tớ ăn tôm cho, cậu ăn chút thịt đi.”

Bầu không khí bình thường trở lại – nhìn bề ngoài là vậy.

Ăn một bữa cơm hết một hai tiếng gì đó. Kiều Nam Gia buồn chán, cô lại không tiện cầm điện thoại lên chơi, vì thế cô chỉ có thể nghe Lạc Tử Nam làm như vô tình khoe khoang.

Nói đến mức cô nghe mệt đầu.

“Đúng rồi, bạn trai cậu đâu?”

Lạc Tử Nam làm như vô tình hỏi: “Người bình thường không trả nổi tiền học khoa tài chính ở trường đại học S đâu.”

“Đúng rồi đấy.” Lâm Thiên Thiên tiếp lời, “Ở đó học sinh không giàu cũng sang, nhiều người bắt đầu khởi nghiệp từ hồi còn học đại học. Chắc chắn bạn trai cậu được ưu ái mới vào được.”

“Tớ…” 

Lâm Thiên Thiên kéo tay bạn trai, nói tiếp: “Tử Nam, hình như gần đây bạn trai cậu ấy khá thiếu tiền. Nếu được anh giúp cậu ấy được không?”

“Ồ? Trẻ thế đã bắt đầu khởi nghiệp rồi à. Đúng là gan hơn người! Hay là như này, tớ quen mấy anh chị học tài chính, hôm nào ra ngoài ăn một bữa đi. Nếu tầm nhìn cậu ấy tốt tớ cũng muốn trao đổi việc làm ăn một chút.”

……

Hai người kẻ tung người hứng như đã tập trước rồi. Hai người còn lại thấy vậy thì vội bảo mình no, muốn về ký túc để ngắt lời. Trần Niếp Niếp còn bảo dạ dày cô nàng không khỏe nên muốn về nghỉ ngơi.

Đột nhiên Kiều Nam Gia ngồi ngay ngắn, cô khách sáo nói: “Cảm ơn ý tốt của các cậu nhưng chuyện của cậu ấy cậu ấy tự xử lý được, không cần các cậu phiền lòng.”

“Đừng vậy chứ, chúng ta là người một nhà mà.” Lâm Thiên Thiên không muốn buông tha cho cơ hội ngàn năm có một này.

“Tính tiền thôi.”

Trên mặt Kiều Nam Gia không còn sự ấm áp nữa, cô lấy tiền trong ví ra: “Cậu chẳng phải là ai của tớ, tớ không muốn chiếm hời. Chỗ tiền này tớ sẽ trả đủ cho cậu.”

Hiếm khi Kiều Nam Gia tức giận, nhưng bữa Hồng Môn Yến này cô chịu đủ rồi. Hai người bắt nạt cô thì thôi, họ còn móc mỉa rồi cười nhạo Bách Nhiên. Kiều Nam Gia không muốn cãi nhau với người khác, cô chỉ muốn thanh toán hết chỗ tiền rồi phủi sạch quan hệ với Lâm Thiên Thiên.

“Sao cậu lại giận? Gì đến mức đó đâu?” Lạc Tử Nam muốn làm dịu bầu không khí.

Kiều Nam Gia thấy cạn lời.

Mấy người tới chỗ tính tiền, bầu không khí vừa im lặng vừa xấu hổ. Cả quá trình Kiều Nam Gia chẳng nói lời nào, cô chẳng muốn cho mấy người kia thể diện nữa.

Lạc Tử Nam lấy thẻ ngân hàng ra. Cậu ta nghĩ thầm, chờ chút nữa không cho Kiều Nam Gia trả tiền thì bầu không khí sẽ bình thường trở lại thôi.

Cô gái trẻ tuổi à, lúc nào cũng trọng thể diện, chứ không trả tiền thật đâu.

Cậu hiểu hết.

“Tất cả hết 33200. Thưa anh, anh muốn trả tiền bằng phương thức nào?”

Thu ngân cười rất tươi nhưng lời nói ra làm mấy người xung quanh lập tức hóa đá.

… Hơn 30000?

Không phải đây chỉ là bữa cơm mấy ngàn thôi sao?

Vẻ mặt Lạc Tử Nam lập tức trở nên sợ hãi.

Cậu ta không dám tin vào tai mình: “Cô bảo bao nhiêu cơ?”

Thu ngân đứng ở quầy cười tủm tỉm nhắc lại.

“Không thể nào.” Lúc này, Lạc Tử Nam cũng không muốn giả làm người giàu nữa. Tiền sinh hoạt tháng này vừa mới tới tay cậu, cậu có điên mới tiêu nhiều tiền như vậy chỉ vì bữa cơm này.

Cậu vội mở hóa đơn kiểm tra kỹ lại. Lâm Thiên Thiên cũng tiến lên.

Ánh mắt hai người dừng ở một cột số lượng.

“Sao tôm này… đắt đến vậy?”

Mặt Lâm Thiên Thiên trắng bệch, nói: “Tôi gọi theo đầu người mà?”

Thu ngân cười dịu dàng: “Cô gái à, chắc cô nhìn nhầm đơn vị rồi.”

Đột nhiên Lâm Thiên Thiên cứng họng.

Nhớ đến mấy con tôm to kia, mặt cô ta tái mét.

“Không đúng! Tôm của mấy người quý như nào mà sao bán đắt thế? Cẩn thận tôi báo Cục quản lý giá đấy!” Lâm Thiên Thiên vừa giận vừa sợ, dù sao chỗ tôm đó đều do cô ta gọi.

Trong lúc mấy người cãi cọ, giám đốc đã tới quầy thu ngân.

Nghe vậy, ông nở nụ cười lịch sự, khách sáo giải thích: “Chào cô. Đúng là tôm không đắt đến vậy. Nhưng những con tôm ấy đều được vận chuyển tới nhà hàng vào rạng sáng mỗi ngày, chúng rất tươi. Hơn nữa còn được đích thân chủ bếp vốn làm ở khách sạn nổi tiếng chế biến, hương vị rất tươi ngon. Nếu cô có thắc mắc gì thì có thể hỏi tôi – giám đốc nhà hàng này.”

Lạc Tử Nam đen mặt. Nay cậu ta đã mất đủ thể diện rồi, giờ còn ầm ĩ ở đây, thu hút sự chú ý của người khác nữa. Cậu ta không lấy lại nổi mặt mũi.

Cậu ta cắn môi, định móc thẻ ra thanh toán.

Không ngờ Lâm Thiên Thiên túm chặt tay cậu ta, kiên quyết nói với mấy người còn lại: “Không ngờ bữa nay hết nhiều thế. Để mình Tử Nam trả hết thì nghe chừng không quá hay. Như này nhé, mọi người cùng chia tiền tôm, chỗ còn lại coi như cậu ấy mời được không?”

Nghe qua thì lời này rất có lý, nhưng nghĩ lại thì mấy món rau dưa khác hết bao nhiêu đâu? Chủ yếu là tiền tôm, tính ra thì là chia đều tiền ăn.

Ôn Ngọc hơi xấu hổ: “Tiền sinh hoạt tháng này của tớ không đủ trả tiền tôm…”

Trần Niếp Niếp cũng nhíu mày: “Cậu nói lý chút đi, là do cậu không nhìn kỹ giá tôm chứ?”

“Các cậu không định trả tiền à?”

Lâm Thiên Thiên định phá hỏng mối quan hệ.

“Kiều Nam Gia, không phải cậu bảo cậu muốn thanh toán tiền ăn của mình sao? Cậu trước đi!”

Kiều Nam Gia vô cùng lý trí: “Cậu bảo chia đều tiền tôm nhưng tớ chưa ăn một con nào.”

“Cậu!”

Lâm Thiên Thiên tức không thở nổi, suýt thì hộc máu. Đáng buồn thay, cô ta tự đào hố cho mình, vì thế cô ta nghẹn họng, không tìm được lý do phản bác Kiều Nam Gia.

Ôn Ngọc nói nhỏ: “Với cả cậu cũng ăn tôm của Kiều Nam Gia. Một người ăn hai con, có phải cậu cũng nên trả gấp đôi số tiền không?”

Vào giây phút ấy, mặt Lâm Thiên Thiên hết trắng lại đỏ, dáng vẻ cứng họng của cô ta nhìn rất ngu ngốc.

Đến cả Lạc Tử Nam cũng thấy ngại thay cô ta, không định nói đỡ cho cô ta.

Nhìn chỗ hóa đơn trước mặt này, trả không được mà không trả cũng không xong. Tuy rằng nhân viên thu ngân đều rất khách sáo, không khinh thường họ vì họ không trả tiền cơm nhưng mấy người khách đi qua quầy thu ngân đều dùng ánh mắt thâm ý nhìn mấy người đứng trước quầy thu ngân, da mặt có dày đến mấy cũng không chịu nổi.

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh nhạt vang lên. Giọng cậu rất lạnh, không nghe được cảm xúc trong đó: “Sao cậu ở đây?”

Kiều Nam Gia lạnh run người, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Cô từ từ dịch người qua thì liếc thấy con mắt đen láy của ai đó.

Bách Nhiên mặc áo khoác nỉ màu đen, vóc dáng cao gầy. Cạnh cậu là một người đàn ông đứng tuổi lịch sự và phong độ.

Người kia cười hỏi: “Cậu Bách, đây là…”

Bách Nhiên: “Người nhà tôi.”

“À à.”

Kiều Nam Gia nghe mấy chữ “người nhà” mà đỏ bừng mặt. Chắc cô không ngờ Bách Nhiên lại dùng từ ngữ đó để nói về quan hệ giữa hai người.

Người nhà à… Cứ như hai người họ đính hôn với nhau rồi ấy.

Ánh mắt Bách Nhiên vẫn luôn dừng ở người Kiều Nam Gia, cứ như những người khác chẳng có quan hệ gì với cậu vậy. Đương nhiên cậu cũng chẳng để ý ánh nhìn của mọi người với mình.

Đối diện với ánh mắt sáng quắc của cậu, Kiều Nam Gia không nhịn được nói nhỏ đi: “Bạn trai bạn cùng phòng tớ mời cơm. Nhưng sao cậu ở đây?”

Kiều Nam Gia không thể ngờ được Bách Nhiên vừa thỏa thuận được mối làm ăn lớn đầu tiên của mình ở phòng riêng.

Bách Nhiên lấy thẻ trong ví ra: “Tính chung đi.”

“Ớ, như này không hay lắm…”

Ôn Ngọc hơi xấu hổ.

Lâm Thiên Thiên bất ngờ mở to mắt, không ngờ Bách Nhiên lại có tiền.

Giám đốc nhìn thẻ trong tay Bách Nhiên thì đổi sắc mặt, bỗng nhiên mồ hôi ông tuôn ra như suối: “Xin lỗi, không ngờ những vị khách này là bạn cậu…”

“Không sao.”

Kiều Nam Gia ngạc nhiên hỏi: “Đây là?”

Bách Nhiên cất thẻ đi, cậu nhẹ nhàng giải thích: “Chỗ này do nhà tôi đầu tư.”

Những người khác ngây ngốc: “!!!”

Chỗ này bao nhiêu tiền cơ chứ?

Người đàn ông trung niên rời đi trước. Bách Nhiên lạnh lùng liếc mấy người kia một cái rồi nói: “Nhờ mọi người chăm sóc Gia Gia nhà tôi.”

“Là việc nên làm mà.” Lâm Thiên Thiên sợ trắng mặt, cô ta sợ Kiều Nam Gia mách Bách Nhiên.

Những người khác cũng liên tục gật đầu.

Bách Nhiên vươn tay nắm lấy tay Kiều Nam Gia. Khuôn mặt lạnh như băng của cậu dịu dàng hơn nhiều.

“Đi thôi.”

Cậu đưa Kiều Nam Gia rời đi, để những người còn lại ngơ ngác nhìn nhau.

“Các cậu có biết cậu ấy là ai không?”

Nghĩ đến gì đó, vẻ mặt Lạc Tử Nam thay đổi, “Chỗ này… Không phải của Bách thị sao?”

“Bách thị?”

Mặt Lâm Thiên Thiên cũng tái đi.

Kiều Nam Gia đi theo Bách Nhiên. Lòng bàn tay cậu ấm áp, sưởi ấm cho cô trong trời đêm lạnh lẽo.

Kiều Nam Gia muốn hỏi cậu theo bản năng: “Bách Nhiên… Chuyện vừa rồi là sao vậy?”

“Cậu cứ nghĩ linh tinh gì thế?”

Mặt Bách Nhiên vô cảm trả lời: “Tôi không định thừa kế sản nghiệp của gia đình không có nghĩa tôi đoạn tuyệt quan hệ với ba, không có tiền trong người.”

“Hả? Thật á?”

Kiều Nam Gia dừng một chút rồi hỏi tiếp: “Không phải cậu bảo cậu đang làm thêm kiếm tiền sao?”

“Định giải thích với cậu sau.” Bách Nhiên quay đầu lại, giọng điệu hung dữ nhưng không nhịn được nhéo mặt cô, “Trước đấy chưa làm xong, bây giờ công ty cũng đi vào hoạt động bước đầu rồi. Nhưng chưa có thành tựu gì nên chưa nhắc tới.”

“Công ty?!”

“Ừ.”

Đèn đường phủ lên người cậu làm mặt cậu ấm áp hơn nhiều.

Cậu nói: “Tuy rằng tôi rất vui khi thấy cậu phiền lòng vì mình. Nhưng tôi không phải đồ bỏ đi chỉ biết ăn bám nhà họ Bách.”

“Dù là việc học hay là năng lực.”

“Tôi cũng sẽ tự chứng minh bản thân.”

“Nhưng tớ không muốn cậu vất vả đến thế…”

Đột nhiên mắt Kiều Nam Gia đỏ lên.

Ra là mấy nay Bách Nhiên bận vì xử lý chuyện ở công ty. Cô biết Bách Nhiên làm việc luôn dùng hết tâm sức của mình. Chỉ là cô cảm thấy thương cậu.

Ánh mắt Bách Nhiên sâu thẳm.

Cậu nói: “Không kiếm tiền thì sau này nuôi cậu kiểu gì?”

“Hả?”

“Cậu cứ làm bà chủ đi.”

Kiều Nam Gia mở to mắt, mặt cô đỏ bừng lên.

“Cậu nói gì thế?”

“Tôi bảo.”

Bách Nhiên mím môi rồi đặt một nụ hôn lên khóe môi cô.

“Tôi muốn để sau này cậu có thể đi làm việc mình thích, không phải lo lắng điều gì cả.”
 
Chương 105: Ngoại truyện 8


Edit: Minh An

Từ sau bữa cơm lần trước, bầu không khí trong phòng ký túc trở nên kỳ lạ.

Ôn Ngọc và Trần Niếp Niếp vừa áy náy vừa xấu hổ, dù sao thì bữa cơm đó cũng do bạn trai Kiều Nam Gia chữa cháy, mà hai người họ lại không đứng về phía Kiều Nam Gia khi Kiều Nam Gia bị làm khó.

Dù cho tò mò, họ cũng không dám hỏi nhiều về thân phận của Bách Nhiên.

Cả ký túc xá xấu hổ không kém Lâm Thiên Thiên.

Trước khi ăn thì còn vênh váo hiên ngang, một lòng muốn làm xấu mặt Kiều Nam Gia, bắt cô phải nhìn mặt mình mà sống.

Ai ngờ được không những không làm Kiều Nam Gia rơi vào thế khó mà còn tự đưa bản thân vào tình huống xấu hổ.

Lại còn vào đúng lúc ấy biết thân phận của bạn trai Kiều Nam Gia.

Lâm Thiên Thiên hối hận xanh ruột.

Vừa không cam lòng vừa không dám gây chuyện với Kiều Nam Gia, vì thế Lâm Thiên Thiên ở ký túc vô cùng xấu hổ.

Lâm Thiên Thiên nên cảm thấy may mắn vì Kiều Nam Gia không phải là người “giậu đổ bìm leo”, hôm đó ăn xong, Kiều Nam Gia chẳng nhắc tới bữa cơm kia nửa chữ, người ngoài không biết nên Lâm Thiên Thiên không rơi vào tình huống không thể vác mặt đi trong khoa.

Qua chuyện này, ký túc yên tĩnh hơn nhiều.

Lâm Thiên Thiên không gây chuyện làm Kiều Nam Gia cảm thấy thế giới hòa bình. Cô rất sung sướng.

Sau khi biết Bách Nhiên không thiếu tiền, Kiều Nam Gia không khỏi cảm thấy mất tự nhiên.

Trong tay cô có số tiền chưa dùng tới, Bách Nhiên lại đưa cô, vì thế cô đành phải cầm lấy.

Thư Ấu và Chu Ngôn Quân cùng nhau học tập. Tuy rằng hai người không học cùng khoa nhưng bình thường liên lạc với nahu rất nhiều. Lúc Thư Ấu call video với Kiều Nam Gia, Chu Ngôn Quân cũng thường xuất hiện trong khung hình cười đùa với cô.

Nhìn dáng vẻ thân thiết của hai người họ, Kiều Nam Gia thấy thú vị.

Năm nhất rất bận, nói đúng ra là Bách Nhiên rất bận. Lúc Kiều Nam Gia không học, cô không tiện làm phiền cậu, vì thế cô tự đi tìm việc làm thêm.

Ôn Ngọc nhìn quan hệ giữa hai người họ, cô không khỏi cảm thấy lo lắng thay cho Kiều Nam Gia.

“Gia Gia, hai cậu không yêu xa mà sao liên lạc với nhau ít thế?”

Kiều Nam Gia cười bảo: “Không ít đâu, với cả cũng không cần phải gặp nhau mỗi ngày.”

Dưới sự chứng kiến của cả phòng, Lâm Thiên Thiên đã thay người bạn trai thứ ba, ngày nào cô cũng rắc cơm chó. Nhìn Kiều Nam Gia nhàn nhã, sống dưỡng sinh như vậy cứ như sắp chia tay đến nơi rồi.

… Đương nhiên là không. Cứ cách một hai tuần là có người nào đó đứng yên dưới ký túc xá đón Kiều Nam Gia đi ăn, cứ như muốn khẳng định chủ quyền với các bạn nam đang chờ Kiều Nam Gia chia tay vậy.

Theo lời của bạn nam lớp trưởng lớp Kiều Nam Gia, hôm ấy khi cậu thảo luận hoạt động của lớp với Kiều Nam Gia trên đường thì trùng hợp đụng phải Bách Nhiên. Cậu bị cặp mắt rét lạnh của Bách Nhiên nhìn chằm chằm mà suýt thăng thiên.

Theo lời đương sự Kiều Nam Gia, cô cũng bị dọa sợ chết khiếp.

“……”

Bách Nhiên tranh thủ làm việc, cứ có thời gian cậu lại tới tìm Kiều Nam Gia. So sánh thì tính ra vào năm lớp 12 hai người có nhiều thời gian ở gần nhau nhất.

Như bây giờ mỗi người có việc riêng của mình.

“Cậu không sợ cậu ấy bị bạn nữ nào cuỗm mất à?”

Ôn Ngọc bĩu môi: “Bách Nhiên khoa tài chính trường đại học S, con trai duy nhất của Bách Quốc Minh, phú nhị đại chất lượng cao, vừa đẹp trai vừa học giỏi, một đống bạn nữ đang căng mắt nhìn chằm chằm đấy. Tớ không tin cậu không lo.”

Kiều Nam Gia bình tĩnh trả lời: “Tớ không lo đâu.”

Nếu Ôn Ngọc học ba năm cấp ba như cô thì biết Bách Nhiên cách những sinh vật khác giới xa như thế nào.

Chuyện cậu thích cô đúng là chuyện không thể tin được.

“Thế sau này các cậu định như nào?”

“Định như nào à?”

Kiều Nam Gia hơi giật mình, cô lắc đầu: “Tớ không biết.”

Ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng cô cũng hơi thấp thỏm. Thỉnh thoảng cô không khỏi nghĩ, nếu về sau sự hứng thú của Bách Nhiên với cô dần mất đi, nếu cô không còn sức hấp dẫn với cậu nữa, mà trường cậu có rất nhiều cô gái xuất sắc.

Kiều Nam Gia nói: “Đi đến đâu thì hay đến đó, cũng chẳng phải có tình cảm là có thể đi cùng nhau đến cuối con đường.”

Cô không thể điều khiển suy nghĩ của Bách Nhiên. Có lẽ bây giờ cậu có thể yêu cô đến chết đi sống lại được, nhưng có thể một ngày nào đó, cậu sẽ hết tình cảm với cô.

Việc này sao cô làm chủ được cơ chứ?

Kiều Nam Gia nói nhưng không phát hiện Ôn Ngọc bên cạnh ngơ ngác, cứ muốn nói rồi lại thôi. Trông Ôn Ngọc hơi sợ hãi và xấu hổ.

Giây tiếp theo.

Đỉnh đầu cô vang lên một giọng nói lạnh như băng: “Cậu muốn đi đến đâu thì hay đến đó với ai?”

Kiều Nam Gia: “……⊙_⊙”

Rồi xong.

Bị Bách Nhiên bắt tại trận, đi nói sau lưng người ta rồi bị người ta nghe thấy.

Đang lúc tan học, các bạn đi ngang qua đều thấy Kiều Nam Gia mang vẻ mặt đau khổ bị Bách Nhiên vô cảm kéo ra ngoài, cứ như tội phạm tử hình chuẩn bị lên pháp trường vậy.

Kiều Nam Gia yếu ớt hỏi: “Sao cậu lại tới đây?”

“Tôi nhắn tin cậu không trả lời, gọi điện cũng không nhấc máy.” Giọng Bách Nhiên lạnh như băng, sườn mặt đẹp đẽ như kết một lớp băng mỏng, “Sợ cậu làm sao nên qua đây tìm cậu, thế mà thấy cậu ở đây “Đi được đến đâu thì hay đến đó”. Giỏi lắm!”

Chữ “Giỏi lắm” kia được cậu nhẹ nhàng thốt ra nhưng lại cho thấy chủ nhân của nó đang vô cùng giận.

Hai người ra cổng trường. Bách Nhiên đi nhanh về phía trước còn Kiều Nam Gia chạy chậm đằng sau.

Kiều Nam Gia vội giải thích: “Cậu hiểu lầm rồi, tớ không có ý đó…”

Đột nhiên Bách Nhiên xoay người.

Kiều Nam Gia đụng vào lòng ngực cậu, cô hơi ngơ ngác một chút.

“Không cho cậu nói vậy.”

Bách Nhiên ôm cô vào trong lòng.

“Lúc nào cũng phải tin cậu và tôi có thể đi đến hết con đường.”

Kiều Nam Gia là người thật thà. Cô nghẹn nửa ngày vẫn không nhịn được hỏi: “Nếu cậu không thích tớ nữa thì sao?”

“Không có chuyện đó.”

“Thế nếu tớ không…”

Cảm nhận được ánh mắt giết người của Bách Nhiên, Kiều Nam Gia vô cùng biết điều: “Không có chuyện đó!”

Bách Nhiên hài lòng.

“Hôm nay cậu có thời gian không?”

“Không, buổi tối tớ không có việc gì.”

“Đi ăn trước đi.”

Bách Nhiên lái xe đưa Kiều Nam Gia tới một quán ăn cô thích. Trên đường đi hai người vẫn nói chuyện với nhau như bình thường, thái độ của Bách Nhiên chẳng vui cũng chẳng buồn, cứ như hai người đã bước vào cuộc sống của đôi vợ chồng già.

Kiều Nam Gia ăn rồi nhìn Bách Nhiên, cô không khỏi hoảng loạn.

Cậu đang giận hả?

“Cậu đang nghĩ gì đấy?”

“Úi… Không, không có gì.” Kiều Nam Gia rũ mắt xuống, sau đó cô chuyển ánh mắt đi chỗ khác, “Muộn rồi, tớ còn phải về ký túc nữa.”

“Không vội.”

“Hả?”

Bách Nhiên lái xe đưa Kiều Nam Gia vòng một vòng quanh sông ngắm cảnh đêm.

Hai người đi hết vòng này đến vòng khác, mắt thấy dần ít người đi, ánh đèn hai bên đường cô đơn chiếu xuống, cuối cùng Kiều Nam Gia không nhịn nổi nữa.

“Chúng ta không về hả?”

Bách Nhiên nắm tay cô, đột nhiên cậu dừng lại.

Bóng cây không ngừng đung đưa, phủ lên đ ỉnh đầu hai người. Bách Nhiên mím môi, cậu rũ mắt xuống suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Cậu có muốn đính hôn trước khi kết hôn không?”

“Hả?!”

Kiều Nam Gia ngây người, “Đính, đính hôn?”

“Nãy giờ tôi nghĩ suốt về chuyện này.” Bách Nhiên đưa mắt nhìn cô, giọng nói lành lạnh nhẹ nhàng vang lên giữa đêm khuya yên ắng, “Giờ kết hôn thì hơi sớm quá nên chúng ta xem xét việc đính hôn trước.”

Kiều Nam Gia hiểu ra vấn đề: “Cậu không cần làm vậy để cho tớ một lời bảo đảm đâu.”

“Cho tôi, không phải cho cậu.”

“?”

Bách Nhiên véo lấy gương mặt mềm mại của cô như đang trừng phạt.

“Tôi sợ lúc tôi học hay làm đều nghĩ cậu đang làm gì, có phải cậu đi tìm người khác rồi không, có phải cậu không tin tưởng, không hy vọng vào tình cảm của hai chúng ta không. Như thế thì tôi sẽ không sống bình thường nổi, tôi chỉ muốn buộc chặt cậu ở cạnh mình, không cho cậu đi đâu hết.”

“Tôi biết mình không làm vậy được. Vì thế cậu nói xem, chúng ta đính hôn trước được không?”

Kiều Nam Gia mất khả năng suy nghĩ.

Sự ngọt ngào gần như bao trọn lấy ngực cô, Kiều Nam Gia không biết nên làm như nào. Cô đỏ mặt, tim đập thình thịch, bàn tay đang nắm tay Bách Nhiên đổ mồ hôi.

Thế mà Bách Nhiên lại muốn đính hôn với cô?

Nhưng có phải hơi sớm quá không?

Hai người họ mới yêu đương một năm, giờ mới chỉ là sinh viên năm hai thôi.

Môi cô run run, cô nói nhỏ: “Chỗ ba mẹ tớ…” Ba mẹ vừa mới nhận tín hiệu rằng cô yêu đương. Nếu đột nhiên bảo họ cô sắp đính hôn, hai người họ có bị dọa đứng hình không nhỉ?

Bách Nhiên: “Tôi bảo là năm sau, hoặc muộn hơn chút cũng được.”

Kiều Nam Gia: “À.”

Là cô nghĩ nhiều rồi.

Cô thấy xấu hổ vì suy nghĩ của mình.

Bỗng nhiên Bách Nhiên dùng một tay ôm gáy Kiều Nam Gia rồi đặt lên môi cô một nụ hôn: “Nếu giờ phút này, tháng này hoặc năm nay có thể đính hôn với cậu thì càng tốt hơn.”

Giọng cậu khàn đi: “Còn phải chờ lâu lắm mới có thể kết hôn được với cậu.”

Kết hôn…

Bờ môi cậu lành lạnh phủ lên môi cô. Hơi thở dần rối loạn, dường như cậu không nhịn nổi mà nắm chặt lấy eo cô để làm nụ hôn này sâu hơn.

Kiều Nam Gia chui trong lòng ngực cậu, cô vừa bất ngờ vừa không nhịn được hùa theo cậu.

Đồng hồ gần đó đột nhiên điểm tiếng chuông, làm phiền hai người đang ôm nhau.

Kiều Nam Gia giật mình.

Bách Nhiên nhịn cảm xúc trong lòng mình xuống, cậu rời môi khỏi cái cổ mảnh khảnh của Kiều Nam Gia.

Kiều Nam Gia đỏ bừng từ trên xuống dưới.

Bách Nhiên bình tĩnh đưa cô về ký túc xá.

Trên đường về, trong đầu cậu hiện ra cái má đỏ bừng của Kiều Nam Gia. Cậu không khỏi hít một hơi thật sâu.

Ngón tay thon dài của Bách Nhiên đặt lên vô lăng, một tay khác của cậu túm lấy cổ áo.

Rồi vào nửa đêm cùng ngày hôm ấy, Bách Nhiên – người mất ngủ đã đăng một dòng trạng thái trên Weibo mà chỉ mình cậu thấy được.

[Mẹ nó. Muốn kết hôn thật đấy!]
 
Chương 106: Ngoại truyện 9


Edit: Minh An

Nếu so sánh thì có thể nói cuộc sống ở đại học của Kiều Nam Gia chẳng khác gì cuộc sống thời cấp ba của cô.

Nếu bắt phải tìm ra điểm khác biệt thì chắc là năm ba cô đính hôn rồi năm bốn kết hôn.

Bách Nhiên đã chuẩn bị sẵn rồi.

Vừa đủ tuổi hợp pháp để kết hôn cậu đã bắt đầu chuẩn bị.

Đó chỉ là chuẩn bị bên ngoài thôi.

Có trời mới biết cậu đã chờ khoảnh khắc đó bao lâu rồi.

Vào năm Kiều Nam Gia học năm ba, ba Kiều mẹ Kiều vừa mới lấy lại tinh thần từ sau tin con gái của họ yêu đương với con rể tương lai có khả năng là người thừa kế của tập đoàn Bách thị thì Kiều Nam Gia đã kéo Bách Nhiên tới cửa. Cậu nhóc thúi làm trò trước mặt hai vị phụ huynh, khách sáo chào hỏi: “Cháu chào cô chú. Ba cháu muốn mời cô chú ăn bữa tối để thảo luận chuyện đính hôn ạ!”

Hai người suýt nữa ngất vì sốc.

Nghĩ cẩn thận thì con gái họ cũng đã đồng ý theo Bách Nhiên, một lòng muốn chạy theo cậu, hai người có muốn cản cũng chẳng cản được, với cả họ cũng chẳng có lý do cản cô. Vì thế hai người dứt khoát đồng ý cho Kiều Nam Gia đính hôn với Bách Nhiên.

Một năm sau đính hôn, Bách Nhiên kiên trì chạy qua thăm nhà Kiều Nam Gia, cậu không nói nhiều nhưng rất giữ lễ, thường xuyên mua đồng biếu tặng, còn săn sóc hơn cả con ruột. Cậu trưởng thành, chẳng giống như sinh viên bình thường chút nào. Vì thế ba Kiều mẹ Kiều cũng thấy rất hài lòng.

Bách Quốc Minh cũng bớt chút thời gian, gác lại công việc của mình để hẹn nhà thông gia tương lai ăn cơm. Ông còn hẹn ba Kiều xem bóng, hai người càng nói chuyện càng thân hơn.

Mãi ba Kiều mẹ Kiều mới quen với sự tồn tại của Bách Nhiên, thậm chí còn thân mật gọi cậu là Tiểu Nhiên.

Một ngày nọ.

Bách Nhiên lại mang theo một đống quà tới nhà, cậu không vào thay giày, rửa tay như bình thường mà khách sáo đứng ngoài cửa. Gương mặt đẹp đẽ chứa đầy sự trưởng thành.

Trong lòng ba Kiều mẹ Kiều có hồi trống vang lên. Họ lập tức nhớ tới hình ảnh một năm trước.

Không phải là…

“Cháu chào cô chú. Ba cháu muốn mời cô chú ăn bữa tối để thảo luận chuyện kết hôn ạ!”

“Bốp!”

Bình giữ nhiệt trong tay ba Kiều rơi xuống đất phát ra tiếng kêu giòn tan, nước ấm bên trong chảy lênh láng ra ngoài.

Đứng sau Bách Nhiên vẫn là Kiều Nam Gia vừa thẹn thùng vừa thấp thỏm.

Bốn người tám mắt nhìn nhau.

Quả nhiên.

Ba Kiều mẹ Kiều biết cả rồi!

Ăn bữa này chắc hai vợ chồng ông bà phải mang theo thuốc trợ tim loại mạnh đi!

……

Lễ kết hôn cũng không quá náo nhiệt. Kiều Nam Gia thì sợ chỗ náo nhiệt, Bách Nhiên thì không thích chỗ đông người, ba Kiều mẹ Kiều cũng sợ làm to quá sẽ lên báo rồi ảnh hưởng tới cuộc sống bình thường, Bách Quốc Minh thì giữ thái độ như nào cũng được. Vì thế mấy người không hẹn mà hợp, quyết định ra nước ngoài tổ chức hôn lễ.

Hôn lễ tổ chức ở một hòn đảo trên biển do Bách Quốc Minh mua, chỉ họ hàng gần mới tham gia. Nước biển trong vắt cùng đại dương bao la, mặt trời màu cam hồng từ từ lặn xuống nơi đường chân trời, mặt cỏ màu xanh cùng váy cưới màu trắng. Tất cả đều đẹp như một giấc mơ.

Thư Ấu và Chu Ngôn Quân đã sớm yêu đương với nhau. Nghe nói hai người còn sống chung với nhau luôn rồi.

Một cặp cô dâu chú rể, một đôi phù dâu phù rể. Nếu không phải họ mặc quần áo chỉn chu trên người thì cứ như tất cả đều quay lại ngày hè nhiệt huyết thời cấp ba.

Thư Ấu có ý định chuẩn bị bốn bộ đồng phục trường Nhất Trung để bốn người chụp ảnh.

Trong màn ảnh, bốn người mặc đồng phục màu xanh trắng. Một tay Thư Ấu túm đầu Chu Ngôn Quân, một tay cô khoác tay Kiều Nam Gia, cười vô cùng sung sướng. Kiều Nam Gia thì cười e lệ, ánh mắt thì luôn tìm kiếm bóng hình của Bách Nhiên. Bách Nhiên đứng cách đấy 1 mét không định vào chụp ảnh chung với họ, khuôn mặt đẹp đẽ của cậu vô cảm, tràn đầy hơi thở thiếu niên cứ như mấy năm nay làm ăn va vấp nhiều ngoài xã hội không ảnh hưởng tới cậu, chẳng giống như một thiên tài trẻ tuổi tự gây dựng sự nghiệp, nắm trong tay công ty hàng trăm triệu.

Cậu liếc nhìn Kiều Nam Gia. Chắc do ánh mặt trời quá ấm áp nên dường như trong đôi mắt hẹp dài ẩn chứa sự dịu dàng.

Khung cảnh này được lưu lại mãi trong khung hình, đặt ở tủ đầu giường.

“Em lại xem bức ảnh này rồi, xấu chết đi được!”

Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói lạnh nhạt của người đàn ông. Kiều Nam Gia đang dựa đầu giường hơi hoảng hốt, cô ngước mắt lên rồi nở nụ cười tươi tắn: “Anh về rồi à?”

Người đàn ông với dáng người cao gầy treo áo khoác lên giá treo đồ, ngón tay thì túm lấy cà vạt. Anh nhìn về phía Kiều Nam Gia: “Sinh viên phá em à?”

“Vẫn còn ổn, sinh viên đại học cũng khá tự giác.”

Kiều Nam Gia thè lưỡi, cô hoàn toàn không giữ dáng vẻ nghiêm túc khi đứng trên bục giảng.

Hai năm sau khi kết hôn, Kiều Nam Gia kết thúc chương trình học nghiên cứu sinh của mình thành công rực rỡ, cô cũng có thành tích rất xuất sắc. Sau khi tốt nghiệp, cô quyết định ở lại trường làm giảng viên, vừa làm vừa cố gắng học lên tiến sĩ.

Theo lời Kiều Nam Gia thì cô còn rất nhiều thời gian, trùng hợp có thể dùng thời gian ấy để đọc sách.

Bách Nhiên tôn trọng bất cứ quyết định gì của Kiều Nam Gia.

Dù cho cô vừa học vừa làm tốn khá nhiều thời gian, tạm thời không còn sức để lo chuyện trong nhà nhưng Bách Nhiên chưa từng cảm thấy khó chịu vì việc này.

Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi học, Kiều Nam Gia không ngờ Bách Nhiên về, hơn nữa theo như thư ký của Bách Nhiên nhắn cô thì hẳn là lúc này anh còn đang ở tận nước Anh để ký hợp đồng.

Chẳng cần nghĩ cũng biết Bách Nhiên vừa làm việc xong đã đi máy bay về nước luôn.

Một tay anh chống lên khăn trải giường mềm mại, anh ôm Kiều Nam Gia vào trong lòng mình. Hơi thở của Kiều Nam Gia hòa lẫn với hương nước hoa dễ ngửi.

Kiều Nam Gia ôm lấy vòng eo gầy của anh, cô sờ qua lớp áo sơ mi, giọng áy náy: “Em xin lỗi… Em không nấu cơm nên anh về không có cơm nóng ăn rồi.”

Cô không giống ba mẹ mình có tài năng nấu nướng. Cô nấu chẳng dở cũng chẳng ngon, với việc nấu cơm cho Bách Nhiên, Kiều Nam Gia đã từng lén thử rất nhiều lần nhưng cuối cùng cô vẫn bó tay.

Bình thường cô ăn cơm ở trường, bây giờ đi làm cũng có chỗ ăn riêng cho công nhân viên chức của nhà trường, chỉ cách nhà cô có mấy trăm mét, vì thế cô ăn rất buông thả.

Chỉ là Bách Nhiên kén ăn, Kiều Nam Gia sợ anh không ăn quen, với cả cô cũng ngại gọi cơm hộp.

Mẹ bảo con gái trời sinh có tài năng nấu nướng, nhưng sao cô chẳng có chút tài năng thiên bẩm ở lĩnh vực này vậy nhỉ?

Kiều Nam Gia buồn bã.

Như cảm nhận được tâm trạng đang đi xuống của Kiều Nam Gia, ngón tay thon dài của Bách Nhiên xoa đầu cô, anh nói nhỏ: “Hôm nay em đi làm mệt rồi, không cần nấu cơm đâu.”

“Anh cũng mệt mà.”

“Em khách sáo thế làm gì?”

Bách Nhiên bảo: “Em đi tắm đi, tí nữa mình đi ăn với nhau.”

“Mình ra ngoài ăn hả anh?” Kiều Nam Gia ló ra từ trong ngực Bách Nhiên.

“Em đi thay quần áo đi.” Bách Nhiên nói.

Từ góc độ này, cô có thể nhìn thấy rõ đường cong ở hàm dưới của Bách Nhiên, còn có cả yết hầu nhô ra nữa. Nhìn xuống dưới nữa là nút áo sơ mi được cài nghiêm chỉnh, che đi cảnh đẹp bên dưới.

Kiều Nam Gia đành phải nuốt nước bọt cho đỡ khô cổ, mặt cô đỏ bừng lên.

Cô đang nghĩ cái quái gì vậy?

Lúc kết hôn, có một thời gian hai người gặp nhau thì ít mà xa nhau thì nhiều. Bách Nhiên bận mà Kiều Nam Gia cũng bận, vì thế hai người chẳng có thời gian “âu yếm” nhau. Mỗi lần nhớ tới chuyện này, Kiều Nam Gia đều thẹn thùng như cô dâu mới cưới.

Nếu không phải Bách Nhiên bình thường lạnh lùng biểu hiện rất nhiệt tình trên giường thì Kiều Nam Gia cho rằng một người lạnh nhạt với phái nữ như cậu chẳng hề có hứng thú với chuyện này.

Trong đầu cô đột nhiên hiện ra một đống hình ảnh, sau đó cô như bị lửa đốt vào mông, chạy một mạch vào phòng tắm.

……

Tắm xong, Kiều Nam Gia mặc áo rồi ra ngoài. Cô tưởng Bách Nhiên đã thay xong đồ ở nhà rồi chờ cô.

Không ngờ cô ngửi được mùi thức ăn.

Kiều Nam Gia kinh ngạc mở to hai mắt, cô nhìn Bách Nhiên đang buộc tạp dề đi từ trong bếp ra, bưng hai đ ĩa thức ăn đặt lên bàn. Anh liếc nhìn Kiều Nam Gia một cái rồi cau mày: “Em đi sấy tóc đi không lạnh bây giờ.”

Cô làm gì còn tâm trí nghĩ đến việc sấy tóc nữa, cô ngây ngốc hỏi: “Cái này… Anh làm tất hả?”

“Ừ.”

Cổ tay anh đặt lên trên lưng ghế, nhuốm hơi thở của cuộc sống. Thế mà chúng chẳng xung khắc gì cả, ngược lại còn làm anh thêm đẹp hơn: “Xem hướng dẫn trên app, chưa biết hương vị thế nào nhưng chắc ăn tạm được. Sợ em đói. May là trong tủ cũng có kha khá đồ.”

“Em có muốn ăn tạm không?”

“Có có có!” Kiều Nam Gia gật đầu thật mạnh.

Cô sấy tóc xong rồi nhanh chóng ngồi xuống, dường như Sữa Bò Ngọt cũng ngửi thấy mùi hương nên lởn vởn dưới chân Kiều Nam Gia. Cô buồn cười mở cá đóng hộp cho chú mèo tham ăn này.

Chú mèo con ngày xưa đã trở thành mèo to nặng chục cân, cả người toàn thịt sờ rất sướng.

Kiều Nam Gia cầm đũa lên, cô nhìn 3 mặn 1 canh trên bàn không khỏi nuốt nước miếng.

Bách Nhiên cởi tạp dề ra rồi ngồi đối diện cô: “Em ăn đi.”

“Thế em ăn đây!”

Kiều Nam Gia không chờ nổi nữa mà gắp ăn thử. Cà tím mềm mềm, thịt bò xào hơi cay, rau trộn giòn tan…

Bách Nhiên làm mỗi loại một ít, Kiều Nam Gia ăn sung sướng như đang ở nhà.

Cô đang ăn thì đột nhiên dừng lại.

Bách Nhiên thấy tâm trạng cô hơi sai sai, anh hỏi: “Em sao thế?”

Kiều Nam Gia lắc đầu: “Em không sao. Chỉ là em thấy em vô dụng quá…”

Bách Nhiên biết kiếm tiền, Bách Nhiên chăm sóc cô, Bách Nhiên còn biết nấu cơm.

Ngoài việc học ra thì cô chẳng biết gì hết.

Ánh mắt Bách Nhiên dừng lại, anh mím môi: “Em lại nghĩ lung tung rồi.”

“Nhưng mà em…”

“Không cho em nói thế.”

Bách Nhiên hơi dừng, giọng nói lạnh nhạt của anh dịu dàng hơn nhiều: “Nếu không phải là đầu bếp thì mấy chuyện như nấu cơm làm ăn được là được rồi.”

“Nhưng đồ em làm chẳng ăn được.” Kiều Nam Gia càng buồn hơn.

“Ai bảo?” 

“Mì trường thọ em làm cho anh…” Ăn nhạt thếch, chẳng đúng với món để ăn sinh nhật gì cả.

“Ăn ngon lắm.”

Kiều Nam Gia chán nản: “Thôi, anh không cần an ủi em đâu!”

“Anh không lừa em, ăn ngon là ngon thật, việc gì anh phải nói dối?”

Trong lúc nói, Bách Nhiên đã tới trước mặt Kiều Nam Gia.

Anh cúi người xuống, dí sát vào cô, bảo: “Mì hôm ấy ăn ngon lắm, anh mong về sau, sinh nhật năm nào em cũng làm cho anh.”

“Anh nói thật đó hả?”

“Ừ.”

Bách Nhiên nhớ lại hương vị của bát mì ấy, yết hầu anh lên xuống. Anh nói: “Có hương vị gia đình.”

“……”

Kiều Nam Gia đỏ mặt, mắt cô cũng đỏ lên.

Ăn mỗi bát mì thôi mà Bách Nhiên nói cảm động thế làm gì?

“Em ăn thêm chút đi.”

Kiều Nam Gia gật đầu thật mạnh: “Vâng!”

Bách Nhiên ngồi ngay ngắn, anh bổ sung thêm một câu: “Để bổ sung thể lực cho buổi tối.”

Kiều Nam Gia lắc đầu: “Nay em không bận việc, mai em không có tiết nên được nghỉ. Tối nay chúng ta xem phim rồi nghỉ sớm đi!”

Bách Nhiên nhìn cô, mặt anh vô cảm: “Ai bảo em là làm việc?”

Phải tới 10 giây sau cung phản xạ của Kiều Nam Gia mới từ từ phản xạ xong. Cô ngạc nhiên, không giấu nổi sự thẹn thùng.

“……”

Anh chàng Bách Nhiên này nói cái quái gì vậy!

Sự thật chứng minh, quả là Bách Nhiên nói không ngoa.

Kiều Nam Gia bị “nhào” đến nhừ người, cô khóc khàn cả giọng cũng không được tha. Quan trọng nhất là tên “cầm thú” kia nương lý do cô xem ảnh tập trung, không để ý đến anh mà ép cô mặc áo đồng phục màu xanh trắng trong tủ rồi đè cô lên giường bắt nạt cô một trận.

Bách Nhiên vùi đầu vào cổ Kiều Nam Gia, hơi thở anh nóng rực, nóng đến mức làm Kiều Nam Gia không nhịn được hít một hơi thật sâu.

“Anh muốn làm như này từ lâu rồi.” Bách Nhiên kiên nhẫn nói nhỏ.

Kiều Nam Gia sức cùng lực kiệt, cô mơ màng không nghe rõ Bách Nhiên nói gì.

Một đêm không ngủ.
 
Chương 107: Ngoại truyện 10


Edit: Minh An

Họp lớp cấp ba, vài bạn “học sinh lớp ngoài” cũng được mời.

Không chịu nổi việc vài bạn khá thân với mình liên tục tag, một hai đòi Kiều Nam Gia tới nói chuyện, Kiều Nam Gia không từ chối nổi, đành phải đồng ý rằng cô sẽ tới tham dự.

Bách Nhiên có việc bận, hơn nữa anh cũng lười không muốn nói chuyện với người lạ, vì thế nghe Kiều Nam Gia hỏi, anh từ chối chẳng chút suy nghĩ.

Kiều Nam Gia không cảm thấy bất ngờ với câu trả lời của Bách Nhiên.

Bách Nhiên chẳng có nhiều tình cảm với lớp 12-1 nhưng Kiều Nam Gia lại có chút tình cảm với lớp. Quan trọng hơn, cô cũng rất muốn gặp một số bạn!

Kiều Nam Gia: “Thế em đi nhé!”

Ở đầu dây bên kia, Bách Nhiên đang chuẩn bị đi họp, anh “Ừ” một tiếng: “Em không cần tự lái xe đâu, bảo chú Triệu đưa em đi.”

“Rồi rồi em biết rồi.”

Kiều Nam Gia lè lưỡi, cô ngắt điện thoại.

Cô thoải mái mặc một cái áo gió màu vàng nghệ vào, xõa mái tóc dài của mình ra, trông cô vừa xinh xắn vừa rực rỡ. Mấy năm nay cô cũng bắt đầu học cách trang điểm, theo lời Thư Ấu, gái mười tám lột xác thành một người khác hẳn.

Thật ra Kiều Nam Gia chẳng thấy mình thay đổi chỗ nào.

Chỉ là dường như cô thấy Bách Nhiên có chỗ thay đổi. Vừa giống vui vừa giống không vui.

Chú Triệu lái xe đưa Kiều Nam Gia đến quán ăn.

Mấy năm nay, đường phố Đồng Thành chẳng thay đổi gì mấy. Lúc trước, người ta suýt xoa nhìn mấy tòa nhà chọc trời, giờ nhìn nhiều thấy bình thường.

Vừa xuống xe, tới cửa quán ăn, một người đàn ông lịch lãm đeo kính nhìn Kiều Nam Gia, mơ hồ hỏi cô:

“Cho hỏi cậu là…”

Kiều Nam Gia nhìn đối phương một cách chăm chú rồi cô mới nhận ra đó là lớp phó.

Cô nở một nụ cười tươi tắn: “Tớ là Kiều Nam Gia.”

“Hả? Kiều Nam Gia á?!”

Lớp phó bất ngờ nhìn cô thêm lần nữa, không giấu nổi sự ngạc nhiên của mình: “Là cậu thật nè!”

Kiều Nam Gia cười: “Sao nào? Cậu quên tớ rồi hả?”

“Sao tớ dám?” Lớp phó ngại ngùng sờ đầu, “Sao tớ quên được cơ chứ?”

“Mọi người tới hết chưa?”

“Giờ vẫn sớm, mới có vài người thôi. Cậu chờ một chút!”

Đang nói, lại có thêm một chiếc ô tô tư nhân dừng ven đường. Một bóng người cao gầy bước ra. Người ấy phong độ lịch lãm, cười mỉm. Có lẽ do ra đời va vấp nhiều rồi nên biểu cảm và hành động của cậu trưởng thành hơn mấy năm trước nhiều.

Ánh mắt người ấy hơi dừng trên người Kiều Nam Gia. Ở một khoảnh khắc nào đó, ánh mắt ấy như ngừng lại.

Kiều Nam Gia thấy đối phương thì sáng mắt: “Ui Bách Ngạn! Lâu rồi không gặp!”

Bách Ngạn mím môi, cậu hơi mỉm cười, nói từ từ: “Đúng là… Lâu rồi không gặp!”

“Nghe nói cậu mở công ty chứng khoán ở phố Wall. Cậu giỏi thật đó!” Kiều Nam Gia cười tủm tỉm khen Bách Ngạn, “Chẳng giống tớ giờ làm giáo viên.”

“Giáo viên là nghề truyền tri thức, nó cao quý hơn người chỉ biết kiếm tiền như tớ nhiều.”

Quả nhiên Bách Ngạn vẫn là Bách Ngạn ấy.

Dù nhìn qua trông cậu trưởng thành hơn nhiều, cũng không gần gũi như trước nhưng nói chuyện với cậu vẫn làm người ta cảm thấy vô cùng thoải mái, như được tắm mình trong gió xuân.

Mấy người nói chuyện với nhau vài câu rồi sôi nổi hẳn lên.

Kiều Nam Gia nhìn vài gương mặt như đã từng quen, cô nhận diện từng gương mặt một rồi mới nhận ra các bạn cũ.

Chủ đề nói chuyện của mọi người chuyển rời sang những người khác.

“Đúng rồi, Bách Nhiên không tới đúng không?”

“Chắc thế rồi. Tính như cậu ấy có thích tới những chỗ tụ tập như này đâu cơ chứ?”

“Giờ tớ vẫn thấy khó tin, không ngờ Bách Nhiên học cùng trường với chúng ta ba năm lại là con của Bách Quốc Minh. Cậu ấy khiêm tốn quá rồi ý!”

“Đúng rồi đấy. Nhìn cậu ấy chẳng giống con nhà giàu gì cả…”

Kiều Nam Gia nghe thấy họ nhắc đến hai chữ “Bách Nhiên” thì lặng lẽ dỏng tai lên nghe họ tám chuyện.

Cô vuốt cái nhẫn trên ngón áp út của mình với tâm trạng phức tạp.

Nhất là khi nghe họ nói về tin Bách Nhiên đã kết hôn.

Theo suy đoán của họ, Bách Nhiên kết hôn trong âm thầm như thế chắc chắn là do kết hôn với con gái của một nhà tài phiệt nào đó trong giới nên mới không có tin gì tuồn ra ngoài như vậy. Kiều Nam Gia thầm nghĩ, nếu lúc này cô chủ động thừa nhận, có khi họ còn nghĩ cô bị ảo tưởng sức mạnh cũng không chừng.

Động tác sờ nhẫn của cô bị Bách Ngạn quan sát được.

Bách Ngạn để ý hành động của Kiều Nam Gia, nhìn hành động này của cô, ánh mắt anh không khỏi ảm đạm đi, Bách Ngạn lại tự chế nhạo bản thân.

Nếu anh không đoán sai…

Các bạn lớp 12-1 sống khá tốt. Trong những buổi họp lớp như này, người nào có cuộc sống không ổn định thì thường sẽ không tới. Mọi người đều mặc chỉn chu, ngược lại trông Kiều Nam Gia lại hơi giản dị.

Kiều Nam Gia thấy rõ có hai bạn nữ cứ liếc mắt nhìn túi cô cầm theo rồi cúi đầu bàn tán với nhau.

Chẳng cần nghĩ cũng biết.

Chắc chắn họ nghĩ túi Kiều Nam Gia cầm theo là hàng fake.

Một giảng viên mới đi làm, tiền lương sao so được với họ?

Hơn nữa mấy năm nay Kiều Nam Gia cũng đẹp hơn nhiều, da cô cũng được dưỡng tốt. Vài bạn nam trong lớp chưa kết hôn không khỏi nhìn cô nhiều hơn chút rồi cười ha hả tiến lên bắt chuyện với cô.

Từ hồi cấp ba có mấy bạn nữ đã ngứa mắt việc Kiều Nam Gia thân với Bách Nhiên, chẳng có chút thiện cảm gì với cô. Đây cũng là điều dễ hiểu.

Kiều Nam Gia coi như không thấy gì.

Các bạn làm ăn khá khẩm tụ vào một chỗ nói chuyện với nhau, người có địa vị tụ lại một chỗ với nhau, người có ích cho công việc của nhau cũng tụ lại với nhau.

Kiều Nam Gia tránh khỏi chỗ họ nói chuyện, cô cười với tám chuyện cùng vài bạn khá thân với mình.

Nhất là lớp trưởng cũ. Lâu không gặp, trông lớp trưởng cũ càng khác hơn, giờ đã là một ông bố bỉm sữa rồi.

Lớp trưởng cũ khoe ảnh với Kiều Nam Gia làm Kiều Nam Gia vô cùng ngưỡng mộ.

……

Cùng lúc ấy.

Bách Nhiên vừa họp xong, anh về văn phòng.

Kiều Nam Gia gửi một video họp lớp cho anh xem. Anh định tắt đi nhưng vào giây phút đó, ánh mắt anh bắt gặp một gương mặt quen thuộc. Bước chân anh ngừng tại chỗ. Thư ký đi sau sửng sốt hỏi: “Anh muốn làm gì ạ?”

Bách Nhiên đen mặt.

“Lập tức chuẩn bị xe để tôi ra ngoài một chuyến.”

Bao năm rồi, sao anh lại quên mất cái thằng siêu nguy hiểm tên Bách Ngạn kia chứ?

Họp lớp khá lâu, sau khi họp lớp xong còn có một số hoạt động nhỏ đằng sau.

Kiều Nam Gia gặp được mấy người bạn thân của mình. Cô đã thấy hài lòng, đang định chờ họp xong rồi về.

Sau đó, cô nhận được tin nhắn của Bách Nhiên.

Bách Nhiên: “Anh đến đón em.”

Kiều Nam Gia: “?”

Bách Nhiên cách chỗ cô đang họp lớp khá xa, sao anh phải đi đường vòng sang đây đón cô nhỉ?

Kiều Nam Gia vội trả lời: “Không cần đâu, tài xế cũng ở đây mà anh. Em sắp xong rồi, anh cứ về nhà trước đi.”

Cô không muốn để Bách Nhiên tốn thời gian đi tới đây.

Bách Nhiên: “Sắp tới rồi. Anh bảo tài xế về trước.”

Kiều Nam Gia: “……”

Người nào đó mà đã quyết định rồi thì cô chẳng thể lay chuyển được.

Kiều Nam Gia đang định trả lời tin nhắn của Bách Nhiên thì thấy mọi người chuẩn bị đi về. Cô cầm áo gió rồi mặc lên. Bách Ngạn nhìn cô, anh do dự vài giây rồi dịu dàng nói: “Trời hơi tối rồi, tớ tiện đường nên đưa cậu về luôn nhé!”

Mấy người bên cạnh nghe thấy thì nhớ tới “sóng gió yêu sớm” của hai người, bắt đầu sôi nổi đùa vui.

“Kiều Nam Gia, cậu cho lớp trưởng một cơ hội đi!”

“Trời ơi, cuối cùng câu chuyện tình yêu tuổi học trò bao năm nay cũng sắp có trái ngọt rồi hả?”

Tiếng ồn ào càng lớn, không chờ Bách Ngạn giải thích, Kiều Nam Gia đã nói: “Tớ kết hôn rồi, các cậu đừng đùa nữa!”

Tất cả mọi người đều sửng sốt.

Chắc do không ai ngờ Kiều Nam Gia lại kết hôn trong âm thầm như vậy, còn chẳng mời bạn cùng lớp tới ăn cưới nữa. Chắc cô không cưới được người tử tế nên không muốn nói cho mọi người.

Ánh mắt mọi người lập tức ẩn chứa sự đồng cảm.

“Chồng cậu đâu rồi? Sao hôm nay cậu tới không mang theo người nhà vậy? Lần sau nếu gặp thì ăn với nhau một bữa nhé, có gì cũng giúp được nhau trong công việc.”

“Đúng rồi, chồng cậu là ai vậy? Bạn đại học của cậu à?”

“Nè nè, đừng hỏi nữa, việc riêng của người ta!”

Đang lúc mọi người đoán liên tục trong lòng thì cửa bị gõ rồi đẩy ra.

Người đàn ông với gương mặt lạnh lùng chẳng khác gì mấy năm trước, chỉ có điều khí lạnh quanh người anh đã nhiều hơn rồi. Ánh mắt anh quét qua đám người một cái rồi bắt trúng Kiều Nam Gia.

Đột nhiên ánh mắt Bách Nhiên chuyển sang người Bách Ngạn.

Một tay anh đút túi quần, anh hơi nghiêng đầu, đôi mắt hẹp dài nheo lại, nhìn Bách Ngạn nhưng lại nói với Kiều Nam Gia.

“Đi được chưa?”

“Bách Nhiên? Kiều Nam Gia? Hai cậu…”

Kiều Nam Gia nhìn qua chỗ Bách Nhiên, cô hơi thẹn thùng: “Chồng tớ.”

Ồn ào…

……

Chuyện xảy ra ở buổi họp lớp nằm ngoài dự đoán của Kiều Nam Gia.

Làm cô thấy lo lắng hơn là cả quá trình tâm trạng Bách Nhiên đều rất xấu. Về nhà anh vẫn giữ khư khư gương mặt đen như mực không có biểu cảm gì.

Kiều Nam Gia đành phải cẩn thận túm lấy ống tay áo anh: “Em xin lỗi. Lần sau em không đi họp lớp nữa đâu.”

Chẳng thú vị như cô nghĩ, cũng chẳng có ai cô nhất định phải gặp.

Bách Nhiên mím môi, giọng anh nhẹ nhàng: “Anh không quan tâm điều này.”

“Hả?” Kiều Nam Gia mở to mắt.

Sau một lúc lâu yên lặng.

Bách Nhiên quay mặt đi nhìn thẳng vào Kiều Nam Gia, anh mạnh mẽ nói: “Thằng cha Bách Ngạn kia nhìn lén em mà em không biết à?”

Bách Ngạn?

Kiều Nam Gia cứng họng.

Cả quá trình hai người đều rất trong sáng, ngoài mấy lời khách sáo ban đầu thì cô chẳng nói thêm câu nào với Bách Ngạn nữa, hơn nữa cô còn chẳng giao lưu ánh mắt với Bách Ngạn nữa.

Hơn nữa mọi chuyện cũng qua lâu lắm rồi.

“Anh nghĩ nhiều rồi.”

“Không, anh không yên tâm cậu ta.” Trí nhớ Bách Nhiên tốt, hơn nữa anh còn ghi thù lâu, lúc trước Bách Ngạn đứng trước mặt anh tuyên bố cái gì anh còn chưa quên câu nào đâu! Bách Nhiên bá đạo, vô lý, cứng đầu, y như một đứa trẻ vậy. Nhìn anh như này, Kiều Nam Gia không nhịn cười nổi.

“Em cười gì thế?”

Bách Nhiên càng khó chịu hơn.

Nhìn Kiều Nam Gia cười tươi như hoa, Bách Nhiên nhanh chóng nghĩ tới thằng cha Bách Ngạn kia nhìn cô vợ xinh đẹp của mình. Là người thì đều động lòng cả thôi.

Bách Nhiên có thể thông cảm cho kẻ bình thường như Bách Nhiên nhưng không thể tha thứ cho việc Bách Ngạn vẫn còn nhớ thương Kiều Nam Gia.

“Em cười anh đấy! Em mới là người phải lo anh bị người khác cướp đi mới đúng, ai ngờ anh lại ghen ngược lại cơ chứ!” Kiều Nam Gia cười đỏ cả mặt, trong lòng cô ngọt ngào như dính mật, gần như hòa tan cô.

Cô thích dáng vẻ anh quan tâm tới mình, vừa bá đạo vừa đáng yêu, chẳng giấu giếm chút nào cả.

“Không cho em cười.”

“Rồi rồi… Phụt!”

“Này Kiều Nam Gia!”

“Rồi rồi rồi!” Bách Nhiên gọi như vậy, đúng là hơi dữ thật. Kiều Nam Gia ôm lấy eo anh, cọ vào ngực anh như lấy lòng.

“Không cười anh nữa, được chưa?”

“Bồi thường của anh đâu?” Bách Nhiên vô cảm hỏi nhưng giọng anh dịu hơn nhiều.

“Rồi, bồi thường cho anh nè!” 

Kiều Nam Gia nhón chân.

“Thơm anh, ôm anh một cái, đủ chưa?”

“Vẫn thiếu.” Bách Nhiên hôn môi cô, “Yêu anh.”

Mặt Kiều Nam Gia đỏ lên: “Anh đừng giở trò đồi bại!”

“Rồi.”

Bách Nhiên dừng một chút rồi bổ sung thêm: “Trừ khi ở nhà.”

Kiều Nam Gia: “……”

Không ai ngờ được thiên tài lạnh lùng Bách Nhiên oai phong trong thương trường ở nhà lại như này.

Đúng là Kiều Nam Gia đã gục trước Bách Nhiên thật!
 
Chương 108: Ngoại truyện 11 (Hoàn toàn văn)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Minh An

Vài năm sau.

“Hai người kết hôn như vậy ạ?!”

“Đúng rồi.”

Hiếm khi Kiều Nam Gia uống được ngụm trà buổi trưa, cô cảm thấy nhẹ nhàng và thư giãn. Giữa trưa, ánh mặt trời chiếu làm người ta nóng bừng lên, một tay cô chống cằm, chiếc nhẫn sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.

Trần Tiểu San cảm thán rồi lắc đầu: “Đàn chị à, câu chuyện của chị có thể viết được thành một cuốn tiểu thuyết luôn đó!”

Kiều Nam Gia hơi buồn cười: “Tiểu thuyết kiểu đó cũng có người đọc hả?”

“Ai biết được chứ?”

Trần Tiểu San hỏi: “Sắp nghỉ đông rồi, chị có dự định gì không?”

“Chị không biết nữa… Chắc là nhà ba người đi trượt tuyết thôi.” Kiều Nam Gia nhìn giờ, “À, Ngư Ngư* sắp tan học rồi. Ngại quá, chị phải đi đây!”

*Minh An: Ngư (鱼) nghĩa là cá, tui nghĩ tên ở nhà của bé con nhà Kiều Nam Gia và Bách Nhiên được lấy cảm hứng từ tên Weibo của Kiều Nam Gia là “Nam Gia Có Cá” (南有嘉鱼 – “Nam Hữu Gia Ngư” theo phiên âm Hán Việt)

Trần Tiểu San làm giảng viên được hai năm rồi, cô nàng trở thành bạn tốt của Kiều Nam Gia. Rõ ràng Kiều Nam Gia lớn hơn cô năm sáu tuổi nhưng trông Kiều Nam Gia còn trẻ hơn cô. Kiều Nam Gia cười tươi như hoa, mắt dịu dàng như nước mùa thu, y như học sinh chưa ra đời vậy. Ai có thể nghĩ được người thỉnh thoảng bị nhận nhầm là học sinh như Kiều Nam Gia lại có con đi tận mẫu giáo rồi cơ chứ?

Còn cô.

Chỉ có cái đầu hói và cái ví ngày càng xẹp cùng vô số đêm sống cô đơn với sự độc thân của mình.

Đột nhiên Trần Tiểu San cảm thấy bi ai.

“……” Đúng là so sánh người với người làm người ta tức chết được thật!

Sau khi Kiều Nam Gia cười tạm biệt Trần Tiểu San thì chỉ còn một mình Tr ần Tiểu San ngồi trong quán cà phê tự học. Cô nàng nhâm nhi ly cà phê đá kiểu Mỹ, không hiểu sao nếm được vị cơm chó. Cô nàng khóc hu hu.

“Em cũng muốn kết hôn!!!”

Hôm nay là đêm Bình An, Bách Nhiên dồn việc làm cho xong thì định nghỉ một thời gian. Trùng hợp đêm nay anh bắt đầu nghỉ phép.

Kiều Nam Gia biết anh đã dồn hết công việc của mấy tháng để dành ra kỳ nghỉ đông và nghỉ hè ở bên cô.

Tuy rằng ngoài miệng anh chẳng nói bất kỳ câu gì, mấy năm nay anh vẫn cứ như thế.

Năm nào nghỉ đông và nghỉ hè anh cũng làm vậy.

Đằng sau sự im lặng và lạnh nhạt của anh là cả một vùng dịu dàng.

Chỉ là anh sợ cô ở nhà một mình cảm thấy cô đơn.

Trường đại học cách mầm non tầm mấy trăm mét. Kiều Nam Gia thu dọn vội vàng rồi tới cổng trường sớm. Quả nhiên cô thấy bạn nhỏ Bách Dư buộc tóc hai bên đang ngó xung quanh.

“Mẹ ơi!”

Cô bé mở to mắt rồi chạy chậm qua. Kiều Nam Gia nắm lấy tay cô bé rồi nói lời chào với cô giáo.

Bách Dư là cô bé được yêu quý nhất mầm non, cũng là cô bé được các bạn nữ khác hâm mộ nhất!

Có bím tóc đẹp, có ba mẹ đẹp, hiểu chuyện, thông minh, giáo viên nào cũng hay khen cô bé.

Ở nhà trẻ, cô bé được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.

Kiều Nam Gia nắm tay cô bé rồi cười nói: “Hôm nay mình cùng đi ăn ngon nhé!”

Bách Dư bấm tay nhẩm tính: “Ba về rồi ạ?”

“Con giỏi quá ~”

Hai người tới chỗ ăn tước, vì Bách Nhiên có một số việc đột xuất nên anh bị vướng việc một lúc. Kiều Nam Gia ngồi cùng với con gái nhưng hai người chẳng buồn chán chút nào. Cô vừa trêu con gái mình vừa hỏi chuyện ở trường mầm non.

Bách Dư rất yêu mẹ mình, cứ ôm lấy cánh tay Kiều Nam Gia, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ cô bé đều kể hết cho mẹ mình nghe.

“Mẹ ơi, các bạn lớp con thích mẹ lắm á!”

“Hả?” Kiều Nam Gia hơi bất ngờ, “Nhưng mẹ có quen các bạn ý đâu?”

Bách Dư lắc đầu: “Các bạn ấy ngưỡng mộ con có một người mẹ ăn cơm không chơi điện thoại. Con bảo mẹ thường xuyên làm bạn với con, nói chuyện cùng con, còn chơi game cùng con nữa, bạn nào cũng ngạc nhiên.”

“Đây có phải chuyện gì đặc biệt đâu?”

Kiều Nam Gia xoa đầu Bách Dư, cô không khỏi phì cười.

“Chơi điện thoại nhiều không thích đâu, mẹ thích Ngư Ngư của mẹ nhất!”

Bách Dư thở dài như bà cụ non.

“Ba cũng nói với mẹ như thế!”

*Minh An: Tui nghĩ đoạn này ông Nhiên ông đang gọi Nam Gia là “Ngư Ngư” như trong tên Nam Gia Có Cá (“Nam Hữu Gia Ngư”) tui có đề cập ở trên (tình thú của hai vợ chồng ấy)

Mặt Kiều Nam Gia đỏ bừng.

“Trẻ con không được nói linh tinh!”

Đang nói, người phục vụ đi qua. Trong ngực người đó cầm một bó hoa tươi. Đối phương cầm tấm thiệp, cười nói: “Đây là hoa tươi anh Bách đã chuẩn bị trước. Anh ấy gửi lời: Tặng cho công chúa nhỏ mãi mãi của tôi!”

Sau khi người phục vụ nói xong thì người ấy tự nhiên đưa hoa cho Bách Dư.

Cô bé buộc tóc hai bím, mặt vô cảm. Biểu cảm và gương mặt này của cô bé trông rất giống một người oai hùng trong thương trường.

Cô bé nói một cách đầy ẩn ý: “Cái này không phải của cháu.”

Người phục vụ: “??”

Kiều Nam Gia đỏ bừng mặt. Cô ho khan hai tiếng rồi nhận lấy hoa: “Của chúng tôi.”

Trong nhà này Bách Nhiên chỉ gọi một người là “công chúa nhỏ”.

Đó là Kiều Nam Gia.

Như vậy là do lúc trước, sinh em bé xong Kiều Nam Gia yếu ớt nhưng không quên chọc anh: “Có phải em sắp già rồi không? Từ nay về sau anh có công chúa nhỏ rồi!”

Bách Nhiên cúi xuống hôn trán cô, giọng anh lành lạnh: “Chỉ có mình em.”

Con gái là áo bông nhỏ, là bé đáng yêu, là sao trên trời, là hoa hồng có một không hai trên hành tinh này.

Nhưng chỉ có một công chúa nhỏ.

Tuy rằng kết hôn nhiều năm, nói nghe hơi sến súa nhưng sau khi Kiều Nam Gia nghe anh nói xong, cô không khỏi cảm thấy ngọt ngào.

Kết hôn được mấy năm, tình cảm Bách Nhiên dành cho cô không chỉ không nhạt nhòa theo thời gian mà nó càng trở nên sâu sắc hơn.

Ba Kiều mẹ Kiều tận mắt thấy con gái mình ngày càng giống đứa trẻ hơn, ngày càng trẻ ra, ngày càng xinh hơn thì biết Bách Nhiên đối xử với cô vô cùng tốt.

Không phải có tiền là mua được sự hạnh phúc từ trong ra ngoài ấy.

Kiều Nam Gia ôm hoa cười ngây ngốc. Đóa hoa hồng đặt cạnh gương mặt đỏ bừng của cô làm hoa như nhạt bớt đi.

Có giọng nói quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu.

“Anh xin lỗi, anh tới muộn rồi.”

Đột nhiên Kiều Nam Gia ngẩng đầu lên.

Hai người bốn mắt nhìn nhau. Ngọn đèn dịu dàng phủ xuống như đôi mắt đang rũ xuống của Bách Nhiên.

“Anh tắc đường nên đến muộn. Gọi món thôi.”

“Không sao đâu.”

Kiều Nam Gia nhẹ nhàng nói: “Bọn em chờ có một xíu thôi.”

“Ừ, vậy thì tốt.”

Bạn nhỏ Bách Dư ngồi trước bàn càng cảm nhận sâu sắc hơn rằng mình chỉ là một cái bóng đèn sáng bừng.

“……”

Ăn tối xong, Bách Nhiên lái xe về nhà. Hai mẹ con Kiều Nam Gia ngồi ở ghế sau.

Dù sao Bách Dư cũng là một bạn nhỏ, chưa về đến nhà cô bé đã ngủ rồi. Kiều Nam Gia ôm cô bé vào trong ngực mình. Bách Nhiên nhìn qua kính chiếu hậu, không nói lời nào mà chỉnh điều hòa ấm lên.

Trong xe yên tĩnh không có tiếng động gì.

Sau khi đỗ xong xe ở gara, Bách Nhiên bảo Kiều Nam Gia đừng động đậy rồi anh nhẹ nhàng bế Bách Dư vào trong lòng.

Kiều Nam Gia đi sau nói nhỏ: “Anh đi làm cả ngày rồi, để em bế con cho.”

Bách Nhiên liếc mắt nhìn cô một cái, nói lời ẩn ý: “Em nghi ngờ thể lực của anh à?”

Kiều Nam Gia đỏ bừng mặt: “Em không!”

Bách Nhiên đặt con lên giường rồi chỉnh chăn cho cô bé. Bạn nhỏ Bách Dư ngủ ngon lành.

Bách Nhiên nhìn con gái mình, khuôn mặt cô bé như đúc cùng một khuôn với anh nhưng lại có nét giống Kiều Nam Gia. 

Anh lấy một hộp quà từ trong túi ra rồi nhét vào đôi tất cầu vồng mới. Đây là búp bê Elsa trước đó Bách Dư thích nhưng chưa dám đòi mua.

Bách Nhiên đặt đầu giường cô bé.

Chờ khi nào Bách Dư dậy thì cô bé mở mắt ra là thấy.

Kiều Nam Gia nhìn động tác của anh. Cô tựa người vào cửa rồi cười.

Người nào đó ngoài miệng cứ bảo phải quản chặt con nhưng thực tế lại mềm lòng hơn bất kỳ người nào khác.

Đóng cửa lại, hai người về phòng ngủ.

Kiều Nam Gia ôm lấy eo Bách Nhiên. Cô như làm nũng, hỏi anh: “Sao anh ngày càng biết chiều người hơn vậy? Mai chắc Ngư Ngư sướng đến điên mất!”

Bách Nhiên nắm lấy tay Kiều Nam Gia.

“Em dạy.”

“Em dạy anh lúc nào?”

Bách Nhiên ôm cô vào trong lòng rồi hôn lên môi cô. Giọng nói lạnh băng ấy chỉ chứa độ ấm dành cho riêng Kiều Nam Gia.

“Từ hồi cấp ba.”

“Ồ? Anh còn nhớ rõ đoạn đầu không?”

“Để anh kể cho em.”

Năm đó, lúc anh nhìn thấy tin nhắn của “Nam Gia Có Cá”, tâm trạng anh rất kỳ lạ.

……

[Chào bạn học Bách! Tớ là Kiều Nam Gia lớp 11-3. Chắc cậu không biết tớ nhưng tớ để ý cậu lâu rồi
[Diendantruyen.Com] Nhận Sai Nam Thần, Tôi Bị Nhìn chằm Chằm
]

[Tớ vẫn luôn coi cậu là tấm gương của mình! Ngày nào thấy cậu tớ cũng thấy tràn đầy động lực!]

[Đây là hoa hướng dương tớ trồng. Nó sắp nở hoa rồi!]

[Cậu có muốn chơi game với tớ không?]

[Mai gặp nhau rồi, tớ căng thẳng thật đó!]

[Bạn học Bách!]

[Bạn học Bách, chào buổi sáng!]

[Bạn học Bách, chúc ngủ ngon!]

……

Ngủ ngon, công chúa nhỏ!

– HOÀN THÀNH TRUYỆN – 

Editor có lời muốn nói: Cuối cùng chúng ta cũng phải nói lời tạm biệt với Nam Gia cùng Bách Nhiên rồi. Cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng Cún, E. Coli và chị Cá Voi Xanh trong suốt quá trình chuyển ngữ bộ truyện “Nhận sai nam thần, tôi bị nhìn chằm chằm” – Bất Tài Như Phó. Chúc cho tất cả chúng ta sẽ có tình yêu đẹp và ngọt ngào như Bách Nhiên và Kiều Nam Gia nha!
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom